Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Truyện tiểu thuyết
Reload this Page Gửi Trọn Tim Yêu - Nguyên tác của Trần Thị Thanh Du
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#1 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 1


Hello! Chào chị Hai.
Đang cắm cúi vào tô hủ tiếu mì thơm phức, Minh Dung ngẩng lên, vẻ mặt cô mừng rỡ:
- Ủa, Út! Trời ơi! Lên sao không báo cho chị biết?
Đỡ chiếc va li cho em, cô không ngớt trách móc:
- Đi lúc nào mà lên sớm vậy, hả? Mệt không? Thiệt là, điện thoại cho chị trước có phải tốt hơn không?
Ngồi xuống ghế, tháo giày ra Minh Sang cười:
- Làm thế thì đâu còn bất ngờ nữa.
- Bất ngờ quá ha! Thôi vào rửa mặt cho tỉnh táo đi, rồi ra ăn sáng với chị.
Đứng lên bẻ mình vài cái, Minh Sang hỏi:
- Anh Luân đâu chị?
- Còn “nướng” ở trên lầu đó.
- Anh Luân không có đi làm sao?
- Sao không? Tại chưa tới giờ. Tám giờ mới tới công ty lận.
Minh Sang lắc đầu, anh trề môi:
- Hèn chi càng ngày càng ốm nhom ốm nhách. Muốn có sức khỏe phải thức trước sáu giờ, hít thở không khí trong lành chứ. Còn đằng này… - Thằng “cu” nào dám nói xấu tao vậy hả?
Minh Luân từ trên lầu đi xuống, mắt nheo nheo nhìn đứa em trai:
- Ôi! Thằng nào thế này? Bảnh bao thế kia à.
- Chào anh Bạ Mau rửa mặt đi còn ăn sáng rồi đi làm nữa.
Vỗ vai đứa em út đã lớn và chững chạc của mình, Minh Luân cảm thấy vui vui lạ. Mới ngày nào bốn chị em còn nhỏ, thích chơi nhà chòi, ném lon, bắn bi… tranh nhau buổi cơm chiều, trước nụ cười hạnh phúc của cha mẹ … mười hai năm, một chặng đường khó khăn vất vả. Con đường đó không phải dễ dàng, cũng không hẳn quá khó khăn, nhưng đối với bốn chị em là một chuỗi dài kỷ niệm. Bao thử thách khắc nghiệt chờ đón, có nhiều lúc tưởng như phải bỏ cuộc. Những lời an ủi, động viên của cha mẹ, thầy cô, đặc biệt là lời khuyên chân thành thiết tha của cha mẹ… Ông nội - người đã góp ý kiến cho cả bốn chị em khẳng định con người của mình.
Với tất cả ý chí và nghị lực, cả bốn chị em đã vượt qua bao nhiêu là chông gai, cuối cùng đã đạt được thành quả. Hiện nay, anh đã là một trợ lý giám đốc của công ty Domes Hưng Đạo, chị Minh Dung thì đã trở thành một nhà văn. Minh Ngân thì luôn theo đuổi thể thao và đã trở thành một vận động viên của đội tuyển quốc gia.
Chỉ còn thằng nhóc Sang này thì không biết đã chọn con đường nào để “xuất hiện” chưa nhỉ?
Hoàn cảnh gia đình cũng đã có bước chuyển đáng quan trọng.
Nhớ lúc trước, chỉ vì cả bốn anh chị em đều đi học mà cha mẹ phải gánh chịu biết bao nhiêu là tiếng gièm pha của người đời.
Người thì nói:
- Ôi! Nghèo mà bày đặt cho con ăn học, rồi cũng đi móc bọc à.
Người thì:
- Nghèo không lo an phận, cho con đi học thành phố, mai mốt nó quét lọ lên mặt… Sự nhẫn nhịn của cha mẹ khiến ai cũng cảm phục.
Giờ đây, con mắt của người đời đã đổi khác. Họ gặp cha mẹ Ở đâu cũng cười, nói chào hỏi. Họ khen lấy khen để về bốn đứa con.
Đó có phải chăng là sự đền bù?
Nhìn cha mẹ da đã nhăn, tóc đã pha lẫn màu muối tiêu, anh buồn lắm. Tuổi thanh xuân đánh đổi cho con, không cần gì cả, chỉ cần các con dám ngẩng mặt nhìn đời.
Thấy anh đứng trầm ngâm, Minh Sang hươ tay trước mặt:
- Này! Còn say ngủ hả anh Ba?
- Không, anh đang nghĩ về quá khứ thôi.
- Có phải anh đang nghĩ về việc em “cuổng trời” tắm mưa chứ gì?
- Ừ, đúng vậy. Lúc đó, em chỉ bé tí.
- Anh Ba ạ! Giờ đã là thế kỷ 21 đừng nghĩ về việc đó nữa. Nhìn em nè, đã lớn rồi chứ bộ.
Minh Luân quay đi:
- Tuy em đã lớn, nhưng tính tình không lớn. Nó vẫn còn “bú sữa” kìa.
Minh Dung phụ hoạ:
- Đúng đấy. Tính tình còn bốc đồng lắm.
- Chị Hai! Sự vô tư như thế sẽ đem đến cho con người sự trẻ trung và yêu đời đó.
- Thôi cậu ơi. Vô tư như vậy, chắc tôi phải mướn bảo mẫu để chăm sóc cậu quá.
- Để rồi chị xem, em sẽ chứng minh em đã trưởng thành và đang bước dần đến con đường tương lai.
- Được rồi, trước khi chứng minh cho tôi coi, thì cậu ngồi xuống ăn tô hủ tiếu này cái đã.
Vắt cái áo vào thành ghế, Minh Sang nhăn mặt:
- Ôi! Chắc em phải nằm nghỉ một tí mới được. Thức dậy lúc một giờ nên buồn ngủ quá.
- Nè! Ăn cái đã Vừa bước lên lầu, anh vừa ngáp dài:
- Để cho anh Ba anh đi khi em thức, em sẽ ăn sau.
Nhìn theo đứa em Út, Minh Dung thấy lòng buồn buồn. Cô thấy mình thật có lỗi khi chưa lo lắng gì được cho em. Bươn chải trong chốn phồn hoa đô thị đâu phải dễ. Một mình lo toan, nào là tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ăn… cô đã không đòi hỏi gì ở gia đình vì biết cha mẹ còn lo cho các em. Khi bước chân đầu tiên lên thành phố, cô đã bắt đầu cuộc sống tự lập. Là thân gái nên lời gièm pha không ít. Mặc kệ, cô bỏ tất cả ngoài tai và tự tạo cho mình cách sống. Đến nay cô có thể lo cho các em một phần nào.
Cuộc đời đâu có bao dung được ai khi mọi người đều cảm thấy nó vô nghĩa. Cuộc sống có mục đích mới thấy cuộc đời đẹp và hấp dẫn hơn.
Cô cũng vậy. Mục đích của cô là lo lắng cho gia đình có cuộc sống khác. Cô không muốn mọi người cười, bàn tán về cha mẹ mình.
Làm người, ai cũng được toàn diện thì tốt biết mấy.
- Ủa! Minh Sang đâu rồi chị?
Tiếng hỏi của em trai làm cô thoát khỏi dòng suy nghĩ:
- Ờ, nó lên lầu nghỉ rồi. Thức khuya nên thấy buồn ngủ.
Cô đưa tay:
- Tô hủ tiếu em ăn đi, rồi đi làm. Chị sẽ mua cái khác cho nó ăn.
Đứng dậy bê cái tô vào bếp, cô than vãn:
- Lát nữa phải vào nhà sách xem coi sách đã xuất bản chưa? Thiệt, thời buổi khó khăn, kiếm đồng tiền đỏ cả mắt.
Giật mình choàng tỉnh vì tiếng nhạc quá lớn của nhà kế bên, Minh Sang đưa tay dịu mắt:
- Trời ạ! Mở nhạc gì to thế? Không cho người ta ngủ à?
Đưa đôi mắt còn ngái ngủ nhìn đồng hồ, Minh Sang giật mình:
- Ối trời! bốn giờ rồi! Mình ngủ gì khiếp thế nhỉ.
Bật dậy, anh chạy nhanh xuống nhà:
- Chị Hai! Sao chị không gọi em dậy?
Minh Dung vừa đi chợ về, mặt lấm tấm mồ hôi, cô nhìn em:
- Thấy em ngủ ngon quá, tưởng em mệt nên chị không gọi.
Bước vào phòng tắm, anh nhăn mặt:
- Ôi! Chị đừng nghĩ tốt cho em, mai mốt em sẽ lì mất.
- Đừng nằm mơ cưng ạ. Chị cho ăn chổi chứ lì.
Soạn đồ trong giỏ ra cô hỏi:
- Cha mẹ sao rồi nhóc? Có khỏe không?
- Mẹ thì khỏe, còn cha thì cầm chừng. Lúc trời se lạnh cha bị sổ mũi hoài à.
- Có mua thuốc cho cha uống không?
- Có chứ, nhiều nữa là khác. Nhưng cha nói đó là cái “tật” rồi.
Bước ra không kịp lau mặt, anh ngồi xuống bên chị:
- Đói bụng quá! Có gì ăn không chị?
Trao một quả táo cho em, Minh Dung cười:
- Ăn đỡ đi, chị nấu cơm liền đây.
Cho trái táo lên miệng, anh nhìn đồng hồ hỏi:
- Mấy giờ anh Ba về, hả chị?
- Khoảng 5, 6 giờ.
- Gì trễ vậy?
- Kẹt xe, có khi còn trễ hơn.
- Vậy sao lát nữa đi thăm anh Tư.
- Lo gì! Ra đầu hẻm là có xe buýt đi Thủ Đức, chỉ tốn một ngàn.
- Được đó. Nhưng tối nó có chuyến về không?
- Có chứ. Chuyến cuối cùng là tám giờ rưỡi.
- Thế, tí nữa chị có đi không?
- Chị bận, em đi một mình địThứ năm tuần rồi, chị có ra thăm nó.
- Ừ, thế cũng được. Em đi tắm đây.
Vừa đi Minh Sang vừa nghêu ngao hát. Vô ý làm sao, anh làm rớt cái quần “cụt” xuống nền gạch.
- Á… Minh Dung giật mình quay lại nhìn em trai.
- Cấm nhìn! Quay mặt đi chỗ khác!
Vừa nhặt lên, Minh Sang vừa liếc chị. Bắt gặp ánh mắt như chế giễu của chị, anh đỏ mặt:
- Có gì đâu mà nhìn.
Nói xong anh chạy nhanh vào nhà tắm.
- Cô kia đứng lại! Tôi nói cô có nghe không?
- Xin lỗi anh, tôi không thể làm việc đó.
- Nhưng đây là nhiệm vụ tôi trao cho cô, cô không chấp hành à?
- Nếu như không phải là việc đó… Ngọc Châu kéo tay Minh Dung:
- Nhận đi nhỏ, rắc rối to bây giờ.
Minh Dung bực tức, cô hét lớn:
- Làm gì mình phải nhận chứ? Cái bài báo chết tiệt đó, nếu đưa lên sẽ gây phẫn nộ cho công chúng. Lúc đó, ai sẽ đứng ra nhận hậu quả đây? Có phải là tác giả của nó không?
Thiên Lương nóng mặt, anh đập tay xuống bàn:
- Cô nghĩ là cô tốt lắm sao? Chỉ mới có mấy bài viết mà bày đặt lên mặt à?
- Tôi không dám. Nhưng thú thật với anh, tôi chưa bao giờ cướp đi, hoặc giấu đi nửa sự thật mà tôi viết.
- Hừ! Cô chảnh lắm. Được rồi… Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ cắt tất cả các bài viết của cô và ngưng ngay hợp đồng với cô trước thời hạn.
Minh Dung bật cười. Cô tỉnh rụi, mặt câng lên:
- Cảm ơn anh. Nhưng có việc này tôi muốn cho anh biết. Hợp đồng tôi chưa từng ký và các bài viết của tôi, anh đâu có quyền ngăn cản, vì tôi là một tay nghiệp dự Chỉ cần bài viết của tôi hay thiếu gì nhà xuất bản nhận, tôi cần gì phải sợ.
- Cô … - Này! Anh đừng có nhìn tôi bằng cặp mắt cú vọ đó chứ. Tôi nhát gan lắm.
Nãy giờ Ngọc Châu đứng nghe cả hai đấu khẩu mà rùng cả mình. Thiện Lương là phó tổng biên tập, là một người siêng năng và tài giỏi. Hầu hết các chương trình đều do anh đảm nhận. Anh rất vui vẻ và hòa đồng với mọi người. Nhưng chẳng hiểu vì sao, khi có mặt Minh Dung thì anh đổi tính ngay, lúc nào cũng mặt mày nhăn nhó, khó khăn từng chút một.
Rồi hôm nay đụng mặt nhau, ầm ĩ cả lên… Thế này thật là chán. Oan gia có khác.
Cái chụp tay khá mạnh của bạn làm cô giật mình:
- Mình đi Châu. Ở đây tao thấy chướng mắt quá.
Thiện Lương tức tối nhìn theo. Anh không biết làm cách nào để cô ta nhận lời làm cuộc phỏng vấn. Anh chỉ biết ra lệnh mà thôi. Có quá đáng không nhỉ? Anh nào muốn như thế chứ. Chỉ tại lòng bảo sao thì làm vậy. Anh muốn tránh né cái tôi của anh, anh muốn tạo một vẻ bề ngoài thật khô và cứng cỏi.
Sau mỗi lần như thế anh lại thấy bứt rứt, khó chịu làm sao
Tại sao chứ? Tại sao cô ta lại xuất hiện để làm xáo trộn cuộc sống và suy nghĩ của anh?
