| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| - Giang Minh à! Cháu vào đi. Giang Minh đẩy cửa bước vào, cô cúi chào bà mẹ chồng tương lai: - Chào cô! Cháu xin lỗi. - Xin lỗi về điều gì ? - Bà nhìn Giang Minh : - Cháu ngồi đi. - Cô không giận cháu ư ? Tại cháu mà mới ra nông nổi thế này. Bà khẽ lắc đầu: - Chuyện gì xảy ra thì nó sẽ xảy ra, có điều là sớm hay muộn thôi cũng không hẳn là tại cháu đâu. Cháu đừng tự trách mình, nói ra cũng tốt, đã tìm kiếm mà không có kết quả gì cả, cô lo lắm không biết ông nội của thằng Quân có xảy ra chuyện gì không hay ông giận ai trong gia đình này mà ông không chịu trở về. Cô thấy lo lắm. Bây giờ là lúc cần đến ông ấy, cô sơ. Đông Quân không chống chọi nổi. - Nhưng biết tìm ông ở đâu ? - Ai cũng muốn biết điều ấy, nhưng dẫu sao thì cũng là sự thách thức cho Đông Quân. Nếu nó vượt qua được cửa ải này thì công ty nó sẽ nắm được chức vụ chủ tịch hội đồng quản trị. - Cô nghĩ anh ấy sẽ vượt qua chứ ? - Ta không biết, nhưng ta mong Đông Quân sẽ vượt qua. Giang Minh bẽ tay đi đi lại lại. Bà Đông Thạnh nhìn Giang Minh cao giọng: - Sao cháu không ngồi xuống đi. Cháu đi đi lại lại ta thêm chóng mặt sốt ruột thôi. - Cháu xin lỗi! - Giang Minh ngồi xuống ghế đối diện, cô nhỏ giọng: - Cháu lo quá nên đứng ngồi không yên, việc ông nội cô cứ yên tâm. Cháu nhất định sẽ tìm ông về cho cô. - Cám ơn cháu, làm sao kiếm ông nội của thằng Quân càng sớm càng tốt, bây giờ cô cảm thấy hối hận vì đã để cho ông đi Mỹ một mình. - Cô đừng buồn nữa, dù sao thì chuyện cũng đã xảy ra rồi, điều quan trọng bây giờ là tìm được ông. Giang Minh đưa tay nhìn đồng hồ cau có, nhăn nhó: - Gần trưa rồi mà xem ra cuộc họp vẫn chưa kết thúc. Cháu muốn đến đấy xem sao. - Cháu cứ ở yên đây đi, không nên quấy rầy họ, cháu có đến đấy cô thư ký và đội bảo vệ cũng không cho cháu vào đó đâu. Đó là luật của công ty do ông nội thằng Quân đề ra, không ai được phá lệ đâu. - Vậy thì cháu đưa cô về, cô không nên ở lại đây. - Nhưng ta muốn chờ tin con trai ta thắng lợi. Ta không thể về. - Cháu sẽ gọi điện cho cô ngay sau khi biết tin. Cô ở đây khiến cô càng thêm mệt hơn, nên nghe cháu để cháu đưa cô về rồi sẽ quay lại. Bà nhìn Giang Minh gật gù: - Thế cũng được, nếu cứ kéo dài thế này thì quả thật ta không chịu nổi đấy. Đi thôi. Cả hai rời khỏi phòng giám đốc ngay lúc đó cửa phòng họp bật mở, mọi người ra về với những lời bàn tán có vẻ rất phấn khởi. Không thấy Đông Quân ra, bà Đông Thạnh lao vào phòng, bóng con trai đang đưa mắt nhìn chiếc ghế chủ tịch. Đến bên con trai, giọng bà thật nhẹ nhàng: - Con! Con không sao chứ, mọi thứ ổn cả chứ hả con ? Không nhìn mẹ, anh gật nhẹ nhưng không mở lời, tiếng ông Đinh Vương oang oang: - Tốt đến bất ngờ, xem ra Đông Quân có thể thừa kế thay thế ông Đông Nghi được rồi đấy. - Có thật không ba ? - Giang Minh hớn hở hỏi: - Cuộc họp kết cục ra sao ? - Còn ra sao nữa ? - Ông nhìn Đông Quân - Cháu cừ lắm, lẽ ra cháu không nên từ chối lời đề nghị của các cổ động, chú sợ sau này sẽ không có cơ hội nữa. Bà Đông Thạnh nhìn ông Đinh Vương: - Ông nói thế là sao ? Họ đã đề nghị gì thế ? - Đề nghị con trai cô đương nhiệm ghế chủ tịch hội đồng quản trị thay cho ông Đông Nghi. - Thuận lợi thế sao ? - Phải! Rất thuận lợi, có điều cậu ấy từ chối. - Tại sao hả con, sao con lại có thể từ chối dịp may hiếm có ấy ? Đông Quân nhìn mọi người: - Chẳng lẽ mẹ cũng không biết tại sao ư ? Vì con nhớ ông nội, con muốn ông nội trở về, chiếc ghế này vẫn là của ông nội. Con cảm thấy không xứng đáng. - Đông Quân à! Con ... - Mẹ! Có phải mẹ muốn nói con đã từng bị Ông nội thách thức và chính con đã từng tuyên bố sẽ chiếm được chiếc ghế. Bây giờ thì con lại cảm thấy nó thật vô vị. Con không muốn lời thách thức của ông nội là lời trăn trối. Con không muốn xảy ra điều ấy. - Con nghĩ lung tung gì thế ? Ông nội đâu có sao. Sẽ tìm ra ông thôi mà, chúng ta về nhà thôi. Mẹ sẽ đãi tiệc mừng thắng lợi này, con giỏi lắm. - Con muốn ở một mình. Mẹ và mọi người về đi. - Nhưng tới giờ ăn trưa rồi, con định sẽ nhịn đói sao ? - Con chưa đói, bao giờ đói con sẽ đi ăn, mẹ yên tâm. Nhờ chú và Giang Minh đưa mẹ về giùm. - Em sẽ ở lại với anh! - Giang Minh đề nghị: - Anh bằng lòng chứ Đông Quân ? - Không, em cũng về đi. Anh muốn ở lại đây một mình. Ông Đinh Vương nhìn con gái: - Về thôi con. Cậu ấy nói thế thì con ở lại cũng vô ích, mau về thôi. Con ở lại chỉ làm phiền cậu ấy thôi, mau theo ba về thôi. - Nhưng con ... - Còn nhưng nhị gì nữa! - Ông nhìn Đông Quân - Chú về đây, hôm khác gặp. Đông Quân xiết tay ông Đinh Vương: - Cám ơn sự giúp đỡ của chú, cháu thật sự cảm ơn. - Đừng khách sáo chứ! - Ông quay lại nhìn con gái: - Giang Minh , chúng ta đi thôi. - Em về đây! - Cô nắm tay anh: - Đừng làm gì quá sức nhé, nếu cần anh gọi điện cho em, em đến ngay. - Biết rồi! - Quân nhìn me. - Mẹ về nhé, tối gặp lại. Mọi người rời khỏi công ty, anh về phòng của mình. Định bấm chuông gọi thức ăn, ngập ngừng một chút anh bật dậy rời khỏi công ty. Bỗng nhiên anh muốn gặp một người. Anh bỗng thấy bâng khuâng rộn rã. Thật là lạ lùng, anh muốn tìm một người để tâm sự, anh phóng xe giữa buổi trưa nắng gắt. Hồng Tâm tròn mắt nhìn Đông Quân khi anh đột ngột xuất hiện, nàng khẽ hỏi: - Anh đi đâu đây, lại có chuyện sao ? Hay anh thèm ăn kem ? - Hình như cô lúc nào cũng đoán được suy nghĩ của tôi. Cô ăn trưa chưa ? - Dĩ nhiên là chưa. Anh định mời tôi sao ? - Cô lại đoán đúng ý của tôi rồi. Vậy thì chúgn ta đi nhé. - Để tôi vào báo cho nhỏ Thúy đã. - Nếu cô vào thì cô sẽ quay ra có được không ? Cô cứ thử một lần mặc kệ cô bạn của cô được không ? - Không được nó sẽ vặn vẹo đủ thứ, tôi sẽ không chịu nổi nó đâu anh đừng có xúi dại. Anh chờ một chút ở đây đi. - Nhưng cô ấy muốn đi theo thì sao ? - Anh đừng coi thường nhỏ Thúy chứ. Anh cứ đón ở cổng trường thế này, tụi bạn tôi nó xì xầm đấy. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Nhưng tôi biết đón cô ở đâu đây ? Hay tôi mua cho cô chiếc máy di động nhé, có gì tôi sẽ gọi và cô đến tôi sẽ không đến đây đón nữa. - Không được! - Tâm lắc nhẹ: - Tôi lấy tư cách gì nhận món quà ấy của anh. - Chẳng phải cô là bạn tôi đó sao. Tôi chỉ muốn cô đừng gặp khó khăn hoặc khó xử vì tôi. - Để tôi suy nghĩ đã. Tôi sẽ trả lời anh sau vậy. Thôi được rồi, tôi sẽ đi với anh. Để tôi nhắn lại cho nó đã. Hồng Tâm vào quầy quen thuộc nhắn với Thúy rồi quay ra, nàng mỉm cười nhìn Đông Quân : - Mình đi thôi. - Cô muốn ăn gì ? - Gì cũng được, nhưng tôi phải trở về trường trước giờ giáo sư lên lớp mười lăm phút. - Được! Tôi sẽ đưa cô về đúng giờ, cô vịn cho chắc vào. Chiếc xe lướt êm, Đông Quân ghé vào quán cơm bình dân và hai phần cơm được dọn ra theo yêu cầu của anh. Quân nhìn Tâm: - Cô ăn đi, ăn ở quán này cũng được lắm, ăn tự nhiên nhé. Tâm gật nhẹ so đũa: - Mời anh, nhìn là đã biết ngon rồi, nhưng sao anh gọi nhiều thế ? - Như vậy mà gọi là nhiều sao ? Cô phải ăn nhiều vào mới khỏe chứ. - Tôi khỏe hơn anh tưởng đấy. - Vậy thì ăn cùng anh đi. - Được, thì chúng ta cùng ăn. Cả hai cùng cắm cúi ăn ngon lành, họ gắp tiếp cho nhau như những người bạn thân mà không hề khách sáo. Tâm rút khăn giấy ra lau miệng, nàng trao cho anh, khẽ lắc đầu: - (165) - Trông anh kìa, mau lau miệng đi trông xấu quá. - Chưa ai dám chê tôi xấu. - Thì bây giờ tôi chê đây. À! Ông nội anh về nhà chưa ? - Vẫn chưa có tin tức gì. Tôi gặp cô để muốn cô chia sẻ với tôi một tin vui. - Tin vui, vậy thì tin gì thế, không phải là tin anh cưới vợ chứ ? - Chuyện ấy thì chưa. Tôi đã vượt qua cửa ải của công ty rồi, tôi tưởng mình sẽ thất bại. Cuối cùng tôi đã thành công. - Được chấp nhận thay thế ông nội của anh sao, phải ăn mừng đấy. Thật tuyệt. - Chẳng phải chúng ta đang ăn mừng đó hay sao ? - Ăn mừng như vậy thì bèo quá. - Vậy thì sau bữa cơm chúng ta sẽ đi ăn kem được chứ ? Hồng Tâm phì cười: - Anh bắt đầu thích ăn kem rồi ư ? - Ừ! Có lẽ tôi lây cái thích của cô. Trời nóng như vầy ăn kem thì thật tuyệt vời. Cô thấy sao ? - Đi thì đi chứ có sao đâu. Anh làm như tôi là đứa trẻ ranh hay sao mà anh dụ chứ. Nhưng nó thật hấp dẫn, vậy thì đi. - Chờ nhé, tôi tính tiền rồi quay ra. Món ăn cũng được chứ ? - Rất ngon, có điều tôi hơi lạ. Người như anh cũng biết quán ăn bình dân này ư ? - Cô lạ thật, tôi là người chứ không phải là ma đâu mà không biết quán cơm bình dân này. - Ý của tôi không phải thế. Tôi muốn nói là anh không thuộc về giới này. - Vậy thì cô nghĩ sai về tôi rồi, cô không biết là tôi đã từng ăn cơm chung với các tay thợ của tôi. Tôi đã từng chia sẻ cơm vắt muối mè với họ. - Có mới nói à nghe. - Tôi nói xạo cô làm gì, không tin lúc nào rảnh tôi sẽ đưa cô đi đến công trường chơi. - Nếu rảnh nhất định tôi sẽ đi với anh. Nếu anh đáng yêu như thế thì hôm nào đi khám bệnh phát thuốc từ thiện anh sẽ đi chứ ? - Cô nói thật đấy chứ ? Nếu cô cho tôi biết, tôi nhất định sẽ thu xếp đi với cô. Cô hứa đi. - Nhất định rồi. Nhưng đến lúc đó anh đừng thoái thác là bận đấy nhé. - Không có chuyện ấy đâu. Tôi nhất định sẽ đi cùng cô. Tôi hứa mà. - Vậy thì ngoắc nào. - Ngoắc như thế nào, như lúc chúng ta kết bạn ư ? - Ừ, như lúc chúng ta kết bạn. Cả hai ngoắc từ ngón út rồi xoay tay. Đông Quân chợt giữ tay Hồng Tâm trong tay anh thật lâu. Hồng Tâm chợt hắng giọng. Đông Quân vội buông tay nàng ra, anh ấp úng: - À xin lỗi. - Có gì đâu! - Tâm cười khỏa lấp: - Miễn là anh không phá vỡ hợp đồng tình bạn của chúng ta thì không có vấn đề gì. - Tôi sẽ không thế nữa đâu. Tôi không cố tình, tôi thật sự xin lỗi. - Anh không cố tình, không cố ý gì thì thôi sao anh phải xin lỗi nhiều thế. Sao anh lại có vẻ cuống lên thế ? Anh đi thanh toán tiền đi. - Được rồi chờ đây nhé. Tôi sẽ quay lại ngay. Đông Quân đứng dậy vào quầy. Hồng Tâm đưa mắt nhìn theo, nàng không biết tình bạn của cả hai sẽ giữ vẹn được cho đến bao giờ. Nhưng nàng thật sự quí trọng Đông Quân. Hồng Tâm biết anh thuộc tầng lớp thượng lưu nhưng anh lại rất hòa đồng, tính cách của anh làm cho nàng muốn trở thành bạn bè, nàng không muốn gì hơn ngoài tình bạn đối với anh và đó cũng là giới hạn nàng muốn. Nàng không muốn phá vỡ nó, cũng không muốn nó biến dạng. Tình bạn ấy nàng chỉ muốn duy trì và củng cố nó thôi. Đông Quân quay lại, anh tròn mắt trêu: - Cô làm gì mà nhìn tôi ghê thế ? Hồng Tâm nhướng mày