| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Qua lối nhỏ vào nhà em, Muốn ghé vào thăm Sợ ba má em đòi tiền, Lỡ hứa rồi anh biết làm sao đây Để anh ... - Hù. - Ái! - Hi ... hi ... Bắt quả tang chị Hai đang nhớ tới chàng nghe. Đưa tay chặn ngực, Thanh Vân mắng: - Chàng ràng thì có. Em chơi cái trò như vậy không sợ chị đứng tim sao? - Như vậy mới biết chị Hai em vẫn luôn mang theo trong mình con thỏ lớn thiệt lớn. Nhưng mà em làm không đến nỗi chị phải đứng tim đâu, họa chăng ... -- Thanh Hương tủm tỉm -- Họa chăng ai kia làm chị mất hồn và trái tim đỏ kia cũng đứng. - Chị không biết em nói gì. - Phải không? Biết mà giả đò không biết là tội lắm đó. - Giỏi tài lý sự. Thanh Hương ôm vai chị: - Chị Hai! Nói cho em nghe đi. Người tình trong mộng của chị là ai vậy? Thanh Vân chợt nhìn em: - Sao hôm nay về sớm thế? Lại "cúp cua" nữa à? Thanh Hương so vai: - Chuyện nhỏ mà chị. - Với em, chuyện gì cũng nhỏ cả. Nhưng còn bài vở thì sao đây? - Mượn tập chép. - Có công nhỉ? - Nếu không nữa thì photo. Thanh Vân lắc đầu: - Em hết thuốc chữa rồi. Nhìn quanh không thấy bóng dáng ba mẹ, Thanh Hương hỏi nhỏ: - Ba mẹ không có nhà hở chị? - Đã đi dự tiệc. -- Thanh Vân nhướng mắt -- Em lại bày trò gì nữa, phải không? Thả hai vạt áo xuống, Thanh Hương buông người xuống ghế: - Một lát em có hẹn. - Lại đi quậy nữa à? Thanh Hương nhăn mặt: - Chị nói cái gì mà nghe tự ái thế. Em đi chơi với bạn bè chứ có làm gì đâu. Nhốt mình ở nhà hoài, em không muốn mình trở thành bà cụ sớm. Thanh Vân nghiêm mặt: - Em đã lớn rồi, phải nên có ý thức trước cái tốt và cái xấu. Đời bây giờ vàng thau lẫn lộn, em không cẩn thận là không hay đâu. - Em biết. -- Thanh Hương lãng chuyện -- Lúc nãy khi mới bước vào, em nghe chị đang nói về anh chàng nào đó thiếu tiền mà sợ ba má đòi vậy hả chị? Thanh Vân lấp lửng: - À! Một chàng trai vừa lạ vừa quen. - Em có quen không? - Chắc là không. - Không quen em. Quen ba mẹ, quen chị. Thanh Hương vỗ tay: - Á! Em biết rồi. Anh chàng đó là người tình trong mộng của chị, phải không? - Chị hổng biết nữa. - Sao kỳ vậy? -- Thanh Hương tò mò -- Bộ anh chàng đó nghèo lắm hở chị? Thanh Vân chớp mắt: - Sao em biết? - Dễ quá. Thì nghèo mới đi mượn tiền và bị đòi. - Linh động nhỉ? Thanh Hương ngẩng cao mặt: - Chứ sao? - Làm thầy bói đoán mò như em thì bị ăn gậy mất thôi. Đúng lúc tiếng còi xe từ ngoài vọng vào, Thanh Hương bật dậy: - Tới rồi, nhanh thật. Thanh Vân nhìn em: - Em nhớ lời chị dặn đấy. - Em biết, bạn bè giao tiếp là chuyện bình thường cần có trong xã hội mà chị Hai. Nói thật nha, càng ngày chị càng giống bà cụ đấy. - Nhưng chị muốn em tốt. - Cám ơn chị. Em biết phân biệt tốt xấu, bạn nào nên giao thiệp và bạn nào không nên giao thiệp mà. - Nhưng ngày nào em cũng đi chơi không lo học hành, ba mẹ biết sẽ buồn lắm đó. - Chị không nói, em không để lộ sơ hở làm sao ba mẹ biết. - Giấy không bao giờ gói được lửa. - Bao giờ tới đó hẵng hay ... -- Thanh Hương khoát tay -- Thôi, nói chuyện với chị mất thời gian quá. Cô bé ôm cặp chạy vụt lên lầu, Thanh Vân nhìn theo dáng em gái mà lòng không khỏi lo âu. Thanh Hương là con gái mà cứ cặp bè cặp bạn rong chơi mãi, việc học hành không lo ... Không được. Ba mẹ nhiều công việc nên ít quan tâm đến con bé. Còn cô là chị, cô phải làm sao đi chứ? Không thể để Thanh Hương cứ mãi cuốn hút theo cuộc chơi mà hủy hoại cả tuổi trẻ và tương lai. Thanh Hương cứng đầu và bướng bỉnh, những lời khuyên của cô như nước đổ đầu vịt. Nhưng dù có phá phách cách mấy, cô bé vẫn còn nghe lời. Thanh Vân suy nghĩ. Do sự nuông chiều mà bản tính Thanh Hương trở nên như vậy, muốn thay đổi được con bé cũng không phải khó. Nhưng thời gian không thể ngắn, mà từ từ để cho Thanh Hương hiểu ra sự ích lợi của cuộc sống làm người. Không lâu sau, Thanh Hương trở xuống vừa nhí nhảnh, vừa dễ thương lại vừa bùi bụi trong bộ đồ quần Jean áo pull, đầu đội nón kết, chân mang giầy thể thao với balô con cóc sau lưng. - Sao hả chị Hai? - Nhìn em không giống như là một sinh viên đại học. - Không phải vấn đề đó, ý em khác cơ. Cô bé xoay lại một vòng nữa. Thanh Vân chợt hiểu: - Bắt mắt lắm, đủ làm cho các chàng trai phải điêu đứng. - Ơ ... Choàng tay ôm hôn chị, Thanh Hương nũng nịu: - Em mượn xe nhé. Thanh Vân nhướng mắt: - Thế xe em đâu? - Bỏ rửa rồi. - Thì chờ lấy xe mà đi. - Không được, sẽ trễ giờ mất -- Cô