Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Điệu Nhạc Lòng - Nguyên Tác của Hoàng Thu Dung
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#21 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Minh Thư cố rút tay ra :

- Anh đừng lôi tôi như vậy, tôi theo không kịp đâu.

Thiên Bảo vội buông cô ra :

- Xin lỗi, tôi quên.

Cả hai đi ra xe, Thiên Bảo vừa mở công tắc vừa nhìn cô :

- Có thấy đỡ chút nào không?

Giọng Minh Thư ỉu xìu :

- Tôi đói lắm, chóng mặt quá.

- Được rồi, ráng chờ một chút nghe.

Chiếc xe lao nhanh vun vút trên đường, Minh Thư sợ tái mặt :

- Coi chừng té.

Thiên Bảo vẫn nhìn phía trước chăm chú, anh cười lớn :

- Làm sao mà té được, đừng sợ. Tôi lái xe cừ lắm.

Biết có cản cũng không được, không chừng càng sợ càng chọc cho anh thêm nổi hứng, Minh Thư làm thinh. Cô bấu chặt tay vào nệm ghế, mắt nhắm kín như phó mặc sinh mạng vào tay Thiên Bảo, sợ đến không còn khả năng phản ứng nữa.

Chiếc xe chợt chạy chậm từ từ, rồi thắng lại. Thiên Bảo nhìn qua cô, cười trêu chọc :

- Mở mắt ra đi Thư, xem mình còn sống không.

Minh Thư vô tình lườm anh một cái, môi cong lên :

- Bộ anh thích đùa như vậy lắm hả ? Biết vậy nên tôi không thèm sợ đâu.

- Thật là can đảm hiếm có.

Anh nháy mắt, hất mặt về phía bên đường, Minh Thư nhìn theo. Cô ngạc nhiên quay lại :

- Uûa, ban đêm mà người ta cũng bán đồ ăn nữa sao ?

- Quán này phục vụ suốt đêm đấy.

Thiên Bảo nói rồi bước xuống xe. Minh Thư cũng loay hoay mở cửa. Cô theo anh vào quán, mắt sáng lên :

- Thật là tuyệt, thích thật.

Thiên Bảo kéo ghế cho cô :

- Thích vì sẽ được ăn hay vì phát hiện điều lạ ?

- Cả hai. nhưng trên hết là vì sắp được ăn.

Thiên Bảo bật cười. Không ngờ có lúc cô trẻ con vậy. Anh không hiểu sao một cô gái trong sáng như vậy lại có hành động ám hại người.

Minh Thư hỏi một cách ngây thơ :

- Sao anh biết ban đêm người ta có bán quán vậy ?

Thiên Bảo nhìn lại cô :

- Cô cũng người thành phố, không lẽ không biết có những sinh hoạt ban đêm à ?

- Làm sao tôi biết được. Khuya là tôi ngủ rồi, có được ra đường đâu. Vậy ra cũng có những người đi làm vào ban đêm nữa à ?

- Dĩ nhiên.

- Chi vậy ? Họ làm gì lúc đó ?

- Nhiều hình thức sinh hoạt lắm. Buôn bán chẳng hạn.

- Bán gì nhỉ ?

Thiên Bảo mỉm cười :

- Ví dụ như là rau cải, trái cây … nhiều thứ lắm. Kể cả những băng chuyên chơi đêm nữa.

Mắt Minh Thư vô tình tròn xoe, cô không hay mình nhìn Thiên Bảo chăm cha8m :

- Có chuyện đó nữa à ? Đi chơi suốt đêm à ?

- Có chứ.

Minh thư như từ trên trời rơi xuống. Cô lẩm bẩm :

- Thật là lạ lùng.

Cô nhìn quanh trong quán, buột miệng :

- CŨng có người ra vào y như ban ngày, lạ thật. Vậy mà trước đây tôi cứ nghĩ ai ra đường vào nửa đêm sẽ bị công an bắt.

Thiên Bảo nhìn cô lạ lùng. Anh không hiểu nổi những điều bình thường lại làm cô ngạc nhiên như vậy. Không để ý cái nhìn của anh, Minh Thư hớn hở :

- Hôm nào tôi sẽ rủ bạn đi chơi suốt đêm. Trong khi mọi người ngủ thì mình đi chơi, tuyệt thật. Thật là ngộ nghĩnh đấy chứ.

Cô nghĩ nghĩ một chút, rồi bật cười :

- Lúc chiều bị nhốt như vậy lại hóa ra hay, tôi thích lắm.

Thiên Bảo tò mò :

- Hay cái gì ?

- Hay chứ sao không, nhờ vậy mà tôi biết có người ra đường vào ban đêm. Anh biết không, không khí mát lạnh của đêm sẽ cho mình nhiều cảm xúc lãng mạn lắm. Ban ngày sẽ không tìm được đâu.

- Vậy cô tìm được cảm giác đó chưa ?

- Có chứ. Lúc còn đi học, khi cả nhà ngủ rồi, tôi thường tắt đèn và đứng bê cửa sổ nhìn trời nhìn sao. Lúc ấy tôi thấy đời thật đẹp, thật thú vị… chắc anh không hiểu được cảm giác đó đâu.

- Cô cho tôi là gì vậy ? đá à ?

Minh Thư cười thành tiếng, không trả lời. Thiên Bảo nhìn cô tò mò :

- Vậy bây gờ, cô còn hay nhìn trời không ?

- Không. Đi dạy về là tôi mệt quá, chỉ kịp thay đồ rồi lăn ra ngủ khì. Tôi ao ước có một công việc ổn định. Khi không còn phải lo về cuộc sống, tôi sẽ tìm lại chính mình.

- Thế cách mà cô đang sống không phải con người của chính cô à ?

- Hoàn toàn không.

Minh Thư chợt quay về phía quầy :

- Sao họ làm lâu thế nhỉ ?

- Ráng chờ chút đi, khách đông quá.

Lát sau người chạy bàn bưng ra tô mì, Thiên Bảo tưởng Minh Thư sẽ ăn ngấu nghiến đến mức quên nói chuyện với anh. Nhưng cô cẩn thận bỏ bớt những miếng mỡ và gắp kỳ hết thịt bỏ vào tô của Thiên Bảo. Anh nhìn cô ngạc nhiên :

- sao vậy ?

- Tôi không dám ăn thịt nhiều, sợ lắm.

- Sợ cái gì ?

Minh Thư cắn cho mấy cọng mì rớt xuống, rồi lắc đầu :

- Sợ lên cân, anh không hiểu mấy chuyện đó đâu.

- Trời đất, cô gầy nhom thế này.

Minh Thư nói nghiêm chỉnh :

- Nhưng nếu ăn nhiều thịt và mỡ thì sẽ bị mất eo, xấu lắm.

Thiên Bảo chỉ biết lắc đầu, không ngờ cô cũng quan tâm đến những chuyện thế này. Đúng là con gái. Càng tiếp xúc anh càng thấy cô ta thật là phức tạp


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#22 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 9

Minh Thư đã đi làm hơn một tháng. Cô nắm bắt công việc khá nhanh, nhanh hơn sự suy đoán của Thiên Bảo. Buổi đầu tiên tiếp xúc, thấy cô hoàn toàn mù tịt về việc mình sẽ làm, thậm chí không hiểu được thế nào là hoạt động của một công ty, Thiên Bảo rất ngán ngẩm. Anh không hiểu tại sao trước đây ba cô cũng là một giám đốc, mà cô lại quá mơ hồ về công việc như vậy. Anh nghĩ nếu qua hai tháng thử việc, nếu Minh Thư vẫn tỏ ra không có khả năng, anh sẽ chuyển cô xuống làm việc khác. Lúc ấy lương tâm của anh không phải bị cắn rứt.

Cũng như Thái Quang, Thiên Bảo rất dị ứng với những cô gái xảo quyệt, Minh Thư đã dùng thủ đoạn chia cắt vợ chồng Thái Quang. Lấy gì làm bảo đảm một ngày nào đó cô sẽ không giở thủ đoạn với anh.

Thiên Bảo nhận Minh Thư vào làm, nhưng trong thâm tâm, anh luôn có tâm trạng nghi ngờ, đề phòng. Và dù có cao thượng đến mấy, anh vẫn không tha thứ cho hành động của cô đối với Tố Trân. Anh đối xử với Minh Thư đúng mực của một giám đốc đối với nhân viên, đôi khi có chút khe khắt, sự khe khắt mà anh vô tình không nhận ra.

Minh Thư cũng không ngốc đến nỗi không hiểu ý nghĩ của anh. Lúc đầu vào làm, cô chỉ chăm chú vào công việc và không quan tâm đến chuyện giám đốc đối xử với mình ra sao, nhưng từ từ cô cảm nhận được cử chỉ của anh, có một cái gì đó đặc biệt xa cách, khó chịu. Cô hiểu ngay ý nghĩ của Thiên Bảo, nhưng không buồn thanh minh. Mà nếu cô có nói thì anh ta cũng không tin. Trong cô luôn có những tình cảm nổi loạn. Vừa căm ghét vì bị hiểu lầm, vừa tự ái trước cách đối xử phân biệt, cuối cùng cô tự nhủ mình quên thời hoàng kim ngày xưa đi. Cô bây giờ chỉ là một nhân viên không hơn không kém, mà là một nhân viên thì không có gì quan trọng hơn việc làm, dù có cay đắng, nhưng nó chính là cuộc sống của mình.

Sáng nay vừa dắt xe đến cổng thì ông Trường ghé nhà cộ Ông thò đầu ra ngiàu khi thấy cô chuẩn bị lên xe :

- Con đi làm đó hả ?

- Dạ.

- Cất xe đi, đi ăn sáng với bác, sau đó bác đưa con đến công ty luôn.

- Dạ.

Minh Thư vừa ngồi vào xe, ông Trường đã nhìn cô :

- Con có vẻ ốm đi đó, làm việc không quen hả ?

- Con bắt đầu quen rồi.

- Bác nghe nói con khá lắm, như vậy bác cũng yên tâm. Thế nào, làm việc với cậu Bảo, con thấy dễ chịu không ?

Minh Thư mỉm cười :

- Con cũng không biết nữa.

- Không biết là sao ? Cậu ta cư xử với con ra sao ? Có đặc biệt so với mấy nhân viên khác không ?

“Qúa đặc biệt đi chứ, luôn luôn nghi kỵ và khó chịu”, Minh Thư nghĩ thầm, nhưng cô vẫn cười vô tư :

- Con nghĩ nếu con làm điều gì đó không vừa lòng thì anh ta cũng không phản ứng gay gắt, còn có bác nữa mà. Cho nên con cũng không biết thực chất anh ta nghĩ gì về con.

Ông Trường cười ha hả :

- Nói như vậy là con không thoải mái khi làm việc với cậu ta, đúng không ?

- Dạ đâu có. Bác cũng biết tính anh ra rồi, không đến nỗi khó khăn lắm đâu.

Xe dừng trước một quán ăn, Minh Thư theo ông Trường vào trong. Ngồi yên vị rồi, ông lại tiếp tục câu chuyện :

- Con làm được việc bác cũng mừng lắm.

Minh Thư cười mỉm :

- Bác sợ con không có khả năng phải không ? Bác cũng chủ quan ghê, không biết trình độ con ra sao mà bác cho con một việc cao như vậy.

- Nhưng cuối cùng con cũng làm được đó chứ, bác đâu có nhìn lầm người, đúng không nào ?

Ông cười một cách sảng khoái, Minh Thư cười theo. Chợt, ông hỏi một câu làm cô ngỡ ngàng :

- Giám đốc của con có tỏ ra ga lăng với con không ? Thằng đó tính bay bướm hào hoa lắm. Con phải cẩn thận đó.

Minh Thư ngồi im ngạc nhiên. Bác Trường mà cũng để ý mấy chuyện này thì lạ thật. Cô ngước lên nhìn ông :

- Sao bác biết ?

- Bác là tổng giám đốc, những người làm ăn chung trong công ty bác phải biết chứ. Nó đối với con thế nào ?

Minh Thư lắc đầu :

- Nếu anh ta có thích bông đùa thì anh ta phải chừa cháu gái của tổng giám đốc chứ.

Ông Trường lại cười ha hả :

- Nói nghe hay lắm. Vậy là nó cũng tôn trọng con phải không ?

- Dạ chắc vậy.

Minh Thư cảm thấy buồn cười, đúng là bác Trường chả hiểu gì cả. Dù cô có là con gái bác đi nữa, Thiên Bảo cũng không vì vậy mà nhìn cô khác địAnh đã bị sự hiểu lầm thành định kiến rồi. Anh ta ghét cô như ghét mụ phù thủy, cho vàng anh ta cũng không có ý nghĩ tán tỉnh. Bác Trường sợ vậy là thừa rồi.

Bữa ăn đã xong mà ông Trường vẫn còn nói chuyện không dứt. Minh Thư muốn nhắc ông là đã trễ giờ nhưng cô không dám bất lịch sự. Vả lại nói chuyện với ông cô rất thích, cô có cảm giác như nói chuyện với ba mình. Đó là một cảm giác êm đềm dễ chịu mà đã lâu cô không tìm thấy.

