Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Vẫn Nhớ Mong Hoài - Nguyên Tác của Hạ Thu
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#11 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 4


Khu vực hồ Xuân Hương chiều nay vắng khách bộ hành. Người kỵ mã đánh ngụa lộc cộc chạy ngang qua, đưa mắt ngó đôi nhân tình ngồi sát bên nhau dưới gốc thông to, môi bỗng mỉm cười nhẹ.
Gió chiều nhè nhẹ thổi, mái tóc cô gái bay bay, quấn quanh cổ chàng trai nhột nhột. Mắt vẫn nhìn đăm đăm xuống mặt hồ gợn sóng, chàng khoác chiếc áo gió lên người nàng, âu yếm :
- Uyên Chi hôm nay em có điều gi u uẩn, mà cứ đăm chiêu hoài vậy ?
Uyên Chi mỉm vội nụ cười - Em có u uẩn điều chị Lần đầu ra Đà Lạt, em bỗng thấy bâng khuâng, buồn vô cớ trước cảnh vật hữu tình.
Chàng trai nắm tay nàng, đứng dậy:
- Đà Lạt thơ mộng dễ gây niềm xúc cảm cho những kẻ đa tình.
Uyên Chi cười, nũng nịu:
- Anh đừng chọc em đa tình. Hãy nhìn lại anh kìa, từ hôm qua đến nay cũng bị Đà Lạt thu mất hồn mất vía.
Chàng trai cười thành tiếng:
- Thì anh có chối đâu. Uyên Chi nè, nếu em muốn hết buồn, hãy cùng anh đi dạo một vòng hồ.
Thấy nàng tròn mắt nhìn mình, chàng gật đầu nói tiếp:
- Thật đấy. Dân Đà Lạt bảo thế, không tin em cứ hỏi lại họ.
Nàng đặt cằm lên vai chàng :
- Sao em lại không tin anh hả ?
Chàng choàng tay qua cổ nàng :
- Vậy thì mình đi em nhé.
Uyên Chi gật đầu ngoan ngoãn:
- Dạ.
Không khí chiều se lạnh, đi cạnh nàng, Hoàng Phú nghe lòng mình ấm lạ.
Chàng ước ao cho cuộc đời mình chỉ toàn những phút giây bình lặng thế này. Ở cạnh Uyên Chi, bao nhiêu bực bội trong lòng tan biến.
Hai năm rồi, từ lúc nhận được tình nhau chàng và nàng như đôi chim liền cánh ríu rít. Tình yêu như mùi hồng tỏa ngát bay xa, không che giấu được, mặc dù cả hai đều dặn lòng giấu kín. Để cuối cùng đến tai chú Hoàng Phong.
Khi chú Hoàng Phong gọi lên hỏi, chàng run lắm. Chàng sợ tình mình với Uyên Chi như sương khói mong manh, sẽ bị trận cuồng phong dập vùi tan nát. Nhưng Hoàng Phong đã không nổi giận, chỉ nhìn Uyên Chi cười ý nhị. Giờ đây nàng đã mười tám tuổi, đã trở thành cô thiếu nữ phát triển toàn diện, xinh tươi mơn mởn như quả đào rung rinh trong nắng sớm.
Chú chuyển tia nhìn sang Phú, ánh mắt hài lòng. Bé trai ốm yếu gầy gò giờ đã phát triển thành một chàng trai tuấn tú. Chàng đã biết yêu, đó là điều đáng mừng không nên trách.
Thế là chú tổ chức ngay một chuyến tham quan Đà Lạt, tạo điều kiện cho hai kẻ yêu nhau, được công khai khoe tình mình cùng vạn vật.
Cùng Uyên Chi giẫm lên thảm cỏ xanh, Hoàng Phú chợt thấy yêu mến chú Hoàng Phong.
- Anh Phú ơi – Uyên Chi chợt dừng chân – Em mỏi chân quá, mình ngồi nghỉ một chút đi.
- Ừ – Phú quay lại, nói dịu dàng, lạ lùng trước thái độ của nàng. Lẽ ra trong cảnh này, nàng phải vui như chim mới đúng – Mình ngồi xuống đây em nhé.
Trải tấm nilon xuống đất, cả hai ngồi bên nhau. Thật lâu, Uyên Chi cúi nhặt quả thông nhỏ lên tay, cất giọng ngùi ngùi :
- Anh Phú nè, sao bỗng dưng lòng em linh cam chuyện không lành. Em sợ một ngày nào đó mình phải xa nhau.
Phú quay nhanh lại như bị điện giật :
- Uyên Chi, sao em lại nói chuyện xa nhau vào lúc này ? Em không còn yêu anh nữa à ?
Gối đầu lên chân chàng, nàng nắm tay Hoàng Phú thương yêu:
- Ta không bao giờ hết yêu nhau anh. Đó chỉ là điều em lo sợ.
Phu nhướng mắt - Sao lại sợ gì kỳ vậy ? Em không thấy tình mình nồng thắm hay sao ?
Uyên Chi cười buồn bã:
- Nồng thắm lắm, nhưng sao hai năm nay, anh không hỏi em gì về gia đình vậy. Nếu như anh biết, em là con của một bà già mù, vừa nghèo, vừa xấu, thì anh sẽ ra sao ?
Chàng vuốt tóc nàng :
- Có vậy mà em cũng lo ư ? Gia cảnh nhà em, anh đã biết từ lúc mới yêu em.
Uyên Chi tròn mắt:
- Anh biết rồi ư ? Làm sao anh biết được?
Phu mỉm cười :
- Anh theo dõi em. Khi biết rõ gia đình em rồi, anh càng yêu quý em hơn.
Nàng thở dài, buồn bã:
- Anh thương em mà nói vậy, chứ có bao giờ cháu một ông chủ giàu có như anh mà yêu em chứ ? Mà dù cho anh có yêu em, chú anh cũng chẳng bằng lòng.
Chàng nhìn sâu vào mắt nàng, nghiêm trang:
- Em đừng suy nghĩ vẩn vơ mà làm việc du lịch mất vui. Chú của anh không có quyền gì trong tình yêu cua hai tạ Anh yêu em, bất kể chông gai, trở lực.
Uyên Chi ngồi bật dậy, kêu lên vui sướng :
- Có thật vậy không anh?
Phu mỉm cười, gật mạnh đầu. Nàng ôm chầm lấy chàng, hôn nhanh lên má.
- Ôi, anh Phú, em yêu anh biết mấy – Rồi nàng đứng dậy, kêu lên nhí nhảnh – Mình đi tiếp cho hết vòng hồ đi anh.
Chàng xếp tấm nilon lại, nói đùa :
- Em thấy anh nói có đúng không? Chưa đi hết vòng hồ mà em đã hết buồn rồi.
Uyên Chi không cãi lại. Nàng chạy tung tăng, đùa giỡn dưới gốc thông. Chiếc áo đầm trắng chập chờn, ẩn hiện giữa rừng cây. Tiếng cười giòn vang trong gió. Cả khu rừng giật mình trở giấc. Đà Lạt như vừa thay áo mới . Niềm vui của nàng đã làm cảnh vật cùng vui theo.
Bây giờ nàng mới là nàng hồn nhiên nhí nhảnh, vô tư như cánh chuồn chuồn, nhởn nhơ chập chờn bay liệng. Nàng bày ra đủ thứ trò, lôi chàng vào cuộc vui. Rồi la cười vang khanh khách khi thấy chàng vụng dại mắc lừa.
Hoàng Phú như đứa trẻ thơ, mặc cho nàng đùa giỡn. Uyên Chi cỡi ngựa thật tài, chàng phải đuổi vã cả mồ hôi mới bắt được nàng.
Đến đồi thông, cả hai đều đã mệt nhoài. Uyên Chi gần như không còn đi nổi, phải bám vào vai chàng dìu đi từng bước. Đầu, cổ , tóc tai vương đầy cây cọ. Cả hai vẫn chưa muốn trở về nhà dù trời đã tối từ lâu.
- Hoàng Phú ơi, hôm nay tuyệt vời quá phải không anh? – Uyên Chi thả người ngồi xuống cỏ, vừa thở vừa cười.
Chàng ôm mặt nàng vào hai bàn tay ấm:
- Tuyệt vời, tuyệt vời nhất là điều này đây – vừa nói dứt, chàng đặt ngay xuống môi nàng nụ hôn cuồng nhiệt. Uyên Chi vờ xô chàng :
- Anh ăn gian quá, em không thèm chơi cùng anh nữa.
Phú kéo nàng vào lòng, âu yếm:
- Thôi, thôi, cho anh xin lỗi. Đừng giận nữa em cưng.
Uyên Chi phụng phịu:
- Hông, muốn em hết giận thì anh phải đền cơ.
Phú bứt tóc khổ sở:
- Trời ơi, khó ghê vậy đó. Biết đền gì bây giờ chứ ?
Nàng ngoảnh mặt nhìn sao :
- Cái gì mà em thích nhất trên đời.
Phú cười tủm tỉm:
- Được rồi, lại đây anh bắt đền em nhé.
Uyên Chi tươi ngay nét mặt, nàng nhắm mắt thả hồn theo giọng chàng êm ấm.
Tim Uyên Chi như chùng lại, vẫn bài hát ngày nào hai đứa mới vào yêu. Chàng đã hát bài hát này để ngợi ca sắc đẹp và tình yêu của chàng dành cho nàng sâu đậm. Hoàng Phú, em yêu giọng hát của anh biết mấy. Dù anh hát không hay bằng ca sĩ chuyên nghiệp, dù giọng của anh chưa luyến láy bằng người, nhưng giọng anh tràn đầy cảm xúc, mọi lời hát ra đều dệt yêu đương.
Đẹp tuyệt vời hỡi em dấu yêu Nên anh đâu dám trao tình Đẹp rạng ngời như đóa hoa Tim tôi như ngây ngất say mê Uyên Chi ngước mắt nhìn chàng say đắm. Chàng đang thả hồn theo giai điệu, đáng yêu đến muôn cùng. Hoàng Phú ơi! Nói bao nhiêu cũng không vừa tình em dâng trọn cho anh.
Em ra đi bỏ lại sắc hương Ôi thiên thu mãi xa nhau Tim Uyên Chi quặn thắt lại đớn đau. Bao giờ cũng vậy, nghe đến đoạn này là nàng không kiềm nỗi lòng để rơi nước mắt. Người con gái của anh sao mà yểu mệnh như nàng.
Cho tôi thương xót vô bờ ….
Hoàng Phú đã kết thúc bài hát của mình bằng một lời thương tiếc. Chàng còn mãi thả hồn ngẩn ngơ một lúc lâu rồi cúi nhìn Uyên Chi âu yếm:
- Sao hết giận chưa kìa?– Chàng chợt nhìn thấy những giọt nước mắt long lanh – em lại khóc đấy ư? Sao mà dễ mủi lòng như vậy?
Uyên Chi nắm lấy tay chàng:
- Sao bỗng dưng em linh cảm rồi đây đời em cũng sẽ như người con gái ấy mà thôi.
Chàng khẽ lau lệ cho nàng :
- Em đừng nghĩ bậy, đó chỉ là bài hát. Còn sự thật thì chúng mình đang hạnh phúc bên nhau, em không thấy sao?
Uyên Chi cười theo chàng :
- Em cũng mong nhu vậy. Thôi, mình về đi anh.
Hoàng Phú nhìn đồng hồ giật mình:
- Chết, gần mười hai giờ đêm rồi, về nhà thôi em.
Uyên Chi sợ hãi:
- Anh sợ chú Phong rầy hả?
Phú lắc đầu:
- Không chú sẽ không lạ Mà có la anh cũng không sợ. Anh chỉ sợ mọi người nghĩ xấu cho em thôi.
Uyên Chi ngơ ngác:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#12 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Nghĩ xấu là sao?– Nàng chợt ngưng ngay câu nói, cúi đầu e thẹn. Đôi má hồng dưới ánh trăng trong dịu hiền lạ – Nhưng cây ngay không sợ chết đứng phải không anh?
- Ừ – Phú cười, khoác vai nàng bước đi.
Hoàng Phong hãy còn thức để chờ đôi trẻ. Nhìn chúng len lén bên nhau sợ hãi, chàng không nỡ rầy la, chỉ trách nhẹ một câu :
- Lần sau đi chơi khuya nhớ báo để chú khỏi trông. Thôi vào tắm rửa rồi ngủ.
Phú khẽ bóp tay Uyên Chi, rồi ai về phòng nấy.
Đêm về khuya, Phú cứ trằn trọc không ngủ được, có lẽ vì hương vị tuyệt diệu của ngày hôm nay.
- Phú – Không ngủ được vì nhớ em à ?
