Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Truyện tiểu thuyết
Reload this Page Theo Gót Chân Tình - Nguyên tác của Trần Thị Bảo Châu
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#21 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Hoàng gật đầu :
- Ngoài bún bò, họ còn có bò 7 món dành cho dân nhậu . Thỉnh thoảng buồn anh và đám bạn cũng ghé đây lại rai.
Gia Uyên bỗng đổi ý :
- Em không ăn bún bò nữa đâu !
Hoàng ngạc nhiên :
- Sao lại thế ?
Uyên cong môi vòi vĩnh :
- Em muốn . . . nhậu bò 7 món với anh ! Nhậu với bia đàng hoàng à nha !
Hoàng lắc đầu nguây nguậy :
- Không được ! Nhậu rồi làm sao đi karaoke ?
- Thì khỏi đi !
Nhìn Uyên chăm chăm, Hoàng nói :
- Bữa nay em thật lạ, nhưng anh không chiều em được . Dì Năm đã dặn rồi ..
Gia Uyên hơi dỗi :
- Anh không chiều thì thôi . Cần gì phải đem dì Năm ra dọa em.
Hoàng mềm mỏng :
- Anh không có ý đó . Nhưng em nghĩ xem, ai lại đưa bạn gái vào quán để nhậu . Bọn đàn ông trong đó sẽ nhìn em ra sao ?
Gia Uyên im lặng . Sau cùng cô ngoan ngoãn theo Hoàng vào quán.
Vừa keo ghế cho Uyên ngồi, anh vừa giải thích :
- Quán này chia làm hai . Bên trong là của các bợm nhậu . Anh đưa em tới bàn này là đúng chỗ rồi, đừng tò mò liếc vào trỏng làm chi.
Gia Uyên nhún vai :
- Tò mò là tính cách của em . Lẽ ra anh đừng đưa em tới cái quán đa chức năng này để rồi ngăn này cấm kia . Phiền quá !
Hoàng lắc đầu nhìn Uyên . Anh chúa ghét con gái đỏng đảnh, nhưng sao lại không ghét được Gia Uyên mới khổ.
Anh chống tay đắm đuối nhìn Uyên . Cô nhỏ ngông nghênh lạ, trông thật muốn véo . Vừa lúc ấy Hoàng thay đổi mắt Uyên bỗng tròn xoe và nhìn đăm đăm vào bên trong . Cái nhìn bằng tất cả hồn vía của Uyên khiến anh phải nhìn theo và thấy gã đàn ông từng đứng dưới cửa sổ nhà Uyên.
Máu nóng trong người Hoàng chợt bốc lên hừng hực . Anh cố ghìm sự bất bình xuống bằng một câu đừa :
- Dường như ở đâu có em xuất hiện là có hắn . Hữu duyên thật ! Nhưng hãy chú ý coi chừng cái ví để chúng móc mất lúc nào chả hay đấy !
Gia Uyên mỉm cười . Nhưng không cười vì câu đùa của Hoàng mà cười với Khanh . Nụ cười rạng rỡ của cô làm Hoàng hẫng.
Anh tức điên lên khi thấy anh ta đỏng đảnh bước về phía mình . Rồi bằng giọng kẻ cả, anh ta lên tiếng :
- Hai người trông thật hạnh phúc !
Hoàng đang khó chịu vì giọng điệu như đã quen biết nhau lắm của hắn, thì lại nghe tiếng Gia Uyên ngập ngừng :
- Anh cũng thích bún bò Huế à ?
Khanh đáp :
- Khi có người yêu đi cùng, tôi sẽ chọn món đó . Còn sô lô thế này thì phải chọn bảy món bò cho không cô đơn.
Uyên khảng khái :
- Nếu là con trai, tôi sẵn sàng cùng anh chén bò 7 món cho có bạn rồi ..
Mắt Khanh ánh lên một tia ấm áp khác thường . Anh mỉm cười lich lãm :
- Cám ơn sự nhiệt tình đó ! Không làm phiền hai người nữa.
Khanh chưa quay đi, Hoàng đã đứng dậy giọng hằn học :
- Anh đúng là mất dạy nên mới bám theo Gia Uyên . Hừm ! Anh không có cơ hội đâu !
Miệng Khanh hỏi nhếch lên đầy ngạo mạn :
- Giữa chúng ta đã có quá nhiều chuyện không hay, tôi không muốn kết thêm thù hận nữa . Nhưng anh nên nhớ, cái gì cũng có giới hạn, đừng chọc tôi nổi nóng đấy.
Hoàng cười khảy :
- Anh là cái thớ gì mà hăm dọa tôi ?
Gia Uyên đứng chen vào giữa, cô kéo tay Hoàng :
- Trời ơi ! Anh cứ như vậy hoài, kỳ quá ! Anh Khanh đây là giám đốc công ty Rạng Đông, nơi em đang thực tập đó !
Những lời Uyên nói khác nào đổ dầu vào lửa, Hoàng sôi máu lên khi nhớ tới mối hận cũ :
- Đúng là cha nào con nấy.
Kiểu mắng quơ đũa cả nắm của Hoàng xúc phạm nặng đến Khanh . Anh gằn từng tiếng :
- Chuyện nào ra chuyện đó . Tôi yêu cầu anh phải xin lỗi tôi vì câu xuyên tạc vừa rồi.
Hoàng mím môi :
- Tôi có nói sai đâu mà xin lỗi.
Khanh tái mặt nhào tới tống một cú đấm hết sức bình sinh về phía Hoàng . Gia Uyên la lên thất thanh . Trong một tích tắc hốt hoảng, chả hiểu sao cô lại lao tới trước và lãnh đủ miếng đòn thù sấm sét của Khanh.
Anh bàng hoàng vì bất ngờ và kinh hãi khi thấy Gia Uyên ngã vào người Hoàng . Quên cả hận thù, hai gã đàn ông cũng gào to tên Uyên . Hoàng rú lên khi thấy máu mũi cô chảy túa ra . ..
Nhiều người trong quán ào tới lăng xăng ồn ào . Người ta bắt Uyên nằm dựa vào ghế, mặt ngước lên trời rồi lấy khăn lạnh đắp lên trán cô.
Khanh xót xa nhìn gương mặt bắt đầu sưng lên của Uyên.
Giọng anh khản đặc vì ân hận :
- Tôi thành thật xin lỗi !
Hoàng gầm gừ :
- Anh cút đi ! Nếu anh không xuất hiện thì đâu có chuyện gì.
Uyên rên rỉ :
- Đừng gây gổ nữa mà ! Hay là em chết cho vừa lòng hả dạ cả hai người ?
Khanh khổ sở :
- Uyên thấy trong người thế nào ?
Không thèm nhìn tới Khanh, cô thút thít với Hoàng :
- Đau ở mũi, miệng . . chắc là mặt em sưng to lắm rồi ! Hic . . . hic . . . ! Hổng biết đâu . . . Hic !
Hoàng vội dỗ dành :
- Mặt em không có sưng, đừng khóc mà nhỏ ..
Rồi như muốn chứng tỏ vị trí của mình, Hoàng nhẹ nhàng dùng khăn lau tí máu còn dính trên mặt Uyên, vuốt cho ngay những sợi tóc rối trên trán Uyên.
Cô có vẻ ngượng vì cử chỉ thân mật của anh, nhưng cũng không phản ứng.
Gượng ngồi dậy, Uyên nói :
- Em muốn về nhà !
Hoàng năn nỉ :
- Nằm nghỉ một chút nữa đã ..
Uyên làu bàu :
- Cho người ta đi qua đi lại nhìn à ?
Khanh nhỏ nhẹ :
- Tôi sẽ gọi tắc xi đưa Uyên về nhé !
Gia Uyên giận dỗi làm thinh . Cú đánh vừa rồi của anh làm có nổ đom đóm mắt, ù tai, choáng váng mặt mày đến mức té chúi vào người Hoàng . Tệ hại nhất là . . . lỗ mũi ăn trâd, đôi môi dập vào răng đã sưng vều lên rồi . Mặt mũi thế này trông chắc kinh lắm !
Vừa gượng đứng dậy, Uyên lại xiêu vẹo đổ vào Hoàng . Anh chàng được dịp đường hoàng choàng vai, ôm eo cô dìu đi.
Hoàng cao giọng cho Khanh nghe :
- Anh sẽ về bằng taxi với em . Không cần phiền tới hạng người đó !
Ra tới đường, Hoàng hiên ngang ngoắc chiếc taxi vừa trờ tới, chớ không thèm chiếc Khanh đã gọi sẵn.
Gia Uyên ngần ngừ rồi cũng chui vào xe, cô bắt đầu thấm mệt và ê ẩm khắp mặt nên cũng chả còn hơi sức đâu đòi hỏi . cô tựa người ra nệm xe, mắt nhắm nghiền nhưng vẫn nghe giọng Khanh gào theo :
- Tôi sẽ đến thăm Uyên ngay ...


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#22 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 9


Nhìn hộp Chocolate và hai đóa bạch trầm hương nằm e ấp trong giấy kiếng, Gia Uyên thấy mát cả ruột, nhưng cô vẫn làm khó dễ Khanh :
- Xì . . ! Đánh người ta cho đã tay rồi mua kẹo, mua hoa đến xin lỗi . Tôi đâu phải là con nít mà anh lấy keo để dụ.
Khanh ngọt hơn cả Chocolate :
- Anh không hề có ý . . . dụ em . Nhưng nếu không làm thế để bày tỏ tình cảm của mình, anh sẽ ray rứt đến bỏ ăn, mất ngủ vì cứ nghĩ mãi tới em.
Ngẩn ngơ hết vài giây vì sự thay đổi bất ngờ trong xưng hô của Khanh, Gia Uyên vội trấn tĩnh lại bằng thái độ bướng bỉnh :
- Ai là em của anh mà chuyển tông nghe ngọt quá vậy ?
Khanh lắc đầu :
- Anh không hề chuyển tông, lâu nay trong tâm trí anh vẫn gọi em xưng anh với Gia Uyên đấy chứ . Anh đã định xưng hô như thế khi chúng ta bắt đầu trò thực tập làm bạn . Ai ngờ sự cố xảy ra, em giận nên tránh mặt anh suốt 3 ngày . ..
Gia Uyên cong môi :
- Tôi định không thèm gặp anh luôn đó . Ai dè anh ngoan cố đến mức ngày nào cũng bấm chuông làm phiền di Năm . Sợ dì ấy nhằn nên tôi mới . . mới . ..
Khanh tủm tỉm cười làm Uyên đỏ mặt . Khi anh cười, gương mặt anh trông khác hẳn . Những nét lạnh lùng, lãnh đạm thường ngày biến đâu mất . Thay vào đấy là sự quyến rũ đến chết người . ..
