Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Truyện tiểu thuyết
Reload this Page Hoa Hồng Khóc Trong Đêm - Quỳnh Dao
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#1 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 10 Times in 10 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=



Truyện này của Quỳnh Dao tương đối ngắn Để ráng type lên trước. Còn mí truyện kia của QD dài quá ...... xin thua ....... vì hỏng cóa hứng thú đọc truyện buồn nên chưa đọc hết. Nếu bà con đọc truyện này rồi thì cho Út biết, Út khỏi type tiếp nhé.






Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#2 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 10 Times in 10 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=

CHƯƠNG 1




Đó là một buổi chiều cuối tháng tư, chiến tranh đã đi đến hồi ác liệt. Cái lạnh của mùa đông vẫn còn rơi rớt đâu đây. Phố xá trong những ngày này thật tấp nập, nhất là vào buổi chiều. Con người sau một ngày căng thẳng nơi nhà máy, công sở, trường học, bắt đầu tìm thấy những giây phút nhàn rỗi trên những quán cà phê dọc các con phố hoặc hối hả ra chợ mua thức ăn về nhà cho gia đình. Con lộ Hoà Bình là con phố nhộn nhịp nhất, lớn nhất, đông đảo nhất ở đây.

Trong dòng người xuôi ngược kia, người ta thấy có ba cô nữ sinh viên trong những chiếc áo dân tộc trông thon thả tay ôm cặp đang sánh vai nhau bước trên hè phố. Ba cô đều rất đẹp. Khuôn mặt gần giống nhau. Tuổi tác xấp xỉ. Làn da trắng, mũi dọc dừa, môi trái tim, mắt to. Chỉ có cô gái đi giữa là mang kiếng trắng. Ba cô đều có vẻ trang nghiêm bước, mắt hướng thẳng về phía trước. Cái trang nghiêm bất khả xâm phạm, khiến người muốn làm quen cũng ngại mở lời.

Có một đám thanh niên ngồi ở quán cà phê lề đường gần đấy. Hình như họ cũng là sinh viên thì phải. Trước mặt mỗi người là một tách cà phê nóng. Họ đang nói chuyện thời sự, chuyện học hành, gia đình ... Trông thấy ba cô gái bước tới, câu chuyện đột ngột ngưng lại. Một anh chàng có khuôn mặt gầy gầy nói:

- Ồ đẹp quá!

Anh chàng đeo kiếng cận nhún vai:

- Coi chừng đấy. Những cánh hoa đầy gai.

Anh gầy ngạc nhiên:

- Cánh hoa đầy gai? Ai đấy?

- Thì ba đóa hoa mà anh vừa đề cập đến.

- Có phải anh định nói ba cô gái vừa bước tới đấy chăng?

- Đúng vậy. -- Anh cận thị hớp một hớp cà phê nói -- Anh không biết ba cô gái ấy à?

- Không biết.

- Những con người nổi tiếng như vậy mà không biết. -- Một anh chàng ngồi gần đấy chen vào.

- Có lẽ cậu mới đến đây phải không?

- Sao anh biết?

- Vì nếu anh là sinh viên ở trường Đại học này lêu một chút hẳn anh đã biết ba đóa hoa họ Chương kia.

- Nhưng biết để làm gì chứ?

- Ồ lạ chưa? Hoa đẹp ai lại không thích hái. Người đẹp thì thích ngắm. Đấy là chuyện rất bình thường ở đời. -- Gã sinh viên cận thí nói -- Cậu biết không, ba đóa hoa kia là trung tâm điểm của bao nhiêu mơ ước của sinh viên phái nam ở Trùng Khánh này. Nhưng không phải là dễ rớ tới đâu nhé!

- Ghê vậy à?

- Vâng, cô cả là một đoá hoa sen, đẹp dịu dàng, thơm ngát mọc giữa ao sâu, muốn hái được hoa thì phải chịu khó nhảy xuống hồ. Chưa hái được hoa nhiều khi đã chết ngộp. Còn đóa hoa thứ hai là một cánh hoa gòn ta, đẹp thoát tục, nhưng lại mọc ở tận cành cao, chót vót trên cành cao đấy, khó mà với tới. Còn cánh hoa thứ ba là một đoá hoa hồng. Vừa tươi, vừa đẹp, vừa thơm, nhưng tội cái gai nhiều quá. Vừa chạm vào đã thấy nhức nhối ... Kết quả là chẳng ai dám rớ vào.

- Cậu nói nghe hay quá. -- Anh mặt gầy như bị kích thích. -- Thế cả ba cô đó tên là gì?

- Muốn thử thời vận sao lại hỏi tên? -- Gã cận thị nói -- Vậy thì phải chuẩn bị tư thế đi nhé. Cô chị lớn tên là Chương Niệm Kỳ, sinh viên năm thứ ba ban Lịch sử. Cô kế tên Chương Niệm Du, sinh viên năm thứ ba Vật Lý, còn cô út tên là Chương Niệm Thắm, sinh viên năm thứ nhất ban Ngoại ngữ.

- Sao cậu lại rành quá như vậy?

- Ở đây ai cũng biết rõ điều đó, đâu phải chỉ một mình tôi?

Anh gầy gầy có vẻ trầm ngâm:

- Ồ, nghe anh nói có thể đó là sự thật. Nhưng mà tôi không tin là ... lại khó như vậy ... Họ dù gì cũng là phái nữ ... Mà phái nữ là phái yếu ... Cũng là con người .... Chớ đâu có phải gỗ đá đâu mà không biết rung động.

