| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Đứng trước cửa phòng cô bé, anh gõ cửa: - Cộc! Cộc! Cộc! Im lặng... Vĩ Kha tiếp tục: - Cộc! Cộc! Cộc! Lần này anh lên tiếng gọi: - Vĩnh Nghi! Mở cửa cho anh. Im lặng... - Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao em lại nhốt mình trong phòng. Vĩnh Nghi! Mở cửa đi em. Vĩnh Nghi. Em không mở thì anh tông cửa vào đó. Bên trong cô bé hét lên: - Tôi không mở, tôi không mở. Anh đi đi! - Vĩnh Nghi! Chuyện gì đã xảy ra với em? Đúng là lời nói không có tác dụng. Vĩ Kha dùng chân đạp mạnh cánh cửa bung ra. Vĩnh Nghi bật dậy: - Anh vào đây làm gì? Đi ra ngay, tôi khống muốn thấy mặt anh nữa. Đi ngay đi. Vĩ Kha ôm vai cô bé: - Vĩnh Nghi! Anh đã làm sai điều gì? - Hừ! Anh làm mà anh không biết lại phải hỏi tôi ư! - Thật sự anh không biết? Vĩnh Nghi đứng dậy: - Tại sao anh lừa dối tôi. Vĩ Kha chỉ vào ngực mình: - Anh lừa dối em. Mà lừa dối cái gì? - Anh nói anh yêu tôi mà tại sao anh đi chung với người con gái khác? Vĩ Kha bật cười: - Vĩnh Nghi, em đang nói cái gì vậy? Anh chỉ có một mình em thôi mà. - Phải không? Chính tôi đã tận mắt thấy mà anh còn chối trơn tru nữa sao? Ngụy quân tử. - Nè, có chuyện gì phải rõ ràng hơn đừng nên nói nặng anh chứ! - Tôi nói thì đã sao? Anh còn chưa xứng đáng với danh từ đó đâu. Uổng công tôi yêu và tôn trọng tình yêu của anh để bây giờ phải ngỡ ngàng. Tôi căm ghét anh. Vĩ Kha bước dần tới: - Vĩnh Nghi! - Anh đứng lại đó. Tại sao vậy Vĩ Kha? Tại sao anh lại đối xử với tôi như thế. Tôi có lầm lỗi gì? Trước mặt anh nói yêu tôi sau lưng anh dùng tay đón người con gái khác. - Em đã thấy và nghe điều gì? - Phải tôi đã vô tình thấy anh và Hoàng Trinh đi chung một chiếc xe, hai người vui vẻ với nhau lắm. Vĩ Kha gãi đầu: - Nghe anh giải thích đi. Em đã hiểu lầm rồi, do cùng đường nên Hoàng Trinh hỏi anh quá giang về nhà. Dĩ nhiên anh không thể ích kỷ được. Anh chỉ xem Hoàng Trinh là một người bạn bình thường mà thôi. - Quá giang, bạn bình thường mà Hoàng Trinh ôm anh tình tứ đến thế à? Có người bạn bình thường nào như vậy không? -- Vĩnh Nghi bật khóc -- Nếu như anh đừng nói yêu tôi thì tôi đâu có đau khổ. Lúc đầu anh luôn luôn là thần tượng trong trái tim tôi. Nhưng bây giờ đã hết tất cả rồi! Anh có biết tôi đã cố chịu đựng gần một tháng nay... và hy vọng anh có lời giải thích. Vậy mà anh vẫn bình thản xem như không có chuyện gì? Anh có biết anh đã đánh mất lòng tin trong tôi. Từ nhỏ, tôi đã thiếu tình thương của mẹ, chỉ có tình thương của cha và vú Năm là ngườn an ủi. Lớn lên đến trường có thêm sự yêu mến của bạn bè... và tình yêu của anh là duy nhất. Tôi cứ ngỡ anh là chỗ dựa vững chắc là niềm hạnh phúc của tôi. Bây giờ thì chẳng còn gì nữa rồi. Chính tay anh đã hủy hoại nó. Vĩ Kha khổ sở: - Cho anh một lời giải thích đi Vĩnh Nghi. Em phải hiểu anh yêu em và duy nhất chỉ có mình em thôi. Dù cho dòng đời thay đổi nhưng em không hề đổi thay trong anh. Em là cuộc sống là phần đời còn lại của anh em có biết không? Lúc em buồn em đau khổ anh có vui nổi đâu. Anh hiểu cho nên anh mới trân trọng tình cảm của em. Vĩnh Nghi gạt ngang: - Anh đừng nhiều lời cho phí. Tôi không nghe đâu. Một lần lầm rồi tôi không để mình lầm nữa. - Sao em cố chấp quá vậy? - Cố chấp! Vĩnh Nghi quay người lại: - Phải! Tôi cố chấp đó thì sao? Anh không chịu nổi à? Không chịu nổi thì đường ai nấy đi. Vĩ Kha giận thật sự: - Vĩnh Nghi! Em xem tình yêu anh là gì hả? Anh đâu phải là trò đùa của em. Cô bé hất mặt: - Tôi tôn trọng tình yêu của anh còn anh có tôn trọng tình yêu của tôi không? Thật ra anh chẳng công bằng tí nào. Yêu một người anh dung dăng dung dẻ với một người còn tôi thì phải ôm nỗi sầu khổ. - Vĩnh Nghi! Đôi lúc em cũng không hiểu được anh đâu. Tình yêu của anh đối với em luôn luôn tràn đầy không bao giờ phai mờ và vơi cạn. Anh đã có hình bóng của em trong tim từ lúc anh theo gia đình rời bỏ quê hương. Rồi mười sáu năm qua anh âm thầm chôn kín. Và mẹ anh là người đã biết được trong một lần anh bị tai nạn xe mê man bất tỉnh. Lúc đó anh cứ tưởng anh đã chết, không còn sức chịu đựng. Rồi từ đâu hình bóng của em xuất hiện. Tuy lúc đó anh không biết mặt em nhưng anh đã mường tượng ra được. Trong mơ anh cứ gọi tên em mãi. Và đến khi hết bệnh anh quyết định trở về Việt Nam tìm em. Một số người bạn cho rằng anh mò kim đáy biển. Riêng mẹ, là người luôn ở bên anh, động viên ủng hộ anh. Mẹ hy vọng anh tìm được em. Và rồi trời không phụ lòng đại sứ quán của Pháp ở Việt Nam tìm giúp anh. Sau đó anh báo tin về cho mẹ bà mừng đến rơi nước mắt và bà sẽ thu xếp mọi việc để trở về. Dù sống bất cứ nơi đâu cũng không bằng chính ở quê hương mình. Vĩ Kha ôm cô bé vào lòng: - Đừng giận dỗi anh nữa mà. Cô bé xô Vĩ Kha ra: - Ai tin anh cho được. Vĩ Kha tròn mắt: - Chẳng lẽ anh bịa đặt ra. Nhưng mà bịa đặt ra làm gì? - Ai biết được. Có thể để nhận lấy tình yêu nơi tôi. Vĩ Kha quát. Môi run run chưa bao giờ thấy anh nổi giận như vậy: - Im ngay! Nếu em không còn yêu tôi nữa thì chia tay. Đừng lăng mạ tình yêu của tôi. Vĩnh Nghi cười khan: - Ha! Ha! Ha! Anh đã lộ bộ mặt thật của anh ra rồi đó. Cuối cùng cũng mở miệng chia tay với tôi. Được thôi, xin đừng hối tiếc. Mặc dù tôi rất đau khổ nhưng tôi cố gắng chịu đựng. Thà một lần để rồi mãi mãi không còn nữa, chỉ còn là dư âm mà thôi. Vĩ Kha cuống quýt: - Vĩnh Nghi! Anh xin lỗi. Tại anh nóng tính quá nên đã lỡ lời. - Nóng tính. Bao nhiêu lần nóng tính của anh để rồi bao nhiêu lần chuyện xảy ra. Tôi rất sợ câu xin lỗi, hết rồi đó, anh ra ngoài giùm tôi đi đừng làm phiền tôi nữa! Chén nước đổ đi khó mà hốt lại được. - Nhưng anh chưa đổ mà. - Chưa đổ thì bây giờ đổ đi. - Em