| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Kha Minh nét mặt vẫn buồn : - Bảy năm trời nơi quê người đất khách , các bạn không mất tôi thì là gì . Ngược lại , cùng thời gian đó ở quê nhà sẽ có biết bao thay đổi , kẻ còn , người mất... Có thể lúc nào đó , nếu duyên phận cùng dun rủi chúng ta gặp lại nhau chắc đã con bồng , con dắt. Những lời nói của Kha Minh đã làm cho mọi người xúc động thật sự . Không khí có vẻ yên lặng hơn ban nãy . Kha Minh nói tiếp : - Nên nhân buổi họp mặt hôm nay , chúng ta có thể nói hết những gì mà bấy lâu nay ta còn mắc mứu trong lòng . Có thể là chúng ta sẽ không còn cơ hội gặp nhau đầy đủ như vầy nữa . Vậy tôi xin các bạn hãy tha thứ cho tôi những gì mà tôi đã không phải với các bạn . Để giải tỏa những điều đó , tôi xin mời các bạn hãy cạn ly này , coi như chúng ta không còn "ân oán" . Các bạn đồng ý không nào ? Một sự hưởng ứng náo nhiệt , tiếng chạm ly cốc tạo nên một âm thanh hỗn loạn , náo nhiệt . Mặt Kha Minh ửng đỏ , có lẽ hôm nay chàng uống nhiều rượu . Bởi chàng là gia chủ mà cùng là "cây đinh" của cuộc họp mặt , nên mỗi người một ly cũng làm cho chàng ngà ngà rồi . Kha Minh tay cầm cái ly , tay cầm chai rượu bước về phía Vĩ Long , anh nói : - Rất tiếc là tôi không có mặt để dự tiệc cưới của hai bạn được . Vậy nhân hôm nay , tôi xin uống mừng trước hôn lễ hai bạn và có lời cầu chúc là "hạnh phúc đến trọn đời". Vĩ Long và Cát Phượng đứng dậy đáp lễ : - Xin cám ơn bạn . Cầu chúc cho bạn sau chừng ấy năm nơi đất Pháp , khi về sẽ mang cho đất nước một nàng dâu của xứ sương mờ. Cát Phượng tiếp lời Vĩ Long : - Và ít ra cũng phải thêm hai chú nhóc tóc vàng nữa chứ anh. Cát Phượng cười thật tươi sau câu nói đùa đó . Kha Minh ngẩn ngơ nhìn nàng , muốn đắm mình trong ánh mắt sâu thẳm vời vợi kia . Phượng đặc biệt có đôi mắt rất đẹp , vì vậy mà bọn bạn học với nàng đặt cho biệt danh là "Phượng sầu". Rồi như sực tỉnh về cái nhìn khiếm nhã của mình . Kha Minh vội lấp liếm : - Không . Mình cam đoan với các bạn là không lấy vợ đầm đâu. - Tại sao ? - Ai đó hỏi. Kha Minh nói như cho Cát Phượng nghe : - Vì mình yêu cái nhu mì , thùy mị của con gái Việt Nam , và đức tính hy sinh cao cả của các bà mẹ Việt Nam , suốt đời sống cho chồng , cho con. Một giọng khác lại nói : - Tôi nghĩ là các cô có mặt hôm nay nên đại diện cho tất cả phụ nữ Việt Nam tặng cho anh bạn Kha Minh ta mỗi người một cái hôn. Một sự bùng nổ như vỡ chợ . Các cô gái thì thẹn đỏ mặt ngồi yên không phản ứng gì . Cũng may , Kha Minh phản đối : - Trời ơi ! Nếu vậy thì chắc tôi chết mất . Thôi , xin cám ơn các bạn. - Tôi có ý kiến ! Mọi người quay nhìn xem ai nói . Thì ra Trần Luật , một anh chàng thuộc hàng h ?m mép . Khi thấy anh có ý kiến là các cô xanh mặt , còn các ông con trai thì hoan hô , vì biết sắp có một tiết mục lạ đây . Mọi người nghe anh ta nói tiếp : - Theo tôi , hôm nay , trong buổi họp mặt này nữ lại đông hơn nam , điều đó chứng tỏ "âm thịnh dương suy" . Nếu để mỗi cô tặng cho Kha Minh một cái hôm thì chắc ngày mai , anh ta phải nằm nhà một tuần lễ vì hai gò má sưng to lên. Có nhiều tiếng cười , và sự tán đồng vang lên . Anh nói tiếp : - Vậy tôi đề nghị hôm nay , chúng ta sẽ làm hội đồng giám khảo bắt đắc dĩ chọn ra ba người đẹp nhất trong buổi tối hôm nay . một "hoa hậu" và hai "á hậu" kia sẽ đại diện cho tất cả phụ nữ Việt Nam tặng cho người đi xa những chiếc hôm đậm đà tình dân tộc . Để không phải bảy năm mà 20 năm đi nữa , Kha Minh vẫn nhớ về quê hương , và trước tiên nhớ các phụ nữ Việt Nam . Thế nào , các bạn có đồng ý không nào ? Lại trở nên bát nháo như lúc nãy : - Đồng ý ! - Rất tán thành. - Một ý kiến tuyệt vờ . Nhưng ta chọn ai đây ? - Thì các bạn hãy làm hội đồng giám khảo đi. Một không khí ồn ào vui nhộn . Các cô gái thì e thẹn không biết mình có phải là người đẹp nhật được chọn không ? Kẻ đề nghị Bích Loan , người chỉ định Lý Lan Anh... Tất cả ý kiến không ai đồng ý với ai . một lần nữa , Trần Luật lại phải đứng lên dàn xếp : - Xin các bạn trả l .ai sự im lặng cho tôi được có ý kiến . Theo tôi thì cô này đẹp , theo anh thì cô kia mới là hoa hậu... Chúng ta mỗi người có một nhận định và quan niệm sắc đẹp khác nhau . Vậy để thống nhất , tôi đề nghị... - Cả không khí trong buổi tiệc bỗng trở nên im lặng hẳn xuống - Chính người được hưởng ân huệ kia sẽ chỉ định bằng "phiếu kín" . Và tôi sẽ lãnh phần công bố ý kiến chọn lựa của những người được diễm phúc nhất trong buổi tiệc hôm nay . Thế nào , các cô có đồng ý không nào ? Một giọng nam của ai đó vang lên : - Qúa đồng ý đi chứ. Trần Luật đính chính : - Xin lỗi , đây là hỏi ý kiến của các cô , chứ không phải hỏi ý các bạn nam đâu nhé. Lại giọng nam như lúc nãy : - Im lặng là đồng ý rồi . Cần gì phải hỏi chứ. Trần Luật nói : - Vậy bây giờ , tôi xin phép mời Kha Minh chọn lựa theo ý mình một hoa hậu và hai á hậu trong buổi tiệc hôm nay . Để lát nữa , chính những người được chọn đó sẽ "gởi gắm" cho người sắp đi xa một chiếc hôn đậm đà tình quê hương dân tộc. Trần Luật cầm mảnh giấy , kéo Kha Minh đến một . Anh nói : - Để cho ý kiến hoàn toàn do chính chủ nhân lựa chọn , tôi xin mời hai vị nữa lên đây để làm trọng tài với tôi để xác minh sự "vô tư" hoàn toàn của "ban tổ chức". Mọi người cười "ồ" khi nghe Trần Luật gọi anh ta là "ban tổ chức" . hai người được Trần Luật mời lên làm "ban tổ chức" với mình là Đức Vĩnh - Một sinh viên Bách khoa , và Việt Bảo - Một sinh viên Mỹ thuật . Mọi người đề nghị Vĩ Long thì anh ta từ chối , viện lẽ mình là một sinh viên Kinh tế , chẳng hiểu gì về sắc đẹp cả . Nên chọn Việt Bảo là nhà họa sĩ tương lai thì đúng hơn. Vì vậy mà Việt Bảo , Đức Vĩnh , Trần Luật chứng kiến sự lựa chọn của Kha Minh. Trần Luật đề nghị : - Bạn nên chọn hai "á hậu" trước , sau rồi hãy chọn "hoa hậu" . Nào ! Ủy viên thư ký viết theo yêu cầu của chủ tọa ! Đức Vĩnh cầm viết theo lời Kha Minh đọc - Trần Luật thông báo : - Xin các vị nghe đây , tôi sẽ lần lượt công bố tên từng người được chọn và mới bước lên đại diện cho phụ nữ ban tặng cho kẻ sắp đi xa chiếc hôn nồng ấm tình dân tộc. Mọi người hoan hô , bàn tán . Trần Luật kéo Kha Minh ra đứng ở giữa cái bục như sân khấu dã chiến . Anh sửa lại quần áo cho Kha Minh , rồi tuyên bố : - Xin các vị được chọn lưu ý cho... Nhiệm vụ hôm nay của các vị không phải cá nhân , mà là được "vinh hạnh" cho phụ nữ Việt Nam nói chung , và đại kiện cho toàn thể phụ nữ có mặt hôm nay nói riêng . Vậy tôi nhắc lại , người được chọn sẽ là vinh dự . Xin mời cô... Cả phòng im lặng phăng phắt , chờ đợi. - Á hậu thứ nhất : Cô Lý Lan Anh . Xin mời ! Cả phòng hoan hô vỗ tay tán thưởng . Lý Lan Anh đứng lên đi về phía Kha Minh với vẻ ngượng ngập . Thấy vậy , cả phòng hoan hô để động viên cô . Khi Lan Anh hôn vào má Kha Minh , là dịp để cho các bạn la ó , vui sướng. Lan Anh nói nhỏ vừa đủ Kha Minh nghe : - Xin chúc anh thành đạt và may mắn ! - Xin cám ơn Lan Anh. Tiếng Trần Luật lại vang lên : - Bây giờ , xin mời á hậu thứ hai : cô Nghiêm Thị Phương Loan. Lại một màn diễn y như ban nãy. Phương Loan