| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Chương 7 "Alô, Alô, Ban tổ chức xin được thông báo. Tại phân xưởng số 13, cỗ máy thứ 115 của anh Trần Hoàng Phú đang diễn ra một sự việc vô cùng kỳ bí. Xin mời các bạn tập hợp " Trong đêm khuya tiếng của Thanh vang lanh lảnh hòa lẫn tiếng máy chạy đều đều, làm những công nhân làm ca đêm giật mình. Cơn buồn ngủ tiêu tan, họ nhấn mô tơ cho máy chạy nhanh hơn chút nữa - Xin lặp lại, ban tổ chức xin mời quý vị công nhân tập hội lại cỗ máy của anh Trần Hoàng Phú, ban tổ chức xin được phổ biến một việc vô cùng quan trọng Đám công nhân ngơ ngác nhìn nhau. Rồi chẳng ai bảo ai, họ đồng tắt máy, lục tục đi về phía cỗ máy của Trần Hoàng Phú, người thanh niên tuổi con, em họ, vừa vào làm được chừng nửa tháng nay, nhưng có nhiều sáng kiến hay Thấy mọi người kéo đến chừng đã đông đông, Thanh đưa tay lên miệng - Yêu cầu giữ trật tư. Rồi làm ra vẻ trịnh trọng chàng leo lên đống sắt vụn, cất giọng ồ ề - Các đại biểu thân mến, trong không khí khẩn trương của đêm dài lặng lẽ, ủy ban khoa học của chúng tôi xin được phép công bố một phát minh mới của Trần Hoàng Phú Lại một trò đùa mới của hai ông tướng - Quang Sơn, trưởng ca bước lên khó chịu - Nè, nè bộ hết chuyện đùa rồi hả ? Cả ca đang tập trung sản xuất, hai anh có đọc nội quy phân xưởng chưa ? Tôi phải báo cáo việc này lên quản đốc Cả ca xì xào phản đối - Làm gì mà dữ vậy Quang Sơn ? Đùa một tí cho đỡ buồn ngủ hông được sao ? Quang Sơn vẫn hầm hầm - Nhưng phân xưởng trả lương cho các người là để làm việc chớ không phải để đùa. Là một trưởng ca, tôi có nhiệm vụ phải báo cáo lên trên. Tất cả giãn hàng về vị trí - Khoan đã - Lê Thanh nhảy từ đống sắt vụn xuống đứng trước mặt Quang Sơn vờ vòng tay lễ phép - Kính thưa ông trưởng ca vô vàn kính mến. Ngài đa nổi nóng một cách vô lý và quá "sớm sủa" Dù cố nén, đám công nhân vẫn không nén được tiếng cười khi nghe Thanh bảo ngài trưởng ca "sớm sủa" Quang Sơn nổi quạu - Cười, cười cái gì ? - Dạ - Thanh vẫn trả lời nhũn nhặn - Chúng tôi không đùa phí mất thời gian vàng ngọc của anh em. Mà chính ngài, ngài mới là người phá đám Quang Sơn đẩy cặp kính, gầm lên - Mày dám bảo tao là đồ phá đám hả ? - Phải - Thanh gật đầu đáp tỉnh bơ - Tôi mời các bạn đến đây để trình bày một phát minh vĩ đại của Trần Hoàng Phú - Thôi, Thanh à, đừng giỡn nữa. Tự nãy giờ ngồi yên trên cỗ máy, thấy Thanh đùa ông trưởng ca quá trớn, Hoàng Phú xen vào - Anh Sơn ạ, bạn tôi hay đùa chớ chẳng có gì đâu. Tôi chỉ muốn mời anh em đến phổ biến một sáng kiến tăng năng suất của tôi Quang Sơn tái mặt, gờm gờm nhìn lên cỗ máy. Đôi mày của người trung niên trên dưới 40 ấy nhíu lại khi nghe người thanh niên đẹp trai kia trình bày các thao tác cho đám công nhân. Thằng nhóc này ghê thật ! Quang Sơn thầm nghĩ chỉ mới vào làm chưa đầy nửa tháng đã bày đặt phát minh, sáng kiến. Chiếc ghế trưởng ca của mình xem ra không yên với hắn. Trong óc Quang Sơn hình thành một mưu định hất cẳng tài năng ấy. Không nói một lời Quang Sơn bực dọc bỏ đi nhanh - Hay thật, cậu ấy trẻ tuổi mà giỏi quá - Chỉ cần điều chỉnh vài cần số mà năng suất đã tăng gấp đôi - Phen này thì tha hồ vừa làm vừa chơi, tới tháng lãnh tiền Nhìn đám công nhân hả hê trở về cỗ máy của mình, lòng Hoàng Phú chợt vui vui. Chàng đưa tay điều chỉnh máy vận hành. Lòng tự nhủ lòng sẽ tìm cách cải tiến cho cỗ máy ngày càng cho năng suất cao hơn Rồi chàng lại thấy buồn khi nhìn những sợi dây thắng trắng tươi, đều đẹp. Chẳng thua gì hàng ngoại phóng nhanh ra ngoài cỗ máy, như bóng thời gian lặng lẽ trôi không sao níu lại Nửa tháng hè trôi qua vô bổ. Chàng vẫn chưa hề dành được đồng nào. Trời ơi, lẽ nào chàng chỉ có thể đến thăm Uyên Chi qua những cơn mộng đẹp mơ màng Mấy lần lén trở về nhà thăm chị Thùy Vi, thấy chị cùng em yên ổn về kinh tế. Chàng mừng lắm. Chị Thùy Vi ơi, chị thật là người chị tuyệt vời, cao thượng. Em hận mình bất tài vô lực, không giúp được chị lo cho Trúc Chi ăn học. Trúc Chi ơi, chắc hẳn là em nhớ anh nhiều lắm. Anh cũng nhớ em nhưng biết làm sao ? Lòng người nham hiểm đã khiến anh chẳng dám nhìn chị, nhìn em - Phú cho tao mượn cục xà bông Giọng Thanh gọi vang vang làm Phú phải giật mình - Trong đó kìa, tắm khuya thế không sợ lạnh sao ? Thanh rụt vai, cười hì hì - Buồn ngủ quá, không tắm sao chịu nổi, mày tắm không ? Phú lắc đầu, Thanh bước nhanh về chiếc giỏ đệm của bạn, lục tìm bánh xà bông. Mũi chàng chùn lại khi nghe mùi mốc bốc lên. Cái tên này ở dơ hết chỗ nói, gần nửa tháng nay chẳng thấy nó giặt đồ bao giờ. Hết mặc áo dơ rồi mượn áo của người ta mà mặc. Phải tạo ra trò hắn mới bỏ được cái tật này Thanh lùa tay vào lớp áo quần tìm kiếm. Quái, nó chui đâu rồi nhi ? Bàn tay chàng chợt chạm một vật gì cứng cứng. Tò mò, chàng kéo nó ra nhanh. Một phong thư trắng trắng. Tên này ghê thật, dám giấu thư bồ giữa đống quần áo à ? Cơn buồn ngủ biến mất, Thanh cầm phong thư đến một góc sáng chăm chú đọc. Trái tim chàng bỗng chùng lại khi biết tên người gởi Anh Phú Lúc sáng nay anh mắng Giang tồi. Anh làm Giang buồn nhiều lắm, anh có biết không ? Nhưng Giang cũng không giận anh đâu, vì biết lúc đó lòng anh đang buồn bực, đợi nghe một lời an ủi của Giang Phú ơi, Giang không bao giờ dám có ý nghĩ khinh khi, rẻ rúng anh đâu. Với G, không bao giờ anh Phú là một tên ăn cắp. Nếu ai bảo với Giang như vậy, Giang sẽ mắng thẳng vào mặt họ. Giang tin anh mà anh Phú. Xin anh đừng mặc cảm bản thân nghèo khổ. Nghèo không phải là cái tội, Giang cũng nghèo, anh Thanh cũng nghèo và bao nhiêu người khác nữa cũng nghèo. Chúng ta phải tự hào về cái nghèo của chúng ta, nghèo thanh bạch, nghèo ở trong những quả tim vàng hơn là giàu có ở trong những trái tim bạc bẽo Giang biết phút giây này anh buồn lắm. Danh dự bị tổn thương trong trái tim đầy tự trọng, nhưng anh cần gì những người không hiểu anh kia chứ ? Chỉ cần Giang hiểu anh, Giang tin anh là đủ rồi. Anh là một người con trai có ý chí, nhiều nghị lực Anh sẽ thành công Còn một điều Giang muốn nói với anh trước khi dừng bút là anh đừng giận chị Thùy Vi tội nghiệp. Em đã gặp và nghe chị kể tất cả rồi. Đó là một người chị tốt, một đời chỉ biết vì em. Anh hãy đến xin lỗi chị Thùy Vi đi. Chỉ rất yêu thương anh. Tiền thuốc Giang lo cho anh là của chị Thùy Vi đưa đó Chào anh Hạ Giang Nhìn ngày tháng năm đề ở góc bức thư, Thanh biết bức thư này Giang viết cho Phú vào ngày cuối cùng ở ký túc xá. Cái ngày mà Phú bị vu oan lấy cắp chiếc đồng hồ của Sơn Giang thật chân tình ! Chàng bỗng ước ao mình được ở địa vị của Phú. Không hiểu, sau khi đọc bức thư này, lòng Phú sẽ ra sao ? Nếu là chàng, chàng sẽ yêu Hạ Giang mất thôi Nàng chẳng là gì so với những cô gái đẹp đang vây quanh chàng, nhưng không hiểu sao Thanh lại nhớ hoài đôi mắt nhỏ. Đôi mắt buồn buồn, lúc nào cũng ươn ướt như chứa bao điều tâm sự. Cả đôi môi nhỏ chúm chím cùng giọng nói thật nhẹ nhàng. Chàng thích được nghe nàng kéo dài giọng nhõng nhẽo. Giá mà nàng là em chàng thì nàng sẽ được chàng chiều hết biết - Hì, bắt gặp quả tang nghe. Tắm không tắm mà ở đó đọc thơ tình. Phú giật mạnh bức thư trong tay Thanh, cười trêu chọc. Thấy Thanh đứng lặng, Phú vội trả lại cho bạn - Thôi, đùa tí, chẳng ai đọc làm gì, đừng có mà thộn mặt ra Thanh như thể hoàn hồn, nói hờn ghen - Đừng có gắp lửa bỏ tay người, nhìn cho kỹ thư này của ai rồi hãy nói Phú trố mắt nhìn thư rồi kêu lên ngơ ngác - Thư của Hạ Giang gởi cho tao ? Tim thót đau, Thanh đấm vào vai bạn - Đừng giả mù sa mưa nữa. Đọc muốn nhàu bức thư rồi còn vờ ngơ ngác Phú ngạc nhiên thật sư. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Thật mà, mày lấy thư này ở đâu vậy ? Nhìn ánh mắt bạn, Thanh biết Phú không hề đóng kịch. Hạ Giang đã lén bỏ thư vào giỏ của Phú, mà Phú không hề hay biết Mặc dù lời lẽ trong thư chưa nói lên điều gì cả, song linh cảm cứ bảo với Thanh rằng trái tim Hạ Giang đang trao về Phú. Mà như vậy cũng đồng nghĩa với việc chàng chẳng còn gì mà hy vọng, đợi chờ - Trời - Phú đã đọc thư xong, chàng buông thư, nét đăm chiêu - Tao thật không ngờ Hạ Giang lại nghĩ tốt về tao như vậy - Rồi mày tính sao ? - Giọng Thanh nghèn nghẹn Phú lạ lùng - Tính sao là làm sao ? - Mày nghĩ về Hạ Giang thế nào ? Phú vẫn không hiểu Thanh muốn nói gì, chàng đáp tỉnh - Giang hả ? Giang là một người bạn tốt. Tao mang ơn nàng vậy thôi Thanh nhìn sâu vào mắt bạn, lòng chàng cứ đầy ắp niềm hy vọng. Trong đôi mắt Phú vẫn sáng trong tình bạn. Thùy Vi bước chầm chậm qua hàng dừa nước, mắt thẫn thờ nhìn chiếc lá trôi dập dền trên lòng sông rộng Chẳng mất tất cả rồi ư ? Thùy Vi khẽ đưa khăn lau nước mắt. Từ hôm qua đến giờ, nàng cứ lang thang trên bến vắng như kẻ mất hồn. Trước mặt em, nàng không dám để rơi giọt lê. Tâm sự này nàng biết tỏ cùng ai, sao cuộc đời nàng bất hạnh dập dồn ? Cha chết, mẹ chết, chị em côi cút nghèo khó bên nhau, chưa đủ hay sao mà trời còn nỡ đọa đày làm tan nát trái tim người thiếu nữ vừa bước vào ngưỡng cửa yêu đương Những tưởng nổi đau mất mát sẽ được xoa dịu bằng thứ tình ngây ngất, vậy mà, chàng lại mang tư tưởng quá phong kiến. Chỉ vừa nghe nàng kể qua nỗi bất hạnh của mình, chàng đã giãy lên như đỉa phải vôi, nhìn nàng với cặp mắt lạnh lùng, xa la. Cũng đúng thôi, chàng là con một, gia đình lại khá giả, sắp là bác sĩ tương lai, làm sao chàng có thể cưới về một cô vợ chẳng còn trinh tiết Vậy là từ nay không còn nữa những buổi chiều cùng nhau đi dạo, không ngờ nổi mất mát kia lại đau đớn đến dường này Rớt đại học, nàng không còn mong muốn gì hơn là chờ cho các em khôn lớn, rồi cùng Khoa nên duyên chồng vợ, sống một đời hạnh phúc bên nhau. Vậy mà cái mong ước nhỏ nhoi kia không bao giờ có nữa Trúc Chi còn quá nhỏ để hiểu nỗi đau của chị. Chỉ có Hoàng Phú thôi, vậy mà em cũng nỡ khinh khi, xa lánh chị sao ? Chị không có tội, không có tội thật mà - Chị Thùy Vi sao chị chưa về ? Một giọng nam ấm vang lên. Thùy Vi ngẩng lên, chợt ôm chầm lấy người mới đến, òa lên nức nơ? - Phú ơi, em đừng bỏ chi. - Không, em không bỏ chị đâu. Chị Thùy Vi ơi - Phú cũng úp mặt vào vai nàng thổn thức - Hôm qua tới nay chị đi đâu, em đi tìm chị mãi Thùy Vi nhìn em trìu mến - Em đi tìm chị ? Em không còn giận chị nữa phải không ? Hoàng Phú cúi gục đầu, sóng mũi cay caỵ Làm sao chàng dám giận người chị kính yêu như vầy. Mặc cảm và tội lỗi của cha đã khiến chàng không dám nhìn chi. - Phú ơi, em nói đi. Em khinh chị nhiều lắm phải không ? - Không đâu chị Ơi - Phú bật khóc - không bao giờ em dám nghĩ sai về chị. Em hồ đồ quá, xin chị tha lỗi cho em Thùy Vi mỉm cười qua hai hàng lê. - Không bao giờ chị bắt lỗi em đâu Phú ngả đầu vào vai chị, lòng tràn ngập tình thương - Chị Ơi, sao chị lại lang thang ngoài này có một mình ? Thùy Vi vuốt tóc em, lòng chợt nghe thanh thản khi kể cho em nghe nỗi ưu phiền đang gặm nhấm trái tim Nghe xong Hoàng Phú ôm chặt chị vào vòng tay rộng - Gã thanh nien kia thật là nhỏ mọn và ích kỷ. Em sẽ tìm gặp anh ta … - Đừng em - Thùy Vi hốt hoảng - Anh ấy làm như vậy là đúng. Chị hỏi, nếu như người yêu của em lâm vào tình cảnh như chị, em có nổi giận không ? Hoàng Phú như rơi vào hụt hẫng. Nếu như Uyên Chi rơi vào hoàn cảnh của chị Thùy Vi ? Chỉ vừa mới nghĩ tới thôi, chàng đã nghe máu ghen bốc lên hừng hực. Huống chi … Tự nhiên lửa giận bốc dậy, chàng nghiến răng căm hận - Hoàng Phong, tất cả mọi chuyện đều do hắn gây ra, em thù hắn suốt đời - Đừng em - Thùy Vi nắm tay em sợ hãi - Đừng để thù hận ăn sâu vào trí não. Chị chỉ muốn em mãi mãi là một người nhân hậu Con trả thù cha hả Hoàng Phú ? Tiếng nói ở đâu văng vẳng. Phú chợt bịt kín hai tai, hét lớn - Không, không. Trời òi, tôi không bao giờ là con của ông đâu - Phú, Phú - Thùy Vi lay mạnh người chàng - Em nói gì vậy ? Bao khí lực trong người tan hết, chàng gục đầu vào vai chi. - Chị Thùy Vi ơi, rồi đây em sẽ tìm cho chị một người chồng xứng đáng Thùy Vi khẽ buông tiếng thở dài. ... Trời lành lạnh khi mùa thu về Tôi nghe tôi khóc trong lòng … Hạ Giang buông cây viết, thẫn thờ nhìn ra ngoài ô cửa nhỏ. Hoàng Phúhú ngồi trên bậc xi măng, ôm đàn hát say sưa, không hay mình đang bị nàng dòm ngó Cũng bài hát thường ngày chàng hay hát, sao hôm nay Hạ Giang nghe xao xuyến lạ lùng. Nàng nhìn xuống quyển tập hòa âm, bỗng giật mình đánh thót Không hiểu từ lúc nào nàng viết lên trang giấy trắng hai chữ Phú - Giang Hổ thẹn đến đỏ cả mặt, nàng xếp nhanh quyển vở, với lấy quyển nhật ký bồi hồi lật tìm từng trang kỷ niệm. Một tháng nghỉ hè nàng đã cho nhật ký bao dòng nhung nhớ. Nàng nhớ chiếc áo phong phanh sờn vai sứt chỉ, nhớ giọng hát ngọt ngào hay tiếng đàn ray rứt con tim ? Chỉ biết là nàng nhớ lắm, nhớ từng lời, từng ánh mắt của ai, rồi phập phồng lo sợ vu vơ Ôm quyển nhật ký vào lòng, nàng mở mắt to nhìn lên mái nhà rồi bồi hồi suy tưởng Hôm ấy Hằng về rồi nàng cứ thấy lòng bứt rứt không yên tâm. Sao để Phú hiểu được nàng đây ? Nói thẳng à ? Làm sao nàng dám ? Đêm đó mọi người đã ngủ say, chỉ còn mình nàng thao thức, nhìn chăn gối. Ôi đêm sau cùng ở lại ký túc xá sao nghe lòng trống trải. Nàng trở mình tìm cây viết "Mình liều thật đấy, cho đến bây giờ Hạ Giang vẫn không hiểu sao lúc ấy nàng lại dám lén vào phòng của Phú, để nhét bức thư vào giỏ của chàng. Không biết Phú nghĩ gì khi đọc những lời thư vụng dại của nàng ? Chàng có hiểu nàng không ? Sao mấy hôm nay thái độ của chàng vẫn lạnh lùng xa lạ, nếu không bảo là xa vắng Rồi một chiều cánh mây khép lại Mây đang bay bỗng rơi rụng Em ra đi bỏ lại sắc hương Ôi thiên thu ta mãi có nhau …. Một cơn gió thoảng qua, đem theo lời ca của Phú vào phòng. Hạ Giang gấp quyển nhật ký đứng lên, bước ra chỗ Phú. Buổi trưa ký túc xá vắng vẻ, mọi người đã ngủ cả nên Hạ Giang không sợ bị ai bắt gặp. Mà có gặp cũng chẳng sao, nàng chỉ ra nghe Phú hát chớ có làm gì đâu mà sơ. Tiếng chân nàng lào xào trên cỏ làm Phú giật mình. Chàng ngẩng nhìn nàng nói khô khan - Tôi hát lớn quá Giang không ngủ được hả ? Xin lỗi Giang nhé Hạ Giang ngồi xuống bãi cỏ, đối diện với chàng - Không đâu, Hạ Giang ra nghe anh Phú hát. Anh Phú hát tiếp đi Phú đặt cây đàn xuống bên cạnh - Tôi không quen hát trước mặt người khác - Anh Phú - Hạ Giang năn nỉ - Thì anh cứ xem Giang như cái lá cây. Hát đi anh Phú, Giang thích nghe bài này lắm Phú cầm đàn lên, lại đặt xuống, thở ra - Giang thông cảm, tôi không thể xem Giang như cái lá cây được. Giang ngồi chơi nhé Phú xách đàn trở về phòng, Hạ Giang lặng nhìn theo, lòng nghèn nghẹn. Sao Phú lại cố tình trốn tránh nàng ? Chàng không muốn xem nàng là bạn ư ? - Hạ Giang ơi, sao Giang khóc vậy ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Thanh đã đến tự bao giờ. Anh đứng trước mặt nàng, dáng người to cao khỏe mạnh, nụ cười tươi sáng, làm tan bao phiền muộn. Chàng ôm cây đàn ngồi xuống cạnh nàng, sao em buồn vậy ? Nhớ mà, nhớ nhà phải không ? Tự dưng Giang nhớ lại lúc mới vào trường nàng cũng đã ngồi buồn và khóc như thế này. Thanh đã đến an ủi vỗ về nàng như một đứa em. Giá mà Phú cũng dịu dàng, thân mật như Thanh. Nước mắt rơi nhanh, Thanh quýnh quáng rút khăn lau nước mắt cho nàng - Sao vậy, sao em lại khóc ? Ai làm cho em khóc ? Lời bật ra theo cái nhún mình nhõng nhẽo - Tại anh Phú không hà Thanh ngớ người không hiểu - Sao lại là Phú chứ ? Nàng đưa tay quẹt mắt, tấm tức khóc - Ai biết anh Phú không chịu đàn và hát cho em nghe chi Thanh nghe đau trong dạ, vẫn cố khôi hài - À, cái thằng ấy không chịu hát cho em nghe à. Được rồi tí nữa về, nó sẽ biết tay anh Giọt nước mắt ngưng lại giữa chừng - Anh làm gì anh Phú ? Thanh nghiêng nghiêng đầu - Anh bứt hết dây đàn cho nó khỏi hát luôn, em chịu không ? Nàng bật cười, đấm mạnh vào vai chàng - Anh quỷ này, ác cũng ác vừa vừa chứ Thanh xoa vai sung sướng, quay sang nhìn nàng cười hì hì - Thì thôi anh không bứt dây đàn của nó. Nhưng em có cho anh hát cho em nghe không ? Hai tay chống cằm, Hạ Giang chớp chớp mắt - Em mà có quyền cho anh hát à ? Có mà để chị Loan đánh em chết Thanh nhéo chiếc mũi nhỏ của nàng lắc lắc - Ê không có nói bậy nghe Nàng đưa tay quẹt mũi, ngổ ngáo - Em mà nói bậy hả ? Ai mà hổng biết … - Thôi thôi - Thanh chắp tay vái nàng - anh xin em Giang ạ, tha cho anh Hạ Giang tủm tỉm cười - Ai bảo anh chối em chi ? Chàng vờ nhăn mặt, nói to - Thế bây giờ em có chịu nghe anh hát hay không ? - Nghe - Nàng cũng la lớn bằng chàng Thanh ngó sững nàng rồi bật cười, so dây dạo nhạc Em hỡi, em là kẻ tôi đi tìm mãi Chỉ nhìn sâu trong mắt thôi Là tình yêu sáng trong môi cười Là kỳ quang trong tôi …. Giọng Thanh ấm, chẳng thua gì giọng Phú. Bài chàng hát cũng là một bài ca về tình yêu, sao nó chẳng đậu được lòng nàng ? Hạ Giang lim dim mắt, lắng nghe, mà tâm trí lại trôi xa theo làn mây trắng. Phú ơi, sao anh lại hững hờ với em như vậy ? Anh tiếc với em từng câu nói vậy sao ? Một cơn gió nhẹ thoảng qua, lá me rơi tơi tả lên tóc hai người, Thanh nhìn đắm đuối