| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Mắt Minh Thư lấp lánh: - Em đứng bán cho quầy đồng hồ. Đồng hồ Swath đấy, anh biết không? Cô cười nghiêng đầu: - Họ tuyển ngoại hình kỹ ghê. Thái Quang yên lặng, mặt cau lại. Cử chỉ của anh làm nụ cười trên môi Minh Thư tắt ngấm. Cô nhìn anh: - Anh sao vậy? Thái Quang lắc mạnh đầu: - Tại sao em nghĩ đến chuyện đi làm? Minh Thư hơi cúi đầu nhìn vào ly nước: - Vì em không thể cứ dựa vào anh. - Nhưng anh muốn như vậy. Lo cho người yêu không xong thì anh còn làm gì há Thư? Cô nâng ly lên, hớp một ngụm nước như không muốn nói chuyện này nữa nhưng Thái Quang không bỏ qua: - Hứa với anh, không được đi làm gì cả. Em cứ để anh lo cho em đến lúc em ra trường rồi đi làm cũng đâu có muộn. Minh Thư ngước lên: - Tại anh không biết, chứ bạn bè trong lớp em ai cũng đi làm thêm cả. Thái Quang ngắt lời: - Nhưng em thì khác. Em không nên bắt chước bạn bè. Minh Thư cười tư lự: - Vì em đã từng là con giám đốc phải không? Em quên cuộc sống đó rồi. Trong đầu em bây giờ là con của một phụ nữ nghèo và em cần phải làm gì đó để giúp đỡ mẹ em. Thái Quang nghiêng đầu qua nhìn Minh Thự Trong mắt anh là một nỗi buồn sâu sắc: - Quên mặc cảm đó đi Thư, em cứ như vậy anh đau lòng lắm. Minh Thư ngước lên: - Anh biết không, trong đời em sợ nhất là sự thương hại. - Anh không thương hại, anh yêu em. Minh Thư định nói nhưng chợt im bặt khi nhận ra Tố Trân đứng cạnh họ từ lúc nào, cô nhướn mắt chờ đợi. Nhưng cô thật ngạc nhiên khi Tố Trân nhìn thẳng vào mắt Thái Quang, nói dằn từng tiếng: - Về trước nghe anh Quang, chúc vui vẻ. Cô cười khẩy một cái, rồi quay lưng bỏ đi. Minh Thư quay lại nhìn Thái Quang: - Anh có quen với nhỏ đó hả? Thái Quang hơi thiếu ngạc nhiên: - Ba anh với ba cổ là chỗ làm ăn chung. - Sao nó có vẻ gay gắt với anh vậy? Thái Quang khoát tay: - Đừng để ý nữa Thư, trở lại chuyện của em đi. Minh Thư cúi xuống ly nước, khẽ quậy quậy ống hút: - Tại sao anh không muốn em đi làm? - Vì anh sợ em cực. - Em không sợ cực đâu, em biết anh còn lý do khác nữa. Thái Quang hơi nghiêng người tới trước nhìn vào mặt cô: - Anh biết em luôn đoán được ý nghĩ của anh, vậy thì anh không giấu, nói chung là anh không muốn em bị mặc cảm. - Em không mặc cảm đâu. Anh cười như không tin: - Em đã đi làm đâu mà biết, người ta có thể nói nặng khi em có một lỗi nhỏ, với người khác thì có thể không sao nhưng với em đó là nỗi khổ ghê gớm. Minh Thư lắc đầu: - Có những chuyện nặng nề hơn nhiều, nhưng em đã vượt qua được. Em nghĩ đi làm cũng không hơn vậy đâu. Cô chợt ngẩng lên: - Đừng nói chuyện đó nữa anh. - Khoan, em trả lời một câu nữa thôi. Tại sao em muốn đi làm? - Em cũng không biết nữa. - Em nói dối, em tự ái không muốn dựa vào anh đúng không? Minh Thư im lặng. Giọt nước mắt chợt rớt xuống mặt. Cô vội quay đi, chùi nhanh nước mắt. Thái Quang đã chạm vào nỗi buồn sau kín nhất của cộ Đó là lòng tự trọng. Từ khi gia đình cô suy sụp, điều làm cô hụt hẫng nhất là sự thay đổi của gia đình Thái Quang. Minh Thư không chịu nổi thái độ quay lưng và khinh thường của ba mẹ anh, cả mấy cô em gái cũng vậy. Từ lâu rồi cô không gọi điện cũng không đến nhà anh, sự mặc cảm làm cho cô không đủ can đảm gặp ai, trừ Thái Quang. Rồi một ngày nào đó, có thể cô cũng sẽ mất luôn anh. Nghĩ đến đó cô thấy tuyệt vọng vô cùng. Thái Quang nhìn cô chăm chăm, anh đã thấy cô khóc. Anh thở dài: - Anh biết em nghĩ em gì rồi. Anh không đính chính về thái độ của gia đình anh đối với em nhưng anh muốn em can đảm lên, bỏ qua tất cả, chỉ nhìn vào anh thôi. - Em biết, em không buồn đâu. Cô cố mỉm cười: - Mình về đi anh, chiều rồi. - Chiều thì sao? - Anh còn phải về nhà nữa chứ? Thái Quang im lặng nhìn Minh Thự Cô vẽ vẽ ngón tay trên bàn tránh không nhìn anh: - Đừng để mọi người khó chịu về em. Dù sao thì anh cũng đi chơi với em suốt buổi rồi. Nói xong cô kéo ghế đứng lên. Thái Quang lẳng lặng dằn tiền trên bàn rồi đi theo theo cô, vẻ mặt thật buồn. Đưa Minh Thư về nhà, anh rút quyển sổ mỏng trong túi áo đưa cô: - Tặng em, có mấy bài thơ hay lắm em đọc đi. Anh khẽ vẫy tay rồi nhấn ga, chiếc xe vọt đi. Minh Thư đứng yên nhìn theo. Thật lâu, cô chập chạp quay vào nhà. Vừa đi cô vừa mở quyển thợ Trong đó Thái Quang ghim sẵn một xấp tiền. Cô cắn môi gập quyển sổ lại rưng rưng khóc. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 2 Thái Quang choàng tay qua người Minh Thư, cả hai đi lên lầu một của nhà hàng Bình Dương. Tối nay là sinh nhật của bạn anh, một nhân vật có tiếng và thường là đề tài trong những câu chuyện của bạn bè. Anh ta giao thiệp rất rộng, nên mặc dù không thân lắm, Thái Quang vẫn là khách mời của anh tạ Dĩ nhiên là anh ta rất tâm lý, rất hào phóng khi ghi trong thiệp kèm cả nhân vật phụ, và Thái Quang chọn Minh Thư là nhân vật phụ của mình. Từ đó tới giờ anh luôn kéo cô tham gia mọi cuộc vui của anh. Lần này cũng không ngoại lệ. Khi cả hai vào phòng thì hãy còn rất thưa khách, có lác đác vài cặp đang đứng nói chuyện với nhân vật chính của buổi sinh nhật. Thái Quang kéo tay Minh Thư đi về phía họ. Thấy hai người, Thiên Bảo liền bước tới cười hồ hởi: - Xin chào! Cả hai bắt tay nhau, Thái Quang choàng ngang người Minh Thư, kéo cô sát vào mình. - Đây là Thiên Bảo bạn anh, còn đây là Minh Thư thân nhất với mình đấy. Thiên Bảo khẽ nghiêng đầu: - Chào Minh Thư, hân hạnh được làm quen. Minh Thư cũng khẽ gật đầu: - Dạ, chào anh! Cô tò mò nhìn Thiên Bảo, muốn xem nhân vật này có giống như lời đồn đãi không, cô đã nghe mấy người bạn Thái Quang kháo nhau rằng anh ta thuộc típ công tử quậy hết cỡ. Lịch sự, ga lăng có thừa và ăn chơi nổi tiếng ở các vũ trường. Anh ta sẵn sàng tặng quà cho một cô gái vừa làm quen và sẵn sàng rủ cô ta đi đến những nơi mà chỉ có Thượng đế mới biết họ đã làm gì. Dĩ nhiên là lời đồn phóng đại rồi, chứ làm gì mà một người có đến hàng trăm bồ bịch. Anh ta mới chỉ là công tử chứ có phải là vua chúa phong kiến đâu. Minh Thư tin thì có tin nhưng không đến mức tuyệt đối. Bồ bịch thì chắc khoảng vài chục, chứ nói vài trăm thì nghe ghê quá. Làm sao Thiên Bảo giải quyết cho nỗi những cuộc hẹn hò. Thấy Minh Thư nhìn mình tò mò, Thiên Bảo hình như cũng đoán được ý nghĩ của cộ Anh khẽ mỉm cười và quay mặt đi. Một bên nhướn mắt lên như muốn bảo “Cô đánh giá tôi ra sao cũng được, tôi đã nghe thiên hạ đồn đại chán chê rồi.” Minh Thư vẫn không ngăn được cái nhìn tò mò về Thiên Bảo. Hình như anh ta đểu thật chứ không phải bị thiên hạ gán ghép. Anh ta không đẹp trai đến mức sanh ngang với Alaindelon nhưng có sức quyến rũ của diễn viên Glack Gable khi đóng vai Reth Butler. Anh ta tạo cho người đối diện một ấn tượng mạnh mẽ ngay lần gặp đầu tiên. Minh Thư tin chuyện con gái dễ bị anh ta chinh phục, nhưng dĩ nhiên không có cô trong đó rồi, dù cô cũng chẳng phải là con trai. Thái Quang tìm cho Minh Thư ly rượu nhẹ. Cả hai ngồi xuống chiếc bàn trống ở góc phòng. Thiên Bảo đi tới đi lui tiếp khách, anh ta bận rộn nhưng lịch lãm, điềm