Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Truyện trinh thám
Reload this Page Hành Trình Của Sói ( Vụ Án Năm Cam và đồng bọn) - của BÙI ANH TẤN
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#1 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Hành Trình Của Sói - của BÙI ANH TẤN



Vụ án “Năm Cam và đồng bọn” đến nay đã kết thúc được năm năm (2001-2006), một khoảng thời gian không quá dài để quên lãng nhưng cũng không quá ngắn và có thể nhìn lại, chiêm nghiệm, rút ra những bài học. Đây là một băng nhóm xã hội đen hoạt động theo kiểu Maphia nước ngoài, lớn nhất từ trước đến nay về phạm vi lan ra các tỉnh thành lớn trong cả nước và có chiều hướng cấu kết với các băng đảng tội phạm khác ở nước ngoài. Mức độ phạm tội của chúng là đặc biệt nghiêm trọng, trong đó đáng chú ý là sự câu móc, tha hóa, biến chất một số bộ phận công chức nằm trong các cơ quan bảo vệ pháp luật, thông tin báo chí… Đây cũng là mặt trái của nên kinh tế thị trường và là tiếng chuông cảnh tỉnh gióng lên khi đất nước ta đã và đang tiếp tục trên đà hội nhập với nền kinh tế tòan cầu: Khi xã hội bắt đầu có sự phân hóa giàu nghèo, nhiều giá trị tinh thần đạo đức bị xuống cấp, việc sùng bái vật chất được đề cao… Chính vì vậy, hơn lúc nào hết, chúng ta cần nêu cao, bảo vệ và giữ gìn những bản sắc văn hóa truyền thống của dân tộc. Những bài học đạo đức cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn mang đậm tính thời sự.
Bùi Anh Tấn là một tác giả có quá trình gắn bó với ngành công an và có khá nhiều tác phẩm viết về ngành với những thành công nhất định. Trong tác phẩm này, cái tâm của người viết thể hiện rất rõ qua những dằn vặt, trăn trở xót xa về sự sa ngã của một số đồng đội trước băng nhóm tội phạm này và cũng bộc lộ niềm tin tưởng, tự hào vào sự trong sạch lớn mạnh của ngành công an và các đồng đội khác của anh trên mặt trận đấu tranh bảo vệ sự bình yêu cuộc sống cho nhân dân. Qua tác phẩm tác giả cũng cung cấp được khá nhiều thông tin, tư liệu lý thú về hoạt động của các băng nhóm tội phạm cũng như những âm mưu thủ đoạn của chúng để mọi người hiểu nêu cao cảnh giác. Tuy nhiên, đây là tác phẩm văn học nên nhiều nhân vật mang tính phiếm chỉ, hư cấu, không cụ thể vào một cá nhân nào, bạn đọc cần lưu ý.
Hành Trình Của Sói là tác phẩm văn học – tiểu thuyết tư liệu – đầu tiên viết về vụ án “Năm Cam và động bọn” từ trước đến nay. Mặt hạn chế là vẫn chưa làm rõ ranh giới giữa thể loại báo chí và văn học trong tác phẩm. Có một số đoạn, nhận xét, đánh giá … vẫn còn mang tính chủ quan nhất định của tác giả.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#2 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 1 -1


Lời dẫn truyện



Một chuyên án đấu tranh dù thuộc lĩnh vực an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội hay các lĩnh vực khác bao giờ cũng hình thành dựa trên những dự kiện khách quan lẫn chủ quan theo những quy định chung để các cơ quan bảo vệ luật pháp xác định, như vậy đã đủ yếu tố thành lập một ban chuyên án. Về nguyên tắc thì chuyên án đó phải có đặc điểm và diễn tiến theo những quy trình nhất định, có đối tượng chính, đối tượng phụ trong chuyên án, mục đích đấu tranh của chuyên án và khả năng kết thúc án sẽ đạt được những mục tiêu gì... Tuy nhiên cần hiểu, dù là mục đích , ý nghĩa và hướng đến giải pháp như thế nào, đều phải tuân theo tinh thần thượng tôn pháp luật. Thượng tôn pháp luật tức hành lang pháp lý làm một chuyên án phải rõ ràng, cụ thể, chi tiết và luôn hướng tới các quyền bảo đảm tự do, dân chủ cho mọi công dân mà các cơ quan bảo vệ pháp luật không được vi phạm. Chuyên án “cá độ 99” được thành lập cũng theo tiêu chí ấy.




CHƯƠNG 1




1
Sân bay trung tâm thành phố Garden Grove bang California tấp nập người qua lại. Người, đủ loại người, đủ quốc tịch màu sắc tất bật đi đến nhìn hoa cả mắt. Người đông nghìn nghịt trong các phòng chờ quốc tế lẫn nội địa. Lâu lâu chiếc loa phóng thanh lại vất vả lên tiếng báo cho hành khách biết chuyến bay của mình. Mỗi gương mặt đều mang một tâm trạng khác nhau, buồn vui khó nói. Tuy thế tựu chung vẫn là sự bồn chồn hiện rõ trên gương mặt ánh mắt của từng người đi, đến và tiễn. Ngoài kia, khuất sau những khu nhà chọc trời thì cứ dăm phút thì lại nhô ra những cánh máy bay lên hạ xuống, cũng đủ màu sắc, biểu tượng của nhiều quốc gia.
Ra đến sân bay, ông trùm phát hiện passport bỏ quên ở nhà thằng con rể. Tất nhiên sẽ không bao giờ có chuyện bị bỏ rơi ở lại nước Mỹ vì chỉ cần trình bày với nhân viên của hãng hàng không đã đăng ký, sẽ được thu xếp trên một chuyện bay kế tiếp ngay, nhưng điều đó đã làm ông trùm bực mình vì trễ giờ hẹn với bên nhà. Lão phải về gấp vì có một số chuyện cần giải quyết. Liếc nhìn đồng hồ, ước lượng thời gian, thằng con rể nói: “Thôi, ba chịu khó ngồi chờ một chút. May mà mình ra sớm, con chạy về chắc kịp”.
Giữ bí mật chuyến về để khỏi mất công bạn bè chiến hữu tiễn đưa, nên từ hôm qua ông trùm dsadx chào hết mọi người. Trước đó lão còn tổ chức một bữa cơm thân mật tại nhà con rể để gặp gỡ chiến hữu, thống nhất lần chót về việc cần làm bên này và việc về Việt Nam ông trùm sẽ cho triển khai ngay. Người bạn già vốn là một nữ ca sĩ nổi tiếng của miền Nam trước năm 1975, tối qua đã thân tình nói với lão: “Ông Năm à, tuổi tác đang xồng xộc đến đấy. Tôi nghĩ đã đến lúc ông giao việc lại cho bọn trẻ làm, nên nghỉ ngơi hưởng phúc là vừa. Qua bên này với anh em bạn bè”. “Qua bằng cách nào?”,ông trùm hỏi đùa. Người bạn thật tình: “Với tiền của ông thì muốn gì chẳng được. Còn nếu muốn tôi sẽ bảo lãnh ông trùm qua đây”. “Bà sao?”, nhìn cái nhướng mắt của ông trùm, người bạn cười, “chúng ta sẽ là vợ chồng”. Một ý kiến ngộ nghĩnh nhưng thực tế, mọi nguời ngồi xung quanh bàn tiệc vỗ tay cười, ông trùm cũng cười và gật gù.
Gần sáng ông trùm mới ngủ được, lão thao thức mãi. Cũng chẳng có gì bịn rịn cả, đã mấy lần đến Mỹ, nên chuyện đi về đâu có gì là lạ với lão nữa. Tuy nhiên, lần này không hiểu sao những lời nói của người bạn làm cho ông suy nghĩ. Đã đến lúc rút lui chưa nhỉ, lão trằn trọc mãi với ý nghĩ ấy. Kể ra với số của cải kiếm được sau bao nhiêu năm nay, dư sức sống đến đời con cháu. Thế nhưng lão vẫn còn rất nhiều dự định và toan tính mà lão chưa thực hiện được.
Chưa kể việc tạo dựng thanh thế cho mấy đứa con trai, con rể kế vị trên chốn giang hồ nên ông trùm cảm thấy chưa yên tâm. Chúng nó còn “non” lắm, ngựa non háu đá, làm nhiều chuyện vẫn chưa tính toán suy nghĩ kỹ. Ông trùm lo rằng nếu mình rút lui thì đế chế bao nhiêu năm nay mình gầy dựng sẽ sụp đổ mau chóng. Thứ nhất, uy tín chốn giang hồ của chúng chưa cao nên khó thu phục được các băng nhóm giang hồ. Thứ hai, đến nay các mối quan hệ với bạn bè của lão, nhất là các cơ quan nhà nước, luật pháp và công an, chúng vẫn chưa gầy dựng đủ độ uy tín. Thứ ba, tầm nhìn xa trông rộng tính toán của chúng vẫn chưa sâu, chưa bao quát nên việc điều khiển băng nhóm hoạt động sẽ khó khăn. Ông trùm tự nhủ, thật ra cũng đến lúc phải rút lui thôi, nhưng sẽ rút lui từ từ và giữ vị trí cố vấn cho con cháu. Ngay sau chuyến về này, lão thầm suy tính, cần phải bắt tay vào việc này là vừa. Thật ra sau lần đi học tập cải tạo về, sau mấy năm gầy tạo thanh thế băng nhóm thì ông trùm đã nghĩ đến chuyện trao dần cơ nghiệp băng nhóm trong nước cho thằng con út và thằng con rể quản lý, còn lão sẽ tìm cách vươn tầm ra quốc tế. Đến nay chưa thể xoa tay thỏa mãn tất cả, nhưng chí ít, cơ nghiệp băng nhóm của ông trùm nhìn vượng lắm. Đang trên đà đi lên thấy rõ.
Lần này qua Mỹ, việc quan trọng nhất là ông trùm tìm trường học cho thằng cháu ngoại đầu tiên của mình. Một thằng bé thông minh sáng dạ được ông trùm hết mực yêu quý, kỳ vọng vào nó. Không nói ra nhưng thâm tâm ông trùm vẫn tự nhủ, cả nhà đều là dân xã hội đen, đâm chém trong giới giang hồ, đa phần là thất học và mang nhiều ân oán, vì thế cũng cần phải đào tạo một đứa ăn học đàng hoàng. Đấy cũng là ý nghĩ của bà trùm nên hai vợ chồng quyết định đưa đứa cháu ngoại đầu qua Mỹ học, mặc dù cha mẹ nó còn do dự. Với nó, qua Mỹ có nhiều thuận lơi, về chi phí học hành thì khỏi lo, ông trùm bao tất, chưa kể vợ chồng một đứa con gái ông trùm cũng ở bên ấy lo nuôi ăn học. Ngoài ra, ông trùm đã bí mật chuyển một số tiền lớn qua Mỹ để mua một căn nhà, gọi là phòng xa và cũng có chỗ đi về dù nhà của vợ chồng đứa con bên này cũng rất rộng rãi.
Hôm trước, bà bạn già ca sĩ khi nghe ông trùm tâm sự chuyện gia đình, cười và giậm giậm chân lên chỗ đang ngồi nói.