Mãi đến gần 9 giờ ông Trường mới chịu về. Thấy Minh Thư có vẻ tư lự, ông vỗ vộ vai cô :

- Đừng có lo như vậy, bác sẽ gọi điện cho nó một tiếng. Thằng đó nó cũng không khe khắt lắm đâu.

Minh Thư làm thinh. Về tính nết tiết kiệm thời gian làm việc của Thiên Bảo thì cô rõ hơn ai hết, cô đã đoán trước anh sẽ khó chịu ra sao rồi.

Xe ngừng trước công ty, ông Trường nói một cách ân cần :

- Trưa nay bác sẽ cho tài xế qua đưa con về.

- dạ thôi, khỏi đi bác, buổi trưa con ở lại công ty.

- Vậy hả ? Vậy thì chiều cậu ta sẽ quạ Này, con về nói bác gởi lời thăm mẹ con nhé.

- Dạ.

Minh Thư vừa quay đi thì ông gọi lại :

- Thư này, bác đi Hồng Kông về, có quà cho con đây.

Minh Thư tròn mắt ngạc nhiên, rồi đỡ lấy chiếc giỏ :

- Con cám ơn bác.

- thôi con vô đi.

Xe chạy đi rồi, Minh Thư lững thững đi vào sân. Cô gặp cô trưởng phòng kế toán ở đầu cầu thang, cô ta đi nhanh xuống phía cô :

- Chết rồi Minh Thự Sáng giờ em đi đâu vậy ? Giám đốc tìm em từ sáng giờ đó. Cho người đến nhà cũng không thấy em, em đi đâu vậy ?

- có chuyện gì vậy chị ?

- Bản hợp đồng với công ty Quốc Hoàng, em soạn chưa ? Ổng tìm em để lấy hợp đồng điều chỉnh với bên kia đó. Khách chờ nãy giờ.

- Vậy hả ?

Minh Thư hối hả đi lên lầu. Cô vào phòng mình lấy bản hợp đồng rồi vào phòng giám đốc, không thấy vị khách nào ngoài Thiên Bảo, anh đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường. Minh Thư nói hấp tấp :

- Xin lỗi giám đốc, tôi không biết là có sự thay đổi đột xuất như vậy. Sáng nay tôi…

Thiên Bảo quay lại mặt hầm hầm :

- Nếu muốn đi đâu, ít nhất cô phải báo với tôi một tiếng, đừng có quen thói tự do vô tổ chức như vậy.

Đáng lẽ phải im lặng nghe thì Minh Thư lại thanh minh :

- Không phải như vậy. Sáng nay tôi vừa ra cửa thì bác Trường ghé, thế là tôi…

Anh cắt ngang :

- Tôi không cần biết lý do cô đưa ra, đừng có núp bóng người khác để thanh minh, tôi ghét người như vậy lắm. Cô biết hợp đồng này quan trọng thế nào không ? Những người nước ngoài ghét nhất là thói làm việc vô tổ chức. Thế mà họ đến đây chỉ để chờ có một mình cộ Cô là ai mà tự cho phép mình coi thường khách như vậy. Dù cò là con của tổng giám đốc, cô cũng không được vô kỷ luật như vậy.

Sao giám đốc gán cho tôi nhiều ý nghĩ thấp kém như vậy. Tôi nhận lỗi đã đi trễ để khách chờ. Nhưng xét ra anh cũng có thể lý giải với họ. Tự họ đến bất ngờ chứ có phải mình sai hẹn đâu. Và còn …

- Còn gì nữa ? - thiên Bảo quát lên - Cô tưởng mình là ai mà có quyền quay lại bắt bẻ người khác như vậy ? Nghĩa là cô rất đúng khi đi trễ, và sẵn sàng làm việc kiểu đó với tất cả khách hàng phải không ? Nói đi.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#23 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Minh Thư cố bình tĩnh chống đỡ :

- Tôi biết mình là ai lắm. Vì biết phận mình nên tôi đã xin lỗi. Ngoài xin lỗi ra tôi vòn biết làm gì khách nữa bây giờ ? Anh muốn tôi phải làm gì nữa đây ?

- Cô đúng là con người ghê gớm. Ra ngoài đi. Đừng để tôi phải nói nặng cộ Đi đi.

Mặt Thiên Bảo đỏ bừng. Chưa bao giờ anh có một nhân viên như vậy. Anh quay người nhìn ra cửa sổ, cố kiềm chế mình để khỏi quát tháo. Chưa có một trợ lý nào dám trả lời anh như vậy. Lý luận của cô ta rất vững chắc và logic nhưng anh không chấp nhận thứ lý luận đó.

Minh Thư cũng đứng lặng một hồi, rồi lặng lẽ đi ra ngoài, môi mím lại để khỏi khóc. Biết rằng đi làm là phải biết nhịn nhục, nhưng cách quát tháo khinh miệt của anh vẫn làm cô thấy không chịu nổi.

Cô đi về phòng mình, cố tập trung làm việc nhưng đầu óc cứ lẩn quẩn những ý nghĩ tức giận. Cô buông viết, lầm lì nhìn mớ hồ sơ trước mặt.

Chợt nhớ ra Thiên Bảo còn cuộc hẹn với một khách nước ngoài, Minh Thư biết mình có bổn phận phải nhắc anh nhưng bản năng làm cô ngồi yên, muốn chống đối, muốn phản kháng. Mặc anh ta muốn làm gì thì làm, đó là việc của anh ta.

Nghĩ vậy, nhưng mắt cô vẫn nhìn về phía đồng hồ. Nửa giờ, rồi 15 phút nữa đến giờ hẹn, thiên Bảo vẫn không ra. Một cái gì đó thuộc trách nhiệm buộc cô đứng dậy đi vào phòng trong. Thiên Bảo đang ngồi bên bàn, mặt vẫn lầm lì như chưa hết giận. Minh Thư đứng ở cửa, cố giữ giọng nhỏ nhẹ :

- Giám đốc, anh có cuộc họp lúc 10h ở công ty Thiên Tinh.

Thiên Bảo vẫn im lặng. Cô mím môi :

- Còn 15 phút nữa. Tôi đã chuẩn bị sẵn tài liệu cho anh.

- ra ngoài đi, và mang hồ sơ vào đây.

Minh Thư lẳng lặng trở ra. Cô đặt xấp hồ sơ trước mặt anh :

- Có nghĩa là tôi không cần đi theo ?

- Đúng.

Minh Thư nói nhỏ :

- Trưa 11 giờ anh có cuộc hẹn với cô Mai hân ở nhà hàng Thiên Hà. Phiền anh tự nhớ giùm.

Cô ngán ngẩm đi ra ngoài. Không biết đây có phải là cách anh cảnh cáo cộ Rồi anh ta sẽ còn trừng phạt cô theo cách nào nữa đây.

Thiên Bảo chợt mở cửa đi ra. Ngang qua bàn cô, anh cũng không nhìn đến. Minh Thư cố làm ra vẻ thản nhiên, như hoàn toàn không lúng túng về cách đối xử của anh.

Thiên Bảo đi ra ngoài khá lâu thì Tố Trân đến tìm anh tạ Minh Thư ngạc nhiên đến sững sờ khi thấy cô xuất hiện ở cửa. Tố trân cũng có vẻ bàng hoàng khi thấy Minh Thự Cô đứng sững một chút, rồi nói một cách lạnh nhạt :

- Tôi muốn gặp giám đốc.

Minh Thư nói một cách lịch sự :

- Giám đốc đi họp. Phiền chị chiều trở lại.

- Ảnh họp ở đâu ?

- Ở công ty Thiên Tinh.

- Chị gọi điện qua đó cho ảnh giùm. Bảo là có tôi cần gặp.

Minh Thư cắn môi do dự. Đây là cuộc họp ban quản trị rất quan trọng. Thiên Bảo có một nguyên tắc là không tiếp điện thoại trong lúc đang họp, gọi anh về công ty thì càng vô lý. Cô hiểu Tố Trân muốn thị uy với mình. Điều đó làm cô bị xúc phạm sâu sắc. Cô cố nói lịch sự :

- Rất tiếc là tôi không làm theo yêu cầu của chị được. Chị có thể cho tôi lại giờ hẹn để tôi báo với giám đốc.

Tố Trân nhìn cô bằng nửa con mắt :

- Rườm rà đến vậy sao ? tôi yêu cầu thì chị cứ làm đi. Anh Bảo về mà biết chị làm khó tôi, ảnh sẽ không tha cho chị đâu.

Minh Thư lặng người đi, tủi nhục lẫn uất ức. Cô căm ghét cách thể hiện quyền uy của Tố Trân, đồng thời cũng nhận thức rất rõ vị trí thấp kém của mình. Cô còn chưa biết nói gì thì Tố Trân đã lên giọng :

- Cô thư ký của chồng tôi rất hiểu rõ vị trí của minh, rất ngoan ngoãn đễ bảo. Thư ký của công ty này sao khó nói quá. Anh Bảo dễ dãi với nhân viên của mình thật.

Nói rồi cô đứng dậy, đĩnh đạc đi ra và không hề chào Minh Thự Thái độ như bảo rằng Minh Thư không xứng đáng để nhận được cử chỉ lịch sự bình thường nhất.

Tố Trân đi rồi, Minh Thư ngồi phịch xuống ghế cảm thấy không đủ sức chịu đựng nữa. Cô gục mặt xuống bàn khóc lặng người. Hết thiên Bảo rồi đến Tố trân, cả hai như muốn dồn cô vào tận chân tường, ngay hôm nay họ như hẹn nhau đẩy cô đến tâm trạng u ám tận cùng. Cô không chịu đựng nổi nữa.

Cô vùng đứng dậy, xếp giấy tờ vào ngăn tủ khóa lại, rồi khoác giỏ lên vai đi xuống lầu.

Cô đi lang thang trên đường, suy nghĩ miên man. Cuộc gặp gỡ với Tố Trân gợi cô nhớ lại sự đối đầu ngày trước, tức còn là sinh viên. Ngày đó sự việc đến với cả hai rất nhẹ nhàng thế mà đủ để xem nhau như kẻ thù. Không ngờ khi ra trường rồi định mệnh lại sắp đặt cho mối thù đó tiếp tục kéo dài với mức độ sâu sắc hơn.

Tự nhiên Minh Thư thấy thèm được khóc.

Cô vào Tao Đàn, chọn một góc cây rợp bóng mát ngồi xuống, cô ngước nhìn lên trời. Tán lá xanh và màu trắng của mây nhìn thật thanh bình, như không biết đến nỗi thống khổ của con người. Đã lâu lắm rồi cô không ngắm mây bay hay tìm chút cảm giác mộng mơ nơi những hàng cây. Trưa nay một mình nhìn những tàn cây cao vời vợi, cảm giác thanh tịnh đó càng làm cô buồn rầu nghĩ về cuộc sống thực tại của mình.

Giá má có thể nghỉ việc, có thể thoát được chỗ làm nặng nề đó. Ông trường cứ nghĩ đã tìm cho cô chỗ đứng vững vàng, làm sao ông hiểu được cô khổ sở thế nầy.

Minh Thư gục đầu xuống gối tiếp tục suy nghĩ về ước muốn của mình. Tại sao không nghỉ làm nhỉ ? Cô là người chứ đâu phải là đá để có thể chịu đựng một giám đốc lúc nào cũng nghi kỵ, coi thường mình. Ngoài đồng tiền, cô còn cần cả sự tự trọng nữa.

Nghỉ làm. Lần đầu tiên cô nghĩ đến chuyện đó. Nó vừa nhẹ nhàng, vừa là sự đe dọa. Rốt cuộc cô cũng không tự mình giải thoát được mình.

Cô cứ loay hoay giữa ý nghĩ bỏ việc với sự lo sợ, cuối cùng cô quyết định sẽ suy nghĩ sau. Còn bây giờ thì hải trở về công tỵ Dù muốn dù không cũng phải giải quyết hết công việc chiều nay, không thể nổi giận một cách vô trách nhiệm vậy được.

Cô giơ tay nhìn đồng hồ, rồi hoảng hốt ngồi bật dậy. Hơn hai giờ rồi, nghĩa là tiếp tục đi trễ như buổi sáng. Hy vọng chiều nay sẽ không có ông khách nào đến bất ngờ nữa.

Cô chạy nhanh ra đường đón taxị Khi về đến công ty cũng vừa đến hai giờ rưỡi. Cô chạy ba bốn bậc thang rồi đi vội về phòng mình. Trong phòng yên lặng, hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra. Thật là nhẹ.

Cô gõ cửa phòng giám đốc. Tiếng Thiên Bảo vọng ra bình thản :

- Cứ vào.

Minh thư đẩy nhẹ cửa, thở hổn hển vì mệt, cô cố nói giọng bình thường :

- Xin lỗi, tôi lại đến trễ.

Thiên Bảo ngồi yên nhìn cô thật lâu. Cái nhìn sắc lạnh đến mức làm cô lúng túng đảo mắt nhìn nơi khác. Anh không nói gì, chỉ đẩy xấp tài liệu về phía cô, nói ngắn gọn :

- Cô giữ tài liệu này vào máy giùm.