đừng tuyệt tình với anh mà Vĩnh Nghi. - Là do anh đòi chia tay chứ không phải tôi. Quân tử nhất ngôn. - Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Quân tử nói đi nói lại là quân tử khôn. Vĩnh Nghi lườm dài: - Tôi không đùa với anh đâu. - Anh cũng đâu có đùa. Nhưng mà nè, mọi chuyện đã vào quỹ đạo rồi. Khó mà thay đổi lắm. Em là vợ của anh. - Đừng mơ! - Tuần sau này mẹ anh qua gặp ba em. - Chi vậy? - Bàn đám cưới cho anh và em. - Tôi không chịu sự áp đặt. - Không phải áp đặt mà anh và em tự nguyện bởi vì anh và em yêu nhau. - Tôi không yêu anh. - Muộn rồi, em nói không yêu anh bây giờ cũng vô dụng thôi. Bởi vì người lớn biết hết rồi. Vĩ Kha đến bên cửa sổ: - Em chuẩn bị tinh thần là vừa. -- Vĩ Kha nheo mắt nói tiếp -- Làm vợ anh đó là điều mong ước của em mà. Tức tối quá thuận tay Vĩnh Nghi chụp ngay bình bông ném ra cửa sổ. Nhưng thật cho người không may. - Ui da! Tiếng kêu của Vĩ Kha làm cho cô bé hoảng hồn quay lại. Ôi! Vĩnh Nghi thét lên nhào đến bên anh. - Vĩ Kha! Một dòng máu đỏ chảy xuống trán. Vĩ Kha tối tăm mặt mày nên anh không đứng vững nổi. Vĩnh Nghi dìu anh lại giường đỡ anh nằm xuống. Cô bé mếu máo. - Vĩ Kha ơi! Em không cố ý đâu. Cô bé dùng cái khăn tay của mình chậm ngay đó nhưng máu vẫn chảy. Vĩnh Nghi cuống cuồng chạy ra ngoài réo gọi! - Vú ơi vú! Vú ơi! Vú năm đang ở sau bếp nghe tiếng gọi hoảng hốt của Vĩnh Nghi bà hốt hoảng chạy lên: - Vĩnh Nghi! Chuyện gì vậy con? Cô bé khóc ngất: - Vú ơi! Anh Kha ... - Vĩ Kha sao? - Anh ấy ngất rồi! - Tại sao ngất? - Con ... Vú Năm nắm tay Vĩnh Nghi đi nhanh vào phòng. Trong này Vĩ Kha nhếch môi cười một mình. - Bé còn yêu anh lắm! Bé không nỡ chia tay với anh đâu phải không Vĩnh Nghi? Sự lo lắng hoảng hốt của em làm anh cảm thấy mình hạnh phúc vô cùng. Vú kêu lên khi nhìn thấy máu trên trán Vĩ Kha: - Sao lại như vậy? Chuyện gì đã xảy ra hở Vĩnh Nghi? Cô bé khom người chậm máu cho Vĩ Kha vừa nói vừa khóc: - Không phải con cố ý đâu. Con ... con vô tình ném bình bông ra cửa sổ ai ngờ Vĩ Kha lãnh trọn. Vú Năm lắc đầu: - Tính nóng nảy của con vẫn không chịu bỏ. Bây giờ gây ra chuyện rồi thấy không? - Vú ơi! Con ... làm sao đây vú? - Còn làm sao nữa! Con mau đi lấy thuốc và bông băng tới đây! Nhanh lên đi. - Dạ! Vĩnh Nghi tuông ra cửa, nước mắt vẫn không ngừng rơi! Cô lo sợ cho Vĩ Kha nếu anh có chuyện gì... cô không dám nghĩ tới. Con tim Vĩnh Nghi luôn réo gọi: - Vĩ Kha ơi! Anh không sao nghe. Em yêu anh lắm, em không thể thiếu anh đâu. Vĩnh Nghi đi rồi, Vĩ Kha mở mắt ra nhìn vú Năm: - Vú! Anh ngồi dậy nhưng vú Năm đã ngăn lại: - Nằm đi, đừng ngồi dậy máu chảy nữa đó. Vĩ Kha nhoẻn miệng cười: - Con không sao đâu vú. Chỉ là vết thương ngoài da thôi. - Thật chứ! Vĩ Kha vun tay: - Vú xem nè, con vẫn bình thường mà. Vết thương ngoài da đâu bằng vết thương lòng. - Thế ... - Vĩnh Nghi đòi chia tay với con. Mai nhờ có cái bình bông cứu giúp nên con mới có cơ hội hiểu được tình yêu của cô bé dành cho con sâu đậm. - Nghiêm trọng đến vậy à? Nhưng giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì? - Dài dòng lắm có dịp con sẽ kể cho vú nghe. Tóm lại vú chỉ hiểu một điều là sự ghen tuông của đàn bà. Vú Năm lắc đầu: - Vú nói có sai đâu? Con tự mình giải quyết chuyện của mình đi. Vú không giúp con được rồi! - Con biết rồi vú. - Vú không muốn hai đứa là cực Bắc, cực Nam nghe. Ngày đầu tiên con đến nhà là biết hai con có duyên có nợ với nhau, không thể nào thiếu vắng nhau được. Vú hy vọng một ngày nào đó hai con cưới nhau và sống hạnh phúc bên nhau. - Cám ơn vú. - Thôi, nhắm mắt lại đi Vĩnh Nghi trở về rồi kìa! Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Vĩnh Nghi trao bông băng và thuốc cho vú Năm giọng cô bé gấp rút: - Băng lại cho Vĩ Kha đi vú. Con hy vọng anh ấy không có gì. Vú Năm nhìn Vĩnh Nghi trách móc: - Con biết lo sợ vậy tại sao con không tự kiềm chế hành động của mình? - Con... con biết lỗi của con rồi vú ơi! - Biết lỗi thì có ích gì? Lỡ Vĩ Kha không tỉnh lại nữa thì sao? Vĩnh Nghi lắc đầu: - Không đâu vú ơi! Con yêu anh ấy. Vĩ Kha không thể bỏ con được. Vú Năm giấu nụ cười, bà đứng lên: - Xong rồi đó. Con coi mà chăm sóc cho nó. Vú phải xuống bếp dọn dẹp. - Dạ! Vú Năm đi ra cửa, cô bé gọi vói theo: - Vú ơi! Anh Kha có sao không? Vết thương của anh ấy... - Chờ nó tỉnh lại mới biết được. Vĩnh Nghi gục mặt lên ngực Vĩ Kha nước mắt chảy dài làm ướt đẫm cả áo anh. - Đừng bỏ em nghe Vĩ Kha. Em không thể sống thiếu anh được. Em yêu anh. Cô bé kể lể: - Nếu anh không đòi chia tay thì em đâu có nóng giận. Lúc đó em cứ nghĩ anh chia tay với em là vì Hoàng Trinh. Máu nóng trong người em dâng lên nên em không kiềm chế được. Cô bé lắc mạnh anh: - Đừng nằm im như thế, tỉnh dậy đi Vĩ Kha, nói chuyện với em đi. Chỉ cần anh tỉnh dậy em không nghĩ gì cả. Coi như không có chuyện gì xảy ra giữa anh và em. Cô bé lẩm nhẩm: - Anh có bề gì chắc em chết mất quá! Chúa ơi! Trừng phạt con đi, con không muốn nhìn Vĩ Kha như vậy! Nhìn Vĩnh Nghi vật vã xuống giường, Vĩ Kha xót xa, anh không đành lòng đùa dai. Vĩ Kha bật dậy: - Vĩnh Nghi! Em bình tỉnh lại đi. Anh không có sao. Cô bé ngẩng lên mừng rỡ ôm chầm lấy Vĩ Kha trong khi nước mắt vẫn còn hoen mi: - Trời ơi! Vĩ Kha, ôi! Em mừng quá! Vĩ Kha vỗ vai cô bé: - Tại sao em khóc? VĨnh Nghi không giấu: - Vì em quá yêu anh. Vĩ Kha siết chặt cô bé: - Ôi... - Vĩ Kha, em xin lỗi. Vết thương của anh có đau lắm không? Vĩ Kha lắc đầu: - Nó không đau bằng khi nhìn thấy giọt nước mắt của em. Cô bé vùi mặt vào ngực anh, Vĩ Kha trêu: - Sợ anh chết lắm phải không? Không dễ đâu bé à khi anh vẫn còn vương vấn tình em. - Ư! - Vĩnh Nghi này, cơn ghen của em làm anh phải sợ đó. - Anh