Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Truyện tiểu thuyết
Reload this Page Theo Gót Chân Tình - Nguyên tác của Trần Thị Bảo Châu
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#11 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 5


Gia Uyên tò mò nhìn cửa phòng giám đốc . Từ hồi cô vào thực tập ở đây tới nay, cánh cửa ấy hình như chưa mở lần nào . Bởi vậy dù rất muốn, cô vẫn chưa rõ dung nhan anh Hai mặt sắt của Duy ra sao . Nhưng Uyên có nghe nhân viên trong công ty xù xì rằng giám đốc Khanh rất khó tính . Sau một nam ở nước ngoài về, ông ta đã có kế hoạch đưa công ty đi lên và theo kế hoạch đó, mọi nhân viên phải ra sức làm gấp đôi gấp ba bình thường . Yêu cầu của ngài giám đốc cao như vậy nên mọi người ngao ngán cũng phải . Chính vì họ đang bị áp lực tâm lý đè nặng nên chẳng vui vẻ gì khi phải tiếp một con bé sinh viên đến thực tập như Uyên.
So với công ty của Hoàng, địa vị của cô dĩ nhiên bi xem nhẹ, thậm chí có nhiều lần Uyên . . bi nhờ làm vệ sinh phòng, đi mua thức ăn sáng hộ mà quên đưa tiền nữa là khác . Gia Uyên không lấy đấy làm buồn trái lại cô cảm thấy nhẹ nhõm khi nhân viên ở đây nhìn mình bằng ánh mắt thân thiện . Cô sẵn sàng chấp nhận . . . hy sinh vài quyền lợi nhỏ để đạt được mục đích lớn cho Hoàng phải nể nang cô.
Đang miên man suy nghĩ, Gia Uyên chợt giật mình vì cánh cửa suýt mở . Cô hồi hộp chờ . . . ngài giám đốc bước ra rồi ngỡ ngàng hét cô khi thay hắn . . . Đúng là hắn cho không ai khác . Vẫn bộ quần áo bình thường Gia Uyên đã thấy nhiều lần, hôm nay hắn cô vẽ đạo mạo hơn một chút . Sao hắn lại ở đây ? Chẳng lẽ hắn là giám đốc . Gia Uyên hốt hoảng với cái ý tưởng vừa lóe qua trong đầu.
Cô hỏi một câu thật ngớ ngẩn :
- Ông . . . Ông làm gì ở đây vậy ?
Giơ cái giỏ đựng giấy đang cầm trên tay ra, giọng Khanh thật tự nhiên :
- Dọn dẹp vệ sinh phòng giám đốc mà !
- Ơ . ..
Khanh hóm hỉnh :
- Phòng giám đốc thì không phải dọn sao ?
Đỡ lấy giỏ giấy, Gia Uyên nói :
- Để tôi giúp ông ?
Khanh lắc đầu :
- Không được ! Uyên đang là khách của công ty mà !
Gia Uyên vẫn dành lấy cho được cái giỏ :
- Tôi phải thực tập mọi thứ từ thấp đến cao . Vệ sinh phòng là chuyện nhỏ . ..
Khanh nheo mắt :
- Cần thực tập làm giám đốc không ?
Uyên le lưỡi :
- Hông dám đâu !
- Sao thế ?
Gia Uyên cong moi :
- Nghe đon ông giám đốc này . . hắc lắm !
- Thật à ?
Uyên gật đầu và hạ giọng :
- Nghe qua rồi bỏ nghen . Lỡ tới tai ổng thì khổ tôi đó !
Khanh thong thả bước theo Uyên . Cô hỏi :
- Ông còn dọn phòng nào nữa . Tôi phụ cho.
Giọng tỉnh bơ, Khanh nói :
- Cả một công ty . cô phụ nổi không ?
Uyên hăm hở :
- Đương nhiên là nổi . Nhưng tôi phải điện thoại về nhà để xin phép về trễ cái đã.
Khanh kêu lên :
- Ba cô khó đến thế sao ?
Uyên gật đầu :
- Rất khó ! Nhưng khó nhất không phải là ba mà là dì Năm.
Khanh ngập ngừng :
- Nếu thế Uyên nên về đúng giờ thì tốt hơn.
Gia Uyên nói :
- Tôi nhất định phải phụ anh mới được.
Khanh có vẻ mỉa mai :
- Để trả ơn tôi giữ ví hộ chớ gì ? Cô bé sòng phẳng thật !
Mặt Uyên nóng bừng . Cô ấp úng :
- Tôi không hề nghĩ như thế ! Tôi có chuyện muốn nói với ông.
- Ngay bây giờ à ?
Uyên vội vã :
- Làm xong việc cũng được ! Nhưng sao cả tuần nay tôi không thấy ông kìa ?
Khanh cừơi cười :
- Trái lại tôi rất thường thấy Uyên tới lui trên hành lang.
- Sao ông không gọi tôi ?
- Để làm gì khi lão giám đốc hắc ám ấy khó như quỷ ! Tôi làm tạp vụ, lớ quớ là mất việc ngay.
Gia Uyên tò mò :
- Phòng làm việc của ông đâu ?
Khanh bước tới hộc cầu thang và bảo :
- Ở đây ! Chung với chổi, cây lau nhà, ki hót rác . Tôi chỉ xuất hiện khi mọi người ra vè, làm sao Uyên thấy được !
Gia Uyên xót xa nhìn hắn . Cô buột miệng :
- Công việc chắc cực lắm hả ?
Nhún vai, Khanh giễu cợt :
- Sướng hơn làm giám đốc nhiều !
Uyên dài giọng :
- Ông khéo đùa thì đúng hơn . Đâu có ai gọi nhân viên tạp vụ là ông . Nghe mỉa mai quá !
- Uyên thì sao ?
Gia Uyên cong môi :
- Tôi gọi bằng ông từ trước chứ bộ !
- Bây giờ thì có thể gọi khác được rồi.
Uyên nghiêng đầu :
- Phải gọi bằng anh . . gì đây ?
Khanh đáp ngay :
- Anh Hai như em tôi vẫn gọi.
- Tôi đâu phải là em ông . . . Ơ anh.
Khanh lắc đầu :
- Cô khó chịu chẳng thua gì giám đốc . Nè ! Sao đang thực tập ở công ty Triệu Hải lại chuyển sang đây.
Gia Uyên trợn mắt :
- Sao anh biết tôi . . . chuyển sang ?
Khanh thản nhiên :
- Nghe mấy bà nhiều chuyện trong công ty xì xầm . ..
Uyên hỏi tới :
- Họ còn nói gì nữa ?
- Nhiều lắm, nhưng tôi quên rồi !
- Sao họ lại xì xầm về tôi kìa ?
Khanh nheo nheo mắt :
- Vì họ là phụ nữ . Vậy mà cũng không biết.
Mặt Gia Uyên sụ xuống :
- Rõ chán ! Tưởng sang công ty này sẽ không bị nói xấu . Ai ngờ ở đâu cũng thế !
Khanh nhấn mạnh :
- Họ chỉ xì xầm cho không phải nói xấu . Uyên vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy !
Gia Uyên hất mặt lên :
- Công ty đó của gia đình Hoàng . Tôi không muốn lệ thuộc vào anh ta, dù chỉ là vài lời phê trong hồ sơ thực tập.
Khanh diu dang :
- Hai người giận nhau à ?
Uyên ấm ức :
- Tại anh chớ ai ! Nếu anh đừng xuất hiện, có lẽ mọi việc sẽ khác đi.
Khanh ái ngại :
- Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với hai người . Nhưng nếu vì tôi, tôi thành thật xin lỗi.
Gia Uyên chớp mi :
- Hôm trước tôi đã trách lầm khi anh đến để trả cái ví . Tôi xin lỗi anh mới đúng . Thái độ của Hoàng càng khiến tôi xấu hổ hơn nữa, không giận đâu có được !
Khanh nhỏ nhẹ :
- Anh ấy cũng hiểu lầm vì lo cho người yêu . Uyên không nên giận.
Gia Uyên đỏ mặt :
- Tôi không phải là người yêu của Hoàng.
- Nhung Uyên là người Hoàng yêu . Anh ta đã rêu rao khắp công ty Triệu Hải về mối quan hệ của hai người . Chẳng lẽ vì lý do này nên Uyên mới chuyển sang đây ?
Gia Uyên nhìn Khanh trân trối :
- Sao anh biết nhiều chuyện quá vậy ?
- Thì đó là những điều mà người ta xì xầm mà !
Vung tay đập mạnh vào tường, Gia Uyên rên rỉ :
- Trời ơi ! Đúng là tiếng xấu đồn xa.
Thấy Uyên ngồi phịch xuống nấc cuối của cầu thang, Khanh trêu :
- Có cần rầu rĩ dữ vậy không ? Được con trai giám đốc đeo đuổi, cũng hân hạnh lắm chớ bộ !
Uyên bĩu môi :
- Với tôi, giám đốc cũng như công nhân tạp vụ . Cái quan trọng là nhân cách kìa !
Ngước lên nhìn Khanh, Gia Uyên bỗng nghiêm nghị :
- Câu chuyện anh kể với tôi về Huệ Linh có thật không vậy ?
Khanh cũng nghiêm trang không kém :
- Thật 100 %.
Gia Uyên thở phào :
- Tôi tin anh !
Rồi cô xụ mặt :
- Nhưng ba, dì Năm, Hoàng và nhỏ Tuệ My bạn thân của tôi lại không tin anh là người tốt.
Giọng cô bỗng trầm xuống, xúc động :
- Anh không gạt tôi chứ ?
Khanh chợt bồi hồi vì ánh mắt, gương mặt chờ đợi nghe trả lời của Uyên . Có một điều gì đó lạ lùng tràn ngập hồn anh khiến tim anh xao xuyến . Thay vi nói thành lời, Khanh khe khẽ gật đầu.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#12 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Gia Uyên như reo lên :
- Vậy là được rồi ! Bây giờ tôi sẽ điện thoại về nhà rồi phụ anh don dep công ty . Sau đó tôi có một câu chuyện muốn nói với anh . Chuyện quan trọng à nha !
Bước được vài bước Uyên quay lại :
- Các phòng ở đây đóng cửa hết rồi, đâu gọi điện được.
Khanh gợi ý :
- Thì vào phòng giám đốc !
Uyên ngập ngừng :
- Được không đó ? Lỡ có ai trông thấy, anh bị đuổi thì khổ !
Khanh lơ lửng :
- Sao Uyên không nghĩ người bị đuổi là mình ?
Nhún vai Gia Uyên nói :
- Tôi bị đuổi cũng chẳng nhằm gì ngoài việc làm mất uy tín nhỏ Tuệ My, chỉ sợ anh mất việc làm rồi đổ thừa . . . người ta.
Khanh đẩy cửa phòng giám đốc :
- Xui lam mới có người trông thấy . Thầy bói bảo "nạn kiếp" lớn của tôi qua rồi . Từ giờ trở đi toàn gặp đại tướng, đại cát không hà ! Cứ vào điện thoại thoải mái đi.
Gia Uyên vừa bước vào vừa nói nhỏ :
- Anh xui đó nha !
Khanh mỉm cười . Anh không ngờ cô bé dễ dàng tin mình là lao công của công ty . Chả biết tại sao anh đóng kịch giỏi, hay tại Gia Uyên khờ khạo dễ tin . Nhưng vì dù lý do gì, Khanh cũng lỡ vào cuộc rồi, bây giờ muốn quay đầu lại đã muộn . Thôi thì cứ diễn cho trọn . . . vai tạp vụ và tiểu thơ . Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, cứ để từ từ hãy tính.
Hối hả bước đến chỗ Khanh đứng, Uyên bảo :
- Nào ! Chúng ta bắt đầu nhé !
Khanh phất tay :
- Đùa thôi ! Ai nỡ để tiểu thư như Uyên làm tạp vụ . Tôi nghĩ nên tìm một chỗ nào đó để nghe chuyện Uyên muốn nói.
Gia Uyên ngần ngừ :
- Còn công việc thì sao ?
Khanh nhún vai :
- Tối tôi sẽ làm.
- Vậy cũng được à ?
- Được chứ . Đây là việc ngoài giờ mà ! Tôi mời cô bé sang quán cà phê bên kia đường . Ở đó chúng ta tha hồ trò chuyện.
Gia Uyên gật đầu :
- Cũng được !
Hai người thong thả băng ngang đường, buoc vào quán cà phê nhỏ khá ấm cúng nhờ những bức tranh gam nóng treo trên tường.
Kéo ghế cho Uyên, Khanh hỏi :
- Cô bé uống gì ?
- Sữa tươi !
Ngước lên nhìn người phục vụ, Khanh trầm giọng :
- Hai sữa tươi !
Uyên ngạc nhiên :
- Sao anh . . hiền quá vậy ? Vào quán cà phê mà uống sữa tươi như con gái à !
Khanh tủm tỉm :
- Tôi ủng hộ Uyen, không được sao ?
Gia Uyên thật thà :
- Tôi luôn nghĩ anh là người lạnh lùng, khó khăn gần gũi.