bé nằn nì -- Chị Hai ... thương em đi mà. Thanh Vân xiêu lòng vì khuôn mặt nhăn nhó của em gái. Cô thảy chìa khóa lên bàn: - Đây này. Thanh Hương nhanh tay nhặt lấy: - Cám ơn chị. Chị Hai của em lúc nào cũng dễ thương cả. - Thôi đi, đừng có nịnh. Nhớ chạy xe cẩn thận đó. - Em lái xe thì chị Hai có thể yên tâm. Đá chân chống xe, Thanh Hương không thèm dắt xuống thềm mà ngồi lên đề máy. Chiếc xe từ trong nhà phóng vụt ra cổng với tốc độ thật nhanh, còi xe thì cứ kêu liên tục. Thanh Vân nhìn theo với đôi mắt kinh hãi: - Trời ạ! Cô bé lái xe gì mà khiếp thế? Phóng xe ngang nhóm bạn đang đứng, Thanh Hương vẫn không giảm ga hay có ý định đạp thắng, chiếc xe vẫn lao về phía trước. Nhóm bạn thấy thế liền vọt xe theo, miệng thì gọi í ới vang dậy cả đường phố: - Chờ với Thanh Hương! Thanh Hương thích chí mỉm cười, cô càng tăng ga thêm, gió đến ù cả tai. Thanh Hương chợt nghĩ nếu lỡ mà gặp mấy chú cảnh sát giao thông thì có nước nộp tiền phạt thôi. Vì trong thành phố, ai cho chạy tốc độ nhanh như thế. Nhưng đang hưng phấn ... đã là đi quậy thì không thể hiền được. Thanh Hương cứ thế mà buông theo những hưng phấn của mình. Những người đi đường nhìn cô điên cuồng, họ lắc đầu, có người lên tiếng: - Con gái thời nay không thể dùng từ gì để nói. Xa lộ thường thường chỉ là con trai ... thế mà ... không tưởng tượng nổi. Thanh Hương bỏ ngoài tai những lời của người đi đường. Khi biết đã bỏ các bạn một khoảng cách khá xa, cô mới giảm tay ga. Chiếc Dream của cô chạy từ từ để Thanh Hương ngắm trời, ngắm đất, ngắm đường phố ... Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Nhiều chàng trai có mang dòng máu đào hoa nháy nhó, cười huýt sáo. Thanh Hương tỉnh bơ, khuôn mặt lạnh hất cao, cho thấy họ không là gì trong đôi mắt cô. Khoảng mười phút sau, các bạn của cô mới đuổi kịp, có nàng thì léo nhéo: - Mày định đạt kỷ lục về tốc độ sao, Thanh Hương? Trong đường phố, lỡ bị cảnh sát giao thông gọi nói sao xui. Thanh Hương nhún vai: - Xui đâu tao không biết, nhưng bằng chứng tao vẫn bình an. - Tao biết mày giỏi rồi. - Không phải là giỏi. Mà để cho đấng mày râu biết tao không thua họ. Cái gì họ làm được thì tao có thể làm được. Thanh Hương quay sang chàng trai lái chiếc Suzuki Viva: - Hôm nay đi đâu vậy? - Cho Hương toàn quyền quyết định. Cô gái ngồi phía sau chàng trai phụ hoạ: - Đúng đó. Tụi này tôn trọng ý kiến của Hương. Thanh Hương nghi ngờ: - Sao hôm nay mọi người có vẻ tốt thế? Hoàng Khải chạy kè bên nheo mắt: - Phụ nữ là nhất rồi. - Vậy sao? Tôi chẳng nghe nói bao giờ. - Thế Hương không biết phụ nữ đã từng làm bao người đàn ông điêu đứng và có thể mất tất cả vì họ sao? Thanh Hương chau mày: - Tôi không biết loại phụ nữ đó. - Dù muốn dù không, Hương cũng là phụ nữ và hôm nay là ngày Quốc tế phụ nữ 8-3. Thanh Hương không nhớ ư? Thanh Hương vỗ trán: - Ồ! Vậy mà tôi lại quên cái ngày đặc biệt này. Cám ơn Hoàng Khải nhắc nhở. Cô hất mặt: - Mai Trâm! Buổi đi chơi này chúng ta làm chủ. - OK. Mai Trâm véo mạnh vào lưng Hoàng Khải: - Biết hôm nay 8-3 mà vẫn không để tui lái xe. - Gì thì được, nhưng lái xe thật sự tui không dám để bà cầm lái. Tui chưa có mối tình nào nên không muốn để mọi người "vô cùng thương tiếc" sớm. - Ông này, đừng coi thường tui nha. Xem ra tui sẽ là người quyết định số mạng của ông đấy. - Ghê vậy sao? Cả bọn bật cười. Thanh Hương với giọng chị cả: - Chúng ta đến vũ trường Sao Mai đi. Phương Thúy vỗ tay: - Ý kiến hay. Duy Khang gật đầu: - Tôi OK hai tay. Anh hỏi Quốc Thắng: - Cậu thế nào? - Ai sao tôi vậy. - Nghĩa là không đồng ý cũng không tán thành, sao miễn cưỡng thế? Thường ngày, cậu là người sốt sắng nhất mà. Thanh Hương chen vào: - Con người cũng có lắm lúc phải thay đổi quan niệm sống. Quốc Thắng cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Các bạn đừng cảm thấy ngạc nhiên. Một ngày nào đó tự khẳng định lại bản thân mình rồi các bạn sẽ hiểu ra thôi. - Thanh Hương hôm nay triết lý nhiều nhỉ? Không giống như Thanh Hương quậy mỗi ngày nha. - Đời lắm lúc đâu có ngờ. Cô khoát tay: - Bỏ chuyện đời qua một bên đi, đừng làm mất cuộc vui. Chúng ta tiến lên nào. Bốn chiếc xe lao vúit lạng lách với tốc độ khá nhanh, làm cho người đi đường phải quay đầu nhìn. Không những thế mà tiếng cười của họ còn vang dội trên đường phố. Thật là hết nói! Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Đang chạy, Thanh Hương bỗng thắng rít xe lại, Quốc Thắng chồm tới, xe máng màu xe Thanh Hương. Anh càu nhàu: - Bà lại giở trò gì đây? Đang chạy sao tự nhiên ngừng lại kiểu này, dễ gây tai nạn lắm đó. Thanh Hương ngang ngang: - Tại ông chạy dở thôi. Sao mấy người kia không máng vào xe tôi đi mà ông lại máng. Nói trước nghe, xe này là của chị Hai tôi chứ không phải của tôi, nếu nó có trầy, tôi bắt đền ông đấy. Quốc Thắng im re, Thanh Hương thấy hả hê khi khống chế được Quốc Thắng. Nhưng dù sao Quốc Thắng cũng có phần nể cô, vì cô đang là nữ hoàng của nhóm này mà. Chịu chơi mà còn lì nữa. Thanh Hương đề nghị: - Tôi không thích gởi xe trong vũ trường. Hãy gởi bên đây rồi băng qua đường vào vũ trường. Hoàng Khải thắc mắc: - Sao thế? Thanh Hương mím môi: - Thôi không cần phải giải thích. Nếu các bạn không muốn thì cứ qua vũ trường mà gởi, tôi không ép. Thanh Hương đẩy chiếc Dream vào chỗ giữ xe, Hoàng Khải và mọi người cũng phải đẩy theo. Tuy Thanh Hương chịu chơi nhưng là người có nguyên tắc, nên các bạn nể cô là ở chỗ đó. Gởi xe xong, sáu người kéo nhau vào vũ trường. Chọn một bàn gần quầy rượu, Thanh Hương dùng chân kéo ghế: - Ngồi đây nhé? Cô búng tay ra hiệu cho anh bồi: - Sáu ly bia. Hớp một ngụm bia, điệu nhạc trỗi lên làm Thanh Hương ngồi không yên, cô cứ nhún nhảy theo. Duy Khang ra hiệu: - Ra nhảy đi. Mai Trâm đứng lên: - Ra đi, đến đây thì không thể ngồi lì được. Khe khẽ bước lại gần Quốc Thắng, Phương Thúy bịt mắt: - Sao buốn thế anh bạn? Quốc Thắng gỡ tay Phương Thúy ra, gắt: - Làm gì vậy? Duy Khang để tay gạt miệng: - Không được lớn tiếng. Biết rõ Quốc Thắng có tình ý với Thanh Hương, Mai Trâm trêu ghẹo: - Thanh Hương này! - Gì? - Sao vô tình vậy? - Sao? Nói rõ hơn đi, tôi không có thông minh đâu. Mai Trâm liếc chừng Quốc Thắng: - Lúc nãy ở cổng nhà mày, anh Thắng chuẩn bị làm tài xế cho mày, nào ngờ mày lại đi xe khác. - Ồ! Vậy sao? Tôi không biết điều ấy. Vả lại, mình không thích ai chở hay "làm phiền" ai, chỉ thích đi một mình thôi. Từ lâu, mọi người không biết nguyên tắc của tôi là vậy sao? - Ôi! Vậy là có người vỡ mộng rồi. Thanh Hương cười: - Ai vậy? Mày hay Phương Thúy? - Ê! Tao đâu có thích con gái. - Thế là ai? - Mày hỏi Quốc Thắng kìa. Thanh Hương nhíu mày: - Sao lại hỏi Quốc Thắng? Bộ anh ấy biết à? - Đúng đó. Thanh Hương nắm vai Quốc Thắng: - Ai muốn làm tài xế cho em vậy, anh Thắng? Quốc Thắng lúng túng: - Ơ ... Thanh Hương vô tình đến tàn nhẫn: - Nhưng ai muốn làm tài xế cho em điều đó không quan trọng. Bởi vì em không thích có tài xế, trừ người yêu em và em yêu người ấy. -- Cô so vai -- Đàn ông bây giờ thật khó mà tin, em không dự định là sẽ có người yêu. Phương Thúy kéo tay Duy Khang: - Mình ra sàn nhảy đi anh. -- Cô nháy mắt với Quốc Thắng -- Hãy lấy chí khí của một người đàn ông mà can đảm lên. Bốn người kéo nhau đi. Còn lại hai người, Thanh Hương thản nhiên, cô phá tan bầu không khí im lặng. - Em ra nhảy với các bạn đây. Quốc Thắng lên tiếng: - Thanh Hương! Cô quay lại: - Anh có gì muốn nói à? - Ờ ... không ... không có gì. - Không có gì thì ra nhảy với tụi em đi. Trước một Thanh Hương vô tư, Quốc Thắng thật sự không có can đảm để nói lên những lời thầm kín từ trái tim mình. Thanh Hương bước ra sàn nhảy, nhịp chân cô rất nhẹ nhàng lướt theo tiếng nhạc. Cô nhảy rất đẹp, nhưng không điên cuồng như những người khác. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Quốc Thắng say mê, anh cũng từ từ rời ghế ra sàn nhảy. Anh hy vọng từ tiếng nhạc rập rình mà anh có can đảm hơn. Thanh Hương nghịch ngợm, khi thấy Duy Khang và Phương Thúy cầm tay nhau, cô liền xen vào giữa: - Hi ... hi ... Xin lỗi. Phương Thúy xô bạn: - Đồ quỷ! Nhìn thấy Mai Trâm và Hoàng Khải ôm nhau tình tứ, Thanh Hương kéo bạn ra rồi ôm eo cô nhảy. Mai Trâm dùng tay thọc léc bạn làm cho Thanh Hương ré lên cười chảy cả nước mắt. Quốc Thắng đang lớ ngớ một mình, Thanh Hương liền xô Quốc Thắng, ai ngờ anh chới với ôm chầm một cô nàng ... Thấy Quốc Thắng tướng tá cũng bô trai, cô nàng ỏn ẻn, õng ẹo: - Nhảy với em nhé? Quốc Thắng hoảng hồn thối lui ra khỏi sàn nhảy. Cả bọn ôm bụng cười nắc nẻ, người cười ngây nhất là Thanh Hương. Trở lại bàn, Mai Trâm hỏi: - Sao anh không nhảy với cô nàng ấy? Quốc Thắng le lưỡi: - Trời ạ! Cho con xin đi. Hoàng Khải ngồi phịch xuống ghế: - Ha ... ha ... ha. Vui quá! Thanh