| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Bà Năm nhanh mồm : - Có người rình nhà mình mấy đêm rồi ! Gia Uyên phát hiện đó ! Ông Đạt có ve lo lắng : - Thật vậy hả con ? Gia Uyên chợt lúng túng . Cô chưa biết trả lời sao cho đúng thì ông Đạt đã thúc giục : - Bộ nghiêm trọng lắm sao mà con đắn đo vậy ? Gia Uyên bối rối : - Cũng chưa xảy ra chuyện gì . Nhưng hắn làm con sợ. Ông Đạt từ tốn : - Con muốn nói đến ai vậy ? Uyên liếm môi : - Một gã lạ mặt đã mấy lần xuất hiện bên kia đường và cứ dán mắt nhìn vào phòng con ban đêm. - Hắn có thái độ hay hành động gi khác không ? Uyên lắc đầu . Nét mặt ông Đạt cau lại : - Lạ thật ! Con cứ kể đầu đuôi cho ba nghe xem ! Gia Uyên vừa theo ông vào nhà vừa kể lại chuyện gã lạ mặt rồi cô buông một câu : - Ba nghĩ xem, trong nhà chỉ có con và dì Năm thì có đáng sợ hay không ? Đặt chiếc cặp lên bàn và thả mình lên salon, ông trấn an : - Ba chưa đóan được kẻ đó là ai, rình rập con nhằm mục đích gì . Có thể hắn là một tên biến thái bệnh hoạn, cũng có thể là một tên đạo chích . Rồi ba sẽ làm rõ chuyện này mới được, con đừng sợ ! Thở hắt ra một cái, ông có vẻ ray rứt : - Thật ra ba biết rất ít về khu vực cũng như ngôi biệt thự này . Có lẽ ba đã vội vàng khi mua và dời đến đây ở. Gia Uyên gật gù : - Con cũng nghĩ thế và hơi ngạc nhiên khi xưa nay tánh ba rất thận trọng. Ông Đạt nói : - Đơn giản là ngôi biệt thự này quá rẻ . Nếu không thích ở, mình bán lại cũng có lời mà. Gia Uyên tiếc rẻ : - Con vẫn thích ngôi nhà cũ hơn. Ông Đạt lắc đầu : - Ba ăn nên làm ra, phải có cơ ngơi bề thế mới dễ dàng giao tiếp chớ ! Không biết ba có quá tin dị đoan không, chớ từ ngày mua căn nhà này ba thấy việc làm ăn phát triển tốt. Gia Uyên chu môi : - Càng phát triển tốt ba càng đi nhiều . Suốt ngày ba chỉ nghĩ tới công việc, có nghĩ gì tới con đâu ! Ông Đạt cười xòa : - Ba chỉ có một mình con sao lại không lo chứ ! Phát triển kinh doanh tức là lo cho con đấy ! Nhưng con cần một người đàn ông bản lĩnh quan tâm đến mình chứ không phải cần ba. Gia Uyên thẳng thắn : - Ý ba muốn nói đến anh Hoàng ? Ông Đạt thích thú : - Con hiểu ba rồi đó ! Hoàng . . . good chứ ? Gia Uyên nhún vai : - Very good nữa là khác ! Nhưng tiếc rằng con không thích mẫu người ấy ! Ông Đạt khoát tay : - Đừng nên nói trước không hay . Trong hôn nhân người ta hay bảo : "Ghét của nào trời trao của ấy . " - Không thích và ghét là hai cảm giác khác nhau. Ông Đạt nhỏ nhẹ : - Ba biết nên mới có ý hướng con đến những mẫu đàn ông cần cho con sau này . . .. Gia Uyên ngắt lời ông : - Con nghĩ ba đã qúa lo xa . .. - Tại ba muốn tốt cho con . Ba hy vọng con biết nhận xét, biết suy nghĩ chín chắn để ba khỏi thất vọng. Ông Đạt vừa đứng lên đi về phòng riêng thì bà Năm te tái chạy đến bên Gia Uyên : - Sao ? Chuyện đó ba con tính thế nào ? Đang suy tư vì những điều ông Đạt mới nói, Gia Uyên ngơ ngác : - Chuyện nào hả dì ? Bà Năm chắt lưỡi : - Chậc ! Thì chuyện kẻ lạ mặt đó ! Gia Uyên nói : - À ! Ba chỉ bảo sẽ tìm hiểu xem hắn là ai. Bà Năm thất vọng : - Chỉ nói vậy thôi sao ? Phải nhanh chóng biết hắn là ai dì mới an tâm được . Nếu không đến lúc ổng đi Đà lạt, Vũng Tàu, nhà còn lại dì và con biết sẽ xử trí ra sao đây ? Gia Uyên ngập ngừng : - Ba vừa đi xa về chắc đã mệt nên chưa đề cập nhiều tới vụ này . Nhưng có ba ở nhà là mình yên tâm rồi . Nhất định tối nay con sẽ rình xem mắt mũi hắn ta ra sao. Bà Năm trợn mắt : - Rình hả ? Mà rình bằng cách nào để thấy được tận mặt nó ? Lỡ có chuyện gì bất ổn, dì sẽ bị rày đó ! Gia Uyên điềm tĩnh : - Dì đừng lo, con có cách mà . Liều mạng một chút mới bắt quả tang hắn được. Bà Năm đắn đo : - Nếu là phường đầu trộm đuôi cướp đang cố ý rình rập mà bị phát hiện, hắn sẽ có phản ứng ngay . Lúc đó làm sao con chống trả được ? Gia Uyên tự tin : - Dầu sao cũng giữa đường giữa phố, nhắm hắn dám làm gì cơ chứ ! Bà Năm cau có : - Con nên bỏ ý định ngốc nghếch ấy đi . Cứ để cho ba con lo liệu . Ổng đã hứa rồi mà ! Gia Uyên lầu bầu : - Đợi ba con chắc tới tết Marốc trong khi con muốn biết ngay hắn là ai. - Hừm ! Lúc nào cũng ngang cũng bướng . Dì còn muốn biết kẻ đó hơn con, nhưng cái cách nào đấy đòi hỏi phải liều mạng một chút của con đã phải là hành động tốt nhất chưa ? Con nên nghĩ cho kỹ đi . . .. Thấy Gia Uyên làm thinh, bà Năm hăm he : - Không nghe lời, dì sẽ mách với ba đó ! Gia Uyên buột miệng : - Thôi dẹp . . . . cứ để mọi chuyện cho ba lo . Xem như nãy giờ con không nói gì hết nhà dì Năm ! Dứt lời cô đi một mạch về phòng của mình . Năm lăn ra giường, Uyên ôm gối ấm ức . Suốt cả tháng nay, Tuệ My, nhỏ bạn . . . chí cốt từ thời mẫu giáo của Uyên đã ôm giá vẽ đi thực tập tận Đà Lạt, Nha Trang, nên có nhiều điều cô chả biết tâm sự cùng ai cho nhẹ lòng . Nhỏ My cũng . . . thấy ghét, từ hồi đi tới giờ không thèm gọi điện thoại về cho cô lấy một lần . Gia Uyên dời nhà, con nhỏ cũng không biết, lần này, cô nhất định giận Tuệ My mới được . . . Nhưng nếu giận con nhỏ rồi cô sẽ . . . chơi với ai, dù ngoài My ra Uyên vẫn còn ối bạn cùng khoa, có điều với họ cô không thể trút hết nỗi niềm, thổ lộ hết tâm tư thầm kín. Ví dụ như chuyện ba Uyên vừa đề cập, làm sao cô có thể tâm tình với ai được khi cô không hề thích Hoàng . Trong mắt Uyên, Hoàng cũng như những gã trai hay lăng xăng lít xít quanh cô . Có họ tán tỉnh, nịnh nọt đôi ba câu lấy lòng, Gia Uyên thấy vui và thấy mình như quan trọng, nhưng vắng họ cô cũng chẳng thấy buồn gì. Có thật Uyên cần được một người đàn ông bản lĩnh quan tâm đến mình không ? Cô chả biết nữa, nhưng nếu cần, người ấy sẽ không phải là Hoàng . Với Uyên, người trong mộng vẫn chưa xuất hiện. Chiều dần xuống, như một thói quen, Gia Uyên rón rén bước đến cửa sổ và háo hức nhìn sang dãy phố bên kia . . . hắn không xuất hiện . Cô thoáng thất vọng nhưng vẫn đứng tựa người vào khung cửa . Cả tuần nay hắn biết mất như chưa bao giờ xuất hiện . Thế là kế hoạch . . . tấn công hắn của cô phải gác lại . Uyên thoáng bâng khuâng và thấy lòng trống vắng khác thường. Nếu dì Năm biết cô đang tựa cửa ngóng trông một kẻ bị tình nghi là đạo tặc, chắc dì ấy sẽ không tiếc lời . . . rủa xả . Bất chợt Gia Uyên nhếc môi cười một mình rồi vu vơ nhìn xuống phố. Hắn vẫn biệt tăm . Nếu hắn không bao giờ xuất hiện nữa chắc hẳn Gia Uyên sẽ rất buồn . Nhưng buồn vì đâu, thật sự cô vẫn chưa hiểu được. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 2 Gia Uyên rón rén đi dọc hành lang băng ngang qua phòng ông Đạt . Cô thấy an tâm vì ông đang say sưa với quyển tạp chí trên tay. Uyên thở phào nhẹ nhõm . Bước đầu thế là ổn . Cầm cái máy chụp hình, cô bước ra sân và lách mình khỏi cánh cổng chỉ mở he hé . Hít vào một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh, Uyên mạnh dạn đi qua đường bước dần về phía hắn. Hơn nửa tháng mai danh ẩn tích, hắn đã chịu xuất đầu lộ diện vào hôm qua . Tiếc rằng lúc ấy cô và ba đi vắng . Khi về nghe dì Năm nói lại, lòng Uyên bỗng rộn ràng, giấc mơ lãng đãng đêm nào chợt quay về khuấy động hồn cô . Suốt ngày hôm nay Uyên bồn chồn không yên, và bây giờ cô nhất định hành động mà không cho dì Năm và ba biết. Đúng là hắn rồi . Tim Uyên đập mạnh khi càng lúc càng nhìn rõ hắn hơn. Đó là một người đàn ông cao lớn, hai tay cho vào túi quần, mắt hướng về phía Gia Uyên . Cô cố kềm sự lo sợ, mím môi đưa máy ảnh lên bấm liên tục ba bốn pô. Gã đàn ông bước vội về phía Gia Uyên, giọng lạnh tanh không chút ngạc nhiên hay khó chịu : - Nầy ! Tôi đâu phải người mẫu, sao cô bé lại tốn nhiều phim thế ! Bình tĩnh bước lùi lại, Gia Uyên cố bấm thêm một pô thật gần rồi lẹ làng cho máy ảnh vào túi áo gió : - Xin lỗi nha ! Tôi chụp góc phố trong buổi chiều tà chớ đâu có ý chụp ông. Bước đến đối diện với Gia Uyên, hắn . . . hiền từ : - Có ý hay không cô bé cũng . . chộp dính tôi rồi . Sao lại làm thế nhỉ ? Giọng nói ấm áp, cách nói mềm mỏng, trách cứ nhẹ nhàng của hắn làm Gia Uyên bối rối . Gương mặt khá đẹp của hắn lộ ra dưới ánh đèn đường khiến cô bị choáng hết mấy giây. Lấy lại bình tĩnh thật nhanh, Gia Uyên nghênh mặt : - Tôi đã trả lời rồi còn gì . .. Hắn nhún vai : - Pô ảnh đầu thì có thể bỏ qua . Nhưng pô cuối cùng thì rõ ràng cô bé cố ý chụp chân dung tôi đấy ! Gia Uyên nổi máu bướng lên : - Ai bảo ông làm tôi sợ. Hắn bật cười ngạo nghễ : - Tôi chẳng có gì để làm cô bé sợ hết . Cô bé sợ vìchụp hình lén và bị tôi bắt gặp . Đúng không ? Gia Uyên chưa kịp trả lời, giọng hắn lại thổn thức : - Cô bé cho biết lý do tại sao cố tình chụp hình tôi đi chứ ! Gia Uyên có vẻ khiêu khích : - Nếu tôi nói tôi thích chụp ảnh những người có hành tung mờ ám, ông nghĩ sao ? Giọng thản nhiên, hắn đáp : - Tôi nghĩ rằng cô bé đã hiểu lầm. Gia Uyên bĩu môi : - Không dám lầm đâu ! Tôi để ý thấy ông hay lảng vảng ở đây và hay . . . hay . . . nhìn vào phòng tôi vào