Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Lòng Son Vẫn Trọn - Nguyên tác của Trần Thị Bảo Châu
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#1 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Lòng Son Vẫn Trọn - Nguyên tác của Trần Thị Bảo Châu có 16 chương .


Chương 1



"Em là nụ hồng nhỏ chưa mở mắt gai . Một hạt sương mai... đủ làm run rẩy . Nụ hồng dịu dàng thùy mị, giấc mộng đêm ông bướm bay vào . Ước mơ em là vòm trời cao mang màu xanh . Khác màu xanh của lá... là cụm mây trắng xóa như trái tim em trong trắng vô ngần".
- Vân Sam... Vân Sam... Mày chết dí ở đâu rồi hả con ?
Hốt hoảng đến làm rơi cả quyển thơ bé tẹo như lòng bàn tay xuống sàn gác, Vân Sam bật dậy . Nhặt quyển "Thơ tình yêu" dúi vào chồng mền gối được xếp gọn gàng trên giường, Sam vừa "dạ" thật to, vừa chạy vội xuống nhà.
Bà Ngân nhìn cô bằng con mắt tô màu xanh lá cây thật đúng "mốt" rồi hỏi xẵng :
- Mày làm gì trên đó ?
Sam nói thật nhanh :
- Con xếp quần áo.
Bà Ngân gật gù :
- Giỏi ! Nhưng giờ này không làm việt đấy . Ra quán cô Điểm mua cho mẹ tô phở . Nhớ không chan nước béo đó.
- Vâng.
Vân Sam xuống bếp lấy cái cà-mèn bằng inox ra máng vào xe đạp . Bà Ngân đưa mấy tờ năm chục ngàn và bảo :
- Còn dư giữ lấy mà tiêu.
Vân Sam chớp mắt :
- Cám ơn bà.
Tất tả cô đạp xe đi . Bữa nay bà Ngân có vẻ rộng rãi . Chắc là được bạc, nếu không bà dễ gì cho Sam tiền, dù chỉ là vài ngàn lẻ, gộp lại từ những tờ hai trăm đồng nhàu nát.
Môi nhếch lên vẻ cam chịu, Sam cong lưng đạp cho nhah . Vào quán, cô thấy Mai Cúc đang đứng sau quầy phở . Con nhỏ cười cười :
- Mua cho cô Ngân phải không ?
- Ờ. Sao mày biết ?
Mai Cúc ỡm ờ :
- Chuyện nhỏ ! Nè ! Ăn một tô rồi hãy mua về . Tao chiêu đãi.
Vân Sam lắc đầu :
- Thôi đi ! Tao không muốn mày bị cô Điểm mắng.
Cúc nhún vai :
- Nhằm gì ! Bả không có ở đây. Tao nấu đấy.
Rồi không quan tâm tới phản ứng của Sam . Cúc cầm tô lên, vừa làm, nó vừa nói :
- Con Vân Ảnh mới đi khỏi đây với đám bạn, trông cứ như phường lưu manh . Không khéo nó hư mất, mày phải mách cô Ngân đi chứ.
Vân Sam ngập ngừng :
- Tao cũng có nói . Nhưng mẹ tao cưng nó quá, nên không rầy nó mà lại mắng tao lắm chuyện mới khổ chứ.
Mai Cúc kêu lên :
- Trời đất ! Vậy nó hư là phải rồi.
Vân Sam gượng gạo :
- Chắc không đến nổi đâu . Tánh Vân Ảnh hơi hiếu động.
Mai Cúc bĩu môi :
- Mày dùng từ nhẹ nhàng quá . Thôi, tao cho qua, không lại mang tiếng lắm điều.
Đặt tô phở lên bàn, giọng Cúc dịu xuống :
- Ăn để lấy sức mà học . Dạo này mày gầy nhom trông xấu quá.
Vân Sam nghe cay xè ở mũi . Cô biết Mai Cúc thật tình thương yêu mình, lo cho mình nên mới nói thế, nhưng khổ sao con bé lại đánh động vào nỗi đau của Sam mà không hay.
Sam cố ăn thật nhanh nên chẳng thấy ngon lành gì, bù lại cô thấy người khỏe hẳn ra . Gia đìng Sam không khá giả, song cũng không thuộc dạng nghèo, nhưng cô chỉ ăn uống đàng hoàng khi có ba và bà nội ở nhà . Những lúc ấy, mẹ mới quan tâm đến chất lượng bữa ăn sao cho vừa ngon vừa đầm ấm của một gia đình tràn hạnh phúc . Còn không có đủ thành viên trong nhà thì cứ ăn tàm tạm qua loa cho xong bữa là được rồi.
Khoảng thời gian gần đây, bà nội giận mẹ nên quan nhà cô Thịnh, ba công tác ở Đà Lạt cả tháng mới về một lần nên nhà Sam cứ... tàm tạm qua loa mãi.
Mẹ thường xuyên vắng nhà, nhỏ Vân Ảnh kén ăn từ bé nên nó không... qua loa với Sam được mà xin tiền mẹ ăn cơm tiệm . Là chị Hai, Sam không được tiêu chuẩn đó vì phải nhường cho em, cô chỉ có trứng, dưa leo và nước tương mà chẳng dám mở miệng than.
Mai Cúc đưa cà-mèn cho Sam :
- Ráng thi xong rồi kiếm việc làm tự nuôi thân.
- Ừ . Tao về đây . Cám ơn mày.
- Vì tô phở à ? Mày đúng là dư hơi.
Về nhà, Sam thấy Vân Ảnh ngồi gác chân lên bộ salon, mồm ư ư? hát.
Thấy cô nó ngọt ngào sai bảo :
- Chị Hai yêu dấu ! Ủi hộ em cái váy đỏ.
Sam nhăn mặt :
- Chị không rảnh . Tự ủi lấy đi.
Vân Ảnh cười :
- Thiệt hôn ? Em... cho chị nói lại đó.
Sam cộc lốc :
- Không rãnh !
Vân Ảnh gân cổ lên :
- Bận hí hoáy viết nhật ký rồi chúi đầu vào mấy quyển thơ vớ vẩn chư gì . Chị cứ lãng mạn, mơ mộng cho lắm vào, em mách bà nội cho xem, không thôi thấy chị ngồi vào bàn đọc đọc viết viết, nội cứ tưởng chị chăm học rồi mắng em lười biếng.
Không thèm nói với con yêu nhỏ, Sam đi một mạch vào bếp . Cô sớt phở ra tô rồi bưng lên phòng cho bà Ngân.
Tới cửa, cô đứng khựng lại khi nghe giọng mẹ ngọt sớt :
- Nếu anh đã chờ thì em sẽ đến vì em cũng nhớ anh.
Sam gai cả người vì biết chắc mẹ đang nghe điện của ai chớ không phải của ba . Nếu bà biết cô nghe được những lời vừa rồi chắc hậu quả không lường.
Lật đật bưng cái khay trở xuống, Sam bảo Vân Ảnh :
- Mang lên cho mẹ đi, tao ủi áo cho.
Vân Ảnh khoái chí :
- Có thế chứ ! Cứ để trên bàn đã.
Sam vào phòng Vân Ảnh và nghe nó nói vọng vào :
- Cái váy đỏ có đính cườm đấy nhé . Ủi cẩn thận đó . Lỡ cháy là "bà" đền nghe.
Rồi giọng nó rống lên :
- Mẹ... xuống ăn phở, không là con ăn nghen...
Vân Sam lắc đầu . Chỉ Vân Ảnh mới dám nói thế với mẹ . Còn cô thì "gọi dạ bảo vâng", nhưng vẫn luôn bị mắng, bởi thế Sam luôn biết thân phận mình.
Vân Ảnh đỏng đảnh ngồi xuống giường, nó dẻo mồm :
- Ước gì mỗi ngày có một bà tiên hiện ra ủi hộ em vài bộ quần áo để chị khỏi cực nhỉ.
Sam liếc xéo nó :
- Hừ ! Chị là tiên của em và mẹ chớ không phải là tạp vụ.
Sam đẩy mạnh bàn ủi :
- Không cần phải nịnh . Mẹ xuống ăn cơm chưa ?
Vân Ảnh lắc đầu, rồi nó thì thào :
- Dường như mẹ đang có một bí mật.
Vân Sam sững người :
- Sao em biết ?
- Em không biết mà chỉ mơ hồ thấy thế . Đừng tưởng hết giờ làm việc mẹ chỉ vào sòng bài không đấy nhé . Mẹ vẫn còn những chỗ giải trí khác.
Vân Sam giơ cái váy lên ngắm nghía :
- Mẹ có quyền đi xem kịch, ca nhạc với bạn vè, chuyện ấy có gì đâu bí mật.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#2 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Vân Ảnh lơ lửng :
- Vấn đề ở chỗ bạn bè của mẹ là ai kìa.
Sam nhìn nó :
- Là ai ?
Vân Ảnh nhún vai . Nó đã lấy cái áo đã được Sam treo vào móc ướm lên người . Ngay lúc ấy, bà Ngân bước tới cửa.
Thảy cho Sam chiếc váy kim tuyến màu tím Huế, bà bảo :
- Ủi cho mẹ nhanh lên.
Vân Ảnh hỏi :
- Mẹ đi đâu à ?
Bà Ngân nói :
- Dì Âu mới điện rủ mẹ đi xem kịch.
Vân Ảnh vọt miệng :
- Cho con đi với.
- Vé mời, chỉ có hai cái thôi, mày đâu có phần.
Vân Ảnh dài giọng :
- Tiếc nhỉ ! Vậy con đi xem "Giai điệu tình yêu" với bạn nghe mẹ ?
Bà Ngân gắt :
- Đi suốt ngày rồi chưa chán à ? Tối nay hai đứa không đi đâu cả . Mẹ sẽ gọi điện về kiểm tra đó.
Mặt Vân Ảnh xìu xuống :
- Chán ! Biết thế đã không thèm xin phép.
Bà Ngân quát :
- Ăn nói với mẹ như vậy à ? Liệu hồn mày đấy !
Vân Ảnh làm thinh nhưng sự im lặng của nó không nói lên rằng Ảnh sợ mẹ, trái lại đó lại là sự chống đối ngầm.
Bà Ngân vừa ra khỏi phòng, Vân Ảnh nói ngay :
- Thật là bất công khi mẹ đi chơi mà bắt con ở nhà.
Vân Sam nghiêm mặt :
- Im ngay không ? Em không được quyền nói thế đâu.
Vân Ảnh nghêng ngang :
- Đừng lên giọng với em . Mỗi người có cách sống, cách nghĩ riêng . Em không giống chị, lúc nào cũng nhẫn nhục chịu đựng sự trái khoáy của mọi người . Em muốn làm những gì em thích, chớ đâu như chị, chẳng dám thích, chẳng dám muốn gì cả.
Vân Sam nuốt nghẹn xuống, cô không nói được lời nào vì sự ngoa ngoắt của Vân Ảnh.
Cầm cái áo, Sam đem tới phòng cho bà Ngân . Bà đang ngồi trang điểm trước gương . Sam chợt sững sờ khi nhận ra mẹ mình còn rất trẻ, rất đẹp và rất quyến rũ.
Thấy Sam cứ nhìn mình, bà Ngân khó chịu :
- Làm gì đứng đực ra vậy ?
Cô buột miệng :
- Mẹ đẹp quá !
Bà Ngân bật cười thích chí :
- Thế à ? Cũng nhờ son phấn thôi chớ mẹ già rồi.
Vân Sam lắc đầu :
- Đâu có . Bạn con vẫn tưởng mẹ là chị của con và nhỏ Ảnh không hà.
Nghe nhắc tới Vân Ảnh, bà Ngân chép miệng :
- Mẹ rầu con... quỷ đó quá . Miết rồi nó chả hề sợ mẹ, ba chúng bây cứ đi mãi, không khéo con Ảnh hư mất.
