Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#11 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Anh biết, nên bằng bất cứ giá nào anh cũng phải gặp cô ấy.

- Em không nữa, bởi vì em không lấy tư cách nào bắt buộc Thư khi cô ấy không muốn đối diện với anh.

Huy đau khổ gật gù:

- Em ráng thuyết phục Thư giùm anh . Nếu cô ấy vẫn không cho phép, anh biết làm sao hơn.

Nhìn theo dáng Quốc Huy ra về, Yến Linh thở dài . Khuôn mặt phờ phạc, ánh mắt lo lắng của Huy, cho Linh biết Thư Thư trong lòng anh quan trọng, Linh chẳng dám nói với Huy là cô ấy vẫn còn ở đây, nhưng tránh mặt anh . Huy chờ ngõ trước, Thư đi ngõ sau.

Từ lúc về quê lên, Thư sống lặng lẽ như chiếc bóng . Thư nhận dạy nhiều nơi hơn, sáng đi đến tối mới về, chiếc giường là nơi Thư vùi trong giấc ngủ . Bạn bè lo lắng, Thư trấn an nhưng nụ cười, sự liến thoắng và những lời châm biếm, mỉa mai đậm nét dân gian không còn nữa . Thư biếng cười, cả phòng không ai dám đùa, không phải sợ mà lại tôn trọng nỗi đau đầy ắp trong lòng cô bạn nhỏ của mình . Tất cả đều muốn biết nguyên nhân đem đến buồn cho Thư, nhưng chẳng ai dám hở môi, chỉ âm thầm cảm nhận mà thôi.

Quốc Huy không làm sao từ chối được khi Nhã Chi bị rối loạn tim, suy nhược cơ thể, được ba mẹ đưa lên nhà anh nhờ điều trị . Ba mẹ Huy là người hiếu khách, phòng mạch của Huy được ông bà mở với tư cách từ thiện . Từ Pháp trở về, gia đình Huy đâu có thiếu thốn gì . Mẹ Nhã Chi là người khéo léo trong cách thu phục lòng người . Trong những lần gặp ở nhà Huy, ông bà vừa ý cách đối xử và lời tế nhị của mẹ Nhã Chi , nên ông bà bằng lòng cho Nhã Chi ở lại nhà để Huy theo dõi và điều trị sau giờ làm việc ở bệnh viện về.

Nhã Chi ra phố mua vài đồ dùng chi dụng cá nhân, cô gặp Huy và quá giang về nhà . Tình cờ trên đường, anh thấy Thư Thư đang máng túi xách lên vai, thả dài trên phố, mắt ngắm dãy quần áo bán cạnh đó . Huy cho xe rà sát đường, anh mừng rỡ kêu ríu rít: (pg123)

- Thư Thư ! Thư Thư ! Em có nghe không ?

Huy bất cần mọi người nhìn mình . Để xe cho NC giữ, anh chạy theo, bởi vì Thư chạm mặt anh và quay đi thật nhanh . Huy dang tay ra, mắt mở to, hơi thở hổn hển:

- Thư Thư ! Em đừng đi mà . Cho anh gặp một lần đi em.

Thư rút tay lại, quay mặt đi và im lặng.

- Thư à! Anh tìm em cả tuần nay thật vất vả, vẫn không gặp được em . Thư Thư ! Đừng trách anh nữa . Em có biết anh khổ thế nào không ?

Thư Thư lặng lẽ quay đi, không nhìn anh . Người ta vây quanh hai người xì xầm mỗi lúc một đông . Thư Thư rút tay lại để thóat khỏi vòng tròn đó . Nhưng Huy lớn tiếng, mắt trừng to, tay kéo cô lại gần:

- Em nói đi . Làm vợ tại sao em không nghe lời anh chứ . Có gì cũng phải nghe anh phân trần, có đâu đi biền biệt vậy ?

Đến lúc Thư ngỡ ngàng, mắt vươn to ngơ ngác khi mọi người hướng về mình . Huy được nước làm tới:

- Giờ em theo anh hay không thì nói.

Thư nhìn anh đầy sự tức giận trong lòng . Huy kéo cô đi, Thư lặng lẽ theo Huy trở lại xe . Nhã Chi, ngả đầu chào cô, nhưng ánh mắt Thư vẫn nằm yên trên khuôn mặt sượng sùng của Chi, không cười, không đáp lại sự lịch sự của Chi dành cho cô . Huy lên tiếng:

- Nhã Chi ! Em về đi . Anh muốn đưa Thư Thư đi ăn.

- Dạ, em biết rồi . Em sẽ thưa với ba mẹ giùm anh . Em chờ cơm anh nha.

Giọng Nhã Chi thật êm, nét mặt hiền từ, cử chỉ dịu dàng khi giới thiệu vị trí mình với Huy và gia đình của anh . Huy cau có:

- Bảo về thì tự về đi, còn ở đó nói.

Nhã Chi nhìn Thư, ngọt giọng:

- Anh Huy tìm Thư mà Thư cứ lánh mặt đâu phải cách . Vậy Thư đi với anh Huy đi nha . Chúc vui vẻ . Anh à! Em đợi cơm anh, đừng để cha mẹ đợi lâu quá đấy . Em về nha.

Giọng Nhã Chi thật êm, nét mặt hiền từ, cử chỉ dịu dàng khi giới thiệu vị trí mình với Huy và gia đình của anh. Huy cau có:

- Bảo tự về thì tự về đi, còn ở đó nói.

Nhã Chi nhìn Thư, ngọt giọng :

- Anh Huy tìm Thư mà Thư cứ lánh mặt đâu phải là cách. Vậy Thư đi với anh Huy đi nhạ Chúc vui vẻ. Anh à ! Em đợi cơm anh, đừng để cha mẹ đợi lâu quá đấy. Em về nha.

Huy trừng mắt. Nhã Chi quay đi, dáng nhẹ nhàng uyển chuyển trước lời phê phán, khen ngợi của mọi người.

- Cô ấy thật là hiền. Nếu là tôi hả, không dám đâu.

- Cô vợ dịu dàng, ngọt ngào và đẹp nữa.

Huy cho xe chạy nhanh để tránh cho Thư những lời dị nghị của người chưa biết chuyện về cô như thế nào. Thư lặng lẽ, mặc cho Huy đưa đến đâu thì đến. Thật lâu, Huy đưa cô đến quán cây dừa. Thư ngồi dưới bãi cỏ nhìn ra bờ sông, im lặng. Huy trao cho cô ly trà đá. Thư đưa môi uống một hơi dài như muốn cái lạnh của nước làm dịu lại nỗi bực trong cộ Huy thở dài, ngồi bên cô, nhỏ nhẹ gợi chuyện :

- Mấy hôm nay em ở đâu Thư ?

Cô hướng mắt nhìn xa xa, vẻ đăm chiêu, lặng lẽ. Huy choàng tay qua vai cô, hạ giọng:

- Thư à ! Anh là ông xe ôm, hay chàng bác sĩ đâu có quan trọng. Cần nhất là chúng ta thật lòng đến với nhau thôi, đúng không ? Anh biết em giận, vì anh giấu nghề nghiệp của mình, cho nên khi nghe mẹ Nhã Chi tiết lộ điều ấy, càng làm cho em tức giận thêm, vì cho rằng anh lừa dối em.

- Thật sự anh rất qúy em. Vì Thư luôn trân trọng tình nghĩa của chúng ta, dù trong mắt em, anh là người chạy xe ôm. Chúng ta từng lo lắng, mua sắm cho nhau, những món đồ đó không có giá trị bằng tiền, mà qúy bằng tấm lòng của mình. Với anh, nó là vô giá.

- Thư Thư ! Anh rất hiểu em. Anh muốn nói với em rằng. Anh chưa hề có ý nghĩ nào về Nhã Chị Với anh, cô ấy là bệnh nhân, mãi mãi là thế. Anh đã hiểu mẹ Nhã Chi là người như thế nào, từ đó, anh qúy gia đình và mẹ em hơn.

Thư im lặng, uống cạn ly trà đá như ngày nào anh và cô đã đến đây, khi trong túi của hai đứa chỉ đủ hai ly trà đá thôi. Huy thở dài :

- Thư Thư à ! Em nói gì với anh đi. Nói gì cũng được mà.

Cô quăng xuống dòng nước những viên sỏi nhỏ. Huy kéo Thư tựa vào vai mình, tay nắn bàn tay Thư :

- Đừng giận anh nữa Thư.

- Ông nói hết chưa ?

Cô đứng dậy, tựa vào thân dừa, nhìn anh trân trối. Huy bước theo cô nhỏ giọng :

- Anh muốn đem mẹ lên bệnh viện nơi anh công tác để điều trị, em nghĩ sao Thự Vấn đề này anh đã bàn với ngoại rồi, chờ ý em thôi.

Đẩy anh thật mạnh, Thư quay lại nhìn anh trân trối, giọng cô gằn lại :

- Anh tưởng mình là ai đây ? Muốn xen vào chuyện gia đình tôi là xen sao. Bên ấy qúy anh , muốn đem cô ta dân nạp để làm vợ Ông bác sĩ danh giá ấy cho thơm dòng thơm họ. Còn tôi hả ? Không có tính a dua, không muốn núp bóng của bất cứ ai, nhất là ông bác sĩ giàu có như anh vậy.

- Anh biết em giận. Anh không biết họ có ý đó hay không ? Nhưng người anh quan tâm là em, Thư Thư à.

- Cảm ơn, nếu ý đó là sự thật, Quốc Huy ! Thư Thư và gã Honda ôm không còn kết thân với nhau nữa, bởi Thư Thư không đủ tư cách, nhà không đủ giàu để xứng đáng có người bạn làm bác sĩ như anh vậy. Từ đây, xem như không ai biết về ai cả, vậy đi nhạ Chào

Huy dang tay chặn cô, mắt van lơn:

- Thư Thư ! Em nói vậy là sao. Anh đâu có ý xa em.

- Có hay không, đối với tôi không thành vấn đề. Tôi không xứng để có anh bạn làm nghề cao qúy, có một gia đình giàu sang. Cho nên tôi tách khỏi anh, không được sao ?

- Em đừng nói dứt khoát là được với anh. Tại sao em lại giấu cảm tình dành cho anh trong lòng mình chứ. Anh đã nói với em rồi, Nhã Chi là bệnh nhân của anh trước ngày chúng ta quen nhau. Với anh, cô ấy chưa hề được anh đặt tình cảm như từng đặt tình cảm đến em, nghe chưa.

- Anh nói vấn đề đó làm gì, có liên quan gì đến tôi ?

Huy tức bựt kềm hai vai Thư, hỏi :

- Nhìn thẳng vào mắt anh đi. Em thật sự không quan tâm đến anh ?

- Dĩ nhiên là có rồi. Nhưng một gã Huy xe ôm ngày nào thì thân thiết hơn. Còn Huy của gia đình Nhã Chi, của một ông bác sĩ... thì xin lỗi nghe. Tôi không có may mắn để quen.

- Thư Thư à ! Em không yêu anh thật sao ?

- Anh nói gì ? Với anh Huy xe ôm thì chúng tôi có tình bạn rất tốt. Ngược lại, với anh Huy bác sĩ tôi chưa hề quen, làm sao có được một tình bạn thuần chứ. Xin không nghe rõ, đây là tiếng mẹ đẻ, chẳng lẽ tai ông đang có vấn đề ?

Huy đẩy vai cô ra, anh hằn học.

- Em đã suy nghĩ kỹ chưa ? Sau này hối hận không kịp đó.

- Tôi là con của một bà điên. Có một điều, sẵn đây tôi báo cho anh biết luôn, để sau này không có dịp gặp thì chuyện xảy ra phiền lắm.

- Đừng nói yêu em chứ gì. Khỏi cần dặn. Tôi không bao giờ yêu cô gái ngang bướng, cố chấp như em đâu. Nhà bên ấy nói đúng. Em qủa là cô gái không được uốn nắn từ nhỏ, thích gì làm nấy, cô biết, tôi sẽ cưới vợ đấy. Sau này, mình là người một nhà, tôi không bỏ cô đâu. - Cảm ơn lòng tốt của vợ chồng anh và họ. Tôi cũng ráng tu cho đủ đức để về nhà đó như anh vậy.

- Anh sẽ tạo cơ hộu cho con gái về phủ phục bên ba mình chứ. Đời nào để con chống đối với ông bà và cha một cách ngang ngược, bướng bỉnh quá đáng như vậy.

Nét mặt Huy căng thẳng, môi cười nhẹ, mắt giễu cợt nhìn Thư.

- Tại tôi không có được dạy dỗ khéo léo như cô gái đang ở trong nhà, trong vòng tay chăm sóc của anh vậy. Sau này, tôi sẽ học hỏi và sẽ ngoan hơn. Cám ơn sự nhắc nhở của anh.

Huy móc trong túi một gói đỏ, đặt trong tay Thư:

- Đây là tiền của người cha tặng cho cô, để dành trả chi phí học tập. Mong rằng cô sẽ ngoan ngoãn, dịu hiền như vợ sắp cưới của tôi vậy, biết không ?

- Không cần đâu. Tôi từng lo cho mình mà. Đem về cho ba vợ của anh đó.

- Không lấy thì đem về mà trả cho ông ấy.

Thư lặng người bởi ánh mắt lạnh lùng và lời nói như tạt nước vào mặt mình của Huỵ Trong khi anh quầy quả ra xe và nổ máy, để lại trong Thư nỗi chua chát không chịu được.

Thư vẫn ngồi đó, mắt thả dài dưới dòng nước lặng lẽ trôi. Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, đến lúc mưa lác đác rơi nhẹ trên tóc, Thư mới rời nơi ấy bằng những bước chân chậm buồn. Thư cúi thấp đầu đếm từng bước chân trở về nhà, mặc cho mưa thấm ướt người. Bên kia đường, trong quán cà phê có người đàn ông dõi theo bóng cô với tiếng thở dài. Anh muốn chạy theo đưa cô về, nhưng thầm biết, không bao giờ cô cho mình có cơ hội dễ dàng như ý. Nên cuối cùng, anh ngồi đó trông theo dáng nàng ngả nghiêng dưới cơn mưa kéo dài.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#12 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 8

Ngồi bên chiếc ghế cạnh đó, Nhã Chi ngập ngừng hỏi:

- Có phải anh giận em không ?