nói : - Chúc anh luôn nhớ về quê hương ! - Xin cám ơn Phương Loan. - Bây giờ , tôi xin hân hạnh được công bố hoa hậu buổi tiệc hôm nay là cô... Lê Cát Phượng. Một tràng pháo tay vang dội và kéo dài . Cát Phượng nghe trong lòng một chút hãnh diện , e thẹn , lẫn ngượng ngập khi cô đứng đối diện với Kha Minh . Ánh mắt chàng nhìn nàng tha thiết . Cát Phượng có cảm giác trong ánh mắt ấy như muốn nói thật nhiều với nàng . Cả phòng vẫn còn tiếng hoan hô và có ai đó hối thúc : - Hôn đi chứ ! Hoa hậu thì hôn phải khác á hậu. Cát Phượng lần đầu trong đời nàng phải ở trong cảnh này . Nàng không thể dự tính trược được gì cả . Khi nàng bước đến gần Kha Minh , nàng nói thật nhẹ : - Cám ơn anh. Tại sao nàng không nói gì . Không cần chúc điều tốt lành nào , mà lại đi cám ơn Kha Minh ? Câu nói của Cát Phượng cũng vượt ngoài dự đoán của chàng , làm chàng bối rối . Lẽ ra , câu nói của mình như thế mà cô ấy lại sử dụng rồi . Bây giờ mình phải nói gì đây ? Bỗng dưng chàng nghe đau nhói trong lòng khi tưởng tượng ngày nào đó nơi quê người đất khách , chàng nhận được tin nàng lên xe hoa : - Xin chúc Cát Phượng hạnh phúc ! Lần này , thay vì cám ơn chàng , Cát Phượng lại nói : - Phượng cũng mong anh như vậy. Rồi như một sức mạnh từ đâu dâng lên , Kha Minh đặt hai tay lên vai Cát Phượng và đặt đôi môi mình vào đôi môi mà từ lâu chàng ao ước . Những tràng pháo tay và tiếng hoan hô vang dội . Kha Minh buông vội Cát Phượng ra rồi nói khẽ bên tai nàng : - Xin lỗi Phượng nhé. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Cát Phượng đi về chỗ ngồi mà hai chân như lẫn vào nhau . Ánh mắt Kha Minh như vẫn còn ám ảnh nàng. Sau cùng là tiết mục khiêu vũ . Ba má Kha Minh muốn dành buổi tối hôm nay cho riêng chàng , nên lúc đầu , ông bà có xuất hiện chào khách , sau đó nhường hẳn ngôi nhà cho con tiếp đãi bạn bè. Buổi tiệc kéo dài đến nửa đêm , khách đã ra về lác đác , chỉ còn lại vài người bạn thân . Vĩ Long đến từ giã Kha Minh , trong khi Cát Phượng còn đang to nhỏ gì đó với Lý Lan Anh. Vĩ Long hỏi : - Hôm nào bạn lên đường ? - Tuần sau mình đi rồi . Vĩ Long ! Bạn là người tốt phước . Tôi rất vui khi nhận được tin vui của hai bạn . Chúc hai bạn hạnh phúc nhé. Kha Minh đưa tay siết chặt bàn tay Vĩ Long . Đằng kia , Cát Phượng cũng đã từ giã Lan Anh . Cô bước đến nói : - Chúc anh lên đường bình an ! Nơi xứ lạ sẽ gặp nhiều may mắn. Kha Minh bắt tay Cát Phượng : - Cám ơn hai bạn . Và xin nhớ cho rằng , dù ở cách xa nửa vòng trái đất , nhưng lúc nào tôi vẫn nhớ đến hai bạn . Nhớ viết thư cho mình nhé ! Thế rồi từ buổi chia tay hôm đó , họ không gặp lại nhau nữa cho đến ngày Kha Minh lên đường . Đêm đó , Cát Phượng về luôn phòng trọ của Vĩ Long . Người chủ nhà mở cửa . Bà ta đã quen mặt Phượng từ lâu , thấy hai người về trễ , bà hỏi : - Hôm nay cô cậu đi chơi đâu mà về trễ vậy ? - Xin lỗi bác . Tụi cháu tiễn một người bạn sắp đi xa , nên làm phiền bác. - Không sao . Khuya rồi , đóng cửa vậy chứ cũng chưa ngủ. Bà chủ nhà vui vẻ nói khi nhìn Cát Phượng : - Thấy cậu Long về trễ , tôi biết thế nào cũng đi với cô mà. Phượng e thẹn , nói lấp : - Anh ấy còn có khối cô nữa đấy bác. Bà chủ nhà nói , giọng cương quyết : - Cô nào cũng mặc , đi chỗ nào ấy , chứ vào nhà này , tôi chỉ mở cửa cho mình cô thôi. - Cám ơn bác. - Ối ! Mà mấy ông đàn ông không hiểu nổi họ , cô ơi . Đẹp người , đẹp nết như vậy mà còn muốn gì nữa , tôi hổng biết nữa à. Vĩ Long cắt đứt câu chuyện : - Cô ấy nói đùa đấy , bác ơi . Cháu chỉ lo giữ mình cô ấy không đã bở hơi rồi , còn nhìn thấy ai nữa. - Phải đấy . Cậu mà không giữ thì suốt đời cậu sẽ không tìm được một người như vậy đâu . Đã biết là cô ấy vợ sắp cưới của cậu , vậy mà có mấy ông hàng xóm cứ la cà hỏi thăm tôi hoài đấy . Cậu liệu mà lo cưới cô ấy đi. Vĩ Long nói trước khi khuất hẳn trên thang lầu : - Dù gì thì cháu phải chời lấy cái bằng tốt nghiệp , khi ấy sẽ mời bác đấy. Cũng tại căn phòng này , lần đầu hai người đã dâng hiến cho nhau tất cả hương vị ngọt ngào của tình yêu. Dì Tư chủ nhà - Một người bà con xa với Vĩ Long - Đã rất tán thành cuộc tình duyên của hai người , nên bà luôn "ủng hộ" cho họ gặp nhau. Sau những giây phút tuyệt vời khoái cảm , họ nằm cạnh nhau và mong cho thời gian đừng trôi qua mau . Cát Phượng tya vuốt ve trên khuôn ngực đầy đặn của Vĩ Long , nàng có cảm giác được che chở. - Anh ơi ! - Gì đó em ? - Anh ngủ hả ? - Cát Phượng hỏi khi thấy Vĩ Long nhắm mắt lại. Vĩ Long xoay qua ôm Cát Phượng vào lòng , hôn lên trán : - Không . Em còn thức sao anh ngủ được. - Chà ! Cũng dữ ha . Biết sau này có được vậy nữa không ? - Mãi mãi đến muôn đời , em cưng ạ. - Em chỉ cần một đời này thôi , anh yêu ạ. - Anh ơi ! - Gì đó ? Em có muốn nói gì với anh hả cưng ? Vĩ Long ngẩng cao đầu lên nhìn sang Cát Phượng . Nàng chớp mắt và gật gật đầu. - Thì nói đi , làm gì cưng phải dè dặt thế ? Cát Phượng nắm tay Vĩ Long đặt vào bụng mình : - Có "rồng con" nữa rồi nè. Vĩ Long tỉnh táo hẳn : - Em nói sao ? Bao lâu rồi ? Giọng Cát Phượng nũng nịu : - Gần ba tháng rồi. - Sao em để trễ vậy ? Sao không cho anh hay sớm ? - Ban đầu em cũng chỉ tưởng... em bị trễ như mấy lần trước vậy . Mãi đến hôm rồi , em thấy chóng mặt và hay buồn nôn , nên em mới đi khám , thì... bác sĩ cho hay gần ba tháng rồi. Vĩ Long kéo chăn đắp lên người Cát Phượng , chàng bật đèn đọc sách ở đầu giường . Ánh sáng làm cho Cát Phượng khó chịu : - Anh bật đèn làm gì vậy anh ? Vĩ Long không trả lời , mà anh tìm gói thuốc lá . Sau khi đốt xong một điếu , anh tắt đèn , nằm cao lên , tựa đầu vào thành giường . Kéo Phượng nằm trên cánh tay , áp mặt vào ngực mình , anh nói : - Phượng à ! Có khi nào em nghi ngờ tình yêu của anh không Phượng ? - Sao anh lại hỏi em như vậy ? - Thì em cứ trả lời đi , rồi anh nói tiếp cho em nghe. - Không bao giờ . Em không bao giờ nghi ngờ tình anh . Em nghĩ đời em gắn chặt với anh suốt kiếp. - Cám ơn em tin anh . Nhưng Phượng này ! Em cũng biết là anh rất yêu thương trẻ con . Sau này , em phải sinh cho anh không chỉ hai , mà ba hoặc bốn công chúa hay hoàng tử càng tốt. Giọng Cát Phượng đầy hạnh phúc : - Ôi ! Sinh cả tiểu đội rồi lâygí cho nó ăn ? Coi chừng lúc đó nó xé xác anh mất. - Anh còn đôi tay và khối óc , anh chịu khó làm việc để đảm bảo cuộc sống cho con anh . Nhất định là nó được sinh ra trong sự chờ đón của mọi người , và cả sự sung túc của cha mẹ nó . Em hiểu anh chứ Phượng ? Cát Phượng gật đầu , nhìn người tình với ánh mắt trìu mến : - Nhưng tình yêu chúng ta đến độ không chờ đợi và gìn giữ đượ . Anh yêu em nhất trên đời và luôn mơ ước tạo dựng một gia đình , trong đó em là mẹ đàn con của anh. Cát Phượng nắm tay Vĩ Long để lên bụng mình , nói : - Nó nè. - Nhưng anh không muốn nó ra đời lúc này , Phượng à . Trong khi hàng tháng em và anh chờ tiền của gia đình . Bản thân cha mẹ nó chưa làm ra tiền thì làm sao lo cho nó đầy đủ được Phượng. Cát Phượng suy nghĩ những lời Vĩ Long nói . Nàng cũng cho là những lời nói của chàng hợp lý. - Em thử nghĩ đến lúc nó chào đời trong khi cha mẹ nó chưa hề có lễ cưới , còn chúng ta thì dang dở học hành . Nó ra đời khi nội và ngoại ngỡ ngàng chưa có sự chuẩn bị đón rước một thành viên mới trong gia tộc , em thấy có tội nghiệp cho con chúng mình không ? Cát Phượng nằm áp má vào ngực Vĩ Long . Nghe chàng nói , nàng cũng thấy lời nói của chàng trùng hợp với sự lo ngại của mình , nên kho6ng một chút khó chịu hay giận hờn Vĩ Long , mà nàng hỏi : - Vậy ý anh muốn em phải làm như lần trước à ? - Đành phải vậy thôi , Phượng à . Em hiểu cho là anh cũng rất đau lòng . Phải chi nó chậm lại một năm nữa thì hay biết mấy. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Cát Phượng thấy lời nói ngớ ngẩn của Vĩ Long làm nàng bật cười : - Sao anh không chậm lại... mà anh lại biểu nó chứ . Lẩn thẩn thật ! Vĩ Long chợt nhận ra sự ngớ ngẩn của mình , nên cũng cười theo . Ôm ghì người tình vào vòng tay mình , đôi môi họ lại tìm nhau . một lần nữa , họ cảm nhận được sự tuyệt vời trong tình yêu. Cát Phượng chọc Vĩ Long : - Ê ! Không được . Chờ một năm nữa hãy... Vĩ Long than : - Trời ! Chết con... Cảm giác của Cát Phượng lần này không giống như lần trước . Nàng cũng không biết rõ là tại sao ? Có lẽ lần này Cát Phượng muốn để đứa bé chào đời hơn là hủy diệt nó . Vả lại , lần trước chỉ gần hai tháng thôi , còn lần này đã bước sang tháng thứ ba rồi. Vĩ Long luôn có mặt bên nàng , động viên và an ủi Cát Phượng . Trong lúc ngồi đợi bên ngoài , Cát Phượng nói : - Hay là ta về đi anh. Vĩ Long ngạc nhiên hỏi : - Em sao vậy ? Mệt à ? - Không . Nhưng sao em muốn... Vĩ Long không để nàng nói hết : - Phượng à ! Chúng mình còn trẻ , thời gian còn dài . Chúng ta sẽ có thời gian chuẩn bị đón đứa con "đầu lòng". "Vậy chứ những giọt máu này không phải con của nàng và chàng sao ?" Lúc đó cửa phòng xịch mở , cô y tá bước ra , tay cầm xấp giấy . Cô mặc blouse trắng có thêu tên bằng chỉ màu đỏ trên ngực trái . Cô không đẹp lắm , nhưn gcó khuôn mặt dễ nhìn , phúc hậu , bệnh nhân có thể an tâm khi nhìn thấy mặt cô . Sau khi quan sát một lượt , ánh mắt cô dừng lại chỗ hai người ngồi . Cô hỏi , giọng cô êm nhẹ rất dễ cảm tình : - Cô có phải là Lê Cát Phượng không ? Cát Phượng chỉ gật đầu và đứng dậy. - Xin mời cô. Cát Phượng nhìn lại Vĩ Long , đôi mắt Phượng vốn đã buồn giờ càng thấy buồn hơn , đến đỗi cô y tá nhìn thấy đôi mắt ấy phải buột miệng nói : - Cô có đôi mắt đẹp quá . Xin cô an tâm đi. Vĩ Long đứng da6 .y hôn nhẹ vào má Phượng để động viên nàng , chàng nói : - Mạnh dạn lên em . Anh luôn luôn bên em mà. - "Họ thật là đẹp đôi" - Cô y tá nghĩ như vậy. Cánh cửa phòng khép lại sau lưng Phượng . Lúc này còn lại một mình . Vĩ Long cảm thấy lo sợ bâng quơ . Anh đứng dậy rời ghế ngồi đi đi lại lại ngoài hành lang cho đỡ sốt ruột . Anh tự động viên mình : "Có lẽ mình quá lo đó thôi . Lần trước dễ dàng và nhanh chóng lắm mà". Rồi thì cái khoảng thời gian nặng nề , chậm chạp đó cũng trôi qua . Khi cánh cửa phòng mở , cô y tá bước nhìn dáo dác . Vĩ Long vội bước đến . Thấy anh , cô ta nở nụ cười trấn an anh , rồi nói : - Nguy hiểm đã qua rồi . Nhưng lần này cô phải nằm lại khoảng một tuần , vì cái thai quá lớn . Vả lại , sức khỏe cô ấy không được tốt lắm. - Thưa cô , bao giờ tôi có thể vào thăm cô ấy ? Thấy sự lo âu trên gương mặt của Vĩ Long , cô y tá như cảm thông : - Anh có thể vào bây giờ nếu anh muốn. Hơn lúc nào hết , bây giờ là lúc nàng cần có anh nhất . Vĩ Long lách qua cô y tá vội vã bước vào . Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chàng là Cát Phượng nằm trên chiếc giường bằng kim loại , đắp drap trắng đến ngực , một cánh tay nàng ló ra để truyền dịch . Nhìn nét mặt , Vĩ Long đoán chắc người yêu vừa trải qua một cơn đau đớn tột cùng . Chàng nghe lòng đau xót vội bước đến vuốt lại mái tóc lòa xòa trên trán nàng . Vĩ Long rút khăn tay chặm những giọt mồ hôi trên trán Cát Phượng . Giọng ngọt ngào , anhh hỏi : - Em khỏe không cưng ? Cát Phượng mỉm cười và gật đầu . Nhưng nụ cười kia không giấu được nét mệt mỏi còn để lại trên gương mặt nàng . Nhìn vẻ hốc hác , với những sợi tóc trên trán còn ướt đẫm mồ hôi , Vĩ Long đau xót tột cùng . Anh nghĩ Cát Phượng đã hy sinh cho anh nhiều quá . Bất giác , một giọt nước mắt tràn ra khỏi khóe và lăn dài xuống đôi gò má Vĩ Long . Cát Phượng mỉm cười đưa tay gạt hai giọt lệ trên mặt người tình . Nàng thấy cõi lòng ấm áp , nói đùa trong niềm sung sướng : - Nín đi anh yêu , người ta nhìn kìa. Thật ra , trong phòng chẳng có ai ngoài cô y tá . Và mọi lời nói cũng như cử chỉ của hai người không qua khỏi sự chú tâm của cô . Cô cảm thấy thương cho đôi bạn trẻ này . Họ rất xứng đôi , không biết vì lý do gì mà họ không bảo vệ được kết quả tình yêu của mình ? Người con gái nào lại không ao ước có được người tình như anh chàng kia . Lén nhìn cái hạnh phúc ngọt ngào kia mà cô ta chạnh lòng tủi phận . Đồng là phận gái như nhau , sao kẻ may mắn . Còn mình chỉ một ao ước nhỏ nhoi cũng không đạt được. - Em buồn ngủ quá - Cát Phượng nói. - Em cứ ngủ đi , anh sẽ ngồi đây với em. - Không ! Như vậy anh mệt lắm . Em chỉ muốn lúc thức dậy sẽ nhìn thấy anh thôi . Hay là anh trò chuyện với cô y tá , em chỉ ngủ một chút thôi mà. - Được rồi - Vĩ Long hôn lên trán người yêu - Ngủ ngon cưng nhé ! Tuy mắt đã nhắm , nhưng Cát Phượng vẫn mỉm cười gật gật cái đầu . Hình như nàng mang vào giấc ngủ hình ảnh của người yêu . *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 2 Thảo Nguyên Ban đầu , Vĩ Long định đưa Cát Phượng về nhà để dễ bề săn sóc cho nàng , nhưng tính lại chàng thấy bất tiện . Bởi Cát Phượng tuy có một phòng riêng lẻ trên lầu , nhưng trong nhà vẫn còn dì dượng nàng cùng mấy chị em họ , việc đi lại thăm nom nàng sẽ bất tiện cho Vĩ Long . Còn nếu về nhà chàng , tuy dì Tư thương hai người , nhưng giải thích làm sao với dì dượng nàng về sự vắng mặt của nàng lâu như vậy ? Cuối cùng , nhờ sự giúp đỡ của Thảo Nguyên - Tên cô y tá - Vĩ Long quyết định để nàng nằm lại bệnh viện . Khi chàng đi học thì có Thảo Nguyên . Chàng tan học chỉ tạt về nhà tắm rửa qua loa , rồi sách cơm vào ăn với Cát Phượng do dì Tư đã nấu giùm ở nhà . Chỉ có điều khó giải quyết là sự vắng mặt của nàng phải giải thích sao đây ? Nhờ sự giúp đỡ của Thảo Nguyên , cô đến nhà giả làm bạn học của nàng , báo với gia đình là nàng đi tham quan một số trường ở miền Trung , khoảng một tuần mới về. Việc xảy ra ngoài dự tính của hai người . Vì lần trước , Cát Phượng chỉ nằm lại mấy tiếng đồng hồ là có thể về nhà được . Còn lần này... hai người đâu ngờ sự việc lại kéo dài như thế Cát Phượng phải viết thư nhờ Thảo Nguyên đem lại nhà bảo rằng : nàng không có danh sách đi , nhưng giờ chót có một cô ngả bệnh đột xuất , nên nàng được chỉ định thay thế. Suốt thời gian ấy Vĩ Long thỉnh thoảng ghé nhà làm bộ hỏi thăm Phượng về chưa . Về phía trường học thì Thảo Nguyên phải nhờ mẹ nàng đến trường kèm theo giấy bệnh do Thảo Nguyên cấp cho nên mọi việc đâu vào đó. Suốt tuần nay Vĩ Long vất vả nhưng chàng vui vì mọi việc trôi chảy . Chỉ có điều hai người mang ơn Thảo Nguyên vô cùng . Gia đình Thảo Nguyên