còn ngạo em hả? - Thật mà! Vĩnh Nghi mỉm cười với anh: - Anh sẽ không giận em chứ? Vĩ Kha nhìn cô bé: - Lẽ ra anh phải hỏi em câu ấy mới phải. Cô bé khẽ lắc đầu: - Ai hỏi mà chả được, em muốn anh và em thật vui vẻ bên nhau và đừng tỏ ra cau có, nghi kỵ nhau hay khó chịu. Nếu có nghi ngờ đều gì thì xin cứ nói đừng để bụng giận là được rồi! Vĩ Kha tủm tỉm trêu: - Anh thích để bụng suy gẫm. Và có thể anh nhìn thấy được tình yêu nơi em rất mãnh liệt. Vú Năm nói rất đúng, anh phải thận trọng hơn. Nếu không người khác thừa cơ hội cướp mất Vĩnh Nghi của anh. Cô bé nguýt dài: - Vô ích thôi huynh à! Điều quan trọng là trái tim kìa, nếu trái tim kia không yêu dù có làm thế nào đi nữa trái tim ấy cũng không thể rung động. Còn nếu nó đã yêu thì dù có làm gì nó cũng thuộc về người ấy trọn vẹn thôi. Vĩ Kha nhìn cô bé: - Vĩnh Nghi! Vậy thì anh là trường hợp thứ mấy? Cô bé quay đi đáp lơ lửng: - Ồ! Em đâu biết. Anh thử đoán xem? Nghe nói anh thông minh lắm mà. Vĩ Kha khe khẽ lắc đầu: - Anh cũng không biết nữa! Em nói anh không biết ghen sao? Những lúc nhìn thấy những tên nhóc sinh viên kia quây quanh em thì anh cảm thấy khó chịu vô cùng. Vĩnh Nghi phụng phịu: - Anh không nên nghi oan, ai mà chẳng có bạn bè chứ? - Là em nói đó nha! Hoàng Trinh cũng là bạn anh vậy tại sao em ghen. - Hoàng Trinh là trường hợp ngoại lệ. Bởi vì cô ta yêu anh nên em không thể chịu nổi. Anh biết điều đó chứ? Vĩ Kha tủm tỉm: - Anh biết! Vậy em muốn gì nào? Vĩnh Nghi lắc đầu: - Em chả muốn sao cả. Sau này rồi anh sẽ biết mà. Dù sao anh cũng sẽ phải chờ mà, đúng không nào? Cô bé nhìn vào mặt Vĩ Kha rồi gật gù: - Anh vừa thông minh, vừa giỏi lại có địa vị. Sau này ai lấy anh quả là người ấy tốt số đấy! Vĩ Kha tủm tỉm: - Anh sợ sẽ ngược lại quá! Vĩnh Nghi à! Em có biết vì sao không? - Vì sao? Vĩ Kha mỉm cười trêu: - Vì người ấy sẽ phải khổ sở vì ghen đấy! Bởi tính của anh luôn luôn thích vui vẻ mà. Vĩnh Nghi cấu anh: - Anh dám ngạo em phải không? Vĩ Kha hất mặt: - Bộ không đúng sao? - Anh cũng vậy thôi, có khác gì em đâu. Bạn gái của người ta mà cũng muốn ghen cho được. Vĩ Kha đáp tỉnh: - Ơ! Anh ghen vợ anh chớ có ghen ai đâu mà lo chứ? Vĩnh Nghi trợn mắt nhéo vào hông Vĩ Kha nghịch ngợm: - Ai nhận làm vợ anh bao giờ. Vĩ Kha vẫn tỉnh: - Thì em vừa nói đây thôi. Ây da! Chả lẽ em nói em vội quên hay sao? Vĩnh Nghi nguýt dài: - Em chỉ sợ em không xứng đáng với anh thôi. Anh thì quá bản lĩnh và cao vời còn em ... nhưng thôi đi trong cuộc sống ai chẳng có những ước mơ phải không anh? Vĩ Kha nắm lấy hai tay cô bé áp vào ngực mình: - Em có biết em quan trọng như thế nào đối với anh không? Cô bé nhìn Vĩ Kha không chớp mắt. Anh ân cần: - Vĩnh Nghi à! Ngày đầu gặp em thì anh đã bị mất hồn rồi! Vì cái tưởng tượng trong trí của anh nó là sự thật. Khuôn mặt này đây như gắn liền với anh suốt mười sáu năm qua. Vĩnh nghi khúc khích: - Thế rồi sao nữa? Vĩ Kha gật gù: - Coi xinh đẹp dễ thương vậy nhưng mà thương không dễ. Lúc nào cũng phùng mang với anh cả. - Có khói mới có lửa chứ bộ. Tự nhiên em phùng mang với anh được sao? - Cho nên anh mới biết rằng mình đã gặp đối thủ nặng ký và quyết định chinh phục trái tim kia cho bằng được. Cuối cùng... - Cuối cùng sao? - Anh cũng thành công, sao tin anh chưa nhỏ? - Anh tuyệt vời lắm! Vĩ Kha mỉm cười: - Vậy thì em nghĩ coi anh làm tất cả là vì ai? - Em biết công việc hiện giờ của anh có cần em giúp không? Vĩ Kha khẽ lắc đầu: - Để tự anh, em cố gắng học tốt là được rồi. Còn nếu em muốn giúp anh thì để khi nào chúng ta cưới nhau rồi hãy giúp. Vĩnh Nghi trợn mắt: - Đến đó em còn giúp anh gì nữa? - Thì giúp anh sanh cu tí. Vĩnh Nghi đỏ mặt đấm anh. - Bậy bạ không hà. - Không bậy đâu. Đó là qui luật đấy bé ạ. - Qui luật này, nếu là của riêng em thì em không bao giờ chấp nhận. Vĩ Kha nâng cằm cô bé lên, hai người nhìn nhau không chớp. Tuy họ không nói bằng lời nhưng họ hiểu họ sẽ thuộc về nhau vĩnh viễn... Vĩ Kha cúi đầu thì thầm: - Anh muốn hôn em. Vĩnh Nghi vòng tay ôm anh và khép hờ mắt lại đón nhận. Nụ hôn ngọt ngào đến với hai người. Rời môi cô bé, Vĩ Kha nói: - Em muốn nghe hai câu thơ của anh không? Vĩnh Nghi gật đầu: - Muốn. Anh đọc đi. Vĩ Kha nhìn nồng nàn cô bé: - "Yêu nhau không phải qua lời nói Bốn mắt nhìn nhau cũng đủ rồi." Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 16 - Vĩ Kha! Anh xem này! Vĩnh Nghi cầm lá thư trên tay vẫy vẫy. Vĩ Kha hỏi: - Thư của ai vậy em? Cô bé mỉm cười: - Của bạn em. Anh có muốn xem không? - Của bạn em tại sao lại muốn anh xem? - Nhưng mà anh có muốn xem không thì bảo? Vĩ Kha lắc đầu: - Không! Anh không bất lịch sự như vậy đâu. Vĩnh Nghi ngồi một khoảng xa: - Đừng hối hận nhé! Vĩ Kha nhíu mày: - Thư gì mà trông cô bé vui quá vậy? Lại còn muốn mình xem nữa? Chẳng lẽ...mình có đa nghi quá không? Anh lên tiếng: - Nè, của bạn trai hay bạn gái vậy? Vĩnh Nghi khúc khích: - Bạn trai. Vĩ Kha bặm môi, thoắt một cái Vĩnh Nghi đã có trong lòng anh. Vĩ Kha trợn mắt: - Đọc cho anh nghe. - Ồ! Không muốn xem tại sao lại uy hiếp em hả? - Không được nói nhiều. Đọc nhanh lên. - Đọc thì đọc, làm gì giữ vậy. Thấy ghét. Vĩ Kha vẫn giữ Vĩnh Nghi trong vòng tay của mình. Cô bé nghiêng đầu đọc lớn: - "Ngày...tháng...năm. Vĩnh Nghi. Ngày đầu đặt chân đến Việt Nam, kỷ niệm đầu tiên trong anh làm anh khó quên nhất đó là em một cô gái giống Băng Tâm như đúc. Lời nói chuyện và bản tính của em đã thật sự thuyết phục anh. Tuy em cố giấu tình cảm riêng tư của mình nhưng anh đã biết tất cả. Và em đừng hỏi vì sao anh biết. Đó là bí mật riêng của anh. Bạn trai của em là một người đàn ông tốt và một mực thủy chung. Anh tin rằng em sẽ hạnh phúc. Chúc mừng em