Đang ghi toa thuốc cho cô, Huy lạnh nhạt đáp:

- Làm gì giận. Buồn vui trong anh không liên quan đến em, đừng có hỏi. Anh không thích bị ai tra gạn, nhất là em đó.

- Em biết anh không vui khi em gặp Thư với mấy lời cho cô ấy, trong lần gặp đó. Nên cả tuần nay, anh đâu trò chuyện với em.

- Biết vậy, sao còn hỏi. Những lúc nhàn rỗi, em gẫm lại đi. Anh có hứa với em điều gì chưa. Tỏ tình yêu trong lòng cho em lúc nào. Mỗi lần có ai tìm anh là em có mặt, rồi không nói lời này, cũng xen vào lời khác, ngụ ý cho bạn bè biết em là vợ vậy.

Giọng Huy vẻ khó chịu mỗi lúc một gắt gỏng hơn:

- Thư đau khổ vì ai. Có phải một tay mẹ em không. Chuyện của người lớn anh không trách. Nhưng cô ấy là bạn của anh, tụi anh quen nhau khi Thư Thư chưa biết anh là bác sĩ, con độc nhất của ông Việt kiều. Anh nói cho em biết, cô ấy không thích chàng bác sĩ.

- Xin lỗi, em không biết ý anh. Nhưng...

- Nhưng sao, em cứ nói, đâu có gì phải ngập ngừng. Anh chúa ghét.

Hít thật sâu không khí vào lòng ngực lấy can đảm, Nhã Chi nhìn anh, đáp nhỏ:

- Em muốn nói hôm ấy ba mẹ anh có ngỏ ý, và ba mẹ em cũng bằng lòng gả em cho anh rồi. Cho nên, em mới dám. Vì em sợ Thư gắn bó sâu đậm với anh, chừng ấy chuyện rắc rối sẽ xảy ra.

Huy quay lại, ánh mắt gắt gao, khó chịu:

- Bây giờ là thế kỷ mấy mươi rồi. Anh hơn nửa đời người, đâu phải thằng thanh niên mới lớn mà cha mẹ đặt đâu anh ngồi đó. Còn em nữa, trong mắt anh là cô bệnh nhân tội nghiệp mà thôi. Chưa hề yêu làm sao sống bên nhau mà cưới. Tại sao em không nghĩ chứ?

- Anh có nói với ba mẹ chưa?

- Ba mẹ ai ? Lợi dụng lòng thương của ba mẹ anh, qua sự chìu chuộng của bà mẹ yêu dấu, là Nhã Chi đó sao. Em mua chuộc lòng yêu thương và sự rung động thật sự của trái tim anh đi, mà lại có thái độ đó.

Nhã Chi lắp bắp nhìn anh với ánh mắt thành khẩn.

- Vậy là anh thương Thư Thư thật rồi sao ?

- Bây giờ chưa yêu ngày mai chưa biết được ? Nhưng anh và cô ấy có khoảng thời gian thân thiết. Thư thật thà, vui vẻ, ngay thẳng và có sự phấn đấu không mêt mỏi. Đó là đức tính đặc biệt.

- Còn Nhã Chi là ngược lại phải không?

Huy đặt toa thuốc trước mặt cô, giọng thật lạnh:

- Em là bệnh nhân, điều anh quan tâm ở em là tâm trạng, bệnh lý. Chúng ta chưa bao giờ là bạn bè, tụ tập, đi rong bên nhau, nên tất cả về phạm vi đó ở em, anh không biết, không hiểu. Còn với Thư Thư thì khác, không thể so sánh ngang hàng được. Xin lỗi.

Anh thản nhiên quay lưng đi. Nhã Chi gọi:

- Quốc Huy! Nghe em nói nè. Anh đừng đi mà.

Cô giơ tay, bước theo anh, nhưng Huy rời cổng tự phút nào. Nhã Chi tực cửa trông theo, mắt đong đầy lệ. Bà Ngọc từ ngoài cổng với giỏ trái cây nặng trĩu trên tay vừa rời xe bước vào. Bà đặt giỏ và đến bên Nhã Chi, ân cần hỏi:

- Chuyện gì làm con khóc, nói mẹ nghe. Biết đâu mẹ sẽ gỡ rối được cho con thì sao?

- Dạ, không có gì đâu mẹ. Tại anh Huy kêu con ở nhà nghỉ ngơi, con không chịu, đòi theo nên mít ước vậy thôi. Mẹ mới lên hả?

- Xe thằng Huy mới chạy ra đó hả? Hèn chi thấy chào mà mẹ đâu biết ai. Con bớt chưa ? Đừng có giấu mẹ nhạ Để mẹ cùng lo với thằng Huỵ Nếu không, ông bà nói mình lợi dụng họ thì không hay đâu. Bà đưa Nhã Chi vào nhà. Tình cảm hai bên rất khắng khít. Ba mẹ Huy vừa ý, bởi bà rất thích nét dịu dàng, ít nói nhưng ngọt ngào của Nhã Chị Nếu Huy cưới Nhã Chi, ông bà mừng lắm, và sẽ về Pháp sống bên đứa con gái xinh xắn của họ những ngày còn lại.

Nhã Chi ngã bệnh, bà Thanh, mẹ của Huy cuống lên, lo lắng hết lòng. Bà cư xử chăm sóc cô như người mẹ. Nhã Chi bật khóc. Mẹ Nhã Chi ngọt ngào kể lại từng ý của Huy và quyết định của anh về lời ngỏ ý của ông bà không thông qua Huy, bởi đây là cuộc hôn nhân của anh.

Mẹ Huy giận lắm, bà tìm đủ lời để tra gạn. Mẹ Nhã Chi không hề giấu giếm chuyện kể về Thư và người mẹ điên ấy. Bà kể một cách tỉ mỉ bằng lời ngọt ngào và câu chuyện kết thúc đầy ý nghĩa :

- Chị Thanh à ! Thư Thư hay Nhã Chi được về làm dâu nhà chị thì tôi và ba nó đều an tâm, hãnh diện. Bởi con của chồng hay con của vợ đều là con của chung, tự bên ấy có thành kiến nên buồn giận mẹ con tôi. Chứ cha con chồng vợ của anh ấy có tái hợp, tôi sống với con gái mình cũng vui, cũng hạnh phúc vậy. Giờ mình già rồi. Có gì đâu.

Bà Thanh cau mày hỏi với vẻ lo sợ:

- Bà ấy điên à ? Lâu chưa, sao không điều trị ?

- Có dòng điên mà. Ba của con Thư cũng cố gắng chạy chữa chứ, nhưng không sao hết được. Tính di truyền, mình biết làm sao. Chứ nhìn chị ấy chạy nhong ngoài đường, quần áo te tua, ngủ bờ bụi... mình cũng buồn cho số phận đàn bà nữa.

- Không ai coi chừng bà ấy sao ? Lỡ có chuyện gì thì khổ lắm

Giọng mẹ Nhã Chi thật thà và buồn :

- Bên ấy cũng làm đủ cách, chịu đựng mệt mỏi. Con bé Thư lại không chịu cho ba nó đem lên trại tâm thần Biên Hoà gởi và điều trị. Bà ấy điên không hề do ông ấy, thế mà nghe lời thêu dệt, Thư Thư hận tôu và Nhã Chi, nên biết Huy quen với con gái nhà tôi, Thư Thư cố tình xen vào cho Huy đổi ý và chống trả với anh chị quyết liệt là vậy.

Bà Thanh gật gù, tay vuốt má Nhã Chi an ủi:

- Con yên tâm đi. Bác đã gợi ý, con mới bằng lòng. Vả lại, con và Huy quen nhau trước Thư Thư mà. Đâu thể xa con dễ dàng, để bác chấp nhận cô gái tự tung, tự tác ấy về làm dâu nhà này. Nhưng...

- Nhưng sao chị ? Ý chị dạy thế nào, con gái tôi sẽ nghe lời mà. Nhã Chi vốn hiền lành, ngoan ngoãn, nhất định không để chị phiền lòng đâu.

Ánh mắt yêu thương, lo lắng của một bà mẹ làm bà Thanh cảm động. Bà hiểu quyết định của mình quan trọng với Nhã Chi ghê lắm.

- Chị à ! Ý tôi muốn nói, chị nên đối với thằng Huy bình thường, đừng bao giờ nhắc đến cưới hỏi. Còn Nhã Chi, đừng có tự ái, giận hờn vì nó, cứ dịu dàng, chào hỏi, lo lắng bình thường như ngày nào. Từ từ bác tính.

Nhã Chi vuốt tay bà và đưa lên áp má mình, cô lặng lẽ khóc.

- Cám ơn bác đã thương con. Dù anh Huy không thương, con vẫn chờ, vẫn đợi ngày anh ấy chuyển ý. Bao lâu con vẫn không nản lòng, chỉ cần hai bác cho con ở lại đâu săn sóc.

- Con thật sự không giận thằng Huy sao ?

- Dạ, đàn ông con trai, ai chẳng có lúc phân vân không biết chọn ai cho hạnh phúc lâu bền. Anh Huy cũng ở trong giai đoạn đó. Tính của Thư Thư nóng nảy, bướng bỉnh, tự ái cao dễ cộc cằn chống trả. Anh Huy tuy dễ dãi, nhưng tính ghét hung dữ.

- Ý con muốn nói là một thời gian ngắn, Huy chán nản chứ gì ?

- Dạ đúng vậy. Thư muốn anh Huy nhất nhất nghe theo, phục tùng ý Thư muốn. Anh Huy không thể chôn tự ái của mình, rốt cuộc họ sẽ chia tay nhau thôi. Chừng ấy Huy sẽ cảm động trước tấm chân tình của con mà.



------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#13 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Bà Thanh vỗ nhè nhẹ vào má Nhã Chi, cười:

- Tội nghiệp con gái tôi. Nếu chừng ấy, ông bà này chưa nằm xuống, nhất định tổ chức đám cưới thật linh đình cho xứng tấm lòng vàng của con, và chị với tôi sống một nhà chắc là vui lắm há.

Bà Ngọc cười vui vẻ:

- Có bà mẹ nào không vui, không cám ơn trời đất khi con gái mình có được bà mẹ chồng tốt chứ. Không xúc động làm sao được. Nếu chị cho phép, tôi sẽ làm bạn chăm sóc cho nhau trong quãng đời còn lại bên con gái mình, còn gì vui vẻ hơn nữa.

- Chị nói hợp ý tôi đó. Mình già rồi, hạnh phúc của con là niềm vui trọn vẹn của mình. Được ở gần trò chuyện còn gì bằng. Mai này tôi và ông ấy sang Pháp, có chị Ở với Nhã Chi tôi vui lắm. Chứ thằng Huy đi hoài, nhà lớn quá một mình ở tôi không an tâm.

- Chị nói cũng phải. Cơ ngơi đồ sộ như vậy, có một mình Nhã Chi quán xuyến. trông nom làm sao được. Thằng Huy đi miệt mài. Tôi ở bên, thương yêu lo lắng cho vợ chồng nó, vừa hạnh phúc, vừa an tâm, tôi mừng lắm.

- Câu đó để vợ chồng tôi cám ơn mới phải. Thằng Huy có mẹ thương yêu như chị, tôi còn lo gì nữa. Đám cưới xong là tôi bay liền. Ở bên này, tôi nhớ Quốc Hương quá đi.

Bà Ngọc gật gù đồng tình:

- Làm mẹ ai chẳng vậy. Chị thưa với anh nhà cho tiến tới lễ cưới để mình an tâm. Nếu không, Quốc Huy có thể thay đổi ý. Vì Thư Thư luôn dựa vào Huy, tiền bạc và mọi khía cạnh. Nghe đâu Thư còn nhờ Huy đem mẹ mình lên bệnh viện điều trị nữa đó.

- Vậy sao ? Thằng Huy nó thế nào, có nghe lời con bé đó không?

Thấy bà Thanh với vẻ lo lắng, bà Ngọc ngọt ngào hơn:

- Lòng nhân đạo có mới hành nghề bác sĩ chứ. Huy ắt chiều ý và giúp đỡ Thư nhiệt tình rồi. Cha con bé có sang thăm, nghe nói ông bà ngoại bán nữ trang, giúp Thư đưa mẹ lên đây điều trị.

- Xin chị khoan đề cập với anh nhà về vấn đề này . Cứ để Huy tự do chọn cho mình người vợ . Có như thế hạnh phúc mới trọn vẹn, đời sống vợ chồng mới có ý nghĩa . Vả lại...

- Ý chị muốn nói gì, cứ phơi bày . Chúng ta là chị em mà.

Bà Ngọc ngập ngừng, thở mạnh trước khi nhỏ giọng:

- Nhã Chi đẹp và hiền lành, luôn nghe lời dạy bảo của cha mẹ . Ngược lại Thư Thư tính ngang ngược . Huy sẽ so sánh hai người con gái, và một ngày không xa, QH sẽ biết nên chọn ai . Vì người đàn ông luôn thích người vợ đảm đang nên Nhã Chi sẽ được chọn.

- Chị có ý nghĩ tốt . Nếu bị gán ép, quý tử của tôi sẽ bực bội và ghét Nhã Chi . Để tự nó chán nản con bé ấy và chọn Nhã Chi , lúc đó chúng mới thương nhau lâu dài hạnh phúc hơn, thật tế nhị.

Bà Ngọc dịu dàng hơn:

- Chuyện của tụi nhỏ, cứ để chúng nó giải quyết . Anh lớn tuổi, áp huyết lên xuống bất thường, để anh ấy tức giận không nên . Chuyện gì từ từ rồi đâu cũng vào đấy thôi.

- Vậy thì để bọn trẻ tự quyết định đi há.

- Dạ . Cảm ơn chị đã thương yêu Nhã Chi.

- Đâu có gì . Tự con gái của chị dễ thương, ai chẳng có cảm tình chứ.

Khi bà Thanh khuất dáng, Nhã Chi nhìn mẹ, cười vẻ thỏa mãn . Cô nép vào người mẹ, hỏi nhỏ:

- Dưới ấy sao rồi mẹ ?

- Có gì đâu . Ba con làm sao thương đứa con bất hiếu ấy mà sợ . Nhưng nghe đâu, ông bà ngoại của con bé định đưa mẹ nó lên đây điều trị.

- Ba cho tiền chứ gì.

- Dễ à . mẹ giữ sổ sách chi thu, ông ấy có muốn cũng đâu có tiền . Còn bà nội dễ gì . Chắc là con Tâm lén lút chồng, gởi về cho . Lần này gặp bên chồng con Tâm, mẹ có cách để không cho con Tâm hỗ trợ . Xem bà ấy có tiền điều trị không cho biết.

- Chừng nào anh Huy cưới con rồi, mới yên tâm . Chừng ấy, con mới thưa với ba cho chút tiền để Thư lo cho bà ấy . Còn bây giờ, con lo lắm . Anh Huy luôn lạnh nhạt, có lẽ anh ấy đang tìm cách gần gũi Thư Thư.

- Chứ không phải tụi nó đang ghét, đang hận nhau sao ?

Thở dài, Nhã Chi buồn bã:

- Thì cũng có . Vì Thư nghe con trò chuyện, nghi rằng Huy yêu và sắp cưới con nên mới ở nhà của ba mẹ anh và còn được ba mẹ Huy thương . Thư giận và không cho anh ấy gặp mặt . Huy tìm mãi không gặp . Nghe đâu Thư không còn ở chỗ cũ . Anh ấy giận lây sang con là vậy đó.

- Con phải dịu dàng, chịu đựng, đồng thời lấy lòng cha mẹ Huy . Còn Thư để đó, mẹ sẽ có cách . Cố gắng sau này với cơ ngơi đồ sộ được thừa hưởng, mẹ con ta sướng cả đời, còn lo gì nữa.

- Còn ba ?

- Ông ấy có sự nghiệp của bà cụ để lại đó chi . Mẹ dứt khóat, sống thoải mái, lệ thuộc bà cụ khó tính, một ông chồng nhu nhược, mẹ chán lắm rồi.

- Mẹ định xa ba sao ? - Nhã Chi kêu lên.

- Dĩ nhiên rồi . Bộ con tưởng mẹ yêu ông ta, xa không nổi sao ? Lầm to.

- Bộ mẹ muốn bỏ dưới ấy thật sao ? Ba thương mẹ thật đó.

- Biết rồi . Nhưng mẹ không dựa và kinh tế của ông ấy thì mẹ không nuôi con ăn học đến nơi đến chốn được nên ngày đó mẹ mới chấp nhận . Sau bao năm củng cố, mẹ có đủ khả năng dứt khoát với họ để sống tự do được rồi.

Nhã Chi thở dài khuyên mẹ:

- Mẹ à! Ba thật lòng thương mẹ, mẹ muốn gì, nói gì, ba cũng nghe . Giờ xa nhau, sợ ba chịu không nổi chứ . Con thương ba thật đó mẹ.

- Thì mẹ biết ông ấy thương mẹ lắm . Nhưng cái tính nhu nhược, không có sự cứng rắn suy xét, nội bảo gì cũng nghe, mẹ bày vẽ gì cũng chấp nhận . Đàn ông như ông ta mẹ ghét lắm.

Nhìn mẹ với sự dò xét, Nhã Chi gợi chuyện:

- Vậy là mẹ đã tìm cho mình một đối tượng rồi chăng ?

Khoát tay bà cười, gương mặt sáng lên . Nhìn vẻ hạnh phúc trên gương mặt mẹ, Nhã Chi biết bà đã tìm được người vừa ý, cho dù bà lắc đầu bảo:

- Thôi đi, thôi đi . Đừng đề cập đến chuyện đó nữa . Từ từ rồi con cũng sẽ biết ông ấy . Nhưng chưa phải là lúc để ra mặ t.

- Ông ta biết mẹ sống với ba bao năm qua không ?

- Sao lại không ? Đây là kế hoạch của ông ấy mà . Cho con hay, mẹ đã mua được căn nhà trên này rồi . Hôm nào tiện, mẹ sẽ đưa đến ấy cho biết.

- Ai đứng tên ?

- Mẹ chứ ai . Bộ con tưởng mẹ tin đàn ông sao ? Chuyện tình cảm và quyền lợi phải biết tính toán kỹ lưỡng, đâu ra đó . Chứ mẹ đâu có điên để ông ta đứng tên, lỡ ông ta trở quẻ thì mẹ khổ à ?

Nhã Chi thở dài gật gù . Bà Ngọc trấn an, giọng vui vẻ.

- Yên tâm đi . Mẹ của con muốn làm gì là biết cách tháo gỡ mà . Nhưng chưa phải lúc đâu, con cứ vui vẻ mỗi lúc ông ấy lên thăm nhá.

- Mẹ phải khéo léo đó.

- Mẹ biết rồi . Bao nhiêu năm nay, có ai biết đươc. gì mà con sợ.

- Có gì phiền lắm, con không muốn.

Họ cùng tựa vào nhau trong nụ cười ấm cúng hạnh phúc . Hai mẹ con không ngờ, bên ngoài có người vào tìm Huy và đã tựa vào cánh cửa nghe được từng lời, từng thủ đoạn của họ đã áp dụng từ bao năm nay . Người ấy từng bước trở về, nỗi chua xót dấy động lòng người . Không ai ngờ người ta gắn bó với nhau vì tiền . Kẻ thích sự ngọt ngào của những người đàn bà thủ đoạn thì phải nhận hậu quả thôi . Đó là cái giá phải trả vậy .


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#14 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 9


Ông bà ngoại ngồi cạnh đó . Ông hỏi Thư với vẻ cảm động, bởi trong mắt ông, mẹ của Thư bớt đi nhiều, khuôn mặt hồng hào, ánh mắt lanh lợi hơn, nụ cười tươi, cho khuôn mặt rạng rỡ hơn:

- Điều trị Ở đây tốn kém nhiều không Thư ?

Xoa cánh tay của mẹ, bởi dấu bầm xanh cho truyền dịch tĩnh mạch, do bà lăn lộn trong đau đớn để lại, Thư cười.

- Đây là bệnh viện mà ngoại . Đâu có tốn kém bao nhiêu.

- Con đừng có giấu ngoại . Khi ngồi đợi con ngoài hành lang, ông đã hỏi thăm cô y tá, những thân nhân, người ta không hề giấu gì cả . Thư Thư à! Có gì khó khăn, ngoại se cùng lo với con mà.

- Ngoại à! Bao năm nay, mẹ con đã là gánh nặng, nỗi cực khổ của ngoại quá nhiều rồi . Ngày nay, có khả năng thay ngoại, con làm sao từ chối bổn phận đứa con của mình được chứ.

Ông thở dài . Bà đưa khăn lên lau mắt, bà nghẹn ngào:

- Thu Tâm gởi lời xin lỗi con, vì bên chồng nó không cho giữ tiền nữa . Nên chị con không còn cách nào giúp đỡ, phụ với con lo cho bà mẹ tội nghiệp này . Thư Thư ! Con không giận chị ấy chứ ?

Thư Thư thở ra, nhún vai, vẻ chán nản:

- Trái lại, con rất thương hoàn cảnh của chị ấy, dù sao con cũng có tự do hơn . Tất cả đều do một tay bà ấy xoay chuyển . Ba con lại mù quáng nên con cái của ông gặp muôn vàn vất vả trong cuôc. sống . Trái lại, mẹ con bà ta ung dung tự tại.

Ông ngoại thấp giọng an ủi đứa cháu ngoại tội nghiệp của mình:

- Thư Thư à! Chuyện đã vậy rồi, có nói gì cũng vậy thôi . Hãy nghĩ rằng con chưa hề có ba đi , ráng lo cho tròn bổn phận của mình, khi ông ta đâu còn nghĩ và lo cho mẹ con chứ.

- Con biết chứ ngoại . Đến lúc ba con biết bà ấy tâm địa thế nào thì gia đình đó chỉ còn cái vỏ rỗng không mà thôi . Đó cũng là cái giá phải trả thôi.

- Sao con nói vậy Thư ? Bà ta có vấn đề không ổn sao ?

- Ngoại không biết bà ấy bằng con đâu . Từ từ ngoại sẽ biết . Con nói thật, bao nhiêu năm qua nếm đủ điều cay đắng, con học được rất nhiều điều . Lúc nào nên chịu đựng mềm dẻo, khi nào phải cứng rắng . Ngoại yên tâm đi . Con không để ai có dịp ăn hiếp con nữa đâu.

Ông gằn giọng hỏi, mắt nhìn quanh phòng:

- Tiền đâu mà con lo toàn bộ chi phí ở đây vậy Thư ? Ngoại hỏi rồi, số tiền chi dụng không nhỏ Thư `a.

Thư vuốt tóc, cô đi chậm ra ngoài hành lang . Bà ngồi bên con gái mình, nét hạnh phúc hiện rõ lên khuôn măt. nhăn nheo ấy . Trong khi ông ngồi bên Thư . Cô bé nắm tay ông, nhỏ nhẹ kể:

- Con biết không làm sao giấu được ngoại . Đành phải kể lại cho ngoại yên lòng thôi.

- Có vậy chứ . Ngoại nuôi con từ nhỏ, làm sao ngoại không biết được.

- Ngoại à! Bằng bất cứ giá nào, con cũng phải điều trị cho mẹ khỏi hẳn . Chứ nhìn bà sống không ra sống, con khổ lắm.

- Ai đành lòng như vậy . Nhưng già rồi, ngoại đâu có khả năng, biết làm sao giờ.

- Con biết tính ngoại mà . Ngoại à! Con nhất did.nh đưa mẹ con lên đây là vì anh Huy có giao cho con số tiền, bảo rằng của ba con cho.

- Vậy sao ? Thằng Huy làm bác sĩ, con nhờ nó có phải không ?

- Con đâu có cho ảnh gặp mà nhờ . Vả lại, anh ấylàm việc ở bệnh viện thành phố, còn ở đây là Biên Hoà mà, ngoại quên sao ?

Ông gật gù cười:

- Mới đó rồi quên . Mà sao con lại giận thằng Huy ? Ngoại thấy nó thương con lắm mà . Cứ một tuần hoặc hơn là nó về thăm ngoại, hỏi thăm con đủ thứ hết . Nó hỏi địa chỉ của con, nhưng ngoại đâu có biết mà nói . Nhiều lúc ngoại nghe nó than thở nên biết thằng Huy thương c on.

- Ngoại đừng có thấy vậy mà lầm . Nhã Chi được ba má anh ta chấp nhận là dâu, cho về nhà ở . Họ đang chọn ngày làm lễ cưới đó . Bộ ngoại muốn Thư về làm vợ lẽ của ông bác sĩ nhiều chuyện đó sao ? Cho ngoại hay nha . Con ghét anh ta, trời còn phải biết đó.

- Thương hay ghét đây ? Ngoại chắc chắn là thằng Huy thương con thật.

- Thương mà chứa chấp con bé và bà ấy trong nhà . Ngoại đừng có nhắc nữa . Con ghét lắm . Nói chuyện về mẹ con nè, ngoại nghe không ?

Ông cười bởi nét phụng phịu của cô.

- Thì nói đi, chưa nói làm sao ngoại nghe được.

- Ngoại đó, lần nào gặp con, ngoại cũng nói tốt cho ông bác sĩ trời đánh đó hết . Tại ngoại chưa nghe anh ta mắng con, ngoại mà nghe rồi tức chết luôn đó.

- Mắng làm sao ? Chắc là con cũng làm dữ với người ta lắm, chứ ngoại biết thằng Huy điềm đạm, tốt bụng và thương con nhiều.

Thư ngả người, lém lỉnh hỏi:

- Mỗi lần về thăm ngoại, bộ anh ấy mua trà ngon cho ngoại chứ gì ?

- Sao con biết ? Ờ, thì nó biết người già thích uống trà nên muốn lấy lòng ông già này chút vậy mà . Nếu không có cháu ngoại gái thì dễ gì.

Ông cũng cười theo Thư . Cô ngước lên hỏi:

- Có cả bánh ngọt đặt biệt nữa, đúng không ?

- Chẳng lẽ uống nước trà không ? Thì phải có bánh mới đủ vị chứ.

- Cho nên ngoại cũng bênh vực anh ấy "đủ vị" luôn.

Ông thật vui khi thấy Thư tươi tắn hơn :

- Nè. Thư! Mẹ con đỡ nhiều rồi, nhìn ngoại biết chào hỏi . Thật là ngoại không thể nào ngờ được . Nếu biết tiền ít mà hết bệnh như vậy, ngoại đâu để đến ngày nay.

- Không đơn giản đâu ngoại . Ông bác sĩ là Việt kiều đó mới về nước, chuyên trị bệnh như mẹ con vậy . Vợ Ông ấy ngày xưa bệnh vì chứng kiến cảnh con chết cùng cha mẹ bà ấy trong hố bom . Bà may mắn sống nhưng điên tỉnh như mẹ của con . Hồi đó ông ấy nghèo, đâu có tiền lo cho vợ, may mắn sau này có ông Pháp thương điềi trị mới khỏi.

- Rồi ông ấy giờ đây giúp đỡ mẹ con ?

- Dạ, vợ Ông ấy chết bên Pháp . Ông trở về nước với tâm nguyện nên vào đây phục vụ miễn phí, nhưng tùy gia cảnh nữa . Nhờ người bạn giới thiệu con gặp và kể lại chuyện đời của mẹ con . Ông ấy cảm động nên giúp với điều kiện...

