| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| - Này đừng có nằm mơ giữa ban ngày nhé. Cậu bỏ ngay ý định ấy đi cho nhé. - Mày làm gì thế ? - Tâm níu tay bạn: - Ơ Hải à ... tớ... bọn tớ... Hải chưa kịp nói gì thì Thúy đã độp luôn: - Tớ không nói đùa đâu mà tới nói thật đấy, hãy quên chuyện đó đi đừng mơ tưởng đến tớ nữa. Hải trợn mắt: - Ừ thì tớ thích cậu đấy "Sư tử Hà Đông" à. Cậu không thích tớ thì thôi, mắc chi cậu cấm tớ thích cậu chứ ? - Thì tớ không muốn làm cho cậu tổn thương nên tớ nói trước... - Xem ra cậu cũng thích tớ nên mới lo cho tớ như thế, nếu không ... Thúy tròn mắt sừng sộ: - Nếu không thì sao nào ? Cậu nhìn kỹ cậu đi, tớ mà thèm thích cậu. Đừng có nằm mơ. - Nhưng tớ thích nằm mơ, không thích tại sao lại cứ quan tâm đến tớ ? - Ai thèm quan tâm chứ ? - Thúy xí dài: - Cậu thèm chứ tớ chẳng thèm. - Cậu thèm chứ tớ chẳng thèm. - Thôi đủ rồi! - Tâm hét lớn nhìn cả hai: - Cho tôi xin đi, truyền dịch âm thanh của cả hai làm tôi điếc cả tâm nhĩ, có gì đáng cãi đâu. - Đấy cậu coi. - Đấy cậu coi. Cả hai tranh nhau nói. Quang vội nhảy vào giữa: - Cho tôi xin đi hai vị Ơi, về thôi. Tâm à, bạn mau đưa Thúy về đi, cả hai lúc nào cũng như kẻ thù không đội trời chung ấy. Tâm nhìn Quang gật gù: - Tớ cũng nghĩ vậy. Thôi tớ về đây, chào. - Á khoan đã! - Quang đưa vào tay Tâm cuốn sách: - Bạn cầm lấy đi. - Cái gì thế ? - Thì Tâm cứ cầm lấy, về rồi hảy mở ra coi. Tớ về đây. Dứt lời. Quang phóng lên sau lưng Hải và chiếc xe phóng nhanh. Tâm gọi vội theo nhưng không kịp. Thúy bật cười khúc khích: - Không thể chối cãi nhe. Anh chàng đúng là thật tế nhị. - Tế nhị cái con khỉ. - Tâm xoa tay lên cuốn sách. Tao không thích. - Không thích sách hay không thích người ta. - Hừ! Dỉ nhiên là không thích người, chứ mày biết là tao mê sac'h mà. - Nếu mê sách thì cứ nhận, có gì mà nghỉ ngợi. Tay Quang muốn bao nhiêu sách mà chả được, còn mày mua một cuốn sách thì thật khó. Mày cứ nhận có gì phải ngại chứ! - Nhưng tao không thích mang ơn... vả lại nếu cần tao có thể đến thư viện của trường mà đâu cần phải mua sách. - Mày đúng là mày... - Thúy trề môi: - Về thôi. Đưa tao chở cho. Tâm tròn mắt nhìn bạn: - Liệu có chở được không? Mày đang cấu. - Cấu thì sao ? - Thúy nhướng mày: - Mày sợ tao để mày hôn đất ư? - Biết đâu được! - Tâm nhún vai: - Lần nào cũng vậy. - Cũng vậy là sao? Mới có vài lần mà mày làm như nhiều lắm. - Ừ ! Mới có vài lần! - Tâm bật cười - Mày định bao nhiêu lần thì mới là nhiều đây ? - Mày có lên không thì bảo ... nếu sợ thì đi bộ về đấy... - Đi bộ cũng được chớ sao. Có lẽ đi bộ sẽ an toàn hơn. - Mau lên thôi. - Chạy cẩn thận đấy. - Ừ! Yên tâm đi. Thúy cho xe phóng. Tâm níu eo bạn: - Làm ơn cẩn thận giùm. Mày chạy như thế thì không xong đâu. - Mày cứ ngồi yên.. Mày đừng làm tao rối trí được không? - Mày có thôi đi không? Mày không nghe tao thì tao nhảy ra khỏi đây, lúc đó đừng có trách. - Ừ thì nghe. Thúy vừa cho xe hãm tốc độ lại. Tâm bỗng hét lên: - Coi chừng. Nhưng không còn kịp nữa. Chiếc xe hơi quệt vào hất chiếc xe ngã. Thúy nhảy ra kịp, còn Tâm bị xe đè lên chân, cô nàng nằm im nhăn nhó chịu trận. Tiếng cô gái thò cổ ra khỏi xe hét: - Đi đứng thế hả ? Đang cố dựng xe lên nghe thấy thế, Thúy buông xe hét toang: - Đụng người ta rồi ăn nói thế hả. Đồ cà chớn. Tâm cố ra dấu cho bạn, nhưng tánh Thúy vốn nóng, cô lỡ cãi tay đôi với cô gái lái xe hơi mà quên cô bạn thân đang bị chiếc xe đè đau muốn chết đi. Bỗng bàn tay đỡ lấy nàng, giọng anh ta ân cần: - Cô không sao chứ? Đưa mắt nhìn anh ta. Tâm nhăn nhó khẽ lắc nhẹ : - Dạ! Có lẽ không sao. Nhưng anh ta vừa bỏ tay ra, Tâm lảo đảo té. Tâm có cảm giác không làm chủ được đôi chân. Anh ta vội đỡ lấy nàng: - Có lẽ tôi phải đưa cô vào bệnh viện thôi. Và không để cho nàng kịp nói gì, anh ta đã ẳm nàng trên đôi tay của mình. Đang cãi nhau, hai cô gái thấy thế cũng quay lại cùng hỏi: - Anh làm cái gì thế? Chàng trai nhìn cả hai: - Hai cô cãi xong chưa? Cả hai tròn mắt chưa kịp nói gì, anh ta đã bồi thêm: - Nếu cãi xong rồi thì một cô đi theo, còn một cô chở tôi tới bệnh viện được chứ? Tâm nhìn anh ta khẽ nói: - Không cần đâu, anh để tôi xuống, bạn tôi sẽ đưa tôi đi. - Không được. Cô có nói sao thì tôi cũng phải đưa cô tới bệnh viện xem sao đã. Lỡ cô xảy ra chuyện gì thì sao? Cô gái ở trên xe hơi vội phóng xuống níu tay chàng trai: - Đông Quân! Anh làm cái gì thế. Mình có đụng cô ta đâu, tại cô ta bất cẩn đo té chứ có phải tại em đâu. Anh làm như thế có nghĩa là em đụng cô ta rồi còn gì? Thúy cong môi sừng sộ: - Cô không quẹt tôi thì làm sao tôi té được. Cô nên nhớ tôi đang chạy tốc độ chậm. Đông Quân chợt nhìn cả hai: - Bây giờ còn truy cứu ai đúng ai sai sao? Các cô cứ ở đây mà cãi ai đúng, tôi sẽ tự mình đưa cô ấy đi bệnh viện. - Không cần đâu! - Tâm cố thoát ra: - Anh cứ để bạn tôi đưa tôi đi. Nhưng Đông Quân ôm nàng chạy ra khỏi đám đông và gọi taxi. Cả hai cô gái nhìn theo. Bất chợt cả hai chợt quay lại nhìn nhau cùng hét: - Tại cô. Rồi họ cùng nhau "Xí" dài quay lưng lại với nhau, mỗi người một phương tiện cùng nhau đuổi theo chiếc taxi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 2 Tâm nhăn nhó nhìn chiếc chân bị bó cứng vì băng bột. Kỳ thi học kỳ sắp tới mà nằm kiểu này thì nàng sẽ chết mất. Đông Quân đã trở lại phòng, anh mỉm cười nhìn cô gái: - Cô có lẽ phải ở lại bệnh viện vài ngày. Cô cho biết địa chỉ tôi sẽ liên hệ với gia đình cô. Tâm tròn mắt bật dậy: - Anh nói sao. Tôi phải nằm lại ư, không được đâu. Tôi không thể... tôi không thể thật mà. - Cô không thể thì cũng không thể về nhà trong lúc này. Cô nên nghe tôi ở lại đây. Tôi sẽ nói với gia đình cô để họ hiểu. Tâm lắc đầu nguầy nguậy, nàng khẽ nói như cầu khẩn: - Anh làm ơn cho tôi gặp bạn tôi. - Được! - Đông Quân gật nhẹ: - Được rồi để tôi đi gọi cô ấy vào đây, cô chờ một lát. Đông Quân đi rồi, Hồng Tâm lo lắng nhìn lên