| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Đan khóc mùi mẫn , khóc như chưa bao giờ được khóc. Chị Linh nói sai rồi , Đan còn gì để mà nhớ đến Minh. Minh đã lấy vợ và giờ đây , họ đang sống hạnh phúc với nhau ở nước ngoài. Đan mãi mãi chỉ là cô bé cô độc và bất hạnh. Mỗi lần có ai nhắc đến tên Minh , Đan lại cảm thấy đau thắt ruột gan. Đan không còn yêu Minh nữa , nhưng khi nghe nói đến chàng , nàng lại đau khổ. Linh biết mình có lỗi vì đã khơi lại nỗi buồn trong Đan. Linh vuốt tóc em dỗ danh như một đứa trẻ , Ngoài kia , những giọt mưa không còn trông thất rõ. Tiếng khóc của Đan cũng vơi dần. Linh nhỏ nhẹ chuyển hướng câu chuyện : − Mẹ đâu rồi Đan ? Đan cắn nhẹ môi , cố nén tiếng nấc cuối cùng trước khi rời khỏi bàn tay của Linh : − - Me đang nghỉ trong phòng. Hôm qua , mẹ trực đêm ở bệnh viện. − Vậy à ? - Linh mỉm cười thương yêu - Chị có mua bánh bao cho mẹ và em đây. À , Đan này ! Suýt nữa chị quên mất. Chị có tin vui cho em đây. Mắt Đan vụt sáng : − Có chỗ làm cho em rồi , phải không ? Linh gật đầu thay cho câu trả lời. Đan mừng ra mặt , nàng kéo Linh ngồ xuống ghế với mình : − Chị Linh nói đi. Em phải làm gì , ở đâu hả ? Biết Đan nôn nóng , Linh cười rút từ trong ví ra một tờ giấy nhỏ : − Đây là địa chỉ của nhà máy dệt X. Ngày mai , em có thể đến thẳng đó để gắp giám đốc. Hiện nay , ở đây , người ta đang cần nhiều cán bộ kỹ thuật như em. Đan vừa mừng vừa lo : − Nhưng....Liệu người ta có nhận em không , chị Linh ? − Sao lai không nhận ? Bộ dễ tìm một người như em lắm sao ? Vừa dễ thương vừa có trình độ , chỉ có một cái tội là hơi...lạnh lùng. − Em đi làm chứ có phải đi thi hoa hậu hay biểu diễn thời trang như chị đâu mà phải luôn luôn mỉm cười. Linh lắc đầu : − Dù làm ở đâu cũng vậy nhỏ à. Một nụ cười không làm nghèo người phát nó , nhưng làm giàu người nhận nó. Em biết không ? lần tiếp xúc đầu tiên rất quan trọng. các ông chủ sẽ nhận xét em qua hình thức bên ngoài và cách nói chuyện. Tất nhiên một người dịu dàng , cởi mở sẽ dễ dàng đánh gục kẻ gàn bướng và chỉ thích gây sự. − Theo em nghĩ , cái quan trọng là vốn tri thức kịa. − Dĩ nhiên rồi. Nhưng sống phải biết mình biết ta , và phải biết cư xử nữa , cô bé a. Vẻ mặt Đan rầu rầu : − Điều đó đối với em khó biết chừng nào. Phải chi em xin được một phần sự khéo léo của chi. − Đừng bi quan như vậy , Đan à. Rồi cuộc sống sẽ dạy em biết sẽ làm gì. Vấn đề là hãy chôn tất ccả những kỷ niệm buồn vào dĩ vãng và tự tin trên bước dường đi tới của mình. Với nghị lực và bản lĩnh sẵn có , chị nghĩ là em sẽ thành công. − Chị và me luôn luôn là những người tiếp thêm sức manh cho em. Linh cười. mắt nheo nheo trêu chọc : − Thật ư ? − Thật - Đan cũng cười , rồi như sực nhớ ra điều gì đó , Đan vỗ vỗ vào bàn tay Linh hỏi - CHuyện chị và anh chàn thuỷ thủ sao rồi ? Linh nhún vai cười : − Đó là chuyện nhỏ , để tính sau. − Trời đất ! Chuyện quan trọng cả đời như vậy mà chị cho là nhỏ. Thế chuyện lớn là gì ? Linh cười bí mật : − Hôm khác , chị sẽ nói với em chuyện này. Còn bây giờ...- Linh đứng dậy - chị phỉ về thôi. À ! Ngày mai nhớ đến chỗ xin việc cho đúng giờ nha cô bé. CHiều mại. chị sẽ ghé lại xem kết quả. Nhớ là không được gây sự đo nghe. Nụ cười trên môi chị em Đan chưa kịp mở hết " volume " thì đúng lúc ấy , bên ngoài có tiếng gõ cửa , kèm theo là giọng gay gắt của một người đàn ông : − Linh ! Con Linh đâu rồi ? Không hẹn mà Linh và Đan cùng giật thót. − Trời ơi ! Ba..chị Linh về đi. Ba. .. Đan lính quýnh. Nhưng Linh chưa kịp mặc áo mưa vào thì cánh cửa bật mở và ông Hiền xuất hiện ở ngạch cửa. Mắt ông trừng trừng nhìn Linh : − Linh ! Ba đã nói bao nhiêu lần rồi , là con không được tới đây. Tại sao con cãi lời ba ? − Ba ! Nhưng Đan là em. .. − Nó không phải là em con. Nó là con của một người đàn bà trắc nết. Còn mày nữa - Ông Hiền quay sang Đan - Mày đã đủ lông đủ cánh rồi , thì tao cấm mày không được bám theo con Linh , nghe chưa ? Nói xong , ông Hiền nắm tay Linh lôi ra ngoài. Đan đứng chết sững , tờ giấy ghi địc chỉ trong tay nàng nhào nát từ lúc nào. Sáng hôm sau , trời vẫn còn mưa lất phất. Đan đứng thật lâu bên cửa sổ nhìn trời. Một lúc sau , nàng quay lại lấy chiếc áo mưa treo trên giá mặc vào người. Phải đi thôi. - Đan nghĩ - và nàng bước ra ngoài thật. Trời mưa , đường phố vắng hơn thường ngày. Đan cúi mặt , lầm lũi bước. Vài chiếc xích lô trờ tới gọi mời , nhưng Đan đều lắc đầu từ chối. Từ mjà đến chỗ xin việc có xa xôi gì lắm đâu , chỉ cách hai cây số. Vả lại , Đan vốn có thói quen thích đi trong mưa. Mùa mưa gợi cho nàng biết bao là kỷ niệm của một thời chập chững bước vào đời. Mưa không lớn lắm , nhưng đủ để thấm lạnh. Đan bướng bỉnh bước , mặc cho mưa rơi trên mặt , mưa rớt trên vai... Mưa phủ một lớp dày trên chiếc áo mưa đã cũ , tạo thành một đường chảy dài. Rồi cuối cùng Đan cũng đã đến nơi cần đến. Đan đứng trước một nhà máy dệt nổi tiếng trong thành phố. Và như để kiểm tra lại , Đan hơi lùi xa về phía sau một tí , ngắm tấm biển treo trước cổng nhà máy dệt Minh Thái , số...đường....Đúng là chỗ này rồi ! Đan mạnh dạn bước lại phía cửa nhỏ bên trái , nơi có một anh chàng bảo vệ đang đứng. Thấy Hải Đan đến gần , anh ta giả vờ không để ý , ngước mắt nhìn trời. − Xin lỗi anh , tôi có thể vào gặp giám đốc một chút , được không ? Anh chàng bảo vệ quay lại , ngắm nghía Đan một lúc , đoạn nheo mắt hỏi : − Giấy giới thiệu đâu ? Đan mở to mắt nhìn anh chàng bảo vệ nghi ngờ. Chính giám đốc cho đăng báo tìm người thì làm gì có giấy giới thiệu. Hay là " hắn " định ra oai đây ? Đan chưa kịp nói gì thì " gã " đã phán : − Không có giấy giới thiệu , giám đốc không tiếp đâu. − nhưng. .. − Tất cả những người đến đây xin việc đều được gửi gắm từ trước. Anh ta lại nói , giọng lạnh băng làm Đan...đau đầu. Nàng mím môi im lặng. vậy mà chị Linh nói nghe dễ như chơi rằng " chắc chắn người ta sẽ nhận ". Thế nhưng đến đây mới biết chỉ vào cổng thôi đã vất vả. Làm gì bây giờ ? Về ư ? Không. Đan buốc lòng phải xuống nước nhỏ : − Tiếc là tôi chẳng quen biết một ai ở đây cả. Hay la anh cứ cho tôi vào thử mốt lần xem sao. Anh biết không ? Hiện giờ tại tôi đang thất nghiệp , tôi rất cần việc làm. Nếu anh giúp được , ơn này tôi không quên. Anh chàng bảo vệ há miệng định nói gì đó thì Đan lại tiếp tuc bồi thêm : − À ! Hay là chút nữa vào gặp giám đốc , tôi sẽ nói : Tôi là người nhà của anh. Biết đâu giám đốc lại chẳng ưu tiên. − Không được - Anh chàng bảo vệ nhăn nhó trông thật buồn cười. - Cô mà nói quen vớ tôi thi bị đuổi tức khắc. Thôi được rồi , cô vào đi , liệu mà nói với ông ấy. Này ! Giám đốc thường làm việc ở phòng đầu của dãy bên trái từ ngoài vào. Cô cứ bỏ áo mưa bên ngoài , nghe chưa ? Đan mỉm cười phô những chiếc răng xinh xắn : − Cám ơn anh. − Khoan đã ! Đan khựng lại : − Gì vậy ? Anh chàng bảo vệ ân cần đến gần nói nhỏ vào tai Đan , vẻ quan trọng : − Giám đốc khó tính lắm đấy. Ông ấy không phải dễ dãi như tôi đâu. − Tất nhiên rồi. Vì nếu không , ông ấy đã ở ngoài này và....thay anh làm bảo vệ. Nói xong Đan mỉm cười quay đi , không kịp cho anh chàng bảo vệ ném nụ cười méo xệch. Giờ làm việc , bên ngoài nhà máy không một bóng người. Tất cả đã vào ca , chỉ còn vọng lai tiếng máy nổ đều đều. Đan đi thẳng đến phòng thường trực , nơi đây cũng không có người. Nàng cởi áo mưa treo lên giá và đi vễ dãy phòng giám đốc. Đan khựng lại hơi thất vọng , ba phòng liên nhau đêu đóng cửa. − Ai đấy ? Đan giật mình quay lại. Trước mặt nàng là một người đàn ông cao to , mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh , nón cũng màu xanh. Trên tay anh ta là một số ốc vít , kềm , búa...Chà ! hắn là một tay kĩ thuật có hạng đây. - Đan nghĩ. − nè , cô kia ! Một lần nữa tôi hỏi , cô là ai ? Đan mở to mắt , bấy giờ nàng mới để ý đến giọng nói khó chịu của người đàn ông , nhưng Đan vẫn chưa muốn trả lời. Lần này thi anh ta lớn tiếng thật : − Tôi hỏi , cô là ai ? − Tôi là Hải Đan. - Đan chợt thấy nóng mặt - Sao các người ở đây toàn là khó tính không vậy ? Ai cũng có thể quát nạt được , từ bảo vệ đến công nhân .. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Người đàn ông đẩy chiếc nón bảo hộ lên khỏi đầu để lộ gương mặt đẹp trai. Anh ta không già lắm như Đan nghĩ , nước da sạm và bộ ria mép cao ngạo. Hải Đan hơi lùi về phía anh một chút , tròn mắt. Sao mà anh ta giống Minh quá nhỉ ? Hay là. .. − Sao cô ngừng ngang vậy ? NÓi tiếp đi , tôi đang nghe đây. Qúa lắm ! - Anh ta có vẻ giận - Cô vào đây làm gì ? Nếu muốn tìm người quen thì ra ngoài nhờ bảo vệ kìa. Đan trở lại với bản tính lạnh lùng cố hữu của mình. Sự giống nhau kỳ lạ giữa Minh và người đàn ông này rõ ràng đã làm cho nàng không vui : − Đúng là tôi đang muốn tìm một người thật , nhưng người đó không quen mà hoàn toàn xa lạ. − Ai ? Đan ngẩng lên không vội trả lời câu hỏi của người đàn ông : − Anh có thể cho tôi ngồi tạm đâu đó , được không ? Chân tôi mỏi nhừ , chỉ một lúc nữa thôi tôi có thể...xỉu ở đây đó. Câu nói nửa đùa nửa thật của Đan đã làm cho người đàn ông khỏi lúng túng. Mấy lần anh ta định bỏ đi , nhưng không hiểu sao vẫn không đi được. Anh ném kiềm , búa và một góc và loay hoay tìm chìa khóa. Và lần này " nguy hiểm " hơn nữa , là anh đã " dại dột " mở cửa. Không chờ mời , Đan sà vào ngồi xuống ghế. Mái tóc dày của nàng lúc nãy còn ướt mưa giờ đã khô. Đan ngả người ra sau thành ghế một lúc , nhắm mắt lại để tìm một chút thoải mái. Mãi sau Đan mới mở mắt. Đan nhận ngay ra ánh mắt rất lạ của anh chàng " có ria " đang hướng thẳng về phía mình. Ánh mắt làm nàng bối rối. Đan tự trấn tĩng bằng cách đặt câu hỏi : − Tôi có thể gọi anh là gì được ? − Thái , Lâm Thái Đan nhìn anh một lượt khắp căn phòng : − Hẳn anh là trợ lý giám đốc ? Thái không trả lời , anh hỏi lại : − Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi lúc nãy của tôi. Đan ngẫm nghĩ một lúc , đoạn nàng nhún vai , nói : − Tôi tìm giám đốc. Mặt Thái thoáng thay đổi , song anh nói ngay : − Tiếc là giám đốc đi vắng rồi. Nếu tôi đoán không lầm thì cô đến đây để xin việc làm thì phải ? Đan gật đầu thay cho câu trả lời : − Vậy thì tôi có thể trả lời cho cô biết rằng : Trước đây vài ngày , nhà máy chúng tôi đã nhận đủ người. Câu nói của Thái như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Đan. Nàng thất vọng ra mặt. Vậy là tiếp tục nằm nhà ư ? Không , Đan không thể chịu nổi cảnh ăn bám mẹ. Đan nhìn Thái cầu cứu , nhưng anh chàng vẫn dửng dưng như không. Đan mím môi , một chút tự ái len lỏi vào lòng. Thái làm sao hiểu được người ngồi trước anh ta đang khổ sở nhường nào ? Anh ta chỉ là một người thừa hành lệnh của giám đốc như vậy là vẫn còn hy vọng. − Giờ cô có thể về được. - Thái gợi ý. − không. − Trời đất ! Tôi đã trả lời rồi , cô còn chờ gì nữa ? − Tôi chờ gặp giám đốc. − nhưng biết chừng nào ông ấy mới về ? − Tôi sẽ đợi đến trưa , đến chiều , suốt ngày nay...- Đan bướng bỉnh. − Để làm gì ? − Để xin một chân...thư ký cũng được , Đến nước này thi Thái đỏ mặt nhăn nhó : − Giám đốc có hai , ba cô thư ký rồi , còn chỗ đâu để dành cho cô ? − Thì...thêm một người nữa có sao đâu ? Đan nói bừa. Chính nàng cũng không ngờ hôm nay mình lại dạn dĩ và già mồm đến như vậy. Tự dưng Đan thấy thích trêu chọc anh chàng " Thái ria " này. Thái cau mày , lắc đầu. Anh đi đi lại lại trong phòng , vẻ khó nghĩ. Thường ngày Thái vẫn được xem là người khó tính và nóng nảy , thế mà đứng trước cô bé nhỏ nhắn này , anh lại thấy lúng túng. Anh nóng giận , bực bội nhưng không thể cư xử một cách thô lỗ được. Anh hoàn toàn bị mất khả năng phản kháng bởi đôi mắt hớp hồn kia. − Nè , cô Đan ! Tôi muốn cảnh cáo cô một việc , là cô không được mang giám đốc tôi ra đùa nghe chưa ? − Đùa à ? Thì ra nãy giò anh vẫn chưa tin tôi ư ? Tôi nói thật đó. Và nếu có giám đốc anh ở đây , tôi...tôi cũng nói như vậy. Lần này thi Thái không chịu đựng được nữa , mặt anh đỏ gay : − Thật tôi chưa thấy ai đến xin việc mà ăn nói lạ lùng như cô. Đan mỉm cười , nhưng không phải là " nụ cười phát ra để làm giàu cho người nhận " như cách nói của chị Linh , mà là nụ cười rất riêng , rất tự nhiên : − Trước khi đến đây , bà chị tôi cũng đã mang tôi ra " giáo huấn " một hơi đủ thứ chuyện , nhưng khi đến đây thì tôi không còn nhớ gì cả. Nhưng suy cho cùng tôi thấy mình không cần thiết phải làm giống người khác , tức là phải tỏ ra dịu dàng , cởi mở và luôn luôn mỉm cười. Mục đích của tôi đến đây là để xin việc. Nếu được thì tôi sẽ về ngay. Còn nếu không thì....tôi vẫn cứ ngồi đây , vì nơi đây là cửa cuối cùng mà tôi gõ. Thái lắc đầu chào thua thái độ " lì lợm " của Đan : − Thôi được rồi. Nếu cô tha thiết muốn đi làm , thì tôi sẽ giới thiệu cô với một cơ quan sở thuộc chi nhánh của nhà máy này. − Ồ ! Vậy mà nãy giờ anh không nói. - Đan mừng ra mặt - Thế cơ sở đó ở đâu ? − Cách đây ngoài một trăm cây số , ở một thị trấn nhỏ ven sông. Vấn đề còn lại là cô có đủ can đảm rời thành phố mà ra đi không ? Đi xa ư ? Đan hoàn toàn bất ngờ trước trường hợp này. Nàng ngôi im nghĩ đến người bầu bạn với mẹ. Đan chẳng làm được gì , nhưng đi làm về có Đan , mẹ cũng vui. Mẹ đã sắp đến tuổi nghỉ hưu , Đan muốn thay mẹ lo toan mọi việc để bà được nghĩ ngơi. Thế mà giờ đây có việc làm rồi , nàng lại đắn đo không biết phải thế nào. − Thế nào , cô không muốn đi làm nữa chứ ? − Không , anh ghi cho tôi địa chỉ đi. - Đan nghiêm mặt - Bao giờ tôi nhận việc được ? Thái nhìn thẳng vào mắt Đan để tìm câu trả lời chính xác. Bao nhiêu người đến đây xin việc , nhưng khi nghe nói đến việc rời thành phố về một vùng quê xa xôi nào đó là họ tự động rút lui. Vậy mà...có lẽ Đan không đùa , nàng nói thật. Đan bây giờ khác xa Đan lúc nãy. Cứng cỏi và lạnh lùng. Thái muốn rút lại câu nói vừa rồi , nhưng không còn kịp nữa vì anh đã ghi xong địa chỉ. − Nếu cô muốn ngày mai tôi sẽ cho người đến đưa cô đi. Đan lắc đầu đứng dậy , rời khỏi ghế : − Cảm ơn anh đã có lòng nghĩ đến tôi , nhưng đi bằng đôi chân mình vẫn thích hơn anh Thái à. Chào anh. Rồi Hải Đan bỏ đi ra cửa. Nàng cố tỏ ra bất cần , thật bình thản trước quyết định vừa rồi. Đan không muốn lộ sự yếu đuối của mình. Lâm Thái nhìn theo Hải Đan khác xa với những người con gái mà anh đã gặp bướng bỉnh va tự tin. Thật lâu Thái mới nhớ ra , anh chạy theo gọi với : − Để tôi gọi tài xế đưa cô về nhé ? − Không cần. - Đan nói mà không quay lại - Một mình tôi đi bộ về được rồi. Và nàng bước thẳng lưng. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 2 − Đan ơi ! − Dạ. Đan chưa kịp rời khỏi ghế thì cánh cửa đã xịch mở. Bà Hiền bước vào nhà người ướt sũng nước mưa. Đan nghe chỗ tim mình nhói đau , nàng khẽ thốt : − Kìa mẹ ! − Không sao đâu con , tháng bảy mà. Ai ra đường lại không gặp mưa. Dù đã quen với cách phân trần nhẹ tênh của bà Hiền nhưng Đan cũng không khỏi xót xa. Cuộc sống khắc nghiệt đã biến mẹ từ một người đàn bà yếu đuối trở thành cứng rắn , dửng dưng với cái gọi là số phận. Và không hiểu từ lúc nào , Đan phát hiện ra mẹ nàng không còn khóc được nữa. Mắt bà ráo hoảnh , khô queo như dòng suối cạn lâu ngày. Đan lắc đầu. Tội nghiệp mẹ quá ! − Con pha nước cho mẹ tắm nghe ? Bà Hiền cười trao áo mưa cho Đan : − Để đó cho mẹ. Con dọn cơm đi , mẹ đói lắm rồi đây nè. Nói xong , bà Hiền vội đi nhanh vào nhà sau như để giấu đi đôi môi tái nhợt vì lạnh của mình. Còn Đan , nàng lại thừ người ra đó vì câu nói vô tình của me. Đan không biết mình đúng hay sai khi quyết định đi làm. Chỉ biết rằng bắt đầu từ ngày mai , mẹ sẽ phải lủi thủi một mình giữa ngôi nhà buồn bã và trống vắng này. Ngày mai , mọi cái sẽ đổi khác. Mẹ - lặng lẽ giữa những người thân. Còn Đan , nàng luôn sống trong vòng tay thương yêu của mẹ , được mẹ chăm chút lo lắng từng ly từng tí. Đan vẫn háo hức mong ngày tháng trôi nhanh , cho nàng lớn lên được tự do bay nhảy vào vùng trời mơ ước. Vậy mà hôm nay , khi đứng trước ngưỡng cửa trường đời , Đan không khỏi sững sờ với quyết định của chính mình. − Đan ! Con suy nghĩ gì vậy ? Sao không vào dọn cơm ? Đan giật mình quay lại , bà Hiền đã đứng cạnh nàng từ lúc nào. − Con đợi chờ chị Linh mẹ à , nhưng nếu mẹ đói. .. Đan giật thót , nàng không thể không nói dối như vậy. Bao giờ Đan không muốn mẹ nàng vui và không bị những cú sốc bất ngờ. Nhưng mẹ nàng đã quá nhạy cảm. Bà Hiền kéo tay Đan ngồi xuống ghế : Bà Hiền chăm chú nhìn Đan : − Con và Linh định ăn mừng điều gì vậy ? Đan tròn mắt , vậy là bà Hiền đã thấy những món mà Đan tự nấu lấy để đãi mẹ và chị Linh trong buổi tiệc chia tay. Đan không biết mình mở đầu thế nào , nàng thấy khó nói quá. Phải chi có chị Linh....