Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Lẩn Khuất Một Tên Người - Nguyên Tác của Trần Thị Bảo Châu
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#41 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chép miệng Gia Bảo tư lự.
- Điều này em đã nói với anh từ lâu, anh đừng nghe lời Duy Quang, hắn ta không tốt đâu. Mà cũng đừng trách Quang, làm sao anh ta thật tình với anh cho được khi cạnh tranh là quy luật của tồn tại và phát triễn
2 người ngồi im lặng, Gia Bảo muốn nói thêm nữa những suy nghĩ của mình, nhưng cô sơ. Đang tự ái nên thôi! Với anh, chịu ngồi nghe cô nãy giờ đã là 1 cố gắng cực kỳ lớn rồi, phải từ từ từng bước một. Cô yêu anh nên sợ mất anh vì tính nóng nảy và có lẽ cũng cả hơi háo thắng của mình
Thời gian chậm chạp trôi qua. Mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng tư. Mãi lâu sau Đang mới lên tiếng
-Anh biết những điều em nói là đúng. Tự bản thân mình anh đã có nhiều đổi thay để vươn lên hơn nữa trong cuộc sống. Anh không hứa hẹn đâu nhưng rồi em sẽ thấy anh sẽ xứng đáng với lòng tin yêu của em
Gia Bảo chẳng cười, cô chỉ đáp nhỏ.
-Em luôn luôn mong như vậy, vì em yêu anh và em chỉ có mình anh
-Bạn bè anh rất muốn biết người yêu của anh ra sao. Anh cứ hẹn lần hẹn lửa mãi. Bữa nay nhất định anh phải giới thiệu em với họ.
-Bữa nào chả được, sao lại phải bữa nay hả anh?
Sĩ Đang giải thích
-À! Tối nay là sinh nhật của 1 khách hàng và cũng là chỗ làm ăn quen. Anh muốn đưa em đi cùng vì anh ta tổ chức sinh nhật khá độc đáo, khách mời có lựa chọn toàn dân có chức tước, thu nhập cao, có địa vị trong xã hội
-Vậy thì em đâu đủ tiêu chuẩn để dự buổi sinh nhật thượng lưu đó
Tình tứ nhìn Gia Bảo, Sĩ Đang không giấu vẻ hãnh diện rất trẻ con
-Em là vợ chưa cưới, là người yêu của giám đốc Sĩ Đang, là 1 phụ nữ đẹp, thông minh, em thừa tiêu chuẩn để đi với anh ấy chứ!
Gia Bảo ngập ngừng
-Em không đi đâu?
-tại sao vậy?
Nhìn Sĩ Đang, cô thú thật
-Em không có quần áo đẹp để ...
-Em sẽ mặc áo dài. Cái áo dài kim tuyến màu xanh dương cổ thuyền rất hợp với em. Em sẽ trở thành La plus belle pour aller dancer ...
-Nhưng mà, em sợ sẽ lạc lõng trong đám bạn của anh, lâu rồi em chẳng hề dự tiệc dự tùng gì cả, anh sẽ thất vọng vì sự quê mùa của em
Sĩ Đang chưa kịp nói tiếp thì 1 bóng người đa vào tới cửa, anh ta gọi rất to
-Gia Bảo ơi! Đi với anh ngay bây giờ
Gia Bảo hấp tấp leo xuống giường, cô đỏ chín cả mặt khi thấy Thiện sững lại. Anh chàng sớn xác thụt lui ra hàng hiên
-Xin lỗi! Thành thật xin lỗi 2 người
Sĩ Đang khó chịu ra mặt. Anh hơi hẫng 1 chút khi biết không phải mình là kẻ độc nhất được độc quyền ra vào căn nhà bé nhỏ như đồ chơi của Gia Bảo. Anh xụ mặt nhìn cô ngầm trách móc
Gia Bảo vén mái tóc xõa dài qua 1 bên vai, vờ không thấy đôi mắt hơi ngầu lên của Đang cô kêu
-Anh Thiện vào đây cho em giới thiệu
Nghe Gia Bảo gọi, Đang không ngăn được cái nhìn xoi mói về hướng người vừa dám phá tan giờ phút riêng tư của mình
Đó là 1 người đàn ông lớn hơn anh dăm ba tuổi, có lẽ anh ta trạc tuổi Sĩ Khang, dáng tầm thước nhưng khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Anh ta có đôi mắt sâu, tia nhìn ấm áp và giọng nói khá ngọt ngào. Bộ râu hàm được cạo rồi vẫn còn xanh rì quanh mặt, làm gương mặt có màu da tai tái của người quen làm việc trong mát như càng mét hơn nữa
Sĩ Đang lắng nghe giọng vui vẻ của Gia Bảo
- Đây là anh Sĩ Đang, còn đây là anh Thiện
Gã ... râu xanh cười toe toét
-Hân hạnh được biết anh. Gia Bảo giấu kỹ quá, lần đầu tôi nghe tên và biết mặt
Sĩ Đang hờ hững bắt tay Thiện
-Trái lại, tôi nghe cô ấy nói về anh rất nhiều
-Vậy sao? Gia Bảo nói xấu gì anh đó?
Không trả lời Thiện, Gia Bảo hỏi tới
-Có chuyện gì vậy anh Thiện?
Liếc nhẹ về phía Đang, Thiện ngập ngừng
-Xin lỗi! Anh cần gặp riêng em...
Gia Bảo định bước ra hàng ba thì Sĩ Đang đã lên tiếng
-Hai người cứ tự nhiên. Đã đến lúc tôi phải về rồi
Quay sang Gia Bảo anh nhỏ nhẹ.
-Chiều nay 6 giờ and đến rước em
Gia Bảo ngước mặt nhìn Đang
-Chắc em không đi được
Sĩ Đang dịu dàng nhưng vẫn quyền hành
- Đó là do em, nhưng 6 giờ anh sẽ vẫn đến, anh nghĩ em nên đi thì tốt hơn
Gia Bảo cương quyết
-Em bận đi với anh Thiện rồi
Mặt Sĩ Đang đỏ lên rồi tái lại, anh cộc lốc
-Tùy em, nhưng anh sẽ đến vì em
Không gật đầu chào Thiện, Đang quay lưng bước thật nhanh mặc cho Gia Bảo tần ngần ngó theo. Thiện chắt lưỡi
- Gia Bảo dỡ thật! Ai lại đi nói với chàng như vậy. Anh ta giận em rồi ... và sùng gan luôn cả với anh nữa mới khổ!
Dẫu hơi ngượng vì thái độ của Đang, Gia Bảo vẫn nói
-Ảnh không giận đâu! Nhưng anh Thiện rủ em đi đâu vậy?
Mắt Thiện sáng lên khi nghe hỏi, anh lên giọng
-Anh muốn Gia Bảo là người đầu tiên nhìn thấy sự thành công của anh. Hôm nay chúng ta có quyền công bố sản phẩm mới của mình rồi. Và những sản phẩm này độc quyền thuộc cơ sở Gia Yên. Ngày khai trương cơ sở Gia Yên sẽ là ngày tung sản phẩm mới ra thị trường
Gia Bảo chớp mắt xúc động
-Vậy thì em đi tới xưởng của anh ngay. Rồi mọi người, nhất là Duy Quang sẽ thấy cái sai lầm của mình. Anh ta sẽ ân hận đến phát khóc khi trước đây chính anh ta ký quyết định cho anh thôi việc và lên lớp em trước mặt chú Phong vì tội tùy tiện, bao che và vô kỷ luật
Giọng Thiện trầm xuống
- Điều cần thiết sô 1 hiện nay là vốn. Nếu không có vốn chắc anh phải bán phát minh cho xí nghiệp khác. Đã có vài người tìm đến anh rồi. Mới đến tìm anh chiều hôm qua là cơ sở L.S
Gia Bảo thản thốt
-Cơ sở L.S! Mà ai mới được chứ?
-1 phụ nữ. Hình như là phó giám đốc thì phải ...