- Ông Năm biết không, hơn ba mươi năm trước nơi này là một mãnh đất hoang bỏ trống, chính những người Việt di tản đầu tiên đã đến đây tạo dựng nên một khu thị tứ sầm uất mà sau này Hội đồng thành Westminster vào năm 1988 chính thức đặt tên là Little Sài Gòn, tức “Sài Gòn nhỏ” bây giờ. Người Việt ở đây chiếm khoảng 15% trên tổng số dân tại đây nhưng lại đóng góp nhiều nhất cho kinh tế địa phương. Nhiều người Việt đến đây, cữ ngỡ là đang ở Việt Nam.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#3 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Ông trùm gật đầu, đấy là lý do phải bàn với thằng con rể về việc chọn trường đại học Califonia tại Irvine gần quận Cam cũng là nơi có khu Little Sài Gòn cho cháu ngoại học. Mặc dù vợ chồng đứa con gái muốn gửi cháu đến trường cao đẳng Boston của thành Boston bang Massachusetts học công nghệ vi tính để sau này vào học viện công nghệ Massachusetts (MIT) nổi tiếng. Nhưng ông trùm từ chối mà chọn nơi này vì có nhiều người Việt sinh sống làm ăn thì thằng cháu không bị bỡ ngỡ và mất gốc. Nghe vậy, bà bạn nheo mắt.
- Ông bạn già của tôi quả là lo xa quá. Thế hệ người Việt ra đi năm 1975 và thập niên 80, 90 đến nay vẫn còn mang đầy tâm trạng hậm hực và bất mãn với chế độ trong nước, còn bọn trẻ sinh sau năm 1975, 1980 tại Mỹ, nay đối với chúng là công ăn việc làm, là làm sao sống hòa nhập được giữa môi trường Mỹ. Thế nên bây giờ, nhiều người Việt già thế hệ chúng tôi ngoài chuyện chống cộng, còn lo chuyện mất gốc con cháu mình nữa đấy.
- Tôi cũng lo vậy – Ông trùm thở dài thừa nhận rồi nói – Nhưng tôi vẫn muốn cháu tôi được ăn học tại Mỹ. Hy vọng cuộc đời sau này của nó sẽ khá hơn cha ông nó.
Lần đầu tiên trong đời lão thấy mình yếu đuối đa cảm khi dặn dò thằng cháu trai đủ thứ chuyện trước khi về nước, mặc dù nó đang ở nhà bác ruột nó. Nào là chuyện ăn mặc quần áo ra sao, thuốc men thế nào, có cần kem giữ ẩm không... Ông nói nhiều đến nỗi thằng cháu phát ngán phải thốt lên, ngoại ơi sao ngoại giống má và bà ngoại quá. Ông trùm phì cười, gõ đầu thằng cháu. Không thương nó sao được, nó sinh ra vào thời điểm gia đình ông trùm túng thiếu nhất. Lúc ấy ông trùm làm công nhân bốc vác ngoài cảng Sài Gòn, vợ chồng thằng rể buôn bán vặt dưới chân cầu Calmette, không đủ tiền mua lon sữa cho con. Nghĩ đời mình gian khổ nhiều rồi, nay con cháu có hưởng thụ chút cũng không sao. Tuy vậy, ông trùm lo nó học hành bên này sẽ bị Mỹ hóa giống mấy thằng nhóc Việt kiều mũi tẹt về Việt Nam giả giọng lớ lớ, nói gì cũng xì xồ chêm dăm ba câu tiếng Anh, đi đâu cũng bịt mũi ra vẻ Việt kiều thì ông trùm chán vô cùng. Nghe ông trùm nói, bà già cười rũ ra vì thấy lão vui tính quá.
Hôm nay nó đòi ra sân bay tiễn ông ngoại về nước. Ngồi trong xe, ông trùm cứ nắm chặt tay cháu khư khư như sợ nó tan biến đi mất. Luôn miệng căn dặn, nhớ đừng ham chơi, giữ gìn sức khỏe, ăn uống cho đầy đủ và cần gì cứ điện thoại về Việt Nam cho ông bà. Sự ủy mị của ông trùm làm cho thằng con rể Việt kềiu cũng ngạc nhiên bởi không ngờ một cn người khét tiếng máu lạnh, trùm giang hồ mà khối kẻ nghe tên ăn không ngon ngủ không yen, lại có những giây phút mềm lòng đến như vậy.
Chiếc ô tô của thằng rể vừa khuất sau khúc quanh, hai ông cháu lững thững tiến vào một quán cà phê ngay khu vực phòng chờ. Trong khi ông trùm nhâm nhi ly nước thì thằng cháu đã tranh thủ tót đến bên chiếc máy game bắn đì đùng. Bất ngờ có tiếng chuông điện thoại di động, nhìn số ông trùm cau mày. Số máy của Mỹ, lạ thật, không biết giờ này còn ai gọi nữa. Một giọng nói từ phía bên kia vang lên xin được gặp và báo đã gặp con rể ông trùm rồi. Ông trùm nhăn mặt như ăn phải dấm chua, quả là cách đây mấy hôm thằng con rể nói có một tổ chức hội đoàn nào đấy xin gặp ông trùm. Lão gạt phắt và nói với rể, nếu cần thì cho bọn họ mấy trăm USD gọi là giúp đỡ. Thằng rể lắc đầu quầy quậy, bọn này không phải là bọn cò mồi kiếm tiền từ thiện mà là… Là gì? Thằng rể nhún vai. Trong cuộc đời một thằng xã hội đen đâm chém như ông trùm, lão chẳng lạ gì song sắt nhà tù của cả hai chế độ. Lão luôn biết mình là đối tượng luôn bị săn đuổi diệt trừ, tuy nhiên lão không thấy điều đó làm phiền toái. Mình là dân giang hồ xã hội đen, họ có tiêu diệt cũng có lý, bởi đây là một cuộc chơi mà ai khôn ngoan thì sẽ thắng. Lão chấp nhận cuộc chơi khắc nghiệt này như một sự thật hiển nhiên. Lão thừa hiểu rằng nếu không khôn khéo ắt sẽ là những bản án, là song sắt nhà tù, thậm chí dựa cột như chơi. Tuy nhiên lão không lấy điều đó để chống đối thể chế theo lối làm chính trị, đây là điều tối kỵ của lão. Lão thừa biết, suy cho cùng mình chẳng là cái gì so với chính trị và bọn làm chính trị là một lũ lừa đảo mưu mô, xảo quyệt, không thể tin được. Không nên hùa với chúng mà hãy tránh xa. Chuyện chính trị là chuyện của người khác, mình là dân giang hồ xã hội đen. Thế nên lão không bao giờ tham gia vào trò chính trị và cấm tiệt con cháu, đệ tử trong băng nhóm, tuyệt đối không được dính vào chuyện chính trị. Có ăn có chơi thì chấp nhận, nhưng là chuyện giang hồ chứ không phải là chính trị. Ông trùm tuyên bố như vậy và cũng không dưới mấy lần có kẻ này người kia mon men đến bàn chuyện đều bị ông trùm từ chối. Qua Mỹ, Úc… cũng từng có dăm kẻ như vậy nhưng ông trùm đều lắc đầu. Thế nên vừa nghe thằng rể nói, ông trùm đã nhăn mặt, thằng rể vả lả:
- Ba à, bọn này có thế lực lắm. Con đã từ chối rồi nhưng không được.
- Ai bảo mày từ chối – Ông trùm cau có – Mà là tao từ chối.
- Con biết… nhưng mà… - Nhìn vẻ không tự nhiên của thằng con rể, ông trùm nghi hoặc, hay là nó có nhúng tay vào vụ này?
Nghe lão hỏi, thằng rể vội vàng thề sống thề chết là không có chuyện đó, chẳng qua thằng bạn thân của nó giữ vai vế trong tổ chức này nói quá, nó nể mà nhận lời bố trí cuộc gặp. Lão gầm lên tuôn ra một loạt mỹ từ thô tục lên đầu thằng rể, nhưng cuối cùng lão cũng chấp nhận cuộc gặp về thằng rể hứa rồi. Cũng cần bảo vệ uy tín cho nó làm ăn tại Mỹ mà cũng tức là của lão nữa.
Hai thằng cô hồn chính trị xuất hiện nhanh như bóng ma, hình như chung đã ẩn đâu sẵn, chỉ cần ông trùm đồng ý là xuất hiện liền.
Ăn mặc đúng kiểu cách, nhìn như hai con rối, ông trùm nhận xét và vẻ mặt tỏ ra không hào hứng. Mặc kệ, hai gã đàn ông tự kéo ghế ngồi trước mặt. Thằng trạc tuổi gần bốn mươi lên tiếng trước, hắn thao thao bất tuyệt toàn những lời lẽ giống như sao lại của mấy tờ báo chống cộng in bằng tiếng Việt, không bán mà chủ yếu sống bằng tiền quảng cáo, sáng sáng quẳng vào nhà biếu không.
Ông trùm ngao ngán lắng nghe, không phản ứng gì. Sau một hồi tràng giang đại hải, gã ta đi vào ý chính: mời ông trùm tham gia giữ một vai trò quan trọng khi tổ chức của gã dự định đặt chân vào Việt Nam trong thời gian gần đây.
Khi gã vừa dứt lời thì ông trùm gằn giọng trả lời ngay bằng một câu tiếng Anh rất chuẩn:
- Never (không bao giờ).
Lời từ chối cộc lốc tựa như một viên đường ép được ép thẳng vào ly cà phê trước mặt khách, bắn tóe nước lên. Hình như đó lại là ý nghĩ của người đang ngồi đây. Gã đàn ông trẻ ngồi phía trái có khuôn mặt vuông vức điển trai nhưng lạnh băng với cặp mắt kính đen ngòm theo kiểu maphia của Hollywood vẫn thường thấy trên phim, che gần kín mặt và mấy thớ thịt trê mặt gã ta hơi rung rung lên khi bị lời từ chối cụt ngủn của ông trùm bật ra, hắn hơi nghiêng nghiêng người như muốn tránh nước cà phê bắn vào. Công phu tu luyện yếu. Trái lai, gã đàn ông đứng tuổi ngồi bên phải lại toét miệng cười tươi hơn hớn như bắt được vàng. Gã ta cười nhưng khuôn mặt lẫn các thớ thịt vẫn không động đậy, chỉ là hai khóe rảnh miệng nhếch toe ra như muốn cho biết gã đang cười. Hai tay của gã dài ngoằng, gân guốc nổi rõ từng đường gân xanh cho thấy đây là một kẻ có “nghề”, đang mân mê xoay nhẹ tách cà phê.
- Kìa… ông Năm, đây chỉ mới là lời đề nghị, mong ông…
Gã ta câm bặt khi thấy ông trùm nhún vai, ngửa cổ, thờ ơ nhìn lên trần nhà ngắm nghía những hàng chữ điện tử đang chạy trên màn hinh ti vi mấy trăm inches nhấp nháy báo hiệu những chuyến bay đến – đi.
- Ngoại ơi – Đứa cháu trai đang ngồi chơi game trước màn hình vi tính quay lại lên tiếng góp ý, dù không hiểu nội dung của buổi nói chuyện là gì – Trong tiếng Anh từ chối phải nói là… xin lỗi, cám ơn, tôi không thể… đừng nói như ngoại, người ta cho rằng mình không lịch sự.
Chẳng rõ thằng bé nói đùa hay nói thật.
Hai gã đàn ông đứng bật thẳng dậy nhanh như cổ máy, gã trẻ quay lưng đi thẳng, không một lời chào, gã đứng tuổi lịch sự đưa tay ra bắt. Ông trùm ngồi trên ghế uể oải chìa bàn tay mềm xèo hờ hững nắm bàn tay của gã ta như phải phép lịch sự cần làm. Thế nhưng cái siết tay khá chặt của gã như một đòn ngầm thử thách buộc ông trùm phải nhìn lên và mắt lóe sáng. Khó nói màu mắt ấy là màu gì nhưng nó rờn rợn đầy vẻ chết chóc, làm gã đàn ông thấy ớn lạnh vội rụt tay lại ngay, mồ hôi vã ra trán.
Gã cười ngượng nghịu lắp bắp:
- Ông Năm, tôi tin rằng chúng ta sẽ còn gặp nhau.