Đan nhìn ra cửa vẻ sốt ruột : − Mẹ à ! Có một chuyện con định nói với mẹ và chị Linh. − Nhưng Linh có chắc đến không con ? Điều này thì Đan chịu thua. Hôm qua , Linh có hứa sẽ ghé lại đây , nhưng giờ đã hơn tám giờ tối rồi còn gì ? CHuyện xảy ra tối qua giờ nghĩ lại , Đan vẫn chưa hết bàng hoàng. Ông Hiền - ba Đan - lâu nay vẫn vậy. Thô bạo và cay nghiệt. Đan chợt thấy xót xa cho mình , cho Linh và nhất là cho mẹ. Có thể Linh sẽ không đến được. Bỗng có tiếng xe Honda dừng lại trước cửa nhà , mắt Đan vụt sáng rỡ : − Chị Linh đến mẹ Ơi. Đan đi nhanh ra cửa , chưa kịp nói gì Đan đã khựng lại. Trước mặt Đan hiện giờ không phải Linh mà là Lâm Thái. − Tôi mang đến cho cô giấy giới thiệu. − Để làm gì ? Thái ngập ngừng , hình như anh đang cố tìm một lời giải thích thật ngắn gọn : − Có giấy giới thiệu của chúng tôi , người ta sẽ chiếu cố và....ưu tiên với cô hơn. Ra là vậy ! Đan mím môi một cách lạnh lùng. Hóa ra anh chàng bảo vệ lúc sáng đã nói không nói ngoa. Những người đến nhà máy xin việc làm có giấy giới thiệu đều được ở lại thành phố. Còn Đan vì không quen biết ai nên được người ta thương tình mà chỉ đến một nơi thật xa. Tự dưng Đan thấy ức ức , nàng nói mà không cần suy nghĩ : − Tôi nghĩ là mình không cần lắm những thứ này. − Cô từ chối ư ? − Anh muốn nghĩ sao cũng được. Xin lỗi nha , tôi đang bận. − Hình như con có chuyện gì giấu mẹ thì phải ? − Dạ , đâu có mẹ. Rồi Đan khép cửa , nàng cũng không hiểu tại sao mình lại xử sự như vậy , chỉ biết rằng hiện tại Đan không vui và nàng chẳng muốn tiếp chuyện với ai. Đan muốn dành tất cả thời giàn còn lại cho nhữNg người thân yêu nhất của mình. − ai vậy con ? − một người quen , mẹ à. - Đan chuyển hướng câu chuyện - Con vào trong dọn co&m nghe mẹ ? Bà Hiền nhìn theo con gái , lắc đầu. Rõ ràng Đan cố giấu một điều gì đó. Với bà , Đan mãi mãi vẫn chỉ là một đứa con gái bé bỏng. Bà sẵn sàng hu sinh mọi cái để đổi lấy hạnh phúc cho Đan , đứa con gái bất hạnh của bà. Bà Hiền luôn luôn muốn chia sẻ với con những điều thầm kín. − Mẹ ! − Kìa Linh ! Con đến đây bằng gì , sao mẹ không nghe tiếng xe ? − Con trốn b....a...a... Con đi bộ. Ủa ! Đan đâu rồi mẹ ? − Em đây nè. Đan bưng mâm cơm lên vừa kịp lúc để cứu cho câu nói hớ của Linh , nhưng vẫn con muộn vì mặt bà Hiền thoáng nhăn lại. Thấy thế , Đan cười khoá lâp : − Chị đến trễ làm em với mẹ đói rã ruột. Bà Hiền khoát tay : − Thôi , ăn cơm đi , có chuyện gì chút nữa nói sau. Dù bà Hiền nói thế , nhưng vừa ngồi vào bàn ăn , Linh đã huyên thuyên đủ thứ chuyện. Nàng đề cập hết chuyện này đến chuyện nọ một cách tự nhiên. Mãi đến khi bữa ăn sắp xong , Linh mới hỏi : − Ủa ! Hôm nay ngày gì mà nhà ta ăn sang quá vậy ? Đan ! Có phải em xin được việc rồi không ? − Xin việc gì ? - Bà Hiền hết nhìn Linh lại quay sang Đan. Đan chậm rãi hớp một ngụm nước mát , gương mặt nàng rất lạ , không biết buồn hay vui nữa. Chỉ có giọng nói là không giấu được vẻ xúc động : − Ngày mai , con bắt đầu đi làm rồi , mẹ à. Đó là một cơ sở của nhà máy dệt Minh Thái. Mắt Linh vụt sáng : − Vậy thì phải vui lên chứ Đan ! Em đã từng nói với chị là rất thích được đi làm , sao hôm này được toại nguyện rồi lại không vui ? Cả mẹ nữa , mẹ cũng phải vui lên vì bắt đầu từ hôm nay , mẹ không phải đi làm nữa. Mẹ sẽ được nghi ngơi. Đan sẽ thay mẹ lo liệu mọi thứ , đúng không em ? − Lý ra là như thế nếu em được làm trong thành phố. − Vậy là sao ? - Linh nhíu mày. − Có nghĩa là nơi em làm cách đây hơn một trăm cây số , ở một thị trấn nhỏ. Không hẹn mà bà Hiền và Linh đều trố mắt nhìn Đan. Bà Hiền buông thõng : − Con nói thật ? Đan gật đầu nhè nhẹ thay cho câu trả lời. Câu chuyện của Đan làm không khí thật nặng nề , không ai buồn ăn , nói. Linh thì ngỡ mình đang nằm mơ , còn bà Hiền thì vẫn im lặng. Cái im lặng của bà làm Đan bối rối , phải chi bà Hiền nói một điều gì đó dù là trách cứ Đan sẽ thấy dễ chịu hơn , đằng này...Tự dưng Đan cảm thấu lo sợ vu vơ. Sợ cái gật đầu miễn cương và sợ luôn cả sự giận dữ nếu không may. Giờ đây Đan cũng không hiểu nổi chính mình , nàng lấn cấn giữa ngã ba đường. − Đan ! Chị thấy em nên suy nghĩ lại , liệu có cần thiết phải đi xa không ? Rồi em sẽ tìm được việc làm ở đây , ở thành phố này. Hãy cố gắng chờ thêm một thời gian nữa. − Vấn đề không phải là thời gian chị Linh à. - Đan cười buồn. - Phải chi em sống được mà không ăn ? Em không muốn bám mãi vào mẹ , vào chị. Linh giật thót , thì ra câu nói hôm qua của ông Hân đã làm Đan tự ái. Và để chứng tỏ mình không phải là một kẻ ăn hại , Đan đã quyết định đi xa ư ? Không , đó không phải là một quyết định sáng suốt mà là một ý nghĩ điên rồ. Dẫu sao Đan cũng còn quá trẻ. − Đan à ! Em phải biết con gái đi xa rất là bất tiện. Đan lắc đầu : − Chị chưa quen sự vắng mặt của em trong nhà nên nói vậy , chứ thật ra em ở đâu rồi cũng sẽ quen. Vả lại , em cũng muốn thử sức chịu đựng của mình. Linh trợn mắt : − Đừng có điên ! Ai lại đem tuổi thanh xuân của mình ra thử thách với thời gian bao giờ ? Đan cười giễu : − Vàng thật mà , sợ gì lửa. − nhưng nơi rừng thiêng nước độc ấy , không phải dành cho em. - Linh nghiêm nghị. − Ở đâu con người cũng có thể sống được nếu chịu khó thích nghi. Biết đâu nhờ nước ngọt , không khí trong lành , em sẽ trắng da dài tóc cũng nên. − Em thật bướng bỉnh không chịu được. - Linh nhăn mặt rồi bất ngờ tấn công Đan theo hướng khác. - Vậy là em định bỏ mặc mẹ mà đi à ? Đan ngẩng lên bắt gặp ánh mắt rất lạ của mẹ. Ánh mắt mà đã có lần Đan nhìn thấy lúc mẹ nói chuyện với ba. Ánh mắt làm trái tim chai lì của Đan rúng động. Chị Linh nói đúng , mẹ đã quá lẻ loi trong chặng đường đầy hy sinh của mình , mẹ cần những nụ cười từ ánh mắt. Linh đã chạm đúng vào chỗ đau nhất trong hồn Đan. Mọi chiếc lá nguỵ trang đều bị giất tung , còn lại là một cô nàng Đan yếu đuối. − Mẹ hãy tha lỗi cho con. Lẽ ra con phải hỏi ý kiến mẹ trước khi quyết định công việc cho mình. Mẹ biết không ? Đúng lúc ấy , con đã nghĩ ngay đến mẹ. Nhưng trời hỡi ! " Cái tôi " trong con lớn quá , nó đã lấn át tình thương của con đối với me. - Đan áp đôi má ướt đẫm của mình vào bàn tay gầy nổi đầy gân của mẹ. - Hãy tha tội bất hiếu cho con nghe mẹ. nếu không , con sẽ đie6N mất vì cứ sống mãi trong bốn bức tường khép kín và ngày phải đối diện với kỷ niệm , với những mất mát vớo con người thật của chính mình. Mẹ Ơi ! Con không chịu nổi. Con muốn rời xa thành phố này và lao vào công việc để quên và để sống tốt hơn. Linh ngẩn ra , còn bà Hiền thì ôm Đan vào lòng như muốn chia sẻ với con gái những điều thầm kín. Những lúc thế này , bà thèm khóc biết chừng nào. Vậy mà mắt vẫn ráo hoảnh , trơ ra mọi cảm xúc đều dồn lên cả mặt , làm gương mặt bà Hiền thoáng méo mó. Bà vuốt tóc Đan , giọng dịu dàng : − Mẹ chúc mừng con , Hải Đan ! Cả ba cùng lặng đi một lúc , bà Hiền nói tiếp : − Các con đã lớn rồi , mẹ luôn luôn tôn trọng sự tự do của mỗi đứa. Cũng chính vì điều đó mà trước đây mẹ đã đồng ý để Linh ở lại với ba. Giờ thì mẹ cũng không có lý do nào để giữ Đan ở lại bên cạnh mình , vì như vậy là ích kỷ. Đan có lý của nó , con ạ. - Bà nói với Linh. - Hãy để cho em con đươc làm những gì nó thích. Cuộc sống mà , nó giống như dòng nước. Nếu để lâu ngày ở trong đầm , nó sẽ không còn trong nữa. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| − Nhưng còn mẹ ? − Em sẽ huỷ bỏ chuyến đi ngày mai nếu chị bảo rằng sẽ không đến đây nữa - Đan nói nghiêm làm Linh đuối lý. − Đừng bận tâm nhiều về mẹ. Không có các con , mẹ vẫn có thể tự lo cho mình được. Vả lại , Đan có đi luôn đâu. em con sẽ trở về nhà ta vào mỗi dịp nghỉ cuối tuần mà. − Ồ mẹ ! Mẹ thật tuyệt vời. Đan ngã đầu vào ngực mẹ như một đứa trẻ thích nũng nịu. Lâu lắm rồi , nàng mới có được cảm giác hạnh phúc thế này , Đan sung sướng vì mẹ bao giờ cũng là người hiểu Đan nhiều nhất. − Đừng trách em , Linh à. Hải Đan là một con bé khá nhạy cảm. Mẹ nghĩ rằng công việc sẽ làm cho nó quên đi những phiền muộn đời thường và trở về bản chất thật của mình. Đan cần có một tình bạn chân thật để yêu và để sống , con hiểu không ? Linh mở to mắt ngẩn ra. Mẹ cao thượng quá , Linh hoàn toàn bất ngờ trước những ý tưởng thật của mẹ. Mẹ kín đáo là thế nhưng hiểu con cái từ chân tơ kẻ tóc. Linh hoàn toàn bị thuyết phục : − Con hiểu me. Linh nói , ba gương mặt dần dần giãn ra. Họ mỉm cười , nụ cười có phân nửa là hạnh phúc. Đêm ấy , Linh không về nhà mà ở lại với bà Hiền và Đan. Cả ba mẹ con thức nói chuyện đến thật khuya mới ngủ. Lúc Đan giật mình thức giấc đã năm giờ sáng. Trước khi đưa Đan ra bến xe , Linh tranh thủ kiểm tra " hành trang " của em. Trong chiếc túi xách du lịch chỉ vỏn vẹn có hai bộ đồ tây , hai bộ đồ ngủ và một số sách đáng kể. Đọc được dấu chấm hỏi trong đầu Linh , Đan mỉm cười : − Đừng bắt em làm khác đi những thói quen của mình. Biết có nói thế nào Đan cũng chẳng thay đổi được gì. Tính Đan lâu này vẫn thế. Nhu cầu đọc sách của nàng nhiều hơn nhu cầu ăn mặc. Đan rất ít khi chăm chút đến nhan sắc của mình , mặc dù nàng có sẵn những nét đẹp trời ban. thấy Đan có vẻ ngần ngừ , Linh kéo tay em : − Ta đi thôi , để tí nữa mẹ thức dậy...Buồn lắm. − Nhưng em. .. − Không nhưng gì hết , nghe lời chi đi nào. Linh vừa nói vừa đẩy Đan ra cửa. Hai chị em không hề biết rằng phía sau họ , bà Hiền đang thẫn thờ nhìn. Trời chưa sáng hẳn nhưng thành phố đã nhộn nhịp bước chân ngươi qua lại , kẻ buôn người bán. Có lẽ cơn mưa vừa mới dứt trên mặt đường vẫn còn loang loáng nước. Cứ thế , Đan im lặng đếm từng bước chân của mình. Linh gợi chuyện : − Đan nè ! − Dạ. − Em có muốn nghe chị kể tiếp chuyện tối qua không ? Đan chậm bước , đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại : − Chuyện gì à ? − Chuyên của ba đó. Đan gật gù : − em nhớ rồi. Linh nghe lành lạnh , nàng cho một tay vào túi quần : − Gần đây chị phát hiện ra có một người đàn bà thường lui tới nhà mình. Bà ta khoảng trên dưới năm mươi , thân hình mập mạp , trắng trẻo có vẻ sang trọng. Tất nhiêm khi được ba giới thiệu chị là con gái , thì bà ta tỏ ra rất quan tâm và mềm mỏng. Tuy vậy , mỗi lần nhìn vào mắt bà ta là chị không thể có cảm tình được. Hình như nó gian gian làm sao ấy. − Có lẽ nhận xét của chị thiên về cảm tính nhiều hơn rồi đó. − Chị không biết phải nói với em thế nào , nhưng hình dáng bên ngoài của bà ta không thể nào làm chị nghĩ khác hơn được. Đan khoát tay lộ vẻ sốt ruột : − Thôi được rồi , chị kể tiếp đi. bà ta đến gặp ba làm gì ? − Theo lời ba thì bà ta là một khách hàng " sộp " - chủ một vũ trường khá nổi tiếng trong thành phố. − Bà ta không có chồng con gì sao ? − Có. nhưng hình như đã chia tay. và ba của chúng ta đã có " nhã ý " trao tặng bà ta hãng nước đá của mình để làm vật đính hôn. Đan không nhịn được cười bởi lối mỉm mai hóm hỉnh của Linh : − Vậy chị tính sao ? − Không sao trăng gì cả. Chị nói thẳng với ba rằng : nếu ba còn tiếp tục quan hệ " không lành mạnh " với bà ta chị sẽ bỏ nhà đi lập tức. Tất nhiên là ba xìu liền. - Linh mỉm cười , giọng nàng phấn khởi hẳn lên. - Em biết không ? có những đêm đèn trong phòng ba còn mở chị lẻn vào nhìn thấy ba gục đầu trên bàn , trước mặt ba là tấm ảnh chụp chung gia đình mình. Chị biết chắc rằng ba vẫn còn tấ thương mẹ và em , nhưng vì một hiểu lầm nhỏ nào đó mà hai người lớn không ai chịu thua ai. Do đó , chị nghĩ rằng hai chị em mình phải làm hậu thuẫn cho cả ba và mẹ. Em thấy thế nào ? Lời đề nghị của Linh đã làm cho Đan bất ngờ đến ngớ ngẩn. Điều này có nằm mơ Đan cũng chẳng bao giờ dám nghĩ tới. Ba mẹ Đan đã chia tay hơn bốn năm , thời gian đó không đủ để xoá hết mọi hy vọng trong Linh. Chị vẫn hằng mong một ngày nào đó gia đình sẽ được sum họp. Ôi ! Mơ ước nhỏ nhoi tường chừng ai cũng có được. Thế mà đối với chị em Đan , việc ấy khó biết chừng nào. − Chị Linh à ! Việc này không dễ đâu nghe. − Dĩ nhiên rồi. Chính vì không dễ nên chị mới đưa nó vào kế hoạch lâu dài chứ. Ba mẹ , người nào cũng tự ái cao cả , do vậy chi em minh phải tác động thật tích cực vào. Chị tin là " nước chảy đá mòn ". Rồi một ngày nào đó khi đã chán ở riêng , " ông bà " sẽ cùng về lại một nhà. ôi ! Viễn cảnh mà Linh đang vẽ ra sao đẹp quá. Tâm hồn Đan lâng lâng một nỗi niềm khó tả , nhưng vốn kín đáo nên nàng chỉ mỉm cười nhẹ. Trời phú cho Linh sắc đẹp và sự hồn nhiên nên hình như từ bé đến lớn , nàng gặp toàn chuyện may mắn. Còn Đan thì ngược lại , ngoại trừ sắc đẹp được di truyền , Đan khao khát tình thương của cha , nhưng ông Hiền mờ nhạt biết bao nhiêu trong trí tưởng tượng của nàng. − Đan ! Em nghĩ gì vậy ? Hay là em không đồng ý kế hoạch của chị ? Đan lắc đầu , chậm rãi nói : − Hơn ai hết , chị thừa biết rằng mẹ rất khó tính. Một khi mẹ quyết định chia tay với ba rồi , thì khó có ai lay chuyển được. Hơn bốn năm nay , mẹ không hề nhắc đến ba và cũng không đồng ý cho em nhắc đến người. Do vậy em không dám hứa , em sợ sẽ làm chị thất vọng. − Chị biết tính mẹ rất cương quyết nhưng biết đâu vì những đứa con , vì hạnh phúc của chúng ta , mẹ sẽ nghĩ lại ? − Chị có chắc là thuyết phục được ba không ? Linh không biết nói thế nào cho Đan hiểu những suy nghĩ của mình. Linh sống gần ông Hiền , do đó nàng hiể ba rất rõ , và Linh tin rằng nàng sẽ làm được điều mình nói. − Đan nè ! Chị quả quyết. − Thôi nha , chuyện này mai mốt chị em mình bàn tiếp. Tới bến xe rồi , đằng ki hình như có một chiếc xe đang nổ máy. Chị Linh về đi , em " bay " nha. - Đi được vài bước , Đan chợt quay đầu lại - Nhớ chăm sóc giùm em mấy cây hoa sao thuỷ và...ba. Trời sáng hẳn , xe bắt đầu ra khỏi thành phố. Nhìn hàng cây hai bên đường cứ lùi dần về phía sau , Đan chợt thẫn thờ. Vậy là kể từ đây , cuộc đời Đan sẽ rẽ sang một hướng khác. Cái gì đang chờ đợi nàng phía trước , Đan làm sao biết được , Đan không hối hận về những gì mình đã làm , nhưng lúc này ngồi giữa những người hoàn toàn xa lạ , Đan lại thấy nao nao. Từ trước đến giờ , Đan chưa hề rời mẹ một ngày. Vậy mà bây giờ Đan như cánh chim lạc lõng tập tễnh bay qua đại dương. Đan ơi ! Mi là con bé liều lĩnh. Mi có biết như vậy là nguy hiểm lắm không ? Nơi mà mi sắp đặt chân đến , chắc chắn sẽ không đầy hoa như mi đã từng mơ ước. Rồi đây mi sẽ đối diện với cái gọi là " thực tế " , tất cả sẽ không tròn trịa và tốt đẹp như trong sách vở mà mi đã được đọc. Ôi ! Đan làm sao vậy ? Chưa chi nàng đã vẽ ra cho mình toàn những điều bất hạnh. Đan tựa người vào thành ghế , lắc đầu xua đi những ý nghĩ buồn vừa chợt đến. Đan nhắm mắt để giữ cho lòng được thanh thản , lục trí nhớ tìm về những ngày bên mẹ và chị Linh. Đan xuống xe. Nàng ngơ ngác , mở to mắt lạ lẫm như cô gái quê lần