Vân Sam cắn môi . Cô định nói : "Mẹ phải để mắt quan sát đế chị em con hơn", nhưng cô đã kịp nín . Nói ra chỉ có tác dụng ngược, đã vậy chắc chắn cô còn bị mắng . Sam biết mẹ thở than như vậy thôi, chớ bà rất nuông chiều Vân Ảnh . Bà thương nó một cách mù quáng . Trong nhà không ai dám nói nặng lời với nó . Chính vì vậy, bà nội với mẹ đã có nhiều mâu thuẫn lại càng mâu thuẫn hơn khi Ảnh là nguyên nhân chánh khiến nội buồn bực mẹ . Bà buồn đến mức không ở đây nữa . Từ ngày nội sang cô Thịnh, mẹ và Vân Ảnh cứ như chim sổ lồng . Hai người tha hồ vắng nhà mà không sợ bị thắc mắc : "Đi đâu, ở đâu, làm gì, với ai ?".
Mẹ cứ như một phụ nữ độc thân không vướng bận chồng con . Bà tha hồ sa đà vào những cuộc vui ngoài giờ làm việc . Vân Sam chợt lo lắng khi nhớ tới những lời của Vân Ảnh hồi nãy.
"Mẹ đang có một bí mật".
Phải Vân Ảnh muốn ám chỉ tới một người đàn ông nào đó không ? Vái trời là không.
Ngôi nhà này thừa những phiền muộn nặng nề rồi, Vân Sam rất sợ, nếu phải chứng kiến bất cứ chuyện gì dính dáng tới buồn vui, khốn khổ.
Vân Ảnh bước vào với cái váy đỏ rực lửa Sam vừa ủi lúc nãy.
Nó tỉnh bơ :
- Con đi trước mẹ và sẽ về sau mẹ.
Bà Ngân gằn :
- Bữa nay con phải ở nhà.
Vân Ảnh chống nạnh thật mất dạy :
- Với điều kiện mẹ cũng ở nhà với con.
- Không được . Mẹ đã hứa với dì Âu rồi.
- Con cũng đã hẹn với bạn.
Bà Ngân im lặng, vứt cây cọ vẽ môi xuống, bà yếu xìu :
- Vậy thì đi đi, nhưng phải về trước mười một giờ.
Vân Ảnh trắng trợn :
- Chưa có tiền, con còn đứng chờ mẹ.
Bà Ngân cau có :
- Bao nhiêu ?
Vân Ảnh cười cười :
- Tùy hỉ của mẹ, nhưng đừng nhăn nhó mau già lắm.
Mặt bà Ngân giãn ra, lấy tiền cho Ảnh, bà bảo :
- Chỉ ngần ấy thôi, tôi không phải ngân hàng.
Vân Ảnh nheo mắt :
- Cám ơn me.
Kéo tay Sam, nó bảo :
- Đóng cửa hộ em.
Vân Sam tra vấn :
- Có thật em đi coi "Giai điệu tình yêu" không ?
- Sao lại không ? Không tin, cứ mỗi tối thứ hai chị xem tivi, thế nào cũng thấy em ở hàng ghế khán giả, thậm chí thấy em ôm hoa lên tặng Đan Trường nữa là khác . Bữa nào mẹ Ở nhà, chị đi với em cho biết . Vui lắm, có... không khí lắm chớ đâu như chị ngồi nhà ôm tivi chán phèo !
Vân Sam lắc đầu :
- Tao chả khoái !
Vân Ảnh nhún vai :
- Bởi vậy "bà" y như và cụ.
Dúi vào tay Sam mất tờ giấy bạc, nó bảo :
- Mỗi đứa một nữa, chị thích đọc sách thì lấy tiền này mà mua . Em xin mẹ cốt để cho chị đó.
Vân Sam chưa nói gì, Ảnh đã dắt xe ra . Cô đóng cửa lại rồi ngồi xuống bậc thềm . Một lát nữa, mẹ cũng đi, sẽ chỉ còn mỗi Sam trong ngôi nhà này, cô sẽ chìm đắm trong cõi riêng của mình, một cõi riêng hết sức lặng lẽ nhưng lại đầy bất trắc.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#3 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 2



Chuông điện thoại reo liên tục nhưng Vân Ảnh vẫn thản nhiên ngồi xem tivi.
Đợi Sam dưới bếp cau có bước lên, nó mới nói :
- Dám cá là bà nội . Em với nội kỵ rơ nên chị chịu khó bắt máy vậy.
Vân Sam ném cho Vân Ảnh cái nhìn nghiêm khác trước khi cầm ống nghe.
Đúng là giọng nội, bà chẳng cần biết ai ở đầu dây bên này mà cứ quát :
- Chúng bây làm gì mà lâu dữ vậy ? Đứa nào đó ?
- Dạ... Sam ạ !
Bà Năm dịu xuống :
- Qua nội có chuyện.
- Ngay bây giờ à nội ?
- Ừ.
Sam chưa kịp hỏi thêm, bà Năm đã gác máy.
Vân Ảnh tò mò :
- Gì thế ?
Sam nhát gừng :
- Qua nhà cô Thịnh ngay.
- Thế ai trông nhà mình khi em phải đi bây giờ ?
- Tao không phải Tề Thiên để có thể phân thân làm hai, làm ba nhằm phục vụ một lúc nhiều người . Mày ở nhà lấy quần áo trong máy đem phơi, nhớ giũ ra cho thẳng thớm đó.
Vân Ảnh chép miệng :
- Đúng là... là... Đã không ở chung, nội vẫn điều khiển từ xa được . Đáng nể nang thật.
Vân Sam nhíu mày :
- Là con cháu, em không được phép nói như vậy, vừa bất hiếu, vừa vô hậu.
Vân Ảnh chép miệng :
- Lại dạy dỗ . Cháu đích tôn của nội bên trời Tây chớ đâu phải chị, sao chị lại giống tánh nội đến thế cơ chứ.
Sam không thèm trả lời, cô thay quần áo rồi dắt xe đạp ra . Càng lúc Sam càng nhận ra mình không đủ sức răn dạy Vân Ảnh, nó thật quá quắt từ lời ăn tiếng nói cho tới cách sống, cách nghĩ . Điều Sam ray rứt nhất là mẹ luôn bênh vực nó . Với mẹ, Ảnh lúc nào cũng đúng, đôi lúc Sam cảm giác chỉ nhỏ Ảnh mới là con mẹ, còn cô y như con ghẻ . Dù mẹ không mắng mỏ, đay nghiến, độc ác với Sam như những bà mẹ ghẻ trong phim ảnh, sách truyện, nhưng mẹ không khi nào âu yếm, ngọt ngào thân ái với Sam như Ảnh . Bà cũng chẳng giấu thái độ con thương con ghét của mình.
Mai Cúc vẫn an ủi cô : " Mỗi người đều có số mạng riêng, mày với cô Ngân chắc khắc mạng nên mới thế, nhưng mày vẫn còn cha, còn mẹ đầy đủ, chớ không mồ côi như tao... ".
Vân Sam chớp mắt . Nghe nhỏ Cúc nói mà thương, bởi vậy Sam phải lạc quan nghĩ rằng mình vẫn hạnh phúc hơn chán vạn người.
Bà Năm chậm chạp ra mở cổng cho Sam, cô ngạc nhiên :
- Có mình nội ở nhà sao ?
- Ờ . Mày vào cạo gió cho bà...
Vân Sam kêu lên :
- Nội khó chịu lắm hả ?
Bà Năm ngồi phịch xuống giường :
- Chắc nội trúng gió, nãy giờ chóng mặt quá.
Vân Sam vội vã tới tủ thuốc gia đình tìm chai dầu gió kim và đồng xu bằng bạc . Đợi bà Năm nằm xuống nệm, Sam kéo áo bà lên và nhẹ nhàng đánh gió . Những vật đỏ hồng hẳn lên trên lưng bà khiến cô xót xa quá đỗi.
Vân Sam nói :
- Trúng gió rất nguy hiểm . Lỡ lúc nãy nội té mà không có con ở nhà thì sao ?
Giọng bà Năm hờn dỗi :
- Chết như vậy còn khoẻ, khỏi hành con hành cháu.
Sam nhỏ nhẹ :
- Nội về nhà mình đi nội.
- Tao làm gì có nhà . Điều làm tao ân hận nhất đời là nghe lời ngon ngọt của vợ chồng thằng Sinh bán đất bán vườn ở quê lên đây sống . Hừ ! Vàng của tao vợ chồng nó lấy mua nhà rồi đầu tư làm ăn, nhưng nó lại xem tao như phường ăn bám . Tao hận lắm ! Hận lắm !
Vân Sam nuốt tiếng thở dài . Cô dã nghe nội nhằn nhì chuyện này ức tỷ lần . Đó là chuyện của người lớn , phận con cháu như cô chỉ nghe chứ không nên bàn luận.
Giọng bà Năm đều đều :
- Phải cứ ở Vĩnh Long như xưa chắc con Ảnh đã không hư như bây giờ . Nội thật sai lầm . Sao lầm.
Vân Sam liếm môi :
- Lê n đây, chị em con có điều kiện ăn học hơn chớ nội.
Bà Năm cười khẩy :
- Đó là luận điệu của con Ngân, nó nhồi nhét ý tưởng đấy cho chúng bây . Nhưng thật ra, chị em bây đã học tới đâu ? Tiến sĩ, thạc sĩ chưa, hay đứa nào cũng rớt đại học ? Đừng tưởng tao là bà già trầu, một chữ bẻ đôi không biết rồi muốn nói sao thì nói nghen.
- Con đâu có nghĩ vậy.
- Nhưng con Ngân nghĩ thế . Nó luôn luôn xem thường nội, con Ảnh cũng vậy . Mẹ con nó học đòi theo kiểu trưởng giả.
Nhìn Sam, bà nói :
- May mà con` có con biết nghĩ, không thôi nội buồn chết.
Vân Sam im lặng, cô để ý nhiều lần và thấy nội hay tách rời cô với mẹ và Ảnh . Bà gọi mẹ cô là "Con Ngân" hoặc "Vợ thằng Sinh", "mẹ con Ảnh", chớ không khi nào là "Mẹ con Sam", dù cô là chị lớn . Nội chia gia đình ra làm hai phe . Phe thiểu số gồm Sam và bà . Phe đa số gồm ba mẹ và Ảnh . Bây giờ đã về ở với cô Thịnh, nhưng bà và Sam vẫn là một phe, buồn vui, hoạn nạn có nhau.
Vân Sam trầm giọng :
- Để con xoa bóp cho nội.
Bà Năm lim dim mắt :
- Ờ.
Rồi bà dò dẫm :
- Dạo này .. con Ngân hay đi sớm về trễ lắm phải không ?
- Dạ đâu có.
- Hừ ! người ta thấy nó ngồi sòng tứ sắc, ở nhà bà Kim Em thường xuyên mày còn bao che . Dạo tao ở bển, nó đâu tệ dữ vậy.
Vân Sam xoa dọc hai bên sống lưng bà :
- Mẹ con chỉ giải khuây cho vui mà nội.
Bà Năm cười khẩy :
- "Cờ bạc là bác thằng bần" . Ở đó mà giải khuây . Tao sợ rồi nhà cửa cũng chẳng còn để ở.
Sam tự trấn an mình :
- Không đến nỗi đâu nội ơi.
Bà Năm chống tay ngồi dậy :
- Nội không muốn làm cái gai trong mắt mẹ con con Ngân . Hơn nữa, bác Hai Nghiêm không cho nội về bên đó, nếu là ngượy ý, nội sợ bác Hai con buồn.
Sam ngạc nhiên :
- Ủa ! Bác Hai có nói như vậy sao nội ?
- Có . Bác Hai gọi điện thoại về dặn dò cô Thịnh không để nội về bển, bác Hai giận ba mày lắm . Bác còn muốn con qua đây ở với nội luôn . Đợt này ba mày về, nội sẽ nói với nó ý của bác Hai Nghiêm.
Vân Sam buột miệng :
- Sợ ba mẹ không chịu.
Bà Năm nhìn cô :
- Quan trọng là con chịu hay không kìa ?
Sam ngập ngừng :
- Mỗi ngày con sẽ qua đấm lưnmg cho nội, chớ ở luôn con ngại lắm . Dượng Tráng khó tính quá.
Bà Năm nói :
- Không thích thì thôi, đừng đổ thừa người khác . Dượng Tráng khó như vậy, con cái mới nên . Chớ dễ như ba mày, lũ chúng bây hư hết.
Vân Sam làm thinh, cô buồn khi bà nội quơ đũa cả nắm như vậy . Với Sam, từ "hư" nghe đáng sợ làm sao, nặng nề làm sao.
