| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Vĩ Kha sửa lại bộ dáng của mình và vuốt lại mái tóc . Anh bước ra ngoài với bản nhạc vui. Qua phòng Vĩnh Nghi thấy im lìm, Vĩ Kha đoán có lẽ cô bé đã xuống trước anh. Nhớ lại chuyện lúc sáng, Vĩ Kha tủm tỉm . Để xem cô bé có mách gì không? Nhảy từng bậc thang, Vĩ Kha đến phòng ăn chỉ thấy ông Vĩnh Toàn và vú Năm đang xới cơm, Vĩ Kha lễ phép: - Chào bác! Ông Vĩnh Toàn tươi cười: - Cháu đừng khách sáo . Hãy xem đây như nhà của cháu vậy . Ông nhìn Vĩ Kha: - Bộ cháu chưa quen à? - Dạ không phải! Tại tính cháu là vậy, bác đừng trách . - Ồ, không có gì. Nhìn quanh chẳng thấy Vĩnh Nghi, Vĩ Kha nhíu mày hỏi vú Năm: - Vĩnh Nghi đâu vú? Vú Năm ngơ ngác: - Ủa, con bé chưa xuống à? Ông Vĩnh Toàn lắc đầu: - Cái con bé này thật ... Tới giờ cơm rồi cũng không biết tự giác . Đợi mời đợi thỉnh nữa hay sao? Vú Năm buông đũa xới cơm lật đật: - Để tôi lên xem sao . Vĩ Kha ngăn lại: - Vú ngồi đi . Để con . - Nhưng ... Ông Vĩnh Toàn chen vào: - Ngồi đi vú . Chỉ có Vĩ Kha mới trị nổi con bé thôi . Làm cha như tôi chiều chuộng con bé quá rồi bây giờ lại khó điều khiển . Chậc! Vú Năm biện hộ giùm Vĩnh Nghi: - Thật ra con bé cũng ngoan lắm và biết nghe lời . - Vú đừng bênh cho nó nữa . Tôi quá rành tính nó mà, phá phách cứng đầu không ai chịu nổi. Con gái gì như con trai, lóc chóc . Biết bao giờ nó điềm đạm, thùy mị lại đây . Ông có vẻ trầm tư: - Vú cũng biết rồi đó . Quan hệ giữa gia đình tôi và gia đình Vĩ Kha rất mật thiết . Tuyệt đối tôi không thể đánh mất lời hứa dù bây giờ Vĩ Trung đã xa thật xa . Tôi phải tạo điều kiện cho Vĩ Kha . Tôi mong rằng chính tình yêu chân thật của Vĩ Kha sẽ giúp được Vĩnh Nghi . Tôi dặn vú đừng nên chiều chuộng con bé quá, kẻo công của Vĩ Kha như nước chảy theo dòng . Vú Năm gật đầu: - Vâng! Tôi hiểu ông chủ . Trong khi đó trên lầu, Vĩ Kha gọi cửa hoài không được nên đành tông cửa vào. Cảnh tượng trước mắt làm anh thấy tức cười . Mền gối văng đầy trên nền gạch . Còn Vĩnh Nghi đang ủ rủ ở một góc nệm . Vĩ Kha khom người dọn dẹp đâu vào đấy ngăn nắp, anh lên tiếng: - Vĩnh Nghi, cô định nằm vạ ở đây à? Mau xuống ăn cơm đi. - Ăn hay không ăn đâu can hệ gì đến ông . Mời ông ra ngoài cho . Chẳng những không ra ngoài như lời đuổi mà Vĩ Kha còn ngồi xuống mép giường, anh nhỏ nhẹ: - Nào, ngoan đi . - Tôi không ăn . - Cô không ăn thì cô sẽ chết đói đó . - Đói mặc tôi . Vĩ Kha rùng vai: - Đói rồi biến thành con ma đói thân hình toàn là xương không thấy thịt . Hai tay hai chân dài ra, mặt lõm, miệng móm, ôi thôi khiếp luôn . Nghe Vĩ Kha nói, cô bé lạnh người . Vĩnh Nghi lấy gối ném vào anh: - Độc ác . Ông trù tôi hả? Vĩ Kha giơ tay: - Oan cho tôi. Tôi chưa trù cô bé bao giờ . Cái đó tôi diễn tả hình ảnh con ma đói cho cô bé thấy thôi . Nếu không muốn thành con ma đói thì hãy xuống ăn cơm . Vĩnh Nghi bướng bỉnh: - Tôi không ăn . Vĩ Kha hỏi: - Vĩnh Nghi, cô có thương ba cô không? - Tại sao không thương . Ông hỏi lạ . - Nếu thương thì cô đừng nên làm buồn lòng ba cô. Ông ấy ra ngoài giao thiệp với xã hội là vì ai? Có phải vì tương lai của cô không . Ngoài giờ làm việc về nhà ông muốn có bữa cơm vui cùng con cháu, vậy mà cô đành ngồi đây để bác Toàn ngồi dưới đợi . Làm con như cô có phải là bất hiếu không? - Tôi ... - Dù có giận tôi đi nữa thì đừng nên hành hạ những người vô tội . Cô làm như vậy không công bằng . Không ăn cơm vừa hại mình vừa hại người khác, làm cho mọi người lo lắng cho cô, cô vui lắm hả? Vĩnh Nghi bịt tai lại: - Ông nói đủ chưa? - Chưa! Tôi nói đến bao giờ cô nghe thôi . Cô bé liếc ngang: - Giờ đây tôi mới phát hiện con người ông nói nhiều đến như vậy . - Nói nhiều mà có ích cho người khác thì cũng nên nói, phải không? - Hừ! Vĩnh Nghi bước xuống giường: - Không dư hơi mà nói với ông . Tôi đi ăn cơm đây . Vĩ Kha cười nhẹ: - Vậy mới ngoan chứ ! Phóng ra khỏi cửa phòng, Vĩnh Nghi không quên buông lại: - Ông ngồi đó đi . Xem ai đói bụng thì biết . Vừa thấy mặt Vĩnh Nghi, ông Toàn cất tiếng: - Dữ không, ba tưởng con gái ba không đói chứ! Cô bé phụng phịu: - "Lả" từ sáng tới giờ vừa đói vừa mệt nữa ba . - Đã vậy sao không xuống sớm mà còn chần chừ nữa . Cô bé liếc chừng Vĩ Kha: - Tại con ngủ quên chứ bộ . - À, con ngủ quên rồi Vĩ Kha tạt nước con mới thức phải không? Cô bé xụ mặt: - Con gái ba đâu đến nỗi tệ vậy . Động tĩnh nhẹ thôi là con hay liền . Ông Vĩnh Toàn trêu: - Ngủ đến nỗi sưng cả hai mắt mà còn chối . - Ba! - Ba con gì nữa . Mau ăn cơm đi kẻo nguội . Vú Năm, Vĩ Kha ăn cơm đi . Tay phải cầm đũa của Vĩnh Nghi bị ông Vĩnh Toàn phát hiện . Ông hỏi: - Tay con sao vậy? - Con ... - Nói ba nghe, có phải phá phách gì nữa không? Cô bé chối nhanh: - Không có ! - Con đừng chối . Ba rõ con quá mà . Ba đã nói với con bao nhiêu lần rồi . Con gái không nên nghịch ngợm . Vậy mà con đâu có nghe ba . Nói bằng lời con không chịu nghe, thế con muốn ăn đòn không ? Vĩnh Nghi rơm rớm nước mắt, đành bặm môi nói liều: - Con không có phá mà ba . Hông tin ba hỏi Vĩ Kha xem . Ỗng Toàn quay sang Vĩ Kha: - Đúng như vậy không cháu ? Ánh mắt ngây thơ cầu cứu của Vĩnh Nghi khiến Vĩ Kha không đành lòng, anh gật đầu: - Đúng đó bác . Vĩnh Nghi sơ ý té thôi, không có gì nghiêm trọng cả . Ông Toàn nghiêm nét mặt: - Cháu đừng nên bao che cho nó nghe . - Dạ, cháu biết . - Từ đây về sau con nên cẩn thận một chút đừng gây phiền phức cho người khác . Cô bé cúi đầu: - Dạ, con hiểu . Ông Vĩnh Toàn khoát tay: - Thôi, đừng để bữa cơm mất ngon . Không khí trở nên vui nhộn với cách nói chuyện khéo léo của vú Năm, và cách đùa của Vĩ Kha . Nụ cười trở lại trên gương mặt của Vĩnh Nghi . Cô bé luôn miệng cười nói, mọi chuyện hờn giận như đã trôi qua . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 4 Những ngày kế tiếp đó Vĩnh Nghi làm mặt lạnh, không thèm hỏi cũng không thèm nói chuyện với Vĩ Kha. Hai người như tảng băng chẳng ai chịu nhường ai . Vĩ Kha theo kế hoạch của mình, nghiêm khắc và lãnh đạm, tỏ ý không muốn quan tâm. Nhưng trong lòng anh nhiều phen dậy sóng . Vú Năm đã nhiều lần nói vào nhưng chẳng được gì . Hai người đều bảo vệ ý kiến của mình . Có điều sự nghiêm khắc và uy quyền của Vĩ Kha làm Vĩnh Nghi hơi sợ . Vĩ Kha cũng không cho đó là sự thành công của mình, Vĩnh Nghi chỉ sợ anh chứ không hề hiểu tình cảm của anh . Cho nên Vĩ Kha phải kiên nhẫn hơn nữa . Anh có nhiều kế hoạch chọc tức để cho cô bé biểu lộ tình cảm của mình . Vĩ Kha không tin là anh thất bại, anh nhất quyết phải thành công . Ngoài công việc riêng của anh là anh luôn luôn ở nhà cũng như để giám sát cô bé . Vĩ Kha nhờ vú Năm và ông Vĩnh Toàn hợp tác giúp anh . Hai người không nên chiều cô bé, để cho Vĩnh Nghi không dựa vào mà phải ý thức được từ bản thân . Vĩ Kha loay hoay mãi với tờ báo Thanh Niên trên tay . Anh tìm mãi những tiết mục nhưng không chú tâm đọc được vì tâm hồn gởi đến với Vĩnh Nghi đang ngồi bên cái máy vi tính . Anh bực mình bỏ tờ báo xuống bàn đứng lên đi ra ngoài . Không khí trong lành của buổi chiều sắp qua nhường lại cho buổi hoàng hôn . Vĩ Kha cảm thấy thoải mái hơn, anh vươn mình đón lấy cái không khí ấy . Tự tìm cho mình một chỗ ngồi, Vĩ Kha bắt đầu thả hồn vào thế giới khác . Trong này Vĩnh Nghi thở phào một cách nhẹ nhõm: - Vậy là hết người vướng mắt . Cô bé bắt đầu nhập dữ liệu vào máy . Chương trình nào thích thì cứ việc đánh . Chợt: - Ây da! Lại virus! -- Vĩnh Nghi đập tay xuống bàn phím nhăn mặt . -- Bực mình chưa! Lúc hắn ta đóng