-Phương Uyên! Gia Bảo buột miệng kêu lên
Thiện gật đầu
- Đúng rồi! Cô ta định mua đứt hết loạt hàng đầu tiên và ngỏ ý muốn độc quyền mặt hàng sơn mài giả tranh lụa
Thấy BGia Bảo tỏ vẻ nghĩ ngợi, Thiên trấn an
-Anh có đồng ý đâu mà em lo
-Không! Không! Em có lo điều ấy đâu vì em tin lời hứa của anh. Em Đang thắc mắc không biết cô ta muốn gì mà tìm đến anh trong khi vợ chồng Phương Uyên luôn mồm bảo rằng cơ sở L.S sắp phá sản, có phải họ định hại Sĩ Đang để làm ăn riêng không?
Thiện ngỡ ngàng
-Nói vậy Sĩ Đang là giám đốc của L.S à?
Gia Bảo thở dài, cô nhè nhẹ gật đầu 2ồi nói bằng giọng quả quyết
-Em se về Cần Thơ mượn gia đình thêm 1 số vốn nữạ nhât định chúng ta sẽ thành công với sản phẩm được rút ra từ buồng tim khối óc của chính mình
Cầm tờ thiệp mời khai mạc phòng triễn lãm những mặt hàng mới về sơn mài của cơ sở Gia Yên trên tay, Sĩ Đang trầm tư khổ sở. Anh không hiểu Gia Bảo thật tình mời mình hay cố ý trêu người mà gởi bằng bưu điện tời thiệp này cho anh, 1 kẻ Đang thất thế sa cơ
Vứt tấm giấy bìa cứng láng có in hình 1 bức tranh sơn mài được thể hiện độc đáo lạ mắt trên giường. Đang vòng tay làm gối, ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Anh đớn đau dằn vặt với suy nghĩ có lẽ Gia Bảo đã hết yêu anh thật rồi. Cũng tại anh thôi! Thở dài Đang xoay người nằm nghiêng. Vẻ mặt anh nhợt nhạt lộ rõ 1 nỗi buồn thất bại
"Sao mình lại nghĩ rằng mình đã thành công khi ngồi lên chiếc ghế giám đốc cơ chứ! Sao mình vội quên những ước mơ mình hằng ấp ủ thuở còn nghèo đói bần cùng. Mình đã không ra gì khi đối xử với Gia Bảo hôm ấy ... Mình tác tệ đến mức dầu được biện hộ mình cũng không thể sống an ổn như xưa được nữa. Tại sao có 1 thời gian dài mình đắm chìm trong cõi không hề dành cho mình. Mình đã được gì trong cái thế giới phù hoa giả dối đó, để mình hôm nay thân bại danh liệt, mang tai tiếng ghê gớm chỉ vì ham vui, ham được mang danh là giới thượng lưu trẻ, trí thức, lắm của nhiều tiền
Đang lặng lẽ nhớ lại gương mặt khinh khỉnh của Cúc Hương ngày nghe tin anh bị truy tố vì tội tham gia đêm sinh nhật thác loạn. Cô ta hất hàm
-Trò chơi chấm dứt rồi! Chăn dê vẫn hoàn chăn dê. Chào tạm biệt, chàng giám đốc học đòi làm sang
Lúc đó sao Đang bình tỉnh và nguội đến mức chỉ ngồi nhìn Cúc Hương nhún nhảy trên đôi giày bít màu bạc. Đúng ra anh không nóng, vì nếu so với những biến cố quanh anh, lời của Cúc Hương không thấm vào đâu cả. Cô ả đã nói đúng, anh quả là 1 giám đốc học đòi ăn chơi hư hỏng ...
Cánh cửa phòng xịch mở vẫn không làm Đang đổi thế nằm. Đến khi nghe tiếng bà Đông Hân gọi anh mới ngồi bật dậy
-Ôi! Nội lại mang bao nhiêu là thứ nặng nề! Con đã nói rồi ...
-Không đem tới thì mày lấy gì mà ăn?
Ngồi xuống giường bà Hân phe phẩy chiếc khăn san đội đầu cho đỡ nực. Ngao ngán nhìn vẻ bề bộn của căn phòng bà rên rỉ.
-Nội chẳng hiểu nổi con à Đang. Tự dưng lại đùng đùng trở lại cái ổ chuột dơ bẩn này. Chuyện lỡ dỡ rồi có ai rầy rà gì đâu mà tự ái hả? Ngoài nội ra không ai có quyền chỉ trích phê bình gì con cả.
Sĩ Đang nhắm mắt lại, anh ngồi yên lặng 1 lúc như chán chường mệt mỏi lắm, rồi mơi thốt ra lời


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#42 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
-Con không sợ ai chỉ trích phê bình cả, nhưng con chán mọi thứ rồi nội à! Sự hào nhoáng bên ngoài thật đáng sợ, vậy mà con đã lao đầu vào đó, bất chấp lời năn nỉ tha thiết của Gia Bảo, để bây giờ con mất tất cả.
Bà Hân thở dài, bà chợt nhớ tới gương mặt tái xanh tái mét của Gia Bảo khi nghe tin cơ sơ? L.S bị rút giấy phép hoạt động vì có tàng trữ 1 số tranh, lịch khiêu dâm nhập lậu từ nước ngoài. Gia Bảo đã thảng thốt kêu lên
-Con không bao giờ ngờ anh Đang lại tệ như vậy. Ảnh sẽ không chịu đựng nỗi cú xốc này đâu. Còn con ... Trời ơi! Lẽ nào anh ấy chẳng hề nghĩ đến con để đến những nơi ấy với 1 kẻ đồng tình luyến ái bệnh hoạn. Con cũng không chịu đựng được ảnh nữa đâu nội ơi! Thà con chấp nhận chia tay, chớ yêu mà như vầy khổ quá
Tiếp theo đó là hàng loạt các bài báo nói về đêm sinh nhật ăn chơi thác loạn mà anh được mời và đã tới dự. Khiến Gia Bảo giận anh đến bây giờ. Buổi chiều hôm đó, Sĩ Đang trở lại tìm Gia Bảo đúng 6 giờ, anh tin tưởng và tình yêu của cô và chắc mẫm rằng Gia Bảo sẽ đi dự sinh nhật với anh. Nhưng thật không ngờ, Gia Bảo chẳng có ở nhà, nghĩa là cô theo Thiện, cô xem gã ... yêu râu xanh này hơn anh. Sĩ Đang tức tưởng điên lên được, anh phóng xe ào ào bạt mạng. Không biết trời xui đất khiến sao anh lại gặp gã pêđê Lê. Hồng, chẳng nói, chẳng rằng, Đang mở cửa xe lôi "cô nàng" đi sinh nhật cùng cho đỡ cô đơn. Thế là Đang, Lê. Hồng thành 1 cặp độc đáo. Đêm sinh nhật của quỷ ấy thật ngoài sức tưởng tượng của Đang, anh là khách mời qua trung gian của Duy Quang nên không nhận trực tiếp thiệp mời để đọc những yêu cầu in trong đó
Đến khi vào đến vũ trường số 1 của thành phố anh mới té ngữa ra khi thấy đã có 1 nhóm thanh niên nam nữ say sưa, họ Đang hò hét khích động, Sĩ Đang ngao ngán quay trở ra vừa lúc công an xông vào, như 1 phản xạ, anh đưa tay gạt mạnh 1 máy ảnh Đang hướng về mình, nhằm chạy tháo thân ...
Dĩ nhiên Đang không chạy thoát mà còn bị tạm giam vì tội hành hung người Đang thi hành công vụ.
Mọi việc cứ theo đó mà loang ra như vết dầu đổ trên tờ giấy mỏng. Tên tuổi chức danh cơ sở làm ăn của anh bị đưa lên báo. Đang chưa khai xong bản tường trình thì công an bảo vệ văn hoá lại buộc anh thêm tội: Cơ sơ? L.S cất giấu hàng tấn tranh khiêu dâm và hàng chục ngàn tờ lịch lõa thể.
