| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Vĩ Kha đang loay hoay đốt nhang thì Vĩnh Nghi vào. Cô bé sà xuống bên vú Năm phụng phịu: - Vú, ông này là ai mà vào nhà mình vậy vú? Con cản hoài không được. Vú Năm cười hiền: - Là bạn con đó. Cô bé mở to mắt: - Là bạn con, con có nghe lầm không? Vú Năm nhắc lại: - Con còn nhớ người thanh niên đứng gần con trong tấm hình không? Cô bé nhíu mày: - Có phải tấm hình mà con đã hỏi vú? - Ừm. Vĩnh Nghi quay lại cô bé len lén nhìn Vĩ Kha, anh ta quả là một thần tượng, thần tượng của biết bao cô gái trẻ thời nay . Tướng cao lớn, mái tóc bồng bềnh trán cao thông minh, mũi cao, cái miệng cùng đôi mắt cho thấy người đàn ông này nửa đa tình nửa lạnh lùng. Lúc không nói chuyện thì đôi mắt anh ta rất gợi cảm, còn khi nói chuyện cái miệng nhếch lên trông anh ta khó ưa và bất cần đời. Nhưng phải công nhận anh ta rất ư đẹp trai. Vô tình bốn mắt chạm nhau, nó như có cái gì đó phải làm Vĩnh Nghi cụp mắt. Vĩ Kha trở lại ghế ngồi: - Chắc bé nhận ra anh chứ? Vĩnh Nghi cong cớn: - Tôi không hề quen ông. - Ồ, không quen cũng không sao. Trước lạ sau cũng quen mà. - Ông đừng mơ, bỏ cái ý tưởng đó đi. Vú Năm lên tiếng: - Lớn rồi, con ăn nói với Vĩ Kha như vậy sao ? Dù gì đi nữa, người ta cũng đáng tuổi anh của con. Nên lễ phép một chút. - Vú ... - Vú không muốn bênh con trong chuyện này. Vĩ Kha chen vào giảng hòa: - Vĩnh Nghi còn trẻ con lắm vú, nên thông cảm cho cô ấy. Vĩnh Nghi trợn mắt: - Ông nói tôi là con nít hở? - Tôi không dám. Cô bé lầm bầm: - Đàn ông gì mà cái miệng không lành da. Thật là dễ ghét! Vú Năm gọi: - Vĩnh Nghi! - Dạ. - Con vừa nói gì đó? Cô bé chối nhanh: - Đâu có vú. Vĩ Kha gợi chuyện: - Bé Nghi năm nay học lớp mấy rồi nhỉ? - Tôi không phải là bé. Vĩ Kha mỉm cười: - Thế thì người lớn vậy. Vĩnh Nghi năm nay học lớp mấy? Cô bé cộc lốc: - Lớp một. - Lớp một gì mà lớn thế ? Phải bé cơ . Cho nói lại đó. Vĩnh Nghi cong môi: - Lớp 12. - Vậy là gần thi đại học rồi. Nghi định thi vào ngành gì? - Có liên quan gì đến ông. - Thì Nghi cứ nói đi. Tôi góp ý kiến cho. Vĩnh Nghi liếc nhẹ Vĩ Kha: - Tôi dự định vào ngành công an. Vĩ Kha nheo mắt: - Cô bé đã dự định thi vào ngành này từ lâu? - Không! Chỉ mới đây thôi. Vĩ Kha xoa cằm: - Ngành công an cũng tốt. Bảo vệ tổ quốc, trật tự xã hội và an dân. - Không phải tôi thi vào ngành công an là những gì ông nói đâu. Chủ yếu tôi thi vào ngành này là bắt những người nhiều chuyện và lẻo mép. Vĩ Kha phá lên cười: - Mục đích làm công an của bé tôi mới nghe. - Bây giờ nghe cũng đâu có lạ. Khuôn mặt Vĩ Kha nghiêm lại: - Theo tôi, cô bé thi vào ngành luật thì hay hơn. - Tại sao? - Cô bé cãi và lý luận giỏi. Vĩnh Nghi trừng mắt: - Thì ra nãy giờ ông đã ghẹo tôi. Ông đúng không phải là quân tử. - Không quân tử thì thiên tử phải không? - Ông ... Vĩ Kha khoát tay: - Thôi nào, ta nói chuyện nghiêm chỉnh đi . Anh nghiêng nghiêng đầu: - Hình như cô bé không thích tôi? - Không phải hình như mà là thật không thích. - Có thể cho biết lý do. Vĩnh Nghi kênh mặt: - Đơn giản là tôi không thích ông, còn lý do vì sao tự ông hiểu lấy. - Nhưng tôi không thông minh để hiểu. - Thì mặc kệ ông, nói điều đó với tôi làm gì. Vĩ Kha nheo mắt: - Hay cô bé tìm không ra điều gì để ghét tôi nên không giải thích. - Tôi ... - Có đúng không nào? Vĩnh Nghi bậm môi nói: - Vú. - Gì hở? - Vú ngồi đó để cho người ta ăn hiếp con à? - Thì lỗi tại con gây trước chứ đâu phải tại người ta . Vú thấy nãy giờ toàn là con ăn hiếp Vĩ Kha thì có. Cô bé giậm chân: - Hổng biết đâu, vú không thương con. Vú Năm lắc đầu mỉm cười vì tính trẻ con của cô bé. - Vú không thương con thì thương ai đây? Vĩnh Nghi liếc Vĩ Kha: - Người dưng. - Người dưng làm sao mà thương được. Nếu nói vú thương Vĩ Kha thì Vĩ Kha cũng là người một nhà đấy con gái ạ. Cô bé tức tối quay đi: - Chắc chắn là ba sẽ thương con không như vú đâu. Cũng vừa lúc có tiếng xe vào sân. Cô bé reo lên: - A, papa về. Vú Năm đứng lên nói với Vĩ Kha: - Con ngồi đây . Vú phải xuống hâm nóng thức ăn. Trưa nay con phải ở lại dùng cơm với gia đình. - Phiền vú quá! - Là người một nhà đừng nên nói vậy con. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Quên hẳn sự bực bội đối với Vĩ Kha, Vĩnh Nghi tíu tít: - Papa, sao hôm nay papa về trễ vậy? Bộ công việc ở văn phòng nhiều lắm hở papa? Papa có mệt không? Ông Vĩnh Toàn giơ tay: - Nào con gái. Để cho ba thở chút nào. Ở văn phòng không mệt nhưng nghe con hỏi là ba cảm thấy mệt. Cô bé phụng phịu: - Ư, ghét ba quá đi. Ông Vĩnh Toàn cười: - Con ghét ba rồi ai thương ba đây. - Có nhiều người thương ba rồi. Cần con chi nữa. Ông Toàn vuốt tóc con gái: - Vừa thôi, giận họ? Cô bé đỡ lấy cặp táp trên tay ông: - Con đâu dám giận ba. - Không giận ba mà nói lẫy. Con gái à, không qua mắt ba được đâu. Chợt nhìn thấy chiếc phân khối LA dựng gần gốc nhãn, ông Vĩnh Toàn hỏi: - Nhà có khách hở Nghi? - Dạ! Ông khách này tìm ba đó. - Con có biết không? - Không! Vú Năm biết. Ông Vĩnh Toàn nhíu mày: - Ai vậy! Nếu là khách trong công việc thì đến văn phòng công ty chứ đâu có