đinh ở đây thì không bị bệnh, bây giờ hắn đi rồi lại ... Trời hỡi, còn làm ăn gì nửa . Đang ngon lành làm mất hứng hết trơn . Vĩnh Nghi vỗ vỗ vào mặt máy: - Mày nè, vật vô tri mà cũng giống chủ, cũng đâu khó chịu muốn chứng giờ nào chứng . Bất kể có phiền phức đến người khác hay không? Vĩnh Nghi xô ghế đứng lên lẩm bẩm: - Tên Vĩ Kha chết tiệt kia đâu rồi nữa . Nếu không nhờ đến hắn thì chịu thua thôi . Bất ngờ điện thoại lại reo vang, Vĩnh Nghi nhấc máy khuôn mặt không được vui . - Alô! Giọng con gái õng ẹo: - Alô, làm ơn cho gặp Vĩ Kha . Gì nữa đây, mới trở về Việt Nam đâu được bao nhiêu ngày mà có con gái tìm rồi ư? Như không tin, Vĩnh Nghi hỏi lại lần nữa . - Cô tìm Vĩ Kha nào? Họ gì mới được? Ở đây có nhiều Vĩ Kha lắm . - Tôi tìm Trương Vĩ Kha . Vĩnh Nghi cười nhẹ: - Vậy cô chờ chút nghe . Để xem coi Vĩ Kha có ở nhà không? Trong đầu Vĩnh Nghi hình thành một kế hoạch mới . Đầu dây bên kia có tiếng gấp rút: - Khoan, xin lỗi . Cô có phải là Vĩnh Nghi em gái Vĩ Kha không? Cô bé nhíu mày: - Hình như cô rành lắm về Vĩ Kha . - Tôi và anh Kha thân nhau mà . "Tôi và anh Kha thân nhau" -- Vĩnh Nghi bặm môi đánh thêm một cú: - Cô thân với Vĩ Kha làm sao bằng tôi thân với anh ấy . Hằng ngày chúng tôi ở bên nhau, ăn cùng ăn chung, đi cùng đi chung . Nói chung tất cả đều thân mật và gần gũi -- Hài lòng với lời nói của mình, Vĩnh Nghi tiếp -- Cô có thể cho tôi biết tên để tôi nói lại với anh ấy . - Cô không cần biết làm gì hãy gọi Vĩ Kha mau đi . - Được! Cô chờ máy chút nha . Nhưng tôi không chắc Vĩ Kha có nghe hay không . Vĩnh Nghi để máy một bên, cô bé nhún nhảy đi tìm Vĩ Kha . Vừa đi Vĩnh Nghi vừa hình dung ra khuôn mặt của cô gái nào đó, bực tức, giận hờn nũng nịu, trông tức cười . Ôi thôi, tội nghiệp cho anh chàng Vĩ Kha có một người yêu như thế . Mải để hồn với những ý nghĩ của mình, Vĩnh Nghi đã vượt khỏi chỗ Vĩ Kha ngồi . Đến khi có tiếng gọi cô bé mới giật mình quay lại: - Ê nhỏ! Vĩnh Nghi hất mặt: - Ông vừa gọi ai? - Ở đây có hai người . Vậy tôi gọi ai nào? - Nếu là gọi tôi thì tôi có tên tuổi đàng hoàng, ông đừng ê nhỏ này nhỏ nọ . Vĩ Kha giơ tay: - Ồ, xin lỗi! Cô bé Vĩnh Nghi nghe . Vĩnh Nghi lắc đầu ra vẻ người lớn: - Không có gì! Tôi không nhỏ mọn về cách xưng hô đâu, ông đừng bận tâm . Vĩ Kha gục gặc: - Hay! Có tiến bộ . - Tôi không cần ông khen. Vì tôi không thích lời nịnh nọt, con người tôi rất thực tế . - Good! Good! Vĩnh Nghi cong cớn: - Tôi không hiểu những gì ông nói, vì tôi là người Việt Nam. - Thế à? Cô bé không biết tôi cũng không cần thiết giải thích. Vĩnh Nghi khoanh tay. - Nếu ông có giải thích tôi cũng không nghe. Vĩ Kha nhếch môi, anh hỏi: - Không học sao mà đi lang thang ra đây? - Học chứ, nhưng máy và người cũng cần có thời gian nghỉ . Vĩ Kha nheo mắt: - Thật máy và người cần có thời gian nghỉ không? Hay có vấn đề? Vĩnh Nghi cong môi: - Vấn đề gì? Ông đừng có suy diễn . - Tôi không hề suy diễn mà đó là sự thật . Nếu đang mải mê và nhập tâm thì cô bé đâu lang thang phí thời gian như vậy . Bị đoán trúng nên Vĩnh Nghi ngắc ngứ, cô bé liếc Vĩ Kha bằng nửa con mắt . - Hay! Cái gì ông cũng hay hết . Nên mới vừa đặt chân về Việt Nam đã có con gái tìm rồi. Vĩ Kha nhỏm dậy: - Bé vừa nói gì? Vĩnh Nghi nghiêng người: - Xin lỗi ông! Ông có điện thoại. Vĩ Kha cau mày: - Nam hay nữ cô có thể cho tôi biết? - Là nữ! - Lâu chưa? - Từ lúc tôi ra đây và nói chuyện với ông . Vĩ Kha đứng lên trừng mắt: - Sao cô không để ngày mai hãy nói . Vĩnh Nghi châm chọc: - Tôi cũng định thế . - Hừ! Vĩ Kha quay lưng đi thật nhanh . Vĩnh Nghi khúc khích theo sau . Đến gần phòng khách, cô bé nép mình vào lắng nghe . - Alô ... - ... - Alô ... Vĩ Kha hai ba lần lên tiếng . Vĩnh Nghi nhủ thầm: - Có chuyện rồi đấy . Nếu lỡ mai người yêu ông ta giận thật thì mình chuẩn bị cái lỗ tai . - Alô! Hoàng Trinh hả? - ... - Ồ, anh đang bận việc nhờ em gọi anh xuống liền đây . Vĩ Kha xởi lởi: - Anh xin lỗi phải để em chờ lâu . Vĩnh Nghi bĩu môi: - Anh em ngọt ngào dữ ha! Nghe mà phát nổi da gà . Cô bé tiếp tục lắng nghe: - Em nói gì anh không rõ, nói lại xem . - ... Vĩ Kha giật mình lập lại: - Ai là người yêu của anh? Có lẽ em đã nghe lầm . - ... - Ừ, thì em đã biết Vĩnh Nghi là em gái anh . Ngoài Vĩnh Nghi còn ai nữa đâu . - ... - Thật mà . Tin anh đi . Anh dối gạt em làm gì? - ... - Hoàng Trinh à? Vĩnh Nghi lẩm bẩm: - Hoàng Trinh, tên cũng đẹp đấy chứ. Tên đẹp, đoán không lầm con người cũng đẹp nhưng từ cách ăn nói õng ẹo không đẹp tí nào . Nghe mà phát bực vậy mà Vĩ Kha chịu nổi, còn ráng ra công dỗ dành. Cũng đúng thôi, để cho ông ta nếm thử sự dịu êm và chiều chuộng. Cô bé lần vào sát trong để nghe rõ hơn: - Hoàng Trinh! Hãy cho anh lời giải thích và biện minh. Quan tòa trước khi kết tội cũng cho phạm nhân được phép bào chữa hoặc biện minh cho mình mà. - ... Vĩnh Nghi thấy khuôn mặt Vĩ Kha vui vui. - Được rồi, anh hứa. - ... - OK, tối nay anh sẽ đến đón em. Chờ anh nhé. - ... - Bye, see you again! Vĩ Kha làm cử chỉ mi gió vào máy, Vĩnh Nghi thấy máu nóng mình dồn lên. Nhưng chẳng biết làm gì. Nếu bước ra lên tiếng thì hắn ta sẽ cho là mình nghe lén. Thôi thì chờ thời cơ, tối nay ông sẽ biết tay con nhỏ này. Ông sẽ được dịp hẹn đúng giờ. Vĩ Kha gác máy, anh huýt sáo một bản nhạc vui . Ngang qua máy vi tính của Vĩnh Nghi, anh cúi xuống: - Thật là ... học không học mà phá không . Cái máy bị virus như vậy mà bảo là không có gì? Vĩ Kha lắc đầu kéo ghế ngồi, anh bắt tay vào việc không bao lâu màn hình trở lại như cũ . Anh đánh vào đó hai dòng chữ và lưu vào dĩa . Xong đâu đấy, anh tắt máy lên lầu . Vĩnh Nghi tò mò bước lại . Cô bé mở máy và xem, màn hình hiện lên: "Cuộc tình nào không đau khổ, Thành công nào chẳng có gian nan". Vĩnh Nghi bĩu môi: - Bày đặt thở với than, yêu quá chắc đã lầm rồi . Cô bé ngọ nguậy trên bàn phím: "Tình yêu đâu phải yêu mới sống . Thất tình đâu phải yêu mới thất tình". Chợt Vĩnh Nghi nghĩ ra một cách, vẽ hình của Vĩ Kha và một cô gái nào mình tưởng tượng . Nghĩ là bắt tay vào làm ngay . Cô bé cắm đầu máy mó trên máy . Không hay Vĩ Kha trở xuống . Thấy Vĩnh Nghi tủm tỉm cười, anh tò mò nhẹ bước đến gần . Ối trời ơi! Suýt chút nữa là anh không ngăn được . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Trên màn hình khuôn mặt anh với hàm râu cá chớt ngược, tóc tai bù xù đang đứng cạnh một cô gái vừa lé, vừa móm, vừa lùn, vừa mập . Tất cả những cái xấu trên đời Vĩnh Nghi đều đưa vào hết . Hoàn thành tác phẩm của mình Vĩnh Nghi không nhịn được cô bé cười như chưa bao giờ được cười . Vĩ Kha tằng hắng: - Học bài hở Vĩnh Nghi? Cô bé giật mình che miệng: - Ơ ... tôi học bài . Khuôn mặt đang vui bỗng xụ xuống: - Ông làm gì như ma vậy? Lúc ẩn lúc hiện thấy ghê . Vĩ Kha nghiêm nét mặt: - Nhờ vậy mới được những trò của cô . Phản xạ tự nhiên Vĩnh Nghi đứng bật dậy áng màn hình: - Trò gì chứ ? Ông đừng có nói ẩu nghe . Vĩ Kha bước tới: - Cô bé đã học gì nào? Để tôi xem . Vĩnh Nghi xua tay lia lịa: - Tôi làm chưa xong, bao giờ tôi làm xong thì tôi cho ông hay . - Nhưng bây giờ tôi muốn xem coi cô bé làm đúng không? Vĩ Kha càng bước tới, Vĩnh Nghi quýnh quáng nhưng vẫn còn đủ trí khôn, với tay tắt công tắc điện, màn hình tối đen . Vĩ Kha kéo mạnh cô bé ra anh trừng mắt: - Muốn phá hoại hả, không thoát ra mà tắc kiểu này thì máy nào còn . Sự mạnh bạo của Vĩ Kha làm Vĩnh Nghi va vào thành tủ đau điếng . Cô bé bật khóc: - Ui da! Ông là đồ ác độc, là phát xít . Tại sao ba tôi lại