Gia Uyên gắt lên để che đi cảm xúc của mình :
- Sao lại cười người ta chứ ?
Khanh không trả lời, mắt anh lại đắm đuối nhìn, làm tim Uyên đập loạn trong lồng ngực.
Giong Khanh trầm đến mức như thì thầm :
- Từ giờ trở đi chúng ta là bạn nhé ?
Uyên trấn tĩnh :
- Bạn bè không nhiều cũng ít phải biết và hiểu nhau . Tôi có biết, có hiểu gì về anh đâu nào ?
- Thế em muốn biết gì về anh ?
Uyên chớp mắt :
- Muốn biết hết mọi chuyện của anh.
Khanh tựa lưng vào ghế u uẩn nói :
- Anh là một kẻ gặp nhiều bất hạnh trong cuộc sống gia đình cũng như tình cảm riêng tư . Kể ra thì dài rộng, nhưng lại chẳng gì vui.
- Tôi lại rất muốn nghe những chuyện buồn của anh . Từ những chuyện buồn, người ta dễ gần gũi và thông cảm với nhau hơn.
- Nếu thế, anh giữ mãi nỗi buồn, không ai chia sẻ làm gì . Anh sẽ kể để em gần gũi và hiểu anh hơn.
Trầm ngâm một chút, Khanh ngập ngừng :
- Anh sẽ bắt đầu từ đâu nhỉ ? Từ cái chết của mẹ anh vậy ! Mẹ anh là một phụ nữ nhỏ nhắn, yếu đuối . Sức khỏe của bà mong manh lắm, với chứng suy tim, bà có thế từ giã cõi đời này bất cứ lúc nào . Bởi vậy anh em anh không khi nào dám làm mẹ buồn, vì chỉ cần một xúc động nhỏ, trái tim của mẹ cũng có thể vĩnh viễn ngừng đập.
Giọng Khanh đều đều :
- Trong khi tụi anh cố gắng để mẹ được vui sống thì ba anh lại làm khác đi . Ông đã có nhân tình, và tệ hại hơn nữa người đàn bà ấy cũng đã có một gia đình, nhưng ba anh và bà ta vẫn lén lút quan hệ với nhau . Dù bọn anh giấu rất kỹ mẹ anh vẫn biết ..
Gia Uyên thắc thỏm :
- Và bác gái vì buồn bực nên đã qua đời ?
Khanh thở dài :
- Điều anh ân hận suốt đời là khi mẹ nhắm mắt anh không có bên cạnh.
- Lúc đó anh ở đâu ?
- Anh đang công tác ở Đà Nẵng . Khi về nhà thi người ta đã liệm mẹ rồi !
Gia Uyên bùi ngùi thương cảm . Cô vẫn nghe Duy nói Khanh rất yêu quý mẹ mình, bây giờ nhìn những nét dúm dó, đau đớn trên gương mặt anh, cô mới hiểu sâu hơn tình cảm đó.
Uyên tỏ vẻ thông cảm :
- Tôi cũng mất mẹ, nên hiểu rất rõ nỗi đau của anh . ..
Khanh lắc đầu :
- Em không hiểu đâu . Mất mẹ em chỉ đau thôi . Riêng anh ngoài nỗi đau còn mang nỗi hận . Anh hận người đã khiến mẹ mình bị đột quỵ mà chết không lời trăn trối.
Uyên ấp úng :
- Nghĩa là sao ?
Khanh bỗng đanh mặt lại :
- Bà Vân Huyền đã đến gặp mẹ anh . Chắc chắn bà ta là nguyên nhân khiến trái tim bệnh hoạn của mẹ không chiu nổi.
Gia Uyên chợt thấy nặng nề, cô nhớ tới bà Vân Huyền và bỗng buột miệng :
- Có đúng thế không ?
Khanh lạnh lùng :
- Bà ta đã nhận là có đến gặp mẹ, làm cho mẹ xúc động mà ! Nhưng bà ta không chịu tiết lộ đã nói gì với mẹ anh.
Cười khẩy, Khanh bảo :
- Chắc cũng toàn những lời bỉ ổi khó nghe.
Gia Uyên ái ngại :
- Cũng vì lý do này nên tới bây giờ anh vẫn không chấp nhận sự có mặt của bà Vân Huyền trong nhà ?
Khanh khẳng định :
- Anh không bao giờ chấp nhận.
Uyên nhỏ nhẹ :
- Như thế có quá cố chấp không ?
Khanh không trả lời mà nói :
- Em cứ thử tưởng tượng, có một người đàn bà chẳng ra gì xuất hiện cạnh ba em, thay thế vai trò của mẹ em . Tệ hơn nữa là vì bà ta mà mẹ em uất ức đến chết đi, em sẽ hiểu anh hơn.
Gia Uyên chớp mắt :
- Chính vì không chấp nhận người vợ mới của bác Phú, nên anh mới thường vào các quán bar để uống rượu tiêu sầu ?
Thấy Khanh gật đầu, Uyên rụt rè hỏi tiếp :
- Đã bao giờ anh tìm hiểu xem tại sao bác Phú và bác Huyền lại bất chấp mọi ràng buộc, đạp lên dư luận để sống với nhau không ?
Khanh có vẻ bất ngờ vì câu hỏi của Uyên . Anh nhún vai :
- Tìm hiểu thi có ích gì khi không thể nào thay đổi được cuộc sống hiện tại của hai người.
Uyên nhìn Khanh chăm chú :
- Nghia là anh vẫn mong một ngày nào đó bà Vân Huyền và bác Phú sẽ chia tay ?
Câd hai đoa bạch trâm hương lên, Uyên vừa vuốt nhẹ hai cành hoa thơm màu trắng vừa nói :
- Nói thật, tôi lại mong ba mình có một người đàn bà để chia sẻ với ông những gánh nặng của cuộc đời . Khổ nỗi trái tim của ba đã chai mất rồi . Ông không còn yêu được nữa !
Khanh chậm chạp lên tiếng :
- Người ta thường mong những cái không được . Anh không phải mẫu người ích kỷ đến mức muốn ba mình phải sống cô đơn tới cuối đời . Nhưng phu nu rất nhiều người vậy quanh ba, sao ông lại chọn vợ của kẻ khác . Điều đó quả là nhẫn tâm, ích kỷ và đầy tai tiếng.
Gia Uyên so vai :
- Chậc ! Làm sao cắt nghĩa được tình yêu !
Khanh dài giọng :
- Yêu à ? Đấy là tình yêu sao ?
Uyên hỏi thách thức :
- Theo anh, thế nào mới là tình yêu ? Phải như Romeo và Juliet mới là yêu à ?
Khoanh tay trước ngực, Khanh ngạo nghễ :
- Em muốn hỏi chuyện của anh và Hue Linh chứ gì ? Đó đung là một kỷ niệm đep mà không phải ai cũng có được.
Hơi mim cười, Uyên nói nhỏ :
- Có cần . . . lăng xê tình yêu của mình dữ vậy không ?
Khanh thản nhiên :


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#23 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Hữu xạ tự nhiên hương . Cần gì phải lăng xê !
Phân vân một chút, Gia Uyên ngập ngừng :
- Những gì tôi đã nói về Huệ Linh, anh có tin không ?
Khanh im lặng . Lâu lắm Uyên mới nghe tiếng anh :
- Giờ thì anh nghĩ chẳng có lý do gì để em phải nói dối hết.
- Vậy sao anh không hề hỏi han, tìm hiểu thêm về chuyện ấy ?
Khanh từ tốn đáp :
- Có chứ ! Sự thật đúng là Huệ Linh còn sống.
Gia Uyên ngạc nhiên :
- Anh tìm hiểu từ ai ?
Không mảy may xúc động, Khanh nói :
- Từ một cô tiếp viên ở bar Q . Cô ta từng là bạn của Huệ Linh . Sau khi xảy ra tai nạn, anh nằm liệt một chỗ, chính Kim Chi đến bao với anh Linh đã chết.
Gia Uyên hỏi tới :
- Vậy sự thật ấy ra sao ?
Khanh xoa cằm :
- Dường như em hơi nôn nóng thì phải ?
Uyên hơi quê, cô khỏa lấp :
- Tò mò là tật lớn nhất của tôi mà !
Khanh kể :
- Cách đây vài hôm anh có đến bar Q và gặp Kim Chi . Sau một hồi quanh co vặn vẹo, cô ấy đã nói thật rằng Huệ Linh đang sống bên Mỹ với chồng . Kim Chi còn cho anh biết Huệ Linh không hề yêu anh . Khi về nước, vì thiếu tiền ăn xài và vì tánh phóng đãng, cô ta đã đến các quán bar sang trọng để câu khách . Anh là một trong nhiều con cá ngờ nghệch bị mắc câu . Huệ Linh đúng là một kịch gia vĩ đại, cô ta đã mê hoặc anh, khiến anh tưởng mình là người hạnh phúc . Không ngờ ..
Ngừng lại nhếch môi, Khanh hỏi :
- Có cần hành hạ, tra tấn đến mức bắt anh kể chi tiết hơn nữa về sự thất bại của mình không ?
Uyên vội lắc đầu :
- Không !
Rồi cô ngập ngừng :
- Anh còn buồn hết ?
Khanh khoát tay :
- Nếu nói không buồn là láo . Anh đã thông suốt rồi nên có buồn nó cũng bay mất.
Gia Uyên buột miệng :
- Thật hả ?
Khanh chậm rãi gật đầu, Uyên liếm môi :
- Hèn chi ..
- Hèn chi dạo này trông anh rất lạ !
Khanh bật cười :
- Chỉ mình em có nhận xét này thôi . Nhưng mà . . là tốt hay là xấu ?
Gia Uyên lém lỉnh :
- Thay đổi dễ chịu.
- Nghĩa là có tốt lẫn xấu ?
- Anh quan tâm đến mình quá nhỉ ?
Khanh hơi tán tỉnh :
- Đó là thay đổi tự anh nhận ra từ khi gặp em đến nay . Sự thay đổi này khiến anh nhớ đến một câu danh ngôn.
Uyen tò mò :
- Câu gì vậy ?
Khanh buông nhẹ :
- Khi yêu, người ta bắt đầu thay đổi ..
Uyên nóng cả người, cô tránh ánh mắt của Khanh bằng cách cúi xuống những bông Bạch trâm hương.
Khanh bỗng chuyển đề tài :
- Em và Hoàng sao rồi ? Chắc anh ta đã hận càng hận anh thấu xương ?
