| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| MỞ ĐẦU Hạnh Nguyên hài lòng nhìn bình hoa loa kèn màu trắng, có hai mươi ba hoa, tượng trưng cho hai mươi ba mùa xuân của cô. - Đẹp lắm rồi, con gái của ba không cần ngắm nữa. -- Ông Phan vỗ nhẹ lên đầu Hạnh Nguyên. -- Sáng nay Thiên Vũ vừa điện thoại cho ba ... Hạnh Nguyên hồi hộp: - Anh Vũ nói khi nào về hả ba? - Muộn lắm là năm giờ chiều nay. - Hoan hô! -- Hạnh Nguyên nhảy tưng lên. -- Con biết mà, sinh nhật con, anh ấy phải về. - Ba có quà cho con nè Nguyên. Hạnh Nguyên hân hoan đón món quà, cô nũng nịu ôm cổ cha: - Cám ơn ba. - Con gái của ba hôm nay thật tuyệt vời. Hạnh Nguyên đỏ mặt. Lần đầu tiên cô mặc áo con gái, chiếc áo thun bó sát vào người, có những đường viền đăng ten trước ngực. Tuy nhiên cô vẫn mặc quần ka ki, không thể nào cô mặc jupe, vừa trống trải vừa ngượng làm sao ấy. Pin...pin... Tiếng còi xe vang lên và tiếp theo đó, một chiếc xe chạy vào cổng, dừng lại trước sân nhà. Hạnh Nguyên hét to lên, cô chạy ào ra: - Anh Thiên Vũ! - Hello. Thiên Vũ giơ tay chào Hạnh Nguyên. Cô tíu tít chạy đến, nhưng cô khựng lại, vì trong xe không chỉ mình Thiên Vũ mà còn có ... một cô gái khác nữa. Hạnh Nguyên xịu mặt. - Ai vậy anh Vũ? - À ... Thiên Vũ mở rộng cửa xe cho Nguyệt Anh bước xuống: - Nguyệt Anh, bạn gái của anh. Anh quen cô ấy ở Sài Gòn, nhưng thật may mắn, Nguyệt Anh cùng quê quán với mình. Anh thân mật ôm vai Nguyệt Anh: - Anh giới thiệu với em nghe Nguyệt Anh, đây là Hạnh Nguyên mà anh hay nhắc với em. Nháy mắt với Hạnh Nguyên, giọng Vũ vui vẻ: - Nguyệt Anh, con gái giám đốc nông trường trà Kỳ Nam. Hạnh Nguyên nhíu mày. Nông trường trà Kỳ Nam. Bất giác, cô nhìn Thiên Vũ bằng cái nhìn khó hiểu. Anh thích Nguyệt Anh là thật lòng, hay ... Để cho Hạnh Nguyên đứng đó, Thiên Vũ dắt tay Nguyệt Anh đến chào ông Phan: - Thưa chú, cháu mới về. Còn đây là Nguyệt Anh bạn của cháu. - À ... Ông Phan cởi mở đáp lại cái chào của Nguyệt Anh, ông quay sang Hạnh Nguyên: - Con vào nhà lấy nước mời Thiên Vũ với Nguyệt Anh chứ, Hạnh Nguyên. Hạnh Nguyên vùng vằng: - Tự anh ấy đi mà lấy nước. Cô bỏ đi. Ông Phan lắc đầu: - Con nhỏ này, bao giờ cũng vậy cả. - Dạ thôi, chú ạ. Để con đưa Nguyệt Anh về nông trường, ba của cô ấy là giám đốc Kỳ Nam. - Vậy à? Cũng như Hạnh Nguyên, ông Phan nhíu mày suy nghĩ ... Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| 1. Thiên Vũ lái xe chầm chậm, một tay anh nắm tay Nguyệt Anh bóp nhẹ: - Hôm nào anh muốn gặp ba em và làm quen với ba em. Ở chung một thành phố Cao nguyên, vậy mà anh chưa được gặp ba em. Em giống cha hay giống mẹ vậy, Nguyệt Anh? - Em giống mẹ em, bà sống lặng lẽ lắm. Thiên Vũ nắm bàn tay Nguyệt Anh đưa lên môi mình: - Có lẽ chúng mình có duyên tiền định với nhau, nên vừa gặp em, anh đã yêu ngay. Em có tin là tình yêu cũng có những "coup de foudre" không? Là tiếng sét ái tình ấy! Nguyệt Anh cười sung sướng, cô nép sát vào vai Thiên Vũ hơn: - Dạ có ạ. Có lẽ là duyên tiền định thật, anh đến làm quen với cô sau đêm dạ vũ ấy. Cô và anh có một buổi tối vui vẻ bên nhau đến gần một giờ đêm. Anh đưa cô về tận nhà trọ và âu yếm hôn lên bàn tay cô. - Chúc em ngủ ngon. Và rồi mới sáng tinh mơ, giữa lúc cô còn nằm lười biếng trên giường, giấc ngủ chưa đầy giấc, Minh Phương thì thào vào