| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| kaka đang type đang type .......... ráng cho dài một chút rùi post ........ ai dè Admin set là certain number of words per post thui nên type nhìu wá post nó hong cho post lên ........ phải cut lại bớt đoá sis ui ..... Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Gã "tài xế" lộ vẻ mừng, anh định bước đến nhấn chuông thì đúng lúc ông Hải Triều về tới: - Ồ, Quang Sang! Cháu mới đến hở? Gã "tài xế" chính là Quang Sang, anh chàng giám đốc công ty xuất nhập khẩu Tự Do mà Thanh Hương ghét nhất. Quang Sang lễ phép: - Cháu chào bác. Ông Hải Triều cười tươi: - Sao đến mà còn chưa chịu vào? Có bác gái ở trong nhà đấy. Ông Hải Triều mở rộng cánh cổng: - Cháu đưa xe vào trong đi. Quang Sang lên xe lái vào trong sân. Tìm chỗ thuận lợi đậu xe, anh mở cửa bước xuống. Quang Sang đảo mắt một vòng trong lúc chờ đợi ông Triều đóng cổng. Căn biệt thự như nằm gọn trong một vườn hoa đủ màu sắc, hương thơm hòa quyện vào nhau. Đứng ở đây, Quang Sang tưởng chừng như đứng giữa rừng hoa Đà Lạt. Đủ các loại hoa kiểng, lưu ly, thanh thảo, hồng, cẩm chướng, hải đường ... đặc biệt là các chậu kiểng hình rồng, phụng, nai rất là đẹp. Quang Sang không ngờ một nhà doanh nghiệp như ông Hải Triều lại thích sưu tầm hoa kiểng. Ở thành phố mà có một khoảng sân rộng để trồng hoa kiểng như vầy thì thật là thích thú. Nhìn những chậu kiểng hoa sứ Thái Lan gốc rất to, anh đoán tuổi của những gốc sứ này không nhỏ. Mắt của Quang Sang dừng lại ở mấy giò lan Singapore. Ôi! Màu tím, màu trắng của phong lan thật là tuyệt vời, nó vừa trong sáng, vừa dịu dàng chứ không u buồn, lạc lõng. Mải mê với những tuyệt tác, Quang Sang không hay vị chủ nhân đã đến bên anh từ lúc nào. Ông Hải Triều tằng hắng: - Cháu thấy thế nào? Quang Sang thật lòng: - Cháu không biết dùng lời như thế nào để nói lên suy nghĩ của mình. Lối kiến trúc của ngôi biệt thự phải nói là đệ nhất, thêm vào đó một vườn hoa đủ màu sắc tôn thêm vẻ tuyệt đẹp và quyến rũ. Nơi đây giống như một thiên đường vậy, bác ạ. Ông Hải Triều cười sảng khoái: - Cám ơn lời khen tặng của cháu. Với bác, nó chỉ là một tổ ấm thôi. Nhưng cũng do con bé Thanh Hương, mà bây giờ nó biến thành thiên đường mất rồi. - Cháu không hiểu cho lắm ạ! Ông Hải Triều chậm rãi: - Lúc trước chỉ có căn biệt thự và vài chậu kiểng thôi, còn lại một khoảng sân rất rông có thể đậu được bốn năm chiếc xe du lịch. Giờ thì cháu thấy đó, chỉ còn khoảng trống vừa một chiếc xe của cháu thôi. Năm 16, 17 tuổi, Thanh Hương lại thích sưu tầm hoa kiểng rồi từ từ sân của bác không còn một chỗ trống, đi đến đâu cũng thấy như lạc vào vườn hoa của công chúa. Quang Sang khen: - Cô ấy giỏi thật. Chỉ mới mấy năm thôi mà các loại hoa đều tập trung ở đây. Ông Hải Triều hãnh diện: - Ngày nào nó cũng mày mò trồng trồng xới xới, rồi tiền hai bác cho để sinh hoạt nó cũng gởi mua hoa kiểng hết trơn. Thấy vậy, bác mới nhờ bạn của bác đi công tác nước ngoài mua về cho con bé. Ông Hải Triều kéo tay Quang Sang: - Bác cho cháu xem loài hoa này nè. Dẫn Quang Sang đến dãy hải đường, ông Triều chỉ: - Cháu xem đi. Quang Sang ngồi nhỏm xuống bên dãy hải đường, anh thích thú đưa tay nâng nhẹ cánh hoa