| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| − Vậy anh có xứng với em không người vô danh? Trác Linh gật gù. Người vô danh. Chà! Nick name nầy nghe được đó. Vậy mà lâu nay Linh hổng nghĩ ra. Cô gõ phím: − Anh dĩ nhiên xứng với búp bê rồi. Vì anh trẻ tuổi, đẹp trai, đô con và chưa vợ, chứ đâu như lão Hoàng tử bé vừa hom hem, dơ bẩn vừa con cái đùm đề. − Thế anh là ai? − Người vô danh như búp bê vừa gọi. − Em thích anh, người vô danh ạ. − Vậy thì bất đầu từ bây giờ mình kết môđen. OK? − OK? Trầm Tú vỗ bàn thay vì vỗ vào tay Linh: − Ê Linh! Aohaohao nầy đòi hẹn hò gặp mặt tao kìa. Mầy cho tí ý kiến xem. Trác Linh nhún vai: − Thì mầy cứ gặp thử xem Aohaohao đẹp hơn gã mặt lạnh không? Tú chép miệng: − Chỉ sợ Aohaohao thành Áo vũ cơ hàn thì mệt xỉu, vì tao hổng biết vá áo. Hai đứa khom lưng trước hai máy tính, miệng lúc cười, lúc mím, lúc lẩm bẩm trong khi tay thoăn thoắt gõ từng con chữ… để gởi tới những người tình ảo những tình cảm không có thật. Sau cùng cũng tới giờ phải về. Trầm Tú vươn vai đứng dậy: − Chat giúp tao khuây khoả đôi chút khi nghĩ tới Phỉ. Tao tìm quên với những gã trời ơi đất hỡi vậy mà vui. Trác Linh choàng vai nó: − Rồi mầy sẽ quên thôi. Tao bảo đảm như thế. Tới nhà mình, Trác Linh vòng ngã sau vào bếp trước. Cô hết sức ngạc nhiên khi thấy anh Thuần và Phỉ đang ngồi ăn mì gói. Trác Linh khẽ gật đầu chào thì Thuần nói: − Em gái tao. Hai người biết nhau rồi phải không? Phỉ nhìn Linh, giọng tỉnh rụi: − Có biết, nhưng không biết là em gái mầy… để tao ga lăng hơn nữa. Trác Linh nói ngay: − Người cần anh ga lăng không phải là em. Thuần trừng mắt khiến Trác Linh tiu nghỉu: − Lại nhiều chuyện! Xem trong tủ lạnh có trái cây gì không, mang ra cho bọn anh. Trác Linh ức lắm nhưng vẫn ngọt: − Vâng! Mở tủ, Linh lấy lê, táo và thanh long ra gọt vỏ. Phỉ tấm tắc: − Có em gái sướng thật! Thuần vênh mặt lên: − Đương nhiên! Nhưng không phải lúc nào em gái cũng ngoan hiền như vầy đâu nhé. Trác Linh cắt trái cây, cô hỏi Phỉ: − Anh đã mua được gì trong nhà sách? Phỉ lấp lửng: − Một vài thứ nhưng chắc chắn không có hoa giấy. Trác Linh nhỏ nhẹ: − Hoa giấy thì làm sao? Phỉ cười cười: − Hoa không dành cho tôi. − Có chớ, tại anh không chịu nhận mà thôi. − Tôi không dễ dãi nhận và cho bất cứ thứ gì. Trác Linh gật gù: − Em hiểu. Người có gia đình phải khác người độc thân rồi. Sao anh dám tuỳ tiện cho và nhận? Phỉ nhíu mày: − Nghĩa là sao? Thuần chen vào: − Là vậy chớ sao nữa. Kéo Phỉ đứng dậy, anh bảo: − Mang trái cây lên phòng anh nghen. Quên nữa, ba mẹ không ăn cơm, anh cũng không. Trác Linh kêu lên: − Nếu biết vậy, em đã không về nhà sớm mà sẽ đi uống cà phê với Trầm Tú. Thuần trợn mắt: − Trời! Nhà là quán cà phê, em còn đi uống ở đâu nữa chứ. Trác Linh phụng phịu: − Em uống chỗ nào em thích. Chỗ mà em có thể an tâm nhâm nhi thưởng thức cà phê tới giọt cuối mà không bị giật mình hốt hoảng vì ba kêu, mẹ gọi, anh thì sai vặt ấy. Thuần phất tay: − Bây giờ em đi vẫn chưa muộn mà. Linh đỏng đảnh: − Giờ hết thích rồi. Uống cà phê nhà sướng hơn. Thuần lắc đầu: − Nói xuôi cũng em, nói ngựơc cũng em. Đáng sợ thật! Phỉ ném về phía Linh nụ cười nửa miệng dễ ghét trước khi bước theo anh Thuần. Qua nụ cười ấy, Linh có cảm giác Phỉ đã đánh đồng cô và Trầm Tú. Trong mắt nhìn của anh ta, cô cũng giả dối, dạn dĩ và quậy với con trai ngay lần gặp đầu tiên như nhỏ Tú. Thì cũng tại Linh, hôm đó chả phải cô cùng đồng lòng diễn trò với nó trước mặt Phỉ sao? Lấy hai cái nĩa, Linh ghim vào đĩa trái cây rồi bưng lên phòng Thuần. Anh cô và Phỉ đang ngồi trước máy. Thấy cô, Phỉ tủm tỉm cười khiến Linh phát hiện ra một điều, anh không đến nỗi lạnh lùng khó ưa như cái hỗn danh Mặt lạnh mà cô và Trầm Tú đã lén đặt. Phỉ đỡ lấy đĩa trái cây: − Cám ơn em. Linh hỏi: − Hai anh ăn mì gói là đủ no rồi sao? Hay để em nấu cơm một lát cùng ăn. Mắt Thuần sáng rỡ: − Nếu được vậy thì còn gì bằng. Lúc nãy anh sợ em nhăn nhó nên mới mời Phỉ xơi tạm mì gói, chớ… gói mì xi- nhê gì. Trác Linh ra điều kiện. − Nhưng em nấu sao ăn vậy, bạn anh không được chê đó. Phỉ nói: − Chỉ sợ Linh mất công thôi, chớ tôi dễ nuôi lắm. Trác Linh xuống bếp. Cô gõ vào đầu tự trách mình đi tìm cái khó. Nếu không nấu cơm, cô có thể… xin bác Bình cho ăn ké cơ mà. Giờ thì bận rộn rồi. Mở ngăn đá, Linh lấy thịt ra cho vào viba rã đông. Cô ướp tỏi, hành, ngũ vị hương rồi rửa xà lách, cà chua, dưa leo. Một lát cô sẽ cho hai ông tướng ăn thịt ram, kèm với xà lách, cà chua, dưa leo. Đơn giản như vậy thôi cũng kỳ. Chắc Linh phải thêm món canh nữa. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Lại mở tủ lạnh, Trác Linh lấy bó cải thìa ra. Loay hoay một mình một bếp rồi cô cũng làm xong các món. Dọn tất cả ra bàn, Trác Linh mời hai ông tướng xuống. Thuần hỉ hả: − Nếu em gái lúc nào cũng ngoan hiền, siêng năng như vậy thì đúng là sướng. Trác Linh dò hỏi: − Anh Phỉ có bao nhiêu em gái? Phỉ trả lời: − Tôi chỉ có anh trai chớ không có chị cũng chẳng có em. Linh hỏi tới: − Em vợ cũng không có à? Thuần nạt: − Nè! Có để người ta ăn cơm không? Em hỏi gì nhiều thế? − Em hỏi mới hai câu hà. Thuần cầm đũa lên: − Đôi khi chỉ một câu hỏi cũng làm người ta chết rồi. Phỉ nói: − Mầy cứ để Linh hỏi cho vui. Ăn mà im lặng buồn lắm. Trác Linh nhìn anh: − Vậy anh trả lời câu hỏi thứ hai của em đi. Phỉ khẽ nhíu đôi mày rậm: − Câu nầy hơi bị lạ, đâu có quy định nào bắt người ta lấy vợ phải có em. Trác Linh gật gù: − Nghĩ là anh cũng không có em vợ? Thuần cười hì hì: − Phỉ chưa vợ làm sao trả lời nổi câu nầy. Mà em thôi đi. Chuyển đề tài được rồi. Trác Linh lườm anh mình một cái thật sắc. Trong lòng cô tự nhiên vui vui. Vậy là mừng cho nhỏ Tú, nó vẫn còn cơ hội làm chủ trái tim của Phỉ. Phỉ khen: − Thịt ram thơm quá. Thuần nháy mắt: − Mầy khen làm nhỏ Linh no ngang đó. Phỉ bảo: − Tao nói thật đó chớ. Nhà tao có ba người đàn ông, ăn uống tệ lắm. Trác Linh tròn mắt nhìn Phỉ, anh trầm giọng: − Mẹ tôi mất lúc tôi học lớp mười hai… Từ đó bữa cơm của gia đình tôi thường là những bữa tẻ nhạt, ăn cho có chứ chẳng biết thế nào là ngon. Thuần mau mắn: − Nếu mầy không chê cứ tới nhà tao ăn cơm. Trác Linh chớp mi. cô lại… thương cảm rồi đây. Bạn anh Thuần cũng có người mồ côi, chớ đâu chỉ mình Phỉ, bởi vậy không nên vừa nghe dăm câu… tự sự của anh ta mà mủi lòng. Giọng Phỉ lại vang lên: − Thường thì ba người trong nhà tôi hay ăn tiệm, mà thức ăn tiệm thì dễ ngán lắm. Khổ nỗi anh em tôi suốt ngày rong rong ngoài đường, ba tôi có nấu cơm cũng ăn một mình nên ông cụ cũng chán nấu. Điện thoại reo. Thuần khó chịu: − Anh cá là nhỏ Trầm Tú gọi. Nó chuyên môn canh ngay giờ cơm của người ta mà nhấn số. Trác Linh đứng dậy: − Tại nhà mình ăn cơm trễ chớ bộ. Anh hay thành kiến với bạn em quá. Thuần nhấn mạnh: − Anh chỉ thành kiến với mỗi Trầm Tú thôi. Trác Linh nhấc máy. Giọng mẹ vang lên: − Ba về chưa? − Dạ chưa. Sao anh Thuần nói ba mẹ không ăn cơm nhà? − Ờ thì đúng vậy. Mẹ hỏi thế thôi. Trở lại bàn ăn, Linh nói: − Không phải Trầm Tú, coi như anh thua độ. Thuần thắc mắc: − Mẹ hỏi gì vậy? − Mẹ hỏi ba. Thuần nhún vai rồi tiếp tục ăn. Điện thoại lại reo. Anh nheo mắt: − Lần nầy nhất định anh thắng. Trác Linh buông đũa. Cô cũng nghĩ như anh nhưng không nói ra. Giọng Trầm Tú lảnh lót: − Mầy đang làm gì vậy? Liếc về phía Thuần, Linh bảo: − Ăn cơm. − Một mình hay với ông Thuần? − Với cả nhà. Trầm Tú chua ngoa: − Hì! Bốc phét! Tao vừa trông thấy cô Hài tức thời, cổ vẫn còn ở đây nè. Trác Linh nhíu mầy: − Ở đây là ở đâu? − Nhà hàng Tulip. Mẹ mầy đang ngồi với một người đàn ông, cả hai đều hết sức lịch sự sang trọng. Ai thế nhỉ. Linh ngắt ngang lời Tú: − Đối tác làm ăn đấy mầy ơi. − Tao cũng nghĩ vậy. − Mầy đang làm gì trong nhà hàng Tulip? Trầm Tú thở dài: − Buồn quá vào đây nghe nhạc. Có một gã vô danh hát nhạc tiền chiến khá lắm, bề ngoài lại giống Phỉ. Nhìn hắn hát tao không thể không gọi cho mầy… Đấy, mầy nghe không? Trác Linh căng tai lên. Có lẽ Trầm Tú đua điện thoại về phía ca sĩ, nên Linh nghe giọng nam trầm đang hát “Ai về sông Tương”. Rồi cô chợt nghe giọng Tú thảng thốt: − Chời ơi! Hết ý ta ơi. Mẹ mầy đang nhảy, mà không đang khiêu vũ với đối tác. Eo ơi! Mẹ mầy nhảy điêu luyện thật. Trác Linh nghe mặt nóng phừng phừng, tim như bị ai đâm vào nhói buốt. Cô cố ra vẻ tự nhiên: − Ôi dào! Giao tiếp thì phải thế chớ. Thôi stop nghen. Ông Thuần đang nhăn tao kìa. Trở về bàn, Trác Linh chợt no ngang, cô chỉ muốn khóc trước những gì vừa nghe. Thì ra những lời úp úp mở mở của chị Hạ, bác Bình là đây. Mẹ còn biết cả nhảy đầm trong khi Linh và anh Thuần mù tịt. Mà sao mẹ lại thế cơ chứ? Thật ra công việc của mẹ đâu ăn nhập gì tới chuyện đi nhà hàng, phòng trà rồi khiêu vũ với khách hàng. Mẹ có tuổi rồi sao không chịu an phận nhỉ! Anh Thuần tò mò: − Con nhỏ Tú nói gì mà em thừ người ra vậy? Linh nói dối: − À chuyện của nó ấy mà… Phỉ hóm hỉnh: − Cô ấy không lên cơn tim chớ? Trác Linh trả lời: − Nó chỉ lên cơn tim khi gặp anh. Tú điện thoại là để nói với em về anh đó. Anh không nhận hoa, nó buồn tới bây giờ luôn. Phỉ chép miệng: − Thì ra tôi là người có lỗi. Khổ ghê! Linh chống đũa: − Nếu biết anh đang ở đây thì bão cấp bốn, em dám chắc nó sẽ bất chấp giông gió để tới. Trầm Tú thích anh thật đó. Thuần vỗ vai Phỉ: − Nhỏ Tú mết hành động hào hiệp, anh hùng của mầy đó. Thật đáng nêu gương người tốt việc tốt cho con gái cả nước biết mặt biết tên mầy… để họ cùng xếp hàng chờ đợi. Phỉ lắc đầu, nhưng vẻ mặt lại thích thú: − Lúc nào mầy cũng chọc quê tao được. Tao sợ anh em nhà mầy thật. Trác Linh kêu lên: − Em có làm gì anh đâu? Phỉ cười cười: − Nhưng tao thì có đó. Trác Linh mãi nghĩ tới những gì vừa nghe Trầm Tú kể nên không để ý tới câu Phỉ nói. Đến khi Thuần gọi, cô mới giật mình ngơ ngác. Hết nhìn Thuần, tới nhìn Phỉ, Trác Linh hỏi: − Anh vừa nói gì? Thuần phất tay: − Anh nói tốt nhất là em cứ như không quen, không biết Phỉ, đừng cho Trầm Tú hay Phỉ là bạn anh. Anh sợ vây vào con nhỏ đó lắm. Trác Linh nhún vai: − Nhưng biết đâu anh Phỉ lại thích. Em không xen vào chuyện của nhỏ Tú với anh Phỉ đâu. Cứ để cái gì tới sẽ tới. − Phỉ! Mầy nghĩ sao? Phỉ hơi ngạo mạn: − Tao biết cái gì sẽ tới mà… Linh hơi bĩu môi: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| − Anh tự tin quá nhỉ! Phỉ thản nhiên: − Tự tin không tốt hơn bi quan yếm thế sao? Trác Linh liếc nhìn gương mặt đầy ngạo mạn của Phỉ: − Trầm Tú cũng rất tự tin. Chắc hai người sẽ rất hợp nhau. Phỉ chỉ nhếch môi, anh nhìn Linh trước khi theo anh Thuần. Đợi hai người rời khỏi bếp, Trác Linh vội dọn dẹp và rửa chén. Xong xuôi, cô ra quán tìm chị Hạ. Nhấc cái ghế chân cao ngồi sau quầy, Linh nói ngay vào đề: − Chị biết gì về chuyện của mẹ em, nói cho em nghe với. Nhật Hạ ngơ ngác: − Tao có biết gì đâu. Nước mắt Trác Linh chực trào ra, cô ấm ức: − Chị định giấu em tới chừng nào? Phải mẹ em có quen ai không? Nhật Hạ vuốt tóc: − Quen ai là quen ai? Mầy ra đây ngồi một hồi lại bị mắng bây giờ. − Có ai ở nhà đâu mà mắng. Chị trả lời em đi chứ đừng đánh trống lãng nữa. Nhật Hạ gạt ngang: − Tao không biết thật mà. Linh buột miệng: − Vậy mà nhỏ Trầm Tú biết. Rồi cô kể một hơi những lời Tú nói qua điện thoại lúc nãy. Nhật Hạ ngồi im chả nói câu nào. Trác Linh hỏi: − Ông ta là ai? Hạ thở dài: − Là người quen cũ của mẹ mầy, hồi xưa là bạn học chung với chú Triệt. Nghe đâu thím Hài và ông ta từng yêu nhau thắm thiết. Hai người là một cặp rất đẹp đôi. Thuở đó chú Triệt chỉ dám yêu thầm mà không dám mơ tưởng lúc nào đó thím Hài sẽ là vợ mình. Trác Linh nuốt nước bọt: − Vậy tại sao mẹ lại chịu lấy ba? Nhật Hạ hạ giọng: − Vì người đàn ông đó đã vượt biên. Lúc ấy vượt biên đồng nghĩa với đi không hẹn ngày về. Hơn nữa, ông ta cũng không có tin tức gì… Chú Triệt đã thế chỗ ông ta, lấy được tình cảm bên ngoại mầy nên đã cưới được thím Hài dù chú biết trái tim thím ấy không thuộc về mình. Trác Linh phản ứng: − Không đúng! Mẹ em rất thương ba. Nhật Hạ hỏi gặng: − Vậy thì có chuyện gì mầy phải thắc mắc để theo tra hỏi tao? Trác Linh im lặng. Hạ nói tiếp: − Cách đây hai năm, ông Thao từ Mỹ trở về để tìm cơ hội làm ăn, ông ta có tới đây. Linh sững sờ: − Sao… sao em không biết? Nhật Hạ nói: − Ông ta gặp ba mẹ chị sao em biết được. Lần đó mọi người tưởng ông Thao về rồi lại đi, nên cũng không quan tâm. Ai ngờ sau đó cứ vài tháng ông ta về một lần… Thế là tình cũ không rủ cũng đến. Trác Linh tức tối: − Chắc chắn ông ta đã quyến rũ mẹ em. Nhật Hạ ậm ự: − Chắc là vậy. Chỉ khổ chú Triệt. Trác Linh bức bối: − Phải làm sao đây? Mẹ thật là mê muội, không thể thể mẹ như vậy được. Đứng dậy, Linh đi như chạy vào nhà, Nhật Hạ gọi với theo: − Nầy! Mầy định làm gì? Mặc kệ chị Hạ, Linh tới điện thoại, cô gọi cho Trầm Tú. Cô vội vàng hỏi khi nghe giọng nó: − Mầy đang ở đâu hả? − Về nhà rồi. − Sao về sớm vậy? − Không thích ở đó nữa thì về. Trác Linh ngập ngừng: − Lúc mầy về mẹ tao còn ở đó không? Trầm Tú nói một hơi: − Hình như là còn. Mà tao nói thật. Mẹ mầy và ông khách hàng đó trông tình lắm nghen. Ba mầy trông thấy không khéo sẽ vỡ tim đó. Trác Linh mím môi. Trầm Tú lại thở than: − Tao vẫn còn buồn khi nhớ tới Phỉ. Linh nhếch môi: − Vậy mầy cứ tiếp tục buồn… Tao ngừng đây, ông Thuần lại réo nữa rồi. Gác máy, Linh thay quần áo rồi dắt xe ra, Nhật Hạ cũng vừa vào tới. Cô gắt: − Mầy đi đâu? Trác Linh nói: − Em tới nhà Trầm Tú để