Khanh xác nhận :
- Đối với người lạ, tôi y như Uyên đã nghĩ.
Hất mặt lên, Uyên nói :
- Cám ơn anh đã xem tôi như người quen.
Khanh khoanh tay vào đề :
- Nào ! Cô định nói gi với tôi mà bảo là quan trọng ?
Gia Uyên bóp những ngón tay, cô không biết phải bắt đầu như thế nào để hắn khỏi bị sốc cũng như bị tổn thương . Nếu câu chuyện tinh yêu của hắn là có thật, thì rõ ràng có điều gì đó không bình thường rồi.
Thái độ bối rối của Uyên khiến Khanh chú ý, anh đùa :
- Có gì khó thốt nên lời à ?
Uyên gãi đầu :
- Tôi vẫn bị ám ảnh bởi chuyện tình của anh . Nếu được nghe kể từ đầu tới kết thì hay quá !
Khanh nhíu mày :
- Đó không phải là lý do chính để chúng ta ngồi với nhau chiều nay chứ ?
Gia Uyên tỉnh táo :
- Nhưng là khởi đầu cần phải có . Tôi muốn biết sự thật về Huệ Linh.
- Để làm gì ?
- Tôi có nghe it nhiều về chị ấy . ..
- Nên có muốn xác minh xem tin được nghe đúng, sai thế nào chớ gì ?
Gia Uyên phân bua :
- Tôi chỉ muốn có một kết luận đúng nhất về người trước kia từng sống trong phòng của tôi . Và ý tưởng này do anh nhen lên . Do đó anh . . . anh . . phải ..
Khanh ngắt ngang :
- . . . Có bổn phận làm rõ vấn đề, đúng không ? Nhưng Gia Uyên đã nghe gì về Huệ Linh ?
Gia Uyên nhỏ nhẹ :
- Những điều tôi nghe về Huệ Linh khác với những điều anh nói như ngày và đêm, đen và trắng.
Mắt Khanh sáng lên :
- Huệ Linh vẫn còn sống . Đúng không ?
Uyên nhè nhẹ gật đầu . Khanh thở phào khoan khoái rồi cau có :
- Hừ ! Tôi biết mọi người đã gạt tôi mà . Tại sao phải nói thế chứ ?
Nhìn Uyên chăm chú, Khanh hỏi :
- Vậy bây giờ Linh ở đâu ?
Gia Uyên im lặng dò xét Khanh rồi tung đòn :
- Huệ Linh đang ở với chồng bên Mỹ . Hơn 4 năm nay chị ấy không hề về nước, do đó . ..
Khanh hấp tấp gặng lại :
- Uyên nói sao ? Linh sống với chồng bên Mỹ đã 4 năm à ? Thật vô lý ! Có lẽ người ta đã lầm Huệ Linh với người khác rồi.
Uyên vặn :
- Sao anh không nghĩ có ai đó đã mạo danh Huệ Linh đến với anh ?
Khanh ngớ ra mất mấy giây vì giả thuyết của Gia Uyên rồi ấp úng :
- Làm thế với mục đích gì ?
Gia Uyên không biết trả lời thế nào . Hẳn là những lời co vừa nói tác động rất lớn đến . . . hắn nên trông hắn mới đờ đẫn thế kia.
Khanh lai hỏi :
- Ai đã nói điều đó với Uyên ?
Uyên hết sức dịu dàng :
- Một nhỏ bạn thân nhất của tôi . Chị con bé là bạn của Huệ Linh mà !
Khanh ôm đầu :
- Bạn Uyen có nhầm không ?
Gia Uyên liếm môi :
- Chồng của Huệ Linh tên Dân . Anh ta với Hoàng là anh em chú bác . Tôi hy vọng người anh yêu là một Huệ Linh khác, chớ không phải là con gái của ông Triệu Kha.
- Không thể nào ! Không thể náo !
Uyên chum giọng :
- Vậy trong trường hợp nào anh đã yêu chị ấy ?
Khanh nổi khùng lên :
- Cô không có tư cách hỏi chuyện riêng tư của tôi.
Dứt lời Khanh hững hờ đứng lên đi về phía quầy tính tiền . Thảy cho người thu ngân một tờ hai chục ngàn xong, anh gấp rút bước đi trước cặp mắt ngơ ngác của Uyên.
Dù biết trước thế nào hắn cũng có phản ứng, nhưng cô vẫn thấy ê chề . Bước ra khỏi quán, Uyên liền gọi cho mình một chiếc xích lô.
Ngồi trong xe, cô tự kiểm lại việc làm vừa rồi và không biết làm thế là đúng hay sai . Lòng đầy trắc ẩn, Uyên mong mau tới nhà để điện thoại cho Tuệ My . Nhất định cô phải tìm hiểu xem gã tên Hai, nhân viên tạp vụ của công ty này là người như thế nào . Gã có trèo cao không khi nhận vơ một thiên kim tiểu thư là người yêu quá cố của mình.
Tới nhà, Uyên bấm chuông và xụ mặt khi người ra mở cổng là Hoàng chớ không phải là dì Năm.
Anh cười thật tươi, giọng thật ngọt :
- Xe em anh đã sửa rồi !
Cô lạnh lùng :
- Cám ơn !
Lẽo đẽo theo sau cô, Hoàng nói :
- Ngày mai trở về công ty của anh thực tập tiép đi, nếu không đến lúc bác Đạt hỏi, anh chả biết trả lời thế nào đây cho khỏi bị mắng.
Gia Uyên ngọt nhạt :
- Anh cứ nói thật . Em không sợ bị mắng đâu mà anh lo . Thực tập bên công ty đó cũng sướng chán ! Tại sao em phải trở về chứ !
Mặt Hoàng sượng ngắt khi thấy Uyên phớt lờ tới bàn điện thoại bốc máy lên . Cô xem như không có anh ở kế bên mới tức chứ.
. . Vểnh tai lên, Hoàng nghe giọng Uyên điệu đàng :
- Dạ cho cháu gặp Tuệ My . . ạ . . . . dạ ! My đi vắng ạ ? Tiếc quá ! Một lát nữa cháu sẽ gọi lại ạ !
Hừ ! Lại Tuệ My . Sao Hoàng ghét cay ghét đắng con nhỏ lúc nào cũng làm ra dáng nghệ sĩ ấy đến thế chứ ! Nhất định nó là đứa xui Gia Uyên qua công ty Rạng Đông thực tập chớ không ai khác . Có một lần Uyên đã khoe Tuệ My là bồ của tay trợ lý giám đốc bên đó . Chắc nó giới thiệu Uyên rồi . Thế nào cũng phải tìm hiểu cái công ty ấy xem thực lực cỡ nào mà dám nhận Gia Uyên để anh bẽ mặt như vậy.
Không ngăn được hậm hực, Hoàng độp ngay khi Uyên buông ống nghe xuống :
- Lai tìm cố vấn à ! Em định nhờ Tuệ My cố vấn cho chuyện gì nữa vậy ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#13 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Uyên khó chịu :
- Chuyện gì cũng không ảnh hưởng tới anh.
Hoàng cau có :
- Sao lai không ảnh hưởng khi Tuệ My đã giới thiệu em sang thực tập ở công ty Rạng Đông . Con bé ấy chả xem anh ra gì hết.
Gia Uyên nhún vai :
- Lúc nào anh cũng nghĩ mình quá vĩ đại . Tại em nhờ nó, nó phải giúp . Chẳng lẽ làm thế là có tôi với anh ?
Hoàng nóng mặt :
- Em chỉ biết phần mình chớ không cần biết mặt mũi anh đem để ở đâu . Khi tụi bạn em vờ vịt hỏi rón hỏi rén sao Gia Uyên lại bỏ đi thực tập chỗ khác, rồi không đợi anh trả lời mà bám vào nhau khúc khích cười.
Thấy Uyên làm thinh, Hoàng được nước nói tới :
- Không nghĩ tới anh, em cũng phải nghĩ tới bác Đạt chứ ! Chính bác gửi em cho anh mà !
Gia Uyên phản ứng :
- Anh đừng đem ba em ra dọa . Việc em làm em sẽ chịu . Nhưng dứt khoát em không muốn bị đặt để nữa.
Hoàng giận dữ :
- Vậy anh không còn gì để nói nữa ?
Gia Uyên xìu mặt nhin Hoàng dằn gót bỏ đi và nhớ tới ba mình . Suốt tuần nay ông vắng nhà, chính vì vậy Uyên mới mạnh dạn làm theo ý mình . Bây giờ cô chợt lo . Đúng là Uyên có tự tung tự tác, thế nào cô cũng hứng một trận lôi đình từ ba khi ông tận Nha Trang trở về . Nhưng dù bị mắng tới cỡ nào, Uyên cũng sẽ nhân dịp này tỏ thái độ cho ba biết cô không thích Hoàng, ba đừng tạo cơ hội giúp hắn làm chi nữa cho uổng công.
Đứng suy nghĩ lung tung, Uyên bỗng nghe tiếng dì Năm :
- Ủa ! Hoàng về rồi à !
- Dạ ! Ảnh mới về tức thời !
Giọng bà Năm băn khoăn :
- Sao về sớm vậy ? Nó bảo có chuyện muốn nói với con mà.
Gia Uyên bình thản :
- Thì đã nói xong rồi . ..
Bà Năm dò xét :
- Phải chuyện thực tập của con không ?
Nhớ là chưa hề hé môi với bà vú này . Uyên thảng thốt :
- Sao dì biết ?
Ba Năm noi :
- Lúc nãy ba con điện về, Hoàng bắt máy . Dì nghe nó kể lể tội của con với ổng.
Gia Uyên mím môi :
- Đúng là giả nhân giả nghĩa . Vậy mà vừa rồi hắn ta còn vờ vịt ba biết sẽ mắng con.
- Nhưng tại sao đang yên ổn, con lại gây rắc rối cho mình ?
Gia Uyên kêu lên đầy oan uổng :
- Dì mà cũng nói thề ! Con đi tìm sự bình yên thì đúng hơn . Làm việc với Hoàng bực bội lắm ! Anh ta luôn lợi dụng mọi cơ hội để đụng chạm con . . . Ghê muốn chết luôn !
Bà Năm bất bình :
- Thằng . . ấy dám làm thế à ! Hừm ! Nếu biết sớm, dì đã không cho nó đưa con đi ăn cơm . Sao tới bữa nay mới nói ra ?
Uyên khoái chí khi biết chắc đã có thêm đồng minh, cô vờ xấu hổ :
- Nói làm chi cho quê.
Bà Năm nghiêm mặt :
- Nó đã . . . đã . . . sờ soạng, hôn hít gì con chưa ?
Uyên cứng họng vì câu hỏi bất ngờ trần tục này . Cô ấp úng :
- Làm . . làm . . . gì có . Cầm tay là đã ghét rồi, dì con . . . vẽ lắm thứ, nghe mà rợn tóc gáy.
Thở phào, bà Năm lên giọng :
- Dù sau này nó là chồng, bây giờ con cũng phải giữ gìn . Khôn ba năm, dại một giờ . Khi đã đạt được mục đích rồi, thằng đàn ông không trơ mặt cũng coi thường mình . Hiểu chưa ?
Gia Uyên liếm môi :
- Con hiểu ! Nhưng hông dám có vụ . . sau này như dì Năm nói đâu !
Bà Năm ngập ngừng :
- Dì thấy ba con đã chấm Hoàng . Ổng đang cần có người phụ giúp mình trong công việc.
Giọng Uyên hơi dỗi :
- Nhưng con thì không . Chả lẽ sắp bước sang thiên niên kỷ mới rồi mà vẫn còn chuyện ép con cái lập gia đình theo ý cha mẹ ?
Bà Năm nhíu mày :
- Thiên niên kỷ là gi, dì không biết . Nhưng một ngàn năm sao nữa cha mẹ vẫn còn quyền định đoạt, góp ý chuyện hôn nhân của con mình.
Gia Uyên vênh mặt lên :
- Nếu con làm mẹ, con sẽ để con mình tự do hôn nhân.
Bà Năm gật gù :
- dì cũng ráng sống tới ngày đó xem sao.
Uyên cong môi :
- Muốn có ngày đó, bây giờ con phải được tự do hôn nhân trước chứ !
Trợn mắt nhìn Uyên, bà Năm hỏi ngay :
- Bộ con có quen ai khác Hoàng à ?
Nhìn vẻ sốt ruột của bà, Uyên chợt buồn cười, cô lơ lửng :
- Tới từng tuổi này mà chưa quen ai là ế rồi.
Gườm gườm ngó Uyên, bà Năm chép miệng :
- Chà ! Cũng bạo mồm dữ ! Khai mau ! Nó là con nhà ai ? Đã đến đây lần nào chưa ?
Gia Uyên bật cười :
- dì lam gì hình sự thế !
Bà Năm ngao ngán :
- Chỉ sợ mày bị người ta gạt thôi con ạ ! Phải dẫn nó về nhà cho dì xem tướng coi sang hèn thế nào, tiểu nhân, quân tử ra sao.