tin tưởng con người của ông chứ . Hu ... hu ... hu ... Vĩnh Nghi ngồi xuống gạch kể lể: - Ba tôi và vú hết lời khen ông, nào là tài ba cương nghị, dễ gần gũi . Tất cả đã lầm, lúc đầu tôi cũng hơi nghi nghi nhưng sau này mới thấy rõ con người ông . Vĩ Kha quay phắt lại: - Rõ là sao? - Thì tự ông hiểu lấy . - Hừ! Cô đừng có bướng bỉnh nữa có được không? Muốn nên người thì hãy nghe lời đi . - Tôi không nghe, tôi không nghe . Tôi đã lớn rồi, tôi có suy nghĩ và cách làm của tôi . Vĩ Kha bực tức: - Phải, cô đã lớn rồi nhưng mà sự hiểu biết của cô không lớn . Cô còn quá trẻ, từng việc làm của cô cũng vậy . Hở chút là giận, hở chút là cự nự . Bộ cô thích đấu khẩu với tôi lắm phải không? Vĩ Kha trở lại salon: - Nhưng thưa cô, những cái trò của cô không còn thích hợp nữa đâu . Nó không làm tôi chùng lòng hay lùi bước, trái lại tôi còn thích và chịu đựng cô chờ xem . - Hừ! Để coi ông chịu đựng được bao lâu . Vĩ Kha cười nhẹ: - Đến bao giờ cô trở thành một đứa con ngoan, một người em dễ mến . Vĩnh Nghi hất mặt: - Bây giờ tôi không phải là đứa con ngoan sao? - Nếu sự thật cô ngoan thì phải nghe lời ba để cho ông ấy đừng lo lắng . Cô có biết ba cô đã già rồi không? Vĩnh Nghi nhìn thẳng Vĩ Kha: - Tôi nghe lời ba tôi không có nghĩa là tôi cũng nghe lời ông . - Không được à! Tôi có đầy kinh nghiệm hơn cô bé mà . Vĩnh Nghi xụ mặt làu bàu: - Kinh nghiệm cái con khỉ . Vĩ Kha trợn mắt: - Hỗn hả! Cô muốn đánh đòn không? Cô bé đừng tưởng rằng tôi không dám nghe . Bác Toàn cho phép rồi đó . - Đừng đem ba tôi ra mà hù dọa . - Con người tôi không thích dọa bao giờ . -- Anh chỉ -- Cô xem, cái máy cô làm như vậy bây giờ phải làm sao đây ? Có phải cô gây phiền phức cho tôi không? Thật là tôi cũng không còn gì để nói với cô . Vĩ Kha bực tức đứng dậy: - Thời gian đối với tôi rất là quí giá . Tôi không rảnh để đối chọi với cô . Ở đó mà chờ bác Toàn về đi . Vĩnh Nghi lo sợ, ba cô về biết được mọi chuyện thì thế nào cô cũng bị tung một trận cho nên thân . Không được, đừng nên tự ái nữa, tự ái trong giờ phút này là không đúng . Cô bé với theo: - Nè, ông không xem lại thì máy đâu tôi học . Vĩ Kha vô tình: - Cô làm thì cô tự tìm cách, tôi không giúp được rồi . Vĩnh Nghi đập tay xuống gạch: - Vĩ Kha đáng ghét . Cô bé lồm cồm ngồi dậy, định đánh một giấc cho quên hết mọi chuyện . Nhưng thật sự ông trời không tha, muốn làm phiền cô bé mãi . Tiếng chuông cổng kêu inh ỏi không ngừng, Vĩnh nghi nhóng người nhìn ra ngoài . Chẳng thể nào nhìn thấy được, phải thân chinh thôi . Reng ... reng ... reng ... Chuông vẫn lảnh lót liên tục, người thanh niên đứng ngoài chờ, có tiếng mở chốt cửa . Cái cổng sắt vừa kéo ra anh ta lên tiếng hỏi ngay: - Xin lỗi chị, có phải đây là nhà bà con mà Vĩ Kha đang ở không? Vĩnh Nghi trợn mắt nhìn người thanh niên trước mặt, anh ta có sao không mà gọi ta bằng chị . Cô bé lém lỉnh vừa trả lời vừa hỏi: - Ồ phải rồi, em hỏi anh Vĩ Kha có chuyện gì không? Em là sao với anh ấy? Tại sao lại biết Vĩ Kha ở đây? Tên em là gì vậy? - Cứ gọi em là Công Thành . Vĩnh Nghi gục gặc: - Công Thành . Tên này tôi chưa nghe bao giờ, nhưng trước lạ sau cũng quen mà . Công Thành định thần nhìn lại rồi ngỡ ngàng khi nhận ra cô bé trước mặt, anh hấp tấp khi gọi cô bé bằng chị cho nên khi nghe kêu mình bị là em lòng Thành bật cười nói: - Xin lỗi, tôi không nhìn rõ, nắng ngoài này dữ quá . Vĩnh Nghi vội đáp: - Không sao, cái cảm giác ban đầu lúc nào cũng là chính xác, tôi không muốn mình là một con bé con mãi . Dù sao ông cũng là người biết nhận xét đấy . Công Thành mỉm cười trước cái tính trẻ con của cô bé, anh hỏi: - Vĩ Kha có nhà không? - Có, ông là bạn của Vĩ Kha à? - Vâng . Phiền cô bé thông báo giùm được không? Vĩnh Nghi nhướng mày: - Bây giờ tôi không biết Vĩ Kha chiêm bao hay tới một thiên đường nào đó . Cho nên ... -- Cô bé bỏ ngang -- Thôi được rồi! Ông chờ tôi chút nghen . - Cám ơn . - Không cần . Vì tôi không thích mang nợ kẻ khác . Nói xong Vĩnh Nghi khép cánh cửa lại quay vào nhà . Anh ngẫm nghĩ: - Cô bé nói vậy là sao? Nhưng Công Thành không thể kéo dài suy nghĩ của mình . Trong tích tắc anh thấy cánh cửa bật mở cùng tiếng reo vui của bạn: - Ê Thành! Tao không ngờ thật đó, đi đâu mà lạc bước đến đây vậy? Vừa bá vai bạn, Vĩ Kha tươi cười kéo bạn vào nhà: - Vào nhà đã thằng quỉ, mới có mấy tháng không gặp mày đen và phong trần quá . Công Thành đùa khi thấy cô bé lúc nãy còn đứng lấp ló nơi cầu thang . - Phong trần thì tao chấp nhận còn đen thì chắc tại nãy giờ tao đứng ngoài nắng chờ mày đó . Vĩ Kha đập vai bạn lớn tiếng cười: - Lý do, trời đày hay ai đày? Tuy nói vậy nhưng Vĩ Kha cũng thừa biết . - Có lẽ trời không đày tao mà là một cô bé đày tao . - Vậy hả? Thôi mày đừng có chấp, trẻ con là vậy . Với lại, lúc nãy trong nhà không có mở quạt máy nên nóng nực . Vĩnh Nghi lườm Công Thành hậm hực: - Hừ! Mới có chút xíu mà hắn ta xảo ngôn dám nói là chờ đến đen cả người . Đúng là láo không thể tưởng tượng, bạn bè y hệt như nhau . Công Thành hất mặt về phía Vĩnh Nghi: - Cô bé ấy là ai vậy ? Em họ hay vợ tương lai? Vĩ Kha trợn mắt: - Nói bậy đi, Vĩnh Nghi con của thầy là em gái của tao . Công Thành nghi ngờ: - Phải em gái không? Tao thấy chẳng có liên quan gì hết . - Tin hay không thì tùy mày . Công Thành hơi lớn tiếng: - Nè Vĩ Kha, tao thấy em gái mày hình như không thích tao cho lắm . Vĩ Kha nhăn nhó: - Trời! Tao nó còn không trọng nữa kìa . Cô bé quay tất cả mọi người như cái chong chóng có khác . - Tội không! Thôi để lần này tao ra tay giúp mày cho . - Tao cám ơn mày trước, và sẵn sàng đãi mày mỗi buổi điểm tâm sáng . - Ồ! Chưa gì đã có quý nhân rồi . Tao nghĩ lần này xuống núi không đến nổi . Vĩ Kha đáp: - Chưa chắc đâu, mày đừng vội mừng . Ngồi xuống đó chờ tao lấy nước cho uống . - Ờ! Được đó . Tao khát khô cả cổ đây này . Nói xong Công Thành ngồi xuống salon, ngả người ra cho thoải mái . Anh khẽ liếc nhìn về phía chân cầu thang thì cô bé lúc nãy không còn ở đó nữa . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Lúc này anh mới đưa mắt quan sát căn phòng . Cách trang trí trong phòng khách anh đoán gia đình này cũng thuộc bậc sang giàu . Bức ảnh cuối phóng lớn treo trên vách . Đây có lẽ là vợ chồng chủ nhân ngôi nhà ông bà Vĩnh Toàn . Bên kia là bức ảnh bán thân của cô bé, một nét đẹp đơn sơ làm rung động lòng người . Hạnh phúc vì những khuôn mặt và nụ cười . Cô bé Vĩnh Nghi rất giống mẹ, cô bé là bản sao của bà Vĩnh Toàn không sai vào đâu được . Nhưng có lẽ bản tính mang gien của cha . Giữa Vĩ Kha và gia đình này có mối quan hệ rất là thân thiết . Nhưng mức quan hệ nó ra sao thì anh không rõ lắm . Vĩ Kha trở ra với hai ly nước trên tay, anh trao cho bạn: - Uống đỡ Coca nhé . Công Thành xuôi xị: - Những thứ này tao đã ngán đến tận cổ tao rồi . Bộ không còn thứ khác sao? Vĩ Kha nhìn bạn: - Có phải mày không đó Thành? Uống nước mà cũng ngán cái này thích cái kia . Có uống cho đỡ khát là may lắm rồi . - Nè, khách tới nhà phải trọng khách chứ . Phải hỏi xem khách thích gì? Còn đàng này mày tự động không hỏi ý kiến tao rồi còn nói . Mày có em gái sao không nhờ? Vĩ Kha rùn vai: - Để tự tay tao làm còn hay hơn . - Nhưng mà không ngon . Vĩ Kha chồm qua định chụp ly CôCa trên tay bạn, Công Thành giật lại: - Làm gì vậy? - Mày không thích thì tao mang cất . Công Thành uống một hơi: - Tao đang khát mày có thấy không? - Có Coca uống còn bày đặt, gặp Vĩnh Nghi không chừng mày chẳng có một giọt nước lã