| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Cát Phượng hồi hộp chờ nghe kết quả cuộc khám nghiệm tuần trước sẽ được nói ra bởi người thầy thuốc đang ngồi đối diện nàng . Nhưng có lẽ ông ta muốn kéo dài phút giây chờ đợi , hay ông ta tìm lời để mở đầu câu chuyện , nên ông ta lấy cặp kiếng xuống , lau vào chiếc khăn tay : - Bà lập gia đình được mấy năm rồi ? - Ba năm , thưa ông . - Phượng nói. - Xin lỗi , tôi hỏi câu này không phải lắm , nhưng xin bà hiểu cho , vì nó liên quan đến tình trạng vô sinh của bà. Cát Phượng lễ phép : - Dạ , không sao . Xin ông cứ hỏi. - Trước đây , bà có phá thai lần nào không ? Cát Phượng không ngờ ông ta lại hỏi nàng một câu ngoài dự đoán của mình . Cô ấp úng : - Dạ , thưa... tôi... - Điều đó tôi đã biết qua kết quả khám nghiệm rồi , thưa bà . Sở dĩ tôi muốn hỏi như vậy là để biết trước đây vì sao bà lại phá thai . Do sức khỏe hay do hoàn cảnh , và bà làm việc nơi đâu ? - Ông có thể cho tôi khỏi trả lời câu hỏi ấy của ông không ? - Như vậy bà xác nhận là có chứ gì ? Cát Phượng gật đầu , mắt không nhìn vị bác sĩ. Ông ta tiếp : - Theo như chỗ tôi biết qua di chứng để lại . Vì lần phá thai trước đây , vị nào đó đã dùng thuốc quá liều làm cho buồng trứng của bà bị tổn thương . Nên buồng trứng của bà bây giờ có thể nói là nó đã bị chai , khó có thể có thai được nữa , thưa bà. Cát Phượng nghe như đất dưới chân mình sụp lỡ , hai tay nàng bám chặt vào thành ghế , nghiêng người về phía thầy thuốc : - Có... nghĩa là... vĩnh viễn... tôi không còn có thai được nữa sao , thưa bác sĩ ? Vị bác sĩ thận trọng : - Cũng không hoàn toàn hết hy vọng đâu . Có điều là phải chữa cho buồng trứng kia trở lại bình thường lại . Mà muốn vậy phải có thời gian , thưa bà. - Bao lâu , thưa bác sĩ ? - Điều này thì tôi không thể nói chắc với bà được . Có thể là một , hai hay là năm , 10 năm hoặc vĩnh viễn . Nhưng tôi khuyên bà đừng tuyệt vọng , chỉ cần bà nhớ dùng thuốc cho đều đặn . Khoảng ba tháng , bà trở lại khám một lần , để có tin gì khả quan hơn tôi sẽ nói cho bà. Cát Phượng không còn nghe gì nữa , nàng quay về trong tâm trạng buồn chán hơn , tuyệt vọng hơn . Nàng nhớ lại lời vị bác sĩ : "Rất tiếc lần phá thai đó , vị nào đó đã sử dụng thuốc quá liều làm cho buồng trứng bà chai đi , không #ó khả năng thụ thai được" . Cát Phượng không biết có nên nói điều này cho Vĩ Long biết không ? Nếu như chàng biết nàng vĩnh viễn không còn sinh nở được , liệu chàng còn yêu thương mình nữa không ? Hay là ta nên lợi dụng trường hợp này , như Bảo Lan nói , để giữ mãi cái buổi đầu hạnh phúc ? Không . Không thể như vậy . Đối với Cát Phượng , trong tình yêu còn có bổn phận và trách nhiệm nữa . Nàng đã không làm tròn chức năng của người đàn bà mà tạo hóa đã giao cho , lỗi này đâu phải do nàng . Nàng nhất định phải nói cho Vĩ LongVĩ Long biết , vì chàng cũng chịu trách nhiệm như nàng , nếu như tạo hóa bắt buộc nàng và Vĩ Long gánh chịu nỗi bất hạnh này. - Anh yêu , em vừa đi bác sĩ. - Thế ông ta nói sao ? Bao giờ gia đình ta có thêm một thành viên thứ ba , hả em ? Cát Phượng nghe Vĩ Long nói mà nàng rươm rướm nước mắt . Thấy vậy , Vĩ Long như hiểu được phần nào . Chàng kéo Cát Phượng vào lòng vuốt ve nàng : - Đừng buồn em ! Không sớm thì muộn rồi chúng ta sẽ có con thôi , làm gì mà quýnh lên vậy. Cát Phượng nói trong nước mắt : - Nhưng nếu vĩnh viễn chúng ta không có con , anh nghĩ sao ? - Làm gì mà bi quan vậy . Để rồi anh sẽ đi bác sĩ xem , biết đâu tại anh thì sao ? Cát Phượng lắc đầu buồn bã : - Không phải tại anh đâu. Nói rồi , Cát Phượng lấy tất cả kết quả khám nghiệm đưa cho chồng xem . Đồng thời nàng thuật lại cho chàng nghe lời của vị bác sĩ đã nói . Vĩ Long cảm thấy đau xót , vì mình cũng có trách nhiệm trong sự bất hạnh xảy ra cho nàng . Nghĩ vậy , chàng nghĩ "mình sẽ yêu thương chăm sóc Cát Phượng nhiều hơn cho nàng khỏi tủi thân". - Em thân yêu ! Chuyện có con hay không cũng không làm cho chúng ta vì vậy mà bớt yêu thương nhau . Chúng ta đã thề suốt đời là của nhau , em không nhớ hay sao ? Cát Phượng đang buồn , được sự an ủi của chồng , nàng cảm thấy ấm áp phần nào , nhưng lòng vẫn nơm nớp lo sợ . Liệu tình yêu này có bền vững mãi , nếu như vĩnh viễn nàng là người đàn bà vô sinh hay không ? Mặc dù rất an tâm về tình yêu của hcồng , tin tưởng hoàn toàn sự chung thủy của chồng , nhưng Cát Phượng vẫn cảm thấy có điều gì đó lo sợ... xa xôi . Có điều nàng không định nghĩa được nỗi lo sợ bâng quơ của nàng. Cát Phượng nép đầu mình vào ngực chồng để tìm hơi ấm . Thế nhưng nàng vẫn không xua đuổi được nỗi lo âu vô căn cứ kia . Nàng mỉm cười xua đuổi . "Mình lẩn thẩn thật" . Cát Phượng thiêm thiếp ngủ say trên cánh tay chồng , với nụ cười hạnh phúc trên môi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 5 Sau buổi họp , chiều hôm nay nghỉ sớm một người bạn đến rủ Long : - Mình đi kiếm gì làm sương sương đi , còn sớm mà. - Cám ơn Bạch , hôm nay mình còn phải ghé bệnh viện thăm người bạn nữa . Hôm khác nhé. Long hẹn hôm khác , chứ ít khi nào tan sở rồi mà chàng còn đi chơi , hoặc ăn nhận gì mà luôn luôn chàng về nhà đúng giờ . Đó đã trở thành thói quen trong sinh hoạt của chàng và Cát Phượng . Sau buổi cơm chiều của hai người , nếu có đi chơi , Long đều đưa vợ cùng đi . hai người vẫn gắn bó với nhau như thời chưa cưới . Hôm nay thấy còn sớm , Long định ghé lại thăm mẹ của Thảo Nguyên , coi bà đã về nhà chưa ? Vừa đến cổng nhà , Long đã gặp Phúc xách cà mèn cơm , tay dần xe đạp . Anh hỏi : - Phúc mang cơm vào bệnh viện cho bác à ? Thế còn chị Nguyên của Phúc đâu ? - Chị Hai em ở trong nhà . Có lẽ vì lo cho mẹ quá sức mà hôm nay chị ấy sắp bệnh rồi . Em phải thay chị ấy mang cơm và ngủ trong bệnh viện với mẹ em . Anh vào nhà chơi , em đi. Nói rồi Phúc lên xe đạp đi . Long đẩy cổng và đem xe vào . Chàng bước nhẹ vào . Thấy vắng vẻ , Long cố tình làm động vật gì đó để cho Nguyên hay . Có tiếng của Nguyên từ trong phòng ngủ vang lên , vẻ yếu ớt , mệt mỏi. - Sao em chưa đi , còn làm gì đó Phúc ? Lẹ lên , kẻo mẹ đó bụng đó. Vĩ Long đứng yên , chàng nghe một sự thương xót cô gái bạc phước này vô cùng . Không có tiếng trả lời , Nguyên hỏi tiếp : - Ai vậy ? Ai ngoài đó ? Sau đó có tiếng ho và tiếng động của đôi dép đi xa . Nguyên hiện ra ở khung cửa buồng ngủ , nàng tựa vào cửa khi thấy Long : - Sao anh không trả lời em ? Sau đó là cơn ho làm cho Nguyên không nói tiếp được và nàng như rũ xuống không còn đứng vững nữa , mặc dù đã tựa lưng vào thành cửa . Long vội đỡ nàng : - Em bệnh bao giờ mà gầy quá vậy ? - Chỉ bị cảm xoàng thôi anh à. Long dìu Nguyên trở lại giường : - Em hãy nằm xuống cho khỏe. Sau khi đỡ Nguyên nằm trên giường Long ngồi ghế bên cạnh : - Sao em không gọi điện cho anh ? Ánh mắt Nguyên thật buồn nhìn Long nói : - Để làm gì ? Em không muón anh phải bận tâm . Phượng khỏe không anh ? - Khỏe . Nhưng cô ấy cũng vừa đi bác sĩ. - Bệnh gì vậy ? - Cô ấy muốn có con , mà... - Thế còn anh ? - Anh thì... sao cũng được . Nhưng... có một đứa trẻ để nghe nó bập bẹ gọi ba cũng thích. - Thế nếu Phượng không sanh được anh nghĩa sao ? Vĩ Long có vẻ đau buồn vì câu hỏi của Thảo Nguyên : - Anh thấy mình chính là thủ phạm gây ra điều bất hạnh này cho cô ta. - Cho cả anh nữa chứ . Bộ anh không nghĩ rằng , mình sẽ cùng gánh chịu cuộc suống vô vị này đối với Phượng sao ? - Sao em lại nói vậy ? Anh luôn gánh vác với cô ấy mọi tai họa lẫn hạnh phúc. - Anh thật