Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Truyện ma
Reload this Page Bí Ẩn Trong Khách Sạn Thuỷ Tiên - Truyện có 5 chương của Tường Phố
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#11 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
– Trời! Tui làm gì mà các cô ghét. Ăn ở gì mà bất công. Mình giúp họ ngược lại ... Lạy trời cho ma hốt các cô hết cho rồi. Tôi khỏi phải mệt.
Thu Linh đánh vào vai anh một cái đau điếng.
– Cái miệng ác nè, tụi này sợ ma lắm đó. Ôi đây lại có ma, tụi tui kỵ anh nói đến từ đó nghe chưa. Có bắt thì bắt một mình anh thôi, đừng có liên lụy người khác.
Thu Linh nói một hơi làm Khải Trọng phì cười:
– Hèn gì ma nhát toàn là nữ?
– Anh nói gì anh trọng ... Nam lên tiếng.
– Ðâu có, anh có nói gì đâu.
Trọng chối dài. Lan nhăn mặt:
– Bây giờ làm sao dám ngủ. Chắc đêm nay phải ngủ ngồi ở đây tới sáng thôi các bạn ạ.
– Ừ! Bạn nói phải lỡ bà cụ trở lại, em chắc là người ngã trước tiên ... Thu Linh sợ hãi nói.
Khải Trọng thấy họ lo lắng. Anh suy nghĩ một chút rồi nói:
– Chắc không có chuyện gì đâu. Các cô cứ yên tâm. Chúng ta nhớ đừng kể cho ai nghe chuyện này. Ngày mai là ngày vui của cô Hai, ông chủ không muốn gặp rắc rối nên mọi người nên nén lòng để qua rồi chúng ta nói cũng không muộn.
– Dạ! Mọi người đồng thanh.
Khải Trọng nhìn theo họ, anh mỉm cười. Thì ra trước mặt anh các nhân v cũng có hai phe. Có người tin, người không tin. Ðã khuya anh trằn trọc không ngủ. Câu chuyện ngày càng rắc rối bắt Khải Trọng bước vào cuộc. Nhưng bắt đầu từ đâu thì anh chưa biết. Suy nghĩ miên man anh thiếp đi lúc nào không biết. Trước mắt anh là vầng sáng trắng nó di chuyện đến gần anh, vầng sáng ấy hóa thành những cục thịt tròn có mắt, mũi miệng, nó lăn tròn đến anh. Khai Trọng sợ quá, nhưng chúng cứ lăn tròn quanh anh cười nham nhỡ. Rồi chúng lại hè nhau đẩy anh, kẻ đẩy, người kéo, nó ngồi trên tay, chân, lên bụng ... Anh định la lớn, hét to cố vùng vẫy, nhưng tất cả đều nặng trịch. Miệng anh như bị dán cứng. Anh nằm đơ như khúc gỗ. Thế là chúng đẩy anh vùn vụt trên sàn gạch.
Anh mở mắt ra sợ cuống cuồng, chắc là đầu mình sẽ vỡ toát ra thôi ... Khải Trọng cố lật người sang bên ... nhẹ tênh. Ối! Thoát rồi. Tất cả đều biến mất nhanh chóng.
– Trời ơi! Ta đang tỉnh hay mơ. Thật hãi hùng khủng khiếp.
Khải Trọng lắc lắc cái đầu, hình như cổ anh bi đau. Mồ hôi rỉ ra ước cả áo.
Anh rối bời lòng dạ, vừa rồi là thực hay mộng. Anh cố vắt óc ra, nhưng tất cả đều rối bời. Khải Trọng cảm thấy đau đầu. Anh ngồi lặng lẽ trong đêm tối thấy lòng mình đang rối như cuộn tơ vò. Phen này biết gỡ từ đâu?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#12 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 4



Mọi người dừng tay một chút để nhìn xem cô dâu chú rể bước ra. Họ đẹp đôi thật. Ở khách sạn này họ từng chứng kiến những đôi trai gái nên duyên đến đặt hàng, nhưng hôm nay đôi trai tài gái sắc đó là ông chủ và bà chủ tương lai của mình. Thủy Tiên, Khải Trọng lễ đính hôn của họ gọn gàng. Chú rể hình như đôi mắt trũng sâu, nét mặt bơ phờ. Ðiều đó không giấu được Thủy Tiên và ông Tính. Ông ngẫm nghĩ:
– Quái! Thằng Trọng hôm nay sao trong nó hộc hác quá vậy.
Trong óc ông thoáng qua:
hay là nó lại gặp ... Chắc có chuyện gì.
Ông Khái Hòa nói nhỏ bên tai làm ông giật mình:
– Anh tuyên bố đi anh sui.
– Hả?
Bà Thủy e ngại khi thấy ông chồng mình như từ cung trăng xuống, liền kéo nhẹ tay ông:
– Ông làm cái gì mà như phỗng đá vậy. Có nghe anh Hòa nói không?
– Ừ ừ ... Tôi nghe rồi ...
Làm lễ xong rồi mọi người quây quần bên bàn tiệc thật vui vẻ. Thủy Tiên trong chiếc áo dài gấm Thượng Hải thật tha thướt. Cô lén nhìn Khải Trọng. Chờ lúc mọi người đang vui vẻ không để ý, cô hỏi nhỏ:
– Sao anh có điều gì buồn ư?
Khải Trọng nhướng đôi mắt mệt mỏi cố làm vui:
– Ðâu có. Tại anh nôn gặp em nên không ngủ được.
Nghe câu nói ngọt ngào của Khải Trọng, Thủy Tiên cười lộ những chiếc răng trắng đều rất duyên dáng. Khải Trọng muốn hồn lên mặt cô, nhưng anh lại nhớ những khuôn mặt tròn vo như quả dừa lại nhảy múa trong óc anh đang nhe miệng cười. Chúng giễu anh, chúng hỏi anh sợ không? Ðể chứng tỏ là mình không sợ có thần kinh thép. Anh bảo không sợ. Thế là chúng cứ nhảy múa. Mắt Khái Trọng như nổ đom đóm. Ðầu óc quay cuồng. Anh nắm chặt mép bàn cho khỏi ngã. Thủy Tiên nhìn mặt anh trắng bệch, cô lo lắng bước đến vịn nhẹ vào tay anh:
– Anh sao thế? Có chuyện gì giấu em phải không?
– Thủy Tiên, anh hỏi em chuyện này nhé. Em phải nói thật.
Thủy Tiên ngạc nhiên:
– Chứ em giấu anh chuyện gì?
Khải Trọng lắc đầu:
– Em đừng hiểu lầm ý anh. Anh muốn hỏi em là sau khi bà nội mất, khách sạn này ai quản lý?
– Thì gia đình em chứ ai.
– Chỉ có ba mẹ thôi hay còn ai khác?
– Chỉ có ba và mẹ.
– Còn trước khi nội mất. Ai là người xây dựng nên khách sạn?
– Bà nội em.
– Còn ai nữa không?
– Em không biết, nhưng anh làm gì như hỏi cung em vậy?
Khải Trọng gượng cười:
– Anh chỉ tìm hiểu vậy thôi.
Thủy Tiên không tin:
– Nếu chỉ có vậy sao gượng mặt anh trông có vẻ lo lắng. Có phải anh biết chuyện gì xung quanh bà em phải không. Anh có manh mối gì rồi hả?
Thủy Tiên mở to đôi mắt hỏi anh một hơi làm anh bối rối:
– Chưa anh chưa tìm ra, nhưng anh quyết phải bật mí cho được chuyện lạ ở khách sạn này, em bằng lòng không?
Thủy Tiên nép vào ngực anh cô nghe trái tim mình đập dồn dập. ...Anh thật đáng yêu ... vì mình mà anh mất ngủ, vì mình mà anh trăn trở tìm ra bí mật giúp cô. Thủy Tiên thấy lòng mình sung sướng ấm cúng hơn. Ðúng là cha đã chọn cho cô một tấm chồng xứng đáng. Lần đầu tiên trong đời có nép đầu vào ngực một người đàn ông mà cô tin cậy. Thủy Tiên như thấy trước mắt mình cả trời hạnh phúc đang ùa về. Cô nhắm mắt lại đón nhận nụ hôn thật đằm thắm mà Khải Trọng vừa trao cho.
Hôm nay là chủ nhật. Khách sạn tổng vệ sinh quanh các phòng và hành lang. Các nhân viên điều tham gia. Mọi người dọn dẹp bàn ghế, sửa lại màn, giường, chiếu, gối, lau sạch từng góc phòng thật rộn rịp. Mỗi người lo vài ba phòng kể cả tẩy rửa hành lang. Có tiếng Lệ gọi lớn:
– Anh Hoàng làm ơn xách giùm em xô nước.
– Ừ! Có đây ...
Hoàng chạy nhanh vào phòng lấy nước. Các cô đang lúi húi dọn dẹp. Bỗng họ nghe đánh huỵch một cái. Cái xo đập xuống nền nhà nghe đánh ...bốp nước đổ lênh láng. Hoàng té nằm dài trên vũng nước. Rất đau anh cố đứng dậy. Lệ la lên:
– Trời ơi ! mượn có một chút làm đồ tùm lum ướt cả tường rồi.
Nén đau anh Hoàng chỉ về phía trước miệng lắp bắp:
– Cô nhìn ... nhìn kìạ .... Bà lão.
Lệ nhìn theo tay anh, cô chỉ thoáng thấy một bóng người vừa biến mất ngay bức tường trước mặt. Lệ không hiểu gì cả lùi lại nhìn rõ nhưng cô chẳng thấy gì cả ngoài bức tường vừa bị đổ nước còn loang lổ nước. Mặt Hoàng trắng bệch.
Anh cứ ngồi nhìn bức tường lo sợ, hải hùng. Toàn bộ cảnh ấy xảy ra trong tích tắc. Lại bà cụ, bà đi từ hành lang xướng rồi biến mất ngay trước mặt anh. Lo nhìn bà lão nên Hoàng buông rơi chiếc xô và té nằm dài trên sàn gạch. Vậy bà cụ Nam gặp là có thật . còn bà lão thoát mất cũng có thật.
– Trời ơi! Mạ. Ma giữa ban ngày ban mặt mà ma xuất hiện. Không khéo có ngày mình chết oan vì bà ấy.
Lệ ngạc nhiên nhìn bộ dạng của Hoàng :
– Sao anh không ngồi dậy maè lo dọn dẹp. Ngồi mà ngóng cái gì vậy?
– Tôi đau quá, cô làm ơn kéo giùm tôi cái chân xem có bớt không?
Lệ nắm chân anh kéo mạnh. Hoàng la hét lên:
– Trời ơi! Bộ cô tính bẻ gãy chân tôi à? Cô nuôi tui nổi hôn.
– Cái gì mà la om sòm vậy Hoàng?
Ông Tính đi tới, ông suýt ngã vì vũng nước trên sàn gạch:
– Sao không lau sạch để như thế này mà coi được à?
Ông Tính hơi cáu làm cho Lệ và Hoàng chột dạ, nhưng anh nhăn nhó không tài nào đứng lên được:
– Thưa ông chủ, không phải tụi con ẩu đâu? Chỉ tại có ma ...
– Hả? Anh nói cái gì?
– Dạ con xách xô nước, bà cụ hiện ra từ trên lầu men xuống. Con nhớ đêm hồi hôm anh Nam con dừng lại, bà ấy đi thẳng vào bức tường này rồi biến mất ngay trước mắt. Và con bị té ... chân treo rồi không đứng lên dược, nên chưa dọn dẹp.
– Anh nói sao? Một bà cụ ... hung dữ?
Mặt Ông Tính tái dần hỏi trong hơi thở:
– Ðêm rồi bà ấy xuất hiện ở đâu?
– Dạ ở phòng thu ngân.
– Sao anh không cho tôi biết?
– Dạ cậu Trọng không cho chúng con nói với ông và cô Hai. Sợ ông buồn, cậu Trọng bảo để hôm nay rồi báo lại cũng không sao. Bây giờ con tin là ở đây có ma ông ạ.
– Hừ! Lão già này trấn ếm cái gì mà ngày càng lộng dã.
Ông Tính lẩm bẩm rồi nói to:
– Các anh dọn dẹp nhanh lên. Nếu có chuyển gì xảy ra thì báo cho tôi biết ngay chưa. À! mà chân anh có sao không? Nếu đi không được thì cô Lệ mau gọi các cậu ... đến giúp đưa anh ấy đi trị bệnh, rồi tôi sẽ lo hết các khoản đó, nhưng nhớ là không được bàn tán về vụ này nghe chưa?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#13 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
– Dạ ! Hoàng trả lời lí nhí.
– Ông chủ yên chí, cậu Trọng đã dạn tụi con rồi.
– Ừ! Cậu ấy biết đấy. Cô Lệ đi gọi cậu Trọng vào đây nhanh lên.
