| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Việt đứng dậy bỏ ra ngoài . Anh đốt thuốc và nặng nề gieo mình xuống phô-tơi . Căn nhà rộng thênh thang với trang trí nội thất tuyệt đẹp như càng rộng hơn, lặng lẽ hơn . Đã bao năm ròng anh cô đơn trong ngôi nhà này ? Ít nhất cũng 10 năm . Mười năm dài lăn xả vào công việc mà ba anh trước khi nhắm mắt đã trối trăn, giao thác. Anh phải khôi phục và phát triển công ty vận tải đường thuỷ nổi tiếng của dòng họ . Một công việc đòi hỏi tiền tài, thể lực mà không phải ai cũng làm được. Nhưng Việt đã làm được điều tưởng như đội đá vá trời . Đổi lại, anh phải trả giá bằng cả thời trai trẻ của mình . Suốt thời gian đã qua, anh không biết thế nào là yêu . Tất cả sức lực, trí tuệ, Việt dành hết cho công ty . Anh không hề để mắt tới phụ nữ . Khanh cho rằng anh không biết yêu, trái tim anh chỉ nghĩ đến tiền tài, danh vọng . Nhận xét ấy, có phần quá đáng, nhưng đâu có sai. Bỗng dưng Việt nhếch môi héo hắt . Trong đường đời, anh là người thành đạt, nhưng trong đường tình, chưa hẳn thế . Bằng chứng là anh đã không chinh phục được vợ mình . Có thể do anh thiếu kinh nghiệm, lại chủ quan, cao ngạo cho rằng Khanh đã chịu khuất phục anh . Bây giờ rõ ràng trong tim cô, anh không có chỗ đứng nào hết. Hút hết điếu thuốc thứ hai rồi thứ ba, Việt trở lại phòng. Đang ngồi ở góc giường với bộ đồ cô dâu, Khanh giật mình ngó anh đầy cảnh giác . Việt điềm tĩnh bảo: - Em thay quần áo rồi đi ngủ . Đã khuya rồi đó. Khanh cắn môi làm thinh . Việt lại hỏi: - Có đói không ? Anh bảo mang xúp cho em nhé ? Giọng Khanh rụt rè vang lên : - Tôi muốn một mình . Được không ? Việt lặng lẽ nhìn cô: - Được . Nếu điều đó làm em thoải mái. - Cám ơn anh. - Đã là vợ chồng, đâu cần khách sáo như vậy. Khanh khổ sở: - Cho tới bây giờ, từ " vợ chồng " vần còn xa lạ đối với tôi .Tôi van anh đấy. Việt nhếch môi: - Anh hiểu . Em không phải lo . Nếu em không tự nguyện, anh không bao giờ ép. Khanh buột miệng : - Thật không ? Việt nghiêm mặt: - Thật. Rút dưới gối ra khúc gậy inox sáng chói, Khanh nói: - Mong rằng tôi không phải sử dụng nó. Việt bật cười chua chát: - Vũ khí tự vệ của em đấy à ? Trời ơi ! Tôi có cảm giác mình là một tên ăn cướp, hoặc một gã côn đồ hay biến thái nào đấy. Khanh liếm môi : - Anh muốn... cảm giác sao cũng được . Tôi phải tự bảo vệ mình tới cùng... Tuy nhiên, tôi sẽ tin vào lời hứa của anh . Quân tử nhất ngôn mà. Rồi cô hồn nhiên hỏi: - Anh sẽ... ngủ ớ đâu ? Việt nẫu cả ruột vì sự vô tư của cô bé, anh cắc cớ: - Thế em cho phép tôi ngủ ở đâu ? Khanh trả lời thật nhanh: - Anh cứ ngủ trên giường . Tôi sẽ ôm mền gối tới góc phòng đằng kìa. - Như vậy coi sao được. Khanh thật thà : - Tôi quen ngủ đất rồi . Ở nhà, mỗi lần chọc giận chị Yến xong, tôi đều mang mền gối ra một góc phòng. - Nhưng anh không phải là Yến. Khanh ngập ngừng: - Nếu thế, tôi sẽ ra ngủ ngoài phòng khách . Sau đó, tôi sẽ dọn một cái phòng nào đấy trong cái nhà này ở đấy dài hạn. Việt ngắt ngang lời cô: - Không có phòng nào khác cho em ngoài phòng này . Dẫu không yêu, em cũng phải nghĩ tới sĩ diện của anh chứ . Người ăn kẻ ở trong nhà sẽ nói gì về chúng ta ? Khanh im lặng, cô thở dài : - Cách nào cũng không vừa ý anh hế . Chán ! Việt nhìn Khanh và nhận ra cô chỉ là một con bé ngây thơ đến mức khiến tim anh đau . Khổ nỗi, càng đau, anh càng yêu cô mê đắm. Nhưng tại sao anh lại yêu Khanh khi mới gặp cô lần đầu nhỉ ? Qủa thật, Việt không hiểu nổi . Nhưng rõ ràng lần gặp định mệnh ấy đã khiến anh trằn trọc cả đêm . Anh không tin mình bị tiếng sét ái tình vì anh đã ngoài ba mươi, cái tuổi băm đâu còn thích hợp với việc yêu điên dại như bọn thanh niên mới lớn. Vậy mà anh đã mù quáng yêu đến mức cướp cho được Khanh . Để bây giờ phải dở khóc dở cười trong đêm tân hôn. Cưỡng đọat là việc dễ dàng, nhưng anh lại không vì quá yêu . Còn cứ dùng dằng không dứt khóat thế này, Khanh sẽ chẳng coi anh ra gì. Mặt đanh lại, Việt... nẹt : - Em nên xem lại cách nói chuyện với chồng . Thật chắng ra làm sao hết. Khanh cong môi lên: - Trước đây, tôi vẫn nói thế mà . Hay bây giờ anh muốn tôi phải thưa ngài tổng giám đốc cho đúng cách của một người thích quyền thành. Việt khẽ lắc đầu: - Sao chua ngoa thế nhóc ? Khanh liếc anh : - Anh cũng nên xem lại cách nói chuyện với vợ đấy. Việt thản nhiên : - Anh không nói gì sai hết . Về bất cứ phương diện nào, em cũng là một con nhóc ngốc ơi là ngốc. Khanh giận đỏ cả mặt, cô lãng đi: - Tóm lại, tôi sẽ được ngủ chỗ nào, thưa ngài giám đốc ? - Tạm thời anh sẽ ngủ ở phòng làm việc, nhưng sẽ không lâu đâu, anh sẽ trở lại đúng nơi của mình . Chúc ngủ ngon. Việt mở tủ lấy quần áo rồi bước ra cửa . Khanh thở hắt ra như vừa trút một gánh nặng khỏi vai . Bước chân trần xuống đất, cô tới đóng cửa và hốt hoảng khi nhận ra cửa phòng không có khóa. Chết rồi ! Làm sao cô ngon giấc như lời chúc đầy ỡm ở của Việt được Mím môi, cô đẩy chiếc bàn phấn chắn ngang cửa rồi hào hển thở. Bước đến cái tủ to kê ở góc phòng, Khanh mở ra và loá mắt bởi vô số quần áo bên trong . Nhón tay lấy bộ pyjama bằng lụa tơ tằm màu mỡ gà . Cô bước vào phòng tắm. Trút bỏ cái áo vừa dài, vừa bó sát, Khanh nhẹ nhõm đứng dưới vòi sen . Cô để nước cuốn trôi bớt những lo toan, buồn bực rồi khoan khoái mặc bộ đồ lụa vào. Đặt mình xuống giường êm như mơ, Khanh nhắm mắt . Tay vẫn giữ chặt con dao, Khanh lặng nghe những âm thanh vang lên quanh mình . Với cô, ngôi nhà, căn phòng này vẫn con quá xa lạ, dầu đã chắn cửa, Khanh vẫn thấy bất an. Cô nhìn qua khung cửa sổ hướng ra vườn với tất cả nghi ngại . Cô sợ Việt, rồi sợ cả ma, lẫn tiếng thằn lằn tặc lưỡi trong đêm. Lăn qua, trở lại, Khanh không sao ngủ được . Bụng bắt dầu đói, nhưng cô không dám đi xuống bếp tìm thức ăn . Cứ thế, Khanh lơ mơ, thức ngủ chập chồn với đầy dẫy mộng mị. Cô mơ về Hiển . Hai người vần tay trong tay tràn đầy hạnh phúc như ngày nào . Khanh thấy Hiển đưa cô đi trên một cánh đồng toàn những bông cúc trắng, anh dịu dàng kéo cô nằm xuống và hôn cô bằng nụ hôn khao khát, nhớ nhung bất tận. Khanh say đắm hôn trả lại, trong mơ, cô cảm thấy ngất ngây hạnh phúc, cô vòng tay ôm ngang người anh, nghe anh thì thầm âu yếm gọi mãi tên mình. Giữa thoáng rung động chơi vơi ấy, Khanh chợt bừng tỉnh, cô sững người khi nhận ra mình đang ôm Việt . Mặt anh ta kề sát mặt Khanh và đang chúm chim cười thật trơ trẽn. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 7 Lúc cô còn đang đờ ra vì bất ngờ, Việt đã nói: - Hy vọng sáng nào anh cũng được thức em bằng một nụ hôn nồng nàn như vậy. Khanh mím môi đẩy mạnh hai tay vào ngực Việt. Cô rít lên: - Anh đã hứa không ép tôi mà. Việt đứng dậy: - Thì anh có ép đâu . Chính em đã ôm và hôn anh trước, sao bây giờ lại cáu gắt ? Khanh nuốt nghẹn xuống: - Anh đừng ngậm máu phun người. Hàng ria con kiến nhếch môi thật đểu, Việt cười cười. Ném mạnh cái gối thêu tay tuyệt khéo vào người Việt, cô hét: - Anh xéo đi ! Vần giọng ôn tồn, Việt bảo: - Được . Nhưng em phải chuẩn bị . Anh sẽ đưa em về thăm nhà . Lúc nãy, mẹ vừa điện sang bảo ba không được khoẻ. Khanh hốt hoảng nhìn anh, rồi vội vã đứng phắt dậy. Bích Thọ nheo nheo mắt: - Sao ? Mới ngồi quán có một tiếng đã muốn về rồi à ? Coi chua ngoa mà cũng biết sợ chồng dữ ta. Khanh vênh váo: - Ai bảo với mày, tao sợ chồng ? Tao muốn về vì ở đây chán quá. Hiền Mai bĩu môi: - Karaoke toàn dĩa mới không mà chán . chuyện này hơi... bị lạ à nghen. Khanh chống cằm: - Thú thật . Tao ngán karaoke đến tận cổ rồi. Bích Thọ ngạc nhiên: - Hát ở đâu mà chán. - Ở nhà . Ổng đi làm rồi thì tao chỉ còn việc ôm mirco hát suốt, hát đến ngấy luôn. Hiền Mai cười cười: - Hai đưá bây có song ca không ? Khanh nhăn mặt : - No. Thọ hỏi tới: - Tướng ông Việt chịu chơi lắm mà . Chả lẽ không biết hát hò gì ráo ? Khanh xịu mặt : - Tại tao không thích hát với Việt. Hiền khịt mũi : - Vẫn còn nhớ Hiển à ? Như vậy là lỗi đạo với chồng đấy. Khanh rùn vai: - Trái tim luôn có những lý lẽ của nó . Biết sao hơn. Thọ bảo: - Triết lý dỏm hay hói đúng hơn là mày đang ngụy biện. Khanh nhếch môi: - Trên đời này chắc ức tỷ người đang nguỵ biện như tao. Hiền hấp háy mắt : - Mày vần chưa phát biểu cảm tưởnng về việc lấy chồng đó nhà. Khanh đỏ mặt: - Nhảm nhí ! Thọ cười cười: - Đầu óc mày đúng là đen tối . Nhỏ Mai có nói gì bậy bạ đâu mà nhảm nhí. Khanh cáu lên: - Không nói với tụi mày nữa. Cô cầm mirco lên ngay lúc màn hình bắt đầu hiện lời ca bài " Tìm bóng". " Tìm không ra bóng anh, tôi lại tìm bóng tôi... " Khanh cất tiếng hát và nghe giọng mình nghẹn ngào . Bích Thọ chụp remote