không giàu có lắm . Nàng sống với mẹ và đứa em trai hơn 10 tuổi . Cha nàng mất hồi chiến tranh . Mẹ nàng trước cũng là y tá ,nay đã nghỉ hưu . Bà ở nhà chích thuốc theo toa bác sĩ và bán thêm mấy loại thuốc thông thường để kiếm thêm thu nhập . Gia đình nhỏ sống rất hạnh phúc , an phận . Tự biết khả năng của mình , nên Thảo Nguyên không bao giờ dám mơ ước cao . Chỉ một lần... đã để lại trong đời Thảo Nguyên một bài học cay đắng. Ba năm trước , khi nàng vừa tốt nghiệp y tá v ? ? được đưa về phục vụ tại một bệnh viện tỉnh . Nơi đó nàng gặp bác sĩ Phùng - Một bác sĩ trung niên góa vợ , có một cô con gái nhỏ hơn nàng hai tuổi đang theo học ở thành phố . một cô gái mới bước vào đời , nhìn tất cả đều lạ lùng lo ngại . Nàng như con ốc thu mình trong lớp vỏ cứng , không dám giao thiệp với ai . Bác sĩ Phùng là một người trí thức từng trải , có kinh nghiệm cuộc sống . Sự gần gũi lâu này làm cho nàng bớt đề phòng , nghi ngờ . Sự dịu ngọt , đứng đắn của Phùng đã làm cho con ốc bò ra khỏi lớp vỏ của mình . Tình yêu đầu đời nàng dâng trọn cho ông . Được làm vợ một người đàn ông có địa vị xã hội , có kinh nghiệm cuộc sống , tuy có chênh lệch tuổi tác , nhưng điều đó không cần thiết . Chính nơi đó nàng sẽ có được một tình yêu thật sự và lâu dài . Không cần phải cân phân suy tính nhiều . Thảo Nguyên chấp nhận cuộc sống bình yên đó. Thế rồi những ngày hạnh phúc ngắn ngủi của nàng qua nhanh . Khi con gái ông ta đi học ở Sài Gòn về thấy sự có mặt của nàng trong gia đình , lại thế vào chỗ của người mẹ yêu quý xấu số của cô ta . một cuộc tranh cãi và mạ lỵ xảy ra . Cô không thể nào chịu nổi sự miệt khinh của cô con chồng . Và đau đớn hơn là ông ta quá nhu nhược , có vẻ nhường nhịn theo ý của cô con gái . Thảo Nguyên đã lầm lẫn . Ở ông ta không có sự che chở nào . một người đàn ông bên ngoài có vẻ đạo mạo , nghiêm túc , nhưng thực chất ông ta chỉ là kẻ hèn yếu , không có lập trường . Và điều không thể chấp nhận được , là ông ta mang bộ mặt đạo đức giả nữa. Sau lần lãnh một vết thương quá lớn đó , nàng không còn dám nhìn ai . Nàng xin đổi đi , và nhờ hoàn cảnh gia đình nàng , người ta bố trí cho nàng về làm việc gần gia đình . Sống khép kín bên mẹ và em , lần lần vết thương kia được thời gian làm cho phai nhạt. Nàng tự nhủ với lòng sẽ sống với mẹ và em đến trọn đời . Nhưng cuộc đời là một chuỗi bất ngờ có ai lường trước được việc gì sẽ xảy ra ? - Bộ cô đói bụng hả ? Thảo Nguyên hỏi Cát Phượng khi thấy cô ta có vẻ sốt ruột đi ra đi vào. - À ! Không . Nhưng sao hôm nay anh ấy vào trễ thế không biết có chuyện gì không ? Thảo Nguyên đưa tay xem đồng hồ , thấy đã hơn sáu giờ tối mà chưa thấy Vĩ Long đem cơm vô . Thường giờ này là có mặt chàng rồi . Cái gì nó xảy ra đã thở thành thói quen dù nhỏ nhặt , bỗng dưng thiếu nó sẽ làm cho người ta cảm thấy khó chịu vì sự hụt hẫng đột ngột đó. Cát Phượng nói với Thảo Nguyên : - Tối rồi , hay là chị cứ về . Chắc hôm nay có chuyện gì đó nên anh ấy vào trễ chút thôi. - Không hề gì đâu , còn sớm mà . Vả lại , về nhà sớm cũng chẳng có chuyện gì . Tôi ở lại chơi với cô cho có bạn. Thảo Nguyên nói vậy , chứ thật ra cô đã hứa với Vĩ Long là không bao giờ cô bỏ Cát Phượng một mình , nếu như Vĩ Long chưa có mặt để "bàn giao" . Thảo Nguyên cảm phục tình thương và sự lo lắng mà Vĩ Long dành cho Cát Phượng . Nàng thầm ao ước : "phải chi mình được một phần của tình thương yêu và sự lo lắng đó cũng đủ thấy cuộc sống hạnh phúc rồi" . Mỗi người một số phận , Thảo Nguyên tự an ủi mình như thế , nên đôi khi nhìn hạnh phúc của người khác để làm niềm vui của mình. Thảo Nguyên từ khi bị sự phủ phàng của người đàn ông đầu đời mà nàng đặt hết niềm tin , nàng đã không còn tin tưởng ở đàn ông nữa , nhất là những chàng trai trẻ tuổi và đẹp trai . Nàng coi đó là những biểu hiện cho sự lừa dối không chung thủy. Nhưng từ khi tiếp xúc với đôi tình nhân trẻ tuổi dễ thương này , nàng thấy định kiến của mình có vẻ cực đoan . Kẻ tốt - Người xấu lĩnh vực nào cũng có , chứ đâu độc quyền cho giới nào . Ý nghĩ đó lần lần đánh tan định kiến đó của cô , nên cô cảm thấy yêu mến đôi tình nhân trẻ vì hoàn cảnh thiếu thuận lợi này. Để cho Cát Phượng đỡ sốt ruột , Thảo Nguyên đến tìm cách gợi chuyện cho nàng quên đi thời gian chờ đợi. - Phượng có anh em đông không vậy ? - Chỉ một đứa em trai kém tôi sáu tuổi. Thảo Nguyên nói : - Tôi cũng giống cô . Em trai tôi nay học lớp tám. - Hai bác còn khỏe mạnh không chị ? - Tôi chỉ còn mẹ thôi , ba tôi mất lúc chiến tranh. Cát Phượng nói như nhớ về gia đình : - Ba mẹ tôi còn khỏe mạnh . Cả hai ông bà đều là nhà giáo , vì vậy mà ông bà muốn chúng tôi theo nghiệp nhà , nhưng thằng em trai tôi có vẻ không thích . Riêng tôi thì nghĩ : "đàn bà cũng không nên làm chuyện to tát , vì còn bổn phận với gia đình nữa" , nên tôi chọn nghề ấy cho ông bà vui. - Cô nghĩ vậy là đúng đó chứ . Ông bà ta đã nói : "Phụ nữ chúng ta không vượt khỏi cái nhà bếp" mà. - Người ta nói thời đại này là thời đại của phụ nữ mà chị lại nói vậy , không khéo các cô bây giờ nghe được , họ phản đối đấy. Thảo Nguyên cười vui , phân tích : - Theo tôi thì ý nghĩ của ông bà ta ngày xưa cũng khắt khe quá , biến bọn mình thành một thứ đầy tớ không công . Trong gia đình không được có tiếng nói nào , mặc dù sự thịnh suy của một gia đình người đàn bà có một phần không nhỏ . Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại . Cái gì cũng nên ở mức độ vừa phải thôi . Tôi thấy người đàn bà là yếu tố xây dựng và bảo vệ gia đình , chứ không phải tạo ra gia đình . Theo tôi tốt nhất là người đàn bà nên sống đúng với chức năng mà tạo hóa đã giao cho . Là làm vợ và làm mẹ. Cát Phượng bỗng dưng hỏi Thảo Nguyên : - Sao chị chưa chịu lập gia đình ? Tôi thấy người đàn ông nào gặp được chị là tốt phước đấy. Thảo Nguyên cười buồn che giấu tâm trạng mình , nói : - Tôi còn phái lo cho mẹ và em tôi , còn thì giờ đâu mà nghĩ tới việc đó. Cát Phượng quan sát cô ta . Khuôn mặt tuy không sắc sảo lắm , nhưng có vẻ hiền từ và phúc hậu , nước da trắng... Tuy không thuộc hàng đẹp , nhưng cũng không phải xấu . Nói chung dễ nhìn vì có nụ cười dễ gây cảm tình với người đối diện. Cát Phượng nghĩ : "Loại phụ nữ này nếu lập gia đình với họ , dễ có hạnh phúc , vì họ có vẻ an phận và chịu đựng". Ngược lại , đối với Cát Phượng , nàng quan niệm tình yêu có vẻ lý tưởng . Không đơn giản chỉ là việc "nối dòng nối dõi" như ông bà ta thường nghĩ . Đối với nàng , hôn nhân là phụ thuộc mà cái chính là tình yêu . Và khi đã gọi là yêu thì phải tuyệt đối cho nhau . Còn nếu hết yêu thì cắt đứt , đừng trói buộc nhau để cuộc sống biến thành địa ngục , hoặc sợ người bạn đời đau buồn mà lừa dối nhau... cái đó đáng sợ hơn. Bản chất nàng có lẽ ảnh hưởng tình cảm nhẹ nhàng của cha mẹ mà nàng sống rất nội tâm và tình cảm dễ xúc động . Nhưng đặc biệt là nàng không nhẹ dạ , yếu mềm. Hai người mãi nói chuyện mà quên đi thời gian . Lẽ ra giờ này Vĩ Long phải có mặt rồi , nếu không là nhất định có chuyện gì rồi . Cát Phượng nói : - Anh ấy xưa nay rất đúng giờ , không bao giờ có việc trễ một giờ đồng hồ trong hoàn cảnh này được. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Thảo Nguyên muốn tìm lời trấn an cho Cát Phượng yên tâm , nhưng nàng cũng linh cảm là có việc gì đó không bình thường đã xảy ra . Bởi Thảo Nguyên nhận biết , Long rất yêu Cát Phượng và luôn chăm chút cho tình yêu chứ không hời hợt như những người khác . Thảo Nguyên còn đang bối rối chưa tìm ra cách nào để trấn an Cát Phượng , thì một cô y tá bước đến , nói : - Thảo Nguyên ! Có điện thoại gọi em kìa. Thảo Nguyên xin phép Cát Phượng đi sang phòng trực . Thấy chiếc ống nghe còn nằm bên ngoài chờ đợi , cô vội cầm lấy : - Alô . Tôi Thảo Nguyên đây . Xin lỗi , ai... Đầu dây bên kia không để cho Nguyên nói hết , một giọng nói quen thuộc vang lên , vẻ nôn nóng : - A lô . Thảo Nguyên ! Tôi Vĩ Long đây . Cô vẫn còn ở chỗ Cát Phượng chứ ? Cát Phượng có khỏe không cô ? Chiều nay Phượng đã uống thuốc chưa ? Phượng ăn cơm chưa ? Vĩ Long hỏi một hồi dài , chứng tỏ anh đã chờ đợi và đang lo lắng lắm . Nguyên không biết trả lời từ đâu , cô nói : - Alô . Dĩ nhiên là tôi còn ở bên Phượng đây . Anh hiện ở đâu thế ? Phượng và tôi nóng ruột đợi anh từ chiều giờ. - Cô Thảo Nguyên này ! Đêm nay cô có trực không ? - Không . Tôi mới trực đêm hôm qua , anh quên rồi à ? - À ! Xin lỗi . Tôi... tôi muốn nhờ cô việc này , mong cô giúp giùm tôi . Tôi van cô... cô Thảo Nguyên à. - Có việc gì vậy ? Anh cứ bình tĩnh nói tôi nghe coi. - Tôi... tôi .. muốn cô giúp tôi đêm nay hày ở lại với Phượng giùm tôi , vì... tôi... - Tại sao anh không đến được ? Tôi phải nói với Phượng sao đây ? - Cô đừng nói gì hết . Tôi xin cô . Cô Thảo Nguyên à ! Cô hãy giúp giùm tôi . Ơn cô , tôi không bao giờ quên . một mình trong bệnh viện ban đêm , nàng rất sợ . Cô hãy hiểu với tôi nghe Thảo Nguyên ? - Được rồi , tôi sẽ giúp anh , với điều kiện là anh phải nói tại sao đêm nay anh không vào thăm Phượng được ? - Được , tôi sẽ nói với cô , nhưng cô đừng cho Phượng biết nhé . Cô hứa không ? Thảo Nguyên suy nghĩ . Thấy yên lặng , Vĩ Long vội nói : - Thảo Nguyên ! Cô còn đó không ? - Được . Tôi hứa với anh . Nhưng tôi không nói dối , nếu Phượng hỏi , tôi phải trả lời sao đây ? - Thì bây giờ cô tập nói dối đi , nói dối với mục đích tốt là vô hại . Thảo Nguyên à . Coi như vì tôi mà cô nói dối đi . Sau này tôi sẽ đền ơn cho cô. Vĩ Long nói những lời này mục đích là cố thuyết phục cho Thảo Nguyên bằng lòng giúp chàng và đừng cho Phượng biết . Anh sợ sức khỏe của nàng chưa bình phục , nàng lo nghĩ e sẽ nguy hiểm , chứ thật ra chàng nào có nghĩ hậu quả của nó về sau. - Nói dối với mục đích nào thì cũng không tốt hết , anh Long à . Nhưng thôi , anh nói đi , hiện giờ anh đang ở đâu vậy ? - Đồn công an. Thảo Nguyên giật mình ngỡ mình nghe lầm , hay ít ra là Vĩ Long muốn đùa với cô . Cô vội hỏi : - Alô . Anh nói lại cho tôi nghe . Anh ở đâu vậy ? Thảo Nguyên không nghe Vĩ Long trả lời mà nàng nghe đầu dây bên kia lào xào vì tiếng nói của nhiều người . Thảo Nguyên cố gọi : - Alô . Anh còn đấy không anh Vĩ Long ? im lặng một lúc. - Alô . Thảo Nguyên à ! Anh bị kẹt ở đồn công an nên đêm nay anh không vào bệnh viện được . Anh nhờ điện thoại ở dây , nhưng không giải thích cho em được . Chuyện dài dòng lắm . Anh phải trả máy cho các anh ấy làm việc thôi . Ngờ giúp anh , Nguyên nhé ! - Alô . Anh ở đồn công an nào vậy ? - Anh ở Đội Xử lý tai nạn giao thông , số... đường... Nhớ đừng nói gì với Phượng nhé . Thôi tạm biệt . À , Nguyên ơi ! Nhắc Phượng uống thuốc giùm anh . Tối nay chúc hai người ngủ ngon nhé ! Thảo Nguyên nghe tiếng cúp máy bên kia đầu dây. "Anh này đi đứng thế nào để ra nông nỗi ấy ? Không biết anh ấy có sao không nữa" . Thật tội nghiệp ! Chuyện mình không nghe nói gì , chỉ mãi lo cho người yêu còn nhắc nàng uống thuốc nữa . Cuối cùng , anh chúc hai người ngủ ngon là ngụ ý nhắc mình nhớ vào ngủ với cô ấy . Lo lắng như vậy là cùng . Thật là diễm phúc ! Có lẽ cô ấy sinh ra nhằm ngày tốt . - Nguyên nghĩ vậy. o O o Thảo Nguyên hỏi thăm người công an trực cổng . Anh ta bảo cô vào hỏi trong phòng trực. - Cô muốn hỏi gì ? - Anh công an trực hỏi Nguyên. - Dạ , tôi muốn hỏi thăm anh Lê Vĩ Long. - Cô là gì của anh ấy ? - Dạ , tôi là người nhà của anh ấy. Anh công an ngẩng đầu vẻ khó chịu . Thay vì anh bực dọc , nhưng có lẽ nhìn thấy Thảo Nguyên , nên anh đổi thái độ : - Không lẽ là người dưng , "hưởn" quá đến đây hỏi thăm anh ta. Ngẫm ra , anh công an nói vậy mà có lý. - Người nhà có nhiều người . Tôi hỏi có liên quan với anh ta ra sao ? Vợ , mẹ , chị hay em , chứ ai không biết cô là người nhà. Anh công an tuy nói dài dòng nhưng với vẻ vui tính chứ không hằn học , cộc cằn . Anh nhìn ngắm hơi kỹ sau câu nói của mình làm Thảo Nguyên trêu lại anh ta cho bõ tức : - Dạ thưa , tôi là... vợ của anh ấy. - Vậy mà tôi cứ ngỡ là em gái chứ. - Do đâu anh nghĩ vậy ? - Thảo Nguyên hỏi lại anh ta. - Thì tại cô bảo người nhà , nên tôi tưởng vậy. Anh công an hỏi tiếp : - Bây giờ "bà" muốn hỏi gì ? - Anh ta muốn nhấn mạnh tiếng "bà" để xem thái độ Thảo Nguyên. - Tôi muốn hỏi thăm anh ấy có bị... giam ở đây không ? Anh công an cười sau câu nói của Thảo Nguyên làm cô khó chịu : - Ở đây là đội xử lý tai nạn giao thông chứ đâu phải trại giam mà bà hỏi có giam chồng bà không chứ. Thảo Nguyên bị anh công an "sửa lưng" nên mặt cô trơ ra trông thảm hại . Thấy vậy anh ta có vẻ tội nghiệp , nên nói tiếp : - Chồng bà chạy xe đuổi theo cô nào mà vô ý đâm nhầm một người phụ nữ đi xe đạp . Xe hư , bà ta không bị sây sát gì , nhưng lại bất tỉnh , nên phải đưa bà ta đi cấp cứu , chờ xem bác sĩ xác định thương tích của bà ta . Do đó mà chúng tôi tạm "mời" chồng bà xa bà một đêm , để hôm nay xử lý vậy thôi. Thảo Nguyên khi nghe anh công an nói , cô lộ vẻ sợ hãi , nhưng đến câu nói đùa của anh ta thì Thảo Nguyên thẹn đỏ cả mặt . Anh ta có liên hệ gì đâu mà xa mình một hay hai đêm . Cô nghĩ cũng vui vui , khi anh ta bị cô cho hố một vố quá mạng. Thấy Thảo Nguyên mãi theo đuổi những suy nghĩ của mình , anh công an tưởng cô lo sợ quá nên "tắt đài" luôn . Anh trấn an cô vì thấy tội nghiệp : - "Bà" yên tâm đi ! Chúng tôi nhận được tin là bà ta tỉnh lại lúc 10 giờ đêm . Bà ta yêu cầu bác sĩ cho về vì nhà bà còn con nhỏ , chồng bận đi công tác xa . Mấy cô y tá không dám cho bà ấy về , bảo sáng chờ lệnh của bác sĩ . Nhưng lúc bốn giờ sáng , bà ta đã bỏ trốn về nhà mất rồi. Thảo Nguyên nghe xong , chợt buột miệng : - Thật tội nghiệp ! Vậy các anh có biết địa chỉ bà ta không ? - Bà ta còn để lại đây toàn bộ giấy tờ và chiếc xe hư . Tôi nghĩ sớm muộn gì bà ta cũng trở lại đây thôi. - Chúng tôi sẽ sửa chửa lại xe cho bà ấy. - Điều ấy là đương nhiên rồi . Nhưng bà phải về dạy lại "ông chồng" của bà , lần sau nên cẩn thận với các bà lớn tuổi đi xe đạp . Các bà có tật hay yếu tim , rủi như bà "tắt máy" luôn là lãnh đủ. Thảo Nguyên thấy vui vui , và an tâm khi nghe anh công an vui tính này nói chuyện . Cô bỗng mừng rỡ khi thấy Vĩ Long mặt mày vẻ bơ phờ - Có lẽ đêm rồi anh không ngủ - Đi với mấy người công