Trong đang xem qua các giấy tờ, bản thiết kế và cả đề án xây dựng khách sạn mà Thủy Tiên tìm được đua cho anh. Anh chăm chú xem từng phòng.
Chẳng có gì đặc biệt như những bản đề án khác. Ðang suy nghĩ rà từng chỗ chi chít:
đây là phòng điều hành, năm tầng lầu, mọi tầng bốn dãy phòng ngang dọc.
Tầng thượng cây cảnh, tầng hai phòng Karaoke, phòng ăn, phòng thu ngân trả và giữ chìa khóa, chổ ăn. Tầng dưới là khu giải trí, nghỉ ngơi, sân tennic, bóng chuyền và hồ bơi rất đẹp. Ðây khu nhà bếp. Còn những chấm xanh đỏ xem ở tầng tư là cái gì..? cái gì nhỉ? Khải Trọng dừng bút chì trên bản đề án. Không có ghi chú gì cả. Lạ nhỉ.
Ðêm vừa buông xuống. Trăng mười sáu tròn vành vạnh trên ngọn cây, cành thùy dương lơ thơ đếm tóc. Aùnh trăng rực rỡ bên ngoài, ánh sáng trải tràn lên lá cây bóng nhoáng. Cây liễu rung rinh trước làn gió nhẹ. Xa xa nhìn hàng liễu rũ ngỡ như hai hàng người đang đứng cuối đầu vào nhau thủ thỉ trò chuyện dưới ánh trăng suôn. Lệ, Thu Linh, Lan bàn với Nam và Hoàng một cách bí mật. Thảo thấy vậy la lên:
– Các ông bà định làm gì mà bàn tán có vẻ bí mật quá vậy.
Lan chống nạnh hai quai:
– Ê! Ông tướng, ông không nên biết chuyện bí mật này ...biết chưa?
– Tại sao? Trời bây giờ bày đặt chia phe.
– Không phải chia phe để đánh nhau đâu? Nhưng tạm thời cho ông ở phe khác chịu hôn.
– Phe gì. Thảo hỏi lại.
– Phe không chuyện ma , còn tụi tui tin là có nên ... - Nói đến đó Thu Linh im lặng nháy mắt các bạn.
– Bí mật phải hôn? Thôi được rồi tôi đi chỗ khác kẻo làm ảnh hưởng đến việc cúng bái của mọi người. Nhớ cúng xong cho tôi ăn với nghen.
– Trời đất! Anh nói gì lạ vậy Thảo.
– Tôi nói vậy đó. Tùy mấy người tin hay không đây không ép. Thiệt thấy đom đóm mà ngỡ là ma thầy bỏ thầy chạy, rơi khăn rơi giày, rơi cả cục xôi, thầy ngồi thầy khóc ma bắt thầy đi ...
– Úi trời ơi! Ma bắt ai vậy anh Thảo.
Thảo ngưng hát, cười hì hì ... Thì ma nó bắt ông thầy ếm chứ bắt ai. Ông thầy thấy đom đóm cứ ngỡ ma trơi ấy.
Cả bọn há hốc nghe Thảo kể. Lan phát hiện ra Thảo đang nói bọn họ là nhìn gà hóa cuốc, nên cô bé đi vòng phía sau cầm một cái bánh bò, một tay bịt mắt còn một tay nhét cái bánh vào miệng. Thảo la oai oái:
– Thôi thôi! Tôi không khoái ăn bánh bùa đâu.
– Không phải bánh bùa mà là bánh bò, nhét cái miệng nói bậy bạ lại hiểu chưa?
Thảo vụt bỏ chạy:
– Tôi sợ các bà còn hơn các bà sợ ma nữa. Một chút nữa có người ngã xuống đừng có gọi Thảo này đến cứu nghe.
– Xí! Còn lâu. Ði giùm đi mà để người ta bàn công việc phá hoài.
Vừa nói Lệ vừa đuổi theo. Thảo bỏ đi còn quay lại hù:
– Í! Coi chừng ma kìa.
Lời dọa của anh làm ai cũng tưởng thiệt cả bọn nhốn nháo. Lệ hoảng quá quay trở lại. Thảo đi xa quay lại bụm miệng cười chế giễu.
Hoàng lên tiếng:
– Kệ hắn! Thằng khùng, các cô đừng cố chấp. Các cô bày ra một mâm đủ thứ thức ăn rồi mình cúng họ. Tôi nghe mẹ tôi nói người chết cũng như người sống, đói quá thì quấy phá đòi ăn. Mình cho họ ăn thì họ để mình yên ngay. Chúng ta thử đi.
– Chúng em đã chuẩn bị sẵn rồi, anh hoặc anh Nam van vái dùm đi.
– Nhưng chúng ta cúng vong ở đâu? Ðặt ở bên ngoài mọi người nhìn thấy thì kỳ lắm.
Lệ thắc mắc:
– Các anh có lỗi hỏi ông chủ chưa?
Hoàng ra dấu nói nho nhỏ kẻo mọi biết:
– Thôi mình đem vào phòng bảo vệ đi. Nơi ấy không ai qua lại, kín đáo.
Thế là các cô lại bê mâm cơm có cả bánh trái, nhang đèn đến để cúng vong ở phòng bảo vệ. Họ khấn rầm rì van vái mọi vong linh oan hồn về hưởng chút ít, rồi đừng quậy phá họ nữa. Ai cúng rất thành tâm.
...Nhìn ngọn bạch lạp giật giật, cây hương cong vút quắp xuống. Nam bảo:
– Các cô nhìn xem họ đã chứng cho mình rồi đó. Thôi chúng ta ra ngoài để yên cho họ vui đi.
Nói rồi cả bọn kéo ra ngoài ai về việc nấy, kẻo ông chủ phát hiện sẽ rầy.
Nam về quầy thu cùng Lan, Lệ và Hoàng bảo vệ đi quanh hành lang mang đồ đạt cho khách, Thu Linh lên tầng trên đi một vòng. Một chốc sau họ trở lại phòng bảo vệ. Thu Linh đi trước. Lệ và Lan cười cười:
– Linh ơi! Dọn dẹp đi em.
– Các chị phụ em một tay chứ.
– Thôi đưa hai ông tướng này bưng xuống dẹp giùm.
Lan vừa đưa tay định rút cây hương dụi đi, bỗng cô rút tay về như bị bỏng, hét lên thất thanh và lùi lại thật nhanh:
– Trời ơi!
Mọi người cùng nhìn. Ai nấy đều dựng tóc gáy. Lan và Lệ ôm nhau cứng ngắt, trên bức tường gần mâm cơm hiện ra một chữ khá to:
...Máu màu đỏ đập vào mắt mọi người. Nam và Hoàng kinh hãi nhìn nhau, mặt mày cắt không còn giọt máu. Họ vội bước ra ngoài đứng thở để bớt sợ. Thảo đi đến hỏi:
– Cúng xong chưa?
Lan le lưỡi chỉ vào chỗ cúng. Thảo bước vào nhìn anh hỏi ngớ ngẩn:
– Ai viết cái gì vậy?
Cả bọn lắc đầu và kể lại cho Thảo nghe. Anh chỉ nhún vai cười khẩy:
– Dễ hiểu quá có kẻ nào đó cố tình theo dõi các người rồi viết lên đó cho các người hoảng chơi. Theo tôi ma làm gì mà viết được.
Thu Linh nói nhỏ nhẹ:
– Thôi anh không tin thì thôi, chớ chúng tôi sợ lắm rồi. Chắc phải xin nghỉ việc ở đây sớm chừng nào tốt chừng đó.
Thảo biết Thu Linh nói nghiêm túc, anh không cờ rởn nữa:
– Nếu các cô sợ thì mau van vái, có lẽ vì vong đòi cúng máu đó. Thôi dẹp đi rồi ngày mai cắt tiết vịt cúng họ xem sao?
Nam nhìn Hoàng ái ngại:
– Ờ! Lâu lâu mới thấy Thảo nói có lý. Bây giờ tối rồi mình đâu tìm ra thứ đó mà cúng, hẹn ngày mai rồi tính ...
Thảo chêm thêm:
– Nè! Các ông hứa thì phải nhớ, nếu không họ đến đòi nửa đêm tôi không chịu trách nhiệm à nghe.
Lan nắm cánh tay anh là lắc:
– Anh làm ơn đừng có nói gỡ nữa được không? Người gì mở miệng ra là ...
– Là sao?
– Thấy ghét chớ sao?
– Vậy chứ có kẻ kiếm mà thương đó. Kiếm người như tôi đâu phải dễ hở cô em.
– Quỷ nó kiếm anh chớ ai?
Nam chen vào:
– Thôi cô Lan đừng có cãi nữa. Mình có nên báo điều này cho ông chủ không?
Mọi người lại nhìn nhau, không ai có ý kiến gì nữa. Hình như mỗi người ai cũng có suy nghĩ riêng. Họ trở về với công việc của mình mà nơm nớp sợ sệt lo âu ...
Khải Trọng lại xuống căn tin. Hoàng Anh mừng rỡ:
– Chao ôi! Rồng rảnh sao lại đến nhà tôm.
– Không phải rảnh mà có chuyện đấy!
Hoàng Anh mỉm cười:
– Chuyện gì? Lại đây uống nước cái đã. Ðâu thử nói xem. Cậu cần gì?
– Hoàng Anh cậu giao chỗ này lại cho người khác, lên phòng kế hoạch điều hành phụ với tôi nhá!
– Thì cậu là chủ nhà, phân công đi đâu thì cậu đi đó.
Khải Trọng cười khoát nhẹ vào vai bạn:
– Ðứng nói vậy chứ bạn. Chúng ta hợp tác nhau cùng bắt ma cậu chịu hôn.
– Sao? Con ma ấy vẫn còn quậy à! Thầy Bảy cúng ra sao mà ...ma ... vẫn còn đất dụng võ.
– Chẳng những ...quậy ... mà còn siêu quậy nữa là khác.
– Cậu nói gì tớ chưa rõ.
– Từ hôm thầy Bảy cúng ...con ma ... càng nổi điên chứ sao. Nó hoạt động khắp khách sạn phòng thu ngân, phòng karaôke, tường, hành lang đâu cũng có.
Làm cho mọi người khiếp đảm, con ma xuất hiện khắp nơi, đủ mọi thời gian, cả ban ngày lẫn ban đêm, cả mọi hạng người.
– Ngay cả mấy cậu nam ư?
– Họ sợ đến ngất xỉu nữa đấy.
– Vậy cậu rũ mình làm gì hở Khải Trọng.
– Hai ta cùng vén màn bí mật, chịu chứ.
– Chịu, nhưng liệu mình có khả năng đó không?
– Mình nghĩ là cậu có đấy.
– Sao cậu lại cả tin như thế!
– Mình là nhà tâm lý, tốt nghiệp đại học tâm lý, cậu không nhớ sao?
Cả hai nhìn nhau cười:
– Cậu nên rủ cả Hải Thi vào cuộc. Cô ấy đến đây hình như để nghiên cứu cái gì chứ không phải đơn thuần là xin việc.
– Cậu nghĩ thế ư? Chà coi bộ để ý kỹ a nghen. Này cậu làm ơn cho mình gặp già Tư được không?
Nghe nhắc đến lãi Tư, Hoàng Anh hơi nhíu mày:
– Nói thật mình không có cảm tình với lão ta. Lão ấy có vẻ gian gian như thế nào ấy, làm việc thì chây lười, đi đâu tối ngày, hễ gọi là vắng mặt, lủi tới lủi lui như ma quỷ xuất hiện.
– Cậu nói thật ư?
Hoàng Anh ngạc nhiên:
– Chẳng lẽ tôi nói dốc với cậu có lợi ích gì. Mà cậu tìm lão ấy để làm gì vậy.
Quen à?
– Có chút chuyện. Không quen nên tôi nhờ cậu nói lại với lão là có tôi đến tìm và cậu cứ theo dõi xem lão ta làm gì, nhớ nhé.
– À! Tôi hiểu rồi. Chúng ta sẽ bàn nhiều nữa. Cậu nhớ làm theo điều tôi đã dặn. Chào nhé!
– Bái bai.
Hoàng Anh nhìn theo bóng Khải Trọng vừa đi khuất. Chợt thấy lão Tư nép vào cánh cửa. Anh giả vờ không thấy đó đè mạnh cánh cửa vào. Lão Tư vội kêu lên:
– Cậu Hoàng Anh làm gì chơi ác quá vậy. Tôi ở trong này không khéo cậu ép tôi dẹp như trái chuối bây giờ.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#14 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
– Ủa ông hả? Làm gì mà chui vào đó như chuột lủi vậy.
Anh đứng sang bên, lão Tư chui ra mỉm cười, phủi bụi trên người, đôi mắt đảo tới đảo lui như tìm kiếm cái gì đánh rơi:
– Ông tìm cái gì vậy?