Uyên đằng hắng :
- Tạm thời con còn bắt ảnh mai danh ẩn tích . Con chỉ tiết lộ một . . . xíu . Ảnh nhà nghèo, nhưng đúng là chánh nhân quân tử đó !
Bà Năm hỏi tới :
- Học cùng lớp với con à ?
Uyên đưa tay lên môi :
- Bí mật ! Có cậy răng con cũng không nói đâu ! Chuyện tới đây là hết !
Dứt lời Uyên nhí nhảnh đứng dậy trước cặp mắt tức tối của bà Năm.
Cầm máy lên, cô nhấn số điện thoại nhà Tuệ My rồi thất vọng khi biết con bé vẫn chưa về . Có người yêu đi chơi thật là hạnh phúc . Chớ . . . ai đâu quạnh quẽ một mình như Uyên . Nếu yêu được Hoàng, chắc cô không buồn . . tình đến mức tạo cho mình một người yêu ảo . Tính dì Năm hay quan tâm, hay tò mò hỏi tới . Chắc chắn Uyên phải chuẩn bị trước những câu hỏi tưởng tượng để nuôi anh chàng người yêu ảo đó giống kiểu trẻ con nuôi gà ảo.
Nhưng tại sao Uyên lại bịa ra anh chàng nhà nghèo kia ? Có phải lúc ấy hình bóng hắn đã lướt qua hồn cô không ? Nếu đúng thế coi chừng . . . hồn cô đã có vấn đề.
Vỗ mạnh vào trán mấy cái cho tỉnh, Gia Uyên đi vội vào bếp và gào to lên như để trấn an mình :
- Con đói quá dì Năm ơi ! ...


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#14 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 6


Hoàng nhíu mày hỏi gặng lại ông Phong :
- Ba nói sao ? Công ty Rạng Đông chính là công ty Công Khanh trước đây à ?
Mặt đanh lại, ông Phong xác nhận :
- Đúng vậy ! Dù cho nó có đổi sang tên tây tên tầu gì ba cũng nhận ra.
Hoàng thắc mắc :
- Nhưng tại sao nó lại đổi tên chứ ?
Ông Phong đáp :
- Nó và hai công ty khác liên kết làm ăn theo kiểu tập đoàn, trên hết có tổng giám đốc, dưới có ba giám đốc phụ trách ba bộ phận khác nhau.
Hoàng hấp tấp hỏi :
- Vậy hiện giờ ai là tổng giám đốc của Rang Đông ?
Ông Phong nhếch môi :
- Không phải thằng chó đó mà là một người khác . Nó đã lui về vui thú điền viên với con đàn bà khốn nạn ấy rồi . Còn công việc, nó giao hết cho hai thằng con . Nhưng tại sao con lại tìm hiểu về tập đoàn này ?
Hoàng ấm ức tuôn một hơi :
- Gia Uyên nghe lời bạn bè nên đã sang công ty Rạng Đông để thực tập tiếp giai đoạn hai . Con không biết con bé đang ở bộ phận nào.
Ông Phong nói :
- Cơ sở của cha con thằng khốn ấy ở quận . ..
Cằm Hoàng bạnh ra, giọng anh khô khốc :
- Lẽ nào trùng hợp dữ vậy sao ! Nếu thế nhất định con không để yên cho bọn chúng.
Ông Phong hất hàm :
- Con định sẽ làm gì nào ? Trong chuyện này Gia Uyên chủ động, chớ đâu phải bọn chúng . Con không nên hành động hồ đồ, phiền phức lắm !
Hoàng mím môi :
- Nhưng con không bỏ qua đâu.
Ông Phong im lặng rít thưốc, thái độ của ông khiến Hoàng ray rức . Anh biết ba mình vẫn chưa quen được me, dù bà đã đành đoạn bỏ chồng con dứt áo theo một người đàn ông khác . Người vợ mới trẻ đẹp vẫn không làm ông ngưôi ngoai . Thất bại trong hôn nhân khiến ông suy sụp tinh thần, đã có một thời gian dài ông bỏ bê công ty khiến nó xưống dốc trầm trọng . Nếu không có ông Đạt nhiệt tình giúp đỡ, có lẽ công ty của gia đinh Hoàng đã phá sản từ lâu.
Nghĩ tới mẹ, lòng Hoàng lại dâng lên mối hận sâu sắc . Bà không đáng để anh kính trọng yêu quý . Bà đã lừa dối cha con anh suốt bao nhiêu năm để lén lút qua lại với người đàn ông đó, đến khi vợ hắn chết bà đã dày mặt trâng tráo thảy cho chồng lá đơn ly dị rồi vênh váo bỏ đi . Năm đó Hoàng vừa tốt nghiệp đại học, anh chưa kịp vào đời, đã chứng kiến sự đổ nát của gia đình . Với Hoàng đó là vết thương không bao giờ lành . Anh căm hận người đã quyến rũ mẹ mình và thề sẽ trả thù, nhưng ba anh lại không muốn thế . Ông lặng lẽ ký đơn ly dị và bắt Hoàng không được nhắc câu chuyện ấy trước mặt mình.
Nhiều năm đã trôi qua, cú sốc ấy đã chìm vào dĩ vãng, nhưng cha con anh vẫn không thể nào quên . Nó càng bùng cháy lên khi có chuyện liên quan đến, như chuyện vừa rồi chẳng hạn.
Một linh cảm mơ hồ nào đó chợt làm tim Hoàng nhức nhối khi nhớ tới thái độ gần đây của Gia Uyên . Dầu chưa bao giờ chiếm được tình cảm của Uyên trọn vẹn, nhưng lâu nay anh vẫn nuôi hy vọng một ngày nào đó cô bé sẽ đáp lại tình anh.
Bây giờ chút hy vọng mong manh đó lụi dần, càng lúc Hoàng càng nhận rõ ràng Gia Uyên đang tìm cách tách rời anh . Cô bé đã quen một gã nào đó chưa anh không biết, nhưng chỉ biết rằng mỗi lúc Uyên mỗi lẩn tránh anh.
Ông Phong bỗng lên tiếng :
- Tuần sau vợ chồng thằng Dân về chơi, con sắp xếp công việc để về Đà Lạt với tụi nó ít hôm.
Hoàng nhướng mày :
- Sao ba không đi mà kêu con ?
- Ba thấy hơi mệt . Với lại bọn trẻ các con đi với nhau vui hơn . Nếu được con rủ Gia Uyên đi cùng.
Hoàng buột miệng :
- Chỉ ngại con bé nói không rảnh.
- Thì con phải làm sao cho nó rảnh . Ba không muốn con gặp thất bại như ba trên đường tình.
Hoàng hơi nóng mặt vì lời chân tình của ông Phong.
Trong công việc anh rất năng nổ, sáng tạo, nhiều năng lực . Lẽ nào trong tình yêu anh là kẻ yếu kém . Dù anh không hiểu rõ tại sao ba mình dễ dàng ký vào đơn ly dị và chịu làm người bại trận, nhưng anh nhất định không như ông, không thể như ông.
Đứng dậy thật nhanh, Hoàng nói :
- Con tới công ty đây !
Rồi anh đi một mạch ra sân . Phóng chiếc Dream xưống đường, Hoàng cho xe hướng tới nhà Uyên . Hôm nay ông Đạt về, anh hy vọng ông sẽ khuyen được cô con gái bướng bỉnh của mình.
Ra mở cổng cho anh là bà Năm . Bà ngập ngừng :
- Con bé đang bị mắng . Cậu vào không tiện đâu !
Hoàng ngạc nhiên :
- Sao lại bị mắng ạ ?
Bá Năm dài giọng :
- Thì ba cái vụ thực tập, thực hành gì đó.
Hoàng chép miệng :
- Chà ! Bác trai nóng nảy quá ! Cháu phải vào can mới được.
Vừa nói anh vừa đẩy xe vào sân trước cặp mắt thiếu thiện cam của bà Năm . Tới phòng khách, Hoàng bắt gặp đôi mắt rưng rưng của Gia Uyên, cô bé đang bị Ông bố lên lớp nên bao nhiêu bực bối đều trút vào anh bằng cái nhìn lạnh lùng không quen biết.
Hoàng vả lả :
- Bác về lâu chưa ?
Ông Đạt uể oải :
- Mới về nhưng chưa được nghỉ ngơi vì đứa con ngỗ nghịch này . Bác tức chết vì nó quá !
Hoàng vội nói :
- Gia Uyên còn trẻ con lắm ! Bác đừng giận cô bé.
Ông Đạt cao giọng :
- Nó cho rằng mình lớn rồi nên muốn làm gì thì làm, đâu cần nghĩ tới ai.
Hoàng nhỏ nhẹ :
- Uyên không nghĩ thế đâu bác.
- Cháu khỏi phải bênh vực nó . Từ giờ trở đi nó muốn làm gì, mặc kệ . Bác không thèm lo lắng quan tâm như trước nay đâu . Hừ ! Đúng là có điều kiện hơn người mà chê, không chiu hưởng.
Gia Uyên gầm mặt xuống vì những lời của ông Đạt . Thật ra ba cô có cần phải giận dữ như thế trước mặt Hoàng không ? Rõ ràng ba xem anh ta hon cô rồi . Tự nhiên Uyên thấy tủi thân, nước mắt không kềm được cứ thánh thót rơi.
Mãnh lực của những giọt lệ này thật là mãnh liệt . nó làm Hoàng nghệch mặt ra nhìn còn ông Đạt thi nhãn nhó xua tay :
- Về phòng mà suy nghĩ lại những việc làm thiếu suy nghĩ của mình đi . Động một chút là khóc thì làm sao mà đối phó với đời được.
Gia Uyên sụt sùi chạy lên lầu . Cô vừa nhè vừa thay quần áo để tới nhà Tuệ My . những lúc thế này mà không có người để trút hết nỗi niềm chắc cô điên mất.
Vớ chiếc ba lô con cóc, Uyên rón rén từng bước chân âm thầm xuống thang . Cô định vòng xuống bếp để đi ngã sau thì nghe giọng ông Đạt bực bội :
- Sài Gòn biết bao nhiêu công ty, sao Gia Uyên lại đâm đầu vào công ty đó mới khó xử cho bác chứ ! Hôm trước qua điện thoại bác chỉ nghe nó đổi công ty thực tập chớ đâu biết công ty nào . Lúc nãy nghe Uyên bảo đó là công ty Rạng Đông . Thật tình bác không biết nói sao nữa.
Hoàng ôn tồn :
- Cháu cũng không ngờ công ty đó . Ba cháu mới nói tức thời đó chứ . ..
Ông Đạt vội hỏi tới :
- Anh Phong còn nói gì nữa không ? Ảnh không trách bác đã quá nuông chiều Gia Uyên để nó tự tung tự tác chứ !
- Dạ ! làm gì có ! Ba cháu cho rằng Gia Uyên vô tình nghe bạn bè rủ nên mới sang bên đó . Bác biết tính ba cháu rồi đấy . Cả đời nào biết trách ai đâu !
Gia Uyên tò mò vì những lời vừa nghe . Thay vì bỏ đi, cô ngồi xuống nấc thang, lắng tai nghe tiếp.
Giọng Hoàng tha thiết :
- Bác cũng là bạn của ông Phú và ba cháu . Bác hãy nói thật với cháu câu chuyện tình tay ba xưa kia đi bác.
Ông Đạt thoái thác :
- Chuyện qua lâu rồi, nhắc lại làm gì hả cháu.
- Nhưng cháu muốn có một đánh giá xác thực về mẹ mình . Dù bây giờ bà đã là vợ của ông Phú, cháu vẫn muốn biết tại sao hồi đó bà đành đoạn bỏ chồng bỏ con đến ở với người ta.
Ông Đạt thở dài :
- Đừng ép bác nói những điều không được nói . Làm thế đâm ra có lỗi với bạn bè . Nếu ba cháu muốn cháu biết sự thật nào đó, thì ảnh đã nói ra rồi.
Hoàng ngập ngừng :
- Nhưng mẹ cháu có phải là người có lỗi lớn nhất không ?
- Theo bác nghĩ thì không . Tóm lại Vân Huyền là người đáng thương nhất.
- Tại sao bác lại nói thế ?
Ông Đạt lấp lửng :
- Vì sự thật là như thế ! Thôi bác mệt lắm rồi, bác phải đi nghỉ đây.
Gia Uyên vội chạy vè phòng mình . Cô biết ba me Hoàng đã ly dị, mẹ anh đã theo người khác, nhưng không ngờ đó lại là ba của Duy . Uyên từng nghe Tuệ My nói rằng ông anh Hai của Duy rất ghét bà mẹ kế . Trước kia có một thời gian dài ông ta vì mướn chống đối ba mình nên đã ăn chơi rất dữ . Trong một chuyến đi với bồ ở Vũng Tàu, ông ta đã bị tai nạn ô tô nằm một chỗ . Gia đình phải đưa sang Úc điều trị cả năm trời mới đi đứng được.