hỏi cho rõ. − Có cần phải làm vậy không? Mầy định xé to chuyện hay sao? − Nếu không đi, em sẽ mất ngủ. Dứt lời, cô phóng vút đi về phía đường Cách Mạng Tháng Tám. Chẳng khó khăn gì khi phải tìm phòng trà Tulip. Gởi xe, bước vào trong, Linh dễ dàng nhìn thấy mẹ vì phòng trà nầy cũng không đông. Cố giữ bình tĩnh, nắm chặt hai tay, Linh xăm xăm bước tới mà không biết mình sẽ nói gì, làm gì đây nữa. Mẹ và người đàn ông đó say sưa đắm đuối trò chuyện đến mức Trác Linh đến kế một bên mà hai người vẫn không hay vì mải lo nhìn vào mắt nhau. Ngực Trác Linh nặng trịch, cô nghẹt thở khi nghĩ nếu không hét thật to mình sẽ chết mất. Nhưng Linh không thể hét to được dù đã mở miệng. Cô uất nghẹn đứng như chết mãi đến khi người đàn ông ngước lên nhìn và hỏi: − Cô cần gì? Trác Linh mới hoàn hồn, cô ấp úng: − Mẹ… Mắt bà Hài trợn lên rồi cụp xuống thật nhanh. Nhìn bà sang trọng, diện đẹp bên cạnh người đàn ông lịch lãm không kém Linh xót xa đau đớn khi nghĩ tới ba. Ông thì lè phè với trang phục ngày hai bữa tới công sở, hết việc ngày ông tranh thủ làm thêm ban đêm để trang trải chi phí ăn học cho anh em Linh. Anh Thuần mới tốt nghiệp, vừa được nhận tháng lương đầu, ba mới vơi nửa gánh lo, vậy mà mẹ đành phụ lòng ba cũng như đánh mất mình trong tâm hồn con cái. Như đã trấn tĩnh lại sau tích tắc quá bất ngờ, bà Hài liền giới thiệu: − Đây là bác Thao, bạn… bạn của ba mẹ. Trác Linh lầm lì: − Đừng lôi ba con ra làm bình phong, con không thích đâu. Quắc mắt nhìn ông Thao, Linh nói: − Ngày xưa bác từng là bạn thân của ba cháu, bây giờ chắc hai người hết thân rồi. Cháu chỉ mong bác là người quen tốt của gia đình cháu, bác đừng quyến rũ mẹ cháu nữa. Bà Hài nạt: − Im ngay! Con hỗn quá rồi! Trác Linh gằn từng tiếng: − Không phải tự nhiên con nói thế. Mẹ ích kỷ và độc ác quá. Dứt lời, cô bỏ đi nhanh như chạy. Phóng xe trên đường, Linh không biết về đâu. Tới Trầm Tú thì không thể rồi, về nhà càng không nên. Linh muốn đi suốt đêm cho mẹ ân hận. Mà chắc gì mẹ ân hận cơ chứ. Mắt nhoè đi, Trác Linh thút thít khóc. Không biết đi đâu, Linh tấp xe vào điểm truy cập Internet quen. Thế giới thật toàn rắc rối buồn, thôi thì cô ẩn mình vào thế giới ảo vậy. Ở đó cô sẽ là một người khác, cô tha hồ bịa ra mình là ai đó mà không sợ bị lật tẩy. Hăm hở nhập cuộc, Trác Linh chat hết với Bò cạp lửa, Vi Tiểu Bảo, Người nhện tới Minosa, Hạ Trắng, Trăm năm cô đơn, Buồn vạn cổ… Sau mấy tiếng đồng hồ mỏi tay, mỏi mắt và cả mỏi lưng, Trác Linh chán chường đứng dậy. Dường như cô đã bị nghiện chat rồi. Đã bao nhiêu lần tự hứa hôm nay sẽ là lần chat sau cùng, rốt cuộc Linh vẫn chưa rứt khỏi trò chơi đang là thời thượng nầy. Dong xe về trên con đường vắng, Trác Linh lầm bầm với chính mình: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| “Tôi là ai giữa mùa thay đổi ấy Sao nhớ nhung sao ngần ngại thế nầy?” Ừ nhỉ! Linh đang là ai và sẽ là ai trong tháng ngày sắp tới. Với cô, thế giới nầy đã đổi thay mất rồi, vì vậy cô có là ai thì cũng đâu quan trọng. Vào nhà, Linh chưa kịp xuống xe đã thấy anh Thuần sấn ra quát: − Mầy đi đâu tới giờ nầy mới về hả con ranh? Trác Linh ương ngạnh: − Em đi đâu là quyền của em, anh đừng có hỏi. Thuần hơi bất ngờ vì câu trả lời của Trác Linh, anh khựng lại rồi mắng: − Hỗn láo! Ai cho phép mầy nói vậy? Đã có lỗi còn rộng mồm. Hừ! Mầy có biết cả nhà chờ mầy không? Nãy giờ mẹ đi ra đi vào ngóng mầy, mẹ giận lắm đó. Trác Linh cười khẩy: − Mẹ giả vờ thôi chớ có thương gì em. Thuần đanh giọng: − Im ngay! Vào xin lỗi mẹ đi. Linh vênh mặt lên: − Người có lỗi không phải là em. Trác Linh bước vội lên lầu, cô bước nhanh đến mức không tránh kịp Phỉ khi anh đang bước xuống. Hai người va vào nhau, mặt Linh gần như úp hẳn vào ngực Phỉ. Cô loạng choạng ngã người ra sau, nhưng Phỉ đã chụp vào tay vịn cầu thang để giữ thăng bằng cho cả hai người. Phỉ lên tiếng trước: − Xin lỗi, Linh không sao chứ? Đẩy anh ra, cô chạy về phòng. Nãy giờ chắc Phỉ đã nghe hết cả rồi. Trong mắt anh ta chắc Linh là một đứa chẳng ra gì. Đã đi chơi tới quá nửa đêm mới về nhà mà còn hỗn với mẹ và anh trai. Trác Linh bật cười khan. Có ai biết cô đang buồn bã đau đớn như thế nào không? Không bật đèn lên, Trác Linh ngồi trong bóng tối nghe gió xào xạc trên những tàn cây và thầm nghĩ đến một sớm mai hồng. oOo Nhật Hạ thò đầu vào bếp gọi: − Linh ra ngồi với chị. Tao đang một mình đây. − Đợi em rửa chén xong đã. Vừa nói, Trác Linh vừa khóa rôbinê nước lại. Tối nay ba và anh Thuần không có ở nhà. Chỉ còn mẹ và Linh, bà đang tránh cô và Linh cũng không tự nhiên khi đối diện với mẹ. Bởi vậy thật nặng nề khi trong nhà chỉ còn hai người. Ra tới chỗ chị Hạ ngồi, Linh cười cười: − Ông Chuẩn đâu rồi? Nhật Hạ chép miệng: − Bận bịu gì đó chả biết mà bảo chín giờ mới tới. Chậc! Dạo nầy sao lão hay bận ghê. Trác Linh tủm tỉm: − Coi chừng lão có niềm vui mới đó. Nhật Hạ liếc Trác Linh: − Liệu hồn mầy đấy! Bậy bạ không hà! Rồi Nhật Hạ hạ giọng: − Bữa hổm mầy đi đâu vậy? − Chị hỏi làm gì? − Cho biết! Linh nhún vai: − Đi chat chớ đi đâu. − Vậy sao mầy không chịu nói. Thằng Thuần tức lắm đó. Nó bảo nếu tối đó không vì có bạn ở lại, nó đã cho mầy ăn bộp tai rồi. Trác Linh ấm ức: − Ảnh chỉ giỏi hăm he, bắt nạt em, chớ chả biết gì chuyện gia đình. Nếu hôm đó, ảnh là em, chẳng hiểu ảnh sẽ có thái độ ra sao nữa. Nhật Hạ nhỏ nhẹ: − Chuyện đã có gì đâu. Cứ nghĩ ông Thao là bạn cũ, thím Hài gặp bạn cũ để tâm sự em sẽ thấy nhẹ lòng. Trác Linh lắc đầu: − Em không nghĩ như chị được. − Đúng là cố chấp. Người cố chấp chỉ khổ thân. Trác Linh ậm ự: − Chị gọi em ra để nói như vậy thôi hả? Nhật Hạ nói: − Không! Ngồi một mình buồn, gọi mầy ra để mầy kể chuyện đi chat cho tao nghe. Chuyện tình trên mạng của mầy tới đâu rồi? Trác Linh bắt bẻ: − Chị cũng quan tâm tới cái trò ông Chuẩn cho là vớ vẩn tốn thời gian đó à? Hạ phất tay: − Mặc kệ ông Chuẩn, đây là bí mật của tao với mầy mà! Linh nheo mắt: − Chị thích, hôm nào đi với em. − Hôm nào là hôm nào? Suốt ngày tới đêm tao bận túi bụi, chả lẽ bắt mẹ trông quán luôn cả buổi tối còn mình thì đi chơi trò vô bổ đó? Trác Linh bĩu môi: − Xì! Vô bổ mà muốn nghe người ta kể, tức cười thật! Nhật Hạ nhăn mặt: − Mầy với Lãng Tử tới đâu rồi? − Ôi dào! Vẫn ví dầu ầu ơ… Hắn đòi gặp mặt, nhưng em chưa muốn. − Sao không thử xem hắn như thế nào? Trác Linh chưa kịp trả lời thì Ngã, một sinh viên kiếm thêm bằng việc phục vụ đã đến bên cô và nói: − Có người muốn gặp Linh kìa! Cô ngạc nhiên: − Ủa, ai vậy? − Hình như bạn anh Thuần. Trác Linh cau mày không đoán ra là ai. Cô bước theo Ngã tới bàn gần sát rào trồng đầy dây tigôn và thấy Phỉ. Anh ngồi một mình với ly cà phê đen đã vơi một nửa. Phỉ không hút thuốc nên không có khói thuốc lãng đãng vây quanh, nhưng ở anh vẫn toát lên sự lôi cuốn đặc biệt khiến Linh thấy nao nao. Nhìn Linh bằng đôi mắt ấm áp và nụ cười đầy quyến rũ, Phỉ đứng dậy, giọng thật trầm: − Linh ngồi đây nhé! Vừa nói, Phỉ vừa kéo ghế mời Linh. Cô chớp mi bối rối: − Anh đợi anh Thuần à? Phỉ lắc đầu: − Không. Anh ghé nhà thăm Linh, bác gái cho biết em đang ngoài quán Lá. Thế là anh ra đây thăm em. Trác Linh ngập ngừng ngồi xuống: − Lạ nhỉ! Em có đau ốm gì đâu mà thăm. Phỉ cười, đôi mắt lạnh như đang cười theo: − Chả lẽ chỉ thăm ai đó khi họ đau ốm? Em uống gì cô bé? − Trà Lipton chanh. Trác Linh khoanh tay: − Em đoán ra lý do anh thăm em rồi. Phỉ thản nhiên: − Anh tin chắc Linh đoán sai. Linh cong môi lên: − Anh có vẻ thích người khác sai? − Không! − Vậy anh đoán thử xem em sẽ nói lý do anh đến thăm em làm gì? Phỉ nhún vai: − Anh đến thăm em là vì em chớ không vì người thứ ba nào hết, em khỏi bắt anh đoán. Trác Linh bướng bỉnh: − Nhưng nếu có thêm người thứ ba chắc sẽ vui hơn vì người đó rất muốn gặp anh. − Em nghĩ như vậy à? Linh gật đầu: − Trầm Tú vẫn nhắc tới anh. Em thấy thật có lỗi khi cứ vờ không biết, không quen anh trong khi anh lại là bạn anh Thuần, anh từng tới nhà em và bây giờ đang ngồi quán với em. Lỡ như Trầm Tú thấy, em không biết phải nói sao với con nhỏ. Phỉ xoa cằm: − Linh qúy bạn quá nhỉ! − Em muốn thật lòng với bạn, anh giúp em với nhé! Phỉ ngần ngừ: − Giúp em thì dễ thôi, anh rất sẵn lòng, có điều tối nay anh chưa chuẩn bị tâm lý để gặp bạn Trầm Tú của em. Cứ vờ như chúng ta chưa hề gặp lại, rồi tới đâu thì cứ tới. − Chuẩn bị tâm lý. Anh làm gì quan trọng dữ vậy? Lẽ nào trái tim anh cũng có vấn đề? Phỉ ậm ự: − Nó đang có vấn đề đó. Trác Linh đỡ ly trà Lipton Ngã vừa mang tới, cô đổi đề tài: − Anh thấy Quán Lá của nhà em thế nào? Phỉ chậm rãi: − Quán Lá. Nội cái tên đơn giản của quán cũng đã hay. Anh thích cái không gian của quán cùng âm thanh xào xạc của lá khi có người đi. Buổi sáng nhìn lá xoay tròn như múa, lá ngả nghiêng trên cây như say với gió, ngồi ở đây thấy lòng thanh thản chi lạ. Trác Linh tròn xoe mắt: − Không ngờ anh có nhận xét tinh tế đến thế. Cũng may những người đã chọn Quán Lá thường là người ghét ồn ào, thích tìm một cõi riêng yên tịnh nên không gian của khu vườn nhà em vẫn hết sức yên lặng như từ xưa tới giờ vẫn yên lặng. Phỉ trầm giọng: − Chỉ còn gió và âm nhạc lang thang trong khu vườn bị vây kín bởi lá. Trác Linh gật đầu: − Vâng! Em rất tự hào về khu vườn nầy. Anh biết không, ngôi nhà được ngăn ra làm đôi cho hai gia đình, nhưng vẫn không phá vỡ cấu trúc chung. Nhà bác Hai em bên trái, phần gia đình em bên phải, riêng khu vườn vẫn để chung. Ba mẹ em không thích lắm chuyện mở quán, song biết làm sao khi ai cũng phải sống. Phỉ nói: − Anh thích không khí gia đình em. Trác Linh chợt khựng lại khi nhớ tới buổi tối hôm đó, cô nhếch môi: − Vậy sao? Có gì hay đâu chứ. Phỉ nhìn Linh: − Anh em hoà thuận, cha mẹ đầy đủ và yêu thương nhau, đâu phải gia đình nào cũng được như vậy. Trác Linh im lặng, nhưng trong lòng xốn xang khó chịu. Phỉ đang ca ngợi hạnh phúc gia đình cô, dầu không đồng tình, Linh cũng đâu thể vạch áo cho người xem lưng. Cô buồn buồn: − Nhưng anh thấy rồi đó, em không phải là đứa em ngoan, em đã lớn tiếng với anh Thuần trong khi rõ ràng em có lỗi. Phỉ chắc giọng: − Dường như hôm đó em có vấn đề? Trác Linh chớp mi: − Ai nói với anh vậy? − Thuần. Hắn bảo thường ngày em rất ngoan và chưa bao giờ đi đâu khuya như thế. Chính vì vậy mới lo đến mức nổi cáu lên. Linh nói khẽ: − Em sai khi làm mọi người lo lắng: Rồi không hiểu sao cô buột miệng: − Thú thật, tối đó em buồn lắm, em chả muốn về nhà. − Thế em đã đi đâu? − Em vào mấy điểm Internet. Phỉ gật gù: − Chat à? Anh cũng thích trò đó. Trác Linh sáng bừng mắt: − Thật hả? Nick name của anh là gì? Phỉ hấp háy mắt: − Nick name của anh nhiều lắm, nhưng rất bí mật, anh không muốn bật mí đâu. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Linh xịu mặt: − Vậy em không hỏi nữa. − Thế tối hôm đó em đã chuyện trò gì quan trọng mà quên cả giờ về vậy? Trác Linh lắc đầu: − Em không nhớ nữa, nhưng chắc là những lời vớ vẫn mà chị Hạ hay nói là vô bổ. − Đang “Buồn lắm”, sao em không trút cạn nỗi buồn? − Trút cạn nỗi buồn à? Không tìm ra tri kỷ, làm sao trút cạn nỗi buồn? Phỉ hơi nghiêng đầu: − Cho nên tới giờ em vẫn còn buồn? Trác Linh im lặng. Cô nhấp một ngụm trà Lipton và nghe Phỉ nói tiếp: − Nếu tin tưởng, em có thể trút cạn nỗi buồn vào anh. Linh nhìn Phỉ: − Em cám ơn anh, nhưng em không thể… Vì đâu phải nỗi buồn nào cũng có thể trút cạn được. Hơn nữa, em không thích bị thương hại. Phỉ dịu dàng: − Anh hiểu mà! Người nào làm em buồn thật đáng đánh đòn. Trác Linh nhếch môi: − Không đánh người đó được đâu. Mà sao anh quan tâm tới em vậy? Chúng ta đã gặp nhau được mấy lần đâu nào? Phỉ thản nhiên: − Quan tâm tới người khác hình như là tật của anh, nếu không có tật nầy, lần đó anh đã không lấy lại điện thoại cho cô bạn em. Trác Linh riễu cợt: − Đó không phải tật mà là bản chất hào hiệp. Anh đúng là người hùng trong mộng của Trầm Tú. Phỉ gãi ót: − Chọc quê anh sao nhóc? − Em nói thật ấy chứ. − Lém lắm! Chúc em mau hết buồn. Trác Linh nói: − Cám ơn. Em cũng mong vậy vì em có thích buồn đâu. Phỉ xoay tách cà phê: − Buồn có nhiều loại, nên phân loại buồn để dễ tống khứ nó đi. − Lẽ nào dễ vậy sao? Phỉ nói: − Anh sẽ đọc cho em nghe một bài thơ ngắn nghe: “Buồn giao cánh tay Buồn khoác lên vai Buồn sắp hàng hai Buồn dài trên mi Buồn bước chân đi Buồn dừng chân lại Buồn đứng thẳng hàng Vĩnh biệt nỗi buồn”. Phỉ nhún vai kết luận: − Rõ ràng người ta chia loại buồn để rồi vĩnh biệt nó. Trác Linh hoang mang: − Không phải như vậy chớ! − Phải hay trái tuỳ theo mỗi người. Tốt nhất là vĩnh biệt nỗi buồn để vui sống. Trác Linh cười nhẹ: − Được trò chuyện với anh thật thú vị. Phỉ nói: − Nên nhớ, lúc nào anh cũng sẵn sàng để em trút cạn nỗi buồn. Giờ thì anh về, ba anh chắc đang đợi cửa. Linh kêu lên: − Eo ơi! Anh có phải mới mười tuổi đầu đâu? − Một trăm tuổi đầu chăng nữa anh vẫn là con. Hiểu không nhóc? Trác Linh gượng gạo: − Vâng. Tiễn Phỉ ra tới chỗ để xe, Linh nói: − Chúc ngủ ngon. Phỉ nhìn cô, khiến tim Linh đập mạnh: − Em cũng vậy. Phóng xe ra khỏi Quán Lá, Phỉ chạy tới tiệm bánh bao Thọ Phát mua mấy cái để dành ăn sáng. Ba anh thích ăn bánh bao, Phỉ thường mua về để vào tủ lạnh và mỗi sáng hấp lại cho ông. Tới nhà, anh thấy cổng mở, Phiên cũng mới đi đâu về. Phỉ nói cho có chuyện: − Bữa nay anh về sớm quá. Phiên đóng cổng lại: − Chỉ sớm hơn mầy thôi. − Ba ngủ rồi hả? − Đang điện thoại với chú Thao. Ôi dào! Hai