trêu lại: - Thì ngắm anh chứ làm gì ? - Ngắm tôi, cô thấy gì ? - Đẹp trai, rất ấn tượng. - Gì nữa không ? - Tôi tự hỏi ... - Hỏi gì ? Có phải có nên thích tôi không ? Đúng không ? - Trật lất, ai dám thích anh chứ ? Anh giỏi đoán mò, nhưng mò không tới. Đi thôi. Hồng Tâm bước đi. Đông Quân đuổi theo anh cao giọng: - Sao cô lại không dám thích tôi ? - Thì anh phải tự biết chứ ? - Chẳng phải chúng ta đã kết bạn đấy sao ? - Kết bạn thì điều ấy không quan trọng nhưng thích anh thì nó sẽ đưa đến nhiều phiền toái. - Cô nói thế là cô đang phân biệt giai cấp đấy ư ? - Nhưng đó là thực tế. Anh không định phá vỡ hợp đồng đấy chứ nếu xảy ra thì tôi sẽ không bao giờ gặp anh nữa, anh biết rồi đấy. - Cô đang làm khó tôi đấy à ? Tôi có ý gì đâu, thôi nhé chúng ta không nói đến chuyện ấy nữa nhé. Lúc nãy cô nói cô tự hỏi, vậy thì cô tự hỏi điều gì ? - À, tôi tự hỏi con người có tài năng đẹp trai, giàu có như anh, nói là chưa có người yêu thì ai tin chứ. Hay anh đã có vợ rồi mà anh chưa cho tôi hay ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 9 Đông Quân phì cười: - Tưởng chuyện gì ? Đúng là khó có thể tin nhưng đó là sự thật. Cô có tin không ? Hồng Tâm nhìn anh lắc nhẹ. Đông Quân gật gù : - Cô lạ cũng đúng thôi. Thật ra tôi được gia tộc chọn cho mình một cô gái sau này sẽ làm vợ của mình. - Anh có yêu cô ấy không ? - Nói liệu cô có tin không ? Lúc đầu tôi nghĩ tôi có yêu cô ấy. - Còn bây giờ ? - Tôi phát hiện ra đó không phải tình yêu khi tôi gặp một cô gái khác. Cô ấy đã cho tôi nhận ra sự mơ hồ của mình, cho tôi sự khẳng định về hôn nhân với cô gái mà gia tộc tôi đã chọn. - Anh định hủy bỏ hôn nhân ư ? - Tôi cũng không biết. Bây giờ tôi chưa thể làm gì cả nhưng nhất định tôi sẽ có cách làm cho cô ấy hiểu và gia tộc tôi hiểu. - Anh có thể làm được sao ? - Tại sao không ? - Quân phì cười: - Nếu đổi ngược lại là cô, cô sẽ làm gì ? - Dĩ nhiên là tôi sẽ không thể lấy một người mà tôi khẳng định là không yêu. Con người tôi vốn bướng bỉnh. - Nhưng trông cô đâu có gì là bướng bỉnh ? Cô có một trái tim biết cảm thông. - Anh đừng vội nhận xét khi chưa rõ về tôi, chúng ta chỉ mới kết bạn. Anh đã biết gì về tôi nào. - Đúng là chúng ta mới kết bạn nhưng sự cảm nhận của tôi về cô không sai đâu. - Anh tự tin đến thế sao ? - Dĩ nhiên, nếu không thì ở tuổi tôi ai dám tín nhiệm ở cái ghế chủ tịch hội đồng quản trị chứ ? Hồng Tâm nguýt dài: - Tôi không thèm cãi với anh, nhưng như thế không phải là tôi thua đâu nhé. Anh hãy nhớ lấy. - Tôi nhớ chứ! - Quân gật gù đưa tay chợt nhìn đồng hồ: - Ôi! Nhanh lên nếu không sẽ trễ. - Thì hoãn lại ăn kem bữa khác. - Tôi tưởng cô cần hạ hỏa. - Không cần đâu, anh coi thường tôi quá rồi đấy, anh đưa tôi về bệnh viện còn anh thì về công ty đi. - Cũng được, cô lên xe đi. Hồng Tâm lên yên sau. Đông Quân cho xe phóng nhanh, nàng chợt hỏi: - Anh chở tôi lỡ gặp cô vợ sắp cưới tương lai của anh thì anh sẽ nói sao hả ? - Vậy cô muốn tôi giới thiệu như thế nào đây ? - Quân hỏi cắc cớ. Hồng Tâm nguýt dài nhéo mạnh vào hông anh: - Anh muốn chết hả ? Đông Quân la oai oái giữa tiếng cười trong vắt của Hồng Tâm. Chưa chải xong đầu bà đã nghe tiếng Hồng Tâm oang oang: - Mẹ Ơi! Mẹ ra ăn cơm, mời ba nuôi ra xơi cơm. Đặt chiếc lược xuống bàn bà mắng yêu con gái: - Mẹ đã bảo con rồi, gọi ông Hai là ông ngoại. Ba nuôi, ba nuôi người ta nghe dễ hiểu lầm. - Chỉ là danh từ thôi mà! - Tâm bào chữa: - Ba nuôi hay ông ngoại thì có khác nhau là mấy hả mẹ ? - Cái con bé này, có ăn có học nói thế mà nghe được hay sao ? Sắp trở thành bác sĩ rồi đấy, ăn nói cho cẩn thận. - Cô cứ kệ nó đi! - Tiếng ông Hai vang vang: - Hôm nay cô bác sĩ tương lai cho cả nhà ăn gì đấy. - Thì ăn những món ba nuôi thích. - Thật thế sao, thế thì tuyệt thế. Bà Hồng Duyên đã ra tới bàn cơm. Bà ngồi xuống so đũa. Hồng Tâm xới cơm cho ông Hai và cho mẹ xong cô mời lớn. - Ba nuôi mời cơm. Mẹ mời cơm. Nàng tiếp món ăn cho ông Hai giọng nàng trong vắt: - Ông Hai à. Ông thích con gọi bằng ông ngoại hay bằng ba nuôi ? - Gọi sao cũng được! - Ông bật cười: - Như con nói cũng chỉ là danh xưng thôi mà. Mẹ con thì cũng bằng tuổi cô em út của ta thôi mà. Nếu mẹ cháu ngại, cháu có thể gọi ta bằng bác. - Bác ư! Không được! - Nàng cau mày: - Chao ôi, quen gọi là ba rồi bây giờ gọi là bác khó gọi lắm. - Vậy thì cứ gọi là ba nuôi đi, có sao đâu. - Ông Hai cứ chiều con bé nó hư đi. Ông ăn đi, tôi có điều muốn hỏi ông đấy. - Bà hỏi gì thế ? Chắc có phải bà muốn biết tôi đi đâu hoài chứ gì ? Hồng Tâm chúm chím đôi môi: - Có phải ba nuôi ngại hay ba đi tìm gia đình ? Mẹ con con có giúp được gì không ông nói đi, con và mẹ con sẽ cố gắng. - Không phải thế! - Ông lắc nhẹ: - Đã mấy tháng rồi tôi cố nhớ ra mà vẫn không nhớ gì cả, rất chán vì mẹ con cháu đã vất vả vì chữa bệnh cho ta. Ta nghĩ kỹ rồi không nhớ lại được cũng không sao. Ta không thể ăn bám mãi được. - Ông nói gì lạ thế! - Bà Hồng Duyên cau mày: - Ông không định nói với tôi là ông đi tìm việc làm đấy chứ ? Ông Hai lắc đầu cười: - Ở tuổi tôi ai còn mướn chứ! Ông chợt bật dậy: - Mẹ con cô theo tôi vào đây cho xem cái này. Dứt lời ông quay vào phòng, căn