| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Bích Trâm cho xe chạy trước dẫn đường . Thảo Vy thấy đường này đâu xa nhà cô lắm đâu . Cô nghĩ , mẹ đã dặn cô tuyệt đối không được đến chỗ làm của ba cô . Nhưng hôm nay có mặt Bích Trâm , chẳng lẽ cô lại nói lên điều mẹ ngăn cấm . Ba cô rất cưng cô . Cô đến báo tin mừng với ba , rồi dặn đừng về nói với mẹ là cô đến đây là xong . Nghĩ thế nên cô có thêm can đảm , để cho Bích Trâm đưa cô đến nơi cha cô. o O o Cát Phượng đang ngồi xem lại mấy chỉ thị của Sở giáo dục gởi xuống , thì nghe báo có người nhà cô muốn gặp . Cô lấy làm lạ tự hỏi : "Người nhà nàng ? Là ai , mà sao lại đến đây , hẳn phải có việc cần gấp ?" Phượng càng ngạc nhiên hơn khi thấy chị bếp của nàng đi vào với vẻ hơ hải , lo âu . Chị ta trao cho Phượng tờ điện tín nói : - Ông nhà đã mất rồi. Phượng cầm tờ điện tín xem qua , chỉ vỏn vẹn một câu : "Ba đã mất lúc 16 giờ chiều ngày 12 . Anh chị về gấp !" Phía dưới đề tên : "Ngọc Long" Vậy là ông Tân Long - Ba chồng nàng đã chết . Ông có bệnh hay tăng áp huyết như nhiều người lớn tuổi khác . Nàng nghĩ đó là nguyên do nên mới đột ngột như thế . Bây giờ làm sao phải báo cho chồng nàng hay liền để về Cần Thơ , vì chồng nàng là con trai cả . Phượng nhìn đồng hồ 11 giờ 40 rồi , hy vọng Long còn ở văn phòng . Phượng gọi đến thì được biết Long vừa đi về ăn cơm rồi , có cần gì nhắn lại. Người đầu dây bên kia cũng không cần hỏi Phượng là ai , từ đâu gọi đến . Có lẽ họ cũng sắp sửa ra về thì bị cú điện thoại làm phiền nên trả lời không được êm tai cho lắm . Nhưng Long có một phòng riêng ở phía sau văn phòng làm việc của chàng , chàng bảo là nghỉ trưa nơi đó . Phượng có đến một lần , phòng cũng tương đối đầy đủ tiện nghi lắm . Long bảo thường khi chàng ăn cơm tại phòng rồi nghỉ trưa luôn , vì công ty có dành tiêu chuẩn cơm đặc biệc cho chàng . Thế sao cô ta lại bảo là Long về ăn cơm rồi ? Phượng hỏi thêm một câu : - Xin lỗi , ông... giám đốc có thường hay về nhà ăn cơm trưa như hôm nay không thưa cô ? Đầu kia một giọng trả lời không được dễ chịu lắm : - Chẳng lẽ ông ta nhịn đói sao , thưa bà ? - Thế nhà ông ấy có gần công ty lắm không , thưa cô ? - Việc ấy thì tôi không được biết thưa bà . Nhưng bà hỏi nhà ông ấy làm chi vậy ? Phượng thấy có cái gì đó như bị xúc động thật mạnh. - Vì tôi là vợ của ông ta , thưa cô. -... - Alô . Cô vẫn còn đó chứ ? - Dạ vâng , tôi vẫn... đang nghe bà đây , thưa bà giám đốc . Bà cần gì nữa ạ ? - Bây giờ thì giọng nói dễ nghe hơn. Phượng thấy đã đến lúc nàng cần tìm hiểu nên cô dịu giọng : - Cô là thư ký của nhà tôi chứ ? - Dạ không . Cô ấy về sau khi ông tổng giám đốc về khoảng 10 phút . Còn tôi làm việc bên kế toán chung phòng với anh Phúc , nghe chuông tôi trả lời hộ thôi. - Ồ ! Vậy thì cám ơn cô quá. - Dạ , không có chi , thưa bà . Tôi tên là Mỹ . Bà có cần gì nữa không ạ ? Cô Mỹ kế toán cùng làm chung phòng với Phúc và lại rất có cảm tình với anh ta . Nên nhân cơ hội này , cô muốn làm vừa lòng bà tổng giám đốc mà cũng là chị chồng tương lai của mình nữa . Cô hỏi vẻ lo lắng : - Thế ông chưa về tới nhà sao bà ? Ông rời công ty hơn nửa giờ rồi , mà từ đây về đó đâu có xa lắm đâu . Hay là xe... Phượng nghĩ : "Nói vậy cô ta cũng biết nhà nữa sao ?" Phượng hỏi : - Lúc nãy ông đi bằng xe gì vậy cô ? - Dạ , khi nãy tôi không biết . Nhưng từ trước tới giờ , buổi trưa ông thường về nhà ăn cơm bằng Honda , chỉ có buổi chiều ông mới dùng xe con thôi , thưa bà. Phượng đã hình dung ra phần nào sự việc . Nàng thấy đầu óc hơi choáng váng , định bỏ máy. - Thôi , tôi đã làm phiền cô . Cám ơn cô Mỹ nhiều lắm. - Dạ , không có gì ạ . À ! Hay là bà có cần anh Phúc em của bà không , tôi sẽ gọi . Hình như anh ấy cũng sắp về đấy. - À ! Không... không cần đâu cô. Phượng đã biết Phúc là tên của ai rồi . Nhưng nàng muốn kiểm chứng một lần nữa cho chắc chắn , Phượng cố tỏ vẻ lịch sự : - Vậy hôm nào cô bảo Phúc đưa cô đến nhà chơi , tôi rất mong được gặp co6. Mỹ nghe như ai vừa cho nàng một số tiền lớn. - Dạ , cám ơn... bà. - Hãy gọi tôi bằng chị đi cô Mỹ à. - Nghe người ta nói bà tổng giám đốc là người vừa đẹp vừa lịch sự nữa , vậy mà em chưa hân hạnh được gặp... chị. - Người ta nói quá đấy thôi . Cô sắp được gặp tôi rồi và cô sẽ thấy tôi không được như người ta nói đâu. - Chị khiêm tốn quá . Lần này thì nhất định anh Phúc không còn cách nào từ chối đưa em về nhà rồi . Và em sẽ gặp chị , chị Nguyên ạ ! Phượng nghe như có một mũi dao của ai vừa đâm thẳng vào tim mình . Cô cố gắng tựg vào mép bàn. - Thôi , chào cô nhé , cô Mỹ. - Dạ không dám , chào chị . Cho em gởi lời thăm các cháu , chị