ông cụ cũng già chuyện gớm! Chả biết vấn đề gì mà tâm đắc thế. Đặt bịch bánh lên bàn, Phỉ nói: − Có bánh bao đó. Phiên vươn vai, giọng hí hửng: − Chà! Đúng là hên. Tao đang đói, định nấu mì gói đây! Cởi áo máng lên móc, Phỉ ngồi xuống mở tivi: − Ông mà cũng ăn mì gói à? − Đói thì thứ gì không ăn. Phỉ lắc đầu: − Mấy con bồ của ông đâu? Sao không có con nào chăm sóc ông hết vậy? Phiên dài giọng: − Bồ là để đi chơi, mình không ga lăng với nó thì thôi, dễ gì nó chăm sóc mình. Đang nhai nhóp nhép, Phiên bỗng kêu lên: − Ồ quên nữa! Chiều nay đã có một sự nhầm lẫn thú vị xảy ra. Phỉ nhứơng mầy: − Lại có đứa nào nhìn lầm à? − Một con bé choai choai tóc nhuộm vàng hoe như râu bắp, nó ôm lấy tay tao mà gọi tên mầy thảng thốt. Lúc đó ta và nhỏ Huyền My đang từ trong siêu thị đi ra. Nghe con bé ấy gọi tên mầy nhỏ My bảo là lầm, nhưng nó không tin mới buồn cười chớ. Phỉ hỏi: − Rồi anh bảo sao? Phiên nhún vai: − Tao cười cười vờ như quen nhưng xin lỗi không nhớ “Em tên gì”. Phỉ khó chịu: − Anh lại giở trò bịp. Phiên quắc mắt: − Nầy! Nói năng cẩn thận nghen. Tao bịp hồi nào? Rõ ràng tao hớt đầu đinh, mầy chơi tóc phủ gáy, nó không nhận ra mình quen ai thì ráng chịu chớ, hơi đâu tao giải thích cho mệt. Biết mình đã lỡ lời, Phỉ làm thinh, mấy giây sau mới hỏi: − Vậy con bé ấy tên gì? Phiên gõ gõ vào trán: − Trầm Hương, Trầm Tú gì đó. Nó xin số điện thoại và dĩ nhiên tao cho số di động của mầy. Thế nó đã gọi lại chưa? Lần nầy thì Phỉ nổi điên thật sự. Anh quát: − Ai biểu anh làm thế? Đồ láo cá! Phiên vẫn tỉnh rụi: − Tại nó xin số của mầy, làm sao tao cho số của tao được. Phỉ mím môi: − Đây là lần chót anh chơi gác tôi, lần sau thì không có anh em gì hết nhé! Phiên khiêu khích: − Tao chả thích thú gì khi bị nhìn lầm nên nếu có lần sau, tao cũng sẽ như vậy. Phỉ xấn tới, ngay lúc đó ông Kính gọi: − Phiên ơi, vào chú Thao nhờ chút việc đây. Hai anh em đang gờm nhau liền giãn ra, Phiên bước vào trong cầm lấy ống nghe từ tay ông Kính. Giọng ông Thao vang lên: − Ngày mai cháu rảnh không? Phiên xoa cái đầu hớt sát gần như cạo của mình: − Cháu chỉ rảnh buổi chiều tối thôi. − Thế là tốt. Chú nhờ cháu đi với chú để mua vài món quà cho bạn trước khi chú về bển. − Mấy giờ cháu tới đón chú được? Phiên nói: − Độ bảy giờ chú nhé! Vâng… cháu sẽ tới, chú có mua hết Sài Gòn, cháu cũng đưa chú đi. Đặt máy xuống, Phiên trở ra và hất mặt về phía Phỉ. Thằng em song sinh với anh đang dán mắt vào tivi. Phiên cũng buông mình xuống salon. Ba người đàn ông đều mê đá banh, thường thì khi coi đá banh ba cha con dẹp hết mọi bất đồng, tối nay chắc chắn cũng không ngoại lệ. Phiên biết trong bụng Phỉ vẫn còn hậm hực, nhưng chuyện ấy có lớn lao gì. Đùa tí cho vui, cho nó bớt lầm lì đi chả lẽ không được. Anh em anh bề ngoài rất giống nhau, nhưng tính cách thì có khác. Phiên hề hà thích đùa, thích cởi mở với mọi người. Phỉ lạnh lùng, nhưng lại rất quyến rũ. Cả hai đều rất đa tình và sát gái. Bởi vậy, hai anh em ngầm giao ước, không lợi dụng sự giống nhau để lừa các cô gái. Ấy vậy mà vừa rồi trong một phút bốc đồng, Phiên đã phạm giao ước đó. Phỉ hầm Phiên cũng phải. Hai anh em chỉ có một điểm chung là thích giúp người khác. Dĩ nhiên, Phiên thích giúp con gái hơn. Điều nầy khiến Phỉ khó chịu, nó cho là anh giúp người khác có mục đích chớ không vô tư như nó. Hừ! Đồ cụ non, đạo đức giả. Bởi vậy lâu lâu Phiên lại chơi khăm thằng em một vố cho bỏ tật. Ai ngờ lần nầy nó lại giận dữ vậy. Thôi thì Phiên sẽ không đùa kiểu nầy với nó nữa cho… yên nhà lợi nước. Hai đứa đều lớn cả rồi, lẽ nào vì những chuyện đâu đâu mà húc đầu vào nhau như hai con trâu chọi? Bỗng dưng anh cười một mình với sự ví von đó. Đàn ông thường là những con trâu chọi hung hăng hiếu thắng, song có dù là đúng vậy cũng không nên húc vào em mình. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Ngồi khoanh tay thật nghiêm, Trầm Tú nói: − Tao có một tin hết sức vui muốn báo với mầy. Bất ngờ lắm nghen. Đang ngậm ông hút ly sinh tố sabô- chê, Trác Linh hỏi ngay: − Tin gì vậy? Mặt hất lên, Tú tự đắc: − Tin của Phỉ. Tao đã có số di động của chàng. Một dãy số đẹp. Trác Linh buông một tiếng cộc lốc. − Phịa! Trầm Tú cười toe: − Tao biết thế nào mầy cũng nói vậy mà. Bởi vậy tao đâu nói ngay với mầy khi được gặp lại chàng. Trác Linh gấp rút: − Mầy gặp Phỉ hồi nào? − Chiều thứ sáu, nghĩa là cách nay ba chiều. Tao gặp Phỉ ở xiêu thị Hà Nội, Phỉ đi với một… em không đẹp bằng một góc của tao, nhưng ra vẻ kênh kiệu dễ ghét. Thoạt đầu thấy Phỉ quên mất tên tao, con nhỏ đó dám lớn lối bảo tao nhìn lầm người mới thất cười chớ. Hà! Dù hôm đó chàng có cạo trọc đầu chăng nữa tao vẫn nhận ra người tình trong mộng của mình mà. Có được số di động của Phỉ rồi, tao vẫn tưởng mình đang mơ… Trác Linh khẽ cau mày. Tối thứ sáu Phỉ và cô cùng ngồi ở quán Lá, khi Linh nhắc tới Tú, anh có vẻ né tránh làm như không thích, song thật ra đâu phải vậy. Anh thừa biết Tú và Linh thân nhau mà, tại sao Phỉ lại xử sự như thế nhỉ? Lẽ nào Phỉ muốn chơi trò bắt cá hai tay? Tự nhiên trong lòng cô buồn bực quá. Tú lại hí hửng khoe tiếp: − Lẽ ra tao đã gọi ngay cho Phỉ tối đó, nhưng tao cũng ngại ngại khi nhớ mầy từng nói không nên dạn dĩ quá. Thế là tao cố dằn lòng mãi tới sáng nay. Chậc! Khoảng thời gian vừa qua đối với tao còn dài hơn một thiên niên kỷ. Trác Linh nôn nóng: − Nhưng mầy đã gọi cho Phỉ chưa? Trầm Tú gật đầu: − Rồi! Phỉ bảo đang họp nên không nói chuyện lâu với tao được. Linh chợt ngập ngừng: − Phỉ có hỏi gì tao không? Trầm Tú khinh khỉnh: − Dĩ nhiên là không. Mắc mớ gì Phỉ phải hỏi thăm mầy? Phỉ hẹn sẽ gặp tao để nói nhiều hơn về một sự nhầm lẫn nào đó mà người khác đã gây ra. Thiệt tao không hiểu anh ấy muốn ám chỉ điều gì nữa. Nhìn Linh, Tú nói: − Mầy thử đoán xem? Linh buột miệng: − Tao không biết. Linh ngồi thừ ra khiến Trầm Tú đanh giọng: − Coi bộ mầy buồn vì Phỉ không hỏi thăm? Nên nhớ Phỉ là của tao. Trác Linh nóng mặt nói một câu rất ngốc. − Tao có dành với mầy đâu. Trầm Tú cười khẩy: − Có dành cũng không được. Trác Linh mím môi: − Mầy chủ quan quá đấy. Thật ra tao biết nhiều về Phỉ hơn mầy tưởng. Tú hơi khựng lại và mau chóng đổi giọng: − Khá lắm! Mầy luôn làm tao bất ngờ. Giờ thì tao hiểu rồi. Chắc sự nhầm lẫn nào đó mà Phỉ đã đề cập là do mầy gây ra. Nói thiệt đi, hôm ấy lúc tao đã lên taxi, mầy đã nói xấu gì tao với Phỉ? Trác Linh cố nén giận xuống: − Tao nói gì mầy có thể hỏi Phỉ mà. Trầm Tú im lặng. Mấy giây sau nó hỏi: − Mầy biết gì về Phỉ? Trác Linh thản nhiên ngậm ống hút, cô mặc xác Tú bực bội, nôn nóng nghe trả lời. Thấy Linh im lặng, Tú cười nhạt: − Mầy giỏi bốc lắm. Mà tại sao mầy phải nói dối chứ? Trác Linh