- Thì cậu cứ thử đi sẽ biết. -- Gã cận thị nói -- Xem thử có húc đầu vào đá không?

Anh chàng ngồi bàn bên quay sang:

- Không ai phủ nhận chuyện họ vẫn là đàn bà con gái. Có điều họ khác với những người con gái bình thường khác. Họ học giỏi, lại biết mình đẹp, nên cao ngạo khinh thường mọi thứ .... Họ giống như những áng mây trời bay trên cao ... Mà lũ chúng ta không với tới được.

Anh mặt gầy lắc đầu:

- Mây gì thì mây cũng có tình cảm. Tôi không tin là họ lang thang mãi trên cao mà không bị ai bắt giữ.

Anh ngồi bên cạnh có vẻ tán đồng:

- Tôi cũng nghĩ như anh vậy. Có thể hiện tại thì như thế, nhưng trong tương lai, khi cú sét ái tình hay gặp được một đối tượng ưng ý có khi lại phải quỳ lạy van xin. Cái lúc mà hoa cần người, người lại không cần hoa thì sao? Chuyện đó làm sao biết được.

- Có nghĩa là anh định nói ... Ham làm cao có ngày trời trả báo thì biết, phải không?

Rồi ba người cười xòa.

Lời bàn tán của họ không phải là không lọt vào tai ba cô gái. Nhưng họ tỏ ra rất tỉnh. Ôm chồng vở trên tay, họ chậm rãi bước tới. Mặc lời xì xào. Chẳng mấy chốc họ đã hòa lẫn trong đám đông.

Mặt trời như quả cầu đỏ lặn xuống núi, bóng tối bắt đầu tràn lan. Đèn đường bật cháy. Gió đêm lạnh làm những chiếc lá vàng rơi vãi trên đường. Một ngày đang trôi đi.





Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#3 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 10 Times in 10 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=

CHƯƠNG 2




Ba chị em về đến nhà.

Niệm Thắm vừa bấm chuông cửa, vừa gọi:

- Vú Châu ơi, vú Châu mở cửa.

Chỉ một lúc sau một người đàn bà trên bốn mươi tuổi từ trong nhà bước vội ra sân, mở cổng. Bà có khuôn mặt phúc hậu và an phận, mái tóc lấm tấm muối tiêu. Bà nhìn ba chị em với nụ cười.

- Hôm nay ba cô về hơi trễ.

- Dạ, tại hôm nay bận thi. -- Thắm nói, rồi với giọng nũng nịu tiếp. -- Cơm chín chưa vú? Con đói quá.

- Ồ, cơm canh xong cả rồi. -- Vú Châu đáp -- Các cô vào nhà thay áo xong là có cơm ăn ngay.

- Ồ, tuyệt quá! -- Thắm xuýt xoa -- Thế mẹ con ở nhà đang làm gì thế vú?

- Bà đang vẽ. -- Vú Châu nói -- Bà hôm nay làm việc rất hăng say. Vẽ từ trưa tới giờ vẫn chưa nghỉ. Thấy vậy nên tôi cũng không dám quấy rầy...

Niệm Du liếc nhanh người vú già, rồi quay sang cô chị cả - Niệm Kỳ.

- Đấy chị thấy không. Mẹ đã lớn tuổi như vậy mà vẫn say mê công việc không ngừng nghỉ. Em mong rằng em sẽ có thể đứng vững trên đường đời mà không phải lệ thuộc vào ai cả.

Niệm Kỳ gật đầu:

- Chị cũng mong như vậy.

Niệm Thắm cũng chen vào:

- Mấy chị siêng như vậy còn chưa đủ sao? Nhất là chị Du, em thấy hết học ở lớp là chị vùi đầu vào thư viện, về nhà tiếp tục học tiếp. Coi chừng đấy, chị đã cận mà còn tăng độ nữa thì nguy lắm đó.

- Tăng độ thì cũng không có gì sợ. -- Du đáp -- Chị không cần phải đẹp bề ngoài. Đẹp mà ích lợi gì khi cái đầu lại trống rỗng? Chị thấy sống trên đời phải có kiến thức. Càng biết nhiều càng tốt. Nói thật em nghe nhé. Chị là con người thật nhiều tham vọng. Chị có một hoài bão lớn là phải làm sao hơn người. Nhất là hơn cái bọn đàn ông. Chị muốn để cho họ thấy là đàn bà con gái chúng ta, không chỉ biết chuyên thêu thùa bếp núc, chỉ đứng sau lưng người đàn ông, núp bóng họ, chỉ biết sinh con đẻ cái để họ có người nối dõi. Trái lại phụ nữ không thua kém họ. Có khi còn hơn hẳn họ.... Vì vậy ... Chỉ có một cách tốt nhất để đạt được điều đó là phải học ... Có đủ trình độ sẽ phát minh, sẽ làm một cái gì để rạng danh phái nữ ... Chị nghĩ như vậy không những ta hãnh diện mà còn khiến mẹ vui lòng ... Mẹ sẽ sung sướng ....

- Chị rõ là một con người có ý chí vĩ đại. -- Thắm nói rồi đùa. -- Có nghĩa là chị định đoạt giải thưởng Nobel ư?