- Điều kiện gì ? Thư Thư à! Con còn trẻ, đừng có đem cả cuộc đời để đền ơn đáp nghĩa cho ông ấy nhá . Ngoại không cam tâm đâu.

- Trời ơi! Ngoại nghĩ gì vậy ? Ông ta già hơn cả ba con, dám bằng ngoại lắm à . Bộ ngoại tưởng ông ta để ý con hả ?

- Vậy chứ điều kiện gì ? Thư Thư à! Con đừng làm cho ông ngoại hồi hộp nữa . Ngoại không muốn ai lợi dụng như mẹ con ngày xưa vậy.

Thư cười, ôm cánh tay ông, giải thích:

- Con biết rồi . Thấy mẹ con khổ thế nào là kinh nghiệm con tầng ấy . Ngoại à! Con bây giờ chín chắn rồi, dễ gì trao đổi phần thiêt. về mình . Nhưng nếu con làm vợ của một bác sĩ giàu lòng nhâ ái, cơ ngơi khá giả, có phương tiện xuất ngoại như ông ấy cũng là điều tốt vậy ngoại . Miễn mẹ con bình phục là được rồi.

- Vậy là con nhận lời rồi sao ?

- Nhận lời gì ?

- Thì làm vợ Ông ấy đó.

Thư nhướng mắt, cười, lắc đầu rồi nghiêng măt. nhìn ông:

- Ông ngoại à! Ai thèm cưới con gái của bà điên chứ ? Ông bác sĩ muốn con dạy hai đứa con của ông ấy tiếng Anh và tiếng Việt của mình nè . Bao giờ hai cô cậu ấy giỏi, xem như con trả công và chi phí thuốc men cho mẹ con đến ngày bình phục đó, ông ngoại à.

- Vậy cũng tốt chứ sao . Sẵn dịp con ôn bài cho giỏi luôn.

- Ngoại không thấy thiệt thòi về phần con hay sao ? Lỡ hai cô cậu này lười biếng không chịu học, thời gian kéo dài, chắc chết con luôn . Trong khi mẹ con chỉ cần năm ba tháng là hết bệnh rồi . Ông ấy già nên có kinh nghiệm . Tại con thương mẹ, nên con mới chịu, chứ nếu không, dễ gì con chịu cho ông ta buồn chứ.

- Con dạy có tốn kém gì mà so bì . Người ta có ý tốt, không cảm ơn còn nói . Nếu ông ta kêu ngoại lau nhà, quét sân, làm tạp dịch đến chết, ngoại cũng chịu, miễn con gái của mình mạnh giỏi là tốt rồi.

- Vậy ngoại lên dạy thay con đi . Hai cô cậu này lém lỉnh lắm.

- Bao nhiêu tuổi rồi mà còn đùa cợt với con.

- Cậu con trai hai mươi, cô tiểu thư thì mười sáu . Nhưng dáng vóc họ cao lớn lắm, hơn con một cái đầu đó ngoại.

- Nhưng con là cô giáo mà, ai dám chọc . Ngoại nhớ rằng, con đâu có hiền . Chọc đến con có nước lên trời mà ởm chứ sống sao nổi.

Thư cười khi nghe ông nhắc đến nết na của cô hồi nhỏ . Ông cười theo và hỏi:

- Thư à! Con tính tránh mặt thằng Huy hoài sao ? Ngoại thấy nó tội nghiệp lắm, con ạ . Dạo này nó buồn và kể hết chuyện của Nhã Chi và cuôc. hôn nhân sắp đến . Nếu gặp được con, nó có kế hoạch khác.

- Ảnh nói với ngao.i hả ?

Ông vui vẻ kể lại:

- Sao lại không kể được . Hồi con và nó quen làm sao đều kể hết, không sót chi tiết nào . Tụi con cũng có lúc vui quá chứ.

- Nhưng giờ thì hết rồi . Ảnh vui với Nhã Chi . Vắng người này có cô khác sẵn sàng đáp ứng hàng cho người tiêu dùng, làm gì có chuyện buồn . Vậy mà ngoại cũng tin nữa . Con chán ngoại ghê.

- Con làm như ngoại không có nhận xét vậy.

- Thì đó, mẹ con không do ông ngoại nghe lời công tử nhà giàu ăn nói khéo léo, dễ thuyết phục người đó sao, để giờ điên điên, tỉnh tỉnh đó . Một cô con gái, không muốn, ngoại muốn đến phiên con khùng nữa, ngoại mới lấy được kinh nghiệm à ? Ông ngoại đâu có gần anh ấy bằng con . Hồ đồ, bốc đồng, không thể tha thứ được.

- Nói nói gì con ? Đừng có nói thêm người ta, tội lắm nghen Thư.

- Trời đất! Bộ ngoại bị bùa của ông bác sĩ nhiều chuyện đó hay sao mà đến con mà ngoại cũng không tin, thiệt hết nói nổi rồi.

- Thì thôi, ngoại tạm tin con đi . Nhưng mà nó nói gì mà c on giận ?

Nhép môi, liếc dài ra ngoài, giọng cô giận dỗi:

- Không thèm cưới đứa con gái bất hiếu với cha, không thảo với nội, còn bướng bỉnh, ngang tàng, phách lối, đủ tật xấu hết . Anh ta chỉ yêu người vợ hiền lành, nói tóm lại là những đức tính có ở Nhã Chi . Ôi! Đừng nhắc đến anh ta nữa, con chán lắm rồi ngoại à.

- Con không gạt nội chứ Thư ?

- Ông bị Quốc Huy gạt thì có . Nếu ngoại là con gái, chắc phải vào Từ Dũ nằm vài lần mới có kinh nghiệm à.

Ông chỉ cười, không nói gì . Cô nhìn đồng hồ, quay sang ông, căn dặn:

- Con đến giờ dạy rồi . Ngoại thăm chừng mẹ con, chừng nào muốn nghỉ thì về phòng con nha.

- Ngoại biết rồi.

- Phòng đó là do ông bác sĩ dành cho con, đến bao giờ mẹ con hết bệnh mới trả lại . Ngoại xem, ông ấy tốt với con hơn "thằng Huy" của ngoại không ? Cho nên ngoại đừng nhắc nhân vật đó nữa nghen . Con mua trà ngon cho ngoại há.

Cô cười nhún vai, lém lỉnh quay đi.



------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#15 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 10



Nhờ sự giúp đỡ của bác sĩ Thiện, Thư có nhà ở, cơm nước khỏi phải lo.

Ông còn giới thiệu cô dạy nhiều chỗ để có tiền chi dụng . Nhờ đó Thư rất vui khi rời xa thành phố . Nhất là bệnh của mẹ Thư một ngày một khá hơn . Vui vẻ, lòng không lo lắng, Thư trẻ trung tươi mát hơn.

Cô học trò nhỏ, con của bác sĩ Thiện hay đưa Thư đi phố mua sắm đủ cả . Thư mặc đồ đẹp hơn.

Thư đến bưu điện gọi điện về thăm bạn bè, bất ngờ nhận được giọng của Thư, cả bọn đều la ré lên vì mừng . Có lẽ tuần này cả bọn lên . Bởi lâu rồi bạn bè đều bặt tin Thư, vì sợ họ báo cho Huy biết chỗ Thư ở, nên trước đây cô lặng lẽ ra đi . Cô mỉm cười một mình trên đường về, vì nghĩ đến lúc gặp lại họ Ở đay . Sài Gòn cách chốn này không xa, thế mà...

- Thư Thư! Thư Thư !

Tiếng bánh xe rít bởi thắng gấp, làm cho Thư giật mình ngước lên . Thấy khuôn mặt rạng rỡ của Huy vừa bước ra khỏi xe du lịch với cử chỉ hấp tấp, Thư biết nỗi vui mừng trong lòng anh thế nào rồi . Nhớ lại những lời bà ấy, sự sắp đặt đó khiến cô đổi thái độ với anh . Đáng lẽ bỏ đi với vẻ giận dỗi . Nhưng không, Thư vẫn tỉnh bơ bước nhẹ đi . Huy bối rối chạy theo, nắm tay cô.

- Thư Thư ! Đừng vậy mà . Anh muốn nói với em một chuyện.

- Chuyện gì nữa đây ? Không phải là anh nói hết ý mình rồi sao ? Còn tìm đến đây làm gì ? Đòi nợ, hay lấy lại số tiền giùm ba tôi đây ?

Huy nhìn Thư Thư với ánh mắt lạ và nụ cười cởi mở:

- Trời ơi! Anh gặp được em, mừng quá nên chẳng biết nói gì cả . Mình lên xe đi Thư . Anh có biết bao điều cần muốn nói với em.

- Tôi không quen ngồi xe đó . Anh mời người khác đi ha . Tôi phải về nhà đã.

- Thôi mà em, làm khó anh chi vậy ?

Anh nói nhỏ bên tai cô với nụ cười thật nồng nàn:

- Đi với anh . Đến chỗ vắng, em nói gì anh cũng nghe hết . Ở đây người ta nhìn, tội nghiệp anh mà Thư . Cứu bồ một bàn đi Thư.

Háy anh một cái, cô theo chân lên xe, mặt quay bên kia . Anh cười.

- Thư à! Sao đi không nói với anh tiếng nào vậy ?

- Hả ? Anh từng nói không nhìn, dứt khoát rồi mà, thưa trình làm gì ?Bộ tôi là nô lệ anh sao, phải báo cáo mỗi khi muốn di chuyển chỗ ở ?

Huy cho xe đi, anh vẫn cười, gương mặt vui hơn:

- Trong lúc quạu mà, anh có dằn được đâu, nói cho hả giận vậy thôi.

- Ai làm gì anh mà quạu . Nhớ lại đi.

- Thì thôi, cho anh xin lỗi đi . Xa em, anh tìm nát thành phố luôn đó.

- Đi trốn mà, ai dám cho biết . Càng xa, càng bí mật, càng tốt chứ gì nữa.

- Làm gì trốn . Người ta nhớ muốn điên luôn à . Em đó ác ghê đi.

- Nhớ chứ . Không có con Thư, anh đâu biết nạt nộ, chửi mắng ai cho đỡ buồn . Giờ gặp ở đây, có đổi hệ không hay bổn cũ soạn lại, mắng tiếp ?

- Thôi mà, nhắc hoài, anh biết lỗi anh rồi . Không biết lỗi, ai về ngoại tìm chi biết bao lần . Bộ vắng em, anh vui lắm sao ?

- Ủa! Vợ anh đâu để anh buồn vậy ? Anh nói thích người vợ hiền, mẫu mực như Nhã Chi lắm mà . Yêu thương làm gì có thời gian buồn . Hay là...

- Đủ rồi nghen cô Hai . Gặp cô, tôi muốn khóc vì mừng vậy, chứ ai tỉnh bơ như cô . Nhìn ánh mắt bình thản, còn bày đặt lạnh lùng quay đi nữa, coi nóng được hay không hà.

- Ê! Ai nói tôi bướng bỉnh, cộc cằn, không xứng đáng làm vợ anh ? Nói mà không mắc cỡ . Ai nhận lời mà chê bai, kết thúc cho mệt vậy ông ?

Huy liếc sang cô, cười cầu hòa . Nhưng cô bĩu môi, quay mặt đi.

- Anh nói trong lúc không kiềm chế được cơn giận, em nhớ làm chi chứ ?

- Sao lại không ? Vì trong lúc bốc đồng đó, người ta mới nói thật những gì trong lòng, trong hồn mình nghĩ một cách chính xác . Cho nên nhờ đó tôi mới nhớ, luôn nhớ những lời phê phán ấy, để mà sửa mình.

Huy nhăn mặt cười khì.

- Cười cái gì ? Không đúng sao ? Lúc sỉ vả người ta, đâu có từ nào tha, cứ xả láng không cần biết người nhận tâm trạng thế nào, buồn khổ tức tối ra sao, chỉ cần thỏa mãn lòng điên khùng của mình là đủ . Giờ nói gì nữa, giả lả cho qua chuyện phải không ?

- Anh biết mình sai nên tìm em xin lỗi nè.

- Một câu là bỏ qua cho anh được sao ?

- Chẳng lẽ trảm đầu đao, em mới chịu sao ? Lúc đó đâu còn ai thương em nữa, có phải đời vắng anh sẽ buồn lắm không ?

- Phải chứ . Không có anh đàn bà con gái chết hết, nên thay nhau lấy lòng anh chứ gì ?

- Nhã Chi thì có, chứ em thì ở lại đi, đúng không ?

- Em không dám với cao, nên ở lại chờ chuyến phà thích hợp với thân phận mình, chứ không dám chê ai . Vì người ta làm bác sĩ mà, đâu phải dân xe ôm mà nói chuyện trời đất được.

- Đủ rồi nha . Nghề nghiệp là để thực thi nhiệm vụ trong xã hội, để củng cố sinh tồn cho mình thôi mà . Nghề nào cũng là nghề, em quan trọng chuyện mọn đó làm gì . Bản lĩnh trượng phu tồn đọng trong em ở đâu rồi.

- Với ai thì còn được, chứ với ông thì còn lâu à.

- Làm gì kị vậy . Anh không từng thân thiết với em sao . Mình đã từng chia nhau bọc trà đá mà.

Thư hỉnh mũi, liếc dài . Huy nhận được ánh mắt giận dỗi ấy, anh nhún vai cười . Thư Thư quay mặt đi:

- Ông quên rằng, người bạn mà tôi thích là ông xe ôm mà . Còn anh là người hợp nhất Nhã Chi , hiền lành, dịu dàng, gia đình sang trọng xứng đôi vừa lứa.

- Nhưng có điều em chưa quên là trái tim anh thuộc về em từ lâu rồi . Dù là xe ôm hay một bác sĩ cũng thế.

- Bác sĩ phải gọi là "ông" mới đúng đấy . Vì như thế mới xứng với địa vị và với tình cảm trân trọng của Nhã Chi chứ . Anh quen bắt cá hai tay hồi nào vậy . Tôi sợ anh luôn hà.