Hương ôm bụng: - Không ngờ anh Thắng có số đào hoa ghê. Quốc Thắng gãi đầu: - Đầu đuôi cũng do Hoàng Khải mà. Duy Khang la toáng: - Chết! Cô ả tìm đến kìa. Theo phản xạ tự nhiên, Quốc Thắng quay lại, Phương Thúy không nhịn được. - Ha ... ha ... ha ... Anh Thắng thật sự sợ đó. Quốc Thắng nhăn nhó: - Mấy người đừng có đùa kiểu quái ác đó nữa, tôi sẽ bị đau tim mất thôi. Mai Trâm chen giữa: - Chúng tôi không đùa, anh cũng bị đau tim sẵn rồi. Hi ... hi ... Thanh Hương phụ hoạ: - Nên đi bác sĩ sớm đi anh Thắng. Nếu không, anh giã từ tụi này lúc nào không biết đó. Phương Thúy gật đầu: - Thanh Hương nói phải. Nhưng Hương ơi! Bác sĩ nào cũng không trị khỏi, ngoài một người ... Thanh Hương tò mò: - Ai vậy? - Gần mà xa. Thanh Hương nhíu mày: - Khó hiểu thật. - Chỉ cần Hương động não một chút là biết ngay. - Thôi, đành thua chứ nghĩ không ra. Cô chợt nhìn đồng hồ: - Hôm nay không ở lâu với các bạn được rồi, Hương phải về thôi. - Còn sớm mà Hương. - Sớm hay không sớm gì cũng đã qui định giờ rồi. Hương không về là không được, ba mẹ sẽ rầy Hương. Thông cảm cho Hương lần này, lần sau Hương nhất định hết mình với các bạn. Quốc Thắng đứng lên: - Để anh đưa Hương về. Thanh Hương ngăn lại: - Cám ơn anh, Hương về một mình được rồi. Anh ở lại với các bạn đi. - Nhưng mà ... - Không ai lay chuyển được quyết định của Hương đâu. Quốc Thắng buồn bã: - Vậy cũng được. Thanh Hương vẫy tay: - Ở lại vui vẻ nhé. Mai Trâm nhắc: - Chạy xe cẩn thận đó Hương. - Cám ơn. Duy Khang thúc bạn: - Sao không đi theo. - Theo làm gì, khi người ta không thích mình làm phiền. Vừa nói, Quốc Thắng nốc cạn ly bia. Hoàng Khải kéo vai bạn: - Mày cũng biết con gái muốn đeo đuổi phải kiên trì và có thành ý mới được. - Nhưng tao đã quá chán. Duy Khang tiếp lời: - Đeo đuổi con gái kiểu mày suốt đời vẫn không có cơ hội. - Có lẽ vậy. Thanh Hương không bao giờ để cho tôi có cơ hội. - Mày không biết tự tạo cơ hội cho chính mày ư? Vậy mà tao cứ tưởng từ trước tới giờ mày là một thằng thông minh và lanh lợi. Phương Thúy hỏi: - Anh Thắng quen nhỏ Hương lâu chưa? - Ba tháng. - Vậy anh đã hiểu gì về nó? - Tôi ... - Thanh Hương không phải là một đứa con gái dễ tán và dễ đeo đuổi đâu. Thật sự, tâm hồn nhỏ ấy không có gì phức tạp cả, nếu anh muốn hiểu nó thì không có gì là khó. Tính Thanh Hương dễ hoà đồng, không cao ngạo kiêu kỳ, nhưng khá nguyên tắc và bản lĩnh. Nó đã quyết định việc gì rồi thì khó mà lay chuyển và thay đổi. Hiện tại, trái tim Thanh Hương chưa có ai làm chủ cả. Anh cứ yên tâm, cơ hội vẫn còn nhiều với anh. Hãy đặt thêm niềm tin và hy vọng cho chính mình. Mai Trâm lên tiếng: - Chúng ta có giúp gì được cho anh Thắng không? - Tình yêu thì không có ai có thể giúp, ngoại trừ trái tim của người đang yêu. Hoàng Khải quay sang Quốc Thắng: - Một điều chúng tôi có thể giúp anh là cố gắng tìm cơ hội cho anh. Còn thành công để có được tình yêu anh mong đợi hay không là do chính anh đó. Quốc Thắng xúc động: - Cám ơn mọi người đã quan tâm tôi. - Ôi! Ơn nghĩa gì, bao giờ có tín hiệu tốt không quên phận sự của mình là được. Mai Trâm lách chách: - Nếu lỡ như có đám cưới thì hãy để Trâm làm dâu phụ cho. Quốc Thắng tươi cười: - OK. - Hoan hô. Cả nhóm nâng ly: - Chúc mừng, mong mau thành công. Thế là không khí vui vẻ trở lại, họ đùa với nhau quên cả thời gian. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 2 Thanh Vân bật ngồi dậy: - Chết chưa! Trễ giờ làm rồi. Cô hấp tấp xuống giường đi làm vệ sinh cá nhân. Việc gì gấp gáp thì cứ quên đều quên đuôi. Mặc bộ đồ vào người mà cứ luống cuống cả tay chân, nỗi lo trễ giờ làm mồ hôi rịn ra muốn ướt cả bộ đồ đang mặc. Liếc nhiền trong gương, Thanh Vân kêu lên: - Không được rồi, mang bộ mặt này vào công ty không tránh khỏi việc bị sếp quở. Thanh Vân lôi hộp trang điểm ra. - Đành bị mắng là đi trễ chứ không thể để gương mặt thế này. Trang điểm sơ, Thanh Vân quảy túi xách lên vai, cô lao ra ngoài và tuôn nhanh xuống lầu, đôi guốc cao của cô làm náo loạn cả nhà. Thanh Hương từ nhà bếp chạy lên: - Gì mà báo động dữ vậy? Bộ trễ giờ hả chị Hai? Thanh Vân đổ quạu: - Em còn hỏi. Sao không gọi chị dậy? Thanh Hương nhún vai: - Ai mà biết, tưởng sáng nay chị nghỉ làm. - Tưởng, tưởng, tưởng. Hôm nay đâu phải là Chủ Nhật mà tưởng. Nói chuyện với em thật là tức chết. Thanh Hương tròn mắt: - Ơ ... sao tự nhiên chị lại lớn tiếng với