Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Điệu Nhạc Lòng - Nguyên Tác của Hoàng Thu Dung
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#11 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Bỏ qua chuyện của cô ta đi, Thiên Bảo lên tiếng :

- Vậy cô có thể vào quán với tôi một chút chứ ?

- Tôi không từ chối.

Cả hai dừng xe ở một quán cà phê bên đường. Thấy quán sắp đóng cửa, Minh Thư đề nghị :

- Hay anh đến nhà tôi đi, như vậy tiện hơn.

- Cũng được.

Thiên Bảo cho xe chạy thật chậm bên cộ Đường về nhà Minh Thư khá xa, cô có vẻ mệt nhưng dịu dàng và trầm tĩnh. Cử chỉ của cô rất trong sáng vô tư, đến nỗi Thiên Bảo đâm ra hoài nghi về những gì đã thấy. Cứ như cô đi làm về không bằng, một người làm chuyện mờ ám sẽ khó có được vẻ trong sáng như vậy.

Hay là cô ta quá dạn dày rồi, nên coi những chuyện đó là thường. Bất giác Thiên Bảo quay lại nhìn cô, tò mò. Minh Thư không thấy cái nhìn của anh, cô mở cửa thật nhẹ nói khẽ :

- Mẹ tôi ngủ rồi, anh đi nhẹ nhẹ giùm nghe.

Thiên Bảo dựng xe ngoài sân, rồi theo chân cô vào phòng khách. Minh Thư từ tốn ngồi xuống chiếc ghế mây đặt trước mặt anh ly nước, nói như giải thích :

- Đã từ lâu nhà tôi không có khách, nên bàn ghế đơn giản vậy đó.

Thiên Bảo khoát tay :

- Không sao, tôi không làm phiền cô lâu đâu.

Minh Thư ngồi xuống đối diện với anh, tay đặt hờ trên bàn :

- Anh nói đi.

Cô nhìn Thiên Bảo chăm chú, như sẵn sàng nghe. Anh cũng không hề lúng túng khi mở lời :

- Lúc này cô còn gặp Thái Quang không ?

Thấy đôi mày cau lại của cô, anh nói thêm :

- Xin lỗi, tôi hỏi không phải tò mì, cũng không ác ý. Nhưng chuyện này lại là nguyên nhân chính nên tôi không thể không hỏi.

Minh Thư im lặng một lát rồi nói như bình thản :

- Anh cũng thừa biết anh ấy đã có vợ, tôi gặp để làm gì kia chứ ?

- Thật không ?

Minh Thư ngước lên, có vẻ bất mãn :

- Tin hay không tùy anh.

“Cô ta thật là một con cáo, một con cáo bản lĩnh” Thiên Bảo nghĩ thầm. Anh lại thấy thương Tố Trân hơn. Cô làm sao khôn ngoan như Minh Thư được. Anh cười gằn :

- Người ta cũng có thể phủ nhận việc làm của mình lắm chứ. Nhất là khi làm một việc không trong sáng.

- Anh nói gì ? - Minh Thư nhíu mày.

- Tôi nghĩ cô hiểu lắm, nhưng cố tình phủ nhận thôi.

- ý anh nói là …

Thiên Bảo cắt ngang :

- Chuyện riêng tư của cô, tôi bắt buộc không thể làm ngơ.

Mặt Minh Thư thật lạnh lùng :

- Anh nói tiếp đi.

Thiên Bảo đang bận tâm về Tố Trân, nên cử chỉ của cô không làm anh mảy may khó chịu. Anh cố nói mềm mỏng :

- Dĩ nhiên tôi cũng biết, hai người đã quen nhau lâu như vậy, chia tay không phải là điều dễ dàng. Nhưng Minh Thư à, chúng ta có lý trí kia mà.

Giọng Minh Thư chợt đầy vẻ châm biếm hài hước :

- Đúng, chúng ta còn có lý trí. Vì chúng ta là những sinh vật bậc cao, là con người tiến hóa hơn loài vượn.

Thiên Bảo ngừng lại nhìn cô :

- Nếu cô chọn thái độ đó để phủ nhận sai lầm của mình thì không hay đâu cô Thư ạ.

sâu sắc

Minh Thư vẫn giữ nụ cười châm biếm :

- Anh có biết anh khác tôi chỗ nào không ? Tự cho mình là có lý trí, nhưng hành động thì không có chút ánh sáng nào của trí tuệ cả. Một người thông minh ắt hẳn sẽ chỉ nói những điều mà mình đã hiểu rõ.

Thiên Bảo mím môi nhìn cô, anh chưa thấy cô gái nào ghê gớm như thế. Cô ta đúng là hồ lỵ Nếu sợ cô ta có thể nói dối để chạy tội, điều đó còn dễ thông cảm. Hay là cô ta mắng át đi, hoặc xúc phạm anh. Thiên Bảo không giận vì bị mắng, chỉ tức giận ghê gớm khi không thuyết phục được cộ Anh nhất định bẻ gãy những lý luận ngang ngược của Minh Thư :

- Cô nghe tôi nói đây, Thứ nhất Thái Quang đã không cưới cô, có nghĩa là anh ấy không coi cô là quan trọng trong đời anh ấy. Như vậy thì cô níu kéo cũng vô ích, chỉ được một thời gian.

Đôi mắt Minh Thư như bất động. Cái nhìn của cô làm Thiên Bảo hài lòng, anh cười khẩy nói tiếp :

- Thứ hai, cô cũng là phụ nữ như Tố Trân, cô không nghĩ cướp giận hạnh phúc của người khác là ác độc sao ? Nếu cô cần tiền thì có thiếu gì cách.

Thấy vẻ mặt trắng bệch của Minh Thư, Thiên Bảo nghĩ cuối cùng cô cũng phải đầu hàng. Anh quyết định dập tắt sự phản kháng của cô bằng đòn thật đau.

Tôi không tin cô yêu con người Thái Quang đến mức mù quáng yếu đuối đâu. Ngược lại, cô rất sáng suốt khi tận dụng sự mủi lòng của anh tạ Nhưng cô nên nhớ, tiền đó là thuộc về vợ anh ta, đừng kém tự trọng như vậy.

Giọng anh đầy đe doa. :

- Nếu cô không buông tha Tố Trân, tôi sẽ nói rõ cho Thái Quang biết rõ mối quan hệ mờ ám của cô với người ngoại quốc kia. Tôi biết nhà của ông ta mà.

Thấy Minh Thư vẫn ngồi yên bất động, Thiên Bảo ngừng lại, nghiêm nghị nhìn cô :

- Cô còn gì để bào chữa không ?

Minh Thư cắn chặt răng, rõ ràng là cô cố kìm để đừng run. Thiên Bảo tưởng cô sẽ khóc òa lên mà nhiếc móc anh, hoặc sẽ rên rỉ như bị xúc phạm. Nhưng cô chỉ nói bằng giọng lạnh băng :

- Anh có thể về được rồi.

Nói rồi Minh Thư đứng lên, ra đứng ở cửa như đuổi khách, một kiểu đuổi của người trí thứ. Thiên Bảo thấy mình không còn lý do gì để ở lại nữa. vả lại, những gì cần nói anh đã nói hết rồi . Anh đứng dậy, đến trước mặt cô :

- Hy vọng cô không quên những điều tôi nói, chúc ngủ ngon.

Minh Thư không trả lời, đợi anh đi ra rồi, cô lẳng lặng đóng cửa lại. Thiên Bảo ra đến sân, anh quay lại nhìn. Qua cửa kiếng, anh thấy cô đứng gục đầu ở cửa, dáng bất động như pho tượng. Anh khẽ nhún vai bỏ đi. Mặc kệ, đó cũng là một trong những phản ứng khác thường của cô tạ Cô ta thuộc mẫu người khác thường mà.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#12 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 6

Tố Trân đẩy cửa bước vào phòng, trên tay là hai ly Champagne đầy sóng sánh. Cô đến trước mặt Thái Quang, đặt hai chiếc ly xuống bàn đầy vẻ trịnh trọng. Thái Quang buông tờ báo xuống nhìn cô như ngạc nhiên. Cử chỉ của anh làm Tố Trân cười nhếch môi :

- Em có thể ngồi đây với anh không ? Có phá vỡ thế giới yên tĩnh của anh không ?

Thái Quang vẫn nhìn cô, không trả lời. Tố Trân cầm ly rượu lên :

- Mời anh.

- Sao tối nay em lạ vậy ? Tự nhiên đòi uống cái này.

Tố Trân hạ ly xuống :

- Đâu phải tự nhiên anh, có lý do cả đấy. Hôm nay là sinh nhật em, uống với em một chút không được sao ?

Thì ra là vậy. Thái Quang nói như biết lỗi :

- Anh xin lỗi, anh quên.

- Anh quên hay là chưa khi nào biết đến hả anh ? Anh phải biết rằng em là con người, mà một con người thì cũng phải có ngày sinh của mình chứ.

- Xin lỗi em, anh không cố ý làm em buồn đâu.

Tố Trân cười khan :

- Cái đó thì có nghĩa lý gì. Cố ý hay không thì em cũng không vì vậy mà đau hơn. Nào uống đi, anh không mừng sinh nhật em thì em tự mừng mình vậy.

Nói rồi cô nâng ly lên, uống một ngụm. Thái Quang vẫn ngồi yên nhìn cô, ly rượu trước mặt còn nguyên. Anh dịu dàng :

- Em thay đồ đi, mình đi chơi em chịu không ?

- Đi chơi vì cái gì ?

- Anh muốn tặng em một món quà.

Tố Trân dằn chiếc ly xuống bàn, rượu đổ tràn ra ngoài nhưng cô không để ý. Cô nói chua chát :

- Như vậy mà có ý nghĩa nữa sao ? Em đâu có tệ mà phải nhận quà bố thí hả anh ?

- Em nói chuyện khó nghe quá Trân - Thái Quang hơi cau mày.

Cử chỉ của anh làm Tố Trân giận bùng lên, cô quắc mắt :

- Phải đó, tôi nói chuyện khó nghe lắm.

- Cuối cùng thì em muốn gì, cứ nói đi.

- Không muốn gì cả.

- Vậy thì thôi, xem như không có chuyện gì quan trọng phải không ? anh cũng mong như vậy.

Tố Trân nói như quát :

- Anh nghĩ vậy là xong chuyện rồi phải không ? Đừng có tránh né kiểu đó. Tôi không nhịn anh nữa đâu. Chịu hết nổi rồi.

Thái Quang im lặng. Anh hiểu cô dùng cách này để đay nghiến anh. Tự nhiên anh giận phừng lên. Có thiếu gì cách để bày tỏ sự bất mãn, việc gì phải mở đầu bằng cách như vậy. Khuôn mặt anh sắt lại, im lìm.

Thái độ của anh làm Tố Trân thấy bất lực, cô ghét nhất sự im lặng của anh. Từ đó giờ cô chưa bao giờ hiểu được anh nghĩ gì về cộ Anh không xua đuổi, bỏ rơi nhưng lạnh nhạt, sống trong một nhà mà hai người là hai thế giới khác nhau. Làm sao cô chịu nổi điều đó chứ.

Cô rít lên :

- Nếu biết anh là người thế này, lúc trước tôi đã không ngu ngốc nghe lời mẹ tôi đâu. Anh là người chồng vừa câm vừa điếc. Hôn nhân như vậy mà hạnh phúc sao ?

- Vậy tôi có điều gì để cô không vừa lòng ?

- Anh còn dám hỏi tôi câu đó hả ?

Thái Quang nhún vai, quay mặt đi. Tố trân nói đay nghiến :

- Tôi chắc anh còn nhớ sinh nhật nó hơn cả cính bản thân anh nữa kìa. Đừng tưởng tôi không biết anh nghĩ cái gì. Nếu còn thương nó thì anh cưới tôi làm gì ? Tôi đâu có ép anh.

Thấy anh vẫn im lặng, cô càng nổi khùng :

- Tôi thừa biết anh còn quan hệ thầm lén với nó nữa kìa. Tôi cảnh cáo anh, nếu còn tiếp tục tôi sẽ không tah nó đâu.

Thái Quang chợt quay lại, lạnh lùng :

- Cô lo như vậy hơi thừa đó. Khi nhận thiệp cưới cô gửi đến, cô ấy đã tự hiểu và dứt khoát rồi. Cô ấy không dám trêu vào cô đâu.

Tố Trân khựng lại, mím môi :

- Anh nói gì ?

Thái Quang nói thẳng :

- Từ lâu rồi tôi muốn bỏ qua chuyện này để trong nhà yên ổn, nhưng cô đã khơi lên thì tôi sẽ nói. Cô giải thích về việc tự ý gửi thiệp cho Minh Thư đi. Cô ngụ ý gì ?

