Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Tình Trong Cuộc Sống - Nguyên tác của Trần Thị Bảo Châu
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#21 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 11


Khanh bồn chồn ngồi sát cửa kính xe, cô muốn tạo một khoảng cách với Việt dù khoảng cách ấy không dài hơn một sải tay và chẳng an toan tí nào.
Tới nhà, Khanh bước xuống với đôi chân mỏi mệt vì đôi giày cao, cô có cảm giác mình đi không vững trên khuôn viên trải đầy sỏi.
Thay vì vào thẳng trong phòng, Khanh lại ngồi xuống ghế đá cạnh dãy hành lang thân quen . Mùi hương của những loài hoa nở về đêm, thoảng trong sương mát rượi làm cô hết sức dễ chịu.
Khanh nũng nịu khi Việt ngồi xuống kế bên:
- Mỏi chân quá hà.
Anh mau mắn:
- Để anh xoa cho.
Lý trí cô phản đối, nhưng không hiểu sao miệng cô không thốt nên lời . Khanh im lặng để mặc Việt nâng chân mình lên tháo từng chiếc giày vứt chúng lên cỏ ướt sương và nhẹ nhè bóp từng ngón chân cô.
Cô nghe giọng Việt hì thầm :
- Đỡ mỏi chưa ?
Và giọng mình thật lạ:
- Đỡ... rồi.
Việt cười:
- Đúng là nhất vợ nhì trời.
Khanh phụng phịu rụt chân lại . Cô còn chưa biết nói sao đã thấy mình lọt thỏm trong vòng tay Việt . Anh dịu dàng nâng cầm cô lên, mắt sáng rực nỗi ham muốn . Ánh mắt cháy bỏng của Việt khiến người Khanh mụ mẫm, cô ấp úng khi thấy anh cúi xuống:
- Đừng... mà.
So với buổi tôi tân hôn, tối nay phản ứng của Khanh quá yếu, yếu đến mức dường như Việt chẳng cảm nhận được điều đó . Anh chỉ thấy Khanh run rẩy trong tay mình, mắt bối rối nhìn anh rồi nhẹ nhàng hờ khép nửa trốn tránh, nửa đợi chờ, nửa khép nép, nửa gọi mời . Không dằn lòng được, Việt đặt môi mình lên môi cô và không... bị nhận sự chống cự nào . Khanh tự buông thả theo cảm giác . Đang lúc cô đắm đuối hôn trả anh thì Việt đẩy nhẹ cô ra.
Anh ngồi thẳng người lên, giọng khô khan:
- Xin lỗi . Anh có quá chén nên không làm chủ được mình . Đừng trách anh nhé.
Rồi bỏ mặc Khanh hụt hẩng ngồi trên ghế đá,Việt hấp tấp về phòng.
Khanh ngỡ ngàng nhìn theo . Hơi thở anh còn vương trên môi cô nồng nàn, da diết đến mức Khanh muốn được anh hôn nữa . Vậy mà Việt lại đổ lỗi cho rượu . Chắc cô cũng vì rượu mới dễ dãi thế này . Việt tự trách anh hay muốn ám chỉ Khanh đây ?
Bỗng dưng Khanh giận mình ghê gớm . Rõ ràng cô không say, rõ ràng mới cách đây chừng một tiếng đồng hồ,cô còn đớn đau khi nghe nhắc đến Hiển, sao bây giờ cô lại ..lại...
Ôi chào ! Khanh ơi ! Mày thật đáng trách, đáng làm trò cười cho một gã lõi đời như Việt . Rõ ràng anh ta nắm được .. một giây xao xuyến của mày, nên mới làm thế cho bõ ghét.
Người rũ xuống như cành hoa heó, Khanh muốn khóc, nhưng khóc không được . Cô loạng choạng bước những bước chân trần về phòng và ước gì mình say đến mức quên trời quên đất.
Vứt điếu thuốc hút dở dang xuống nước, Việt chống tay nhìn những đám lục bình bềnh bồng trên sông . Đã một tuần này, anh theo tàu trôi nổi khắp sông nước miền Tây, sống theo kiểu dân thương hồ rày đây mai đó, kiểu sông này, Việt đã từng sống, nhưng đã lâu rôi, ở cái thời khó khăn khi mẹ bỏ cha con anh đi với người đàn ông khác . Kể từ ngày đó anh xem như mẹ đã chết, ngay với Khanh, Việt cũng không muốn cho cô biết mẹ anh vẫn hiện diện trên đời . Chuyện của bà là vết nhơ không xoá được và Việt không muốn vết nhơ ấy loang rộng ra nữa.
Dạo này bà hay điện thoại về tìm Việt . Dứt khoát anh không nghe và yêu cầu cả dì Năm cũng thế . Việt hiểu anh độc đóan khi đưa yêu cầu đó với dì Năm . Dù sao, hai người cũng từng có mối quan hệ tốt đẹp trước kia, anh không nên vì oán mẹ mà lôi cả dì ấy vào cuộc . Dầu dì Năm giấu, anh vẫn biết bà và mẹ mình vẫn chuyện trò qua lại bằng điện thoại . Có chuyện nào của Việt mà mẹ không nắm đâu.
Bất giác Việt nhếch môi chua chát . Đức tính đáng ghét nhất của phụ nữ là không chung thủy . Mẹ anh đã đánh mất điểm này, bà không chịu đựng thương nhớ khi chồng sa cơ thất thế nên đành đoạn bỏ con lại đi theo người đàn ông giàu có hơn . Bà đã khiến Việt gục đầu trong mặc cảm suốt thời niên thiếu . Bây giờ bà điện thoại cho anh làm gì ? Có phải càng về già, người ta càng ăn năn những tội lỗi đã phạm không ? Mẹ anh đang hối hận đó sao ? Tất cả đã muộn rồi và anh sẽ không tha thứ khi nhớ lại những nhọc nhằn đã trải qua...
Giọng người tài công lẫn tiếng gió:
- Vào trong lai rai vài ba xi cậu Việt ơi . Đứng ngoài đó chi cho nắng.
Việt ngần ngừ một chút rồi ngồi xuống chiếu trải dưới mui tàu . Nhìn cá, tôm bay ê hề cạnh can rượu trắng đầy nhóc nhách, Việt lắc đầu ngao ngán.
Từ buổi tối ấy đến nah, anh không đụng vào giọt rượu nào, dầu trên tàu vẫn thường có người... lai rai.
Bỗng dưng Việt nhớ Khanh cồn cào, giờ này cô đang làm gì ? Đi chơi với bạn bè hay đang ôm vở ngồi ngoài hành lang ?
Chỗ hành lang ấy, Việt đã mua thêm nhiều chậu hoa, nào là trầm bạch hương, thạch thảo, hoàng hậu... Anh muốn Khanh được ướp trong hương hoa . Anh muốn... Lòng Việt lại âm ỉ ghen tuông . Anh khổ sở khi nhắc tới hai tiếng “ thủy chung”.
Trước đây, Khanh dửng dưng, lạnh lùng với Việt vì cô chung thuỷ với Hiển. Lúc đó, anh luôn đau khổ, ganh tỵ với thằng nhóc mình chưa hề biết mặt . Trong thâm tâm, anh nghĩ đủ mọi cách để chinh phục Khanh, để cô quên mối tình đầu thơ mộng ấy đi. Dường như anh đã đạt mục đích rồi mà . Việt cầm ly rượu lên uống cạn . Hừ ! Anh thật điên khi nghĩ như vậy.
Tối đó, nếu không vì rượu, dễ gì Khanh nằm trong tay anh . Nụ hôn của anh xuất phát từ tình yêu thật sự . Còn với Khanh thì sao ? Có phải vì lửa gần rơm không ? Đang hứng phấn bởi rượu, Khanh đã đáp ứng lại anh . Đó không phải là tình yêu mà chỉ là bản năng.
Chính vì thế, nên đang hạnh phúc, Việt bỗng choàng tỉnh và bỏ mặc Khanh ngồi lại một mình . Thái độ của anh hẳn đã xúc phạm tới Khanh rất nhiều . Anh có thể kiềm chế để tiếp tục hôn, thậm chí vuốt ve và tiến xa hơn nữa mà chắc Khanh sẽ đáp ứng, nhưng Việt đã dừng lại . Anh muốn có được cô một cách lãng mạn hơn, thi vi hơn kìa.
Rượu trong can cạn dần, đám thanh niên trên tàu hè nhau hát hò . Bài vọng cổ não nuột ngân nga nghe buồn đứt ruột . Việt buông ly ra đứng trước mũi tàu.
Chừng một tiếng nữa sẽ tới SG . Đây là lần đầu tiên Việt xa nhà sau khi đám cưới . Khanh dang thế nào nhỉ ? Cô thấy được tự do thoải mái hay đang âm i nhớ anh ?
Chắc cô chẳng thèm nhớ Việt đâu . Trái tim cô vẫn còn của Hiển, Khanh đã dành hết nỗi nhớ cho cậu ta rồi . Nhiều lúc Việt thắc mắc không hiểu hai người còn liên lạc với nhau không . Điện thoại sẵn ở nhà và cả khắp nơi, muốn gọi cho nhau lúc nào chả được . Chuyện riêng tư ấy Việt đâu thể kiểm soát nổi . Bởi vậy, đã chọn Khanh, anh đành ngầm bồ hòn làm ngọt.
Tàu cập bến, Việt quơ vội hành lý, dặn dò tài công đôi ba câu rồi gọi xe ôm về nhà.
Người mở cửa cho anh là dì Năm . Việt máy móc hỏi:
- Ở nhà vẫn bình thường chứ dì Năm ?
- Vâng.
Việt ngập ngừng :
- Khanh thế nào ?
Bà Năm nói một hơi :
- Ngày đi học, tối vào nhà thương cả tuần nay nên hơi ốm vì thiếu ngủ.
- Cô bé không đi chơi sao ?
- Chắc là không . Đã vậy, lại trầm tư ít nói . Có lẽ Khanh nhớ cậu.
Việt bật cười:
- Hy vọng là thế . Để tôi sang bên ấy đón Khanh về.
Bà Năm bảo:
- Chiều nay, Khanh ở nhà đang học bài ngoài hiên ấy.
- Thế à ?
Vừa nói, Việt vừa ba chân bốn cẳng bước ra ngoài . Anh nhớ cô quá và chẳng là sao dấu được lòng mình.
Nghe tiếng chân vội vã của Việt, Khanh ngẩng đầu lên nhìn . Cô đón nhận ánh mắt, nụ cười và cả anh bằng tất cả bối rối, hồi hộp mà không biết tại sao.
Giọng Việt xót xa:
- Em ốm thấy rõ . Sao lại thế ? Từ giờ trở đi, anh sẽ vào bệnh viện thay cho em.
Khanh chớp mắt:
- Anh cũng ốm, không những ốm mà còn đen nữa.
- Ở ngoài sóng, gió đương nhiên phải đen và khét nắng rồi.
Việt buông mình xuống, anh tựa vào cột đá mài mát rượi và tha hồ ngắm Khanh :
- Mới xa nhà một tuần mà cứ tưởng như mấy tháng . Nhớ nhà ơi là nhớ.
Khanh khít mũi:
- Cái nhà mà có mắt chắc nó đang rơi lệ vì cảm động.
Việt tủm tỉm cười . Hai người bỗng im lặng . Sau buổi tối đó, giữa anh và Khanh đã có một khoảng trống, dầu không nói ra, nhưng ai cùng dè dặt đối với nhau . Một tuần xa cách đâu dễ xoá khoảng trống ấy, trái lại, Việt càng thấy khó mở lời hơn.
Người nối lại cậu chuyên là Khanh, cô lơ lửng:
- Đi xa những một tuần, không có gì để kể hết sao ?
Việt nói:
- Anh đi vì công việc, gặp toàn cái bực bội, kể sợ em chán.
Khanh chu môi:
- Thì anh lưạ chuyện không chán ấy.
Việt vòi vĩnh:
- Anh đang khát khô cả cổ đây.
Liếc anh một cái, Khanh đứng dậy vào nhà bếp . Chưa biết cô sẽ cho mình uống gì, nhưng Việt đã mát ruột . Anh lim dim mắt chờ Khanh.
Cô trở ra với một ly cam vắt vàng óng và một cái khăn ướt trắng tinh . Không nói lời nào, Khanh đưa cho Việt.
Anh vùi mặt vào khăn mặt thơm mùi hương cỏ . Đây là lần đầu tiên Khanh chăm sóc Việt, bởi vậy anh cứ muốn kéo dài phút giây hạnh phúc này ra mãi. Uống một ngụm nước cam, Việt âu yếm nhìn Khanh, trong lúc cô vờ ngó lơ chỗ khác.
Việt nói:
- Kiểm tra phương tiện chuyện cho của công ty mình làm chứ là chuyện thường xuyên phải có, nhưng giám đốc không cần phải đích thân mà thường giao cho nhân viên coi.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#22 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Khanh gặn:
- Vậy sao anh lại đi ?
Việt âm ự:
- Anh thấy thỉnh thoảng nên thay đổi môi trường . Hơn nữa, lênh đênh trên sông rạch là nỗi đam mê một thời của anh . Trước đây, anh vẫn thường đi vắng . Sau này, công việc nhiều quá, anh đành ở nhà.
Khanh ngập ngừng:
- Nghe dì Năm kể, hồi nhỏ anh cực lắm phải không ?
Việt nhìn trời:
- Lúc làm ăn thất bại, anh và ba khốn khổ vô cùng . Rồi cũng phải cố gắng qua ngày, dần dần gầy dựng lại cơ ngơi và tồn tại tới bây giờ . Suốt đời, anh không thể nào quên khoảng đời gian nan, cực nhọc ấy.
