| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| CHƯƠNG 8 Quả đúng như lời, Châu Gia Cường và Hải Nam đã bị bắt bị khép tội một bên lừa đảo chiếm đoạt tài sản công dân, một bên lừa đảo chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa . Mấy mươi năm trong tù họ có suy nghĩ và nghiền ngẫm lại những gì họ làm hay không? Họ cảm thấy nuối tiếc khi họ đã chọn con đường đi sai. Bài học này cũng làm cho Hoàng Trinh một phen hú vía! Cũng may mọi việc đã bị phát hiện sớm nếu không thì công ty sẽ ra sao đây? Không riêng gì cô thư ký Hoàng Trinh mà nó còn là một bài học cho các nhà quản trị . Thận trọng đề phòng hay hơn, biết chọn người và sử dụng người . Sau sự việc đó Vĩ Kha và Công Thành cùng uống cạn những ly bia như vừa thoát khỏi số kiếp trầm luân. Thấy thế Vĩnh Nghi la lên: - Hai người có điên không? Làm gì uống bia như uống nước vậy? Vĩ Kha nhướng mắt: - Bước khởi đầu cũng đầy gian truân phải không Công Thành? Nhưng chúng ta đã vượt qua rồi, cạn ly. - Ừ! Cạn ly. - Châu Gia Cường và Hải Nam không biết lượng sức mình, định làm bá chủ thế giới hay sao? Vĩnh Nghi chen vào: - Khá khen họ, người có chí hướng . Công Thành cười: - Không phải họ có chí hướng mà họ hết đường chọn . - Đúng đấy, họ chỉ còn con đường duy nhất là cao chạy xa bay. Công Thành đưa ly bia cho Vĩnh Nghi: - Thưởng cho em, vì em là người có công nhất . Cô bé lắc đầu: - Xin lỗi, em không biết dùng thứ này . - Không biết dùng thì bây giờ dùng cho biết . Vĩ Kha cản lại: - Không thể tập cho Vĩnh Nghi những thứ này . Công Thành đặt ly bia xuống bàn: - Tổng giám đốc lên tiếng tôi đâu dám cãi . Vĩ Kha đẩy ly Coca về phía Vĩnh Nghi: - Em uống thứ này đi. - Cám ơn. - Nếu không có em thì có lẽ Hải Nam và Châu Gia Cường hiện giờ đang ở Đài Loan rồi . Họ còn nói mình sao ngu thế, em là vị cứu tinh của công ty các anh. Vĩnh Nghi cười nhẹ: - Hai anh đừng cho em bay cao quá có được không, không phải công ty Huy Phong này mà công ty khác cũng thế thôi. Em không thể để bọn tiểu nhân sống trên công sức và mồ hôi của người khác được . Nhưng mà nè, không phải chuyện gì em cũng biết được đâu. Lần này chỉ là sự vô tình mà thôi. - Vô tình thì vô tình, dù sao hai anh cũng phải cám ơn em. - Thôi được rồi, cám ơn thì tôi xin nhận . Các anh sao mà phiền phức quá . - Thế có vui không? Thùng bia Tiger khuyết dần, đến khi nhìn lại chỉ còn hai lon. Vĩnh Nghi ngăn lại: - Đủ rồi ! Hai anh mà say thì ai đưa em về đây. - An tâm hai anh không say đâu. Cô bé nhìn đồng hồ: - Về đi, mai sáng em còn đến giảng đường nữa . Mặc cho Vĩnh Nghi nói gì thì nói nhưng Vĩ Kha và Công Thành vẫn uống hết mình mừng thắng lợi . Cô bé lắc đầu vì từ trước tới giờ cô chưa chứng kiến cảnh này và cũng đâu có ngồi để xem hai người uống . "Xem kìa! Hai mắt mở không lên mà la chẳng say. Bực mình ghê đi!". Làm sao bây giờ để họ chạy xe thì nguy hiểm lắm . Vĩnh Nghi đành đứng dậy đến nhờ hai nhân viên nhà hàng . - Hai anh có thể giúp tôi không? - Thưa cô chuyện gì? - Anh tôi uống đã quá say không thể cầm lái được . Vậy hai anh có thể gọi taxi và giúp tôi đưa hai người ra xe không? - Ồ! Không thành vấn đề . - Cám ơn hai anh, cho tôi gửi lại hai chiếc xe phân khối LA, mang biển số 1353 và 1247 tại đây. Mai sáng hai anh tôi đến nhận . - Được! Chúng tôi sẽ mang vào trong giùm cô. - Cám ơn. Một nhân viên đỡ Vĩ Kha và kêu lên: - Tôi thấy ông này quen lắm . Hình như có gặp ở đâu thì phải . Đúng rồi! Tổng giám đốc công ty Huy Phong, khách hàng quen của chúng tôi . Vĩnh Nghi cau mày: - "Khách hàng quen, thì ra Vĩ Kha thường tới đây. Quá lắm mà, nhưng...ta là gì của anh ấy đâu chứ mà phải giận . Vĩ Kha chưa hề đặt tình cảm với mình, cũng chưa hề có một cử chỉ nào . Cũng tại mày mơ mộng thôi." Cô bé cười gượng: - Ồ! Tại hôm nay vui quá nên anh ấy uống hơi say. - Ông tổng thường là vậy . Vui cũng say mà buồn cũng say. Vĩnh Nghi buột miệng: - Buồn! - Phải! Nhiều lúc tôi gặp ông tổng thường trầm tư bên ly rượu . - Anh ấy đến đây một mình? - Vâng! Nhưng mấy lúc gần đây có thêm một người . - Là ai anh có biết không? - Tôi nghe ông tổng gọi là Công Thành . Vĩnh Nghi thở ra: - Là bạn thân của anh ấy . Anh nhân viên tò mò: - Cô là bạn gái của ông tổng? Vĩnh Nghi chưa biết trả lời sao thì anh nhân viên kia tiếp: - Cô không nói tôi cũng đoán được, vì trước đến giờ ông tổng chưa hề dẫn bạn gái đến đây. Đừng cho là tôi nịnh, cô xinh đẹp và dễ thương lắm . Ông tổng quả là biết chọn . Một nhân viên bước vào: - Taxi đến rồi! Vĩnh Nghi kết thúc câu chuyện: - Phiền hai anh vậy? Công Thành và Vĩ Kha an toàn trong xe, đóng cửa lại cô bé vẫy tay: - Một lần nữa cám ơn hai anh nhiều . Anh nhân viên lúc nãy nói chuyện với Vĩnh Nghi nheo mắt đùa: - Không cần cám ơn, đó là trách nhiệm của chúng tôi. Hy vọng gặp lại cô một ngày gần đây với cương vị là một bà tổng . Vĩnh Nghi cũng không vừa: - Tôi cũng mong như vậy lắm nhưng ngặt nỗi anh tôi đã có người yêu rồi . Anh nhân viên ú ớ: - Cô... - Thôi chào anh. Vĩnh Nghi nói địa chỉ ... đường ... quận ... cho anh lái xe. Cô quay ra phía sau nhìn Vĩ Kha và Công Thành một lần nữa rồi mới ngồi yên. Thành phố về đêm gió se se lạnh, cô bé đưa mắt nhìn ra ngoài, thanh niên nam nữ họ đi chơi vui vẻ họ đèo nhau trên những chiếc Dream, DD rất dễ thương, chỉ lưa thưa vài chiếc xích lô chạy rong. Hầu như họ không cần để ý đến những chiếc xe này . Cánh cổng màu xanh của căn nhà quen thuộc hiện ra. Xe ngừng lại Vĩnh Nghi mở cửa bước xuống nhấn chuông. Vú Năm ra mở cổng, thấy Vĩnh Nghi bà kêu lên: - Con có biết vú đứng ngồi không yên không hả? Trời ơi giờ này mới về, còn Vĩ Kha và Công Thành đâu? Cô bé chỉ ra taxi: - Hai ông tướng nằm trong ấy . Vú đừng hỏi nữa mau giúp con đưa họ vào nhà đi. Vĩnh Nghi trở ra trao tiền cho tài xế taxi, cô bé nói: - Anh giúp tôi đưa họ xuống xe giùm được không? Anh tài xế vui vẻ gật đầu, còn giúp đưa từng người lên đến phòng . Vĩnh Nghi suỵt: - Nhỏ nhỏ để ba cháu thức giấc đó vú . Vú Năm lắc đầu: - Vú chưa thấy vui mà uống say bao giờ . Vĩnh Nghi khúc khích: - Thì hôm nay vú thấy nè . Thôi vú trông chừng hai người con trở xuống trả tiền anh tài xế . - Ừm! Đóng cổng luôn nghe Vĩnh Nghi. - Dạ . Ra đến cổng cô bé mỉm cười: - Tôi phải cám ơn anh nữa rồi . Anh tài xế xua tay: - Tôi không dám nhận đâu vì tôi cũng lấy tiền của cô mà . Chào cô, chúc cô ngủ ngon. - Chào anh, tôi không thể chúc anh ngủ ngon rồi . Vì không biết một hai giờ khuya anh về tới nhà chưa . Anh tài xế mỉm cười, trước khi cho xe chạy anh còn nói: - Cô rất vui tính . Khoá cổng cẩn thận Vĩnh Nghi quay nhanh vào nhà cô hỏi vú Năm: - Ba con có nói con cùng Vĩ Kha và Công Thành đi dự tiệc . - Còn gì nữa không vú? - Ờ không! Ông chủ chỉ hỏi thế thôi và lên phòng . Vú Năm chỉ Công Thành và Vĩ Kha: - Làm sao đây? - Bây giờ vú giúp con đưa Vĩ Kha về phòng của anh ấy . Sau đó một người chăm sóc một người . Vú chỉ lau mặt cho anh Công Thành thôi. Rồi ngày mai chúng ta đòi tiền thù lao nghe vú . À! Vú ơi! Nhớ đi ngủ sớm nghe vú . - Con cũng nên lo cho con đó . - Dạ! Con biết rồi . Bê thau bước vào phòng Vĩ Kha, đây là lần đầu tiên cô bé đặt chân vào chốn này . Mặc dù Vĩ Kha đã ở đây gần một năm. Căn phòng gọn ghẽ và trang nhã, mùi nước hoa đắt tiền phảng phất khắp căn phòng . Mọi thứ như một màu hồng quyến rũ . Trên cái nệm Vĩ Kha đang nằm, cái gối anh đang nằm cũng màu hồng . Vĩnh Nghi tự hỏi: - "Đàn ông con trai lại thích màu hồng . Theo cô bé biết thì màu hồng này là màu hạnh phúc . Phải chăng anh đang ao ước một mái ấm gia đình hạnh phúc ." Cô bé vội lắc đầu: - Nhưng đó là chuyện của Vĩ Kha liên can gì đến mình mà phải suy nghĩ . Để rồi Vĩ Kha cựa mình lăn nhẹ vào trong cô bé mới giật mình thoát khỏi suy nghĩ . Vội vàng nhún nước vào khăn để làm công việc săn sóc cho một người say. Vĩnh Nghi tưởng tượng như một người vợ săn sóc cho chồng, ý nghĩ đó làm cô bé đỏ mặt . Lau mặt và tháo caravat ra cho Vĩ Kha. Có quạt máy mà mồ hôi càng đổ chắc là nóng lắm . Bàn tay nhỏ nhắn run run tháo cúc áo nơi cổ . Bỗng anh lăn qua Vĩnh Nghi giật tay lại lùi ra nhưng không kịp, cánh tay còn lại của Vĩ Kha ôm ngang người cô