Có tiếng chuông ngoài cổng, Sam bước ra mở cửa . Thủy Hà vọt chiếc Best đỏ chói vào tận phòng khách . Thấy Sam, nó nghinh nghinh chẳng chào cũng chẳng cười lấy nửa miệng xã giao . Sam biết Hà là đứa kiêu căng, nó đã đậu đại học khi cô trượt, nó phóng Best Nhật vèo vèo khi cô vẫn cọt kẹt xe đạp, nó được cô Thịnh cưng đến mức xem nó như thần tiên . Hà hơn Sam tất cả mọi thứ, nhưng chẳng hiểu sao nó lại ghét Sam, ghét ra mặt mới kỳ chớ.
Lúc nãy Sam vờ viện ly do "dượng Tráng khó tính" để từ chối bà nội, chớ thật ra cô không muốn .. .đụng Thủy Hà . Qua đây ở, nó sẽ hành hạ cô không nương tay . người giúp việc nghĩ hết người này tới người khác chỉ vì không vừa lòng nó, làm sao Sam có thể sống chung với nó được.
Thảy balô bằng da ngoại mua ở shop có hiệu hẳn hoi lên salon, Thủy Hà hỏi trỏng :
- Qua đây vòi vĩnh, xin xỏ bà tình cảm hay tiền bạc vậy ? Mà vòi thứ nào cũng không có thừa đâu nhá.
Vân Sam chua ngoa không kém :
- Cũng phải thôi, những thứ ấy Hà vòi hết rồi còn đâu . Nhưng đừng suy bụng ta ra bụng người chớ.
Bà Năm trợn mắt :
- Hai đứa này hay nhỉ ? Không có chuyện gì vui hơn để nói à ?
Thủy Hà bĩu môi :
- Không cùng .. .đẳng cấp khó nói lắm ngoại ơi.
Vân Sam giận tím mặt, cô thừa đanh đá để độp lại con nhỏ hợm hĩnh này đôi ba câu đau điếng, nhưng nghĩ tới nội, Sam đành thôi.
Thấy Sam im lặng, Thủy Hà bồi tiếp :
- Sao ? Đúng vậy phải không Sam ?
Bà Năm nạt :
- Thôi đi !
Thủy Hà vùng vằng :
- Lúc nào cháu nội cũng được bênh vực, ngoại đâu có thương con.
Vân Sam vội vàng nói :
- Thưa nội, con về.
Bà Năm kéo tay cô :
- Vào đây !
Dẫn Sam vào phòng, bà đóng cửa lại . Lấy trong túi ra tờ một trăm đô, bà thì thào như sợ Thủy Hà nghe được.
- Cất kỹ vào . Của bác Hai cho con.
Vân Sam ngạc nhiên :
- Sao tự nhiên lại cho con ?
Bà Năm phẩy tay :
- Chậc ! Cho thì cứ lấy, thắc mắc làm gì ?
Vân Sam ngần ngừ :
- Nội cất giùm con đi.
- Không . Con cứ xài . Dạo này bác Hai làm ăn được nên mỗi tháng sẽ mỗi cho tiền con . Muốn sắm sửa gì tùy thích.
Sam thắc mắc :
- Mỗi mình con thôi à ?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#4 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
- Ờ.
- Như vậy, Thủy Hà và Vân Ảnh sẽ ganh tỵ, con không muốn.
- Tụi nó có thiếu thốn như con đâu . Đứa nào ganh tỵ, nội vã miệng nó . Nhớ đừng nói cho ai biết kể cả vợ chồng thằng Sinh.
Định hỏi "tại sao" nhưng Vân Sam đã kịp ngậm miệng . Với người lớn không phải câu hỏi nào cũng sẽ được giải đáp đâu . Tốt nhất vẫn là im lặng, rồi từ từ cũng sẽ được biết tất cả.
Sam nói :
- Con về, ngày mai sẽ qua xoa bóp cho nội.
Thủy Hà vẫn còn ngoài phòng khách, nó nhìn Sam một cách soi mói, chăm chú như kiểm tra xem cô có "thó" món gì của nhà nó không ?
Bà Năm bảo :
- Hà ! Ra đóng cổng.
Con nhỏ ngoe nguẩy đứng dậy . Tới sân, nó tra hỏi :
- Này ! Bà lão dấm dúi tiền cho mày phải không ? Tiền đó chắc chắn của ba mẹ tao . người tự trọng chả ai xoè tay nhận như thế đấu.
Vân Sam trả đũa :
- người tự trọng không ai mở miệng nói những lời như mày . Tồi lắm !
Dứt lời, cô đạp xe đi . Nắng chói chan trên đầu, nắng làm miệng Sam khô đắng, nhưng cô vẫn cố gắng đạp nhanh.
Về nhà, Sam muốn điên lên khi thấy... một nhà bạn của Vân Ảnh . Chúng mở nhạc và nhảy loạn trong phòng khách. Vân Sam vội rút về phòng của mình . Tuần sao cô thi tốt nghiệp, kết thúc ba năm học Cao Đẳng Marketing . Cô không muốn mình "Đậu phải cành mềm", cô muốn mau mau ra trường và tìm được một chỗ làm tương đối để không ăn bám vào ba mẹ nữa . Nhưng ồn như vũ trường về đêm thế này làm sao học được.
Cho sách vở vào túi, Vân Sam đạp xe đến ngôi chùa gần nhà . Chỗ này vắng vẻ lại yên tịnh, Sam sẽ không bị quấy rầy như ở nhà . Vào xin phép sư cô trụ trì xong, Vân Sam ra phía sau chùa . Ngồi dưới gố cây xoài to, cao, mát rượi, cô lấy vở ra học.
Đọc được vài ba câu, đầu óc Sam lại nghĩ ngợi lan man . Cô không biết bà nội đã nói gì với bác Hai Nghiêm về cô mà ông lại gởi tiền cho như vầy.
Sam chưa thấy mặt ông bao giờ, trước đây khi bà nội còn ở chung nhà, thỉnh thoảng gọi điện về thăm, bác Hai có trò chuyện với Sam . Chỉ là những thăm hỏi bình thường ,nhưng Sam vẫn nhận ra trong giọng của ông có chất chứa tình cảm . Điều đó khiến mẹ khó chịu, Vân Ảnh tỵ nạnh bác Hai, thương cháu không đều, nên Sam cũng ngại mỗi khi nhận điện thoại của ông . Nếu bây giờ ai cũng biết bác Hai cho Sam tiền, chắc phiền phức lắm.
Bất giác, Sam thở dài . Cô chúi mũi vào quyển vở, mặc kệ tiếng tụng kinh từ chánh điện vang ra đều đều thoát tục.
Một bà lão tóc bạc trắng, dáng nhỏ nhắn phúc hậu trong bộ bà ba lụa màu mỡ gà từ hiên chùa bước ra . Bà chắp tay ra sau lưng bước thảnh thơi như tản bộ dưới khoảng sân lót gạch tàu đỏ như son.
Tới gần chỗ Sam, bà móm mém cười :
- Siêng học quá nhỉ !
Vân Sam hơi cúi đầu :
- Cháu chào bà ạ !
Bà cụ có vẻ hài lòng :
- Con cái nhà ai mà xinh quá thế kia.
Nghiêng đầu nhìn Sam, bà lại hỏi :
- Trông cháu quen quen . Thế tên gì ?
Sam cũng ngạc nhiên vì câu hỏi bất ngờ này, cô nhỏ nhẹ :
- Dạ, cháu tên Vân Sam
- Tên ngộ thiệt !
Rồi bà cụ lẩm bẩm :
- Vân Sam ! Tên này lạ hoắc, đâu phải người quen.
Dứt lời, bà lại thơ thẩn đi tiếp . Vân Sam tò mò nhìn theo . Bà cụ trông như bà tiên trong cổ tích . Chắc phải lớn tuổi hơn bà nội nhiều . Lòng Sam chợt dâng lên mối thương cảm . Nếu không bận học, chắc Sam sẽ đi theo để trò chuyện với bà cụ rồi.
Nhắc đến "học", Sam vội vã nhìn xuống vở rồi lẩm nhẩM đọc một đoạn dài . Nếu ai nhìn vào chắc chắn họ phải tưởng cô đang đọc kinh đua cùng các sư trong chánh điện.
Vân Sam tủm tỉm cười khi nghĩ tới tình huống đó . Ngay lúc ấy, cô nghe có tiếng kêu lên đau đớn . Sam vội nhìn về phía ấy và thấy bà cụ lúc nãy té ngồi trên sân.
Vội vứt quyển tập xuống gốc cây, Sam chạy về phía ấy.
Mặt bà cụ nhăn nhúm, trán rịn cả mồ hôi trông rất tội . Không đợi Sam hỏi, bà cụ nói trước :
- Bà bị trẹo chân . Ôi, đau quá !
Vân Sam dịu dàng :
- Cháu đỡ bà dậy nhé !
Bà cụ mím môi nương theo Sam rồi buông phịch người xuống :
- Đau lắm ! Bà không đứng lên được . Cháu tìm mấy đứa cháu hộ bà.
Sam chớp mắt :
- Vâng ạ ! Nhưng họ đang ở đâu ạ ?
Bà cụ đưa tay áo lên lau mồ hôi tráng :
- Chắc là quanh quẩn đâu đây . Mà thôi đi . Bà sẽ cố vậy.
Vân Sam ái ngại :
- Cháu sẽ cõng bà tới ghế đá nhé.
Bà cụ nhìn Sam :
- Cõng à ! Có được không khi bà không phải con nít ?
Vân Sam gật đầu :
- Dạ được mà . Đã có lần cháu cõng bà nội của cháu . Nội cháu trông nặng hơn bà nhiều.
- Giỏi vậy à !
Vân Sam liền nói :
- Bà ráng đứng dậy, cháu mới cõng được.
Bà cụ cố nương theo Sam rồi ngã người lên lưng cô, tay ôm vòng cổ cho cô cõng.
Sam bước từng bước chậm, nhưng chắc chắn . Tới ghế đá, cô quỳ hẳn xuống đất, bà lão ngồi lên ghế, giọng cảm kích :
- Cám ơn cháu, cô gái tốt.
Vân Sam chạy tới gốc cây lấy chai dầu gió kim trong túi xách ra bôi vào chân bà lão.
Bà cụ nhìn cái mắt cá sưng phù và rầu rĩ :
- Chỗ này bị đi bị lại hoài . Chán ghê !
Rồi cũng như bất cứ bà già nào khác, bà cụ bắt đầu càm ràm :
- Đứa cháu quỷ quái đâu mất rồi.
Vân Sam dảo mắt, chả thấy đứa con nít nào trong sân cả . Cô tiếp tục xoa nhẹ chỗ bị sưng cho bà cụ một cách thận trọng, nhiệt tình.
Bà chép miệng :
- Có cháu gái thật sướng.
Sam tò mò :
- Cháu của bà là con trai à ?
Bà cụ gật đầu : (#43)
- Con trai vừa ham chơi vừa vô tâm . Thằng bé nhà bà hời hợt lắm . Đưa bà vào đây rồi nó biến đi đâu với lũ bạn , bà chẳng biết nữa.
Vân Sam thắc mắc :
- Vậy làm sao một lát bà về nhà ?
Bà cụ nói :
- Có xe chờ ngoà đường . Tụi nó sẽ chở bà tới đó, lo gì.
Vân Sam tưởng tượng tới đám con nít lóc chóc và bảo :
- Cháu sẽ cõng bà ra xe, chớ tụi nhỏ sợ làm không được.
Đang nhăn mặt, bà cụ bật cười :
- Cháu nghĩ vậy à ?
Sam thật thà :
- Vâng . Bà đừng ngại . Cháu sợ bọn trẻ con ham chơi, hời hợt sẽ làm bà bị đau thêm.
Bà cụ chớp mắt cảm động :
- Cháu thật biết nghĩ tới người khác.
Ngay lúc đó, Sam thấy một cô gái trạc tuổi mình mặc váy jean màu xand đen chạy tới phía ghế đá.
Vừa đi con bé vừa nói :
- May quá ! Nội ở đây mà tụi con tìm muốn chết . Sao khi không nội đi đâu vậy ?
Bà cụ xẵng giọng :
- Đi đâu là đi đâu ? Các cô các cậu bỏ bà già này một mình, giờ con` trách móc.
