| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Chương 20 Một tháng sau ngày Ân Dung ra về , Mẫn Quân nằm dài trên giường , hai bàn tay nắm chặt lại . Ân Dung là bạn thân của nàng , vậy mà nàng lại nói dối Ân Dung về thân phận của Mẫn Khang . Và phải chăng đó là món nợ mà nàng phải trả cho Du Tử Phong ? Nàng mắc nợ Du Tử Phong từ thời con nhỏ , khi mà mọi người gọi nàng là "đứa con hoang" và xa lánh nàng thì cùng lúc anh lại lánh xa mọi người vì nàng . Không có Du Tử Phong không biết nàng có còn tồn tại trong cuộc sống . Mà nàng đã nuốt dòng máu huyết lệ để hứa với cha là phải sống để trả thù cho người , dù phải tìm kiếm kẻ thù đến hết khoảng đời còn lại. Và giờ đây , nàng đưa mắt nhình đứa con đang ngon giấc , một bên nó là con gấu nhồi bông đã cũ và bên kia là một con chuột Micky mới của Tinh Huy và Ân dung cho nó . Chính vì lòng kiêu hãnh nàng đã không nói cho họ biết Mẫn Khang là con ruột của Du Tử Phong . Nàng không muốn vạch rõ cho những người thân của nàng thấy nàng đã đau đớn và tủi nhục như thế nào , nàng không muốn họ Ở trên cao , còn nàng quá thấp như một kẻ ăn xin . Đúng vậy , nàng đã thấy sự thương cảm trong ánh mắt của Ân Dung , nhưng nàng cũng không khỏi trách mình khi quá lạnh lùng và xa cách với bạn. Nàng ngồi dậy , nhìn sững đứa con đang ngủ , nó nằm co chân lên trông nhỏ bé và yếu ớt vô cùng . Nàng ngoảnh mặt đi... Xung quan căn phòng mờ tối ảm đạm , những bộ áo quần bé nhỏ màu đen xấu xí treo đầy , trông thật thương tâm . Suốt một tháng nay , nàng đã bỏ lỡ tất cả mọi công việc để đan cho con một chiếc áo len mới thay thế cái cũ đã sờn chỉ. Tội nghiệp con nàng , vừa ra đời đã chịu cảnh bất hạnh , một đứa trẻ như thế có tội tình gì ? Phải chăng kẻ có tội là nàng ? Tình yêu của nàng không làm được điều gì tốt đẹp cho con. Nước mắt nàng nhỏ xuống khuôn mặt trẻ thơ của con . Nàng thì thầm uất nghẹn : "Chắc mẹ phải để cho họ mang con đi , không còn cách nào khác , mẹ tin rằng con sẽ được hưởng một cuộc sống sung sướng và hạnh phúc hơn . Và mẹ sẽ mãi mãi nhớ về con . Hãy nhớ : Mẹ yêu con ! Mẹ yêu con vô cùng , Mẫn Khang của mẹ ." Đối với Mẫn Khang , nàng cảm thấy khắn khít còn hơn là tình mẫu tử , mà đúng hơn là một dòng máu cùng chảy trong huyết quản của cả hai , làm sao nàng có thể sống được trong những năm tháng tới khi không có con bên cạnh ? Nàng nắm tay đấm vào gối. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 21 Sáng hôm sau , trời trong và lạnh , Mẫn Quân ẵm con ra khỏi nhà . Lá mục bưng bít tiếng chân , những chiếc lá vàng bay lả tả , một con vật gì đó không thấy được , rục rịch trong một bụi cây gần đấy , và nàng chỉ cho con thấy dấu chân của một loài thú ăn đêm. Đến trạm điện thoại , nàng gọi cho Ân Dung và nói liền : - Về đề tài chúng ta đã bàn đến , mày sẽ đi ba người trong tuần trăng mật. - Mày cho Mẫn Khang đi với vợ chồng tao ? - Phải. Mẫn Quân đáp và dằn mạnh ống nói xuống máy. Ẵm Mẫn Khang , nàng chạy về nhà , lao vào trong phòng mình , nàng ôm con chặt quá làm nó kêu lên : - Đau , mẹ Ơi ! Nàng ôm con càng chặt hơn và hôn lên vầng trán thanh khiết , bất chấp đứa bé kháng cự lại . Nàng không bỏ con xuống được . Nàng cần phải ôm con sát vào để bù những ngày giờ sẽ xa cánch . Đứa bé bắt đầu khóc , nàng cũng không cầm được nước mắt. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 22 Mẫn Quân giật mình thức giấc vì tiếng khóc trẻ thơ trong cơn ác mộng . Nàng mệt mỏi đưa tay lên dụi mắt , đôi mắt cay xè và nàng có cảm giác nó bị sưng tấy lên vì khóc. Nàng nhìn ra cửa sổ , mưa vẫn còn rơi , không khí trong căn phòng lạnh và ẩm ướt . Nàng ngồi cầm bức thư đầu tiên Ân Dung gởi cho nàng , mà đầu óc đầy những ý nghĩ về Mẫn Khang. Hai tháng qua , từ khi Ân Dung và Tinh Huy mang con nàng đi , nàng như một người cụt chân đang tập đi . Nhưng lá thư chiều nay đã khơi dậy vết chưa lành của nàng . Trong thư có dính kèm theo một tấm ảnh chụp Mẫn Khang trong vòng tay của Ân Dung và bên cạnh là Tinh Huy với nụ cười hạnh phúc . Mẫn Khang ngước cặp mắt tròn xoe trịnh trọng lên nhìn cha mẹ nuôi của bé . Tấm ảnh cho thấy tất cả những gì mà Mẫn Khang có được . Con nàng không còn vẻ yếu ớt hay đau ốm bệnh hoạn , đồng thời cũng cho thấy tất cả những gì nàng đã mất mát. Nàng chợt rùng mình , vì bức ảnh đã khơi dậy một kỷ niệm đau lòng. Nàng ngồi vào bàn viết và bày mảnh giấy trắng ra trước mặt. "Ân Dung thân ! Tấm ảnh đẹp quá . Mẫn Khang trông khỏe mạnh lắm , chắc là nó đã lên được hai ký ? Tao còn nhớ những ngày đầu tiên vợ chồng mày đến với bé Mẫn Khang , lúc đó nó chỉ là một đứa trẻ gầy nhom , bệnh hoạn . Dường như có một phép màu cho sự tái sinh và vợ chồng mày chính là phép màu đó. Sự thật là đời sống của Mẫn Khang phụ thuộc vào hai vợ chồng mày... vĩnh viễn. Nhưng với một điều kiện . Mày không bao giờ được nói cho Mẫn Khang , hay cho ai biết cha mẹ thật của nó là ai . Mày không bao giờ được nghĩ đến tao như là mẹ của nó. Kể từ nay , nó là con của vợ chồng mày , nó là một đứa trẻ có một mái ấm gia đình hạnh phúc như hàng triệu đứa trẻ khác trên thế gian này. Bạn của mày. Đinh Mẫn Quân ." Khi nắng vàng rực rỡ của buổi hoàng hôn khuất dần sau đường xanh thẳm của chân trời là lúc Mẫn Quân bắt đầu đối diện với sự cô đơn và trống vắng của ngôi nhà. Một tuần lễ , sau ngày lá thư gửi đi cho Ân Dung , nàng nhận được sự hồi âm. Dẫu biết phải đối diện với sự thật , nàng cũng không kiềm