Thằng này muốn đê dọa mình sao, ông nhếch mép cười lạt. Nếu không vì lời nói trước của thằng con rể thì lão đã cho bọn này một bài học nhớ đời vì tội dám hỗn láo với bề trên. Ba cái thằng làm chính trị salon cò mồi, chỉ giỏi chửi đổng, khua môi múa mép và ép quyên tiền của đồng hương hơn là tình yêu nước thật sự, lão lạ gì bọn này. Một cái phẩy tay của ông trùm thì bạn bè của lão bên này sẽ trị bọn chúng đến nơi đến chốn ngay, nhưng thôi…
- Nếu các ông có về Việt Nam thì tôi tin rằng chúng ta sẽ gặp nhau.
- Nhật định… nhất định là vậy.
Quay gót giày cái vèo y như nghệ sĩ xiếc đang biểu diễn, gã tay sải những bước dài nhanh chóng lẩn vào đám đông người nhốn nháo qua lại. Ông trùm từ từ đứng dậy chấp tay trước bụng trầm ngâm nhìn theo, dù sao cũng cần phải kiểm tra thông tin về bọn này mới được, lão hỏi kỹ thằng rể xem bọn này thật sự là ai. Đúng là một lũ chó chết trời ơi, ông trùm thầm rủa trong đầu. Giờ bay đến rồi mà còn bị bọn này phá đám, thật là… chó chết thật.
Ngoài kia những tiếng rít máy bay ồn ào lên xuống tấp nập.
Đi lại phía sau lưng thằng cháu, nheo mắt nhìn vào màn hình game, chẳng mấy chốc ông trùm như bị hoa mắt bởi những tiếng la hét, đấm đá nhảy nhót trong máy. Ông trùm thở dài, thiếu gì trò chơi, không hiểu sao lại cứ thích ba cái trò đấm đá bạo lực này để làm gì chứ. Vuốt tóc cháu, ông trùm lẩm bẩm, đừng có ham chơi quá mà học hành không được nghe con. Thằng cháu cười khì, sao ngoại ngày càng giống bà.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#4 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 1 -2


Đất nước giải phóng đã được 25 năm. Một khoảng thời gian không dài, thậm chí chỉ là một chấm nhỏ trong tiến trình lịch sử nghìn năm văn hiến của dân tộc Việt, nhưng với một đời người là một khoảng thời gian dài, chiếm đến một phần tư cuộc đời.
Sau những hồ hởi của chiến thắng 30.4 giành được độc lập tự do cho Tổ quốc, đất nước bắt đầu bước vào muôn vàn khó khăn về kinh tế, đời sống xã hội, với sự bao vây cấm vận, chống phá của các thế lực thù địch trong ngoài nước. Cuộc sống nhân dân ngày càng sa sút bởi những chính sách kinh tế mang tính tập trung quan liêu bao cấp, ngày càng lộ rõ sự bất cập của nó trong quản lý. Một ước mơ cháy bỏng của các nhà lãnh đạo lúc đó là làm sao cho người dân có đủ ngày hai bữa cơm ăn no mà cũng không được, cơm phải độn bo bo, khoai mì, bắp… bưng bát cơm mà rưng rưng lệ. Phải ngửa tay xin viện trợ của các bè bạn năm châu, nuốt vào lòng bao nỗi ê chề là nỗi khổ nhục của những nhà lãnh đạo đất nước. Đã thế chiến tranh biên giới Tây Nam lại bùng nổ với sự khiêu khích sâm lấn của quân Khmer đỏ, những kẻ mà một thời từng là đồng chí. Những kẻ ùa vào chiếm thủ đô Phnom Pênh nhờ chiến thắng 30.4 của Việt Nam thì nay lại quay sang phản bội lại những đồng chí của mình, chưa kể tiếng súng biên giới phía Bắc rền vang cùng với lời nói của phía bên kia, dạy cho Việt Nam một bài học. Máu lại đổ, nước mắt lại tuôn, giấc mơ hòa bình bỗng trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Bằng tất cả trái tim và khối óc, những nhà lãnh đạo đất nước đã tìm mọi cách để chèo chống con thuyền dân tộc vượt qua cơn bão táp cực kỳ nguy hiểm ấy, chính là dựa vào sức mạnh của lòng dân muôn người như một. Dân tộc Việt Nam vốn là vậy, mỗi khi đất nước lâm nguy thì tinh thần đoàn kết dân tộc bao giờ cũng gắn kết muôn người như một, tạo nên sức mạnh kỳ diệu, bên bỉ vượt qua biết bao sóng gió gian nan. Lịch sử cha ông ngàn năm cho đến lịch sử hiện đại đã chứng minh điều đó.
Bước sang thời kỳ đổi mới, con thuyền đất nước một lần nữa lại chông chênh trước những cơn bão táp cuồn cuộn khi khối Đông Âu cùng quan điểm tư tưởng, bỗng chốc tan rã nhanh chóng như bọt bèo sau cơn mưa. Sự phá hoại của kẻ thù bên ngoài hay sức mạnh của nội tại có vấn đề, sẽ còn nhiều bài học cần nghiên cứu đúc kết, để rút ra kinh nghiệm từ ấy. Lòng tin bị lung lay xói mòn, những kẻ hèn nhát phản bội vốn ẩn sâu đâu đó nay bỗng lòi ra bộ mặt hèn nhát, phản bội và nhảy cẩng lên như lũ rồ để ra rả đòi quyền tự do dân chủ. Hơn lúc nào hết, mọi người đều hiểu rằng, sự toàn vẹn của đất nước với một khối đoàn kết muôn người như một và cuộc sống ấm nó hạnh phúc cho người dân luôn là điều cần thiết nhất. Một câu khẩu hiệu mà có một thời gian dài có thể bị đánh giá là về quan điểm, hiểu sai về tư tưởng nay bỗng chốc trở thành điểm đúng “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh”. Chỉ cần chính sách, cơ chế vận hành đúng theo quy luật và biết phát huy sức mạnh tiềm tàng ở dân thì nước sẽ đi lên. Nói và viết điều đó xem chừng rất đơn giản nhưng đó là cả một sự chuyển mình lớn dậy trải qua biết bao vật vả đau thương, thậm chí phải trả giá rất đắt, nhưng ít nhất, đến nay nước Việt Nam chưa bị chia năm xẻ bảy đổ máu vì đánh nhau triền miên để thành những quốc gia nho nhỏ như nước Nam Tư cũ, không đến nỗi mỗi sáng mai thức giấc lại thấy một chính phủ mới ra đời với những lời tuyên bố đầy mị dân như nước Đông Âu nào đó và cũng chưa đến nỗi nay đang là bạn bè thì mai sẽ bị tố cáo đấy là cộng tác viên của cơ quan an ninh, trong những chiến dịch tuyên truyền bẩn thỉu nhằm hạ uy tín nhau trước một mùa bầu cử. Nghiệt ngã chăng khi biết rằng chính trị luôn là trò lừa đảo với những thủ đoạn hèn hạ lưu manh nhưng lại luôn được che đậy dưới những mỹ từ cao cả tốt đẹp lừa người cả tin ngây thơ.
Dân trong nghề thể thao vẫn thường nói đùa, dân giàu nước mạnh thì thể thao mới phát triển. Phải, sự thật vốn là vậy. Một thời gian dài thể thao vốn được coi là một trò xa xỉ, ăn chưa đủ no lấy gì mà đá bóng với đã banh, đấy là một lời phát biểu của một vị lãnh đạo, ông nói chẳng sai bởi thực tế đất nước thời điểm ấy là vậy chứ chẳng phải ông ghét bỏ gì ngành thể thao. Bước vào thời điểm đối mới năm 1986, đất nước thay da đổi thịt từng ngày, đời sống người dân được cải thiện rõ rệt. Từ một nước phải đi vay, đi xin thì nay đất nước đã xuất khẩu được gạo và có thể gọi là một trong những cường quốc xuất khẩu gạo. Cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn, nhu cầu hưởng thụ của người dân được nâng cao thì dĩ nhiên thể thao cũng phát triển, đó là quy luật, nhất là môn thể thao vua bóng đá, môn thể thao của con tim. Một trái bóng tròn lăn trên sân cỏ làm thổn thức hàng triệu, hàng triệu con người, không phân biệt màu da, chính kiến hay tuổi tác, tất cả quy vào một niềm say mê, bóng đá. Lâu nay bóng đá Việt Nam chỉ tồn tại quanh quẩn trong mấy đội bóng giữa quân đội các nước XHCN cũ với nhau, tất cả chỉ có vậy. Sau năm 1986, cũng chẳng còn đội nào như vậy để mà đá và bóng đá Việt Nam bắt đầu vươn mình ra khu vực mà trước hết là trong khối các nước Đông Nam Á, vươn mình một cách yếu ớt run rẩy như đứa trẻ sơ sinh thiếu sữa, thôi thì cũng phải chờ vài thế hệ nữa ăn đủ bơ sữa thì xem ra mới đủ chiều cao và sức lực để chạy trên sân cỏ trành giành trái bóng với thiên hạ. Nhưng dù sao bóng đá nước nhà cũng đã phát triển với đối bóng ngành này công ty kia, câu lạc bộ A, B hay C gì đó. Cũng tốt rồi.
Anh cũng là một tín đồ trung thành của môn túc cầu giáo này. Và… o… rồ… i, s… ú… t… ồ…. ồ… những tiếng gào thét. Mỗi lần đến mùa World Cup, bao giờ vợ anh cũng rên rỉ nhức đầu, nhường buồng riêng cùng cái ti vi của vợ chồng cho hai cha con còn hai mẹ con sang phòng khác ngủ. Mì gói là món thưởng thức thường xuyên của hai cha con mỗi khi thức khuya xem bóng đá và vì xót ruột nên thể nào nửa khuya vợ anh cũng phải lọ mọ dậy đi đun nước làm đồ ăn hoặc nấu cháo cho hai người, mặc cho anh không đồng ý. Rồi thỉnh thoảng vợ anh cũng nhắc khéo về việc giữ gìn sức khỏe cho thằng con trai đi học, anh đi làm. Anh cũng biết, nhưng quả thật không thể nào cưỡng lại nhịp tim đập rần rật trong lòng ngực vì trái bóng, và nếu phải đi ngủ thì cũng ấm ức ngủ không yên, con trai anh cũng vậy.