tốt. Thảo Nguyên thở dài , quay mặt vô vách. - Em nói gì vậy ? - Em nói... Phượng... may mắn quá. - Sao em lại cho rằng cô ấy may mắn ? - Vì cô ấy có anh. Vĩ Long an ủi : - Rồi em sẽ may mắn thôi , bởi em là người con gái nhân hậu. Thảo Nguyên quay mặt lại nhìn thẳng vào mặt Vĩ Long . Ánh sáng trong phòng đủ sáng để cho Vĩ Long thấy đôi mắt của Thảo Nguyên đầy lệ . Nhưng anh cảm nhận được qua giọng nói của cô : - Thế ra , Phượng không nói cho anh biết gì về em sao ? Vĩ Long ngập ngừng định tìm lời nói dối , nhưng Nguyên đã hỏi tiếp không cần Long trả lời : - Vậy , anh nghĩ sao về em ? -... - Khi biết rằng cuộc đời em không may mắn như anh tưởng , anh đã nghĩ sao về em ? - Không ảnh hưởng gì đến... tình cảm của anh nghĩ về em. - Anh nói thật đó chứ ? Thảo Nguyên hỏi một cách cứng rắn , và nhìn thẳng vào mắt của Vĩ Long như để đánh giá lại câu trả lời của Long. - Từ ngày biết nhau , anh từng có nói với em bao giờ chưa ? Có không ? Bất giác , Vĩ Long bị Thảo Nguyên cật vắn lại làm chàng bối rối , nhưng vẫn nói cứng : - Bao giờ nào ? - Anh có nhớ là lần anh bị công an giữ không ? Vĩ Long nhớ lại lần đó , chẳng những chàng nói dối mà còn khuyến khích nàng cùng nói dối với mình . Vĩ Long cố gỡ : - Nhưng không phải với em. - Cám ơn anh . Em chỉ muốn biết điều mà anh nghĩ về em thôi . Còn... em chấp nhận mọi sự nói dối của anh , nếu em được có anh. -... Một sự yên lặng dễ chịu . Vĩ Long nghe lòng mình thật xúc động vì câu nói của Nguyên . Bất giác , chàng nghe Thảo Nguyên hỏi : - Anh có nhớ trước đây anh hứa sẽ đền ơn cho em bất cứ điều gì mà em muốn không ? -... - Anh có muốn chia sẻ bớt nỗi bất hạnh trong cuộc đời em không ? Vĩ Long nhìn Nguyên , khẽ gật đầu nhè nhẹ . Thảo Nguyên đưa bàn tay mình nắm lấy bàn tay Vĩ Long , nói : - Phượng đã may mắn cô được anh , làm cho cuộc sống cô ấy hạnh phúc . Nhưng bất hạnh ở chỗ là cô ấy không sanh được cho anh một đứa con để cuộc sống của anh trọn vẹn hạnh phúc. - Lỗi ấy do nơi anh . Anh đã đánh mất nửa cuộc đời của cô ấy. - Còn em , em không mong gì trong đời mình cái may mắn tìm đượcngười đàn ông rộng lượng như anh. -... - Vậy anh có thể cho em cái mà Phượng không làm được ? -... - Đối với em , được vậy đủ là hạnh phúc lắm rồi . Em sẽ có anh qua hình ảnh của con . Em sẽ không làm phiền hay đòi hỏi ở anh bất cứ điều gì . Đời em coi như bỏ đi , nếu có giọt máu của anh để ôm ấp là hạnh phúc tuyệt vời trong đời em . Em không đánh cắp điều gì của cô ấy . Em chỉ xin anh cho em cái cô ấy không giữ được , chỉ có vậy thôi . Em xin hứa không bao giờ xen vào để làm cuộc sống của anh và Phượng mất hạnh phúc. Giọng nói của Nguyên nghẹn ngào , lệ đã nhạt nhòa đôi má nàng . Cô nói như "mạch tâm sự" bị dồn nén lâu ngày nay đã tuôn đổ , âm thanh như lời than vãn bi thiết của một số phận. - Đời em sẽ không còn bất hạnh nếu như em có được cái mà anh ban cho . Em sẽ nâng niu nó và coi nó là hơi thở , là cuộc sống còn lại của em . Chỉ có anh , anh là người chồng chung thủy mới xứng đáng để cho em ôm ấp , dưỡng nuôi một giọt máu thủy chung kia và coi nó là niềm tin trong cuộc sống. Qúa say mê mà Thảo Nguyên đã tự mâu thuẫn với điều mình nói : Nếu Vĩ Long ban cho nàng giọt máu , thì Long có còn là người chồng chung thủy nữa không ? Cho dù là để đền ơn hay gánh vác bớt nỗi bất hạnh của cuộc đời cô. Nhưng trong khung cảnh đó , lý trí con người đã trở thành thứ yếu , để nhường cho tình cảm tiến lên bớt xúc động của hai người đã dâng lên cực điểm . Ở đây không chỉ có sự xúc động của xác thịt mà còn có sự xúc động của con tim nữa . Mà con tim thì đại diện cho tình cảm , hoặc ngược lại . Nên nó đã đưa hai người hòa quyện vào nhau , để giây phút này họ có thể quên hết tất cả . Trong đê mê và hạnh phúc lúc này , họ đâu cần biết điều gì sẽ xảy ra ở ngày mai . Mà ngày mai thì chưa đến , còn hiện tại là hôm nay . Đúng hơn là chiều nay , khi thành phố lên đèn , còn vũ trụ thì vào bóng tối... *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 6 Vĩ Long Gần ba tháng nay , kể từ ngày Vĩ Long và Thảo Nguyên sống cho nhau . Thảo Nguyên cảm thấy hạnh phúc và yêu đời , mặc dù một tuần lễ Vĩ Long chỉ đến với nàng có một ngày thôi . Họ không nói gì với ai , nhưng không ai ngoài mẹ và em Thảo Nguyên biết sự liên hệ của họ . Gia đình mặc nhiên chấp nhận việc làm coi là lén lút của hai người . Mỗi chiều thứ bảy , bao giờ Vĩ Long cũng tan sở sớm . Anh đến nhà Thảo Nguyên , hai người ăn cơm hoặc đi đâu đó , khi rất cần thiết , nếu không họ chỉ ở nhà . Kẻ đi thường là mẹ và em của nàng , để nhường không gian cho hai người . Chiều thứ bảy là buổi chiều đẹp nhất của Thảo Nguyên. Khoảng bảy giờ là Vĩ Long về với Cát Phượng . Suốt ngày chủ nhật , hai người quấn quýt bên nhau hoặc đưa nhau đi chơi , thăm bạn bè... Vĩ Long không bao giờ bỏ sót một chủ nhật nào cho vợ , còn ngày thường chàng đi làm về đúng giờ , Cát Phượng luôn chờ cơm . Cuộc sống êm đềm và hạnh phúc đó , Vĩ Long cố gắng giữ từ ngày cưới nhau đến giờ không thay đổi . Dần dần , Cát Phượng đã tin yêu tuyệt đối vào tình thương của chồng . Chính nàng đôi khi còn khuyến khích chàng nên đi chơi đâu đó một mình . Nhưng Vĩ Long không bao giờ đi đâu mà không có Cát Phượng cùng đi. Vĩ Long cố duy trì tình trạng như vậy . Còn Thảo Nguyên , nàng cũng không dám đòi hỏi ở chàng điều gì . Nàng đã tỏ ra giữ đúng lời hứa. Mọi hôm , Thảo Nguyên luôn sửa soạn nhà cửa và bản thân để đón tiếp cái chiều thứ bảy . Thế mà hôm nay khi Vĩ Long đến , chàng nhận thấy nàng có vẻ mệt mỏi mặc dù nàng cố giấu . Trong bữa cơm Thảo Nguyên ăn chậm chạp , không ngon miệng như các lần khác , mà nàng chỉ cố gắng để cho Vĩ Long được yên tâm ăn thôi. - Em sao vậy ? - Vĩ Long hỏi. - Không sao , em chỉ hơi mệt . Có lẽ vì đêm qua em trực thôi. Nhưng rồi nàng cũng không giấu được Long . Khi xong buổi cơm , Thảo Nguyên đứng dậy đi lấy nước và thức ăn tráng miệng cho chàng . Thảo Nguyên lảo đảo , cuối cùng nàng đánh rơi ly nước và đĩa trái cây trên tay . May mà Long đỡ kịp , nếu không nàng đã ngã rồi . Vĩ Long đỡ Nguyên vào giường nằm : - Em thấy trong người thế nào , có cần mời bác sĩ không ? - Không đâu , em chỉ chóng mặt , chút sẽ khỏi . Anh đưa dùm em chai dầu trong hộc tủ . Em xin lỗi anh , em hư quá , làm đổ cả thức ăn của anh. Nàng cố nói như không có gì hệ trọng lắm cho Long an tâm . Trong khi Long kéo hộc tủ tìm chai dầu gió , chàng đã thấy một toa thuốc của bác sì . Chàng mở ra , đúng là tên của Thảo Nguyên . Chàng liếc nhìn nơi ghi bệnh trạng lúc ấy Vĩ Long mới phát hiện là nàng đã có thai . Và sự việc vừa qua là kết quả của cái thai hành thôi . Anh hỏi Thảo Nguyên : - Em bị bao lâu rồi ? - Hơn tuần nay. - Sao em không nói với anh ? -... - Mấy tháng rồi ? - Ba. Vĩ Long có vẻ đăm chiêu suy nghĩ . Thảo Nguyên nói : - Em sắp có được cái mà em cần , em không dám làm phiền anh. Thật lòng Vĩ Long có một cảm giác lạ lùng , một chút lo sợ , vì chuyện lén lút của mình , nhưng xen lẫn một nỗi vui mừng khó tả vì nghĩ rằng mình sắp có con , mình sắp làm cha , một chức năng thiêng liêng mà xưa nay Vĩ Long chưa hề cảm nhận được . Bấy lâu nay , chàng cố giấu nỗi buồn trước Phượng . Chàng luôn tỏ ra việc không có con là việc tự nhiên , để Phượng không bị mặc cảm . Chứ thật ra tận sâu kín trong tâm hồn chàng , Vĩ Long thèm có một đứa con vô cùng . Hôm nay biết được mình sắp là một người khác , một người có bổn phận , Vĩ Long nghe một niềm vui