| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Chương 5 - Ừ! Quang cũng chỉ tiện nói thế thôi. Ông ấy ở đâu mẹ con cậu có gặp khó khăn gì không? - Ồ không ! Không hề gì. Mẹ con tớ cũng đã quen có ông ấy trong nhà, bây giờ nếu ông ấy tìm được người thân, chắc là tớ sẽ nhớ ông ấy lắm. - Hai người nói gì mà thì thầm ghê thế. Tớ có nghe được không? Tâm nguýt Thúy: - Có gì mà được hay không đây. Cậu lúc nào cũng giỏi tưởng tượng. Nhật Quang à! Kỳ này Thúy có còn cà lăm trước thấy chủ nhiệm không? - Dĩ nhiên là còn, cậu làm như cậu nghỉ học cả năm không bằng, cái tật luống cuống trước thầy chủ nhiệm thì làm sao Thúy bỏ đươc. Thanh Thúy vênh mặt: - Bỏ được hay không thì can chi đến các người, cậu làm như chưa bao giờ cà lăm trước thầy chủ nhiệm ấy. Tâm khúc khích: - Thì tớ có nói gì đâu. Tớ chỉ hoi? thăm thôi mà, Chẳng lẽ tớ không được hỏi thăm. Tớ biết thầy chủ nhiệm luôn chiếu cố cậu mà. Ngọc Hải gật gù: - Ừ tớ cũng thấy thế thật, hình như không có tiết nào của thầy chủ nhiệm mà thầy không cho gọi Thanh Thúy, còn Thanh Thúy thì chả có lần nào không nói lắp khi trả lời thầy chủ nhiệm, mặc dù Thúy rất thuộc bài. Thanh Thúy đỏ mặt tía tai: - Ừ, không biết tại sao tớ lại như thế, hình như tớ có cái tật hay khớp, khớp là tớ lại cà lăm. Mọi người cùng bật cười. Thúy nguýt dài: - Gì mà cười chứ? Tớ nói thật chứ cười cái gì, có cái gì để mà cười đâu. - Ờ thì cũng có ai nói gì đâu! - Tâm hấp háy: - Có thật là các bạn đưa tớ đi tháo băng chứ? - Dĩ nhiên rồi chứ thật giả gì nữa! - Quang nhìn mọi người: - - À tính đến nơi đã bó bột cho cậu hay đến bệnh viện của mẹ cậu. - Tớ cũng không biết nữa, để tớ gọi điện cho mẹ đã, không khéo trưa nay mẹ tớ sẽ về nhà. - Vậy ai nấu cơm. - Ông Hai, ông ấy nấu ăn khéo lắm, đến mẹ tớ cũng phải khen, có lẽ ông ấy cũng sắp về nhà. - Sao mẹ con cậu lại để cho ông ấy nấu nướng vào bếp chứ? - Mẹ tớ lúc đầu cũng đâu có chịu, nhưng ông ấy năn nỉ phụ giúp. Ông ấy nói nếu cứ ngồi ăn không, ông ấy ngại nên mẹ tớ đã đồng ý. - Có nghĩa là ông ấy nội trợ cho mẹ con mày. - Làm gì có, thường là tao hoặc mẹ, trừ lúc cả hai đều bệnh chẳng hạn như bây giờ tao ngồi một đống. - Hiểu rồi. - Cậu làm gì mà điều tra kỹ thế. Tính chuyển qua ngành công an ư? - Cũng đang tính thế! - Thúy nguýt Quang: - Nếu điều tra ra thân thế của ông ấy, biết đâu ông ấy là một tỷ phú thì sao? Cũng đáng giá lắm. - Mày nói lảm nhảm gì thế? - Cậu ấy đang tưởng tượng. Quang nheo mắt nhìn Tâm: - Cậu không nên cắt dòng suy diễn của cậu ấy và không chừng cậu sắp trở thành con nuôi của một nhà tỷ phú. - Cũng có thể lắm chứ! - Hải vênh mặt bênh Thúy: - Nếu điều ấy là sự thật thì cậu liệu có với tới người ta không ha? - Tớ không biết, có lẽ điều mà tớ mong là cô ấy thích tớ, nếu cô ấy yêu tớ thì không còn vấn đề gì nữa. - Cậu đang nói về ai đấy ? - Thúy nhìn Quang: - Cô ấy.......cô ấy là ai? - Thôi đi! - Tâm nhìn Thúy : - Chuyện riêng tư, cậu thắc mắc làm gì, cậu tìm gì ăn rồi mọi người ở lại giúp tớ học luôn. Cậu đi chợ một chút được không? - Không thành vấn đề, ăn gì chẳng được! - Thúy nhìn hai chàng trai: - Hai cậu ăn gì tớ đi mua. - Tớ chưa đó! - Quang nhìn Hải: - Còn cậu. - Tớ cũng chưa đó! - Hải nhìn hai cô gái: - Đừng lo lắng chuyện ăn uống Tâm à, lúc nào đói tụi tớ sẽ tính. Tụi mình là bạn mà đừng khách sáo. - Hải nói đúng đấy! - Quang gật gù: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - À Tâm học tới đâu rồi, bài tụi tớ gởi tới cậu đọc sơ qua chưa? - Hổng dám đọc sơ đâu. Tớ đọc rất kỹ thiếu điều còn thuộc lòng luôn đấy, về thi học kỳ thầy chủ nhiệm có dặn gì không? - Cậu yên tâm đừng lo lắng quá về kỳ thi có được không? Cậu là học sinh sinh viên có thành tích học tập tốt, lại được tụi tớ chép bài đầy đủ cho, cậu còn lo gì chứ? Hồng Tâm mỉm cười: - Cậu đừng có đưa tớ lên cao như thế? Hai chàng trai cười "mèo khen mèo dài đuôi" bây giờ. - Ai cười thì hở mười cái răng! - Thúy vênh mặt: - À tớ quên không hỏi cậu từ hôm đó đến nay anh ta có đến thăm cậu không? - Anh ta, anh ta là ai ? - Quang nhìn Thúy: - Sao tớ không nghe ai nói, hình như tớ nhớ không lầm thì cậu nói người quệt Tâm là một cô gái ... - Ờ! - Thúy nhìn Quang: - Cậu có trí nhớ tốt lắm, nhưng tớ quên không kể người đưa Tâm vào bệnh viện hình như là anh họ của cô ta. - Sao lại hình như. - Ừ, "hình như" vì anh ta nói vậy, nhưng sao cậu có vẻ quan tâm đến chuyện ấy thế? - À có gì đâu tớ cũng chỉ hỏi để hỏi thôi mà. Thế anh ta có đến đây thăm Tâm không? Tâm nguýt dài gật nhanh: - Ừ! Dĩ nhiên là có chứ, sao lại không. Anh ta tốt lắm. - Vậy ư! - Ừ! - Tâm khúc khích cười! - À hay mình đến bệnh viện của anh ấy bó cho mình mà cắt đi. Ở đấy ta nhờ anh ta khám lại cho. - Sao Tâm bảo đến bệnh viện mẹ của Tâm mà. Ở đấy mẹ của Tâm cũng là bác sĩ. - Quang nghĩ thế là tốt ư? - À... ừ dĩ nhiên rồi, chẳng lẽ bạn cảm thấy không tốt. - Mẹ của tớ dĩ nhiên là tốt hơn người khác rồ! - Tâm tròn xoe đôi mắt: - Tớ chỉ đùa với cậu thôi, chứ tớ bỏ đi ngay sáng hôm ấy cho nên anh ta có muốn đến thăm cũng không có địa chỉ. - Thật thế à! - Quang gật gù: - Vậy bây giờ Tâm sẽ đi cắt bột ở đâu? Hồng Tâm khẽ nhún vai: - Tớ cho các cậu quyết định. Cậu đưa tớ đi đâu tớ đi đó. Các cậu chịu chưa. Tớ cho các cậu toàn quyền quyết định. Thanh Thúy nheo mắt đấm vào vai Nhật Quang: - Lần đầu tiên tớ thấy nhỏ Tâm chịu nhún để chiều người khác, xem ra nó muốn cám ơn các cậu đã tận tình giúp đỡ nó trong thời gian vừa qua. - Chỉ thế thôi sao ? - Hải nhìn Thúy: - Nhưng đâu phải việc của cậu đâu mà cậu nói y như nhân vật chính trong phim