Việt im lặng, một lát sau, anh nói tiếp:
- Chính những ngày tháng đó đã giúp anh nên người.
Khanh gật gù như bà cụ non:
- Người ta luôn trưởng thành trong gian khổ mà . Tình yêu cũng thế.
Việt tấm tắc:
- Xa em mới một tuần đã thấy khác . Có tiến bộ đấy.
Khanh lơ lửng:
- Về mặt nào cơ chứ ?
- Ít ra cùng biết chăm sóc chồng.
Mặt Khanh thoáng đỏ:
- Hổng dám đâu.
- Sao lại không chớ ? Người ta luôn thay đổi để tốt hơn, dễ yêu hơn . Lẽ nào em lại khác ?
Khanh cắn môi . Suốt tuần này, đêm nào cô cũng trằn trọc nhớ Việt . Tối ở bệnh viện, Khanh càng thấm thiá những gì anh đã làm cho gia đình mình . Khanh xốn xang khi liên tưởng đến chuyện “ Lỡ quá chén” của hai người . Dầu cố chối bỏ, Khanh vẫn không thể dối lòng rằng cô ghét anh . Trái lại, thời gian gần đây, Việt chính là trung tâm điểm mọi chú ý của Khanh . Cô thắt thỏm lo âu, giận dỗi, buồn phiền khi Việt đi và không điện về . Nhất định cô sẽ không thèm hở môi, cô sẽ làm mặt .. ngầu cho anh biết thân . Thế nhưng vừa thây Việt, mọi toan tính của cô dường như tan biến . Cô như bị cuốn bởi ánh mắt nồng cháy, bởi nụ cười đa tình và bởi vẻ phong trần, sương gió anh mang từ xa về . Chỉ một tuần không gặp thôi mà Việt như khác hẳn . Gió nắng đã biến anh thành người lạ . Trong chiếc quần jean bạc phếch, cái áo sơmi phạch ngực, Việt trông .. hay hay và Khanh cứ thích thú khi thỉnh thoảng lại len lén nhìn vẻ bụi đời của anh.
Hiển vốn đẹp trai, vẻ đẹp hào hoa của Hiển lại không thể sánh với nét khoẻ mạnh từng trải của Việt . Gương mặt anh thiên về nội tâm nhiều hơn, bởi vậy càng gần Việt, Khanh càng thấy lòng mình chao đảo.
Nói thầm với bản thân thế thôi, chớ Việt còn lâu mới chinh phục được trái tim kiêu hãnh của Khanh.
Giọng bà Năm vang lên ngắt ngang suy nghĩ của cô:
- Có điện thoại gọi Khanh.
Cô đứng dậy:
- Ai vậy dì Năm ?
- Dì không biết . Chắc là bạn cháu.
Khanh nhón chân trên nền gạch một cách yêu đời . Rõ ràng cô vui vì Việt đã về nhà . Nhưng đó là bí mật của Khanh, cô sẽ giấu kỹ bí mật này chớ không để lộ cho anh biết đâu.
Cầm ống nghe lên, Khanh líu lo thật vô tư:
- Khanh đây.
Đầu bên kia im lặng, mấy tích tắc sau cô mới nghe giọng quen thuộc vang lên:
- Em khoẻ không ?
Tim cô như muốn thoát khỏi ngực . Nắm chặt ống nghe trong tay, Khanh nghẹn ngào:
- Anh phải không Hiển ?
- Anh đây.
Hai người chợt rơi vào im lặng . Khanh nhìn vội về phía hàng lang . Cô tựa lưng vào tường, mũi cay xè, cổ khô khốc.
Khanh run giọng:
- Anh đang ở đâu đây ?
- Ở nhà anh Hà . Anh vừa về tới SG . Năn nỉ mãi mới xin được số điện thoại ở nhà .. chồng em . Anh Hà bảo Việt đi vắng . Anh gọi chắc không làm khó em chứ ?
- Kh... ông . Không sao.
Hiển có vẻ tha thiết :
- Lâu quá mới được nghe em nói.
- Em cũng vậy.
- Anh muốn gặp em, muốn nhìn em dù một thoáng thôi.
Khanh thảng thốt :
- Không được đâu.
- Tại sao ?
- Em bận vào bệnh viện với ba . Dạo này ông yếu lắm rồi.
Hiển ngọt ngào:
- Em nhờ chị Yến . Chắc chị ấy không nỡ từ chối . Anh sẽ chờ em ở quán Bạch Đàn.
- Em không thể.
- Anh nhớ em quá . Nếu không gặp em, anh không thể về đâu . Thật đó.
Khanh nhắm mắt, bồi hồi vì tiếng Hiển hôn gió qua điện thoại.
Gác ống nghe, cô thơ thẩn trở về phòng người vật vờ vật vưởng như muốn ốm.
Thật không ngờ Hiển lại gọi cho Khanh vào lúc cô tưởng quên bẳng Hiển. Thế là những đốm lửa nhỏ vùi trong tan tro cứ tưởng đã tắt nay chợt bùng lên. Tình yêu của Khanh dành cho anh vẫn đầy các ngăn tim, Việt không đủ sức đánh bạt hình ảnh của Hiển dù cô bắt đầu nghĩ tới Việt khá nhiều những lúc gần đây. Lý trí và tình yêu cảm lại cấu xé nhau . Khanh khổ sở giấu mặt vò gối cho đến khi có ai đó lay mình.
- Em mệt à ?
Khanh vẫn nằm yêm:
- Không . Tôi định ngủ một chút để tối còn vào bệnh viện.
Việt hăng hái:
- Anh sẽ lo cho ba thay em.
- Nhưng anh mới về, cần phải nghỉ ngơi cho lợi sức đã . Hơn nữa, tôi không an tâm nếu không ở cạnh ba những ngày này.
- Người cần nghỉ ngơi là em đấy . Anh có kinh nghiệm nuôi bệnh, chả chuyện gì em phải lo hết . Nếu thấy lo, em có thể vào bệnh viện ngủ, anh sẽ thức trực cho em . Như vậy cũng tốt vì em sẽ không bị mất sức.
Bỗng dưng Khanh nổi cáu.
- Anh không cần tử tế với tôi . Tất cả những gì anh đã lam chỉ khiến tôi khó chịu.
Việt từ tốn :
- Đừng tưởng anh đang vì em . Anh vào bệnh viện vì lòng yêu quý ba . Anh nói thật do đó em không nên dành với anh.
Dứt lời, anh bước ra ngoài . Khanh ôm chặt cái gối, cô bắt đầu tính toán xem tối nay phải làm sao . Nên gặp Hiển hay không ? Đây quả là một câu hỏi thừa, vì chắc chắn cô sẽ đến chỗ hẹn . Cô còn mong gặp Hiển gấp mấy lần anh mong gặp cô nữa.
Thật ra, ba dạo này mệt bất thường, đêm trực nào cũng phải gọi bác sĩ ít nhất một lần. Tốt nhất, Khanh nên vào bệnh viện cùng với Việt thay vì vào quán với Hiển, nhỡ xảy ra tình huống xấu nhất, cô không phải ân hận vì mình đã vắng mặt. Nhưng tại sao lại tưởng tượng tới điều tệ hai ấy ngay lúc nay chứ ? Đúng là suy nghĩ qúa nhiều rồi đâm ra quẩn.
Bà Năm mời ăn cơm. Khanh ngồi vào bàn ăn với vẻ lơ đễnh lạ lùng. Việt gấp cho cô miếng cánh gà.
- Đang nghĩ ngợi điều gì à ? Ăn miếng cánh để suy nghĩ bay bổng, bé con.
Khanh gượng gạo cười . Cô cố tập trung nghe Việt kể chuyện chuyến đi về với bà Năm nhưng cô không ghi nhớ được gì . Tâm trí cô dồn hết về Hiển rồi.
Chợt Việt hỏi:
- Vào bệnh viện với anh không ?
Khanh buột miệng:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#23 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Không.
Việt nói:
- Vậy anh đi một mình.
- Ngay bây giờ à ?
Việt nhìn đồng hồ:
- Cũng tối rồi còn gì.
Dứt lời, anh ra hành lang đốt thuốc . Khanh quanh quẩn trong nhà . Cô vừa muốn anh đi ngay, vừa muốn anh ở lại . Có anh ở nhà, chắc cô không đến chỗ hẹn . Anh như một chiếc neo buộc cô vào bến bờ bổn phận. Dầu sao Khanh cũng đã có chồng, Hiển có thể đánh giá được hạnh phúc của cô, dù còn yêu và tha thiết muôn gặp lại cô kia mà.
Khanh trở ra nên dè dặt từ bao giờ vậy ? Thói quen thích gì làm nấy, cái đầu bốc đồng của cô đâu rồi ?
Khanh bước ra hành lang nhìn Việt phả khói mịt mù.
Anh dò dẫm:
- Hình như em định nói với anh gì đó ?
Khanh lắc đầu:
- Đâu có.
- Trông em lạ lắm. Xa xôi, bí hiểm làm sao ấy.
Khanh ngượng nghịu cười:
- Tất cả là do anh tượng tưởng.
Búng tàn thuốc vào góc sân, Việt vươn vai:
- Anh đi dây.
Khanh cắn môi:
- Để em lấy áo gió cho anh.
Việt mỉm cười:
- Anh không lạnh đâu.
Đến sát bên Khanh, anh cúi xuống, cô vội vàng quay lưng, dù tim rộn lên.
Giọng anh buồn và tha thiết :
- Ngủ ngon.
Khanh đi như chạy vào nhà . Cô bó gối ngồi một góc giường, nghe đồng hồ tích tắc từng giọt thời gian . Tốt nhất, cô nên vào bệnh viện để không bị lôi cuốn bởi khao khát gặp lại Hiển.
Mà tại sao Khanh phải trốn tránh anh khi bao lâu nay cô sống là để chờ tới phút giây này ? Rõ ràng cách nghĩ của người ta mỗi lúc mỗi khác . Khanh đang tự đẩy mình vào ngõ hẹp, mà bước tới hay thụt lùi cô cũng làm tổn thương mình và người khác.
Tám giờ, cô thay quần áo và xuống bếp nói với bà Năm:
- Con vào bệnh viện.
Mắt bà Năm sáng lên:
- Ờ . Vào với Việt cho vui.
Vừa dắt xe ra tới cổng, chuông điện thoại đã reo vang. Cô bảo:
- Dì để con nghe.
Đầu dây bên kia, giọng Hiển ngập ngừng:
- Cho tôi gặp Khanh.
Cô cắn môi làm thinh, Hiển hỏi tới:
- Phải Khanh đấy không ?
Không trả lời , cô gác máy rồi bước thẳng tới chỗ dựng xe.
Bà Năm dặn dò:
- Đi đường nhớ cẩn thận đấy.
Cô gật đầu như máy, điều khiển xe như người vô hồn . Thay vì thẳng đường tới bệnh viện, Khanh lại cho xe chạy vòng, tới quán Bạch Đàn cô dừng xe lại, nhưng không vô.
Một giây... hai giây .. một phút và dường như cả một thế kỷ vừa trôi qua . Khanh vừa rồ ga định phóng đi thì nghe giọng Hiển thảng thốt, mừng vui.
Anh giữ chặt tay cầm lái của cô, mắt nhìn như muốn thu hết hình ảnh Khanh vào tâm trí.
Giọng tha thiết, Hiển nài nỉ :
- Vào với anh đi Khanh.
Mắt rưng rưng, lý trí hoàn toàn bị khuất phục, Khanh riu ríu bước theo Hiển. Tay trong tay, mắt trong mắt, hai người đối diện nhau . Hiển áp đôi bàn tay Khanh vào mặt mình, giọng lạc đi vì xúc động :
- Anh nhớ em quá.
Thấy Khanh cắn môi làm thinh, Hiển thì thầm :
- Nói gì với anh đi Khanh.
Cô nghẹn ngào:
- Anh không giận em sao ?
Hiển nồng nàn :
- Em là tình yêu cuả anh . Làm sao có thể giận tình yêu cơ chứ.
- Nhưng em đã phản bội ..
Chồm qua bàn, Hiển đặt tay lên môi cô:
- Đừng nói thế . Anh biết tới bây giờ em vẫn chưa thuộc về hắn . Em vẫn là của anh mà.
Khanh khổ sở:
- Em không thể thủ thân như vậy hoài được . Một ngày nào đó em sẽ ngã gục vì mòn mỏi.
Hiển gật đầu thật nhanh:
- Anh hiểu . Chúng ta phải chờ .. ly dị là biện pháp duy nhất để mình được có nhau . Nhưng bây giờ hãy dẹp vấn đề ấy qua một bên . Anh muốn nghe em nói em đã nhớ, đã khổ, đã khóc vì anh như thế nào.
Khanh nhìn Hiển đăm đăm . Hai người xa nhau mới đó đã hơn năm tháng . Trông Hiển vẫn đẹp, vẫn tươi như ngày nào chớ không ốm o thất tình, râu tóc bù xu chết chìm trong rượu vì đau khổ như cô vẫn tưởng . Ở Hiển, có một điều gì đó rất lạ nó khiến cô bỗng dè dặt.
Khanh hỏi :
- Anh có hình dung từ ngày anh đi Hà Nội tới giờ, em đã sống như thế nào không ?
Hiển hơi khựng lại, anh thở dài :
- Dĩ nhiên anh hình dung được . Vậy em có tưởng ra anh đã sống lây lất thế nào ở mùa Đông Hà Nội không ?