Sĩ Đang như từ trên mặt trăng rơi xuống khi nghe thế. Anh nhờ luật sư Hoàng biện hộ, cũng mất mấy tháng trời mới xong mọi việc. Té ra Phương Uyên là người tích trữ tranh ảnh và lịch cấm. Cô ta chối phăng tất cả. Nhưng chạy trời không khỏi nắng, trước khi nhận tội Phương Uyên đã gây ra 1 vụ cháy tại văn phòng làm việc. Hồ sơ, sổ sách chi thu tiền bạc ra tro. Cô ta vào tù nhưng Sĩ Đang cũng thân bại danh liệt. Thật đúng như lời anh vừa thở than. Sĩ Đang đã mất tất cả, ngày xưa anh tay trắng nhưng còn có danh dự, uy tín, tình yêu. Bây giờ anh nghèo hơn mọi người nghèo. Anh đã bi. Phương Uyên chơi 1 vố đau điếng. Cúc Hương hiu hiu cười vào mũi, bà Bích Chiêu thẳng thừng đuổi anh ra khỏi nhà trước mặt ông Sĩ Thanh và bà Đông Hân, vì rõ ràng anh là 1 kẻ sống cuộc sống so đọa thấp hèn, không xứng đáng được ẩn thân trong ngôi biệt thự ấy
Chẳng đợi cha và nội mình biện hộ giúp, Sĩ Đang quay trở ra đi tuốt. Anh thề sẽ không làm phiền đến ai cả. Anh trở lại nghề chép tranh và đàn mướn đêm đêm. Cơ sơ? L.S không đến nỗi thiếu nợ nhưng cũng chẳng còn gì sau khi trang trải, phát mãi số của cải vật chất còn lại
Ông Sĩ Thanh có đến khuyên Đang về trông coi 1 cơ sở chế biến thực phẩm nằm tại Gò Vấp phụ ông, nhưng anh từ chối. Đang bắt đầu sống khép kín với những mặc cảm thất bại còn dai dẵng bám anh. 1 tháng, 2 tháng, 3, 4 rồi 5 tháng anh gầy rộc hẳn đi, bao giờ ở anh cũng là sự lầm lì u uất, Sĩ Đang hôm nay còn nhiều nỗi khổ hơn ngày xưa ơ? Lâm Đồng ...
Bà Đông Hân lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của anh
-Luật sư Hoàng vừa cho nội biết 1 vấn đề khá quan trọng có liên quan đến mẹ con và con
Nhíu mày lại Đang ngạc nhiên
-Chuyện gì nữa vậy nội?
-Ông Hoàng nói rằng trước khi chết ông ngoại của con có làm di chúc để lại ngôi biệt thự mà con Bích Chiêu Đang ở cho Minh Chiêu và con cháu. Di chúc ghi rõ sau 10 tìm kiếm nếu không ra Minh Chiêu cùng con cháu thì ngôi biệt thự ấy sẽ thuộc về Bích Chiêu. Hừ! Mẹ thằng Khang tham lam quỷ quyệt, nó Đang nhờ luật sư chạy chọt sao đó cho nó bán ngôi nhà ấy trước thời gian 10 tìm kiếm như di chúc quy định. Nó Đang túng tiền vô cùng
Sĩ Đang ngờ vực
-Nguồn tin ấy chắc chắn không? Sao ông Hoàng lại biết điều ấy?
-1 người trong hội luật gia cũng là đồng nghiệp vô tình vui miệng nói cho ông ta nghe. Con Bích Chiêu mướn người này lo hộ thủ tục bán nhà nhưng nghe đâu ông ta từ chối
Sĩ Đang thờ ơ
-Bây giờ nội muốn con phải làm gì?
Bà Đông Hân ngạc nhiên trước thái độ hờ hững của thằng cháu 1 thời ngang ngược. Từ ngạc nhiên bà lần đến lo sợ khi nghĩ rằng Sĩ Đang chẳng còn ham muốn đua tranh đòi hỏi gì cả.
Bà nhìn anh rồi trả lời bình tỉnh
-Con phải lấy lại phần của mình vì ông ngoại con đã rất công bằng trong việc đối xử với mẹ con trước khi lìa đời
Mỉm cười héo hắt, Đang mai mỉa nhắc lại
-"Công bằng trong đối xử với con cháu trước khi chết". Có lẽ những người đàn ông có 2 dòng con nào trước khi chết cũng giành thời gian ngẫm nghĩ, nhớ tới những đứa con ngoài giá thú. Ba con nhờ rút được bài học kinh nghiệm của ông ngoại nên nghĩ tới con sớm hơn. Thế nhưng cuộc đời của những đứa con rơi được mấy người sung sướng. Bây giờ chẳng lẽ lại đi thưa gởi tranh chấp với dì Bích Chiêu để đòi lại cho bằng được ngôi biệt thự ấy. Phải chi mẹ con còn sống, bất cứ giá nào con cũng làm ra lẽ, nhưng còn mỗi mình con thì thôi, cứ để dì ấy ngang nhiên làm điều sai quấy đó đi. Con không ham đâu nội! Vì con thừa biết di ấy sẽ trân tráo như thế nào rồi ...
Bà Đông Hân buồn bã
-Con làm nội thất vọng quá Đang à! Nội dù buồn vì chuyện con có tên trong danh sách của những thằng ăn chơi trụy lạc sao đọa tận cùng được đăng trên báo, nhưng nội vẫn tin là con không tệ như vậy, nội tin là con không bệnh hoạn đến mức cập kê với mấy đứa đồng tình luyến ái nhưng tấm hình trên báo chụp cái ... thằng Lê. Hồng Đang tựa đầu vào vai con khóc tỉ tê mà nội buồn cho sự nghiệp non nớt mới tạo dựng của con phút chốc vỡ tan vì con quá ngạo mạn cả tin vào mình
Bà Đông Hân nhìn gương mặt lầm lì của Sĩ Đang hơi nhíu lại vì bị chạm vào nỗi đau rồi thong thả nói tiếp


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#43 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
-Con Phương Uyên có chuyên môn nên mới qua mặt con vù vù trong việc tiền bạc, nó núp dưới danh nghĩa cơ sơ? L.S để làm ăn phi pháp riêng tự 1 tay nói thao túng trong ngoài mà con thì chẳng hay biết gì cả, con huênh hoang tự mãn, thích thú với ý nghĩ trẻ con rằng: Con bé Phương Uyên trước kia là cô chủ kiêu căng nay trở thành người làm công cho mình. Chính suy nghĩ đó đã làm con thiếu cảnh giác giao cho Phương Uyên làm kế toán trưởng để nó đổi trắng thay đen mọi thứ
Giọng Đang van lơn
-Nội đừng nói nữa. Mấy tháng nay con đã th???m thía nhiều điều lắm rồi
-Hừ! Thấm thía nhiều điều à! Thế con đã rút ra được gì cho bản thân mình mà lại rút vào lớp vỏ mặc cảm thế kia?
Đang im lặng. Anh không dám coi thường những câu nói của bà nội mình. Vì ngày xưa còn trẻ bà từng là 1 người đàn bà giỏi giang trong việc làm ăn, bà từng là cánh tay mặt của ông nội anh. Trước đây nghe những lời khuyên của bà, Đang đã cố tình lơ qua, vì anh cho rằng nội quá già, quá lẩm cẩm, để bây giờ ...
-Nội không muốn thấy con thất chí, thất vọng và cả thất tình chỉ vì 1 thất bại đầu đời. Nội chẳng hề so sánh, nhưng con hãy xem Gia Bảo Đang làm gì rồi ngẫm nghĩ mình. Thua keo này, ta bày keo khác
Sĩ Đang chán nản
-Nhưng về mặt pháp lý, thời gian này con làm sao làm ăn gì được chứ?
Bà Đông Hân nghiêm giọng
-Con phải về phụ ba con quản lý cơ sở ơ? Gò Vấp, con phải học hỏi kinh nghiệm của người lớn. Chính vì con quá kiêu ngạo không muốn làm phụ tá cho kẻ khác nên mới xảy ra cớ sự. Nội và bà con đã nuông chiều con quá nên mới đâm hư
Sĩ Đang ương ngạnh
-Con sẽ nghĩ lại đề nghị của nội
-Không phải nghĩ gì cả, nội không phải đề nghị, mà nội yêu cầu con phải làm việc, phải tận dụng thời gian. Phải xài thời gian thật đúng vì đời người ta ngắn lắm Sĩ Đang à!
