| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Một hôm, Nhung hẹn Huyền đi sớm lên City cùng với hai người bạn nữa, sau khi đã phú lũ nhỏ cho trường học. Có xe đợi sẵn cho những người muốn đi, chẳng tốn một đồng ten. Vừa muốn thay đổi không khí, lại rảnh giờ, Huyền không ngần ngại nhận lời. Cùng với các bạn sành sỏi, Nhung đưa Huyền vào thế giới huyền ảo của Star City, nét sang trọng dậm chân từ cửa vào: bên ngoài là suối nước đổ từng bậc xuống như trấn an mọi người ‘nơi đây tiền ban phát tuôn như thác đổ’. Bên trong là thảm đỏ mời gọi người người bước vào lâu đài tiền rừng bạc biển. Cả Nhung và Huyền chóa mắt vì nét huy hoàng tráng lệ xây bằng tiền của những người tự nguyện đến dâng hiến. Đèn màu chớp lia chớp lịa đến chóng mặt, sáng choang đến độ chụp hình không cần dùng flash. Đảo một vòng rồi họ chọn các máy bấm gần nhau vừa chơi vừa trò chuyện lý thú. Máy bấm đem nguồn lợi làm giàu cho kỷ nghệ cờ bịch một nửa của số 11 tỷ mỗi năm, vì dễ chơi và nhiều lôi cuốn hơn các môn cờ bạc khác ở Casino, một chốn còn gọi là nơi giải trí lành mạnh cho dân Úc. Giới mê cờ bạc theo thống kê số lớn lại là phụ nữ, tuổi từ 36 đến 46. Đa số bước vào cuộc với máy bấm, vì dễ chơi, an toàn, kín đáo, lúc nào cũng tưởng họ làm chủ được các trục quay. Tứ đổ tường thường bị gán cho đàn ông, nhưng đối với đàn bà thì cờ bạc cũng là đam mê số một. Rút cuộc, Huyền cũng phải chọn một máy để “chơi cho giống người ta”. Nàng thấy máy có “trái tim phập phồng” sao lôi cuốn cách lạ kỳ, làm như nó giúp nàng sống lại những giây phút hồi hộp khi mới quen Dũng, khi tim nàng đập tưởng chừng như bấn loạn với nụ hồn đầu đời chàng trao cho nàng trong vườn hồng của khuôn viên đại học. Kỷ niệm đẹp như giấc mơ hiện thực đó đã hằn trong tim nàng. Mấy ngón tay mềm dịu đã vô tình đưa Huyền vào thế giới ảo tưởng. Một đồng, rồi hai, ba, thấm thoát Huyền đã nướng 100 đô mà trái tim phập phồng đâu vẫn chưa thấy xuất hiện. “Không may” cho nàng, với 10 đô sau đó, đúng vào tua ăn thua, chiếc máy cảm động hiện ra 3 trái tim phập phồng như muốn nổ tung màn ảnh, cùng với nhạc hò inh ỏi: hơi thở Huyền bỗng đột ngột, đứt khoảng, hồi hộp vì nàng được một loạt 20 tua quay thưởng không vốn (free games). Trong đợt máy ‘chạy mình ên’ này, 3 trục đã trúng trái tim phập phồng được ghìm tại vị trí, trục lăn thứ tư và năm xoay mạnh. Rồi kìa… 1 trái tim phập phồng nữa dừng lại và tổng cộng 4 trái tim yêu thương đó cho nàng trúng được 300 đô. Ví mà được 5 trái tim thì vị chi Huyền sẽ trúng những 1000 đô. Cả bọn hí hửng mừng cho Huyền. Thật sự nàng vui vì chuyện lạ đời, lạ mắt và thật hiếm xãy ra cho ngày đầu tiên nàng rớ vô ‘duyên thằng bần’, không hẳn là vì thắng được chiếc máy cờ bạc đã được định tính khôn như tinh. Trưa hôm ấy cả bọn ăn mừng hết một