| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Chương 5 Vân Sam xếp tất cả tài liệu, sổ sách vào bìa sơmị Đó là số liệu điều tra về các chủng loại sản phẩm của công ty cô vừa được nhận vào. Công việc không cực nhọc gì, nhưng tốn thời gian, Sam chả biết người ta bắt cô làm chuyện này làm chi khi trong máy tính có lưu đầy đủ số liệu. Nhưng dù sao việc này cũng có ích cho cô, một nhân viên tiếp thị nhưng lại chẳng có kinh nghiệm gì ngoài số vốn liếng kiến thức sách vở ở ghế nhà trường Bước đi tới bàn của tổ trưởng, Sam rụt rè đưa sơmi số liệu Chẳng cần liếc qua xem Sam ghi gì ở trong. Hoài nói: - Ngày mai đi lam sớm hơn bình thường nửa tiếng. Nhớ đó! Vân Sam thắc mắc: - Để làm gì ạ? - Mang sản phẩm đi tiếp thị. Có xe đưa đi đón về, nếu vào trễ ráng chịu Vân Sam lại hỏi: - Đi gần hay xa vậy chị? Không trả lời Sam, Hoài liếc cô một cái, giọng kéo dài ra: - Gần thì sao, còn xa thì sao? Bộ xa thì không đi à? Sam làm thinh. Ma cũ ăn hiếp ma mới là chuyện đương nhiên, nhưng thú thật, Sam ghét... con mụ ma cũ này quá. Mụ ta cứ y như ma cà rồng, lúc nào cũng sẵn sàng nhe nanh ra với những người cấp dưới, nhưng với sếp trên lại tận tụy, nịnh bợ đến mức đáng khinh bi? Công ty Sam mới xin vào là một công ty sản xuất hàng mỹ nghệ cao cấp, chuyên xuất khẩu sang các nước châu Âu. Dạo này công ty bắt đầu chú ý tới thị trường trong nước nên đã làm nhiều mặt hàng chất lượng cao phục vụ giới tiêu dùng trung lưu mà chủ yếu là sản phẩm trang trí nội thất, đồ gia dụng thủ công tinh xảo. Chính vì có hướng phát triển mới, nên công ty mới tuyển thêm nhân viên, mở thêm nhiều chi nhánh ở thành phố và miễn Bắc Tiếp thị sản phẩm là chuyên môn mà Sam được đào tạo trong trường. Thế nhưng cô vẫn lo khi ngày mai phải va chạm thực tế. Lo nhất là Hoài sẽ không cung cấp chút thông tin nào cho Sam, cô ta vốn tự cao, ích kỹ, dễ gì tạo điều kiện cho người kác qua mặt Dù mới vào làm hai ngày, nhưng Vân Sam vẫn sớm nhận ra Hoài là người khó gần gũi, hay có thể nói là "khó chơi". Chuông điện thoại để trên bàn Hoài reo vang. Cô ta nhấc máy, giọng ngọt như đường: - Vâng. Em nghe đây ạ! Rồi tiếp theo là một điệp khúc "dạ ..vâng" được nhắc đi nhắc lại khi lên bổng lúc xuống trầm nghe thật du dương. Vân Sam thoáng thấy những người cùng phòng tủm tỉm cười với nhau. Cô vờ cúi xuống lật những tờ giấy trên bàn Gác máy, Hoài nghiêm giọng: - Ông giám đốc đang tới đó. Làm việc đi! Vân Sam chợt hồi hộp. Cô chưa gặp giám đốc công ty bao giờ. Công ty nay có nhiều mặt hàng mỹ ngệ với nhiều cơ sở khác nhau. Sam cũng chưa biết hết địa chỉ các cơ sở ấy . Với cô, tất cả đều còn quá mới mẻ, và nếu Sam không cố gắng, cô sẽ khó lòng làm tiếp tục khi hiện tại Sam còn đang là nhân viên thử việc Hoài đã ra khỏi phòng . Chắc là để... nghênh tiếp ngài tổng giám đốc . Nghe đâu Hoài là dạng người thượng đội hạ đạp . Vân Sam chợt thấy xem thường vị nhóm trưởng tiếp thị của mình . Nếu những lời nhân viên ở đây xì xào về Hoài là đúng, chắc Sam sẽ gặp khó khăn dài dài Hoài trở vào với hai người đàn ông. Vừa thoáng thấy một trong hai người, mặt Sam đã tái xanh khi nhận ra ông Thắng, người mẹ đã phân bua bảo là "bạn cũ", lâu lắm rồi mới gặp lại, nhưng bị bà vợ Ông ta hiểu lầm nên làm ầm ĩ lên. Lẽ nào ông ta lại là tổng giám đốc công ty này ? Vân Sam thoáng thấy ông ta cau mày khi nhìn mình . Chắc ông Thắng đã nhận ra Sam rồi Qua cách nói chuyện của họ, Vân Sam nhẹ bớt khi biết người dàn ông kia mới là tổng giám đốc công ty, còn ông Thắng chỉ là giám đốc phân nhánh nơi cô làm việc thôi. Dù vậy, Sam cũng nặng lòng không yên. Có lẽ cô nên nghĩ việc thì hơn. Phải làm việc trong sự thấp thỏm mỗi khi chạm mặt ông ta về lâu dài, đây là một áp lực tâm lý nặng nề . Đã khO6ng thoải mái, sao làm việc cho tốt được Hoài và hai người vừa ra khỏi phòng là mọi người đã nhao nhao: - Tha hồ cho mụ Hoài theo nịnh bợ để lấy điểm với ông tổng nha. - Xì! Con trai Tổng giám đốc là Thiếu gia tiền tài danh vọng gì cũng có đủ, lẽ nào mụ Hoài dám mơ tưởng - Ối dào! Lắm khi ốc cũng đeo chân hạc đó thôi - Ốc nào chới cỡ ốc... Hoài không có... đâu Một giọng khác vang lên: - Nghe đâu chừng bà tổng giám đốc chấm con gái ông Thắng cho con trai cưng mà - Phải không đó! Lẽ nào sau chuyện đánh ghen lộn xộn của bà Thắng, bà Tổng giám đốc vẫn còn chịu làm sui gia với họ ? - Ối dào! Ông nào không ham đèo bòng, bà Tổng bộ không từng khổ vì chồng sao? Nghe đâu chừng trước đây bà Giao cũng từng đi đánh ghen cho mình, nên chắc bà thông cảm với bà Thắng Hoài bước vào, cô ta nhìn một loạt khắp phòng rồi gằn giọng: - Hừ! Lại họp chợ hả ? Rảnh dữ vậy sao? Công ty này không hoan nghênh những kẻ lắm điều nhiều chuyện, nhất là nói sau lưng cấp trên đâu Cả phòng lập tức im lặng . Vân Sam vẫn chưa hết hoang mang vì sự xuất hiện của ông Thắng Cô càng lo lắng hơn khi chuyên ghen tuo6ng của vợ Ông ta đã có nhiều người biết . Nếu tiếp tục làm ở đây, Sam sẽ không gặt hái được gì ngoài sự bất lợi về mọi mặt Điện thoại reo, Hoài nhấc máy . Cả phòng lại nghe điệp khúc dạ... của cô ta. Gác máy, Hoài ném về phía Sam cái nhìn tò mò, lạ lắm Cô ta lạnh tanh: - Vân Sam lên phòng giám đốc có chuyện. Vân Sam nhếch môi cay đắng . Hừ! Nếu thấy khó chịu, ông ta chỉ cần yêu cầu bộ phận nhân sự cho Sam thôi việc, cần gì phải... đòi cô lên gặp như vậy . Bộ Ông ta không sợ Sam sẽ có phản ứng khi nghĩ tới mẹ sao? Nghĩ lung tung trong đầu, nhưng Sam vẫn đi đến phòng giám đốc . Cô gõ cửa và chờ... nghe hai tiếng " Mời vào", nhưng Sam không nghe gì cả . Sam đang thắc mắc và định .. gõ thêm thì cánh cửa bật mơ? *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Ông Thắng mỉm cười khá thân thiện: - Vào đi cháu Vân Sam lúng túng thấy rõ, cô tự nhủ mình không việc gì phải sợ người đàn ông