Minh Thư gật nhẹ đầu, rồi bước tới bàn cầm xấp giấy, ra đến cửa cô chợt nhớ. Cô bèn quay lại :

- Lúc sáng có chị Trân đến tìm anh.

Thiên Bảo hơi chồm tới không nén được sự ngạc nhiên :

- Cổ đến lúc mấy giờ, có dặn gì không ?

- Không dặn gì, chỉ bảo tôi gọi điện cho anh nói là muốn gặp gấp.

Thiên Bảo cau mày :

- Vậy tại sao cô không cho tôi hay ?

Mắt Minh Thư mở lớn :

- Gọi anh à ? Anh đang họp mà ?

- Đâu có luật nào cấm nghe điện thoại trong lúc họp. Cô có biết đối với tôi cú điện thoại đó quan trọng đến thế nào không ?

Minh Thư như từ trên trời rơi xuống, ngơ ngẩn và bàng hoàng. Không ngờ mọi việc lại như vậy, sao Thiên Bảo thay đổi như chong chóng vậy. Lúc thế này, lúc thế khác. Cô biết ứng phó làm sao cho thích hợp đây.

Cô chưa biết giải thích làm sao thì có tiếng chuông rung, Thiên Bảo nhấc ống nghe lên, mặt vẫn cau lại như bực mình. Cô lặng lẽ trở ra phòng ngoài, cảm giác bất ổn như đã phạm một sai lầm ghê gớm. Suy cho cùng thì đó đâu phải là cái gì lớn lao, nhưng với một cá tính nghi kỵ như Thiên Bảo, chuyện gì lại không bị nhìn lệch đi, vì vậy mà cô thấy bất an.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#24 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Ở phòng trong, Thiên Bảo hấp tấp gọi điện cho Tố trân, nhưng gọi cả hai nơi mà cũng không gặp được cộ Anh thấy nóng ruột kỳ lạ. Chắc chắn là có chuyện gì đó xảy ra với cô rồi. Nếu không cô chẳng liều lĩnh đến đây tìm anh. Anh tức Minh Thư ghê gớm. Cô ta cố tình trả đũa hay thật sự ngu ngợ Lý do cô ta đưa ra tưởng như rất có lý, nhưng là có lý với ai kia. Anh đã hiểu tâm địa cô quá rồi, làm sao cô qua mắt được anh.

Gọi điện cho Tố Trân mấy lần không được, Thiên Bảo quyết định đi tìm cộ Anh sợ cô gặp chuyện gì đó kinh khủng đến mức quẫn trí, ai biết cô sẽ làm gì.

Thiên Bảo nhớ lần đó, lúc cô và anh còn yêu nhau, có lần bị mẹ mắng, Tố Trân đã phẫn uất bỏ nhà về ngoại ở tận An Giang. Lấn đó cả nhà nháo nhác đi tìm cộ Anh và chị Tố Mai phải tìm mấy ngày mới gặp được cộ Lúc đó anh thật kinh hoàng khi nghe Tố trân bảo muốn tự tử để trả đũa mẹ cộ Tính Tố Trân là vậy, lúc dữ lên cô có thể làm bất cứ chuyện gì cho hả giận. Lần đó cô thật sự để lại ấn tượng mạnh mẽ cho Thiên Bảo. Đến giờ ấn tượng đó vẫn còn. Và bây giờ anh đang liên tưởng tới một hành động nổi loạn của cô, có thể do Thái Quang mà ra.

Thiên Bảo đứng dậy đi ra ngoài. Anh không ngăn được cái nhìn tức giận ném về phía Minh thự Aùnh mắt cụp xuống của cô làm anh cười nhếch môi khinh bỉ. Lần đầu tiên anh thấy hối hận đã nhận cô vào làm.

Suốt buổi chiều anh đến nhà Tố trân và những nơi anh đoán cô có thể tới, vẫn không tìm thấy cộ Tố mai bảo lúc trưa cô chỉ ghé một chút rồi đi. Sĩ nhiên là lúc đó Tố Trân rất buồn.

Hôm sau đến công ty, Thiên Bảo gọi ngay minh thư vào phòng giám đốc :

- Phiền cô nói tỉ mỉ giùm, lúc đến tìm tôi, Tố Trân có nói gì nhiều không ?

Minh Thư thở dài cố nén lại cảm giác mệt mỏi ngao ngán. Cô nói đều đều như tường thuật :

- Anh đi họp khoảng nửa giờ thì chị ấy tới. Chị ta bảo cần gặp anh. Tôi bảo anh đang họp và nhờ chị ta cho lại giờ hẹn để tôi báo với anh. Nhưng chị ta nhất định không chịu, bảo phải gọi anh về cho bằng được.

- Rồi sao nữa ?

- Sau đó chị ta bảo tôi là thư ký nhiễu sự không ngoan ngoãn, rồi bỏ về. Tất cả chỉ có vậy. Tôi xin thề là không giấu giếm điều gì hết. Anh còn gì để hỏi nữa không ?

Thiên Bảo mím môi :

- Tôi muốn biết tại sao lúc đó cô không gọi điện cho tôi ?

- Tôi đã nói rồi, vì tôi biết tính anh không thích tiếp điện thoại trong những cuộc họp quan trọng. Và gọi anh về công ty ngay lúc đó thì càng không đúng. Tôi đã yêu cầu chị ấy hẹn giờ để báo lại anh nhưng chị ấy không chịu. Tôi thật tình không biết phải làm sao.

Thiên Bảo cười khẩy :

- Có thật tình là cô không biết làm sao không ? tôi lại nghĩ khác kia. Với bộ Óc thông minh của cô, giải quyết như vậy vừa lập công với Thái Quang, vừa trả đũa được Tố trân. Mà cô thì vẫn được tiếng vô tội. Cô thật ghê gớm đó Minh Thư ạ.

Mặt Minh Thư trắng bệch đi, cô lạc giọng :

- Anh nói gì vậy ?

Thiên Bảo nhìn cô một cách khinh bỉ :

_Lần trước cô cho Thái Quang biết về quan hệ của chúng tôi, hy vọng anh ta ly dị để trở về với vộ Hoặc nếu không thì gia đình Tố trân cũng không có hạnh phúc. Đó là một cách trả thù tinh vi tuyệt haỵ Đúng không ? Có thể Thái Quang mù quáng không nhận ra, nhưng tôi thì biết đấy.

- Anh nghĩ tôi đê tiện đến mức như vậy sao ?

- không phải nghĩ, mà là thấy. Thế còn lần này, cô sẽ nói gì với Tquang, cho anh ta hay là vợ anh ta đến tìm tôi, và cô đã không để cho chúng tôi gặp mặt, vì muốn bảo vệ hạnh phúc cho anh tạ Cô sẽ được Tquang khâm phục khí chất cao thượng. Sao, tôi nói có đúng không ?

Minh thư mím môi nhìn anh căm ghét :

- Khi anh đã nói như vậy, tôi không có gì để thanh minh nữa.

- Cô có thanh minh tôi cũng không muốn nghe – anh nói với giọng quyền uy – cô nghe đây, tôi không nhỏ mọn vì chuyện cá nhân mà đuổi việc cô, nhưng tôi yêu cầu cô làm đúng nhiệm vụ của mình, đừng bao giờ xen vào đời tư của tôi. Chúng ta chỉ có quan hệ về công việc. Nếu Tố trân có quan hệ thế nào đó với tôi, yêu cầu cô đừng nhúng tay vào nữa.

- Khi tôi giải quyết sự việc hôm qua, tôi đã hoàn toàn vì công việc đó, thưa giám đốc.

Thiên Bảo đập mạnh bàn, quát lên :

- Ngụy biện. Cô dẹp thứ lý luận xảo quyệt đó đi. Ai có thể lầm cô, chứ tôi thì không đâu. Sẵn đây tôi nhắc cho cô nhớ, cô không tranh nổi với Tố trân đâu. Đừng có ảo tưởng về tình cảm nữa. Thái Quang không phải loại đàn ông thích đạp đổ hạnh phúc của mình vì người phụ nữ khác. Anh ta không điên tới mức đó đâu.

Minh thư không trả lời, cô nuốt nước miếng, chiếu tia mắt thù hận vào mặt Thiên Bảo. Anh phẩy tay như chẳng quan tâm, thậm chí nhìn cô bằng nửa con mắt, giống hệt cái nhìn của Tố Trân hôm qua :

- Cô ra ngoài đi.

Minh Thư quay người đi ra, môi cô mím chặt, khuôn mặt trắng xanh lại càng xanh. Trên đời này nếu cô có kẻ thù, thì người đó chính là Thiên Bảo. Sự mặc cảm dồn nén trong cô đã đi quá giới hạn của nó. Minh Thư tự thề với lòng sẽ làm bất cứ điều gì để giàu có và đầy đủ địa vị để trả lời họ về sự sỉ nhục hôm naỵ Thề với lòng cho đến chết, cô vẫn không quên nỗi nhục ê chề này.

Cô ngồi vào bàn làm việc, đầu óc vẫn rừng rực căm giận. Cô cố tập trung thảo cho xong bản hợp đồng mới, rồi khoác giỏ lên vai định đi ra ngoài.

Cửa phòng cô chợt bị đẩy nhẹ, Minh thư quay phắt lại, cử chỉ đề phòng. Cô chợt thở ra khi người mới vào là Hoàng Lâm. Anh ta mỉm cười như biết lỗi :

- Tôi làm Thư giật mình phải không ?

- không có gì. Có chuyện gì không anh Lâm ?

- Thư về bây giờ đó hả ?

- Tôi không về buổi trưa, định xuống dưới tìm một cái gì ăn.

- Vậy mình đi đi. Hôm nay tôi sẽ đãi cô món tôm nướng, không từ chối chứ ?

- Không đâu. Anh xuống dưới chờ tôi chút nghe.

- OK.

Minh Thư đến rửa mặt, chải lại tóc rồi đi ra. Cô gặp Thiên Bảo cũng vừa bước ra hành lang. Cô đứng lại chờ anh đi trước, rồi lững thững xuống cầu thang.

Cả hai ngồi đối diện nhau qua bàn ăn. Hoàng Lâm vừa lột vỏ tôm cho cô, vừa hỏi một cách quan tâm :

- Chuyện đi trễ hôm qua hôm nay ổn chưa Thư ?

- Hình như đã ổn, hy vọng là vậy.

- Hôm qua giám đốc nóng nảy quá, tôi lo cho cô vô cùng.

- Anh lo cái gì ?

- Từ trước giờ giám đốc chưa hề nổi nóng với ai nên hôm qua nghe ổng quát cô, tôi sợ Ổng đuổi việc cô đấy chứ.

- Cái đó thì có gì đáng sợ đâu ah Lâm. Đã chấp nhận đi làm thì cũng phải chấp nhận tình huống bị đuổi việc.

- nhưng tìm được một chỗ tốt thế này không phải dễ đâu Thư.

Minh thư nheo mắt suy nghĩ một lát, rồi nhìn Hoàng Lâm khá lâu :

- Anh Lâm này, trước đây hoài Mỹ làm việc thế nào ?

- Cũng khá, nhưng không bằng cô.

Thấy minh Thư lắc đầu, anh nói thêm :

- Tôi nhận xét thật đấy, không phải nói để lấy lòng đâu.

- Thế giám đốc có hay phê bình chị ấy không ?

- Không, ổng lịch sự lắm.

Minh thư khẽ gật đầu. Cô hiểu rõ hơn về Thiên Bảo rồi. Giờ thì không còn gì để do dự nữa. Làm việc với một người lúc nào cũng căng thẳng với mình thì thà tìm việc khác có đồng lương thấp cũng được, còn hơn để bị coi thường, khinh bỉ.

Cô mím môi lại, tự nhiên cô thấy gánh nặng được cất đi. Anh ta sẽ không còn quyền nặng nhẹ hạch sách cô nữa đâu. Đừng nghĩ người ta là giun là dế mà cứ phải cúi đầu mãi.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#25 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 10

Tố Trân ngẩng đầu lên, sửng sốt khi thấy Thiên Bảo đang đứng trước mặt. Cô ngồi ngay ngắn lên, nhìn anh :

- Anh đi đâu vậy ? Sao anh biết em về nhà ?

- Anh không biết em về đây, chỉ định đến xem em có về không. Nếu không, anh sẽ đi An Giang tìm em.

- Sao lại xuống dưới đó lận ?

Thiên Bảo nhìn cô một cách ý nghĩa :

- Em không nhớ có lần em xuống đó rồi sao ?

Tố Trân ngồi yên như cố nhớ, rồi cười phá lên :

- Trời ơi. Vậy anh tưởng lần này em cũng vậy hả ? EM không có điên nữa đâu.

- Hôm qua nay em đi đâu vậy Trân ?

- Đi chơi, đi Vũng Tàu với nhỏ bạn.

- Đi chơi à ?

Thiên Bảo thở nhẹ. Anh hơi ngửa ra sau :

- Vậy mà anh tưởng có chuyện gì.