vậy? - Thì tớ với nhỏ Tâm là một. - Đó là cậu nói chứ có phải cô ấy nói đâu, nhỡ Tâm nghĩ khác thì sao? - Vậy thì cậu nghĩ khác thì sao? - Vậy thì cậu nghĩ Tâm sẽ nói gì? - À cái đấy thì tớ không dám đoán. - Vậy mà cũng đòi. - Đòi gì? Sao cậu không nói tiếp đi. - Tớ sợ gì mà không nói. Tâm mỉm cười nhìn hai bạn đấu khẩu, nàng thấy vui vì có các bạn ở bên. Nhật Quang thì đưa mắt len lén nhìn Hồng Tâm. Chưa bao giờ anh cảm thấy thích ai đến thế bằng thích cô bạn gái này. Anh tự hỏi: - Liệu mình có hy vọng không? Nhật Quang chợt thở dài ... Đông Quân coi lại bản vẽ ở khu chung cư nằm bên Gò Vấp. Anh rà soát lại trên vi tính để kiểm tra lại. Chuông điện thoại reo vang, cô thư ký gọi vào bằng bộ đàm: - Thưa giám đốc, anh có điện thoại, máy số 1. đdược rồi tôi nghe, cám ơn. Đẩy người theo chiếc ghế xoay, Đông Quân với tay nhấc điện thoại. - Alô, tôi Đông Quân đây. -..... - Giang Minh ư! Em ở đâu? -..... - Em nên gọi taxi về đi, em biết là anh rất bận mà. -..... - Sinh nhật ư? Thôi được rồi. -..... - Xong việc anh sẽ đến. Em đi đâu thì cứ đi đi, được rồi anh sẽ đến. -..... - Lát gặp lại. Bye. Đông Quân trả máy về chỗ cũ khẽ lắc đầu, cứ nghĩ đến sắp phải cưới một cô gái lúc nào cũng vòi vĩnh đòi hỏi, anh bỗng thấy ngán quá. Ngay từ bắt đầu mới lớn anh đã được biết cô gái làm vợ anh sau này là Giang Minh. Giang Minh là cô gái thông minh, tháo vát, năng động lại giỏi giang. Anh không thể chê được cô ở điểm nào, vì cô được giáo dục, được dạy dỗ để trở thành một quý bà có phẩm chất cao quý, gia thế giàu có. (trùi) Anh không biết anh có thực sự yêu Giang Minh không? Anh luôn tự hỏi mình như thế nhưng anh không có câu trả lời vì anh cũng được giáo dục trong nền giáo dục nghiêm khắc, mặc dù được đi du học, được sống ở châu Âu, nhưng anh vẫn giữ được nếp sống của người Á Đông, không buông thả như một số người khác, anh vẫn giữ được chuẩn mực cho bản thân mình. Từ lúc gặp cô gái có cái tên Hồng Tâm và đưa cô ta vào bệnh viện, anh bỗng lờ mờ nhận ra tình cảm của mình. Một thứ tình cảm rất lạ khác với thứ tình cảm mà anh dành cho Giang Minh. Ở cái tuổi ngoài ba mươi, anh nói anh chưa yêu ai thì liệu có ai tin không? - Thưa giám đốc! - Tiếng cô thư ký nói qua máy bộ đàm. - Có chuyện gì thế cô Phụng. - Dạ cô Minh hỏi anh đã đi chưa. - Hãy nói với cô ấy là chưa, và nếu không chờ được thì cô ấy cứ về đi. - Dạ thưa giám đốc... Đông Quân đẩy mọi thư vô ngăn và khóa lại. Tắt máy vi tính và cất đĩa, xong đâu đấy anh khóa cửa. Thấy anh rời phòng, Y Phụng hỏi nhanh: - Ủa. Anh đi ngay à. - Ừ, nếu cô ấy có gọi lại thì cứ nói tôi đi rồi. - Vâng! Tôi sẽ nói lại. - Cám ơn! - Dạ chúc vui vẻ. Để tôi gọi tài xế cho anh. - Tôi gọi rồi, anh ấy có lẽ đang chờ ở ngoài kia. - Vâng thì một lần nữa chúc giám đốc buổi tối vui vẻ. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Đông Quân mỉm cười đưa tay vẫy vẫy, ở cửa công ty, anh tài xế đã chờ sẵn. Anh lên xe và nói địa điểm. Cũng may chưa được nửa đường anh chợt nhớ cần phải mua quà và hao nên ra dấu cho anh tài xế chạy chậm. Đưa mắt nhìn sang đường anh chợt khựng lại khi thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của cô gái rất giống Hồng Tâm. - Mình có mơ không? - Anh tự hỏi. Anh chạm phải ánh mắt của anh tài xế nhìn anh đầy ngạc nhiên: - Có chuyện gì không cậu. - À không! - Anh lắc nhẹ: - Tôi cứ tưởng gặp người quen. Anh vừa nói dứt câu thì khuôn mặt cô gái quay hẳn ra, anh bật thốt: - Đúng là Hồng Tâm. - Cậu vừa nói gì? - À không, cho tôi xuống đây ! - Anh dặn với: - Ở đây anh tìm chỗ đậu xe độ nửa tiếng không thấy tôi trở lại thì anh cho xe về đi nhé. Rồi tài xế chưa cho xe đỗ lại hẳn, anh đã vội phóng ra khỏi xe nhưng đến chỗ nhìn thấy cô gái thì không còn thấy cô nữa, cứ y như cô ta biến mất không để lại một chút dấu vết. - Chẳng lẽ mình nhìn lầm, nhưng không thể nhìn lầm được. Định quay lại xe, anh chợt đưa mắt nhìn vào nhà sách, nụ cười để lộ trên môi, anh thấy Hồng Tâm đang chúi mũi vào cuốn sách và đọc ngấu nghiến. Đông Quân bước vào nhà sách đến bên cô gái và giả bộ đọc tên các sách nhưng mắt chú ý xem cô gái đang đọc gì. Hồng Tâm vẫn không phát hiện ra anh, vẫn say sưa đọc. Đông Quân vờ hắng giọng, không ngẩng lên Hồng Tâm hỏi nhanh có lẽ chắc tưởng cô bạn thân: - Mày tìm được cuốn ấy chưa? Đông Quân suýt phì cười, anh vờ hắng giọng để ngắm cô gái, cũng không chịu ngẩng lên, Tâm nói khá lớn: - Sao mày chẳng nói gì thế, chỉ cần trả lời có hay không thôi mà cũng không chịu mở miệng sao? À mày lười nói thì là chuyện lạ đấy. Đông Quân mỉm cười không lên tiếng, không hiểu vì sao anh chỉ muốn ngắm cô gái, hình như anh rất nhớ cô ấy. Thấy bạn không trả lời, Hồng Tâm đột ngột ngẩng lên, nàng há hốc miệng khi nhận ra anh. Tâm ấp úng: - Ơ ... anh ... - Cô vẫn nhận ra tôi sao? - Ừ! Nhận ra chứ. - Vậy có nhớ tên tôi không? - Có chứ, anh là Đông Quân, nhưng anh hỏi làm chi vậy? - À hỏi để xem cô còn muốn gặp tôi nữa không? Hồng Tâm chợt cười ruồi: - Cho tôi xin lỗi, anh vào đây để mua sách à. Đông Quân định buột miệng nói "không" nhưng anh kìm lại được và gật nhẹ. - Cô vui thật sự chứ? - Vâng! Chẳng lẽ trông tôi giống nói dối lắm hay sao? - À không! Mẹ cô vẫn khỏe chứ? Lẽ ra mẹ con cô không nên bỏ đi vội vã như thế? - Tôi đã xin lỗi anh rồi còn gì. Tôi có lý do riêng của tôi, à mà anh đi một mình hay với cô bạn gái. - Dĩ nhiên một mình, thế còn cô? - Tôi đi với nhỏ Thúy, nhỏ quay ra bây giờ, anh biết là chúng tôi sắp thi ai cũng tranh thủ tham khảo tài liệu mà. - Thì ra hai cô vô đây đọc ké à, đúng là hay thật