để uống . - Không đến nổi đó chứ! - Vậy lúc nãy mày có bị phơi nắng không? Công Thành gãi đầu: - Cái đó thì ... Vĩ Kha cười: - Ha ... ha ... ha ... Rõ ràng rồi còn gì? - Đừng chọc quê chứ bạn, người cho tao phơi nắng là em gái mày mà . - Bởi vậy cô bé chưa cho mày đứng vài tiếng đồng hồ là may . Công Thành nhướng mắt: - Vĩnh Nghi vào đại học chưa Vĩ Kha? - Mày hỏi chi vậy? - Thì cho tao biết đi . - Chưa! Nhưng cũng sắp . Công Thành ngả người ra salon vuốt tóc: - Tao đoán không lầm Vĩnh Nghi sẽ chọn kinh tế . - Làm thầy bói khi nào vậy ông? - Không đúng sao? Những người làm kinh tế chẳng có chút tình cảm nào cả . Khó khăn và lạnh lùng . Vĩ Kha chỉ vào ngực mình: - Mày không nói xỏ thằng bạn này chứ? Công Thành thản nhiên: - Mày hiểu sao tùy mày, nếu mày cũng làm kinh tế . - Thằng quỉ . Công Thành nhịp nhịp tay: - Nhắc tới tao mới nhớ, công việc của mày tới đâu rồi . - Đang tiến hành và sắp hoàn thành . - Có cần tao giúp gì không? - Có chứ! Lúc nào công ty chính thức mở cửa mày phải ở lại bên tao . - Còn trong thời gian này tao thất nghiệp dài dài . Vĩ Kha đốt điếu thuốc: - Nếu mày không cần suy nghĩ thì hãy bắt tay vào ngay . Công trình đang cần mày, mày giám sát giùm tao . Anh nhả một vòng khói thuốc: - Lúc gặp mày bên Pháp là tao nghĩ rằng mày sẽ là bạn tri kỷ của tao . Quả đúng không sai tí nào, vượt qua vòng trái đất trở về quê hương được mày sát cánh tao không còn ước mơ gì hơn . Công Thành đặt hai tay lên vai bạn: - Mày cần gì tao rất sẵn lòng . Duy nhất chỉ có mình mày là bạn tốt của tao . Vĩ Kha nghiêm chỉnh: - Hãy nói thật, mày có bận công việc gì khác không . Để thôi tao là người không đúng khi giành lấy mày trên tay người khác . - Yên tâm đi tao vừa xong hai bản hợp đồng và đang nhong nhong . Định tìm mày để nhận công việc mới đó . Công Thành đùa: - Nhưng mà mày giành tao vì công việc thì được . Còn có ý nghĩ giành người yêu tao là tao ăn thua đủ đó nghe . Vĩ Kha chấp tay: - Mày có tặng tao cũng không dám nhận làm ơn cho tao xin hai chữ bình yên đi . - Ha ... ha ... ha ... mày làm như bị phụ tình không bằng . Nè, đừng trách là tao không nhắc, nhút nhát quá là cô đơn đấy . Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ . Mày chọn cái nào, đàn ông chịu lỗ là đàn ông ngu . Vĩ Kha trợn mắt: - Đừng mượn lời chửi xéo chứ bạn . Đành rằng ý kiến của mày cũng đúng . Nhưng tình yêu đừng nên đùa, mày đùa thì có ngày mày sẽ nhận lấy, mọi thứ không lường trước được đâu . Công Thành nhăn mặt: - Mày có phải là đàn ông không Vĩ Kha? - Là đàn ông thì sao? Còn không là đàn ông thì sao? - Nếu là đàn ông mày không nên lẩn tránh và từ chối những gì mà tạo hóa đã ban cho mày . Hãy nhận lấy và hưởng thụ . - Nhưng cách hưởng thụ của mày khác và cách hưởng thụ của tao khác . - Chứ giống nhau để họ cho là pê-đê à? Nói gì thì nói sự nghiệp mày đã có trong tay thì cũng nên lập gia đình đi . - Còn mày thì sao ? Không lo cho mình mà đi lo cho người khác . - Cuộc đời tao phiêu lưu không có nơi để dừng chân thật sự nên tao không dám . - Nghĩa là còn đang lưỡng lự nửa muốn đúng và nửa muốn không? - Phải! Thất bại một lần nên tao rất sợ . Vĩ Kha cau mày: - Tao nhớ bản tính của mày đâu phải vậy? Thất bại một lần đó cũng là bài học cho mày, trên thương trường người ta còn làm lại từ đầu được . Còn trên đường tình chẳng lẽ không làm lại từ đầu được sao? Mày đã từng nói hợp tan, tan hợp là chuyện thường tình mà . - Tao biết! Nhưng chuyện nó vẫn còn ám ảnh bám víu tao. - Tất cả mày có thể vứt bỏ được, chẳng lẽ chuyện đó mày không thể quên. Hãy để nó trôi qua và trở thành quá khứ đi Thành. Từ đây về sau mày đã có tao bên cạnh, buồn vui thành đạt ta cùng chung hưởng . Công Thành khoác vai: - Chuyện đó ngày mai hãy để ngày mai. À! Nãy giờ nói chuyện tao không thấy bác Toàn đâu cả . - Bác Toàn đi làm tan sở mới về . - Ồ! Tao đoảng trí quá . Vĩ Kha câu vai bạn: - Từ Vũng Tàu vào đây tìm nhà mày cũng mệt . Thôi lên phòng tao nghỉ một lát, bao giờ bác Toàn về chúng ta xuống chào sau . Công Thành đứng lên: - Cũng được, thật sự tao cũng muốn ngả lưng một tí . Vĩ Kha vội gọi ra sau: - Vú ơi! Trông nhà giùm con . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 5 Chiều dần xuống Vĩnh Nghi lại tất bật với công việc chăm sóc hoa kiểng của mình. Xong những chậu những khóm hoa trước sân, trong vườn. Cô bé phải xách từng sô nước lên sân thượng . Công việc của Vĩnh Nghi đều làm trước lúc Vĩ Kha lên sân thượng tập thể dục . Cho nên ít khi nào anh giúp được Vĩnh Nghi . Theo thói quen, cô bé đặt sô nước lên trước rồi mới trèo lên sau . Hy vọng chẳng một ai trên này cản trở công việc của cô . Nhưng ... Vĩnh Nghi mở to mắt có người rồi ư! Dù quay lưng về phía cô nhưng Vĩnh Nghi cũng nhận ra đó là ai . Cô bé hấp tấp xách xô nước trở xuống bất ngờ vấp phải té nhào . - Ui da! Cùng với tiếng động lẫn tiếng kêu, Công Thành quay lại thấy, Vĩnh Nghi ngồi trên nền xi măng mặt mày nhăn nhó . Anh hỏi: - Vĩnh Nghi, cô sao vậy? - Ui da đau quá! Có lẽ tôi đã bị trật chân . Công Thành nhìn xô nước: - Cô lên đây tưới hoa à? - Phải! - Những việc này sao không để Vĩ Kha làm xách nặng như vậy cô lên xuống sân thượng nguy hiểm lắm . - Tôi trồng thì tôi phải chăm sóc chứ sao, không dám phiền đến người khác. Vả lại, Vĩ Kha chỉ biết ngắm và thưởng thức chứ đâu biết chăm sóc. - Nó tệ đến vậy à? Tiếng Vĩ Kha vang lên: - Mày đang nói xấu gì tao đó Công Thành? - Ồ! Quả là một điều kỳ diệu vừa nhắc thì mày có mặt ngay . - Tao biết, nhắc đến tao không phải là một điều lành. Vĩnh Nghi gầm mặt không thèm nói lấy một câu, Công Thành chỉ xô nước: - Có phải mày không Kha, những việc nặng nhọc này để Vĩnh Nghi lên xuống cầu thang rất nguy hiểm . Cô bé bị trật chân rồi kìa. Vĩ Kha cau mày: - Mày đùa đấy ư? - Đùa, những chuyện không hay như thế mà tao đùa được sao? Cũng may Vĩnh Nghi không lăn xuống cầu thang đó. Vĩ Kha nhún vai: - Chẳng chịu nghe, mình tự chuốc lấy thôi, trách ai được. Vĩnh Nghi mím môi: - Phải! Tôi làm thì tôi tự chuốc lấy, nên nhớ tôi chưa than với ông lời nào mà. Ông là con người không xúc cảm, và không có trái tim. Cô bé bật dậy nhưng đau quá lại quỳ xuống ngay, nước mắt tuôn rơi trên má. Vĩ Kha ngồi xuống lo lắng: - Sao rồi! Không đứng lên được à? Vĩnh Nghi xô Vĩ Kha ra, cô bé mếu máo: - Dang ra, tôi không cần sự lo lắng của ông, tôi không phải là người để ông quan tâm đâu. Vĩ Kha giằng lấy chân cô bé: - Để tôi xem nào. - Không cần! Anh nghiêm mặt: - Đừng bướng bỉnh nữa có được không, vì tính bướng bỉnh tự ái của cô mà hại bản thân mình và còn làm phiền đến người khác. Vĩ Kha xem xét: - Không sao đâu, chỉ bị trật gân thôi. Thoa thuốc sẽ hết. Công Thành chen vào: - Mày đưa Vĩnh Nghi xuống dưới đi. Cô bé lắc đầu: - Tôi còn phải tưới hoa. - Chân cô như thế này tưới sao được. Để tôi làm cho. - Không được, chẳng dám phiền đến ông đâu. Vĩ Kha khoát tay: - Để đó cho tôi. Vĩ Kha khom người định bồng Vĩnh Nghi, cô bé né người: - Tôi tự đi được. - Lại bướng, đúng là cô bướng chẳng đúng chỗ. Dù cho Vĩnh Nghi phản đối anh vẫn bồng cô bé trên tay, kèm theo lời dọa: - Nếu cô muốn mình an toàn thì ngoan ngoãn nằm im, từ sân thượng xuống dưới cũng chẳng gần. Rơi xuống dưới không chết cũng bị tật nguyền. Gãy tay chân tôi lúc đó còn báo hại thêm. Vĩnh Nghi hét lên: - Độc ác. - Cô nghĩ thử xem, một cô gái đẹp như cô mà bị tật nguyền thật không hay. Còn nữa tương lai dang dở tiếc lắm đó. Quả thật câu nói của Vĩ Kha có linh nghiệm, Vĩnh