đôi mắt mơ màng của cô gái nhỏ. Đột nhiên chàng muốn ôm ghì nàng vào lòng hôn say đắm. Hạ Giang ơi, lẽ nào em không hiểu anh muốn nói gì với em qua bản nhạc này ? … Em hỡi, tôi đành nói cho em được rõ Giờ này đây ai biết em đâu Tình em đang mãi mê phương nào … Lời hát ngừng lại giữa chừng, cả không gian rơi vào im lặng. Hạ Giang chừng như không hay chàng đã hát xong, bàn tay nàng xé vụn chiếc lá cây cho nó bay rơi, vẻ mặt nàng buồn vời vợi Thanh đặt cây đàn xuống đất, nhích lại gần nàng, khàn khàn giọng - Hạ Giang - Dạ - Nàng giật mình quay lại, nhoẻn lẹ nụ cười - Anh Thanh hát hay quá, chẳng thua gì Lê Tuấn - Hạ Giang - Chàng nuốt nhanh ngụm nước bọt - Sao dạo này em hay buồn vậy ? Gia đình em có chuyện gì khó xử phải không ? Nàng chớp mắt ngạc nhiên, không ngờ những biến đổi trong tâm hồn mình lại bị Thanh bắt gặp. Nàng cúi thấp đầu không đáp. Thanh hỏi lại - Sao em không nói, em có chuyện gì buồn ? Đôi mắt nàng mơ màng xa vắng. Biết nói gì với Thanh đây, chẳng lẽ bảo với chàng rằng em buồn vì đã thầm yêu Phú Hạ Giang chợt giật mình lo sợ, e rằng Thanh đọc được ý nghĩ thầm kín của mình. May thay chàng vẫn lặng yên nhìn nàng chờ đợi. Giọng Hạ Giang lạc hẳn đi - Chẳng có gì đâu anh - Giang - Thanh đưa tay vuốt tóc, ngập ngừng - Từ lâu rồi, anh muốn nói cùng em một việc …. Đôi mắt nàng mở lớn tròn xoe làm chàng thêm bối rối, chẳng biết mở lời ra sao nữa - Anh Thanh, anh muốn nói với em việc gì ? - Anh muốn nói - Thanh thu hết can đảm vào lòng - Anh muốn nói …mà thôi Hạ Giang ạ, một ngày gần đây em sẽ hiểu Mặt Hạ Giang ngờ nghệch trong thật đáng thương. Có lẽ nàng còn bé lắm. Thanh tự nhủ thầm trong bụng. Mình thật là dại dột mới đi tỏ tình với đứa bé con. Chàng quên mất năm nay nàng đã hai mươi hai tuổi, nàng đã biết yêu thương và ôm ấp trong tim một bóng hình. - Phòng 273 phải không ? - Giọng người đưa thơ cắt ngang nguồn suy nghĩ của hai người. Hạ Giang đứng bật dậy, vui mừng - Dạ phải, có thơ của cháu không vậy bác ? Người đưa thơ lấy ra một phong bì màu trắng - Có thư gởi cho anh Hoàng Phú, cô gởi giùm nhé - Dạ - đón phong thư, Hạ Giang nhìn theo bóng bác đi thơ, thất vọng. Nàng đang chờ thư me. - Thư của Phú hả Giang ? - Thanh đến gần nàng. Hạ Giang cúi nhìn phong thơ rồi kêu lên gần như hốt hoảng - Uyên Chi ? Anh Thanh này, anh Phú quen ai ở Đà Lạt vậy anh ? Thanh ngơ ngác - Anh không biết. Đâu đưa anh xem thư? Nàng thẫn thờ trao phong thư lại cho Thanh. Vậy mà nàng cứ ngỡ chàng sống khó khăn, khép kín - Uyên Chi là ai nhỉ ? - Thanh xoay xoay bức thư trên tay, từ lúc chơi với bạn đến giờ, Thanh chưa một lần nghe Phú nhắc đến Uyên Chi - Ê tao có thư hả ? Phú nhảy vọt ra như con sóc, giật nhanh phong thư trên tay bạn. Vừa nhìn thấy nét chữ trên bìa thư, đôi mắt chàng sáng long lanh - Cám ơn mày nhé - Thái độ đầy vẻ háo hức Phú cầm phong thư bước vào phòng mình, xé vội Hành động đó của chàng đã làm tim Hạ Giang đau nhói, người con gái kia hẳn là được chàng quý mến. Hạ Giang tủi cho lá thư mình đã gởi cho chàng dạo trước - Hạ Giang - Thanh nhìn nàng lo lắng - Em làm sao vậy ? Nàng lắc đầu mệt mỏi - Em hơi nhức đầu một chút. Xin phép anh cho em vào phòng nghi? Hạ Giang bước đi chầm chậm, Thanh nghe chua xót trong lòng. Chàng đã biết vì sao Hạ Giang buồn, và chàng cũng buồn chẳng kém nàng. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Ngày cắm trại đầu tiên Lớp phân công Phú chở mình đi chợ. Tim mình chợt nhảy loạn lên, chân tay rời rả. Họ có ý gì hay đây chỉ là một sự tình cờ ? Tôi nhìn sâu vào những đôi mắt sáng mong đọc được ý đồ của họ. Nhưng đáp lại tôi chỉ có những tràng cười thoải mái, vô tư Còn Phú, anh nghĩ gì sao cứ đứng lặng yên ? Không nhận lời cũng không từ chối ? Ngần ngừ nhìn tôi một lát, anh đẩy chiếc xe đạp ra. Không nhìn tôi, anh bảo - Đi thôi Giang Lần đầu tiên, tôi được kề cận bên cạnh anh suốt một quãng đường dài, gió reo vui phần phật bên tai. Chiếc áo mỏng của anh bay phất phới, chạm nhẹ vào mặt tôi, toa? ra mùi mồ hôi là lạ, rất đàn ông. Tôi chợt muốn ôm ghì anh vào lồng ngực, mà nói với anh rằng tôi yêu anh biết mấy Nhắm đôi mắt lại, tôi thả hồn vào mộng ảo, sao anh không là chồng để tôi là vợ. Chúng ta đang cùng nhau dạo phố sau một ngày dài lao động. Êm đềm quá phải không anh ? Két ! Chiếc xe thắng lại vội vàng, tôi ngã chúi vào người anh. Hai làn da thịt chạm vào nhau, tôi chợt nghe cơ thể mình là lạ, hẳn anh cũng cảm thấy thế phải không anh ? Sao anh chỉ quay lại nhìn tôi khẽ nói - Xin lỗi Giang tôi không cố ý Tôi có bắt lỗi anh đâu, mà dù anh có cố ý cũng chẳng sao. Tôi yêu anh, tôi thèm được vuốt ve, an ủi cho anh. Phú ơi, bao giờ thì em có thể làm điều đó với anh ? Anh có yêu em không vậy Phú ? Em rất muốn biết phút giây này anh nghĩ gì về em … Hạ Giang đậy tập nhật ký lại, lòng buồn rười rượi. Thế là hết thật rồi, từ phút giây này nàng cũng không được quyền ôm ấp chàng trong từng trang tưởng tượng, được phập phồng suy luận, đoán mò, xem tình cảm của chàng dành cho nàng như thế nào để đợi chờ hy vọng Bức thư tình quái quỷ kia đã chặn mất của nàng bao mơ ước. Uyên Chi ơi, nàng ác lắm Nói xong câu đó, Hạ Giang thấy mình có lỗi ngay lập tức. Người ta đến trước, còn mình là kẻ đến sau, phải rút lui cho êm đẹp. Nhất là đừng bao giờ cho Phú biết rõ ẩn tình này, cả mọi người nữa, ích lợi gì đâu Dặn lòng như vậy, nhưng Hạ Giang không làm sao kềm nổi lòng mình. Phải, làm sao mà nàng nén không cho rơi nước mắt khi nhớ lại từng lời êm ái trong thợ Trời ơi, họ đã từng có những phút giây êm đềm ở Đà Lạt. Những đêm khuya, giật mình trở giấc, Giang đã cắn môi mình đến bật máu vẫn không nén được tiếng nấc thoát ra ngoài lồng ngực Đến bữa ăn, nàng không nghe thèm ăn như trước. Bỏ việc săn sóc bề ngoài, nàng cứ nằm yên trên giường nghe chân tay rời rã, hình xác tiều tụy hẳn đi. Đến lớp, nàng như một cái xác không hồn, thầy giảng như gió thoảng qua tai, mắt rưng rưng châu lê. Cử chỉ ấy, hành động ấy không qua được mắt bạn bè. Cả lớp biết được ẩn tình sâu kín đó. Chỉ riêng Hoàng Phú là vẫn vô tình, hoặc chàng có biết mà lại tảng lờ như không biết, để cho nàng ngày một sầu đau Nép mình sau cánh cửa sổ, Thanh và Phú nhìn thấy tất cả những trăn trở của nàng. Giờ nghe nàng bật khóc, hai chàng bỗng trao cho nhau một cái nhìn thông cảm. Thanh kéo Phú ra xa phòng của nàng - Mày nghĩ sao ? Phú nhún vai, đáp buồn buồn - Tao biết nghĩ sao. Tội nghiệp cho nàng Thanh chợt nghe mũi mình nong nóng trước thái độ dửng dưng của bạn - Mày vô tình đến thế sao hả Phú ? Hạ Giang đã từng cứu sống mày. Nàng là cô gái tốt biết bao Phú bứt rứt xốn xang - Nhưng tim tao đã có Uyên Chi, tao không biết làm cách nào khác hơn được nữa - Trời ơi, giờ này mà hai anh còn đứng đây được hả - Giọng Nga đanh đá - Vào mà xem Hạ Giang, nó khóc ở trỏng kìa Phú quay lại nhìn Nga, thở dài không nói. Giây sau chàng khẽ bảo nàng - Nga vào dỗ cho Giang nín giùm, rồi bảo nàng dậy rửa mặt, xuống căn tin ăn cơm, chớ nằm khóc vậy sao ? Nga lắc đầu - Không được, tui nói đã hết lời rồi. Anh phải vào mới được Nói xong, nàng nắm tay Phú lôi vào phòng - Vào đây, vào đây nói một lời cho rõ ràng minh bạch Nhìn Hạ Giang, Phú xót cả ruột, chỉ mới có mấy ngày mà trông nàng tiều tụy hẳn đi. Chàng ngồi xuống đất để mặt mình ngang tầm mặt Hạ Giang khẽ gọi - Giang ơi Thấy Nga lôi Phú vào phòng, Hạ Giang sợ hãI quay đầu vào vách, nằm yên không nhúc nhích. Giờ nghe tiếng chàng, nàng không chịu nổi lại khóc òa lên. Nga kéo tay Hạ Giang, nàng liền nhắm nghiền mắt lại. Phú thiết tha bên tai nàng - Sao vậy Giang ? Giang hãy nói đi. Có phải vì tôi mà Giang khóc ? Cái thằng ăn nói vô duyên. Thanh mắng Phú trong lòng. Giá như chàng là Phú, chàng đã ôm Giang vào lòng mà an ủi vỗ về. Phú vẫn tiếp tục nói khi không nghe nàng trả lời - Nín đi Giang, có gì từ từ mà nói. Bây giờ Giang nghe lời tôi ra sau rửa mặt rồi cùng tôi với các bạn đi ăn cơm - Phải đó Giang - Nga ngồi xuống cạnh bạn - Dậy đi, rồi ăn cơm. Trưa rồi, coi chừng chị Mạnh hết cơm thì khô? Hạ Giang lắc đầu, nghẹn ngào - Các bạn cứ đi đi, tôi không đói Thanh chợt nảy ra một ý kiến - Nga à, tôi với Nga đi xuống căn tin trước, Phú ở lại chờ Hạ Giang đi sau - Đúng rồi - Nga reo len - Anh Phú ở lại với Giang nghe. Nàng cùng Thanh bước nhanh ra cửa Phú tần ngần nhìn Hạ Giang rồi vụt chạy theo hai bạn - Không, chờ tôi đi với, tôi đói bụng rồi - nói xong chàng đi thật nhanh, nhanh hơn cả Thanh và Nga