dân lên tràn ngập . Chàng cố kiềm chế , nhưng cũng không giấu được niềm vui sáng lên ánh mắt chàng . Vĩ Long mãi mê với sự hân hoan trong lòng , mà chàng bất cần hậu quả của nó . một đứa con ngoài giá thú . Rồi đây Cát Phượng nếu biết được việc này sẽ xử sự ra sao ? Vĩ Long chỉ tận hưởng cảm giác hiện tại , còn chuyện ngày mai... nó ra sao ? Chàng không dám nghĩ đến. Thảo Nguyên đã qua cơn choáng váng . Bình tĩnh lại , nàng lấy thêm cái gối bê trên đầu cao lên. - Anh nghĩ gì vậy ? - Nguyên hỏi Long. - Ơ ! Không... Không có gì. Thảo Nguyên nhìn vẻ mặt của Vĩ Long , nàng quyết định thay chàng : - Em sắp có được bản sao của anh , cũng là lúc em sắp mất anh. -... - Vĩ Long ! Trước đây em xin anh ban cho em cái mà Phượng không giữ được , ngày nay em sắp có được nó rồi . Không có lý do nào em làm một kẻ cắp mãi như vầy được. Vĩ Long nghe trong lòng mình dâng lên một nỗi đau vô tả : - Em không muốn làm kẻ phá vỡ cái hạnh phúc mà anh và Phượng xây dựng nó . Nên giờ đây em phải trả anh về với Phượng mặc dù nó rất khổ đau . Vì hơn ai hết , anh biết là em yêu anh như thế nào rồi , Vĩ Long à . Có điều trước đây em nghĩ sẽ đơn giản , nào phải như vậy . Em sẽ rất hạnh phúc là anh đã cho em một đứa con , nhưng em sẽ nói sao đây khi con em hỏi cha của nó ? Nó sẽ bị bạn bè cười chê khi phải mang họ mẹ. Thảo Nguyên đã không còn giữ được những giọt nước mắt . Nhưng nàng vẫn cố gắng nói hết bao ý nghĩ của mình trong sự nghẹn ngào , đau xót : - Xin anh hãy hiểu cho là em không bao giờ trách cứ anh điều gì . Em đã đạt được cái hạnh phúc mà em mơ ước , cũng là lúc em mang đến sự bất hạnh cho con em . Ôi ! Em ích kỷ , em chỉ nghĩ cho mình. Thảo Nguyên nức nở . Vĩ Long không biết làm sao để chia sẻ với nàng . Chàng đưa tay vuốt lại mái tóc rối , và lau những giọt lệ cho nàng . Vĩ Long không nói được vì chính chàng cũng nghe đau xót bởi những điều mà Thảo Nguyên nói ra. - Anh sẽ không bỏ mặc em và con đâu . Anh là cha nó mà. Thảo Nguyên nghe sung sướng ngất lòng . Cô mỉm cười , nói : - Em cám ơn anh . Nhưng anh không nên quên bổn phận mình . Anh không được quên sự bất hạnh của cô ấy một phần cũng do anh . Còn em , em chỉ cần những lời chân thành đó của anh cũng đủ cho em thấy hạnh phúc rồi . Em không có quyền đòi hỏi ở anh điều gì nữa. Vĩ Long nghe đau xót cho nàng . Nàng không có quyền đòi hỏi ở anh , nhưng anh phải có bổn phận với nàng , với con anh hay ít ra cũng có trách nhiệm với việc làm của mình. Vĩ Long nói với vẻ phấn khởi : - Thôi , nín đi chứ em . Chúng mình sắp có con mà khóc nhè như thế , không sợ con ta nó cười cho . Bộ em định giành khóc với nó chắc ? Thảo Nguyên tạm quên sự đau buồn , nàng cười vui sau câu đùa của Long . Thảo Nguyên hỏi người yêu : - Anh thích con trai hay con gái nào ? - Trai , gái gì cũng thích cả . Có lẽ thích cả hai. - Sao anh tham lam thế ? - Như vậy là công bình , chứ không phải tham lam đâu em cưng ạ. - Anh chọn tên cho con đi ? - Làm gì mà gấp vậy ? Em làm như sẽ sanh liền nay mai vậy ? - Nhưng em muốn anh chọn trước để... em yên tâm . Nếu anh không chọn thì em tự đặt đại vậy. Thảo Nguyên làm vẻ dỗi hờn . Vĩ Long vội nhẹ nhàng : - Thôi thì để anh chọn , chưa chi đã giận anh rồi. - Hổng dám giận đâu. - Không giận mà mặt vậy đó hả ? Vĩ Long đặt một chiếc hôn vào đôi má của Nguyên thật kêu , làm cô la oái lên : - Hôn thù hằn gì mà ghê vậy ông tướng ? -... Thảo Nguyên thấy Long vùi đầu vào ngực mình , nàng đưa tay vuốt mái tóc của Long , khẽ nhắc chàng : - Anh ! - Gì thế em ? - Anh không được ăn gian em đó nghe. Thảo Nguyên đỡ đầu người yêu ra khỏi ngực mình. - Chà ! Làm bộ quên hả ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Long nằm gối đầu lên ngực người yêu , nói : - Anh đề nghị , nếu là con trai thì lấy tên anh làm chữ lót , còn con gái thì lấy tên em . Đồng ý không nào ? - Dạ , xin tuân lệnh phu quân ạ. - Vậy nếu con trai thì đặt là... - Kim Long - Con rồng vàng , được không nào ? - Còn con gái ? - Con gái thì em chọn đi. - Không. - Con gái thì... Thảo... Thảo Vy vậy . Em thấy thế nào ? - Không có thế nào cả , phu quân đã dạy thì thiếp nào đâu dám cãi. - Có thật thế không nào ? -... - Vậy thì "trẫm" lệnh cho khanh... Họ không nói gì được nữa , chỉ còn tiếng thở dồn dập của đôi tim . Thảo Nguyên cuồng nhiệt dâng hiến vì nàng nghĩ có lẽ đây là lần chót nàng còn có Vĩ Long trong vòng tay mình . Vĩ Long đắm chìm trong cảm giác tuyệt vời . Chàng thủ thỉ bên tai Thảo Nguyên : - Em ơi ! - Ư ! - Anh hạnh phúc quá ! Thảo Nguyê cũng đáp lại chàng : - Em... cũng vậy. Nhưng một ý nghĩ đã làm hai giọt lệ lăn dài rơi xuống gối . Vĩ Long nào hiểu được hai giọt lệ kia mang tâm sự gì. o O o Đêm nay , lần đầu tiên Vĩ Long về muộn . Thấy chàng , Cát Phượng lo lắng hỏi : - Có việc gì mà anh về muộn vậy ? Em lo quá ! Vĩ Long nghe vợ nói , anh thấy hối hận nên đành nói dối : - Gặp mấy người bạn , mãi vui nên anh để em đợi. - Không sao đâu . Nếu mai mốt có vậy , anh chỉ cần điện cho em yên tâm thôi. - À ! Anh quên là nhà ta đã gắn điện thoại . Lẩn thẩn thật. - Thôi , anh vào tắm rửa rồi ăn cơm . Em đói lắm. - Nếu vậy em ăn trước , anh tắm xong rồi ăn sau. Vĩ Long nói vậy vì chàng ăn cơm với Thảo Nguyên rồi. - Đã chờ anh từ chiều còn được , giờ anh đã về , em ăn một mình sao vô mà ăn chứ. Vĩ Long nghe vợ nói chàng càng thấy xót xa , nghĩ thương cho nàng . Còn Thảo Nguyên ? Chàng cũng thấy tội nghiệp nàng . Từ lúc biết nàng có thai , hình như Vĩ Long không chỉ đơn giản thương hại cho nàng mà thôi . Nước lạnh làm chàng tỉnh táo . Chàng chưa tìm ra giải pháp nào cho toàn vẹn , có điều Vĩ Long nghĩ từ nay mình phải chăm sóc cho Thảo Nguyên nhiều hơn . Chàng thấy mình phải có bổn phận với cả hai chớ không chỉ mình Cát Phượng . Thôi thì tại mình , cố gắng đến đâu hay đến đó vậy. Bàn mâm cơm đã tươm tất . Cát Phượng bao giờ cũng chu đáo với chàng . Về nhà , Vĩ Long chưa bao giờ phải làm điều gì cả . Bước vào phòng tắm thì đủ cả , đến bàn ăn cũng chu đáo chẳng kém gì . Cát Phượng rất thích hoa , nên bao giờ trên bàn ăn hai người cũng có bình hoa nhỏ . Cát Phượng xới cơm ra chén : - Mời anh ăn cơm. - Cám ơn em . - Vĩ Long đỡ chén cơm từ tay Phượng. Vĩ Long phải cố gắng mà ăn bình thường , nhưng vẫn không qua được mắt vợ : - Bộ anh đã ăn gì rồi hay sao mà ăn cơm mất ngon vậy ? Vĩ Long phải cố che giấu , vì biết vợ rất tinh ý : - Ồ không ! Tại lúc nãy uống nước với tụi nó , nên no thôi . Hôm nay có món này anh rất thích. - Vậy anh để tối rồi ăn nhé ? - Anh không ăn làm sao em ăn. Phượng cười hạnh phúc : - Cám ơn anh . Vậy anh ngồi đây ăn trái cây đi , em cũng vui vậy. Nói xong , Phượng mở tủ lạnh mang trái cây ra cho chàng. - Em ăn cơm đi , để anh tự gọt lấy. - Cẩn thận kẻo đứt tay anh mà em đau đấy. Vĩ Long cười theo Cát Phượng , nhưng thật lòng , nước mắt dâng lên sắp rơi vì câu nói của nàng . Vĩ Long tự trách mình. - Anh gặp ai vậy ? Bạn học cũ hay bạn đồng nghiệp của anh ? - Mấy người bạn làm chung . Tụi nó có tin mừng nên mời vậy thôi. - Ngày mai , anh định đi chơi đâu không ? - Tùy em. - Vậy anh cho em ngày mai hả ? - Trước tới giờ , có chủ nhật nào mà anh không cho em. - Nhưng những ngày đó , cả hai chúng ta cùng đi chơi với nhau . Còn nếu ngày mai anh cho tùy em , thì anh phải làm theo yêu cầu của em à. -... - Thôi , em không làm phiền anh đâu , để hôm khác em sẽ đi một mình vậy. - Em giận anh ? - Anh làm gì mà em giận ? Thương thì có . À ! Hay là ngày mai ta đi thăm Thảo Nguyên đi anh ? - Hả ! Ừ... à... Vĩ Long không ngờ Cát Phượng đề nghị với chàng điều bất ngờ này , Vĩ Long đã không giữ bình tĩnh đã cắt đứt tay mình. - Đó , thấy chưa ! Em đã bảo mà không chịu nghe. Cát Phượng quýnh quáng chạy đi lấy bông gòn , băng keo băng lại cho chồng . Cô trách yêu : - Anh hư lắm nè . Biết vậy để em gọt cho mà ăn. Cát Phượng đưa tay lên miệng mút giọt máu chỗ đứt của chồng . Vĩ Long cảm động chàng cố kềm lòng , giả bộ nói lảng để tránh : - Tại cái dao em bén quá , nó cắt đứt tim anh đó. - Xí ! Chứ hổng phải tại cái lưỡi anh đã đốn ngã cây "Phượng sầu" này à ? Băng tay cho chồng xong , Phượng dẹp cơm luôn. - Bộ em no rồi sao ? - Giọt máu từ tay anh đó . Bắt đền đi. - Ừ , thì đền . Tối nhé ? - Ham lắm ! Phượng chu đôi môi về phía chồng , rồi lo dọn dẹp bàn ăn . Vĩ Long bỏ đi qua phòng khách , lòng vẫn chưa hết lo lắng . Bỗng Cát Phượng bước sang , nhắc lại điều mà chàng lo sợ : - Sao anh , mai chúng ta đi thăm Thảo Nguyên nhé ? - Ừ . Nhưng mà không biết có cô ấy ở nhà không ? - Anh thiệt... Mai chủ nhật mà. Vĩ Long cố chống đỡ : - Bộ chủ nhật là người ta ở nhà sao em ? Nếu người khác nghĩ vậy với chúng ta là sai rồi. Cát Phượng đồng ý với chồng : - Anh có lý. - Anh mà bao giờ không có lý. - Nhưng hình như em thấy anh không thích đi thăm chị ấy thì phải. - Em mới vô lý đấy . Dù gì mình còn thọ ân người ta mà. - Anh còn nhớ vậy là tốt . Em chỉ ngỡ anh quên mất cô y tá dễ thương của vợ chồng mình rồi chứ. Vĩ Long đánh tan nghi ngờ của vợ : - Nói thì nói vậy , nhưng mai ta cứ đi , hễ không gặp thì hôm khác mình đến nữa. Cát Phượng đến ôm cổ chàng , nói : - Thôi , em không dám đầy chồng em vậy đâu . Anh bận bịu suốt tuần , để hôm nào rảnh em sẽ đi một mình , đến thăm và rủ chị ấy đi chợ để mua tặng chị ấy ít quà , anh đồng ý không ? - Anh có bao giờ dám trái ý vợ anh đâu nào. Tuy nói vậy , nhưng Vĩ Long nghe có luồng hơi lạnh chạy dọc theo sống lưng . Anh không lo về Thảo Nguyên , chỉ ngại mẹ hoặc em nàng vô tình lỡ lời , mà Cát Phượng rất thông minh và tinh ý . Nàng vì quá yêu thường chàng mà không cảnh giác đó thôi . Tuy ngoài miệng nói đùa vui , mà trong lòng héo hắt lo âu . "Thôi , để hôm nào mình dặn Thảo Nguyên vậy" . Nhưng mà mở lời với nàng sao đây , cái đó mới khó. Bỗng lúc đó chuông điện thoại reo lên , Phượng nói : - Để em nghe cho . Không biết cô nào gọi đây ? Cát Phượng đùa chứ biết chắc là chẳng bao giờ chồng nàng có cô nào , điều đó nàng tin tưởng tuyệt đối nơi chồng. - Alô . Mày đó hả , đồ quỷ ? Vĩ Long cầm tờ báo lên làm như không hề để ý . Chàng nghe vợ nói và cười với người bên kia đầu dây , chàng đoán chắc là bạn của nàng thôi . Cát Phượng bỏ ống nghe xuống , nói : - Ngày mai có việc để đi rồi anh yêu ơi. - Đi đâu em ? - Con Bảo Lan mời vợ chồng mình mai đến nhà nó dùng cơm. - Có việc gì vậy ? - Nó kỷ niệm ngày cưới của vợ chồng nó nên mời vài người rất thân thôi . Sao , mai đi nhé anh ? - Em trả lời cô ấy chưa ? - Rồi. - Vậy còn hỏi anh gì nữa. - Nếu anh không đồng ý , em còn có thể xin lỗi nó mà. - Anh có không đồng ý với em điều gì chưa ? - Vì biết vậy nên em mới nhận lời nó mà không chờ anh , vì biết rằng... - Anh rất sợ vợ chứ gì ? - Long đùa. Cát Phượng như đỉa phải vôi : - Không . Hổng chịu đâu . Tại vì anh cưng em thôi. - Cưng hay sợ cũng giống nhau thôi. Cát Phượng ngả vào lòng chồng nũng nịu : - Mà em không chịu anh sợ đâu. - Rồi , thì anh thương chứ không sợ. - Nhưng phải suốt đời , em mới chịu. - Ừ , thì suốt đời. - Anh hứa với em thì phải nhớ đấy nhé. - Nhớ. Và Vĩ Long cũng đang nhớ tới Thảo Nguyên . *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 7 Trong số bạn học , Cát Phượng thân với Bảo Lan nhiều hơn hết . Nhưng không vì vậy mà hai người giống tính nhau đâu , mà còn ngược lại là khác . Bảo Lan hay nói , bạo dạn và trực tính đến sỗ sàng . Có điều nàng rất thực tế , trong tình yêu hay cuộc sống cũng vậy . Còn Cát Phượng thì lãng mạn lý tưởng cuộc đời và tình yêu , e dè nhút nhát , nhưng khi yêu bằng con tim mãnh liệt , không như Bảo Lan yêu bằng cái đầu. Khách mời chỉ có mấy người bạn thân của vợ chồng Bảo Lan . Cuộc sống của hai người không có hạnh phúc gì lắm mà kỷ niệm ngày cưới , nhưng là cái cớ để họp mặt ăn nhậu thì đúng hơn . Vả lại , chồng Bảo Lan muốn chứng tỏ cho ông già vợ là mình thương yêu vợ con , chăm sóc hạnh phúc gia đình . Để ông bác sĩ góa vợ có gia tài lớn yên tâm trao cho vợ chồn hắn ta những cổ phần trong mấy công ty xuất nhập khẩu . Tâm - Chồng Bảo Lan - Một phó giám đốc công ty xuất khẩu trà và các thứ nông sản , một tay ăn chơi có tiếng . Vốn con nhà khá giải , cha cũng là bác sĩ cùng nghê với ông Phùng - Cha Bảo Lan . Nhưng gia đình Tâm có đồn điền trà ở Bảo Lộc , nên cuộc hôn nhân của họ thuộc hàng mônd dăng hộ đối . Có điều gia đình Tâm có nhiều anh em , nên cha mẹ muốn chàng cưới Bảo Lan. Ông Phùng nói : - Mẹ con Bảo Lan mất , tôi chỉ còn có nó là niềm an ủi , nên thay vì tôi gả con , anh chị có thể cho tôi bắt rể . Tôi sẽ cho vợ chồng nó một số cổ phần trong công ty , coi như là của hồi môn để vợ chồng nó làm vốn . Anh chị nghĩ sao ? Bà Đắc Nhẫn - Mẹ Tâm - Nói : - Anh cũng biết tôi có ba thằng con trai với đứa con gái út . Con tuy nhiều nhưng đứa nào mình cũng mang nặng đẻ đau , nên tôi cũng yêu thương như nhau . Thà chết đói chứ đâu thể bỏ con mình cho ai . Nhưng với anh là chỗ thân tình , đồng nghiệp với ông nhà tôi , nên chúng tôi có hẹp hòi gì mà không cho no làm con anh . Coi như từ na tôi cho đứt nó cho anh . Anh thương , anh ghét gì nó nhờ; ấm lành , đói no gì nó chịu . Chúng tôi ở xa xôi , nên vợ chồng nó coi như vợ chồng tôi nhờ anh chăm sóc , dạy dỗ giùm. Để rồi sau cuộc hôn nhân đó , ông Phùng mua nhà cho con rễ tạo lập cuộc sống hạnh phúc cho đứa con gái , ông chỉ mong nó có được hạnh phúc , một thứ mà cuộc đời ông luôn đi tìm nó . Cũng vì nó mà đã bao lần ông định tục huyền đành dang dở . Năm nay ông Phùng mái tóc đã bạc nhiều hơn , tuổi trên ngũ tuần rồi , còn sống được bao năm đâu . Bảo Lan là niềm kỳ vọng cuối cùng để an ủi tuổi già cho ông. Thật ra , ông Phùng có tiếc gì với con và rể đâu . Nhưng cuộc sống của chúng nó hình như có cái gì giả tạo , không được hạnh phúc . Đã bao lần Tâm xin ông cho chàng tiền hùn hạp làm ăn thêm với bạn bè , và ông đã cho chàng vì muốn con ông có hạnh phúc . Nhưng theo như ông biết , Tâm ăn chơi nhiều hơn lo làm ăn. Lần này ông lên thăm con và rể , cố ý ở chơi lâu để tìm hiểu hạnh phúc thật sự của gia đình con mình. Thấy con gái bận rộn , ông Phùng gọi : - Lan à ! Việc gì đó để chị bếp làm được rồi , con cần gì mà lo lắng vậy ? - Ba ! Hôm nay kỷ niệm ngày cưới của tụi con . Vả lại , anh Tâm có mời mấy người bạn thân của ảnh , nên phải làm coi cho được ba à. - Lan ! Con ngồi xuống đây , ba muốn hỏi con vài chuyện. - Có việc gì vậy ba ? Cần lắm sao ? - Cũng không cần thiết lắm . Nhưng ba thắc mắc muốn biết cho rõ vậy thôi. Bảo Lan lau tay vào chiếc khăn , ngồi xuống ghế đối diện với cha . Thấy ông Phùng có vẻ suy tư , nàng hỏi : - Có chuyện gì mà con thấy ba không được vui vậy ? - Ba nghe nói thằng Tâm nó ăn chơi , mèo chuột , nay cô này , mai cô khác... mà có đúng vậy không con ? Bảo Lan biết cha lo cho mình , nên nếu nàng nói thật chỉ làm cho ông buồn thêm chứ ích gì . Ông chỉ ở chơi vài ngày nên làm cho ông vui thì tốt hơn . Nghĩ vậy nên Bảo Lan nói : - Tại công việc của