trần, hẳn là căn phòng này không rẻ. Một ngày nằm ở đây, mẹ con nàng ăn được cả tuần, nhưng điều ấy cũng không đáng lo bằng nàng sợ mẹ nàng lo lắng, kỳ thi lại sắp tới, nàng có thể yên tâm để nằm ở đây được hay sao? Có tiếng gõ cửa rồi tiếng mở cửa, khuôn mặt Thanh Thúy ló vào. Nước mắt nàng tự dưng ứa ra: - Làm sao bây giờ. Tao đâu có bị gãy xương. - Nhưng bị nứt. - Bị nứt thì tao có thể về nha, đâu cần nằm lại đây. - Cần chứ. Họ nói cấm cử động, sau này sẽ không bị tật! - Thúy thở hắt ra: - - May mà không gãy cho nên mày vẫn giữ được cặp giò để mặc váy. - Mày còn đùa được sao? - Tao đâu có đùa mà là nói thật đấy, và lại muốn tiếp tục nhảy xa mày phải điều trị tốt thì mới có cơ hội tiếp tục với việc mày ưa thích. - Đừng đùa nữa mà! - Tâm nhăn nhó: - Mày phải tìm cách đưa tao ra khỏi đây được không ? - Tội gì mày phải làm thế, cứ để cho anh ta chi trả. Xem ra anh ta cũng tốt đấy. - Mày cũng biết nhận xét anh ta tốt thì coi như mày vẫn còn một chút lương tâm. Biết người ta tốt sao mày còn ác như thế. - Tao ác! - Thúy tròn mắt: - Tao có ác gì đâu. Mày sao hay "nói quá" ra thế. - Tao không nói quá đâu. Không ác mà bảo tao ở đây ăn và ngủ. Điều này thì anh ta tự nguyện làm có hỏi ý kiến gì của tao đâu, thì đâu thể nói tao là ác. Không tin mày cứ hỏi anh ta, ở bệnh viện này anh ta có vẻ quen biết nhiều. - Chính vì thế tao mới bảo mày giúp tao rời khỏi đây, mày hiểu không ? Để tao tính xem đã. Mày cố đòi tao suy nghĩ, nhưng bây giờ tao phải về, ở nhà có lẽ đang sốt ruột về tao. - Mẹ tao chắc cũng đang rất lo nếu tối nay tao không về nhà. Mày bảo tao phải làm sao đây ? - Hãy cứ cho mẹ mày hay như thế sẽ tốt hơn là nói dối. - Không được! Không thể cho mẹ tao biết được. - Vậy phải nói dối làm sao ? Tâm mím môi lắc nhẹ : - Tao cũng chẳng biết phải nói dối như thế nào vì tao cũng chưa bao giờ nói dối mẹ về bất cứ điều gì. Tao lo lắm. - Vậy mày bảo tao phải làm sao để tao còn về. Tao cũng không muốn gia đình lo lắng. Tâm mím môi: - Hay mày cứ về đi. Tao liều liều sẽ tính. Bây giờ tao không thể nghĩ ra cách gì cho ổn thỏa được. - Vậy thì tao về đây, có gì thì gọi cho tao. Nhưng nghĩ gì thì nghĩ, đừng có nghĩ cách trốn viện nguy hiểm lắm. - Ừ! Tao nhất định sẽ có cách. - Thôi tao về đây, à có cần gì tao mua cho ăn. - Thôi, tao con bụng dạ nào ăn chứ. Mày cứ mặc kệ tao đi. - Gì thì gì cũng phải ăn. Mày nhịn thì có sức đâu mà trốn viện chứ. Mày không ăn tao cứ mua. - Đừng mà! - Tâm lắc nhanh: - Mày cứ về đi, nếu tao muốn ăn thì tao sẽ nhờ. Thúy nhăn mày lo lắng: - Liệu có được không? - Chắc chắn là được. Mày cứ về đi, đừng lo cho tao. - Mày không trách tao nếu tao bỏ về lúc này chứ ? - Ồ không, tao hiểu mà. - Không trách tao đã làm liên lụy đến mày chứ? - Ồ không. Tại số tao đen mà mày cũng bị xây xát chứ bộ. Mày cứ về đi để nhà khỏi lo, còn tao, tao sẽ có cách. - Vậy tao về đây. Có gì tối tao ghé mày. - Không cần đâu. - Cần chứ, cùng lắm tao nói thật với mẹ tao vào đây ngủ với mày. Chịu không ? - Như thế thì còn gì bằng, có điều mẹ mày biết thì mẹ tao cũng sẽ biết, mày liệu hồn. - Tao sẽ dặn mẹ. Mẹ tao sẽ hiểu mà giấu giúp. - Thôi đừng có nói cái giọng trẽ con nữa. Mau về đi. - Lần này thì mày đuổi tao ư ? - Nghĩ sao cũng được, miễn tao không nghĩ thế là được. Thúy ôm lấy bạn: - Vậy thì tao về đây. - Ừ, bye. Tâm đưa tay vẫy. Thúy quay trở ra, cô nghe tiếng cô gái cãi vã: - Anh có thể bồi thường cho bọn họ ít tiền là xong, làm gì phải như thế. Tại họ một phần chứ đâu phải tại em. Thúy vênh mặt nhìn cô gái: - Cô đã nói hết chứ. - Tôi có nói với cô đâu mà chưa với hết! - Cô gái hất mặt: - Cô bảo bạn của cô đừng có nằm đấy mà ăn vạ, vô duyên vừa thôi. Đông Quân giận dữ: - Em cẩn thận lời nói một chút, đừng nói cái giọng khó nghe như thế, anh đề nghị bác sĩ chứ đâu phải cô ấy muốn. Em không quệt người ta thì người ta đâu có ngã để ra nông nỗi ấy, cũng may là không gẫy chỉ có nứt thôi. Cần nằm im vài ngày để cho chỗ nứt không bị tổn thương sau này. - Nhưng đó đâu phải là việc của anh mà anh lo chuyện bao đồng chứ. Nếu cô ta cần bồi thường thì anh cứ bồi thường. - Chẳng ai bắt anh làm điều ấy mà anh cảm thấy có trách nhiệm vì đã để cho em lái xe mà thôi. Bây giờ thì em cứ về đi, anh sẽ về sau. - Nhưng em phải nói với bác ra sao đây. Mẹ anh đã đang buồn chuyện ba của anh. - Thì em cứ nói sự thật để mẹ anh biết rõ anh đang ở đâu, như thế là được rồi, có điều em nên đi taxi về để xe ở trong bãi của bệnh viện. Anh không muốn em gây thêm tai họa nữa. - Anh làm như em lúc nào cũng sẵn sàng gây tai họa không bằng. Sợ anh quá đi mất. - Anh mới sợ em thì có. - Hai người nói xong chưa! - Thúy chợt lên tiếng. Cô gái quay sang giận dữ: - Cô muốn cải vã hay sao mà hỏi xong chưa với chưa xong. Thúy nhìn cô gái cười "tửng tửng": - Câu này có lẽ phải để tôi hỏi cô mới phải. Cây muốn yên mà gió thích nỗi giông. Cô muốn "bảo" cấp mấy, tôi sẽ đáp ứng "bảo" cấp ấy. Tôi không chịu lép vế đâu. - Tôi........cô tưởng tôi sợ cô ư ? - Dĩ nhiên là tôi chẳng có hơi sức để mà "tưởng" chuyện ấy, và cô nghĩ tôi dễ bắt nạt sao. - Thôi đi! - Đông Quân nhìn cả hai: - Hai cô có cãi vả thì có ích gì chứ. Rồi không để cho cả hai có cơ hội nói, anh ta đưa mắt nhìn cô gái: - Giang Minh! Em mau về đi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Em không về, em về khi nào có anh cùng về. Thanh Thúy nhìn cả hai: - Vậy thì tôi xin về, và xin anh chị trông giùm con nhỏ bạn tới tối, tôi sẽ vô thay phiên. Cô gái tên Giang Minh tròn mắt: - Cô nói gì! Cô nói đùa chắc. - Dĩ nhiên là không, và rõ ràng là các vị không muốn về. - Ai bảo cô là tôi không muốn về. - Thì cô vừa nói với anh ấy. - Cô...... - Tôi làm sao ? - Thúy cười nửa miệng: - Tôi biết anh ta sẽ không bỏ mặc bạn tôi, còn tôi thì cần về lấy ít đồ cá nhân cho nó. Anh ấy không về thì cô cũng không về, như thế cũng tốt. - Tốt cái gì, cô muốn ám