an từ ngoài vào . Vĩ Long thấy cô thì mừng rỡ : - Kìa , Thảo Nguyên ! Cô đến bao giờ vậy ? Cát Phượng có khỏe không ? - Khỏe . Anh đi đâu về thế ? - Tôi đi với mấy công an tới chỗ xảy ra tai nạn hôm qua , luôn tiện ghé lại bệnh viện , nhưng bà ta về rồi. Thảo Nguyên nhìn vẻ bơ phờ mệt mỏi của Vĩ Long , tự dưng cô thấy một chút tội nghiệp pha lẫn một chút thương thương . Cô tự nhiên nắm tay anh kéo ngồi xuống chiếc băng dài , vẻ lo lắng : - Bộ đêm qua anh không ngủ sao ? - Tôi lo cho Cát Phượng và... lo cho cô quá. Vĩ Long định chỉ nói là "lo cho Phượng" , nhưng nhìn thấy người ân của mình trước mặt , và trong ánh mắt ánh lên sự trìu mến thân thương , nên anh ta nói luôn "và... lo cho cô" . một chút ấm áp len nhẹ trong lòng mặc dù Thảo Nguyên biết rằng Vĩ Long nói không thật ! - Lo cho Cát Phượng thôi , chứ tôi có gì phải lo - Nguyên cố giấu nỗi buồn. - Tôi lo cho cô , vì sợ cô... - Không giữ lời hứa với anh chứ gì ? - Không phải vậy . Tôi chỉ sợ cô bận việc gì đó thôi. Nãy giờ , anh công an đã nghe xưng hô qua cuộc nói chuyện của hai người . Anh biết hai người không phải là vợ chồng rồi , nhưng anh làm bộ như không hay gì : - Hai vợ chồng để dành về nhà tâm sự . Còn bây giờ , mời ông đến ký nhận lại giấy tờ tùy thân và biên bản tai nạn. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Anh ta nói với vẻ đùa , nhưng cũng để trả đũa Thảo Nguyên . Còn Vĩ Long thì ngạc nhiên khi nghe anh ta gọi như vậy , nhưng anh thấy cũng không cần đính chính làm gì . Thảo Nguyên đang ngượng cứng người , cô ước gì đất dưới chân nứt ra để cô chun vào đấy . Vĩ Long nhận lại giấy tờ , bắt tay cám ơn và từ giã . Khi chào kiến người tiếp chuyện với Thảo Nguyên , anh ta thấy cô ta làm bộ quay chỗ khác . Anh ta trả lại một vố : - Sao , nhớ lời tôi , về dạy lại ông xã nhé... bà. Vĩ Long vui vẻ nói : - Xin giới thiệu với anh , em gái tôi đó. Anh công an nhìn Thảo Nguyên bằng ánh mắt chiến thắng : - Thưa anh Hai , tôi đã biết từ nãy rồi. - Anh nói với anh vậy ? - "Bà" Lê Vĩ Long đấy... thưa ông. -... Vĩ Long chở Thảo Nguyên , chàng nôn nóng về để gặp Cát Phượng . Còn Thảo Nguyên ngồi phía sau ngượng ngập . Không phải vì cô đi chung xe với người lạ , mà nàng hồi hộp chờ Vĩ Long hỏi lý do tại sao lúc nãy nàng lại khai rằng mình là vợ anh ấy . Nàng không rõ vì sao Vĩ Long không đá động gì về chuyện đó . Thảo Nguyên nhớ lại lúc nãy , bây giờ nàng còn ngượng. Thảo Nguyên đang suy nghĩ , bỗng xe thắng gấp . Thảo Nguyên theo phản ứng đưa hai tay ôm cứng vào người Vĩ Long . Vĩ Long nói bâng quơ : - Xin lỗi , có lẽ vì vội quá . Nguyên có sao không ? - Không sao anh à. Thảo Nguyên trả lời "khô .g sao" . Khi sực nhớ mình còn ôm người ta cứng ngắt , nàng vội buông ra . Cũng may là Vĩ Long ngồi trước nên không thấy vẻ thẹn thùng trên mặt nàng . Bỗng dưng , Thảo Nguyên ước sao cho con đường dài vô tận , để nàng tận hưởng được chút hạnh phúc nhỏ nhoi này . Nhưng niềm hạnh phúc đó chấm dứt khi xe Vĩ Long vào đến cổng bệnh viện . Nhìn dáng điệu hối hả của Vĩ Long , Thảo Nguyên trong lòng nổi lên một chút ganh tỵ . Hành động đầu tiên của Long là chàng chạy đến chỗ Cát Phượng trước mặt mọi người và dĩ nhiên trước đôi mắt ao ước của Thảo Nguyên. Họ rối rít với nhau như đôi chim , quên hẳn sự có mặt của Thảo Nguyên . Mãi đến khi Cát Phượng nói : - Thảo Nguyên có gặp anh ở chỗ công an không ? Nghe hỏi Vĩ Long mới chợt nhớ đến Thảo Nguyên và nhớ cả sự mạo nhận của cô ta , nhưng Long chỉ nói : - Chúng ta mang ơn Thảo Nguyên thật nhiều. Cát Phượng nói : - Em ái ngại vì sự chăm sóc của chị ấy. - Em yên tâm . Có ngày mình sẽ đền ơn cô ấy. Thảo Nguyên xen vào câu chuyện : - Sao , hai người định đền ơn tôi cách gì đây ? -... Câu nói đùa của Thảo Nguyên làm hai người thẹn thùng , im lặng . Cuối cùng , Vĩ Long nói đại cho qua : - Tôi sẽ làm bất cứ điều gì mà cô yêu cầu. - Nói thì nhớ đấy nhé. Vĩ Long cương quyết : - Chắc chắn là nhớ rồi . Muốn làm người không thể thọ ân người khác mà không trả. - Nói đùa vậy thôi , chứ nhìn thấy hai người vui là tôi hạnh phúc rồi . Tôi hành động theo tình cảm chứ không tính toán đâu , mặc dù rất nghèo. Vĩ Long thấy không khí vui vẻ , anh nói đùa : - Cùng lắm là bọn mình tìm cho cô ấy một tấm chồng , cho cô ấy "nâng khăn sửa túi" là cô ấy sẽ nhớ mình suốt đời thôi. Thảo Nguyên rút vai lắc đầu , nói : - Thôi , cho xin đi ! Tôi thấy hai người hạnh phúc cũng... thèm . Nhưng chỉ đứng xa nhìn , chứ không dám nhảy vô đâu. Vĩ Long hỏi : - Sao vậy ? Sợ à ? Người ta nói "Muốn thành công phải qua thất bại" . Nguyên chưa thất bại mà lại sợ sao ? Cát Phượng đã biết chuyện lỡ làng của Thảo Nguyên khi hai người tâm sự với nhau , nàng tôn trọng không muốn cho người khác biết , nên chỉ bấm vào tay Long , nói đỡ : - Chính vì chưa thất bại nên sợ . Chứ đã thất bại rồi đã lỳ , còn sợ gì nữa. Thảo Nguyên thấy nên rút lui để hai người tự do : - Thôi , sợ hay không rồi cái gì nó đến cũng sẽ đến . Lúc đó có muốn trốn cũng không được đâu . Có điều giờ thì Nguyên đi lo phận sự của mình , kẻo người ta lại nói là mình phá đám , là kỳ đà , là... Cát Phượng đã chận không cho Thảo Nguyên nói tiếp : - Không được nghĩ xấu cho người khác nhé . Phượng được giờ phút này là công lao của ai , Phượng không hồ đồ như vậy đâu. Thảo Nguyên nheo mắt với Cát Phượng rồi khuất sau cánh cửa . Vĩ Long nhìn theo , nói : - Cô ta dễ thương như vậy , sao chẳng có anh chàng nào "rinh" cho rồi ? Cát Phượng đùa : - Hay là anh "rinh" cho xong vậy . *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 3 Cát Phượng xuất viện được khoảng một tuần . Nàng còn gầy và xanh lắm . Tuy vậy , nàng vẫn cố gắng đến trường . Bạn bè xúm hỏi thăm , thì nàng nói dối là mình vừa qua một trận cảm sốt . Trong đám bạn học , chỉ có Bảo Lan là thân nhất với nàng và nàng cũng không giấu giếm bạn về tai biến mà mình vừa trải qua . Bảo Lan cũng có bạn trai , nhưng chưa đến đỗi khắng khít , cho nhau cả cuộc đời như Cát Phượng và Vĩ Long . Bảo Lan là cô gái con nhà khá giả cũng ở tỉnh lêntrọ học chung lớp với Cát Phượng , nhưng mỗi người cư ngụ một chỗ khác nhau . Cát Phượng thường hay đến chỗ Bảo Lan để tâm sự , hoặc vui chơi , vì Bảo Lan chiếm nguyên cả tầng lầu trên , không ai xâm nhập lãnh vực của nang . Nên nơi đây rất lý tưởng cho hai cô tha hồ tâm sự. Vĩ Long rất bận cho chương trình học cuối năm , nhưng không vì vậy mà anh ta quên đến thăm Cát Phượng . Bây giờ ngoài việc đến Cát Phượng , thỉnh thoảng anh còn đến thăm Thảo Nguyên nữa , để khỏi phải mang tiếng "hết xôi rỗi việc" . Vả lại , xa gia đình , Vĩ Long rất thích được hưởng cái không khí ấm êm trong ngôi nhà nhỏ , nhưng tràn đầy tình thương và hạnh phúc đó. Mẹ Thảo Nguyên - Bà Huệ - Cũng tỏ ra mến Vĩ Long , coi Long như con . một hôm , bà Huệ bảo : - Long à ! Hay là cháu đi học rồi ghé về đây ăn cơm cho vui . Nhà cũng chẳng có ai Thảo Nguyên đi làm về thường phải ăn cơm một mình cũng buồn . Hơn nữa ăn cơm ở đây , gia đình bác sẽ chăm sóc cho cháu tiện hơn là cháu phải đóng tiền ăn cơm tháng ở chỗ người khác. Vĩ Long cảm động