Bỗng dưng Uyên giật mình, cô ngờ ngợ liên tưởng tới hắn . Hắn từng ở Úc để trị bệnh, sao cô vô ý đến mức quên bẵng chi tiết này chứ . Một người từng có điều kiện ra nước ngoài, chả lẽ lại làm nhân viên tạp vụ cho công ty à ?
Nhất đinh hắn là Hai Khanh, anh của Duy rồi . Hắn đã đùa với cô . Vậy mà Gia Uyên tin mới quê chứ ! Ngồi thừ ra với điều vừa phát hiện, Uyên thấy mình đúng là ngốc . Cô dễ tin quá, thảo nào ba và cả Hoàng đều lo lắng cho cô trong tất cả mọi vấn đề.
Nuốt cục nghẹn xuống, Uyên lầm bầm nguyền rủa Khanh . Chắc chắn hắn là Khanh rồi . Hắn xem cô chẳng khác nào đứa trẻ lên 5 vừa khờ vừa lắm chuyện nên mới tài khôn kể về Huệ Linh cho hắn nghe.
Ấm ức chịu hết được, Uyên lao xuống thang . cô phải tới công ty, xông vào phòng giám đốc, vạch mặt hắn mới được . Nhưng chả biết hắn có ở trỏng không nhỉ ? Suốt mấy ngày qua phòng giám đốc vẫn đóng im ỉm và hắn cũng mất tăm . Hôm nay chắc gi hắn xuất đầu lộ diện cơ chứ.
Tới công ty Rạng Đông, Gia Uyên đi thẳng một mạch tới phòng giám đốc . Đứng trước cửa cô ngần ngừ rồi đưa tay lên gõ đại.
Một giọng lạnh lùng đầy uy quyền vọng ra :
- Mời vào !
Uyên hít một hơi thật mạnh rồi hùng dũng đẩy cửa vào và thấy hắn đang ngồi gằm đầu trên một đống hồ sơ dầy cộp.
Không thèm nhìn lên xem ai, Khanh hỏi :
- Có chuyện gì vậy ?
Uyên không biết trả lời sao nên đành đứng im, cho đến lúc Khanh cau có ngước lên.
Mặt Khanh như tươi hơn một tý nhưng giọng nói vẫn dễ ghét vô cùng :


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#15 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- A ! là cô bé hả ? Đinh thực tập làm giám đốc à ?
Gia Uyên đỏ mặt vì giận, cô buông một hơi :
- Hừ ! Ông là người lớn mà lại đi gạt người nhỏ hơn minh . Thật uổng công lâu nay tôi tin ông là người chân thật, uổng công tôi đi tìm hiểu về chị Huệ Linh cho ông . Bù lại tôi nhận được ở ông sự giả dối, sự thô lỗ, cộc cằn . Tôi ghét ông lắm !
Nói dứt lời nước mắt Gia Uyên bỗng hoen mi . Sự xúc động bất ngờ của cô làm Khanh bối rối . Anh vội vàng đứng dậy kéo Uyên ra ngồi xuống salon trong phòng.
- Hôm đó thấy Uyên tưởng tôi là nhân viên tạp vụ nên tôi mới nhận bừa để cho vui . Uyên phải hiểu giả dối và đùa là hai lãnh vực khác nhau chứ !
Gia Uyên bĩu môi :
- Ông dùng từ cao siêu quá . Tôi chả hiểu thế nào là lãnh vực, nên đâu phân biệt được sự khác nhau của nó.
Khanh hiền từ :
- Nếu thế tôi thành thật xin lỗi.
Vẫn chưa hả cơn tức, Uyên nói tiếp :
- Ông dễ dàng nạt nộ người ta rồi cũng dễ dàng nói câu xin lỗi quá hả ! Một trăm năm nữa tôi vẫn còn nhớ tới buổi chiều anh bỏ tôi ngồi lại một mình trong quán cà phê với hai ly sữa tươi còn nguyên.
Khanh hết sức thật thà :
- Thật vậy hả ! Tôi không ngờ Uyên nhớ dai đến cả thế kỷ như vậy . Không phải phân bua gì cho hành động bất lịch sự của mình hôm đó . Có điều phải nói rõ là lúc ấy tôi hơi bất ngờ nên không tự chủ được mới có thái độ quá đáng với Uyên.
Gia Uyên chêm ngay một câu :
- Làm giám đốc mà mưa nắng thất thường như ông chỉ tổ khổ cho nhân viên . Hèn chi họ gọi ông là mặt sắt hắc ám cũng phải.
Khanh bật cười :
- Tôi chưa bao giờ nghe ai gọi thế, ngoài cô.
Uyên nhún vai :
- Dĩ nhiên ! Họ xù xì sao ông nghe được . Suy cho cùng cũng tại họ sợ xếp nên phải nói sau lưng.
Khanh nheo nheo mắt :
- Uyên không sợ sao ?
Gia Uyên thẳng thừng :
- Tôi chi tò mò về con người của ông . Nếu sợ thì sợ những hành tung bí ẩn, mờ ám của ông hơn cái chức giám đốc đầy quyền lực kia.
Khanh nhếch môi :
- Cô bé nói làm tôi có cảm giác mình là phần tử bất hảo không bằng.
Uyên lấp lửng :
- Bất hảo hay không tự Ông biết ấy.
Khanh gượng gạo lảng đi :
- Chà ! Nước mắt cô mau bốc hơi dữ ! Tôi tin rằng đây là vũ khí lợi hại của Uyên . Cô bé rất thường sử dụng nó với bọn đàn ông phải không ?
Gia Uyên gằn giọng :
- Ông ngụ ý gì khi dùng từ "bọn đàn ông" ở đây ?
Khanh chợt xụ mặt xuống :
- Đó chỉ là cách nói vui, sao Uyên thích bắt bẻ thế nhỉ ? Thật cô cần gì khi vào phòng giám đốc ?
Uyên hơi khựng lại trước phản ứng đột ngột của Khanh, nhưng cô cũng mau chóng trả lời :
- Tôi cần biết mặt giám đốc . Tưởng là làm gì . Ai ngờ quen quá ! Đã vậy ba tôi còn là chỗ bạn bè với ba ông nữa chú !
Khanh thoáng ngạc nhiên vì lời Uyên vừa nói . Anh nhíu mày :
- Xin lỗi ! bác trai tên là gì ?
Uyên nói :
- Ba tôi tên Đạt.
Khanh lắc đầu :
- Tôi chưa nghe ba tôi nhắc đến bác ấy bao giờ.
Gia Uyên thản nhiên :
- Ba tôi cũng không hề nhắc đến ba ông . Khi biết tôi tự ý đổi chỗ thực tập sang công ty Rạng Đông, ba tôi nổi sùng lên mắng một tăng . Nhờ thế tôi mới biết bác Phú là bạn của ba tôi.
Khanh cau mày vì câu nói lấp lửng khó hiểu của Uyên . Anh thắc mắc :
- Tại sao bác trai lại mắng Uyên ?
- Vi ông không muốn tôi thực tập ở công ty Rạng Đông.
- Vì sao ?
Gia Uyên nhún vai :
- Ba tôi không chịu nói thẳng mà chỉ buộc tội tôi đã khiến ông khó xử với bác Phong, ba của Hoàng.
Khanh lặp lại bằng giọng ngạc nhiên :
- Ông Phong là ba của Hoàng . A ! tôi hiểu rồi.
Gia Uyên vờ ngây thơ :
- Ông hiểu thế nào ?
Khanh ngập ngừng :
- Không ! Không có gì . Nhưng theo tôi Uyên nên quay lai thực tập bên công ty của Hoàng.
Uyên khích :
- Ông cũng sợ đụng chạm à !
Khanh gật đầu :
- Đúng ! Tôi không muốn Hoàng hiểu lầm là đã dụ người yêu của anh ta sang đây.
Gia Uyên ồ lên :
- A ! tôi đã hiểu thật sâu xa cái mặc cảm này của anh.
Khanh gằn giọng :
- Cô nói thế là sao ?
Uyên liếm môi :
- Tôi muốn nói rằng ba tôi cung là bạn của bà Vân Huyền nữa.
Khanh đập mạnh tay xuống bàn một cái rầm khiến Uyên giật nảy người . Cô bàng hoàng khi anh chỉ vào mặt cô, giọng đanh lại :
- Đi khỏi đây ngay ! Tôi không nhận cô vào công ty thực tập nữa . Đúng là vừa nhiều chuyện, vừa phiền phức.
- Nhưng mà . ..
- Nhưng mà cái gì ? Mời cô ra cho.
Tự ái dâng lên nghẹn ngực, nghẹn lời, Gia Uyên đứng phắt dậy đi như chạy ra hành lang.
Tới đầu cầu thang cô vấp phải Duy . Vịn tay vào vách để lấy thăng bằng, Uyên vừa thở hổn hển vừa hét :
- Anh của anh là đồ trời đánh thánh vật.
Rồi không để Duy hỏi thêm câu nào, Uyên ba chân bốn cẳng chạy ào xuống đất.
Duy ngơ ngác nhìn theo cô và hấp tấp bước vào phòng giám đốc.
Anh hỏi ngay khi thấy Khanh ngồi gác chân lên bàn, môi phì phà điếu thuốc :
- Anh đã làm gì Gia Uyên ?
Khanh cộc cằn :
- Tao đuổi con bé ấy . Nó khoi thực tập thực tiếc gì ở đây nữa hết.
Duy hấp tấp :
- Sao anh lại làm thế ? Gia Uyên là bạn thân của Tuệ My . Anh đuổi con bé tức là bỉ mặt em.
Khanh gạt tàn thuốc :
- Tao đuổi vì con bé ấy biết nhiều và lắm chuyện quá, chớ không phải để bỉ mặt mày . Nếu can, tao sẽ đích thân xin lỗi Tuệ My vậy !
Duy ngơ ngác :
- Nhưng Uyên đã biết gì và nói gì mà anh bảo biết nhiều, lắm chuyện ?
Khanh gằn từng tiếng :
- Con bé khoe ba nó là ban của ông Phong, ba mình và cả bà Vân Huyền nữa.
Duy trố mắt :
- Thật à ! Sao từ trước đến giờ em không nghe My cũng như Uyên nói kìa !
- Chuyện này mày không nên hỏi tụi nó thì hay hơn.
Duy có vẻ trầm ngâm :
- Không cho thực tập ở đây, Gia Uyên sẽ thực tập ở đâu ?
Khanh cười khẩy :
- Mày khéo lo . Tao đang tạo cơ hội cho thằng con trai cúa bà Huyền ra ơn mưa móc với con bé ấy.
Duy ngạc nhiên :
- Sao lai có con trai dì Huyền chen vào chuyện này nữa ?
- Trước đây Uyên thực tập bên công ty của ông Phong rồi xích mích gì đó với Hoàng, con trai ổng nên mới xin sang đây . Bây giờ trả con bé về bển là đúng . Nếu không lại mang tiếng dụ dỗ người yêu của nó.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#16 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Duy nhiu mày :
- Anh suy nghĩ lạ quá ! Nếu thế ngay từ đầu anh nên từ chối cho rồi . Để bây giờ đuổi người ta thật là kỳ . Em không đồng ý đâu !
Khanh lạnh lùng :
- Chả có gì kỳ hết . Mày không đồng ý, chuyện cũng giải quyết xong rồi.
Duy cứng cỏi nói lại :
- Em là người nhận Uyên . Lẽ ra anh nên bàn bạc với em trước khi quyết định mới đúng . Bây giờ em sẽ xem như không hay, không biết để tiếp tục tạo điều kiện cho Gia Uyên ở lại . Nếu anh không chấp thuận thì em sẽ rời công ty để anh toàn quyền lãnh đạo.
Duy hằn học bước ra khoi phòng, lòng đầy bực bội . Càng nghĩ Duy vừa thấy khó hiểu nổi Khanh . Từ ngày bị tai nạn tới giờ tâm tính anh bất ổn, vui buồn thất thường, thay đổi suy nghĩ như chong chóng.
Thì cũng chính Khanh từng tỏ vẻ thích thú khi biết có người đến công ty thực tập . Rồi dù không trực tiếp tiếp xúc được anh luôn quan tâm hỏi thăm Gia Uyên từng chút . Đã có lúc Duy tưởng ông anh tưng tửng của mình để ý Gia Uyên, nên chuyện gì về con bé cũng muốn biết tường tận, nào ngờ đùng một cái ông ta hạ lệnh đuổi . Suy cho cùng thì vì lý do gì ? Chả lẽ vì Uyên đã nhắc đến dì Huyền ? Nếu đúng thế, Khanh còn hận dì ấy quá mức.
Duy thở dài, lúc nào anh cũng muốn gia đinh êm ấm, ba anh vui sống lúc tuổi xế chiều . Anh dễ dàng cảm thông với ông và dì Vân Huyền, nhưng Khanh thì không . Anh ấy luôn cho rằng không người đàn bà nào có thể thay thế mẹ của mình . Nhất là người đã gây ra cái chết cho mẹ như bà ta.