đấy. Cô là sinh viên khoa nào thế? - Khoa nào anh hỏi chi vậy ? - Thúy đột ngột xuất hiện: - Xin chào. - Chào! - Quân gật nhẹ: - - Tôi hỏi để biết chỉ vì tò mò thôi mà. - Tò mò! - Thúy lắc lư đầu: - Tôi cứ tưởng chỉ có phụ nữ mới là chúa tò mò, thì ra phái mạnh các anh cũng biết tò mò ư? đĩ nhiên, nhưng chỉ một chút thôi. Thanh Thúy trề môi: - Một chút thôi sao? Hồn Tâm khều bạn: - Thôi đủ rồi đấy. Mi nói hơi dư lời đấy. Đông Quân khẽ mỉm cười nhìn cả hai: - Tôi thấy không dư lời đâu vì ít ra cô ấy chịu nói chuyện với tôi, hai cô học cùng khoa ư? Thanh Thúy nhướng mày nhìn Đông Quân: - Anh đang điều tra chúng tôi đấy ư? Có phải anh thích nhỏ Tâm không? Hồng Tâm trợn mắt nhìn bạn: - Mày...mày nói gì thế Thúy à...anh Quân à, anh đừng nghe nhỏ Thúy khi nhỏ lên cơn... khùng. Thanh Thúy nguýt bạn: - Mày đừng có phùng má lên với tao như thế, tao có hỏi mày đâu? Quay lại nhìn Đông Quân. Thúy dài giọng: - Tôi không đùa mà hỏi thật, có phải anh thích nhỏ Tâm. Đông Quân tủm tỉm nheo mắt cười: - Nếu tôi nói "không" thì cô nghĩ sao? Và nếu tôi bảo "có" thì cô sẽ nói gì? - Sao lại cứ lộn xộn không với có, anh nói thế là có ý gì? Đông Quân cười ranh mãnh: - Vậy thì tôi nói tôi thích cô. (thiệt là bít cách đối fó,hiih) - Anh... - Thúy há hốc miệng: - - Anh đừng đùa kiểu ấy chứ. Tâm suýt phì cười khi thấy khuôn mặt bắt đầu vờ "ngây" của Thúy. Thúy nháy bạn vờ ấp úng: - Anh... anh khônh sợ tôi ... tôi cũng thích anh thì sao? Đông Quân bật cười giòn tan: - Thì cũng được chứ sao. - Đó là anh nói đấy nhé. - Ừ thì tôi nói, à chúng ta ra chỗ kia uống nước một chút có được không? - Anh mời uống nước ư? - Ừ thì tôi mời. - Lý do gì thế? - À thì tình cờ gặp lại. - Nghe cũng được đấy! - Thúy gật gù: - Nhưng chúng tôi thích ăn kem chứ không thích uống nước. - Ăn kem cũng được, tôi rất sẵn lòng. Hai cô nhận lời chứ? Hồng Tâm khẽ lắc đầu: - Ý không được đâu, tớ phải về. Mẹ tớ sẽ la tớ chết. - Cô yên tâm tôi sẽ đưa cô về tận nhà và sẽ nói lại với mẹ của cô. Mẹ cô nhất định thấy tôi sẽ không la. - Anh tự tin đến thế cơ à! - Thúy liếc xéo: - - Mẹ nhỏ Tâm nổi tiếng rất khó, cô ấy rất nguyên tắc, anh định phá đổ nguyên tắc ấy ư? - Dĩ nhiên là tôi đâu dám. - Nghe cái giọng điệu ấy của anh mà anh nói không dám sao? - Tôi không dám thật mà, nhưng cô có nghe ấn tượng ban đầu chưa? - Ấn tượng ư! Tôi có nghe. - Vậy thì tôi có thể nói tôi rất ấn tượng tốt đối với mẹ của Tâm. Đó là lý do tôi tự tin. - Anh nói hay lắm, vậy anh đã gây ấn tượng đối với mẹ của nhỏ Tâm có đúng vậy không? - Không! Tôi không có ý đó, có điều nói sao cho cô hiểu đây cảm giác trực giác của tôi cho tôi biết trong cách bà ấy đối xử với tôi rất thân tình y như người nhà không một chút có vẻ gì là khách sáo cả. - Vậy thì trực giác của anh sai lầm rồi! - Thúy cười khanh khách: - Anh nên xét lại đi, coi như không ổn rồi. - Vì sao? - Còn vì sao nữa. Mẹ của nhỏ Tâm vốn thế, mà anh không thấy mẹ nó đặt tên cho nó là Hồng Tâm sao. Đó là trái tim biết xót thương. - Cô đừng dông dài nữa, cô vô ý chính đi. Cô nói như thế là có ý gì? - Thì anh dẫn bọn này đi ăn kem đi, nói với anh khát cả cổ họng. - Vậy thì đi. Tôi cũng đã mời rồi. - Đi thôi! - Thúy kéo tay Tâm. - Nhưng còn sách! - Tâm áy náy. - Thì lát nữa mình quay lại có đâu mà vội chứ. Mày ngu quá có người bao mà tội gì không đi. - Đừng có tơm tướp. Đi thì đi, mày làm không xong đừng có rên tao. - Ừ. Tao không rên đâu mà lo. - Đó là mày nói đấy nhé. Tao chỉ e lúc đó cứ Tâm ơi, Tâm à tao sẽ điếc lỗ nhĩ mất. Đông Quân nhìn cả hai: - Vậy thì có đi không? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 6 - Đi chứ! - Thúy hất tay : - Anh ra trước chờ một chút. Tôi và nhỏ Tâm sẽ ra ngay. Đông Quân đi rồi, Thúy quay lại lườm bạn: - Đi thôi mày đừng làm tao mất mặt chứ? - Đi thì đi, mày làm thì mà ghê thế. Cả hai quay ra. Trong lúc đó Quân vẫy tay cho tài xế đưa xe về, vừa giáp mặt anh, Thúy hỏi ngay: - Anh đi bằng gì? - Đi bộ! Quân cười cười. - Thật chứ. - Nói dối cô làm gì. Đi bộ nên mới gặp các cô ở đây. - Chứ không phải anh đi mua sách? - Không. Tôi đã qua cái thời mài đũng quần trên ghế nhà trường rồi. - Vậy anh đã mài rách mấy cái. - Tôi cũng không nhớ, có lẽ mỗi năm mỗi cái. - Phá gia chi tử. Thôi được rồi tôi cho anh đi ké, anh chở nhỏ Tâm. - Sao lại là tao! - Tâm giãy nảy: - Sao không là mày. - Anh ấy đâu thích tao mà là anh ấy thích mày. Có đúng không anh Quân. Rồi không để cho Đông Quân kịp nói gì. Thúy phán luôn: - Cũng may cho anh hôm nay cả hai ngẫu hứng tòm tem trên hai chiếc xe đạp, nếu đi xe honda thì không thể chở thêm anh được. Số anh vẫn còn may. Hồng Tâm nhìn bạn lắc đầu: - Mày quên là anh ấy quen đi xe hơi, làm sao anh ấy biết đi xe đạp. - Thì mày chở! - Thúy phán một câu xanh rờn: - Mày vẫn chở tao là gì. Đông Quân mỉm cười: - Không sao đâu. Tôi sẽ chở cô chỉ cần cô bám thật chắc là được và nếu có ngã thì ta cùng ngã. Hồng Tâm phì cười: - Anh mắc lỡm con nhỏ Thúy đấy, nhưng thôi sao cũng được. Để đi lấy xe đã, anh chờ ở đây. Đông Quân nheo mắt chỉ: - Sao không uống ở kia. - Ở đây mắc lắm! - Tâm le lưỡi: - Biết là anh dư tiền bao một chầu nhưng đến chỗ tụi tôi thường ăn ngon, rẻ và bổ dưỡng. Tội gì phung phí chứ. Tiền phung phí để giúp cho người nghèo có lẽ tốt hơn. - Lại bệnh nghề nghiệp, đi thôi. Đông Quân nhìn theo hai cô gái, anh bỗng thấy thích nói chuyện với hai cô bé sinh viên này. Thật ra chỉ cần hai cô bé cầm sách thôi anh cũng biết cả hai học y khoa, nhưng cả hai vẫn láu lỉnh giấu anh nên anh cũng vờ lờ luôn. Anh sẽ có cách làm cho hai