Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Truyện tiểu thuyết
Reload this Page Thương Giận Đôi Bờ - Nguyên tác của Dạ Miên
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#1 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 1


Trong đời Mẫn Quân chưa từng làm gì khó hơn là nhìn vào khuôn mặt của cha mẹ mình, cả hai đều đã chết . Đầu óc nàng quay cuồng, những hình ảnh thay thế nhau liên tiếp thật nhanh như trong một cái kính vạn hoa.
Mẹ nàng mặc áo dài dạ hội đính kim tuyến cúi xuống hôn lên má nàng và chúc nàng ngủ ngon . Giọng mẹ thương yêu, trìu mến: " Mẫn Quân , Mẫn Quân của mẹ"
Rồi hình ảnh cha nàng với mùi hôi mằn mặn và mùi thơm của thuốc ống điếu, lái chiếc xe thật xinh đẹp đưa nàng đi khắp thôn quê . Cha cùng cưỡi ngựa với nàng ở thảm cỏ trước sân nhà, cùng nàng bơi lội trong nước hồ thu ấm áp.
Rồi thật hiền hoà, cha kể cho nàng nghe chuyện tình ngày xưa của cha và mẹ . Như thế, cha muốn ghi sâu vào tâm trí nàng những ngày t háng êm đềm hạnh phúc cuả gia đình . Nàng thích thú vô cùng mỗi khi cha kể đến cao điểm của câu chuyện, đó là sự chào đời của nàng . Cha thường nói: "Mỗi thiênmạng là một vì sao trên bầu trời và con là vì sao đẹp nhất, ngời sáng nhất trong lòng cha" . Nhưng nàng lại thấy cha mẹ mới chính là vũ trụ của nàng.
Thế mà cha mẹ nàng đã bỏ lại nàng một mình trong sự khủng khiếp và lạnh lẽo.
Nước mắt chảy dài xuống má nàng . Nhưng khóc không làm sao vơi được nỗi đau buồn ? Không . Nàng sẽ không khóc . Để tỏ lòng kính trọng người đã chết, ít nhất nàng cũng phải xử sự một cách can đảm như dòng máu trong con ngườinàng, dòng máu không bao giờ chịu khuất phục trước nghịch cảnh tr ai ngang".
Những lời thì thầm khấn nguyện trả thù với cha đã chiếm đầy trong tâm khảm của Mẫn Quân . Vì thế, đã bao năm tháng trôi qua, nàng vẫn luôn giăng một bức màn bí mật quanh cái chết của cha mẹ và dĩ vãng của mình.
Giờ đây, đứng trước phần mộ của cha mẹ, ký ức cũ càng dồn dập trở lại, và trong ký ức đó, lời hứa báo thù như gần truyền kiếp gào lên đốt cháy tâm can nàng . Nàng thổn thức:
- Cha ơi! Con còn sống ngày nào thì kẻ hại cha mẹ sẽ phải nếm mùi đau khổ, và cả gia đình của hắn nữa, cũng phải đau khổ như gia đình mình . Con xin hứa với cha mẹ như thế.
Nàng bước lên mấy bậc đá rêu phủ rồi quỳ xuống, cúi đầu trên đôi bàn tay nắm chặt.
Trời dần tối, gió thổi làm tung bay những sợi tóc trên vầng trán tinh khiết . Tà áo màu ghi gần như trắng của nàng tạo nên một mảng sáng run rẩy giữa không gian thê lương ảm đạm.
Mỗi một nhịp thở như nhói vào tim nàng sự đau đớn, trong nỗi đau đớn có pha lẫn niềm u uất và thù hận.
Càng về khuya, gió càng thổi mạnh, và cơn mưa như những mũi kim quất vào da thịt nàng đau buốt.
Nàng chầm chậm đứng lên, những bước chân lặng lẽ đạp lên những chiếc lá khô nằm trên lối mòn . Những chiếc lá sũng nước đã chết, nhưng vẫn rên nhẹ dưới những bước chân của nàng.
Nàng chợt dừng lại, ngoái nhìn ngôi mộ một lần nữa rồi bước ra khỏi nghĩa trang, hình ảnh bé nhỏ và mong manh của nàng như bị phủ kín bởi một màu sương mờ đục.
Nước mưa hòa lẫn trong nước mắt của nàng.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#2 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 2


Nàng không hay mình đã khóc , chỉ đến khi một bàn tay chạm nhẹ lên vai nàng.
- Tự trừng phạt mình như thế chưa đủ hay sao ?
Không cần xoay người lại , Mẫn Quân cũng nhận ra giọng nói thân quen ấy của ai.
Từ Ân Dung cầm một chiếc ô lớn bước nhanh chân hơn một chút để che mưa cho cả hai.
Từ Ân Dung là một cô gái xinh đẹp . Nước da của cô trắng hồng , chiếc mũi thanh tú cân xứng với cái cằm thon thả . Là một tiểu thư giàu có , nhưng vóc dáng của Ân Dung rất mảnh khảnh , nếu không phải nói là quá gầy , thế nhưng cô toát ra một sức sống động và một sự quyến rũ , chủ yếu là do hai má hồng lên vì lạnh và đôi môi mọng đấy sẵn sàng nhoẻn miệng cười , khoe hai hàm răng trắng muốt . Đáng nhớ hơn cả là đôi mắt to màu nâu , long lanh như nước hồ thu mà bây giờ đang ánh lên một chút tinh nghịch.
- Cả thế giới bị phá sản vì mày à , Mẫn Quân ?
Mẫn Quân quay sang nhìn người bạn gái.
- Chẳng đến nỗi như thế đâu . Tao thích thay đổi cảm giác một chút , chuyện đó không bình thường hay sao.
- Bình thường ? Cô bạn thân mến của tôi ơi ! Bộ cô luôn luôn huyền bí như thế hở ?
- Mày bắt đầu có cái tật xấu tò mò từ bao giờ thế ?
- Nếu mày không chịu nói cho tao biết , mày đã che giấu những gì trong đôi mắt xinh đẹp và buồn rười rượi kia khiến cho người đàn ông nào nhìn thấy cũng phải động lòng.
- Vậy mà cũng nói là rành về tâm lý phái nam.
Ân Dung kêu lên :
- Quỷ quái thật ! Câu nói đùa của tao có phải là danh ngôn đâu , sao mày nhớ dai đến thế.
- Có cần tao lập lại không ?
- Không cần.
Họ bước bên nhau , cả hai im lặng . Đột nhiên Ân Dung đặt tay lên vai bạn.
- Mày lại đi thăm mộ cha mẹ , phải không ?
Mẫn Quân gật đầu , một vẻ lạnh lùng thoáng hiện trong đôi mắt của nàng làm cho nó trở nên tối sầm lại.
Ân Dung gạt những giọt nước mưa trên vai Mẫn Quân và nép sát vào bạn hơn dước một chiếc ô . Giọng cô vỗ về an ủi :
- Điều đó làm mày đau khổ . Mày vẫn chưa tập quên được hay sao ?
- Tao không thể.
- Tao cũng mồ côi cả cha lẫn mẹ như mày.
- Nhưng hoàn cảnh chúng ta thì hoàn toàn trái ngược.
Dường như đó là câu kết thúc của Mẫn Quân , Ân Dung đành nhún vai :
- Có thể mày là một nhận vật huyền bí trong tiểu thuyết của James Hadley Chase.
Mẫn Quân mỉm cười , nàng đưa tay vuốt mái tóc đen nhánh ra sau để lộ vẻ nhìn nghiêng tuyệt hảo . Mẫn Quân rất xinh đẹp . Đôi mắt nàng trong và sáng như những vì sao trong đêm và đôi chân mày xếch lên , trông có vẻ cương nghị và mạnh bạo . Làn da màu ngà của nàng sáng như gương dẫu nàng đang khoác lên người một lớp áo xám xịt . Người nàng như có một thứ hào quang tỏa ra dễ dàng cuốn hút người khác chú ý . Nhưng ở nàng có một cái gì đó rất đặc biệt khiến Ân Dung có cảm tưởng cái vẻ bề ngoài lạnh lùng và kiêu hãnh , cũng như nụ cười khinh khỉnh ấy chỉ là để che đậy một nỗi đau thầm kín , một ngọn lửa đang ầm ỉ cháy . Và Ân Dung chợt nhận ra một điều mà bấy lâu nay cô không nhận ra hoặc vô tình không thừa nhận đó là cô chưa bao giờ hiểu được con người thật của Đinh Mẫn Quân . Phải chăng điều đó đã khiến Mẫn Quân trở nên đáng yêu hơn ?
Ân Dung băn khoăn tự hỏi và nụ cười của bạn đã xóa tan những ý nghĩ trong đầu cô.