tai cô: - Anh chàng đẹp trai tối qua đưa mày về đó, mới sáng sớm đã có mặt, hình như suốt đêm anh ta không ngủ hay sao ấy. - Đâu? Nguyệt Anh tung chăn ngồi dậy chạy vội ra balcon nhìn xuống, đúng lúc anh nhìn lên. - Hello! Nguyệt Anh ngây người ra, một cảm xúc đến kỳ diệu nhen nhúm trong tim cô. Cô chào lại anh, vội vàng đánh răng thay quần áo và đi xuống. Anh đón cô với nụ cười: - Chào buổi sáng. Anh mặc áo ấm và hai bàn tay lạnh ngắt nắm hai tay cô. Nguyệt Anh ấp úng: - Bộ anh đợi em lâu lắm rồi hả? - Ừ, anh không ngủ được nên lái xe đến đây. Mình đi uống cà phê nhé! Anh ôm qua vai cô dìu vào xe. - Nhìn thấy em, anh quên cả lạnh. Nhưng rồi anh lại cười: - Lạnh Sài Gòn thì có là bao so với Tây nguyên của mình, phải không? Anh đưa cô đi mua thức ăn sáng, cà phê. Sau đó hai người ra khu ngoại ô. Anh hạ mui xe xuống, cùng với cô uống cà phê và ngắm mặt trời lên. Mặt trời đỏ ối từ từ nhô lên từ cuối chân trời, ánh sáng mờ mờ rõ dần. ...... - Em nghĩ gì vậy Nguyệt Anh? Nguyệt Anh chớp mắt: - Em nghĩ đến đêm đầu tiên khi chúng ta quen nhau. Anh Vũ! Em là người đầu tiên anh yêu hay người thứ mấy hả anh? Thiên Vũ bật cười: - Hồi còn là sinh viên, anh có yêu một cô, mối tình học trò ấy mà, cũng dễ dàng lãng quên. Gặp em và yêu em rồi, anh mới nhớ Lomonossow nói: "Tình yêu mạnh như một luồng sét nhưng không kèm theo tiếng nổ, và những tiếng sét dữ dội của nó cũng hết sức dễ chịu". Nguyệt Anh mơ màng: - Thì ra anh vừa là một nhà kinh doanh, vừa là một thi sĩ. Thiên Vũ nheo mắt: - Em không biết là tình yêu biến một người không biết làm thơ cũng thành thi sĩ hay sao? - Em biết. Xe đến nhà Nguyệt Anh, Thiên Vũ hôn vào má cô: - Tối bảy giờ, anh sẽ đón em ngoài này. - Anh không vào nhà? - Anh muốn hôm nào đó đến nhà gặp ba em buổi sáng sẽ tiện hơn. - Vậy em vào nhà nhé? - Hẹn bảy giờ! Nguyệt Anh vừa mở cửa xe, Thiên Vũ đã ôm choàng lấy cô, môi anh tìm môi cô. Nụ hôn say đắm. Nguyệt Anh hôn lại anh, và cô cảm nhận mình không thể nào xa anh được nữa, anh chiếm mất linh hồn và cả trái tim của cô. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| 2. Hạnh Nguyên đi qua đi lại, rồi cô đứng lại nhìn vào mặt Thiên Vũ, cái nhìn chăm chú. Thiên Vũ nhăn mặt: - Em làm gì vậy? Sao không lo đi xuống nhà đón bạn bè của em đi. Nên nhớ em là chủ nhân của buổi tiệc này đó ... nhóc. - Hừ! Em muốn anh trả lời em, anh đang toan tính cái gì vậy? - Toan tính gì đâu? - Đừng có chối! Em vừa thấy lỗ mũi của anh vẹo nè! - Vậy em nói anh toan tính gì nào? Hạnh Nguyên nhún vai: - Ai biết được. Thiên Vũ ôm qua vai cô: - Nếu như anh nói thật, em ủng hộ và giúp anh chớ? Cái ôm qua vai thân mật như thuở nào, chợt làm Hạnh Nguyên rùng mình. Anh có biết là cô đã lớn, hai mươi ba tuổi chứ không còn trẻ con nữa, cô vừa tốt nghiệp đại học ngân hàng và đã ra đời. Cô không gỡ tay Thiên Vũ ra mà cúi đầu, trấn áp con tim đang đầy rung cảm của mình. - Em phải biết rõ chuyện anh muốn nhờ em chớ! - Anh muốn lấy lại nông trường chè của Nguyễn Kỳ Nam, nó nguyên là của ba anh. Hạnh Nguyên hiểu ngay sự thật: - Và anh đã tìm cách quen con gái ông ta? - Phải. Anh đã tỏ tình với cô ấy, cô ấy tỏ ra rất yêu anh. Tim Hạnh Nguyên se lại trong một thoáng đau đón: - Vậy còn anh, anh có tình cảm với cô ấy không? - Anh ... chưa biết. Theo anh