-Nhưng con sẽ ở đây, con không muốn chạm mặt anh Khang và dì Bích Chiêu, từ lúc Phương Uyên ngồi tù đến nay con và ảnh như 2 kẻ tử thù
-Việc ai làm kẻ đó chịu. Vợ nó quấy sao lại hận con. Nội chưa nói chuyện với thằng Khang. Nó là 1 đứa tệ, 1 thằng đàn ông nhu nhược, ích kỷ, thủ đoạn với người trong nhà, con trong làm ăn cũng ngu ngốc. Sự nghiệp dòng họ này không trông chờ ở thằng Khang được, không thể được
Mắt Đang chợt dừng lại ở tấm thiệp mời của Gia Bảo. Tấm thiệp chơ vơ trên giường phô hết màu sắc, độ cứng và độ láng bóng của nó ra như thách thức anh
Vô tình bà Đông Hân nhìn theo và nói
-Con đến dự khai mạc phòng triễn lãm của Gia Bảo chứ?
Lắc đầu với vẻ dửng dưng, Đang nói
-Không, vì hôm đó con sẽ đến cơ sở của ba con ơ? Gò Vấp. Tại sao lại không bày 1 keo khác ở 1 môi trường công việc khác nhỉ?
Giọng bà Hân dịu ngọt
-Bao giờ con mới hết được cái tính hay để bụng chuyện đã qua ha? Đang? Con không tới dư. Gia Bảo sẽ buồn lắm. Nội nghĩ con có thể tới cơ sở của ba con vào ngày khác
Sĩ Đang ngang ngược
-Không được! Con cũng muốn khai trương ... làm việc đúng vào ngày khai mạc triễn lãm của Gia Bảo
Bà Đông Hân khe khẽ lắc đầu
-Tại sao con lại cố tình tránh Gia Bảo? Tại sao con cứ làm khổ nó mãi vậy Đang? Con tự ái không đúng chỗ rồi! Gặp trường hợp như nó ai lại không giận. Lẽ ra con phải đến bày tỏ sự việc rồi xin lỗi vì đã xúc phạm đến tình yêu của nó.
Sĩ Đang gắt gỏng
-Xin lỗi à! Con có làm gì có lỗi với cô ta đâu? Thật ra con chẳng muốn gặp Gia Bảo vì con chẳng muốn bị thương hại. Cô ta có yêu con đâu? Cô ta gởi thiệp mời để khiêu khích con đó thôi! Mà nội đừng bao giờ nhắc đến Gia Bảo nữa, con muốn yên thân để bắt đầu lại tất cả.
-Con bắt đầu với những suy nghĩ lầm lẫn về người min`h yêu à? Con thật phủ phàng khi nói rằng Gia Bảo không yêu mà lại khiêu khích con. Nội không ngờ con ích kỷ đến thế, con chả xứng đáng với Gia Bảo đâu. Nội sẽ khuyên nó quyên con đi, vì con là đàn ông không bản lĩnh trong trường đời cũng như trường tình. Hừ! Nó không đến với con nữa là đúng
Giận dữ bà đứng dậy đội chiếc khăn san lân đầu rồi đi ra cửa, Đang chụp chiếc áo sơ mi vắt trên ghế bước theo
- Đợi con ...
Bà Hân khoát tay
- Đợi làm gì, vào đi, có xe xích lô neo đợi nội ở dưới, không ai cần đến con nữa đâu
Đang đứng lại. Anh đau đớn khi nghe bà Hân nói không ai cần đến mình. Vứt chiếc áo lên trên ghế anh ngồi xuống giường tay vớ cây đàn ghi ta cũ kỹ, miệng hát những lời thật buồn
... Một mình ngồi lẳng lặng
Ngước trông lên khoảng trời
Ngoài kia trong im lắng
Chắc có vì sao rơi
Không. Vì sao ấy vẫn
Bất động ấy mà thôi
Ta ngỡ ta rơi xuống
Phía ngân hà xa xôi
Ta vẫn rơi rơi mãi
Giữa tối tăm không cùng
Ta vẫn rơi rơi mãi
Xuống lòng ta mênh mông...
Ta vẫn rơi rơi mãi
Xuống lòng ta mênh mông...
Thiện lo lắng nhìn Gia Bảo
- Dạo này em xanh quá, phải nghỉ ngơi bồi dưỡng và làm việc có giờ giấc hơn mới được
Giọng Gia Bảo mệt mỏi
-Em vẫn nghĩ ngơi, ăn uống đó chứ nhưng sao cứ sụt cân mãi
Thiện cười, anh trêu cô
-Có lẽ tại yếu tố tâm hồn, vì tinh thần chưa ổn định nên thể chất cũng bất an
Chẳng vừa Gia Bảo độp lại
-Xì! Chứ không phải tại em làm việc gồng cho .. thiên hạ lo đám cưới nên mới ròm. Cho anh hay, tuần sau em nghĩ để đi Đà Lạt chơi 1 tháng đó
-Cái gì! Đi chơi ở Đà Lạt 1 tháng à? Tiêu chuẩn cở nào mà cao dữ vậy, trong khi vợ chồng người ta mang tiếng là đi hưởng tuần trăng mật mà nghĩ có 4 ngày quèn
Nghinh mặt lên, Gia Bảo thách
-Ấm ức thì cứ đi khiếu nại. Em nghĩ 1 tháng thiệt đó. Em làm đơn nghĩ không ăn lương
Thiện nhăn nhó.
-Rồi .. công việc của em ai làm?
-Chuyện đó giám đốc lo, anh lo làm chi cho tổn ...
-Anh phải lo chứ, vì ông Phong thế nào cũng giao trách nhiệm điều động nhân sự cho anh. Mệt!
Gia Bảo chợt hỏi
-Anh thấy chú Phong có thay đổi không khi chú là người hợp tác làm ăn chứ không còn là chủ của mình nữa?
Thiện hóm hỉnh


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#44 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
-Cơ bản là có thay đổi, còn râu ria thì ... "vũ như cẩn", trách làm sao được khi chú đã già rồi, người già nào cũng chẳng bảo thủ, chẳng cho mình là đúng, chớ có cái phó giám đốc không phải là Duy Quang, nên cơ sở Gia Yên này mới đổi mới về chất lẫn lượng đó chứ! Mà Gia Bảo này, Duy Quang dạo này ra sao em biết không?
-Không!
Nghe Gia Bảo đáp cộc lốc, Thiện cụt hứng anh biết cô Đang bực mình khi nghe nhắc tới Duy Quang. Theo cô thì anh ta là người trực tiếp rủ rê Sĩ Đang đi vào con đường ăn chơi hư hỏng, anh ta lại nói xấu cô với Đang để anh luôn hiểu lầm tình yêu cô giành cho anh. Đến giờ này Đang đã tiêu tan cơ nghiệp rồi, Quang vẫn cà kê lui tới bàn ra nói vào với Đang về cô. Duy Quang rất căm ghét Gia Bảo và Thiện. Sau đêm sinh nhật thác loạn đó, anh bị tạm giam về tội "có hành vi giúp người khác lợi dụng quyền tự do dân chủ tổ chức đêm sinh nhật với nội dung không lành mạnh gây ảnh hưởng xấu cho xã hội, tuyên truyền văn hóa đồi trụy". Nên đương nhiên buộc phải thôi việc. Cơ sở Hồng Phúc vì bị tai tiếng của Duy Quang cũng bị rã bè, ông Phong mau chóng đề nghị với Gia Bảo việc hợp tác làm ăn. Sau khi hỏi ý kiến nhiều người trong đó có luật sư Hoàng cô và Thiện đồng ý.
Với những sản phẩm mới và độc đáo của sơn mài, hơn nửa năm nay cơ sở Gia Yên được hàng trong và ngoài nước đặc biệt quan tâm
Gia Bảo nhạy bén vô cùng nên cô mở thêm 1 phòng mua bán, giới thiệu tranh, cô đã thành công vì thị trường tranh trong nước bỗng dưng nở rộ với biết bao đợt triễn lãm trong 6 tháng đầu năm rồi
Nhưng càng thành công trong làm ăn, cô càng buồn càng thấy Sĩ Đang càng xa tầm tay mình. Cô đã yêu thật lòng và đặt trọn niềm tin, hy vọng vào người cô yêu, thế mà Đang làm cô ê chề và vỡ mộng. Để cuối cùng 2 người không nói lời giã biệt mà âm thầm chia tay nhau
Rõ ràng vì cách sống của anh và cô không hợp nhau, nhiều lúc cô tự an ủi mình "Thà chia tay sớm còn đỡ khổ hơn khi đã trói buộc nhau bằng hôn nhân". Ta đã chủ quan khi nghĩ rằng với tình yêu của mình Sĩ Đang sẽ thay đổi ...
