Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Bờ Thương Thác Nhớ - Nguyên tác của Thảo Nhi
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#21 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Long đưa mắt nhìn vợ . Phượng thấy Hữu có vẻ chân tình nên mỉm cười đồng ý với chồng . Long nói :

- Cám ơn anh , nhưng chỉ là cơm rau thôi nhé.

Hữu phản đối :

- Sao được nè . Nhưng nói trước , hôm nào về phải cho hay trước , để xí nghiệp tổ chức một bữa chiêu đãi , giới thiệu vị khách lớn của mình . Chứ nhân viên của mình vào trong đấy , mấy khi mà gặp được ông Phó tổng giám đốc chứ.

- Anh khéo vẽ chuyện . Mình chỉ dành thời gian này cho bà ấy nên không muốn phiền bà.

Hữu xoay qua Cát Phượng :

- A ! Nếu vậy thì tôi phải xin phép lại của bà Phó tổng giám đốc một hôm ở đây vậy.

Cát Phượng sung sướng vì câu nói của chồng , nên vui vẻ nói :

- Có gì đâu , anh Hữu nói quá rồi . Chỉ sợ chúng tôi đến làm phiền vị chủ nhà hiếu khách này một phen quá đáng , để đến nỗi anh phải bực mình.

Quả là vợ Ông Phó tổng giám đốc , các nhân viên của Hữu thầm khen về nhan sắc và cách ăn nói của Cát Phượng.

Hôm đó , hai người ăn cơm trưa với Hữu ở nhà hàng có nhiều món đặc sản . Khi chia tay về khách sạn , Hữu còn ân cần dặn :

- Cần gì xin cứ điện đến cho văn phòng mình nhé.

Cát Phượng nói :

- Anh Hữu chu đáo quá ! Hôm nào xin phép anh để đến thăm chị và các cháu một hôm ?

Hữu vui vẻ , cười to :

- Ôi ! Còn gì bằng . Bà nhà tôi chắc cần phải học thêm nhiều ở chị.

- Anh lại khiêm tốn quá rồi . Nội cái cách anh tiếp khách là chúng tôi cần phải học ở anh rồi.

- Nào có gì . Tôi chỉ sợ mình thiếu sót trên cương vị chủ nhà thôi . Nếu như được anh chị thương tình , bỏ qua nhiều sơ sót.

Xe của Hữu và nhân viên đưa Vĩ Long và Cát Phượng về đến tận khách sạn mới chia tay . Hữu nói với nhân viên mình :

- Đúng là một cặp lý tưởng.

o O o

Ở Nha Trang được một tuần rồi , có những buổi trưa Long để vợ nghỉ , chàng lái xe ra ngồi một mình ngoài bãi biển mà nghĩ : "Có lẽ nào Thảo Nguyên cũng đang ở thành phố này . Nếu đúng vậy chàng cũng chẳng biết tìm nàng ở đâu ?" Vĩ Long tiếc là hôm đi không ghé lại nhà bà Huệ lấy địa chỉ trong những bìa thư cũ.

Mỗi lần có người đàn bà mang thai đi ngang qua , Vĩ Long đều kín đáo nhìn xem , coi có phải là nàng.

Mấy lúc sau này , vợ Hữu tỏ ra quyến luyến Cát Phượng nên thường rủ Phượng đến nhà để hai người đi chợ Dần mua sắm , hay ăn uống . Những lúc như vậy , Vĩ Long lái xe chạy khắp thành phố để chỉ mong nhìn thấy một bóng dáng thân quen đã in đậm nét trong đầu chàng , nhưng chàng đã hoài công vô ích.

Trong khi đó , một hôm , Cát Phượng đi chợ . Vợ Hữu đề nghị , để kỷ niệm chuyến đi nghĩ mát và sự quen biết giữa hai người , vợ Hữu tặng cho Cát Phượng mấy bộ đồ mát ở nhà . Sau khi đi chợ chọn vải , vợ Hữu đưa Phượng đến một tiệm may quen biết với nàng , nói :

- Đây là tiệm may đồ nữ khéo nhất thành phố này đấy , không biết có làm vừa lòng chị không ?

- Mình cũng không khó lắm đâu.

Khi bước vô tiệm may , vợ Hữu được bà chủ tiếp đãi ân cần . Liên - Vợ Hữu - Giới thiệu :

- Đây là bạn tôi . Hy vọng bà sẽ làm vừa lòng vợ Ông Phó tổng giám đốc từ Sài Gòn ra đây đổi gió nhé.

- Vâng . Tôi sẽ cố gắng , bà chủ ạ.

Bà chủ tiệm may lịch sự chào Phượng trước khi có nhận xét :

- Bà còn trẻ và đẹp thật.

Phượng thấy thẹn đáp , rồi nhìn chỗ khác :

- Dạ , cám ơn bà.

Nhưng mắt Phượng bỗng dừng lại nơi một người đàn bà có thai đang ngồi đơm nút áo . một vẻ thân quen , Phượng tin là mình không thể nào lầm được . Nhưng chỉ có điều người này có bầu , nên làm Phượng hơi ngại . Cô e dè hỏi và nhìn thật kỹ :

- Thảo Nguyên ! Có phải là chị đó không ?

Thảo Nguyên ngẩng lên , nhìn thấy Cát Phượng , nét ngạc nhiên hiện rõ lên mặt . Cô bối rối chưa biết trả lời sao bởi một sự hội ngộ quá lớn ngoài ý muốn của nàng . Nhưng ý nghĩ vụt nhanh trong đầu Thảo Nguyên , nàng đứng dậy toan bỏ chạy vào trong , thì nghe bà chủ tiệm nay bảo :

- Thảo Nguyên ! Bà đây gọi con , sao con không trả lời bà mà con định đi đâu vậy ?

Thế thì đúng rồi ! Cát Phượng chắc chắn như vậy . Nhìn thấy sự sợ hãi và toan chạy trốn của Thảo Nguyên làm cho Cát Phượng thông cảm cho hoàn cảnh người bạn gái bất hạnh , nên đã bước tới ôm chầm Thảo Nguyên , nói :

- Thảo Nguyên ! Chị yên tâm . Với Phượng , chị còn ngại gì mà trốn lánh chứ ?

- Cát Phượng !

Thảo Nguyên không nói gì được , bởi trong câu nói của Phượng có nhiều ẩn ý quá . Nàng đã biết gì chưa ? Nên Thảo Nguyên chọn cách chỉ trả lời và hỏi Phượng những câu thông thường , dò xem nàng biết gì... rồi tùy cơ ứng biến.

- Ủa ! Phượng ra đây bao giờ vậy ? Đi với ai vậy ?

Cát Phượng kéo Nguyên ngồi xuống , nói :

- Mình với anh Long đi nghỉ mát , ra đây được hơn tuần lễ rồi . Nguyên ! Sao chị lại ra đây ?

Rồi như thấy câu hỏi của mình vô ý quá , nên Phượng giả lả xoay qua nói với Liên :

- Đây là Thảo Nguyên , bạn và là người ân của cả hai vợ chồng mình đấy.

- Vậy à ? Xin chào chị.

- Chào bà.

Vậy là Cát Phượng chưa biết gì cả . Qua cử chỉ và lời nói của nàng , Thảo Nguyên kết luận như vậy , nên nàng chọn cách của nàng . Trong khi đó bà chủ tiệm nói :

- Thưa bà , Nguyên là cháu gọi tôi bằng dì đấy . Nó ở với chị tôi trong thành phố . Muốn ra đây ở để sinh nở... cho mát mẻ vậy mà.

Có Liên một bên nên Thảo Nguyên và Cát Phượng không thể tâm sự được gì . Cát Phượng bảo với Thảo Nguyên :

- Phượng sẽ trở lại thăm chị , Thảo Nguyên à . Mình còn ở đây cả tuần nữa lận.

Thảo Nguyên nghĩ thật nhanh , đáp :

- Nguyên cám ơn Phượng . Nhưng Phượng hứa với Nguyên một điều thì Nguyên mới yên lòng.

- Điều gì vậy ? - Phượng hỏi.

Thảo Nguyên kéo Phượng đi xa hai người kia , nói vừa đủ hai người nghe :

- Phượng phải hứa là : không được nói lại với anh Long là gặp Nguyên ở đây , Phượng có hứa không ?

Phượng có vẻ suy nghĩ . Nàng ngỡ Nguyên thẹn với Long vì cái thai "vô chủ" kia nên bắt mình hứa như vậy , nên Phượng nói :

- Chị biết là mình không nói dối , nhất là với anh ấy , nhưng...

- Thì Phượng đừng bảo gì cả . Còn nếu Phượng muốn đến thăm Nguyên cứ bảo là đến nhà người bạn của Phượng.

- Được rồi . Phượng xin hứa với Nguyên.

Trước khi ra về , không hiểu nghĩ sao mà Cát Phượng ôm vai Thảo Nguyên , nói :

- Can đảm chị Thảo Nguyên nhé . Phượng luôn ở bên chị nếu chị cần thiết.

- Cám ơn Phượng . - Rồi như nhớ lại , Nguyên nhắc - Phượng nhớ đấy nhé.

Đứng nhìn Cát Phượng và người dàn bà kia ra khói nhà , lòng Thảo Nguyên dâng lên một cảm giác không tả được.

Một chút xúc động về cử chỉ của Phượng , một chút nhớ thương , một chút hân hoan vì biết chàng đang ở gần mình trong một thành phố... Và một chút tủi phận trước hạnh phúc ngọt ngào của Cát Phượng và Vĩ Long .