- Chuyện gì là chuyện gì ? EM thì có chuyện gì khác nữa bây giờ.

- Vậy em đến công ty tìm anh có gì gấp không ?

Tố Trân lắc đầu :

- không có gì. Trên đường em tiện ghé vào vậy thôi. Hôm trước gây với anh Quang một chập, em bực mình quá bỏ đi chơi dằn mặt ảnh – Cô chợt ngừng lại, nhìn Thiên Bảo soi mói – Thế nào, anh có ý gì với cô người yêu của chồng em vậy ? Định nhào vô hả ?

- Em nói gì vậy Trân ?

Cô nhún vai :

- không có gì, tại thấy anh nhận con nhỏ làm thư ký em ngạc nhiên vậy thôi. Sao rồi đấy, đến phiên anh cũng thấy mủi lòng vì hoàn cảnh của người đẹp à ?

- Hôm nay em nói chuyện khó nghe quá. Trong khi anh rất lo cho em.

Tố Trân không quan tâm đến câu nói của anh. Cô chỉ nghĩ về Minh Thự Cô bĩu môi :

- Bất quá cũng chỉ là một người làm công, làm gì lên mặt nguyên tắc thấy ghệ Ban đầu em chỉ định ghé thăm anh chơi, nhưng thấy nó nguyên tắc quá em làm cho bõ ghét. Em bắt buộc nó gọi anh về, ai ngờ con nhỏ găng tới bến, em quạt cho một trận nên thân. Về công ty anh làm việc với nó đi . Thư ký gì mà lộng hành quá, nó tưởng nó là bà chủ chắc.

Thiên Bảo lắc đầu:

Dù sao em cũng không nên miệt thị Minh Thư như vậy Trân, nghèo đâu phải là một cái tôi.

Tố Trân long mắt lên:

-Nhưng chính vì nghèo nên nó mới bám riết Thái Quang. Anh không hiểu sao.

Thiên Bảo không trả lời. Tố Trân nheo mắt lại, rắn đanh :

-Trong đời em chưa thù ai như thù nó. Rất may trời đã trả thù nó giúp em, chẳng những gia đình trắng tay mà người yêu cũng không giữ được, đáng đời lắm.

Thiên Bảo thận trọng:

-Sao hôm nay em nói về cô ta nhiều vậy?

-Tại vì em thấy nó có quan hệ với anh. Em sợ anh bị xỏ mũi đấy chứ.

Đdừng nói chuyện cô ta nữa. Anh bắt buộc phải nhận cô ta vào làm thôi. Trân này, lúc nầy em với Thái Quang sống ra sao? Có hạnh phúc hơn không ?

Tố Trân thở hắt ra:

-Tồi tệ hơn thì có. Một tuần cải nhau một lần, chưa kể đến những cuộc tranh chấp lặt vặt. Em chán quá rồi. Anh ta càng đòi li dị em càng hành hạ cho bõ ghét. Em không dại gì buông cho nhỏ Thư hưởng đâu.

-Sao vậy Trân. Nếu sống không hạnh phúc thì em trói buộc hôn nhân làm gì. Em còn trẻ, có thể tìm hạnh phúc khác. Tội gì trả thù kiểu đó. Thái Quang khổ mà em cũng đâu có sung sướng.

Cô nhăn mặt:

-Anh đừng khuyên em vô ích. Có lúc em cũng muốn buông lắm. Nhưng nghĩ đến chuyện hai người đó trở lại với nhau em chịu không được. Em đâu có ngu mà để cho họ hạnh phúc ngay trước mũi mình.

-Và em càng dại hơn khi không chịu tìm hạnh phúc khác.

Tố Trân nhướng mắt chế giễu:

-Tìm ở đâu, ở anh ấy hả ? Thôi xin đủ, em mà trở lại với anh thì mấy cô bồ anh để cho ai. Em ngán làm chánh cung quản lí tì thiếp của anh lắm.

-Em đánh giá anh thấp như vậy à?

-Không phải đánh giá thấp. Nhưng anh bay bướm quá, bay nhanh hơn bướm, ai mà giữ cho nổi.

Thiên Bảo hơi cúi mặt như giấu đi nỗi buồn. Rồi anh ngước lên, mỉm cười bình thản:

-Cho anh biết, nếu bây giờ mẹ em khôgn cấm, em có quay lại với anh không?

-Không, em không nghĩ tới chuyện đó. Trong đầu em giờ chỉ có mục tiêu trả thù anh Quang, ngoài ra tất cả là số không.

-Em thật dại dột, rồi một ngày nào đó em sẽ hối tiếc Trân ạ . Tuổi xuân của người phụ nữ ngắn ngủi lắm - Anh ngừng lại, nhìn cô một cách bao dung - Lâu rồi không gặp, em thay đổi nhiều quá. Có vẻ gai góc hận thù. Đừng như vậy nữa em.

-Anh thấy em thay đổi lắm à?

Thiên Bảo gật đầu:

-Anh thật buồn cho em. Nhưng em có nghĩ điều này không. Thật ra con người không bế tắc hoàn toàn đâu. Khi rơi vào nghịch cảnh, người ta vẫn có thể sáng suốt tìm cách giải thoát. Cách giải thoát hay nhất của em là trả tự do cho hai người và tự mỗi người đi tìm hạnh phúc khác.

-Không bao giờ có chuyện đó đâu.

Tố Trân nói một cách lạnh lùng. Cô quay mặt nơi khác như không muốn nghe nữa. Thiên Bảo thở dài, rồi đứng dậy:

-Anh về đây.

Tố Trân đứng dậy tiễn anh ra sân. Thiên Bảo đi cạnh cô, tay thọc vào túi quần. Anh như chưa muốn chấm dứt câu chuyện:

-Khi nào buồn cứ gọi anh.

-Có thể- Chợt nhớ ra, cô đứng lại - Nếu mai mốt gặp nhau, mình tìm chỗ khác đi.

-Quán cafe cũ sao vậy?

Tố Trân nhún vai:

- Đến đó rũi gặp ông Quang thì phiền lắm. Anh có biết tại sao ổng biết chuyện của mình không. Lần đó ổng gặp mình trong quán đó. Rất may là ông ta không làm lớn chuyện, chứ làm ầm ĩ trong quán thì anh và em chỉ có nước độn thổ.

Thiên Bảo nhìn cô chăm chăm:

-Em nói lại đi, làm sao Thái Quang biết chuyện của mình?

-Thì ổng gặp mình trong quán, có là thằng ngốc mới không hiểu chuyện. Nhưng sao vậy, có gì không?

-Không, không có gì.

Anh vô tình đứng yên, lẩn thẩn nhớ lại buổi tối vá xe trên đường, anh đã mắng Minh Thư một trận... không ngờ lại có sai lầm lần thứ hai. Lần này thì trầm trọng và kéo dài. Tự nhiên anh thấy mệt mỏi quá.

Tố Trân vẫn nhìn anh chằm chằm:

-Anh sợ Thái Quang hả ? Không sao đâu, anh ta không đụng chạm gì đến anh đâu, nếu quậy thì ông ta đã quậy lâu rồi.

-Anh không sợ bị người ta gây hấn, chỉ sợ mình làm điều gì đó trái với lương tâm. Và anh đã phạm phải nó hai lần rồi Trân ạ, vì em đó.

Tố Trân ngơ ngác:

-Anh nói gì em không hiểu.

-Em không hiểu được đâu. Đừng quan tâm làm gì, thôi anh về. Chúc vui vẻ. Bye

Thiên Bảo vẫy tay chào cô, rồi bước tới dắt xe ra cổng. anh bỗng nhận ra mình muốn đến nhà Minh Thư.

Mười lăm phút sau anh đã dừng xe trước cổng nhà cộ Cánh cổng khóa im im. Thiên Bảo ngước lên khung cửa sổ. Đèn trên phòng bật sáng. Minh Thư đang đứng bên khung cửa, chống cằm nhìn trời. Trong bóng tối anh không nhìn rõ được mặt cộ Không biết cô đang mơ mộng hay buồn rầu.

Anh không tin cô còn đủ sức mơ mộng. Mấy ngày nay bão táp liên tục xảy ra với cộ Có là thần kinh thép đi nữa cũng phải suy sụp. Nhưng tại sao Minh Thư không chịu thanh minh, tại sao cô kỳ lạ đến vậy?

Thiên Bảo đứng dưới đường một lát, chờ cho Minh Thư thấy anh. Nhưng cô không phát hiện ra có anh đến. Thiên Bảo đành về nhà. Mọi chuyện để đến mai vào công ty giải quyết vậy. Hôm sau anh đi làm hơi sớm. Lá đơn nghỉ việc của Minh Thư đã đặt trên bàn từ lúc nào đấy. Anh ngồi xuống ghế đọc chăm chú, rồi buông tờ giấy xuống bàn. Anh nhắm mắt lại ngồi yên. Cô phản ứng lặng lẽ mà quyết liết đến vậy sao?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#26 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Thiên Bảo còn đang suy nghĩ thì cánh cửa bị đẩy nhẹ, rồi Minh Thư bước vào. Cô đặt xấp báo đã được đánh dấu sẵn xuống bàn. Cô nhìn thoáng lá đơn trước mặt Thiên Bảo. Nhưng không nói gì và định quay ra. Thiên Bảo chìa lá đơn trước mặt cô:

-Chúng ta nói về chuyện nầy một chút. Cô ngồi xuống đi.

Minh Thư ngồi xuống chiếc ghế trước bàn. Hai tay khép hờ trên chân. Cô ngồi thẳng lưng như chờ nghe một chuyện chẳng mấy dễ chịu. Thiên Bảo sửa lại cổ áo, nghiêm nghị:

-Tại sao cô xin nghỉ việc?

-Tôi đã viết trong đơn rồi, vì tôi không đủ khả năng làm việc.

-Tôi nghĩ đó là hình thức để nói. Tôi muốn lý do thật trong đầu của cô.

Minh Thư im lặng một lát, rồi lên tiếng:

-Xin miễn cho tôi phải giải thích.

- Được. Cũng được.

Thiên Bảo gật gù, anh hơi ngả người ra sau:

-Tự nhiên nghỉ ngang. Như vậy là hơi thiếu trách nhiệm đó Minh Thự Minh Thư xoay người lại nhìn Thiên Bảo, tia nhìn chẳng lấy gì làm thiện cảm:

-Anh có đọc kỹ đơn chưa, thưa giám đốc? Tôi đã ghi rất rõ sẽ xin nghỉ vào tháng tới. Khoảng thời gian đó đủ để anh tuyển người mới đấy - Giọng cô hơi châm biếm - Hình như anh bị thành kiến về tôi nhiều quá nên nhìn vấn đề luôn khác đi đấy, kể cả chuyện hồ sơ trước mắt.

-Cô nghĩ vậy sao? Hình như cô cũng nhìn tôi khá lệch lạc rồi đó. Cùng đầy ấn tượng và thành kiến.

-Tôi đâu dám như vậy. Bổn phận của một nhân viên là chỉ nghĩ tới công việc. Còn thái độ của người khác đối với mình ra sao là chuyện của ng` tạ Tôi nhớ điều đó rõ lắm. Và lúc nào cũng...

Minh Thư im bặt vì chợt nhận ra mình đang trách móc, châm biếm. Cô lắc đầu tự phủ nhận mình. Đã nghỉ việc rồi thì công kích làm gì. Chẳng lẽ mình tự biến mình thành lố bịch sao.

Thấy cô ngồi im, Thiên Bảo nhắc:

-Và gì nữa, nói tiếp đi.

-Không có gì hết.

-Nếu không có gì thì tại sao xin nghỉ ?

Minh Thư quay lại nhìn Thiên Bảo, hơi lại lùng về cách nói của anh. Nó không có vẻ bực dọc châm biếm, cách anh thường nói với cô mấy ngày gần đây. Thậm chí là ngược lại. Hình như anh không muốn cô nghỉ làm. Có chuyện gì vậy nhỉ ? Con người thay đổi đột ngột như vậy, thật không cách gì hiểu được. Tuy vậy cô vẫn trả lời:

-Tôi đã nói rồi, vì tôi không có khả năng.

-Yêu cầu của tôi đối với công việc rất đơn giản và cô đã làm khá giỏi, nếu không muốn nói là vượt xa mong đợi của tôi.

-Nhưng tôi chỉ biết về công việc, chứ không có khả năng đoán trước những ý kiến luôn thay đổi của anh, thưa giám đốc! Đặc biệt là tôi càng không thể giải quyết những việc đời tư đột xuất của anh theo ý anh muốn.

Không thấy cái nhìn chăm chú của Thiên Bảo, Cô nói tiếp, mắt vẫn nhìn thẳng phiá trước:

-Thần kinh tôi yếu lắm. Tôi không tải nổi những câu nói tốt đẹp anh dành cho tôi. Tôi rất dị ứng khi người khác cứ gán cho min`h những tư tưởng thấp kém mà mình không hề có. Và tim tôi cũng không phải là thép. Tôi không chịu nổi sự hồi hộp không biết chừng nào anh phát hiện ở tôi những việc làm tùy tiện... Tóm lại, cuối cùng thì tôi chỉ là một con người. Nếu là đá, tôi sẽ tình nguyện ở đây làm mãi mãi.