em? Thanh Vân hậm hực bỏ đi, dù biết không phải, nhưng cô vẫn không muốn xin lỗi trong lúc này. Thanh Hương vội vàng kéo tay chị: - Vào ăn sáng đã. Thanh Vân giằng tay: - Trễ giờ tới nơi rồi, chị không có tâm trí đâu mà ăn với uống. - Trễ một chút có sao? - Em không biết đâu, giám đốc của chị khó tính lắm. - Ông ta sẽ làm gì chị? Đuổi việc hay là cho một trận? Thanh Vân lắc đầu: - Nói chung, em không hiểu đâu. - Đúng, em không hiểu về nguyên tắc công ty của chị thật. Nhưng công việc thì công việc, ít ra cũng phải có tình người. Lâu lâu gặp sự cố, chị đi trễ một chút, chứ đâu phải ngày nào cũng trễ. Chẳng lẽ sếp của chị không thông cảm? - Thông cảm cũng vô ích. Thanh Hương bật hỏi: - Giám đốc của chị có gia đình chưa? Thanh Vân ngạc nhiên: - Em hỏi chi vậy? Thanh Hương khoanh tay: - Thường thường, những người còn độc thân họ khó theo cách khác, chỉ cần chị biết ý thì đâu cũng vào đó. Những người bị bồ bỏ, cái khó vô cớ của họ em không đảm bảo. Thế giám đốc của chị ở trong trường hợp nào? - Chị không biết. - Trời! Sao kỳ vậy? - Chị chỉ quan tâm đến công việc, chứ có quan tâm đến đời sống của ông ta đâu mà biết. - Vậy ông ta già hay trẻ? - Khoảng 30 ngoài. - Thôi được. Hôm nào chị tạo điều kiện cho em gặp ông ta nhé. - Em bày trò gì? - Chị đừng hỏi, việc đó là của em. Em chỉ muốn cho ông ấy hiểu thêm tình yêu thương và sự cảm thông. Thanh Vân chấp tay: - Thôi, cho tôi xin đi. Làm ơn tránh ra nào. Trễ ít, nói chuyện với cô trễ nhiều hơn đó. Thanh Hương phủi tay, sau khi cho con khô mực vào miệng: - Để em đưa chị đi. Thanh Vân ngần ngừ: - Em không đi học sao? Thanh Hương khoát tay: - Chị lo cho em, hay sợ ông giám đốc khó khăn giảng một bài kinh đây - Ờ ... - Việc gì quan trọng nên giải quyết trước đi. Thanh Hương hối thúc: - Nhanh lên chị Hai. Bước được vài bước, Thanh Vân chựng lại: - Thanh Hương! - Gì nữa? Nhìn Thanh Hương với chiếc quần Jean ngắn, áo sơ mi ngắn buộc chéo hai vạt, Thanh Vân cau mày: - Như vầy sao? Thanh Hương nhún vai: - Xời ơi! Sao chị hay quan trong hóa vấn đề. Em cũng là mặc đồ chứ có khỏa thân đâu mà chị sợ. Cô bé bực mình: - Bây giờ chị có đi không? Đề máy chiếc Dream, Thanh Hương nhấp lên nhấp xuống. Bất đắc dĩ lắm Thanh Vân mới leo lên. Cô đâu còn lạ gì tính chạy xe bạt mạng của cô em gái bướng bỉnh. Đợi Thanh Vân ngồi ngay ngắn, Thanh Hương sang số, chiếc xe chồm nhanh ra cổng. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Thanh Vân nhắm mắt lại, tiếng gió rít ù ù bên tai. Cô nhủ thầm: Tại trễ giờ cô mới liều mạng, chứ nếu không, còn khuya cô mới ngồi lên xe cho con bé này chở. Cú lạng lách của Thanh Hương làm cho Thanh Vân chới với, ôm chặt cô bé, tim cô thiếu điều muốn rớt ra ngoài. Thanh Vân bấm tay em gái: - Giảm tốc độ một chút đi. Thanh Hương hét lớn: - Chị đã nhờ em thì không nên có ý kiến nha. Nếu không, em quăng chị xuống đường đấy. - Nhưng em chạy thấy ghê quá hà. - Yên tâm. Em biết chị của em còn yêu đời lắm, em không nỡ để chị phải từ giã cuộc đời sớm đâu. Nếu chị quá sợ thì hãy nhắm mắt lại đi, đừng có nhìn. Thanh Vân đành chào thua: - Chị còn biết làm sao hơn. - Vậy tốt. Chiếc xe vẫn cứ lao đi, Thanh Vân không biết đường đông hay đường vắng nữa. Và chẳng bao lâu Thanh Hương đạp thắng, chiếc xe dừng lại. Trán Thanh Vân đập vào lưng em gái, cô hốt hoảng: - Cẩn thận đó Thanh Hương. Hay em chạy chậm lại đi, trễ cũng đã trễ rồi. Thanh Hương cố gắng nín cười cho bà chị nhát gan: - Tỉnh lại đi chị Hai, tới rồi. - Hả? Thanh Vân mở mắt ra, cô nheo đi nheo lại mấy lần mới khẳng định rằng mình vẫn bình an và còn đang ở trước cổng công ty. Như sực nhớ, cô hỏi: - Sao em biết công ty chị nằm trên đường này? Thanh Hương để tay lên miệng: - Đó là bí mật của em. -- Cô bé nhướng mắt -- Có trễ không? Thanh Vân nhìn đồng hồ: - Ồ! Còn đến năm phút nữa lận. Thanh Hương nghiêng đầu: - Có cám ơn em không? Thanh Vân vờ nghiêm mặt: - Giữ được hồn là may lắm rồi, ở đó mà còn cám ơn. Em chạy xe, chị không thể tưởng tượng. Thanh Hương xụ mặt: - Thì ra chị không biết cám ơn là gì, uổng công em ... Nhưng giúp người, em không cần cám ơn đâu. Chị hãy dành từ cám ơn đó cho người khác đi. Cô bé đẩy xe lui ra, Thanh Vân nắm tay em: - Ê! Giận hả? - No. - Thế sao buồn thiu? - Tại không thích cười nữa. Thanh Vân bẹo má em: - Thôi nào, cười lên đi. Chứ sáng sớm mà cái mặt em như vầy, chị