nửa số tiền Huyền vớ được, tận hưởng hơi men chiến thắng. Trừ đi số vốn đã cúng cho máy và buổi cơm trưa linh đình, Huyền còn lời được vài chục. Có thật Huyền đã thắng được máy cờ bạc rồi chăng ? Hay hôm ấy nàng gặp số đỏ? Các máy đều đã được thảo chương trước (Pre-programmed) để xác suất trúng lớn (Jackpot) chừng 5 phần trăm. Ai gặp may vớ số tiền trúng này, nếu tiếp tục ‘tay đôi’ cùng máy “vì ta có vốn rồi”, không chóng chày máy sẽ nuốt lại hết. Bằng chẳng biết khôn dùng tiền đó đớp hít một trận cho đã đời thì cũng là có được chút khôn. Còn như biết điều đi kiếm máy khác thì ai cũng mong gặp lại xác suất hiếm hoi ấy và cũng sẽ tặng lại cho nhà chủ thoải mái thôi vì ‘của thiên trả địa’ mà. Cơ hội trả lại nhà chủ có vận tốc nhanh hơn bởi con bạc bị thôi thúc bấm máy càng lúc càng nhanh hơn như bị ma đuổi. Vì bổn phận, Huyền đã bắt xe không tốn tiền về kịp giờ đón con. Chiều hôm ấy, nàng vẫn lo cơm nước cho gia đình, nhưng miệng huyên thuyên vui như sáo và không ngần ngại kể lại cho Dũng chuyến đi chơi kỳ thú hôm đó. Dũng vỗ về, không càm ràm gấu ó: “Lâu lâu cưng đi chơi, đừng đi thường kẻo ghiền đó !” Huyền nủng nịu: “Dạ ! Em nghe anh, cho đi chơi xíu mờ !” “Em thường nói em không dễ bị dụ khị , nhưng anh chỉ sợ con ma cờ bịch nó quyến rủ em thôi!” Cho dù chồng khuyên ngăn, Huyền đã đáo lại Star City, nơi có ma lực lôi cuốn, một chốn đi dễ khó về. Không phải cuộc đời của Huyền thiếu hào hứng, chẳng qua cũng là tâm lý bình thường thôi, nàng bị cái vui mê hoặc, không cứ gì chuyện ăn thua. Thấm thoát, nàng chơi rành sõi, lại còn dám cá ‘một ăn gấp đôi, hai chịu thua hết’, mỗi khi máy cho trúng ít, trúng nhiều. Đã mấy lần, mãi mê cuộc chơi, Huyền đã nài nỉ chồng đón các con để nàng cùng với các bạn kéo dài cuộc vui đến tối. Dũng cảm thông với nổi hiu quạnh của Huyền, ngày ngày quanh quẩn bên con, bên bếp, có lẽ cần chút thư giãn. Trên thực tế, mặc dù nghiệp chướng đòi hỏi, dịp các con nghỉ học, chàng cũng dành thời giờ để đưa gia đình đi chơi đó đây, cả việc đi ngoại quốc vào cuối năm, thưởng lãm danh lam thắng cảnh xứ người. Tài chánh đâu phải là vấn đề với nghề nghiệp bác sĩ mà mọi gia đình Việt Nam đều mơ ước ‘có một’ trong gia đình? Dũng yêu thương chiều chuộng, tin tưởng vợ nên cả hai đồng đều xử dụng tiền trong trương mục ngân hàng chung. Đúng với luật chơi, Huyền mỗi ngày một thua đậm thêm. Chán máy bấm, nàng cùng với Nhung lần qua các tụ cờ bạc đúng nghĩa trong đó mười người chơi, chỉ có một hai người trúng hay không ai trúng mà tất cả chóng chày chỉ chung cho nhà cái. Món roulette tài xỉu đỏ đen: một hòn bi duy nhất tìm một chỗ đậu trong 36 số trên mâm xoay đến chóng mặt. Lồng xí ngầu cứ lắc ba vòng và cọng điểm, một ăn một; muốn trúng nhiều phải đặt số 3 (3 con nhất) hay số 18 (3 con