- Nếu điều đó thực hiện được thì cũng nên thực hiện. -- Du nói -- Mà chị nghĩ chuyện đó hẳn cũng không khó lắm đâu nếu ta có ý chí, kiên nhẫn. Chị cũng đang thực hiện hoài bão đó đây ... bằng cách học. Học bao giờ cũng quan trọng, nó mang đến cho ta mọi kiến thức từ khoa học đến xã hội ... Mang cả kinh nghiệm sống làm hành trang vào đời ... Con người chỉ tiến để hoàn chỉnh trên mọi phương diện, nếu có học ... mới có được một cuộc sống vững vàng ở mai sau.

- Hèn gì em thấy lúc nào chị cũng mải lo học ... -- Thắm thở dài nói. -- Em có cảm tưởng như chị sợ không có đủ thời gian để học đấy.

- Đúng, em nói đúng. -- Niệm Du nói -- Em biết không, càng đọc nhiều, chị như bước vào một thế giới đa dạng nhiều cửa, mở cánh cửa này ra xong lại thấy cánh cửa khác và cư thế chị như lọt vào mê hồn trận... Ngoài việc học chị không còn mê một thứ gì nữa, tiếc là thời gian quá ít. Nhiều lúc chị thấy cuộc đời quá ngắn ngủi không đủ để mà học. {lolz có người siêu hơn mình gòi man kaka}

Chương Niệm Kỳ cũng tán đồng:

- Cuộc đời thì có giới hạn mà việc học lại không biên cương. Học hoài học mãi vẫn chưa hết, vì vậy ta không nên bỏ dở một giờ, một phút. Không nên xao lãng mà sau này hối hận.

- Đúng như vậy. -- Du nói.

Thắm nhìn hai chị rồi lắc đầu.

- Sao hai chị có quan điểm giống mẹ vậy? Chắc chắn sau này hai chị sẽ giống mẹ, rồi sẽ thành công!

- Thế còn em? Em không giống à? -- Du hỏi.

Thắm chỉ cười. Cả ba chị em bước vào nhà. Ngôi nhà không lớn lắm, tổng cộng có sáu phòng. Ba phòng dành cho ba chị em. Một phòng khách, một phòng của mẹ và một phòng của vú Châu. Cả nhà chỉ toàn là phái nữ nên rất ngăn nắp và sạch sẽ. Ba chị em vào nhà là đổ ngay đến phòng của mẹ.

Bà Chương chỉ khoảng trên dưới bốn mươi. Con người nghiêm khắc nên có vẻ già trước tuổi, có đôi mắt rất bén, có đuôi. Chứng tỏ lúc còn trẻ đôi mắt kia cũng đã từng làm điên đảo bao nhiêu người. Bà còn có chiếc mũi cao, cằm nhọn. Khuôn mặt của người đàn bà cương nghị và mẫn cán. Bà đang ngồi trước giá vẽ. Nhìn thấy đám con gái bước vào, bà ngẩng đầu lên:

- Tụi con nói gì ồn ào ngoài cổng thế?

Thắm lanh lẹ:

- Dạ nói chuyện học hành, chuyện tương lai, chuyện giải thưởng Nobel của mẹ.

- À! -- Bà nhìn Thắm. -- Mẹ thấy thì hai chị Kỳ và Du của con đều chững chạc siêng năng, có mình con là hơi trẻ con một chút. Con cần phải bắt chước hai chị nhiều hơn nữa mới được.

Thắm nhìn mẹ.

- Nhưng mà trẻ con thì có gì xấu đâu hở mẹ? Con thích được là trẻ con mãi thôi.

- Điều đó cũng tốt thôi, mẹ chỉ sợ con nhẹ dạ.

Niệm Kỳ bước tới cạnh mẹ ngắm bức tranh hỏi:

- Mẹ vẽ chân dung ai mà xấu dữ vậy?

- Khuôn mặt đàn ông.

Bà Chương trả lời gọn. Niệm Du và Thắm cũng bước đến.

- Khuôn mặt đàn ông. Ai thế?

- Đàn ông nói chung ấy mà. -- Bà Chương nói -- Đó là những con người không có trái tim, hay thay đổi, bạc bẽo, phản bội.

Chương Niệm Kỳ thắc mắc:

- Người trong tranh có khuôn mặt quen quá, hay là ...

Thắm chợt reo lên:

- Ồ, em biết rồi, mẹ vẽ cha đấy.

Bà Chương quắc mắt:

- Cha nào? Ai là cha của mày?

Thắm chợt ấp úng:

- Con muốn nói là ... Mẹ vẽ người đàn ông bạc bẽo, đã bỏ rơi cả bốn mẹ con ta ...

- Một người đàn ông tồi! -- Bà Chương nói và đưa mắt nghiêm khắc nhìn cả ba cô con gái -- Các con cần phải nhớ rõ một điều: Các con không hề có cha. Nghe không? Các con đã được một tay mẹ nuôi nấng nên người. Mẹ là ta và cha cũng là ta.

Niệm Du vội nói:

- Vâng, chúng con biết, mẹ hãy yên tâm. Chúng con sẽ không bao giờ quên công ơn và nỗi đau của mẹ.

Khuôn mặt của bà Chương tỏ ra bớt căng hơn. Bà nhìn ba đứa con gái với ánh mắt âu yếm. Đặt bút vẽ xuống, bà nói. Giọng nói như vọng lại từ một nơi xa xăm nào đó.