Nguyên nhé. Phượng không còn nhìn thấy nơi để ống nghe điện thoại nữa , nàng bỏ rơi trên bàn . Chị bếp nãy giờ đứng chờ bà chủ nói chuyện điện thoại , sao bỗng dưng thấy có điều khác lạ . Chị ta nghĩ là Phượng bị trúng gió hay là vì tin cha chồng chết làm cho nàng có vẻ khác thường mà trước giờ chị ta chưa bao giờ nhìn thấy ở Phượng - Một người đàn bà sâu sắc , trầm tĩnh và rất can đảm này . Chị bước tới đỡ Phượng , giọng lo lắng : - Bà có sao không ? Để tôi đưa bà đi bác sĩ nhé. - Không sao đâu . Tôi chỉ bị choáng chút thôi . Chúng ta về . Lúc nãy chị đến bằng gì vậy ? - Tôi đi xích lô. Phượng đưa chìa khóa xe : - Chị chở tôi đi. Chị bếp e ngại , nói : - Trước giờ tôi chỉ biết đi xe đạp , còn... chạy xe này... tôi... đâu có quen . Hay là gởi xe ở đây , mình đi xích lô vậy. Phượng đứng nhắm mắt thở thật sâu , rồi mở ra nói : - Không cần đâu . Chị dẫn xe ra đi , tôi chạy được mà. Chị bếp lo lắng muốn ngăn Phượng . Nhưng nhìn vẻ cương quyết của nàng , chị không dám nói thêm lời nào , mà đành leo lên ngồi phía sau trao sinh mạng vào tay một người đang bị một cú sốc... có lẽ to lớn nhất trong cuộc đời nàng. o O o Về đến nhà , Phượng đi thẳng vào giường nằm rủ xuống không buồn cử động . Nàng không khóc được , nỗi đau của nàng như đông cứng lại . Nàng thấy mọi người trên đời này chẳng còn ai để tin và nàng đâm ra hoài nghi luôn chính bản thân nàng. Tại sao nàng có thể mù quáng đến như vậy ? Thiên hạ cho nàng thông minh , sâu sắc... nàng không tự hào lắm , nhưng tự thấy bản thân mình có những phẩm chất đó . Thế mà... những 15 năm nay , sắp tới ngày kỷ niệm ngày cưới thứ 16 rồi... Chị bếp mang lên cho nàng ly nước chanh . Nàng cảm nghe cổ khô khốc , miệng đắng nghét . Phượng bưng ly lên uống một hơi , nghe sao nó chua một cách lạ lùng : - Chị không bỏ đường sao chị Sáu ? - Dạ có chứ , thưa bà . Tôi làm hơi ngọt cho bà uống mau lại sức mà. Thế mà Phượng lại nghe cảm giác chua . Những mật ngọt đã biến đâu mất rồi , bây giờ toàn là sự chua chát và đắng cay thôi. Người ta nói mật có loại ngọt , loại đắng mà người đời rất khó phân biệt được . Và suốt mười mấy năm nay , nàng đã uống nhằm mật đắng mà không hay , bởi thần kinh nàng đã ngủ say rồi. Phượng đang nghĩ mình phải làm gì đây ? Thái độ ra sao ? Cư xử thế nào ? Nàng không tìm ra được cách nào tốt nhất . Trời ơi ! Kẻ thân yêu nhất cuộc đời nàng , người nàng quý còn hơn là bản thân mình , bây giờ thật sự chỉ là một kẻ lừa dối . Lừa dối một người mà đã đem trọn tương lai , hạnh phúc... nói chung là tất cả cái gì có trên cuộc đời của nàng đặt vào tay họ . một sự phũ phàng đến bỉ ổi , tồi tệ hơn bất cứ sự tồi tệ nào trên đời này. Phượng nhớ mang máng lời của Bảo Lan : "Sự lừa dối dù là nhỏ nhặt , nhưng hãy coi chừng . Vì đó là sự khởi đầu cho một sự phản bội đã được tính toán ." Phượng sau một lúc nằm nhớ lại tất cả , nàng có cảm giác là nàng đã ngủ suốt thời gian qua , và những chuyện xảy ra chỉ là mộng mị trong giấc ngủ mà thôi . Và bây giờ nàng đã tỉnh. Cát Phượng ơi ! Mày đã tỉnh chưa ? o O o Sau giấc ngủ chập chờn , Phượng tỉnh dậy . Nàng sửa soạn thật kỹ , nhìn ngắm lại mình trong gương , rồi quay sang nhìn vào tấm hình chụp ngày cưới của hai người , nàng tự so sánh : Nàng vẫn giữ được vẻ đẹp ngày xưa . Tuy giờ đây trên khuôn mặt có nét rắn rỏi , điềm đạm hơn vẻ hồn nhiên tươi vui của ngày mới cưới. Nàng cố trang điểm để che lấp những dấu vết thời gian , và cố tạo ra một tâm hồn của một người đàn bà đầy đủ hạnh phúc . Chiều nay , Phượng sẽ đến nơi làm việc của chồng nàng . Nàng cố tình muốn tạo ấn tượng với mọi người ở đó . Vì có lẽ đây là lần sau cùng , nên nàng không muốn họ nghĩ bà ấy mất chồng là điều hẳn nhiên thôi . Chứ thật ra xét về tương quan lực lượng , nàng không có điều gì cảm thấy đối thủ có thể hơn mình được . Nhưng phức tạp , tình yêu không phải nằm ở chỗ đó , mặc dù đó cũng là một yếu tố tạo nên thành công hay đổ vỡ của một cuộc sống lứa đôi. Cát Phượng lựa một chiếc áo nàng vừa ý nhất . Không có vẻ kiêu kỳ lắm , nhưng đủ để mọi người phải quay lại nhìn nàng khi đã thoáng qua . Nàng sẽ cố tạo một vẻ tự nhiên lịch sự với tất cả nhân viên nơi chồng nàng làm việc . Và điều quan trọng là Cát Phượng làm cho chồng nàng phải thấy hãnh diện vì nàng trước đám nhân viên của chàng . Vì tất cả những điều đó nên Phượng đã chọn cho mình một cung cách cư xử lần đến công ty chiều nay , vì nàng biết nó sẽ lần sau cùng. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Bằng lòng với vóc dáng và nhan sắc của mình , Phượng bước ra khỏi nhà . Chị bếp lo lắng hỏi : - Bà có được khỏe không mà đi một mình vậy ? Phượng thử sức hấp dẫn của mình : - Chứ chị không nhìn thấy tôi chiều nay sao mà còn hỏi chứ ? Chị bếp mới có dịp nhìn kỹ bà chủ trẻ tuổi của mình , rồi buột miệng khen : - Chiều nay bà thật là đẹp ! Chác ông nhà sẽ hài lòng lám về bà . Ngay tôi mà còn thấy khâm phục và ao ước được một phần nhỏ của bà - Cám ơn chị . Chị cu”+ ăn cơm đi nhé , khỏi đợi cơm nước gì chúng tôi cả . Có lẽ chúng tôi về hơi muộn đấy. Phượng nói xong cho xe chạy đi , điểm đến là văn phòng Tổng giám đốc công ty xuất nhập khẩu Thái Dương . Dọc đường , Phượng để ý thấy nhiều người quay lại nhìn nàng , dù là xe chạy cùng chiều hay ngược chiều . Nàng tự nhủ : “ Phượng ơi ! Mày cũng còn chán người dòm ngó , chứng tỏ mày cũng còn có giá đấy Phượng à “ Chiều nay , Long đi làm với tâm trạng không được vui . Chàng cũng không hiểu do đâu mà có cảm giác lạ lùng đó . Có một vài người đã nhận ra vợ Ông Tổng giám đốc . Sự thông tin rỉ Tai đó lan nhanh đến nhanh đến phòng ban . Ai cũng muốn nhìn thấy hoặc ít ra được nói chuyện với nàng. Phượng vui vẻ gật đầu chào tất cả mọi người gặp nàng dù nàng chưa từng quen biết . Sự cởi mở , tư cách bình dân của nàng đã thu phục được hầu hết nhân viên ở công ty Chiều nay không khí trong công ty như có gì khác lạ , chẳng biết có phải vì sự xuất hiện của bà Tổng giám đốc sang trọng , quý phái và rất là dễ mến hay không Vĩ Long khi hay tin Phượng đến , chàng hơi chột dạ . Nhưng chàng cố trấn tĩnh lại , nghĩ chác có việc cần thiết gì lám nên vợ chàng mơi đến đây , một việc làm mà rất Ít khi Phượng phải cư xử Như vậy. Cát Phượng đã nhìn thấy nét không được tự nhiên trên mặt chồng , nhưng nàng giả Như không để ý Ngược lại về phía Vĩ Long cũng cố tỏ ra bình thường dù có hơi quant âm đến sự có mặt đột ngột của vơ , Phượng hỏi : - Anh ăn cơm chưa ? Long giật mình , nhưng không có cách nào né tránh đành phải trả lời thôi - À ! Anh đã ăn rồi . Trưa nay anh đi ra ngoài ăn cơm với vài người bạn - Thế à ? Nói xong , Phượng mở bóp tìm mảnh giấy điện tín như không hay biết gì về câu nói của chồng . Phượng nói : - Em vừa nhận điện tín ở nhà Ngọc Long gởi lên , nên em buộc lòng phải đến làm phiền anh - Sao vậy ? Em đến , anh chị em cả công ty đều mừng rỡ chứ có gì đâu mà phiền Phượng nói trớ đi : - Chỉ sợ mất thời gian làm việc của anh thôi Thế rồi Phượng trao tờ điện tính cho chồng đọc , nàng ngồi yên không nói gì nữa . Nàng đến bên cửa sổ nhìn về một hướng khác , và đầu nàng cũng đang nghĩ về một chuyện khác. Bích Trâm và Thảo Vy còn đứng chần ngần trước cổng , lòng lưỡng lự Là không biết có nên vào gặp cha không và hỏi sao đây về cha cô ? Lần đầu tiên cô dám cãi lời mẹ Cô đến đây . vì niềm vui quá lớn với cô và sự nôn nóng sớm được ngồi lên chiếc xe mới đã làm cho cô bé thêm bạo dạn . Bích Trâm hối : - Vào hỏi chú gác cổng kìa Thấy hai cô bé còn chần chừ trước cổng vẻ e dè sợ sệt , anh bảo vệ bước ra hỏi : - Hai cháu tìm ai ở đây vậy ? - Dạ , cháu tìm ba cháu . Chú làm ơn... - Nhưng ba cháu là ai , làm công việc gì ở đây ? Thảo Vy đáp nhát gừng : - Dạ , ba cháu... làm tài xế cho ông tổng giám đốc đó chú . Ba cháu tên là Long Sác mặt người bảo vệ ngỡ ngàng không biết nên phải trả lòi sao với cô bé . Vì anh ta biết rành anh tài xế của giám đốc là thanh niên còn rất trẻ , chưa có gia đình , làm sao con gái lại lớn như vậy ? Hơn nữa ah ta tên là Ngà mà - Có phải ba cháu tên là Lê Vĩ Long không ? - - Anh hỏi lại Thảo Vy mừng rỡ : - Dạ , đúng rồi đó chú - Tôi , dẫn xe vào đây đi . - - Anh tad ẫn hộ Xe vào bãi cho hai cô bé , rồi hỏi - - Ai bảo với cô là ba cô làm tài xế vậy ? - Mẹ Cháu - - Thảo Vy đáp vẻ tự tin , chác chán : Anh ta phì cười , rồi chỉ : - Đó ! Lên cầu thang ở lầu một , phía bên trái , cháu thấy cái phòng cửa kiếng đề “ Phòng Tổng giám đốc “ . Cháu vào đó hỏi ba cháu - Dạ , cháu cám ơn chú . Ê ! Đi với tao không . ? - Thôi , mày đi đi . Tao đứng đây đợi mày vậy Thấy vậy , Thảo Vy đành phải đi một mình theo lời chỉ của người bảo vệ . Khi leo lên mấy bậc thang cô nghĩ , có lẽ hỏi ông tổng giám đốc sẽ gặp ba mình thôi , vì ba là tài xế riêng của ông ấy mà Đúng như lời chỉ dẫn của chú bảo vệ , thảo Vy thấy một căn phòng có cửa kính mở , ngoài có chữ “ Tổng giám đốc “ thật to . Cô ngần ngại định gõ cửa vào , thì nghe tiếng cô thư ký hỏi : - Cô bé ! Cô tìm ai thế ? Thảo Vy giật mình quay lại , vẻ ngượng ngập nói : - Tôi... tôi tìm ba... cháu . Ông Long..... Cô thư ký nhìn vẻ bối rối của cô bé thật tội nghiệp , nên nói : - Cô bé đẩy cửa vào trong ấy , ba cô trong ấy Thảo Vy như có thêm sức mạnh . Cô đẩy cửa vào , nhìn thấy ba cô đang ngồi sau một cái bàn lớn . Cô quá mừng vui mà không để ý thấy vẻ thất sác trên mặt Long . Thảo Vy chạy ào đến ôm cổ cha hôn vào má chàng , mừng rỡ nói líu lo : - Ba ơi ! con đậu rồi , con đậu rồi . Ba sẽ mua tặng con chiếc xe mới như lời hứa , phải không ba ? Long ở vào tình thế nan giải , chẳng biết trả lời sao . Chàng ậm ừ cho qua . Thảo Vy mừng vui quá không để ý trong phòng còn có một người đàn bà khác nữa . Bà tad dang ngồi bên ghế xa lông nhìn cô bé không chớp - Ba ! Sao ba không trả lời con ? Bộ con đậu , ba không mừng sao ? - À... mừng... ba mừng lám. - Thôi , con về , vì bạn con đợi con ở dưới đường . À ! Mà ba đừng nói lại với mẹ Nguyên là con đến đây nghe ba . Nếu mẹ Biết , thế con nào con cũng bị Ăn đòn . Hứa với con nghe ba ! Cô bé quá mừng vui chạy trở Ra . Cô thấy có một người đàn bà ngồi đó , nhưng cô không để ý . Cô ta chỉ gật đầu chào rồi chạy đi . Cửa phòng khép kín lại . Một không khí nặng nề bát đầu phủ Trùm xuống cả gian phòng . Trong đó chỉ hai người , nhưng không có đủ Không khí để thở . Không ai nói gì . Ai cũng ngại mở lời trước . Cuối cùng , Phượng đứng dậy , nói : - Em về trước Rồi nàng đi ra không chờ đợi hay đếm xỉa gì đến phản ứng của Long. Cát Phượng đi lang thang dọc theo hàng cây trên lề . Bóng chiều đã ngả , chiếu một vệt dài bóng nàng xuống mặt lộ . Phượng có cảm giác hiện giờ mình chỉ còn là chiếc bóng . Mà chiếc bóng thì không có linh hồn , không có cảm nghĩ và cả cuộc đời của riêng mình nữa . Chỉ là chiếc bóng không linh hồn. Vĩ Long ngồi thừ như vậy rất lâu , mặc dù Phượng đã rời phòng từ lâu , chàng không biết phải làm gì . Đã đến lúc phải đối đầu với tất cả rồi . Thảm cảnh nào thì cũng phải cam chịu thôi . Đã đọc đến lúc Long nghĩ mình phải lột bỏ cái vỏ bộc bên ngoài , để trở Về cuộc sống hiện tại , mà chính chàng đã tạo ra Cát Phượng đang đi bỗng có tiếng xe tháng gấp phía sau . Phượng không quay lại vì đoán chác là Long đang đuổi theo nàng chứ không ai . Nàng muốn bước nhanh . Giờ phút này nàng không muốn gặp một con người đã làm cho con tim nàng đang rỉ Máu. - Phượng đi đâu mà lang thang vậy ? Long đâu ? Lên đây , anh đưa Phượng về Người nói là Kha Minh , kẻ yêu nàng suốt thời sinh viên , và sau tám năm chờ đợi tuyệt vọng , chàng đã cưới vợ . Phượng thấy Minh , có vẻ ngỡ ngàng bối rối . Nàng có thay đổi vẻ mặt mà nàng biết là nó khó nhìn lám - Ủa , anh Minh ! Anh về bao giờ vậy ? - Hơn tháng rồi Phượng . Em đi dâu mà như mất hồn vậy ? - À ! Em đang suy nghĩ... Mà Loan có về với anh không ? Giọng Minh buồn bã : - Không . Cô ấy..... còn ở lại bên ấy - Sao anh tệ Vậy , không đưa vợ về ? Để nó bên đó một mình chác sè buồn lám. - Vâng , Phương Loan sẽ buồn lám . Nhưng .. mình tìm chỗ nào ngồi nói chuyện đi , chẳng lẽ đứng đây à ? Cát Phượng nhìn lại trên xe của Minh có hai đứa bé đang giỡn vói nhau . Nàng nghĩ giờ nếu bằng lòng đi với Minh , mình sẽ ngồi đâu dây . Nàng không muốn xúc phạm đến bạn , và cũng không muốn làm tổn thương dự Của Long . Nghĩ vậy , nên nàng nói : - Ta tìm quán nào gần đây đi anh , em đang bận Minh biết là nàng không bận , nhưng nàng giữ phép xã giao - Không sao đâu . Anh sẽ mời em làm quen với hai đứa con anh , chứ gần đây làm gì có quán Phượng nhìn lại thấy Minh nói đúng . Hai bên đường toàn là gốc cây và vác tường , không biết nàng đi đến con đường này làm gì ? Minh bước đến bên xe , mở cửa sau bảo : - Hai con chào cô Phượng , bạn của ba và mẹ Loan con đó Hai đứa bé lễ phép chào Phượng . Phượng nhìn hai đứa bé . Dễ thương quá ! Nó có nét gì giống Loan , mà cũng có nét giống Minh nữa , co6 bé gái nám tay Phượng kéo vào xe , nói : - Cô vào đây với cháu , cô là bạn của “ măn “ con hả ? Minh hiểu ý Phượng muốn ngồi với hai đứa bé ở băng sau hơn là ngồi phía trước , nên chàng nói như đồng ý : - Hai con hãy ngoan với cô , rồi papa sẽ đưa chúng con đi ăn bún bò , nghe chưa ? Hai đứa nhỏ reo vui , làm cho Phượng cảm thấy vui lây khi nghe cha hứa cho ăn bún bò Minh cho xe chạy đi , Phượng làm quen với hai đứa bé *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Cháu tên gì ? - Dạ , cháu tên Phương Thảo . Còn em con tên Kha Tâm . Chị em cháu sinh đôi đấy cô . Papa ơi ! Tên cô là gì vậy ? - Cô tên là Cát Phượng đấy - - Minh trả lời con. Phương Thảo reo lên : - A ! Tên cô đẹp quá , mà cô cũng đẹp nữa Minh liếc nhìn vào kính chiếu hậu , bát gặp cặp mát của Phượng cũng đang nhìn mình . Một cảm giác vui vui trong lòng chàng. - Phương Thảo ! con mời cô Phượng đi ăn cơm với chúng ta đi Phượng không đợi Thảo nói , đã viện lý do từ chối , nhưng đứa bé năn nỉ : - Cô đi với tụi cháu đi cô . Từ ngày “ man”~ mất , không