đầu tiên lên tỉnh. Trước mặt Đan là con đường mòn lầy lội chạy dọc theo bờ sông. Cơ sở của một nhà máy lớn nhất nhì thành phố lại nằm sâu trong vùng này ư ? - Đan tự hỏi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Nàng quay trước , ngó sau tìm người hỏi thăm. May quá ! Có một ông già vác cuốc đi tới. − Thưa bác , ở đây có xí nghiệp dệt nào không a ? − Có - Ông già nhìn Đan ái ngại - Chắc là cô từ thành phố đến ? − Dạ. Ông già chép miệng : − Mấy hôm này ngày nào cũng mưa nên đường không ráo được. Nếu có đi vào đó , cô phải bám móng chân vào đất cho chặt mới khỏi té. − Dạ , cảm ơn bác. Ông già gật đầu , rẽ lối đi khác đi thẳng. Còn lại mình , Đan nhìn con đường một cách ngán ngẩm. Suốt thời gian ngồi trêm xe , nàng đã tưởng tượng ra cả chúac hình ảnh về nơi mình sẽ đến , nhưng con đường " bi đát " cỡ này thì Đan không thể nào tưởng tượng nổi. Đan cảm thấy giận mình quá đỗi , bỗng dưng lại về nơi đèo heo hút gió này. Mãi một lúc sau , không hiểu nghĩ gì , Đan lại khom người xuống xắn quần lên gần đến gối. Rồi một tay xách giầy , một tay mang giỏ , Đan mím môi nhúng chân thật mạnh xuống bùn. Bỗng " ối.." một đường trợt dài làm Đan suýt té. May mà nàng níu được nhánh cây. Nếu không....Đan nghe tức tức nghèn nghẹn ở cổ , muốn khóc mà không thể. Đan xốc giỏ xách , nhớ lại lời ông già dặn lúc nãy nàng bám chặt móng chân xuống bùn , " căng thẳng " thăm dò những bước đầu tiên. Một bước , hai bước rồi ba bước...Đan thở ra nhẹ nhõm. Cuối cùng thì nàng đã đi được , kể ra thì không có gì ghê gớm lắm. Cứ thế Đan vừa đi vừa ngước nhìn phía trước. Nhưng càng vào bên trong , con đường càng hẹp , hai hàng cây bên đường dày đặc quá đầu che hết ánh sáng làm mặt đất tối mờ mờ. Chung quanh yên ắng không một bóng người làm Đan cảm thất sờ sợ. Nàng bước nhanh hơn , không dám quay lại phía sau vì ngại gặp những con " ma " lưỡi dài đuổi theo. Đan rùng mình lắc mạnh đôi vai như để xua đuổi đi ý nghĩ điên rồ vừa rồi. Nàng tự nhủ : " Ta điên rồi chắc ". Cuối cùng thì Đan cũng vượt qua được " con đường đau khô ". Trước mặt nàng giờ là các dãy nhà ngang dọc , cao ráo , chung quanh có lát gạch xi măng sạch sẽ. Đan thở phào khẽ thốt : Đến rồi ! Đan treo chiếc giỏ của mình lên một cành cây và loay hoay tìm chỗ rửa chân. Mắt Đan vút sáng lên khi thấy cách chỗ nàng vài bước có chiế cầu tre bắc qua con rạch nhỏ. Ở đó nước trong đến nỗi nàng có thể soi thấy bóng mình. Đan tần ngần không muốn bỏ chân xuống , sợ dòng nước bị vẩn đục. Chợt có nhiều tiếng chân người đi tới làm Đan giật thót. Đan ngẩng lên thì không còn kịp nữa , nàng dã hoàn toàn bi bao vây bởi một đám thanh niên mặc đồng phục màu xang. Mỗi người một câu , họ cười nói thật ồn ào. Rồi một gã cno trai có nước da trắng trẻo như cậu học sinh vừ rời ghế nhà trường ngác mồm " ngâm " : " Ước gì anh cưới được nàng Anh sẽ mua gạch Bát Tràng về xây Xây dọc rồi lại xây ngang Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân Có rửa thì rửa chân tay Chớ rửa chân mày chân mày chết cá ao anh ". Cả chục cái miệng con trai cùng xúm nhau xướng lại câu cuối cùng , rồi vỗ tay cười thích chí. Trong khi dó Đan ngồi im như khúc gỗ , nàng nhớ lại mười chín đứa con trai nghịch ngợm cúa lớp mình thưở nào. CHừng như thấy cười bao nhiêu đó đã khá đủ , một giọng con trai khác hỏi : − Này , cô ơi ! Ở đâu lạc xuống đây vậy ? Đan không nói không rằng , nàng bắt đầu kỳ cọ đôi chân mình − Dân thành phố , phải không ? − . .. − Chị Hai à ! Tôi hỏi.. .. Đan xoay người lại , nhưng không phải để trả lời những anh chàng " nhiều chuyện " , mà là đưa mắt tìm đôi giày thì không biết từ lúc nào nó đã biến đi đâu mất. Một lần nữa tiếng cười lại rộ lên và gã con trai trắng trẻo khi này lại tiếp tục vung vít : − Loa..loa..loa... Triều đình mở hội kén vợ cho hoàng tử " Liều ". Vậy ai màng vừa đôi giày này sẽ được làm. .. − Làm gì hả ? − Ồ ! Anh Huy. .. Không hẹn mà cả bọn đều kêu lên với vẻ nể sợ. Anh chàng tên HUy vừa mới đến có thân hình cao to và nước da màu đồng nói tiếp : − Thanh bày ra trò này , phải không ? − Dạ...em chỉ đùa. Anh chàng trắng trẻo có tên Thanh líu ríu − Vậy thì còn chờ gì nữa mà không trả giày lại cho người ta ? Thành làm đúng theo lời Huy. Anh chàng nhìn Đan lấm lét : − Xin lỗi nha , bọn này không cố ý. Đan ngỡ Huy sẽ " nẹt " mấy ông tướng một trận. Nhưng không , anh chỉ nghiêm giọng nói : − Thôi , không lải nhải nữa. Vào xưởng giùm tôi đi các ngài. Như chỉ chờ có thế , các anh chàng mỉm cười chạy ào đi không quên gởi cho Đan cái vẫy tay thân thiện. Huy nhìn theo lắc đầu. Mãi sau anh quay lại hỏi : − Cô là Hải Đan ? Đan tròn mắt : − Sao anh biết ? − Điều đó không quan trọng - Huy cười bí mật , đoạn anh chỉ chiếc giỏ còn treo lủng lẳng trên cây. - Hành trang của cô đây à ? − Vâng. − Tôi mang giùm được chứ ? − Í ! Đâu có được - Đan nói nhanh vẻ nghi ngờ. - Tôi vẫn chưa biết anh làm gì , ở đâu kia mà. Thái độ của Đan làm Huy bối rối. Tự ái dồn lên mặt , anh im lặng một lúc rồi chợt phì cười : − Anh cười gì vậy ? - Đan ngạc nhiên. Huy lắc đầu : − Không có gì. Bà Thẩm bảo tôi ra ngoài đường đón cô , nhưng giờ cô đã đến đây rồi thì thôi vậy. Nói rồi , Huy xoay người đi trước. Đan vỡ lẽ. Nàng cảm thấy áy náy ve6` phản ứng quá thận trọng của mình lúc nãy. Kể ra Huy còn xử sự cao hơn Đan một bậc. Huy không phải là người dễ nổi nóng. Thấy vậy , Đan không khỏi rụt rè : − Anh Huy nè ! Anh đưa giùm tôi đến chỗ làm việc của bà Thẩm nha ? Huy bước chậm , nhưng không quay lại , giọng anh có chút đùa cợt : − Cô không sợ tôi giựt dọc sao ? Đan cười gượng : − Hãy thông cảm cho tôi. Tôi mới đến nên không biết dân ở đây thế nào , Tôi sợ. .. Huy khoát tay : − Tôi chỉ đùa thôi , cô để tâm làm gì. Có ý thức cảnh gíac như cô là rất tốt , tất nhiên phải tùy theo đối tượng. Rồi cô sẽ thấy người dân ở đây cũng không đến nỗi nào. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Thật ra lúc ngồi trên xe , Đan cũng nghĩ như vậy nhưng khi chạm trán với nhóm thanh niên lúc nãy , Đan mới biết họ cũng nghịch phá và quỷ quái chẳng khác gì dân thành phố. Về phần Huy , anh không thuộc dạng người nói chuyện thu hút. Nhưng khi tiếp xúc với anh , người ta dễ dàng gần gũi bởi cái vẻ mộc mạc và chân thật. Qua tròn chuyện , Đan nhận thấy Huy không phải là người khe khắt lắm , nhưng tại sao Thanh và tốp thanh niên lúc nãy có vẻ nể sợ thì Đan chịu thua , nàng không thể nào hiểu nổi. Đan cùng Huy đi dọc dãy hành lang của xí nghiệp , vài người tò mò ló đầu ra cửa sổ nhìn hai người rồi xì xầm một hai câu gì đó , nhưng Đan chẳng buồn để ý. Nàng đang bận nghĩ đến người đàn bà thay quyền giám đốc ở đây : bà Thẩm. − Cô thấy chỗ này thế nào , có đẹp không ? Đan trở lại thực tại , Nàng quét tia mắt nhìn một lượt khắp dãy phòng : − Ở đây khá rộng và sạch còn đẹp thì...- Đan cười - chưa đẹp lắm đâu. − Tôi rất thích sự thẳng thắn của cô. Với tôi thì chưa nơi nào đẹp bằng nơi này. Ngày nào không được nhìn thấy quang cảnh ở đây , tôi thấy như thiêu thiếu một xái gì đó rất khó giải thích. Hy vọng rồi đây cô sẽ nghĩ khác / Đan nhún vai cười. Hai người vừa đi hết dãy hành lang thứ nhất : − Anh Huy làm khâu nào ? − Kỹ thuật. − Hèn gì nhìn mặt anh toàn là bù loong , ốc , tán không hà...