những lúc trời nhập nhoạng tối. Hắn xác nhận : - Cô nói đúng ! Tôi vẫn hay nhìn vào cửa sổ căn phòng đó, nhưng không phải la nhìn cô .. Gia Uyên cứng người vì lời nói thật đầy . . . phũ phàng ấy . . . Thế hắn nhìn cái gì nhỉ ? Hắn trầm ngâm : - Tôi nói thật đấy . Khung cửa sổ đó với tôi có rất nhiều kỷ niệm. Gia Uyên tò mò : - Ngôi nhà này trước kia là của ông à ? Hắn lắc đâu : - Không ! Nhưng người tôi yêu từng sống trong căn phòng cô bé đang sống hiện giờ. Gia Uyên hỏi tới : - Vậy bây giờ cô ấy ở đâu ? Sao ông không tới chỗ cô ấy mà lại quanh quẩn nơi đây ? Hắn im lặng . Lâu lắm Uyên mới nghe thấy tiếng thở dài và giọng nói nghèn nghẹn : - Người ta bảo với tôi cô ấy đã mất rồi ! Gia Uyên ồ lên rồi vội vàng đưa tay bịt miệng mình . Cái cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng lại ập đến khiến cô liên tiếp rùng mình. Uyên lắp bắp : - Vì . . . vì . . . lý do gì thế ? Hắn buồn bã : - Tai nạn giao thông . . nhưng tôi vẫn không tin. Gia Uyên chăm chú nhìn hắn . Cô thấy khó hiểu vì câu nói lấp lửng đó nên hỏi lại : - Ông không tin chuyện gì ? Ngước mắt nhìn lên căn phòng có khung cửa sổ đóng kín trên cao, hắn hạ giọng gần như thì thầm : - Tôi không tin Huệ Linh đã chết . Nhất là mỗi khi nhìn vào khung cửa ấy . Tôi có cảm giác Huệ Linh vẫn đứng đó đợi tôi mỗi buổi chiều. Gia Uyên bất chợt đưa mắt nhìn theo hắn rồi la lên : - Ông đừng làm tôi sợ nghen ! Gã đàn ông vội vàng trấn an : - Xin lổi ! Đó chỉ là cảm giác của riêng tôi, chớ không có thật đâu ! Gia Uyên lầm bầm : - Cảm giác gì mà ghê vậy ? Bỗng dưng hắn thở mạnh, giọng bứt rứt : - Thật ra Huệ Linh còn sống hay đã chết như lời người ta nói, cho đến bây giờ tôi vẫn không được rõ, dù tôi và Linh cùng ngồi trong một chiếc xe khi xảy ra tai nạn. Uyên chưa kịp hỏi gì thêm đã nghe có tiếng gọi mình đầy bức xúc . Quay lại cô ngạc nhiên khi thấy Hoàng đang đi như chạy tới . Ánh mắt anh khó chịu nhìn xoáy vào mặt gã đàn ông lạ. Gia Uyên ngỡ ngàng : - Ủa ! Sao anh lại ra đây ? Hoàng nói : - Tình cờ nhìn sang đường, anh thấy em . . . chúng ta về nhà thôi . Dây dưa với hạng người này không hay đâu ! Gã đàn ông khó chịu : - Đừng vội đánh giá qúa sớm về người khác đấy anh bạn. Hoàng gằn giọng : - Hừ ! Tối tối lại rình rập, nhìn trộm vào phòng đàn bà con gái thì phải gọi anh là hạng người gì mới đúng đây ? Gia Uyên vội lên tiếng : - Đây chỉ là một sự hiểu lầm của em . .. Hoàng nhíu mày : - Sao em lại bênh hắn nhỉ ? Gia Uyên ôn tồn : - Tại em đã hiểu lý do khiến ông ta thường xuất hiện nơi này. Hoàng có vẻ cay cú : - Khi bị bắt quả tang, thiếu gì chuyện hắn . . . phịa ra để tin em chứ ! Chống nạnh nhìn gã đàn ông lạ đầy thách thức, Hoàng nhấn mạnh từng lời : - Uyên là vợ sắp cưới của tôi . Tôi cảnh báo anh từ giờ trở đi không được bén mảng tới đây, không được làm phiền cô ấy . Nếu để tôi bắt gặp lần nữa, thì đừng có trách đấy ! Gã đàn ông nhếch môi : - Chẳng biết ai làm phiền ai nữa . Đúng là lố bịch ! Hết sức lố bịch ! Hắn thản nhiên bỏ đi trước sự tức tối của Hoàng . Thái độ không hề đếm xỉa tới cô của hắn khiến Gia Uyên bực bội lẫn hụt hẫng. Cô trút cả vào Hoàng : - Ai cho phép anh bảo tôi là vợ chưa cưới của anh chứ ? Cười cầu tài, Hoàng nói : - Anh nói vậy để hắn không dám tán tỉnh em nữa. Uyên mím môi : - Hắn không hề tán tôi ! - Bữa nay thì chưa, nếu không răn đe, hắn sẽ tiến tới mấy hồi . Anh nói thế cũng vì lo cho em. Uyên mai mỉa : - Anh tốt thật đó ! Hoàng cười toe : - Còn hơn cả tốt kìa ! Gia Uyên liếc một cái thật bén : - Đúng là dễ ghét ! Vừa nói cô vừa băng băng qua đường . Hoàng bước theo sau, giọng kể lể : - Anh có gì xấu đâu ? Nếu không luôn nghĩ tới em, vì em thì cú điện thoại của bác Đạt vừa rồi không đủ sức để anh lao tới đây đâu ! Gia Uyên kêu lên : - Thì ra là thế ! Thì ra ba đã điện gọi Hoàng tới để canh kẻ xấu nào đã rình rập nhà ông . Hừ ! Ba định sắm cho Hoàng vai anh hùng, hiệp sĩ, và anh ta có vẻ hào hứng với vai đó . Chỉ tiếc rằng Uyên ghét nhất là sự giả tạo, sự sắp xếp trong lãnh vực tình cảm . Chính sự sắp đặt đầy chủ ý của ba chiều nay đã phá vỡ cuộc chạm trán bất ngờ thú vị của Uyên và hắn. Nếu Hoàng đừng xuất hiện một cách vô duyên vào thời điểm gây . . . ép phê nhất, có lẽ Uyên đã biết thêm về ngôi nhà cô đang ở, về cái chết của Huệ Linh nào đó và về bản thân hắn, gã đàn ông có gương mặt và một phong cách lành lạnh đầy ấn tượng. Giọng Hoàng lại vang lên khi cô bước vào tới hành lang : - Nhất định anh sẽ xin cưới em ! Gia Uyên nghênh mặt : - Đừng hòng có chuyện đó ! *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Hoàng tự tin : - Sao lại không khi ba em rất muốn như thế ? Uyên gằn từng tiếng trước khi vô phòng khách : - Tôi không thích bị bất cứ ai áp đặt . Nếu muốn giữ tốt mối quan hệ của chúng ta, tôi nghĩ anh nên dẹp cái ý tưởng ấy đi ! Giọng ông Đạt vui vẻ vọng ra : - Sao ? Con đòi dẹp cái gì thế con gái ? Gia Uyên phụng phịu ngồi xuống salon : - Con sẽ dẹp cái gì con không thích. Ong Đạt lại hiểu sai lời của Uyên : - À ! Hai đứa đã . . . dẹp được cái gã rình rập nhà mình rồi à ? Hoàng . . . ăn cơm hớt : - Vâng ! Cháu đã tống cổ nó đi rồi . Đúng là hạng bụi đời thứ thiệt . Nếu cháu tới không kịp chẳng biết nó còn mồm mép để gạt Gia Uyên những gì nữa. Gia Uyên khó chịu : - Chả biết ai gạt ai . Anh mà không ra . . . người ta còn điều tra hắn được khối việc. Hoàng nhăn nhó : - Xời ơi ! Hắn phịa mà em cũng tin. Phớt lờ lời của Hoàng, Uyên quay sang ba mình và nói bằng giọng nghiêm trọng : - Thì ra căn phòng con đang ở đã từng có một người chết vì tai nạn. Ông Đạt nhíu mày : - Ai nói vậy ? Uyên ngập ngừng : - Gã lạ mặt đã nói thế với con . Và cô gái ấy từng là người yêu của hắn . Chính vì chưa quên được cô ta nên thỉnh thoảng hắn lại tới đây để đứng ngắm trông vời . Chắc con hết dám ở trong phòng đó rồi ! Hoàng lắc đầu ra vẻ kẻ cả : - Nó nói thế mà em cũng tin rồi sợ . Đúng là vừa ngây thơ vừa khờ dại ! Gia Uyên vênh váo : - Kệ người ta ! Ông Đạt nói : - Phụ nữ đều như thế ! Gã đàn ông đó đã gạt con rồi ! Gia Uyên trợn mắt : - Hắn gạt con để làm gì ? Lúc kể chuyện ấy, hắn có vẻ rất chân thật ! Ông Đạt bật cười : - Người xưa từng dạy rằng " tri nhân tri diện bất tri tâm" . Mới trò chuyện vài ba câu mà con dám bảo kẻ lạ mặt ấy là chân thật . Ba sợ con luôn ! Ba dám . . . cá rằng gã ấy đã nói dối. Gia Uyên xoa hai tay vào nhau giọng chắc nịch : - Nêu không phải thế dễ gì người ta bán rẻ ngôi biệt thự này cho ba. Ông Đạt nhìn Hoàng và hỏi : - Cháu có nghe đồn về chuyện ấy không ? Lắc đầu thật nhanh, Hoàng khẳng định : - Cháu dám bảo đảm là không có chuyện này . Chắc gã kia có ý đồ gì đó nên mới bịa với Gia Uyên như thế ! Gia Uyên lầu bầu : - Lúc nào cũng nghĩ xấu về người ta . .. Ông Đạt bênh Hoàng ra mặt : - Hoàng nói đúng đó . Chắc chắn thằng đó có ý đó . Ba cấm con không được tiếp xúc với nó nữa . Từ giờ trở đi nếu thấy nó xuất hiện cứ điện thoại báo công an . Hừ ! Nếu nó không phải kẻ gian thì cũng dở hơi hay tâm thần. Gia Uyên giận dỗi : - Con tin hắn nên con cũng thuộc hạng mad dây nặng . Nếu thế con không ở đây để làm phiền ba nữa đâu. Dứt lời cô dằn gót bước lên lầu mặc cho Hoàng thảng thốt gọi tên mình . Lao vào phòng, Uyên đóng chốt cửa và thu người trên giường, mở to mắt nhìn xung quanh thật kỹ. Phải nói căn phòng của Uyên vừa gọn vừa đẹp với balcon và cửa sổ hướng về phía mặt trời mọc . Dưới balcon là một giàn dạ lý hương đêm nào cũng tỏa hương ngào ngạt . Chính vì giàn hoa ấy mà Uyên đòi ở phòng này cho bằng được . Không ngờ . . . Cô chợt rợn óc khi tưởng tượng có âm hồn nào đó đang lởn vởn đâu đây. Nên tin những lời hắn nói hay không nhỉ ? Cũng có thể vì muốn . . . hù Uyên cho bõ ghét cái tội chụp hình lén, hắn đã nói dối . Nhưng dối như thế chẳng khác nào . . . trù người yêu của mình chết . Nhìn bề ngoài hắn không phải thuộc dạng trời ơi đất hỡi đó ! . . . Phải chi lúc nãy Hoàng đừng xuất hiện . .. Nghĩ tới Hoàng, Gia Uyên bực bội quá sức . Cô đoán không lầm chắc anh ta là người trung gian giới thiệu ba cô mua ngôi biệt thự đó . Điều này chứng tỏ ông rất coi trọng và tin tưởng Hoàng . Nếu đúng như vậy, Gia Uyên sẽ gặp khó khăn khi từ chối anh ta. Lòng nặng trĩu lo âu, Uyên lăn một vòng trên giường . Nỗi lo sợ hồn ma bóng quế bỗng tan nhanh thay vào đó là nỗi lo sợ cụ thể vào một con người bằng xương bằng thịt. Ở khía cạnh nào đó, Hoàng còn hắc ám hơn cả người chết, Gia Uyên bỗng lâm nhâm vái : - Chị Huệ Linh ơi . . . Nếu có linh thiêng, chị hãy phù hộ cho em và giúp em không phải lấy một người chồng dễ ghét như Hoàng. Đọc xong tập hồ sơ, Khanh lạnh lùng gấp lại và đẩy về phía Duy rồi thong thả châm cho mình một điếu thuốc. Thái độ im lặng như bất cần của anh làm Duy sốt ruột : - Thế nào ? Anh không có nhận xét gì hả ? Lưng tựa vào ghế, chân gác chéo, Khanh nói mà không nhìn Duy : - Không xem qua thì sợ mày buồn chứ thật lòng anh chả hứng thú chút nào. Duy bực bội dằng lấy xấp hồ sơ : - Đây là kế hoạch phát triển của công ty . Anh phải có trách nhiệm giúp bao mới phải, tại sao lại không hứng thú ? Trên đời này mấy ai hứng thú với trách nhiệm . Khi nói không hứng thú nghĩa là anh không nhúng tay vào, không đếm xỉa đến công việc chứ gì ? Khanh nhếch môi : - Chậc ! Mới một năm làm trợ lý giám đốc anh thấy mày chững chạc hẳn ra . Mày thừa sức thay anh quán xuyến công việc, do đó đừng lôi anh vào cuộc nữa. Duy ôn tồn : - Anh đâu có thể nghĩ như thế được . Suốt một năm trời nằm trong bệnh viện, bây giờ đã tới lúc anh trở lại công việc . Anh phải chứng tỏ mình vẫn có khả năng như xưa chứ ! Dứt nhanh điếu thuốc khỏi môi, Khanh dụi mạnh vào gạt tàn bằng thủy tinh, giọng cộc lốc : - Anh không thích và cũng không cần thiết. Duy nhấn mạnh : - Anh không thích việc làm hay không thích cái công ty đang lớn mạnh của mình ? Khanh mệt mỏi : - Tao thấy chán tất cả . Mày chưa bị nằm một chỗ như tao để suy ngẫm về cuộc đời nên mày hăng như một chú ngựa non háu đá . Những công sức mày bỏ ra cuối cùng kẻ hưởng lợi là ai khác. Duy nhíu mày : - Anh trách ba à ? Khanh có vẻ ngạo mạn : - Nói trách e răng hơi nặng . Nhưng ba nhu nhược khi chỉ nghe lời bà ta. Duy ngập ngừng : - Đó là nhược điểm của ba, có điều em nghĩ chuyện ấy cũng chả có gì quan trọng. Khanh cười nhạt : - Rồi sẽ tới lúc lời nói của chúng ta không còn trọng lượng nữa . Lúc đấy mày sẽ hiểu chuyện ấy quan trọng hay không ? Duy nói : - Tai nạn vừa qua là một cú sốc mạnh với anh, nhưng không nên vì vậy mà đâm ra đa nghi . Nhất là đối với bà Vân Huyền . Em biết anh vẫn còn ác cảm với dì ấy, nhưng phải công bằng mà nói từ ngày có dì ấy ba yêu đời hơn rất nhiều. Khanh nhún vai : - Điều đó thì ai lại chẳng thấy . Làm con thấy cha minh vui sống, yêu đời đương nhiên là phải mừng, nhưng cần cảnh giác trước người đàn bà thủ đoạn đó, nếu không cái cơ nghiệp này sẽ rời khỏi chúng ta không sớm cũng muộn. Duy chép miệng thở than : - Anh lại gieo ấn tượng xấu về dì Huyền cho em rồi . Thôi, chúng ta trở lại vấn đề đi. Khanh khô khan : - Anh đã bảo không rồi mà ! Duy nhỏ nhẹ : - Cứ cho là anh ghét, không muốn làm . Nhưng anh thử nghĩ lại xem . Suốt 8 tháng dài nằm viện ở nước ngoài, ai bỏ tiền ra lo cho anh ? Không phải em kể, nhưng để anh đi đứng bình thường như vầy tốn kém đâu có nhỏ . .. Ngưng lại như để quan sát phản ứng của Khanh, Duy nói tiếp : - Em nghĩ đã tới lúc anh phải làm việc để chứng tỏ mình không là gánh nặng của ai hết. Khanh chống tay lên trán thật lâu rồi mới lên tiếng : - Có lẽ mày nói đúng . Nhưng anh cần có thời gian để suy nghĩ. Giọng Duy thúc giục : - Cần gì phải suy nghĩ nữa . Anh đã phí mất một năm rồi . Thời gian không đợi ai hết . Nên bắt tay vào công việc . Anh sẽ thấy yêu đời, ham sống hơn. Duy ngập ngừng : - Cái gì qua hãy cho qua luôn. Khanh lắc đầu : - Anh vẫn chưa quên được. Duy gắt gỏng : - Người ta nói cô ấy chết rồi, sao anh vẫn không chịu tin ? - Anh thừa biết như vậy . Nhưng linh tính vẫn cho anh biết dường như Huệ Linh vẫn đang tồn tại. Đẩy tập hồ sơ tới trước mặt Khanh, Duy vừa nài nỉ vừa ra lệnh : - Làm ơn đọc và cho ý kiến giúp em. Khanh nhát gừng : - Nếu chú mày kiên nhẫn chờ được . .. Duy hỏi : - Bản kế hoạch này rất quan trọng, anh còn phí thời gian vào việc gì mà bắt em chờ vậy ? K đáp : - Ít nhất anh cũng phải sửa sang lại căn nhà đó rồi mới bắt tay vào công việc chứ ! Duy ngập ngừng : - Về ở chung với em không hay hơn sao ? K nhỏ nhẹ : - Nếu chỉ có mình em anh sẽ về, khổ là còn ba và bà Huyền nữa . Anh chưa vượt qua được bản thân, quên những chuyện xưa nên làm sao tự nhiên khi đối mặt với bà ta . Anh sợ có anh không khi gia đình sẽ ngột nhạt, ba sẽ mất vui còn em lúc nào cũng áy náy. Duy thân tình : - Vậy em sẽ cho người tới sửa sang nhà theo ý anh. Khanh khoát tay : - Nói là sửa sang lại nghe cho có vẻ trịnh trọng, chớ thật ra chỉ cần quét vôi, sơn cửa cho sạch sẽ rồi sắp xếp ngăn nắp là ổn rồi . Không cần mày phải lo ! Duy buột miệng : - Tùy anh . Nếu cần gì, anh cứ cho em biết. K ngần ngừ : - Mày mua hộ anh vài bức tranh . Được chứ ! Mặt Duy tươi hẳn lên : - ỌK ! Em đang quen một nhỏ học Mỹ Thuật vẽ tranh cũng độc lắm . Thế nào cũng có tranh ấn tượng cho anh. K mỉm cười : - Vậy thì tốt quá ! Con bé ấy chắc dễ thương hả ? Duy hào hứng : - Ít ra cô bé cũng có nhiều điểm tương đồng với em hơn những cô đã quen. K bùi ngùi : - Nếu đã yêu thì ráng giữ gìn, một khi đã mất sẽ ân hận suốt đời đấy ! Duy trầm giọng : - Em hiểu ! Khanh liếc vào đồng hồ rồi bảo : - Anh về đây ! Bước ra hành lang, K gật đầu đáp lại những lời chào hỏi của các nhân viện trong công ty mà một năm trước đây anh đã là phó giám đốc. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Vừa từ Úc trở về được gần 2 tháng, anh vẫn có cảm giác mình là một người lạ trong cái công ty của chính mình . Vết thương thể xác đã hoàn toàn bình phục, nhưng vết thương trong tầm hồn như ngày một sâu hơn . K không thể nào quên Huệ Linh . Anh lang thang trên những con phố quen như để tìm nhân ảnh cũ . Đứng như một gã tâm thần trước ngôi nhà đã đổi chủ với khao khát được trông thấy một người không còn tồn tại . Rõ ràng lý trí của anh chưa ổn lắm nếu không nói là mình . . . mad nặng. Khanh cười một mình . Anh sải chân băng qua đường rồi bước vào siêu thị . Đang loay hoay lựa đồ hộp, Khanh bỗng nghe giọng con gái tằng hắng : - Hơ . . Ơ . . ưm . . . Chào ông ! Ngước lên K bắt gặp đôi mắt nghịch ngợm đang tinh quái và hình như đang rất vui nhìn mình. Tự nhiên Khanh buột miệng : - Chào Gia Uyên . .. Rồi đứng yên vì không hiểu sao mình có thể nhớ tên lẫn chữ lót của cô bé chỉ gặp qua một lần này. Có lẽ Gia Uyên cũng ngạc nhiên, nên mới nói như reo : - Ông nhớ cả tên tôi à ? Hay thật ! Khanh chợt bối rối, anh phân bua : - Có lẽ tại Gia Uyên là người đặc biệt. Nghiêng nghiêng đầu, Uyên cao giọng : - Đặc biệt vì tôi ở trong căn phòng đó chứ gì ? Nè ! Sao hôm rày ông không . . . xuất hiện ? Khanh xoay xoay lon cá hộp trên tay : - Giấc mơ đã bị phá vỡ, tôi hết hứng thú rồi. Gia Uyên trách móc : - Ông thật ác khi gieo vào lòng tôi những điều huyễn hoặc rồi biến mất. Khanh nói ngay : - Cô bé sợ à ? Huệ Linh hiền lắm, cô ấy không hại ai đâu. Uyên cong môi : - Chỉ tưởng tượng thôi đã đủ mất ngủ rồi, đợi tôi . . . hại ai, chắc tôi cũng về . . bên kia theo chị ấy quá ! Ngập ngừng Uyên trỗi giọng tò mò : - Tại sao ông không biết chắc chắn chuyện sống chết của người mình yêu, kỳ vậy ? Khanh không trả lời mà hỏi lại : - Chắc Uyên còn đang đi học ? Gia Uyên gật đầu : - Vâng ! - Đại học báo chí à ? - Sao ong lai hoi the ? Khanh thản nhiên đáp : - Lần đầu gặp Uyên tôi bị . . . bấm liên tục mấy pô, làn thứ hai lại bị phỏng vấn ngay giữa chợ, nếu cô không là nhà báo cũng là điều tra viên. Gia Uyên tỉnh queo : - Bản chất của phụ nữ là tò mò và lắm chuyện . Tôi có thể làm nhà báo cho riêng mình mà ! - Nếu thế tôi có quyền từ chối trả lời những câu hỏi mình không thích. Uyên nghênh mặt tuôn một hơi : - Xí . . . Tại tôi nghĩ ông đang cần người để tâm sự cho vơi buồn, nên mới tế nhị buông câu thăm dò cho ông có đà tuôn trào những nỗi niềm chất chứa trong lòng . Ông không thích thì thôi ! Khanh nhếch môi : - Cám ơn lòng tốt của Uyên. Gia Uyên chuyển hệ ngay : - Tôi vẫn chưa biết tên ông đấy ! - Bộ điều đó cần lắm sao ? Gật đầu, Uyên nhấn mạnh : - Cần chứ ! Nếu ông không muốn bị tôi réo . . . ê . . ê ngoài phố lỡ khi gặp lần thứ ba. Khanh thảy mấy gói phở ăn liền vào giỏ, giọng thản nhiên : - Nếu chỉ vì lý do đó, cô cứ tự nhiên réo ê a gì cũng chẳng sao . Khi đi ngoài phố, tôi có thói quen không quay lại dù bị gọi đích danh. Gia Uyên nói : - A ! Tôi biết tại sao rồi .. Khanh nhíu mày : - Tại sao cái gì ? Uyên nghếch mũi lên : - Chắc anh thiếu nợ . . dữ dằn lắm nên lúc ra đường nghe gọi mới không dám quay lại. Khanh bật cười : - Cô bé giỏi tưởng tượng thật ! Uyên reo lên : - Không ngờ ông cũng biết cười . Nếu cười thường xuyên hơn tôi nghĩ trông ông sẽ dễ coi hơn. Khanh khó chịu : - Xin lỗi ! Tôi đang vội ! . .. Rồi không thèm chào dù chỉ là một cái gật nhẹ, Khanh lạnh lùng xách giỏ ra quầy tính tiền . Gia Uyên xịu mặt vì quê . Cô vùng vằng một mình bên hàng kệ đựng đủ thứ loại xà bông, dầu gội đầu, bột giặt, nước rửa chén mà không biết mình phải chọn món nào nữa. Sau bữa rửa hình ra đến nay, hầu như ngày nào cô cũng nhìn hình của hắn ít nhất hai lần, cô đã thuộc nằm lòng những đường nét lạnh lùng trên gương mặt rất đàn ông của hắn rồi tưởng tượng ra trăm ngàn thứ về . . . nhân vật này . Cô đã tính toán, sắp xếp những câu hết sức ngọt ngào lãng mạn trong đầu để khi gặp lại sẽ nói với hắn . Không ngờ những câu