Lần đầu tiên gặp mặt, anh đã bị cô ta cho một bài học. Lúc đó cô ta chảnh lắm. Sinh viên mới ra trường mà làm mặt ta đây. Nhưng thật sự, anh thầm công nhận cô ta là một nhà văn giỏi, có phong cách chuẩn mực.
Các bài báo, sách, chuyện cô viết đều mang những lề lối của cuộc sống, những tư tưởng mới lạ độc đáo.
Anh ganh tỵ chăng? Không, với tư cách của anh, cô ta còn thua xạ Một đàn anh đã lâu năm, làm sao cô ta bì được.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#2 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Anh bứt rứt vò đầu:
- Ôi! Có phải mình nhượng bộ thì tốt hơn không, để giờ này khỏi phải mắc công chuẩn bị đi phỏng vấn.
Đóng sập cửa phòng, Thiện Lương ngả người ra ghế, gác tay lên trán, mắt anh lim dim lại.
Thì thế đấy, mệt mỏi quá mà. Anh đã thức suốt đêm để chọn lọc chươn trìnhg sản xuất cho nhà xuất bản… Thời gian qua quá mau thì phải. không, tại anh ngủ say thì có.
Anh giật mình tỉnh giấc, giọng nói ấy còn vẳng bên tai.
- Trời ạ! Mình ngủ bao giờ thế này?
Anh nhìn đồng hồ rồi gục mặt xuống bàn:
- Chết tôi rồi!
Có tiếng gõ cửa. Anh chụp vội chiếc kính đeo vào để che đi đôi mắt còn “tèm nhem” vì say ngủ:
- Vào đi!
Một người mà anh căm thù đã xuất hiện:
- Chào anh, anh vẫn chưa về à?
- Tôi không có rảnh như cô.
- Hừ! Tôi cho anh nói lại đó.
Quăng một xấp giấy lên bàn, Minh Dung lừ mắt:
- Một người chẳng có đầu óc, tình cảm như anh thì biết cái có khô gì. Làm ơn nghĩ tốt cho mọi người xung quanh giùm.
Cầm xấp giấy lên, Thiện Lương tỉnh ngủ hẳn:
- Chà, chà! Cô làm người kiểu nào vậy? Miệng thì nói không, còn người thì lại đi làm.
Minh Dung trề môi:
- Vì tôi là một sinh vật sống trên trái đất, chứ không phải một cục đá ngủ trên sao hỏa.
Nhìn gương mặt đắc ý của cô, Thiện Lương mỉm cười:
- Được thôi vậy thì hôm nay cô vẫn được hưởng lương bình thường, vì đã hoàn thành công việc.
Cô trợn mắt:
- Cái gì? Anh định cắt lương của tôi hả?
Anh nhướng mắt một cái thấy phát ghét:
- Ừ. Lúc nãy thì có ý định thế, nhưng bây giờ thì không. Cô về đi!
Bước xộc lại, cô đưa tay chộp xấp giấy:
- Trả lại cho tôi!
- Ê! Cô không còn phận sự nữa đâu, mau về đi.
Chộp được cây viết, cô ném thẳng vào người anh:
- Chết quách đi! Hạng người như anh, sống trên đời chỉ tổ chật đất.
Anh lại tiếp tục ghẹo:
- Thưa cô, kẻ ác như tôi sống lâu và dài hơn cô tưởng nhiều. Còn người hiền lương thục đức như cô… mỏng manh lắm.
Đôi mắt trợn tròn không còn giới hạn, Minh Dung ôm cả xấp hồ sơ trên bàn quăng vào người anh:
- Trời đánh anh đi.
Cô tức tối, bước nhanh ra cửa, nhưng vừa bước tới cửa, cô lại tức một phen muốn “bể phổi” nữa:
- Cô nương đi đường “bằng an” nha.
- Anh im ngay!
Tiếng hét của cô lớn đến nỗi mà Thiện Lương phải khép ngay nụ cười. Anh tròn mắt nhìn cô… Ối chà! Đôi má hồng, đôi môi đỏ, đôi mắt long lanh… tuyệt đẹp làm sao.
Chưa kịp trấn tĩnh hồn thì một vật gì đó bay thẳng vào mặt anh, tiếp theo là một tiếng rầm vang lên chát chúa.
Anh lắc đầu nhìn xuống. Trời ạ! Cái túi xách của cô ta.
(thiếu hai trang) - Dạ … em mới cắm nồi cơm lên thôi.
Nhìn vẻ mặt nhát cáy của em trai, Minh Dung suýt bật cười, nhưng vẫn làm mặt lạnh:
- Có tìm được việc không?
- Dạ … chưa. Để sáng mai em đến sớm xem sao.
Vừa rót cho mình ly nước, cô vừa nhắc em:
- Việc gì cũng phải từ từ, cần gì phải gấp. Công việc rất là nhiều, tìm đúng việc hãy làm.
- Dạ.
Cô lại đứng lên, khoát tay:
- Thôi chị phải ra chợ đây. Lát nữa thằng Ba của chú về mà chưa có đồ lót bao tử là cằn nhằn, chị mệt lắm.
- Em đi với chị nghe.
- Ở nhà đi, chị ra rồi về liền.
Vừa khép cửa bước lên lầu thì lại có tiếng chuông. Minh Sang lật đật chạy xuống, anh ló đầu ra:
- Chào anh. Anh tìm ai ạ?
Chàng trai lạ nhìn Minh Sang không chớp:
- Ủa! Em là… em của Minh Luân hả?
- Dạ.
- Hèn chi giống quá! Làm anh lầm tưởng là nó. Luân chưa về hả em?
- Dạ, anh Luân chưa về.
- Lạ nhỉ! Anh về sau nó nửa tiếng mà… - Có cần gấp không ạ? Em sẽ gọi điện thoại cho anh ấy.
Chàng trai khoát tay:
- Khỏi em ạ. Tí nữa nó về, em nói là có anh Cảnh tìm là được rồi.
- Vâng em sẽ nói lại.
- Thôi, anh về.
- Dạ.
Đưa tay định kéo cửa lại thì điện thoại reo vang. Anh lắc đầu lẩm bẩm:
- Vừa phải thôi chứ.
- Alô.
- Sang hả con?
- Dạ, con nè mẹ.
- Dữ hôn! Mẹ bảo lên đó rồi thì điện thoại về, sao con không gọi?
- Con quên… con xin lỗi.
- Anh chị con thế nào? Khỏe cả chứ?
- Dạ.
- Con có ra thăm anh bốn con chưa?
- Dạ rồi. Anh ấy cũng khỏe mẹ à.
- Ừ. Thôi mẹ cúp máy nhạ Con ráng luyện thi lại đó.
- Dạ, con biết rồi. Mà nè mẹ Ơi! Cha đâu sao không gọi, để mẹ gọi vậy?
- Tại mẹ lo quá nên gọi điện thoại cho con vậy mà.
- Dạ.
Gác máy, lòng cảm thấy bùi ngùi.
Thế là từ đây, cha mẹ không còn ai bên cạnh để chăm sóc. Cả bốn anh chị em đều đã rời xa mái ấm gia đình. Bao ngày tháng qua, để cả bốn chị em đạt được những ước mơ của mình, cha mẹ đã không ngại gian lao vất vả gồng lưng để nuôi con ăn học. Một sự hy sinh thật cao cả và lớn lao. Thế rồi “đàn chim én đã rời xa tổ”. Biết là có ngày hôm nay, nhưng cha mẹ nào mà muốn con mình vì mắc trong một góc của bầu trời trong khi ngoài kia đang thênh thang rộng lớn. Đất nước, xã hội ngày một đi lên, cuộc sống ngày càng văn minh hiện đại… nhận thức được tuổi thơ của mình sống trong hoàn cảnh như thế nào, nên cha mẹ đã cố gắng tạo lối đi cho con. “Đối mặt với hoàn cảnh đâu phải dễ. Phải biết nhẫn nhục, chịu đựng, xử sự cho khéo”, lời dặn đó không bao giờ phai trong bốn chị em.
Ra đi là phải có ngày trở về, nhưng lúc ra đi như thế nào thì khi trở về phải “thay đổi”, đó là quyết tâm lớn và chung cho tâm nguyện của bốn chị em.
Minh Sang đưa tay quẹt nước mắt.
Anh đã rơi lệ rồi. Đúng vậy, giọt nước mắt còn mằn mặn nơi môi. Hình ảnh cha mẹ với đôi mắt sáng, nụ cười hiền luôn giúp các con bước đi trọn niềm tin vững vàng.
Có tiếng gõ cửa vọng vào, anh bèn dịu nhanh mắt, rồi bước ra mở cửa:
- Chào anh, anh tìm ai ạ?
Một chàng trai với gương mặt cương nghị, đôi mắt lãng tử nở nụ cười:
- Phải nhà của Minh Dung không em?
- Dạ vâng. Em là em trai chị ấy. Anh tìm chị ấy có việc phải không? Anh vào nhà đợi tí, chị em đi chợ sắp về rồi.
Chàng trai tỏ vẻ ngại ngùng:
- À! không có chuyện gì quan trọng đâu em. Anh đến gởi lại cái túi xách của chị em bỏ quên ở tòa soạn thôi.
Nhận túi xách từ tay chàng trai lạ, Minh Sang hỏi:
- Anh có thể cho em biết tên không, để chị Dung về, em còn nói lại.
- Không cần đâu. Thôi anh về đây.
- Vâng, em cám ơn anh.
Thiện Lương liếc nhìn vào nhà rồi lắc đầu:
- Không tốt đâu nếu anh nhận ơn của em.
Minh Sang lém lỉnh:
- Vậy anh nhận ơn của chị em nha.
Thiện Lương khoái chí, anh cười rất tươi:
- Không dám, anh sợ lắm “ơn sâu” của chị em. Thôi, anh về đây. Hẹn gặp lại.
- Chào anh.
Vừa bước đến cua quẹo, Minh Dung nghe tiếng xe. Cô liền nép sát vào một bên. một dáng người chạy qua, ép sát vào tường làm cô hoảng hốt:
- Nè! Chạy gì kỳ vậy? Mắt để sau lưng hả?
Chàng trai điều khiển xe quay lại nhìn, rồi chạy luôn. Minh Dung tức tối, lẩm bẩm:
- Hôm nay mình xui xẻo thật. Gặp toàn là chuyện hắc ám không à.
Dừng lại trước cửa nhà, cô gọi lớn:
- Út Sang! Mở cửa cho chị.
Chưa đầy một phút, cánh cổng được kéo ra. Cô chưa kịp bước vào nhà đã bị cái bặm môi, trợn mắt của thằng Út:
- Chị Hai quá tệ nha, tệ không sao tưởng tượng được.
- Nè, ăn nói cẩn thận nha nhóc.
- Em nói có bằng chứng xác thực hẳn hoi. không tin chị cứ nghĩ lại xem, chị đã tệ chuyện gì?
Minh Dung đặt túi ni lông xuống, cô vỗ trán; - Chuyện gì? Bộ chị quên cho em ăn sáng hả?
- Ôi! Chị đừng đoán tầm bậy. Chuyện đó chưa tệ lắm đâu.
Cô trợn mắt:
- Chứ chuyện gì?
Đưa túi xách ra trước mặt chị, Minh Sang lắc lư cái đầu:
- Hết chối cãi phải không?
- Cái… cái này ở đâu em có?
- Thì bạn trai của chị đem tới chứ đâu. Cha! Có bồ mà giấu kỹ ghê hạ Thành thật khai báo đi, sẽ được khoan hồng đó.
Ký lên đầu đứa em trai nghịch ngợm, Minh Dung lừ mắt:
- Khai cái đầu mi ấy. Mau đi lặt rau đi, ta nấu canh cho ăn.
Chu môi quay đi, Minh Sang lẩm bẩm:
- Bị bắt gặp rồi cáu hả? Tui sẽ về méc với cha mẹ.
- Ê! Nói cái gì hà?
- Dạ, không có gì.
- Lẻo mép.
Nhìn chiếc túi xách và liên tưởng đến người chạy xe lúc nãy, cô bặm môi:
- Hừ! Đúng là đồ đáng ghét. Dám cả gan tìm tới đây để chọc tức tạ Được thôi, con nhỏ này không ngán đâu.
Đặt túi xách lên bàn, phát hiện vật gì cộm trong túi xách, cô liền mở ra xem:
- Á … á … Nghe tiếng hét của chị, Minh Sang vọt chạy lên, tay anh còn xách tòn teng cái rổ.
- Gì vậy chị?
Nhìn theo tay của chị, Minh Sang bật cười giòn. Anh quay lưng bỏ đi.
- Tốt đấy! Đó là cách biểu lộ tình cảm với nhau. Anh ấy yêu chị rất thật lòng.
- Cái gì, hả thằng nhóc kia?
- Dạ … không có. Em nói chị tuổi con rắn sao lại sợ rắn.
- Cho nhịn đói bây giờ.
- Xì! Em cũng biết nấu vậy. Em… - Giỏi! Định nói đã từng đoạt giải nấu ăn giỏi chứ gì? Xưa rồi cưng.
Bị quê, Minh Sang bỏ đi. Minh Dung bước lại đưa tay lôi đầu con rắn ra. Cô quăng mạnh nó xuống đất.
- Chiết tiệt! Thù này không trả, ta sẽ từ biệt tòa soạn thân yêu.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#3 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 2


Reng... Reng... Reng...
Bực bội vì mới năm giờ sáng đã bị tiếng điện thoại phá giấc ngủ, Minh Sang làu bàu:
- Ai mà vô duyên vậy, chẳng biết lịch sự chút nào.
Chụp lấy cái gối bịt kín hai tai, anh cố không nghe tiếng chuông reo, nhưng nó vẫn cứ lì lợm.
Reng... Reng... Reng...
Lăn nhanh ra ngoài, anh chụp lấy ống nghe:
- A lô.
Giọng của anh khô cứng đến nỗi người đầu dây bên kia phải im bặt.
- A lô.