Cô gái ném về phía Vân Sam cái nhìn nghi ngại :
- Ai mà nội ngồi chung vậy ? Đã đến lúc chúng ta về rồi.
Bạ củ hỏi trỏng :
- Cháu nội tôi đâu ? Bảo nó tới đây.
Cô gái khó chịu, nhưng vẫn cố nhỏ nhẹ :
- Vâng.
Rồi quay lưng đi một nước . Một phút sau, một thanh niên cao to đi vào.
Miệng mỉm cười hết sức lôi cuốn, anh ta đến bên bà cụ :
- Mình về nội nhé !
Bà cụ nghiêm mặt :
- Có thấy nội ngồi với khách không ? Sao không chào ?
Gã thanh niên hơi khựng lại, nhưng nụ cười vẫn không tắt trên môi . Hắn nheo mắt nhìn Sam, giọng hơi riễu cợt :
- Chào cô bé . Anh là Dy, Vũ Dy.
Vân Sam lúng túng trước tình huống bất ngờ này, cô ngập ngừng :
- Vâng, chào anh.
Quay sang bà cụ, gã nói :
- Mình về được rồi chứ nội.
Bà lão bắt bẻ :
- Không cần biết tại sao tôi phải ngồi đây.
Dy vẫn cười cười :
- Chắc nội đang nói chuyện kinh tế với... tín nữ này . Không biết pháp danh của tín nữ là gì.
Bà cụ cau mặt :
- Không đùa nữa . Mau cám ơn người ta đi . Vừa rồi, nội bị trẹo chân té giữa sân . Cháu đây đã cõng nội ra ghế ngồi nghĩ, không có Vân Sam, chắc nội đành... lết chớ chả đi được dù nửa bước.
Dy nhìn Sam, ánh mắt dịu xuống, giọng chân tình :
- Cám ơn Vân Sam nhiều lắm.
Cô nghe mặt nóng bừng :
- Đâu có chi . người khác cũng làm như tôi mà.
Dy xem xét bàn chân bà cụ rồi nói :
- Con sẽ cõng nội ra xe.
Bà lão ậm ự :
- Được không đó ?
- Sao lại không ? Nội nhẹ hều !
Rồi anh ngồi xổm xuống trước mặt bà :
- Mời... lão thái quân lên ngựa.
Sam thấy mặt bà cụ vui hẳn ra . "Thằng bé" nhà bà quả là biết cách làm vui lòng bà nội.
Bà cụ nắm tay Sam thật chặt :
- Bà về nghen . Mai mốt lại gặp cháu ở chùa này . Nhớ đi chùa thường nghen.
Vân Sam lễ phép đứng dậy :
- Dạ bà về ạ.
Bà cụ Ôm cổ Dy, anh ta cõng bà nội mình nhẹ tênh.
Mỉm cười với Sam, Dy nói :
- Chào nhé Vân Sam . Mong sẽ gặp lại.
Con nhỏ lúc nãy xuất hiện, nhìn hai bà cháu Dy nó kêu lên :
- Ủa ! Chuyện gì đây ? Sao lại phải cõng ?
Chẳng nói chẳng rằng, Dy dúi đôi hài cườm của bà cụ vào tay con nhỏ.
Con bé vùng vằng :
- Tự nhiên bắt người ta xách bóp...
Buông cho mặc đôi hài rơi xuống đất, con nhỏ phủi lia phủi lịa bộ váy của mình và te te đi trước thật nhanh.
Vân Sam bất nhẫn vô cùng, nhặt đôi hài có bức theo sau Dy.
Ra tới cổng nhà, Sam thấy một chiếc du lịch đời mới đậu sẵn, kế bên bà bốn người trai gái có đủ, trong số đó, Sam thấy con bé mặc váy jean đang hất mặt nhìn trời thật kênh kiệu . người tài xế mở cửa cho Dy đặt bà cụ vào, Vân Sam đưa hài cho anh ta rồi trở vô chùa . Sam không thích cái nhìn cũng như cung cách của con bé đấy . Nó gợi cho Sam nhớ tới Thủy Hà . Những kẻ nông cạn, tự mãn, khinh người đều có điệu bộ giống thế . Tốt nhất là tránh xa họ ra ,kinh nghiệm sống đã mách bảo Sam như vậy.
Quay về với gốc cây xoài, Vân Sam cầm quyển vở lên . Dù không muốn những hình ảnh vừa qua vẫn hiện ra trong đầu cô . Nụ cười của Dy, ánh mắt sáng nhìn như thấu tâm can người khác của hắn làm cô bồi hồi . Nhưng tất cả chỉ là cơn gió thoảng . Thi tốt nghiệp xong, Sam sẽ không có dịp vào đây nửa, bở vậy "Mong sẽ gặp lại" của bà cháu Dy rồi chỉ là một mong ước viển vông.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#5 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 3



Bà Ngân hài lòng ngắm mình trong gương . So với bạn vè đồng trang lứa, bà luôn là người đẹp hơn, trẻ hơn họ . Bởi vậy bà rất tự hào, càng tự hào hơn khi dạo này bà có được niềm vui đặc biệt . Bà gặp lại ngườibạn cũ thời trung học, hai người thường hẹn nhau để "Ôn cố trí tân" . Vào thời điểm ấy, ông Sinh vắng nhà luôn, thì những cuộc hẹn hò này với bà thật ý nghĩa . Nó như cơn mưa rào trút xuống cánh đồng đang khô hạn . Biết rằng không nên, nhưng bà không thể dừng . Tối nay bà lại... "Đến hẹn lại tới". Cái quán ăn ấm cúng ấy nằm trong khuôn viên một khách sạn nhỏ . Bà chưa bao giờ dám nghĩ sẽ có lúc đôi chân của hai ngườiđang cô đơn cùng bước những bước phiêu bồng sang khách sạn, nhưng cuộc chơi này sẽ đến đâu đây, bà không dám tưởng tượng nữa.
Bước sang phòng Vân Ảnh, bà bảo :
- Đóng cổng cho mẹ . Nhớ là không được đi chơi đó, nhỡ ba điện thoại về không gặp con thì phiền lắm.
Khác với thường ngày, lúc nào Ảnh cũng mè nheo, đòi hỏi đủ điều, tối nay con bé ngoan ngoãn gật đầu.
- Vâng . Nếu ba hỏi mẹ, con sẽ bảo mẹ đang tắm.
Bà Ngân cau mày, lảng sang chuyện khác :
- Con Sam đâu ?
Vân Ảnh nói :
- Bữa nay là ngày cuối cùng của đợt thi, chị Hai đừ quá, nên ngủ rồi . Mẹ để chỉ ngũ cho đã, chớ đừng sai chỉ đi đâu hết.
Bà Ngân ngọt ngào :
- Mẹ có nói gì đâu . Sao tự dưng bênh nó thế ?
Đợi cho bà dắt xe ra, Ảnh đóng vội cửa lại rồi chạy lên phòng Sam . Nó vừa lay vừa gọi cô liên tục.
Vân Sam ngồi bật dậy, mặt hốt hoảng, ngơ ngác :
- Chuyện gì thế... con quỷ ?
Vân Ảnh nói một hơi :
- Chuyện của mẹ . Bà mau xuống rửa mặt cho tĩnh rồi theo tui.
Sam càng hốt hoảng hơn nữa :
- Mẹ làm sao ?
Vân Ảnh lấp lửng :
- Đi với tôi, bà sẽ biết ngay.
Thấy Sam vẫn ngồi thừ ra trên giường, Ảnh gắt :
- Trời ơi ! Sao còn ngồi một đống đó bà ?
Vân Sam vỗ vỗ vào trán :
- Thì cũng phải để tao .. tỉnh lại đã chớ.
Vân Ảnh chống nạnh :
- Tui... cho... bà ba phút thôi đấy.
Vân Sam loạng choạng vào nhà vệ sinh . Đúng ba phút sau, cô chỉnh tề bước xuống nhà. Vân Ảnh đã dắt xe ra tận cổng . Khóa cửa xong, Sam lên ngồi sau lưng nó . Đầu óc vẫn còn u mê Sam vẫn không ngăn nổi tò mò :
- Chuyện gì ? Em nói thử coi.
Vân Ảnh im lặng, Sam phải hỏi đi hỏi lại nhiều lần nó mới cộc lốc :
- Đi phá án !
Vân Sam ngớ ra :
- Án gì ? Mày lấp lửng hoài bực quá !
Vân Ảnh mím môi :
- Chị và em sẽ phanh phui bí mật của mẹ, nếu không muốn ba mình bị cắm sừng.
- Hả ?
Vân Sam muốn rụng rời vì những lời khô khốc của Vân Ảnh . Cô lắp bắp :
- Mẹ... mẹ có ông nào hả ?
Con nhỏ gật đầu :
- Ờ ! Em theo dõi mẹ cả tuần rồi . Tối nay nhất định phải bắt quả tang.
Sam nhấp nhổm như ngồi trên lửa :
- Làm như vậy nhắm ổn không ?
Ảnh nói :
- Ổn hay không cũng phải hành động, Chị sợ cái gì chớ ?
Vân Sam ngập ngừng :
- Chị thấy mình phải cân nhắc chớ không thể làm mẹ mất thể diện trươ;c đám đông.
Vân Ảnh cười khẩy :
- Mình cần gì làm ồn ,chỉ lượn lờ trước mặt cho mẹ thấy bà đủ đau rồi . Tới lúc đó tha hồ bắt chẹt mẹ.
Vân Sam kêu lên :
- Thì ra em muốn làm áp lực với mẹ Đồ trời đánh ! Tao không tham gia vào trò mất dạy trò mất dạy của mày đâu.
Vân Ảnh gằn giọng :
- Nghĩa là chị đồng bọn, bao che cho mẹ đúng không ? Nếu ba bà nội biết chị với mẹ một phe thì chị nghĩ sao ?
Vân Sam tức nghẹn cả ngực, cô nói :
- Đó là chuyện của ba và mẹ, chúng ta không thể giải quyết theo cách của mình.
Thắng xe cái két trước nhà hàng khách sạn Hoàng Hồng, Ảnh lầm lì :
- Muốn hay không cũng tới nơi rồi . Chị xuống đi !
Vân Sam còn ngần ngừ, Ảnh đã nói tiếp :
- Không vào trong thì cứ đứng đây.
Gởi xe xong, Ảnh bỏ mặc Sam lơ ngơ ngay cổng, nó vào nhà hàng một mình . Sam thấy ngượng khi có nhiều ngườiđi ngang nhìn cô bằng cặp mắt sỗ sàng lẫn tò mò . Mà con yêu nhỏ ấy sẽ làm gì mẹ ? Vân Sam bồn chồn lo lắng . Rồi không dằn được lòng, cô rụt rè bước vào khung viên nhà hàng khách sạn Hoàng Hồng.
Lơ ngơ đi qua một sân trồng cỏ chỉ mịn như nhung, Sam dong mắt tìm, ngay lúc đó cô nghe có ngườigọi mình :
- Sam... Phải Vân Sam không ?
Cô ngỡ ngàng quay lại và thấy Dy . Anh ta đang cười với cô, nụ cười quyến rũ đến chết người.
Vân Sam bối rối cùng cực . Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng mà gặp ngườibiết mình mới khổ chứ.
Cô gượng cười đáp lễ :
- Vâng . Chào anh.
Như sợ Sam không nhận ra mình, Dy nhắc :
- Anh Dy ! Sam đã nhớ ra chưa ?
Vân Sam nhỏ nhe.
- Dạ... nhớ... Anh và bà nội vẫn khoẻ chứ ?
Dy chăm chú nhìn cô :
- Nội anh nhắc em hoài . Bà bắt anh vào chùa tìm em mấy lần nhưng không gặp.
Sam bồn chồn rảo mắt quanh khuôn viên, cô thoáng thất bóng Vân Ảnh đằng cuối sân nên dù rất muốn trò chuyện thêm với Dy dăm ba câu, cô vẫn đành thoát lui.
- Xin lỗi anh . Tôi đang rất bận . Tôi gởi lời kính thăm bà...
Rồi hấp tấp bước đi, Sam gặp Ảnh lấp ló bên ngoài hành lang nhà hàng :
Cô ghị tay nó lai. :
- Có thấy mẹ không ?