bé . Vĩnh Nghi điếng hồn thì tiếng Vĩ Kha lè nhè trong giấc ngủ: - Đừng đi, đừng bỏ anh. Anh sợ cô đơn lắm, anh yêu em mà . Cô bé cố gắng gỡ tay Vĩ Kha ra nhưng anh càng siết chặt hơn. Miệng không ngớt nói: - Anh yêu em. Vĩnh Nghi. Cô bé mở to mắt lẩm bẩm: - Vĩ Kha vừa nói gì? Anh gọi tên ai? - Vĩnh Nghi, anh yêu em. Anh phải cưới em làm vợ, em có biết không, anh đã yêu em yêu từ lâu lắm rồi . Vĩnh Nghi ngẫm nghĩ: - Có lẽ lời nói này trong cơn say. Ngủ một giấc ngày mai dậy chắc chắn Vĩ Kha không còn nhớ gì hết . Ước gì những lời nói kia không phải trong mơ mà là sự thật . Ôi! Em cũng yêu anh, anh có biết không hở Vĩ Kha? Anh lại thiếp vào giấc ngủ đầy mộng, sửa lại tư thế nằm cho Vĩ Kha. Vĩnh Nghi cúi xuống thì thầm: - Em yêu anh, em chỉ dám nói khi anh vào giấc mộng . Hy vọng anh sẽ hiểu được . Vĩ Kha nhếch môi: - Anh hiểu . Vĩnh Nghi hoảng hồn nhảy gọn xuống gạch: - Thế này là thế nào? Có phải lời anh trong mơ không? Cô bé trấn tĩnh mình, kéo chăn đắp cho Vĩ Kha rồi đi ra ngoài khép cửa lại . Cô bé không muốn ở lại vì cô bé rất sợ lời trong mơ . Trở về phòng mình Vĩnh Nghi không thể nào ngủ được vì bận suy nghĩ và đắn đo tình cảm trong cô. Tư thế gồi hai tay ôm đôi vai nhỏ, mắt hướng về một khoảng không mịt mờ . Cứ thế quá mệt mỏi Vĩnh Nghi thiếp đi lúc nào không hay. Trong mơ, cô bé thấy Vĩ Kha cầu hôn cô và hôn cô. Và Vĩnh Nghi nở một nụ cười rất tươi. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 9 Vĩ Kha vừa cài lại cúc áo vừa hỏi Vú Năm: - Ủa! Vinh Nghi thức chưa hử Vú? - Thức rồi! Không biết sao hôm nay lại dậy sớm thế! - Vinh Nghi đâu? - Nó xin phép ông chủ đi chơi với bạn gi đó . Vĩ Kha cau mày: - Hôm nay cô ấy không đi học sao ? - Nghe nói được nghỉ. - Còn bác Toàn ? - Đi tập dưỡng sinh với bạn bè. Vĩ Kha kéo ghế ngồi, vú Năm mang thức ăn đến: - Con dùng điểm tâm đi rồi hãy đến công ty. - Món cũ hở vú? - Ồ! Điểm tâm này đâu phải vú làm. Là Vĩnh Nghi đó. Hôm nay không biết là ngày gì mà con bé siêng năng dậy sớm, còn làm thức ăn này, thức ăn nọ. Vĩ Kha nói thầm: - Con biết nè vú, cô bé đi sớm cũng là muốn tránh mặt con đó. Nhưng anh nói khác: - Tính cô bé là vậy đó vú ơi! Nắng mưa mưa nắng không lường trước được. Thích thì làm còn không thích thì thôi. Tiếng Công Thành vang lên: - Cái gì mà mới có sáng sớm thích không thích vậy Vĩ Kha? Có phải mày đang nói tao không? - Ừ! Đang nói mày đó. - Nhưng tao đã gây nên chuyện gì nào? Vú Năm chen vào: - Cái tối đêm hôm uống say báo hại vú và Vĩnh Nghi... Công Thành vỗ trán: - Sao con không nhớ gì hết! - Quá say còn nhớ gì nổi. Công Thành ôm vai vú Năm: - Đêm hôm ai đưa con và Vĩ Kha về vậy vú? - Ai trồng khoai đất này, là Vĩnh Nghi đó. Công Thành kêu lên: - Vĩnh Nghi! - Phải, bộ là làm sao. Hai đứa uống say không biết trời đất gì. Vĩnh Nghi đã gọi taxi đưa về. - Còn hai chiếc xe? - Đến nhà hàng mà lấy. Công Thành ngồi phịch xuống ghế. - Ôi trời! Sáng nay xe đâu đi làm đây. - Tại ai mà kêu trời chứ! Nói thật lần đầu tiên vú thấy hai đứa bay như vậy. Chuyện vui mà uống cho say, thật chẳng hiểu nổi. Công Thành nhìn bạn: - Làm sao đây Vĩ Kha? - Thì đến nhà hàng lấy xe chứ sao? Bộ mày ngán à? - Có chuyện đó nữa sao? Vĩ Kha đẩy dĩa điểm tâm về phía Công Thành: - Không có thì ăn đi rồi đến công ty. Công Thành nhìn quanh: - Còn bác trai và Vĩnh Nghi đâu? - Bác Toàn đi tập dưỡng sinh với bạn, Vĩnh Nghi đi chơi. Chỉ còn tao với mày hai đứa tệ nhất. Công Thành giơ tay: - Tao xin đầu hàng. Từ đây về sau không dám. Lâu lâu uống một lần nó vật mình sáng tao dậy không muốn nổi. Vĩ Kha cười: - Hôm qua tao thấy mày anh hùng lắm mà. - Anh hùng cái con khỉ, tửu lượng của tao thua mày xa. Vú Năm chen vào: - Uống như vậy không tốt cho sức khỏe đâu nghe. - Con biết mà vú. - Hai đứa uống thêm cà phê không? Vĩ Kha nhìn đồng hồ: - Không kịp rồi vú ơi! Chúng con phải đến công ty ngay. Vĩ Kha thúc: - Nhanh nhanh đi thằng quỉ. Người chậm nhất là mày đó. - Hừ! Đừng thừa cơ mạc sát nghe bạn. Vĩ Kha đứng lên: - Tao gọi taxi đến nhà hàng lấy xe có muốn đi cùng đỡ tốn tiền thì nhanh ra. - Khoan đã, còn chiếc xe nằm trước sân thì sao? - Tao không thích dùng nó. Với lại cũng tùy theo trường hợp mà dùng. - Màu mè! Vĩ Kha nhướng mặt: - Sao hả, định ngồi đó để nhiều chuyện à? Vậy thì đi sau đi. Vĩ Kha quay sang vú Năm: - Chào vú con đi làm. Công Thành chưa kịp lau miệng, anh cũng với áo khoác nhanh theo. Vú Năm lắc đầu nhìn theo: - Lớn đầu rồi mà vẫn trẻ con. Riêng Vĩnh Nghi, cô bé nói là đi chơi với bạn nhưng thật ra là có ý tránh mặt Vĩ Kha . Nghĩ tới những lời nói lúc tối cô bé cảm thấy ngỡ ngàng làm sao . Vĩnh Nghi nghi ngờ Vĩ Kha nửa tỉnh nửa say có thể lời nói của anh là rất thật nên sáng nay cô bé tìm cách tránh gặp mặt anh . Đạp xe rong rong ngoài đường chẳng có mục đích . Vĩnh Nghi không ngừng suy nghĩ . Mình cố tình tránh mặt là Vĩ Kha biết ngay, anh sẽ hỏi mình phải trả lời làm sao đây? Còn đối mặt thì không đủ can đảm, mình sẽ siêu lòng mất trước lời nói và tình cảm của anh. Vĩnh Nghi lớn thêm một tuổi và cô bé đã hiểu. Cô bé không phủ nhận nhờ vào Vĩ Kha mà cô bé thay đổi. Thay đổi tính cách và cả lối sống.Vĩnh Nghi ngày nay rất dễ thương, không còn bướng bỉnh cứng đầu như trước nữa trái lại quan tâm chăm sóc đến những người chung quanh. Phải chăng tình yêu đã giúp cô bé trở nên hoàn hảo. Đúng rồi! Khi yêu con người ta thường lạc quan và tràn đầy sức sống. Cô bé không biết mình chạy qua bao nhiêu ngã tư đường. Cuối cùng cũng dừng lại một trạm điện thọai công cộng. Và chợt nhớ tới Đông Quân. Phải , duy nhất chỉ có Đông Quân là người bạn thân để tâm sự. Nhanh tay, Vĩnh Nghi bấm số: - Alô! - ... - Dạ làm ơn cho cháu gặp Đông Quân? - ... - Cháu là bạn của Đông Quân , tên Vĩnh Nghi. - ... Tiếng người đầu dây bên kia làm Vĩnh Nghi thất vọng vô cùng. Cô bé cám ơn rồi cúp máy. Nhỏ ấy đã đi chơi với Thế Dũng ở Thủ Đức. Sướng thật, hai người quấn quít bên nhau không rời xa một bước. Hạnh phúc tình yêu là thế đó. Lúc chưa biết yêu thì xem tình yêu không là gì cả. Còn lúc yêu rồi thì ngày nhớ đêm mong, một phút, một giây chờ đợi như là một thế kỷ. Thậm chí người gần kế bên mình cũng cảm thấy nhớ nhung lo sợ. Vĩnh Nghi lại cùng chiếc xe đạp lang thang cuối cùng nơi dừng chân của cô bé là một quán nước quen thuộc. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Vừa kéo ghế ngồi, Vĩnh Nghi nghe tiếng mừng rỡ của một người đàn ông gần bên. - Băng Tâm! Cô bé ngẩng lên, người đàn ông kia ngỡ ngàng: - Ồ! Xin lỗi, xin lỗi. Tôi đã nhầm người. Vĩnh Nghi mĩm cười dễ dãi: - Không có chi. Người đàn ông quay đi. Vĩnh Nghi buột miệng gọi với theo: - Này, ông ơi? Người đàn ông quay lại: - Cô cần gì? - Lúc nãy ông gọi tôi là gì? - Băng Tâm. - Là em hay bạn gái của ông? Người đàn ông ngập ngừng, cô bé cười nhẹ: - Tính tôi hay tò mò, ông bỏ qua cho. Cô bé chìa tay: - Ông có thể ngồi uống với tôi li nước không? Nhìn Vĩnh Nghi một thoáng rồi người đàn ông gật đầu. Vĩnh Nghi vui vẻ: - Ông uống gì? - Cam tươi. Vĩnh Nghi giơ tay: - Chị ơi! hai ly cam tươi. Người đàn ông lại nhìn Vĩnh Nghi: - Cô... - Cứ gọi tôi là Vĩnh Nghi. Người đàn ông cởi mở: - Tên tôi Jendi Huỳnh. - Ồ! Ông là Việt Kiều? - Tôi sống từ nhỏ ở Pháp. - Thế sao ông nói tiếng Việt rành vậy? - Vì mẹ tôi là người Việt Nam còn ba tôi là người Pháp. - Vậy à! Lúc đầu nhìn tôi không nghĩ ông đã từng sống ở pháp. Hai ly nước cam được mang ra, Vĩnh Nghi rất tự nhiên: - Mời ông, chúng tôi là vậy, ông không ngại chứ? Jendi Huỳnh xua tay: - Tôi cũng từng biết tập quán của người Việt Nam mà. - Ồ, tôi quên mất. Cô bé nghiên đầu: - Tại sao lúc nãy ông gọi tôi là Băng Tâm. Bộ tôi giống Băng Tâm của ông lắm sao? Jendi Huỳnh gật đầu: - Phải , cô rất giống Băng Tâm. - Em gái ông? - Vừa là em gái, vừa là người tôi yêu. Vĩnh Nghi cau mày: - Tôi không hiểu. - Lúc nhỏ tôi nghĩ Băng Tâm là em ruột của tôi, nên tôi rất yêu thương và chiều chuộng, các bạn tôi cho rằng anh em ruột sao không giống nhau tí nào. Cả vậy, Băng Tâm không giống ba tôi và cũng không giống má tôi. Lúc đó tôi có hỏi má tôi giải thích so và cũng trôi qua luôn. Sau này lớn lên vô tình