đó cô đã quên tuốt, và khi gặp hắn, cô lại nói những lời đúng là vô duyên hết sức. Cuối cùng hắn bỏ đi, đến tên tuổi là cái Uyên muốn biết nhất, cô cũng không biết đượoc . That là . . . dễ quê . Chẳng lẽ cô chạy theo . . . bắt chuyện với hắn nữa ? Hạ mình như vậy thì không nên . Nhưng lòng Uyên sao buồn bã thế nhỉ ? Đem giỏ tới quầy tính tiền, Uyên thoáng thấy dáng hắn lầm lũi bước ra cửa . Cô chợt đau nhoi nhói ở ngực khi nghĩ sẽ không còn được gặp hắn lần nữa . .. Xách mấy bịch xà bông ra cửa, Uyên chưa kịp băng qua đường thì trời mưa . Cơn mưa bất chợt không báo trước đã cản chân cô . Gia Uyên lóng ngóng nép vào hiên và băng quơ đưa mắt tìm với hy vọng nhìn thấy hắn cùng trú mưa đâu đó, nhưng hắn đã biến mất tự bao giờ. Uể oải quay trở vào siêu thị, Uyên ngồi nghỉ chân bên cái hồ nước nhỏ không hề có một con cá nào, và mua một bịch Snack . Đang ngó vẩn vơ những cảnh mua sắm và đang . . . vô tư nhai bánh, Uyên không để ý tới người vừa ngồi xuống gần mình. Đến khi nghe hắn lên tiếng, cô mới quay lại và buột miệng reo lên : - Tôi tưởng ông về rồi chứ ! Khanh thản nhiên không chút cảm xúc : - Nếu trời không mưa tôi đã về rồi ! Uyên ấp úng : - Tôi cũng thế ! Chìa bịch snack ra, Uyên hơi ngập ngừng : - Mời ông ! - Cám ơn ! Tôi không thích quà vặt . Nhưng hút thuốc chắc không phiền Gia Uyên chứ ! - Ồ không đâu ! Đàn ông hút thuốc trông hay hay ! Khanh vừa bật quẹt vừa nói : - Tôi lại không nghĩ thế ! - Vậy sao ông lại hút ? - Tại thói quen, tôi chưa bỏ được thuốc lá ! Gia Uyên cắc cớ : - Nghĩa là một ngày nào đó ông sẽ bỏ được ? Khanh làu bàu : - Ngày nào là ngày nào ? Đây là cách nói gạt ta lừa người . Tôi không thích ! Gia Uyên nhún vai : - Ông khó chịu quá ! Khanh im lặng phà khói, Uyên cũng chẳng nói thêm gì. Hắn ta có vẻ khó gần gũi, không cởi mở và dường như khá tự cao . Vậy mà suốt thời gian qua Uyên lại thường xuyên nghĩ tới hắn mới kỳ . Vừa rồi cô chủ động chào hỏi hắn trước . Có lẽ thái độ vồn vã của Uyên làm hắn thấy mình có giá nên nói lời nào ra cũng khó nghe . Đã thế thì nhất định Uyên không thèm hé môi cho tới khi cô và hắn mỗi người một ngả. Hết điếu thuốc thứ nhất, Khanh ngần ngu định châm tiếp điếu thứ hai trong khi Gia Uyên vẫn nhân nha từng . . . cọng Snack tôm thơm béo. Cuối cùng người lên tiếng trước là Khanh . Anh thong thả hỏi : - Uyên dổi đến ngôi nhà đó bao lâu rồi ? Cô đáp cụt ngủn : - Gần 2 tháng. - Cô bé có biết người chủ cũ hiện giờ ở đâu không ? Uyên lắc đầu : - Không ! Ba tôi mua qua trung gian nên đâu biết gì về chủ cũ . Nhưng ông mua khá rẻ . Nghe đâu vì người chủ cũ cần tiền nên đành phải bán hạ giá. Ngập ngừng một chút, Gia Uyên nói tiếp : - Cũng có thể tại ngôi biệt thự này có người chết trẻ vì tai nạn nên . . . nên . .. - Nên giá không co cho gi ? Có lẽ cô đoán đúng. Thở dài một cái, Khanh nói : - Phải chi lúc đó còn ở Việt Nam, tôi đã mua nó rồi ! Nghe cách nói đầy luyến tiếc lẫn bình thản của Khanh, Gia Uyên đoán già đoán non . . . chả lẽ hắn giầu có đến mức bỏ tiền ra mua ngôi biệt thự này với mục đích tưởng nhớ người yêu ? Nhưng nếu giàu như thế sao lại phải tự đi chợ để mua phở ăn liền ? Nhìn hắn đâu có giống những người thích . . . nổ ? Do không bỏ được tật tò mò, cô nhìn xung quanh rồi rào đón nhăm đi sâu hơn để khai thác hắn : - Siêu thị này bán cũng được chứ ? Khanh gật đầu, nhát gừng : - Có thể nói thế ! Uyên hỏi tới : - Ông là khách thường xuyên ở đây à ? Khanh đáp : - Ở Úc tôi quen đi siêu thị nên khi về Việt Nam tôi vẫn chưa quên thói quen đó . Cô thử nghĩ xem . Nếu lúc này vào chợ chúng ta làm gì có chỗ đụt mưa lý tưởng như vậy ? Gia Uyên khịt mũi : - Chắc ở bên Úc có nhiều cái lạ lắm ! Khanh nhếch môi : - Tôi ở Úc gần một năm nhưng chủ yếu là điều trị chỉnh hình sau tai nạn, nên cũng chẳng đi đâu để hiểu biết nhiều về đất nước đó. Uyên nhịp nhịp chân : - Nhưng ông có thể so sánh Úc với Việt Nam chứ ! Giọng vẫn lành lạnh, Khanh nói : - Mọi sự so sánh đều khập khễnh, bởi vậy so sánh để làm gì ? Gia Uyên nhón thêm một . . . cọng Snack nữa : - So sánh để dễ hình dung, để hiểu hơn về một điều gì đó mình chưa hiểu . Ví dụ như tôi cơ thể quan sát và so sánh ông với ai đó để suy nghĩ ra những đặc điểm của riêng ông. Khanh khinh mạn : - Thế à ! Hy vọng Uyên không so sánh tôi với ông chồng sắp cưới của mình. Mặt Uyên bỗng đỏ lên : - Anh ta không phải là chồng sắp cưới của tôi đâu . Anh ta nói dối đó ! Khanh nhíu mày : - Để làm gì ? Hy vọng cô bé không bị gia đình ép uổng. Gia Uyên bỗng buột miệng : - Ba tôi đang thuyết phục, nhưng tôi không chịu. - Thế mẹ cô thì sao ? Bác ấy ngả về bên nào ? Uyên buồn hiu : - Mẹ tôi mất từ lâu . Nếu không tôi đã có đồng minh rồi. Khanh bồn chồn : - Tôi xin lỗi đã làm cô nhớ tới mẹ . Nhưng Uyên nè ! Tôi luôn mong cô không gặp điều bất hạnh như Huệ Linh . Nhất là cô đang sống trong can phòng cô ấy từng sống . Nếu không ưng gã đàn ông đó, cô phải tỏ rõ thái độ và dứt khoát không đầu hàng số phận . .. Đang lúc Gia Uyên chưa hiểu được tại sao Khanh lại nói thế, thì anh đã trầm giọng : - Tôi nhiều lời quá, Uyên đừng trách nhé ! Đứng phắt dậy, Khanh hơi nhếch môi : - Bớt mưa rồi, tôi đi trước vậy ! Dù mưa chỉ mới vừa ngớt, Khanh vẫn vội vã bước ra ngoài bằng bước đi của người hết sức tất bật, mặc cho Gia Uyên ngơ ngác nhìn theo với ức tỉ hậm hực. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 3 Buông tờ Tiếp Thị xuống, Uyên lăn một vòng trên giường rồi nhỏm dậy khi nghe bà Năm gọi mình. Bứơc xuống nửa cầu thang, Uyên lười biếng đừng lại và hỏi vọng ra phía phòng khách : - Dì gọi con chi vậy ? - Tuệ My tới đây nè ! Nghe nói tên Tuệ My, Uyên nhảy một lúc hai bậc thang và lao nhanh ra phòng khách. Nhìn thấy nhỏ bạn vàng, Uyên mở đài hết volume ngay : - Đồ . . . con quỷ ! Tao tưởng mày chết bờ chết bụi đâu mất xác rồi chứ ! Hừ ! Đi mấy tháng trời không thèm điện cho tao một tiếng . Hừ ! Giờ còn vác mặt lại đây làm gì ? Mặt tươi roi rói dù phải nghe những lời rủa xả của Gia Uyên, Tuệ My liến thoắng : - Tới tham quan nhà mới của mày chứ làm chi nữa . Nhà xịn thật đó . Từ lâu tao ao ước vào bên trong để xem hểt phần nội thất của căn nhà này, tới nay mới tròn . . . mong ước. Gia Uyên tròn mắt : - Ủa ! Mày từng biết ngôi nhà này à ? Buông mình xuống salon dầy rộng, Tuệ My . . . nổ : - Ờ ! Ngôi nhà này kiến trúc đẹp, chủ cũ của nó khá nổi tiếng . Người có quan hệ rộng như tao đương nhiên phải biết rồi. Mắt sáng rỡ, Gia Uyên hỏi ngay : - Mầy biết gì về ngôi nhà cũng như chủ cũ của nó, mau nói cho tao nghe đi ! Tuệ My liếc Gia Uyên một cái thật dài : - Chưa hỏi thăm tao lấy một câu đã hỏi về nhà với cửa . Bất mãn thật ! Gia Uyên khoanh tay : - Tao đang giận mày, ai thèm hỏi thăm cho mệt ! Hơi nheo nheo mắt, Tuệ My cười : - Mày cũng biết giận nữa sao ? Giận dỗi là trò của mấy nhỏ mít ướt, õng ẹo đâu có hợp với tụi mình . Tao mới xa hai tháng mày đã đổi tánh rồi à ? Thấy Uyên làm thinh, Tuệ My chặc lưỡi : - Mày giận tao về vụ gì mới được ? Uyên dấm dẳng : - Tự mày biết lấy ấy ! Tuệ My tủm tỉm : - Trông mày tức cười thật ! - Cười gì mà cười ! - Giận với dỗi, sến thấy mồ ! Gia Uyên càu nhàu : - Sến vậy đó ! Suốt 2 tháng nay có bao nhiêu chuyện xảy ra, tao phải ôm trong lòng chả biết nói với ai . Bảo tao không giận cho được. Tuệ My dịu giọng : - Thì bây giờ mày nói đi ! Uyên được nước làm tới : - Hết hứng rồi ! Tuệ My nhún vai rồi đứng dậy đi vòng vòng trong phòng khách, ra hành lang và nói : - Nghe đồn chỉ phàn trang trí nội thất thôi chủ nhân trước kia của ngôi nhà này chi ra cũng đã cả trăm triệu . Nhìn chùm đèn pha lê trên trần thấy cũng không ngoa . Rồi cầu thang, cửa sổ hành lang cẩn đá cao cấp nữa . Đúng là dân chịu chơi nên mới sạt nghiệp đến độ phải bán vợ đợ con . .. Gia Uyên không ngăn nỏi tò mò : - Mày biết gì về gia đình này ? Kể cho tao nghe đi ! Tuệ My đưa tay kéo tấm rèm cửa sổ : - Lạ thật ! Mày không hứng nói về mình nhưng lại hứng tìm hiểu về thiên hạ mới kỳ. Uyên nghênh mặt : - Tại họ có liên quan đến nỗi ấm ức của tao chớ bộ. Tuệ My ngạc nhiên : - Mày ấm ức gì về họ ? Gia Uyên không trả lời mà hỏi lại : - Phải trong nhà này có một cô gái chết vì tai nạn giao thông không ? My kêu lên : - Làm gì có chuyện đó . Ai đồn bậy bạ vậy kìa ! Uyên ngờ vực : - Không có ai chết trong ngôi nhà này thật à ? Tuệ My gật đầu : - Thật mà ! Không tin mày cứ hỏi . . . lão Hoàng . Chủ nhà này là sui gia với gia đình bác . . lão ta đó. Gia Uyên trợn mắt : - Vậy sao ? Hoàng đâu có nói với tao điều này dù anh ta là người giới thiệu. Tuệ My thản nhiên : - Nhiều khi tại mày không hỏi, lão ta nói ra làm gì . Nhưng tại sao mày lại cho rằng nhà này từng có người chet ? Uyên ngập ngừng một chút rồi kể cho My nghe những gì hắn đã nói với cô. Tuệ My buông một câu chắc nịch : - Thì ra là vậy . Tao biết Huệ Linh mà ! Chị ấy đâu có chết . Thật tội cho gã si tình đó ! Gia Uyên hỏi dồn : - Sao mày lại biết Huệ Linh ? Nếu còn sống thì chị ấy ở đâu ? Tuệ My nhân nha hỏi : - Mày làm gì mà khẩn trương dữ vậy ? Gia Uyên bối rối trớ đi : - Tò mò thôi mà ! My nhịp nhịp chân : - Tao có cảm giác mày quan tâm đến gã . . . Romeo đứng dưới cửa sổ nhà mày nhiều hơn là tò mò. Uyên cự nự : - Romeo gì chớ ! Mày chỉ nói bậy . Tao đâu phải là Juliet. Tuệ My lơ lửng : - Cái đó ai mà biết ! Rõ ràng trong chuyện kể rằng Romeo đang thất tình, nhưng khi gặp Juliet thì y như là bị sét đánh . Biết đâu gã đó vờ để nhìn mày qua khung cửa. Uyên xịu mặt : - Không có đâu ! Cả đến tên họ, hắn còn không muốn nói cho tao biết nữa kìa . Hắn vẫn yêu và nhớ Huệ Linh dữ lắm ! Nếu biết chị ấy chưa chết, chắc hắn sẽ mừng . . .. Tuệ My ngắt ngang lời cô : - Nhưng hắn sẽ mừng hụt đấy ! Gia Uyên ngỡ ngàng : - Sao vậy ? Chẳng lẽ Huệ Linh đã trở nên tàn phế không muốn gặp lại hắn, nên mới phao tin rằng đã chết ? Tuệ My phì cười : - Đầu óc mày tưởng tượng phong phú quá . Toàn bộ sự việc không lãng mạn như mày nghĩ đâu. Uyên nhíu mày : - Nếu không lãng mạn thì chuyện đó trần tục như thế nào ? Mày kể đi ! Tuệ My vuốt cổ : - Tao khát nước . . . khô queo rồi nè ! Gia Uyên háy một cái : - Đúng là giỏi kiếm chuyện. Ba chân bốn cẳng chạy vội vào bếp lấy ra hai lon Coca, Uyên vừa đưa cho My vừa . . . thẳng thắn nhắc : - Mày vẫn chưa cho tao biết sao mày quen Huệ Linh đó ! Tuệ My chảnh chọe : - Tao có nói là quen Huệ Linh đâu . Quen và biết là hai . . . lãnh vực khác nhau, nhỏ ạ ! Gia Uyên sốt ruột : - Mày lý sự dài dòng quá . Vậy mày biết gì về cô gái ấy ? Uống một ngụm Coca rồi lim dim mắt như tận hưởng sự sảng khoái ngọt ngào của thứ nước ngọt nổi tiếng ấy xong, Tuệ My mới kề cà nói : - Huệ Linh là bạn của Cẩm Tú, con dì Hai tao . Hai bà cũng khá thân . Huệ Linh là con gái duy nhất của doanh nghiệp Triệu Kha. Gia Uyên nghệch mặt ra : - Vậy . . vậy . . con trai của bác . . lão Hoàng là chồng của Huệ Linh à ? Tuệ My gật đầu : - Đúng phóc ! - Bây giờ họ Ở đâu ? - Ở Mỹ. Gia Uyên ngờ vực : - Chính xác chứ ? Tuệ My ngả người ra salon : - Đương nhiên ! Trước khi đi thực tập tao có đến nhà mượn bà Tú cái túi xách, bả khoe tao quà của Huệ Linh gởi từ Mỹ về mà. Chống tay dưới cằm, Gia Uyên thắc mắc : - Vậy tại sao hắn lại nói thế nhỉ ? - Tao không biết ! - Nhằm chị Tú biết không ? Tuệ My nhíu mày : - Trước kia tao nghe bà Tú bảo Huệ Linh là người giao thiệp rộng, thích diễn trò với bọn đàn ông và lấy đó làm vui. Gia Uyên tròn mắt : - Thích diễn trò nghĩa là sao ? Tuệ My nhún vai : - Tao không tò mò hỏi tới nên cũng chả hiểu bà Tú có ý gì khi nói thế ! Gia Uyên tiếp tục thắc mắc : - Huệ Linh lấy chồng và đi Mỹ lâu chưa ? - Tao không để ý . Chỉ biết rằng chồng của bà Linh là Việt kiều rất giàu. - Vậy còn ba của Huệ Linh, hiện giờ ông ta ở đâu ? Tuệ My lắc đầu : - Trời ơi ! Tao không phải là tổng đài 108 chuyên môn giải đáp thắc mắc . Mà nếu có phải đi chăng nữa cũng chưa chắc trả lời cho mày thỏa đáng . Bây giờ tới phiên tao hỏi mày đây ! Gia Uyên hờ hững : - Hỏi quái gì cơ chứ ! Tuệ My cười cười : - Mày và lão Hoàng tiến triển tới đâu rồi ? Uyên xịu mặt : - Đừng nhắc tới ổng, tao chán lắm ! - Anh ta con nhà giàu, đẹp trai, tương lai đầy triển vọng, sao lại chê nhỉ ? - Tao không thích chứ không phải chê. Tuệ My tủm tỉm : - Bày đặt chơi chữ . Thật ra không thích còn đáng sợ hơn chê . Nhưng tại sao lại không thích ? Gia Uyên nhăn nhó : - Mày chất vấn tao à ? Không thích là không thích chớ sao với trăng gì ! Dạo này ba tao cứ gán gán ép ép lão với ta . Rầu muốn chết ! My lên giọng thầy đời : - Nhắm mày dám cãi lời bác trai không ? Bác ấy gà trống nuôi con là mong đến ngày được báo hiếu đó ! Gia Uyên chép miệng : - Nếu ưng Hoàng là đế báo hiếu, chắc tao làm không nổi quá ! Tuệ My cười : - Đừng dài mặt ra như thế, trông xấu lắm ! Gia Uyên khoát tay : - Nói về mày đi . Hai tháng nay có gì mới không kể cho tao nghe để giải sầu coi ! *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Tuệ My vươn vai : - Hai tháng . . . lên rừng tìm trầm, xuống biển mò ngọc trai thật là đáng giá . Tao vẽ được nhiều tranh lắm ! Thậm chí đã có tranh bán rồi đấy ! Uyên trách khéo : - Bận bịu đến mức không viết thơ, không điện thoại cho tao lấy một lời . Đúng là lười ! Tuệ My nói : - Suốt 2 tháng tao không liên hệ với bất cứ ai . Ba mẹ tao cũng vậy . Hôm qua về tới nhà là bị mắng tới tấp. Gia Uyên kêu lên : - Thế với Duy thì sao ? My mơ màng : - Tao cũng cắt đứt . Tất cả chỉ để là tạo cảm giác nhằm kích thích sự hưng phấn trong sáng tạo . Và kết quả thật bất ngờ. Tủm tỉm cười, My khoe : - Hồi nãy gặp lại tao, Duy mừng húm. Gia Uyên bĩu môi : - Nghệ sĩ gì dùng từ nghe phô quá ! Tuệ My tỉnh bơ : - Nhằm nhò gì ! Tao có phải nhà thơ đâu mà . . . tu từ cho mê .t . Ngôn ngữ của tao là đường nét, màu sắc, bố cục . .. Uyên mỉa mai : - Dùng ngôn ngữ trừu tượng đó tao sợ anh chàng . . . cóc hiểu. My tự hào : - Giỡn hoài ! Người hiểu và cảm tranh của tao nhất là Duy đấy ! Uyên kê nhẹ : - À ! Vậy chắc mày chỉ bán được tranh cho Duy thôi chớ gì ? Tuệ My thản nhiên khoe tiếp : - Đuy làm trung gian cho một số khách Hồng Kông . Tao không ngờ mấy ông này lại thích tranh của tao, đã vậy còn trả bằng đô la nữa mới khoái chứ ! Gia Uyên trầm trồ : - Chà ! Chưa tốt nghiệp mà đã làm ra tiền rồi . Mày giỏi thiệt ! Tuệ My nhe răng : - Như thế gọi là tài không đợi tuổi . Mày nên hãnh diện có nhỏ bạn như tao. Lấy trong ba lô ra một sợi dây chuyền có cái nanh heo rừng lủng lẳng, My nói : - Qùa đặc bieệ, tao mua lại của người Thượng lúc thực tập ở Đắc Lắc đó ! Gia Uyên vừa săm soi cái nanh heo vừa bảo : - Con gái đeo cái này giống anh chị Đại thấy mồ. My nghiêng đầu nhìn Uyên : - Mày có đeo 10 cái nanh, ngố vẫn hoàn ngố chớ chả giống chị Đại chút nào đâu mà lo. Uyên liếc My : - Lúc nào cũng chê bạn, đồ hợm hĩnh ! Tuệ My nói : - Mày ngố thật chớ bộ ! Nội chuyện tin lời thằng cha nào đó, rồi về sợ ma cũng đủ thấy mày khờ rồi ! Gia Uyên cãi : - Nhưng trông hắn rất thầnh thật . Với lại hắn dối tao để làm gì ? My vênh váo : - Để làm quen . Con trai thời nay có một ngàn lẻ một cách cua gái . Mỗi cách lại có một kịch bản riêng . Mày coi chừng đó ! Uyên hoang mang : - Hắn chẳng có ý gì chứng tỏ muốn cua hay tán tỉnh tao hết ! Tuệ My lên mặt : - Xời ! Chả lẽ hắn để lộ ý đồ của mình . Nè nhé ! Có người yêu là thiên kim tiểu thơ, con gái duy nhất của một ngài giám đốc cũng oai lắm chứ bộ . Thiếu gì các gã hồ Đào mơ tưởng. Gia Uyên nhăn mặt : - Phải vậy không đó ? - Sao lại không ? Làm gì có chuyện đứng nhìn chăm chăm vào cửa sổ . . khuê phòng con gái nhà lành để nhớ tới người yêu chả biết còn sống hay đã chết của mình . Câu chuyện đầy chất cải lương ây lại làm rung động một con bé ngổ ngáo như mày cũng lạ ! Phải chi lúc ấy có tao, nhất định tao sẽ cho hắn một bài học nhớ đời chớ không chỉ hăm dọa suông như lão Hoàng. Gia Uyên vẫn khăng khăng giữ ý của mình : - Trực giác cho tao biết hắn không tệ như mọi người nghĩ. - Vậy thì sao chứ ! Bộ mày đã có cảm tình đặc biệt và đang hy vọng gặp lại gã Romeo dỏm đó à ? Mặt Uyên bỗng đỏ lên, cô ấp úng thú thật : - Không hiểu sao dạo này tao vẫn nằm mơ thấy hắn . Lúc thì thấy hắn lang thang trên một con đường dài hun hút có hai hàng cây vàng lá . Hắn đi phía trước, tao đuểi theo sau, tao goi khản cả tiếng mà hắn vẫn không dừng lại . Cú lúc tao gặp hắn đứng bên kia phố nhưng đôi mắt xa xôi tìm kiếm ở đâu đâu chớ không nhìn vào tao . Tao rất sợ những giấc mơ kiểu như vậy . Nó làm mình mệt nhoài khi thức giấc và hụt hẫng khi nhớ tới . Thật ra hắn là người như thế nào nhỉ ? Tuệ My thương hại : - Phải chi mày biet tên hắn, tao về hỏi bà Tú, hông chừng bà có thể cung cấp một vài thông tin của hắn cho mày, đằng này mày lại mù tịt mới là chuyện mò kim đáy biển chứ ! Uyên tin tưởng : - Chắc chắn tao sẽ gặp lại . Hắn ta hay vào siêu thị lắm. Tuệ My tủm tỉm : - Chả lẽ ngày nào mày cũng lảng vảng ở đó để chờ đợi ngóng trông ? Làm thế là cầm chắc mất nhiều được ít đó ! - Nghĩa là sao, tao chưa hiểu ý mày ? - Chậc ! Mày thông minh lắm mà lẽ nào không hiểu : "Yêu là chết ở trong lòng một ít Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu Cho rất nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu Người ta phụ hoặc thờ ơ chẳng biết . . . " Gia Uyên kêu lên : - Làm sao có thể yêu một người chưa biết cả tên lẫn tuổi được ? Tuệ My tiếp tục mồm mép. Tuệ My im lă .ng . Một lát sau mới ngập ngừng : - Tao nghe Duy nói trong những buổi tiệc tùng chiêu đãi gần đây, Hoàng thường vỗ ngực khoe mình là con rể của bác Đa .t . Hoàng nói nhiều đến mức trong giới doanh nghiệp ở thành phố đã có một số người tưởng thật, cả Duy cũng lầm lẫn nên ảnh mới hỏi tao xem hư