Tố Trân cười nhạt :

- Phép lịch sự của tôi bị mấy người đánh giá như vậy sao ?

- Nếu lịch sự, tại sao cô không bàn trước với tôi ?

- Anh tra vấn tôi đó hả ? được, tôi không sợ gì mà giấu giếm. Tôi tự gửi đấy, rồi sao ? Tôi muốn lên tiếng cảnh cáo nó, để nó tự biết thân mà rút lui đi. Thế nào, nó có đưa lá thư đó cho anh xem không ? Chắc dễ gì không hả ?

Thái Quang lầm lì :

- Cô viết gì trong đó ?

- Rất ôn hòa, khuyên nó nên biết thân phận. Được chứ ? Và cả anh nữa, cưới tôi để gỡ sĩ diện, đáng lẽ anh phải tạ Ơn trời phật nữa kìa.

Thái Quang quắc mắt nhìn cô :

- Cô khinh người đến vậy sao ? Tới giờ tôi mới biết.

Anh đứng dậy bỏ đi về phòng ngủ mặc áo rồi xuống sân lấy xe, bỏ mặc Tố Trân với cơn thịnh nộ chưa được giải tỏa.

Thái Quang ghé bừa một nhà hàng trên đường. Anh chọn một góc kín đáo gọi rượu. Tố Trân đã vô tình gợi ý cách giải khuây tối naỵ Say cũng là một trpng những cách tránh né sự hạch sách của cô ta.

Anh ngồi im, lầm lì không nhìn đến ai. Anh không thấy Thiên Bảo đang ở bên phòng biđa, thong thả với trò giải trí. Một lúc sau Thiên Bảo rời khỏi bàn. Qua cửa kính, thấy Thái Quang ngồi trong góc, anh thong thả đi sau ra phòng ngoài, đến thẳng bàn Thái Quang.

- Sao ngồi đây một mình vậy Quang, buồn hả ?

Thái Quang ngước lên, mặt anh có vẻ vui khi nhận ra Thiên Bảo :

- Anh cũng đến đây hả, ngồi đi.

- Tôi chơi biđa bên kia, thấy anh nên qua.

Thái Quang gật gù :

- Thật là nhàn rỗi, đó là hạnh phúc của một người độc thân. Phải biết tận dụng nó Bảo ạ. Đừng để sau này lại hối tiếc. Anh uống gì ?

- Không cần gọi gì thêm, một chiếc ly là đủ.

- Tốt lắm, tự nhiên có người bạn để uống. Uống một mình tôi thấy lãng nhách quá.

Người bồi bàn mang đến chiếc ly, Thiên Bảo tự tay rót cho cả hai :

- Sao tối nay đến đây một mình vậy ? Nếu tôi đoán không sai thì chỉ có chuyện gia đình. Làm ăn có rắc rối cũng không ai buồn kiểu này đâu.

- Vậy theo anh, người ta sẽ có thái độ ra sao ?

- Tâm sự với vợ.

Thái Quang đã hơi váng vất, anh nhướng mắt nhìn Thiên Bảo :

- Nếu được vậy thì còn gì bằng, nhưng kiểu hạnh phúc như vậy chắc không đến tôi đâu. Anh Bảo này, nếu có lời khuyên thật tính nào nhất tôi muốn nói với anh, thì đó là khuyên anh đừng cưới vợ. Đừng bao giờ cưới, nhất là lấy một người mình không yêu.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#13 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Thiên Bảo trầm ngâm :

- Chuyện tình cảm của anh tôi vô tình làm người trong cuộc rồi . Vậy thì đừng giấu tôi, anh định yêu Minh Thư mãi à ? Anh không nghĩ đến vợ mình sao ?

- Tôi muốn làm người chồng gương mẫu đấy chứ. Nhưng những lúc tôi định thể hiện thì Tố trân có cách dập tắt rất mỹ mãn. Cổ luôn đay nghiến nghi ngờ, thậm chí khinh thường tôi.

Anh khẽ nhún vai :

- Coi thường tôi thì cũng không sao, tôi đáng bị như vậy. Nhưng cổ miệt thị Minh Thư thì tôi đau lòng quá.

Thiên Bảo nhìn Thái Quang chằm chằm. Dù rất có tình cảm với Thái Quang, anh cũng không chịu nổi cái cách anh ta nói vể vợ như thế. Tố Trân có tội gì chứ, làm sao anh có thể bù đắp cho cô đây. Trong khi anh yêu cô đến mức sẵn sàng dẹp bỏ tự ái thì Thái Quang lại dửng dưng coi thường hạnh phúc của cộ Thật là quá đáng.

Thái Quang hiểu cái nhìn của Thiên Bảo theo cách khác, anh nói như tâm sự :

- Anh là người chứng kiến tình cảm đổ vỡ của tôi với Minh Thư, có lẽ anh sẽ hiểu được tâm trạng của tôi. Đó là sự ân hận suốt đời.

Thiên Bảo ngắt lời :

- Thế còn vợ anh ? Anh không ân hận khi làm khổ cổ sao ?

- Tôi không tin cổ khổ, tôi sợ nhất là những phụ nữ thủ đoạn. Vậy mà tôi cưới phải một người như vậy. Nhưng thôi, đừng nói chuyện cô ta nữa, không hay ho gì cả.

- Vậy còn Minh Thư, anh nghĩ cổ tuyệt vời lắm sao ?

- Tôi ân hận đã làm khổ cổ Bảo ạ, ân hận đến mức muốn bỏ tất cả để quay về với cổ, anh không hiểu đâu.

Thiên Bảo ngồi im, lòng mỗi lúc mỗi cuồng giận, Thái Quang vẫn vô tình không hiểu, anh nói như kể :

- Anh biết không, khi gia đình Minh Thư chưa suy sụp, cổ ngây thơ lắm. Tôi chưa thấy cô gái nào vui tính hồn nhiên như vậy. Cứ như con chim con ấy, chỉ biết hót líu lo, đáng yêu kinh khủng. Nhưng mà trời không thương cổ, không thương cả tôi, khi mà …

Thiên Bảo ngắt lời :

- Tôi hiểu, nhưng khi gia đình cổ suy sụp, làm sao anh tin chắc cổ vẫn giữ được sự thanh cao.

Thái Quang không hiểu Thiên Bảo, anh mỉm cười :

- Tin chứ. Minh Thư giống như một bông sen vậy. Khi tôi cưới vợ, cổ cắt đứt với tôi thật dứt khoát. Tiền tôi gửi cổ thẳng thừng trả lại tôi. Với mẫu người yếu đuối như Minh Thư, sự can đảm đó làm tôi bị bất ngờ. Anh không thể hình dung tôi ray rứt ra sao đâu.

- Vậy hả ?

Thái Quang trầm ngâm :

- điều làm tôi khổ tâm nhất là phải nhìn thấy cổ làm quần quật để kiếm tiền. Thật không thể nào chịu nổi, trong khi tôi quá thừa thãi thì cổ lại quá thiếu hụt. Vậy mà tôi không thể làm gì khác được.

Thiên Bảo nói như thăm dò :

- Có lần tôi thấy Minh Thư từ nhà một người nước ngoài đi ra, lúc ấy khuya lắm.

Thái Quang hơi chồm tới :

- Anh thấy cổ đến đó hả ? Lâu chưa ?

- Cách nay khoảng một tuần.

- Vậy là Minh Thư vẫn chưa nghỉ dạy. Cổ không thèm nghe lời khuyên của tôi.

Thiên Bảo tò mò :

- Vậy anh cũng biết chuyện đó nữa hả ? Cổ làm gì vậy ?

- Dạy tiếng Việt cho gã Hàn Quốc mà anh đã thấy đó.

- Cổ dạy học à ?

Thái Quang lắc đầu ngán ngẩm :

- Đi học về đã mệt, đã vậy còn ráng dạy thêm. Sức nào chịu cho nổi.

- Hình như cổ vẫn còn làm ở siêu thị nào đó.

Thái Quang gật đầu :

- Ban ngày làm ở đó, chiều về đi học, tan học lại ra dạy kèm đến khuya. Thời khóa biểu của cổ tôi còn làm không nổi, huống gì … Dù sao cổ cũng đã quen sung sướng rồi. Mỗi lần nghĩ tới cổ, tôi thật chịu không nổi.

Thiên Bảo im lặng, anh chợt nhớ lại nụ cười mệt mỏi của Minh Thư khi bảo “Thời khóa biểu của tôi bị lấp kín cả rồi”, thật ra cô không hề nói dối. Tự nhiên anh thấy băn khoăn.

Thái Quang vẫn nói tiếp như cần có chỗ để trút :

- Điều làm tôi lo nhất là gã Hàn quốc đó chẳng phải người đàng hoàng gì. Hắn hay bao mấy cô cave, tôi đã điều tra rồi.

- anh chu đáo quá vậy ?

- Tôi lo cho Minh Thư lắm, nhưng khó mà nói với cổ. Dù sao thì tôi cũng đã là người có vợ rồi.

Anh lẩm bẩm :

- Một người như tôi thì mọi lời nói trở nên chẳng có giá trị gì.

Thiên Bảo đăm chiêu :

- Tôi nghĩ Minh Thư không nghĩ vậy đâu. Có thể vì cổ cần việc làm.

Thái Quang lầm bầm trong cổ họng :

- Anh đã nói tính Minh Thư rất tự ái, vậy anh thắc mắc làm gì ?

- Nhưng dù sao anh cũng nên chăm sóc gia đình mình anh Quang ạ. Anh phải hiểu Tố Trân mới là hạnh phúc của anh, chứ không phải Minh Thư.

- anh không hiểu gì đâu, tôi không chịu nổi mấy phụ nữ thủ đoạn. Tôi đã cố gắng yêu Tố Trân, nhưng vô ích.

- Dù sao thì tố Trân cũng có nét đáng yêu của cổ. Vấn đề là anh không chịu nhìn ra thôi.

- Anh thấy cổ đáng yêu à ? Làm sao anh hiểu cổ vậy ?

- Anh uống nhiều quá rồi đó. Có cần tôi đưa về không ?

- Không đến nỗi như vậy đâu.

Thái Quang nhìn đồng hồ, giọng anh hơi lè nhè :

- Mới đây mà đã khuya rồi à ? Lại phải về rồi, không còn cách nào khác được.

Anh gọi tính tiền, nhưng người bồi bàn chưa kịp đến thì anh đã gục xuống bàn. Thiên Bảo mỉm cười thanh toán phiếu, rồi đỡ anh đứng lên :

- Chắc tôi phải đưa anh về thôi.

Thái Quang khoát tay :

- Khỏi cần, tôi không say đến vậy đâu.

Nói vậy nhưng Thái Quang vẫn để Thiên Bảo dìu đi. Chật vật lắm Thiên Bảo mới đưa được anh về nhà. Tố Trân ra mở cửa, cô có vẻ ngạc nhiên nhìn Thiên Bảo :

- Ảnh đến rủ anh đi chơi à ?

Thái Quang ngước lên :

- Ủa, người quen nhau à ? Vậy tôi khỏi cần giới thiệu nhé.

Thiên Bảo lịch sự :

- Chị săn sóc ảnh dùm. Tôi xin phép về đây.

- Cám ơn anh.

Thiên Bảo nhìn cô một cái, cái nhìn như an ủi. Tố Trân khẽ gật đầu, rồi đỡ Thái Quang vào nhà. Cử chỉ cô dịu dàng chứ không hung hăng như lúc tối nữa nhưng Thái Quang say quá nên không nhận ra điều đáng mừng đó.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#14 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 7

Thiên Bảo về nhà, anh thay đồ nằm xuống giường nhưng không ngủ. Cảm giác bất ổn lúc nãy càng rõ ràng. Tự nhiên anh thở dài nhớ lại cuộc nói chuyện tuần trước với Minh Thự Rốt cuộc thì anh đã nói bậy bạ không ra gì cả. Mãi đến giờ anh mới hiểu hết câu nói của cô : “Một người thông minh ắt hẳn sẽ chỉ nói những điều mình đã hiểu”. So với những gì anh đã nói, cô mắng như vậy hãy còn nhẹ lắm.

Tại sao anh có thể hồ đồ như vậy nhỉ ?

Bỗng nhiên anh thông cảm với Thái Quang sâu sắc. Chính anh là người ngoài cuộc mà còn cảm thấy thương cảm. Làm sao bảo Thái Quang dửng dưng.

Thiên Bảo đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng, cảm giác đã làm một điều áo làm anh thấy bất an . Một đứa con gái không được che chở phải một mình đương đầu với cuộc sống và mặc cảm, phải nghe thêm sự miệt thị thì thật kinh khủng.