- Ân Dung ! Tao mời mày ngày mai đến nhà tao chơi.
Ân Dung tròn xoe đôi mắt đẹp.
- Việc gì hệ trọng thế mày ?
- Tao muốn mày làm quen với một người.
- Là ai vậy ?
- Du Tử Phong.
- Người yêu à ?
- Không . Một người bạn quen thời niên thiếu.
Hai cô gái nhình nhau rất nhanh , trên môi Ân Dung nở nụ cười huyền bí.
- Một con người đặc biệt có phải không ?
Vẻ mặt Mẫn Quân trở nên mơ màng như thể nàng ở trong một thế giới khác.
- Đó là người duy nhất còn tốt và thương yêu tao , sau cái chết của cha mẹ.
Sau bao nhiêu năm , Mẫn Quân vẫn cảm thấy đau đớn và mất mát cùng cực . Trong ký ức nàng vẫn còn giữ lời người ta gọi nàng là "con bé con hoang" . Trong lúc nàn cảm thấy cần được yêu thương một cách tuyệt vọng thì Du Tử Phong chính là niền an ủi của nàng.
Ân Dung như bị cuốn hút vào câu chuyện về người bạn thời niên thiếu của Mẫn Quân . Cô nhìn bạn :
- Hãy kể tao nghe đi , Mẫn Quân.
Mẫn Quân cất giọng dịu dàng khi gợi về quá khứ :
- Du Tử Phong là một người cao lớn , thông minh và đẹp trai , lại có cuộc sống nội tâm rất phong phú . Tao không thể nào quên được những ngày tháng được làm bạn với Tử Phong trong ngôi làng nhỏ dưới chân đồi thuở ấy . Tao còn nhớ có một lần Tử Phong đã cứu sống tao khi cả hai rủ nhau đi tắm suối vào mùa hè . Lần đó , Tử Phong đã khóc vì ngỡ rằng tao đã chết . Có khi nào mày hình dung ra trong một tình cảnh khắc nghiệt nhất là mở mắt ra để nhìn người đàn ông bên cạnh đã cứu sống mình , một khuôn mặt đẹp trai và nhạt nhòa nước mắt hay không ?
- Mày nói nghe có vẻ bị ám ảnh ?
- Tao không gặp lại anh ấy từ khi lên mười bốn tuổi.
- Đúng tuổi Juliet lúc cô ta yêu Roméo.
- Phải , và mày nên nhớ chuyện gì đã xảy đến cho cô ta.
- Tử Phong có vợ chưa ?
- Chưa . Nhưng người yêu thì không làm sao kể hết . Thế nhưng thật sự làm Tử Phong rung động chỉ có một người . Tao nhớ rất rõ tên cô gái ấy là Chu Ân Bình , một tiểu thư xinh đẹp , nhưng mỏng manh yếu đuối và cuộc tình ấy không thành.
Im lặng một lúc cho cảm xúc lắng lại , Mẫn Quân ôn tồn tiếp :
- Cô gái đã chết vì suy tim.
Ân Dung buông một tiếng thở dài :
- Buồn thật !
- Sau đó , Tử Phong bỏ ra nước ngoài , làm lại cuộc đời trên mảnh đất xa lạ và tìm quên cuộc tình đã chết . Đã bao năm trôi qua , tao tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại con người tên Du Tử Phong ấy nữa . Tao không mong chờ , không đợi . Thế mà anh ấy đã trở về , trở về một cách lẳng lặng , trở về một cách bất ngờ . Một bức thư đã được mang đến hộp thư nhà tao sáng hôm nay . Chưa bao giờ tao thấy một bức thư xinh đẹp và trang trọng đến như vậy . Thế nhưng trên mảnh giấy pơ-luya trắng tinh và thơm ngát ấy chỉ vỏn vẹn có mấy chữ : Mẫn Quân ! Tôi đã về đến đây , sẽ đến thăm em tối đêm mai . Du Tử Phong. - Chỉ đơn giản như vậy thôi.
- Nhưng cũng có nghĩa là có rất nhiều điều chưa bày tỏ . Tao chỉ sợ làm phiền mày tối đêm mai.
- Mày nói tầm bậy cái gì vậy ? Không phiền gì cả.
- Vậy thì tao sẽ đến ngay.
Hai cô gái nhìn nhau mỉm cười , nụ cười hồn nhiên và trong sáng . Xung quanh họ mưa bụi giăng nhạt nhòa trên những tàn cây trụi lá.
Nhưng Mẫn Quân không ngờ việc nàng giới thiệu Du Tử Phong với cô bạn gái thân nhất Từ Ân Dung là một việc lầm lớn nhất trong đời của nàng.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#3 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 3


Một ngôi nhà nhỏ được xây bằng gạch và đá màu nâu xám , không uy nghi lộng lẫy , nhưng vẫn có được nét đẹp duyên dáng riêng trong không khí tĩng lặng của nó . Ân Dung nghĩ chính nét đặc biệt này đã khiến nó rất phù hợp với cô chủ xinh đẹp và huyền bí của mình.
Ân Dung kéo cao cổ chiếc áo len đỏ thắm , không chối bỏ việc cô đã có một sự chuẩn bị cho buổi tối đặc biệt này.
Và mặc dù khí trời se lạnh , Ân Dung vẫn thấy hai má nóng bừng , một cảm giác hồi hộp mà cô không thể nào lý giải . Trước đây , cô không bao giờ như thế.
Cô gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ khép kín , tiếng mưa giăng sầm sập trên mái nhà hòa lẫn gió rít lồng lộng trên cao át hẳn tiếng gõ cửa và tiếng chân cô bước vào.
Ân Dung lặng đi một lúc nơi ngưỡng cửa . Có đến hai người đàn ông đang trong phòng Mẫn Quân.
Mẫn Quân mặc chiếc áo len trắng , chiếc áo quá rộng dài so với hình dáng nhỏ bé và đôi vai mảnh mai của nàng . Nhưng vẻ đẹp của Mẫn Quân chưa bao giờ được bộc lộ một cách kiêu sa , thuần khiết đến như thế.
Cả ba không ngẩng lên nhìn , họ đang ngồi trò chuyện bên lò sưởi với những thanh củi đanh nổ tí tách và đỏ hồng.
Những cánh cửa sổ đã được khép lại để ngăn không cho gió lạnh tuôn vào , hơi ấm và hương thơm dìu dịu lan tỏa khắp căn phòng.
Mẫn Quân ngẩng lên khi Ân Dung đóng cửa lại đánh cách . Nàng nhìn sững Ân Dung trong giây lát rồi mỉm cười kêu lên :
- À ! Từ Ân Dung đây rồi.
Hai người đàn ông quay lại và lật đật đứng dậy.
Cả hai mới ngoài ba mươi , và cả hai đều hấp dẫn . Nhưng cảm nhận đầu tiên của Ân Dung là : Hai người đàn ông là hai thế giới hoàn toàn cách biệt.
Ân Dung không làm sao rời đôi mắt khỏi người đàn ông cao lớn tóc sẫm . Và cô thấy ngay bề rộng của hai vai chỉ một phần do vải độn của chiếc áo vest trong bộ âu phục màu ghi cắt khéo . Dưới mái tóc ngắn là một khuôn mặt đẹp trai mà Ân Dung chưa từng thấy trong đời . Cô có ngay cảm tưởng đang đứng trước một con người can đảm , mạng mẽ và hoàn toàn tự tin . Cảm chung về con người anh ta là một con báo đen chắc nịch và dẻo dai , một khối nghị lực đanh cuộn tròn và nén chặt , sẵn sàng bật lên sau một giây báo động . Nhưng trên khuôn mặt đẹp trai ấy còn một điểm khác nữa , mà nét không tả diễn được , khiến Ân Dung nghĩ rằng , với con người này ở bên cạnh , người ta sẽ thấy không còn có gì để lo sợ trên thế gian này.
Rồi những câu hỏi dồn dập trong đầu cô . Phải chăng đây là Du Tử Phong ? Và phải chăng những cảm nhận của cô về anh chỉ là do trí tưởng tượng của cô ?
Anh ta cũng nhìn lại Ân Dung rồi hai môi anh ta hé ra , nhưng không mỉm cười , như thể anh đang ngạc nhiên vì bị quan sát quá kỹ như vậy. Cô hít dài một hơi để lấy lại bình tĩnh rồi bước qua tấm thảm đặt nơi ngưỡng cửa tiến đến bên lò sưởi . Trong khi đó người đàn ông có mái tóc vàng nâu toét miệng cười với cô.
Mẫn Quân chỉ tay vào anh ta nói :
- Ân Dung ! Tôi xin giới thiệu đây là Giang Tinh Huy và Du Tử Phong . Còn đây là bạn tôi , cô Từ Ân Dung.