tiếp tục lửng lơ: − Mầy gặp Phỉ trước tao thật, nhưng anh ấy lại quen tao, trò chuyện với tao trước mầy. Trầm Tú hất mặt: − Định trêu tao à? Tao chả tin điều mầy nói. − Vậy thì thôi, đừng hỏi nữa. Đứng dậy, Linh bảo: − Mầy gọi Hoá lại chở về. Tao lên mạng đây. Tú giận dỗi: − Được thôi. Đồ nhỏ mọn! Bỏ mặc con nhỏ ngồi lại quán gió. Linh băng qua đường vào điểm Internet. Trong phòng kín mít, gần như không còn mấy trống. Linh phải đứng chờ một hồi mới có chỗ ngồi. Nhấp chuột, nhấn phím, Linh không chat, cô truy cập vào trang Web Kiến Vàng và tha hồ coi các mẫu thiệp. Coi một hồi cũng chán vì thật ra Linh đang rất bực bội trong lòng. Rõ ràng Trác Linh rất giận Trầm Tú, con bé càng lúc càng quá đáng. Cô không chịu nổi nó thì chắc chắn trong lớp chả đứa nào chịu nổi. Còn Phỉ nữa, anh ta một mặt nhưng hai lòng. Linh sẽ chẳng thèm để mắt tới cho dù Phỉ có đến nhà chơi với anh Thuần. Nghĩ là vậy, nhưng Trác Linh vẫn rất ấm ức. Cô có cảm giác vừa bị lường gạt bởi một người có bộ mặt lương thiện. Mà tại sao Phỉ lại giấu Linh mối quan hệ của anh với Trầm Tú, trong khi cô luôn muốn anh gặp con nhỏ cũng như kết bạn với nó. Ôi dào! Con người thật khó hiểu, nhất là bọn con trai. Ở lớp cô, bọn chúng ngoài mặt không tiếc lời nịnh nọt, vuốt đuôi Trầm Tú, nhưng sau lưng tụi nó lại dè bỉu nói xấu còn hơn bọn con gái, bởi vậy Linh không sao kết được đứa nào cùng lớp. Lướt qua các Nick name, Linh ngừng lại ở cái tên “Đại bàng con”. Cô gật gù: − Tên vừa ấn tượng vừa dễ thương… Lướt những ngón tay trên phím, Linh làm quen. − Chào! Daibangcon. Bạn đang bay lượn trên cao hay đang đậu một chỗ vậy. − Chào. Dĩ nhiên là tôi đang ở một chỗ rồi. Câu hỏi của bạn làm tôi ngạc nhiên và tưởng tượng mình đang bay. Chỉ tưởng tượng thôi chớ tôi chưa bao giờ hay thật sự. − Nhưng chắc bạn từng bay trong những giấc mơ? − Ờ. Có lẽ… Thế bạn là ai? − Tôi không biết mình nên là ai đây nữa. − Oh… là la… Nghĩa là bạn chưa có Nick name? Trác Linh cười, cô gõ phím: − Có rồi nhưng tôi e không hợp với tên Daibangcon của bạn. − Thì ra là thế. Nếu bạn đồng ý, tôi sẽ tặng bạn một Nick name. − OK. Trác Linh chống tay chờ. Đại bàng con nầy kỹ thật, chọn một cái tên mà cũng hơi lâu. Cuối cùng những dòng chữ Linh chờ cũng hiện lên: − Tôi sẽ gọi bạn là Sâm Cầm nhé? Trác Linh thích thú: − Vâng. Tôi biết loài chim ấy qua một bài hát của Trịnh Công Sơn do Hồng Nhung hát. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Đại bàng con: − “Hồ tây chiều thu… Mặt nước vàng lay, bờ xa vời vợi… Màu sương thương nhớ… Bầy Sâm Cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời…” Phải bài nầy không? − Đúng rồi. Sâm Cầm nhỏ chắc bị Đại bàng con ăn hiếp quá. Cái tên Sâm Cầm nghe rất con gái. − Lẽ nào bạn là con trai? − Biết đâu được: − Không lý nào vì tôi là đàn ông rồi. Hai gã đực rựa chat với nhau thì thật vô duyên cùng cực. Trác Linh: − Thế thì tôi chịu làm con gái vậy. − Sâm Cầm, bạn đúng là rắc rối. − Vì tôi là con gái mà, và tôi đang buồn lắm. Khi buồn thì sinh ra đủ thứ rắc rối. − Sao vậy? Thất tình à? − Không. − Hay là thua bạc? − Ồ! Tôi mà tệ như vậy thì đâu xứng với tên Sâm Cầm bạn mới tặng tôi. − Vậy thì tại sao? Bạn bật mí đi, biết đâu tôi sẽ an ủi được bạn. Trác Linh chống cằm. Có thể nào trút cạn lòng mình với một kẻ lạ chả biết mặt mũi họ tên? Từ trước tới giờ, khi lên mạng, Linh chỉ tám phét cho vui, ngay với Lãng Tử cũng vậy. Giờ lẽ nào cô có thể tâm tình với một kẻ lạ hoắc mang cái tên Đại bàng con vừa ngầu vừa dí dỏm. Đầu thì nghĩ thế, nhưng tay Linh lại gõ phím: − Tôi buồn gia đình, buồn bè bạn. Tất cả đều khiến tôi thất vọng. − Tất cả à! E có bị nhiều không? Tôi cũng là bạn của Sâm Cầm đấy. Dù mới là bạn dăm mười phút, tôi quyết không làm bạn thất vọng. Gia đình bạn đã xảy ra chuyện gì? − Chuyện của mẹ tôi. Hồi nào tới giờ, tôi luôn hãnh diện mình có một gia đình hạnh phúc, mẹ cha rất mực yêu thương nhau, nào ngờ gần đây tôi phát hiện một sự việc. Chỉ có ba yêu thương mẹ thật lòng thôi, còn bà thì luôn chung tình với mối tình đầu chỉ con trong quá khứ. Ngày xưa, người đàn ông đó đã bỏ mẹ, bà phải chấp nhận làm vợ ba. Sau bao nhiêu năm mất tăm biệt tích, ông ta trở về. Hai người đã gặp lại nhau. Tôi không biết gia đình mình sẽ đi tới đâu nữa. − Bạn đừng nghĩ xa xôi quá. Tôi tin rằng mẹ bạn là người biết dừng lại để gia đình bạn vẫn ấm êm. − Tôi cũng đang cầu mong được như vậy, nhưng tôi rất giận mẹ và không có ý sẽ tha thứ. − Như vậy bạn sẽ rất nặng nề. Hãy nhớ ai cũng có những tình cảm riêng tư cần được tôn trọng cũng như thông cảm, cho dù đó là ba mẹ mình. Bạn không nên giận mẹ… dai quá. Hãy lôi kéo về với gia đình bằng sự quan tâm cũng như lòng yêu thương, hiếu thảo của bạn. Hãy gần gũi với mẹ nhiều hơn nữa. Hiểu không Sâm Cầm nhỏ? − Tôi hiểu rồi, nhưng sợ mình không làm được điều bạn vừa khuyên ngay bây giờ vì tôi chưa nghĩ ra cách. − Dễ ợt! Bạn có thể cho mẹ một món ăn, trái cây, bánh… nào đó bà thích. Mang về nhà bạn và mẹ cùng vừa xem phim vừa ăn như chưa từng có chuyện gì xảy ra. − Cám ơn Đại bàng con đã tư vấn. Tôi sẽ làm thử . − Chúc thành công. − Ở nhà chắc Đại bàng con chắc được Đại bàng mẹ cưng nhất? − Trước kia thì đúng là như thế, bây giờ thì hết rồi. − Tại sao? − Mẹ tôi mất đã nhiều năm. − Oh! Thật là buồn… − Tôi cũng quen rồi dù mất mẹ là cả một thiệt thòi không gì bù đắp được. Tôi có một câu tặng bạn: “Hãy yêu quý, chăm sóc mẹ khi còn có thể”. − Cám ơn Đại bàng con. − Đã hết buồn chưa? − Vẫn còn một nửa buồn. − À! Tôi nhớ rồi. Buồn bạn bè chớ gì. Nào, bạn bè đã làm gì khiến cô Sâm Cầm nhỏ giận dỗi vậy? Trác Linh nhịp tay trên bàn, rồi từ tốn gõ phím: − Chuyện của con gái ấy mà, bạn sẽ cười khi biết lý do tôi giận, nên tôi không nói đâu. − Tôi cũng không hỏi vì không muốn cười bạn. − Hãy nói về mình đi Đại bàng con. Bạn đang trong tâm trạng nào? Buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc? − Tôi đang ray rứt khi nghĩ tới ông anh. − Bạn đã làm gì có lỗi với ảnh à? − Anh tôi vốn thích đùa, nhưng tôi thì không. Vừa rồi anh có đùa một trò mà chưa hỏi ý tôi. Thế là tôi nổi cáu. Anh em hầm hừ nhau. Rồi cũng thôi, nhưng ảnh vẫn còn lầm lì với tôi. − Vậy bạn nên mời ông anh đi uống cà phê để giảng hoà. Tôi nghe nói, con trai ít để bụng những chuyện vặt vãnh lắm. Chắc anh của bạn cũng vậy. Hãy cùng đi uống cà phê đi. − Ý kiến hay! Tôi xin… tiếp thu. Tôi rất vui có người bạn như Sâm Cầm. − Tôi cũng vậy. Nhưng tới giờ tôi phải về nhà rồi. Chúng ta sẽ tiếp tục gặp nhau chứ? − Đương nhiên. Có về nhớ mua quà cho mẹ nhé. − Bạn cũng nhớ mua quà cho ông anh trước khi hai người đi cà phê. − Tôi sẽ nhớ. Trác Linh hí hửng dắt xe ra khỏi bãi, lòng