Xo… ả… ng. Rầm.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#5 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Tiếp theo là những tiếng chửi thề lẫn la hét ầm ĩ của bà tư. Bóng đá nè, cá độ nè… đó, xem nhà còn cái gì đập nốt đi, bán nốt đi. Rầm… rầm… xem chừng hai vợ chồng già lại sắp đánh nhau đến nơi, anh lắc đầu ngao ngán. Vợ làm nghề buôn bán vặt, chồng làm nghề đẩy xe ba gác và một bầy con đông đúc. Thường thì nhà này cũng đầm ấm, sáng nào Tư “xe thồ” cũng để vợ trên chiếc ba gác cùng mớ hàng, chạy ra chợ trước khi đi rước khách. Chiều nào khi tan chợ về bà cũng có mua thêm xị rượu gọi là thưởng công chồng. Hạnh phúc vậy nên lũ con sòn sòn ra đời như bầy heo con, cũng may sau này nhờ phường động viên vợ đi triệt sản nên mới ngăn bớt đà sinh đẻ vô tội vạ của họ. Nghèo, đương nhiên nghèo là cái chắc, tuy nhiên cũng chưa đến nỗi bần cùng lê lết, sống tạm được, nhất là sau này mấy đứa con lớn bắt đầu ra đời kiếm việc làm thêm phụ cha mẹ. Trong các thú vui bậy bạ của đàn ông đáng để xã hội lên án như trai gái – rượu chè – cờ bạc… thì Tư “xe thồ” dính vô khoản cờ bạc. Cũng chẳng xì phé ngồi sòng gì, biết thân biết phận mình nghèo có tiền bao nhiêu mà ngồi sòng, ghé đít cũng chẳng dám, đến cái món tổ tôm con nít chơi vào dịp tết Tư “xe thồ” cũng từ, tuy nhiên lại rất khoái cá độ bóng đá. Hồi đầu chỉ là độ dăm ba chai bia loại “lên cơn” Thủ Đức rẻ hều, gọi là kiếm cớ cá độ để nhậu cho vui. Lần hồi “lên chân”, hôm nào kiếm tiền kha khá chút đỉnh thì nâng tiền cá độ lên chút chút, cũng gọi cho có miếng mồi bắt mắt để nhậu có chất lượng. Chuyện vui vẻ ai cũng cho là bình thường. Sau cái lần ham chở hàng cho khách, đẩy xe lên cầu đuối sức bị gục ngất ở chân cầu Khánh Hội, nằm bệnh viện cả tháng trời, lất vất tưởng chết, sức khỏe của ông Tư “xe thồ” từ đó xuống hẳn, chạy vài vòng xe là hoa mắt, thở dốc ngay, vì vậy vợ và mấy thằng con trai lớn ngăn không cho đi đạp xe thồ nữa, dù sao cũng gần sáu mươi rồi, sợ có gì vợ con hối hận không kịp, vả lại bây giờ Tư “xe thồ” cũng lên chức ông rồi, thôi thì ở nhà trông cháu, phụ việc nhà giúp con dâu bán vặt đầu hẻm. Thế là ông Tư “xe thồ” đành suốt ngày quanh quẩn trong nhà, cuồng chân cuồng tay rất buồn nên hay ra quán cà phê của bà Tư “ú” đầu hèm ngồi xem ti vi ké. Nhà cũng có ti vi, tội cái nó không lớn inches bằng cái ti vi mà ngoài quán, nhưng quan trọng hơn là ngoài đó có “không khí”, cái thứ không khí hò hét cuồng nhiệt trong bóng đá đã lắm, có khác nào “rượu ngon phải có bạn hiền mới ngon”. Mà quán bà Tư “ú” là một trong những tụ điểm chuyên cho dân chơi cá độ bóng đá. Ai cá với ai mặc, cá bao nhiêu cũng mặc, thắng thua bao nhiêu cũng mặc, nhưng một khi cá độ ở quán bà Tư “ú” thì người thắng sau đó cho bà ta phần trăm tiền gọi là trà thuốc xem ti vi tại quán, số tiền phần trăm cũng dao động lên xuống bất thường, đa phần là phụ thuộc vào lòng “hảo tâm” của kẻ thắng và tiền cá độ thắng đậm được là bao nhiêu, nhưng lâu nay đã thành luật bất thành văn, phải chia cho chủ quán chút ít. Chuyện rồi cũng đến tai công an phường, khu phố đã từng nhắc nhở, phường đã mời Tư “ú” lên răn đe, nhắc nhở. Bà ta vâng dạ ngoan ngoãn ngọt xớt. Rồi chứng nào tật nấy, dăm hôm là Tư “ú” lại lén cho mọi người xem ti vi cá độ, lòng tham lam mờ con mắt mụ rồi. Đôi lúc còn xảy ra vài trận ẩu đả tại quán mụ Tư “ú” vì thắng thua chung chi không đều. Phường đã xác nhận quán cà phê này là tụ điểm tệ nạn cần giải quyết dứt điểm và trong kỳ họp HĐND (Hội Đồng Nhân Dân) phường vừa rồi, ý kiến chất vấn phê phán UBND (Ủy Ban Nhân Dân) và công an phường rất gay gắt vì thiếu cương quyết trong xử lý. Trong thường trực Hội đồng nhân dân, Ủy ban, Đảng ủy và công an phường đã họp thống nhất, nếu công an bắt quả tang mụ Tư “ú” còn cho tổ chức cá độ lần nữa, tang chứng đầy đủ thì báo lên công an quận xử lý theo luật hình sự, còn nhẹ thì nhân đó dẹp luôn cái quán này. Đấy là thông tin hôm rồi của Trưởng công an phường nhân dịp ghé qua nhà chào anh và tiện thể báo cáo luôn.
Cũng chẳng biết nên coi công Tư “xe thồ” là một “nạn nhân” hay là kẻ tích cực tham gia ba cái trò cá độ hư đốn này ở quán mụ Tư “ú”. Khi xưa chạy xe còn có đồng ra đồng vô, nay ngồi bó gối ở nhà, vợ cũng cho tiền xài, chỉ là dăm ba đồng bạc cắc lẽ gọi là có, thành thử nhiều lúc cũng túng. Hồi đầu thậm chí Tư “xe thồ” thậm chí còn tham gia ghi mấy phơi đề cho đường dây đánh đề, sau này anh biết nhắc nhở và đe khéo, ông Tư “xe thồ” rất nể anh, phần nữa vì vợ con cũng nhắc, đấy là phạm pháp, nên ông ta bỏ. Còn chuyện cá độ đá banh thì ông Tư lý luận, tiền của tui, tui bỏ ra gọi là kiếm thêm xị đế nhậu chơi, có gì mà phạm pháp. Năm bảy ngàn cá qua cá lại giữa mấy thằng bạn nhậu, kiếm mồi chứ có gì đâu. Có lẽ cũng chỉ đến thế thôi, nhà nghèo, tiền đâu gọi là cá độ lớn, gọi là chân chạy lăng xăng ké nhóm này một chút, phụ nhóm kia một chút, thêm màu mè hò hét khan, khen cầu thủ này của đội AC Milan một chút, cầu thủ kia của đội Liverpool vồ địch giải Champions League, hay Hồng Sơn đội quân đội, Lê Huỳnh Đức đội công an, chân ai ngon hơn… để kẻ thắng thương dúi cho ít đồng mà mụ Tư “ú” lại không lấy tiền trà nước… cũng là một thú vui của kẻ rảnh việc, chẳng ai trách. Tuy nhiên không phải không có lúc hứng chí, máu ăn thua nổi lên, vậy là vét sạch, bao nhiêu tiền gom góp có trong túi, ông Tư “xe thồ” cũng cá chơi một trận cho đã, thắng thì rất hể hả, nhậu tưng bừng, mua quà cho cháu ngoại thoải mái, nhưng mà thua… lại ầm ĩ nhà cửa. Nhìn vợ chồng già cấu xé nhau, mấy đứa con phát chán không thèm can, chúng bế con vợ chồng dắt nhau bỏ đi chơi mặc cho hai người chửi nhau chán chê đến khuya chúng mới mò về.
- Có chuyện gì vậy anh Tư…
Nghe anh hỏi vọng qua, ông Tư “xe thồ” như được thể, từ trong nhà đi ra, mặt đỏ gay, vung chân múa tay.
- Tôi nói xem chú có thấy tức không chứ, lượt về muốn trụ hạng… thì…. – Ông Tư “xe thồ” rên rỉ, kể lại trận bóng vừa rồi với những quả “về ngược” của một đội bóng làm người hâm mộ tức ói máu, không ai bảo ai đều khẳng định là có bán độ, móc ngoặc bên trong giữa hai đội này nhằm dìu nhau trụ hạng trong đợt giải vô địch quốc gia năm nay là cái chắc.
Anh thở dài, mấy hôm nay kẹt dự hội nghị ngoài Hà Nội nên anh không được xem giải vô địch quốc gia, bữa đực bữa cái, nhưng thông tin loáng thoáng về việc mua bán độ trong giải thì anh biết. Mà cũng chẳng lấy gì gọi là bí mật cả, dỡ bất kỳ trang thể thao nào của các báo cũng thấy đầy những lời phân tích, mổ xẻ, phê phán bóng đá. Chưa kể còn là lời bình luận trên ti vi, thái độ phẫn khích của người hâm mộ trên sân, họ đang bị lừa.
- Thôi, chú đừng có nghe thằng cha này nói nữa – Vợ ông Tư “xe thồ” lạch bạch chạy từ trong nhà đi ra, nói chen vào – Hơi đâu mà chú nghe thằng chả nói. Già rồi mà còn ham hú cá độ, để thua rồi về nhà kiếm chuyện với vợ con…
- Bà… - Ông Tư “xe thồ” quay lại vặc vợ.
- Thôi… thôi… tôi xin anh chị - Anh xua tay – Lớn tuổi rồi, cháu nội cháu ngoại tùm lum, đừng làm quá hàng xóm chê cười, con cháu xấu mặt…
Bao giờ can ngăn hai vợ chồng già anh đều bắt đầu bằng câu nói đó. Và bao giờ họ cũng vâng dạ ngon ơ, để dăm hôm lại có chuyện, thật ra sau này, hôm nào thấy lớn chuyện quá anh mới ra mặt can ngăn còn không kệ, để coi như họ xả stress vậy.
Nhìn hai vợ chồng già hầm hừ quay vô căn nhà lá thấp lè tè, bé xíu, còn may là đất rộng nên cơi thêm mấy gian bên cạnh cho mấy đứa con ở sau khi lập gia đình. Nghèo vẫn hoàn nghèo, anh thở dài.
Hừm, nói thế nhưng với tư cách một fan hâm mộ bóng đá, nghĩ nhiều lúc anh cũng tức thật. Đá như thế thì làm sao mà dư luận không đặt vấn đề có tiêu cực xảy ra sờ sờ trước mặt mọi người. Chuyện ông Tư “xe thồ” cá thua độ bóng đá là chuyện nhỏ, còn chuyện tiêu cực trong thể thao ngày càng trắng trợn như thế này thì không thể chấp nhận được. Liên đoàn bóng đá quốc gia kể cũng lạ, gần như nhiệm kỳ nào cũng bị dư luận đặt vấn đề về năng lực quản lý trong cung cách điều hành cũng như người ta nhận thấy rõ sự bất lực của Liên đoàn bóng đá và, mặc cho dư luận la ó, uy tín xuống thấp thảm hại nhưng Liên đoàn vẫn bình chân như vại. Vào mỗi màu giải, cũng lập ban này bệ kia, lên báo đài trả lời về quyết tâm chống tiêu cực trong bóng đá, chơi đẹp trong thể thao… Đâu vẫn hoàn đấy. Là một cán bộ công an phụ trách mảng công việc liên quan đến thể thao, không phải anh không nhận được nhiều báo cáo về vấn đề tiêu cực trong thể thao. Với trách nhiệm công việc được giao, anh cũng chỉ đạo các bộ phận nghiệp vụ tiến hành làm rõ một số vù việc, kết hợp với các đơn vị nghiệp vụ khác hoàn thành hồ sơ chuyển qua tòa xét xử. Cũng đã xử được mấy vụ, đưa mấy tên trùm cá độ và một số cầu thủ bị biến chất ra tòa xét xử, thế nhưng xem ra không ăn thua, vấn đề tiêu cực trong thể thao, đặc biệt là trong bóng đá dường như ngấm sâu trở thành vấn nạn có chiều hướng phát triển như không thể giải quyết được. Không lẽ chúng ta bất lực, trong vài cuộc họp gần đây, đã có vị lãnh đạo đặt vấn đề hỏi như vậy với ngành công an. Theo anh, chúng ta không bất lực, nhưng muốn làm trong sạch trong thể thao, đặc biệt là trong bóng đá, đòi hỏi phải phát huy sức mạnh tổng thể của bộ máy nhà nước cùng với lòng quyết tâm cao của nhiều đơn vị trong ngoài lực lượng công an, nhiều ngành, nhiều cấp cùng tham gia chống tiêu cực và đặc biệt ngay trong các đội bóng đến từng cầu thủ cần đề cao việc giáo dục phẩm chất đạo đức thì mới có thể làm được.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#6 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 1- 3



Người cán bộ phụ trách một tổ trinh sát theo mảng thể thao rón rén đi vào phòng làm việc của anh. Thấy thủ trường đang say sưa nghiên cứu tập hồ sơ dày nên ra bàn ngồi, tự rót nước trà uống và chờ đợi. Thời gian trôi qua thật nhanh, khi tiếng chuông trên bàn reo vang anh mới giật mình nhìn lên và nhận ra trong phòng mình đang có người chờ. Trả lời điện thoại xong, nhìn cấp dưới anh nở nụ cười vẻ xin lỗi và vẫy tay, ra hiệu cho cấp dưới lại bàn làm việc.