Khanh chớp mắt vì vẻ mặt thống thiết của Hiển. Ước chi cô có thể ngả đầu vào ngực anh và khóc cho hả nhỉ ? Dường như đọc được điều Khanh nghĩ, Hiển kéo ghế sát vào Khanh và dịu dàng vòng tay ôm cô. Khanh vùi mặt vào vai Hiển . Hai người kể cho nhau nghe thời gian đã qua của mình . Ai cũng buồn, khổ, nhớ nhung, nhưng ai buồn hơn ai, Khanh không biết được.
Quán mỗi lúc một vắng, những cặp tình nhân lần lượt đưa nhau đi . Cô nhìn đồng hồ và bảo:
- Em phải về.
Hiển tiếc nuối:
- Mai anh sẽ chờ em ở cổng trường.
Khanh lắc đầu:
- Không nên .Em không muốn bị bạn bè đánh giá.
Hiển hờn dỗi :
- Anh xin lỗi . Dầu sao em cũng là tổng giám đốc phu nhân mà.
Khanh héo hắt:
- Em đã cạn nước mắt vì danh phận ấy, vẫn chưa vừa lòng sao còn mỉa mai.
Hiểm mím môi:
- Tưởng tượng lúc nào hắn cũng ở cạnh em, anh không chịu nổi.
Khanh buồn bã :
- Tốt nhất là quên em , anh sẽ dễ chịu ..
- Anh không thể.
- Vậy phải làm sao cho em vui sống chớ ?
Hiển rên rỉ:
- Tại sao chúng ta lại rơi vào hoàn cảnh này ? Anh sẽ làm gì đây hở Khanh?
Khanh xót xa nhìn anh . Câu hỏi của anh cũng chính là câu hỏi của cô . Phải chăng câu hỏi này không có câu trả lời. Hai người bịn rịn chia tay . Hiển đưa Khanh về tới đầu đường gần nhà . Bấm chuông cô chờ bà Năm mở cửa với tâm trạng nặng nề, ray rứt. Gặp lại Hiển cho thoả nhớ nhưng lòng buồn càng buồn hơn.
Tầm hồn người ta sao phức tạp quá . Khanh biết dù chọn người đàn ông nào, cô cũng không hạnh phúc như những phụ nữ khác.
Mở cổng, bà Năm la lên giận dữ:
- Trời ơi ! Con đi đâu vậy ? Việt tìm con muốn chết mà không gặp.
Khanh khó chịu:
- Ảnh tìm con làm gì ?
Dì Năm nghiêm mặt:
- Tình trạng ba con rất xấu, không biết giờ này ra sao rồi ?
Khanh chợt rã rời, cô quay xe phóng một mạch trên phố vắng tanh . Nước mắt nhạt nhòa, cô cầu mong cho ba mình sẽ không sao... không sao.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#24 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 12


Việt với tay lấy hộp thuốc, khổ nỗi bên trong không còn điếu nào . Anh uể oải đưng dậy đi ra góc phố mua gói “ Ba số năm”, rồi ngồi lại ngoài ghế đá rít một hơi dài khoan khoái.
Cả tuần này, Việt mất ngủ . Anh vừa lo xong chuyện ma chay của ông Phi, giờ lại lo chuyện Khanh bệnh . Cô bé không đủ sức khoẻ và sự vững vàng của tâm hồn để vượt qua cú sốc này . Khanh ân hận vì không được gặp ông lần cuối . Sự ân hận ấy đã khiến cô ngã bệnh . Cô luôn tự dày vò mình và không ngớt nguyền rủa mình, khiến Việt cũng thấy bất nhẫn.
Anh biết Khanh đang ray rứt vì một chuyện riêng tư nào đó mà anh không tiện hỏi . Việt lại rít thuốc, dù chẳng muốn, nhưng .. hình ảnh về buổi tối ông Phi qua đời lại hiện lên trông tâm trí Việt.
Rõ ràng hôm đó Khanh có vấn đề. Vấn đề ở cú điện thoại bạn bè nào đấy gọi đến cho cô . Sau khi nghe điện thoại, Khanh bỏ vào phòng riêng chớ không ra nghe anh kể chuyện sông nước lênh đênh như cô đã yêu cầu.
“ Vấn đề’’ của Khanh càng lộ rõ hơn ở giờ cơm . Cô khó khăn ăn từng miếng một, khó khăn mở lời và quyết định không vào bệnh viện. Rõ ràng Khanh đã tính toán sẽ đi đâu với ai ngay lúc đó rồi . Nhưng nếu đi chơi với Bich, Hiền hay bạn cùng lớp chắc chắn cô không ân hận đến độ ngã bệnh như vậy.
Giọng bà Năm vang lên:
- Con bé lại không chịu ăn . Nó làm như nhịn đói thì ông ấy sống lại không bằng.
Việt dụi điếu thuốc hút dở và hỏi:
- Mấy hôm nay có ai điện thoại tìm Khanh không ?
- Có chứ . Nhưng Khanh không nghe với lý do bệnh.
Việt ngập ngừng:
- Dì biết tên người gọi đến không ?
Bà Năm lắc đầu:
- Cậu muốn hỏi ai mới được ?
Việt xua tay:
- Tôi chỉ hỏi vậy thôi . A! Dạo này bà ấy cũng không gọi về chứ ?
Bà Năm nói:
- Có gọi về một lần.
Việt cười nhạt . Anh dằn chân trên nền gạch bóng loáng. Tới phòng Khanh, Việt gõ cửa.
Giọng cô cáu kỉnh vang lên:
- Đã bảo con không ăn mà.
Việt đẩy cửa bước vào:
- Không ăn cũng phải chuyện trò . Nằm trong phòng như ở tù thế này em sẽ chết khô lúc nào chả ai hay.
Khanh kéo mềm trùm kín đầu:
- Chết được càng tốt . Mỗi ngày khỏi phải thấy mặt anh.
Việt giật tung mền ra:
- Nhưng em chưa... được chết, nên vẫn phải đối diện với anh . Sao nào ? Em nghĩ cứ làm khổ mình là ba sẽ sống lại sao ?
Khanh co người lại:
- Làm ơn để cho tôi yên . Anh ra đi.
Việt lì mặt ngồi xuống giường, giọng đanh lại :
- Em đúng là ích kỷ khi muốn người khác phải quan tâm đến mình, bằng cách bỏ cơm, giả bệnh.
Khanh kêu lên:
- Tôi làm gì mặc xác tôi, anh đừng nói nữa.
Dứt lời, cô sụt sịt khóc:
- Chị Yến kể, trước khi... đi, ba còn kêu tên tôi, nhìn quanh quất tìm tôi . Lúc đó tôi lại... mãi ham vui.
Việt vội bảo:
- Không ai trách em sao đã vắng mặt, ngay cả ba cũng thế . Bởi vậy, em đừng tự hành hạ mình nữa.
Khanh im lặng . Cô quay mặt vào vách với vẻ bứt rứt khôn nguôi . Rồi như không chịu đựng nổi, cô thổn thức:
- Chắc chắn ba đang rất giận vì tôi đã làm trái ý ba.
Việt ôn tồn:
- Anh không biết ba đã dặn dò em điều gì, và hiện giờ em đang ôm nỗi khổ nào . Anh chỉ nghĩ rằng, nếu nói được những dằn vặt trong lòng, tâm hồn sẽ thanh thản.
Khanh chua chát:
- Tôi có thể thố lộ với ai đây ? Nhắm anh có thông cảm, có bỏ qua những lầm lỗi của tôi không ?
Việt nuốt tiếng thở dài . Lẽ nào tối đó Khanh đi với Hiển ? Thằng nhóc ấy đâu phải ngẫu nhiên có mặt ở SG đúng lúc ông Phi mất để tới phúng điếu chia buồn ?
Cơn ghen tuông ấp tới, khiến Việt tức thở . Thái độ khinh khỉnh của Hiển khi bắt tay anh,công thêm nụ cười hiểm hóc của Hà hôm đó chỉ làm anh khó chịu . Nhưng tới bây giờ, Việt đã manh nha đoán được lý do khiến Khanh ân hận đến phát bệnh lại làm lòng tự trọng của một gã đàn ông bị vợ cắm sừng tổn thương nặng nề. Vậy mà hôm đó Việt không mảy may nghi ngờ . Anh đã bị tình địch lẫn nhân viên của mình cười vào mũi mà đâu có hay. Nhìn Khanh trăn trở trên giường, Việt vừa thương, vừa giận . Anh dằn đau đớn xuống và tha thiết nói:
- Chuyện đã qua rồi, sao anh lại không thông cảm với em chứ . Nếu tin tưởng anh, em cứ nói hết cho vơi lòng . Ba đã gởi gắm em cho anh, dù em thế nào đi chăng nữa, em cũng vẫn là vợ anh, là người anh yêu ngay cái nhìn đầu tiên.
Khanh cắn môi . Đây là lần thứ nhất Việt nói “ yêu cô” . Lời tỏ tình của anh rất chừng mực, không lãng mạn như lời tỏ tình của Hiển, nó không khiến cô run lên vì hạnh phúc hay tự ái vì được yêu . Tất cả những ưu ái Việt dành cho Khanh chỉ làm cô ân hận hơn.
Sau khi gặp lại Hiển cho tới bây giờ, trái tim Khanh như chai đá, cô cố tìm nhưng không tìm ra chút rung cảm nào đối với anh . Có chăng chỉ là nỗi ân hận đang thiêu đốt tâm tư cô.
Yêu thì Khanh vẫn còn yêu, nhưng tình yêu ấy đã thôi nồng nàn như cô vẫn tưởng . Có lẽ vì hai người cách xe nhau quá, những tình tứ chung xưa giờ đã rất riêng tư . Anh không còn là người cận kề để lo lắng chăm chút cho Khanh như ngày nào, mà chính Việt mới chính là điểm tựa của cô.
Suốt thời gian qua, Việt đã vất vả thế nào, KHanh biết hơn ai hết, nếu cô thành thật kể với anh, khác nào cô hất vào mặt anh một ly nước lạnh ?
Chậm chạp gượng ngồi dậy, Khanh hỏi anh:
- Có thật ba không giận tôi không?
Việt gật đầu:
- Thật . Ba cứ tưởng em đang trên đường đến bệnh viện . Ba có nuối tiếc một chút nhưng không giận em đâu . Nhưng nếu em cứ thế này mãi, ba sẽ không vui . Bây giờ ngồi đậy, ăn chút gì nhé ?
Cô nhìn anh rồi đặt hai chân xuống đất, bước được vài ba bước, Khanh thấy lảo đảo muốn té . Việt vội ôm cô bằng cả hai tay.
Anh vỗ về:
- Không sao đâu . Tại em bỏ ăn nên mới choáng.
Mắt nhắm nghiền, Khanh bấu chặt vào hông anh, mặt áp vào ngực anh vững vàng êm ấm . Nước mắt ràn rụa, Khanh thổn thức khóc.
Việt âu yếm vuốt tóc cô, anh ân cần chẻ những ngọn tóc lòa xoà trên trán Khanh sang một bên rồi lau nước mắt cho cô . Cử chỉ của anh như một người lớn đang săn sóc em gái càng làm Khanh cảm động hơn.
Việt thì thầm:
- Cứ khóc đi rồi em sẽ vơi buồn . Nên nhớ rằng. Lúc nào, anh cũng là chỗ dưạ của em . Đã hứa với ba, anh sẽ mang hạnh phúc đến cho em.
Khanh bỗng yếu đuối hẳn:
- Anh đừng bỏ em đi đâu hết nhé ?
- Ờ . Anh sẽ không đi đâu cả . Bây giờ nghe lời anh, ăn một chút xúp.
Nhấc bổng Khanh lên, Việt bế cô đặt lên giường:
- Cứ ngồi đây chờ ah.
Dứt lời, anh xuống bếp bưng tô xúp bà Năm đã múc sẵn lên . Vừa dịu dàng,vừa cẩn thận, anh đút từng muỗng cho Khanh.
Cô ngượng ngùng:
- Em tự ăn được.
- Nhưng anh thích thế này hơn . Trông em như con mèo ốm, hiền lành yếu đuối thế này khó ai ngờ em chuyên môn ăn hiếp chồng.
Khanh chớp mi, một chút hồng chợt ửng lên trên đôi gò má xanh xao, cô âm ự:
- Làm như anh dễ ăn hiếp lắm.
Việt nhìn Khanh không nói lời nào . Tâm trạng cô bé thật phức tạp, buồn vui bất chợt . Cách đây không lâu, cô còn cáu gắt, xua đuổi anh, giờ lại ôm anh và khóc . Có phải Khanh đang lấy Việt để lấp vào khoảng trống của Hiển không ?
Bất giấc, anh hoàn toàn hụt hẫng, bởi ý nghĩ vừa loé ngang hồn . Việt khô khan đứng dậy :
- Em ráng ăn hết nhé . Anh phải xem lại một số văn bản quan trọng cho ngày mai.
Khanh hơi ngạc nhiên vì thái độ của anh, nhưng cô vẫn nói:
- Vâng . Em sẽ ráng.
Căn phòng chợt trống vắng khác thường . Khanh chán nản nhìn qua ô cửa sổ .Thật ra, cô đang muốn gì ở Việt ? Cô cần một chỗ dựa, nhưng lại không quan tâm xem Việt thừa thông minh và kinh nghiệm sống để hiểu những biến chuyện diễn ra trong hồn cô . Anh bỏ đi ngang vì tự ái bị tổn thương, vì biết cô vẫn còn giấu anh nỗi niềm riêng của mình.
Bà Năm đẩy cửa ra:
- Có cô Yến sang thăm.
Khanh gượng cười với chị .Hôm nay Yến trông sút rõ . Mắt vẫn còn quầng thâm, mặt vẫn hằn nét mệt mỏi dầu cô trang điểm khá kỹ.
Yến hất mặt:
- Đã hết bệnh chưa cô nương ?