Người đàn ông tóc vàng nâu tên Giang Tinh Huy huýt gió một đoạn ngắn trong một bài hát vui nhộn rồi mỉm cười nồng hậu với cô :
- Hoa hậu thế giới cũng đẹp đến thế là cùng.
Để che giấu sự ngượng nghịu , cô nhăn mặt hài hước và nói :
- Mẫn Quân đã kể về tôi với hai anh chưa ?
Mẫn Quân nói ngay :
- Không một tiếng , tao xin thề . Cả hai đều tin rằng mày là một cô gái dịu dàng và toàn vẹn đấy.
Tất cả cùng ngồi trên những chiếc ghế mây đặt gần lò sưởi . Những thanhh củi cháy dở chiếu màu hồng lên khuôn mặt đẹp tuyệt trần của hai cô gái , sự đăm chiêu trong nét nhìn nghiêng của Du Tử Phong , và niềm thích thú trong nụ cười của Giang Tinh Huy.
Một lúc , Giang Tinh Huy mở lời :
- Tôi không ngờ được gặp một người như cô.
Ân Dung mỉm cười :
- Tôi có thể xem đó là một khen ?
- Ồ ! Tất nhiên rồi . Tôi xin được nói thẳng , cô là vệt sáng giữa mùa thu ảm đạm.
Mẫn Quân bật cười xen vào :
- Cô ấy chưa hề đính hôn đấy.
- Đùa như thế đủ rồi , cô bạn thân mến của tôi.
Trong khi mọi người chuyện trò vui vẻ thì Tử Phong im lặng nghe , chỉ thỉnh thoảng nhoẻn miệng cười . Ân Dung cảm thấy lòng kiêu hãnh trong con người cô bị tổn thương . Từ lâu , cô đã quen với sự kiện người khác bị dung nhan của cô thu hút , trừ lần này . Du Tử Phong , anh đẹp trai và hấp dẫn thật đấy , chiếm được nhiều tráim tim thiếu nữ thật đấy , nhưng điều đó không cho anh ta có quyền lạnh lùng với cô như vậy . Và rồi anh cũng nhìn cô , ánh mắt mà cô ngờ là những ánh thép lại dịu dàng và nồng ấm không thể tưởng tượng được.
Hai cô gái ngồi im lặng , trong khi nước mưa chảy ròng ròng trên mặt kính cửa sổ.
Mẫn Quân chồm người tới , đẩy ly trà nóng về phía Ân Dung :
- Nguyên nhân nào làm cho đôi má mày ửng hồng như hai quả đào thế Ân Dung ?
- Mẫn Quân ! Mày luôn luôn phóng đại như thế sao ?
Mẫn Quân nhướng một bên đôi mày thanh tú :
- Thiệt à ? Mày muốn nói mày không bị hai anh chàng ấy thu hút chút nào cả.
Thật tình mà nói , Ân Dung đã có cảm giác say sưa sống động , nhưng không ngờ lộ ra ngoài đến nỗi Mẫn Quân phải để ý.
Cô mỉm cười khỏa lấp :
- À ! Cảm ơn mày đã nhắc nhở . Nếu biết sẽ tiếp xúc với hai người đàn ông tuyệt vời đến như vậy , tao đã ăn mặc đẹp hơn.
- Ồ ! Đừng điệu nữa . Đàn ông không để ý đến y phục , hay ngay cả cái vẻ bề ngoài khi gặp một cô gái mặt mày tươi rói như mày đâu.
- Mày có ngưng cái giọng điệu ấy không.
- Không phải tao nói , mà chính anh chàng Giang Tinh Huy đã nói . Mày không cảm nhận được sao ?
- Anh ta dễ thương thật , phải không ? Kể cả cái miệng cười toe toét.
- Hồi nãy , có những lúc tao cứ tưởng mày muốn cào nát mặt ai đấy.
- Tao không bao giờ cào những khuôn mặt xinh đẹp.
- Còn bây giờ , hãy cho tao biết ý kiến về Du Tử Phong ?
Ân Dung do dự . Tính cô thiên về trực giác , cô ưa hay không ưa người nào thì biết ngay . Thế nhưng cảm nghĩ của cô đối với Du Tử Phong đổi như chong chóng . Cô phải thừa nhận anh ta vô cùng quyến rũ , nhưng cô bực tức vì dường như cô không có hiệu lực đối với sự quyến rũ ấy . Mặt khác , Tử Phong là bạn của Mẫn Quân , nên cô phải tỏ ra khôn khéo.
- Anh ta là một người thông minh và thành đạt.
- Sao mày nói nghe có vẻ lạt lẽo thế . Tao có cần phải nhắc cho mày nhớ mày là một người sành về tâm lý đàn ông hay không ?
- Nhưng đó chỉ là trên hình thức , trên thực tế thì tao hoàn toàn mù tịt , trong khi mày và anh chàng Du Tử Phong có cả một thiên tình sử.
- Lúc đó tao chỉ mới lên mười bốn ?
- Tuổi của Juliet.
- Mày lập lại câu nói cũ.
- Xin lỗi . Đáng lẽ tao phải nhớ rõ , Đinh Mẫn Quân là một người có trái tim băng giá.
Mẫn Quân cắn môi . Nàng lớn lên với một vết thương lòng . Sau cái chết của cha mẹ , nàng cảm thấy lạc lõng và cô độc như một con thuyền không có neo và không có lái . Tình yêu thương của cha mẹ đối với nàng đã bị giành đi mất , để lại một lỗ hổng khủng khiếp và đau đớn trong tâm hồn nàng . Trong nhiều năm , nàng khám phá ra rất nhiều người có dịp ở cạnh nàng , nhưng nàng đã loại ra tất cả những người ấy ra khỏi cuộc đời ngoại trừ Du Tử Phong . Đối với nàng anh luôn luôn là một con người đẹp nhãn và điều đó rất có ý nghĩa đối với nàng . Nàng nhớ đến ánh mắt anh và cúi đi thừa nhận : nhu cầu yêu và được yêu vẫn còn có trong nàng , nhưng nàng phải chôn chặt tận đáy lòng.
Mẫn Quân nhìn bạn , vẻ bình thản trở lại trên trở lại trên nét mặt nàng. - Tao không còn những ý niệm tình yêu nữa.
Ân Dung lại mỉm cười :
- Theo tao thì dường như tạo hóa tạo nên mày thiếu mất cả quả tim.
- Tao không gân cổ nói mãi với mày.
- Thì ra con người mày đúng là như vậy mà.
Mẫn Quân đáp một cách kiêu hãnh :
- Cha tao mong muốn tao như thế . Dòng họ tao không có trái tim ủy mị.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#4 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 4


Ráng đỏ của buổi hoàng hôn phủ khắp bầu trời . Ở phía tây , mặt trời vẫn còn le lói , chống đỡ với màn đêm đang buông dần xuống , quả cầu lửa như cố bám lấy ngày huy hoàng một cách tuyệt vọng . Không khí dịu dần.
Xa xa , những con hải âu lượn quanh và một sà xuống trên đầu các đợt sóng biển cuồn cuộn chạy vào bãi cát.
Gió thổi những cây thông già trụi lá và quyện vào tóc nàng mùi hương thơm ngát của đại dương.
Nắng chiều nghiêng nghiên chiếu thành một vệt dài trên mặt biển , cuối cột sáng là một ngôi biệt thự xinh đẹp nằm ngay trên đồi cát.
Tất cả những thứ đó hình như khiến cho nàng càng để ý đến người đàn ông đi bên cạnh nàng , như là mùi thơm dịu nhẹ và hơi ấm từ người anh toát ra . Qua bao nhiêu năm xa cách , cảm nhận của nàng về anh vẫn không hề thay đổi.
- Đẹp quá phải không ?
Nàng đáp lại lời anh :
- Rất đẹp.
- Đối với tôi , nó còn có nhiều ý nghĩa . Không nơi đâu trên trái đất này có cảnh trời mây sông nước như ở quê hương mình.
- Vậy mà em cứ ngỡ anh đã rũ bỏ sau lưng tất cả quá khứ.
- Không bao giờ . Mà trái lại , tôi luôn luôn nghĩ đến , và mỗi lần nghĩ đến , tôi lại thấy nhớ em.
- Chúng ta xa nhau bao lâu rồi nhỉ ?
- Đã mười năm.
- Mười năm với biết bao nhiêu thay đổi.
- Đúng vậy . Khoảng thời gian ấy thật khó khăn cho anh.
- Anh sống như thế nào ?
- Bắt đầu từ hai bàn tay trắng.
- Thế còn gia đình anh ?