Nếu không vì giân cha, Khanh đa không lao vào bê tha để quen với cô gái đó . Và nếu không quen Huệ Linh thì Khanh đâu bị tai nạn và trở nên đổi tánh như vậy . Thật ra Linh là ai, còn chết hay sống, khó mà biết được, Duy chưa được gặp mặt Linh bao giờ và Khanh cũng chưa bao giờ giới thiệu cô ta với bạn bè hay người thân trong gia đình . Do đó Huệ Linh vẫn còn là một ẩn số đối với Duy . Anh muốn giúp Khanh tìm cho ra cô gái đó . Nhưng chuyện đó quả là mò kim đáy biển.
Bước vội xuống nhà xe, Duy goi ơi ới khi thấy Gia Uyên.
Cô bé vênh mặt lên :
- Gọi làm gì ? Ngài giám đốc công ty bảo tôi phải cút khỏi đây trong vòng năm phút . Tôi không muốn bị bảo vệ đuổi chút nào.
Duy nhỏ nhẹ :
- Chuyện đâu còn đó . Uyên trở vào đi mà !
Gia Uyên tức tối :
- Tôi đã làm gì sai chứ ! Tưởng rằng nói ra mối quan hệ của ông cha thì sẽ thắt thêm tình thân . Ai ngờ ông anh trời gầm của anh xỉ ngay vào mặt người ta đuổi không thương tiếc.
Duy hạ giọng :
- Mong Uyên thông cảm . Sau khi bị tai nạn, tánh tình của anh tôi có hơi thất thường . Tôi thay mat anh xin lỗi Uyên vậy.
Gia Uyên tò mò :
- Có phải vì cái chết của Huệ Linh không ?
Duy ngạc nhiên :
- Uyên cũng biết chuyện này nữa à ?
Uyên gật đầu :
- Ngôi nhà tôi đang ở trước kia của gia đình Huệ Linh mà.
Duy thở dài :
- Không biết cô gái ấy là người như thế nào mà khi từ giã cõi đời lại mang theo cả hồn lẫn vía của anh Hai tôi.
Gia Uyên nói :
- Tại sao anh em nhà anh lại cho rằng Huệ Linh chết rồi nhỉ ? Người ta đang sống hạnh phúc bên chồng mà cứ bị trù, thật là tổn thọ.
Duy lại kêu lên ngạc nhiên :
- Có thật là Huệ Linh còn sống không ?
- Sao lại không ? Anh cứ hỏi Tuệ My sẽ rõ mọi chuyện . Chị con bé là bạn thân của Huệ Linh đó . Cũng vì tôi nói thế với ông Khanh nên hôm nay phải lãnh hậu quả ! Đúng là làm ơn mắc oán.
- Qua loi của Uyen làm như cô và anh Khanh đã từng quen nhau trước không bằng.
Gia Uyên bĩu môi :
- Đúng như vậy ! Nhưng là oan gia ngõ hẹp . Tức thật, mãi sáng nay tôi mới biết anh Khanh là giám đốc, chớ nếu như biết từ đầu, tôi đã không xin thực tập ở đây để khỏi phải quê như vậy.
Dường như không nghe lời chì chiết của Uyên, Duy thắc mắc một mình :
- Tại sao lại có nguồn tin là Huệ Linh đã chết ngay khi xảy ra tai nạn ở Vung Tau kìa ! Lạ lùng thật !
Uyên nhấn mạnh :
- Lạ nhất là Huệ Linh đã xuất cảnh sang Mỹ hơn 4 năm nay và cô ta chưa hề về nước lần nào.
Duy nhíu mày :
- Vậy Huệ Linh nào mà hơn một năm trước đã quen với anh Hai tôi ?
Uyên nói :
- Muốn biết cứ hỏi chị của Tuệ My . Chắc chắn chị ấy phải có hình ảnh gì đó của Huệ Linh chứ ! Cứ mượn hình cho ông Khanh xem, sẽ rõ chứ gì !
Lưc Duy còn chìm trong ngẫm nghĩ, Uyên đã leo lên xe và đề máy :
- Tôi về đây ! Cám ơn bấy lâu nay anh đã giúp tôi . Từ giờ trở đi không làm phiền anh nữa.
Giữ tay cầm xe cô lại, Duy vội hổi :
- Vậy còn chuyện thực tập thì sao ? Còn những nửa tháng nữa mà.
Gia Uyên khinh mạn :
- Ba tôi quen thiếu gì ! Anh khỏi cần lo . Thôi bye nhen !
Mím môi Uyên phóng xe ra cổng thật nhanh . Không giảm bớt tốc độ cô chạy bạt mạng trên đường và nghe lòng như vỡ vụn . Một chút tình cảm mong manh mà cô nghĩ Khanh dành cho mình quả là không có . Lâu nay cô chi tưởng tượng mà thôi . Nhức nhối trong ngực, Uyên chỉ muốn het to cho với tức tưởi trong lòng.
Tai sao Uyên cứ phải nghĩ tới hắn chứ ! Tới bây giờ hắn vẫn là người xa lạ đối với cô . Nghĩ đến một người như thế đúng là viển vông vì ngoài Huệ Linh ra, Khanh có để ý tới ai nữa đâu . Nhếch môi đầy chua xót, Gia Uyên nhớ tới những câu thơ Tuệ My thường hay đọc :
Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng Người thì không bắt được bóng bao giờ Co le bắt đầu ngày mai, Gia Uyên phải khác đi . Ít nhất cô cũng không khờ khạo đến mức cứ đuổi theo cái bóng của tình yêu nữa.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#17 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 7


Gia Uyên khẽ khàng bưng ly nước cam lên hút một ngụm rồi đảo mắt nhìn quanh phòng khách của ngôi nhà để tránh cái nhìn thẳng thắn của bà Vân Huyền . Chả hiểu sao bà ấy nhìn cô kỹ đến mức phải mắc cỡ như vậy kìa.
Đang thắc mắc, Gia Uyên chợt nghe giọng bà nhỏ nhẹ vang lên :
- Cháu giống mẹ lắm.
Uyên buột miệng :
- Bác biết cả mẹ cháu à ?
Bà Huyền bùi ngùi :
- Biết chứ ! Trang Đài, mẹ cháu là bạn của bác thời con gái mà ! Tánh Đai hiện lành, thùy mị nhưng không ngờ lại vắ n số . Năm nào tới ngày mùng 10 tháng 3, bác cũng mua hoa quả cúng giỗ cho mẹ cháu.
Uyen ngập ngừng :
- Nhưng cháu chưa khi nào nghe ba nhắc đến bác và bác trai.
Bà Huyền nói :
- Chuyện gì cũng có lý do . Không nhắc tới, không gặp gỡ, không thăm viếng đâu có nghĩa là không nghĩ tới nhau . Bởi vậy khi nghe Duy kể về cháu, ông nhà tôi bắt nó mời cho bằng được cháu tới chơi . Chỉ tiếc rằng ông ấy bận việc đột xuất nên không gặp được cháu.
Gia Uyên vừa "yểu điệu thục nữ" lắng nghe bà Huyền nói vừa quan sát bà.
Phải thừa nhận bà Vân Huyền là một người đẹp . Dù bây giờ tóc đã điểm bạc, nhưng gương mặt bà vẫn còn giữ lại ít nhiều nét sắc sảo của thời con gái . Nếu mái tóc đừng có những sợi bạc, ắt hẳn trông bà sẽ đẹp hơn rất nhiều.
Nhìn bà, không ai nghĩ đây là người đã dám bỏ chồng để đi theo một người đàn ông khác trước khi chính thức ly dị chồng.
Khi chưa gặp bà lòng Uyên tràn ngập ác cảm, bây giờ sự khinh ghét vẫn còn, nhưng mức độ chỉ chừng một nửa . Ở bà Huyền có vẻ gì đó khá đặc biệt khiến người ta dễ cảm tình . Không biết phải nhờ vẻ đặc biệt này mà bà đã lấy được trái tim của ông Phú không.
Giọng bà Huyền lại ngọt ngào vang lên :
- Đã bao nhiêu năm, ba cháu vẫn gà trống nuôi con . Nhiều đêm nằm suy ngẫm chuyện đời, bác thật khâm phục lòng chung thủy của anh ấy.
Gia Uyên tự hào :
- Ba cháu nói đời ông chỉ yêu một lần . Mẹ đã chết rồi, ba không yêu được ai nữa.
Bà Huyền gật gù :
- Ở khía cạnh nào đó, mẹ cháu là người hạnh phúc . Cuộc tình của ba mẹ cháu thật đáng ngưỡng mộ.
Uyên chưa biết nói gì tiếp để lấp đầy khoảng im lặng của hai người thì Duy và My từ sân bước vào.
Tuệ My tấm tắc :
- Cháu thich khu vườn của bác quá ! Nhỏ nhắn, xinh xắn và đầy hoa thơm dị thảo.
Bà Huyền cười hiền lành :
- Già rồi chỉ biết vui thú bên cây cảnh thôi cháu à.
My buột miệng :
- Bác đâu có già, dù bác đã cố ý không nhuộm tóc để xứng với bác trai.
Duy chen vào :
- Vậy là em chê ba anh già chớ gì ?
My chối ngay :
- Em đâu có nói thế.
Bà Huyền nhỏ nhẹ :
- Già hay trẻ với bác không quan trọng . Điều quan trọng là được sống với người mình yêu thương kia.
Đứng dậy, bà nói tiếp :
- Các cháu cú hát karaoke thoải mái, bác xuống bếp làm vài món đãi các cháu nhé !
Tuệ My mồm mép :
- Để tụi cháu phụ bác.
Bà Huyền xua tay :
- Thôi khỏi ! Bác đã chuẩn bị hết rồi ! Cứ ở lại đây chơi đi.
Nhìn theo bà Huyền, Tuệ My thắc mắc :
- Bác ấy như thế tại sao anh Khanh không thích nhỉ ?
Gia Uyên bĩu môi :
- Tại ổng là người vừa tự cao vừa cố chấp chớ sao nữa . Người như ổng đời nào biết thông cảm với ai !
Duy lên tiếng :
- Làm gì mà nói xấu anh Hai tôi dữ vậy ?
Uyên nhấn mạnh :
- Tôi nói đúng chớ không phải nói xấu . Chỉ có điều cái đúng này không được tốt thôi.
Duy lắc đầu than :
- Một mình Tuệ My là tôi đã nói không lại, bây giờ thêm Gia Uyên nữa, thì thua là cái chắc.
Tuệ My liếc Duy một cái sắc như dao :
- Xí ! Làm như người ta ăn hiếp anh không bằng . Nghĩ chuyện đời nhiều cái cũng lạ . Ông Khanh khó khăn với bác trai và bác gái nhưng lại si tình lầm đối tượng mới buồn cười chứ !
Uyên tò mò :
- Nghĩa là yêu lầm người . Ông Khanh yêu bằng trái tim còn Huệ Linh chỉ yêu trong một vai diễn.
Duy nhíu mày :
- Em đã tìm hiểu được gì về Huệ Linh . Nói cho anh biết đi . Úp mở hoài, khổ quá.
Đợi cho Duy và Gia Uyên nhìn mình bằng đôi mắt háo hức, trông chờ tột độ, Tuệ My nói :
- Chị Cẩm Tú vừa về hôm qua là em tới làm phiền chị ấy ngay.
Im lặng một lát như để người nghe tập trung cao độ hơn nữa, My ôn nhu nói tiếp :
- Những lời chị Tu kể về Huệ Linh thật bất ngờ . Thì ra cách đây hơn một năm, Linh đã âm thầm trở về Việt Nam.
Duy thắc mắc :
- Sao lại âm thầm chứ ?
My nói :
- Tại Huệ Linh không muốn người thân bên gia đình chồng biết mình về nước khi đang giận và làm đơn đòi ly dị chồng . Chính trong đợt về này Huệ Linh đã ở tạm trong nhà ba mình và chị ta đã gặp anh Khanh . Cuộc tình lãng mạn đầy kịch tính của hai người đã xảy ra trong quán bar nổi tiếng ở Sài Gòn.
Duy xác nhận :
- Đung là khoảng thời gian đó, anh Khanh rất thường đến cac quán bar để uống rượu giải khuây . Chẳng lẽ khi về Việt Nam, Huệ Linh cũng hay lui tới những chốn này.
Tuệ My gật đầu :
- Đúng vậy ! Theo lời chị Tú thì tính cách Huệ Linh rất khác thường . Từ nhỏ đã được cha mẹ nuông chiều hết mức nên chả xem ai ra gì . Vì sống cuộc sống quá sung sướng, nhàn hạ nên Huệ Linh rất thích nghĩ ra nhiều trò nghịch ngợm để tiêu khiển . Một trong những trò được Linh hết sức thích thú là đóng những vai các cô gái cô đơn để làm quen với bọn đàn ông.
Gia Uyên chen vào :
- Dường như Huệ Linh bị ảnh hưởng bởi phim Hải Âu Phi Xứ rồi.