ảnh phải giao tiếp rộng rãi , nên người ta nói như vậy , chứ không có đâu ba. - Sao nó làm ăn thế nào , mà nó cứ hỏi tiền ba hoài vậy ? - Đó là ảnh muốn hùn mở thêm mấy cơ sở chế biến hàng nông sản để xuất khẩu. - Thì trước ba đã đưa cho tụi con một trăm lượng rồi còn gì ? - Một trăm cây thời buổi này nếu muốn mở cơ sở làm ăn , đâu có ăn thua gì đâu ba. - Thì như con biết đó , ba đâu giàu có gì . Dành dụm được bao nhiêu , ba đưa hết cho vợ chồng con làm vốn , còn một ít ba để dành lo cho tuổi già ba nữa chứ. - Ba chỉ có mình con . Lúc về già thì con lo phụng dưỡng cho ba , chẳng lẽ con bỏ ba sao ? - Ba chỉ sợ lúc đó con chẳng còn gì để phụng dưỡng bản thân con , đừng nói gì lo cho ba. Bảo Lan nghe ông Phùng nói , nàng cũng lo âu . Nàng chỉ mong rằng chồng nàng cố tình lo làm ăn thật tình , còn việc ăn chơi chút đỉnh , nàng cũng chấp nhận . Đàn ông mà... Làm sao cấm họ được . Nhưng mà gì thì làm , tiền đem về đủ là được rồi . Nàng rất sợ nghèo , chính vì lẽ đó mà ngày xưa Bảo Lan đã phụ bỏ Đức Vĩnh - Một sinh viên bách khoa học giỏi , có chí nhưng có điều gia đình chàng quá nghèo . Với Bảo Lan , tiền quyết định một phần chính yếu hạnh phúc gia đình . Với nàng không có chuyện "1 túp lều tranh hai quả tim vàng" đâu , mà phải là tiện nghi , là phải ăn sang , mặc đẹp. Bảo Lan đang phân vân suy nghĩ về những lời nói của cha và thực tế gia đình nàng , nhưng nàng quyết định : "Cứ giấu ông già , ổng biết thì ích gì đâu . Nàng sẽ tự lo theo dõi việc làm ăn của chồng . Để cha nàng biết ổng không "tiếp tế" nữa chỉ gây rắc rối thêm chứ chẳng giải quyết được gì". Bảo Lan xem đồng hồ , sắp bốn giờ chiều rồi mà Tâm vẫn chưa về . Vĩ Long và Cát Phượng đến , Bảo Lan ra đón . Thấy Cát Phượng vẫn trẻ đẹp hạnh phúc bên chồng , nàng trêu ghẹo : - Ô ! Chào mừng đôi chim uyên ương hạnh phúc. - Đồ quỷ ! Lúc nào cũng đùa. - Không đùa đâu . Kỷ niệm ngày cưới , tao mời mày là muốn mày chia cho tao bớt cái "lộc" của mày đó. - Vậy chứ ông Tâm nhà mày thế nào ? - Cũng tạm , nhưng không được như ông "rồng" nhà mày đâu. Vĩ Long chỉ gặp Bảo Lan một vài lần , cũng chỉ chào hỏi vài ba câu chứ chưa có thân tình lắm . Còn chồng Bảo Lan với Vĩ Long hoàn toàn chưa biết mặt nhau . Cát Phượng hỏi Bảo Lan : - Con gái mày đâu , kêu nó ra cho tao nựng lấy hên chút coi. - Cha ! Sao không chịu sanh ra mà nựng , để đi nựng con của người hoài vậy . Sợ cực à ? - Tao cũng muốn cực đây , mà tại chưa có thôi. Cát Phượng sà xuống ôm bé Thương hôn hít . Thấy vậy , Bảo Lan nói đùa với Long : - Sao anh không cho nó một đứa để mặc sức nó hôn , để nó đi hôn con của người hoài vậy ? Vĩ Long thẹn , nói để che lấp : - Tại Phượng chưa muốn đó , cô Lan ơi. Bảo Lan tưởng thật , nói để bênh vực cho bạn : - Mà cócon cái , nó chia sẻ bớt hạnh phúc , đôi khi cũng bực mình anh à . Tôi thấy hai ông bà như vậy mà sướng đấy. Cát Phượng thấy ông Phùng đi ra với cháu , nên hỏi thăm : - Dạ , cháu chào bác . Bác lên chơi với Lan bao giờ vậy ? - Cũng được mấy hôm rồi cháu Phượng ạ. Phượng giới thiệu : - Anh Long , chồng cháu . Ba của Lan đấy anh. - Xin chào bác. - Hai cháu ngồi chơi đi . Cháu làm ở đâu thế. - Dạ , cháu làm ở bên công ty xuất nhập khẩu. Ông Phùng hỏi : - Bên cháu xuất và nhập hàng nào vậy ? - Dạ , nhiều thứ lắm , bác à . Gần như "tổng hợp" . Khách hàng của cháu cần thứ nào , tụi cháu có bổn phận cung cấp , nên đôi khi phải chạy đi mua lại từ mấy công ty khác đó bác. - Vậy à ? Thế còn giá thành ? - Dạ . Cái đó dĩ nhiên là phải có lãi . Nhưng cũng có nhiều mặt hàng mà các công ty khác bán lại với giá rất cao , tụi cháu đôi khi phải chịu lỗ , nhưng để bù lại mặt hàng khác , bác à. - Thật là làm kinh tế có khác . Bọn trẻ bây giờ giỏi quá , không như hồi bác. - Trong kinh tế , có nhiều vấn đề phức tạp , nếu tính không kỹ có thể sạt nghiệp như chơi. Vĩ Long ngồi nói chuyện với ông Phùng , trong khi Bảo Lan và Cát Phượng đang nhỏ to chuyện gì đó ở một góc đằng kia . Bé Thương thì mãi lo chơi với con búp bê mà Cát Phượng vừa tặng. Mãi đến lúc nghe tiếng xe về trước sân , Bảo Lan mới nhìn ra thấy Tâm về đi cùng mấy người bạn : - Sao anh về trễ vậy ? Bảo Lan vừa hỏi vừa đi ra đón chồng , bỗng nàng thấy một gương mặt thật quen đang nhìn mình với vẻ ngạc nhiên , Tâm trả lời vợ : - Anh bận chút việc với người bạn đây - Quay qua người khách vừa đến với mình , Tâm nói - Đây là anh Vĩnh , bạn làm ăn chung với anh . Còn đây là Lan , bà xã mình. Bảo Lan nói , rồi quay vô , làm như chưa từng biết nhau : - Chào anh Vĩnh . Mời anh vào nhà. Đức Vĩnh hoàn toàn không thể nào ngờ được người hợp tác làm ăn với mình lại là chồng của Lan , người mà năm năm trước đã bỏ mình để đi lấy chồng. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Cùng về với Tâm còn hai người bạn nữa mà Lan đã biết mặt nhiều lần rồi . Họ thuộc hàng bạn làm ăn , bạn nhậu , bạn đi chơi... Nó gần từ "bè" hơn là bạn. Khi Tâm bước vào nhà , chàng vừa chào ông Phùng xong khi quay qua , Tâm ngỡ ngàng thấy Long , một sự ngạc nhiên pha lẫn thẹn thùng . Còn Vĩ Long , anh cũng ngạc nhiên , nhưng anh bình tĩnh ngay vì anh nghĩ rằng "chuyện thường tình thôi". Bảo Lan nhận thấy ở chồng có vẻ gì khác thường : - Đây là anh Long , chồng của Cát Phượng đấy. Tâm tỏ ra là chủ nhà : - Chúng tôi đã biết nhau . Chào anh. Nói rồi , Tâm đưa tay bắt , song mời Long ngồi vẻ tự nhiên . Long cũng cố giữ vẻ bình thản . Trong khi Phương và Bảo Lan thắc mắc là hình như giữa hai người đã có điều gì với nhau... như lời Tâm đã nói . Tâm có vẻ mời mọc ân chần với Vĩnh . Tâm nói với ông Phùng : - Đây là người hợp tác với con bên xí nghiệp chế biến nông sản đó ba . Còn dây là ông nhạc tôi đấy anh Vĩnh. - Xin chào bác. Đức Vĩnh bắt tay ông Phùng mà thầm nghĩ "quả trái đất tròn" . năm năm trước ông Phùng đã chê chàng nghèo mà không gả con . Bây giờ con rể ông đang ân cần mời mình để mong lấy lòng nhờ vả . Ông Phùng vô tình đâu biết kẻ ông vừa bắt tay là người mà ngày trước ông từ chối gả con đâu . Thật ra chỉ tại Bảo Lan thôi . Nên mọi cử chỉ của Vĩnh hôm nay , nàng quan sát rất kỹ . Tâm đâu biết chuyện của vợ mình và Vĩnh . Khi Tâm định giới thiệu Vĩnh với vợ chồng Cát Phượng thì Vĩnh nói : - Sao , ông bà không nhận ra tôi à ? Cả Long và Phượng nhìn Vĩnh , thấy gương mặt này rất quen , có gặp ở đâu rồi mà không nhớ ra . Không để cho hai người phải suy nghĩ , Vĩnh nói : - Tôi là Đức Vĩnh , bạn của Kha Minh đây. Hai người "à" lên một tiếng . Vĩnh nói tiếp : - Tôi là một trong "Ban giám khảo" đêm tiễn Kha Minh đấy , bà "Hoa hậu". Cát Phượng nghe Vĩnh nhắc lại đêm đó , cô thẹn đỏ mặt . Bảo Lan xen vô khi nhận thấy sự khó chịu của Tâm : - Các người có biết nhau rồi à ? Vĩ Long nói : - Chúng tôi chỉ gặp nhau trong buổi tiệc tiễn đưa người bạn đi Pháp cách nay năm năm. Sau lần nhìn đó , Vĩnh tỏ ra thân tình với Long và Phượng hơn , điều đó làm cho Tâm khó chịu . Mục đích Tâm hôm nay là giới thiệu Vĩnh với gia đình và tiếp đãi chàng . Nào ngờ đến đây Vĩnh và Long tỏ ra tâm đắc hơn . Sau khi ăn xong Long nói nhỏ với vợ , nên tìm cách về sớm . Phượng từ giã Bảo Lan . Vĩnh hỏi : - Hôm này tôi ghé làm phiền ông bà được chứ ? - Rất hân hạnh - Long nói và đưa cho Vĩnh tấm danh thiếp. Vĩnh đọc xong vẻ mừng rỡ : - A ! Thì ra là phó giám đốc Tổng công ty xuất khẩu Thái Dương đấy à ? Chắc là tôi phải nhờ cậy rồi. Long nói : - Rất vui khi được giúp anh - Long bắt tay Vĩnh - Chúng ta sẽ gặp nhau sau . Bọn