Vậy mà cô ta phản ứng ra sao ? Hình ảnh cô đứng bên trong cửa kính, gục đầu lặng lẽ làm Thiên Bảo thấy mình đúng là một tên vô lại. Nhưng sao Minh Thư không phản ứng gì hết vậy nhỉ ? Thật lạ !

Hôm sau chủ nhật, biết chắc buổi chiều Minh Thư không đi học, Thiên Bảo mạnh dạn đến nhà cô.

Trên đường, Thiên Bảo đặt rất nhiều tình huống phải đối phó. Minh Thư sẽ đóng sập cửa lại khi thấy anh, hoặc tệ hơn, sẽ cho chú chó ra tiếp, cũng có thể anh sẽ phải nghe những lời nói thật đau ném vào đầu. Thiên Bảo đâu còn lạ gì sự nổi giận của các cô gái đẹp … Nhưng dù có thể nào đi nữa, bổn phận của anh là phải xin lỗi.

Thấy hoàn toàn không giống anh tưởng tượng, Minh Thư chỉ hơi ngạc nhiên khi thấy anh. Cô chỉ gật đầu chào, rồi mở rộng cánh cổng. Thiên Bảo nói ngay :

- Tôi nghĩ chiều nay cô không đi học, nên có thể tiếp tôi.

- Mời anh vô nhà.

Giống như lần trước, Minh Thư đặt trước mặt Thiên Bảo ly nước, rồi ngồi xuống im lặng chờ nghe anh nói.

Cử chỉ của cô làm anh thấy khó xử. Có thể Minh Thư đã quên cuộc nói chuyện đó rồi. Nếu không, cô sẽ không đủ bình tĩnh để tiếp anh lịch sự như vậy.

Nhưng cũng có thể cô vẫn nhớ. Bị sỉ nhục như vậy chỉ có đứa bé vô tư mới bỏ qua được, mà Minh Thư thì dứt khoát không phải là đứa bé rồi.

Thiên Bảo mở lời :

- Lần trước tôi đến đây khuya quá, chắc cô chưa quên buổi nói chuyện ?

- Tôi vẫn còn nhớ !

Quả là vậy ! đáng nhớ quá mà. Nhưng cô nghĩ gì về anh và sự thăm viếng đột ngột này ? Thật tình anh không hiểu được. Minh Thư kín đáo quá.

Anh nhìn khuôn mặt im lìm của cô, nói khẽ :

- Cô nghĩ gì về tôi vậy ?

- Anh đến đây chỉ để hỏi bao nhiêu đó thôi sao ?

Thiên Bảo khoát tay :

- Không. Dĩ nhiên là tôi có chuyện khác. Tôi chỉ muốn biết cô nghĩ gì về tôi ?

- tôi nghĩ gì thì cái đó đâu quan trọng. Điều chủ yếu là anh đã nói được những cái cần nói rồi. Anh có thấy cần phải nói tiếp không ?

- Không, tất nhiên là không rồi. Nếu là chuyện đó thì tôi không dại gì đến đây lần nữa. vì chắc chắn cô không chịu nghe rồi – Anh im lặng thật lâu, rồi nói đột ngột – Những gì tôi nói lần trước, tôi thành thật xin lỗi. Xem như tôi đã nói bậy . Nếu nó làm cô đau đớn thì xin hãy bỏ qua.

Minh Thư mở to mắt, có vẻ ngạc nhiên, nhưng cô chỉ im lặng. Thiên Bảo trầm giọng :

- Tôi không cố ý xúc phạm cô đâu, Minh Thự Bây giờ hiểu thật về cô, thật tình là tôi ân hận ghê gớm.

Minh Thư không trả lời, cô hơi cúi xuống nhìn góc bàn, có vẻ suy nghĩ. Thiên Bảo ngồi im quan sát cộ Anh phát hiện ngay vẻ đẹp của hàng mi cong. Nó có vẻ rợp buồn khi đôi mắt nhìn xuống. Không hiểu có phải đời sống nội tâm dằn vặt đã tạo cho cô vẻ đẹp đó. Thiên Bảo đoán chắc nếu Thái Quang nhìn thấy cô trong lúc này, tim anh sẽ nhói lên vì thương xót pha lẫn cảm giác rung động. Con gái xinh đẹp thì có nhiều, nhưng tìm một vẻ gợi cảm không phải là dễ.

Bây giờ thiên Bảo nhìn cô với tư cách người yêu của Thái Quang, chứ không phải loại hồ ly tinh làm khổ Tố Trân. Điều đó làm anh vị tha hơn.

Thấy Minh Thư cứ im lặng, Thiên Bảo càng nhìn cô chăm chú :

- Tôi không tin những gì tôi nói nãy giờ không có tác động đến cộ Cô nghĩ gì vậy Minh Thư ?

Minh Thư ngước lên, vẻ rợp buồn lãng mạn biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng tuyệt đối. Cô lắc đầu :

- Tôi nghĩ nhiều thứ lắm. Những ý nghĩ mà người thành đạt như anh sẽ không cảm nhận được. Còn chuyện anh xin lỗi hay không, nó không quan trọng.

- Tại sao ? Cô coi thường tôi hay xem nhẹ những gì tôi nói. Vì đó chỉ là lời nói, nó không làm cô quan tâm ?

- Không phải như vậy. Có điều khi bị mắng tôi đã tự an ủi mình đừng đau khổ, thì khi nghe xin lỗi, tôi cũng tự bảo mình không có gì phải vui mừng. Vì nếu …

- Nếu sao. Cô nói tiếp đi.

Minh Thư buông thõng :

- Không có gì. Đó chỉ là ý nghĩ cá nhân tôi thôi.

Thiên Bảo vẫn nghe chăm chú :

- Tôi muốn biết cá nhân cô nghĩ gì ?

Minh Thư chợt mỉm cười :

- Sao anh tò mò thế ?

Thiên Bảo cũng chợt cười theo cộ Anh hơi ngửa người ra sau, cảm thấy khá dễ chịu. Thật ra Minh Thư thuộc loại người không làm cho người ta căng thẳng khi ở gần mình, mà ngược lại, rất thoải mái. Anh quên hẳn cảm giác nặng nề của mình khi đến đây.

Anh nâng ly lên, hớp một ngụm nước :

- Thật tình là tôi vận dụng lòng can đảm ít ỏi của tôi khi tới đây đó. Cô nghĩ sao ?

- Nếu nghĩ đến đây sẽ gặp sư tử mà anh vẫn đến, thì anh thật dũng cảm.

Thiên Bảo bật cười :

- Cô khôi hài lắm.

- Vậy hả ?

- Cô Minh Thư làm việc nhiều vậy không mệt sao ?

- Đôi lúc cũng có, hình như vậy.

- Sao lại hình như ?

- Tại vì tôi luôn cố không nghĩ đến thời khóa biểu của mình. Vì nếu cứ nghĩ đến nó, tôi sẽ không làm nổi chuyện gì cả.

Thiên Bảo xoay xoay chiếc ly trên tay, gật đầu như hiểu được ít nhiều về cộ Rồi thấy Minh Thư cứ ngồi im, anh hiểu mình không nên làm mất thời giờ của cộ Anh đặt ly nước xuống bàn :

- Tôi về đây. Xin lỗi đã làm mất thời gian của cô.

- Không có chi.

Minh Thư đứng dậy tiễn anh ra cửa. Vẻ mặt tĩnh lặng chứng tỏ cô chẳng có ấn tượng nào về cuộc nói chuyện vừa rồi.

Ra đến sân, thiên Bảo chợt quay lại, đứng đối diện với cô :

- Dù sao tôi cũng rất muốn biết, cô đã nghĩ gì khi người khác nhận xét không đúng về mình ?

- điều đó quan trọng lắm sao ?

- Rất quan trọng đối với tôi.

Cô quay mặt đi :

- tôi không phải là đá, càng chưa đủ bản lĩnh để coi thường. Lúc đó tôi đau đớn đến mức muốn chết đi cho rồi. Tôi khổ không phải chỉ vì lo lắng, mà vì thấm thía hoàn cảnh của mình. Nếu tôi còn là một cô gái nhà giàu, thì chắc không ai nghĩ đến việc gán cho tôi những chuyện kinh khủng như vậy.

Thiên Bảo lắc đầu :

- Cô nghĩ sâu sắc quá, sự việc không đến nỗi vậy đâu.

- Có thể.

- Vậy còn bây giờ cô nghĩ gì ?

- Anh muốn tôi phải nhảy múa khi nghe anh xin lỗi ?

Thiên Bảo khóat tay :

- Không phải vậy đâu. Tôi chỉ ngạc nhiên thôi. Thật tình tôi không hiểu được cô Minh Thư ạ. Chẳng lẽ cô không thấy vui khi người khác coi trọng mình ?

Minh Thư tư lự :

- Nếu có, tôi sẽ dập tắt cảm giác đó ngay.

- Vậy thì, đến lúc nào cô mới nguôi được cảm giác buồn mà tôi gây ra ? Nếu như hôm nay tôi không đến , cô còn buồn không ?

Minh Thư cười khẽ :

- Chắc đó là vết thương lòng theo tôi cho đến lúc già.

Thiên Bảo như đã hiểu khá nhiều về cộ Anh gật nhẹ đầu rồi chìa tay ra :

- Một lần nữa, tôi thật tình xin lỗi.

Minh Thư cũng chìa bàn tay nhỏ nhắn bắt tay anh :

- Tạm biệt.

- chúc vui vẻ.

- Cám ơn anh.

Thiên Bảo nhìn cô hơi lâu, rồi buông tay cô đến dẫn xe ra đường. Anh thấy Minh Thư không vào nhà, mà ngồi xuống băng đá trong sân, tay cô chống cằm có vẻ mơ mộng.

Anh nghĩ miên man về cô trên suốt đoạn đường dài. Thái Quang bảo trước đây Minh Thư rất hồn nhiên, vô tư như con chim non. Anh không hình dung được Minh Thư vui vẻ ra sao. Kỳ thực anh chưa thấy cô gái nào có tính cách đặc biệt như vậy. Bị sỉ nhục đến thế mà vẫn thầm lặng chịu đựng. Thật là bản lĩnh. Tuổi của cô đâu đã từng trải để có thể nhẫn nhịn như vậy. Ở vào tuổi đó, người ta thường phản ứng gay gắt, thậm chí thô bạo. Nếu nhu nhược hơn thì khóc. Đàng này cô cũng không có lấy một giọt nước mắt.

Càng lúc Thiên Bảo càng nhận ra rằng, anh thông cảm cho Thái Quang khi cứ luyến tiếc tình yêu đổ vỡ đó.

Tính Thiên Bảo vốn rất đa cảm. Anh bỗng muốn làm một điều gì đó cho Minh Thự Một cái gì đó giúp cô trút bỏ bớt gánh nặng. Bị bỏ rơi cũng đủ để bất hạnh rồi còn phải lao đao cuộc sống. Công bằng mà nói, giữa cô với Tố trân, có lẽ cô bất hạnh hơn nhiều.



Thái Quang ngồi lặng lẽ trong góc quán, im lặng hút thuốc. Từ tối giờ anh vẫn ngồi đây chờ Minh Thư, dù không biết chờ để làm gì. Anh luôn có tâm trạng bất ổn khi những buổi tối cô đến nhà gã Hàn Quốc nọ. Một cảm giác không an tâm mà có nói ra Minh Thư cũng không màng đến. Thái Quang đã có những buổi tối đến đây, nghe ngóng những tiếng động ở nhà bên kia. Một sự bảo vệ đối với anh thật ngớ ngẩn, nhưng dù sao cũng làm anh yên tâm.

Ở ngoài cửa có bóng người đi vào, Thái Quang nhìn một cách lơ đãng, nhưng rồi ánh mắt anh dừng lại ở người phụ nữ. Đó là Tố Trân.

Bản năng làm Thái Quang nghĩ ngay đến việc cô đến đây tìm anh. Anh cau mày, cố nghĩ ra một lý do giải thích, nhưng khi thấy cô đi thẳng đến một bàn ở góc bên kia, Thái Quang hơi nghiêng người nhìn theo cộ Dù có ngốc anh cũng hiểu ngay họ đã hẹn nhau từ trước.

Thái Quang ngồi im, bàng hoàng đến không tin. Anh chợt bốc lên cảm giác tức giận. Hình như anh không ghen, chỉ tức vì cảm giác bị lừa, bị phản bội. Thế mà về nhà thì cô ta đay nghiến hài tội anh, như chính mình mới là kẻ bị ruồng bỏ. Thật khôi hài.