Vân Ảnh hất hàm :
- Trong đó kìa.
Sam tò mò nhìn theo ánh mắt của con nhỏ . Mẹ cô đang ngồi với một ngườiđàn ông trung niên trông bề ngoài khá đường bệ và dĩ nhiên sang trọng, lịch lãm hơn ba Sam . Hai người đang nâng ly rượu chân cao và cười nói thầm thì trôn thật lãng mạn giữa một khung cảnh cũng lãng mạn không kém.
Vân Ảnh gầm gừ trong họng :
- Ba mà thấy cảnh này chắc sẽ đứt gân máu chết ngay tại chỗ.
Sam lắp bắp :
- Mày định làm gì đây ?
Giọng Vân Ảnh lạnh tanh :
- Chưa biết . Nhưng tui muốn đập vào mặt thằng cha đó quá . Trông lão cười mới đểu làm sao . Vậy mà mẹ thích mới tức chứ.
Vân Sam kéo Vân Ảnh ra đứng sau một góc cột, cô nói :
- Mày đừng làm ẩu đó . Nhớ ông ta là đối tác làm ăn của mẹ thì mày và tao tiêu.
Ảnh bĩu môi :
- Đối tác nỗi gì mà gặp nhau hoài vậy ? Chị còn ráng bênh mẹ nữa . Ngộ thiệt !
Con nhỏ lại nghiêng người nhìn qua khung vách bằng kính rồi kêu lên :
- Có chuyện rồi !
Vân Ảnh đẩy cửa chạy vào trong, Sam cũng hớt hải chạy theo . Cô thấy có hai người phụ nữ đang lớn tiếng ngay bàn mẹ mình ngồi . Một người bưng ly rượu hắt vào mặt mẹ rồ buông một tràng kinh dị :
- Cho bỏ cái tật giật chồng người khác... Đồ điếm thúi !
Vân Sam choáng váng y như ly rượu kia tạt vào mặt mình . Cô càng sốc hơn khi Vân Ảnh nhào vô xô mạnh người đàn bà.
- Bà không được sĩ nhục mẹ tôi.
Đứa con gái đi cùng xông vào ghịt mái tóc ngắn của Ảnh . Máu nóng trong người Sam chợt bốc lên ngùn ngụt, cô nghiến răng tống cho con nhỏ đó mấy cái vào lưng.
Bị đau nó buông tóc Vân Ảnh ra . Lúc này Sam mới nhận ra đó là con bé cô đã gặp ở chùa Kiều Đàm...
Vân Ảnh quắc mắc trông thật dữ :
- Bà phải xin lỗi mẹ tôi ngay.
Người đàn bà giãy nẩy lên :
- Ông ngồi yên đó để lũ điếm này đánh mẹ con tôi à ?
Người đàn ông nhăn nhó :
- Bà và con về đi ! Đừng làm rùm beng lên nữa mà.
Người đàn bà chống nạnh :
- Lũ này là hạng gái không đàng hoàng phải không ? Chỉ cần ông gật đầu xác nhận đúng, tôi bỏ qua hết.
Thấy ngườiđàn ông ấp úng, ngần ngừ, bà Ngân đứng dậy uất ức :
- Đồ tồi !
Vân Ảnh tiếp tục lải nhải :
- Bà phải xin lỗi mẹ tôi.
Đứa con gái hỗn xược :
- Làm gì có chuyện mẹ tao phải xin lỗi một mụ tồi tệ hả con kia ?
Nghe nói thế, Vân Sam nóng mặt :
- Mày nói gì ?
Cô vừa bước tới một bước thì đã bị ghịt lại bởi một bàn tay khoẻ mạnh . Sam ngước lên và thấy Dy, cũng đúng lúc đó cô bị con nhỏ chanh chua ấy tát thật mạnh vào mặt . Sam nổ đom đóm mắt, cô không thấy gì xung quanh mà chỉ nghe Vân Ảnh gào lên :
- Buông chị tôi ra !
Rồi giọng mụ đàn bà nheo nhéo :
- Dy ! Đánh mẹ con chúng cho bác . Đánh đi !
Người đàn ông quá lên :
- Đủ rồi ! Mẹ con bà xéo khỏi đây ngay cho tôi . Nếu không, không còn chồng vợ, cha con gì hết.
Vân Sam vội kéo mẹ đi nhanh ra hành lang . Cô vừa sợ, vừa khổ, vừa đau, vừa hận mẹ . Lần đầu trong đời cả Sam và Ảnh biết thế nào là nhục . Chắc mẹ cũng thế, lòng Sam rưng rưng khi thấy gương mặt của bà.
Vân Ảnh vượt lên phía trên hai ng`, nó ra bãi lấy xe lầm lầm, lì lì không nói nữa lời.
Mẹ ghịt tay cầm xe nó lại :
- Con về nhà chớ đừng đi đâu hết.
Hất mạnh tay mẹ ra, nó quát :
- Bà không cần lo cho tôi.
Sam và bà Ngân bất lực nhình Ảnh phóng xe đi . Cô chở mẹ về . Hai mẹ con chả ai nói với nhau tiếng nào . Lòng cô có điều gì đó vừa vỡ tan, những mãnh vỡ mà suốt đời lỡ vô tình chạm phải vẫn làm cô buốt nhói khi nghĩ tới mẹ mình . Sam muốn khóc nhưng nước mắt đâu cả rồi . Bỗng dưng trên môi Sam lại nở nụ cười ngờ nghệch đến chua xót . Cô biết những ngày tháng dằn vặt trước mắt sẽ là khoảng thời gian khó khăn vô tận cho tất cả những ngườitrong ngôi nhà này.
Mở cửa vào nhà, bà Ngân nhíu mày khi thấy chỗ bị bầm trên gương mặt Sam.
- Lấy khăn ủ nước nóng mà chườm cho tan máu...
Vân Sam cố nén nhưng giọng cô vẫn cay đắng :
- Máu bầm trên mặt ủ nước nóng sẽ tan, nhưng máu ứ trong tim chị em con không đời nào tan đâu mẹ...


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#6 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chạy vào phòng nằm úp mặt lên giường tay đập mạnh xuống nệm, Sam tự nhủ :
- Khóc ! Khóc đi ! Khóc đi !
Mãi mãi cô vẫ không khóc được . Mà sao lại phải khóc như trong những vở cải lương vậy ? Vân Sam ngồi dậy . Cô mở quyển nhật ký ra ghi.
Ngày... tháng... năm...
Kỳ thi tốt nghiệp đã xong, mình những tưởng sẽ được ngủ bù một giấc dài không mộng mị . Ai ngờ mình lại gặp ác mộng khi thức . Sự nghi ngờ về mẹ đã thành hiện thực . Mình khô cả nước mắt nên không khóc được . Khổ nổi tim cứ ứ nghẹn đau đến mức tức thở . Giá mà mình ba gai, ngang ngược như Vân Ảnh để có thể phóng xe bạt mạng ngoài đường cho đã nư nhỉ ?
"Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng "
Trịnh Công Sơn đã tuyệt vọng điều gì để tự huyễn hoặc mình như vậy ?...
Chuông ngoài cổng rền rĩ vang lên khiến Sam giật mình . Cô buông viết chạy xuống nhà . Mở cửa, Sam nhói ở tim khi thấy Vân Ảnh khật khừ khập khưỡng trong vòng tay của thanh niên.
Anh ta giữ Vân Ảnh một cách khó nhọc :
- Ảnh uống nhiều quá, không tự về được.
Vân Sam mở rộng cổng , cho anh ta đưa Vân Ảnh vào . Bên ngoài có thêm mấy đứa bạn khác nữa . Chúng dắt xe Ảnh vào sân.
Một đứa nói với Sam :
- Con Ảnh buồn gì mà uống ghê quá . Tụi em cản không được, may nhỡ có anh Trầm, anh của nhỏ Uyển, bắt nó ra xe chở về đây. Ấy vậy mà nó cắn ảnh chảy máu tay luôn.
Sam chỉ biết kêu trời . Nếu như thường ngày, chắc cô xấu hổ ghê lắm trước tình trạng say xỉn của Vân Ảnh nhưng so với biến cố của mẹ, cô như đã chai lỳ.
Nghe ồn ào, bà Ngân từ phòng ngủ bước ra . Trầm vội vàng nói :
- Vân Ảnh... bị bạn bè ép nên có say một chút, xin cô đừng rầy Ảnh . Cháu xin lỗi đã... đã...
Bà Ngân ngắt ngang lời Trầm :
- Được rồi ! Cám ơn các cháu đã đưa con bé về.
Trầm dặn Sam :
- Pha nước chanh cho Ảnh uống, cô bé sẽ tĩnh.
Sam tiễn mọi ngườira cổng :
- Cám ơn anh và các em đã vất vả vì Vân Ảnh.
Vào nhà, Vân Sam thấy mẹ ngồi khóc trong khi Ảnh vẫn nằm say khướt trên salon . Lặng lẽ Sam xuống bếp pha nước chanh, lấy khăn ướt lau mặc cho nó.
Cực khổ lắm mới ép Ảnh uống hết ly nước chanh . Sam đỡ nó về phòng, bà Ngân lúp xúp chạy theo phụ một bên.
Bà bảo :
- Để nó cho mẹ . Con về nghĩ đi !
Đêm đã khuya lắm rồi, Sam vẫ không ngủ được . Cô ra balcon đứng nhìn trời và chẳng tìm thấy ngôi sao nào ngoài màn đêm dày đặc.
Một ngày đã trôi qua, nhưng những gì đã xẩy ra mãi mãi đọng lại trong hồn Sam.
oOo
Dy gác mạnh điện thoại khi nghe giọng Thảo Hương vang lên . Anh vẫn còn giận mỗi khi nhắc tới chuyện xảy ra ở nhà hàng Hoàng Hồng tối hôm đó . Bà Diệp Sương và Thảo Hương đã đặt anh vào thế bị động tiến thoái lưỡng nan, thật khó xử . Dy có cảm giác mình là con rối bị ngườikhác giật dây, không ra thể thống gì . Trong mắt đám đông có mặt tại nhà hàng lúc ấy, Dy về phe nhóm ngườiđi đánh ghen . Đàn ông con trai đường đường một đấng như Dy mà tham gia chuyện của các bà Hoạn Thư thật khó coi . Đã vậy, phe bên kia lại có ngườiquen của bà nội mới kỳ chớ.
Đứng dậy, ra balcon làm vài động tác thể dục cho đỡ mỏi sau mấy tiếng đồng hồ dán mắt vào màn hình, Dy lại chìm vào suy nghĩ . Bà nội Dy dù chỉ gặp Vân Sam một lần trong chùa , nhưng tỏ ra có cảm tình đặc biệt với con bé . Bà bắt anh vào chùa Kiều Đàm hỏi thăm mất lượt, nhưng không gặp và các sư cũng không biết Sam ở đâu.
Hôm gặp lại Sam, Dy rất mừng, thế nhưng cái sự mừng đó cũng không tới đâu, vì mới hỏi con nhỏ được hai câu, Sam đã hấp tấp bỏ đi và chuyện đánh ghen như trong phim đã xẩy ra.
Nhưng lẽ nào mẹ của Vân Sam và ông Thắng lại là một đôi tình nhân để bà Sương ghen lồng lộn lên như thế ? Hai ngườigặp nhau trong nhà hàng, thái độ chừng mực, lịch sự như hai ngườibạ, có cũng là chuyện thường trong giao tế làm ăn . Ấy vậy mà ba Sương lại kéo con gái và cả anh đi đánh ghen . Hôm đó nhận được cú điện thoại của chính bà với giọng hốt hoảng và lấp lửng "Đến nhà hàng Hoàng Hồng ngay, bác có chuyện cần tới cháu" . Dy đã nhiệt tình một cách nông nổi và phóng xe từ quán cà phê gần đó sang ngay . Dù là ngườigiàu tưởng tượng, Dy cũng chưa khi nào tưởng tượng mình sẽ tham gia một trận đánh ghen . Với đàn ông, sĩ diện là vấn đề được đặt lên hàng đầu, bà Sương, Thảo Hương không hề nghĩ tới điều đó, nên đã làm mất mặt ông Thắng lẫn Dy.