hiểu ông Kỳ Nam đang mang nợ ngân hàng rất nhiều. Ngân hàng phát triển nông nghiệp em đang làm việc là một, còn ngân hàng đầu tư và phát triển kinh tế và cả nợ bên ngoài, khoản gần mười tỉ. Hạnh Nguyên cười nhẹ: - Anh biết rành đến thế à? - Dĩ nhiên, nếu anh muốn đánh gục đối phương. Anh muốn nhờ em trong vai trò và trách nhiệm thu nợ cho ngân hàng, buộc ông ta trả nợ đến kỳ đáo hạn. - Chuyện này dĩ nhiên rồi, năm sắp hết. Chẳng những không trả được nợ, ông ta còn ì cả tiền lãi. - Anh đang nhờ luật sư thương lượng mua lại cả nông trường lẫn nhà máy. Do đó, anh cần sự giúp đỡ của em. Hạnh Nguyên nửa đùa nửa thật: - Nếu thành công anh đền ơn cho em như thế nào đây? - Kiếm cho một chàng hoàng tử đẹp trai. -- Mặt Thiên Vũ nhăn lại. -- Nhưng em phải dịu dàng và con gái một chút. - Sao? - Em giống như "thằng" Nguyên chứ không phải "cô" Hạnh Nguyên. - Hừ! Hạnh Nguyên xô mạnh Thiên Vũ ra, cô vùng vằng chạy xuống nhà. Lời của anh làm cho cô buồn. Có bao giờ anh hiểu rằng trái tim của cô hướng về anh với một tình yêu nồng nàn. Anh mãi đi tán tỉnh người ta, say mê lấy lại nông trường. Thiên Vũ chạy rầm rập theo: - Nhớ nghe Nguyên! Anh đi rước "người yêu lý tưởng" của anh đây. Anh chạy qua mặt cô, Hạnh Nguyên đứng lại. Cô cảm thấy buồn và muốn tìm một chỗ nào đó để khóc. Tiếng bà Phan dưới nhà gọi: - Hạnh Nguyên! Bạn đến đông rồi, sao con không ra tiếp bạn vậy? - Dạ, con ra đây mẹ. Hạnh Nguyên đưa tay len lén chùi nước mắt, xogn cô chạy vụt đi. Tiếng nhạc ồn ào, rồi tiếng cười đùa, tiếng chúc tụng, Hạnh Nguyên tạm quen đi nỗi buồn, cô sôi động hò hét và hát to lên.... Anh nhớ nhà em số hai mươi Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh Có một hàng rào, có thầy, có mẹ Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố .... - Dzô! Dzô! Một đám khác túm tụm lại thách nhau uống bia. Chợt từ ngưỡng cửa, Thiên Vũ cắp tay Nguyệt Anh đi vào. Nguyệt Anh mặc áo dạ hội màu xanh ngọc thạch, trên cổ đeo xâu chuỗi ngọc bích lấp lánh, màu dạ cô trắng ngần và thật nổi bật. Cô đi cạnh Thiên Vũ thật xứng đôi như Tiên Đồng và Ngọc Nữ, tất cả đều quay nhìn. Thiên Vũ dắt cô đến trước Hạnh Nguyên: - Chúc mừng sinh nhật em Hạnh Nguyên. Hạnh Nguyên thản nhiên đưa tay ra bắt tay Nguyệt Anh. Cô ta thật quyến rũ và nếu như Thiên Vũ yêu cô ta cũng không phải là điều lạ. Hai người con gái bắt tay nhau, bàn tay nắm lại một chút rồi buông ra. Hạnh Nguyên cười: - Anh Vũ tiếp bạn giùm em nha. - Được mà. Suốt buổi tối sinh nhật Hạnh Nguyên, Thiên Vũ chỉ nhảy với cô có một lần, anh quấn quýt quanh Nguyệt Anh, họ nhảy với nhau không biết mệt và cuối cùng ... biến mất.... Tất cả bạn bè ra về, để cho Hạnh Nguyên đứng một mình thinh lặng với nỗi buồn. Lần sinh nhật buồn nhất đời cô. Bình hoa loa kèn trắng, loại hoa được Thiên Vũ thích nhất cũng không còn được anh quan tâm. Giờ này họ bên nhau, dù là giả hay thật, Hạnh Nguyên cũng nghe lòng mình đau đớn. Bởi vì cô hiểu, trong trái tim của anh không hề có hình bóng của cô. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 3 Nguyệt Anh xuống xe, cô vui vẻ đi vào căn phòng làm việc của cha, tâm trạng cô phấn khởi và hạnh phúc, bởi tình cảm giữa cô và Thiên Vũ ngày một khắng khít hơn. Chợt cô dừng lại bên ngoài, qua cánh cửa hé mở một chút, cô nhận ra luật sư Phú và cha mình, họ nói chuyện với nhau gay gắt. - Này, luật sư Phú! Ông đã dồn tôi vào chân tường rồi, hãy để cho tôi một con đường sống với! Luật sư Phú lạnh lùng: - Chúng tôi chẳng làm gì cả và hoàn toàn không chịu trách nhiệm về những việc làm ăn thua lỗ của ông. Ông có bổn phận đến kỳ đáo hạn phải hoàn nợ vậy thôi. Nếu không, ông sẽ bị đưa ra tòa. Hay là cách tốt nhất ông tuyên bố phá sản đi, bán đấu giá nhà máy và nông trường. Ông Kỳ Nam gầm lên như con hổ bị thương: - Không bao giờ, ông nghe rõ chưa? - Nếu như vậy, thân chủ của tôi buộc phải đưa ông ra tòa thôi. Ông Kỳ Nam hầu như không còn bình tĩnh nữa, vỗ mạnh bàn quát: - Là một lũ khốn kiếp cả! Chúng mày liên minh nhau để đối phó lại ông hả? Muốn cô lập ông hả? Từ chối mua sản phẩm hả? - Xin lỗi, ông đã mất bình tĩnh nên nói năng bậy bạ rồi. Tôi xin kiếu. Ông hãy suy nghĩ lại đề nghị của tôi. - Không suy nghĩ gì cả. Xéo! Luật sư Phú khó chịu bước ra cửa, làm cho Nguyệt Anh giật mình, bước tránh sang một bên, rồi cô kéo cánh cửa bước ngay vào. - Ba ... Ông Kỳ Nam xô hết mọi thứ trên bàn cho rơi xuống đất, mắt ông đỏ lên nhìn Nguyệt Anh. - Hết tất cả rồi con ạ. - Ba ... - Ngân hàng thúc nợ, các công ty đối tác hối thúc hoàn nợ, họ muốn ba tuyên bố phá sản. Con hiểu phá sản là gì chớ Nguyệt Anh? Ông khóc. Nguyệt Anh sửng sốt, lần đầu tiên cô nhìn thấy cha khóc, bất giác nước mắt cô tuôn theo. - Ba ơi! Con làm gì được để giúp ba đây? Không có câu trả lời, bởi con số nợ lên gần mười tỉ. Nguyệt Anh sững sờ trước con số nợ ấy. Vườn trà công nhân nghỉ việc gần hết, xơ xác, không ai chăm sóc, nhà máy vắng lặng, mọi thứ hầu như bế tắt, vì đâu ra nông nỗi này vậy? Nguyệt Anh rót cho cha ly nước trà ấm: - Ba uống đi ba! Hay là ba nên nghe lời luật sư Phú ... - Ba không muốn nghĩ gì cả. Ông Kỳ Nam nhắm mắt lại. Cách đây hơn mười năm, ông cũng từng o ép một người như vậy. Ông trời quả báo chăng? Một gia đình tan nát vì ông ... - Tôi lặp lại, tôi sẽ cứu vãn nhà máy và nông trường cho ông, nếu như ông cho tôi .... gần gũi Mỹ Lệ một đêm thôi, yêu cầu của tôi chỉ có như thế. Ông Kỳ Nam đã nhìn thấy đôi mắt Thiên An tối lại, rồi một nắm đấm vào mặt ông. Ông né được, lạnh lùng: - Yêu cầu của tôi chỉ như thế. Nếu bằng lòng hãy gọi điện thoại. Ông nện gót giày trên gạch mà đi, bước đi của kẻ chiến thắng. Hai ngày sau đó Mỹ Lệ đến, cô bình thản ngồi vào lòng ông, và ông đã làm cái việc mà cho đến bây giờ ông mới thấy ghê tởm nhất: chiếm đoạt vợ người. Mỹ Lệ chết với đứa con trong bụng và Thiên An lái xe lao xuống đèo. Bi kịch đã xảy ra ..." - Nguyệt Anh à! Con đi về đi, ba muốn được ngủ. - Ba! Hay con đưa ba về nhà? - Không cần đâu, ba muốn ở lại đây. Nguyệt Anh bần thần nhìn cha. Cô không biết mình phải làm gì để giúp đỡ cha. Đôi tay cô quá bé nhỏ và khối óc quá non nớt. Bước ra ngoài, Nguyệt Anh khép cửa lại, lòng cô nặng trĩu... - Chào em. Thiên Vũ thắng xe lại, anh thò đầu qua khung cửa kính gọi to. Nguyệt Anh giật mình nhìn lên, nhận ra Thiên Vũ, cô cười gượng: - Anh đi tìm em à? - Ừ, lên xe đi. Thiên Vũ mở cửa bước xuống, anh dìu qua vai cô: - Có chuyện gì mà trông em thiểu não vậy? Cho đến lúc ngồi vào xe, Nguyệt Anh mới chùi nước mắt: - Nếu như .... em là một người nghèo, không còn gì cả, anh có còn yêu em và muốn lấy em làm