thực thế nào. Gia Uyên cau mày : - Thì ra nãy giờ mày hỏi vòng vo về Hoàng để xem tao nghĩ gì về hắn . Hừ ! Bây giờ rõ rồi đó ! Tao không có chút ấn tượng nào về Hoàng hết, dù tao rất muốn . Đây cũng có thể là nỗi khổ của tao không chừng. Tuệ My nhỏ nhẹ : - Thời đại này cha mẹ đâu có quyền ép duyên con cái . Bác Đạt thương mày thấy mồ . Lo gì cơ chứ ! Gia Uyên thở dài : - Ép duyên là cái từ quá xưa, quá lạc hậu . Bây giờ người ta không nói thế, làm thế nhưng vẫn có cách để con nghe lời mình . Tao cương quyết không cho ông già dỗ ngọt. Tuệ My cao giọng : - Muốn thế hãy mau mau tìm cho mình một chàng . Chắc chắn bác trai sẽ không gán ghép Hoàng cho mày nữa. Gia Uyên nói : - Tìm người yêu chứ đâu phải lựa một bộ quần áo vừa ý mà mày bảo mau mau . Tóm lại dù thế nào tao và Hoàng cũng không thể là một đôi. Dứt lời Uyên thả người ra salon mắt mơ màng nhìn lên trần nhà và nghe Tuệ My khúc khích cười : - Sao ? Nói nãy giờ đã thấy trong lòng nhẹ nhõm chưa ? Uyên nhịp chân : - Mới vơi được phân nửa thôi ! - Thế phân nửa còn lại là gì ? Uyên nhún vai : - Bí mật ! Giọng Tuệ My đầy giễu cợt : - Vậy thì ráng giữ lại và nhớ là đừng than chẳng biết nói với ai nhé ! - Bộ mày lại sắp đi thực tế nữa à ? - Không ! Nhưng tao bận lắm ! Duy vừa nhờ tao vẽ một số tranh . Ảnh cần gấp nên tao chẳng có thời gian dành cho mày đâu ! Gia Uyên hơi dỗi : - Dạo này mày chỉ biết có Duy thôi, chớ trong lòng mày, bạn bè chả còn quan trọng tí nào. Tuệ My dài giọng : - Lại trách ! Cứ có bồ đại đi để còn thông cảm với người khác . Nè ! Tao thấy trong trường mày có khối gã trông cũng . . . bảnh . Ai biểu mày kén làm chi ! Gia Uyên thở dài : - Tên nào tới nhà ba tao cũng chê . Tao chỉ nghe ổng khen mỗi mình Hoàng. Tuệ My gật gù : - Coi bộ bác Đạt đã chọn rể đồng sàng rồi . Mày không cứng cựa là tiêu đấy ! Gia Uyên nhăn mặt : - Mày an ủi hay hù tao vậy ? - Nghĩ sao cũng được nhóc ạ ! Nhìn đồng hồ, Tuệ My kêu lên : - Tao phải đi ! - Làm gì gấp dữ vậy ? Tuệ My phân bua : - Tao có hẹn, hôm nay Duy sẽ đưa tao đến gặp ông anh Hai của ảnh mới từ nước ngoài về . Tới trễ kỳ chết ! Mắt sáng lên, My cười cười : - Duy ca ông anh mình ghê lắm ! Nào là đẹp trai, tài hoa, giỏi giang nhưng chưa vợ . Để tao xem chân xem cẳng ổng coi thế nào, rồi sẽ làm mai cho mày mà không cần ăn đầu heo. Gia Uyên giãy nảy : - Tào lao vừa vừa thoi ! Đi đâu thì đi phứt cho rồi. Tuệ My nhe răng đứng lên : - Đừng nóng nảy . Tao hứa sẽ hỏi thăm bà Cẩm Tú về những người tình của Huệ Linh . . . giùm mày xem có ai giống gã ba xạo đó không. Uyên nghiêm mặt : - Hứa thì nhớ đó ! - Yên chí đi ! Nhưng lúc chưa có tin gì của hắn, tối ngủ mày ráng nằm mơ cho đỡ . . ghiền ! Nhìn Tuệ My nhún nhảy yêu đời bước đi, lòng Gia Uyên như chùng lại . Cô cố không nghĩ trong đầu vẫn lởn vởn chuyện của Huệ Linh và hắn . Hy vọng Tuệ My sẽ tìm được chút manh mối nào đó để trái tim vốn tò mò của cô sẽ bớt những rối rắm, thắc mắc về một người xa lạ. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 4 Nghe tiếng tằng hắng vang lên phía cửa, Gia Uyên đoán được là ai ngay nhưng cô vẫn tỉnh bơ dán mắt vào màn hình máy vi tính. - Em say me công việc dữ vậy sao ? Giọng Diệp Hoàng ân cần vang lên nhưng không làm Uyên quay lại, cô vừa trả lời vừa tiếp tục gõ những ngón tay mềm mại lên bàn phím : - Không say mê cũng phải tập trung nhập cho xong ba mớ dữ liệu này, nếu không làm sao được điểm thực tập như ý muốn. Hoàng nhẹ nhàng : - Em khéo lo . Chả lẽ anh sẽ cho điểm thấp hoặc phê xấu vào hồ sơ thực tập của em sao ? Uyên khịt mũi : - Nghe nhân viên công ty nói anh khó lắm ! Em phải cố gắng để không bị quê đó chứ ! Hoàng cúi xuống : - Dù sao em cũng đâu cần phải khẩn trương như vậy . Anh đã hứa thì sẽ giúp em hết mình. Uyên bĩu môi : - Không dám phiền anh đâu ! Hoàng có vẻ phật lòng : - Sao lại phiền ? Nói thế không sợ anh buồn à ? Dứt lời anh đứng sát vào ghế, giọng tha thiết : - Anh có trách nhiệm theo giúp đỡ, hướng dẫn mọi sinh viên thực tập, chớ đâu phải chỉ riêng em . Nhưng thật lòng mà nói, chỉ với em, anh mới hứng thú và hào hứng khi . . . cầm tay chỉ việc. Gia Uyên lém lỉnh : - Ồ . . . không cần anh cầm tay chỉ việc đâu . Nguy hiểm lắm ! Hoàng đưa đẩy : - Chả biết anh nguy hiểm hay em nguy hiểm đây nữa . .. Uyên lấp lửng : - Cái máy tính nguy hiẻm đó ! Chạm vào em, nó giật đấy ! Hoàng tỉnh bơ cầm lấy tay Uyên : - Có gì chết chung . Anh không sợ đâu ! Uyên liền nhấn nhẹ vào một nút trên bàn phím . Hoàng giật mình lùi lại : - Trời ơi ! Cái máy này mad rồi . Nguy hiểm thật ! Sao không để anh cho người đổi máy khác ? Gia Uyên thích thú nhìn vẻ hốt hoảng của Hoàng . Cô chỉ tay vào nút tắt mở và bảo : - Em đã nói mà anh không tin . Hôm đầu tiên nó làm em điếng hồn đó . Nhưng chỉ có nút khởi động này chạm điện thôi . Chi Thư chủ nhân của máy đã dạy em khắc phục rồi. Hoàng cau mày : - Khắc phục kiểu gì mà nó giật anh một cái muốn té vậy ? Uyên cầm cây viết nhấn vào nút khởi động và nói : - Biện pháp tạm thời nhưng vẫn chưa an toàn, anh thấy chưa ? Hoàng chống nạnh : - A ! Vậy là lúc nãy em cố tình chơi anh . Xem ra cái bẫy tự vệ này ghê gớm thật ! - Nhưng đâu phải lỗi tại em . Em đã báo trước rồi mà ! Nếu quan tâm đến sinh mạng của nhân viên, anh nên cho kiểm tra lại toàn bộ máy tính trong công ty đi ! Hoàng gật gù : - Đề nghị hay ! Anh sẽ cho kiểm tra ngay . Còn bây giờ em tạm thời đừng sử dụng máy này nữa . Lỡ có chuyện gì, anh không sống nổi đâu. Mặt Uyên đỏ bừng : - Ăn thua gì tới anh cơ chứ ! Hoàng trầm giong : - Có ăn thua hay không em thừa biết mà ! Dù em luôn tỏ thái độ, anh vẫn không nản đâu. Gia Uyên im lặng . Từ ngày vào công ty của gia đình Hoàng để thực tập tới nay, cô được anh quan tâm đặc biệt đến mức đám bạn cùng đi phải ghen tỵ . Dầu cô cố giấu, bọn chúng cũng biết rằng ba cô và gia đình Hoàng là chỗ thâm giao, do đó cô đương nhiên có nhiều lợi thế hơn chúng . Gia Uyên rất khó chịu vì những lời xầm xì sau lưng đó, cô cố tránh gặp Hoàng trong công ty, trái lại anh luôn chứng tỏ cho nhân viên dưới và đám bạn của Uyên thấy anh là người yêu của cô. Con gái nghĩ cũng lạ . Dù không chấp nhận tình cảm của Hoàng, Uyên vẫn hãnh diện khi được anh đeo đuổi trước sự ghanh tỵ của đám bạn gái . Gia Uyên càng đỏng đảnh làm cao, Hoàng càng cố công chìu chuộng . Anh làm cô quên khuấy hình bóng ngạo mạn, lạnh lùng của hắn . Gã đàn ông ấy cũng mất tăm y như rằng gã chưa bao giờ xuất hiện . Ngoài tấm hình với cái nhíu mày khó chịu và ánh mắt lãnh đạm ra, Uyên không hiểu gì thêm về hắn cả . Cuối cùng cô đã mím môi bật quẹt đốt hắn đi . Xem như hắn không hề tồn tại . Câu chuyện tình yêu do hắn kể hoàn toàn là bịa đặt vì Hoàng đã khẳng định rằng Huệ Linh đã lấy anh Dân của mình cách đây bốn năm và đã sang Mỹ từ lâu rồi . Do đó không thể nào chuyện bị tai nạn giao thông đến mức thiệt mạng mới đây hơn một năm được. Giọng Hoàng vang lên đưa cô về thực tại : - Đi ăn cơm với anh nhé Uyên. Gia Uyên ngập ngừng : - Không về ăn trưa, dì Năm sẽ nhằn thấu xương. Hoàng hạ giọng như nài nỉ : - Anh sẽ điện thoại xin phép, thế nào dì Năm cũng đồng ý . .. Gia Uyên nũng nịu : - Em thích ăn cơm bụi hà ! Nếu anh cùng sở thích thì em mới đi. Hoàng tươi ngay nét mặt : - Đây là sở thích rất đáng yêu . Anh đi cùng em là điều đương nhiên . Khu này có nhiều quán mang tiếng là bụi nhưng ăn được lắm . Nhiều khi trưa không về nhà, anh cũng vào đó để nạp năng lượng . .. Gia Uyên chợt hỏi : - Anh đi một mình à ? Hoàng hơi khựng lại : - Chớ . . . đi với ai bây giờ ? Uyên cong môi : - Em thấy các nhân viên nữ trong công ty đều trẻ trung xinh xắn . Anh không chọn được người nào đi chung sao ? Khoanh tay đầy ngạo mạn, Hoàng nói : - Rớ vào các cô ấy phiền lắm . Vả lại anh phải giữ tư cách của mình chứ ! Cậu chủ léng phéng với nhân viên là điều tối kỵ trong công ty của gia đình anh, em không phải lo ! Gia Uyên chớp mắt : - Em lo gì cơ chứ ! Anh nói kỳ thật ! Hoàng cười : - Để anh điện thoại cho dì Năm . .. Gia Uyên gật đầu . Cô lấy trong túi ra chiếc lược nhỏ và chiếc gương soi . Ngắm lại gương mặt, chải sơ mái tóc, Uyên tạm hài lòng với dáng vẻ bên ngoài của mình. Không phải chờ lâu, Hoàng đã trở lại, giọng vui vẻ : - Dì Năm đồng ý rồi . Dì ấy còn bảo anh nên thường xuyên đưa em đi ăn nữa kìa. Gia Uyên hỉnh mũi : - Em sẽ về hỏi lại xem đúng không mới được. Hoàng nói : - Đa nghi không hẳn là xấu . Nhưng nghi ngờ anh, thật không nên chút nào ! Gia Uyên nghiêng đầu : - Chính anh đã bảo em đừng nên tin lời đàn ông mà ! Chẳng lẽ anh không phải là đàn ông ? Hoàng giơ tay lên : - Anh chịu thua ! Uyên thích thú đi bên anh . Hai người đi bộ tới cái quán khá khang trang gần đó . Gặp giờ cao điểm, quán đông nghẹt khách . Vất vả lắm Hoàng mới tìm được bàn trống tuốt ở trong . Anh mau mắn gọi thức ăn . Hai người