cô bé này ngạc nhiên. Cả hai đã mau chóng quay lại. Hồng Tâm nhìn anh ấp úng: - Anh lên đây tôi chở. - Để tôi! - Quân đỡ lấy xe đạp: - Tôi sẽ chở cô. - Có được không đấy. - Thì cứ thử coi. - Thôi được nhưng đừng quăng Tâm xuống đường đấy, đừng để Tâm phải vô nằm viện lần nữa. Tâm sắp thi rồi. - Yên tâm đi, tôi không làm thế đâu. Nhưng vừa nói dứt lời thì Đông Quân loạng choạng tay lái, phản xạ tự nhiên hai tay Hồng Tâm bám chặt lấy hông Đông Quân. Nàng hỏi nhanh: - Nếu không được, anh hãy tốp lại để tôi chở cho, coi chừng té. - Cô cứ ngồi yên, khởi động chưa quen thì thế chứ không sao đâu. - Anh nói thật chứ. - Thật mà. Thanh Thúy bỗng bật cười khanh khách: - Mày bỗng nhiên sao dễ bị lừa thế. - Ăn nói gì kỳ vậy! - Tâm tròn mắt nhìn bạn: - Mày..... - Mày làm sao ? - Thúy nguýt dài: - Mày làm gì mà ôm cứng người ta thế. - Ôm gì chứ? - Tâm đỏ mặt vội buông Đông Quân ra: - Đó là bám chứ có phải ôm đâu, mày chỉ giỏi xuyên tạc là không ai bằng. - Mày bắt đầu chuyển đồng minh rồi ư. Mới cho ôm có một chút xíu. - Đồ quỉ! - Tâm nguýt bạn. Đông Quân nhìn cả hai: - Các cô dễ thương thật đấy. -Nhưng thương hổng dễ đâu! - Thúy dài giọng: -Anh có người thương chưa? Đông Quân khẽ nhún vai: - Các cô thử đoán coi. Đĩ nhiên là anh sẽ nói chưa. Thúy chạy song song: - Vậy cô gái hôm nọ đi với anh là gì của anh. Có thật là em họ không hay người yêu. -Mày thôi đi! - Tâm lườm bạn: - Định chọn đối tượng hay sao mà tìm hiểu kỹ thế? -Hừ đồ vô ơn. Tao tìm hiểu là tìm hiểu cho mày! Thúy nheo mắt: - Mày có sướng tao cũng được nhờ. Đông Quân phì cười: - Thúy nói chuyện hay thật đấy. Thúy có người yêu chưa? -Anh đoán thử xem. -Tôi không dám đoán. -Tại sao? -Vì tôi nói có hay không thì cũng không đúng cả, vậy đoán làm gì. Thanh Thúy gật gù: - Rất nhạy bén, xem ra anh thông minh hơn tôi tưởng. Ôi tới quán rồi, anh định thế nào đây? -Thế nào là thế nào? Thúy nháy Tâm: - Mày cho anh ấy biết thể lệ đi. -Sao lại là tao? -Không lại là mày thì là ai? Quân nhìn Tâm: - Cô nói thử coi. -À là thế này! - Tâm nhìn anh khẽ giải thích: - Ý của nhỏ Thúy là anh bao ăn xả láng hay mỗi người chỉ một ly. Quân phì cười: - Thì cứ ăn bao nhiêu cũng được có sao đâu, ăn làm sao miễn là đừng để ra tới cửa nổ bụng là được. Thúy nhướng mày: - Là anh nói đấy nhé. -Ừ thì tôi nói. Dựng xe cả ba bước vào quán. Đông Quân mỉm cười: - Ai ăn gì thì cứ gọi tự do. Chỉ chờ có thế. Thúy gọi kem rất sành điệu. Quân chợt hỏi Thúy: - Lúc nãy cô nói với Tâm bệnh nghề nghiệp là gì thế? -À! Chẳng là mẹ con nó luôn làm việc từ thiện cả khi hai mẹ con họ không có miếng ăn. Tâm nguýt bạn: - Đừng có nói lung tung. Thúy khẽ nhún vai: - Nó không cho nói, anh nên trực tiếp hỏi thẳng nó. Đông Quân mỉm cười gật nhẹ: - Không sao, các cô ăn đi ly kem đúng là trông thật hấp dẫn. -Tôi không khách sáo đâu!-Thúy kéo ly kem về phiá mình và ăn rất tự nhiên. Cô nháy bạn: - Ăn đi, tao gọi tiếp. -Tâm ăn đi! - Quân mỉm cười: - Chắc đây là món các cô thích nhất. - Đâu có! - Tâm cười hồn nhiên: - - Còn nhiều món độc chiêu hơn nhiều. Đông Quân chậm rãi ngắm hai cô gái ăn. Anh bẵng quên luôn cái hẹn với Giang Minh. Hình như đứng trước Hồng Tâm anh như quên mất mình đang làm gì. Vừa giáp mặt Đông Quân, Giang Minh đã đùng đùng nổi giận: - Anh đi đâu mà bây giờ mới về. Anh có biết là em đợi anh suốt cả buổi chiều suốt cả buổi tối không? -Anh xin lỗi! -Anh nhìn Giang Minh: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Anh tình cờ gặp lại bạn bè. -Thì anh có thể mời bạn anh đến chỗ em, hay ít nhất anh cũng có thể gọi điện báo cho em biết chứ? -Anh biết em không thích đông người. Đột ngột bỏ đi gọi điện anh thấy không tiện chút nào. -Không tiện là sao? Vậy bỏ mặc cho em ngồi chờ anh thì anh thấy tiện hay sao chứ. -Thì anh đã xin lỗi em rồi còn gì? Anh đâu có hay nói dối hay thường xuyên trễ hẹn với em đâu. -Nhưng liệu anh có lần sau nữa hay sẽ thường xuyên như thế này. Anh có thật sự thành thật với em hay anh vẫn đang nói dối em. -Tin hay không thì tùy em. Anh nghĩ không cần phải giải thích nhiều làm gì. Lúc em gọi điện cho anh, anh cũng đã nói rồi, anh bận mà. -Bận, bận. Lúc nào anh cũng bảo bận, chẳng lẽ công việc ở công ty quan trọng hơn cả em ư? - Em đừng nên so sánh cái kiểu ấy có được không. Chẳng lẽ bận là có lỗi với em sao ? - Phải! Anh thì chẳng bao giờ có lỗi cả! - Minh giận dữ: - Anh bận quá nên đâu có biết chuyện gì đã xảy ra quanh anh đâu, và anh đâu có biết mọi người trong gia đình anh đã giấu anh đủ chuyện. - Em nói cái gì ? - Quân cau mày: - Em nói gì em nói lại thử coi. - Giang Minh! - Tiếng bà Đông Thạnh chợt vang lên: - Cháu đã ghen quá đáng rồi đấy. Đàn ông con trai họ thích thông thoáng, gò bó họ quá không tốt đâu. - Mẹ! - Đông Quân nhìn bà: - - Có đúng như lời Giang Minh nói không ? - Con nghe gì con bé ấy, chẳng phải nó đang ghen hay sao ? Phụ nữ mà ghen thì đâu biết mình nói gì. Giang Minh cúi mặt khi chạm phải ánh mắt của bà Đông Thạnh. Bà bước lại gần con trai. - Con đó, con nên cưới vợ đi. Con không nên để cho Giang Minh chờ lâu như thế. Đông Quân cau mày nhìn mẹ: - Mẹ đừng lảng chuyện nữa. Mẹ hãy nói thật cho con biết đi. Mẹ và mọi người đã giấu con chuyện gì. Mẹ hãy mau nói đi. - Mẹ có giấu gì con chứ ? Con nghe lời của Giang Minh khi mất bình tĩnh hay sao ? Con không tin mẹ ư ? - Chưa bao giờ con nghi ngờ mẹ điều gì từ khi ba con mất. Nhưng mẹ có thật sự giấu con như lời của Giang Minh không ? Mẹ có thực sự muốn con mãi mãi tin mẹ không ? - Quân à. Mẹ yêu con. - Điều này thì con biết. - Con hiểu như thế thì