này cả, dù ông ta đang là ông chủ của Sam. Ngược lại, cô phải tự tin nghĩ rằng ông ta đang ngại cô mới đúng Sam ngồi xuống bộ salon kê ở góc phòng . Cô nhìn ông Thắng đang tự tay rót trà cho mình Ông bắt đầu câu chuyện bằng một câu hỏi: - Công việc của cháu thế nào ? Có gặp gì trở ngại không? Vân Sam nhẹ nhàng: - Dạ không cho tới hôm nay. Ông Thắng bật cười: - Cháu nghĩ là sắp tới sẽ gặp trở ngại ? Vân Sam bình tĩnh đáp: - Cháu cảm thấy như thế - Và đang tìm cách giải quyết ? Sam im lặng . Ông Thắng hỏi: - Ngoài cách bỏ việc, cháu còn cách nào khác không? Vân Sam chợt tự ái, cô ngẩng cao đầu, giọng hơi thách thức: - Cháu có nhiều cách giải quyết nếu gặp khó khăn, nhưng không có cách bỏ việc . Cháu nghĩ việc cháu là nhân viên của công ty chẳng liên quan gì tới mẹ cháu hết Ông Thắng gật gù: - Khá lắm! Thế nếu tôi không sử dụng cháu thì sao? Vân Sam cắn môi: - Thì cháu được biết rõ hơn về một người a. - Thẳng thắng lắm . Thế cháu đã biết gì về tôi? Vân Sam từ tốn: - Mẹ cháu bảo bác là bạn cũ . Cháu tin như thế và thấy mẹ mình bị xúc phạm Ông Thắng có vẻ bối rối: - Tôi rất áy náy trước chuyện đã xảy ra. Tôi tìm Ngân nhiều lần để xin lỗi, nhưng cô ấy không tiếp . Vợ tôi đã ghen lầm, khiến tôi xấu hổ quá . Về gặp mẹ, cháu chuyển lời xin lỗi của tôi đến cô ấy hô. Vân Sam gật đầu: - Vâng. Cháu sẽ nói với me. - Cám ơn cháu . Hy vọng cháu sẽ là nhân viên giỏi của công ty Vân Sam chào ông Thắng rồi trở về phòng . Cô đã bớt căng thẳng nhưng không có nghĩa đã hết lo nghĩ Hoài nhìn cô soi mói: - Giám đốc gọi chi vậy ? Sam liếm môi: - Ông thăm hỏi nhân viên mới Hoài cười nhạt: - Đó không phải thói quen của ông. CÔng ty này biết bao nhiêu công nhân, mỗi tháng tuyển vào rồi... thảy ra biết bao nhiêu người, làm sao giám đốc đủ hơi sức lẫn thời gian để thăm hỏi Vân Sam thủng thỉnh: - Vậy đi mà thắc mắc với giám đốc, chớ sao lại hỏi em? Mặt Hoài đanh lại khó chịu: - Trả treo đấy à ? Hừ! Cứ chờ mà xem Vân Sam ngồi xuống bàn, mặc kệ Hoài bực tức, Sam cao giọng: - Em muốn biết địa điểm phải tới vào ngày mai Hoài nuốt nước bọt: - Vũng Tàu! - Cám ơn chị nhé Hoài làm thinh, thái độ xìu xuống hẳn của cô ta khiến Sam khoái chí . Cô ta bắt đầu dè chừng với Sam, bảo đảm từ giờ trở đi, Hoài sẽ ngọt ngào tử tế với Sam. Bất giác, Sam nhếch môi. Nếu Hoài biết mối quan hệ giữa mẹ Sam và ông Thắng là một mối quan hệ tai tiếng, chắc chắn cô ta sẽ tha hồ dè bui. Nhưng điều đó thì quan trọng gì . Cây ngay không sợ chết đứng . Sam sẽ là một nhân viên giỏi của công ty và Hoài sẽ kho6ng còn cơ hội để lên mặt ăn hiếp cô. Hết giờ làm việc, Vân Sam cót két đạp xe về . Vân Ảnh ra mở cửa, con bé cười cười: - Công việc thế nào... bà Hai? Vân Sam uể oải ngồi xuống võng: - Ngày mai sẽ đi tiếp thị hàng tận Vũng Tàu - Đi mấy ngày ? - Sáng đi chiều về . Chắc mệt xỉu! Vân Ảnh nói: - Nội vừa gọi điện hỏi chị đó Sam chép miệng: - Lại chuyện bảo tao nghĩ việc chớ gì ? Thật khổ ghê! Vân Ảnh nhếch môi: - Tại thương chị quá, nên nội xót khi nghĩ chị đi làm cực khổ, hoặc bị ăn hiếp chẳng hạn . Nếu em là chị, chắc nội bỏ mặc chớ không lo vậy đâu. Được quan tâm còn than Vân Sam nhìn nó rồi lảng sang chuyện khác: - Mẹ đi Đà Lạt chừng nào về ? - Mẹ có tiêu chuẩn an dưỡng nửa tháng . Bữa nay đã được 10 ngày . Chị hỏi chi vậy ? Bộ nhớ giọng... Oanh vàng của mẹ rồi hả ? Cô im lặng . Một lát sau mới ngập ngừng: - Có chuyện này không biết mẹ sẽ nghĩ sao? Vân Ảnh tò mò: - Mà chuyện gì ? Chuyện của ai? Vân Sam đong đưa võng: - Lúc nãy chị đã gặp giám đốc công ty mình . Em biết ai không? Trán Vân Ảnh nhíu lại, con bé vốn rất thông minh nên kêu lên ngay: - Đừng nói với em là ông Thắng nghen Sam rầu rĩ: - Khổ nỗi đúng là ổng Vân Ảnh hỏi tới: - Rồi sao? Thái độ của ổng thế nào ? - Dĩ nhiên là "hai bên nhìn nhau trợn trừng con mắt". Lúc đó ông ta đi với tổng giám đốc nên chả nói năng gì, một lát sau ổng cho gọi chi. Vân Ảnh nóng nảy: - Ông ta nói gì ? Không bảo chị làm hết tháng rồi cuốn xéo chứ ? - Thoạt đầu tao cũng nghĩ thế, nhưng ông ta không tệ như vậy . Hỏi han công việc tao đang làm, sau đó ông đề cập rất nhẹ nhàng tới chuyện xảy ra ơ một nhà hàng Hoàng Hồng . Ông ta bảo rất xấu hổ vì bà vợ cúa mình và nhờ tao gởi lời xin lỗi me. Vân Ảnh cười nhạt: - Hừ! Sao ông ta không trực tiếp làm chuyện đó ? Sam bảo: - Vì mẹ không chịu gặp lại ổng Vẫn giọng điệu cay độc, Vân Ảnh nói: - Chà! Lúc này mẹ mới ra vẻ đạo đức chính chuyên, em e muộn quá rồi . Giờ thì tai tiếng tùm lum. Tai tiếng đến mức mẹ phải tam thời lánh nạn bằng cách đi an dưỡng Vân Sam ngồi thừ ra trên võng . Mong muốn trở thành nhân viên giỏi của công ty bỗng trở nên xa vời Sam khi nhỏ Ảnh nói tiếp: - Mọi người sẽ nghĩ gì khi biết chị làm việc cho ông Thắng . Nhất là ba, ông sẽ tự ái lên đùng đùng cho mà coi. - Nhưng giữa mẹ và ổng chỉ là bạn bè bình thường Vân Ảnh giậm chân: - Trời ơi! Thường chị rất sau sắc, sao lúc này lại suy nghĩ nông cạn thế ? Cho dù ba tin mẹ và ông Thắng không có gì đi chăng nữa, ba cũng sẽ khó chịu, rồi còn vợ con ông ta nữa . Bà ấy sẽ để yên khi biết chị làm cho ổng sao? Vì danh dự gia đình, tốt hơn hết chị nên nghĩ việc trước khi bị đuổi Vân Sam cương quyết: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Chị thấy chá chuyện gì phải nghĩ việc hết . Chị là nhân viên của công ty chớ đâu phải của ông tạ Bà vợ Ông ta mà quậy chị cũng sẽ quậy lại chớ chị hổng ngán đâu Vân Ảnh nhún vai: - Chị nói nghe ngon lắm . Nhưng sợ chị không dám Hai chị em chìm vào yên lặng . Một lát sau, Vân Sam hỏi: - Không đi đâu chơi à ? Vân Ảnh lắc đầu: - Không thích, chị tắm đi rồi ăn cơm Sam ngạc nhiên: - Ai nấu ? - Em Sam tròn mắt: - Chuyện lạ nghe. Sao tự nhiên lại ngoan hiền vậy ta. Vân Ảnh nhún vai: - Không phải chị bảo em sớm nắng chiều mưa sao? Cứ coi như hôm nay trời mưa em không đi chơi ở nhà nấu cơm để giải khuây Vân Sam vẫn thắc mắc: - Nhưng trước đây trời có mưa em vẫn đội mưa đi chơi mà Vân Ảnh xịu mặt: - Chị không thích em ở nhà sao? Sam cười: - Thích chứ, song chị muốn biết lý do - Không có lý do nào hết - Xạo! Vân Ảnh hất mặt: - Có đi tắm không thì bảo ? Vân Sam vội đứng dậy: - Đi, đi ngay đây Vân Sam vươn vai. Cô thấy vui vì Vân Ảnh bắt đầu để ý chăm sóc tới chị . Rõ rằng nó đang thay đổi dù sự thay đổi ấy còn khá mơ hồ . Nhưng tại sao Ảnh lại như thế nhỉ ? Sam suy nghĩ mãi vẫn chưa ra Tắm xong, Sam ra dọn bàn ăn. Cô lên nhà trên định gọi Ảnh xuống ăn cơm, thì thấy nó đang nghe điện thoại Giọng con bé vẫn ngang ngược như bản tính của nó - Đã nói là tôi không thích, đừng quấy rầy nữa Dứt lời, nó gác máy mạnh đến mức Sam phải giật mình Cô ngạc nhiên: - Làm gì giận dữ vậy ? Ảnh bực bội: - Dai như đĩa đói - Mà ai? - Lão Trầm . Cứ điện thoại tới mãi . Phát ghét Vân Sam nhìn con bé . Nó nói ghét, nhưng cô có cảm giác nó không hề ghét chút nào Giọng Ảnh vang lên: - Mấy hôm nay lão gọi tổng cộng 10 lần, đúng là lão bị dư hơi - Em đếm à ? Ảnh gật đầu: - Hừ! Để xem lão lì tới cỡ nào Vân Sam tủm tỉm cười: - Thì ra là thế Ảnh cau mày: - Chị cười gì vậy ? - Có gì đâu. Giờ thì chị hiểu tại sao em không đi chơi rồi Mặt Ảnh đỏ lên như bị bắt quả tang ăn vụng, con bé cau có: - Hừ! Em cho chị nhịn đói luôn. Vân Sam nhỏ nhẹ: - Anh ta không phải là người xấu, lại chững chạc hơn lũ bạn em nhiều Vân Ảnh bĩu môi: - Điều này chị nói rồi, nhưng với em anh ta chẳng có gơ-ram nào hết . Thôi, ăn cơm Hai chị em ngồi vào bàn . Nhỏ Ảnh cho cô ăn trứng chiên, đậu qua xao thịt bò và canh tôm khô nấu với cà chua. Nó thắc thỏm thật buồn cười: - Ăn được không? Sam gật đầu: - Được, dù trứng có hơi bị khét Ảnh cười toe: - Ngày mai em sẽ nấu nữa - Nhưng không phải ba món này chớ ? Nó gật đầu: -Sẽ là món khác, nhưng em vẫn chưa nghĩ ra là món gì Rồi nó ngập ngừng: - Chị nhất định tiếp tục làm ở đó à ? Vân Sam im lặng, một lát sau cô mới mạnh bạo nói: - Đúng vậy, sẽ không có chuyện gì đâu. Em đừng có lo Chuông điện thoại lại reo, Vân Ảnh bảo: - Chị nghe đi! - Nếu tìm em thì sao? Lại bảo đi vắng à ? - Chị muốn nói thế nào tùy ý, nhưng em không gặp lão ta đâu Vân Sam nhấc máy, giọng bà Năm vang lên khào khào . Bà lại bị cảm và muốn Sam ở cạnh để đánh gió, xoa lưng. Vội vàng thay quần áo, dắt xe ra, cô che Vân Ảnh càu nhàu: - Hừ! Cháu ngoại cưng Thúy Hà đâu, sao chuyện gì nội cũng réo chị hết vậy ? Vân Sam làm thinh, cô rồ ga chiếc Dream của mẹ rồi nhắm hướng nhà cô Thịnh chạy thẳng. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 6 Vân Sam mệt mỏi dắt xe ra khỏi công tỵ Sau một ngày kiểm hàng không ngơi tay, Sam đừ quá rồi . Với cô, lúc này không gì hạnh phúc bằng được về nhà tắm rửa, ăn cơm rồi ngủ . Chỉ tưởng tượng đến giấc ngủ thôi, hai mắt Sam đã muốn díu lại . Ngay lúc đó, Sam nghe có người gọi, giật mình cô ngơ ngác tìm Một chiếc Spacy màu xám bạc thắng kít lại sát bên như muốn ép Sam vào lề rồi một giọng đàn ông vang lên mừng rỡ: - May quá! Tôi đã gặp lại em rồi Vân Sam chớp mắt khi nhận ra Dy, anh ta đang nhìn cô với nụ cười hết sức rạng rỡ Sam chưa kịp nói gì, Dy đã đề nghị: - Chúng ta vào quán, tôi có chuyện cần nói với em Nhớ tới buổi tối ở quán Hoàng Hồng, Sam lạnh lùng: - Tôi không nghĩ chúng ta có chuyện gì để nói với nhau ca? Dy từ tốn: - Có đấy, chúng ta có chút hiểu lầm và tôi muốn giải thích - Tôi không quan tâm cũng không thắc mắc gì tới anh hết . Xin lỗi . Hãy để tôi đi Vân Sam nhấn pê- đan, chiếc xe đạp cọc cạch lăn bánh . Dy lì lợm dè một bên làm cô phát cáu: - Anh không thấy như vậy là kỳ cục sao? Dy thản nhiên: - Có thấy, nhưng vì người khác, tôi không ngại gì hết Sam ngạc nhiên: - Vì người khác nào ? Dy không trả lời, anh ta hỏi: - Em đã nhận được lá thư tôi gởi ở nhà chứ ? Vân Sam gật đầu: - Có - Từ lúc biết em đã nhận thư, bà nội tôi mong em từng ngày . Như tôi từng nói, bà rất quý em... Sam nhếch môi: - Ngay cả khi những gì đả xảy ra à ? Dy nhíu mày: - Em muốn nói vấn đề gì ? Vân Sam cười nhạt: - Lẽ nào anh không nhớ mà còn hỏi đố tôi nữa Dy ngập ngừng: - Chuyện ở nhà hàng ấy hả ? Thật lòng tôi luôn bứt rứt vì đã vô tình tham dự một chuyện hết sức riêng tư và tế nhị của gia đình người khác Sam nói: - Tôi không hiểu cái từ "vô tình" của anh. Chả lẽ anh tình cờ có mặt lúc đó ? Mà dù thế nào chăng nữa, tôi vẫn không co phép mình gặp lại bà cụ, mong anh hiểu và thông cảm Dy gật đầu: - Tôi hiểu . Nhưng thật lòng tôi buồn và ray rứt vì đã không đáp ứng được mong muốn của bà nội mình - Mong muốn à ? Anh có thổi phòng vấn đề không vậy ? - Không hề! Bằng chứng là tôi đã cố tình tìm em và luôn mong được gặp em. Vân Sam mím môi: - Nhưng khi gặp lại, anh đã gián tiếp tặng tôi một cú đấm vào mặt Dy từ tốn: - Đó là chuyện tôi rất muốn giải thích với Sam Giọng cô dài ra: - Anh sẽ bảo là vô tình chứ gì ? Thấy Dy cứ kè kè theo mình, cô gắt: - Đừng làm phiền tôi nữa mà Dy tự ái: - Vâng, tôi không làm phiền Sam nữa, hy vọng là em sẽ nghĩ lại và đến thăm bà nội tôi, dù chỉ một lần . Chào! Vân Sam chớp mắt khi Dy phóng vèo qua mặt mình . Gia đình anh ta chắc chắn rất giàu có, bước chân tới nhà họ không phải dễ, cho dù họ nhiệt tình mời mọc Sam Không biết Dy và gia đình ông Thắng có quan hệ gì . Lỡ tới thăm bà cụ mà gặp vợ con ông ta ở đó, họ la rùm lên chắc là Sam có độn thổ cũng kho6ng trốn được xấu hô? Mà nghĩ tới điều đó làm gì nhỉ ? Nó không thực tế chút nào Người mở cửa cho Sam là bà Ngân. Bà vẫn chưa biết cô đang là nhân viên dưới quyền ông Thắng, cô đã nói láo chổ mình đang làm và mẹ cũng chả thắc mắc gì . Nhưng hôm nay sao lại nhìn cô bằng ánh mắt lạ thế nhỉ ? Vân Sam hơi chột dạ, cô vừa bước