Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Truyện tiểu thuyết
Reload this Page Thương Giận Đôi Bờ - Nguyên tác của Dạ Miên
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#11 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 9


Tảng sương mù bao phủ, họ tìm được điểm dừng chân cuối cùng, đo là một quán trọ nhỏ nhưng xinh xắn và ấm cúng.
Viên quản lý quán trọ có vẻ chú ý đến những vị hách như họ. Để giải đáp thắc mắc của ông về việc đi chung của họ. Tử Phong nhã nhặn nói:
- Vợ chồng tôi đến thành phố này để tìm một người quen, xin ông giành cho chúng tôi một căn phòng tốt.
Tuy bất động nhưng Ân Dung biết mình đang đỏ mặt Viên quản lý nhìn cô, đoạn nói:
- Vậy mà tôi cứ ngỡ đây là một cô dâu mới đi hưởng tuần trăng mật.
Tử Phong cười đùa:
- Công việc đó, chúng tôi đã làm rể. Giờ đây công việc tiếp theo của chúng tôi là làm sao có một thằng con trai.
Viên quản lý cười khà khà:
- Ừ, vậy thì tôi xin thêm lời chúc phúc cho hai vi.
- Cảm ơn ông Rồi quay sang Ân Dung anh cất giọng chưa bao giờ anh dịu dàng và trìu mến đến thế - Em có nghe thấy không Ân Dung ?
Ân Dung cuối đầu và viên quản ly rút lui, tế nhị nhường lại không gian hạnh phúc cho đôi vợ chồng trẻ.
Ân Dung vẫn không ngẩng mặt lên làm Tử Phong lo lắng - Sao thế Ân Dung ?
Cô đáp khẽ:
- Tôi xấu hổ quá Anh nói với giọng tạ lỗi:
- Cách đó không hay lắm nhưng tôi không nghĩ ra được cách gì khá cho người ta đừng dị nghi.
Ân Dung từ từ ngẩng lên hai má vẫn ửng đ:
- Thôi đừng bận tâm đến việc đó nữa. Tôi chỉ mất tự chủ trong một lúc thôi bây giờ thì hết rồi.
Anh vói tay qua vỗ về vai cộ CÔ lùi lại nhưng con tim vẫn rạo rực vì sự va chạm đó.
Họ lặng im trong một lúc.
Căn phòng nhỏ của họ không rộng nhưng khá lãng mạn và duyên dáng. Từ bộ rèm cửa đều màu hồng, kể cả tấm drap trải trên giường êm ái.
Ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn trang trí và một mùi thơm diu. nhẹ lan toa? khắp căn phòng.
Ân Dung lí nhí trong miệng tay bối rối vân vê gấu áo:
- Tôi... tôi cứ tưởng còn đủ chỗ cho tôi nằm trên sàn.
Tử Phong cởi giầy ra:
- Không hề chi chiếc giường này đủ rộng cho cả hai chúng ta.
Anh nói khi bước vào phòng Ân Dung nhìn anh với ánh mắt thảng thốt - Ý anh là... là...
Cô lúng túng. Ngay lúc nay đây cô vẫn không dám tin rằng cô sẽ ngủ chung giường với một người đàn ông.
Đóan được ý nghĩ thầm kín đang diến ra trong đầu cô, Tử Phong lạnh lùng lên tiếng:
- Dúng vậy không có sự lựa chọn nào khác. Thật ngu nốc nếu không sử dụng chiếc giương vừa êm vừa rộng tuyệt vời này.
- Nhưng... nhưng Giọng anh trở nên nghiêm nghị:
-Hãy xoá bỏ những ấn tượng không hay trong ký ức của cô đi. Tôi hứa sẽ xử sự theo đúng phép của một người lịch sự. Chiếc giường này tôi nằm một bên và cô nằm bên kia. Cái gối dài tôi sẽ đặt giửa để ngăn cách. Lúc này điều chúng ta cần nghĩ là xem làm cách nào để có một giấc ngủ thật thoải mái để lấy lại sức sau một ngày đường mệt mỏi.
Ân Dung ấp úng:
- Vâng, Đúng vậy... nhưng...
- Bây giờ không còn gì để bàn về vấn đề ấy nửa.
Anh nói rồi quay đi sau khi kịp nhìn thấy ánh mắt lúng túng của cô khi trông thấy anh cởi chiếc áo ngoài Bên ngoài cơn mưa vẫn không ngớt hạt. Những tàn dương liểu già trụi lá nàm rạp xuống theo từng cơn gió mạnh, căn phòng rực lên bởi những tia chớp loà.
Lúc này Tử Phong đã nằm một ben giường phía áp tường. Anh vẫn mặc nguyên cả quần dài và áo sơ mi trắng chỉ hơi nới cà vạt ra đôi chút. Lúc nằm nghhiêng trông anh không nghiêm nghị và lạnh lùng như lúc anh thức. Ân Dung nhìn anh rất lâu.
Nửa giường bên này cách chiếc gối dài cò thừa chỗ cho cho cô nằm thoải mái mà không đụng đến anh.
Cô tháo đôi giầy xinh nắn ra, đặt hai bàn chân nhỏ bé lên giường rồi ngã đầu lên chiếc gối viền đăng ten mềm mại trắng muốt.
Tất cả những cử động của cô thật nhẹ nhàng, nhưng không hiểu sao đã khiến Tử Phong thức giấc. Anh nhỏm hẳn người dậy, tỳ khuỷ taylên giường, nhìn cô một lúc rồi nói :
- Cô vẫn chưa ngủ à?
Cô đáp khẽ - Chưa tôi xấu hổ quá - Về việc này a?
- Phải anh có xem thường tôi không? Tôi thật sự không quen với tình huống như thế này, và tôi cũng không muốn quen. Nhưng chắc hẳn anhh nghĩ tôi là một con người tồi tệ?
- Không tôi không nghĩ như thế - Có à.
- không thành thật đấy - Anh vẫn chưa nói cho tôi nghe anh nghĩ gì về tôi - Cô can đảm và đáng yêu lắm.
- Không bằng Mẫn Quân Tử Phong nhìn trừng vào cô với đôi mắt bất mãn.
Cô tự trách mình sao nói như thế, nhắc lại Mẫn Quân trong lúc này. Xin lỗi ngay, nhưng môi cô dính chặt lại, cổ họng tắc nghẻn.
Tử Phong ngả ngay xuống giường và quay mặt đi hướng khác, giọng anh lạnh lùng :
- Tốt hơn cô nên đi ngu?
Ân Dung chui người vào chăn, cô nhắm mắt lại, nhưng không ngủ, cô thật đau lòng vì thái độ của anh. Nhưng cô có thể làm gì bây giờ? cô không thể thay đổi được tình thế. Như thế chỉ khẳng định sự đánh giá thấp của anh về cộ Mãi tới lúc này cô vẫn chưa nhận thức được cô thù ghét việc anh lạnh lùng, xa cách với cô nhiều như thế nào. Cô đã dựng lên một bề ngoài can đảm và tự chủ. Nhưng thật ra trong thâm tâm cô chỉ muốn anh ôm chầm lấy cô và nói tiếng yêu thương cộ Ý nghĩ đó làm cô giật mình hoảng hốt, một cảm giác buồn bả và tội lỗi xâm chiếm con người con người cộ Du Tử Phong là người là người Mẫn Quân yêu thương nhất, tuy Mẫn Quân không nói ra, nhưng sự im lặng của bạn cô đã hiểu. Cũng như cô hiểu rằng khó có người phụ nữ nào chiến thắng nổi ánh mắt của Du Tử Phong, huống chi giữa họ còn có mối thâm tình.
Hiểu vậy nhưng cô khó lòng đè nén tình cảm con tim mình.
Cô nằm yên trong một lúc, tai thỉnh thoảng lắng nghe tiếng xe lửa chạy xình xịch qua, và tiếng mưa giăng sầm sập trên mái ngói. Cô suy nghi miên man va tự dằn vặt với chính mình.
Càng về khuya gió àng thổi mạnh chie6 c màn cửa bằng vải the mỏng phất phới như đầu sóng, như là áo lụa bay trong gió. Tà áo... tà áo... Ân Dung bỗng nhớ đến một bức ảnh mà ngày xưa Mẫn Quân đã gửi về tặng cộ Trong ảnh Mẫn Quân mặc chiếc váy lụa màu trắng đứng bên bãi biển, gió thổi mạnh làm tung bay mép áo lên, trong Mẫn Quân giống như một cánh chim màu trắng chuẩn bị tung cánh.
Ân Dung nghẹn ngào, thổn thức:
- Mẫn Quân tại sao mày lại ra đỉ tại sao mày lại ra đi một cách thầm lặng? tao đang đi tìm mày đây cùng với Du Tử Phong. Nhưng con người này đáng yêu hay đáng trách? Mẫn Quân mày đang ở đâu vậy? Ân Dung gào lên trong lòng nhưng càng lúc cô càng như bị lôi cuốn vào một khu rừng mà không biết đâu là lối ra.
Gió lại thổi lên, chiếc màn cửa như tung cao. Ân Dung mở trừng dôi mắt nhìn ra khung cửa, mắt như mờ hẳn, đầu như lặng đi, cô chìm vào giấc ngủ bao giờ không hay...
- Ân Dung !
Ân Dung chợt nghe có tiếng gọi, tiếng của một phụ nữ giọng êm ái trìu mến:
- Ân Dung, Ân Dung!
- Ai gọi tôi!
Ân Dung mơ màng hỏi cô cảm thấy mệt mỏi. Cô cảm giác không thật như đang mơ, cô vật vã muốn tỉnh hẳn.