có ai lo cho tụi cháu ăn như mẹ Cả . Hôm nay cô làm mẹ Cháu một bữa nghe cô ? Phượng xúc động khi nghe Phương Thảo nói . Nàng không ngời - Anh Minh ! Phương Loan đã...... - Bị một tai nạn xe hơi , mất khi chúng nó hơn một tuổi , vì thế nó rất quý mến ai là bạn mẹ Nó . Có gì mong Phượng thứ lỗi , trẻ Con nó vô tư lám Cát Phượng nghe như nghèn nghẹn , nước mát sáp rơi xuống . Phượng cố trấn tĩnh lại nói : - Được rồi . Hôm nay cô sẽ thay mẹ Loan đãi hai con một bữa cơm của quê hương vậy Hai đứa bé reo vui làm cho Phượng thấy lòng ấm cúng . Lần đầu tiên nàng có cảm giác làm mẹ . Minh đang lái xe nhưng cứ liếc nhìn và kính hậu , lòng ước ao hình ảnh này sẽ sống mãi - Cih . Ngồi sang bên kia , để em ngồi gần “ mãn “ của em một chút . Chị giành hết của em Phượng Thảo nói , giọng khẩn khoảng : - Papa ! Ba bảo cô Phượng làm “ măn “ của tụi Con đi ba . Con thương cô Phượng - - Thảo ôm một bên Phượng - Con cũng thươn gnữa - - Kha Tâm ôm một bên Kha Minh nhìn hình ảnh qua kính chiếu hậu , thấy một khung cảnh thật ấm cúng . Một gia đình hạnh phúc Vĩ Long về đến nhà thì được chị bếp báo lại là Phượng đã về Cần Thơ lúc sáu giờ chiều nay . Nàng đi xe tốc hành về để thọ Tang cha chồng . Thấy Phượng về một mình , bà Tân Long và đứa em gái Ngọc Long ngạc nhiên hỏi : - Anh Hai đâu sao để chị về một mình vậy ? - Anh Long còn bận sáp xếp một số việc ở công ty cho người ta ở lại . Con nóng ruột sợ nhà không có ai nên con về liền , coi má có cần gì không ? Bà Tân Long nghe con dâu nói vậy , bà mũi lòng khóc nhiều hơn : - Ông ơi ! Sao ông bỏ tôi đi trước , rồi còn bao nhiều việc tôi phải giải quyết sao đây ? - - Rồi bà xoay qua nói với Phượng - - Hay con về đây ở với má đi . Con Ngọc em con nó sáp phải theo chồng rồi . Nhà bê bộn việc buôn bán , làm sao má trông nom cho hết Phượng không biết trả lời mẹ Cho6người nàng ra sao cho bà yên lòng ? Nàng đành nói lấp lửng : - Để thủng thỉnh anh Long về rồi tính , má à - Má có mình nó là lớn , con là chị cả , má giao hết cho con đó . Xưa nay cái gì cũng ba bây lo hết .Bây giờ ông ? Bỏ tao mà đi , tao như con cua gãy càng , còn biết xoay sở ra sao nữa chứ Phượng thật xúc động khi nghe mẹ Chồng nàng nói . Nhưng còn gì nữa đâu mà tính toÍi chuyện tương lai chứ ? Đối với Phượng , mọi việc sẽ chấm hết sau cái tai biến gia đình và cũng là tai biến cho riêng cuộc đời nàng Khoảng hai giờ đêm , Vĩ Long mới về đến , nhìn vẻ hốc hác vì phải lái xe chạy trong đêm . Phượng cũng tha”y^ đau lòng , nhưng nàng kịp đè nén tình cảm mình . Phượng cũng tỏ ra săn sóc Long như thường để mọi người ở gia đình không nhìn thấy Từ hôm về đến nay , trước khi đưa linh cữu đi an táng , Phượng mo”i+ có dịp khóc . Nàng khóc thật nhiều khiến cho nhiều người e ngại . Có kẻ cho là con dâu quý ông già chồng đến như vậy sao ? Nhưng chỉ có người duy nhất biết Phượng khóc vì cái gì . Long nghĩ có lẽ Phượng đã có một quyết định cho chuyện của mình và chồng , nên đây là dịp cuối cùng để nàng trút hết bao ưu tư , phiền muộn mà mười mấy năm qua nàng đã phải ôm ấp. Trong tang lễ , Vĩ Long vần giữ quan hệ bình thường với vợ , nên mẹ và em chàng không thấy có hiện tượng gì giữa tình cảm vợ chồng của họ . Trong tang lễ vì bận rộn không aid dể Ý . Nhưng sau tang lễ , gia đình nhận thấy giữa vợ cho6người như có chuyện không bình thường . Nhất là sau khi an táng ông Tân Long xong , về nhà , Phượng mời ba mẹ mình và bà mẹ chồng ngồi trước bàn thờ còn mới tinh , nghi ngút khói nhang của cha chồng . Nàng xin phép cha mẹ hai bên : - Thưa ba má hai bên , hôm nay xin ba má và các em heiu^ ? giùm là con rất đau lòng khi phải nói lên việc này , bởi nó sẽ làm lòng ba má. Vĩ Long van lơn : - Phượng ! Anh xin em...... Bà Tân Long ngăn con : - Thì mày để coi nó nói sao đã . Làm gì mà.... Long bị Mẹ máng , chàng đành ngồi yên lặng . Phượng tiếp : - Thưa ba má , có lẽ duyên phần con với anh Long đã hết . Nên hôm nay trước vong linh của ba con đây , xin phép má tha thứ cho con được gởi trả mảnh khăn tang này , coi như con cũng đã trọn phận dâu con . Bởi vì duyên phần con và anh Long đến đây dã hết Cả nhà quá đột ngột về những lời nói của Phượng . Chưa ai kịp có phản ứng gì thì thấy Phượng đã quỳ xuống lạy vong linh ông Tân Long . Xong , nàng gỡ mảnh khăn tang để lên bàn thờ , nói : - Con xin gởi lại cho nguo8i+` khác xứng đáng hơn con Bà Tân Long hỏi con dâu : - Con là con dâu mà ba má đã cưới cho nó . Ngoài con ra , không có ai mà má nhìn nhận , đừng nói chi là xứng đáng hay không. Phượng nói vẻ thành thật : - Con xin má rộng lượng , kẻo tội nghiệp cho con ảnh . Dù gì nó cũng là cháu nội