Và Thiên Bảo, Thái Quang không ngờ anh ta vô liêm sỉ đến mức tư tình với vợ của bạn mình. Trước đây nghe về thành tích tán gái của anh ta, anh chỉ cười không tin.

Thái Quang ngồi yên, cố bình tĩnh tìm một cách cư xử thích hợp.

Buổi tối đi qua khá nhanh. Anh biết Minh Thư đã về nhưng không đuổi theo cộ Anh chờ cho hai người ra về, hoàn toàn không có ý muốn để họ thấy mình.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#15 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Ở bàn bên kia, Tố Trân đã đứng dậy đi ra ngoài một mình. Thiên Bảo vẫn ngồi yên. Khi cô đi khá lâu, anh mới đứng dậy lững thững rời khỏi quán.

Thái Quang cười khẩy. Thật lạ, con người bình thường có phong cách hào hoa là thế, lại có những hành động chẳng hề quang minh chính đại. Vậy rồi những lúc trước mặt anh, Thiên Bảo có thấy xấu hổ hay không.

Thái Quang đứng dậy ra về. ngôi nhà kế bên đèn đã tắt. Thế là Minh Thư chẳng có chuyện gì xảy ra. Tự nhiên Thái Quang thấy buồn da diết. Anh bỏ rơi cô để cuối cùng có một gia đình bấp bênh thế này. Đúng là sự trừng phạt.

Thái Quang về nhà. Tố Trân đang ngồi trước bàn phấn, chăm chút thoa kem lên mặt. Anh khẽ nhún vai khi quan sát vẻ trau chuốt của cộ Lần đầu tien anh để tâm nhìn cô trang điểm. Hình như khi ngoại tình, người phụ nữ càng chăm sóc mình kỹ hơn. Tự nhiên anh cười khan :

- Tối nay em có đi đâu không ?

Tố Trân quay lại, có vẻ ngạc nhiên :

- Có, nhưng anh hỏi chi vậy ?

- Em khó chịu hả ?

- Không khó chịu, chỉ ngạc nhiên. Sao tự nhiên hôm nay anh quan tâm tới em quá. Cảm động ghê.

Thái Quang lại cười, nụ cười mai mỉa :

- Nhưng chủ yếu là em có thích vậy không ?

- Nếu đó là sự quan tâm thật tình. Còn anh, tối nay anh đi đâu vậy ?

- Công việc.

Tố Trân châm biếm :

- Ở quán cà phê hay ở khách sạn ?

- Khách sạn hả ? Thật là một gợi ý hay, em nói từ kinh nghiệm bản thân đó hả ?

Tố Trân quay phắt lại :

- Anh nói cái gì ?

- Em đã nghe rõ rồi, khỏi cần nhắc lại nhé.

Vừa nói Thái Quang vừa bỏ ra cửa. Anh dừng lại nói như khiêu khích :

- Còn sự gợi ý của em thì… thật cám ơn. Anh sẽ thực hiện điều đó vào một ngày đẹp trời.

- Khốn nạn.

Tố Trân rít lên, ném hộp kem trên tay vào Thái Quang :

- Anh dám thừa nhận chuyện đó trước mặt tôi phải không ? anh coi thường tôi như vậy phải không ?

Thái Quang không trả lời, anh nhìn chiếc hộp nằm lăn lóc dưới gạch, cười lạnh lùng rồi bỏ qua phòng đọc sách của mình.

Tố Trân lao theo như một cơn gió, mặt đằng đằng sát khí :

- Lúc nãy anh mới nói gì, nói lại đi. Dám không ?

- Ra ngoài đi, đừng có làm phiền tôi.

- Tôi không ra.

Thấy vẻ mặt lạnh băng, ngạo mạn của Thái Quang khi nhìn mình, cô càng tức điên lên :

- Tối nay anh hẹn hò với nó, về nhà lại ngang nhiên khiêu khích tôi. Anh muốn cái gì hả ? Tôi không nhịn nữa đâu.

- Đủ rồi đó, im đi ! Nói nhiều quá không hay đâu.

- Tôi không im. Trời ơi, tôi chưa thấy loại chồng nào khốn nạn hơn thế, nghe lời tình nhân về nhà gây gổ với vợ. Anh có còn là con người không ?

- Vậy còn cô ?

Ve châm biếm của anh làm Tố Trân tức đến mất bình tĩnh. Và khi không còn bình tĩnh, cô đâm ra rối trí vì không diễn đạt được ý nghĩ của mình. Cô bộc lộ nó bằng hành động.

Xoẹt…xoẹt… Mấy tờ báo trên bàn bị xé toạt, chồng sách bay chéo xuống đất, nằm la liệt mất trật tự. Chiếc đồng hồ và đèn chụp cũng theo nhau mà baỵ Không đầy 5 phút, căn phòng đã trở thành một bãi chiến trường thê thảm.

Thái Quang vẫn ngồi thản nhiên nhìn, hình như anh không lạ về tính cách của cô nữa. cử chỉ thản nhiên của anh lại có tác dụng khiêu khích ở mức độ cao nhất. Tố Trân thật sự điên tiết.

- Ngày mai về mời ba mẹ anh qua nhà tôi đi, tôi chịu hết nổi rồi.

- Mời chi vậy ?

- Ly dị. Họ phải chịu trách nhiệm về chuyện này. Nếu họ không dụ dỗ thì mẹ tôi không bắt ép tôi chịu anh đâu.

Thái Quang bật cười khan :

- Ba mà tôi mà đủ sức “dụ dỗ” gia đình cô à ? đâu có tài dữ vậy ? Nhưng này, nếu đã quyết định ly dị thì phải suy nghĩ cho kỹ nhé. Phải hỏi xem Thiên Bảo có đồng ý cưới cô không cái đã. Coi chừng cô mất cả chồng lẫn tình nhân đó.

- Cái gì ?

Tố Trân khựng lại, mắt mở lớn nhìn Thái Quang, giọng lạc đi :

- Anh nói cái gì ? Anh đã biết gì về mối quan hệ của chúng tôi ?

Thái Quang nhún vai :

- Điều gì mình không muốn người ta biết thì đừng làm. Còn đã làm rồi thì đừng mong giấu tuyệt đối.

Anh đứng dậy :

- Nếu muốn ly dị thì tôi đồng ý hai taỵ Bây giờ cô có thể để tôi yên ổn rồi chứ ? được không ? Cứ ngồi đó mà suy nghĩ về tội lỗi của mình hay hơn là bắt lỗi người khác.

Anh bỏ ra khỏi phòng, lần này thì Tố Trân không giữ lại, cũng không lao theo. Cô ngồi lặng bàng hoàng. Vừa sợ vừa kinh ngạc. Làm sao Thái Quang biết chuyện đó ? Anh phát hiện ra nó từ lúc nào vậy ?

Tự nhiên Tố Trân thấy chán nản, rối bời như một mớ bòng bong. Tất cả rối đến nỗi không biết đâu mà lần. Cô đứng dậy, đi về phòng ngủ. Thái Quang đang ôm gối ra phòng khách. Thái độ của anh cũng không vực dậy nổi chút nhuệ khí trong cô để mà tức giận. Không biết mình đang nghĩ gì, Tố Trân lẳng lặng thay đồ rồi về nhà mình.

Cô đi ra phòng khách, nói mà không nhìn Thái Quang :

- Tôi về nhà mẹ tôi.

Thái Quang không trả lời, không đuổi cũng không giữ lại. Anh chỉ có cảm giác ngạc nhiên. Tại sao mọi việc lại đi quá xa như vậy ? Dù sao thì nó cũng quá bất ngờ. Cả hai đều cần có thời gian suy nghĩ.

Tố Trân đi ra đường, giờ này trời đã khuya. Gió ngoài đường làm cô thấy đỡ căng thẳng. Cô đi bộ như dạo chơi, và cứ như thế về đến nhà mình.

Sáng dậy, bà Huỳnh kinh ngạc khi thấy cô ngồi ở bàn ăn, dáng điệu mệt mỏi và suy nghĩ miên man. Nghe tiếng bà ở cửa, Tố Trân ngước lên :

- Con về hồi khuya, lúc đó mẹ ngủ rồi.

Bà Huỳnh ngồi xuống đối diện cô :

- Sao tự nhiên về khuya vậy ? Còn thằng Quang đâu ?

- Ảnh ở nhà.

- Hai đứa xảy ra chuyện gì nữa vậy ?

- Đâu có gì đâu mẹ, tại con muốn về chơi thôi.

Bà Huỳnh kéo đĩa mì về phía mình, bắt đầu ăn. Tố Trân cũng lặng lẽ nhai mì. Cô quyết định không kể với bà chuyện của mình. Mẹ là vua độc đoán và áp đặt. Từ lúc còn nhỏ cô đã sợ bà một phép, cho nên dù yêu Thiên Bảo, cô cũng không dám yêu hết mình. Đến khi bà tuyên bố gả cô cho Thái Quang, cô thụ động nghe một cách máy móc, sau đó thì xiêu lòng và yêu anh. Tình cảm đó không giống như tình yêu lãng mạn đầu tiên. Nó có cả ý thức và trách nhiệm, vì cô tin cuối cùng sẽ đi đến hôn nhân với anh. Đến khi phát hiện Thái Quang yêu Minh Thư, cô dở khóc dở cười vì không biết phải làm sao. Đến bây giờ cũng vậy.

Tố Trân thấy chán vô cùng, có mẹ cũng không nói được gì. Bà không bao giờ chịu khó nghe cô kể chuyện của mình, chỉ mắng át đi. Bây giờ có chồng rồi, cô lại càng thấy mình không cần mẹ, im lặng cho xong.

Ăn sáng xong bà Huỳnh đi ngay đến công tỵ Tố Trân lững thững lên phòng nằm đọc sách, nhưng được vài trang, cô chán nản quẳng nó qua một bên. Bây giờ cô chợt phát hiện cuộc sống của mình thật vô vị, chẳng có lấy một công việc, suốt ngày cứ giam mình trong nhà tách biệt với thế giới bên ngoài. Dòng đời vẫn cuồn cuộn chảy còn cô thì đứng bên lề với cảm giác mình là bỏ đi.

Bất giác cô thèm được như Minh Thự Cô ta mất tất cả nhưng thật ra lại được nhiều thứ. Được một người đàn ông yêu dấu bằng trọn vẹn trái tim, được một vị trí ngoài xã hội. Còn cô, tưởng chừng như có tất cả nhưng thực tế lại chẳng được gì. Tất cả chỉ là hư hư thực thực. Cô không chịu nổi cảm giác nửa vời đó.

Suốt một tuần Tố Trân chỉ quanh quẩn trong nhà. Thái Quang không hề đến thăm cộ Hôm qua anh chỉ gọi điện đến nói vắn tắt anh sẽ đi Philippin một tuần. Cách nhắn còn lạnh lùng hơn cả bạn bè, nhưng Tố Trân lại không thấy mình nổi nóng. Bây giờ cô vẫn chưa thoát khỏi tâm trạng hoang mang. Lòng nào để tức với giận nữa.

Chiều nay Thiên Bảo gọi điện cho cộ Cô đang ở nhà một mình và rất ngạc nhiên khi nghe tiếng của anh.

- Sao anh biết em ở đây ?

- Anh gọi điện về nhà em mấy lần, không thấy ai nhấc máy, anh đoán em về nhà em.

- Sao anh liều vậy ?

Thiên Bảo không trả lời, anh nói như yêu cầu :

- Em đến đó được không, anh có chuyện cần hỏi.

- Ngay bây giờ hả ?

- Không, tối nay, khoảng 7giờ. Bây giờ anh còn đang bận họp.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#16 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Tố Trân lưỡng lự một lát. Mặc kệ, dù sao thì Thái Quang cũng không có ở nhà, có gặp lần nữa cũng không sao. Cô gật đầu :

- Tối em đến.

- Vậy nghe, anh chờ đó.

- Dạ.

Tố Trân gác máy, cô nhìn lên đồng hồ, mới hơn 4h. còn ba tiếng nữa, thời gian trôi qua thật là vô vị.

Cô đến quán sớm hơn giờ hẹn, khá lâu Thiên Bảo mới đến. Anh nhìn cô chăm chú khi vừa ngồi xuống :

- Em với Thái Quang có chuyện gì vậy ?

- Khoan, để em hỏi trước. Sao anh gọi điện đến tìm em ? Anh không nghĩ đến hậu quả sao ?

- Anh biết Thái Quang đi Philippin. Thế nào, em với anh ấy có chuyện gì vậy ?

- Sao anh biết ?