Giọng nói kia trả lời Ân Dung:
- Mày không nhận ra tao ư? Tao có gì khác ngày xưa đâu, mày xem này.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#12 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 10


Ân Dung cố mở mắt và rồi cô trông thấy Mẫn Quân đang đứng trước mặt trong chiếc váy đầm trắng, gió đang thổi vạt áo phất phợ Dáng Mẫn Quân nhởn nhơ như thật, đôi mắt to đen làn da trắng xanh, có một nụ cười khô héo trên môi. Đúng rồi... Đinh Mẫn Quân đây mà, bạn của cô đây mà. Một nỗi đau buồn chua cay tràn ngập:
- Mẫn Quân !
Ân Dung đưa tay định hụp lấy bạn, nhưng chỉ có một khoảng không. Ân Dung đau khổ:
- Có thật là Mẫn Quân không? Mẫn Quân! Mày đã trở về đấy ư?
- Vâng tao đây.
Mẫn Quân trả lời, như giọng nói như trong từ hư vô:
- Tao đã trở lại đây tao muốn mày hứa một điều. Âu Dung! Tao yêu Du Tử Phong suốt đời.
Ân Dung gào lên :
- Thế thì tại sao mày lại âm thầm ra đỉ tại sao vậy?
- Yêu có nghĩa là hủy diệt, mày nên nhớ như vậy, yêu là sự hủy diệt đấy mày ạ.
- Mẫn Quân! Mày hãy nói cho tao biết đi tại sao là hủy diệt! Tử Phong đã làm gì mày?
- Tử Phong không có lỗi. Trong tình yêu tao đã thua rồi mày ạ.
Ân Dung bối rối kêu lên, cô có cảm giá Mẫn Quân sắp biến mất :
- Thế mày muốn tao phải làm sao?
Mẫn Quân buồn bã lắc đầu, rồi như một chiếc bóng nàng đi về phía cửa nàng giống như một cơn gió, khi ẩn khi hiện...
- Mẫn Quân !
Ân Dung hét to, giật mình tỉnh lại thì ra là một giấc mơ.
Ân Dung đưa tay lên vuốt trán, mô hôi ướt đẫm, cô thấy mệt mỏi vô cùng. Nhìn ra cửa sổ sơn mưa vẫn rền rỉ, thổi lay màn cửa. Chẳng có Mẫn Quân, chẳng có người con gái áo trắng. Sự yên lặng chiếm ngự cả gian phòng.
Gió thật mạnh lùa qua cửa sổ làm Ân Dung giựt mình. Cô nhớ lại giấc mơ lạ như vậy. Nghĩ ngợi nhiều quá tạo sự liên tưởng chăng? Những lời của Mẫn Quân vẫn văng vẳng bên tai cô, và những hình của giấc mơ lúc nảy vẫn chưa thoát khỏi tâm trí. Có đúng như vậy không?
Ân Dung rùng mình cảm thấy tim đập mạnh. Có cả một hỏa lò trong ngực, nhưng tay chân cô thì lạnh ngắt.
Cô lăn qua và đã thấy tấm chăn đã tung ở nửa giường bên kia. Du Tử Phong anh ấy đâu rồi? Đồng hồ nhà thờ bắt đầu điểm hồi thứ nhất. vẫn chưa sáng, danh đà đi đâu? cô ngồi bật dậy.
Cửa phòng mở cô lao nhanh ra hành lang.
Du Tử Phong đang đứng tựa người vào lan can, lưng quay lại.
Ân Dung không có ý thức mình ăn mặc lôi thôi như thế nào, và tóc tai xù, hân không mang dép, cô kêu lên:
- Tử Phong !
Rồi như có một luồn điện truyền vào máu huyết làmcô không còn tự chủ nữa, cô nấc lên lao vào anh khi anh quay người lại.
Cô thổn thức:
- Tôi chẳng cần tôi có là người tồi tệ hay không. Hãy ôm tôi đi Tử Phong, xin anh hãy ôm tôi Theo một phản xạ tự nhiên hai cánh tay anh choàng quanh người cộ Thật là điên rồ khi ôm cô, vì bất cứ lý do gì. Nhưng nếu không thì quá sức độc ác.
Giọng anh dịu dàng trấn an cô:
- Cô làm sao thế Ân Dung, gặp ác mộng có phải không?
Cô nép sát vào người anh, tay nắm chặt nơi gấu áo vẫn còn run rẩy :
- Dễ sợ quá tôi đã mơ thấy Mẫn Quân.
- Có lẽ do thời gian gần đây, cô đã mơ tưởng nhiều quá đến cô ấy.
- Mẫn Quân đã nói đến một sự hủy diệt, tôi sợ.
- Chỉ là giấc mơ thôi mà, Ân Dung.
Ân Dung thì thào:
- Xin anh hãy ôm tôi thêm một phút đi - Tôi sẽ theo lời cô.
Thế là cho dù khổ sở anh vẫn tiếp tục ôm cô, nhưng anh hoàn toàn không dám cử động. Anh lấy làm tiếc vì sự việc này xẩy đến với họ và anh mong sẽ sớm được giải thoát khỏi tình trạng khó này.
Con mưa đã tạnh.
Ba ngày liên tiếp Lưu Viên Bạch ngồi nhìn cô gái do anh cứu sống .Ấn tượng đầu tiên khi anh vừa nhìn thấy nàng: nàng giống như một nữ thần hiện lên trên giòng nước trước con sông nhà anh . Mái tóc nàng tỏa ra như một vầng hào quang sáng lấp lánh.
Chưa bao giờ anh thấy một hình ảnh thế này . Trong làn hơi sương của buổi sáng , anh cứ ngỡ là mình đang mơ . Đến khi đầu óc dần tỉnh táo lại anh mới biết nàng là hiện thực, cùng với tiếng đập thình thịch của trái tim Anh đỡ nàng dậy và thân thể mềm mại bất động ngã ra mềm nhũng trong vòng tay anh . Anh cuối xuống vổ nhẹ vào má nàng:
- Tỉnh dậy xin hãy tỉnh dậy.
Vẫn không có phản ứng gì trên khuôn mặt kiều diễm và xa vắng ấy Anh thở mạnh với nỗi căng thẳng lo sợ . Rồi mím môi cố ngăn giòng cảm xúc, anh dùng hết sức mạnh tiềm ẩn xốc nàng lên và lao chạy.
Anh bỗng có ý nghĩ rằng, bất cứ chuyện gì đã xẩy ra với nàng, bất kể nàng ra sao, anh quyết tâm cứu sống nàng cho dù có tổn hại đế anh, anh cũng không muốn chứng tỏ rằng anh bất lực.
Vừa chạy anh vừa khẩn thiết cầu nguyện:
- Ôi lạy Chúa xin hãy để cho cô ấy sống.
Đã ba hôm rồi, anh đã dốc hết sức lực va tâm trí để chữa trị cho nàng, anh luôn kề cận bên nàng . Thế nhưng nàng vẫn không hồi tỉnh, nàng vẫn không hề mở mắt nhìn anh và nói với anh một lời.
Nàng nằm đấy hiền làh thánh thiện nhưng xa vắng . Nhìn nàng anh có cảm giác những năm tháng đã đi qua trong cuộc đời nàng không lấy gì làm thoải mái.
Nhưng vẻ đẹp của nàng đã vây bủa lấy anh, trong giây phút đầu tiên khi anh nhìn thấy nàng.
Anh lo lắng tự hỏi nàng sẽ nghĩ gì khi nàng hồi tỉnh lại, và nhận thấy chỉ... bức tường trống trơn, hay những tấm màn màu xanh lơ ở các cửa sô?
Một người đàn ông ngồi bên nàng gương mặt ông ta nhoà đi trong giây lát rồi hiện rõ trở lại.
- Ở đâu...
Hai môi nàng như cứng đơ và khô quắt, nàng không nói thành tiếng được . Nàng thấm ướt môi và cố gắng lần nửa.
- Tôi đang ở đâu ?
- Ồ cô đã tỉnh lại rồi.
Người đàn ông nhìn nàng nói, Anh mặc chiếc áo màu ghi dản dị, nhưng thật tao nhả . Trông anh cao ráo đẹp trai với mái tóc đen rậm và đôi mắt ngời sáng tinh anh . Nàng yên tâm với ý nghĩ trước mặt nàng bây giờ là một con người tốt.
Người đàn ông nhìn nàng dịu dàng đáp:
- Cô đang ở nhà tôi Nàng cúi mặt :
- Nghĩ là ông dã cứu sống tôi ?
Nàng cố gắng nhất đầu lên để nhìn rõ vị ân nhân của mình . Nhưng nàng cảm thấy đau như cắt ở trong mình và bóng tối đen ngòm ồ ạt kéo về đe doa. cuốn phăng nàng ra xa một lần nửa, phần nào nàng còn bám lại được bám vào tiếng nói của người đàn ông . Cuối cùng bóng đen đầy đau đớn rút lui . Bây giờ tiếng nói mới rõ ràng hơn:
- Nằm yên cô đừng cố gắng cử động.
Nàng lại nhìn vào khuôn mặt hiền hoà của anh, khuôn mặt với những nếp nhăn vì mệt nhọc:
- Tên anh là gì ?
- Tên tôi là Lưu Kiên Bạch còn cô ?
- Mẫn Quân, Đinh Mẫn Quân - Người thân của cô ở đâu để tôi thông báo cho họ biết . Cô...
- Tôi không còn ai cả.