đến nhà làm gì? Nhưng vị khách này dùng loại xe này ắt còn trẻ chứ không già. Đúng như dự đoán, vừa tới ngưỡng cửa phòng khách thì người thanh niên đang ngồi nơi ghế salon đứng dậy lễ phép. - Em chào thầy ạ. Ông Vĩnh Toàn sửa lại kính: - Cậu là ... Vĩ Kha tươi cười: - Thầy không nhớ đứa học trò cũ của mình sao? - Xin lỗi, học trò tôi rất nhiều nên tôi không nhớ hết. Vĩ Kha từ từ không gấp rút: - Thầy không nhớ thì em sẽ nhắc lại. Thầy nhớ gia đình ông Vĩ Trung - Ngọc Lan mười sáu năm trước ở Nha Trang, có đứa con tên Vĩ Kha. Và Vĩ Kha cũng là đứa học trò bất đắc dĩ được thầy thương yêu ... Nha Trang, kỷ niệm chợt ùa về. Ông Vĩnh Toàn sáng mắt: - Vậy ra cháu là ... - Vĩ Kha thưa bác. Ông Vĩnh Toàn mừng cuống lên: - Ôi Vĩ Kha, cháu lớn quá bác không thể nhận ra. Vĩ Kha bóp tay ông: - Cháu thấy bác không hề thay đổi. Ông Vĩnh Toàn kéo Vĩ Kha ngồi xuống ghế: - Bác già rồi đấy cháu. Con người thay đổi nhưng thời gian không hề thay đổi. - Nhưng cháu thấy tính bác vẫn như mười sáu năm về trước. Hai bác cháu cùng cười vui vẻ. Nhìn thấy con gái vẫn còn đứng đó, ông ngoắt lại: - Lại đây con gái. Ba giới thiệu cho anh em con quen nhau. Vẫn đứng tại chỗ cô bé lắc đầu: - Con biết rồi thưa ba. - Từ lúc nào? - Vú đã nói với con. Ông ta là người có chụp chung tấm hình sinh nhật lần thứ hai của con. Ông Vĩnh Toàn trố mắt: - Ô hay! Con vừa gọi Vĩ Kha bằng gì? Nhìn khuôn mặt câng câng của Vĩ Kha, Vĩnh Nghi ghét ơi là ghét . Cô bé quay mặt: - Con xin phép. Ông Vĩnh Toàn vói theo: - Vĩnh Nghi! Vĩnh Nghi! Nhưng cô bé đã khuất nơi cầu thang . Ông Vĩnh Toàn lắc đầu quay lại xởi lởi: - Con bé còn trẻ con lắm . Cháu đừng để tâm nghe . - Ồ không có gì đâu bác . Ông Vĩnh Toàn nhìn Vĩ Kha: - Gia đình cháu sao rồi ? Ba mẹ cháu vẫn khỏe chứ? Giọng Vĩ Kha có vẻ buồn: - Gia đình cháu bình yên, mẹ cháu vẫn khỏe còn ba cháu mất lâu rồi. Ông Vĩnh Toàn chổm lên: - Anh Trung đã mất. Vậy mà bác không hề hay biết . Bác thật có lỗi với ba cháu. - Đừng nói thế thưa bác, ba cháu mất ở bên Pháp. Vả lại trong thời gian đó cũng không liên lạc được với gia đình bác. Ông Vĩnh Toàn ngã người ra ghế: - Bao nhiêu biến cố xảy ra bác không thể ngờ. À, mẹ cháu hiện giờ đang ở Pháp hả? - Dạ, mẹ cháu rất nhớ về Việt Nam. - Cháu đang làm gì? - Trở về Việt Nam khảo sát thị trường cháu định mở một công ty liên doanh ở đây. Công việc xong xuôi cháu sẽ đón mẹ cháu về Việt Nam. Ông Vĩnh Toàn nhướng mắt: - Cháu về Việt Nam được bao lâu rồi? - Dạ khoảng nửa tháng. - Thế cháu đã tìm hiểu được gì chưa? - Việt Nam ta phát triển và thay đổi rất nhanh. Mười sáu năm trước từ một nước lạc hậu không may phát triển. Nay trở thành một nước công nghiệp hoá hiện đại hoá. Nước ngoài đến đầu tư hợp tác làm ăn với Việt Nam ngày càng nhiều. Vĩ Kha nói: - Cháu mở công ty ở Việt Nam là cần bác giúp đỡ rồi. Ông Vĩnh Toàn cười: - Ngành của bác thì giúp được gì cho cháu? - Có chứ bác! Bác có thể làm cố vấn cho cháu mà. - À, cháu về đây rồi cháu ở đâu? - Cháu ở khách sạn Chân Lý Sài Gòn. Ông Vĩnh Toàn đề nghị: - Như vậy nhé Vĩ Kha. Cháu cứ đến ở đây, đừng nên ở khách sạn không tiện cho lắm. Vĩ Kha ngập ngừng: - Cháu không dám làm phiền. - Nghe lời bác đi, nhà rộng rãi lắm . Cháu ở đây có cần gì bác giúp cho. Vĩ Kha đan hai tay vào nhau: - Cháu ... Ông Vĩnh Toàn xẵng giọng: - Không được cãi lời, chiều nay phải mang đồ đến đây ngay. - Dạ! - Hãy coi đây như nhà của mình. Bác và ba mẹ cháu thân nhau lắm. Với lại cháu ở đây quản lý con bé Nghi tiếp bác. Con bé trẻ con và ham chơi lắm. - Bác yên tâm. Cháu xin hứa. - Tốt rồi! Nửa tháng qua cháu có đi tham quan đâu chưa? - Cũng một số nơi, thưa bác. - Để bác bảo Vĩnh Nghi làm hướng dẫn cho cháu, nơi nào con bé cũng biết cả. - Cám ơn bác. Ông Vĩnh Toàn nheo mắt: - Sao ? Về Việt Nam có bạn rồi phải không? - Ồ, cháu mới làm quen được người bạn anh ta cũng dễ mến lắm. - Bác muốn hỏi đến bạn khác kìa. - Cháu không hiểu. - Là bạn gái ấy. Vĩ Kha cười: - Cháu chưa nghĩ đến. - Ở tuổi cháu lập gia đình cũng vừa rồi. Cháu năm nay bao nhiêu tuổi? - Thưa bác cháu ba mươi bốn. - Ồ, năm xưa nhỏ tuổi hơn cháu mà ba mẹ cháu đã có cháu rồi. - Sự nghiệp cháu chưa có nên cháu chưa nghĩ đến. Cũng có thể cháu sẽ cưới vợ một ngày gần đây thôi. - Đàn ông vừa có sự nghiệp vừa có gia đình, bác ủng hộ cháu. À, bác quên hỏi cháu định mở công ty gì. - Thưa bác, công ty du lịch. Ông Vĩnh Toàn gục gặc: - Biết làm ăn đấy! Cố gắng lên. - Lúc đầu cháu thành lập ở thành phố sau đó mở thêm nhiều chi nhánh ở các tỉnh. Ông Vĩnh Toàn vỗ tay: - Hay! Miền tỉnh lẻ bây giờ ngành du lịch cũng phát triển lắm. - Cháu có một hoạch định bác góp ý cho cháu. - Sẵn sàng. Vĩnh Nghi bước ra, mặt gầm gầm: - Thưa ba, mời ba và anh xuống dùng cơm. - Được rồi, ba xuống ngay. Ông Vĩnh Toàn quay sang Vĩ Kha: - Cháu không khách sáo với bác chứ Vĩ Kha? Vĩ Kha liếc nhìn Vĩnh Nghi rồi cười tươi: - Dạ không! Vĩnh Nghi bặm môi: - Ông đừng ỷ vào ba tôi rồi lên mặt nghe. Không dễ dàng gì tôi bỏ qua cho ông đâu. Hừ, quân tử mười năm trả thù không muộn. Vĩ Kha không hề bỏ sót cử chỉ nào của cô bé, anh cười nhẹ: - Thú vị đấy! Ông Vĩnh Toàn hồ hởi nói với con gái: - Vĩ Kha sẽ ở lại nhà ta, xong bữa cơm con và vú Năm dọn dẹp giùm căn phòng kế bên phòng con cho Vĩ Kha. Vĩnh Nghi trợn mắt: - Con không nghe lầm chứ? - Không hề! Cô bé lẩm bẩm: - Chạy trời cũng không khỏi nắng. Vĩ Kha đằng hắng: - Sao ? Cô bé không hoan nghênh à? - Ơ ... tôi không có ý kiến tùy ở ba tôi thôi. Vĩnh Nghi nhăn mặt, nói rất nhỏ: - Ông sẽ nếm được mùi khi ở lại đây. Chờ đấy. Ông Vĩnh Toàn tiếp: - Còn nữa, con sẽ là hướng dẫn viên cho Vĩ Kha. Rồi đây con không có thời gian ngồi nhà buồn đâu. Cô bé ngơ ngác: - Nghĩa là sao? Con không hiểu. - Con hướng dẫn Vĩ Kha tham quan thành phố và danh lam thắng cảnh. Cô bé kêu lên: - Không được đâu ba ơi -- Vĩnh Nghi viện cớ -- Ba không nhớ năm nay con thi tú tài sao? Còn phải thi đại học nữa chứ? -- Cô bé liếc chừng Vĩ Kha -- Bộ ba muốn hủy hoại tương lai con sao? Vĩ Kha vội xua tay: - Cháu không dám làm phiền đâu bác. Việc thi cử của Vĩnh Nghi rất quan trọng. Nếu có thể cháu sẽ giúp Vĩnh Nghi ôn bài. - Ôi, còn gì bằng. Con gặp được "sư phụ" rồi đấy. Câu nói đùa của ông Vĩnh Toàn làm cô bé che miệng: - Là ba mươi lăm so đũa hả ba? Ông Vĩnh Toàn trừng mắt: - Hỗn! Cô bé rụt cổ: - Đùa thôi mà ba. - Con học làm sao coi cho được đó. Bắt đầu từ ngày hôm nay ba giao con cho Vĩ Kha. Phải nghe lời và chăm chỉ học. Rõ không? Khuôn mặt nghiêm khắc của ông Vĩnh Toàn làm cô bé cúi đầu: - Dạ! - Tốt thôi! Chúng ta xuống dùng cơm đi để vú Năm chờ. Ông Vĩnh Toàn và Vĩ Kha đi trước. Vĩnh Nghi nhìn theo tức tối: - Hừ, tôi không thua ông đâu. Đừng nhờ ba tôi mà ông đắc ý. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Hí lu ST Hỏng phải giới thiệu mà là phải kiếm mấy cái back up disk để repost. Tr. ni đã post xong rùi. 4rum bị xóa nên mất. Repost lại thui ST ui. Còn MMMTY kia 2001 thì 4rum cũ chưa post. Đang type từ từ post lên ạ. Với lại nhiều tr. đã gởi trả cho Kiều Ninh và sis XanhXanh rùi nên hỏng có scan cái title lên được hihi Thui thì nhớ tr. nào có back up thì repost hong thì đành chịu. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 2 Trời hừng sáng, Vĩ Kha vươn người ra khỏi chăn. Anh nhẹ theo từng bậc thang xuống lầu và men theo lối sỏi. Nó đưa anh đến một nơi đầy hoa thơm cỏ lạ. Vĩ Kha ngẩn người giống như trong câu chuyện cổ tích. Từng giọt sương đêm còn đọng lại trên lá cỏ làm chân anh mát lạnh. Vĩ Kha thích thú vô cùng, anh nâng niu từng cánh hoa màu tim tím trên tay như một báu vật. Phải công nhận loài hoa này đẹp một cách lạ thường. - Nó tên là gì nhỉ? Ô hay, có rồi! Ta sẽ gọi mi là hoa luyến thương nhé! Vĩ Kha cười nhẹ: - Mi đẹp lắm . Cái đẹp của một loài hoa nơi đồng nội, cái đẹp tinh khiết hiền hoà không kiêu sa như hồng, cũng không rực rỡ như hướng dương. Nét đẹp của mi khi mới gặp ta đã mến liền. Vĩ Kha hứng từng giọt sương lành lạnh trong tay anh liên tưởng đến màu trời ở Pháp. Cũng không biết vì sao đất Pháp kia không giữ được chân anh, mặc dù anh cũng sống nơi đó khá lâu. Đến khi mẹ anh muốn anh về Việt Nam, anh nôn nóng lạ thường . Vĩ Kha muốn gào lên: - Đất mẹ ơi, con trở về đây rồi. Con muốn ôm tất cả mọi người vào trong vòng tay. Vĩ Kha ngồi xổm dưới cỏ như thế không biết bao lâu, anh thả hồn miên man hồi tưởng lại một thời. Cái thời tuổi thơ thơ dại của anh. Vĩ Kha còn nhớ rất rõ những ngày tháng sống ở Nha Trang, nơi đó có một cô bé Tí Hon cứ quấn quýt bên chân anh, vòi quà và nhõng nhẽo. Cứ tưởng năm tháng xa quê hương hình ảnh kia sẽ nhạt nhòa. Nhưng không nó cứ lớn dần trong anh theo ngày tháng. Từ một cô bé hai tuổi nay trong anh tràn đầy hình ảnh một thiếu nữ mười tám đôi mươi, mái tóc dài ngang vai, một nét đẹp anh không thể ngờ. Vĩ Kha chợt giật mình, như thế là anh đã nghĩ quá nhiều đến Vĩnh Nghi. Lúc nhỏ cũng thế và lớn lên cũng thế tính bướng bỉnh trẻ con không thể thay đổi. Thế là anh đã yêu, một tình yêu xuất phát từ đáy lòng. Anh yêu, yêu lúc chưa gặp mặt. Ngần ấy năm qua trong tim Vĩ Kha mang nặng một mối tình. Cho là anh ngẩn ngơ ngơ ngẩn cũng được, anh không hề chối. Thật sự anh đã yêu một bóng hình mà anh chưa xác định. Bây giờ đã rõ rồi biết làm sao đây. Cô bé vẫn còn trẻ con không hề là người lớn tí nào . Làm sao để cô bé biết được lòng anh . Bày tỏ bây giờ là quá sớm. Cô bé sẽ cho mình vớ vẩn mới gặp mà đã yêu. Huống chi Vĩnh Nghi lại có ác cảm với mình ở cái nhìn đầu. Vĩ Kha băn khoăn phải tự tìm cơ hội cho mình thôi. Anh tự chế giễu mình. Không ai như mày cả. Yêu gì lạ đời, ôm một mối tình trong tim mà không hề biết mặt người mình yêu. Quả đúng là mối tình lạ nhất trên đời. Bỗng một cơn gió thổi làm cho những ánh nắng xuyên qua kẽ lá. Những giọt sương không còn nữa do đã khô và biến mất từ bao giờ. Còn đang miên man với bao suy nghĩ thì từ đâu đến chân của anh đều ướt mem. Vĩ Kha bật dậy: - Trời đang trong như vầy mà đổ mưa thật lạ kì. Quả ông trời không biết thương thức những gì thú vị ở trần gian. Lời nói của Vĩ Kha vừa dứt lại thêm một đợt nữa. Anh giũ áo: - Ôi, mưa thật chứ. Nhưng ... Vĩ Kha nghi ngờ, không phải là mưa mà là do ai tưới nước. Vĩ Kha ngẩng phắt lên. Thì ra thủ phạm đang đối diện với anh. Cách một khóm hoa. Vĩnh Nghi đang cầm vòi tưới bình thản như không có gì. Vĩ Kha đi vòng qua. - Sáng sớm trời mưa cũng mát đấy chứ. Vĩnh Nghi im lìm cắm cúi làm công việc của mình. Vĩ Kha khoanh tay: - Nhưng ông trời không mưa lớn chỉ mưa qua vài luống rồi dứt hẳn. Nắng lên nóng quá. Vĩ Kha vừa dứt lời thì vòi nước quay lại nơi anh, không né kịp nên ướt nhem. Vĩ Kha che mặt kêu lên: - Ác vậy cô bé! Vòi nước vẫn hướng nơi anh. Vĩ Kha vuốt mặt lia lịa: - Thôi mà, lạnh lắm đó. Bộ cô bé muốn ám sát tôi hở? Để vòi nước xuống cỏ, Vĩnh Nghi hất mặt: - Ông nói nực nội muốn tắm mà, cho nên tôi mới giúp ông. - Giúp tôi cũng đâu cần như vậy. Cô bé hướng ngay mặt tôi ngộp thở mất thì sao? Vĩ Kha rùng mình bước lại chỗ nắng: - Lạnh thật rồi đó. Vĩnh Nghi chau mày: - Có đáng tin không? Trong khi ở Pháp ông từng chịu cái rét mà. - Đành vậy, nhưng tôi có mặc áo ấm. - Thế thì lạnh ông vào lấy áo ấm mặc đi. Vĩ Kha lắc đầu: - Tôi không có mang về. Cô bé nhún vai: - Đành chịu thôi. Trở lại với vòi nước của mình, Vĩnh Nghi tiếp tục tưới. Vĩ Kha không tha anh trêu ghẹo tiếp: - Vĩnh Nghi này, những loại hoa xung quanh đây ai là tác giả vậy? - Ông không thích các loại hoa ấy à? - Ồ không! Tôi rất thích. Nhất là nhánh tim tím kia. Có người cùng chung sở thích với mình, Vĩnh Nghi hồ hởi: - Tôi ghét nhất sự kiêu sa của hoa hồng, rực rỡ của hướng dương. Tôi chỉ thích những lọai hoa hương sắc và đơn giản mà thôi. Ông thấy không, lay ơn, thạch thảo, tỉ muội, thủy tiên nó mỏng manh nhưng rất duyên dáng. Còn nữa, nhánh hoa tim tím ông nói, có một lần về miền tây với bạn, tôi thấy nó và mang về đây trồng. Nó cũng xinh đẹp đấy chứ. Không biết tên tôi chỉ đặt cho nó là loài "hoa luyến thương". Hai người cùng cất tiếng. Vĩnh Nghi mở to mắt: - Sao ông biết tên loài hoa ấy? Vĩ Kha cười nhẹ: - Tôi mới vừa đặt tên cho nó thôi. "Hoa luyến thương", cái tên thật dễ mến phải không? Vĩnh Nghi gật đầu: - Phải! Tôi rất yêu quý nó. Và tôi cũng luôn luôn xem nó là người bạn của tôi. Đột nhiên Vĩ Kha muốn trêu ghẹo cô bé: - Tôi thấy những gì do bàn tay cô tạo ra đều xinh đẹp và dễ thương cả. Nhưng có một điều tôi không hiểu tại sao chủ nhân nó không có những bản tính như nó. Vĩnh Nghi mở to mắt chỉ vào mình: - Ông đang nói tôi. - Nếu những bản tính ấy cô có là tôi đang nói cô. - Ông ... tôi không muốn gây sự với ông. Tại sao ông theo gây sự với tôi hoài vậy? Tôi đã gây oán thù gì với ông? Ông là con người độc ác, là con người không có tính người -- Cô bé bật khóc -- Ông ăn hiếp tôi. Vĩ Kha lúng túng, anh không ngờ sự việc ra đến nông nổi này. Anh đặt tay lên vai cô bé: - Bình tĩnh nào Vĩnh Nghi. Cô bé hất tay anh ra: - Đừng đụng vào tôi. Dang ra đi. - Nhưng cô đừng khóc nữa. Tôi ... Vĩnh Nghi quẹt nước mắt: - Tôi sao? Ông có đúng là một người đàn ông không? Tôi không sợ gì mà nói cho ông biết. Đừng hòng có được tình cảm nơi tôi. Vĩ Kha tức giận: - Cô ... Vĩnh Nghi nhếch môi: - Tiếp đi chứ. Trong lúc ông nổi giận lên thật là hay. Bộ ông thường uy hiếp những cô gái bằng cách nổi giận của mình hả? Vĩ Kha mím môi: - Cô im ngay. Bỏ cái giọng đó đi. Vĩnh Nghi kênh lên: - Tôi thích nói đó. Ông làm gì tôi nè? Có dám đánh không? Tôi nghĩ người đàn ông học thức không có trò vũ phu đâu. - Hừ, tôi đã nhìn lầm cô . Uổng công tôi có ấn tượng tốt về cô. - Tôi cũng vậy. Nhưng mà nè, đừng bao giờ tranh thủ tình cảm nữa ông anh ạ. - Cô ngon lắm. - Không dám. Vĩ Kha quay lưng: - Tôi không dư hơi để cãi với một đứa con nít như cô. Tôi đã nhìn lầm người, và bác Toàn cũng có cô con gái quá đúng mực. - Nè, không được đem ba tôi vào cuộc đấy. Vĩ Kha chỉ vào mặt cô bé: - Cô đừng tưởng mình hay . Nên suy xét và nghĩ lại đi. Ở tuổi của cô chưa va chạm với đời làm sao biết được lý lẽ -- Ngừng một chút, Vĩ Kha tiếp -- Và cô cũng nên sửa đổi tính tình của mình. Con gái bướng bỉnh đanh đá không hay đâu. Dịu dàng thùy mị mới đúng là tính cách của người phụ nữ Việt Nam. Vĩ Kha bỏ đi thật nhanh . Cô bé giậm chân: - Ông ... ông đứng lại đó cho tôi. Vào đến phòng mình Vĩ Kha buông người xuống nệm suy nghĩ. Đúng hay sai khi anh trêu ghẹo cô bé . Lại ở chung một nhà đụng mặt nói chuyện sao đây. Nhưng lỡ hứa với bác Toàn là giúp Vĩnh Nghi trở thành một cô bé ngoan hiền và đằm thắm. Lời giao kết năm xưa nay nói ra chắc chắn Vĩnh Nghi không bao giờ bằng lòng. Anh biết cô bé sẽ phản đối dữ dội bởi vì cô bé đã có ác cảm với anh. Vĩ Kha yêu và anh muốn chinh phục trái tim bướng bỉnh kia bằng chính con tim của mình. Vĩnh Nghi, anh tin rằng anh sẽ cảm hoá được em. Mẹ ơi, mẹ có biết không, con trai của mẹ bắt đầu bước vào một cuộc chơi mới. Không biết kết quả sẽ ra sao nhưng con vẫn muốn thử. Để cho mẹ có được một con dâu tuyệt vời. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Có tiếng gõ cửa, giọng bà vú vang lên: - Vĩ Kha à, con thức chưa vậy? Xuống dùng điểm tâm với ông chủ đi. Vĩ Kha bật dậy: - Dạ, con sẽ xuống liền. Chỉ năm phút sau, Vĩ Kha gọn gàng lịch sự trong bộ quần jeans và áo Pull trắng. Anh nhảy từng bậc thang xuống đến phòng ăn. Mọi người có mặt đầy đủ, bắt gặp đôi mắt trừng trừng của Vĩnh Nghi, như không có gì. - Chào bác, chào vú và Vĩnh Nghi. Ông Vĩnh Toàn tươi cười: - Đêm qua cháu ngủ có ngon không? - Dạ ngon! Nó thoải mái hơn ở khách sạn. - Ờ, cháu ngồi đi. Chúng ta cùng dùng điểm tâm . Để nguội mất ngon. - Dạ cháu mời bác, mời vú. Vĩnh Nghi, em ăn đi. Từ "em" ngọt ngào thoát ra từ miệng Vĩ Kha, Vĩnh Nghi mím môi: - Đừng giả nhân giả nghĩa. Thấy con gái ngồi thừ ra đó, ông Vĩnh Toàn nhắc nhở: - Vĩnh Nghi! Sao con không ăn, còn đến trường nữa đó. Cô bé giật mình: - Dạ! Vú Năm nhìn cô bé: - Bộ con không được khỏe hả? Cô bé lắc đầu: - Dạ không! - Vú thấy con là lạ đó Nghi. Cô bé nhăn mặt: - Vú hay suy đoán quá . Con không có gì mà. - Ồ, không có gì thì thôi. Cô bé cắm cúi ăn hết phần điểm tâm của mình. Xong rồi, lau miệng đứng lên. - Thưa ba con đến trường, thưa vú con đến trường. Cô bé quay đi thật nhanh, ông Vĩnh Toàn vói theo: - Vĩnh Nghi, còn một người nữa sao con không chào. Cô bé cau mày: - Con không quen. Ông Vĩnh Toàn hơi lớn tiếng: - Trở lại đây mau. - Trễ học con rồi ba. - Trễ học cũng phải trở lại. Con bỏ cái tính bướng bỉnh đó đi. Nhất định không phục, cô bé hiên ngang bước đi. - Xin lỗi ba. - Con ... Ông Vĩnh Toàn bất lực nhìn theo đứa con gái duy nhất. Cũng tại ông nuông chiều nên bây giờ nó mới như vậy. Đưa mắt nhìn Vĩ Kha, ông thở dài: - Cháu đừng trách. Cái gì cũng tại bác cả. Từ ngày Đông Nghi mất, Vĩnh Nghi thiếu vắng tình cảm người mẹ, lại thêm sự nuông chiều của bác nên con bé đâm ra bướng bỉnh khó dạy. Vĩ Kha ngừng tay: - Bác đừng tự trách mình. Thật ra Vĩnh Nghi cũng ngoan lắm đấy? Chịu khó hiểu cô bé một chút thì không có gì đâu. Vú Năm chen vào: - Vĩ Kha nói phải đó ông chủ, tại tính Vĩnh Nghi hơi bướng thôi. - Nhưng ... mẹ Vĩ Kha luôn có ấn tượng tốt về con bé. Nếu gặp mặt, tôi phải nói làm sao đây. Vĩ Kha trấn an: - Bác yên tâm . Cháu hứa sẽ giúp Vĩnh Nghi trở thành một cô gái ngoan hiền. Cháu muốn cảm hoá cô ấy bằng tình yêu chân thật của cháu chứ cháu không muốn cháu và Vĩnh Nghi đến với nhau bằng lời hứa của người lớn. Vĩ Kha tiếp: - Nếu cháu và Vĩnh Nghi không nên duyên nên nợ thì đó cũng là do trời cao sắp đặt chúng ta không nên cãi. Cháu nghĩ mẹ cháu cũng hiểu mà bác đừng bận lòng vì lời hứa năm xưa mà ép buộc Vĩnh Nghi. Hãy để cho cô bé tự nhiên . Vả lại cháu cũng không muốn có cuộc sống gượng ép. Ông Vĩnh Toàn thở ra: - Bác không hiểu nổi, tuổi trẻ bây giờ làm gì và muốn gì. Thôi, cháu tính sao thì tính bác cũng hết cách rồi. Chỉ sợ có lỗi với ba me cháu thôi. - Xin bác cho cháu và Vĩnh Nghi tự quyết định lấy. Ông Vĩnh Toàn gật đầu: - Được rồi! Ta đừng nên nói những chuyện đó nữa. Hôm nay cháu có kế hoạch gì không? - Dạ cháu có hẹn một vài người bạn để bàn về vấn đề công ty du lịch đó bác. - Có cần bác giúp gì không? - Ồ không! Cháu không dám làm phiền. Vấn đề này cũng đơn giản thôi. Ông Vĩnh Toàn trao tấm card cho Vĩ Kha: - Có cần gì cứ điện lại văn phòng cho bác. - Dạ! Ông đứng lên: - Bác đi làm đây. Chúc cháu thành công. - Cám ơn bác. Bàn ăn chỉ còn lại hai người, vú Năm lên tiếng hỏi: - Giữa con và Vĩnh Nghi hình như có chuyện gì? - Nhỏ thôi vú. - Vú thấy con bé này không phải dễ trị đâu nghe Vĩ Kha. - Con cũng biết điều đó. Nhưng con muốn thử, con tin rằng con làm được và con sẽ thành công. - Vú cũng mong như vậy. Vĩ Kha cười: - Đừng lo lắng tâm lý mà vú . Nói thật con rất thích cá tánh của Vĩnh Nghi. - À, vú cũng cho con biết . Học trò của ông chủ đến nhà phải xếp de vì con bé . Ôi thôi, cả ngày vú cũng không chịu nổi vì nó. - Vú càng nói con càng muốn khám phá. - Nhưng con cũng phải đề phòng vì những trò của Vĩnh Nghi. - Tại sao hở vú? - Không thể ngờ được đâu . Tốt nhất nghe vú thì hay hơn. - Con biết rồi. Nhìn đồng hồ Vĩ Kha đứng lên: - Tới giờ hẹn rồi, con chào vú. - Chào con. - Trưa gặp lại nghe vú. Vú Năm nhìn theo Vĩ Kha, không biết vì sao bà rất mến thằng bé này. Cả Vĩnh Nghi cũng vậy. Bà muốn lời giao kết hai bên gia đình trở thành hiện thực. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Vĩnh Nghi mang bộ mặt bực tức vào trong lớp, ai giỡn Vĩnh Nghi cũng đều nạt hết. Thấy thế, Đông Quân tò mò hỏi: - Mày hôm nay sao vậy Nghi? Cô bé lớn tiếng: - Sao là sao? Đông Quân giật mình: - Ôi trời, bộ muốn tao chết hay sao vậy? La lớn phát khiếp. Cô bé nghiêng mặt: - Bộ gặp phải chuyện gì hả? Vĩnh Nghi buột miệng: - Sao chổi Ha-Lây. Đông Quân rùng mình: - Ôi ghê vậy bạn. - Không tin tùy mày. Cô bé hấp tấp: - Tin tin. Mày nói tao nghe đi. Vĩnh Nghi liếc bạn: - Nhiều chuyện, tò mò. Đông Quân cười: - Đó là tính của tao mà. Nói đi, đừng làm tao cụt hứng. - Tao không nói. - Đừng giỡn chứ. - Ai giỡn với mày. Mày muốn biết, sao chổi Ha-Lây ra sao thì từ từ cũng biết thôi. - Nhưng tao muốn biết bây giờ. - Xin lỗi. Tao không thể giúp. - Ích kỷ. - Mày nghĩ sao tùy mày. Biết không thể nào lay chuyển được bạn, Đông Quân lay sang chuyện khác. - Hôm