phòng đó ngày xưa là của Hồng Tâm. Từ khi mẹ con nàng cưu mang ông, thì đã dàng căn phòng ấy cho ông Hai, nàng sang ở cùng mẹ. Hồng Tâm và mẹ tò mò cùng vào căn phòng bề bộn toàn là tranh. Nàng tròn mắt hỏi: - Ông vẽ sao ? Ông gật nhẹ: - Được không ? Trông thế nào ? Hồng Tâm gật gù: - Đẹp lắm. Chẳng lẽ ngày xưa ông là một họa sĩ ? - Ta cũng không biết, nhưng ta đã bán được vài bức, tiền đây, ta định đưa cho mẹ cháu nhưng vẫn chưa có dịp. Ta không muốn mẹ con cháu hiểu lầm ta. Cô sẽ nhận chứ ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Sao tôi có thể nhận tiền của ông chứ ? Ông ăn ở đây mẹ con tôi chỉ thêm đôi đũa thêm cái bát thôi. Ông hãy cất đi dành dụm để sau này gặp lại gia đình rồi để phòng thân - Tôi đâu có cần tiền, tôi làm tất cả cũng là vì Hồng Tâm thôi. Tôi mong con bé thành đạt, tôi mong được chia sẻ gánh nặng cho cô. Bất ngờ tôi phát hiện ra tài năng của mình. Cô hãy nhận cho tôi vui đi. - Mẹ à! - Hồng Tâm ôm lấy mẹ: - Ba nuôi nói phải đấy. Mẹ nhận cho ông ấy vui. Mẹ không xài tới thì bỏ riêng ra hãy giữ giùm cho ông ấy. Sau này rồi tính. - Nhưng mà ... - Mẹ à, mẹ không nhận ông ấy sẽ bỏ đi tìm chỗ ở mới mẹ và con tha hồ mà lo. Mẹ nhận ông ấy sẽ yên tâm hơn mà ở lại. Mẹ đừng từ chối nữa. - Thôi được mẹ nghe con. Ông Hai xoa đầu Hồng Tâm : - Cám ơn cô bé. Cháu giỏi lắm. - Dĩ nhiên rồi! - Tâm rụt cổ: - Ba nuôi phải có thưởng đấy. - Được! Vậy cô bé muốn gì ? - Bây giờ thì cháu chưa nghĩ ra, bao giờ nghĩ ra cháu sẽ nói. - Hồng Tâm ! - Nhướng mày nhìn con gái: - Không được vòi vĩnh. - Mẹ à, đó là bí mật giữa con và ba nuôi. Mẹ bớt giận mà hãy xem kỹ những bức tranh đi. Ông Hai vẽ đẹp quá mẹ ạ, liệu ông ấy có là họa sĩ không hả mẹ ? - Mẹ làm sao biết được, nhưng phải thừa nhận nét vẽ của ông ấy rất sống động, rất có hồn, nếu đúng ông ấy là họa sĩ chẳng lẽ gia đình ông ấy không tìm kiếm ? - Thì mẹ con ta đã đăng báo một thời gian có ai tìm tới đâu. Hay mình thử đăng báo một lần nữa ? - Không cần đâu! - Ông Hai lắc nhẹ: - Tôi ở đây với mẹ con cô cũng tốt mà. - Cháu cũng đâu muốn xa ông Hai. Bà Hồng Duyên gật gù: - Nói thật lòng mẹ con tôi cũng không muốn xa ông nhưng cứ nghĩ đến gia đình ông đi tìm ông là tôi thấy thật sự thương họ. Họ đang rất lo lắng cho ông đấy, ông biết không ? Biết đâu tìm được họ Ông sẽ phục hồi lại trí nhớ. - Thôi đừng nói nữa, ra ăn cơm thôi. Hôm nay món cá kho tộ của Hồng Tâm ăn rất tuyệt đấy. Mọi người quay ra bàn cơm, Hồng Tâm dài giọng: - Vậy món canh chua cá lóc thế nào ? - Thì từ từ để ta thưởng thức chứ. Ta chưa kịp ăn gì mà. - Vậy thì ông mau ăn đi. Đây là những món mẹ cháu dạy cháu đấy. - Nấu ăn khá lắm, vậy ta hỏi thật nhé. - Ba nuôi hỏi đi. - Cháu đã có người yêu hay ý trung nhân chưa ? - Cháu còn bé mà. - Sắp là bác sĩ đến nơi rồi còn bé sao ? Ở tuổi cháu các cô gái bây giờ thường là tuổi đang yêu. - Nhưng mẹ cháu thì bảo hãy học đi khi còn có thể học. Ông Hai gật gù nhìn bà Hồng Duyên: - Cô thật khéo dạy con. - Xin ông đừng quá vội khen. - Ôi! Mẹ và ông Hai ăn đi thôi. Mọi người cùng ăn trong tiếng cười nói rôm rả vui vẻ. Hồng Tâm tự hỏi: - "nếu nàng còn ba chắc gia đình nàng sẽ luôn vui vẻ như thế này nhỉ ?" Thế ba nàng là người như thế nào nàng không dám hỏi mẹ mà chỉ tự hình dung ra mà thôi, và nàng luôn nghĩ nàng là sự tổng hợp giữa cha và mẹ. Bỗng dưng nàng nhớ đến Đông Quân và những điều tâm sự của anh, chẳng phải Đông Quân cũng đang tìm ông nội của anh đó sao ? Hồng Tâm bỗng đưa mắt nhìn ông Hai, nàng có cảm giác Đông Quân có nét hao hao giống ông Hai. Mắt nàng như hoa lên, nàng lẩm bẩm: - Không thể nào, sao lại có thể trùng hợp như thế ? - Con sao thế ? - Bà Hồng Duyên chợt hỏi con gái: - Con vừa lẩm bẩm cái gì thế ? Hồng Tâm cười khỏa lấp: - À, dạ có gì đâu ? Con chỉ chợt nhớ ba thôi mà. - Con bé này, ăn đi lại nghĩ ngợi linh tinh gì thế ? Ăn nói lung tung ông Hai sẽ cười cho đấy. - Ồ không sao đâu. - Ông Hai mỉm cười: - Hãy mặc kệ cho bọn trẻ mơ mộng, cô quan tâm làm gì ? - Mẹ thấy không ? - Tâm cao giọng: - Ông Hai còn hiểu con hơn mẹ. Bà lắc đầu cười: - Thôi được rồi, con bây giờ đã có đồng minh. Mẹ đâu thể cãi lại chứ. Mọi người phì cười vì câu nói đùa của bà, đâu ai hiểu được bà cố nén tiếng thở dài, ở trong tận cùng của trái tim, bà giấu kín một nỗi đau mà bà không thể chia sẻ. Dẫu sao thì bà cũng cảm thấy mình hạnh phúc bởi bà có một cô con gái ngoan hiền và biết đỡ đần bà trong mọi công việc. Bà thấy yêu con vô cùng ... Đông Quân trầm ngâm với điếu thuốc trên sân thượng. Anh bỗng thấy rất nhớ Hồng Tâm. Nếu muốn còn gặp cô ấy anh không được phá vỡ tình bạn. Liệu có một tình bạn tuyệt vời như thế giữa một nam một nữ không ? Ở bên Hồng Tâm anh vui vẻ cười nói thoải mái không phải giữ kẽ không phải e dè, anh còn kể cho cô ấy nghe những bí mật thầm kín của anh kể cả việc cô vợ hứa hôn của anh. Có phải anh đã yêu cô ấy rồi ? Hồng Tâm có thích anh không ? Anh nghĩ là có, có điều cô ấy mặc cảm về giai cấp của mình. Anh biết cô ấy có lòng tự trọng rất cao và anh biết đó cũng là tính cách của cô ấy. Đông Quân chợt bật cười một mình, yêu mà không dám nói đâu phải là tính cách của