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#22 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 11

Đêm cuối cùng trước khi rời thành phố biển , sau hơn nửa tháng du ngoạn của đôi vợ chồng Vĩ Long và Cát Phượng . Hôm nay , sau buổi tiệc của Hữu khoản đãi vợ chồng Long , chàng đưa vợ chạy một vòng thành phố trong làn gió biển ban đêm như để từ giã nó . một thành phố mà hơn nửa tháng đã ôm ấp , chở che cho hai người . Đó đây hằn bao kỷ niệm , nên trước lúc chia tay , lòng ai cũng nghe man mác một nỗi buồn . Cát Phượng ngồi im lặng bên chồng , không biểu lộ thái độ nào . Long không biết trong đầu Phượng đang nghĩ ngợi điều gì ? Riêng Vĩ Long cảm thấy nuối tiếc vì suốt thời gian qua mà mình vẫn không tìm ra tin tức Thảo Nguyên . Còn Cát Phượng nghĩ mình sắp xa Thảo Nguyên - Người bạn gái đáng thương đến tội nghiệp . Sao Nguyên chỉ gặp toàn là bất hạnh . Rồi đây với đứa con không cha , nàng làm sao đương đầu với cuộc sống khắc nghiệt này ? Ngày mai mình trở về thành phố , trong khi cô ta phải trốn lánh mọi người để sinh nở , thật là đáng thương . Đang mãi mê suy nghĩ , Phượng nghe chồng hỏi :

- Em suy nghĩ điều gì vậy cưng ?

Phượng đắn đo , rồi nói :

- Ngày mai xa rời nơi đây , em thấy buồn thôi . Thành phố này đã cho em nhiều kỷ niệm đẹp.

Long hỏi vợ khi xe về đến khách sạn :

- Em có muốn đi chơi nữa không ?

Phượng đáp lời chồng :

- Không anh à ! Em thấy mệt về buổi tiệc chiều nay . Chúng ta ngủ sớm , mai còn hành trình dài nữa.

Vĩ Long cho xe vào sân khách sạn . Đưa vợ lên phòng , chàng nói , khi nhìn đống đồ đạc lỉnh kỉnh trong phòng :

- Em tắm trước đi , anh sẽ mang bớt ít đồ xuống cho ngày mai đỡ mệt.

Cát Phượng bảo chồng :

- Để đấy sáng mai em phụ anh một tay mà.

Vĩ Long vẫn thu gom đồ đạc . Cái nào không cần thiết chàng gom lại định mang xuống xe . Vừa làm , anh vừa hỏi vợ :

- Chị Hữu tặng em vật gì mà nhiều thế này ?

- Thì anh coi đó . - Tiếng Phương từ buồng tắm vọng ra.

Vĩ Long soạn tới một gói to thấy là đồ trẻ nít sắp sinh , Long ngạc nhiên hỏi vợ :

- Phượng !

- Gì vậy ?

- Bộ em... có... thai sao mà... chị Hữu tặng cho nhiều quần áo con nít vậy ?

Tiếng Phượng đầy vẻ bí ẩn , nói :

- Bí mật ! Cái đó đừng hỏi , vì...

- Vì sao ?

- Vì em không muốn nói dối anh.

-...

Vĩ Long nghe tiếng nước chảy , chàng cầm từng món đồ lên mân mê , thầm nghĩ "Chàng cũng sắp có một đứa con , nhưng nó không biết có được những món đồ vật như vầy không ?" Càng nghĩ , Long càng buồn , thầm trách cho số phận.

Vĩ Long bỏ cái gói trên tay xuống đi ra đứng ngoài bao lơn nhìn ra biển trong bóng đêm . Lần đầu khi Vĩ Long nhìn biển lúc hoàng hôn . Còn hôm nay chàng ngắm nhìn nó qua màn đêm trước khi sắp chia tay với nó.

Biển hôm nay sóng nhiều hơn . Bằng chứng là trong đêm tối , chàng vẫn nhìn thấy từng đàn bọt trắng xóa bủa tung mịt mù như bóng chim trời trong bóng đêm tối.

Vĩ Long nghe tiếng bước chân của vợ đi nhè nhẹ ra sau lưng , chàng vội nói :

- Ê ! Không có giật mình đâu cô bé.

Phượng nhõng nhẽo với chồng :

- Em hổng chịu đâu . Anh xấu lắm.

- Này ! Nghe hỏi đây . Sao lại có lắm đồ trẻ con vậy ? Nói mau , không sẽ bị đánh đòn.

Phượng nghênh mặt , chu "mỏ" về phía Long , nói :

- Hông đó ! Ai biểu hổng giật mình chi.

Vĩ Long dỗ dành vợ :

- Thôi , anh xin lỗi , để lần khác anh sẽ giật mình.

- Hông ! Lần này hà.

- Lần này ?

- Ừ . Ngay bây giờ , em mới nói.

- Vậy em hù lại anh đi.

- Không hù mà anh giật mình mới hay chứ.

Vĩ Long nhìn vợ , chàng làm bộ giật mình , dáng điệu thật là trẻ con làm Phượng ôm bụng cười ré lên thích thú.

- Ôi ! Thích quá ! Thích quá !

Vĩ Long đưa tay ôm chặt vợ trong lòng nói :

- Bây giờ không nói là đánh đòn thật đấy , cô bé ạ.

Phượng rút vai , lè lưỡi :

- Ôi , sợ quá ! Nè , ông xã ơi ! Mấy món đó là của em mua để tặng cho người ta , chứ không phải người ta tặng cho em đâu mà mừng hụt.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#23 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Vĩ Long mừng hụt thật , chàng nới lỏng vòng tay hỏi :

- Tặng ai ?

Phượng đưa tay đế lên miệng chồng , nói :

- Cấm hỏi , mai mốt rồi biết.

Long thấy vợ không muốn nói thì thôi , nghĩ toàn là ba cái chuyện vặt của đàn bà , nên chàng mới trả lại vợ :

- Không cần biết . Không phải của em thì thôi , còn người khác không cần biết.

Có thật là Vĩ Long không cần biết không ? Hay là chàng đang tha thiết mà không biết được ? Nhưng Vĩ Long nghĩ chắc là Phượng tặng vợ của Hữu hay người bạn gái nào đó của nàng thôi.

- Vậy thì tắm đi , ông phó giám đốc ạ.

o O o

Sau khi ngừng lại để ăn cơm trưa ở một quán ăn dọc quốc lộ thuộc địa phận tỉnh Bình Thuận , Vĩ Long cho xe lao nhanh dưới cái nắng như đổ lửa . Cát Phượng đưa tay tắt chiếc máy cassette trong xe , hỏi chồng bằng một giọng êm ái nhưng đầy cương quyết , chứng tỏ là đã được suy nghĩ cặn kẽ :

- Anh không đồng ý cho em xin con nuôi , vì đó là giọt máu của những người xa lạ . Nhưng nếu có một đứa trẻ con của một người mà em và anh cùng quen biết và thọ ân , thì anh có đồng ý không ?

Vĩ Long đang chú tâm vào việc lái xe , bỗng dưng nghe vợ hỏi một câu mà buộc chàng phải suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi trả lời , nên chàng cho xe chạm lại , tự hỏi : "1 người quen biết mà em và anh cùng thọ ân" . Là ai vậy ? Vĩ Long hỏi :

- Em có thể nói là con của ai hay không ?

- Anh cứ suy nghĩ đi rồi trả lời , thì em mới nói tiếp được.

Vĩ Long nghĩ sao có chuyện lôi thôi vậy ? Đứa trẻ đó là con ai ? Long ra soát hết trong đầu những người quen với hai người thì nhiều , nhưng ai là người ân mà lại có thể cho con . Vĩ Long nghe vợ nói tiếp :

- Đây chỉ là dự định . Nó được khởi đầu từ em sang anh , chứ hoàn toàn chưa có một hứa hẹn nào cả.

- Nghĩa là em muốn nói , về phía cha mẹ đứa bé chưa có dự định cho con bọn mình à ?

- Hoàn toàn chưa . Mà cũng chưa chắc họ đã bằng lòng.

- Thế mà sao em hỏi anh làm gì ?

- Để nếu anh bằng lòng , em sẽ xin con người ấy.

Vĩ Long nói dè dặt :

- Điều đó có thể chấp nhận , nhưng còn phải tùy thuộc nơi cha mẹ đứa trẻ em à.

- Họ với ta có tình cảm ràng buộc không chứ gì ?

- Phải.

- Họ là người ân của chúng ta , lẽ nào mình ghét bỏ mà không giúp đỡ họ.

- Giúp đỡ ? Em nói gì , anh chưa hiểu ?

Cát Phượng muốn thuyết phục chồng để giúp cho hoàn cảnh của Thảo Nguyên , chẳng có cách nào hơn là phải nói thật . Nàng nghĩ có lẽ Nguyên chỉ ngại gặp mặt Long thôi . Bây giờ xe về sắp tới thành phố rồi , nàng nói cho chồng nghe chắc cũng không có gì thất hứa . Nghĩ vậy nên Phượng nói :

- Vừa rồi ở Nha Trang , em có gặp một người bạn... bạn của chúng ta.

- Mà ai vậy ?

- Thảo Nguyên.

Vĩ Long đang lái xe chạy vừa phải để trò chuyện với vợ , nghe Cát Phượng nói , Long giật mình thoát ra ngoài tầm kiểm soát lý trí . Chàng đạp thắng , chiếc xe đang chạy ngon trớn bỗng bị ghì đứng lại , kéo một đường dài dưới mặt lộ tạo một âm thanh chát chúa . Phượng kinh hãi hỏi :

- Chuyện gì thế anh ?