-Tất cả những gì cô nói nãy giờ là lý do cô bỏ việc rồi đó. Nó có sức tố cáo mạnh lắm. Tôi nghe và thấy mình đúng là một tên độc tài. Cô đã vẽ chân dung một nhân vật khó chịu. Không lẽ tôi ghê gớm đến vậy sao?

"Chứ còn gì nữa". Minh Thư nghĩ thầm, nhưng chỉ im lặng. Cô không thích lý lẽ với anh ta, một người hay nghi kỵ nhất trong những người nghi kỵ và cuối cùng, cô thấy căm ghét vì bị anh ta xúc phạm nặng nề.

Cô nói giọng lễ phép nhưng không giấu được ác ý:

-Giám đốc còn hỏi gì nữa không? Nếu không tôi xin phép ra làm việc. Nãy giờ tôi đà phí phạm trong giờ làm nhiều quá rồi.

Thiên Bảo chống tay nhìn cộ Minh Thư cũng đáo để lắm, cô luôn nhớ nhừng gì anh nói trong lúc nóng giận, và lôi ra châm biếm một cách kín đáo, cũng ghê lắm chứ đâu có hiền.

Anh định xin lỗi cô về buổi tối vá xe. Nhưng cảm thấy bây giờ chưa phải lúc. Lá đơn nghỉ việc của cô còn làm anh bối rối vì bất ngờ, cô không đơn giản chút nào. Anh chưa biết mình sẽ làm gì, chỉ biết sẽ làm mọi cách để giữ cô lại. Không chỉ đơn thuần vì cô là một trợ lý giỏi, mà còn vì điều khác tinh tế hơn mà anh không giải thích đươc.

Minh Thư chợt đẩy cửa bước vào. Cô đặt bìa sơ mi xuống bàn:

-Anh ký giùm mấy phiếu này.

Thiên Bảo không nói gì, cũng không nhìn đến xấp giấy tờ. Anh ngồi chống tay nhìn Minh Thư chăm chăm. Cô hơi lúng túng nhìn nơi khác, mắt chấp chối rồi sụp xuống. Chịu đựng cái nhìn quan sát một cách cố ý ấy. Rồi, chờ mãi không thấy anh nói gì, cô đứng thẳng người lên:

-Anh ký giùm mấy phiếu này để tôi đưa qua phòng kế toán.

Thiên Bảo cố tình yên lặng. Minh Thư đư"ng yên một cách cứng đợ Bắt đầu thấy bực mình, cô đếm thầm trong bụng từ một đến bạ Rồi ngẩng mặt lên:

-Tôi không biết giám đốc đang nghĩ gì về tôi. Nhưng nhìn người khác như vậy anh thích lắm sao?

-Thích.

Minh Thư hơi ngọ nguậy người:

-Nếu không hài lòng điều gì anh cứ nói. Tôi không phải là con nít mà anh áp dụng cách răng đe kiểu ấy. Không được đâu giám đốc ạ.

Thiên Bảo vẫn không rời mắt khỏi cô:

-Minh Thư nầy, cố có nghiên cứu khoa tướng số chưa?

Minh Thư quay nhanh lại nhìn anh. Không hiểu anh ta có thêm chuyện gì nữa. Cô đáp bừa:

-Nếu tôi không lầm thì ngành kinh doanh không yêu cầu cao đến mức đòi hỏi nhân viên phải học cái đó. Và tôi nghĩ giao tiếp lâu năm sẽ làm người ta có kinh nghiệm để đánh giá chính xác một con người. Không cần tướng số gì cả.

Đôi lúc cũng cần đấy. Như lúc nầy chẳng hạn. Tôi đang muốn biết cô thuộc mẫu người nào.

- Nhiều tham vọng, nhiều mưu mô, xảo quyệt, thủ đoạn. Từ đó giờ anh vẫn nhìn tôi theo kiều ấy rồi. Xin đừng nghiên cứu thêm nữa. Sợ là anh sẽ phát hiện thêm những tính xấu khác ở tôi, lúc ấy tội cho anh lắm.

- Tại sao phải tội ?

- Vì anh sẽ tìm cách đối phó, như vậy mệt lắm.

Thiên Bảo cười thành tiếng :

- Nãy giờ tôi nghiên cứu hình dáng bên ngoài của cô khá kỹ. Có nhiều điều cũng thú vị lắm. Cô có muốn nghe không ?

Minh Thư hất tóc ra sau :

- Tôi không có can đảm nghe.

Thiên Bảo vẫn tỉnh bơ, anh nói một hơi :

- Cô có vầng trán cao, rộng rãi biểu hiện của một cá tính phóng khaong1 thông minh và những tư tưởng thanh cao trong sáng. Tuy nhiên cũng rất bướng bỉnh, bảo thủ trong cách đánh giá một người. Con gái mà có đôi mắt như vậy sẽ vô cùng mơ mộng lãng mạn, đồng thời tự ái rất cao. Và vì hay mơ mộng nên thường dễ bị rung động trước sức quyến rũ của ngoại cảnh.

Anh ngừng lại, nói giọng đặc biệt :

- Sẽ rất dễ bị chinh phục bởi những người hiểu mình.

Thấy cái nhìn ngụ ý của anh, cô quay mặt chỗ khác. Dĩ nhiên người đó không phải là anh rồi. Nghe cách nói, cô biết anh chẳng dựa trên cơ sở tướng số gì cả, chỉ nói tâm lý. Nhưng không hiểu anh ta nói thế để làm gì.

Cô không biết có chuyện gì xảy ra để anh ta thay đổi đột ngột thế. Chỉ thấy rằng sáng nay anh chợt đổi thái độ với cô, gần như quay lại 1800, dấu hiệu đó chẳng có gì đáng mừng cả. Hình như trước khi sấm sét bầu trời thường rất quang đãng, cô đã có kinh nghiệm một lần rồi.

Thấy khuôn mặt tĩnh lặng của cô, Thiên Bảo hơi nghiêng người tới :

-Cô bắt đầu hình thành thái độ bàng quan với tôi từ lúc nào vậy?

-Tôi không hiểu anh đang muốn gì. anh quên ký phiếu rồi đó giám đốc ạ.

Thiên Bảo khoát tay:

-Cứ để đó. Tôi muốn nói chuyện với cô một chút.

Minh Thư nói ngay:

-Lãng phí giờ làm việc.

Thiên Bảo bật cười, rồi cười to:

-Minh Thư này, tôi có một đề nghị rất nghiêm chỉnh. Cô quên câu nói đó đi, được không? Bây giờ trở lại chuyện tướng số nếu... cô biết tại sao tôi quan tâm đến chuyện nầy không?

Minh Thư nhìn xuống mũi giày mình, cử chỉ như bị bắt buộc phải nghe. Thiên Bảo không thấy phật lòng. Anh điềm nhiên:

-Tóm lại, tôi rất thích một tính cách như vậy, cho nên tôi đề nghị cô bỏ ý nghĩ nghỉ làm đi, được không?

-Cám ơn lòng tốt của anh. Nhưng tôi đã quyết định rồi.

Thấy cô nhìn chăm chăm xấp giấy trên bàn, Thiêm Bảo nhún vai như chịu thuạ Anh lẳng lặng rút viết ký một loạt giấy tờ rồi xếp bìa sơ mi trả lại cho cộ Cô chià tay cầm lấy định quay ra. Nhưng anh giữ bìa lại, bắt buộc cô phải đứng chờ. anh cười thật ngọt:

-Suy nghĩ lại nghe Minh Thự Thật ra tôi không có ác ý với cô đâu. Ngược lại đấy.

Đuôi mắt anh hơi nheo lại, kèm theo một nụ cười quyến rũ đến rụng tim. Minh Thư khựng lại một thóang. Rồi giật mạnh bìa sơ mi bỏ đi ra.

Lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt đặc biệt của Thiên Bảo. Đối với cô thì sự quyết rũ đó thật đáng quí, ra đến cửa cô quay lại, thấy anh đang nhìn theo, cô liếc một cái, rồi nghiêm mặt lại, hơi dằn mạnh cửa. Nụ cười của Thiên Bảo làm cô nhớ lại ấn tượng lần đầu khi gặp anh. Lúc đó Thiên Bảo trong vai trò của chủ nhân bữa tiệc, dáng dấp rất thanh lịch và cử chỉ khoáng đạt. Anh ta gây cho người đối diện ấn tượng dễ chịu, mến mộ. Lúc đó anh ta tiếp cô như một người khách và hoàn toàn ga lăng. Nếu không có những hiểu lầm thành định kiến, có lẽ Thiên Bảo sẽ không gây cho cô những ám ảnh nặng nề, cô sẽ không thù ghét anh ta một cách sâu sắc như vậy. Lâu lắm rồi cô mới thấy lại anh ta trong phong cách công tử như vậy. Hình như trong vai trò một giám đốc, anh ta tự đánh mất mình rất nhiều.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#27 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Buổi chiều hết giờ làm, minh thư dọn dẹp giấy tờ thì Thiên Bảo đi ra. Anh đứng vịn cạnh bàn cô :

- Tối nay cô có rảnh không ?

- Có chuyện gì không thưa giám đốc ?

- Tôi muốn mời cô đi chơi.

Mặt Minh thư hơi hoảng, cô lắc đầu thật nhanh :

- Dạ không, tối nay tôi bận lắm.

- Vậy thì tối mai ?

- Tối mai tôi cũng có hẹn.

Thiên Bảo hơi cúi người xuống, nhìn cô chằm chằm :

- Làm gì cô phải hoảng lên khi nghe tôi đề nghị như vậy ? Cô sợ giao thiệp với tôi lắm phải không ?

Minh Thư làm thinh. Không phải sợ bình thường mà là quá sợ. Anh ta mưa nắng bất thường như thế, quan hệ trong công việc cũng đủ khổ rồi, giao thiệp kiểu bè bạn còn rắc rối đến đâu nữa. Cô có thể đi chơi với bất cứ ai, trừ anh tạ Nghìn lần là trừ anh ta.

Thấy Thiên Bảo nhìn mình chờ câu trả lời, Minh Thư nói thẳng thừng :

- Tôi không hiểu được tại sao bỗng nhiên anh dễ chịu với tôi như thế. Nhưng thật tình là tôi không thể có tiếp xúc nào với anh ngoài công việc. Anh thông cảm cho.

Thiên Bảo gật gù :

- tôi hiểu, không sao.

Anh nhướng mắt :

- Nhưng nhất định tôi sẽ làm cho cô nhìn tôi khác đi. Nhất định là như vậy.

Và lạy chứa, anh ta vỗ nhẹ lên vai cô như bạn bè cùng trang lứa rồi đi ra. Minh Thư đứng nhìn theo một cách căm ghét, bất giác cô phủi lên vai một cái. Nếu cứ tiếp xúc với anh ta thì có lúc nào đó cô sẽ bị điên mất.

Cô chẳng hiểu gì về chuyện của anh với Tố Trân, nhưng cô nghĩ Tố trân không chịu nổi con người bất thường của anh nên bỏ đi lấy chồng, chắc vậy !

Buổi tối cô ngồi một mình ngoài sân thì Thái Quang đến. Cô thấy anh đậu xe trước cổng nhà. Thái Quang mở cửa xe bước xuống. Cô ngồi yên bàng hoàng, còn chưa biết làm gì thì anh đã đứng trước cổng gọi :

- Minh Thư.

Minh Thư chậm chạp ra mở cổng. Cô thật sự không biết nói điều gì. Thấy cử chỉ yên lặng của cô, anh có vẻ bị hẫng, nhưng vẫn mỉm cười :

- Anh có thể vào nhà được không ?

- Anh về đi.

Minh thư đi phía sau Thái Quang, cô nghe mùi rượu từ anh. Nếu không có mùi rượu, cô sẽ không biết anh đang say.

Cô vào nhà sau, rồi mang tách trà đặt trước mặt Thái Quang. Cô ngồi xuống đối diện với anh, yên lặng. Thái Quang cũng ngồi yên nhìn cô, cái nhìn dè dặt. Gần một năm không gặp nhau, cả hai thật sự không biết phải có thái độ nào cho đúng.

Thái Quang lên tiếng :

- Lúc này nhìn em ốm quá.

Bất giác Minh thư đưa tay lên áp mặt :

- Anh thấy vậy hả ?

- Đi làm bây giờ không khỏe hơn lúc trước sao ? Sao em xanh quá vậy ? Nhìn em tiều tụy lắm.

Minh Thư hơi cúi đầu nhìn xuống gạch. Thái Quang vẫn là vậy, lúc nào cũng quan tâm săn sóc. Minh thư cười gượng :

- Đi làm thoải mái hơn đấy chứ. Lúc này anh sống ra sao ?

- Vẫn vậy.

Minh Thư không kìm được, nhìn Thái Quang đăm đăm. Đâu phải chỉ có mình cô, Thái Quang cũng có vẻ ốm và già đi. Anh vẫn ăn mặc lịch sự nghiêm chỉnh nhưng cử chỉ toát lên vẻ chán chường, lừng khừng như thất chí. Cô buột miệng :

- Anh có gì thay đổi không ? Về công việc ấy ?