bấm bài khác, con bé càu nhàu: - Chọn chi bài buồn não ruột thế này. Màn hình đổi qua bài " Yêu Nhau ghét nhau ". Bích Thọ và Hiền Mai ê a song ca mặc kệ Khanh ngồi u rủ một góc. Cô đang nhớ đến Hiển da diết . Chính quán này, Khanh và Hiển đã bao nhiêu lần cùng hát chung với nhau . Ngoài anh ra, chắng còn hứng thú hát cùng ai khác, huống hồ chi là Việt. Khanh chả biết Việt hát như thế nào, anh thích loại nhạc gì . Cô chỉ thấy trong phòng mình đầy ắp đĩa CD nhạc mới nhất . Hầu như vài ba ngày lại có một đĩa nhạc mới xuất hiện và chúng rất hợp gu của cô, nên dù ghét Việt, cô vẫn không cầm lòng trước sự chăm chút tế nhị của anh . Tuy thế bề ngoài, Khanh vẫn dửng dưng trước sự chăm chút ấy. Phải nói Việt là người khá chu đáo, thích làm vui lòng người khác, bởi vậy anh rất được lòng ba mẹ và chị Yến . Những người trong gia đình Khanh đều rất khen Việt . Ai cũng bảo Khanh có phước lấy được chồng giàu, có địa vị lại rất mực yêu thương vợ . Mọi người càng tâng bốc, cô càng ghét Việt . Khanh không bỏ lỡ nếu có cơ hội để chọc tức anh cho bõ ghét. Ví dụ như hôm nay, tan học, cô không về mà la cà với đám bạn hết quán cà phê tới phòng karaoke nọ . Cô biết Việt đang sốt ruột ở nhà vì không biết Khanh đi đâu làm gì. Mặc xác Việt . Cô đâu phài là tù nhân trong tháp ngà của anh . Cô có quyền giao du với bạn chớ. Khanh chợt thích thú, hả hê thật trẻ con . Giật cái mirco trên tay Bích Khanh gào lên : " Ghét nhau ném đá vỡ đầu nhà ra . Thì ai ơi, xin đừng .. Yêu nhau buổi sáng, buổi chiều xa nhau... " : Hát mãi cũng hết hơi, cả bọn kéo nhau vào cái siêu thị nhỏ chuyên bán đồ của Hàn Quốc ở gốc đường Cao Thắng . Cô mua tặng Bích và Mai mỗi người một vòng đeo tay, sau đó cùng đi ăn cơm bụi ở đường Võ Văn Tần. Vào tới ngưỡng cửa phòng khác, cô đã gặp Việt . Anh nhìn đồng hồ rồi hỏi: - Ăn cơm chưa ? Anh bảo bác Năm dọn. Khanh đáp: - Cám ơn . Tôi ăn rồi. Cô định về phòng, nhưng Việt đã gọi giật lại: - Ngồi xuống đây . Anh có chuyện muốn nói. Khanh ương ngạnh: - Tôi mệt lắm rồi . Để khi khác vậy. Mặt Việt đanh lại: - Em nên biết điều một chút, nếu không bị xem là trẻ con ngốc nghếch. Khanh lầu bầu: - Ngồi thì ngồi . Anh đâu cần phải mỉa mai như thế. Việt nhìn vẻ mặt vênh vao của Khanh rồi hạ giọng: - Một gia đình dù lớn hay nhỏ cũng phải có nề nếp của nó . Chúng ta sống một mái nhà, dù không muốn, không thích cũng có những quan hệ ràng buộc với nhau, lo lắng, để ý tới nhau . Nếu vì sự vô tâm, vô ý của người này mà người kia phải sống trong thắc thỏm, lo âu thì thật là phiền. Khanh gạt ngang: - Anh trách tôi về trễ chớ gì ? Lâu quá không đi chơi với bạn, tôi có quên để ý tới thời gian, nhưng cũng đâu cần thiết trách móc tôi như vậy. Việt gằn : - Em không phải phấp phổng ngồi nhà, nên mới cho rằng không cần thiết . Nói thật, lúc nãy, tôi đã định cho em vài cái bạt tai . Lớn rồi, phải biết cách cư xử chứ. Khanh ngọ ngoạy trên ghế, cô không biết phải trả miếng ra sao cho Việt tức, nhưng cô không mang tiếng đanh đá, trả treo . Rõ ràng Khanh có lỗi, nhưng chẳng lẽ cô xin lỗi . Hừ ! Sẽ không có chuyện đó đâu . Cô biết Việt đang chờ cô hạ mình nhận khuyết điểm . Hừ ! Còn... xơi mới xảy ra... hiện tượng ấy. Giọng Việt lại vang lên: - Tôi sẽ đưa em một điện thoại di động, muốn đi đâu cứ điện về nhà. Khanh mỉa mai: - Một hình thức quản lý vợ từ xa của nhà doanh nghiệp lớn . Cám ơn . Tôi không thích điện thoại di động. - Vấn đề không phải thích hay ghét mà là sự tiện lợi . Tôi bận biụ bao nhiêu việc ở công ty, em đừng làm tôi phải điên lên vì bực bội nữa. - Tôi đâu cần anh nổi điên vì tôi. Việt cười nhạt: - Xin lỗi . Tôi vì ba em chớ chẳng hề vì em chút nào . Bây giờ hãy điện thoại cho ông và báo tin mình đã về nhà. Khanh hầm hực nhìn theo Việt . Hừ ! Lúc nào cũng quyền hành, ngạo mạn, thích ra lệnh với vợ, dù lệnh ấy vợ chưa chắc đã nghe. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chuông điện thoại reo vang, Khanh nhất máy và nghe giọng Yến thắc thỏm: - Khanh về chưa ? - Em đây nè. - Trời ơi ! Mày đi đâu vậy ? - Em đi chơi với Hiền, Bích. Yến khó chịu: - Không biết điện cho Việt à ? Mày làm anh ta và cả nhà lên cơn sốt vì lo lắng . Thật là tệ . Ba mẹ bực mình lắm đó. Khanh cau có : - Em đâu phải con nít, ra khỏi nhà một chút cũng không được sao ? Khó khăn quá, hôm nào em đi luôn cho biết. Yến quát vào tai Khanh: - Hừm ! Nói vậy mà nghe được hả ? Mày đúng là cứng đầu . Tao không thèm nói nữa đâu. Khanh thớ dài, gác máy . Chị Yến thường ngày rất nhỏ nhẹ, vậy mà hôm nay lại nổi nóng với cô . Chắc chị ấy vẫn còn nặng tình với Việt lắm, nên mới bênh vực anh ta như thế. Tự dưng lòng Khanh dấy lên những cơn khó chịu . Sự hả hê vì đã chọc giận Việt bỗng tan nhanh như bọt nước . Đọng lại trong cô là một khối nặng nề vì bị cô lập bởi những người thân . Ai cũng cho là cô có lỗi, chán thật. Khanh thơ thẩn dạo khắp căn nhà thênh thang và nhận ra dù về đây cả tháng, cô vẫn chưa có chút tình cảm nào với nơi mình ở . Có chăng là dãy hành lang dài mát rượi bóng cây xanh mà trưa cô hay ra ngồi dựa cột học bài hoặc gởi thương gởi nhớ về nơi xa là Khanh thích nhất . Nhưng hôm nay, cô cũng ghét chúng luôn, vì có nhiều tối cô thấy Việt cũng ngồi dựa cột hút thuốc . Mà nơi nào có dính dấp tơi anh, cô đều không ưa. Bước xuống bếp, Khanh nghe giọng bà Năm đon đả: - Còn đó không Khanh ? Năm dọn cho ăn. Khanh lắc đầu, mặt buồn hiu . Bà Năm lại hỏi: - Hay là uống nước trái cây ? Lúc nãy cậu Việt có dặn xay sabôchê sẵn cho con. Khanh phụng phịu: - Nếu dì Năm tự làm, con sẽ uống . Còn nếu đó là ý của người ta, con hổng thèm. Bà Năm móm mém cười: - Đi chơi về trễ bị... nẹt chứ gì ? Năm ở nhà lo cơm nước mà cũng bị hoạ lây. Khanh tròn xoe mắt: - Ông trời ấy dám xị nẹt luôn cả dì Năm à ? - Thì giận cá chém thớt cho đỡ ấy mà . Trông cậu ta đi ra đi vào, mặt mũi sưng xịa mới tức cười . Năm tưởng khi con về sẽ có đại chiến chớ, ai ngờ chẳng nghe hét tiếng nào . Nói cho cùng, con có lỗi đấy. Khanh nhăn nhó: - Con đâu có muốn. Bà Năm nghiêm nghị: - Đừng hòng qua mặt bà già này . Con định chọc tức Việt chớ ở đó mà không muốn. Khanh chối: - Không phải đâu . Con chọc ảnh làm chi ? Bà Năm chặc lưỡi: - Vợ chồng như con và Việt đúng là có một không hai . Rồi đây không chóng thì chày, cậu ta sẽ lăng nhăng bồ bịch bên ngoài cho mà xem. Khanh lảng đi: - Con muốn uống sabôchê. Bà Năm mở tủ lạnh, vừa nói: - Tánh Năm thẳng lắm . Nghĩ sao Năm nói vậy . Con cứ cấm cửa mãi, cậu Việt sẽ có người đàn bà khác . Địa vị như Việt có khối người mê, chỉ sợ con hối đã muộn. Khanh bưng ly sinh tố: - Con về phòng học bài đây. Dứt lời, Khanh te te đi một nước . Cô biết bà Năm không ác ý khi nói những lời vừa rồi . Nhưng Khanh vẫn thấy khó chịu khi bị động vào chuyện riêng tư thầm kín. Cưới nhau cả tháng, nhưng chưa ngủ chung đêm nào . Đúng là đề tài hấp dẫn cho những người thích ngồi lê . Cũng may, bà Năm không thuộc tuýp người lắm chuyện . Đây là lần đầu tiên bà đề cập vấn đề hết sức riêng tư ấy với Khanh . Bà Năm định doạ Việt sẽ bỏ cô vì chán à ? Nếu được thế càng tốt . Cô đang mong anh chán mình đây. Bước tới cái bàn gỗ đỏ, Khanh nghiêng đầu ngắm lẵng hoa gởi mừng ngày cưới với tất cả xao xuyến . Những bông cúc, bông lan, bông hồng đều đã khô quắt queo . Chúng ủ rũ gục đầu vào nhau buồn bã trông đến chán, vậy mà cô nhất định giữ lại . Ngày nào Khanh cũng để mắt tới lẵng hoa ít nhất một lần . Cô cố ngửi mùi hoa khô ngai ngái và nhớ Hiển. Mùi hoa càng lúc càng phai nhạt, nhưng tình yêu của cô vẫn đằm thắm, nồng nàn . Khanh nhất định sẽ là của Hiển . Việt mãi mãi phải đứng bên lề cuộc đời của cô. Dầu sao anh cũng quân tử nhất ngôn, như đã hứa với Khanh . Việt để cô một mình làm chủ căn phòng tiện nghi, đẹp tuyệt ấy . Anh ngủ trong phòng làm việc và chưa bao giờ than phiền . Dẫu như thế, Khanh vẫn một mực đề cao cảnh giác . Cô yêu cầu làm khóa và luôn khóa chặt phòng khi ở trong phòng bất kỳ là đêm hay ngày . Có Việt ở nhà hay không khóa cửa phòng đã trở thành thói quen của Khanh . Điều đó đồng nghĩa với việc mất tự do, nhưng biết sao hơn khi chấp nhận lấy Việt là cô đã đeo gông rồi. Bọn Hiền, Mai bảo vợ giám đốc, học làm chi cho mệt, có lấy được bằng cũng đem treo dàn bếp . Tụi nó không thể nào hiểu rằng Khanh luôn tâm niệm sẽ quay về với Hiển . Cô không làm vợ giám đốc mãi đâu . Điều này, chắng biết Hiển có hiểu không khi cô không liên lạc được với anh, không tự bạch được với anh, để Hiển tin rằng Khanh vẫn là của anh với tấm lòng trong trắng. Việt nóng nảy đẩy xấp chứng từ về phía Hà, giọng khô