- Em bị chóng mặt chớ có bệnh hoạn gì đâu . Cả tuần nay không ăn, không ngủ được.
Cổ chợt nghẹn lại, Khanh mếu máo:
- Em nhớ ba quá . Hic,hic..
Yến nạt ngang:
- Nín ngay ! Ai lại không nhớ ba ? Em làm ơn đừng mít ướt nữa.
Nhìn chén xúp cô còn ăn dở, Yến trách cứ :
- Việt bỏ em một phòng thế này à ? Hừ ! Buồn tẻ, tù hãm như vậy làm sao nuốt cho vô . Hừ ! Ba mới nằm xuống chưa được mấy ngày, anh ta đã thay đổi cách đối xử với em rồi à?
Khanh bối rối:
- Không có đâu . Việt bận bù đâu, em không muốn làm phiền anh ấy.
- Vợ bệnh, chồng phải quan tâm . Sao lại gọi là phiền ? À ! Hay tại hai người là vợ chồng hờ nên em ngại ?
Thấy Khanh xụ mặt, Yến liền chuyển tông :
- Bên này buồn quá trời, hay là về với mẹ và chị cho khuây khỏa ? Chị tin chắc Việt sẽ đồng ý . Em về nhà vẫn tự do hơn.
Yến chợt hạ thấp giọng:
- Hiển ở lại SG luôn . Nó nhờ chị nhắn với em vì điện thoại không tiện.
Khanh thảng thốt :
- Sao lại thế ? Anh bỏ việc à ?
Yến cười cười:
- Người ta có thể bất chấp vì tình yêu mà. Lẽ ra em phải mừng chứ . Giờ không cần trốn ra Hà Nội vẫn thoải mái gặp nhau.
Khanh bồn chồn:
- Nhưng ảnh sẽ mất chỗ làm, em không muốn thấy Hiển thân bại danh liệt vì em.
Yến khoát tay:
- Em khỏi lo . Hà đã tìm việc cho Hiển . Nghe nói lương cũng khá cao . Coi như cậu ta có đủ điều kiện để vì em . Chị không hiểu em còn giữ ý định “nối lại tình xưa” không ? Nếu còn thì tìm cách ly dị đi.
Khanh ngỡ ngàng nhìn chị mình, cô ấp úng:
- Ba mới mất, tâm trí em vẫn chưa yên ổn, khoan đề cập vấn đề này đã.
Yến vẫn tiếp tục nói:
- Trước đây, em vì ba mới đồng ý lấy Việt, giờ em tự quyết định cuộc đời mình được rồi . Nếu ly dị, Việt phải trả tiền số cổ phần không nhỏ đâu . Nó đủ để mẹ và chị em mình sống sung túc.
Khanh ngập ngừng:
- Ý ba luôn muốn tiền phát sinh ra tiền nên mới giao hết cổ phần có được cho Việt . Nếu bán cổ phần ấy để tiêu xài thì còn gì để nói nữa . Ngồi không mà ăn đến núi cũng phải lở, huồng hồ số cổ phần nhỏ nhoi ấy.
Yến cười nhạt:
- Cách nói năng của em bữa nay giống Việt ghê . Em nhiễm anh ta từ bao giờ vậy ?
Khanh so vai :
- Chị không cần quan tâm vấn đề nay . Em sẽ tự giải quyết chuyện của em và Việt.
- Vậy còn Hiển thì sao ?
Khanh nhăn nhó:
- Chị để em yên được không ?
Yến đứng dậy:
- Được chứ . Chỉ tội nghiệp Hiển . Nó đang chờ âu trả lời của em thông qua chị.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#25 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Khanh giận dỗi :
- Em mệt mỏi lắm rồi . Nói tới Hiển em đang muốn chết đây . Nếu tối hôm đó đừng đến chỗ hẹn với Hiển, em đã gặp ba lần cuối và bây giờ đã không khốn khổ như vầy.
Yên cao giọng:
- Nhưng Hiển đâu có lỗi . Cậu ta và Hà đã tới phân ưu rồi còn gì.
Khanh ním môi:
- Chỉ em mới có lỗi . Khi đồng ý lấy Việt , em đã không tỏ rõ lập trường, em mơ hồ ngay chính trong tình yêu của mình và bây giờ em đang gánh hậu quả.
Yến mỉa mai:
- Em luôn tự hào về sự thủy chung dành cho Hiển . Chã lẽ bây giờ em đã thay đổi . Em hết ghét Việt tật xượng tủy rồi à ? Tội nghiệp Hiển, nghèo bao giờ cũng thua thiệt . Nhất là khi yêu một người đã quen sung sướng như em . Chị tin Hiển không trách em nhưng sợ nó sẽ chết dần chết mòn vì tuyệt vọng mất.
Khanh làm thinh nghe Yến nói tiếp:
- Chị về đây . Ráng suy nghĩ thật kỹ những lời của chị.
Bỏ mặt Khanh một mình, Yến nhún nhẩy bước ra . Ngang phòng làm việc của Việt, cô gõ cửa.
Chỉ một tích tắc sau Việt đã xuất hiện với gương mặt hớn hở . Anh cứ tưởng Khanh tìm mình . Khi thấy Yến, anh đã nhíu mày khó chịu . Giọng khô khan, Việt cộc lốc:
- Có chuyện gì không ?
Yến đong đưa cái xách tay:
- Mẹ bảo tôi sang thăm chừng nhỏ Khanh và thăm luôn cả anh.
Việt băng băng đi trước.
- Mời chị ra phòng khách.
Yến lẽo đẽo theo sau :
- Nhà lắm phòng nhỉ . Nhưng phòng nào cũng lạnh, bảo sao nhỏ Khanh không đòi về với mẹ cho được.
Việt buột miệng; - Khanh muốn về thật à ? Sao tôi không nghe cô bé nói kià ?
- Tại nó ngại ấy . Nói thật, ở bên đây y như ở trong tháp ngà, mất tự do bảo sao con bé không bệnh . Mà bệnh gì ngoài tâm bệnh ? Nhìn nó vật vờ vật vưởng như thất tình mà tội.
Việt nhếch môi:
- Chị giỏi tưởng tượng thật.
Yến tròn xoe mắt:
- Tưởng tượng à ? Không tin, anh hỏi Khanh xem, phải con bé muốn về bên mẹ không . Dĩ nhiên chả có đấng phu quân nào muốn vợ rời khỏi nhà, nhưng anh nhắm cái lồng bê-tông cốt sắt này sẽ nhốt Khanh được bao lâu.
Việt lạnh lùng:
- Yến không cần khiêu khích . Là chồng Khanh, tôi biết mình phải làm gì cho vợ mà.
Yến vênh mặt lên:
- Kể cả chuyện con bé muốn ly dị à ? Tôi không ngại nói nhỏ với anh , Hiển sẽ ở lại SG chứ không ra Hà Nội xa xôi nữa . Ha ! Tôi e rằng anh chẳng biết đêm ba mất, Khanh đã đi với Hiển... chính vì thế nên nó mới ân hận đến đổ bệnh.
Việt nghiến răng:
- Yến luôn muốn thấy tôi và Khanh bất hoà .Tại sao vậy ? Tại Yến ganh tỵ với Khanh, đúng không ? Nếu đến đây với ý tốt tôi hết sức hoan nghênh . Bằng ngược lại, tôi xin mời chị ra cửa.
Dứt lời, anh hầm hầm đi tới mở rộng cửa phòng khách . Yến với vẻ hả hê vì sự tức giận của Việt.
Cô nhỏng nhảnh đứng dậy:
- Dầu sao cũng người một nhà . Anh đừng thô lô với tôi như vậy, rồi có lúc phải ân hận đấy.
Việt cố dằn cơn nóng xuống, anh hơi thách thứ.
- Khanh đã là vợ tôi và sẽ mãi là vợ tôi, tôi không sợ mất Khanh đâu ..
Yến giễu cợt:
- Điều đó tùy thuộc ở con bé . Và anh hãy đợi đấy.
Nhìn Yến đắc chí bước đi, Việt cố kềm tiếng... rủa . Yến rất hận anh và cô đang trả thù bằng cái mồm gian dối đây mà . Nhưng lỡ những lời Yến nói thật thì sao ?
Việt bực bội bước loanh quanh trong phòng . Dầu Yến nói thật hay dối, anh vẫn cố giữ Khanh cho mình . Anh tin ngày nào đó, cô sẽ yêu anh . Nhưng ngày đó bao giờ mới đến ? Lòng kiên nhẫn của Việt dường như đã cạn kiệt rồi .Anh không hiểu mình đủ kiên trì để theo đuổi chính vợ mình không, hay rồi hai người chia tay như Yến đã độc mồm gieo vào tim anh một mầm nghi ngờ tai quái.
***** Vừa khui lon bia ướp lạnh, Hà vừa hất hàm nhìn Hiển:
- Công việc mày đang làm thế nào ?
Hiển ngập ngừng; - Nhàn, nhưng phiều lưu quá, nên tối không thể yên giấc được.
Hà bật cười hô hố:
- Tại mày nằm một mình, nên mới thế, chớ nếu có một em kế bên thử xem, cứ ngủ mê mệt cho tới sáng còn không dậy nổi ấy chứ.
Hiển gượng gạo cười theo . Anh uống hết lon bia rồi ngập ngừng; - Dạo này tay Việt giữ Khanh kỹ quá . Em điện thoại không khi nào gặp con bé.
- Vậy mày gặp ai ?
- Bà già nào ấy.
- Thì nhờ bả gọi Khanh.
- Như vậy phiền lắm.
Hà nhún vai :
- Phiền quái gì . Muốn đạt được kết quả sau cùng, phải cố chịu đấm ăn xôi.
Hiển xoay cái lon không :
- Chỉ sợ tay Việt làm khổ cô bé.
Hà gạt ngang:
- Hắn không dám đâu . Tao nghĩ cơ hội của mày tới rồi . Phải vừa xoa dịu, vừa âu yếm lẫn tấn công, gây ấp lực để con nhỏ ly dị chồng đi chớ . Cái gì mày cũng sợ, cũng ngại thì thua.
Hiển thở dài :
- Sau khi bác Phi mất, hình như Khanh không muốn gặp em . Thú thật, em chả biết phải làm gì hơn.
Hà run đùi:
- Trái tim mày sẽ mách báo điều đó . Nếu là tao, tao sẽ mạnh dạn tiến tới, bất chấp thủ đoạn, tao phải là cho Khanh thuộc về mình . Sau đó, con bé tất nhiên sẽ bỏ gã chồng hờ ấy.
Hiển chép miệng:
- Nói thì dễ, nhưng thực hiện chẳng dễ tí nào.
Mắt Hà nheo nheo đểu giả:
- Nếu mày muốn, tao vẫn có cách.
Hiển miả mai:
- Anh không ngại mất lòng ngài tổng giám đốc sao ?
Hà thản nhiên:
- Trước đây đúng là có . Vì sợ phật lòng Việt, tao đã không để Khanh trốn ra Hà Nội với mày . Bây giờ là khác rồi . Tao sẽ giúp hai đứa như để đền bù lỗi ngày xưa . Hồi đó, tao không tin tình yêu của con bé đối với mày, tao nghĩ có chồng nó sẽ quên . Nào ngờ, Khanh khá nặng tình . Mày có thể lợi dụng điểm yếu này để chiếm lại con bé từ tay Việt . Nếu hai người ly dị, Khanh sẽ được hưởng một số tiền rất lớn.
- Dễ gì Việt chịu chia tài sản khi hai người mới cưới nhau có mấy tháng.
Hà tiếp tục run đùi:
- Đây là số cổ phần ông Phi đã bán lại cho Việt . Anh ta phải trả tiền khi không còn là chồng Khanh nữa.
Hiển tò mò:
- Sao anh biết ?
Hà ngạo nghễ:
- Có Yến, việc gì tao lại chả biêt ? Mày chậm một bước, nhưng được sa hũ nếp, sướng gần chết.
Hiển không nói gì, anh khui lon bia mới và uống một hơi . Những lời Hà nói đã khơi gợi trong anh một tham vọng . Anh yêu Khanh, nếu được cô thì hạnh phúc nào bằng, hạnh phúc ấy sẽ được nhân lên khi trong tay Khanh là cả một tài sản . Lấy vợ đẹp đã... sướng, vợ đẹp lại giàu thì... khoẻ thân biết bao.
Giọng Hà hỉ hả vang lên:
- Yến không muốn đầu tư vào công ty của Việt nữa, bởi vậy Yến sẽ thúc ép Khanh ly dị càng sớm càng tốt . Cô ấy muốn chia sẻ dùng tiền bán cổ phần theo cách khác . Gia đình Yến bây giờ còn ba mẹ con . Nếu tiền được chia ba,cũng nhiều lắm đấy.
Hiển dò dẫm:
- Nhiều là bao nhiêu ?
Hà nhún vai :
- Đủ ấm thân . Nhưng tất cả còn tùy thuộc vào tài nghệ của mày . Quyến rũ người tình cũ rời khỏi anh chồng cô nàng không yêu đâu phải là chuyện khó, đúng không ?
Hiển xoa cằm . Đầu tiên anh phải làm sao cho Khanh nghĩ rằng anh ở lại SG vì cô chớ không phải bị mất việc ở Hà Nội . Trái tim đa cảm của Khanh rất dễ xúc động, Hiển khổ vì tình, chắc chắn Khanh sẽ ngã vào tay anh.
Cho tới bây giờ, Hiển vẫn tha thiết yêu cô bé, anh muốn có cô vì tình . Đúng là anh vì tình, nhưng nếu đằng sau tình yêu này có cả mùi tiền thì động lực thúc đẩy Hiển đến với Khanh càng mạnh hơn.