Giọng của anh lại lớn hơn.
Vẫn không có ai trả lại, anh liền gác máy.
- Điên chắc?
Nhưng anh vừa ngã lưng xuống thì...
Reng... Reng... Reng...
Tức muốn phát điên, anh hét lớn vào ống nghe:
- Trời ạ! Sao vô duyên vậy?
- Da... xin lỗi anh...
Giọng một cô gái rất dễ thương làm anh dịu đi cơn giận, nhưng giọng vẫn còn khô khốc:
- Có chuyện gì không?
- Da...
- Trời ơi! Cô làm ơn nói nhanh cho tôi nhờ, tôi còn phải ngủ tiếp nữa.
- Em... em... phá giấc ngủ của anh à?
- Hơ ! Cô lạ đời thiệt! Chẳng lẽ tôi phá giấc ngủ của cô.
- Em... xin lỗi...
- Thôi, khỏi cần. Có chuyện gì nói nhanh đi.
- Anh làm ơn ra phi trường đón em giùm.
Minh Sang trợn mắt:
- Hả ! Cô có bị gì không vậy? Tôi với cô có quen biết gì đâu mà ra sân bay đón cô?
Giọng cô gái gần như có nước mắt:
- Vậy... vậy... số điện thoại này, ai cho em? Em về Việt Nam không có người thân đâu. Híc... híc...
Giọng đứt quãng của cô gái làm cho anh cũng lúng túng:
- Này ! Cô có gọi nhầm số không vậy?
- Da... số máy là 8678... phải không anh?
- Ừ, đúng rồi.
- Vậy thì em đã gọi đúng số còn gì.
Minh Sang dụi mắt tỉnh ngủ hẳn. Anh đang cố tìm ra mâu chốt của câu chuyện.
- Vậy cô quen với ai, tên gì? Nói tôi nghe xem.
- Anh ấy tên Minh Sang.
- Hả!
- Híc... Anh làm ơn giúp giùm em nói với anh ấy một tiếng. Em đã chờ lâu lắm rồi.
- Được rồi, được rồi. Tôi sẽ giúp cô.
- Vâng, cám ơn anh.
Cúp máy, Minh Sang đưa tay vỗ trán:
- Chuyện gì xảy ra thế này? Trời ạ ! Mình mới lên đây, có quen biết ai đâu... Nhưng dù sao cũng phải giúp cô ta thôi. Ai biểu cô ta gọi đúng tên mình.
Nghĩ thế, anh liền tọt xuống giường, phóng vào toilet. Một lát sau, anh đã hoàn thiện khuôn mặt và mái tóc.
Bước lại tủ, anh lấy nhanh chiếc quần Jean và áo thun ôm. Hai phút sau, anh đã tề chỉnh trong chiếc áo khoác màu đỏ sậm.
Bước lại cửa phòng anh Ba, anh đẩy cửa vào.
- Ối cha! Ngủ thẳng cẳng luôn kìa.
Vỗ nhẹ vào vai anh trai, anh hỏi:
- Chìa khóa xe anh để đâu, cho em mượn một tí.
- Ưm...
- Anh Ba !
Minh Luân nhăn mặt mở mắt nhìn em trai:
- Gì vậy nhỏ? Sáng sớm đã phá giấc ngủ của anh rồi.
- Cho em mượn xe một chút.
- Trên bàn kìa... Đi đâu sớm vậy?
Cầm chìa khóa trên tay, Minh Sang bước ra cửa.
- Ôi! Không biết mắc nợ ai mà giờ này em phải ra sân bay đón người nữa.
Cánh cửa đóng sầm lại. Minh Luân mơ màng nghe tiếng "sân bay", anh bật nhanh như lò xo:
- Cái gì! Sân bay hả? Trời ơi...
Mở cửa chạy nhanh theo em trai, anh hỏi lớn:
- Có người gọi đến kêu đón ở sân bay à? Có phải không?
- Dạ, mới gọi đến đó.
Minh Luân quýnh cả lên. Anh kéo em trai chạy về phòng:
- Để anh đi chọ Trời ơi! Bạn của anh mà anh quên mất.
- Cái gì? Bạn của anh? Ối mẹ Ơi ! Sao cô ấy lại gọi tên của em?
- Có lẽ cô ấy nhớ lộn thì phải. Thôi, xuống dắt xe ra giùm anh đi.
- Hừ! Mấy người coi tôi là cái gì vậy? Muốn sai muốn biểu khi nào cũng được à?
- Thôi mà, giúp anh đi. Cô ấy đã chờ anh hơn một tiếng rồi đó.
- Em cũng phục anh luôn. Hẹn đón người ta mà để người ta gọi điện về rồi đứng chờ, còn mình thì ngủ thẳng cẳng.
- Thôi đừng nói nữa nhỏ, cô ấy giận đó.
- Giận anh chứ bộ giận em sao? Với lại... A...
- Gì vậy?
Minh Sang đưa đôi mắt cú vọ nhìn ông anh:
- Hì... hì... Cô ấy là ai? Khai ra mau ! Nếu không sẽ bị "bắt giam" ngay lập tức.
- Nhỏ à! Để anh lo đón cô ấy trước đã, chuyện gì thì về hẵng tính.
- Có cần gấp như vậy không? Em có ý kiến như vầy. Em đã chỉnh tề rồi, để em đi chọ Anh ở nhà lo chuẩn bị đi.
- Ờ, được đó. Sao không nói sớm? Em mau đi đi. Nhớ cô ấy tên Trang. Liêu Thanh Trang đó.
- Dạ.
Tiếng xe đã đi xa rồi mà Minh Luân không khỏi sửng sốt. Anh thật không ngờ cô ấy lại làm thật, về đây một mình không có ai là người thân, chỉ duy nhất quen anh qua email mà thôi.
Lúc gởi mail cho anh, cô ta có nhắc đến việc sẽ về quê hương một chuyến, sẵn tiện sẽ gặp mặt nhau, vì hai người rất tâm đầu ý hợp.
Anh cứ ngỡ đó chỉ là lời nói vui cho vơi sầu trên mạng, nhưng không ngờ... sự việc lại xảy ra trong thực tế. Anh lấy tên Minh Sang vì anh biết Thanh Trang thích đất nước Việt Nam có hình chữ S xinh tươi, đẹp đẽ. Anh muốn bắt đầu khởi nguồn từ chữ S để dễ cảm thông và tìm hiểu nhau.
Cô ấy đã gởi cho anh không biết bao nhiêu là e-mail và cả tiền nữa , cô không đòi hỏi gì cả , chỉ muốn biết anh có thật lòng không ?
Sự mặc cảm luôn ấn ép anh, mỗi khi anh nghĩ đến cô , nhưng tình cảm cũng khía tim anh làm anh đau nhói.
Biết làm sao đây khi cô ấy xuất hiện ? Đối mặt với sự thật hay trốn tránh ?
"Chạy trốn làm chi khi anh đã đánh mất một trái tim hồng và nước mắt của tình yêu "
Chỉ một lần thôi , rồi sẽ quyết định tất cả . Nghĩ vậy anh liền quay lại phòng... tim anh đập nhanh đến lạ thường.
*********** Dừng trước cửa phòng chờ , Minh Sang đưa mắt nhìn quanh.
- Trời ạ , mình đúng là ngu . Tự nhiên đi rước phiền phức vào thân . Bây giờ , có biết cô ta mập ốm ra sao mà kiếm đây.
Đi tới đi lui vẻ sốt ruột , Minh Sang đưa tay gãi muốn rụng hết tóc . Chợt anh nhớ ra lời của Minh Luân : cô ấy tên Trang , Liêu Thanh Trang.
Liêu Thanh Trang , đúng rồi mình có cách Anh chạy bay lại phòng bảo vệ, chỉ một lúc sau anh đã có cái bảng cây trên tay vời dòng chữ to tướng : " Liêu Thanh Trang"
Anh giơ cao tấm bảng , bước tới phòng chờ Đang đưa mắt tìm , hy vọng nhìn thấy đôi mắt của một cô gái nào đó thì đột nhiên anh phải rùng mình:
- Anh Sang !
Vòng tay của cô gái quấn ngang người anh , làm anh run bắn cả người.
- Cô... cô...
- Anh biết không ? Em sợ lắm , em sợ anh sẽ không đến đón em.
- Cô .. cô là Liêu Thanh Trang phải không ?
- Dạ.
Gỡ được tay cô gái ra , Minh Sang mừng rơn:
- Trời phật phù hộ, tìm được cô rồi.
Thanh Trang bật cười trong niềm xúc động:
- Em rất vui..
- Cô đừng vui sớm , tôi không phải là người cô cần tìm gặp đâu . Nào lên xe đi , tôi đưa cô về.
Bước theo Minh Sang mà Thanh Trang lo lắng, lòng đầy thắc mắc:
- Anh nói thế là sao, em chẳng hiểu gì.
- Tóm lại người cô cần gặp , đẹp trai hơn tôi , phong độ hơn tôi , lớn tuổi hơn tôi , í quên ! Phải xưng hô lại thôi , chị Ba mới đúng.
Đôi mắt to tròn của Thanh Trang không khỏi gây ấn tượng với Minh Sạng - Đừng nhìn em như thế, anh Ba em bận chuyện nên em phải "tòng quân" thay ảnh , chị không trách em chứ ?
- Xin lỗi , tôi muốn biết rõ hơn.
- Được, được ,về đến nhà sẽ rõ hơn.
Dừng xe, Minh Sang ấn còi inh ỏi . Cánh cổng lập tức bật mở , một chàng trai đứng ngay cửa bước lại :
- Thanh Trang.
Bốn mắt nhìn nhau , tâm tư như đã thấu hiểu... anh bước lại gần , tay chặn ngang dòng lệ đang tuôn rơi.
- Đừng khóc em, mình đã gặp nhau rồi mà.
Cô lao vào vòng tay anh khóc ngon lành, khóc như chưa bao giờ được khóc . Cô ôm chặt lấy anh như sợ anh bay mất.
- Em tưởng anh gạt em chứ . Em lo lắm . Khi ngồi trên máy bay , em đã liên tưởng đến , nhưng em không dám nghĩ tiếp , em sợ điều em nghĩ sẽ là sự thật . Lúc đó, em chẳng biết phải làm gì...
Tay của Minh Luân nãy giờ vẫn buông thõng, anh do dự, anh sợ... nhưng khi nghe cô tâm sự , anh mới mạnh dạn đưa tay ôm lấy vai cô :
- Không đâu , anh đã hứa và sẽ giữ lời mà, em đừng suy nghĩ lung tung . Nào chúng ta vào nhà đi.
Dựng xe xong, Minh Sang kéo hai chiếc va li vào, anh lầm bầm :
- Người gì vô ơn chưa từng thấy không có một lời cám ơn Tuy trách vậy , nhưng anh vui lắm . Anh biết rằng , từ bây giờ , cuộc sống của gia đình anh càng vui vẻ và hạnh phúc hơn.
Sau buổi cơm tối làm quen với nhau , Minh Dung và Minh Sang rút êm lên lầu , nhường lại một bâu không gian thật yên tĩnh.
- Anh xin lỗi, em có giận anh không ?
Bước nhẹ lại gần anh , Thanh Trang ngồi xuống ghế, cô nhìn vào mắt anh :
- Không ,em chỉ có một cám giác thật êm đềm và hạnh phúc thôi . Anh biết không ? Khi nhìn thấy anh , em tưởng như mình vừa được sinh ra lần thứ hai vậy.
Cô tự nhiên ngả vào ngực anh , đôi mắt ngấn lệ :
- Em sẽ chẳng thể nào xa rời được anh . Quyết định của em thật hoàn toàn không ân hận.
- Cám ơn em đã nghĩ tốt cho anh . Nhưng...
- Có chuyện gì vậy anh ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#4 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Em chưa biết rõ về anh, chưa biết được anh là người như thế nào, tại sao lại tin tưởng anh như vậy ? Lỡ anh là một người...
Cô đưa tay che lấy miệng anh :
- Em không muốn đánh mất ý nghĩ tốt đẹp về hình tượng của anh trong trái tim em . Anh đừng nói nữa , anh đừng nghĩ em là một người con gái dễ ti là được rồi . - Anh thật không biết nói với em thế nào đây .. Khi tâm lý của anh hoàn toàn chưa ổn định, anh đang sống trong hiện tại và cả ở tương lai . Trong đầu anh nó chưa có kết định một điều gì, em cần chi chờ đợi ở anh.
- Không , em sẵn sàng chờ đợi . Em biết em sang đây quá bất ngờ nên anh chưa phân định rõ mình phải làm gì , Với lại , thời gian quen nhau có lẽ chưa đủ để một người nói thương một người . Nhưng với em , bản thân em chắc rằng em đã yêu anh , yêu chân thành từ những lời tâm sự . Anh thấy em có quá khờ khạo hay không ?
- Thanh Trang à ! Anh...
- Khi đã yêu thì hoàn toàn chấp nhận mọi điều kiện của người mình yêu, em cũng vậy.
Minh Luân quay nhìn cô, ánh mắt anh cá phục tình cảm của cô, anh cũng thấy con tim mình xao xuyến lạ thường.
Thật bạo gan và dạn dĩ, Thanh Trang câu lấy cổ anh , cô áp môi mình vào môi anh . Minh Luân vẫn ngồi yên , anh nhắm mắt cho hồn phiêu bồng trong đam mê...
Cô rời môi anh, hôn khắp mặt và cổ...
(Thiếu 2 trang) bội trong người , anh phải tìm cách để giải hòa mới được.
Đứng chờ trước thang máy, anh nhìn lén Minh Dung, tự nhiên anh hồi hộp lạ.
Bất ngờ Minh Dung liếc ngang , cô trợn mắt:
- Nè ! Sao anh lại nhìn tôi làm gì ?
- Cô... cô này lạ thật ! Tôi mà nhìn cô ? Có cô vừa nhìn tôi thì đúng hơn...