tố và nếu mẹ có giấu con điều gì đó thì cũng chỉ vì mẹ rất yêu con. Đông Quân nhìn mẹ khẽ lắc đầu: - Nhưng với con như thế không phải là yêu. Mẹ à! Nếu mẹ thật sự yêu con, mẹ không nên giấu con bất cứ điều gì cả. - Thôi được rồi! - Bà gật gù: - Nếu con nói thế thì con hãy hứa với mẹ đi, con phải thật bình tĩnh chứ không được nông nổi. Con hứa đi rồi mẹ sẽ cho con biết tất cả. - Nghiêm trọng đến thế ư ? - Phải! Mẹ và các chú con đang cố khắc phục. - Về chuyện công ty ư ? - Con đừng hỏi nhiều, con hãy cứ hứa đi mẹ sẽ cho con biết. Đông Quân chau mày: - Có phải liên quan đến ông nội của con không ? - Mẹ đã nói rồi, con phải hứa. - Thôi được rồi con hứa. Mẹ mau nói ra đi, con đâu còn là đứa trẻ lên ba nữa đâu mà xốc nổi mà không biết suy xét cân nhắc. Bà vỗ vào vai con trai: - Mẹ tin con. Thật ra khi cho con biết điều này không có lợi cho con, nó gây áp lực tâm lý rất mạnh với con, nhưng con nài ép mẹ cũng không thể từ chối vì sớm muộn gì con cũng biết. - Vậy thì mẹ hãy nói đi. Sao mẹ cứ vòng vo mãi thế. Bà nhìn con trai: - Con nghe cho rõ đây, ông nội của con đột nhiên biến mất. - Mẹ nói sao ? - Quân nắm lấy vai bà: - Chẳng phải là ông nội đang ở Mỹ với cô Út hay sao ? - Thì đúng như thế! - Bà gật gù: - Nhưng ông đòi về nước, cô Út chưa kịp lo cho ông về thì ông đã bỏ về, không ai biết ông đi đâu cả. - Từ bao giờ thế. Mẹ và mọi người không cho người tìm kiếm ông nội sao ? - Sao lại không, tốn rất nhiều công sức tiền của nhưng vẫn không tìm thấy. Cô con nhờ cả đến thám tử tư nữa đấy. - Vậy tại sao mẹ lại có thể giấu con chuyện này ? - Con đang điều hành công ty của ông, đang ở trong giai đoạn khó khăn cạnh tranh khốc liệt liệu con còn đủ bình tĩnh làm việc khi nghe ông mất tích không ? - Vậy mẹ và các chú bỏ mặc sự mất tích của ông nội ư ? - Làm sao mẹ có thể bỏ mặc được. - Vậy làm sao mẹ không đăng báo lên truyền hình như thế mới có thể mau chóng tìm ra ông nội. - Thật ra thì mẹ và mọi người cứ nghĩ ông đi chơi rồi sẽ về. Nhưng cho đến bây giờ đã hơn nửa năm rồi ông không về, mọi người mới tin là ông mất tích. - Sao mọi người lại có thể đối xử với ông nội như thế chứ. Con thật không sao hiểu nổi. - Nhưng ông nội con đâu còn là đứa trẻ lên ba nữa đâu mà ông không biết đường về nhà. - Nhưng biết đâu ông gặp tai nạn thì sao ? Hay ông đã chết như một người vô gia cư, không con không cháu ? - Con nói bậy gì thế ? - Con không nói bậy nếu điều ấy là sự thật thì sao ? Bằng mọi cách phải tìm cho được ông nội, nếu ông chết thì cũng phải thấy mộ chứ. - Con không được nói lung tung, ông nội con hồng phúc ngời ngời sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì đâu. - Mẹ nghĩ thế mà mẹ và các chú bỏ mặc ông nội không đi tìm kiếm hay sao ? Mẹ có biết ông nội lạc ở miền đất nào ở Mỹ hay ông đã về Việt Nam ? - Lúc đầu mọi người cứ nghĩ ông lạc ở Mỹ, nhưng mới đây có ông đi cùng với ông con đến hỏi thăm ông ấy. Cô con mới biết ông nội đã về Việt Nam lâu rồi, vậy thì ông con đi đâu mà sao không về nhà, hay ông con gặp tai nạn. - Con sẽ đăng báo lên truyền hình đăng tin tìm ông. - Không được đâu! - Giang Minh chợt lên tiếng: - Anh không thể làm thế, sẽ bất lợi cho công ty, nếu họ biết ông nội anh mất. Anh sẽ đăng tin sao đây ? Nếu ông anh không đọc báo, không coi truyền hình. - Nhưng ít ra cũng có người tìm giúp mình, mình sẽ hậu tạ, chẳng lẽ không tìm gì cả sao ? - Em nghĩ chúng ta nhờ công an giúp sẽ tốt hơn, ít nhất thì vẫn giữ được bí mật. - Chuyện của công ty em không phải lo, chuyện sống còn của ông nội anh mới là đáng lo kìa. Em nên suy nghĩ giúp anh cách tốt nhất để sớm tìm ra ông nội, chuyện của công ty thì anh dã có hướng giải quyết. Giang Minh nhìn bà Đông Thạnh : - Ý của bác ra sao ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Thì nếu nó đã nói thế thì cháu hãy cứ làm theo ý của nó đi. Ta cũng rất lo nhưng ta tin vào khả năng của con trai ta. Cháu cứ làm đi. - Vâng! Cháu sẽ cố gắng. Bà nhìn con trai: - Con cũng nên cẩn thận. - Con biết rồi, con nhất định sẽ làm tốt! - Anh nhìn Giang Minh : - Cám ơn em. - Sao lại cám ơn em. - Cám ơn em về nhiều thứ nhất là như hôm nay. Bây giờ anh phải đi thôi. - Bây giờ ư ? Khuya rồi còn gì ? - Anh đi rồi sẽ về, anh nhờ một số người bạn tìm giúp. - Vậy đi mau rồi về. Em nghĩ ông nội sẽ không sao đâu. - Không sao thì tốt. Anh cũng chỉ có chờ mong như thế. Em có về không, anh cho em về ké. - Không cần, anh đi đi. Em tự mình về được. - Con đi đây mẹ. - Ừ, con đừng về quá khuya. - Vâng! Đông Quân lao ra khỏi nhà. Giang Minh đến bên bà Đông Thạnh : - Cháu xin lỗi, cháu không cố ý. - Thế cũng tốt. Ta cũng rất áy náy khi phải giấu con trai, nói ra được cũng cảm thấy nhẹ người, có điều về chuyện này ta không nói nhưng sau này cháu nên cẩn thận hơn, thái độ như thế của cháu chẳng giống một quí bà chút nào. - Vâng! Cháu sẽ cẩn thận hơn. Cháu xin phép về đây. - À khoan đã! - Bà nhìn cô con dâu tương lai khẽ hỏi: - Cháu ở lại một chút được chứ ? - Vâng thưa bác. - Vậy cháu ngồi đi. - Vâng, thưa bác. Bà nhìn Giang Minh : - Cháu hãy nói thật đi, tình cảm của cháu và Đông Quân độ này thế nào rồi, cháu và nó có vấn đề ư ? - Dạ đâu có! - Giang Minh vội thanh minh: - Làm gì có chuyện đấy hả bác ? - Vậy sao lúc nãy ta thấy cháu và thằng Quân to tiếng, ta có cảm giác có một người con gái nào đó xen vào giữa. Có đúng như thế không ? - Không có chuyện ấy đâu bác à! - Minh lắc nhanh: - Anh ấy lúc nào cũng công việc, làm gì có chuyện ấy. Giang Minh hạ giọng: - Lúc nãy cháu và anh ấy xảy ra chuyện là vì cháu bực dọc quá, anh