vợ không hả anh Thiên Vũ? - Em xem anh là người như thế nào vậy? Nhưng tại sao gia đình em mất tất cả? - Ba em ... bị phá sản rồi. Nguyệt Anh khóc òa. Thiên Vũ ngồi im, anh để yên cho Nguyệt Anh khóc, sau đó lấy khăn lau nước mắt cho cô: - Bình tĩnh đi em. Anh có thể giúp ba em năm tỉ. Nguyệt Anh há hốc mồm, nhưng rồi cô kêu lên mừng rỡ: - Thật không anh? - Em cho là anh đùa? - Không, em không dám. - Vậy thì yên tâm đi nhá. Anh sẽ cho luật sư của anh đi gặp ba em. _ Cảm ơn anh. Nguyệt Anh ôm choàng Thiên Vũ, anh ôm lại cô, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc cô, và đôi mắt rực sáng kỳ lạ. Anh có làm gì đi nữa cũng không có lỗi, anh muốn lặp lại hành động của ông ta hơn mười năm về trước mà thôi ... - Anh An! Em có chuyện muốn nói với anh. - Nói đi! Thiên An cố dịu dàng, nhưng sao vẫn không thân thiết được như thuở nào. Sáng hôm sau đó, Mỹ Lệ trở về, cô không nói gì cả, vào phòng và đóng cửa lại. Còn Thiên An có khác gì đâu, suốt đêm qua như một người ngồi trên đống lửa, khi đã làm nên cái việc bỉ ổi nhất, đưa vợ mình cho một người đàn ông khác. - Em ... đã có thai. - Đây đâu phải là lần đầu ... em mang thai. Thiên An quay nhìn vợ, cái nhìn từ đầu xuống chân và dừng lại trên phần bụng của vợ. - Nó là con của hắn phải không? - Anh Thiên An ... -- Mỹ Lệ kêu lên giận dữ -- Anh còn dám hỏi em như vậy ư? Ai đã đẩy em vào tay người đàn ông khác, để người đàn ông đó chịu xóa nợ. Giọng Thiên An khô gian: - Là tôi. Và nếu như em mang thai con của hắn, tôi cũng nhận là con của mình. - Không cần. Mỹ Lệ bưng mặt khóc chạy đi ... Những dòng nhật ký đau lòng ấy, Thiên Vũ đã đọc. Anh đã lớn lên trong lòng căm thù sâu hơn biển. Tại sao anh không trả thù chứ? Một sự trả thù ngọt ngào bằng tình cảm, nhưng có một điều, anh không thể phủ nhận là anh yêu Nguyệt Anh, và cô cũng rất yêu anh. Có một ngày không lâu, cô sẽ phát hiện ra anh, một kẻ tồi, lợi dụng tình yêu của cô. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 4 - Đừng hút thuốc nữa! Hạnh Nguyên giật phăng điếu thuốc trên môi Thiên Vũ ném xuống chân, anh ngước lên nhìn cô nhăn nhó: - Liên can gì đến em vậy? - Anh nhìn xem dưới chân anh đầy cả tàn thuốc. Muốn đốt cháy phổi hay sao? Nếu như thấy không đành thì thôi dừng lại đi, khởi xướng cũng là anh và quyết định cũng là anh mà. - Anh không muốn dừng lại, cứ mỗi lần nghĩ đến cái chết của cha và mẹ mình, là anh không chịu nỗi. Hạnh Nguyên ngồi cách xa Thiên Vũ một khoảng, tay cô vò nát chiếc lá nguyệt quế, mùi lá cây nồng nồng. Cô muốn khuyên Thiên Vũ dừng lại, nhưng anh bướng bỉnh không nghe cô và còn để cho tình cảm yếu đuối dẫn dắt cô, trở thành kẻ "a tòng" cùng anh. Chợt cô hất mặt nhìn anh: - Em muốn hỏi anh, anh có yêu Nguyệt Anh? - Có. Và chính điều này đã làm cho anh suy nghĩ. Hạnh Nguyên nghe tim mình đau nhói: - Vậy thì thôi đi! - Không được! Anh muốn lấy lại những gì đã mất, chỉ như thế thôi. Chẳng lẽ anh muốn lấy lại những gì họ đã chiếm đoạt không được? - Bây giờ anh không cần tỏ vẻ yêu thương con gái ông ta nữa, vì mọi việc đã tiến hành theo ý anh muốn, nông trường và nhà máy sẽ về tay anh. Thiên Vũ lặng im. Dĩ nhiên là anh biết điều này, và tâm lý của anh thật phức tạp mâu thuẫn khi đứng trước thành công. Anh sẽ mất Nguyệt Anh, anh đau khổ bởi sự mất