My nhún vai :
- Chả biết phim đó như thế nào . Chỉ biết Huệ Linh từng nhập vào nhiều số phận để quen nhiùu người . Sau thời gian cô ta lại biến . Lỡ có gặp lại cố nhân, Linh sẽ phớt tỉnh như chua bao giờ biết nhau . Lần về nước cách đây hơn một năm Huệ Linh đã đùa với anh Khanh . Cô ấy đã từng thích thú khoe chị Cẩm Tú như thế.
Gia Uyên chống tay dưới cằm trầm ngâm :
- Anh Khanh trông rất bản lãnh và từng trải . Lẽ nào lại lọt vào tròng của Huệ Linh đến mức tới bây giờ vẫn còn ngẩn ngơ đi tìm người đã chết ?
Duy nói :
- Anh Khanh rất bản lãnh và từng trải trong làm ăn, nhưng trong tình trường anh ấy chả có chút kinh nghiệm nào.
Uyên buột miệng :
- Nhìn ảnh phong độ thế kia chẳng lẽ chưa có mảnh tình nào vắt vai ?
Im lặng một lúc, Duy mới lên tiếng :
- Ờ ! Có thể nói như vậy . Anh Khanh trước kia chỉ vùi đầu vào công việc . Nghe đâu hồi còn ở đại học anh đã yêu một lần, nhưng cô gái ấy đã xuất cảnh cùng gia đình nên ảnh đâm ra chán chả để ý tới cô gái nào khác cho đến khi gặp Huệ Linh.
Uyên dè dặt hoi :
- Ảnh yêu Huệ Linh lắm hả ?
Duy ngập ngừng :
- Tôi không biết . Nhưng tính anh Khanh rất chung thủy . Ảnh luôn nghĩ mình đã gây ra cái chết cho Huệ Linh nên cứ ray rứt khôn nguôi và không thể nào quên được cô ta.
Tuệ My chép miệng :
- Nhưng nếu biết Huệ Linh đã gạt mình, chả biết phản ứng của ảnh ra sao.
Duy trầm ngâm :
- Chán dữ dội lắm vì anh là người tự cao mà ! Chậc ! Tôi nghĩ không nên cho anh Khanh biết cuộc tình đó chỉ là trò đùa của Huệ Linh, nếu không ảnh sẽ bị đả kích vì sự dối trá của cô ta.
Uyên cau mày :
- Nhưng tại sao ảnh lại nghĩ rằng chị Linh đã chết nhỉ ?
Tuệ My nói :
- Tại Huệ Linh đã phao lên như thế . Bà ta muốn kết thúc bi kịch đó, vai nam suốt đời phải sống trong ân hận và nhớ đến vai nữ.
Gia Uyên hậm hực vuốt đuôi :
- Trong khi đó vai nữ vẫn phởn phơ vui vẻ với trò đùa quái ác của mình . Hừ ! Đúng là quá đáng . Nhưng chả lẽ cứ để anh Khanh ôm hận cả đời.
Duy nhìn cô :
- Uyên đã từng cho ảnh biết Huệ Linh vẫn còn sống và từng nhận được phản ứng của ảnh, chắc Uyên hiểu trong vấn đề tình cảm có rất nhiều điều khó nói ra vì tế nhị . Do đó theo tôi đừng bao giờ nhắc chuyện của Huệ Linh với anh Khanh nữa.
Uyên gặng lại :
- Kể cả lúc ảnh chủ động hỏi trước ?
Duy nói chắc :
- Chắc ảnh không hỏi đâu !
Uyên nhún vai :
- Đúng là khó hiểu !
Tuệ My chen vào :
- Nghe chị Tu nói Huệ Linh sắp về Việt Nam với chồng . Có bao giờ trái đất vừa tròn vừa bé không nhỉ ?
Gia Uyên cong moi :
- Sao lại không ? Bộ mày chưa nghe hát "Em ơi trái đất vẫn tròn . Chúng mình hai đứa vẫn còn gặp nhau" à ? Chỉ tiếc rằng những cuộc gặp lại cố nhân như thế thường buồn nhiều hơn vui . Nghĩ cũng tội nghiệp ổng.
Tuệ My hấp háy mắt :
- Coi bộ mày lo cho ông Khanh hơn cả anh Duy.
Mặt đỏ ửng lên, Uyên gắt :
- Lại nói nhảm ! Tao có điên mới lo bao đồng như vậy.
Tuệ My tủm tỉm cười, cái cười của con bé khiến Gia Uyên nổi cáu, cô giận dỗi :
- Tao về à !
My xua tay :


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#18 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Ấy ấy . Đâu có được ! Hôm nay mày là khách quý của bác gái chớ đâu phải tao.
Rồi My lại khúc khích cười :
- Hình như bữa nay ông giám đốc Khanh sẽ về nhà ăn cơm đấy . Một lát có gặp cũng đừng nên quá xúc động mà mắc nghẹn nhé !
Duy cũng cười hùa theo My . Nhìn hai người ăn rơ với nhau, Gia Uyên tức lắm . Cô vùng vằng đứng dậy :
- Ỷ hai đứa rồi ăn hiếp người ta . Không thèm nói chuyện với mấy người nữa.
Bước ra sân, Uyên ném những ấm ức sang một bên và bắt đầu ngắm cây cảnh.
Nhỏ Tuệ My khen khu vườn nhà Duy là đúng . Tất cả được gói ghém trong một khuôn viên nhỏ xinh xắn, tràn đầy sức sống.
Sát tường là một hồ cá, trên có non bộ và những bay bon sai nằm ngang soi bóng nước . Nhìn những chiếc cầu nhỏ xíu, mái chùa cong cong và những khóm rêu mịn như nhung nằm dưới chân các tượng tiều phu vác rìu, ngư ông ngồi câu cá Uyên tưởng chừng mình đang lạc vào thế giới cổ tích . Cô ước phải chi được hóa thành cô bé tí hon để dạo chơi ở chốn non xanh nước biếc đó.
Nhưng nơi gây ấn tượng cho Uyên nhất là giàn tường vi đầy bông màu hồng phấn đang phô sắc hương để quyến rũ những con ong vằn đến vằn xanh . Chúng bay đi bay về quanh giàn hoa leo lên một bờ dậu nhỏ . Chưa bao giờ Uyên thấy một cây tường vi to đến thế . Cô rón rén đến gần và nhắm mắt lại để hit lấy mùi thơm ngọt ngào của hoa . Khanh có một ngôi nhà tuyệt như vậy, nhưng anh lại không ở mà đi mướn chỗ khác . Thật ra tại sao Khanh làm thế ? Uyên bâng khuâng một chút khi nhớ lại những lời Duy kể về anh mình.
Suy cho cùng Khanh là người đáng thương hơn đáng ghét . Yếu điểm của anh lại là sự thủy chung . Tiếc rằng anh đã đặt nó không đúng chỗ . Nhưng tại sao Uyên lại cố nghĩ tốt cho anh ta chứ ! Có phải cô đã có tình cảm với Khanh không ?
Đang nóng mặt vì những suy tư chỉ mỗi mình biết, Uyên bỗng giật thót người khi nghe giọng Khanh sát bên tai :
- Cô ở đây à ? Vậy mà tôi tới nhà tìm . Khổ thật !
Uyên nhìn Khanh trân trối :
- Anh tìm tôi chi vậy ? Chắc không phải để hỏi thăm Huệ Linh chứ ?
Khanh đáp :
- Tôi đến để cho cô biết cô có thể tiếp tục thực tập ở công ty của tôi.
Uyên nhếch môi :
- Vậy sao ! Cám ơn sự quan tâm của anh . Nhưng bây giờ tôi không thích quay lại chỗ đó.
Khanh thản nhiên :
- Uyên giận nên nói vậy thôi . Công ty của tôi là nơi thực tập lý tưởng nhất đó . Đi hết Sài Gòn, tôi bảo đảm Uyên không tìm được chỗ nào tốt hơn đâu.
- Điều đó thì chưa chắc . Nhưng sự thay đổi một trăm tám của anh khiến tôi ngạc nhiên . Là người kinh doanh tôi biết anh rất thực dụng . Vậy anh không có điều kiện nào khi giữ tôi lại sao ?
Đưa tay ngắt một bông tường vi, Khanh nói :
- Tôi giữ Uyên lại là theo yêu cầu của ba mình . Chỉ đơn giản vì lý do đó thôi.
Uyên nghe nhói ở ngực nhưng cô vẫn thản nhiên :
- Thì ra là thế ! Nếu không giữ được tôi, anh sẽ bị rầy chứ gì ?
Vặt từng cánh hồng rồi thổi cho chúng bay, Khanh trả lời thẳng :
- Tôi không muốn làm ba mình phiền lòng vì ông là người rất coi trọng tình bạn . Tôi lại rất coi trọng ba mình, do đó thay vì gọi điện hay nhờ Duy đến nhà cô, tôi đã trực tiếp đến đấy, chắc cô không làm khó tôi chứ ?
Gia Uyên khinh khỉnh :
- Tôi luôn muốn làm khó người mình ghét . Nhưng hôm nay tôi vì bác Phú nên tạm thời quên những gì anh đã đối với tôi . Hy vọng ngày nào đó sẽ trả lại anh những gì tôi đã nhận.
Dứt lời, cô dằn gót bước đi, lòng buồn vui lẫn lộn . Vui vì Uyên sẽ được gặp lại con người dễ ghét ấy, dù cô chẳng hy vọng gì ở hắn . Buồn vì hắn tỉnh bơ nói thẳng những điều không nên nói và chẳng cần biết cảm nhận của cô ra sao.
Duy từng bảo rằng Khanh rất lạnh lùng với phụ nữ . Ngoài người yêu đầu đời đã xuất ngoại, hầu như anh chẳng quan tâm đến cô gái nào cho đến khi gặp Huệ Linh . Có lẽ trái tim anh đã chai sạn rồi . Nếu vậy Uyên trách Khanh làm chi, có trách cô hãy tự trách bản thân thì hơn.
Còn lại một mình trong sân, Khanh ngồi xuống bờ hồ và châm thuốc hút . Anh thấy nhẹ nhõm khi đã nói được những điều cần nói với Gia Uyên . Có lẽ lúc nãy anh không được khéo léo lắm . Với anh, đối đầu trong giao dịch làm ăn còn dễ hơn đối đầu với phụ nữ . Ở khoản này anh thua Duy xa, và muốn tiến bộ chắc anh phải học hỏi ở em mình . Trong tình yêu Khanh không gặp may . Mối tình thời đi học chưa bắt đầu đã chấm dứt để tới bây giờ anh vẫn còn tiếc sao hồi ấy mình nhút nhát đến mức yêu mà không dám ngỏ.
Sau bao năm tìm quên bằng cách vùi đầu vào công việc, anh lại bị một cú sốc khác về tình cảm.
Mối tình chớp nhoáng ấy lại ghim vào tim anh một mảnh thủy tình nhọn và bén đến mức hàng đêm trong giấc ngủ, anh đều mơ những giấc mơ đầy tuyệt vọng . Trong mơ anh luôn đuổi theo Huệ Linh, nhưng không khi nào bắt được cô . Và anh đã tin đấy là hồn ma bóng quỷ của cô về hàng đêm để đợi mong, để oán trách anh đã cướp mát của cô sự sống.
Thật ra anh có yêu Huệ Linh như người tình đầu không ? Khanh chẳng biết . Dường như với Linh, trách nhiệm đã khiến anh phải nhớ mãi đến cô nhiều hơn là vì yêu.
Nếu không vì buồn chuyện gia đình, Khanh đã không tới các bar, ngồi ngất ngưởng trên các ghế cao quanh quầy để uống rượu . Anh không phải mẫu người phung phí, thích ném tiền vào những nơi như thế, nhưng năm ấy vì giận ba mình, Khanh đã cố tình sống khác với lối sống nề nếp lâu nay của mình.
Ở quán bar nổi tiếng sang trọng nhất Sài Gòn, anh đã gặp Huệ Linh . Cái phong cách rất tây của cô chớp thu hút anh . Khác với sự dè dặt kín đáo của Khanh, Linh cởi mở, xa lắng nhưng cũng có cái gì đó như là bí mật cuộc đời được cô giữ kỹ đến mức sau này khi nghe tin cô đã chết, anh vẫn không sao tìm ra được tung tích của cô ngoài những lần hẹn anh đứng bên kia đường nhìn lên cửa sổ ngôi biệt thự mà Linh nói là của mình để chờ và đưa cô đi chơi.
Mối tình chỉ kéo dài một tháng trời nhưng hai người đã ăn ở như vợ chồng . Bây giờ nghĩ lại Khanh thấy mình giống như đã trải qua một câu chuyện liêu trai . Nếu Uyên nói đúng, thi Huệ Linh nào đã từng sống với anh nhỉ ?
Khanh nhếch mép . Tất cả thật hoang đường và cũng thật khó hiểu . Khổ là Khanh lại ngại tìm hiểu sự thật nên cuối cùng anh cứ quẩn quẩn quanh quanh trong mớ hỗn độn hư ảo khó lường ấy.