trước sự lo lắng của bà Huệ. - Cháu chỉ sợ làm phiền bác và Thảo Nguyên thôi. - Phiền gì . Không có cháu , bác vẫn phải nấu cơm cho con Nguyên nó ăn vậy . Thêm một người , nặng nhọc gì đâu. Vĩ Long chưa biết trả lời sao , Thảo Nguyên nói : - Ối , má ơi ! Anh ấy chê nhà ta nghèo không chịu ăn đâu mà má mời mọc. Thảo Nguyên nói câu này có vẻ hơi đùa , nhưng nghe như có pha lẫn chút gì chua chát , hờn giận. - Đó ! Bác coi , em Nguyên nói với con vậy đó , bác nghĩ có đáng đánh đòn không ? - Thôi , cháu hãy bỏ qua cho nó . Con không có cha mà , nên nó ăn nói đôi lúc... - Hổng phải đâu , bác ơi ! Cô ấy muốn chửi cháu đó. Vẫn giọng nói vẻ hờn tủi : - Ai dám chửi "ông cử nhân" tương lai nào. Vĩ Long tức khí , nói mà mắt lườm Thảo Nguyên : - Dạ , nếu được bác thương như vậy , thì cháu xin vâng lời làm phiền bác. Vĩ Long đâu thấy được Thảo Nguyên đang giấu nụ cười thỏa mãn . Bà Huệ tiếp : - Phiền hà gì ! Nói vậy chứ cơm nước trong nhà này hầu hết do tay con Thảo Nguyên nó lo đấy . Ít khi bác phải nhúng tay vào. Thảo Nguyên nói mà không giấu được sự vui sướng : - Nếu bằng lòng , có ăn cơm khét đừng có chê đấy nhé . Vừa nấu cơm khét nè. Vĩ Long không chịu thua , cũng vỗ vào ngực mình : - Cho em hay , vua ăn cơm khét nè. Không khí gia đình vui vẻ hẳn lên . Vĩ Long tìm được nơi đây sự êm ấm của gia đình . Ngoại trừ tình cảm của Cát Phượng , là luôn ngự trị trong tim chàng. Kể từ hôm đó , Vĩ Long ăn cơm ở nhà Thảo Nguyên , nên hầu như ngày nào Vĩ Long cũng ghé lại nhà Nguyên , và món ăn cũng ngon miệng vừa ý hơn , nên chẳng bao lâu chàng mập ra , bù lại lúc trước cơm nước thất thường . Vĩ Long phải khéo léo lắm , bà Huệ mới chịu nhận tiền tháng của Long , vì nếu không nhận chàng sẽ từ chối không ăn . Nhưng số tiền đó chỉ là tượng trưng nếu so với sự chăm sóc món ăn cho Vĩ Long . Chuyện ấy lâu ngày , Vĩ Long có cảm giác gia đình mình vậy . Ngược lại , gia đình cũng quen sự có mặt của chàng . Hôm nào chàng không đến , cả nhà đâm ra buồn bã như thiếu một người thân thương , một thành viên của gia đình. Sắp hết niên học , Vĩ Long và Cát Phượng chuẩn bị về quê và có thể sẽ tổ chức đám cưới luôn . Phượng giờ đã là cô giáo với mảnh bằng sư phạm trong tay . Vĩ Long cũng tốt nghiệp Đại học Kinh tế , được nhiều cơ quan xí nghiệp mời mọc nhưng chàng định đám cưới xong sẽ tính . Nơi nào có đồng lương đảm bảo cho cuộc sống và phải thuận lợi việc làm của hai người. Hôm Vĩ Long và Cát Phượng từ Cần Thơ lên thành phố mua sắm những thứ cho đám cưới , hai người có ghé thăm Thảo Nguyên và những người quen cũ , nhân tiện mời dự lễ thành hôn của hai người luôn . Nhưng Thảo Nguyên vì bận đi làm , cũng như những người quen khác , họ chỉ gởi quà và chúc mừng , chứ không đi dự được bởi đường xa xôi quá. Hè về . Bạn bè mỗi đứa một nơi , nên cũng cha9 ?ng có được mấy người thân thích lắm đi dự khi phải vượt qua hàng mấy trăm cây số. Tuy vậy , lễ cưới không vì thế mà kém phần rình rang . Bởi hai gia đình cùng ở chung một thành phố Cần Thơ , và lại là những nhà buôn bán lớn lâu năm , có nhiều quan hệ ngoại giao rộng . Khi họ đã thành đạt ngoài xã hội , con họ lại thành danh , thì việc cưới xin phải làm cho xứng với danh phận của hai gia đình thôi. Cha mẹ Cát Phượng lúc còn trẻ là nhà giáo , nay nghỉ hưu mở đại lý rượu bia , nước ngọt , thuộc hàng có tiếng tăm . Cha mẹ Vĩ Long thầu và cung cấp vật liệu xây dựng cũng được nhiều người biết tiếng nghe tên . Nói chung la một cuộc hôn nhân đẹp đôi . hai gia đình sui gia rất là xứng hợp . một cuộc hôn nhân gần như hoàn hảo . Nhưng việc đời vốn phức tạp , có mặt nước nào mà không gợn sóng đâu ? Tuần trăng mật của hai người vì vào những ngày hè nên họ tha hồ đi hết Nha Trang - Huế - Đà Lạt... và cuối cùng là Vũng Tàu , trước khi về để nhận phân công của những ngày sắp tới . Cát Phượng được phân công dạy ở một huyện ngoại thành , nên Vĩ Long xin vào một đơn vị kinh doanh tọa lạc tại thành phố Hồ Chí Minh , để cuộc sóng gia đình của hai người không bị khó khăn lắm . Được sự giúp đỡ của gia đình hai bên , nên họ tậu được một ngôi nhà nhỏ nằm ngoài ngoại ô . Căn nhà rất yên tịnh , có sân trống trước nhà và chung quanh . Thật là một ngôi nhà lý tưởng cho những cặp vợ chồng mới .Láng giềng họ chẳng có ai , phải xa lắm mới có nhà của dân địa phương cư ngụ , nhưng được cái là chỉ cách trường học của Cát Phượng chừng 15 phút xe đạp mà thôi . Dần dà đám học trò cấp hai của Phượng lui tới trò chuyện với nàng , nên nàng không đến nỗi buồn vắng khi Vĩ Long phải đi làm từ sáng sớm , về đến nhà cũng đã bảy , tám giờ là thường. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Từ ngày hai người có được một tổ ấm , họ lo vun quén cho ngôi nhà nhỏ của họ . Những ngày nghỉ , cả hai lo trồng trọt chung quanh nhà những loại cây ăn trái , và trước nhà là một vườn hoa nho nhỏ . Bấy nhiêu công việc đã chiếm hết thời gian của hai người , nên việc lui tới thăm viếng bạn bè cũng thưa thớt . Thấm thoát đã một năm rồi , kể từ ngày hai người thành vợ chồng "hợp pháp" đến nay . Cuộc sống đã tạm ổn định tuy hông sung túc lắm , nhưng nhờ "viện trợ" của gia đình hai bên nên cũng tương đối đầy đủ . Đã lâu lắm rồi hai người không có dịp đi chơi với nhau . Vũ trường giờ đây hình như xa lạ với họ. Một hôm , sau giờ cơm trưa - Vĩ Long ăn cơm tập thể nơi cơ quan , chỉ có buổi chiều về nhà là hai vợ chồng mới có thời gian ngồi ăn chung với nhau thôi - Vĩ Long bỗng nhớ , lâu quá mình không đến thăm Thảo Nguyên và mẹ nàng . Xem đồng hồ thấy còn sớm , chàng nảy ra ý định đến nhà Thảo Nguyên . Ngôi nhà vẫn như ngày nào tuy có vẻ cũ kỹ hơn . Hàng rào bạc màu không có ai sơn sửa , cửa vào cũng xiêu vẹo... Nhìn chung , nó có vẻ gì hoang vắng hơn lúc trước đây . Chàng có cảm giác bùi ngùi như một người thân đi đâu xa nay vừa trở về vậy ? Vĩ Long nhớ lại ngôi nhà mới của hai vợ chồng mình , và nhìn ngôi nhà Thảo Nguyên , thầm nghĩ : "Đúng là thiếu bàn tay chăm sóc của người đàn ông". Vĩ Long còn đứng thẫn thờ trước cổng rào , thì Phúc - Em trai của Nguyên - Từ trong nhà bước ra . Nhìn thấy chàng , cậu ta la lên : - A , anh Long ! Sao lâu quá không thấy anh ghé chơi ? Má và chị Hai nhắc anh luôn. Vừa nói , cậu ta vừa mở cổng. - Vào nhà đi anh . Chị hai em cũng sắp vẻ tới bây giờ. - Em sửa soạn chuẩn bị đi đâu đây ? Vừa rót nước , Phúc vừa trả lời Long : - Em đang đợi chị Hai về trông nhà , để em đi học chứ có đi đâu. - Ủa ! Còn bác đâu ? im lặng một lúc , giọng Phúc buồn bã : - Má em bệnh , nằm bệnh viện hơn tuần lễ nay rồi. - Thế bác bệnh gì vậy ? Có nặng lắm không ? - Vĩ Long có vẻ lo lắng. Phúc trấn an Vĩ Long : - Cũng không nặng lắm đâu anh . Má em bị tăng áp huyết , nên hay nhức đầu chóng mặt . Vả lại , còn thêm bệnh viêm khớp nữa. Vĩ Long nghe nói có vẻ hối hận : - Thế mà anh có hay biết gì đâu . Giờ bác nằm ở đâu vậy ? - Long đứng dậy định đi vào thăm. Phúc vội cản : - Không , để hôm khác đi , chị Hai em sắp về rồi - Cậu xem đồng hồ - Sao hôm nay chị về trễ vậy kìa ? Em sắp trễ giờ học rồi. - Hay là cậu cứ đi , tôi ở nhà