Long kịp trấn tĩnh mình , đáp che lấp :

- Ơ ! Không... không có gì . Anh chỉ ngạc nhiên thôi . Sao em gặp cô ấy mà không nói cho anh biết ?

- Chị ấy bảo em không được nói lại với anh.

-...

Vĩ Long nghe như có một nhát dao xuyên tim . Vậy là nàng cố tình cắt đứt với ta . Nàng quyết giữ đúng lời hứa . Ôi ! Nàng quyết yêu ta qua hình bóng con trẻ , chứ không bằng lòng mang tiếng đánh cắp tình yêu của kẻ khác . Ta đã tự làm khổ mình . Cát Phượng thấy chồng yên lặng lâu có vẻ suy nghĩ , nên hỏi lại :

- Bây giờ anh biết là con của Thảo Nguyên , anh nghĩ sao ?

Ôi ! Còn nghĩ sao nữa , chàng muốn thét lên : "Nó là con anh" , nhưng cái gì đã làm cổ họng chàng khô đắng . Cố gắng lắm chàng mới nói được :

- Nhưng cha nó là ai ?

Vĩ Long liếc nhanh nhìn sắc diện của vợ : Cát Phượng nghiêm trang đáng sợ :

- Chúng mình không cần biết điều ấy , chỉ gợi thêm sự đau đớn cho chị ấy . Có thể xme cha nó là anh và mẹ nó là em chẳng hạn.

Một lần nữa Vĩ Long nhìn vợ hơi lâu để cố tìm trong sự nghiêm trang đó có điều gì giễu cợt chàng không.

Long đáp nhát gừng :

- Nếu em muốn , anh bằng lòng.

Cát Phượng im lặng một lúc lâu , sau nghe cô nói :

- Nhưng chắc gì chị ấy bằng lòng ? Trừ khi nào chỉ căm thù người cha ấy , như lần trước đây.

Vĩ Long nhớ lại chuyện vợ kể về Thảo Nguyên lần trước vì nhẹ dạ cả tin vào vị bác sĩ đạo mạo đã thọ thai với ông ta . Nhưng sau đó vì căm ghét , nên nàng phá bỏ đứa con . Long nghĩ , nàng là người đàn bà có nghị lực thì chắc gì lần này nàng chịu cho con , vì chàng đoán biết Thảo Nguyên rất yêu mình . Mà mình thì... cũng đã yêu cô ấy . Ôi , Nha Trang ! Thật là một chuyến đi nhiều kỷ niệm.

Xe Vĩ Long đã đi vào xa lộ , thẳng tiến về thành phố .


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#24 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 12

Thảo Vy

Ba năm sau... với bao đổi thay theo nhịp sống.

Bây giờ Cát Phượng đã là hiệu trưởng một trường cấp hai nổi tiếng thành phố . Còn Vĩ Long đã là Tổng giám đốc công ty . Kha Minh đã tốt nghiệp bác sĩ ở Pháp.

Thảo Nguyên đã có đứa con gái ba tuổi , và nàng đã chuyển sang phục vụ bệnh viện Đa khoa Nguyễn Trãi.

Vĩ Long bảo tài xế dừng xe ở bên gốc cây ven đường . Chàng cầm gói quà bước xuống , dặn tài xế :

- Anh hãy đợi tôi ở đâu.

- Vâng , thưa tổng giám đốc.

Vĩ Long bước theo hành lang con đường , chàng dừng lại trước một trường mẫu giáo . Anh bảo vệ tiếp anh vào ngồi trên băng đá dưới gốc cây hoa sứ :

- Ô , ba Long ! Ba Long của Vy đến.

Một bé gái dáng mảnh dẻ dễ thương trong bộ đầm màu cánh gián với chiếc áo trắng , hai bím tóc hai bên chạy ào đến , sà vào lòng Vĩ Long , theo sau là cô giáo của em :

- Chào ông.

- Chào cô.

- Hôm nay , ông lại mua quà cho bé Thảo Vy nữa à ?

- Có gì đâu cô , chỉ là con búp bê thôi.

Nhìn Thảo Vy đang săm soi ngắm nghía con búp bê ra chiều thích thú lắm , vì đây là món quà đắt tiền , gần cả tháng lương của mẹ cô . Cô giáo buột miệng khen :

- Ông cho con búp bê đẹp quá.

Vĩ Long nói với cô giáo phụ trách :

- Tôi có thể xin phép đưa cháu nó đi chơi một lát , có được không ?

Cô giáo vẻ ái ngại , nói :

- Xin lỗi ông , tôi rất áy náy là không thể chiều lòng ông được . Bởi theo lời ký gởi của mẹ cháu là chỉ có mẹ hoặc ngoại cháu mới nhận được mà thôi . Xin ông thông cảm.

- Ồ ! Không sao . Vậy tôi xin phép cô được ngồi chơi với cháu vào phút được chứ ?

- Cái đó tùy ông . Tôi xin phép.

Cô giáo quay lưng trở vô lớp . Vĩ Long ngồi nhìn nét vô tư trên gương mặt con , mà thấy niềm thương yêu dào dạt . Thảo Vy là sự kết hợp giữa chàng và Thảo Nguyên , nên cô bé rất đẹp . Đặc biệt là đôi mắt cô bé không giống cha mẹ mà lại giống Cát Phượng như khuôn . Rèm mi dài cong , đôi mắt to đen sâu thẳm , mang một nét buồn vời vợi . Không biết vì sao như vậy ? Nếu để Cát Phượng dẫn bé đi thì mọi người sẽ không ngần ngại bảo là mẹ con.

Điều đó đã làm Cát Phượng càng quyết chí xin cho được Thảo Vy . Nhưng Thảo Nguyên đã khéo léo từ chối mà chỉ bằng lòng để cho nàng làm mẹ đỡ đầu mà thôi ?

Chính vì lẽ đó mà Thảo Nguyên đã yêu cầu Vĩ Long đừng nên đến thăm con thường quá . Nàng muốn cuộc sống của mẹ con nàng bình lặng , nàng dành cuộc đời con lại cho con , chôn kín bao ước mơ của bản thân.

Vĩ Long thường đến trường thăm bé Thảo Vy hơn là đến nhà . Nơi đây chỉ có hai cha con chàng , chàng có thể biểu lộ tình cảm mình mà không cần gìn giữ . Lý do thứ hai là Thảo Nguyên thường tránh mặt khi Vĩ Long đến nhà.

- Sao em luôn tìm cách tránh mặt anh vậy ?

- Gặp nhau làm gì , chỉ làm thêm đau đớn.

- Nhưng em cho anh thăm con anh chứ ?

- Nó không là con anh . Nó là con em . Nhưng em không hẹp hòi với anh điều đó.

Nàng quả là người đàn bà có nhiều nghị lực . Nàng không thuộc loại "nương bóng tùng quân" . Có lẽ cuộc sống nghèo khổ đã tạo cho nàng cái vỏ bọc ngoài như thế , chứ thật ra nàng cũng chỉ là người đàn bà mềm yếu.

- Em không muốn anh đến nhà là để em bình yên trong cuộc sống với con . Sự lui tới chăm sóc của anh , một ngày nào đó sẽ làm cho em ngã gục . Bởi trong đời em thiếu vắng và rất thèm khát điều đó , mong anh hiểu cho . Anh hãy giúp em . Em van anh , Long ạ !

Chính vì thế mà đã nhiều lần âm thầm đứng nhìn con vui đùa , bập bẹ tiếng ba ba mà lòng chàng đau như cắt.

Thỉnh thoảng , Cát Phượng cũng có đến thăm Thảo Vy , nhưng nàng thường đi một mình hơn . Cát Phượng luôn tìm cách giúp đỡ Thảo Nguyên một cách tế nhị , khéo léo.

- Nguyên cám ơn Phượng đã gởi gắm Nguyên với chị Liên vợ anh Hữu . Liên đã giúp Nguyên thật nhiều những ngày ở đất lạ.

- Chị đừng bận tâm tới việc đó . Ngày xưa chị giúp đỡ Phượng và anh Long thì sao ? Phượng không quên những ngày ấy . Phượng chỉ mong chia sẻ bớt một phần nhỏ với chị , chính là để cho hai gia đình trở nên gần gũi , thân tình , chứ không phải Phượng muốn trả ơn chị đâu.

Chính chân tình đó mà Thảo Nguyên phải cố gắng bóp chết bao mơ ước trong đời , để cố giữ trọn tình với người bạn tốt . Nàng đã phạm tội một lần , thì cố gắng giữ cho vết chàm không vì những ước muốn của bản thân mà đưa nàng trở thành kẻ phạm tội lần nữa.

Đã có lần Phượng rất tình cờ hỏi Thảo Nguyên :

- Nguyên không giấu Phượng về cha của đứa bé chứ ?

Thảo Nguyên đành nói dối , nàng cho rằng việc làm cúa mình có dụng ý tốt thôi :

- Phượng tha lỗi cho mình , Nguyên cũng đang cố quên người ấy . Xin Phượng đừng tìm hiểu làm gì.

- Phượng nghĩ đàn ông họ chạy theo cái gì ? Không biết họ có ý thức được là họ đang bỏ cái hình để chạy theo cái bóng không ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#25 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Thảo Nguyên thấy nên biện hộ cho chàng :

- Ba của Thảo Vy vì hoàn cảnh , chứ không phải quyết lòng phụ bỏ mẹ con Nguyên đâu.

- Hoàn cảnh ? một tấm bình phong để che đậy tội lỗi . Họ đeo mặt nạ khéo lắm , Nguyên à.