Nàng đáp với những giọt nước mắt làm anh bối rối :
- Xin lỗi - Tại sao anh lại phải xin lỗi ? Đó là sự thật kia mà . Mà lẽ ra người nói câu xin lỗi phải là tôi . Tôi đã làm phiền anh quá nhiều, tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải rời khỏi nơi này . Công ơn của anh , tôi không biết lấy gì báo đền cho xứng đáng.
- Tôi không làm tất cả những sự việc này để chờ đợi một sự trả ơn . Tuy nhiên cô vẫn có thế trả ơn tôi bằng cách ở lại nơi này và tiếp tục dưỡng thương cho tới khi bình phục.
Mẫn Quân cảm động trước tấm lòng của người đàn ông xa lạ mà giờ đây là vị ân nhân của nàng . Nàng nghẹn ngào nói:
- Cám ơn anh Kiên Bạch, anh thật sự tốt với tôi.
- Sao cô cứ nói mãi câu nói ấy - Thôi đươc, tôi sẽ không nói mãi câu ấy nửa . Nhưng nếu phải nằm mãi một chổ như thế này, tôi sẽ không chiu. nổi đâu.
Nàng chổi dậy nhưng lại nằm bẹp xuống gối, hai mắt nhắm nghiền vì đau đớn.
- Có lẽ tôi đã nói chuyện quá nhiều làm cô mệt mõi . Tôi thật lấy làm tiếc . Cô hãy nằm nghĩ đi , sau giấc ngũ sẽ thấy dễ chịu hơn . Một lúc nửa tôi sẽ quay lại với cô.
- Anh ở đây một mình sao Kiên Bạch ?
Anh ôn tồn giải thích :
- Có thể coi là như vậy . Tôi sống ở nước ngoài cùng với gia đình . Đây là chuyến về thăm quê hương ngắn ngày của tôi, có rất nhiều công việc đang chờ đợi tôi bên ấy.
- Anh đã lập gia đình riêng ?
- Ồ không tôi sống với cha mẹ tôi, tôi là con một của ông bà, còn trái tim tôi vẫn thuộc về tôi.
- Sao anh cứ giữ mãi thế - Tôi đang đi tìm - Anh khó quá chăng ?
Giọng anh trầm lắng lại khi anh tiếp :
- Thật ra trước đây tôi cũng đã trải qua hai mối tình, cả hai đều không thành.
- Buồn thật - Lúc đó tôi cùng buồn lắm.
- Vậy thì tại sao ?
- Tôi không biết giải thích với cô như thế nào . Vì hình như tôi luôn luôn bị áp đặt nào đấy có thể tôi không thoát ra được, cũng có thể tôi cam lòng chấp nhận . Tôi luôn bị ám ảnh về phẩm chất, sự chính xác và hoàn hảo mà cha mẹ đã gieo vào lòng tôi . Nếu tôi làm trái ý cha me tôi rất giận dữ.
- Có lẽ phương thuốc mà ông bà giành cho anh quá đắng, dầu là một phương thuốc hay.
- Nếu cô hiểu được nguồn gốc của gia tộc tôi như thế nào . Đối với cha mẹ tôi huyết thống là một vấn đề có ý nghĩa rất lớn . Vì thấy ông bà khó chấp nhận khi tôi đi ngược lại với đạo lý của gia tộc mình.
Nhưng điều tôi cảm nhận sâu sắc nhất là sự thương yêu của cha mẹ dành cho tôi . Vì thế, tôi luôn sống xứng đáng với tình cảm thiêng liêng ấy.
Cũng dễ đồng ý với những điều Kiên Bạch nói, nên Mẫn Quân gật đầu:
- Anh biết không ? Có khi vì một tình cảm thiêng liêng nào đấy, mà người ta không sống cho chính mình.
Giọng anh dịu dàng và ấm áp hơn bao giờ hết khi anh gọi tên nàng với những lời thổ lộ chân thành:
- Mẫn Quân ! Tôi luôn luôn đồng ý với những lời cô đã noí . Tuy rằng tôi không phải sống cho riêng mình, nhưng tôi vẫn tin và phải tin, rồi sẽ có một người con gái nào đó yêu tôi, hiểu được tôi và cho tôi hạnh phúc.
Vẫn tia nhìn trìu mến mỗi khi anh nhìn nàng, mà nàng không hề né tránh . Nàng cảm kích trước tình cảm của anh, nàng khẽ noí:
- Chúc anh may mắn, Kiên Bạch . Tôi tin rằng anh sẽ gặp.
- Mẫn Quân ! Tôi muốn được làm bạn với cô.
- Anh đã là bạn của tôi rồi.
Anh mỉm cười, nụ cười hiền hòa không cần củng cố vẻ đẹp trai và duyên dáng của mình.
- Tôi không ngờ chuyến trở về thăm quê hương của tôi lần này lại mang nhiều ý nghĩa sâu đậm và đáng nhớ đến như vậy.
Anh siết chặt bàn tay xanh xao bé nhỏ của nàng . Khuôn mặt nàng mệt mỏi, nhưng nàng đang mỉm cười với anh . Chưa bao giờ anh cảm thấy xúc động như thế . Rồi anh phá tan sự im lặng bằng một câu nói bâng quơ:
- Hôm nay trời đẹp lắm, dường như cơn giông tố đã qua rồi.
Mẫn Quân đưa mắt nhìn ra bầu trời bên ngoài song cửa . Vẫn còn đó những áng mây đen.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#13 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 11


Mẫn Quân nhìn trừng trừng vào trong gương . Tấm gương đang phản chiếu sự đau đớn trong đôi mắt của nàng.
Vẫn khuôn mặt kiều diễm ấy, nhưng nàng đã thay đổi . Phải! Nàng đã có thai.
Và dĩ nhiên, nàng chỉ có một cách: phá thai.
Không phải nàng không muốn có con với Du Tử Phong . Nhưng đây là oan nghiệt . Tử Phong không hề biết cuộc ân ái trong đêm mưa gió hôm nào và dấu ấn anh đã để lại trong nàng.
Cũng như nàng không bao giờ quên được nỗi đau khi anh ôm nàng trong vòng tay m à gọi tên một người con gái khác.
Thế nhưng, không hiểu sao nàng vẫn yêu anh, yêu tha thiết, sau những đau đớn mà anh đã gây ra cho nàng.
Đứa con của nàng, đứa con của nàng và anh . Nhóm tế bào đang tăng trưởng trong người nàng , chẳng có ý nghĩa gì hơn một vết thương . Nếu có một vết thương thì phải hủy bỏ.
Nàng ngồi dậy bên giường và ôm chặt tấm chăn vào người, tựa hồ sự nhận thức nàng vừa có sẽ vuột khỏi nàng, nếu nàng không giữ kỹ cho tới lúc hàng động.
Nàng đã khóc vì đau đớn với quyết định của mình và biết chính xác việc nàng cần phải làm vào sáng hôm sau.
Tờ mờ sáng, bầu trời phủ một lớp mây xám ảm đạm trong cơn mưa lạnh lẽo, Mẫn Quân lặng lẽ rời khỏi nhà.
Đứng trước cánh cổng khép kín của bệnh viện, những chiếc lá vàng theo gió phủ đầy dưới gót chân nàng.
Nàng băn khoăn tự hỏi không biết có nên vào hay không ? Nàng sắp làm chính cái công việc mà ngày xưa Tử Phong đã lên án mẹ anh . Anh giận bà đã đánh mất của anh một cô em gái . Mà có lẽ cũng chính vì thế anh đã dành hết sự thương yêu cho nàng như chính đứa em gái trong trí tưởng tượng của mình.
Chuyện đã xảy ra lâu rồi, vậy mà bây giờ khi nhớ lại, nàng lại thấy như mới hôm qua.
"Mà tại sao ta cứ nghĩ mãi đến Du Tử Phong ? " Hít một hơi dài, nàng cố xua đuổi những hồi ức và bước vào bên trong.
Nàng vẫn là Đinh Mẫn Quân . Không có đêm sinh nhật đầy giông tố . Và không có đứa con nào của anh và nàng.
Khi đến lượt nàng, vị bác sĩ nói:
- Xin chúc mừng cô, cô Mẫn Quân . Cô đã có thai.
Trong lòng đau xót, nhưng Mẫn Quân vẫn lạnh lùng nói:
- Đó là lý do vì sao hôm nay tôi đến đây, thưa bác sĩ . Tôi muốn bác sĩ hãy giúp tôi một việc, vì tôi chưa có chuẩn bị cho sự ra đời của đứa bé này.
Ông ngạc nhiên nhìn nàng, thầm hỏi . Tại sao một cô gái xinh đẹp đáng yêu ngầy ấy lại nói lên những lời cay đắng, lại từ bỏ thiên chức làm mẹ cho đứa con đầu đời của mình ?
Ông dịu dàng nói:
- Tôi mong cô hiểu cô đang nói gì, cô Mẫn Quân.
- Vâng, thưa bác sĩ, tôi sẽ không hối hận nếu bác sĩ giúp tôi.
- Thôi được . Xin cô chờ một lúc.
Còn lại một mình, Mẫn Quân cố giữ đầu óc cho tỉnh táo, nên nàng hay biết ngay khi có một đứa bé nhẹ nhàng đến bên cạnh.
Đó là một bé trai xinh xắn với chiếc áo màu xanh lơ . Chú bé mỉm cười với nàng một cách tinh nghịch, giọng nói trong như tiếng chim và ánh mắt như những giọt sương của buổi sớm mai.
- Cô ơi! Có phải cô sắp có em bé không ?
- Sao cháu biết điều đó cháu bé ?