Thấy Gia Bảo trầm ngâm Thiện nói
-Không ai cho em nghĩ 1 tháng đâu, vì trong đợt mùa thu tới, mình phải có đủ hàng để bán, em mà đi thì rối bù lên. Với lại anh mới nghe tin này hay hay
-Tin gì? Lại ai đi lấy vợ nữa hả?
-Ai đâu mà đi lấy vợ ... Có em đi thì có
Gia Bảo ngơ ngác
-Em đi đâu?
-Vậy em thích đi đâu? Singapore, Philippine, hay Mã Lai, Đài Loan ...
Thiện vừa cười vừa nheo mắt ngó cô. Anh nói tiếp
-Em sẽ có 1 chuyến đi Singapore
-Ủa! chi vậy?
- Để tìm hiểu thị trường ở đấy. Khách hàng Singapore rất thích loại tranh sơn mài gỉa lụa của mình
Gia Bảo ngờ vực
-Em không tin, vì sao không là chú Phong hay anh mà lại là em đi nước ngoài
Cười cười Thiện nói tiếp
-Anh nhớ em đâu nằm trong diện neo đơn con mọn đâu mà coi bộ ngần ngừ như vậy, thật hiếm người không muốn đi tham quan như em
- Đâu phải em không muốn, chỉ có điều em hơi bất ngờ
-Từ "bất ngờ" của em chứa những 2 ý phải không? Chắc em sợ ra đi sẽ xa người ta thêm ... vạn lý tình chứ gì? Anh nói thật Sĩ Đang dỡ lắm, cậu ta tự ái 1 cách kỳ cục lạ đời đến mức dại dột từ bỏ em, 1 cô gái có nhiều điểm hơn người để cặp kè với 1 kẻ đồng tình luyến ái
Buồn buồn Gia Bảo nói
-Em mà hơn ai chớ!
Thiện tỉnh queo
-Không hơn ai nhưng ít ra cũng hơn Sĩ Đang
Gia Bảo van lơn
- đừng nói vậy tội nghiệp em mà anh Thiện, em vẫn khổ vì chuyện hơn thua này đó
-Tại Đang coi bản thân mình lớn quá chứ như anh có được cô vợ giỏi hơn mình anh càng quý. Mỗi người có 1 khả năng thiên phú, mà đã nói là tài năng thì đừng nên so sánh, hay ganh đua.
Gia Bảo ngượng ngạo
-Anh Đang cũng là người có tài, em tin là như vậy, có điều anh chưa vận dụng đúng tài của mình thôi
-Té ra Gia Bảo vẫn hướng về anh chàng có tài nhưng lỡ vận và vẫn chờ ngày anh ta trỏ lại với mình à?
Khác với tính hay cự lộn mỗi khi bị nói động, lần này Gia Bảo lặng thinh, cô chống tay lên cằm giọng đều đều
- Đúng là Sĩ Đang có tài nhưng lỡ vận, em tin anh ấy sẽ làm lại sự
nghiệp khác, và em luôn cầu mong như vậy dù bây giờ 2 đứa đã chia tay
-Em tin anh chàng có thể làm được như vậy à?
-Vâng! Anh ấy sẽ tốt hơn khi có sự nghiệp khác với đôi tay mình
Giọng Thiện vẫn cố tình khích bác
- Đến bao giờ Đang mới có 1 sự nghiệp khác khi sự nghiệp đầu đời đã đem đổ sông đổ biển cả rồi ha? Gia Bảo? Anh nói thật, trong công việc em thực tế nhạy bén bao nhiêu thì trong tình yêu em càng mơ mộng và hời hợt bấy nhiêu. Sĩ Đang cũng như Duy Quang thôi, họ là bè bạn của nhau, họ không khác nhau lắm đâu, đã lỡ yêu rồi em phải chịu đựng thôi!
Gia Bảo ngậm môi cố ngăn cơn giận, cô biết tính Thiện nghĩ gì nói đấy nên không chấp nhất, nhưng trong bụng cô buồn ghê gớm. Tính cách Thiện và Đang khác xa nhau. Thiện ào ào bộc trực, không nhơ lâu bất kỳ chuyện gì, có vui buồn cũng thoáng qua là hết, anh sống hết mình vì người thân, anh rộng rải phóng khoáng cả trong tiêu xài lẫn trong tình yêu. Chị Khương Liên vợ vừa cưới của anh Thiện đã khổ sở bao nhiêu lần vì cái tính đào hoa của anh. Hai người đã từng chia tay hơn 2 năm rồi mới trở lại với nhau, rồi lại xa nhau. Chị Liên không chịu nổi tính ... nghệ sĩ quá mức của Thiện nhưng chị cũng không thể sống không có anh. Chính tình yêu mãnh liệt và lòng hy sinh chịu đựng đã giúp chị quay lại và đồng ý làm vợ anh, chị là nguồn động viên, cỗ vũ đắc lực cho Thiện khi anh vấp ngã và khi anh miệt mài âm thầm sáng tạo sản phẩm mới. Sao Gia Bảo không kiên trì nhẫn nại và sống chết hết mình vì người mình yêu như chị Liên kià. Sao cô lại bỏ mặc không thăm hỏi đến Đang kể từ khi có chuyện không hay ấy xảy đến cho anh. Biết đâu anh vẫn yêu cô và trông chờ cô đến từng giờ từng phút. còn việc anh bị lên báo với tấm hình có gã Lệ Hồng thút thít ... bên vai, biết đâu chỉ là 1 tình cờ. Vì rõ ràng chiều đó Đang muốn cô đi với anh, và bà Hân cũng đã nói Đang hoàn toàn không biết nội dung của đêm sinh nhật ấy cơ mà. Nếu chiều hôm ấy cô đồng ý đi với anh thì chuyện gì sẽ xảy ra với cô nhỉ?
Gia Bảo rùng mình. Duy Quang là kẻ tởm lợm nhất, hắn ta muốn gài cả cô vào buổi trác táng gớm ghiếc ấy để hả hê rằng: cô, 1 con bé hay ra bẻ đạo mạo cũng chẳng hay ho gì khi có mặt trong 1 đêm ... vui như vậy bên gã người yêu đã sa ngã từ lâu: Xem ra Duy Quang cũng cao tay hiểm độc đấy chớ!
Ngước mặt nhìn Thiện Gia Bảo nói
-Em nghĩ Sĩ Đang dù tệ thế nào cũng còn cái tốt. Chỉ có điều lâu nay em đã vì em mà bỏ mặc anh ấy. Em vừa chợt nghĩ ra .. biết đâu ảnh vẫn còn cần tới tình yêu của em. Chắc em phải tìm đến với Đang, như ngày xưa chị Liên vẫn tìm đến anh. Em phải đối mặt với những khó khăn từ 2 phía mà lâu nay em rất sợ khi nghĩ tới, đó là tình yêu và cách sống của bọn em. Anh thử nghĩ xem em nói vậy đúng hay sai?
Thiện ngạc nhiên nhìn Gia Bảo, cô luôn tránh né nếu có ai đó hỏi về "chuyện tình", bỗng dưng hôm nay cô lại thổ lộ nhiều thế. Té ra Gia Bảo yêu cũng rất dữ dội. Chép miệng anh gật gù
-Phụ nữ các cô quả là yêu hết mình, với trái tim bao dung và tấm lòng đôn hậu kiên trì thì trong tình yêu, quả là khó ai bì kịp
Biết rằng Thiện nói tới cô nhưng nghĩ tới vợ. Gia Bảo cắc cớ hỏi cho không khí vui hơn
-Anh muốn nói tới ai nữa mà bảo : các cô?
-Thì bà xã anh chớ ai
-Vậy anh còn ... xúi em quên anh Đang nữa không?