Khi đến nơi, nhận ra vấn đề, Dy đã quyết định đứng ngoài cuộc, thậm chí đã cố sức ngăn bà Sương và Hương, nhưng ma lực của cơn ghen thật kinh khiếp . Cả hai lao tới chỗ ông Thắng và mẹ Vân Sam ngồi vằng vận tốc ánh sáng . Rồi những ngôn từ thật ấn tượng vang lên khiến Dy lùng bùng lỗ tai, nếu không phải vì thấy Vân Sam, Dy đã không can thiệp, khổ sao anh... nhập cuộc không đúng lúc nên vô tình để Vân Sam bị Thảo Hương đấm vào mặt.
Chắc chắn Sam... căm anh lắm . Chỉ cần thấy ánh mắt bừng bừng của con nhỏ lú đó thôi là đủ hiểu Sam ghét Dy đến cỡ nào rồi.
Thật bực mình khi Dy lại làm "Người ơn" của bà nội hiểu lầm thiện ý . Hôm đó Dy đã hầm hầm bỏ về trước, anh vừa giận lại vừa không muốn chứng kiến sự xung đột của nội bộ gia đình họ . Thảo Hương biết Dy giận, nên cố tìm gặp anh để xin lỗi mà không hiểu ngay lúc này, việc đó càng làm anh khó chịu hơn.
Điện thoại lại reo, anh nhấc lên rồi lại gác máy . Mặc kệ là ai gọi tới, giờ này Dy không muốn nghe điện thoại . Anh mở nhạc, ngồi nhịp chân, mãi đến khi nghe tiếng gõ cửa phòng mới đứng dậy mở ra.
Bà Giao lịch sự :
- Cô vào được không ?
Dy mở rộng cửa :
- Dạ được ạ.
Bà Giao ngồi xuống cái ghế của bàn vi tính và vào thẳng vấn đề :
- Từ bữa bị trặc chân tới nay, nội không được vui à ?
Dy gật đầu :
- Vâng.
- Tại sao, con biết không ?
- Nội muốn gặp con bé cõng nội trong chùa, nhưng con tim` không được nên bà buồn.
Bà Giao gật gù :
- Hôm trước cô có nghe nội kể, bà khen con bé đó lắm, nhưng thật ra nó là người như thế nào, con biết không ?
Dy xoa cằm, giọng tỉnh rụi :
- Tiếc là con chả để ý đến con bé đó, bây giờ có gặp con cũng không nhận ra.
Bà Giao đoán già đoán non :
- Như vậy chắc con bé rất tầm thường, nếu không muốn nói là xấu xí ? Mà nếu nó chẳng có gì đặc biệt, sao bà cụ lại thích nó dữ vậy ?
Dy nhún vai :
- Cô đi mà hỏi nội.
- Chẳng lẽ con không có chút cảm giác nào ?
Dy bật cười :
- Lúc đó nghe nội nhằn thấu xương, còn cảm giác gì cơ chứ ?
Bà Giao tủm tỉm :
- À quên . Hôm đó có cả Thảo Hương mà, làm sao con dám liếc dọc, liếc ngang.
Dy khó chịu khi nghe nhắc đến Thảo Hương theo kiểu gán ghép như vầy . Anh buột miệng :
- Thảo Hương thì nhằm nhò gì.
Bà Giao châm chọc :
- Không nhằm nhò nhưng đủ mạnh để sai khiến con đi đánh ghen cho mẹ nó.
Mặt Dy tối sầm lại, tự ái ngút cao lên, anh cau có gắt :
- Đừng bao giờ nhắc chuyện bực bội đó trước mặt con thêm một lần nào nữa . Bà Sương và Hương không tôn trọng người khác nên mới lắp lửng kéo con vào trò ấy.
Bà Giao hơi khựng lại :
- Cô xin lỗi . Nhưng cô nghĩ chị Sương và Thảo Hương xem con là người trong nhà nên mới...
Dy cắt ngang lời bà Giao :
- Đó là do chủ quan của họ, riêng con chưa bao giờ có ý nghĩ đấy, hiện tại và sau này cũng vậy . Con không thích bị đặt để, cô đừng gán ghép như thế.
Mặt bà Giao sượng ngắt vì những lời thẳng thừng của Dy, nhưng vẫn cố vớt vát :
- Sao lại thế ? Đó là ý của bà nội và ba con mà . Dầu sao chúng ta cũng biết gia đình của Thảo Hương, đó là một gia đình tốt, giàu có...
Dy bướng bỉnh :
- Vẫn còn nhiều gia đình tốt hơn gia đình đó, giàu có hơn gia đình đó.
Bà Giao vẫn ôn tồn :
- Con là người duy nhất thừa kế tài sản của dòng họ . Ba con không an tâm để con tự chọn vợ mà không rõ ngọn nguồn về vợ.
Dy vung tay lên :
- Chuyện đó rất xưa . Con nhất định làm chủ cuộc đời mình, cô không cần nói thêm gì nữa . Bản thân ba con cũng tự chọn vợ đấy thôi, chả lẻ ba và cô đã quên điều ấy ?
Dứt lời, Dy lầm lì bước ra đứng ngay cửa phòng . Bà Giao tái ngườivì câu nói sau cùng của Dy . Cái thằng... độc thật . Nhưng nó vẫn là chú ngựa non háu đá, rồi bà phải to nhỏ, ngon ngọt nói kiểu mưa dầm thấm đất với ông Chánh để ông buộc "Con ngựa non" của mình vào cương mới được.
Vào phòng bà Vãng, bà Giao vừa ngọt ngào, vừa lễ phép ngồi xuống kế bên.
- Để con bóp chân cho má.
Bà Vãng trở mình giọng trống không :
- Dy đâu ?
- Dạ, nó trên lầu ạ !
- Cái thằng... chẳng biết làm gì cứ ở lỳ trong phòng, má nhờ có chút chuyện cũng làm không xong.
Bà Giao cười cười :
- Má kêu nó đi tìm con bé trong chùa phải không ?
- Ờ . Con nhỏ thấy thương lắm.
- Má định tìm nó làm gì ?
- Thì thăm hỏi , trò truyện, bữa đó má đã hỏi han gì nó đâu . Về nhà tự nhiên má thấy nhớ, thấy mến con nhỏ . Sai thằng Dy vào chùa hỏi mà không được . Tức mình thiệt ! Phải chi chân má đừng đau, má đi tìm cái một.
Bà Giao xoa lưng cho và Vãng :
- Má tính tìm ở đâu, ngoài hỏi thăm mấy ni cô trong chùa ?
Bà Vãng chép miệng :
- Cứ vô chùa mùng một, ngày rằm thế nào cũng gặp . Mẹ muốn nhận nó làm cháu ghê, nhất định phải tìm cho được con bé.
Bà Giao cau mày, khó chịu . Bà cụ sắp lẩm cẩm rồi đấy . Tự nhiên muốn nhận đứa bá vơ, chỉ gặp một lần làm cháu, thật buồn cười . Không hiểu mặt mũi nó ra sao, lời ăn tiếng nói thế nào mà bà cụ lại thích đến như vậy.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#7 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Người ta bảo bà già và trẻ con giống nhau ở chỗ thích dỗ ngọt, thích được tâng bốc, chiều chuộng . Con nhỏ đó được lòng bà cụ, chắc nhờ biết nịnh bơ . Lời nói không mất tiền mua . Thấy bà cụ và đám cháu giàu có sang trọng, một bước lên xe du lịch đời mới thì bỏ công sức ra cõng, hoặc nói vài câu nịnh để được bố thí chút tiền ở những nơi đền chùa là chuyện thường của bọn lang thang mà . Không khéo con nhỏ dàn cảnh để thủ lợi cũng nên.
Bà Giao nói :
- Muốn tìm một đứa cháu gái để sai vặt, để có người trò chuyện, con sẽ tìm cho má đứa biết gốc biết gác đàng hoàng, má cần gì tim` con bé mình không rõ tông tích đó.
Bà Vãng xua tay :
- Thôi, thôi đi ! Tôi sợ mấy đứa biết gốc gác đàng hoàng của... cô quá rồi . Đứa nào cũng vừa lười vừa gian dối . Mà tôi đâu cần con ở sai vặt . Tôi muốn có đứa cháu gái kìa.
Bà Giao nuốt nghẹn xuống khi nghĩ tới chuyện vô sinh, hiếm muộn của mình . Cố mỉm cười, bà bảo :
- Nếu vậy chắc má hải mau hối Dy, con thất Thảo Hương thương Dy lắm.
Bà Vãng nhướng mày, giọng hờ hững :
- Có chuyện đó sao ?
- Da... chị Sương và anh Thắng cũng thích ngồi sui với gia đình mình, vì hai bên đều môn đăng hộ đối, đã vậy lại đang cùng hợp tác làm ăn.
Bà Vãng khinh khinh :
- Chà ! Cô mà cũng quan trọng chuyện môn đăng hộ đối nữa à ? Có nghĩ lại bản thân không vậy ?
Bà Giao đau nhói như bị chọc trúng vết thương, song bà vẫn nhỏ nhẹ :
- Dạ thưa má, chính vì nghĩ lại bản thân, nên con mới nghĩ tới Dy và vợ nó sau này . Anh Chánh không muốn Dy quen một đứa chả ra gì như nó đã từng quen rồi đau khổ . Chắc má vẫ chưa quên dạo nó thất tình con nhỏ Vân Khánh ?
Bà Vãng im lặng một lát mới nói :
- Tôi không ưa con Thảo Hương đó chút nào . Cách xử sự của nó y như đứa vô học, làm sao môn đăng hộ đối được . Tôi lại nghe phong phanh từ mấy người quen, mẹ con nó đi đánh ghen, làm mất mặt chồng . Thảo Hương giống tính tự cao và nông cạn của con Sương . Đàn bà như vậy vừa ngu vừa thiếu bản lĩnh, nhắm sẽ giúp được gì cho chồng trên đường công danh sự nghiệp ?
Bà Giao dối như thật :
- Chị Sương tình cờ gặp anh Thắng ngồi với đối tác làm ăn, đôi bên chào hỏi rất vui vẻ chớ làm gì có chuyện đánh ghen, thiên hạ thấy gia đình chị ấy hạnh phúc nên ganh ghét mà má.
Bà Vãng dài giọng :
- Vậy sao ? Tôi còn nghe đâu bữa đó thằng cháu đích tôn của tôi cũng có mặt nữa mà.
Bà Giao gật đầu xác nhận :
- Dạ đúng . Mẹ cứ hỏi Dy sẽ biết ngay mà !
Bà Vãng bảo :
- Nó là đứa tự cao. lẽ nào lại kể chuyện mình có mặt lúc đấy, xem ra cô chả hiểu gì về thằng Dy rồi . Thảo Hương không đủ sức làm Dy quên được Vân Khánh đâu.
Uể oải chố ng tay đứng dậy, bà nói tiếp :
- Muốn đi dạo trong vườn cũng không ai đỡ, không ai chuyện trò cho khuây khỏa, cuộc sống gì chán quá !
Bà Giao vội nói :
- Để con đở má đi.
Bà Vãng bâng quơ :
- Bữa nay rảnh dữ vậy sao ?
Bà Giao nhẫn nhịn :
- Da.
- Vậy thì đi !
Lật đật, bà Giao lấy cây gậy chạm trổ đầu con chim phượng thật tinh xảo đưa cho bà Vãng.
Một tay chống gậy, một tay vịn con dâu, bà chậm chạp bước ra vườn . Buổi sáng nắng thật ấm, ấy vậy mà lâu nay bà cứ ru rú trong nhà thật là buồn chán, mà bà đã gần chết đâu nào.
Giọng quyền hành, bà Vãng bảo :
- Tôi muốn đi chùa.
- Bửa nay đâu phải rằm hay mồng một má.
Bà Vãng cao giọng :
- Đi chùa cũng coi ngày sao ? Cô không đi, cứ bảo tài xế chở tôi đi.
Bà Giao ngập ngừng :
- Chân má còn yếu, má đi, anh Chánh về là con chết.
- Nó dám la cô sao ? Không thích thì thôi.
- Đừng đổ thừa người khác, chuyện vẫn còn là dự định
Rồi bà ra lệnh:
- Gọi thằng Dy ra đây
Bà Giao vội nói:
- Vâng
Nuốt sự bực dọc vào lòng, bà Giao gọi Dỵ Anh chả hào hứng gì với yêu cầu của bà Văng, nên cương quyết bác ra. Thế là bà cụ hết trách cháu tới đâu, con.