- Vì người đàn ông mặc áo trắng lúc nãy đứng nói chuyện với cô là cha của cháu . Công việc của cha cháu là giúp cho những đứa bé chào đời. - Cháu nói đúng rồi, bé yêu.
Cảm nhận được tiếng nói "bé yêu" thân thương từ đôi môi nàng, đứa bé dành cho nàng một ánh mắt trìu mếu.
- Cô ơi! Cháu chưa thấy một bà mẹ nào kém vui như cô . Cô có bệnh hay làm sao không ?
- Cô không sao cháu bé ạ.
Chú bé nhanh nhảu lấy ra từ trong túi một thanh kẹo đưa cho nàng:
- Cô hãy dùng một viên kẹo trái cây này đi . Nó rất tốt cho sức khoẻ của cô và em bé.
Nàng đưa tay nhận thanh kẹo với một cảm xúc dâng trào.
- Cảm ơn cháu be, cháu thật đáng yêu.
Nàng mải mê nhìn theo chiêc bóng của cháu bé khi nó tung tăng chạy xuống cầu thang cho đến khi cánh cửa phòng lại hé mở.
"Ta không thể làm chuyện đó được!" Tiếng nói bên trong con người nàng thật cương quyết . Và đã bật thành lời nói:
- Thưa bác sĩ, tôi đã đổi ý.
Nàng đón nhận ngay ở ông một nụ cười hiền hoà:
- Tôi rất vui vì điều đó, cô Mẫn Quân.
- Niềm vui đó phải dành cho tôi . Xin cảm ơn bác sĩ.
Tim nàng đập rộn ràng.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#14 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 12


Không khí giữa họ căng thẳng , nhưng Mẫn Quân không nói gì , chỉ đứng nhìn chiếc vali nhỏ đã sẵn sàng cho 1 chuyến ra đi.
Kiên Bạch nhìn nàng, bây giờ anh phải đối diện với nỗi đau ly biệt . Anh muốn được ôm lấy nàng trong những phút giây ngắn ngủi họ còn ở bên nhau . Nhưng anh không thể bởi vì anh vẫn chưa hiểu nàng . Anh tự hỏi, tại sao anh vẫn chưa bao giờ thật sự thấu hiểu được nàng ? Ở bên nàng, người ta luôn luôn như thấy đứng trước 1 bức tường.
Cuối cùng , nàng lên tiếng làm tan loãng bầu không khí đang đông lại giữa họ:
- Tôi chào tạm biệt anh, Kiên Bạch.
Kiên Bạch thở mạnh . Nhìn chằm chằm khuôn mặt cô với nụ cười khô héo anh hỏi :
- Cô định ra đi sao ? Mẫn Quân ?
Đôi mắt nàng bình thản đón nhận cái nhìn của anh :
- Phải . Đã đến lúc tôi rời khỏi đây.
- Sao vậy ? Tôi đối xử với cô có gì không tốt ?
- Không . Anh thật sự rất tốt với tôi, Kiên Bạch . Và tôi cũng đã sống những ngày tháng thật thoải mái.
- Thế thì tại sao cô lại ra đi ?
- Tôi đã ở đây khá lâu rồi, 2 tháng không phải là khoảng thời gian ngắn ngủi đã làm phiền anh . Vả lại, cũng đã đến lúc anh rời xa nơi đây, để trở về với cuộc sống thực tại của mình.
Anh nhìn thẳng vào mắt nàng :
- Nếu tôi mong muốn cô ở lại ?
Giọng cô bình tĩnh dứt khoát :
- Cám ơn anh, Kiên Bạch . Nhưng tôi phải ra đi.
Mắt anh vẫn không rời nàng.
- Mẫn Quân ! Có 1 điều tôi muốn nói với cô.
Nàng gật đầu nhè nhẹ :
- Tôi đã hiểu rồi.
- Cô đã hiểu nổi lòng của tôi ư ?
- Vâng , và tôi rất cảm động.
- Vậy chúng ta hãy cưới nhau , và...
Nàng cắt ngang lời Kiên Bạch :
- Tôi không thể kết hôn với anh.
Anh đờ người ra :
- Cô đã nói là rất cảm động trước tình cảm của tôi kia mà ?
Nàng gật đầu :
- Đúng là như vậy . Nhưng đó không phải nền tảng của cuộc hôn nhân . Tôi không thể yêu anh như vợ phải yêu chồng , lại càng không thể cho anh thứ cần của 1 người vợ, đó là trái tim.
Kiên Bạch lặng đi trong 1 lúc, rồi điềm tĩnh nói :
- Tôi nhìn nhận là tôi chưa hiểu được cô . Nhưng tôi bất chấp con người của cô ra sao và trước đây đã sống như thế nào . Chỉ cần cô đồng ý, chúng ta có thể làm lại từ đầu . Với tình yêu của mình , tôi không tin là không chiếm được trái tìm của cô.
- Câu trả lời của tôi vẫn là : " không thể nào ", Kiên Bạch.
- Không có gì là " không thể nào "
- Tôi có thai.
Kiên Bạch đứng sững ra như trời trồng, khuôn mặt anh nhợt nhạt như mất hết máu :
- Cô vừa nói gì , Mẫn Quân ?
Nàng vẫn nhìn thẳng vào mắt anh :
- Tôi đã có thai , Kiên Bạch . Điều này xảy ra trước khi tôi gặp được anh.
Anh hỏi, cổ họng tắc nghẹn :
- Tại sao lúc đầu gặp tôi, cô bảo cô chỉ sống có 1 mình, không có ai thân thiết trên cõi đời này ?
- Tôi cũng không biết mình có thai , cho đến khi tôi đến gặp bác sĩ chỉ mấy ngày gần đây.
Giọng Kiên Bạch như lạc đi :
- Ngay phút giây gặp gỡ đầu tiên, cô đã cho tôi niềm hy vọng . Vậy mà hôm nay cũng chính cô dập tắt niềm hy vọng cả đời của tôi.
- Kiên Bạch ! Anh là ân nhân của tôi, tôi không hề muốn làm tổn thương tình cảm của anh, lại càng không muốn nhìn thấy anh tuyệt vọng . Nhưng tôi có nỗi khổ tâm riêng của mình.
Kiên Bạch bình tĩnh được 1 chút, nhưng vẫn chưa nguôi xúc động :
- Vậy cha đứa bé là ai và ở đâu ?
Mẫn Quân không trả lời , Kiên Bạch nhoài người tới nắm lấy tay nàng.
- Vậy ra anh ta không hề biết mình là người đàn ông may mắn ?
Mẫn Quân rụt tay về :
- Kiên Bạch ! Xin anh đừng hỏi tôi với những câu như thế nữa.
- Tôi hiểu rồi.
Anh đứng thẳng người và nói 1 cách nghiêm trang :
- Mẫn Quân ! Chúng ta vẫn có thể cưới nhau, chỉ cần cô không phản đối tôi là cha của đứa bé.
- Kiên Bạch, chính anh cũng không biết...
- Không biết mình đang nói gì . Có phải vậy không ? Vậy thì tôi xin nói . Tôi biết rất rõ những gì mình đã nói , Mẫn Quân ạ.
- Tôi vẫn không quên những mẫu chuyện về gia tộc anh, có lý nào anh lại không nhớ.
- Chỉ cần cha mẹ tôi, cũng như mọi người tin rằng đứa bé trong bụng em thật sự là con của tôi, là giọt máu của gia tộc . Mẫn Quân ! Vì yêu cô, tôi có thể vượt qua định kiến khắt khe của gia đình.
- Nhưng anh không dám đối diện với sự thật . Kiên Bạch ! Một tình yêu đúng nghĩa chỉ có thể làm tốt đẹp hơn, chứ không thể bắt đầu bằng 1 sự dối trá.
Mẫn Quân cầm chiếc vali trên tay và từ từ bước về phía cửa :
- Kiên Bạch ! Xin anh đừng phí nhiều thời gian vì tôi, 1 khi lòng tôi đã quyết định.
Trong đầu nàng thoáng nghĩ đến Du Tử PHong . Nếu với anh thì sự vô cảm này co xảy ra không ? Có thể suốt cuộc đời này, nàng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa . Những giọt máu đang hồi sinh trong mạch đập của nàng , chính là gạch nối giữa cuộc đời nàng và anh.
Nàng đưa tay lên bụng như thể vuốt ve . Lần đầu tiên trong đời nàng làm như vậy.
Và 1 tình cảm đặc biệt bùng lên mãnh liệt trong lòng nàng.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#15 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 13


Hoàng hôn buông xuống ánh sáng xuyên qua khe cửa khép kín không đủ xua tan bóng tối ảm đạm trong căn nhà nhỏ.
Rèm cửa rủ xuống để ngăn cái lạnh mùa đông, nhưng gió vẫn làm lay động ánh sáng thanh củi nhỏ trong bếp lửa.
Trong ký ức , Mẫn Quân nhớ lại những ánh nến lung linh trong đêm sinh nhật . Cũng trong thứ ánh sáng huyền dịu ấy nàng đã trao chọn cho Du Tử Phong thể xác lẫn tấm chân tình.
Giờ đây đứa trẻ đang đạp trong bụng làm nàng nhớ anh da diết . Cũng vì nhớ anh, nàng đã trở về ngôi làng cũ . Nhìn ngón ta dùng để mang nhẫn của nàng, người ta biết nàng chưa đính hôn hoặc chưa thành hôn, nhưng người ta không hiểu sao nàng cố tình giữ lại đứa bé không cha trong bụng mình ?