tĩnh. Cặp mắt đầy nghi ngờ của Minh Thư vẫn chiếu theo mỗi bước đi của anh ta, cô thì thào với Thái Quang: - Sao anh dám chơi với một người như vậy, không sợ mang tiếng sao? - Em nói Thiên Bảo hả? - Chứ còn ai bây giờ? Thái Quang bật cười: - Anh không biết đời tư nó ra sao, nhưng tính nó phóng khoáng, anh thích chơi với bạn như vậy. Với lại mấy cô thì hay phóng đại sự việc, em có tin thì tin 50% thôi. Minh Thư nhăn mũi: - Sự thật 50% cũng là quá nhiều rồi đó, thưa ông. - Sợ gì hả cưng? Minh Thư ngước lên, nheo mắt: - “Khi bồ câu đi với quạ thì lông nó vẫn trắng nhưng trái tim đã bắt đầu đen”, hiểu không hả ông? Thái Quang lại cười, rồi cười lớn: - Thì ra cô nàng đang ghen, ghê thật. Hôm nay bày đặt nghi ngờ nữa. Anh cúi xuống gần mặt cô: - Về khoản yên đương thì anh không bị ai ảnh hưởng đâu nhỏ, bảo đảm trong tim anh chỉ có mình em thôi. - Nói nghe hùng hồn quá. Thái Quang nói như khỏa lấp: - Em đói chưa, lại đây. Anh kéo Minh Thư đi về phía dãy bàn đầy thức ăn. Có vài cặp đang đứng bên bàn, vừa ăn vừa nói chuyện. Thái Quang và Minh Thư chọn vài món, rồi mang dĩa trở lại chỗ ngồi. Một lát sau, một nhóm ba bốn cô kéo đến bàn của họ, kéo ghế ngồi xuống. một cô nhìn Minh Thư: - Thư mặc áo này dễ thương quá. Minh Thư mỉm cười: - Chị cũng dễ thương vậy. Cô ta khoát tay: - Nhưng làm sao bằng em. Oanh Oanh nheo mắt: - Anh Quang giới thiệu nhân vật chính với Thư chưa? Thái Quang buông nĩa xuống hớt lời: - Này các cô vẽ ra một ông kẹ để hù Minh Thư à? Cổ dễ tin lắm đấy. Oanh Oanh liến nhìn Thái Quang một cái: - Cái anh này, chuyện phụ nữ xen vào làm gì? Cô nói như háo hức: - Thư biết không, hôm trước nghe anh Hùng bảo đến đây dự tiệc, chị nôn muốn chết. Lần đầu tiên gặp anh Bảo đấy. Nghe đồn thì chưa biết mặt lần nào. Hà Mỹ huých Oanh Oanh: - Ảnh đẹp trai đấy chứ? Thanh Uyên hắng giọng: - Nếu chàng mà mang trầu cau đến nhà ta, ta sẽ gật đầu ngay lập tức. Cả bọn ré lên cười, Thái Quang cũng mỉm cười lắc đầu: - Thiên Bảo mà biết các cô nhìn nó như một nhân vật khác người chắc nó tự hào lắm. Thật ra nó không bay bướm như lời đồn đâu. - Xí, con trai bênh vực nhau, coi chừng ảnh được anh Bảo nhường cho mấy cô nên bênh anh Bảo chằm chằm. Về kiểm tra lại nghe Thư! Mọi người lại ré lên cười nghiêng ngả. Thanh Uyên nhìn theo Thiên Bảo đi về phía góc phòng, cô nheo mắt với Hà Mỹ: - Sao nãy giờ nhân vật chính đi tới đi lui có một mình. Bồ ảnh đâu nhỉ? Hà Mỹ chưa kịp trả lời thì Oanh Oanh tròn mắt: - Hỏi gì mà khờ vậy. Trời ơi, chẳng hiểu gì cả. Hôm nay ảnh phải đóng vai cô đơn chứ. Chứ cặp riêng với một cô cho bàn ghế bay thì quí vị ngồi đâu? Các cô ngớ ra một chút rồi lại rũ ra cười. Minh Thư và cả bọn không hẹn nhau cứ nhất loạt nhìn Thiên Bảo, chỉ có Thái Quang vẫn ngồi im, khẽ nhún vai như chịu các cô gái tò mò. Ở góc phòng, Thiên Bảo đang loay hoay chỉnh dàn nhạc, mọi người kéo nhau ra giữa phòng. Thái Quang kéo tay Minh Thư định đứng lên nhưng ngay lúc đó Tố Trân bỗng xuất hiện. Cô đi lững thững đến trước mặt Thái Quang không hề chào Minh Thư và ra vẻ không thấy ai ngoài Thái Quang. Thái Quang bối rối : - Em cũng đến đây nữa sao ? - Ở đây anh tới được, thì em cũng có thể tới. Mình cùng giới thượng lưu mà, anh quên rồi sao ? Minh Thư mím môi nín thinh, cô hiểu Tố Trân muốn ám chỉ thân phận của mình. Sự tự ái làm cô muốn bỏ đi nơi khác. Nhưng Thái Quang đang nói chuyện với Tố Trân, cô không thể mất lịch sự như vậy. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Thái Quang quay lại nhìn Minh Thư, thấy đôi môi mím chặt của cô, anh càng thêm khó xử. Anh nói dịu dàng : - Em ở đây, anh ra ngoài này một chút. Minh Thư còn đang ngơ ngác thì Thái Quang đã đi nhanh ra cửa. Tố Trân ném cho cô cái nhìn ngạo mạn, rồi khoan thai đi theo Thái Quang. Minh Thư đứng im nhìn theo hai người, ngạc nhiên và hoang mang. Cô không hiểu tại sao cử chỉ của Thái Quang trở nên lúng túng khi đứng trước mặt Tố Trân. Hình như giữa họ có mối quan hệ nào đó sâu sắc hơn cô nghĩ. Minh Thư từ từ ngồi xuống ghế, đầu óc rối bời. Cô không hay nãy giờ có một cặp mắt đang quan sát mình. Khi cô ngẩng lên bắt gặp cái nhìn ấy, cô ngơ ngác ngồi yên. Thiên Bảo đang đứng ở cạnh dàn nhạc, thấy cô nhìn, anh khẽ giơ ly rượu lên như chào và cười với cô, một nụ cười rất đặc biệt mà Minh Thư không giải thích được. Cô ngước mắt nhìn xung quanh, mọi người đang dìu nhau trên sàn nhảy, lác đác vài nhóm người vẫn ngồi ở bàn nhưng cô không biết ai. Tự nhiên cô thấy mình lẻ loi và xấu hổ kỳ lạ. Cô bặm môi, nén lòng chờ Thái Quang trở lại. Thiên Bảo chợt đi về phía cộ Anh đưa cô một ly nước : - Mời cô. Minh Thư đón lấy chiếc ly : - Cám ơn anh. - Xin lỗi, tôi có thể ngồi ở đây được không ? - Anh cứ tự nhiên. Thiên Bảo nhẹ tay kéo ghế ngồi xuống đối diện với Minh Thư : - Cô chờ Thái Quang ? - Dạ, ơ … nhưng sao anh biết. Thiên Bảo không trả lời chỉ cười. Đang chán nản mà Minh Thư cũng nhận ra anh ta có nụ cười rất hay, một kiểu cười thật lạ. Môi anh ta chỉ hơi nhếch lên nhưng không vì vậy mà khuôn mặt có vẻ châm biếm hay mỉa mai, ngược lại nó tạo cho anh vẻ mặt đặc biệt, vừa cởi mở vừa lạnh lùng. Lạy chúa, anh ta thuộc mẫu người sinh ra để quyến rũ con gái. Thảo nào nổi tiếng lắm bồ, khi anh ta muốn chinh phục ai rồi thì đố họ cưỡng lại được. Minh Thư nhìn Thiên Bảo như đang phân tích đánh giá một nhân vật trên màn ảnh. Thấy cái nhìn của cô, Thiên Bảo khẽ nhướng mắt. Minh Thư cứ tưởng anh ta sẽ hỏi cô nhìn gì, nhưng anh ta chỉ nói một câu chẳng ăn nhập gì với câu chuyện nãy giờ : - Nếu cô thích bản này, tôi xin thay mặt Thái Quang tiếp cô. Minh Thư vội lắc đầu : - Dạ không, thôi khỏi, cám ơn anh. Nói xong Minh Thư mới nhận ra mình hơi kỳ. Làm gì phải lắc đầu rối rít và xua tay như xua ong thế ? Không lẽ nhảy với anh ta thì bị ăn thịt hay sao ? Anh ta tai tiếng thật đấy nhưng nhảy một bản thì cô cũng không vì vậy mà tai tiếng lây. Thật bất lịch sự. Cô nói nhỏ xíu : - Tôi xin lỗi. - xin lỗi cái gì ? - Đúng ra tôi không nên hoảng như vậy. Dễ làm người ta tự ái. Thiên Bảo hớp một ngụm rượu, hỏi từ tốn : - Vậy cô cũng biết tôi tự ái à ? Anh ta cười thành tiếng : - Đánh giá tôi như vậy là hơi cao đó. Minh Thư ngồi im, miệng ngậm lại không biết nói gì. Cô còn đang ngắc ngứ thì Thiên Bảo đã đứng dậy, nghiêng đầu một cách lịch thiệp : - xin chào. - Dạ. Anh ta đi được vài bước, rồi chợt quay lại đến đứng trước mặt Minh Thự Cô chưa kịp hiểu thì anh ta lại cười nhã nhặn : - Còn một chuyện này. Nếu cô không nhìn tôi một cách ác ý có lẽ cô sẽ không thấy khó chịu khi ở gần tôi. Dư luận không phải là cái gì tuyệt đối đâu cô bạn thân mến. Anh ta lại nghiêng người chào cô, chào một cách quá ư lịch sự. Minh Thư nhìn theo dáng đi vững chãi của anh tạ Tự nhiên cô khẽ le lưỡi. Đúng là một người sắc sảo. Cô giơ tay nhìn đồng hồ, hơn 10 giờ. Vậy mà Thái Quang vẫn không thấy trở lại, không lẽ anh bỏ quên cô ở đây ? Sao kì cục vậy chứ ? Cô ngồi cúi gằm mặt, chết dí một chỗ, xấu hổ đến phát khóc. Muốn bỏ về