chỉ điều gì chứ ? - Cô nghĩ gì đó là quyền của cô. Miễn tôi không nghĩ xấu là được. - Rõ ràng là cô có ý xấu mà cô cứ giỏi cãi. - Tại cô nghĩ xấu nên cô nghĩ ai cũng giống cô ư. - Cô..... - Thôi đủ rồi! - Đông Quân nhìn Thanh Thúy: - Cô cứ về đi, tôi sẽ ở lại cho đến khi cô trở lại. - Anh Quân! - Giang Minh hét lớn. - Em đừng nói nữa. Em cũng nên về cùng với cô ấy đi. Cô tay quay mặt đi giận dỗi. Thúy cười thầm trong bụng nhưng cố làm ra vẻ tỉnh bơ chào Đông Quân: - Cám ơn anh trước, chào. - Chào, cô đi cẩn thận. Thanh Thúy cúi chào một lần nữa mới cất bước, bụng nghĩ thầm: - Xem ra cô nàng thích anh ta. Lòng cô lại thắc mắc: - Liệu họ có là bồ của nhau chưa, có vẻ không giống..... vậy thì là gì ? Vừa đi vừa suy nghĩ mà cô vẫn không tìm ra đáp số. Trong lúc Thanh Thúy thắc mắc về họ thì Đông Quân hạ giọng dỗ dành Giang Minh: - Em đừng bướng nữa, mau về đi. Em không nghĩ cả nhà lo cho em ư ? - Em đi với anh thì sẽ chẳng ai phải lo đâu, anh không về thì em cũng sẽ không về đâu. - Đừng làm khó anh nữa mà! - Anh nắm tay cô: - Hãy nghe anh về đi. - Em không về! - Cô phùng má nhõng nheõ: - Em không về. - Vậy thì anh sẽ đưa em về, được chứ. - Anh sẽ quay lại đây ư. - Ừ, anh đã hứa với cô ấy, anh không thể không trở lại. - Nhưng ngộ nhỡ cô ta không trở lại thì sao ? - Thì anh sẽ ở lại đêm với cô ấy, ở một mình như thế cũng sợ. - Em không bằng lòng cho anh ở lại đêm đâu. Em sẽ ở cùng anh. - Đó là anh nói thế thôi chứ cô ta là bạn thân chắc chắn sẽ quay lại với bạn của mình. - Em không tin cô ta. - Nhưng em phải tin anh. Giang Minh nhìn Đông Quân, xiết chặt tay cô, anh thì thầm: - Em phải tin anh, được không ? - Thôi được! - Cô gật nhẹ mềm lòng: - Em sẽ về nhưng anh hứa khôgn được ở lại đêm. - Được anh hứa, em ở đây chờ anh một chút, anh vào nói với cô ấy một tiếng: - Có cần phải thế không ? - Cần chứ! Em chờ một chút thôi, anh ra liền. Dứt lời Đông Quân trở lại phòng của Hồng Tâm, đưa tay gõ nhẹ. Đang ngó ra cửa sổ. Tâm đáp nhẹ: - Mời vào. - Cô ổn chứ! - Tiếng Đông Quân. - Vâng tôi ổn! - Nàng nhìn anh: - Tôi có một yêu cầu được không ? - Được, cô nói gì thì nói đi, cô yêu cầu gì? - Tôi không thích nằm ở đây, tôi có nặng gì đâu, xin cho tôi xuống phòng tập thể được không? - Tại sao ? Cô không thích ư ? - Phải! Tôi không thích, anh hãy chuyển tô xuống phòng tập thể đi. - Hôm này thì không được. - Tại sao ? - Cô không cần biết tại sao. Nếu cô không thích, tôi sẽ chuyển nhưng phải đợi đến mai. - Thế còn bây giờ. - Cô nên cố ở tạm đây. - Tôi không muốn phí phạm một cách vô ích. Đông Quân nhìn Hồng Tâm: - Cô sợ không có tiền trả viện phí ư ? Điều ấy thì cô đừng lo. - Tôi không muốn phí phạm cho dù là tiền của anh hay của bất cứ ai. Thật ra đâu phải lỗi ở anh. - Bây giờ không nên truy xét lỗi do đâu ? Lỗi của ai ? Tôi xin cô cứ yên tâm nằm lại. Tôi chỉ muốn nói với cô rằng. Tôi đưa Giang Minh về rồi sẽ quay lại, có gì cần cô cứ bấm chuông gọi y tá giúp. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Vậy anh cứ về đi tôi tự có thể một mình xoay xở được, anh không phải đến đây nữa đâu ? - Tôi sẽ quay lại. Tôi đi đây, cô nhớ đừng cử động nhiều. - Vâng! - Tâm gật nhẹ. - Vậy thì tôi đi đây. Hồng Tâm mỉm cười thay lời tiễn, Đông Quân cũng mỉm cười quay trở ra, vừa thấy anh Giang Minh nhăn nhó. - Sao lâu thế ? Đông Quang không trả lời, lắc đầu nhìn Giang Minh: - Đi thôi. Giang Minh nắm tay anh vòi vĩnh: - Anh đưa em đi ăn đã. - Còn sớm mà. - Nhưng em đói. - Thôi cũng được, nhưng ăn xong phải về luôn đấy, đừng vòi vĩnh nữa được không ? - Anh làm gì mà ghê thế, hôm nay anh sao vậy, chẳng lẽ cô ta hớp hồn anh rồi sao ? - Em đừng nói bậy có được không, tùy lúc anh có thể chiều em được, đưa em đi ăn là anh đã chiều em rồi mà, đừng gây rối nữa. - Thôi được rồi, ăn xong em sẽ về vừa lòng anh chưa ? - Vậy em hãy hứa đi. - Cái anh này, anh không tin em. - Không phải anh không tin, nhưng lúc này anh cần lời hứa của em. - Anh...... - Hãy hứa đi. - Thôi được, anh bắt em hứa thì em hứa. - Như thế không được, phải là lời hứa danh dự. - Anh rắc rối còn hơn cả em nữa. Em sợ anh luôn, vậy thì đây lời hứa danh dự được chưa, có cần em thề không ? - Không cần, như thế là đủ rồi, cám ơn em. Giang Minh khoác tay Đông Quân: - Đi thôi, anh làm gì mà có vẻ khách sáo với em thế ? - À, có gì đâu. Cả hai rời khỏi bệnh viện, Đông Quân đưa Giang Minh đi ăn như đã hứa và đưa cô về nhà. Xong việc anh vội vã quay lại bệnh viện, anh chỉ lo cô gái ấy sẽ bỏ đi. Anh không biết tại sao anh quan tâm đến cô ta như thế, anh cũng không biết lý giải tại sao nữa. Thật ra cô ấy có thể ra viện về ngay chỉ cần ở nhà nghỉ ngơi ít cử động là được, nhưng không hiểu sao anh lại bảo thằng bạn bác sĩ của anh giữ cô ấy ở lại, với một lý do chính đáng. Không hiểu sao anh không muốn chia tay với cô ấy nhanh như thế, anh cũng chẳng thể lý giải được lòng mình. Chưa bao giờ anh cảm thấy suy nghĩ của anh lại phức tạp như thế. Nhìn thấy cô gái mệt mỏi thiếp đi, anh nhè nhẹ khép cửa lên sân thượng của bệnh viện để đốt thuốc. Bỗng dưng anh thèm khói thuốc đến lạ lùng..... Bà Hồng Duyên đi qua đi lại trước cửa nhà, giờ này con gái bà không về, không biết đã xảy ra chuyện gì mà sao nó cũng không hề gọi về hay liên lạc với bà. Tiếng ông Hai ân cần: - Cô đừng quá lo. Tôi nghĩ chắc là bạn bè ham vui hay thầy cô bọn trẻ ốm đột xuất, con bé sẽ không sao đâu. Tôi biết con bé rất ngoan. - Tôi hiểu điều ấy, điều mà bây giờ tôi lo là sợ con bé xảy ra điều gì ? - Cô đừng cả nghĩ như thế. - Tôi không cả nghĩ đâu, mà tôi có cảm giác như thế, vì nó là con gái của tôi. Tôi biết rõ con tôi bản tính của nó là không muốn tôi lo lắng, chắc chắn đã xảy ra chuyện. - Cô yên tâm đi, con bé sẽ về ngay bây giờ thôi, đừng lo lắng quá... - Ông Hai bảo tôi không lo lắng, làm sao có thể không lo lắng được chứ, chưa bao giờ Hồng Tâm về trễ mà không báo