lục), những con số hiếm khi xuất hiện mấy đời mà ra. Bài xì dách (blackjack) còn có chút tự do định đoạt nhưng bài tẩy ngũ linh, ba tây đầm và cả 21 tuổi nữa đâu dễ tìm: thỉnh thoảng nhà cái “bù” thì cả bọn vỗ tay, nhưng thường các tay chia bài đều láng lẩy rành nghề nên khó mà thua con bạc. Ở trường đua tí hon, những con ngựa sắt vô tri được điều khiển bằng thảo chương điện toán, lúc ngựa phi đường xa, lúc chạy chậm rì, bắt đuổi nhau thật hào hứng; con chạy nước rút, con thì mõi chân chùn bước; 12 con chạy, 3 con trúng, mấy con còn lại chỉ tổ trả tiền cho chủ tàu. Cái trò sấp ngửa mới là vô duyên và hoàn toàn dựa vào may rủi, không cần sác xuất nhưng chủ sòng tung bạc cắc vẫn có thể làm chủ tình hình để đoạt tiền của khách chơi. Khi đứng mõi chân thì có thể chơi Keno (giống Lô tô xứ mình), ai mua được 7 trên 7 số trúng thì có cơ thành triệu phú đó. Cả nước đều nối kết với nhau bằng điện toán nên trò chơi này lâu lâu cũng hiếm thấy có người may mắn trúng lớn, vì số lựa một đằng, số ra lại là đằng khác. Thế giới mới hoàn toàn lạ với Huyền, vui mắt , lôi cuốn nàng mỗi ngày đi lậm hơn trong ngõ sâu Casino. Từ nguồn vui, việc đam mê, gỡ rồi thua, thua rồi gỡ đã tạo mất quân bình cho nàng. Thấm thoát Huyền đã vung vãi 20 ngàn trong chỉ 3 tháng, thêm vào việc phí sức vì lo lắng, con cái bỏ bê, trong cố gắng gỡ gạc chút tiền trả lại cho ngân quỹ gia đình. Dũng là người chồng độ lượng, dễ cảm thông nhưng không hẵn để liều cho Huyền tiếp tục trợt xuống hố sâu. Chàng tìm phương pháp để cứu gỡ nàng nhưng tránh làm tổn thương tánh mỏng dòn của Huyền. Dũng khuyên nàng xin trở lại công việc cũ nhưng nàng chỉ được nhận làm bán thời gian. Nỗi dày vò làm mất tiền của gia đình đã thôi thúc nàng kiếm tiền để trở lại Casino “gỡ” một phen trong những ngày không đi làm. Như con cá mắc lưới, càng vùng vẫy, Huyền càng bị vướng thêm. Vì tiền trong trương mục chung không cánh mà tha phương không đáo hồi, Huyền đã tìm cách biển thủ công quỹ, tiêu lòn số bạc 5000.00 của khách hàng trả vào công ty, rút cuộc nướng hết vào sòng xì dách, nơi nàng nghĩ có nhiều hy vọng đấu trí với nhà cái. Chẳng qua, khi người chia bài thua tới mức thì chủ nhân trong phòng ‘tổng kiểm soát’ với hàng trăm monitors theo dõi, sẽ đổi tay ngay. Nhưng trong trường chơi, người chia bài đã được huấn luyện kỹ càng, làm sao thua con bạc được? Huyền vả mồ hôi, tay run rẩy ôm mặt, lòng hối tiếc, tâm tư dày vò, bất lực. Và kìa cặp mắt cú vọ đã rình nàng từ lâu, chỉ chờ có cơ hội này ra tay sấn đến gạ gẫm, chụp lấy con mồi đang tổn thương. Hắn nở một nụ cười nham hiểm, mời mọc “tình đổi tiền”, mong chiếm đoạt thân thể còn rất tươi mát của nàng. Huyền nhắm mắt và trong một phút định thần sáng suốt, nàng quay phắt lại và lườm gã đến độ gã nhíu mày bỏ đi….tìm con mồi khác. Huyền mau mắn tìm Nhung mượn ít tiền để mong vùng vẫy ‘thoát lưới’ nhưng lại tiếp tục ‘rối beng’ trong ấy. Chuyện thường tình: càng thua càng gỡ, càng gỡ càng thua. Phiếu rút tiền ATM đã đầy túi. Chiều hôm ấy, trên đường về, cả Nhung và Huyền mệt mõi, thẫn thờ, không ai thốt một lời. Huyền bắt đầu nợ Nhung … (Vẫn còn dài --- Xin xem típ đoạn 3 kết cục .......sẽ ga seo hén ???) |
| ||||
| Số lương bán nguyệt vừa ngót để ‘lấy thiên trả địa’. Diều hâu và cá mập không thiếu gì ở Casino, hai loại lưu manh mồi chài những con bạc đã thâm thủng nặng. May mà Huyền còn có một số bạn cùng đi chơi, bằng không thì việc sa cơ ‘trao đổi’ hay ‘xanh xít đít đu’ (cinq six, dix douze = nợ lời 20 phân) chỉ trong gang tấc…Chưa kể từ bước này, khủng hoảng tinh thần sẽ hành hạ thể xác và còn có thể dẫn đưa đến chuyện phạm pháp như trộm cắp hay giao chuyển ‘bột xà bông’, ngỏ hầu có tiền ‘gỡ’. Đêm ấy, Huyền trằn trọc miên man, tinh thần suy sụp và trong giấc mơ về sáng, nàng bỗng chợt ‘nghe thấy’ cái vô lý của mình. Trong tuyệt vọng, chán chường, nhưng lại còn chút tin tưởng ở người chồng luôn bảo bọc cho nàng, Huyền đã khai thiệt với chồng, không dấu giếm, không đổ lỗi. Nàng chỉ mong được chàng đem phao cứu nàng khi đang ngụp lặn sắp chết đuối. Dũng lặng đi một khoảnh khắc làm cho Huyền càng thêm đứng tim. Trong giây phút yên lặng kia tưởng chừng dài như một giờ, trí óc Dũng làm việc thật nhanh để tìm phương thuốc cứu chữa cho Huyền, một liều thuốc cần nhẹ nhàng, êm dịu, thẩm thấu và tế nhị. Im lặng đã nói nhiều lắm trong lúc này. Huyền đang cần một liều thuốc tâm lý và không phải là chuyện đội đá vá trời. Đúng như điều nàng mơ ước, Dũng từ tốn vòng tay sau lưng nàng. Huyền nghe hơi ấm và nhịp tim của người chồng quảng đại, vị tha. Thay vì tra vấn, Dũng ôm gọn nàng như bảo bọc một bình pha lê dễ bể và đặt nhẹ một chiếc hôn lên gáy nàng, khẻ thì thầm: “Không sao hết, có anh đây. Anh sẽ lo cho em” Huyền nghe toàn thân mềm nhủng, xoay người ôm chầm lấy Dũng, trao cho chàng vị ngọt của chiếc hôn nồng cháy nàng đã quên từ lúc đam mê đỏ đen. Chàng và nàng say đắm trong men tình, cùng đưa nhau lên đỉnh vu sơn…Dũng gối tay cho nàng và ân cần lau đôi mắt còn đong lệ của người vợ sa cơ. Nàng nhắm nghiền tận hưởng hạnh phúc may mắn còn lại trong tầm tay. Trong ngày kế tiếp, để cứu vãn danh dự cho Huyền, Dũng đã thu xếp cho số tiền $5000 được hoàn trả kín đáo cho công ty Huyền đang làm việc. Như thể ngại ngùng và vì mang một chút tự ái danh dự của giới trí thức, chàng không khuyên Huyền đến “cai” tại văn phòng Cộng Đồng Người Việt Tự Do, nơi có dịch vụ giúp những người đang gặp khó khăn vì “tịch cờ bạc”, nhưng đã xin các tài liệu liên hệ mang về để Huyền nghiền ngẫm. Mùa xuân năm ấy, Dũng đưa Huyền cùng hai