Hất hàm, ra giọng kẻ cả, Hà nói:
- Tạm gác chuyện này qua một bên . Tao muốn biết Bảy Khả đối với mày ra sao ?
Hiển rùng mình:
- Bảy Khả độc như con hổ mang . Em làm sao hiểu nổi lão ta .Chỉ biết trước mặt lão sộp lắm . Miệng ngọt như đường, tay chi tiền rộng rãi . Coi kho hàng, em chả dám xơ múi chút gì dù chỉ là con bu loong hay đinh ốc.
Hà nói:
- Muốn tiến thân, đầu tiên phải tạo được lòng tin với cấp trên . Nói thật, nếu mày không phải em tao, Bảy Khả chưa chắc đã tín dùng . Mày có ăn học, Bảy Khả sẽ cất nhắc chớ không để mày giữ kho hoài đâu . Hừ ! Nếu sau này có vốn, tao sẽ hùn hạp với lão . Có gan làm giàu, gan tao rất to, nhưng tiền thì lại... hẻo . Chán !
Hiển buột miệng:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#26 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Thời của anh em mình sắp tới rồi, anh không phải lo.
Hà nhịp tay:
- Dạo này thằng Việt kiểm tra gắt gao lắm, tao không dám điều tàu xuất bến chui . Nó mà rảnh việc nhà là chăm việc công ty . Mẹ khiếp ! Mày cứ quấy rối Khanh bạo lên, thằng Việt rối rắm vì con vợ sẽ lơ là việc khác . Có vậy, anh em mình mới dễ kiếm tiền.
Hiển khó chịu:
- Khanh là người em yêu chớ không phải cộng vụ giúp chúng mình phá rối Việt . Anh nên nhớ điều đó.
Vỗ vai Hiển, Hà lại cười kha khả :
- Ờ, nhớ . Chú mày vẫn còn lãng mạn dữ . Yến cũng là người tao yêu. Nhưng sau lần suýt mất cô bé, tao đã suy nghĩ khác về yêu . Theo tao, muốn tình yêu bền vững phải có tiền . Người ta đâu chỉ uống nước lã để yêu nhau như trong tiểu thuyết . Bởi vậy, mày phải thực tế hơn em .. giai ạ.
Nhìn đồng hồ, Hà nháy mắt :
- Tao đi làm đây . Chiều này họp, mày tha hồ điện thoại cho nhỏ Khanh mà không sợ tay Việt bắt máy.
Dứt lời, Hà ngạo nghễ bước đi bằng đôi chân của người hãnh tiến, đang tự cho mình hơn hẳn kẻ khác. Còn lại m t mình, Hiển nằm dài trên giường trong căn phong đàn ông bê bộn và nghĩ về Khanh.
Cô bé xem thế mà khó hiểu thật . Hiển vẫn chưa biết vì sao cô không chịu liên lạc với anh như đã hứa đêm nào . Khanh luôn khiến Hiển muốn điên lên vì ấm ức, nhưng anh không bỏ cuộc đâu, cô phải thuộc về anh là của anh. Vơ tay lấy cái điện thoại di động trên bàn, Hiển nhấn số và vái trời cho người nhận điện thoại là Khanh chớ không phải là bà già có giọng khô như ngói.
Lời van vái cuả Hiển vậy mà linh ứng . Anh mừng rơn khi nghe tiếng cô vang lên.
Hiển thầm thì:
- Anh đây.
Khanh im lặng, Hiển tiếp tục rót vào tai cô:
- Em khoẻ không ?
Vẫn không nghe Khanh mở lời, Hiển tha thiết:
- Nói gì với anh đi . Anh ao ước được nghe tiếng em dầu chỉ một tiếng thở dài thôi.
Khanh ngập ngừng:
- Sao anh không ở Hà Nội?
- Anh thà mất việc chớ không thể mất em lần nữa.
- Nhưng anh bảo đó là cơ hội để anh làm nên sự nghiệp mà.
Hiển cười chua chat :
- Sự nghiệp chẳng nghĩa lý gì, nếu không có hạnh phúc . Đã một lần vì đi tìm sự nghiệp mà anh đã vuột mất em . Giờ thì không, anh phải có em trước khi làm nên sự nghiệp.
Khanh kêu lên:
- Có em bằng cách nào ?
Đầu dây bên kia im lặng . Một lát sau, Khanh nghe Hiển hỏi:
- Em còn yêu anh không ?
Nhăm mắt lại, Khanh cắn môi :
- C... ò... n Hiển thở phào nhẹ nhõm:
- Vậy là được rồi . Có nhiều chuyện không thể nói qua điện thoại . Anh muốn gặp em, chúng ta sẽ trao đổi nhiều về vấn đề cụ thể hơn.
Khanh hoang mang:
- Đó là vấn đề gì ?
- Anh sẽ nói khi gặp nhau . Ngày mai, năm giờ, ở chỗ cũ... Thôi nhé . Yêu em.
Không đợi Khanh nói lời nào, Hiển cúp mày . Cô thẩn thờ bước ra hành lang . Phải chi lúc nãy cô đừng nghe điện thoại thì bây giờ đâu phân tâm như vầy.
Ngồi bó gối bên tam cấp, Khanh bắt đầu nguyền rủa mình . Lẽ ra, cô phải cứng rắn hơn nữa với Hiển . Lẽ ra cô không nên trả lời vẫn còn yêu anh . Lẽ ra cô phải giữ vững lập trường của mình.
Vùi đầu vào hai tay, Khanh thở dài sườn sượt . Từ hồi ngã bệnh cho tới nay, tâm trí cô luôn bị chi phối bởi Việt . Nói cách khác, cô bắt đầu thấy Việt quan trọng đối với mình, nhưng khổ sao anh lại hờ hững lạ kỳ . Khanh không thèm ăn, Việt cũng chẳng ép như anh từng ép . Đã vậy, khi cô về ở nhà với mẹ, Việt lại thản nhiên đi Vũng Tàu với khách hàng nữ nào đó . Bà Năm thì thầm vào tai Khanh rằng cô ta rất chịu chơi và mê anh kinh khủng . Việt chẳng thèm sang rước cô như trước kia anh vẫn làm . Khanh phải đi taxi về và gặp Việt đang gát chân trên salon, vui vẻ điện thoại cho ai đấy mà cô tin chắc không phải là đàn ông.
Thái độ thay đổi của Việt làm Khanh hoang mang, cô vờ như không quan tâm tới anh, nhưng thật ra cô lại theo dõi từng động tịnh của Việt . Một việc từ trước tới giờ, Khanh coi là vô bổ sao bỗng dưng trở nên hết sức quan trọng đối với cô . Dần dần, những thói quen sở thích của Việt, Khanh thuộc nằm long.
Một ngày của anh bắt đầu thoảng bốn giờ, anh chạy vòng quanh sân, đấm bao, tập võ, tắm, uống ca phê và ăn sáng một mình, vì giờ đó Khanh vẫn còn vùi trong chăn . Ăn sáng xong, Việt vào phòng làm việc rồi sau đó, đến công ty . Dạo này, trưa anh không về nhà, mặc cho bàn ăn vắng ngắt vì không ai kể chuyện tiếu để Khanh ngon miệng . Buổi tối, Việt lại diện thật... bảnh rồi vui vẻ đi chơi mà chẳng thèm mở miệng mời Khanh, dù là mời lời theo phép lịch sự.
Khanh bắt đầu .. ốm o vì anh, và anh lại dửng dưng, lạnh lùng với cô như dạo trước khi hai người đi dự khai trương khách sạn nổi.
Lẽ nào Khanh không còn là “ người anh yêu ngay cái nhìn đầu tiên” ? Khanh thắc thỏm với chính mình . Ôi ! Chẳng còn gì đau đớn hơn chuyện Việt đã có người đàn bà khác, anh bắt đầu chán Khanh vì sự dửng dưng đầy kiêu kỳ, ghẻ lạnh cô dành cho anh lâu nay.
Khanh không muốn mất Việt, muốn giữ anh, cô phải làm sao đây ?
Phải hạ mình lo lắng, chăm sóc và... tự nguyện đến với anh trong bổn phận thiêng liêng của một người vợ à ?
Bất giấc, Khanh đỏ mặt, cô không thể làm thế nếu Việt không chủ động đến với cô.
Nhưng lẽ nào cô lại mong anh làm điều đó khi trước cô rất ghê sợ ?
Khanh nuốt tiếng thở dài . Cô lững thững xuốp bếp tìm bà Năm.
Vừa gặp cô, bà Năm đã ca cẩm:
- Vừa rã đông miếng thịt bò, giờ lại phải bỏ tiếp vào ngăn đá . Một ngày cơm nhà, ba ngày cơm tiệm thế này không khéo .. Chậc ! Năm chả biết nói sao nữa.
Khanh kêu lên:
- Anh Việt lại đi tới khuya ?
Bà Năm nhún vai :
- Biết sao hơn khi ở nhà chả có gì vui.
Khanh cay đắng:
- Dì trách con à ?
- Dì nói thật, đừng buồn nha . Con đang tự đánh mất hạnh phúc lớn nhất của đời mình đấy . Việt đã chán cảnh cho mà không nhận được gì lắm rồi . Nếu con muốn sớm ly dị thì cứ tiếp tục kiểu dửng dưng, ích kỷ này, thế nào Việt cũng đáp ứng.
Khanh khó khăn hỏi:
- Có phải Việt đã có người đàn bà khác không ?
Bà Năm lơ lửng :
- Dì không biết . Có thể lằm chứ . Đàn ông mà.
Giọng Khanh chợt nghẹn lại:
- Chắc vậy rồi . Dạo này ảnh vắng nhà luôn, lại... quan tân tâm đến bề ngoài, lúc nào cũng quần áo bảnh bao, tóc râu nhẵn nhũi, chớ không xuề xoà, giản dị như trước kia.
Bà Năm gật gù:
- Con cũng để ý điều này nữa à ? Dì cũng thấy thế . Nhiều hôm quần áo cậu ấy dính dơ cả son môi, giặt máy không ra, dì phải vò tay muốn chết.
- Sao tới bây giờ dì mới nói với con ?
- Tại dì nghĩ con không quan tâm đến , nói ra chả ích lợi gì.
Khanh ấm ức:
- Sao lại không quan tâm khi con là... là vợ anh ấy ?
Bà Năm cười nhạt:
- Vợ à ? Hay lắm . Nhưng con chỉ là vợ trên giấy tờ . Bây giờ Việt có đến với người khác, con cũng không trách được cậu ấy . Cái Việt đang cần là gì? Chắc con thừa để hiểu.
Aí ngại nhìn Khanh, bà Năm bảo:
- Vẫn còn chưa muộn đâu con gái . Nếu con đã suy nghĩ, đã chọn lựa và đã được trái tim trả lời người mình yêu là ai thì cứ đến với anh ta . Đã tới lúc không thể lơ lững trong tình yêu nữa rồi.
Khanh liếm môi:
- Nhưng dạo này Việt rất xa lánh con . Thậm chí không buồn nhìn tới con nữa kìa.
- Con có làm gì cho Việt giận không ?
- Con không biết.
Bà Năm nhỏ nhẹ:
- Nghĩ kỹ lại đi.
Khanh cắn môi làm thinh . Thật tình, cô không hiểu nổi Việt giận mình ở điểm nào ngoài chuyện cô đi uống ca phê với Hiển vào đêm ba cô chết . Nhưng nếu tình cảm của Việt đã thay đổi thì chuyện gì anh lại không giận được chứ ?
Đầu Khanh lại ong óng những hồi chuông điện thoại . Bà Năm vội vã:
- Để cho dì.
Chắc lại điện thoại từ Mỹ . Khanh nhức nhối ghen tuông khi nghe bà năm bảo:
- Việt vào công ty . Cách đây không lâu cậu ấy có hỏi dạo này cô có điện về không . Tôi nghĩ, dù sao Việt vẫn còn nghĩ tới cô, nhưng vì giận, nên mới làm như thế.
Không hiểu đầu dây bên kia nói gì, mãi một hai phút sau, Khanh mới nghe tiếng bà Năm trầm hẳn xuống:
- Hai vợ chồng vẫn thế, Việt coi bộ chán chường lắm rồi . Chả hiểu họ còn kéo dài tới chừng nào đây . Đúng là cô có ảnh hưởng đến tánh tình và tình cảm của Việt, nhưng không hẳn là hoàn toàn . Vâng . Tôi sẽ nói lại với Việt rằng tháng sau cô về VN.
Khanh vuốt mặt . Tay chân lạnh vì ghen.
Cô hỏi ngay khi bà Năm xuống bếp:
- Con muốn biết người đó là ai, có lên quan gì tới Việt ?
Bà Năm từ chối:
- Rất tiếc dì không trả lời được, vì đây là chuyện riêng tư của Việt.
Khanh giận dỗi:
- Nhưng con là vợ ảnh.
Bà Năm thản nhiên:
- Dì không cho rằng như vậy . Vợ chồng sẽ không có bí mật riêng, nhưng con và Việt đều còn giấu nhau rất nhiều thứ . Chỉ có Việt mới nói cho con biết người đó là ai, còn dì thì không được phép.
Chuông điện thoại lại reo, Khanh dặn :
- Nếu tìm con, dì bảo con đi vắng rồi.
Dứt lời, cô bỏ về phòng ủ ê nằm ôm gối.
Bà Năm ló đầu vào:
- Bạn con gọi . Cậu ta bảo tên Hiển . Dì bảo con đi vắng, nhưng hình như cậu ấy không tin và có vẻ bực bội . Giọng cậu ta khá quen, có lẽ đã gọi tìm con nhiều lần . Nhưng mãi tới hôm nay mới chịu xưng tên . Hiển nói một lát sẽ gọi nữa, gọi đến chừng nào gặp con mới thôi . Đúng là... là ..