Tư Đen, phụ tá đắc lực của Hphong nằm bên lên tiếng Chàng giật mình quay lại - Sao, mình đã làm lây đến cậu ư?
Tư Đen cười hềnh hệch - Không, mình chờ cậu về để hỏi thăm kết quả đây . Sao, làm thịt em luôn ở trong rừng hả? Cảm giác thế nào?
Hphu trừng mắt nhìn Tư Đen, giận dữ - Cậu đừng nói bậy. Uyên Chi không phải là cô gái như vậy Tư Đen cười nhăn nhơ?
- Cậu và cô ấy chỉ đi chơi không với nhau thôi à?
Hphu quay lưng không nói . Bọn người như Tư Đen sẽ không bao giờ hiểu được tình yêu của chàng với Uyên Chị Với chúng chỉ có nhục dục Tư Đen chép miệng thở dài - Thế thì tiếc thật. Cậu không thịt được nàng thì cậu sẽ ân hận đấỵ Cậu ngu lắm Hoàng Phú khẽ chép miệng cười, mai mỉa, thương hại tâm hồn bệnh hoạn, tầm thường rồi ngủ thiếp đi với giấc mơ dài thật đẹp. Trong giấc mơ đó, chàng là chú rễ và Uyên Chi là cô dâu xinh đẹp dịu hiền - Uyên Chi, sao em không sửa soạn gì cả vậy?
Hoàng Phú vừa cột túi du lịch vừa quay qua hỏi Uyên Chi, khi thấy nàng ngồi yên không động đậy . Kéo mạnh sợi dây, chàng mỉm cười . Một tuần hãy còn quá ít để đi dạo chơi phải không?
Uyên Chi cố nén tiếng thở dài buồn bã, nàng bước đến ngồi bên chàng, hạ giọng :
- Em có về đâu mà chuẩn bi.
Phu chưng hửng :
- Ủa, sao em không về?
Nàng đưa mắt nhìn quanh :
- Chú Hoàng Phong vừa mở thêm một nhà hàng Tiên Lâu Mộng ở đây. Chú bảo em phải ở lại trông coi sổ sách, giấy tờ với Tư Đen.
Hoàng Phú lắc đầu :
- Không được, em đây để anh chạy đi xin chú Phong cho em về lại Sài Gòn.
Uyên Chi cười buồn :
- Chú đã về Sài Gòn từ hôm qua rồi.
Hoàng Phú giật mình, chớp mắt:
- Về từ hôm quạ Về làm chi mà gấp thế này ?
Nàng ngẩng dậy :
- Về để tuyển thêm nhân viên.
Lòng Phú bỗng thấy bất an, nắm lấy tay nàng :
- Hay là em cứ về cùng anh, rồi ta thưa lại chú sau.
Uyên Chi rươm rướm lệ :
- Không được. Em không dám. Cả cái nhà hàng to lớn thế này, em bỏ về, rủi thất thoát rồi sao ?
Tư Đen chợt thò đầu vào:
- Rồi chưa đôi bạn trẻ? Xe nổ máy chờ rồi đấy.
Thấy hắn tay mang tay xách, Hoàng Phú lấy làm lạ:
- Tư Đen, anh không ở lại ư ?
Tư Đen nhăn nhở :
- Ban đầu thì tớ tính ở lại với nàng, nhưng thấy cậu chẳng yên tâm, tớ vọt về luôn.
Chàng thở phào như trút gánh nặng ngàn cân.
- Lẽ nào để Uyên Chi ở lại một mình ?
- Một mình thế nào được chứ – Một người đàn bà to mập hiện ra, cười đon đả – Có mụ đấy chứ.
Tư Đen vội giới thiệu :
- Đây là chị Tám Ù, bạn làm ăn mới của anh Tư đó. Chị ấy sẽ ở lại phụ trông coi với Uyên Chi.
Nỗi nghi ngại không còn nữa, Hoàng Phú bóp nhẹ tay nàng :
- Uyên Chi ở lại, anh sẽ nói với chú Hoàng Phong đưa em trở về ngay.
Nàng lặng lẽ gật đầu. Hoàng Phú xách túi chầm chậm bước đi, lòng vẫn lo lo điều không hay sắp xảy ra.
- Anh Phú – Uyên Chi chợt vùng chạy theo chàng. Hoàng Phú quay lai, kịp đón nàng vào vòng tay rộng mở. Thân thể nàng ấm áp, chàng đưa tay vuốt mái tóc dài óng mượt.
- Anh Phú, anh đừng quên em nghe, em yêu anh lắm – Giọng nàng như đang trăn trối, chàng rùng minh khi nhìn vào đôi mắt nhung đen đẫm lệ.
- Không bao giờ anh phụ bỏ em đâu. Chú Hoàng Phong tốt lắm. Chú sẽ cho anh em mình lại được gần nhau.
Uyên Chi nói trong dòng lệ thảm :
- Em cũng mong như vậy.
Tư Đen nóng ruột, nhấp còi xe :
- Thôi, lẹ giùm đi ông nội. Làm gì như trăn trối vậy?
Uyên Chi sững sờ buông tay Hoàng Phú. Lời Tư Đen như một điềm báo kinh hoàng. Lẽ nào nàng sẽ không còn dịp nào để gặp lại chàng?
- Yên tâm, anh sẽ xin chú Hoàng Phong đón em trở về – Phú bóp nhẹ tay nàng rồi nhảy phóc ra xe, đưa tay vẫy vẫy.
Mắt Uyên Chi nhòa lệ, bóng Hoàng Phú xa dần.
Phú về đến nhà thì trời cũng vừa xâm xẩm tối. Cơ thể mệt rã rời nhưng hương tình yêu mặn nồng trên bờ môi vẫn còn làm chàng ngây ngất.
- Trúc Chi ơi, mở cửa cho anh vào.
Phú xốc túi quà trên vai, cười sung sướng :
- Ôi, anh Hoàng Phú – Trúc Chi đu lấy cổ anh nũng nịu – Em nhớ anh quá chừng luôn. Qùa của em đâu ?
Phú nựng khẽ má em :
- Này cô bé, nhớ quà hay nhớ anh vậy hả ?
Trúc Chi quay lưng hờn dỗi :
- Anh Phú nói em vậy hả ? Nghỉ chơi anh ra luôn.
- Ôi, cục cưng của anh – Chàng kéo Trúc Chi vào lòng – Thế ra em không nhớ quà thật à ?
Con bé cười ỏn ẻn :
- Có nhớ quà, nhưng em nhớ anh trước, quà sau.
Chàng thơm lên má nó:
- Ừ vậy thì được. Chị Thùy Vi đâu?
- Chị Vi đang giặt đồ. Con bé thì thầm, lòng Phú lại đau đau. Thương cho chị biết bao nhiêu, từ một tiểu thư khuê các, chị trở thành người mẹ hiền, tảo tần lam lũ vì em.
- Thưa chị, em mới đến.
Thùy Vi quay lai cười rạng rỡ :
- Ồ, em đi chơi có vui không?
- Dạ vui – Chàng bước đến gần chị – Lúc nào chị cũng bận bịu vậy sao?
Lau tay vào cái khăn, Thùy Vi cười:
- Có gì đâu em, chị quen rồi – Như chợt nhớ ra, nàng hỏi – ở bên ấy ai giặt đồ cho em vậy?
- Đã có người làm chị ạ.
- Thế à?– nàng bứt một cọng chỉ trên áo em – Vậy mà chị toan bảo em đem đồ sang đây, chị giặt giùm cho.
- Chị – Phú xúc động ôm vai chị, rồi như nhận ra mình quá ư yếu đuối, cậu kêu lên – à quên, em có mua quà cho chị và Trúc Chi đây – vừa nói cậu vừa lôi trong giỏ ra những bịch mứt, cùng những thứ đồ chơi xinh đẹp.
- Ồ, nhiều quá – Trúc Chi vỗ tay reo vui, tay thò vào gói mứt lấy một miếng, toan cho vào miệng.
- Trúc Chi – Thùy Vi lên tiếng – Em khoan ăn, chúng ta phải cúng cha me đã, em quên sao?
- À – Trúc Chi chợt nhớ, con bé thẹn thùng, bỏ miếng mứt trở vào, chạy đi lấy đĩa.
Thùy Vi nhìn em nghiêm nghị:
- Phú à, hình như em đang có chuyện chi lo lắng ?
Phú giật mình, không ngờ chi Vi lại tinh ý đến như vậy. Quả thật, lòng chàng mãi nghĩ đến chuyện Uyên Chi.
- Dạ… da... không có gì đâu chị – Phú tìm lời thoái thác.
- Em đừng giấu chị. Có chuyện gì vậy Phú?
Biết không thể giấu chị, chàng đành kể tất cả cho Thùy Vi nghe. Nghe xong, nàng mỉm cười vuốt tóc em.
- Có vậy mà em cũng lo ư ? Không sao đâu, chú Hoàng Phong là người tốt, chị tin chú ấy sẽ cho Uyên Chi trở lại cùng em.
Gánh nặng như được trút sang bên, Phú thở phào :
- Em cũng mong như vậy.
- Anh Phú à – Trúc Chi lôi từ trong giỏ chàng ra con bup bê xinh đẹp – Con búp bê này mua cho ai vậy?
Phú quay lại mỉm cười :
- Anh mua cho Phương Loan, con của chú Hoàng Phong.
Trúc Chi cau mày khó chịu:
- Sao anh lại mua cho nó ?
Phú còn chưa biết trả lời sao, Thùy Vi đã nói vào :
- Trúc Chi em không được ích kỷ, anh Phú đã đi mua cho em bao nhiêu là quà.
- Dạ – Trúc Chi bỏ con búp bê trở vào trong giỏ, đến ôm cổ Phú – mà anh phải thương em nhiều hơn đó.
- Dĩ nhiên – Phú hôn phớt đôi má em.
- Tối rồi, em về đi kẻo chú Hoàng Phong trông – Thùy Vi bảo em – Nhớ để tâm vào việc học.
Phú hôn Trúc Chi cái nữa rồi lặng lẽ quay lưng. Lần nào cũng vậy, về đây là chàng chẳng muốn trở về bên kia nữa.
Thành phố đã lên đèn, cả dẫy đèn của nhà hàng Tiên Lâu Mộng đua nhau chớp tắt, lại gợi cho lòng Phú nỗi lo âu.
- Thưa chú con mới về – Phú cúi đầu chào chú bằng giọng lạnh tanh. Ông ta chồm người dậy, nhìn chàng trìu mến.
- Tư Đen về nhà đã lâu, con đi đâu vậy.
Giọng ông quá yêu thương làm lòng Phú phải mềm đi - Dạ thưa chú, cháu về thăm chị.
Đôi mày Hoàng Phong khẽ cau, thoáng vẻ chẳng hài lòng. Từ lúc Phú ở đây, ông ít khi đến thăm chị em Thùy Vi.
- Có chuyện gì mà con gấp không chờ đến mai được ư ?
- Thưa chú – Phú ngẩng đầu lên, hơi khó chịu trước thái đô của ông – Cháu tặng quà cho chị em cháu.
Ông dịu giọng đi :
- Tốt lắm, ngồi ghế đi con. Sao con hài lòng với chuyến du lịch vừa rồi chứ ?
- Thưa chú, vâng. Nhưng … - Chàng chợt ngập ngừng –Sao chú lại để Uyên Chi ở lại Đà Lạt? Cháu muốn… - Phú – Ông cắt ngang lời nói của chàng – Con yêu Uyên Chi nhiều lắm sao?
- Dạ – Phú nhìn ông bằng cặp mắt van nài – Con yêu Uyên Chi nhiều lắm.
- Thế sao Tư Đen lại bảo chú rằng suốt cả tuần lễ dạo chơi, cháu không hề làm gì con bé ấy.
Phú không hiểu :
- Chú muốn nói….
- Phải – ông thả một hơi thuốc – Chú muốn nói là đã yêu nó, sao con không thịt nó đi.
Phú trợn mắt kinh hoàng, không ngờ được nghe từ miệng của chú mình một lời khuyên như vậy. Chàng khẽ lắc đầu :
- Ồ không đâu chú. Uyên Chi không phải là hạng người như vậy. Cháu không muốn điều đó xảy ra trước khi cháu cưới nàng làm vơ.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#13 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Cái gì? – Hoàng Phong hơi nhổm dậy, rồi trở lại về bình thường ngay – Dĩ nhiên rồi, cháu nên nhớ, cháu vẫn còn phải đến trường, còn đi học.