– Ðâu có! Lúc nãy cậu nói chuyện với ai vậy?
– Với ông chủ tương lai. Ông không biết à. Cậu Khải Trọng tân giám đốc của khách sạn.
– Ủa bộ khách sạn này bán cho ông Trọng sao?
– Không! Ông ấy là rể của ông Tính.
Lão Tư gật đầu:
– Vậy mà tôi cứ tưởng ...
Hoàng Anh bực mình:
– Coi bộ ông biết về nhà chủ hơi nhiều đó ông Tư à.
– Ðâu có. Tại tính tôi hỏi vậy thôi, chớ có làm gì ai.
– Thôi ông đi làm việc đi.
– Dạ! Nói xong ông Tư tất tả đi ngay, mắt vẫn đảo quanh tìm kiếm. Hoàng Anh bỗng nảy ta ý định theo dõi ông ta. Anh men theo con đường mà lão Tư đi cứ giữ khoảng cách đều đều. Anh thấy lão Tư bước vào một gian nhà chật chội, phía trước có quầy rượu, ngồi xuống Hoàng Anh đeo cặp kính đen vào. Trọng lạ hẳn, có lẽ lão Tư không ngờ, anh bước đến gần hơn để nghe rõ.
Lão Tư gặp một người gương mặt trông giống Ông Tính, nhưng trẻ hơn nhiều. Hắn lên tiếng giọng trịch thượng:
– Chuyện tao giao cho mày xong chưa?
– Dạ xong.
– Có gì bất ổn, báo cáo lại ngay không được sơ suất. Nếu được thì lão sẽ sung sướng cả đời nghe chưa.
– Còn không thì sao?
– Thì cùng chịu chứ sao. Nghĩa là vô hộp mà sống.
Ông Tư le lưỡi lắc đầu:
– Thôi tôi không thích vào những chỗ ấy đâu. Cậu nhớ giúp giùm tôi nha.
– Mày nhớ theo dõi họ nhất là ông già ấy với con bé của lão. Nó phải thất điên bát đão tao mới hả dạ vừa lòng. Còn cái bọn nhân viên quèn của chúng thì làm cho nó bỏ đi hết không còn một mạng ... Mai mốt thằng nào chống lại thì mày cho tao biết.
– Dạ thưa ông chủ ... Lão Tư khúm núm, có một thằng mới hình như tìm ra manh mối.
– Nó là thằng nào?
– Nghe nói là rể của ông ấy.
– Tên gì?
– Khải Trọng, hắn là kỹ sư điện tử và hắn ta cũng có nhiều bạn rất thân ...
Người đàn ông hơi nhíu mày, mặt hắn xanh mét trông như một con nghiện:
– Mày cứ làm như trước đến giờ, nhớ đừng có manh động và phải thật khéo ...
Nhớ cho bọn bạn thân nó một vố đi.
– Dạ! Nhưng một mình tôi thì làm sao ...
– Hiểu ... hiểu. Tao đã có cách ... Mày phải biết dụ một vài tên ra khỏi hang ...
Tao giúp cho.
Nói xong hắn ngáp dài uế oải:
– Thưa ông chủ ...
– Nói ... - Hắn lại ngáp.
– Ông chủ còn nghe nỗi nữa không?
– Nói mau đi ... Hắn ngáp liên tục, mắt nhắm nghiền bật đứng dậy lảo đảo rồi đi nhanh.
– Ơ! Ông chủ ... Còn nhiều việc ...
Lão Tư chạy theo, Hoàng vội quay lưng lại rồi đi tới cho lão khỏi nghi. Anh ta nghe tên nghiện xì ke lầu nhầu:
– Mày để tao đi ... Ngày mai chỗ này nhớ chưa?
Lão Tư nhìn theo lắc đầu. Dáng cậu chủ của lão thất thểu trên đường, rồi biến mất sau tàng cây. Lão bước nhanh về khách sạn đâu biết phía sau Hoàng Anh vẫn đi theo.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#15 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 5



Thủy Tiên rủ Hải Thi cùng Ly Ly đi ra bờ biển chơi. Buổi sáng thật đẹp.
Họ không dám hóng mát buổi chiều vì sợ điều không hên.
Cả bọn rủ nhau tắm biển, trời mát rượi. Du khách khá đông. Từng đôi lượn lờ trên sóng nước. Có chỗ họ bập bềnh trên chiếc phao nói chuyện, đùa giởn vang cả góc biển. Nắng rãi nhạt trên sóng lấp lánh như những con rắn bạc cuồn cuộn xô chạy vào bờ nghe ì ầm, ì ầm rất vui tai.
Ba cô tròn lẵn trong bộ đồ tắm cùng màu. Họ ăn mặc thật đẹp để lộ những đường cong uyển chuyển trên người. Một vài kẻ lén nhìn trầm trồ. Thủy Tiên búi cao tóc lên để lại chiếc cổ trắng ngần. Làn da trắng nổi bậc trên chiếc áo màu xanh dương mát mẻ, rượt đuổi nhau theo mép nước rồi xô ngã, trượt té trên biển thật vui. Tiếng cười của họ vang lên như tiếng chim sáo thật ngọt ngào.
Thấy ba cô gái xinh đẹp. Hai tên đàn ông vạm vỡ đang tắm men đến làm quen. Họ thảy cho các cô chiếc phao. Thủy Tiên nhìn hai người cô không có cảm tình. Thủy Tiên ra hiệu cho Hải Thi và Ly Ly trở lên bờ.
Hai anh chàng cười nham nhở:
– Ô cô nàng khó tính quá vậy, ở đây tắm với bọn anh.
Một tên chạy theo nắm lấy tay Hải Thi kéo lôi xuống biên. Cô vùng vẫy.
– Ông buông tôi ra, làm cái gì vậy?
Họ lôi kéo nhau. Tiếng sóng va vào người ì ầm đẩy họ vào bờ một chút rồi lại lại giật ra té nhào. Thủy Tiên nắm lấy tay Ly Ly hét:
– Bỏ bạn tôi ra mau.
Một đợt sóng to vỗ vào lưng và mặt của Hải Thi. Tay bị kéo, mặt bị nước dội vào vừa há miệng la. Cô bị ho sặc sụa. Mắt cay xè, vẫn bị lôi đi. họ để cô ngồi trên chiếc phao. Nước bồng bềnh. Hai tên giữ chặt phao:
– Các anh thả tôi ra đi. làm cái gì kỳ vậy.
Một tên có chiếc răng vàng cười nham nhở:
– Ở đây sóng gió ì ầm không có ai nghe đâu, ngồi im, nếu không ... em có thích uống nước biển mùi vị mằn mặn này không phù hợp với em đâu.
Anh chàng nhìn hau háu vào đôi chân trắng ngần của cô bé vuốt vuốt làm Hải Thi giật mình:
– Ông định làm gì?
– Có gì đâu? Thấy cô em đẹp, mượn dạo chơi chút xíu không được à?
Tên kia bỗng hét tên răng vàng khi hắn định sờ vào Hải Thi:
– Thôi nói đi ở đó mà dài dòng. Hai con bé kia không để cho ông yên đâu?
– Có gì mà mày sợ? Sợ thì lên đi để tao với cô bé này trưa mới về. Dễ đâu mà bắt gặp được nàng tiên rơi xuống nước.
– Ðại ca đã dặn mày không nhớ à?
– Nhớ chứ, ông ta bảo tùy cơ mà ứng biến, thì tao tùy cơ đây, ôi! Em gái đẹp quá, làm vợ anh nha.
Hải Thi xô tay hắn ra khi hắn định ôm gọn chiếc eo thon của cô lôi xuống biển. Cô giãy nãy:
– Thật ra các ông muốn gì? Nói đi ... Hải Thi quắt mắt.
– Tao muốn tụi bây phải thất điên bát đão.
– Nghĩa là ... Hải Thi ngạc nhiên.
– Cô là bạn của Thủy Tiên phải không? Ðáng lẽ cô ấy là con mồi đấy, nhưng với cô thì cũng được. Cô đến khách sạn Thủy Tiên để làm gì? Nói mau.
– Ơ ... thì để kiếm sống chứ làm gì? Hải Thi tỏ ra chẳng sợ sệt chút nào.
Bóng Thủy Tiên và Ly Ly đâu mất. Có lẽ họ đi tìm người cứu ...
Hải Thi nhẹ nhàng:
– Ở đây nước hơi sâu các anh bơi vào đi kẻo nguy hiểm.
Lời nhắc khéo của Hải Thi làm tên ốm hơn giật mình. Chân hắn không còn chạm đất, hắn bám chặt vào cái phao, sợ bị tuột tay. Tên răng vàng cũng sợ.
– Bơi vào, bơi vào ... nhanh lên ...
– Cô giữ chặt phao nha.
Nhìn vẻ hoảng hốt của hai tên này, Hải Thi biết chắc là họ không biết bơi.
Họ bắt cô với mục đích gì, cô muốn biết nhưng lại sợ nguy hiểm đến tính mạng.
Có tiếng thì thầm:
– Rồi đụng đất rồi ...
Hải Thi lao vút xuống biển bơi thẳng vào bờ trước cặp mắt quá đổi ngạc nhiên của hai gã đàn ông lạ. Họ buông chiếc phao đứng thẫn thờ. Trên bờ Thủy Tiên và Ly Ly cũng vừa chạy đến cùng người bảo vệ đang nheo mắt nhìn ra biển tìm Hải Thi.
Cô bơi một hơi lên bờ, ngoi lên khỏi mặt nước, làm Thủy Tiên và Ly Ly giật mình. Họ chạy tới rối rít:
– Hải Thi bạn có sao không?
– Họ là ai? Có làm gì bạn không?
Anh chàng bảo vệ rất đẹp trai nhìn Hải Thi cười:
– Cô này bị bắt cóc đấy hử? Chắc ... tôi nghĩ ngược lại ... Hai tên đàn ông ngoài đó phải không?
Hải Thi nhìn anh chàng cười. Tự nhiên cô thấy e lệ gật đầu.
– Cám ơn anh tôi không sao. Mấy thằng dê cụ ấy giỡn một chút ... Làm bạn tôi hết hồn gọi anh. Thật là phiền cho anh ... xin lỗi.
– Hải Thi bạn nói cái gì vậy? Chúng lôi ban đi đâu bạn không sợ sao? Ly Ly m ở mắt mắt ngạc nhiên:
– Sợ chứ! Nhưng mình muốn tìm xem bọn này muốn làm gì, ở đâu. Hình như có liên quan đến khách sạn của bạn đó Thủy Tiên à.
Nghe nói đến khách sạn Thủy Tiên anh chàng bảo vệ ngơ ngác:
– Các cô là người của khách sạn Thủy Tiên à, ...khách sạn ma ... phải không?
Ở đó tôi nghe người ta nói ma dữ lắm. Các cô không sợ sao?
Thủy Tiên hơi giận:
– Ai nói mà anh biết?
Anh chàng cười lớn:
– Chắc các cô không bao giờ ra ngoài chơi, nên không nghe chứ gì. Tôi ở đây trên cái bờ biển này ngày nào mà không về cái khách sạn ấy ... Xin lỗi họ gọi là ...khách sạn bí ẩn ... khách sạn ma ... và còn đồn rằng ai vào đó cũng bị một bà già nhe nanh đòi ăn thịt ... Họ bảo chủ khách sạn là một bà cụ, bà ấy bị điên đòi ăn thịt người, con bà cụ ấy giết chết bà lão để chiếm lấy khách sạn. Bây giờ bà lão hiện về đòi nợ máu ...
– Trời ơi! Ai mà thuê dệt ghê quá vậy?
Hải Thi lên tiếng. Cô nhìn thấy Thủy Tiên mặt mày xanh mét. Cô ra dấu cho anh chàng bảo vệ đừng nói nữa.
– Anh có biết đây là ai không?
– Là ai?
– Là cô Thủy Tiên, bà chủ của khách sạn là cháu của bà cụ mà anh vừa nói.
Nhưng câu chuyện không phải thế.
Ly Ly chen vào:
– Thương anh nghe ai kể?
– Tôi đến quán cà phê nghe họ nói, họ là khách vãng lai, khách du lịch.
– Có nhân viên của khách sạn không?
Anh chàng lắc đầu:
– Tôi đâu biết họ .... Nhưng hình như có hai cái chàng hồi nãy bắt cô ... gì. Tôi chưa biết tên cô?
Hải Thi ... Cô bé trả lời ... Anh nói tiếp đi.
– Cô có quen họ không?
Hải Thi lắc đầu:
– Thôi chúng tôi về đây. Anh làm ơn hỏi giùm xem hai tên đó ở đâu? Coi như chúng ta làm quen nha. Anh tên gì?
– Bạch ... Lần sau các cô có ra khỏi khách sạn nhớ ghé tôi nha. Tạm biệt.