mình cùng làm kinh tế , rất mong được bên xí nghiệp anh chiếu cố. Buổi tiệc thân mật trong gia đình , rốt cuộc có một không khí ngột ngạt , kém vui . Dụng ý Tâm là lấy lòng ông già vợ , tạo mối giao tình thân với Đức Vĩnh . Rốt cuộc cả hai chủ ý của Vũ Tâm chẳng những là không đạt được , mà lại còn phản tác dụng mới là đáng nguyền rủa. Thứ nhất , Vũ Tâm đâu biết rằng , ông chủ xí nghiệp chế biến nông sản Đức Vĩnh là người tình cũ của vợ mình . Thứ hai , điều bất ngờ thứ hai là Vĩ Long - Phó giám đốc tổng công ty mà chàng đã ký hợp đồng bán 30 tấn trà , kẻ đối nghịch với chàng trong lĩnh vực kinh doanh , lại có mặt trong nhà mình , thế mới bực. Cát Phượng trên đường về , hỏi chồng : - Em thấy hình như giữa anh và chồng con Lan có đụng chạm gì với nhau , phải không ? Vĩ Long nói : - Anh không ngờ bạn thân của em lại là vợ tên Vũ Tâm đó . Nếu biết trước , có lẽ... - Sao thế anh ? - Hắn đã ký bán cho bên công ty anh 30 tấn trà , kế hoạch giao hàng một năm . Lần đầu hắn giao hàng đúng quy định . Lần hai hắn giao hàng kém chất lượng , chính anh đã trả lại phân xưởng của hắn . Sau đó , hắn mời anh ăn cơm và tặng anh một bao thư. - Gì trong ấy ? - Em còn hỏi. - Tiền à ? - Gần đúng. - Sao lại gần đúng. - Đô la . Anh đã trả lại cho hắn . Sau đó hắn đến than phiền với anh là nếu giao trả đúng quy định hợp đồng thì hắn lỗ vì chi phí chế biến . Anh biết là hắn nói láo . Nhưng để có đủ hàng giao cho khách , anh đồng ý cho thêm hắn mỗi ký lô một ngàn đồng. Cát Phượng bất mãn : - Sao hắn làm ăn thế ? - Chưa đâu . Lần thứ hai , hắn giao hàng rất ít , hẹn 15 ngày sau giao tiếp viện lý do là chế biến bị mất điện , vân vân... Vì lô hàng không đủ nên không thể gởi đi được . một mặt , hắn cho người đến gạ bán chỗ trà mà bên anh đang cần với một giá chóng mặt . Buộc lòng bên công ty vẫn phải mua . Vô tình nhờ một khám phá mà anh biết được số trà kia là của hắn ta cho đi bán . Giờ chót , anh chỉ huy nhận trà và không giao tiền theo đúng lời thỏa thuận , mà anh chỉ bằng lòng trả theo đúng hợp đồng . Mà hợp đồng thì hắn đã nhận đủ rồi , chỉ còn phần cho thêm một ngàn mỗi ký . Hắn ta thù anh thâm xương đấy . Nghe đâu số trà đó hắn chưa trả hết tiền cho người ta , họ đòi thưa hắn ra tòa đó. Cát Phượng nghe xong , chép miệng tội nghiệp cho bạn : - Thế mà con Lan nào có biết gì về chuyện làm ăn của chồng nó. - Chưa hết đâu . Lần sau này , nếu hắn không thực hiện đúng hợp đồng , bên công ty sẽ đưa hắn ra tòa . Chỗ xí nghiệp của hắn dẹp tiệm rồi . Bây giờ hắn chỉ chạy đi mua lại mấy chỗ khác để đem giao , mà muốn vậy phải có tiền . Hắn ta đang gạ gẫm anh Vĩnh , chắc cũng không ngoài mục đích ấy. Vĩ Long đoán đúng . Vũ Tâm muốn tạo tình cảm với Đức Vĩnh để mua một số hàng trà chậm , để đem trả nợ cho mấy cái hợp đồng , mà cái nào cũng có thể đưa chàng đi "nghỉ mát" như không . một mặt Tâm muốn nhạc phụ viện trợ cho mình một "ít vốn" chừng vài trăm cây , để tạo dựng lại cái cơ sở sản xuất trà mà bây giờ nó chỉ còn là tên gọi. Tâm nói với ông Phùng : - Ba à ! Chỗ chúng con đây đang cần ít vốn nữa để thu mua mấy mặt hàng nông sản đang thời vụ . Nếu không có vốn , mai mốt phải chạy đi mua lại người khác với giá cắt cổ , mà họ còn không muốn bán . Bây giờ đang là mùa thu hoạch nông sản cần bán , mình muốn thu vô giá nào cũng được . Bởi vậy nên con... Bảo Lan chặn chồng lại : - Chuyện đó để bàn lại sau đi anh. Đức Vĩnh biết được dụng ý của Bảo Lan . Anh cũng đứng dậy chào ông Phùng , đưa tay bắt với Tâm , rồi nói : - Anh Tâm à ! Theo tôi thấy , anh nên bàn lại với gia đình . Còn việc hợp tác giữa tôi và anh , chúng ta cũng bàn lại sau anh à . Thôi , xin cám ơn gia đình về bữa cơm hôm nay , làm tôi bỗng nhớ đến cũng ngày này năm năm về trước. Vũ Tâm thất vọng ngồi phịch xuống ghế . Còn Bảo Lan thì giả bộ bận việc không tiễn khách được . Đức Vĩnh ra về sau khi nói với mọi người : - Hẹn gặp lại nhé ! Đức Vĩnh đi ra mà lòng thầm nghĩ : "Lần này thì không phải năm năm đâu , mà gần đây thôi ." *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 8 Hôm nay mới thứ năm , Vĩ Long cảm thấy nhớ Thảo Nguyên da diết . Chàng định chiều nay tan sở sớm về ghé qua thăm nàng . Lần đầu tiên Vĩ Long phá bỏ cái chiếu lệ chiều thứ bảy. Có lẽ kể từ hôm biết Thảo Nguyên có thai , Vĩ Long cảm thấy con người mình hình như đổi khác , đi gặp con cái nhà ai chàng hay chú ý theo dõi hơn . Và cũng lần đầu Vĩ Long tỏ ra có trách nhiệm với Thảo Nguyên. Trên đường về , chàng ghé nhà thuốc mua cho nàng mấy chai thuốc bổ , thuốc dưỡng thai . Vĩ Long nghe lòng rộn lên một niềm vui khó tả. Bà Huệ - Mẹ Nguyên - Ngạc nhiên khi thấy Long ghé nhà chiều thứ năm . Long nhận thấy vẻ mất bình thường của bà , nhưng chàng tỏ ra bình thản : - Chào bác . Nguyên về chưa bác ? Hỏi xong , Vĩ Long đi thẳng vào nhà mà không chờ bà Huệ trả lời . Vĩ Long có vẻ nhất quyết là có Nguyên hay không chàng cũng sẽ đợi thôi . Bước chân vào nhà , Long linh cảm có việc gì khác thường đâu đây . Vĩ Long đi thẳng vào phòng Thảo Nguyên . Long nhìn trên giường thấy mền gối đã xếp lại gọn ghẽ , hình như không có người ngủ nữa vậy . Vĩ Long đang tự thắc mắc . Chàng định quay ra hỏi bà Huệ , thì có tiếng gõ cửa và bước chân bà Huệ đi vào . Nhìn đôi mắt khác thường ửng đỏ của bà Huệ , Long đoán đã xảy ra việc gì đây ? - Nó gởi lại cho cháu cái này... Bà Huệ đưa cho Long một cái phong bì dán kín , rồi bà trả ra . Long vội mở vật mà Nguyên gởi lại cho mình : "Anh thân yêu ! Nếu chiều nay anh đọc thư này - Chiều thứ bảy thường lệ đó mà - Thì em đi đã được hai ngày rồi , và có lẽ giờ này em đã yên chỗ. Anh ơi ! Nhớ tới chiều thứ bảy , lòng em đau như vò xé , nhưng em phải đi tôhi , vì em không thể đi làm với đứa con chúng ta trong bụng được . Mọi người sẽ nghĩ sao về em ? Về đứa bé sắp sinh ra ? Em không muốn mọi người có định kiến về con chúng ta . Em chỉ muốn nó xuất hiện , còn từ đâu và bao giờ , mặc kệ cho thiên hạ muốn nghĩ sao cũng được. Em đi để yên tâm cho anh một phần . Anh khỏi phải bận tâm về em từ đây , đúng như lời mà em đã hứa. Anh thân yêu ! Anh yên lòng về em , em sẽ ở yên một mai để chờ ngày con chúng ta chào đời , và em sẽ đặt tên nó như lời anh dặn . Bây giờ , chắc anh biết vì sao mà tuần rồi , em muốn anh phải đặt tên con ? Anh hãy trở về cuộc sống bình thường với Phượng . Nhưng xin anh nhớ cho là trên đời này , anh có một đứa con mặc dù nó không mang họ anh , và anh không được nhìn nhận nó . Nhưng nó vẫn hiện hữu và hành động gì em xin anh hãy nghĩ tới tương lai nó. Em đã giữ đúng lời hứa . Em đã có được cái mà em muốn , thì em phải trả anh về với Phượng , đó chính là lúc em mất anh . Được cái này , thì mất cái khác . Trong khi em lại tham lam muốn có cả hai , anh nghĩ có nực cười không ? Thật đáng đánh đòn anh hả ? Ôi ! Em đã tự đấu tranh với bản thân em bao đêm , nên em quyết định phải đi sớm trước khi em mềm yếu để có thể đổi ý . Em yêu anh . Em muốn trên đời này , ngoài Phượng ra , em vẫn có anh nên em chọn cách đó . Chứ em không bao giờ có ý nghĩ phá vỡ cái hạnh phúc của anh và Phượng mà còn ngược lại luôn cầu mong anh và Phượng giữ mãi được cái hạnh phúc ban đầu. Anh thân yêu ! Xin cho em được gọi như vậy lần cuối cùng , để rồi từ nay em sẽ có "con thân yêu" của em. Mãi mãi nhớ anh và cầu cho anh hạnh phúc mãi mãi. Mẹ của con anh , Thảo Nguyên ." Hạnh phúc mãi mãi . Làm sao anh còn có thể bình thản mà gọi là hạnh phúc ? Làm sao