- Dạ phải phải – Phú gật đầu nhanh – Cháu không quên điều đó. Nhưng xin chú cho Uyên Chi trở về Sài Gòn Hoàng Phong trầm ngâm giây lâu rồi lắc đầu - Không được. Uyên Chi phải ở lại trông coi sổ sách cho chú ở Đà Lạt - Sao phải là Uyên Chi mà không phải ai khác? – Phú nôn nóng - Vì nó yêu con, nó sẽ không làm thất thoát tiền bạc của chú. Cả hai cơ ngơi đồ sộ đó, chú chỉ có thể tin vào người thân của mình thôi - Nhưng mà … - Phú vẫn không an tâm – Có thật là Uyên Chi chỉ trông coi sổ sách của chú thôi?
Một nụ cười khó hiểu thoáng qua - Lẽ nào cháu không tin chú? Chú xem cháu như con, dĩ nhiên chú phải lo cho cháu tương lai tươi sáng. Hãy ráng học Phú à Những lời ấm tình phụ tử kia không hiểu sao lòng Phú lại nghe rờn rợn. Chàng bỗng rùng mình - Chú ! cháu tin chú – Giọng chàng đột nhiên đanh lại – Uyên Chi có bề nào, cháu sẽ hận chú suốt đời Đôi mắt chàng sáng rực khi nói những lời này làm Hoàng Phong trong phút chốc phải rùng lòng. Ông chợt mỉm cười, Hoàng Phú không thể cưỡng lại mãnh lực đồng tiền, chẳng phải nó đã chịu cởi mở với ông hơn trước?
- Thôi được rồi, cháu về nhà đi, chú còn một số công việc phải làm Hoàng Phú đứng lên, trong tiềm thức một linh cảm mơ hồ báo cho chàng biết Hphong đã không thật cùng chàng. Ông ta sẽ làm gì Uyên Chỉ Ông ta biết chàng là con ruột của ông. Lẽ nào, ông phá hoại chuyện tình của đứa con trai duy nhất. Không, chàng chỉ lo sợ hão huyền thôi. Có lẽ sợ chàng vì yêu mà giảm sút việc học, nên Hoàng Phong tạm thời cách ly hai đứa một thời gian. Ý nghĩ đó đã khiến chàng phấn đấu hơn. Mười giờ đêm, Phú nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Khuya thật cả nhà đã ngủ say sưa. Không dám bước mạnh chân, chàng rón rén về phòng Chợt Phú dừng chân nghe ngóng, giữa đêm khuya tiếng cười rúc rích theo gió vẳng đưa. Toàn thân nổi đầy gai ốc, có ma chang? Không đâu, chắc chỉ là do ảo giác Tiếng cười la vang lên, lần này lại kèm theo tiếng rên ư ử. Phú quay phắt lại ngaỵ Âm thanh xuất phát từ phong của thím Hoàng Phong Hé mắt nhìn vào cửa, suýt tí nữa, chàng đã thét lên. Bởi thím Hoàng Phong đang vui vẻ với gã Tư Đen lực lưỡng.
Đất trời như chao đảo, P bước vội về phòng, lòng ngao ngán cho người đời. Trời đất cũng công bằng, kẻ cướp đoạt vợ người, nếm thú đau thương.
Mình có nên nói việc này cho chú Hoàng Phong? Sóng gió sẽ nổi lên, và một gia đình sẽ rơi vào bi kịch. Lòng Hoàng Phú hân hoan với ý niệm trả thù, ít ra ông ta cũng phải trả một giá đắt cho việc mình làm.
Nhưng còn Phương Kiều, Phương Loan, hai đứa em vô tội của chàng. Chúng sẽ lâm vào cảnh khổ tâm của chàng khi trước. Không nên, kẻ có tội là Hoàng Phong, chỉ có mình hắn nhận tội mà thôi.
- Trúc Chi ơi, mở cửa cho anh Phú gọi vang, chờ nghe tiếng hơ , rồi cô bé thiên thần hiện ra đeo cổ chàng chặt cứng Cánh cửa xanh im lìm đóng cứng. Ngoài con chó nhỏ, chẳng ai ra đón mừng chàng. Sao lại thế này? Phú đấm mạnh tay vào vách cửa - Trúc Chi ơi, chị Thùy Vi ơi - Anh phú ơi, chị Thùy Vi hổng có ở nhà đâu, chị đưa Trúc Chi vào bệnh viện rồi Một đứa bé hàng xóm mách bảo Phú rụng rời, chàng hỏi nhanh - Sao lại vào bệnh viện?
Đứa bé lắc đầu ngơ ngác - Em hổng biết, hình như nó bị bệnh Quay đầu xe trở lại, Phú hỏi, nhưng không hy vọng - Thế em có biết chị Thùy Vi đưa Trúc Chi đến bệnh viện nào không?
- Em không…. Đứa bé chưa trả lời hết câu, xe của Phú đã ra ngoài đường cáI, chàng chạy như điên dại vào bất cứ bệnh viện nào thóang qua trong óc, chạy ào ào lên bậc thang khiến các cô y tá phải quay lại, cau mày khó chịu Phú như lửa đốt, chàng biết em mình đang bị bệnh. Mà bệnh nắng lắm mới phải nằm bệnh viện đến ba ngày vẫn chưa về. Mồ hôi tuôn ròng ròng trên áo. Chàng tự trách mình vô tích sự, chẳng dòm ngó gì đến em. Chắc hẳn chị Thùy Vi lo lắm. Tiền đâu chị Thùy Vi mua thuốc cho em? Thuốc tây dạo này mắc lắm, liệu những người nằm chung phòng với Trúc Chi có mủi lòng cho mượn?
Đưa xe vào bãi gởi, Phú lao mình vào phòng cấp cứu. Đầu tóc bo phờ như một tên cướp biển của chàng đã làm cho cô y tá phải giật mình, hoảng hốt - Xin lỗi, anh tìm ai?
Phú đưa tay lau mồ hôi ròng ròng trên má - Dạ, tôi tìm một bệnh nhân tên gọi Trần Thị Trúc Chi, mười tuổi. Cô, em có nằm ở đây không vậy?
Người y tá thở phào như trút gánh nặng - Có đó. Từ sáng đến giờ, tôi cứ ngóng chờ thân nhân của bé Trúc Chị Em sốt qúa mà chẳng ai chăm sóc Phú theo chân cô y tá - Hả Vậy chị Thùy Vi của tôi đâu?
Cô y tá quay lại, hơi mỉm cười - Tôi không biết, hôm kia chị đem bé đến đây, chăm sóc rất chu đáo. Sáng nay, khi chúng tôi đưa đơn thuốc, chị cầm lấy rồi bỏ đi mất biệt Tim Hoàng Phú nhói lên, chẳng biết chị chạy vay những bạn quen để lấy tiền mua thuốc - Đây cậu xem, bệnh nhân kia có phải là thân nhân của cậu không? – Người y tá chỉ cho Hoàng Phú thấy một đưa bé nằm mê man ở trên giường Phú đi nhanh đến gần Trúc Chị Chỉ mới có ba ngày mà em ốm đi thấy rõ. Trúc Chi ơi, anh thật là thằng anh chẳng ra gì, trong lúc em mê man, anh lại nhởn nhơ vui đùa Phú ngồi xuống giường, nắm tay em, cất giọng khàn khàn hỏi cô y tá - Chị Ơi, chị có thể cho tôi biết Trúc Chi bị bênh gì không?
- Em nó bị sốt xuất huyết cấp tính Khắp cơ thể Hoàng Phú nổ gai, từng vết màu đỏ trên da Trúc Chi nhảy múa quay cuồng trước mắt chàng. Cơn bệnh quái ác này đã cướp đi bao sinh mạng trẻ thơ vô tội. Liệu nó có cướp của chàng không? Phú vụt nắ m lấy tay cô y tá, van nài - Chị, chị làm ơn cho tôi biết em tôi có mệnh hệ nào không?
Người y tá khẽ gỡ tay chàng, nói đều đều - Em đã qua hồi nguy hiểm. Lúc trưa nay đợi mãi không thấy thân nhân đem thuốc đến, chúng tôi đã tạm xuất cho em một chai dịch truyền, và số thuốc hết bấy nhiêu tiền…. Cậu xem rồi cho chúng tôi xin lại - Dạ – Phú vui vẻ đỡ tờ giấy từ tay cô y tá. đôi mắt cau lại khi nhìn con số trong toa. Ngỡ cô y tá ghi lầm, chàng hỏi lại – Một trăm sáu chục ngàn hả chị?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#14 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Phải rồi. Em đây bớt nhiều rồi, một lát cậu có thể chạy đi mua thuốc theo toa này về cho em uống - Tôi không đem tiền theo, chị thư thả cho sáng ngày mai nhé Cô y tá nghi ngại nhìn Hoàng Phú, khẽ gật đầu rồi lặng lẽ bỏ đi. Phú khẽ quạt cho em, lòng rối như tơ vò trăm mối. Từng giọt dịch truyền rơi chầm chậm như tiếng thời gian trôi đi trong nặng nề u ám đã qua buổi chiều, các bệnh nhân chuẩn bị ăn cơm. Tiếng lách cách của muỗng nĩa chạm vào nhau, hoà lan tiếng sôi ục ục của chiếc bụng đói thiếu cơm nhắc Hoàng Phú hay chàng ở đây cũng khá lâu rồi Đưa mắt nhìn đồng hồ, lòng chàng bỗng bồn chồn khó chịu. Hơn năm giờ rồi mà bóng chị Thùy Vi cứ như bóng chim tăm cá mịt mờ. Chị đi đâu? Bộ chị không hay Trúc Chi bệnh nặng lắm sao? Hoàng Phú nghe ruột gan cồn cào như lửa đốt, cứ nhấp nhỏm mãi không yên. Một tiếng nói cũng làm chàng giật mình quay lại Đặt tay lên trán Trúc Chi, Hoàng Phú an tâm khi thấy em không còn sốt. Theo đà này, ngày mai có thể hết hôn mê, may mà chị Thùy Vi đưa em đến bệnh viện kịp thời Nhưng … chị đi đâu? Sao chị lại bỏ Trúc Chi một mình giữa bệnh viện đầy người xa la.
Không còn chịu nổi, Phú đi nhanh vào phòng trực gặp cô y tá - Chị Ơi, xin chị làm ơn cho em gởi Trúc Chi ở lại, em đi mua thuốt rồi sẽ vào lại ngay Ồ cô y tá gật đầu dễ dãi – Nhưng cậu phải về nhanh đó nhé. Tôi sắp đổi ca rồi.
Hoàng Phú gật đầu nhanh, cho xe vọt trở về nhà của chị Cửa vẫn đóng im lìm, không có dấu vết gì báo hiệu Thùy Vi đã ghé qua nhà, chàng lại cho xe lao đi như mũi tên bay Đi đâu để tìm chị bây giờ? Phú cứ cho xe chạy vòng vòng. “Trước mặt phải mua thuốc và thanh toán tiền thuốc với bệnh viện, chắc chị Vi mượn không được nên đi lâu”. Hình ảnh Thùy Vi gõ cửa từng nhà làm Phú nôn nao. Sao ta không xin chú Phong một số tiền?