anh, nhưng nếu phá vỡ hợp đồng mà cô ấy đã đặt ra, anh sợ cô ấy sẽ không bao giờ chịu gặp mặt anh nữa. Đông Quân chợt thở dài: - Đúng là anh rất khó xử. Đông Quân tìm bao thuốc, không còn thấy trong túi áo tưởng rơi, anh cúi xuống tìm. - Anh tìm cái này ư ? - Tiếng Giang Minh chợt vang lên: - Anh suy nghĩ gì mà em lấy bao thuốc trong túi ra cũng không biết ? Có chuyện gì thế ? - Em đến từ bao giờ ? - Quân tủm tỉm: - Tìm anh có chuyện sao ? - Phải có chuyện thì mới được gặp anh sao ? - Minh trề môi : - - Em nhớ anh, em đến không được hay sao ? - Nhớ anh à ? Vậy nhìn thấy rồi em có thể về được đấy. - Anh ... anh dám nói với em như thế hay sao ? Anh có tâm sự à, có phải lại về chuyện ông nội không ? Giang Minh vòng tay ôm lấy hông Đông Quân , cô dịu dàng: - Anh đừng quá lo lắng, rồi sẽ tìm được ông nội mà. À chuyện công ty thế nào rồi, em nghe ba em nói anh quản lý công ty rất tốt. Ông nội mà biết chắc ông sẽ vui lắm. - Anh biết. Chính vì anh biết mà anh cố gắng làm tốt công việc của mình. - Thế thì anh còn lo gì chứ ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Lo gì là lo gì ? Anh có những lúc cần phải suy tư của riêng mình. - Em không thể chia sẻ những suy nghĩ của anh sao ? Dẫu sao em cũng muốn chia sẻ mọi vui buồn với anh. - Anh cám ơn. Thật ra cũng chẳng có gì, anh nghe em nói định chuyển qua bên phòng tài vụ à ? - Vâng! Ba em muốn thế. Ông nói làm bên tài vụ em sẽ giúp cho anh sau này nhiều hơn. Em sang đây là muốn hỏi anh về điều ấy, anh thấy thế nào ? - Tùy em thôi. Em cảm thấy thích hợp với công việc thì cứ làm, anh không có ý kiến gì. Không nên làm vì anh mà em hãy làm vì em muốn, em thích. - Đông Quân. Em chỉ muốn làm tất cả vì anh và cho anh. Đông Quân à! Nếu Ông nội ở nhà thì có lẽ chúng ta đã cưới nhau, anh có gì mà phải giấu em chứ ? - Em lại nghĩ lung tung gì thế ? Anh có giấu em gì đâu ? Em thật sự muốn tốt cho anh thì đừng quá quan tâm đến anh. Anh còn rất nhiều việc phải làm. - Chính vì em biết rõ anh có rất nhiều công việc nên em muốn chia sẻ công viêc. bận rộn ấy của anh, chẳng lẽ không được hay sao ? - Anh hiểu tấm lòng của em nhưng công việc chuyên môn của em, em sẽ làm tốt, nếu đi sai chuyên môn thì em sẽ không thể làm tốt được. Em hiểu không ? - Em cũng hiểu được băn khoăn ấy của anh. Mặc dù em không học khoa kinh tế tài vụ, nhưng em sẽ làm quen ngay được thôi. - Anh xin em đừng có ý nghĩ ấy, bên phòng thiết kế em là một kỹ sư có năng lực. Em không thể rời bỏ phòng thiết kế được, ở phòng tài vụ đã có chú anh. Em hãy quên ngay cái ý nghĩ ấy đi. Giang Minh nhìn Đông Quân : - Anh thật sự muốn điều ấy ư ? - Phải! Anh không muốn mất đi một kỹ sư trẻ, tài năng như em. Nếu Ông nội có ở đây, ông nội cũng không cho em chuyển phòng đâu. - Vậy thì em sẽ không chuyển phòng nữa. Anh yên tâm em sẽ làm theo ý của anh, à đã lâu rồi anh không đưa em đi chơi, hay là tuần này chúng mình ra biển đi. Anh cũng cần phải nghỉ ngơi. Đông Quân chau mày. Giang Minh ôm cánh tay anh năn nỉ: - Anh ừ đi chứ đừng lắc, đã rất lâu rồi anh không hề đưa em đi chơi. Anh nghĩ coi chúng ta có giống như hai kẻ yêu nhau không ? Có giống như hai người sắp cưới nhau không ? Đông Quân nắm tay Giang Minh : - Anh còn lòng dạ nào đi chơi chứ ? Mỗi lần nghĩ đến ông nội anh không tài nào cười nổi. - Chính vì anh ở trong tình trạng ấy nên anh cần phải đi đâu đó cho thông thoáng. Anh miệt mài cả ngày lẫn đêm như thế anh sẽ kiệt sức mất, hãy bằng lòng với em đi hóng biển một ngày thôi, được không ? Anh đi giải trí khi về tâm trí anh thanh thản, anh sẽ làm việc tốt hơn. - Thôi được rồi, anh sẽ đi được chưa! - Quân lắc đầu cười: - Anh không muốn đi cũng phải đi, xem ra nếu anh không đi thì sẽ không được yên thân đâu. Có đúng không nào ? - Hay là tại anh cứ muốn em phải năn nỉ ? Nói cho anh biết, em lo cho anh nên em mới năn nỉ đấy chứ người khác thì đừng có hòng. - Ghê vậy cơ à! - Quân phì cười: - Anh bắt đầu thấy sợ rồi đấy. Cả hai nhìn nhau cùng bật cười. Giang Minh khẽ nhún vai: - Anh mà cũng biết sợ ư ? Em không tin đâu, cái mặt anh mà biết sợ ai chứ. Đông Quân khẽ lắc đầu: - Ờ thì anh không hề biết sợ ai nhưng anh lại sợ có một người. - Ai thế ? Đông Quân suýt buột miệng nói tên Hồng Tâm , anh khựng lại rồi khẽ nói gần như thì thầm: - Thì là em chứ còn ai nữa. - Là em! Em có nghe lộn không đấy ? Là em sao ? Là em thật sao ? - Em không tin anh ư ? - Ừ không tin! Nhưng dẫu không phải hay có là một lời nói dối thì em cũng phải cám ơn anh vì lời nói dối ấy phát xuất từ sự quan tâm đến em. - Em tiến bộ ra nhiều đấy. Em tiến bộ như thế anh thấy yên tâm hơn. - Anh nghĩ em còn bé hay sao ? Em đã lớn ra nhiều anh không thấy đó thôi, đừng nghĩ em lúc nào cũng là cô tiểu thơ đỏng đảnh. - Ái chà! Thế thì tốt , nhưng tiểu thơ ơi. Tiểu thơ vẫn là tiểu thơ, thử khổ một chút thôi xem em có la làng không ? - Làm gì mà em phải chịu khổ chứ! Thử hỏi xem có ai muốn khổ đâu. Anh có muốn khổ không hả ? - Dĩ nhiên là không ! - Vậy thì đừng có nói cái giọng ấy với em. Thế còn chuyện đi chơi em đề nghị anh thấy sao ? - Ừ nhưng để anh thu xếp đã, lỡ có công việc đột xuất thì sao ? - Coi như là anh đã nhận lời! - Minh đập vào vai Quân: - Cuối tuần này đấy anh nghe rõ chứ! Em về đây. - Ơ khoan đã. - Em không nghe đâu. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 10 - Giang Minh ! Nhưng cô không quay lại, bịt tai mà đi với nụ cười hóm hỉnh. Đông Quân lắc đầu thở hắt ra, quay lại phòng anh tiếp tục công việc của mình. Thanh Thúy thu vội sách vở khi chuông reo hết tiết, Hồng Tâm tròn mắt nhìn bạn: - Mày có chuyện gì hay sao mà có vẻ vội thế ? - Ừ! - Thúy gật nhanh: - Tao muốn nói chuyện này với mày. Mày cũng thu dọn nhanh lên rồi ra ngoài kia với tao. - Ừ, nhưng chuyện gì thế ? Trông mặt mày có vẻ nghiêm trọng thế. - Ừ thì tí nữa mày sẽ biết thôi mà, nhanh lên. - Tao cũng đang nhanh đây, nhưng mày có thể ... - Hé một chút bí mật chứ gì ? - Mày luôn hiểu ý tao đấy, mau nói đi. - À thế mấy ngày nay mày có coi tivi hay coi báo không ? Đừng nói lại mẫu quãng cáo chứ gì ? Mày hãy nói có hay không thôi. - Mày lúc nào cũng đoán được tao sắp nói gì. Ừ thì không, mày biết là tao bận tối mắt tối mũi nhưng có chuyện gì thế ? - Tao biết ngay là mày sẽ nói thế mà, nhưng nếu coi thì mày đã biết rồi chứ đâu ngơ ngơ thế này. - Biết gì ? - Tâm gạn hỏi. Bỗng cô giáo xuất hiện gọi lớn: - Em Tâm! Mẹ em gọi điện gấp cho em đấy, mau lên nghe đi. - Vâng! - Tâm đáp nhanh: - Cám ơn cô em đi ngay đây. Quay lại Thúy nàng nói lớn: - Làm ơn thu giùm rồi ra kia chờ tao. Tao sẽ quay lại ngay đấy. - Ừ đi đi. Tâm chạy nhanh lên văn phòng. Đỡ lấy điện thoại từ tay cô văn thư. Tiếng mẹ nàng vang vang. Hồng Tâm dạ vâng, vâng dạ liên tục. Trả điện thoại về chỗ cũ Tâm cúi chào. Cô văn thư chợt hỏi: - Tâm à! Em không sao đấy chứ ? Hồng Tâm giật mình lắc nhẹ: - Dạ không, em không sao. Em cám ơn cô, chào cô. Quay ra chỗ hẹn nhìn sắc mặt bạn. Thúy hỏi ngay: - Có chuyện gì thế ? Tâm gật nhẹ cầm lấy cặp: - Để lúc khác nói chuyện tiếp nhé, bây giờ tao phải vô bệnh viện. - Mẹ mày bị gì ư ? - Không phải mẹ tao mà là ông Hai, ba nuôi của tao bị trược chân té đang nằm ở bệnh viện. - Có bị sao không ? - Hình như ông ấy ngất đi. Giờ vẫn chưa tỉnh, tao phải tới đấy chăm sóc ông cho mẹ đi làm. - Có nghiêm trọng lắm không ? - Tao cũng không biết vì không hỏi rõ về điều ấy. Tao đi đây. - Ừ mày đi đi, lấy xe tao mà đi cho nhanh. - Thôi tao đi xe đạp cũng được , mày về nhà đi kẻo mẹ lại mong. - Thì mày cứ lấy xe đi để tao đi xe đạp về cho. Đừng khách sáo nữa đi. Tội lắm. - Thôi cũng được, vậy thì tao lấy xe đi. Mày về nhé. Nhật Quang vừa dắt xe tới Thanh Thúy , chợt đề nghị: - Hay Quang đưa Tâm đến bệnh viện giùm lỡ "nhỏ" xúc động có xảy ra chuyện gì lại ân hận. - Có chuyện gì thế ? - Quang nhìn Tâm: - Bạn lên xe tôi đưa bạn đi. (194) Tâm gật gù: - Thế cũng được, bị bót bột rồi nên vẫn còn sợ ... đi thôi. Tâm ngoái lại nói với Hải: - Nhờ Hải chở nhỏ Thúy về cùng. Chạy xe cẩn thận đấy. Thúy ơi, lát nữa Quang mang xe về cho. Thúy nguýt bạn: - Mày không phải lo cho tao. Hải cũng đâu phải chở tao. Tao đi xe đạp của mày về nhà cũng được. Quang về báo tin tụi tao sẽ ghé thăm. Tâm ừ. Quang phóng nhanh. Thúy nhìn theo, Hải khẽ lắng giọng: - Về thôi, người ta đã đi xa rồi. Để tớ đưa cậu về chứ ? - Không cần tới đi lấy xe đạp. Cậu về trước đi. - Vậy thì tớ đứng ở đây chờ cậu vào lấy xe rồi chúng ta cùng về, vả lại tớ muốn nói với cậu chuyện này. - Lại chuyện gì nữa đây, cậu đừng có giả vờ kiếm chuyện đấy. - Tớ có kiếm chuyện gì đâu, tớ muốn cho cậu biết chuyện liên quan tới ông Hai ba nuôi của nhỏ Tâm. - Vậy cậu cũng biết chuyện này à ? Tâm nó chưa biết đâu. - Sao cậu chưa nói ư ? - Thì tớ cũng mới biết, định rủ ra đây nói, không ngờ có chuyện nhỏ vội bỏ đi rồi. - Thôi để từ từ hãy nói. Bây giờ xảy ra chuyện, nói ra mọi thứ sẽ rối tung lên thôi. Thôi mình về thôi. Cả hai chạy song song ra khỏi cổng bỗng có tiếng gọi lớn: - Thanh Thúy ! Bật người quay lại, Thúy tròn mắt: - Là anh à! Anh tìm nhỏ Tâm ? Đông Quân tủm tỉm: - Không, tôi tìm cô. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Thúy nguýt dài: - Ain tin miệng lưỡi của anh chứ ? Tìm nhỏ Tâm thì đến bệnh viện mà tìm. Đông Quân bật thốt: - Bệnh viện ư ? Cô ấy bị sao thế mà phải đi bệnh viện ? - À không! - Thúy trợn mắt nhìn Quân: - Ăn nói bậy bạ gì thế ? Anh đừng có trù cả nhỏ Tâm chứ. - Thì chính cô vừa nói đó thôi, cô bảo tìm cô ấy thì đến bệnh viện, không có chuyện gì ai lại đến bệnh viện làm gì chứ ? - À tôi chưa nói hết câu chứ bộ! - Thúy cao giọng: - Ba nuôi của nhỏ Tâm nằm bệnh viện, nhỏ vào đấy nuôi ông ấy. - Anh tưởng anh là ai mà chuyện gì nhỏ cũng nói cho anh hay chứ ? - Tôi không có ý đó, nhưng cô có biết ông ấy bệnh gì không ? - Tôi nghe nói ông ấy té. Tội nghiệp mẹ con nhỏ Tâm đã nghèo lại thích cưu mang những chuyện không đâu. - Cám ơn cô nhé! - Quân vẫy tay: - Chào anh bạn. - Ơ anh đi đâu ? - Thúy gọi với. - Cô không cần biết tôi đi đâu. Bye. Ngọc Hải nhìn Thanh Thúy khẽ hỏi: - Có phải anh chàng cứu và đưa Tâm vào bệnh viện không ? - Ừ! Hỏi chi vậy ? Mình về thôi. - Hình như các cô kết bạn với anh ta có đúng không ? - Đúng thì sao ? Chẳng lẽ chúng tôi kết bạn với ai cũng phải hỏi các anh hay sao ? - À tôi có nói