- Vậy cũng ráng gán ghép . Anh yêu Nhã Chi hồi nào.

- Không yêu mà hai người ở cùng một nhà, phòng mạch của anh là phòng cô ấy ở, không phải phòng tân hôn là gì ? - Cô tra gạn từng lời.

- Sao em biết . Bộ có đến thám thính sao rành vậy.

- Ai thèm . Anh đâu phải là nhân vật quan trọng để người ta tốn công sức vậy . Tự bà ấy và cô vợ xinh đẹp của anh tuyên bố cho Thư biết thôi . Chẳng lẽ không có mà người ta dám tuyên bố sao ?

- Nếu Nhã Chi là vợ chính thức, anh dám đi tìm em công khai sao ?

- Lén lút thì có.

- Em muốn anh chở cô ta đến đây mới tin sao ? Dễ thôi.

Thư nhướng mắt, khích bác.

- Dám nói hay dám làm đây anh Hai . Nếu anh tuyên bố yêu em trước mặt Nhã Chi , có sự chứng kiến của bà ấy . Em sẽ làm vợ anh không điều kiện . Thật đó, không có giỡn đâu.

Huy cho xe theo hướng ngoại ô . Đến quán cà phê Hương Quê, anh cho xe ghé vào . Huy đưa Thư vào chiếc xích đu nhỏ ở cuối vườn . Thư ngắm quang cảnh, vẽ mặt thật vui vẻ . Huy đẩy ly cam trước mặt cô, ánh mắt ngừng lại trên khuôn mặt vô tư của cô và hỏi:

- Em giữ lời chứ Thư ?

- Chuyện gì mới được ? - Cô cười đưa ly cam lên môi, hỏi lại.

- Thì vấn đề tình cảm của mình, anh muốn kết thúc cho xong . Để em lêu têu bên ngoài, anh sợ lắm.

Thư nhún vai, liếc anh cười:

- Chứ không phải người ta ngày đêm cận kề, anh sợ trong một phút bốc đồng ham muốn nào đó, anh phải lòng đúng không ?

- Cho rằng đúng thì sao . Đó cũng là tình cảm anh dành cho em mà . Nếu yêu em ít đi thì anh sống với ai, cưới ai chẳng được . Nhưng hấp tấp hồ đồ cưới, đem vào phòng một con búp bê không biết nói, quả thật cuộc sống đâu còn ý nghĩa nữa . Chán ngấy, thà chết sướng hơn.

- Anh vui vẻ, hạnh phúc khi sống bên cô sư tử, ngổ ngáo luôn đòi sự công bình trong gia đình, lẫn xã hội anh chịu nổi không.

- Yêu và được yêu, dĩ nhiên anh chịu đựng trong hạnh phúc rồi, còn hơn xa nhau trong nhớ nhung . Cảm giác này, nỗi nhớ này anh gặm nhấm, chịu đựng mấy tháng nay rồi . Khổ chưa từng thấy . Chiều nào cũng ngồi thẩn thơ, thơ thẩn, ngày qua ngày cũng chết thôi.

- Thà chết bên người mình thương, có ý nghĩa hơn chứ gì, có phải vậy không ?

Huy nắm tay cô với nụ cười sung sướng:

- Không có ai hiểu anh như em . Vậy mà đành lòng nào trốn lánh anh, làm mấy tháng nay tốn biết bao công sức truy tìm . Chỉ chưa làm lệnh truy nã thôi, chứ Sài Gòn là không còn nơi nào không có dấu chân anh tìm đến.

- Kể công thấy ghê chưa . Có cần cho thêm ly cà phê đá lớn hơn không ?

- Khỏi . Một ly trà đá là vừa túi tiền của mình rồi . Thư à! Sao anh lú lẫn thật đó . Em đem mẹ đi, tức là nhập viện điều trị, thời gian đâu phải ngắn . Ngoài bệnh viện này và thành phố đâu còn ở đâu nữa . Vậy mà không đóan được, thật là ngốc tử không chê được.

- Có người đẹp một bên điệu đàng, còn nhớ gì nữa . Hứ! Xạo mà không có căn cứ . Làm như em là trẻ con vậy . Muốn dụ khị em hả . Còn lâu à.

- Em khôn không ai bằng, làm sao anh dám múa rìu qua mắt thợ chứ . Ngoại trừ em tự nguyện thôi.

Thư nhìn anh, dịu dàng hỏi:

- Nếu ba mẹ không đồng ý cho anh cưới em thì sao ?

- Làm gì có . Nửa đời người rồi, anh đủ tự do và ý thức để chọn cho mình một người vợ chứ . Ba mẹ anh hiền và dễ lắm, em đừng có lo.

Nắm tay anh, cô vuốt nhẹ, giọng trầm buồn.

- Em sợ ba mẹ chê em nghèo, không muốn thấy anh khổ . Ba mẹ sẽ không đồng ý đâu . Nếu anh về thưa với gia đình mà không có vấn đề gì thì cho em hay, em mừng nha . Không thương thì thôi, một khi đã yêu nhau rồi, anh mà phụ thì em đau khổ và xấu hổ lắm, nhất là người anh cưới là Nhã Chi . Anh hiểu không ?

- Anh biết . Em đừng lo . Cho dù bà ấy có lấy cảm tình ba mẹ anh thế nào đi nữa cũng không thành vến đề với anh.

- Thật chứ . Đừng gạt em nha . Anh đó, nổi cáu lên nói em tệ bạc đủ thứ . Lần sau còn vậy nữa thì đừng hòng em tạo cơ hội cho anh à.

Huy nhéo cằm cô, ánh mặt hạnh phúc . Ngửa mặt lên trời, Huy dùng hai tay làm loa:

- Anh biết rồi . Từ đây anh sẽ nghĩ đến em, yêu một mình em thôi Thư Thư ! Anh yêu em lắm lắm . Đừng tìm cách xa anh nữa nghen.

Cô đứng dậy đến bên anh rồi cũng làm loa, cô nghiêng đầu nói:

- Anh đừng có ba xạo nh ạ Trời bắt anh méo miệng, nếu gạt lừa tình yêu với em đấy . Quốc Huy ! Anh nhớ chưa . Yêu chỉ một mình em, cười với một mình em, nếu anh cưới Nhã Chi trời phạt không tha đó . Nhớ nha.

- Ờ ờ! Còn em đừng có lộn xộn nha . Quen vớiai là chết với anh đó . Nhớ nghen.

Họ cười đùa bên nhau thật hạnh phúc, không gian hoàng hôn khuất dần, nhường cho bóng đêm loang nhẹ vào khoảng trời dìu dịu ấy.





------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#16 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 11

Huy đi tới đi lui trước mặt cha mẹ, hai tay lúc thì chắp sau lưng, lúc thì đan vào nhau, vẻ mặt nôn nóng, ngập ngừng.

- Thôi đủ rồi cậu ấm . Muốn thưa với cha mẹ chuyện gì cứ nói . Đi qua đảo lại hoài, ba chóng mặt quá đi.

Huy cười, ngồi bên cạnh mẹ . Anh hướng ánh mắt nhìn cha, lên tiếng:

- Ba à! Con muốn xin ba... cưới vợ.

- Chuyện gì, chứ vấn đề này, ba biết rồi . Con tính bao giờ ?

- Dạ, nếu ba mẹ cho con tự do thì càng sớm càng tốt . Còn đám cưới, không cần phải tổ chức lớn, đơn giản là tốt rồi . Chỉ cần ba mẹ vui vẻ nhận dâu là đủ rồi.

Mẹ Huy cười, nắm tay Huy, vẻ âu yếm:

- Con nói vậy sao được . Ba má quen cũng nhiều . Vả lại, người tai là con gái, không cưới thì thôi, còn tổ chức thì phải đàng hoàng, đâu ra đó . Đừng để bên vợ cho rằng ba má keo kiệt, rồi buồn tội nghiệp.

- Dạ không đâu . Cô ấy không thích phô trương đâu mà mẹ lo . Hai đứa thương nhau, cha mẹ đồng ý là vui vẻ rồi . Vả lại, kinh tế của cô ấy không khá giả mấy, mẹ ạ.

- Đâu có gì . Để mẹ bàn bạc với mẹ vợ của con rồi tính sau.

- Ủa! Sao mẹ biết mẹ của Thư Thư à ? Bộ mẹ lên đó rồi hả ?

Bà Thanh ngồi dang xa, mắt mở to, môi lắp bắp:

- Con nói Thư Thư nào ? Có phải con gái của bà điên đó không ?

- Chứ không phải là Nhã Chi mà mẹ con đã bàn với ba sao ?

Ông kêu lên, trong khi bà đập tay lên thành ghế:

- Phải không Huy ? Cô gái cao ngạo, bướng bỉnh, phách lối mang dòng máu điên di truyền đó là người vợ mà con xin ba mẹ cưới ư ?

Huy nhỏ giọng, mày cau lại, anh đứng tựa thành ghế, đáp:

- Mẹ à! Mẹ chưa gặp Thư, sao mẹ khẳng định được tính nết em ấy ? Đó chỉ qua là ấn tượng về Thư qua lời thêu dệt của mẹ con Nhã Chi mà thôi . Mẹ của cô ấy bị điên vì bị mẹ của Nhã Chi đoạt chồng, cướp lấy địa vị, tài sản trong gia đình mới thế thôi.

- Chứ không phải điêu từ cha đến con gái hay sao ? Con đừng tưởng giao tình bừa bãi bên ngoài mà mẹ không biết . Cô Thư Thư gì đó không phải con cỦa bà điên sao ? Con noí đi.

Ông đưa mắt nhìn Huy, dò hỏi:

- Quốc Huy ! Làm người phải biết tìm cây tán rộng mà trú nắng, che mưa . Nhà ta chỉ có một mình con là con trai, chẳng lẽ con muốn kẻ nối dõi dòng họ mình là đứa trẻ điên điên khùng khùng hay sao ? Dù bà ấy điên vì lý do gì, ba cũng không bao giờ chấp nhận.

Quốc Huy bực dọc lên tiếng:

- Ba à! Mẹ của Thư điên vì mẹ Nhã Chi cướp tình yêu và đẩy bà ra khỏi nhà khi Thư vừa mới ra đời . Nỗi đau khổ trong tuyệt vọng khiến bà điên dại từ đó . Người đàn bà đã phá gia cang đó lại đem lời thêu dệt để hại Thư Thư , vậy mà mẹ cũng nghe.

- Con đừng bôi bác mẹ của Nhã Chi nữa, mẹ không muốn nghe . Nhã Chi là do mẹ thương, mẹ chọn . Nếu con không đồng ý thì đừng gọi ta bằng mẹ nữa.

Huy càng nóng nảy hơn:

- Mẹ à! Bà ta là con sâu ác độc, mẹ không hiểu đâu . Ngọt ngào, dịu dàng chịu đựng, đó là bức bình phong che đậy âm mưu chiếm đoạt con cho con gái mình gia sản này, cũng có phần của bà ta hưởng . Mẹ nghĩ lại đi.

Nuốt giọng, anh tiếp vẻ tức tối:

- Ba à! Nếu không có chủ ý, bà ta đâu dám tự động kể cho mẹ nghe chuyện về Thư Thư , một con gái tự lập từ nhỏ, vừa đi học vừa nuôi ông bà ngoại và bà mẹ điên điên tỉnh tỉnh ấy . Giờ Thư đã ra trường, vừa đi dạy anh ngữ, vừa chăm sóc mẹ, và ba đang được Thư Thư cho điều trị tại bệnh viện Biên Hòa.

- Thật chứ ?

- Ba cứ lên trên ấy gặp bác sĩ Thiện, ở Pháp mới về . Ông nhận điều trị miễn phí cho mẹ Thư đến ngày bình phục . Đổi lại Thư phải dạy cho hai đứa con ông ấy học tiếng Anh lẫn tiếng Việt đến khi giỏi.

Lấy giọng, anh tiếp tục phân bua:

- Thư là cô gái có nhiều nghị lực, sống tự lực cánh sinh, không giống mẹ con Nhã Chi , luôn yểu điệu thục nữ, ỷ lại, chiếm đoạt tài sản và tình cảm của ba Thư Thư . Người đàn bà khôn ngoan này chỉ cần uốn chút lưỡi là có thể sống trọn đời nhàn nhã . Như vậy có quá đáng không ?

- Nhưng Nhã Chi dịu dàng, có thể là người vợ tốt của con mà, không chịu là sao ? Thư Thư bỏ bùa mê cho con đến mù quáng rồi.

- Mẹ à! Đâu phải con yêu lần đầu đâu . Yêu ai, con biết phải làm gì để bảo vệ tình yêu và dạy bảo vợ mình ra sao cho hợp với gia đình này . Mẫu người con gái nhu nhược, đầy thủ đoạn như Nhã Chi , nhất định không thể làm vợ con được, mẹ à.

- Với con, Thư Thư là xứng đáng sao ?

- Con yêu Thư Thư , dù mẹ cô ấy có như thế nào, con cũng chấp nhận, và cùng cô ấy lo lắng cho bà mẹ tội nghiệp ấy.

Ông thở dài, giọng trầm buồn:

- Huy à! Cha mẹ chỉ mỗi mình con, nên không đành lòng nhìn con sinh ra những đứa con bất bình thường ấy . Nếu vì mẹ Nhã Chi chiếm đoạt ba của Thư bằng thủ đoạn, tại sao ông ấy không hay, không thức tỉnh khi chung sống với mẹ Nhã Chi suốt hai mươi mấy năm nay ?

- Con đã nói với ba là dì Ngọc dầy dạn kinh nghiệm để che chắn những hành động xấu xa của mình . Một ngày nào đó, ba sẽ rõ mà . Một lần nữa, con nói là mẹ của Thư Thư không mang dòng máu điên di truyền, mà là do bức xúc vì bị người bạn thân của mình lén lút rồi công khai dan díu với chồng mình nên hóa điên.