- Anh đúng là ngậm máu phun người . Tôi mà nhìn anh, có nước trời sập.
- Đừng có giỡn nha, trời mà sập chết hết bây giờ . Ha ! Cô không nhìn tôi sao cô biết tôi nhìn cô ?
- Anh...
Đúng lúc , cửa thang máy bật ra, Minh Dung nén giận bước vào . Cô nhanh tay ấn nút.
Thiện Lương lại nhanh hơn, anh đưa tay ngang cửa , bước vào, anh lại châm chọc :
- Sao trên đời này lại có người xấu đến thế nhỉ ? Thang máy rộng thên thang lại muốn một mình đi.
-...
- E hèm ! Thì ra không những xấu tính, xấu người mà còn câm nữa . Thật tôi nghiệp , tội nghiệp...
- Nè !
Cái trợn mắt cùng tiếng hét làm Thiện Lương phải giật mình . Anh suýt đánh rơi cặp :
- Cô làm cái quái gì vậy ?
- Con người anh sao "bà tám" quá vậy ? Tôi đã nhịn anh rồi, anh còn gây chuyện . Thật ra anh muốn gì, có cần tôi đưa anh đi Biên Hòa hay không ?
- Được đó, ở đó cũng có cảnh đẹp và tin tức để viết bài , chụp ảnh .. Cô đưa tôi đi đi.
Tức quá không biết làm gì , cô giơ tay.
- A... nè , nè. Cô đừng dùng vũ lực nha . Cô mà đánh tôi là tôi nằm vạ đó.
- Hừ ! Con trai nhu nhược.
- Tùy theo hoàn cảnh thôi . Con gái thì nằm vạ, con trai thì "bụp" liền , không nhịn.
Minh Dung cong môi lên, cô chống nạnh :
- Anh thử xem.
- Tôi biết cô có học võ , nhưng đừng thách tôi . Tôi .. mà ra tay thì cô có nước phải...
- Phải sao ?
Thiện Lương cung tay, anh hét :
- Tôi sẽ...
Tít..Tít.. Két.. Ầm..
Thang máy bỗng dưng tắt điện ngưng hẳn :
- Thấy chưa ? Cả trời cũng không muốn tôi xuống tay, cho nên tôi tha cho cô lần này đó, cố mà giữ thân đi ..
- Nhảm nhí !
Đưa tay ấn nút báo động . Thiện Lương tò mò:
- Cô không sợ sao ?
- Sợ cái gì ?
- Tôi xem phim thấy có cạnh khi thang máy kẹt hay hư là cô gái khóc toáng lên, lao vào lòng người con trai và ôm chầm lấy anh ta.
- Hừ ! Anh đừng có mà nằm mơ . Cho dù là ban đêm cũng chưa thấy, đừng nói chi bây giờ là ban ngày.
- Cô không sợ thiệt à ?
- Dĩ nhiên , chỉ có các cô gái yếu đuối không phân biệt đâu là "bọn xấu" nên mới như vậy thôi . Còn tôi thì đừng hòng.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên có một vật gì đó bám vào cổ cô làm cô run bắn cả người . Cắn răng , cô đưa tay lên :
- Á... Cứu tôi với...
Cô buông rơi túi xách, nhảy xổ vào lòng Thiện Lương.
Cô câu lấy cổ anh, người cô run lẩy bẩy trông rất đáng thương.
- Con... con gì... nó ghê quá . Nó đeo cổ tôi... nó định cắn tôi.
Suýt bật cười vì anh dã trông thấy con thằn lằn bám thản nhiên trên cổ Minh Dung, nhưng anh kiềm chế và trợn mắt lên :
- Trời ơi ! Con này nó cắn một cái chết đó . Cô ôm chặt vào đi...
Qúa sợ hãi , Minh Dung càng bấu chặt lấy anh , nước mắt tuôn rơi trên gương mặt không còn chút máu.
- Cứu tôi với... Anh Lương ! Cứu em.
Một chút xao động nhẹ trong lòng anh . Một cám giác thật nồng nàn không gì diễn tả được.
Anh muốn nó kéo dài mãi không dừng lại để anh hưởng được sự êm đềm trong hạnh phúc mênh mông.
Nhưng phải ngưng đùa thôi , nếu không cô ta ngã ngang xỉu thì anh lại càng nguy hiểm hơn.
Đưa tay chụp lấy con thằn lằn , anh thả nó lên vách:
- Đi đi, nếu không một lát là nhừ thâu đó.
Hình như "chú ta" hiểu chuyện nên anh vừa dứt câu, "chú ta" đã cong đuôi chạy mất :
Anh thì thầm :
- Dù sao cũng cám ơn chú mày nhiều.
Sự va chạm vô tình, làm cả hai chết lặng . Minh Dung hết cảm giác bị "đeo" nơi cổ nên từ từ bình tĩnh hoàn hồn lại . Cô vội đẩy mạnh anh ra khi phát hiện mình đang ôm anh rất chặt.
Trớn đẩy quá mạnh làm Thiện Lương đập đầu vào thành thang máy . Anh ôm đầu :
- Ui da ! Cô... cô định giết người bịt miệng hay sao vậy hả ? Tôi có ôm cô đâu , có cô ôm tôi thì có . Cô mới là người đáng bị kiện.
- Tui tội gì chứ ?
- Tội xúc phạm thân thể và làm tổn thương người khác.
- OK , tôi sẽ đi hầu , anh đem đơn kiện đi.
Thiện Lương xoa đầu , anh nhăn mặt :
- Được rồi, tôi sẽ kiện đến tòa án lương tâm để coi chánh án xử ra sao . Nhưng mà tôi nhất định sẽ thắng kiện vì tôi là người bị hại . Cô nhớ lấy.
Đúng lúc, đèn thang máy bật sáng cửa mở ra , anh bước đi không thèm nhìn cô.
Minh Dung cảm thấy mình bị xúc phạm , cô bĩu môi :
- Hừ ! Anh mới là người lợi dụng đó.
Nhưng vừa đi vừa suy nghĩ , cô thấy mình quá đáng :
- Trời ! Đẩy anh ta một cái quá mạnh , không biết có bể đầu hay không ? Lại còn chửi anh ta nữa chứ . Trong khi nếu không có anh ta, chắc mình đã chết ngất rồi còn gì . Mẹ Ơi ! Anh ta mà "bà tám" một cái là mình trở thành nhân vật nổi tiếng nhất tòa soạn . Mình tiêu rồi...
Lê bước chân nặng nề vào phòng, Minh Dung đưa mắt nhìn quanh :
- Úi trời ! Đâu mất hết rồi ? Không lẽ hôm nay được nghỉ ?
Cả gian phòng từ sếp lớn, sếp nhỏ , tới nhân viên đều biến đâu mất . Cô bặm môi :
- Không lý nào .. nghỉ mà tại sao không thông báo cho mình biết chứ ? Chắc có cuộc họp đột xuất đây.
Nghĩ thế , cô bước nhanh ra cửa, hướng về phòng họp Tiếng giày của cô gõ đều đều trên nền gạch . Ngang qua phòng của Thiện Lương cô khẽ liếc mắt.
Cánh cửa tuy không đóng kín , nhưng không đủ kẽ hở để cô nhình thấy bên trong . Tò mò vì có tiếng xì xầm , cô bước lại gần.
Đưa ngón tay đẩy nhẹ cánh cửa , cô đưa một con mắt vào.
- Ui chu choa ơi ! Cả một phòng chật ních cả người . Họ đang làm cái quái vậy nhỉ ? Họp... tại sao không vào phòng mà lại ở đây ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#5 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Cô nhón gót lên, cố căng mắt ra.
- Còn cái " thằng cha" Thiện Lương kia đang nói cái gì mà hươ tay hươ chân thấy phát ớn vậy ? Kỳ cục !
Định quay đi vì tính cô chưa đủ tiêu chuẩn làm "bà tám" thì.
- Chết ! Hắn ta đang nói xấu mình . Không được , không được , phải ngăn chặn, nếu không danh dự của mình sẽ mất hết.
Cô lấy hết can đảm đẩy mạnh cứa chen vào trong , đến trước mặt Thiện Lương , cô quát :
- Nè ! Tôi không ngờ anh là một người như vậy . Chuyện có tí xíu mà om sòm cả lên. Anh thù ghét tôi chứ gì ? Sao không tìm tôi mà chửi lộn đi , ở đây bày trò mèo khóc chuột . Nói thiệt với anh , con người như anh chẳng ai thèm đếm xỉa đâu, ở đó mà làm eo làm sách . Anh có quỳ lạy tôi thì tôi cũng khônt thèm ôm anh đâu .. Chỉ tại lúc đó tôi quá sợ đi... Nên tôi mới... Anh đừng có ba hoa ở đây. Bản mặt anh còn khuya tôi mới để ý tới.
- Cô... cô nói cái gì vậy ?
- Nhìn cái gì ? Tôi nói không đúng sao ? Anh đừng có giả vờ trước mặt tôi . Tôi nói cho anh biết, chuyện lúc nãy tôi đã bỏ qua , nhưng anh lại ép tôi nên tôi nhất định kiện anh về tội sàm sỡ với tôi.
- Hả ! Cái gì ? Sàm sỡ hả ? Trời ơi...
Cả mấy chục người trong phòng đều hốc mồm với đôi mắt tròn vo.
- Chuyện này là sao ?
Thiện Lương đỏ mặt , anh hét :
- Cô đang làm cái trò gì vậy hả ?
Minh Dung tỉnh bơ, cô hất mặt :
- Tôi hỏi anh đang làm gì thì đúng hơn.
Ngọc Châu kéo tay bạn :
- Nè Dung ! Mày đang nói cái gì vậy . Trời ơi ! Tao không hiểu gì hết.
Cô đưa tay sờ trán bạn :
- Đừng nói với tao là mày ấm đầu nghen.
Gạt tay bạn ra , Minh Dung trợn mắt :
- Tao không có điên . Lúc nãy trong thang máy , anh ta... anh ta...
Ngoc Châu cướp lời bạn :
- Thì anh Lương bị kẹt ở trong đó , không biết sao ảnh vừa đi đến trước cửa phòng thì té xỉu , tụi này mới đưa ảnh vào phòng . Mày vào đây nói lung tung làm mọi người chẳng hiểu gì cả.
Đưa tay bịt miệng, Minh Dung quay nhìn Thiện Lương , đôi mắt cô tròn vo :
- Á, thôi chết ! Lần này xem như là toi mạng, tội nặng càng thêm nặng . Sao mình ngu vậy không biết ?
Đôi mắt Thiện Lương nhướng lên trông rất dễ ghét :
- Sao cô không nói nữa đi ? Sao im lặng vậy ? Nói nữa đi chứ , vẻ mặt cô căm thù lắm mà.
Mọi người dần dần ngầm hiểu ra chuyên. Ngọc Châu phá lên cười :
- A! Tôi hiểu rồi , thì ra lúc nãy hai người...
- Ồ ! Thì ra là vậy.
Thiện Lương quay nhìn Minh Dung , đôi mắt cô đang rướm lệ :
- Thôi được rồi, giận hờn nhau thôi mà, mọi người đi làm việc đi, cô ấy khóc bây giờ đó.
- Giấu kỹ quá hén, tụi này tới giờ mới biết . Cậu liệu hồn đó , Á khôi của tòa soạn mà khóc là toi mang với tụi tôi.
- Ừ , hứa mà.
Mọi người chấp nhận sự việc từ từ rời khỏi phòng . Đến khi còn lại ba người , Ngọc Châu mới le lưỡi :
- Nè ! Có thật không vậy ? Hai người quen nhau hả ? Trời ơi ! Mới hôm trước đây còn như lửa với nước mà hôm nay thì là bồ của nhau... chuyện lạ có thật.
Minh Dung nén nước mắt:
- Xí ! Chuyện đó chỉ xảy ra trên sao hỏa thôi, dưới đất không bao giờ.
Ngọc Châu đưa đôi mắt "cú vọ" sang Thiện Lương :
- Đừng có nhìn tôi, tôi chỉ tùy theo tình hình mà giải vây thôi , còn chuyện kia... tôi cũng không biết chừng...
- Phải rồi , thứ "bà tám" như anh chuyện gì mà không có khả năng xảy ra.
- Nè ! Cô đừng có phun lửa nha . Ai là người khui ra chuyện để nói vậy ? Ai là người tạo ra sự hiểu lầm này ? Nguyên nhân chỉ có một , đó là cô . Cô có tình cảm với tôi , thậm chí cô yêu tôi, nên cô mới tức giận như vậy.
- Tôi mà yêu anh ?
- Không yêu sao cô ôm tôi , ngả vào lòng tôi nữa ?
Anh chỉ vào ngực áo mình :
- Nè ! Bằng chứng là nước mắt của cô làm ướt áo của tôi . Ôi chà ! Lúc đó thật là tình tứ.
- Anh...
- Anh gì ? Anh yêu phải không ?
Tức quá , Minh Dung lao tới , bất chấp sự can ngăn của bạn :
- Tôi sẽ cho anh một bài học để nhớ đời sự việc hôm nay :
Cứ thế, cô tiến , anh lùi . Đến khi anh vấp phải chiếc ghế ngã ngồi lên đó thì... chân anh vô tình gạt vào chân của Minh Dung làm cô mất thăng bằng , ngã chúi về phía trước :
- Á...
Môi cô chạm vào môi anh trông rất tình tứ. Được dịp may lại không ngăn được cảm xúc, Thiện Lương thu hết cam đảm đem sự nồng nàn dịu dàng trao vào môi hôn, đôi mắt anh nhìn cô đắm đuối. Ngọc Châu bịt mắt vì không muốn nhìn thấy cảnh bạn bị té ra sao. Thấy im lặng, cô mở mắt ra và … - Á! Hai người … Minh Dung bừng tỉnh, cô bật dậy, tát mạnh vào mặt Thiện Lương:
- Trơ trẽn! Đồ cơ hội!