chế được cảm xúc . Cầm lá thư trên tay , miệng nàng khô khốc , cả người nàng rịn mồ hôi , thế nhưng nàng vẫn cố nén , để đọc những dòng chữ nhạt nhòa trong nước mắt. "Mẫn Quân thương nhớ ! Cảm ơn Mẫn Quân ! Cảm ơn vô cùng ! Mày đã tặng vợ chồng tao một món quà cưới quý giá nhất . Một món quà không có gì quý bằng . Vợ chồng tao thương yêu Mẫn Khang lắm . Cả Tinh Huy và tao sẽ không ai nói cha mẹ cháu là ai . Vợ chồng tao long trọng hứa với mày như vậy. Thương chúc mày thành công trên đường đời . Hẹn một ngày gặp lại thật vui và hạnh phúc. Bạn thân mãi mãi. Từ Ân Dung ." Đây là sự trả lời mà Mẫn Quân đã nghiến răng mất ngủ nhiều đêm vì chờ đợi . Và nàng đã đón nó với nước mắt ràn rụa. Một lần nữa , nàng cầm tấm ảnh có khuôn mặt ngây thơ của con lên , xé đôi , xé tư rồi đem rải trên nền đất lạnh . Vừa làm xong , nàng lại quỳ xuống , lượm lại các mẩu vừa bị xé nát , lắp ghép chúng lại vào nhau bằng đôi tay run rẩy , rồi cúi xuống ngó trân trối như thể mạng sống của nàng tùy thuộc vào sự nhớ không sót những chi tiết về thân hình và vẻ mặt của Mẫn Khang. Nàng lẩm bẩm : - Trời ơi ! Trời ! Mình đã làm gì thế này ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 23 Mẫn Quân lặng lẽ ra về, sau một ngày làm việc cực lực tại trang trại, đó là công việc mới của nàng . Từ khi không có con trai bên cạnh, nàng đã tập quen dần với sự thiếu vắng ấy . Nhưng sự sống của nàng chẳng khác nào một sự hiện diện cho có mặt trên cõi đời, nàng như một cái xác không hồn. Không để ý đến khí trời lạnh buốt, hay những ngôi nhà đã đóng cửa về đêm và tối om, mặt mày ảm đạm, nàng dừng lại trước ngôi nhà có vẻ bề ngoài thê lương nhất. Bỗng một hình ảnh đập vào mắt nàng, khiến nàng sửng sốt . Trên bậc thềm cửa mờ ảo, một người đàn ông cao lớn, tay trái bị băng treo lên đang trân trối nhìn nàng. Nàng thì thầm: - Du Tử Phong ! Mắt nàng nhòa đi và nàng không còn nhìn rõ khuôn mặt anh nữa . Với nàng điều này qúa đau đớn hay sao. Điếu thuốc đang ngậm trên môi anh rời ra, từ từ lăn trên cổ áo khoác của anh rồi rơi xuống mặt đường. Đôi môi anh mấp máy, nhưng không thành tiếng, mặt anh nhợt đi và anh như có vẻ bị choáng. Nàng đứng đó run rẩy chờ anh nói một điều gì đấy. - Tôi không có ý định làm em sợ, Mẫn Quân . Nhưng vì tôi đã tìm em và chờ em qúa lâu. Nghe lại tiếng nói của Tử Phong, Mẫn Quân thấy mình vẫn còn yêu anh như ngày nào . Từ đêm sinh nhật nghiệt ngã đầy mưa bão, nàng không gặp lại anh . Từ đó đến này đã hơn ba năm . Trong ba năm đó, nàng đã bị mất mát đến chừng nào không lấy lại được ? Sao bao nhiên đau đớn, thật là một phép lạ, nàng vẫn có thể yêu anh như vậy, nhưng nàng yêu anh thật sự. Rồi như có một ngọn lửa bừng lên trong