Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Email Mùa Thu - Nguyên tác của Trần Thị Bảo Châu
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#41 (permalink))
Old
MotViSaoLac's Avatar
MotViSaoLac MotViSaoLac is offline
Super Moderator
Rep Power: 5
MotViSaoLac is on a distinguished road
 
Posts: 1,023
Thanks: 0
Thanked 18 Times in 14 Posts
Join Date: Mar 2007
Trác Linh liếc Phỉ:
– Duyên số gì cơ chớ. May mắn gì cơ chớ.
Phỉ cười cười:
– Anh đã không như chú Thao làm vuột mất tình yêu của mình.
Trác Linh nóng bừng cả người. Tình yêu của mình . Phỉ bạo mồm thật.
Linh chua ngoa:
– Duyên số của anh, tình yêu của anh giăng đầy trên mạng. Người nầy không nhận được cũng có người kia nhận. Anh không sợ sẽ vuột mất đâu.
Phỉ say đắm:
– Anh chả cần ai khác nhận, ngoài em bé con ạ. Khi biết chính mình là nguyên do khiến em buồn, anh vui mừng muốn điên lên.
Trác Linh lên án:
– Đúng là ác. Tất cả là tại anh. Nếu không, Trầm Tú ...
Phỉ ngắt lời cô:
– Nếu không Trầm Tú đã không có một người thật tình yêu thương, chăm sóc.
Trác Linh ngạc nhiên:
– Anh nói gì cơ?
Phỉ từ tốn nhắc lại câu mình vừa nói. Anh trầm giọng:
– Người đó vừa ... thiệt thà tâm sự với anh. Hắn bảo là thích Trầm Tú và thấy cô bé đáng thương hơn đáng trách. Anh mừng cho cả hai người.
Trác Linh nhíu mầy:
– Ai thế nhỉ?
– Đố em, đấy bé con.
Linh xịu mặt:
– Lại đố em. Ghét! Đã biết người ta đoán không ra mà còn đố. Anh thích ăn thua nhỉ!
Phỉ cười cười:
– Đúng là chua ... Em bí lù nhưng người có lỗi là anh. Vậy anh xin bật mí để tạ lỗi. Hôm qua anh thấy ông Phiên ra balcon ngồi ôm điện thoại suốt mấy tiếng đồng hồ. Đây là hiện tượng lạ, chưa bao giờ xảy ra. Điện thoại xong, ông ấy ưu tư hẳn đi. Anh chưa kịp hỏi, tự ổng đã khai ... Ổng thích Trầm Tú.
Trác Linh ngỡ ngàng đôi chút, cô buột miệng:
– Vậy thì vui rồi. Cầu chúc hai người hiểu nhau để thấy chịu đựng nhau cũng là hạnh phúc.
Phỉ nheo nheo mắt:
– Thế còn chúng ta?
Trác Linh phụng phịu:
– Không biết.
Phỉ nhìn cô:
– Anh sẽ nói cho em biết là anh…
Linh bịt tai lại:
– Em hổng nghe đâu. Lời nói gió sẽ thoảng bay mất đó.
– Vậy anh sẽ E-mail cho em.
– Chỉ là những từ ảo, em hổng thèm.
Phỉ gãi ót:
– Sao khó vậy bé con?
Trác Linh chưa kịp nói gì thì Thuần bước tới. Anh rổn rảng hỏi:
– Mầy trốn ở đâu với con ranh nầy làm tao đi tìm muốn chết.
– Có chuyện gì hả?
Thuần nhe răng thật khó chịu:
– Tao định đổi cái di động khác, mầy đi với tao nghen.
Phỉ nhìn Linh rồi nói giọng yểu xìu:
– Được thôi.
Thuần hấp háy mắt:
– Tao không là kẻ phá đám đáng ghét đấy chớ.
Phỉ nuốt hận xuống:
– Không. Mầy luôn là gã bạn dễ thương.
Thuần khoác vai Phỉ:
– Vậy thì. .... đi.
Hất hàm nhìn Linh, Thuần bảo – Mẹ gọi kìa nhóc. Vào đi để Phỉ ... đi với anh mà không lưu luyến.
Trác Linh quê lắm nhưng cô vẫn làm tỉnh đi một nước vào nhà. Lòng ấm ức cô tự hỏi: Nếu anh Thuần không ra tới, Phỉ sẽ nói gì với mình.

Chiều đang xuống thấp với những mắt lá sẫm màu trên cây. Quán Lá như xạc xào hơn dưới gót chân thật khẽ của Trác Linh. Dường như lá đang reo vui, lá vui niềm vui bé xíu của cô. Linh đang vui vì cô biết những lời Phỉ chưa nói với mình là gì. Nhật Hạ đứng ngay bậc thềm gọi vọng vào:
– Linh có thư nè.
Vứt quyển vở xuống bàn, Trác Linh bước vội ra, ngạc nhiên cô hỏi:
– Ủa, Phải của em không?
– Tên Trác Linh hẳn hoi nè. Chà! Bì thư không đề tên người gởi. Ai mà bí mật vậy cà?
Cầm lá thư, Linh lật qua lật lại. Chiếc phong bì trắng tinh như một lời thách đố bí hiếm khiến Trác Linh tò mò hết sức.
Bỏ mặc bà chị vốn cũng tò mò không kém, Trác Linh chạy ù về phòng mình, hồi hộp lấy kéo cắt phong bì.
Một tờ giấy A4 đầy nghẹt chữ viết tay khiến Linh tối tăm mày mặt.
Trấn tĩnh lại, Trác Linh đọc:

“Bé con!
Khi viết những dòng nầy, tâm trí anh chỉ nghĩ đến một người điệu ơi là điệu, chằn ơi là chằn, mỗi khi gặp anh là vừa vuốt tóc vừa liếc trông dễ ghét tệ.
Người đó chanh chua nhưng cũng rất dịu dàng, người đó hay cười và cũng dễ nhè lắm. Bé con biết là ai không?
Chắc bé sẽ bảo là không biết vì:
Ở đây hổng có ai là bé hết .
Quên nhỉ! Bé con của anh đang là sinh viên, bé không còn là bé con nữa, bé thành người lớn rồi nên rất ghét bị gọi là bé.
Thôi, cho anh xin lỗi nhé. Anh không thay đổi cách gọi đâu vì dù một trăm tuổi đi nữa, với anh bé con vẫn là bé mờ ...
Đừng giận anh, đừng chu môi lại, đừng câu mày chóng già lắm bé ạ. Bé hãy cười thật tươi đi. Bé biết không, nụ cười của bé đã làm hồn anh bay tới tận sao Kim đó.
Anh như thấy bé đang bĩu môi bảo anh xạo, rồi sau đó bé sẽ thắc mắc sao bữa nay anh ngộ quá hổng chịu E-mail cho bé mà bày đặt viết thư bằng những chữ ngoằn ngoèo như cua bò khiến bé phải mở bự mắt khi đọc. Eo ơi! Anh xấu hổ vì chữ viết của mình quá bé con ạ. Lâu nay nhờ máy tính anh đã giấu được khuyết điểm quỷ quái đó. Nhưng hôm nay anh hết muốn nhờ những con chữ không dấu, vô hồn được gõ bằng bàn phím đều tăm tắp ấy rồi. Anh không muốn viết lá thư ảo mà anh muốn được nắn nót thật chậm, thật sâu như khắc vào tim từng chữ, từng câu cho bé.
Anh muốn gởi bé con sự rung động chân thành của anh qua nét bút màu tím lãng mạn, dễ thương như tình yêu anh dành cho riêng bé.
Hãy nhận những chữ Anh yêu em cua bò nầy bé con. Anh nghĩ đã tới lúc rồi đó.
Anh tin lá thư anh viết bằng nét chữ xấu xí nầy sẽ được cọ vào chiếc mũi xinh xinh của bé, được bé dấu yêu đặt dưới gối nằm và lôi ra đọc bất cứ lúc nào. Nó là vật chứng cho tình yêu của anh dành cho bé mà.
Anh cũng tin mình sẽ nhận được thư của bé nên ngay từ lúc nầy anh đã dài cổ đợi.
Hãy vuốt tóc, tủm tỉm cười và cầm bút lên nhé bé yêu của anh.
Trần Hồ Phỉ”.

Trác Linh có cảm giác ngạt thở. Cô buông mình xuống giường, lá thư rơi lên ngực cô phập phồng theo nhịp trái tim.
Nghe đâu ngoài nhà sách có bán quyển Một trăm bức thư tình hay nhất mọi thời đạí , Linh không biết chúng hay thế nào, chỉ biết rằng chúng không dính dáng tới cô. Bởi vậy với Trác Linh lá thư của Phỉ mới là tuyệt nhất, vì từng chữ từng câu đều dành cho cô. Đã tới lúc Linh thấy quá cần có Phỉ trong cuộc sống rồi.
Dĩ nhiên Trác Linh sẽ tủm tỉm cười và cầm bút lên, nhưng không phải lúc nầy.
Bây giờ Linh muốn đọc lá thư thêm một lần và có lẽ thêm rất nhiều lần nữa trước khi viết cho Phỉ những lời yêu thương chân tình nhất.


---------------------- Hết ---------------------------


________* To handle yourself, use your head, to handle others, use your heart. *________
Reply With Quote
(#42 (permalink))
Old
biennhatrang biennhatrang is offline
Junior Member
Rep Power: 0
biennhatrang is infamous around these parts
 
Posts: 2
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Nov 2007
Cam on cac ban nhieu lam..Chuc cac ban luon vui ve va hanh phuc!
Reply With Quote
(#43 (permalink))
Old
Lit Lit is offline
Junior Member
Rep Power: 0
Lit is infamous around these parts
 
Posts: 1
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Oct 2008
vậy là hết rồi hả poster ?
đọc xong tôi nghĩ cái chuyện này nên đổi thành trái đất tròn đi
chứ " email mùa thu nghe chả hợp "
Reply With Quote
(#44 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 10 Times in 10 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=
Bữa giờ hong có vào nên chưa đọc hết tr. ni ......... đợi tối nay đọc ..... cám ơn chị Sao trước



Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
2 Hài: Email Tình Yêu & Tình Anh Duyên Em (ISO) vivianvivinguyen Video Hài Kịch 0 06-07-2008 12:53 PM
IBM tung công cụ tìm kiếm email miễn phí hailanha Networking 0 12-30-2007 05:48 AM
70% email gửi từ châu Á là thư rác Tocnautigon Networking 0 03-23-2007 11:06 PM
Địa chỉ email "tự hủy" sau... 10 phút Tocnautigon Technical help 0 02-08-2007 01:34 AM
Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh Tocnautigon Trọn Bộ 30 01-07-2007 09:36 PM