- Đan cười , nói vui. Huy trợn mắt rồi vụt cười xoà. Hình như anh không tin là Đan cũNg biết đùa. Nhưng chính điều này làm anh nói ra những điều không định nói : − Đan định ký hợp đồng ở đây bao lâu ? Đan khẽ cau đôi mày thanh tú : − Tôi không hiểu anh định hỏi gì ? Sao lại có chuyện hợp đồng ở đây ? Huy trầm lặng , anh vừa đi vừa quẹt mũi , đó là thói quen mỗi khi có điều gì khó nghĩ. Lý ra anh không nên nói gì với Đan cả , nhưng bản tính thích giúp đỡ người khác , buộc anh không thể im lặng. − Cô biết không ? Đã có khá nhiều cô gái đến đây xin việc nhưng họ chỉ làm được một thời gian rồi tự ý bỏ ngang. Chính vì thế bà chủ đã nghĩ ra cách để buộc chân họ. − Công việc ở đây nặng nề quá chăng ? − Không. ngược lại là đằng khác. Điều này có lý do riêng của nó. - Huy dừng lại chỗ ngã rẽ - Tốt nhất cô nên cẩn thận trong mọi công việc. − Nhưng tại sao anh lại cảnh giác tôi ? Đan chưa nói hết câu thì Huy đã đi thẳng. Những câu nói lấp lửng của anh làm Đan thấy lo lo. Chuyện gì đã xảy ra cho các cô gái đến đây ? Không , có thể Huy chỉ đùa. − Bà chủ gọi cô. Đan giật mình quay lại , nàng bắt gặp ánh mắt soi mói nhìn mình của một cô gái co có gương mặt tròn trịa. Đan gật đầu cười gượng : − Cám ơn chị. Nói xong , Đan đẩy cửa bước vào phòng. Ngồi trên bàn lúc này là mốt người đàn bà đứng tuổi - Bà Thẩm - Đan đoán. Nghe tiếng chân , bà Thẩm ngước nhìn Đan qua cặp kính trắng. Đan gật đầu : − Thưa bà , tôi là Hải Đan. Bà Thẩm chỉ chiếc ghế đối diện , rồi chậm chạp nói , giọng nhỏ nhưng lạnh : − Cô tham quan hết nơi này rồi chứ ? Một câu nói quá bình thường , nhưng Đan có cảm như một lời trách cứ. Đan mím môi im lặng , hình nhừ nàng bị chạm tự ái. − Thế này cô Đan à. - Bà Thẩm nói tiếp - Hôm nay , Lâm Thái có điện cho tôi biết là cô sẽ đến , nhưng nó chẳng nói thêm gì cả. Do đó có những vấn đề tôi muốn biết thêm về cô. − vâng , bà cứ hỏi. - Đan trả lời một cách máy móc. − Trước tiên , tôi muốn biết vì sao cô chọn làm ở đây ? Chọn ư ? Đan làm gì có thời gian chọn lựa. Vả lại , còn nơi nào khác để mà chọn lựa. Cuộc đời Đan chẳng bao giờ gặp may , nàng không tin là mình sẽ tìm được nơi nào đó tốt hơn ở đây. Thế là nàng đã nhận lời một cách chớp nhoáng , nhận mà không cần biết rồi đây mình sẽ ra sao. − Thưa bà , hiện tại tôi đang rất cần việc làm. Với tôi , làm ở đây hay bất cứ nơi nào khác cũng không quan trọng. − Vậy ra cô làm việc vì không muốn sống bám vào gia đình ? − Dạ. − Tôi tin cô. - Bà Thẩm gật gù vẻ hài lòng. - Tiếc là ở đây , chúng tôi không có nhu cầu cần người. − Sao ông Thái bảo rằng. .. − Đó là trước đây. Nhưng thôi , nếu cô muốn thì có thể. − Nhưng .. − Đừng ngắt lời tôi. - Bà Thẩm khó chịu cảnh cáo. - Tôi biết cô tốt nghiệp đại hóc điện máy. nhưng hiện tại khâu kỹ thuật của chúng tôi đã đầy đủ người. Thực lòng mà nói , chúng tôi không có ý định thu nhận những người sinh viên mới ra trường , đã vậy lại là nữ. Câu nói của bà Thẩm như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Đan làm Đan chới với. Đan không thể ngờ rằng một nơi xa xôi thế này lại từ chối cả nàng / Đan tiếc đã không nhận giấy giới thiệu của Lâm Thái , bây giờ thì tất cả đã muộn màng. Đan nhếc mép trêu mình , hay nói đúng hơn trêu cái mà nàng gọi là " lòng tự trọng ". Cái nhếch mép làm gương mặt Đan lạ lẫm. Không phải cười cũng chẳng phải khóc. Cái nhếch mép bất động vô thần của một kẻ thất trận. Giọng bà Thẩm vẫn đều đều : − Lý ra tôi không nên nói với cô điều đó trong buổi tiếp xúc đầu tiên , nhưng đó là sự thật , cô Đan à. Thực tế cho tôi thấy thu nhận người mới ra trường là sai lầm. Chúng tôi cần những người có bề dày kinh nghiệm , từng trải và nhất là không tự ái. − Đó là câu trả lời của bà ? Bà Thẩm lắc đầu : − Tôi nói đâu có sai. Tuổi trẻ các cô chường nóng nảy , vội vàng đến liều lĩnh. Có lẽ cô đã hiểu lầm ý tôi. Ngay bây giờ , nếu muốn , cô có thể vừa phụ giúp công việc văn phòng với Hạnh , vừa dạy kèm trẻ con. Trời đất ! Mắt Đan mở to. Nàng đã gõ lầm cửa rồi ư ? Đúng là ở đây chẳng có chỗ nào dành cho nàng cả. Làm việc văn phòng ? Tù túng và nhàm chán quá. như thế sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để Đan kiể tra lại những kiến thức mà nàng đã học ở trường. Còn dạy kèm ? đó là điều bất ngờ nhất mà Đan chưa một lần nghĩ tới. Mọi cái đều vỡ toang , nhoè nhoẹt trước mắt Đan. Giọng nàng hụt hẫng : − Xin lỗi đã làm phiền bà. Công việc hôm nay , tôi xin không nhận. Và Đan quay đi. − Tôi biết mà. - Bà Thẩm nói với theo. - Cô cũng chẳng khác gì cà cô gái trươ;c đây. Đa số các cô thích được ưu đãi ngay từ đầu hơn là tự mình vương lên bằng nghị lực và khả năng. Được rồi , tôi sẽ không giữ cô lại đâu. hãy về nhà mà sống nhờ vào những giọt mồ hôi của mẹ. Đan đứng đó. Mặt nàng xanh tái , hai tay buông thõng. Bà Thẩm đã chọc đúng vào chỗ đâu trong tim nàng. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 3 Đến bây giờ , Đan cũng không hiểu vì sao nàng quyết định ở lại. Mọi cái diễn ra nhanh như một cái chớp mắt. Đan gạt phăng mọi cảm giác tự ái để cầm bút ký một bản hợp đồng dài hạn. Bà Thẩm cho biết ở đây nữ không nhiều , chỉ có bà và Hạnh , bây giờ có thêm Đan. Đan chỉ hơi ngạc nhiên vì một lần nữa " lịch sử sẽ được lặp lại. " Đan tiếp tục sống cạnh những người đàn ông. Đan lắc đầu thật nhanh , nhưng muộn mất rồi. Minh trở về trong ký ức với đôi mắt đẹp đầy quyến rũ. Đan vẫn chưa quên " người ấy ". Đan thương mình , nhưng cũng ghét mình quá , trái tim yếu đuối của nàng lại run rẩy. Bà Thẩm dành cho Đan một phòng " đặc biệt " ở phía sau cách biệt với ơi làm việc của công nhân nên rất yên tĩnh. Nói là phòng " đặc biệt " vì phòng này trước đây là nhà kho chứa đầy củi và giấy vụn. Phải mất cả một ngày , Đan mới lôi được tất cả ra ngoài. Đan làm một mình , chẳng ai giúp nàng cả. Có buồn vui cũng vô ích khi xung quanh chỉ toàn những người lạ. Buổi chiều , Hạnh mang phần ăn cho nàng. Đan định hỏi thăm Hạnh đôi điều , nhưng thấy cô không mấy cởi mở nên Đan lại thôi. Đan không tưởng tượng nổi những ngày sắp tới sẽ như thế nào nếu như nàng không có bạn ? Tối đến , Đan mang sách ra đọc. Những quyển sách đã cũ nhưng nàng vẫn đọc một cách say sưa. Đan đọc để quên rằng chung quanh không có ai , và đọc để tìm lại cái cảm giác ấm cúng của những ngày ở bên mẹ. Không biết bao nhiêu thời gian trôi qua , Đan ngẩng lên , nhìn qua cửa sổ rồi nàng ...để nguyên áo ngủ chạy ra ngoài. Mắt Đan mở to : Trăng đẹp quá ! Ở thành phố chưa bao giờ Đan được nhìn trăng đẹp thế này. Trăng xuyên qua kẽ lá rớt xuống mặt sông làm dòng nước lóng lánh sắc vàng. Trăng sáng tưởng chừng như có thể đếm được từng cây cỏ dưới chân. Xung quanh Đan là một khoảng trời êm ả , dìu dịu ánh trăng. Đan đi , trăng đi. Đan nghịch ngợm dừng lại , trăng chới với suýt té , nụ cười thấp thoáng trên môi nàng. Đan nghe như có một mùi hương dìu dịu quanh đây , nàng đưa mắt tìm kiếm. Chợt tim Đan đập rộn trong lồng ngực , một rừng hoa sao thuỷ trước mắt nàng. Đan mừng như gặp lại người thân. Nàng quỳ xuống nâng niu từng cánh từng cánh một. Chợt nhiên bầu trời vụt tối. Đan ngước lên nhìn , ánh trăng đã bị đám mây che khuất. Vòm trời cao quá. Mỗi lúc mỗi xa Đan. Một vài vì sao le lói chạy về nơi vô tận. Phải chi giờ này có Minh ? Sao nhấp nháy sao Đan cứ mường tượng đến ánh mắt Minh , ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn lên , nhưng không thấy gì nữa. Lòng Đan trống rỗng , phút chốc những kỷ niệm rơi tung tóe như những mảnh vụn. Đan ngồi đó thẫn thờ. Thật lâu , chừng nghe thấm lạnh vì sương đêm. Đan vội vàng ngắt lấy năm bông hoa và xoay lưng. − Ối ! Đan giật mình hốt hoảng bởi cái bóng trắng ngồi lù lù dưới gốc ca6y cau bị gãy ngọn cạnh bờ sông. Ma ư ? Năm cái hoa trên tay Đan rơi xuống đất từ lúc nào. Đan lấy hết can đảm đưa tay lên dụi mắt nhìn kỹ một lần nữa. Bóng trắng bé nhỏ kia vẫn ngồi im bất động. Đan đánh bạo đến gần. Chợt nhiên , Đan như lặng người đi. Dưới trăng , một cô bé khoảng mười hai , mười ba tuổi mặc chiếc áo ngủ màu trắng hệt thiên thần. Cô có đôi mắt sáng lóng lánh như hai viên ngọc sáng , đôi mi thanh tú , sóng mũi thẳng , khuôn mặt đẹp một cách hài hào. Đan bị thu hút ngay bởi vẻ đẹp thanh thoát của cô bé. Cô bé ngồi đấy , ngồi im như không hề biết đến sự có mặt của Đan , Đan hỏi : − Cô bé tên gì ? − Du. Cô bé trả lời lạnh lùng hơn Đan tưởng − Em đến đâY từ bao giờ ? − Trước cô vài phút. Đan ngồi xuống cạnh Du , nàng nhỏ nhẹ giới thiệu : − Cô là Hải Đan − Em biết rồi. Trong khi Đan ngạc nhiên thì vẻ mặt Du vẫn không có gì thay đổi , đôi mắt lặng lẽ cắm vào khoảng không trước mắt. − Vậy em là con gái của bà Thẩm ? − Bà ấy nói với cô như thế ? − Chẳng lẽ không đúng sao ? Bé Du quay phắt lại , mặt nó nhăn nhó : − Đúng , bà ấy nói đúng. Bà ấy nói gì cũng đúng cả. Cô cứ tin bà ấy. Bà ấy nói gì về em với cô ? Một đứa con gái bướng bỉnh và ngu ngốc , phải không ? Co6 nói đi ! − Bà Thẩm không nói gì cả. Em không có quyền nói về mẹ mình như thế , hiểu chưa ? - Đan nói gần như quát. − Mẹ ư ? - Du trừng mắt - Tôi làm gì có mẹ. Mẹ tôi đã chết rồi , chết từ lâu rồi , cô biết không ? − im ngay ! - Đan lắc mạnh vai Du. - Em điên rồi à ? em có thể nói nhữNg lời độc địa như vậy về ngươi đã tạo ra mình sao ? Du hất mạnh tay Đan , lúc này trông gương mặt con bé thật dữ tợn − Tôi phải nói thế nào ? Tôi căm thù bà ta. Suốt đời tôi không thể nào quên được cái ngày mà bà ta đẩy tôi ra đường. và đây này .. ..