trước mày nạp đơn thi mấy trường? - Ba trường? Chi vậy? Đâu có liên quan tới mày. - Đành rằng vậy, nhưng tao muốn quan tâm đến mày mà. Vĩnh Nghi nhếch môi: - Tốt giữ ha. - Dĩ nhiên rồi. Không ai tốt với mày như tao. - Có quá lắm không bạn? - Không cần trả lời mày cũng biết. - Vậy thì tao nói cho mày nghe, một đại học Luật, hai đại học tự nhiên khối A, ba đại học ngoại thương khối D. Được chưa? Đông Quân mở to mắt: - Có phải mày không Nghi? Thi toàn là những trường ác chiến không hà. Khó khăn chẳng có chút tình cảm. Bộ muốn "ống chề" hở bạn? Vĩnh Nghi hất mặt: - Ai nói với mày là tao sẽ lấy chồng. Mày không nghe ta đã từng nói, đàn ông không là gì cả đối với tao. Nhớ lấy điều đó. Đông Quân tủm tỉm: - Để tao chống mắt lên xem. Hoa khôi như mày mà tuyên bố tôn thờ chủ nghĩa độc thân tao không tin tí nào. - Tùy mày. Đông Quân khều bạn: - Vĩnh Nghi này, tại sao mày thù ghét đàn ông dữ vậy? - Thông cảm, tao không thể nói. - Hay là trong người mày có dòng máu lạnh. Vĩnh Nghi trừng mắt: - Im ngay. Tao cấm mày nói câu đó lần nữa. Đông Quân lè lưỡi nhìn bạn: - Không nói thì không nói. Mày làm gì ghê vậy? Thấy mình hơi quá, Vĩnh Nghi nhẹ giọng: - Còn mày, mày thi vào trường nào? Tao cũng muốn biết. - Ước mơ tao không cao cả và vĩ đại như mày. Tao chỉ thi vào đại học sư phạm và trung cấp bưu chính thôi. - Như vậy mà không cao cả và vĩ đại à. Mày có biết nghề giáo là nghề thiêng liêng và cao quí không? - Mày không định an ủi tao chứ? Vĩnh Nghi đẩy vai bạn: - Mày đang nghĩ gì vậy? - Ồ không! Vĩnh Nghi này, ước mơ của mày thật là đẹp. Cô bé nhướng mắt: - Tại sao đẹp? - Mày thi vào những trường như vậy cho thấy mày luôn luôn nghĩ đến lợi ích của mọi người và nghĩ đến tất cả. - Còn mày thì sao ? Mày không vì lợi ích chung à ? Nói chuyện nghe chướng tai quá đi. Đúng hơn là mày thiên về xã hội còn tao thiên về kinh tế thôi. Vĩnh Nghi nói như tâm sự: - Đất nước mình còn nghèo lắm Quân ơi! Là công dân Việt Nam mình phải làm sao góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp hơn. Tao phải thực hiện đúng lý tưởng của tao. Đông Quân che miệng: - Mày trở thành người lớn khi nào vậy? - Còn dám ghẹo tao hả? Đông Quân nhướng mắt: - Ba mày mà nghe được những lời này của mày chắc là vui lắm. Nhắc đến ba Vĩnh Nghi cụp mắt: - Ông ấy luôn luôn xem tao là một đứa trẻ. - Vì tính cách của mày thể hiện như vậy mà. - Tao đã lớn rồi không ai thấy cả. - Đối với tất cả, xã hội thì mày đã lớn. Còn đối với cha mẹ mày luôn luôn là một đứa con nít chưa xa rời vòng tay bao giờ. - Mày nói hay lắm. Nhưng bị xem là một đứa trẻ tao rất bực mình. - Đành chịu thôi. Đông Quân đề nghị: - Hay là có người yêu đi. Họ sẽ không coi mày là một đứa con nít nữa. Vĩnh Nghi chồm lên: - Mày đang nói gì mày có biết không Quân? Mày là mày, còn tao là tao không thể giống nhau được. Đông Quân nhún vai: - Thế thì tao không thể giúp gì cho mày. Vĩnh Nghi khoát tay: - Mày không nói gì thì càng hay hơn. - Thật ra yêu cũng có cái hay và cái thú của nó đấy. Vĩnh Nghi nhăn mặt: - Hãy thử vị lạ được nghe những lời ngọt ngào, cử chỉ săn sóc chiều chuộng đó hả? Làm ơn đi Quân. - Mày không có một chút mảy may về tình cảm. Làm ơn đi khám tim lại đi bạn. Thật ra ... - Thật ra ... mày muốn gì nữa đây Quân. Đông Quân khoát tay: - Không có gì. - Này, mày với Thế Dũng tới đâu rồi? Đông Quân trêu bạn: - Phải mày không Nghi? Mới đây mày không thích quan tâm đến tình yêu mà. - Thuận miệng thôi mà. Không thích nói thì thôi. Dù gì người ngoài cuộc cũng sáng suốt hơn. Đông Quân gục gặc: - Cũng phải! Tao đâu có gì để giấu giếm mày. Theo như đã thấy tao và Thế Dũng vẫn tốt đẹp. Vẫn đến với nhau, vẫn yêu nhau thế thôi. - Hai bên gia đình đã đồng ý. Ánh mắt Đông Quân lấp lấnh niềm vui: - Ừ! - Rồi mày có chuẩn bị tinh thần làm vợ làm mẹ chưa? Đông Quân phác vai bạn: - Đâu nhanh như thế. Tao còn đi học mà. - Mày có ý định học hết bốn năm đại học? - Ừm. - Thế Dũng có ý kiến gì không? - Anh ấy ủng hộ tao. Vĩnh Nghi nhỏ giọng: - Tao có đôi điều khuyên mày, mày có muốn nghe không? - Mày nói đi. - Cuộc đời có rất nhiều điều bất ngờ và có nhiều cái ta không thể ngờ. Mày cũng nên thận trọng, cái muôn màu muôn vẻ hay làm lóe mắt con người. Mà rơi vào rồi khó quay trở lại lắm. Ăn năn cũng đã muộn. Đông Quân nắm tay bạn: - Cám ơn mày, Vĩnh Nghi. Con đường ít có khi nào bằng phẳng. Còn bằng phẳng hay không chỉ ở chính mình mà thôi. - Tao tin mày. Hai người bạn siết chặt tay nhau. Đông Quân nhìn đồng hồ: - Có lẽ hôm nay thầy nghỉ. Chúng ta về đi. Vĩnh Nghi hỏi: - Mày có hẹn à? - Không! Mày về chung với tao nha Nghi. - Nhưng tao đi bộ. - Thì cùng đi bộ cho vui. Hai cố bé song song nhau rời trường. Vừa đi vừa huyên thuyên đủ thứ chuyện. Lâu lâu lại chỉ chỏ rồi cười. Vĩnh Nghi bỏ nhỏ: - Coi chừng người ta nói ta với mày tửng tửng đó. - Kệ họ. Chợt Đông Quân kéo tay bạn: - Vĩnh Nghi! Mày nhìn kìa, cái bà mặc quần jean áo đỏ đó. Đúng là nhìn ngứa mắt. - Bẩn mắt thì nhìn làm chi? - Nhưng trước mặt không nhìn không được. Vĩnh Nghi tủm tỉm: - Hôm nay tao phát hiện thêm