và chúc em đạt được ước mơ trong cuộc sống. Hy vọng sau này gặp lại em không chỉ một mình em mà cả chồng của em nữa. Anh của em." Vĩ Kha nghiêm mặt: - Anh ta là ai? Em và anh ta gặp nhau trong trường hợp nào? Tại sao anh ta biết hết tâm sự của em? Em phải nói rõ ràng cho anh biết. - Em không biết mở đầu câu chuyện cho anh nghe bằng cách nào đây. Nhưng đó là một người bạn tốt của em. Anh ta là một Việt kiều Pháp. - Ở Pháp ư! Em và anh ta biết nhau lâu chưa? - Khoảng một tháng. - Tại sao em không nói cho anh biết? Cô bé nhăn mặt: - Tối ngày anh có ở nhà đâu mà nói. Với lại thời gian của anh đâu có thừa. Một ngày chưa nói được với em năm câu nữa là khác. - Anh ta tên gì? - Anh ấy trở về Pháp rồi. Đâu còn ở đây nữa đâu mà anh cần biết tên làm gì? - Nhưng anh muốn biết. Vĩnh Nghi xụ mặt, cô bé xếp xếp tờ giấy bất ngờ cô phát hiện ra phía sau còn nữa. Vĩnh Nghi kéo tay Vĩ Kha. - Anh khoan hỏi nữa để em đọc tiếp cái này cho anh nghe. Hai chữ "Vĩ Kha" đập vào mắt Vĩnh Nghi. Cô bé lẩm bẩm. - Tại sao Jendi Huỳnh lại biết Vĩ Kha chứ? Chẳng lẽ anh ta theo dõi. Mà theo dõi để biết Vĩ Kha làm gì? Tiếng của Vĩ Kha cắt đứt dòng suy tưởng của Vĩnh Nghi. - Em đọc đi chứ? Giọng Vĩnh Nghi đều đều: - "Vĩ Kha! Xin lỗi bạn. Tôi đã đến Việt Nam như lời hứa với bạn nhưng tôi không có thời gian đến gặp bạn là có lỗi. Lần này tôi đến Việt Nam có ba mục đích. Thứ nhất vì công việc làm ăn, thứ hai là để tìm kiếm Băng Tâm. Nhưng vô dụng thôi biết cô ấy ở đâu mà tìm. Một điều bất ngờ lớn đến với tôi là tôi gặp được Vĩnh Nghi. Cô gái Việt Nam hồn nhiên trong sáng dễ thương. Qua cuộc tiếp xúc và nói chuyện tôi thấu hiểu được lời nói của Vĩnh Nghi. Cái gì qua rồi hãy để nó trở thành quá khứ đừng đào xới chi thêm thương đau mà thôi. Những gì thật sự đã xa mình rồi còn nuối tiếc làm gì phải không Vĩ Kha? Hãy trân trọng những gì thực tế hơn. Tôi phải chấp nhận hiện tại để thấy công việc trước mắt của tôi là cần thiết. Điều làm tôi thích thú hơn khi biết được Vĩnh Nghi là người yêu của bạn. Bạn thật hạnh phúc xin chúc mừng bạn. Mục đích thứ ba của tôi là tìm gặp bạn nhưng chưa thực hiện được vì mẹ tôi gọi về gấp. Thành thật xin lỗi nghe Vĩ Kha. Nếu như Vĩnh Nghi chưa có người yêu thì có lẽ tôi yêu cô ấy. Nhưng thôi trời chỉ ban Vĩnh Nghi cho bạn. Khi bạn và Vĩnh Nghi đọc lá thư này thì tôi đã lên máy bay về Pháp. Bạn và Vĩnh Nghi là người bạn tốt nhất của tôi. Chúc mừng hai người trăm năm hạnh phúc. Hy vọng được đón hai người trên đất Pháp. Tạm biệt, Jendi Huỳnh." Vĩnh Nghi ngừng đọc, cô bé ngước mắt nhìn Vĩ Kha: - Jendi Huỳnh là bạn của anh à? Vĩ Kha gật đầu: - Phải! Bạn rất thân. Khi vừa đặt chân đến Paris người bạn đầu tiên của anh là Jendi Huỳnh. - Sao em không hề nghe anh nhắc cũng như không nói cho em biết! - Tại chưa có dịp thôi. Vĩnh Nghi cau mày: - Vậy theo anh khi nào mới có dịp? - Anh định lúc nào hai ta chính thức thành hôn với nhau anh sẽ gọi điện cho Jendi Huỳnh mời anh ta sang Việt Nam dự đám cưới của chúng mình. - Em đoán không lầm anh và Jendi Huỳnh có những ngày tháng tình bạn tuyệt vời ở Paris. - Jendi Huỳnh vừa là bạn học, vừa là bạn làm ăn với anh. Anh và Jendi Huỳnh cùng động viên nhau trong cuộc sống! Vĩnh Nghi chống cằm: - Jendi Huỳnh là người đàn ông tốt phải không anh? - Ừm! - Chỉ một lần gặp nhau đầu tiên ở quán nước ven đường mà Jendi Huỳnh đã đem tâm sự của mình cho em biết. Lúc đó trông anh ấy rất buồn và có nhiều suy tư. - Em đã gặp Jendi Huỳnh tại sao không nói cho anh biết để anh tìm gặp anh ấy! Tội nghiệp Jendi Huỳnh đã đau khổ ngần ấy năm qua. Vĩnh Nghi cong môi: - Em quên chứ bộ. Hôm đó Jendi Huỳnh có cho địa chỉ nơi anh ấy ở Việt Nam. Với lại em có biết anh và Jendi Huỳnh là bạn thân của nhau đâu mà nói. Cô bé nghiêng đầu: - Cũng may, trong thời gian anh cận kề bên Hoàng Trinh nếu không có Jendi Huỳnh an ủi thì em đã ngã quỵ từ lâu rồi. Vĩ Kha nắm mũi cô bé: - Em đó nghe ghê gớm lắm. - Hừ! Anh mà có gì với Hoàng Trinh thì em đã theo Jendi Huỳnh về Pháp rồi! - Bởi vậy mới nói đã yêu anh rồi thì đâu thể xa anh phải không? - Hứ! Anh thử qua lại với Hoàng Trinh một lần nữa xem. - Anh đâu dám! Bởi vì lỡ yêu rồi làm sao xa được người ơi! VĨnh Nghi ôm cánh tay Vĩ Kha: - Là bạn thân của Jendi Huỳnh. Vậy anh biết Băng Tâm chứ? Vĩ Kha gật nhẹ đầu: - Biết! Chợt Vĩ Kha nhìn chăm chú cô bé: - Em rất giống Băng Tâm đó Vĩnh Nghi. Cô bé mở to mắt: - Cả anh cũng thấy như vậy? Hèn gì vừa gặp em Jendi Huỳnh đã lên tiếng gọi là Băng Tâm. - Em không nhắc anh cũng không phát hiện ra đâu. Hai người giống nhau như đúc. - Chắc anh rành về chuyện tình của họ? - Phải! Hai người như chim liền cánh cây liền cành vui vẻ hạnh phúc bên nhau làm anh cũng phát ghen nữa là khác. Cuộc sống của họ như một màu xanh rồi bỗng nhiên một cơn bão ập đến nhận chìm tất cả. Jendi Huỳnh đau khổ vật vã, anh ta muốn hủy bỏ đi cả tương lai. Nhìn Jendi Huỳnh như vậy anh giúp gì được đây chỉ cho anh ta một lời khuyên "Sống thấy nó có ý nghĩa thì nên sống. Còn bằng không thì tự sinh tự diệt." Vĩnh Nghi trợn mắt: - Lời khuyên của anh gì độc ác vậy? Vĩ Kha cười: - Thế mà có hiệu quả đó em. Khoảng một thời gian ngắn sau Jendi Huỳnh đã trở lại bình thường và lao đầu vào công việc. Nhưng anh biết anh ta không thể nào quên Băng Tâm mà chỉ giấu nỗi đau vào lòng. Vĩnh Nghi chép miệng: - Yêu thì khổ còn không yêu thì lỗ. Sao con người lại ngu đi tìm cái khổ. - Anh thì khác, thà ngu mà được yêu để rồi khổ anh cũng không hối hận. Vĩnh Nghi lườm Vĩ Kha: - Em biết anh là đại ngoan cố mà. - Yêu để được khổ vì yêu cũng vinh hạnh lắm phải không em? - Nói không lại anh rồi! Chợt Vĩnh Nghi hỏi: - Nếu như em bị cướp đi