-Ấy! Đừng nói thế! Anh có xúi ác vậy hồi nào đâu. Anh chỉ tiếc sao Sĩ Đang không giống anh, anh đã tuyên bố yêu ai rồi thì trừ phi người ta bỏ anh thôi chứ anh chẳng đời nào tự ái tự cao bỏ người ta để khổ. Nhờ vậy mà Khương Liên mới không nỡ .. bỏ người chung thủy như anh
-Xì ... anh chung thủy với nhiều người lắm chứ có riêng gì chị Liên, em mà là chị ấy hả, em sẽ bỏ anh luôn. Em không chịu chia sẽ tình yêu đâu
Thiện toe toét cười
-Rất tiếc em vẫn là em nên em ôm mãi khối tình si của mình. Gia Bảo thấy không, trong tình trường, khó ai nói ai đúng ai sai, ai không, ai dại lắm vì mỗi người có cách yêu, cách nghĩ riêng mà. Anh chúc em sẽ đạt được hạnh phúc với cách yêu của em


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#45 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
-Em cũng mong như vậy
-Nhưng em sẽ sắp xếp để tháng sau đi Singapore chứ?
-Em có gì bận rộn đâu mà sắp xếp. Nhưng anh Thiện nè, anh là đàn ông, anh sẽ nghĩ sao nếu 1 cô gái như em lại đến tìm, còn anh thì lẫn trốn
-Chà! Khó trả lời dữ. Cách yêu của anh khác với cách yêu của Sĩ Đang, nếu như là anh, thì anh không bao giờ lẫn trốn bất cứ cô gái nào. Người ta nói yêu là khổ, không yêu là lỗ, anh sợ lỗ lắm. Còn Sĩ Đang, theo anh nghĩ anh ta là người thích được năn nỉ, thích được vòi vĩnh, chịu chuộng vì tự cao thà cậu ta chịu lỗ ... chớ không chịu chấp nhận 1 tình yêu mà Đang nghĩ rằng đó chỉ xuất phát từ lòng thương hại. Bây giờ em phải làm sao cho chàng ấy biết rằng em yêu chứ không thương hại ai hết
Gia Bảo nhăn mặt
-Mọi việc qua cách nói của anh sao nghe đơn giản thế?
Thiện lém lỉnh
-Yêu có gì đâu lại không đơn giản. Càng đơn giản yêu càng lâu bền ... Vì 2 cô cậu gút mắc quá nên mới khổ đó chứ. Nên giảng hoàn trước khi xa nhau đi. Chứ cứ "kình" nhau thế này biết bao giờ mới ... là của nhau.
Thời gian quí lắm Gia Bảo à! Nó chẳng chờ ai đâu. Nghe không? Anh tặng đọc em bài thơ dài những 12 tháng
-Anh đọc đi, em nghe liền
Giả vờ sửa bộ lại cho tề chỉnh, Thiện đọc thơ bằng chất giọng khá ngọt của mình
"Ngoảnh mặt lại đã hết lịch
1 năm 12 tháng ồn ào và câm lặng
12 tháng có nhau không nhau
Trái đất quay tròn vòng quay 1 năm
Ký ức như 1 ngôi nhà quá nhiều cửa ngõ
Ta đi hoài không thấy vách ngăn
Ngoảnh mặt lại đã hết lịch
12 tháng hành trình chưa xong
12 tháng tìm nhau
12 tháng mất
Ngoảnh mặt lại
Không biết có còn gì
trong tim ..."
-Gia Bảo này, em gần để rơi hết 12 tháng rồi đó, xem lại xem có còn gì trong tim không? Bây giờ anh sang gặp chú Phong đây!
Nhìn Thiện bước ra khép cửa phòng lại, sau khi ném cho mình 1 nụ cười hóm hỉnh Gia Bảo bâng khuâng. Cô nhắc thầm lại trong hồn:
"12 tháng tìm nhau
12 tháng mất
Ngoảnh mặt lại
Không biết có còn gì
trong tim ..."
Bà Bích Chiêu hất mặt lên nhìn trần nhà với thái độ thách thức khinh khỉnh, những vòng quạt quay ào ào trên cao cũng không xua hết được sự bực dọc đã lên đến đỉnh cao trong lòng bà.
Gằn giọng bà nói
Xem ra thằng Sĩ Đang biết điều hơn anh và bà nội nó. Nó biết tôi dịnh bán ngôi nhà nó chẳng nói gì trái lại anh và mẹ cứ theo làm ầm ĩ. Hừ! Cứ ầm ĩ thử coi làm gì được tôi
Ông Sĩ Thanh trầm tỉnh lạ thường. Giọng ông vẫn nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra
-Có gì mà em phải hăm doạ hả Bích Chiêu. Chuyện đâu còn có đó mà. Trước hết anh muốn nói về thằng Đang, con của anh cũng là cháu của em
Bĩu môi bà Chiêu đốp cháp
-Xin lỗi! Tôi không đời nào xem Sĩ Đang là cháu cả, đừng nói vơ vào như vậy
-Anh phải nói chứ! Vì Sĩ Đang là cháu ngoại của ba em nên mới có vấn đề, và nó dầu là con của ai đi nữa ngôi biệt thự em Đang ở và sắp kêu bán vẫn là của nó. Di chúc ghi rành rành, em không làm khác hơn được đâu.
Mỉm cười tự phụ bà Bích Chiêu nói
-Sao lại không được chứ! "Đa kim ngân, phá luật lệ". Đó cùng là thứ chân lý của cuộc sống, anh là dân làm ăn bao nhiêu năm sao lại quên điều ấy kìa? Tôi hỏi thật nhé! Nếu Sĩ Đang là 1 thằng bá vơ nào đó chớ không phải là con anh, là cháu nội của mẹ, thử xem anh và bà cụ có đồng tình với tôi trong việc bán ngôi nhà ấy không mà bày đặt lên giọng rao giảng đạo lý
Nhìn gương mặt hơi tái đi 1 chút vì tức của ông Thanh, bà Chiêu tiếp tục mỉa mai
-Hừ! Danh ngôn có câu " Mọi đức hạnh đều đổ vào tư lợi như những dòng dông đổ vào biển cả" quả là chẳng sai. Anh và bà nội thằng Đang dùng con bài đạo đức để buộc, tôi không được bán nhà chẳng qua vì 2 người chỉ nghĩ đến tư lợi của thằng Đang thôi chứ chẳng ai ngó ngàng gì tới thẳng Khang cả. Tôi bán nhà cũng vì con thôi, anh có để ý đầu mà thấy lúc này thằng bé xơ xác như mất hồn lạc phách. Con Phương Uyên vào tù, tranh ảnh, lịch của nó bị tịch thu, vốn liếng đổ vào đó đâu phải nhỏ, dầu con Uyên đã dựng lên chuyện hoả hoạn, cháy hết ba mớ giấy tờ chi xuất ở công ty L.S rồi nhưng nợ nần riêng của vợ chồng nó vẫn e hề. Tiền đâu mà đấp vào bây giờ trong khi lãi mẹ đẻ ra lãi con thấy muốn ngộp. Đã vậy lúc này anh lại giao cơ sở sản xuất dầu ăn ở Gò Vấp cho thằng con riêng của mình. Hừ! Anh định làm gì vậy? Anh không công bằng trong việc đối xử
Ông Thanh nhẹ nhàng nhưng sắc bén
-Em đã lên án mẹ và anh đủ rồi chứ! Em nói đúng câu danh ngôn trong trường hợp của riêng em lắm. Thứ nhất đức hạnh của em bao giờ cũng đổ vào tư lợi, ngày trước, khi bỏ nhà này ra đi em cũng đưa đức hạnh của mình lên cao, nên rêu rao với thiên hạ rằng em đi vì không thể sống chung với người đã lừa dối mình hơn 20 năm. Thôi thì anh cũng chịu vì anh là kẻ có lỗi trong việc đưa thằng Đang về đây cho mọi sự rối lên. Bây giờ em bán ngôi nhà không thuộc sở hữu của mình chẳng khác nào ăn cướp tái sản của kẻ khác, em cũng đưa đức hạnh của mình lên làm bình phong, em bán vì lo cho con. Tốt phước cho thằng Khang có bà mẹ hết lòng vì nó
Nhìn bằng đôi mắt khinh bỉ, ông Thanh nói tiếp với bà Chiêu với giọng lạnh lùng bất ngờ
-Rất tiếc mọi việc không phải như vậy. Trước đây tôi đã im lìm làm bia che miệng đời cho em theo trai dầu sao tôi cũng là người gây ra nỗi khổ cho em, nhưng bây giờ tôi không đồng ý em đem thằng Khang ra để tiếp tục lừa dối nữa đâu
Mặt bà Bích Chiêu Đangh lại
-Anh định vu khống tôi phải không? Anh dựng chuyện đê bôi nhọ danh dự mặc xác em nhưng tôi không bằng lòng em bán ngôi nhà của mẹ con thằng Đang để làm việc đó, em làm điều thất đức thì chẳng có gì lâu dài đâu
Lặng người đi vì lời nói quá bất ngờ của ông Sĩ Thanh, bà Bích Chiêu mím môi bực dọc
-Đó là việc riêng của tôi, anh không hề yêu tôi, tôi có quyền tìm cho mình 1 người yêu khác, còn chuyện ngôi nhà à? Ngôi nhà ấy của mẹ tôi chớ không phải của ba tôi, tôi cũng có quyền bán nó, nó hoàn toàn không dính dấp tới mẹ con Minh Chiêu cả.