ấy hẹn lại không đến, cũng không gọi điện báo cho cháu hay nên cháu mới nổi nóng. - Có đúng như thế không ? - Dạ đúng ạ, chuyện chỉ có thế thôi. - Nếu chuyện có thế thì cũng không đáng ngại, nhưng nếu có gì cháu nên cho ta biết. Ta không muốn hai đứa có thể xảy ra bất cứ chuyện gì. - Vâng thưa bác. Bà chợt thở dài, đưa mắt nhìn lên chiếc đèn chùm ở giữa phòng. Giọng bà chợt nhẹ đi như gió thoảng: - Nếu sớm tìm được ông nội của Đông Quân. Ta muốn cả hai hãy tổ chức đám cưới ngay sau đó. - Cưới ngay ư ? - Giang Minh tròn mắt hỏi: - Bác muốn thế thật sao ? - Cả ba cháu và ta muốn thế, vậy chẳng lẽ cháu không muốn ? - Ồ không! - Minh lắc nhanh: - Ý của cháu không phải là thế. - Vậy thì vì sao ? - Dạ ý của cháu là ... - Minh ấp úng: - Chỉ mình cháu muốn thì chưa đủ, bác cũng biết rồi đấy. - Cháu muốn nói thằng Quân không muốn ư ? - Cháu cũng không biết phải nói như thế nào nữa, lúc trước anh ấy năn nỉ, cháu đã làm nư không chịu. - Thế còn bây giờ ? - Hình như anh ấy không còn quan tâm đến chuyện ấy nữa. Đôi mày bà Đông Thạnh cau cau lại: - Có phải nó đã có cô gái khác ? Cháu có để ý đến chuyện ấy không ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 7 - Dạ không có chuyện ấy đâu, nếu có thì cháu đã biết. - Vậy thì cháu có biết chuyện gì xảy ra với Đông Quân không ? - Dạ cháu nghĩ là không , không phải vì anh ấy có ai khác mà cháu nghĩ tất cả vì công ty. Đối với anh ấy bây giờ chỉ có công việc, lúc nào anh ấy cũng bận, cháu có muốn gặp cũng khó. - Cháu hãy cảm thông cho Đông Quân. Đúng là việc điều hành của công ty xây dựng quả là quá sức nó. Nhưng Đông Quân đã chứng tỏ nó là cháu đích tôn của dòng họ Mai. Nó đã điều hành xuất sắc khiến cho ta rất yên tâm, nếu đúng vì chuyện ấy ta sẽ nói chuyện với nó. - Khoan đã bác ơi! Cháu sẽ tự mình nói với anh ấy, xin bác đừng quá bận tâm lo lắng. - Sao ta lại không lo lắng chứ ? Ta là mẹ của nó cơ mà. Việc Đông Quân cưới cháu, hai nhà đã định trước rồi. Nó cưới cháu càng sớm thì nó có người hỗ trợ cho nó trong công việc chớ, chẳng lẽ nó không muốn điều ấy ? - Thật ra thì phần nào cháu hiểu được anh ấy, cháu nghĩ có lẽ không nên ép anh ấy nếu anh ấy không muốn. - Cháu nghĩ như vậy là tốt sao ? - Vâng, cháu nghĩ thế. - Vậy thì tùy cháu, thôi cháu có thể về được rồi đấy. - Vậy thì cháu xin phép! - Giang Minh bật dậy và cúi chào: - Cháu về đây, cám ơn những lời khuyên của bác. - Ừ thôi cháu về đi, nếu có gì cần thì mong cháu tận tình giúp cho Đông Quân nhé. - Điều ấy thì bác không phải dặn, cháu sẽ làm hết sức mình nhưng nói thế thôi anh ấy chả cần đến cháu. Anh ấy thích sự độc lập và cháu tôn trọng anh ấy ở điểm này. Thôi cháu xin phép bác. Dứt lời Giang Minh lui gót. Bà Đông Thạnh nhìn theo, bà tin mình đã đúng khi chọn Giang Minh cho con trai. Cô gái đẹp người, đẹp nết, có trí thức, sau này không biết sẽ ra sao nhưng Giang Minh là cô gái mà bà luôn yêu thích vì con bé luôn vâng lời và làm vừa lòng bà. Vả lại Giang Minh được giáo dục rất tốt để trở thành cô dâu của một gia đình có danh tiếng. Chính điều này bà mong con trai mau mau cưới cô gái mà gia đình đã chọn. Bà sợ con trai bà nếu gặp một cô gái khác gây trở ngại cho dự định của bà. Bà chợt thở dài, việc ông nội của Đông Quân biến mất cũng gây trở ngại cho bà. Đông Quân nhất định sẽ không cưới nếu không có ông cụ. Bà không tin ông Đông Nghi mất tích nhưng tại sao ông không chịu trở về thì bà không đoán được. Ông là người bà luôn kính trọng nhưng bà lại luôn kiêng dè ông. Bà hiểu tánh cha chồng nhưng bà không thể nào đoán được ý của ông. Lẽ ra ông Đông Nghi phải giao công ty cho Đông Hải. Cậu con trai út của ông, vì trong ba người con trai thì Đông Hải là người có tài năng tháo vát. Vậy mà ông đã chọn Đông Quân , một cậu bé non nớt cả về tuổi tác lẫn tuổi đời và kinh nghiệm. Khi ông công bố ra ai cũng bất ngờ với lời công bố ấy, liệu ông có lẫn lộn không ? Nhưng ông không lẫn lộn khi ông đi Mỹ, không hiểu sao Đông Quân điều hành công ty rất tốt. Tốt đến độ không ai có thể ngờ tới, chính bà cũng không ngờ Đông Quân lại quyết đoán như thế trong việc xử lý công việc của công ty, ông cụ đã nói gì khiến cho con trai bà được như thế ? Bà không sao hiểu nổi, chả trách mà các cựu doanh nghiệp ở đất Sài Gòn nghe danh ông ai cũng hết sức dè dặt, hết sức kính trọng. Đây chính là điểm mà không ai đoán được ông cụ nghĩ gì và muốn gì ? Và trong cách suy tính không ai hiểu ông ấy quyết đoán ra sao. Nhưng trong mọi suy tính quyết định cuối cùng của ông cụ cũng luôn gây bất ngờ cho giới chuyên nghiệp cùng nghề. Đây là điều bà thấy cũng cái bất ngờ ấy nơi con trai, nó thật giống ông nội của nó, rất giống. Bà bỗng thấy mừng nhưng cũng thấy lo. Mừng vì Đông Quân đã đạt được những ước mơ và sự tín nhiệm của ông nội, lo là vì con trai bà sẽ thoát khỏi vòng tay của bà và bà sẽ không sao kiểm soát được nó. Bà không sao chịu được điều ấy. Phải! bà không sao chịu nổi mỗi lần nghĩ đến. Bà chợt trăn trở thở dài. Thanh Thúy thở hắt ra khi rời khỏi lớp, Hồng Tâm đuổi kịp bạn khẽ khúc khích trêu: - Mày làm gì mà mặt mày chụ ụ ra thế ? Thi xong rồi phải vui vẻ hớn hở chứ. Trông mày kìa, chẳng có một chút phấn khởi nào. Thanh Thúy nguýt bạn: - Phấn khởi cái nỗi gì, tao chỉ muốn khóc thôi, với thành tích ấy liệu mày có cười nổi không ? - Nhưng kiểm tra thôi mà, làm gì mà nghiêm trọng thế. Có phải bảo vệ luận án đâu chứ ? - Nhưng thành tích ấy cộng vào bản tổng kết, mày thì lo gì chứ, chỉ có tao là mới phải lo thôi. Hồng Tâm phì cười: - Thì thua keo này ta bầy keo khác, lần