anh có thể vô tâm với em ? Anh không thể bỏ mặc em với con . Nhưng mà em ở đâu , Nguyên ơi ? Bao nhiêu ý nghĩ đang giằng xé trong lòng của Vĩ Long . Niềm vui chưa kịp hưởng đã gặp nhấm nỗi buồn rồi . Long nghĩ : thật ra , đời chàng mới là bạc phước và bất hạnh hơn tất cả . Anh luôn phải sống trong sự giữ gìn , dối trá . Có được niềm vui mà cũng không dám công nhận. Nguyên ơi ! Em không thể nào bước ra khỏi đời anh một cách bình thản , dịu êm như hồi em đến được . Bởi em đã khuấy động nó rồi . Vĩ Long vừa nghĩ mình đánh mất một đứa con nữa , lòng chàng đau như cắt . Nhất là mai sau Nguyên lập gia đình , con chàng sẽ gọi người khác bằng cha . Nếu Nguyên có ở vậy nuôi con đi nữa , thì cũng có dám gọi nó là con và ôm nó vào lòng đâu ? Vĩ Long nhìn gói thuốc trên bàn mà lòng nghe chua xót . Không thể nào giải quyết như vậy được ? Ta nhất định phải bảo vệ giọt máu của ta , rồi có ra sao thì ra . Không ai có quyền cướp đi tình cha con của chàng , dù rằng kẻ làm việc đó là mẹ của nó . Nghĩ vậy , Long vẻ cương quyết đứng dậy ra khỏi phòng tìm mẹ Nguyên hỏi : - Nguyên đi bao giờ vậy bác ? - Lúc sáng nay , cháu à. - Nguyên có nhắn gì cháu nữa không ? Như nhớ lại , bà Huệ nói : - Không , nó chỉ dặn bác đưa thư đó cho cháu thôi . Nó bảo bác là vài tháng nó về , bác đừng buồn . Nhưng mà không buồn sao được khi con nó đi sông đi biển có một mình... nơi quê người đất khách. Vĩ Long nghe nói vậy , chàng tin là bà Huệ biết Nguyên ở đâu. - Vậy Nguyên ở đâu vậy bác ? - Nếu bác biết được , thì bác đã an tâm đôi chút. Long nghĩ : "Không thể nào như vậy . Chẳng lẽ Nguyên giấu luôn cả chính mẹ nàng ?" Long nói : - Vậy chứ lúc Nguyên đi , bác không hỏi là Nguyên sẽ ở đâu sao ? Cô ấy có bà con ở đâu không ? Bà Huệ vừa khóc , vừa lắc đầu , nói : - Bác có hỏi mà nó có nói đâu . Nó chỉ bảo là nó đi nghỉ mát ít lâu , nó sẽ về thôi. Rồi như nhớ lại điều gì , bà Huệ chợt nín khóc , nói : - A ! Hay là... không lẽ nó ra ngoài dì của nó. Long nóng ruột : - Dì ấy ở đâu ? Rồi như chợt nhớ đến sự dốt nát của mình , bà Huệ lại khóc tiếp , lời bà đứt quãng : - Dì của nó ở ngoài Nha Trang , nhưng mà cả nó và tôi lâu lâu chỉ nhận được thư thôi , chứ có tới lui bao giờ đâu mà biết nhà cửa. - Thế thì có lý do nào nàng lại ra ngoài ấy . "Nguyên ơi ! Bằng mọi giá , anh sẽ tìm ra em . Anh sẽ chăm sóc em và con , anh không là kẻ khốn nạn bỏ con anh đâu ." Long thất vọng ngồi thừ người suy nghĩ một lúc , chàng đứng dậy thất thểu bước ra khỏi nhà Nguyên lúc trời chạng vạng . Long nhìn trời nghĩ : "Mênh mông trời đất , nhưng anh sẽ tìm ra em . Nguyên ơi... Anh không thể nào bình yên vui sống khi đã biết rằng trên đời này , anh còn có một đứa con ." *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 9 Kể từ hôm biết Nguyên đã ra đi để tìm chỗ sinh nở mà Vĩ Long không biết được chính xác là nàng ở đâu , nên lúc nào Long cũng dàu dàu kém vui. Vĩ Long là người kín đáo , nên niềm vui hay nỗi buồn chàng giữ , ít có để lộ ra bên ngoài , chỉ trừ những người thân quan sát , theo dõi mới biết thôi . Nên công việc thường ngày Long cố giữ cho bình thường. Mỗi chiều thứ bảy Long về sớm thường hay ghé một quán vắng nào đó , ngồi uống cà phê hoặc một hai chai bia một mình . Long không có bạn thân để mà tâm sự được . Còn bạn quan hệ làm ăn , đồng nghiệp thì nhiều , nhưng đâu phải để cho chàng thố lộ những điều thầm kín được. Hôm nay , sau nhiều ngày dò tông tích của Nguyên không được , Long trên đường về ghé một quán nhậu vắng , chàng tìm một chiếc bàn khuất ngồi một mình . Long định mượn men rượu để đầu óc mình quên như nhiều người thường nói. Đang mơ về những kỷ niệm ngày qua , bỗng Long giật mình khi nghe có người nói : - Làm gì mà ngồi một mình có vẻ buồn vậy , ông phó tổng giám đốc ? Long quay lại , thấy Đức Vĩnh đang đi cùng một người bạn nữa . Chàng chưa có phản ứng thì Vĩnh nói tiếp : - Mình xin phép được ngồi đây cho vui , được chứ ? Long gật đầu , đưa tay mời hai người. - Đây là một khách hàng của mình , anh Hữu. Long bắt tay chào người mà Vĩnh vừa giới thiệu. - Còn đây là anh Long , phó tổng giám đốc công ty Thái Dương đấy. - Hân hạnh được biết anh . - Hữu nói. Đức Vĩnh nói đùa với Long : - Chà ! Bộ nhậu sành lắm sao vào quán "Lậu dê" này vậy ? - Mình đi , bất thần ghé vào , chứ có biết họ bán gì đâu. Đức Vĩnh nhìn trên bàn chỉ thấy Long uống bia với đậu phộng , điều đó có thể tin lời của Long . Đức Vĩnh gọi đồ nhắm một cách rành rọt , chứng tỏ anh là "mối ruột" thường xuyên của quán . Long gợi chuyện với Hữu : - Anh Hữu tửu lượng có khá không ? - Cũng tạm thôi , anh Long à. Vĩnh xen vào : - Dân miền biển mà anh Long còn hỏi . Mỗi lần ảnh vào Sài Gòn là bọn tôi gục hết. - Anh Hữu không ở thành phố sao ? - Dạ , tôi ở Nha Trang , anh Long à . Làm ăn đi vào Sài Gòn nhiều , nên anh không nhận thấy tôi nói cứng đấy. Đức Vĩnh rủ Long : - Hôm nào bọn mình kết hợp ra Nha Trang "quậy" anh Hữu một bữa. Long nói : - Anh còn có dịp đi được , chứ be6n tôi có mấy khi. - Ai bảo anh làm lớn quá chi . Nên đi phải tiền hô hậu ủng chứ. Long nói với Vĩnh : - Lớn mấy cũng là nhân viên . Nhỏ gì cũng chủ , phải không anh Hữu ? Hữu nói : - Anh Long không nghe người ta nói "Thà làm đuôi voi , còn hơn làm đầu chuột" à ? Vĩnh cười lớn : - Anh Long bị đồng minh rồi. Long nghe mới hiểu ra : Hữu cũng là ông chủ nhỏ. Long khiêm tốn : - Hôm nay tôi thật hân hạnh được hai ông chủ chiêu đãi rồi. Hữu nói : - Chỉ sợ anh chê , chứ nếu anh chiếu cố tới cỡ chủ "lòng tong" như bọn tôi , thì bọn tôi xin sẵn sàng phục vụ , phải không anh Vĩnh ? - Đúng vậy . - Vĩnh đồng tình. Đức Vĩnh như nhớ ra điều gì , vỗ vai Long hỏi : - Ủa ! Hình như tên Vũ Tâm , chủ xí nghiệp chế biến trà Lâm Đồng không thích anh lắm ? - Chuyện làm ăn buôn bán với nhau thôi , mình phải làm dâu trăm họ mà. Vĩnh thấy Long không muốn nói cũng không hỏi thêm , nhưng anh ta dặn Long : - Anh đề phòng tên ấy nhé . Công ty của hắn toàn là "ma" không đấy. - Còn anh ? Bị hắn chưa mà tôi thấy hắn chiều chuộng anh dữ vậy ? - Hắn chỉ muốn mượn tôi là bình phong để hắn đào tiền ông nhạc của hắn thôi . Nhưng việc đời thật trớ trêu... Vĩnh ngưng nói , cầm ly rượu lên uống một hơi dài để xuống nói : - Nhưng tôi đang suy nghĩ xem có nên giúp hắn không ? - Sao lại dính líu tới hắn làm gì ? - Hữu nói vô. Đức Vĩnh chậm chạp nói : - Có điều Bảo Lan ngày xưa là người yêu của mình. Vĩ Long mới vỡ lẽ : - À , ra thế ! Vì vậy mà giờ cậu định xét lại kế hoạch của mình chứ gì ? - Thú thật , mình đang tranh đấu giữa hai điều là có nên trả đũa hay không ? - Về việc mà ngày xưa người đẹp cho cậu đi tàu suốt à ? - Hữu hỏi Vĩnh. - Anh Long nghĩ sao việc này ? Long đáp thận trọng : - Đây là việc mình không dám có ý kiến . Mình không dám khuyên cậu , bởi vì không từng ở vào hoàn cảnh cậu lần nào , nên khó có thể thông cảm được nỗi đau của cậu. Đức Vĩnh rất thông cảm từng lời của Long nói : - Rất cám ơn anh , ông phó giám đốc. Hữu gợi ý : - Theo tôi , mình nên học người xưa để làm người quân tử , ông Vĩnh à. - Để mình cố gắng thử xem . Chỉ sợ "tiểu nhân nên danh mà quân tử bất thành" , cậu ạ. Trước khi chia tay , Hữu cho Vĩ Long địa chỉ và có lời mời Vĩ Long có dịp đi Nha Trang ghé nhà anh ta chơi . Anh ta còn hứa dành ưu tiên cho công ty Long những mặt hàng quý hiếm . Có lẽ nhờ hơi men mà trong buổi tiệc sơ giao , ba người tỏ ra thân thiện với nhau . Khi chia tay còn hẹn hò tái ngộ. Vĩ Long đã dò