vui nhiều hơn buồn. Cô ghé chợ mua hai ký hồng, thứ trái cây mẹ thích rồi mới về nhà. Dắt xe vào bếp, Linh thấy mẹ đang nấu cơm. Cô cố lấy giọng tự nhiên: − Chiều nay mình ăn món gì vậy mẹ? Bà Hài kể một hơi: − Cá thu sốt cà. Canh đậu hủ. Mực xào thập cẩm. Toàn những món con thích. Trác Linh giơ bịch hồng lên: − Con có mua hồng mẹ thích nè. Bà Hài thoáng mỉm cười: − Ừ, thay quần áo đi rồi xuống phụ mẹ. Linh bước lên lầu, cô chưa vội vào phòng mình mà ra salon nhìn xuống khu vườn. Lá cây vẫn xào xạc như bao nhiêu năm chúng vẫn xạc xào mỗi khi có gió. Linh bỗng thấy lòng mình nhẹ như những chiếc lá kia. − Cám ơn bạn, Đại bàng con. Vừa thì thầm, Trác Linh vừa mỉm cười, khi nghĩ tới Đại bàng con. Hắn đã giúp Linh vượt qua cú sốc nầy một cách dễ dàng. Mà tại sao chỉ qua vài ba câu trên mạng, Trác Linh đã nghe theo hắn nhỉ? Trác Linh có phải người nhẹ dạ đâu nào? Xuống bếp, Linh phụ mẹ rửa cần, hành tây, dưa leo, cà… Cô vẫn chưa biết sẽ nói gì với mẹ thì bà đã lên tiếng trước: − Lúc nãy Trầm Tú gọi điện hỏi con về chưa? Sao hai đứa không đi chung? Trác Linh ậm ự: − Con lên mạng… nên về sau. − Trước đây hai đứa vẫn lên mạng chung mà. − Nhưng bữa nay thì không. Con đang bực mình nó. − Chắc nó điện để xin lỗi con đó. Trác Linh bĩu môi: − Nó là đứa luôn cho rằng mình đúng, dễ gì nó xin lỗi con. − Thế có chắc rằng con không sai không? Linh hùng hồn: − Chắc một trăm phần trăm luôn… Rồi cô chép miệng: − Con ghét những người giả dối. Bạn anh Thuần là một điển hình, chính ông ta làm con và nhỏ Tú giận nhau. Bà Hài nhíu mày: − Sao lại liên quan tới bạn thằng Thuần? Mà là đứa nào? Trác Linh vọt miệng: − Ông Phỉ ấy! Rồi cô ấm ức kể cho mẹ nghe tất cả. Bà Hài kêu lên: − Cái thằng đểu thật! Mẹ nghe anh Thuần nói Phỉ quen nhiều lắm. Ngay lúc đó điện thoại reo. Bà Hài nhấc máy và cau mày khi nghe giọng thanh niên: − Dạ cháu là Phỉ. Cô cho cháu gặp em Linh ạ. Bà Hài lạnh lùng: − Con bé bận rồi. Thôi nhé. Dứt lời, bà gác máy thật nhanh. Trác Linh hỏi: − Nhỏ Tú lại tìm con à mẹ? Bà Hài lắc đầu: − Không. Thằng Phỉ! Đồ láu cá! Trác Linh kêu lên: − Anh ta tìm con làm chi nhỉ! − Hừm! Con không phải thắc mắc tới những đứa như nó. Mẹ sẽ bảo thằng Thuần mới được. Bạn bè quỷ gì thứ như thằng đó chớ. Trác Linh dẹp thớt và dao vào kệ bếp. Cô thấy tiếc cho Phỉ. Anh ta đã làm bẩn chính mình. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Giọng Ngã vang lên í ới ngoài rào ngăn cách quán Lá và nhà Linh. − Cô Hài ơi! Có người tìm cô Hài. Linh nhìn mẹ và thoáng thấy bà tái mặt. Tự dưng có nỗi nghẹn dâng lên ngực Linh. Cô im lặng chờ đợi xem bà thế nào. Bà Hài nhỏ nhẹ: − Con ra xem coi ai vậy? − Vâng. Trái tim trĩu nặng, tâm hồn nhức nhối khi liên tưởng đến người đàn ông tên Thao khiến Linh không bình tĩnh. Cô ào ào bước ra khỏi cửa. Tới tam cấp, Linh sững người lại khi thấy Phỉ. Hôm nay trông Phỉ rất khác. Mái tóc hớt đinh cao khiến anh bớt nghệ sĩ, mà bù vào là nét bặm trợn, ngang tàng rất anh chị. Gã… anh chị ấy lại phớt lờ như chưa hề quen biết Linh mới khiến cô ấm ức bực bội chứ. Trác Linh nói một hơi: − Anh Thuần không có ở nhà. Nếu muốn đợi, mời anh ra quán. Mà sao hôm nay nhìn anh em có cảm giác cứ như nhìn người lạ, em chưa từng quen. Ngộ ghê! Phỉ nhíu mày: − Tôi… tôi đâu có tìm anh Thuần nào đó đâu. Tôi muốn gặp cô Hài. Xin lỗi… Đây đúng là nhà cô Kim Hài chứ? Trác Linh ngỡ ngàng nhìn Phỉ. Anh chàng định giở trò quỷ gì đây nhỉ? Giọng Phỉ lại vang lên: − Có cô Kim Hài ở nhà không? Linh không trả lời, cô cứ chăm chú nhìn khiến Phỉ phải hỏi: − Sao thế? Đây không phải nhà cô Kim Hài à? Trác Linh có cảm giác như Phỉ không quen không biết mình. Anh đang nói chuyện với cô như nói một người lạ vừa gặp lần đầu. Lẽ nào đây là ai đó chớ không phải anh? Cô nhìn Phỉ một cách soi mói. Cũng có thể người đàn ông nầy không phải là Phỉ. Linh ngập ngừng: − Anh… anh… là… là… Anh chàng bỗng tủm tỉm: − Chắc cô bé thấy tôi giống một gã nào đó từng tới đây uống cà phê phải không? Trác Linh nghiêm mặt: − Lẽ nào anh chưa từng tới đây? Nếu thế anh là ai? Tìm mẹ tôi làm chi? Anh chàng nghiêng đầu nhìn Linh rồi gật gù: − Thì ra em là cô con gái đanh đá của cô Kim Hài. Chào em! Tôi là Phiên cháu gọi ông Thao là chú. Linh bừng bừng lửa giận: − Cái gì là đanh đá? Ai nói với anh vậy? Phải ông ta không? Sao ông ta dám bảo anh tới đây tìm mẹ tôi? Phiên nói: − Đó là chuyện của người lớn, em không được phép chất vấn. Tôi muốn gặp cô Hài. Anh vừa dứt lời thì bà Hài bước ra. Cũng như Linh, bà bất ngờ khi thấy Phiên. Phiên gật đầu chào hết sức lễ phép. − Chào cô. Chú Thao bảo cháu tới đây ạ. Bà Hài ấp úng: − Cháu là… là cháu của anh Thao à? − Vâng. Trác Linh nói: − Anh ấy không phải là Phỉ, bạn anh Thuần đâu mẹ. Phiên kêu lên: − Ủa! Cô và em đây cũng biết Phỉ nữa à? Phỉ là em trai cháu đấy. Bà Hài nuốt nước bọt: − Anh em sinh đôi hả? − Dạ đúng. Anh em cháu sinh đôi. Bà Hài ngập ngừng: − Mời… mời cháu vào nhà. − Vâng, cô cứ xem cháu như Phỉ, để cháu tự nhiên ạ. Nhìn Linh bà bảo: − Vào lo nước cho khách đi con. Liếc Phiên một cái, Linh nhỏ nhẹ: − Vâng. Chuyện xảy ra thật khó tin. Phỉ có một ông anh, chuyện đó Linh biết vì Phỉ có nói, nhưng cô không biết hai người sinh đôi. Đã vậy, hai anh em họ lại là cháu ông Thao. Trái đất nầy sao hẹp đến thế? Trác Linh hoang mang không hiểu Thiên tìm mẹ để làm gì? Lòng nôn nóng còn hơn lửa đốt, cô vội mang hai ly trà Lipton lên phòng khách để nghe ngóng xem mẹ và Phiên đang nói gì với nhau. Phiên trầm giọng: − Chú Thao đã về Mỹ tối hôm qua. Chú nhờ cháu mang đến tận tay cô một món quà. Bà Hài thẫn thờ: − Cô cám ơn cháu. Ông ấy về mà không hề nói với cô lời nào. Phiên nhỏ nhẹ: − Xin cô đừng trách chú Thao. Chú ấy không muốn cô khó xử nên mới thế. Bà Hài gượng cười: − Cô hiểu mà. À, cháu uống nước đi. Phiên bưng ly lên: − Vâng. Bà Hài chuyển đề tài: − Anh em cháu chắc rất thường bị nhìn lầm. Phiên cười: − Dạ. Bởi vậy bọn cháu cố làm cho khác nhau. Phỉ tóc dài thì cháu phải hớt đinh sát rạt. Ấy vậy mà vẫn bị nhầm. Em cháu chắc thường ghé chơi lắm? − À, cũng thỉnh thoảng. Phỉ cũng mới thân với Thuần nhà cô đây thôi. Hai đứa chung công ty mà. Phiên nói: − Thảo nào cháu không biết Thuần. − Cháu làm việc ở đâu? − Dạ ở công ty Y.O.K.O. − Công ty quảng cáo phải không? − Vâng, cháu chuyên về thiết kế. Bà Hài tò mò: − Vậy chắc cháu từng học kỹ thuật? Phiên gật đầu: − Dạ đúng. Cháu tốt nghiệp khoa Đồ hoạ Mỹ thuật công nghiệp. − Một ngành đòi hỏi rất sáng tạo? Phiên tủm tỉm: − Dạ… cũng phải nhức đầu một chút khi làm việc ạ. Trác Linh bĩu môi. Xem ra gã nầy khá tự phụ chớ không khiêm tốn như cách gã nói. Anh em nhà gã chắc đáng ghét hơn đáng ưa. Vừa