làm việc hổng vô. - Can hệ gì đến em? - Cười đi mà. Thanh Hương nhăn mặt: - Hi...hi...hi... Thanh Vân ôm bụng: - Nhỏ cười giống khỉ quá. Nhưng thôi, đùa cho vui, chị cám ơn nhỏ nhiều lắm. - Không ép à nha. - Chị đang nói thật lòng mình. Thanh Hương nhìn mông lung: - Suông vậy ư? Thanh Vân tròn mắt: - Chứ sao nào? - Phải có cái gì chứ. Biết tỏng bụng dạ của nhỏ, Thanh Vân đẩy vai em: - Về nhà rồi hẵng tính. - Nhớ nghe. Chị vờ quên là biết tay em. Thanh Vân lườm dài: - Được rồi, về đi. - OK. Đúng lúc chiếc xe hơi màu sữa sang trọng ngoặt vào cổng công ty. Do chiếc Dream chắn ngang nên người cầm vô lăng nhấn còi "hiệu" inh ỏi. Thanh Hương vờ như không nghe. Chị cô giục: - Dẫn xe cho người ta vào đi. Thanh Hương chậm rãi: - Từ từ. Cô bé trả số tới số lui, nhưng không nhúc nhích đến chiếc xe. Dù không nhìn thấy nhưng Thanh Hương biết người trên xe kia bực lắm. Cô cúi đầu cười thầm. Rồi một gương mặt trên xe cau có ló ra: - Nè, xe hư thì cũng phải dẫn sát vào lề chứ, sao lại đứng giữa đường vậy? Các cô có biết đây là đâu không? Thanh Hương ngờ nghệch: - Xin lỗi ông, đây là đâu vậy? Người đàn ông cau mày: - Cô biết chữ hay không biết chữ? Nhìn cũng xinh đẹp lắm mà. Người đàn ông chỉ tay, và tiếp: - Cô có nhìn thấy tấm bảng kia không? Thanh Hương lắc đầu: - Ông có chỉ cũng vô ích, bởi vì tôi bị cận rất nặng. Người đàn ông trên xe thầm nghĩ: Đẹp như vậy mà bị cận nặng. Tưởng tượng cái kính dày cộm trên gương mặt kia, người đàn ông suýt bật cười: Người tài xế quay lại: - Hình như cô ta đang giỡn thì phải đó, giám đốc Sang. Phải, người đàn ông đó chính là giám đốc Quang Sang, có khuôn mặt mang đầy vẻ cương nghị và tự tin. Nếu quả cô bé này đùa thì thật là ... Anh thở hắt ra: - Cô có thể né một chút cho xe tôi vào trước không? Vì tôi đang có công việc. Thanh Hương chu môi: - Theo nguyên tắc, ai tới trước vào trước. Ông đến sau thì phải chờ. Nhưng nói trước, ông xui rồi, xe tôi đang có vấn đề nên không thể dắt đi. Trừ phi... Thanh Vân phát hiện ra người đang ngồi trên xe kia là ai, cô vội níu tay em gái: - Hương ơi! Là giám đốc của chị đó. Ánh mắt cô bé quét nhanh: - À! Thì ra ... giám đốc thì giám đốc, có gì mà chị phải sợ. Ông ta đâu phải là hồn ma. Người đàn ông tên Quang Sang được "mệnh danh" là giám đốc mở cửa xe bước xuống, khuôn mặt bị che bởi cái kính đen. Thanh Hương trề nhẹ: - Xí! Xấu xí mà làm chuyện cho người ta để ý. Ngồi trong xe hơi mà cũng đeo kính, sợ bụi. Cầu kỳ quá, sao không sang Singapore mà ở. Nhưng người đàn ông kia không xấu xí như Thanh Hương đã thầm nói, khi ông ta gỡ kính xuống, để lộ khuôn mặt điển trai và cương nghị, thêm vào cái vẻ gì đó lạnh lùng. Anh ta nhếch môi: - Cô làm gì ở đây? Thanh Hương liếc xéo: - Không làm gì hết. - Thế cô có đọc nội qui là cấm tụ tập trước cổng công ty không? Nhưng mà cô bị cận nặng làm sao đọc được, để tôi đọc cô nghe nhé. Thanh Hương xua tay: - Khỏi phiền đến ông. Quang Sang nhướng mày: - Vậy sao còn chưa đi? - Xe tôi đang gặp sự cố mà. Quang Sang quan tâm: - Bể bánh, hết xăng hay cô đang muốn giở trò gì? Thanh Hương quát: - Cái đầu của ông đúng là khéo tưởng tượng. Hết nói người ta tụ tập, đến giở trò. - Thật sự là vậy mà. - Vậy ông nghĩ thử xem, hai người con gái tụ tập trước cổng công ty để làm gì? Nãy giờ bảo vệ không có ý đuổi mà ông lại ... Chợt Quang Sang nhìn sang người con gái đang níu kéo cô bé kia, anh nghiêm mặt: - Cô biết mấy giờ rồi không? Sao còn đứng đó mà không vào làm việc đi. - Vâng, thưa giám đốc. Thanh Vân cúi mặt bước đi, Thanh Hương nóng mũi: - Nè, ông là cái thớ gì mà bắt nạt chị của tôi chứ? Quang Sang cho hai tay vào túi quần. - Giám đốc được không? - Hứ! Bộ giám đốc là lớn lắm sao? Phải thì thôi, không phải thì cũng không yên với tôi đâu. Ngày mai, tôi không cho chị tôi đi làm nữa. - Cô đành lòng để chị mình thất nghiệp? - Đâu phải chỉ một mình công ty của ông, không làm ở đây thì làm chỗ khác. Tôi quen thiếu gì người. - Giỏi nhỉ? Cô có dự định thế chỗ chị mình không? Nhưng mà... -- Quang Sang nhíu mày -- Cô tốt nghiệp phổ thông chưa? Thanh Hương hậm hực: - Ông đừng xem thường người khác quá đáng nha. Xí! Dù có mời tôi cũng không làm ở công ty ông đâu. Đừng nên quá tự cao. Biết mình biết ta thì cái gì cũng tốt cả. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Nhìn cô gái rất lém lỉnh và có cái gì đó hay hay làm anh thích thú. Quang Sang khẽ nhếch môi cười. Thanh Hương biết được nụ cười đầy ngụ ý nên cô bé trừng mắt: - Nè, tôi không phải là người mẫu đâu nhé, và nơi đây cũng không phải là sàn diễn, ông đừng có ngắm nhìn bất lịch sự như vậy. Quang Sang tủm tỉm: - Cô bé không nhìn tôi, sao biết tôi nhìn cô bé? Thanh Hương cứng miệng: - Ơ... Cô bé lẩm nhẩm: - Chẳng lẽ chịu thua ông ta một cách dễ dàng sao? Quang Sang trêu: - Đứng truớc một người đẹp trai như tôi đâm ra khớp phải không? Thanh Hương trề môi: - Đẹp trai? Xời ơi! Mèo khen mèo dài đuôi. Quang Sang nháy mắt: - Phải công nhận điều tôi nói chứ? Thanh Hương lém lỉnh: - Hứ! "Bồ" của tôi còn đẹp trai hơn ông nữa là. - Thật sao? Hôm nào giới thiệu cho tôi làm quen với. - Không quen, biết làm gì? - Nhưng biết đâu chúng tôi quen nhau thì sao. - Nếu ở chung một nhà thì có lẽ quen đấy. Thanh Hương lí lắc, cô đưa tay xem đồng hồ rồi đề máy xe: - Tránh đường nào. Quang Sang chìa tay: - Có thể cho tôi biết tên không? Thanh Hương phùng má: - Có điều đó nữa ư? Nhưng xin lỗi nhé. - Thế thì không cho về. Thanh Hương mím môi, cô hất mạnh mái tóc ra sau rồi vô số phóng vụt qua trước mặt Quang Sang làm anh phải chới với suýt té. Thanh Hương đạp thắng xe cười: - Tôi nể ông là giám đốc của chị Hai tôi đó, nên tôi mới không tông ông đấy. Hừ... Cô bé liếc Quang Sang bằng nửa con mắt rồi cô lại sang số phóng vụt đi. Quang Sang đứng ngẩn ngơ nhìn theo. Anh bàng hoàng cứ như trong mơ ấy. - Trời ạ! Ai cũng cho mình lái xe bạt mạng, nhưng cô ta còn bạt mạng hơn mình nữa. Thật là hết nói cho con gái ngày nay. Quang Sang lắc đầu, anh mở cửa xe bước lên và bảo tài xế lái thẳng vào trong gara. Sửa lại áo vét sang trọng, Quang Sang cứ tủm tỉm cười: - Thật là một buổi sáng đầy thú vị. Với một tinh thần thoải mái, Quang Sang bước vào thang máy. Vừa tới phòng giám đốc, Quang Sang ngẩn người khi thấy cửa phòng mở toang. Bước thẳng vào trong, anh càng giật mình khi tất cả đồ đạc trong phòng đều thay đổi. Quang Sang cau mày: Có trộm ư? Chúng muốn tìm cái thứ gì ở đây? Trong phòng giám đốc làm gì có tiền hay chi phiếu? Quang Sang ngồi phịch xuống ghế. Điên đầu thật rồi đó. Và anh chợt bình tĩnh hơn. Nếu quả đúng là những sự việc ấy xảy ra thì nhân viên công ty đã báo khẩn với anh rồi, chứ đâu có im lìm như thế này? Nghĩ đến người muốn phá rối mình do trả thù cá nhân, Quang Sang bực dọc nhấc điện thoại: - Alô. Cô Vân phải không? - Thưa vâng. - Lên ngay văn phòng tôi nhé. - Vâng. Một vài phút sau. Cộc...cộc...cộc... Giọng Quang Sang đầy uy quyền: - Vào đi. Thanh Vân mở cửa, cô nhẹ nhàng: - Thưa, giám đốc gọi. Quang Sang bật dậy: - Có phải cô đã làm những việc này không? Thanh Vân nhìn xung quanh rồi lắc đầu: - Thưa, không có. Quang Sang giận dữ: - Không phải cô thì ai vào đây? Hừ! Chỉ có cô là người thường ra vào nơi đây thôi. Cô định làm cho hả giận, có phải không? Bị buộc tội một cách oan ức mà không thể biện hộ, Thanh Vân bật khóc: - Thật sự tôi không có. - Cô đừng lấy nước mắt ra mà khỏa lấp hành vi của mình. Mau dọn dẹp lại đi. Thanh Vân cắn môi. Ai đã làm việc này rồi để lại hậu quả. Vốn bản tính dịu dàng, Thanh Vân không đối đáp lại. Dù sao ông cũng là cấp trên của mình mà, dù sai hay trái cũng phải nghe thôi. Đang cúi nhặt mấy tập giấy tờ rơi rớt thì bị một bàn tay ai đó cản lại. - Cô đừng nhặt nữa. Ngẩng lên nhìn người đàn ông đối diện, Thanh Vân lắc đầu: - Không. Đây là mệnh lệnh, tôi không làm sẽ bị đuổi việc. Người đàn ông chau mày: - Thật vậy à? - Vâng. Quay lại, thấy Quang Sang đang ngồi chễm chệ hút thuốc, người đàn ông bước tới giật lấy điếu thuốc trên tay Quang Sang quăng ra cửa sổ. - Thật là quá đáng. Quang Sang trợn mắt: - Là cậu à? Làm cái quái gì vậy? Trọng Vũ hậm hừ: - Làm gì à? Tôi còn muốn đánh cậu nữa kìa. - Ơ...sao tự nhiên cậu lại gây chuyện với tôi? Trọng Vũ chỉ tay: - Sao lại bắt cô ta dọn dẹp? - Vì cô ta có lỗi. Cô ta phải chịu trách nhiệm những gì mình đã làm. - Cậu đúng là người không biết suy xét. Cô ta nhát gan như thế sao dám làm những việc này, bộ không sợ cậu đuổi việc hay sao. - Thế cậu nghĩ ai làm? - Tôi làm đó. Quang Sang không tin vào tai mình: - Cậu muốn gì đây? Trọng Vũ nhún vai: - Lâu gặp mặt nên muốn làm cho cậu hết hồn, ai dè cậu lại bắt nạt và đổ lỗi cho người khác. Quang Sang đưa mắt nhìn Thanh Vân đang dọn dẹp, anh nhỏ giọng: - Thanh Vân! Cô