khốc : - Yêu cầu anh kiếm tra lại . Rất nhiều hẹn mục sai so với thực tế . Hừ ! Làm ăn kiểu này chắc công ty đến phá sản mất. Hà từ tốn: - Tôi đã kiểm tra rồi . Không có vấn đề gì đâu, thưa giám đốc. Việt sa sầm mặt: - Lấy gì đảm bảo lời của anh ? Hà cứng cỏi: - Giám đốc có thể cho tôi thôi việc nếu sai phạm. Giọng Việt chùng xuống : - Được . Anh có thể ra ngoài. Đợi Hà khép cửa phòng xong, Việt ngửa ngồi ngay vào bàn . Anh gõ gõ tay lên xấp hồ sơ dầy cộm với vẻ đăm chiêu. Động tác vừa rồi là để Việt kiểm tra thái độ làm việc của Hà . Anh ta tự tin lắm . Tự tin y như một người thẳng thắn, quang minh, nhưng ẩn trong vẻ tự tin ấy là một gì thách thức. Hừ ! Chắc chắn người đứng sau lưng Hà là Quân . Hắn ta không ngoi lên chức giám đốc được, nên nào ưa gì Việt . Cùng một công ty mà có người đối đầu thật là khó chịu . Khó chịu hơn kẻ đói đầu ấy lại ngầm ngầm sắp xếp những ý đồ chống anh trong bóng tối. Quân đang tìm đồng minh và Hà đã nhanh chóng hợp tác với Quân . Cả hai đang cố tạo cho mình một chỗ đứng trong lòng các cổ động . Nếu Việt không khéo, nhiệm kỳ tới, chức giám đốc này có thể rơi vào tay kẻ khác. Việt nhìn đồng hồ .Trưa nay, anh phải ghé trường đón KHanh . Đây là lần đâu tiên Việt làm nhiệm vụ đưa đón vợ . Có lẽ anh nên cám ơn cái xe Dream sáng nay đã trở chứng mới được . Không nhờ nó, chắc Khanh không bao giờ để anh chở đâu. Vừa đứng dậy, Việt nghe điện thoai reo . Anh nhấc mấy nhận ra giọng Khanh. - Trưa nay, tôi đi với bạn, sẽ không ăn cơm nhà và anh cũng không phải ghé trường đón tôi . Việt ngập ngừng: - Bao giờ em về ? - Chắc chiều . Khoảng năm, sáu giờ gì đó. - Chúc em đi chơi vui. Khanh cười trong máy: - Chắc phải vui hơn ở nhà rồi . Thôi, stop nhé. Việt ngây người ra ghế . Anh lại thua con nhóc chảnh choẹ ấy lần nữa rồi . Phải nói là anh quá dở để chinh phục cho được Khanh . Anh đã lùi một bước và nằm yên một chỗ chớ chưa tiến thêm được bước nào . Chắc Việt phải học tập kinh nghiệm yêu ở ai đó... Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, Việt nghiêm giọng : - Mời vào. Yến mỉm cười : - Chỉ sợ giám đóc đã về rồi không hà . Làm ơn ký dùm tôi. Lật xấp giấy vừa được Yến để trên bàn, Việt nói: - Cái này thuộc trách nhiệm của ông Quân. - Nhưng ông ấy đi vắng. Việt cương quyết: - Chị chiụ khó chờ anh Quân về. Mặt Yến xịu xuống vì nghe Việt gọi là chị . Cô rất ghét danh xưng này, dù anh gọi thế là đúng . Trong thâm tâm, Yến vẫn thích Việt xưng anh và thân mật gọi cô là em như trước kia. Nhìn Việt, Yến nói: - Vâng . Tôi sẽ chờ. Yến vừa quay đi, Việt bỗng buột miệng : - Yến có rảnh không ? - Sắp tới giờ về rồi, tôi đâu bận biụ gì. - Tôi mời chị đi ăn trưa. Yến tròn mắt : - Thế Khanh thì sao ? Anh để con bé ăn cơm một mình à ? Việt gượng gạo: - Cô ấy đang vui vẻ với bàn bè chớ không một mình đâu. Yến lắc đầu: - Chậc ! Con ngốc này ham chơi thật . Tôi sẽ đi chơi với anh cho đỡ buồn. Việt mau mắn : - Tôi chờ Yến dưới sân nhé. Yến hí hửng trở về phòng làm việc . Cô bắt đầu trang điểm lại và hài lòng với mình . Lúc nào Yến cũng là người đẹp . Có lẽ Việt đã ân hận vì chọn Khanh thay vì chọn cô. " Giữa hai người vẫn chưa có gì... " Khanh từng rù rì với Yến bí mật đó, mà không biết đã gieo vào lòng Yến một niềm hy vọng . Yến luôn cho rằng hy vọng ấy quá mong manh . Thật ra, hy vọng ấy không mong manh, nếu Yến biết tận dụng cơ hội . Hôm nay, cơ hội đã ập đến rồi đó. Mím bờ môi mọng cho son loang đều, Yến tự tin bước xuống sân, nơi Việt đang ngồi chờ trong chiếc Toyota đời mới. Anh lịch sự mở cửa cho cô rồi nhanh nhẹn trở lại chỗ sau vô-lăng . Tim Yến chợt đập mạnh vì trong xe chỉ có hai người và vì cố cảm thấy quá gần gũi anh. Giọng Việt thân mật: - Yến thích ăn gì nào ? Yến ngập ngừng : - Ăn món chay cho lạ miệng . Anh thấy thế nào ? Việt hóm hỉnh : - Mô phật ! thiện tai ! Thiện tai ! Yến cười giòn tan vì câu pha trò của anh, cô nói: - Vậy mà người ta rỉ tai nhau rằng giám đốc Việt là người không biết đùa. Việt tủm tỉm: - Tôi nói thật chớ đâu có đùa . Ăn chay vừa nhẹ bụng, lại nhẹ lòng . Không phải... thiện tai sao ? Yến buột miệng: - Khanh thích ăn chay lắm đó . Trước đây, tháng nào hai chị em tôi cũng ăn chay hai ngày. - Để cầu duyên à ? Yến rùn vai : - Hy vọng là không phảI, vì nếu đúng thế, lời cầu của tụi tôi chả ứng chút nào . Nhỏ Khanh còn quá bé để có thể làm một cô vợ đảm đang. Việt hơi nghiêng đầu về phía Yến: - Yến ngụ ý gì thì nói thế nhỉ ? - Tôi chỉ áy náy khi nghĩ tới nhà . Anh không ân hận vì đã lựa chọn chứ ? Việt lắc đầu: - Có gì bất trắc đâu để tôi phải ân hận . Khanh rất vô tư, mong cô bé cứ mãi hồn nhiên như thế. Yến cười khẽ: - Anh nói thật lòng đấy chứ ? Việt không trả lời . Anh dừng xe trước một quán cơm chay ở đường Nguyễn Đình Chiễu. Mở cửa xe, Việt lịch sự đi một bên Yến, cô tự nhiên bám vào tay anh như một tình nhân lý tưởng . Anh giao cho Yến chọn món với lý do mình không rành ăn chay. Yến nói: - Tôi sẽ gọi những món nhỏ Khanh thích nhất . Anh nhớ để sau này có dịp lấy lòng con bé. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 8 Việt tò mò đọc thực đơn và buồn cười khi thấy những tên gà, tôm , mắm, lẩu như món ăn mặn. Anh cao giọng: - Con người ta nghĩ cũng lạ . Đã bảo rằng chay tịnh, nhưng vẫn còn thèm những thứ trần tục. Yến nhấn mạnh: - Vì bản chất con người là thế mà. - Lấy cái tôi để đo lòng người khác, chắc cũng là thuộc tính của con người. Yến xịu mặt, cô khó chịu khi thấy Việt cứ cố tình châm chọc mình . Nếu biết Việt trút bao nhiêu giận từ Khanh sang cho mình, có lẽ Yến đã không nhận lời đi ăn cơm với anh. Thấy cô lộ vẻ khó chịu, Việt cười xòa: - Nãy giờ tôi đùa, bộ Yến giận sao ? Cô lơ lửng: - Có những chuyện đáng .. căm hận hơn tôi còn tha thứ, chấp nhất chi những câu anh bảo là đùa này. Việt hấp háy mắt: - Ăn chay khiến người ta bớt sân si, bởi vậy sau này tôi và Khanh sẽ mời Yến ăn cơm chay mỗi tháng bốn lần. - Chỉ sợ tôi không có thời gian. Việt hỏi: - Có bao nhiêu thời gian dành hết cho Hà à ? Yến nhún vai không trả lời . Hai người bắt đầu nhấm nháp những món chay giả mặn được khéo làm y như thật. Việt lại hỏi: - Yến và Hà vẫn .. tiến triển tốt đấy chư ? Yến bưng ly nước lên: - Sao anh lại thắc mắc chuyện này nhỉ ? - Người một nhà phải biết quan tâm đến nhau. - Tôi không thích... bị quan tâm kiểu này. Việt tủm tỉm: - Yến bây giờ khó hơn Yến trước đây nhiều quá. Yến u uẩn: - Tôi lúc nào cũng thế, chỉ có anh thấy khác đi thôi. Việt chép miệng: - Sao lúc nào tôi cũng là người có lỗi với chị em cô hết nhỉ ? - Câu hỏi này tự anh trả lời được mà. Việt lãng đi : - Mình về được rồi chứ ? Yến nói : - Đã xong bữa cơm, còn ở lại làm gì . Nhưng tôi cho rằng anh vẫn còn muốn hỏi tôi ít nhất một câu. Việt thắng thắn: - Tôi muốn biết Hiển là người như thế nào ? Yến vuốt tóc: - Về hình thức, cậu ta hơn hẳn anh . Nếu cho Hiển điểm chín, anh chỉ được điểm bốn thôi. Việt kêu lên: - Tôi tệ vậy sao ? - Nhưng bù lại, anh hơn Hiển tất cả các mặt khác. Việt khít mũi: - Ví dụ ? Yến xoè tay ra đếm : - Tiền tài, địa vị, có thể là cả sự bản lãnh, khôn ngoan . Quên nữa... Việt nhíu mày: - Quên vấn đề nào ? Yến nhếch môi: - Hiển vẫn đang làm chủ vật qúy nhất thuộc quyền anh sở hữu . Suy cho cùng, anh chả hơn cậu ta đâu. Mặt Việt thoáng cau lai: - Điều đó hòan toàn sai. - Lẽ nào anh hiểu nhỏ Khanh hơn tôi ? Ráng giữ vợ cho thật kỹ vào, nếu có cơ hội, Khanh sẽ tìm đến Hiển ngay. Việt trầm tĩnh: - Cám ơn lời doạ dẫm của Yến . Bây giờ chúng ta về. Vào ngồi trong xe, Yến nói: - Tôi nghĩ anh phải chấp nhận sự thật . Khanh không bao giờ thuộc về anh dù con bé đã chấp nhận cuộc hôn nhân này . Anh chỉ tìm được hạnh phúc bên người phục nữ khác. Việt bật cười khan: - Hy vọng những lời này không phải là Khanh nhờ Yến nói với tôi. Yến chớp mắt rất thật thà: - Đúng là Khanh nhờ đó chớ . Nó nhờ tôi lâu rồi, nhưng tôi không nỡ nói vì sợ anh đau. Việt giễu cợt: - Giờ tôi vẫn đau, sao Yến lại nói ? Không chút bối rối, Yến trầm giọng: - Tôi thật xót xa khi thấy anh và Khanh phí thời gian . Đau thì phải tìm cách chữa, chớ cứ ôm hoài cũng chắng tới đâu. Việt dừng xe trước nhà Yến, cô ngập ngừng: - Anh vào uống nước nhé ? - Để hôm nào có Khanh đi cùng thi tốt hơn. Yến nói: - Cám ơn bữa cơm chay của anh. Đợi Việt phóng xe đi, Yến mới bấm chuông gọi cửa . Cô đi một mạch về phòng rồi nằm lăn ra giường, lòng anh ách nỗi buồn hận. Cô không hề ganh ghét em gái mình, nhưng trong thâm tâm, khao khát có được Việt vẫn bừng cháy, bởi vậy Yến không ngượng miệng khi nói những lời lung lạc tình cảm của Việt. Nếu Việt và