| CHƯƠNG 6
Xe đang bon bon trên đường thì bỗng từ sau có một chiếc xe vụt lên, ép sát vào lề. Suýt chút nữa thì tai nạn có thể xảy ra, nếu như cô gái lái chiếc xe Wave không cứng tay lái.
Bực bội chuyện vừa rồi ở công ty Hải Triều, bây giờ lại thêm trò chơi của mấy chàng "35", cô gái lái chiếc Wave quát mắt:
- Ê! Có biết chạy xe không? Đường rộng mênh mông không chạy, mà lại...
Người vừa ép xe cô gái gỡ kính trên khuôn mặt điển trai ra:
- Ai chọc giận em vậy, Thanh Hương?
- Anh chứ ai.
- Sao lại là anh? Đừng giận cá chém thớt nghe.
Thanh Hương vẫn chưa bớt bực bội:
- Hôm nay anh bày cái trò gì vậy? Sao lại ép xe em?
- Vậy mới thú vị chứ.
- Thú vị cái gì. Anh Thắng! Làm ơn đi, để cho em trả hiếu cho ba mẹ với. Anh mà ép xe kiểu này, có ngày sẽ xảy ra tai nạn đấy.
Quốc Thắng nhìn chằm chằm vào mắt Thanh Hương.
- Hình như em đã thay đổi.
Thanh Hương cau mày:
- Lung tung gì nữa đây? Em vẫn là Lâm Huỳnh Thanh Hương, không có gì thay đổi cả.
- Suy đoán của anh không sai đâu.
Không muốn hỏi tới hỏi lui mang nhiều phiền phức, Thanh Hương lảng chuyện:
- Đường phố này muôn ngàn người, sao anh thấy em hay vậy?
Ánh mắt Quốc Thắng nồng nàn:
- Do con tim anh mách bảo.
Chết chưa! Bắt đầu rồi đây. Thanh Hương làm tỉnh:
- Anh đi một mình à?
- Không. Vẫn là nhóm bạn ấy.
- Thế họ đâu?
- Ở đằng kia.
Thanh Hương quay xe:
- Em muốn gặp họ.
Quốc Thắng hỏi:
- Em tháp tùng với tụi anh chứ?
- Không hứa được, vì thời gian em không có nhiều.
- Em bận lắm à?
- Phải. Lúc này, em phải giúp ba em ở công ty.
- Em định giả từ nhóm ư?
Thanh Hương xa xôi:
- Không có cái gì tồn tại vĩnh cửu đâu anh, mọi cái rồi cũng sẽ dừng lại và chấm dứt thôi. Ngoài bạn bè ra, em còn phải có tương lai và gia đình. Anh cũng hiểu được vì sao chúng ta vào đại học rồi chứ?
- Anh thấy em đã lớn.
- Phải thôi. Chẳng lẽ con nít hoài. À! Anh có dự định gì sau khi tốt nghiệp chưa?
Quốc Thắng buồn bã:
- Em có nghe nói vì một người đàn bà, mà người đàn ông từ bỏ tất cả không?
Thanh Hương buột miệng:
- Ngu ngốc! Phải chi yêu mà được tình yêu đáp lại thì cũng được an ủi phần nào. Còn nếu như chỉ yêu một phía thì quả đúng người đàn ông kia chẳng có thuốc chữa.
Rồi cô chau mày:
- Đừng nói với em, anh là người đàn ông nghe, như thế thì không phải là bạn em đâu.
- Anh...
- Thôi. Không nói với anh nữa, mất công mọi người chờ lâu.
Thanh Hương bỏ chạy trước. Cô thật là bực mình với người đàn ông này.
Tình cảm của Quốc Thắng dành cho cô không phải là cô không biết, nhưng Quốc Thắng không phải là đối tượng của cô. Tại sao thế?
Anh cũng là chàng trai lý tưởng cho bao cô gái mộng mơ kia mà, sao trong số ấy không hề có cô.
Gia đình quyền thế lại là con trai một, nhóm bạn chơi chung luôn xem Quốc Thắng như một thần tượng. Vào đại học, anh như một thủ lĩnh trong nhóm ăn chơi, không cần học cũng có điểm để đổ học kỳ.
Quốc Thắng học trên cô hai năm, vậy là năm nay là năm tốt nghiệp của anh. Thế mà vẫn thấy anh ta dửng dưng thờ ơ, không coi việc tốt nghiệp là một vấn đề quan trọng của quãng đời sinh viên.