như Băng Tâm anh có đi tìm em không? - Có chứ! - Nếu lỡ tìm em không được như Jendi Huỳnh tìm Băng Tâm? - Thì anh tự đào mồ chôn mình. Cô bé hoảng hồn che miệng anh: - Nói gở không hà! - Chứ yêu nhau mà không được có nhau thì sống làm gì? - Điên khùng, anh phải sống để làm người có ích cho xã hội chứ? Giống như Jendi Huỳnh. - Anh khác Jendi Huỳnh, yêu phải sống hết mình cho tình yêu. Chuông điện thoại reo vang, Vĩnh Nghi đứng lên: - Không thèm nói chuyện với anh nữa, em phải đi nghe điện thoại đây! - Alô! - ... Vĩnh Nghi reo lên: - Đông Quân. Gọi cho ta có chuyện gì không? - ... - Ai biết được. - ... Cô bé khúc khích: - Này, Thế Dũng không đi với mày sao lại phone cho tao? - ... - Biết được thì tốt! - ... - Khoan đã! - ... - Thôi thôi, được rồi! Hiện giờ mày đang ở đâu? -... - Ở đó chờ. Tao đến liền. - ... - Ok! Vĩnh Nghi cúp máy, cô bé ôm cổ Vĩ Kha: - Em đi phố với Đông Quân. Anh ở nhà chờ vú nghe. - Em đi bao giờ em về? Cô bé phụng phịu: - Làm sao em trả lời anh được. Đi phố đâu thể định thời gian. Cô bé quay lưng, Vĩ Kha vói theo: - Đi đường cẩn thận đó. - Em biết rồi! Chẳng có ba ở nhà đâu mà anh lo. Sáu ngày nữa ba em mới về. Vĩnh Nghi nghịch ngợm mi gió: - Em đi nghe. Vĩ Kha mỉm cười lắc đầu: - Trẻ con thế là cùng. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Vĩnh Nghi nhảy chân sáo trên đường phố đông nghẹt người của ngày chủ nhật, mái tóc bay bay trong nắng sáng. Có một chiếc xe rà rà theo, Vĩnh Nghi vẫn vô tư không hay biết. Vì cô bé nghĩ do đông quá nên xe mới chạy chậm vậy thôi. Đến một khoảng đường khá trống, có nghĩa là gần đến nơi của Đông Quân hẹn. Vĩnh Nghi chuẩn bị băng qua đường. Nhưng bất ngờ có một chiếc xe vọt lên đâm thẳng vào cô bé. Vĩnh Nghi té xuống chưa hoàng hồn thì bánh sau của xe cán lên cánh tay trái. Cô bé kêu lên đau đớn và ngất đi. Bên kia đường Đông Quân đã nhìn thấy tất cả. Cô tinh ý nhìn theo bảng số chiếc xe vừa gây tai nạn 53-T2-049H. Đông Quân băng qua đường nhào đến bên Vĩnh Nghi đỡ bạn, cô bé thét lên vì thấy cánh tay của Vĩnh Nghi đầy máu. - Vĩnh Nghi! Vĩnh Nghi! Cô lắc khuôn mặt bạn: - Vĩnh Nghi! Tỉnh lại đi Vĩnh Nghi. Đừng làm tao sợ nghe. Mọi người bu quanh, có tiếng ai đó vang lên: - Đưa cô ấy đến bệnh viện ngay! Đông Quân chợt tỉnh. Cô nói: - Làm ơn gọi taxi giùm tôi. Chiếc taxi dừng lại. Anh tài xế taxi nhiệt tình xuống xe bồng Vĩnh Nghi lên băng sau. Đông Quân theo lên cô gật đầu: - Cám ơn! Mọi người tản ra nhường đường cho chiếc taxi. Đông Quân chồm lên: - Anh ơi! Đi đường nào gần nhất đến bệnh viện. Nhìn bạn nằm bất động trên cánh tay mình, Đông Quân bật khóc: - Vĩnh Nghi ơi! Đừng có chuyện gì xảy đến với mi nghe. Cái gì cũng tại ta hết, tại ta gọi điện cho mi. Nếu không thì đâu có chuyện gì xảy ra. Vĩnh Nghi! Cánh cổng bệnh viện hiện ra, chiếc taxi chạy thẳng vào trong. Băng ca được các cô y tá đẩy đến, Vĩnh Nghi được đẩy lên. Đông Quân lúp xúp theo bạn. Đến cửa phòng cấp cứu cô y tá nói: - Xin lỗi! Cô không vào được. Cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, Đông Quân đứng bên ngoài bồn chồn, cô không ngừng đi qua đi lại. Cô tự trấn an mình: - Vĩnh Nghi sẽ không sao đâu. Vĩnh Nghi hiền lắm ông trời sẽ thương mà phù hộ. Đông Quân chợt nhớ: - Ôi! Tiền xe chưa trả. Phải làm sao đây? Chợt thấy cô y tá đi ngang Đông Quân gọi: - Chị ơi! Cô y tá dừng lại: - Em cần gì? - Chị có thể giúp em một chuyện được không? Cô y tá vui vẻ: - Em nói đi. - Phiền chị mang số tiền này ra cho tài xế taxi 8222282. Cô y tá nhận tiền: - Được rồi! - Cám ơn chị. - Không có gì. Đông Quân ngồi xuống băng ghế mặt mày ủ rủ, cô xem đồng hồ liên tục. Mười lăm phút trôi qua mà chưa thấy động tỉnh gì. Lại thêm năm phút nữa. Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Đông Quân bật dậy lao nhanh đến: - Bạn tôi có sao không bác sĩ? Vị bác sĩ trẻ nhìn Đông Quân: - Cô ta bị gãy cánh tay trái. Nhưng chúng tôi đã bó bột rồi! Khoảng vài tuần sau sẽ bình thường trở lại. - Cám ơn bác sĩ. Vĩnh Nghi được đẩy ra, vị bác sĩ nói: - Một giờ sau cô ấy sẽ tỉnh. Bây giờ cô theo tôi làm thủ tục nhập viện cho cô ấy! À! Tôi phải gọi cô là gì nhỉ? - Cứ gọi tôi là Đông Quân được rồi. Vị bác sĩ vui vẻ: - Cô Đông Quân. Tên tôi chắc khỏi giới thiệu. Đông Quân cười nhẹ: - Bác sĩ Quân. Vị bác sĩ Quân khoát tay: - Cô theo tôi. Bạn cô chuyển ra phòng ngoài cho dễ săn sóc. - Cám ơn bác sĩ. Bác sĩ Quân cười: - Đó là trách nhiệm của người thầy thuốc như chúng tôi mà. Làm thủ tục xong, Đông Quân trở lại với Vĩnh Nghi. Nhìn bạn say mê trong giấc ngủ do men thuốc và cánh tay bị bó bột. Đông Quân nổi giận. Cô nguyền rủa con người cố ý gây ra tai nạn cho Vĩnh Nghi. Vụ tai nạn này là do sự ganh ghét chứ không là gì khác. Chỉ có thể xuất phát từ tình yêu mà thôi. Đông Quân cau mày: - Ai là kẻ chen chân vào tình yêu của Vĩnh Nghi và Vĩ Kha? Với cô chỉ là một câu hỏi. Vì chiếc xe ác nghiệt kia, nếu không cô và Vĩnh Nghi giờ này tung tăng trong siêu thị rồi! Cô bé lẩm bẩm: - 53-T2-049H. Tao nhất định không tha cho người làm bạn tao ra nông nổi này đâu. Cô mím môi: - Đừng mong thoát. Hãy chờ xem. Đông Quân đứng dậy bước ra ngoài. Gặp ngay cô y tá lúc nãy cô nói: - Phiền chị trông chừng bạn em một chút. Em phải đi gọi điện về cho gia đình. Cô y tá gật đầu: - Được rồi! Em đi đi. Đông Quân gọi điện cho Thế Dũng: - Alô! - ... - Làm ơn cho em gặp anh Thế Dũng. - ... - Chị hai! Gọi anh ấy đi. Em là Đông Quân đây! - ... - Dạ! Đông Quân nghe trong máy tiếng gọi Thế Dũng của chị hai. Cô lắc đầu, mệt cho anh ấy nhưng biết làm sao hơn. Đầu dây bên kia có người nhắc máy: - ... - Anh Dũng! - ... - Em có chuyện muốn nhờ anh! - ... - Vĩnh Nghi bạn em bị xe đụng. Em nhớ bản số xe anh điều tra giùm em nghe. - ... - Số xe là ... 