Nghi không dám mở mắt nhìn xuống, khuôn mặt lại áp sát vào ngực anh. Cảm giác đầu tiên đến với hai người. Vĩnh Nghi nghe tim mình đập loạn nhịp và cô bé tự hỏi. Tại sao vậy? Không riêng gì Vĩnh Nghi, Vĩ Kha cũng thấy tình yêu mình dâng cao. Nhưng anh cố gắng kiềm chế. Công Thành theo sau, anh phát hiện Vĩ Kha và Vĩnh Nghi là một cặp xứng đôi bướng bỉnh và cứng đầu như nhau. Đặt Vĩnh Nghi ngồi xuống salon, Vĩ Kha ra lệnh: - Ngồi yên đó. Cô bé ngoan ngoãn ngồi yên không phùng mang trợn mắt như mọi khi. Vĩnh Nghi như còn đang ngây ngất trong vòng tay ấm của Vĩ Kha . Cô bé đỏ mặt với bao ý nghĩ của mình, không thể như thế được. Và càng không thể để lộ nếu Vĩ Kha biết được ông ta sẽ cho mình là một đứa con nít mơ mộng hão huyền. Vĩnh Nghi cắn môi suy nghĩ: - Có thể đây là sự choáng ngợp đầu tiên khi gần gũi và đụng chạm. Chứ cô và Vĩ Kha như mặt trời, mặt trăng có khác. Từ trong tiềm thức Vĩnh Nghi, Vĩ Kha như có cái gì đó thân quen lắm. Xem ra khuôn mặt Vĩ Kha đâu khó khăn lạnh lùng gì mấy. Vậy tại sao đối với cô anh ta lại có thái độ đó. Vĩnh Nghi thật sự không hiểu. Khuôn mặt ngơ ngơ ngáo ngáo của Vĩnh Nghi không qua khỏi cặp mắt Công Thành. Anh ta lên tiếng hỏi: - Vĩnh Nghi! Cô có sao không? - Ồ ... không sao . Công Thành gặng lại: - Thật không? - Tôi dối ông làm gì? - Ai biết đâu được cô ôm niềm tâm sự cho riêng cô. - Cũng đâu liên quan gì đến ông. Công Thành nhún vai: - Không liên quan đến tôi thật nhưng có thể sẽ liên quan đến Vĩ Kha. Vĩnh Nghi trợn mắt: - Vĩ Kha . - Ừ. - Tôi không hiểu. - Cả tôi còn không hiểu huống chi cô. Công Thành quyết giúp bạn: - Thật ra Vĩ Kha không như cô nghĩ đâu. Nó là con người có rất nhiều tình cảm, nhân hậu bao dung . Lúc tôi gặp nó ở Pháp là thế và tôi tin chúng tôi là đôi bạn thân. Quả đúng như thế khi trở về VietNam tình cờ chúng tôi lại gặp nhau. Cô có tin sự sắp đặt của cao xanh không? Tuy xa quê hương gần hai mươi năm, nhưng Vĩ Kha không quên cội nguồn dân tộc, mảnh đất đã nuôi lớn ông cha nó. Tôi và nó quyết định trở về Việt Nam lập nghiệm là tình cảm ý nghĩ xuất phát từ đáy lòng yêu quê, yêu dân tộc, yêu mảnh đất anh hùng. Ngừng một chút Công Thành tiếp: - Tôi và nó sinh ra trong thời kỳ bom đạn khói lửa nhưng chưa hề biết mùi vị của nó. Vì lúc đó chúng tôi còn quá nhỏ, Vĩ Kha đang tự dằn vặt mình, là người con của tổ quốc mà nó chưa góp phần xây dựng quê hương sau bao năm chìm trong gót giày của bọn xâm lược. Nó tự cho nó là người có lỗi khi theo gia đình từ bỏ quê hương. Bao năm sống trên đất khách quê người nó chưa có được một ngày vui. Vì nó mong từng ngày từng giờ trở về trên đất mẹ thân yêu. Công Thành nhìn cô bé: - Vĩnh Nghi, cô có thể hiểu nó một chút chứ? - Hiểu Vĩ Kha, tôi cũng muốn lắm chứ, ông ta không hề cho tôi cơ hội. Lúc nào ông ta cũng nghiêm khắc và lạnh lùng với tôi. Rồi Vĩnh Nghi lắc đầu: - Nhưng tôi còn nhỏ lắm, tôi không muốn suy nghĩ nhiều đến chuyện người lớn của các ông. Cách nghĩ và cách sống của các ông phức tạp lắm. Công Thành nhướng mắt: - Cô tự cho cô còn nhỏ hay ai nói cô còn nhỏ? - Là Vĩ Kha nói đó. Công Thành cười: - Cũng đúng thôi, lúc cô quá người lớn, lúc cô quá trẻ con. Vĩnh Nghi hậm hực: - Cả ông cũng nói như vậy? Chẳng trách gì Vĩ Kha ... hai người đồng bọn mà . Vĩ Kha ra tới, theo sau là vú Năm. Bà hốt hoảng: - Con có sao không Vĩnh Nghi? Tại sao lại ra nông nổi này? Vú đã dặn nhiều lần rồi, đừng mạo hiểm quá! Cô bé trấn an: - Không sao đâu vú, con bị trật gân thôi mà. Vài ngày sẽ hết thôi. Vú Năm vén ống quần cô bé lên xem: - Như vậy mà nói là không sao ? Sưng lên rồi đây này. Cô bé nhăn mặt: - Vú! - Con đáng đánh đòn lắm, chẳng nghe lời vú tí nào. Ông chủ biết được không cho con lên sân thượng nữa đâu. - Vú, con năn nỉ mà. Vú đừng nói với ba con nghe, con hứa với vú từ đây về sau con cẩn thận hơn. - Vú không nói ông chủ nhìn cũng sẽ biết. Vĩnh Nghi cắn môi: - Con nói vấp ngã trong vườn. Vú Năm lắc đầu: - Con bướng lắm! Rồi ngày mai đi học thì sao đây? - Con tự lo được mà. Vĩ Kha lên tiếng: - Con sẽ giúp Vĩnh Nghi, vú an tâm. Anh ngồi xuống nhẹ giọng: - Đưa chân đây anh xoa thuốc cho. Vĩnh Nghi mở to mắt nhìn Vĩ Kha, cô bé như không tin vào tai mình. Con người khó khăn độc tính thế kia mà có giọng ngọt ngào đó ư? Nếu lúc đầu Vĩ Kha như thế này thì mình đối chọi với anh ta làm gì? Chẳng lẽ anh ta là hai con người khác biệt nhau. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Công Thành lên tiếng vực cô bé trở về thực tại: - Vĩnh Nghi để Vĩ Kha thoa thuốc đi nếu không nó sẽ sưng to và không đi học được đâu. Cô bé đưa mắt nhìn Vĩ Kha xem có đúng như lời Công Thành nói không. Thì chạm ngay tia nhìn lạnh lùng cô bé cụp mắt: - Không dám làm phiền, tự tôi làm được rôi. Vĩ Kha nhếch môi: - Sao lúc nãy cô không tự đi xuống. Vĩnh Nghi cứng họng ấp úng. Vĩ Kha kéo nhẹ chân cô bé: - Đừng tự ái trẻ con trong lúc này, chẳng lợi lộc gì đâu. Vừa thoa thuốc Vĩ Kha vừa nói: - Cả tuần nữa nó mới hết sưng. Cô bé kêu lên: - Tôi còn phải đến trường ôn thi. - Cái đó tôi sẽ giúp cô. - Ông còn công việc của ong, tôi không dám. Tôi sẽ gọi điện cho Đông Quân đến đón tôi đi học. Vĩ Kha nghiêm nét mặt: - Cô không phiền đến tôi còn Đông Quân cô có phiền không ? Từ nhà đến đây đón cô rồi đưa cô về. - Nhưng Đông Quân là bạn tôi. - Còn tôi, tôi với tư cách là anh của cô, cô phải nghe lời tôi. - Ông ... - Ngoan một chút đi. Hãy để cho Đông Quân có thời gian đi chơi với bạn bè. Vĩ Kha quay sang vú Năm: - Phiền vú phải giúp Vĩnh Nghi trong sinh hoạt rồi. - Con đừng nói vậy, không phải từ nhỏ vú đã săn sóc cho Vĩnh Nghi sao? Vĩ Kha cười nhẹ: - Con nhớ mà, tấm lòng vú còn hơn người mẹ. Cám ơn vú. - Con còn khách sáo với vú, vú giận đó. Vĩ Kha xua tay: - Con không dám nữa, vú mà giận còn ai thương con và Vĩnh Nghi. Công Thành cảm thấy có điều gì bí ẩn bên trong nhưng anh không tiện hỏi bây giờ. Phải điều tra Vĩ Kha nếu có dịp. Vĩ Kha dặn dò: - Không được đi lại nhiều nếu muốn cái chân mau hết. Anh ghẹo: - Còn nữa, không được nóng tính và cáu gắt nó cũng có ảnh hưởng. Lần này bị như vậy cho cô bớt phá phách bay nhảy và leo trèo. Cô bé xụ mặt: - Trên cõi đời này không ai mà độc ác như ông. Vĩ Kha cúi xuống nhìn vào mặt cô bé: - Có thể liệt vào danh sách thần ác không? - Hừ! Vú Năm đứng lên: - Các con ở đây vú vào chuẩn bị cơm có lẽ ông chủ sắp về. Công Thành nhanh theo: - Con phụ vú. Vĩ Kha hất mặt: - Được không đó! Đừng đập bể đồ nhà người ta nghe mày. - Mày nghĩ bạn mày tệ như vậy sao? - Ai biết được. - Còn nói, thằng quỉ. Mày lo là lo cho mày kìa. Tao đã lỡ lâu rồi, lỡ một lần nữa cũng chưa sao. Công Thành quay đi bỏ lại tiếng cười giòn. Hai người còn lại, phòng khách rơi vào im lặng. Mọi người đeo đuổi một ý nghĩ riêng. Vĩ Kha phì phà khói thuốc trong anh rất nhanh . Nhưng nhìn kỹ lại anh có nhiều tâm sự. Tiếng chuông điện thoại lảnh lót trong không gian làm cả hai giật mình. Vĩ Kha chồm lên anh nhấc máy: - Alô! - ... - Dạ! Cháu Vĩ Kha đây. Có chuyện gì không bác? - ... - Dạ! Cháu biết rồi. - ... - Vĩnh Nghi đang ở đây với cháu. - ... Vĩ Kha đưa mắt nhìn cô bé rồi nói vào máy: - Vĩnh Nghi hôm nay ngoan lắm. Bác yên tâm. - ... - Chúc bác vui vẻ. Vĩ Kha gác máy, Vĩnh Nghi hỏi ngay: - Ba tôi không về à? - Bác Toàn gặp một người bạn thân nên không về được. Cô bé phụng phịu: - Ba hứa chiều nay về ăn cơm mà không giữ lời. Ghét quá đi. Vĩ Kha cuời: - Cô không phải trẻ con chứ. Thương ba cô thì cô phải hiểu công việc của