Anh trai,
câu chuyện cảm động lắm ......... và út cũng từng biết là ngoài đời đã từng có nhiều người yêu với tấm lòng như cụ ông trong câu chuyện này !
Có nhiều người vẫn yêu thương, chăm sóc và thủy chung ngay cả khi với người mà họ yêu thương không còn cảm giác và biến thành người thực vật trong một thời gian rất ... rất là dài .... và cho đến người đó chết ! Chứ không còn được như ông cụ ngồi ăn điểm tâm với bà cụ ở trên thì cũng còn cái diễm phúc hơn rồi !
Một người chỉ có hạnh phúc thật sự khi mà họ biết quý những gì họ đang có trong tầm tay mà thôi ! Và cũng có nghĩa là bằng lòng với thực tại ..... thì mình mới thấy vui vẻ và hạnh phúc được !
Ông cụ vẫn thấy hạnh phúc vì ông vẫn còn đang có bà, cho dù bà có nhận ra ông hay là không, điều đó không quan trọng ! Quan trọng là ông biết bà chính là vợ của ông !
Hehehe thoai hông nói nữa ... út noái nhiều quá gùi
út