con trở về khung trời kỷ niệm ở sân trường đại học. Trong khi hai trẻ tung tăng trong nắng ấm, Dũng đưa Huyền dạo mát dưới tàn cây phượng tím, nơi hai người đã thề ước năm xưa. Chàng và nàng cũng không quên ghé lại thăm vườn hồng, bông đang nở rộ, mĩm cười trong gió nhẹ. Khi hè đến, cả gia đình về Việt Nam cho hai con nhỏ thăm ông bà, rồi cũng dùng cơ hội để thư giãn. Dũng đưa Huyền đi nghỉ mát trên Đà lạt, ghé thăm đồi Ngoạn Mục, ngắm thác Prenn hữu tình, dừng chân tại Suối Vàng, chụp ảnh dưới hai gốc thông có tên là ‘Uyên Ương’ (thông thường mọc thẳng lên trời, nhưng hai cây này ngã vào nhau). Chàng và nàng không bỏ qua ‘Hồ Than Thở’, nơi có cuộc tình xưa nào đó không trọn vẹn đã cùng gởi thân trong giòng nước bạc. Tại đây, Huyền bỗng chặc lưỡi như nhớ lại lỗi lầm của mình đã làm sứt mẻ cuộc tình hạnh phúc. Dũng nhẹ nhàng như gió hiu hiu: “Em đừng lo, đừng tiếc gì hết. Anh còn có em là còn tất cả. Em đâu có muốn vậy đâu, phải không nà?” Huyền ngã đầu vào vai chàng, chuyên chở tâm sự: “Em xin lỗi anh.” Dũng cười xoà, nụ cười duyên dáng lúc nào cũng mang niềm vui cho nàng: “Ai có lỗi mà cho?” Cả hai cùng phá lên cười. Huyền đập mạnh vào cánh tay chàng: “Anh chỉ tổ chọc người ta.” Khi về lại Úc, để hoàn tất bài thuốc tiên đã có kế hoạch trù liệu, Dũng thu xếp cho Huyền cùng làm việc tại phòng mạch sau khi nàng đã rảnh tay với lũ nhỏ. Huyền vui với công việc phụ tá cho chồng. Từ đó, phòng mạch Bác sĩ Dũng được truyền miệng là nơi có thêm bài thuốc trị bịnh cờ bạc. Trên thực tế, Dũng và Huyền chỉ đóng vai trò khuyên lơn nhẹ nhàng, tế nhị và giới thiệu các nạn nhân đến gặp Văn Phòng Cộng Đồng, nơi có những nhân viên xã hội chuyên môn hướng dẫn và giúp đở cho gương vỡ lại lành. Dũng cũng làm việc bớt đi vì ‘làm nhiều cũng chỉ trả thuế thêm’. Chàng đã hài hoà bày cho Huyền một vài thú tiêu khiển thanh tao, bổ ích. Biết nàng có căn bản nhạc và đã từng chơi đàn dương cầm hơn 4 năm, Dũng khuyến khích nàng mua một grand piano trắng thật thanh nhã. Những buổi tối rảnh rang, Huyền dợt lại những bài đã dạo từ nhiều năm xưa khi còn ở trường. Mười ngón tay thiên thần dần dà đã tìm lại được phong độ trên phím đàn. Dũng ngây ngất với những nhạc điệu nổi danh như ‘Sérénade de Schubert’, ‘Fur Elise’ của Beethoven, ‘Canon in D của Pachelbel’, ‘Sonatina của Dussex’… Chàng thích nhất cung điệu ‘Ave Maria’ mà trong quá khứ chàng đã từng say mê chơi trên vĩ cầm…Chàng có ước mơ một ngày nào đó, cung âm vĩ cầm của chàng sẽ hoà điệu cùng với tiếng dương cầm của Huyền. Thỉnh thoảng, trong say mê, chàng rón rén đến đàng sau Huyền, tay đặt nhẹ nhàng trên chiếc vai thon tròn, trao cho nàng những nụ hôn thấm thiết trên mái tóc chấm bờ vai để thưởng cho hạnh phúc lành mạnh vợ chồng đã trao cho nhau. Âm nhạc thanh tao làm cho