Ba cô gái chào chàng trai rồi đi thẳng. Họ thay đồ và trở về khách sạn. Thủy Tiên miên man suy nghĩ về lời đồn đại vừa rồi. Chẳng lẽ lại có người ghét cô, cha mẹ cô họ định hảm hại. Người đó là ai ... Trong óc cô nãy lên ý nghĩ. Chẳng lẽ là chú ấy ... Thủy Tiên vội xua đi ý nghĩ, bởi chú Út rất thương cô mà. Không lẽ ... Cô chạy vội về. Cả hai bạn bước theo. Họ lên đồi ...
Cả bọn nhân viên khách đứng túm tụm hai ba người một chỗ bàn tán xì xào chuyện gì đó. Có người đến họ lại giản ra. Thường thì đi kiếm phòng, dọn vệ sinh họ không dám đi một mình nữa. Hình ảnh cụ già như hiển hiện trong óc họ và họ sợ bà cụ lại nhảy múa trước mắt làm họ chết ngất tại chỗ. Câu chuyện có ít thành nhiều. Nó vào miệng những kẻ nhiều chuyện trở thành huyền hoặc ly kỳ. Có người kể đang đêm chính mắt họ thấy bà lão đứng ngay trước mặt, bà ấy cười và còn xé rách áo của nhân viên. Anh ta sợ chết ngất. Bà cụ đi tới đi lui trong khách sạn gặp ai cũng nhát, cũng đe dọa. Họ còn kể bà ấy có hai cái răng nanh đưa ra ngoài, miệng mồm đỏ tươi đầy máu. Bà cụ sắp thành quỷ rồi. Ai cũng sợ dựng tóc gáy. Ai cũng bủn rủn rùng mình. Ðêm nay nhân viên của tầng hai, ba phòng thu và bảo vệ, lẫn công nhân vệ sinh cũng hùn nhau cắt tiết vịt để cúng vong lần nữa. Họ bày ra bảy bát tiết vịt, có cả vàng bạc, áo quần, xe cộ, giày dép ... Chờ trời vừa tôi họ lại bê vào phòng bảo vệ để cúng tiếp. Mọi người ngồi ở cánh cửa canh chừng không dám bỏ đi xa. Nhưng con vị béo ngậy thơm thơm phả mùi quyện cùng hương khói, chờ người khuất mặt khuất mày về hưởng. Lần này họ không dám gọi Thảo đến bởi anh chàng không tin nên nói ngang làm ảnh hưởng đến việc cúng bái của họ. Nhang tàn, họ cảm thấy yên lòng mọi việc đều suôn sẻ. Coi như là trả lễ xong,Nam và Hoàng thấy lòng yên ổn. Các anh lui cui dọn dẹp chợt ông Tính đi đến ông hỏi:
– Các anh làm gì vậy?
– Dạ chúng con chỉ van vái ...
– Cũng được ... Hôm qua nay có chuyện gì xảy ra không?
– Dạ, Nam ấp úng:
– Ông xem chuyện này lạ không chứ?
Vừa nói anh vừa chỉ cho ông chủ xem nét chữ màu đỏ in trên tường có chữ ...máu ... rõ ràng, làm ông kinh hãi, nhưng ông lấy lại bình tĩnh ngay:
– Ai viết? Tự bao giờ?
Nam kể cho ông chủ nghe về chuyện xảy ra hôm qua. Ông Tính ngồi trầm ngâm nhìn dòng chữ:
– Tôi nghĩ trong chuyện này có con người nhúng tay vào rồi. Anh xem chữ này ma tạo ra được à. Vả lại bà cụ, mẹ tôi đâu có biết chữa Việt ...
Nam à lên một tiếng cho là phải. Nhưng lòng anh vẫn bán tín bán nghi bởi chính anh đã nhìn thấy bà cụ?. Anh dâu có quáng mắt, lúc nãy anh đang tỉnh rụi, làm gì có chuyện mê hoặc, hoặc nghe ai. Ngẫm nghĩ anh cãi lại:
– Ông chủ à, con nghĩ ông nên xem lại chứ chuyện bà chủ xuất hiện là điều có thật, còn thực hư thế nào con không rõ. Con vẫn tin là ở đây có ma. Mọi người ai cũng lo sợ cả, ông có cách nào chưa?
– Có ... Ta đã cho trừ ma trấn hồn mà sao ...
– Trời ơi! Ông trần hồn ma mà ma không sợ, nó sẽ quậy hơn, chắc tụi con tiêu đời quá. Ông thầy này non tay ấn. Chúng con chỉ van vái năn nỉ xem hồn ma có độ lượng thì để cho tụi cho tụi con yên ổn mà làm ăn. Tụi con chỉ mong có thế.
– Ừ! Các anh cứ làm. Tôi có cách của tôi. Anh bảo mọi người cứ an tâm mà làm việc tôi sẽ trả lương cao hơn.
– Dạ cảm ơn ông chủ.
Nói xong ông Tính đi ngay. Mọi người lo sợ bị rầy không ngờ ông Tính nói thế khiến họ an lòng hơn ... Tất cả đều trở về với công việc của mình.
... mấy ngày sau không còn ai thấy bóng ma nữa. Họ trở lại vui vẻ và cho là việc cúng bái thành tâm của họ đã có hiệu quả. Chuyện khách sạn ma lắng xuống dần ... cho đến một hôm ...
Trời đã xế chiều. Năng nhạt chói chang vào nên gạch hoa hắt lên thật khó chịu. Anh nhân viên ngồi ngáp dài uể oải. Anh giở quyển sổ xem qua một lượt.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#16 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Số khách đến khách sạn thưa dần. Ông Tính và Thủy Tiên không vui. Họ biết nguyên nhân do tin đồn ra ngoài làm cho khách sạn ông ế ẩm. Ðây là điều ông sợ nhất. Có lẽ do kẻ xấu cạnh tranh với ông. Thương trường mà. Ông Tính đã nắm bắt mánh khóe của chúng từ lâu. Nhưng kẻ thù của ông là ai? Ông chưa biết rõ thì làm sao mà có cách đối phó ... Nam cũng lo lắng như ông chủ. Anh mong khách sạn phát đạt để có thể giúp gia đình qua cơn khốn khó. Nam đóng quyển sổ định đứng lên bước ra ngoài vì cả buổi chiều nay không một người đến thuê phòng.
Nam vừa đứng dậy, anh nhìn thấy một đôi vợ chồng trẻ thật sang trọng. Tay xách nách mang theo vali to đùng. Người vợ trở tay hỏi chồng:
– Anh thấy khách sạn này có đẹp không? Bạn của em giới thiệu đấy.
Anh chồng gương mặt trắng trẻo như con gái, mắt đeo cặp mắt kính cậu gật đầu, miệng cười đáp lại:
– Anh biết em thích những chỗ yên tĩnh mát mẻ như thế này. Em chọn thì nhất rồi.
– Hừ! Kheo nịnh.
– Anh chị ơi! Anh chị muốn thuê phòng. Nam hỏi nhanh khiến cô vợ giật mình.
– Í! Chúng ta làm thủ tục đi anh.
Cô vợ có hàm răng khít đều nhau. Miệng nhỏ xíu đỏ tươi, cười nhúm nhím, cô dừng lại trước quầy:
– Chúng tôi muốn thuê dài hạn.
– Bao lâu hở cô?
– Khoảng một tháng phải không anh?
Người chồng ngồi xuống chiếc ghế đá ngồi đợi:
– Thì bao giờ công việc của anh xong chúng ta sẽ trở về.
– Em nghĩ ít ra cũng phải mất một tháng đó.
– Ðược rồi, tuy em.
Nam ghi tên tuổi ... Lam xong thủ tục. Ðây là vị khách từ xa đến vì công việc nên ở lại lâu. Anh chồng tên là Chí Nguyện ... kỹ sư địa chất. Chắc anh ấy đến đây để nghiên cứu thực địa. Nam phát chìa khóa phòng cho vợ chồng Chí Nguyện rồi cùng họ lên lầu. Phòng của đôi vợ chồng trẻ hướng ra đồi thấy một phần của biển. Hà thích thú sau khi nhận phòng, cô nhanh chóng sắp xếp mọi thứ vào chỗ, quần áo treo vào tủ ngay ngắn. Cô đặt sách vở của chồng lên bàn.
Chí Nguyện vẫn còn bên ngoài đứng nói chuyện với Nam. Nam hướng dẫn cho anh nơi ăn chốn ở. Anh Nguyện gật gù:
– Tôi thích đánh tenic lắm. Anh có biết môn thể thao này không? Chiều chiều chúng ta chơi nhé.
Nam gật đầu:
– Thỉnh thoảng chúng tôi chơi cho khỏe. Dưới đó có hồ bơi, bà nhà có thích bơi không?
– Thích, để tôi nói với cô ấy.
Thấy khách vui vẻ, Nam cũng tiếp chuyện anh ấy thật lâu.
Trong phòng, Hà đã dọn dẹp xong xuôi. Cô gọi anh:
– Anh Nguyện vào đây xem được chưa?
Nguyện xin phép Nam đi vào. Nam trở xuống lầu. Lát sau anh thấy họ tay trong tay đi xuống căn tin chào thật vui vẻ. Anh cũng chào họ một nụ cười thật ý vị ....
Hai vợ chồng Nguyện đi đâu đến mười giờ đêm mới về. Nam lại đưa họ lên phòng. Sắp xếp xong xuôi anh trở về phòng thu ngân.
Nguyện vừa về đến, anh mệt phờ thay xong quần áo, anh ngã người trên chi ê giường nằm êm ái. Chiếc ra trắng tinh thơm mùi xà bông thật dễ chịu. Mới đó mà Nguyện đã ngủ từ lúc nào. Hà đang loay hoay soạn lại đồ đạc. Cô tìm kiếm và đặt lại chỗ cũ bộ trang điểm mang theo lúc chiều. Không ngẩng lên cô hỏi:
– Anh Nguyện anh có nực không em soạn đồ cho anh tắm?
Im lặng. Biết chồng ngủ rồi. Hà càu nhàu:
– Người gì mà ngủ nhanh như điện. Mới thấy đó rồi tắt đó.
Nói xong, cô vươn vai đứng dậy. Nhẹ nhàng đặt lại đôi chân của chồng cho ngay ngắn. Hà khép chặt cửa phòng. Cô bước lên nằm cạnh anh. Nguyện ngủ say sưa như đứa bé ngủ ngon giấc. Cô quay sang nhìn Nguyện ngủ ngon, bao giờ cũng vậy, làm việc rất giỏi ban ngày thậm chí có hôm đến nửa đêm. Hễ mệt mỏi là anh nằm xuống là ngủ ngay. Hà cảm thấy lưng mình nóng ran như có con gì bò ngọ nguậy. Trở dậy, Hà thay chiếc ao ngủ vẫn còn ngứa. Bực mình, cô trở dậy vào phòng tắm mở nước đầy bồn. Hà trở ra lấy thêm sữa tắm rồi trở vào.
Nhẹ nhàng cô khép cửa bồn tắm, quay lưng lại, Hà bỏ trút bộ đồ trên người, bước vào bồn. Chân cô chưa chạm vào nước ... Hà chết sững ... Trước mắt cô là một bà già nằm trong bồn, thân dập dềnh trong nước, gương mặt già nua, nhăn nhúm. Cô vội rút chân ra cu rúm. Mắt Hà dán chặt vào bà lão. Bà lão cũng nhìn cô như thôi miên. Ðôi mắt mờ mờ đục nhưng tròng đen như hai viên bi đảo tới đảo lui. Mái tóc của bà lão dài trắng như cước ngập đầy cả bồn, chưa bao giờ Hà thấy tóc ai dài và nhiều như vậy.
Hà hét lên một tiếng, té khụy xuống nền gạch. Nguyện đang ngủ nghe tiếng rơi đổ vỡ anh ngỡ mình đến khi nghe tiếng Hà hét từ trong bồn tắm anh vội đẩy cửa bước vào thấy vợ ngã nằm sóng soài dưới nền gạch, đồ đạc vương vãi. Anh tối tăm mặt mũi lay gọi và bế Hà ra:
– Chuyện gì vậy em?
– Em gặp ma anh à! Trời ơi ghê quá.
Nguyện hỏi, anh ngạc nhiên cực độ khi nghe Hà kể lại. Anh đưa cô trở lại phòng tắm. Họ chỉ nghe nước chảy vào bồn ri rỉ rất nhỏ ngoài ra chẳng có âm thanh gì khác. Nhưng Hà bắt anh phải đứng cạnh cửa phòng chờ cô thay đồ xong, cô cùng anh khép cửa phòng tắm trở lại phòng ngủ. Hà lau tóc, vẻ lo sợ vẫn còn ẩn trong đôi mắt đen láy, cô nói trong hơi thở dồn dập:
– Anh Nguyện mai chúng ta về.