- Vâng , tôi không muốn chối bỏ địa vị của gia đình mình , nhưng tôi không chuộng cái lối sống thượng lưu ấy . Thiên hạ muốn nghĩ gì về thân thế gia tộc tôi , tôi cũng mặc họ . Nhưng tôi muốn vươn lên từ chính mình , tôi muốn khi tôi xuôi tay mọi người phải kính nể tôi , vì những gì tôi đã thực hiện được trong đời.
- Em tin anh đã thành công . Nhưng cho dù có hay không điều đó , thì những gì anh đã làm cho em trong quá khứ cũng đủ để em kính nể anh rồi.
- Tại sao em cứ nói mãi câu ấy . Đừng thần tượng hóa tôi như vậy . Tại sao em không chịu nghĩ những gì tôi đã làm cho em trong quá khứ là hạnh phúc của tôi.
Nàng ngước lên và thấy lại sự trìu mến trong ánh mắt anh mỗi khi anh nhìn nàng . Một sự xao xuyến rung động con tim nàng , nhưng nàng không muốn thẳng thắng thừa nhận những cảm xúc đó là vì anh . Vì như thế có nghĩa là anh có khả năng làm nàng đau khổ . Nhưng hỡi ơi ! Nếu phải xa anh một lần nữa trong đời , nàng cũng sẽ đau khổ.
Nàng hỏi khẽ :
- Vì sao anh trở về đây ?
- Vì em , vì một người thân duy nhất ở quê nhà cũng đáng mà , phải không ?
- Ắt hẳn anh có cả một vương quốc riêng ?
- Ai lại không có một vương quốc riêng của mình . Cái vương quốc lớn hay nhỏ không phụ thuộc vào hoàn cảnh sinh hoạt , mà nó phụ thuộc vào trí tưởng tượng của mỗi người.
Anh bỗng ngừng lại giữa chừng :
- Tại sao chúng ta chỉ nói về tôi mà thôi vậy ? Còn về em và cuộc đời của em thì như thế nào ?
- Đời sống của em không đáng chú ý bằng đời sống của anh . Em giống như một con ốc sên , luôn luôn thu mình trong chiếc vỏ nhỏ nhoi của mình.
Anh đặt tay lên vai nàng để mặt nàng đối diện với mặt anh , giọng anh trầm lắng :
- Đối với em thì có lẽ đúng , nhưng đối với tôi thì không phải vậy . Có biết bao nhiêu điều tôi muốn biết về em.
- Như là...
- Như là làm sao em có thể sống được trong cái vương quốc vỏ ốc của mình , trong một thế giới bao la rộng lớn ? Vì sao trong ánh mắt em luôn luôn dè chừng ? Nụ cười em có phải luôn buồn khi gợi lại quá khứ , và có phải bất cứ người đàn ông nào cũng muốn san sẻ , bảo bọc em như tôi đã từng san sẻ , bảo bọc em trước kia ?
Nhích lùi ra xa , quan sát phải ứng của nàng , Tử Phong ngắm nhìn các đường nét mạnh mẽ và thuần khiết . Anh có cảm giác nàng đã gánh vác và chịu đựng quá nhiều đau khổ trên đôi vai mảnh dẻ ấy . Nhưng anh biết đây không phải là một phụ nữ dễ khuất phục hay dễ xiêu lòng vì một người khác . Từ xưa đến nay , cuộc đời như một bể tình luôn vây phủ lấy anh , và như có luật bù trừ , anh luôn muốn san sẻ tình thương cho cô gái này.
Đôi mắt anh như dán chặt vào đôi mắt nàng , tia nhìn thẳng không chớp mắt . Nàng nhìn nhận , chưa một ai nhìn nàng như vậy , như thể anh đang nhìn vào tận những nơi thầm kính nhất trong tâm hồn nàng.
Theo bản năng , nàng lùi lại làm đôi tay anh bên vai nàng rơi thõng xuống . Khuôn mặt anh hơn đanh lại :
- Xin lỗi em , Mẫn Quân.
- Không sao . Chẳng có gì phải xin lỗi.
- Nhưng em không thích anh chạm vào người em cơ mà.
Nàng lắc đầu :
- Không phải thế đâu . Tại vì em không quen thôi.
- Anh lại cứ nghĩ em như cô bé Đinh Mẫn Quân ngày nào.
- Có nghĩa là anh vẫn còn thương em ?
- Mãi mãi.
Bây giờ nàng mới mỉm cười . Lần đầu tiên , anh không còn thấy vẻ dè dặt trong mắt nàng . Cặp mắt nàng nhìn anh sáng ngời và trong vắt , long lanh xinh đẹp làm anh bồi hồi xúc động . Giọng nàng nhẹ như hơi thở :
- Thật không ?
Anh trả lời và ánh mắt trở nên nghiêm nghị :
- Thật.
- Em lúc nào cũng như nghe thấy tiếng nói từ bên trong con người em bảo rằng : "Mày là một đứa con hoang , đáng bị xa lánh và lãng quên ." - Rồi sao nữa ?
- "Chỉ có Du Tử Phong là người duy nhất tốt trên thế gian này ."
- Tôi thích nghe tiếng nói đó . Có lẽ em nên bảo nó nói lớn hẳn lên một chút.
- Anh chắc chứ ?
- Tất nhiên . Mẫn Quân ! Xin em hãy tin tôi bây giờ và mãi mãi.
Nàng muốn đặt lòng tin cậy vào một người . Nàng muốn có niềm tin , nhất là bây giờ , nàng nhận ra tình cảm nàng giành cho anh không hề thay đổi . Nàng khẽ đáp :
- Vâng , em tin anh.
Nụ cười của anh xóa tan mọi suy nghĩ trong đầu nàng . Anh vui vẻ nói : - Thật ra , khó có người đàn ông nào rời mắt được khi họ trông thấy em . Em vẫn còn nhớ Giang Tinh Huy đấy chứ , cái anh chàng đẹp trai cùng tôi đến nhà em hôm nọ . Anh ta đã nói với tôi rằng : "Cha mẹ Ơi ! Du Tử Phong ! Mày phải làm sao giúp tao có được một nguyên bản như vậy !"


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#5 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Anh đã nói gì với anh ta ?
Anh cười :
- Anh nói : "Tao chẳng giúp gì được cho mày ."
- Anh ta trân tráo quá đấy.
Tử Phong phân giải :
- Tinh Huy là một thằng tốt bụng . Hắn chỉ có cái tội hơi cường điệu , nhưng niềm tự hào của hắn là tất cả các cô gái đều muốn gần hắn.
- Chắc chắn không bằng anh đâu.
- Cảm ơn em . Em là cô gái đầu tiên nghĩ như thế . Nói chung , bao giờ anh cũng bị thất vọng , một khi các cô gái trông thấy hắn ta.
Nàng đáp thờ ơ :
- Cũng may là em không thích chen chân vào những chốn đông người.
- Anh cho rằng bản thân em cũng không biết người ta thương yêu em.
Nàng rùng mình vì cái lạnh của buổi hoàng hôn.
Anh dịu dàng cầm lấy tay nàng :
- Chúng ta vào nhà thôi . Ở đây giá lạnh , em lại ăn mặc mong manh thế này.
Mẫn Quây quay đi tránh tia nhìn của Tử Phong , mắt nàng nhìn xa xa về phía chân trời nơi mặt trời đang khuất dần xuống nú . Nàng tưởng chừng như vậy có thể che chở sự rung động đang thổn thức trong lòng nàng.
- Ngôi nhà xinh quá.
Nàng nói , vì thấy cần phá tan sự im lặng khi đi bên anh , dù là câu nói rất bình thường.
Anh dịu dàng đáp :
- Ngôi nhà này , gia đình anh dùng để nghỉ mát vào mỗi dịp trở lại quê nhà . Anh hy vọng em sẽ thích nó.
- Em biết mình sẽ thích.
Vừa dứt lời , nàng đã nghe tiếng chim câu gù lên êm ái và đôi mắt nàng đã tìm thấy một đôi bồ câu trắng đang vươn cánh tỉa lông một cách nhàn tản . Nghe tiếng bước chân của nàng và Tử Phong , chúng vỗ cánh bay lên rồi rà chân đáp xuống bên phiến đá , đưa mắt chậm rãi nhìn nhau , hy vọng không bị mất đi nhữg giây phút yên bình.
Tử Phong khẽ hỏi :
- Chúng đẹp không ?
Nàng trả lời anh :
- Rất đẹp và còn đáng yêu nữa , Tử Phong ạ.
- Nào! Bây giờ chúng ta hãy vào nhà.
Tử Phong mở khóa , cánh cửa nặng nề được gắn sâu trong vách mở ra.
Những gì nhìn thấy trước mắt khiến cho Mẫn Quân thật sự kinh ngạc . Dường như nơi đây có sự chuẩn bị đặc biệt để chào đón nàng.