ông ấy. Bác Toàn không về ăn cơm với cô được thì có tôi và vú Năm. Anh nheo mắt đùa: - Phải tập tự lâp cho quen không lẽ đến lúc cô lấy chồng, gần đây thì không nói gì nếu ở xa bên Mỹ, Pháp chẳng hạn cô phải bay về đây gọi ba cô sang ăn cơm với cô hay sao? Vĩnh Nghi phùng má: - Liên can gì đến ông. Với lại tôi đâu có ý nghĩ sẽ lấy chồng, tôi ở vậy bên ba tôi. - Chắc không? - Chắc! - Ồ! Thế thì tôi phải ráng sống để chống mắt xem cô có thực hiện lời nói của cô hay không. Vĩnh Nghi dò xét: - Ông không định ở vậy để chờ xem tôi chứ? Vĩ Kha cười: - Tôi có ý định rồi sao? - Ông không lấy vợ? - Cô bé không lấy chồng làm sao tôi dám lấy vợ. - Vô duyên. Vĩ Kha bắt ngay câu nói đó: - Vô duyên bởi vậy cho tới bây giờ không ai chịu lấy tôi mà. - Chuyện đó ông đem nói với tôi làm gì ? - Xem cô có giúp được gì không? Vĩnh Nghi mở to mắt: - Tôi giúp ông, không đùa chứ? - Bộ tôi thích đùa lắm sao? Cô bé ngẫm nghĩ rồi nói: - Tôi không làm mai được đâu nghe. - Ai nói sẽ nhờ cô bé làm mai. Vĩnh Nghi biết mình bị hớ nên ấp úng: - Tôi ... Vĩ Kha định trêu tiếp thì điện thoại lại reo, Vĩnh Nghi liếc ngang: - Có lẽ người yêu ông gọi đó. Vĩ Kha không nói, anh nhẹ nhàng nhắc máy: - Alô! - ... Giọng anh vui vẻ, khuôn mặt trẻ hẳn lên: - Mẹ hả mẹ ? - ... - Ôi, con trông điện thoại của mẹ quá! - ... Anh như một đứa trẻ: - Ngày nào nghe điện thoại của mẹ con còn nhỏ nữa kìa. Thật ra, hiện giờ con rất muốn ngày nào cũng ở gần bên mẹ, chăm sóc mẹ và nghe mẹ nói chuyện. - ... - Chứ không phải mẹ vẫn thường nói con còn bé trong vòng tay mẹ sao? - ... - Dạ thưa mẹ con biết. Được trở về quê hương và cùng chung vai vun đắp cho quê hương giàu đẹp đó là ước mơ của con. - ... - Cám ơn mẹ. Bác Vĩnh Toàn và Vĩnh Nghi vẫn khỏe. - ... Vĩ Kha liếc chừng về phía Vĩnh Nghi: - Bác Toàn có hẹn với khách, còn Vĩnh Nghi đang ở nhà. Năm nay cô bé vào đại học, xinh đẹp và dễ thương như trong trí tưởng tượng của mẹ. - ... Vĩ Kha cười: - Mẹ ơi! Nếu muốn mẹ mau mau về Việt Nam cưới vợ cho con đi. Ngồi gần đó làm gì Vĩnh Nghi không nghe. Tuy mắt nhìn mông lung ngoài cửa sổ nhưng tai cô bé không bỏ sót một câu. Vĩnh Nghi hừ nhỏ: - Hừ! Tưởng gì, cũng muốn vợ dữ . Vĩ Kha nhỏ tiếng: - Mẹ chờ máy chút để con gọi Vĩnh Nghi. Anh gác điện thoại một bên rồi bước sang chỗ Vĩnh Nghi ngồi: - Mẹ anh muốn nói chuyện với em. Cô bé lúng túng: - Tôi biết nói gì bây giờ? - Bà không tra khảo em đâu mà sợ. Nhanh lên, điện thoại đường dài tốn tiền lắm đó. - Ông giỏi ra lệnh quá vậy? Vĩ Kha lầm lì khom người bồng cô bé, Vĩnh Nghi chới với la lên: - Ông làm gì vậy? Bỏ tôi xuống, tôi đi được mà. Vĩ Kha gườm gườm: - La tiếp đi, tôi quăng xuống cho mà xem. Vĩnh Nghi muốn khóc vì bị Vĩ Kha bắt nạt: - Phát xít! Đặt cô bé xuống gần điện thoại, Vĩ Kha hất mặt: - Mau đi. Giọng Vĩnh Nghi run run: - Alô! - ... - Dạ! Cháu là Vĩnh Nghi đây. - ... - Bác khỏe hở bác? - ... - Dạ, cháu khoẻ. Ba cháu cũng vậy. - ... - Ồ! Không có đâu thưa bác. Anh Kha còn giúp ba cháu và cháu rất nhiều. - ... Cô bé tủm tỉm: - Đến bao giờ bác mới về Việt Nam? - ... - Cháu hứa! Ba cháu và cháu rất vui mừng đón bác. - ... Vĩnh Nghi đỏ mặt: - Cháu còn nhỏ lắm bác ơi! - ... Cô bé nhìn Vĩ Kha: - Dạ được, cháu sẽ thay mặt bác giám sát Vĩ Kha. - ... - Chỉ giám sát thôi còn việc anh ấy có người yêu thì có lẽ cháu không đảm bảo được. Vì cháu đâu có quyền. - ... Cô bé khúc khích: - Cháu làm y lời bác. - ... - Chúc bác vui khỏe. - ... - Tạm biệt! Vĩnh Nghi gác máy: - Xong rồi! Vĩ Kha nhướng mắt: - Cô đã nói gì? Và mẹ tôi dặn dò gì? Cô bé nhún vai: - Ông đã nghe còn hỏi làm gì? Còn bác gái nói gì thì đợi bác ấy sang ông sẽ rõ. - Nhưng tôi muốn biết ngay bây giờ. - Tôi không thích nói. Vừa lúc ấy Công Thành và vú Năm đi lên, bà vú hỏi: - Ba con chưa về hả Nghi? Cô bé lắc đầu. - Dạ chưa, chúng ta cũng không phải chờ nữa vì bác Toàn có hẹn với bạn. Công Thanh giơ tay: - Thế thì ta xuống thôi, kẻo nguội mất ngon. Vĩnh Nghi gọi vú Năm: - Giúp con đi vú. Công Thành trợn mắt: - Vú đâu có bồng nổi cô. - Tôi nhờ vú dìu tôi. - Không được nó sẽ sưng to lên đấy. Để Vĩ Kha giúp con. Vĩnh Nghi sầm mặt: - Tôi không muốn mình trở thành một kẻ phế nhân cũng như không để cho người ta được dịp nói tôi như thế. Vĩ Kha khoát tay: - Vú và Công Thành xuống trước đi, con sẽ giúp Vĩnh Nghi. - Tôi không cần! - Tự ái không đúng lúc rồi đấy. Vĩnh Nghi nói gì nói, Vĩ Kha vẫn bồng cô. Lại một lần nữa cô bé nằm trong vòng tay Vĩ Kha. Hai người gần thật gần và hình như họ đã nghe rõ nhịp đập của hai trái tim. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 6 Xong một bữa cơm thì trời đã nhá nhem. Một ngày trôi qua, nhường lại cho một đêm dài sắp tới, nếu ai không biết quý thời gian thì nó trở nên vô vị . Ánh sáng của đèn đường tỏa khắp căn nhà lẫn ở vườn hoa. Hôm nay Vĩnh Nghi thấy nó rất sáng tưởng tượng như một đêm trăng rằm . Ngồi ở phòng khách Vĩnh Nghi thèm thuồng được bay nhảy đến bên những khóm hoa để xem và thưởng thức mùi hương của nó về đêm. Nghĩ cũng lạ, sao hoa thường tỏa hương vào ban đêm, nhất là mùi thơm của hoa lài, nguyệt quế, màu trinh trắng của nó làm khao khát lòng người . Vĩnh Nghi cũng không hiểu nổi mình . Tại sao những loài hoa hương sắc kiêu sa cô không thích lại thích những loài hoa dại . Loài hoa không tên tuổi nhưng lại rất gần gũi . Tuy nó không có một nét đẹp quyến rũ như hoa hồng, hoa cẩm chướng, nhưng nó có một nét đẹp hài hòa làm cho người ta dễ nhìn và cảm mến . Vĩnh Nghi muốn nhờ Vĩ Kha giúp mình ra ngoài ấy nhưng chẳng thấy anh ta đâu cả . Cô bé chợt nhớ, tối nay Vĩ Kha có hẹn với Hoàng Trinh gì đó . Cô mím môi: - Tôi không để cho ông dễ dàng hẹn với người tình đâu. Bộ thông tin trong não cô bé hoạt động liên hồi nghĩ cách nào để cầm chân Vĩ Kha ở lại cho bà Hoàng Trinh gì đó leo cây cô mới thỏa ý . Vĩnh Nghi cũng không hiểu vì sao mình làm như vậy, cô ganh tỵ với người mà Vĩ Kha để mắt tới chăng ? Hay là cô đang ghen, nhưng mà ghen vì vấn đề gì? Tình yêu hay ... Vĩnh Nghi bỗng giật mình, tự đáy lòng cô đã yêu Vĩ Kha, không biết từ khi nào trong giấc ngủ và cả giờ học luôn luôn hiện diện hình ảnh của Vĩ Kha. Trong lòng cô bé yêu anh, yêu gấp trăm ngàn lần yêu. Nhưng ngoài mặt lại đối chọi với anh. Phải chăng đó là sự tự ái vu vơ. Tình yêu! Khi yêu thì trong lòng không thể tồn tại hai chữ tự ái . Đối với Vĩnh Nghi càng tự ái thì càng yêu mãnh liệt hơn. Vĩnh Nghi gào lên trong lòng: - "Vĩ Kha ơi! Em yêu anh, nhưng em không thể kiềm chế tự ái của mình khi đối mặt với anh. Tại sao anh lại trêu tức em chứ? Hay anh thích làm như thế để giẫm nát trái tim em?". Lý trí, tình yêu ơi tôi biết phải làm sao đây hãy chỉ dẫn cho tôi đi. Cô bé gục xuống hai tay: - Vĩ Kha ơi, đừng có lạnh nhạt đừng xa lạ với em có được không ? Em không thể chịu nổi khi anh đối xử với em như thế . Chuông điện thoại reo vang như đánh thức Vĩnh Nghi. Cô bé thẫn thờ nhấc máy: - Alô! - ... Đầu dây bên kia là giọng nhõng nhẽo của một cô gái . Vĩnh Nghi bàng hoàng: - ... - Xin lỗi ! Chị là ai? Chị có thể cho tôi biết được không? - ... - Hoàng Anh. Cô bé lặp lại, vậy là tìm Vĩ Kha rồi! Vĩnh Nghi cắn mạnh môi quyết định: - Xin lỗi ! Anh Kha rất bận không thể đến chỗ hẹn được . Cô thông cảm . - ... - Tôi nghĩ anh Kha không thể tiếp điện thoại vì anh ấy đang có khách . - ... - Thôi há! Chúc cô vui vẻ, chào cô! Gác điện thoại Vĩnh Nghi mỉm cười, vì cô đã làm một việc mà cô chưa hề nghĩ tới . Xem đây cô ta như còn đeo đuổi