họ, trong một thoáng họ đã ôm chầm lấy nhau . Nàng cảm thấy an toàn và ấm áp vô cùng . Sợ đụng vào cánh tay đau của anh, nàng buông anh ra và nhích người ra xa. - Trời ơi ! Tử Phong ! Tôi thật không ngờ. - Chuyện kể ra thì dài lắm, chúng ta hãy vào nhà đi ! - Nàng xoay chìa khóa trong ổ, đẩy cánh cửa mở ra và nhìn anh tron cánh cổng lờ mờ ở hàng lang. Anh bước vào phòng và đột nhiên quay lại nhìn nàng . Cánh cửa khép lại sau lưng khiến nàng trở nên bối rối: - Anh ngồi xuống đi, để tôi pha cho anh một tách trà. Nàng đặt tách trà xuống bàn và nhận ra anh vẫn chăm chú quan sát nàng. - Em đã thay đổi nhiều, Mẫn Quân. Nàng cười buồn: - Bây giờ tôi đã là một con người trưởng thành rồi, không còn là một cô bé con nữa. - Nhưng vẫn là Mẫn Quân của ngày nào. Nỗi đau xót vang lên trong giọng nói của nàng. - Thôi đừng, Tử Phong . Chúng ta đừng nghĩ đến ngày hôm qua làm gì . Chúng ta coi như quên hết qúa khứ và cuộc sống thực tại đang ở trước mắt chúng ta. - Thật khó mà được như vậy, Mẫn Quân . Qúa nhiều thứ đã xảy ra quanh chúng ta. - Thôi, tôi chẳng muốn đau đầu với qúa khứ làm gì. Nàng như thấy lại trước mắt mình thi hài của hai cha mẹ, khuôn mặt vô tội với những giọt nước mắt của mk . Nàng đưa tay lên bịt mắt. - Mẫn Quân ! Đừng... đừng... Anh dịu dàng nói và thấy sự thanh thản trở lại trên nét mặt nàng. - Tử Phong ! Hãy kể tôi nghe chuyện cánh tay của anh. - Phải . Bắt đầu từ việc em bỏ ra đi lặng lẽ và không một lời từ biệt, tôi và Ân Dung rất lo lắng và đã trở về đây tìm em . Nhưng sau vụ tai nạn đó... - Hai người nghĩ rằng tôi đã chết. - Mẫn Quân ! - Tôi hiểu mà . Trong hoàng cảnh đó, ai cũng có thể nghi như thế. - Sau đó tôi nhận được bức điện thư của mẹ tôi với một tin chẳng lành:Cha tôi bệnh nặng. - Sức khỏe của cha anh thế nào ? - Cha tôi đã chết sau khi tôi trở về. - Tội nghiệp mẹ anh phải chịu một sự mất mát qúa lớn. - Điều đó tất nhiên, khi trong đêm giáng sinh năm đó, bà đã thiếp đi bên những ngọn nến trước di ảnh của cha tôi. - Tử Phong ! - Phải, điều đó đã xảy ra . Ngôi nhà chìm trong biển lửa . Tôi lao và cứu mẹ, nhưng đã qúa muộn, mẹ đã đi theo cha. - Tôi rất buồn, vì chuyện gia đình của anh, Tử Phong . Tôi xin lỗi đã khơi lại sự việc đau buồn ấy. Tử Phong nhắm mắt lại như để giấy không cho sự đau khổ hiện lên . Anh nói: - Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm ở bệnh viện và các bác sĩ đã chuẩn bị cắt bỏ cánh tay của tôi . May thay, cái điều tồi tệ ấy đã không xảy ra, tôi được chuyển đến một dưỡng đường lớn, ở đó họ chữa các trường hợp cần đến chỉnh hình rất hay . Và tôi còn nguyên vẹn như em thấy đó. Nàng thì thầm: - Cả hai chúng ta không ai còn nguyên vẹn. - Phải, không còn nguyên