Khanh bỏ nhau thì... Giọng chị Tám vang lên : - Yến ơi ! Có điện thoại. Cô hỏi trỏng: - Ai gọi thế; ? - Cậu Hà. Bảo Yến uể oải bò dậy . Không gì bất lịch sự bằng gọi điện thoại vào giờ nghỉ trưa . Vừa bước xuống lầu, cô vừa lẩm bẩm rủa xả Hà. Cầm ống nghe lên, cô nghe giọng anh nhẹ tên : - Em về rồi đấy à ? Bữa ăn trưa của tổng giám đốc chắc tòan món sơn hào hải vị. Yến ậm ự : - Anh nắm tin hay thật. Hà cười : - Anh hơi ngạc nhiên và tin rằng không tự dưng lão Việt lại mời chị vợ đi ăn cơm. Yến chép miệng: - Ông ta muốn biết về Hiển. - Vậy sao ? Thế em đã nói gì ? - Toàn những câu lấp lửng. Mà anh quan tâm làm chi ? Hà im lặng . Một lát sau, anh mới khẽ khàng : - Hiển mới về SG, nhưng nó cũng biến đi đâu mất rồi . Không biết nó có liều mạng để hẹn hò với nhỏ Khanh không. Yến thắt thỏm: - Dám lắm đấy. - Lão Việt mà bắt được thì thằng Hiển thân bại danh liệt ngay . Em thử suy nghĩ xem hai đứa ấy có thể hẹn nhau ở đâu ? - Em không biết . Nhỏ Khanh chưa bao giờ hé môi với em về những chỗ tụi nó từng lui tới. - Thôi , để anh đi tìm vậy. Gác ống nghe, Yến ngồi thừ ra ghế . Hừ ! Cô đã chạm vào vết thương của Việt, bây giờ phải làm nó tứa máu mới được. Rất bình thản, cô nhấn số nhà Việt và nghe anh tỉnh táo lên tiếng. Cô lơ lững: - Không ngủ à ? - Tôi không có thói quen ngủ trưa . Sao ? Yến gọi điiện để cho tôi thêm một lời khuyên nữa à ? - Gần đúng như vậy . Nhưng đây là một thông tin chớ không phải là lời khuyên . Anh nghe không ? Việt hào hứng: - Nghe chớ . Tôi vốn tò mò mà. Yến cười : - Anh sẽ đau vì tật tò mò của mình đấy. - Chắng sao . Tôi quen chịu đau rồi. - Hiển, người anh vừa hỏi thăm đã về SG. - Vậy à ? Không phải tại tôi hỏi thăm mà cậu ta về chứ ? - Đừng đùa nữa . Nhỏ Khanh đi đâu anh biết không ? Việt gọn lỏn: - Tôi biết. - Chắc không ? Tôi sợ nó và Hiển .. Việt gạt ngang: - Tôi lại không sợ . Thôi, stop nhá . Tôi đang bận truy cập . Cám ơn thông tin của chị. Cô gác điện thoại xuống thật nhẹ, nhưng Việt vẫn nghe tiếng va chạm nén nổi lòng ghen tuông, bày đặt hỏi về Hiển để cô ta nắm được yếu điểm và bây giờ thông báo một tin khiến anh khó bĩnh tĩnh được. Tắt máy ví tính, Việt bỏ ra ngoài hiên . Dãy hàng lang dài rộng, râm mát níu chân anh ngồi xuống . Chồ này Khanh thường tới học bài, chỉ cần một cái chiếu nhỏ, chiếc gối ôm màu hồng, con nhóc chán sẽ ngủ quên . Mỗi lần nhìn trộm dáng nằm của Khanh, lòng Việt lại dâng lên sự khát khao cháy bỏng . Rồi anh lại tự nhủ " Nho vẫn còn xanh ". Bỗng dưng Việt nhếch môi . Lẽ nào anh mãi đứng ngắm những chùm cho mọng trên giàn cao và tự an ủi mình rằng : " Nho chưa chín " ? Thiếu chi cách để hái nho, chỉ e rằng mạnh tay quá, chùm nho mọng kia sẽ dập nát. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Đốt thuốc lá, Việt hút liên tục hai ba điếu và nhận ra mình đang tê tái vì ghen . Từ khi lấy Khanh đến nay, Hiển là cái bóng mờ xa . Anh vẫn ghen với cái bóng ấy và cho rằng đó là quá khứ của Khanh . Bây giờ cái bóng ấy hiện thực, nó sắp chụp lên cái gia đình mong manh, hư hư thực thực của anh. Việt ấm ức đi tới đi lui như đang duyệt binh suốt hành lang . Anh muốn đập đổ, phá vỡ cái gì đó để bớt cơn bực bối, ghen tuông đang ngun ngút trong hồn . Anh ầm ầm bước đến cuối sân . Nơi anh có một phòng tập võ nhỏ . Tới chỗ treo bao trong góc, Việt đấm liên tục vào dấy . Việt trút hết cơn giận dữ vào đôi tay . Anh đấm đá đến ê ẩm, đến mệt nhoà ngồi thở dốc mà lòng vẫn chưa nguôi. Giờ nay Khanh đang làm gì, ở đâu ? Cái điện thoại di động cô vứt lại trong phòng như một thách thức Việt có giỏi thì tìm cho ra chỗ Khanh đang hiện diện đi. Ngồi phịch xuống đất, Việt hào hển thở . Anh vuốt mồ hồi ướt đẫm mặt và chợt sững người khi nghe tiếng Khanh gọi mình. Nhìn ra cửa, Việt thấy cô đang đứng, mặt tươi cười rõ đến mức anh nhói tim vì ghen . Gương mặt tươi rói này đúng là gương mặt vừa gặp người yêu về . Đi với Việt, Khanh chưa khi nào vui đến thế. Ngập ngừng một chút, Khanh nói: - Có mấy đứa bạn tới chơi . Anh đừng phiền vì tôi không nói trước nghe. Việt trấn tĩnh lại, anh buột miệng: - Sao lại phiền . Em có quyền đưa bạn về nhà mà. Khanh cắn môi : - Tụi nó hát karaoke ồn lắm . Anh làm việc được không ? - Được . Anh sẽ đóng kín cửa lại . Tụi em cứ tha hồ... hét. Khanh xìu mặt xuống: - Vậy là anh không thèm .. xuất hiện dù để xã giao thôi sao ? Việt nhẹ nhàng : - Có chứ . Nhưng không phải ngay bây giờ . Ít ra anh phải chỉnh tề, lịch sự hơnlúc này. Khanh kêu lên : - Sao lại tập võ vào giữa trưa nhỉ ? Việt nhìn cô: - Để đầu óc bớt căng thắng vì không làm việc được. Khanh chớp mắt: - Anh gặp khó khăn gì à ? - Anh lo vì không biết em đi đâu. Khanh im lặng . Cô định .. đốp chát vài câu với Việt như thường ngày rồi lại thôi . Dẫu gì bạn bè Khanh cũng đang rần rần ngoài phòng khách, nhịn Việt một lần cũng chưa sao. Cô quay đi: - Anh ra nhanh lên nhé ? Việt nói với theo: - Em bảo dì Năm làm món gì đó cho bạn bè. Khanh gật đầu . Nhìn theo dáng rộn ràng của cô, Việt chợt nhẹ nhỏm . Anh không tin những gì Yến cố tình nói lúc nãy . Anh không tin vừa rồi Khanh gặp lại người yêu cũ . Và anh phản tin sắp tới lúc mình chinh phục cô vợ đỏng đảnh này. Khanh vươn vai bước xuống giường . Sáng chủ nhật không có gì sướng hơn được nằm nướng . Cô .. nướng sắp khét rồi nên đành phải dậy . Làm vệ sinh cá nhân xong, Khanh lon ton xuống bếp . Mở tủ lạnh cô lấy một hộp sữa tươi không đường và ra sân. Mắt tròn xoe ngạc nhiên khi Khanh thấy Việt đang khom lưng bên chiếc Dream của mình . Cô bước vội đến gần. - Sao anh không mang ra tiệm cho thợ ? Vẫn không ngẩng lên nhìn Khanh, Việt nói: - Tự anh sửa cho em đi vẫn an tâm hơn. Khanh tò mò: - Anh có học sửa xe à ? - Không . Anh chuyên .. trị tàu biển. Còn ba thứ động cơ xe gắn máy này có gì đâu khó . Tại dạo này không được rảnh, nên chưa chăm chút xe cho em . Giờ thì bảo đảm ngày mai đi học em sẽ thấy khác. Khanh cong môi ngậm ống hút... Tự dưng cô thấy áy náy khi Việt lo cho mình quá chu đáo . Hôm qua, anh đã mời đám bạn của Khanh ở lại dùng cơm chiều và cũng chính anh hăng hái đi chợ rồi cùng dì Năm lo chuyện bếp núc, trong khi Khanh và lũ bạn mãi vô tư hát hò. Đến khi vào bàn, cả đám mê tít cái món lẩu Thái cay xé họng, nhưng ngon ơi là ngon của Việt . Bọn chúng khen nức nở khiến Khanh cũng hãnh diện về chồng mình. Cô không ngờ Việt lại dễ hoà đồng đến thế . Anh chắng những hát karaoke mà còn kể chuyện tiếu nữa . Phải nói hôm qua là ngày Khanh vui nhất kể từ khi xa Hiển. Nhìn Việt loay hoay thay nhớt xe, tay lem nhem bẩn thỉu, Khanh lại so sánh: Nếu hôm qua người đứng ở vị trí của Việt là Hiển thì sao ? Chắc mọi cái sẽ không vui không sống động đến thế đâu . Hiển đâu có kinh nghiệm chỉ huy, lãnh đạo, hay nói nôm na là làm đầu trò như Việt để có thể lèo lái đám bạn quỷ sứ của Khanh khéo như Việt đã làm. Ăn ngon và no xong, cả bọn ra về thõa mãn, còn Khanh vui vẻ ra mặt . Cô muốn ngỏ lời cám ơn Việt, nhưng anh đã rúc vào phòng làm việc để sáng nay dậy sớm sửa xe cho Khanh trong khi cô vẫn còn ngủ. Ngồi xuống phía bên trên xe, Khanh nói nhỏ: - Cám ơn anh nhiều lắm. Ngước lên nhìn Khanh, mặt dính đen dầu nhớt, Việt hờ hững : - Về vấn đề gì ? Khanh vung tay: - Về tất cả những gì anh đà làm cho tôi. Việt nói: - Hơi .. bị nhiều đấy . Đúng là tôi đã làm được gì cho em đâu. Khanh bóp dẹp cái hộp giấy hết sữa : - Nhưng hôm qua vui lắm. Việt gật đầu : - Ờ vui . Nếu thích, em cứ đưa bạn về chơi . Đây là nhà của em mà. Khanh ngập ngừng: - Tôi vẫn chưa quen với việc đó, chắc vì tôi luôn nghĩ một ngày nào đấy mình sẽ ra đi. Việt mím môi vặn mạnh con vít . Nỗi ghen tuông âm ỉ bùng lên và anh cố gắng kềm xuống. Anh vờ hiếu sai ý cô: - Nếu Khanh không thích ngôi nhà này, chúng ta sẽ còn ngôi nhà khác. Khanh chống cằm: - Với tôi, ngôi nhà nào cũng buồn như nhau. - Tại em tướng thế chứ không hẳn vậy đâu . Bằng chứng là .. hôm qua vui lắm. Khanh cãi: - Đâu phải lúc nào cũng như ngày hôm qua. Việt dài giọng: - Bởi vậy nhóm Beatles mới có bài Yesterday bất tử. Khanh gật gù tán đồng : - Bài đó hay thật, nhưng hình như nhà mình không có. - Chắc nó lẫn lộn đâu đó, anh sẽ tìm cho em. Khanh bỗng nói: - Không ngờ anh hát hay ghê . Nhỏ Bích Thọ cứ khen anh nức nở. Việt thản nhiên: - Anh còn thiếu gì cái hay khác mà em chưa biết. Khanh bĩu môi: - Nói nghe... xấu hổ quá . Anh thử thí dụ xem nào. - Cưới được em là hay rồi. Khanh so vai : - Tôi lại nghĩ đó là điểm dở nhất của anh chứ. Việt đưa tay quẹt mặt, mũi anh dính một vết đen trông như hề . Khanh bật cười làm Việt ngơ ngác. Anh cau mày