Nhưng lòng nàng đã quyết . Nàng cần có đứa bé này, nàng cần con nàng như người ta cần hơi thở để sống.
Nàng đã khóc trong khi nghĩ ngợi, và bỗng thấy quặn đau ở bụng.
Chuyện gì thế này ? Cơn đau lắng dịu , lại quặn lên 1 cơn đau khác rồi các cơn đau dữ dội và gần nhau hơn . Một lúc sau , hai lòng bàn tay của nàng chảy máu , vì nàng không ngớt bấm vào để đỡ đau . Nàng cững không còn sức cử động . Không kiềm chế được nàng đã kêu chàng, kêu Du Tử Phong, nhưng những tiếng kêu của nàng đều chìm trong tuyệt vọng.
Nàng vật vã bên giường đầy mùi nước tiểu và mồ hôi, cho đến khi cơn đau làm nàng ngất xỉu.
Khi tỉnh dậy, nàng nghe như có tiếng mèo kêu . Lấy làm lạ, nàng yếu ớt ngoẹo đầu qua 1 bên và nhìn thấy 1 đứa bé đỏ hỏn nằm ngay bên cạnh mình.
- Ôi ! Con tôi !
Nàng kêu lên trong 1 nụ cười và những giọt nước mắt.
Bà lão láng giềng đứng lặng nhìn ,khuôn mặt gân guốc mỉm cười với nàng :
- Là 1 đứa bé trai, cô Mẫn Quân ạ.
- Đứa bé mạnh không ?
- Khỏe và to hơn bất cứ đứa bé nào tôi đã gặp . Và nó là đứa bé đẹp nhất trên cõi đời này.
Nàng khều khào :
- Cám ơn . Cám ơn bác rất nhiều.
- Đáng lẽ những công việc này phải được tiến hành trong 1 căn phòng của bệnh viện, cô Mẫn Quân ạ . Nhưng có lẽ là do phép màu.
Bà bế đứa bé lên, đặt vào vòng tay của mẹ nó , rồi quay lưng đi về phía cửa . Vừa đi , bà vừa lẩm bẩm :
- Thật là tuyệt diệu.
Đứa bé trong vòng tay nàng quơ 2 nắm tay nhỏ xíu, mặt đỏ gay nhăn nhó và ngáp như người lớn . Hai mắt chưa biết điều chỉnh đưa lên về phía mặt Mẫn Quân, và nàng có cảm giác kỳ lạ , như vừa có một sự ràng buộc mới.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#16 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 14


Nằm trên giường , Ân Dung khoanh 2 tay ôm ngực, và nghĩ đến Du Tử Phong . Cô không gặp lại anh từ khi họ không tìm được Đinh Mẫn Quân. Nghĩ đến Đinh Mẫn Quân, cô cảm thấy mình không ngay thẳng với bạn khi đặt tình cảm với Du Tử Phong . Nhưng cô không làm sao gạt bỏ được hình ảnh của anh ra khỏi tâm trí mình.
Du Tử Phong ! Tại sao anh không tìm cách gặp cô ? Có phải với cô, anh không hề cảm giác ? Hay là đã kết thúc một chuyện tình chưa chớm nở , và anh đã ra khỏi cuộc đời cô ? Có lẽ là vậy . Khoảng cách giữa họ qúa lớn , Du Tử Phong đà quên cô, cho dẫu cô thầm thương trộm nhớ.
Biết suy nghĩ mãi sẽ không sao thoát nổi tâm trạng buồn lo và giận hờn vô căn cứ này . Ân Dung ngồi dậy thay áo và lẳng lặng bước ra khỏi nhà.
Ánh trăng hạ huyền trên bầu trời đêm và muôn vì sao lấp lánh , toa? ánh sáng vàng dịu theo mỗi bước chân của Ân Dung.
Qua vài con phố , tâm hồn của cô đã lắng dịu, nhưng lại rơi vào 1 tâm trạng hoang mang khác . Cô có cảm giác như đang bị theo dõi, một đôi mắt của ai đó đang bám theo cô . Đường phố đông người nên viếc ấy không có gì đáng ngạc nhiên thế nhưng cô có cảm giác vô cùng nặng nề là cô đang bị theo dõi.
Trong lòng cô lo sợ , nhưng cô tỏ ra bình thản, song mỗi nhịp chân cứ thế tăng dần.
- Ân Dung ! Xin chậm lại.
Cắn môi để nén giận, Ân Dung nhìn trừng trừng Giang Tinh Huy đang bước nhanh về phía mình, nụ cười với hàm răng trắng đều của anh sáng lên trong bóng tối.
- Chào cô gái xinh đẹp .Trông cô giống như một ngôi sao đêm toa? sáng.
Ân Dung khẳng khái nói :
- Giống " 1 ngôi sao đêm toa? sáng là 1 cái tội để anh bám theo tôi hay sao ?
Anh vẫn mỉm cười :
- Bám theo cái đẹp là 1 thông lệ đã ăn sâu vào con người của Giang Tinh Huy này.
- Nãy giờ tôi đã có cái cảm giác là bị theo dõi nhưng tôi thật sự không ngờ người theo dõi tôi lại là anh.
- Theo dõi , cô nói sao mà khó nghe thế . Phải nói là " bảo vệ " thì đúng hơn . Tôi ái ngại là cô không hiểu gì là nguy hiểm cho việc làm của mình . Tại sao giờ này cô lại lang thang ngoài đường ?
- Tôi không ngủ được.
Cô thành thật đáp vì cảm thấy không có gì che dấu anh.
Tịnh Huy nói :
- Vẫn có biết bao nhiêu người không ngủ được , nhưng không ai mạo hiểm như cô , nguy hiểm lắm, cô có biết không.
- Anh mới là mối nguy hiểm của tôi , suýt tí nữa anh đã làm cho tôi chết vì đứng tim . Điều cuối cùng tôi muốn biết vẫn là tại sao anh đi theo tôi ?
- Tôi đã nói rồi.
- Đùa thế đủ rồi, Tinh Huy ạ.
- Tôi mang tin của 1 người bạn chung nhắn cô.
Ân Dung hớn hở hỏi :
- Mẫn Quân ?
- Du Tử Phong . Anh ấy bảo tôi cho cô hay , đáng lẽ anh ấy đến chào từ biệt cô, nhưng phải quay về nhà vì có chuyện gấp . Anh ấy vừa đáp chuyến bay sáng nay sau 1 cú điện thoại của cha anh ấy.
- Du Tử Phong ? Anh ấy đã ra đi rồi à ?
- Cô có vẻ chú ý đến tin nhắn đặc biệt này ? Xin lỗi vì tôi đã cố ý tò mò, vì tôi thật sự muốn biết việc Tử Phong ra đi có ý nghĩa gì đối với cô không ?
Ân Dung không ngờ đã để lộ cảm xúc cho Tinh Huy nhìn thấy . Cô khoa? lấp và tự hỏi đó có phải là những câu nói thật lòng ?
- Điều đó có ý nghĩa với việc biến mất của Đinh Mẫn Quân . Tôi đang tự hỏi, anh ấy không cố gắng thêm 1 chút nữa được sao, trong việc tìm kiếm Đinh Mẫn Quân ?
- Có lẽ cô chưa biết , Du Tử Phong đã nhắn nhủ điều ấy với tôi.
- Được vậy thì tôi rất biết ơn anh.
- Cô không thể bày tỏ sự nồng nhiệt nhiều hơn là biết ơn suông hay sao ?
- Tôi thật sự cảm kích.
- Tốt . Tôi hài lòng lắm.
Họ nhìn nhau mỉm cười và dường như ngầm thỏa thuận câu chuyện đã chấm dứt . Anh đưa cô về nhà.
Rất vô tình anh cầm lấy tay cô, và cũng rất vô tình, tóc cô theo gió quyệt vào vai anh thơm ngát .


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#17 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 15


Một đên gió giao mùa se se lạnh, Ân Dung ngồi ngấm những giọt sương chảy chầm chậm xuống ô kính cửa sổ . Đã từ lâu, cô luôn lấy sự yên lặng và dễ chịu của ngôi nhà để làm niềm an ủi . Nhưng hôm nay thì không như thế . Hôm nay là sinh nhật của Đinh Mẫn Quân.
Cô đưa mắt nhìn lên khung ảnh bầu đục trên bàn giấy . Bức ảnh chụp cô và Mẫn quân trong buổi chia tay cuối niên học, bức ảnh ghi lại sự mãi mại sự ngây thơ của 2 người.
Cô vói tay cầm lấy khung ảnh và thầm hỏi : " Mẫn quân ! Bạn đang ở đâu ? "
Mãi suy nghĩ Ân Dung không nghe tiếng gõ cửa khe khẻ, cho đến khi nó trở nên thúc dục.
Đặ khung cảnh vào vị trí củ, cô bước ra mở cửa, co6 hồi hộp với những phỏng đoán.
Cửa mở. Mắt Ân Dung mở to và kinh ngạc. Người đàn ông đứng trước mặt cô là Giang Tinh Huy.
Mặc chiếc áo khoác màu đen & đôi môi nở nụ cười, Ân Dung nhận thấy anh rất lịch sự và duyên dáng . 1 kiểu đàn ông dễ dàng chiến thắng sự kháng cự tự nhiên của 1 người phụ nữ . Tuy nhiên trong mắt anh, cô vẫn là 1 người b.an. Họ đã duy trì được tình cảm đó, dẫu thế cô vẫn không nghĩ anh đến tìm cô vao lúc này.