Khanh hoang mang, sao Hiển lại goi nữa nhỉ. Sau một giây quyết định, cô mím môi:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#27 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Di cứ bảo không có con ở nhà.
Bà Năm nhẹ nhàng:
- Tốt nhất là nói con đã đi với Việt.
Khanh nhắm mắt . Nói vậy thì ác quá . Nhưng dì Năm nói đúng : “ Đã tới lúc không thể lơ lững trong tình yêu nữa rồi” . Dầu đau, cô cũng đành đoạn tuyệt với Hiển . Cô sẽ không gặp anh, không nhận điện thoại cuả anh . Một thời gian Hiển sẽ hiểu . Chắc anh sẽ rất buồn nhưng rồi anh sẽ quên. Khanh thắt thỏm trở nghiêng , miêng lưỡi và suy nghĩ của đàn bà thật đáng sợ .. Chính Khanh cũng xấu hổ trước thay đổi của mình.
Đồng hồ đã năm giờ, cô mở tivi xem phim, nhưng đầu óc chả thấm chút nào .Những nhân vật cứ ra vào lộn xộn, Khanh chả nhớ ai là ai . Mệt mỏi, cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay . Đến khi nghe dì Năm gọi, Khanh mới giật mình ngơ ngác.
- Việt về chưa dì Năm?
- Chưa . Cậu ấy sẽ đi Long Hải luôn.
Khanh thảng thốt :
- Sao dì biết ?
- Việt vừa điện thoại .Chắc cậu ấy đã tới ngã ba Vũng Tàu.
Không dằn được lòng, Khanh khóc nấc lên:
- Rõ ràng Việt chán con rồi . Vậy thì ở đây làm gì, còn về mẹ cho xong.
Nói là nói thế, nhưng Khanh vẫn nằm dài trên giường, nước mắt tủi thân ràn rụa.
Bà Năm tủm tỉm cười trước khi ra ngoài . Lấy vợ trẻ đúng là mệt . Mệt nhất là khâu chiều chuộng, làm vừa ý cô nàng . Việt luôn tự tin nói với bà một ngày nào đó Khanh sẽ hiểu, sẽ khóc, sẽ khổ trước khi nói yêu anh . Chẳng hiểu ngày ấy đã tới chưa, nhưng hôm nay chính mắt bà thấy Khanh nức nở vì Việt rồi đó.
Bước xuống bếp tới cạnh bàn ăn, bà nhìn vẻ trông đợi của Việt rồi nói:
- Con bé nằm khóc chớ không ăn cơm.
Trán Việt nhíu lại, anh càu nhàu:
- Tới hôm nay vẫn còn ân hận về chuyện đi chơi đêm nào hay sao kìa ?
Bà Năm cười tươi:
- Khanh khóc vì nghĩ rằng cậu đang đi Long Hải với bồ . Con bé khóc vì cho rằng cậu đã yêu người khác.
- Trời đất ! Sao Khanh khéo tưởng tượng vậy ?
Bà Năm có vẻ thích thú:
- Tại tôi muốn thử lòng con bé nên mới bị ra chuyện này . Ai ngờ...
Đẩy manh cái ghế, Việt hấp tấp bước tới phòng Khanh . Vừa gõ cửa, anh đã nghe tiếng nhoè nhoẹt nước mắt của cô.
- Con không ăn cơm đâu . Để con thành bộ xương khô cho vừa lòng người ta.
Việt đẩy cửa bước vào, lòng nhẹ như đang chấp cánh bay . Nhìn cái dáng giận dỗi quay mặt vào tường khóc thút thít của Khanh, anh thương đứt ruột . Nhưng khác với vẻ chiều luỵ đã thành thói quen, hôm nay Việt lạnh lùng lên tiếng:
- Sao nào nhoc con ? Em thích thành bộ xương khô lắm à ?
Khanh ngồi bật dậy, cô mở to đôi mắt ướt để xem phải người vừa nói là Việt không . Đúng là Việt đang khoanh tay dửng dưng nhìn cô rồi . Nhưng dầu sao, Việt cũng đang ở cạnh cô chớ có đi đầu như bà Năm đã nói . Khanh vừa mừng, vừa giận . Cô lúng búng trong mồm:
- Tưởng anh đã ra tới Long Hải rồi chứ.
Việt nhún vai:
- Anh đã chuẩn bị xong rồi, ai ngờ phút chót bạn anh chọn đi cùng lại bị ốm . Thế là đành về nhà đối diện với... một búp bê Barbie chỉ làm nũng đến phát chán.
Khanh sững người vì cách nói chói tai của Việt, cô nghẹn ở cổ, giọng lạc đi:
- Ai bảo anh vào đây rồi chán ? Tôi không muốn thấy anh chút nào.
Việt nhếch mép:
- Vậy thì anh ăn cơm một mình . Chúc em tiếp tục nhịn để trở thành bộ xương khô cho vừa lòng người ta nào đó của em.
Khanh điếng người nhìn Việt cho hai tay vào túi quần vui vẻ bước ra khỏi phòng mình . Không thể nào nhịn được . Cô đổ nhào xuống giường khóc như chưa bao giờ được khóc.
Tại sao Việt lại trở mặt như vậy ? Tại sao anh lại quay đi lúc cô đã bắt đầu cảm thấy không thể sống thiếu anh . Lẽ nào ba mới nằm xuống, Việt đã thay đổi . Anh đang có mưu đồ gì đây cho sự nghiệp của mình khi anh vốn nhiều tham vọng ? Giả sử như Việt bảo cô : “ Chúng ta sẽ ly dị, em hãy quay về với Hiển…” thì sao ? Khanh còn yêu Hiển để có thể làm thế không? Vừa rồi, cô đã trả lời với Hiển rằng còn yêu anh kia mà . Nhưng Khanh không yêu anh bằng yêu Việt . Trái tim không lập trường của cô đã thay đổi rồi . Hiện tại Khanh chỉ biết cô cần có Việt và cô sẽ chết mất nếu anh đã yêu người khác.
Khanh nhoi nhói đau với sự tưởng tượng của mình . Ngẫm đi ngẫm lại, cô cho rằng Việt đến với cô gái khác chẳng qua vì sự cự tuyệt của cô . Anh cứ tưởng Khanh không yêu anh vì chưa bao giờ cô thể hiện tình cảm đó . Vậy tai sao Khanh không cho Việt biết rằng cô yêu anh ? Điều đó có gì khó khi cô chính là vợ của anh cơ chứ.
Bước chân không ra khỏi phòng, cô chạy vội xuống bếp nhưng chả thấy Việt đâu.
Bà Năm ngập ngừng:
- Cậu ấy đi rồi.
Khanh ngơ ngác:
- Việt đi đâu, dì biết không ?
- Có điện thoại, Việt nghe xong là đi ngay khi bữa cơm còn ăn dở.
Khanh ngồi xuống ghế . Tim thắt lại, một linh cảm chẳng lành làm cô ớn lạnh.
Nhìn bà Năm, cô lắp bắp:
- Chuyện gì vậy ? Sao con thấy lo quá.
Bà Năm tủm tỉm:
- Chắc là bạn bè rủ đi nhậu . Con không nên căng thẳng . Phải ăn một chút để có sức đợi Việt về . Dì tin là con đang muốn nói với Việt một điều quan trọng.
Khanh chớp mắt:
- Chỉ sợ Việt không muốn nghe.
Bà Năm dịu dàng:
- Việt rất muốn nghe, dì biết mà...


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#28 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 13


Nghiêng đầu ngắm mình trong gương, Khanh cắn môi phụng phịu . Nãy giờ cô đã tập đi tập lại đủ cách mở đầu, nhưng vẫn chưa chọn được cách nào để bắt đầu câu chuyện với Việt.
Khanh đã quyết định tối nay sẽ nói với Việt rằng, cô không thể sống thiếu anh . Chắc anh sẽ về khuya, nhưng có sao đâu . Khanh nhất quyết chờ cho bằng được mới thôi.
Hít vào một hơi thật sâu , cô tiếp tục độc thoại, nhưng cứ tưởng Việt đang ở trước mặt . Cô nói quanh quẩn dài dòng hết sức trơn tru, nhưng tới ba tiếng “ Em yêu anh “, lưỡi Khanh chợt líu lại, người sượng sùng cứng ngắt. Thế mới biết lời yêu không dễ tỏ bầy chút nào, dù đã một lần cô nói với Hiển.
Chuông điện thoại chợt vang lên hối hả giữa lúc chẳng ai chờ . Khanh bỗng rùng mình khó chịu . Cô đẩy cửa phòng bước ra ngay lúc bà Năm cầm máy lên.
Khanh tò mò theo dõi những biểu hiện trên giương mặt bà Năm.
Giọng bà lúc nào cũng lịch sự và chừng mực :
- Dạ, nhà riêng của tổng giám đốc Việt đây ạ.
Bỗng dưng bà Năm kêu lên hốt hoảng:
- Sao ư ! Trời ơi ! Ở đâu ạ ? Vâng . Vâng . Chúng tôi sẽ tới ngay.
Khanh xộc tới khi thấy bà Năm run rẩy đổ nhào xuống ghế.
- Chuyện gì vậy, dì ?
Bà Năm thều thào:
- Việt bi... bị đánh . Vết thương rất sâu.
Nuốt nước bọt, bà cố nhả từng chữ:
- E là ..là... không qua khỏi.
Khanh nhìn bà trân trối trong khi miệng nhắc đi nhắc lại như vậy.
- Dì nói sao ? Dì nói sao chứ ?
Rồi Khanh lặp lại:
- Bị đánh . Vết thương rất nặng . Tại sao lại bị đánh ? Người ta có nhầm lẫn không ?
Giọng bà Năm khàn đặc:
- Gọi di động cho Việt xem sao ?
Tay lẩy bẩy, Khanh nhấn số, nhưng điện thoại reo mãi mà không ai nghe.
Bà Năm lấy lại vẻ tỉnh táo vốn có khá nhanh, bà lên giọng:
- Chúng ta phải tới bệnh viện ngay . Con gọi taxi đi.
Khanh lại nhấn số điện thoại, cô trấn tĩnh, nhưng cô vẫn nghe giọng mình run lẩy bẩy.
Bà Năm lẩm bẩm tính toán những thứ phải mang theo, trong khi lòng Khanh như có lửa đốt.
Lên taxi, Khanh bắt đầu thút thít, còn bà Năm ngồi yên như pho tượng . Tới bệnh viện, cô chạy như bay đến phòng cấp cứu và được biết Việt được chuyển sang phòng săn sóc đặc biệt với vết thương vô cùng nguy hiểm . Khi được đưa vào bệnh viện, anh đã rơi vào trạng thái hôn mê và mất khá nhiều máu.
Đầu óc Khanh như cuộn chỉ rối, cô không làm sao đoán lý do nào Việt lại bị đâm ác như vậy . Thời gian trôi chậm hơn rùa bò . Cô đi tới đi lui trước phòng bệnh với cảm giác nếu mình đứng lại, Việt sẽ chết.
Quân và Hiển hấp tấp bước vào, giọng Quân lo lắng:
- Ông Việt sao rồi ?
Khanh mệt nhọc lắc đầu . Cô chẳng buồn hỏi sao hai người biết Việt bị nạn mà vào đây.
Quân nói với bà Năm:
- Người ta điện thoại đến công ty báo tin, người trực gọi ngay tôi và cậu Hà . Chậc ! Không biết Việt bị ai đâm nữa . Mà ông ấy có thù oán gì với ai không ?
Giọng Hà chủ quan:
- Có thể là ông Việt bị cướp.
Quân chép miệng:
- Chỉ ông ấy mới biết lý do thôi.
Cửa phòng xịch mở, Khanh nhào tới trước tiên khi người y tá gọi thân nhân của Việt rồi đẩy anh ra tren cái băng ca trắng toát.
Khanh choáng váng khi nghĩ anh đã chết rồi . Hai chân khuỵu xuống, cô té nhào vào người Hà và không biết trời đất gì nữa.
Người cô thấy đầu tiên khi tỉnh lại là bà Năm . Bà đang xoa dầu cho Khanh. Đẩy tay bà ra, cô nhổm dậy:
- Việt đâu ? Có phải ảnh chết rồi không ? Con phải gặp Việt ngay mới được.
Giữ chặt Khanh lại, bà Năm bảo:
- Không được đâu . Việt vẫn còn hôn mê, bác sĩ chưa cho vào thăm.
Nhìn và với vẻ nghi ngờ, cô gặng:
- Có thật không vậy ? Thật không ?
Dì Năm nhẫn lại:
- Dì nói láo làm chi . Y tá cho biết vết thương cách tim độ một centimet . Ơn trời phật . Cầu xin tại quan nạn khỏi dì ăn chay một tháng . Việt mạng lớn, phước lớn, nếu không chắc là... là...
Khanh lắc đầu không cho bà Năm nói tiếp . Cô gượng từng bước về phiá hành lang chỗ Hà và Quân đang đứng . Chẳng hiểu cả hai đang nói gì mà vừa thấy cô im bặt.
Sau đó, Hà lên tiếng trước:
- Em về nghỉ ngơi đi . Anh sẽ lo cho Việt.
Khanh phản đối:
- Không được . Săn sóc Việt là bổn phận của tôi.
Quân cười đểu giả :
- Trừ phi em không nhận bổn phận đó, chớ bọn anh đâu ai dành với em . Thật không ngờ em lại chí tình chí nghĩa đến thế . Vậy mà người ta đồn sống với Việt, em hồn một nơi, xác một nẻo.