cũng không dám đứng lên, sợ người ta cười. Cô có cảm giác mọi người đều nhìn mình chế diễu. Giận Thái Quang vô cùng. Cô giơ tay nhì đồng hồ, hơn 10 giờ. Vậy mà Thái Quang vẫn không thấy trở lại, không lẽ anh bỏ quên cô ở đây ? Sao kì cục vậy chứ ? Cô ngồi cúi gằm mặt, chết dí một chỗ, xấu hổ đến phát khóc. Muốn bỏ về cũng không dám đứng lên, sợ người ta cười. Cô có cảm giác mọi người đều nhìn mình chế diễu. Giận Thái Quang vô cùng. Trong phòng có lác đác vài cặp ra về, Minh Thư ngồi im do dự. Cô không còn tâm trí chờ Thái Quang nữa, nhưng về một mình thì sợ bị cười. Cuối cùng, cô ngồi im, cúi mặt nhìn xuống ly nước. Có tiếng chân đi về phía cô, Minh Thư ngước lên tròn mắt nhìn Thiên Bảo đang đứng trước mắt. Anh nói nhã nhặn : - Xin phép đưa cô về vậy, có lẽ Thái Quang bận đi đâu rồi. Minh Thư nhìn quanh, cô nhận ra trong phòng đã vắng hoe, nhạc cũng tắt từ lúc nào đấy. Vậy là cô là người khách cuối cùng, thật là lố bịch. Cô nói như muốn khóc : - Sao anh biết ảnh sẽ không trở lại ? Anh có biết ảnh đi đâu không ? Thiên Bảo mỉm cười : - Rất tiếc lúc đi nó không nói với tôi là đi đâu. Anh ta hơi cúi xuống, nụ cười chế giễu kín đáo : - Cô không nên ngại tôi, có thể yên tâm là trên đường đi cô sẽ được an toàn. Minh Thư không ngốc đến độ không nhận ra vẻ khôi hài của anh tạ Cô nguẩy đầu chanh chua : - Tôi đâu phải con nai. - Ồ, rất tốt. Thiên Bảo khoát tay, nghiêng người làm cử chỉ mời mọc. “Sao mà lịch sự thừa mứa thế không biết”. Minh Thư nghĩ thầm, rồi đứng dậy đi nhanh ra cửa. Thiên Bảo cũng đủng đỉnh đi phía sau cô, dáng vẻ thanh thản như không hề nhận ra vẻ tránh né của cô. Minh Thư chờ anh ta ở trước nhà hàng, một lát sau Thiên Bảo dắt xe ra. Minh Thư nhìn chiếc mô tô cồng kềnh của anh, cô rất dị ứng với mấy người phóng mô tô như bay trên đường. Nếu bây giờ chưa khuya lắm, có lẽ cô sẽ chẳng cần anh ta đưa về làm gì. Thiên Bảo không bất lịch sự đến nỗi phóng với tốc độ khiến người ta phải ôm chầm lấy mình mà nhắm mắt, cũng không cho xe bò như rùa kéo dài thời gian để tranh thủ tán tỉnh. Anh ta làm đúng nhiệm vụ của người tài xế không nhiều chuyện đến nỗi Minh Thư hoang mang. Trong trí tưởng tượng của cô, anh ta là tên con trai sẵn sàng tán tỉnh bất cứ người con gái nào mới gặp lần đầu. Nhất là trong những trường hợp như thế này. Tự nhiên cô mỉm cười một mình. Không lẽ Thiên Bảo tệ đến mức giở trò với người yêu của bạn mình. Thế thì mang anh ta đi câu sấu cho rồi. Xe dừng trước cổng nhà Minh Thư, cô bước xuống gật đầu chào : - Cảm ơn anh. - Chúc ngủ ngon - Thiên Bảo vẫy tay. Thế rồi thật bất ngờ, anh ta rồ mạnh ga chiếc xe lao như tên bắn, đến nỗi cô giật mình nhảy vào lề đưa tay lên chặn ngực. Cô tròn mắt nhìn chiếc xe phóng vút trong nháy mắt đã mất dạng ở cuối đường. Thật hết hồn. Minh Thư đi lên phòng, ngồi thừ trên giường. Cô nghĩ về Thái Quang, cảm giác hoang mang nhiều hơn giận. Thái độ của anh lúc tối kỳ quá. Cô lờ mờ cảm thấy giữa anh và Tố Trân là một mối quan hệ không bình thường, nhưng đó là cái gì vậy ? Cả ngày hôm sau cô ở nhà chờ Thái Quang nhưng anh không đến. Minh Thư cảm thấy thất vọng kỳ lạ. Trước đây anh có bao giờ như vậy đâu ? Những chuyện thế này đáng lẽ anh phải đến giải thích với cô chứ. Cô cảm thấy mình bắt đầu nghi ngờ tất cả. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Mãi tối hôm sau Thái Quang mới đến, cả hai ngồi trong phòng cộ Minh Thư ngồi im nhất định không chịu hỏi, Thái Quang ngồi cạnh cô cúi đầu như suy nghĩ chuyện gì đó. Không khí im lặng thật nặng nề. Cuối cùng anh ngước lên : - Hôm ấy em giận anh lắm phải không ? Nhìn vẻ mặt im lìm của cô, anh thở dài : - Anh xin lỗi. Minh Thư quay lại : - Anh đến đâu chỉ để nói câu đó thôi sao ? Nếu chỉ có vậy thì em không cần nghe đâu. Thái Quang vô tình lặp lại : - Em giận anh lắm phải không ? - Nếu là em, anh có giận không ? Thái Quang cúi đầu nói như âm thầm : - Hôm ấy anh không thể làm khác được. Nếu anh trở vào Tố Trân sẽ không để cho em yên. Anh không muốn làm trò cười cho mọi người. - Anh nói cái gì ? - Minh Thư mở lớn mắt nhìn Thái Quang trân trối, cô nói như trong mơ : - Anh nói lại đi, nhỏ đó mà có quyền với em à ? Thái Quang nói nhỏ : - Trên thực tế cô ta có quyền cấm anh quan hệ với em đó Thư ạ. Minh Thư lạc giọng : - Tại sao ? Thái Quang quay mặt chỗ khác. Anh có vẻ khổ tâm, buồn rầu và bị dằn xé, một thái độ mà trước đây Minh Thư không hề thấy. Điều đó làm cô ngỡ ngàng, linh cảm một chuyện ghê gớm nào đó, gần như là tai họa giáng xuống đời mình, cô lắc lắc tay anh, nói như điên : - Đừng im lặng nữa, em chịu không nổi. Em đã cảm thấy điều khác lạ đó từ hai ngày rồi. Đừng làm em căng thẳng nữa, em xin anh mà. - Bình tĩnh đi Thư, thật ra anh mới là người đau khổ nhất. Anh không đủ can đảm làm em buồn, em chịu đựng nhiều bất hạnh rồi. Anh không muốn làm em mất mát . Nhưng anh không thể làm khác được. Không còn đường để chọn em biết không ? - Chọn giữa em và cô ta ? Thái Quang gật đầu một cách khó khăn, anh cố tránh nhìn cô . Minh Thư buông tay anh ra mặt nhợt nhạt : - Tại sao đến giờ anh mới nói với em ? - Vì Tố Trân đã ra mặt can thiệp, anh không thể giấu em được nữa. - Và anh đã chọn cô ta, em đoán vậy. Đó là người mà gia đình anh vừa ý, vì dù sao ba mẹ cô ta vẫn còn giàu, chứ không sụp đổ như ba mẹ em. Thái Quang im lặng, Minh Thư nhạy cảm quá, anh còn nói gì được nữa. cô luôn rất nhạy cảm với những gì liên quan đến sự suy tàn của gia đình mình. Ngay cả trong tình yêu cũng vậy. Anh biết trong lòng cô luôn hoài nghi, lo sợ một ngày sẽ mất anh. Thế nên cô nhanh chóng cảm nhận được sự thay đổi ở anh. Điều đó làm anh thấy thương cô đến nhói lòng. Minh Thư ngồi im, đan tay vào nhau. Thái Quang thấy những ngón tay cô run lên bần bật, khuôn mặt xanh mét. Không kiềm được, anh ôm chầm lấy cô : - Đừng sợ Thư, anh sẽ không bỏ em đâu. Minh Thư cười vô hồn : - Em không tin, đến mức thế này rồi anh còn an ủi em làm gì. Bây giờ em hiểu ra rồi, tối hôm ấy anh bỏ mặc em để ở bên cạnh cô tạ Có nghĩa là anh đã chọn lựa rồi. - Anh chưa chọn, chưa quyết định gì cả. - Em không tin. Dù sao thì cô ta vẫn hơn em. Em biết rất rõ thân phận mình và chấp nhận những cái xấu nhất. Em … Minh Thư bụm miệng thật chặt để khỏi khóc nấc lên. Cô không đủ sức nói tiếp vì cổ nghẹn cứng. Cô im lặng khóc, mặc Thái Quang dỗ dành, năn nỉ, hứa hẹn. Cô tuyệt vọng quá nên không còn đủ sức nghe nữa. Trước đây một năm, cô đã chịu đựng tai họa giáng xuống đời mình. Nó làm đảo lộn cuộc sống tinh thần của cộ Bây giờ nhận thêm điều bất hạnh nữa thì cũng không còn gì để mà mất. Cô đã quen chịu đựng rồi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 3 - Cho xem chiếc đồng hồ này đi cô. - Dạ, anh chờ cho một chút. Vừa nói Minh Thư vừa cúi xuống lấy chiếc đồng hồ trong tủ kính đặt lên bàn. Cô ngước lên mỉm cười với khách. Mắt cô chợt mở lớn, nụ cười khép lại khi nhận ra vị khách là Thiên Bảo. Anh ta cũng có vẻ ngạc nhiên khi thấy cô. - Cô làm ở đây à? - Vâng. Cô gái đứng bên cạnh chợt kéo tay anh: - Cái này đẹp hơn nè anh Bảo. Em chọn cái này. - Đồng ý thôi. Thiên Bảo nhún vai rồi nhìn Minh Thư: - Phiền cô đổi chiếc kia giùm. - Dạ. Minh Thư cúi xuống tủ kiếng, môi mím lại để đừng cười. Đây chắc là cô bồ mới của Thiên Bảo. Cô bé lạ quá, hôm sinh nhật cô không gặp. Chắc Thiên Bảo mới làm quen nên mua quà tặng. Khiếp quá. Minh Thư đặt chiếc đồng hồ trên tủ kính, cô quay đi cố giấu nụ cười. Thiên Bảo nhìn nhìn cô, tự nhiên anh cũng phì cười, rồi quay lại cô bé. Nhướn mắt: - Em còn chọn cái nào khác nữa không? Cô nhỏ vẫn còn dán mắt vào tủ, tìm kiếm. Thiên Bảo kiên nhẫn đứng đợi. Anh ta thọc tay vào túi quần, huýt sáo nho nhỏ trong miệng, điệu bộ cực kỳ thong thả và ga lăng. Anh ta bây giờ mới đúng tuýp người mà cô đã nghe đồn, có vẻ công tử, ăn chơi. Khác với buổi tối sinh nhật, lúc ấy anh ta lịch duyệt và trầm tĩnh hơn. Cuối cùng thì cô nhỏ đỏng đảnh kia cũng chọn được một chiếc đồng hồ vừa ý, nó khá đắt tiền. Minh Thư bỏ vào hộp, trao cho cô bé. Thiên Bảo đặt tiền trên mặt kiếng rồi giơ tay chào cộ Anh khẽ nhướn mắt như thấy tình thế thật buồn cười. Minh Thư che miệng lại rồi mỉm cười và cũng gật đầu chào: - Cám ơn anh chị. Từ “anh chị” của cô làm Thiên Bảo quay lại, một bên mày của anh lại nhướn lên đầy vẻ khôi hài. Anh trả lời cô bằng một cái búng tay, rồi lững thững bỏ đi. Minh Thư cảm thấy tức cười, cô loay hoay chỉnh lại vị trí của mấy chiếc đồng hồ. Nghĩ về hai vị khách nọ, cô cảm thấy một nỗi buồn len vào lòng. Sinh nhật năm ngoái, Thái Quang cũng tặng cô một món quà như thế. Lúc đó cô chỉ vui vẻ đón nhận, một phong cách tiểu thư chứ không phải là một cô bán hàng như bây giờ. Minh Thư đứng chống tay lên tủ kính, đầu dựa vào nắm taỵ Cô vẽ nguệch ngoạc lên mặt kiếng, dáng điệu thật buồn thảm. Chợt một bàn tay vịn nhẹ lên cô: - Sao buồn vậy Thư? Minh Thư ngước lên. Thái Quang đang đứng đối diện với cô, nhìn như dò xét. Minh Thư đứng thẳng người lên: - Anh đi đâu vậy? - Đi tìm em. Em về bây giờ chưa? Minh Thư nhìn đồng hồ, lắc đầu: - Chưa hết giờ. Nhưng anh đi đâu vậy? - Qua rủ em ăn trưa. - Em chưa đi bây giờ được. - Anh đứng đây chờ vậy. Minh Thư im lặng nhìn Thái Quang. Từ sau buổi tối đó cô không gặp anh. Gần một tuần rồi. Cô nghĩ Thái Quang sẽ không đến tìm cô nữa. Thế mà bây giờ… Minh Thư mở lớn mặt: - Anh tìm có chuyện gì không? Thái Quang nhìn cô lạ lùng: - Giữa hai đứa mà có chuyện mới tìm nhau được sao? Em nghĩ gì vậy? - Vì em thấy mình không giống như lúc trước. Không thể như lúc trước. Thái Quang cúi đầu thở dài. Anh đứng nhích qua bên góc chờ Minh Thư tiếp một người khách mới đến. Lát sau cả hai bước vào một quán gần đó. Thái Quang chống tay lên bàn, tư lự nhìn Minh Thư: - Mới có mấy ngày mà em xuống sắc quá, ốm đi thấy rõ. Em suy nghĩ nhiều lắm hả THư? - Anh thấy vậy hả? Em xấu lắm phải không? Thái Quang lắc đầu: - Xấu đẹp không thành vấn đề. Anh chỉ muốn biết em nghĩ gì? - Nhiều chuyện lắm. Em không nhớ hết. - Nếu thấy không khỏe, em nghỉ bán đi Thư, đâu có bắt buộc phải như vậy. Minh Thư không trả lời. Sau khi biết mối quan hệ giữa anh và Tố Trân rồi, cô càng làm việc để tự nuôi sống mình. Cô đâu được quyền thu mình lại để khóc lóc ngã quỵ, cái đó hoang phí lắm. Cảm giác ngã quỵ chỉ dành cho những cô tiểu thư mà thôi. Giọng Thái Quang như chùng lại một vẻ âu yếm: - Tối nay em có học không? - Có. - Nghỉ một buổi được không? - Chi vậy anh? - Anh muốn đi chơi với em? - Đi chơi lần cuối để chia tay? - Bỏ ý nghĩ ấy đi Thư. - Vậy thì tại sao? - Vì anh nhớ em. Minh Thư lặng người đi. Thật kỳ lạ, cô bỗng thấy xúc động muốn khóc. Tủi thân và yếu đuối. Trên đời này còn có người thật sự yêu cô sao? Cô đâu còn lá lá ngọc cành vàng nữa. Thái Quang nhìn cô: - Em làm sao vậy? - Đâu có gì, em bình thường. - Lúc này em lạ quá. Luôn khép kín, lặng lẽ. Ngay cả anh cũng không ngoại lệ, sao vậy Thư? - Vì em phải tự tạo cho mình một bức màn che chắn, để ngay khi bị bỏ rơi em không ngã quỵ. Thái Quang không nói gì nữa, cả hai im lặng cho đến lúc về. Đưa cô trở vào cửa hàng, anh bóp nhẹ tay cô: - Dù sao tối nay anh vẫn đến đón em ở trường. Minh Thư không trả lời. Đối với cô bây giờ chỉ còn sự thụ động. Nếu ngày trước cô vô tư giận hờn khi anh không đến thì bây giờ cô lẳng lặng đón nhận những cuộc hẹn. Có thì khuây khỏa nỗi nhớ, không có thì buồn lặng vào lòng. Cô luôn chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chia taỵ Đó là sự can đảm cô không ngờ mình có được. Vậy mà điều đó xảy ra sớm hơn, ngoài sự tưởng tượng của cô. Đó là buổi chiêu đãi mừng lễ tốt nghiệp của Thiên Bảo. Dĩ nhiên vẫn là tầng một của nhà hàng Bình Dương. Đây là lần thứ hai cô dự chiêu đãi do anh ta mời. Vẫn là những khuôn mặt cũ hôm sinh nhật, Thái Quang và Minh Thư không tham gia cuộc vui với bạn bè. Cả hai ngồi ở chiếc sô-pha trong góc phòng, khuất sau hàng cột. Thái Quang kéo cô ngả vào lòng anh, lặng lẽ hôn cộ Minh Thư cũng không nói chuyện. Cô níu chặt áo anh, mắt nhắm nghiền đón nhận. Cảm giác của tình yêu sắp đổ vỡ, làm cô quýnh quáng, muốn yêu cho đến tận cùng. Hình như Thái Quang cũng có tâm trạng không bình thường. Anh ôm chặt Minh Thư, hôn một cách da diết. Không ai nhớ ngoài kia là thế giới ồn ào. Thái Quang nói thầm vào tai cô: - Em biết không Thư, em là người duy nhất mà anh có thể yêu được, là mối tình đẹp nhất đời anh, làm cho anh rung động đến suốt đời. Nhưng anh yêu tiền hơn em ạ. Minh Thư nhắm mắt trên vai Thái Quang. Tại sao anh lại nói những lời như vậy? Trước đây anh có bao giờ nói đâu. Thôi, cứ xem như một lời từ giã vậy. Thái Quang chợt đứng dậy, kéo cô ra ngoài pist: - Anh muốn nhảy với em, nhảy đến suốt đêm. Đi em. Minh Thư ngoan ngoãn đi theo Thái Quang. Cô gục đầu trên vai anh, khép mắt bước theo điệu nhạc slow êm ái du dương, điệu slow trữ tình nghe sao mà da diết, lãng mạn. Thái Quang ôm cô sát vào người anh và cúi xuống tìm môi cộ Họ đối mặt nhau, nhìn mãi vào mắt nhau, quên hết thực tại xung quanh. Chợt Thái Quang buông cô ra. Minh Thư lao đao đứng yên như chưa muốn rời khỏi vòng tay anh. Cô ngước lên nhìn Thái Quang, không hiểu. Anh đứng như chôn chân một chỗ, mắt tối sầm nhìn về phía cửa. Minh Thư quay lại, cô chợt lùi một bước tránh xa Thái Quang và vụt hiểu. Tố Trân đang len lỏi giữa các cặp nhảy đi về phía họ. Cô mặc bộ vest sẫm màu, tóc vân cao lên, trên vai khoác chiếc xắc tay, dáng điệu quí phái, kiêu kỳ. Hình như cô cố tình ăn mặc đứng đắn kiểu mệnh phụ, tạo cảm giác uy hiếp người đối diện. Cô lững thững đến trước mặt Thái Quang, khoanh tay trước ngực và cúi đầu chào thật sâu. Thái Quang mím môi nhìn cô: - Em đi đâu vậy? Tố Trân hơi nghiêng đầu, nói với vẻ trịnh trọng: - Em rất ngạc nhiên, không hiểu tại sao trong những buổi giao thiệp thế này, anh không đi với vợ sắp cưới mà lại cứ cặp kè với người yêu cũ. Anh không thấy vậy là chướng sao? Vợ sắp cưới? Minh Thư cắn chặt răng nhìn, Thái Quang đã đến mức như vậy rồi sao? Giọng cô lạc đi: - Vậy mà anh giấu em. Anh lừa dối em một cách bình thản vậy sao? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Cô ngước lên nhìn xung quanh. Không phải một vài cặp mà là cả phòng đều đứng lại, mọi cặp mắt đổ dồn về phía ba người. Cô đứng chết lặng một chỗ, xấu hổ đến mức không biết phải làm gì. Tố Trân nói với giọng quyền hành: - Anh đưa em về đi, em không thích những nơi ồn ào thế này. Thái Quang cau mặt: - Cô đến được thì hãy tự về lấy. Trước khi thật sự đám cưới, chúng ta chưa là gì của nhau đâu. - Thật vậy sao? – Tố Trân cười lạnh lùng – Ba anh dặn rằng nếu ngay bây giờ anh không về, thì tôi phải gọi ông ấy đến nói chuyện với cô tiểu thư này, anh thấy sao? Thái Quang nhìn cô nảy lửa: - Cô theo rình rập tôi như vậy sao? Thật thủ đoạn. Ngay lúc đó, Thiên Bảo đến đứng cạnh họ. Anh nhìn Tố Trân một cái, rồi quay qua Thái Quang, nói nhỏ: - Cứ về đi. Tôi sẽ an ủi Minh Thư giùm, ông yên tâm đi. Thấy Thái Quang còn lo ngại, anh nói thêm: - Lần trước tôi cũng đưa cổ về rồi, không sao đâu. Thái Quang nhìn Minh Thư: - Đừng buồn anh, lát nữa Thiên Bảo sẽ đưa em về. Anh bước đến định nói nhỏ vào tai cô nhưng Minh Thư đã lùi lại. Nước mắt ràn rụa trên mặt, cô bỏ chạy ra ngoài. Thái Quang định đuổi theo nhưng Thiên Bảo đã vịn vai anh: - Ông đưa Tố Trân về đi, đừng để xảy ra chuyện phiền phức, hiểu không? Đừng lo cho Minh Thư, để đó tôi. Thái Quang lắc đầu ngao ngán: - Làm phiền ông nghe. Nói với Minh Thư tôi sẽ đến tìm cổ sau. Thiên Bảo gật đầu, rồi hấp tấp ra ngoài tìm Minh Thự Anh nghe tiếng chân cô chạy trên lầu hai. Anh hoảng hốt chạy nhanh theo cô và bắt kịp cô ở sân thượng: - Cô đi đâu vậy Minh Thử Nếu vì một chuyện như vậy mà cô muốn chết thì vô lý lắm đấy. Minh Thư quay lại, quẹt nước mắt. Giọng cô bình tĩnh lạ lùng: - Tôi không dại dột như vậy đâu. Nếu muốn chết thì mẹ con tôi đã làm điều đó cách đây một năm rồi. Tôi có can đảm sống thì cũng có can đảm chịu đựng nghịch cảnh. Anh nhắn lại với anh Quang điều ấy giùm. Tôi không có ý định trừng phạt lương tâm ảnh đâu. Thiên Bảo im lặng nghe và nhìn cô chăm chú: - Cô sâu sắc hơn tôi nghĩ đó Minh Thư ạ. Thật là hiếm có. Minh Thư vuốt lại mái tóc rối tung, cô nhìn về phía cầu thang: - Cứ mặc tôi đi anh Bảo. Cám ơn anh đã lên đây. Tôi nghĩ anh phải ở dưới tiếp bạn, đừng bận tâm về tôi. Giọng Thiên Bảo đầy tình cảm: - Bỏ cô một mình trong tâm trạng thế này tôi thật sự không yên tâm. Đúng hơn là không nỡ. Hay là để tôi đưa cô về. Minh Thư ngồi xuống bục xi măng, đưa tay xoa trán: - Tôi muốn ở đây một chút, anh cứ xuống dưới đi, lát nữa tôi tự về. Thiên Bảo không trả lời, anh ngồi xuống cạng cô, tay lần trong áo tìm gói thuốc: - Nếu thấy dễ chịu cô cứ ở lại đây. Thấy Minh Thư không trả lời, anh rít một hơi thuốc, thả từng ngụm khói và cũng im lặng. Lát sau anh lên tiếng, giọng thật trầm: - Minh Thư học năm thứ mấy rồi? - Năm thứ hai. - Vậy là còn hai năm rưỡi nữa. - Hình như vậy. - Sao lại hình nhự Ngành học của mình mà cô cũng không nắm được sao? Minh Thư ngước nhìn lên trời: - Cứ đến lớp học. Bao giờ hết chương trình thì sẽ ra trường. Thắc mắc thời gian làm gì. Phụ nữ biết nhiều quá thì sẽ chóng già. Mà tôi thì rất sợ làm bà già đấy. Thiên Bảo bật cười và quay lại nhìn cô lạ lùng. Anh cứ nghĩ tối nay sẽ là người an ủi cô, dù là những câu vớ vẩn. Vậy mà, Minh Thư không hề khóc lóc than thân, thậm chí có thể nói đùa. Đúng là mẫu người đặc biệt. Minh Thư chợt đứng dậy, tựa lan can nhìn xuống đường. Thiên Bảo vội đứng lên theo cô: - Đừng nhìn xuống, coi chừng chóng mặt. Minh Thư quay lại, mỉm cười: - Đúng là hơi chóng mặt, tôi rất sợ. Cô lại ngồi xuống bục xi măng. Thiên Bảo vẫn đứng yên, tì tay trên lan can, im lặng một lát, anh lại lên tiếng: - Tôi rất thắc mắc, tại sao cô không khóc? Ở trường hợp cô, bất cứ cô gái nào cũng làm như vậy. Minh Thư chống cằm nhìn anh, giọng nửa thật nửa đùa: - Đến mừng một người tốt nghiệp mà khóc thì cũng chẳng khác nào đi đám ma mà cười, nó vô duyên lắm. Cô chợt nghiêm mặt: - Với lại tôi không thích nhận sự thương hại của người lạ, đó là tình cảm vay mượn. Nó không có thật đâu. Thiên Bảo nhướn mắt, rồi gật gù: - Cô nói chuyện sắc sảo lắm. Minh Thư nói lãng chuyện: - Hình như anh tốt nghiệp thủ khoa phải không? - Lạ lắm hả? “Lạ chứ còn gì nữa. Tôi nghĩ anh phải lo săn lùng người đẹp, còn thời giờ đâu mà học.” Minh Thư nghĩ thầm, môi mím lại để không cười. Thiên Bảo hình như đoán được ý nghĩ của cô, anh nói nửa đùa nửa thật: - Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại học giỏi như vậy nữa. Minh Thư kê nhẹ: - Vừa học giỏi lại vừa “khiêm tốn” nữa chứ. Thiên Bảo cũng không vừa, anh nói như thơ ngây: - Tôi có tính khiêm tốn từ lúc nhỏ lận. Minh Thư làm thinh, mồm mép như vậy thảo nào con gái không xiêu lòng. Lần đầu tiên cô gặp một người đa dạng như vậy, chịu thua cho xong. Cô lục chiếc kẹp trong xắc tay, kẹp lại tóc rồi đứng dậy: - Tôi đi về. Cám ơn anh đã ở lại đây với tôi. Thiên Bảo khoát tay: - Đợi tôi đưa cô về rồi cám ơn luôn. Minh Thư suy nghĩ một lát, rồi ngước lên: - Không hiểu tại sao tôi cứ làm phiền anh, hai lần rồi. Thiên Bảo khẽ nhún vai: - Tôi không cho vậy là phiền. “Đúng rồi, phục vụ con gái làm sao anh thấy phiền được”, Minh Thư nghĩ thầm, tự nhiên cô bật cười, rồi nhớ ra cười như vậy chẳng khác nào chế nhạo Thiên Bảo, cô vội mím môi lại, làm ra vẻ nghiêm trang. Nhưng Thiên Bảo thì cũng quá nhạy cảm, anh nói tỉnh bơ: - Dù cô có nghĩ thế nào đi nữa, tôi cũng không vì vậy mà phật lòng đâu. Anh hơi nghiêng người, làm cử chỉ mời mọc : - Cô xuống trước đi. - Cám ơn. Minh Thư nhìn anh ta một cái, rồi đi xuống cầu thang. Cô nghe tiếng giày anh ta nện thong thả trên từng nấc thang. Anh ta vừa đi vừa huýt sáo nhỏ, cử chỉ cũa những người vô tư nhất trên đời. Tự nhiên Minh Thư quay lại nhìn anh tạ Cô tự nghĩ trên đời này anh có có điều gì để buồn. Nếu con người sinh ra phải gánh chịu một điều bất hạnh nào đó, thì điều bất hạnh của anh ta chắc chỉ là chưa gom được cpn gái trên thế giới này về làm tì thiếp mà thôi. Đến giữa cầu thang, Minh Thư chợt đứng lại suy nghĩ. Thiên Bảo cũng dừng lại cách cô mấy bậc thang. Anh nhướng mắt nhìn cô như hỏi. Minh Thư ngước lên : - tôi nghĩ lại rồi. Nếu vì đưa tôi về nhà mà anh bỏ bạn bè thì kỳ lắm. Tự anh mời người ta đến chứ có phải họ ép anh đâu. Cón nếuu tôi bỏ về một mình thì anh không nỡ, đúng không ? Thiên Bảo không trả lời, chỉ tiếp tục nhìn cô dò hỏi, Minh Thư liếm môi : - Cho nên tôi sẽ ở trên này, bao giờ bạn anh về thì tôi sẽ về cùng, như vậy anh không khó xử. Thiên Bảo hiểu cô còn xấu hổ nên không muốn xuống dưới. Anh tế nhị : - Nếu cô thích không khí thoáng mát ở đây hơn thì tôi không ép. Chúc vui vẻ. Lát sau anh mang lên cho cô đĩa bánh là ly cam. Minh Thư tròn mắt ngạc nhiên : - Sao anh lại mang cái này cho tôi ? - Tôi nghĩ mấy cô gái thường thích bánh ngọt. Minh Thư đỡ lấy chiếc ly và đĩa bánh : - Cám ơn anh. Cô nhìn theo thiên Bảo cho đến lúc bóng anh khuất ở cuối hành lang. Lần