- Giọng con bé nghẹn lại , nước mắt chảy ràn rụa trên má. Nó đưa tay vén chiếc áo ngủ lên khỏi đầu gối , đôi chân giả ốm yếu lòi ra ngoài - Một chiêc ... xe .. ..đã .. .. − Du ... Đan hiểu ra , nàng run rẩy bụm miệng con bé và ôm chầm lấy nó. Tâm hồn nhạy cảm của nàng bị xao động dữ dội. Nàng đã khóc thật nhiều để chia sẻ nỗi bất hạnh cho con bé và cả cho mình. Buổi sáng , Đan dậy sớm. Nàng ngạc nhiên khi thấy một bó hoa sao thủy để trên thành cửa sổ. Hẳn là của Du - Đan đoán - Nàng mỉm cười thấy lòng ấm lại. PHòng Đan ở được bài trí đơn giản. Ngoài một cái bàn làm việc và hai cái ghế ra , chỉ có một chiếc giường ngủ. Đan ra ngoài tim được một lon bia đã bị vứt đi , nàng rửa sạch và cắm hoa và đó. Mùi hương dìu dịu và màu tím của hoa làm căn phòng như sáng hơn , dễ chịu hơn. Rồi như sực nhớ ra nhiệm vụ của mình , Đan vội vàng thay quần áo và lên phòng làm việc. Dẫu sao Đan cũng không muốn bà Thẩm khó chịu về giờ giấc của nàng. Đan thu xếp mớ giấy tờ bừa bãi trên bàn. Chẳng hiểu sao bà Thẩm lại bắt nàng làm công việc bàn giấy này ? Bảy giờ hơn , Hạnh đến. Cô nàng mặc chiếc áo mày vàng đậm có vẽ hoa rất cầu kỳ. Thấy Đan đứng cạnh bàn làm việc của mình , Hạnh tỏ vẻ không hài lòng : − Cứ để yên đó cho tôi. Công việc của cô là ở trong kia. Giọng nói không mấy tình cảm pha chút ra lệnh của Hạnh làm Đan khó chịu. Nàng ngán ngẩm khi nghĩ rằng rồi đây nàng sẽ phải làm việc lâu dài với con người khó tính này. Trong khi đó Hạnh đi vào cuối phòng xoay năm cửa. Thì ra bên trong còn một phòng nữa : − Vào đây ! Đan bước theo Hạnh như một cái máy. Trước mặt Đan lúc này là một căn phòng tối mờ mờ với những khối giấy to xù chất đống. Đan chưa kịp hỏi nàng phải làm gì với đống giấy ấy thì Hạnh tiếp tục phán : − Buổi sáng hôm nay , cô sẽ làm công việc chọn tài liệu , xác định loại có giá trị vĩnh viễn , lâu dài , tạm thời , hết giá trị ...để bảo quản và tiêu huỷ. − Nhưng tôi làm gì đã học qua văn thư mà biết ? − Đó là việc của cô. Hạnh bỏ đi. Đan ức không chịu được. Nàng ngồi im không buồn đá động đến công viêc. − Có ai ở đây không ? - Có tiếng gõ cửa và một giọng nói khẽ khàng. Đan uể oải bước ra. Thấy nàng , Huy tươi cười hỏi : − Cô làm gì trong đó vậy ? − Không làm gì cả. - Đan nhún vai - Hay nói đúng hơn là tôi chẳng biết phải làm gì nữa. Tôi như con rối giữa đống giấy bừa bộn ấy. − Tôi hiểu. Nó đâu rồi ? − Cái gì đâu ? - Đan tròn mắt không hiểu. Trước đây có thời gian tôi đã làm qua công việc này. Biết đâu tôi có thể giúp cô. − Vậy à ? Nhưng như thế có làm phiền anh không ? − Bạn bè giúp nhau là chuyện bình thường có gì đâu. Vả lại , hôm nay là ngày nghỉ của tôi mà. − Anh Huy ơi ! Không hẹn mà cả Đan và Huy cùng quay lại. Hạnh trố mắt nhìn họ : − Cô tìm tôi có việc gì ? − Không cần nữa. Hạnh buông gọn rồi bỏ đi , thái độ đó làm Đan không khỏi ngạc nhiên : − Chị ấy làm sao , anh Huy ? − Tôi cũng không biết mà. Thôi , bỏ qua chuyện đó đi , giờ làm việc trước đã. Không chờ Đan đồng ý , Huy đi trước vào phòng. Anh giật mình khi nhìn thấy đống giấy tờ ngồn ngộn , có lẽ nó nhiều hơn so với sự tưởng tượng của anh. Nhưng rồi Huy cũng bắt tay vào việc , anh tháo từng cuộn dây một. − Anh Huy ới ..ời. Lại có tiếng gọi , không cần ra ngoài Huy cũng biết đó là ai. Anh hỏi vọng ra : − Có chuyện gì ? Thanh ùa vào như một cơn lốc : − Anh ở đây mà làm tôi tìm muốn hụt hơi. Bà chủ gọi kìa ông. − Ở đâu ? − Trước cổng. Huy phủi tay đứng dậy : − Đi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Thanh lắc đầu : − Anh đi đi , tôi ở lại giúp Đan. Huy nghiêng đầu cười : − Kịp lúc quá hả ? Huy đi rồi , Thanh nhìn một lượt khắp phòng như tìm kiếm gì đó. Chợt anh chàng đến kéo tấm ván ép dựa tường sang một bên và mở cửa sổ. Ánh sáng tràn vào làm Đan lóa mắt : − Anh hay thật ! Vậy mà tôi cứ ngỡ phòng này không có cửa sổ. Thanh cười , có một chút tự hào trong mắt : − Có gì đâu , tại tôi ở đây lâu nên biết. Đan ngồi xuống đi , tôi hướng dẫn cho nè. Cử chỉ tự nhiên của Thanh phá tan sự rụt rè vốn có trong Đan. Nàng ngoan ngoãn ngồi xuống như một cô học trò biết vâng lời : − Những người đến đây đều làm qua công việc này à ? − Không. Hình như chỉ có tôi và anh Huy thôi. Thành phần bị " đì " mà - Thanh giễu. Xong anh lấy ra từng tờ giấy một , hướng dẫn Đan sắp xếp theo loại. Chọn cái nào , bỏ cái nào. Công việc đan xen , lẫn lộn như một rừng cây lá nhì nhằng làm Đan phát ngán. Đã vậy bụi bặm từ những cuộn giấy cũ thi nhau bay ra khiến Đan nhảy mũi liên tục. Thấy vậy Thanh đưa cho Đan cái khăn tay của mình , cười : − Rồi sẽ quen thôi , bệnh nghề nghiệp mà. Khi cái mũi tạm ngưng hoành hành thì một bệnh khác lại nổi lên : Ngứa. Đan sờ vào đâu cũng thấy ngứa , càng gãi càng ngứa. Thanh cười lên : − " Dị ứng nấ mốc " đó Trời đất ! Hết bụi rồi đến nấm mốc. Đan phát cáu : − Còn bệnh gì nữa không ? − Còn chứ. Nếu Đan ngồi một mình với đống giấy cao thế này , bảo đảm sẽ mắc ngay chứng .. ..ngủ gật. Thanh cười , nụ cười của anh làm tan vẻ tĩnh mịch trong căn phòng ẩm thấp. Đan cũng cười , nàng không có lý gì để giận Thanh. − Nghỉ tay giải lao quý vị Ơi. Huy về tới , chiếc nón lười trai trên tay anh đựng đầy táo. Huy chọn vào trái ngon nhất đưa cho Đan. − Ăn thử đi , táo vườn ngọt lắm đo. Đan cười cám ơn , nàng chìa cho Thanh một trái. Thanh cắn miếng to vừa nhai vừ nói : − Chà ! Thơm nhang dữ nha. − Ủa ! Đan có nghe gì đâu ? Thanh cười lớn : − Đan chưa ăn làm sao nghe được. Cắn thử một miếng đi , bảo đảm sẽ được tận hưởng mùi trầm hương rất tuyệt. Huy lườm Thanh , rồi quay sang Đan giải thích : − Ý hắn muốn nói là " của chùa " đó mà. Đan vỡ lẽ , nàng cười cho sự ngây ngô của mình. Trong khi đó , Thanh vẫn tiếp tục châm chọc : − Kể ra có một cô nàng bán trái cây để ý cũng thú vị , hả anh Huy ? − Để ý hồi nào ? - Huy trừng mắt - Con nhỏ ở gần nhà chứ xa lạ gì đâu. − Ờ thì .." Nhà nàng ở cạnh nhà tôi , cách nhau mấy hàng ...táo tào xanh rờn. Hai người ..." Thanh cất giọng ồ ồ nghêu ngao hát. Đan che miệng quay đi , còn Huy thì dù hết sức cố gắng , nhưng anh cũng không thể không cười. − Hát nghe " ẹ " kinh khủng. − Hổng dám đâu. Giọng hát này đã từng được tuyển chọn đế minh hoa. cho phim đó chứ bộ , − Ủa ! Hồi nào , sao anh không biết vậy kìa ? Thanh hạ giọng : − Đây là bí mật đời tư , em đâu có tiết lộ với ai. Vả lại , nghe người ta nói còn trẻ mà nổi tiếng sớm rất dễ bị tổn thọ nên em giấu biệt chuyện này. Nay lỡ biết rồi , anh và Đan đừng nói với ai nha. − Được rồi. Nhưng anh phải cho biết là đã minh họa cho những phim nào chứ ? - Đan hỏi Thanh gãi đầu lúng túng : − Không được đâu ...khó nói lắm. − Sao lại khó ? bộ ... Huy bỏ lửng câu nói , cười cười. Thanh hiểu ý , vội