la tìm kiếm Thảo Nguyên khắp thành phố này rồi mà vẫn không tìm ra tin tức . một hôm , chàng đi làm về , Cát Phượng nói : - Anh ơi ! Em thấy mệt quá nên hè này anh xin nghỉ phép , vợ chồng ta đi nghỉ mát xa một chuyến. Thật ra , không phải Cát Phượng muốn , mà là lúc sau này thấy Long có vẻ mệt mỏi , ưu sầu , Cát Phượng nghĩ có lẽ công việc nhiều quá làm chồng mình mệt mỏi . Nàng viện lý như vậy Vĩ Long mới chịu đi , vì nàng biết chồng nàng chưa từ chối nàng bất cứ một yêu cầu nào. - Chúng ta về quê thăm ba má hả ? Cát Phượng nũng nịu : - Coi kìa anh ! Em muốn vợ chồng mình đi nghỉ mát mà ? - Thì về quê cũng nghỉ mát vậy cưng. - Nhưng chẳng lẽ ở dưới quê hết một kỳ hè à ? - Vậy chúng ta đi đâu ? - Đi... Nha Trang đi anh . Em thích thành phố biển đó. Vĩ Long nghĩ : "Nha Trang... Nha Trang... Sao lại là Nha Trang mà không đi nơi nào khác ?" Chàng bỗng nhớ đến Thảo Nguyên , tự hỏi : "Có thể nào nàng cũng ra ngoài đó ?" - Em định bao giờ đi ? - Chừng nào anh nghỉ phép được , chúng ta đi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 10 Thành phố Nha Trang có dãy cát trắng dài nằm uốn cong theo bờ biển . hai đầu nhô ra hai ngọn núi đá , nên bãi tắm rất nên thơ và an toàn . Dọc theo bờ biển là một hàng dương xen lẫn những cây dừa đứng ngạo nghễ đương đầu với gió . Vợ chồng Vĩ Long đến thành phố vào lúc hoàng hôn , vì họ đi xe con do công ty cho mượn nên chuyến nghỉ mát của họ có vẻ tự do và trưởng giả. Vĩ Long đứng trên bao lơn nhìn ra biển sẫm một màu thẫm . Biển hoàng hôn mang một vẻ buồn khó tả , như lòng chàng cũng mang một nỗi buồn không có người san sẻ . Long nhìn xuống bãi biển , lác đác vài người đi chơi về muộn , với dáng điệu thư thả an nhàn . Long thầm ao ước "phải chi mình cũng được an nhàn như họ" . Nhưng nỗi buồn thì làm sao có hình dáng mà ai có thể nhìn thấy nó mang màu sắc gì ? Có lẽ vì thế mà Cát Phượng khi tắm xong đi ra , thấy chồng đứng ưu tư ngoài bao lơn khách sạn , nàng nghĩ : "Có lẽ những con số đã làm cho chồng mình lúc gần đây gầy đi nhiều ." Nhìn chồng đứng vẻ mệt mỏi buồn bã , nàng thấy thương chồng quá . Nhẹ đến sau lưng vòng tay ôm ngang lưng Vĩ Long , nói đùa : - Nhớ ai mà như mất hồn vậy anh yêu ? Vĩ Long giật mình , nhưng chàng kết hợp tài tình : - Đang nhớ vợ , không ngờ vợ ra không hay làm giật mình , chứ nhớ ai ? - Em đâu ở ngoài biển mà nhìn ngoài ấy ? Em trong phòng tắm mà cưng. Vĩ Long nói xong câu này lòng cảm thấy thẹn : - Nhưng tình của em như biển cả , mà anh là con thuyền để biển luôn ôm thuyền trong lòng nó. Cát Phượng nhõng nhẽo : - Không , không chịu . Anh là biển , em mới là thuyền. - Vậy ai đang ôm anh đây ? - Em ôm anh . Nhưng biển không có thuyền thì vẫn là biển , còn thuyền mà không có biển sẽ chết khô trên bờ. Cát Phượng khéo ví von làm Vĩ Long thêm hổ thẹn . Nàng ví tình chàng như biển lớn , mà nàng là con thuyền bé nhỏ sống luôn cần có biển . Vĩ Long muốn tránh tình trạng này nên nói : - Bây giờ ai là biển ? - Anh . - Phượng vẫn không buông tay ôm lưng chồng. - Vậy để cho biển "đi tắm" . Đứng đây một hồi nữa thì thuyền "khô" luôn bây giờ. Cát Phượng cười như nắc nẻ , tay đấm vào lưng chồng , nói : - Vậy biển đi tắm đi . Thuyền cắm sào đợi biển nhé. Vĩ Long hôn vào trán vợ , rồi vội vã đi vào phòng tắm . Cát Phượng đứng hong tóc mình trong gió hoàng hôn của biển . Nàng nghe hạnh phúc dâng đầy , vị tình yêu ngọt ngào trong ánh mắt , miệng nàng lẩm nhẩm một điệu tình ca. o O o Hôm nay sau khi ăn sáng , đưa vợ đi một vòng thành phố , như người khách đe6'n ra mắt nó , Vĩ Long đề nghị vợ : - Anh đưa em đi thăm người bạn nhé. Cát Phượng ngã đầu vào lưng ghế , mắt nhìn ra bên hông cửa xe , không trả lời chồng , mà nàng ngân nga : "Anh là biển , em là thuyền . Biển đưa thuyền đi , muôn đời thuyền theo biển . Á à a... " Dứt câu , cô quay sang chồng cười tươi như hoa . Vĩ Long mỗi lúc sống bên Cát Phượng , chàng cảm thấy hạnh phúc , và khó mà phân tâm đi đâu được . Nàng có một sức quyến rũ lạ kỳ , tránh sao ngày xưa có cả khối chàng theo đuổi . Vĩ Long nghĩ mình "tốt phước" có được người vợ như nàng . Tuy không phải là vẹn toàn , nhưng theo chàng , một người vợ như thế thì không có lý do nào chê trách . Sống bên cạnh nàng , chàng luôn thấy thoải mái , yên tâm , hạnh phúc lẫn sung sướng nữa . Bởi Cát Phượng như một thế giới huyền bí mà Vĩ Long luôn tìm thấy điều mới lạ . Chỉ tiếc duy nhất có một điều là không sinh con cho chàng được , mà lỗi này nào phải do nàng , nếu không muốn nói là do chính Vĩ Long gây ra . Nhưng đối với dư luận , người ta nào biết được . Mọi sự bất hạnh người ta thường đổ tội lên đầu người đàn bà . Nếu theo quan niệm xưa . Trong bảy tội gọi là "Thất xuất" của người con gái khi có chồng thì tội thứ nhất là "không con" . Nó còn trên cả tội "tà dâm" ở người đàn bà nữa . Bấy nhiêu cũng đã biết ông bà ta coi trọng việc vô sinh ở người đàn bà. Nếu ngày xưa mà gặp trường hợp đó , thì chính người vợ lớn phải trầu cau đi cưới vợ kế cho chồng để có người nối dòng , nối họ . Tuy bây giờ là thế kỷ 21 , nhưng chắc gì quan niệm xưa cũ kia đã hoàn toàn xóa bỏ hết trong ý nghĩ của mọi người . Đã nhiều lần Cát Phượng đề nghị với chồng : - Hay là em cưới vợ lẽ cho anh nhé ? Vĩ Long phản đối : - Tầm bậy không hà ! Em làm như anh cần... - Cần gì ? - Thì cần có... vợ lẽ lắm vậy. - Không cần vợ , nhưng cần con chứ ? - Đối với anh , anh chỉ cần có em là đủ. Và mỗi lần Cát Phượng tỏ ý xin con nuôi là Vĩ Long phản đối , viện cớ là có con nó sẽ chia bớt tình thương của Cát Phượng dành cho chàng . Nếu nó máu huyết của hai người thì Vĩ Long đành chịu , đằng này lại là một đứa trẻ chẳng liên quan gì đến họ . Trước lý lẽ đó , Cát Phượng không thể nào biện giải được , mà nghe lòng thầm cám ơn tình thương của chồng dành cho mình , bên cạnh đó cũng pha lẫn một phần lo sợ . Bởi người ta nói : Vũ trụ kia còn có lúc đổi dời , thì lòng người làm sao không dời đổi. Vĩ Long đưa vợ đến một xí nghiệp có vẻ khang trang nằm trên đường Hai Bà Trưng , thành phố Nha Trang . Long và Phượng vừa bước vào văn phòng đã nghe một giọng nói như hét lên : - A ! Rồng đến nhà tôm . Cám ơn ngọn gió lành đã đưa ông bà ghé qua thành phố tỉnh lẽ này. Hữu bước ra vồn vã . Nhìn Cát Phượng , Hữu đã biết có lẽ là vợ Vĩ Long chứ chẳng ai khác , nhưng có vẻ trẻ và đẹp quá làm Hữu hơi ngại . Cát Phượng đáp lời thay chồng : - Xin anh chớ khiêm tốn . Anh phải thầm cám ơn là anh đã phước lớn nên mới ở được cái thành phố đẹp đẽ và yên tĩnh này chứ . Chúng tôi đang ganh với anh đấy. Vĩ Long nói : - Anh Hữu , bạn anh . Cát Phượng , bà xã mình. Hữu là giám đốc và là chủ một phần lớn xí nghiệp . Nên khách của chàng , các nhân viên đều tiếp rước vẻ tôn kính , lễ phép . Hữu hỏi : - Sao , hai ông bà ra bao giờ ? Đã kịp thăm thành phố này chưa ? Long đáp : - Vừa mới đếu chiều qua thôi . Sáng nay đến quấy anh đấy. Hữu hỏi vẻ thân tình : - Nè , xin hỏi nhé ! hai ông bà chỉ đi nghỉ mát đơn thuần hay là đi công tác ở công ty , để gia chủ còn biết mà sắp xếp lịch chiêu đãi vị khách lớn của xí nghiệp nữa chứ ? - Thôi , không dám làm phiền anh đâu . Bà xã mình không được khỏe , nên mình đưa bả đi đổi gió thôi . Đừng rình rang chi thêm phiền , anh Hữu à. - Phiền gì ? Ông bà ra đây là điều vinh hạnh cho bọn tôi . Nếu muốn vậy thì ta tổ chức tiệc gia đình thôi , để hai người thoải mái nhé ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |







Linear Mode