- Nếu ba điều tra sự thật không như lời con nói thì sao ?

- Chịu tội bằng mọi hình thức, không than van.

Huy cao giọng hơn:

- Ba thấy đó . Nhã Chi khỏi bệnh, vẫn lấy cớ còn yếu để lưu lại chốn này, không phải là có ý đồ sao ? Còn nữa, bệnh tim thì ít, bệnh yêu thì nhiều . Con muốn sống bên người "con yêu", chứ nhất đ.nh không lấy người đàn bà "yêu con" . Làm đàn ông với nhau, đáng lẽ ba phải hiểu tâm ý của con hơn, sao đành trói buộc con vào cuộc hôn nhân miễn cưỡng ấy.

Ông khoát tay vẻ khó chịu:

- Khi con muốn, thì bằng bất cứ lý do nào để bào chữa, bảo vệ mình . Đã hai lần lở dở rồi, con quên sao ?

- Nhưng lần này con yêu Thư thật . Ba đừng ép con cưới ai cả, nhất là Nhã Chi . Con không hề yêu cô ấy . Và cô ta đến với con vì yêu thì ít, còn về tiền tài, địa vị là nhiều . Mẹ hãy tin con đi.

- Mẹ không tin . Đừng kéo mẹ vào tâm ý của con . Trong lòng mẹ chỉ có Nhã Chi mà thôi.

- Nếu mẹ phản đối Thư, và bắt con cưới Nhã Chi , con sẽ trở sang Pháp luôn . Từ đó, mẹ đừng có hòng gặp con nữa.

Huy bỏ đi bằng những bước chân giận dỗi . Anh đi thẳng ra cửa, không hề nhìn ai . Người con gái nhỏ nhắn được mẹ anh thương yêu đã nép sau cánh cửa, nghe trọn vẹn câu chuyện đêm nay . Nhã Chi trở về phòng với nỗi thất vọng không sao tả xiết.

Không ngờ Huy tìm hiểu về mẹ cô quá nhiều như vậy . Hèn gì, ông Ba, quản lý gia của nội cho bà biết, Huy về quê tìm cô nhiều lần, nhưng không hề ghé thăm nội lần nào . Bà nhẹ nhàng nhắc nhở Nhã Chi nên trách khéo Huy để dò hỏi xem tình yêu Huy cho cô hay hướng về Thư Thư . Để đâu ra đó, nội không muốn bi kịch tái diễn và người phân xử lại là nội.

Nhưng lần nào hỏi cũng bị Huy lướt qua . Thì ra, anh luôn liên lạc với Thư . Tình yêu quá thiết tha, nhưng nhớ vì xa cách xui Quốc Huy xin cha mẹ cưới, kết thúc sự chia xa của họ . Nhã Chi bị đẩy ra khỏi cuộc đời Huy, không thương tiếc.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#17 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 12

Ông Khải bước vào phòng của Thư Thư với gương mặt không vui . Bà Ngọc ngồi khép nép bên chồng, mắt bà di chuyển để xem căn phòng đẹp của Thư, từ lâu bà nghe chứ chưa hề đến.

Trên bàn nhỏ, tấm ảnh của ông Khải và mẹ của Thư chụp ngày mới cưới nhau, chứng tỏ cô luôn nghĩ đến hạnh phúc gia đình của mình . Bất chợt bà nhìn sang chồng, thì ra ông cũng đang để mắt trên khung cảnh ấy . Thư đặt hai ly nước trước mặt ông bà, gợi ý:

- Chẳng lẽ ba lên đây để nhìn ảnh mà tưởng nhớ đến hạnh phúc đã bị đỗ vỡ ngày ấy sao ? Có nuối tiếc hay áy náy thì tất cả cũng đã qua rồi.

Ông thở dài, trầm giọng hướng về Thư.

- Ba muốn biết con và Quốc Huy quen nhau bao lâu rồi . Suy nghĩ kỹ rồi hãy nói . Ba ghét nhất là gian dối.

- Người thật sự muốn biêt'' quan hệ của anh Huy và con là ba sao ?

- Dĩ nhiên rồi, vì con là cốt nhục của ba, ba muốn biết vấn đề ấy không được sao ? Hay con có gì mờ ám muốn giấu ba ?

Ánh mắt chăm chú đáng ghét và khuôn mặt đầy son phấn của bà Ngọc khiến giọng Thư lạnh lùng hơn, cứng rắn hơn bao giờ hết:

- Hai mươi mấy năm qua, ba mới có dịp nhìn lại, quan tâm đến đứa con bị lãng quên này sao ? Con không tin.

Ông gạt ngang, vẻ lạnh nhạt không kém:

- Đừng nói nhiều, ba không có thời gian . Hãy trả lời cho ba đi.

Thư liếc về bà cười nhẹ:

- Con và Huy thật sự yêu nhau . Con yêu Huy trong chiếc áo bạc màu của gã lái xe ôm . Con không biết bác sĩ Huy đã quen và Nhã Chi đem lòng yêu mến . Còn ba tin hay không thì tùy . Bởi vì con thù ghét hạng người gian xảo, ném đá giấu tay nên không bao giờ sợ mà từ chối hành động của mình.

- Con không biết Huy và Nhã Chi yêu nhau thật chứ , Thư Thư ?

Cô không nhìn bà, tay lau bụi trên tấm ảnh ấy.

- Nếu Huy và Nhã Chi yêu nhau, anh ấy đâu xin ba mẹ cưới một mình Thư Thư đây . Còn cô ấy có cảm tình sâu nặng với Huy, hay yêu cái gia tài của ba mẹ anh ấy mà không thành và liên quan đến con . Nhưng con ghét ai không gán ghép con mà cơ sở không chính đáng lắm . Xin lỗi, bà cẩn thận.

- Nếu Huy không yêu Nhã Chi , sao con bé lại có thể trọ trong biệt thự của Huy được . Con nghĩ lại đi.

- Bà không có tư cách gì đến đây tra gạn Thư Thư.

- Chúng nó yêu nhau sâu đậm, cưới hỏi cha mẹ đã định . Thư không hề yêu Huy . Thư chỉ giả vờ yêu thương cho Huy ngỡ như thật . Từ đó, Huy mới từ chối không cưới Nhã Chi . Đó là cách trả thù của Thư.

Thư cười nhẹ, đưa ly nước lên môi thấm giọng:

- Bà nghĩ ai cũng để oán thù trong lòng và tìm mọi cách trả đũa cho thỏa lòng à . Nếu cần, tôi có nhiều cách làm cho bà thân bại danh liệt lắm . Tại tôi không muốn gây oán thù . Tôi sẽ tháo gỡ tất cả ở một ngày không xa . Bà tin đi.

- Hiện tại nên trở lại vấn đề chính đi . Có phải Thư cố ý phá cuôc. hôn nhân này không ?

- Bà đừng đưa tôi lên cao như vậy, tôi không có khả năng đóng kịch, cũng không có bản lĩnh lật ngược vấn đề như bà đâu.

Ông Khải nhìn Thư Thư , giọng nhẹ nhàng hơn:

- Con noí thật đi . Không yêu Huy, chỉ giả vờ để cho cậu ấy từ chối lời cưới Nhã Chi . Như vậy không phải con trả thù là gì ? Con noí đi.

- Ba à! Ba và vợ của ba nghĩ rằng, Thư Thư sinh ra để trả thù những sai trái của hai người sao ? Không đâu . Thư Thư là của riêng mẹ . Vì ngoài con ra, mẹ chẳng còn ai quan tâm đến sự sống chết, vui buồn của bà, dù đó là người chồng đã đem trọn cuộc đời dâng hiến.

Thật lâu, Thư Thư diễn tiếp bằng giọng pha lệ nóng:

- Ba bỏ Mẹ điên dại suốt bao nhiêu năm, dù ba biết số tiền bỏ ra để điều trị không bằng chuyến du lịch Thái Lan của bà Ngọc . Càng nghĩ về ba, con càng buồn, càng thương thân p hận mẹ con hơn . Nhưng con không vì thế mà trả thù chuyện nhỏ mọn ấy đâu . Ba yên tâm về cô Nhã Chi của ba đi.

- Cô Thư à! Noí nhiều quá, cô muốn tác động tâm tư của tôi, để quên ý đồ của cô sao ? Nếu không có sự tỏ tình của cô thì Huy không chuyển ý . Đó không phải là từng bước đi vào kế hoạch của cô sao ?

Nghiêng mặt, cô cười nhẹ:

- Bà có quá nhiều ý đồ đã, đang và sẽ áp dụng cho ba và mẹ tôi, nên nghĩ tôi sẽ là bà Ngọc thứ hai mà người bị hại sẽ là mẹ con bà ư ? Bà lầm rồi . Tôi đâu khờ đến nỗi để tâm hồn mình nặng nề, trăn trở từng đêm réo gọi lương tâm phải thức dậy chứ.

- Thư à! Nếu con không yêu Huy thì con nên trả Huy lại cho Nhã Chi . Vì con bé ấy bệnh tim, nỗi đau khổ dày vò làm cho Nhã Chi chán nản có hại cho sức khỏe . Con hãy tha cho Nhã Chi , con bé vô tội, Thư Thư à.

- Ba nghĩ bà Ngọc đem điên dại cho mẹ, giờ con trả lại cho con bà ấy chứ gì ? Ba tưởng ai cũng vì quyền lợi tiền của, bất chấp thủ đoạn như vợ của ba à ? Ba về đi, Thư Thư yêu Huy thật lòng . Còn anh ta có yêu con gái nghèo khổ, có bà mẹ điên này hay không là tùy . Không cần phải cưới hỏi.

- Con noí thật chứ ?

- Một người điên như mẹ, vừa mới tỉnh đã gọi tên người chồng bạc tình rồi . Con chưa điên nên biết mình yêu ai mà . Vả lại, Huy dù có yêu con như thế nào cũng bị lưỡi Tô Tần của vợ ba, đẩy thuyền về bến thôi . Dù anh ấy cưới ai đi nữa, con vẫn yêu Huy . Mãi mãi thế.

Ông nhìn bà, lắc đầu bởi vẻ cứng rắn của Thư . Bà liếc dài:

- Thư đừng tưởng chuyện Thư trả oán, tôi không biết . Một khi Thư làm khổ Nhã Chi , tôi không tha thứ đâu.

- Ba nghe khẩu khí của bà Ngọc rồi đó . Một người vợ hiền lành, thật sự yêu thương ba cũng phải vị nể ba mà đối với con ba, không tốt thì cũng phải biết điều một chút chứ . Con chưa hề hại Nhã Chi , bà ấy còn có thái độ đó . Vậy ba suy nghĩ đi, bà ta đến với ba bằng tình hay vì tiền, vì tài sản của nội ?

- Con im đi, biết gì mà nói.

- Ba đừng ép con quá đáng thì đúng hơn . Huy yêu con, hay cưới Nhã Chi đều có quan hệ với ba vậy . Một bên là con ruột, bên con của bà vợ đoan trang hiền đức của ba . Nếu công bình là ba để mặc cho Huy chọn lựa, sao lại đến đây thuyết phục con ?

Ông đứng dậy dụi điếu thuốc và rắn giọng:

- Ba đến đây là muốn nói với con, nếu không yêu Huy bằng trái tim thật sự của mình thì hãy dứt khoát cho Huy biết, để anh ta cưới Nhã Chi theo dự định của cha mẹ đôi bên.

- Nếu yêu thật thì cũng phải chia tay để tránh đau khổ cho Nhã Chi chứ gì . Tóm lại, phải dứt khoát tạo điều kiện cho con gái ba.

- Đừng nói nhiều . Nếu con yêu Huy thật thì chỉ khổ cho con thôi . Vì ông bà ấy không bao giờ chấp nhận cho con vào cuộc.

- Vì Thư Thư có người mẹ điên khùng, dòng máu di truyền chứ gì ?

Ông quay lại hỏi nhanh:

- Sao con biết ?

- Ba về đi, về mà hỏi vợ của ba đã nói gì với ba mẹ anh Huy ấy.

- Bà nói gì với họ ?

- Nếu nói được cho Huy cưới con gái tôi, đó cũng là điều nên làm . Ông đừng có nghe lời nó, Thư Thư không phải là cô gái đơn giản như Nhã Chi đâu.

Thư Thư lấy trong tủ gói vuông nhỏ, được bọc bằng giấy đỏ . Cô lại gần ông Khải và đặt trong tay ông, giọng chùng thấp:

- Ba có về, cho con gởi trả lại cho mẹ anh Huy gói tiền này . Bởi bà vừa tặng cho con để trang trải chi phí cho bà điên đấy.

- Ba ta mới đến đây sao ?

Cô đáp lại sự ngạc nhiên của ông bằng nụ cười buồn:

- Cả hai ông bà, họ đến trả giá để mua tình yêu của con cho anh Huy . Hầu tự do đủ để con trai bà cưới Nhã Chi , một cô dâu vẹn toàn đức hạnh và có bà mẹ thật tuyệt vời ấy.

- Họ sỉ nhục con à ?

- Dạ không, người ta là dân trí thức thật sự, làm gì cũng ngay thẳng sòng phẳng và muốn nhận ở con sự tự nguyện mà . Không như những kẻ ném đá giấu tay, lọc lừa bằng mọi thủ đoạn để chiếm dụng công sức của người khác . Con kính phục họ hơn là buồn.

Ông Khải cau mày:

- Họ đến từ bao giờ ?

- Họ vừa đi thì ba vừa tới . Có lẽ như vậy tiện cho con hơn là phải kéo dài thời gian ngạc nhiên và đau khổ . Ba à! Mẹ con điên là tại ai, con chỉ mong ba biết rõ điều này mà thôi . Còn Huy và con xa nhau, hay có thành vợ chồng không, phó thác cho định mệnh vậy.

Thư bước ra cửa như muốn tiễn ông bà ra về . Bà Ngọc theo chân ông, tỏ vẻ bực dọc:

- Thư Thư ! Hãy suy nghĩ lại cho kỹ đi . Nhã Chi có gì, tôi không tha thứ cho cô đâu.