Thanh nhìn Nga ngập ngừng - Nga đi trước, tôi phải trở lại với Giang - Đừng anh - Nga đưa tay cản lại - Hãy để Hạ Giang một mình. Anh trở lại lúc này chỉ làm khổ nó thêm thôi Thanh suy nghĩ hồi lâu rồi cũng bước theo Nga Còn lại một mình giữa căn phòng trống trải, Hạ Giang thấy mình lố bịch. Chuyện của mình, mà bắt bao nhiêu người cùng lo lắng, bận tâm. Nhớ lại những câu Phú nói với mình, nàng chợt nghe lòng tủi hổ. Đã bảo là không cho Phú biết, vậy mà thái độ của nàng …. Thật là đáng trách Chắc hẳn là Phú bâng khuâng, khó xử trong lòng nhiều lắm. Ý nghĩ mình đã quá bi lụy để Phú phải nhỏ lòng thương hại, làm Giang nóng bừng bừng. Nàng giận mình nhiều lắm. Tại sao lại khóc sướt mướt, ươn hèn như vậy ? Không thể cầu mong ở ai lòng thương hại Phải đứng dậy Giang ạ, tình yêu là do lòng tự nguyện, không nên ép buộc lòng người khác. Không thể để Phú khó xử vì mình. Còn Uyên Chi nữa, nếu một mai nàng biết được thì sao ? Những ý tưởng lộn xộn đó đã giúp cho Hạ Giang tạm thời đẩy được niềm đau, lấy lại tinh thần. Nàng bước ra sau rửa mặt, chải tóc thay một bộ đồ đẹp nhất Sao mà mình lại xấu xí dường này ! Hạ Giang hốt hoảng khi nhìn thấy mình trong kiếng. Thật là gớm ! Vậy mà nàng dám chường bộ mặt này cho Phú, cho mọi người nhìn thấy, không được, phải chấm dứt ngay tình trạng tiều tụy này mới được Điểm trang thật đẹp, Hạ Giang chợt thấy tinh thần mình sảng khoái. Đến ngồi bên khung cửa, ôm cây đàn, nàng khẽ buông giọng hát, như nhờ tiếng nhạc, lời ca xóa sạch nỗi ưu phiền Phú như không tin vào mắt mình khi trở về phòng. Hạ Giang biến đổi như vừa lột xác, không còn vẻ ủ dột đáng thương. Nàng sáng rực lên như ánh trăng rằm Nàng đang cố gượng vui, nhưng nàng không giấu được chàng đâu. Ánh mắt buồn vời vợi kia đã tố cáo với chàng tất cả. Phú chợt nhận ra Hạ Giang đẹp lắm. Một vẻ đẹp dịu hiền trầm lặng, ẩn sâu trong trái tim nhân hậu, dịu dàng. Ôi, sao mà nàng cô đơn, nhỏ bé thế này. Chàng nghe lương tâm cắn rứt khi đã vô tình làm cho nàng sầu khô? Cố nén tiếng thở dài vào ngực, Phú bước lên. Đặt dĩa cơm xuống trước mặt nàng, chàng cất giọng thật dịu dàng - Giang anh mời em ăn cơm Tiếng đàn ngưng lại nửa chừng chơi vơi, hụt hẫng Nga hấp tấp đặt ly trà đá xuống, cười toe toét - Ăn đi Giang, cơm của anh Phú mua đó Thanh khẽ gật đầu như xác nhận lời Nga vừa nói. Nhẹ gỡ cây đàn ra khỏi tay nàng, chàng nói yêu thương - Ăn đi Giang, đừng phụ lòng Phú mua bưng về cho em Hình ảnh Phú bưng dĩa cơm từ căn tin về cho mình đã làm Giang ấm áp cả cõi lòng. Dù sao, anh ấy cũng có nghĩ đến mình. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ lắm rồi. Phú ơi, em xin cám ơn anh Hạ Giang chớp mắt thẹn thùng, sao mà mình giống em bé vậy ? Việc gì mà mọi người phải lo lắng, yêu thương, chiều chuộng nàng như vậy ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Tự dưng, nàng cười tủm tỉm rồi cúi xuống nhìn dĩa cơm đầy. Nàng muốn nói một câu gì đó để cám ơn lòng tốt của mọi người, chẳng hiểu sao lại thành câu nũng nịu - Sao mà anh mua nhiều quá vậy ? Em ăn hổng hết rồi sao ? Cả ba người đồng thở ra như thoát nạn. Giọng Phú vang lên thật ấm làm nàng cứ bâng khuâng, không hiểu sao chàng lại dịu dàng với mình như vậy - Hết mà. Anh bảo đảm là Giang ăn hết, tin anh đi Chàng xưng anh với mình ư ? Giang ngẩn ngợ Cầm chiếc muỗng, nàng quay đi giấu vẻ thẹn thùng - Mấy anh cứ nhìn em sao em ăn được ? Thanh bật cười, khoác vai Phú, nắm tay Nga - Thôi chúng mình đi để công chúa còn ngự chứ Phú cũng cười, chàng cúi xuống cầm cây đàn bước theo hai bạn - Này Phú - Ra đến chỗ vắng, Thanh quay lại nhìn bạn chăm chăm - Từ nay mày cứ dịu dàng với Giang như vậy nhé. Mày có thấy nàng vui sướng thế nào trước cử chỉ săn sóc của mày không ? Phú chưa kịp trả lời, Nga đã đáp - Em thấy anh Thanh nói đúng. Anh Phú à hay anh giả vờ đóng kịch yêu mến Giang đi. Anh đâu mất mát gì, Hạ Giang cũng bớt buồn Thanh nhìn sâu vào mắt Phú, van nài - Nghe Phú, tao không nỡ nhìn Giang đau khô? Phú lắc đầu - Không, tao không thể nào lừa dối Giang được - Tại sao chứ ? Thanh xẵng giọng Phú thở dài - Tại tao không thể đùa giỡn trước tình cảm chân thật của Hạ Giang. Đành rằng trong việc này tao không mất mát. Nhưng tao không thể làm tổn thương trái tim nhân hậu của nàng - Chúng ta nhìn Giang chết dần trong đau khổ hay sao ? - Nga hỏi Phú lắc đầu - Không, bằng mọi cách chúng ta phải giúp cho Giang đủ sức. Tôi sẽ cố gắng xua đuổi hình ảnh tôi ra khỏi trái tim thánh thiện của nàng - Mày làm cách nào chứ ? Thanh ngẩn ngơ Phú cười bí mật - Rồi hai bạn sẽ biết thôi Hạ Giang nào hay các bạn đang nói về mình. Nàng đang sung sướng, chưa có bữa cơm nào ngon bằng bữa cơm này Thanh ngồi nghe tiếng gió xạc xào của bụi cây trước mặt, lòng trống vắng cô đơn Chàng chưa một lần nghĩ là mình bị thất tình. Không mê hoặc các cô gái bằng xe cúp hay hào nhoáng bề ngoài, chàng chinh phục các cô gái bằng chính tính tình chân thực Thêm vào đó, chàng lại có mái tóc bồng nghệ sĩ, đôi mắt đa tình ẩn chứa sau cặp mi cong vút như con gái. Mỗi lúc chàng cười, gương mặt hồng hồn nhiên thu hút la. Hơn nữa chàng sống chân tình với bạn bè, hay giúp đỡ người khác lúc hoạn nạn khó khăn. Vậy mà …. chàng lại thất tình cô gái ấy Hạ Giang ơi, sao em cứ đuổi theo chiếc bóng mờ nào đó, không hay tấm chân tình đang chờ hiến dâng em ! Phú đã có Uyên Chi, đó là mối tình đầu đẹp nhất của nó. Bằng không, anh đã buộc nó phải yêu em cho bằng được - Anh Thanh ơi, sao anh ngồi ở đây có một mình ? Giọng thiếu nữ vang lên làm chàng giật mình - À Giang, trưa nóng quá anh ngồi đây cho mát, em không nghỉ trưa sao ? Hạ Giang ngồi xuống bên chàng - Em không ngủ được, mỗi lần nằm xuống cứ nghĩ đến chuyện đau đầu buồn quá Thanh nhìn chăm chăm người con gái mình yêu. Nàng xanh xao quá ! Giá mà chàng chia sẻ cùng nàng nỗi đau kia - Anh Thanh ơi - Nàng nhìn chàng tha thiết, trong mắt nàng, Thanh thấy cả một trời buồn - Có lẽ anh biết rõ hơn ai hết, em yêu Phú Thanh cố nén tiếng thở dài - Anh biết, nhưng … Nàng cúi thấp đầu - Nhưng, anh Phú đã có người yêu. Em thật là đáng trách làm cho anh Phú khó xử, phải không anh ? Thanh không hiểu nàng muốn nói gì, nhìn nàng chăm chú - Mấy ngày nay, em thấy anh Phú không đi làm, cứ nhậu nhẹt, chơi bời làm em lo quá Vẻ mặt nàng băn khoăn trong thật tội nghiệp. Thanh những muốn phản lại lời hứa với bạn để nói với nàng rằng: Phú chỉ đóng kịch để em xa lánh hắn thôi - Chắc là Phú buồn em, anh ấy mới vậy. Anh Thanh ơi - Giọng nàng khẩn thiết - Anh hãy giúp em một việc - Nói đi Giang. Anh giúp Giang được mà - Giọng chàng thật yêu thương Giang nhìn quanh như sợ người ngoài nghe thấy - Em muốn em với anh đóng kịch yêu nhau Thanh trố mắt ngỡ ngàng, nàng nói tiếp: - Có như vậy Phú mới khỏi bị khó xử vì em. Em muốn anh ấy cùng Uyên Chi hạnh phúc - Hạ Giang ơi, em đáng yêu biết dường nào Thanh thì thầm cùng những giọt nước mắt của nàng … Thanh tặc lưỡi đớn đau. Tại sao cả hai lại phải đóng kịch, tự hành hạ mình bằng những ý tưởng trẻ con như vậy ? Phải chăng là khi quá yêu nhau, họ không còn nghĩ đến hạnh phúc của riêng mình - Nghe anh Thanh,anh giúp em nhé Thanh gật đầu, lòng cầu mong vở kịch kia sẽ thành sự thật - Thanh,có cả Giang ở đây nữa à ? Phú từ trong phòng xách túi bước ra, chợt thấy Giang anh dứng lại ngập ngừng. Thanh ngạc nhiên - Mày đi đâu mà đẹp vậy ? Phú cắn môi rồi đưa tay vẫy Thanh lại gần - Tao nhờ mày đưa tao ra bến xe đi Đà Lạt - Thăm Uyên Chi hả ? - Thanh buột miệng hỏi tọ Phú vội đưa tay nhéo bạn, không kip. Hạ Giang đã nghe thấy hết rồi Đầu óc choáng váng, tay chân run rẩy, nàng phải đưa tay bám vào thân cây cho khỏi ngã. Thanh quay nhìn nàng ấp úng, trong lúc Phú cúi gằm đầu như người có tội Cố nén cơn xúc cảm, nàng nói thật thản nhiên - Anh Phú thăm Uyên Chi hả ? Anh Thanh lấy xe của Giang chở anh Phú đi cho le. Thanh quay nhìn nàng không nói, Giang bước vội vào phòng, dẫn chiếc xe đạp ra trao cho Thanh - Anh chở anh Phú đi nhanh kẻo trễ giờ Cả Thanh và Phú đều lặng yên như phỗng đá. Lúc sau, Phú khẽ bảo nàng - Cám ơn Giang, mình đi thôi Thanh.Thanh không trả lời, nhảy lên xe đạp, đạp thật nhanh. Giang cứ đứng nhìn theo bóng hai người cho đến khi khuất tầm mắt. Tâm tư rã rời, nàng té ngồi xuống đám cỏ xanh, khóc nấc lên . *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 8 Hồ Xuân Hương chiều nay vắng khách bộ hành, mặt nước êm, phẳng lặng không một gợn sóng nhỏ, thật trái ngược