vừa nhân nha bên dĩa cơm vừa nói trăm ngàn thứ chuyện trên đời. Lần đầu tiên Gia Uyên thấy Hoàng có vẻ hợp với mình . ễt ra anh và cô cùng chung sở thích về âm nhạc . Hoàng kể vanh vách những topten nhạc nước ngoài mà Uyên mê nhất kèm theo lời hứa sẽ tặng cô một dĩa C .D . mới nhất của nhóm Spice Girls. Đang hưng phấn vì lời hứa của Hoàng, Uyên chợt nghe giọng người phục vụ vang lên : *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Trưa nay đông quá, phiền anh chị ngồi chật một tý nhé . . . mỗi bàn ngồi tới ba người. Ngẩng lên, Uyên sửng sốt khi bắt gặp đôi mắt có cái nhìn dửng dưng cố hữu của hắn . Tim đập mãnh liệt, Gia Uyên khẽ gật đầu chào hắn . Hắn đáp lại bằng cái cười lạnh lẽo rồi thản nhiên rút khãn giấy chùi nĩa muỗng. Vẻ mất tự nhiên của Gia Uyên không thoát khỏi đôi mắt giả đối của Hoàng . Anh vội vã ăn và nói : - Chúng ta ăn nhanh rồi đi thôi ! Khanh nhếch môi : - Nếu vì không muốn ngồi chung với tôi mà anh để cô bé này mắc nghẹn thì tệ quá ! Nghe giọng Khanh châm chọc, Hoàng nổi cáu : - Xin lỗi ! Tôi không hoan nghênh người khác chen vào chuyện của mình. Khanh tỉnh bơ : - Trời đánh tránh bữa ăn . Nếu đi ăn cùng vợ sắp cưới, tôi nhất định không xử sự thiếu tế nhị như anh. Tự nhiên Uyên buột miệng : - Nếu là người tế nhị, khi thấy chúng tôi, ông đã tìm cho mình chỗ khác rồi ! Khanh im lặng . Anh chờ người phục vụ để thức ăn lên bàn và bước đi rồi mới nói : - Tôi đâu hứng thú gì khi phải làm kỳ đà . Khổ nỗi trong quán đã hết chỗ, và tôi cũng không có thời gian chờ đợi . .. Dứt lời, Khanh thản nhiên cúi xuống phần cơm của mình . Vẻ khinh khỉnh của anh làm Gia Uyên thấy nghẹn ở ngực và Hoàng thấy nóng ở mặt . Cả ba người rơi vào sự im lặng nặng nề, khi xung quanh vẫn ồn ào như chợ vỡ. Bỏ không ăn hết phần, Uyên chụm môi hút nước ngọt trong ly rồi rút khăn kín đáo chùi miệng . Trái tim vừa đập hỗn loạn của cô đã lắng dịu trở lại . . . rõ ràng trong mắt hắn cô không là gì hết . Vậy mà cô lại nuôi hy vọng . . . Hừ ! Vỡ mộng rồi cũng nên . .. Nắm tay Hoàng gặt nhẹ, Uyên âu yếm : - Mình đi thôi anh ! Rồi không thèm nhìn hắn dù chỉ nhìn bằng đuôi con mắt, Gia Uyên để Hoàng dìu mình đi trông thật tình tứ. Ra tới đường, cô giật tay lại và đi sát vào hàng hien của các tiệm buôn. Hoàng nhíu mày : - Sao thế ? Uyên lắc đầu không trả lời, Hoàng khó chịu : - Hình như giữa em và gã đó có gì không ổn . Chẳng lẽ dạo này hắn vẫn còn lảng vảng dưới khung cửa sổ nhà em ? - Đâu có ! Mat Hoàng ánh lên tia nghi ngờ : - Vậy thì tốt ! Lỡ gặp hắn, em nên tránh xa ra ! Gia Uyen đá viên sỏi nhỏ : - Hừ ! Anh nói nghe hay lắm ! Như trường hợp vừa rồi thì tránh bằng cách nào đây ? Hoàng phân bua : - Trường hợp vừa rồi là ngoại lệ . Ý anh muốn nói em đừng tạo cơ hội cho hắn tiếp cận. Gia Uyên đưa tay ngắt chùm hoa giấy : - Anh khéo dặn dò ! Em đâu phải con nít ! Hoàng lại nhấn mạnh : - Theo anh nhận xét, hắn không phải người tốt đâu ! Gia Uyên xoay chùm hoa đỏ : - Nhưng cũng chưa chắc là người xấu. Mặt Hoàng xụ xuống : - Em vẫn còn giữ ý bênh vực hắn à ? Gia Uyên xé vụn cánh hoa : - Anh buồn cười thật ! Tại sao em lại bênh vực anh ta chứ ! Hoàng gằn giọng : - Vì trong cách nói em vẫn còn tin câu chuyện hắn từng bịa ra. Gia Uyên mím môi : - Dựa vào cơ sở nào mà anh nói thế ? Rõ ràng anh có ác cảm với hắn nên có thành kiến luôn với em. Hoàng xuống nước : - Tại anh lo cho em mà ! - Nhưng cách lo của anh chỉ khiến em khó chịu. - Anh xin lỗi vậy ! Gia Uyên lặng thinh bước đi, Hoàng lẽo đẽo theo sau . Bỗng dưng Uyên lại giận dỗi hết sức vô cớ khi tưởng tượng ra cảnh hắn đang bình thản ngồi trong quán và từ tốn ăn cơm một cách ngon lành. Đang cắn một miếng bom và nhai ngon lành, Gia Uyên chợt nghe có tiếng chuông cửa : - Chắc ba về ! Vừa nghĩ thầm, cô vừa bỏ chân không chạy băng qua sân cỏ ra mở cổng và ngỡ ngàng khi thấy . . . hắn đang đứng trước mặt mình với nụ cười ngạo mạn trên khóe môi. Trợn mắt nuốt miếng bom xuống, Gia Uyên ấp úng : - Có . . . có chuyện gì ? Khanh chợt thấy buồn cười trước dáng vẻ chân đất miệng nhai của Gia Uyên . Anh lơ lửng : - Có chuyện . . nhưng vào nhà tôi mới nói. Thấy Gia Uyên còn lưỡng lự, anh hất hàm : - Còn phân vân à ? Tôi mang điều tốt đẹp đến cho Uyên . Nếu không muốn nhận, tôi về vậy ! Gia Uyên luống cuống lên : - Ồ . . . đâu có . . . mời . . . mời ông vao ! Khanh chậm rãi bước theo sau Uyên, dù không muốn, mắt anh vẫn đăm nhìn đôi gót chân nhỏ xíu, trắng hồng đang băng băng đi như lướt trên thảm cỏ xanh mềm. Tới cái ghế đá đặt gần gốc mai chiếu thủy li ti bông trắng, Khanh nói : - Chúng ta noó chuyện ở đây tiện hơn. Uyên ngập ngừng : - Vậy thì mời ông ngồi ! Dứt lời cô chạy tuốt vào nhà, bỏ mặc Khanh một mình với hương thơm dìu dịu của hoa . Anh bâng khuâng nhặt một nụ dưới đất và tẩn mẩn ngắm nghía. trước kia Huệ Linh từng khoe quanh sân vườn nhà cô chỉ trồng toàn mai chiếu thủy . Loài cây này nở hoa quanh năm, nên hầu như giấc ngủ hàng đêm của cô được ướp bằng hương hoa. Bây giờ hoa vẫn rơi đầy, hương vẫn vờn quanh nhưng người thì không còn nữa. Khanh bồi hồi nhìn khu vườn im đến não nùng rồi tưởng tượng ra lúc Huệ Linh từng dạo khắp nơi đây . Anh chưa bao giờ được vào nhà Huệ Linh . Cuộc tình của hai người vừa được một tháng thì vĩnh viễn chia xa để suốt cuộc đời còn lại Khanh phải sống trong ray rứt buồn đau. người ta thường bảo "tình trong giây phút mà thành thiên thu" thật không sai. Với Khanh đó là thiên thu sầu khổ, thiên thu cách biệt, thiên thu ân hận . .. Giọng Gia Uyên vang lên cắt ngang dòng hồi ức của Khanh : - Mời ông dùng nước ! Anh gượng cười và khách sáo nói : - Cám ơn ! Nhìn quanh khu vườn lần nữa, Khanh bâng quơ : - Không ngờ nơi này nhiều mai chiếu thủy hơn cả sự tưởng tượng của tôi. Gia Uyên ngạc nhiên : - Bộ Ông chưa vào nhà này lần nào à ? Khanh lắc đầu : - Chưa ! Uyên tròn mắt : - Sao lạ vậy ? Khanh chậm rãi đáp : - Ba của Huệ Linh rất khắt khe, chúng tôi vẫn chưa công khai quan hệ của mình, nên tôi chưa bao giờ vào nhà cô ấy. Gia Uyên tò mò : - Vậy mỗi lần đi chơi phải hẹn chỗ khác à ? Mắt Khanh thoáng xa xăm : - Tôi đợi Huệ Linh trước hiên ngôi nhà vẫn đóng kín cửa bên kia đường . Nơi mà tôi có thể trông thấy cô ấy qua khung cửa. Uyên tấm tắc : - Cứ y như Romeo, Juliet không bằng . Từ giờ trở đi, tôi sẽ gọi ông là Romeo thay cho cái tên ông vẫn giấu kín vậy. Khanh nhún vai : - Tùy ý cô bé ! Gia Uyên trở lại câu chuyện : - Tôi vẫn chưa biết ông tìm tôi để làm gì ? Khanh hạ giọng : - Có vội lắm không khi Uyên muốn tôi nói ngay lý do đến đây? Uyên vò nát cái lá mai trong tay : - Nhanh hay chậm gì ông cũng phải nói mà ! Thôi thì nói trước đi ! Khanh ngập ngừng : - Nhưng nói xong là hết chuyện rồi . Tôi không muốn về sớm . .. Gia Uyên bĩu môi : - Xí ! Làm như ông hiền lắm vậy ! Còn ức tỷ chuyện đang chờ ông phịa tiếp đây ! Khanh nhíu mày : - Phịa ? Tôi đã nói dối cái gì thế ? Gia Uyên tuôn một hơi ấm ức : - Toàn bộ câu chuyện về Huệ Linh là chuyện phịa . Thật ra ông muốn gì ở tôi mà phải nói dối như vậy . Có phải ông muốn vào ngôi nhà này không ? Bây giờ ông đã vào tới đây rồi . Sợ ai mà không thành thật khai báo chứ ? Khanh sa sầm mặt : - đúng là làm ơn mắc oán . Nếu biết cô . . . dữ dằn như vậy, tôi thà bỏ mặc cái ví của cô cho dân bụi đời nó nhặt. Vừa nói anh vừa rút trong túi áo ra cái ví da nhỏ xíu dùng để đựng giấy tờ của phụ nữ. Thay vì đưa tận tay Uyên, Khanh dằn nó xuống ghế đá : - Co lẽ tôi đã lầm lẫn ! Xin chào vậy ! Lúc Gia Uyên còn đứng ngẩn ra vì bất ngờ thì Khanh đã dằn gót bước nhanh ra cửa . Vừa lúc ấy Hoàng phóng xe vào. Anh hấp tấp dựng chống chiếc Dream lên và hất hàm : - Anh vào đây làm gì ? Khanh gằn giọng : - Anh không đủ tư cách hỏi tôi câu đó. Hoàng sấn tới : - Tôi cấm anh bám theo Gia Uyên. Khanh chế giễu : - Tại sao ? Vì anh sợ mất cô bé à ? Thật buồn cười ! Tình yêu không có cánh nhưng nó biết lựa chỗ để đậu, cũng như dễ dàng bay đi nếu anh làm nó khó chịu . Tôi chưa bao giờ bám theo Gia Uyên, và cũng chưa bao giờ làm cô bé khó chịu như anh . Chào nhé ! Hoàng nghiến răng nắm vai Khanh ghịt lại . Anh liền đưa tay lên gạt ra . Hai người đàn ông gườm nhau bằng đôi mắt tóe lửa làm Gia Uyên sợ. Cô dậm chân hét lên : - Trời ơi ! đừng đánh nhau mà ! Khanh phủi tay : - Có sạch sẽ gì khi phải chạm vào kẻ khác. Hoàng tức sôi máu, anh chưa kịp phản ứng, Gia Uyên đã kéo anh lại. Hoàng cau có nhìn theo dáng lững thững như đang đi dạo của Khanh khuất sau cánh cổng. Quay sang Gia Uyên, Hoàng trút giận : - Sao lại để anh ta vào nhà ? Uyên đưa cái ví ra : - Anh ta mang trả cho em . Thì ra hôm trước nó rơi trong quán cơm. Hoàng lầu bầu : - Hừm ! Nó rơi hay bị móc, ai mà biết. Gia Uyên khó chịu : - Rõ ràng anh có ác cảm với người ta nên vừa rồi mới làm ầm ĩ như thế . Sau này lỡ gặp lại hắn, em không biết phải nói sao cho khỏi quê. Hoàng trừng mắt với Uyên : - Em còn mong sẽ gặp lại hắn nữa à ? Uyên mân mê cái ví : - Thêm một người bạn có gì đâu không tốt ? Ngồi phịch xuống ghế đá, Hoàng quyền hành : - Anh không muốn em gặp lại anh ta . Dù chỉ gặp trong tưởng tượng. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Gia Uyên khoanh tay : - người ta mang đồ tới trả, em chưa kịp cám ơn, anh đã gây xích mích, bây giờ lại cấm đoán em . Em chả là gì để phải làm theo ý anh hết. Hoàng nhỏ nhẹ : - Anh đâu dám cấm đoán hay bắt em chiều ý . Nhưng tính em trẻ con, dễ tin người nên anh lo cho em bị tên cù` bơ cù bất, không rõ gốc gác ấy gạt . Chính vì lo nên vừa rồi anh có nóng nảy . .. Gia Uyên bướng bỉnh : - Anh khỏi phải phân bua ! Em mệt lắm rồi ! Vẫn giọng ngọt ngào, Hoàng tiếp tục nói : - Anh không phân bua, nhưng nói thật ngoài bác đạt ra, không ai lo cho em bằng anh đâu . Nửa tháng thực tập đã qua, anh hết lòng vì em, ai cũng thấy, chỉ riêng em là thản nhiên như không biết . Với anh điều đó thật bất công. Gia Uyên có vẻ ngỡ ngàng : - Anh đang kể với em đấy à ? Hoàng lưỡng lự : - Anh chỉ nhắc để em tập trung hơn nữa vào việc thực tập, nếu không anh khó có cơ sở để phê tốt vào hồ sơ thực tập của em. Gia Uyên nóng mặt : - Nói thế nếu không có anh giúp, em chả làm nên cơm cháo gì à ? được rồi ! Sang giai đoạn hai, em sẽ đổi công ty khác để khỏi phiền anh. Nói dứt lời cô chạy một mạch lên lầu . Vào phòng mình, Uyên nằm lăn ra giường và mở chiếc ví ra xem xét . .. Tất cả vẫn còn y nguyên . Từ thẻ sinh viên, giấy chứng minh nhân dân, bằng lái xe và cả tờ một trăm đô cô thường kèm theo để dằn túi. Thở dài một cái, Uyên lại để tâm tưởng trôi về đâu ấy ! Lần nào hắn xuất hiện Hoàng cũng có mặt để cản mũi, rốt cuộc cô vẫn không sao khai thác về con người hắn được. Nếu chuyện hắn kể là thật, Uyên sẽ cho biết hắn đã lầm Huệ Linh với cô gái nào khác . Còn nếu hắn bịa, cô sợ gì mà không . . . lên lớp hắn một trận chứ. Bỗng dưng Uyên nhớ tới cu .m từ : "Cù bơ cù bất, không rõ gốc gác" mà Hoàng vừa ám chỉ hắn . "Không rõ gốc gác" thì đúng rồi, nhưng còn : "Cù bơ cù bất" cần phải xem lại vì trong mắt Uyên hắn rất phong độ . Khổ nỗi cái phong độ ấy không đánh bật được cái gốc gác cần phải làm rõ của một người. Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ rồi tiếng Hoàng vang lên : - Gia Uyên ơi ! . . . Cho anh xin lỗi. Cô mím môi lặng thinh mặc kệ Hoàng tiếp tục nỉ non bên ngoài . Lần này Uyên phải tỏ thái độ cho Hoàng biết cô không phải dễ . . . bắt nạt như anh tưởng . Nếu được, Uyên sẵn sàng ngoảnh mặt làm ngơ một cách triệt để để Hoàng . . . nản mà rút lui vô điều kiện. Vùi đầu vào gối một hồi, Gia Uyên không nghe bên ngoài còn động tĩnh gì nữa . Tới cửa sổ, cô nhìn xuống sân, chiếc Dream đã biến mất . Cô cảm thấy nhẹ nhõm vì Hoàng đã bỏ về rồi. Thay quần áo, Uyên quơ cái ba lô đeo vào vai, nhảy từng bậc thang xuống nhà và dắt chiếc Spacy trắng ra đường. Lạng vài vòng cho thoải mái tâm trí, Uyên mới phóng tới nhà Tuệ My . Dạo này cô bé đóng cửa vẽ tranh còn kỹ hơn cao thủ võ lâm bế môn luyện chưởng . Uyên không tới thì thôi, đố ai đủ sức lôi My ra khỏi nhà. Bấm chuông và đợi một hồi lâu, Uyên mới thấy Tuệ My ló đầu ra. Con bé toe toét : - Vậy mà tao tưởng Duy nên phải sửa soạn lại . . . dung nhan mất mấy phút. Đẩy xe vào sân, Uyên nói : - Tao tưởng mày ngủ quên. My nhún vai : - Xời ! Làm gì có thời gian để ngủ mà quên . Tao đang chờ Duy mà. Gia Uyên tự ái : - Nói vậy tao về để mày tiếp tục chờ người yêu, nếu không lại bảo tao phá đám. My nhăn nhó : - Khổ quá ! Duy tới vì công việc, mày nghĩ đi đâu vậy. Thả người xuống salon, My lim dim mắt : - Nếu mày không ghé, tao chưa buông cọ đâu . Đôi lúc chả hiểu mình vì cái gì mà làm việc sống chết thế này. Uyên ái ngại : - Đã sắp xong chưa ? - Xong đợt tranh này lại tới đợt khác . Cứ xoay nhu đèn cù, chóng cả mặt. Gia Uyên lên giọng dậy đời : - Phải dành thời gian nghỉ ngơi, thư giãn và đi chơi với bồ chứ ! Không khéo lão Duy xù mày đó. Tuệ My cười : - Ổng cũng làm việc bở hơi tai, làm gì có thời gian để xù tao . Thời buổi công nghiệp mà, yêu nhau thôi cũng đủ bận bịu lắm rồi . Nếu phải xù để đi lại từ đầu với một người khác, tao nghĩ chắc mệt lắm. Gia Uyên trón mắt : - Phải mày không vậy ? Nghệ sĩ gi không lãng mạn chút nào. Tuệ My cong môi : - Đùa với mày thôi . Nói thử xem dao này . . . lãng mạn tới đâu rồi ? Gia Uyên nhếch mép : - Lãng mạn tới cùng cực . Tao làm mất cái ví giấy tờ, hắn nhặt được và đem đến tận nhà đế trả . Mày thấy có thú vị không ? My trầm trồ : - Chuyện đời có sự ngẫu nhiên đến thế à ? Rồi tiếp theo thi sao ? Uyên chép miệng : - Tao chưa kip nói cám ơn Hoàng đã tới và . . . lên gân với hắn . Thế là xong ! Tao vẫn chưa biết . . . tên chàng, tuổi chàng. - Rõ chán ! mày . . . đúng là : "Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng Người thi không bắt bóng được bao giờ ". Gia Uyên thán phục : - Hay that ! Lúc nào, cảnh ngộ nào mày cũng . . . đọc thơ được . Lẽ ra mày là thi sĩ đúng hơn la hoa. sĩ. Tuệ My hỉnh mũi : - Nói chung tao là nghệ sĩ chính cống nên làm thơ hay vẽ tranh gì cũng được tuốt . Chính vì vậy tranh của tao được khen là có nhiều chất thơ. Gia Uyên ngơ ngác đầy . . cố ý : - Chất thơ đó nằm ở đâu ? Sao tao không thấy nhỉ ? My lơ lửng : - Cũng may là mày không thấy . Nếu không mày đã chôm mất của tao rồi . Nè ! Nói thật đi ! Đến chơi hay muốn tâm sự rồi nghe quân sư chỉ dậy điều gì ? Gia Uyên thảng thốt : - Trước là đến thăm, sau là có tí việc muốn nhờ vả. - Việc gì chứ ? Uyên gãi đầu : - Tao không tiếp tục thực tập ở công ty của Hoàng nữa . Qua giai đoạn hai, mày có thể giúp tao chuyển sang công ty của Duy không ? Tuệ My ngần ngừ : - Chuyện này phải hỏi Duy rồi tao mới có thể trả lời . Nhưng sao đang yên ổn, mày lại chuyển tới dổi lui cho mệt hả ? Gia Uyên chống cằm : - Tao không muốn lệ thuộc Hoàng . Chưa là gì mà anh ta đã kể công lo lắng cho tao, trong thời gian thực tập . Với lại tao không muốn dấn sâu vào tình cảm với Hoàng. Tuệ My ngao ngán : - May đúng là không có lập trường . Trước kia cứ chê anh ta thậm tệ, rồi mới đây lại anh anh em em, đi ăn chung, đi chơi chung trông tình tứ chán, bây giợ lại . . lại . . . May đã nghĩ kỹ chưa ? Đừng giữa chừng thay đổi làm tao mất uy tín đó ! Uyên đáp gọn lỏn : - Rồi ! - Vậy tao sẽ nói với Duy . Nghe đâu ông anh Hai vừa từ nước ngoài về đã tham gia giàn lãnh đạo . Chả biết Duy còn được toàn quyền quyết định mọi việc như trước không nữa. - Bộ anh Hai của Duy hắc ám lắm à ? Tuệ My nói : - Tao mới gặp một lần . Bề ngoài anh ta có vẻ lạnh lùng khó gần lắm chớ không cởi mở, nồng nhiệt như Duy. Uyên tủm tỉm : - Có cần khen bồ lộ liễu như thế không ? Tuệ My nhăn mặt : - Tao chưa nói hết má, mày đã nhảy vào . . họng rồi. Chăm chú nhìn Uyên, Tuệ My nói : - Hừm ! Mẫu người thiếu chín chắn, sớm nắng chiều mưa như mày cần có một người mặt sắt như anh Khanh trị mới nên thân . Tao sẽ uốn cong ba tấc lưỡi nhờ Duy nhận mày vào công ty thực tập để có dip đụng độ anh Hai Khanh cho mày trưởng thành . Chỉ sợ lúc ấy mày lại quay về duoi trướng của lão Hoàng thi không gi quê độ bằng. Gia Uyên dài giọng : - Tráng sĩ một đi không trở lại . Tao không tệ như mày nghĩ đâu ! - Vậy thì tốt ! Uyên bỗng ngập ngừng : - Nè ! mày có điều tra được thêm gì về Huệ Linh không My ? Tuệ My lắc đầu : - Chưa ! Bà Cẩm Tú đi học bồi dưỡng gì đó tận Nha Trang . Từ hôm về tới nay tao đã gặp bả đâu mà điều tra hộ mày . Nhưng mày dẹp ba cái chuyện ấy đi . Gã đàn ông đó nói láo đấy ! Tao dám chắc hắn có ý đồ xấu với mày. Gia Uyên khó chịu : - Mày cũng đa nghi và luôn nhìn người khác qua cặp kính đen y như Hoàng . Nếu có dịp gặp, tao tin mày sẽ nghĩ khác về hắn. Đứng dậy Uyên nói : - Thôi tao "biến", không phiền mày với Duy . Nhưng nhớ điện cho tao biết xem Duy có chịu nhận tao về công ty không đó. Tiễn Uyên ra cửa, Tuệ My cười : - Yên chí đi ! Tao sẽ cố hết mình, hy vong lão anh Hai mặt sắt ấy sẽ nể nang nhà họa. sĩ này đôi chút. Chiều xuống rồi . Mặt trời đỏ rực trông vừa đẹp vừa buồn làm sao ! Uyên không phải là nghệ sĩ như Tuệ My để có thể đọc thơ, phác họa cảnh sắc này . Cô chỉ biết cảm nhận, và cô đang cảm nhận chưa bao giờ mình lẻ loi cô độc như bây giờ *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Hoa Hồng Sương Sương (tiếp Theo).... | thanh mai | Hình ảnh | 5 | 05-27-2008 11:04 PM |
| Hiếu Đạo Theo Hạnh Nguyện Bồ Tát Địa Tạng (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 04-13-2008 02:22 PM |
| Theo em xuống phố trưa nay... | le hen | Hình ảnh | 7 | 01-30-2008 09:43 AM |
| Yêu dấu tan theo _ Trịnh Công Sơn | mmt | Lời nhạc | 0 | 10-28-2007 08:13 AM |
| Bói Theo Số | Tocnautigon | Bói toán phong thủy | 13 | 05-11-2007 04:16 PM |







Linear Mode