- Làm gì cũng có hậu quả và cái giá phải trả, đó là quy luật của tạo hóa mà . Bà yên tâm đi . Sẽ có ngày hậu quả đến với bà, không lâu đâu.

Ông Khải ngừng hỏi, dù bàn tay vợ đang kéo đi:

- Mẹ con sao rồi Thư ? Điều trị có tiến triển gì không ?

- Điên di truyền từ cha đến con, làm sao hết mà hỏi ? Sao ba không tự đến xem kết quả làm việc của bà Ngọc tặng cho mẹ con cao đến chừng nào . Để sau này có kinh nghiệm m à thực hành tốt hơn.

Ông quay theo chân bà với gương mặt sượng sùng . Thư nhếch môi với nụ cười tiễn họ.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#18 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 13

Nhã Chi thật sự ngã quỵ . Một tháng kéo dài chịu đựng sự lạnh lùng của Huy, đã quật ngã sự phấn đấu của cô . Nhã Chi trở về thăm nội, lại gặp Thư Thư ở đó . Thái độ của Thư thật vui vẻ khi tiếp Chi với bà nội . Từ ngày biết chuyện giữa hai gia đình, chưa bao giờ Nhã Chi thấy Thư sang đây với sự vui vẻ, dịu dàng trong ánh mắt thương yêu cho bà, cho mọi người . Nhất là nét tươi vui, hạnh phúc in trong bà, và vẻ hài lòng của ba Khải . Chỉ có mẹ là buồn lòng, nhưng không có lý do nào phản đối, đuổi Thư Thư ra khỏi khung cảnh này . Vì cô có quyền đến và ở lại chốn nay mà . Người tránh mặt, ra đi chính là Nhã Chi.

Thư định về, Quốc Huy bước vào nhà . Cúi đầu chào bà và ba của Thư, a nh nhìn Thư cười bảo:

- Anh về đến nhà ngoại mới hay em ở đây với nội . Ngoại bảo rằng giờ nội thương em, tính tình hạp với nội . Anh có đến đây tìm em, nội không rầy đâu . Nhờ vậy anh mới dám, nếu không ở nhà đợi em rồi.

- Sao anh nói không xuống, giờ lại có mặt, em đâu có biết mà chờ.

- Anh cũng định đợi em về Sài Gòn . Nhưng vắng em, nhớ quá nên đi tìm.

Quay sang nội, Huy vui vẻ hỏi:

- Nội à! Nhã Chi cũng về thăm nội mà, sao con không thấy em ấy vậy, còn bác gái nữa.

- Ờ! Thì có . Nhã Chi về còn mệt, mẹ con nó trong phòng.

- Vậy sao ? Hèn gì, chắc Nhã Chi mệt vì em ấy bệnh tim mà.

Bà Phủ gật gù nhìn Huy, bảo:

- Con ngồi đây cho nội hỏi chút chuyện . Nhưng phải thành thật với nội.

- Dạ nội hỏi đi . Con không giấu bất cứ điều gì cả . Nội hãy tin con.

Bà cười ngồi gần Thư Thư , giọng thật buồn:

- Huy à! Ngày xưa mẹ của Thư Thư sống ở đây với nội một thời gian . Dù nội thích hay không cũng đã qua rồi, chuyện mẹ Thư Thư điều trị, nội cũng áy náy trong lòng nên đích thân đến thăm và phụ giúp Thư Thư chút tiền để phụng dưỡng mẹ của nó tốt hơn.

Thở dài, bà trầm giọng tiếp:

- Lên đó, nội mới biết Thư Thư vất vả thế nào trong thời gian qua . Nghị lực phấn đấu, lòng hiếu thảo trọn vẹn ấy đã làm nội xúc động và nhìn lại mình nhiều hơn . Nội thương và nể sự can đảm của đứa cháu nội mà mình đã vất bỏ từ lúc còn hôi sữa.

- Con cũng thương Thư nhiều qua đức it''nh ấy đó nội.

- Cũng phải . Từ phút giây ấy, nội xin Thư cho nội được chia sẻ , giúp đỡ mẹ nó cho đến ngày bình phục . Thư cũng tốt, nên chấp nhận sự hồi tâm của bà.

Nuốt giọng, bà thở dài, mắt nhìn vào trong phòng:

- Nhã Chi tuy không phải là máu thịt của bà, nhưng bao nhiêu năm sống bên nhau nội thương Nhã Chi hơn Thư Thư nhiều lắm . Con bé hiền, ngay thẳng và nhân hậu, tuy không có bản lĩnh can trường như Thư Thư . Mỗi đứa có một ưu và khuyết điểm riêng, nhưng nội đều quý tình bà cháu với chúng n hư nhau.

Huy liếc về phòng của Nhã Chi và nhìn Thư, thở nhẹ.

- Bà muốn con xét lòng cho kỹ trước khi chọn cho mình một người vợ.

- Nội muốn con chọn ai ? - Bất ngờ Huy hỏi.

- Con chọn ai là tùy theo lòng mình yêu ai, có hợp tính tình với ai hơn . Nhưng con nhớ một điều là đừng bao giờ bắt cá hai tay, để rồi sau khi chọn xong, sẽ gây thương tổn cho người còn lại . Bởi vì hai đứa đều là cháu cưng của bà, con hiểu không Huy ?

Huy thở dài, nắm tay Thư đáp nhỏ, mắt hướng về phòng ấy:

- Dạ, con hiểu . Với Thư tính tình không bằng Nhã Chi về mọi khía cạnh . Lập gia đình với Thư, sự êm ấm không sao có được, nếu con gắn bó với Nhã Chi đời sống vợ chồng sẽ bình lặng hơn . Nhưng con không đủ phước để có được người vợ hiền thục như Nhã Chi nội à.

Liếc về Thư anh tiếp:

- Nhưng con lại yêu Thư, ngược lại em ấy cũng yêu con qua lớp áo của một gã xe ôm . Đó chính là điều con trân trọng nhất, kể từ ngày khôn lớn đến nay chỉ có Thư là người con gái yêu con mà không hề tính toán . Cho nên, con không thể nào cưới ai ngoài em Thư là vậy đó.

- Rồi con tính sao v ới Nhã Chi , vì lời cầu hôn của ba mẹ con với cô ấy ?

- Nội à! Nhã Chi phải biết tình vơ .chồng, cần nhất là tình yêu và sự đồng cảm mới bền vững . Còn lễ cưới và sự đồng ý của cha mẹ đôi bên là thủ tục cần có, chứ không quan trọng bằng hai trái tim của chính cả hai.

- Vậy tại sao con ân cần chăm sóc cho con bé từng ly sữa và suốt đêm ở bên cạnh để theo dõi bệnh ?

- Nội à! Con là bác sĩ mà . Em ấy trở bệnh là con phải lo lắng, trách nhiệm của thầy thuốc, bắt buộc ai cũng vậy thôi . Còn cho mẹ con Nhã Chi ở nhà để tiện heo dõi, đó là cảm tình của ba mẹ con khi biết Nhã Chi không có nhà ở thành phố, chứ đâu phải là do ý con.

- Con noí sao với Nhã Chi về chuyện con với Thư ?

- Con yêu em Thư lắm, nội à . Dù Thư dằn vặt và đày đọa con đủ điều . Con đã đem chuyện phân bày với Nhã Chi , nhưng em ấy không nghe, không chịu thông cảm cho tình yêu sẵn có trong con mà cứ buộc con cưới theo lời của cha mẹ . Không có t ình yêu, làm sao có hạnh phúc mà chung sống chứ.

Bà thở dài, ngọt ngào:

- Nhã Chi hiền lành nên yêu ai chỉ nghĩ đến việc cưới hỏi với người ấy . Con bé yếu đuối lắm, không có bản lĩnh để thích ứng với mọi hoàn cảnh bất ngờ xảy đến, không giống như Thư . Nội hiểu tâm trạng của nó.

- Giờ không cưới hỏi, nhưng Nhã Chi vẫn là bạn của con vậy, có gì đâu . Chỉ tại bác gái đã không an ủi mà còn kích bác, thúc đẩy để Nhã Chi mạnh dạn chiếm con lại cho mình . Chứ con đâu có xem Chi là kẻ thù hay người xa lạ . Vì trong lòng con vẫn ngưỡng mộ em ấy mà.

- Được vậy, nội mừng . Để rồi bà sẽ phân tích, an ủi, động viên Nhã Chi sau.

- Nội à! Nhã Chi đẹp lắm, để con giới thiệu bạn mình.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#19 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Bà khoát tay, lắc đầu:

- Không cần đâu, tình cảm dành cho con, trong lòng Nhã Chi chưa phai, con bé không dễ gì tiếp nhận ai . Trá lại, cùng đi một chiều sẽ không có kết quả còn gây thêm rắc rối nữa . Nhã Chi rồi cũng có tình cảm mới, bởi ai cũng có duyên nợ tạo hóa dành riêng cho mình mà.

Huy đứng dậy nhìn đồng hồ trên tay mình rồi nhỏ nhẹ:

- Con cảm ơn nội đã quan tâm đến chuyện của tụi con . Giờ, con phải về vì sắp chiều rồi, sợ ba mẹ con trông.

- Ờ . Ông bà trên nhà có định ngày nào chưa Huy ?

Thư buồn bã lên tiếng, tránh cho Huy sự ngượng ngập:

- Tuy con được anh Huy thương yêu và muốn gắn bó lâu dài, nhưng ông bà ấy luôn phản đối nội à . Ba mẹ anh Huy cho rằng mẹ con điên là có tính cách di truyền . Sợ con sinh cho Huy những đứa con bất thường về tâm lý, và vì lý do chính đáng này nên ông ấy tặng cho con số tiền...

- Tiền gì vậy Thư ? Bao giờ, sao anh không biết vậy ?

Thư Thư lắc đầu, hai tay đan vào nhau, buồn bã nói:

- Lần ấy, ba mẹ lên chỗ em đang điều trị tìm gặp em và điều đình.

- Vấn đề gì, sao em không nói với anh ?

- Ông bà cho em một số tiền với điều kiện...

- Ba mẹ anh muốn em xa anh ? Đúng không ? - Huy nóng nảy kết luận.

- Không sai . Dù vạn lý do bằng lời ngọt ngào, giọng êm ái, mẹ anh chỉ muốn em thực hiện ý đó thôi, và số tiền ấy sẽ là của em nếu em nghe theo lời mẹ anh.

Bà Phủ vẻ bât'' mãn, hỏi:

- Con có thái độ thế nào ?

- Con thưa với ba mẹ anh Huy, để anh Huy quyết định, bởi tình yêu trong lòng con không mua cũng không bán . Con đã nhờ ba Khải gởi lại cho ba mẹ Huy . Giờ, nếu anh Huy vì lý do nào đó không cưới, con cũng không trách, vì con hiểu áp lực của cha mẹ không nhỏ với Huy.

Bà quay sang ba của Thư với vẻ trách cứ.

- Con sao vậy ? Có phân bày cho Thư Thư hiểu không ? Mẹ nó đâu phải điên vì di truyền chứ.

- Con cũng có nói nguyên nhân chính ấy . - Ông đáp, vẻ yếu ớt như bị động.

- Rồi họ có thái độ gì ? - Giọng bà mang vẻ phẫn uất:

- Còn đang thời kỳ tìm hiểu mẹ ạ.

Hướng về Huy, bà dịu giọng hơn:

- Có dịp con nên thưa với cha mẹ mình cho rõ ràng, dù biết ông bà viện lý do ấy để từ chối Thư Thư . Còn chuyện nợ duyên, ai có phần nấy, muốn sang đoạt cũng chỉ nhận được cái xác không hồn mà thôi . Nội không muốn Nhã Chi chịu thiệt thòi.

- Con hiểu . Nếu nội có trò chuyện với Nhã Chi , nội cho con chuyển lời . Trong lòng con luôn thương em ấy . Con không muốn khi kết hôn với Thư, thiện cảm đôi bên rạn vỡ, vì ngay từ đầu con đã kể về Thư rồi . Mong em Chi thông suốt hơn.

Bà cười gật gù, vẻ hài lòng với Huy . Anh cười, khẽ chào.

- Thưa nội , con về . Khi nào nghỉ phép, con về thăm nội.

- Đã thương nhau phải tin tưởng, đừng vì phút nóng giận, mù quáng mà xa nhau nha . Nội tin hai đứa sẽ hạnh phúc.

- Cảm ơn nội . Chào ba.

Thư vui vẻ nắm tay Huy rời khỏi nhà nội . Liếc về anh, Thư nhăn mũi:

- Đã nói anh đừng có về, nhất là sang nhà nội . Bộ anh tưởng mẹ Nhã Chi đơn giản, tha cho em khơi khơi sao ?

- Vậy chứ làm gì em ? Chuyện đâu ra đó rồi . Không biết anh thương em sao mà còn tiến tới ?

Huy cười nắm tay Thư, đùa:

- Ba má không vui . Mình làm giấy kết hôn luôn đi Thư.

- Chi mà gấp quá vậy ? Em chỉ muốn làm vợ anh khi nào ba má vui vẻ đồng ý, chứ không đặt ông bà vào chuyện đã rồi ấy . Với lại, mẹ em chưa bình phục.

- Chuyện đó đâu can hệ gì . Hay là em mê ông Tây con nửa vời ấy ? - Huy nhướng mắt dò hỏi.

- Vậy cũng nói . Ông Tây con ấy nhỏ hơn em đến bốn tuổi đó . Bộ tính cưới về làm chị hay sao ?

Huy cười nhún vai:

- Tình yêu đâu có phân biệt tuổi tác, biên giới, chủng tộc, em quên rồi sao ?

- Chuyện ấy để dành cho anh.

- Coi vậy mà nội hạp với em thật chứ . Sao anh thấy nội có vẻ thương em lắm.