Trong hương thơm ngào ngạt , căn phòng tràn ngập với hoa phong lan . Loại hoa mà ngày xưa có rất nhiều ở ngôi làng nhỏ của nàng . Nàng còn nhớ rõ vào một dịp sinh nhật của nàng , Tử Phong đã lên đồi hái tặng nàng vô số hoa phong lan , loài hoa loài hoa mà nàng yêu thích nhất.
Như cô bé Alice lạc vào xứ sở thần tiên , nàng không biết phải làm gì , cứ để mặc cho Tử Phong nắm tay nàng bước vào bên trong.
Anh đưa nàng đến một bàn ăn dành cho hai người mờ mờ dưới ánh nến . Trên bàn là một lọ thủy tinh với một cành hoa phong lan độc nhất vươn lên.
Nàng vẫn còn bối rối , cho đến khi giọng Tử Phong cất lên êm ái bên tai nàng :
- Mừng cô bé Đinh Mẫn Quân thêm một tuổi mới.
Mẫn Quân mỉm cười :
- Cám ơn anh Tử Phong.
Nhưng rõ ràng , anh đã để ý thấy nàng đăm chiêu vài giây khi trả lời . Anh nói :
- Em không vui sao , Mẫn Quân ?
- Không . Em vui lắm . Chỉ vì cứ tưởng anh sẽ không bao giờ còn nhớ đến ngày sinh nhật của con bé Đinh Mẫn Quân ngày nào nữa.
Đôi mắt anh nheo lại nhìn nàng :
- Tại sao em lại nghĩ như vậy ?
Giọng nàng đượm buồn :
- Từ khi cha mẹ em mất và sau đó anh lại bỏ ra đi , những người thân trong đời lần lượt xa mình , em không còn ý niệm gì về ngày sinh nhật nữa.
- Em trách anh ư ?
- Không . Em đã hiểu là không nên đòi hỏi ở cuộc đời này quá nhiều.
- Đừng nói như thế , Mẫn Quân à . Thật ra em xứng đáng được hưởng nhiều hơn những gì em đã có trong cuộc đời này.
- Em ước mơ như vậy.
- Em nên ước mơ . Nếu không thì làm sao biến ước mơ thành hiện thực.
- Phải . Em sẽ cố gắng biến những ước mơ của mình thành hiện thực.
Giọng nàng đượm buồn nhưng đầu quả quyết . Anh thầm hỏi . Không biết nàng đang mơ ước những gì ?
- Như là gì , Mẫn Quân ?
- Em sợ nói ra thì ước mơ của em sẽ không còn thiêng liêng nữa . Xin lỗi anh Tử Phong . Vì em muốn giữ điều thầm kín ấy riêng cho mình.
- Thôi được . Anh sẽ không cố hỏi em những điều mà em không thể nói.
- Em đã làm anh buồn ?
- Không . Nhưng anh hy vọng một ngày nào đó sẽ hiểu em nhiều hơn.
- Em sợ điều đó sẽ làm anh thất vọng.
- Với em thì không bao giờ.
- Anh thật sự quá tốt với em , Tử Phong.
- Thôi nào , bây giờ chúng ta hãy nâng ly , để chúc mừng những điều kỳ diệu sẽ đến với những ước mơ của em.
Mãi đến sau này , Mẫn Quân mới hiểu đây là một ngày sinh nhật đầy nghiệt ngã đối với cuộc đời nàng.
Ly rược chúc mừng cứ vơi rồi lại đầy . Mẫn Quân ngồi nhìn Tử Phong qua ánh sáng lờ mờ của những ngọn nến trong căn phòng . Nàng không biết Tử Phong đã uống bao nhiêu ly rồi , nhưng cái vẻ anh suy nghĩ , bắt đầu cười to , nói lớn , có lúc hét lên giận dữ , Mẫn Quân thấy thái độ của anh thật khác lạ . Ngay cả lúc anh phá lên cười , giọng cười tắt nghẹn trông cứ như đang khóc vậy.
Bên ngoài , đất trời đang bắt đầu chuyển cơn vần vũ , gió thổi từng cơn , sấm chớp xé tan đêm đen bằng bằng những tiếng thét thật kinh hồn.
Anh nhìn nàng chằm chằm , tia nhìn làm nàng áy náy.
- Anh say quá rồi , Tử Phong ạ.
- Tôi không say đâu . Tôi vẫn còn nhớ hôm nay là một ngày đầy ý nghĩa , và bên cạnh tôi là người con gái tôi yêu thương nhất.
- Tử Phong ! Anh say đến mức không còn biết mình đang nói gì.
- Em nghĩ tôi đã say ư ?
- Vâng . Chúng ta phải về thôi , muộn quá rồi.
Anh ngồi ủ rũ , đầu gục xuống , giọng đầy tuyện vọng.
- Đã quá muộn rồi ư ? Lẽ nào lại như vậy . Ông trời quả thật là chẳng công bằng với tôi một chút nào.
Mẫn Quân lại nhỏ nhẹ nói như nói với một đứa trẻ :
- Chúng ta đi về nhé.
- Không . - Anh ngẩng lên , hai tay nắm chặt lấy tay nàng . - Không đi đâu hết . Em đừng bỏ anh mà đi.
- Tử Phong... Đừng mà.
Mẫn Quân gắt to và xoay tay để nới lỏng vòng nắm của anh . Nhưng anh vẫn nắm chặt tay nàng , tay kia anh ôm ngang eo nàng , kéo sát vào ngực anh.
- Tử Phong !
Mẫn Quân kinh ngạc thốt lên , người nàng rung động . Nàng không dám tin những gì vừa nghe thấy . Nhưng đó lại là sự thật.
Vòng tay Tử Phong càng ôm chặt lấy nàng , anh vuốt ve thân thể mảnh mai đang run rẩy của nàng.
Mẫn Quân nghe nhịp đập dồn dập của trái tim anh và cả trái tim nàng . Mẫn Quân tự cảnh cáo mình . Nàng không thể đầu hàng một cách dễ dàng mà không có mặc cảm tội lỗi được.
Bằng một cố gắng yếu ớt , nàng đẩy anh ra :
- Không . Xin anh đừng đụng vào người tôi . Tôi không thể... với anh được.
Nhưng Tử Phong dường như không nghe thấy những lời phải đối đó , hơi thở hổn hển của nàng càng thúc giục anh hơn.
Anh thì thầm bên tai nàng :
- Chúng ta đừng rời xa nhau , bây giờ và mãi mãi . Anh cần có em vô cùng.
Trong khoảnh khắc , thời gian như ngừng trôi . Sự hàng phục của trái tim đã chiến thắng lý trí trong nàng . Nàng không còn biết gì , ngoài cảm giác dịu dàng êm ái mà anh vừa mang đến . Giọng nàng thì thào tắt nghẹn :


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#6 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Anh có yêu em không , Tử Phong.
Không có tiếng trả lời . Vì môi anh đã phủ lên môi nàng tạo nên một nụ hôn nồng nàn khao khát . Hai cánh tay anh luồn qua hông nàng và siết chặt thân hình nàng vào thân hình anh.
- Vâng . Em yêu anh . Em yêu anh...
Nỗi đam mê mà nàng buông ra khiến anh ngây ngất . Anh cúi đầu nhìn xuống khuôn mặt kiều diễm đắm đuối của nàng , và đặt lên đôi môi nàng một nụ hôn trọn vẹn.
Anh thì thầm qua hơi thở :
- Em là của anh.
Sự việc xảy ra vượt hẳn sự tưởng tượng của Mẫn Quân . Trước khi nàng kịp bình tĩnh lại , nàng lại bị cuốn hút vào nụ hôn như bão tố của anh.
Nàng mơ màng nói :
- Vâng , Tử Phong ! Em là của anh.
- Em yêu.
Anh nhẹ nhàng kéo nàng theo anh khi anh nằm xuống tấm thảm nhung êm ái.
Sau khoảnh khắc tuyệt thú ban đầu, đôi tình nhân vẫn không muốn rời nhau và không muốn dừng lại . Sức nóng tình yêu và sự khao khát đã bùng lên thành ngọn lửa mãnh liệt.
Mẫn Quân dâng hiến trọn vẹn cả sác lẫn tấm chân tình . Chưa bao giờ thuần khiết và tuyệt diệu đến như thế.
Cuộc ân ái mặn nồng khiến họ không còn ý thức gì về thời gian không gian . Rất lâu sau đó, Tử Phong mới lên tiếng . Vẫn áp sát vào người nàng, giọng anh lạc đi qua hơi thở :
- Anh yêu em ! Anh yêu em vô cùng Ân Bình ạ !
Mẫn Quan cứng người lại . Mọi cảm giác vừa có trong nàng vụt tan biến, đôi môi nàng run lên . Một cái gì đó nghèn nghẹn, đắng ngắt vừa chặn ngang cổ.