lên cầu thang đã bị mẹ gọi giật lại: - Xuống mẹ bảo! Ngần ngừ để chuẩn bị tinh thần xong, Vân Sam ra ngồi ở salon đối diện với me. Bà nghiêm mặt: - Con đang làm việc ở đâu? Sam liếm môi: - Con đã nói với mẹ rồi mà Bà Ngân cười nhạt: - Mày muốn biến mẹ thành đồ ngốc trước mặt mọi người à ? Nếu bà Kim Em và bà Điểm không nói, mẹ đâu biết mày dang làm ở công ty của ông Thắng Vân Sam phân bua: - Vì sợ mẹ bắt nghỉ việc, con mới nói dối Giọng bà Ngân lạnh tanh: - Công việc là công việc, sao lại phải nghỉ ? Mẹ chỉ bực mình vì bị con mình qua mặt Im lặng một chút, bà hỏi: - Ông ta có nhắc tới mẹ không? Sam liếc vội bà: - Ông ta bảo rất tiếc và nhờ con chuyển lời xin lỗi me. Môi nhếch lên, bà Ngân bảo: - Dối trá! Đàn ông như thế tồi lắm . Ông ta đã không còn là bạn của mẹ nữa Vân Sam ngập ngừng: - Thật ra, ông ta là người thế nào, con muốn biết thêm để thuân tiện khi làm việc dưới quyền ông ấy Bà ngân hơi xa xôi: - Nói là bạn học cũ của mẹ cũng không chính xác lắm, vì ông Thắng học trên mẹ hai cấp lớp - Nghĩa là hai người học chung trường ? - Đúng vậy . Hồi đó ông Thắng có để ý tới mẹ, nhưng vì gia đình quá nghèo, ông ta mặc cảm nên chỉ yêu đơn phương mà không dám nói Vân Sam tò mò: - Vậy sao mẹ biết ? - Sau này gặp lại, ông ta mới thổ lô. Sam bậm gan hỏi tới: - Và điều này khiến mẹ cảm động ? Bà Ngân bật cười chua chát: - Phụ nữ bao giờ cũng nhẹ dạ . Mẹ không những cảm động mà còn tội nghiệp khi nghe ông ta tâm sự về cuộc sống hiện tại . Thời gian là sinh viên, ông ta phải vất vả làm thêm để có tiền ăn học . Ông ta không yêu, nhưng chấp nhận làm chồng một người lớn hơn mình nhiều tuổi, giàu có . Nhờ vợ, ông ta mới tiến thân. Ông Thắng có nhiều tham vọng . Qua những lẫn trò chuyện, mẹ manh nha hiểu ông ta chưa hài lòng với cương vị giám đốc đâu. Ông Thắng rất muốn nắm gọn cả công ty cổ phần ấy Vân Sam nhíu mày: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Bằng cách nào hả mẹ ? Bà Ngân nhún vai: - Thiếu gì cách . Mua thêm cổ phần, lợi dụng sự tín cẩn của tổng giám đốc để làm những việc mờ ám, thu lợi về cho cá nhân rồi hất cẳng cấp trên. Nói chung, ông Thắng là một kẻ thủ đoạn trong công việc Môi nhếch lên tự đắc, bà Ngân nói tiếp: - Nhưng rong tình yêu lại là một gã si tình chung thuỷ . Ông ta rất còn yêu me. Vân Sam trố mắt nhìn mẹ, cô chợt ngượng thay cho bà . Mẹ biết nói "phụ nữ bao giờ cũng nhẹ dạ", nhắm phải bà là người dẹ dạ nhất không, mà đi nói với con gái những lời như thế ? Cô liếm môi: - Không phải mẹ vừa bảo ông ta là đồ tồi, đồ dối trá, không còn là bạn mẹ nữa sao? Bà Ngân hơi khựng lại giọng xìu xuống: - Ờ... Ở góc độ nào đó thì đúng là như vậy. Rồi bà im lặng, Vân Sam dè dặt: - Mẹ sẽ không gặp ông Thắng nữa chứ ? Bà Ngân khoát tay: - Không. Bạn cũ gặp lại bao nhiêu đó đã quá đủ rồi Vân Sam lãng sang chuyện khác: - Nhỏ Ảnh đâu mẹ ? - Nó đi chơi rồi . Ở nhà được ba bữa bó đã chịu hết nổi . Thật khổ ! Chép miệng, bà nói tiếp: - Ngang ngược như nó cần có một đứa thật cứng cựa mới trị được Vân Sam im lặng, cô nghĩ Vân Ảnh chỉ có lớp vỏ bọc chứ thật sự nó yếu đuối hơn ai hết . Lẽ ra mẹ phải nhận thấy điều đó Tắm rửa, cơm nước xong, Sam rút vào căn phòng bé xíu của mình Mở quyển nhật ký ra, cô nắn nót ghi: "Vũ Dỵ Một câu hỏi không thể giải đáp . Mong sẽ không gặp lại hắn thêm lần nào nữa, dù biết điều mong ước đó là cả một sự dối trá... " Vân Ảnh lò đầu vào khiến Sam giật mình . Con nhỏ cười phá lên: - Đang làm gì mờ ám mà phải giật mình vậy... bà Hai Sam? Gấp quyển sổ lại, Vân Sam lườm nó: - Đang tính chuyện... xé phay mày đây. Hừ! Đi đâu? Với ai? Khai mau! Nằm lăn xuống giường, Ảnh nói: - Đi với tụi mà chị gọi là quỷ chứ ai nữa Vân Sam bắt chẹt: - Nói láo! Tụi nó vừa điện tới tìm mày kìa Vân Ảnh hơi khựng lại, nhưng vẫn hỏi: - Đứa nào điên, chị nói tên xem? - Nhỏ Phương Anh với thằng Ti Bo... Ảnh liếm môi: - Đúng là hai đứa đó không đi với em... Sam cười cười: - Thế Ánh Linh, Hải Yến có đi với mày không? Ảnh gắt gỏng: - Làm gì hỏi như hỏi cung vậy ? Mẹ còn chưa khi nào tra xét em, nói chi là chi. Vân Sam nheo mắt: - Tao không tra xét mà chỉ quan tâm tới mày . Có vấn đề mà giấu kín dễ bị suy nhược thần kinh lắm đó... con Vân Ảnh làm thinh. Nó lăn qua lăn lại trên giường với tất cả bồn chồn bứt rứt Một lát sau, nó khều nhẹ vào chân Sam: - Em vừa gặp... lão ta Vân Sam lật tới lật lui quyển truyện ngắn: - Lão nào ? - Chậc! Lão Trầm ấy Vẫn ra vẻ hờ hững, Sam ậm ự: - Thế à ? Có... đớp lão ta thêm miếng nào không? Vân Ảnh giẫy nẩy: - Hỏi gì kỳ! Rồi cô bé trầm giọng: - Thì ra Trầm cũng không tệ như em từng tưởng tượng . Anh ấy nói chuyện lôi cuốn và khôn khéo lắm . Em phang ngang bổ củi, nhưng anh ta cứ tỉnh bơ Vân Sam gật gù: - Anh ta phải là kẻ bản lĩnh, nếu không dễ gì... dụ được em. Đã tâm phục, khẩu phục rồi phải không? Dường như không chú ý đến cách nói trêu chọc của Sam, Vân Ảnh như chìm trong cõi riêng - Trầm gởi lời thăm mẹ và chi. - Lịch sự nhỉ! Thế mẹ bảo sao? - Em có dám nói với mẹ đâu Vân Sam kéo dài giọng: - Trời! Em mà sợ... ai Vân Ảnh nhìn lên trần nhà: - Không phải sợ mà em thấy kỳ kỳ Vân Sam chớp mắt, bỗng dưng cô nghĩ tới Vũ Dy rồi nhanh chóng gạt hình ảnh hắn ra khỏi tâm trí mình . Cô và Vũ Dy đâu giống Vân Ảnh với Trầm, thế sao tự nhiên Sam lại nhớ đến hắn ngay lúc này nhỉ! Giọng nói Ảnh lại vang lên đều đều: - Có nên tiếp tục... chơi với Trầm không chị Hai? Vân Sam nói: - Chắc chắn em đã có câu trả lời rồi . Nên hay không do em quyết định chớ đâu ai quyết định thay em được Vân Ảnh với tay bật nhạc . Căn phòng nhỏ chìm trong những âm thanh mơ màng của nhạc Trịnh Công Sơn Khác với những lần trước, Ảnh luôn càu nhàu chê Sam nghe nhạc già nua lụ khụ, lần này nó lim dim mắt để nhạc Trịnh thấm vào hồn "Tôi đã yêu em bao ngày