Cô bỏ chạy nhanh ra ngoài. Ngọc Châu vụt chạy theo bạn, nhưng đến cửa thì cô buộc phải sựng lại. Ôi! Một đám “bà tám” đang nhe răng ra cười, như vừa xem xong một bộ phim hay.
Cả đám thò đầu vào nhìn, thì bắt gặp Thiện Lương đang một tay ôm má, nhưng trên môi lại nở nụ cười tươi đầy mãn nguyện.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#6 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 3


Đi dọc theo bến Bạch Đằng ngắm những ánh sáng lung linh huyền ảo, dạ quang của ánh đèn dưới mặt nước, Thanh Trang thích lắm.
Cô vươn vai tận hưởng những làn gió thổi vào mát rượi. Một tâm trạng thoải mái thân thương tràn ngập trong cô.
Cô quay nhìn anh với ánh mắt nhẹ nhàng:
- Cảnh ở đây thơ mộng quá, em rất thích.
Minh Luân không trả lời, anh đang bận chiêm ngưỡng vẻ đẹp thánh thiện. Làn tóc mượt mà bay theo gió, nó như vướng tơ lòng anh vào trong đó vậy.
Bắt gặp cái nhìn của Thanh Trang, anh quay mặt ra sông. Cho hai tay vào túi quấn, anh hít vào một hơi thật dài để che bớt sự ngượng ngùng trong ánh mắt.
- Gió hôm nay thật là dễ chịu.
Chợt vòng tay của Thanh Trang làm anh giật mình. Anh đứng im, nén từng hơi thở.
- Khi quyết định về đây, em đã suy nghĩ rất nhiều, nhiều lắm. Cả cha mẹ, bạn bè đều phản đối chuyến đi không chút hy vọng của em, nhưng em vẫn như định đi. Anh biết tại sao không?
- … Cô ngả đầu vào lưng anh thỏ thẻ:
- Em biết và em tin vào anh, tin vào tình cảm mà anh dành cho em. Chính tình yêu đã giúp em vượt lên tất cả.
Minh Luân lặng người đi, anh đang chơi vơi trong niềm cảm xúc. Có thật hay không những lời Thanh Trang vừa nói?
Giọng anh trầm lắng, nhưng tràn đầy ái mộ:
- Trang đã suy nghĩ chính chắn chưa? Chúng ta chưa một lần gặp gỡ, đây là lần đầy tiên. Vả lại chỉ quen biết nhau qua mạng thông tin, em có chắc đó là tình yêu? Hay đó chỉ là một thứ tình cảm khác mà em đang ngộ nhận?
Thanh Trang cảm thấy tim đau nhói, cô rơi lệ vì những lời nói của anh:
- Anh không tin em. Anh đang nghi ngờ em. Tình cảm của em đối với anh tưởng chừng như biển không thể chứa hết. Vậy mà anh lại nói với em như thế?
Minh Luân quay lại, anh nắm lấy tay cô:
- Không, anh đang nghi ngờ chính bản thân mình. Anh đang tự hỏi mình có xứng đáng được tình yêu của một cô gái như em không?
Cô đưa tay lên che lấy miệng anh:
- Em không bằng lòng. Em không cho anh nghĩ vậy. Tại sao không xứng đáng chưa? Em đã từ bỏ tất cả để tìm anh, chứng tỏ là anh quá xứng đáng rồi còn gì.
- Nhưng mà anh… - Em biết, em sẽ không là gánh nặng của anh. Em sẽ tìm nhà ở, tìm việc làm mỗi ngày qua thăm anh, như vậy là em mãn nguyện rồi.
Cô ngả vào ngực anh:
- Ngày nào trông thấy anh là em hạnh phúc lắm rồi.
- Thanh Trang à! Như thế thì không công bằng đối với em.
- Đừng anh! Trong tình yêu, người ta chỉ biết hy sinh cho người mình yêu, chứ họ không cần sự công bằng đâu.
- Anh xin lỗi, gia đình anh đang nằm giữa dòng, anh phải lo chu toàn tất cả mới an tâm.
- Vâng, em sẽ sát cánh bên anh, giúp anh về tất cả mọi việc.
Minh Luân ôm chầm lấy Thanh Trang. Giờ đây anh mới cảm nhận được hạnh phúc thật sự. Anh không còn ngần ngại nữa, vì anh biết tình yêu đã đến gõ cửa trái tim anh và anh đã sẵn sàng mở cửa.
Anh hôn nhẹ lên tóc cô, giọng anh thì thầm ấm nồng hạnh phúc:
- Em sẽ là nguồn động viên giúp anh vượt lên tất cả mọi trở ngại. Em sẽ là liều thuốc nhiệm màu giúp anh vui vẻ trong cuộc sống.
Thanh Trang nhắm mắt êm đềm ru mình trong hạnh phúc.
- Chú ơi! Mua hoa tặng cô đi.
Tiếng một đứa bé vang lên làm cả hai giật mình.
- Hoa đẹp lắm đó chú. Cô cũng đẹp nữa, chú mà tặng hoa, cô càng đẹp hơn.
Minh Luân bật cười, anh xoa đầu đứa bé:
- Vậy hả? Được, cho chú một bó đi.
- Vâng. Cho cháu xin năm ngàn ạ.
Trao tờ hai chục ngàn cho đứa bé, anh cười:
- Tiền còn lại cho em ăn bánh đó.
- Không được, mẹ con nói là phải thối tiền lại, không được lấy tiền dư của khách.
- Không sao, cứ nói với mẹ là của chú tặng cháu ăn quà.
- Nhưng mà… Thanh Trang ngồi xuống vuốt đầu đứa bé:
- Vậy xem như đây là tiền nãy giờ khen cô đẹp.
- Cô đẹp thật mà.
Thanh Trang trợn mắt:
- Em mà không lấy là cô với chú giận đó.
- Dạ … dạ … con lấy, cô với chú đừng giận con nha.
- Ừ, con đi đi.
- Con cám ơn ạ.
Minh Luân nhìn người yêu, đôi mắt anh long lanh hạnh phúc:
- Anh tặng em, tình yêu của anh.
- Cảm ơn anh.
Nhìn đôi môi hồng của cô, bất giác anh liếm môi. Chuyện gì vậy nhỉ? Anh đang muốn… có kỳ quá không?
Thanh Trang nghe thẹn thùng, cô quay đi nhưng vẫn kịp nhìn thấy cái liếm môi của anh và ánh mắt tiếc ngẩn ngơ.
Bất ngờ cô quay lại, hôn nhanh vào môi anh.
Minh Luân trợn mắt nhìn cô, anh ấp úng:
- Em… - Bên em, chuyện như vậy là thường mà.
- Vậy… - Không, nụ hôn đầu đời là em dành cho anh thôi.
Kéo Thanh Trang vào lòng, Minh Luân chủ động:
- Vậy… cho anh hôn em nhé.
Cô nhắm khẽ mắt. Một nụ hôn cháy bỏng tình yêu đến với hai người.
“Nụ hôn đầu đời, em dành cho anh đó.
Khoảnh khắc tuyệt vời xin nhớ mãi nghen anh Đôi môi hồng, đôi mắt biếc, mái tóc xanh Tình anh trao em nồng nàn như cơn gió… Gió đi rồi, nhưng tình anh còn lại Quấn mãi tình em đến suốt cuộc đời.” Đang lui cui bật lại cái bếp ga để nấu nước, Minh Dung vô tình quay lên. Cô bắt gặp Minh Sang đang rón rén bước ra cửa.
- Thằng nhóc này! Tao nói không nghe hả? Ăn sáng rồi hẵng đi làm.
Minh Sang vẫn từ chối:
- Thôi đi mà chị hai. Ngày đầu tiên phải đi làm sớm chứ. Lỡ trễ giờ gây ấn tượng xấu thì sao?
Minh Dung ký vào đầu em:
- Trễ trễ cái gì, mới có 6:30 hà. Ngồi xuống ăn hết tô hủ tiếu rồi đi !
- Chị hai!
- Không “hai”, không “ba” gì hết.
Minh Luân vừa bước xuống nấc thang vừa đưa tay che miệng:
- Ớ … ớ … ớ … Nghe lời đi nhóc, không thôi mềm xương đó. Lúc trước, anh đã nếm rồi, chua lắm.
- Vậy chắc là tô hủ tiếu này “chua” lắm phải không anh?
- Chua thì có chua, nhưng đó là tình cảm, nên ráng ăn hết đi. Mai mốt nhịn đói nhăn răng đi làm đó chứ ở đó… Minh Dung liếc em:
- Nè, thằng kia! Ăn nói gì vậy? Tao thương nó, tao mới lo lắng cho nó, mày làm gì mà bàn ra.
- Đâu có chị hai! Em chỉ nói kinh nghiệm bản thân thôi mà.
- Hừ! Thứ anh em tụi bay, tao không bỏ đói hết là may mắm lắm rồi đó, ở đó mà ba hoa cái miệng.
Minh Sang bật cười:
- Chị của em đâu ác đến vậy. Bằng chứng là ngày đầu tiên đi làm chị đã lo lắng tất cả cho em, từ quần áo, cặp đến thức ăn.
- Biết vậy là tốt đó.
- Chị là người em thương và quý nhất trên đời, sau cha mẹ thôi.
Minh Luân lắc đầu:
- Chắc trời sập quá.
- Thằng kia! Mày có im đi không? Thức dậy không lo xúc miệng rửa mặt ở đó “đâm xuồng bể”. Có tin rụng răng không?
Minh Sang liếc anh:
- Chết rồi! Hình như từ khi em lên đây, chị hai thương em hơn anh đó.
- Xì, đừng tận hưởng lâu quá.
Từ trong toa lét bước ra, Minh Luân đã nghe tiếng của bà chị khó tính:
- Nhanh lên, ra đưa thằng Sang đi làm nè. Làm gì mà ở trong đó lâu vậy? Bộ ngủ luôn trong đó rồi hả?
- Vừa thui bà, mặt tui như vầy mà ngủ trong toa lét sao?
- Biết đâu được… Thôi mau đi thay đồ rồi chở nó đi làm đi.
- Nhưng mà em… em hôm nay bận rồi, chị đưa nó đi làm đi.
- Bận chuyện gì?
Theo cái nheo mắt của Minh Luân, Minh Sang gật đầu tán thành:
- Ừ, đúng rồi. Anh ba hôm nay có hẹn với bạn. Em đi một mình được rồi.
Quay nhìn hai anh em đang cười mỉm chi, Minh Dung quát:
- Hai người giấu ta chuyện gì phải không? Khai mau! Nếu không, ta sẽ bỏ đói hôm nay.
Minh Sang quay đi nhanh:
- Em đi xe bus đây. Trưa em không về nhà đâu.
Minh Luân cũng quay lên lầu:
- Em cũng vậy.
- Nè… nè… Lắc đầu nhìn hai ông em tinh nghịch, cô lại quay vào bếp vo nồi cơm bắc lên, ghim điện để đó. Vừa với lấy cây chổi, cô vừa thở dài.
Hoàn cảnh gia đình eo hẹp nên tuy mang tiếng ở thành phố, là sinh viên nhưng chẳng có tiền nhà gửi lên hàng tháng. Chị em cô phải lo lấy tiền sinh hoạt hàng ngày. Nỗi lo toan vất vả càng chất chồng lên đôi vai bé nhỏ của cộ Nhưng cô không hề than vãn hay oán trách. Nhìn nét vô tư, dí dỏm của các em, nụ cười của chúng là cô tan hết bao mệt nhọc.
Lúc trước có một mình Minh Luân, giờ thêm thằng Minh Sang và Minh Ngân nỗi lo toan càng nhiều hơn. Nhưng cô vẫn vui vì cuộc sống của chị em cô đồng lòng cùng chung một mục tiêu.
Đưa tay nhìn đồng hồ, cô lắc đầu. Loay hoay là tới giờ làm rồi, mệt thật.
Rời nhà, cô móc khóa cẩn thận rồi điều khiển xe chầm chậm theo đường Lê Hồng Phong. Buông nỗi lo âu vô tư nhìn ngắm mọi người… Qúa miên man nhìn cô gái mặc áo rất “thời trang”, cô chẳng hay đã vượt đèn đỏ, đến khi nghe tiếng còi cô mới giật mình.
- Ôi! Tiêu rồi.
Anh cảnh sát ra hiệu cho cô tấp vào lề. Dừng xe cạnh bên, cô nhỏ nhẹ:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#7 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Em xin lỗi. Tại em đi làm trễ nên hơi gấp, anh bỏ qua cho em.
Anh cảnh sát gương mặt vẫn nghiêm túc. Tay anh đưa vào cặp lấy biên lai ghi phạt ra.
Nước mắt lập tức đọng ngay mi, cô run giọng:
- Anh đừng phạt em mà. Em xin lỗi.
Đôi mắt anh cảnh sát nhìn lướt qua cô gái, rồi hỏi:
- Đi làm thật không? Hay là hẹn hò với bạn trai vui quá nên vượt cả đèn đỏ? Khai thật đi, tôi sẽ tha cho.
Khẽ lắc đầu, Minh Dung cương quyết:
- Không, không có. Em đi làm thật mà.
Chợt một chiếc xe dừng sát bên, tiếp theo là một người đang bước đến bên anh cảnh sát:
- Khải Hoàn ! Lại làm khó ai vậy hả ?
- Thằng kia ! Tao đang làm nhiệm vụ, đừng có xía vào nha, tao bắt luôn cả mày đấy.
Thiện Lương le lưỡi, anh rụt cổ giả vờ sợ hãi :
- Anh Hai ! Tha cho em đi, em lỡ dại...