với nhà....... - Điều này thì tôi biết, nhưng đôi lúc cũng phãi có luật trừ chứ. - Luật trừ ... luật trừ ... tôi không tin cái luật trừ mà tin vào trực giác của mình. Ông Hai mỉm cười lắc đầu, từ lúc biết mẹ con Hồng Tâm. Đây là lần đầu tiên ông thấy bà Hồng Duyên nổi cáu. Bà nổi cáu thực sự khi cô con cưng không biết đi đâu mà giờ này vẫn chưa về. Bỗng dưng có chuông điện thoại reo, cả hai cùng nhìn về điện thoại. Bà Hồng Duyên nhấc nhanh điện thoại: - Alô, nhà bác sĩ Hồng Duyên. -...... - Sao, cháu đấy ư ? -...... - Hồng Tâm..... cháu nói sao ? -..... - Hồng Tâm đang ở đâu ? -..... - Được rồi, cám ơn cháu, cô sẽ đến đây ngay. -..... - Được rồi, cô sẽ nói với Hồng Tâm. -..... Bà Hồng Duyên vừa đặt điện thoại xuống, ông Hai đã hỏi ngay: - Không phải Hồng Tâm sao ? - Không! - Giọng bà nghèn nghẹn: - Bạn thân của Hồng Tâm, còn con bé thì đang nằm bệnh viện. - Chuyện gì thế ? - Con bé bị tai nạn. - Có nghiêm trọng lắm không ? - Tôi cũng không biết, bây giờ tôi phải đến bệnh viện xem sao, ông ở nhà và ăn cơm trước. - Tôi có thể đi cùng bà được không ? - Không cần đâu, có gì tôi sẽ điện về cho ông hay. - Thôi được rồi bà đi cẩn thận, có gì nhớ điện về cho tôi hay. Bà nói cô bé là tôi rất nhớ nó. - Được rồi. Tôi đi đây, có thể tôi sẽ ở lại bệnh viện nếu cần. - Được không sao đâu, bà cứ đi và lo cho con bé đi. Bà Hồng Duyên vội vã lấy một ít đồ cá nhân cho con gái, xong đâu đó bà dắt xe rời khỏi nhà. Ông Hai nhìn theo lẩm bẩm: - Đúng là linh tính của người mẹ, con cái là niềm vui của cha mẹ. Vậy còn ông ? Ông chợt thừ người ra, ông đã được bà Hồng Duyen cứu sống, sau tai nạn ấy ông chẳng còn nhớ gì cả. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 3 Ông không biết mình là ai, ông không biết mình có vợ hay có con không nữa, ông không biết mình ở đâu vì bản thân ông không có lấy một mảnh giấy tùy thân để tìm ra chính mình. Ông đã cố nhớ nhưng ông không thể nhớ, đầu óc ông trống rỗng. Ông rất đau khổ về sự trống rỗng ấy. Mẹ con bà Hồng Duyên cũng đã cố giúp ông nhưng họ không thể làm gì được. Vậy mà cũng đã gần sáu tháng ông ở với gia đình. Nay cũng đã quen với nếp sống này, sự cảm thông gần gũi của mẹ con Hồng Duyên lại cho ông một mái ấm của một gia đình thực sự, rất ấm áp rất tình người. Lúc đầu ông không được làm gì cả nhưng rồi công việc của bệnh viện bận rộn, Hồng Tâm thì lo việc học hành, ông đã giúp mẹ con Hồng Duyên những bữa cơm thanh đạm. Ông vui vì họ khen ông nấu cơm rất khéo rồi dần dần ông trở thành hỏa đầu quân cho nhà này. Bây giờ thì ông lại chợt phát hiện ra ông vẽ rất đẹp, bởi sự vô tình Hồng Tâm nhờ ông vẽ hình nhân. Ông có phải là họa sĩ, ông luôn tự hỏi mình như thế, và ông đã lén mẹ con Hồng Duyên vẽ chân dung của họ theo trí tưởng của ông. Bức tranh ông cất rất kỹ và rất ưng ý. Ông đã giấu mẹ con họ. Bây giờ bứt tranh lại đến với ông trong trí nhớ, nghĩ đến Hồng Tâm nằm bệnh sẽ lấy gì lo cho con bé đây vì ông biết mẹ con Hồng Duyên rất khó khăn về kinh tế. Ông muốn dùng bức tranh ấy để giúp đỡ một phần nào cho mẹ con Hồng Duyên bằng cách bán nó đi, ông phác họa suy nghĩ trong đầu. - Nếu bức tranh ấy người ta chịu mua thì ông biết cánh tìm ra tiền để giúp đở mẹ con họ. Ông bỗng cảm thấy như niềm vui từ đâu chợt đến. Bà Hồng Duyên tần ngần đứng trước phòng bệnh. Bà không tin con gái bà lại nằm ở đây. - Có thể lộn chăng ? - Bà chợt nghĩ: - Nhưng cứ thử nếu không phải sẽ quay ra thôi. Ý định trong đầu chưa kịp thực hiện bỗng có tiếng hỏi vang lên: - Bà tìm ai ? Khẽ quay lại nhìn chàng trai từ đầu đến chân, bà chợt hỏi: - Người ở trong phòng này là người nhà của anh hả ? - Dạ! - Anh ta gật nhẹ: - Vâng thưa à..... à..... cô ... cô tìm ai ? Bà Hồng Duyên mỉm cười lắc nhẹ: - À không, có lẽ tôi lộn phòng. Tôi phải xuống phòng trực hỏi lại. Bà dợm bước quay đi. Anh chàng ngờ ngợ hỏi lớn: - Có phải cô tìm Hồng Tâm không ? Bà bật người quay lại: - Dạ phải ... anh là ... ? Chàng trai cười mừng rỡ: - Cô là gì của cô ấy ? - Là mẹ! - Bà khẽ trả lời: - - Nó là con gái tôi. - Cô ấy đang ngủ, là mẹ mà cô trông còn trẻ quá. Xin cô ấy địa chỉ, cô ấy nhất định không cho, làm sao cô biết mà đến đây. - Bạn của Hồng Tâm báo. - Có phải cô gái đi cùng Hồng Tâm không ? Cô ấy dữ thật. - Tôi có thể vào được chứ ? - Dạ được, cô ấy ngủ cũng khá lâu rồi. Lúc nãy cô ấy ngủ, cháu lên sân thượng hút thuốc. - Cậu là..... - À cháu xin lỗi đã chưa giới thiệu, cháu là Đông Quân, cô em họ của cháu quệt phải cô ấy. - Không nghiêm trọng chứ. - Dạ do chiếc xe cúp của cô bạn cô ấy lái đè lên nên có rạn nứt xương ống quyển. Cháu đã nhờ bạn cháu bó bột, không đến nỗi nào đâu, chỉ vài bữa tháo bột ra sẽ không gây thương tật đâu. - Cậu có bạn làm bác sĩ ở đây ư ? - Vâng! Cháu cũng quen biết khá đông, cháu đã hỏi kỹ rồi không sao đâu, cô đừng lo. - Cám ơn cậu. Tôi có thể vào thăm con tôi được chứ. - Vâng xin cô cứ tự nhiên. Bà Hồng Duyên giơ tay định mở cửa, nhưng Đông Quân nhanh tay mở cho bà, cao giọng mỉm cười: - Cô để cháu. - Cám ơn! Đưa mắt nhìn vào trong, con gái bà nằm xoay lưng ra cửa, nghe tiếng động cô bật người quay lại. Nhận ra mẹ, cô hoảng hốt gọi: - Mẹ! Sao mẹ lại đến đây ? Bà mắng yêu con gái: - Con không định cho mẹ đến ư. Con định giấu như thế nào nếu vác cái chân bó bột này về nhà. Hồng Tâm giấu mặt trên vai mẹ: - Con sợ mẹ lo lắng thôi mà, con nhỏ Thúy gọi cho mẹ ư ? Chắc là nó không đến được. - Vâng! - Bà dài giọng hờn mát: - Nếu con bé đến được là con sẽ để mẹ mong suốt đêm sao ? - Dạ đâu có! - Tâm nhăn nhó. - Vậy thì sẽ tìm cách nói dối chứ gì. Con hư lắm rồi đấy, con định sẽ nói dối ra sao ? - Dạ! - Tâm gãy tai: - Con cũng không biết nữa, con chưa bao giờ nói dối mẹ mà. - Vậy thì đừng bao giờ tìm cách nói dối đấy. Con hiểu không ? - Mẹ! - Thôi được rồi, lần này thì mẹ thạ Con ăn gì chưa ? Mẹ nghe anh ta nói cô em họ gì đó của anh ta quệt phải con