Uyên chép miệng :
- Thật vô lý khi vì ba mẹ mà con cái lại thù ghét nhau . Anh và Hoàng có thể là bạn mà !
Khanh lầm lì :
- Anh lại nghĩ thật bất thường nếu anh và Hoàng là bạn.
- Nghĩa là anh cũng hận Hoàng như Hoàng từng hận anh ?
Khanh im lặng . Một lát sau anh mới nói :
- Hoàng thù anh vì nghĩ ba anh đã cướp mất me hắn . Chính vì suy nghĩ này hắn cho rằng hắn có quyền nhục mạ cha con anh . Nghĩ ngược lại, anh cũng hận vì mẹ hắn mà anh mất cả mẹ lẫn cha . Đem lên cân thử xem mối hận nào nặng hơn.
Gia Uyên yếu ớt khuyên :
- Nhưng không có hận thù vẫn dễ sống hơn.
Khanh hỏi triết lý :
- Không có tinh yêu, không có hận thù làm sao thành thế giới được ?
- Em không thích nghe hai tiếng thù hận từ những người thân của mình.
- Em đã xem anh là người thân rồi à ?
Uyên mồm mép :
- Biết làm sao hơn khi lúc này chúng ta đang là bạn.
Khanh đưa tay ra :
- Chúng ta mãi mãi là người thân của nhau.
Gia Uyên không nắm tay anh, mà hỏi lại :
- Có vội lắm không ?
Khanh lắc đầu :
- Anh đã suy nghĩ kỹ rồi mới nói thế !
Uyên ranh mãnh :
- Riêng em chưa nghĩ tới, do đó cần phải có thời gian để khỏi ngàn thu ân hận . ..
Khanh cười :
- Em học tinh de dat tu đau vậy ?
Uyen hóm hỉnh :
- Từ môi trường thực tập, từ đối tượng thực tập.
- Khá lắm bé con !
Gia Uyên khúc khích cười . Tụ nhiên cô thấy giữa mình và Khanh như thân thiết từ lâu . Lòng Uyên rộn ràng vì tình cảm bất ngờ Khanh dành cho cô . Nhưng tình cảm ấy thật lãng mạn và bất ngờ khi Khanh đề cập tới câu "Khi yêu, người ta bắt đầu thay đổi . . ."
Dù là kẻ vô tâm số một, khi nghe đối tượng nói thế cũng phải ngẩn ngơ suy nghĩ chớ đừng nói chi hữu ý như Uyên . Thế nhưng tại sao trước đây Khanh dửng dưng, thậm chí còn đuổi cô khỏi công ty mà bây giờ lại ngọt ngào thế kia ?
Giọng Khanh cất lên cắt ngang sự suy nghĩ của Uyên :
- Chừng nào em trở lại công ty ?
- Chắc là ngày mai . Vì thời gian thực tập cũng đâu còn bao nhiêu.
Khanh tủm tỉm :
- Nếu giám đốc chưa đến nhà năn nỉ cho bằng được, em chưa có cái ngày mai ấy đâu phải không ?
Gia Uyên chưa kip trả lời thì thấy ông Đạt ngoài sân bước vào, cô bối rồi kêu lên như trẻ con :
- Ba về !
Khanh điềm tĩnh đứng dậy chào . Ông Đạt tỏ vẻ thân thiện làm Uyên yên tâm :
- Cháu là Khanh đấy à ?
Anh gật đầu :
- Dạ vâng ! Cháu đến thăm và xin lỗi Gia Uyên . Rất mong bác bỏ qua và thông cảm cho sự lỡ tay của cháu.
Ông Đạt tỏ ra dễ dãi :
- Bác có nghe chị Năm nói cháu đến mấy lần nhưng Gia Uyên không khỏe nên không ra tiếp . Bác hiểu mà ! Nhưng bác có một lời khuyên chân tình . Cháu có muốn nghe không ?
Khanh nhỏ nhẹ :
- Xin bác cứ dậy ạ !
Ông Đạt đột ngột hỏi :
- Cháu đã yêu chưa ?
Bất ngờ vì câu hỏi lạc đề của ông Đạt, Khanh lặng thinh . Ngồi trên ghế, Uyên cũng ngạc nhiên không hiểu ba mình muốn gì mà hỏi thế . Tuy thắc mắc nhưng Uyên cũng nôn nghe câu trả lời của Khanh.
Thấy Khanh im lặng, ông Đạt hỏi :
- Cú tự nhiên trả lời theo suy nghĩ của mình đi !
Khanh lấp lửng :
- Có lẽ cháu đã yêu rồi ..
- Và cháu đã thất bại ? Vì nếu có một mối tình suông sẻ không ai lại trả lời như thế . Tóm lại bác nghĩ cháu đã qua . . . nỗi đoạn trường rồi nên chắc dễ thông cảm với những cuộc tình truân chuyên bất hạnh.
Ngừng một chút để dò xét thái độ của Khanh xong, ông Đạt hạ giọng :
- Bác muốn nói chuyện tình của ba mẹ cháu là một chuyện tình truân chuyên bất hạnh !
Khanh nhíu mày :
- Cháu chỉ có một người mẹ đã mất rồi . Cuộc sống của ba mẹ cháu trước đây rất hạnh phúc nếu bà ta đừng xuất hiện.
Ông Đạt khoát tay :
- Ở đây bác không bàn về vấn đề đó . Nãy giờ bác dông dài chẳng qua muốn khuyên cháu thông cảm cho người lớn, để những đứa con như cháu và Hoàng đối với nhau thân ái hơn.
Khanh mềm mỏng nhưng không kém phần quyết liệt :
- Thật ra cháu và Hoàng mới tình cờ biết mặt nhau đây thôi . Nếu hôm đó anh ta không phỉ báng, cháu cũng không lỗ mãng đến mức đã liên lụy đến Gia Uyên . Sau chuyện đó cháu đã tự nhủ sẽ không bao giờ tái diễn hành động đấy nhưng không có nghĩa cháu và Hoàng sẽ thân ái hơn.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#24 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Ông Đạt hỏi :
- Ba cháu có biết chuyện xung đột này không ?
Khanh lắc đầu :
- Cháu không nói vì sợ Ông ấy khó xử với bà vợ sau của mình.
Uyên thấy trán ba nhíu lại, ông ngập ngừng như muốn nói gì đó, rồi lại thôi.
Căn phòng bỗng chìm vào im lặng nặng nề, làm Uyên thấp thỏm không yên.
Cưối cùng người lên tiếng trước là ông Đạt :
- Cháu vẫn giữ thành kiến với bà Vân Huyền à ?
Khanh lạnh tanh :
- Bà ấy là vợ của ba cháu, nhưng không phải là mẹ của anh em cháu . Biết làm sao hơn ?
Ông Đạt lắc đầu :
- Bác không đủ tư cách để chen vào chuyện gia đình người khác . Nhưng bác lấy làm lạ về sự im lặng của ba cháu và bà Huyền . Những đứa con đâu có lỗi gì, nên để chúng gặp nhau, đến vói nhau bằng sự thật chứ ! Bác vẫn muốn anh em cháu và Hoàng xem nhau như người một nhà.
Khanh nhã nhặn :
- Cháu cám ơn ý nghĩ tốt của bác . Nhưng với cháu chuyện ấy rất khó, rất khó !
Ông Đạt gượng gạo :
- Xin lỗi ! Nãy giờ bác nhiều chuyện quá !
Giọng Khanh vẫn ngọt ngào :
- Bác quý cháu nên mới khuyên như thế . Đêm về nằm ngủ không được, cháu sẽ suy gẫm những lời chí tình của bác.
Mỉm cười với Uyên rồi nghiêm nghị nhìn ông Đạt, Khanh nói :
- Cháu xin phép về cho bác và Uyên nghỉ.
Gia Uyên đứng dậy tiễn anh ra sân . Cô cố tình bước thật chậm như muốn giữ Khanh lại cho riêng mình thêm vài giây nữa.
Khanh dặn dò :
- Từ giờ trở đi đừng cúp khi nghe tiếng anh trong điện thoại nghe !
Uyên gật đầu . Cô hân hoan đón tia nhìn ấm áp chứa đầy ẩn ý của anh.
Giọng Khanh như gió thoảng :
- Anh về ..
Uyên chớp mắt rồi rút bớt một nụ Bạch trâm hương đưa cho anh :
- Để trên bàn làm việc của anh . Bạch trâm hương thơm lắm !
Khanh nhận hoa và giữ cả tay Uyên, cô rút lại nhưng không được vì anh nắm quá chặt.
Gia Uyên ấp úng :
- Ba đang nhìn ra đấy !
Khanh nhìn cô đắm đuối :
- Bác Đat là người thấu tình đạt lý . Em sợ gì chứ ?
Cô cong môi lên :
- Em sợ anh . ..
Khanh mỉm cười :
- Vậy thì anh về . Mai gặp lại nhé . ..
Gia Uyên đóng cổng rồi nhún nhảy đi vào nhà . Tới phòng khách cô khựng lại khi thấy ông Đạt vẫn còn ở đó.
Chỉ vào ghế, ông bảo :
- Ngồi xuống đi ! Ba có chuyện muốn hỏi !
Uyên rụt rè ngồi xuống, cô lo lắng vì gương mặt hằm hằm khác hẳn với vài phút trước đây của ông . Chả biết ba muốn hỏi chuyện gì nữa.
Xoay xoay đóa trâm hương lẻ loi trong tay, cô nghe giọng ông Đạt gằn xuống :
- Tại sao không cho ba và Hoàng biết Khanh chính là gã từng đứng dưới cửa sổ phòng con ?
Uyên ngập ngừng :
- Con thấy chuyện đó đâu có gì quan trọng.
Ông Đạt hỏi một câu sấm sét :
- Con thich nó phải không ?
Gia Uyên ú ớ :
- Dạ . . không . . có.
Ông Đạt lừ mắt :
- Không có ! Tại sao con một hai chuyển qua công ty Rạng Đông thực tập ? Hừ ! Con nghĩ gì trong đầu bộ ba không biết à ! Ngày mai không đến công ty đó nữa . Ba cấm và con tuyệt đối phải nghe !
Uyên kêu lên :
- Tại sao vậy ? Còn điểm số của con thì sao ?
- Ba sẽ bảo thằng Hoàng lo hết.
- Nhưng tại sao ?
Ông Đạt lạnh lùng :
- Chỉ một chuyện như vừa xảy ra là quá đủ rồi . Ba không muốn cảnh ấy tái diễn nữa.
- Nhưng anh Khanh chỉ lỡ tay . ..