- Không . Nhất định là không phải vậy đâu.

- Vậy nếu bây giờ anh ấy thoát khỏi hoàn cảnh đến với chị và cháu , chị có bằng lòng không ?

Thảo Nguyên không ngờ Cát Phượng lại hỏi mình câu này . Nàng tỏ ra suy nghĩ , cân phân . Thay vì trả lời , Nguyên hỏi ngược lại Phượng :

- Theo Phượng thì Nguyên nên xử sự sao ?

- Phượng không ở hoàn cảnh của chị , không rõ hoàn cảnh của anh ấy , nên khó có lời khuyên chính xác.

- Nguyên sẽ không bao giờ chấp thuận , vì Nguyên biết chắc người ấy sẽ không thoát ra được hoàn cảnh của mình . Hay nói đúng hơn là Nguyên không đồng ý cho anh ấy thoát ra , mặc dù Nguyên rất yêu anh ấy.

- Nguyên cao cả quá ! Phượng phục Nguyên vô cùng.

Phượng nhìn Thảo Vy đang chơi với cậu ngoài sân , nói :

- Con bé thật lạ , có nhiều nét giống anh Long.

Thảo Nguyên giật mình , cố đánh tan ý nghĩ của Phượng :

- Nó giống Phượng thì đúng hơn chứ.

- Vì sao vậy ?

- Có lẽ lúc mang thai , Nguyên luôn nghĩ về Phương . Nguyên thèm khát cảnh hạnh phúc của Phượng và anh Long . Chính Nguyên cũng thích đôi mắt của Phượng , có lẽ vậy...

Gia đình của Thảo Nguyên từ ngày có thêm bé Thảo Vy , sự vui vẻ cũng tăng lên , lỷ lệ nghịch với kinh tế hằng ngày , bởi có bao nhiêu thứ cần thiết cho nó.

Mỗi lần đến thăm , Cát Phượng đều mua áo quần , quà cho bé , về phần đó coi như Nguyên khỏi phải lo .Còn Vĩ Long đã hết lời , thế mà nàng không chịu nhận sự giúp đỡ nào của anh cả , ngoại trừ những thứ mà anh sắm cho Thảo Vy , nàng không có lý do nào cấm cản . Nguyên đã chuyển chỗ làm để không muốn nghe sự đàm tiếu của mọi người về đứa con của nàng.

Suốt ba năm qua , Vĩ Long luôn tìm cách thuyết phục Thảo Nguyên hãy để cho anh có mối quan hệ với nàng như ngày trước , bởi giờ đây không chỉ Vĩ Long đến với nàng vì Thảo Vy mà còn có tình yêu của chàng nữa . Chính vì lẽ đó mà làm cho nàng lo sợ , luôn tìm cách tránh mặt chàng ở nhà.

Thảo Nguyên sợ sự lui tới của Vĩ Long - Một hình ảnh mà nàng cố quên - Sẽ làm sống lại mãnh liệt trong lòng nàng và nàng sẽ phạm tội với bạn lần nữa , mà lần này thì khó cứu vãn . Lương tâm nàng không cho phép nàng tiếp tục làm việc đó . Nàng đã phải tự đấu tranh với chính bản thân mình . Nhưng thử hỏi , đã được mấy người tự chiến thắng mình mà không được sự giúp đỡ của hoàn cảnh chứ ? Thảo Vy nó đã được ba tuổi , cái tuổi bắt đầu của sự hiểu biết . Đã nhiều lần Thảo Vy hỏi mẹ :

- Mẹ ! Ba... con sao lâu về vậy mẹ ?

- Ba con đi làm xa , mai mốt ba về... với điều kiện là con phải ngoan ba mới thương đó.

- Con đã ngoan , mà sao ba không về vậy mẹ ?

-...

- Vậy ba Long có phải là ba của con không mẹ ?

Nguyên đành phải nói dối với con :

- Không... không phải đâu , ba Long chỉ là ba nuôi con.

- Ba nuôi là sao vậy mẹ ? Vậy chứ ba con có thương con bằng ba Long của con không mẹ ?

Thảo Nguyên đã nhiều lần đau đớn khi phải dối con trẻ . Nhưng không hiểu sao nàng không bảo rằng ba của bé đã chết , hoặc một lý do nào xa xôi , mà lại bảo là ba của bé đi làm xa mai mốt sẽ về . Có phải chăng trong tậy đáy lòng Thảo Nguyên vẫn mong mỏi còn có ngày sum họp với Long không . Vĩ Long cũng đã nhiều lần đau xót khi nghe bé Vy hỏi :

- Ba Long có biết ba của bé không ?

-...

- Sao ba của bé lâu về vậy ?

- Mẹ bảo với bé thế nào ?

- Mẹ bảo ba của bé thương bé lắm , nhưng ba đi làm xa mai mốt ba mới về . Bé đã ngoan vậy mà ba bé không về để mua quà cho bé như ba Long.

- Thì bé có ba Long mua quà cho bé được rồi.

- Hổng chịu đâu . Bé muốn ba của bé kia.

- Chi vậy ?

- Ba của bé sẽ dẫn bé đi chơi , để dỗ bé ngủ , để bé hát cho ba bé nghe nữa nè.

- Vậy bé hát cho ba Long nghe đi.

- Nhưng ba Long chỉ là ba nuôi chứ đâu phải ba của bé.

- Ai bảo với bé vậy ?

- Mẹ Nguyên bảo đấy . Bà ngoại cũng nói vậy.

Vĩ Long lòng đau như cắt khi nghe lời ngây thơ của con . Hoàn cảnh gì ác độc mà chàng lại rơi vào như hôm nay.

- Nguyên ơi ! Sao em ác độc đánh lừa luôn cả con trẻ ?

- Chứ anh muốn là em nói thật cho nó biết sao ?

- Nhưng... ít ra , em phải cho nó biết anh là cha nó.

- Để làm gì ? Anh liệu có thỏa mãn được những yêu cầu của nó không ?

- Anh sẽ làm tất cả cho con anh.

Thảo Nguyên điềm tĩnh , lạnh lùng :

- Đừng anh , đừng vội phá đổ tất cả những công trình mà tất cả chúng ta đã tốn bao công sức tạo nên.

Nguyên an ủi Long :

- Con trẻ nó hồn nhiên lắm , nó sẽ đòi anh đưa nó đi chơi , ngủ với nó , đưa nó đi học và rước nó đi xe như bao bạn bè của nó . Rồi anh có làm được không ?

Vĩ Long nói không suy nghĩ hậu quả :

- Anh cố gắng làm tất cả cho nó , Nguyên à.

- Không đơn giản như anh nghĩ đâu . Nó còn đòi phải có mẹ đi theo.

Nguyên nói trong nghẹn ngào với hai dòng lệ :

- Đã bao lần em đưa nó đi chơi , nó đòi có ba đi theo mới chịu . Em phải nói dối là ba đi xa chưa về . Nó đòi... anh . Ba Long của nó đi với mẹ , để đi tàu bay , đi xe lửa... làm sao anh thực hiện được . Anh có biết là em đã khổ tâm đến ngần nào không ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#26 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Thảo Nguyên như trút được nỗi dằn vặt trong lòng bấy lâu nay , nên nàng khóc cho thỏa thích . Mỗi giọt lệ của nàng Vĩ Long nghe như có vị tê đắng trên đầu lưỡi . Rồi như có luồng sức mạnh tiềm tàng tận đáy lòng bùng dậy , Vĩ Long bất chấp tất cả . Chàng nắm tay Nguyên vuốt ve , an ủi nàng , nói :

- Em yên tâm . Từ hôm nay , anh sẽ sắp xếp để dành cho con anh tất cả những gì nó cần thiết.

-...

- Em hãy bảo thẳng anh là cha nó . Anh sẽ làm tròn trách nhiệm của một người cha , với bất cứ yêu cầu nào của con trẻ.

Kể từ hôm đó , Vĩ Long thay đổi nếp sống thường nhật mà lâu nay đã trở thành thói quen . Vĩ Long bàn với vợ :

- Phượng à ! Anh muốn bàn với em một việc.

- Gì đó anh ? - Giọng nàng như muốn ngủ.

- Anh muốn nhận làm thêm cố vấn cho một xí nghiệp vừa thành lập về kế hoạch phát triển và sản xuất.

- Em thấy cuộc sống của chúng ta đầy đủ rồi . Vả lại , có con cái gì đâu mà cần lo cho nó . Anh còn phải dưỡng sức , không nên làm nhiều như vậy.

Long có vẻ cương quyết :

- Sức khỏe anh không sao đâu , em yên tâm . Về thu nhập thì không quan trọng lắm , nhưng đây là xí nghiệp của người bạn thân chưa có người lãnh đạo về kế hoạch phát triển . Anh cũng chỉ giúp anh ấy một thời gian , sau đó ổn định thì mình nghỉ . Em nghĩ sao Phượng ?

Cát Phượng có vẻ suy nghĩ . Lâu nay , thời gian vắng chồng như thế đủ để nàng thấy cô đơn rồi . Nay chồng phải làm thêm , tức là thêm thời gian chờ đợi . Nhưng Phượng nghì , có lẽ do anh ấy cũng buồn vì nhà quạnh quẽ có hai vợ chồng , nên anh ấy muốn làm việc thêm cho khuây lãng . Cát Phượng buồn bã trả lời chồng :

- Em chỉ lo sức khỏe của anh thôi , còn công việc thì tùy anh định liệu.