thế đâu. Sao bỗng dưng bạn nổi cáu ? - Ai thèm nổi cáu, lảng òm. Dứt lời Thanh Thúy đạp mau cố đi trước. Hải kè kè theo sau. Thúy nói lẫy: - Anh đi mau đi, không phải kè tôi nữa đâu. - Thúy làm sao thế ? Tôi có nói gì sai chứ ? Bỗng dưng cô lạ thế ? - Lạ lạ gì, nói không đi theo là không đi theo. Không nghe tớ nổi cáu đấy. - Ờ thì nghe. Tớ không đi theo nữa, tớ về đây. Ngọc Hải rẽ vào con đường vào nhà mình. Thanh Thúy đạp miệt mài về nhà, cô không hiểu sao cô lại tự dưng nổi cáu. Thúy dắt xe vào sân. Tiếng mẹ hỏi vọng ra: - Con về đấy à ? Cô ậm ừ không trả lời biến nhanh vào nhà ... o O o Đông Quân đến bệnh viện, anh vào thẳng phòng cấp cứu. Nhật Quang nhận ra anh gọi lớn: - Anh Quân! Anh là Đông Quân ? Đông Quân gật nhẹ: - Đúng! Còn cậu là ... - Em là Nhật Quang, anh đến tìm Tâm à ? Em đưa Tâm đến đây. - Vậy cậu là bạn học của cô ấy, cô ấy đâu rồi ? - Đưa ông cụ đi chụp "city". Em cũng đang chờ xem sao rồi mới về. - Vậy có nghiêm trọng không ? - Em cũng không biết nữa. Em nghe nói ông cụ ngất đi và không biết đã tỉnh lại chưa. - Ông cụ là gì của cô ấy ? - Em cũng không biết. Hình như chẳng có họ hàng gì đâu. Em nghe nói ông ấy lạc gia đình nên mẹ cô ấy mang về nhà cưu mang. - Thế gia đình ông ấy ở đâu, không ai đi kiếm sao ? - Lúc đầu mẹ con cô ấy có đi tìm kiếm nhưng ông cụ chẳng nhớ gì cả. - Chẳng nhớ gì, nghĩa là sao ? Nhật Quang mỉm cười: - Thật ra ông cụ té do chấn động não khiến ông ấy mất đi một phần trí nhớ nên có thể quên mọi quá khứ. - Nghiêm trọng thế ư ? - Có thể nói như thế. Lúc đầu bọn em thấy ông ấy cũng khổ sở lắm. Ông ấy bắt đầu ổn thì lại xảy ra tai nạn nếu ông ấy bệnh nặng thì gia đình cô ấy lấy gì mà lo cho ông ấy. - Nhật Quang! - Tâm gọi lớn: - Cậu ở đâu ? Vội ngẩng lên, Quang đáp lại: - Tớ đây! Hồng Tâm nhận ra Đông Quân nàng khẽ hỏi: - Sao anh lại có mặt ở đây ? - Tôi đến trường, Thúy nói cô ở bệnh viện. Tôi đến đây để xem có giúp gì được không ? - Cám ơn anh! - Tâm gật nhẹ: - Cám ơn anh đã đến đây. - Ông cụ đâu ? - Quang hỏi lớn: - Có ổn không ? Ông đã tỉnh chưa ? - Cám ơn Quang, ông ấy đang trong phòng săn sóc đặc biệt, ông chưa tỉnh. Lần trước té mất hết trí nhớ, lần này liệu không biết sẽ ra sao nữa. À Quang về thì cứ về trước đi. - Ừ! Tớ về đây, mai bọn tớ vào thăm, nhớ giữ gìn sức khỏe. - Tớ nhớ rồi. Cậu về đi, cám ơn nhiều. Chạy xe cẩn thận. - Tớ biết rồi, tớ về đây. Em về nghe anh Quân. - Ừ cậu về trước lát anh sẽ về sau. Bye. Nhật Quang đi rồi. Đông Quân nhìn Hồng Tâm : - Tôi hiểu hoàn cảnh mẹ con cô. Cô hãy để tôi giúp đỡ cô nhé. Hồng Tâm nhìn Đông Quân : - Anh biết tin đến thăm như vầy là tốt lắm rồi còn chuyện anh vừa nói. Tôi sẽ nói với mẹ, nếu mẹ đồng ý thì mới được. - Tôi nói thật lòng, cô đừng khách khí với tôi chứ. - Không có chuyện ấy đâu. Tôi hiểu tấm lòng của anh mà nhưng phải được mẹ đồng ý. Tôi không thể nhận bừa. - Thôi được, tôi sẽ nói thẳng với mẹ của cô. Bây giờ tôi có thể cùng cô vào thăm ông cụ nhé ? Quen cô bấy lâu mà không hề nghe cô nhắc tới chuyện này. - À, tôi chưa kể về ông bố nuôi ư ? Vậy mà tôi cứ tưởng kể rồi. - Chưa! Nhưng bây giờ thì coi như kể rồi mặc dù không phải chính cô kể. Tôi thật ngưỡng mộ mẹ con cô đấy. - Anh đừng quá khen, mũi tôi nở ra mất. Anh đi theo tôi, tôi đưa anh vào một lát. Mẹ tôi vẫn ở đấy, họ không cho ở trong ấy đông lâu. - Vậy thì đi! - Quân gật nhẹ. Đông Quân bước theo Hồng Tâm , Hồng Tâm mở nhẹ cửa phòng, nghe tiếng động bà quay ra: - Con đi đâu mà lâu thế. Mẹ sắp có ca mổ đây. Chợt nhận ra Đông Quân bà mỉm cười: - Ủa, sao cậu biết tin nhanh thế, cậu vào đây. - Ông cụ tỉnh chưa hả cô ? - Chưa, nhưng ổn cả chỉ chưa tỉnh lại thôi. Tôi còn phải vào ca, cậu ở lại chơi nhưng không được ở lâu đâu. - Vâng, cháu biết rồi. Cháu chỉ thăm một lát rồi sẽ đi ngay. Cô đi đâu thì cứ việc đi. - Vậy thì cậu ở lại, tôi đi đây. Đông Quân đến bên giường bệnh, đôi mắt anh sững sờ bật thốt: - Nội! Ông nội! Sao lại có thể thế được ? Bà Hồng Duyên chưa kịp rời phòng, nghe Đông Quân gọi thét lên như thế. Bà quay lại sững sờ ấp úng: - Cậu ... cậu vừa gọi ông ấy là gì ? Đông Quân đưa mắt nhìn bà Hồng Duyên, anh nói nhanh: - Đó là ông nội mà cháu đang đi tìm, chẳng lẽ cô và Tâm không đọc báo hay xem truyền hình sao ? - Ôi, tôi bận lắm, còn Tâm thì miệt mài học , sợ chút thể diện nói có thì không đúng mà phải nói là không có thì giờ đúng hơn. - Cháu hiểu mà! - Quân ôm lấy ông nội trong tay: - Nội ơi, nội mau tỉnh lại đi. Hồng Tâm lẩm bẩm, thầm nghĩ: - "Ông nội của Đông Quân " sao mình lại không nghĩ ra nhỉ ? Lúc nãy nhỏ Thúy nhắc đến báo và truyền hình, chẳng lẽ nhỏ định nói mình chuyện ấy ? Nàng nhìn Đông Quân : - Tôi xin lỗi, sao anh thường xuyên kể mà tôi không nghĩ ra nhỉ ? Đông Quân lắc đầu nhìn Hồng Tâm : - Cô có lỗi gì đâu, nếu là tôi, tôi cũng không thể nghĩ như thế. Tôi vô cùng cám ơn mẹ con cô. Mấy tháng nay nội tôi ở nhà cô chắc là mẹ con cô rất vất vả vì ông cụ. - Trái lại. - Tâm lắc nhẹ: - Có ông cụ mẹ con tôi rất vui. Bà Hồng Duyên nhìn Đông Quân : - Bây giờ nhìn kỹ tôi thấy đúng là anh rất giống ông cụ. Nếu tôi sớm nhận ra thì ông cụ đâu đến nỗi xảy ra chuyện như thế