Nhìn xoáy vào mặt Uyên, ông Đạt nhấn mạnh :
- Hai thằng đàn ông và một đứa con gái là mầm mống của một tai hoa . Ba không muốn con khổ . Nói thẳng ra ba không muốn con là nạn nhân của lòng hận thù . ..
Mặt Gia Uyên đầy ngỡ ngàng :
- Ba nói thế là ý gì ?
Ông Đạt chậm rãi :
- Khanh không đơn giản đâu ! Nó đã biết Hoàng là ban trai của con mà nó còn cố tình theo đuổi con thì ba dám chắc Khanh không hề thật lòng . Nó muốn trả thù thằng Hoàng đó !
Gia Uyên thảng thốt :
- Ảnh không phải người như vậy !
Rồi cô ấp úng phân bua :
- Anh ấy chưa bao giờ có ý gì với con.
Giọng ông Đạt vỡ ra :
- Thế thi tốt . Nhưng tốt nhất là nên tranh xa nó . Ba nhắc lại là phải tránh xa nó.
Uyên hấp tấp nói một hơi :
- Nếu chỉ vì sợ Hoàng buồn mà ba bắt con tránh xa Khanh, con không chịu đâu.
Ông Đạt lắc đầu nhỏ nhẹ :
- Hoàng là đàn ông, có thất tình nó cũng không chết . Nhưng phụ nữ thì khác . Ngốc nghếch khờ khạo như con không chịu khổ nổi đâu . Đã từng tuổi này, chưa chuyện gì mà ba chưa thấy.
Uyên giận dỗi :
- Vậy con cũng sẽ tránh xa Hoàng cho ba yên tâm.
Dứt lời cô cầm hộp chocolate, đóa Bạch trâm hương chạy tuốt về phòng mình.
Rõ ràng ba có ác cảm với Khanh, thiên vị Hoàng nên mới nói thế . Ba đã dập tắt chút lửa tình vừa được nhen lên trong tim Uyên một cách đành đoạn.
Cô thổn thức với đóa trâm hương trắng muốt và không biết ngày mai phải làm sao để đến công ty Rạng Đông gặp Khanh.
Uyên thừa biết tánh ba mình . Ông ít khi cấm đoán cô điều gì, nhưng khi đã cấm thì triệt để . Lần cô đổi điểm thực tập, ông chỉ rầy rà rồi bỏ qua chứ không cương quyết như vừa rồi.
Ngồi phịch xuống ghế, Uyên nhức nhối với câu hỏi tại sao . Nhưng dù tại sao, chắc cô cũng phải tìm đến Khanh it nhất một lần, rồi có xảy ra chuyện gì hãy tính sau.
Lòng vừa dịu xuống vì quyết định trên, tim Uyên lại nhoi nhói lên vì những lời của ba.
Suy cho cùng bằng tất cả sự sáng suốt của lý trí, những lời của ba có vẻ hợp lý . Những lời ấy là cách giải thích cho thắc mắc tại sao Khanh lại thay đổi thái độ với Uyên.
Nhưng lẽ nào anh lại nhẫn tâm như vậy . Trái tim nhạy cảm của Uyên lại có suy nghĩ khác lãng mạn hơn, mơ mộng hơn . ..
Theo cách nghĩ này Uyên thấy mình hạnh phúc, khoảng thời gian khắc khoải vì yêu đơn phương đã vĩnh viễn trôi qua . Cô đang sống và sẽ sống trong ánh mắt nồng nàn, nụ cười âu yếm, giọng nói tha thiết của Khanh.
Sẽ không ai chia cách được tinh yêu của cô và Khanh đâu !
Cầm cây viết, cô nắn nót viết tên anh và tên mình, lòng lâng lâng vì hạnh phúc lẫn thắc thỏm vì lo âu . ..
"Ai biết ngày mai sẽ có những gì Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi . . ."
Bỗng dưng Gia Uyên lảm nhảm những câu thơ cũ rồi thở dài :
- Ồ ! Thế giới luôn mong manh và nhiều biến đổi . Ai dám nói biết được ngày mai sẽ có những gì ...


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#25 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 10


Đợi Khanh đặt ống nghe xuống, Duy hỏi :
- Gia Uyên gọi à ?
- Ờ . ..
- Có chuyện gì không ?
Rít một hơi thuốc, Khanh chậm chạp :
- Con bé sẽ không đến thực tập nữa.
Duy nhíu mày :
- Còn chỉ mấy ngày là xong, sao lại có chuyện này nhỉ ? Hôm trước Uyên nghỉ mất ba hôm, bây giờ lại nghỉ luôn . Em phải hỏi Tuệ My xem cơ sự ra sao mới được.
Khanh khoát tay :
- Không cần phải hỏi Tuệ My, anh biết lý do sa xa mà !
- Lý do gì vậy ?
Khanh nhếch môi :
- Ông Đạt không muốn Gia Uyên giao du với anh em mình . Nhưng anh dám chắc con bé sẽ cãi lời bố để đến với anh.
Duy ngập ngừng :
- Sao anh nói như đinh đóng cột vậy ?
Gạt đầu điếu thuốc vào cái gạt tàn bằng thủy tinh, Khanh nói :
- Linh tính cho anh biết như thế.
Duy dò dầm :
- Ý anh là Gia Uyên có tình cảm với anh ?
Thấy Khanh im lặng, Duy hỏi tới :
- Thế anh thì sao ?
Khanh nhún vai :
- Trong tim anh chỉ còn thù hận . Ngoài ra chẳng còn gì khác.
Duy nheo nheo mắt :
- Nhưng lúc nãy qua điện thoại anh nói chuyện với Gia Uyên nghe ngọt ngào lắm . Nếu trong tim anh chỉ có hận thù thì làm sao ướt át như thế được.
Khanh tiếp tục hút thuốc như không để ý tới câu trêu chọc của Duy . Một lát sau anh lên tiếng như tự hỏi :
- Tại sao khi gặp anh, ông Đạt tỏ vẻ thân thiện quý mến, nhưng sau lưng ông ấy lại cấm con gái đến công ty thực tập tiếp dù thời gian không kéo dài bao nhiêu.
- Anh có bằng chứng gì để nói rằng ông Đạt cấm Gia Uyên ?
- Chỉ nghe cách giải thích đầy ngập ngừng bối rối của con bé là anh có thể đoán được rồi . Hừ ! Chắc ông ấy sợ chuyện ngày xưa sẽ tái diễn.
Nhíu mày, Duy thắc mắc :
- Anh muốn ám chỉ chuyện ngày xưa nào ?
Mím môi lại, Khanh lạnh lùng :
- Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh . Em từng nói Uyên bỏ công ty Triệu Hải sang công ty mình thực tập vi muốn tránh Hoàng phải không ? Chắc ông Đạt là người lo xa nên sợ anh sẽ cướp Gia Uyên của Hoàng như ngày xưa ba đã đoạt vợ của ông Phong . Trong mắt ông ta, anh đáng sợ đến thế sao ?
Duy vội vàng nói :
- Anh lại nhạy cảm quá rồi ! Biết đâu Uyên vì lý do khác.
Khanh độc đoán :
- Con lý do nào nữa chứ ?
- Nhưng anh có làm thế đâu mà nghĩ ngợi.
Khanh cười nhạt, điếu thuốc trên tay anh cháy một khúc tàn dài . Khanh khảy nhẹ rồi đưa lên môi . Tâm trí anh ngổn ngang trăm ngàn chuyện . Nhung việc ở công ty đủ làm anh mệt, giờ lại thêm bận bịu vì Gia Uyên.
Thật ra sau vụ xảy ra ở quán bún bò Huế, trong Khanh xung đột nhiều mâu thuẫn . Anh nghi rất nhiều đến Uyên, đến Hoàng, đến những câu hắn đã nhục mạ anh rồi thao thức . Bây giờ lại thêm chuyện ông Đạt không muốn con gái tới công ty Rạng Đông . Tại sao ông lại thiếu tế nhị dữ vậy ? Là người làm ăn, ông phải biết cân nhắc khi quyết định việc gì chứ.
Hay là ông cố ý quyet đinh thế như một cách tỏ thái độ để Khanh thấm hiểu lập trường của ông.
Khanh cười gằn . Duy nói đúng . Anh có làm thế đâu mà nghĩ ngợi . Bất quá anh chỉ đùa một chút với Gia Uyên thôi mà ! Con bé ngờ nghệch thích phiêu lưu vào những chuyện tình ái lãng mạn ấy rõ ràng rất mê anh . Dù hôm trước Uyên dám lao ra đỡ đòn cho Hoàng, nhưng hành động bộc phát ấy đâu nói lên được rằng Uyên yêu hắn.
Nhớ tới bộ mặt hí hửng vì tình của Hoàng, Khanh chợt thương hại lẫn căm ghét . Trong góc tăm tối nhất của bản năng, anh chợt lóe lên những ý nghĩ tội lỗi.
Hừ ! Sao lại không chứ ! Chỉ cần Gia Uyên mê mệt anh thì Hoàng sẽ điên lên vì thất tình . Mà chuyện làm Uyên mê, với Khanh còn dễ hơn bước ra mở cửa.
Sao không thử một lần xem sức thu hút của mình cỡ nào . Bộ mặt thảm hại của Hoàng ra sao . Còn Gia Uyên ? Tội nghiệp con bé . Uyên sẽ là nạn nhân của trò chơi thù hận này à ?
Khanh cau mày . Anh đâu thể đối xử với Uyên như thế được . Dẫu gì cô bé cũng dễ thương . ..
Giong Duy chợt vang lên :
- Em hỏi thật . Anh thấy Gia Uyên thế nào ?
Khanh nói :
- Anh nhớ câu này mày hỏi một lần rồi mà !
- Nhưng anh vẫn chưa trả lời xác đáng, nên em phải hỏi nữa.
Khanh vươn vai đứng dậy :
- Chú mày tò mò quá ! Anh đã già rồi đâu thích hợp với bọn nhóc như Gia Uyên.
Duy cười cười :
- Đàn ông 40 vẫn còn được coi là trẻ, huống hồ gì anh mới xém 30 . Trông anh xứng với Gia Uyên lắm !
- Xứng thế nào mà xứng.
Duy xoa tay :
- Nếu ví von em có thế ví Uyên như đóa lan còn anh là thân đại thụ vững vàng với nắng gió bão bùng.
Khanh bật cười :
- Mày học được ở Tuệ My cái mồm mép . Nè ! Đừng gieo vào đầu anh những tư tưởng khiến anh có thể trở thành người đoạt tình của kẻ khác chứ !
Duy ranh mãnh :
- Uyên có yêu gã Hoàng đó đâu mà anh ngại thành kẻ đoạt tình . Nếu anh thich, em tình nguyện giúp anh dò xem tình ý của Gia Uyên.