với lòng người đang cuộn sóng phong ba Ngồi phệch xuống thảm cỏ, Phú tựa vào thân cây dương, đứng trơ trơ trong chiều nhạt nắng. Mắt nhìn cuối trời xa, bàn tay bóp mạnh, làm quả thông non vỡ ra Vậy là hết rồi sao ? Khung cảnh trước mắt nhạt nhòa. Như một cuốn phim, những hình ảnh cứ chập chờn, ẩn hiện. Tiên Lâu Mộng. Phú như không tin vào mắt của mình . Căn nhà sàn ọp ẹp hôm nào, nay bổng lớn lên, vươn ra thành một tòa nhà đồ sộ nguy nga, với ba chữ "Tiên Lâu Mộng" bằng đèn điện tử nhấp nháy gọi mời. Mới đó mà đã một năm rồi ! Phú chớp mắt cố dằn cơn xúc động, chực trào ra khỏi ngực . Ắt hẳn là Uyên Chi sẽ ngạc nhiên nhiều lắm . Uyên Chi ơi, anh nhớ em lắm . Em có biết anh phải dành dụm bao nhiêu ngày, mới có đủ tiền mua vé đến thăm em . Đêm nay Đà Lạt sẽ phải quay mình vì ganh tị trước tình yêu của đôi ta. - Ô kìa Phú ! - Tư Đen reo vui khi vừa trông thấy mặt chàng - Lâu rồi mới thấy cháu ông chủ ghé chơi . Chà ! Dạo này coi bộ phong trần, đẹp trai quá ta. Trước cặp mắt tò mò của mấy cô chiêu đãi, Phú chỉ biết cười ngượng nghịu . Cởi bỏ chiếc túi ra khỏi vai, chàng ngồi xuống ghế thở phào . Mắt đảo nhanh để tìm bóng Uyên Chi , chắc nàng đang bận tính tiền cho khách. - Uống đi! - Tư Đen đặt trước mặt chàng lon bia ướp lạnh - Uống rồi cho mình biết, dạo này tình hình Tiên Lâu Mộng ở Sài Gòn ra sao ? Có em nào mới chưa vậy hả ? Hồi hộp quá, sao vẫn chưa thấy bóng Uyên Chi . Phú cầm lấy lon bia giật mạnh nắp, tu nhanh lấy tinh thần . Thì ra Tư Đen vẫn chưa biết gì về chàng cả , hắn cứ ngỡ chàng còn ở trong nhà của Hoàng Phong. Tim nhoi nhói đau, niềm căm hận dâng trào . Phú uống cạn lon bia như muốn nhờ hơi lạnh xoa dịu nỗi hờn căm hừng hực . Tư Đen vỗ vai chàng, cười ha hả: - Khá lắm, chú em tiến bộ hẳn lên . Sao, tự nãy giờ không mở lời gì hết vậy ? Phú đặt lon bia rổng xuống bàn, mắt không ngừng quan sát. - Vẫn bình thường - Chàng ngập ngừng - Uyên Chi đã nghỉ làm rồi à ? - Nghỉ sao được ? - Tư Đen bật thêm một nắp lon bia cho Phú - Cây đinh trụ cột của Tiên Lâu Mộng . Bộ cậu muốn nhà hàng mình dẹp tiệm sao mà trù cô ấy nghỉ ? Phú nghe lùng bùng lỗ tai, cố tình không muốn hiểu lời Tư Đen nói: - Cậu nói vậy là sao ? Uyên Chi đâu ? Mình muốn gặp cô ấy. Vẻ mặt ngơ ngác của chàng làm Tư Đen thích chí . Hắn đứng dậy, kéo tay chàng: - Được rồi, muốn gặp tớ cho gặp . Mà nói thiệt, cậu dại lắm Phú à. Phú đứng giữa cầu thang: - Cậu nói vậy nghĩa là sao ? Tư Đen khoác vai chàng đi tiếp: - Giá mà cậu sống với cô ấy ngay từ đầu, như mình nói thì hay biết mấy. Lại cái chuyện này, Phú bực dọc: - Thôi cậu di, lúc nào cũng chỉ... - Chỉ sao ? - Tư Đen quay lại cười nham nhở - Cậu sẽ thấy mình ngu ngay lập tức. Dừng chân trước căn phòng sang trọng: Tư Đen vỗ tay lên má chàng: - Tớ hết nhiệm vụ rồi . Uyên Chi của cậu trong ấy đấy . Chào. Tư Đen bỏ đi một mạch, bỏ mình Phú tần ngần trước cánh cửa đóng im lìm. Cả người chàng như phát sốt, cứ nóng bừng bừng lên . Uyên Chi làm gì trong đấy ? Phú đã quá hiểu, những căn phòng này được thiết kế ra để làm gì . Lẽ nào, Uyên Chi của anh lại... Hoàng Phong không tha cho nàng như lời chàng cầu khẩn . Hắn ép nàng phải vào mà. Bàn tay đã đặt lên nấm đấm, Phú lại rút nhanh về như điện giật . Chàng sẽ nhìn thấy cảnh đau lòng . Uyên Chi , Uyên Chi thiên thần trong trắng của anh ! Cánh cửa đã mở tung lúc nào không rõ . Phú chỉ biết mình đứng ngây ra, trân trối nhìn Uyên Chi ngồi trong lòng hắn . Gã thanh niên chỉ trạc tuổi chàng, thật đẹp trai và đô con . Đôi mắt Uyên Chi cũng thất thần . Không ý thức nàng ôm chặt hắn hơn chút nữa. - Thằng nhóc kia, biết lịch sự không vậy hả ? - Gã thanh niên bực mình hét lớn - Cút ra, đóng cửa lại. Phú lắc mạnh đầu tưởng mình mơ ngủ, đôi môi mấp máy: - Uyên Chi. - Không . - Sau phút giây ngỡ ngàng, Uyên Chi chợt hét lên - Không, tôi không tiếp anh đâu . Tôi có khách rồi . - Vừa nói, nàng vừa giúi mặt mình vào giữa lòng ngực trần của hắn. Đôi môi mỏng của gã thanh niên khẽ nở nụ cười tự hào: - Nhóc, nghe nàng nói gì chua ? Nàng chỉ thích tiếp tao . Khải, thủy thủ viển dương dày dạn phong trần, chứ không thích thằng nhóc như mày . Cút di. - Uyên Chi. Gã thanh niên vụt đứng dậy, nắm lấy cổ áo chàng, tống nhanh ra cửa : - Cút di. Cánh cửa đóng xập lại . Phú té giúi vào bờ tường đau điếng. Phú nhìn trân trân vào cánh cửa . Qua lớp kiếng cách âm, sao chàng vẫn nghe tiếng cười như điên như dại của nàng . Đâu rồi Uyên Chi ngây thơ, bé bỏng của anh ! - Sao ? Bị nàng tống ra khỏi cửa rồi à ? Tư Đen đến từ bao giờ, đang cúi nhìn chàng thương hại . Đưa Phú xuống thang lầu, hắn an ủi chàng theo cái lý của mình. - Đừng buồn, ai bảo mày ngu . Tao đã bảo mày thịt nàng lúc nàng hãy còn ngây thơ, dại dột . Mày không chịu nghe . Bây giờ đừng có mãi mơ tưởng . Uyên Chi có giá lắm, không phải ai cũng được gặp nàng đâu . Khách của nàng toàn hạng sộp, Việt kiều với thủy thủ viển dương thôi. Lời Tư Đen như sấm rền vang trong óc, Phú nhắm mắt nát lòng, lẽ nào trong mắt nàng, chàng chỉ là một khách làng chơi, đến tìm vui trong giây lát, vô lý quá, những bức thư gởi cho chàng, nàng vẫn thủy chung, hiền dịu. - Thôi Phú à, uy quyền Uyên Chi mạnh lắm . Ông chủ còn không dám nói đụng tới nàng . Chỉ cần nàng phật ý một chút thôi là nàng sẽ bỏ đi ngay - Tư Đen cứ lãi nhãi bên tai - Để tao giới thiệu cho mày một em khác . Cũng dễ coi lắm. - Thôi đi . - Hoàng Phú la lớn, rồi chụp chiếc túi xách trên bàn, bỏ đi nhanh. Sao em lại lừa dối anh hả Uyên Chi ? Em làm cho anh tin yêu chờ đợi... Anh dè sén từng xu, vai ê ẩm bởi những bao hàng, mà không hề nghe mệt . Đêm đêm, anh trò chuyện cùng em trong giấc mộng . Vậy mà em phụ anh sao ? Đồ giả dối! Em đã viết thư cho anh trong vòng tay người khác ấp yêu . Trời ơi, khốn nạn, khốn nạn quá Chi ơi! Phú mở túi lấy sắp thư tình của nàng . Những phong thư trắng mà anh từng nâng niu, ôm ấp trong phút chốc hóa thành đống giấy vụn bay tả tơi trên cỏ . Một cơn gió vô tình thổi nhẹ, mang niềm đau của chàng rải rác khắp nơi. Bay hết đi! Phú nhìn theo không hối tiếc . Hãy biến mất tất cả đi , đừng lưu luyến làm gì. Trái tim Phú thắt nghẹn, khi mắt vô tình nhìn thấy cây kẹp nhỏ trong ngăn túi xách . Cây kẹp mà anh đã mua nhân một lần đi chợ Bến Thành , những tưởng nó sẽ đậu lên tóc em đen nhánh . Cho những sợi tóc lòa xòa không còn bay trên má, trên môi, cho gương mặt nàng thêm đẹp. Mái tóc đẹp cũng theo tình yêu của nàng bay mất, tóc nàng đã uốn cao . Ôi mái tóc anh yêu, bao lần rồi anh đặt tay lên làn tóc huyền dệt mộng . Sao em đành cắt bỏ không tiếc. Tóc không còn! Tình yêu đã mất, kẹp giữ làm gì cho đau lòng chứ . Hoàng Phú nghiến răng bẻ cho tan niềm mơ ước của mình. - Khoan, anh Phú, xin anh đừng bẻ kẹp - Một bàn tay chặn lấy tay anh. Phú ngước nhìn, giận dữ. - Kệ tôi, Uyên Chi . Cô còn đến đây để làm gì ? Uyên Chi cúi gằm đầu như nuốt cơn xúc cảm vào lòng . Thật lâu, nàng ngẩng đầu thản nhiên: - Em đến, để nói với anh rằng đừng yêu em nữa. Phú nhìn gương mặt điểm phấn son, thở hắt ra: - Lẽ đương nhiên là tôi không bao giờ yêu cô nữa . Đồ phản bội! Uyên Chi chớp mắt. Trong cơn giận tức thời, chàng không kịp thấy nàng lau nhanh giọt lệ: - Vâng, chào anh . Em về. - Khoan đã - Phú chạy theo nàng. Uyên Chi quay đầu lại: - Anh còn muốn nói gì ? Phú buông nhanh nắm tay: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Không gì cả, cô đi đi. - Chào anh . - Uyên Chi quay đầu . Chưa kịp bước, đã bị chàng nắm lấy vai. - Uyên Chi , sao em lại lừa dối anh ? Tại sao không còn yêu anh nữa mà em vẫn viết thư cho anh ? Nàng lẩn tránh mắt chàng không đáp . Phú bóp mạnh tay. - Ui da - Nàng kêu lên đau đớn. Tiếng kêu của nàng đã làm chàng bàng hoàng sực tỉnh . Buông thõng tay, Phú cắn chặt môi khi thấy nàng quá ư lạ lẫm . Đây không phải là Uyên Chi của anh yêu với mái tóc dài óng mượt, với đôi mắt đen tròn láy hồn nhiên, với tà áo mỏng hiền hòa giản dị. Đứng đó là một cô gái nhảy, với mắt thâm quầng mệt mỏi nhiều đêm . Với gương mặt trát đầy son phấn, chiếc áo hở vai để lộ đôi bờ ngực trắng. - Đi đi . - Phú vùng hét lớn - Đã không còn yêu tôi nữa thì cô đến đây làm gì ? Tôi không có nhiều tiền như gã thủy thủ của cô đâu. Bờ môi Uyên Chi mấp máy như muốn nói gì . Bỗng nhiên, nàng chợt quay lưng bỏ chạy. Phú chồm theo, hét lớn: - Uyên Chi. Bóng nàng đã khuất hẳn dưới chân đồi . Chàng gục xuống, trên tay vẫn còn cầm chiếc kẹp. Ba ngày rồi, Phú sốt mê man . Trong