khiến Khanh càng cười to hơn: - Có gì đáng cười đâu. Khanh tinh nghịch: - Có chứ . Anh cứ đứng yên đi. Lấy cái khăn lông trắng tinh còn quàng trên vai xuống, Khanh nhón chân lên và chăm chú lau vết lọ cho anh. Miệng cứ chúm chím, Khanh nói: - Chỉ thêm cái mũi quả dưa đen và cây baton thôi là anh thành Charlot ngay. Việt bàng hoàng vì mùi hương con gái dịu dàng lén vào mũi . Anh đăm đuối nhìn Khanh: - Nhưng những phim Charlot đóng không có cảnh lãng mạn này. Khanh nóng mặt, cô vùng vằng: - Đúng là làm ơn mắc oán . Dơ khăn của người ta hết trơn. Việt thích thú nhìn đôi má ửng hồng đỏ của cô. - Để anh giặt cho. - Hổng thèm. Việt tủm tỉm chùi tay vào giẻ trong lúc Khanh ấm ức ngồi xuống ghế băng gần đó . Cô không hiếu sao vừa rồi mình lại thân mật quá mức bình thường với Việt như vậy . Không lẽ cô áy náy vì những gì anh đã làm cho mình sao ? Trong tình yêu, người ta thường bảo " Nhất cự ly .. " . Nếu Hiển ở gần Khanh như Việt, chắc chắn anh còn chăm sóc, yêu thương cô hơn Việt nhiều . Nếu nhẹ bóng vía, cảm động trước Việt thì cô sẽ rơi vào bẫy của anh mất. Nhưng chẳng lẽ vì điều nghi ngại đó mà Khanh cứ dửng dưng mãi với Việt? Cô có thể xem anh như bạn hoặc một người anh trai mà. Khanh đưa tay gõ lên đầu mình như tống khứ ý nghĩ không nên có vừa thoáng qua. Không thể nào xem Việt như bạn hay người thân được . Chính tham vọng và ích kỷ của Việt mà KHanh, Hiển phải chia lìa . Với Việt, cô chỉ có sự căm hận, khinh ghét . Nhưng công bằng mà nói, Việt cũng có nhiểu điểm tốt chứ . Khanh chưa bao giờ tìm hiểu anh sao hôm nay cô lại bị thôi thúc bởi sự tò mò về thân phận Việt nhỉ ? Cô nghe ba mình bảo ba mẹ anh đều mất . Việt chắng còn mấy người thân trong đời, bởi vậy hôm đám cưới, bên họ nhà trai chỉ có mỗi bà Năm là đại diện . Hôm đó Khanh .. bận lo khóc, nên chắng để ý đến sự đơn chiếc quá đỗi này của gia đình Việt . Về ớ chung, cô mới ngán vì sự vắng lặng trong ngôi nhà quá rộng này. Nhìn Việt cẩn thận sắp xếp lại bộ khoá mở bù loong, ốc vít của mình với vẻ trìu mến, Khanh hỏi: - Bộ làm tổng giám đốc công ty vận tải đường thuỷ là phải biết sửa tàu hở ? Việt lắc đầu: - Đâu có . Đây là việc của công nhân. - Vậy sao anh bảo anh chuyện trị tàu biển ? - Tại anh thích phá máy móc . Gặp bất cứ món gì, anh cũng khóai tháo tung ra rồi tự ráp lại cho bằng được. Khanh nghiêng đâu : - Có khó khăn lắm không ? Việt nhìn cô : - Tùy loại máy . Nhưng nếu đam mê thì chẳng có gì không vượt qua . Mà anh là người đam mê nhất thế giới . Từ khi thay ba anh điều hành công ty, chính nỗi đam mê đã cho anh làm tròn trách nhiệm tốt hơn . Đó là thêm cái hay khác nữa của anh đấy nhóc. Khanh vuốt mũi: - Tự quảng cáo mình mà không biết xấu hổ . Phô thật ! Nheo nheo mắt, Việt nói: - Là người kinh doanh không biết tự quảng cáo, thế nào cũng sập tiệm. Khanh chưa kịp nói gì thì bà Năm bước ra: - Cậu có điện thoại. - Ai gọi vậy ? Giọng bà Năm ngập ngừng khi thấy Khanh : - Từ Mỹ gọi về. Mặt Việt tối sầm lại: - Dì gác máy đi . Tôi không nghe đâu. - Nhưng mà cô ấy bảo có chuyện quan trọng. Việt quát lên: - Tôi đã bảo dì cúp máy. Bà Năm vội bước đi. - Vâng .. vâng... Khanh khó chịu: - Sao anh lớn tiếng với dì Năm ? Việt im lặng . Khanh chợt thắc mắc . Cô không hiểu người phụ nữ ở Mỹ xa xôi kia là ai mà Việt lại nổi nóng lên như vậy .. Bỏ mặc anh ngoài sân, Khanh vào nhà, cô ngừng lại ở salon và nghe giọng bà Năm... Thì ra bà vẫn nói chuyện với người phụ nữ đó. Tò mò, Khanh lắng nghe... Bà Năm vẫn tiếp tục ôm máy : - Con bé ấy tánh tình cũng dễ thương . Cậu Việt cưng lắm, nhưng dường như nó không yêu cậu Việt . Hai người đâu có ngủ chung ngày nào, vậy mà Việt cũng chịu đựng. Mặt Khanh nóng lên . Dầu chưa rõ đầu đuôi, nhưng cô thừa thông minh để hiểu bà Năm đang nói về mình . Nhưng lại nói với một phụ nữ khác . Hừ ! Xem ra bà cụ thuộc tuýp người " ngồi lê đôi mách liên lục địa . " Giọng bà Năm chợt trầm xuống : - Đã hứa với cô, lúc nào tôi cũng chăm sóc cậu Việt thật chu đáo, nhưng chuyện vợ con của câu ấy thì thú thật, tôi chẳng có cách nào . Thôi, tôi ngừng đây, kẻo cậu Việt vào tới thì nguy. Khanh nhanh chân .. biến vào phòng minh . Nhìn qua ô cửa sổ, cô thấy Việt ngồi như tượng đá ngoài vườn. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 9 Vừa đặt mình xuống salon, Khanh đã nghe Yến rì rào vào tai: - Hiển đã về và gởi lời thăm em. Mặt Khanh đỏ ửng rồi tái xanh: - Em muốn gặp anh ấy. - Nó trở ra Hà Nội rồi. Khanh thảng thốt: - Từ bao giờ ? Sao chị không cho em biết ? Yến nói: - Hiển về một ngày và đi ngay . Chị có điện cho ẹm, nhưng gặp ông Việt . Ổng bảo em đi chơi với bạn rồi mời chị đi ăn cơm cho đỡ cô đơn. Khanh ngắt ngang lời Yến: - Hiển có hỏi gì về em không ? - Có . Nó buồn lắm . Trông ốm và xơ xác như người bệnh nặng. Khanh nghẹn lời : - Vậy mà không chịu tìm em để nghe em nói dù chỉ một câu. Yến thở dài: - Chị đã giải thích với HIin, chị tin là nó hiểu em . Nhưng rồi hai đứa sẽ tới đâu đây ? Dầu sao em cũng đã có chồng, đừng nông nổi mà ảnh hưởng đến danh dự gia đình. Khanh gân cổ lên: - Nhưng em sẽ không sống đời với Việt đâu. - Chừng nào tới lúc đó hãy hay . Bây giờ anh ta vẫn là chồng em đấy. Yến nghiêm mặt, nói tiếp: - Vào thăm ba đi. Khanh đứng dậy, đầu óc trống rỗng . Yến nhìn theo, môi nhếch lên đắc ý . Cô phải đào thêm hố sâu ngăn cách Việt và Khanh để cuộc sống vốn đã bất ổn của hai người sẽ càng bất ổn hơn. Nhưng cô chỉ được phép làm điều này thật bí mật. Từ phòng của ông Phi, Việt bước ra với nỗi ưu tư hằn sâu trên mặt. Anh nhìn Yến: - Sức khoẻ ba kém quá. Yến nói: - Đã tới giai đoạn này, đành phải chịu thôi. Việt trầm ngầm: - Tôi phải khâm phục sức chịu đựng của ba . Chỉ một mình đối mặt với bệnh tật . Tới lúc không thể giấu được nữa, mới đành để lộ ra. Yến ngậm ngùi: - Mẹ và chị em tôi ân hận vì đã quá vô tình. Việt chép miệng: - Chỉ mong những ngày tháng ngắn ngủi còn lại ông thấy vui . Có lẽ tôi sẽ bảo Khanh về ở đây để chăm sóc ba... Yến cười thật nhẹ: - Anh dám mở cửa chiếc lồng son à ? Việt bình tĩnh: - Tôi tin Khanh không làm gì sai với chồng. - Nhưng có người thấy Khanh và Hiển trong Suối Tiên đấy . Con bé khôn khéo lấy đám bạn làm bình phong mà không nghĩ làm thế là bôi nhọ danh dự ông chồng. Việt không dằn được cơn nóng, anh gằn: - Chị nói láo ? Yến nhìn anh thương hại : - Đế làm gì ? Chẳng lẽ tôi bêu xấu em mình ? Thật ra, tôi muốn anh biết chuyện để giữ lấy vợ. Việt khô khan: - Cám ơn. Anh bước ra sân,chút tro tàn ghen tuông âm ỉ trong lòng . Việt không cho rằng Khanh quỷ quái đến mức qua mặt anh dễ dàng như vậy . Yêu một người là phải tin người đó . Việt vẫn tin Khanh, dù cô không yêu anh. Khanh bước đến ngồi kế Việt, hai người không ai nói với nhau lời nào. Sau cùng, Việt lên tiếng: - Em nên về đây chăm sóc cho ba. Khanh như bừng tỉnh, cô ngơ ngác: - Anh vừa nói gì ? Việt nhẹ nhàng nhắc lại, Khanh nhìn anh đầy ngạc nhiên . Anh thở dài: - Ba yếu lắm rồi. Mắt Khanh rưng rưng: - Cám ơn anh đã nghĩ tới ba. Việt gượng gạo: - Lẽ nào em vẫn cho là trái tim anh toàn chứa tham vọng, tiền tài chớ không biết yêu thương, cảm xúc ? Khanh liếm môi : - Ý tôi không phải vậy. Việt khóat tay: - Anh sẽ sang thăm ba và em mỗi ngày . Nhà có đông người vẫn hơn . Anh nhớ hồi ba anh bệnh, ra vào trong nhà cũng chỉ có một mình anh và dì Năm . Thức lo cho ông miết, anh bệnh luôn. Khanh lơ là hỏi cho có chuyện : - Anh bệnh... rồi sao ? Việt cười: - Thì uống thuốc gồng . Bây giờ nhớ lại, anh vẫn không hiểu sao lúc ấy anh có đủ sức để vừa làm việc, vừa chăm người bệnh mà mỗi ngày ngủ có vài tiếng đồng hồ. Khanh tò mò: - Mẹ mất trước ba à ? Việt im lặng . Một lát sau, anh mới nói: - Năm anh mười tuổi, mẹ không còn nữa . Ba đã sống cảnh gà trống nuôi con . Nghe nói có rất nhiều người đẹp, giàu sang sẵn sàng đến với ông, cho dù lúc đó ông đang rất nghèo khổ . Nhưng ba đã từ chối. Khanh gật gù: - Cho nên anh rất thương ba mình ? Việt nghiêm nghị: - Yêu thương và kính trọng . Đó là những gì anh dành cho ba. - Hầu như anh đã quên mẹ . Với anh, bà không còn chút ấn tượng nào hết. Khanh cắc cớ: - Nghĩa là anh không thương mẹ ? - Sao lại không ? - Tôi có cảm giác như vậy, vì rất ít khi nghe anh nhắc đến mẹ. Việt bào chữa: - Con trai thường chịu ảnh hưởng của ông bố. Khanh cãi: - Nhưng con trai nhõng nhẽo và thương mẹ nhiều hơn . Lẽ nào anh là người ngoại lệ. Việt lãng đi: - Không tranh luận nữa . Anh chở em về lấy quần áo, sách vở. Khanh ngập ngừng: - Để tôi vào hỏi ý kiến ba đã. - Nếu em hỏi, ba sẽ bảo thôi. - Sao anh biết ? - Anh có chút kinh nghiệm nuôi