đầu tiên cô thấy một tên con trai quá chu đáo như vậy. Không phải là người yêu, cũng không có ý định tán tỉnh, mà còn ga lăng như thế, nếu là người yêu thì anh sẽ ân cần đến đâu. Khi Thiên Bảo đưa cô về nhà thì đã gần 11 giờ, anh nói như xin lỗi : - Lần nào cũng làm cô về khuya, tôi thật kỳ cục. - Tại tôi mà, nếu anh ngại thì tôi cũng thấy kỳ lắm. Cám ơn anh đã đưa tôi về. - Không có chi. Thiên Bảo không phóng đi như lần trước, mà vẫn ngồi yên trên xe : - Nếu không ngủ được, cô có thể uống một viên tuốc an thần nhẹ, giấc ngủ sẽ giúp người ta tránh được nỗi buồn. Nhất là khi trong đêm, nỗi buồn đó càng dày vò mình hơn. Anh ta giơ tay lên như chào : - Chúc ngủ ngon. Minh Thư chưa kịp trả lời thì chiếc xe đã vọt lên, phút chốc đã mất dạng. Minh Thư còn đứng yên bên đường, ngạc nhiên về lời nói của anh tạ Lạ thật, một con người tinh tế như vậy mà đạo đức lại quá kém. Tiếc giùm cho anh ta quá ! Minh Thư đi vào nhà, cô lên phòng bà Mỹ Hương, bà đã ngủ từ lâu. Minh Thư đứng yên nhìnn mê ngủ, lòng dâng lên cảm giác xót xạ Cô thất thểu đi ra sân ngồi lặng lẽ bên thềm. Cô nghĩ về nỗi bất hạnh của hai mẹ con, về tình cảm bị đổ vỡ của mình và khóc thầm một mình. Ánh đèn ngoài đường hắt vào khoảng sân mờ tối. Chiếc bóng lẻ loi của cô in mờ mờ trên tường tạo thành một vẻ đơn độc sầu thảm. Chỉ có nước mắt mới xoa dịu được nỗi buồn của mình. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 4 Bà Mỹ Hương thức trắng đêm bên giường Minh Thự Đây là ngày thứ hai cô mê sảng liên tục. Trong cơn mê, cô khóc và chỉ nhắc đến Thái Quang. Chưa khi nào, Minh Thư bệnh nặng như vậy. Nếu không có những cơn mê sảng thì bà sẽ không hiểu được Minh Thư đã đau khổ đến đâu. Từ lúc nhận thiệp cưới của Tố Trân, cô buồn một cách lặng lẽ, không có một giọt nước mắt trước mặt bà. Cho nên sự sụp đổ của cô làm bà bàng hoàng. Làm sao không bàng hoàng khi Minh Thư chịu đựng nghịch cảnh một cách bình lặng như vậy. Từ lúc gia đình sa sút, cô thay đổi hoàn toàn. Không còn là cô bé vô tư nhí nhảnh hay hét toáng lên khi bị trái ý, hay khóc rỉ rả cả giờ cả giờ nếu giận Thái Quang. Ngày trước, cô khóc ầm ĩ khi buồn còn bây giờ thì âm thầm khi đau khổ. Con gái bà đổi khác như vậy, bà đau lòng biết nói sao cho hết. Có tiếng cửa bị đẩy nhẹ, bà quay ra nhìn Thái Quang đứng tần ngần như ngại khi gặp bà, trên tay anh là một bó hoa. Tình cảnh thế này mà cậu ta còn tinh thần để tặng hoa. Thật lạc quan quá. Thái Quang hơi lúng túng : - Con có thể vào không thưa bác ? Bà Mỹ Hương thở dài : - Con vô đi. Cử chỉ của bà làm anh đỡ bối rối. Anh đặt hoa trên tủ, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh Minh Thư, im lặng nhìn cô ngủ. Thấy cái nhìn buồn rầu của anh, bà nói dịu dàng : - Sao con biết nó nằm ở đây ? Thái Quang vẫn không ngẩng lên : - Bạn con cho hay. - Con đến thăm nó lần này thôi. Mai mốt, đừng nên làm vậy, không hay. Thái Quang vẫn không trả lời, anh nắm tay Minh Thư đưa lên mắt, dáng điệu không còn sinh lực vì buồn khổ. Lúc trưa bạn anh gọi điện đến công ty cho hay Minh Thư đang nằm bệnh viện, anh nghĩ ngay đến tâm trạng đau khổ của cộ Tim anh như nát ra khi nghe kể về những cơn mê sảng của Minh Thự Không ngờ cô khổ nhiều hơn những biểu hiện bên ngoài, giống như một bông hoa cứ ngày một phai tàn vì bị dày vò. Anh biết làm gì để đền bù sự mất mát cho cô bây giờ. Có đau khổ thì cô cũng đâu hạnh phúc hơn. Bà Mỹ Hương chợt lên tiếng, giọng hòa nhã nhưng không giấu được sự trách móc : - đã biết tính Minh Thư, đáng lẽ cháu đừng nên gửi thiệp cưới cho nó. Đối với nó thì đó là sự cắt đứt khá thẳng taỵ Nó cứ nghĩ cháu muốn mượn thiệp để bảo nó đừng làm phiền cháu. Có thể lúc gửi cháu không nghĩ vậy nhưng cháu biết tính Minh Thư, nó hay suy diễn lắm. Thái Quang ngạc nhiên, ngẩng đầu lên : - Gửi thiệp cưới ? Anh nhíu mày suy nghĩ. Thật ra anh đã giao việc này cho cô thư ký, có điều trong danh sách khách mời không có Minh Thự Làm sao cô ta dám tự ý làm việc đó ? Thái Quang nghĩ ngay đến tố Trân, môi anh mím lại vì giận. Anh lắc đầu : - Có lẽ là do ai đó vô ý gửi, con xin lỗi. Không bao giờ con làm điều đó đâu. Minh Thư đã nói với con cổ luôn sợ sự thật, con làm sao có thể để cô ấy nhìn thấy. Anh im bặt, buồn khổ đến mức không thể nói bằng lời. Anh đã làm hại Minh Thư ra nông nỗi thế này, đã đẩy người yêu nhất đời vào tình cảnh tuyệt vọng. Đó là nỗi ray rứt luôn đeo đẳng dày vò. Làm sao anh có thể hạnh phúc với hôn nhân của mình. Chiều xuống khá lâu, thấy Thái Quang vẫn ngồi gục đầu bên giường, bà Mỹ Hương bước đến gần anh : - Con ở đây lâu quá rồi, về đi Quang. Thái Quang lắc đầu : - Con sẽ ở đây thường với Minh Thư, khi nào cổ khỏe thì con sẽ không đến nữa. Bà lắc đầu, không đồng tình : - Con không nên như vậy, giờ khác trước rồi. Bác không cho phép con làm vậy đâu. Thấy Thái Quang ngồi yên, bà dịu dàng nhưng cương quyết : - Bây giờ con còn trách nhiệm với vợ, lo cho Minh Thư thế này hoàn toàn không đúng đâu. Con mất hạnh phúc mà Minh Thư nó cũng vương vấn. Bộ con muốn tạo thêm bi kịch mới nữa sao ? Thái Quang đuối lý định đứng dậy về. Nhưng nhìn thấy Minh Thư, anh không sao rời khỏi cô nổi. Anh nói nhỏ : - Bác cho con ở đây chút nữa, tối con sẽ về và con hứa sẽ không quấy rầy Minh Thư nữa đâu. Bà Mỹ Hương chỉ biết lắc đầu thở dài, rồi đi ra ngoài. Thái Quang ngồi xuống cạnh giường, mắt vẫn không rời khuôn mặt Minh Thự Khá lâu sau cô thức dậy, chập chờn nửa mê nửa tỉnh. Nhận ra Thái Quang, mắt cô mở lớn, kinh ngạc và đờ đẫn. Anh vội nghiêng người gần cô : - Em tỉnh hẳn chưa Thư, nhận ra anh không ? Minh Thư hơi nhắm mắt nằm yên. Thái Quang tưởng cô còn mê, anh lại ngồi thẳng lên im lặng. Nhưng Minh Thư lại nhìn lên, giọng cô rất yếu nhưng tỉnh táo : - Anh đi đâu vậy ? Thái Quang nói nhanh : - anh biết em nằm bệnh viện và vô đây với em. - Em không muốn, anh về đi. Giọng anh buồn buồn : - Sao vậy Thư ? Minh Thư nằm nghiêng người quay vào tường, cô chỉ hơi ngoảnh đầu lại như không muốn nói chuyện nhiều : - Mấy hôm nay em biết có lúc em bị mê sảng, nhưng bây giờ đầu óc em rất tỉnh táo. Em nhớ rất rõ tình trạng hai đứa. Không còn mối quan hệ nào hết. Anh về hay hơn. Nói xong cô quay vào tường. Thái Quang chồm người xuống gần vai cô, anh nói như năn nỉ : - Anh biết em sợ phải gặp anh. Nhưng nhìn em thế này, anh không lòng nào mà rời ra cho được. Nếu em cảm thấy tỉnh táo thì quay ra đây nói chuyện với anh đi chứ. Minh Thư vẫn nằm yên : - Em bệnh hoạn thật, nhưng không yếu mềm cần sự an ủi đâu. Và nếu anh muốn xin lỗi thì em càng không muốn nghe. Anh về đi. Thái Quang gục mặt xuống vai cô : - Anh biết bây giờ có nói gì cũng là thừa. Nếu là thương em thì càng lố bịch. Anh chỉ mong là … Thái Quang im bặt, lần đầu tiên anh bật khóc, nghẹn ngào và yếu đuối. Anh ngẩng đầu lên, quay mặt chỗ khác. Minh Thư nằm im, lặng người vì kinh ngạc. Thái Quang mà cũng khóc sao ? Cô nằm ngửa người, nhìn anh chăm chăm : - Em đã cứng rắn được thì anh không nên yếu đuối Quang ạ. Thái