Người trinh sát đặt lên bàn tập hồ sơ mỏng nhưng lại có vẻ nặng nề tựa ngàn cân vậy.
- Báo cáo anh, đây là hồ sơ về vụ tiêu cực trong giải bóng đá vô địch quốc gia vừa qua.
Anh nheo mắt nhìn tập hồ sơ trong tay người trinh sát. Kể ra theo phân cấp địa bàn thì vụ việc này công an thành phố chỉ nắm một mảng, phần các đội bóng của thành phố và thi đấu tại các sân của thành phố, còn lại ngoài Hà Nội làm mới đúng chức trách.
- Cậu xem kỹ chưa?
- Báo cáo, kỹ - Người trinh sát ngồi xuống ghế - Qua các nguồn tin báo về, anh em đã tập hợp khá đầy đủ để viết báo cáo và… - Anh thấy rõ vẻ lưỡng lự hiện ra trên gương mặt người trinh sát – Chuyện gì? Cứ nói đi.
- Có vẻ như hiện tượng tiêu cực trong mấy giải bóng đá gần đây đang hình thành hẳn một đường dây tiêu cực.
- Đường dây? Anh mỉm cười – Chuyện cá độ trong bóng đá mà không có hẳn một đường dây móc nối mới là chuyện lạ. Bao giờ chẳng có những tên trùm cá độ câu móc vào các đội bóng… Chúng ta đã từng làm rồi.
- Không anh ạ - Người trinh sát lắc đầu – Vấn đề không phải là đường dây của mấy tên cá độ móc nối các đội bóng mà móc nối đi tỉnh này tỉnh kia để cá độ. Đấy xem là điều bình thường.
Cùng nhau từng phá mấy vụ án tiêu cực trong bóng đá và đây là cán bộ trinh sát chuyên trách theo dõi mảng thể thao khá nhiều năm, am hiểu lĩnh vực thể thao nên anh hiểu rằng cán bộ của mình phát biểu vấn đề này có ý nghĩa khác. Nói đi, anh nheo mắt nhìn khuyến khích.
- Vấn đề là thế này, tiêu cực trong thể thao, cụ thể là bóng đá qua việc mua bán độ là chuyện thường. Nhưng em phát hiện… Người cán bộ ngập ngừng – Dường như những vụ việc tiêu cực trong giải quốc gia vừa qua và một vài giải chuyện nghiệp gần đây thì lại khác, nổi lên vấn đề khác…
- Vấn đề gì?
- Em nghĩ là anh biết chứ?
- Đừng đánh đố lãnh đạo như vậy – Anh muốn nói điều ấy bằng anh mắt với cấp dưới của mình - Nhiệm vụ của cậu là báo cáo và cần phải báo cáo rõ những điều ấy.
- Là như thế này. Việc có những đường dây tiêu cực trong bóng đá thì đã rõ, chẳng cần phải bàn. Điều em băn khoăn là qua công tác nắm tình hình, điều nghiên, kết hợp với nguồn tin lực lượng báo cáo về lẫn các nguồn tin công khai qua báo chí, qua những người am hiểu bóng đá của giới chuyên môn… thì… có vẻ như có sự xuyên suốt trong chuyện tiêu cực này…
- Xuyên suốt…
- Ý của em là… những vụ việc tiêu cực trong bóng đá vừa qua hình như… đã có sự ngầm ngầm chỉ đạo, thao túng các giải bóng đá để tổ chức cá độ và mang tầm vóc quy mô quốc gia, thậm chí…
- Hắt… xì… hắt… xì….
- Anh cúm hả?
Thò tay lấy cái khăn tay trong hộc bàn đưa lên bịt mũi, giọng anh ngàn ngạt.
- Tắt hộ anh cái máy lanh.
- Dạ…
- Thôi, báo cáo vậy tạm đủ rồi. Em để hồ sơ lại đây để anh nghiên cứu, có gì anh kêu lên báo cáo tiếp.
- Dạ, vâng.
Người trinh sát đứng dậy ra đi, cẩn thận khép cửa lại. Anh lại bàn tiếp khách rót tách trà và ngồi xuống, hớp nhẹ. Trà Bắc mạn ngược và là búp trà gừng, do một người bạn làm trưởng công an huyện chọn gửi tặng. Uống rất ngon, hương trà thơm nhẹ, vị trà đắng ngọt ngấm rất lâu đầu lưỡi. Là dân Nam Bộ nhưng anh có thú vui là nghiện trà Bắc, nghiện đến nỗi thành ra sành sõi hương vị của trà, chỉ cần ngửi mùi trà sơ mà là anh có thể biết được là loại trà gì, uống ngon không… Vì vậy, bạn bè đồng nghiệp cho đến anh em cấp dưới, mỗi khi đi xa về thường tranh thủ mua vài ký trà tặng anh. Trong tủ làm việc của anh bao giờ cũng đầy ắp các loại trà, anh từng nói đùa, đem đi bán cũng được khối. Khi công việc căng thẳng, anh thường ngồi pha trà uống một mình để ngẫm nghĩ.
Hắt xì, anh không cúm, bởi anh có một sức khỏe khá dẻo dai, anh lại là dân chơi thể thao. Gần năm mươi tuổi, nhìn anh vẫn khá trẻ so với tuổi tác khi mái tóc chỉ có vài sợi bạc và vẻ bề ngoài tuy không có gì nổi bật nhưng thấy rõ sự dẻo dai cường tráng.
Đấy chẳng qua là sự phản ứng tự nhiên, bất ngờ, không kềm chế được mà anh hắt xì hơi thôi.
Anh phải biết chứ? Ánh mắt, lời nói, sự lưỡng lự dò hỏi của cấp dưới với anh, anh hiểu hết và đương nhiên anh phải biết điều ấy. Có điều trách nhiệm của cấp dưới là báo cáo những thông tin mình có được qua các biện pháp công tác nghiệp vụ, còn anh là người xử lý thông tin và cho ý kiến chỉ đạo, những vần đề vụ việc lớn hơn, anh sẽ ký báo cáo gửi cấp trên để xin ý kiến chỉ đạo. Quy trình công việc của công an là như vậy.
Tiêu cực trong thể thao mà cụ thể là móc ngoặc để cá độ bóng đá, xem ra là chuyện thường ngày ở huyện, thật mỉa mai thay nó giống như tên một tiểu thuyết của nhà văn Nga vậy, chuyện thường ngày thường xảy ra. Một số việc được làm rõ và kết hợp với cơ quan điều tra hoàn thành hồ sơ đưa ra tòa truy tố, đã làm ồn ào trên báo chí và không thiếu những giọt nước mắt ăn năn của một số cầu thủ khi tay đã nhúng chàm, nhưng rồi đâu lại hoàn đấy. Cứ đến mùa giải bóng đá thì y như rằng lại xảy ra tiêu cực, năm nào cũng vậy. Ở Việt Nam trong một năm có khá nhiều giải bóng đá khác nhau đều đặn diễn ra và, tiêu cực trở thành căn bệnh trầm kha kinh niên. Cũng có khá nhiều báo cáo của đơn vị do chính tay anh ký gửi lên cấp trên hoặc chuyển qua các đơn vị nghiệp vụ khác có chức năng cụ thể, cũng có một vài vụ được làm rõ và cũng có một số rơi vào khoảng không im lặng. Tình hình tiêu cực trong thể thao làm anh cảm thấy sốt ruột, cảm giác như mình là người có lỗi trong vấn đề này, mỗi khi báo chí, dư luận làm ồn lên về những chuyện tiêu cực trong thể thao.
Sau khi đơn vị anh làm rõ một vụ tiêu cực khá lớn trong giải bóng vô địch quốc gia năm 1997 và đưa ra tòa xét xử thì tình hình tạm lắng một thời gian ngắn, để rồi gần đây, giải U21, qua các nguồn tài liệu có được, trong anh đã có suy nghĩ, dường như những vụ việc tiêu cực trong bóng đá, nhất là vấn đề mua bán độ từng trận đấu, thậm chí đến từng cầu thủ, từng ban huấn luyện các đội bóng, huấn luyện viên… đã có bàn tay của kẻ nào đó thò vào thao túng. Nó không đơn thuần chỉ là một vài tên trùm cá độ bóng đá hay một vài cầu thủ, huấn luyện viên đội bóng vì tiền mà bán rẻ nhân cách. Mà là từng trận đấu trên sân cỏ dù tại thành phố hay các tỉnh thành khác, cần thua bao nhiêu, ăn bao nhiêu hay đã huề, kèo trên kèo dưới… đều có sự chỉ đạo rõ ràng, nhịp nhàng, cụ thể. Lúc đầu anh cho rằng, đấy cũng là một điều bình thường, bởi đơn vị của anh từng phá mấy vụ cá độ bóng đá và tất cả đều như vậy. ó nghĩa là sẽ phải có sự móc ngoặc của bọn trùm cá độ ăn vào từng cầu thủ của từng đội bóng để trả giá, mua từng bàn thắng thua để dân bên ngoài cá độ và đôi lúc cũng có lật kèo… Như vậy, phải có đường dây và kẻ cầm đầu. Nhưng càng về sau trong anh càng lợn gợn, dường như nó không đơn giản là đường dây với vài ba tên trùm cá độ tại thành phố này mà là một sự chỉ đạo thống nhất nào đó và sự chỉ đạo mang dáng vẻ khá lớn lao, nó không nằm lẻ tẻ trong từng đội bóng, từng cầu thủ hay từng huấn luyện viên… Có một bàn tay nham nhúa nào đó với những quyền lực đen tối vô hình của đồng tiền tội ác và đang lấn sâu vào thể thao, cụ thể là bóng đá với việc tổ chức những vụ cá độ với số tiền rất lớn, lên đến hàng trăm triệu đồng, thậm chí với tiền tỷ giữa những nhóm cá độ với nhau. Ngoài ra còn có việc tổ chức cá độ với những trận đấu của nước ngoài, mà liệu có liên quan đến bọn cá độ nước ngoài không, anh tự hỏi.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#7 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Ai? Trong anh đang hình dung bóng dáng một con bạch tuộc lớn với khá nhiều vòi, nó vươn ra và quấn chặt lấy các đội bóng, khống chế các mùa giải chuyên nghiệp lẫn không chuyên nghiệp, thậm chí giữa các trận đấu giao hữu giữa đội Việt Nam với nước ngoài, để tổ chức cá độ bóng đá, qua đó nó thu được nhiều nguồn lợi nhuận với số tiền tỷ qua việc tổ chức cá độ, với chuyện này có chiều hướng công khai, giống như việc đua ngựa tại trường đua Phú Thọ được nhà nước cho phép vậy, có ai đó từng nó đùa.
Bằng nhiều biện pháp nghiệp vụ khác nhau, anh âm thầm tìm hiểu tình hình này qua nhiều nguồn tin và anh đã có được một số thông tin sơ khởi. Người cán bộ cấp dưới của anh biết điều đó, hiểu thủ trưởng thông minh sắc sảo của mình, lúc nãy anh ta cứ phải ấp úng thậm chí dò hỏi cấp trên của mình là vì vậy. Anh ta sợ những điều mình báo cáo trở nên nhẹ tênh trước sự hiểu biết của thủ trưởng.