Ném về phía Hà cái nhìn gay gắt, Khanh nhấn mạnh:
- Người ta đồn đãi gì mặc họ . Tôi là vợ Việt và điều này sẽ không bao giờ thay đổi.
Đến phòng trực, Khanh năn nỉ một hồi lâu, mới được vào thăm Việt . Nhìn anh xanh xao năm nhắm mắt, cô như đứt từng khúc ruột.
Người đàn ông to lớn, mạnh mẽ, lịch lãm, phong trần như Việt phải nằm trên giường với bịch máu đang truyền, với vết thương suýt thấu tim trông khổ làm sao. Khanh nâng niu bàn tay Việt trong tay mình cô áp nó vào mặt, vào môi và chợt vững lòng. Đã qua giai đoạn hiểm nghèo rồi . Anh sẽ bình phục để còn làm thân cổ thụ che chở cho em nữa . Khanh nồng nàn nhin Việt . Đây là lần đầu trong đời cô ngắm anh kỹ thế này.
Bất giấc Khanh thì thầm:
- Em yêu anh . Em yêu anh.
Và tưởng như Việt đã nghe hết những lời cô vừa nói . Ngồi một lát, không chịu nổi cái lạnh của máy điều hoà, Khanh bỏ ra ngoài với cái mũi nghẹt cứng . Quân đi dâu không biết chỉ còn lại Hà và bà Năm.
Anh ta kéo Khanh ra ghế đá ngoài khuôn viên, giọng quan trọng :
- Nãy giờ tụi anh đã điện thoại đi nhiều nơi để hỏi thăm và được biết Việt bị đâm vì lý do cá nhân chớ không phải bị cướp.
Khanh nhíu mày:
- Lý do cá nhân gì vậy ?
Hà nhún vai:
- Có thể vì phụ nữ, hay vì một vụ làm ăn khuất lấp nào đó.
Quắc mắt nhìn Hà , Khanh quát:
- Anh nói bậy, Việt không phải hạng người như thế.
Hà cười nhạt :
- Ngủ chung giường với chồng còn chưa chắc biết gì về anh ta, huống hồ chi như em và Việt.
Khanh cứng họng, cô giận mình đã dễ tin chị Yến , để bây giờ chuyên thầm kín của vợ chồng cô đâu đâu cũng biết.
Thấy Khanh lặng thinh, Hà tấn công tới:
- Anh nghĩ nhận dịp này em ly dị Việt là vừa rồi . Dù biết em buồn, anh vẫn phải nói thẳng, Việt bị đánh vì dành gái ở vũ trướng đấy.
Khanh lắc đầu:
- Tôi không tin.
Hà nhún vai:
- Anh cũng không tin . Nhưng người ta nói thế, anh không phịa đâu.
Nhìn đồng hồ, Hà bảo:
- Một giờ khuya rồi. Em về không, anh đưa em về ?
Khanh gượng gạo:
- Cám ơn anh . Em phải ở lại.
Hà hỏi nhỏ:
- Em có nhắn gì với Hiển không ?
Khanh đáp thật khẽ:
- Không.
Rồi cô quay trở vào, mặc Hà đứng tần ngần trông theo.
Đã qua một ngày mới, nhưng trời vẫn còn tối đen . Có lẽ Khanh sẽ thức trắng, cô sẽ đón bình minh và chưa bao giờ cô thấy thời gian đối với mình quan trọng đến thế . Khanh đang đếm từng giây chờ lúc Việt tỉnh lại .Cô muốn người anh trông thấy đầu tiên là mình . Cô muốn Việt biết tình yêu của cô dành cho anh rất nồng nàn và chân thật, dù trong tim anh đã có người khác.
Cô muốn nói với Việt rất nhiều, rất nhiều chuyện và mong điều mong ước của mình chóng thành hiện thực.
**** Việt tỉnh dậy với cơn đau buốt ở ngực . Anh lơ mơ nhìn xung quanh .Căn phòng trắng toát, lạ hoắc không phải phòng của anh, rồi bịch máu treo cao đang nhỏ từng giọt . Đây là bệnh viện mà . Tất cả làm anh nhớ ngay chuyện đã xảy ra cho mình . Việt gượng nhỏm người dậy, vết thương nhói lên khiến anh choáng váng.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#29 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Ngay lúc ấy, anh nghe giọng Khanh kêu lên:
- Anh cứ nằm yên, không thôi vết thương sẽ bị động đấy.
Vừa nói, Khanh đỡ anh nằm xuống, nhưng Việt không chịu . Anh tỏ vẻ muốn ngồi, Khanh đành chiều ý anh mà không yên chút nào.
Việt thều thào:
- Mấy giờ rồi ?
- Đã chín giờ sáng . Anh nằm mê suốt đêm qua làm em và dì Năm muốn điên vì sợ.
Việt nhếch môi:
- Anh không dễ chết đâu .Để dì Năm lo cho anh, em về nhà đi.
Mặt Khanh khựng lại, cô lắc đầu:
- Em muốn ở cạnh anh.
Giọng Việt nhỏ, nhưng cương quyết:
- Không cần đâu . Việc chính của em là đi học chớ không phải ở đây.
- Nhưng mà... em đã nghỉ hè rồi.
Việt cáu gắt:
- Anh không cần em.
Dứt lời anh nhăn mặt đau đớn khiến Khanh cuống cuồng lên khi thấy máu tứa ra ở chỗ vết thương.
Cô nghẹn ngào:
- Em sẽ về ngay, anh không cần phải giận.
Đợi Việt khó nhọc nằm xuống, Khanh tức tưởi mở cửa phòng .Thái độ của Việt ngay lúc này đã nói lên tất cả : “ Anh không cần em “. Thử hỏi còn câu nói nào đau đớn hơn nữa không ?
Gặp bà Năm ngoài hàng lang, cô nức nở:
- Việt đuổi con về . Ảnh bảo là không cần con.
Bà Năm ngạc nhiên:
- Thật vậy à ? Chắc vết thương làm cậu ấy cấu kỉnh chớ gì ?
Ngần ngừ một chút, bà bảo:
- Con về nghỉ đi, để dì xem Việt muốn gì.
Khanh lặng lẽ chùi nước mắt, cô lầm lũi bước ra cổng trong ánh mắt ái ngại của dì Năm.
Vào phòng, bà đến gần Việt.
- Mừng cậu qua cơn hiểm ngheò.
Việt mệt nhọc :
- Khanh đâu ?
- Vừa khóc, vừa về rồi . Tại sao cậu lại đuổi con bé ?
Việt không trả lời .Anh mím môi nhìn từng giọt máu đang nhỏ vào ống cao su . Vết thương đêm qua đúng là hiểm . Kẻ ra tay lại bất ngờ nên dù có võ, Việt cũng không tránh kịp.
Nhưng bất ngờ nhất có lẽ là những lời hắn nói trước khi đánh anh . Tuy là một câu ngắn nhưng lại in sâu vào tiềm thức Việt . Nó khiến anh dù mới tỉnh dậy, vẫn nhớ rõ từng chữ để phản ứng ngay khi thấy Khanh.
Giọng bà Năm vang lên:
- Chuyện gì đã xảy đến với cậu vậy ? Thật khó tin một người “ có nghề “ lại bị đâm trọng thương.
Việt tiếp tục làm thinh, bà Năm kể lể:
- Đêm qua, con nhỏ thức trắng . Nó xỉu lên xỉu xuống vì tưởng cậu chết . Vậy mà lúc tỉnh dậy, cậu nỡ đuổi con nhỏ về .Thật tôi hiểu hai người không nổi.
Việt nói sang chuyện khác:
- Công ty đã biết chưa ?
- Hồi khuya, Quân và Hà có vào . Họ bảo người ta gọi điện đến công ty báo tin.
- Điện thoại cầm tay của tôi đâu ?
- Không thấy . Chắc .. chúng lượm mất rồi.
Việt ra lệnh :
- Nhắn Khanh mang cái của cô ấy vào cho tôi.
Bà Năm gắt:
- Trời ơi ! Cậu mới chết đi sống lại mà . Tội tình gì cơ chứ ?
- Công ty có nhiều chuyện phải giải quyết . Tôi đâu thể nằm yên nhìn người khác múa . Ngay bây giờ, dì ra điện thoại công cộng gọi trợ lý Đạo vào đây.
Bà Năm lại kêu trời :
- Trời ơi ! Đợi ngay mai không được sao ? Tôi không đi gọi ai hết.
Việt mím môi:
- Tôi sẽ đi.
Nhìn bịch máu treo trên xe, bà Năm hỏi:
- Với dây nhợ, thuốc men lòng thòng như vậy à ?
Không trả lời, Việt nghiến răng chống tay ngồi dậy, mới đặt chân xuống đất, anh đã thấy trời đất tối sầm.
Bà Năm luýnh quýnh đỡ anh và nói:
- Tôi sẽ làm theo yêu cầu của cậu . Nằm xuống đi.
Việt nói với theo khi bà tới cửa:
- Bảo Đạo mang điện thoại cho tôi, không cần phiền Khanh.
Anh chợt đau lòng khi tỏ vẻ không cần Khanh . Mà còn gì nữa để đau lòng. Con bé đang đóng kịch khi thấy anh vẫn sống đấy thôi.
Việt nhớ rành rành câu nói như sấm sét của thằng nhóc đầu tabu, khi nó chận anh lại ngay cửa bar Nữ Hoàng . Câu nói ấy làm anh tê dại mất mấy giây, và đúng thời điểm ấy, nó đã đập cây gập nhọn vào ngực anh.
Những lẽ nào Khanh đành lòng làm như thế ? Có thể cô bé nhẫn tâm, nhưng còn Hiển ? Hắn dám bất chấp thủ đoạn để loại tình địch lắm chứ ?
Nỗi ghen tuông lại bùng lên làm Việt ngột ngạt . Anh nằm thẳng đơ trên giường, đầu óc vô số chuyện đan xen vào nhau .Tất cả khiến anh rối mù, mụ mị.
Bà Năm trở vào, giọng nhát gừng:
- Cậu Đạo bảo họp xong sẽ vào ngay.
Việt nhíu mày:
- Họp à ? Sao lại họp nhỉ ?
- Tôi không biết .Tốt hơn hết, cậu nên nghỉ ngơi chớ đừng ỷ y mình có sức khoẻ tốt.
Việt nhắm mắt, anh không đủ sức để tranh cãi với bà Năm . Đúng là anh cần tĩnh dưỡng vì những cử động của anh nãy giờ đà bắt đầu có tác dụng xấu. Việt cứ mơ mơ tỉnh tỉnh .Trong những lúc chầp chờn đó, đầu óc anh lại làm việc một cách vô thức . Việt nhớ thái độ của Quân hồi sáng hôm qua trong cuộc họp thường kỳ.
Anh ta luôn bất đồng với Việt, nhưng trước đây chỉ ngầm ngầm . Lần này, Quân tỏ vẻ lớn lối chỉ trích Việt làm việc quá nguyên tắc, không quan tâm, thấu hiểu đời sống của thuyền trưởng, tài công và đám anh em trên tàu.
Quân cho rằng ngoài việc chở hàng đúng hợp đồng cho khách, tài công, thuyền trưởng được quyền chở thêm ba món gì đó cho người khác để kiếm thêm tiền. Việt cương quyết không đồng ý . Bầu không khí lúc ấy khá ngột ngạt . Việt biết đám tài công, thuyền viên rất ủng hộ ý kiến của Quân, nhưng nếu Việt chấp thuận ý đó, khác nào anh vẽ đường cho hươu chạy.
Hừ! Bây giờ Việt đang cấm triệt chuyện chở trái phép này mà bọn họ vẫn lén lút kiếm thêm, huống hồ chi anh gật đầu OK. Việt biết Quân và Hà đang có những hoạt động ngầm dựa trên lực lượng tàu thuyền của công ty, nhưng anh vẫn chưa nắm được cớ . Giờ mới bắt đầu lập kế hoạch chống chuyện chở lậu này thì đã bị nạn . Không có anh điều hành, công ty sẽ ra sao ? Không khéo, mồ hôi xương máu bao nhiêu năm của ba và anh đổ sông, đổ biển hết.
Việt cứ vật vã bởi những suy nghĩ trong đầu và bởi cơn đau của vết thương . Khi mở mắt ra, anh thấy người ta đã thay bịch máu bằng một chai nước biển . Thế là ổn rồi . Anh sẽ mau chóng bình phục thôi mà.
Bà Năm dẫn Đạo, trợ lý của Việt vào . Anh chàng chưa kịp thăm hỏi, Việt đã lên tiếng trước :
- Cậu làm gì giờ này mới tới ?
Đạo nói:
- Ông Quân chủ trì một cuộc họp đột xuất, ổng tuyên bố tạm thời điều hành công ty thay tổng giám đốc.
Việt nóng nảy ngắt, lời Đạo:
- Anh ta cho phép chở thêm chứ gì ?
Đạo liếm môi:
- Ổng chả đề cập tới vấn đề đó, nhưng ai cũng ngầm hiểu như thế.
Việt rít lên:
- Mẹ kiếp ! Bọn chúng đang tức sao tôi còn sống.
Đạo buột miêng:
- Công an đã bắt được thằng hại anh rồi.
Việt sững lại, anh bỗng ngập ngừng:
- Nó có khai gì không ?
Đưa mắt nhìn bà Năm, Đạo ngần ngừ khiến Việt phải gắt :
- Cứ nói đi.
Đạo lúng túng:
- Nó khai chính vợ ông mướn nó.
Bà Năm kêu lên:
- Vô lý... họ có bắt Khanh không ?
Đạo do dự:
- Chắc họ đã mời cô ấy đến thẩm vấn.