Khanh lơ lửng :
- Nếu anh không thích, nhưng vẫn muốn đùa với con bé thì sao ?
Duy nghiêm mặt :
- Thì thất đức chứ sao ! Gia Uyên là con nhà đàng hoàng mà !
Khanh vội phân bua :
- Anh nói chơi chứ ai lại làm thế.
- Nhưng anh có tình ý gì với Uyên không ?
Khanh lắc đầu :
- Anh chán đàn bà lắm rồi ! Nhắc tới họ chỉ để mà nghe thôi . Chớ yêu với thích gì nổi !
Duy nói :
- Tai anh chưa gặp được đối tượng hâm nóng trái tim mình, chớ phụ nữ nói chung là đáng yêu . Em xin tặng anh 4 câu thơ . Có nhận không ?
Khanh phì phà thuốc :
- Cứ đọc thử xem !
Duy tằng hắng :
"Tôi đi một mình chiều như chiêm bao Hỡi người tôi yêu em đang mộng phương nào Trái công danh đó trong tầm với Chút trời mơ tưởng biết ra sao . . "
Khanh nheo nheo mắt :
- Nghĩa là sao ? Với thơ thẩn, anh dốt lắm !
Duy cười toe :
- Em chỉ biết đọc thơ chư không biết giải thích . Anh muốn hiểu thế nào tùy ý . Chỉ khuyên anh đừng nên chiêm bao giữa chiều nữa . Hoài công lắm !


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#26 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Khanh từ tốn :
- Em muốn nói tới Huệ Linh chớ gì ? Anh đã tìm được cô ta rồi !
Duy ngạc nhiên cùng cực :
- Tìm được ở đâu ?
Khanh bình thản :
- Từ một người quen . Cô ta chưa chết và mới cùng chồng từ Mỹ trở về Việt Nam . Thế nào anh cũng phải giáp mặt Huệ Linh để hỏi cho ra lẽ.
Duy nhỏ nhẹ :
- Anh biết rồi thi tôq !
Khanh nhìn đồng hồ :
- Hết giờ rồi ! Em về nhà chưa ?
- Trưa nay em có hẹn với Tuệ My . Có thật là khỏi cần hỏi dò nhỏ Gia Uyên giùm anh không ?
Khanh không trả lời . Anh cắm cúi xếp những xấp hồ sơ trên bàn . Duy nhún vai :
- Em đi trước vậy !
Khanh gật đầu . Đợi Duy khép cửa phòng lại xong, anh nhấc điện thoại lên gọi cho Gia Uyên.
Trưa nay, anh sẽ mời cô bé đi ăn cơm thử xem ông Đạt có ngăn được con gái mình không ?
Giọng Uyên trong vắt vang lên :
- A lo !
Khanh ngọt ngào :
- Anh đây ! Em đang làm gì vậy ?
- Em đang buồn . ..
- Đi ăn trưa với anh nhé !
- Em ăn cơm rồi !
Khanh thở dài :
- Tiếc thật ! Anh rất muốn gặp em !
Uyên im lặng . Khanh nghe cô thì thào :
- Em cũng vậy . Nhưng có ba ở nhà, em không đi được !
Mím môi lại, Khanh vờ hỏi :
- Sao thế ? Chẳng lẽ ba không cho em đi chơi ? Nếu vậy anh sẽ đến gặp bác Đạt để xin phép . ..
Gia Uyên quýnh quáng :
- Không được ! Anh đừng đến !
Khanh hỏi tới :
- Có chuyện gì vậy ? Lúc nãy em vẫn chưa nói lý do không tiếp tục thực tập ở công ty của anh . Bây giờ lại ngăn anh đến nhà là sao ?
Giọng Uyên nghèn nghẹn :
- Anh đừng hỏi và cũng đừng điện thoại tìm em nữa . ..
Khanh gào to :
- Uyên ! Tại sao . ..
Nhưng cô đã cúp máy, Khanh lại đốt cho mình một điếu thuốc.
Vậy là rõ rồi ! Ông Đạt đã cấm Uyên giao du với anh, chỉ vì Hoàng . Thật ra anh có điểm gì thù hận chứ ?
Tự ái làm tim Khanh nhức nhối . Ý nghĩ phải cho Hoàng đau đớn chợt thôi thúc Khanh, nó khiến anh thấy mình nhỏ mọn, ti tiện.
Bước xuống nhà xe, anh dắt chiếc Dream ra và phóng đến quán cơm Quê Hương . Quán này nổi tiếng với món cơm niêu và những món dân giã miền Bắc.
Gởi xe vào bãi, Khanh sải những bước đại dọc theo hàng hiên được che chắn bằng tre lá, y như nhà ở nông thôn để vào trong.
Vừa ngồi xuống bàn gần cửa sổ, anh bỗng nghe một giọng phụ nữ vang lên :
- Chỗ này hay thật ! Mai mốt về bển, tôi phải quảng cáo với nhiều người mới được !
Khanh quay phắt lại và bắt gặp Huệ Linh . Đúng là cô rồi . Với cái váy ngang màu mận chín sát nách, trông cô tươi mát quyến rũ hơn bao giờ hết !
Chả biết Huệ Linh đi với ai vào đây nhưng lúc này cô đang chắp tay sau lưng, thơ thẩn tham quan quán . Lời vừa rồi chắc Linh nói với nhân viên ở đây.
Khanh cố giữ cho giọng thật bình thản :
- Huệ Linh !
Quay người lại, Huệ Linh bắt gặp anh . Ánh mắt cô vừa ngạc nhiên vừa bối rối . Nhưng chỉ thoáng một giây thôi sự bối rối, ngạc nhiên ấy được thay vào bằng sự dửng dưng xa lạ.
Khanh lại hỏi tiếp :
- Em khỏe không ?
Huệ Linh thản nhiên :
- Xin lỗi ! Anh lầm tôi với ai rồi đó !
Khanh nhếch môi :
- Làm sao mà lầm được.
Linh gằn giọng :
- Tôi không quen anh !
- Hừ ! Thật vậy sao ?
Huệ Linh vội bước về phía 2 người đàn ông đang đi ra . Không cần nhìn kỹ Khanh cũng nhận được một trong hai người là Hoàng.
Anh ta nhào lên đứng trước mặt Linh, hai tay chống nạnh, giọng hằn học :
- Lại là anh à ? Muốn kiếm chuyện gì nữa đây ?
Huệ Linh vội nói :
- Anh ta nhìn lầm người . ..
Khanh gằn từng tiếng :
- Tôi không lầm ! Em chính là Huệ Linh !
Linh nép vào người gã đàn ông đeo kinh :
- Nhưng tôi không hề quen anh . Chúng ta đi thôi anh Dân !
Nhún vai, Khanh nói với Linh :
- Không dám nhận anh là bồ cũ, cũng có thể nhận là bạn bè . Cần gì em phải trở mặt như trở bánh tráng thế Huệ Linh ?
Dân sửa lại gọng kính, giọng tức tối :
- Nè ! Đừng có ăn nói bừa bãi nhé ! Tôi cảnh cáo anh đó !
Khanh cười khẩy :
- Tôi cũng chẳng muốn nói những lời như vậy . Nhưng sự thật là thế đấy ! Ai nhìn lầm người còn cần xét lại ! Lầm một ả nhân tình cũng chẳng sao, nhưng lầm vợ thì gay lắm đấy.
Dan sa sầm mặt xuống trong lúc Huệ Linh ngoe nguẩy bước ra cửa.
Khanh chua chát nhìn theo . Vậy là rõ mười mươi . Huệ Linh còn hơn cả sự tồi tệ mà anh từng nghĩ trong đầu . Nếu lúc nãy cô nhìn anh là bạn, hoặc tệ hơn là người quen thôi, chắc anh đã không độc mồm nói nhừng lời như thế . Nhưng Huệ Linh quá nhẫn tâm, cô ta phải trả giá cho trò đùa của chính mình.
Ngao ngán bước trở ra, Khanh phóng xe đi . Anh cảm thấy nó ngang . Thay vi về nhà riêng, chả hiểu sao anh lại về nhà bà mình.
Người ra mở cửa cho Khanh là bà Huyền.
Thấy anh, bà có vẻ xúc động :
- Là con à ? Ăn cơm chưa để dì dọn ..
Không trả lời bà, anh hỏi :
- bà tôi đâu ?
- Ông Phú đi đánh cờ với mấy ông bạn già chắc cũng sắp về rồi !
Khanh thấy khó chịu khi nghe bà Huyền gọi tên bà mình nghe het suc ngọt ngào, ấm áp . Anh luôn khó chịu bởi bất cứ lời nói, cử chỉ nào của bà . Dù không dám nói thẳng ra, nhưng Duy vẫn xa xôi phê phán anh là người ích kỷ.
Bà Huyền hỏi để lấp trống thời gian :
- Duy đâu ? nó không về với con à ?
Khanh lơ lửng :
- Duy đi với Tuệ My . Nó có niềm vui riêng, về đây làm gì !
Nhìn thoáng bà một cái, anh nói tiếp :
- Lúc nãy tôi có gặp con trai dì . Cuộc gặp bất ngờ đấy khó chịu.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#27 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Mặt bà Huyền tái đi, giọng bối rối :
- Hoàng . . . Hoàng hỗn hào với con à ?
Khanh cười khẩy :
- Cậu quý tử của dì vẫn luôn gây hấn với tôi . Dùng từ hỗn hào e là không thích hợp . Hoàng nặng nhẹ gì tôi vẫn sẵn sàng bỏ qua . Nhưng nói động tới ba là không được . Tôi nghĩ dì nên gặp để khuyên giải hắn.
Bà Huyền bứt rứt ra mặt :
- Nhất định dì sẽ gặp nó . Nhưng con đáng vai anh, dì nghĩ con đừng chấp nhất Hoàng.
- Tôi có nguyên tắc sống riêng . Không cần dì phải nhắc.
Dứt lời anh bước lên lầu tới bàn thờ mẹ để đốt nhang . Điểm duy nhất anh hài lòng ở bà Huyền là việc bà chăm chút bàn thờ mẹ anh rất tốt.
Nhìn gương mặt mẹ trong hình, Khanh thở dài . Với anh, không có ai thay thế được mẹ . Nếu bà còn sống có lẽ anh đã không trợt dọc trong các bar và đã không gặp Huệ Linh để trở thành món đồ chơi của cô ta.
Càng nghĩ Khanh càng hận . Anh trở ra phòng khách mở nhạc lên nghe . Nhưng cũng không xua được sự bực tức về Huệ Linh.
Bước xuống bếp, anh ngập ngừng :
- Dì biết vợ chồng Dân, cháu gọi ông Phong là chú không ?