Sau khi ở Úc về, Khanh thường bị căng thẳng vì cái chết của Huệ Linh, nên có những chiều buồn anh lang thang về lối cũ, rồi thơ thẩn nhìn lên khung cửa sổ phòng Huệ Linh . Anh thừa hiểu sẽ không có phép mầu nào xuất hiện, nhưng anh vẫn thích đứng thế để hồi tưởng những khoảnh khắc mê đắm, nồng cháy cô từng dâng hiến một cách nhiệt tình.
Huệ Linh đúng là một người tình tuyệt diệu . Dẫu nghiệm được rằng dù còn sống, suốt đờiũng cũng chỉ là nhân tình, Khanh vẫn không sao quên được Linh . Với anh cô đúng là một giấc mơ huyền hoặc mà Khanh không muốn phá vỡ nó vì bất cứ sự thật nào . Chính vì thế nên anh không tìm hiểu để biết những gì Uyên nói là đúng hay sai.
Tóm lại Khanh là một gã dở hơi hoàn toàn . Suốt một năm trời nằm trong nhà thương, tánh anh có nhiều thay đổi . Thoát chết, không biết quý cuộc sống hơn để hòa đồng với mọi người, trái lại anh càng rút vào lớp vỏ cô đơn cùng cực của mình.
Là một giám đốc có ngoại hinh cũng khá, Khanh vẫn được phụ nữ vây quanh, nhưng anh không mảy may xúc cảm khi nghĩ rằng họ vây anh chỉ vì anh là giám đốc.
Có lẽ anh quả thực dụng và nhẫn tâm khi nghĩ the, khổ nỗi hơn 50 % là đúng . Nhiều cô gái sau vài lần đi chơi đã không ngần ngại rủ Khanh đi shop . Dĩ nhiên anh đâu phải nai tơ để họ dụ, có điều họ đã khiến anh đang chán lại càng chán hơn.
Giọng Duy vang lên cắt ngang suy nghĩ của Khanh :
- Ba về rồi ! Vào ăn cơm anh Hai.
Khanh rit một hơi thuốc :
- Hôm nay bà ta làm cơm để đãi khách quý của em đó à ?
Duy nói :
- Với giám đốc, Tuệ My không còn là khách nữa . Ba muốn có bữa cơm này để anh và Gia Uyên thân thiện hơn.
Khanh cười nhạt :
- Cần phải đình đám thế này không ? Ba có vì bạn bè, cũng tới mức độ nào đó thôi chứ !
Duy buột miệng :
- Ba vì anh đó !
- Vì tao à ! Thật vô lý . Tao cần gì những bữa cơm nhạt nhẽo như thế.
Duy sẵng giọng :
- Nếu vậy lúc nãy đừng về . Nói thật, nhiều khi em thấy anh như trẻ con . Nếu mọi người không chú ý tới anh thì anh tứ ái, thì anh bực bội . Nhưng nếu quan tâm thì anh tự cao, bất cần . Em tưởng tính cách này chỉ có ở những con bé đỏng đảnh thôi chứ !
Khanh nóng mặt :
- Mày vừa nói cái gì ?
Duy tủm tỉm :
- Em nghĩ là anh đã nghe rất rõ.
Thấy Khanh im lặng, Duy vỗ vai anh :
- Thôi mình vào ăn cơm.
Khanh lầm lì bước đi . Có lẽ Duy nói đúng . Ở khía cạnh nào đó anh vẫn là một cậu bé thích vòi vĩnh ba mình . Nhưng anh đã thua khi ba bây giờ chỉ nghe lời người đàn bà ấy . Với ông, bà ta là tất cả.
Bất giác Khanh hất tay Duy ra, giọng cộc lốc :
- Tao không vào ! Mày nói với ba tao có hẹn với bạn.
Rồi mặc kệ Duy đứng ngớ ra, anh vội vã quay gót ...


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#19 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 8


Đang gân cổ hét : "I love you more than I can t say . . . " Gia Uyên chợt nghe giọng bà Năm cất lên :
- Dạo này coi bộ con vui ra mặt . Có chuyện gì vậy ?
Uyên tủm tỉm :
- Nhiều chuyện vui lắm ! Không thực tập chỗ của Hoàng, không phải gặp mặt ông ta là một chuyện vui . Tới chỗ mới quen thêm nhiều người mới cũng là chuyện vui.
- Nhưng đó chưa phải là chuyện vui nhất phải không ?
- Sao dì Năm biết ?
Bà Năm nói :
- Dì đoán đại vậy mà . Thế chuyện vui nhất là gì ?
Gia Uyên lưỡng lự không trả lời . Rồi bất ngờ cô chuyển đề tài :
- Dì biết hết bạn bè của ba mẹ con không ? Bạn hồi còn trẻ ấy !
Bà Năm ngạc nhiên :
- Chi vậy ?
Uyên dẩu môi :
- Dì chưa trả lời con mà.
Bà Năm ngẫm nghĩ một hồi mới nói :
- Bạn thân thì dì có biết vài người.
Gia Uyên vội vã hỏi :
- Dì còn nhớ ai tên Vân Huyền không ?
Bà Năm ồ lên :
- Vân Huyền là mẹ thằng Hoàng mà !
Gia Uyên lại hỏi :
- Dì biết ông Phu không ?
Bà Năm gật đầu :
- Biết ! Nhưng sao con hỏi về họ ?
Uyên hỉnh mũi :
- Tại con đã gặp 2 người đó.
Bà Năm ngạc nhiên :
- Ở đâu ? Tại sao lại gặp ?
Gia Uyên nói :
- Công ty con đang thực tập là của ông Phú đấy.
- Ủa ! Chớ không phải của bồ Tuệ My à ?
- Dạ phải ! Duy là con ông Phú đấy !
Bà Năm gật gù :
- Thì ra là vậy ! Cuối cùng con cái vợ chồng cũng được đoàn tụ.
Nhướng mắt lên, Uyên tò mò :
- Dì Năm nói vậy nghĩa là sao ?
Xốc lại mấy quyển tạp chí nằm bừa bãi trên bàn, bà Năm bảo :
- Dì muốn nói rằng Vân Huyền rồi cũng đoàn tụ với Phu, với con của hai người.
Uyen nhíu mày :
- Hai người làm gì có con riêng ! Anh Duy và anh Khanh là con người vợ đã mất của bác Phu mà.
Bà Năm quả quyết :
- Trước khi lấy ông Phong, Vân Huyền đã có con với ông Phú . Không tin, con cứ hỏi ba mình xem . Chuyện tình của họ cũng ly kỳ lắm đó . Dì không nhớ lộn đâu !
Gia Uyên háo hức :
- Ly kỳ như thế nào ? Dì kể cho con nghe với.
Bà Năm nạt ngang :
- Thôi đi ! Dì không muốn ba con bảo là nhiều chuyện.
Rồi bà te te đi xuống bếp :
- Dì phải làm việc đây !
Gia Uyên lẽo đẽo theo sau :
- Ăn nửa bữa, nói nửa chừng là điều dì ghét nhất mà . Sao hôm nay dì lại . . . lại ..
Bà Năm bình thản :
- Con khỏi phải khích, dì không nói gì đâu ! Muốn biết chuyện của họ con cứ hỏi ba.
Gia Uyên xịu mặt :
- Nội việc con tới công ty Rạng Đông thực tập ba đã không thích, nói chi hỏi chuyện tình của họ . Nhưng tại sao từng là bạn thân mà bây giờ ba lại trở mặt với bác Phú và dì Huyen kia.
Dì Năm gắt :
- Đã nói cứ đi hỏi ba con sẽ được giải đáp . Con đứng đây lẩm bẩm tới mai cũng vô ích thôi.
Gia Uyên chưa kịp mè nheo đã nghe chuông điện thoại reo ầm ĩ . Giận dỗi cô cố tình kéo dép lệt xệt ra tới phòng khách.
Quạo cọ, cô gầm gừ vào máy :
- à . . . lô ..
Và nghe bên kia giọng Khanh nhỏ nhẹ đến mức làm cô hơi hẫng :
- Gia Uyên đấy hả ! Dường như Uyên đang mệt ?
Nuốt cục quê xuống, Uyên ấp úng :
- Sao . . sao anh lại nói thế ?
Khanh cười thật khẽ :
- Tại tôi nghe giọng Uyên khào khào như khản tiếng.
Gia Uyên cắn môi ậm ừ :
- Có chuyện gì không ?
- Sao hôm nay Uyên không đến công ty ?
- Hôm nay tôi phải về trường, tôi có nói với anh Duy rồi mà !
Khanh đẩy đưa :
- Vậy sao ! Tôi không nghe Duy bảo lại nên phải điện thoại hỏi thăm để tìm hiểu lý do.
Uyên tằng hắng :
- Chà ! Anh quan tâm hay quản lý tôi thế ?
Khanh đáp :
- Uyên nghĩ sao cũng được . Nhưng đại để là tôi đang cần nhập một số tài liệu vào vì tính . Nếu cô bé giúp dùm thì thật là hay !
Uyên cười thàm . . . Hừ ! Lúc muốn nhờ vả ta thì ngọt lắm . Cô bé này, cô bé nọ nghe muốn rụng tim, nhưng hổng dễ đâu.
Gia Uyên lơ lửng :
- Tôi nhớ anh có thư ký riêng mà.
- Đúng là vậy ! Nhưng bữa nay tôi ưu tiên cho Uyên thực tập làm thư ký của giám đốc . Không thích à ?
Uyên im lặng . Cô chợt xốn xang vì câu hỏi ỡm ờ đầy khiêu khích của Khanh . Đành rằng, không thể dối lòng để tự nhủ mình rất ghét hắn, nhưng nếu bảo thích thì không bao giờ.
Liếm môi, Uyên lạnh lùng trả lời :
- Rất tiếc tôi không có rảnh lúc này.
Khanh quyền hành :
- Tôi có nói là bây giờ đâu ! Sáng mai tôi sẽ đợi cô bé ở phòng giám đốc . Nhớ đến đấy !
Không nghe Uyên lên tiếng, Khanh trầm giọng :
- Đang tìm lý do để từ chối à ? Tôi không nghĩ là Uyên sợ tôi.
Uyên buột miệng :
- Sợ à ! Hổng dám đâu ! Có điều tôi ghét ai ra lệnh lắm.
Khanh ngọt ngào :
- Vậy tôi năn nỉ nhé.
Anh tằng hắng giọng :
- Gia Uyên ơi ! Sáng mai tôi đợi Uyên ở phòng giám đốc . Xin đừng quên nhé . Tôi chờ cô bé đấy . Cho đến khi nào gặp mặt mới thôi.
Gia Uyên nói :
- Khá lắm ! Cứ y như một kịch sĩ . Chắc trước kia anh cũng từng diễn như thế đối với . . . với . ..
Uyên để tay lên miệng . Cô biết mồm mình đã quá trớn nên không nói tiếp.
Đầu máy bên kia Khanh hỏi tới :
- Với ai ?
Uyên lấp liếm :
- Với nhiều cô gai khác.
- Làm gì có ! Tôi là người không biết đùa, lại thiếu số đào hoa.
- Nếu nói thật mà như thế thì sến lắm.
Khanh độp lại :
- Tại Uyên thích sến mà.
- Tôi thích hồi nào ?
- Mới tức thời khi Uyên bảo rất ghét nghe ra lệnh.
- Nhưng . . . nhưng . ..
- Nhưng gì nào bé ?
Gia Uyên vân vê đuôi tóc . Cô nghe tim mình thổn thức vì giọng thì thầm của Khanh . Anh ta thật khó hiểu . Có lúc thì lạnh tanh, gặp mặt cô không thèm hỏi, lúc như bây giờ thì ngọt ngào đưa đẩy . Anh ta làm cô muốn khùng vì rối trí.
Nhỏ My từng cảnh báo . Yêu một người có nội tâm bất ổn sẽ rất khổ . Nhưng Uyên đã yêu hắn đâu nào . Chẳng qua cô tò mò quan tâm đến số phận hắn thôi.
Khanh lại hỏi :
- Sao im lặng lâu thế ? Chả lẽ Uyên muốn nghe một trường đoạn sến nữa ?
Cô bật cười :
- Nếu anh có khiếu về thể loại này, tôi rất sẵn lòng.
Khanh cũng cười theo :
- Tôi không có khiếu đâu . Nhưng Uyên này, Uyên đang làm gì mà không rảnh vậy ? Có hẹn đi chơi với Hoàng à ?
Gia Uyên lơ lửng :
- Chắc là như vậy.
- Câu trả lời thật ngộ.
- Tôi hoc được khi thực tập ở công ty của anh đó.
Khanh khen :
- Ứng dụng hiệu quả lắm ! Đúng là làm đau đầu đối thủ . Nhưng lẽ nào Uyên coi tôi là đối thủ ?
Uyên hỏi mỉa mai :
- Tôi đâu dám có đối thủ cao tay như anh.
Khanh thì thầm :
- Sao lại chua chát thế ! Không là đối thủ chúng ta sẽ là bạn nhé ?