Chàng cho xe chạy thẳng về nhà hàng Tiên Lâu Mộng - Chú phong đâu? – Phú hỏi Mỹ Hoa ngay khi vừa bước chân vào cửa, Rồi chẳng đợi cho nàng kịp trả lời, chàng phóng mình lên lầu, lòng nôn nao Theo thường lệ, giờ này là giờ Hoàng Phong rảnh rang nhất. Hy vọng là chú không nỡ tiếc vài trăm ngàn cứu Trúc Chi Phú đưa tay lên gõ cửa dù chàng biết chắc chú không cài cửa. Cài làm gì khi ngồi kiểm tra sổ sách. Nhưng một phút, hai phút trôi qua, khung cửa vẫn đóng im lìm. Tự nhiên cảm giác ớ lạnh chạy dài khắp sống lưng, lòng Phú chợt nôn nao lo sợ trong một linh cảm lạ lùng Thùy Vi đang trong vòng tay một người đàn ông Trái tim Hoàng Phú thắt lại nghẹn ngào, thảm thương cho thân chị, vì em mà đành phải hy sinh cả đời con gái, làm sao em đền bù cho chị nổ mất mát hôm nay Trong cơn mưa gió ngập trời, chàng như nhìn thấy đôi mắt Thiện Nhân hiện ra nhìn mình chăm chú. Đôi mắt đó không chút gì là gian dối, ưu phiền hay trách móc. Đôi mắt sáng muôn đời, chỉ ấm áp lửa yêu thương - Cha ơi – Phú gục đầu vào lòng bàn tay khóc ngất – con đã không làm tròn lời hứa với chạ Con không bảo vệ được chị Thùy Vi, xin cha hãy tha lỗi cho con Lang thang mãi trong trời đêm tăm tối, Phú không biết mình phải về đâu. Chàng giờ đây khác gì con thuyề lênh đênh trên bể, chẳng có bến gỗ nào để dừng chân Một ánh chớp lóe dại đã làm cho chàng bừng tỉnh, sực nhớ đến Trúc Chị Từ chiều đến giờ chỉ có mỗi Trúc Chi trong bệnh viện. Chàng thật là đãng trí. Chàng phóng như bay trên mặt lộ, em mà có bề gì, ắt hẳn chàng sẽ ân hận trọn đời Cả khu cấp cứu bàng hoàng sửng sốt trước một thanh niên ướt mềm từ đầu tóc đến quần áo, lao vào phòng nuôi bệnh như một con ma hung hăng. Cũng chẳng ai nỡ cản chàng lại để rày la khi nhìn cặp mắt sưng to, vẻ mặt đớn đâu của chàng đã làm mọi người phải động lòng thương cảm Đến gần giường bệnh của Trúc Chi, Phú bỗng dừng chân, lặng người đi vì xúc dộng. Thùy Vi đang chườm đá cho em. Vẻ mặt nàng lạnh lùng sầu khổ, nước mắt chảy dài trên má. Phú chợt nghe tim dâng đầy cảm xúc, chàng muốn chạy đến, quỳ dưới chân chị nói lời tạ lỗi Nhưng Hoàng Phú lại không đủ can đảm bước lên gặp chị. Biết nói gì với chị trong phút giây này? Một vài câu an ủi không đủ xoa dịu vết thương lòng đang rỉ máu. Chàng có chết đi vì tội lỗi của cha, cũng không làm sao trả lại cho chị nhụy hoa đời Sự có mặt của chàng giờ đây chỉ làm cho lòng chị thêm đau đớn. Chị sẽ ôm chầm lấy chàng mà khóc lên nức nở. Ôi trời, giá mà chị biết rằng em là con của gã đàn ông khốn nạn kia Không biết tự bao giờ, chàng cho bước chân trở ra đường, lầm lũi đi trong mưa gió. Đi về đâu? Chàng chưa tìm được hướng đi giữa cuộc đời, nhưng chắc chắn, không bao giờ chàng trở lại nhà của Hoàng Phong, cũng như chàng không còn mặt mũi nào để nhìn chị, nhìn em.
Chiếc Nissan dừng lại trước một nhà hàng sang trọng. Kính xe hạ xuống vội vàng, Thùy Vi thò đầu ra ngoài khung cửa, lảnh lót kêu - Hông con không chịu nhà hàng này đâu Tiếng Trúc Chi nheo nhéo trong xe - Nhà hàng nào vậy chị Thùy Vi?
Thiên Nhân quay đầu ra sau, đáp thay con - Nhà hàng Tiên Lâu Mộng của chú Hoàng Phong đó Hoàng Phú nắm lấy tay cha lắc lắc - Hôm nay là tiệc mừng chị Thùy Vi lên lớp ba phải chiều theo chị ấy Thiện Nhân cười dễ dãi - Ồ, vậy thì con thích ở đâu hả con gái cưng?
Thùy Vi cười thích thú, hai tay chống cằm đôi mắt ngó xa xăm nghĩ ngợi. Trúc Chi nhắc chi.
- Đến Đầm Sen đi chi.
Một bóng người bước vội về phía xe hồ hởi - Thiện Nhân, sao cậu không vào mà ngồi trong xe hoài vậy?
Thiện Nhân mở cửa xe, cười vui - Còn chờ ý kiến của các tiểu thư Hoàng Phong thò đầu vào trong xe, cười hả hê - Chào các thiên thần bé nhỏ, chê nhà hàng của chú à?
Trúc Chi nhanh nhẩu - Dạ, tụi cháu hổng có chê, nhưng nhà hàng của chú đến hoài chán thấy mồ Mãi đến bây giờ Thiên Hương mới xen vào - Trúc Chi con không được hỗn…. Thôi, chúng ta vào nhà hàng của chú Phong đi - Hông – Thùy Vi vùng vằng hờn dỗi Hoàng Phong mở cửa sau, bế nó lên tay - Thôi đừng hờn nữa cô công chúa nhỏ, vào đi rồi chú cho qùa Thiên Hương bế Trúc Chi sóng đôi Hoàng Phong bước vào nhà hàng. Trên sân vắng chỉ còn lại Thiên Nhân và Hoàng Phú. Chàng nắm tay con - Mình vào đi con Cậu bé rút tay lại - Con không vào, mà cha cũng đừng vào Thiện Nhân lắc đầu - Không được, nghe lời ba, vào nhanh kẻo mọi người chờ đó Hoàng Phú cương quyết lắc đầu, Thiện Nhân đành thở ra - Con không vào thì ngồi đây, ba vào với họ một chút rồi ba ra với con ngay - Hông hông – cậu cố kéo cha ở lại Thiện Nhân gỡ tay con, ung dung bước vào nhà hàng Tiên Lâu Mộng Tức mình, Hoàng Phú đóng mạnh cửa xe ôm mặt khóc. Bỗng nó giật mình choàng dậy thật nhanh khi tiếng nổ vang trời. Rồi cả tòa nhà Tiên Lâu Mộng cháy đùng đùng Không nghĩ ngợi, cậu tung cửa xe, nhảy nhanh vào đám lửa hồng tìm kiếm. Xung quanh cậu là lửa đỏ, cơ thể nóng rần rần, cây gãy, đá rơi. Tất cả như muốn cản bước không cho chàng tìm kiếm Một hòn đá to đã rơi trúng đầu, Phú ngã qụy giữa đám lửa hung tàn. Gom hết sức lực, cậu cố nhoài người lên gọi lớn - Ba me ơi! Chị Thùy Vi ơi, Thùy Vi ơi, Ba ơi….
- Hoàng Phú tỉnh dậy đi.
Phú trở mình ú ớ. Tiếng ai đó kêu lên mừng rỡ - Mẹ Oi, phú tỉnh lại rồi kìa Phú mở bừng đôi mắt, ánh sáng tràn vào cay xé, thì ra chàng vừa trải qua một cơn mộng hãi hùng. Phú thều thào - Trúc Chi ơi - Phú – Một bàn tay nắm vai chàng lắc mạnh – Tao đây, Thanh đây. Lệ Thanh đây, mày có nhận ra không?
- Lệ Thanh? – Giờ thì Phú nhận ra người đang đứng trước mặt mình rồi. Chàng đưa lưỡi liếm vội vành môi khô cứng, hơi khó khăn – Tao đang ở đâu đây?
Lệ Thanh mỉm cười, bón cho bạn thìa nước - Ở nhà tao chứ ở đâu. Thằng quỷ, mày làm cả nhà tao lo hết vía Bà Dung hiện ra sau lưng con, cười vui vẻ.
Cháu mê man cả ngày nay, cứ nói lảm nhảm gì đâu làm cho bác với thằng Thanh hết cả hồn, nhưng lạy Trời, mọi chuyện lại đâu vào đó Phú chống tay ngồi dậy - Đã làm phiền bác và Thanh quá – Chàng đưa tay vỗ vỗ trán – Thật tình thì cháu không nhớ gì ca?
Bà đẩy cho chàng nằm lại xuống giường - Con mệt cứ nằm yên đó, đừng suy nghĩ làm gì. Thanh con – Bà chợt quay qua con trai mình, âu yếm – Con ở đây trông chừng Phú, mẹ ra sau bắc nồi cháo cho cậu ấy ăn. Tội nghiệp mới có một ngày mà hốc hác thế kia Nói xong, bà vắt chiếc khăn lên vai đon đả bước đi. Một người mẹ tảo tần thương con hết mực, đã sống vậy nuôi con suốt mười mấy năm dài. Lòng chạnh đau khi nghĩ đến gia cảnh mình, Phú âm thầm để rơi giọt lê.
Lệ Thanh ngồi xuống giường, nhìn bạn yêu thương - Phú, có chuyện gì vậy?
Chàng đưa mắt nhìn lên - Tao không nhớ gì cả, sao tao lại ở đây?
Thanh vớ tấm chăn đắp lên mình bạn - Hồi hôm nay, tao đạp xích lô về khuya vừa quẹo qua ngã tư, tao thấy một bóng người nằm bất động trong mưa. Tao chạy vội lại cứu , không ngờ lại là mày. Phú, kể tao nghe, gia đình mày có chuyện gì buồn hả?
Hoàng Phú lặng yên không nói. Cũng may được gặp Lệ Thanh, nếu không giờ này chàng đã là cái xác lạnh không hồn. Có lẽ vậy mà hay, chớ sống làm gì mà có miệng cũng câm. Thanh ơi, hãy thông cảm cho tao. Dù mày là thằng bạn thân nhất của tao trong suốt ba năm dài ở trường trung học, mày cũng không thể nào hiểu được tao đâu Từ bao lâu nay, mày cùng chúng bạn cứ ngỡ tao là cháu ruột của Hoàng Phong, cứ ngỡ cha mẹ tao mất do một tai nạn tình cờ nào đó, cứ nghĩ tao sống đầy đủ hạnh phúc thì cứ tin như thế, đừng hiểu làm gì chuyện ngoằc ngoéo bên trong. Cứ hãy hồn nhiên vì tuổi học trò nhiều mơ mộng, cứ chuyền tay nhau quyển lưu bút ngày xanh. Xót xa lòng mỗi lần nhìn phượng nở. Còn tao… Phú bỗng cười chua chát khi chợt hiểu ra tuổi mộng thần tiên đã mất đi vĩnh viễn từ đêm hôm đó. Lắm lúc nhìn bạn bè dưới nhau đùa giỡn, từng trò đùa tinh nghịch của nhất quỷ nhì ma, học trò đứng hạng thứ ba mà chẳng cảm thấy thèm thuồng Ôi, sao tụi nó cứ ngây thơ, ngốc nghếch, vô tư, hồn nhiên như thế. Ai, ai có thể trả lại cho chàng nụ cười của thời áo trắng mộng mơ?
- Thôi, mày cứ nằm yên mà ngủ. Phú nhé, tao đi ôn lại bài đây Thanh vuột nhẹ tay bạn, đứng dậy - Khoan, Thanh ạ. Mày đừng giận tao – Phú nắm tay bạn – Không phải tao muốn giấu mày làm chi tại….


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#15 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Thanh ngồi xuống, cười vui - Đừng nói vậy, tao biết mày gặp chuyện khó nói, cứ nằm đây cho khỏe rồi một lát tao chở về bên chú mày.
- Không – Giọng phú chợt đanh lại, lạnh lùng – Tao không bao giờ về căn nhà đó nữa Lệ Thanh thoáng ngạc nhiên - Sao vậy?
- À, tại vì… - Phú ấp úng lựa lời – Tại vì tao không chịu nổi lời nói hành, nói tỏi của bà thím tao, tao lớn rồi, không thèm ăn bám nữa Lệ Thanh bật cười thông cảm - À thì ra mày tự ái. Chỉ có vậy rồi mày bỏ nhà đi lang thang cho bệnh. Thôi, nằm đó nghỉ đi cho khỏe, lắt chiều tao chở về xin lỗi thím. Dù sao cũng còn có chú ma ` Phú lắc đầu, giờ phút này chàng chẳng muốn tranh cãi làm gì - À Phú nè, Thanh lại bỏ cuốn tập xuống, quay qua kêu bạn – còn ba ngày nữa thi kiểm tra mày đã học hết bài chưa?
Phú cười buồn - Rồi, nhưng chắc tao bo?
Thanh trợn mắt - Mày đừng điên, không thi rồi mày làm gì?
Phú chán nản - Làm gì mà chẳng được?
Thanh xách luôn quyển tập đến bên bạn - Đừng nghĩ cuồng Phú ạ , mày phải thi – Ngưng một chút chàng nói tiếp – Tao không hiểu chuyện gia đình của mày lắm, nhưng nếu mày không thể quay về đó nữa thì ở lại đây. Đừng vì một chút yếu lòng mà đánh mất tương lai Phú a.
Mải nói, Thanh không hay mắt bạn nhìn mình nhoè lê... Lời an ủi của chàng giờ đây với Phú là một liều thuốc quý. Đúng phải học thôi. Hoàng Phú tự dặn lòng : trí thức sẽ giúp chàng đạt thành sở nguyện.
Phải Thanh ơi, tao sẽ thi – Phú siết chặt tay bạn – Tao sẽ cố gắng học thành tài. Thanh ơi, mày đúng là người bạn tốt của tao - Ủa, thằng Phú tỉnh hẳn rồi hả? Dậy ăn cháo đi con Mẹ của Thanh bước ra, trên tay là tô cháo bốc khói nghi ngút. Hoàng Phú chợt ấm lòng trước tình thương của nhưng người xa lạ


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#16 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 5


- E, bơm giùm cái bánh xe đi nhỏ?