nắng . Tôi đã yêu em bao ngày mưa. Yêu em bên đời lặng lẽ... yêu trong nỗi đau tình cờ... " Vân Ảnh chép miệng: - Yêu một người chắc khổ lắm . Tốt hơn hết là đừng yêu, đừng thèm yêu. Nè! Tối nay em ngũ với chị nghen? Vân Sam gật đầu, trong khi bài ca vẫn tiếp tục: "Tôi đã yêu em trong mưa gió, khi lá cây khô bay đầy ngõ... những sáng mênh mông tôi ngồi nhớ, yêu em trái tim thật thà... " *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 7 Ông Chánh bồn chồn nhìn bà Vãng: - Huyết áp cứ sáng tụt chiều tăng thế này thì nguy hiểm quá . Con không biết má đang buồn bực chuyện gì nữa Đẩy cái máy đo huyết áp ra xa mình, bà Vãng dài giọng: - Tôi có dám bực gì đâu. Gần theo ông bà nên mới khiến như thế đó chứ Ông Chánh liếc vội bà Giao rồi nói: - Dạo này vợ con bận quá nên ít khi ở nhà để chăm sóc má, má muốn đi chùa nào con bão tài xế đưa má đi - Chớ không phải "anh" không cho tôi đi chùa vì cái chân đau à ? Hừ! Riết rồi tôi thấy mình như đang ở tù, làm gì cũng không được, đi đâu cũng không chọ Thế thì để tôi chết cho xong Bà Giao nhỏ nhẹ: - Tụi ocn đâu dám không cho, nhưng không an tâm để má ra ngoài một mình thôi Bà Vãng cười nhạt: - Chỉ vì như vậy rồi... nhốt tôi trong nhà à ? Số tôi đến là khổ, một người ở bên cạnh để trò chuyện cũng không có nữa là... Bà Giao nhìn chồng, giọng phân bua: - Em có ý tìm một đứa ở quê lên cho má sai vặt, nhưng má không đồng ý Bà Vãng khinh khỉnh: - Tôi cần gì một đứa sai vặt Ông Chánh mềm mõng: - Thế má muốn sao? Má cứ nói với con ba Vãng nói một hơi: - Tôi muốn nhận đỡ đầu một con bé . Nhận nó làm cháu gái để có người thủ thi? Ông Chánh sốt sắng: - Dạ được, nhưng má định đỡ đầu ai vậy ? Con biết không? Bà Vãng ngập ngừng: - Tôi chưa tìm được đứa ưng ý . Nhưng muốn nói trước, không thôi tới lúc đó có người tìm đủ lý do để ngăn cản Bà Giao ngọt sớt: - Má thích đứa như thế nào, chúng con sẽ tìm giúp má Bà Vãng chua chát: - Cái tôi muốn là mộ con người, chớ không phải đồ vật, mà khả năng của "chị" chắc chỉ tìm được cho tôi một món đồ Bà Giao tím mặt làm thinh. Bà biết chưa khi nào mẹ chồng vừa ý mình, trong mắt bà ta, bà chỉ là một nhân công tạp vụ gặp thời cơ ngồi lên làm phu nhân Tổng giám đốc . Mười mấy, hai mươi năm đã trôi qua, bà đã thay đổi thịt để biến mình thành một người khác hoàn toàn . Đã không còn ai nhớ hay nhắc đến quá khứ của bà, thế nhưng với bà Vãng, bà vẫn là một kẻ hèn mọn . Không xứng phận con dâu một gia đình giàu có . Hùa theo bà Vãng là thằng cháu đích tôn duy nhất Vũ Dỵ Nó càng lớn cang không coi bà ra gì . Đương nhiên bà không thể thay thế người mẹ quá cố của Dy, nhưng nó phải chấp nhận sự thật bà đang là vợ chính thức của ba nó chứ, đằng này nó luôn tìm đủ cách để làm nghịch ý bà Giá mà bà có được với ông Chánh một đứa con nhỉ ? Nếu có con, chắc bà Vãng sẽ đối xử khác... Nghĩ tới con, trái tim bà đau nhói lên khi tưởng tượng tới cảnh về già sẽ không biết nương tựa vào đâu. Nỗi ám ảnh này luôn theo bà, chính vì vậy bà luôn muốn tự mình chọn vợ cho Dy, bà muốn đứa con dâu này sẽ hoàn toàn nghe lời bà . Bà đã khấp khởi mừng vì thấy Thảo Hương và Dy có vẻ quyến luyến nhau. Ông Chánh cười cười: - Con thấy má kiếm một đứa cháu dâu chắc còn dễ hơn tìm một đứa cháu đỡ đầu Ba Vãng hừ trong mũi: - Chuyện đó anh phải nói với con trai mình chớ sao lại nói với tôi. Ông Chánh chưa kịp trả lời, đã nghe giọng Dy vang lên: - Chuyện gì liên quan tới con vậy ? Ông Chánh nói: - Nội muốn con lấy vơ. Dy xoa cằm: - Chà! COn biết lấy ai bây giờ nhỉ ? Bà Giao buột miệng: - Đương nhiên llà lấy môt người ngoan hiền, gia đình nề nếp và có địa vị xã hội rồi Dy gật gù: - Ngoan hiền, nề nếp và nhất là phải biết hiếu thảo với cha mẹ, ông bà . Thế là đủ, con không cần một người vợ có địa vi. Bà Giao vẫn giữ nguyên ý mình: - Nhưng ít ra gia đình cô gái ấy cũng phải là gia đình danh giá chứ Dy nói bâng quơ: - Lấy vợ chớ có phải lấy gia đình vợ đâu, quan trọng cô vợ ấy có yêu thương mình thật lòng không kìa Bà Vãng khen: - Nói câu rất hay, con gái bây giờ khó dò được lòng dạ lắm . Hôn nhân với chúng nhiều khi chỉ là một cuộc mua bán, đổi? chác lấy thứ vật chất nó cần chứ không phải là một việc thiêng liêng quan trọng nhất đời người . Bởi vậy phải thận trọng con à Bà Giao tiếp tục đưa ra ý kiến: - Tốt nhất vẫn là phải biết rõ nguồn gốc gia đình của người ta, rồi bản thân cô gái ấy có cơ hội đủ những tiêu chuẩn ngoan hiền, nề nếp, hiếu thảo không. Phải tra xét kỹ lưỡng để không nhầm lẫn Dy nheo mắt châm chọc: - Xét như xét lý lịch để chọn nhân viên vậy à ? Con thấy có thế nhờ máy tính làm chuyện này chứ không cần sự rung động của trái tim Bà Giao nhấn mạnh: - Người ta vẫn có thể rung động trước những đối tượng đã được lựa chọn chứ Đút hai tay vào túi quần, Dy ung dung: - Điều đó chắc khó vì con không thích mọi sự lựa chon, sắp xếp trước của bàn tay con người Ông Chánh vội giãng hoà khi thấy không khí có vẻ như nóng lên. - Hôn nhân là duyên phận, không ai nói trước được đâu. Bởi vậy má đừng hối thằng Dy làm gì Bà Vãng gắt giọng: - Tao hối nó hồi nào ? Chuyện gì do mày... reo lên à nghen. Tao chỉ mong có một đứa cháu nuôi Dy vội dìu bà vào nhà . Bà Giao than: - Lại tăng huyết áp nữa rồi, khỏ ghệ Sao đông tí gì mẹ cũng giận được vậy kìa . Riết rồi em không biết phải làm sao cho vừa ý mẹ. Ông Chánh trầm giọng: - Bà già rồi, muốn gì mình cũng phải chiều . Nhưng không biết bà thích ai làm cháu nuôi đây nữa Bà Giao bất bình: - Thích ai cũng được sao? Mình phải biết gốc gác họ chứ . Lỡ nuôi ong tay áo thì khổ cho cả nhà Ông Chánh chép miệng: - Sao em lo xa quá, một đứa cháu nuôi thì làm được gì chứ ? - Sao lại không? Nếu đó là đứa có ý đồ - Chưa biết má chọn ai, em đã sợ người ta có ý đồ . Đúng là đa nghi Bà Giao dặn dò: - Anh phải