Ông Sĩ Thanh hầm hầm
-Em nói dối! Tôi đố em bán được ngôi biệt thự ấy! Em chạy chọt, đút lót lo toan cỡ nào tôi cũng làm tới. Đó là của mẹ con Minh Châu, ngôi biệt thự ở Thủ Đức mới của em và thằng Khang. Tại sao em không bán phần của mình mà lại làm chuyện độc ác để bán của kẻ khác
Sa sầm mặt xuống, bà Bích Chiêu cố lả vả.
-Tôi bán ngôi nhà này rôi cũng chia cho thằng Đang 1 nữa, 1 nữa cho thằng Khang, chớ có ăn mình tôi đâu mà anh hết nói tôi làm điều thất đức này điều độc ác nọ.
Cười gằn ông Thanh nhấn mạnh
-Phải! Bà từ tâm lắm nên dẫu biết Minh Chiêu đau tim nặng, thể lực cô ấy mong manh như giọt sương treo đầu cành, khi gặp lại bà vẫn cố tình mạt sát cho trái tim yếu đuối của cô ấy vỡ ra mà chết. Bà giết người tinh vi đến thế là cùng. Bà tàn nhẫn vậy sao Minh Chiêu vẫn yêu thương bà, để dầu yêu tôi, có mang thằng Đang với tôi, cô ấy vẫn lặng lẽ bỏ đi biệt tích vì sợ bà sẽ khổ, sẽ buốn. Minh Chiêu lầm bà cũng phải vì bản tính cô ấy vẫn lặng lẽ bỏ đi biệt tích vì sợ bà sẽ khổ, sẽ buồn. Minh Chiêu lầm bà cũng phải vì bản tính cô ấy yếu đuối nhân hậu 1 đời cô ấy khổ vì bản tính của mình, còn tôi, tôi cũng khổ 1 đời chỉ vì tiền tài danh vọng. Thời trai trẻ 2 thứ đó với tôi không bao giờ là đủ, gia đình tôi giàu có nhưng khi lao vào, thú làm ăn. Toi muốn có thể lực nên dù yêu Minh Chiêu tôi vẫn cưới bà để nhờ thế lực của gia đình bà tôi đã phất lên nhanh chóng, để sau đó tôi khổ cả 1 đời
-Ông nhắc chuyện xưa ấy để làm gì? Ông bảo toi phải im khi đứng trước mặt người cướp tình yêu của mình à? Không! Bích Chiêu này đâu nhân nhượng như thế. Tôi căm thù con Minh Chiêu ông nghe không, nó chết rồi nhưng lòng oán hận của tôi vẫn chưa vơi
-Và bà đã trút hết sự căm thù đó lên đầu Sĩ Đang. Bích Chiêu! Bà âm mưu giết thằng Đang vì lòng ghen ghét hay vì ngôi nhà của nó?
Mặt bà Bích Chiêu tái ngắt, bà đứng phắt dậy hét lên
-Đặt điều, vu khống! Ông đi ra khỏi phòng tôi ngay
Ông Sĩ Thanh lầm lì
-Tôi không đi đâu hết khi bà chưa trả lời câu hỏi của tôi. Nói đi, tại sao bà muốn giết thằng Đang? Tại sao bà độc ác đến như vậy? Bà không sợ tôi à?
Bà Chiêu lắp bắp
-Tôi không anh muốn nói gì cả
-Bà đóng kịch tài lắm! Nhưng hãy nghe đây. Thằng ghiền xì ke bà thuê đâm thằng Đang đêm nào lại tới cơn ghiền, nhưng khổ nỗi trong túi không có tiền nên nó tìm đến tôi gạ bán cái bì mật đầy tội lỗi của bà và nó. Mọi việc này nếu đưa ra toà nói hứa sẽ khai thật đó. Bà nghĩ sao hả Bích Chiêu?
Bần thần ngồi phịch xuống ghế, bà Bích Chiêu run rẩy ôm đầu. Ông Thanh bồi thêm
-Bà sẽ không bán ngôi nhà ấy nữa chứ? Tôi mà làm ồn lên họ hàng bên bà, nhất là ông chú Út hiện ở bên Pháp sẽ không để yên cho bà đâu, bà quên chú Út là người giám sát việc thực hiện di chúc. Ổng nổi tiếng là người ngay thẳng, khi biết được chuyện này, tôi đã viết thư mời chú Út về để giải quyết đâu đó ổn thoả cho mẹ con Minh Chiêu rồi
Bà Bích Chiêu căm tức
-Ông thật là khốn nạn! Làm khổ suốt đời tôi vẫn chưa vừa lòng sao mà ông còn..còn...
-Nếu không nghĩ lại tình nghĩa vợ chồng tôi đã thưa bà về tội âm mưu giết người để chiếm đoạt tái sản rồi. Bích Chiêu à! Có lẽ bà nên đi khỏi ngôi nhà này thì tốt hơn


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#46 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
-Ông đuổi tôi ấy à?
-Vì bà tác tệ hơn sự suy tưởng của tôi, tôi không thấy an tâm khi có bà ở cùng
Giọng bà Chiêu phẩn uất
-Ông không cho thằng Khang làm giám đốc?
Giọng bà Chiêu phẩn uất
-Ông không cho thằng Khang làm giám đốc cơ sở chế biến sản xuất dầu ăn, bây giờ lại đuổi tôi đi. Ông đối xử với mẹ con tôi như vậy đó à?
Ông Thanh lạnh lùng
-Thằng Khang đã làm tôi mất tín nhiệm vì nó đã lương lẹo trong nhiều việc chi xuất. Hừ! Cái thằng ngu ngốc sợ vợ ấy đã bị con Phương Uyên xỏ mũi, nó đã dùng tiền của đơn vị nó làm giám đốc đưa cho vợ làm chuyện phạm pháp, tôi không thể tin dùng được nữa. Nó sẽ về làm dưới sự trông coi điều động của chính tôi
Bà Bích Chiêu chợt cười to lên
-Ha! Ha! Ông tính toán để lại mẹ con tôi ra tài lắm, nhưng thằng Khang dù ngu ngốc đến mấy cũng sẽ chống đối ông tới cùng
-Nếu nó làm điều đó nó cũng sẽ cút khỏi nhà này với bà và sẽ không được hưởng tí quyền lợi gì hết
-Ông không có trái tim nên mới nói về con mình 1 cách dửng dưng lạnh nhạt nhwu vậy.