sau ráng đạt điểm tối đa là được. - Mày nói được là được hay sao ? Tao đâu có so bì với mày được. - Gì mà so bì với tao chứ. Mày rõ là ... đi kiếm cái gì ăn đi, ăn vào bụng mày sẽ bớt ấm ức, bớt cau có. - Nói tới ăn tao mới nhớ! - Thủy nhìn Tâm: - Cũng tại anh chàng của mi, tao mới ra nông nổi thế này. - Mày nói sao ? - Tâm tròn mắt: - Anh chàng của tao là sao ? Mày muốn nói về ai thế, ăn nói cho cẩn thận một chút. - Thì còn ai vào đây, thì cái anh chàng đưa mày vào bệnh viện. - Sao lại dính dáng đến anh ấy ? - Không dính dáng ư ? - Thúy trề môi: - Chứ không phải tại bữa kem hôm ấy tao về nhà bị đau bụng nên không tập trung học bài tao mới thế này. - Mày thôi đi! - Tâm nguây nguẩy: - Sao không đập vào ngực lỗi tại tôi đi mà lôi người khác vào buộc tội ? - Coi mày đó, hở tí là bênh, lẽ ra mày phải đứng về phía tao chứ. Đúng là mày ... - Mày, mày cái con khỉ ấy! - Tâm trợn mắt dài giọng: - Mày đòi ăn quá tải chứ có ai ép đâu, may là mày không nổ tung bụng khi rời khỏi đấy là phước đức lắm rồi. Bây giờ còn dám quay lại mà đổ thừa hay sao ? - Được rồi mày cứ bênh người ta đi, coi như tao chưa nói gì. - Hừ! Coi như là thế nào, mày nói thì đã rồi, có đổ tội thì cũng đổ rồi, làm sao lại có thể nói coi như tao chưa nói gì chứ ? - Ôi trời ạ! - Thúy lái chuyện: - Tao nói anh chàng ấy là anh chàng của mày cũng đâu có sai, cứ xem cung cách mày bảo vệ anh ta thì rõ. - Đừng có muốn ăn gắp bỏ cho người. Tao không bảo vệ tính cách riêng tư mà là bảo vệ sự thật, mà sự thật thì thuộc về chân lý. - Chân lý gì thế ? - Hải đột ngột xuất hiện, giơ nguyên bịch me đung đưa trước mặt hai cô bạn gái: - Sao, trông hai bạn có điều gì căng thẳng nữa ? À thi xong rồi mà còn gì nữa đâu mà căng thẳng thế ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Ai thèm căng thẳng! - Cả hai cùng thốt khiến Ngọc Hải trố măt'' hỏi Nhật Quang: - Tao có nghe lộn không đây ? Coi chừng bịch me ế mất. Nghe nói me, Thúy giật từ tay Hải: - Ê gì chứ. Ở đâu mà Hải có thứ này thế ? - Thì là mua! - Tâm dài giọng: - Có phải không hay là Hải định nói là hái đấy ? - Có hái xuống thì mới tới tay hai cô chứ ? - Quang tủm tỉm: - Nó có hái thì cũng đâu có sai. Tâm nguýt Quang: - Ừ thì có ai nói hai bạn sai, mang đến đúng lúc đấy. Cám ơn! - Thế là sao ? - Sao là sao, thì là cám ơn chứ còn làm sao nữa ? Vậy bạn tính làm sao ? - Ờ ... Ờ ... có sao đâu. Hôm nay các cô bỗng quá lịch sự khiến tôi ngạc nhiên đấy mà, ờ thì không có chi. Tâm phì cười: - Bộ thường ngày bọn này không lịch sự, hay quá ư bất lịch sự ? - À, tớ không định nói thế, còn chơi chữ với nhau làm gì, xin tha cho tớ đi có được không ? - Tha ư ? - Tâm trề môi: - Muốn tha phải có hối lộ chứ. Quang ấn vào tay Tâm : - Thì này hối lộ. Tâm cười khanh khách: - Ô mai hả ? - Không, xí muội. - Ai hỏi Hải chứ ? - Thì tớ trả lời giùm cho nó, nếu không cho thì coi như tớ chưa nói. - Coi như chưa nói sao được, nói thì đã nói rồi, mà cả hai sao giống tinh nhau thế không biết. - Giống là giống làm sao ? - Muốn biết thêm chi tiết xin hỏi nhỏ Thúy được chưa ? Ngọc Hải nhìn Nhật Quang khẽ nhún vai lắc lư người. - Chuyện gì nữa đây ? - Thì cô ấy bảo mày muốn biết thêm chi tiết xin hỏi Thúy là gì ? - Hỏi là hỏi thế nào ? Mày không biết cô ấy là người như thế nào hay sao ? - Thì cứ thử hỏi, cô ấy có ăn thịt mày đâu mà lo. - Mày nhìn xem khuôn mặt hình sự của cô ấy kìa, nói ra là ăn đạn đấy mày không thấy hay sao ? - Ôi dào ơi! Mày làm sao thế ? Mày cứ như thế thì làm sao chiếm giữ trái tim người đẹp chứ ? - Mày thì có hơn gì tao mà bày đặt dạy đời chứ. Mày lo cho thân mày đi, mày cũng đã tiến triển gì thêm chứ. - Ê! - Thúy trợn mắt nhìn Hải : - Hai người làm gì mà cứ thì thà thì thụt thế ? Có ăn không thì bảo, không ăn thì chúng tôi ăn hết đấy. - Ăn gì mà lẹ thế hai bà trẻ. - Nói thêm nữa là hết phần đấy. - Tâm khúc khích: - Hải à, me ngon thật đấy, cậu chôm ở đâu thế ? - Ở cửa hiệu! - Hải dài mỏ: - Ở nhà cô hàng me bên cạnh. - Cô hàng me bên cạnh nhà ư ? - Thúy nhướng mày hỏi: - Xem ra cô hàng me ấy rất thích anh đấy. - Cái gì ? - Hải trợn mắt: - Thúy nói gì thế, cái gì mà thích với không thích chứ ? - Chứ không phải sao, cô ấy rất thích anh nên mới chọn những quả me ngon như thế. Tôi dám cá với anh, cô ấy tưởng anh mua cho cô em gái có đúng không ? - Sao Thúy biết ? - Hải tròn mắt: - Sao Thúy có thể biết được điều ấy ? - Có gì khó đâu mà cứ nhìn trái me là biết lựa rất kỹ, mà kỹ như thế chỉ là có để lấy lòng cô em chồng thôi. Chứ nếu cô ấy biết cậu mang cho bọn tớ thì sức mấy cô ấy lựa ngon như thế. Nhật Quang nheo mắt cười: - Hay Thúy nhận làm em gái thằng Hải đi, Thúy sẽ tha hồ ăn me. - Sao không gọi là chị mà lại là em! - Thúy trề môi: - Hay Hải giới thiệu là chị họ đi cũng được. Ngọc Hải vái dài: - Thôi đi quí bà ơi, hỏi làm chi, khỏi làm em mà làm mẹ đi. - Mẹ ư ? Bộ trông tớ già lắm sao ? - Chưa, nhưng vài năm nữa. - Vậy thì mẹ cậu nghĩa là sao ? Tớ đâu có con lớn thế. Nhật Quang cười rũ ra: - Nó đâu bảo cậu làm mẹ nó đâu mà nó nói cậu hãy làm mẹ các con của nó, cậu hiểu chưa ? - Cái gì ? - Thúy trợn mắt: - Cậu nói lại thử nghe coi. - Quân tử nhất ngôn, cậu không nghe thì thôi, xin miễn hỏi lại. - Cậu ... - Thúy dậm chân. Nhật Quang xoay người bỏ chạy,. Thúy bực tức đuổi theo hét: - Đứng lại coi, cậu không được chạy, cậu đứng lại mau. Không được chạy. - Tớ sẽ đứng lại nhưng cậu không được đuổi theo. Hai người rượt nhau vòng quanh cây phượng vĩ. Tâm nhìn cả hai k hẽ lắc đầu nhìn Ngọc Hải: - Các cậu cũng tình nghĩa đấy chứ, kẻ khiêu người đỡ cũng giỏi