cương quyết không đồng ý, nếu như má đưa một đứa bá vơ nào đó về nhà Dy bước ra: - Con cho nội uống thuốc rồi . Huyết áp đang khá cao. Cứ để nội giận dữ, bực bội hoài là không ổn đâu - Ba cũng biết, nhưng làm sao mà chiều để nội vui đây? Dy chép miệng: - Phải tìm cho ra cô bé ấy thôi Ông Chánh ngạc nhiên: - Con bé nào ? Bà Giao vọt miệng: - Con bé má gặp trong nhà mà hôm trước em đã kể cho anh nghe rồi đó . Ý má là muốn nhận nó làm cháu đỡ đầu . Khổ nổi nó là dân trời ơi, ăn chùa ở chợ biết đâu mà tìm Dy nhíu mày khó chịu trước cách nói đầy vẻ miệt thị của bà Giao. Anh cương quyết: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Dù khó khăn, con cũng ráng tìm ra để nội vui Dy trở lại phòng mình . Anh nhấn số di động của ông Thắng và chờ trả lời: Ôn Thắng có vẻ ngạc nhiên: - Có chuyện gì không cháu ? Dù đã chuẩn bị, Dy vẫn không biết bắt đầu như thế nào và nói năng ra sao để không bị từ chối Ngần ngừ một chút, anh bảo: - Cháu cần biết số điện thoại của một người, rất mong được bác giúp Ông Thắng sốt sắng: - Được thôi . Nếu bác biết số điện thoại đó . Mà ai vậy Dy? Dy thắng giọng: - Dạ... bà Ngân a. Đầu dây bên kia im lặng hoàn toàn . Mấy giây sau, Dy mới nghe ông Thắng hỏi: - Để làm gì ? Dy khó khăn giải thích: - Cháu có chút chuyện riêng đầy thiên ý ? Mong bác giúp cháu Ông Thắng đắn đo: - Nhưng ít ra bác phải biết chút ít chuyện riêng này chứ Dy nói: - Cháu muốn tìm một người, mà chỉ có bà Ngân mới biết . Bác hãy tin tưởng cháu, cháu không làm gì bất lợi cho bà Ngân và bác đâu Ông Thắng dặn: - Nhưng không được nói là bác cho số điện thoại đấy - Vâng, cháu sẽ giữ kín chuyện này, mong bác cũng thế, sẽ kho6ng người thứ ba bào biết cháu xin bác số điện thoại của bà Ngân Ông Thắng thở dài: - Bác hiểu bí lối lắm cháu mới hỏi bác . Không nói cũng không được Dy rối rít cám ơn. Anh ghi số điện thoại và nhờ tổng đài cho biết địa chỉ bà Ngân rồi phóng xe đi tìm nhà Cũng không khó khăn gì vì ngôi nhà đó nằm trong hẻm lớn . Dy vào quán cà phê nằm đối diện với nhà Sam và lấy di động ra gọi số ông Thắng vừa cho Đầu bên kia, một giọng can gái vang lên và có lẽ không phải giọng Vân Sam... Dy nghiêm nghị: - Cho tôi gặp cô Vân Sam - Dạ... anh chờ máy Rồi độ một phút sau, giọng con gái khác đầy dè dặt vang lên: - Sam đây a. Dy mỉm cười: - Chào Sam! Tôi là Vũ Dỵ Tôi rất mừng vì đã liên lạc được với em Vân Sam cà lăm: - S... a... O... S... ạ.o.. anh biết số điện thoại nhà tôi vậy ? Dy nói: - Tôi hỏi thăm. Chuyện đó đâu có khó khi người ta đã quyết tâm tìm cho ra - Tôi có mắc nợ anh đâu. Thôi nhé! - Đừng nhẫn tâm như vậy, Vân Sam. Nội tôi không được khoẻ, vì vậy tôi đành làm phiền em Vân Sam chép miệng: - Anh muốn tôi làm gì đây? - Tôi có thể nói chuyện trực tiếp với em chứ ? Hiện giờ tôi đang ở quán cà phê trước nhà Sam đây. Nếu em ngại vào quán, tôi sẽ sang nhà em vậy Vân Sam thảng thốt: - Trời ơi! Anh đúng là quỷ, không được vào nhà tôi đâu - Vậy mời em sang đây. Tôi chờ Gác máy xuống, Sam rủa thầm trong bụng . Cô không sao biết được ai đã cung cấp số điện thoại nhà cô cho Vũ Dy, để bây giờ hắn làm áp lực với cô như vậy Có đúng là bà nội hắn đang mệt không? Lẽ nào mới gặp một lần mà bà lại mến cô dữ vậy ? Người già thường trái tính trái nết với những đòi hỏi, yêu cầu nhiều khi rất vô lý. Lòng vòng trong căn phòng hẹp tỏ, Vân Sam nghĩ tới nghĩ lui rồi đành thay quần áo . Tới phòng me, cô nói dối: - Con tới chổ Mai Cúc một chút nha me. Đợi bà Ngân ừ xong, cô mở cổng rào băng ngang đường . Đúng là Vũ Dy đang ngồi trong quán . Vừa thấy Sam, anh đã đứng dậy, miệng cười khiến tim cô đập mạnh Trấn tĩnh lại, Sam ngồi xuống đối diện với Dy, giọng lạnh lùng: - Tôi phải làm gì để đừng mang tiếng nhẫn tâm đây? Dy dịu dàng nhìn cô - Nội tôi luôn tấm tức khen Vân Sam là một người tốt bụng, đầy nhân ái, nhưng gặp lại vừa rồi và lần gặp này, em hoàn toàn không cho tôi cảm nhận đó . Hình như lòng trắc ẩn cúa em không còn nữa ? Sam thẳng thắn: - Thật ra, tôi rất muốn thăm hỏi bà cụ, nhưng anh thấy đó, tôi không thê? Dy nói ngay: - Gia đình ông Thắng và gia đình tôi chỉ là chỗ quen biết làm ăn, bởi vậy nếu Sam vì ngại mà không đến gặp bà thì thật là... là... khổ . Nội tôi chẳng biết gì chuyện này hết Sam nói: - Nhưng con gái ông Thắng chắc không quên tôi, lỡ gặp cô ta ở nhà anh thì thật khó chịu Dy trầm giọng: - Sẽ không xảy ra trường hợp đó . Tôi xin hứa với em Vân Sam chớp mắt . Đợi người phục vụ đặt hai ly cocktail xuống bàn xong, cô mới nói: - Tôi không nghĩ anh quý nội mình đến thế Vũ Dy nói: - Với tôi, bà nội là số 1 rồi mới tới ba Sam buột miệng: - Còn mẹ anh? Dy cười buồn: - Bà mất lúc tôi mới 3 tuổi và tôi không nhớ chút gì về mẹ hết . Từ nhỏ, tôi chỉ biết bà nội, nội nuôi nấng, chăm sóc, dạy bảo tôi cho tới bây giờ . Tôi sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để bà vui mà sống hoài với tôi Vân Sam cảm động: - Trước đây, tôi không biết nên đã từ chối anh. Bây giờ tôi hứa sẽ đến thăm bà cu. Mắt Dy như có đốm lửa nhỏ, và đốm lửa ấy đang bừng cháy lên: - Cám ơn . Rất cám ơn Vân Sam Vân Sam nhìn anh: - Giờ tôi về được rồi chứ ? Dy nói: - Sam vẫn chưa đụng môi tới ly nước cơ mà, sao vội về thế ? Sam ngập ngừng: - Tôi không quen ngồi quán với người la. Dy trầm giọng: - Người ta bảo: "Trước lạ sau quen". Chúng mình nằm trong lẽ thường tình này thôi. Thêm bạn, cuộc sống sẽ bớt tẻ nhạt hơn. Không thấy thế sao? Vân Sam thản nhiên: - Đúng là vậy, nhưng còn tùy xem người ấy là ai kìa, không khéo rước hoa. vào mình Dy gật gù: - Sam thận trọng quá Sam nhếch môi: - Đó là bài học tôi rút ra từ chuyện của chính mình . Ông Thắng với bà bà bạn cũ, rất may năm nay mới gặp lại . Thế mà vợ Ông ta ghen lồng lộn lên, rồi sỉ nhục mẹ tôi giữa đám đông như vậy . Bạn gái anh chắc