mát ấy. - Hạnh Nguyên! Em đi dạo với anh một chút nhé. - Cũng được. Hạnh Nguyên đứng lên. Thiên Vũ tự nhiên và thân mật khoác vai cô, làm cho Hạnh Nguyên rùng mình. - Em làm sao vậy? Lạnh à? - Không! Hình như trong mắt anh, em vẫn là một thằng con trai nhỏ bé hay cùng anh đùa vui phải không? Thiên Vũ bật cười: - Bộ muốn làm người lớn rồi hay sao? - Này, năm nay em đã hai mươi ba tuổi rồi. Lần này Vũ cười lớn hơn: - Lấy chồng được rồi phải không? Đã yêu chưa? - Rồi. - Chà! Chàng nào thế, sao anh không biết vậy ta? - Anh lo trả thù với lo yêu, có để ý gì em đâu. - Sau khi xong xuôi hết, anh tìm cho em một chàng hoàng tử, đẹp trai nhiều hơn gấp trăm lần "hoàng tử chăn lợn". - Đồ quỷ! Hạnh Nguyên đấm mạnh lên vai Thiên Vũ, anh nghiêng người qua tránh, rồi chạy vụt xa: - Xí hụt! - Đứng lại "Vũ tồ"! Hạnh Nguyên giậm chân đuổi theo, Thiên Vũ lém lỉnh chạy vòng vòng quanh cây sứ. Hạnh Nguyên vờ chạy tới, bất thình lình cô quay ngược lại và túm được áo Vũ, nắm chặt lại: - Giỏi chạy nữa đi, "Vũ tồ". - Rách áo đó... "thằng Nguyên". - Rách áo anh chứ không phải áo em. - Hừ! Thiên Vũ chọc ngón tay vào hông Hạnh Nguyên. Sợ nhột, cô đành buông Thiên Vũ phụng phịu: - Anh ăn gian! Thiên Vũ không cười nữa, mà anh cặp cổ cô đi chầm chậm: - Tối nay bọn mình rượt đuổi nhau, làm cho anh nhớ hồi nhỏ. Sao lúc ấy mình thanh thản lạ, có điều gì lo nghĩ đâu. Vậy mà lớn lên ... Giọng Thiên Vũ chùng xuống: - Anh không ngừng tự hỏi, tại sao trong cuộc sống người ta luôn buộc phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, tại sao phải như thế. Hạnh Nguyên ngập ngừng: - Anh lại nữa rồi! Đừng suy nghĩ nữa, hãy để cho lòng thanh thản đi anh! - Anh rất yêu Nguyệt Anh và anh cũng cần một tình bạn như với em vậy. Anh kéo cô vào sát anh hơn và áp mặt lên vai cô. Thái độ mềm yếu của anh làm rung động cả cõi lòng Hạnh Nguyên. Nhưng cô chỉ ngồi im, không dám cử động và nói gì cả như sợ tan đi giây phút tĩnh lặng nồng nàn và rất thực đó ... Sương đêm lành lạnh, con trăng khuya soi chênh chếch tỏa ánh sáng dịu dàng. Tiếng lòng Hạnh Nguyên thổn thức chỉ có mình cô rõ biết. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 5 Căn phòng tối nhờ nhờ, ông Kỳ Nam khó chịu quát: - Sao chẳng chịu mở đèn gì cả vậy? Tách ... Ông bật ngọn đèn cho sáng và nhìn vợ, bà ngồi lặng lẽ thu mình trên chiếc ghế bành lớn. Cái dáng ngồi cam chịu không làm cho ông Kỳ Nam xúc động mà còn nổi giận. - Suốt đời bà cứ như thế này hay sao? Tôi có chạy đôn chạy đáo hay nháo nhào ở đâu đi nữa, bà cũng đâu có thèm biết. - Vậy ông muốn tôi làm gì cho ông? Nếu như tôi còn trẻ trung và xinh đẹp, tôi sẽ đi tìm một người đàn ông nào đó để van xin họ cứu ông, như ông đã từng cư xử với Thiên An và Mỹ Lệ. - Khốn kiếp! Hai nắm tay ông vung lên như sẵn sàng đấm vào mặt vợ, nhưng rồi ông bỏ xuống. - Đồ nhu nhược! Đồ rong rêu sống bám. Dường như bà đã quá quen với câu nói này, cho nên không cảm thấy đau đớn nữa. Hơn hai mươi năm làm vợ, bà đã nghe có hàng ngàn lần rồi, và những cảm xúc đã chai sạn. Bà mai mỉa: - Nhưng Nguyệt Anh nó sẽ làm được cho ông, ông sắp có năm tỉ đồng. - Người ta bằng lòng cưới nó sao? Bà điên rồi hả? Ông hầm hầm đi vào phòng. Hai mươi năm rồi, một cuộc sống đồng sàng dị mộng. Ông không yêu bà, còn bà vừa yêu chồng vừa thù