tôi mới biết Băng Tâm không phải là em ruột của tôi, má tôi đã nhận nuôi Băng Tâm từ tay một người bạn cùng quê hương xứ sở khi trở về thăm quê hương Việt Nam. Từ tình cảm anh em, chúng tôi chuyển sang tình yêu. Ba má tôi không hề phản đối. Chúng tôi yêu nhau và ngụp lặn trong hạnh phúc, vun đắp cho nhau một tương lại tươi sáng. Nào ngờ. Jendi Huỳnh gục đầu vào hai tay, cho thấy anh xúc động vô cùng. - Nào ngờ... mặt nước phẳng lặng như hồ thu bỗng nhiên dậy sóng. Gia đình nó xuất hiện tự cho rằng ba mẹ chồng tương lai của Băng Tâm, rồi dẫn cô ấy đi. Chúng tôi ngăn cản không được vì có giấy tờ chứng nhận hẳn hoi. Cô có biết không mối tình từ đó nó đã chôn chặt trái tim tôi gần bốn năm nay. Vĩnh Nghi rụt rè đặt tay mình lên bàn tay của Jendi Huỳnh: - Xin lỗi! Tôi đã vô tình khơi lại nỗi đau trong anh. - Không, nó đối với tôi là quá khứ rồi, nhưng mỗi lần gặp lại một người giống Băng Tâm là lòng tôi xao động. - Bốn năm qua anh vẫn còn yêu cô ấy chứ? - Tôi không biết! - Anh không biết hay anh không tự cho phép mình biết dù rằng tìm kiếm trong vô vọng. Hãy nghe tôi , đừng đày đọa mình nữa. Biết đây giờ đây Băng Tâm đã có chồng và đang sống trong hạnh phúc. Anh mà như vậy thì dù sống ở nơi đâu Băng Tâm cũng không yên dạ đâu. Chia tay với mối tình đầu không đọan kết để bước vào thế giới đầy hoa mộng hơn. - Tôi đã làm và không bao giờ được! - Vì anh chưa dức khóat với bản thân mình. Jendi Huỳnh ngẩng lên nhình Vĩnh Nghi: - Hình như cô rành về tình yêu lắm thì phải. - Tôi... Vĩnh Nghi ngẫm nghĩ, cô và Jendi Huỳnh không hề quen biết mà ông ta dám thổ lộ nỗi lòng của mình, còn cô thì sao? Không có người tâm sự chỉ biết giữ cho riêng mình. Để rồi một ngày nào đó... Jendi Huỳnh xua tay: - Cô không nói thì thôi. - Thú thật với ông tôi cũng đang yêu một người nhưng tôi không dám thổ lộ vì tôi sợ... Jendi Huỳnh hỏi: - Cô năm nay bao nhiêu tuổi rồi? - Mười chín. - Cô nhỏ hơn Băng Tâm đến năm tuổi. Thế này nhé, tôi có vài lời cho cô, nghe hay không thì tùy ý cô vậy. - Ông cứ nói. - Trong tình yêu đừng bao giờ chen vào đó hai chữ tự ái. Vì tự ái sẽ hủy hoại tất cả. Cô có hiểu không? Cho nên người cô yêu thổ lộ với cô thì cô hãy vui vẻ đón nhận vì cô cũng yêu mà phải không? Con người cô không yêu thì đừng bao giờ cho cơ hội, đừng thấy họ đau khổ mà tỏ ra thương hại cái đó nó giết chết cuộc đời, tương lai hạnh phúc sau này của cô đó. Vĩnh Nghi xoay tròn li nước cam: - Ông có thấy rằng trong tình yêu vừa chua, vừa đắng, vừa ngọt không? Jendi Huỳnh gật đầu: - Có, tôi công nhận điều đó. Cô bé nhếch môi: - Còn tôi, bước đầu của tình yêu toàn là chua và đắng không hề nếm vị ngọt. Người đàn ông tôi yêu cũng yêu tôi. Nhưng anh ta tỏ ra lạnh lùng và đối nghịch với tôi. - Cô không nên bi quan buồn chán vì người đó chính thật là người đàn ông yêu cô. Cô bé so vai: - Tôi cũng không rõ lắm! Nhưng tôi tin thời gian sẽ là câu trả lời cho tôi. Jendi Huỳnh chìa tay: - Vậy thì chúc mừng cô. - Tôi tạm nhận đây. Đến một lúc nào đó thích hợp tôi sẽ trả lại cho ông. Jendi Huỳnh nhướng mắt: - Nói thật, tiếp chuyện với cô tôi không cảm thấy buồn. - Cám ơn ông. - Nếu coi tôi là bạn thì đừng nên cám ơn tôi. Vĩnh Nghi mở to mắt: - Tôi không nghe lầm chứ? Ông muốn làm bạn với tôi? - Không lầm đâu. Vì tôi nói bằng tiếng Việt mà. Vĩnh Nghi chống cằm: - Ông không cho tôi suy nghĩ à? - Tùy cô! Nhưng tôi biết cô sẽ làm bạn với tôi. - Tự cao nhỉ! - Không phải tự cao mà là tự tin. - Thôi được, tôi sẵng sàng làm bạn với ông. Vì tôi thiết nghĩ có người bạn như ông cũng lí thú đấy chứ. Jendi Huỳnh cười: - Cô cũng biết đùa! Vĩnh Nghi cong môi: - Cho dù cuộc sống có thế nào đi nữa ta cũng phải lạc quan, vì nó là liều thuốc giúp con người đứng vững hơn. Nếu tôi đau khỗ mà tôi vẫn cười ông đoán được tôi đang đau khổ hay không? Jendi Huỳnh giơ tay: - Chịu thua cô, vì khuôn mặt lạc quan của cô không bao giờ đau khổ cả. - Ông đã lầm rồi đó. - Cho là vậy đi. Nhưng muốn gặp cô tôi phải liên lạc bằng cách nào? Vĩnh Nghi lặp lại: - Muốn gặp tôi? - Dĩ nhiên rồi. Vì tôi là bạn của cô mà. Vĩnh Nghi thờ ra: - Không khó đâu, ông liên lạc với tôi qua điện thọai. Trừ giờ đi học, những giờ khác tôi thừơng ở nhà. - Vậy ư! Giờ đi học của cô là giờ nào? - Sáng từ sáu giờ bốn lăm đến mười giờ bốn lăm. Chiều từ một giờ đến năm giờ mười lăm. - Thế thì cô chẳng có giờ rảnh rồi! - Đùa với ông thôi, nếu lúc ông gọi là không có tôi ở nhà thì người nhà tôi sẽ nhắn lại, số điện thọai của tôi đây. Ông ghi đi 8225351. Jendi Huỳnh cũng trao cho Vĩnh Nghi tấm danh thiếp: - Đây là địa chỉ, số điện thọai nơi tôi ở. Cô có thể liên lạc bất cứ giờ nào. Vĩnh Nghi tủm tỉm: - Vậy ra ngày nào ông cũng ở khách sạn à? Không đi đâu và cũng không làm gì? Sướng nhỉ, tôi muốn như ông mà không được. - Đừng ghẹo tôi chứ cô bé. Lần này tôi sang Việt Nam có rất nhiều mục đích. - Nói thử xem. - Thứ nhất vì công việc làm ăn với người bạn cũng là người Việt Nam mà sống tại Pháp. - Ông đã gặp bạn ông chưa? - Chưa, chỉ biết địa chỉ công ty thôi. - Còn mục đích thứ hai của ông? - Tôi muốn tìm thị trường và muốn trở về Việt Nam. Vì Việt Nam đã hiện diện trong tôi từ rất nhỏ. Đất nước Việt Nam, con người Việt Nam trong trí tưởng tượng của tôi không sai tí nào. Qua đến đây rồi nó đã cuốn hút tôi. Vĩnh Nghi nhìn ra đường. - Nhưng, cách sinh họat ở đây không giống ở pháp, cả phố xá xe cộ cũng vậy. - Tôi không giấu gì cô, tôi đã đi nhiều nơi và đã quen rồi! Lối sống phương tây làm cho toi không ít lo sợ. - Mục đích thứ ba của ông có phải tìm Băng Tâm không? Jendi Huỳnh gật nhẹ đầu: - Phải, bây giờ với tôi việc đó không còn ý nghĩa. - Do tôi chăng? - Không! Lời nói của cô đã làm tôi thức tỉnh. Và tôi cầu chúc cho Băng Tâm đang sống nơi nào đó mãi mãi hạnh phúc. - Và tôi thay mặt chị Băng Tâm chúc anh mau tìm được một tình yêu mới. Jendi Huỳnh cười: - Có lẽ Băng Tâm sẽ cảm động lắm! Qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi này giúp hai người xa lạ thông hiểu nhau hơn. Vĩnh Nghi cảm thấy mến chàng trai người Pháp gốc Việt này. Nói là người Pháp, nhưng thật sự anh ta không giống người Pháp tí nào. Anh chính thống là một người Việt Nam. Tính cách và suy nghĩ của anh cũng là người Việt Nam. Tuy sống ở phương tây nhưng tình cảm anh dạt dào, giàu lòng nhân ái. Jendi Huỳnh nheo mắt: - Đang suy nghĩ về tôi phải không cô bé? Vĩnh Nghi giật mình: - Tại sao ông biết? - Đôi mắt của cô đã cho tôi biết điều đó. Nhưng mà có đúng không? - Đúng! Ông tài lắm. - Không phải tài mà là kinh nghiệm. Cô nghĩ về tôi như thế nào? Vĩnh Nghi đan hai tay vào nhau: - Dễ gần gũi, giàu tình cảm, còn tài giỏi nữa! - Chỉ bấy nhiêu thôi ư! - Ừm! - Quá ít đấy cô bé ạ! - Đừng nên tham lam quá ông bạn. Vĩnh Nghi gọi chủ quán tính tiền, nhưng Jendi Huỳnh ngăn lại: - Để tôi. - Không được tôi mời ông mà. - Hãy nghe tôi. Tôi muốn đánh dấu buổi gặp gỡ đầy kỷ niệm này. - Ông thuyết phục nghe hay lắm, biết làm gì hơn phải nhường bộ thôi. Sau khi tính tiền, Vĩnh Nghi đứng lên: - Nhờ có ông mà tôi không phí thời gian của buổi sáng nay. - Cô đi không có chủ đích? - Tại vì tôi thích lang thang thôi. Chào ông. Jendi Huỳnh với theo: - Này , cô đi bằng gì? Vĩnh Nghi chỉ xe đạp: - Bằng cái này nè. Cô bé leo lên xe: - Tạm biệt. See you again. - Tạm biệt. Jendi Huỳnh đứng nhìn theo chiếc xe và cái bóng nhỏ nhắn của Vĩnh Nghi hòa vào dòng người của buổi trưa nắng. Anh lắc đầu cười và duy nhất chỉ có anh hiểu mà thôi . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 10 Một buổi tối trời trong xanh gió dìu dịu mát, Vĩnh Nghi đang ngồi mơ màng bên những nhánh hoa tim tím trên sân thượng thì Vĩ Kha lên . Tim cô bé đập rộn lên, tránh được một giờ hai giờ, thậm chí đến hai ba ngày nhưng đâu thể tránh được suốt cuộc đời . Anh lên tiếng: - Lãng mạn quá nhỉ? Vĩnh Nghi quay mặt nơi khác . Vĩ Kha tiếp: - Hình ảnh này giúp anh nhớ đến một người, và người đó không thể thiếu trong cuộc đời của anh . Nó luôn gợi nhớ cho anh một kỷ niệm đẹp không lúc nào phôi pha . Quả thật giữa em và cô gái ấy có điều gì đó rất giống nhau . Từ khóe mắt đến môi cười . Biết ngay là Vĩ Kha muốn đem so sánh mình với một cô gái nào đó mà anh hết dạ yêu thương như lời anh nói . Lòng Vĩnh Nghi đau đớn nhưng cố gắng bình tĩnh: - Tôi vụng về và vô duyên lắm, anh không thể đem so sánh với một cô gái nào đó mà anh yêu thương đâu . - Ai nói, em rất đáng yêu kia mà . Rồi bỗng dưng Vĩ Kha im bặt . Anh vói tay hái một cành hoa lên ngắm nghía . Hoa dạ lý hương một màu trắng tinh khiết, hương thơm dịu dàng vẻ đẹp của nó tự nhiên quyến rũ bất cứ ai nhìn vào cũng thấy cảm mến ngay . Một cơn gió nhẹ thoảng qua, cánh hoa trắng rung rinh, có cái gì đó khuấy động trong anh làm cho anh phải dùng lời: - Mình có quá vội vàng không khi anh và cô bé cũng biết nhau khá lâu . Không nói lúc này còn đợi lúc nào khác . Nhìn vào đôi mắt trong sáng của cô bé, Vĩ Kha có vẻ ngập ngừng . Anh nhớ tới lời Công Thành . Vĩnh Nghi lớn thật rồi không còn nhỏ nữa đâu . Nếu anh không tận dụng cơ hội thì sẽ mất cô bé vĩnh viễn . Nhìn cánh hoa trắng trên tay Vĩ Kha, Vĩnh Nghi thu hết can đảm: - Có phải anh muốn nói gì với tôi? - À không! - Chính thái độ của anh có nói . - Ồ ... thì em rất giống một người ... - Anh nói rồi! - Em cũng bướng bỉnh như cô ấy . - Cũng nghe luôn rồi, còn gì nữa? - Em cũng xinh đẹp và dễ thương như cô gái ấy . - Thế anh có yêu em như yêu cô gái mà anh đang nghĩ tới không? Trong tim anh có chút hình bóng nào của em không? Câu hỏi của Vĩnh Nghi làm Vĩ Kha bàng hoàng số phận đã tạo họ cho nhau và đến với nhau trong tình yêu cháy bỏng . Trái tim anh rung lên, Vĩ Kha đưa cánh dạ lý lên môi rồi bồi hồi đưa sang Vĩnh Nghi . - Nói ra anh chỉ sợ em cho là quá vội vàng và phản đối anh . - Vậy tại sao anh lại nói ra? - Vì anh sợ mất em . Vĩnh Nghi mỉm cười: - Còn anh có biết hình như em đang chờ đợi . Vĩnh Nghi cầm lấy cành hoa e ấp . Ôi! Hình ảnh đó đáng yêu quá . Vĩ Kha giữ lấy tay cô bé bằng hai bàn tay của mình . Cánh hoa ấy được nằm trong đôi bàn tay nó rung lên nhè nhẹ theo nhịp đập của con tim . Khoảnh khắc ấy cả hai đều trân trọng . Vĩ Kha kéo cô bé vào lòng: - Vĩnh Nghi, anh yêu em . Cô bé ngước lên nhìn Vĩ Kha: - Có thật không anh? - Thật chứ! Tình yêu ta không thể đùa và dối nhau được . Cô bé vùi mặt vào ngực Vĩ Kha: - Em chờ đợi ngày này lâu lắm rồi! Vĩ Kha cúi xuống hôn lên tóc cô bé: - Bé có biết anh yêu bé từ khi nào không? Vĩnh Nghi ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: - Em không biết! Anh nói cho em nghe đi . Vĩ Kha mơ màng: - Anh yêu em từ lâu lắm, yêu trong ký ức trong trí tưởng tượng . - Nghĩa là sao? - Anh yêu từ lúc chưa gặp mặt bé, lúc anh còn ở bên Pháp, tình yêu đó vẫn theo anh đến nơi này nơi khác . Rất nhiều nơi nhưng nó không hề thay đổi . Cuối cùng ông trời cũng thấu hiểu và cho anh gặp em ở Việt Nam . Em biết không? Lúc mới gặp là anh đã có ấn tượng về em ngay . Vĩnh Nghi ngây thơ: - Em không hiểu . - Em còn nhớ tấm ảnh chụp sinh nhật lần thứ hai của em không? Vĩnh Nghi nhíu mày: - Em nhớ! - Vậy em có nhận ra người thanh niên ngồi cạnh em ở salon không? Vĩnh Nghi ngẫm nghĩ: - Là anh ư? - Phải! Hai gia đình anh và em cùng chụp chung một tấm ảnh làm kỷ niệm. Anh còn giữ tới bây giờ . - Em cũng còn . - Rồi một ngày gia đình anh từ giã gia đình em ra đi . Đặt chân đến đất Pháp nhưng hình ảnh của em vẫn không phai mờ trong anh . Vĩnh Nghi khúc khích: - Một cô bé hai tuổi ư! - Em lớn dần trong trí tưởng tượng của anh theo ngày tháng . Vĩ Kha ôm siết cô bé: - Mười sáu năm, anh đã yêu em mười sáu năm thời gian không quá ngắn phải không em? - Ừ! Em cảm phục tình yêu của anh đó Vĩ Kha . Nhưng nếu lỡ mãi mãi anh không gặp được em thì anh có yêu người con gái khác không? Vĩ Kha lắc đầu: - Vẫn thế, mãi mãi tình yêu của anh dành cho em không thay đổi! - Bất diệt, vĩnh hằng ... - Ừm! - Anh sẽ sống độc thân? - Ừm! - Mẹ anh sẽ không chịu vì anh là con trai một mà . - Mẹ anh hiểu anh và tôn trọng quyết định của anh . - Anh tin như vậy? Vĩ Kha vuốt nhẹ tóc cô bé: - Mẹ anh đã biết anh yêu em từ lâu rồi! Vĩnh Nghi mở to mắt: - Anh nói? - Không! Mẹ anh là người ủng hộ anh suốt mười sáu năm qua . Vĩ Kha nâng cằm cô bé lên: - Gặp được em anh sẽ gọi điện cho mẹ qua liền . - Chi vậy? - Làm đám cưới cho chúng ta chớ chi . Vĩnh Nghi mắc cỡ: - Ư! Em còn nhỏ lắm cơ! - Anh đâu bắt em làm vợ liền . Vĩnh Nghi đấm vào ngực anh: - Bậy bạ nghe . Vĩ Kha nắm tay cô bé: - Vĩnh Nghi . Anh không đùa đâu . Anh nói thật đó . - Ư! - Nè, cho anh biết bé yêu anh từ lúc nào? - Em không rõ lắm! Vĩnh Nghi ôm cổ Vĩ Kha: - Đừng bao giờ hỏi em rằng em yêu anh từ lúc nào . Chỉ biết rằng em không thể thiếu vắng anh . - Ôi! Vĩ Kha hôn lên môi cô bé, lần đầu tiên Vĩnh Nghi đón nhận nụ hôn tình yêu hạnh phúc, một cách vụng về . Hai người mãi mê chìm trong hạnh phúc không hay chị Hằng đã thức và đang mỉm cười nhìn họ . Vĩ Kha thì thầm vào tai cô bé: - Làm vợ anh nghe . Vĩnh Nghi ngập ngừng: - Em không nỡ xa ba đâu anh . - Nhận lời làm vợ anh em không xa ai cả . - Bộ anh định đón em qua Pháp sao? - Không, sẽ ở lại đây . Và mẹ anh cũng trở về Việt Nam . - Cuối cùng con người lại tìm về với cội nguồn của mình, sống bất cứ nơi đâu cũng không chính bằng ở quê hương mình phải không anh? - Ừm! Em trả lời anh đi chứ! - Trả lời gì cơ? - Đừng giả vờ nữa bé yêu . Vĩnh Nghi ngẩng lên nhìn Vĩ Kha: - Còn ý kiến của ba em thì sao? - Bác trai ủng hộ anh hết mình, chỉ chờ ý em thôi . Vĩnh Nghi lườm anh: - Em thấy anh có vẻ tự tin thế nhỉ! Nhưng em không trả lời cho anh bây giờ được . Hãy cho em thời gian đi . - Là bao lâu? - Em cũng không biết . Khi nào thấy thích hợp là em trả lời anh . - Nghĩa là em bắt anh phải chờ đợi . Vĩnh Nghi tủm tỉm: - Yêu nhau chờ đợi nhau có gì đáng nói đâu . Huống chi anh cũng đã chờ đợi em mười sáu năm . - Nhưng ... - Em chỉ sợ anh ngã lòng vì luôn ở bên anh là cô thư ký xinh đẹp Hoàng Trinh thôi . Vĩ Kha nhướng mắt: - Em ghen . - Không phải ghen mà tại thích nói . - Thế thì em vào làm thư ký cho anh đi . - Đợi em ra trường đã . Khi nào em ra trường anh muốn em làm bà Trương cũng được . - Ôi! Vĩ Kha ôm đầu: - Thời gian chờ đợi đối với anh rất dài đó Vĩnh Nghi, em ác chi vậy? - Thử lòng nhau là phải vậy thôi anh đừng kêu than em không muốn mình bị lệ thuộc và cũng không muốn mình bị lừa dối anh hiểu không? - Hiểu! Vĩ Kha giơ tay: - Anh phải cầu cứu ba và mẹ thôi . Vĩnh Nghi che miệng: - Cũng khuya rồi! Xuống dưới nhà đi anh . Lỡ vú vào phòng mà không thấy em là cả thành phố này đều thức đó . - Chỉ vì vú thương em thôi . - Em biết điều đó . Vì từ nhỏ vú đã chăm sóc cho em . Em thương vú lắm! Vĩ Kha hôn nhẹ lên má cô bé: - Anh cũng vậy . Nhìn vào mắt Vĩ Kha, Vĩnh Nghi không kềm được lòng, cô bé nhón chân hôn lên môi anh, trong lời thì thầm: - Em yêu anh, Vĩ Kha! Tay trong tay, họ lại ngất ngây trong hạnh phúc . Sương đêm xuống ướt vai nhưng họ không thấy lạnh tí nào . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 11 Vĩ Kha vừa nhảy từng bậc thang anh vừa huýt sáo . Đúng là tình yêu làm cho con người vui vẻ yêu đời có khác . Những cử chỉ cách sinh hoạt hàng ngày của Vĩ Kha và Vĩnh Nghi không thể qua khỏi cặp mắt tinh đời của ông Vĩnh Toàn và vú Năm . Cả Công Thành cũng vậy anh âm thầm vun đắp cho bạn . Hôm nay là ngày chủ nhật Vĩ Kha có hứa là đưa Vĩnh Nghi đi chơi . Xuống tới phòng khách không có một bóng người, căn nhà vắng lặng . Vú Năm, bác Toàn và Công Thành họ đi đâu hết rồi nhỉ? Anh bắt gặp một tờ giấy nhỏ được dằn dưới cái gạt tàn thuốc . Vĩ Kha cầm lên xem: "Chúc hai con đi chơi vui vẻ". - Ối trời! Bác Toàn đã biết hết rồi sao? Nhanh thế! Điệu này không thể chần chừ rồi! Chuông điện thoại reo vang . Vĩ Kha nhanh tay nhấc máy: - Alô! - Không đi chơi đâu à? Vĩ Kha kêu lên: - Mẹ! - Mẹ muốn hỏi con, việc riêng của con đến đâu rồi? - Việc riêng gì mẹ? Vĩ Kha nhăn nhó . - Con và Vĩnh Nghi tới đâu rồi? - Mẹ! - Bác Toàn vừa gọi điện cho mẹ, có không thưa tổng giám đốc! Vĩ Kha cười cười: - Con sẽ nói với mẹ nhưng chưa kịp thôi . - Chưa kịp ! Bà Ngọc Lan cao giọng: - Một chuyện quan trọng như vậy mà chưa kịp nói với mẹ . Hừ! Vậy bây giờ mẹ hỏi, con và Vĩnh Nghi yêu nhau phải không? - Con ... Vĩ Kha ấp úng như đứa trẻ . Nói chuyện với mẹ anh thường như vậy . Mặc dù đứng trước mặt mọi người anh là một tổng giám đốc oai phong đầy quyền uy . - Chưa kịp nói với mẹ chứ gì? - Điều ấy hơi vội vàng quá mẹ à! Chưa thể trả lời được . - Vội vàng ... -- Bà Ngọc Lan mắng yêu -- Đến một ngày nào đó con nói với mẹ "chưa kịp thì hai đứa sắp làm đám cưới rồi!" Từ nay về sau việc gì quan trọng phải gọi điện nói với mẹ liền, có thể xong thủ tục hai tháng nữa mẹ trở về Việt Nam . Nhớ lời mẹ dặn dò, đừng có ăn hiếp con dâu cưng của mẹ . - Con biết ! Cô ấy ăn hiếp con thì có . - Mẹ biết Vĩnh Nghi hiền lắm! Thấy Vĩnh Nghi xuống tới Vĩ Kha nói vào máy: - Thế thì hay rồi! Thôi điện thoại đường dài tốn tiền lắm, con cúp máy nghe . Chào mẹ! Vĩnh Nghi sà xuống bên anh hỏi: - Điện thoại của ai vậy anh? - Của mẹ . - Mẹ gọi điện cho anh có chuyện gì không? - Mẹ đã biết hết chuyện của anh và em . Cô bé mở to mắt: - Sao mẹ biết được? - Là bác Toàn gọi điện cho mẹ anh biết . - Ôi! Tại sao ba em biết được chứ? - Em hỏi anh thì anh hỏi ai đây ? Anh cũng như em thôi . Có lẽ người lớn đã trải qua nên khi nhìn sơ là biết ngay . Cô bé giậm chân: - Trời ơi! Thế là nguy rồi! - Chuyện gì nguy? Cô bé nói một cách ngây thơ: - Lúc trước em có nhìn vào tấm ảnh và nói với ba . Nếu sau này con gặp lại người trong ảnh thì con sẽ ưng anh ấy làm chồng . Vì anh ấy rất đẹp trai . Hay cớ sự như vậy lời em linh thật trời cho em gặp anh, ba biết anh và em yêu nhau thế nào ba cũng bắt em lấy anh cho coi . - Bộ em không dự định làm đám cưới với anh hay sao? - Đám cưới? - Là làm vợ anh đó! - Rồi em phải nghỉ học đại học à? Em không muốn đâu . Vĩ Kha ôm cô bé vào lòng: - Cưới rồi em vẫn được đi học tiếp mà . - Thôi, kỳ lắm . Ai đời có chồng mà còn đi học . - Thế ba bắt em lấy anh thì sao? - Em sẽ năn nỉ ba . Vĩ Kha, nếu ba có đặt vấn đề với anh thì anh từ chối nghe . Vĩ Kha trợn mắt: - Tại sao phải từ chối, từ chối để mất vợ à? Anh không ngu đâu . Cô bé nhăn mặt: - Trời ơi! Có bảo anh từ chối thật đâu . Chỉ là cái cớ thôi mà . - Cái cớ cũng không được vì lời đã thoát ra miệng không thể thu lại . - Anh ... Cô bé tức mình: - Sao em nói cái gì ra anh cũng bát bỏ hết vậy? Thật ra anh có muốn giúp em không? - Muốn! - Muốn thì anh nghĩ cách mau đi! Vĩ Kha vuốt mũi cô bé: - Anh nghĩ thế này . Nếu bác trai có đề nghị cưới thì mình có thể xin hoãn . - Có được không? - Được mà . Cô bé vả vào miệng mình: - Cũng tại nói chơi mà hại bản thân . Vĩ Kha thích thú: - Nhờ câu nói chơi của em mà anh được vợ . Vĩnh Nghi lườm dài: - Ham lắm! Cô bé hăm he: - Chuyển giai đoạn lần này em rớt là tại anh đó . Vĩ Kha nhướng mắt: - Sao tại anh? - Vì anh quyến rũ em, tập tành cho em biết yêu . Vĩ Kha cười lớn: - Ha! Ha! Ha! Cô bé hoảng hồn: - Trời ơi! Anh có điên không . Tự nhiên cười lớn quá vậy? - Tại em làm cho anh tức cười . Anh quyến rũ em, nhưng em không yêu làm sao anh quyến rũ được . Đằng này em cũng yêu anh kia mà . Cô bé nguýt dài: - Hứ! Anh mồm mép lắm! - Còn thua một người . - Ai? - Em đó . Cô bé véo mạnh Vĩ Kha làm anh kêu lên: - Ây da! Hung dữ quá vậy nhỏ? Anh xoa lia xoa lịa chỗ vừa bị nhéo: - Trời ơi! Ai nói người đẹp véo không đau đâu . Muốn thấu xương luôn . - Cho anh bỏ cái tật ... - Em yêu anh thương anh kiểu này thì chết rồi! Người ta yêu nhau thương nhau cách khác . Còn em thương anh kiểu này ôi thôi, muốn anh chết hay sao hả? Vĩnh Nghi giơ tay doạ: - Anh còn nói ... Vĩ Kha xua tay lia lịa: - Anh xin! Anh xin! Vĩnh Nghi bặm môi: - Vấn đề này nữa nè, em mà thấy anh léng phéng với cô nào thì đừng trách em . Vĩ Kha rùn vai: - Một mình em là đầu hàng rồi! Anh đâu dám . Nhưng nếu anh có thật sự em sẽ làm gì nào? Em thuộc phe nào? Quân phiệt, đế quốc hay thực dân? - Chi vậy? - Anh sẽ nhờ Liên Hiệp Quốc can thiệp . Vĩ Kha phì cười kéo cô bé lại gần: - Đừng bàn về thời sự Quốc tế nữa nhỏ . Bây giờ bàn chuyện chúng mình đi . Cô bé lém lỉnh: - Chúng mình có gì đâu mà bàn? - Em không định đi chơi à? - Ồ! Anh không nhắc thì em quên mất rồi . Vĩ Kha cốc lên đầu cô bé: - Còn nhớ gì nữa, lo lý luận không mà . - Cũng tại anh chứ bộ . Ghẹo cho em nói không biết đường dừng . - Bây giờ dừng được chưa? Vĩnh Nghi nghiêm chỉnh: - Rồi! - Chuẩn bị mau! Anh ra lấy xe đó . Nhớ lấy "cái đầu" theo nghe . Về than nhức đầu là anh đánh đòn đó . - OK! Vĩnh Nghi gọi với ra sau: - Vú ơi! Vĩ Kha khoát tay: - Không cần gọi cả nhà đã đi hết rồi! - Anh muốn nói ba em, anh Thành và vú Năm? - Ừm! - Họ đi đâu thế? - Chủ nhật, em nhắm họ đi đâu? - Sớm nhỉ? - Chỉ có em và anh là gà mờ thôi . Nè, nhanh ra đi để anh khóa cửa lại . Lấy theo chìa khóa để khóa cổng . Nếu không ăn trộm vào nhà anh không chịu trách nhiệm đâu . Vĩnh Nghi khúc khích: - Căn nhà này đổi lấy gia tài của anh đó . - Bởi vậy cho nên anh mới sợ . - Sợ hao tài sản hay sợ gì? - Tài sản là của vợ cần gì anh phải sợ . Anh chỉ sợ ông già vợ đổi ý là anh tiêu đời . - Biết thân đó . - Ai biểu anh lỡ yêu em . - Bây giờ rút lui cũng chưa muộn . - Đã lỡ yêu rồi mà nhỏ . - Lẻo mép! Vĩnh Nghi bỏ đi trước, ra đến cổng cô bé đứng chờ cho Vĩ Kha dắt xe ra rồi khóa cổng cẩn thận . Vĩ Kha cho xe nổ máy, Vĩnh Nghi nghịch ngợm phóng lên: - Tới luôn bác tài . Hai người hòa vào dòng xe cộ đông đúc của buổi sáng thành phố đẹp trời . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 12 Vĩnh Nghi đang đứng lựa vú sữa, và đang trả giá. Bất ngờ có cái đập mạnh lên vai khá đau điếng. Cô bé ngẩng đầu lên thay vì sững sờ thì mừng rỡ: - Đông Quân! Đúng là một ngày đẹp trời. - Phải rồi! Đẹp trời nên mày mới vui dữ vậy nè. Cô hất mặt: - Ê! Bộ nhà thiếu sữa sao còn đi mua thứ này nữa. Vĩnh Nghi lườm bạn: - Dẹp cái mồm mày đi. Nói lung tung không hà. Tao mua vú sữa về chưng ở bàn thờ đó. - Tao xin lỗi, đừng chấp kẻ không biết! Vĩnh Nghi nói với người bán hàng: - Dì bỏ bọc giùm con chục này đi. - Đây con! Cô bé nhận bịch vú sữa hỏi: - Thưa, bao nhiêu tiền ạ? - Trả dì mười ba ngàn thôi. Đông Quân kêu lên: - Mắc dữ vậy? - Im ngay. Người bán hàng cười: - Không mắc đâu. Đây là vú sữa lọai nhất nếu mua được dì cám ơn. Vĩnh Nghi lấy tờ giấy năm chục ra: - Đây, dì thối cho con đi. Trao số tiền thối cho Vĩnh Nghi người bán hàng đon đả: - Cám ơn con, lần sau có mua nhớ ghé dì. - Dạ! Vĩnh Nghi kéo tay bạn đi. Đông Quân lầm bầm: - Không dám đâu, bán mắc như quỉ. - Mày im làm ơn cho tao nhờ Đông Quân. - Bán mắc quá không cho tao nói sao được. Loại vú sữa mày mua giỏi lắm là chín hay mười ngàn. Tao có mua rồi tao biết chứ mày. Bán gì mà nói thách thấy sợ. - Kệ người ta, công chở buôn bán cũng cực khổ mà. - Ai không biết, nhưng cũng đâu cần cắt cổ. Mấy người làm ăn như vậy bởi vậy đâu có làm giàu nổi. Vĩnh Nghi nhăn mặt: - Ở đây mày chưa thấy đâu. An Đông, Chợ Lớn còn thách dữ nữa. Một cái đồng hồ đeo tay của con nít này biết dối bao nhiêu không? - Bao nhiêu? - Một trăm hai mươi ngàn đồng. Trong khi đó giá chính thức chỉ có ba mươi ngàn đồng. Vĩnh Nghi trợn mắt: - Trời hỡi! Dối chi dữ vậy? - Vậy mới có chuyện nói. Nếu gặp mày là người mua hàng họ mừng quýt lên như bắt được vàng. - Đừng ngạo chứ bạn. - Tao nói đó là sự thật. - Nhưng tại sao mày rành dữ vậy? - Mua nhiều tiếp xúc nhiều nên tao biết thôi. Đó cũng là tao học hỏi ở bán hàng. Vĩnh Nghi cười ngất: - Tao thấy cái môi mày làm bạn hàng được đó. Lanh ơi là lanh. - Con quỉ. Vĩnh Nghi trở lại vấn đề: - Mà nè, hôm nay đi đâu lang thang trong chợ Thái Bình vậy? Bộ không đi với chàng sao? - Cho chàng de rồi. Đang đi, Vĩnh Nghi dừng lại, cô bé mở to mắt: - Mày đang giỡn với tao đó hả? Chuyện này không thể nói chơi được đâu. Đông Quân bẹo má bạn: - Coi mày kìa, đâu cần khẩn trương đến vậy. Tao chỉ đùa thôi, chứ Thế Dũng mà de tao, tao đâu có vui cười nãy giờ. Vĩnh Nghi thở ra: - Mày thật là... - Thế Dũng đi công tác rồi! - Không có bạn nên mới lang thang rồi gặp tao phải không? - Chưa hẳn vậy. - Nè, từ ngày có Thế Dũng rồi quên bạn bè luôn một tuần rồi một tháng cũng không gặp mặt. Mỗi lần muốn gặp mặt mày còn hơn gặp mặt vợ Tổng thống nữa. Đông Quân ôm vai bạn: - Xin lỗi! tao có nghe mẹ tao nói mày có gọi điện cho tao. - Sao không trả lời? - Tao