một điều là mày hay phê bình người khác. Đông Quân gật đầu xác nhận: - Tính tao vậy. Ai ghét thì đành chịu thôi. Chướng mắt thì phải nói, không nói chịu không được. - Nhưng nhiều khi nó cũng không tốt với mình. - Ý mày muốn nói tùy theo hoàn cảnh mà ứng phó. - Ừm. - Vậy có khi nào yêu thì theo hoàn cảnh mà yêu không? Vĩnh Nghi bặm môi: - Vô duyên, tự nhiên cái bắt chuyện không đâu. Đông Quân khúc khích: - Tao nghi mày quá. Cô bé nạt: - Cái đầu mày đừng có thông minh quá có được không? Đến một ngã tư đèn đỏ, Đông Quân lại kéo tay bạn. - Vĩnh Nghi! Cô bé châu mày: - Gì nữa đây. Đông Quân chỉ người thanh niên mang kính đen cuối chiếc môtô phân khối lớn LA đang ngừng bên kia đường. Vĩnh Nghi nhìn theo bạn, cô bé giật mình không ai xa lạ mà đó chính là Vĩ Kha. Không muốn cho anh ta phát hiện ra mình cô bé bước đi vội vã. Đông Quân chạy theo: - Vĩnh Nghi! Làm gì mà nhanh vậy. Chờ ta với Vĩnh Nghi. Đuổi kịp bạn, Đông Quân vừa thở vừa nói: - Con khỉ. Để cho tao ngắm anh ta một chút có được không. Phải công nhận anh ta đẹp trai lý tưởng thật. Chắc là con nhà giàu rồi. Suýt chút nữa Vĩnh Nghi buột miệng: - "Ông ta là Việt kiều Pháp đó". Nhưng cô bé đã kịp ngưng và trừng mắt với bạn: - Điều mày vừa nói ra cho thấy mày không chung thủy. - Tại sao mày nói vậy? - Yêu một người mà nghĩ đến một người khác tao không chấp nhận. Đông Quân bật cười: - Có phải mày không đó Nghi? Tao chỉ nhận xét thôi mà. Chớ tao có nói tao yêu anh chàng đó đâu. - Đừng nên nhận xét bên ngoài. Nhiều khi cũng chỉ có cái mã mà thôi. Đông Quân nghiêng người nhìn bạn: - Mày có thành kiến nặng rồi. Cái anh chàng lúc nãy tao chỉ mày so ra cũng xứng với mày lắm đó. - Điên khùng. Đông Quân thản nhiên: - Có khi nào trời xui đất khiến sau này hai người là một cặp không? Quả đúng như vậy, tao sẽ đãi hai người tại một nhà hàng cao cấp. - Không bao giờ có chuyện đó. - Ai biết đâu được. A hay, hai người mà là một cặp bài trùng chắc tức cười lắm. Vĩnh Nghi đứng lại cau mày: - Mày stop giùm tao có được không . Tao nói đã ga rồi đây nè. - Stop thì stop . Đâu cần khó khăn vậy. Đông Quân hỏi: - Hình như mày đang giận tao? Vĩnh Nghi lắc đầu: - Tao là con nhỏ dễ giận vậy sao? Đừng suy nghĩ lung tung nữa bạn à. Tại tao chợt nhớ ở nhà còn một số việc phải làm. Vĩnh Nghi nói địa chỉ rồi quay sang Đông Quân: - Đưa mày về nhà trước. - Sao cũng được. Vĩnh Nghi trêu: - Đừng xụ mặt như thế. Sắp gặp chàng rồi. Đông Quân véo bạn: - Quỉ mày nghe. - Bộ tao nói không đúng sao. Đông Quân gật đầu lia lịa: - Đúng ... đúng ... đúng lắm! - Thế thì đừng cãi với ta nữa. Đông Quân chấp tay: - Xin nghe! Hai cô bé cùng cười, nụ cười rất vô tư. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 3 Vĩnh Nghi ngồi nhặt từng hạt đậu phụng mà cô bé làm vung vãi trên nền gạch, khắp phòng khách . Vừa nhặt cô bé vừa lẩm bẩm: - Quỉ quái thật, có bao nhiêu làm cũng chẳng xong . Nhặt hoài còn hoài, bực tức thuận tay Vĩnh Nghi ném ra ngoài cửa . Nhưng ... - Ối trời, mưa đá . Vĩnh Nghi hoảng hồn nhìn ra, người hứng trọn đậu của cô không ai khác mà chính là Vĩ Kha . Trời xui đất khiến sao mà ... Cô bé đứng lên: - Xin lỗi ông, tôi không cố ý . Vĩ Kha khoát tay: - Tôi biết cô sẽ nói ra câu đó . Anh nhìn chăm chăm cô bé: - Con người cô làm gì cố ý được . Lúc nào cũng lung tung và bất cẩn . Ây da, người ta có ý xin lỗi mà còn nói xiên nói xỏ, thật là ... Vĩnh Nghi bặm môi trừng mắt . Vĩ Kha né người: - Cô đừng nhát tôi chứ ban ngày không có gì nhưng ban đêm có lẽ tôi sợ. Trông cô giống con ma cà rồng lắm . Không chịu nổi nữa, Vĩnh Nghi hét lên: - Ông im đi, tôi không muốn nghe ông nói nữa . - Tôi có miệng thì tôi có quyền nói, không ai cấm tôi cả. - Lời xuất ngôn của ông sẽ làm chết người đó. Vĩ Kha nhún vai: - Cô ư ? Vậy mà tôi không biết . Nhưng so ra cô đâu dễ dàng chịu thua trước tôi. - Tôi chưa thấy con người nào độc ác như ông . - Thì bây giờ thấy rồi nè . Vĩ Kha thản nhiên ngồi xuống ghế salon . Anh khom người nhặt những hạt đậu phụng . - Ây da, cô hủy của như thế này là cùng . Mua không ăn để vung vãi. Đúng là sử dụng đồng tiền một cách vô nghĩa . Cũng phải thôi, tiền dư sức để cho cô phung phí mà. - Ông ... tiền của tôi, tôi làm gì mặc tôi mắc mớ gì tới ông chứ. - Quả đúng là không mắc mớ tới tôi nhưng tôi xót thương cho bác Toàn. Làm ra đồng tiền để cho con gái mình hủy hoại không đúng chỗ. Vĩnh Nghi nhếch môi: - Bởi vậy ông trời còn thương nên ông không can hệ gì đến gia đình tôi. - Cô nói phải. Cũng may tôi không là anh là chú của cô. Nếu không cô chẳng có một xu trong tay. Vĩnh Nghi buột miệng: - Ông quá ích kỷ và độc đoán. - Nhiều khi những thứ đó cũng tốt cho một con người như cô đấy chứ. - Ông ... Vĩ Kha ra hiệu: - Cô bé đừng nổi nóng, con gái nổi nóng nhìn không đẹp tí nào. - Mặc kệ tôi. - Nữa rồi, tính nóng nảy đó dành cho bọn đàn ông con trai mới đúng. Còn với cô bé phải dịu dàng và thùy mị. Bộ cô bé không sợ "ống chề" sao? Vĩnh Nghi thẳng thừng: - Làm gì phải sợ, tôi đã dự định không lấy chồng từ lâu rồi. - À thì ra ... vậy là tôi và cô bé