chắn cũng có dòng máu Hoạn Thư như mẹ bởi vậy tôi rất ngại nếu vì người khác mà bị hiểu lầm Dy lắc đầu: - Sẽ không có trường hợp đó xảy ra đâu. Tôi bảo đảm với Sam như thế . Nếu em ngại, hãy đưa cô em gái tới cùng thăm bà nội tôi Vân Sam bảo: - Con bé ấy ham vui và nhộn lắm, sợ bà cụ càng mệt thêm khi gặp nó - Sam chỉ có hai chị em thôi à ? Cô gật đầu: - Vâng, hai chị em, và nhỏ em tôi tánh tình bướng bỉnh, ngang ngược như con trai Dy hỏi: - Em của Sam tên gì nhỉ ? - Vân Ảnh Trán Dy nhíu lại, anh nhớ ngay tới Trầm . Lẽ nào có sự trùng hợp này ? Anh ngập ngừng: - Vân Sam, Vân Ảnh . Tên hai chị em thật đặc biệt Sam buột miệng: - Tên anh cũng lạ vậy Dy cười: - Đấy là tên làng ngoài xứ, nội tôi đặt để nhớ về cố hương Vân Sam bỗng khen: - Bà anh đẹp lão thật, cứ y như bà tiên tóc bạc phơ trong cổ tích Dy tủm tĩm: - Đúng là giống bà tiên, nhưng không phải lúc nào tiên cũng dễ chịu đâu nhé Sam gật gù: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Tôi biết chớ . Vì tôi cũng có bà nội mà . Trước đây bà nội ở chung nhà với chúng tôi, nhưng mới cách đây không lâu, nội giận mẹ nên đã sang sống với bà cô Dy tò mò: - Em không thuyết phục được nội quay về sao? Vân Sam le lưỡi: - Chịu thua! Nội tôi giận dai lắm Rồi dường như nhận ra mình đã nhiều lời, Sam bối rối đan hai tay vào nhau. Dy mỉm cười vì nét ngượng ngùng rất dể yêu của cô . Nội anh quý Vân Sam có lẽ vì sự dịu dàng đầy nữ tính này . Thoạt nhìn Sam rất bình thường, nhưng qua trò chuyện mới thấy Sam có sức quyến rũ ngầm rất lạ . Chính sức thu hút đó, khiến anh cứ muốn được trò chuyện tiếp với cộ Tự dưng Dy muốn biết nhiều hơn về gia đình, cuộc sống và bản thân Vân Sam Anh hỏi: - Em đang làm việc ở đâu? Sam ngần ngừ: - Công ty Biển Đông Dy kêu lên: - Thật à ? Vân Sam: - Anh ngạc nhiên cũng phải . Tôi mới được nhận vào công ty đó một tháng nay mà hoàn toàn không biết giám đốc là ông Thắng . Sau đó tôi định nghỉ việc Dy nói: - Đâu cần phải thế Sam gật đầu: - Tôi cũng thấy như vậy, nên thôi Dy cười cười: - Không bị ăn hiếp đấy chứ ? Vân Sam liếc anh: - Trông tôi dễ bị ăn hiếp lắm à ? Dy hơi nheo mắt: - Tôi chỉ hỏi hờ vậy thôi. Nếu bị ăn hiếp nhớ... mách tôi - Đế anh mách lại ông Thắng đúng không? Dy lại hỏi: - Em có gặp khó khăn trong công việc không? Sam nói: - Nếu có, anh cũng đâu giúp được gì Dy lơ lững: - Điều đó thì chưa chắc Sam tò mò: - Anh đang làm việc ở đâu? Dy trả lời: - Bà nội vẫn còn nuôi tôi Vân Sam nhìn anh: - Trời ơi! Có người... sướng như vậy sao? Dy bật cười: - Em không mỉa mai tôi đấy chứ ? Vân Sam nhún vai: - Tôi chỉ hơi ganh tỵ một chút . Nhưng lẽ nào anh cũng đường đường một... đống như vầy mà để mà nội nuôi ? - Cũng được chứ sao. Vì có .. bề thế cỡ nào, tôi cũng là... thằng bé của bà Vân Sam chợt hụt hẵng vì những gì vừa nghe. Một gã đàn ông vai dài lưng rộng ra vẻ hết sức lịch lãm, trí thức lại ăn không ngồi rồi vì được bà nội nuôi. Gã ta không biết xấu hổ sao nhỉ ? Bỗng dưng chút mơ mộng, lãng mạn về Dy tan thành mây khói, Vân Sam không còn chút hứng thú nào trò chuyện tiếp với anh nữa . Cô chợt tiếc cho những tình cảm dù rất mong manh, mình từng dành cho anh ta. Sam nhìn Dy: - Tôi phải về Dy kêu lên: - Vẫn còn sớm mà Vân Sam nhấn mạnh: - Nhưng tôi hết chuyện để nói rồi . Sau một ngày làm việc cực nhọc, tôi đã thấm mệt Vũ Dy hơi bất ngờ vì sự thay đổi đột ngột trong ứng xử của Sam Cô mai mỉa: - Nếu được ăn ở không như anh, tôi thừa sức ngồi tán gẫu đến sáng Dy gượng cười: - Thì ra là thế . Tôi vô ý quá . Xin lỗi Sam vậy - Đâu có sao. Đứng dậy, Sam nói tiếp: - Tôi sẽ tới thăm bà cụ vào ngày gần nhất . Chắc chắn là thế Dy nhìn theo cô và buột miệng: - Cám ơn và chúc Sam ngủ ngon Về nhà, Sam ngồi thẩn thờ trước quyển nhật ký . Cô muốn viết rất nhiều điều, nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào Cô sẽ viết là mình vui, mình thất vọng hay mình buồn ? Tất cả những cảm giác đó đều không đúng khi nghĩ tới Dỵ Với Sam, anh ta vẫn là một câu hỏi chưa có giải đáp . Nhưng vì lời hứa, chắc chắn Sam sẽ ghé thăm bà cụ một lần. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 8 Đứng tần ngần trước biệt thự vừa to vừa sang trọng một hồi, Vân Sam mới nhấn chuông. Chó bên trong sủa rân trời làm cô thoáng thấy ngại Lẽ ra Sam nên điện thoại báo với Dy là hôm nay cô sẽ tới, nhưng cô đã không làm thế, vì Sam không thích mọi sự chuẩn bị sắp xếp trước . Đế ngay lúc này, khi đối diện với cánh cổng sắt cái mái uốn éo cong queo bao nhiêu là hoa. tiết phức tạp, Sam mới thấy khó xử . Cô cứ tưởng tới nhà Dy, đứng ngoài nhìn vào là đã thấy bà nội anh bên trong, Sam chủ quan nghĩ nhà anh cũng bé như nhà cô, hoặc to hơn cũng không to thế này . Giờ thì rắc rối rồi đây. Một phụ nữ trung niên dáng vẻ giống người giúp việc nhà hé cổng ra. Bà ta nhìn chiếc xe đạp của cô rồi hỏi: - Tiếp thị hả ? Nhà này không nhận quà đâu, khỏi mất công đưa Vân Sam vội nói: - Không phải... - Chớ... em hỏi gì ? Sam liếm môi: - Cháu tới thăm... bà nội của anh Dy Bà ta càng nhìn Sam kỹ hơn: - Có hen trước không? - Dạ có - Ủa ! Sao tôi không nghe nói cà ? Em tên gì ? - Dạ, Vân Sam - Chờ một chút đi. Cánh cửa đóng lại, không mạnh, nhưng Sam vẫn khó chịu khi thấy mình giống một kẻ đang tới đây để cầu cạnh điều gì đó . Nếu Sam nói trước với Dy, chắc chắn mọi chuyện phải khác Cánh cỏng sắt lại mở ra. Lần này là mở hẳn . Bà giúp việc đã dẹp bộ mặt nghi ngờ, cau có, thay vào đó là nụ cười xuề xoà: - Mời cô vào, nghe tên cô, bà cụ mừng lắm Vân Sam dắt xe đạp theo bà ta trên con đường được lát bằng những phiến đá vuông to bản dẫn vào nhà . Hai bên đường là khoảng vườn rộng trồng cỏ được cắt tỉa thẳng tấp, tồi những bồn hoa, chậu kiểng xanh tốt trông như trong vườn thượng uyển được sắp xếp hợp lý trên sân. Cơ ngơi thế