Nguyện lo lắng nhìn vợ:
– Sao vậy em? Mới đụng chuyện là đã bỏ cuộc rồi. Anh nghĩ là suốt ngày nay em đi xe, tàu mệt mỏi nên em bị quáng mắt đó thôi.
Hà lên tiếng:
– Nhưng em có ngủ đâu, em thấy một bà lão thân người trắng trẻo nhưng da nhăn nheo, mặt mày đáng sợ lắm. Tóc tai thật khủng khiếp, dài và nhiều như dây luộc bỏ vào nước. Giọng cười của bà ấy nghe rợn người. Anh ơi! Nếu em gặp bà ấy một lần nữa, chắc em chết khiếp đi mất. Chúng ta mau rời khỏi đây.
– Nhưng bây giờ đang giữa khuya. Ra bên ngoài mình đi đâu. Thôi đợi sáng mai. Bây giờ mình ngủ đi. Ngoan! Có anh bên cạnh em đừng có lo sợ gì cả.
Hà nghe lời chồng nằm rút vào người anh như chú thỏ con. Vì sợ hãi hình ảnh bà cụ lúc nãy mà mắt cô sáng trắng. Hà trăn trở, Nguyện ôm chặt cô nhưng anh đã ngủ lại từ lúc nào. Trăn trở một lúc Hà cảm thấy mệt mỏi cô thiếp đi từ lúc nào ...
Không gian êm ắng. Ánh đèn vẫn mở sáng choang. Bên ngoài vạn vật đã ngủ say từ lúc nào. Hà trở mình, cô thấy tay mình tê cóng. Nguyện vẫn ôm cứng cô.
Hà nằm ngay ngắn lại. Cô chợt thấy ở trên cửa sổ bà lão ngồi vắt vẻo đung đưa đôi chân. Trời ơi bà lão hồi khuya. Bà nhìn cô cười khe khé. Tiếng cười lạnh lùng hơn. Gai óc cô nổi cùng mình, cô không dám nhìn chỗ khác sợ bà lão biến mất.
Bà lão nhìn cô vẻ mặt dữ dằn. Hoảng quá cô trùm kín đầu, quấn chặt chiếc chăn quanh mình không dám cựa quậy. Thấy im lặng, cô hé từ từ chiếc chăn rồi mở ra ... Bà lão biến mất. Hà nhảy xuống đất mở cửa phòng nhìn dãy hành lang hun hút không một bóng người. Cô sợ hãi đóng chặt cửa nhảy lên trùm kín đầu, không tài nào ngủ được ... Bên cạnh Nguyện vẫn say sưa trong giấc ngủ, thỉnh thoảng còn mỉm miệng cười.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#17 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chờ mãi ... Vừa nghe tiếng lách cách ở phòng bên. Hà vội tung chăn ngồi dậy cô nhanh tay thu dọn đồ đạc, quần áo vào hai chiếc vali như cũ. Soạn xong đâu vào đấy cô cất tiếng gọi Nguyện:
– Anh ... Anh dậy ... Sáng rồi.
Nguyện giật mình bật dậy như chiếc lò xo ngơ ngác:
– Còn sớm mà em gọi anh làm gì?
– Sáng rồi anh à! Dậy trả phòng. Chúng ta tìm nơi khác đi.
– Chuyện hồi hôm phải không? Anh thấy ở đây thoải mái lắm. Em định đi thật à?
Nhìn hai chiếc vali to tướng, Nguyện hiểu Hà nói thật. Anh nói thêm:
– Có cần gấp vậy không em?
– Anh ngủ được chứ em có ngủ được miếng nào đâu. Giữa khuya bà cụ ấy lại ngồi vắt vẻo ở đây này. Em sợ muốn chết.
– Rồi bà lão ấy đâu!
– Anh tưởng là người à? Tất cả là ma, khách sạn ma anh hiểu chưa. Nếu ở đây thêm một ngày là em chết sớm đó.
– Ừ! Thì đi. nhưng biết ăn nói làm sao với ...
Nguyện ngồi dậy mang dày vào. Vệ sinh cá nhân xong, anh ăn mặc tươm tất.
Hà ngồi đợi anh tự bao giờ. Cô giận dỗi bỏ đi trước. Tới quầy Nam va Lan đang trực. Nguyện trả chìa khóa phòng lại cho Nam. Anh nói nhỏ nhẹ:
– Chúng tôi phải đi thôi. Xin lỗi anh tôi gởi lại phòng.
Nguyện nhìn Nam cười gượng. Nam ngạc nhiên:
– Uûa sao anh không giữ chìa khóa ...
– Dạ! Tôi xin trả lại phòng. Chúng tôi bận công việc.
– Sao hôm qua anh nói mướn phòng một tháng, bây giờ anh đi luôn à?
– Ừ! Cô ấy thay đổi ý định bất tử quá, tôi phải nghe theo. Hẹn gặp lại nha.
Nhìn theo dáng của Hà đi. Lan và Nam đoán già đoán non:
– Lạ thật? Sao mới đến mà dọn đi sớm vậy.
Lan hỏi:
– Họ đến bao giờ?
– Chiều hôm qua. Và trọ một tháng, vậy mà chỉ một đêm đã bỏ đi. chuyện gì vậy cà ?
Nam thắc mắc. Chợt Lan kéo tay anh:
– Hay là họ gặp ma hở anh ?
– Chắc là vậy rồi . Có thế mà tôi nghĩ không ra. Hôm nay ma lại xuất hiện quấy khách thật đáng sợ.
Nam lo lắng thật sự. Anh cảm thấy mệt mỏi bơ phờ. Chắc phải tìm công việc khác thôi. Lan đi báo với ông chủ sự việc trên.
Ông tính buồn rầu, ông vừa nghe Thủy Tiên kể lại tin đồn về khách sạn ma làm ông nghĩ ngợi lung tung, chưa hết buồn thì cô Lan lại có khách sạn có chuyện. Câu chuyện này ngày càng rối rắm làm cho ông mất ăn, mất ngủ luôn phập phồng lo sợ. Ông lại đi tìm Khải Trọng. Chắc phải cho Khải Trọng làm đám cưới sớm ông mới yên lòng. Vì có kẻ định bắt cóc Thủy Tiên đứa con gái duy nhất mà ông rất yêu thương. Ông Tính tất tả đi đến nổi quên khép cửa phòng.
A Cón nghiện ngập ngày càng lún sâu vào nợ nần vươn vãi. Cả cơ ngơi của Tiểu Hà không đủ cung phụng cho hắn. Từ ngày bà cụ An mất đến nay, A Cón chưa đến gia đình ông Tính bao giờ. Tiểu Hà cũng thế. A Cón quát lên:
– Mày tím mua thuốc về cho tao nhanh lên.
– Em đâu còn tiên.
A Cón lôi Tiểu Hà ra đánh đập. Hắn đá vào lưng cô:
– Tao bảo đi nhanh lên. Ðừng để tao nổi khùng nghe chưa.
Tiểu Hà lồm cồm bò dậy:
– Anh thấy cả cái gia tài của tôi vì anh mà tiêu tan chưa. Mẹ cho anh cái biệt thự anh cũng bán mất. Giờ thì đòi cái gì, không có nhà mà ở.
A Cón nhừa nhựa:
– Không có nhà thì ra chợ, xuống gầm cầu mà ở. Tao còn cả cái khách sạn.
Mày mau đến tìm lão Tính là đòi cho tao một cây vàng, nếu không tao chẳng để yên lão đâu.
– Ông đã gây với anh Hai còn đòi gì nữa. Anh ấy chẳng dại gì mà đưa tiền không cho anh đâu.
– Mày câm chưa con quỷ cái. Tao bảo đi là đi ngay. Chần chừ là chết đó.
Tiểu Hà trơ lì:
– Tôi không đi. Anh làm gì tôi thì làm.
A Cón bay tới nắm lấy tóc của Tiểu Hà lôi đi chân đá túi bụi vào người cô.
Tiểu Hà co rúm lại chịu đòn. Cô từng chịu đòn như thế này mỗi khi A Cón đòi tiền. Từ ngày mẹ chồng chết. Tiểu Hà làm ăn suy sụp, cô đổ lỗi cho A Cón. A Cón chỉ lảm nhảm chỉ đòi lấy khách sạn. Hắn đì đi về về như ma hiện hồn. Tiểu Hà không còn quan tâm đến A Cón và cô xem hắn như nợ truyền kiếp khó gỡ.
Ðánh đấm mỏi tay, A Cón ngáp dài:
– Có một chút làm cũng không xong, tao bảo mày cho đàn em bắt cóc Thủy Tiên, nó đi bắt con nhỏ nào.
Tiểu Hà trả lời từng một:
– Bạn của Thủy Tiên.
– Chi vậy?
– Tôi đâu có biết. Tại thằng Hắc Long nó mê con nhỏ đó nên hư bột hư đường ...
– Còn mày làm được gì mà chê thằng Hắc Long, nó mê ai kệ nó. Tụi bây bằng mọi cách bắt có Thủy Tiên cho tao.
– Tại cao ông lại bắt cóc cháu ông?
A Cón lườm lườm Tiểu Hà, hắn chuẩn bị đá, Tiểu Hà né tránh, hắn mất đả chúi mũi vào vách tường đánh rầm một cái bật ra. Hắn chửi:
– Cháu tao? Tao không có ai cả. Nó là con của lão Tính, tao sẽ cho nó chung số phận. Không loại trừ bọn nó thì làm sao mà khách sạn trở về tay tao được. Nè bọn tay nhớ tung tin khách sạn ma cho lão ta tức chơi. Tao muốn lão tức ói máu tao mới chịu.
Tiểu Hà lắc đầu, nhưng cơ đã giúp A Cón nhiều việc ... bây giờ còn phải A Cón quá quá dấn thân vào tội lổi, hắn đã m ất hết tính người. Tiểu Hà nhớ con chết, hắn không khóc mà còn đổ thừa là mẹ mình giết chết và oán hận bà mẹ cùng cực. Hắn hận ông Tính đã đành. Hắn còn hận Thủy Tiên. Bà cụ cho ông Tính cái khách sạn ấy nó là của hồi môn cho Thủy Tiên khi cô lấy chồng.
Tin Thủy Tiên sắp làm đám cưới làm cho A Cón tức tối lồng lộn lên. Bởi lẽ nay mai khách sạn ấy sẽ mang mãi tên cô. A Cón khó mà giành lại phần ăn này nên hắn ráo riết chuẩn bị kế hoạch cho mình. Chỉ tiếc cơn ghiền nó hành hạ A Cón làm cho đầu óc hắn mụ đi, tinh thần uể oải. A Cón chỉ còn biết hét bọn đệ tử cũng buông trôi. Luật đời là vậy. Tuy nhiên, A Cón vẫn còn làm hùm làm hổ, trước khi giãy chết con hổ nào cũng hung dữ. A Cón bằng mọi cách chiếm lại khách sạn, dù hắn biết cơ hội đó có một phần mong manh.
Ông Tính gặp Khải Trọng ở phòng kế hoạch. Ông gọi anh ra ngoài. Hai người đi bách bộ xuống căn tin. Khải Trọng lấy làm lạ trước thái độ của cha vợ.
Anh nôn nao:
– Có chuyện gì hở bác?
– Dĩ nhiên là có chuyện, ta mới tìm con. Công việc con làm tới đâu rồi?
Khải Trọng không hiểu ông hỏi gì nên đáp gọn:
– Dạ vẫn bình thường.
– Không phải, chuyện ma ở khách sạn ấy mà.
Khải Trọng tỏ vẻ lúng túng:
– Việc ấy con đang làm.
– Có manh mối gì chưa?
– Dạ! Bác còn có đề án thiết kế khách sạn này không?
– Có một cái Thủy Tiên giữ nó chưa đưa cho con sao?
– Dạ rồi.
– Vậy sao con còn hỏi?
– Dạ mất rồi!
– Tự bao giờ?
– Hôm kia, lúc con đi con khép cửa phòng rất kỹ khi cậu Nam bị ma nhát ngất xỉu. Lúc trở về phòng vẫn đóng kín thế mà bản đề án không cánh mà bay mất, đến nay con vẫn chưa tìm ra.
Ông Tính bóp trán suy nghĩ:
– Nhưng con xem bản đề án ấy làm gì, có gì là quan trọng.
Khải Trọng mời ông ngồi xuống một chiếc bàn khá sang trọng ở căn tin. Hai người ngồi đối diện nhau. Anh gọi bồi bàn mang đến cho ông Tính tách trà nóng, anh mồi thuốc hút rồi nói tiếp:
– Con vừa thấy có điều lạ trong bản đề án thiết kế, chưa kịp hỏi thì nó biến mất. Bác có nghĩ là những chuyện xảy ra ở khách sạn này có liên quan đến bản đề án cấu trúc của khách sạn?
– Nghĩa là ... Con nói thử xem.