Cô chau mày, thở dài:

- Đó là bây giờ . Nếu ngày xưa nội chịu đi sâu vào vấn đề, và ba cứng rắn trước sắc đẹp Tây Thi của bà ta thì mẹ em đâu có bị bệnh như vậy . Mấy ngày đầu bỏ mẹ em chung phòng với những người lạ, bà sợ hãi, người co rúm ngồi trong góc, thấu đau khổ lắm.

- Giờ mẹ vượt qua tất cả rồi.

- Mẹ vừa qua cơn điên dại, đứa con gái bà bắt đầu vào cơn khủng hoảng vì tình yêu nè, anh không thấy sao ?

Đưa tay cô lên môi hôn, ánh mắt anh nheo lại:

-Thôi mà, bỏ qua đi . Bộ anh không thương em hết mình sao . Đâu có phụ tình cũng chưa có hề nhìn ai, thích ai ngoại trừ em . Vậy mà còn...

- Sao anh còn muốn em thương ông Tây con đó ? Yêu anh khổ trăm bề hà . Hết ba mẹ lên lớp rồi đến mẹ Nhã Chi âm thầm phá hoại, lại xoay qua o cho mẹ, đi dạy kiếm tiền, ngày tháng đầu óc quay như đồng hồ vây . Nghĩ lại đời em, thấy không có gì thú vị cả, chán nản lắm.

- Ai cũng có nỗi khổ riêng mà . Rồi sẽ qua thôi . Nhưng bên em còn có anh...

- Nhưng bên anh thì không phải có mỗi mình em, đau khổ nhất là điều này đó . Lúc đưa mẹ về Sài Gòn, em đến bệnh viện anh công tác, ôi thôi, nghe đủ chuyện về anh không cũng mệ t. Phần trong lòng không ưa, nên em đưa mẹ lên trên ấy, càng xa càng tốt, chứ lỡ anh phụ trách điều trị cho mẹ em phiền lắm.

- Có gì đền ơn bác sĩ bằng cách gả con gái cho là đủ rồi.

Thư liếc anh, cười.

- Phải chứ . Bộ anh trị bệnh cho ai có con gái đều ra điều kiện như vậy sao ?

- Nói chơi với em cho vui, chứ kiểu đó chắc anh về quê sớm quá.

- Thì từ Pháp bị trục xuất bị đuổi về Việt Nam, không có khoa phòng nào nhận, giám đốc mới phân công về phục dịch các chư vị muốn làm ông trời bà trời đó . Cũng đúng người, đúng việc quá, đâu có oan ức gì mà than với thở.

Cô nheo mắt trêu cợt khiến Quốc Huy nổi nóng, rượt cô trong tiếng cười vang rộng.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#20 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 14

Mùa hè đã đi qua, phượng hồng bắt đầu rơi tihắm đỏ sân, những chiếc lá non nẩy mầm xen trong màu hoa máu ấy . Marie và Paul, con của bác sĩ Thiện cũng chuẩn bị trở về Pháp học năm thứ hai đại học Y khoa tại Paris . Marie vui vẻ mở tiệc tạm biệt Thư Thư và ba mình . Hẹn năm sau, anh em cô sẽ về Việt Nam sống bên ba suốt mùa hè nóng bức ấy . Paul chụp nhiều tấm ảnh với Thư Thư để tỏ lòng kính mến cô giáo nhỏ của mình.

Chẳng biết sao những tấm ảnh xem là "tình tứ " ấy lại đến tay ba mẹ Huy . Đêm ấy, Huybuồn lắm . Không phải vì hình ảnh Thư ngả đầu sang vai Paul, hay nghiêng mặt hôn, ôm cổ, choàng vai người con gái anh yêu quý, mà là những lời phê phán của mẹ đã chạm đến lòng tự trọng, tự ái trong anh . Đồng thời, bà treo ảnh của Nhã Chi , ngay phòng khách lẫn phòng của riêng Huy.

- M ẹ à! Con biết mẹ không thích Thư Thư và muốn con cưới Nhã Chi . Nhưng con yêu Thư thật sự, mẹ ạ . Yêu một người, cưới một người, khổ lắm.

- Vậy con bé ấy có đồng tình, đồng tâm nghĩ đến con không ?

- Dĩ nhiên rồi . Nếu không biết con là bác sĩ, chắc tình cảm của con và Thư Thư đẹp hơn nhiều . Từ ngày biết con là gả xe ôm g iả, Thư giận con vì cho con là giả dối . Từ đó tránh mặt, con tìm biết bao ngày . Đến khi biết Nhã Chi được ba mẹ chọn, Thư Thư đau khổ mới lộ tình cảm dành cho con . Thư Thư tự ái, tự trọng không nhỏ.

- Nhưng gia tài này, ông bác sĩ tài giỏi này khiến cô có thể bỏ đi tính khí đó, để cùng bà mẹ điên ấy sống suốt đời bên con . Huy à! Con tỉnh lại và suy xét về Thư Thư của con một cách trung thực đi.

- Từ lâu, tụi con yêu và hiểu nhau lắm, mẹ à . Đừng chia xa tội nghiệp . Con xin mẹ . Thư đã khổ nhiều rồi, nếu con gây chuyện tan vỡ nữa, sợ Thư không chịu nổi . Cô ấy còn lo cho người mẹ đang điều trị trên ấy.

- Con sợ Thư Thư và bà mẹ điên đó buồn . Còn bà mẹ này thì mặc kệ phải không ? Nuôi con bao năm qua, giờ con lớn khôn đi lo cho người ta . Càng nghĩ về thân phận bị bỏ quên, mẹ càng buồn cho mình hơn.

Huy cuối thấp, xoa tay lại, phân bua:

- Mẹ à! Cho con xin lỗi . Không phải con xem trọng mẹ của Thư, mà là bà ấy sống trong hoàn cảnh đáng thương, tất cả thiếu thốn lại bị điên dại, không biết mình là ai nữa . Thư Thư phải lo cho cuộc sống của mình và cả gia đình . Nếu xét Nhã Chi và Thư, quả là con chọn Thư đâu có gì quá đáng . Mong mẹ nghĩ lại mà thông cảm cho tình yêu của con và Thư Thư.

Anh lặng lẽ rời khỏi nhà trước ánh mắt buồn bã của mẹ mình . Quốc Huy cho xe lang thang trên phố bởi chán nản thái độ của mẹ . Bất chợt, anh gặp Thư khoác tay cùng người đàn ông cao ráo đang vui vẻ từ siêu thị bước ra . Huy vỗ đầu như gọi bộ nhớ và sự tỉnh táo trở về với mình để xem có phải Thư Thư của anh không ?

Dù vậy, Huy vẫn theo chân hai người . Họ vẫn tay trong tay, vui vẻ đi vào hẻm của khu phố khá khang trang . Thật lâu, họ mới ra và theo hướng Biên Hoà cho xe thẳng tới.

Trái tim se thắt, màu mắt bối rối đưa anh đến tìm Thư tại phòng do bác sĩ Thiện cho Thư trọ suốt thời gian điều trị . Chờ thật lâu, Thư mới trở về với bộ đồ đơn giản của một cô giáo . Thấy Huy nhìn mình, Thư bước đến nắm tay anh, vui vẻ hỏi.

- Nói thứ bảy mới đến thăm em, sao giờ lại có mặt rồi ?

Huy ngắm cô v ới sự giận dỗi, hoài nghi trong lòng, anh lạnh giọng:

- Em vừa đi đâu về đó ?

Huy liếc cô rồi quay đi, gương mặt lạnh lùng . Thư đặt ly nước trước mặt anh, đầu nghiêng gần anh.

- Ê! Tự nhiên đổi vui thành giận, có gì nói đi sẽ nhẹ nhàng hơn . Uống chút nước mát đi, cho lòng giận hạ xuống, tâm tư giải bày sẽ ổn thôi.

- Đủ rồi . Anh hỏi em . Có khi nào Thư Thư đem tình cảm của anh và em thả theo gió bay đi không ? Thư có đem trái tim của mình trao cho chàng trai không phải là Quốc Huy hay không ? Đừng có giấu, nếu điều đó là sự thật.

Thư chỉ vào người, ngồi trước mặt Huy, gằn giọng hỏi:

- Anh nghĩ gì khi hỏi em câu ấy chứ . Nghi ngờ em hay có chứng cứ ?

- Đừng hỏi, vì em chỉ có quyền giải thích những gì anh hỏi mà thôi . Anh ghét nhất là sự lừa dối.

- Anh nghe đây . Em chưa bao giờ lừa dối anh bất cứ khía cạnh n ào, không những anh mà là tất cả mọi người ở quanh em . Tình cho anh, em chưa được gì ngoài ánh mắt thương yêu anh cho . Thì tại sao em nói dối chứ ?

- Em thật sự chưa trao tình yêu cho ai à ?

- Dĩ nhiên rồi . Ngoài anh, em đâu có yêu, hứa hẹn với ai, thật mà.

- Nói không thẹn với lòng, với trời đất ?

- Làm gì thẹn ? Nếu không yêu anh, em có quyền chia tay một cách đường hoàng, bởi vì chúng ta chưa có giao ước, ba mẹ anh không chấp nhận anh . Nhưng em chưa bao giờ yêu ai ngoài anh . Tại sao anh có ý nghĩ như vậy ?

- Thật sao ? - Huy đập mạnh tay lên bàn.

- Không tin, đó là quyền của anh mà . Nếu còn yêu em, chúng ta sẽ tiếp tục sẻ chia, nương tựa tâm hồn . Ngược lại, anh muốn cưới Nhã Chi theo lời dạy bảo của cha mẹ, cũng không cần gieo tiếng oán cho em như thế.

- Em chưa từng cặp tay ai trên phố, về nhà, vào khách sạn suốt ngày nay thật ư ?

- Anh nói gì vậy ? Anh thấy sao không chạm mặt, để giờ dò hỏi cho mệt hơi.

- Đừng nói nữa . Bây giờ anh mới biết em sao rồi, trả lại xấp ảnh kỷ niệm cho em nè . Để đem về ngắm ảnh cho đỡ nhớ người.

Huy quăng một xấp ảnh cho Thư có dịp ngắm lại mình . Trước khi rời nơi ấy, Huy dằn từng lời:

- Từ phút này, chúng ta xem như chưa hề quen . Tình cảm của nah, em đã đem tặng cho người đàn ông đó thì đừng tìm anh nữa, nhớ đó.

Thư dang hai tay chặn cửa, hỏi lại:

- Anh nói thật chứ ?

- Chưa bao giờ nói khác lòng mình trong những lúc quan trọng này . Lần trước anh có đến thăm em không đúng ngày đã hẹn, anh chứng kiến cảnh Paul ôm em xoay tron`, gã choàng vai âu yếm, má kề má, môi kề môi, thân thiết hơn anh rất nhiều . Trong khi anh yêu em thật sự, nhưng chưa bao giờ anh hôn em . Đúng không ? Anh chưa là chồng, cũng chưa được cha mẹ đồng ý, nên anh trân trọng em là vậy.

- Anh tưởng em từng trao cho kẻ lạ sự thân thiết đó ?

- Không cho ông Tây con đó thật sao ? Vậy vào khách sạn làm gì ?

Thư chạy ra cửa nhìn dáo dác như sợ Ông Thiện nghe. Huy cười nhẹ liếc cô bảo :

- Ông ấy sẽ mừng khi biết em và con trai họ gần nhau, thắm thiết âu yếm hơn anh, có gì phải ngại. Đâu có gì dấu được người ta chớ.

Cô đập lên ngực Huy thật mạnh, ngước cao mắt nhìn anh:

- Ai nói với anh rằng em vào khách sạn? Choàng vai chụp ảnh là có, chứ mấy tấm ảnh trời đất này Thư không bao giờ chấp nhận. Còn anh có yêu Thư hay không, tự anh biết. Về mà cưới vợ cho thoa? lòng đi, đừng có vẻ bùa để người ta đeo cho lấp tiếng xấu của mình.

- Vậy sao? Em có tốt không mà sợ người ta bôi bác. Hình ảnh anh có thể tha thứ cho em rằng ai đó ghét bỏ ghép này nọ. Còn mắt anh thấy làm sao thằng Huy này quên được, dối mình cho được chứ, em nói đi. Từ đây đường ai nấy đi.

- Con đường anh có Nhã Chi đi cùng chớ gì? Hay lắm. Làm bác sĩ mà diễn trò y như nghệ sĩ chuyên nghiệp. Quốc Huy ! Anh thương em nên hồ đồ vì ghen tức, em có thể tha thứ cho anh. Ngược lại gieo tiếng ác cho em thì đừng có hòng à.

- Em đóng kịch còn hay hơn anh đó. Vừa nể , vừ sợ bởi vì anh được quen và yêu một người con gái hai lòng như em vậy.

Thư thư tức giận, đẩy Huy rời khỏi căn phòng vừ chứng kiến sự chia xa của hai người. Huy quay lại cười nhẹ :

- Anh có thể cưới vợ đường hoàng, chỉ tội cho em phải vào khách sạn với người ta một cách âm thầm. Làm vợ như vậy em thích lắm sao.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Obama: Tổng Thống Tỉ Lệ Thắng Áp Đảo Dân Cử Tái Đắc Cử: Sanchez, Roharabacher, Royce, Trần Thái Văn, Nguyễn Lâm Kim Oanh MotViSaoLac Tin tức thường nhật 2 11-06-2008 01:01 AM
Nguyện Về Với Phật - TT Thích Giác Hoa (MP3) U.F.O Tàng Kinh Các 0 05-10-2008 01:23 PM
Nhạc trữ tình của Nguyễn Tâm Hàn NuTinhHong ForVN News 3 03-13-2008 05:32 AM
Thương Giận Đôi Bờ - Nguyên tác của Dạ Miên Tocnautigon Truyện tiểu thuyết 26 04-21-2007 12:02 AM
Mắm Cá Thu ( Nguyên Con ) Tocnautigon Nhà bếp Đại Nam 0 04-03-2007 01:34 AM