hận, một mối thù sâu sắc, suốt đời không tan. - Mẹ! Nguyệt Anh đẩy cửa bước vào, cô vui vẻ sà vào lòng mẹ mình. - Mẹ lại vừa cãi với ba nữa à? - Có cãi cọ gì đâu! Xưa nay có bao giờ ba con nói chuyện dịu êm với mẹ. Nguyệt Anh nhăn nhó: - Con rầu ba mẹ ghê! Hai người cứ như nước với lửa vậy, chẳng khi nào có lời nói ngọt ngào. Tuần sau con đưa anh Thiên Vũ về đây ra mắt ba mẹ, ảnh sẽ cưới con. Ảnh vừa là chồng con, vừa là ân nhân của gia đình mình. Con xin ba mẹ hãy hòa thuận, đừng để anh ấy xem thường nhà mình. Hứa với con đi mẹ! - Con hãy nói với ba con kìa! - Ba con thì chắc phải biết làm sao rồi. Ngày mai tụi con đi thành phố để mua sắm cho ngày cưới, con vui quá mẹ à. - Hình như mẹ thấy con đang quá vội vã đó Nguyệt Anh. Nguyệt Anh cười lắc đầu: - Không đâu mẹ! Chúng con gặp nhau và yêu nhau có nhanh thật, có thể gọi là tiếng sét ái tình, nhưng con biết anh Vũ yêu con, và con yêu ảnh vậy là đủ. - Mẹ mừng cho con. Con nên nhớ nếu lấy một người chồng yêu con đó mới là hạnh phúc, đừng lấy kẻ mình yêu mà người ta không yêu mình. - Con biết rồi mẹ ơi. Nguyệt Anh đứng lên, cô đang yêu nên mọi thứ trước mắt cô toàn một màu hồng. Cô vừa chia tay với anh thôi, nụ hôn của anh còn vương trên môi cô nồng nồng mùi thuốc lá, mà sao đã thấy nhớ tha thiết. Rồi sẽ có một ngày không lâu, cô và anh bên nhau, chẳng lúc nào rời xa, anh âu yếm gọi cô tiếng "mình yêu" dịu dàng và say đắm. Lên phòng mình và đóng cánh cửa phòng lại, Nguyệt Anh bước lại trước chiếc gương lớn, cô ngắm mình trong gương và thầm tự hào cho nét đẹp kiêu sa của mình. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 6 "Hồi xưa, lúc Thiên Vũ lên ba, và mẹ vừa sinh con ra, ba con và ba Thiên Vũ vốn là bạn thân, ba con hứa gả con cho Thiên Vũ". Câu nói của mẹ cứ vang lên trong đầu Hạnh Nguyên và rồi chiều nay câu nói của Thiên Vũ làm cho Hạnh Nguyên đau lòng. "Anh không biết anh có can đảm để cưới cô ấy hay không, dù thật lòng là anh yêu cô ấy. Phải, anh yêu cô ấy". Hạnh Nguyên đã cắn mạnh vào môi mình, cô không biết mình nên có lời nói nào trong lúc này, cô không dám ngẩng lên sợ Thiên Vũ trông thấy giọt nước mắt của cô, cô không biết anh sẽ cười lấy tay chặm nước mắt của cô rồi đưa vào miệng anh, hay ngạc nhiên. Những cảm xúc ấy Hạnh Nguyên kềm nén lại và bây giờ khi cô một mình, nỗi đau giày vò cô đến tận cùng. Tình đơn phương đau đớn quá, yêu một người thật vất vả. Mình làm mọi điều cho người mình yêu và thậm chí làm cái "giỏ rác" cho anh tâm sự, để khi một mình chỉ có nước mắt và nước mắt. Cô cho anh một tình yêu nguyên thủy đầu đời con gái, mà khi vừa hiểu thế nào là yêu, cô đã yêu anh. Còn anh hờ hững làm tổn thương trái tim cô, dù là thật vô tình. Thiên Vũ ạ! Nhưng cho dù thế nào đi nữa, yêu anh em cứ yêu. Tình yêu vốn luôn mù quáng phải không anh, không so đo và tính toán. Hạnh Nguyên lấy cuốn album có thật nhiều ảnh của cô và Thiên Vũ, anh tươi cười và nghịch ngợm ôm cô. Cái thuở ấy còn đâu. Đêm nay, tâm trạng Hạnh Nguyên bi ai não nùng. Đêm nay tâm sự của Thiên Vũ cũng đầy căng thẳng, anh sắp đi đến đích, nhưng sao bước chân chùn lại ngại ngùng. Vậy là cuộc chiến bắt đầu rồi đó. - Tôi vào được chứ? - Vào đi! Thiên Vũ cười nhẹ khi nhìn thấy Phú. - Ngồi đi! Uống trà hay bia? - Uống bia dễ ngủ hơn. Thiên Vũ đẩy lon bia gần tay Phú. Phú cầm lấy bật nắp và đưa lên miệng uống: - Chừng nào sẽ đi gặp ông ta? Ông ta ở đây là Kỳ Nam. Thiên Vũ cắn nhẹ môi: - Thứ ba tuần sau. Mọi người đều nói tôi giống ba tôi như tạc. - Nhìn hình đã thấy giống rồi. - Anh nghĩ ông ta sẽ như thế nào khi biết tôi là con của ba tôi. - Tất nhiên sẽ bị "sốc". - Sợ hãi nữa chứ! Và hiểu tôi đang đòi lại những gì đã mất. - Đúng hơn là ông ta kinh doanh và làm lãnh đạo không tốt, kinh doanh liều lĩnh mà không nghĩ đến hậu quả, đó là hậu quả tất yếu dẫn đến nợ nần phá sản. Thiên Vũ lạnh lùng: - Đó là cái giá mà ông ta phải trả. Gieo quả nào gặt lấy cái nhân ấy. Tuổi thơ của tôi luôn dằn vặt và ám ảnh về cái chết của cha mẹ mình. Hơn mười năm nay, nếu như không có chú Phan chắc tôi không vươn lên được, phải nói là tôi mang ơn chú ấy và cả thím nữa. - Còn một người nữa sao anh không nhắc? - Anh muốn nói Hạnh Nguyên à? - Ừ. Tôi biết cô ấy yêu anh. - Không đâu! Anh lầm rồi anh Phú. - Tôi không lầm. - Tôi chỉ xem cô ấy như một người bạn và thân mật hơn nữa là một cô em gái. - Nhưng Hạnh Nguyên thì không như thế. - Cô ấy nói với anh à? - Đời nào! Luôn vui vẻ và cởi mở, nhưng tâm sự thì kín bưng như hũ nút. Nếu như có thể, anh đừng dấn sâu vào chuyện trả thù. - Anh cũng ngăn cản tôi nữa sao? - Tôi khuyên anh nên lấy lại cái cha mình đã mất. Còn Nguyệt Anh, hãy bỏ cô ta ra ngoài. Thiên Vũ thừ người. Ngoài việc đòi lại những gì đã mất, anh muốn ông Kỳ Nam phải đau đớn nữa kìa, khi cô con gái ruột của ông trao thân cho con trai của kẻ bị ông hãm hại. Cái đau đó mới cân xứng với nỗi đau những gì gia đình anh phải gánh chịu. Không! Anh không dừng lại! Khui tiếp lon bia thứ hai, Thiên Vũ uống cạn: - Nữa chứ anh Phú? - Không! Tôi đi ngủ đây. Còn anh cũng đừng nên uống nữa. - Tôi muốn say cho dễ ngủ. - Vậy thì uống đi! Cánh cửa khép lại trước mặt Thiên Vũ. Điện thoại của anh reo, Thiên Vũ nhấc máy và bấm nút OK. Anh nhận ra ngay số điện thoại của Nguyệt Anh: - Em chưa ngủ sao Nguyệt Anh? - Em không ngủ được, nhớ anh quá Vũ ạ. - Anh cũng vậy, anh đang rất nhớ em và mong được ôm em vào lòng. - Ngày mai em sẽ lên thành phố với anh mà. Em nói chuyện mình với ba mẹ em rồi, ba vui lắm. - Em sẽ không hối hận khi yêu anh chớ Nguyệt Anh? - Sao anh hỏi em như vậy? Bộ anh có chuyện gì lừa dối em sao? - Đâu có! Anh yêu em. Nguyệt Anh cười khúc khích: - Em yêu anh. Anh muốn nghe anh đọc thơ không? Em mới đọc được bài thơ này, hay lắm. - Đọc đi! - Hoa thứ nhất có mùi trinh bạch Xuân đầu mùa trong sạch vẻ ban sơ Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ... Bất giác, Thiên Vũ đọc tiếp lời Nguyệt Anh: - Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất Ảnh mai soi - cũng phai nhạt màu ôi Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất Anh cho em, nên anh đã mất rồi ... - Em không thích mấy câu sau anh đọc, buồn quá anh Vũ ạ. - Phải chi giờ này anh được ôm em vào lòng, Nguyệt Anh nhỉ. - Mai em sẽ gặp anh mà. Lời tự tình mãi không dứt, cho tình yêu thêm sâu và nỗi buồn trong Thiên Vũ thêm nặng. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |





Thấy bộ này dài lòng thòng ... ngán wá nhưng mà đọc thì hay vô cùng có chút xíu là hết
nhất là nxb lại cho hình anh Bo ngay ở cover thì chịu hỏng nổi hà kaka 



Linear Mode