Hoàng Phú đặt chiếc ruột xe đang vá xuống, ngang đầu, tươi cươi. Chợt chàng sướng ngắt người khi nhận ra người vừa sai bảo mình là Diễm Hằng và Thanh Trúc, hai cô bạn cùng lớp Hai nàng đang đứng quay lưng lại nên không nhận ra Hoàng Phú. Chàng cắn môi, cố trấn tình, có gì mà chàng phải run kia chứ, công việc nào mà chẳng vinh quang - Rồi chưa? Sao mà lâu quá vậy?
Diễm Hằng hơi gắt. Phú cúi thấp đầu bơm giọng khàn đi - Dạ xong rồi - Bao nhiêu vậy? Ơ … - Tờ hai trăm trên tay Thanh Thúy rơi xuống – Anh Phú! Anh Phú là thợ sửa xe ư?
Phú thản nhiên đưa mắt nhìn lên, mong nhận được sự đồng cảm của hai cô bạn gái. Nhưng hai nàng chỉ quay nhìn nhau ngơ ngác, phá lên cười ngặt ngẽo rồi đạp xe đi thẳng, không nói một lời từ tạ.
Phú cứ đứng nhìn theo bóng hai chiếc áo vàng, khuất dần xa mà không biết mình nên khóc hay cười - Này cậu, vá tiếp cho tôi đi chứ Tiếng người khách giục, Phú giật mình chớp nhanh đôi mắt, lén lau nhanh giọt lệ tủi hờn, rồi ngồi xuống bên đống búc kìm, mong tìm quên nỗi u buồn Bảy thằng khoác áo sinh viên, là bảy thằng đắng cay tủi hờn với chàng trai trẻ. Phú không hiểu sao mình lại chọn nghề văn hóa quần chúng bẽ bàng này? Tại sao chàng không thi Y hay Kinh Tế như lời bạn bè khuyên nhủ? Phải chăng chàng quá ngán sợ. thế giới do đồng tiền ngự trị, muốn lãng quên mọi ưu phiền vào tiếng hát lời cạ Hay chàng muốn trốn chạy cảnh đô thị phồn hoa? Tìm sự yên tĩnh tâm hồn ở một vùng ngọai ổ Chỉ biết là ý kiến của chàng được Lệ Thanh hoàn toàn ủng hộ. Không có giọng hát hay để vào phân ban âm nhạc, Thanh chọn cho mình ngành thư viên để được cùng bạn học một trường Có lẽ trên cõi đời này chỉ có Thanh là hiểu chàng thôi. Mặc dù câu chuyện của đời mình, Phú chỉ cho bạn biết mập mờ. Song chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ lắm rồi. Phú không mong bạn hiểu quá giới hạn điều chàng đang dặn lòng giấu kín Song không phải lúc nào Thanh cũng ở kế bên Phú để chia sớt nỗi vui buồn. Như lúc này đây, chàng thèm có Thanh ở cạnh biết bao nhiêu. Nhưng làm sao đây khi Thanh cũng đang chạy xích lô để nuôi mẹ và nuôi bản thân Hiểu gia cảnh của bạn, Phú không bao giờ nhận sự giúp đỡ của Thanh, dù lớn, dù nhỏ. Chàng có hai bàn tay, có thể nuôi mình sống. Chiều chiều hoặc những ngày nghỉ, với chiếc thùng đạn con con và chiếc ống bơm nhỏ nhỏ, Phú đến ngồi ở đầu đường tìm kế sinh nhai. Cuộc đời cứ thế trôi đi phẳng lặng, Phú những mong muốn thế Nhưng không phải lúc nào Phú cũng có thể kiếm ra tiền một cách dễ dàng. Cũng có những ngày chàng phải ngồi đến gần khuya mà vẫn không có chiếc xe nào hư cả, những hôm đó chàng chỉ còn cách uống nước thay cơm Cuộc sống cơ cực, đồng tiền eo hẹp, nếu muốn tiếp tục sự học hành của mình, Phú phải dè sẻn từng xu một. Lắm lúc chàng cũng phải thẹn với lòng khi thấy mình trở thành một người quá so đọ Đói chằng dám ăn, rách không dám thay áo mới, thì có tiền đâu để đi chơi cùng bè bạn. Là một người tự trọng, Phú không bao giờ dám nhận lời ai hút một điếu thuốc hay một cử café. Chàng sợ mình không trả nổi. Càng lúc, chàng càng xa cách mọi người, sống yên lặng, hiền hòa như con ốc nho?
P đã ráp xong chiếc vỏ xe cho khách. Ngồi tựa lưng vào gốc cao su nhìn mây suy ngẫm. Cả ngày mệt mỏi ngòai đường và xe, đến tối mịt mới về, chàng chỉ biết chui vào mùng làm một giấc để sáng hôm sau dậy sớm tranh thủ nhìn qua bài vơ?
Phong trào văn thể mỹ của lớp, chàng chẳng những kông tham gia, mà còn làm lớp mất điểm thi đua, do nghỉ học liên tục không xin phép. Mỗi lầ`n nghe Diễm Hằng, lớp trưởng chanh chua nhiếc móc, Phú đau lòng lắm. Nào phải chàng không muốn tham gia Một lần, nể lớp qúa, Phú tham gia pong trào thể dục thể thao để rồi phải ân hận mãi. Trời đã cho chàng một thể lực dồi dào. Một thủ môn với đôi chân vàng đã sút thủng lưới đối phương, đem huy hoàng về cho lớp. Biết được khả năng của chàng, từ đó về sau, mỗi lần có thi đấu, lớp lại bắt Phú tham gia. Họ chỉ cần chàng sút thật nhiều đường bóng đẹp mắt, đem vinh dự về cho trường lớp, mà chẳng bao giờ chịu hiểu rằng trong bụng chàng không có gì để bước vào thi đấu. Có lần đói quá, đôi chân run rẩy Phú tưởng mình phải xỉu trên sân bóng Để bảo vệ sức khỏe và nồi cơm của mình. Phú đã tìm mọi cách rút chân ra khỏi đội bóng. Vô tình chàng đã khiến mọi người xa cách, họ cứ cho là chàng muốn làm cao, phách lối. Nhất là các cô gái đẹp, họ Óan nhất tính thờ ơ lạnh đạm của chàng Làm như là mình đẹp trai, ngon lành lắm. Các cô tức tối bảo nhau, nhưng lại thích kể cho nhau nghe về chàng trai lạ lùng kia Giá mà chàng chịu hoạt bát một chút, chàng sẽ trở thành trung tâm thu hút phái nữ ngaỵ Này nhé, vừa đẹp trai, vừa học giỏi, vậy mà chẳng được một chút galang, co chang không chứ?
Mặc kệ cho họ nói đi, mặc kệ cho họ đem lòng oán hận, Phú cứ trơ ra như tảng đá. Bởi lẽ đời chàng đau khổ đã qua nhiều, thêm một chút đớn đau này có là bao… Phú đã trở thành người vô tri, không tình cảm rồi Không đâu, hòan tòan không phải vậy. Trái tim chàng vẫn yêu nồng nàn tha thiết. Đêm đêm, rời chiếc đèn dầu, nằm úp người trên gối, Phú tìm đến với Uyên Chi bằng những lời thơ nồng say nhất. Những lúc này chàng mới là chàng, không đắng cay, không khắc nghiệt lạnh lùng. Chàng đắm mình trong hạnh phúc ngất ngây Uyên Chi ơi, một lần trong bức thư chàng đã viết cho nàng. Giờ đây anh chỉ còn có em là lẽ sống duy nhất của đời mình. Cuộc đời giả trá lọc lừa, chỉ có đôi ta là thành thật với nhau thôi. Em hãy chờ anh ra trường, anh sẽ đưa em đến một vùng quê xa lánh, để tạo dựng cuộc đời. Em hãy tin ở đôi tay này, anh sẽ đảm bảo cho em một tương lai tươi sáng.
Và Uyên Chi cũng đã đáp trả lai cho chàng mỗi tháng một lần, những lời yêu tha thiết.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#17 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Anh Phú ơi, trời Đà Lạt chiều nay lạnh lắm. Một mình thả bộ. trên đồi thông em nhớ anh vô hạn, gía mà có anh lúc này thì hay biết mấy. Bây giờ anh lên đây, em sẽ dắt anh đi đến những nơi thật đẹp. Nơi đó chỉ có anh với em thôi và anh sẽ ôm em trong vòng tay không sợ bị ai nhìn thấy. Anh đừng cười, chỉ vì em nhớ anh quá mà tưởng tưởng ra thôi.
Anh yên tâm, cố gắng học cho thành tài. Bao nhiêu năm em vẫn đợi, vẫn yêu có anh thôi. Hôn anh nhiều.
Lần nào cũng vậy, nàng kết thúc thơ bằng những nụ hôn trên giấy để chàng hôn lên thơ mà cứ ngỡ môi chàng ấm lửa yêu đương, ru chàng vào giấc ngủ với tâm hồn sảng khoái và một giấc mơ tuyết với giưa muôn trùng hoa là ngập tràn tiếng ve ngân Uyên Chi ơi! Anh sẽ thăm em vào một ngày gần nhất. Phú tự nhủ với lòng, từ đây ngoài tiên án, chàng còn phải dành dụm tiền để ra Đà Lạt thăm nàng một chuyến - Phú, tối rồi chưa nghỉ sao? – Thanh gọn gàng sạch sẽ trong chiếc áo sơmi trắng đang chống chân trên xe đạp gọi Phú từ xạ Hôm nào cũng vậy, cu hon bây giờ một chút là Thanh lại ra đón bạn về. Phú ngang đầy ngạc nhiên, mãi nghỉ chàng không hay trời tối từ lâu - Trời tối ư?
- Mày ngớ ngẩn qúa – Thanh dọn đồ nghề vào thùng cho bạn – Hôm nay mày về phòng một mình, tao về nhà một đêm Phú ái ngại - Ừ mày về đi, để đó cho tao. Tối lắm rồi, nhớ chạy xe cho cẩn thận Thanh cười hì hì, đấm tay lên vai bạn - Mày làm như tao là con của mày vậy Phong không trả lời, tần ngần nhìn bóng bạn khuất dạn trong ngấn lệ .Thế đấy, cuối tuần, ai cũng có một chỗ để về, để được nghe lời yêu thương trìu mến. Chỉ có chàng là chẳng biết về đâu. Tất cả thế giới này đối với chàng sao mà hũng hờ, xa lạ. Kể cả khu ký túc xá im lìm kia, nó cũng không phải là chiếc vỏ ốc ấm êm để chàng tạm trú qua cơn mưa bão Thông cảm cho chàng, Thanh vẫn tìm lý do để mời bạn về nhà vào những ngày nghỉ lễ hay chủ nhật. Nhưng Phú không dám theo bạn về nhà, nhìn cảnh êm ấm hạnh phúc của Thanh, chàng chỉ muốn tìm cho mình cái chết - Không, không thể chết khi chưa hoàn thành nhiệm vụ với người đã khuất. Phú tự dặn lòng can đảm mỗi khi gặp cơn sóng gió. Chàng sẽ tạo ra một gia đình hạnh phúc. Một gia đình tuyệt vời đầm ấm bên tình yêu dịu dàng của Uyên Chi, trong vòng tay thương yêu của chị, của em. Ngày nào chưa làm được điều này, Phú còn phải tranh đấu không ngừng Chiều nay, Phú đón đò về sớm. Có lẽ vì ngày mai này có bài tập hoà âm, hay là vì chàng đã dành dụm đủ tiền mua về lên Đà Lạt thăm nàng?
Buộc chàng chang như lướt trên mặt đất, hai hàng cây nghiêng nghiêng sà xuống thấp như chúc cho chàng sắp gạp lại người yêu. Phú mỉm cười sung sướng, tưởng ra nét mặt ngơ ngác của nàng. Hẳn là Uyên Chi sẽ mừng nhiều lắm. Bất ngờ, thú vị lắm sao!
- Ê, dừng lai Kèm theo tiếng thét la một chiếc motô LA 250 phân khố chặn ngay trước mặt. Phú lùi lại ngỡ ngàng - Ô, kìa Tân Tân nhảy xuống xe, hất mặt cho một thanh niên bậm môi ngồi trước lái - Nó đó Hưng Hưng đưa tay lột cặp kính đen cho vào túi, cử chỉ thật khoan thai chậm rãi. Không bước xuống xe, hắn hất hàm bảo Phú - Ê, mày chơi trội cậu Tân hả?