Nhìn vẻ không vui của vợ , Long cũng đón được nỗi lòng của Phượng . Chàng bước đến bên ôm vợ ngang vai , giọng ngọt ngào an ủi :

- Mỗi ngày chỉ thêm có mấy giờ nữa thôi , em cưng à . Mình vừa có thêm tiền , vừa giúp bạn , mà vừa tạo thêm uy tín trên thương trường nữa . Ngoài thì giờ đó ra còn lại anh dành tất cả cho em , Phượng à.

Cát Phượng dù không muốn , nhưng nhìn vẻ phấn khích của chồng , nàng không nỡ trái ý chồng . Nàng liên tưởng rồi đây nàng tiếp tục quạnh quẽ trong ngôi nhà này thêm nữa.

Vĩ Long đề nghị với vợ :

- Hay là mình về Cần Thơ rước mẹ lên ở chơi với em vài tháng nhé ?

- Mẹ chỉ đi được nhiều lắm một tuần thôi . Còn ba , ai lo cho ông ấy ?

Bên gia đình Long cũng vậy , cha mẹ lo buôn bán , các em ai cũng có việc của mình . Nhưng Cát Phượng muốn chồng yên tâm nên nói :

- Vậy để để em nhận dạy thêm giờ ban đêm cho trường.

Vĩ Long ái ngại :

- Nhưng còn sức khỏe của em ?

- Không sao anh à , công việc nó làm cho mình vui hơn . Vả lại , khi nào thấy mệt , em sẽ nghỉ.

- Ừ , vậy cũng được . Nhưng em ăn uống làm sao ?

- Chiều em sẽ về ăn cơm , rồi em trở lại trường cho đến tám giờ đêm vào lớp.

Long ái ngaivị phải để vợ ăn cơm một mình vào buổi chiều :

- Hay là để anh bảo chị bếp mang cơm đến trường cho em đỡ phải đi lại.

- Không cần đâu anh . Em cũng muốn về nhà một chút giờ đó để nghỉ ngơi , tắm rửa cho thoải mái một chút.

- Còn anh ?

- Anh sẽ tự lo được . Anh là đàn ông , nơi nào mà ăn chẳng được.

- Anh còn gì nữa không ? Em ngủ à...

- Không . Em ngủ đi . Chúc em ngủ ngon !

Vĩ Long hôn lên trán vợ , rồi quay sang ôm gối giả bộ ngủ , nhưng đầu óc mãi suy nghĩ những điều sắp tới . Còn Cát Phượng bảo là nàng ngủ , nhưng thật ra nàng đang nhắm mắt để gặm nhấm nỗi buồn , mà nàng hình dung mỗi ngày một thêm to lớn , đẩy nàng và chồng ngày một thêm xa .


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#27 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 13

Mỗi sáng , Vĩ Long thức dậy năm giờ , chàng ra khỏi nhà vào lúc sáu giờ kém 15 . Chàng đến nhà Thảo Nguyên vào lúc sáu giờ 30 . Từ đó , chàng chở Thảo Vy ăn sáng , rồi đưa cô bé đến trường vào lúc bảy giờ 30 . Tóm lại , chàng phải cố gắng làm sao có khoảng một giờ ở hà buổi sáng với con và đưa nó đến trường . Chiều , chàng sắp xếp ra khỏi công ty trước bốn giờ 30 để rước Thảo Vy . Từ bốn giờ rưỡi tới năm giờ - Thời gian quy định của trường - Đưa con về nhà . Vĩ Long phải ở nhà chơi với nó cho đến hơn bảy giờ tối , và về nhà làm sao khoảng tám giờ tối.

Từ hồi còn đi học , Vĩ Long là người luôn tôn trọng giờ giấc . Bây giờ thói quen đó đã trở nên một phần của cá tính chàng.

Hơn tháng nay , Vĩ Long đến và đi luôn đúng giờ , chỉ sai sót từ năm , 10 phút là cùng . Việc làm của chàng chỉ âm thầm không cần ai nhắc nhở , hay khuyên lơn gì cả . Chàng đã quyết định và từ đó mà hành động.

Thảo Vy rất vui vì mỗi sáng cô bé được ba Long đưa đi học bằng xe hơi . Chiều , thấy chiếc xe màu trắng đậu là cô bé la lên với một giọng đầy hãnh diện với chúng bạn :

- Ba Long đến rước bé.

Và cô giáo cũng đã được phép giao con bé cho Long , khác hơn trước , nhưng cô không cần tìm hiểu , chỉ làm theo yêu cầu của mẹ cô bé thôi.

Lúc đầu , Thảo Nguyên cố lánh mặt trong lúc Long đến nhà chơi với con , nhưng lâu ngày nàng không nỡ khi nhìn thấy anh phải ăn uống thất thường ở ngoài tiệm . Nên sáng dậy , nàng lo điểm tâm cho hai cha con họ . Chiều cũng vậy , nàng lo cơm nước cho Long ăn trước khi về nhà.

Long đã từ chối không ăn , nếu như nàng không nhận sự giúp đỡ của chàng . Chàng đã cố thuyết phục bà mẹ của Nguyên :

- Con làm phiền bác như thế là quá rồi . Con xin bác hãy nhận một ít tiền của con , coi như là tiền cơm của con vậy.

Bà Huệ không nhận thì chàng không ăn . Mà bé Thảo Vy đòi ba Long phải ăn với bé nó mới chịu . Cuối cùng thì phải đành nhận thôi . Nhưng Thảo Nguyên lo ngại , tiền mà Long đưa cho mẹ nàng , rồi làm sao Long đủ tiền đưa cho Phượng từ trước tới giờ ?

- Anh nên giữ tiền để đưa cho Phượng như trước tới giờ . Đừng làm Phượng nghĩ không tốt.

- Em an tâm . Anh đã có những khoảng thu nhập khác ngoài lương ra , không ảnh hưởng gì đến lương của anh cho cô ấy.

Vấn đề inh tế gia đình cũng giúp cho đàn bà kiểm soát các ông chồng . Khi lương tháng đầy đủ , họ tưởng chồng mình đâu còn tiền để mà đến cô này cô nọ . Rồi từ đó cứ tưởng chồng mình thương vợ và chung tình số một.

Từ ngày gia đình chấp nhận sự giúp đỡ của Long , nên cuộc sống có phần thoải mái hơn . Thỉnh thoảng , Long sắm cho gia đình một đồ vật cần thiết nào đó . Thâm tâm Long là muốn lo cho con , và cố tạo cuộc sống của Nguyên sao được như Phượng . Điều ấy anh nghĩ và âm thầm hành động , Long là mẫu người đàn ông không nhậu nhẹt , không nghiện cà phê lẫn thuốc lá , nên mọi chi phí vô ích đó , anh tập trung lo cho con anh . Chỉ có một điều rắc rối mà Thảo Nguyên lo âu là : sự xuất hiện thường xuyên của Long đã đánh dấu hỏi với những người láng giền , Nguyên không biết trả lời sao . Ban đầu Nguyên còn nói dối là cha nuôi của nó , nhưng bây giờ thì không thể thuyết phục họ bằng những lời như thế được nữa.

Những lúc Vĩ Long dành thời gian đưa bé Thảo Vy đi học , con bé vui hẳn lên . Nó ríu rít hỏi mẹ khi có mặt Long bên cạnh :

- Mẹ Ơi ! Mẹ bảo ba Long làm ba của bé luôn đi , chứ con không chịu là ba nuôi đâu.

-...

- Mẹ ! Sao mẹ không nói ? Mẹ nói ba sẽ về mà bé có thấy ba về đâu . Vậy là ba đâu thương con bằng ba Long của con . Con nghĩ chơi ba con luôn.

Thảo Nguyên nghe con nói mà lòng nghẹn ngào , không biết giải thích cách nào cho nó hiểu . Nàng rầy át con :

- Vy ! Con phải ngoan , không được hỏi nhiều , mẹ không cưng con à.

- Con chỉ nói mẹ bảo ba Long làm ba con thôi , chứ con đâu có không ngoan đâu mà mẹ giận con . Mẹ không thương con , còn ba Long thương con , phải không ba ?

Long ôm con vào lòng đáp :

- Phải , ba thương con . Bao giờ ba cũng thương con.

Thảo Vy nhõng nhẽo đeo cổ Long :

- Nhưng ba Long phải thương mẹ Nguyên nữa , con mới chịu nè.

- Thảo Vy ! Con không được nói bậy.

Thảo Vy tự nhiên nghe mẹ nạt mình , cô bé mếu máo càng đeo cứng Long như tìm sự che chở . Cô rươm rướm nước mắt nói :

- Con xin lỗi mẹ . Con chỉ muốn ba Long thương mẹ thôi mà.

Cả Thảo Nguyên và Vĩ Long nghe như có những mũi kim đâm vào da thịt qua từng lời của con trẻ . Vĩ Long ôm con dỗ dành :

- Con ngoan của ba ! Con đừng khóc . Ba Long sẽ thương mẹ , ba sẽ thương con , nhưng con phải ngoan mới được.

Cô bé hai tay quệt nước mắt , miệng nở nụ cười :

- Sướng quá , sướng quá ! Con sẽ ngoan với ba Long , với mẹ Nguyên , với cô giáo và với ngoại nữa.

Thảo Nguyên nhắc con :

- Còn một người cũng thương con và con không được quên.

- Má Phượng - Cô nhoẻn miệng cười rất tươi - Má Phượng cho con nhiều quà , con cũng yêu má Phượng nữa . Vậy ba Long má Phượng như thương mẹ Nguyên không ?

Tuổi trẻ nghĩ sao là nói vậy , đâu nào để ý đến chuyện tế nhị của người lớn , đôi khi làm cho người lớn khốn đốn đối với lời lẽ thơ ngây của nó.