Thiên Bảo im lặng, anh nhớ buổi sáng gặp Thái Quang ở ngân hàng, cử chỉ Thái Quang rất lạ, không niềm nở đặc biệt khi gặp nhau, thậm chí đã vỗ vai anh nói một câu đầy ngụ ý :

- Khi nào rảnh, anh cứ tự nhiên đến tôi chơi nhé. Tố Trân lúc nào cũng mong anh.

Thiên Bảo còn đang ngạc nhiên thì Thái Quang đã dằn từng tiếng :

- Cổ đã về nhà mẹ cổ, chúng tôi đang chuẩn bị ly dị đấy. Có nghĩa là anh cũng hãy chuẩn bị cho hôn nhân của mình, nếu anh không phải là một thằng đểu.

Lúc ấy anh không biết tại sao Thái Quang biết được tình cảm giữa anh với Tố Trân. Anh không tin Tố Trân đã thú nhận. Không lẽ cô điên ?

Thấy Thiên Bảo cứ ngồi suy nghĩ, Tố Trân nóng ruột nhắc lại :

- Sao anh biết chuyện của em ?

- Chồng em nói.

Tố Trân nhắm mắt lại :

- Ảnh còn nói gì nữa không ?

Thiên Bảo hỏi lại :

- Em quyết định ly dị hả Trân ?

Cô thì thào :

- Không, em sợ sự đổ vỡ lắm. Em yêu anh ấy và muốn yên ổn.

Thiên Bảo khẽ nhắm mắt, như nén lại nỗi khổ tâm. Anh nói bình thản :

- Nếu yêu chồng thì em nên cố gắng nhẫn nhịn. Anh Quang không phải loại người vô tình đâu. À, anh rất thắc mắc, làm sao anh ấy biết mối quan hệ của mình ?

- Em không biết. Em nghĩ có ai nói nhưng nghĩ mãi không biết người đó là ai. Bạn bè cũ của em đâu ai biết anh ấy.

Thiên Bảo khoát tay :

- Chuyện đã xảy ra rồi, đừng thắc mắc tại sao. Cách hay nhất là em phải thuyết phục anh ấy. Anh nghĩ Thái Quang không cố chấp đâu.

- Có thật không ? Em nghĩ ảnh sẽ lợi dụng chuyện này để li dị. Em biết ảnh yêu Minh Thư lắm. Bây giờ vẫn còn yêu.

Thiên Bảo nhìn cô, tội nghiệp :

- Kiên nhẫn đi Trân, rồi em sẽ được đền bù mà.

Tố Trân cúi mặt :

- Lẽ ra em không nên gặp anh, nhưng em thấy cô đơn quá. Chỉ có anh là hiểu em. dù sao thì có lẽ mình không nên gặp nhau nữa anh Bảo ạ.

Thiên Bảo gật đầu, im lặng. Anh cố giấu nỗi buồn :

- Anh cũng thấy vậy, vì hạnh phúc của em.

- Nếu có lúc nào em gọi, anh cũng đừng tới.

- Anh sẽ làm như vậy – Anh ngẩng đầu lên – mình về đi Trân, kéo dài không hay.

- Dạ, em về trước nghe.

- Em đi đi.

Tố Trân đứng dậy, lách người đi ra. Thiên Bảo khẽ nhích qua nhường chỗ cho cộ Anh ngồi lại một mình nhìn theo cho đến khi bóng cô biến mất ngoài đường.

Anh tìm gói thuốc trong túi, lặng lẽ nhả khói. Chợt nhớ ra, anh nhìn đồng hồ, mới hơ 8 giờ, chắc Minh Thư cũng gần đến giờ dạy. Tự nhiên Thiên Bảo nhớ lại sự bất ổn của Thái Quang khi lo lắng cho cộ Có thể anh ta tưởng tượng quá. Nếu gã Hàn Quốc đó có giở trò gì thì Minh Thư đã nghỉ lâu rồi.

Thiên Bảo đứng dậy, đi qua bàn bên kia. Qua cửa số, anh thấy Minh thư mở cổng rồi đi tới đi lui trong sân, một chút lại nhìn đồng hồ có vẻ nóng ruột. Hình như cô chờ gã nọ, anh không thấy cửa trong được nhưng anh đoán cửa bị đóng.

Đúng lúc Minh Thư dắt xe ra thì gã nọ về, hắn khệnh khạng như saỵ Thiên Bảo thấy hắn nói gì đó với Minh Thự Cô hơi quay đi như không chịu nổi mùi rượu, nhưng cử chỉ vẫn khiêm tốn nhã nhặn.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#17 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 8

Hình như Minh Thư muốn về, nhưng hắn cản lại. Cô có vẻ miễn cưỡng khi vào nhà.

Thiên Bảo cảm thấy bất an giùm Minh Thự Anh đứng dậy và đi ra sân, kín đáo quan sát nhà kế bên. Gã nọ mở cửa cho Minh Thư, cô đi phía sau hắn vào nhà. Thiên Bảo không thấy được bên trong dù cửa vẫn mở.

Anh trở lại bàn ngồi, nhưng vẫn cảm thấy không yên tâm. Ai biết gã nọ sẽ giở trò gì khi đang saỵ Minh Thư thật là khờ khao, hay cô tự tin ở mình quá.

Thiên Bảo chợt nghe một tiếng hét vẳng qua, âm thanh bị chìm vào tiếng nhạc nếu không chú ý sẽ khó nhận ra. Anh ngồi thẳng người lên cố lắng nghe nhưng nhà bên cạnh tiếng nhạc lại mở ầm ĩ. Anh cay mày suy nghĩ và vụt hiểu.

Một cách dứt khoát, Thiên Bảo ném mạnh điếu thuốc rồi đứng dậy xăm xăm băng qua nhà của gã Hàn Quốc.

Cửa ngoài không khóa, anh mạnh dạn bước vào phòng khách rồi đi thẳng lên lầu, vẫn không thấy ai ở đó. Chợt có tiếng đổ vỡ của thuỷ tinh và tiếng kêu tắc nghẽn của Minh Thư ở ngay phòng bên cạnh. Thiên Bảo đạp mạnh cửa nhưng cửa không khóa nên anh theo đà lao đến giữa phòng. Đập vào mắt anh là cảnh hỗn loạn như bãi chiến trường. Dưới sàn mảnh vỡ của chiếc bình pha lê văng tung toé, bàn ghế bị xô đẩy lung tung, chứng tỏ Minh Thư phản kháng quyết liệt. Gã Hàn Quốc đang thô bạo ôm nghiến Minh Thư, sục sạo môi lên mặt cô và Minh Thư đang cố đẩy hắn ra một cách tuyệt vọng.

Sự có mặt bất ngờ của Thiên Bảo làm gã sững sờ vội buông Minh Thư ra, gã lắp bắp nói một tràng tiếng Hàn Quốc. Thiên Bảo quắc mắt nhìn gã rồi bước tới đấm vào mặt gã một cú ra trò làm gã chới với ngã vào tường. Anh cúi xuống nắm áo gã lôi dậy định nện thêm một trân, nhưng Minh Thư vội giữ chặt tay Thiên Bảo :

- Đừng anh, ông ta bị chảy máu rồi kìa.

Thiên Bảo nghiến ra8ng, nói một câu tiếng Anh với gã Hàn Quốc :

- Tên say rượu đê tiện, đối xử với phụ nữ như vậy đó hả ?

Tên Hàn Quốc vẫn lắp bắp nói gì đó không nghe được. Thiên Bảo quay lại Minh Thư, rồi choàng tay lên vai cô, siết nhẹ :

- Cô có sao không, đừng sợ, để tôi đưa cô về.

Bây giờ Minh Thư mới hoàn hồn, cảm giác yếu đuối, ghê sợ làm cô bật khóc tức tưởi. Cô vừa quệt nước mắt vừa nói :

- Cám ơn anh đến cứu tôi. Thật là kinh khủng.

Cô định quay đi, nhưng Thiên Bảo giữ tay cô lại :

- Khoan, tiền học tháng này hắn đã trả cô chưa ?

- Anh nói cái gì ?

- Ý tôi muốn nói là hắn gởi tiền học cho cô chưa ấy mà.

- Chưa. Nhưng mặc hắn. Bây giờ tôi chỉ muốn về mà thôi.

- Không được. Không nên dại dột như vậy.

Nói xong, Thiên Bảo quay lại gã Hàn Quốc, Minh Thư níu áo anh :

- Anh định làm gì nữa vậy ? Đưa tôi về nhà dùm đi anh Bảo.

- Khoan, chờ tôi một chút.

Anh đến đứng trước mặt hắn, nói tiếng Anh với hắn :

- Ông trả tiền học cho cô ấy đi, nhanh lên.

Tên Hàn Quốc gật đầu lia lịa và đi nhanh như chạy ra khỏi phòng. Lát sau hắn trở lại đưa tiền cho Thiên Bảo rồi len lén vọt lên lầu trên. Anh đến bên cạnh Minh Thư lúc này vẫn đang ngồi khóc :

- Đây là tiền lương của cộ Từ đây về sau cô đừng bao giờ đến đây nữa.

Minh Thư vẫn giấu mặt trong tay, khóc nức nở. Lúc nãy cô chỉ vùng vẫy theo bản năng tự vệ, bây giờ qua rồi cô mới thấy sợ khủng khiếp. Nước mắt cứ tuôn nhau rơi xuống kẽ taỵ Thiên Bảo nhìn sững Minh Thư, khẽ thở dài, tự nhiên anh cảm thấy thương Minh Thự Cuối cùng thì cô vẫn là một tiểu thư yếu đuối rất cần sự che chở.

Qua cơn xúc động, Minh Thư nín khóc, lấy tay quẹt nước mắt. Thiên Bảo nhẹ nhàng ngăn tay cô lại rồi rút khăn tự mình lau mặt cho cộ Đến giờ anh mới hiểu Minh Thư vẫn chưa có thể chịu đựng cú sốc vừa rồi.

Minh Thư đứng dậy tìm chiếc giỏ. Bây giờ cô mới nhận ra áo của mình rách một đường rất dài, hàng nút bị đứt tung chiếc còn chiếc mất, cũng may hôm nay tóc cô thắt bím nên không bị rối rắm. Cô quýnh quáng xoay người nhìn phía sau mình , rồi lắp bắp :

- Tôi … không thể về nhà như thế này, mẹ tôi …

Thiên Bảo ngước lên nhìn cô, rồi vội đưa mắt nhìn đi nơi khác. Nãy giờ anh không để ý tình trạng của Minh Thự Anh chợt thấy bối rối khi ý thức rằng chính mình phải giúp cô giải quyết chuyện phức tạp này. Với bộ dạng này cô không thể đi ra ngoài nếu không muốn mọi người nghĩ rằng cô vừa trải qua một trận đánh ghen.

Thiên Bảo suy nghĩ rồi quyết định rất nhanh :

- Thôi thế này, cô cứ mặc tạm áo của tôi về nhà. Cũng may là trời tối, không ai để ý đâu.

- Vậy còn anh thì sao ?

Thiên Bảo nhún vai một cái, cười khôi hài :

- Y phục của tôi có thể lạ một chút, nhưng không sao. Có thể người ta thấy tôi kỳ dị một chút. Nhằm gì. Cô mới quan trọng hơn.

Anh quay lưng lại Minh Thư, cởi áo ra rồi đưa cho cộ Minh Thư ngượng ngập khoác vào người rồi nhìn Thiên Bảo chỉ đang mặc độc nhất cái áo thun trắng bên trong. Anh nhìn cô rồi cúi xuống nhìn mình, bật cười. Ai cũng thấy mình kỳ dị nhưng không thể làm khác hơn được.

Cả hai đi ra sân. Thiên Bảo chợt đứng lại :

- À quên. Tôi sẽ đưa cô về nhà tôi trước để cô có thể “chỉnh trang” lại cho mình đôi chút.

Minh Thư bật cười vì lời so sánh của Thiên Bảo. Cô gật đầu như phục tùng. Sự chu đáo của anh làm cô thấy cảm động.

Thiên Bảo trở ra quán lấy xe, và gởi lại chiếc xe Minh Thư lại quán. Chiếc xe to kềnh của anh cũng không phóng nhanh như mọi lần. Anh quay lại cười với Minh thư :

- Ăn mặc như thế này cũng hay đấy chứ. Người ta tưởng mình là dân chơi chính hiệu.

- Việc đó đã rõ rồi chứ gì phải tưởng. Anh không dân chơi thì là gi ?

Thiên Bảo ngạc nhiên quay lại :

- Tôi là dân chơi à ? cô nhặt đâu được ý nghĩ đó vậy ?