Quang cố trấn tĩnh : - Anh muốn nói là, đừng nghĩ đến anh nữa, cố sống vui vẻ lên, và tìm tình cảm khác. Như vậy anh sẽ đỡ đau khổ, đỡ bị cắn rứt. - Rồi em cũng sẽ làm được điều đó. Em đâu phải là cỏ mà bị người ta đạp xuống thì không ngẩng lên nổi. Thái Quang suy nghĩ thật lâu, rồi nói một cách rắn rỏi như buộc cô phải nghe theo : - Em đừng đi làm nữa Thư, đừng để mất sức như vậy. Và hãy nhận sự lo lắng của anh. Em tự ái với anh, anh khổ tâm lắm. Sau này em ra trường, anh sẽ tìm chỗ làm thật tốt cho em, em không phải sợ thiếu hụt nữa. Minh Thư nhếch môi, gần như là nụ cười : - Cám ơn anh. Thái Quang nhìn cô chăm chú : - Anh phải hiểu lời cám ơn đó theo nghĩa nào ? Minh Thư mím miệng, nói như kiêu hãnh : - Em không thích dựa vào người đã bỏ rơi mình. Anh nghĩ em kém tự trọng vậy sao ? Em … Minh Thư im bặt, nhận ra mình đang muốn cay đắng, trách móc. Cô thở dài nhắm mắt lại, cố trấn áp mình. Than thở, oán trách có ích gì, chỉ càng làm mình thấp đi mà thôi. Cô đã một mực im lặng khi biết anh cưới vợ, thì bây giờ không lý gì lại để mình yếu đuối. Thái Quang nói nhỏ : - Em cứ nói tiếp đi, nóii ra rồi em sẽ thấy nhẹ hơn. Minh Thư mở mắt nhìn lên : - Em không muốn nói cái gì hết, chỉ muốn bảo anh về. Chúc hạnh phúc. Thái Quang vẫn ngồi yên : - Đó là cái anh bao giờ tìm được. Minh Thư không trả lời, cô quay mặt vào tường như ngủ. Thái Quang hiểu lần này cô không muốn nói chuyện thật sự. Anh đành đứng lên, tần ngần nhìn cô. Thật lâu vẫn không thấy Minh Thư quay lại, anh lặng lẽ đặt một phong thư dưới gối cộ Trong đó là một xấp tiền dày. Điều an ủi anh đôi chút là với số tiền đó, Minh Thư có thể học đến lúc ra trường mà không phải làm gì cả. Thái Quang vịn nhẹ vai cô : - Anh về, chúc em mau lành bệnh. Minh Thư vẫn không trả lời. Cô nằm im nghe tiếng bước chân anh xa dần. Nước mắt chảy lặng lẽ. Những gì Thái Quang nói làm cô hiểu anh vẫn còn yêu cô, yêu sâu sắc hơn cô tưởng. Điều đó làm cô thấy tủi thân. Tại sao Thái Quang dứt bỏ tình yêu mãnh liệt như vậy ? có cái gì đó mạnh mẽ thuộc về lý trí đã khống chế anh. Đó là cái gì cô không biết. Chưa bao giờ cô yêu cầu anh giải thích, chỉ mặc nhiên chấp nhận hoàn cảnh. Bởi vì khi nghèo rồi, cô mới thấy sự khấp khểnh giựa anh và cô thật khó san bằng. Cô lý giải Thái Quang phải có vợ thật tương xứng với anh. Bao nhiêu đó cũng đủ để cô chấp nhận hoàn cảnh rồi. Đèn trong phòng đã bật sáng mà cô vẫn không haỵ Cô nằm úp mặt trong gối, cắn chặt răng cố nén tiếng thổn thức. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 5 Thiên Bảo bước vào quán café mờ tối, đưa mắt tìm kiếm. Anh nhìn thấy Tố Trân ngồi ở bàn khuất sau chậu kiểng lớn, cô hơi đứng dậy và ra hiệu gọi anh. Thiên Bảo đi nhanh về phía cộ Anh kéo ghế ngồi đối diện, nhìn cô chăm chú : - Em có chuyện gì vậy ? Tố Trân lắc đầu : - Không có gì, em chỉ muốn uống cafê với anh. Thiên Bảo vẫn nhìn cô : - Nói cho anh biết, có chuyện gì rồi nếu không em đã không gọi cho anh thế này. Tố Trân dựa ngửa ra ghế, lim dim mắt nhìn anh : - Như vậy lạ lắm sao ? Con gái có chồng mà vẫn hẹn với bồ cũ, chướng mắt quá phải không ? - Có lẽ vậy. - Ối ! Người yêu của tôi mà cũng thấy vậy nữa sao ? Anh trở nên đạo đức hồi nào vậy ? Vậy anh thấy em không giống mấy cô bồ của anh à ? Thiên Bảo lắc đầu : - Đừng nói đến đời tư của anh, nói về em đi. Em với Thái Quang sống ra sao ? - Dĩ nhiên là hạnh phúc. Thiên Bảo nghiêm nghị nhìn cô : - Em nghĩ anh tin sao ? Nếu hạnh phúc thì em đã không hẹn gặp anh, và … - Và sao ? Anh khẽ nhún vai : - Anh là người chứng kiến tình yêu của hai người đó. Anh không tin Thái Quang đóng đạt vai người chồng. Tố Trân mím môi : - Anh hả hê lắm phải không ? - Em nghĩ anh ti tiện vậy sao ? Tố Trân im lặng dù Thiên Bảo có hả hê hay không, cô cũng bất cần. Miễn là anh chịu đến đây với cô, miễn là anh ở bên cô để lấp đầy buổi tối thứ 7 đấy trống vắng này. Cô quả đã có người chồng tốt bụng như mẹ cô từng nói. Tốt bụngnỗi đi làm về là rúc vào phòng đọc sách ở miết trong đó, để vợ tự do đi chơi mà không quan tâm là đi đâu. Mà không chừng giờ này anh ta đến thăm người yêu cũ cũng nên. Tự nhiên Tố Trân cười khan. - Nếu tối thứ 7 nào em cũng gọi cho anh đến đây, anh có đến với em không ? Thiên Bảo nói thận trọng : - Em chưa nói cho anh biết, em với Thái Quang có chuyện gì ? - Chuyện thì không là chuyện, nhưng em không chịu nổi thái độ của anh tạ Đi làm về là cứ xem tivi, đọc sách báo. Mấy thứ đó quyến rũ lắm sao ? Thiên Bảo hài hước : - Thế em thích có chồng đi về là bay đến vũ trường hoặc hẹn hò với bồ giống kiểu sống như anh vậy hả ? Tố Trân lườm anh : - Chẳng lúc nào anh chịu nghiêm chỉnh cả. - Không, anh đang nói rất nghiêm chỉnh đó. Ngày trước em sợ có chồng lăng nhăng, bây giờ được ông chồng chuẩn mực, em nên biết bằng lòng Trân ạ. - Em chẳng bằng lòng cái chuẩn mực như vậy nổi rồi. Cô ngước mắt lên trần nhà : - Số em thật là bạc, chẳng được ai yêu thật lòng. Người yêu cũ thì lập tức quay lưng khi mình tuyên bố chia tay (khóc lóc van xin cô, rồi cả đời không yêu ai ngoài cô nữa chắc ?) gặp ông chồng thì luôn tơ tưởng tới cô bồ riêng. Chán thật ! Thiên Bảo hỏi như lơ đãng : - Có cần cũng không được, trái tim anh bây giờ chắc chật cứng người rồi, còn chỗ nào cho em nữa. Thiên Bảo vẫn tiếp tục giọng lơ đãng : - Em có cần biết sự thật không ? - Sự thật gì ? Anh nghiêm trang nhìn vào mắt cô : - Bất cứ lúc nào em quay lại, anh cũng vẫn chờ em. Tố Trân chợt cười khan : - Anh đang quyến rũ em đó hả ? Em có chồng rồi đấy nhé. - Anh không xúi giục em bỏ chồng, nhưng nếu đến lúc nào đó em mệt mỏi vì cuộc hôn nhân sai lầm của mình, thì hãy quay lại với anh. - Anh đồng ý được một phụ nữ đã qua một đời chồng à ? Thiên Bảo nói giản dị : - Anh yêu em, và không màng tới mọi định kiến. Tố Trân thở dài : - đến giờ mà anh còn chung thủy với tình cảm đó sao ? Lạ thật, nhưng quên đi anh Bảo. Tình yêu đầu đẹp thật đó nhưng không bền đâu. Em đã quên nó rồi. Với em bây giờ, chồng quan trọng hơn người yêu. Cô mím môi, hằn học : - Tại sao Thái Quang không thấy điều đó chứ ? Thật là khốn nạn. Anh ta sống với em mà cứ lơ mơ như người lạ. Em chịu hết nổi rồi. Thiên Bảo nhìn cô chăm chú : - Đám cưới mới có mấyy tháng mà đã không chịu nổi nhau rồi à ? anh cứ nghĩ em hạnh phúc lắm. - Nếu hạnh phúc thì giờ này em đâu phải ngồi một mình ở đây chờ anh. Em cũng không biết sao mình lại làm vậy nữa. Thiên Bảo gật đầu như hiểu : - Nhưng dù sao em cũng không nên vội, cứ kiên nhẫn yêu chồng. Anh nghĩ Thái Quang không phải là đá đâu. - Cám ơn lời khuyên của anh. Tố Trân tư lự : - Đã có lúc em tự hỏi, em đúng hay sai khi chỉ biết nghe lời mẹ. Nếu ngày trước em có lập trường thì bây giờ… anh có phải là người chồng lý tưởng không nhỉ ? Thiên Bảo mím môi : - Em còn hoang tưởng đều đó làm gì ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Tố Trân hơi nghiêng người tới, nhìn anh riết róng : - Thực tế cuộc sống của anh bây giờ đã chứng minh lời mẹ em nói là đúng. Tại