- Các con đừng quên rằng, lũ đàn ông trên đời này, không hề có một người tốt, không hề đáng tin. Họ chỉ xem đàn bà con gái chúng ta như những món đồ chơi.... Các con hãy trông gương của mẹ đấy và đừng bao giờ đi vào vết chân của mẹ. Đừng bao giờ tin đàn ông. Họ là những kẻ hay sử dụng lời đường mật, họ là những con quỷ đội lốt người. Lúc nào cũng mang một mặt nạ hiền lành quân tử, đôi khi làm ra vẻ như đau khổ. Nhưng coi chừng, khi họ nói yêu ta, họ giả vờ như si, như dại, như thiếu ta là cuộc đời họ không còn lẽ sống. Coi chừng đấy, hoàn toàn là những thủ đoạn giả dối. Đàn ông chỉ toàn là lũ quỷ. Bao giờ họ chiếm đoạt được ta, họ đã chinh phục được ta, trưng giỡn, đùa cợt chán chê, bấy giờ họ mới để lộ bộ mặt thật của họ, họ sẽ phụ rẫy một cách lạnh lùng, tàn nhẫn. Không nghĩ tới ân tình. Các con bây giờ đã trưởng thành, đã nên người. Với sắc đẹp này ... các con đang là mục tiêu săn đuổi của bọn chúng. Hãy nhớ, lúc nào cũng phải cảnh giác, sáng suốt suy nghĩ. Đừng mắc bẫy bọn chúng.

- Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi. -- Thắm nói -- Ai mà rớ đến con sẽ biết tay con ngay. Con sẽ làm cho mất mặt liền lúc đó.

Niệm Du thì nói:

- Với lũ đàn ông ư? Con có thì giờ rảnh đâu để nhìn đến mặt họ? Thì giờ tập trung vào việc học còn không đủ nữa là ...

Niệm Kỳ làm bà Chương yên tâm hơn.

- Mẹ biết không? Tay nào mà định chạm đến bọn con là như húc đầu vào đá. Đâu phải chưa bật ra, chúng con có rất nhiều cách làm cho họ nản, họ nhục, họ phải tự ý rút lui. Bây giờ ở trong trường đại học, ai cũng biết, nên chẳng ai dám kiếm chuyện với chúng con nữa.

- Thế thì tốt. -- Bà Chương gật gù. -- Mẹ tin là các con của mẹ đủ thông minh, lại chăm học. Tụi con phải cố gắng lo học đi. Phải nhớ là phải biết dựa vào chính mình để tạo nên sự nghiệp, để có một cuộc sống vững vàng. Tuyệt đối không nghe lời đàn ông. Đừng tin họ. Các con phải hứa với mẹ là không nghĩ đến chuyện yêu đương, lấy chồng. Con gái đàn bà thời nay ngang hàng với đàn ông con trai. Họ làm được ta làm được. Mẹ nhắc lại, lũ đàn ông chỉ là một bọn người ích kỷ, độc ác, vô lương tâm và xảo quyệt như ... quỷ sứ!

- Chúng con nhớ và xin hứa!

Ba cô gái đồng thanh hứa với mẹ.

Không khí trong phòng đơn điệu và căng thẳng. Bóng tối từ ngoài cửa sổ lùa vào. Cơm nước đã dọn xong, vú Châu vào mời cả nhà ra dùng cơm. Câu chuyện căng thẳng kia được tạm gác lại.













Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#4 (permalink))
Old
LittleMissLe LittleMissLe is offline
Member
Rep Power: 0
LittleMissLe is on a distinguished road
 
Posts: 40
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Jan 2007
sis uiiiiiii.. truyện này LMiss có xẵng rồi đó .... Nó có tên gọi là "Ba Đoá Hoa"

có cần em đem lên để sis khỏi tốn cống gõ 0 ???
Reply With Quote
(#5 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 10 Times in 10 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=
Úiiiiiiiiii dzị thì cám ơn LM trước

Dzị để TB type cái tr. kia nha. Thanks sis!



Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#6 (permalink))
Old
LittleMissLe LittleMissLe is offline
Member
Rep Power: 0
LittleMissLe is on a distinguished road
 
Posts: 40
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Jan 2007
hmm... siss uiiiiiiiiii.... cái mà em có là a different translation ... ng` dịch khác cái khúc của sis post .... dzị có được hông hả ???

khúc sis ngưng là khúc này nè, nhưng mà em có khúc truyện dịch khác ...

siss đọc thử coi được 0 rồi để em post tiếp:

-----
Chương Niệm Kỳ bỗng sực hiểu ra nói:
- à, mẹ vẽ cha, hèn chi con cảm thấy khuôn mặt quen quen!
- Hừ, chả - Lão Thái Thái cau giọng - Ai là cha mi?

Chương Niêm Kỳ ấp úng:
- Con... nói mẹ vẽ đó chính là người đàn ông vô lương tâm! Người đàn ông vô lương tâm đã ruồng bỏ mẹ con mình bốn người!
- Phải.

Bà nói mà nghiêm mặt ngó ba đứa con:
- Nhớ đấy! các con không có cha! các con do một tay mẹ nuôi nấng, dạy dỗ và cho ăn học. Mẹ các con là ta! Cha các con cũng là ta!
- Đúng đó mẹ - Niệm Du nói. Mẹ mẹ yên tâm đi, chúng con quyết không phụ mẹ.