- Khỏi cần nhắc người ta cũng nhét đầy tai tôi những thông tin như vậy về anh rồi.

- À, ra là vậy - Thiên Bảo gật gù.

Anh chợt thắng gấp xe rồi tấp vào lề :

- Hình như tôi vừa cán phải đinh.

Minh Thư bước xuống xe. Thật là họa vô đơn chí, không biết cái xui này là của anh hay của cô nữa. Cô ngượng ngập đi bên cạnh Thiên Bảo. Anh cũng lúng túng dắt xe tìm chỗ vá.

Đến chỗ sửa, cả hai vẫn làm ra vẻ thản nhiên khi thấy cái nhìn của người thợ sửa xe. Anh đưa cho cô chiếc ghế duy nhất, rồi ngồi xuống bên cạnh cô, gợi chuyện :

- Minh Thư này, hình như cô vẫn còn e ngại tôi thì phải.

- Tất nhiên là như vậy. Bất cứ ai lâm vào tình huống như tôi vừa rồi cũng vậy thôi.

Anh cười nhẹ :

- Cô thừa thông minh để hiểu ý tôi không phải nhắc chuyện vừa rồi.

Anh nhìn cô, cách nhìn buộc cô không thể nhìn tránh đi chỗ khác. Minh Thư hiểu anh muốn nhắc chuyện xích mích lần nọ, cô lắc đầu :

- Có thể vậy. Nhưng mẫu người như anh lẽ ra không nên quan tâm đến ấn tượng của người khác đối với mình.

- Đó cũng là một cách nhận xét về tôi. Cũng khá cao đấy chứ hả ?

Minh Thư phì cười, sửa lại cách ngồi :

- Ừ, khá cao, và anh cũng đủ khiêm tốn để với tới đó chứ.

- Minh Thư vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Ngoài việc nghe đồn về tai tiếng của tôi, tôi xin nhắc lại là chỉ nghe đồn thôi đấy nhé, ngoài việc đó ra, tại sao cô có vẻ không thích tôi ?

Minh thư nói như giễu cợt :

- Tại sao tôi phải thích anh nhỉ ?

Thiên Bảo khẽ nhướng mắt, rồi nhún vai một cái như không có ý kiến. Minh Thư phì cười, nói nghiêm chỉnh :

- Không phải không thích, mà là không muốn.

- Tại sao ? có phải vì tôi đã xúc phạm cô ?

Minh Thư nhìn thẳng vào mắt Thiên Bảo, rồi lắc đầu :

- Không, tôi không coi trọng chuyện đó đâu.

- Vậy thì chuyện gì ?

- Tôi cũng không biết nữa.

- Cô biết, nhưng cô không muốn nói.

- Này, anh đừng có dồn người ta vào chân tường chứ.

Thiên Bảo cười khẽ, giọng anh trầm trầm :

- Thú thật là sau chuyện này tôi mới nhận ra rằng trước đây tôi hiểu rất sai về cô, nên sau đó tôi … cô thật khác với mấy cô gái mà tôi từng gặp đấy Minh Thư ạ, rất thông minh.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#18 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Cám ơn lời khen của anh. Thông minh để hiểu hết tai họa của mình thì cũng thật bất hạnh lắm.

Cô ngừng lại, nheo mắt như suy nghĩ :

- Anh Bảo này, tôi có thể tò mò một chút được không ?

- Cứ tự nhiên.

Minh thư hơi ngập ngừng :

- Tôi nghĩ là… tôi hơi thắc mắc là tại sao mối quan hệ của anh với Tố trân lại kết thúc không hay như vậy ?

Thiên Bảo ngồi thẳng người lên, nói như kinh ngạc :

- Sao cô biết chuyện của chúng tôi ?

- Lần anh đến mắng tôi, tôi đoán vậy. Tôi nghĩ tình bạn với anh Quang chưa đủ mạnh để anh hành động như vậy. Chỉ còn cách đoán cuối cùng là anh vì Tố Trân.

Thiên Bảo nhíu mày, rồi chợt đổi giọng một cách giận dữ :

- Quả là cô rất thông minh, nhưng cô đã áp dụng nó không hay chút nào.

Minh thư ngỡ ngàng :

- Xin lỗi, tôi xin lỗi. Tôi không nghĩ là…

- Cô im đi.

Thiên Bảo cố nén giận, nhưng không được. Làm sao anh không ghê tởm Minh Thư ? thì ra chính cô ta đã nói với Thái Quang về mối quan hệ riêng tư của anh với Tố trân để trả thù. Thật là ti tiện.

Anh gằn giọng :

- Đến giờ tôi mới hiểu rõ cô đấy. Thì ra cô không hiền như tôi nghĩ. Cô có cách trả thù rất tinh vi đó Minh thư ạ, xin thán phục.

Đến lượt Minh Thư ngạc nhiên :

- Trả thù ? Tôi trả thù cái gì ? Anh nói vậy là sao ?

Thiên Bảo gằn giọng :

- Bây giờ tôi mới biết vì sao Thái quang hiểu chuyện của chúng tôi. Cô có biết khi hành động như vậy, cô đã gieo bất hạnh đến cho người khác không ? Tố trân có lỗi gì với cô ? Cô thật là đê tiện, ích kỷ.

Mặt Minh Thư trắng bệch, bất động. Thiên Bảo vẫn chưa hết giận, anh nghiến răng :

- Thật ra cô có đủ sức giành giật với Tố Trân không ? Cô thử nhìn lại mình xem.

Khuôn mặt Minh Thư càng lúc càng trắng bệch ra dưới ánh đèn đường. Đau khổ và tủi nhục. Cô mím môi, cắn chặt răng nghe Thiên Bảo xúc phạm, nước mắt bất chợt ứa ra. Cô vội quẹt mắt đứng dậy, vẻ mặt rắn đanh, cố giữ cho môi đừng run. Cô nhìn anh, nhấn mạnh từng tiếng :

- Tôi nói để anh rõ. Chuyện giữa anh và Tố trân tôi hoàn toàn không dính dáng đến, cũng như không dính dáng đến anh Quang. Và tôi cũng sẽ không tah thứ cho những lời xúc phạm vừa rồi. Anh thật là hồ đồ.

Cô chợt ngẩng mặt lên kiêu hãnh, rồi cởi phăng áo ném trả lại Thiên Bảo. Cô khép chặt hai vạt áo và quay người bước ra đường, vẫy một chiếc taxi.

Cô nói một cách máy móc địa chỉ của mình cho tài xế. Rồi ngã người ra sau ghế, nhắm mắt khóc lặng lẽ.

Càng ngày cô càng thấy đau cho thân phận của mình. Hình như Thiên Bảo rất thích xoáy vào điểm yếu của cô mà miệt thị. Lần này còn thấm thía hơn lần trước. Bộ nói nhẹ anh ta sợ cô không hiểu sao.

Cảm thấy mình không còn đủ sức để chịu đựng nữa, Mnh thư gục đầu vào cửa, cắn chặt răng để khóc. Cô để mặc nước mắt ướt nhòe khuôn mặt mà chẳng buồn lau.

Thiên Bảo vẫn ngồi lại chờ vá xe. Anh nhếch môi như khinh miệt, rồi mặc lại áo. Cô ta đúng là một con cáo, một phù thủy đội lốt thiên thần, không hơn không kém. Vậy mà mới đây anh đã mềm lòng vì vẻ yếu đuối của cộ Thật là lầm.

Minh Thư đến công ty Thiên tinh. Cô đi thẳng lên lầu một gặp ông Trường. Hôm qua ông dặn cô đến để phỏng vấn. Dù rất lo về bằng tốt nghiệp của mình, cô vẫn le lói một tia hy vọng. Dù sao đó cũng là bạn của ba cô, cô không tin bác ấy sẽ phủ nhận mình.

Khi thi vào khoa Luật, Minh Thư chỉ nghĩ đơn giản sau này sẽ về làm luật sư cho công ty ba cộ Đến lúc chạm thực tế, cô mới dở khóc dở cười. Để trở thành một luật sư tên tuổi, ít nhất cũng có 10 năm làm việc, 10 năm để có thể vững vàng trong nghề. Đối với cô như vậy là quá lâu. Vả lại cô tìm đâu ra một sự quen biết bảo trợ. Còn các công ty thì chẳng ai muốn nhận một luật sư trẻ mới ra trường. Cho nên dù tốt nghiệp loại giỏi, bằng cử nhân của cô cũng trở thành vô dụng.

Khi ba cô mất, bác Trường luôn gọi cô đến làm việc cho công ty ông nhưng cô quá thận trọng nên luôn từ chối. Lúc ấy cô chẳng có bằng cấp hay chuyên môn. Cô sợ mình là gánh nặng của người khác. Bây giờ thì có thể tự tin hơn.

Cô thư ký cười lịch sự khi thấy Minh Thư :

- Xin lỗi, chị cần gì ?

- tôi muốn gặp Tổng giám đốc. Hôm qua ông ấy có hẹn với tôi.

Cô ta mỉm cười :

- Phiền chị chờ một chút. Tổng giám đốc bận họp. Chị ngồi đi.

- Xin lỗi, hôm nay công ty họp gì vậy chị ? Nếu bác ấy bận, lúc khác tôi sẽ đến.

- Chị là bà con với ông ấy hả ?

- không, bác ấy là bạn thân với ba tôi.

- Vậy hả ? Chị chịu khó chờ nha, vì ngày mai ông ấy đã đi nước ngoài rồi, tháng sau mới về. Hôm nay công ty họp các cổ đông đấy.

Chuông trên bàn chợt reo lên. Cô thư ký cầm máy nghe. Minh Thư đứng dậy đi ra ngoài.

Cô đi dọc trên hành lang. Ngang qua phòng họp, cô tò mò nhìn vào. Qua cửa kiếng, cô thấy mọi người có vẻ căng thẳng, hết người này đến người khác đứng lên nói. Hình như cuộc họp gay go lắm. Với tâm trạng như vậy, ông Trường sẽ tiếp cô ra sao đây ?

Minh Thư phân vân muốn bỏ về cho rồi, nhưng bỏ về là bỏ cuộc, trong khi cô cần việc làm ghê gớm. Cô hít mũi, quyết tâm đến salon ngồi. Đã chấp nhận xin việc làm thì thái độ của người khác đối với mình ra sao cũng mặc, chủ yếu là có đạt được ý muốn hay không. Cuộc sống đã dạy cô như vậy.

Lát sau mọi người tan họp, Minh Thư thấy ông Trường đi ra cửa. Cô định đi đến với ông nhưng nhớ ra như vậy là hấp tấp quá. Cô ngồi im chờ, và để trấn át cảm giác hồi hộp, cô lấy một tờ báo mở ra xem.

Lát sau có tiếng chân đi về phía cô, Minh Thư ngước lên, ông Trường đang đứng trước mặt cộ Cô vội đứng dậy chào. Đến giờ cô mới thấy Thiên Bảo đứng kế bên ông Trường. Cô mở to mắt kinh ngạc, nhưng vẫn chào anh một cách máy móc.

Ông Trường vỗ vai Minh Thư :

- Lên đây con, lên phòng bác trao đổi một chút. Con tới lâu chưa ?

- Dạ cũng hơi lâu.

- Bác bận họp. Hôm kia quên dặn con đến trễ một chút, đến lúc con về bác mới nhớ.

- Dạ.

Minh Thư đi song song với ông lên lầu, Thiên Bảo đi thụt lại phía sau. Từ nãy giờ anh không nói tiếng nào. Minh Thư nhỏ nhẹ trả lời những câu hỏi của ông Trường, nhưng thỉnh thoảng kín đáo quay lại tìm Thiên Bảo. Cô hoang mang rối bời khi thấy anh vẫn đi phía sau. Cô nghĩ là anh cũng tham gia câu chuyện của ông Trường. Anh ta làm gì ở đây ? Liệu cô có phải làm việc chung với anh ta không ? Mà không chừng anh ta sẽ cản ông tổng giám đốc nhận cô cũng nên.

Đầu óc Minh Thư quay cuồng với hàng chục câu hỏi đầy hoang mang. Cô mang tâm trạng uể oải nhụt chí hơn bao giờ hết. Tự nhiên cô thở dài. Thôi mặc tất cả. Cô có gì đâu mà sợ mất chứ.

Lên phòng, ông trường chỉ chỗ Minh Thư ngồi xuống, rồi vui vẻ rót nước :

- Cậu biết cháu tôi rồi phải không. Không nói thêm nữa nhé. Thư này, đây là cậu Bảo, giám đốc công ty Eic, chỗ con sẽ đến làm đấy.