Cũng phải thôi, bằng cấp có hay không có anh đâu cần thiết, bởi vì sau khi ra trường, anh sẽ ngang nhiên ngồi vào chiếc ghế giám đốc công ty tàu biển, không cần phải chạy đôn chạy đáo để xin việc như bao sinh viên khác. Anh chưa bao giờ nếm mùi cực khổ, vì từ trong trứng nước anh đã có một cuộc sống giàu có.
Sự ngang tàng, có vẻ khinh kẻ nghèo khó của Quốc Thắng, Thanh Hương đã không thích ngay từ đầu. Nhưng vì ham vui, bắt buộc cô phải đi chung nhóm với anh thôi.
Thanh Hương lắc đầu. Kết bạn với nhóm của Quốc Thắng, không biết cô có sai lầm hay không, chứ càng ngày, cô càng thấy đó là thành phần mà xã hội đang ráo riết bài trừ.
Không phải là Thanh Hương không có ý thức, nhưng chia tay họ bằng cách nào đây? Đúng là cô đã tự làm khó cho bản thân cô.
Tụ tập làm mất trận tự xã hội, trong đó có con gái ông Lâm Hải Triều. Ôi! Không được. Cô phải kéo nhóm bạn quay về, không thể lún sâu hơn, trước khi bị người ta phát hiện. Nhưng với tư cách gì để nói với họ đây, trong khi họ luôn tôn sùng Quốc Thắng.
Rồi lòng Thanh Hương lại mâu thuẫn. Nếu không có bọn họ, có lẽ cô đã chết vì buồn rồi. Chẳng phải họ đã từng làm cho cô vui sao?
Suy cho cùng, họ đâu phải là những người bỏ đi, họ vẫn đối xử tốt với cô kia mà. Duy chỉ con người Quốc Thắng, ít ra cũng phải đề phòng, bởi anh ta sẽ nổi điên bất cứ lúc nào, một khi nhu cầu không được thỏa mãn.
Mãi suy nghĩ, Thanh Hương đến gần nhóm bạn lúc nào không hay. Bỗng từ trong lề có một người nhảy ra:
- Dừng lại!
Thanh Hương hoảng hồn, đạp thắng:
- Ê, con nhỏ kia! Bộ mày khiến chết hở? Tao mà không đạp thắng kịp thì mày tiêu đời rồi đó.
Mai Trâm, cô gái vừa chặn đầu xe Thanh Hương hất mặt:
- Gì mà nghiêm trọng vậy? Tao rất tin tưởng vào tay lái và sự phán đoán của mày, bằng chứng là tao đứng đây nói chuyện với mày nè.
Thanh Hương lắc đầu:
- Không phải lần nào tao cũng phán đoán đúng và lanh trí đâu. Nếu mày cứ chơi mãi cái trò như thế thì không còn may mắn như lần này nữa đâu, con khỉ ạ.
Mai Trâm cười:
- Nhưng tao biết mày sẽ không nỡ tông tao.
- Ừ đừng có ỷ, vì ỷ sẽ ướt đó. Không tin, mày làm lại lần nữa xem tao có dám tông mày không?
Thanh Hương lên ga, Mai Trâm hoảng hồn nhảy qua một bên.
- Ê...
- Hừ! Đồ nhát gan.
Hoàng Khải cản lại:
- Nè, không được ăn hiếp đấy.
Thanh Hương nhướng mày:
- Định làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Được, tôi sẽ cho hai người vô bệnh viện có cặp cho vui.
Duy Khang từ trong quán nước bước ra:
- Chào người đẹp, lâu quá mới gặp.
Thanh Hương khoát tay:
- Hổng dám... Ai sau lưng kìa.
Phương Thúy kênh mặt:
- Muốn nói gì đây?
- Ghét chết đó nhỏ.
Phương Thúy trề môi:
- Xưa rồi bồ.
Vừa lúc xe Quốc Thắng đến:
- Em chạy nhanh quá, Hương ạ.
- Làm việc gì em không muốn là rùa.
Mai Trâm chí chóe:
- Ơ hay! Ngộ nha. Đi chung nguyên một nhóm mà chỉ mình anh Thắng thấy Thanh Hương thôi.
Thanh Hương trừng mắt:
- Rồi sao? Ý gì đây?
- Ờ, không có gì. Đúng là thần giao cách...