Gương mặt Chương lão thái thái trở nên hiền hòa. âu yếm đưa ánh mắt nhìn ba đứa con gái, bà buông cọ vẽ và ngồi xuống ghế. Thương cảm và khẩn thiết nói:
- Đừng quên, đàn ông trên đời này, không có ai đáng trông cậy cả, không có tên nào không xem đàn bà con gái là trò chơi. Ba con của mẹ đừng bao giờ bước theo lớp bụi sau lưng mẹ! Đừng lý tới đàn ông, đừng tin theo lời dụ ngọt xảo trá của họ, đừng xiêu lòng với bộ mặt gạt gẫm giả vờ của họ! Nhớ đấy, họ nói yêu con, truớc mặt con họ vờ điên vờ chết, đều là thủ đoạn, để con lọt vào vòng tay họ! Đàn ông toàn là một lũ quỷ yêu! Chờ khi thỏa mãn trò chơi rồi, chúng sẽ vứt bỏ con một cách vô tình nghĩa!... Các con đều đã lớn, trẻ đẹp, giờ đã thành mồi săn của bọn đàn ông, các con nhớ đấy, phải cảnh giác, phải lý trí, chớ mắc bẫy lũ đàn ông xấu xa.

- Mẹ, mẹ hãy yên lòng - Chương Niêm Sâm nói - Ai dám chuốc vào con, con sẽ cho họ bẽ mặt cho mà xem!

Chương Niệm Du tiếp lời:
- Bọn con trai, con chưa hề ngó thẳng mặt họ bao giờ. Thời gian của con để đọc sách học hành còn chưa kịp thay.

Chương Niệm Kỳ xen lời:
- Người mà có ý nghĩ chọc ghẹo chúng con mới là ngớ ngẩn. Chúng con có cách dứt khoát với họ. Hiện tại, không ai dám chọc ghẹo chúng con, họ tự biết là chúng con không dễ rớ vào.

- Tốt!

Bà gật dầu cười:

- Mẹ tin các con, các con đều rất sáng suốt. Đi học hành đi, hãy dựa vào mình, đừng dựa vào đàn ông! Mãi mãi đừng yêu, đừng lấy chồng, hãy làm một cô gái mới của thời đại mới. Đàn ông đều là một lũ chỉ biết cái lợi riêng cho mình, đáng sợ nhất, quỷ quái ác độc nhất.

o0o
Reply With Quote
(#7 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 10 Times in 10 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=
oOohh ........ tb nghĩ chắc hỏng sao đâu sis ui

Ya ... cuốn của tb cóa là cái cover tb post ở trên đó ......... do Liêu Quốc Nhĩ dịch Nhưng mà nó cũng là 1 truyện thui ......... nếu sis coá rảnh thì post típ hén Thank you sis!

Chương Niệm Sâm >>> là Chương Niệm Thắm phải hôn sis?



Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#8 (permalink))
Old
LittleMissLe LittleMissLe is offline
Member
Rep Power: 0
LittleMissLe is on a distinguished road
 
Posts: 40
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Jan 2007
Sương mù giăng bủa mờ mịt khắp nơi dày đặc đến không tan nổi.

Chương Niệm Kỳ hối hả hướng về cổng trường, nàng sợ nhất là gặp phải khí trời đầy sương mù như thế này. trên đường, xe cộ lăn bánh chậm chạp, người cách nhau ba thước nhìn không rõ nhau. Thật là không dễ gì đến trường, đương nhiên là đã trễ. Trường học ở gò Sa Bình, cách nhà một con đường lớn, nếu ngồi xe buýt thì thật là phiền. Bước vô cổng trường, nàng sải bước đi nhanh, chợt đụng phải một người làm sách vở rơi xuống, nàng khựng bước dừng lại. Trước mặt nàng là một người đang đứng trong làn mù, hơi thẳng thốt, hơi bàng hoàng ngó nhìn nàng. Chàng ta nói:

- Niệm Kỳ, thì ra cô!

- Anh đi sao kỳ lạ vậy.

Chương Niêm Kỳ nói, thiệt ra nàng biết ấy là do lỗi ở mình nhiều hơn. Chàng trai chau mày nhìn nàng hình như cười mà không phải cười. Nàng cảm thấy đôi mắt kia cũng mông lung như màn mù mà lòng xao xuyến không an. Chàng hơi cao gầy, mắt mày thanh tú, mặc chiếc áo vải lam, dáng vẻ ung dung thanh thản. Chàng là Dương âm , năm thứ tư ban Quốc Văn. Nàng biết chàng vì chàng từng viết thi phú đăng trên tờ bích báo khiến nàng ngưỡng mộ tài khí của chàng. Nhưng về phương diện khác của chàng, nàng chẳng có chút gì hứng thú, bình thường gặp mặt chỉ gật đầu chào mà thôi.

Dương âm chậm rãi nói:

- Tôi đâu có đi trên đường, tôi đang đứng ở đây nhìn sương mù kia mà.

- Thế thì anh không nên đứng chỗ đường người qua lại như vậy.

- Nhưng,

Dương âm nhìn nàng lại chau mày và không khỏi nhếch cười.

- Tôi nghĩ rằng chỗ này không phải là con đường đi!

Nàng ngó dáo dác, có thể không phải chăng? ở đây là dưới tàng cây trước phòng học, mọi người đều nghỉ ngơi dưới tàng cây này. Nàng nhìn chàng mà bất giác nhoe?n miệng cười. Dương âm cũng cười. Nàng cúi người nhặt sách vở rơi, chàng cũng khom người nhặt giúp nàng. Sách vở nhặt xong, chàng trao cho nàng, nàng tiếp mà không khỏi nhìn chàng. Nụ cười trên môi đã mất, trong ánh mắt chàng có một thứ mơ màng, khiến nàng rung động. Họ ngó nhìn nhau chừng 4-5 giây nàng mới vụt cúi đầu, sắp xếp sách vở ngay ngắn, đứng lên vàvội vàng nói một tiếng:

- Cám ơn anh nhé!