Liếc nhìn Thiện Lương, Minh Dung lầm bầm :
- Hừ ! Lo chuyện tào lao nữa rồi , đúng là "Ông Tám "
Quay nhìn cô gái , Thiện Lương trợn mắt :
- Ủa ! Em chưa đến tòa soạn sao ? Vậy mà anh tưởng em đến trước anh rồi chứ.
Trong khi Khải Hoàn chưa hiểu chuyện gì, thì Thiện Lương bước đến bên cô gái :
- Em đưa thẻ nhà báo cho anh.
Nghe giọng ngọt ngào của anh, Minh Dung trợn mắt :
- Nè ! Tôi chẳng là gì của anh nha , đừng thấy tôi gặp chuyện rồi bắt nạt đấy, tôi chẳng dễ ăn hiếp đâu.
-Anh biết , anh biết . Nhưng anh đâu nỡ ăn hiếp em , anh chỉ giải vây cho em thôi . Nào nhanh đi ! Chúng ta trễ giờ làm rồi đó.
Đưa thẻ nhà báo cho anh, cô làu bàu :
-Tôi mà phát hiện anh có ý đồ là đừng có trách tôi.
Đưa thẻ ra trước măt. bạn, Thiện Lương nhăn mặt :
-Thông cảm nha.
Rồi anh rỉ nhỏ vào tai bạn :
-Bồ của tao đấy . Mày mà lộn xộn là tao cho một đá vào hông tiêu đời bây giờ.
Khải Hoàn vẫn xé giấy phạt nhét vào túi bạn :
- Vậy thì mày đóng phạt giùm cô ấy đi . Tao đang làm nhiệm vụ , không xin xỏ gì hết.
Anh quay sang Minh Dung :
- Cô kia ! Dắt xe lên đây.
Thiện Lương chống nạnh, mắt anh trợn lên :
- À ha ! Được , dám chống đối với tao mày ngon lắm . Tao sẽ viết một bài báo nói về bản chất xấu xa của mày . Một mặt , tao sẽ cho con bồ mày biết , mày đang “cua” con khác.
- Nè ! Nhà báo gì mà ăn nói thô lỗ vậy hả ?
- Tao... đấm vào mặt mày đó , mày nói thêm một câu đi.
Thấy Thiện Lương quá khích , Minh Dung sợ xảy ra chuyện . Cô vội bước lại kéo tay anh :
- Bỏ đi anh , đừng gây sự nữa.
Lúc này Khải Hoàn mới phá lên cười , anh vỗ vai bạn :
- Ha... ha... lo lắng vậy là thật rồi . Xin lỗi nha , tao chỉ thăm dò giùm tình cảm của bạn gái mày thôi.
Quay sang Minh Dung , anh nheo mắt :
- Em quả thật là chọn không sai người . Bạn anh là một thằng “ ăn chơi” có tiếng đấy.
- Ê , thằng kia ! Mày nói gì vậy ?
- Đâu có gì . Đó , em thấy không ? Bản chất của nó thô bạo lắm , em phải canh chừng , nếu không sau này em chửi nó là vũ phu thì muộn quá rồi.
Tuy bực bội vì bị hiểu lầm , nhưng buộc lòng cô phải bật cười vì cách nói dí dỏm của anh :
- Vậy anh cho em đi , phải không ? Em cám ơn anh nha.
- Anh mà không cho em đi thì anh... phải đau khổ cả đời đấy.
- Tại sao vậy ?
- Thì miệng lưỡi nhà báo của hắn đấy . “Ông Tám” lắm.
Thấy Minh Dung nhìn mình cười . Thiện Lương biết ngay mình bị nói xấu vì đâu lúc nào cô nhìn anh cười tự nhiên thế.
Bước lại anh giật tấm thẻ trên tay Khải Hoàn :
- Trả đây , tao còn đi làm nữa . Mày muốn ăn đòn à ?
Anh nhìn Minh Dung hạ giọng :
- Chúng ta đi thôi . Hôm nay mà vào trễ là bị chửi cái chắc.
Chào Khải Hoàn , cô bước lại xe nhưng khởi động hoài mà không nổ . Cô nhăn mặt :
- Lại bị sao rồi ? Chán thật !
Nhanh hơn Khải Hoàn , Thiện Lương bước lại . Anh tự nhiên ngồi lên phía sau xe :
- Em khởi động lại xem nào.
Chiếc xe vẫn nằm yên một chỗ chẳng nói câu nào , anh choàng tay qua hai bên làm Minh Dung lọt thỏm vào lòng anh.
- Nè ! Anh làm cái trò gì vậy ?
Anh hù dọa :
- Cô ngồi im nha . Tôi mà khởi động máy nổ , vô số tông vào cột điện là vô... nhà thương đấy.
- Anh dám ..
- Đừng thách anh . Có em đi cùng, vui lắm đó.
- Hừ !
Đạp liên tục mấy cái nhưng không nổ , Thiện Lương khoát tay :
- Đừng phí thời gian nữa . Gởi xe đi , anh chở em đi làm.
- Không , tôi đi xe ôm.
- Vậy cô coi như tôi là xe ôm đi , đến nơi cô trả tiền cho tôi.
Thấy hai người lớn tiếng , Khải Hoàn bước lại :
- Chuyện gì vậy ?
Quăng chìa khóa xe cho bạn , Thiện Lương liếc mắt :
- Muốn giam xe chứ gì , giao luôn cho mày đấy . Nhớ trông chừng cẩn thận.
Anh bước lại xe của mình khởi động máy :
- Nhanh đi Dung !
Cô còn đang chần chừ thì tiếng hối của anh làm cô phải lẹ làng bước lại :
- Em đừng chọc anh giận nha . Anh mà nóng lên là chuyện gì cũng dám làm cả.
Chiếc xe đang ngon trớn bông nhiên thắng gấp . Trán cô đạp vào vai anh đau điếng :
- Nè ! Nhớ sửa xe giùm luôn nha.
Nhìn theo bạn , Khải Hoàn lắc đầu . Anh mỉm cười , nhưng nụ cười không trọn vẹn.
Đưa tay sờ trán , Minh Dung làu bàu :
- Tôi mà chấn thương , anh sẽ bầm mình với tôi . Cho anh biết , tôi có ba thằng em trai đó.
Giả vờ rụt vai , Thiện Lương lè lưỡi :
- Ui da ! Sợ quá ! Em nỡ lòng giết người yêu sao ?
- Đừng có đùa quá lố nha . Tôi với anh yêu nhau hồi nào ? Thấy tôi im lặng , tưởng tôi hiền à ?
- Cám ơn lời cảnh cáo , tôi đã biết cô hung dữ đến cỡ nào rồi , không cần nói nhiều làm gì . Ngồi yên đi , tôi chạy nhanh đây.
Thường ngày cô rất sợ tốc độ nhanh nhưng sao hôm nay ngồi sau lưng anh , cô cảm thấy rất an toàn . Một cảm giác nhẹ nhàng chiếm lấy cô . Cô lắc nhẹ đầu tung bay làn tóc theo gió.
Khẽ mỉm cười khi nhìn thấy gương mặt tươi tắn của cô , anh giảm dần tốc độ và chuyển sang đường khác mà cô không hề biết . Con đường này đảm bảo khi đến tòa soạn sẽ trễ mất thôi.
Bước lên xe , đang loay hoay tìm chỗ ngồi thì … - À … Chiếc xe lăn bánh làm mọi người ngã dồn về phía sau . Thân hình một cô gái đè lên người anh . Minh Sang nín cả thở , anh nhìn cô gái trân trân.
Cô gái thì thật là vô tư . Chỉ biết la đau , đến khi có người lên tiếng , cô mới giật mình.
- Trời ơi ! Cô đứng lên cho cậu ấy ngồi dậy đi . Nằm hoài như vậy có cậu ấy đau chứ cô đau cái gì.
Cô gái bật dậy như chiếc lò xo , mặt đỏ bừng :
- À ! Xin lỗi anh , tôi thật vô ý.
Ngồi dậy thở phào nhẹ nhõm , anh lắc đầu :
- Không có chi . Cô có bị thương không ?
- Dạ không , cám ơn anh.
Nhặt cặp lên , Minh Sang đưa tay :
- Cô ngồi đi , tôi đứng được rồi.
Cô gái nhìn anh rồi mỉm cười :
- Cám ơn anh.
Bắt đầu từ đó , chiếc xe thì lăn bánh còn mắt của anh chỉ tập trung nhìn phía trước . Anh đâu có biết cô gái kia đang nhìn anh đến không chán . Cách mấy phút , cô lại đưa mắt nhìn anh.
Phát hiện ra một vết bẩn nơi cổ áo anh , cô đứng lên :
- Anh gì ơi ?
Minh Sang vừa quay lại thì chiếc xe cũng thắng gấp . Cô gái té úp thẳng vào người anh . Anh cũng quá bất ngờ , đưa tay chụp vào tay vịn xe . Cô gái ôm trọn Minh Sang vào lòng , môi cô chạm vào má anh làm cả hai chết đứng . Một cảm giác tê dại chạy khắp người cả hai.
Chiếc xe trở lại vận tốc bình thường . Cô gái buông nhanh Minh Sang ra , đỏ mặt :
- Xin lỗi anh , tôi … tôi … Mọi người xung quanh thì phì cười , trước cảnh tượng trớ trêu như vậy.
- Trời ạ ! Hai người giống một cặp tình nhân quá.
Minh Sang cũng lúng túng không kém , anh thật khó mở lời.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#8 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 4


Minh Sang cũng lúng túng không kém , anh thật khó mở lời.
Cô gái nhặt chiếc cặp lên trao cho anh :
- Cổ áo anh bị bẩn , nên tôi...
- À ! Thế à... Không sao . Đến công ty, tôi sẽ tẩy sạch nó.
Cô gái mỉm cười khi nhìn thấy dấu son môi của mình trên má anh.
- Cô cười gì thế ? Mặt tôi...
Minh Sang ngơ ngác hỏi :
- Không . Đây anh...
Cô gái vừa kéo hộp khăn giấy ra thì chiếc xe ngừng lại .Minh Sang lật đật chạy xuống.
- Xin lỗi cô , tôi phải xuống xe đây . Chào cô.
Cô gái nhìn theo Minh Sang , lắc đầu :
- Trời ạ ! Mặc như thế mà vào làm việc ư ?
Cô nhìn lên bảng hiệu công ty "Công Ty TNHH Đại Thành".
- Há ! Chết rồi ! Cha mà thấy nhân viên không tề chỉnh như thế thì... anh ấy sẽ bị đuổi mất thôi . Không được, mình phải giúp anh ta.
Nghĩ thế , cô gái đập cửa :
- Bác tài ! Cho cháu xuống.
Cô gái bước xuống xe, hối hả chạy vào trong công ty . Mọi người trên xe đều bật cười :
- Phải lòng rồi . Thấy sét tình yêu mà.
Minh Sang rất vui vì ngày đầu tiên đi làm mà . Gặp ai , anh cũng chào , và cũng được đáp lại bằng nụ cười.
Anh nghĩ chắc là tại vẻ đẹp trai, phong độ của anh nên mọi người đều có thiện cảm .Tiếng bước chân của anh vững chắc và tự tin hơn.
Bước vào phòng kinh doanh, Minh Sang cúi đầu :
- Em tên Minh Sang , là nhân viên mới của công ty đươc. nhận vào làm tại phòng kinh doanh . Xin chào anh chị buổi sáng ạ.
Cả chục cặp mắt đều quay ra cửa . Lập tức , cả chục cái miệng cũng mở ra ra.
- Hi... Hi... Anh gì ơi ! Trông anh thật là đẹp trai đây...
- Trời ạ ! Chú em ơi ! Làm gì thì làm "nổi tiếng" thế không chừng nhân viên nữ trong công ty này chết hết.
Vẫn không biết chuyện gì, anh vẫn nhoẻn miệng cười :
- Mong anh chị chỉ bảo ạ.
- Nhìn chú em chắc là giỏi hơn tui. này rồi, còn chỉ với bảo gì nữa . Có chú em "truyền kinh nghiệm " cho tụi tui thì có.
- Anh Sang ơi ! Anh thật là tài đó . Lần đầu tiên đi làm , đã gây ấn tượng trong lòng bọn em rồi.
- Ơ... tôi không dám.
Chợt có tiếng gót giày nện nơi phía sau lưng Minh Sang, rồi một cô gái xuất hiện :
- Chào anh . Anh đi theo tôi.
- Để làm gì ? Nè ! Đừng kéo chứ, nơi đây là công ty.
- Ủa, Nhã Tâm ! Em đến chơi hả ? Giám đốc chưa tới.
- Chào anh chị, em xin phép một chút.
Nhã Tâm kéo Minh Sang :
- Đi theo tôi , nhanh đi !
Kéo anh chạy như bay vào toa lét, cô quay anh vào kiếng :
- Nè ! Anh nhìn đi.
Minh Sang hoảng hồn, anh đưa tay sờ lên má.
Minh Sang cũng lúng túng không kém , anh thật khó mở lời.
- Cái gì thế này? Tôi sao lại... chuyện này là sao?
Nhã tâm chìa khăn giấy ra trước mặt anh:
- Của tôi đấy, xin lỗi anh.
Nhớ lại lúc trên xe, Minh Sang để mặt:
- Sao lúc đó cô không nói cho tôi biết, để bây giờ cả công ty hầu như đều nhìn thấy hết rồi.
- Tôi xin lỗi... lúc đó tôi chưa kịp nói, anh đã xuống xe rồi. Nè! Anh đừng có lau như vậy, không ra đâu. Để tôi...
Giằng lấy khăn giấy từ tay Minh Sang, cô kéo cổ anh xuống.
- Thấp xuống coi!
Minh Sang đưa mắt nhìn cô gái. Hơi thở của anh phà lên má cô nóng hổi khiến cô ngượng ngùng không dám nhìn anh.
- Xong rồi đó.
Anh đưa tay lên má:
- Cám ơn cô.