- Vẫn bình thường, nhưng sao em hỏi vậy ?

- không có gì, em chỉ hỏi vậy thôi.

Thái Quang có vẻ không để ý cái nhìn của cộ Anh trầm ngâm :

- Em làm việc ở chỗ Thiên Bảo hả Thư ?

- Sao anh biết ? – Minh thư ngạc nhiên.

- anh nghe Tố Trân nói.

“Thì ra là vậy, có nghĩa là Tố trân rất quan tâm đến chuyện đó. Không biết rồi cô ta còn xúi giục Thiên Bảo quậy cô chuyện gì nữa. Dù sao thì cô quyết định nghỉ là đúng. Không có gì phải hối hận cả, dù hiện giờ cô cũng không biết mình sẽ xin làm ở đâu”.

Thái Quang vẫn hỏi với giọng đều đều :

- Đi làm ở đó em có thoải mái không ? Thiên Bảo đối với em ra sao ?

- Em cũng không biết nữa, khó mà nói cụ thể mọi chuyện với anh lắm.

Thái Quang lặng thinh. Anh hiểu câu nói của cô theo nghĩa khác. Anh hơi cười :

- EM thấy mình có hợp với Thiên Bảo không ? Dù sao thì anh cũng chúc mừng em.

- Chúc mừng cái gì ?

- Thật ra Thiên Bảo cũng không đến nỗi như lời đồn. Có điều em cẩn thận nghe Thự Anh lo cho em lắm. Nếu anh ta thật lòng với em, anh sẽ yên tâm hơn.

Minh Thư ngồi im nghĩ nghĩ. Cô không hiểu cụ thể câu nói của anh. Hình như Thái Quang hiểu chuyện gì đó không chính xác. Cô mỉm cười :

- quan hệ giữa một giám đốc với một trợ lý chỉ đơn thuần là công việc. Anh ta có thật lòng hay không cũng đâu quan trọng. Em không hiểu anh muốn nói gì.

- Em không muốn nói thật với anh sao ? Trong khi anh đang thực lòng lo cho em. Nếu yêu Thiên Bảo, em nên thật trọng tìm hiểu kỹ về đời tư của anh tạ Em đã biết là …

Minh Thư bắt đầu ngọ nguậy trên ghế. Cô không kiên nhẫn nghe nữa :

- trời ơi, em mà yêu được anh ta ? Ở đâu anh có ý nghĩ đó vậy ? Thật không biết nói sao. Em ghét anh ta kinh khủng anh ạ. Cuối tháng này là em nghỉ làm rồi.

Thái Quang nhíu mày :

- Sao vậy Thư ?

- Có nhiều chuyện rắc rối lắm. Tóm lại là em không chịu nổi cách cư xử thô bạo của anh ta.

- Anh ta cư xử thế nào với em ?

- Thành kiến ! Từ thánh kiến dẫn đến miệt thị, xúc phạm – Cô khẽ nhún vai – Nhưng em sắp nghỉ làm rồi. Những cái đó không quan trọng nữa.

Cô ngừng lại một chút, rồi hơi bực mình :

- Em không hiểu sao vỡ anh lại nói với anh như vậy.

Thái Quang khoát tay :

- Bỏ đi, đừng quan tâm chuyện của cô tạ Nếu em không có gì với thiên Bảo là anh yên tâm rồi.

- Cám ơn anh đã lo cho em.

- Em nói mỉa anh hả Thư ?

- Không, em nói thật. Hôm nay anh tìm đến em là vì chuyện đó phải không ?

Thái Quang hơi cúi đầu :

- Anh sợ em bị khổ lần nữa.

Anh hơi cúi đầu, dáng điệu đầy chán chường :

- Ở vào hoàn cảnh của anh bây giờ, có nói gì cũng là thừa. Nếu em có thế nào đi nữa, anh cũng chỉ được phép đứng xa mà nhìn. Dù anh muốn gì đi cũng phải bất lực. Cô ta quyết tâm trả thù anh, nhưng chính cô ta cũng khổ. Vậy mà cô ta không nhận ra điều đó, cổ không chịu ly dị.

- Sao anh không cố gắng yêu chị ấy ? Nếu anh yêu vợ, anh sẽ thấy hôn nhân của mình không bi đát lắm đâu. Đừng nghĩ tới em nữa Quang.

- Anh không làm như vậy nữa. Có lẽ đó là sai lầm thứ hai của anh.

Minh Thư thở nhẹ, cố ngăn cảm giác phập phồng muốn khóc. Giá mà Thái Quang cứ biến mất, cô sẽ dần dần quên anh. Cô đã cố gắng làm điều đó và tưởng đã thành công. Vậy mà anh cứ xuất hiện. Anh thật là a1c.

Cô hỏi khẽ :

- nếu cho được làm lại từ đầu, anh có chọn cách này không ?

- Tuyệt đối không. Anh sẽ vươn lên bằng cách khác. Cái giá anh chịu bây giờ là quá đắt rồi Thư ạ. Nhiều lúc anh muốn đừng nhớ đến hôn nhân của mình nữa. Một người đàn ông có sự nghiệp là đủ rồi, đúng không ? Nhưng anh yếu đuối trong tình cảm quá. Nhất là cô ta không khi nào để anh được quên cô tạ Thật là kinh khủng.

Minh Thư ngồi im lặng nghe. Thật lạ ! Cô không hề thấy hả hê trước đổ vỡ của Thái Quang, cô thấy tội nghiệp, đồng thời lý trí nhắc cô không được yếu mềm. Chuyện đó đã qua rồi. Một năm không dài nhưng cũng đủ để xoa dịu những đau khổ. Cô biết rõ điều đó, có điều cô không hiểu tại sao Thái Quang không làm như vậy, anh là đàn ông mà. Minh Thư mím môi lại, cố dằn tình cảm yếu đuối :

- Tối rồi, về đi anh Quang. Đừng bỏ chị Trân ở nhà một mình.

Thái Quang nhướng mắt, cười khẽ :

- Em nghĩ vợ chồng thì phải quấn quýt nhau vậy à ? Phải dành cho nhau những lúc rỗi rảnh à ? Em thật còn lý tưởng đó thư, đúng hơn là ảo tưởng.

- Em không biết, chỉ thấy anh đến với em thế này là không đúng.

- Anh biết, anh biết – Thái Quang đứng dậy - Anh về, chúc em vui vẻ.

Minh Thư tiễn anh ra cửa. Cô nói mà không nhìn anh :

- Mai mốt đừng bao giờ tìm em nữa nghe, như vậy hay hơn.

Thái Quang lập lại :

- Anh biết.

Minh thư đứng vịn chấn song, nhìn Thái Quang ngồi vào xe. Chiếc xe lướt đi rồi mà cô vẫn đứng yên. Bất giác, cô gục đầu vào song sắt khóc rưng rức.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#28 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 11

Minh Thư đọc lướt qua các tựa báo . Cô đánh dấu vài bài cần thiết rồi đứng dậy mang vào phòng trong. Đặt xấp báo xuống bàn Thiên Bảo cô nhỏ nhẹ nhắc :

- Lát nữa 9 giờ họp ban quản trị . Anh chuẩn bị giùm

Thiên Bảo nhìn lướt qua mấy tờ báo, rồi buông viết xuống :

- Minh Thư nầy, bắt đầu từ ngày mai cô không cần đọc báo trước cho tôi, để tôi tự đọc được rồi

- Có chuyện gì vậy giám đốc ? Tôi làm sai à ?

- Không. Nhưng tôi thấy mấy ngày nay cô chọn những thông tin... À, có hơi không cần thiết . Tôi nghĩ cô không tập trung được . Cứ để tôi tự đọc được rồi

Minh Thư nhìn anh một cái . Qủa thật mấy ngày nay cô luôn có tâm trạng ngơ ngẩn lan man. Cuộc gặp với Thái Quang thật sự đã khuấy động tình cảm bình yên của cộ Cô đã cố gắng tập trung vào công việc . Vậy mà Thiên Bảo vẫn nhìn thấy . Cô hơi thẳng người lên :

- Xin lỗi, tôi sẽ cố gắng tập trung hơn.

- Không cần . Mai mốt cô bỏ bớt khâu nầy . Như vậy sẽ thoái mái cho cô hơn.

- Cám ơn giám đốc . Nhưng đó là bổn phận của tôi, từ đây đến lúc tìm người mới, tôi sẽ làm công chuyện thật chu đáo, anh yên tâm.

Thiên Bảo khoát tay :

- Bỏ chuyện này đi. À, trưa nay cô có về không ?

- Không.

- Vậy thì hay lắm . Trưa nay hợp xong tôi trở về công ty, cô đi ăn trưa với tôi được chứ

Minh Thư lập tức lắc đầu :

- Cám ơn. Nhưng tôi có hẹn rồi

- Với Hoàng Lâm phải không ? Không sao ba người cùng đi. Anh ta cũng là người của công ty chả có xa lạ đâu.

Minh Thư không nén được cái liếc mắt ném về phía anh. Việc anh ta quan sát sinh hoạt riêng tư của cô làm cô bực mình . Cô nghiêm mặt nói bừa :

- Vậy thì anh hãy mời ảnh . Tôi không đi đâu.

Cô định quay ra. Nhưng Thiên Bảo đã nghiêm giọng :

- Ngồi xuống đó đi Minh Thư

Minh Thư quay lại, không thể cải lệnh của giám đốc, cô miểng cưởng ngồi xuống trước mắt anh. Thiên Bảo ngồi thẳng người, dáng điệu có một chút uy quyền

- Trong hành động vừa rồi, cô nghĩ mình cư xử với một người bạn hay với cấp trên vậy Minh Thư ?

Cô nhìn thẳng phía trước, nét mặt vô cảm :

- Có lẽ tôi vô tình hơi bất lịch sự, xin lỗi giám đốc

- Nếu là với bạn thì gay gất qúa . Còn nếu cư xử với giám đốc thì... cô là người trợ lý duy nhất chống đối cấp trên của mình như vậy . Tôi làm gì để cô ghét đến mức không thể kiềm chế như thế, Minh Thư ?

- Tôi nghĩ điều đó anh tự biết rồi

Thiên Bảo gật gật đầu :

- Nhưng sai lầm của một người đâu phải là tuyệt đối không sửa chửa được

- Đó là việc của anh, tôi không có ý kiến

Thiên Bảo suy nghĩ một lát, rồi đứng dậy đi sang qua trước mặt cô :

- Cô có biết tại sao tôi hạ mình với cô đến vậy không. Vì tôi vừa phát hiện ra mình hồ đồ . Đến bây giờ mới hiểu . Đối với tôi như vậy là hơi muộn . Nhưng dù sao vẫn hay hơn là cứ mãi hiểu lầm

Minh Thư hơi nhích người ra. Anh cúi xuống gần cô qúa, thậm chí cô nghe được mùi thơm rất nhẹ toát ra từ anh. Cô quay mặt đi :

- Tôi quyên chuyện đó rồi

- Tôi bảo đảm là cô không quên. Tôi nhớ rất rỏ lúc đó cô đã thề sẽ nhớ đến già kia mà . Tôi chỉ không hiểu tại sao cô không thanh mình với tôi. Lúc đó cô có thể thanh minh kia mà

Minh Thư tiếp tục nhích người ra xa hơn :

- Tôi có nói . Nhưng anh đâu thèm nghe.

- Cho là lúc đó tôi nóng giận, nhưng sau đó cô cũng có thể giải thích . Chúng ta có rất nhiều dịp gần nhau, sao cô không nói ?

- Tôi đâu có vô duyên đến mức chủ động khơi lại chuyện bị mắng để thanh minh cho mình

- Như vậy là kiêu kỳ đó Minh Thư.

Anh muốn nhận định gì cũng được . Tôi không biện hộ cho mình

- Cũng cái tật đó nữa

Anh chợt đứng thẳng lên nói nghiêm chỉnh :

- Xem như tôi xin lỗi chuyện củ, bỏ qua nghe Minh Thư.

Minh Thư gật đầu một cách máy móc, cô đang bị khuấy động về tình cảm với Thái Quang. Việc Thiên Bảo hiểu cô ra sao không làm cô quan tâm nữa . Anh ta có ưu ái đến mấy đi nữa, cô cũng không vì vậy mà vui hơn. Cũng như không thể đau khổ hơn nếu có bị anh ta xúc phạm . Thấy cử chỉ thản thờ của cộ Thiên Bảo nhìn cô chăm chú :

- Cô nghĩ gì vậy Minh Thư, hình như những gì tôi nói không làm cô bận tâm phải không ?

Minh Thư ngước lên, cô nói một cách rời rạc :

- Giám đốc còn hỏi chuyện gì nữa không ?

Thiên Bảo khẽ nhún vai :

- Không có gì nói nữa . Cô cứ làm việc đi.

- Vậy thì tôi xin phép

Cô đứng dậy đi ra. Anh ngồi yên ngó theo. Mấy ngày nay thấy cô có vẻ xa vắng và luôn lo nghĩ ngơi điều gì đó, anh rất tò mò, tò mò ghê gớm . Hình như có chuyện gì đó xảy ra với cô, có trầm trọng lắm không. Dù không nó ra, nhưng anh cứ thấy lo cho cô, một cảm giác lo lắng đặt biệt mà chính anh cũng không giải thích được

Anh chợt nhận ra Minh Thư xa vừa qúa . Xa đến mức tưởng không thể nào hiểu đước ý nghĩ của cộ Không lẽ anh đã xúc phạm đến mức độ không thể nào tha thứ được sao.

Anh đến phía cửa sổ nhìn ra phòng ngoài Minh Thư đang chống cằm, cây viết rà ra trên mặt bàn một cách vô thức . Dáng điệu cô buồn và yếu đuối kỳ lạ . Tự nhiên anh thở dài rồi quay về bàn làm việc

Chợt nhớ ra, anh nhìn đồng hồ, rồi dọn dẹp giấy tờ đi nhanh ra ngoài . Nghe tiếng mở cửa, Minh Thư giật bắn mình, tay chận ngực . Thiên Bảo hơi nghiêng đầu :

- Tôi xin lỗi

- Dạ, không có gì

Chờ anh đi xa rồi, cô lại gục đầu xuống nắm taỵ Lắc mạnh đầu, không hiểu mình đang ra sao đây nữa

Cô ngồi thẳng người lên, cố bắt mình tập trung làm việc . Nhưng chưa kịp làm gì thì đã nghe tiếng gót giày nện đến ồn ào ngoài hành lang. Minh Thư khó chịu quay ra nhìn . Mắt cô mở lớn khi nhận ra người phụ nữ khoái tiếng ồn đó là Tố Trân. Cô cùng đã vào đến phòng . Bằng vẻ kiêu kỳ cố ý, cô ngồi xuống salon, hỏi trống không :

- Giám đốc đâu rồi ?

Minh Thư mím môi :

- Chỉ hỏi tôi ha?

- Dĩ nhiên.

- Ảnh bận họp . Chị đến sớm một chút là gặp rồi . Thật tiếc

Tố Trân cười khiêu khích :

- Vậy thì gọi ảnh về . Họp quan trọng hơn là gặp tôi sau. Gọi ảnh về đi.

Minh Thư tức đến mức muốn ngang nhiên bỏ đi ra. Nhưng cô vẫn cố lịch sự :

- Chị chờ cho một chút


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#29 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Cô bấm máy gọi Thiên Bảo . Bên kia, giọng anh có vẻ bực mình :

- Tôi đây.

- Xin lỗi đã làm phiền giám đốc, có chị Tố Trân chờ, yêu cầu anh về ngay.

- Minh Thư à, cô có thể hẹn lại lúc khác được mà . Cô không thấy tôi đang họp sao.

- Xin lồi, đó là yêu cầu của chị ấy - Cô nhấn giọng - Và cũng là ý muốn của anh. Tôi chỉ có bổn phận thực hiện mà thôi.

Im lặng một chút, rồi Thiên Bảo nghiêm giọng :

- Thôi được, tôi sẽ về

- Vâng, tôi sẽ nói lại với chị ấy

Minh Thư gác máy, rồi ngước lên nhìn về phía salon :

- Phiền chị chờ thêm chút nữa, giám đốc đang trên đường về đó

- Tưởng lần này bị làm khó nữa chứ

Minh Thư mím môi nhìn cách ngồi đầy tự đắc của Tố Trân. Cô hiểu cô ta có tình hạ thấp cộ Cô nguấy đầu không thèm quan tâm, rồi mở quyển sổ soạn lịch làm tuần tới cho Thiên Bảo.

Cử chỉ của Minh Thư làm Tố Trân thấy gai mắt bực bội . Cứ ý như cô ta rất bình đẳng với cộ Cô đến đây đaU phải để chịu nhìn cách cư xử ngang tàng đó . Cô bực mình suy nghĩ cách quay Minh Thư như dế . Nhưng nghĩ hoài không ra.

Có tiếng chân ngoài hành lang, rồi Thiên Bảo đi vào, anh đến ngồi vuông góc với Tố Trân. Mĩm cười :

- em đi đây vậy, có chuyện gì không ?

- Không, chỉ muốn ghé thăm anh. Không được ha?

- Được chứ, anh chỉ sợ em gặp chuyện gì thôi.

Tố Trân chợt quay về phía bàn Minh Thư, giọng sai khiến :

- Cô mang giùm hai ly nước, có coca không ?

Minh Thư ngẩng l^n, cô chưa kịp trả lời thì Thiên Bảo đã khoát tay :

- Em khát hả . Chờ anh một chút

Anh đi ra ngoài một lát, rồi trở lại với ba lon coca trên taỵ Anh khui một lon đặt trước mặt Minh Thư :

- Trời nóng qúa, cô uống chút đi.

Minh Thư nhìn anh với một thoáng ngạc nhiên :

- cám ơn giám đốc

Thiên Bảo mang hai lon coca đi về phía salon, anh khui cho Tố Trân và nói bằng giọng săn sóc :

- em mệt nhiều không ? Có cần rửa mặt một chút không ?

Náy giờ rất tức mình với cử chỉ lịch sự của Thiên Bảo . Tố Trân được dịp mát mẻ : - Nếu em mệt thì sao, có thể sai cô thư ký của anh vài việc được không ?

Thiên Bảo nhìn thoáng Minh Thự Rồi giơ tay như ngăn Tố Trân lại :

- Hay là anh đưa em đi chơi, ở đây chặt hẹp qúa, không có gì để nhìn cả . Chắc em chán lắm nhi?

Cô không trả lời, chỉ ngồi ngửa dựa lưng ghế :

- Em thích ở đây hơn. Ra ngoài đường ồn qúa . Bộ anh không thấy mình ở đây tiện hơn sao ? - Cô chợt nói lớn cố ý cho Minh thư nghe - Với lại người ta lén lút đến nhà nhau, mình gặp ở đây so ra vẫn "sạch sẽ" hơn, anh không thấy sao.

Thiên Bảo cười dịu dàng :

- Thôi được, đừng giận anh.

Anh đứng dậy đi về phía bàn Minh Thự Thấy khuôn mặt cô đỏ bừng của cô, anh cười như an ủi, rồi lại nói dịu dàng như nảy giờ chuyện không liên quan đến cô :

- Minh Thư này, nhờ cô đến họp ban qủa trị giùm tôi. Ban hợp cô cứ ở lại đó, tôi sẽ quạ Sáng nay tôi có hiện ăn trưa với bác Trường . Ông ấy muốn có cô cùng đi đấy

- Vâng

Minh Thư dọn dẹp bàn giấy rồi đi ra. Cô biết Thiên Bảo muốn tránh giùm cô cuộc đối mặt khó chịu . Và rật lạ lùng về thái độ đặt biệt của anh tạ Ngang qua Tố Trân, cô nói một cách lịch sự :

- Chị Ở chơ, tôi phải đi công việc đây.

Tố Trân không thèm trả lời . Đợi Minh Thư đi ra, cô quay lại Thiên Bảo, nhếch môi :

- Xem ra anh có vẻ che chở cho người đẹp qúa . Anh tưởng em ngu đến nỗi không nhận ra chắc

- Dù sao em cũng không nên quá đáng Trân ạ . Em nghĩ lại đi. Nếu cô ta ti tiện, cô ta sẽ nói cho mọi người biết chuyện của mình, lúc đó cả anh và em đều chịu tai tiếng . em đừng nên lấn cô ta vào tường

Tố Trân hằn học :

- Em lấn nó vào tường à ? Anh mà cũng nhìn lệch lạc như vậy sao. Hừ . Em hiểu rồi, anh bắt đầu phải lòng nó rồi chứ gì . Em không hiểu anh thì ai hiểu . Trái tim anh rộng lắm mà, dư sức chứa thêm một đứa con gái như nó mà

Cô nheo mắt tức giận :

- Nhưng anh đừng có ngốc, con bé chỉ xem anh như con rối thôi. Không bao giờ nó yêu anh đâu. Đến giờ nó vẫn còn quan hệ với chồng em đấy . Anh mở mắt ra đi.

- Có chuyện đó nữa à, sao em biết

- Ông chồng yêu qúi của em đi đâu và làm gì làm sao em không biết . Mới tuần trước anh ta còn đến thăm nó . Tiếc là thằng nhóc thám tử cúa em ngu qúa không chịu gọi em ngaỵ Nếu bắt tại trận em sẽ làm tung lên cho hai người biết tay.

- Em mướn người theo dãi Thái Quang hả Trân, đối với một người đàn ông, làm như vậy là xúc phạm đấy . Bỏ cách đó đi em.

- Nếu không theo dõi, làm sao em biết anh ta hẹn hò với nó mà nói giùm anh. Nghiệm vụ của anh là phải cám ơn em kìa.

Thiên Bảo im lặng nhìn Tố Trấn . Vẻ mặt cô có một cái gì đó hằn học, nham hiểm . Đúng là cô thay đổi nhiều qúa . Tự nhiên anh thở dài . Tố Trân vần nói như đay nghiển :

- Đến giờ mà nó vẫn cố ý lôi kéo anh Quang . Thế có khốn nạn không. Em thề là gặp lần nữa em sẽ lấy mạng nó đó . Nãy giờ em để nó yên vì chưa muốn động tịnh thôi. Không sớm thì muộn chuyện đó cũng sẽ xảy ra thôi.

Thiên Bảo rùng mình :

- Không nên giải quyết bạo lực như vậy trân ạ, nguy hiểm lắm em.

Tố Trân thở hắt ra như không thèm nghe, cô liếc anh một cái :

- Tốt hơn hết là anh nên lo cho anh. Tỉnh mộng lại đi. Nói chuyện với anh, em chán qúa - Cô cầm chiếc xấc tay đứng lên - em về đây.

Như không thèm chờ Thiên Bảo tiễn chân, cô quay ngoắt người bỏ đi. Anh lững thững đin phía sau cộ Xuống đến sàn . Tố Trân chợt quay lại :

- Hôm nay em đến chỉ để cảnh tỉnh anh. Nếu anh không cho con bé đó nghĩ làm . Sau này anh sẽ hối hận đấy

Thiên Bảo không trả lời, chỉ hỏi như quan tâm :

- Em đến bằng gì vậy ?

- Xe em để đằng kia, tự em lấy được rồi . Anh vô đi, coi chừng người ta thấy đó

Thiên Bảo đứng yên ở cửa, chờ cô đi rồi, anh lững thửng lên phòng . Anh ngồi vào bàn Minh Thư, tư tự nhìn bình hoa nhỏ cô đặt trước mặt . Bây giờ anh có thể lý giải thái độ thẩn thờ của cô mấy ngày naỵ Thì ra cô nghĩ về Thái Quang. Không ngờ là họ còn gặp nhau..

Anh chợt thấy bực mình, một sự bự mình vô cớ . Anh không hiểu được tại sao. Nhưng chắc chắn không phải đó là nổi buồn cho hạnh phúc của Tố Trân, mà vì một cảm giác gần như là ghen tuông. Minh Thư thật là ngốc nghếch. Mù quáng như vậy, cuối cùng cô sẽ nhận được gì chứ . Thiên Bảo nhìn đồng hồ, gần 11 giờ . Còn phải trở lại công ty Thiên Tinh hợp . Nếu lúc này không vì sợ Tố Trân làm khó Minh Thư, thì anh đã không về gặp cộ Không ngờ cuối cùng thì Minh Thư tặng anh cảm giác hụt hẳng thế đó

Thiên Bảo đến công ty Thiên Tinh, đi thẳng lên phòng hợp . Anh ngồi xuống phía bàn đối diện với cộ Minh Thư nhìn anh như một dấu hỏi . Anh đáp lại cô bằng cái nhìn nghiêm nghị, rồi quay ra theo dõi cuộc hop . Họp xong anh rời phòng đi ra ngoài . Minh Thư lưỡng lự không biết nên về hay nên đến gặp ông Trường . Cô còn đang phân vân thì ông đã ra hiệu cho cô đến gần :

- Trưa nay đi ăn với bác . Cậu Bảo có nói với con chưa ?

- Dạ có nói

- Cậu ta đâu rồi nhỉ ?

- Dạ, hình như mới ra ngoài kia.

Ông Trương chợt nhìn cô, cười mỉm :

- Bác nghe nói hôm trước cậu ấy làm dữa với con phải không ?

Minh Thư ngỡ ngàng :

- Sao bác biết ?

- Ôi, chuyện gì bên công ty đó mà bác không biết . Còn con thì cũng đâu có hiền . Cũng đối đáp thẳng thững lắm phải không ? Còn cũng hơi ngang đấy . Không có cô trợ lá nào đốp cháp với giám đốc như vậy đâu. Cậu Bảo xem ra cũng còn nhẳn nhượng con đó . À này . Tại sao muốn nghĩ làm ? Nói bác nghe xem.