Đoạn quay người bỏ đi như trốn chạy. Được một khoảng xa nàng lại ngoái đầu, trong màn mù nàng vẫn có thể nhìn thấy bóng chàng lêu khêu trong sương mù mơ hồ mông lung. Nàng đứng lại, đưa tay đặt lên qua? tim trong lồng ngực đang nhảy thình thịch.

- Hôm nay mình gặp tà ma rồi - Nàng nghĩ vậy, và cất bước đi về phiá trước.

Buổi xế chiều hôm sau, sau khi hết giờ học, nàng một mình ra khỏi cổng trường. Bữa nay Niệm Du và Niệm Sâm đều không có giờ học, nàng cũng chỉ có một tiết nên thời gian còn sớm, mặt trời vẫn còn chiếu rọi trên cổng trường. Nàng vừa ra khỏi cổng thì anh chàng áo vải lam đã bước tới chận đường. Nàng ngước đầu, liền bắt gặp cặp mắt ra chiều tự lự của Dương âm Nàng cảm thấy trong lòng hồi hộp, tức thì nàng cúi mặt:

- Anh làm gì vậy?

Nàng hỏi có vẻ hậm hực.

Chàng nhìn nàng hơi ngạc nhiên.

- Mời cô ra quán ngồi uống nước được chăng?

Chàng hỏi với thái độ rất tự nhiên.

- Không thích!

Nàng lạnh lùng đáp và vượt qua Dương âm , ngửng đầu đi về phiá trước. Mới đi được mấy bước, Dương âm đã đuổi theo chân, bước trước mặt nàng.

- Gấp gáp chi! - Chàng nói và chăm chăm nhìn nàng - Tôi có lỗi với cô phải không?

Chàng hơi với giọng rắn rỏi của một người bị chạm tự ái.

- Không có - nàng tỉnh bơ nói - Nàng đã tìm sai đối tượng rồi.

Nàng lại muốn bước đi, nhưng chàng đứng án như hòn núi không nhúc nhích, mắt chàng đăm đăm nhìn nàng.

- Thật chăng? - Chương tiểu thử - Chàng nói - Có điều tôi muốn nói với cô, tôi không có ác ý, xin cô chớ làm cao như vậy, mà cũng chớ hạ thấp người. Nào mời cô! Tiểu thư!

Chàng xoay người, sải bước đi vô trường. Nàng lại thừ người, đứng một hồi lâu.

Ngày thứ ba, nàng gặp lại Dương âm ở trong trường, mới từ xa nàng đã lách tránh. Không chào hỏi, không gật đầu. Nàng cảm thấy không biết nói gì, cảm giác hình như đã mất.

Ngày thứ tư, cả ngày không gặp Dương âm, hình như có gì hơi khác lạ, một ngày phiền muộn, đáng ghét khó chịu.

Tối nay, Niệm Kỳ vô phòng Niệm Dụ Niệm Du đang vùi đầu trong đống sách vở loay hoay đang viết. Niệm Kỳ lặng lẽ đứng một hồi lâu mới lên tiếng:

- Niệm Du!

- Gì thế?

Niệm Du hỏi mà không ngước lên. Trên quyển sách nàng dùng bút đỏ gạch một đường. Chương Niệm Kỳ đợi nàng gạch xong, mới hỏi:

- Nghỉ viết đi, mình đi xem phim, chịu không?

- Bậy nè - Niệm Du nói mà vẫn trầm ngâm nhìn quyển sách, bỗng dưng lắc đầu.

- Không có thời giờ tham khảo, ngày mai còn phải đến thư viện mượn hai quyển sách nữa kia.

Niệm Kỳ không vui:

- Học riết mà khùng!

Niệm Du nói:

- Chị chớ quấy rầy em, đêm nay em nhất định phải xong mấy bài tập điện học.

- Sách vở có gì đâu, chị xem không vô nổi rồi.

Niệm Du ngước nhìn chị chau mày đáp:

- Có tương lai, có cuộc sống, có vui thú, có tất cả của tất cả
Reply With Quote
(#9 (permalink))
Old
LittleMissLe LittleMissLe is offline
Member
Rep Power: 0
LittleMissLe is on a distinguished road
 
Posts: 40
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Jan 2007
Ngoài cửa vọng vào âm thanh thánh thót của Niệm Sâm. Nàng bước vô, kéo Niệm Kỳ nói:

- Chị hai, chớ quấy rầy mọt sách chị không nên tước đoạt cái vui thú của người ta! chị muốn xem phim, em cùng đi với chị!

Hai chị em ra khỏi nhà, Niệm Sâm hỏi chị:

- Chị hai, em muốn hỏi chị! Hai ngày nay thấy tâm thần chị không an, phải chăng chị đã bị anh chàng nào hớp hồn rồi?

- Nói xàm! Niệm Kỳ giận dỗi nạt.