Đến bây giờ với những tài liệu có trong tay, anh đã khẳn định chắc chắn nhất định phải có một đường dây cá độ bóng đá rất lớn với sự liên kết chằng chịt Bắc-Nam, thậm chí lan ra cả nước và chịu sự chỉ đạo của một thế lực ngầm nào đó, nó khống chế được nhiều băng nhóm cá độ khác nhau. Một khi đã dính đến tiền, các băng cá độ chẳng nể gì nhau, sẵn sàng sử dụng vũ lực thay lời nói, nay bọn chúng buộc phải quy phục, chấp nhận sự điều khiển của thế lực ngầm kia, không thể xem thường thế lực ấy được. Việc cá độ bóng đá theo lối ăn mảnh đi sâu vào từng cầu thủ, từng đội bóng xưa nay diễn ra nhiều và anh chẳng lạ. Nay là một sự liên kết có sự chỉ đạo nhịp nhàng, quyết định thắng thua của từng trận đấu, từng đường lăn của quả bóng lẫn cả một giải chuyên nghiệp thì quả là vụ việc này đến mức báo động. Như vậy, thế lực ngầm này không nhỏ, không thể là một vài tên trùm cá độ anh đã nhẵn mặt qua hồ sơ báo cáo về hay đã từng gặp, hỏi cung. Nó phải là… anh thở dài… thông tin về dồn dập, nhiều và sau khi xử lý các nguồn tin, anh thấy mình có thể gọi mặt chỉ tên được kẻ chủ mưu cầm đầu kia là ai, tất nhiên anh biết sự việc hết sức phức tạp một khi đụng chạm đến nó.
Anh đã dần dần nhận diện ra đường dây nào lẫn kẻ nào đứng phía sau để chỉ đạo, thao túng, giật dây. Một con bạch tuộc khổng lồ, có nhiều vòi, sẵn sàng vươn vòi tóm lấy con mồi. Đó chính là con bạch tuộc có nhiều vòi vươn ra để thao túng cá cược bóng đá, mà sau này, anh còn nhận ra, không đơn giản chỉ bóng đá mà còn rất nhiều mảng tiêu cực khác trong đời sống xã hội của thành phố, lẫn cả nước đều có vòi bạch tuộc của hắn nhúng vào chi phối, lủng đoạn, điều khiển. Anh đã hình dung ra cả một thế lực đen do hắn chủ mưu cầm đầu. Chính lúc đó, anh bỗng có ý ngần ngại bởi hiểu ra vụ việc nay không đơn giản chỉ là những tiêu cực trong bóng đá, nó đã có chiều hướng phát triển đi quá khả năng nhiệm vụ của một đơn vị nghiệp vụ an ninh do anh làm lãnh đạo. Nó nằm ở những mảng khác, vấn đề khác, nhóm đối tượng khác và do những đơn vị nghiệp vụ khác của ngành làm. Chưa kể… chưa kể… vẫn còn nhiều sự lợn cợn khác rất khó chỉ mặt gọi tên. Chính vì vậy, thời gian gần đây anh để cho các bộ phận nghiệp vụ bên dưới làm theo chức năng, còn riêng anh bí mật thu nhập thêm các nguồn tài liệu khác, trước khi có kết luận rõ ràng báo cáo lên cấp trên có ý kiến chỉ đạo xử lý.
- Mày đã hình dung ra đang làm gì chưa?
Bạn rất thân và là đồng nghiệp của anh, nay đang là cấp trên trực tiếp, hỏi vậy khi nghe anh kể chuyện này trong một bàn nhậu riêng giữa hai người. Bạn là một người rất thông minh, chỉ mới nghe anh kể khái quát sơ qua vụ việc và một vài hiện tượng phức tạp nảy sinh có liên quan đến nội bộ công an, lập tức hiểu ngay vấn đề và hỏi anh vậy.
- Chưa… - Anh thành thật trả lời. Người bạn thở dài.
- Khó… cực khó đấy.
- Tao biết điều ấy.
- Biết khó sao còn lao đầu vào? – Bạn anh hỏi vặn.
- Vì lương tâm và trách nhiệm của một con người, một người lính…
- Lương tâm và trách nhiệm… - Giọng anh bạn vang lên đầy vẻ dễu cợt mỉa mai.
- Tao không thích mày nói bằng cái giọng điệu ấy.
Cả hai im lặng khá lâu, bầu không khí thật nặng nề trong căn phòng máy lạnh, mấy chai bia đã cạn nằm ngổn ngang dưới chân hai người. Rít từng hơi thuốc dài, tự rót và làm thêm mấy ly, gõ nhè nhẹ điều thuốc lên gạt tàn, liếc mắt nhìn vẻ căng thẳng của anh, bạn anh đấu dịu.
- Hừm… được thì cứ làm đi. Nên nhớ nếu có xảy ra bất kỳ điều gì, tao là bạn của mày, luôn kề vai sát cánh cùng mày. Suy cho cùng, cũng đúng là lương tâm và trách nhiệm của một thằng công an như bọn mình.
Anh siết chặt tay bạn như một lời cảm ơn. Anh biết tánh của bạn, một thằng nhìn bề ngoài rất ngang tàn ngổ ngáo. Là học sinh miền Nam được đưa ra Bắc học tập, quậy một cây, có tiếng trong trường hồi ấy, thậm chí có lần suýt nữa bị nhà trường kỷ luật khi ấy không có tin đau đớn từ trong Nam bay ra, ba của bạn anh, một vị lãnh đạo tỉnh ủy một tỉnh miền Tây đã anh dũng hy sinh trong một trận càn của địch. Ông và những người lính bảo vệ mình đã chia nhau đến viên đạn cuối cùng với bọn địch, thà chết chứ không chịu rơi vào tay giặc. Sau vụ ấy, bạn anh như trầm tĩnh lại, ít nói cười, không quậy nữa và ngoan ngoãn học tập, trở thành một học sinh giỏi, sau đó được cử đi học an ninh ở Liên Xô khóa đầu sau ngày giải phóng miền Nam. Năm tháng qua nhanh, nay bạn anh là một vi lãnh đạo công an cấp thành phố đầy năng lực, đang được cấp trên chú ý đưa vào quy hoạch diện lãnh đạo cao hơn trong vài năm nữa. Với năng lực của bạn thì bạn sẽ còn lên nữa. Nhưng dù bạn có đi đâu, làm gì và là ai thì trước hết vẫn là một người bạn sẵn lòng chia sẻ, tin cậy, với anh đấy là hạnh phúc nhất của tình thân bè bạn.
Từ ý kiến chỉ đạo của bạn, sau khi nghiên cứu các nguồn tài liệu, xét đã đầy đủ yếu tố lập chuyên án, anh cho họp đơn vị và thông báo kế hoạch thành lập một chuyên án đấu tranh với bọn cá cược bóng đá.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#8 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 2- 1


1
Sau Tết Nguyên tiêu 15 tháng giêng âm lịch, đến vía Lục tánh 16 tháng 2 âm lịch, đối với Hội quán Phúc Kiến thì ngày vía bà Thiên Hậu 23 tháng 3 âm lịch là lớn nhất. Vì nhiều lý do lịch sử khác nhau mà người Hoa rời khỏi tổ quốc của mình để tha hương cầu thực kiếm sống khá đông. Họ ra đi nhiều nhất vào cuối triều đại nhà Minh bị sụp đổ và nhà Thanh lên nắm quyền, khi mà phong trào phản Thanh phục Minh bị người Mãn Châu đàn áp dã man. Những con thuyền dong buồm ra khơi chạy trốn sự đàn áp, trước biển cả mênh mông sóng dữ gào thét đe dọa sẵn sàng nhấn chìm bất kỳ sinh linh nhỏ bé nào, những người Hoa chỉ biết chắp tay cầu nguyện với Thiên Hậu Thánh Mẫu phù hộ được bình an. Năm 1697, người Hoa thuộc bang Phúc Kiến đã rước tượng Thiên Hậu vào đô hội sầm uất Hội An, lập Hội quán và miếu thờ bà. Đến nay thì Hội quán nằm rải rác nhiều nơi trên thế giới và đi đâu, người Hoa Phúc Kiến cũng rước Bà theo để thờ như một vị thần bảo hộ.
Khác với miếu thờ bà Thiên Hậu, ông Quan Công, ông Bổn rực rỡ của người Phúc Kiến, Quảng Đông, Triều Châu… ở những con đường lớn tại quận 5, nằm trong một con hẻm nhỏ chạy ngoằn ngoèo từ đường Trần Hưng Đạo sang đường Nguyễn Huỳnh Đức có một ngôi miếu nhỏ, nhìn cũ kỹ, tối tắm. Mà cũng khó gọi là miếu bởi cách thờ tự khá hổ lốn nên có thể gọi chính xác là chùa Minh Hương thì đúng hơn, dù tấm bảng treo trên cổng lại ghi là Miếu Bà. Cánh cửa sắt loang lổ lúc nào cũng đóng kín im ỉm và chỉ mở rộng mỗi khi vào dịp lễ. Bước vào trong khuôn viên là cái sân gạch tàu đầy rêu trơn trợt vào mùa mưa nằm dưới cây si lớn trùm phủ lên cả môi miếu, thả những rể si dài lòng thòng phất phơ trong gió, vào những đêm trăng sáng cứ như một người đàn bà ngồi xõa tóc, rất ghê. Chẳng thế mà trẻ con chẳng bao giờ dám bén mảng đến nơi này chơi đùa, người yếu bóng vía cũng vậy. Tuy cũ nhỏ nhưng miếu lại đầy đủ những nét đặc trưng của một ngôi chùa Minh Hương, như mái ngói trán men “thanh lưu ly” trên nóc, bên trong là bệ thờ sơn son thiếp vàng rực rõ với bà Thiên Hậu mặc triều phục lộng lẫy, hai bên có cũng nữ đứng hầu với lọng, quạt, phướn, đèn, hạc chầu… Nhìn Bà ngồi oai vệ có cảm tưởng như đó là vị thánh mẫu hoặc một Hoàng hậu nương nương nào đó trên sân khấu Hồ Quảng vẫn hay diễn hàng đêm. Ngoài ra, còn tượng sáu vị tiên hiền (Lục tánh), bà mụ, thần tài… đủ cả. Đặc biệt của miếu này là ngòai thờ bà chính diện còn thờ khá nhiều các vị khác ngồi chen lẫn nhau trên những bệ thờ dọc hai bên mà không hẳn của Hội quán Phúc Kiến. Cứ đến những ngày vía, ngôi miếu nhỏ đón rất nhiều người Hoa mang nhang, đèn, dầu… đến cũng lễ. Thi thoảng dù không phải vào ngày vía kỵ nhưng cũng có những người Hoa ở tỉnh thành xa hoặc ở nước ngòai về, vì một lý do nào đó vẫn tìm đến miếu bà để tế lễ. Và họ thường lễ rất hậu hỹ, nhất là cho người trông coi miếu.
Giữ miếu là một ông già người Hoa, khó đoán tuổi bởi những nếp nhăn nhằng nhịt trên khuôn mặt. Có thể bảy mươi, tám mươi ở dáng đi lom khom, đôi bàn tay nhăn nheo run run yếu ớt, nhưng cũng có thể năm mươi, sáu mươi khi nghe giọng nói của ông ta rõ ràng mạch lạc. Và không chừng là bốn năm mươi tuổi bởi ánh mắt sắc lạnh mỗi khi nhìn người khác. Và có thể là bảo nhiêu tuổi khi mọi người biết được thân thế thật của ông già này. Cũng không ai biết ông ta giữ ngôi miếu này đã bao lâu, có lẽ cũng phải năm hay chục năm trở lên. Lão sống một mình, hầu như không quan hệ với ai, cũng chẳng có vợ, con cháu hay bạn bè đến thăm viếng bao giờ. Trước khi lão còn mở một quán trà đầu hẻm để buôn bán lăng nhăng gì đó, sau này sức khỏe kém nên dẹp luôn và suốt ngày chỉ thẫy lão ru rú trong miếu một mình. Chẳng ai biết lão làm gì trong đó, lâu lâu lão biến mất đâu đó dăm ngày mà theo lão giải thích với mọi người xung quanh là đi thăm bà con. Bà con nào, ở đâu, nhiều người tò mò hỏi, lão chỉ lắc lư cái đầu không trả lời. Một người con người sống khá cô độc và hơi lạ lùng, nhiều năm như vậy nên mọi người cũng dần quen và chẳng ai buồn quan tâm đến lão nữa.