về phòng mình đi. - Cậu có thể xin lỗi cô thư ký của mình không? - Việc đó tôi chưa làm bao giờ. Thanh Vân cúi đầu chào Quang Sang và Trọng Vũ rồi nhẹ nhàng ra ngoài. Trọng Vũ nhìn theo, lắc đầu: - Tôi dám chắc chỉ có mình cô ta là chịu đựng được cậu. - Sao cậu tài vậy? - Cứ nhìn cô ta là biết ngay, bị oan mà cũng không dám lên tiếng biện hộ. Công ty này, cô ta là một thư ký có năng lực, lại đảm nhận cả phần giao dịch. Quang Sang nheo mắt: - Cô ta được việc đấy chứ? - Một nhân tài thế mà cậu không biết trân trọng. Tôi nghĩ cũng lạ thật, con một giám đốc công ty lớn mà lại chui vào đây để cậu mắng cậu chửi, chắc là có vấn đề. Quang Sang gặng lại: - Cậu vừa nói cái gì? - Tôi nói cô thư ký của cậu là con gái của một giám đốc công ty có tiếng tăm, hiểu chưa? Quang Sang ngớ người: - Công ty nào? - Hải Triều. - Vậy cô ta là Lâm Huỳnh Thanh Vân à? - Chứ còn gì nữa. Quang Sang lẩm nhẩm: - Vậy mà từ nào tới giờ tôi đâu có biết. Sao có công ty riêng mà cô ấy chẳng chịu làm nhỉ? - Cái đó phải hỏi cậu thì đúng hơn. Cô ta chắc phải lòng cậu rồi. - Vớ vẩn! Bản tính Thanh Vân không hợp với tôi đâu. Xứng với cậu thì đúng hơn. - Lại sai đề vô cùng, cô ta nào biết mặt tôi. Quang Sang thắc mắc: - Vậy việc cô ta chọn công ty tôi làm là sao? Phải chăng cô ta là tình báo kinh tế? Trọng Vũ vỗ vai bạn: - Đừng suy diễn lung tung. Hay để thời gian trả lời nhé. Quang Sang búng tay: - Nè, hình như cô ta còn một cô em gái nữa. - Sao cậu biết? - Mới gặp lúc sáng. - Chắc cô ta hiền như cô chị phải không? - Đúng, hiền tựa sư tử Hà Đông. - Đụng độ rồi chứ gì? - Vậy thôi sao? Suýt bị cô ta tông nữa là khác. Tay lái của cô ta quá sức tưởng tượng của tôi. - Thế là cậu có đối thủ rồi. Quang Sang ngả người ra ghế. Trong đầu anh chợt nảy ra một ý tưởng, anh nói nhỏ với Trọng Vũ: - Tôi với cậu thi đua nào. - Về việc gì? - Xem ai sẽ kết mô-đen một trong hai cô tiểu thư kia trước. - Nghe có vẻ thú vị đấy. Nhưng phần thưởng cho người đến đích trước như thế nào? - Muốn gì được nấy. Trọng Vũ gật đầu: - Được, tớ tham gia. Cả hai bật cười giòn, và thời gian lại cũng chóng qua, tiếng chuông đã cho biết hết giờ làm việc. Quang Sang chép miệng: - Nhanh nhỉ? Trọng Vũ vươn vai: - Đi ăn trưa chứ? - Ừm. Cái bao tử no mới làm việc được. Khoác vai bạn, Quang Sang hỏi: - Lúc này cậu làm gì? - Thất nghiệp. - Đừng giỡn chứ. - Ai biểu biết rồi mà còn hỏi. - Nhưng nhỡ lúc này cậu thay đổi công việc sao? Đó là một cách quan tâm của bạn bè đấy. - Cám ơn nghe, tôi vẫn bình thường với công việc của mình, có điều không được nổi tiếng bằng cậu. - Mỉa mai rồi đấy à? - Không. Đó là sự thật. Từ lúc còn học chung cho đến giờ, cậu luôn là người nổi tiếng mà. Quang Sang nhe răng cười: - Ờ, cậu nói phải đó. Trọng Vũ thụi vào bụng bạn, cả hai đùa vui như thuở còn học trung học. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| LM uiii tại 4rum bị mất hít tất cả fải làm lại cái khác nên threads và posts trong 4rum cũ bị mất hít. Tr. thì Út chỉ coá save mostly những truyện của sis XanhXanh, KieuNinh, và của Út thui. Còn những tr. khác hỏng bít mí sis mí bro posted lên họ có save lại hong thì út hong bít nữa. Sorry sis LM nha (nhưng mà tr. hôm bữa LM type phụ thì Út có save lại đóa hihihi) Ah, tại vì 2 tuần nay hỏng có online được nên chưa post tiếp tr. ni được -- vì chưa type xong. Những tr. cũ thì nhiều người đọc gòi nên Út định soạn tr. nào chưa post thì post lên trước -- mí tr. cũ thì đa số ai cũng đọc gòi nên khi nào rảnh mới post lên được. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Thanh Tịnh Phước Đức - HT Tịnh Không (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 04-26-2008 11:08 AM |
| Armik - Rosas Del Amor (2001) | LongNhi | Direct downloads | 0 | 10-18-2007 02:10 PM |
| Tân Cổ Phật Giáo - Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ, Thanh Ngân, Thoại Mỹ, Vũ Linh... | hien nhan | Phật giáo - Hòa hảo | 0 | 10-15-2007 08:14 PM |
| Truyền Thọ Tam Quy Y 2001 (Video) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 08-19-2007 06:25 PM |
| Asia160-Diệp Thanh Thanh - Cô Gái Nhà Lành | Tocnautigon | Direct downloads | 0 | 01-31-2007 10:55 PM |






4rum cũ của mình cũng chưa có thời gian post bộ này nên khai trương 4rum mới ráng siêng chút type bộ ni lên.
Quyết định sang năm mới hy vọng post nhiều cái ... mới hihihi. 

Linear Mode