Chắc chắn không phải là 1 chuyến viếng thăm thông thường để hàn huyên tâm sự, ấm lạnh ân tình, họ chưa đạt được đến mức độ lãng mạng như thế.
- Anh tìm tôi có chuyện gì vậy, Tinh Huy ?
- Cô bạn ơi ! Tôi biết cô đang nghĩ gì rồi.
Rồi anh vỗ nhẹ vào vai cô :
- Ân Dung ! Cô ra ngoài 1 lát được không ? Tôi có tin này cho cô.
Bên ngoài, gió thổi váy cô phần phật . Ân Dung kéo cao cổ áo và đi sát vào người Tinh Huy.
- Xin lỗi đã kéo cô ra ngoài gió lạnh thế này Tôi đã có 1 số tin tức về ng` bạn thân cu/a cô.
Ân Dung quay lai hướng gió, mở to mắt nhìn Tinh Huy :
- Đinh Mẫn Quân ?
Anh nhìn cô vỗ về :
- Yên tâm đi Ân Dung. Mẫn Quân vẫn còn sống sót sau vụ tai nạn xảy ra ở ngôi làng ấy . Cô ấy vẫn mạnh khoẻ, và đã có 1 bé trai.
- Mẫn Quân ? Anh có lầm không ? Cô ấy không hề có ý lập gia đình, nếu không phải nói là rất cách biệt với đàn ông.
- Đó là sự thật, Ân Dung . Ngoại trừ... đứa bé... không có cha . 2 mẹ con cô ấy đã bỏ về sống ở ngôi làng củ.
- Tôi... không tin nổI.
Ân Dung không cầm được nước mắt.
Tinh Huy vỗ vai cô :
- Nào, nào ! Đừng khóc. Thương bạn cũng phải có giới hạn . Lẽ ra tôi không nên đưa cái tin đó cho cô.
Ân Dung vẫn nghẹn ngào :
- Ắt hẳn là Mẫn Quân đang cần sự giúp đỡvật chất lẫn tinh thần, nhưng lòng kiêu hảnh đã kiềm chế cô ấy.
- Cô bạn đáng thương của cô ắt đã trải qua 1 thời gian khó khăn.
- Tội nghiệp Mẫn Quân !
Ân Dung thổn thức và nhắm nghiền mắt lại.
- Tôi biết cô thương bạn thế nào, Ân Dung . Nhưng xin cô đừng khóc nữa . Tôi hứa sẽ giúp đỡ cô.
Biết rằng nếu cứ đau buồn mãi sẽ làm Tinh Huy lúng túng, Ân Dung chớ mắt để khỏi khóc và nói.
- Vì gió.
Cuộc nói chuyện của họ coi như kết thúc . Trên đường trở về, cả 2 im lặng bên nhau, 1 sự im lặng dịu dan`g.
Trước căn hộ , Ân Dung ngập ngừng nói :
- Tinh Huy !
Giọng anh đầy hứa hẹn và than thiết :
- Hãy để dành sựbiết ơn đó vào 1 diệp khác.
Anh dịu dàng cầm lấy tay cô . Đôi mắt long lanh của anh chầm chận lướt trên các đường nét thanh tú của khuôn mặt cô.
Trong lúc cô còn đang ngỡ ngàng thì anh đã chồm tới đặt 1 nụ hôn trên má cô.
Môi anh thoáng nỡ nụ cười duyên dáng.
- Cô nên nhớ ngày này, là ngày Giang Tinh Huy đã phải lòng cô.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#18 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 16


Qua mỗi chặng đường, tâm trí Ân Dung cứ vật vờ nghĩ về Mẫn Quân và cuộc sống của bạn . Biết rằng cuộc đời thay đổi, nhưng dường như có một cái gì đó man mác trong sự thay đổi của Mẫn Quân.
Cuối cùng cô đến trước một ngôi làng với những dãy già xập xệ, và ngôi nhà cô tìm đến lại tệ nhất.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, ngôi làng và vắng hoe . Cô đứng tần ngầ một lúc nhìn vào nhà . Cỏ dại trong sân mọc cao . Mùi khói bếp loan tỏa cay nồng, cửa phía trước gần long bản lề.
Ngần ngại, cô bước lên máy bậc thềm trước nhà, tránh chỗ trũng để khỏi té ngã , rồi gõ mạnh vào cửa . Nhưng hồi lâu, vẫn không có tiếng động ở bên trong, không gian ảm đạm, buồn thiu.
Ân Dung chầm chậm bước vào, một cửa sổ không đóng để lọt qua chút ánh sáng lờ mờ. Bên trong, mọi thứ đều sơ sài, dễ thương nhất là một con gấu đồ chơi bằng vải, đặt bên cạnh chiếc nôi bé xíu.
Ân Dung khẽ gọi :
- Mẫn Quân ! Tao đây, Ân Dung đây.
1 lúc sau co tiếng động . Và rồi một hình ảnh cao ráo nỗi bật lên ở khung cửa, tay bồng một đứa trẻ mặc một chiếc áo choàng màu đen thùng thình.
Ân Dung bùi ngùi.
- Mẫn Quân !
Mẫn Quân giật nẩy mình, sự ngỡ ngàng làm nàng đắng cả miệng. Mãi một lúc lâu, nàng mới thốt lên được.
- Ân Dung !
Ân Dung bước vào đến gầh Mẫn Quân . Chỉ một thoáng, 2 cô bạn đã ôm chầm lấy nhau . Đứa ré lên một tiếng như thể bị Ôm chặt quá.
Rời Ân Dung, Mẫn Quân cảm thấy đau buồn và xấu hổ, để Ân Dung phải thấy nàng trong một hoàn cảnh như thế này . Trong khi nàng gầy gò như một con bù( Không biết là con gì nữa?) nhìn giữa trưa, mặc quần áo rách rưới, như của ng` ta bỏ đi thì Ân Dung mặc bộ quần áo màu thiên thanh, ra phếch một tiểu thư đài các.
Mẫn Quân nhếch môi cười cây đắng và ôm chặt đứa bé vào lòng.
Ân Dung khẽ hoi? :
- Con mày đấy à ?
- Nhỏ bạn thân của tao ơi ! Bộ đây là nhà nuôi trẻ lạc sao mà mày hỏi vậy ?
- Cháu tên gì ?
Có một cái gì đó chua chát trong giọng nói của Mẫn Quân.
- Mẫn Khang, Đinh Mẫn Khang . mày có muốn biết thêm các chi tiết về nó không ?
Mẫn Quân bỏ chiếc khăn trùm đầu ra, mái tóc dài óng ả ngày nào đảcắt ngắn, trong càng tiều tụy hơn. Và đôi mắt chứa đầy lạnh lùng và xa vắng . Nàng bình thản tiếp.
- Cha đứa bé là Đinh Kiên Bạch, một việt kiều về thăm quê hương trong một chuyến ngĩ phép ngắn ngày . Nhưng không có gì có thể ràng buộc cuộc đời của tao và anh ta.
Ân Dung đã dự kiến điều hiển nhiên đã gặp, nhưng cô không chờ đợi một Mẫn Quân thờ ơ và khép kín đến thế . Điều gì xảy ra cho Mẫn Quân khi cô ấy ra đi ? Ân Dung quay qua đứa bé , nó đang quan sát cô với một vẻ nghiêm trang, không sợ hải như mẹ của nó, hin`h ảnh đó khiến côkhông khỏi bận lòng . Cô dịu dàng nói :
- Chào Mẫn Quân ! Cháu dễ thương lắm.
Mẫn Quân không bận tâm, nàng chua chát nói :
- Mày dùng cách gì để tìm ra mẹ con tao đấy ?
- Du Tử Phong có đưa tao đến đây một lần để tìm mày, sau khi cơn bảo đã ập đến và phá tan tất cả . Tao và anh ấy tuyệt vọng lắm . Sau đó Tử Phong trở ra nước ngoài và 2 năm vẫn biền biệt tin tức . Cách đây vài ngày, Giang Tinh Huy giúp tao tìm ra nơi ở của mày.
- GTinh Huy là ai thế ?
- Có một lần DTử Phong đã đưa GTinh Huy đến căn hộ của mày.
- À ! Tao nhớ ra rồi.
Ngay lúc này, bé Mẫn Quân cựa quậy và muốn tuộ t xuống, Mẫn Quân đặt nó vào chiếc nôi và đưa nhe.
Ân Dung nựng nó và giỡn với nó . Đứa bé ngưng cựa quậy, ngẻo đầu nhìn rồi cười với Ân Dung.
- Cháu dễ thương quá . Mẫn Quân ! Cho tao bồng nó được không ?
Mẫn Quân ôm chặt đứa bé . Từ khi nó ra đời , nàng ít khi để ai đó bồng nó . Ngay cả trong tháng đầu, khi vừa sinh ra không có ai đỡ và khi bị băng huyết làm 2 chân nàng bủn rủn, nàng phải bò sấp mỗI khi tấm cho nó, mặc quần áo cho nó và cho nó bú . Từ đó đến nay, đi đâu nàng cũng bồng nó theo, ngay cả khi đi nhà vệ sinh công cộng đầy hôi thối.
Ân Dung mở túi xách ra và nói :
- Tao cho nó một viên kẹo chocola được không ?
Mẫn Quân chưa bao giờ ăn gì ngoài sữa mẹ . Khi nó được 4 tháng, qua cách nó cắn đầu vú của nàng, Mẫn Quân biết đã đến lúc cho nó ăn thứ gì chắc bụng hơn . Khỗ nỗi, nàng còn chưa đủ thức ăn, và nếu nàng nhịn khẩu phần của nàng cho con, nàng sẽ không có sữa.