màu xanh trong chậu xứ. - Ồ! Hoa màu xanh, cháu chưa thấy bao giờ. -- Quang Sang hỏi. -- Tên gọi của nó là gì vậy bác? - Bác chỉ nghe Thanh Hương gọi là đài sen. - Đài sen? - Phải. Xuất xứ của nó ở Pháp. Đặt biệt một điều là nó không giống như các loại hoa khác gieo bằng hạt hay bằng thân, cánh hoa của nó rụng xuống nó sẽ cho một cây đài sen mới. - Ngộ nhỉ? - Nếu cháu thấy thích, bác sẽ nói với Thanh Hương chiết cho cháu một cây vào chậu sứ nhỏ, để ở bàn làm việc. - Có phiền cô ấy không bác? {đang là kẻ thù muh bít gòi còn hỏi kaka} - Giữa gia đình bác và gia đình cháu thì đừng nói đến chữ phiền. - Vậy cháu cám ơn bác. Thật sự cháu rất thích loài hoa dễ thương này. -- Quang Sang đứng dậy. -- Ở đây thật là dễ chịu. Lúc nào cảm thấy căng thẳng, thư giãn bằng cách ngắm hoa thì còn gì bằng. Ông Triều khoát tay: - Ở đây luôn hoan nghênh cháu, có rảnh rỗi thì cứ đến chơi, đôi khi có thể bàn công việc. Quang Sang mừng thầm. {trúng tủ gòi còn zì} Mục đích đến đây của anh không phải vì công việc, nhưng giai đoạn đầu coi như vì công việc cũng được. {gian manh gớm chưa con chai bây giờ} Anh gật đầu: - Cháu không muốn từ chối thiện ý của bác. - Thế thì chúng ta vào nhà đi. Quang Sang theo sau ông Triều vào phòng khách, vừa đi, anh vừa tiếp tục ngắm cảnh. Bước lên bậc thềm, Quang Sang chợt dừng lại nơi chậu hồng hoa tím nở rất đẹp. Như đoán được ý nghĩ của Quang Sang, ông Triều lên tiếng: - Của con bé Thanh Hương đấy, không biết tìm ở đâu được giống hoa hồng màu tím. Đẹp chứ cháu? - Dạ, thật sự cô bé Thanh Hương nào đó làm cho cháu nhiều bất ngờ và thú vị. {bít là ai gòi còn làm bộ làm tịch} Ông Triều giấu nụ cười, chỉ vào salon: - Cháu tự nhiên nhé. - Dạ. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Một nhà doanh nghiệp nổi tiếng như ông Hải Triều mà không cầu kỳ khoa trương, trái lại càng giản dị nữa là khác. Căn phòng khách đơn giản nhưng lại toát lên vẻ sang trọng, hai bức tranh sơn dầu của một nhà họa sĩ nổi tiếng người Pháp làm nổi bật căn phòng khách. Thêm vào đó ... Đôi mắt Quang Sang dừng lại ở bức ảnh bán thân của hai cô gái, một cô tóc dài, một cô tóc ngắn và anh nhận ra cả hai. Thanh Vân thì dịu dàng thùy mị, đúng là mẫu người vợ hiền chung thủy. Còn cô gái kia, đúng là cô nàng mới mắng mỏ anh lúc sáng, chắc có lẽ là Thanh Hương. Nhìn kỹ, cô bé Thanh Hương không có vẻ gì giống chị, ánh mắt và đôi môi cũng cho Quang Sang biết cô bé rất ngang ngược, bướng bỉnh. Nhưng ở cô bé toát lên vẻ tự tin và cái gì đó luôn thu hút người đối diện. Quang Sang ngắm mãi hai đóa hoa hồng không biết chán. Cái đẹp của hai đoá hoa kia hoàn toàn không giống nhau. Một cái thì quá mong manh trước gió, một cái thì không tuyệt sắc như hoa hồng mà nó rất vững vàng trong giông bão. Nói chung, mỗi người đều có vẻ đẹp khác nhau không thể so sánh. Mãi lo ngắm ảnh hai người đẹp mà Quang Sang quên đi không gian và thời gian chung quanh mình. Đến khi: - Đấy là hai cô con gái của bác. Quang Sang giật mình lúng túng: - Dạ. - Nhà bác chỉ có hai đứa con gái, đứa lớn là Thanh Vân đang làm việc ở công ty cháu. Tính tình nó thì cháu đã biết, nhã nhặn ít nói. Còn đứa út là Thanh Hương thì lóc chóc như con trai, dù rằng đã ở tuổi