049H. - ... - Nè, anh làm gì gấp dữ vậy? Nhớ điều tra xong chỉ nói cho một mình em biết thôi nghe. - ... - Chỉ bấy nhiêu! - ... - Không nhớ anh thì nhớ ai bây giờ? - ... - Đã biết rồi còn hỏi. - ... - Em cúp máy nghe. Đông Quân gác máy rồi nhấc lên một lần nữa. Cô bấm số và chờ đợi: - Alô! -... - Vú Năm hả? Con, Đông Quân đây. - ... - Dạ không có. Vĩ Kha có nhà không vú? - ... - Vậy vú gọi giùm con đi, nhanh nghe vú. -... - Anh Kha! - ... - Đến bệnh viện ... mau đi. Vĩnh Nghi bị xe đụng rồi! Chỉ có thế thôi thì bên kia Vĩ Kha đã cúp máy. Đông Quân biết Vĩ Kha đang lo lắm. Cô trả tiền điện thoại rồi trở về phòng của Vĩnh Nghi. Đông Quân nhoẻn miệng cười cám ơn cô y tá rồi ngồi xuống ghế gần bên chờ đợi. Không đầy mười lăm phút sau Vĩ Kha có mặt anh hốt hoảng: - Đông Quân! Vĩnh Nghi sao rồi? Đông Quân ngước nhìn Vĩ Kha như có lỗi: - Em xin lỗi! Em ... Vĩ Kha nôn nóng: - Em nói đi. Vĩnh Nghi sao? Đông Quân chỉ vào trong phòng: - Nó bị gãy tay và đang còn hôn mê. Vĩ Kha lao vào, anh đứng nhìn tay Vĩnh Nghi băng bột trắng mà đau như cắt. Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy? Vĩnh Nghi! Em mới cười đùa với anh đây mà. Đông Quân theo vào đứng bên Vĩ Kha: - Bác sĩ nói Vĩnh Nghi không sao. Khoảng một giờ sau nó tỉnh. Anh đừng lo lắng quá. Vĩ Kha quay lại: - Chuyện này ra sao? Tại sao Vĩnh Nghi bị xe đụng em có tận mắt chứng kiến không? Đông Quân gật nhẹ đầu: - Nếu biết xảy ra chuyện như vậy em không gọi điện cho Vĩnh Nghi đâu. Đông Quân lần lượt kể lại đầu đuôi nhưng tuyệt nhiên không nói bảng số xe. Cô dối là giờ đó xe người đông quá nên không thấy rõ. Vĩ Kha đấm tay vào tường: - Như vậy là đã có người theo dõi Vĩnh Nghi cố ý đụng chứ không phải là tai nạn. - Em cũng nghĩ như vậy! Đông Quân buồn buồn: - Vĩnh Nghi ra nông nổi này một phần cũng do em. Vĩ Kha đặt tay lên vai cô bé: - Đừng tự trách mình, chuyện xảy ra ngoài ý muốn thôi. Cũng biết đâu đó cũng là cái xui của Vĩnh Nghi. - Nhưng... - Nghe lời anh đi. - Cám ơn anh! Vĩ Kha cười nhẹ: - Em và Vĩnh Nghi sao giống nhau quá. Cám ơn luôn miệng. Bộ không sợ người ta mắc nợ hai em à? Đông Quân bật cười: - Tại vì chúng em là bạn thân mà. - Nè, có ai mắc nợ em chưa? Đông Quân chúm chím môi: - Anh đoán thử xem. - Chắc chắn là có rồi! Phải không? Hai người bao giờ có thiệp hồng cho anh? Đông Quân bẽn lẽn: - Em chưa học xong mờ! Vĩ Kha trêu chọc: - Có chồng rồi đi học tiếp, có sao đâu? Đông Quân vuốt ngược mái tóc ra sau, khuôn mặt nghiêm trang: - Em muốn hoàn thành ước mơ của em. Trước khi lập gia đình em phải có tương lai. Em không muốn mình là người phụ nữ chỉ biết về nội trợ và gia đình. Mà còn quan tâm đến xã hội. Vĩ Kha gục gặc: - Sự đòi hỏi của người phụ nữ ở em cao quá. Vĩnh Nghi cũng vậy, cô ấy không thích dựa vào người khác. - Vậy còn riêng anh? - Anh tôn trọng quyết định của Vĩnh Nghi. - Vì anh rất yêu Vĩnh Nghi phải không? - Phải! Vĩnh Nghi cũng rất yêu anh. Đông Quân tủm tỉm: - Anh không phản bội Vĩnh Nghi chứ? - Tại sao em lại hỏi anh câu đó? - Vì cách đây hai ngày Vĩnh Nghi có tâm sự với em. - Chuyện của Hoàng Trinh chứ gì? Đó là sự hiểu lầm thôi. Anh và Vĩnh Nghi đã làm hòa với nhau rồi! - Anh biết Jendi Huỳnh là bạn của Vĩnh Nghi chứ? Vĩ Kha gật đầu: - Biết! - Vĩnh Nghi nói cho anh nghe à? Không định ghen chứ? Vĩ Kha nheo mắt: - Ghen, nếu như Vĩnh Nghi không nói. Một điều em không thể ngờ là Jendi Huỳnh bạn thân của anh ở bên Pháp. Đông Quân mở to mắt: - Ôi! Một điều thật là thú vị. Anh đã gặp Jendi Huỳnh chưa? - Chưa! Đông Quân nhìn Vĩnh Nghi: - Vĩnh Nghi như vậy làm sao giúp anh gặp Jendi Huỳnh được. - Thì chờ lúc nào cô ấy khoẻ lại anh sẽ đưa Vĩnh Nghi sang Pháp gặp Jendi Huỳnh. - Nghĩa là sao? - Jendi Huỳnh đã trở về Pháp rồi. Anh ta có gởi lời từ biệt em và chúc em hạnh phúc. - Anh Huỳnh đi từ bao giờ? - Sáu giờ sáng hôm nay. Đông Quân xem đồng hồ: - Bây giờ gần 11 giờ có lẽ Jendi Huỳnh đã xuống sân bay. Anh có những người bạn thật là tuyệt vời. - Vĩnh Nghi cũng vậy. Có được người bạn tuyệt vời như em. Vĩ Kha nói: - Cũng khá trưa rồi! Em về đi kẻo người nhà trông. - Nhưng... - Có anh ở đây lo cho Vĩnh Nghi. Em an tâm. Thật ra Đông Quân cũng muốn về là để hỏi Thế Dũng xem chuyện như thế nào rồi. Cô bé gật đầu: - Vậy em về! Vĩnh Nghi tỉnh anh gọi điện cho em. - Ừm! - Anh tiễn em. - Không cần đâu. Anh ở lại với Vĩnh Nghi đi. - Đông Quân. Anh cám ơn em đã đưa Vĩnh Nghi vào đây! - Đó cũng là trách nhiệm của em thôi. Anh không cần cám ơn. Chào anh! Vĩ Kha với theo: - Đi đường cẩn thận đó Đông Quân. Cô bé nhoẻn miệng cười: - Em biết rồi! Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| ĐOẠN CUỐI Lần theo địa chỉ số nhà, Đông Quân tìm kiếm . Cuối cùng: - Đây rồi! Cô bé đưa mắt quan sát: - Ngôi biệt thự sang trọng quá . Vậy mà chủ nhân của nó lại là người ích kỷ . Vì tình yêu mà bất chấp mọi thủ đoạn . Đông Quân đưa tay nhấn chuông và chờ đợi . Cuối cùng cánh cổng sắt nặng nề kia cũng được mở ra . Đông Quân gật đầu chào người đàn bà mở cổng . Cô đoán đây chắc là người giúp việc cho gia đình . Đông Quân chưa kịp mở lời thì người đàn bà lên tiếng: - Cô tìm Hoàng Trinh hả ? Đông Quân gật đầu: - Dạ! - Vậy mời cô vào phòng khách cô Hoàng Trinh đang ở trên lầu . - Cám ơn chị . Đông Quân nối bước theo chị người làm thở phào: - Hú hồn! Đi tìm người ta mà không biết tên cũng may chị người làm lúc nãy nói ra trước . Nếu không đâu dễ dàng cô vào đây được . Đến phòng khách chị người làm chỉ vào bộ ghế salon: - Cô ngồi đi . Để tôi lên lầu gọi Hoàng Trinh xuống . - Cám ơn! Giờ đây Đông Quân mới có dịp quan sát kỹ . Căn phòng