của má Nãy giờ Vĩ Long chết đứng không nói được lời nào . Long biết tánh vợ hơn ai hết . Khi nàng đã quyết thì có trời xuống cản thì còn may ra . Bà Tân Long quay sang con trai , hỏi : - Đầu đuôi ra sao , mày nói cho tao và anh chị đây nghe xem ? Long ấp úng : - Dạ , thưa má... con có lỗi.... Phượng biết chồng khó nói , nên nàng nói thay : - Thưa má , xin má đừng rầy anh ấy , vì thật ra là lỗi ở con . Con đã không làm tròn bổn phận làm vợ . Giờ thì gia đình ta đã có nguo8i+` nối dòng nối họ Rồi . Con xin nhường lại chỗ của con cho một người xứng đáng hơn . Thôi , con đã cạn lời . Bấy lấu nay trong phận dâu con , con có làm điều gì lầm lỗi , nay con xin má vui lòng bỏ qua hết Phượng cúi xuống lạy bà Tân Long một lạy . Bà không dằn lòng được khóc lớn lên : - Ông ơi ! Sao ông vội bỏ tôi , bây giờ con cái nó cũng muốn bỏ tôi , tôi còn sống làm chi nữa ? Sao ông không dẫn tôi đi theo cho rồi ? - Bà khóc thật thảm thiết Phượng cũng mũi lòng , nàng biết rằng ở lại đây lâu sẽ không có lợi chon àng . Nên tốt nhất cùng cha mẹ về thì tiện hơn . Phượng xin phép mẹ chồng : - Con xin phép má cho con được đưa ba má con về bên nhà , rồi con chuẩn bị Đi trở Lại trường . Xin má ráng giữ gìn sức khoẻ , con có về sẽ ghé thăm má...... Tới đây thì Phượng đã khóc thật rồi . *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương kết Sau khi phần nghỉ Giải lao , một hồi chuông reng lên mọi người đã lục đục trở Vào phòng xử Án khoảng 10 phút sau mới ổn định được tie”ng^ ồn ào . Một hồi chuông ngán , mọi người đứng lên . Hội đồng bồi thẩm , và sau cùng là vị Công tó , thẩm phán và bà chánh án bước ra . Khi mọi người đã an vị , vi công tố viên hỏi : - Chúng tôi đã nghiên cứu bản tường trình , xác minh dựa theo các lời khai . Bây giờ toà hỏi lần sau cùng về ý định hoà giải của toà . Theo sự thỉnh cầu của bà Nguyễn Thị Thảo Nguyên , là bà tax in cam kết cát đứt mọi quan hệ với ông Lê Vĩ Long . Bà bằng lòng nuôi hai đứa con mà không đòi hỏi ở ông Long một phụ Cấp nào để trả ông Long về với gia đình . Bên nguyên cáo có ý kiến gì không ? Phượng chậm rãi đứng lên , mắt vẫn nhìn thẳng , nói rất bình thản : - Thưa quý toà . Về phía tôi , tôi không chấp nhận sự trở về của người đàn ông đã lừa dối tôi suốt 16 năm . Toà có bảo đảm chắc rằng từ đây cho đến cuối đời , ông Long không phản bội vợ nữa không ? Tôi không muốn sống trong sự lo âu hồi hộp đó . Hạnh phúc sẽ không có được sau một thời gian lừa dối kéo dài ngần ấy năm . Hơn nữa , tôi là người đàn bà không có thiên chức làm mẹ . Vì thế tôi yêu cầu quý toà phê chuẩn cho tôi được ly hôn . Thứ nhất là để cuộc sống của tôi từ đây được nhẹ nhàng . Thứ hai là hai đứa trẻ kia cần có sự giáo dục và nuôi dưỡng của cha . Xét ra trên nguyên tắc pháp lý , tôi là người vợ hợp pháp . Nhưng xét về tình thì bà Nguyên mới là vợ đúng nghĩa . Tôi nghĩ suốt 16 năm qua , bà ta đã chịu khổ nhiều rồi . Nói về nhân đạo , không lý do gì bắt bà ta phải tiếp tục chịu khổ nữa . Vì vậy tôi thiết tha yêu cầu quý toà cho phép tôi được ly hôn , để bà Nguyên sẽ là người vợ hợp pháp . Hai đứa trẻ tho kia , không nên để nó chịu những bất hạnh do người lớn tạo ra . Đó là nguyện vọng thiết tha của tôi . Xin cám ơn quý toà. Phượng nói một hơi dài không vấp váp , không hằn học mà giọng nói chân thành đã làm không ít người trong phòng xúc động . Vị công tố hỏi bên bị cáo : - Bị cáo có ý kiến gì không sau những lời của nguyên cáo ? Thảo Nguyên đứng dậy , đôi mắt nàng vẫn còn đỏ . Cố đè nén lắm , tiếng nói nàng mới được rõ ràng : - Thưa quý toà , thưa các vị hội thẩm , thưa chị Phượng . một lần nữa trước mặt các vị , tôi xin chân thành nhận lỗi lầm của mình . Ước vọng của tôi là mong gia đình anh Long và chị Phượng được sống hạnh phúc lại như cũ , sau những sóng gió mà tôi đã gây ra . Tôi xin hứa là tôi còn sống ngày nào thì tôi không bao giờ gặp mặt anh Long nữa . Lần cuối cùng , xin các vị hãy tha thứ cho tôi , một người đàn bà không may mắn và tội lỗi. Đến đây thì nàng không ngăn được tiếng nấc . Nguyên ngồi xuống cô kiềm chế sự xúc động : - Ông Lê Vĩ Long ! Ông có ý kiê"n gì ? Long đứng dậy như cái xác , vẻ phờ phạc thấy rõ trên gương mặt anh . Anh đứng dậy chỉ nói một câu ngắn gọn : - Tôi là người chồng không xứng đáng , đầy tội lỗi . Bây giờ tôi xin dành tất cả quyê"t định cho vợ tôi . Mặc dù quyết định của nàng đã làm chết phần cuộc đời tôi , tôi cũng xin cam chịu. Vị thẩm phán hỏi Long : - Vậy là ông không khiếu nại gì nữa , khi bà Phượng quyết định ly hôn với ông , phải không ? - Vâng . Tôi không phản đối , mặc dù tôi rất muốn vợ tôi nghĩ lại. - Nếu như ông