Minh Thư thở dài :

- Cả chuyện đó bác cũng biết rồi à ? Con định bao giờ nghĩ sẽ cho bác hay.

- Nghĩ làm là dại lắm đó Thư, con tưởng ai cũng tìm được chỗ làm dễ dàng như con sao.

Minh Thư im lặng suy nghĩ . Ông Trường chỉ tay ra phòng ngoài :

- Con dặn cậu Bảo chờ bác một lát . Cả con cũng phải chờ nữa nhé . Bác trở ra ngay đây.

Nói rồi ông rẽ vào một phòng cuối hàng lang. Minh Thư nhìn theo một lát, rồi đi về phía salon. Cô ngồi xuống đối diện với Thiên Bảo :

- Bác Trường dặn anh chờ một lát

- Tôi biết rồi


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#30 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Thiên Bảo chỉ hơi ngước lên trả lời, rồi lại cúi xuống tờ báo như không muốn nói chuyện . Minh Thư cũng với tay lấy quyển tạp chí, lật một cách hở hững có thấy không có hứng thú gì với buổi đi ăn này . Có Thiên Bảo cô còn nói chuyện gì được nữa

một lát sau ông Trường đi ra. Cả ba người ra sân. Thiên Bảo lững thững đi phía sau ông Trường và Minh Thư, anh có vẻ im lặng đặc biệt . Nhưng ông Trường không nhận ra điều đó . Ông nói chuyện với Minh Thư một cách vui vẻ và Minh Thư cũng đám ra hoạt bát như mọi lần ở bên ông. Cô nói chuyện không ngớt, trái hẳn với vẻ lặng lẽ khi ở công tỵ Ngồi vào bàn ăn, ông Trường lại đề cập đến câu truyện bỏ dở lúc nảy :

- Trở lại chuyện nghĩ làm của con nào . Con tưởng ra trường rồi ai cũng xin việc dễ như con vậy sao và nghĩ ở đây rồi con xin làm ở đâu.

Minh Thư miễng cưỡng :

- con cũng chưa biết, bác Trường này, bác đừng nói chuyện này nữa nhé

Ông Trường cười khà khà :

- Bác gọi con hôm nay chỉ có mục đích hỏi chuyện đó thôi đấy

Ông quan qua Thiên Bảo :

- Thế nào, cậu có hứa nới tay với cô cháu tôi không ?

Thiên Bảo cười thản nhiên :

- Trong chuyện mâu thuẫn này cháu chỉ có lỗi một phần . Cháu xin lỗi rồi . Và chú cũng biết cổ bướng bỉnh ra sao rồi đó . Cho nên...

Ông Trường khóat tay :

- Tôi biết rồi . Bây giờ vấn đề là ở con nhỏ này thôi chứ gì

Ông nói như quát :

- Chà, tự ái cao qúa nhỉ . Cô tưởng cô là cái gì vậy ? Ai nói động một tí là đùng đùng bỏ việc phải không. Cô làm tôi thất vọng qúa tiểu thư ạ . Thế mẹ cô không báo cho cô biết đi làm là phải biết chịu đựng hay sao. Tôi tướng con gái ông bạn tôi khôn ngoan bản lĩnh lắm, ai ngờ cũng chỉ là con bé nông cạn

Minh Thư tròn mắt nhìn ông. Rồi liếc nhìn xung quanh. Cô nói như muốn khóc :

- Sao bác la con giữa quán vậy bác Trường . Người ta nghe được họ cười con thì sao.

Cô nhìn Thiên Bao. Anh cố nín cười và quay mặt đi như không muốn can thiệp . Cô buông chén xuống :

- con quê với mọi người lắm

Thiên Bảo chợt quay lại :

- Yến chí đi, không có ai nghe đâu. Chắc từ đó giờ cô quên nghe ngọt rồi, nên hơi lớn tiếng một chút cô tưởng là ghê gớm lắm

Thấy Minh Thư vẫn không chịu ăn, ông Trường nói tiếp :

- Nếu cô thấy mình lớn rồi thì phải làm sao coi cho ra người lớn . Cô mà nghĩ làm thì tôi sẽ đến nói chuyện với mẹ cộ Mai mốt cũng đừng có hối hận

Ông đột ngột đổi giọng :

- Không nói chuyện này nữa, coi như giải quyết xong. Lo ăn đi.

Minh Thư cầm chén lên, miễng cưởng ăn. Cô không cám giận ông Trường, cũng không còn nghĩ đến chuyện bỏ việc . Dù sao cô cũng không cố chấp tới mức phủ nhận sự dản hoà của Thiên Bao. Nhưng có anh ở đó nên cô tự ái không muốn thùa nhận

Ông Trường không muốn cô nói gì thêm, ông xoay qua Thiên Bảo bàn về việc mở thêm chi nhánh mới ở tỉnh . Còn huy động thêm các số đông trong công tỵ Thái Quang cũng có phần trong đó . Minh Thư lắng nghe chăm chú . Cô tự hỏi việc hợp tác này có ảnh hưởng đến mình không. Nếu Thái Quang phụ trách một chức vụ Ở công ty mới, có lẽ cô và anh không trách được chuyện gặp nhau. Minh Thư nhìn đăm đăm ra ngoài, quên cả ly nước đang cầm trên taỵ cô không thấy cái nhìn quan sát của Thiên Bảo, anh càng thêm lạnh lùng khi nhận ra vẻ suy nghĩ căng thẳng của cô.

Rời nhà hàng, ông Trường vỗ vai Minh Thư :

- Con về với cậu Bảo nhé . Bác không đưa con được

- Da.

Cả hai đứng bên đường, chờ ông Trường đi rồi . Thiên Bảo quay qua Minh Thư :

- Cô muốn về nhà hay đến công ty ?

- Về công ty

Cô đi theo Thiên Bảo ra xe. Đây là lần đầu từ lúc cải cọ đến giờ, cả hai có dịp đi riêng như thế . Trên suốt đoạn đường về công tỵ Thiên Bảo chỉ lẳng lặng lái xe. Minh Thư cũng ngồi im. Thái độ của anh làm cô hơi thắt mắc . Cử chỉ lịch sự của anh khi tự mình đi lấy nước cho Tố Trân làm cô có chút cảm động . Đúng là anh rất tế nhi khi gỡ cho cô khỏi tình thế khó xử . Cả chuyện yêu cầu cô đi hợp nữa . Cô hiểu đó là cách tránh để cô phải nghe Tố Trân đay nghiến . Cô thầm cảm ơn sự che chở đó, và tin anh đã thật sự xóa bỏ ấn tượng về cộ Dù sao thì cũng phải nói một điều gì đó để anh hiểu cô không nhỏ mọn

Minh Thư quay qua Thiên Bảo :

- Cám ơn anh chuyện lúc nãy nhiều lắm

- chuyện gì ?

- Tôi hiểu anh đã tránh cho tôi phải khó xử . Thật tình tôi không biết nói gì . Cám ơn có đủ không ?

Thiên Bảo vẫn nhìn thẳng phía trước, mặt nghiêm nghị :

- Đừng để ý chuyện đó . Tôi quên rồi

Vẻ lạnh lùng của anh làm Minh thư cụt hứng . Cô sửa lại thế ngồi, và quay mặt nhìn qua cửa . Cô ngẫm nghĩ một lát và lý giải thái độ của anh theo cách nghĩ của cộ Thật buồn cười khi vội cho là người ta tốt với mình . Có lẽ hay nhất là chờ một trận cuồng phong mới trút lên đầu . Y như một lần gặp Tố Trân, anh ta lại phát hiện ở cô một lỗi lầm mới . Chắc chắn lần này Tố Trân cũng không buông tha cho cô.

Nhưng cũng không còn gì để sợ nữa . Dù sao cô cũng đã quyết định nghĩ rồi

Về đến công tỵ . Thiên Bảo chỉ đứng lại cho Minh Thư bước xuống rồi tiếp tục đi. Cô đứng bên đường nhìn theo xe cho đến lúc mất hút ở ngã tư, rồi lững thững đi lên phòng . Cô chợt nhận ra mình làm việc với một cấp trên có tính khí bất thường . Vừa bất thường vừa độc đóan . Ai mà chịu cho nổi.

Nhớ lại những ngày đầu tiên tiếp xúc với Thiên Bảo cô thấy anh ta đúng là hai thái cực . Thật xui cho cô khi phải tiếp xúc với con người thứ hai khó chịu của anh ta.

Cô khép cửa phòng rồi buốc tóc, nằm xuống salon. Chỉ chút xíu là cô đã ngủ ngon lành

Tiếng kèn đánh đường vọng lên làm Minh Thư thức dậy . Cô giơ tay nhìn đồng hồ rồi lười biếng ngồi lên. Nhưng cảm thấy còn ngáy ngủ . Cô lại lười lĩnh nằm xuống, như quyến luyến giấc ngử ngấn ngút

- Nếu thấy mệt cô có thể ngủ thêm chút nữa . Nhưng vào phong tôi thì hay hơn. Ở ngoài này người ta đi tới lui ào lắm

Tiếng của Thiên Bảo làm Minh Thư tỉnh ngủ liền . Cô vội ngồi choàng dậy dụi mắt . Thiên Bảo đang ngồi ở bàn cô, anh vừa bấm mái phím vi tính, vừa nói như trấn anh.

- Chưa trể lắm đâu, cứ ngử thoái mái

Minh Thư sửa lại tóc rồi vào phòng rửa mặt . Lát sau cô ta trở ra đứng trước bàn . Thấy Thiên Bảo vẫn chăm chú làm việc, cô nói khẽ :

- Anh để tôi làm

Thiên Bảo ngước lên :

- Hết buồn ngủ chưa ?

Minh Thư hơi ngượng :

- Sao anh không gọi tôi dậy ?

Giọng Thiên Bảo nữa đàu nữa thật :

- Cô ngủ nhìn dễ thương như đứa bé, ai lại nỡ phá giấc ngủ của trẻ con chứ . Đáng yêu lắm đấy Minh Thư.

Minh Thư nhìn Thiên Bảo một cái, rồi đứng thẳng người lên như muốn ngồi vào bàn . Hình như lúc này anh ta đang sống bằng con người hào hoa công tử . Kiểu bản tánh như thế con gái nào nghe mà không run tim. Rất may cô đã biết anh ta rất rõ, nếu tim chàng rung rinh lắm . Dù tim cô vốn đã mêm hơn bún

Cô nói giọng nghiêm chỉnh :

- Giám đốc cứ để tôi làm . Cái này là cái gì vậy

- Đây là ban hợp đồng mới . Cô chỉnh lại từ đem qua công tỵ Mỹ Hưng trong chiều nay nhé . Càng sớm càng tốt

- Da.

Thiên Bảo đứng đây nhường chỗ cho cộ Minh Thư ngồi vào, bắt đầu đánh máy tiếp bản hợp đồng . Cô ngước lên, nhướng mắt như hỏi khi thấy Thiên Bảo vẫn còn đứng đó . Anh chợt cúi xuống nhìn chăm chăm vào mặt cô :

- Tôi hiểu lý do cô ngớ ngẩn mấy ngày nay rồi . Không tốt đâu Minh Thự Đừng phiền lưu nữa. Hãy dừng lại bên bờ vực thảm trước khi đã muộn màng . Hiểu chứ.

Thấy khuôn mặt ngơ ngác của cô, anh cười nhếch môi, rồi quay người đi vào phòng trong. Minh Thư ngồi yên nhìn theo. Cô toan đi theo hỏi . Nhưng rồi cứ ngẩn người suy nghĩ . Thiên Bảo biết gì về cô kia chứ . Tại sao nói chuyện như cảnh tỉnh vậy ? Thật là khó hiểu . Anh ta tưởng tượng ta chuyện gì nữa đây.

Mấy ngày sau Thiên Bảo bận đi liên tục nên cô ít có dịp gặp anh. Còn nhưng lúc tiếp xúc ngắn ngủi thì cũng chẳng có gì đáng nói . Thiên Bảo luôn giữ thái độ xa cách, có hơi lạnh nhạt . thậm chí có lúc anh tỏ ra bực mình khi thấy cộ Rốt cuộc Minh Thư cũng có thái độ dè dặt khi gặp anh. Cô càng tin chắc Tố Trân nói gì đó về cô . Thật là bực mình.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Khi Tình Yêu Đến - Nguyên tác của Hoàng Thu Dung Tocnautigon Trọn Bộ 27 11-24-2009 06:10 PM
Thy Dung-Một Nữa Đời Em+Em Mơ Làm Cô Dâu (4 CDs) vivianvivinguyen Direct downloads 0 04-01-2009 12:56 PM
Ai Muốn Hình Dung Ra Bác Hồ Lúc Tắm Như Thế Nào . Xin Vào Đây ! nuocviettoi Hình ảnh 3 06-27-2008 01:11 PM
Hoa Kỳ Và Âu Châu Bị Cáo Buộc Dung Túng Những Nền Dân Chủ Giả Hiệu -Long Nhi- Tin tức thường nhật 1 02-27-2008 11:48 AM
Anh Hùng Kim Dung Tieu_Wa_Nhi Hình ảnh 17 04-15-2007 11:15 PM