Dy bực bội xách xe ra khỏi nhà. Anh chẳng biết đi đâu đành tấp vào nhà thằng bạn
Trầm ra mở cửa cho anh với vẻ ngạc nhiên:
- Chúa nhật mà không có... mục nào sao lại tấp vào đây?
Buông người xuống ghế, Dy chép miệng:
- Tìm quán nào làm vài chai bia, mày
Trầm xoa cằm:
- Uống hả? Dạo này tao hơi bị dị ứng mấy chuyện bia bọt. Cà phê thì được
Dy nhướng mày:
- Dị ứng nghĩa là sao?
Trầm khoát tay:
- Là dị ứng . Ra quán rồi tao sẽ kể cho nghe.
Dy tò mò:
- Nhưng mà chuyện của ai?
- Chuyện thiên hạ, tao chỉ đóng vai phu.
Dy nói không mấy hào hứng:
- Dị thì đi!
Hai người rong xe ra quán Yokọ Tìm một chổ thích hợp vào ngày cuối tuần ở quán cà phê nổi tiếng và ấm cúng này không phải dể, hai người bước tít vào trong và ngồi xuống chiếc bàn nhỏ có một nụ hồng cam.
Trầm háy mắt:
- Mày thấy không? Vào quán này bao nhiêu buồn bả, chán chường đều tan biến hết, nhạc lại hay nữa chứ
Dy gật gù:
- Ờ nhạc haỵ Nhưng chuyện mày sắp kể chắc phải hay hơn rồi
Trầm hơi mơ màng:
- Biết nói như thế nào nhỉ? Rằng trái tim của tao dạo này đang lãng đãng một bóng hình à?
Dy gật gù:
- Cũng được chứ sao. Nhưng đó là bóng hình ai vậy? Chẵng lẽ là Kim Khánh?
Trầm cười khẩy:
- Tao quên cái tên này lâu lắm rồi. Sao tự nhiên mày nhắc làm gì nhỉ?
Dy thành thật:
- Vì tao vẫn chưa quên Vân Khánh.
Trầm thoáng ngỡ ngàng:
- Tao cứ tưởng Thảo Hương đã thay thế vị trí của Vân Khánh rồi không thôi
Dy nhếch môi:
- Không có ai nhạt nhẽo hơn Thảo Hương. Tao đã cố yêu để tìm quên, nhưng có được đâu
Trầm im lặng. Nhạc vang lên nhỏ đủ để thấm vào tâm can từng người
"Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu. Mưa mù lên mấy vai, gió mù lên mấy trời... ".
Trầm chép miệng:
- Tao và mày cùng yêu hai chị em rồi cùng bị cả hai từ chối . Đúng là một ngẫu nhiên đau lòng
Dy nói:
- Ờ, một ngẫu nhiên đau lòng. Nhưng không phải mày vừa bảo tim mày đang lãng đãng vì một bóng hình khác à? Cô nàng chắc phải hơn Kim Khánh mọi mặt?
Trầm lắc đầu:
- Điều đó thì chưa chắc, Kim Khánh mãi mãi là Kim Khánh, tao không bao giờ yêu người này qua hình bóng người khác
Bưng ly cà phê lên, Dy hỏi:
- Thế người yêu mới của mày là người ra sao? Chẳng lẽ không giống Kim Khánh tí nào?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#8 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Trầm bảo:
- Chắc chắn là thế, nếu không muốn nói cô bé trái ngược với Kim Khánh, "chị" trăm phần trăm
Dy trợn mắt:
- Cô bé? Đừng bảo với tao là mày yêu một con nhóc nhé?
Trầm nhịp tay lên bàn:
- Có sao đâu. Tao rất thích hai câu thơ:
" Ngoài hai mươi tuổi yêu mười sáu
Tim tím ban chiều, tim tím mai... "
Dy há hốc mồm:
- Con nhỏ mới 16 tuổi hả? Coi chừng mày phạm tội dụ dỗ trẻ con vị thành niên đó
Trầm nhăn mặt:
- Ai bảo cô bé của tao 16?
- Thì mày vừa đọc câu thơ thôi.
- Tao thích hai câu thơ ấy đâu có nghĩa tao yêu 16, dù tao cũng là người ngoài 20.
Dy phẩy tay:
- Quanh co, rắc rối quá. Thế cô nàng thế nào?
Trầm ngập ngừng một chút rồi tuông ra:
- Hôm đó, tao đi dự sinh nhật của nhỏ Diễm Uyển, tiệc gần tàn thì có một con nhọc xuất hiện. Con bé chỉ nói vài câu chúc mừng nhỏ Uyển xong là bê chai rượu còn phân nữa lên nốc như bợm thứ thiệt
Dy chắt lưỡi:
- Chà! Mày đụng nữ lưu linh rồi
Trầm có vẻ phật ý vì lời mỉa mai Dy:
- Không phải. Nhòn con bé... nốc rượu thấy... thương lắm
- Và mày đã thương liền?
Trầm thú nhận:
- Chắc là vậy. Cứ như bị sét đánh
- Đúng là chuyện ly kỳ. Rồi sao nữa?
Trầm kể tiếp:
- Bọn con gái lẫn mấy thằng nhóc tỳ đứng ra nhìn cô bé như nhìn vật thể lạ ngoài hành tinh. Không đứa nào vào can thiệp, trái lại chúng còn vỗ tay bảo: "Vô... Vô " nữa. Đúng là con nít vô tâm đến độ không biết nên giận hay thương
Dy vẫn tiếp tục giọng châm chọc:
- Thế là... bậc đàn anh đành ra ray nghĩa hiệp cứu vớt đời... chai rượu?
Trầm xoa cằm:
- Ờ... Thoạt đầu tao dỗ dành, ngon ngọt, nhưng con bé phớt lờ. Nhìn tao bằng cái nhìn rực lửa căm hận, cô nàng tỉnh bơ nốc tiếp. Sốt ruột quá, tao giật đại chai rượu. Thế là con bé nổi điên lên nhào vào tao.
Dy nhìn Trầm trân trối:
- Nó dám đánh mày à?
Trầm gật đầu. Dy kêu lên:
- Trời! Mày gặp sư tử cái rồi
- Ồ! Đúng là sư tử cái. Con bé... phập vào tay tao một cái chảy máu luôn. Rồi sau đó khóc tu tu như con nít. Thú thật, khi bị cắn, tao nổi điên lên định xáng cho cô nàng vài bạt tai để chừa thói hỗn với người lớn. Nhưng khi thấy con bé khóc, ruột gan tao cứ nẫu ra mới khổ đời chớ. Ngay lúc đó, trái tim vốn đã chai của tao chợt mềm yếu lạ thường. Tao chợt lúng túng vụng về y như mình là người có lỗi làm cô bé khóc. Tất cả bạn bè xúm lại vỗ về một hồi, con bé mới nín. Nín xong, cô nàng đòi uống nữa, nhưng đâu có ai chọ Rượu ngấm, con bé bắt đầu quậy. Chả đứa nào dám để cô nàng về một mình
- Thế là mày tình nguyện làm tài xế?
Trầm gật đầu:
- Đêm ấy về, tao không ngủ được. Đúng là kỳ cục đến mức buồn cười
Dy tò mò:
- Tại sao con bé uống rượu rồi khóc? Phải cô nàng thất tình không?
Trầm ngả lưng vào ghế:
- Tao không biết
- Sao mà không thử tìm hiểu. Lẽ nào mày lại bị hớp hồn một con nhóc chưa rõ cả họ lẫn tên?
Nhìn Trầm, Dy lên giọng:
- Mày cũng gần 30 rồi, chớ còn trẻ trung gì đâu để yêu bồng bột như trai mới lớn
Trầm phản bác:
- Tình yêu đâu phân biệt tuổi tác
Dy gặn:
- Có chắc đó là tình yêu chưa?
Trầm có vẽ dỗi:
- Tao đã từng yêu và từng khổ vì yêu mà
Dy bưng ly cà phê của mình lên và nghe Trầm thở dài:
- Tao điện thoại tới thâm hỏi, chỉ cần nghe giọng, Vân Ánh cúp điện thoại ngaỵ Con bé ghét tao ra mặt
Dy gật gù:
- Vân Ánh, tên nghe vừa lạ vừa quen. Nó làm tao liên tưởng đến một người
Nghe Dy nói thế, Trầm hỏi tới:
- Ai vậy?
Dy ngập ngừng:
- Có thể là người tốt, nhưng bà mẹ có vấn đề, chắc không liên quan gì tới Vân Ánh của mày đâu
Trầm hồn hậu:
- Gia đình Vân Ánh thì rất đàng hoàng. Hôm đưa con bé về nhà, tao đã có nhận xét như thế. Lần uống rượu đó chắc là lần bốc đồng đầu tiên trong đời cô bé. Nhất định tao sẽ chinh phục được Vân Ánh
Dy bùi ngùi:
- Tao chúc mày... thành công. Riêng tao thì...
"Em đi từ tỉnh mộng đầu
Mình anh ở lại mong sầu trăm năm"
Trầm vỗ vai Dy:
- Rồi mày sẽ yêu lại thôi chứ không thể mang sầu trăm năm như thơ ca thường thậm xưng đâu
Giọng Dy chắc nịch:
- Khó lắm, vì tao rất khác mày.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#9 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 4



Ông Sinh bực bội kêu lên:
- Còn không đồng ý để Vân Sam sang ở nhà cô Thịnh với má
Bà Năm dài giọng:
- Nhưng đó ý thằng Nghiêm. Nó muốn như thế
Ông Sinh cười nhạt:
- Hai Nghiêm chả có quyền gì trong vấn đề này hết, đừng có mà chỉ đạo từ xa.
Bà Năm nói:
- Nó chỉ muốn con bé sướng thôi
- Thế sống với con, nó cực khổ lắm sao? Mẹ thật ích kỹ và bất công khi muốn bắt con Sam theo mình
Mặt bà Năm đỏ bừng:
- Mày mắng cả tao đấy à?
Ông Sinh nhún vai:
- Con chỉ nói những gì mình nghĩ
- Thế may có nghĩ tại sao tao muốn đưa con Sam về ở cùng không?
Lúc ông Sinh còn ấp úng, bà Năm đã nói tiếp:
- Vợ mày dạo này vắng nhà luôn, con Ánh cũng vậy. Tao không muốn con Sam bị lối sống của chúng nó làm ảnh hưởng
Ông Sinh cau mày:
- Vắng nhà luôn là sao? Con không hiểu má muốn ám chỉ gì
Bà Năm cười khẩy:
- Rờ lên đầu xem đã mọc sừng chưa?
Mặt ông Sinh tái mét rồi đỏ ửng. Ông ngồi chết trân trên ghế lâu lắm mới thốt lên vài ba chữ rời rạc:
- Ngân... Ngân không phải hạng người đó
Bà Năm nói một hơi:
- Nó đánh bài, hẹn hò với đàn ông ở nhà hàng, chổ nó làm việc, ai cũng biết trừ mày
Ông Sinh trấn tĩnh lại:
- Chỉ là giải trí thôi mà má
- Giải trí! Hừ! Tao chả thèm can thiệp chuyện vợ chồng bây. Nhưng dứt khoát con Sam về ở với tao. Con bé đó biết nghe lời người lớn, chớ không cứng đầu như Vân Ánh
Ông Sinh khó chịu:
- Cũng đều là cháu, sao mẹ lại đứa thương đứa ghét?
Bà Năm hất hàm:
- Vợ chồng bây có đối xử công bằng với chúng nó đâu mà trách tao
Ông Sinh cương quyết:
- Nhưng dầu gì con cũng không để Vân Sam sang bên đó. Nếu má thương nó quá, thì trở về ở với vợ chồng con. Đây mới thật là nhà của má mà
Bà Năm chỉ chiết:
- Mô phật! ĐÓ còn là nhà của tao sao?