Đang rửa ly, bà Huyền ngưng tay, giọng bỡ ngỡ :
- Có biết đôi chút . Nhưng họ đang ở Mỹ kia mà ! Bộ có chuyện gì à ?
Khanh ngắc ngứ :
- Không ! Tôi muốn tìm hiểu về họ, dì không ngại chứ ?
Lau khô tay, bà Huyền điềm đạm hỏi :
- Con cần biết gì về vợ chồng Dân ?
Khanh thẳng thắn :
- Tôi có quen Huệ Linh nhưng không ngờ cô ấy lai là vợ Dân . Thật ra Linh là người như thế nào ?
Ngồi xuống bàn ăn, bà Huyền nhíu mày như nhớ lai rồi bắt đầu nói :
- Huệ Linh là con gái duy nhất của ông Kha . Một người có tiếng trong giới buôn bán vải trong Chợ Lớn những năm 80 . Dù sau này gia đình ông Kha đã sa sút vì làm ăn thua lỗ nhưng Linh vẫn được cưng chiều hết mức, lúc nào cũng ăn sung mặc sướng chẳng khác bà hoàng.
Im lặng một chút, bà Huyền nói tiếp :
- Vì đẹp nên Linh được rất nhiều người đeo đuổi, trong số đó có Dân là con bác Hai của Hoàng . Nhưng Linh không chịu, cho đến khi ông Kha bị phá sản, Huệ Linh sợ cực khổ mới lấy Dân làm chồng rồi đi theo chồng sang định cư ở Mỹ hơn 4 năm . Vậy con quen Linh trong trường hợp nào ? Lâu chưa ?
Khanh nói :
- Trước khi xảy ra tai nạn ở Vũng Tàu một tháng.
Bà Huyền sửng sốt :
- Vậy Huệ Linh là . . . là . . cô gái mà con tưởng đã chết rồi đấy à ?
Khanh chua chát gật đầu.
Bà Huyền thẫn thờ :
- Vậy là Huệ Linh đã từng về Việt Nam một mình . Con bé đã có chồng mà không chịu yên phận.
- Lúc nãy tôi gặp lai Huệ Linh khi cô ấy đi với chồng và Hoàng . Vừa mới cất tiếng gọi cô ta, con trai dì đã mắng . Nó bảo tôi giống bố, thích ve vãn vợ người ta . Nhưng nó không nghĩ rằng có những người vợ sẵn sàng bỏ chồng để theo kẻ khác.
Bà Huyền gằm mặt xuống :
- Dì xin lỗi con !
Khanh gằn giọng :
- Nếu dì thật lòng yêu ba tôi thì dì chả có lỗi gì hết.
Bà Huyền có vẻ đau khổ :
- Cám ơn ! Nếu đó là những lời chân thành của con !
Khanh lạnh lùng :
- Nhưng Hoàng là người có lỗi vì đã nhục mạ cha con tôi nhiều lần . Tôi sẽ không bỏ qua nếu cậu ta tiếp tục gây sự với tôi . Dì nhớ chuyển lời của tôi đấy !
Dứt lời, Khanh đứng dậy bước ra cửa . Bà Vân Huyền thẫn thờ nhìn theo . Đợi tiếng xe anh xa khuất bà liền tới nhấc điện thoại lên . ..
Đợi một hồi lâu, bà mới ấp úng :
- Mẹ đây . ..
Ở đầu dây bên kia, giọng Hoàng hờ hững :
- Có gì không mẹ ?
- Mẹ muốn gặp con, được chứ ?
Im lặng lâu lắm bà mới nghe Hoàng trả lời :
- Dạo này con bận lắm . Không đi được đâu.
- Nhưng mẹ có chuyện cần nói !
- Mẹ cứ nói qua điện thoại được rồi !
Nắm chặt ống nghe, bà hỏi :
- Ba con khỏe không ?
Hoàng cáu kỉnh :
- Khỏe hay yếu đều không liên quan đến mẹ . Hừm ! Chả lẽ đây là chuyện cần nói của mẹ ?
- Không phải !
Thở dài, bà vào thẳng vấn đề :
- Con và Khanh thường gặp nhau lắm à ?
- Hừm ! Anh ta đã nói gì về con vậy ?
- Khanh đâu nói gì . Nhưng mẹ không muốn hai đứa xảy ra xung đột như vừa rồi !
Hoàng cười gằn :
- Muốn vậy sao trước đây mẹ lại bỏ cha con con để theo lão già bố anh ta ?
Định nói tiếp vài lời nhưng Hoàng đã giận dữ gác mạnh máy xuong . Bà Huyền thờ thẫn gục đầu vào tay.
Bà biết dù đã được sống cạnh người mình yêu mến, nhưng suốt cuộc đời còn lại bà sẽ không bao giờ có hạnh phúc.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#28 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 11


Cầm chiếc ly chân cao giơ lên, Gia Uyên nhân nha vừa uống từng ngụm cốc tai, vừa ngầm quan sát Huệ Linh.
Cô ta đúng là một người đàn bà quyến rũ, biết sử dụng nét đẹp trời cho để biến mình thành trung tâm của mọi sự chú ý.
Nếu có Tuệ My ở đây, chắc chắn con bé sẽ bĩu môi phán ngay một câu :
- Hợm hĩnh ! Thích chơi nổi !
Mà Huệ Linh đêm này nổi thật . Với cái váy da hội màu xanh lá cây hở vai, hở ngực bó sát, cô ta là cái đinh trong mắt đàn ông . Uyên để ý hầu như cánh mày râu trong buổi tiệc này không ai là không chiêu ngưỡng cái pho tượng sống ấy.
Huệ Linh xinh đẹp, quyến rũ, vương giả bao nhiêu thì ông chồng trông cù lần, đáng chán bấy nhiêu . Suốt buổi, Uyên thấy hầu như anh ta chỉ nói chuyện làm ăn với các ông già, bỏ mặc cô vợ hơ hớ của mình cười đua nga ngon với đam trai tre.
Duong như Dân mê làm ăn, mê tiền bạc hơn mê vợ . Điều đó cũng chưa chắc đúng vì Dân từng tung tiền ra để cưới cho bằng được Huệ Linh mà ! Chẳng lẽ bây giờ Huệ Linh đã thuộc về mình rồi, Dân đâm ra lơ là, không quý mến, nâng niu nữa.
Chuyện tình cảm, vợ chồng vốn phức tạp . Tại sao cô phải quan tâm đến vợ chồng Huệ Linh kìa ? Có phải vì Khanh không ? Cô muốn hiểu sâu hơn về Huệ Linh là vì Khanh à ?
Xoay xoay cái ly trong tay, Uyên cố nén tiếng thở dài . Suốt một tuần qua cô đã trốn biệt Khanh, tối nay cô vâng lời ba tới nhà Hoàng dự tiệc với một tâm trạng chả biết vui là gi.
Cô làm thế vì sợ uy của ba hay vì sợ mình là nạn nhân của Khanh như lời ba phân tích ? Uyên không hiểu nữa . Cô chỉ cảm thấy buồn bã, trống vắng, cô đơn ghê gớm . Với cô, không được thấy Khanh, không bị Khanh trêu bằng những câu thật xóc quả là cực hình.
Nhưng gặp Khanh làm chi khi chính nhỏ My cũng khẳng định anh không có cảm tình gi đặc biệt với Uyên hết . . . Không ! Sao Khanh lai nói những lời ngọt ngào, mắt nhìn da diết đến thế nhỉ ?
Hoàng bước đến bên Uyen, giọng lăng xăng :
- Em ra anh giới thiệu với chị Huệ Linh . Này giờ chỉ hỏi thăm anh, em là ai mà trông bắt mắt thế !
Uyên chớp mắt :
- Thật sao ? Rồi anh trả lời như thế nào ?
Hơi ngả đầu vào vai cô, Hoàng thì thầm :
- Anh nói em là người yêu của anh . ..
Gia Uyên cấu vào tay Hoàng :
- Nói bậy không hà !
Hoàng cười tươi thật tưoii . ..
- Anh đâu nói bậy . Bác Đạt đã hứa với anh rồi mà . . Nào ! Chúng ta đến chỗ Huệ Linh !
Gia Uyên ngần ngừ rồi cũng để Hoàng kéo đi . Đến chỗ Linh đứng trò chuyện với đám đông nãy giờ, cả hai đều không thấy cô ta đâu.
Hoàng cau mày :
- Bà này quái thật ! Thoắt ẩn thoắt hiện như ma . ..
Uyên ngạc nhiên :
- Sao anh lai nói thế ? Chẳng lẽ chị ấy phải đứng đây chờ anh ?
Hoàng đảo mắt một vòng rồi buột miệng :
- Thằng Tân cũng biến luôn ! Đúng là quỷ gặp ma.
Kéo tay Uyên, Hoàng ra lệnh :
- Theo anh lên đây !
Vừa nói Hoàng vừa lôi cô về hướng cầu thang . Lên được ba bốn nấc, Uyên dừng lại :
- Nhưng đi đâu ?
- Tìm bà Linh . Chắc chắn bà ấy đang với thằng Tân trên sân thượng . Hum ! Anh phải cảnh cáo thằng khốn đó để dằn mặt Huệ Linh mới được !
Gia Uyên ngơ ngác :
- Vậy anh kéo theo em làm gì ?
Hoàng liếm môi :
- Anh muốn giống như chúng ta tình cờ lên trên đó và vờ tình gặp họ Ở trển.
Uyên sẵng gọo.ng :
- Xí ! Em hổng thèm đâu . Anh đi một mình đi !
Hoàng nhăn nhó trông thật thảm :
- Anh năn nỉ mà . Giúp anh lần này thôi . Anh rất thương anh Dân nên không chịu nổi khi thấy Huệ Linh cứ cắm sừng lên đầu ảnh.
Gia Uyên thản nhiên :
- Bộ Linh đã từng thế à ?
Hoàng gật đầu :
- Anh Dân bỏ tiền ra cưới một cô vợ đep người nhưng mất nết . Khổ nỗi vì quá yêu nên dù biết vợ lăng nhăng, anh Dân cũng ngậm bồ hòn làm ngọt.
Mặt đanh lại, Hoàng lầm lì :
- Thà bà Linh mèo mả gà đồng ở đâu anh không nói, nhưng thời gian này vợ chồng ảnh ở nhà anh, anh không thế để người ta cười mình được.
Siết mạnh tay Uyên, Hoàng khẩn khoản :
- Đi với anh nhé !