vẹn. Anh dừng lại châm một điếu thuốc rồi nói: - Tại sao cuộc sống của em lại ra nông nỗi này. - Tôi là kẻ thừa kế một qúa khứ đau thương, bởi vì kẻ thù đã cướp đi của gia đình tôi tất cả. Em có ý niệm gì kẻ đó là ai không ? - Không . Nhưng tôi sẽ tìm ra, sẽ lấy lại những gì đã mất, sẽ trả thù, dù có bỏ cả cuộc đời để tìm kiếm . Tôi đã hứa với cha tôi như thế. - Tôi không biết nói thế nào để an ủi và xoa dịu nỗi đau của em. - Anh muốn nói gì ? - Tôi muốn em có một gia tài riêng. - Tử Phong ! - Hãy để tôi nói hết . Tuy chúng ta không cùng chung cảnh ngộ . Nhưng thấu hiểu qua nhiều nỗi đau và sự mất mát của nhau . Tôi muốn một phần nào được bù đắp cho em . vì em là người thân duy nhất của tôi, một nửa gia tài tôi hiện có sẽ là của em. Nàng cố gắng gượng để khỏi há hốc miệng ra . Một nửa gia tài ? Bất cứ ở đâu thì đó cũng là một tài sản lớn . Với tài sản đó nàng có thể tậu một sản nghiệp trên mảnh đất này, có thể lập ra một trung tâm thương mại của riêng nàng như nàng hằng mong ước. Nhưng dù có một tài sản như vậy, nàng cũng vẫn cô đơn và yếu đuối . Chỉ có Du Tử Phong là tình yêu của nàng, là nơi nương tựa của nàng. Nàng lạnh lùng đáp: - Anh nói đúng . Những lời anh nói đã xúc phạm tôi. - Hồi nhỏ, em đã luôn là một cô bé kiêu hãnh. - Kiêu hãnh ? Anh không thấy sao ? Tiền đó không phải của tôi. - Thôi đi . Mẫn Quân ! Em nói như vậy là điên rồi. - Anh cho tôi tiền là thương hại tôi, phải không nào ? - Tôi muốn giúp đỡ cho em, vì em là người thân duy nhất. - Anh không cần phải suy nghĩ như thế Tử Phong ! Cảm ơn anh rất nhiều, anh đã qúa tốt với tôi . Nhưng thứ tôi cần chính là tiền mà người ta đã cướp đi của cha mẹ tôi . Tiền đó là máu ! Anh thở dài : - Hãy xem như điều tôi nói là không phải. Cả hai im lặng, trong khi anh quan sát căn nhà . Cho đến khi anh kêu lên giọng tắc nghẹn kỳ lạ : - Cái gì thế này ? Thì ra, nàng đã để tấm ảnh của nàng và mk trên bệ gỗ, và bây giờ Tử Phong đang cầm ở tay . " Thì ra em đã có gia đình và có con " . Nàng có thể đọc được ý nghĩ của anh . Mặt anh đanh lại . Anh nhận ra ở Mẫn Khang nét gì đó giống nàng chăng ? Hay giống anh ? - Mẫn Quân cố lấy giọng bình thản nói: - Con trai của Từ Ân Dung đấy. - Cô ấy đã lấy chồng ? - Lấy Giang Tinh Huy . Đúng ra anh là "ông mai", anh đã giúp họ gặp nhau lần đầu tiên ở căn hộ của tôi. - Đứa bé là con của họ ? - Không hẳn thế . Họ đã nhận một đứa bé mồ côi trong cô nhi viện làm con nuôi. - Tại sao họ phải làm như thế ? - Đó là một cặp vợ chồng điển hình cho sự tốt bụng. - Và hạnh phúc ? - Hẳn thế. - Họ cưới nhau bao lâu rồi ? - Độ vài tháng. - Tuy muộn, nhưng tôi sẽ có qùa mừng cho họ. Giờ thì anh mới nở nụ cười : - Đứa bé thật dễ thương và đáng