Việt nói nhưng không tin lắm vào lời mình.
- Vợ tôi không dính líu tới chuyện này.
Bà Năm nhấp nhổm :
- Cậu phải làm sao, nếu không, tội nghiệp Khanh lắm .Cô ấy sẽ mặc cảm.
Rồi bà nói:
- Tôi phải điện thoại về nhà xem sao.
Đợi bà ra khỏi phòng, Đạo mới nói tiếp:
- Tôi nghi đây là chiêu bài của ông Quân.
Việt ngạc nhiên:
- Cậu nghĩ sao mà nói vậy ?
Đạo gãi đầu:
- Trong công ty, người ta vẫn to nhỏ chuyện vợ anh từng là người yêu của em trai ông Hà .Họ còn biết rằng em ổng đã bỏ Hà Nội về SG với lời thề sẽ dành lại người yêu cũ.
Việt hậm hực:
- Hừ ! Láo toét.
- Chính ông Hà và bà Yến thầm thì chuyện này .Thậm chí bà Yến còn nói em gái bã ngủ với cây gậy trên tay.
Gương mặt vốn đã tái xanh vì mất máu của Việt lại xanh hơn . Anh quát :
- Đủ rồi.
Đạo tiu nghỉu làm thinh . Việt nhăn nhó:
- Xin lỗi cậu .Tôi hơi nóng.
Tay ôm chỗ bị thương, Việt hỏi nhỏ:
- Chuyện gia đình tôi liên quan gì đến Quân.
Đạo đắn đo một hồi mới lên tiếng:
- Tôi nghĩ ông Quân muốn loại anh nên mới mướn người làm việc đó rồi đổ cho Khanh . Ông Quân xem ông Hà như tay mặt của mình . Nói đây là chiêu bài của Quân nhưng chắc kế hoạch do Hà thảo ra.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#30 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Việt sững sốt nhìn Đạo . Đây là điều có nằm mơ anh cũng không bao giờ nghĩ tới . Quân và anh đúng là lắm điểm bất đồng . Nhưng chẳng lẽ anh ta lại thâm độc đến thế ? Rồi Hà nữa . Việt khó tin người có thể trở thành anh em cột chèo với mình nhẫn tâm loại bỏ anh vì tư lợi . Trớ trêu sao, Việt lại tin Khanh làm điều đó vì yêu Hiển.
Trời ơi ! Lòng ghen tuông đã khiến anh trở nên mê muội mất rồi . Nhưng lời Đạo nói chỉ là phỏng đoán của cá nhân anh ta . Chắc gì đã đúng, trong khi lời gã tội phạm khai vẫn có giá trị của nó . Việt lại đau đớn đến khốn khổ vì ghen.
Giọng Đạo đều đều:
- Họ thâm thật . Nếu anh có bề gì, Quân sẽ thay thế anh . Hà chắc chắn sẽ được cân nhắc để leo lên một chức vụ nào đó hơn hẳn hiện giờ . Hung thủ đã mớm lời khai từ trước, hắn bị bắt cũng chẳng dính dấp đến họ.
Việt đã mệt lại càng mệt hơn với những gì vừa nghe .Anh nhếch môi:
- Cám ơn những thông tin lý thú cậu đã cung cấp . Thời gian sắp tới cần làm gì chắc cậu đã biết . Tôi luôn tin tưởng cậu.
Đạo nhỏ nhẹ:
- Tôi sẽ không phụ lòng tin của anh đâu . Tịnh dưỡng, nghỉ ngơi và đừng nghĩ quẩn về bà xã là điều tôi thành thật khuyên anh.
Bà Năm bước vào ngay khi Đạo đẩy cửa bước ra.
Giọng bà bức xúc:
- Không ai nhấc máy dù tôi đã gọi bốn lần . Này ! Sao cậu làm thinh vậy ?
Bà Năm vẫn tiếp tục lải nhải:
- Cậu tin lời khai của hung thủ à ?
- Tôi đang cố không tin đây.
- Chắc chắn Khanh không làm thế.
- Dì có phải là cô ấy đâu, mà nói như đinh đống cột vậy ?
Bà Năm chưng hửng:
- Trời ơi ! Phải cậu không đó ? Gậy đâm cách tim vẫn còn xa, sao cậu có thể nói năng như một kẻ vô tâm vậy ?
Việt lạnh lùng:
- Tôi nhớ rất rõ trước khi hai tôi, thằng nhãi ấy đã nói rằng: “ Đây là quà tặng của Khanh, vợ mày .” - Ạ ! Chính vì vậy nên cậu đã đuổi xua con bé . Tôi nghĩ có người muốn giết và muốn gieo tiếng xấu cho Khanh .Cậu nên bình tâm suy xét lại, nếu không sẽ ân hận.
Im lặng một chút, bà Năm bảo:
- Phải mất khá nhiều thời gian và công sức cậu mới khiến Khanh động lòng . Con bé vừa hướng về cậu thì lại xảy ra chuyện . Nếu biết cậu nghi ngờ điều động trời này, chắc chắn cậu sẽ vĩnh viễn mất Khanh.
Việt nuốt tiếng thở dài, sự nghi ngờ, nỗi ghen tuông vào bụng .Anh liếm môi :
- Dì điện sang bên ấy xem Khanh có về với mẹ không ?
Bà Năm lệch bệch lê từng bước, giọng càu nhàu:
- Đừng tưởng chỉ mình cậu mệt . Từ tối hôm qua đến giờ, tôi chưa hề ngả lưng . Cứ chạy tới chạy lui kiểu này, chắc... sụm bà chè quá.
Việt mệt nhọc xoay người . Một chai nước biển nữa sắp hết, nhưng anh không thấy khoẻ hơn chút nào . Trái lại, Việt bắt đầu thấm mệt vì vết thương thân xác và nỗi đau tâm hồn.
**** Yến đan những ngón tay sơn bạc vào nhau, giọng mềm như nhung:
- Lẽ ra mẹ dã vào thăm anh, nhưng khi biết nhỏ Khanh là người gây ra chuyện, bà bị sốc, nằm vùi như người ốm nặng, đi không nổi.
Thấy Việt vẫn lặng thinh, Yến nói tiếp:
- Con bé đã không hại anh trên giường mà nhờ người khác ra tay . Ba tôi có sống lại cũng không dám tin đây là sự thật . Công nhận cứ y như phim hình sự . Chả hiểu anh có mua bảo hiểm nhân thọ, để con bé được lãnh bảo hiểm khi chồng... chết không ?
Không quan tâm đến cách móc méo của Yến, Việt nghiêm mặt:
- Có thật Khanh không ở bên ấy không ?
Yến nhơn nhơn như nói với một người lạ:
- Nó có về để phân trần với mẹ rồi hấp tấp bỏ đi, tới bữa nay không thấy quay lại . Mà chắc chắn Khanh có chỗ ở, anh lo cho kẻ muốn giết mình chi cho mệt . Tôi nghĩ tổ chim câu của Khanh hẳn phải xinh xắn và ấm cúng lắm.
Việt tê tái vì những lời độc điạ của Yến . Dầu biết bản chất của cô là thế, anh vẫn hết sức khó chịu .. Khanh là em ruột, nhưng Yến vẫn ác mồm nói như nói người dưng, thì có gì mà cô ta từ...
Việt trầm giọng:
- Khanh đã phân trần gì với mẹ ?
Yến nhún vai:
- Nó bảo nó bị vu khống . Nó không bao giờ làm chuyện đó vì nó yêu anh.
Yến che miệng:
- Khanh yêu anh ra sao, ai lại không biết, bởi vậy nó đâu thể chối tội được.
Việt khó chịu:
- Yến không thương Khanh sao mà nói thế ?
Yến săm soi những ngón tay:
- Thương, nhưng đâu có nghĩa tha thứ việc nó làm . Nói thật, tôi muối mặt khi ra đường vì có đứa em gái như nó.
Yến ôm hai vai:
- Thuê người giết chồng để dễ bề quan hệ với người tình cũ . Trời ơi ! Cái tội nghe mới đáng sợ làm sao . Khanh đã bôi tro trát trấu vào mặt tôi và mẹ . Nó làm nhục vong linh ba . Thôi không tha thứ cho Khanh đâu.
Việt nói:
- Nhưng tôi sẵn sàng tha thứ, nếu đúng Khanh làm điều đó.
Yến phán:
- Anh quả là một người chồng cao thượng, vị tha nhưng ngốc, vì nếu nhỏ Khanh dám làm, nó cũng chả cần sự tha thứ của anh.
Việt bình thản:
- Đó là suy nghĩ của Yến, chớ không phải của Khanh.
Anh chuyển đề tài:
- Công ty mấy bữa nay thế nào ?
Yến nói:
- Hoạt động bình thường . Ông Quân điều hành rất tốt . Lựơng khách tăng nhiều, ghe tàu không còn chiếc nào neo lại . Tháng này chắc chắn doanh thu tăng cao.
Việt nhếch mép:
- Yến có phải kế toán của công ty đâu mà nói nghe ngon ăn thế.
- Tôi chỉ nhận xét thôi . Làm giám đốc, anh nên tiếp thu nhận xét của nhân viên, nếu muốn tồn tại và phát triển.
Việt xoa cầm:
- Một lời khuyên chí lý . Còn gì nữa không ?
Yến cao giọng:
- Nhiều người xì xầm rằng: " Làm việc với ông Quân dẽ thở hơn với ông Việt ."
Việt gật gù :
- Trong bọn họ chắc thế nào cũng có Hà của cô ? Nguyên tắc là cung cách làm việc của tôi . Nhờ nguyên tắc tôi đã đứng vững đến bây giờ . Sáng này Quân và Hà có đến . Tôi đã nhắc họ vấn đề này, dù biết họ sẽ để ngoài tai.
Yến nhấn mạnh:
- Mỗi người có cách giải quyết công việc riêng . Anh đâu thể bắt người khác theo cách của mình.
Việt xua tay:
- Tranh luận mãi cũng chẳng tới đâu khi em đã cố ý hiểu đề theo nghĩa khác.
Yến im lặng . Gương mặt đăm chiêu, suy nghĩ khá lâu.
Một lát sau cô ngập ngừng:
- Sau chuyện này chắc anh và Khanh phải chia tay thôi.
Việt thản nhiên:
- Tôi biết Yến sẽ đề cập tới vấn đề này vì quyền lợi của mình . Nhưng dường như hơi sớm, hơn nữa chắc gì Khanh chịu chia tay khi chúng tôi vẫn thấy cần có nhau.
Yến bật cười:
- Đã tới nước này còn gì nữa mà ..mà...
Mặt nghiêm lại, Yến thẳng thừng:
- Ý tôi muốn nói rằng hiện giờ Khanh đang trốn tránh, nhưng trước sau nó cũng phải ngồi tù.
Việt gằn:
- Yến đang mong điều đó à ?
Yến có vẻ quê, cô lúng túng:
- Đây là sự thật mà . Tôi chỉ... chỉ...
Việt đanh giọng:
- Tôi mệt rồi . Yến về đi.
Anh khinh bỉ nhìn Yến gầm mặt bước đi . Không ngờ Khanh lại có người chị như thế. Nếu trước kia Việt cưới cô ta chắng hiểu đời anh đã ra sao rồi.
Nhưng nếu Việt cưới Yến, cô ta đâu hận anh và ghét luôn cả Khanh như vầy . Tim Việt lại nhức nhói khi nhớ đến con bé . Giờ này em đang ở đâu, tại sao lại dại dột bỏ đi khi vừa xảy ra điều tệ hại đó ? Anh biết em giận anh đã không tin em, đáng trách thật là anh nghi em phạm một tội tầy trời . Ôi chao ! Tại sao đã có lúc anh ngốc đến thế.
Giọng bà Năm vang lên cắt ngang suy nghĩ của Việt :
- Yến có nói gì về Khanh không ?
Việt chán nản:
- Cô ta tin Khanh làm việc đó.
Bà Năm đong đỏng:
- Chị trời đánh ! Thế còn bà Phi ?
- Mẹ Khanh đổ bệnh rồi.
Bà Năm mỉa mai:
- Chắc bà ấy cũng nghĩ như Yến nên mới bổ bệnh vì sợ chớ gì . Còn cậu ? Cậu nghĩ sao ?
Việt chua chát:
- Tôi chỉ nghĩ rằng Khanh không hề yêu thương tôi, bởi vậy cô bé mới bỏ đi vào lúc tôi thập tử nhất sinh.
Bà Năm dài giọng:
- Chớ không phải cậu đuổi con bé đi ?
- Thử hỏi ai có thể bình tĩnh trước chuyện như vậy ? Nhưng ít ra Khanh cũng phải gặp tôi để phân trần chứ.
Bà Năm xua tay:
- Phần trần à ? Biết cậu tin không hay lại bảo công an tới bắt . Nếu là tôi, tôi cũng trốn cho yên.
Đạo bước vào với vẻ mặt nghiệm trọng khiến Việt phải hỏi ngay:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Đừng Thiêu Đốt Đời Minh Trong Lửa Sân Si - TT Thích Nguyên Hạnh (MP3) U.F.O Tàng Kinh Các 0 11-10-2008 06:02 PM
Những Bi Kịch Trong Đời Sống Con Người - TT Thích Nguyên Hạnh (MP3) U.F.O Tàng Kinh Các 0 11-10-2008 06:01 PM
Tích Cực Trong Cầu Nguyện - TT Thích Minh Hiếu (MP3) U.F.O Tàng Kinh Các 0 05-23-2008 06:32 PM
Các bệnh ngoài da thường gặp trong kỳ kinh nguyệt Tocnautigon Sức khỏe là vàng 0 03-12-2007 02:24 AM