Gia Uyên xiêu lòng . Cô gật đầu và để Hoàng dìu mình như một cặp tình nhân, lòng bâng khuâng nghĩ đến nếu Hoàng là Khanh thì không biết cảm giác của cô sẽ ra sao nữa.
Trong lúc đó Hoàng lại lẩm bẩm :
- Mới về nước hơn một tuần đã quen một thằng nhóc nhỏ hơn mình năm sáu tuổi . Huệ Linh đúng là nhỏ chẳng tha, già chẳng buông.
Uyên tò mò :
- Tân là ai vậy ?
Hoàng cộc lốc :
- Con ong Tấn, chỗ làm ăn với ba anh . Nó đang là sinh viên năm thứ nhất . Mặt búng ra sữa.
Lên tới sân thượng đèn mù mù, rải rác nhiều chậu kiểng, Uyên cố tập trung để mắt quen với bóng tối . Hoàng giữ cô trong tay đi từng bước . Đến giữa sân, Uyên thấy hai bóng người đang riết lấy nhau trên ghế đá.
Hoàng quát to khiến cô cũng giật mình :
- Ai đó ?
Vừa quát anh vừa xăm xăm bước đến . Hai người trên ghế vội vã rời nhau ra.
Hoàng cười khẩy :
- Thì ra là 2 người . Vậy mà tôi tưởng trệm chứ ! Sao chị lại lên đây kìa ?
Uể oải đưa tay vén lại nhưng nếp tóc trên mặt, Huệ Linh ỏn ẻn nói :
- Thi cũng như cô chú . Chị muốn có khoảng trời riêng không ai quấy rầy để trò chuyện với bạn bè . Bây giờ khoảng trời riêng ấy có thếm người . Thật mất hứng !
Hoàng cố nén giận trước những lời trâng tráo của Huệ Linh . Anh quay sang gã thanh niên :
- Tôi nghĩ chú em nên xéo khỏi đây . Về nhà ôm vở học bài đi nếu không muốn chuyện này tới tai bác Tấn.
Tân cố phân bua :
- Em và . . . chị Linh chỉ trò chuyện thôi . Chớ có gì đâu !
Hoàng quát :
- Mày còn muốn gì nữa ranh con ? Cút ngay đi !
Tân nhìn Huệ Linh rồi lầm lũi bước xuống . Cô ta hậm hực :
- Chú thật quá đáng khi nạt nộ bạn tôi . Ca anh Dân cũng chưa bao giờ dám thế.
Hoàng mím môi :
- Chi đang ở nhà tôi chứ không phải ở Mỹ.
Huệ Linh vênh váo :
- Ở nhà chú thì sao ? Danh giá gì đâu mà lên giọng đạo đức.
Dứt lời Linh ngoe nguẩy đi xuống trước sự tức tối của Hoàng.
Anh buột miệng :
- Mẹ kiếp ! Đúng là hồ ly tinh . Tại sao ông Dân có thể chịu nổi cơ chứ !
Gia Uyên ngập ngừng :
- Vậy là chuyện Huệ Linh từng quen anh Khanh là có thật !
Hoàng gắt :
- Anh không thích nghe em nhắc tới nó.
Uyên nói :
- Em lại muốn được nghe anh trả lời.
- Nếu đúng vậy thì sao ?
Uyên nhan manh :
- Thì những gì anh lên án Khanh đều là sai . Anh thừa biết ảnh tìm Huệ Linh vì hai người từng có quan hệ nhưng anh vẫn cố tình xem ảnh như kẻ gian.
Hoàng gật đầu :
- Đúng vậy ! Anh làm thế vì không muốn em chú ý đến nó . Dù lúc ấy anh vẫn chưa biết Khanh là con trai ông Phú.
Thấy Uyên làm thinh, Hoàng nói tiếp :
- Anh yêu em và không muốn em chú ý đến ai ngoài anh.
Vừa nói anh vừa bước tới đứng sát Uyên, bỗng dưng cô rùng mình vì cái nhìn khác thường của Hoàng.
Lúc Uyên còn đang bối rối vì ánh mắt khao khát của anh thì Hoàng đã ôm cô, giọng khàn đi :
- Anh yêu em ! Rất yêu em !
Uyên đẩy ra, nhưng vòng tay Hoàng như hai gọng kềm siết chặt lấy cô . Môi anh háo hức kiếm tìm, Uyên né đầu tránh, nụ hôn nồng của Hoàng trợt xuống má, xuống cổ cô, nhợt nhạt, khó chịu đến mức Uyên bủn rủn cả tay chân.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#29 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Miệng Uyên liên tục bảo đừng, tay liên tục cố hết sức đẩy Hoàng ra . Nhưng càng đẩy anh càng siết chặt hơn . Cuối cùng môi Hoàng cũng tìm được môi Uyên, anh hùng hổ đặt lên đó một nụ hôn đầy cưỡng đoạt . Uyên trân mình chịu đựng . Đến lúc Hoàng hả hê buông cô ra, Uyên liền phản ứng bằng cách giáng cho anh một bạt tai rồi bỏ chạy xuống nhà.
Hoàng tức tối đuổi theo . Uyên gào lên khi đứng ở lưng chừng thang :
- Anh muốn tôi nhảy xuống thì cứ chạy theo ! Đồ vô liêm sỉ !
Gia Uyên chạy một mạch ra tuốt ngoài sân . Đứng tựa hàng cột tròn màu trắng, cô hổn hển thở vì tức và vì mệt khi phải chạy một mạch từ sân thượng của tầng thứ tư xuống tận mặt đất.
Uyên tức vì mình đã ngu ngốc nghe lời Hoàng lên tuốt trên đó để chứng kiến một màn kịch hết sức bẩn mắt, rồi sau đó chính cô lại là nạn nhân của Hoàng.
Anh ta đúng là đểu giả khi có hành động như thế với Uyên . Đưa tay lên môi chùi lia chùi lịa, cô lợm giọng và ghê tởm.
Hít vào một hơi dài để lấy lại bình tĩnh, Gia Uyên đi thẳng ra đường và ngoắc chiếc xích lô vừa trờ tới.
Ngồi trên xe, Uyên cứ muốn khóc khi nghĩ tới chuyện vừa xảy ra . Chút cảm tình nhỏ xíu Uyên dành cho Hoàng đã rớt mất khi cô chạy ào ào từ trên lầu xuống đất rồi . Càng nghĩ cô càng căm tức anh ta.
Miệng thi nói yêu, nhưng Hoàng lại làm nhục cô . Làm sao cô có thể chịu đựng được một người như thế, nếu như ba nhất quyết ép cô lấy Hoàng, thà cô chết đi còn hơn !
Đưa tay lên chùi miệng lần nữa, Gia Uyên khóc nức lên khi nghĩ đến Khanh, tới những lời ngọt ngào anh từng nói, nhớ tới lúc anh cầm tay cô . . . Liên tưởng tới hành động của Hoàng, Uyên thấy đau thấu tim . Tình yêu đầy mơ mộng của cô dành cho Khanh đã bị hủy hoại bởi những nụ hôn khả ố của Hoàng mất rồi . Uyên bỗng thấy mình tội lỗi và không xứng với Khanh nữa . Ôi trời ! Sao cô khổ như vậy.
Chiếc xích lô vừa ngừng ở cổng, Uyên đã thấy Khanh . Anh ngồi trên chiếc Dream, tay cầm điếu thuốc giong nhẹ tênh :
- Cuối cùng anh cũng gặp được em . Thử xem em trốn anh tới chừng nào cho biết.
Uyên chưa kịp nói gì đã nghe tiếng xe thắng rít sau lưng rồi giong Hoàng hấp tấp :
- Trời ơi ! Bỏ về sao không nói . Làm anh lo muốn chết !
Gia Uyên gắt :
- Tôi không còn gì để nói với anh hết . Đừng làm phiền tôi nữa.
Hoàng nhỏ nhẹ :
- Anh xin lỗi ! Để anh bấm chuông gọi dì Năm cho em . Vào nhà, anh có chuyện muốn nói !
Uyên lạnh lùng :
- Không cần ! Anh đi đi !
Hoàng ương ngạnh :
- Nếu em chưa vào nhà . Anh sẽ không đi đâu hết.
Gia Uyên cáu kỉnh :
- Anh không đi thì tôi đi vậy !
Bước đến bên Khanh, Uyên nói :
- Chúng ta đi . Em đang muốn uống caphe !
Không thèm nhìn Hoàng, Khanh cười :
- Anh cũng vậy !
Ngồi sau lưng Khanh, Gia Uyên bồn chồn :
- Sao anh lại hẹn với Hoàng chi vậy ?
Khanh hơi nghiêng đầu về phía cô :
- Vì anh và hắn còn nhiều vấn đề phải gỉai quyết lắm !
Uyên bứt rứt :
- Sẽ không đánh nhau chứ ?
- Anh sẽ dằn lòng sẽ không động tay động chân, nhưng lúc nổi nóng lên, anh chẳng hiểu có kềm chế được không nữa.
- Tốt hơn hết là đừng gặp Hoàng.
Khanh lắc đầu :
- Anh lại nghĩ tụi anh phải đối mặt một lần nói đâu ra đó những hậm hực trong lòng rồi thôi.
Gia Uyên liếm môi :
- Em sợ không thôi được ấy chứ.
Khanh tủm tỉm :
- Vì em à ?
Uyên bối rối :
- Sao anh hỏi thế ?
- Vì anh không tìm được lý do khác.
Dừng xe trước một quán caphe nhỏ nhưng khá sang, Khanh lịch sự mở cửa kính cho Uyên vào.
Ngồi xuống cái bàn gỗ nâu bóng loáng, Uyên soi thấy gương mặt mình chập chờn kề gương mặt Khanh.
Cô vụt hỏi :
- Sao anh ngồi chờ em ở cổng vậy ?
Khanh nhỏ nhẹ :
- Dì Năm nói em đi dự tiệc gì đó ở nhà Hoàng ít nhất cũng nửa đêm mới về nên dì không thể mở cửa cho anh vào chờ em được . Thế là anh mua một gói thuốc, định vừa hút thuốc vừa chờ cho đến khi em về mới thôi, nào ngờ mới đốt hết 2 điếu đã gặp được em rồi.
Gia Uyên hất mặt lên :
- Thế gói thuốc ấy đâu ? Đưa đây cho em.
Khanh tủm tỉm móc trong túi áo ra gói thuốc con mèo, Uyên cầm lấy, săm soi rồi bỏ vào cái ví nhỏ xíu của mình :
- Em không cho anh hút nữa.
Nheo mắt, Khanh hỏi :
- Chắc em từng làm thế với Hoàng ?
Uyên tỏ vẻ phật ý :
- Anh nghĩ như vậy à ?