- Cắt lưỡi ngươi thì có. Mày và Phương Thúy muốn thấy tao cũng dễ mà. Tại tụi bây có ý đồ đen tối thôi.
- Nè...
- Tao không phải đàn em của mày, bỏ cách nói ngang tàn với tao đi.
Mai Trâm ngạc nhiên:
- Con nhỏ này hôm nay sao vậy? Tao nhớ lúc trước mày vui vẻ lắm mà.
Thanh Hương so vai:
- Thì tao vẫn là tao, vẫn vui vẻ bình thường, có khác hay không, họa chăng là tụi bây đấy.
Mai Trâm nhìn Phương Thúy:
- Người đẹp thay đổi rất nhiều, mày có thấy không?
- Chắc tại do áp lực công việc thôi.
- Mày muốn nói...
- Tao nghe tin chị em Thanh Hương sẽ thay cha cai quản công ty.
- Vậy Thanh Hương sẽ chia tay với tụi mình à?
- Tao nghĩ chắc không đâu. Nếu chia tay, Thanh Hương sẽ không đến đây gặp tụi mình.
- Ờ, cũng phải.
Thanh Hương hét lên:
- Ê, hai con nhỏ kia! Nói xấu gì tao đó.
Phương Thúy giật mình:
- À! Không. Hình như trời sắp mưa.
- Mưa? Bầu trời không phải đang rất đẹp sao?
- Đúng. Nhưng phía tây có một đám mây đen đang kéo tới.
- Hừ! Tụi bây thật quá đáng.
Thanh Hương đá chân chống xe. Mai Trâm và Phương Thúy liền chạy đến sau lưng Hoàng Khải và Duy Khang.
Thanh Hương chống tay lên hông:
- Đừng nói có người bênh rồi tao không dám làm gì tụi bây nghe.
Duy Khang ra hiệu:
- Anh Thắng! Chẳng lẽ anh để người đẹp ăn hiếp bạn gái tụi em sao?
Quốc Thắng lắc đầu:
- Anh không can dự. Chuyện tụi em thì tụi em tự giải quyết đi.
- Không công bằng đó.
- Nghĩ sao cũng được.
- Hơ... Lúc nào anh cũng nhường nhịn người đẹp. Đừng nói với em là anh vì "cảm", mà muốn thay đổi trở thành người đàn ông "đúng nghĩa" nghe. Như thế có nên hoan nghênh anh không?
- Tụi bây không nói thì có ai nói tụi bây câm đâu.
- Ôi chà chà! Ra oai trước mặt người đẹp nha. Thanh Hương này! Anh thấy Quốc Thắng thay đổi vì một người, em có thấy điều đó không?
- Vậy ư? Em thì không thấy gì cả?
Thanh Hương sợ nhất là phải nghe những câu tỉ tê, cô tảng lờ:
- Thôi, đừng giỡn nữa. Bây giờ định đi đâu?
Phương Thúy nhanh miệng:
- Uống nước.
Mai Trâm tròn mắt:
- Cái gì? Mày và anh Duy Khang mới uống đây mà.
- Nhưng mà tao vẫn còn khát.
- Trời ơi! Con nhỏ này uống nước như trâu uống vậy.
Phương Thúy cự nự:
- Ê! Cẩn ngôn nghe, không khéo "bà" vả cho so le mỏ thì đừng có kêu trời.
Thanh Hương can ngăn:
- Chỉ có việc ăn uống thôi mà tụi bây cũng cãi nhau được, nếu chuyện lớn hơn chắc là chém lộn nhau quá.
Phương Thúy vẫn còn ấm ức:
- Chứ mày không thấy...
- Thôi được rồi. Ai nói mặc ai, chỉ cần mày không phải như lời người ta nói là được, để tâm làm chi cho bận rộn đầu óc.
Thanh Hương quay sang Mai Trâm:
- Còn mày nữa, người ta ăn uống gì thì mặc người ta, ai mượn mày bà Tám.
Mai Trâm xụ mặt:
- Tao đùa, không ai hưởng ứng thì thôi, làm gì phải nặng nhẹ.
- Nói vậy là nặng nhẹ mày đó hả. Thật là...
Thanh Hương bước lại xe của mình:
- Tưởng rằng đến đây cùng mọi người vui vẻ. Ai ngờ...hết người này lẫy đến người kia lẫy...chẳng còn hứng nữa, tôi về đây.
Quốc Thắng gọi:
- Thanh Hương!
Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?
^_^ TP ^_^  |