và Thúy. Hồng Tâm gật nhẹ: - Nhưng lỗi ở cả hai người, anh ta đưa con vào đây, con nói nàm ở khu tập thẻ, con có nói thế nào anh ta cũng không chịu. - Thôi mẹ hiểu rồi! - Bà gật nhẹ: - Con cứ nằm tạm ở đây, mẹ sẽ trao đổi với bác sĩ rồi sẽ tính. - Con xin lỗi! - Con không sao là mẹ yên tâm rồi. Bây giờ mẹ gọi điện cho ông Hai và mua cái gì cho con ăn, nằm đây đi nhé. - Dạ! Con biết rồi. - Trông anh ta cũng tốt đấy chứ. - Mẹ muốn nói ai ? - Thì chàng trai đụng phải con. - Anh ta có đụng phải con đâu, anh ta nhận ẩu đấy chứ. Mẹ đừng có vội nghe anh ta nói. - Mẹ có nghe đâu! - Bà nhìn con gái: - Con gái đừng dữ quá, người ta sợ đấy, nói sao thì nói anh ta cũng là người tốt, con cũng phải ăn nói cho đàng hoàng một chút. - Mẹ! - Nàng gật nhẹ: - Con biết rồi, con đói rồi mẹ à. - Thôi được rồi! - Bà đứng dậy: - Mẹ đi đây. - Mẹ à! - Nàng rụt rè. - Gì thế? - Mẹ! Mẹ nói anh ta về giùm con đi. - Sao con không tự nói. - Con..... - Con sẽ để cho anh ta ở lại nếu mẹ không đến chứ gì. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Con không nghĩ thế? - Mặt nàng nhăn nhó: - Nhưng con nói anh ta không có nghe. Bà nhìn con gái khẽ mỉm cười: - Mẹ đùa thôi, để mẹ. Mẹ sẽ nói với cậu ấy, con yên tâm đi. - Cám ơn mẹ. Bà gật nhẹ rời phòng. Đông Quân bật dậy khi thấy cửa phòng mở. Bà nhìn Đông Quân: - Cám ơn cậu đã lo cho con gái tôi. Bây giờ có tôi rồi cậu có thể về. Tôi chân thành cám ơn cậu. Đông Quân gật nhẹ: - Cô đừng nói thế, cháu phải làm vì bổn phận thôi mà, cháu muốn thưa với cô một chuyện. - Cậu nói đi! - Bà nhìn Đông Quân: - Về chuyện gì thế ? - Dạ chuyện viện phí xin cô để cháu lo hết. Cô cứ để cho Hồng Tâm ở đây cho khỏe hẳn, mong cô đồng ý. - Về chuyện này, có lẽ tôi sẽ trao đổi lại với cậu, vì theo như con gái tôi nói thì cậu đâu có gây nên tai nạn. Tôi thấy để cho cậu lo tất cả hóa ra tôi lợi dụng cậu. - Xin cô đừng nghĩ thế. Đúng là không phải cháu nhưng em cháu. Cháu phải có bổn phận, xin cô đừng từ chối lời cầu xin của cháu. - Thôi được cậu cứ về đi. Tôi và cậu sẽ bàn về chuyện này sau có được không ? - Vâng thế cũng được. Cô định đi đâu thế? - À, tôi định gọi về nhà và mua gì cho Hồng Tâm ăn. Cậu đã ăn gì chưa, chắc là chưa hả ? Đông Quân gãi tai: - Cô không nói cháu quên mất. - Hay cô đi mua cho cháu ăn luôn với Hồng Tâm! - Bà ân cần: - Bây giờ cũng khuya rồi về nhà khỏi mất công ăn. Cháu thấy sao ? - Không cần đâu cô. Cô lo cho Hồng Tâm thôi, cô đừng lo cho cháu. - Cậu nói thế đâu có được, vào ngồi chờ đi, tôi mua về cho cậu ăn luôn. Cậu định ăn gì ? - Dạ nếu cô nói thế thì cô ấy ăn gì cháu ăn nấy. Bà Hồng Duyên phì cười: - Ai lại thế! Cháu có biết con gái cô thích ăn gì không ? - Thích gì hả cô ? - Bánh mì thịt nóng giòn. - Thế cũng được, cháu thấy tiện đấy cô ạ. Cô có thể mua giùm cho cháu một ổ bánh mì được không ? Cháu cũng rất thích. - Không khô cổ quá chứ. - Dạ không sao đâu cô. Cháu thích thật mà. - Thôi được! - Bà gật gù: - Vậy thì cậu hãy vào phòng ngồi chờ nhé! - Vậy! Cô đi. Bà Hồng Duyên quay đi. Đông Quân đưa tay gõ cửa. Tiếng Hồng Tâm rất khẽ vang ra: - Mời vào. Đông Quân vừa ló đầu vào. Hồng Tâm tròn mắt hỏi ngay: - Anh chưa về sao ? Đông Quân nhương mày trêu: - Dĩ nhiên là chưa. Làm sao tôi có thể về khi chưa nói với cô câu nào. - Tôi và anh thì có gì để nói chứ. - Sao lại không. Cô chưa cám ơn tôi, có đúng không ? - Về chuyện gì ? - Về chuyện tôi bồng cô. Hồng Tâm tròn mắt, há hóc miệng. Nàng buột miệng: - Đồ nhỏ mọn, lẽ ra tôi chưa bắt đền anh, anh còn đòi tôi cám ơn ư ? - Giời ạ! - Đông Quân thở hắt ra: - Bắt đền tôi ư ? tại sao lại bắt đền chứ. Hồng Tâm đỏ mặt khi nhớ lại trong lúc cấp bách nàng bị anh ta ôm chặt. Bây giờ chợt nghĩ lại nàng thất ngột ngạt khó chịu. Bỗng dưng mặt nàng nóng bừng, tay chân bỗng trở nên thừa thãi không biết để vào đâu. Đưa mắt nhìn Đông Quân bắt gặp anh ta cũng đang nhìn. Nàng cụp mặt xuống làu bàu, thầm nghĩ: - Thật đáng ghét. Tiếng Đông Quân chợt vang lên: - Bộ tôi đáng ghét lắm sao ? Hồng Tâm gật nhanh rồi bỗng vội lắc đầu nhanh. Nói khỏa lấp: - À không, mà sao anh không về đi, ở đây đã có mẹ tôi ở lại rồi. Anh ở lại là thừa đấy. - Nếu tôi cảm thấy không thừa, sao cô không trả lời tôi. Bộ cô ghét tôi lắm sao ? - Tôi đã nói không là gì ? Hay anh đợi tôi cám ơn rồi anh mới chịu về có phải không ? - Tôi nói đùa mà! - Quân bật cười: - Đâu phải chờ cám ơn rồi tôi mới chịu về. Tôi muốn ở lại chờ mẹ cô trở lại. - Để làm gì ? - Là gì thì cứ chờ mẹ cô đến sẽ biết thôi mà. Làm gì mà cô nôn nóng. - Ai thèm nôn nóng chứ. Anh không nói thì thôi, mà có nói tôi cũng chẳng thèm nghe đâu. - Điều này thì cô nói đấy nhé, cũng may la cô chỉ nứt xương chân. - Thì làm sao ? - Có nói cô cũng đâu thèm nghe, thì cô quan tâm lời nói của tôi làm gì. - Anh! - Hồng Tâm quay đi nguýt dài, nàng thầm nghĩ: - Tay này để cho Thanh Thúy trị mới im re. Ta không thèm tranh luận làm gì cho mệt xác. Trong lúc Hồng Tâm quay đi có vẻ lờ anh đi thì Đông Quân len lén nhìn cô gái: - Trông cô ta thật yếu ớt nhưng thực chất cô ta chẳng yếu ớt chút nào cả. Đông Quân mỉm cười chợt nghĩ, chẳng biết tại sao anh lại mua việc vào người. Anh đâu có rảnh lại rất bận. - Thôi chết rồi! - Anh bật thốt. - Chuyện gì thế ! - Tâm chợt hỏi. - À không ! - Quân lắc nhẹ: - Tôi chợt nhớ ra tôi còn một số việc phải làm. - Bây giờ anh về chứ. - Cô muốn tôi về lắm sao ? - Tôi không có ý đó. Tôi biết anh rất bận, tôi hỏi là hỏi thế thôi. - Vậy thì xin cô đừng hỏi như thế có được không ? - Anh khó chịu à. - Phải! Tôi khó chịu. - Sao anh lại cáu với tôi. Cánh cửa chợt bật mở, bà Hồng Duyên đột ngột xuất hiện: - Lại khắc khẩu sao đấy. Cậu Quân này ăn đi cho nóng. Đông Quân đỡ lấy ổ bánh mì mỉm cười: - Cám ơn cô. - Của con đây! - Bà đưa cho con gái. Hồng Tâm giơ tay cầm, mắt nhìn Đông Quân không chớp, nàng không tin ở mắt của mình nữa, anh ta ăn ngấu nghiến ổ bánh mì như người đói lâu ngày không được ăn. - Anh ta là con nhà giàu mà, sao lại thế ? Bỗng nàng bẻ ổ bánh mì làm đôi. Bà Hồng Duyên nhìn con gái: - Sao con không ăn đi, con thích lắm mà. Nàng gật đầu nhìn mẹ, chìa nửa ổ lớn ra phía Đông Quân: - Anh ăn thêm đi. Đông Quân ngẩng lên một chút ngập ngừng, anh cầm lấy gật nhẹ: - Cám ơn! Tôi không khách sáo đâu. Hồng Tâm chúm chím cười: - Không sao, anh thật dễ thương! Đông Quân không tin ở tai mình, anh nhìn cô gái: - Cô vừa bảo gì ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Anh thật dễ thương. - Dễ thương, về chuyện gì ? - Về chuyện ăn. - Ăn ư ? Cô ... - Ừ ...về chuyện anh! - Nàng cười lém lỉnh: - Dễ thương thật đấy. - Cô cũng thấy thế - Tiếng bà Hồng Duyên chợt cất lên như cắt ngang sự tranh cãi. Cả ba người nhìn nhau và chợt bật cười. Và hình như nhờ trận cười ấy họ xích lại gần nhau hơn. - Anh sao thế ? Anh biết rõ cuộc họp sáng nay không thể thiếu anh. Vậy tại sao anh không có mặt. Anh để mọi người chờ, cuộc họp không có kết quả vì vắng anh. - Thì sao ? - Thì sao. Anh hỏi thế là sao ? Bao nhiêu hợp đồng cần thông qua, còn anh thì cứ chần chừ, anh làm như anh không biết, không quan tâm. Đông Quân đưa tay lau những giọt mồ hôi trên trán: - Anh cũng đâu có rảnh, em thấy rồi đấy. Anh vừa ở công trình về, việc họp bàn về các hợp đồng anh đã nói rồi. - Làm gì thì làm dứt điểm đừng bôi ra, mất uy tín của ông nội anh đã gầy dựng. Anh đã nói rồi nhưng mẹ anh và ba em cùng các chú anh có nghe đâu. - Anh nói thế là họ biết anh sẽ không đến ư! Minh tròn mắt nhìn anh. Anh nghĩ sao mà anh làm thế ? - Anh chẳng nghĩ sao cả, anh chỉ muốn chờ ông nội về giải quyết. - Nhưng ông nội đã giao toàn quyền quyết định cho anh. Bây giờ ông nội anh không có, anh phải quyết định đi thôi. Đông Quân chau mày: - Mẹ anh bảo em đến đây ư ? - Ai bảo không quan trọng, anh phải nghĩ đến lợi ích của công ty chứ, còn tương lai của anh và em nữa. - Em nghĩ anh không nghĩ cho công ty sao. Chính vì nghĩ đến công ty mà anh cần cân nhắc kiểu làm ăn của ba em và các chú của anh. Em nên cảm thông cùng anh mới phải, sao em lại có thể về hùa với họ. - Anh nói gì mà khó nghe thế. Anh nói như thế xem ra chờ ông nội là cái cớ của anh thôi có đúng không ? - Em nghĩ sao cũng được, nhưng với em anh mới nói rõ điều này. Vì anh biết em luôn ủng hộ anh. Khuôn mặt Giang Minh chợt dịu đi, cô dịu giọng: - Anh vừa ở công trình nào về. Trông anh kìa, giám đốc như anh mà phải đi thị sát sao ? - Đi chứ. Đi để biết công nhân mình làm ăn thế nào chứ? Đi để hiểu và cảm thông với họ. - Anh đâu cần phải làm thế. Anh làm thế sẽ có người hiểu sai đấy và anh đâu rảnh để làm những chuyện như thế. - Đúng là anh không rảnh nhưng anh phải cố gắng làm điều ấy. Em có biết vì sao không ? - vì sao ? Anh càng lúc em càng không hiểu nổ anh nữa. - Anh có gì mà em không hiểu, anh vẫn là anh. Anh làm tất cả những điều đó cũng vì ông nội của anh. - Em hiểu tình cảm của anh dành cho ông nội. Em hiểu mà, có điều anh nên thực tế một chút, thời của ông nội anh khác với thời của chúng ta. Chúng ta xẩy một ly đi một dặm Đông Quân gật gù: - Anh hiểu em muốn nói gì rồi. Nhưng bây giờ thì anh đói rồi, anh sẽ không đủ kiên nhẫn để nghe thêm đâu ? - Thôi được, em sẽ đi cùng anh, chúng ta vừa đi vừa nói tiếp câu chuyện này được chứ. - Tùy em thôi! - Quân khẽ nhún vai: - Có điều em cũng nên để cho anh thở một chút. Em có định đi đâu nữa không? -Không, em đến tìm anh về điều em vừa nói. Em đi với anh, anh không thích hay sao ? - À không, nếu chỉ vì những điều em nói thì anh hiểu và lắm rõ rồi. Em còn theo anh làm gì ? - Chẳng lẽ em không được theo anh. Còn anh nữa, có bận đến đâu cũng phải ăn uống cho đàng hoàng, đi thôi. Em cùng đi với anh. Đông Quân khẽ lắc đầu: - Anh không đi mà sẽ ăn tại đây. Họ sẽ mang cơm vào đây cho anh. Giang Minh tròn mắt: - Anh ăn luôn tại đây ư. Em có nghe lộn, anh là ... là giám đốc mà. - Giám đốc thì sao. Anh ăn rồi nghỉ tại đây cũng tiện chứ có sao đâu ? Giang Minh đến bên Đông Quân: - Em không sao tin được. - Em không tin được về chuyện gì. Em trông em kìa. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 4 - Đông Quân này! - Cô chợt nắm lấy tay anh: - Chúng mình cưới nhau đi. Em muốn có thời giờ để lo cho anh, được không anh. Đông Quân phì cười: - Em đang mơ một điều gì thế. Em nói với anh là em sẽ không thèm lấy anh mà. Giang Minh nguýt dài: - Đúng là ngày xưa em không thèm lấy anh. Nhưng bây giờ thì đâu phải thế. Em muốn lấy anh rồi đấy, anh nghĩ sao ? Hay bây giờ anh không muốn lấy em nữa có phải không ? Đông Quân gật gù nửa đùa nửa thật: - Có lẽ đúng thật đấy. Bây giờ tới phiên anh không muốn lấy. Giang Minh nhéo cánh tay Đông Quân: - Anh dám nói với em như thế ư, anh không sợ nhéo chết anh ư. - Em nhéo chết anh, anh cũng chịu! - Quân khẽ nhún vai: - Trong lúc này anh không muốn lấy vợ thật đấy. - Anh định trả thù em đấy ư ? - Không, anh đâu có ý định ấy, sao lại nhỏ nhặt đến thế, em có làm gì anh đâu mà anh có ý định trả thù. - Thì lúc anh năn nỉ cưới em thì em không chịu, bây giờ em muốn thì anh cũng không muốn, xem ra không phải anh đang chơi khăm em hay sao ? - Em suy nghĩ đi quá sâu rồi Giang Minh à! Anh không thể cưới vợ trong lúc này. - Tại sao ? Có phải vì công tý có quá nhiều việc không ? - Một phần cũng vì công việc, nhưng không hẳn là vì công việc. - Vậy thì còn vì việc gì nữa ? - Giang Minh gặng hỏi. Có tiếng gõ cửa, cả hai cùng quay lại. Quân khẽ nói: - Vào đi. Cô nhân viên thò cổ vào: - Thưa giám đốc, họ mang cơm phần vào cho giám đốc. - À được rồi, mời vào đây, cô để vào bàn cho tôi. - Vâng thưa giám đốc. - Cám ơn cô. - Chào giám đốc. Cô nhân viên lui ra, Giang Minh chợt gọi lớn: - Này cô ... Cô nhân viên quay lại: - Dạ! Cô bảo gì ? - Lần sau muốn vào phòng giám đốc, các cô nên xài điện đàm. (điện đàm là gì dzợ mí sis?) - Dạ ... nhưng giám đốc ... - Thôi được rồi! - Đông Quân nhìn cô nhân viên: - Cô đi đi và đừng để ý đến lời của cô ấy. Tôi là giám đốc ở đây, cô chỉ cần nghe tôi thôi là đủ. - Vâng! Cô nhân viên cúi chào. Đông Quân nhìn Giang Minh đang bực nhìn theo cô nhân viên. Anh lắc đầu cười: - Em thôi đi, có gì bực bội với người ta chứ. Em có ăn chung không ? - Thôi em ăn rồi, anh ăn đi. Nhưng em không muốn anh ăn như thế này đâu, anh nên giữ gìn sức khỏe. - Anh luôn khỏe, em biết rồi đấy, anh đâu phải đứa trẻ lên ba mà em dặn dò như đứa trẻ, xem ra em thích làm kẻ giám sát anh có phải không ? - Ai dám, em chỉ muốn quan tâm đến anh thôi mà, hình như anh vẫn quan tâm đến cô gái em quệt phải. - Phải thì sao ? Chẳng lẽ em vẫn không thấy mình có lỗi trong chuyện này hay sao ? - Nếu có lỗi thì là lỗi của em chứ có phải lỗi của anh đâu ? Và anh cũng đâu phải làm thế. - Anh làm vì em và cho em, chẳng lẽ không có lời cảm ơn mà lại nghe em trách cứ đấy ư, tệ thật. - Tệ thật, anh nói ai tệ. Sao chẳng bao giờ anh nói với em bằng những lời ngọt ngào thế, với cô gái khác anh có thế không, chẳng lẽ em đáng ghét đến thế sao ? Đông Quân mở hộp thức ăn mỉm cười: - Em hỏi anh câu ấy thật thừa, em luôn nói em lúc nào cũng tự tin và biết em muốn gì, cần gì và em sẽ đạt được những gì em muốn. Vậy thì em hỏi câu ấy làm gì chứ ? Giang Minh nhìn Đông Quân nguýt dài: - Em không tranh cãi với anh đâu, vì em chẳng bao giờ cãi lại anh, nhưng không phải vì em sợ anh đâu nhé. - Anh đâu nghĩ hay dám nghĩ là em sợ anh, anh chỉ mong em hãy để yên cho anh được chứ. Anh muốn dứt điểm cho sớm công việc hiện tại để đi Mỹ đón ông nội về đây. Anh thật sự rất lo cho ông nội. Đôi mày Giang Minh cau lại. Cô nhớ lại câu chuyện giữa ba và các chú của Đông Quân, không biết cô có nên cho Đông Quân biết về chuyện ấy không. - Em làm gì nhìn anh ghê thế ? Bị bắt quả tang, cô cười khỏa lấp: - À không, em không hiểu sao anh lại có thể ăn uống đơn sơ thế này, trong khi anh là cháu đích tôn của một nhà tỷ phú. Đông Quân khẽ lắc đầu: - Anh là cháu đích tôn của tỷ phú chứ đâu phải là tỷ phú. Em chưa biết tính ông nội của anh. Dẫu ông là một tỷ phú nhưng ông sống rất giản dị khác hẳn với các chú của anh. Anh không biết ba anh có giống các chú không? Nhưng anh chỉ mới sống với nội có vài năm, anh đã vô cùng ngưỡng mộ Ông nội. - Anh yêu ông nội lắm ư ? - Phải! Anh vô cùng yêu quí ông nội. Cha anh chết sớm, hình ảnh của cha thật mờ nhạt, nhưng khi ở bên ông nội anh đã tìm thấy được người cha trong ông, anh thực sự vô cùng yêu ông nội. Giang Minh tròn xoe đôi mắt: - Anh yêu quí ông nội như thế sao anh lại để cho ông nội anh sang Mỹ thế. Để bây giờ lỡ xảy ra chuyện gì thì anh sẽ tính sao ? - Em nói thế là có ý gì ? - Quân đưa mắt nhìn Giang Minh: - Có phải ông nội đã xảy ra chuyện gì ? - À đâu có! - Giang Minh lắc nhanh: - Em không có ý đó, em chỉ muốn nói ông nội đã già, đi đứng lỡ có xảy ra chuyện gì, em nói phòng xa thôi mà. - Em nói cũng đúng nhưng ông của anh tuy lớn tuổi nhưng cũng còn tráng kiện lắm. Ông đi thăm cô Út, có chuyện gì chắc chắn cô sẽ báo cho anh hay. Em yên tâm đi, nếu không có gì trục trặc thì có lẽ ông nội anh cũng sắp về. - Em cũng mong là thế! - Giang Minh gật nhanh: - Anh ăn đi rồi còn nghỉ ngơi, em về đây. Em sẽ gặp anh sau. - Sao lại về, em đã nói xong câu chuyện đâu. - Em sợ em ở đây anh sẽ không nghỉ ngơi được, mà anh cần phải nghỉ ngơi mới có sức làm việc, gặp lại anh sau nhé. Em đi đây. - Ừ! Em đi đi, em nên nói với ba em và các chú của anh phải cẩn thận với các công trình đừng ham tiến công nhanh vội để rồi thiếu thận trọng. - Anh lúc nào cũng thế. Ai cũng bảo anh bỗng trở thành ông cụ khi được ông nội giao cho quyền hành, anh nên phát huy tài năng trẻ của anh. - "Cẩn tắc vô áy náy". Ông nội anh thường nói đùa với anh như thế, nhưng anh thì cảm thấy ông nội nói đúng, anh chỉ giữ chức tạm thời thôi. Chủ tịch hội đồng quản trị vẫn là ông. - Nhưng lỡ ông ... -Giang Minh chợt buột miệng nhưng vội cười khỏa lấp: - Ý của em muốn nói là nếu ông nội muốn giao luôn công ty cho anh. - Anh không có đủ khả năng điều hành vì anh còn quá trẻ. Ông nội còn các chú nên anh đâu phải là người duy nhất được ông giao trọng trách ấy. - Anh nghĩ thế nhưng ông nội của anh đâu nghĩ thế. Ba em nói anh rất giống ông nội ngày xưa lúc còn trẻ, và ông nội sẽ nhắm vào anh để giao trọng trách, bằng chứng là anh được giao toàn quyền khi ông anh vắng mặt. - Em không được suy đoán lung tung lỡ ông nội anh bị mọi người hiểu lầm thì sao ? Em không thấy các chú anh trọng trách cũng không nhẹ. - Em chỉ nói với anh điều này chứ đâu dám nói với ai. Ba em ủng hộ anh nếu có bất cứ điều gì xảy ra. Thôi em đi đây, hẹn gặp lại. - Ừ! Hẹn gặp lại. Giang Minh vội vã rời phòng của Đông Quân. Cô sợ cô lỡ miệng sẽ nói ra những điều không được nói. Trước mặt Đông Quân cô khó có thể nói dối anh, anh vốn thông minh sẽ đọc hoặc đoán ra suy nghĩ của cô. Cô cũng không biết tại sao mọi người lại bắt cô giấu Đông Quân sự mất tích của ông Đông Nghi, có lẽ họ sợ Đông Quân không chịu nỗi cú sốc ấy, nhưng có thể giấu mãi anh sao? Giang Minh cảm thấy mình có lỗi với Đông Quân khi phải giấu anh điều ấy nhưng chính mẹ của Đông Quân cũng nói phải giấu nên cô không dám hé môi và cô không biết làm như thế là đúng hay sai. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Trong lúc Giang Minh phân vân những điều đúng sai thì Đông Quân trầm ngâm về những cây nói lấp lửng của Giang Minh. Anh có cảm giác như mọi người giấu anh về chuyện của ông nội. Đông Quân chợt nhớ lại mấy tháng gần đây anh không nghe được tiếng ông nội nói qua điện thoại, lúc nào cô Út cũng nói ông đi vắng đâu đó. Đã xảy ra chuyện gì? Quân thầm nghĩ, anh không thể đi Mỹ trong lúc này vì công việc của công ty, vả lại chuyện đánh bom ở Mỹ chẳng lẽ có ảnh hưởng đến ông nội. Đẩy hộp cơm phần sang một bên, anh trầm tư châm thuốc. Anh rất hiểu ông nội nhưng để hiểu được ông nội như bây giờ anh hiểu thì quả là không phải dễ. Anh đã phải trải qua bài học của trường đời để học cách làm người và có lẽ chính vì thế mà anh được ông nội tín nhiệm. Điều này anh biết đã làm cho hai chú hiềm thù nhìn anh bằng con mắt không mấy thiện cảm nhưng cũng chính vì lẽ đó anh không thể lơ là công việc của ông nội giao. Đôgn Quân chợt thở dài, chưa bao giờ anh cảm thấy khó xử trong lúc này, anh rất mong ông nội nhưng ông thì chẳng có hồi âm. Trong khi anh bị các chú vây tứ phía, anh thấy khó xử. Làm thẳng thì không được mà nhân nhượng thì không xong, các ông chú của anh sẽ làm tới thì ra sao đây. Anh vẫn không biết phải ứng xử sao với tình huống khó khăn như thế. Anh không thể để cho danh tiếng của ông nội anh bị các chú làm cho hoen ố. Các chú của anh chỉ nghĩ đến những lợi trước mắt mà chẳng chịu nghĩ xa hơn. Đông Quân tưa. người trên ghế định bụng sẽ ngủ một chút, anh chợt nhớ đến Hồng Tâm, cô gái có đôi mắt tinh anh và nụ cười hóm hỉnh. Trưa hôm ấy anh trở lại thì mẹ con Hồng Tâm đã rời khỏi bệnh viện gởi lại lời nhắn là "vô cùng cám ơn anh", không có địa chỉ cũng không biết họ Ở nơi đâu mặt dù anh rất muốn biết. Cũng may anh đã cẩn thận đóng trước các thứ tiều cần thiết, nếu không anh sẽ rất ân hận nếu họ đột ngột bỏ đi như thế, vì với anh món tiền ấy không lớn nhưng với mẹ con Hồng Tâm thì nó thật sự không nhỏ. Anh đã nhìn thấy khuôn mặt hoảng hốt của Hồng Tâm khi cô nằm phòng đặc biệt và cô nằng nặc đòi xuống phòng tập thể và anh hiểu là vì sao. Đông Quân chợt mỉm cười khi nhớ lại bữa ăn đêm hôm ấy chưa bao giờ anh có cái cảm giác ăn ngon như thế, mặc dù chỉ là ổ bánh mì thịt rất bình thường của những người bình dân. Có lẽ do bầu không khí thân thương của mẹ con Hồng Tâm mà anh đã có cái cảm giác ấy chăng? Bỗng dưng Đông Quân muốn gặp lại mẹ con Hồng Tâm. Anh thật sự rất muốn gặp nhưng làm sao gặp lại đây, vì trong lúc vội anh cũng không nhớ cô ấy học ở đâu để mà tìm nữa. Đông Quân khẽ lắc đầu, biết là sẽ không ngủ được. Đông Quân bật giậy lao vào công việc với một đống giấy tờ cần phải giải quyết. Khi làm việc cật lực như thế này anh mới hiểu ông nội anh phải vất vả thế nào mới gầy dựng được một công ty lớn mạnh như thế này, nhất là những thời kỳ khó khăn của đất nước mà ông nội anh vẫn kiên trì đúng vững cho đến ngày nay. Anh bỗng nhớ ông nội thật nhiều, anh mong sớm thu xếp công việc ổn thỏa để đi đón ông nội anh trở về. Đông Quân bỗng thấy lòng phấn khởi, anh có cảm giác như anh sẽ đi ngay ngày mai. Anh chợt cười một mình... Chưa vào tới cửa tiếng Thúy đã léo nhéo vang vang: - Tiểu thơ Hồng muội muội mau ra tiếp khách. Đang chúi mũi vào cuốn giải phẩu cơ thể học, Hồng Tâm đưa mắt nhìn ra sân cười rạng rỡ reo: - Thúy vào đi. Tao đang nhớ đến mày đây. - Có thật nhớ tao không? - Thúy thò cổ vào nhà: - Có gì cho tao ăn không? - Muốn ăn thì lăn vào bếp! - Tâm dài giọng: - Muốn tao làm cho ăn thì hãy cõng tao đi, tao không thể làm gì được bằng một chân. - Vậy thì để tớ cõng cho! - Tiếng Nhật Quang vang vang: - Không có vấn đề gì chứ? Hồng Tâm Tròn mắt: - Quang! Cậu cũng đến ư? - Cả tớ nửa! - Hải chợt thò mặt vào: - Tiểu thơ ơi! Mau tháo bột mà đi học, vắng tiểu thơ, thằng Quang nó không học nổi. Quang thúc vào hông Hải: - Vừa phải thôi thằng quỷ. Mày không học được hay là tao đây. Hải ngắc ngứ: - Dĩ nhiên là mày rồi, không tin Tâm cứ hỏi Thúy đi. Thanh Thúy lườm cả hai: - Thôi đi hai ông tướng, mau vào đây lấp ló kẻo người ta tưởng rình rập "kín thì rình, hở thì rinh" đấy. Hải dài mỏ: - Tớ đâu phải "đạo chích" đâu, nhưng hình như thằng Quang nó muốn làm nghề đó đấy. Tâm à, cậu coi chừng trái tim của cậu có ngày bị mất cắp đấy. - Cứ việc! - Tâm nguýt dài: - Vì vườn hồng vẫn ngõ cơ mà. Có điều ... - Điều gì! - Hải hấp háy: - - Tâm nói mau đi. Tâm nháy Thúy khúc khích: - Hải thực sự muốn biết ư? - Dĩ nhiên rồi. - Vậy nghe cho rõ đây! - Thúy tròn môi: - - Vườn hồng vẫn để ngõ đấy, nhưng ai có can đảm dám vào không? Đó mới là điều đáng nói, Hải nghe rõ chưa. Nhật Quang lườm Ngọc Hải: - Mày quay lưng lại với tao từ bao giờ thế, "đoàn kết sống, chia rẽ là chết đấy" cu cậu à. Tâm nhìn cả ba: - Thôi nào các bạn ngồi xuống đi. Cám ơn các bạn đã chép bài và gởi tài liệu cho Tâm. - Bạn bè mà! - Hải nhanh miệng: - Bao giờ thì Tâm bỏ bột đây. - Có lẽ chiều nay! - Tâm đáp nhỏ: - Ngày mai Tâm có thể đến lớp rồi, cám ơn các bạn đã giúp đỡ tớ trong thời gian quạ Tớ mong sẽ qua được kỳ thi này. - Qua là cái chắc thôi. Cậu vốn học cũng đâu đến nỗi, có điều liệu chân cậu có thành tật không? - Nếu thành tật thì sao ? - Thúy dài giọng: - Cậu sẽ làm người hùng phụng dưỡng nó suốt đời chứ? - Tớ hổng dám! - Hải dài mỏ: - Tớ mà đăng ký có người dám giết tớ lắm, tớ không dại gì đăng ký chết sớm đâu. Tâm cười chảy cả nước mắt: - Cậu mà chết thì tớ sẽ vừa khóc vừa cười. - Sao lại thế? - Vì cậu là một anh chàng vừa ngốc vừa nghếch, ai lại để cho người khác giết mình vì một phụ nữ. Thế giới này còn nhiều, rất nhiều phụ nữ đáng yêu hơn cậu tưởng. - Nhưng để tìm thấy xương thịt của tôi thì đâu phải ai cũng là xương bởi xương tôi đâu..... chả thế mà các nhạc sĩ, các nhà thơ đã không viết "Thế giới đông người anh chỉ thấy riêng em" là gì đấy thôi. - Hải lém coi bộ có tiến bộ trong lĩnh vực văn chương! - Thúy tròn môi trêu: - - Vậy thì cậu đã tán được bao nhiêu em rồi thế. - À! Dĩ nhiên chưa ... - Hải ấp úng: - - Tở chỉ đang tham vấn cho thằng Quang thôi mà. Nhưng sao cậu lại quan tâm đến chuyện tớ đã tán ai chưa? Ngọc Hải gãi tai: - À........chuyện ấy thì... - Thì làm sao? Nhật Quang chợt bật cười: - Lần này thì cậu ấy sẽ "cà lăm" chứ không còn lém nữa đâu. - Tại sao thế. Tâm khẽ háy mắt với Nhật Quang: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |







Linear Mode