Phú lùi lại, một bước - Tôi không biết mình chơi trội điều gì - Đừng chơi – Hùng nạt lớn – Có thật mày không nhớ? cho mày năm giây để mày suy nghĩ đó. Suy nghĩ lẹ đi Phú bậm môi cố nhớ lại. A, chàng nhớ ra rồi, những điều đó không thể gọi là chơi trội được. Hôm ấy, như thường lệ, Phú dọn đồ trở về vào lúc trời vừa sụp tối Chưa về đến ký túc xá đã bị bọn Sáu công tử kéo đi chơi. Từ chối mãi không được, chàng đành đưa chân theo bọn chúng, và chàng đã cự tuyệt ơ thờ với Thái Ngân, môt cô gái bán bia Mấy ngày sau, câu chuyện trên bại lộ, cả bọn bị nhà trường nêu tên trước buổi chào cờ và phạt sáu tháng dài lao động. Có lẽ chúng cay cú chuyện này - Sao còn nhớ rồi chưa? – Hưng đưa tay nâng mặt Phú lên - Tôi… Bốp!!!
Chưa nói hết câu, Phú đã nhận ngay một cú đá vào giữa mặt té nhào xuống cỏ. Rồi không để cho chàng kịp chống tay ngồi dậy, Hưng phóng người đến cạnh chàng thẳng tay đấm đá.
- Nè, cho mày bỏ cái tật lẻo mép, tâu láo.
Cố nhướng đôi mắt sưng húp của mình lên, Phú thều thào:
- Mấy anh nghĩ sai rồi, thật tình tôi không ….
Một nắm đất cắt ngang câu nói, Hưng dằn từng tiếng:
- Hừ cao thượng quá hà, dám tặng không cho em những năm ngàn. Được rồi, mày quá dư tiền - Hưng mở nắp thùng phụ tùng sửa xe của Phú - Không có những thứ này, có meo râu ra không cho biết.
Vừa nói, hắn vừa tung những chiếc kìm, búa … bay vèo xuống ruộng. Phú chồm lên đau đớn - Anh không được...
- Dang ra - Hưng vung chân đá mạnh làm Phú té vật ra sau. Hắn cười hềnh hệch khi thấy cọc tiền nằm dưới đáy thùng - ha ha giàu ghê nhi?
Cơ thể đau đớn rã rời sau cú đá, Phú vẫn cố chồm lên giằng lấy xấp tiền - Trả lại đây - Thì trả - Hưng hất ngược chỏ tay Phú ôm ngực, nôn ra ngụm máu đỏ tươi Hưng cầm xấp tiền hươ hươ trước mặt chàng - Tao thèm vào đồng tiền bẩn thỉu của mày - vừa nói hắn vừa xé vụn, cho những tờ giấy bạc bay tả tơi trong gió, rồi bước về phía chiếc xe của mình rồ máy, chở Tân phóng đi mất dạng Một tay ôm ngực, Phú lồm cồm nhặt những mảnh tiền rơi vung vãi dưới chân, không mong gì vá lại được rồi. Chàng lặng nghe nước mắt rơi xuống môi mình mằn mặn. Bọn người tàn nhẫn, chúng không hay đã xé mất đi niềm hy vọng của chàng Tia mắt Phú lại lia trên chiếc thùng không nằm lật ngửa. Quên hết cơn đau trên cơ thể, Phú mò xuống ruộng tìm kiếm những thứ đã bị đá đi lúc nãy Đồng ruộng mênh mông, bàn tay chàng nhỏ quá, biết bao giờ tìm lại được đầy đu?
Trời khuya lắm rồi, tiếng côn trùng …. rỉ rả như phụ họa thêm nỗi đớn đau. Chàng cứ mò mãi dưới làn nước lạnh buốt mà vẫn không tìm ra được thứ gì Mệt mõi, rả rời, chàng đến ngồi tựa lưng vào gốc cây dừa mà khóc. Trăng lên cao, muôn vì sao nhấp nháy, muỗi vo ve bay, gió đồng thổi lạnh buốt thịt dạ Tự dưng chàng muốn mình hóa thành làn gió, cành cây, thèm được trở thành vật vô tri, vô giác để không biết nổi khổ trên đời Mãi đẫm mình trong trí tưởng, Phú lịm đi lúc nào không biết.
Hạ Giang trở mình trên giường. Đã quá nửa đêm mà sao nàng cứ trăn trở mãi không ngủ được. Thò đầu ra khỏi chăn, nàng đưa tay đẩy tung cửa sổ. Một cơn gió lạnh lùa vào làm Hạ Giang rùng mình. Đã mấy giờ rồi nhỉ ? Hạ Giang nhìn sao cố đoán, nhưng nàng chỉ biết bây giờ là khuya lắm Là chị lớn trong gia đình đông em, không lấy gì làm khá giả, Hạ Giang sớm lăn vào cuộc sống. Cha mất sớm, nàng phải cùng mẹ tần tảo nuôi em. Đôi mắt vốn đã buồn, lại càng buồn hơn với bao ưu tư trĩu nặng Sao mình lại được đi học nhỉ ? Bao đêm rồi mình suy tư trong đêm khó ngủ. Nghe tiếng gió ru buồn của khu ký túc xá rộng thênh thang. Hạ Giang đã âm thầm tự hỏi rồi tự trách mình quá ích kỷ chỉ biết nghĩ đến bản thân. Nàng đã bỏ mặc mẹ mình với bầy em còn quá nho?
Lúc cầm giấy báo đậu vào đại học, nàng mừng muốn hét to lên. Lẳng lặng đặt tờ giấy báo lên bàn thờ của cha, Hạ Giang để cho đôi dòng lệ tuôn tràn - Ba ơi, con của ba đã đậu vào đại học như lòng ba mơ ước. Tương lai tươi sáng của con đây, nhưng con biết mình không thể tiếp tục đến trường để làm khổ me.
Mẹ nàng đã nhìn thấy những dòng nước mắt tuôn dài, lẫn tiếng thổn thức trong đêm. Thương con, mẹ quyết định bán đi đôi bông cưới mà me đã chắt chiu gìn giữ, để con được đến trường tròn bao mơ ước Không mẹ Ơi ! Hạ Giang nghẹn ngào khi nhìn tóc mẹ bạc trắng với gió mưa. Con nỡ nào chồng lên vai mẹ gánh nặng ngàn cân. Con không thể … Nhưng cuối cùng mẹ cũng thuyết phục được Giang đến lớp. Đi đi con cho tròn mộng. Đi đi để có tương lai tươi sáng, lẽ nào con muốn chôn chặt đời mình trong vùng quê hẻo lánh. Đi đi mà mở mắt với người ta, mẹ mong chờ ngày con trở lại Hạ Giang đã gạt nước mắt ra đi, lòng thầm mong một ngày gặt hái được thành công, báo đáp nghĩa sanh thành. Nhất định phải có ngày đó, cái ngày nàng được vinh quang, ngày đó mẹ sẽ ngẩng cao đầu kiêu hãnh không thua kém ai. Mẹ Ơi, con đi đây, con sẽ quyết tâm thực hiện Giang lên đường vào một chiều nhạt nắng. Xe chạy lâu rồi mà lòng nàng vẫn rưng rưng nhớ mẹ, nhớ em. Mấy ngày đầu lên trường, nàng cứ âm thầm khóc mãi. May mà giữa nơi xa lạ, nàng tìm được một người bạn chân thật hiểu nàng, đó là Lệ Hằng … Chống tay ngồi dậy, vói chiếc áo ấm trên đầu giường khoác vội vào người, nàng rón rén mở cửa bước ra sân Con đường làng giữa khuya vắng ngắt, chỉ có tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn tiếng lá xạc xào trong gió, Hạ Giang thả người bách bô.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#18 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Nàng thích đi lang thang một mình trong đêm lắm, vì những lúc thế này nàng mới được là nàng. Được thỏa thích trò chuyện với trăng sao mà không sợ bị ai bắt gặp. Lách mình ra cổng, Hạ Giang lững thửng ra đường, ngắm cảnh phố xá về đêm. Con đường lung linh bóng lá thật thơ mộng Đang đi, nàng chợt dừng lại ngỡ ngàng khi thấy một người ngồi dựa lưng vào gốc cây dừa. Hạ Giang đưa tay lên dụi mắt. Rõ ràng không sai vào đâu được, người ấy đang ngồi tựa lưng vào thân cây mà ngu?
- Hoàng Phú Hạ Giang không nén được tiếng kêu kinh ngạc. Sao anh ta lại ra đây mà ngủ …. lòng nàng hơi hoang mang, nhẹ bước đền gần Phú hơn Chợt nàng giật thót mình kinh sợ. Trên mũi của chàng còn dính vệt máu đỏ tươi. Mặt mày thâm tím, sưng vù như vừa mới bị ai đánh đập. Tim nhảy trong lồng ngực, Hạ Giang từ từ khuỵ chân ngồi xuống bên chàng, khẽ đặt tay lên trán chàng xem xét, nóng hực, chắc là chàng đã bị sốt rồi Nàng đưa mắt nhìn quanh lo lắng. Tuy không có cảm tình nhiều với anh bạn cùng khoa lầm lì này, nhưng tính nàng vốn nhân hậu, dịu hiền, không thể bỏ mặc chàng trong cơn hoạn nạn - Anh Phú, anh Phú ơi - Hạ Giang nhẹ lay áo chàng, khẽ gọi - Tỉnh dậy đi anh Phú ú ớ, quay mặt sang bên ngủ tiếp. Hơi thở chàng đứt quãng, khó khăn. Một cơn gió đi ngang, Hạ Giang rùng mình vì lạnh. Chợt nhìn thấy Phú phong phanh trong chiếc áo sơ mi tay ngắn, nàng thấy lòng không nỡ, bèn cỡi chiếc áo ấm của mình khoác lên vai Hoàng Phúhú Trong bóng đêm, gương mặt Hạ Giang chợt đỏ bừng vì hổ thẹn. Sao nàng lại lo lắng cho Hoàng Phúhú ? Rủi có ai biết được chuyện này thì …. nàng cắn môi tự trấn an mình chàng đang bệnh mà, cô gái nào gặp hoàn cảnh này cũng làm giống như nàng thôi. Không ngần ngại, Hạ Giang xốc vai Hoàng Phúhú đứng lên, dìu về khu ký túc xá Hạ Giang phải khó khăn lắm mới dìu nổi chàng đi. Lần đầu tiên nàng cho cơ thể mình đụng chạm cơ thể người khác phái. Một cảm giác bồn chồn lan nhẹ khắp châu thân khi nghe cơ thể chàng tỏa hơi hừng hực Đã về đến khu ký túc xá, Hạ Giang dừng lại ngần ngừ. Đưa tay quẹt ngang dòng mồ hôi tuôn ròng ròng trên mặt, nàng nhìn cánh cửa phòng nằm im lìm đóng. Dựng mọi người dậy vào giờ này ư ? Hạ Giang không dám làm điều đó Chẳng suy nghĩ đắn đo, Hạ Giang đưa Phú vào tận giường mình. Đặt chàng nằm ngay ngắn trên gối, nàng nhanh tay cuốn gọn cái mùng. Đắp chăn cho chàng xong, nàng lui cui quậy một ly nước chanh. Mẹ nàng cũng thường dạy, nước chanh có thể hạ sốt - Làm gì dậy sớm vậy Hạ Giang ?
Tiếng Thu Vân vang lên nhừa nhựa làm nàng giật bắn người, nhỏ nhẹ trả lời - Da.
Im thin thít, nàng rón rén trở lại giường, chăm chút cho chàng uống nước. Trời cũng vừa hừng sáng. Lẳng lặng ra sau dẹp ly, Hạ Giang bước ra ngoài hiên thầm lo lắng. Nàng biết nói sao cho bè bạn hiểu bây giờ ? Nhìn ánh dương hồng từ tư nhô lên khỏi ngọn cây, nàng chợt muốn kéo cho mặt trời đừng mọc nữa. Hãy để đêm tối vĩnh hằng bao phủ cả nhân gian Việc gì đến cũng đến thôi, dù có lo sợ, nàng không làm sao ngăn được tràng cười trêu chọc. Làm sao nàng có thể cấm người ta nhìn mình với ánh mắt chê bai, chế giễu. Mặc kệ người ta, Hạ Giang tự nhủ lòng "Việc quái gì mà nàng phải sợ, miễn nàng không thấy hổ thẹn với lương tâm là được rồi"
Mọi người đã đi học cả, giờ đây trong căn phòng rộng chỉ còn mỗi mình nàng và Phú. Làm gì đây ? Hạ Giang lúng túng, nàng chưa nuôi bệnh bao giờ, không hiểu chàng làm sao rồi mà cứ nằm im lìm bất động thế kia ?