bệnh nhân. Khanh đứng lên : - Vậy thì nói với mẹ một tiếng. Không đợi Việt có ý kiến, Khanh chạy xộc vào phòng bà Thi, giọng hớn hở : - Con sẽ về đây ở. Đang đọc báo, bà sững sốt kêu lên: - Tại sao vậy ? - Anh Việt bảo con về chăm sóc ba. Bà Thi nhíu mày: - Hai đứa có gây gỗ không ? Khanh lắc đầu: - Dạ, không. Bà Thi nhìn con gái đầy nghi ngờ . Con ranh này rất giỏi kiếm chuyện . Chắc nó đã lấy ông ra làm cớ để trở về nhà . Chớ có thằng đàn ông nào mới cưới mà muốn ở một mình. Bà Thi dò dẩm: - Con gợi ý với Việt à ? - Đâu có . Tự ảnh bảo với con mà . Việt còn nói mỗi ngày sẽ sang thăm . Vậy là tốt quấ rồi . Nói thật, con thích ở nhà mình hơn. Bà Thi xua tay rối rít: - Không được đâu . Đàn ông không vợ kế một bên là hỏng . Ở nhà đã có mẹ và chị Yến chăm sóc ba . Con chỉ sang thăm rồi về bên ấy lo cho chồng . Có chồng phải theo chồng chớ. Khanh nhăn nhó: - Trời ơi ! Bây giờ là thời đại nào rồi mà mẹ còn khư khư quan điểm " xuất giá tòng phu " vậy ? Có về bển, con cũng chẳng phải lo gì cho Việt . Dì Năm biết tính ý anh ấy, nên chăm chút Việt từng tí . Con khỏi bận tâm gì cả, khoẻ re. Bà Thi nghiêm mặt: - Tưởng vậy là hay sao còn khoe ? Mất chồng như chơi đấy. Bỗng bà kêu lên: - Hay là nó chán mày, nên kiếm cớ trả về nhà ? Khanh buột miệng: - Làm gì có. Bà Thi ra vẻ nghiêm trọng: - Không thể chủ quan được . Đàn ông nào cũng đèo bồng . Con tự cao cứ nghĩ Việt tôn thờ mê mệt mình, tới lúc nó bỏ không hay đó. Khanh chợt hoang mang . Cô nhớ ngay tới cú điện thoại gọi từ Mỹ hôm trước và thấy khó chịu. Cô không yêu Việt, nhưng cũng không muốn anh yêu ai khác . Bản chất ích kỷ và kiêu căng của phụ nữ bỗng trôi dậy trong lòng Khanh . Cô dường như quên bẵng cách đây ít phút, cô còn bàng hoàng vì nghe chị Yến nói về Hiển mà cô chỉ bực bội vì nghi vấn mẹ vừa gieo vào đầu mình . Hừm ! Lẽ nào ngoài cô ra, Việt còn người đàn bà nào khác ? Nếu hôm đó không có mặt Khanh, chắc Việt đã nghe điện thoại rồi. Cô ta là ai ? Già, trẻ, đẹp, xấu ra sao ? Có phải cô ta là mối tình đầu của Việt không ? Vì lý do gì hai người lại nghìn trùng xa như thế ? Giọng bà Thi lại xì xào vang lên đầy bí mật : - Con phải theo dõi để ý xem Việt có gì lạ không ? Khanh khổ sở: - Làm sao con biết được thế nào là lạ mà để ý. Bà Thi hạ giọng : - Nó có lơ là chuyện vợ chồng không ? Mặt khanh đỏ bừng, cô ấy úng: - Cái đó thì... thì... thì vẫn bình thường. Bà Thi nói : - Đàn bà lúc nào cũng có giác quan thứ sáu . Phải biết sử dụng nó để giữ chồng chứ". Khanh bỗng cáu lên: - Mặc xác Việt . Bỏ nhau sớm càng tốt . Con chả còn giác quan thứ sáu nào hết. Bà Thi quát. - Mày điên rồi hả con ? Dầu không yêu, nó vẫn là chồng mày. Khanh buột miệng: - Chỉ trên giấy tờ thôi. Bà Thi nhíu mày: - Con nói vậy nghĩa là sao ? Chẳng lẽ cho tới hôm nay Việt vẫn chưa... đụng đến con ? Khanh vênh mặt lên: - Sức mấy ông ta dám . Lạng quạng, con cho ăn .. dao đấy. - Ối trời ơi ! Mày đúng là Bà La Sát, dữ nhưng ngốc. - Mẹ muốn mắng thế nào cũng được, con không có chút tình cảm nào với Việt thì làm sao con... con. Bà Thi rên rỉ: - Trời ơi ! Khổ thân tôi . Gả con đi rồi vẫn chưa hết khổ. Khanh mím môi : - Sao tự nhiên mẹ lại than thở . Mẹ và ba phải hình dung ra điều này ngay từ đầu. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Bà Thi làm thinh, một lát sau, bà nói: - Hồi lấy ba, mẹ còn nhỏ hơn con nhiều . Mới mười tám tuổi và cũng chẳng hề yêu thương ông ấy chút nào . Ba con lúc đấy đã bốn mươi tuổi, suốt ngày chỉ biết mỗi công ty . Mẹ cũng vì nghĩ tới gia đình, nên mới chấp nhận người chồng chênh lệnh tuổi tác . Mẹ đã phải hy sinh tình cảm của riêng mình. Giọng nghẹn lại, bà Thi nói: - Lúc đó mẹ cũng khổ lắm chớ . Sống bên chồng, nhưng lòng luôn nghĩ tới người mình thương. Khanh ngập ngừng: - Ba con biết không ? - Mẹ không hiểu . Chắc ông ấy biết, nhưng không nói ra . Ba con rất yếu quý mẹ, chính vì thế dần dà mẹ cũng nguôi ngoai . Thời gian sẽ xoá mờ tất cả . Mẹ có các con và bằng lòng với hạnh phúc của mình. Khanh tò mò: - Còn người đàn ông đó ? Mẹ có gặp lại không ? Bà Thi gật đầu : - Có chứ . Anh ta có một tiệm tạp hoá ở gần nhà ngoại . Mỗi lần về thăm ngoại,mẹ vẫn ghé vào đó mua vài ba món . Tình cảm ngày xưa đã nguôi lạnh, trước mặt mẹ là một người mập béo, miệng xởi lởi chào khách,tay nhanh nhẩu đếm tiền . Cái hình ảnh chàng trai thời hai mươi trẻ trung đầy lãng mạng mãi mãi chết theo thời gian . Bây giờ ngẫm lại, mẹ thấy buồn cười nhiều hơn. Khanh ngạc nhiên: - Sao lại buồn cười ạ ? Bà Thi đáp: - Mẹ buồn cười vì hồi xưa mẹ từng có ý định bỏ nhà trốn theo anh chàng ấy . Nếu bà ngoại con không kịp ngăn cản, chắc giờ này mẹ đã thành bà chủ tiệm tạp hoá đầu tắt mặt tối ấy rồi. Nhìn Khanh, bà nói: - Về già, nhìn lại con đường đã qua, con sẽ thấy chuyện đau khổ vì yêu của mình chẳng có gì lớn lao lắm đâu. Định nói: " con chưa đủ già để nhìn thấy chuyện đời như mẹ đã thấy", nhưng Khanh lại thôi. Mỗi người một cách yêu, biết đâu chừng mẹ yêu hời hợt nên mới dễ quên như thế, chớ còn Khanh ấy hả... Giọng bà Thi vang lên, ngắt ngang suy nghĩ của Khanh: - Con phải thực tế mới được . Nếu cứ mộng mơ hão huyền với một thay đổi trong đời sống vợ chồng, người chuốc khổ sẽ là con chớ không phải Việt đâu. Khanh rầu rỉ ôm đầu . Cô sợ bị nghe .. giảng, nhưng cũng không thoát được . Mẹ và cô cách nhau mấy thế hệ, bà không thể lấy mình để suy ra người khác. Khanh đứng dậy: - Con về soạn quần áo rồi sẽ trở qua. Bà Thi gắt: - Mẹ đã bảo không cần mà. - Nhưng con muốn chăm sóc ba, chẳng lẽ điều ấy sai ? - Nếu biết con xem ba như cái cớ để xa lánh Việt, ổng sẽ tức mà chết sớm đấy. Khanh giậm chân: - Trời ơi ! Sao mẹ lại nói vậy ? Bà Thi ôn tồn: - Mong ước cuối cùng của người làm cha mẹ là muốn thấy con mình hạnh phúc . Ba con chưa đến mức lú lẫn đâu Khanh . Bởi vậy, mẹ xin con đừng làm cho ông ấy buồn. Khanh nhắm mắt, thở dài : - Vâng. Cô đã vì ba nên mới lấy Việt, lẽ nào cô không vì những ngày tháng ngắn ngủi của ông một lần nữa, rồi sau đó hãy hay. Khanh và Việt ra về. Thấy cô im lặng suốt đoạn đường, Việt lên tiếng trước : - Dầu mẹ bảo thế, em vẫn có thể về nhà nếu thấy thích. Khanh chợt khó chịu: - Hình như anh thích tôi về nhà mình thì đúng hơn. Môi nhếch lên khó hiểu, Việt nhấn mạnh: - Anh thích tạo thoải mái cho em. - Vậy sao ? Việt nhún vai : - Dĩ nhiên . Nhưng phải trong giới hạn nào đó. Khanh cười khẩy . Cô chợt nhớ đến Hiển, tới những lời như tâm sự của mẹ . Thời gian sẽ xoá mờ tất cả . Khổ nỗi, thời gian của riêng cô chưa đủ sức làm việc đó . Cô đang nhớ và nhớ cuồng điên người yêu đầu đời. Hà loạng choạng bước ra đường . Đã rất khuya, nhưng khu phố này vẫn nhộn nhịp như vừa mới vào đêm . Cho ngay vào túi, anh móc ra được tờ hai chục ngàn nhàu nát . Hừ ! Món tiền cuối cùng đấy . Nhếch môi chua chát, Hà bước đến chỗ tay xe ôm đậu dưới cột đèn gần đó . Anh chưa kịp bảo hắn chở mình đi thì nghe có người gọi. Nhìn sang bên kia, Hà thấy Quân và một người đàn ông lạ . Anh ta đang quơ tay gọi Hà . Ngần ngừ một chút, anh băng qua đường . Kéo Hà ra một góc Quân cười: - Sạch túi rồi hả ? Đen bạc đỏ tình . Túi rỗng nhưng tim đầy tình cũng yêu đời phải không? Này ! chơi nữa chứ ? Hà cau có : - Sạch nhắn rồi lấy gì mà chơi hở ông ? Quân hấp háy mắt : - Ậy ! Chớ lo . Có người tài trợ mà. Hà dè dặt nhìn Quân . Anh chẳng lạ gì tay phó tổng giám đóc này . Ông ta nổi tiếng chịu chơi và cũng mê đánh bài như anh . Lúc này, thoáng thấy Quân ở sòng bài gần đó, Hà đã giả lơ, ai ngờ khi Hà bỏ về, Quân lại gọi anh. Giọng Quân cao lên: - Xin gới thiệu, đây là anh Bảy, khách sộp của công ty . Cậu muốn chơi lớn cỡ nào anh Bảy cũng dư sức tiếp... hơi cho cậu . Nào ! Quay lại đi . Đêm còn dài thăm thẳm, cậu có về nhà cũng chả ngủ được một khi túi đã thủng rồi. Không đợi Hà nói lời nào, Quân thân mật cặp cổ anh vào ngồi biệt thự ngay đầu hẻm . Qua khuôn viên là một quán cà phê quanh vườn vẫn còn nhiều cặp tình nhân đang ngồi thủ thỉ với nhau . Ba người tới một hành lang rồi lên lầu, nơi có mấy sòng bài đang sát phạt gay gắt. Quân hất hàm: - Cần bao nhiêu cứ... thật thà khai báo với anh Bảy đây. Hà từ chối : - Hai anh cứ tự nhiên, tôi chầu rìa được rồi. Bảy Khả bật cười: - Sao lại chầu rìa ? Hà liếm môi: - Hôm nay số tôi đen, không đánh nữa. Quân nháy mắt: - Có cần xả xui không ? Hà lại lắc đầu, Bảy Khả cười cười : - Vậy tôi không dm ép. Dứt lời, ông ta kéo Quân tới một sòng ở góc phòng . Thấy Bảy Khả, một người đang ngồi liền đừng dậy nhường chỗ. Với vẻ tung dung tự tại, Bảy Khả ngồi xuống ngay . Lấy trong túi ra một