- Bạn với giám đốc à ! Chà ! Oai thật ! Chỉ sợ khi vui thì giám đốc xem mình là bạn . Khi buồn giám đốc quát mình phải biến trong vòng một giây thì khổ thân mình.
Giọng Khanh thật hiền từ :
- Vẫn còn giữ trong lòng chuyện đó à ? Tôi xin lỗi cô bé thêm một lần nữa vậy . Đừng giận nữa để mình còn là bạn tốt của nhau chứ.
Gia Uyên cắn môi . Cô không hiểu hắn đang tung đòn hỏa mù gì mà bỗng dưng ngọt ngào thế kia . Hừ ! Chắc chắn hắn muốn ngọt để khai thác chuyện của Huệ Linh.
Nhưng cũng không đúng . Muốn biết về Huệ Linh hắn có thế hỏi thẳng Tuệ My mà . Lẽ nào Duy kín miệng đến mức giấu cả chuyện nhỏ My rất rành về Huệ Linh ?
Mà thắc mắc làm chi những riêng tư của người ta . Có thêm bạn vẫn tốt hơn có thêm đối thủ . Hắn đã ngỏ lời trước, mình ngại gì mà không OKhanh nhỉ ! Nhưng phải có cách trả lời mới được.
Gia Uyên vẫn lém lỉnh :
- Tôi vẫn còn trong thời gian thực tập ở công ty anh, do đó đâu ngại gì khi trong nội dung thực tập có thêm phần thực tập làm bạn với giám đốc.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#20 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Khanh chép miệng :
- Tôi chịu thua cô bé rồi . Chừng nào chúng ta bắt đầu cái trò tập làm bạn đây ?
- Có lẽ càng sớm càng đạt kết quả tốt.
- Sáng mai tôi mời Uyên đi dùng điểm tâm, chúng ta sẽ làm lễ khai mạc đợt thực tập lý thú này . OKhanh chứ ?
Uyên buột miệng :
- OKhanh !
- Chúc Uyên và Hoàng một buổi tối vui vẻ ! Bye nha !
Gia Uyên bâng khuâng gác máy . Cô nhí nhảnh nhảy chân sáo ra sân và thấy Hoàng ngồi trên ghế đá phì phèo thuốc.
Uyên ngạc nhiên :
- Anh tới hồi nào vậy ?
Hoàng nhếch môi :
- Hồi em đang say sưa ôm điện thoại . Nói chuyện với ai mà vui thế !
Uyên đỏng đảnh :
- Nói với ai em cũng vui như thế hết.
- Phải không đó ?
- Nếu hổng phải thì chỉ riêng anh là em quạo quọ thôi.
Hoàng lắc đầu :
- Lại dỗi.
- Ai bảo anh chì chiết em làm chi.
Búng đầu thuốc vào góc sân, Hoàng nhỏ nhẹ :
- Anh có nói sao cũng chả làm em vừa lòng.
- Làm như em khó chịu lắm không bằng.
Hoàng xốn xang vì cái liếc mắt có đuôi của Uyên . Anh hỏi :
- Sao không hỏi xem anh tới đây làm gì ?
Gia Uyên cong môi :
- Em cũng định hỏi chứ ! Vậy anh trả lời luôn đi.
Hoàng nói :
- Vợ chồng anh Dân, con bác anh vừa ở Mỹ về . Ba anh có mời cơm anh chị . Em đến dự cho vui nha ?
Uyên chớp mat :
- Đó là bữa cơm gia đình, em có mặt sẽ lạc lõng lắm.
- Cũng đâu có ai . Với lại em đang thắc mắc về Huệ Linh mà . Sao không nhân cơ hội này tìm hiểu người em từng cho rằng đã chết.
Những lời Hoàng nói bỗng nhen lên trong lòng Uyên một ngọn lửa tò mò . Hôm trước Tuệ My đã nói Huệ Linh sẽ về Việt Nam . Thì ra cô ta về tới rồi . Vậy nếu đây là cơ hội, sao Uyên không tiếp cận để biết rõ hơn con người thật của Huệ Linh.
Đầu suy nghĩ thế, nhưng ngoài miệng Uyên vẫn đẩy đưa :
- Em thấy ngại lắm . Lỡ người ta nghĩ mình thích làm quen với việt kiều thì quê độ.
Hoàng tỏ vẻ phật ý :
- Sao lại nghĩ hạn hẹp thế . Có rất nhiều lý do chính đáng để em được mời cơm mà . Thứ nhất hai ông bố là bạn thân, anh Dân cũng biết bác Đạt, thứ hai em là bạn anh lại là chủ nhân mới của ngôi nhà chị Linh trước kia, chị ấy muốn làm quen với em.
Uyên nghiêm mặt :
- Anh đã nói gì với chị Linh ?
Hoàng vội vã trả lời :
- Có nói gì đâu ngoài những lời khen không dứt.
Uyên lườm Hoàng :
- Tự nhiên cái khen người ta . Đúng là lãng nhách.
Hoàng hạ giọng :
- Em nhận lời nha Uyên ?
Cô lấp lửng :
- Chưa biết ý ba thế nào . Em không dám hứa đâu.
Mặt Hoàng tươi rói :
- Anh sẽ xin phép bác Đạt . Em khỏi phải lo.
Gia Uyên gắt :
- Sao em lại phải lo . Anh nói kỳ thật.
Hoàng xun xoe :
- Xin lỗi ! Anh lỡ lời !
Gia Uyên tủm tỉm cười khi nhận ra bao giờ ở ben Hoàng, cô cũng được chiều chuộng, săn đón . Chả bù với những phút giây hiếm hỏi Uyên ở bên Khanh.
Nhưng sao lại nghĩ tới hắn vào lúc này chứ ! Chẳng phải vừa rồi hắn chúc cô và Hoàng có một buổi tối vui vẻ đó sao.
Chút giận dỗi rất trẻ con bỗng bừng dậy trong hồn Uyên . Cô buột miệng đầy cố ý :
- Ôi buồn quá ! Chán quá ! Tối nay chả biết làm gì cho hết thời gian đây.
Mắt Hoàng sáng lên :
- Chúng ta đi hát Karaoke đi.
Uyên nhõng nhẽo :
- OKhanh ! Đề nghị hấp dẫn . Nhưng em đang rất đói bụng và đang thèm ăn bún bò Huế.
Hoàng mau mắn :
- Tưởng em thèm món gì, chớ bún bò Huế chỉ là chuyện nhỏ thôi bé con à !
Gia Uyên xụ mặt :
- Không được gọi em là bé . Em ghét cái tiếng bé ấy lắm !
Hoàng mồm mép :
- Sẽ không gọi nữa đâu nhỏ ạ ! Anh sẽ gọi Uyên là nhỏ . Nghe vừa đặc biệt vừa lãng mạn như kiểu . . . Tình nhỏ làm sao quên ấy.
Gia Uyên trừng mắt :
- Anh nói em mad giống nhân vật nữ trong phim đấy hả ?
Hoàng nhăn nhó :
- Đâu có ! Anh muốn nói là "tình em anh làm sao quên".
Gia Uyên dậm chân :
- Anh lộn xộn là nghỉ chơi đó !
Hoàng đưa hai tay lên như đầu hàng :
- Anh không dám . . . Thật sự không dám !
Uyên đứng dậy :
- Ngồi đó chờ em 5 phút !
Chạy vội vào bếp, Uyên nói với bà Năm :
- Con đi ăn bún bò Huế với Hoàng rồi đi karaoke, đúng 9 giờ sẽ có mặt ở nhà.
Bà Năm nhíu mày :
- Sao hôm nay con lại đi với nó ? Dì chẳng an tâm chút nào.
Gia Uyên bước lên cầu thang :
- Không sao đâu ! Nếu di lo thì cứ ra răn đe Hoàng trước hộ con.
Bà Năm nói ngay :
- Phải đấy ! Nếu không no sẽ lộng.
Nghe giọng nghiêm nghị của bà, Uyên phì cười . Cô vừa líu lo hát vừa chọn cho mình một cái váy sọc caro màu đen vừa trẻ trung nhí nhảnh vừa kín đáo mà nhỏ Tuệ My vẫn khen là hợp với cô.
Bôi chút son mùi trái cây không phai lên môi, Uyên nghiêng đầu ngắm mình trong gương và thấy cũng điệu đàng ra phết.
Vớ cái ví nhỏ và cái khăn tay nhét vào cái túi áo to đùng, Uyên nhí nhảnh bước ra sân.
Chẳng biết dì Năm đang giảng về vấn đề gì mà Uyên thấy Hoàng ngồi nghe thật nghiêm túc.
Thấy cô ra tới, bà Năm gằn giọng kết luận :
- Tóm lại là như thế ! Đúng 9g Gia Uyên phải có mặt ở nhà !
Hoàng ngoan ngoãn tuân lệnh :
- Cháu sẽ đưa Uyên về đúng giờ.
Bà Năm dặn thêm :
- Đi chơi cho đàng hoàng đó nghen ! (bà này khó còn hơn lão phật gia) - Vâng ạ !
Ngồi phía sau lưng Hoàng, Uyên vờ vịt hỏi :
- Dì Năm nói gì với anh thế ?
Hoàng chép miệng :
- Dì ấy giảng về đạo đức học . Nghe phê thật ! Chỉ còn thiếu tách trà nữa là anh thấy mình thành cậu học trò được mời lên phòng giám thị.
Gia Uyên tủm tỉm cười . Cô thấy hơi tội nghiệp Hoàng nên nhỏ nhẹ :
- Tính dì Năm là thế đó . Mọi lần em ra khỏi nhà, dì ấy căn dặn đầy nhóc hai tai.
Hoàng lên giọng :
- Những lời dặn dò ấy đâu phải vô bổ . Nhất là với một cô bé dễ tin như em.
Tằng hắng như để chứng tỏ mình quan trọng, Hoàng hỏi tiếp :
- Dạo này cái gã cù bơ cù bất kia đã hết đứng dưới cửa sổ nhà em rồi chứ ?
Uyên ngắn gọn :
- Hết !
- Vậy anh yên tâm . Hừ ! Nếu hôm đó anh không hăm he làm dữ, nó chưa thôi lảng vảng ở đây đâu ! Ít ra nó cũng biết sợ anh.
Uyên buột miệng :
- Anh nghĩ hắn sợ anh à ?
Hoàng bật cười :
- Chớ chẳng lẽ sợ em ?
Uyên im lặng . Nghe giọng chủ quan của Hoàng tự dưng cô hết muốn cho anh biết sự thật về con người Khanh . Nếu Hoàng biết Khanh là con của ông Phú, người đã quyến rũ mẹ mình chắc Hoàng càng ghét Khanh hơn nữa.
Ngập ngừng một chút, Uyên hỏi :
- Sao anh lại nghĩ rằng hắn sợ anh ?
Giong Hoàng thật chủ quan :
- Kẻ gian lúc nào chả sợ người ngay . Trông nó cứ như thằng ăn trộm.
Uyên nói ngay :
- Anh đánh giá người khác quá thấp . Hắn không tệ như anh nghĩ đâu !
Hoàng ngỡ ngàng :
- Sao em biết ?
Uyên ỡm ờ :
- Nói làm chi ? Chả lẽ em phải khai với anh điều gọi là bí mật ?
Hoàng nóng nảy :
- Em có gì bí mật với thằng đó chứ !
Uyên thích thú vì Hoàng đã nổi cáu, cô lơ lửng :
- Những gì anh chưa biết đều là bí mật, và những điều đó khá thú vị nếu anh thích tìm hiểu.
Hoàng làm thinh nhấn ga, Uyên ỏn ẻn :
- Chạy chầm chậm thôi ! Hồi nãy dì Năm dặn đi chơi phải đàng hoàng . Anh quên rồi à ?
Hoàng hơi khựng lại :
- Anh vẫn đàng hoàng đó chứ !
Gia Uyên cười thầm . Một lần nữa cô thấy tự ái được vuốt ve, nhưng cô chả thích thú gì khi người chiều ý cô là Hoàng . Giá mà . . Uyên vội xua suy nghĩ vừa manh nha lóe trong đầu đi ngay lúc Hoàng dừng xe trước quán.
Anh nhiệt tình giới thiệu :
- Quán bình dân nhưng nổi tiếng lắm . Bún bò Huế ở đây khỏi chỗ chê !
Uyên nheo nheo mắt :
- Chắc anh là khách thường xuyên ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Hoa Hồng Sương Sương (tiếp Theo).... thanh mai Hình ảnh 5 05-27-2008 11:04 PM
Hiếu Đạo Theo Hạnh Nguyện Bồ Tát Địa Tạng (MP3) U.F.O Tàng Kinh Các 0 04-13-2008 02:22 PM
Theo em xuống phố trưa nay... le hen Hình ảnh 7 01-30-2008 09:43 AM
Yêu dấu tan theo _ Trịnh Công Sơn mmt Lời nhạc 0 10-28-2007 08:13 AM
Bói Theo Số Tocnautigon Bói toán phong thủy 13 05-11-2007 04:16 PM