Ngôi miếu nhỏ tàn tạ, đầy rêu phong trôi qua năm tháng như chính chủ nhân của nó vậy.
Trong cuộc đời ai cũng có bạn bè và nhiều loại bạn bè khác nhau. Có tình bạn thâm giao tri kỷ chia sẻ với nhau tất cả. Có tình bạn trong công việc nhưng cũng có trong chốn riêng tư. Tình bạn chỉ quan hệ trên những làm ăn sòng phẳng và trong chốn đâm chém giang hồ xã hội đen, nhưng nó tồn tại theo kiểu đôi bên cùng có lợi. Và nếu không lợi, rất có thể tình bạn ấy chuyển tông sang làm kẻ thù đối địch. Tranh giành quyền lợi và quyền lực dựa trên sức mạnh của đồng tiền lẫn băng nhóm thì khó tồn tại những tình bạn đúng nghĩa. Với ông trùm, trong lão không có khái niệm nào là tình bạn thân thiết cả. Tình bạn, theo lão lý luận, đấy là một sự xa xỉ trong cuộc đời, nhất là đối với dân xã hội đen giang hồ, nếu có tồn tại tình bạn thì là sự ngu xuẩn. Trong giang hồ chỉ có mạnh hiếp yếu, chỉ có lừa lọc đâm chém lẫn nhau. Nói là thế nhưng ông trùm vẫn thiết lập được một tình bạn mà cũng có thể nói là một sự quen biết lâu năm dựa trên tinh thần đôi bên cùng có lợi giữa lão với ông già giữ ngôi miếu Thiên Hậu. Thực tế, lão ta trước kia là một sát thủ máu lạnh khét tiếng có biệt danh là Thanh Long và sau này là Huyền Vũ, giữ vị trí số hai, một trong những trùm băng đảng maphia người Hoa rất nổi tiếng, có tên trong sổ bìa đen của cảnh sát hầu hết các nước vùng Đông Nam Á, trước khi được băng đảng rút về Việt Nam, cụ thể là khu vực quận 5, Chợ Lớn để làm việc khác. Đầu tiên chỉ là quen biết xã giao giữa hai trùm xã hội đen với nhau và giữ kẽ theo kiểu mèo chờ vờn chuột, cũng đụng độ dăm ba lần nhưng đôi bên đều biết thực lực của nhau và có thiện chí giải quyết hậu quả, để rồi đi đến thỏa thuận phân chia địa bàn, lĩnh vực và con mồi của mình. Đến nay, ông trùm kết thân với lão già người Hoa này cũng đã mấy chục năm rồi và phải có lợi nhiều hơn hại. Băng nhóm xã hội đen Việt Nam hay băng đảng maphia người Hoa đều có những quy luật riêng trong hoạt động băng nhóm của mình và cũng có những quy luật giang hồ chung, nếu biết nhường nhịn thỏa thuận thì cũng có thể liên kết cùng sống, cùng đối phó với chính quyền được. Với ông trùm, một kẻ từng sống trải qua hai chế độ cũ và mới, không biết bao lần nếm mùi cơm tù nên hiểu quá rõ việc chiến đấu để tồn tại. Còn với lão già trùm maphia từng một thời tung hòanh ngang dọc thì kinh nghiệm phải nói là có thừa. Chính vì vậy, hai ông trùm mới liên kết với nhau, chung sống trong hòa bình, đôi bên cùng có lời.
Hôm nay là ngày vía Bà.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#9 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Từ buổi sáng đến chiều tối, lão già giữ miếu mệt lử vì chuyện cúng bái, hát hò và tiếp khách. Mãi đến tối khuya lão mới rảnh rang một chút, pha cho mình bình trà, nghỉ ngơi thư giãn, tự thưởng cả ngày làm việc mệt nhọc và chờ người bạn quý đến chơi.
Tin và tin gì, ông trùm cũng chẳng biết và nhìn chung lão chẳng tin ai cả. Trong đời này, lão chỉ tin vào chính mình, là chắc ăn nhất. Còn mọi niềm tin khác, với con người thì là sự lừa đảo gian xảo, không tin được. Với thần thánh thì quá mơ ảo mà trong cuộc đời mình, trải qua bao nhiêu thăng trầm có thánh thần nào giúp cho ông trùm đâu nếu tự thân lão không chòi đạp vươn lên. Tuy thế, ông trùm không phản đối chuyện đi chùa thắp nhang cúng bái gì đó, thôi kệ, lão thường tự nhủ, cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian và tốn kém gì. Coi như một hình thức “đầu tư” với thần thánh để sau này lỡ có gặp quý vị ấy mà còn kể công, ông trùm thường hay giễu mình như vậy mỗi khi gặp chính hình ảnh mình đang thắp nhang sì sụp khấn khứa đâu đó.
Bỏ mấy thằng đệ tử ngoài đầu hẻm, lệnh cho chúng nó tránh xa con hẻm để mọi người khỏi sinh nghi, ông trùm tự tay xách chiếc giỏ hoa quả trái cây và nhang đèn nặng trĩu, như một người khách đến lễ miếu Bà muộn. Khuya, nhưng cửa miếu không đóng bởi ông già giữ miếu đã biết trước. Lão thận trọng bước qua khoảng sân nhỏ trơn trợt, cũng may vào dịp vía Bà nên lão giữ miếu mới chịu thuê người cạo rửa cho sạch. Sân vương đầy giấy tiền vàng mã lẫn chân nhang cháy dở lập lòe. Ông trùm đi vào bên trong. Liếc nhìn lão bạn già đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế, đang khề khà ly trà. Rất cẩn thận, ông trùm lấy trái cây và giấy tiền vàng ra, để lên bệ thờ và châm mấy nén nhang, đưa lên đầu khấn khứa. Chẳng biết mấy pho tượng đen thui ngồi tuốt trên cao có nghe lão khấn khứa cầu xin gì không, hay quý vị ấy đi ngủ rồi cũng nên. Trước kia không để ý nên không biết, sau này ông trùm mới phát hiện, ngôi miếu của lão bạn già này, không thuần thờ một mình Thiên Hậu Thánh Mẫu như các Hội quán Phúc Kiến khác. Ngoài bà Thiên Hậu, Lục Tánh, bà Mụ… lão phát hiện còn thờ cả Phục Ba tướng quân Mã Viện, Đức Khổng Tử, Quan Vân Trường hay còn gọi là Quan công, Thiên Hậu ngũ bang… Nghe hỏi, lão già giữ miếu giải thích. Mỗi một Hội quán người Hoa đều thuộc một bang hội nhất định. Ví dụ, bang Phúc Kiến là Hội quán Phúc Kiến thờ Thiên Hậu Thánh Mẫu, bang Quảng Đông có Hội quán Quảng Đông thờ Thiện Hậu Thánh Mẫu và Đức Khổng Tử, sau này chuyển sang thờ Quan Công và Tiên Hiền của bang. Bang Triều Châu có Hội quán Triều Châu thờ Phục Ba tướng quân Mã Viện, Hội quán ngũ bang hay còn gọi là Hội quán Dương Thương cũng là Trung Hoa Hội quán, bao gồm Hoa kiều gốc Phúc Kiến, Triều Châu, Quảng Đông, Hải Nam, Gia Ứng… thờ Thiên Hậu ngũ bang. Và, lão già nhấn mạnh, ngôi miếu này của người Hoa nên có thể hiểu nó như một chùa Minh Hương thì đúng hơn bởi thờ tất cả những gì thuộc về văn hóa Trung Hoa, không riêng của bang hội nào. Lão ta giải thích thêm rằng cũng cần phân biệt bởi nó không giống như đình Minh Hương Gia Thạnh ở đường Nguyễn Trãi hoặc chùa Minh Hương ở đường Hùng Vương.
Một lời giải thích mang nhiều ý nghĩa, ông trùm gật gù, bởi băng đảng maphia của lão già này có nằm trong Hội quán, bang hội người Hoa nào đâu, mà nói cách khác là bao trùm tất cả, vì nó là maphia.
Thỉnh thoảng hai ông trùm gặp nhau trò chuyện khá rề rà tâm đắc dù cho ông trùm thua lão trùm người Hoa gần 20 tuổi, nhưng vẫn tìm được điểm tương đồng.
- Sau nhiều trăm năm người Hoa chúng tôi di cứ đến những vùng đất mới để kiếm sống, thì nay chúng tôi đang tìm trở về với đất mẹ tổ quốc đấy ông trùm à.
Ông trùm nhún vai không nói gì mà chỉ xoay chiếc tách trà Nghi Hưng màu đỏ tía trong tay mình. Thật khó tin vẻ bề ngoài của lão già giữ miếu nghèo nàn như thế mà lại sở hữu một bộ tách trà có giá trị mấy chục nàng USD, bởi nó vốn là món đồ cổ có từ thời nhà Minh. Nghe đâu bộ tách đã theo chân cụ tổ lão già này khi trốn chạy sự truy đuổi của Thanh triều sang Mã Lai rồi sau đó theo lão sang Việt Nam. Có lẽ đây là thú ăn chơi xa xỉ nhất của lão trùm maphia người Hoa mà lúc nào cũng giả nghèo giả khổ này, ông trùm thầm nghĩ và thận trọng đặt chiếc tách xuống bàn. Tiền đối với ông trùm là vô biên, nói thế thôi chứ lão không nghĩ đến chuyện chiếc tách rời khỏi tay mình rơi xuống đất vỡ tan giống như hàng ngàn USD ra châm thuốc hút chơi vậy. Rõ ràng ông trùm là người lão maphia già này quý mến lắm nên mới đem bộ tách trà gia truyền này ra đãi khách, nhưng lại hiệu ứng ngược, ông trùm vốn không phải là dân uống trà, nhất là những khi lão làm những thủ tục pha trà như sửa soạn dụng cụ, tráng nước, đun sôi… nhìn rất sốt ruột. Chưa kể cứ phải tâng tiu cái tách trà màu tử sa cổ quý giá thì lão chẳng thích chút nào.
Quen nhau khá lâu nên ông trùm biết rõ lão maphia già của mình tính tình nhiều lúc quái đản. Không như những người Hoa khác, sáng sáng ra công viên múa may quay cuồng với bài võ đặc trưng của họ là Thái Cực Quyền, lão ta lại tập Vịnh Xuân quyền với lý do mê Ngũ Mai thiền sư, người ngộ ra nguyên lý Vịnh Xuân khi quan sát trận chiến giữa con rắn và con hạc. Có lần nhìn lão xuống tấn, tách bộ rồi đoản đả và tung song thủ, ông trùm phì cười, giống như con khỉ già trong sở thú tại Thái Lan mà có lần ông trùm qua bên ấy du lịch tốn thêm mấy đồng bat vào xem khi nghe gã hướng dẫn viên du lịch dụ dẫm khách là ở đây có con khỉ biết múa võ. Từng là trùm băng đảng nay giữ vị trí Huyền Vũ chỉ sau Chu Tước trước Thanh Long, Bạch Hổ, quản lý tiền triệu triệu USD của băng đảng maphia nhưng sáng sáng lão vẫn ăn cháo Tiều, mà theo lão ăn như vậy cho nhẹ bụng. Có lần ông trùm được lão mời ăn thử cái thứ cháo trắng nấu nhuyễn như bột, lõng bõng nước với hột vịt bắc thảo xắt nhỏ thêm thịt muối giã nhuyễn và rắc chút tiêu hành vào. Lờ lợ khó ăn kinh người, tí nữa ông trùm ọe ra ngoài nhưng vì nể thịnh tịnh người mời mà cố nuốt mấy muỗng cháo. Quan sát vẻ mặt đau khổ của ông trùm, lão già cười khì, người Hoa không phải ai cũng thích cháo này đâu, chủ yếu là người Tiều thôi. Cái quái của lão ta ở chỗ là một chén cháo trắng nhỏ này giá chẳng bao nhiêu nhưng những thứ phụ kèm theo ấy thì giá ngất trời. Ví như củ cải muối, cá muối, thịt muối hay hột vịt bắc thảo đều là những thứ lão đặt riêng làm theo khẩu vị rất công phu và giá cả thì khỏi phải bàn. Chưa kể có những món lão đặt mua tận Hồng Kông, Đài Loan hay Trung Quốc chở qua nhằm ăn cho đúng khẩu vị, nói giá thì đến ông trùm nghe cũng phải lắc đầu.