- Chị hai, để em nói chị nghe. Bữa nay em có nhận được một bức thư tình của anh chàng cùng ban với em, cái anh chàng biệt hiệu Hắc Nhân ấy. Hắn bảo, em mà không lý tới hắn thì hắn sẽ nhảy xuống sông Gia Lăng. Chị xem, bọn con trai thiệt y như mẹ nói, đều giả hết biết. Vì muốn gạt gẫm con gái lời gì chúng cũng dám viết hết phải không? chị đoán xem em làm gì nào? Em đem cái bức thư tình vĩ đại ấy đọc cho cả lớp nghe, sau đó em nói với hắn: "Cả đời tôi cũng không lý tới anh, anh muốn nhảy xuống sông Gia Lăng hả, giờ anh ra đó nhảy đi". Cả lớp đều cười rần rần, hắn nào dám nhảy.

Niệm Kỳ nói:

- Em làm thế là quá lắm, dẫu sao cũng nên nể mặt người ta một chút.

- Nể mặt à? Nể mặt bọn con trai à? Ui cha, chị của em hẳn đã bị chàng nào dụ dỗ rồi, cái gương má còn sờ sờ đó! Đàn ông con trai là kẻ địch thù của đàn bà con gái. Đối với bọn con trai không có nể mặt nể mày gì cả.

Họ đã xem một phim tình cảm, diễn xuất thật tuyệt vời. Cuối cùng là cảnh nàng chết vì tình, khiến người thương tiếc vô hạn. Từ ra.p chiếu bóng trở về, chị em tản bộ, hai người đều trầm lặng. Đêm khuya, chợt Niệm Kỳ nói:

- Chuyện tình như vậy, chẳng biết thiệt hay không hả?

- Tiểu thuyết đó thôi - Niệm Sâm nói - có điều anh chàng trong phim đáng yêu quá, em không tin trên đời có người như thế.

Niệm Kỳ trầm tư:

- Giả như có thì sao?

Niệm Sâm nhoe?n cười.

- Thì em yêu anh ta.

Trở về đến nhà sắp 12 giờ khuya. Chuơng lão thái thái đang hết sức không yên lòng chờ đợi. Nhìn thấy họ về, ánh mắt bà nghiêm nghị và thật không vui, nói:

- Xem phim gì? Xem đến khuya khoắt như vầy phải không?

Niệm Sâm đáp:

- Dạ Phim tình cảm.

Chương, lão thái thái chau mày.

- Phim gì?

- Dạ. Mộng Tình.

Niệm Sâm đáp, nàng bèn đem cốt truyện kể lại. Chương lão thái thái nhíu mày, gục gật đầu nói:

- Những thứ phim ngoại quốc ôm ôm ấp ấp, dụ dỗ cho con gái hư hỏng hết! Hừ từ xưa đến nay, phụ nữ chết vì tình không ít, nhưng đàn ông chết vì tình thì được mấy ai? Phim ảnh toàn là thứ dối người! Dàn ông! Dàn ông! Không có tên nào có tình cảm, toàn là thứ dã thú! Này các con, các con phải cẩn thận, đừng bao giờ để mắc bẫy đàn ông!

- Mẹ mẹ, hãy yên lòng! Niệm Sâm nói: Chúng con quyết không để lọt vào tròng bọn đàn ông con trai đâu.

Lão thái thái nói:

- Đi ngủ đi! khuya lắm rồi!

ánh mắt bà dừng lại trên khuôn mặt Niệm Kỳ:

- Kỳ nhi! có việc gì chăng?

- Có chi đâu mẹ - Chương Niệm Kỳ vội nói.

- Thế thì đi ngủ đi!

Khi hai chị em đi ngang qua phòng Niệm Du, bên trong còn ánh đèn, Niệm Sâm đẩy cửa ló đầu vào:

- Mọt sách! dẹp đi, kẻo ngày mai lại kêu la nhức đầu nữa dấy!

- Ồn ào - Niệm Du nói mà chẳng ngước lên - sắp xong rồi đây không thể buông tay.

- Thiệt là mọt sách.

Niệm Kỳ nói. và cùng Niệm Sâm nhìn nhau, lắc đầu cười.
Reply With Quote
(#10 (permalink))
Old
LittleMissLe LittleMissLe is offline
Member
Rep Power: 0
LittleMissLe is on a distinguished road
 
Posts: 40
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Jan 2007
Chương 2
Chương Niệm Kỳ ngồi dưới bóng cây trong vườn trường, quyển Thông Sử đặt trên gối, ánh mắt thẫn thờ nhìn những chiếc lá đang đong đưa trên ngọn cây. Bốn bên vắng lặng, không một bóng người cũng không một tiếng động. Chương Niệm Kỳ thẫn thờ nghĩ ngợi đến xuất thần, thậm chí nàng không nghe thấy tiếng bướcchân đi gần tới, mãi khi có một bóng người lắc lư ở trước mặt, nàng mới giật chợt giật mình. Nom kỹ kẻ tới kia là ai, nàng không khỏi thết lên một tiếng khe khẽ:

- Ồ!

Chàng trai kia hiển nhiên cũng rất ngạc nhiên, chàng không ngờ dưới bóng râm này lại có người ngồi. Chàng khẽ nói:

- Xin lỗi tôi đã quấy rầy cô!

Chàng nói xong liền chuyển mình bỏ đi. Nhưng chỉ đi dược mấy bước chàng đã dừng lại, ngoái đầu nhìn nàng. ánh mắt chàng lộ vẻ thâm trầm và say sưa. Sau đó chàng trở lại ngồi xuống trên thảm cỏ, hai tay bó gối đăm đăm nhìn nàng. Mặt nàng thẹn hồng, tim nhảy loạn, thần hồn bất định.