- Anh... anh... nói cái gì ?
Nàng khẩn khoản hỏi, mong rằng nàng nghe nhầm.
Nhưng Tử Phong vẫn vô tình thốt lên, giọng vẫn còn say sau cơn đắm đuối:
- Chúng mình làm đám cưới nhé, Ân Bình ?
Lần này, bắt buộc Mẫn Quân phải tin, chứ không còn nghi ngờ gì nữa.
Nhanh như chớp, nàng gạt phắt bàn tay anh đang ôm nàng.
Tử Phong vẫn ghì lấy nàng, nhưng giờ đây Mẫn Quân cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sự quyết liệt đã giúp nàng thoát khỏi bàn tay Tử Phong một cách dễ dàng.
Nàng qùy gối, ngượng ngùng kéo chăn lên đến tận cằm, hai tay nắm chặt với nhau, mắt nhìn trừng trừng khoảng không . Nàng đang nhìn vào tận bên trong cõi lòng với sựkhám phá chua chát trong cơn say Tử Phong đã ôm ấp yêu thương và ân ái mặn nồng với nàng mà ngớ là người yêu mình . " Chu Ân Bình" Đa bao nhiêu năm trôi qua, anh vẫn chưa quên được người con gái vắn số ấy . Thì ra trong lòng chỉ có duy nhất " Chu Ân Bình" mà thôi . Và nàng đã tự trách sự ngu ngốc nghĩ rằng tất cả nhừng lơi nói và hành động ngọt ngào âu yếu là dành riêng cho nàng . Thế ra nàng đã bị lợi dụng . Mẫn Quân tức đến run bắn người, máu nóng nàng sôi sục lên.
Nhưng Tử Phong không hiểu gì cả . Anh chồm lên toan kéo nàng về phía anh thì nàng đã hét lên :
- Du Tử Phong ! Nghe đây . Tôi không phải là Chu Ân Bình của anh đâu . Tôi là Đình Mẫn Quân . Tôi thù ghét anh, tôi thù ghét anh suốt đời.
Tử Phong đột nhiên chồm dậy nhìn Mẫn Quân, ánh mắt anh nhu rực sáng.
Thoạt đầu Mẫn Quân ngạc nhiên trước thái độ của anh, nhưng nàng chợt hiểu ra . Phải chăng anh đang nhớ lại tất cả.
Nàng nhìn anh chờ đợi.
Và anh đã lên tiếng, giọng đều đều như một kẻ mộng du:
- Đêm nay là đêm ý nghĩa và đáng nhớ nhất trong cuộc đời của tôi, Chu Bình đã nói yêu tôi và nhận lời cầu hôn với tôi, chúng tôi đã có với nhau những giây phút tuyệt vời, thế nhưng Ân Bình đâu rồi ?
Mẫn Quân buồn bã đáp:
- Không . Tôi không biết cô ấy ở đâu - Tôi không hiểu gì cả.
Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng tàn nhẫn như một nhát dao đâm vào tim nàng.
Trong sự đau đớn thầm lặng, Mẫn Quân mím môi ngồi nhìn Tử Phong ậm trong miệng những câu thì thầm vô nghĩa, rồi lảo đảo ngã xuống tấm thảm hoa.
Mẫn Quân úp mặt vào lòng bàn tay bật khóc nức nở . Cảm giác nhục nhã đau đớn quặn thắt trong nàng, nghiến nát trái tim nàng . Nàng biết nàng sẽ không bao giời quên người đàn ông đẹp và trai hấp dẫn, nhưng đầy nghiệp ngã này . Vì nàng sẽ không bao giờ hồi phục sự đau đớn của vết thương mà anh gây ra cho nàng.
Thời gia lặng lẽ trôi qua, Mẫn Quân ngồi bất động. Khuôn mặt nàng giờ đây phẳng lì như gõ đá, nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Bên ngoài trời vẫn mưa vẫn gió.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#7 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 5


Những hồi chuông giáo đường ngân vang giữa không gian tĩnh lặng đánh thức giất ngủ chập chờn của Ân Dung.
Biết không thể ru giấc ngủ được nữa cô bèn ngồi dậy, đầu và vai kề lên gối đầu óc suy nghĩ miên man.
Lúc này, Du Tử Phong đang xâm chiếm tâm hồn cô . Cô vẫn còn choáng ngợp vì anh, sau lầu gặp đầu tiên ấy . Cô căm ghét sự mềm yếu của mình đã để anh làm cho rung động, nhưng cô không thể chống chỏi lại những rung động mãnh liệt đã bức phá tâm hồn cô . Nhưng cô biết sẽ không có gì thay đổi ở anh, cũng như ở mọi người . Riêng đối với cô, giờ đây cô đã biết được một điều mà trước đây chưa hề có một người đàn ông nào gợi lên trong cô . Và cô sẽ xem đây như là một mật mà cô phải cố quên đi . Có thể trong một thời gian ngán nữa thôi, hình bóng Du Tử Phong cũng tan nhòa đi như trong một giấc mơ và cô vẫn là Từ Ân Dung, một Từ Ân Dung tươi trẻ hồn nhiên và là bạn thân của Đình Mẫn Quân . Cô không thể nào đánh mất tình cảm với Đình Mẫn Quân được.
Không gian vẫn tĩnh lặng và bình yêu, bầu không khí buồn bã bao trùm căn phòng nhỏ . Ân Dung cảm thấy như mình bị vướng vào một chiếc vòng lẩn quẩn khi tự vấn lương tâm mình.
Rời giường ngủ, Ân Dung mở tung cửa sổ cho gió mát tuôn vào phòng, đúng mặt trời vừa ló dạng ở khoảng trống gặp màn mây giăng dày . Cô vươn vai và liếc chiếc đồng hồ báo thức, hai giờ nữa cô cùng Mẫn Quân đi xem chiếu phim, phim nói về một sự trả thù êm ái, người ta đã đồn rằng rất hay.
Cô lắc đầu xua đuối mọi ý nghĩ và rũ bỏ hfinh ảnh Du Tử Phong ra khỏi tâm trí mình.
Chỉ nửa giờ sau, Ân Dung đã rời khỏi nhà . Cô mặc chiếc váy lụa mày trắng điền nhưng bông hoa đỏ . Mái tóc bím lại với hai chiếc nơ xinh xắn buông thả ngay vai . Đôi giày đế thấp rất hợp với đôi chân thon thả và vóc dánh mảnh mai của cô . Cô quyết định đi bộ để chứng tỏ mình vẫn còn trẻ, khỏe và tràn đầy niềm tin.
Một nụ cười thoáng nở trên môi khi cô nhớ về qúa khứ . Cha cô với mái tóc hao râm và nụ cười đôn hậu, đa ôm cô vào lòng:
"Ân Dung, cô gái giàu niềm tin của cha ! Con sinh ra đời với một vì sao may mắn . Con hãy tin rằng hạnh phúc luôn luôn chờ đón con . "
Cô đã dịu dàng đáp.
- Đối với con, được là con gái của cha đã là một phúc qúa lớn cho cuốc đời con rồi . "
- "Nhưng cha cũng như mẹ đâu thể sống đời ở khiếp với con được . Rồi cũng đến lúc con tìm cho mình một người đàn ông trong đời . "
Cô nũng nịu - " Nếu vậy thì con sẽ lấy một người giống như cha . Nhưng đâu có ai tuyệt đối giống như cha ."
Cha cô cười lớn:
- "Đừng lo . Cha sẽ tìm cho con một vị hoàng tử . "
- "Và vị hoàng tử sẽ yêu Ân Dung nhưng cha yêu mẹ vậy chứ ?"
- Tất nhiên . Và rồi một ngày nào đó, con sẽ hiểu tình yêu nó có ý nghĩ đến dường nào trong cuốc đời của con.
Cô đỏ mặt :
- "Vâng thưa cha ."
Thế nhưng cha mẹ cô đã sớm ra đi bỏ lại mình cô trên cõi đời này . Vật cha bao phủ lấy cô bao nhiêu thì bể tình thương mà cô có được cũng theo đó mà loãng dần.
Song cô đã lớn lên với nhưng bộ cánh đẹp nhất và luôn luôn hài lòng với cuộc sống riêng của mình.
Mải suy nghĩ, Ân Dung đã đi hết con đường đến nhà Mẫn Quân . Cô bấm chuông, không ai trả lời . Cô đập vào cửa.
Một bà lão ló đầu qua khung cửa bên cạnh, chiếc khăn choàng màu nâu trùm kín mái tóc bạc trắng, giọng bà khàn khàn ấm áp.
- Ồ ! Cháu đấy ư, Ân Dung.
- Vâng, cháu chào bà . Mẫn Quân có ở nhà không, thưa bà ?