Vĩ Kha nữa hay không? Con gái gì tối ngày cứ gọi điện thoại cho con trai mãi . Ngồi yên một chỗ không phải là tính của Vĩnh Nghi. Cô bé lần theo salon đến bên máy vi tính . Bật công tắc điện, Vĩnh Nghi cài chương trình vào. Ôi! Chắc là của Vĩ Kha thôi. Tò mò, Vĩnh Nghi bắt đầu xem. "Khánh thành và hoạt động công ty liên doanh Huy Phong bắt đầu ngày 22-11. Điều hành công ty Tổng giám đốc Trương Vĩ Kha". Vĩnh Nghi trề môi: - Oai dữ ha. Phó tổng giám đốc: Mai Công Thành . Thư ký công ty: Lê Thị Hoàng Trinh. Giám đốc nhân sự: ... Trưởng phòng kế hoạch ... kế toán ... tài vụ ... kỹ thuật viên ... chuyên viên vi tính ... Cô bé chau mày: - Công ty này có qui mô không mà đông dữ vầy nè . Cô bé mở to mắt: - Ối trời! Cổ đông chỉ có hai người, một người là Vĩ Kha còn một người mang quốc tịch Hoa Kỳ . Vĩnh Nghi đưa tay lật một số giấy tờ gần bên suýt chút nữa đã kêu lên: - Chỉ vốn lưu động không có tới hai tỉ rưỡi đô la. Vốn cố định khoảng một tỉ tám đô la. Cô bé liếc mắt nhìn chừng nơi thang lầu, vì đây là những điều cơ mật của một công ty, không ai có thể xem được ngoại trừ tổng giám đốc . Nhanh nhanh tay Vĩnh Nghi sắp xếp lại gọn gàng y như cũ, cô bé lấy đĩa ra tắt máy . Cố gắng đứng dậy cô bé cò cò ra cửa phòng khách . Mùi hương của dạ lý thôi thúc Vĩnh Nghi. Chịu đau cuối cùng cô cũng có mặt bên những khóm hoa đầy hương sắc . Ngồi bệt xuống lớp cỏ non dầy cộm xanh mượt, Vĩnh Nghi cảm nhận được hơi lạnh từ cỏ . Thì ra sương đã xuống nhiều . Từng giọt sương lạnh đọng trên cánh hoa Vĩnh Nghi thấy rõ nhờ những ánh đèn đường . Cô bé ủ đóa dạ lý trong tay mà lòng bồi hồi ước gì mình được ủ ấm trong vòng tay rắn chắc của Vĩ Kha. Chợt Vĩnh Nghi thở dài, nhưng ước mơ chỉ là ước mơ, Vĩ Kha không bao giờ để ý tới mày đâu. Một đứa con gái trẻ con bướng bỉnh và cứng đầu . Tim yêu réo gọi nhưng đành để chôn kín trong lòng chỉ một mình biết mà thôi. Từ lan can Vĩ Kha đã nhìn thấy tất cả . Ôi! Vĩnh Nghi bé bỏng của anh, hôm nay vì đâu mà em ngồi một mình nơi ấy . Hay là em đang mang tâm sự cũng như anh mang tâm sự mà không thể nói cùng ai. Vĩnh Nghi ơi! Anh yêu em biết bao, từ đáy lòng anh thúc giục nhiều lần nhưng anh không dám vì anh rất sợ sự từ chối . Em ngây thơ và vô tư quá, anh không muốn khuấy động cuộc sống bình yên mang đầy ước mơ của em. Em đang mơ ước đến chân trời nào? Anh không thể đoán được . Đừng, đừng bao giờ yêu ai nghe Vĩnh Nghi. Anh rất sợ mất em. Từ khóm hoa kia Vĩnh Nghi ôm lấy hai vai. Vĩ Kha đoán chắc là cô bé lạnh, nên anh vội vàng xuống lầu . Cũng vừa lúc đó Công Thành sử dụng chiếc xe phân khối lớn LA của Vĩ Kha ra phố . Vĩnh Nghi gục xuống trên gối bất động . Anh ấy đã đi đến điểm hẹn . Hy vọng của cô đã bị dập tắt . Gió về đêm lành lạnh, nước mắt chực trào hoen mi. Khóc cho ai đây? Hay khóc cho mối tình đầu không bao giờ có đoạn kết . Vĩ Kha, phải chi anh đừng bao giờ xuất hiện . Mãi mãi em vẫn là một đứa em gái của anh sao? Em không muốn, em không muốn . Bỗng có cái gì đó ấm áp trên vai, Vĩnh Nghi giật mình ngẩng lên. Cô bé như không tin vào mắt mình, cô buột miệng: - Ông không phải đi rồi sao? Vĩ Kha ngơ ngác: - Đi đâu? Vĩnh Nghi xẵng giọng: - Ông đừng giả vờ nữa có được không? Vĩ Kha giơ tay: - Tôi giả vờ, mà giả vờ chuyện gì? Cô bé nói rõ hơn đi. Có lẽ ông ta đã quên, Vĩnh Nghi nghĩ vậy . Nếu lúc nãy, Vĩ Kha nghe điện thoại thì đã nhớ rồi . Cô bé nhắc: - Thì ông có cái hẹn với Hoàng Trinh. Vĩ Kha ồ lên: - Ra vậy . Tôi đã quên mất, cám ơn cô bé đã nhắc nhở . Vĩ Kha nheo mắt dưới ánh đèn điện, Vĩnh Nghi cảm thấy có cái gì đùa cợt trong ấy . Cô bé không ngờ mình đã để lộ tình cảm . Rồi đây Vĩ Kha sẽ cho rằng mình quan tâm đến anh ta, nên mới để ý đến việc làm của anh ta, và từng bước đi của anh ta. Vĩnh Nghi không dám nhìn thẳng vào mặt Vĩ Kha, không biết trong cái đầu thông minh kia Vĩ Kha đang nghĩ gì? Cô bé tự mắng mình: - "Ngốc ơi là ngốc". Cô bé ngồi yên để chịu đựng cặp mắt quan sát của Vĩ Kha. Và tim đập nhanh khi Vĩ Kha ngồi xuống gần bên. Anh nắm đôi tay cô bé ủ trong đôi tay rắn chắc nồng ấm của mình . Giọng anh êm dịu: - Vĩnh Nghi, tại sao bé phải ra đây ngồi ? Bé đang nghĩ gì mà ưu tư thế kia? Vào nhà đi Vĩnh Nghi, khuya sương xuống lạnh lắm . Cô bé muốn ngộp thở vì giọng nói ngọt ngào phải chăng đó là những lời chân thật xuất phát từ đáy lòng anh. Hay anh đang đùa giỡn với một đứa con gái bướng bỉnh như em. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Vĩ Kha nghiêm khắc và lạnh lùng với mình thì không thể nào anh ta có tình cảm với mình được . Không, không đâu. Trời ơi! Tôi rất ghét sự giả dối . Vĩnh Nghi giật tay mình ra khỏi tay Vĩ Kha: - Cám ơn! Tôi không có tâm sự và cũng chịu lạnh quen rồi . Không cần ông phải quan tâm, người khác đáng cần ông quan tâm, còn tôi thì không. Phút chốc gương mặt của Vĩ Kha trở nên lạnh lùng khó hiểu: - Không có tâm sự sao ra đây làm gì? - Tại tôi thích . Bộ ông nghĩ những người có tâm sự mới ra đây ngồi sao? Tôi đang vui, tôi cũng có thể ngồi một mình vậy? - Cô vui, mà chuyện gì làm cho cô vui? Vĩnh Nghi ngắt một đóa dạ lý: - Là cái này nè, có người gửi tặng cho tôi một đóa hoa, không phải hồng cũng không cẩm chướng mà là một đóa lan đó . Cô bé mỉm cười nói tiếp: - Ông biết ý nghĩa của hoa lan là gì không? Nhận một cành lan hay cài một cành lan trên áo có ý cho mọi người biết rằng người ấy là của riêng tôi. Có đúng không ông? Vĩ Kha cau mày khó chịu: - Ai tặng cho cô? Trai hay gái? Vĩnh Nghi hất mặt: - Ông cần biết làm gì? Đó là chuyện riêng của tôi mà . - Nhưng tôi cần phải biết vì tôi là người quản lý cô . - Hừ! Quản lý, quản lý cũng cần biết mọi chuyện sao? - Phải! Cô nói đi . Vĩnh Nghi gục gặc: - Cũng tốt, để ông khỏi thắc mắc tôi nói đây. Người tặng đóa hoa lan cho tôi là trời là đất là mây là nhân loại . Vĩ Kha lắc đầu: - Tôi không hiểu . - Dở quá! Có nghĩa là tôi của chung tất cả không phải là của riêng một ai. Tôi sống vì mọi người chứ không phải sống cho riêng tôi. Vĩ Kha thở phào: - Cô quan tâm đến người khác từ bao giờ? - Từ khi tôi biết suy nghĩ . - Rõ hơn! - Cả tôi cũng không biết . Vĩ Kha cho hai tay vào túi quần: - Biết rằng đây là đất mẹ quê hương nhưng chính nơi này làm tôi lưu luyến nhất . - Tại sao? - Tôi không thể trả lời, vì vấn đề này trả lời nó không hay. Vĩnh Nghi đưa mắt nhìn Vĩ Kha: - Ông trở về quê hương Việt Nam có thể nói là cũng hơi lâu. Vậy ông đã có những kỷ niệm gì chưa? - Có! - Ông cho tôi biết được không ? Buồn hay vui? Vĩ Kha quay lại: - Cô thật sự muốn biết? Vĩnh Nghi gật đầu không chút ngần ngừ: - Ừm! Vĩ Kha búng tay: - Được thôi! Trở về đây tôi có rất nhiều kỷ niệm, buồn vui cũng chính nơi đây. Một kỷ niệm mà không thể nào tôi quên đó là được làm bạn với cô bé mang tên Vĩnh Nghi. Ánh mắt của Vĩ Kha như đốt cháy trái tim cô bé. Vĩnh Nghi nhìn nơi khác: - Ông đừng có đùa . Vĩnh Nghi mạnh dạn: - Kỷ niệm về những lần đấu khẩu phải không? - Không, kỷ niệm trong tôi là Vĩnh Nghi một cô bé rất dễ thương và dễ mến . Vĩnh Nghi đỏ bừng mặt như ngồi gần đống lửa to. Nếu ban ngày có lẽ Vĩ Kha sẽ nhìn thấy: - Ông xạo! Vĩ Kha cười lớn: - Ha ... ha ... ha... Từ trước tới giờ đây là lần đầu tiên tôi biết mình xạo. Vĩnh Nghi gắt nhỏ: - Trời ơi ! Bộ ông muốn kinh động cả thành phố hả? - Không riêng gì thành phố mà cả thế giới nữa kìa. - Điên khùng! Vĩnh Nghi đứng lên cô bé cò cò đi. Tích tắc Vĩ Kha đã kéo cô bé trong vòng tay. Anh cúi xuống nói nhỏ: - Từ đây về sau đừng phùng mang trợn mắt với anh nữa nghe chưa. Vĩnh Nghi chưa kịp phản ứng thì Vĩ Kha đã bồng cô lên tay và đi nhanh vào nhà. Cảnh ấy không qua khỏi cặp mắt của một người và cặp mắt kia ánh lên một niềm vui niềm hạnh phúc. Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 7 Công Thành thảy xấp hồ sơ lên bàn cho Vĩ Kha: - Giải quyết cái này giùm tôi đi ông tổng . Anh ngồi xuống cái ghế trước mặt Vĩ Kha: - Ông làm ăn sao vậy? Cả mười bản chẳng ký một chữ vậy mà gởi đi. Cũng may nó lọt vào tay tôi nếu không khách hàng rủa cho ông một trận. Thậm chí còn mất luôn khách hàng của công ty nữa là khác . Vĩ Kha rời mắt khỏi màn hình vi tính, anh lật ra xem xét: - Số đơn đặt hàng này tao chưa từng xem qua. Công Thành nhổm lên: - Đừng giỡn chứ! - Chuyện quan trọng này mà tao giỡn được sao ? Nó ảnh hưởng đến huy tín của công ty đó. Vĩ Kha hỏi: - Số đơn đặt hàng này ai đưa cho mày? - Hoàng Trinh! - Gọi cô ấy vào đây ngay. Công Thành ngăn lại: - Từ từ, xem vụ việc ra sao đã . Anh cầm lên: - Ngày tháng kê khai, đơn giá thì đúng, nhưng ... có mộc và không có chữ ký vậy là sao? Vĩ Kha cau mày giật lại: - Ai đã đóng mộc? - Cái đó thì phải hỏi mày. Có khi nào mày quên không? - Không hề, tao đã nói rõ với mày là tao chưa từng xem qua. - Coi bộ găng à! Ai đã làm chuyện này, theo tao Hoàng Trinh không dám đâu. Nếu cô ấy làm thì cô ấy không ngu dại gì đưa cho tao để xem lại và phát hiện ra. Vĩ Kha ra lệnh: - Triệu tập hội nghị ngay. - Một số nhân viên các khâu đã đi giao hàng mà . Vĩ Kha bóp trán: - Phải làm sao đây! Từ trước tới giờ đâu có tình trạng như vầy . - Bình tĩnh nào Vĩ Kha! Tao đoán không lầm thì có kẻ muốn hại mày . - Nhưng tao đâu có gây thù oán gì . - Tuy mày không gây thù oán nhưng sự thành công của mày mấy tháng nay làm cho họ ganh tỵ. Ai đã từng hợp tác không thành với mày thì người đó hại mày . Vĩ Kha nhăn mặt: - Làm sao tao nhớ nổi . Công Thành đứng lên đi tới đi lui trong phòng, vấn đề này thật là khó hiểu và phức tạp. Công ty có biết bao nhiêu là khách hàng, bao nhiêu là người hợp tác . Ai là người đứng trong bóng tối làm sao biết được đây. Vĩ Kha nhấn vào cái nút xanh trên bàn: - Hoàng Trinh đến ngay văn phòng tổng giám đốc gấp . Anh ngả người ra ghế bóp trán: - Điều duy nhất còn lại là hỏi rõ Hoàng Trinh xem số đơn đặt hàng này xuất phát từ đâu. - Ý mày là ... - Một là có một người nữa đưa cho Hoàng Trinh. Hai là Hoàng Trinh nhận từ văn phòng của tao. Mà ai là người đã mang những thứ đó vào đây. - Nhưng phòng tổng giám đốc, ai vào đây được . - Tao cũng đang đau đầu về việc này . Có tiếng gõ cửa, Vĩ Kha lên tiếng: - Vào đi . Hoàng Trinh bước vào: - Anh Kha, anh Thành, có chuyện gì? Công Thành chỉ cái ghế trước mặt: - Cô ngồi xuống đó đi, có một số việc chúng tôi muốn biết rõ hơn. Nhìn khuôn mặt căng thẳng của Công Thành và Vĩ Kha, Hoàng Trinh hoang mang: - Quan trọng lắm không? - Rất quan trọng, liên quan đến uy tín của công ty chúng ta. Hoàng Trinh giật mình: - Uy tín của công ty. Vĩ Kha đẩy xấp giấy đến trước mặt Hoàng Trinh: - Cô có nhận ra cái này không? Hoàng Trinh mở to mắt: - Đây là số đơn đặt hàng tôi đã đưa cho anh Thành mà . - Phải! Cô xem kỹ đi, nó hoàn toàn không có chữ ký của tổng giám đốc . Hoàng Trinh chụp lấy lật lia lịa: - Tại sao lại như vậy? - Cũng may nó vào tay Công Thành, nếu không đã hủy hoại tất cả rồi . Hoàng Trinh bây giờ tôi muốn biết rõ vấn đề . Số giấy tờ này cô nhận từ đâu? - Thì từ văn phòng của anh. - Của tôi, kỳ lạ thật . Nhưng tôi chưa nhìn thấy nó bao giờ . - Tôi cũng không rõ lắm . Vì hôm đó Hải Nam đưa cho tôi. Công Thành kêu lên: - Hải Nam? - Phải! - Anh ta có nói gì thêm không? - Anh ta chỉ nói tổng giám đốc trao mà thôi. - Ngoài ra không còn gì nữa? - Không. Vĩ Kha co tay lại: - Hải Nam muốn gì đây? Hoàng Trinh lắc đầu: - Tôi không biết . Công Thành nổi giận: - Cô có hiểu hai chữ trách nhiệm không? Hoàng Trinh hoảng sợ: - Tôi ... - Cô làm sao vậy, cô có biết sự sơ suất của mình sẽ gây ra bao nhiêu hậu quả không? Giấy tờ hồ sơ phải kiểm tra cho kỹ, ai đưa cho dù là tổng giám đốc . Trên thị trường bây giờ đang cạnh tranh với nhau biết được đâu kẻ tốt người xấu . Công ty này cần những người có trách nhiệm chứ không cần những người không có trách nhiệm . Cô hiểu câu nói tôi chứ? Hoàng Trinh run lên: - Tôi ... Vĩ Kha khoát tay: - Đừng nên nóng Công Thành khi chúng ta chưa tìm ra nguyên nhân . - Nhưng tôi không dằn được . Hoàng Trinh cúi đầu: - Tôi xin lỗi, tôi biết lỗi tôi rồi . Do tôi sơ ý tổng giám đốc, phó giám đốc hãy cho tôi biết tôi phải làm sao đây? Vĩ Kha giơ tay: - Bình tĩnh nào Hoàng Trinh, chúng tôi không trách cô đâu. Bây giờ chúng ta phải cùng nhau để tìm ra người làm việc này . Lại có tiếng gõ cửa, Vĩ Kha nhìn ra cửa: - Vào đi! Cửa phòng bật mở, Vĩnh Nghi bước vào: - Xin lỗi, tôi không biết tổng giám đốc có cuộc họp . Vĩ Kha xua tay: - Không, chỉ đang bàn bạc một số vấn đề mà thôi. Vĩnh Nghi mỉm cười: - Vậy tôi không khách sáo . Công Thành nhướng mắt: - Cô đi đâu lạc bước đến đây. Vĩnh Nghi nghiêng đầu: - Ồ! Thuận đường tôi đến tham quan công ty thôi. Cô bé gật đầu với Hoàng Trinh: - Chào chị! - Chào cô! Vĩ Kha hỏi: - Thật sự không có chuyện gì chứ Vĩnh Nghi? - Ồ không, nếu có thì nãy giờ tôi đâu có cười được . Cô bé đảo mắt quanh căn phòng: - Tuyệt vời đấy chứ . - Cô nói gì tuyệt vời . - Thì tôi đang nói văn phòng làm việc của tổng giám đốc . Hoàng Trinh, chị cũng nghĩ cũng thấy như tôi chứ . - Ờ! Hoàng Trinh cảm thấy bực mình vì sự xuất hiện của Vĩnh Nghi. Nhưng cô không thể nói gì hơn. - Ai bày trí căn phòng này đẹp quá vậy anh Thành? - Thì tổng giám đốc chứ ai! - Ồ ! Thế mà từ bấy lâu nay tôi không hề biết . Cô bé vòng tay: - Kẻ không biết thì không có tội phải không tổng giám đốc? Hoàng Trinh lên tiếng nhắc khéo: - Chúng ta tiếp tục được chứ tổng giám đốc, phó giám đốc? Vĩnh Nghi liếc nhẹ Hoàng Trinh, cô bé xoè tay: - Ô! Tôi là người đang cản trở các người đang làm việc phải không ? Thành thật xin lỗi . Cô bé liếc nhìn Vĩ Kha: - Tổng giám đốc, tôi không cố ý đâu. Vĩ Kha giơ tay: - Được rồi ! Anh đâu có bắt lỗi em. Nào, nói cho anh nghe em đến đây bằng cách gì? - Taxi! - Vậy em ngồi chơi đi, xong việc anh đưa em về . - Thế còn gì bằng, em cứ tưởng một lần nữa đón taxi thôi. Cám ơn anh trước nghe. Thấy mình đã vô tình làm mất thời gian của mọi người, nên Vĩnh Nghi ngừng ngay, cô cười như biết lỗi: - Tôi không dám làm phiền nữa đâu, các anh cứ tiếp tục đi. Đừng quan tâm tới tôi. Thế là Công Thành, Vĩ Kha, Hoàng Trinh lại tiếp tục với câu chuyện dang dở của mình . Vĩnh Nghi lắng nghe, cô bé đã đánh giá được nó như thế nào . - "Cũng rắc rối nhỉ, mình phải giúp Vĩ Kha thôi. Anh ấy mới ra quân không thể thất bại được". Vĩnh Nghi đến bàn làm việc của Vĩ Kha, bắt gặp đôi mắt không mấy thiện cảm của Hoàng Trinh, cô phớt lờ tiếp tục công việc của mình . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Tiệm Phở Thanh Mai | le hen | Hình ảnh | 7 | 04-22-2008 10:55 PM |
| Thanh Mai đi Thi đấu... | crazydog | Hình ảnh | 8 | 04-22-2008 10:52 PM |
| Tân Cổ Phật Giáo - Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ, Thanh Ngân, Thoại Mỹ, Vũ Linh... | hien nhan | Phật giáo - Hòa hảo | 0 | 10-15-2007 08:14 PM |
| Thanh Thảo Vol.5 - CD Búp Bê Biết Yêu | Tocnautigon | Direct downloads | 1 | 08-14-2007 05:51 AM |
| Asia160-Diệp Thanh Thanh - Cô Gái Nhà Lành | Tocnautigon | Direct downloads | 0 | 01-31-2007 10:55 PM |







Linear Mode