không còn gì phản đối nữa thì mời ông ký vào đây Long ký vào tờ giấy mà vị thẩm phán đưa sang cho chàng . Xong , ông ta trình tất ca giấy tờ lên vị chánh án - Thể theo lời yêu cầu của bà Lê Cát Phượng trình toà xin ly hôn với chồng bà là ông Lê Vĩ Long theo đơn số... ngày... Nay , toà quyết định : Một . Bằng lòng chấp nhận sự ly hôn của đương sự. Hai . Kể từ hôm nay nguyên tắc pháp lý , hai người không phải chịu sự liên đối trách nhiệm của nhau , mà được hành động như một cá nhân độc lập Ba . Tất cả mọi tài sản chung của hai người do hai người thoa? thuận với nhau , không có sự yêu cầu về phía toà xử lý Quyết định này có hiệu lực kể từ hôm nay Mọi người lục tục ra về , mâ"y vị xử án cũng biến mất sau cánh cửa . Phượng vẫn ngồi yên bất động . Bảo Lan đến bên , nói : - Thôi , ta về Phượng. Phượng đứng dậy đi theo Bảo Lan . Thấy Long ngồi lại như kẻ mất hồn . Vĩnh bước đến đặt tay lên vai bạn , nói một câu trước khi đi ra theo Lan và Phượng : - Dù gì thì sự dằn vặt suốt 10 mấy năm qua nay đã hết . Bạn nên bình tĩnh đối đâ1`u với những điều trước mắt . Mình về trước. Long nói : - Cậu đưa giùm Phượng về nhé . Từ nay , mình mất cô ấy vĩnh viễn rồi Long nhìn theo chiếc xe chở Phượng và Bảo Lanh ra khỏi sân toà án , hoà lẫn vào dòng xe cô náo nhiệt của thành phố. *** Đức Vĩnh đưa Cát Phượng về luôn nhà mình và Bảo Lan . Lan muốn an ủi bạn , nên cố tạo sự khuây lảng. - Tao nấu bún bò cho mày ăn nghe ? - Tụi bây ăn gì cứ làm , đừng bận tâm đến tao - Tao nhớ hồi còn đi học , bọn mình thích món này lắm . Có lần... Bảo Lan chợt im lặng khi nhìn thấy ánh mắt nhắc nhở của chồng . Đã muốn quên mà cứ nhắc lại thời sinh viên . Phượng phụ với anh làm bếp . Vĩnh không biết làm gì cũng lẩn quẩn phụ vợ . Bỗng có chuông gọi cổng : - Chị bếp này thiệt ! Lúc nãy đi đã bảo mang chìa khoá theo , vậy mà... Lan nói tới đó thì im bặt , vì nghe tiếng Vĩnh reo lên : - Số của mày thật may mắn ! Rồi hai người nói gì nhỏ mà họ không nghe tiếp được , Phượng hỏi : - Ai vậy ? - Kha Minh PHượng nghe như tim mình đập nhanh hơn bình thường Vĩnh đưa cả đám vào tận nhà bếp . Hai đứa bé thấy Phượng thì mừng rỡ chạy đến ôm nàng , nói : - A ! Có " măn " con ở đây nữa . May quá ! - Hồi nãy con bảo papa đưa tụi con đến nhà " măn" để " măn " làm bún bò cho con ăn , mà papa không chịu - - Kha Tâm nói với PHượng : - Papa bảo hôm nay không đi được , bảo để hôm khác , mà nó nhật định đòi đi cho được , còn muốn khóc nữa đó " măn " . - - Phương Thảo như méc lại với Phượng Tâm chống chế : - Tại em nhớ " măn " chứ bô. Thảo không vừa : - Chớ hổng phải mày nhớ bún bò Phượng gặp hai đứa bé thấy lòng vui hẳn lên - Vì hôm nay có bún bò cho con ăn rồi ne - Đó ! Chị Hai phải c'am ơn em nghe chưa ? - Con khỉ ! Không khéo mày bị papa phạt cho xem - Em năn nỉ " măn " xin hộ em Mâ"y người lớn nghe hai đứa trẻ nhỏ nói với nhau , mồi người có mỗi cảm nghĩ khác nhau . Phượng chưa bao giờ có con nên rất lạ lẫm với những lời lẽ thơ ngây nũng nịu của bọn nó , lòng cảm thấy vui , rồi nghĩ tới số " trời phạt " mình mà tủi thân . Có lẽ vì vậy mà Long mới đi tìm những tình cảm trong s'ang , thơ ngây không biết tính tóan kia . Nghĩ vậy , Phượng thấy thông cảm với Long hơn. Phương Thảo gặp Hạnh Thương - - - Con Bảo Lan - - Cả ba kéo ra vườn chơi . Hạnh Thương lớn hơn Phương Thảo tới hai tuổi Còn lại bọn người lớn kéo lên nhà trên . Vĩnh nói sau khi trao cho mỗi người một ly rượu : - Xin chúc mừng ! Minh hỏi : - Về cái gì ? - Sự tự do Minh nhìn về phía Cát Phượng , ánh mắt nàng vẫn buồn man mác như thưở nào . Ánh mắt đã nhận chìm biết bao tâm hồn của các chàng thư sinh đa cả , trong đó có cả chàng . Minh nói rất chân thành : - Theo tôi , sự tự do nào cũng phải trả giá . Và tôi tin rằng cái giá mà Phượng có được tự do như ngày hôm nay tôi nghĩ là... quá đau đớn . Một sự mất mát không gì bù đắp được . Theo tôi , ta nên... chia buồn với Phượng thì đúng hơn Phượng cảm động trước lời nói chân thành của Kha Minh . Phượng cố gắng nói rất nhỏ : - Phượng xin cám ơn anh đã thông cảm nỗi đau với PHượng . Có lẽ " trời phạt " Phượng đấy thôi Mọi người hiểu lầm câu nói này của cô . HỌ nghĩ ngày xưa vì cô chọn " Vĩ Long trong khi có nhiều người khác theo đuổi . Nhưng Phượng thì nàng muốn nói khác , vì vậy nàng nói tiếp : - Phượng đã có hai đứa con , mà Phượng đã chối bỏ nó . Vì đó ngày nay không trách anh Long được. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Minh nói , vẻ khẩn thiết : - Phượng ! chúng ta là những kẻ đều vấp ngã trên đường đời . Nên kể từ giờ này , ta không có quyền hành động sai nữa , bởi thời gian không đợi chờ cho ta sửa chữa đâu . Vậy nếu Phượng không chê hai đứa con tôi , tôi xin bù đắp chúng nó cho Phượng , để Phượng vẫn có được thiên chức làm mẹ , và để các con tôi có được một tình mẫu tử mà chúng nó sớm mất đi Phượng nói đùa , nhưng đầu óc nàng đang suy nghĩ thật nhiều - Anh không ngại câu ông bà ta thường nói sao ? - Không bao giờ . Nếu chúng nó có được người mẹ như Phượng , tôi tin rằng chúng nó rất diễm phúc - Do đâu mà anh nghĩ như vậy ? - Bở trong Phượng , tình mẫu tử đang cháy bỏng suốt mười mấy năm nay . Rất diễm phúc cho các con tôi nếu như chúng nó được hưởng cái tình thương cao quý mà bấy lâu nay Phượng chưa có nơi biểu lô. Kha Minh nói trắng cả ý nghĩ trong đầu nàng và tình cảm trong tim nàng nữa . Minh biết có thể Phượng chưa yêu mình , nhưng sẽ yêu hai đứa trẻ . Rồi... với thời gian , mình sẽ chiếm được trái tim nàng thôi Phượng dè dặt nói : - Anh nghĩ có vội vàng quá không ? - Tôi đã nói rồi . Ở tuổi chúng ta không có quyền sai lầm , và nhất là trong tình cảm không nên gượng ép nó . Tôi chỉ mong Phượng cho các con tôi tình mẹ mà thôi Minh thật khôn khéo khi đặt vấn đề với Phượng . Cô đâu thể từ chối tình cảm mà chàng yêu cầu PHướmg cho hai đứa con chàng . Chứ phần chàng , Minh không đả động gì tới . Liền đó thì mấy đứa nhỏ từ ngoài vườn ùa vào gọi : - " Măn " ơi ! con đói quá rồi . " Măn " cho con trai ăn đi Thảo lườm em , ganh tỵ : - Cha ! Mày làm như " măn " của mày vậy . Bấy lâu mày giành papa của mày mà . Còn đây là " măn " của tao , phải không " măn " ? Phượng đành ngồi xuống ôm hai đứa hai bên , nói : - Từ đây , " măn " sẽ là " măn " của cả hai . " Măn " sẽ lo cho hai chị em như nhau , hai con có bằng lòng không ? Hai đứa reo lên mừng quá . Mỗi đứa một bên hôn lên má Phượng. - Vậy tối nay " măn " ngủ với con - Không , " măn " ngủ với papa . Còn chị em mình về chỗ cũ , phải không ba ? Kha Minh giả bộ không nghe câu hỏi của bé Thảo , hỏi lảng sang chuyện khác : - Ủa ! Còn ông bà chủ nhà đâu rồi kìa , bộ định bỏ đói chúng tôi chắc ? Đức Vĩnh bước ra nói : - Tất cả đã sẵn sàng rồi . Nhưng tớ nghĩ hôm nay cậu đâu cần ăn vẫn thấy no rồi , phải không ? Kha Tâm nói tiếp lời Vĩnh : - Bác Vĩnh nói đúng . Hôm nay chị em con cũng no như ba vậy . Vì tụi con từ nay sẽ có " măn " lo cho tụi con - Vậy là bún bò của bác sẽ ế mất - - Lan nói đùa Thảo khôn ngoan : - Nhưng mà tụi con nói " no " là có " măn" lo cho tụi con , chứ tụi con đâu có nói là tụi con không ăn bún bò của bác đâu Cả đám cùng cười trước câu nói khôn ngoan của Phương Thảo . Nhìn hai đứa trẻ đeo sát bên Cát Phượng , lòng Minh rộn lên niềm vui vô hạn . Minh chợt nhớ hồi xưa có lần chúc mừng đôi bạn , mình đã nói với Vĩ Long : " Long ơi ! Bạn là kẻ may mắn nhất đời " . Giờ đây nhớ lại câu nói ấy , Minh mĩm cười một mình *** Ba tháng sau , khi thủ tục giấy tờ đã xong , Minh đưa vợ và hai con sang Pháp để hưởng tuần trăng mật và cũng để đưa hài cốt Phương Loan về nước . Bây giờ thì Cát Phượng đã xin " hưu non " ở hẳn nhà , mà vẫn bận rộn suốt ngày với hai đứa con của chồng . Không như ngày xưa nàng phải đếm thời gian chờ đợi cho6`ng về hết ngày này đến tháng khác. Cát Phượng đã trả cái nhà nàng ở cho Vĩ Long , và chàng gần như ở hẳn đó một mình . Chàng thường ngồi giờ để ôn lại kỷ niệm ngày xưa . Kể từ hôm ly dị đến nay , chàng và Thảo Nguyên gần như là chia tay , cuộc sống hai người cũng giống như của chàng và Phượng ngày xưa . Hình ảnh cha mẹ gương mẫu đã bị vỡ tan trong tim hai đứa trẻ , người cha mà chúng tôn sùng là người sống gian dối suốt 10 mấy năm , người mẹ mà chúng yêu thương là người đàn bà nhẫn tâm cướp đoạt từ người khác . Nhiều nhiều nhìn Thảo Nguyên với đôi mắt nữa thương hại , nữa chê trách , nàng sống lặng lẽ , chỉ ra đường khi cần thiết . Hiện nay họ chỉ tâm nguyện sống lo tương lại cho con trẻ . Mặc cảm lương tâm làm hai người ít trò chuyện cùng nhau. Hôm đám cưới Phượng và Minh , họ không có mời Long , mà chỉ tổ chức với vài người bạn thân. Sau hơn sáu tháng ở Pháp về , Đức Vĩnh và Bảo Lanh ra tận phi trường đón họ . Cát PHượng mập lên thấy rõ . Có lẽ hạnh phúc đã làm cho nàng tươi trẻ lại , trông còn đẹp hơn xưa . Và cái điều mà mọi người không ngờ là sau thời gian sang Pháp , Minh đã đưa Phượng đê"n một số bác sĩ chuyên khoa vô sinh . Và với ban tay thần kỳ của họ đã đem lại cho cô một niềm vui sống mới . Cát Phượng đã mang từ Pháp về một đứa con vừa ba tháng trong bụng . Một niềm vui mà Phượng ngỡ la thượng đế sẽ " trừng phạt " cô suốt đời. -------------------- Hết ------------------ *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |







Linear Mode