tiềm thức nửa tỉnh nửa mê, chàng thấy mình cùng Uyên Chi đi dạo trên bờ hồ Xuân Hương lộng gió . Chàng hát cho nàng nghe bài hát mà cả hai cùng yêu thích. Và lần nào cũng vậy, gã thủy thủ viễn dương cứ hiện lên đúng lúc tình cảm của hai người đang say đắm . Hắn phũ phàng, giật nàng ra khỏi vòng tay âu yếm của chàng rồi kéo lê nàng trên cỏ, mặc cho nàng la hét vẫy vùng. Phú chồm theo, hắn quay lại cho chàng một đấm vào giữa mặt, làm chàng té ngửa ra sau, máu tràn lên mặt đầm đìa . Phú thều thào gọi trong cơn tuyệt vọng. - Uyên Chi, Uyên Chi Ngay lập tức cơn đau trong người chàng dịu xuống, một bàn tay dịu dạng, mềm mại xoa khắp ngực chàng, làm Phú nghe hồn mình thanh thản, trong mùi hương là la. Uyên Chi chăng ? Phú nắm tay nàng chặt cứng. Anh biết mà, em có bao giờ bỏ anh trong nỗi đớn đau này. Uyên Chi em ở lại với anh nghe ? Chàng thấy nước mắt lăn dài trên má nàng, bàn tay nàng cứ vuốt mãi mái tóc chàng âu yếm, để chàng đi vào giấc ngu? - Uyên Chi, sao em bỏ anh ? Em nỡ phụ anh sao ? Một nụ hôn đặt nhẹ nhàng lên trán, trượt dài lên má, rồi dừng lại ở bờ môi nóng hực Ta ghê tởm nụ hôn của nàng. Phú chợt xô mạnh tay, đẩy nàng về phía trước. Nàng đã từng cho gã thủy thủ viễn dương kia bao nhiêu nụ hôn như vậy rồi ? Phú chợt nghe tiếng nàng thút thít. Giọng khóc nghe vừa lạ vừa quen - Đi đi - Trong cơn giận dữ, ý bật thành lời, giúp Phú mở choàng mắt dậy, thoát khỏi cơn sốt mê man Ngỡ ngàng biết mấy, khi trước mặt chàng không phải là khung cảnh Đà Lạt và người con gái đang đứng tựa người vào khung cửa sổ kia không phải là Uyên Chi mà là Hạ Giang … Mình đã về đây bao giờ ? Phú cố moi đầu nhớ lại, cũng chẳng nhớ được gì Hạ Giang quay lại, nàng không kịp nhìn thấy Phú vừa tỉnh lại. Đôi mắt chàng vẫn khép kín, hẳn chàng muốn tìm quên vào trong giấc mộng ? Mới có ba ngày mà trông chàng quá tiều tụy. Thế mới hiểu chàng yêu Uyên Chi nhiều lắm. Hạ Giang ngồi xuống bên giường, sửa cho chàng chiếc gối. Lòng nàng yên bình, không chút hờn giận, hận tủi. Nàng chỉ muốn tình yêu của mình xoa dịu niềm đau trong lòng Phú Giang nhẹ vuốt mái tóc Phú, tay kia cầm chiếc quạt xua đi giọt mồ hôi đang rịn ra ở chân tóc của chàng. Ngủ ngon nhé anh, em sẽ ngồi quạt cho anh ngủ, quạt đến trọn đời cũng được. Giá mà anh biết lòng em sung sướng thế nào khi được kề cận bên anh Tất cả những cử chỉ săn sóc, âu yếm của nàng, Phú đều nhận biết cả, bởi chàng có ngủ đâu. Lòng chàng chợt nghe áy náy khi bờ môi của nàng đặt nhẹ xuống môi mình. Hạ Giang ơi, đừng làm vậy, tôi không thể yêu em. Em có biết đâu những cử chỉ âu yếm chỉ làm lòng tôi thêm đau đớn. Bởi nó cứ nhói mãi vào vết thương lòng nhức buốt, gợi cho tôi nhớ đến những cử chỉ ngọt ngào, âu yếm của Uyên Chi Thân thể của chàng không thể cứng đờ ra như gỗ trước bàn tay và những giọt nước mắt của nàng. Chàng cũng không thể trở mình để nàng phải giật mình hổ thẹn Hạ Giang, có thật là nàng đã yêu tôi ? Lòng Phú chợt hoang mang nghi ngại. Tình yêu là cái gì ? Một người mẹ dịu hiền như mẹ của chàng, cũng đã phản bội chàng để ngoại tình, tạo ra sinh vật lẻ loi này, đẩy nó vào cảnh cùng cực nhất, để hồn nó luôn luôn bị xâu xé giữa tình người và thù hận - Phú, Phú ơi, tỉnh lại đi anh - Hạ Giang - Phú mở bừng mắt, thản nhiên - Thật làm phiền cô quá Câu đầu tiên, chàng nói với nàng lại phũ phàng như vậy sao ? Phú ơi, anh có biết là em đã lo lắng cho anh đến dường nào không ? Bờ mắt nàng rưng rưng ngấn lệ, nhưng Phú vẫn lạnh lùng - Giang tôi muốn gặp Thanh, cô bảo Thanh vào giùm tôi nhé Cắn chặt môi nén tiếng nấc nghẹn ngào, Hạ Giang lẳng lặng gật đầu, đứng dậy Vừa ra khỏi phòng vài bước, nàng bật lên nức nở, té nhào vào vai Thanh - Giang, có chuyện gì ? Phú làm sao rồi hả ? - Không - Nàng lắc đầu khóc nghẹn - Anh Phú cần gặp anh - Rồi bỏ chạy. Thanh tần ngần nhìn theo không hiểu. Giây sau chàng bước vào phòng Phong, ngạc nhiên khi thấy bạn tỉnh táo, đang ngồi tựa lưng vào tường - Tỉnh rồi hả ? Vậy mà tao tưởng chết luôn rồi chớ, thế mới biết Hạ Giang …. Thanh bỏ ngang câu nói đùa vì thấy đôi mắt Phú lạnh tanh. Chàng lay vai bạn - Làm sao vậy Phú ? - Hổm rày mày đi đâu ? Phú hỏi như gay gắt Thanh đáp lạ lùng - Thì ở đây chớ ở đâu - Sao mày không chăm sóc cho tao mà để cho Hạ Giang ? Thì ra … Hắn cay cú chuyện này. Thanh phá lên cười - Thì ra nàng chu đáo hơn tao ? Sao, có chuyện gì. Tại sao Giang khóc ? - Khóc ? - Đôi mày Phú nhíu lại - Đồ giả dối …. Thanh cảm thấy phật lòng, nắm vai Phú - Mày điên hả ? Tại sao mày gay gắt thế ? Phú trả lời gằn từng tiếng - Vì tao thù đàn bà, mày hiểu chưa ? - Thù ? - Thanh ngớ người ra Phú gật đầu, nói cương quyết - Vì đấy chỉ là những con quỷ chuyên lọc lừa phản trắc Nép mình sau cánh cửa, Hạ Giang tưởng chừng nghe đất sụp dưới chân mình Phú lầm lỳ ngồi xuống ghế, giọng cộc lốc - Ông uống gì ? Cùng lúc cô chủ quán bước ra, toe toét - Dạ Ông với cậu dùng chi ? Người đàn ông hỏi Phú - Con uống gì ? Mặt Phú hầm hầm - Tôi không uống. Ông muốn gì thì nói lẹ đi Người đàn ông quay bảo cô chủ quán - Cho hai ly café sữa đá Không gian rơi vào yên lặng. Mái tóc dài lâu chưa hớt rủ che một bên trán, bộ quần áo bạc màu cùng mấy miếng vá trên vai trông Phú thật phong trần. Người đàn ông ngắm Phú giây lâu, rồi chặc lưỡi xót xa - Phú à, uống nước đi con Tay khuấy chiếc muỗng, ông đẩy ly nước về phía chàng - Uống đi rồi nghe ba nói Phú ngẩng đầu thật nhanh, mắt thoáng ngầu tia hoang dại - Cái gì ông vừa nói cái gì ? Ông mà là ba của tôi ư ? - Đừng nóng - Giọng ông vẫn ôn hòa - Để rồi ba giải thích. Phú ạ, con chính thật là con ruột của bạ Con không nhìn thấy chiếc mũi cao kia là của ba đã cho con ? Hoàng Phú ôm đầu đau đớn. Cái sự thật này, chàng đã biết cách đây mười năm và không bao giờ chàng công nhận nó - Cha biết con ngỡ ngàng lắm. Và không bao giờ con tin lời cha nói, con hãy xem thư của mẹ con đó. Hoàng Phú, con chính là con ruột của cha Hoàng Phong trao cho chàng một phong thư trắng. Nét chữ của mẹ chàng. Một tang chứng về sự lăng loàn phản bội. Trời ơi, khốn nạn cho chàng ! - Kìa Phú, rách thơ của mẹ - Hoàng Phong kêu lên hốt hoảng. Phú mới hay mình vừa vò nát lá thư - Bình tĩnh đọc thư đi con - Hoàng Phong đặt tay lên vai chàng âu yếm. Phú ngồi thừ ra, hỏi như cái máy - Tôi là con của ông, sao mãi đến bây giờ ông mới chịu nhìn nhận chứ ? Hoàng Phong thở dài - Cha nhìn con từ lâu lắm. Từ lúc con còn nằm trong bụng mẹ kìa. Đâu phải vô cớ mà cha giúp đỡ cho chị em Thùy Vi như vậy, không phải là con thì cha đem con về nhà để làm gì Giọng của ông sao chân thành, tha thiết. Trái tim đớn đau như được tình phụ tử vuốt vẹ Hơn lúc nào hết, Phú cần một mái ấm gia đình, chàng chán lắm rồi đời lang bạt Hoàng Phong vẫn đều đều - Về nhà với cha đi con. Ba sẽ lo cho con ăn học thành người Hình ảnh người mẹ kế dữ dằn hung ác hiện lên trong trí, Phú rùng mình - Còn bà ấy thì sao ? Một áng mây buồn che ngang ánh mắt của ông - Bà ấy đi rồi. Bà ấy đã bỏ ba để chạy theo tình nhân trẻ. Trước khi đi, bà ấy còn cuỗm hết tiền bạc, vòng vàng mà ba dành dụm bấy lâu Lại thêm một người đàn bà phản bội ! Phải chăng họ không bằng lòng với cái mình đang có ? - Con đừng lo, bà ấy không làm cho ba nghèo được. Ba đã chuẩn bị cho con một tương lai tươi sáng. Căn nhà ngày nào của Thiện Nhân cùng cơ sở mỹ nghệ, ba đã tìm cách mua lại với giá rẻ như bèo. Phú, tất cả những thứ đó là của con nếu con trở về với bạ Ba cần con để an ủi tuổi già Thiện cảm trong lòng Phú vụt tắt. Cái gia đình yên ấm của chàng, trong phút chốc rã tan, chàng không thể nào tha thứ cho ông ta được. Trong óc chàng như vẫn còn lời âu yếm của Thiện Nhân - Con là con ruột của cha Phải chỉ có cha mới là cha ruột của con. Con không thể giàu sang, sung sướng trên mồ hôi nước mắt của cha, của chị, của em Kẻ ngồi trước mặt chàng chính là kẻ thù không đội trời chung. Hắn vừa khai cho chàng biết âm mưu cướp đoạt gia tài người khác Hắn yêu thương gì chàng ? Một giọt máu lạc loài rơi ra ngoài ý muốn ? - Phú à, cha biết con còn giận cha nhiều lắm, chuyện hôm ấy xảy ra với Thùy Vi là điều ngoài ý muốn Lại còn thế nữa chứ ! Phú nghe giận bừng bừng. Con quỷ râu xanh này không thể nào là cha của chàng được. Hắn đã bóp nát trái tim chàng Còn Uyên Chi nữa. Hoàng Phong ơi, ông là cha của tôi thật đấy, nhưng trái tim tôi lại không bao giờ tha thứ, chấp nhận ông là cha cả. Ông đã gieo nhân cay đắng, thì phải gặt quả đắng caỵ Tôi thật bất hiếu với ông, chớ không thể làm đau lòng cha nơi chín suối - Ông về đi - Giọng chàng cộc lốc - Tôi không bao giờ công nhận ông là cha của tôi đâu - Phú - Hoàng Phong van vi? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Ông đã vay của tôi nhiều nợ lắm rồi. Ông không xứng đáng là chạ Ông về đi, đừng bao giờ cho tôi gặp mặt - Phú ơi - giọng ông run rẩy - Cha có lỗi với con nhiều lắm. Thôi thì con không nhìn cha cũng được, nhưng cha không nỡ nhìn con thiếu thốn. Tiền đây, con cầm lấy mà xài, hết cha sẽ đưa thêm Phú cười khẩy vào mũi ông - Cám ơn, tôi thiếu thốn quen rồi Chàng quay lưng đi thẳng. Hoàng Phong như vừa đánh mất một cái gì quý giá. Câu nói của Phú lại vang lên như mai mĩa - Ông đã gieo nhân cay đắng, ắt phải nhận quả đắng cay Có phải vậy không ? Sao ông nghe mệt mỏi dường này ? Phú bước lang thang trên đường, như người mất hồn, mất vía. Sao vận rủi cứ theo đuổi chàng mãi không ngừng Cái xí nghiệp dập dây thắng tư nhân kia, tưởng là mái ấm thứ hai, ấp ủ con tim long đong không bến đỗ, lại chẳng chấp nhận linh hồn bơ vơ lạc lõng này trú ngụ. Nó hất cẳng chàng ra trong nỗi đau đớn tột cùng. Mình mạt vận rồi sao ? Phú đứng yên trên cầu Thị Nghè, nhìn dòng nước đen ngòm lờ lững chảy. Nước ơi, nước trôi về đâu ? Hãy cho ta theo với. Phải rồi, sao chàng lại không chọn cho mình cái chết ? Chết là hết, là chấm dứt mọi ưu phiền đeo đẳng. Không còn giận, còn thương, còn âu lo, toan tính Dòng nước đen ngòm mới chao. Nhào xuống đấy, anh sẽ phủi sạch nợ trần. Nhào xuống đấy là hết lo âu phiền muộn, không phải chứng kiến một cảnh lọc lừa, phản trắc Nhìn tia nắng cuối cùng đã tà hẳn từ lâu. Chàng đưa mắt nhìn bao quát lần cuối cuộc đời mình đang sống Dưới chân cầu, một gia đình hành khất quay quần bên nồi cháo nhỏ. Người chồng mù, cụt mất hai chân đang nằm dài trên manh chiếu rách. Người vợ liền chân đang đút cháo vỗ về con. Trông yên bình hạnh phúc quá Cơn gió đêm thổi nhẹ, làm Phú lạnh vì chiếc áo quá mỏng manh. Chàng cho tay vào túi quần tìm kiếm, một điếu thuốc cong queo còn sót lại bao giờ. Phú lại mỉm cười, hút hết điếu thuốc này rồi chết cũng chẳng muộn. Hít một hơi dài, nhả khói vào bóng đêm dày đặc, Phú cảm thấy hương vị thuốc thật ngon. Chàng thèm thuồng rít một hơi nữa thật sâu Không ngờ, hơi thuốc thứ hai làm chàng ho sặc sụa, chảy nước mắt. Không còn chút gì của cảm giác thơm ngon, hơi thuốc đắng nồng trong cổ. Sao lạ thế này ? Phú nhìn trân trân vào điếu thuốc. Trong đêm đen đốm đỏ của nó chẳng khác một vì sao đang nhấp nháy giữa bầu trời Lần thứ ba, Phú để lòng thật thanh thản, chàng lại hút vào. Vậy thì cái cảm giác ngon tuyệt của lúc ban đầu là thế nào ? Đó chỉ là ảo giác nhất thời không có thật cũng như chàng đã mơ đến một thiên đường giữa cõi tục trần gian. Mơ hồ, chàng đưa một ngón tay toan búng cho điếu thuốc rơi xuống dòng sông lạnh rồi chàng cũng theo thuốc mà tìm về cõi hư vô Chợt, không hiểu vì sao, Phú lại nghe tiếc tiếc, chàng kéo tay về hút thêm một hơi thuốc nữa Ôi, sao lạ thế này, cũng vẫn là điếu thuốc cuối cùng, sao lần này thơm ngon lạ. Không phải chỉ một lần này, mà nhiều lần sau nữa, mỗi lúc Phú lại càng cảm thấy ngon hơn. Chàng hút ngấu nghiến vội vàng rồi bị sặc Phải rồi, Phú đã hiểu ra rồi. Điếu thuốc này không ngon, không dở. Nó chỉ là một điếu thuốc bình thường như bao điếu thuốc, ngon dở hơn chăng là do nơi cảm giác của chàng. Cũng như cuộc đời này, vẫn là một cuộc đời bình lặng. Địa ngục hay thiên đường chính do lòng người sinh ra tất ca? Trong một thoáng, Phú nhớ lại bộ mặt hân hoan của lão già hành khất. Trong cảnh đời địa ngục, lão vẫn tìm được cõi thiên đường. Vậy thì sao chàng lại vội vàng lẩn trốn. Sao chàng không biết biến nổi khổ đau thành hạnh phúc ? Sao chàng không nắm vận mạng trong tay mà để cho nó mặc tình vo méo bóp tròn ? Hạnh phúc chẳng đâu xa, hạnh phúc ở trong lòng khi ta biết chế ngự nỗi đau để vươn lên trên nó Chân lý ở đây rồi, chàng còn mày mò tìm gì nữa ? Không việc gì phải buồn đau tuyệt vọng. Cuộc đời đã không ưu đãi cho chàng, sao chàng không bắt nó phải phủ phục, dâng tặng cho chàng niềm hạnh phúc ? Nó dập vùi chàng, sao chàng không biết đứng lên dập vùi nó …??? Đầu chít vành khăn tang trắng, Phú kính cẩn quỳ giữa hai nấm mồ cha mẹ, song song mà nghe lòng buồn man mác Mười năm rồi, chàng vẫn không cầm được giọt lệ đau buồn tưởng nhớ chuyện xưa. Đâu đó như vẫn còn đây lời cha nồng ấm ngọt ngào, tiếng cười của mẹ giòn tan trong gió. Hạnh phúc tràn đầy, êm ấm làm sao - Cha ơi - Phú ngồi phệt xuống thảm cỏ xanh, ôm gờ đá lạnh của mồ cha khóc nghẹn ngào - Con đi đây, đi để làm lại cuộc đời, chắc lâu lắm con mới về thăm cha được, xin cha tha tội cho con Trong tấm ảnh, mắt Thiện Nhân long lanh sáng, như thương yêu, trìu mến vuốt ve con. Áp má mình vào tấm mộ bia, Phú thủ thỉ tâm tình - Con sẽ đi, cha an tâm, con của cha bây giờ khác trước nhiều rồi. Nó không để cho cuộc đời vo tròn bóp méo được đâu. Con sẽ nắm cuộc đời trong tay, làm chủ vận mạng nó. Rồi cha xem, con của cha sẽ làm được điều nó nói. Lạy cha con đi, xin cha phù hộ, con chỉ trở về quê hương khi sự nghiệp đã tròn, công danh đã toại Quay sang mộ mẹ, Phú cũng quỳ lạy hai lạy, giọng đầy nước mắt - Lạy mẹ con đi, dù mẹ đã làm cho cha con buồn, đời con đầy bất hạnh, con vẫn không hề giận mẹ. Con chỉ giận hắn thôi, mong mẹ tha lỗi, con không thể nhìn hắn là cha như lòng mẹ mong chờ Đưa tay gạt ngang dòng lệ, Phú bước đi dứt khoát, lòng chàng nhẹ nhõm Mình đi đâu thế này ? Phú nghe lòng nhoi nhói khi nhận ra con hẻm nhỏ quen thuộc Phải rồi, chàng đã dặn lòng hủy diệt mọi tình cảm ghét thương. Nhưng chàng cũng biết rằng mình sẽ không bao giờ quên được hình bóng của người cha hiền, đức độ, không thể không thương nhớ chị Thùy Vi, người chị nhân từ đã hy sinh cuộc đời để lo cho em ăn học. Chàng không thể bỏ mặc Trúc Chi bơ vơ lạc lõng, chàng phải lo cho em ăn học như lời trăn trối của cha Cũng như suốt cuộc đời chàng không thể nào quên được Uyên Chi, nỗi đau theo chàng đời đời kiếp kiếp, dù chàng cố muốn quên đi Nép sau cánh cửa to, Phú dõi đôi mắt nhìn về căn nhà có chiếc cổng màu xanh quen thuộc, dạ nhói đau khi thấy Trúc Chi ngồi bên thùng thuốc lá học bài. Đã đến thế này rồi ư ? Em của chàng lớn quá, gần thành thiếu nữ mất rồi. Phú đưa tay thầm đếm, con bé Trúc Chi khóc đòi chị dắt đi tìm mẹ hôm nào giờ đã là thiếu nữ mười sáu tuổi Lâu lắm rồi, Phú chưa được nói chuyện với em. Chàng thèm nghe giọng đớt đát của em nhiều lắm, ước gì được đặt tay lên mái tóc mềm óng mượt như tơ kia một cái Trúc Chi ơi, anh đi kỳ này lâu lắm mới trở lại gặp em. Em có nhớ anh không hả ? Phú đưa tay quẹt nước mắt, như kẻ mộng du, chàng đặt từng bước chân đến gần em Chợt chàng giật mình quay phắt người lại, bước đi như chạy. Bởi trong ánh đèn mờ ảo, chàng vừa trông thấy Hạ Giang Sao Hạ Giang lại ở đây ? Nàng biết tất cả rồi sao ? Cái bí mật mà chàng dặn lòng giấu kín. Không thể chạm mặt nàng để lòng thêm bứt rứt, Phú vội vàng sốc chiếc túi nhỏ trên vai bước đi nhanh . *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 9 - Ê ông chủ đi đâu vắng mày ? Tâm vừa cho muỗng cơm to vào miệng vừa nhồm nhoàm hỏi Thành quẹt ngang dòng mồ hôi chảy dài trên gương mặt đỏ bừng vì nóng - Mày hỏi ông chủ nào ? Ông chủ lớn hay ông chủ nhỏ ? Cả đám công nhân đồng che miệng cười khúc khích làm Sơn, cậu công nhân mới, phải ngơ ngác khi nghe Tâm đáp - Cả hai Thành hất hàm vào căn phòng trước mặt - Trong đấy ca? Tiến húp sụp một muỗng canh - Ăn nhanh đi các ông, ở đó tào lao, đến giờ làm việc bây giờ. Tranh thủ nghỉ lưng tí cho đỡ mỏi Cả đám công nhân yên lặng, chỉ còn nghe tiếng canh húp rột rột, tiếng nhai nhóc nhách và tiếng muỗng va vào chén lạch cạch Một công nhân than phiền - Ổng nguyên tắc quá, làm như mình là máy vậy. Trễ năm, mười phút cũng phê bình Tiến vừa và miếng cơm cuối cùng, vừa nói - Ông ấy làm vậy là đúng. Xí nghiệp tư mà làm ăn không giờ giấc chỉ có chết Thành chêm vô - Ở đây lương hướng mình cũng khá, tuy giờ giấc sít sao. Tao cũng thích vậy Tiến xúc miệng rồi trải tấm nilon ở góc nhà - Tụi bây ở đó nói chuyện, tao nằm tí xíu. Nè, đến giờ làm, tụi bây nhớ kêu tao nha Một số công nhân cũng tìm chỗ trải nilon nghỉ. Thu dọn các ga-men cơm vào giỏ, Sơn vừa hỏi Tâm - Bộ Ông chủ khó lắm hả ? - Ông chủ lớn dễ tính, ông chủ nhỏ nguyên tắc hơn. Mà tao nghĩ ông Phú không khó, ổng thích ai làm việc tốt. Mày biết không ai có sáng