hai mươi. - Thế cô Út có làm chung với bác không? {cô Út đang type truyện đây nì kaka} - Ồ! Thanh Hương còn đi học. Thời gian rảnh thì phụ một ít việc thôi. Tuy tánh Thanh Hương khác với Thanh Vân, nhưng hai chị em rất thương yêu nhau. - Nhìn nụ cười của bác, cháu đoán bác rất hạnh phúc. - Phải. Vợ và hai cô con gái là vật quý báu nhất hiện giờ của bác. -- Ông Triều hỏi. -- Mẹ cháu khỏe chứ? - Dạ, vẫn khỏe, cám ơn bác. - Bác thật sự ngưỡng mộ mẹ cháu. Là phụ nữ mà một mình nuôi con và gồng gánh công ty. - Cho nên với cháu, mẹ cháu luôn là tất cả, và những gì cháu làm đều vì niềm vui của mẹ cháu. - Cháu vừa là một đứa con có hiếu, vừa là một người đàn ông lý tưởng cho các cô gái nữa đấy. - Bác quá khen. - Nói thật đó. Sau này cô gái nào mà làm vợ cháu thì quả là có phước. - Không biết có phước, hay là bất hạnh đây. Hai người đàn ông bật cười. Vừa lúc bà Phương từ sau đi lên, Quang Sang đứng dậy lễ phép: - Chào bác. - Chào cháu. Cứ xem nhau như người nhà đi, đừng khách sáo nhé. - Dạ, cám ơn bác. Bà Phương quay sang chồng: - Anh thấy Thanh Hương về chưa? Ông Triều ngạc nhiên: - Con bé đi đâu à? - Tôi nhờ nó đi mua chút đồ. Ông Triều lắc đầu: - Chưa thấy ai cả. Ông Triều vừa dứt lời thì có tiếng xe ngoài cổng, tiếp theo là Thanh Hương phóng ào vào. - Con về đây. Chạm ngay Quang Sang, nhưng Thanh Hương làm như không thấy, cô đến bên bà Phương: - Đây mẹ, đúng 1,5 kg. Bà Phương xỉ trán con: - Nhờ chút chuyện, mà đi cũng lâu nữa. Thanh Hương cong môi: - Tại con muốn chất lượng cho mẹ mà. Cô bé liếc sang Quang Sang: - Với lại lúc mới ra cổng, xém mém con bị xe hơi tông rồi. Cả ông Triều và bà Phương đều lo lắng: - Rồi có sao không con? Sao chạy không cẩn thận. - Ai nói con không cẩn thận chứ? Nhưng cũng may số con phước lớn, mạng lớn nên không có sao cả. Bà Phương như không tin: - Thật không? Thanh Hương vung tay: - Mẹ thấy rồi đó. Ông Triều khoát tay: - Không sao thì tốt rồi. Con chào hỏi anh Sang đi. Thanh Hương tròn mắt: - Con? - Có chuyện gì à? - Con không thích và cũng không quen ông ta. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Ông Triều nghiêm mặt: - Con có ăn học, đừng để ba phải mất mặt chứ Thanh Hương. Chào hỏi người khác đó là một phép lịch sự cần phải làm. Thanh Hương cúi gằm mặt không nói. Ông Triều lớn tiếng: - Có nghe ba nói không, Thanh Hương? Quang Sang đỡ lời: - Không sao đâu bác. Nếu hai bác đã coi cháu như người nhà thì không chào hỏi cũng không sao. Gượng ép, cô bé không vui đâu. Bà Phương biết tính chồng nên vuốt tóc Thanh Hương: - Chào hỏi anh đi con, trước lạ sau quen mà. Thanh Hương mím môi: "Hừ! Đừng làm ra vẻ vị tha, đạo đức giả." Bà Phương đẩy vai con: - Nhanh đi, đừng để ba con nổi giận. Thanh Hương nuốt cục tức xuống bụng, cô cộc lốc: - Chào ông. Ông Triều cau mày: - Sao con gọi anh Sang bằng ông? - Ông ta là bạn của ba mà. - Nhưng cậu Sang còn trẻ, không nhất thiết phải gọi bằng ông. - Con thích thế, ba đừng ép con. Từ trước tới giờ, có khi nào ba lớn tiếng với con đâu. Sao hôm nay ... Thanh Hương vụt bỏ chạy lên lầu, bà Phương nhìn theo rồi nói với Quang Sang: - Cháu đừng trách con bé nhé? Quang Sang dễ dãi: - Dạ không đâu bác. Bà Phương quay đi: - Thôi, cháu cứ trò chuyện với bác trai, bác ra sau. - Dạ. Ông Triều thở ra: - Con bé thật là ... - Bác đừng băn khoăn, cháu không quan tâm đến chuyện ấy đâu. Nhưng cháu rất thích cá tính của Thanh Hương, dứt khoát tự tin vào đời sẽ không thua ai. Ông Triều rít thuốc: - Cháu nói ... - Thật lòng của cháu. - Bác tin mà. Ông Triều gợi chuyện: - Công ty của cháu lúc nào sao rồi? - Dạ, khác hơn lúc trước. Suy nghĩ một chút, Quang Sang nói: - Cháu định ký hợp đồng với công ty may mặc Vũ An để xuất khẩu hàng sang Nhật. - Đánh vào thị trường Nhật, đúng là một ý hay. Rồi bao giờ cháu mới ký hợp đồng với công ty bác? - Ôi! Nếu thật như thế thì cháu rất vui khi được hợp tác với bác. Ông Triều chìa tay: - Hợp tác vui vẻ. Làm việc với chàng trai trẻ này, ông Triều rất an tâm. Từ trước đến giờ, ông chưa bao giờ nhìn lầm cả. Quang Sang là một thanh niên thông minh, lanh lẹ có ý chí cầu tiến, nếu ông có một đứa con rể như thế thì còn gì bằng. Ông dò hỏi: - Cháu thấy Thanh Vân làm việc như thế nào? Quang Sang thành thật: - Chau không biết nói khả năng cô ấy như thế nào cho đúng. Thanh Vân là một cô thư ký tuyệt vời. Giao công việc cho cô ấy, cháu vô cùng yên tâm. - Thanh Vân là con bé sống thiên về tình cảm, bác cứ lo lo .... Nay nghe cháu nói như thế, bác không còn lo nữa rồi. - Thanh Vân có thể quản lý được đó bác. Nhắc tên thì người có mặt, Thanh Vân bước ra đặt đĩa trái cây lên bàn: - Ba đang nói xấu gì con đó? Chào giám đốc. Quang Sang quơ tay: - Ơ, nơi đây không phải là công ty, cô đừng có giám đốc này giám đốc nọ có được không? Tôi thấy mình quan trọng quá. Ông Triều phụ hoạ: - Quang Sang nói đúng đó con. Thanh Vân e ấp: - Dạ, con nghe theo lời ba và anh Sang. - Như thế mới đúng là con gái ngoan của ba chứ. -- Ông Triều chỉ vào chiếc ghế. -- Con ngồi đi. - Có việc gì không ba? - Đừng nên căng thẳng, ba chỉ tiện hỏi con một số vấn đề thôi. - Dạ. - Công việc ở công ty Quang Sang, con thấy thế nào? Có phù hợp với năng lực của con không? Nhẹ liếc Quang Sang một cái, Thanh Vân dịu dàng: - Thưa ba, cũng bình thường. Làm việc ở đấy, con cũng thấy vui. - Ba nghe Quang Sang khen con hết lời, con đừng phụ lòng tin của cậu ấy nhé. Tuy con không có ở bên ba, nhưng ba vẫn luôn tin tưởng con gái của ba sẽ làm được. - Ba à. -- Thanh Vân nhăn mặt. -- Con cũng như bao nhiêu nhân viên khác thôi, tại anh Sang quá ca ngợi thôi. Ông Triều vuốt tóc con gái: - Khiêm tốn cũng là một đức tính tốt phải không? Nhưng con không giỏi thì Quang Sang đâu có ca ngợi con. - Ba. - Chúng ta cũng như người nhà cả có gì phải giấu nhau chứ? Câu nói lấp lửng của ông Triều làm cho Thanh Vân đỏ mặt. Cô chợt nghĩ về Trọng Vũ, từ một người xa lạ không quen biết, cô và anh trở thành thân thiết lúc nào cũng không hay. Chỉ biết rằng khi gặp cô, anh rất vui và cô cũng vậy. Nhưng cô không nghĩ đến việc anh và cô sẽ tiến xa hơn, vì bên cạnh cô, Quang Sang là gần gũi nhất. Ông Triều cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: - À! Ba dự định hợp tác làm ăn với Quang Sang, con thấy thế nào? - Càng tốt thôi ba. Như thế chúng ta thâm nhập vào thị trường Châu Á dễ dàng hơn. Ông Triều gục gặc: - Cũng phải. Như thế, ba phải đi tìm hiểu thị trường Châu Á một chuyến