này. - Cô đừng nói thế! Đó là lỗi ông cụ chứ không phải là lỗi của mẹ con cô. Cháu biết cô rất bận. - Cậu hiểu cho mẹ con tôi như thế thì tôi rất cám ơn. Ông cụ lần trước xảy ra tai nạn bất ngờ khiến ông ấy mất hết trí nhớ. Bây giờ gặp tai nạn lần này tôi không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa, nếu đúng là ông nội của cậu thì gia đình nên chuẩn bị tâm lý đi. - Cô nói như thế ông nội cháu có vấn đề ư ? - Tôi vẫn chưa dám nói bất cứ điều gì ngay lúc này. Tôi mong có kỳ tích, vả lại ông cụ rất mạnh mẽ. - Liệu ông Hai có liệt không mẹ ? - Mẹ mong là không xảy ra điều ấy, nhưng điều ấy cũng có thể xảy ra lắm chứ nếu não tổn thương. Ông Hai bỗng trở mình nhăn nhó. Hồng Tâm gọi như reo: - Ôi! Ba nuôi. Mẹ Ơi! Ba nuôi tỉnh rồi, ba nuôi động đậy me ơi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Hồng Tâm ! Tiếng ông cụ phều phào, cháu làm gì mà la to thế. Cháu không thấy là ta đang ngủ sao ? Ông Hai mở mắt nhìn xung quanh: - Đông Quân ! Sao cháu lại ở đây, ông đang ở đâu đây ? Đông Quân mừng rỡ: - Ông nhận ra cháu ư ? Ông nhận ra mẹ con Hồng Tâm ư ? Ông bóp trán gật nhẹ: - Ta đau đầu quá, nhưng đầu óc ta không thấy trống rỗng nữa. Cô Hồng Duyên, sao cô lại khóc chứ ? - Tôi mừng quá! - Bà mỉm cười: - Trong cái xui nó có cái may ông đã nhớ lại và tìm được gia đình. Chúc mừng ông, mong ông sớm bình phục. Bây giờ ông hãy nghỉ ngơi đi, từ từ ông sẽ nhớ lại tất cả. Bây giờ, ông có nhớ ông tên gì không ? - Tôi là Đông Nghi! - Ông gật gù cười: - Cháu nội tôi là Đông Quân nếu cô cho phép tôi vẫn có thể nhận Hồng Tâm là con gái nuôi của tôi chứ ? - Điều này thì ông hãy trực tiếp hỏi Hồng Tâm. Tôi không có ý kiến. - Đông Quân cháu nghĩ sao ? - Cháu không biết phải nói sao, nhưng cô ấy là bạn cháu, nếu là con gái nuôi của ông thì cháu phải gọi bà cô à ? - Chứ còn gì nữa! - Tâm dài giọng: - Gọi bằng bà cô nghe được đấy! Đông Quân nhăn nhó: - Nhưng vậy khó nghe lắm. - Anh có phải nghe đâu mà lo, anh chỉ gọi thôi mà. - Vậy là cháu đồng ý ? - Ông chợt hỏi. - Vâng! - Tâm đáp nhanh. - Thế thì tốt quá. Bà Hồng Duyên mỉm cười: - Cậu nên báo cho gia đình cậu biết, coi như mẹ con tôi trao trả ông cụ cho cậu từ đây. Đông Quân nhìn bà: - Sao cô lại nói thế ? Cháu rất vui tìm ra ông cụ. Nhưng cháu biết tình cảm của nội cháu đối với mẹ con cô. - Tôi hiểu mà nhưng gia đình cậu có điều kiện chăm sóc cho ông cụ tốt hơn. Bây giờ tôi muốn nói chuyện riêng với nội cậu một chút. - Vâng. Cháu đi gọi điện báo cho chú và mẹ cháu biết, cháu đi đây. - Ừ cháu đi đi! - Bà nhìn con gái: - Tâm à! Con ở đây với mẹ. - Vâng! - Tâm gật nhẹ đến bên mẹ: - Mẹ muốn từ giã ông Hai ở đây ư , coi sao tiện ? - Mẹ biết! Nhưng là cách tốt nhất. Mẹ biết con rất quí ông ấy và mẹ cũng thế, nhưng từ biệt ở đây là cách tốt nhất để gia đình họ khỏi hiểu lầm. Hồng Tâm nhăn nhó: - Mẹ! Sao mẹ lo xa thế ? Mình có làm gì đâu mà họ hiểu lầm chứ ? - Con không biết gì sự đời nên con không hiểu hết được đâu, nhưng mẹ tin ông Hai sẽ hiểu mẹ con mình. Ông Đông Nghi nhìn hai mẹ con: - Tôi không nghe được mẹ con cô nói gì nhưng tôi hiểu được mà. Cô thật sự muốn nói tạm biệt ở đây tôi không có ý kiến gì cả nhưng cô cho phép tôi được đến thăm mẹ con cô chứ ? - Dĩ nhiên là tôi đồng ý, tôi mong ông hiểu cho mẹ con tôi. - Cám ơn những ngày đã qua, ở bên mẹ con cô tôi sẽ không bao giờ quên ngôi nhà đầy nụ cười và tình thương ấy. Nói thật lòng, lúc trước tôi rất đau khổ vì bị mất trí nhớ. Bây giờ nghĩ phải xa mẹ con cô tôi có mất trí nhớ cũng được. - Ông nói thế không được. Mẹ con tôi chỉ là những người dưng, còn những người con cháu ruột thịt của ông. Họ rất mong nhớ ông. - Tôi biết điều ấy, nhưng tôi vẫn không muốn xa mẹ con cô. - Ba nuôi! - Tâm ôm lấy ông: - Con sẽ rất nhớ ba. - Ta cũng thế! - Ông vuốt tóc Tâm: - Ta tôn trọng quyết định của hai mẹ con nhưng sau này ta khỏe nhất định sẽ đến thăm hai mẹ con. Đừng quên ta nhé. Bà Hồng Duyên nhìn con gái khẽ giục: - Đi thôi con, mình phải đi thôi. Chúng ta nên giao ông ấy lại cho Đông Quân. Tôi và cháu sẽ đến thăm ông, chào ông Hai đi con. Hai mẹ con chào ông Đông Nghi rời phòng. Cả hai vừa đi một lúc thì Đông Quân trở về phòng không thấy cả hai, anh hỏi lớn: - Họ đâu cả rồi hả ông nội ? - Họ đi rồi! - Ông trầm ngâm trả lời. - Tại sao ? Mẹ con và mọi người muốn gặp mẹ con cô ấy mà. - Nhưng mẹ con họ lại không muốn gặp ai cả. - Lẽ ra ông nên giữ mẹ con cô ấy lại. Mẹ con cô ấy là người ơn mà. - Nhưng ông tôn trọng ý muốn của họ. Ông cũng muốn cháu biết tôn trọng. - Cháu hiểu rồi. Đông Quân chợt thở dài khi nghe tiếng gõ cửa ... cả nhà anh đã tới ... *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Đọc nhiều truyện wá rùi hỏng nhớ truyện nào là truyện nào ![]() Sao đọc tr. nào cũng có cảm giác là wen wen hít á hihihi Nhưng tác giả nì thì nghe ..........lạ hoắc hihihi hình như chỉ đọc 1 tr. from her thui ....... mà hong fải tựa nì ...........Thanks sis TG! Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |








Nhưng tác giả nì thì nghe ..........lạ hoắc hihihi hình như chỉ đọc 1 tr. from her thui ....... mà hong fải tựa nì ...........
Linear Mode