- Anh không giận tôi chứ?
- Không, ngược lại tôi càng thấy nó thú vị nữa là khác. Thôi, tôi phải đi đây, cám ơn cô nhiều lắm.
Nhã Tâm lại kéo tay anh:
- Khoan đã! Còn cổ áo của anh kìa.
- À! Không sao đâu, một chút thôi mà.
- Không được! Ai lại đi làm với vết bẩn thế kia. Anh cuối xuống đây, tôi tẩy nó cho.
- Phiền cô quá.
- Anh nhiều lời quá.
Minh Sang cuối xuống, họ lại mặt gần sát mặt. Nhã Tâm liếc nhìn anh. Hừ! Con trai gì nhát thế? Đụng vào có một chút cũng run. Nhưng mà anh ta đẹp trai đấy chứ.
Dáng phong trần ra phết, chắc là mới từ tỉnh lên đây.
- Anh xin việc ở đây lâu chưa?
- À! mới tuần rồi.
- Anh xin vào phòng Kinh Doanh à?
- Ừ! mà cô làm gì trong đây vậy? Ai nhìn thấy cô cũng tỏ vẻ thân mật cả.
- Tôi... tôi..
Đúng lúc cánh cửa bật mở, cả mười mấy người chất cồng lên nhau.
- Ui da! Làm cái gì vậy? Từ từ mà coi chứ.
Cả hai rời xa nhau ra, Nhã Tâm trợn mắt:
- Mấy người làm gì vậy? Co muốn tôi méc...
- Í... đừng Nhã Tâm, tụi anh hổng nói gì hết mà.
- Ừ, tụi chị cũng vậy.
Nhã Tâm giận dỗi bỏ đi, Minh Sang cũng bước theo, nhưng bị chặn lại.
- Nè! Sướng nha, quen được một người con gái như thế!
Anh cố gắng giải thích:
- Không, em không có quen cổ. Chuyện này chỉ là...
- Thôi cậu ơi, quen thì nói quen, ngượng ngùng làm gì. Tôi mà như cậu hả, là sướng nhất đời rồi, chẳng qua nằm mơ cũng chả được thôi.
Một cô gái lại gần Minh Sang:
- Xem ra Nhã Tâm cũng chọn không lầm người. Chàng trai này chắc giám đốc thích lắm đây, thằng cha Gia Phong cạnh tranh không lại đâu.
Một anh chàng "Bà Tám" cũng gật gù:
- Ừ phải. À ! Mà tôi chưa thấy Gia Phong đâu à nha!
Đúng lúc , một tiếng nói lớn làm mọi người giật mình :
- Nè ! Giờ làm viêc. mà tập hợp ở đây làm gì vậy? Tính ngồi không rồi hưởng lương , phải không ? Tôi đuổi việc hết bây giờ.
Mọi người cụp đầu giải tán . Minh Sang cũng bước theo.
- Anh kia đứng lại !
- Vâng, anh gọi tôi.
- Ngày đầu tiên đi làm mà lại gây ra sóng gió vậy rồi sao ? Anh thật là tài giỏi đấy.
Một chàng trai với dáng người tuấn tú, đôi mắt đẹp, đôi môi trái tim y như con gái nhưng lại thốt ra những lời châm chọc khiến Minh Sang cảm thấy khó gần gũi.
- Chỉ là chuyện hiểu lầm thôi, anh quan tâm quá.
Cảm thấy đây là một đối thủ cả trên mọi phương diện của mình, Gia Phong cứng rắn :
- Anh đi theo tôi, tôi sẽ phân công việc làm cho anh.
- Vâng.
Trở về phòng với tâm trạng khá căng thẳng, Minh Sang hỏi nhỏ một cô gái :
- Chị cho em hỏi, đề cập đi làm ở đây đâu ạ ?
- Thì trong hộc bàn làm việc của em đó . Đấy ! Nó nằm kia kìa.
- Dạ không, em phải đi giao hàng.
Huệ Nga , tên cô gái , mở to mắt :
- Cái gì, em đi giao hàng ?
Nghe tiếng của Huệ Nga, cả phòng bèn xúm lại quanh Minh Sang :
- Ổng giao cho em đi giao hàng hả ? Trời ơi ! Như vậy là đì ra mặt rồi.
- Ừ . Tui cũng nghe thông báo là cậu sẽ làm về thông tin quảng cáo, mà giờ sao lại...
Huệ Nga đảo mắt:
- Em cứ lên gặp giám đốc trình bày rõ đi . Biết đâu ông ta sẽ giúp em giành lại công bằng.
Minh Sang lắc đầu:
- Thôi chị ạ, công việc nào cũng là công việc mà, miễn có tiền lương là được rồi phân biệt để làm gì? Vả lại, em cũng thích đi giao hàng lắm.
- Em ơi! Không phải dễ đâu . Chán lắm! Mấy bảng hợp đồng giao cho khách mà không vừa ý họ, là bị quát mắng ngay, có khi bị đưổi việc hoặc trừ tiền lương nữa đó.
- Vậy ư ? Nhưng mà cũng phải thử thôi, việc gì cũng phải có khó khăn mà . Cám ơn anh chị đã giúp đỡ.
- Anh kia! Sao còn ở đây Không giao hàng đi, đợi tôi đưa xe đến đón anh à?
Đôi mắt của Gia Phong liếc xung quanh làm mọi người phải giải tán về bàn làm việc của mình.
Tiếng Hụê Nga nho nhỏ:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#9 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Xem chừng chuyện hồi sáng làm "ông ta" chột dạ rồi, coi bộ em sẽ khổ dài dài.
Chẳng hiểu chuyện gì, nhưng Minh Sang đã ngầm hiểu rằng: mình dang bị đì. Không sao . Đối với mình công việc càng khó thì càng thích thú, càng say mê, càng tìm tòi, càng học hỏi.
Anh bước ra khỏi phòng với tâm trạng thoải mái trở lại, nụ cười lại nở trên môi . Anh lại làm cho các cô gái nhìn nữa rồi.
Một đôi mắt nhìn theo, không thù hận, không ganh ghét, nhưng có một ngọn lửa còn nóng hơn thế: "GHEN". Chỉ một chữ cũng đủ để mọi chuyện bất công xảy ra, dù trên mọi phương diện nào.
o0o Kéo vội tấm chăn đắp lên mặt, Nhã Tâm cự nự:
- Vú ơi! Để cho con ngủ thêm một tí nữa đi . Hôm nay con nghỉ học mà.
- Thôi cô nương, thức dậy giùm vú đi, khônng thôi ông chủ sẽ rầy chết đó.
Cô chu môi:
- Con không sợ. Cha mà mắng con, con sẽ méc với mẹ. Lúc đó, mẹ sẽ mắng lại cha.
Bà vú ngồi xuống mép giường, bà xoa vào trán cô chủ nhỏ:
- Cô lém quá! Hèn chi mẹ cô nhọc nhằn vì cô từ hồi nhỏ tí lận.
Mắt bà ngân ngấn lệ. Chuyện của mươi mấy năm về trước bỗng chốc ùa về.
- Vú à! Tôi đau ngực quá.
Bà vú hoảng hốt khi thấy bà chủ vật vã trong cơn đau:
- Trời, bà chủ! Bà có sao không? Tôi... tôi đi gọi bác sĩ đến liền nha . Bà... bà ráng đợi tôi.
- Đừng vú! Tôi... tôi muốn gặp con bé. Vú ẵm nó đến đây cho tôi.
- Nhưng mà...
- Vú! Tôi van vú mà. Vú làm ơn đi . Nếu không...
- Được, được.
Bà vú để Nhã Tâm nằm cạnh bà chủ, nước mắt bà đã tuôn rơi từ khi nào.
- Ôi, con tôi! Tâm ơi! Mẹ xin lỗi con. Có lẽ mẹ sẽ không nhìn thấy con trưởng thành và khôn lớn. Mẹ thương con lắm, nhưng mà... mình làm sao cãi được số trời hả con? Mẹ phải...
- Bà chủ, bà sẽ khỏe lại mà.
- Vú! Tôi có một chuyện muốn cầu xin vú.
- Bà đừng nói thế bà chủ. Có chuyện gì, bà cứ sai bảo tôi làm. Từ nào giờ, bà đối xử tốt với tôi, tôi không bao giờ quên ơn, dù có chết tôi cũng làm mà.
- Cám ơn vú. Tôi muốn nhờ vú chăm sóc Nhã Tâm giùm tôi . Vú hãy bên cạnh nó, khuyên bảo dạy dỗ nó nên người . Vú hãy thay tôi mà nhìn nó lớn lên như thế nào..
- Bà chủ!
- Còn nữa... Chị Xuân Hoa! Hôm nay em gọi chị như vậy là em muốn... chị thay luôn cả em... chăm sóc cho Xuân... Cường. Anh ấy... anh ấy... sẽ mất tất cả nếu như bị cú sốc này mà không có người bên cạnh động viên, an ủi.
- Bà chủ! Tôi không thể.
- Chi... chi... có thể mà. Chị hứa với tôi đi . Á! Đau quá... chi... hứa đi chị.
- Vâng, vâng, tôi hứa . Bà hãy nằm nghỉ đi, tôi đi gọi bác sĩ.
- Không kịp đâu... Tôi... biết bệnh của mình mà.
- Bà chủ...
- Nhã Tâm! Con nghe lời mẹ, mạnh, khỏe , khôn lớn nghen con. Đừng cãi lời của cha và của vú. Me... me... xin lỗi...
- Chị Hoa! Tôi...
Bà vú nắm lấy tay bà chủ:
- Chúa ơi! Xin cứu bà chủ của tôi.
- Chi... cho em... gởi lời xin... lỗi... anh... anh...
Một tiếng nấc nghẹn, rồi tất cả chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng khóc của Nhã Tâm và tiếng gào của bà vú.
Xuân Cường vừa bước đến của phòng cũng phải ngã quỵ. Anh Thật không chịu nổi trước cảnh như vậy...
- Vú này! Vú đang nghĩ chuyện gì vậy ? Có phải vú nghĩ đến mẹ con không?
Bà Xuân Hoa đưa tay lau giọt lệ vừa trực trào ra khóe mắt:
- À... ừ...
- Con đã nói với vú rồi, mẹ con sẽ vui khi thấy con khôn lớn. Với lại, đó cũng là nhờ công cũa vú nuôi dạy con, mẹ sẽ thương vú nhiều hơn.
Bà Xuân Hoa kéo chiếc chăn ra khỏi người cô:
- Đựơc rồi, dậy đi cô, đừng nằm nướng nữa, khét cả bây giờ.
- Ứ! Vú hổng co thương con, con ghét vú.
- Nhã Tâm!
Tiếng của ông Xuân Cường làm cô phải giật thót người:
- Cha!
- Con dám nói với vú như vậy đó hả? Xem ra cha chiều con riết rồi con không xem ai ra gì cả. Mau quỳ xuống đó cho cha!
Bà Xuân Hoa xua tay:
- Không sao . Tại nó mới thức dậy nên hơi bực mình thôi . Có lẽ hồi tối nó khó ngủ. Bỏ qua đi ông chủ à.
Ông Xuân Cường quay nhìn bà, đôi mắt ông long lanh ấm áp.
- Xem ra vú còn chiều nó hơn tôi nữa.
Bà Xuân Hoa cúi đầu nhanh, tránh ánh mắt của ông, lòng bà lại hồi hộp lo lắng.
Nhã Tâm câu lấy tay vú, nũng nịu:
- Con nói vậy chứ ghét vú sao được mà ghét. Con thương vú nhiều hơn cả cha nữa là.
- Vật sao ? Vậy thì cha trở thành người dư thừa rồi, phải không? Thôi, cha đi vậy, ở đây một hồi là cha khóc đó.
- Nè! Ông chủ đi dâu vậy ? - Ba Xuân Hoa hỏi với theo.
- Tôi xuống chờ vú làm điểm tâm cho tôi, ăn rồi đi làm.
- Thấy chưa ? Tại con mà vú quên làm điểm tâm cho cha con, ông ấy sẽ giận cho mà xem.
- Ôi! Vú thật đảm đang.
Bước chân xuống nấc thang cuôi cùng, Nhã Tâm đã cao giọng:
- Cha ơi! Cha!
Ông Xuân Cường từ phòng ăn bước ra:
- Gì nữa đây ? Tôi mắc nợ cô à?
Đu nhanh vào tay ông, cô líu lo:
- Hôm nay, cha cho con vào công ty chơi nhé. Con sẽ không quậy phá nữa mà im lặng theo cha học hỏi.
Ông đưa tay sửa cà vạt:
- Tôi mà tin cô mới lạ đó.
- Thiệt mà. Cha cho con đi đi.
- Đừng nhõng nhẽo nừa cô à. Cha cô mà không cho cô đi cũng không được, cô sẽ làm cả thành phố này ngập lụt hết.
- Vú lại ghẹo con.
- Nhưng ma cha lại thấy cô Xuân Hoa nói đúng đó.
Nhã Tâm vỗ tay:
- A ha! hôm nay con mới nghe cha gọi vú thân thương như thế đó.
- Ờ... chẳng lẽ không được hay sao?
- Thì con có nói gì đâu.
- Ra xe mau đi, không thôi cha cho con ở nhà đó.
- Dạ.
Chờ bóng Nhã Tâm khuất nơi cửa, ông Xuân Cường mới nhìn bà Xuân Hoa, giọng ông êm ái lạ:
- Tôi gọi như thế, cô có ngại không?
- Ơ... dạ... không.
- Thôi, tôi đi làm đây. Trưa nay tôi co lẽ không về được, cô đừng chờ cơm nhé.
- Thế... Ông...
- Tôi bận họp đột xuất, được chưa ? Còn chuyện gì muốn biết nữa, tôi không có bí mật đâu . Cho dù có, cô cũng phát hiện hết rồi.