đấy, học xong đừng vội yêu, việc gì đến thì sẽ đến thôi mà, vội vàng làm gì chứ. - Tâm nghĩ như thế thật sao ? - Ừ! Chẳng lẽ không đúng ư ? - À dĩ nhiên là đúng, nhưng nếu không bày tỏ tình cảm thì sợ lỡ "con đò". - Nhưng nếu bày tỏ không đúng lúc thì phản tác dụng còn bị lật ngược lại tình thế sẽ rất bi đát. - "Con gái" thật là rắc rối. - Thì có thế mới là con gái, mà đó mới chính là lực hấp dẫn của họ. - Vậy khi một ai đó thích bạn thì bạn có biết không ? - Dĩ nhiên là biết nhưng nếu người ta biết dừng lai ở tình bạn thôi thì họ sẽ dè dặt và vờ đi như không biết, chuyện cậu thích nhỏ Thúy thì ai mà không biết chứ. - Vậy cô ấy có biết không ? - Dĩ nhiên là biết rồi, nhưng Tâm cũng đã nói rồi. Thúy vờ đi để cố giữ tình bạn tốt đẹp như thế này cũng tốt hơn. - Vậy tớ phải làm gì ? - Tớ làm sao biết được, thì cậu cứ vờ đi như nó đừng tỏ lộ ra. - Như thế thì ... - Thì tốt đẹp chứ có sao đâu, nhỏ Thúy không vô tình như cậu tưởng đâu. - Thế còn cậu ? - Tớ làm sao ? - Nhật Quang thích cậu. - Thích thì sao nào ? Đối với tớ bây giờ học là ưu tiên số một, tớ chưa muốn yêu đâu. - Cậu không thích Quang ư ? - Sao cậu lại nói thế ? - Nếu không thì sao cậu lại ... - Tớ chưa nghĩ tới chuyện ấy, vả lại có duyên nợ thì sẽ gặp, xin miễn bàn về chuyện ấy, hãy chuyển tông sang chuyện khác đi. Nhật Quang đã quay về bên Hải nheo mắt trêu: - Một chầu kem đấy nhé. Tâm ơi làm chứng giùm. - Hổng dám đâu! - Tâm nhún vai: - À mà kem thì được, kiếm gì ăn đi rồi nghỉ một chút, chiều có tiết đấy. Cả bốn kéo nhau đi tìm món ăn, nghĩ đến kem, Tâm lại nhớ Đông Quân, không hiểu sao lúc này nàng hay nhớ đến anh. Tâm chợt mỉm cười. Tâm đâu có biết có kẻ đang lén nhìn nàng và ao ước đọc được trong đầu nàng đang nghĩ gì và mong muốn điều gì. Nhưng đó lại là bí mật của mỗi người mà không ai có thể khám phá ra được. Bí mật của riêng nàng ... Đang lon ton xách cặp rời khỏi cổng trường, bỗng có tiếng gọi thật lớn và bàn tay giơ lên: - Hồng Tâm ! Bật người quay lại nàng tròn mắt mừng rỡ : - Đông Quân ! Là anh à, sao biết tụi này ở đây thế ? Rồi chợt nhận ra mình hớ lời, nàng vội vàng nói chữa ngay: - Anh tìm ai ở đây ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Tìm cô bé một chân! - Anh bật cười: - May mà tôi tới kịp. - Có chuyện gì không ? - Tâm đỏ mặt: - Không phải tìm tôi để nhờ vả đấy chứ ? - Ờ thì nhờ vả ! - Quân đề nghị: - Mình đi ăn kem đi. - Bây giờ ư ? - Ừ bây giờ. - Ôi anh Quân! - Tâm phì cười: - Đi ăn kem mới nói được sao ? Đông Quân tủm tỉm: - Có lẽ tôi nghĩ cô thích ăn kem. - Tôi thích chứ không phải nó thích đâu! - Tiếng Thúy vang vang: - Anh định dụ dỗ nó hả ? - Không! - Quân nheo mắt nhìn Thúy: - Nếu định dụ dỗ thì tôi dụ dỗ cô kìa. Thanh Thúy gật gù, giọng ngọt xớt: - Nghe được đấy. Thế anh nhớ tụi em hả anh Quân, em ăn như thế một lần anh chưa tởn sao ? - Có gì mà tởn chứ, tôi chỉ thấy hay hay rất dễ thương (146) - Chua choa ơi, ấn tượng nhỉ, báo hại tôi đau bụng cả một tuần không học nổi. - Vậy thi kiểm tra hỏng chứ ? - Còn phải hỏi. Ngay lúc đó Ngọc Hải dắt xe đi tới hỏi nhanh Thanh Thúy : - Ai thế ? Thanh Thúy trả lời tỉnh bơ: - Người dự định yêu của tớ, Đông Quân. Ngọc Hải quét mắt từ đầu đến chân Đông Quân , anh chợt sẵng giọng chỉ xe: - Xe đây tự mà lái. Rồi nhảy lên xe Nhật Quang, nói lớn: - Đi thôi. - Ơ này! - Đông Quân gọi với theo , nhưng chiếc xe mất hút, anh lắc đầu nói: - Cô đùa ác quá đấy, hình như cậu ấy kết moden cô đấy. - Kết moden, sao anh biết ? - Thì tôi đã trải qua rồi mà, chuyện thuở học trò ai mà không có. - Vậy anh có yêu được không ? Đông Quân phì cười: - Cô tò mò quá đáng rồi đấy. - Anh không dám trả lời ư ? - Có gì mà không dám, có điều chuyện đã qua lâu rồi nhắc lại làm gì, hai cô đi uống nước với tôi nhé. - Không được, để khi khác đi! - Thúy lắc đầu: - Bây giờ em phải về. - Thế còn Tâm ? Sao không nói gì thế, có tâm sự à ? - À không! - Tâm cũng phải về nhà nấu cơm - Để khi khác vậy. - Hay để tôi đưa cô về. Tâm lắc đầu nguầy nguậy: - Không được đâu, nhỏ Thúy chở Tâm về rồi. Thúy nheo mắt nhìn Tâm: - Hay mày về với anh ấy đi. Tao đi trước đây, cho tao gởi lời thăm papa. - Ơ Thúy chờ đã! - Tâm gọi với. Nhưng mặc cho Tâm gọi, Thúy phóng xe dông luôn. Tâm lắc đầu nhìn Quân: - Vậy thì phiền anh rồi. - Xin mời! - Quân mỉm cười: - Thật lòng tôi chỉ muốn trò chuyện với cô thôi. - Anh có chuyện gì sao ? - Tâm tròn môi: - Nhưng bây giờ thì không được vì Tâm phải về nhà nấu cơm, anh biết rồi đấy, hay để lúc khác được không ? - Cũng được! - Quân gật gù: - Ta về thôi và cô cho tôi cái hẹn nhé. Tâm gật đầu: - Được, nhưng anh để xe ở đâu ? - Ở đây! - Quân chỉ chiếc xe bên cạnh: - Cô lạ ư, cô sẽ không ngại khi cùng đi với tôi chứ. - Liệu anh có quăng tôi xuống đường không ? Anh đâu có quen đi xe này. - Cô yên tâm, nếu không tin thì cứ thử coi. - Vậy thì đi! Tâm ngồi sau xe. Đông Quân cho xe khởi động, chiếc xe lướt êm, ở đàng sau Tâm khẽ hỏi: - Anh có phải tập đi không ? - Cô sợ rồi đấy ư ? - Quân mỉm cười: - Nếu sợ thì cô có thể chở tôi. - Ồ không, tôi chỉ hỏi thế thôi mà, anh dám chở tôi dám ngồi. - Thế thì đươc., tôi sẽ không quăng cô xuống đường đâu. À nhà cô ở hướng nào thế ? - Nhà tôi ở cư xá sĩ quan cũ , anh biết chứ ? - À, ở mãi đấy ư ? - Vâng, anh cứ đi đi rồi tôi chỉ cho anh ngõ rẽ. - Được! Tôi có thể vào nhà cô được chứ, cô cho phép chứ ? Một chút ngập ngừng, Hồng Tâm ấp úng gật nhẹ: - Anh ghé vào chơi cũng không sao, có điều anh đừng cười nhà tôi đơn sơ lắm. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |







Linear Mode