xấp tín phiếu mà Hà thấy trị giá mỗi tờ tới năm triệu, Bảy Khả hờ hững đếm nửa ném lên bàn, giọng thản nhiên : - Tối nay chơi hết bao nhiêu đây mới về. Quân tấm tắc: - Đúng là danh bất hư truyền . Tiểu đệ xin bái phục cách... chơi của đại ca. Bảy Khả cười ngạo nghễ . Anh ta thảy một tờ tín phiếu ra giữa sòng . Mặt Hà nóng ran, tay ngọ ngoạy khó chịu, máu mê bốc lên rần rật trong người. Biết là nếu ở lại sớm muộn gì cũng sẽ bị lôi vào cuộc, Hà mím môi quay đi . Ngoắt chiếc xe ôm, Hà về nhà. Trăn trở mãi không ngủ được, anh ngồi bậy dậy hút thuốc . Hiện tại Hà đang nợ một số tiền không nhỏ . Nếu Yến biết được, chắc anh mất luôn chút hy vọng cưới cô làm vợ . Nhưng đào đâu ra tiền để lấp vào khoản nợ vì bài bạc đó ? Hà chưa nghĩ được cách nào ngoài cách anh từng làm... Lần đó, anh đã qua mặt Việt , nhưng nếu lần này Hà tiếp tục lập lại, chắc gì sẽ qua truông, khi Việt đã nghi ngờ anh rồi. Hà thớ dài sườn sượt . anh lạ gì bọn cho vay ở các sòng bài . Tới hẹn mà không trả đủ, chắc chúng sẽ lấy mất mạng . Khổ nỗi, lãi mẹ đẻ lại con, nợ cũ ngày một phình to, khả năng chi trả của Hà dường như càng ngày càng mong manh. Ngả lưng xuống giường, Hà chập chờn mông lung . Anh mơ thấy mình trở lại sòng bài và ăn được một xấp tín phiếu . Nhưng tờ tín phiếu y như của Bảy Khả với mệnh giá lớn nhất: Năm triệu đồng . Với xấp tin phiếu này, anh dư sức xoá nợ rồi. Chưa kịp vui được bao lâu, Hà đã méo mặt khi Bảy Khả xuất hiện . Anh ta giật lấy xấp tín phiều và đạp Hà té nhào . Anh rớt xuống một vực sâu thăm thẳm . Giật mình tỉnh giấc, Hà ngơ ngác nhìn quanh . Anh đang trên giường, trong nhà mình . Mệt mỏi bước xuống đất, Hà với chai nước, tu mộ thơi dài rồi ngồi ôm đầu. Sáng rồi, chuẩn bị đến công ty thôi . Anh phải làm cái gì đó để có tiền chứ. Điên thoại reo vang, Hà nhíu mày không đoán được ai gọi sớm đến thế. Nhấc máy, anh nghe giọng Quân nheo nhéo bên kia : - Đã thức rồi à ? Sao hồi tối cậu lẩn mặt vậy ? Hà âm ự : - Mệt quá, đôi đành chuồn. - Giờ khoẻ rồi, đi ăn sáng nhé . Tôi đợi ớ quán phở Hai Ngàn đấy. Hai hơi ngạc nhiên vì sự hăng hái của Quân . Sáng sớm mà đã ra quán, chắc không chỉ điếm tâm bình thường đâu. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 10 Thay quần áo, Hà ra đầu ngõ đi xe ôm . Chiếc Citi đời mới nhất anh đã cầm, giờ chỉ còn cách ngồi xe ôm. Tới quán, Hà không cần tìm cũng thấy Quân . Anh ta cười toe toét. - Trông cậu phờ phạc như vừa ốm nặng . Phải làm một tô đặc biệt để lấy lại phong độ mới được. Hà nôn nóng : - Chắc anh không gọi tôi ra ăn sáng suông đâu nhỉ ? Quân chặc lưỡi : - Thì cũng có chút việc . Nhưng chả vội vàng gì . Cậu cứ ăn no đã . Đi làm bằng xe ôm cũng cực dữ hả ? Hà ngường ngập : - Thằng em mượn xe cả tháng vẫn chưa trả. Quân nheo mắt : - Ngoài thẳng nhóc đang ở Hà Nội, cậu còn thằng em nào khác nữa sao ? Với tôi, cậu cũng sĩ diện à ? Cầm xe vì thua bài thì cứ thú thật cho xong, bày đặt nói láo, khó nghe quá. Hà nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên: - Đúng là chả có gì giấu được anh . Chỉ xin anh khín miệng dùm, kẻo tay Việt mà biết em khoái trở đen đỏ, sẽ đuổi em mất. Vỗ ngực, Quân vênh váo: - Vuốt mặt cũng nể mũi . Việt không dám động vào cậu đâu. Đợi người phục vụ đi khuất, Quân mới nói tiếp : - Dẹp thằng Việt qua một bên đi . Tôi và cậu tính chuyện kiếm tiền cho sướng thân. Hà cỏ vẻ nghi ngờ: - Kiếm tiền bằng cách nào ? Quân lấp lững: - Bằng những phượng tiện mình có sẵn. Hà khá nhạy bén: - Tôi hiểu rồi . Buôn lậu chứ gì ? Quân bật cười : - Làm gì có vốn mà buôn lậu . Mình chỉ có thể chở đồ lậu thôi . Cậu nghĩ sao ? Hà nhún vai : - Tôi nghĩ tới ông Việt trước. Quân ngạo nghễ : - Dạo này hắn lo nuôi ông già vợ ở bệnh viện, chả ngó ngàng gì tới công việc đâu . Đây là cơ hội của tụi mình . Có gan thì làm giàu, nếu cậu muốn chuộc lại cái Citi thì cố gắng lên một tí xem nào. Hà ngập ngừng : - Để tôi suy nghĩ lại đã. - Nhưng nhanh lên . Không thôi, cậu sẽ sa lầy trong nợ đó. Thấy Hà ngồi làm thinh, Quân chép miệng: - Mà có gì để cậu phải đắn đo chứ ? Mọi chuyện đã có tôi, phó tổng giám đốc lo rồi . Nhưng không lẽ tôi lại trực tiếp điều hành công việc thì khó coi quá . Cậu sẽ là trung gian, là gạch nối giữa tôi và đám thuyên trường . Đây vẫn là việc thường ngày của trưởng phòng phân sự, mà nếu tôi không lầm, cậu đã từng ký khống nhiều lệnh điều hành tàu đi chở hành nhưng không vào sổ. Mặt Hà tái đi, anh chối : - Làm gì có. Quân nhấn mạnh : - Tôi vẫn theo dõi việc cậu làm . Tốt lắm là cậu không còn phải chối... Đưa tay ra, Quân nói: - Chúng ta hợp tác vui vẻ. Hà liếm môi : - Anh chở hàng cho ai vậy ? Quân úp môi: - Người này cậu gặp rồi. - Bảy Khả à ? - Có gì không ổn sao ? Hà lắc đầu . Anh nhìn bàn tay chìa ra của Hà rồi chậm chạp nắm lấy nó . Đay là cái phao mà dù không muốn, Hà cũng đành liều mạng bám lấy. *** Chuông điện thoại vang lên giữa trưa im ắng nghe buốt đến tận óc . Khanh giật mình đánh rơi quyển vở xuống đất. Cô uể oải cầm máy lên . Đầu bên kia giọng một phụ nữ thật trầm : - Cho tôi gặp Việt. - Chị chờ một chút. Vừa lúc ấy, Việt từ phòng bước ra, Khanh nói : - Anh có điện thoại. Việt nhíu mày: - Ai gọi vậy ? Khanh lắc đầu . Cô trở ra hành lang ngồi với quyển vớ trên tay . Đầu óc vẫn còn sật sừ chưa tỉnh ngủ . Khanh lại giật mình một lần nữa khi nghe Việt quát vào máy: - Đừng bao giờ làm phiền tôi nữa. Khanh ngồi thẳng người lên, trân trối nhìn khi Việt bước ra. Anh cáu kỉnh : - Lần sau em nhớ hỏi tên người gọi. Khanh phản ứng: - Hỏi như vậy bất lịch sự lắm . Biết đâu người ta nghĩ vơ .. giám đốc kiểm tra tên họ vì ghen. Việt hơi khựng lại một chút, anh biết mình đã quá lời nên giả lả : - Anh không nghĩ thế . Nhưng nhiều khi bị làm phiền qua điện thoại, bực bội lắm. Khanh tò mò: - Nhưng người vừa làm phiền anh là ai vậy ? Việt nhún vai : - Khách hàng . Nói tên, em cũng đâu có biết là ai. Khanh cong môi lên : - Nhưng tôi muốn biết thì sao ? Việt cười xoà: - Em bắt đầu quan tâm đến anh rồi à ? Khanh vuốt cho thẳng trang vở bị cong góc, giọng chua ngoa: - Bánh ít đi, bánh quy lại . Dạo này anh quá cực vì ba, tôi quan tâm đến anh là phải đạo. Việt nhấn mạnh: - Chỉ thế thôi sao ? Anh nghe giọng em cay và ù cả tai . Người ta bảo ớt nào là ớt chẳng cay, đúng thật. Khanh thản nhiên: - Anh tha hồ tưởng tượng, tôi chẳng bực mình chút nào đâu. Việt vươn vai ngồi xuống gốc cột đối diện, mắt không rời Khanh . Trông cô đáng yêu làm sao. Với mái tóc búi cao, để lộ cái gáy trắng ngần . Bờ vai thon thả, gương mặt Khanh vừa ngây thơ, vừa quỷ quái khiến Việt nôn nao từng đêm . Ngay giờ phút này, lòng anh vẫn không ngơi khao khát, Việt phải vào nhà thương trông chừng ông Phi, nhưng sinh lực của một người đàn ông khoẻ mạnh vẫn tràn trề sung mãn trong Việt . Anh vẫn phải đứng nhìn chùm nho căng mọng và chờ ngày nó chín mọng vào tay mình. Khanh nghiêng nghiêng đầu: - Anh không đến công ty sao ? Việt lắc đâu : - Tôi nay nhà hàng nổi X.M khai trương. - Nhưng đó là việc buổi tối mà. - Tranh thủ làm việc luôn ban ngày . Thế nào những người thường làm ăn chung với anh cũng có mặt . Bàn tiệc là nơi lý tưởng để làm ăn đấy. Nhìn mặt Khanh, Việt hạ giọng : - Anh rất muốn có em đi cùng. Cô kêu lên : - Không được đâu. - Tại sao ? - Tôi .. tôi không quen . Hay là anh đi với chị Yến nghe. Mặt Việt cau lại : - Yến không phải vợ anh. Khanh buột miệng: - Nhưng đã có lần hai người đi ăn cơm trưa chung mà anh chưa hề nói với tôi. Việt cười nhạt: - Đúng vậy . Đó là một sai lầm của anh và sẽ không bao giờ để sai lầm ấy tái diễn. Im lặng một chút, Việt nói tiếp: - Chúng ta là vợ chồng, anh luôn tôn trọng những đề nghị của em . Còn em thì sao ? Chỉ quan tâm suông tới anh thôi, chưa... phải đạo đâu. Khanh hất mặt lên : - Nói như anh khác nào ép người ta làm việc người ta không thích. Việt nhìn đồng hồ rồi đứng dậy : - Anh đã hứa là không ép em mà . Nếu em không thích, cứ thanh thản ở nhà. Dứt lời, anh đi một mạch tới chỗ để xe . Việt dắt chiếc Dream ra cổng, Khanh ray rứt nhìn theo. Vừa rồi, đúng là cô không phải với Việt, nhưng vốn tự cao, Khanh đâu thể nói khác hơn, trong khi sâu thẳm đáy hồn cô vẫn còn thích làm Việt đau đớn cho bộ ghét. Nhưng thật ra, Việt cũng đâu dễ ghét đến mức Khanh phải cần làm như thế . Anh ta vẫn có nhiều điểm dễ yêu đấy chứ. Bỗng dưng Khanh lại thắc về người phụ nữ vừa gọi điện cho Việt . Cô ta có phải là người ở tận đất Mỹ xa xôi không ? Để quyển vở lên cái đôn hình con voi, Khanh xuống bếp tìm bà Năm. Vừa thấy bà, Khanh đã trỗi giọng nhõng nhẽo: - Con muốn ăn xoài tượng. Bà Năm vừa rửa ly, vừa nói: - Đã cắt sẵn trong tủ lạnh . Mắm ruốc xào thịt cũng dọn sẵn để trong lồng bàn. Khanh hớn hở: - Cảm ơn dì Năm. Cắm miếng xoài giòn tan, Khanh hít hả: - Bữa nay dì Năm mua xoài ngon quá. - Cậu Việt mua chớ không phải dì đâu. Nuốt nước bọt, Khanh ngỡ ngàng: - Thật hả dì Năm ? - Dì nói dối làm chi ? Cậu ấy biết ý vợ mình mà. Mặt Khanh nóng bừng, cô có cảm giác miếng xoài trong miệng chua hơn. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Giọng bà Năm đều đều: - Cậu Việt nhà này si tình giống như ông bố . Ba cậu ấy cho đến chết vẫn còn khổ vì tình. Khanh ngạc nhiên: - Nghĩa là sao hả dì ? Bà Năm lảng sang chuyện khác: - Tối nay con mặc bộ đồ nào để đi với Việt vậy ? Khanh ấp úng : - Con không biết nữa. Rồi cô hạ giọng: - Chắc con ở nhà quá. Bà Năm tỏ vẻ phật ý: - Sao lại thế ? Trong làm ăn, người vợ luôn là chỗ dựa tinh thần của người chồng . Trước đây độc thân, Việt đi dự tiệc một mình không sao, giờ đã lập gia đình, mà không vợ kèm một bên là mất thế lắm đó . Con phải có trách nhiệm với chồng chứ . Dì nói thật, con có phước mà không biết hưởng. Khanh khó chịu : - Dì không hiểu con đâu. Bà Năm thản nhiên: - Cứ cho là dì lẩm cẩm đi . Nhưng tới từng tuổi này, dì đã chứng kiến biết bao nhiêu chuyện đời con biết không ? Người cố chấp là người bất hạnh nhất đấy. Khanh cắn môi: - Dì muốn nói con ạ ? - Dì nói rất nhiều người, nhưng hy vọng là không có con . Nếu biết nghĩ tới người khác một chút, con sẽ thấy lòng thanh thản hơn . Dì nghĩ con nên thử đi chung với Việt một lần . Chắc cậu ấy sẽ rất vui. Khanh thở dài: - Còn con sẽ rất buồn vì không thích. Bà Năm nheo nheo đôi mắt lão: - Vì người khác sẽ thấy mình thánh thiện . Cậu Việt vẫn nói thế với dì. Khanh im lặng ăn xoài . Một lát sau, cô hỏi: - Theo ý dì, con nên mặc bộ đồ nào tối nay ? Bà Năm trả lời không cần suy nghĩ: - Dĩ nhiên là bộ váy hai dây màu hồng lấp lánh những ngôi sao bạc rồi . Cậu Việt rất thích bộ váy ấy, nhưng từ khi Việt mua cho đến giờ, con vẫn xếp bỏ xó. Khanh chống chế: - Tại con chưa có dịp mặc nó chứ bộ. Bà Năm hớn hở: - Để dì lấy nó ra xem sao . Khanh hỏi: - Có thật anh Việt thích cái váy ấy không ? - Thật chớ. Vừa nói, bà Năm vừa bước về phía Khanh . Cô leõ đẽo theo sau . Bà Năm lấy cái váy ướm vào người Khanh . Giọng bà trầm trồ: - Da con trắng mịn, sẽ rất hợp với màu hồng hoa đào này . Việt đúng là có mắt tinh đời. Chuông điện thoại lại reo, bà Năm để cái váy xuống giường rồi tất cả bước tới chỗ đặt máy. Khanh nghe bà nói : - Cậu Việt không có ở nhà . Cô cứ nhắn đi. Tôi sẽ nhớ không thiếu một chữ. Khanh chợt khó chịu . Chắc là cô nàng lúc nãy . Sao bám Việt dai thế nhỉ ? Làm như Việt còn độc thân không bằng . Một chút gì như là ghen tuông chợt bùng lên trong hồn Khanh, nó khiến cô nhức nhối, bực bội, dầu Khanh không hề yêu Việt lấy một chút. Bà Năm vừa bước trở vô, Khanh đã hỏi ngay: - Ai vậy dì Năm: - À ! Công ty kiếm cậu Việt. Cô mỉa mai: - Con tưởng điện từ Mỹ gọi chứ. Bà Năm thoáng bối rối, nhưng bà mau chóng lấy lại vẻ thản nhiên: - Ôi dào ! Cậu Việt giao thiệp rộng, đâu chả có người quen. Khanh nhấn mạnh: - Nhưng người khiến Việt nổi nóng lên một cách bất thường lại chính là người gọi điện thoại từ Mỹ về . Mới lúc nãy thôi, Việt nạt con vì cú điện thoại của ai đâu con chả biết tên. Bà Năm tủm tỉm: - Con khó chịu à ? Khanh rùn vai : - Đương nhiên . Con có lỗi gì chứ. Bà Năm bỗng nói : - Đúng là có một khách hàng nữa hay điện thoại làm phiền Việt, nên cậu ấy muốn tránh. - Nhưng tại sao bà ta lại làm phiền Việt. Bà Năm ngập ngừng : - Trước đây công ty của mình vẫn hay chở hàng cho bà ta, sau đó Việt phát hiện được hàng hoá được đăng ký và hàng công ty nhận chở hàng không giống nhau, Việt cắt đứt hợp đồng . Từ đó, bà ấy cứ theo năn nỉ Việt, tìm đủ mọi cách nối lại mỗi làm ăn cũ . Nhưng cậu ấy dứt khoát không chịu. Ngừng một chút, bà Năm nói tiếp: - Nhưng trong công ty vẫn có người lén Việt hợp đồng chở hàng lậu cho bà ta đấy. Khanh thảng thốt: - Sao dì biết. - Dì không biết mới là kỳ chứ. - Nhưng ai lại dám làm chuyện đấy nhỉ ? Rồi Việt có sa thải người đó không ? Bà Năm đáp: - Chuyện này dì không hỏi, vì Việt dễ cáu gắt lắm . Dì nghĩ con nên quan tâm hơn tới chồng mình . Người đàn ông nào cũng cần một chỗ dựa tinh thần sau những phút giay xông xáo, lo toan ngoài đời. Khanh gân cổ lên: - Nhưng con biết phải quan tâm chuyện gì đây ? Bà Năm cao giọng: - Con hỏi lòng mình ấy. Khanh cắn môi, nhìn bà Năm với một chút dè dặt . Khi mới về nhà Việt, cô cứ tưởng bà Năm là một bà giúp việc tầm thường . Nhưng dần dà, Khanh nhận thấy không phải thế . Qua Việt, Khanh được biết, bà Năm từng là một giáo viên tiểu học không chồng con, là bạn của mẹ anh lúc sinh thời . Bà đã bị khớp, nên không đếp lớp nữa mà về phụ giúp cho gia đình anh . Việt xem bà như người thân thích ruột thịt. Bà Năm rất sâu sắc, lời ăn tiếng nói mạch lạc, kiến thức uyên bác và cũng rất tâm lý, bởi vậy Khanh luôn cảm giác bà đọc được hết những suy nghĩ của mình . Với Việt, tiếng nói của bà luôn có trọng lượng, anh khá nể nang người quản lý của mình . Rất nhiều chuyện trong gia đình Việt mà Khanh chưa được biết . Một phần tại cô không quan tâm, phần khác tại Việt quá kín đáo . Khanh luôn có cảm giác anh giữ cho mình bí mật nào đó của gia đình. Mà đó là bí mật nào chứ . Muốn quan tâm đến Việt, ít ra cô phải biết rõ về gia đình, về cá nhân và công việc làm của anh . Khổ sao những chuyện này, Khanh lại mù tịt. Ngập ngừng một chút, cô hỏi: - Nghe nói hồi nhỏ Việt cực lắm hả Năm ? Bà Năm ngậm ngùi: - Ờ . Việt cực lắm . Năm đó, cậu Việt mới hai mươi tuổi, đang học đại học mà phải cáng công ty thay cha mới tội chứ . Tội nhất là lúc ấy công ty trên đà thua lỗ, khách hàng chẳng ai thèm thuê tàu bè để chuyên chở . Cậu Việt bán bớt tàu, thanh toán hết nợ nần cũ của ông bố rồi một thân một mình vừa đi học vừa điều hành năm chiếc tàu cũ nhất để qua ngày. Khanh tò mò: - Rồi sau đó thì sao ? - Ôi dào ! Chuyện dài dòng lắm Năm hổng nhớ nổi . Con đi mà hỏi Việt ấy. Khanh phụng phịu: - Nhiều lúc con thấy mặt ảnh khó đăm đăm trông ớn .. bỏ xừ. Bà Năm xua tay: - Coi vậy chứ không phải vậy đâu . Cậu ấy luôn mong ước được vợ mình quan tâm . Nhưng người đàn ông nào lại không nhiều tự ái . Việt muốn được con yêu mến thật sự chớ không muốn làm kẻ chiếm đoạt. Ngừng một chút với vẻ đầy suy nghĩ, bà Năm mới nói tiếp: - Việt biết con còn nặng tình với người yêu cũ . Tuy rất buồn, nhưng cậu ấy vẫn thầm khen con là người chung thủy. Khanh ấp úng: - Việt nói với dì như thếà ? Bà Năn nhún vai: - Có lần dì phê phán con, Việt đã bênh vực bằng lý lẽ ấy . Dì nói thật, con nên chôn kín cái tình yêu đầu đời gì đó mà trong tiểu thuyết hay đề cao, để sống thực tế hơn đi. Khanh buột miệng: - Dì Năm giống mẹ con ghê. Bà Năm thản nhiên: - Dì và mẹ con là những bà già lẩm cẩm chớ gì . Ai đã sống qua nhiều cũng đều trở nên lẩm cẩm . Đó cũng có thể là một thói quen của những người già . Thói quen đa nghi, chủ quan bốc đồng như bọn trẻ. Khanh tròn xoe mắt nhìn bà Năm, cô có cảm giác bà đang diễn thuyết cho mình nghe . Một người giúp việc nhà mà biết nói như thế quả là hiếm thấy. Bà Năm chợt ngắt ngang câu chuyên : - Gần tới giờ rồi . Con chuẩn bị để không kịp đó. Khanh nói : - Vẫn còn sớm mà. Bà Năm lắc đầu : - Không sớm đâu .Dì sẽ sửa soạn cho con, cũng lâu lắm đấy. Bà Năm vẫn giữ lập trường của mình : - Là vợ tổng giám đốc, con phải lịch sự, sang trọng,vui vẻ, bặt thiệp cho nở mày nở mặt chồng. Khanh lầu bầu : - Lẽ ra Việt nên cưới chị Yến . Chị ấy hội đủ những tiêu chuẩn Năm vừa đưa ra, còn con thì không. Bà Năm tỏ vẻ phật ý: - Ai lại kỳ thế . Phải tập ăn nói cho đâu ra đó, con ạ. Khanh làm thinh . Cô bước về phòng mình với bao nhiêu suy nghĩ trong đầu. Tại sao cô lại đi với Việt đêm nay khi mình không hề ép buộc . Có lẽ do cô bốc đồng chớ Khanh không hề có chút cảm tình nào với Việt, tình yêu của cô đã trao hết cho Hiển từ lầu lắm rồi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Đừng Thiêu Đốt Đời Minh Trong Lửa Sân Si - TT Thích Nguyên Hạnh (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 11-10-2008 06:02 PM |
| Những Bi Kịch Trong Đời Sống Con Người - TT Thích Nguyên Hạnh (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 11-10-2008 06:01 PM |
| Tích Cực Trong Cầu Nguyện - TT Thích Minh Hiếu (MP3) | U.F.O | Tàng Kinh Các | 0 | 05-23-2008 06:32 PM |
| Các bệnh ngoài da thường gặp trong kỳ kinh nguyệt | Tocnautigon | Sức khỏe là vàng | 0 | 03-12-2007 02:24 AM |







Linear Mode