Minh Thư quay phắt lại nhìn Thiên Bảo, như không tin cái điều vừa nghe. Đáp lại, anh chỉ khẽ nhún vai và tiếp tục im lặng. Minh Thư quay lại nhìn ông Trường :

- Thưa bác, vậy là con …

Ông khoát tay, ngắt lời cô :

- Hôm trước gấp quá bác chưa kịp nói với con. Thật ra công ty đã có một luật sư rất giỏi, con lại mới ra trường, tạm thời con chịu khó làm không đúng ngành của mình nhé. Con nghĩ sao ?

Minh Thư thở dài, thật ra điều này cô đã biết và chuẩn bị tinh thần rồi. Có điều cô không tưởng tượng rồi sẽ làm việc chung với Thiên Bảo. Cô nói một cách máy móc :

- Dạ, bác phân công làm gì cũng được.

- Tốt lắm. Con không có gì phàn nàn phải không ? Hôm qua bác đã bàn với cậu Bảo rồi. Trước mắt con sẽ làm trợ lý cho cậu ấy, cô trợ lý trước sẽ bàn giao công việc cho con. Thứ hai này bắt đầu đến làm nhé.

- Dạ.

Thấy vẻ rầu rĩ của Minh Thư, ông nghĩ theo cách của ông :

- Con đừng sợ, công việc lúc đầu hơi khó nhưng từ từ cũng quen thôi. Bác biết chắc là con làm được mà.

- Dạ.

Ông Trường nhìn đồng hồ, rồi đứng dậy :

- Bây giờ bác phải đi rồi. Trước mắt, con theo cậu Bảo về công ty cho biết, cậu ấy sẽ giới thiệu với con hoạt động của công tỵ À, con nên làm quen với cô trợ lý bên đó, công việc sẽ dễ dàng hơn. Con muốn hỏi gì nữa không ?

- Dạ không

- Vâïy nhé. Có gì trục trặc thì cứ đến gặp bác.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#19 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Thấy ông chuẩn bị đi, Minh Thư khẽ thở dài đứng dậy :

- thưa bác con về.

Không nhìn Thiên Bảo, cô đi trước ra cửa đứng chờ. Thiên bảo còn ở lại trao đổi gì đó với ông Trường, khá lâu anh mới đi ra.

Anh nhìn cô, nói ngắn gọn :

- Lâu quá không gặp. Cô khỏe chứ ?

- Khỏe. Cám ơn anh.

Cả hai lẳng lặng đi xuống sân. Ngồi trong xe, Minh Thư đưa mắt nhìn ra bên đường, suy nghĩ căng thẳng. Bản năng làm cô muốn lập tức bỏ việc. Cô có thể năn nỉ ông Trường bố trí cho một việc gì đó, miễn là không phải đối mặt với Thiên Bảo. Làm việc với một người hồ đồ như anh ta, có lẽ nước mắt sẽ chan với cơm. Chỉ lo đối phó với anh ta cũng đủ khổ, tâm trí đâu để làm việc nữa.

Nghĩ vậy, Minh Thư quay lại nhìn anh ta :

- Anh cho tôi xuống ở đây. Có lẽ hôm nào tôi sẽ đến nhận việc sau. Bây giờ tôi chưa sắp xếp được.

Thiên Bảo không trả lời, chỉ chăm chú nhìn phía trước như bận tập trung lái xe. Thật ra anh cũng bị đặt vào tình trạng bị động như Minh Thự Hôm qua ông trường gọi điện đến anh bảo sẽ thay đổi trợ lý. Ông bảo hãy nâng đỡ cô ấy vì đó là cháu của ông. Ông chỉ báo trước một cách vắn tắt nên Thiên Bảo nắm rất lơ mợ Mà cũng chẳng quan tâm lắm. Đối với anh, làm việc với ai cũng vậy. Cô ta có thân cận với tổng giám đốc hay không thì đó là việc của cô ta.

Lúc nãy thấy Minh Thư ở công ty, thiên Bảo rất sửng sốt và có chút bực dọc. Xét về tiêu chuẩn thì Minh Thư có thừa, nhưng anh không thích làm việc với một cô gái xảo quyệt, khôn ngoan nhưng tâm địa hẹp hòi. Hơn nửa năm không gặp Minh Thư, anh đã quên chuyện va chạm lần đó. Vậy mà bây giờ cô ta lại xuất hiện.

Thật ra anh có thể không nhận, nhưng cũng không thể từ chối. Anh không thể cư xử thẳng tay với một cô gái, nhất là cô ta lại thất thế. Và xét cho cùng, anh là con trai, để bụng hẹp hòi với con gái thì chẳng hay ho gì.

Thấy Thiên Bảo im lặng, tưởng anh không nghe, Minh Thư nói lớn hơn :

- Anh làm ơn cho tôi xuống đây đi.

- cô xuống làm gì. Đây là giờ làm việc. Tôi không đồng ý nhân viên trong công ty sử dụng giờ làm vào việc riêng của mình, dù người đó là giám đốc hay bảo vệ cũng vậy.

Minh Thư quay phắt lại kinh ngạc. Cô không tin trước mắt ình là một giám đốc nguyên tắc cứng nhắc. Cô chưa biết phản ứng ra sao thì anh đã nói tiếp :

- Cô đã từng đi làm, tôi nghĩ chắc cô hiểu nguyên tắc làm việc. Tôi không tin cô không xem trọng việc làm. Vậy cô muốn xuống để làm gì ?

Minh Thư quay mặt nhìn ra đường. Anh ta là người luôn dồn người khác vào chân tường. Đây là lần đầu tiên cô không biết cách đối phó với tình huống. Cách duy nhất là đừng nói gì cả, và cô khoanh tay trước ngực, một mực im lặng.

Thiên Bảo vẫn nhìn phía trước, cười nhếch môi :

- Cô là một người thẳng thắn. Vậy thì cứ nói thật đi, cô nghĩ gì về việc chạm trán này ?

Từ “chạm trán” của anh làm Minh Thư thấy nóng mũi. Cái tính thẳng thừng của cô lại bốc lên. Dù anh ta có là cấp trên của cô hay không cũng mặc, khi đòi xuống là cô đã chấp nhận mất việc rồi. Nhất là cô không chịu được tính coi thường người khác của anh. Cô quay lại, nhìn thẳng vào anh :

- anh có ý nghĩ đây là cuộc đối đầu chứ gì ? Và anh cho là tôi sợ đến mức muốn né tránh. Anh tưởng rằng tôi sợ anh vì anh biết được tâm địa thật của tôi ? anh lầm rồi. Tôi không hề né tránh kiểu nhu nhược đâu.

- Nói tiếp đi.

Minh Thư nói thẳng :

- Thật tình tôi không ngờ gặp anh ở đây. Nếu biết bác Trường dành cho tôi một việc làm ưu ái như vậy, tôi không dám nhận đâu.

Cách nói mỉa của cô làm thiên Bảo nổi nóng, anh độp lại :

- Xin thú thật là tôi cũng có tâm trạng ngao ngán như cô vậy.

Minh Thư mím môi ngồi im, tức đến nghen lời. Tự nhiên anh ta gán cho cô những tội trạng anh ta nghĩ ra, rồi nhìn cô như một quái vậy. Không nhịn được, cô quay lại định nổ cho một trận, nhưng chưa kịp nói thì Thiên Bảo đã lên tiếng :

- Nếu cô nghĩ vì chuyện đó mà tôi để bụng thù hằn thì không đúng đâu. Tôi đâu có nhỏ mọn đến vậy.

Anh ta cười một tiếng :

- Tôi biết cô đang nghĩ gì rồi, nhưng tôi khuyên cô, xin việc làm không phải là dễ đâu.

- cám ơn, nhưng tôi hiểu mình muốn gì.

- Hiểu gì à ? Tôi dám chắc cô đang để tính tự ái bốc lên rồi, và không hiểu hết tác hại của nó đâu. Cô sẽ xin việc ở đâu với bằng tốt nghiệp như vậy ? Trừ ông Trường ra, không ai cho cô một việc làm tốt như vậy đâu.

- Mặc kệ tôi.

- thú thật là tôi cũng không thích có một trợ lý bướng bỉnh như cộ Nhưng tôi không nỡ thấy một cô gái long đong tìm việc làm , nhất là lại mất việc vì tôi. Nếu vì tự ái cá nhân mà nghỉ việc thì cô yếu lắm đấy. Tự suy nghĩ lại đi. Cô sợ tôi đến mức như vậy sao ?

Minh Thư xù lông lên :

- Tại sao tôi phải sợ anh ?

- Vì những lý do gì thì cô biết rồi.

- Hừ, tôi không thèm thanh minh. Với loại người hồ đồ như anh, thanh minh cũng là thừa.

- Vậy sao ? Hy vọng tôi lầm.

Anh khoát tay :

- Bỏ qua chuyện này đi. Bắt đầu từ đây về sau, chúng ta sẽ không nhắc lại nữa, xem như là chuyện cá nhân, xem như tôi và cô chưa quen biết nhau. Bắt đầu bằng một quan hệ mới dựa trên công việc mà đối xử với nhau. Ok ?

Thấy Minh Thư ngồi im, môi còn cong lên vì giận, thiên Bảo cười châm biếm :

- Thế nào ? Cô đang phân vân nên chọn việc làm hay tự ái cá nhân chứ gì ? Thật ngốc nghếch hết chỗ nói.

Anh nhún vai :

- Không ngờ bản lĩnh của cô Minh Thư chỉ đến mức đó. Không dám đối đầu với sự thật. Thế này rồi ra đời cô làm sao hơn người ta.

Minh Thư ngồi im suy nghĩ. Có lẽ cô đã nông can khi muốn bỏ cuộc, dù đó chỉ là ý nghĩ. Thực ra Thiên Bảo là gì mà cô trốn tránh ? Nếu chạy trốn anh thì chắc suốt đời cô phải tránh mặt tất cả những ai đụng chạm tới mình rồi.

Tự nhiên cô thấy tự ái đùng đùng, nhưng là sự tự ái ngược với ý nghĩ lúc nãy. Môi cô mím lại, mặt vô tình ngẩng lên như thách thức. Cô không thấy Thiên Bảo nhìn cô với nụ cười kín đáo có chút giễu cợt. Anh phát hiện rằng bên ngoài vẻ cứng cỏi bản lĩnh, cô hãy còn là một cô gái bướng bỉnh theo cách trẻ con. Nếu không có tính ác độc, có lẽ cô ta sẽ vô cùng đáng yêu. Thật tiếc !

Anh ngừng xe trước cổng công ty, vẫn ngồi yên bên tay lái, anh nói mà mắt nhìn thẳng phía trước :

- cô quyết định chưa ? nếu muốn bỏ việc, tôi sẽ đưa cô trở lại ông Trường.

Minh Thư không trả lời, lẳng lặng mở cửa bước xuống xe. Thiên Bảo mỉm cười tắt máy, rồi nhún vai mở cửa. Cuối cùng thì cô ta cũng không phải là một cô gái ngốc nghếch, nếu Minh Thư bỏ cuộc, có lẽ anh sẽ vô cùng xem thường.

Anh đưa Minh Thư vào văn phòng, giới thiệu vắn tắt với cô thư ký :

- Đây là Minh Thư, người sẽ thay cô trong công việc. Còn đây là Hoài Mỹ, trợ lý của tôi.

Hoài mỹ hình như đã được báo trước, cô cười như làm quen rồi mở tủ lấy xấp tài liệu mà cô chuẩn bị trước định đưa Minh Thư, nhưng Thiên bảo khoát tay :

- Cô Thư chưa nhận việc bây giờ đâu, tôi chỉ giới thiệu để các cô biết nhau thôi. Thứ hai này cô ấy mới chính thức vào làm.

Minh Thư lắc đầu :

- không, tôi bắt đầu ngay bây giờ cũng được.

Thiên Bảo mỉm cười :

- Sắp hết giờ rồi, nếu bắt đầu ngay bây giờ cô Mỹ sẽ ở lại đến tối, cổ còn làm công việc nhà nữa đấy.

Minh Thư hơi ngượng :

- Xin lỗi, tôi không biết, nhưng tôi có thể đọc trước mấy tài liệu này không ?

- Cũng được, tùy cô – Thiên Bảo lại cười.

Minh Thư cầm bìa sơ mi đựng giấy tờ, lững thững đi theo Thiên Bảo vào trong. Cô nhìn dãy phòng một cách tò mò, rồi đưa mắt tìm kiếm. Anh nhướng mắt :

- Cô tìm gì vậy ?

Minh Thư hỏi một cách thơ ngây :

- Sao tôi không thấy máy móc gì cả. Với lại công ty hẹp thế này, sản phẩm để ở đâu ?