– Con chỉ nghi vấn thôi, mình còn phải tìm hiểu nữa. Bác à! Chú Cón hiện nay nghiện ngập rất nặng, nhà cửa tồi tàn, thím bị chú ấy đánh tàn tệ.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#18 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Nghe Khải Trọng nói đến A Cón, ông Tính cau mày:
– Con đừng nhắc đến nó, ta không có thẳng em như thế.
Lão Tư khúm núm đi tới đưa cho ông Tính mảnh giấy. Ông Tính cầm xem tay ông run run:
– Thằng quỷ này quá lắm rồi, còn dám làm tiền ta à.
– Lão Tư, ai đưa mảnh giấy này cho ông vậy?
– Dạ! Từ ngoài mang vào, thằng bé bán vé số thì phải, nó đưa cho tôi bảo tìm ông chủ.
Ông Tính bặm môi, đôi mắt giận dữ:
– Hừ! Nó làm như là tiền dư dã lắm. Nói nghe dễ quá cho nó một cây vàng để mua sự im lặng của nó. Nó muốn nói gì nào, ta không có tiền. Lão cứ tìm nó và trả lời ta với nó không có nợ nần gì với nhau. Ðừng đòi hỏi gì ở ta cả nghe chưa.
Nghe ông Tính hét lên, lão Tư sợ hãi lui dần, Khải Trọng nghĩ thầm có lẽ điều anh phán xét có phần đúng. Ông Tính giận dữ bỏ đi. anh vội đi tìm Thủy Tiên. Cô không có trong phòng mà đến nơi làm việc của Hải Thi, Khải Trọng cũng tìm đến đó.
Hải Thi vừa trông thấy anh vội lên tiếng:
– Có người tìm bạn kìa. Mới đi có một chút là đã đi tìm rồi, bạn thật diễm phúc.
Thủy Tiên cười nhẹ:
– Phúc hay họa làm sao biết được. Anh Trọng đêm nay chúng ta đi chơi nha.
– Em không sợ ma sao còn đòi đi chơi?
Thủy Tiên nũng nịu:
– Có anh ở bên em đâu có sợ. Vả lại có Hải Thi cô ấy cừ lắm.
Khải Trọng nhìn Hải Thi ngạc nhiên:
– Hải Thi làm gì mà em bảo là cừ?
– Anh biết không? Hai gã lưu manh cùng bắt cóc Hải Thi ra tận ngoài biển.
Vậy mà loáng một cái cô đã bơi vào bờ trước cặp mắt ngạc nhiên của bọn chúng.
– Nhưng bọn ấy là ai mà bắt cóc cô Hải Thi?
Hai Thi lắc đầu, cứ cười cười:
– Mục tiêu không phải là tôi mà là bạn đó Thủy Tiên.
– Hả! Chúng định bắt cóc mình để làm gì?
– Vụ này hình như có liên quan đến việc tranh chấp khách sạn của bạn đấy.
Khải Trọng lên tiếng:
– Sao cô biết?
– Tôi nghe chúng nói với nhau, tôi định liều vào sào huyệt của chúng, nhưng sợ tên răng vàng ... Một mình uổng thân gái nên tôi bay trở về đây.
– Vậy mà mình không hay biết gì cả anh ạ, bên ngoài nó đồn ầm lên là khách sạn có ma, để cho mọi người không ai dám tới.
Hải Thi trề môi:
– Cách làm thật đê tiện. Một kiểu tranh giành không lành mạnh chút nào.
– Cần gì lành mạnh miễn kiếm được tiền được rồi.
Hải Thi nhìn Khải Trọng, cô nhắc nhở:
– Anh coi chừng Thủy Tiên đấy, bọn xấu đang nhắm vào cô ấy đó.
– Tôi có kế hoạch bảo vệ cô ấy. Theo tôi thì hình như trong khách sạn này có nội ứng.
Hải Thi gật đầu:
– Anh đoán đúng. Nếu không có sao chúng tôi vừa đến bãi biển đã có người đón bắt ngay. Nhưng cái quan trọng là tên nội ứng và cả tên chủ mưu sự việc này mình đều chưa biết tung tích thì làm sao?
– Vậy chúng ta cùng ra tay một lượt mới mong thắng chúng nó. Sách có câu ... Biệt người, biết ta trăm trận trăm thắng ...
Thủy Tiên lo lắng:
– Nhưng mình biết mình nhưng kẻ thủ thì mình chưa biết, làm sao mà chọi lại chúng.
Khải Trọng bẻ bẻ ngón tay:
– Em đừng lo, anh sẽ tìm ra bọn chúng nay mai, nếu em tìm giúp anh bản đề án đã mất ...
– Hả? Chúng lấy mất bản đề án khách sạn này rồi sao?
Khải Trọng thấy Thủy Tiên có vẻ lo lắng, anh chọc quê cô:
– Tạm thời thì cho chúng giữ giùm mình. Theo cô bản đề án này quan trọng lắm phải không Thủy Tiên?
– Phải! Nó là cái tiền đề và là lý tưởng của bà em tạo ra. Chính vì vậy mà ba giữ lại khách sạn này để kỷ niệm bà nội em. Bà đã chắc chui gầy dựng cả đời.
Hải Thi thấy không khí hơi ngột ngạc, cô cất giọng xen vào:
– Thôi anh chia công việc cho chúng tôi thật cụ thể, chúng tôi sẽ giúp anh ngay.
– Ðược! Vậy thì bắt đầu từ ngày mai chúng ta sẽ gom người lại. Mọi người góp một tay, tôi nghĩ con ma này chúng ta sẽ chộp được thôi.
– Nghĩa là anh xác định vụ việc này là do người làm chứ không phải ma? Hải Thi gằn giọng.
– Giờ anh chưa thể nói trước, nhưng anh rất nghi ngờ bởi có nhiều dấu vết mà chúng để lộ ....
– Ví dụ xem ... Thủy Tiên lắng nghe.
Khải Trọng trầm ngâm như cố nhớ điều gì, anh nheo nheo đôi mắt:
– Chẳng hạn như chúng lấy cắp bản đề án kế hoạch ngôi nhà, chứng tỏ chúng có theo dõi anh, thứ nữa là ghi chữ ...máu ... lên bức tường, hoặc là việc bắt cóc Hải Thi.
Thủy Tiên ngẩng đầu lên nhìn anh:
– Anh cho là các sự việc liên quan? Còn hình ảnh bà em hiện ra rõ ràng anh giải thích thế nào? Bà ấy đâu còn là người?
Hải Thi gật đầu nhưng lại tỏ vẻ không tin:
– Ðúng rồi bà ấy là ma mà nhiều người thấy. Anh Trọng anh nghĩ sao?
Trọng cười:
– Chờ nhiều cái đầu chứ cái đầu tôi suy nghĩ không ra. Những người thông thái chỉ giúp tôi đi:
Hải Thi, Thủy Tiên, à còn Hoàng Anh, Ly Ly nữa ...
Mọi người cười ồ. Hải Thi vui vẻ:
– Ðược rồi chúng ta sẽ hiệp lực một phen này chắc ma phải chạy cong giò.
Anh đã giao cho Hoàng Anh công việc gì chưa?
Khải Trọng gật đầu. Chợt có tiếng hỏi:
– Ai mới nhắc tôi vậy?
Mọi người quay lại, Hoàng anh đến tự bao giờ nhăn răng ra cười. Hải Thi chọc anh:
– Ai mà thèm nhắc anh! Chỉ có điều mọi người định cử đại diện đi bắt ma ...
Không thể thiếu một người nên ...
– Vậy tôi cũng quan trọng quá ha!
Khải Trọng vỗ vai bạn:
– Lúc nào cậu cũng là nhân vật quan trọng mà. Vậy các cô cử một mình cậu đi bắt giùm con ma trong khách sạn. Cậu có ý kiến gì không?
Hoàng Anh so vai rụt cổ:
– Í! Một mình ... Còn các người làm gì?
– Chơi, đứng ngoài xem cậu lập chiến công.
Hoàng anh nhìn trân trối vào mọi người:
– Bộ thiệt vậy à? Cho người hỗ trợ .... Một mình tôi nghĩ mọi người khiêng tôi về quá.
– Tại sao vậy?
– Vì ma đâu chỉ sợ tôi, vả lại tôi bắt ma bằng cái gì, tôi đâu phải là phù thủy, càng không phải là thấy ếm ... Xin lỗi các vị hãy tha cho tôi đi.
Vừa nói anh vừa chấp tay xá dài khiến mọi người đều tức cười:
– Sao lúc trước anh bảo anh là hiệp sĩ cứu khổ phò nguy. Hiệp sĩ gì mà thấy khổ đã chạy dài. Bây giờ cô Hải Thi nhờ anh làm không?
– Hải Thi nhờ anh à? Chuyện gì? Nói đi anh sẵn sàng.
Vừa nói vừa ưởn ngực ra phía trước, dáng điệu thì còm nhom nhưng được nợ cười luôn nở trên môi, làm cho Hoàng Anh trông thật dễ mến dễ gần:
– Cô nhờ anh là bảo vệ riêng cho cô chịu không?
– Hả! Là làm ...tà lọt. .... – Tà lọt là cái gì?
– Là người ta đi đâu mình theo đó, người ta làm cái gì thì mình làm cái đó, người ta ăn gì thì ...
– Thì mình coi họ ăn. Anh không được ăn, Khải Trọng chen vào.
Hoàng Anh dậm chân:
– Trời ơi! Người gì mà ác quá vậy. Không cho ăn hơi sức đâu mà ...bảo ...
với ...vệ ....
Khải Trọng cười cười:
– Mới nói chưa hết câu, anh đã nhảy vào miệng người ta ngồi rồi ...
– Miệng anh lớn lắm hả? Sao có đủ chỗ cho tôi ngồi. Hoàng Anh lại cướp lời Khải Trọng.
– Hừ! Cái ông này cứ nó lãng nhách. Ham nói quá trời.
– Ham ăn mới sợ, ham nói thì tốt phải không Hải Thi? Hoàng Anh lại cười hì hì:
– Thôi! Im! Nghe tôi nói không?
Hoàng Anh ỉu xìu:
– Dạ nghe! Nói ...!
Mọi người phì cười trước sự tranh cãi của hai người.
Khải Trọng bỗng trở nên nghiêm túc:
– Chúng tôi muốn nhờ anh một chuyện. Anh bảo vệ Hải Thi giùm, còn tôi bảo vệ Thủy Tiên, vừa rồi chúng định bắt cóc Hải Thi đó, anh biết chưa?
Hoàng Anh cũng không đùa nữa, anh ngạc nhiên:
– Thật sao? Mà này Khải Trọng bọn chúng là ai?
– Tôi nghĩ nó có liên quan đến chuyện ma trong khách sạn. Còn chủ mưu thì tôi chưa biết. Việc tôi giao gặp lão Tư thế nào rồi?
Hoàng Anh vui mừng trong khóe mắt:
– À! Anh nhắc tôi mới nhớ. Lão Tư này đáng nghi lắm, lão tìm gặp một người rất giống ông chủ, nhưng trẻ hơn và tiều tụy hơn. Tôi không biết tên ...
Thủy Tiên mở to đôi mắt:
– Rất giống ba tôi à?
– Ðúng vậy.
– Anh biết ai không anh Trọng? Thủy Tiên nắm tay của Khải Trọng.
Anh hơi gật đầu chăm chú lắng nghe Hoàng Anh kể tiếp:
– Ông ta rất hung ác, hình như là một tên nghiện xì ke thì phải và đang rất cần tiền. Tôi nghe loáng đập vỡ ... hắn bảo là đập vỡ cái gì đó ... bắt cóc ... Rồi tống tiền và theo dõi ... Nhiều lắm nhưng nói chung là không rõ gì cả. Lão Tư cô biết là ai vậy không cô Thủy Tiên?
Thủy Tiên ngập ngừng:
– Biết và tôi cũng biết người nghiện xì ke mà anh nói giống ba tôi. Là chú Út của tôi. Chú ấy định làm gì?
– Tôi không rõ, bởi vì tôi đứng ở xa, sợ lão Tư thấy sẽ bị lộ.
– Ðược rồi anh cứ theo dõi lão Tư nghe chưa? Nhớ là báo ngay ... Khải Trọng nó nhanh.
Thủy Tiên vẫn ngập ngừng:
– Em không tin là chú Út của em lại đòi bắt cóc em. Lúc nhỏ ông ấy thương em nhất mà.
Khải Trọng lắc đầu:
– Em quá tin người. Lúc nhỏ thương em, bây giờ ông ấy thương tiền và cơn nghiện hành hạ, ông ta thương bản thân ông ta hơn. Anh nghĩ điều gì cũng có thể xảy ra. Nhưng thôi chuyện này mình cứ đề phòng và để ý, đâu có ai làm gì chú Út em đâu.
Khải Trọng tỏ vẻ không hài lòng. Thủy Tiên cắn chặt môi cho khỏi bật khóc.