Nàng bực mình nói :
- Đúng là nhà giàu ! Bố thí một sỏi chocola cho một đứa trẻ sơ sinh chưa thôi sữa ư ?
Ân Dung đỏ Mặt :
- Đáng lã tao phải mua sữa và bột ở cửa hàng cho cháu, nhưng tao vô ý quá . - Cô nín lặng một lúc , miệng run run rồi nói - Tao chán bị đối xử như là...
Mẫn Quân tiếp lời.
- một người khách không được mời.
Ân Dung hạ thấp giọng, như nói để chỉ mình nghe :
- Mày nói đúng. Đáng lẻ tao không nên tự ý đi tìm mày. Nhưng lâu nay tao buồn và cô độc quá, tao chỉ Có mình mày là bạn thân.
- Thế còn DTử Phong ? Anh ấy không điền vào chỗ trống của mày được sao ?
- Anh ấy quả thật là người tốt và đáng khâm phục, nhưng đó chỉ là ghi nhận của tao thôi.
Ngay lúc đó, tiếng chuông giáo đường ngân vang . Trong thứ âm vang huyền dịu ấy, Ân Dung cảm thấy mặc cảm với sự Dan giối của chính mình, và cảm thấy muốn hiểu bạn mình nhiều hơn bao giờ hết . Nhưng có biết với một người lạnh lùng và khép kính như Mẫn Quân thì không bao giờ đê/ người khác thấy tâm tư của mình, đừngnói đến chuyện bộc lộ.
Ân Dung thu hết can đảm trong khi chuông ngân nga, và khi tiếng chuông vừa chấm dứt, cô hỏi :
- Mẫn Quân! Mày có muốn kể chuyện gì xảy ra khi mày bỏ đi không ? Chẳn hạn như kể về cơn bão, về Lưu Kiên Bạch, và sự ra đời của đứa con mày ?
Mẫn Quân nôn nao muốn tâm sự với Ân Dung . Nhưng ngay cả ngày xưa nàng cũng dữ kín tâm sự và bây giờ, làm sao nàng có thể tiết lộ câu chuyện xấu hổ Đã ân ái với DTử Phong khi anh ấy say rựu và hiểu lầm nàng làngười yêu của anh ấy . Hoặc kể về cái thai oan nghiệt và sự tủi nhục của nàng, sự ra dời đau đớn của đứa con không cha và cuộc sống khốn cùng ?
Nàng ôm Mẫn Quân vào lòng và bình thản nói :
- Có gì mà kể.
- Và mày có vì những chuyện “ Có gì mà kể” mà trở nên cay đắng không ?
- Có. Tao rất cay đắng.
Mẫn Quân bắt đầu khóc nhè khi Mẫn Quân cởi chiếc áo khoác ngoài cho nó . Ân Dung lại đùa giỡn với nó và nó nín khóc cười với cô . Lần này, Mẫn Quân chịu trao con cho Ân Dung, thằng bé ngồi trên đùi Ân Dung có vẻ khóai chí.
Thấy cảm xúc của Mẫn Quân có vẻ lắng dịu, Ân Dung khơi màu nhắc lại những kỷ niệm ngày xưa . Dần dần, Mẫn Quân cảm thấy nhớ nhung chuyện củ và niềm tin yêu trở lại với nàng.
Ân Dung nói :
- Bây giờ thì sao, mày định làm gì không ?
- Hiện tại tao còn một ít tiền dành dụm được . Chờ khi Mẫn Quân cứng cáp hơn, tao sẽ đi tìm việc làm . Tao không thể rời Mẫn Quân, nhưng cũng phải làm một cái gì để kiếm sống.
- Thật ội nghiệp cho Mẫn Quân cháu còn nhỏ quá mà phải chịu đựng.
- Đó là vấn đề.
- Nè ! Chúng ta quen nhau quá lâu lại thân thiết như người một nhà . Tao nghĩ chúng ta không nên quanh co làm gì. Tao sẽ cho mày tiền.
Đôi môi xinh đẹp cuả Mẫn Quân cong lên một cách cao ngạo :
- Tốt lắm . Ân Dung ! Tao sẽ ký giấy nợ với mày.
- Không . Xin mày đừng nói như vậy.
- Dòng họ tao không nhận của bố thí.
Ân Dung chưng hửng, cô lặng im trong một lúc rồi nói :
- Thôi được . Khi nào mày có tiền thì hãy gữi lại tao.
- Tao nhất định sẽ trả đủ cho mày.
Mẫn Quân cầm xấp giáy bạc trên tay mà tay nàng như đanh cứng lại . Dù cho Ân Dung có tốt thế nào, nàng cũng nhất định không nhận của bố thí .


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#19 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 17


Mùa xuân đến , bao bọc không gian trong sắc dịu dàng của những chòi non xanh mướt . Nơi ngôi làng nhỏ đẹp như trong tranh , Ân Dung trở lại thăm Mẫn Quân , lần này có Giang Tinh Huy theo cùng.
Mẫn Quân ra mở cửa . Mái tóc óng mượt của nàng đã mọc dài phủ vai , và buộc lại bằng sợi dây đen cùng chiếc áo màu nâu gỗ mặc ở nhà ướt đẫm mồ hôi . Nàng đi chân không , hai bàn chân dài và thon.
- Rất vui vì hai bạn đã đến ngôi nhà nhỏ này.
Sau câu nói của Mẫn Quân là tiếng khóc của trẻ con , tiếng rên khóc có vẻ mệt nhọc . Mặt Mẫn Quân biến sắc , đầy lo ngại và lao trở vào . Ân Dung và Tinh Huy đi theo sau.
Căn phòng ngủ nhỏ hẹp chất đầy đồ đạc , một sợi dây phơi những chiếc áo nhỏ xíu giăng ngang một cái giường hẹp.
Mẫn Khang nằm trong chiếc nôi có song bằng sắt móp méo , thằng bé đang khóc nhè và dụi đầu vào cái drap trắng đã ngã vàng . Hai má nó đỏ au như than hồng , trông nó lớn có lớn hơn , nhưng không mập thêm , so với lần Ân Dung nhìn thấy nó cách đây vài tháng . Đôi môi bé nhỏ của nó bập bẹ khi trông thấy mẹ.
- Chào Mẫn Khang ! Cô là Ân Dung đây . Cháu có còn nhớ cô không ? Còn đây là chú Tinh Huy , bạn của cô và mẹ cháu.
Đứa bé nấc cục và ngó hai người khách bằng cặp mắt đỏ au vì khóc.
Mẫn Quân cầm một chiếc khăn nhúng vào chậu nước rửa mặt rồi vừa áp vào đôi má con , vừa nói :
- Cháu bị bệnh mấy hôm rồi.
Tinh Huy nói :
- Cô không mời bác sĩ à ?
- Ở vùng xa xôn hẻo lánh này rất hiếm bác sĩ , trong khi bệnh nhân nghèo thì nhiều vô số , chỉ còn biết nhờ ơn trời mà sống.
Mẫn Quân áp chiếc khăn lên trán con , đứa bé đã hết nấc cục , chỉ còn khóc lè nhè rồi từ từ ngủ thiếp đi . Nàng cúi xuống hôn lên trán con , nghẹn ngào thì thầm vào tai nó :
- Tội nghiệp Mẫn Khang của mẹ.
Ân Dung nhìn bạn khẽ nói :
- Tại sao trong tình cảnh này mà mày vẫn im lặng , Mẫn Quân . Sao mày không báo cho tao biết.
- Ân Dung không hề thay đổi , mãi mãi trung thực.
Trước đây , mỗi lần nghe bình phẩm về tính nết của mình bằng giọng châm biếm như thế , Ân Dung thường nổi nóng . Nhưng bây giờ cô lại thấy an ủi , vì đời cô chỉ còn có Mẫn Quân là một điểm để hướng vào.
Cô thở dài nói :
- Đừng nói thế , Mẫn Quân . Tao thật sự muốn giúp mày , tao chỉ có mày là bạn thân.
- Mày có giúp tao cả đời được hay không ?
Trong lúc mọi người nói chuyện thì Mẫn Khang thức giấc.
- Mẫn Khang ! Cháu có muốn ngồi đây không ?
Ân Dung nói và chỉ vào đùi mình . Đứa bé gật đầu có vẻ khổ sở . Cô bồng nó lên , nó áp mặt vào vai cô . Đứa bé nhẹ bổng , nó nhúc nhích không yên khiến cô lòng thương sâu sắc và cảm thấy không thể làm ngơ trước đứa bé và sự khổ sở của nó.
Tính Ân Dung cởi mở sống động , nên cô không cất giữ tình thương mà đem hẳn ra cho người khác . Trong khi ôm ấp đứa bé đang sốt , cô thấy như tâm tư mình như được giải tỏa . Mẫn Khang đã làm cho cô như mở cửa , cho cảm xúc bên trong đổ tràn ra như nước , và tình thương của cô đã tìm được đối tượng ở đứa bé.
Đêm hôm đó , Mẫn Khang lên cơn sốt , Mẫn Quân bé nó trong vòng tay , người nó cứng đờ , cột sống cong vòng lại , hai môi tím ngắt , hai mắt trợn trừng chỉ thấy tròng trắng . Mặt nó tím lại như bị ngộp thở mà nó ráng mãi mới kêu lên được tiếng "mẹ" yếu ớt nghe như tiếng chim trong rừng . Hai cánh tay nó xuôi xị , từ khuỷu trở xuống lủng lẳng như hai cánh chim bị gãy và hai chân nó đạp lung tung.