Thiên Bảo bật cười :

- Để ở khọ Tôi sắp đưa cô đến chỗ đó đấy.

Minh Thư nhíu mày :

- Thế sao không để nó ở đây mà phải đặt ở kho, làm sao người ta biết mà mua ?

Thiên Bảo giả vờ nhìn quanh, rồi hạ giọng :

- Cô hỏi nhỏ một tí, coi chừng nhân viên nghe được thì buồn cười lắm. Dù sao cô cũng sẽ là trợ lý cho giám đốc mà.

Minh Thư nhìn quanh, nhận ra mình hỏi ngớ ngẩn, cô quê quá cứ im lặng mà bước, rồi cô mím môi :

- Nhưng dù sao tôi cũng cứ thắc mắc.

Thiên Bảo cười như có vẻ thú vị :

- cô sẽ hiểu điều đó khi đến kho.

Anh nhìn đồng hồ, rồi nhìn cô :

- Cô có thấy đói chưa ?

Minh Thư nhìn lại anh, như vừa nghe một câu hỏi chẳng dính dáng gì đến chuyện nãy giờ. Thiên Bảo giải thích :

- Nếu cô chưa mệt, chúng ta sẽ đến kho tham quan ngay bây giờ.

Cô lập tức gật đầu :

- Tôi không mệt tí nào.

- Vậy thì đi.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#20 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Minh Thư theo Thiên Bảo ra xe. Cả hai không nói chuyện nhiều trên đường đi. Minh Thư vẫn còn cảm giác quê quê vì câu hỏi ngớ ngẩn lúc nãy. Cô tự hứa sẽ im lặng mà quan sát chứ không hỏi nữa. Cô cũng hiểu rằng hoạt động của công ty rất quy mô và phức tạp, để hiểu và làm đúng vai trò của một trợ lý thật là việc làm quá sức của cộ Cô không hiểu tại sao ông Trường lại cho cô làm ở vị trí này ? Ông đánh giá quá cao năng lực của cô, hay có sự nâng đỡ ? Thật không hiểu được.

Trong số bạn bè cô, chưa ai mới ra trường mà nhận một việc quá tải như vậy, thật là một thử thách không nhỏ. Nếu cô lơ mơ thì sẽ bị cười vào mũi mất.

Cứ đắm chìm trong suy nghĩ lộn xộn, Minh Thư không hay Thiên Bảo đã hỏi cô mấy lần. Thấy cô không nghe, anh mỉm cười rồi đạp thắng. Bị bất ngờ, Minh Thư ngã chúi về phía trước, cô quay lại nhìn Thiên Bảo, ngơ ngác :

- Chuyện gì vậy ?

Thiên Bảo mỉm cười :

- Không có chuyện gì cả. Tôi chỉ muốn kéo cô về thực tế thôi.

Minh Thư vẫn đặt tay dằn trước ngực :

- anh làm tôi hết hồn thật đó. Tại sao anh làm vậy ?

- Ba lần rồi đó Minh Thư.

- Ba lần cái gì ?

- tôi hỏi cô nghĩ gì vậy, hỏi mãi mà không nghe cô trả lời, tôi không kiên nhẫn chờ nổi.

Thấy vẻ ngơ ngác của cô, anh lại cười :

- Đừng căng thẳng như vậy, chuyện này quá sức của cô thật đấy, nhưng không đến nỗi nghiêm trọng lắm đâu.

Minh Thư thở dài :

- Tôi không hiểu tại sao bác Trường lại cho tôi một công việc như vậy. Nó vượt xa ước mơ của tôi, và vì vậy tôi phải nhận một trách nhiêm quá lớn, tôi sợ lắm.

- Sợ tôi hay sợ công việc ?

- Sợ cả hai.

- Tôi không đến nỗi là người khó tính đâu.

Minh Thư “khều” nhẹ :

- Vâng, lúc nãy nghe anh cấm nhân viên không được lạm dụng giờ làm việc là tôi đã hiểu anh “dễ tính” rồi.

Thiên Bảo khựng lại một chút rồi cười lớn :

- không ngờ cô xét nét tôi như vậy… Nhưng không sao, cứ làm việc chung đi rồi kết luận.

Xe rẽ vào một con đường vắng, rồi chạy tuốt ra bờ sông. Thiên Bảo dừng lại ở khoảng sân thật rộng, cả hai bước xuống. Minh Thư tò mò nhìn ra sông, tàu thuyền dày đặc. Cô chưa ra đến cảng bao giờ nhưng cô nghĩ đây đúng là cảng thật rồi.

Thiên Bảo ra hiệu cho Minh Thư, cô đi theo anh vào kho và sửng sốt trước sự rộng lớn của nó. Những loại máy móc, phân bón chất đầy các tầng. Minh Thư cứ nghĩ khi là một gian phòng để người ta chất đồ phế thải. Đến giờ cô mới thấy mình quá ngốc, cô buột miệng :

- Sao nhiều quá vậy ? nhưng để đây làm sao người ta biết mà mua ?

Cô chợt im bặt, bụm miệng lại vì nhận ra mình lại hỏi ngớ ngẩn, nhưng Thiên Bảo chỉ cười :

- Nhưng mặt hàng nay sẽ được phân phối về đại lý ở các tỉnh. Chúng ta mua bán bằng cách ký hợp đồng chứ không phải bán lẻ như việc làm của cô trước đây.

Minh Thư lí nhí :

- Vậy sao ? tôi không biết là nó quy mô đến vậy.

- Vậy bây giờ biết rồi, cô có ý định rút lui không ?

Minh Thư vô tình hếch mặt lên :

- Không hề, và ngược lại nữa đấy.

- Vậy thì tốt.

Anh dắt Minh Thư đi vòng xuống phía sau cho cô xem các loại máy và giải thích tỉ mỉ cho cô những phương cách ký hợp đồng, những mánh khóe cạnh tranh giữa các công tu để giành độc quyền. Minh Thư nghe một cách chăm chú. Cô không hay mình nhìn mặt Thiên Bảo chăm chăm, đến nỗi anh phải nhướng mắt nhìn cô như buồn cười.

Chiều qua nhanh, trời bắt đầu tối mà Thiên Bảo với Minh Thư vẫn không để ý. Anh bật đèn và cứ đứng nói chuyện bất tận. Đến lúc ra về thì cửa kho đã bị khóa. Người bảo vệ không biết giám đốc còn ở trong kho, anh ta khóa cửa và đi nhậu một cách vô tư như bình thường anh ta vẫn làm.

Đứng bên trong Thiên Bảo nhìn qua khe hở của ống khóa, không thấy một bóng người qua lại. Anh vừa bực mình, vừa buồn cười. Thấy Minh Thư cứ dán mắt vào mình như hỏi, anh khẽ nhún vai :

- Thế này là chúng ta bị nhốt rồi, tôi không hiểu tại sao lại có chuyện kỳ cục như vậy.

Mắt Minh Thư mở lớn khiếp đảm :

- Có nghĩa là chúng ta phải ở đây suốt đêm ?

- Nếu không có gì thay đổi thì có lẽ phải chịu như vậy – Thiên Bảo nói hài hước.

Minh Thư lắp bắp :

- Như vậy còn mẹ tôi ? … Mẹ tôi sẽ lo sợ cho tôi suốt cả đêm… Mẹ tôi…

Cô im bặt, nghĩ đế chuyện sẽ có một mình với thiên Bảo ở đây suốt đêm, cô sợ rối cả lên. Cô nói như muốn khóc :

- Có cách nào để họ mở cửa không anh Bảo, tôi sợ lắm.

- Cô sợ cái gì vậy ? Tôi hay là nhà kho ?

Nước mắt Minh Thư bắt đầu lăn xuống :

- Tôi sợ đủ thứ hết. Từ đó giờ tôi chưa bị thế này bao giờ.

Thiên Bảo nói chậm rãi :

- Tôi nghĩ chắc những chuyện tương tự thế này không hề xảy ra với mọi người bao giờ. Chúng ta là những người gặp tình huống ngớ ngẩn nhất trên đời.

Thấy Minh Thư đứng dựa tường ủ rũ, anh nói như trấn an :

- Cô đừng sợ như vậy. Có lẽ lát nữa anh ta sẽ về, một đêm ít nhất anh ta cũng kiểm soát vài lần.

- rủi tối nay anh ta không đi thì sao ?

- Thì ngày mai anh ta sẽ được nghỉ việc – Thiên Bảo nói tỉnh bơ.

Minh Thư nhìn anh một cái :

- Anh khe khắt đến vậy sao ?

thiên bảo nhíu mày :

- Cô đừng có nhìn tôi lệch lạc như vậy, tiểu thự Cô thử nghĩ xem, một nhân viên bảo vệ mà không biết có người ở trong kho suốt đêm thì người đó có bảo đảm được hàng không bị mất không ?

Minh Thư nói nhỏ :

- Tôi hiểu rồi.

Thiên Bảo đi xuống kho dưới tim cách phá khóa cửa bên hông, nhưng cánh cửa kiên cố quá nên khó mà dùng sức đẩy. Anh ngán ngẩm đi trở lên. Minh Thư đang ngồi chống cằm khóc thút thít. Thiên Bảo đến đứng trước mặt cô, cúi xuống :

- Cô làm sao vậy ? sợ cái gì, có tôi đây mà.

Minh Thư quẹt nước mắt, ngước lên :

- Tôi đói bụng quá. Hức… hức…

Thiên Bảo đứng thẳng người lên, bối rối. Quả thật nãy giờ lo tìm cách đi ra, anh đã không nghĩ đến tình huống này. Anh tự trách mình đưa cô đến đây vội quá, càng tự trách đã không nghĩ đến chuyện ra về khi thấy trời tối. Dù sao cũng nghĩ đến sức khỏe của Minh Thư chứ.

Anh đi tới đi lui trước mặt cô, cau trán suy nghĩ, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không có cách nào khác hơn là phải chờ bảo vệ. Thật là bực mình hết chỗ nói.

Minh Thư vẫn ngồi dưới thềm. Cô duỗi chân, tựa đầu vào bao hàng khép mắt mệt mỏi. một lát sau cô ngủ thiếp đi, nước mắt vẫn còn viền quanh mị Thiên Bảo ngồi quỳ một châm nhìn cô, thở dài, rồi anh nhẹ nhàng đặt đầu Minh Thư gối lên vai, cố ngồi yên để cô đừng bị phá giấc.

Rất lâu, Thiên Bảo nghe tiếng chân vọng ở ngoài, anh nhẹ đặt tay Minh Thư dựa vào bao hàng rồi đứng dậy nhìn qua khe hở của khóa. Ánh đèn pin lướt qua cửa, Thiên Bảo gõ mạnh vào thành cửa. Trong một giây, anh nghe tiếng hỏi lớn :

- Ai đó ?

Anh bảo vệ đi băng băng đén đứng ngoài cửa, hỏi vọng lên như quát :

- Ai đó ?

Thiên Bảo nghiêm giọng :

- Giám đốc đây, anh lo mở cửa đi.

Ở ngoài im lặng, hình như anh ta còn đề phòng, Thiên Bảo bực mình nói như quát :

- Mở cửa đi.

Có tiếng chìa khóa khua leng keng, rồi cánh cửa được mở tung ra. Anh bảo vệ sửng sốt nhìn Thiên Bảo, điệu bộ sợ sệt :

- Xin lỗi, tôi không biết có ông ở trong này.

Thiên Bảo không trả lời, anh đến góc nhà kho lay nhẹ vai Minh Thư :

- Dậy đi Thư, tôi đưa cô về nhà.

Minh Thư mở mắt, cô nhìn anh ngơ ngác rồi đứng dậy. Thiên Bảo kéo tay cô ra cửa :

- Bây giờ về được rồi đó, khuya lắm rồi. Cô hết buồn ngủ chưa ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Khi Tình Yêu Đến - Nguyên tác của Hoàng Thu Dung Tocnautigon Trọn Bộ 27 11-24-2009 06:10 PM
Thy Dung-Một Nữa Đời Em+Em Mơ Làm Cô Dâu (4 CDs) vivianvivinguyen Direct downloads 0 04-01-2009 12:56 PM
Ai Muốn Hình Dung Ra Bác Hồ Lúc Tắm Như Thế Nào . Xin Vào Đây ! nuocviettoi Hình ảnh 3 06-27-2008 01:11 PM
Hoa Kỳ Và Âu Châu Bị Cáo Buộc Dung Túng Những Nền Dân Chủ Giả Hiệu -Long Nhi- Tin tức thường nhật 1 02-27-2008 11:48 AM
Anh Hùng Kim Dung Tieu_Wa_Nhi Hình ảnh 17 04-15-2007 11:15 PM