Cô nói như vậy là cô còn nghĩ chú Út rất tốt đẹp. Thật sự như mọi người nói thì quả thật hết thuốc trị, Thủy Tiên rất đau lòng. Mới nói, Khải Trọng đã không hiểu còn trách cô, mắt cô bé ươm ướt. Hoàng Anh thấy vậy Hoàng Anh giật giật cánh tay Khải Trọng ra hiệu anh dừng lại là vừa. Khải Trọng hiểu ý, anh vuốt tóc Thủy Tiên:
– Vì anh nóng lòng cho công việc của chúng ta, cho anh xin lỗi.
Thủy Tiên lắc đầu. Giọt nước mắt lăn nhanh trên má. Cô nép vào ngực anh giấu đi. Hoàng Anh mỉm cười ra hiệu Hải Thi bước đi trả lại không gian yên tĩnh của hai người. Họ ở bên nhau, nhưng mỗi người lại có một ý nghĩ riêng khó mà đoán được.
Khải Trọng trở về phòng làm việc của anh. Anh tra chìa khóa vào ổ, đẩy cửa bước vào. Anh khựng lại vì giấy tờ trên bàn vươn vãi. Ðây là phòng kín, anh đã tắt quạt làm gì mà bay xuống đất? Khải Trọng cúi xuống nhặt một tờ hóa đơn ... Lạ nhỉ? Ai đã vào đây làm bừa bồn thế này. Hắn có chìa khóa riêng. chỉ cần anh cởi chiếc chìa khòa này và ông Tính ... Ông Tính vào dây để làm gì mà không nói với anh. Vả lại dấu vết lục lọi giấy tờ chứng tỏ hắn muốn tìm gì?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#19 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chúng vào bằng con đường nào? Anh ngồi xuống chiếc ghế trâm ngâm, đầu óc rối bời. Suy nghĩ rất lâu. Anh kéo nhẹ ngăn kéo ra định lấy gói thuốc. Gói thuốc biến mất anh sờ trúng tấm bìa cứng. Khải Trọng vội kéo ra:
bản đề án thiết kế ngôi nhà khách sạn Thủy Tiên sờ sờ trước mắt. Anh mắt Khải Trọng vui mừng, anh lướt nhanh trên mặt giấy.
– Chẳng lẽ mình đảng trí?
Anh cố nhớ lại. Anh đâu có cất nó vào ngăn kéo, sao lại thế này! Chẳng sao, có là được rồi. Anh tùm tìm cười một mình dò ra từng chỗ. Anh kêu lên:
– Lạ chưa những chỗ làm dấu hôm trước biến đâu mất hết rồi. Khải Trọng cố tìm nhưng bản đề án trước mặt anh chẳng nói lên điều gì ngoài những hình vẻ, khung kẽ, chữ ghi rất bình thường. Khải Trọng ngồi thừ người:
– Ôi! Người hay ma mà cái gì cũng lạ đời khó hiểu và bí mật. Khải Trọng thấp thỏm trong lòng, anh lo âu vô cùng. Một mảnh giấy bay ra, anh cố nhặc có ghi dòng chữ nghuệch ngoạc chạy dài như đập vào anh:
– Hãy dừng lại đi! cái gì không phải cả mi đừng xen vào. Coi chừng thiệt thân. Không có chữ ký, không có chủ ngữ, ngươi thi hành là ai. Chẳng có tên tuổi, câu nói đe dọa chung chung, nhưng anh đọc kỹ một lần nữa anh thấy hình như kẻ lạ mặt đó vào đây lấy bản đề án trao đổi:
thôi đúng rồi, có lẽ đây là bản phôtô, còn bản chính ...
Khải Trọng ...à ... lên một tiếng. Anh cầm bản đề án thiết kế khách sạn bước ra ngoài. Ðôi môi anh nở nụ cười khó hiểu.
Ông Khải Hòa ngôi ở salon nhấp một ly trà nóng lim dim đôi mắt. Bà Hòa mỉm cười:
– Ông chờ Khải Trọng phải không?
– Ừ! Hôm nay chủ nhật mà nó cũng không về.
Bà nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện ông.
Bà Hòa đã ngoài năm mươi mà rất trẻ trung, trông bà rất phúc hậu. Ông Khải Hòa cũng thế. Cuộc sống của họ rất viên mãn. Chị có một cửa hàng tạp hóa họ nuôi Khải Trọng ăn học nên người. Và bây giờ lo tương lai cho anh.
Sáng sớm ông có ý chờ Trọng về nên ngồi đây là run đùi. Bà Hòa khẽ lên tiếng:
– Nhà hàng khách sạn thì hôm nào cũng có khách. Có khi ngày nghỉ lại đông hơn bình thường. Ông cứ gọi sắp nhỏ điện cho nó về mình bàn việc, chứ ở đó chờ rảnh chắc phải tới khuya, mỏi cả lưng đó.
Ông Hòa gục gật đầu:
– không có, nó đã hẹn với tôi rồi. Thế nào cũng về mà.
Bà Hòa bỗng nhìn ông chằm chằm:
– Hình như ông có điều gì lo lắng thì phải?
– Sao bà biết?
– Tôi nhìn thấy trong mắt ông. Bà Hòa đùa với chồng. Tuy già nhưng bà vẫn thường trêu ông như thế mỗi khi thấy ông có điều gì u uẩn khó nói. Bà cố tình làm cho ông vui.
– Bà hay thật đó. Không có cái gì mà giấu được bà.
– Hư! Ông giấu tôi nhiều chuyện lắm phải không?
Ông cười to:
– Nói chơi với bà, chứ già rồi ... Có gì mà giấu, chuyện hồi xưa giấu để của bà, bây giờ giấu bà để của ai? Ông lại cười ha hả. Nụ cười không chút gọn suy tư. Bỗng ông nghiêm giọng:
– Bà có nghe chuyện gì xảy ra ở khách sạn Thủy Tiên không?
Bà Hòa tỏ ra ngạc nhiên:
– Chuyện gì là chuyện gì ... Tôi không hiểu ... Ông làm tôi lo quá.
Ông Hòa vớ lấy tờ báo của tỉnh, mục đời sống xã hội đưa cho ông xem:
...khách sạn bí ẩn in nhiều kỳ của phóng viên HT giấu tên, đây là phóng sự hở ông. Có nghĩa là chuyện ra ở khách sạn được đăng nhiều kỳ.
– Ðúng! Và tôi nghĩ đó là khách sạn Thủy Tiên.
– Tại sao ông lại nghĩ như vậy?
– Bởi vì ở vùng đó nơi Khải Trọng làm việc chỉ có khách sạn này là lớn nhất.
– Vậy khách sạn đó chứa hàng lậu hay là khách sạn trá hình mà ông lo.
– Ðâu có! Bà đọc xem ...
Bà Hòa cằn nhằn mang mắt kính vào:
– Nói cho người ta nghe cho rồi con biểu đọc mệt ghê ... ...Khách sạn ma ... í cái gì ngộ quá vậy ông?
– Bà đọc tiếp đi.
– Khách sạn lớn nằm ở bãi biển sau một trái đồi nhỏ. Người ta đồn rằng nơi ấy xuất hiện ma ...
Ðêm thứ nhất ma nhát cô chủ khách sạn ngất xỉu.
Ðêm thứ hai một nhân viên vệ sinh gặp một bà cụ đi tới đi lui rồi biến mất vào tường ... Nơi đây có ma hay điều gì bí ẩn chờ đợi thời gian trả lời ... - Còn tiếp:
– Chào ôi! Chuyện gì lạ quá!
Ông Hòa cười với tay lấy nhanh tờ cất vào chiếc bàn bên cạnh:
– Lạ lắm phải không bà? Cho nên tôi mới chờ Khải Trọng về để hỏi hư thực thế nào?
– Vì vậy mà ôm nữa chứ gì?
– Ðúng rồi, tôi còn nghe khách sạn Thủy Tiên mà ông bà sui định cho con và rể trong ngày cưới Thủy Tiên đó. Bà nghĩ sao? Ta có nên khuyên con trai mình điều gì không?
Bà Hòa lo lắng rõ trên gương mặt, một bà mẹ suốt đời lo cho con:
– Thôi ta bão nó về đây cho nó một cơ sở, với tài học và quản lý của Khải Trọng cần gì phải tranh giành cái khách sạn ấy cho sinh chuyện.
– Bà nói phải nên ... Tôi cũng có ý nghĩ như bà.
Hai ông bà ngồi than thở một lúc. Ðến trưa Khải Trọng vẫn chưa về. Bà Hòa lo bữa ăn trong khi ông Hòa vẫn ngồi yên chờ đợi. Ông đâu biết Khải Trọng đang gặp nhiều rắc rối, anh không thể bỏ về, dù anh vẫn nhớ lời mình đã hứa với cha.
Ngày cưới đã đến. Khải Trọng về nhà lo chuẩn bị đám cưới. Tiệc tùng sẽ đãi khách sạn nhà hàng Thủy Tiên. Sáng sớm cô dâu đã chuẩn bị đi trang điểm, Hải Thi chở Thủy Tiên trên chiếc Super Drean 100 màu nâu bóng. Ðường buổi sáng xuống đồi vắng tanh. Hải Thi lái xe rất cừ, khác mọi hôm cô trầm lặng ít nói. Bây giờ là một Hải Thi mạnh mẽ. Thủy Tiên ngôi sau ôm siết cô bạn, gió phần phật tà áo hai người, gió quẹt vào má rát rạt5. chợt phía trước là con đường cát đỏ, một chiếc xe từ ngỏ khác lao ra ... Hải Thi thắng két chiếc xe quay nửa vòng. Hai tên đao kinh to cười nham nhở. Ðúng là hai tên hôm bắt cóc Hải Thi.
Tên răng vàng gỡ cắp kinh đen ra đeo vào cổ ao, đứng chống nạnh nhìn Hải Thi đang đỡ chiếc xe dậy, cô trả số và leo lên xe rồ máy. Hắn dang tay và chiếc xe của hắn đổ kềng chắn ngang.
– Ôi! Chào người đẹp lại gặp cô nữa rồi.
Hải Thi không thèm trả lời. Tên kia dựng xe lên. Hắn bước tới đưa tay định sờ vào má Hải Thi.
– Em có biết là anh chờ em từ hồi sớm đến giờ không cưng. Ðừng làm kiêu nhà em, rồi anh thương nhiều.
Hải Thi gạt tay hắn ra. Cú gạt mạnh của cô làm hắn mất đà. Chợt hắn nhào tới ôm chặt Thủy Tiên kéo ra khỏi xe. Thủy Tiên hoảng hồn ôm ghì chiếc lấy nệm xe. Hai Thi lúng túng cô quay lại không được đành nhảy xuống buông cho chiếc xe ngã xuống nền cát. Cô lao vút tới đá vào hông của tên răng vàng một cái đâu điếng. Hắn buông Thủy Tiên ra. Thủy Tiên la lớn:
– Bớ người ta ... cướp ... cướp ...
Từ xa có tiếng xe hụ ga. Hai tên hoảng hốt tên kia rú ga. Tên răng vàng chạy vội lên chụp Thủy Tiên. Cô hoảng hốt né sang bên. Hải Thi lao vào đá vút vào lưng hắn một cái làm hắn chúi nhủi ... Thủy Tiên vẫn lo lắng. Có người đến.
Cả hai tên lao vút, bụi tung mù mịt. Hải Thi cố gắng dựng chiếc xe bị đổ lên.
Thủy Tiên vẫn chưa hoàn hồn. Có đứng tần ngần nhìn Hải Thi quên cả việc giúp bản dựng xe lên. Một chiếc xe trờ tới, một chàng thanh niên nhảy xuống đỡ phụ Hải Thi hỏi nhanh:
– Hai cô bị té à?
Hải Thi lắc đầu nhìn về phía trước:
– Có hai tên lưu manh vừa rồi ...
Anh thanh niên cướp lời:
– Chúng định làm gì cô ...
– Dạ chúng tôi không biết. Thôi cảm ơn hai anh.
– Ủa! Hình như cô là Hải Thi phải không? Chàng thanh niên kêu lên.
– Cô đi đâu mà bị bọn chúng chận đường?
– Anh là ...
– Là Bạch ... Chúng ta đã gặp nhau trên bãi biển. Nhớ chưa? Còn cô đây là ...
– Thủy Tiên! Em và cô ấy đi công chuyện vừa đến đây thì gặp bọn cướp.
Bạch ngạc nhiên:
– Gặp cướp sao lúc nãy không la lên cho mọi người cứu.
– Có ... Bạn em nó la khan tiếng. May mà chúng thấy xem anh chạy đến. Nếu không chưa biết thế nào.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#20 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
– Thủy Tiên cô có sao không?
Thủy Tiên gượng cười:
– Dạ không sao?
– Chúng định cướp xe à?