kiến nâng cao năng suất là ổng thưởng liền Thành xen vô - Mày vô làm lâu sẽ biết tính ông Phú Không quen ngủ trưa, Sơn ngồi ngắm xưởng, quan sát từng cổ máy mà chốc nữa đây em sẽ được mó vào. Chợt có tiếng chuông reo, mọi người lục tục dậy. Trong giây phút cả xưởng như reo vui, ai ai đều chăm chú vào công việc. Sơn nhìn mọi người làm việc, chốc chốc lại liếc về căn phòng trước mặt. Cánh cửa phòng bật mở, Phú khoác vai ông chủ bước ra. Sơn nhìn chăm chăm vào Phú "Trông ổng đẹp trai, hiền lành mà sao các anh chị Ở đây có vẻ nể sợ quá vậy" - Này cậu bé, không đi làm đi, đứng ngẩn người ra làm gì đó - Phú hất hàm hỏi làm cậu bé giật mình lúng túng - Dạ, dạ em mới xin vào làm. Lúc nãy anh bảo chờ anh chỉ cho cách sử dụng máy - À phải rồi - Phú như chợt nhớ ra - cậu lại đây Sơn riu ríu bước theo chân P. Nghe giọng chàng khô đanh, không chút tình cảm, tự dưng nó sờ sợ người thanh niên đẹp trai có bộ mặt lạnh như tiền - Nhìn vào đây nè - Phú khẽ nhắc, Sơn vội cúi xuống, nhìn chăm chú vào đôi tay của người thầy mới. Từng động tác trong tay chàng mới thuần thục làm sao. Từng cọng dây thắng được làm ra từ tay chàng thon đều chẳng thua gì hàng ngoại. Chả trách gì ông chủ quý trọng chàng ta - Này làm đi - Phú trao cổ máy lại cho S. Cậu bé lọng ngọng giây lâu rồi cũng cho máy chạy đều. Những sợi dây thắng cậu làm ra trông méo mó, thật buồn cười. Sơn phập phồng chờ nghe lời càu nhàu từ miệng P. Chàng đang mãi mê nói chuyện cùng ông chủ. Trong tiếng máy chạy ầm ĩ, Sơn vẳng nghe lời hai người đối thoại - Khá thật Phú à - Tiếng ông chủ trầm đều - Tôi thấy mình thật không lầm lẫn khi để toàn bộ cơ sở này lại cho anh Thì ra Phú đã mua lại cái xưởng này rồi. Sơn lén đưa mắt nhìn ông chủ mới, ông ấy vẫn lạnh lùng, đáp thản nhiên - Cám ơn ông, số tiền còn lại tôi sẽ trả hết cho ông vào trung tuần tháng sau Ông chủ cũ vỗ vai ông chủ mới, vồn vã - Ồ không sao, không sao cậu đừng ái ngại. Giúp đỡ nhau cả mà, tôi hài lòng về cậu lâu rồi Môi Phú khẽ nhích động nụ cười khó hiểu - Thưa ông, tôi cần xem lại một số hồ sơ - Cậu cứ tự nhiên. Từ hôm nay tất cả phân xưởng Đại Lực này thuộc về cậu Không chờ ông chủ nói hết câu Phú đã đi vội về bàn làm việc - Này cậu bé, làm đi, ngẩn ngơ gì vậy ? - nghe ông chủ nhắc, cậu bé Sơn mới hay mình cho máy ngừng chạy tự bao giờ - Ông chủ, ông chủ sang phân xưởng này lại thật sao ? - Cậu bé tò mò hỏi, ông chủ cất giọng tâm tình - Phải cháu ạ. Ông sắp sang Mỹ đoàn tụ với con. Cháu ráng làm cho tốt nghe - Dạ - Sơn cúi đầu đáp nhẹ. Tuy mới vào làm chưa được một ngày, nó đã có nhiều cảm tình với ông chủ cũ. Sơn ấp úng - Ông chủ nè, ông chủ đi rồi, chắc công nhân nhớ ông chủ nhiều lắm Ông mỉm cười, cảm động - Sao cháu biết ? Nó liếc Phú một cái - Vì cháu thấy họ cho ông ấy hơi cứng rắn Ông đặt tay lên tóc Sơn - Mọi người đã hiểu lầm cậu ấy. Theo ông, Phú là một chàng trai tốt. Có điều hơi kín đáo, ít tâm tình, lúc nào cũng trầm tư, lặng lẽ. Hơi nguyên tắc, đúng giờ, gương mẫu. Nhưng theo ông đó là những điều cần phải có của một ông giám đốc Sơn quay qua nhìn P, ánh mắt tỏ vẻ cảm thông - Bao giờ anh ấy cũng u buồn, cô độc như vậy sao ? Ông chủ không trả lời, nhìn Phú bằng cặp mắt yêu thương Phần Hoàng Phú, hiện lòng chàng cũng dấy lên nhiều xao động. Lần đầu tiên từ sâu lúc búng tay cho mẩu thuốc rơi xuống dòng sông rộng, chàng chợt nghe tâm tư xao xuyến nhớ về một kỷ niệm xa xưa … Về Cửu Long, Phú xin vào làm công nhân cho xí nghiệp dập dây thắng Đại Lực. Rút kinh nghiệm của những lần thất bại, giờ bao nhiêu bí quyết để tăng năng suất chàng để giấu kín mọi người. Giữa đám người ít học kia, chàng nổi bật lên như một vì sao sáng Từ lúc có chàng vào làm việc, cơ sở sản xuất dây thắng Đại Lực như mạnh thêm hơn, chẳng những cạnh tranh với hàng SG, nó còn cạnh tranh luôn hàng ngoại về chất lượng và mẫu mã, khiến ông chủ càng lúc càng tin yêu người công nhân mới nhiều hơn Lên quản đốc trông coi kỹ thuật, Phú dần dần ngồi lên chức phó giám đốc, một cánh tay trợ thủ đắc lực cho ông chủ, với số tiền lương gần triệu đồng một tháng Với vai trò phó giám đốc, anh đặt ra những quy định mới, công nhân phải làm việc hết năng suất trong giờ quy định, khen thưởng những ai có sáng kiến tăng năng suất và phê bình những ai lười biếng, thậm chí sa thải. Công nhân vừa sợ, vừa nể, đồng thời sản phẩm đưa ra thị trường vừa nhiều, vừa đẹp và tốt. Dĩ nhiên lợi tức cao, số vốn ban đầu đã tăng nhanh. Phú đã có nhiều tiền, ước mơ ban đầu đã được thực hiện Ba năm dài tằn tiện, Phú đã để dành được một số tiền khá lớn. Khi hay tin ông chủ sang nhượng lại cơ sở sản xuất để sang Mỹ đoàn tụ với con, chàng ngỏ ý liền. Biết người mua là chàng, ông chủ vui mừng lắm. Từ lâu ông đã có ý xem chàng như con ruột của mình. Hơn nữa, ông không muốn tất cả công lao của mình thuộc về người xa la. Phú nheo nheo mắt nhìn bầu trời xanh thẳm. Phải chăng chàng đã đi được nữa đoạn đường ? Cuộc đời ơi, ngươi không có quyền khép kín lại trước một tâm hồn nhiều đau khổ, ngươi hãy chờ ngày nghe Hoàng Phú cười ngạo nghễ Đâu phải tự nhiên mà đám công nhân sợ Oai chàng như vậy. Phải tạo uy tín ban đầu. Phú đã chuẩn bị cho cái ngày mình lên làm ông chủ từ lâu Chị Thúy Vi ơi, Trúc Chi ơi, trước mắt Phú chập chờn hình ảnh ngày vui tương hội. Ngày ấy chẳng còn xa, nhất định rồi đây chàng sẽ làm những người thân yêu được trọn đời sung sướng, để đền đáp những thâm ân Thanh ơi, Hạ Giang ơi Hãy tin Phú làm được nhiều việc lắm. Lòng rộn ràng hy vọng, Phú mơ mình mọc cánh, bay về quê xưa, để được ấp ủ giữa tình yêu thương đậm đà. Tự nhiên đôi mắt chàng nhắm lại, môi khẽ nở nụ cười rạng rỡ. Nụ cười đầu tiên sau hơn ba năm dài trầm lặng. Chị Phương Kiều chị đang làm gì vậy ? - Phương Loan hỏi ngạc nhiên khi thấy chị loay hoay bên két sắt của cha Khoa thản nhiên cho vàng vào túi - Mượn ông bố ít vàng làm ăn xa - Làm ăn xa ? - Phương Loan tròn mắt - Chị không tính đi học nữa sao ? - Học mà làm gì ? - Phương Loan bật cười vang - Tao chán ngán cái cảnh ăn không ngồi rồi này lắm rồi. Nói cho mày mừng, tao đi bụi đời đấy - Bụi đời ? - Phương Loan nghe chân tay rời rã - Sao lại như vậy được ? - Sao lại không được - Khoa nhún vai - Trong cái căn nhà này không có cái gì là vui vẻ. Mày thì lúc nào cũng rầu rầu rĩ rĩ như một bà già. Còn ông già thì như cây chuối già tróc rể. Chán không thể tưởng Phương Loan thở ra không đáp, thầm công nhận lời chị mình đúng. Từ lúc mẹ lấy vàng trốn theo nhân tình, sinh khí trong căn nhà này dường như tắt hẳn. Mọi người vào ra rũ rượi như những bóng ma không hồn - Còn có mỗi cái nhà hàng là nơi tao tiêu khiển, mà ông bố đành đoạn bán đi. Cái nhà này sắp mạt rồi tao không thể ở đây chờ chết đói Phương Loan trầm ngâm - Nhưng cha đang bịnh, chị không thấy sao ? Phương Loan nhướng mắt - Dĩ nhiên là tao thấy, hai mắt tao sáng ngời ngời chớ có đui đâu. Nhưng - Nàng bỗng bật đứng dậy - Cũng đáng tội thôi - Chị - Không ngờ chị mình lại hỗn hào với cha như vậy, Phương Loan giận uất người - Mày có hiếu thì ở nhà chăm sóc cho chạ Tao đi đây - Khoa hất chiếc bóp trên vai, ngúng nguẩy bỏ đi, chiếc áo mốt rộng thùng thình sặc sỡ. Tan nát cả rồi, Phương Loan úp mặt vào hai lòng bàn tay òa khóc. Mười tám tuổi rồi, nàng vẫn không hiểu bi kịch đưa đến cho gia đình mình từ lúc nào. Từ lúc mẹ bỏ nhà đi hay từ lúc Hoàng Phú xuất hiện giữa nơi này ? Năm năm trôi qua từ lúc Hoàng Phú bỏ nhà đi biệt tích, nàng vẫn nhớ như in gương mặt của cha chiều hôm ấy. Chưa bao giờ cha mình buồn như vậy. Bỏ bữa cơm chiều, ông ngồi lỳ trong phòng kín hút hết điếu thuốc này sang điếu thuốc khác, đôi mắt rưng rưng, như xót xa ân hận Cha xót xa ân hận chuyện chi ? Từ sau buổi chiều hôm ấy, gia đình nàng như phủ lên màu tang tóc, mẹ bỏ nhà đem theo một số vàng tọ Cha bán rẻ nhà hàng TLM, ở mãi trong phòng như quên hết chuyện thế gian. Chị em nàng sống sao cũng mặc, để chị Phương Loan tự do quá mức, càng lúc càng lún sâu vào con đường ăn chơi, sa đọa. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Những điều Vợ Mong Chồng | thanh mai | Hôn nhân gia đình | 3 | 05-19-2008 03:19 AM |
| Mong em den lam ! | le hen | Hình ảnh | 10 | 02-02-2008 09:51 AM |
| Cầu mong | Tocnautigon | Lời hay ý đẹp | 0 | 03-12-2007 02:16 AM |
| Cũng Mong Như Thế | TuyetBang | Tiếu lâm hội quán | 0 | 01-28-2007 11:15 PM |
| Mong Ước Kỷ Niệm Xưa | TuyetBang | Lời nhạc | 0 | 12-13-2006 11:08 PM |







Linear Mode