- Vy ! Con không ngoan rồi . Con hãy vào nhà chơi với ngoại đi , kẻo mẹ giận bây giờ.

Cô bé không biết lời lẽ mình sao mà tự dưng người lớn nổi giận , lúc không . Nó đâm ra không còn biết nói sao cho không bị rầy nữa . Nó mếu máo nói :

- Con xin lỗi mẹ . Cho con ở đây chơi với ba Long con , chút nữa ba Long về rồi . Ngoại đang nấu cơm , đâu có ai chơi với con.

Vĩ Long nghe con nói rất thương , nên ôm con lại :

- Thôi , con hãy ở lại đây chơi với ba.

- Anh đừng có chiều nó quá , rồi nó quen . Anh có chiều nó hết được không ?

Vĩ Long vừa vuốt tóc Thảo Vy , vừa nói cho vừa lòng con bé :

- Ba sẽ chiều con . Nếu con ngoan ba sẽ không từ chối bất cứ điều gì . Đúng không nào ?

Thảo Vy được sự che chở , nên cô đòi hỏi :

- Vậy ngày mai chủ nhật , ba đưa bé với mẹ đi Thảo Cầm Viên đi . Con sẽ ngoan mà.

- Đó ! Anh chiều nó nữa đi.

Thảo Nguyên nói với giọng lẫy hờn , nhưng không giấu được niềm sung sướng . Long suy nghĩ thật nhanh , rồi đáp :

- Ngày mai thì chưa được , ba Long còn phải đi làm để có tiền mua quà cho bé . Hôm khác , ba sẽ đưa bé đi , cả mẹ nữa.

- Ba hứa nghe . Nhưng con nghe cô giáo nói chủ nhật được nghĩ mà sao ba đi làm ?

Long lại phải nói dối :

- Ba Long đi làm không có nghỉ chủ nhật như bé đi học đâu.

- Vậy ba Long đi làm , ba Long có ngủ không ?

Vĩ Long cười ngất , hôn vào đôi gò má đầy đặn của con gái :

- Ngủ chứ . Ba Long đi làm thì cũng phải ngủ như con vậy.

- Vậy sao chỉ có mẹ Nguyên ngủ với con . Còn ba Long đi đâu mà không ngủ với con.

Ai bảo rằng người lớn giỏi tài ăn nói hơn con nít đâu ? Bằng bộ vẻ ngây thơ nghĩ điều gì nói ra điều ấy , đã làm điêu đứng người lớn chứ chẳng chơi đâu.

Long đã trở thành kẻ nói dối "chuyên nghiệp" rồi :

- Ờ... thì ba Long bận đi làm , nên con phải ngủ với mẹ.

Thảo Nguyên rỡ rối cho Long :

- Con không được hỏi dài dòng , như vậy là không ngoan đó biết chưa ?

- Con hỏi vậy... mà không ngoan , hả ba ?

Nhìn dáng phụng phịu của con gái , Long đau lòng quá :

- Ờ , không phải vậy . Con của ba ngoan lắm . Nhưng con muốn ba làm sao nè ?

- Vậy là ba Long cũng ngoan nữa nè . - Cô bé hí hửng nhảy cẫng lên , như đạt được điều mình mong ước.

- Con không được nói vậy , là hỗn đấy.

- Con xin lỗi . Con sẽ không dám hỗn nữa.

Long thương con đứt ruột :

- Con muốn ba Long làm sao cho con nè ? Nín đi.

Thảo Vy định nói , nhưng cô bé nhìn mẹ , sợ mình nói ra không biết có bị rầy nữa không . Long hiểu ý con nên nói :

- Không sao đâu , con cứ nói đi.

Thảo Vy sợ mẹ nghe bị rầy vì không biết có đúng không , nên cô bé ôm cổ Long nói vô tai chàng :

- Con muốn ba Long ngủ với con , con sẽ hát cho ba Long nghe.

Thảo Nguyên bẽn lẽn vào nhà khi nghe Thảo Vy yêu cầu ba Long nó .


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#28 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 14

Đối với trẻ con , ta không nên nói dối . Nhưng Vĩ Long và Thảo Nguyên hiện nay , cả hai đã lâm vào tình thế bắt buộc phải nói dối rồi . Bây giờ , mỗi tối Vĩ Long phải dỗ cho bé Thảo Vy ngủ xong , anh mới về nhà với Cát Phượng . Tuy có trễ chút ít , nhưng chưa bao giờ Vĩ Long bỏ nhà đêm nào . Tính ra từ ngày cưới tới giờ , hai người chưa phải xa nhau đêm nào cả . Không biết có phải vì vậy mà Cát Phượng tin tưởng ở chồng mình không ? Thấy chồng về khuya , Cát Phượng loa nấu thức ăn nhẹ cho chàng . Đã nhiều lần nàng khuyên :

- Anh à ! Hay là anh nghỉ bớt công việc đi để dành thời gian nghỉ ngơi nữa.

- Em yên tâm , anh vẫn khỏe mà . Bây giờ công việc trở thành niềm vui của anh rồi , Phượng à.

Không biết vô tình hay cố ý Vĩ Long nói câu đó . Cát Phượng buồn trong lòng khi nghe chồng nói . Rõ ràng gia đình bây giờ không là niềm vui của anh nữa rồi . Anh không thiết tha việc về nhà bằng ở công ty . Có lẽ tám năm chung sống , Phượng đã không làm tròn chức năng của người đàn bà nên Vĩ Long buồn . Dù biết vậy nhưng nàng chỉ biết cắn răng chịu đựng , chứ lý do gì mà trách phiền chồng được . Bây giờ thời gian của hai vợ chồng gặp nhau chỉ để nói vài ba câu rồi mạnh ai nấy lăn vùi ra ngủ , để trời chưa sáng Long đã ra khỏi nhà , đêm xuống thật lâu Long mới về . Cảnh sống coi có vẻ êm đềm , nhưng còn đâu là hạnh phúc ? Sự gắn bó không còn nữa , mặc dù mỗi tuần Long đều danh trọn ngày chủ nhật cho vợ . Cát Phượng chỉ còn thấy được tình vợ chồng một ngày duy nhất đó thôi . Tiền bạc không thiếu , nhưng nó đâu bù đắp được . Bây giờ Vĩ Long đã có nhiều phần hùn ở nhiều công ty xí nghiệp , thu nhập hàng tháng quá thừa thãi cho cả hai , trong khi Long không phải là người ăn chơi xa xỉ . Bởi thế nên sự nghiệp danh vọng càng lên cao , hạnh phúc gia đình tỷ lệ nghịch lại . Những tiệc tùng chiêu đãi , liên hoan , Vĩ Long luôn đưa vợ đi bất cứ dịp nào có thể được . Bây giờ không còn một chồng một vợ nữa rồi , mà đúng là "1 kiểng , hai huê" , nhưng Vĩ Long luôn đối xử công bằng đúng mực . Tất cả nỗi khổ bây giờ hình như là ở trên đầu của Vĩ Long thôi . Chủ nhật dành cho Cát Phượng . Thứ năm chàng dành cho Thảo Nguyên và Thảo Vy.

o O o

Vĩ Long thấy Thảo Nguyên còn ở phía sau , nên chàng đi chậm lại để chờ , trong khi Thảo Vy tung tăng phía trước . Long đỡ Nguyên xuống băng đá dưới gốc cây , rồi gọi :

- Thảo Vy ! Con đừng đi xa quá đó , hãy trở lại đây . - Long vẻ lo lắng hỏi Nguyên - Em mệt hả ? Ngồi đây nghỉ chút đi . SAo tay chân em lạnh quá vậy ?

Thảo Nguyên mở bóp lấy chai dầu gió đưa cho Long . Long xoa bóp cho Nguyên , một lúc sau nàng có vẻ đỡ hơn.

- Em đang đi bỗng dưng thấy chóng mặt.

- Giờ em đỡ chưa ?

- Đỡ rồi anh . Em ngồi đây , anh đưa con đi chơi đi.

Long mua nước đem đến cho Nguyên rồi nói :

- Em uống nước đi . Anh chỉ đi gần đây thôi , có gì gọi anh nhé.

Thảo Nguyên gật đầu , nhìn theo thấy con kéo tay Long đi xem mấy con thú , tung tăng như con chim non trên cành . Cô bé đòi Long bế lên để cô nhìn cho rõ . Nguyên ngồi dựa vào ghế nhìn cảnh hai cha con đang vui chơi , lòng chợt nhớ đến Cát Phượng . Mình đang đánh cắp hạnh phúc của Phượng đây sao ? Mình còn xứng đáng với lòng tin của cô ấy không ?

Thảo Nguyên lòng buồn bã lo âu không biết việc này rồi sẽ tới đâu ? Nàng hình dung rồi có một ngày sẽ đổ vỡ , nhưng chẳng biết lúc nào . Nghĩ đến đó , Thảo Nguyên nghe như tim nghẹn lại , hơi thở khó khăn , viễn ảnh đen tối chụp xuống trước mắt nàng . Nguyên phải đưa tay lần tìm lưng băng đá tựa đầu vào , cố nhắm mắt mà vẫn không xua đuổi được.

Đằng kia , Long cho con chơi , nhưng mắt không quên quan sát nàng . Chàng vội bồng con chạy đến.

- Em sao vậy Nguyên ?

- Chúng ta về đi anh.

- Được rồi . Em có đi nổi ra xe không ?

Thảo Nguyên cố gắng đứng lên , nói :

- Em tựa vào anh đi được.