Khanh ậm ự :
- Anh chỉ thắc mắc thôi.
Người phục vụ mang đến 2 tách caphe, Khanh vừa khuấy đường vừa hỏi :
- Hoàng làm gì để em giận đến mức bỏ về giữa chừng vậy ?
- Hoàng . . . Hoàng . ..
Mặt ửng đỏ lên, Uyên ấp a ấp úng trước cái nhìn sắc như dao của Khanh.
Anh nghiêng đầu nhìn cô :
- Hắn hôn em phải không ?
Uyên gần như nhảy nhổm lên :
- Sao . . . Sao anh biết ?
- Chỉ có chuyện đó mới khiến em ấp úng nói chẳng lên lời . Nhưng cũng đâu có gì nghiêm trọng . Hoàng muốn biểu lộ tinh yêu của mình mà.
- Nhưng em đâu có cần tình yêu đó . Ảnh đã xúc phạm em . ..
Giong Khanh nghiêm lai :
- Không thích sao lại tạo cơ hội cho người ta làm như thế ?
Gia Uyên tức tối kêu lên :
- Tất cả cũng tại Huệ Linh và anh . Nếu không vì muốn tìm hiểu Huệ Linh hộ anh, em đã không theo Hoàng lên sân thượng . ..
Khanh ngạc nhiên :
- Em nói vậy nghĩa là sao ?
Gia Uyên làm thinh ngồi gục đầu trước ly caphe, lòng rối bời vì không biết phải giải thích thế nào cho Khanh hiểu mà cô lại khỏi phải ngượng ngùng.
Giong Khanh đầy thuyết phục :
- Đã xem anh là người thân, sao lại ngại ? Hay là anh không đáng để được chia sẻ cùng em những chuyện không vui ?
Uyên lắc đầu nguầy nguậy . Khanh bưng ly caphe lên trao vào tay cô :


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#30 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Anh không ép . Em hãy uống và quên đi !
Gia Uyên bỗng thấy mắt cay xè . Cô vừa sụt sùi, vừa tấm tức kể cho Khanh tấn kịch mà cô vừa là khán giả vừa là diễn viên bất đắc dĩ.
Khanh im lặng ngồi nghe, cho đến khi cô dứt lời anh mới mở lời :
- Làm ơn cho anh xin điếu thuốc . ..
Gia Uyên không dám từ chôq vì gương mặt lầm lỳ của Khanh . Cô dịu dàng đặt lên môi anh một điếu thuốc rồi vội vàng rút tay lại vì cử chỉ quá thân mật của mình.
Nhac không lời trong quán vang lên sâu lắng, nhưng lúc này Uyên chẳng còn tâm trí đâu để nghe . Nhìn vẻ thiểu não của Khanh, cô biết anh đang bị tổn thương bởi những điều cô kể vể Huệ Linh.
Rụt rè như trẻ con, Uyên lên tiếng :
- Xin lỗi ! Lẽ ra em không nên kể lể dông dài với anh . ..
Khanh nhíu mày :
- Nên chứ ! Anh rất muốn biết đã xảy ra chuyện gì.
Gia Uyên vẽ những vòng tròn vu vơ lên mặt bàn :
- Huệ Linh là như thế . Anh không nên suy nghĩ nhiều về chị ấy nữa . Trông anh rầu rĩ thế kia, em khó chịu lắm !
Khanh lắc đầu :
- Anh đâu có rầu rĩ vì Huệ Linh . Nói thật, anh đã gặp lại cô ta và tim anh đã thôi vướng bận vì một người con gái như thế !
Uyên ngập ngừng :
- Vậy sao anh lai suy tư ?
Nhìn Uyên bằng cái nhìn ấm áp, Khanh nói :
- Anh lo cho em.
Tròn xoe mắt, Uyên kêu lên :
- Sao lai lo cho em ?
Khanh nhỏ nhẹ :
- Anh sợ Hoàng sẽ tiếp tục có những hành động tương tự như thế với em.
Mặt đỏ lên, Uyên nói :
- Em không ngốc đến mức tin anh ấy nữa đâu . Dễ gì gạt được em thêm lần thứ hai.
Khanh lắc đầu thương hại :
- Tội nghiệp cô bé ! Em chỉ là cừu non, còn Hoàng đã là cáo già . Em nhắm xem sẽ đoán được hết những thủ đoạn của hắn không ?
Cô đan hai tay vào nhau lo lắng :
- Vậy . . Vậy em phải làm sao ?
Rồi Uyên tự trả lời :
- Tốt nhất là phải tránh xa Hoàng . ..
- Trốn tránh đâu phải là cách . Ví dụ như em trốn tránh anh, anh vẫn có đủ mánh khóe để gặp được em.
Gia Uyên bĩu môi :
- Xì ! Nếu lúc nãy không tại Hoàng em đã vào nhà rồi . ..
Khanh hơi chồm về phía cô :
- Thì ra em đang lợi dụng anh . Nhưng tại sao em phải tránh khi anh chẳng hề có hành động gì khó coi như hắn ?
Uyên hơi nheo mắt :
- Sao anh lại nghĩ là em tránh anh ? Thật ra em là người mau chán, nên sợ cứ gặp mãi một người mà không biết phải nói chuyện gì.
Khanh xoa cằm :
- Anh tệ đến thế sao ?
- Em tệ chớ không phải anh . Khác với trước kia, bây giờ anh đã nói nhiều và nói hay nữa.
Khanh bắt bẻ :
- Như thế nào là nói hay ?
Gia Uyên chớp mắt :
- Là có thể khiến các cô gái phải say sưa khi được tán tỉnh.
- Tán tỉnh à ? Anh có biết tán tỉnh đâu.
Gia Uyên khúc khích cười :
- Em đùa ấy mà !
Khanh hất hàm :
- Nghiêm túc và trả lời câu hỏi của anh đi ! Sao em tránh anh khi buổi tối hôm đó đã hứa sẽ không cúp máy khi anh gọi điện, sẽ gặp nhau ở công ty vào sáng hôm sau ?
Uyên vuốt những sợi tóc mai . Cô biết mình không thể nói thành thật suy nghĩ trong lòng với Khanh, dù cô rất muốn xem anh phản ứng thế nào khi nghe cô kể lại những nhận xét của ba mình.
Giọng trầm lai, Gia Uyên nói :
- Em muốn một mình để suy nghĩ thật chín chắn đề nghị của anh . ..
Khanh nhíu mày :
- Đề nghị chúng ta mãi mãi là người thân của nhau ấy à.
Uyên nhè nhẹ gật đầu . Khanh nhếch môi :
- Với anh dường như em hơi thận trọng.
Gia Uyên ngập ngừng :
- Em sợ mình bị tổn thương . Em sợ anh đang đùa chơi với em nên mới phải thế . ..
Khanh cười buồn :
- Anh không phải người thích đùa . Nhất là đùa trong tình cảm . Linh tính cho anh thấy em chưa nói thật điều em sợ với anh.
Uyên tránh ánh mắt da diết của anh, Khanh lại trầm giọng :
- Em sợ bác Đạt buồn vì bác không muốn anh đến với em . Đúng không Uyên ?
Gia Uyên se sắt :
- Anh đừng hỏi nữa.
- Nghĩa là chúng ta sẽ mãi mãi là người lạ, hay chỉ thân được tới mức lỡ gặp, sẽ gật đầu chào rồi đường ai nấy đi ?
Gia Uyên nghe cay ở mũi, cô khổ sở khi Khanh nói tiếp :
- Em sẽ là của Hoàng, dù em không thích như thế ! Anh sẽ là cái bóng một lần thoáng qua trong đời em . Chúng ta sẽ không bao gìơ được ngồi bên nhau như thế này nữa à ? Chỉ nghĩ tới thôi anh đã không chịu nổi rồi.
Nước mắt Uyên lăn dài trên má . Những lời Khanh nói chạm tới nỗi đâu của cô rồi . Cô cũng không chịu nổi nếu phải vĩnh viễn là người xa lạ với anh . Cô sẽ chết mất nếu phải sống với Hoang, người mà trước khi gặp Khanh, cô tưởng mình đã yêu.
Thật dịu dàng, Khanh lau nhẹ nước mắt trên bờ má mịn màng của Uyên rồi nắm lấy tay cô . Bàn tay anh to khỏe, ấm áp ủ lấy những ngón thon mềm, nhỏ nhắn như che chở, như nâng niu làm Uyên chợt thổn thức . ..
Giọng Khanh nhẹ như làn khói thuốc anh đang hút :
- Anh không để mất em được . Từng tuổi này với những cuộc tình dang dở đi qua, anh rất sợ phải một lần nữa mâd người mình yêu . ..
Am yêu giữ đôi tay Uyên, Khanh tha thiết bày tỏ :
- Anh đã yêu em từ lúc nào, anh không biết nữa, chỉ biết rằng suốt thời gian qua, anh không lúc nào nguôi nhớ em.
Uyên ngồi như chết sững vì những lời tỏ tình ngọt ngào nhưng không kém phần nồng cháy của Khanh . Cô thấy mình yếu đuối như vừa qua một cơn bệnh nặng . Người bồng bềnh, tay chân run rẩy, cô để mặc Khanh lau những giọt lệ hạnh phúc thi nhau rơi.
Anh đã nói lời yêu, sao cô lại khóc nhỉ ? Nếu Khanh thật sự yêu cô thì còn sợ gì chuyện ba cấm đoán ! Ba chỉ sợ Khanh đùa chơi rồi làm khổ Uyên thôi mà !
Ngây thơ như đứa trẻ, Uyên ngơ ngác hỏi :
- Anh không nói dối em chứ ?
Khanh nhè nhẹ lắc đầu . Đôi mắt anh đắm đuối nhìn cô :
- Trong tình trường, anh vừa là người thất bại, vừa là kẻ bị lừa dối . Mùi vị nào anh cũng đã nếm qua thì làm sao anh lừa dối khi có được một tình yêu như tình yêu của em . Gia Uyên ! Em đang nghĩ gì mà im lặng vậy ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Hoa Hồng Sương Sương (tiếp Theo).... thanh mai Hình ảnh 5 05-27-2008 11:04 PM
Hiếu Đạo Theo Hạnh Nguyện Bồ Tát Địa Tạng (MP3) U.F.O Tàng Kinh Các 0 04-13-2008 02:22 PM
Theo em xuống phố trưa nay... le hen Hình ảnh 7 01-30-2008 09:43 AM
Yêu dấu tan theo _ Trịnh Công Sơn mmt Lời nhạc 0 10-28-2007 08:13 AM
Bói Theo Số Tocnautigon Bói toán phong thủy 13 05-11-2007 04:16 PM