trông chừng cho . - Long đề nghị. - Vậy thì tốt quá ! Nhưng mà anh có bận gì không ? Dù gì anh cũng đợi gặp chị Nguyên nhé . Chị ấy nhắc anh luôn đấy. Phúc dẫn xe đạp ra khỏi cổng , vẫn còn căn dặn : - Anh có bận gì cũng nhớ chờ chị Nguyên về rồi hẵng đi nhé . Chỉ trông anh dữ lắm đó. Dứt lời , Phúc leo lên xe đạp đi một cách vội vàng . Vĩ Long còn lại một mình , anh bưng ly nước trà lên uống một hớp , nhìn quanh nhà , như nhớ những khung cảnh thân thương mà lâu lắm rồi chàng mới vừa gặp lại. Vĩ Long cảm thấy lòng áy náy . một gia đình chẳng có dư dả gì , vậy mà tình thương người thì không thiếu. Vĩ Long đang chăm chú nhìn xuống mặt bàn kiếng , nơi đó có nhiều bức ảnh của gia đình , có một người đàn ông có vẻ chững chạc - Long đoán chắc là ba của Thảo Nguyên . Mải mê nhìn mà Long không hay Nguyên đã về . Cô tắt máy xe từ ngoài cổng , cô vào nhà thấy Long ngồi quay ra cửa . một sự bất ngờ ngoài dự đoán làm Thảo Nguyên không kềm lòng được. - Anh Long ! Cuối cùng rồi anh cũng đến mà. - Nguyên tha lỗi cho anh . Anh không hay bác đau... Nhìn gương mặt Nguyên vẻ bơ phờ , hốc hác , mái tóc rối tung vì gió , Long thấy tội nghiệp cho cô gái tốt bụng này. - Em đã gầy đi nhiều quá . Bác đã bớt chưa ? - Cám ơn anh . Đã bớt rồi anh à. "Long thấy mình gầy đi nhiều , chứng tỏ anh có nhớ mình trước đây... Vậy là anh có quan tâm đến mình". - Thằng Phúc đâu rồi anh ? - Cậu ấy đi học vì đã trễ giờ rồi. - Em bận đi tìm mua mấy loại thuốc hiếm quá , nên phải để nó đợi ở nhà . Anh đến lâu chưa ? Vĩ Long thấy như ở Thảo Nguyên hình ảnh một người đàn bà đảm đang , chịu đựng . Anh nghe lòng dâng lên một sự cảm thương . Thảo Nguyên nói tiếp : - Anh ngồi chơi chút nhé. Sau khi trở ra , thấy cô tươi tắn hơn . Bây giờ Long mới nhìn rõ đôi mắt hiền lành kia có vẻ mỏi mệt , như thiếu ngủ . Nguyên ngồi đối diện với Long. - Lâu nay anh chị Ở đâu , cuộc sống vẫn bình thường chứ ? Cát Phượng... cô ấy đã có mang chưa ? Nghe Thảo Nguyên hỏi , Vĩ Long nghĩ : "Nếu mình và Cát Phượng có con , có lẽ cô ta đỡ quạnh hiu hơn mỗi lúc phải chờ mình đi làm về" . Vĩ Long trả lời : - Ồ ! Chưa đâu . Mới ổn định cuộc sống , chưa dám có con đâu. - Nói vậy chứ theo Nguyên nghĩ , hạnh phúc trọn vẹn phải có tiếng cười của trẻ nhỏ. - Cô nói vậy sao cô... Không để Long kịp nói hết câu , Nguyên đã chặn ngang : - Nguyên chưa có hạnh phúc . Nhưng mà nhiều lúc Nguyên nghĩ : Số em bạc phước . Hạnh phúc là thứ gì quá cao xa . Với Nguyên , chỉ cần có một đứa trẻ là đủ. Vĩ Long bật cười vì câu nói ngộ nghĩnh của Thảo Nguyên. - Vậy Nguyên lấy chồng đi. - Đã bảo Nguyên không có được may mắn đó mà. Sau câu nói , cô ta nhìn xuống đôi chân mình , có vẻ buồn . Vĩ Long cảm thấy con người nhân hậu này sao phải gánh chịu một số phận ác nghiệt thế ? Cô ta nói với giọng đầy nước mắt : - Phải chi ngày xưa ba mẹ em sinh em là trai , có lẽ việc ngày nay gia đình đỡ hơn. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Vĩ Long cảm nhận được tất cả sự cô đơn , tủi phận trong câu nói ấy . Long nhìn Nguyên đang ngồi đó , muốn nói một lời an ủi nàng . Anh đành đổi sang hướng khác. - Thôi , Nguyên nghỉ đi . Anh thấy Nguyên có vẻ mệt mỏi lắm . Anh phải về . Tan sở , anh ghé lại để vào thăm bác. Thảo Nguyên cũng không nói gì . Cô lẳng lặng chờ Long ra cổng rồi trở vào nhà , ngã lăn trên giường , nghe tay chân và thân xác rã rời . một giọt lệ vô danh lăn dài... rơi xuống gối. Vĩ Long sắp xếp công việc rồi dặn lại mấ nhân viên chung phòng là anh có việc phải về sớm một chút . Trên đường đến nhà Thảo Nguyên , anh ghé chợ mua một ít trái cây . Khi đến nhà , Nguyên ngạc nhiên : - Sao anh lại tan sở sớm thế ? - Anh gởi việc cho mấy người bạn , cũng không có gì quan trọng lắm. - Em chuẩn bị chưa xong , anh ngồi chơi đợi em chút nhé. Vĩ Long để túi trái cây trên bàn : - Em làm gì cứ làm đi , anh ngồi chơi cũng được . A ! Hay là có gì cần anh làm phụ không ? Thảo Nguyên tươi mát trong bộ đồ ở nhà. - Chà ! Làm được không mà đòi phụ đấy ông tướng ? - Bảo đảm . Không được chẳng nhận tiền công đâu. Thảo Nguyên cười giòn giã : - Có được cũng không có tiền đâu để trả công cho ông trưởng phòng. - Đã bảo là không nhận thù lao mà. - Vậy anh coi chừng giùm em nồi cơm , để em đi tắm . Xong , chúng ta đi vô má cho sớm. - Sẵn sàng chấp nhận lệnh... Vĩ Long nói đến đó chợt dừng lại . Vì ở nhà anh hay đùa với Cát Phượng là : "Bà xã , má nó" , đôi khi ngọt ngào hơn anh gọi đùa "Hoàng hậu của lòng anh" . Nhưng nó là trong khung cảnh chỉ có hai người , nên Vĩ Long không nói được trọn câu . Thảo Nguyên nhìn xoáy vào đôi mắt Vĩ Long như kiếm tìm điều gì đang ẩm giấu trong đôi mắt ấy . Nguyên cũng cảm thấy thẹn khi nói với Long , vì vô ý đã dùng tiếng "má" trống trơn . Cô bước đi để giấu sự bối rối đang làm cô mất tự nhiên. Nhà nhỏ , nên căn bếp và nhà tắm không xa nhau lắm . Long có thể nghe rõ từng tiếng động vang lên sau cánh cửa đó . Long ngại , tìm cách đi lên nhà trên cho Nguyên tự nhiên . Bỗng chàng nghe tiếng Thảo Nguyên gọi từ trong nhà tắm : - Anh ơi ! Cơm khét... Anh ở đây vậy ? Vĩ Long ném tờ báo chạy xuống . Chàng vội tất lửa , nhưng mùi khét vẫn còn bốc lên . Long quýnh quáng. - Anh tắt lửa chưa ? - Nguyên hỏi vọng ra. - Rồi . Tôi vô ý quá... Xin lỗi Nguyên nghe. Vẫn từ trong nhà tắm : - Anh đi đâu vậy ? - Tôi... tôi... đọc báo ở nhà trước. Giọng nói pha một chút nũng nịu , giận hờn : - Vậy mà bảo để "anh nấu cho" . Hôm nay có ăn cơm khét , đừng có than nhé . Anh nhớ không ? Có lần anh bảo mình là "Vua ăn cơm khét". Vĩ Long nhớ lại câu nói đùa của mình hơn một năm qua , Thảo Nguyên vẫn còn nhớ. Cái này đúng là "thần khẩu hại xác phàm" mà. - Nguyên nhớ dai quá vậy ? Cô vừa trong nhà tắm bước ra , với gương mặt tươi tắn , nói : - Chỉ có anh là quên thôi , còn Nguyên , Nguyên nhớ tất cả . - Thảo Nguyên nói tiếp - Để tranh thủ thời gian , anh dọn cơm đi , em dẹp đồ để chúng ta cùng ăn cơm rồi đi. Vĩ Long bối rối muốn nói , nhưng anh không tìm ra lý do : - Anh... anh... - Cấm cãi ! - Nguyên quay đầu lại nói với Long rồi đi. Không hiểu sao Vĩ Long cảm thấy vui vui và làm theo lời cô ta một cách ngoan ngoãn . Long chưa bao giờ làm mấy việc này . Hôm nay "được làm" , anh cảm thấy vui vui . Khi Thảo Nguyên trở ra nhìn bàn ăn , cô ta cười nắc nẻ . Long ngơ ngác. - Anh cho em ăn "bốc" chắc ? - Xin lỗi . Anh cảm thấy còn thiếu cái gì đó , mà nhớ mãi không ra. Long lấy hai đôi đũa đặt xuống , rồi làm bộ trịnh trọng : - Xin mời... - Long bối rối không biết dùng từ gì . Nguyên đọc được điều ấy trong mắt anh ta . Long nói trớ - Người đẹp ăn cơm. Nguyên nghiêm sắc mặt nói : - Sao anh không nói điều mà anh đã nghĩ ? Vĩ Long che đậy : - Không , anh có nghĩ gì đâu. - Có . Câu nói ấy vừa lóe lên trong đầu anh . Anh đã không đủ can đảm nói ra , mà đổi bằng một câu vụng về khác. - Nguyên nghĩ là có câu nói khác sao ? - Chắc chắn là có. - Và Nguyên đã đọc được nó ? - Hình như vậy. - Nếu thế thì cần gì Nguyên muốn tôi phải nói ra . *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |







Linear Mode