sao anh lăng nhăng mãi vậy ? Anh đem con gái ra làm trò đùa à ? Trong số họ anh đã thật sự yêu ai chưa ? Thiên Bảo hơi nheo mắt khôi hài : - Em có ghen không đấy ? - Em lấy quyền gì mà ghen chứ ? Anh lúc nào cũng đùa. Cô nghiêm trang : - Em có thể khuyên anh một điều không ? - Cứ tự nhiên. - Dù sao bây giờ anh cũng đã là giám đốc rồi, đã có địa vị xã hội, anh nên sống nghiêm chỉnh lại Bảo à. Thiên Bảo ngồi thẳng lên, sửa lại cổ áo. Anh nói với nụ cười đặc biệt : - Anh lúc nào cũng rất nghiêm chỉnh với cuộc sống cả. Tố Trân lườm anh : - không nói chuyện với anh nữa. Cô nhìn đồng hồ : - Em về đây. - Có cần anh đưa không ? - Em có chồng rồi. Thiên Bảo ngồi yên nhìn cô đứng lên, nụ cười trên môi vẫn vương một vẻ chế giễu, như thấy tình thế của mình thật ngớ ngẩn. - Chúc em vui vẻ. - Tạm biệt. Cô uyển chuyển ra cửa, anh ngồi yên nhìn theo cô, khẽ lắc đầu một mình. Anh chợt thấy thèm thuốc kỳ lạ, như đó là cách để giải khuây một nỗi buồn bất tận. Thiên Bảo chợt nghiêng đầu lắng nghe, hình như ở đâu đó vẳng lại một bản nhạc rất quen thuộc. Không phải băng nhạc trong quán, mà là của nhà kế bên. Anh chợt nhìn qua sân bên kia, hình như bài hát vọng ra từ đó. Thiên Bảo ngồi lặng lẽ nhớ lại một thời anh và Tố Trân yêu nhau, nhớ lại những rung động của mối tình đầu. Những cảm xúc mà sau đó anh không tìm thấy nữa. Tố Trân không thể hiểu tình yêu anh dành cho cô mênh mông đến độ nào. Nhà kế bên chợt có tiếng mở cửa, cánh cổng kêu rin rít nặng nề. Thiên Bảo thờ ơ đưa mắt nhìn, anh chợt ngồi thẳng lên. Phía bên kia Minh Thư đang dắt xe ra, có vẻ vội vã. Thiên Bảo nhìn người đàn ông ngoại quốc tiễn cô ra cửa, nhíu mày ngạc nhiên. Minh Thư làm gì trong ngôi nhà đó vào lúc trời khuya thế này ? Thiên Bảo dằn tiền lên bàn rồi rời quán, tò mò chạy theo phía sau Minh Thự Cô đạp xe thật nhưng như rất vội. Đến cuối đường, cô chưa kịp rẽ ngang thì đã thấy Thái Quang đứng đó. Thiên Bảo khẽ lắc đầu. Thì ra Thái Quang vẫn còn chăm sóc Minh Thư. Anh chợt thấy lòng nhói lên, cảm giác gần như bất mãn, nhưng trên hết là sự thương xót Tố Trân. Cô như con chim non thụ động chịu sự sắp đặt của mẹ. Còn bà thì vô tình đặt con gái mình vào một chiếc lồng khấp khểnh. Làm sao Tố trân không đau khổ. Ngày trước chịu đựng sự cắt đứt phũ phàng của Tố Trân, anh không ngờ có lúc mình chứng kiến sự bất hạnh của cô thế này. Thế mà anh không làm gì để bảo vệ được cô. Không, vẫn có thể làm một điều gì đó, trừ phi người ta không muốn. Tối hôm sau, Thiên Bảo vẫn đến quán nước. Anh chọn vị trí nhìn qua nhà kế bên, nhưng chờ mãi cũng không thấy Minh Thư đi ra. Anh định đến nhà cô, nhưng bây giờ khuya quá rồi. Vả lại, chắc chắn Minh Thư cũng sẽ không vui vẻ gì với cuộc nói chuyện này. Nghĩ vậy, anh lẳng lặng bỏ về. Hôm sau Thiên Bảo đến quầy bán đồng hồ. Minh Thư đang đứng gục đầu bên tủ kính, dáng điệu mệt mỏi và có vẻ buồn thảm. Giờ này siêu thị vắng khách, nếu được có thể tranh thủ nói chuyện với cô một lát. Đứng mãi vẫn không thấy Minh Thư ngẩng lên, Thiên Bảo đành gõ nhẹ vào mặt kính. Lập tức cô ngước lên thấy Thiên Bảo, cô mím môi cười : - Anh muốn mua đồ hả ? Cô liếc về hai bên tìm người đi với anh. Thấy cử chỉ của cô, anh vội nói ngay : - Tôi không mua gì cả, và chỉ đi một mình. Minh Thư mở lớn mắt : - Không mua gì à ? Vậy anh đến có chuyện gì không ? - Chiều nay tôi muốn mờ cô đi uống cà phệ Dĩ nhiên là tôi có chuyện cần nói, cô không từ chối chứ ? - Tiếc quá, chiều nay tan giờ phải đi học rồi. - Vậy sau giờ cô học vậy. Hơi tối một tí vậy nhé. Minh Thư cười nhã nhặn : - Xin lỗi, hôm nay tôi lại có việc khác. Thời khóa biểu của tôi bị lấp kín cả rồi. - Tôi không tin – Thiên Bảo buột miệng. Minh Thư hơi nhướng mày ngạc nhiên. Lông mày cô cau lại như phật ý, nhưng cô vẫn nhỏ nhẹ : - Tùy anh, rất tiếc là tôi bận thật. Thiên Bảo đứng nhìn cô hơi lâu, anh vô tình không nhận ra cái nhìn của mình không có tí thiện cảm. Minh Thư nhíu mày không hiểu, cô nhìn lại anh : - Nếu đó là chuyện gấp cần giải quyết, anh cứ tranh thủ nói ngay bây giờ, tôi hiểu được đấy. Cô ngừng lại một lát như buồn cười : - Nhưng tôi nghĩ, chắc không có gì quan trọng lắm đâu, đúng không ? Thiên bảo không trả lời, chỉ gật đầu chào một cách lịch sự : - Cô bận quá thì thôi vậy, xin chào. - Dạ, chào anh. Đối với thiên Bảo, cách từ chối của cô là một sự tránh né. Có lẽ cô ta không muốn liên quan đến bạn bè Thái Quang, vì cô ta quan hệ không trong sáng với anh. Nhưng Thiên Bảo đâu phải là người dễ bỏ cuộc. Buổi tối anh đến quán cà phê, anh nghĩ việc khác mà Minh Thư phải làm chỉ có thể là đến nơi hẹn với gã ngoại quốc nọ, sau đó là cái hẹn với Thái Quang. Dĩ nhiên anh chẳng quan tâm đến đời tư của cô nhưng những gì liên quan đến hạnh phúc của Tố Trân anh nhất định không thể bỏ qua. Khoảng hơn 9 giờ, Minh Thư đến nhà gã nọ, Thiên Bảo nhìn thấy cô dắt xe vào cổng, cử chỉ có vẻ vội vàng. Anh không cần biết cô làm thứ quỷ gì trong đó nhưng rất ngạc nhiên. Tại sao Thái Quang chấp nhận để cô làm việc xấu xa như vậy ? Có thiếu gì cách giải quyết cuộc sống thiếu hụt của mình, khi xuống dốc lại càng dễ dàng bán rẻ tư cách như vậy đấy. Anh kiên nhẫn chờ cô ra về. Hơn một tiếng sau mới thấy Minh Thư đi ra. Anh vội rời quán đi phía sau cô. Đến gần ngã tư, không thấy Thái Quang chờ cô như lần trước, Thiên Bảo cười nhẹ nhõm một mình. Anh nhấn ga, chiếc xe chạy lên ngang với xe cô : - Chào Minh Thư. Minh Thư giật bắn mình, cô giơ tay chặn ngực quay phắt lại. thấy Thiên bảo cô thở nhẹ : - Thì ra là anh. - Vậy cô tưởng là ai ? Minh Thư lắc đầu : - Không tưởng ai cả, giờ này khuya quá, đường lại vắng, nãy giờ tôi cứ sợ phập phồng mãi. Thiên bảo im lặng một lát, rồi quyết định : - Minh Thư này, cô cho tôi 15phút để nói chuyện, được chứ ? Cô hơi quay lại, tò mò : - Quan trọng đến vậy sao ? - Sao cô nghĩ vậy ? - Vì tôi nghĩ anh cần nói ghê lắm, đến nỗi phải theo dõi tôi như vậy. - Sao cô biết tôi theo dõi ? – thiên bảo kinh ngạc nhìn Minh Thư. Cô đáp giản dị : - Tại vì biết cả giờ giấc làm việc của tôi, anh còn có cách nào khác hơn là theo dõi. Đừng bảo đây chỉ là gặp tình cờ, tôi không tin đâu. Có điều là tôi không hiểu chuyện gì thúc bách anh thôi. Thiên Bảo im lặng một lát, Minh Thư thông minh thật. Tính sắc sảo của cô thì anh biết rồi. Nhưng một người thông minh như cô mà làm những chuyện thấp kém thì thật lạ. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Khi Tình Yêu Đến - Nguyên tác của Hoàng Thu Dung | Tocnautigon | Trọn Bộ | 27 | 11-24-2009 06:10 PM |
| Thy Dung-Một Nữa Đời Em+Em Mơ Làm Cô Dâu (4 CDs) | vivianvivinguyen | Direct downloads | 0 | 04-01-2009 12:56 PM |
| Ai Muốn Hình Dung Ra Bác Hồ Lúc Tắm Như Thế Nào . Xin Vào Đây ! | nuocviettoi | Hình ảnh | 3 | 06-27-2008 01:11 PM |
| Hoa Kỳ Và Âu Châu Bị Cáo Buộc Dung Túng Những Nền Dân Chủ Giả Hiệu | -Long Nhi- | Tin tức thường nhật | 1 | 02-27-2008 11:48 AM |
| Anh Hùng Kim Dung | Tieu_Wa_Nhi | Hình ảnh | 17 | 04-15-2007 11:15 PM |







Linear Mode