Ông Sinh nhăn nhó:
- Má làm ơn đừng đay nghiến con cháu nữa
Bà Năm giẫy nảy lên:
- Mày đay nghiến tao thì có, gọi con Sam ra đây
Ông Sinh cương quyết:
- Dứt khoát con không cho nó theo má. Nó là con của con mà
Bà Năm nói:
- Từ nhỏ tao đã nuôi nấng, chăm sóc nó, không có nó, tao nhớ lắm
Ông Sinh hạ giọng:
- Nhớ thì má về đây với vợ chồng con. Tánh Ngân vó hơi nhiều lời, nhưng vẫn là dâu tốt. Ngân đã chăm sóc mẹ bao nhiêu năm rồi
Bà Năm bỉu môi:
- Xí! Chuyện đó cần xét lại à
Rồi bà gọi to:
- Sam... Sam ơi!
Dưới bếp, Vân Sam hấp tấp chạy lên. Bà Năm ra lệnh:
- Vào sửa soạn quần ao về bên cô Thịn ở với nội
Vân Sam nhìn ông Sinh trân trối. Cô ấp úng:
- Con không đi đâu
Ông Sinh thở phào:
- Đó mà nghe chưa? Con nhỏ không muốn đi mà
Bà Năm giậm chân làm trận làm thượng
- Con cháu thời nay bất hiếu như vậy đó. Bây muốn tao chết sớm phải không?
Sam khổ sở:
- Ngày nào con cũng qua thăm nội. Nhưng con không ở luôn bên đó được
Bà Năm giận dỗi:
- Không cần phải phân buạ Từ giờ trở đi, mày khỏi qua nhà cô Thịnh nữa. Tao không cần. Hừ! Coi như tao vô phúc không có đứa cháu nội nào hết
Đứng dậy, bà te te bước ra đường, nơi chiếc xích lô quen vẫn còn neo đợi bà về
Ông Sinh và Sam vội chạy theo. Bà Năm quát:
- Vào đi! Tao đã nói là không có con cháu như vậy mà
Ông Sinh chắt lưỡi:
- Khổ quá là khổ với các bà lão
Vân Sam quay vào trước. Cô không hiểu sao bà nội cứ đòi cô phải sang đó. Rồi bác Hai Nghiêm cũng vậy. Ở tận đất Mỹ xa xôi, ông biết gì về giai đình bên này mà yêu cầu ba phải cho cô sống với nội. Bộ bác Hai không biết ép con xa cha mẹ là ác hay sao chứ? Dù mỗi tháng bác cho Sam năm trăm đi nữa, cô cũng không thể sống ở nhà cô Thịnh
Ông Sinh bảo:
- Ngồi xuống, ba có chuyện muốn hỏi
Vân Sam chợt dè dặt khi nghĩ tới mẹ. Cô Thịnh không ưa mẹ nên hay thẽ thọt với bà nội những gì liên quan tới mẹ và Vân Ánh. Dễ gì lần này cô Thinh để yên khi nghe đâu "vụ" mẹ bị đánh ghen đã được loan truyền trong công ty mẹ đang làm việc. Đúng là tiếng dữ đồn xa, Sam không hiểu sao mọi người lại biết chuyện của mẹ, nhưng hôm gặp Mai Cúc, con bé đã rỉ tai với Sam rằng bà Kim Em đã ra quán phở nhà nó nói xấu mẹ cô với bà Điểm. Thế mới biết sòng bài là nơi người ra sát phạt nhau đủ mọi mặt, mà có lẽ mặt nào mẹ Sam cũng thua trắng
Ông Sinh nhìn xoay vào mặt Sam:
- Đã xảy ra chuyện gì khi ba vắng nhà?
Vân Sam cố giữ tự nhiên:
- Đâu có gì đâu a.
- Con không cần phải nói láo
Sam ậm ự:
- Thỉnh thoảng mẹ có đánh bài thật, nhưng chỉ chơi cho vui thôi. Dạo này mẹ Ở nhà không hà
Ông Sinh bực dọc:
- Nghĩa là trước đây mẹ con thường vắng nhà?
Vân Sam im lặng, cô không biết phải nói sao để ba mẹ không gây gổ với nhau. Mỗi tháng ba về nhà một lần, cô và Vân Ánh đâu muốn trong gia đình có chuyện lục đục
Ông Sinh phất tay:
- Vào trong đi!
Vân Sam lặng lẽ bước, lòng nặng như đeo đá. Một lát mẹ về, chắc chắn sẽ nổ ra chiến tranh. Sam rầu rĩ nhặt cọng rau héo úa ra khỏi rỗ. Cho tất cả vào thau, cô mở rôbinê cho nước chảy, khoa? tay vào nước, Sam tĩnh tá đôi chút, nhưng không sao vui được. Kể từ buổi tối hôm đó, ba mẹ con cô như ba chiếc bóng ở cạnh nhau. Mẹ không biện minh gì cho mình. Vân Ánh lầm lầm lì lì đi chơi cả ngày lẫn đêm, chả cần xin phép, thưa gởi như trước kia. Sam biết nó buồn và thất vọng vì mẹ lắm. Nó đi như để phản kháng, trong khi cô chỉ biết trút hết lòng mình vào những trang nhật ký. Sam có thể giam mình suốt ngày ở nhà . Ra đường, cô cảm giác bị dòm ngó soi mói, nhột nhạt vô cùng, nên Sam cứ ru rú trong phòng với quyển sách trên taỵ Đọc truyện ngắn, ngẵm nghĩ một bài thơ chính là cách để quên. Dần dà, Sam cũng bình tâm trở lại khi đọc thấy bao nhiêu là số phận bi thẩm hơn cô được các nhà văn thể hiện trên từng trang giấy. So với họ, chuyện lục đục tí chút ớ gia đình cô chả thấm vào đâu.
Nhưng mỗi gia đình, mỗi người đều có những buồn vui riêng. Đâu thế nói buồn nào ít khổ hơn buồn nào cơ chứ.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#10 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Có tiếng chuông ngoài cổng, chắc là mẹ về. Vân Sam thắc thỏm chíu tay vào tạp dề. Cô định ra mở cữa nhưng nghe tiếng ông Sinh quát:
- Mày đi đâu từ sáng tới giờ?
Rồi giọng Vân Ánh hết sức tỉnh táo:
- Con đi chơi chớ ở nhà biết làm chi cho hết ngày
Ông Sinh đấm tay xuống bàn:
- Đúng là hết nói nổi. Nạnh mẹ mẹ đi, nạnh con con đi. Bảo sao không thành đứa hư hỏng. Đưa chì khoá xe đây. Bắt đầu ngày mai, cấm mày động vào chiếc xe này. Ớ nhà giặt giũ, nấu cơm cho ta sẽ thấy hết ngày ngay.
Vân Ánh nói:
- Vâng. Nếu ba nghĩ thế là đã giữ được con. Rồi ba lại đi, đâu lại vào đấy
Ông Sinh hét:
- Đồ mất dạy!
Mặc cho ông hét, Vân Ánh đi nhanh xuống bếp. Tránh mắt của Sam, nó nói:
- Đừng nhìn em như vậy. Mà sao tự nhiên hôm nay ba... sung thế. Đã có ai…méc moi gì rồi phải không?
Vân Sam giận lắm, cô nói:
- Lúc nào mày cũng muốn cha mẹ phải khổ, mày mới vừa lòng
Mở tủ lạnh, câm chai nước tu một hơi như một đứa con trai vô giáo dục, Vân Ánh gằn:
- Thôi đi... bà. Đừng lên gân nữa. Tôi chán lắm rồi đây. Cha mẹ với con cái, ai làm khổ ai, chưa biết á
Rồi nó hạ giọng:
- Bà nội mới đây về đúng không? Chắc này giờ nội chửi mẹ và em đã đời...
Vân Sam lầm bầm:
- Nếu không làm điều gì sai thì sợ gì chuyện bị chửi
Vân Anh hất hàm:
- Em làm gì sai? Chị nói đi! Hừm!
Môi mím lại, nó hỏi:
- Lúc nãy đi uống cà phê em... đụng với Thúy Hà. Chị biết nó ngồi với ai không?
Vân Sam tò mò:
- Với ai?
- Với con quỷ mắng mẹ tối hôm đó ấy
Sam cũng bất ngờ:
- Thiệt hả?
Ánh cười nhạt:
- Em bịa ra làm gì. Nó đúng là đồ hạ cấp. Vừa trông thấy em là nó lồng lộn lên liền
Vân Sam hỏi tới:
- Nó làm gì em?
Vân ÁNh gọn lớn:
- Chửi! Y như đang đánh ghen. Tụi bạn không can là con nhỏ đó tàn đời với em rồi. Tức nhất là Thúy Hà lơ như không biết em là ai, nó không hề ngăn con kia mà ngồi tỉnh như nó với em là ngương dưng nước lã.
Vân Sam nhếch môi:
- Đã bao giờ nó coi mình là người nhà đâu.
- Thế mà ngày nào chị cũng sang bên đó
- Chỉ vì bà nội thôi. Lúc nãy nội bắt chị Ở cùng, chị không chịu thế là nghe mắng
Vân Ánh bất mãn:
- Nội buồn cười thật. Bắt chị về bển để làm con hầu cho nhà cô Thịnh chắc...
- Đừng nên nói như vậy.
- Chớ phải nói sao? Nói tại nội sợ chị Ở đây phải đi chợ nấu cơm cực hả?
Vân Sam nhăn mặt:
- Sao mày chua ngoa quá vậy?
- Vậy mà còn sống hổng nổi với đời. Ngờ nghệch như bà thì thiên hạ nuốt trọng
- Điều đó thì chưa chắc
Rồi Sam chợt nhớ ra:
- À! Cái gã hôm trước kè em về nhà vừa gọi điện tới tìm em nữa đó
Vân Ánh không giấu vẽ thích thú:
- Buồn cười thật! Anh ta muốn gì ở một đứa chả ra thể thống nào ngay cả buổi đầu gặp gỡ như em nhỉ? Tới bây giờ em vẫn chưa nhớ nổi anh ta mặt tròn mặt vuông ra sao, vậy mà cứ điện thoại tìm hoài
- Em không nhớ mặt thật à?
Ánh lim dim:
- Hôm đó say khướt, làm làm sao em nhớ được. Thế anh ta có đẹp... chai không?
Vân San nhún vai:
- Chắc là đep, trông lại chững chạc đàng hoàng chớ không lóc chóc, khoe mê như mấy thằng nhóc tỳ bạn em.
- Vậy chắc anh ta thuộc hàng... cụ rồi. Em không chơi với những tay đạo đức giả đâu
- Chưa tiếp xúc với người ta, lại đánh giá là đạo đức gia?
Điện thoại reo, Sam nói ngay:
- Chắc anh ta gọi nữa đó
- Chị bảo em không có ở nhà
- Nói như vậy hoài, bộ không biết ngượng à? Chị không nói
Vân Ánh tĩnh queo:
- Vậy cứ để chuông reo thoải mái
- Ba mắng cho mà xem
Sam vừa dứt lời thì nghe ông Sinh gọi ầm:
- Sam! Điên thoại!
Vân Ánh xoá cằm:
- Ai gọi chị thế nhỉ?
Vân Sam liếc con nhỏ:
- Tò mò!
Cô cầm ống nghe lên, giọng Mai Cúc nheo nhéo:
- Có một công ty đang tuyển nhân viên tiếp thị. Mày muốn thử việc thì đi với tao
- Chừng nào?
- Ngày mai.
Rồi giọng Mai Cúc chợt nhỏ xuống:
- Nè! Ba mày về rồi phải không?
- Ờ...
- Cả nhà vẫn... bình yên chớ?
- Ờ
- Vậy thì tao mừng. Thôi nghen.
Vân Sam chưa kịp nói gì thêm, Cúc đã gác máy. Sam trở xuống bếp, không thấy Ánh đâu. Chắc nó đã về phòng của mình . Sam buông tiếng thở dài. Cô không đoán được chuyện gì sẽ đến khi mẹ về và cô thấy ngột ngạt quá mức
Thay quần áo, Sam tới phòng Ánh gõ vào cửa
- Chị đi đây một chút
Vân Ánh hỏi gặng:
- Đi đây là đi đâu?
Sam nói:
- Nếu ba mẹ hỏi, cứ bảo chị tới chổ Mai Cúc
Vân Ánh nhìn cô:
- Mẹ chã ưa bà dì ghẻ của chị Cúc đâu.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh Tocnautigon Trọn Bộ 30 01-07-2007 09:36 PM