quên. Vĩnh Nghi liếc bạn: - Bởi vậy. Đông Quân cầu hòa: - Thôi, coi như tao lỗi với mày. Hôm nay tao mời mày chầu bún bò Huế. - Mày thì chỉ có ăn. - Không ăn thì làm sao mà sống. Nào, đi đi. - Ăn ở đâu? - Còn ở đâu nữa! Bùi Thị Xuân. - OK! Hai cô bé băng qua đường Nguyễn Trãi vừa đi Vĩng Nghi vừa hỏi: - Chuyện học hành của mày sao rồi? - Bình thường. - Không ngờ tao với mày là bạn thân với nhau vậy mà hai người có hai hướng khác nhau. Mày thì chọn sư phạm nghề gõ đầu trẻ có nghĩa là an phận. Còn tao phải bươn chải và không vội ngừng để tiến lên, phải tạo danh vọng cho mình. Làm nghề kinh tế như tao đâu an phận được. - Sao mày không chọn ngành luật như ba mày. - Tao không thích. Đông Quân nghiên đầu nhìn bạn: - Mày có khiếu cãi lộn đấy chứ! Nhưng làm nghề nào cũng phải đánh đổi thôi mày ơi. Miễn sao đừng hổ thẹn với lương tâm là được. Vĩnh Nghi như than thở: - Hai chữ tương lai tao quá ngán ngẩm. Cuộc đời đâu bình lặng. Chữ ngờ ai đoán trước được. - Sao mày quá bi quan vậy? Mày đã từng khuyên tao nên lạc quan kia mà. - Phải, tao biết khuyên nhưng chính tao không làm được. - Không được cũng phải được. Cái tính sợ khổ này đâu phải là của Vĩnh Nghi. - Vĩnh Nghi hỏi bạn: - Cuộc sống mỗi ngày mỗi khác phải không Quân? - Tao có thấy khác gì đâu. - Vì mày đang ngụp lặn trong hạnh phúc. - Mày cũng không phải đang đó sao. Có việt kiều bảo trợ mà. Tao thấy Vĩ Kha rất yêu thương mày. - Thì đã sao? Tao không thích bị lừa dối. Đông Quân lặp lại: - Lừa dối, tao không hiểu. - Trước mặt thì nói yêu tao. Còn sau lưng thì qua lại với cô gái khác. - Vĩ Kha không phải là người vậy đây. - Tao cũng không tin. Nhưng chính mắt tao đã thấy. - Thấy gì? - Vĩ Kha chở Hoàng Trinh. Hai người còn tình lắm. - Có phải cô thư ký công ty không? Vĩnh Nghi gật đầu: - Ừm! - Tao, tao thật không ngờ đó Vĩnh Nghi, lời mày tao còn chưa muốn tin. - Tùy mày. Tới ngã tư Bùi Thị Xuân, Tôn Thất Tùng, Vĩnh Nghi đổi ý: - Thôi ăn đi Quân. Tao muốn uống nước. Đông Quân gật đầu: - Cũng được. Hai cô bé tấp vào một quán nước trên đường Tôn Thất Tùng, kéo ghế cho bạn, Đông Quân gọi: - Hai ly rau má! - Sao lại gọi rau má? - Cho mày hạ nóng! - Tao có nóng bao giờ? Đông Quân nhìn thấu vào mắt bạn: - Hình như lúc này mày xuống sức đó. Có phải lo chuyện Vĩ Kha không? Vĩnh Nghi chối: - Không có, có lẽ tao lo học thôi. - Đừng dối tao nữa! Nếu quả thật Vĩ Kha như vậy thì mày nên hỏi thẳng Vĩ Kha đi. - Tao không dám. Vì tao rất sợ lời nói giả dối nữa! Đông Quân chắc lưỡi: - Rồi đành ôm riêng một mình à? Sao mày ngu quá vậy? Phải không phải thì chia tay. - Tao không thể, vì tao yêu Vĩ Kha. Đông Quân bực bội: - Yên Vĩ Kha. Nhưng Vĩ Kha có yêu mày nhiều như mày yêu anh ta hay không? - Tao không biết! Cô bé lầm bầm một mình: - Hay Vĩ Kha giả vờ yêu mình là để trả thù mình, vì lúc đầu mình ghét anh ấy! Không đâu, không đâu. Đông Quân lay vai bạn: - Vĩnh Nghi ! Vĩnh Nghi đừng làm tao sợ nghe. Trước sự hốt hỏang của bạn, Vĩnh Nghi nhỏen miệng cười: - Tao không sao. - Có thật không? - Gạt mày làm gì? Tao còn cười được mà. Đông Quân lắc đầu: - Mày lúc này khó hiểu quá. - Cả tao cũng còn không hiểu nổi tao nữa kìa! Người chủ quán mang nước ra. Đông Quân khuấy nhẹ đẩy về cho bạn: - Uống nước đi cho khỏe. - Cám ơn! - Có phải mày không đó Vĩnh Nghi? Cô bé xua tay: - Xin lỗi! - Mày sao sao ấy, không còn là Vĩnh Nghi vui vẻ nghịch ngợm của ngày nào. - Tao vẫn là tao đấy chứ. Có điều tao không còn nghịch ngợm và bướng bỉnh nữa thôi. - Vì tình yêu đã thay đổi con người mày ư? Tao tiếc cho Vĩ Kha đó, có được một tình yêu như vậy mà không biết trân trọng. Ba mày có biết chuyện Vĩ Kha ... Vĩnh Nghi van xin bạn: - Đừng nói cho ba tao biết. Tao không muốn ba tao buồn và lo lắng. - Để mày ôm riêng một mình mày? - Còn hơn để nhiều người đau khổ. Đông Quân nghiến răng: - Vĩ Kha ơi là Vĩ Kha. Anh không xứng đáng để tôi tôn trọng nữa rồi! Nếu để cho tao gặp thì đừng trách. Vĩnh Nghi cười buồn: - Một khi lòng người thay đổi cũng khó đoán lắm. Đã nói thay đổi rồi thì đừng bao giờ níu kéo. - Tao hy vọng mày không có gì. Đông Quân như chợt nhớ: - À! Một lần tao gọi điện cho mày có một giọng đàn ông lạ , là ai vậy? Vĩnh Nghi nhíu mày: - Ai? Phải rồi, người đó là Công Thành. - Công Thành là ai? - Bạn của Vĩ Kha. - Nếu là bạn, mày không tiện hỏi Vĩ Kha thì hỏi Công Thành đi. Vĩnh Nghi lắc đầu: - Tao không thích cho mọi người biết! - Vĩnh Nghi! Cô bé khoát tay: - Mày tôn trọng quyết định của tao đi. - Nhưng là bạn tao không thể làm ngơ. - Mày quan tâm đến tao thì tao cám ơn. Chuyện tao tự tao giải quyết được rồi! - Mày chịu đựng nổi không? - Không nổi cũng phải nổi. Cô bé ngả người ra ghế: - Phải chi chuyện tình của tao được như mày và Thế Dũng thì hay biết mấy. - Khó nói lắm! - Tao đâu thể so sánh được như vậy phải không? Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Đông Quân chưa kịp trả lời thì có một người đàn ông bước vào quán đi thẳng tới chỗ cô và Vĩnh Nghi đang ngồi giọng mừng rỡ: - Vĩnh Nghi! Không ngờ được gặp em ở đây! Cô bé nhướng nhướng đôi mày: - Ồ! Anh Huỳnh . Anh đi đâu mà lạc bước vậy? - Buồn quá, lang thang . Vĩnh Nghi đùa: - Anh cũng biết buồn nữa sao? - Vì anh là người có trái tim rung cảm và cái đầu suy nghĩ . - Thế thì xin lỗi anh nghe . Jendi Huỳnh kéo ghế ngồi nhìn Đông Quân như muốn hỏi . Hiểu ý Vĩnh Nghi giới thiệu: - Hai người làm quen nhau nghe . Cô chỉ Đông Quân: - Nhỏ bạn em, tên Đông Quân . Vĩnh Nghi chỉ Jendi Huỳnh: - Cũng là anh bạn tên Jendi Huỳnh . Việt kiều Pháp . Jendi Huỳnh bật cười: - Đừng nên giới thiệu anh như vậy chứ? Anh rất sợ cái mã Việt Kiều lắm . Đông Quân nghiêng đầu: - Nhưng dù sao anh cũng không thể chối bỏ . Cô quay sang Vĩnh Nghi: - Đây là người bạn mày thường nhắc với tao? - Ừm! Đông Quân chìa tay: - Hân hạnh được làm quen với anh . - Tôi cũng vậy . Hân hạnh được quen biết cô bé . Đông Quân lém lỉnh: - Làm bạn với chúng tôi anh không sợ sao? - Sợ gì? - Chúng tôi bướng bỉnh, phá phách, nhõng nhẽo lắm đó . - Cái đó tôi đã nếm qua nên không sợ . - Tôi cũng đoán biết được điều này . Nếu không Vĩnh Nghi đâu chịu kết bạn với anh . Vĩnh Nghi hỏi: - Anh Huỳnh uống gì? - Cà phê . Đông Quân giơ tay: - Để tao! Chị ơi! Một cà phê đen . Nhanh nghe . Cô bé tò mò: - Hiện anh Huỳnh đang làm gì ạ? - Kinh doanh . - Mặt hàng nào? - Tổng hợp . - Là sao? Vĩnh Nghi liếc bạn: - Khổ quá! Là mặt hàng nào cũng có thể kinh doanh . - À! Cho em hỏi thêm . Anh đang hợp tác với công ty nào ở Việt Nam? Jendi Huỳnh ghẹo: - Cô bé làm nhà báo hở? - Không! Em học ngành sư phạm . - Ồ! Cô giáo tương lai . Vậy mà anh tưởng em là nhà báo đang viết bài về anh . Đông Quân lườm Jendi Huỳnh: - Anh cũng không vừa thật . - Thú thật, tôi chỉ học ở Vĩnh Nghi thôi . Vĩnh Nghi chồm lên: - Nè, em chưa dạy anh bao giờ nghe . Jendi Huỳnh lại cười, chị chủ quán mang cà phê ra: - Cà phê của anh đây! - Cám ơn . Đông Quân không tha: - Anh có thể cho biết thêm, anh có người yêu chưa vậy? - Nếu nói là chưa thì cô không tin . Còn nói là có thì tôi không nói được . Các cô gái Việt Nam đã làm trái tim tôi ấm lại đó Đông Quân à . - Anh có để mắt đến cô gái Việt Nam nào chưa? - Rồi! - Không phải là Vĩnh Nghi chứ? - Không! Jendi Huỳnh nheo mắt: - Là cô đấy! Đông Quân kêu lên: - Ôi! Chúa ơi! - Sao hả, cô bằng lòng làm người yêu của tôi chứ? Nhìn khuôn mặt nhăn nhó của bạn Vĩnh Nghi cười ngặt ngoẽo . Đông Quân nạt: - Cười gì? Bộ vui lắm sao? - Vui cho mày bỏ hết cái tật tò mò và nhiều chuyện . Đông Quân thu hết can đảm nhìn thẳng Jendi Huỳnh: - Làm bạn gái anh thì được rồi đó . Nhưng ... tôi đã có người yêu rồi . Nếu không tôi cũng có thể yêu anh . Jendi Huỳnh làm bộ thất vọng: - Thật không may cho tôi . Nhưng tôi cũng phải chúc mừng nó . - Cám ơn anh . Jendi Huỳnh khẽ nhìn sang Vĩnh Nghi: - Hình như hôm nay em có tâm sự? Cô bé lắc đầu: - Không có . - Không có sao không nói chuyện? - Em nhường cho Đông Quân . Tại vì nó mới quen biết anh nên có nhiều chuyện để nói . Jendi Huỳnh nhìn vào mắt cô bé: - Vĩnh Nghi hôm nay không giống Vĩnh Nghi mấy hôm trước . - Em vẫn vậy thôi mà . - Chắc chắn em đang có tâm sự