Trên đường về , Long đưa Nguyên ghé vào một phòng mạch ngoài giờ . Sau khi khám , vị bác sĩ nói :

- Ông nên đưa bà đi khám lại ở bệnh viện chuyên khoa , vì bà có triệu chứng mang thai.

Không biết cảm giác Long ra sao ? Còn Thảo Nguyên , nàng không vui vẻ gì cho lắm . một đứa con đã đủ cho nàng vui và khốn đốn rồi . Nay thêm một đứa , rồi sẽ ra sao ?

Thảo Nguyên ngồi yên , mắt nhìn ra phía trước không nói gì . Thấy vậy , Long hỏi :

- Em mệt lắm không ?

Nguyên lắc đầu không đáp . Long biết nàng đang nghĩ gì rồi , nên nói :

- Một đứa cũng vậy , hai đứa càng tốt , có gì mà em phải lo.

Thảo Nguyên biết Vĩ Long đã liều rồi , chàng đã đem hạnh phúc của chàng và Cát Phượng để lên bàn đánh cuộc rồi.

Về đến nhà , Nguyên đi thẳng vào buồng nằm , để luôn cả áo quần . Từ lúc nghe vị bác sĩ nói , Nguyên buồn lo nhiều hơn là tình trạng của cơ thể . Thảo Vy thấy mẹ như vậy bèn hỏi Long :

- Ba Long ! Mẹ Nguyên con bị bệnh hả ?

Long cố tình đáp cho Nguyên an tâm :

- Mẹ Nguyên con sắp có em bé cho con nè , con có vui không ?

Thảo Vy nhảy cẫng lên , la :

- Thích quá , thích quá ! Bé có em nè . Em bé sẽ khóc cho con dỗ , không như em bé búp bê , ngu lắm.

- Bây giờ con ngoan , ra ngoài chơi với ngoại để mẹ Nguyên nằm nghỉ nghe chưa.

Thảo Vy hí hửng chạy ra gọi bà ngoại inh ỏi . Vĩ Long quay lại thấy từ trong mắt Thảo Nguyên hai giọt lệ lăn dài xuống gối . Thảo Nguyên nói :

- Số kiếp đã bắt em là một người đàn bà tội lỗi.

o O o

Đức Vĩnh hít một hơi thuốc thật sâu , rồi nhả ra một làn khói trắng . Anh nhìn theo làn khói bay tan dần trong không khí , chợt nghĩ đến mối hận trong lòng mình đã vơi bót đi . Bên kia đối diện với Vĩnh , Bảo Lan đang khóc . Những giọt nước mắt của nàng bây giờ đâu còn làm cho chàng xúc động nữa . Tuy nhiên , Vĩnh cảm thấy có chút gì tội nghiệp.

Hơn tám năm nay mà mối hận của thằng con trai nghèo lần đầu tiên bị tình phụ vẫn còn cháy bỏng trong lòng chàng , vì thế mà Vĩnh chưa lập gia đình , nếu như mình chưa được sự nghiệp lớn . Sau lần thất vọng với Bảo Lan , Vĩnh không nhìn con gái , đàn bà bằng cái nhìn thiện cảm nữa , mà cho rằng họ là hiện thân của mọi tham vọng trên cuộc đời . Vì vậy nếu muốn không phải là kẻ chiến bại lần thứ hai , thì phải đạt được nhiều tiền tài , địa vị . Vết thương đầu đời quá lớn đã làm cho anh không còn nghĩ rằng trên đời còn có chuyện tình yêu lý tưởng , hạnh phúc ngọt ngào trong nghèo đói được.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#29 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Bây giờ , cái yêu cầu của Vĩnh nhằm để trả hận nhiều hơn là tình yêu hay sự ham muốn . Còn gì là tình yêu đâu chứ.

Vĩnh lặp lại lần nữa khi thấy Bảo Lan chỉ khóc mà không trả lời yêu cầu của chàng :

- Sao , bà giám đốc hãy trả lời tôi đi chứ . Tôi không có thời gian ngồi đây để thả ký ức trôi về thời quá khứ đâu nhé.

Bảo Lan bớt khóc , nàng nói trong tiếng nấc :

- Anh Vĩnh ! Tôi không nghĩ là anh có thể tàn nhẫn đến như vậy . Nếu hết yêu thương cũng vì nhau...

Vĩnh không để Bảo Lan nói hết :

- Vì cái gì chứ ? Khi cô ra đi , cô để lại trong lòng tôi cái gì nào ? Toàn là sự tủi nhục , sự uất hận . Nỗi khổ đau nó giày vò tôi suốt tám năm nay , cô có biết không ? Trong khi đó cô lập gia đình hạnh phúc . Còn tôi ? Bây giờ luật bù trừ thôi , cô à.

Vĩnh đứng dậy đi lại bên cửa sổ , nói tiếp :

- Cuộc đời đã dạy tôi : muốn có hạnh phúc phải đánh đổi thôi , chứ không ai cùng có hai thứ trong một lúc cả.

- Và bây giờ anh muốn tôi phải đánh đổi ?

- Xin lỗi , tôi không bao giờ bắt buộc cô đâu nhé . Đây là do cô yêu cầu tôi . Cô đã điện thoại mời tôi đến đây mà . Tôi cũng đánh đổi như cô vậy thôi.

- Anh đánh đổi cái gì chứ ?

- Tiền . Tiền là thứ ngày xưa tôi không có , nên đã bị cô dạy cho bài học . Bây giờ muốn có cô , tôi cũng phải đánh đổi bằng tiền vậy . Những đồng tiền còn in đậm mồ hôi lẫn nước mắt tôi trong ấy , cô à.

Bảo Lan nấc lên vì tủi nhục , đau đớn vì những lời của Vĩnh , thế mà anh ta hình như chưa thỏa mãn :

- Tôi còn nhớ như in câu cô đã nói với tôi hơn tám năm về trước . "Muốn có hạnh phúc phải có tiền . Lấy anh về , tôi cạp đất để sống sao ? Người ta nói có tiền là có mọi thứ . Vì vậy , tôi khuyên anh nên kiếm tiền đi... " Cám ơn những lời chỉ dạy của cô . Suốt thời gian qua , tôi đã cố vùi đầu tìm kiếm nó . Bây giờ tôi có nó rồi thì tôi phải thực hiện ước vọng của tôi . Như lời cô nói "Có tiền là có mọi thứ mà".

Bảo Lan nói trong tiếng nấc nghẹn nào :

- Và cả xác thân tôi nữa à ?

Đức Vĩnh rút vai , làm ra vẻ bắt buộc nói :

- Dĩ nhiên . Vì đó là ước vọng của tôi mà.

Bảo Lan thấy mà khó thuyết phục được Vĩnh đừng truy tố chồng nàng được . Trừ khi... cô chịu ngủ với anh . Đó là cái giá mà chàng đã đưa ra . Không truy tố ra tòa , chứ không hẳn xóa hết nợ đâu . Cái giá quá đắt , mà bây giờ Lan không còn lựa chọn được . Nếu muốn bảo vệ cho chồng , cả danh dự của nàng nữa , thì không còn cách nào khác là bằng lòng để cho Vĩnh thỏa mãn cái nhục ngày xưa . Nếu không , Tâm sẽ bị Vình đưa ra tòa về tội bội tín , với số nợ lên đến hàng tỉ đồng . Bảo Lan cố vớt vát lần cuối cùng :

- Anh Vĩnh ! Tôi xin nhận là ngày trước tôi đã cư xử quá đáng với anh... Nhưng dù sao , anh cũng nghĩ đến chúng ta có những ngày hạnh phúc , mà anh hãy dung tha cho tôi . Anh bây giờ thành đạt , có nhiều tiền , anh cần gì mà không có . Anh cần làm gì cái thân xác bệ rạc này ? Tôi van anh... anh Vĩnh à.

Vĩnh điềm tĩnh :

- Cô nói đúng . Bây giờ tôi cần gì cũng có . Chỉ có cái mà tám năm trước người ta cướp đi của tôi là không có mà thôi . Vì vậy mà bây giờ tôi muốn vớt vát lại chút nào còn có thể.

Vĩnh quay lại ngồi đối diện với Lan , nói :

- Cô nên hiểu đó là mục đích mà suốt thời gian qua tôi đeo đuổi . Bao giờ tôi còn chưa chiếm được cô là tôi còn ăn không ngon , ngủ chẳng yên . Cô suy nghĩ kỹ đi rồi gọi điện cho tôi . Đó là con đường duy nhất mà cô còn có thể đi để bảo vệ cái tổ ấm hạnh phúc này của cô . Thời gian qua tôi đã khổ nhiều rồi , mong cô hiểu cho.

Đức Vĩnh dứt câu đứng dậy , toan bước ra . Lan lo sợ gọi lại :

- Anh Vĩnh...

Vĩnh quay lại nói lần chót với Lan :

- Tôi nhắc lại với cô... Trong tuần này mà tôi không nhận được câu trả lời của cô , thì tuần sau , tôi sẽ gởi đơn khởi tố chồng cô thôi , mong cô nhớ cho.

Dứt lời , Vĩnh bỏ đi luôn . Lan nhìn theo lòng nghe uất nghẹn , nhưng làm sao hơn . Lời Vĩnh nói đúng : Muốn có hạnh phúc thì phải đánh đổi thôi , không ai có hai thứ cùng lúc cả.

o O o

Đức Vĩnh ra về lòng cảm thấy thỏa mãn tự ái . Hình ảnh của Bảo Lan vẫn ám ảnh chàng , ít nhiều lòng chàng vẫn thấy có cái gì đó tội nghiệp . Đúng là thân gái "12 bến nước" . Đâu ai muốn gởi gắm thân phận vào tay một kẻ ăn chơi trác táng đâu.