- Phú, anh Phú ơi Hạ Giang khẽ nắm tay chàng. Nàng vội rụt tay về, nóng quá ! Phải mua thuốc hạ sốt ngaỵ Hạ Giang cầm hai ngàn chạy nhanh đến tiệm thuốc tây đầu đường - Hạ Giang, hôm nay cô không đi học sao ?
Đang tất tả bước đi, nghe tiếng gọi sau lưng, Hạ Giang quay đầu kêu lên mừng rỡ - Ôi, anh Thanh, thật là may mắn Chống chân xuống xe, Lê Thanh nhìn cô gái, ngạc nhiên vì thái độ quá vồn vã của nàng. Gần một năm trời học chung, có bao gio chàng nói chuyện với nàng đâu Hạ Giang mừng lắm, nàng bước đến gần Thanh, nói nhanh - Anh Thanh à, anh Phú bị bệnh, tôi không biết xử lý ra làm sao ca?
- Ủa, mới hôm qua còn sân sẩn, mà nay bệnh rồi à ? Nó bị bệnh gì vậy Hạ Giang?
Nàng khẽ lắc đầu, chìa tay cho chàng xem mấy viên thuốc - Em cũng không biết nữa, em đi mua thuốc cho phù hợp rồi gặp anh đây Tự dưng Thanh nghe có cảm tình nhiều với Hạ Giang - Cô lên đây tôi chở về cho le.
- Da.
Không ngần ngừ, nàng leo lên xe cho chàng chơ?
Vừa về đến ký túc xá, Thanh vội dẫn xe xăm xăm vào phòng Phú vẫn ơ?
- Không phải Hạ Giang đưa tay vẫy - Anh Phú ở phòng này mà Ở phòng nữ sinh ? Thanh ngạc nhiên quá và sửng sốt khi thấy Phú nằm trên giường Hạ Giang. Chưa kịp hỏi chàng đã phải kêu lên hốt hoảng, khi thấy mặt mày Phú sưng vù bầm tím - Nó sao vầy nè ?
Nàng lại lắc đầu, rồi chợt kêu lên hốt hoảng - Em không biết, nhưng anh Thanh nhìn kìa, sao mà anh Phú run quá vậy ?
Thanh cũng hốt hoảng không kém gì nàng. Chàng quýnh đến nổi chân tay cứ cuống cả lên - Anh Thanh, anh tìm bác sĩ ngay đi Thanh như cái máy, chạy ào ra chiếc xe đạp đi nhanh rồi trở về cùng cô Xuân, bác sĩ của trường.
Vừa nhìn thấy tình trạng của Phú, cô vội vàng kêu xe đưa chàng vào bệnh viện ngaỵ Giữa lúc mọi người đang rộn ràng cuống quýt, Thanh tìm Hạ Giang nói như thể van xin - Hạ Giang, cô cùng lên xe với Phú nhé Không nói một lời, Hạ Giang đưa tay bấm tách khóa cửa phòng mình, rồi đặt chìa khóa vào một nơi mà nàng và các bạn cùng quy định.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#19 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 6


Ca cháo nóng hổi trên tay, Hạ Giang bước vội vào phòng thăm bệnh. Ba ngày rồi, nàng và Thanh nuôi Phú bệnh ở bệnh viện này Đang đi, nàng vội né người nhường bước cho một người lao lên vội vã. Vậy mà không kịp, ca cháo trên tay nàng bị Ông hất trúng, đổ tung tóe trên mặt đất. Nàng nhìn theo ông ta, lẩm bẩm - Người gì đâu mà đi nhanh như gió cuốn Bỗng thấy ông ta quẹo vào hướng phòng của Phú, Hạ Giang tò mò bước theo, quên mất việc mình phải trở ra mua ca cháo khác Ông ta là thân nhân của ai nhỉ ? Hạ Giang thầm đoán. Trông ông ta thật là bệ vệ và sang trọng. Nàng đã về đến cửa phòng, bàn chân chợt dừng khi thấy người đàn ông lạ ngồi bên giường Phú. Ông ta là thân nhân của chàng ư ? Hạ Giang chợt hiểu, nếu ông ta đúng là Hoàng Phong, giám đốc nhà hàng Tiên Lâu Mộng, chú ruột của Hoàng Phú theo như lời Thanh kể thì …. Phú giàu biết bao nhiêu Mấy ngày chăm sóc cho Phú, nàng và Thanh đã tiêu đến đồng bạc cuối cùng. Không nhiều lắm, nhưng cả hai đều nghèo khổ như nhau. Cuối cùng, Thanh phải báo tin cho chú của chàng được biết Lòng nàng bỗng nghi nan, nếu Phú là cháu của ông ta, sao chàng lại nghèo như vậy ? Quyết tâm tìm ra sự thật, Hạ Giang không bước vào ngay, mà dán tai vào vách lắng nghe họ nói chuyện cùng nhau - Phú - Hoàng Phong nắm lấy tay chàng thương mến - Con đã khỏe hẳn rồi chưa ?
Phú vừa mở mắt, trông thấy ông, chàng rụt nhanh tay lại, quay mặt vào vách, lạnh lùng - Cám ơn, tôi chưa chết Ông nắm vai chàng quay lại, yêu thương - Phú, con còn giận chú chuyện đó sao ? Gần một năm con bỏ nhà đi mất, chú và thím tìm mãi. Hai chị em Kiều, Loan cứ nhắc con luôn. Về nhà ở với chú đi con Phú vẫn nằm yên không đáp. Ông hạ giọng như thể van xin - Về với chú đi con, chú sẽ không cho dì nói hành nói tỏi gì con. Chú mới mua cho con chiếc môtô đời mới, về rồi chú sắm sửa quần áo cho con Lùa tay vào tóc chàng, ông tặc lưỡi xót xa - Nhìn con sống khổ thế này, chú đau lòng lắm Phú ơi Phú không sao nén được nước mắt tuôn tràn trên má. Mấy ngày nay đau đớn trong cơn bệnh, cô đơn giữa bốn bức tường, chàng thèm lắm giọng nói người thân ngọt ngào truyền cảm. Giữa giấc mơ, chàng thấy mẹ Ôm chàng vào lòng vỗ về yêu thương. Vậy mà giờ đây giữa tình thương mến của chú, chàng lại thấy cõi lòng như băng giá, lạnh lùng, dù biết những cử chỉ của Hoàng Phong dành cho mình xuất phát từ tình yêu con chân thật. Hai tai chàng cứ ù đi, nước mắt nghẹn ngào - Phú ơi ! - Giọng Hoàng Phong vẫn vang lên đều đặn - Chú xin con, hãy tha thứ cho chú một lần. Hôm đó chú không cố ý hại TV đâu. Chú thương nó như con. Nhưng trời ơi, chú thật là ti tiện, chú tàn nhẫn quá, chú không kiềm được lòng mình, chú đã … - Thôi, chú im đi Hoàng Phú bỗng vùng hét lớn, hai tay bịt chặt tai, khắp người chàng run lên bần bật vì giận dữ. Đôi mắt ngó Hoàng Phong trừng trừng như muốn ăn tươi, nuốt sống người đàn ông ấy. Khốn nạn ! Không nén nổi lòng, chàng bật thành tiếng chửi, rồi vội đưa tay bịt kín miệng mình. Trời ơi, chàng đã chửi ai ? Người đã tạo cho chàng nên hình nên vóc. Không, Phú bật khóc nghẹn ngào. Chàng không chấp nhận người đàn ông đó là cha - Phú Hoàng Phong hốt hoảng trước thái độ quyết liệt của con. Ông ôm lấy chàng xoa dịu. Phú gạt mạnh, không cho bàn tay ông chạm tới người mình - Đi đi, ông đi khỏi nơi này lập tức. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy mặt ông Vừa nói, chàng vừa đặt trả vào lòng ông gói quà - Đem tất cả những thứ này về, tôi không cần Hoàng Phong chết trân nhìn Hoàng Phú, không ngờ chàng lại thù hận mình đến thế. Môi ông mấp máy mấy lần toan cất tiếng. Trái tim già như chùng lại. Lần đầu tiên trong cuộc đời làm người, ông chợt nghe lòng ân hận trước những việc mình làm. Ông lẳng lặng xách túi quà quay gót Hạ Giang quá đỗi bất ngờ, cũng đứng ngây người. Trong sâu thẳm tâm linh, niềm đồng cảm mơ hồ rung động. Nàng nhạy cảm lắm, dường như trước cảnh khổ nào nàng cũng không nén nổi lòng mình đừng khóc. Khóc cho Phú một lúc lâu, nàng quay trở lại căng tin mua thiếu tô cháo thịt. Làm sao có tiền để trả cho họ được đây ? Điều đó nàng bây giờ không quan trọng, mà điều quan trọng là nàng phải làm cách nào xoa dịu nỗi đau trong lòng Phú - Anh Phú ơi Cố lấy một giọng thản nhiên, nàng làm như mình chưa hay gì ca?
- Em mua cháo cho anh rồi đây. Anh ngồi dậy ăn đi Bình thường nàng xưng tôi với Phú, hôm nay nàng muốn xưng em cho dịu dàng hơn Đang nằm sấp người, úp mặt vào gối, chợt nghe tiếng con gái kêu tên mình thánh thót, Phú từ từ quay người lại. Bắt gặp nụ cười trên môi nhỏ của nàng, nghĩ nàng đã nghe được câu chuyện của mình rồi đem lòng thương hại. Tự dưng chàng hét lớn - Cút đi, tôi không cần ai thương hại ca?
Thanh vừa bước vào, nghe Phú mắng Hạ Giang, chàng hốt hoảng kêu lên - Phú, mày điên rồi hả ?
- Phải tao điên rồi Phú gục đầu xuống hai lòng bàn tay, khóc nấc lên Không giận Phú một chút nào, Hạ Giang cúi nhìn tô cháo đang bốc hơi nghi ngút.
Đừng suy nghĩ nữa, Hạ Giang dặn lòng để tâm vào bài học.
Để Phú một mình vo giấc ngủ trưa, Hạ Giang bước ra ngoài ban công, thả hồn trôi theo đám mây bãng lãng. Một cái gì đó len nhẹ vào lòng làm nàng thấy mình như lớn lên một chút.
Lẽ ra lúc đó nàng phải giận Phú thật nhiều, sao anh lại nạt nàng trong lúc nàng đối xử với anh bằng cả tấm lòng ? Giọt lệ hờn bỗng rưng rưng, mắt Hạ Giang chớp vội, cố ngăn xúc cảm, song nàng không thấy giận Phú chút nào, vì nàng hiểu Phú.
Hôm nay Phú sẽ xuất viện. Hạ Giang mỉm cười, cho tay vào túi áo. Bàn tay nàng chạm những tờ tiền mới cứng. Hôm qua nàng nhận được giấy báo lãnh tiền của mẹ gởi lên, ba chục ngàn cộng với hai chục ngàn nàng mượn thêm của Lệ Hằng, đủ để thanh toán viện phí - Em ơi, cho chị hỏi thăm - Một nàng con gái đẹp, vẻ mặt u buồn như thánh nữ rụt rè lên tiếng hỏi Hạ Giang quay lại mỉm cười - Dạ, chị muốn hỏi chi ?
Cô gái đổi giỏ xách sang tay khác - Tôi muốn hỏi phòng số 73 - Phòng 73 là phòng này Hạ Giang chợt ngưng lời nói giữa chừng. Linh tính như báo cho nàng biết, người con gái này có liên quan đến Phú Cô gái vẫn vô tư - Phòng này hả em ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#20 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Hạ Giang khẽ gật đầu không đáp, dõi theo bóng cô gái lạ. Trái tim nàng thót lại khi thấy cô gái ấy dừng chân bên giường Phú. Không hiểu từ lúc nào, Hạ Giang rời chỗ đứng, bước về phía người con gái đang thẫn thờ nhìn Phú ngu?
- Xin lỗi. Chị là gì của người bệnh vậy ?
Hạ Giang nghe giọng mình khàn đi kỳ lạ. Cô gái hơi giật mình, quay lại - Tôi là Thùy Vi, chị ruột của Phú. Còn cô là … Tự dưng Hạ Giang thở phào nhẹ nhõm, giọng dịu đi - Dạ, em là Hạ Giang, bạn học của Phú Thùy Vi đặt nhanh chiếc giỏ xuống đất, nắm tay Hạ Giang cảm kích - Em là cô gái đã cứu Phú đây. Chị xin cảm ơn em, cảm ơn nhiều lắm Nhìn Phú, Thùy Vi bảo tiếp - Thôi để cho Phú ngủ, chị em mình ra sân nói chuyện Hạ Giang thấy lạ lùng. Từ bao lâu nay theo lời Thành kể, Phú chỉ là thanh niên sớm mồ côi cha me, ở nhà chú ruột bị thím đối xử tệ bạc. Vậy mà giờ đây bỗng lòi ra một người chị gái xinh đẹp dường này ?