người ta trẻ trung và yêu đời. Biết Huyền rất yêu thích bông hồng nên một cuối tuần, vào mùa đông năm sau, Dũng dành thời giờ gầy dựng cho nàng một vườn hồng xinh xắn. Chàng đưa Huyền ra các vườn cây, lựa mua những gốc hồng thanh nhã. Nào ‘Double Delight’ thơm ngát, nào ‘Perfume Delight’ ngào ngạt, ‘Blue Moon’ trữ tình, ‘Bicentennial’ quý phái, ‘Madame Rochas’ dịu ngọt, ‘Madame Bovaris’ lẳng lơ… Cả hai đều thích cắt tỉa, bón phân, xịt sâu vườn hồng được hàng xóm mệnh danh là “Vườn bông hạnh phúc”. Hàng ngày Huyền có bông hồng tươi chưng trong nhà, mùi thơm toả thật dễ chịu. Những buổi chiều đẹp trời, mát mẻ, cả hai tấm tắt khen ngợi tác phẩm tuyệt vời của thiên nhiên: những đoá hồng vừa e ấp chớm nở trong nắng đang tàn phai. Nàng đã đặt tên cho giống hồng ‘Cardinal’ đỏ tím là “Thương Thương” để tặng chàng; bù lại, chàng cũng romantic không kém và đã cho loại hồng phấn mà Huyền yêu thích cái tên là ‘Sương Sương’. Biết Huyền cũng mê biển, nên vào những chiều hè êm ả, Dũng đưa vợ con đi hóng gió, nghe sóng vỗ rì rào, ngắm những con thuyền màu trượt nước. Huyền thích xăn quần đi dưới nước biển lấp xấp, nghe mát rượi đến non đầu gối. Nàng gởi gấm tâm sự, thầm quý mến lòng quảng đại của chồng: “Anh của em như đại dương.” Dũng cũng thầm thổ lộ niềm sung sướng vì người vợ thùy mị đảm đang làm tăng hạnh phúc cho đời chàng, nhưng vô tình bị vướng vào vấn nạn từng làm nhiều gia đình tan nát: “Em của anh như sóng biển.” Chiều chiều, Huyền vẫn lái xe ngang câu lạc bộ đã vô tình đưa nàng vào động thiên thai mấy tháng trước, nay chỉ còn là một dĩ vãng. Hàng năm, mùa hoa phượng tím nở rộ gợi nhớ cho Huyền một tình yêu vị tha, một liều thuốc ngọt dịu đã chữa căn bệnh đam mê của nàng. Vĩ nhân nào cũng có một quá khứ, tội nhân nào cũng có một tương lai. Sóng Triều 2006 |
| ||||
| Tr. hay ST ui! Út vừa mới đọc xong nè. Rất lôi cuốn ... cảm động quá khi đọc đến lòng vị tha của người chồng và sự khuyến khích của anh ấy với người vợ ..... đã có rất nhiều cuộc hôn nhân bị tan rã cũng vì lý do vợ hoặc chồng ghiền cờ bạc ..... Còn níu đồng vợ đồng chồng cùng ghiền thì eo ui tội cho con cái ...... Út nghĩ bài ni nằm trong #1 - $500 đó ah Khi nào viết tr. khác, ST nhớ post lên với nhé .....Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Quote:
Chà, Tuyết Băng nói nghe mát guột wá chừng hè . Thêm nữa, ST cũng là Út lun, ngộ hén . Dzị mần anh em hay chị em, chịu hôn nà ? Cách TB viết chắc phải làm em ST wá ! Mờ mún làm chị thì cứ tự nhiên như ngừ Hà Lội nhe ! Phải chi TB ở xứ Úc, có gì trúng giải thì ST đải 1 chầu; còn hông trúng thì cùng nhau ăn cơm tay cầm cũng dui tình anh em mờ . Trước khi DN bị xoá sổ, ST cũng viết và post khá nhìu trên mục 'công giáo tin lành ', rồi bin 'hiện tượng lạ ở Úc nữa ', hông bít TB có dịp đọc kô ? Được bài nào post bài đó, vì tương lai kô biết sóng còn vỗ được kô hà ? Mến, ST |