yêu làm sao . Em có cảm thấy thế không, Mẫn Quân ? Hay đó chỉ là cảm giác của tôi ? Nàng thu hết sức lực để mỉm cười và đưa tay lấy lại khung ảnh : - Vâng, đó là một đứa trẻ tuyệt vời. Rồi như một sự vô tình, tay anh bật chợt cầm lấy tay nàng rồi anh kêu lên: - Mẫn Quân ! Cườm tay em bị gì thế này ? Nàng ngó xuống vết sẹo như sợi chỉ đã phai gần như màu da. - Không bị gì cả. - em nói dối. Nàng nhún vai: - Cứ coi như có một lúc nà đó tôi đã xuống tinh thần. Thật vậy, nàng đã tự vẫn . Ba ngày sau khi giao Mẫn Khang cho Ân Dung và Tinh Huy, nàng đã cắt cổ tay bằng lưỡi dao lam. - Em đã chịu đựng qúa nhiều . - Anh dịu dàng nói và ôm nàng vào lòng. Nàng tựa má vào vai anh, mắt đăm đăm nhìn vào cõi xa xăm. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 24 Nàng đưa mắt nhìn dòng nước lấp lánh phản chiếu dưới ánh nắng chiều thoi thóp . Con suối này, nơi mà họ đã nhiều lần đến đây với nhau . Nàng cảm thấy bàn tay anh dịu dàng cầm lấy bàn tay nàng . Nàng quya lại nhìn anh. - Thôi, Từ Phong . Đúng là đã lâu lắm rồi . Người ta không thể ngược dòng thời gian để quay lại qúa khứ được đâu. - Chuyện gì làm em cay đắng thế . Mẫn Quân ? Em làm cho tôi có cảm giác mình là một kẻ phạm tội ? Nàng lắc đầu: - Không, Từ Phong . Đã qúa nhiều chuyện xảy ra với tôi, nhưng hết rồi. Anh nắm lấy tay nàng, nhưng nàng cố rút ra. - Nhưng là chuyện gì vậy ? Em nên nhớ anh vẫn thương em như ngày xưa. Nàng mỉm cười dè dặt: - Tôi biết . Anh luôn luôn tốt với tôi như tját cả mọi người. Anh hạ giọng: - với em thì khác, Mẫn Quân ạ . Luôn luôn khác. Giọng nàng đầy vẻ giễu cợt: - Cảm ơn anh . Nhưng giờ đây thì không cần phải nương tựa và ai nữa cả. Anh khẽ nói: - Chắc chắn em sẽ khkhông^ng nói như thế khi chúng ta kết hôn . Anh cần có em cho cuộc đời anh, m1. Một cơn đau tê dại dội lên trong lòng nàng . Nàng nhắm mắt lại để kép tất cả trở về thực tại. Anh đau xót nhìn nàng: - Có chuyện gì vậy, Mẫn Quân ? Nàng từ từ mở mắt ra, mắt nàng nhòa lệ: - Không có gì cả. - Nhưng chắc chắn là có chuyện gì không ổn rồi, tôi cảm thấy như vậy từ lần đầu tiên gặp em . Hay em khkkhông^ng muốn kết hôn với tôi ? - Tôi tha thứ cho anh đấy . Nhưng anh phải thôi đừng đề nghị như vậy nữa. Anh lo lắng hỏi: - Thế vì lý do gì ? Nàng thì thầm: - Từ Phong ! Đừng hỏi tôi nữa . Tôi xin anh đừng hỏi tôi nữa. - Nhưng mà anh yêu em . Anh thật lfong yêu em và muốn mang hạnh phúc đến cho em mãi mãi, điều đó chỉ có thể khi chúng ta cưới nhau. Những lời nói mà nàng tưởng chừng như sẽ không bao giờ được nghe nữa từ đôi môi của anh . Thế mà giờ đây anh đã nói, anh đã vô tình khơi lại vết thương của lòng nàng . Thế nhưng nàng vẫn yêu anh sau bao nhiêu đau đớn mà nah đã gây ra cho nàng. - Không, tTừ Phong ! Tôi không muốn điều đó xảy ra. Nàng quay đi, nhưng bàn tay anh đã đưa ra chộp lấy tay nàng . Thoạt tiên, nàng muốn phản ứng dữ dội, nhưng không hiểu sao, nàng lại đứng trân mình bất động, cố gắng xua đuổi sự rung động do sự va chạm của anh. Anh kéo nàng sát vào mình và nói: - Nếu em lo sợ một chuyện gì thì cứ nóivới anh . Bất chấp đó là cái gì, em đã làm hoặc đang làm cái gì . Không có điều gì có thể chia rẽ chúng ta, chỉ càng làm anh yêu em hơn nữa. Nàng nhìn vào mắt anh, thì thầm hỏi: - Anh nghĩ thế thật chứ ? Anh gật đầu: - Anh nói thật lòng. Cũng có người nói với tôi như thế một lần rồi . Nhưng đó chỉ là ảo giác, là những điều hoang tưởng của anh ta mà thôi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 25 Anh đáp lại: - Anh ta không yêu em bằng anh. Nàng thở dài nói tiếp: - Tôi rất muốn tin điều ấy . Nhưng có thể một ngày nào đó... - hãy lấy anh đi rồi em sẽ thấy. - Đừng nghĩ đến chuyện tình yêu giữa chúng ta nữa, Từ Phong ạ. - em đang cố thuyết phục ai ? Em hay anh ? Nếu là anh, anh sẽ không chịu đâu . Tình yêu không thể vặn tắt đi như vặn tắt một ngọn đèn, dù em muốn thuyết phục anh nghĩ ngược lại. - Nhưng tôi không yên anh, Từ Phong . Lẽ ra, tôi không cần đợi đến ngày hôm nay để nói với anh điều đó. - Không . Anh có cảm giác em không lạnh lùng và thờ ơ với anh như trong lòng em đang cảm nhận . Tình cảm em dành cho anh vẫn còn đó, tuy bị che giấu sau một bức tường giận dữ và tự ái bị va chạm . Em có thể phủ nhận, nhưng anh biết em yêu anh, cũng như anh yêu em và cần có em. Không đợi nàng đáp lại, anh ôm nàng kéo vào vòng tay anh, môi anh đặt lên môi nàng trước khi nàng kịp quay mắt đi . Một nụ hôn nồng nàn và tha thiết . Rồi nàng sững sờ vì thấy một bộ phận trong cơ thể nàng không muốn chấm dứt sự va chạm dịu dàng của hai làn môi . Lòng kiêu hãnh không cho nàng dứt ngang . Cái cảm giác quen thuộc đột ngột trở lại với nàng . Nàng phải cố gắng xua đuổi hình ảnh khi họ yêu nhau trong ký ức. Nàng nhắm mắt để chống lại những rung động thầm kín và khao khát . Không biết chắc có thể tin cậy vào chính mình được chừng nào. Rồi lâu sau đó, anh mới nhích người ra xa, nhưng tay vẫn đặt lên vai nàng, để nàng phải nhìn vào mắt anh. - Em có thể phủ nhận không yêu anh, nhưng những cảm xúc vừa rồi của em, đã cho anh thấy rằng em khong hề dành những tình cảm đó cho ai khác ngoài anh, phải không ? Nàng im lặng trước câu hỏi của anh . Mắt đăm đăm nhìn những áng mây xám xịt đang ùn ùn kéo tới . Tronglòng nàng cũng âm u và quay cuồng như bão tố sắp nổi lên xung quanh nàng . Những năm tháng vừa qua những cảm xúc về anh luôn nung nấu trong lòng nàng . Nàng cốt trận không cho chúng nổi