Như hiểu nổi lòng của Hạ Giang, Thùy Vi nở nụ cười thân mật, khi cả hai ngồi xuống ghế - Hạ Giang, chị sẽ kể cho em nghe. Cha mẹ chị chẳng may mất sớm, để ba chị em chị nấn nán nuôi nhau. Một hôm … - Đột nhiên nàng bật khóc - Một hôm … chị và Phú có chuyện hiểu lầm nhau. Phú giận chị bỏ nhà đi và có lẽ ….
Kể xong câu chuyện, nước mắt Thùy Vi rơi lã chả. Nhìn qua thấy Hạ Giang đang khóc theo mình, nàng nắm tay cô gái mới quen bùi ngùi. Có lẽ Phú giận chị nhiều lắm, nên từ sau lần đó, Phú không thèm nhìn mặt chị lần nào. Nó cố tình trốn chị, mặc dù chị luôn thiết tha mong mỏi gặp nó, để nói với nó một lời, lần ấy chị không cố ý Hạ Giang nắm tay Thùy Vi, nói trong tiếng nấc - Em tin là anh Phú không giận chị. Trong lòng của ảnh hẳn có một ẩn tình không nói được Thùy Vi như không nghe Hạ Giang nói, nàng lẩm bẩm trong dòng nước mắt tuôn đều - Chỉ hồi sáng nay, chú Hoàng Phong đến tìm chị, chị mới biết Phú đang lâm bệnh, chú ấy còn đưa tiền cho chị đến lo thuốc cho Phú nữa. Chú ấy còn … mà thôi - nàng đột nhiên chuyển đề tài - Chắc Phú cũng không muốn thấy mặt chị đâu. Biết Phú khỏi bệnh, chi.
mừng lắm. Chị gởi em số tiền này, em lo cho Phú giùm chị, còn bây giờ chị phải về đây Hạ Giang nắm tay Thùy Vi, lưu luyến - Chị … Thùy Vi khẽ gỡ tay Hạ Giang, mỉm cười - Để chị về, thỉnh thoảng chị sẽ đến thăm Phú, thăm em Như chợt nhớ, nàng quay lại nói thêm - Em đừng cho Phú biết là chị đã đến đây và tiền này là tiền của chú Hoàng Phong nhé Hạ Giang mấp máy môi toan nói, bóng Thùy Vi đã khuất sau dãy hành lang vắng.
Mím chặt môi, Hạ Giang siết mạnh tay lên làn vải jean dày cộm Từng bọt bóng xà phòng văng tung tóe, bám đầy cả tóc mà nàng vẫn không hay biết, hồn cứ bâng khuâng hờn dỗi … Bởi Phú thật lạ lùng. Từ hôm xuất viện đến nay, chàng không thèm nói với nàng nửa lời cám ơn. Hạ Giang không cần chàng phải mang ơn của mình đâu. Nhưng lạnh lùng như vậy Hạ Giang thấy buồn ngớ ngẩn Phú đã trở về nếp sống thường ngày. Không còn đồ nghề sửa xe, chàng quay ra làm phu khuân vác. Mỗi chiều về nhìn lưng chàng đẫm mồ hôi, nàng chỉ muốn biến mình thành làn gió để thổi mát cho chàng. Đã bao lần rồi, nàng chỉ biết nép mình sau cánh cửa nhìn chàng mà rưng rưng buồn tủi rồi ước ao sao được một lần dùng bàn tay màu nhiệm, xóa bớt nổi mệt mỏi, rã rời trên thân thể người con trai ấy, được nói những lời ngọt ngào cho đời chàng bớt phần hiu quạnh Song trước mặt chàng, nàng đâm ra bối rối, chân tay thừa thải, lưỡi cứng lại, cổ họng đắng khộ Đến một cái nhìn nàng cũng không dám trao cho chàng trọn vẹn Chuyện gì đang đến với nàng ? Hạ Giang đứng dậy treo những chiếc áo đã giặt lên sào, cố nhớ xem có lần nào mình lâm vào tình trạng này chưa ?
Hôm nay Phú dậy muộn. Nhìn thấy mặt trời chênh chếch đỉnh đầu, chàng hốt hoảng chồm ngay dậy. Vươn vai làm một vàI động tác thể dục, chàng vừa nghĩ có lẽ hôm nay mình phải nghỉ ngơi ở nhà để giặt đồ thôi. Nhớ thau đồ đầy sau nhà bếp, chàng ngao ngán quá Trong các công việc, có lẽ chàng ghét nhất việc giặt đồ. Giặt một thau đồ Phú thấy còn mệt hơn vác một bao gạo nặng. Chàng uể oải bước ra nhà sau. Đã mặc lại đồ dơ đến hai lần, hổng lẽ chàng mặc thêm lần thứ ba nữa Sống lưng chàng lạnh toát khi nhìn cái thau không. Rõ ràng hồi đêm chàng đã gom tất cả đồ dơ đặt vào đấy. Chẳng lẽ kẻ trộm đột nhập vào phòng, lấy đi tất ca?
Mồ hôi rịn ra, Phú vội kiểm tra lại đồ đạc trong phòng. Tất cả còn nguyên vẹn, chỉ có thau đồ của chàng là biến mất. Kẻ trộm nào mà tàn nhẫn dường này ? Cả người như phát sốt, Phú tung cửa chạy đi tìm các bạn Hôm nay chủ nhật, chiều qua được lảnh học bổng, bọn họ kéo nhau đi chợ cả. Phú thất vọng ngồi xuống bậc xi măng trước cửa phòng, buồn ngao ngán. Mấy bộ đồ cũ đó giá chẳng đáng là bao, nhưng mất nó rồi, chàng không còn gì để khoác lên người nữa Chợt nhìn thấy cửa phòng nữ khép hờ, Phú mừng rỡ, đứng nhanh dậy, chạy ào vào, quên mất trên người chỉ độc nhất chiếc quần đùi Phòng nữ trống trơn, Phú ngơ ngác rồi xộc luôn xuống bếp. Chợt chàng bàng hoàng khi thấy Hạ Giang đang mắc chiếc áo cuối cùng của mình lên. Một cảm giác lạ lùng len nhẹ vào lòng Phú, nó giống như cơn gió mát thổi qua vùng sa mạc hay trận mưa rào rơi xuống ruộng khô Lần đầu tiên Phú nhận sự chăm sóc từ tay một người con gái không phải ruột thịt với mình. Thuở ấu thơ chỉ có mẹ mới giặt đồ cho chàng như vầy. Còn lúc lớn lên, khi biết nghĩ suy, chàng đâu nỡ để chị Thùy Vi cực khổ vì mình. Kể cả Uyên Chi, người mà chàng yêu nhất trên đời, cũng chưa từng chạm đến áo quần chàng. Vậy mà … Hạ Giang vừa quay lại, trông thấy Phú đứng nhìn mình trân trối, nàng chợt nghe chân tay bủn rủn. Nỗi hổ thẹn giống như người ăn vụng bị bắt quả tang, nàng cúi đầu xấu hô?
Chàng bước lên một bước, muốn nói một lời thật ngọt ngào để cám ơn nàng - Sao Giang lại giặt đồ tôi ?
Giọng chàng vang lên khàn khàn, lạ lẫm như tự cõi xa nào vọng đến Hạ Giang ngước mắt nhìn lên. Phú chợt giận mình quá đỗi, chàng đã nói một câu quá ngu si, không hiểu sao bao văn từ hoa mỹ, phút giây này bay đi đâu mất cả. Như một người có lỗi, Phú tìm cách sửa sai, không ngờ lại vụng về hơn - Giang a.
Chợt nhận ra mình chỉ mặc độc chiếc quần đùi trước mặt nàng, chàng quýnh lên - Trời ơi, tôi thật là … xin lỗi Giang Rồi đâm đầu chạy đi một mạch Hạ Giang hoàn toàn bị động trước chàng. Nàng cứ đứng ngây người, không nói được câu nào. Mãi đến lúc chàng hốt hoảng chạy đi nàng mới mỉm được nụ cười nhẹ nhõm. Chàng buồn cười trẻ con quá đi thôi. Nàng thích cái vụng về chân thật đó gấp vạn lần cái gallant lịch sự của bao con người khác - Hạ Giang ơi Phú đã quay trở lại, chàng nói nhanh một hơi như sợ người ta tranh mất lời mình - Hạ Giang ăn sáng chưa ? Mình lên quán chị Mạnh đi Hạ Giang toan lắc dầu, mà không hiểu sao đầu lại gật, chân lại bước theo chàng - Chị Mạnh ơi, cho tôi một ổ bánh mì với hột gà ốp la nghe Phú gọi vang khi nàng vừa ngồi xuống ghế.
Nghe chàng chỉ gọi có một phần, Hạ Giang ngước mắt lên toan hỏi. Nàng chưa kịp cất lời, Phú đã nói - Hạ Giang ăn sáng nhé. Tôi phải đến chỗ làm Nói xong, chàng nhảy lên chiếc xe đạp của mình, vọt đi nhanh.
Chị Mạnh bưng thức ăn để lên bàn rồi nhẹ nhàng lui gót. Tự dưng nàng không thấy đói nữa. Nàng thấy giận Phú vô cùng. Thì ra chàng trả công cho nàng. Phú ơi, anh đúng là đồ ngốc. Sóng mũi cay cay, Hạ Giang bẻ miếng bánh, chấm ngập vào giữa lòng đỏ trứng.
- Giang ơi, có người cần gặp Giang kìa Đang thả hồn vào quyển sách, Hạ Giang giật mình khi nghe tiếng Nga gọi bên tai. Vừa nhỏm người dậy, nàng chợt kêu lên mừng rỡ - Chị Thùy Vi Thùy Vi đặt giỏ xuống chân, hạ giọng - Phú đâu ?
Hạ Giang nắm tay Thùy Vi về giường mình, tươi cười - Chị đừng lo, anh Phú giờ này hổng có nhà đâu, ảnh đi làm rồi Thùy Vi thở ra nhẹ nhõm - Vậy mà chị cứ lo Hạ Giang ngây thơ - Lo gì hả chị ?
Thùy Vi xách chiếc giỏ lên - Lo bị Phú bắt gặp. Chị có đem ít trái cây lên cho em với Phú đây Hạ Giang ái ngại - Chị mua chi mà nhiều vậy ? Tiền đâu mà … Thùy Vi mỉm cười, đặt tay lên vai Giang - Em đừng ngại. Dạo này công ty có len, chị làm liên tục nên lương cũng khá hơn lúc trước nhiều Trong giọng nói của chị, có chút gì lúng túng. Giang chợt hiểu Thùy Vi đang nói dối. Ôi, lòng chị bao la quá. Thùy Vi lại lấy ra một cọc tiền, ngần ngừ - Làm phiền em, chị không muốn một tí nào, nhưng ngoài em ra chị không biết phải cậy nhờ ai. Giang, em tìm cách đưa số tiền này cho Phú giùm chi.
Hạ Giang khẽ lắc đầu - Em không biết nói cách nào để Phú nhận tiền. Chị xem số tiền thuốc hôm trước mà ảnh còn trả lại em thì … Thùy Vi thở dài - Phú tự trọng, chị cũng không biết làm sao. Em cứ giữ tiền đây, thỉnh thoảng mua cái gì ngon ngon cho Phú ăn giùm chị nhé Quên mất mình là con gái, Hạ Giang dạ khẽ rồi nín bặt giữa chừng vì hổ thẹn. Hiểu lòng nàng, Thùy Vi nói yêu thương - Chị biết là con gái, em phải giữ kẻ, nếu thương chị, em giúp giùm chị nhé Hạ Giang mỉm cười tươi - Chị đừng lo, em sẽ cố gắng - Nàng chợt buồn - Em không hiểu sao mà anh Phú lạnh lùng với em như vậy Thùy Vi thở dài - Trải qua bao khổ não, Phú lầm lỳ cũng đúng thôi, em đừng giận nó làm gì Hạ Giang nghiêng đầu - Em có giận ảnh đâu, em chỉ buồn thôi - Hạ Giang ơi, Hạ Giang nói chuyện với ai vậy ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Những điều Vợ Mong Chồng thanh mai Hôn nhân gia đình 3 05-19-2008 03:19 AM
Mong em den lam ! le hen Hình ảnh 10 02-02-2008 09:51 AM
Cầu mong Tocnautigon Lời hay ý đẹp 0 03-12-2007 02:16 AM
Cũng Mong Như Thế TuyetBang Tiếu lâm hội quán 0 01-28-2007 11:15 PM
Mong Ước Kỷ Niệm Xưa TuyetBang Lời nhạc 0 12-13-2006 11:08 PM