Nhìn theo dáng ông Xuân Cường mà lòng bà ấm áp lạ. Tuy nhiên, một góc khá lớn trong tim bà lại cảm thấy ray rứt không yên.
Đẩy nhẹ cửa phòng , Nhã Tâm từng bước , từng bước đi về phía cô gái.
- Hù !
- Á ! Trời phật cứu con.
- Hì hì... Trông chị to con thế sao mà nhát như thỏ ấy.
Huệ Nga trợn mắt :
- Cô tù lù phía sau , ai mà không giựt mình . Có khi ngã ngang chết giấc nữa là khác . Ủa ! Mà em vào đây với ai ?
- Thì cha em.
- Chết cha ! Giám đốc vào rồi hả ? Vậy mà tụi nó đâu hết trơn, chưa vào phòng.
Nhã Tâm ngả lưng vào ghế ở một cái bàn gần đó.
- Chắc là ở dưới căng tin.
Cô đưa mắt nhìn quanh, phát hiện chiếc cặp của Minh Sang để trên bàn , liền hỏi :
- Cặp đó của ai mà đẹp quá vậy chị ?
- Ừ , của Minh Sang đấy . Cậu ta đi làm rồi.
- Minh Sang ! Một cái tên ấn tượng đấy.
- À ! Là cái anh chàng mà em với anh ta làm gì trong toa lét đó... hai người không quen nhau sao ?
- À... ừ... mà không có.
- Chị không hiểu.
- Ủa ! Mà anh ta làm việc trong phòng này mà . Không lẽ anh ta cũng tháp tùng cùng mấy anh chị kia ?
- Làm gì có chuyện đó , bị đì muốn gần chết thì có . Mới sáng vào đã bị lôi đầu đi giao hàng ở tận Tân Sơn Nhất . Tội nghiệp , ngày nào về cũng phờ phạc cả người.
- Cái gì ! Anh ta đi giao hàng ? Chuyện đó đã có nhân viên làm rồi mà ?
- Chị cũng đâu có biết , phó giám đốc bảo sao thì phải làm vậy thôi.
- Gia Phong ?
- Ừ . Ngày đầu tiên là có ác cảm rồi . Xem ra, anh chàng Minh Sang này phải chịu khổ dài dài.
- Hừ ! Thật là quá đáng mà . Em phải làm sáng tỏ chuyện này mới được.
Nhã Tâm đùng đùng bỏ đi . Một cơn giận chẹn ngang cổ làm cô đỏ gân cả mặt.
Tung mạnh cửa phòng phó giám đốc cô bước vào.
Vừa trông thấy cô, Gia Phong mừng rỡ , anh bước nhanh lại :
- Nhã Tâm ! Em mới đến hả ? Có chuyện gì mà tìm anh sớm vậy ? Bảo anh đưa em đi chơi phải không ?
- Anh thật là quá đáng !
- Em đang nói gì vậy ? Anh đã làm chuyện gì quá đáng với em ?
- Không phải với tôi, mà với Minh Sang . Tại sao anh lại giao cho ảnh đi giao hàng , trong khi nhân viên giao hàng đã có, thậm chí dư người ?
Gia Phong tắt lịm nụ cười khi nghe nhắc đến tên Minh Sang , lại là trên đôi môi của người con gái anh yêu nữa.
- Anh không nghĩ đó là chuyện quá đáng . Nhân viên nào vào công ty này cũng phải qua ba tháng thử việc . Anh chỉ thử sức anh ta thôi mà.
- Thử sức ? Sao anh không nói đó là vụ lợi cá nhân ?
- Em nói vậy mà nghe được à ? Em nhìn xem, nghĩ xem, anh ta là gì, anh làm gì ? Anh ta chỉ là một nhân viên quèn . Còn anh, anh là một phó giám đốc . Anh ta có điều kiện gì để anh ganh tức chứ ?
- Đúng . Tuy anh ta thua sút anh về địa vị, nhưng về tất cả mọi quan điểm... khác , anh ta đều vượt lên trên anh , anh có lẽ không thể sánh bằng.
Gia Phong nghẹn lời, lòng anh nóng như lửa đốt :
- Em là gì của anh ta ? Hai người quen nhau thân với nhau lắm sao ?
- Tôi không là gì của anh ta cả, lại chẳng quen biết nhau, nhưng tôi lại thấy bất bình giùm chẳng được hay sao ?
Anh nắm lấy tay cô, mắt anh long lanh quyến rũ :
- Anh ta và em không quen biết thì em để tâm làm gì ? Còn anh với em đã quen biết nhau từ lâu, chẳng lẽ em lại trách anh vì một chuyện không đâu ?
Rút nhẹ tay lại, cô cong môi :
- Quen biết thì quen biết chứ , chuyện công bằng tôi phải nói.
- Công bằng ? Công bằng là cái quái gì , tại sao em lại đi lo lắng cho một thằng xa lạ ? Anh có thể đuổi hắn ngay bây giờ nếu anh thích.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#10 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Nhã Tâm trợn mắt , cô đanh giọng.
- Anh dám !
- Hừ ! Như vậy mà nói không quen nhau . Cả hai người làm tôi tức cười đấy . Không quen nhau mà lại lo lắng như vậy, lại thân mật nữa . Trời ơi !
Gia Phong đập tay lên bàn, kính bể đâm vào tay anh làm chảy máu đỏ cả một góc bàn.
Hoảng hồn, Nhã Tâm lao lại bên anh :
- Anh làm cái gì vậy ? Tụi tôi quen nhau thì sao chứ ? Chỉ là bạn bè thôi mà . Coi anh nè, tay anh chảy máu nhiều quá.
Cô chạy lại tủ cứu thương :
- Để yên đó, em sẽ băng lại cho anh . Coi chừng nhiễm trùng đấy.
Từ "em" ngọt ngào thốt ra từ bờ môi quyến rũ làm dịu ngay cơn giận của Gia Phong.
Anh ngoan ngoãn ngồi yên để cô băng lại.
- Vết đứt khá sâu, anh phải đi bác sĩ mới được, nếu không sẽ phát sinh nhiều chuyện lắm đó.
Khẽ vuốt tóc cô, anh mỉm cười :
- Anh biết rồi, anh xin lỗi . Có làm em sợ không ?
- Sợ thì em có sợ, nhưng mà còn một lát nữa là em không có cứu anh đâu, để anh chảy máu cho đến chết mới thôi.
- Thế anh chết, em có buồn không ?
- Làm gì phải buồn, anh có liên quan gì đến em đâu.
Lời nói vô tư của cô như một vết dao vừa đâm vào tim anh . Anh thở dài nhìn cô, lòng anh lại nôn nao dậy sóng.
Ông Cường bước vào , ông hắng giọng :
- Hừm ! Có chuyện gì mà hai đứa hét om sòm vậy hả ?
- Bác Cường !
- Cha !
Nhìn thấy máu trên bàn , ông trợn mắt :
- Trời ! Hai đứa sao vậy hả ? Mau gọi cấp cứu đi !
Gia Phong đứng dậy, anh hươ tay :
- Không sao đâu ạ . Chỉ tại con bất cẩn làm bể kiếng thôi.
Nhã Tâm để hộp thuốc vào chổ cũ , cô lừ mắt :
- Đúng đó cha . Anh ta gan lì lắm , đứt sâu như vậy mà tỉnh bơ hà, lại còn tức giận muốn đánh lại cái bàn nữa chứ.
- Vậy sao ? Nhưng mà cha không hiểu lời của con nói.
- Dạ, cô ấy nói là vì vô ý làm đứt tay , con không trách mình bất cẩn mà lại trách cái bàn kiếng đã gây ra.
- Ừ . Chỉ có con mới hiểu được những lời không ra gì của nó thôi , còn bác như người ở trên trời mới xuống vậy.
- Cha này ! Nói con gái như thế hả ? Bỏ cha ra một bên luôn, không thương cha nữa.
- Phải rồi . Gái lớn là phải lấy chồng thương cha già làm gì nữa , thương chồng sướng hơn.
Trong khi cô đỏ mặt cúi đầu, thì Gia Phong lại nhìn cô nồng nàn .Anh vui , vì có ông Cường là người ủng hộ và xây đắp tình yêu cho anh.
Ông đã nâng đỡ anh, chỉ bảo anh rất nhiều trong công việc . Ngày hôm anh anh có được chức phó giám đốc này, là nhờ vào lời đề nghị bảo lãnh của ông trước hội đồng quản trị.
Anh đã rất biết ơn, ra sức tạo uy thế và quyền lợi cho công ty . Anh hôm nay đã trở thành một phần không thể thiếu của công ty, vì hình như toàn bộ công việc ông Cường đều giao cả cho anh . Anh là người may mắn và hạnh phúc rồi còn gì.
- Nè ! Tay con như thế, còn làm việc được hay không ?
- Dạ được ạ.
- Hừ ! Bó trắng thế kia, không động đậy được mà làm việc à ? Thôi, con về nghỉ đi, mọi việc ở đây để bác giải quyết cho.
- Dạ... Nhưng mà...
- Không nhưng nhị gì cả , bác nói là phải nghe . Nhã Tâm ! Con đưa Gia Phong về nhà nhé, nó lái xe không được đâu.
Tuy còn giận anh, nhưng cô vẫn thấy tội tội nên gật đầu nhanh :
- Vâng ạ.
Bước ra khỏi thang máy , cô đưa tay :
- Đưa đây em xách cho.
- Anh xách được rồi.
Cô giậm chân làm mặt ngầu :
- Bây giờ có đưa không thì bảo ?
Gia Phong trao cặp táp cho cô mà lòng anh hạnh phúc lạ . Sự lo lắng của cô khiến anh quên bẵng tất cả mọi chuyện.
Đến hành lang, Nhã Tâm trông thấy Minh Sang từ xa liền vẫy tay :
- Chào anh.
Bước lại gần, Minh Sang gật đầu :
- Chào cô . Cô lại đến đây chơi sao ?
- Anh biết rồi à ?
- Vâng , qua mấy anh chị trong công ty thôi . Tôi thấy bất ngờ và thú vị lắm.
- Tôi cũng vậy . À ! Công việc anh đang làm có cực lắm không ? Trông anh nhợt nhạt quá.
- Vì trời nắng nên đổ mồ hôi , tôi không sao đâu . Cám ơn cô.
Nhã Tâm chia khăn giấy :
- Đây , anh lau mặt đi . Tôi rất vui được quen biết anh . Chúng mình làm bạn chứ ?
Gia Phong bước đến, đôi mắt anh đỏ rực lửa , đôi môi mím chặt , nhưng anh vẫn im lặng.
- Vâng , tôi nghĩ chúng ta là bạn từ lúc đầu gặp mặt rồi.
- Anh vui tính quá !
Trông thấy Gia Phong, Minh Sang gật đầu :
- Chào phó giám đốc . Tay anh sao thế ?
-...
- A... Ơ... thôi, tôi phải đi làm việc đây . Hẹn gặp cô khi khác nhé, chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn.
- Vâng, chào anh.
Trong khi trên môi Nhã Tâm là nụ cười , thì mặt Gia Phong đã thay đổi . Mắt anh đỏ ngầu nhìn rất ghê sợ . Có lẽ đụng ai là anh gây sự ngay.
Giật cặp táp trên tay cô, anh lạnh lùng :
- Tôi về đây, em không cần phải đưa tôi đâu.
- Ê... Nè...
Nhã Tâm chạy theo , cô kéo tay anh :
- Anh làm sao vậy hả ? Mới đây đã nuốt lời rồi , em sẽ méc với cha là anh ăn hiếp em đó.
- Anh ăn hiếp em ư ? Có em làm anh đau khổ thì có . Em có biết anh muốn điên lên đây không ?
Cô vẫn vô tư :
- Đâu có chuyện gì đâu . Em thấy anh ta vui vẻ , hoạt bát lại đẹp trai tài giỏi làm việc mà không ngại khó . Người như thế anh phải trọng dụng mới đúng chứ.
- Em... Trời ơi...
Gia Phong bỏ đi nhanh . Nhã Tâm chạy theo bén gót :
- Anh muốn đuổi em hả ? Không có dễ đâu . Em đã hứa với cha rồi , phải hoàn thành nhiệm vụ.
Gia Phong vẫn im lặng , anh mở cửa xe . Nhã Tâm tót vào ngồi ngay tay lái , cô chỉ :
- Qua bên kia.
Thấy Gia Phong đứng yên , cô phùng má :
- Em mà giận là không có năn nỉ à nha.
Buộc lòng phải lên xe, nhưng lòng anh vẫn bực tức . Thấy mặt anh bí xị không chút mùa xuân, cô đưa tay véo vào má anh :
- Đừng như vậy, cười lên đi mới thấy anh đẹp trai , em mới thương.
Lời nói trẻ con, nhưng có hiệu nghiệm . Gia Phong bật cười , anh véo lại vào má cô :
- Em lém quá ! Anh chết vì em cũng không tiếc.
Nhã Tâm mỉm cười, cô đề máy xe trong lòng cô cô mơ hồ cảm nhận được một điều gì đó, nhưng cô không muốn hiểu . Cô muốn vẻ hồn nhiên vô tư vẫn ở bên cạnh không sớm mất đi.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Tân Cổ Phật Giáo - Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ, Thanh Ngân, Thoại Mỹ, Vũ Linh... hien nhan Phật giáo - Hòa hảo 0 10-15-2007 08:14 PM
Thanh Trúc - Em Mãi Yêu Anh Tocnautigon Online music 4 09-23-2007 10:39 PM
Thanh Trúc - Có Quên Được Đâu Tocnautigon Online music 0 04-06-2007 10:47 PM
Asia160-Diệp Thanh Thanh - Cô Gái Nhà Lành Tocnautigon Direct downloads 0 01-31-2007 10:55 PM
Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh Tocnautigon Trọn Bộ 30 01-07-2007 09:36 PM