nhưng em giấu anh . Đông Quân gỡ rối cho bạn: - Thật sự Vĩnh Nghi không có tâm sự đâu anh Huỳnh . Tại vì hai đứa em vừa bàn chuyện sống ở đời nên nó có vẻ buồn buồn, vậy thôi . Vĩnh Nghi lảng sang chuyện khác: - Anh Huỳnh! Công việc của anh đến đâu rồi! Hoàn thành hết chưa? - Rồi! Mọi việc đều đi vào quỹ đạo của nó . - Chúc mừng anh . - Thế bao giờ anh mới cho em biết mặt bạn của anh? - Lúc nào em muốn . - Vậy em sẽ gọi điện cho anh sau . - Ok! - Bạn anh cũng nôn nóng muốn gặp em. Đông Quân chen vào: - Còn tôi thì sao? Hai người định bỏ đâu? Vĩnh Nghi hất mặt: - Tao giao trả mày về cho Thế Dũng . - Bạn bè vậy đó hả . Có lộc không cũng chia . - Mày muốn thì cũng được nhưng tao sợ Thế Dũng không bằng lòng . Đông Quân yểu xìu: - Chưa gì đã không được tự do rồi! Chán phèo . Vĩnh Nghi dọa: - Nè, tao méc với Thế Dũng đó? - Chấp mày, nếu mày không coi tao là bạn . - Hai cô thì ngon rồi, còn tôi thì vẫn cô đơn . Đông Quân lườm dài: - Ai biểu anh kén chọn . - Không phải kén chọn mà tại tôi vô duyên . Đông Quân khúc khích: - Vô duyên đâu không thấy mà em thấy anh nhiều duyên nữa là khác . Jendi Huỳnh cốc lên đầu cô bé: - Cô đó! Vĩnh Nghi nhìn đồng hồ kêu lên: - Chết! Tao có hứa với vú về sớm . Bây giờ phải về thôi nếu không vú trông . Đông Quân hỏi: - Mày đi bằng gì? - Xe . - Gởi ở đâu? - Chỗ Thái Bình . - Vậy để tao tính tiền rồi về! - Ừm! - Còn anh Huỳnh? - Hai em bận chuyện về trước đi . Anh còn chờ người bạn . Tiền nước anh trả luôn cho . - Đâu có được . Tụi em vào trước anh mà . Jendi Huỳnh khoát tay: - Nghe đi . - Chúng em không khách sáo à? Bye! - Bye . - Anh về sau nhé . Chúng em xin phép . - Ừm! Vĩnh Nghi và Đông Quân siết chặt tay nhau như san sẻ nổi lòng . Hai bóng dáng nhỏ nhắn trong dòng người làm Huỳnh cảm thấy bâng khuâng . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 13 Từ ngày bắt gặp Vĩ Kha đi với Hoàng Trinh, Vĩnh Nghi trở nên ít nói . Suốt ngày cô bé cứ lầm lầm lì lì ngoài giờ học thì lao đầu vào làm việc gì đó như để giết thời gian . Cô bé không muốn cho ai biết tình trạng của cô hiện giờ . Trước mặt mọi người thì cô bé vui vẻ đối xử với Vĩ Kha rất tốt, còn lo lắng quan tâm đúng mực . Còn sau lưng là một khuôn mặt lạnh lùng khó hiểu . Vĩ Kha không hề nghi ngờ vì công việc ở công ty chiếm hết thời gian của anh rồi! Ít khi có đầu óc để suy nghĩ đến chuyện khác . Ở chung nhà nhưng có khi một tuần hai người chỉ trò chuyện với nhau vài câu . Sau đó ai lo việc nấy . Có lần vú Năm nghi ngờ hỏi Vĩnh Nghi chối biến viện đủ lý do rằng Vĩ Kha bận công việc, anh không có giờ rảnh . Thời gian còn lại phải nghỉ ngơi nên không dám làm phiền . Đối với Vĩ Kha, Vĩnh Nghi không hề tỏ thái độ gì nên anh vẫn vô tư nào hay biết trong lòng Vĩnh Nghi đang dậy sóng . Và trước mắt anh là một cạm bẫy đang chờ . Riêng Hoàng Trinh, cô yêu Vĩ Kha nên thầm ghen tức với Vĩnh Nghi. Cô tìm đủ mọi cách để được gần gũi Vĩ Kha giật anh lại từ tay Vĩnh Nghi . Kế hoạch Hoàng Trinh đã vẽ sẵn trong đầu mỗi buổi đi làm về cô viện đủ lý do nào xe hư, chung đường muốn quá giang về nhà . Là một ông chủ tính tình vui vẻ hòa đồng. Ngoài công việc và Vĩnh Nghi ra anh ít để ý đến ai nên anh không thắc mắc về hành động của Hoàng Trinh cho lắm . Anh nghĩ Hoàng Trinh là một người bạn bình thường là cô em gái . Nhưng Hoàng Trinh nào có nghĩ như anh, cô yêu Vĩ KHa yêu một cách mãnh liệt mặc dù biết Vĩ Kha không hề quan tâm đến cô . Con người khi yêu thường hay ích kỷ, với Hoàng Trinh tình yêu của cô là thủ đoạn, cô luôn tìm cách tranh giành và chiếm đoạt . Người trong cuộc ít khi nào nhìn thấy, còn người ngoài cuộc dĩ nhiên là thấy rõ . Công Thành đã nhiều lần cho Vĩ Kha biết . Anh không tin và còn dũa: - Hôn nhân không khắc khe tao sẵn sàng cưới hết cả hai . Công Thành chào thua và không xen vào nữa. Tuy vậy anh rất lo sợ cho Vĩnh Nghi. Một ngày nào đó chỉ là vô tình hay sự hiểu lầm thôi cũng đánh đổ hạnh phúc cả đời. Công Thành thường dò xét cử chỉ và phản ứng của Vĩnh Nghi, tuyệt nhiên anh không hề thấy vì Vĩnh Nghi rất khôn ngoan. Do đó Công Thành có vẻ an tâm hơn. Vĩnh Nghi đau đớn: - Tình yêu đâu có tội sao Vĩ Kha nỡ đối xử với cô như vậy. Cái ngày trút được nổi lòng với Đông Quân, Vĩnh Nghi càng khép kín hơn. Ngoài giờ đến giảng đường cô bé trầm lặng ít đi chơi. Chỉ loanh quanh trong nhà nấu ăn, vun xới hoa kiểng hoặc đọc sách xem tạp chí. Nhiều khi còn từ chối lời mời của Vĩ Kha . Ông Vĩnh Toàn thì cứ nghĩ đang yêu Vĩnh Nghi nó thay đổi. Cô bé thầm ước phải chi cô còn mẹ để được chăm sóc và trút cạn tâm sự. Ba thì thương yêu nhưng không sâu sắc bằng mẹ, Vĩnh Nghi đâu thể quấn quýt bên ba mỗi ngày. Từ nhỏ cô đã thiếu vắng tình thương của mẹ nên cô rất trân trọng những tình thương mà ai đó dành cho cô. Hiện giờ Vĩnh Nghi không muốn suy nghĩ, để cho tâm hồn mình được bình thản. Nhưng không được tiếng lòng như xé nát tim cô. Càng giận Vĩnh Nghi càng yêu nhiều hơn. Buổi sáng như mọi buổi sáng khác, Vĩnh Nghi thức dậy sớm làm điểm tâm cho mọi người rồi mới đến trường. Đang loay hoay sắp những thứ ra bàn thì Vĩ Kha xuống tới: - Vĩnh Nghi! Chào em buổi sáng. - Chào anh! Vĩnh Nghi đáp nhưng không quay lại, Vĩ Kha đến gần: - Hôm nay cho anh ăn gì đây? - Thì là những món anh thích . Vĩ Kha reo vui: - Bà xã anh tuyệt vời. Anh hôn nhẹ lên má cô bé làm Vĩnh Nghi không kịp né người. Cô cằn nhằn: - Anh sao ẩu quá . Mọi người nhìn thấy thì kỳ lắm. - Có gì đâu kỳ. Họ đã biết tất cả mà. - Nhưng... như vậy thì không hay cho lắm đâu. - OK! Anh sẽ khắc phục. Vĩnh Nghi quay lưng lên lầu, Vĩ Kha gọi: - Nè, sao không ăn luôn với anh mà còn đi đâu nữa? - Anh ăn đi, em lên lầu lấy cặp. Khi trở xuống thì Vĩnh Nghi đã thấy vú Năm nơi bàn ăn. Cô bé cúi đầu chào: - Thưa vú con đi học. - Con ăn sáng đã. Cô bé dối: - Lúc nãy con đã ăn rồi! Vĩ Kha nhướng mắt: - Em đi học sớm thế? Ngồi chờ đi, ăn xong anh sẽ đưa em đi. Vĩnh Nghi lắc đầu: - Không cần đâu, em muốn thả bộ để tập thể dục luôn. - Vĩnh Nghi! - Vĩnh Nghi! Cô bé ôm cặp đi nhanh ra ngoài mặc cho sau lưng tiếng réo gọi của vú Năm và Vĩ Kha, cô bé cố ngăn dòng nước mắt: - Em để cho anh tự do, em không muốn làm bận lòng anh đâu. Vĩ Kha ngơ ngác quay sang vú Năm: - Vĩnh Nghi làm sao vậy vú? - Sao là sao? Chuyện đó hỏi con mới phải . Nè giữa hai đứa chuyện gì đã xảy ra? Vĩ Kha mở to mắt: - Đâu có chuyện gì đâu vú? - Mấy lúc gần đây vú thấy hai đứa ít nói chuyện với nhau, ít đi chơi nữa? - Tại công việc của con quá nhiều, còn Vĩnh Nghi cô ấy bận học. - Sao con biết Vĩnh Nghi bận học? - Cô ấy nói với con . - Rồi con tin à? Vĩ Kha gật đầu. Vú Năm thở dài: - Nó thường nhốt mình trong phòng. Hoặc vùi đầu vào hoa kiểng vú hỏi thì nó không chịu nói. Nè, đừng trách là vú không nhắc nhở nghe, con gái rất thích được nuông chiều và quan tâm. Con coi chừng con để mất vợ như chơi. Vú Năm hỏi nhỏ Vĩ Kha: - Này, con có lăng nhăng ở ngoài không? Vĩ Kha cười: - Làm gì có chuyện đó vú ơi! - Cẩn thận đó, Vĩnh Nghi hay ghen, nó mà thấy được chuyện gì rồi, nói thật vú rất lo sợ. Vĩ Kha khoát tay: - Vú yên tâm đi, trưa nay về con sẽ nói chuyện với Vĩnh Nghi. - Ừ! Nhớ hỏi cho rõ ràng nghe. - Con biết rồi vú. Vú Năm chặc lưỡi: - Xưa nay con bé này đâu có sống bằng nội tâm. Chuyện gì nó cũng nói ra hết mà. Vĩ Kha đứng lên: - Thôi, con đi làm nghe Vú! - Ờ! Nhớ chạy xe cẩn thận đó. - Dạ! Vú Năm lúc nào cũng vậy, bà quan tâm đến Vĩ Kha, Vĩnh Nghi, Công Thành như một người mẹ hiền. Chúng nó buồn bã cũng đâu có vui. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 14 Vĩnh Nghi lầm lũi đi qua mặt một người. Bỗng cô bé dừng lại cất tiếng gọi: - Anh Huỳnh. Jendi Huỳnh thoát khỏi suy nghĩ, anh ngẩng đầu lên nhìn về phía có tiếng gọi rồi mừng rỡ: - Vĩnh Nghi! Cô bé mỉm cười: - Siêng nhỉ! Sáng sớm cũng đi dạo nữa à? Vĩnh Nghi nhìn lại tên đường quen thuộc, cô bé nhướng mắt: - Sao hôm nay anh lại đi đường này? Mỉm cười thấy câu trả lời Jendi Huỳnh khẽ hỏi: - Còn em, đi học phải không? Gật đầu, Vĩnh Nghi trả lời: - Phải! Hình như anh không phải đi dạo hay đi bộ mà tìm ai đó phải không? Jendi Huỳnh buồn buồn: - Em đoán thử xem? Vĩnh Nghi nhíu mày: - Anh đừng nói rằng là đi tìm em? Jendi Huỳnh thở dài: - Rất tiếc đó lại là sự thật. Điều mà anh không hề muốn. Vĩnh Nghi nhỏ giọng: - Vì sao? Jendi Huỳnh nhìn Vĩnh Nghi: - Mẹ anh nhắn anh về gấp, đó là ngoài ý muốn em không giận anh chứ? Cô bé cau mày: - Giận anh để làm gì? Bộ em thích giận lắm hay sao? Jendi Huỳnh có vẻ lo lắng: - Nhưng anh đã thất hứa với em. Anh hứa dẫn em đến gặp một người bạn của anh. Vĩnh Nghi khẽ lắc đầu: - Điều này anh không hề muốn có xảy ra như vậy đâu thể nói anh thất hứa được. Có đúng không? Jendi Huỳnh nói như tạ lỗi: - Cám ơn em đã thông cảm. Mai bay về Pháp anh rất nhớ em. Vĩnh Nghi cười: - Mai anh đi rồi ư? Sao mau vậy và có lẽ em luôn nhớ đến người anh trai đặc biệt bất đắc dĩ này. Jendi Huỳnh nhỏ giọng: - Em có thể đi dạo với anh không? Vĩnh Nghi khúc khích: - Trời đất, một chút là nắng lên đó. Nhưng nếu điều này làm anh vui thích thì em rất sẵn sàng, vả lại tới chín giờ rưỡi em mới có tiết học. Jendi Huỳnh dừng lại trợn mắt: - Chín giờ rưỡi học mà giờ này đã đi rồi? Cô bé cong môi: - Tại em thích! Jendi Huỳnh lắc đầu: - Em vẫn không thay đổi tí nào. - Cũng có thể sau này gặp lại em đã thay đổi rồi! Cả hai bước chậm trên đường phố. Jendi Huỳnh chợt hỏi: - Em cho anh địa chỉ của em chứ? Vẫn giọng điệu cũ, Vĩnh Nghi trả lời: - Có cần thiết không? - Rất cần, anh không muốn tình anh em chúng ta kết thúc ở đây! Quen biết được người con gái Việt Nam như em cho thấy chuyến về Việt Nam của anh lần này rất có ý nghĩa. Vĩnh Nghi thở dài, Jendi Huỳnh ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên anh thấy cô bé thở dài. - Em rất lười viết thư, nếu anh viết mà em không trả lời thì bất lịch sự lắm và cũng có thể anh sẽ hiểu lầm. Vậy thì anh đừng nên biết địa chỉ thì hay hơn. Jendi Huỳnh lắc đầu: - Nhưng em có thể cho anh số điện thoại. Anh sẽ gọi cho em. Vĩnh Nghi trợn mắt: - Số điện thoại em có nhớ đã cho anh rồi mà. Jendi Huỳnh lúng túng: - Xin lỗi! Anh đã làm mất bóp trong đó có số điện thoại của em. Thật ra anh không muốn đâu. Vĩnh Nghi tủm tỉm: - Cũng tốt thôi. Lần này anh muốn biết nữa nếu như em nói với anh là không thể được. Jendi Huỳnh hấp tấp: - Vì sao hả Vĩnh Nghi? Cô bé lại thở dài: - Nếu cho anh số điện thoại em rất mong chờ anh gọi, hoặc nếu anh gọi cho em mà không gặp em. Một lần không nói nhiều lần thì sao đây. Vừa tốn tiền điện thoại vừa gây phiền phức cho người khác. Jendi Huỳnh nhăn mặt: - Vĩnh Nghi chẳng lẽ tình bạn của anh và em chấm dứt tại đây. Cô bé cười nhỏ: - Em không nghĩ thế. Jendi Huỳnh nhăn nhó: - Em còn đùa được sao? Không cho biết địa chỉ cũng không cho số điện thoại thì làm sao anh có thể liên lạc với em, không phải là tình bạn kết thúc ở đây sao? Anh không muốn mát một người bạn như em. Vĩnh Nghi vẫn mỉm cười: - Em không cho là thế. Jendi Huỳnh ngạc nhiên: - Vậy thì em cho là thế nào? Xoay một vòng nhìn bầu trời. Vĩnh Nghi đáp lơ lửng: - Nếu có duyên thì anh và em sẽ gặp lại nhau vả lại em có thể qua thăm anh và anh cũng còn có dịp qua thăm em. Gặp gỡ trực tiếp hơn là qua thư từ hoặc điện thoại. Jendi Huỳnh gật nhẹ: - Em nói rất đúng. Nhưng khả năng đến thăm nhau thì rất hiếm. Vả lại anh không biết bao giờ mới trở qua Việt Nam nữa. Vĩnh Nghi nheo mắt: - Anh có niềm tin không? Còn em thì có đấy! Jendi Huỳnh ngẩn người: - Anh cũng mong là vậy. Vĩnh Nghi nhìn sang Jendi Huỳnh: - Mai anh đi sớm chứ? Jendi Huỳnh gật nhẹ: - Phải! Mai anh đi sớm, nên bây giờ xin nói lời từ biệt rất mong là gặp lại em. Vĩnh Nghi mỉm cười: - Vậy thì chúc anh thượng lộ bình an. Em rất mong được gặp lại anh. Jendi Huỳnh hỏi: - Bây giờ em ra trường? - Khoảng hai năm nữa. Vĩnh Nghi chúm chím môi: - Còn anh, bao giờ anh cưới vợ đây? - Có lẽ khi nào em thi ra trường. - Ồ! Thế thì em có dịp ăn đám cưới anh rồi. Jendi Huỳnh nhẹ gật đầu. Hai người chậm rãi đi bên nhau sự im lặng chợt rơi vào khoảng không Vĩnh Nghi đề nghị: - Gần tới trường em rồi! Có lẽ anh và em chia tay đây đi. - Anh muốn đưa em đi một đoạn nữa! Cô bé khẽ lắc đầu: - Không cần đâu. Nếu như vậy em sẽ bịn rịn mãi đó. Jendi Huỳnh nài nỉ: - Chiều anh lần này đi. Nhìn khuôn mặt buồn buồn của Jendi Huỳnh, Vĩnh Nghi thấy tội tội làm sao? Nên cô bé đã gật đầu. - OK! Jendi Huỳnh có vẻ mừng, anh hỏi: - Chuyện tình của em tới đâu rồi? - Tới đâu là tới đâu? - Hai người có dự định gì cho tương lai chưa? - Anh thấy đó. Em vẫn còn đi học, dự tính cho tương lai chỉ mình anh ấy mà thôi. - Tại sao vậy? Vĩnh Nghi bất cẩn: - Em không thích bận rộn! Thế thôi. Jendi Huỳnh cau mày: - Em quá đặc biệt đấy Vĩnh Nghi, không lo nghĩ có lẽ em vô tư mới phải. Đằng này anh thấy em không được vui. Vĩnh Nghi giật mình: - Chẳng lẽ anh Huỳnh nhìn thấy hết tâm sự mình sao? Không thể nào đâu. Vĩnh Nghi trấn tĩnh: - Anh ta chỉ đoán phỏng thôi mà. Cô bé đổi nhanh: - Em vẫn vui đó chứ nhưng tại vì gần thi thức khuya học bài nên anh thấy em có vẻ hốc hác. Thi xong ngủ bù lại thì khỏi ngay thôi. Jendi Huỳnh gặn lại: - Thật không? Cô bé cau mày: - Bộ mặt em đang nói dối đó hả? Jendi Huỳnh xua tay: - Anh không có ý đó. - Không có thì thôi. Chợt Jendi Huỳnh nắm tay cô bé: - Vĩnh Nghi. Anh về Pháp không biết bao giờ trở qua. Vậy anh chúc em vui vẻ yêu đời và hạnh phúc. - Cám ơn anh. Anh cười: - Hy vọng anh có mặt trong ngày cưới của em. - Còn gì bằng. Jendi Huỳnh nhìn con đường trước mặt: - Ước gì con đường này nó dài mãi Vĩnh Nghi nhỉ? Jendi Huỳnh chỉ quán nước ven đường. - Em còn nhớ không? Kỷ niệm ngày anh và em quen nhau. Cô bé nghiêng đầu: - Nhớ chứ! Làm sao em quên được. Anh đã gọi em là Băng Tâm. Rồi tự nhiên anh tâm sự với em trong khi đó anh với em là hai kẻ xa lạ. Jendi Huỳnh cười: - Tại vì lúc đó anh bắt gặp ở em tuy nghịch ngợm nhưng có sự cảm thông. Vĩnh Nghi lém lỉnh: - Anh không sợ em đem chuyện của anh ra đăng báo và trêu chọc sao? Jendi Huỳnh lắc đầu: - Anh có vẻ tự tin lắm! - Không phải chính miệng em nói con người sống phải tự tin sao. Thấy Jendi Huỳnh cứ nhìn mãi hai bên đường Vĩnh Nghi khúc khích: - Con đường dài đến đâu cũng có đích của nó thôi. Hãy để cho nó tự nhiên đừng nên nuối tiếc. Không có con đường nào là vô tận cả. Con đường tình yêu cũng có ngày kết thúc anh không thấy sao. Jendi Huỳnh gật khẽ: - Em nói đúng, bịn rịn rồi cũng phải chia tay. Anh hạ giọng: - Nói thật dễ nhưng làm có dễ đâu. Vĩnh Nghi bật cười: - Vậy thì hãy chấp nhận sự thật đi, dù sự thật khiến ta rất buồn và rất đau lòng. Jendi Huỳnh trêu cô bé: - Hình như em không có cái gì là quyến luyến anh cả. Vĩnh Nghi giấu mặt: - Vậy sao? Jendi Huỳnh hỏi nhỏ: - Anh nói không đúng sao? Cô bé nhướng mày: - Có lẽ vậy? Jendi Huỳnh gặn hỏi: - Tại sao lại có lẽ. Đưa tay chỉ cổng trường Vĩnh Nghi nói lớn: - Tới rồi! Chúng ta phải chia tay thôi. Jendi Huỳnh mỉm cười: - Mỗi người mỗi hướng. - Tạm biệt! - Tạm biệt -- Chợt Jendi Huỳnh ngăn lại -- Khoan đã. Cô bé nhăn mặt: - Không làm khó em chứ? - Không! Jendi Huỳnh móc túi đưa cho Vĩnh Nghi lá thư: - Em hãy cất đi. Khi nào anh lên máy bay hãy mở ra xem. Vĩnh Nghi cau mày: - Khó hiểu thật. Jendi Huỳnh cao giọng: - Có nghe anh nói không? - Có nè còn gì nữa? Jendi Huỳnh phì cười: - Gì mà cau có với anh vậy? Chỉ một lần này thôi mà. Chuyển lời cho anh chúc Đông Quân và chào tạm biệt cô ấy. - Ừm! - Thôi, hết rồi em vào lớp đi. Jendi Huỳnh quay lưng đi Vĩnh Nghi nhìn theo bồi hồi: - Anh Huỳnh, nếu không có Vĩ Kha em yêu anh mất rồi! Ta không thể thay đổi định mệnh được đâu. Anh là một người đàn ông tốt. Cầu chúc anh hạnh phúc. Tạm biệt anh. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Tiệm Phở Thanh Mai | le hen | Hình ảnh | 7 | 04-22-2008 10:55 PM |
| Thanh Mai đi Thi đấu... | crazydog | Hình ảnh | 8 | 04-22-2008 10:52 PM |
| Tân Cổ Phật Giáo - Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ, Thanh Ngân, Thoại Mỹ, Vũ Linh... | hien nhan | Phật giáo - Hòa hảo | 0 | 10-15-2007 08:14 PM |
| Thanh Thảo Vol.5 - CD Búp Bê Biết Yêu | Tocnautigon | Direct downloads | 1 | 08-14-2007 05:51 AM |
| Asia160-Diệp Thanh Thanh - Cô Gái Nhà Lành | Tocnautigon | Direct downloads | 0 | 01-31-2007 10:55 PM |







Linear Mode