| ||||
| Quote:
Chéc wa tháng 2 mí có bài mới nhe . Chờ cổ càng dài càng đẹp mờ . Cũng nhờ Angie (Angel của ST đó) lục lọi mí chiện của NNN đọc lấy hứng mí viết được ngần ấy . Còn bài nọ "ướt xì át" chưa chấm giải, níu dìa hạng 1 thì được $500 và sẽ phe dí bà con, hể ai ở Úc thì ST mời 1 chầu hén, còn ở xa thì..........................gởi bánh vẽ chéc ???? ![]() |
| ||||
| Sao gòi ST uiiii coá tin tức chi chưa ![]() Ah ha ... Út sắp 25 -- còn ST? Út ở US hic hic ... nhưng cũng thèm xem con kanguruu gì đó hỏng bít fải wánh như dzị hong nữa hihihihi Nghe nói bin đoá cóa nhìu cí con đoá lém hén.Ah hùi trước Út hum coá dzô mí cí room về chính trị và đạo nin hình như chưa đoá được đọc tới bài ST dziết á ..... Khi nào ghi sáng tác nữa nhớ post lên cho bà con thưởng thức ké dzí nhen ..... {sao hả ... phải kiu ST bằng anh hay em dạ ta hi` hi`} Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
Quote:
Bi giờ út anh mần phận sự chả lời từng câu của út em hén : Con kangaroo chỉ xứ Úc mí có . 3 màu trắng, vàng và nâu . Giống nhỏ nhất bằng con mèo, giống lớn thì cao bằng ngừ khi đứng trên 2 chân, lại thích đánh boxing . Tiếng Việt gọi chúng là đại thử . Chừng út em bay xuống dứ này thì út anh sẽ đưa út đi coi chúng nó, gồi gờ mí con koala nữa hén . Kangaroo mẹ thường hay đặt con trong túi trước bụng (ngộ hén), nhãy long cong mờ không gớt ga đâu . Chuyện bài "Chân dung bà bác sởi" đã được đăng báo gồi nhưng chưa chấm vì Úc vừa mới xong mùa vacation . Chừng có kết quả, đậu cánh cứng hay cành mềm đều sẽ cho út hay hít nhen . Ở Úc này, út anh đã viết lối 40 bài (phần nhiều bài về đạo), có đăng nhiều hồi mờ DN chưa bị hacker giựt sập tiệm . Út em gởi e-mail dìa john_nguyen2@optusnet.com.au gồi út anh sẽ gởi một số bài cho đọc nha . Phần nhiều viết theo lối trào phúng, nin hy vọng út em đọc kô chán . Bài viết dự thi vấn nạn cờ bịch đọc nghe hơi ướt sì át chút xíu . Bi giờ níu út em hông sợ mắc cở thì út anh mi mi chên .................................... gò má ửng hồng của út để nhận làm em hén ??????? Chụt chụt 2 miếng thiệt thơm nà ! ![]() |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Thy Dung-Một Nữa Đời Em+Em Mơ Làm Cô Dâu (4 CDs) | vivianvivinguyen | Direct downloads | 0 | 04-01-2009 12:56 PM |
| Hoa Kỳ Và Âu Châu Bị Cáo Buộc Dung Túng Những Nền Dân Chủ Giả Hiệu | -Long Nhi- | Tin tức thường nhật | 1 | 02-27-2008 11:48 AM |
| Toàn Bộ Nội Dung Bản Thỏa Hiệp Trục Xuất Giữa Hoa Kỳ Và Việt Nam | -Long Nhi- | Tin tức thường nhật | 0 | 01-27-2008 06:22 AM |
| Anh Hùng Kim Dung | Tieu_Wa_Nhi | Hình ảnh | 17 | 04-15-2007 11:15 PM |






Khi nào viết tr. khác, ST nhớ post lên với nhé .....



Linear Mode