Mẫn Quân khóc không thành tiếng , nước mắt nhạt nhòa trên khuôn mặt nàng :
- Trời ơi ! Con tôi !
Ân Dung đưa tay ra ẵn đứa bé đang co giật , cô sửng sốt vì nó mất sức quá nhanh . Cô nghĩ... có lẽ... nó sắp đi.
Tinh Huy thức giấc vì tiếng thổn thức của hai cô gái , anh nhỏm dậy từ chiếc ghế dài đặt ở góc phòng . Vẫn bình tĩnh và sáng suốt , anh nói :
- Hãy cho tôi một chậu nước ấm . Cởi quần áo cho Mẫn Khang và ngâm cháu vào.
Trong khi Mẫn Quân pha nước , Ân Dung cởi đồ cho đứa bé , Tinh Huy nói tiếp :
- Hai cô hãy bình tĩnh . Trẻ con thường hay sốt , tôi có một đứa em trai nên tôi biết . Khi nào nó bị sốt , mẹ tôi có ngâm nó vào nước ấm , thế là hết nóng.
Nước vừa pha xong , Ân Dung đã ngâm Mẫn Khang vào . Sau vài phút , tay chân nó hết đập loạn . Ân Dung vừa dỗ dành vừa vuốt ve nó cho đến khi khuôn mặt nó hồng hào trở lại.
Mẫn Quân mặc lại quần áo cho đứa con đang thút thít trong vòng tay mẹ . Nàng nhìn con như nhìn một báu vật vừa tìm lại được , và đưa đôi mắt biết ơn về phía hai người bạn.
Tinh Huy bấy giờ mới ôn tồn nói :
- Dẫu vậy , cách thức này cũng không phải là thần dược đâu . Cơn bệnh phản mỗi người một khác . Trông Mẫn Khang gầy yếu quá , tôi tuy không phải là bác sĩ nhi khoa , nhưng tôi dám chẩn đoán là cháu thiếu dinh dưỡng trầm trọng . Vấn đề này rất nguy hiểm , không lơ là được đâu.
Mẫn Quân im lặng , buồn thiu.
Đêm ấy , Mẫn Khang ngủ rất ngon giấc . Mọi người cùng thức để canh chừng cho nó.
Trời hừng sáng , Mẫn Khang nghiêng đầu lên nhìn mọi người với cặp mắt ngạc nhiên , ngơ ngác.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#20 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 18


Giang Tinh Huy thật sự tin rằng đối tượng của tình thương yêu của anh không những có đôi mắt to , chiếc mũi thanh tú , và thân hình yểu điệu mà còn có trái tim nhân hậu . Điều đó thôi , cũng đủ giải thích vì sao cô thu hút anh . Sự thu hút đó khơi dậy nơi anh niềm say mê và còn hơn thế nữa , cô sẽ là vợ của anh trong tương lai.
Đã nhiều lần họ Ở bên nhau , nhưng đây là lần đầu tiên , những vấn đề mang tính chất riên tư được đem ra tâm sự như một nhu cầu san sẻ yêu thương.
Cô kể cho anh nghe về gia đình cô trong hai giờ liền một cách bị ám ảnh , lặp đi lặp lại việc cô lớn lên trong bộ cánh đẹp nhất , trong khi Đinh Mẫn Quân bạn thân của cô thì hoàn toàn ngược lại.
Cô thở dài :
- Thật là bất công.
- Tôi đồng ý . Hoàn cảnh Mẫn Quân hiện nay rất đáng thương vô cùng , nhất là đứa bé.
Tinh Huy đã có cảm tình với Mẫn Khang . Trong vài lần anh và Ân Dung ghé , đứa bé đã ngoảnh mặt đi với Ân Dung và đã ngồi trên chân anh khi anh cho nó uống hết một chai sữa mà anh đã mua.
Ân Dung nói :
- Tôi rất muốn được giúp đỡ Mẫn Quân.
Tinh Huy nhìn cô , vẫn tia nhìn trìu mến như gói trọn :
- Có một cách là chúng ta có thể mang Mẫn Khang theo chúng ta . Ân Dung ! Tôi nghĩ cô hiểu những gì tôi nói với cô . Và tình cảm của tôi.
- Anh muốn nói về chuyện...
Không phải vì rược sâm banh mà anh đã buột miệng như thế . Từ lâu rồi anh đã cảm nhận sâu sắc mà cô cố tình không thừa nhận.
Tinh Huy dịu dàng nói :
- Phải . Chuyện vợ chồng . Chúng ta có thể nhận bé Mẫn Khang làm con nuôi sau khi chúng ta thành hôn.
- Nuôi bé Mẫn Khang ? Tinh Huy ! Anh đã thấy tình yêu thương của Mẫn Quân với nó rồi , cô ấy sẽ không bao giờ từ bỏ con của mình.
- Cô ấy sẽ bằng lòng , nếu biết rằng đó là một đề nghị tốt đẹp . Chúng ta sẽ chữa bệnh cho Mẫn Khang , chăm sóc và bảo bọc cho nó những điều mà chúng ta có thể . Như thế , cũgng có nghĩa là chúng ta đã trút bớt gánh nặng cho Mẫn Quân , tạo thuận lợi cho cô ấy lập nghiệp và tương lai bé Mẫn Khang cũng vì thế mà tốt đẹp hơn . Anh nghĩ , nếu một người mẹ thương con thì đề nghị này là một điều đáng suy ngẫm.
Với bấy nhiêu điều anh đã nói , Ân Dung chỉ đáp khẽ :
- Tinh Huy ! Anh rất dễ thương.
- Tôi đề nghị chuyện vợ chồng không lãng mạn chút nào , cô bé ạ . Khi xung quanh ta không có chim chóc líu co hót và chuông nhà thờ ngân vang.
Ân Dung quay mặt đi trong khi Tinh Huy hạ thấp giọng nói tiếp :
- Có thể cô đang lo lắng rằng , thân phận chúng ta không tương xứng với nhau ? Điều đó cũng dễ hiểu thôi , vì cô xuất thân từ một gia đình quý tộc , vừa biết nhận thức đã nhìn cuộc đời qua tấm lăng kính lãng mạn màu hồng . Còn tôi , với những gì tôi đã có hiện nay , người ta có thể hiểu lầm nguồn gốc xuất thân của tôi . Phải . Tôi có thể nói cho cô biết hết . Tôi đã bắt đầu từ hai bàn tay trắng . Cha tôi là một công nhân nghèo đã chết trong một tai nạn tàn khốc . Anh em tôi sau đó phải nương nhờ vào gánh hàng rong bé nhỏ của mẹ . Không có tiền nên tôi phải vào một "lớp học tình thương" vào ban đêm , và mẹ tôi đã sở dĩ ngâm đứa em trai bị sốt của tôi vào nước ấm là vì không có khả năng trả tiền bác sĩ và thuốc thang . Cuối cùng , cái nghèo đã khép lại mãi mãi cuộc sống mong manh của em trai tôi . Mẹ tôi sau đó cũng buồn rầu ngã bệnh và qua đời . Giờ thì cô đã hiểu vì sao tôi muốn nhận Mẫn Khang , đứa con trai không cha của Mẫn Quân làm con nuôi . Tôi rất đau lòng khi nhìn bánh xe thiên mạnh đang giong ruổi số phận bất hạnh của cô ấy như tôi ngày xưa . Nhưng ngày xưa thì tôi bất lực , còn bây giờ thì không . Tôi muốn làm một cái gì đó cho cuộc đời mình có ý nghĩa hơn.
Tinh Huy ngừng một lúc cho cảm xúc lắng dịu , đoạn ôn tồn nói tiếp :
- Cho nên nếu cô chấp nhận lời tôi , có nghĩa là cô chấp nhận con người của Giang Tinh Huy mà hơn hai mươi năm về trước đã tạo dựng cuộc đời từ hai bàn tay trắng và một ký ức đau thươnh . Chứ không phải là một Giang Tinh Huy có địa vị đúng theo mơ ước như ngày hôm nay.
- Không phải vấn đề đó , Tinh Huy.
Anh nói bằng một giọng khiêm nhường lạ lùng mà cô chưa hề nghe ở anh :
- Tôi biết cô không yêu tôi , nhưng còn câu ngạn ngữ xưa nay vẫn nói rằng : "vợ có thể trở nên yêu chồn sau khi sống chung với nhau" thì sao ?
Ân Dung im lặng , mắt đăm đăm nhìn vào những đợt sóng lăn tăn trên mặt hồ nước . Cô bỗng nhớ đến một người đàn ông cao lớn , đẹp trai , có đôi mắt rực sáng như thấu hiểu tất cả . Anh đã đến , vô tình phá tung cái thế giới tình cảm trong cô rồi lẳng lặng ra đi không một lời từ biệt . Cô thầm nghĩ . Ta sẽ học cách quên đi . Cái tên Du Tử Phong chỉ là một ảo giác . Thành hôn với Giang Tinh Huy có nghĩa là an hưởng một cuộc sống yên tĩnh thì còn có sự lựa chọn nào hơn . Ngoài ra Giang Tinh Huy còn là một con người dễ thươnh mà một người vợ có thể đặt niềm tin.
Cô ngẩng lên nhìn anh qua màn lệ mỏng , lời khẽ như gió :
- Hãy cho tôi thời gian , Tinh Huy.
Anh cầm bàn tay cô :
- Bao nhiêu lâu cũng được , năm phút , hay mười phút , thậm chí cả một đời người.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh Tocnautigon Trọn Bộ 30 01-07-2007 09:36 PM