- Mẫn Quân đi vắng rồi.
- Tại sao lại thế nhỉ ? Không thể có chuyện vô lý thế được . Mẫn Quân đã hẹ đi xem phim với cháu.
- Chác là có cớ gì đó, chỉ có thể, cháu ạ.
- Không . Có thể Mẫn Quân vẫn ở trong nhà . Cô ấy đã ngủ quên, vì tối qua thức muộn, hôm qua là sinh nhật của Mẫn Quân.
Bà lão đứng thẳng người lên, nhình bộ mặt lo lắng của cô gái mà bà thương mến . Bà dịu giọng:
- Nếu cháu nói thế thì bà sẽ mớ cho cháu vào . Mẫn Quân đã giao chiếc chìa khóa thứ hai của căn hộ cho bà, vậy bà chẳng mấy tin cô bé Mẫn Quân chăm chỉ lại quên đi torng chiếc túu nó như thế.
Bà lão bước ra khỏi bật cửa, dừng đẻ xoa bóp đôi chân . Hai đầu gối bị sưng khớp, nên những bước chân của bà chậm và rất khó khăn.
Cuối cùng, khi bà mở khoá cưa, Ân Dung kinh ngạc thấy căn phòng toàn im lặng và trống vắng rất nhiều . Kiểm tra lại tủ áo và đồ dùng cá nhân của Mẫn Quân thì Ân Dung mới hiểu ra rằng Mẫn Quân đã thật sự biết mất.
Ân Dung rùng mình . Không thể chó chuyện kỳ lạ như thế được . Một sự biết mất không thể xảy ra với Mẫn Quân . Cô phải tìm cho ra chuyện gì đã xảy ra đến với bạn . Nhưng bằng cách nào, và bắt đầu từ đâu ?
Cô nghĩ ngay đến Du Tử Phong . Anh luôn luôn có trong tâm khảm của cô . Cô nghĩ rằng không ai hơn anh . Vì anh vừa là bạn tốt, vừa là người thân duy nhất của Mẫn Quân . Nhưng anh có còn là Du Tử Phong của ngày nào hay không ? Mẫn Quân dường nhu đã cố tình kéo màn lại, che kín mọi sự việc về người đàn ông của mình.
Ân Dung thờ ơ nói :
- Chắc là cháu phải đi xem phim một mình.
Bà lão nhìn Ân Dung với ánh mắt ngạc nhiên:
- Cháu có thể sao ?
- Tại sao không ? Mẫn Quân đã lỡ hẹn với cháu, và nếu bà biết cháu thích xem bộ phim ấy nhu thế nào . người ta nói đây là bộ phim hay nhất từ trước đến nay.
Bà lão quay lại ngó cô và nói :
- Cháu nói nghe chẳng giống cháu thường ngày chút nào.
Trong khi Ân Dung bước đi, bà lão nheo mắt suy ngẫm . Bà đã sống gần hết một đời người, lẽ nào bà không hiểu tình cảm của hai cô gái này . Cho dù linh cảm đã cho bà thấy giông tố đã bắt đâu nổi lên.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#8 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 6


Bộ phim vừa mới bắt đầu, Ân Dung đã rời khỏi rạp . Cô đến nhà Giang Tinh Huy trước cặp mắt kinh ngạc của anh:
- Ân Dung !
- Chào anh Tinh Huy - Cô đến đây có việc gì thế ?
Ân Dung đáp ngay:
- Anh có thể chỉ giùm tôi nhà Du Tử Phong ở đâu không ?
Tinh Huy nhoẻn miệng cười duyên dáng:
- Cô tiểu thư xinh đẹp ! Cô không thiên vị chút nào . Gõ cửa nhà tôi chỉ tìm Du Tử Phong mà thôi . Cô có thể dành cho tôi chút thời gian để được mời cô bữa cơm trưa không ?
- Cám ơn anh nhiều lắm, Tinh Huy . Nhưng nếu thướng thức bữa cơm trưa lúc này, tôi sẽ không thấy ngon đâu, đang tìm gặp du Tử Phong để nhờ anh ấy giúp cho một việc.
- Luôn thể, cô nói hộ tôi một điều với Tử Phong.
- Vâng, tôi sẽ nói.
- Anh ta là một người may mắn.
Hiểu ý câu nói đùa của Tinh Huy, Ân Dung nhếch môi cười và hất chiếc cầm thanh tú về phía trước:
- Nếu anh nghĩ tôi theo đuổi anh ta thì anh hoàn toàn sai lầm . Tôi không quan tâm gì đến anh ta.
Tinh Huy trợn mắt lên :
- Tôi sai à ? Có thể coi là như vậy . Nghĩa là tôi vẫn còn một cơ hội, phải không cô Ân Dung ?
- Tôi không muốn hại anh đâu, Tinh Huy.
Tinh Huy bật cười, nụ cười làm cho khuân mặt anh dễ thương và đáng yêu.
Ân Dung như cũng vui lây với sự hồn nhiên và vui vẻ mỗi khi ở bên cạnh anh.
Nhưng nếu lấy Du Tử Phong ra để so sách thì chính cái tên này mới ngự trị trong lòng cô . Lần đầu tiên trong đời, Ân Dung thầm nghĩ: "Nếu như trong đời mình có một người đàn ông" .


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#9 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 7


Mồ hôi ướt đẫm trên khuôn mặt anh, người anh ướt sũng, thời gian như ngừng lại, cho đến khi anh tỉnh táo và đủ sức để cử động . Anh mở mắt ra, anh nghĩ mình thức giấc là vì những tia nắng.
Anh chống tay ngồi dậy, chiếc chăn bông vuột khỏi vai anh . Đầu anh vẫn còn choáng váng, chưa kịp nghĩ ra chuyện gì đã ra ra với mình.
Sau đó, ngồi trong phòng khách để thưởng thúc hương vị thơm ngon của tách cà phê đầu tiên trong ngày, anh nghe thấy tiếng chuông cửa réo vang.
Vừa mở cửa, anh vừa reo lên:
- Mẫn Quân !
Nhưng không phải Mẫn Quân, mà chỉ là cô gái xinh đẹp, bạn của Mẫn Quân: Từ Ân Dung.
Anh nhình cô trong một lúc, dường như anh không ngờ đến một lúc nào đó cô lại đến gõ cửa nhà anh.
Dọc được ý nghĩ trong mắt anh, cô nói:
- Tôi không biết tìm ai ngoài anh . Tôi nghĩ đã có chuyện xảy ra cho Mẫn Quân.
- Chuyện gì thế, cô Ân Dung ?
- Mẫn Quân đã đột ngột bỏ ra đi.
Anh nhìn sững cô:
- Cô nói sao ? Mẫn Quân đã bỏ ra đi ?
- Phải . Có lẽ trong đêm hôm qua.
- Sao cô biết điều đó ?
- Hôm qua, Mẫn Quân còn hẹn tôi đi xem phim với cô ấy, hôm nay tôi đến thì căn hộ vắng tanh . Bà lão láng giềng mở khóa cho tôi vào xem . Áo quần và những đồ dùng cá nhân của Mẫn Quân đã biến mất . Kỳ lạ và đáng sợ qúa phải không ?
Ân Dung như vẫn còn nghe bên tai tiếng Mẫn Quân qủa quyết: "Dòng họ của Đình Mẫn Quân này không bao giờ bỏ trốn, không bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh trái ngang.
Và lần này, cô nhìn sững Tử Phong.
- Lúc nãy ra mở cửa, anh đã ngỡ là Mẫn Quân . Vì sao vậy ?
- Đêm qua Mẫn Quân ở đây.
Ân Dung cố nén sự kinh ngạc, cô thờ ơ đáp :
- À...
Tử Phong ôn tồn tiếp:
Tôi và Mẫn Quân đã đón sinh nhật, cô ấy thật vui . Sau đó, tôi say đến mức không còn biết gì nữa cả, kể cả việc đưa Mẫn Quân về nhà . Sáng nay, khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trên thảm nền, vẫn giữ nguyên áo quần và giầy vớ, và chắc chắn Mẫn Quân đã đắp chăn cho tôi trước khi rời khỏi nhà . Thế nên khi nghe tiếng chuông cửa reo vang, tôi đã ngỡ là Mẫn Quân trở lại:
Ân Dung gay gắt:
- Tất cả đàn ông đều như vậy sao ?
- Thế cô đến đây để hỏi tôi tôi đấy ư ?
- Tôi...
"Tại sao mình cứ hục hặc với Du Tử Phong ? Dễ trả lời : Để trả đũa anh ta đã lạnh nhạt và thờ ơ với mình ".
Nhận ra sự vô ly đó, giọng cô dịu lại.