mới được. - Tuần sau anh Sang đi Nhật, hổng ấy ba đi cùng với anh Sang đi. Sức khỏe của ba không như lúc trước nữa, đi xa có người bên cạnh, con thấy yên tâm hơn. - Còn đừng lo, ba còn có cô thư ký mà. {Chòy gớm chưa kaka} - Nếu có xảy ra chuyện, cô ấy là nữ thì giúp gì được cho ba đây? Quang Sang xen vào: - Cháu nghĩ bác nên chiều theo ý Thanh Vân đi. Ông Triều nhướng mắt: - Con lo cho ba, vậy sao con không về giúp ba? - Con ... - Các con đã lớn hết rồi, mỗi đứa đều có suy nghĩ và hướng đi riêng, ba không ép đứa nào cả. Nhưng phải nhớ, hãy sống xứng đáng với trách nhiệm làm người của mình. Thanh Vân ôm cánh tay ông Triều: - Ba! Con cũng không muốn vậy đâu. Hãy cho con thời gian nhé. - Khờ quá! Con làm cho Quang Sang cũng tốt thôi. Sau này Thanh Hương ra trường, ba sẽ bắt con bé về với ba. - COn nghĩ không dễ đâu ba. Tính tình Thanh Hương ba cũng biết mà, nó không bao giờ chịu sự sắp xếp của người khác đâu. - Vậy ba cũng đành chịu thôi. - Ba à! Đừng buồn như thế, chị em con không bỏ ba đâu. Ông Triều quay sang Quang Sang: - Cháu thấy không? Mọi ý muốn của tụi nó, bác đâu thể từ chối. Thân già phải chịu cực một thời gian nữa thôi. Quang Sang mỉm cười: - Cháu nghĩ thời gian không lâu nữa bác sẽ nhận lại hai nhân tài của mình. Anh nhìn Thanh Vân: - Vân này! Tôi mất một trợ thủ đắt lực như cô cũng tiếc lắm, nhưng cô nên về giúp bác Triều đi. Nơi đó sẽ cho cô phát huy tài năng của mình. - Ở công ty của anh, Vân không phát huy được à? - Nghe tôi nói đây. Làm ở nơi nào cũng có thể phát huy tài năng được, nhưng tốt hơn hết là cô nên nắm bắt lấy cơ hội phát triển tài năng ấy. Cô về giúp bác Triều, tôi sẽ rất thích khi được hợp tác với cô, hơn là làm cấp trên của cô. - Vân ... - Nói thì nói vậy, sau cùng quyết định vẫn là ở Vân. Tôi không ép buộc Vân ở lại công ty và thật lòng hoan nghênh khi cô trở về làm việc với bác Triều. Thanh Vân nhìn Quang Sang rồi nhìn cha. Cô bâng khuâng khi thấy tóc cha điểm sương rất nhiều. Những nếp nhăn trên mặt ông làm cho cô chạnh lòng. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Càng nghĩ, cô càng thương ông nhiều hơn. Hơn nửa cuộc đời vì con, nay con đã lớn khôn, chẳng lẽ con chẳng giúp gì được cho cha sao? Vì một lý tưởng riêng mà cô bỏ mặc cha cô tiếp tục bôn ba sao? Không. Cô không thể để cho ba cô phải lo nghĩ, vất vả ở những năm tháng cuối đời. Dù muốn dù không, cô cũng phải về để điều hành công ty. Vậy thì cô còn chần chừ gì nữa mà không chịu về đi, còn đợi đến bao giờ. Thanh Vân nhẹ nhàng nắm bàn tay cha, bàn tay mà hai mươi mấy năm qua đã dìu dắt cô vào đời: - Thưa ba, con quyết định sẽ về công ty giúp ba. - Nè, không vì lời nói của Quang Sang chứ? Thanh Vân lắc đầu: - Dạ không. Con nghĩ về giúp ba là một điều đúng. - Con suy nghĩ kỹ rồi? - Vâng. -- Thanh Vân nhẹ nhàng. -- Xin lỗi nghe, giám đốc Sang. Từ nay tôi không thể giúp ông rồi. Quang Sang đùa: - Vắng cô thư ký xinh đẹp như cô, tôi cũng thấy buồn lắm. Nhưng không được! Cô phải đền cho tôi cô thư ký khác mới được. Thanh Vân tủm tỉm: - Thôi được. Vân hứa sẽ đền cho anh. Nhưng anh phải đợi khoảng một hai năm nữa đi, bao giờ Thanh Hương ra trường, Vân đề nghị con bé về chỗ anh. Quang Sang chắp tay: - Cho tôi xin đi Vân, tôi không muốn phiền phức đâu. - Sao vậy? Anh chê Thanh Hương làm việc không được à? Con bé làm việc được lắm đấy, hổng chừng qua mặt Vân nữa đó. Quang Sang giải thích: - Không phải là tôi chê, mà tôi và cô ấy không hợp nhau, làm việc chung mất công một ngày gây lộn tám chập. Gì chứ tôi không thích ăn thua đủ với phụ nữ đâu. Thanh Vân che miệng: - Xem chừng anh sợ Thanh Hương thì phải. Trận chiến ở trước cổng công ty, anh còn bị ám ảnh à? Quang Sang nhún vai: - Tôi chưa thấy cô gái nào có cá tính như cô ấy, ngang chưa từng thấy. Thanh Vân biện hộ cho em gái: - Tuy có hơi bướng bỉnh, nhưng Thanh Hương rất dễ thương. Ông Triều xen vào: - Bác không nói tốt cho con gái mình đâu. Thật ra, Thanh Hương giống như những lời Thanh Vân nói. Biết ý con bé rất dễ chịu, còn không biết ý thì như cháu đã từng thấy. - Nói chung, cả hai cô đều không khó mà cũng không dễ, phải không bác? - Cháu hiểu ý bác đó. Đúng lúc bà Phương từ nhà sau đi lên: - Mọi người nói chuyện gì mà trông vui vẻ thế? Cho tôi tham gia có được không? - Chuyện của những nhà kinh doanh, bà biết gì mà tham gia chứ? Việc bếp núc của bà xong chưa? Bà Phương háy chồng: - Đừng xem thường tôi nha, cũng một thời gian tôi làm thư ký cho ông chứ bộ. - Ờ phải. Tôi quên mất điều ấy. - Hừ! Có gì mà nhớ. - Sao không? Tôi nhớ cái bao tử tôi đang đánh lo tô. - Cái ông này! Mọi người bật cười vui vẻ, Quang Sang vui lây với niềm hạnh phúc của gia đình Thanh Vân. Bà Phương ra hiệu: - Tất cả đã chuẩn bị, Thanh Vân đưa cậu Sang sang phòng ăn đi, rồi lên gọi Thanh Hương. - Dạ. Ông Triều nói với theo: - Nhớ mở tủ lấy chai rượu nho để chúc mừng con chính thức là thành viên của công ty Hải Triều nghe Thanh Vân. - Ba đừng xem con quan trọng quá. - Chứ không phải chúc mừng thành viên mới của gia đình sao? -- Tiếng Thanh Hương đột ngột vang lên. Thanh Vân trợn mắt: - Em đang nói gì thế Thanh Hương? - Chị nghe rõ rồi, còn hỏi em chi nữa. - Em muốn gì? Hôm nay nhà có khách. Lịch sự một chút không được sao? Thanh Hương ngang ngạnh: - Ai tốt với em thì em tốt với người đó, ai lịch sự với em thì em lịch sự. Còn nếu không thì đừng hòng. Hứ! - Em ... Thanh Hương quay ngoắt đi: - Em ra phòng ăn trước à. - Thanh Hương! Quang Sang ngăn lại: - Đừng bận tâm đến những gì cô bé nói, Vân sẽ thấy bình thường. - Anh không giận Thanh Hương chứ? - Vân nghĩ thử xem? - Vân ... - Đừng ngập ngừng nữa, tôi không để ý đâu. - Thật hở? - Bộ tôi nhỏ mọn lắm sao? - Dạ không. - Vậy thì tốt rồi. Không nên nói nữa. Tôi đói lắm. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Thanh Tịnh Phước Đức - HT Tịnh Không (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 04-26-2008 11:08 AM |
| Armik - Rosas Del Amor (2001) | LongNhi | Direct downloads | 0 | 10-18-2007 02:10 PM |
| Tân Cổ Phật Giáo - Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ, Thanh Ngân, Thoại Mỹ, Vũ Linh... | hien nhan | Phật giáo - Hòa hảo | 0 | 10-15-2007 08:14 PM |
| Truyền Thọ Tam Quy Y 2001 (Video) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 08-19-2007 06:25 PM |
| Asia160-Diệp Thanh Thanh - Cô Gái Nhà Lành | Tocnautigon | Direct downloads | 0 | 01-31-2007 10:55 PM |







Linear Mode