đỏ mặt đính chính : − Ê ! Đừng có nghĩ quấy à nha. Người ta nói khó ở đây là tại vì ...tại vì ...phim này là phim ma. Ba tiếng cười trộn vào nhau rồi nhanh chóng loãng ra tan vào không khí , không ai bảo ai họ tiếp tục vào công việc còn đang dang dở. Lần này thì Đan bắt chuyện : − Anh Thanh có đầu óc tưởng phong phú , chắc ngày xưa anh học văn hay lắm hả ? Thanh cười bẽn lẽn. Biết nói với Đan thế nào đây ? Thời còn đi học , Thanh kỵ nhất là môn tập làm văn. Bài viết nào của anh cũng không bao giờ vượt qua con số bốn. Anh học văn chật vật , khó khăn như leo núi. Thế mà ..oái ăm thay , Thanh rất mê viết truyện ngắn. Với thể loại này , anh viết khá đạt , đến nỗi cô giáo dạy văn cũng phải ngạc nhiên. Còn bạn bè thì khỏi phải nói. Họ khen anh viết hay , dí dỏm , thâm chí có người còn đưa Thanh lên tận mây xanh. Họ bảo rằng anh có lối viết tửng tửng giống Nguyễn Nhật Ánh. Thật tình có lúc Thanh không hiểu nổi khả năng của mình nữa. − Anh Thanh nghĩ gì đó , sao không trả lời Đan ? − Học dốt , khó nói quá , phải không ? - Huy chọc Thanh cười cười : − Có lẽ vậy. − Anh không thích học văn à. − Thích chứ. Nhưng không hiểu sao bài làm cùa anh luôn bị điểm kém. Cô giáo nói anh không biết kết hợp giữa kiến thức và phương pháp làm bài. Đan gật gù : − Vậy hồi đó , anh mê tác giả nào nhất ? − Nguyễn Du. - Thanh đáp không cần suy nghĩ. − Thế giữa Kim Trọng , Thúc Sinh và Từ Hải trong truyện Kiều , anh thích " làm " nhân vật nào ? − Thúc Sinh. − Tại sao ? − Vì chỉ có Thúc Sinh mới được làm chồng Thúy Kiều. − Trời đất ! Huy lắc đầu hết ý. Đan đỏ mặt vì cười , còn Thanh thì vẫn dửng dưng như không có chuyện gì. Buổi chiều , Đan chờ đến hai giờ hơ , Du vẫn không đến. Có chuyện gì đây ? - Đan tự hỏi. Nàng khoá cửa và tìm đến chỗ con bé. Đó là một trong những phòng đẹp nhất ở dãy giữa. Đan tần ngần một lúc rồi quyết định gõ cửa : − Ai đó ? - Tiếng Du hỏi vọng ra. − Tôi đây. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| im lặng một lúc sau : − Cô vào đi ! Đan nhìn khắp một lượt. Hành động đầu tiên cùa nàng là đưa mắt để đánh giá đồ trang sức trong phòng. Góc trong cùng là chiếc tủ lớn đựng quần áo , cạnh dó là một chiếc bàn học được phủ bằng vải phủ ni lon trong. Vôi tường màu hồng nhạt.Trên mặt bàn có để một cái quạt điện và một chiếc điện thoại tự động. Trên tường là vài bức tranh mô phỏng đồng quê , Mắt Đan dừng lại thật lâu ở bức : Cô bé ngồi trên bãi cỏ với chùm bong bóng trên tay. Nét vẽ không có gì sắc sảo , nhưng không hiểu sao Đan thấy thích lạ. Nàng buột miệng : − Dễ thương quá ! Du mở to mắt : − Cô nói gì ạ ? Đan chỉ tay về phía các bức tranh : − Em vẽ phải không ? Đẹp lắm ! Mắt Du lung linh sáng rồi bỗng tối sầm : − Cô nói dối. Đan cảm thấy giận nhưng nàng cố gắng giữ vẻ mặt thản nhiên : − Theo em thì tôi nói dối để làm gì ? Bị hỏi lại bất ngờ , Du đâm lúng túng. Nó ngắc ngứ tìm câu trả lời : − Rất nhiều người đến đây nhìn thấy những bức tranh này , nhưng chẳng ai khen cả , chỉ có cô. Đúng là trẻ con. - Đan nghĩ. - Dẫu sao Du cũng là một cô bé thẳng thắn. Nó không thích che giấu dù biết rằng những ý nghĩ của mình có thể làm cho người khác phật lòng. − Em ngạc nhiên cũng đúng , vì mỗi người có một cái nhìn khác nhau , cô bé ạ. Tất nhiên những bức tranh kia chưa phải là tuyệt tác nhưng tôi thích nó vì không phải một cô bé nào bằng tuổi em cũng có thể làm được điều này. Du bối rối , nó xúc động vì lần đầu tiên nhân đựợc lời khen chân tình : − Cô có nói quá chăng ? − Không đâu , cô nói thật đó. - Đan đổi cách xưng hô thân mật , nàng muốn thu ngắn khoảng cách giữa mình và Du. Ngay từ đầu khi gặp em , cô đã nghĩ Du là một cô bé thông minh vì có nhiều khả năng thiên phú. Hy vọng điều linh cảm đó không sai. − Nhưng em đã bỏ rồi , bỏ tất cả. Em không thích vẽ nữa. − Tại sao ? − Tại sao ư ? Tại vì nhừng người xung quanh chẳng hiểu em cả. Họ cho em vật chất , bố thí một chút tình cảm thương hại và cho như thế là quá đủ nhưng em không cần những thứ đó. Không cần. Du khóc. Đan ngồi im nghe tim mình nhoi nhói. Hơn ai hết , Đan hiểu tâm trạng Du. Ở con bé có cái gì đó rất giống nàng. Đã có lúc Đan sống cách biệt với mọi người , bè bạn để trốn vào cái thế giới bé nhỏ của mình , nhưng không phải vì đôi chân tàn tật mà vì mặc cảm bị bỏ rơi. Đan hết hẳn hồn nhiên , nhưng vẫn ước ao. " Ước vì sao hạnh phúc nào đó rơi xuống và chiếu sáng tổ ấm của nàng". Có một lần , bà Hiền chợt hỏi : − Đan ! Sao mẹ chẳng khi nào thấy bạn bè chơi với con ? − Nhưng ở lớp , con vui lắm mẹ à. Đó là câu nói đầu tiên cua Đan. Đan tiếp tục giữ cho mình bao nhiêu bí mật. Những bí mật khiến Đan biết xa lánh mọi người để yêu mẹ thật nhiều. Đan gắng học , gắn vẽ. Đan vẽ hình mẹ , hình chị Linh đầy nhật ký. Ông Hiền mờ nhạt bao nhiêu trong trí tưởng tượng của nàng. Ngày ấy , Đan cũng chép đủ thứ danh ngôn , lại còn tin rằng mình sẽ gặp nhiều bi kịch. Mới mười bảy tuổi mà Đan đã vẽ nỗi khổ của mình một cách dễ dàng. Giờ nghĩ lại , Đan còn thấy sợ hãi những ngày tháng đã qua. Du thôi khóc , mắt con bé vẫn to tròn nhưng không còn sáng nữa. Đôi mắt Du hiện rõ tuyệt vọng , chán chường. Hình như tất cả mơ ước và niềm tin của em đã ra đi. Đan muốn giúp Du nhiều và một ý định chợt nảy ra. − Du ! Em muốn nghe cô kể chuyện không ? Du gật đầu nhè nhẹ. Đan bắt đầu kể : − Ở một trường tiểu học , vào giờ chơi , tất cả đều ồn ào náo nhiệt. Ngoài sân chơi , một cô bé dễ thương đang ngồi nhìn các bạn với ánh mắt thèm muốn. Cô bé ngồi ủ rũ bên cạnh đôi nạnh gỗ. Cô giáo đến bên em và ngồi xuống : − Tử Hà ! Con đang nghĩ gì vậy ? Em nhìn cô và nói : − Dạ , con muốn ra chơi với các bạn , còn muốn leo lên cây trứng cá ở góc sân kia. Bạn con nói rằng leo lên cây , dựa mình vào cành và gối tay dưới đầu là con sẽ thấy nắng nhảy múa. Mà nắng nhiều màu lắm cô ơi. Gió thổi vòm lá rung rinh và nắng bắt đầu nhảy múa. Khoảng trời ấy tuyệt đẹp , phải không cô ? Cô giáo nhìn , vuốt nhẹ mái tóc em đang bay loà xoà trong gió. Cô nói với em : − Tử Hà ! Khung trời qua kẽ lá không dành cho con. Nó là của bạn con , vì con không thể leo lên cây được. Con hiểu không ? Cô đứng dậy , đi tới bàn viết. Cô mang đến cho Tử Hà giấy và viết màu. Cô đưa cho em , bảo : − Tử Hà ! Con hãy vẽ những gì con nghĩ đi. Con sẽ tìm thấy một khoảng trời khác , một khoảng trời cua con , chỉ dành cho con thôi. Em ngước đôi mắt bồ câu nhìn cô và em vẽ. Nhiều tuần sau , trường tổ chức cuộc thi vẽ và Tử Hà đạt giải nhất. Em đã vẽ mốt cây trứng cá xanh , bên cạnh đó là đôi nạng gỗ và một cô bé đang hết sức mình trèo lên cây. Tay cô bé bị xước , tóc cô bé rối bời , nhưng cô đã chạm chân đến chạc ba cây trứng cá. Tử Hà đặt tên cho bức tranh của mình là " Bay lền ước mơ ". Không gian đọng lại. Có một chút ánh sáng long lanh trong đôi mắt của Du. Đan im lặng theo dõi từng thay đổi nhỏ trên gương mặt con bé. Mắt Du ướt , nó nói với Đan lời cảm ơn rất khẽ : − Cô Đan ! Em hiểu rồi. Cảm ơn cô đã làm sống lại niềm tin trong em. Em sẽ nhớ mãi bài học hôm nay. Nói xong Du cười. Nụ cười làm gương mặt cô bé rạng rỡ một cách đáng yêu. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Hạnh nguyện của người tu - Thích Minh Thành (Video) | hien nhan | Tàng Kinh Các | 0 | 04-22-2009 09:25 PM |
| Cầu Nguyện Và Thực Tập - TT Thích Minh Hiếu (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 10-17-2008 01:45 PM |
| Cầu Nguyện Là Một Quan Điểm - TT Thích Minh Hiếu (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 10-17-2008 01:34 PM |
| Tích Cực Trong Cầu Nguyện - TT Thích Minh Hiếu (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 05-23-2008 06:32 PM |
| Hạnh Nguyên Địa Tạng - TT Thích Minh Hiếu (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 05-23-2008 06:24 PM |







Linear Mode