khách thật là tuyệt vời quá là người trang trí có cặp mắt thẩm mỹ . Những bức tranh sơn mài tuyệt đẹp . Từ bình hoa từ những tấm rèm cũng vậy . Nói chung những thứ trong phòng khách thuộc về của giới thượng lưu trí thức . Đông Quân nghe tiếng một người con gái vang lên: - Ai tìm tôi vậy chị Năm? - Một cô gái . Hình như cô ta chưa đến đây lần nào . - Không quen biết sao chị dám cho vào nhà lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao ? Đông Quân hừ nhẹ: - Đúng là giọng của kẻ cả . Tiếng của chị người giúp việc: - Tôi thấy cô ta hiền lắm! - Ai biết được cái vẻ bề ngoài . Rồi người con gái kia xuất hiện ở cầu thang với cái đầm mặc nhà . Đông Quân nhếch môi mỉa mai: - Chị đề phòng vậy là tốt đó . Nhưng tôi đến đây với thành ý chứ không phải chú ý . Chị là Hoàng Trinh phải không? Hoàng Trinh mở to mắt: - Cô là ai? Tại sao lại biết tên tôi ? - Tên cô ai mà không biết . Cô thư ký xinh đẹp của tổng đốc Trương Vĩ Kha . Phải không nào ? Hoàng Trinh giật mình: - Cô ... cô đến đây với mục đích gì ? Đông Quân nhẹ nhàng: - Tôi đến đây với thành ý chứ không mục đích gì cả . - Thành ý của cô là gì ? Cô mau nói đi . Đông Quân khoát tay: - Đừng nôn nóng . Trước sau gì tôi cũng nói rõ ý mình . Bây giờ chị có thể cho tôi xin ly nước lọc được không? Đi tìm nhà chị tôi khát khô cả cổ . Hoàng Trinh lớn tiếng gọi: - Chị Năm cho tôi ly nước . - Dạ! Ly nước được mang ra, Hoàng Trinh hất mặt: - Nước của cô đó . - Cám ơn . -- Đông Quân cười nhẹ -- Cách mời khách của chị cũng lạ đời hơn ai hết . - Đừng dông dài nữa . Hóp một ngụm nước Đông Quân gật đầu: - Được! Tôi đi thẳng vào vấn đề . Tôi không nói ra chắc chị cũng biết tôi tìm chị là về vấn đề gì chứ? Hoàng Trinh bực bội: - Cô đừng giở trò nghe . - Chị nghĩ tôi giở gì với chị . Hừ! Chị là con người ích kỷ và nhiều thủ đoạn . - Cô ăn nói cẩn ngôn một chút . Tự nhiên sao lại mắng tôi . - Tự nhiên tôi mắng chị . Nói sao dễ nghe quá chị không nhớ hành động và việc làm của mình à ? Nếu chị không nhớ thì tôi sẵn sàng nhắc cho chị nhớ đây . Chuyện đụng xe cách đây một tuần ở gốc đường Nguyễn Trãi chị có biết không? - Tôi không biết! Đông Quân ngăn lại: - Khoan đã . Để tôi nói hết . Người bị đụng là một cô gái, cô ta còn rất trẻ . Tôi biết người gây thương tích cho cô gái ấy là cố ý chứ không phải vô ý . Hoàng Trinh có vẻ mất bình tĩnh: - Cô nói chuyện đó với tôi làm gì? Chuyện tai nạn xảy ra cô báo công an mới phải . Nói với tôi, tôi có giúp ích gì cho cô . Đông Quân nhướng mắt: - Có chứ! -- Đông Quân nhìn thẳng mặt Hoàng Trinh -- Vì chị biết ai là thủ phạm . - Tôi! -- Hoàng Trinh bật cười -- Cô có lên cơn sốt không? - không hề . Tôi thật bình tĩnh . Chị nhớ số xe 53-T2-049H chứ! Hoàng Trinh hoảng lên: - Tôi không biết . Đông Quân khẳng định: - Chị phải biết . Vì số xe đó là của chị . Đông Quân nhỏ giọng: - Hoàng Trinh, chị nên nhận cái sai của mình đi . Có lỗi biết nhận lỗi người ta dễ tha thứ hơn . - Không! Không! Tôi không có lỗi, tôi có sai . - Đến giờ này mà chị còn bướng bỉnh được ư? Mọi chứng cớ tôi nắm trong tay chị không chối cãi được đâu . Với lại người bị chị đụng đó là bạn thân của tôi . Hiện giờ Vĩnh Nghi đang nằm trong bệnh viện đó . Tôi xin chị, chị hãy tha cho Vĩnh Nghi và tha cho Vĩ Kha đi đừng làm kẻ thứ ba xen vào tình yêu của họ nữa . Chị có biết khó khăn lắm họ mới có được nhau. - Họ có nhau hay không có nhau cũng đâu liên quan gì tới tôi . - Chị bám theo Vĩ Kha khiến Vĩnh Nghi hiểu lầm . Và họ đã có những lần hiểu lầm nhau . - Tôi yêu Vĩ Kha mà cũng có tội nữa sao ? - Không ai noi chị có tội nhưng chị làm vậy là không đúng . Chị nghĩ xem yêu một người mà người đó không hề quan tâm tới chị rồi chị lại trở qua hãm hại kẻ khác chị cho là chị làm đúng à . Gây tai nạn cho người khác chị có thấy lương tâm mình ray rứt không? Chị là người có ăn học tôi nói ít chị hiểu nhiều . Đông Quân đánh chiêu cuối cùng: - Còn nếu chị không biết nhận lỗi và sửa chữa sai lầm của mình, trái lại chị tiếp tục lún sâu thì chị biết điều gì xảy ra rồi chứ ? Tôi nắm rõ hồ sơ của chị chỉ cần một cú điện thoại thôi thì chị không còn cơ hội đâu . Hoàng Trinh mím môi: - Cô hăm dọa tôi à? - Tôi không thích hăm dọa kẻ khác . Nhưng tôi đã nói thì tôi làm . Chị không muốn hủy hoại tương lai của chị chứ? - Không! Tôi không muốn . Tôi không muốn đâu . - Vậy chị biết mình phải làm sao? Hoàng Trinh lẩm bẩm: - Làm sao làm làm sao? - Tình yêu không thể ép buộc, van xin hay chiếm đoạt . Tình yêu phải là cái tự nhiên . Chị nói chị yêu Vĩ Kha nhưng có khi là chị ngộ nhận . Hãy nghe tôi từ bỏ tư tưởng đó đi . Vui vẻ sống bình thường rồi chị sẽ thấy tình yêu đến với chị . - Tôi không làm được . - Tôi tin rằng chị sẽ làm được, cái thứ tình yêu miễn cưỡng này chóng phai lắm! Đông Quân đến bên Hoàng Trinh: - Chị vừa xinh đẹp vừa có học thức làm gì không tìm được tình yêu mới . Tình yêu thật sự của chị sẽ không làm chị đau khổ vì tranh giành . Hoàng Trinh hỏi Đông Quân: - Còn chuyện tai nạn xe? Đông Quân cười: - Chị an tâm chỉ có mình tôi biết chị là thủ phạm thôi . - Cám ơn cô . Nhưng dù sao tôi cũng phải đến xin lỗi Vĩ Kha và Vĩnh Nghi . À! Hiện giờ Vĩnh Nghi sao rồi? - Không có gì đáng ngại . Cánh tay trái chỉ bị băng bột mà thôi . Hoàng Trinh cúi đầu: - Chắc Vĩ Kha và Vĩnh Nghi hận tôi lắm! - Không có đâu . Vĩnh Nghi rất hiền nó có tấm lòng bao dung lắm . - Cũng mong như vậy . Đông Quân hỏi: - Hôm nay chị không đến công ty à? Hoàng Trinh lắc đầu: - Không! Tôi viết đơn xin nghỉ . Đông Quân mở to mắt: - Tại sao lại phải nghỉ? Có phải vì muốn tránh mặt Vĩ Kha không? Chị đâu cần phải làm như vậy . Chỉ có thể tránh mãi được không? Sự thật nào nó cũng là sự thật . Cứ như không có chuyện gì xảy ra Vĩ Kha luôn luôn là bạn của chị . Nghe tôi đi . Bây giờ chị có thêm tôi và Vĩnh Nghi nữa nè . - Tôi ... - Chị không nên tránh né, càng tránh né chị càng không thể quên . Hoàng Trinh, chị đừng nên từ bỏ cơ hội tốt cho tương lai . - Cám ơn cô . Cô thật là tốt! Đông Quân nghiêng đầu: - Nếu xem tôi là bạn thì đừng nói lời cám ơn . Hoàng Trinh và Đông Quân siết chặt tay nhau . Trên môi họ nụ cười ấm áp và cảm thông . Hoàng Trinh đề nghị: - Tôi muốn đi thăm Vĩnh Nghi . Đông Quân vui vẻ: - Được thôi! - Cô chờ tôi chút nghe . - Ừm! Đông Quân nhìn theo dáng Hoàng Trinh, cô nói một mình: - Ít ra cũng thế chứ, làm được một việc có ý nghĩa . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Hai cô gái đèo nhau trên chiếc Dream hướng về cổng bệnh viện . Gởi xe xong Đông Quân thân mật nắm tay Hoàng Trinh lên lầu ba . Đứng trước cửa phòng 206 Đông Quân đưa tay gõ cửa . Cộc! Cộc! Cộc! Bên trong có tiếng vọng ra: - Mời vào! - Vĩ Kha! Hoàng Trinh đưa tay lên miệng suỵt nhỏ . Hai cô gái khúc khích đẩy cửa vào: - Xin chào! Vĩ Kha trợn mắt: - Hoàng Trinh! Hoàng Trinh cố lấy vẻ thản nhiên: - Em đến thăm Vĩnh Nghi . Vĩnh Nghi nhìn Đông Quân như thầm hỏi . Đông Quân hiểu ý nên nói: - Hoàng Trinh có nhã ý đến thăm và cũng có vài lời với mày và anh Vĩ Kha . Hoàng Trinh gật đầu: - Phải đó! Vĩnh Nghi hơi nhích người ra: - Chị ngồi đi . - Cám ơn . Tôi đứng được rồi! Nhìn thấy túi đồ trên bàn, Hoàng Trinh hỏi: - Vĩnh Nghi xuất viện à ? Vĩ Kha trả lời thay: - Anh xin cho Vĩnh Nghi xuất viện để ra sân bay đón mẹ anh và ba Vĩnh Nghi . Đông Quân vỗ tay: - Ối là la ... thế thì hay quá . Mẹ chồng cha vợ về cùng một lúc . Chắc là tôi và chị sắp được nhận thiệp rồi đó . Vĩnh Nghi lườm bạn: - Con quỉ . - Mấy giờ máy bay hạ cánh Vĩ Kha ? - Mười giờ 45 phút . Hoàng Trinh xem đồng hồ: - Chỉ còn 45 phút nữa thôi . - Phải . Cô nhìn Vĩnh Nghi: - Cô khỏe chứ ? - Cám ơn chị . Tôi khỏe nhiều rồi! - Cánh tay của cô ? Vĩnh Nghi cười: - Còn một tuần nữa tôi tháo băng được rồi . Hoàng Trinh nắm tay Vĩnh Nghi: - Tôi xin lỗi cô -- Cô quay sang Vĩ Kha -- Em xin lỗi anh Vĩ Kha . Em có lỗi với hai người nhiều lắm! Em cũng không mong anh và Vĩnh Nghi tha lỗi cho em đâu . Vĩnh Nghi cau mày: - Chuyện gì mà chị phải xin lỗi tôi ? - Chính tôi là người gây tai nạn cho cô . - Chị! Vĩ Kha cũng kêu lên: - Em là người chạy xe đụng Vĩnh Nghi ? Hoàng Trinh gật đầu xác nhận: - Phải! Tôi ngàn lời xin lỗi cô . Vĩnh Nghi nhếch môi: - Xin lỗi tôi thì có ích gì ? - Vì yêu tôi quá ích kỷ và thủ đoạn . Bây giờ tôi hối hận lắm rồi . - Có thật là cô hối hận không? Đông Quân chen vào: - Hoàng Trinh đã thật sự hối hận . Mày và Vĩ Kha cũng đừng trách cô ấy . Đông Quân kể lại tiến trình câu chuyện của cô cho Vĩ Kha và Vĩnh Nghi nghe . Vĩ Kha lắc đầu: - Em làm thám tử khi nào vậy ? Bộ không sợ nguy hiểm sao ? - Em tin Hoàng Trinh không ác tâm . Do động lực nào đó chị ấy mới làm như vậy nên em âm thầm điều tra một mình . Anh không giận em chứ ? Vĩ Kha nheo mắt: - Việc em làm rất có ý nghĩa anh đâu nỡ giận . Hoàng Trinh buồn buồn: - Nhờ Đông Quân em mới hiểu được, mới nhìn thấy được tình yêu đích thực của mình . Bấy lâu nay em đã sống trong ảo tưởng mà em không biết . - Em hiểu được thì tốt . Anh hy vọng em luôn là người bạn tốt của anh và Vĩnh Nghi . - Em nghĩ mình không xứng đáng . Đông Quân kêu lên: - Chị đã hứa gì với tôi giờ đây chị lại nói vậy ? - Tôi ... - Chúng tôi thích kết bạn chứ không thích có kẻ thù chị hiểu không? - Đông Quân! Vĩnh Nghi lên tiếng: - Chuyện gì qua hãy để cho nó qua đừng nên gợi làm gì . Chị cứ xem chuyện xảy ra vừa rồi là quá khứ đi Hoàng Trinh . Bây giờ chị là người bạn tốt của chúng tôi . Hoàng Trinh long lanh nước mắt: - Cám ơn Vĩnh Nghi . - Tình yêu nào không mang đau khổ phải không chị ? - Nhưng bây giờ cô là người hạnh phúc nhất rồi! - Hy vọng là như vậy . - Tại sao lại phải hy vọng ? Đông Quân tủm tỉm: - Tại vì Vĩnh Nghi đang chờ gặp mặt mẹ chồng nên hồi hộp . - Thì ra ... Vĩnh Nghi trừng mắt: - Ê! Đừng thừa cơ hội nghe nhỏ . - Không phải thừa, mà mày tạo cơ hội cho tao thôi . Hoàng Trinh chìa tay: - Chúc mừng Vĩnh Nghi . - Cám ơn chị . Tôi cũng chúc chị tìm được tình yêu đích thực của mình . - Cám ơn! Vĩ Kha lên tiếng nhắc nhở: - Đừng cám ơn nhau qua lại nữa . Chúng ta xuống xe đi kẻo trễ giờ đó . Hoàng Trinh phụ họa: - Phải . Có cần chúng tôi giúp không? Đông Quân kéo tay: - Đừng phá đám người ta mà . Vĩ Kha hất mặt: - Hai cô đi với tôi ra sân bay chứ ? Đông Quân lắc đầu: - No! Chúc hai người vui vẻ . Hẹn gặp lại ở nhà hàng sang trọng . Vĩnh Nghi đi trong tay Vĩ Kha cô còn quay lại nhìn Hoàng Trinh và Đông Quân với đôi mắt sáng ngời hạnh phúc . Hoàng Trinh lẩm bẩm: - Hoan hô tình yêu! Họ thật là xứng đôi! Cô quay đi để tìm cho mình một khoảng trời mới . Trong lòng Vĩnh Nghi, cô cũng ước cho những người bạn xung quanh cô tìm được hạnh phúc . Đi một khoảng khá xa, Vĩ Kha cúi xuống nói nhỏ: - Bà xã của anh tuyệt vời, rồi đây anh sẽ giúp em thực hiện ước mơ của mình . HẾT Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Tiệm Phở Thanh Mai | le hen | Hình ảnh | 7 | 04-22-2008 11:55 PM |
| Thanh Mai đi Thi đấu... | crazydog | Hình ảnh | 8 | 04-22-2008 11:52 PM |
| Tân Cổ Phật Giáo - Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ, Thanh Ngân, Thoại Mỹ, Vũ Linh... | hien nhan | Phật giáo - Hòa hảo | 0 | 10-15-2007 09:14 PM |
| Thanh Thảo Vol.5 - CD Búp Bê Biết Yêu | Tocnautigon | Direct downloads | 1 | 08-14-2007 06:51 AM |
| Asia160-Diệp Thanh Thanh - Cô Gái Nhà Lành | Tocnautigon | Direct downloads | 0 | 01-31-2007 11:55 PM |







Linear Mode