- Tôi không có ý đó . Chỉ vì tôi qúa nóng lòng lo cho Mẫn Quân . Nhưng tôi nghĩ tâm trạng anh hiện giờ cũng như tôi thôi . Thế anh có nghĩ là Mẫn Quân đã đi đâu không ?
- Đêm qua, chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều về qúa khứ . Mẫn Quân cứ nhắc mãi những kỷ niệm về ngôi làng nhỏ ngày xưa, đó là nơi duy nhất Mẫn Quân muốn kể lại.
- Anh có thể chỉ giúp tôi đến đó không ?
- Tất nhiên là được . Nhưng chúng ta hãy đợi thêm vài hôm nữa, nếu không có tin tức gì về Mẫn Quân thì tôi sẽ đưa cô đi.
- Cám ơn anh.
Cô đáp rồi nói tiếp, và ngạc nhiên khi nghe mình nói thế:
- Tôi thật tình không muốn tỏ ra gay gắt với anh như hồn nãy.
Anh mỉm cười . Nụ cười làm cho khuôn mặt anh bớt nghiêm nghị và trông trẻ con hơn :
- Cô bất an, tôi cũng vậy . Thôi chúng ta huề.
Anh đưa tay ra để cô đặt tay vào, một sự hòa giải chân thành và thuần khiết . Cô nhìn anh nói :
- Tôi không ngờ người như Du Tử Phong cũng chịu nhượng bộ phụ nữ.
- Ân Dung !
- Không phải sao ?
- Đừng nói như vậy.
- Tôi nói với ý ca ngợi.
- Cô nói với ý phê phán.
Ân Dung định quạt lại, nhưng rồi dấu mặt và nhìn xuống tay mình trong tay anh . Tai cô bỗng ù lên, không còn nghe thấy âm thanh gì xung quanh, và cố có cảm giác như đang trên đà phóng xuống đồi bằng xe đạp thật nhanh . Hơi sợ nhưng vì sợ, càng cảm thấy kích thích nhiều hơn . Cô tự nhắc mình là có gì khác hơn một sự động chạm bình thường. Nhưng trong đời cô, chưa bao giờ yếu đuối như thế trước mặt người khác . Phải chăng vì trong tình huống đáng nhớ nào cũng có Mẫn Quân ở bên cạnh cô ? Nghĩ đến Mẫn Quân cô rùng mình và rụt bàn tay lại.
Cô lúng túng lẩm bẩm:
- Tôi phải về.
Anh đứng thẳng người lại và ôn tồn nói :
- Nếu có tin tức của Mẫn Quân, tôi sẽ cho cô hay liền.
- Cám ơn anh.
- Chính tôi phải cám ơn cô, vì cô đã cho tôi biết tin của Mẫn Quân.
- Ừ . Xin anh đừng nói như thế . Anh và tôi cùng có chung một mối quan hệ là Đình Mẫn Quân mà.
- Vâng, và tôi nhất định phải tìm lại được Mẫn Quân.
Vẻ mặt anh bỗng cứng cỏi, nụ cười hiếm hoi không trở lại nữa và cô lại có cảm giác anh cố tình tránh xa cô . Phải chăng anh và Mẫn Quân ? Mẫn Quân và anh ? Tuy nghĩ vậy, nhưng cô cố tình không tin như vậy. Cô quay lưng bước xuống bậc tam cấp của tòa biệt thự . Từ chối lời đề nghị đưa về của anh, cô muốn đi bộ để nghĩ ngợi, để có đủ thời gian nhìn lại chính mình . Cô đã đi tìm sự giúp đỡ của Du Tử Phong cho cô bạn gái Đinh Mẫn Quân . Và cô đã làm gì ? Dùng gần hết thời gian để khích lệ tình yêu của người đàn ông mà Mẫn Quân thương mến . Mẫn Quân, bạn thân của cô, bạn thân vắng mặt của cô . Và sự khích lệ tình yêu ấy không ích lợi gì cả . Du Tử Phong như một người đang ở trong một thế giới tình cảm hoàn toàn cách biệt.
Thế nhưng cô vẫn cố tìm lại cảm giác bồi hồi xao xuyến, khi tay mình nằm trọn trong tay anh.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#10 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 8


Một tuần lễ trôi qua, Ân Dung không ngăn được mình bị thúc đẩy đến ngôi nhà nhỏ mỗi ngày, để đập cánh cửa không bao giờ mở nữa . Cô cũng không ngăn được mình nghĩ đến Du Tử Phong.
Nhưng tình cảm xáo trộn đó khiến cô lâm vào tâm trạng buồn lo và thương nhớ . Nhiều lúc cô chỉ muốn thét lên hay khóc cho vơi đi nỗi lòng.
Trong khi Ân Dung chống dù lên để che mưa trước khi rời cánh cổng nhà Mẫn Quân, cô nghe giọng một người đàn ông ấm áp vang lên :
- Ân Dung !
Du Tử Phong mặc cái áo mưa ướt đẫm vai, đi vòng quanh một vũng nước để gần cô . Cô bất ngờ đến mức suýt đáng rơi chiếc dù trên tay.
Sau phút giây ngỡ ngàng, Ân Dung dịu dàng nói :
- Anh đã có tin tức về người bạn chung chủa chúng ta rồi chứ ?
Vẻ mặt Tử Phong bỗng bơ phờ:
- Tin tức của Mẫn Quân thì không nhưng ngôi làng nhỏ ngày xưa của chúng tôi thì đang gặp nạn . Một cơn bão lớn ập tới tàn phá tất cả, con số tử vong chưa thống kê được, vì một số đông người mất tích vẫn chưa tìm ra . Tôi không biết Mẫn Quân đã.
Giọng anh tắc nghẹn, dường như anh phải nói lên những lời khó khăn nhất trong cuộc đời mình . Và anh đã không nói hết, nhưng từng ý nghĩ như hiện lên trên đôi mắt u uẩn của anh.
Ân Dung nhìn sững anh . Sau vài giây, cô thấy sự im lặng thật là chết người.
Ân Dung nghẹn ngào:
- Anh nói sao ? Mẫn Quân có thể đã... Trời ơi ! Tôi không thể nào chịu nổi khi nghĩ rằng Mẫn Quân phải gánh chịu những điều khủng khiếp ấy.
Cô nuốt nước bọt, cảm thấy không thở nổi, đôi chân cô cơ hồ đứng không vững trên mặt đất đang chao đảo chung quanh cô.
Từ phong có vẻ đã lấy lại bình tĩnh và trấn an cô:
- Có thế đó chỉ là sự suy đoán của tôi thôi.
Tôi hy vọng điều tồi tệ đã không xảy dến với Mẫn Quân . Cô ấy xinh đẹp và đáng yêu đến thế kia. Ông trời không thể ganh tỵ với cô ấy, cô ấy phải xứng đáng được hưởng hạnh phúc nhiều hơn sau những năm mà cô ấy phải gánh chịu ở cuộc đời này.
Ân Dung đã khóc không hề e thẹn trước mặt anh -Tôi không hiểu được Mẫn Quân, thật ra, đến giờ phút này tôi vẫn không hiểu được người bạn thân nhất của mình. Nhưng tôi yêu co ấy, tôi yêu Mẫn Quân, cô ấy sinh ra trong cõi đười này là để được thương yêu, chứ không phải để gánh chịu điều bất hạnh.
- Còn tôi tôi đã chúc cho những mơ ước thầm kín của Mẫn Quân thành hiện thực. tô đã thầm mong một ngày nào đó anh hiểu được những ước mơ đọ Nhưng Mẫn Quân đã mang theo niềm thầm kín mà ra đi.
Và như thầm thỏa thuận cả hai cùng lặng đi cùng một lúc để chìm đắm trong những suy tưởng của mình. Cuối cùng Ân Dung thấp giọng hỏi:
- Và bây giờ chúng ta phải làm sao, Tử Phong?
- Tôi có hứa sẽ đưa cô đi tìm Mẫn Quân nhưng tình hình thời tiết ở đó hiện giờ rất xấu. Đi một mình tôi sẽ thấy yên tâm hơn.
- Có lẽ tôi không còn một sự lựa chọn nào khác. Bì như co6 nói đấy ta có chung một người bạn.
- Nghĩa là anh đã đồng ý.
Không nói thêm một lời anh bước tới nắm tay anh kéo đi.
Tim cô đập như trống trận hai chân mềm nhũng ra, cô cảm thấy muốn ngả vào anh, hoà mình vào sự ấm áp của anh, tùy thuộc vào sức mạnh của anh. Từ lâu cô chỉ thấy anh trong mơ và sự thích thú trong giây phút này khiến cô gần như cảm thấy đau đớn.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh Tocnautigon Trọn Bộ 30 01-07-2007 09:36 PM