Dụng ý của Vĩnh cũng chỉ nhằm thỏa mãn sự nhục nhã mà ngày xưa mình gánh chịu , chứ thật ra chàng chẳng nỡ nhẫn tâm phá tan gia đình của Bảo Lan mà nàng đang cố bám víu đó đâu . Nhưng để thử xem họ xử sự ra sao ? Đúng , Bảo Lan nói đúng . Dù gì trong lòng chàng vẫn còn giữ được những hình ảnh của cuộc tình đẹp thuở học trò . Nên còn hận thù , tức là còn yêu thương.

Trong khi đó , Bảo Lan tuyệt vọng sau lần gặp lại Vĩnh . Hy vọng chàng tha thứ , nhưng nàng đã hoài công thuyết phục chàng vô ích . Vĩnh vẫn căm thù nàng . Bảo Lan đã tâm sự với Cát Phượng về hoàn cảnh của nàng hiện tại . Phượng thấy tội nghiệp bạn quá , cô an ủi :

- Hay là để mình nói lại với ông xã mình , xem anh ấy có cách gì giúp bạn được chăng.

Bảo Lan nói , vẻ chán nản :

- Không hy vọng đâu Phượng à.

- Vậy bạn định thế nào ?

Bảo Lan đáp không nhìn Phượng , nhưng có vẻ cương quyết :

- Mình đã có cách giải quyết của mình.

- Mình thật khó chịu khi không giúp được gì cho bạn . Nhưng mà bạn đã nói cho anh Tâm biết việc này chưa ?

Lan lắc đầu buồn bã . Phượng cảm tưởng Lan sắp khóc :

- Chính anh ấy... khuyên mình... nên bằng lòng thỏa mãn yêu cầu của anh Vĩnh.

Phượng giật nảy người lên khỏi mặt ghế :

- Sao , anh Tâm khuyên bạn nên... chấp nhận à ?

Lan gật đầu , mắt lạc thần . Nàng như người không còn sức sống , giống một bức tượng thì đúng hơn . Phượng bực dọc đứng lên :

- Thật , Phượng không sao hiểu nổi là tại sao anh Tâm lại có thể tàn nhẫn như vậy ?

Vừa lúc đó có tiếng xe gắn máy của Tâm về trước ngõ . Lan vội lau nước mắt , sửa lại tóc , làm như không có việc gì . Phượng khó chịu ngồi yên chờ đợi . Tâm vào nhà hơi lảo đảo , có lẽ uống rượu . Anh nhìn thấy Phượng , giọng giễu cợt :

- Ồ ! Chào bà tổng giám đốc . Bà còn dám đến nhà này sao ? Coi chừng ông nhà dính líu vào tai tiếng xấu của thằng này đấy.

Phượng đáp với vẻ bực dọc :

- Lan là bạn của tôi . Chúng tôi chia sẻ cho nhau mà không sợ bất cứ cái gì.

Vẫn giọng giễu cợt nhã của người say :

- Hay ! Can đảm gớm nhỉ . Chia sẻ ? Bà chia sẻ được gì với bạn nào ?

- Điều ấy anh không cần biết , cái anh cần biết là tình trạng của gia đình hiện tại.

Tâm cười trêu tức :

- Ha... ha . Cái đó thằng này đã quá biết rồi . Chẳng lẽ bà lại hiểu rành hơn tôi sao ?

Phượng nhìn thẳng vào mắt Tâm , làm chàng lúng túng :

- Phải . Có những điều mà anh không biết hơn tôi đâu , anh Tâm à . Anh nên tỉnh táo trong lúc này để cùng Lan tìm cách gỡ rối , sao anh lại còn có thể say sưa như vậy ?

- Ai bảo với bà rằng tôi say ?

- Chính bản thân anh đã tố cáo điều đó.

- Lầm ! Lầm to rồi bà giám đốc ơi . Chính lúc này là lúc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết . Tỉnh nên tôi mới nhận ra bản chất thật của từng người chứ , thưa bà.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#30 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Phượng thấy không thể nói chuyện với Tâm trong trạng thái thế này , nên cô với tay cầm chiếc túi đứng dậy.

- Sao , bà về sao ? Bà sợ Ở đây sẽ lộ ra cái bản chất thật của bà và của ông tổng giám đốc đáng kính ở nhà à ?

- Chúng tôi không có gì phải sợ , kẻ sợ là anh nên anh mới nhờ rượu che đậy nó.

- Tôi thì cần gì che đậy nữa chứ ? một thằng ăn chơi trác táng làm kinh tế dở phải sạt nghiệp và sắp vào tù , có gì đâu cần che đậy thưa bà ? Tôi không như ông nhà , nổi danh là một người đứng đắn , mực thước , chung thủy... nhưng hay xem lại đi . Cái đó mới cần che đậy thật khéo đó , bà à.

Phượng không còn kiên nhẫn nói chuyện với người say được , cô ức tới cổ . Thật là một người trơ trẽn đến kinh tởm :

- Tôi tiếc cho con Lan nó lấy lầm anh , một con người vô trách nhiệm.

Tâm tỉnh bơ :

- Vô trách nhiệm nhưng không đạo đức giả , không lừa dối vợ.

- Anh Tâm ! Anh nên tôn trọng tôi một chút chứ.

Bảo Lan hét lênvì cô hết chịu đựng nổi . Cô khuyên Phượng :

- Mày về đi ! Đừng buồn tao , cuộc sống tao bây giờ là vậy đó.

Tâm nghe vợ nói , anh ngả mình xuống ghế xa lông , nói với theo :

- Vẫn thật hơn là thứ hạnh phúc giả tạo mà người ta đang ôm ấp , rồi tưởng mình đang ở thiên đàng , rồi ném cho kẻ khác những cái nhìn thương hại . Ha... ha... Chẳng biết ai thương hại ai ? Ha... ha...

Lan kéo Phượng ra trước ngõ để không còn nghe lời Tâm , nhưng Phượng nghe không sót một lời nào . Lan đưa bạn ra tận đường , trước khi trở vào , Lan còn nhắc nhở :

- Nhớ lời tao dặn nghe Phượng.

Phượng nhìn bạn thương xót , linh cảm như lần gặp này rồi lâu lắm mới còn có thể gặp lại , hoặc là vĩnh viễn . Phượng nói :

- Nhớ lời tao hãy bình tĩnh , không được làm bậy nhé.

Lan gật đầu mỉm cười héo hắt . Phượng cho xe chạy đi , trong đầu vẫn còn ám ảnh nụ cười buồn thảm , mang màu sắc chết chóc của Bảo Lan . Tâm hỏi trong khi thấy vợ vào nhà :

- Con mụ ấy đến đây làm gì đấy ?

Lan bực dọc :

- Anh nên lịch sự một chút , dù sao nó cũng là bạn tôi.

- Bạn cô ? Ha... ha... Tôi rất tiếc là cô có cô bạn ngu như vậy.

- Thôi đi . Đủ rồi ! Anh không còn tư cách gì nữa cả.

- Cô không tin hả ? Phải mà , tôi có bạn bè hay mèo mỡ gì cũng chỉ là qua đường , thì các bà lại tru tréo lên như vỡ chợ . Trong khi đức ông chồng họ lập đệ nhị phòng có cả lô con mà họ nào hay biết chi đâu , còn làm ra vẻ thương hại kẻ khác không may mắn , buồn cười thật.

Lan hết chịu nổi việc Tâm nói xấu bạn mình , cô cũng cho là anh ta ganh ghét với Long mà nói vậy thôi . Vả lại , giờ phút này cô đâu còn đầu óc đâu mà phán đoán nữa . Lan hét lên :

- Chuyện của người khác , anh lo làm gì ? Anh lo việc của anh kìa.

Tâm nói , vẻ bất cần :

- Việc của tôi có gì phải lo chứ ? Cô lo chuẩn bị đi thăm nuôi tôi là vừa rồi đấy.

- Anh có thể dửng dưng như vậy sao ?

Tâm gục đầu trong hai tay :

- Dửng dưng à ? Từ ấy để cho cô thì đúng hơn.

- Vậy anh muốn tôi làm sao nữa đây ?

- Cái đó thì cô biết hơn tôi . Cha cô đã coi đồng tiền hơn tính mạng của thằng con rể . Còn cô , cô vì cái danh dự hảo , thì để tôi vô khám là yên chuyện.

- Anh làm ăn cách gì mà từ ông chủ trở thành người tay trắng , trong khi thiên hạ thì ngược lại ?

Tâm chua chát :

- Cuộc đời mà cô ơi... Chưa chắc thằng nào giỏi đâu ? Chẳng qua hơn nhau là có chút may mắn thôi . Vả lại , thói đời mà cô lạ gì . Giậu đổ bìm leo . Được nước phất cờ thôi.

Tâm đứng dậy đi ngả nghiêng ra cửa.

- Giờ này anh còn đi đâu nữa ?

- Đi kiếm rượu uống , để mai mốt vô tù có đâu mà uống.

Nhìn theo dáng chồng ngả nghiêng đi ra đường , Bảo Lan chán nản , thấy cuộc đời không còn gì để luyến tiếc . Có một mối tình thuở đầu đời đã trở thành thù hận . Gởi phận trao thân vào kẻ ăn chơi chẳng biết chăm sóc gia đình . Bảo Lan chậm chạp bước tới nơi để điện thoại , nàng đưa tay cầm ống nghe...


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh Tocnautigon Trọn Bộ 30 01-07-2007 09:36 PM