đồng hành rồi. Vĩnh Nghi bĩu môi: - Hừ, tôi khác ông khác. Xin lỗi, tôi không phải là người khách đồng hành với ông. - Ồ, thế thì thất vọng cho tôi rồi. Vĩnh Nghi cười nhẹ: - Từ đầu tôi đã nói cái may mắn ít khi nào đến với ông. Vĩ Kha nhướng mắt: - Cô bé có thể cho tôi biết vì sao như thế không? Vĩnh Nghi chắp tay sau đích: - Với cái nhìn đầu tôi đã đánh giá. Vĩ Kha cướp lời: - Đẹp trai chứ gì? Vĩnh Nghi trề môi: - Nói mà không biết ngượng, mèo khen mèo dài đuôi . Nhưng đối với người khác thì ông có thể đẹp trai đó còn với tôi thì không. Khuôn mặt lạnh lùng không có chút tình cảm . Vĩ Kha chồm tới nhìn vào mắt cô bé: - Bé đã để ý tôi à ? Vĩnh Nghi háy ngang: - Còn khuya! - Không để ý sao biết tôi lạnh lùng không chút tình cảm . Vĩnh Nghi cứng miệng: - Tôi ... - Ha ... ha ... ha ... cô bé để lộ điểm yếu của mình rồi . Nhưng cho cô biết, đừng bao giờ mơ mộng . Vĩnh Nghi giận run lên: - Ông ... trơ trẽn . Vĩ Kha đốt thuốc: - Người vợ tương lai của tôi phải thùy mị dịu dàng không cần xinh đẹp . Tôi chỉ cần cô ấy lòng chung thủy và sự vị tha bao dung . Còn cô chẳng có một đức tính nào cả . Phải chăng là cái bướng bỉnh và cứng đầu . Muốn người ta để ý và có cảm tình với mình thì nên sửa đổi lại đi . Vĩnh Nghi vung tay nhưng đã bị Vĩ Kha nắm lại, anh nhếch môi: - Nè, đừng giở thói đó ra chứ. Người có ăn học nhìn vào không hay tí nào . Vĩnh Nghi lớn tiếng: - Tôi cũng nói cho ông rõ này . Nếu như sau này tôi có lấy chồng thà lấy những người cùi, đui, sứt mẻ chứ không bao giờ tôi lấy ông đâu . - Coi chừng ghét của nào trời trao của đó đấy . Vĩnh Nghi giằng tay lại: - Buông ra . - Ây da, vậy mà tôi không phát hiện ra . Cô bé càng giận trông càng đẹp. - Ông im ngay . - Cô bé lấy quyền gì mà cấm tôi. Nên nhớ bác Toàn ủy thác cô cho tôi rồi đấy. Từ đây về sau chuyện đi lại và kết bạn phải thông qua ý kiến của tôi. Vĩnh Nghi gào lên: - Ông độc ác . - Còn nữa, mỗi buổi tối, tôi kiểm tra việc học của cô bé . Đi học về đúng giờ không được rong chơi nếu không đừng trách tôi . - Phát xít . - Còn nếu không nghe nữa, hàng ngày tôi sẽ cho người đưa và đón . Vĩnh Nghi nhìn trừng trừng vào Vĩ Kha: - Ông giết tôi đi . - Đâu đến nỗi thế . Vĩnh Nghi lẩm nhẩm: - Ba ơi, ba giao con gái ba cho một tên phát xít rồi . - Một vấn đề nữa, ngoài thời gian học bài và giải trí cô bé phải giúp vú Năm làm việc nhà . Vĩnh Nghi rủ người xuống salon: - Trời ơi! - Đừng nên kêu, ông ấy ở xa lắm . Bực tức quá, chẳng làm gì được . Càng nói càng thua . Vĩnh Nghi trút cơn giận vào những vật vô tri . Ly tách trên bàn bị tuôn xuống nền gạch bông tan nát một cách không thương tiếc . Sắc mặt Vĩ Kha chuyển đổi, cho thấy anh giận lắm . Vú Năm từ sau bếp chạy lên: - Trời ơi, sao ra nông nổi này? Con làm gì vậy Vĩnh Nghi? Cô bé nhào lại ôm vú Năm: - Vú ơi! Con không thể chịu nổi rồi . - Nhưng mà chuyện gì mới được . Giữa con và Vĩ Kha xảy ra chuyện gì? Vừa hỏi vú vừa nhặt miểng ly bình . Vĩ Kha mím môi: - Vú đứng dậy đi . Vú Năm vẫn còn ngồi nhặt, anh lớn tiếng: - Con nói vú có nghe không? Vĩ Kha đứng dậy kéo tay Vĩnh Nghi ấn cô bé ngồi xuống trước những vật đã vỡ ra: - Cô làm thì cô phải dọn dẹp . Vú Năm chen vào: - Vĩnh Nghi không biết làm những việc này đâu . Để vú làm cho . Vĩ Kha gạt phắt: - Không được! Vú đừng chiều Vĩnh Nghi thái quá . Không khéo cô ta sẽ hư mất . Cái gì, việc gì ra vẻ tiểu thư cô chủ rồi quen . - Nhưng mà ... - Vú nghe lời con đi . Bác Vĩnh Toàn đã nói gì với vú, vú quên rồi sao? - Vú nhớ! - Nếu Vĩnh Nghi biết nghe lời thì từ đây về sau đừng gây ra những chuyện phiền phức nữa . Mình gây ra thì mình gánh lấy đừng đẩy đưa qua cho người khác . Vĩ Kha nhìn Vĩnh Nghi: - Những chuyện này cô gây ra bác Toàn không bênh cô được đâu . Vĩnh Nghi thút thít: - Ông tàn nhẫn lắm! Vĩ Kha ra hiệu cho vú Năm: - Vú hãy ra sau đi . Vú Năm vừa đi vừa nhìn lại . Tội nghiệp con bé, nhưng Vĩ Kha nói cũng phải, chiều chuộng sinh ra bướng bỉnh cứng đầu, mọi chuyện phải dựa vào người khác . Hy vọng nhờ Vĩ Kha mà Vĩnh Nghi sửa đổi để sau này là con dâu ngoan và người vợ hiền . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Tiệm Phở Thanh Mai | le hen | Hình ảnh | 7 | 04-22-2008 10:55 PM |
| Thanh Mai đi Thi đấu... | crazydog | Hình ảnh | 8 | 04-22-2008 10:52 PM |
| Tân Cổ Phật Giáo - Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ, Thanh Ngân, Thoại Mỹ, Vũ Linh... | hien nhan | Phật giáo - Hòa hảo | 0 | 10-15-2007 08:14 PM |
| Thanh Thảo Vol.5 - CD Búp Bê Biết Yêu | Tocnautigon | Direct downloads | 1 | 08-14-2007 05:51 AM |
| Asia160-Diệp Thanh Thanh - Cô Gái Nhà Lành | Tocnautigon | Direct downloads | 0 | 01-31-2007 10:55 PM |









Hỏng phải giới thiệu mà là phải kiếm mấy cái back up disk để repost. Tr. ni đã post xong rùi. 4rum bị xóa nên mất. Repost lại thui ST ui. Còn MMMTY kia 2001 thì 4rum cũ chưa post. Đang type từ từ post lên ạ. Với lại nhiều tr. đã gởi trả cho Kiều Ninh và sis XanhXanh rùi nên hỏng có scan cái title lên được hihi Thui thì nhớ tr. nào có back up thì repost hong thì đành chịu.
Linear Mode