lên . Những cuộc hẹn ngộ ngày hôm nay đã tháo gỡ ra cho chúng . Cuối cùng, nàng đành thừa nhận một điều mà nàng đã biết từ lâu . Giữa hai người sẽ không bao giờ đoạn tuyệt. Anh lại ôm nàng vào lòng, tựa cầm lên tóc nàng giọng anh khàn khàn : - Anh chỉ còn mỗi mình em. Khoảng khắc ấy có một cái gì đó vừa tuyệt vời, vừa đau đớn làm nàng muốn khóc . Thì ra nỗi đau khổ vô tận vẫn năm xâu trong tâm hồn nàng, không thể xóa mãi được nữa . Nó sẽ còn ở đó mãi mãi. Trong căn phòng tối mờ mờ, ánh sáng chỉ la1 ánh trăng vàng dịu. Tử Phong nhấc bổng cô vợ bé nhỏ lên giường và nằm xuống bên cạnh, vòng tay vẫn khép chặt quanh tấm thân mềm mại của nàng. Nàng không còn nghi ngờ gì nữa, nàng rất thật trong vòng tay anh, êm ái đến tuyệt vời. Anh yêu nàng, anh yêu nàng hơn bao giờ hết và anh có cảm tưởng như cả thế giới quay cuồng khi ôm nàng trong vòng tay . Anh tự hứa sẽ không bao giờ rời xa nàng. Và khi nhìn vào đôi mắt rực sáng của nàng, một cảm xúc dâng trào trong tim anh và niềm khao khát mãnh liệt nhấn chìm anh . Chưa bao giờ tuyệt diệu và thiêng liêng đến thế. Nàng nằm yên lặng trên giường và ngắm nhìn anh, đang trong giấc ngũ. Thứ ánh sáng vàng diệu của trăng thanh lọt vào phòng qua tấm mành để rủ. Một tia sáng không biết lạc lõng từ đâu rơi đúng vào môi anh . Tử Phong như đang mỉm cười. Nàng lại ngã đầu xuống gối và vì sợ làm anh thức giấc nên hầu như không dám thở nữa. - Anh cứ nghĩ là mơ thấy em, Mẫn Quân. Nàng ngạc nhiên mở choàng mắt: - Em tưởng là anh vẫn còn ngủ. - Anh không ngũ được. - Vì sao ? - Có lẽ vì anh quá hạnh phúc. Anh quàng tay qua người nàng, hơi thở của anh phả nóng lên người nàng. Nàng đáp khẻ : - Em cũng hạnh phúc. Rồi như một vệt lửa nóng, mũi anh lướt trên khuôn mặt nàng. - Anh muốn có con, Mẫn Quân . Một đứa con trai thật dễ thương của chúng ta. Anh dịu dàng nói và ngắm nàng. Nàng bắt gặp niềm vui thích trong mắt anh . Nàng chợt muốn kể cho anh nghe chuyện về Mẫn Khang, nhưng nỗi đau còn quá lớn đối với nàng. Nàng tựa má vào lòng ngực ấm áp của anh và không nói gì cả. Anh để ý thấy mấy ngón tay của nàng bóp chặt cánh tay anh, bàn tay nàng nhớp nháp mồ hôi và lạnh ngắt. Anh nhìn thẳng vào mặt nàng, hỏi nhỏ: - Mẫn Quân ! Em làm sao vậy ? Nàng e dè đưa mắt nhìn anh : - Em đang nghĩ làm thế nào để mang hạnh phúc đến cho con. Anh vuốt tóc nàng dịu dàng âu yếm : - Điều đó em có thể làm được, Mẫn Quân ạ . Với tình yêu của chúng ta. Mẫn Khang là tất cả đối với nàng, và giờ đây nàng càng hiểu thêm Mẫn Khang có ý nghĩa biết dường nào đối với Tử Phong . Làm như có một bàn tay ai đang bóp nát trái tim nàng. - Tử Phong ! Em... *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |







Linear Mode