rồi mẹ đã tỏ ra rất khó chịu với Phỉ, sao bây giờ bà lại thăm hỏi Phiên kỹ vậy? Bộ bà quên anh ta là anh của Phi sao? Anh em như thể tay chân. Em chả ra gì, anh chắc chẳng khá hơn. Giọng bà Hài lại vang lên: − Nếu rảnh, hai anh em tới nhà cô chơi. Linh nhăn mặt. Mẹ đúng là tiền hậu bất nhất. Tự nhiên lại mời hai anh em… đồ láu cá tới nhà chơi. Chắc tại vì anh em họ là cháu ông Thao chớ gì. Trác Linh giận dỗi dậm chân xuống nền gạch rồi bỏ ra quán Lá trước cái nhìn tinh quái của Phiên. Chắc chắn ông Thao đã nói gì đó về Linh với Phiên nên anh ta mới dám bảo Linh là “Cô con gái đanh đá”. Hừ! Nếu Linh không đanh đá chắc ông ta đã không… buông mẹ đâu. Muốn níu kéo mẹ về với gia đình, trước tiên nên cắt đứt những mối quan hệ của mẹ với ông Thao. Nếu Phỉ và Phiên tới nhà chơi, mẹ và ông ta vẫn có nhiều cơ hội thăm hỏi nhau. Linh không muốn như vậy chút nào. Cô giận Phỉ, giận ông Thao, giận mẹ và giận cả gã Phiên giao liên kia nữa. Trong phút chốc Trác Linh quên khuấy những lời “tư vấn” trên mạng của Đại bàng con. Cô trở lại chính cô với nhỏ mọn con gái, ích kỷ đàn bà và bất hiếu của đứa con đã quen được cưng chiều. Rồi cuộc sống thật sao mệt mỏi quá. Trác Linh muốn chạy ngay ra điểm Internet nào đó để chìm vào thế giới ảo, để được nghe những lời của những người không rõ mặt mũi, họ tên. Nhưng đó chỉ là ước muốn vớ vẩn. Trác Linh phải đối diện với thực tế và tập giải quyết khi gặp một vấn đề đau đầu đi là vừa. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Phỉ đặt điện thoại xuống. Đây là lần thứ ba, Trác Linh từ chối nói chuyện với anh. Phỉ chả biết nhỏ Trầm Tú đã… vẽ những gì với Trác Linh nữa. Linh giận Phỉ cũng phải, có thể cô bé còn xem thường anh là khác. Không coi thường Phỉ sao được khi anh nói một đàng làm một nẻo. Tất cả cũng tại… thằng anh quỷ sứ. Phỉ chỉ muốn đấm vào mặt khi trông thấy Phiên nhăn nhó cười. Từ nhỏ, Phỉ đã ý thức rõ việc phải làm sao cho khác Phiên cho nên từ hành động, lời nói, Phỉ luôn cố không giống thằng anh. Ấy vậy mà anh em Phỉ luôn nhận được những câu chả biết khen hay chê đại loại như: − “Anh em tụi bây y chang nhau, khó nhớ đứa nào tên nào quá”. Hoặc là: − “Mầy là Phỉ hay là Phiên vậy?” Bạn bè dù thân thỉnh thoảng cũng vẫn lộn. Mãi sau nầy khi vào đại học mỗi đứa môt trường, không phải mặc đồng phục quần xanh áo trắng, đầu tóc để thoải mái, Phỉ và Phiên mới ăn mặc khác đến mức hầu như tương phản nhau. Sự nhầm lẫn cũng vơi đi rất nhiều, nhưng rõ ràng vẫn không thể hết. Phỉ thở dài tự an ủi: − May là mình và nó… không bị dính chung bất cứ bộ phận nào mà chỉ là sinh đôi thôi. Điện thoại di động đờn ò e í e. Phỉ cầm lên và nhận ra ngay giọng như cơm nếp nhão của Trầm Tú. Anh nhăn mặt khổ sở. Ngay lúc đó Phiên trên lầu đi xuống. Phỉ dí ngay cái di động vào tay Phiên. − Trầm Tú tìm ông đây. Bất ngờ, Phiên đành cầm máy, anh hỏi: − Trầm Tú nào vậy? Phỉ nhún vai: − Nghe rồi sẽ biết, không có chuyện quýt làm cam chịu đâu. Ai bảo ông cho nó số máy của tôi. Phiên đành nói: − Chào Tú! Giọng Tú có vẻ ngạc nhiên: − Ủa! Nãy giờ anh nói gì với ai à? − À… với đứa em… Sao? Em gọi tôi chắc có chuyện? Tú ậm ự: − Em muốn biết chừng nào chúng ta sẽ gặp nhau? Phiên ỡm ờ: − Chừng nào lại chả được. Trầm Tú ấp úng: − Vậy… vậy ngay bây giờ nhé? − Ngay bây giờ hả? Không thành vấn đề. Tôi sẽ chờ em ở đâu đây? Phải cả phút sau, anh mới nghe Tú trả lời. − Quán cà phê Cát Đằng. Anh biết chứ? − Rất biết nữa là khác. − Vậy chúng ta cùng tới đó nhé. Em đi ngay đây… Không được cho em leo cây đấy! Phiên thảy cái di động xuống bàn: − Tao sẽ giải quyết nhanh chuyện nầy. Phỉ cười khẩy: − Anh làm sao cho nó đừng làm phiền tôi nữa thì làm. Phiên hất hàm: − Mầy đã quen nó trong trường hợp nào? Phỉ vắn tắt kể cho Phiên nghe, nhưng anh hoàn toàn không nhắc tới Trác Linh trong toàn bộ câu chuyện. Anh chỉ lửng lơ nói Trầm Tú và một cô bạn. Người bạn ấy thế nào, Phiên chả nên biết. Thằng anh của Phỉ vốn sát gái, nó sẽ chẳng tha cho Trác Linh đâu. Phiên cười khì khi nghe hết chuyện: − Anh hùng cứu mỹ nhân. Thảo nào con nhỏ không choáng sao được. Mà mầy cũng đâu hiền từ gì, sao bữa nay lại đùn đẩy em nầy cho tao vậy? Hay là anh em mình ra đấu láo với nó chơi, luôn tiện tao sẽ giải thích với con bé. Phỉ lầm lì: − Tôi không thích phá giao ước, cũng không thích chơi chung. Phiên nhún vai, anh nhìn mình trong gương: − Vậy thì thôi. Tao nhìn vầy mà nó nhìn ra mầy. Đúng là tệ thật! Con nhỏ nầy chắc hậu đậu lắm. Phiên vừa dắt xe ra vừa nói: − Đâu phải ai cũng nhìn gà hoá cuốc như nó. Con bé em bạn mầy nó đâu có lầm. Phỉ hoang mang: − Em bạn tôi là đứa nào? Dứt lời, Phiên vọt xe thẳng ra đường, bỏ mặc Phỉ ấm ức nhìn theo. Anh cố đoán nhưng không biết Phiên muốn nói tới ai. Đám bạn học trung học, đại học chắc là không phải, vì bọn chúng biết quá hai anh em Phỉ, Phiên. Nếu có chỉ là những bạn đồng nghiệp chung công ty. Phỉ chợt sững người khi nhớ tới Thuần và Trác Linh. Lẽ nào lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên như vậy? Nhấn số nhà Thuần, Phỉ chờ máy và được bà Hài cho biết Trác Linh vừa ra đầu ngõ để… lên mạng. Mà có thật Linh vắng nhà không? Hôm trước gọi điện tìm Linh, Phỉ cũng nhận được lời lạnh lùng như thế từ bà Hài. Phỉ có cảm giác bà không thích anh quen với Trác Linh, cho dù anh đang là bạn, làm chung công ty với Thuần. Anh đi ra đi vào rồi cuối cùng cũng xách xe chạy tới quán Lá. Ngay đầu đường gần đó đúng là có một điểm Internet. Phỉ muốn vào lắm nhưng làm thế khác nào anh dò hỏi để… truy tìm Linh? Lòng tự cao không cho Phỉ làm thế. Vào quán Lá, anh ngồi ở cái bàn dưới gốc dạ lan quen thuộc như một người khách. Vừa thấy anh, gã sinh viên phục vụ đã trợn mắt: − Trời đất! Mới thấy… cha trọc đầu hôm qua, hôm kia gì đây, bữa nay tóc đã mọc rồi, sao lẹ dữ vậy… cha! Phỉ thản nhiên: − Tên trọc đầu ấy chẳng phải tôi đâu. − Xì! Hổng phải vậy là ai? Rõ ràng là ông nên mới vào nhà Trác Linh đây. − Cậu có thể mời Trác Linh ra dùm tôi không? Ngã so vai: − Nói hộ anh thì dễ, nhưng chắc gì nhỏ Linh chịu ra. Ba mẹ nó khó lắm. Ra ngồi chơi với bà chị Nhật Hạ, nó còn bị mắng nữa là ra ngồi với khách. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| 2 Hài: Email Tình Yêu & Tình Anh Duyên Em (ISO) | vivianvivinguyen | Video Hài Kịch | 0 | 06-07-2008 12:53 PM |
| IBM tung công cụ tìm kiếm email miễn phí | hailanha | Networking | 0 | 12-30-2007 05:48 AM |
| 70% email gửi từ châu Á là thư rác | Tocnautigon | Networking | 0 | 03-23-2007 11:06 PM |
| Địa chỉ email "tự hủy" sau... 10 phút | Tocnautigon | Technical help | 0 | 02-08-2007 01:34 AM |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |







Linear Mode