Một thứ tình tợ vui mừng và chờ đợi khống chế lấy nàng, một thứ tình khẩn trương, không an và đáng sợ.

- Niệm Kỳ! – Chàng khẽ nói như ru - Cô đừng sợ tôi, tôi không làm phiền gì tới cô đâu!

Chương Niệm Kỳ vẫn ngồi bất động, nàng chẳng nói chi, chỉ tần ngần, ngại ngùng nhìn chàng trai mặc chiếc áo vải lam trước mặt. Cặp mắt như hòa như thơ, như mộng. Vì sao mình trốn không khỏi chàng trai này?

- Niệm Kỳ - Dương âm khẽ nhếch mày nhìn dò xét nàng - Cô sợ nỗi gì? Hãy tin tôi, tôi chẳng ác ý chi đâu - Chàng thở ra - Cô không biết, cô như một con thỏ nhỏ lạc lối trong sương mù, tôi vốn không muốn biết tới cô, thật đấy. Nhưng cô đang lạc lối, mắt cô mờ mịt không có một sự giúp đỡ. Tôi có thể giúp cô được chăng? Giúp cô tìm ra phương hướng của cô?

Chương Niệm Kỳ cảm thấy mình như bị thôi miên, giọng nói khẩn thiết của Dương âm khiến lòng nàng rộn ràng. Vói ý thức, nội tâm nàng có thanh âm nho nhỏ đang đề tỉnh " Đừng mắc bẫy hắn, đừng mắc bẫy hắn!"

Song cả người nàng vô lực, ngay sức vận dụng tư tưởng cũng không có, nàng chỉ lặng thinh ngồi nhìn chàng trai.

- Cô đang nghĩ gì vậy? - Dương âm hỏi, cặp mắt chàng mở to nhìn nàng không hiểu.

- Niệm Kỳ, xin nói với cô, tôi chẳng có gì đáng sợ. Cô không thể cả đời chạy trốn hiện thực, hãy thử xem! Nếu cô bằng lòng. Chúng ta có thể trò chuyện với nhau.

Chương Niệm Kỳ bỗng giật mình, nàng vụt đứng lên, nói ấm ớ:

- Chúng ta không có chi để nói, xin lỗi!

Nàng quýnh quáng bỏ đi, Dương âm ở sau gọi.

- Sách vở của cô bỏ quên đây này!

Nàng khựng bước, quay đầu ngó lại. Dương âm đưa sách vở cho nàng và đứng ra đó, chăm chăm lặng thinh nhìn nàng. Nàng vội tiếp lấy, ngẩn ngơ, bàng hoàng sợ hãi. Chàng Đưa tay nhẹ đặt trên mặt nàng.

- Niệm Kỳ - Giọng chàng êm dịu, đi sâu vào nội tâm nàng - Anh yêu em, lâu rồi, em biết chăng?

Ngón tay chàng vuốt trên sóng mũi nàng:

- Đừng lẩn tránh anh nữa, đừng tự khép lòng em, anh yêu em, yêu không phải là điều xấu. Hãy tin anh, anh sẽ chẳng làm điều gì tổn hại dến em! Đừng sợ, chớ tự làm khổ cho mình em nhé?

Chân nàng mền nhũn, đầu tối sầm, ánh mắt mơ hồ, nước mắt bỗng dưng rân rấn qua khoé mi, tay nàng vịn cành cây bên cạnh một cách yếu ớt, tự vùng vằng vô lực.

Nàng run run nói:

- Xin anh đi chỗ khác! để tôi một mình, xin anh đi chỗ khác!

Niệm Kỳ - chàng gọi, tay chàng kéo nàng, nàng dựa vào lòng chàng, cảm thấy cánh tay của chàng trai ôm chặt thế ấy. Phút chốc nàng cảm thấy đây mới là thế giới của nàng, ấm áp, ngọt ngào. Đầu nàng tựa trên ngực chàng, nàng có thể nghe được tiếng nhịp tim đập không ổn định của chàng. Nàng ngước mắt, tức thì thấy chàng hàm chứa bao nhiêu nhu tình, quan hoài và thương xót. Nàng thở ra, mơ hồ nói:

- Dương âm.

Dương âm nâng cằm nàng, và cúi xuống. Niệm Kỳ thấy mặt chàng áp tới, nàng vụt ré một tiếng, vùng ra khỏi vòng tay chàng. Tợ hồ nghe mẫu thân đang kêu gọi:

- Niệm Kỳ! Niệm Kỳ! đừng bước theo lớp bụi sau lưng của mẹ. Hãy lánh xa chàng trai này!

Nàng kinh hoàng ngó Dương âm một cái và chuyển đầu trốn chạy như baỵ Được một đỗi xa, nàng vẫn không kềm chế được trái tim nhảy thình thịch của mình. Hối hả chạy ra khỏi cổng trường rồi nàng mới phát hiện mình lại bỏ quên sách vở. Sách vở mặc sách vở, cũng không cần đợi em hết giờ, nàng một mình trở về nhà trước. Cài then cửa phòng mình, nàng ngã vật trên giường. Nhưng trong đầu óc nàng cứ mãi xuất hiện bộ mặt, giọng nói của Dương âm. Khép mắt, nàng hoảng hốt thấy mình vùi người trong vòng tay chàng một cách ngây ngất, say sưa, ấy là một thứ cảm giác mà chưa bao giờ nàng có một cảnh giới hồn nhiên vong ngã.
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On