- Mặc dù bây giờ người Hoa kiều chúng tôi còn mang nặng những lo lắng về quá khứ với lục địa, tuy thế với chính sách thu hút nhân tài, nhất là có lợi thế về ngôn ngữ, văn hóa… nên rất nhiều người Hoa kiều đã quay trở về cố quốc đầu tư làm ăn. Ông biết không, Hoa kiều chúng tôi đầu tư vào lục địa hàng năm lên đến hàng ngàn dự án lớn nhỏ khác nhau và đa dạng ngành nghề với số tiền trên trăm tỷ USD.
- Và các ông cũng trở về cố quốc để “đầu tư” đấy chứ? Ông trùm hỏi giễu mà không sợ ông bạn già giận vì hiểu nhau quá rõ rồi.
- Đương nhiên… đương nhiên – Lão già ngúc ngoắc đầu – Đương nhiên là phải vậy chứ.
Lão già trả lời thành thật mà nghe như đùa làm ông trùm phì cười, nhưng hiểu lão nói thật.
Ánh đèn điện lập lòe trong mấy cái cây đèn giả để trên bàn thờ lẫn trong mùi hương trầm thơm thoang thoảng khắp miếu. Hai lão già nằm ngả trên ghế niệm, duỗi chân duỗi tay, thanh thản trò chuyện.
Người Hoa ở rải rác trên khắp thế giới. Ở nơi nào họ cũng giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa cội nguồn cộng đồng. Họ xa rời tổ quốc nhưng không xa rời văn hóa Trung Hoa và thứ văn hóa này tạo nên những giá trị đạo đức, tinh thần, ảnh hưởng đến nếp sống, cung cách sinh hoạt của họ rất mạnh. Đấy chính là những tôn ty trật tự và là những giá trị cơ bản của cộng đồng người Hoa khi sống xa xứ. Lão già tâm sự. Nhìn về cố quốc chúng tôi luôn mang nặng nỗi nhớ thương hoài niệm, bởi nơi đấy là máu thịt nhiều đời tổ tiên chúng tôi đã sinh sống. Tuy có thể chúng tôi sống làm ăn thành đạt tại xứ người và dù là người Hoa thế hệ thứ ba, thứ tư rồi nhưng trong chúng tôi vẫn mang mặc cảm thân phận kẻ ăn nhờ ở đậu và luôn chịu sự kỳ thị, thậm chí thù ghét của người dân bản xứ, chính vì thế chúng tôi phải sống đoàn kết lại với nhau để tồn tại và vươn lên làm giàu bằng mọi giá.
Ông trùm gật gù, những điều lão già này nói chẳng sai chút nào. Chinatown – phố Tàu của người Hoa tại chợ An Đông qua chợ vải Soái Kình Lâm với các con đường Hùng Vương, Nguyễn Trãi, Trần Hưng Đạo, Hải Thượng Lãn Ông… một thời rộng lớn huy hoàng, tuy nay không còn được như xưa. Tại phố Tàu này hình thành những cộng đồng dân cư người Hoa rộng lớn và sống rất kỷ luật, có tinh thần đoàn kết, tương trợ giúp đỡ nhau rất cao. Một đứa trẻ nguời Hoa được sinh ra tại bệnh viện của người Hoa, ăn học trong trường Hoa, lớn lên, dựng vợ gã chồng cùng người Hoa và làm ăn kinh doanh trong cộng đồng người Hoa, đi chùa Hoa, chữa bệnh bác sĩ Hoa, chết chôn trong những nhị tỳ của người Hoa, tất cả khá là khép kín. Ngay tại thành phố này thôi, có nhiều chuyện nghe như đùa, có những người phụ nữ Hoa sinh ra, lớn lên, lấy chồng sinh con rồi chết đi mà cả đời chưa từng một lần đi đâu ngoài khu vực quận 5. Người Hoa có mặt tại thành phố này rất sớm mà một số tên tuổi đã trở thành huyền thoại như chú Hỏa tức Hui Bon Hoa, Quách Đàm, chú Hỷ…


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#10 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Thế nên Chinatown – phố Tàu vừa là biểu tượng của cộng đồng người Hoa chúng tôi sống xa quê hương nhưng luôn bị giằng xé giữa chuyện hội nhập với bản xứ và việc giữ gìn bản sắc văn hóa trong cộng đồng mình. Nghe lão trùm maphia già ngậm ngùi tâm sự, ông trùm ngạc nhiên nhìn lão. Lời lẽ của lão có vẻ là của một nhà nghiên cứu nhiều hơn là một tên maphia suốt đời chỉ biết đâm chém giết người, dường như hiểu điều đó, lão già cười khành khạch. Vì tôi là người Hoa đấy ông trùm à.
- Tôi biết các ông có những phố tàu nổi tiếng trên thế giới – Ông trùm góp chuyện – Chinatown tức phố Tàu tại Yokohama, Nhật Bản là một trong những phố Tàu lâu đời và lớn nhất thế giới. Quartie Chinois tức khu phố Tàu theo cách gọi của dân chủ Paris, Pháp với những người châu Á nhập cư tại quận 13. Rồi phố Tàu cạnh khu Soho ăn chơi nổi tiếng tại thủ đô London nước Anh và khu phố Tàu lớn nhất nước Mỹ chính là tại thành phố San Francisco mà ngày Chinese New Year’s Parade đã trở thành lễ hội mang tính truyền thống không thể thiếu được… Ngày nay phố Tàu của các ông trên thế giới được xem như là biểu tượng của quyền lực kinh tế với nước ở tại, chưa kể cả về chính trị nữa đấy.
May qua, hôm qua ông trùm có tiếp mấy gã bạn Việt về nước, trong đó có một người làm công tác nghiên cứu tình cờ ngồi cùng bàn với chuyện về nghe ông ta là dân nghiên cứu về văn hóa Hoa nên ông trùm mới nghe lõm được mấy thông tin này và quyết định đem ra “trộ” lão già người Hoa này chơi. Quả nhiên lão maphia già cứ gọi là há hốc mồm nhìn ông trùm, gật đầu lia lịa đầy vẻ thán phục.
- Thì ngày nay các ông cũng có những Little Sài Gòn đó thôi. Ngoài khu Little Sài Gòn tại quận Cam thuộc thành phố Westmister Nam California ra, nghe đâu cũng sắp có Little Sài Gòn tại quận Tender-loin thuộc San Francisco và hy vọng sẽ còn nhiều Little Sài Gòn nữa. Người Việt các ông cũng chịu khó lao động làm ăn cần cù đâu thua gì chúng tôi. Cứ thử nhìn lại thành phố Westmister trước 1975 thì biết, nó chỉ là một thành phố bỏ hoang. Ngày nay Little Sài Gòn đã trở thành một khu du lịch lớn với trung tâm mua bán khổng lồ tại đại lộ Bolsa và đang còn sắp lấn sang Sacramento nữa đấy.
Một kiểu khen lại lấy lòng chăng, ông trùm mỉm cười.
- Trên 50 triệu người Hoa chúng tôi xa xứ đa số đều có tinh thần cần cù say mê trong làm ăn. Chúng tôi hình thành những mạng lưới kinh doanh không tên riêng, hình dạng và đây là những loại công ty gia đình được quản lý bởi người sáng lập, tạo thành những cộng đồng người Hoa chặt chẽ gồm những người Hoa chặt chẽ gồm những người cùng chung ngôn ngữ, cùng nếp sống văn hóa tinh thần. Cần cù làm việc liên tục hỏi và có niềm tin không lay chuyển trong kinh doanh với những ràng buộc về huyết thống hoặc của cộng đồng… Trong quan hệ kinh doanh chúng tôi thường nhấn mạnh đến niềm tin, chữ tín chứ không hẳn là những hợp đồng kinh tế ký kết mà còn là các trật tự có từ hàng ngàn năm theo cách hành xử mang tính truyền thống. Điều này đã tạo cho chúng tôi nhiều lợi thế trong kinh doanh, cho việc độc quyền kiểm soát, tập trung và điều hòa vốn. Ông trùm cười, nhiều nước châu Á đã có bài học về sức mạnh huyền bí khó kiểm soát nổi đối với những tập đoàn người Hoa các ông một khi nó muốn lũng đoạn thị trường. Bởi chính những sức mạnh này tạo thành các mạng lưới vô hình trong đó luật pháp chỉ có ý nghĩa vô cùng mờ nhạt. Tôi nhớ không nhầm thì miền Nam Việt Nam trước 1975 là tên tuổi của những ông trùm Hoa kiều như Lý Long Thân, Lâm Lê Hồ, Mã Tuyên… một thời làm mưa làm gió trên thương trường Sài Gòn mà chính quyền cũ dù biết nhưng đành bó tay, là một bài học nhãn tiền ai cũng thấy. Lão già người Hoa gật đầu lia lịa khi nghe ông trùm nhận xét.
- Nhờ vậy các băng đảng người Hoa như Tam Hoàng, Thanh Y bang…
- Không… không… - Lão già người Hoa xua tay – Đừng ví chúng tôi với những Hắc bang maphia in Asia đó. Chúng tôi khác vì hoạt động theo tinh thần yêu nước của chủ nghĩa Tam Dân.
Lão già đứng dậy, sửa lại quần áo thẳng thớn, với nết mặt nghiêm trang có phần thành kính, trịnh trọng dẫn ông trùm vào nhà trong giới thiệu. Thái độ bất thường của lão làm ông trùm ngạc nhiên, quen biết nhiều năm rồi nhưng chưa bao giờ lão chịu giới thiệu cụ thể hơn cho ông trùm về băng đảng của lão. Thật ra ông trùm cũng không nhu cầu, cứ gọi là một băng maphia người Hoa là được rồi. Ông trùm quan niệm nó cũng như Hội Tam Hoàng, Tam Điểm, Thanh Y bang.. gì đó, và quan trọng là hợp tác đôi bên cùng có lợi là được, ngoài ra lão cũng chẳng thèm mất công tìm hiểu những hoạt động của nó làm gì cho phiền phức. Tôn trọng quy luật giang hồ không xía vào công việc nội bộ của nhau, đấy là nguyên tắc.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Bác ST khôn 3 năm, dại có 1 tích tắc ... le hen Hình ảnh 8 03-17-2008 02:37 AM
Món quà đầu năm le hen Hình ảnh 2 02-04-2008 07:47 PM
Ðóa Hồng Gai-Hồi Ký Một Phụ Nữ Bị Tù Cải Tạo 10 Năm: Tái Bản Lần Thứ Năm Vẫn Còn Ăn Khách -Long Nhi- Tin tức thường nhật 0 01-30-2008 12:44 AM
Thánh Lễ Kỷ Niệm 90 Năm Đức Mẹ Hiện Ra VuPhuong Công giáo - Tin lành 1 10-16-2007 01:01 PM