này, thảo nào Tiểu thiếu gia chỉ ở nhà để hưởng thu. Dượng cái xe đạp cà tàng vào một bên vườn dưới gốc cây ngọc lan rụng đầy những cánh hoa trắng ngà, Sam theo người đàn bà vào trong Phòng khách sang trọng với bộ bàn ghế mun đen chạm trổ xà cừ bảy sắc cầu vồng loá mắt . Dọc tường là những hàng kệ đặt những pho tượng, tượng đá, những bình hoa lọ gốm được sắp xếp khá mỹ thuật khiến Sam khó rời mắt được... Ngay lúc đó, Sam nghe giọng bà Vãng . Bà nói bằng giọng trách yêu: - Trời ơi! Tới bây giờ mới chịu tới thăm bà Vân Sam bước tới đỡ tay bà: - Con chào bà . Bà có khoẻ không ạ ? Ngồi xuống chiếc trường kỷ dài, mát lạnh, bà Văng nói: - Già rồi, sức khoẻ nay vầy mai khác . Như bữa nay bà cũng đang bứt rứt khó chịu đây. Bà buồn vì không ai trò chuyện Móm mém cười, bà Vãng nói tiếp: - Giờ thì vui rồi Vân Sam chớp mắt, cô không ngờ chỉ gặp có 1 lần mà bà cụ quý mình đến thế Cô ngập ngừng: - Con muốn đến thăm bà lắm, nhưng con ngại nên cứ lần lừa mãi - Sao lại ngại khi bà rất trông con ? Bữa nay con ghé thật là bất ngờ . Mà làm sao con biết chỗ này ? - Dạ, anh Dy đã cho con địa chỉ trong lá thư ảnh gởi lại chùa Bà Vãng gật gù: - Thì ra là vậy Dạo này con còn vào chùa học bài không? Sam trả lời - Con đã đi làm được 1 tháng rồi Lấy trong giỏ xách ra gói trà sâm, cô ngập ngừng: - Con biếu bà a. Bà Vãng kêu lên: - Bày đặt chưa. Làm sao bà nhận của con cho đành Vân Sam thật tình: - Tiền lương tháng đầu tiên. Con mua hai gói trà biếu nội con một gói, bà một gói . Con chỉ lo không biết bà có thích uống trà này không? Bà Vãng cảm động: - Thích chớ, con đúng là có lòng Cầm hộp trà lên, bà Vãng cười: - Để bà kêu tụi nhỏ pha ra hai bà cháu mình uống Dứt lời, bà lớn tiếng gọi: - Út à ! Bà giúp việc lúc nãy đi lên, trên tay là hai dĩa trái cây đủ thứ đã ca9t sẵn . Đợi bà Út để mọi thứ lên bàn, bà Vãng bảo pha trà và dặn dò mang thêm bánh kẹo gì đó Sam và bà vừa ăn trái cây, vừa nói đủ thứ chuyện gia đình của hai bên. Qua đó, cô được biết Dy có bà mẹ kế nhưng lại không có thêm đứa con nào, do đó bao nhiêu tình thương bà cụ dành hết cho anh. Qua lời bà, Dy là đứa cháu hiếu thảo bậc nhất trong thiên hạ, nó chưa khi nào làm điều gì trái ý bà hết, kể cả việc làm ăn riêng lẽ của... nó Bà Vãng có vẻ tự hào: - Cái thằng mộng cao lắm . Nó đang muốn thành lập công ty riêng đó . Nó chê công ty của ba nó làm ăn không hiện đại Sam chưa kịp hỏi tên công ty của gia đình Dy thì một người đàn bà ăn mặc sang trọng từ ngoài bước vào . Thấy Vân Sam, bà ta có vẻ ngạc nhiên: Dù không biết bà là ai, Vân Sam vẫn đứng dậy, lễ phép chào Người đàn bà khẽ gật đầu đáp lễ . Nhìn Sam bằng cái nhìn ước lượng, đánh giá, bà ta hỏi: - Chắc đây là cô bé ở trong chùa mà má vẫn thường nhắc ? Bà Vãng gật đầu: - Đúng vậy Vân Sam đó ! Còn cô Giao đây là con dâu của bà Bà Giao vẫn không rời mắt khỏi Sam: - Cậu chủ nhà nay làm cách nào tìm được cháu tài vậy ? Sam đang ngập ngừng, bà Vãng đã trả lời: - Cái thằng thông minh lắm, nó nhờ nhà chùa nhắn tin giúp Bà Giao vẫn dài giọng đầy ác ý: - Nghe được tin nhắn là cháu vội tới thăm cụ ngaỵ Nhanh chân thật đó . Sao? Cháu thấy cơ ngơi của chúng tôi thế nào ? Chắc không tệ chứ ? Vân Sam nuốt nghẹn xuống . Người đàn bà này... chua quá . Chua nhất là bà ta đã cố tình hiểu sai thiện ý của cộ Cũng không nên trách làm gì vì người giàu nào lại không đa nghi, không đánh giá kẻ khác bằng bề ngoài Rất từ tốn, cô nói: - Thăm người lớn đang mong mình là việc phải làm ngay, nhưng vừa rồi cháu đã không làm ngay được, nên rất áy náy trong lòng . Cháu đến thăm bà, nhưng hoàn toàn không hình dung được nơi bà ở sẽ thế nào . Khi đặt chân tới đây, cháu mừng vì bà ở nơi tiện nghi và sang trọng quá . Khu vườn quanh nhà, chắc rất tốt cho sức khoẻ của bà Bà Giao nhếch môi khó chịu trong khi bà Vãng lại mỉm cười thích thú khi nghe Sam nói thế Làm như không để ý tới bà Giao, bà Vãng hỏi: - Lúc nãy con nói quê con ở đâu? Vân Sam trả lời: - Dạ Ở Vĩnh Long Nghe tới Vĩnh Long, bà Giao vụt hỏi: - Huyện nào vủa Vĩnh Long ? - Dạ, tại thành phố a. Bà Giao lại hỏi tiếp: - Đường nào ? Phường mấy ? Vân Sam hơi ngạc nhiên vì cách hỏi của bà ta, cô thấy mình chả... tội gì phải khai báo nên nói : - Dạ... cháu lên đây từ bé nên không nhớ a. Bà Vãng càu nhàu: - Hỏi gì mà lắm thế ? Con nhỏ tới thăm tôi, chớ đâu phải để mấy người tra vấn Bà Giao vẫn nhỏ nhẹ: - Con chỉ thăm hỏi thông thường mà má Bà Vãng phẩy tay: - Để bà cháu tôi nói chuyện . Chị vào lo cơm nước để tôi đãi con nhỏ một bữa Vân Sam vội vàng từ chối: - Cháu xin phép để lần khác . Giờ cháu phải vể để nội cháu trông Bà Vãng chắc lưỡi: - Tiếc chưa! Lần khác là chừng nào đây? Chúa nhật này nhé ? Vân Sam ngần ngừ: - Chúa nhật này cháu phải làm ngoài giờ a. - Vậy thì chừng nào ? Sam nói: - Dạ... chắc phải cuối tháng cháu mới rảnh được - Vậy thì cuối tháng . Cháu cho địa chỉ, bà cho xe tới nhà rước. Vân Sam thoáng thấy cái nhếch môi khinh khỉnh của bà Giao, cô lắc đầu: - Nhà chau rất khó tìm, xe không vào được đâu bà a. - Khổ chưa! Thôi thì để bà chờ cuối tháng vậy . Nhưng nhớ nói trước để bà đón Vân Sam đứng dậy . Bà Vãng ôm cô bịn rịn: - Tiếc là bữa nay không có Dy ở nhà Bà Giao hùa theo: - Ờ , tiếc thật ! Không thì một lần thăm được cả hai người rồi Vân Sam không sao cảm tình được với bà Giao, cô lẳng lặng bước tới chỗ dựng xe đạp, bà ta đi theo: - Đây là chiếc xe đạp đầu tiên ghé thăm ngôi biệt thự này . Vinh hạnh cho bà cụ thật Đến gần cổng, bà Giao gằn giọng: - Tôi nghĩ cháu không cần thiết phải ghé đây nữa . Mẹ tôi đâm ra trái tính nết, được con cháu nuông chiều nên bà có những đòi hỏi khác thường như đòi tìm cháu tới thăm chẳng hạn . Thật là phiền Vân Sam dịu dàng: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |







Linear Mode