– Không! Hình như chúng định bắt Thủy Tiên.
Bạch ngạc nhiên:
– Bắt Thủy Tiên? Lạ nhỉ. Bắt người để làm gì? Cô có thấy rõ mặt bọn chúng không?
Hải Thi kêu lên:
– Em nhớ rồi! Hai tên này bắt em bữa trước. Anh Bạch nói là biết họ phải không?
Bạch ngần ngừ:
– Ừ! Thì biết mặt ... Còn tông tích ở đâu. Tôi không rõ lắm.
Chàng thanh niên ngồi trên xe lên tiếng:
– Anh nói tụi nào vậy Bạch?
– Cái thằng ốm và thằng có răng vàng.
– Ối! thằng Ba răng vàng và thằng Năm Mớm. Hai thằng này dữ lắm. Nó là tay anh chị ở đây, hai cô không biết sao?
– Nhưng chúng tôi đâu có chọc ghẹo gì chúng.
Anh thanh niên lắc đầu:
– Tụi nó ngang ngược lắm, thằng Ba răng vàng có ba vợ đấy. Con nào cũng sợ nó như cha ... Ðụng vào nó nguy hiểm lắm. Nó để ý ai là quyết bắt cho bằng được.
Thủy Tiên co rúm người sợ hãi. Cô tưởng tượng cái thằng cha lúc nãy tướng như hộ pháp bặm trợn, hắn có một lúc ba vợ, còn muốn thêm. Chao ôi! Vào tay hắn thì tiêu đời.
Cô níu Hải Thi:
– Thôi mình trở về đi Hải Thi.
Hải Thi giật mình:
– Chết! Ði lẹ lên kẻo trễ. Anh Bạch và anh gì đó ơi, mai mốt em sẽ tím gặp các anh có chuyện cần gấp. Bây giờ em phải đi kẻo trễ công việc của Thủy Tiên không nên.
– Thôi các cô đi. Hẹn gặp lại.
Thủy Tiên gọi lại:
– Khoan các anh đi đâu cho chúng em có giang với, em sợ gặp lại bọn chúng.
Anh chàng kia cười hì hì:
– Chúng lộng hành nhưng cũng có cơn, không dám đụng đến cô trong ngày nay nữa đâu, cô yên chí! Chúng chạy mất rồi. Thôi chúng ta cùng đi.
Hai chiếc chiếc xe cùng lao vụt đi. bỏ lại phía sau đám bụi đỏ tung mù trời.
Bạch cười vui vẻ:
hai cô đi đâu lâu không? Mấy giờ mới về, chúng tôi sẽ đợi để cho hai cô trở về; kẻo sợ tội nghiệp.
Hải Thi lắc lắc bàn tay:
– Thôi khỏi làm phiền anh, ám ơn nha.
Nói xong Hải Thi cho xe chạy lên trước, rồi dừng lại trước một tiệm uốn tóc trang điểm cho cô. Cô vẫy chào hai anh chàng vừa trờ tới. Hình như trong mắt họ có một chút gì lưu luyến khó khó quên.
Mặc dù vừa trải qua cơn kinh hoàng, nhưng Thủy Tiên chỉ cần trang điểm qua cô đã rực rỡ như một bà hoàng. Ai có hiểu sau lớp phấn son ấy là cả bộ mặt lo âu tột cùng. Thủy Tiên như vừa trải qua một giấc mộng kinh hoàng. Cô bần thần uể oải đứng lên quên mất hôm nay là ngày vui nhất của đời mình. Cô gọi điện cho Khải Trọng. Hải Thi mượn máy gọi cho Hoàng Anh xuống chân đồi rước họ ....
Cuối cùng Hải Thi va Thủy Tiên cũng về đến nhà bình yên. Cô dâu thật lộng lẫy kiêu sa. Cô đi vội vào phòng riêng, không dám kể chuyện vừa rồi cho cha nghe, sợ ông Tính lo lắng và tức giận. Bà Thủy thật đẹp và sang trọng trong chiếc áo dài Thượng Hải màu lông két. Bà đón khách và mời họ dự tiệc. Xong xuôi bà chợt thấy Thủy Tiên chưa ra nên tìm đến phòng của Thủy Tiên ở tầng hai của khách sạn, vừa đặt chân lên bậc thang đầu tiên. Bà bỗng thấy trước mặt mình bà cụ An đang sừng sững đứng trước mặt ở sát bức tường phía trên. Hốt hoảng bà Thủy đứng sững lại. Bà cất tiếng gọi:
– Trời ơi! Mẹ ơi ... mẹ còn sống ...
bà cụ đứng yên nhìn bà Thủy một chút rồi mấp máy, từ từ giơ bàn tay xương xẩu đầy móng vuốt chụp tới. Khuôn mặt biến dạng đi, méo mó cười ngất và định nhào tới định chụp bà Thủy, anh mắt long lên sòng sọc thật ghê sợ. Bà Thủy gọi thất thanh:
– Mẹ, mẹ ơi ... đừng ... đừng ...
Bà lùi dựa vào tường và đổ gục xuống đất nằm im. Nghe tiếng hét mọi người chạy đến đỡ bà dậy. Chân tay bà lạnh ngắt. Thủy Tiên vội chạy đến. Cô bật khóc:
– Mẹ ơi! Mẹ có sao không? Trời ơi mẹ làm sao như thế này?
Cô xô mọi người dạt ra. Nắm lấy tay mẹ xoa dầu. Bàn tay lạnh ngắt vẫn chưa nhúc nhích. Có người cho hay ông Tính chạy vội lên hớt hơ hớt hải:
– Bà ơi! Bà có sao không?
Ông Tính sờ thấy tim bà đập rất yếu. Sợ hãi ông gọi mấy nhân viên nam:
– Các anh mau giúp tôi một tay đưa bà ấy xuống dưới. Lấy xe đưa vào bệnh viện ngay giùm tôi. Hải Thi cháu làm ơn ...
Thủy Tiên hét lên:
– Cha để con đi theo mẹ.
Ông Tính chạy tới rồi đi lui như gà mắt đẻ:
– Khi không rồi bệnh bất tử:
– Dạ thưa ông chủ khách đến rất đông.
Thủy Tiên chạy theo mẹ. Cô mang cả áo sống của cô dâu chạy định chạy đi.
ông Tính gọi với theo:
– Không được đi, Thủy Tiên phải lo khách khứa chứ. Mau giữ cô ấy lại các cháu.
Ly Ly chạy theo Thủy Tiên năn nỉ cô ở lại. Ông Tính quýnh lên:
– Ðáng lẽ ta phải lo cho bà ấy. Bây giờ ta phải ở nhà lo chuyện cưới xin.
Thiệt là khổ vô cùng. Con cố gắng ở lại, cha sẽ nhờ Hải Thi lo cho bà ấy. Xong việc mình sẽ vào lo cho mẹ con. Ráng đi con.
Thủy Tiên quẹt ngang nước mắt. Cô chần chừ rồi cùng Ly Ly vào phòng trang điểm chuẩn bị lại cho buổi lễ bắt đầu.
Hải Thi đưa bà Thủy vào bệnh viện. Ðược chăm sóc khá chu đáo, một lúc sau bà tỉnh dậy, Hải Thi bên cạnh, đôi mắt bà Thủy vừa mở ra là bắt gặp ngay Hải Thi ngôi trên giường đang xem từng giọt dịch truyền nhỏ xuống đều đều.
Bà ngạc nhiên:
– Hải Thi sao cháu ở đây? Bà nhìn quanh quất rồi định ngồi dậy, nhưng ngóc lên không nổi:
– Ðây là đâu vậy Hải Thi? Thủy Tiên và ông Tính đâu rồi cháu?
Hải Thi lễ phép, nhẹ nhàng cô giải thích:
– Bác ơi! Bác đang ở bệnh viện. Vừa rồi bác bị bệnh bác không nhớ à! Bác bị ngất, bệnh rất nặng bác sĩ vừa mới khám xong.
Chợt bà Thủy rên rỉ:
– Ối! Mẹ ta, mẹ chồng ta ...
Hải Thi ngạc nhiên:
– Bác vừa nói gì?
– Ta gặp lại mẹ chồng ta. Bà ấy khác xưa, bà ấy rất hung dữ.
Hải Thi sợ bà bị bệnh nên nói nhảm, cô gọi chừng:
– Bác ơi! Bác có sao không?
Bà Thúy cất giọng đều đều:
– Không sao! Bác nhớ rồi. Lúc nãy bác lên lầu gọi Thủy Tiên vừa đến cầu thang, bác gặp bà cụ đứng sừng sững trước mắt. Bác còn gọi ... mẹ .... mẹ. Bà ấy chẳng những không vui mà còn biến thành mặt quỷ định chụp lấy bác. Bác sợ quá lùi lại và vấp tế.
Hải Thi thấy bà Thủy đã tỉnh lại cô mừng rỡ hỏi nhanh:
– Bác thấy mình khỏe chưa?
– Khỏe, cháu tranh thủ xin cho bác về. Bỏ khách khứa và Thủy Tiên ở nhà không ai lo cho nó, bác tội cho nó quá. Chắc nó không vui. Tội nghiệp.
Hải Thi cười mỉm:
– Lúc nãy bác ngất, ông chủ và cô Thủy Tiên đòi đi theo. Khách khứa đến đông đủ nên ...
Bà Thủy hối thúc:
– Cháu đi xin giùm bác sĩ nhanh đi cháu.
– Dạ!
Bác sĩ vào khám cho bà Thủy, ông cười:
– Ổn rồi, nhưng phải chờ hết chai dịch truyền này mới được về.
Bà Thủy van xin:
– Dạ hôm nay là đám cưới của con gái tôi, xin bác sĩ cho tôi về. Xong việc tôi trở lại ngay.
– Không được.
Bà Thủy lại năng nỉ, cuối cùng bác sĩ cũng cho về.
... Bà Thủy bước vào nhà cùng Hải Thi, mọi người vui vẻ mừng bà vừa tai qua nạn khỏi. Thủy Tiên nghe mẹ về cô mừng rỡ bỏ Ly Ly chạy xuống. Ðến thang lầu cô đứng khựng lại không vấp phải cái gì. Thủy Tiên hết hồn nhìn thấy một vật lạ đen tròn lăn qua chân cô làm cô nhảy dựng hét lên. Vật đen đen đó nhìn cô bằng đôi mắt sáng quắc. Thủy Tiên nghe như tiếng trẻ con khóc. Một lần nữa cô rú lên, Ly Ly chạy đến. Thủy Tiên chụp lấy cô lắp bắp:
– Ly Ly ... Mạ. Ma ... Kìa ...
Ánh mắt màu xanh sáng quắc vẫn nhìn hai cô chủ thế. Ly Ly nhìn kỹ nó cất tiếng meo meo, cô phá lên cười:
– Ối! Con mèo mun chị à?
Thủy Tiên bẽn lẽn. Cô thấy mình quá ư là nhá, hình như ở đâu cô cũng thấy ma quỷ xuất hiện. Thủy Tiên nắm chặt tay Ly Ly đi xuống. Ánh mắt vẫn không rời chú mèo, Thủy Tiên cảm thấy buồn. Hôm nay là ngay vui của cô mà sao toàn là chuyện xui xẻo không đâu. Thủy Tiên mong sao ngày hôm nay trôi qua thật nhanh. Cô bỗng ao ước gặp ngay Khải Trọng. Bên ngoài mặt trời đã lên giữa ngọn đồi từ lâu.
Ðám cưới Thủy Tiên vừa xong. Mọi người mới hay chuyện bà Thủy bị ma nhát trong ngày vui ấy. Ông Tính càng lo lắng và kinh hoàng hơn. Ông đâm ra sợ sệt đủ thứ. Chưa xong chuyện này, chuyện khác xảy ra. Tin Thủy Tiên xuýt bị bắt cóc trong ngày vui càng làm ông rầu rĩ hơn. Vợ chồng Thủy Tiên mất vui vì nhiều liên tiếp. Ông gọi Khải Trọng đến bàn công việc:
– Ngày mai cha sẽ làm giấy tờ trao khách sạn này lại cho hai con. Nhưng còn nhiều việc xảy ra, nên cha sẽ giúp con ổn định, bao giờ chấm dứt chuyện ma thì cha mới yên lòng.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Tâm Tình (Truyện Phật Giáo Của Thích Thiện Thuận Do Chiếu Thành đọc) (MP3) Uot Mi Tàng Kinh Các 0 05-06-2008 12:36 AM
truyện hay !! hailanha English & short stories 6 08-30-2007 10:32 PM
Bài thuốc bí truyền giúp thơm miệng Tocnautigon Sức khỏe là vàng 0 05-03-2007 11:50 PM
Truyện Các Bà Hoàng Trong Lịch Sử Việt Nam HoaKhongTen Văn học Việt Nam 5 01-24-2007 06:03 PM