-Bà muốn nói sao cũng được, nghĩ sao cũng được, trước đay dù không yêu nhưng bao giờ bà cũng có 1 chỗ riêng trong tim tôi, bây giờ thì hết rồi, 1 chỗ trong ngôi nhà này bà cũng không có. Bà vì lợi ích riêng tư đã dám âm mưu giết người thì còn chuyện gì nữa mà bà không dám làm chứ. Tốt hơn hết là bà nên trở về Thủ Đức với thằng nhân tình đáng tuổi con bà đi
Nhìn ông Sĩ Thanh dằn gót chân lên lớp thảm dày trải trên sàn nhà, bà Bích Chiêu chợt thấy rã rời mệt mỏi...Ông ta đã biết mọi việc kể cả việc khủng khiếp nhất mà bà đã từng làm là thuê người giết Sĩ Đang...Lồng 2 bàn tay vào nhau và co bóp chúng 1 cách bối rối bà hiểu chuyện bán ngôi nhà trị giá hơn ngàn lượng vàng của thằng Đang là chuyện không tưởng. Ông Thanh sẽ chẳng để cho bà yên nếu bà đụng tới giọt máu của Minh Chiêu, nhưng ông cũng sẽ không thưa kiện cái chuyện giết người ấy vì ông sợ tai tiếng. Bà có thể tạm yên tâm. Mà trời ơi! Còn Cao Thái, nếu không có tiền thì tình yêu của bà dù mãnh liệt cở nào cũng sẽ chấp cánh bay mất
Bà Bích Chiêu úp mặt vào đôi tay khổ sở. Tình yêu nào cũng phù du hết nhất là thứ tình yêu chỉ có 1 phía như tình yêu mù quáng rồ dại cảu bà, từng đau đớn khổ sở khi nhận ra chồng không hề yêu mình, nhưng nỗi đau đó vẫn còn nhẹ lắm so với sự lo âu dẫn Phương Uyên sau thời gian ngồi tù cũng sẽ về với nó, trong cuộc sống này còn ai chia sẻ với và đâu vì vậy bằng bất cứ giá nào bà cũng phải giữ Cao Thái cho mình. Phải! Bằng bất cứ giá nào....
-Có chuyện gì xảy ra giữa ba và mẹ à?
Giật mình bà nhìn lên thảng thôt, Sĩ Khang ngồi xuống ghế, gương mặt đăm chiêu nghĩ ngợi, anh rít 1 hơi thuốc dài rồi bực bội dụi tàn thuốc vào chiếc gạt trên bàn. Bà Bích Chiêu nhè nhẹ gật đầu, ngọt ngào bà đưa đẩy
-Chuyện xảy ra vì con thôi Khang à! Mẹ lớn tiếng vì muốn bảo về quyền lợi của con. Con Đang mất dần những thứ đã có vì thằng khốn Sĩ Đang con biết không?
-Đừng nhắc đến thằng chó lộn giống đó nữa, con Đang căm thù nó tận xương tuỷ, nhưng ngoài mặt con vẫn ngọt ngào cho trong ngoài đầm ấm, đợi đến lễ mừng thọ, bà nói công bố di chúc xong đâu đó con sẽ tống cổ nó ra khỏi nhà như ngày xưa mẹ từng tống cổ mẹ nó
Mắt bà Bích Chiêu sáng lên
-Tại sao con biết bà nội sẽ công bố di chúc vào lễ mừng thọ thất tuần
-Con bé Gia Bảo nói!
-Nó mê thằng Đang lắm. COn có nên tin nó không?
Trợn mắt lên vì bực tức ganh ghét hơn là ngạc nhiên, Khang hỏi lại
-Gia Bảo mê thằng Đang à? Vô lý
-Sao lại vô lý. Chẳng lẽ con nghĩ nó mê con mới có lý.
Khang làm thinh, bà Bích Chiêu rù rì
-Khang! Mẹ muốn bàn với con 1 việc. Ngôi biệt thự của thằng Đang, mình khong rớ vô được vì cha con phá đám, đụng vào sẽ ngồi tù đấy. Mẹ định bán ngôi nhà và vườn ở Thủ Đức...
Khang ngắt ngang lời mẹ
-Để làm gì khi tiền bạc mẹ không thiếu, bộ mẹ quên rằng bất động sản là thứ hàng hoá chỉ lên giá chứ không xuống già bao giờ à? Con không chịu!
-Hừ! Không chịu mẹ cũng bán, mẹ cần tiền để làm ăn hùn hạp vô cùng
Sĩ Khang rít lên làm gương mặt đẹp của anh ta tái lại
-Làm ăn với thằng khốn Cao Thái chứ gì! Mẹ đưng hòng qua mặt con, nó là thằng đỉ đực chuyên sống bám váy các bà sồn sồn cần tí tính thừa của nó như mẹ. Tại sao mẹ thiếu suy nghĩ đến mù quáng?
-Im ngay! Con lên lớp dạy đời mẹ phải không đồ ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến mình. Con có bao giờ tìm hiểu để biết mẹ sống khắc khoải cô đơn ra sao không trong khi Cao Thái lo lắng, săn sóc mẹ từng li, từng tí, có thể mẹ mù quáng, nhưng khi yêu mấy ai sáng suốt.
-Yêu à! Ha! Ha! Mối tình khập khểnh điển hình nhất mà con được biết
Dứt cười Khang cay cú nhìn bà Chiêu rồi lên giọng
-Mẹ yêu cái tuổi trẻ sung sức, còn thằng Thái yêu cái tuổi già giàu có. Xứng lắm nhưng mẹ à, con thề rằng nó sẽ không mọi được ở mẹ 1 cắc nào nữa đâu. Và mẹ cũng chẳng bán được ngôi nhà và miếng đất ở Thủ Đức đâu
-Tại sao lại không chứ?
-Tại con không đồng ý. Mẹ quên rằng khi bán nhà mà trong gia đình có người phản đối, khiếu nại là không được bán à? Huống chi cái nhà ấy là cả 1 gia tài, nó có giá trị hơn nhà thằng Đang được hưởng nhiều. Mẹ để yên thì còn đó, nếu bán ra mẹ sẽ phung phí mua vui bằng vàng cây, vàng lượng, mấy chốc sẽ tiêu tan mọi thứ và con chả còn gì cả.
Cười gằn bà Chiêu hỏi
-Con sợ mất phần à? Thế thì mẹ con mình chia 2 sòng phẳng
Sĩ Khang lạnh lùng buông 1 câu đoạn tình
-Tại sao con phải chịu 1 nữa trong khi thằng Đang được hưởng trọn, mẹ thằng chó ấy chết sớm xem ra hay cho nó.
Bà Bích Chiêu giận tối cả mặt vì câu nói phũ phàng của đứa con trai duy nhất, đứa con mà lâu nay bà quen nhìn, quen nghe những lời lịch lãm cử chỉ ung dung sang trọng. Bà rên rĩ
-Vì tiền con có thể nói những lời bất hiếu như vậy sao Khang?
-Con có gì sai thực tế đâu. Lời con nói vẫn là nhẹ mà mẹ. Có thẻ nó làm mẹ bị tổn thương nhưng lời nói ấy không giết ai chết đâu, trong khi cũng vì tiền mẹ dám dấn sâu vào tội ác, mẹ dám giết người cơ mà!
Bà Chiêu nhói ở ngực bị trúng đạn, bà không nói nổi nữa mà xua tay thì thào
-Đi ra! Ra ngay đi. Hãy để cho tôi yên
Khang lừng khừng đứng dậy, bước tới gần cửa anh ném lại 1 câu thẳng thừng
-Con sẽ để mẹ yên không bán nhà, bán đất và xa rời thằng đào mỏ Cao Thái đi


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#47 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Ngồi chết cứng trên ghế, bà Bích Chiêu thẫn thờ. Nếu không có nhiều tiền thì tự động Cao Thái cũng sẽ đi, bà vẫn biết thế nhưng đến nay tiền mới thật là thứ bà vừa cần vừa ghê tởm
Vì tiền Sĩ Khang dám dứt tình mẹ con để tố giác bà lắm. Nó đã hăm doạ rồi đấy "Đa kim ngân phá luật lệ" Lẩm bẩm đọc lại câu nói như kim chỉ nam cho cách sống bằng tiền cảu mình bà Bích Chiêu chua xót. Tiền phá mọi thứ, đạo lý, luân thường và hiện tại nó Đang phá trái tim bà
o0o
-Gia Bảo! Gia Bảo! Sĩ Đang ngạc nhiên khi thấy cánh cửa phòng Gia Bảo khép hờ nhưng cô không có bên trong. Bước vội sang phía trái ra chiếc ghế đá 2 người thường ngồi mỗi lần anh đến thăm, Đang vẫn không thấy cô đâu. Anh thật bất ngờ khi nhận ra phía gần gương mặt lên nhìn thách thức, 1 cử chỉ rất thường có ở cô mỗi khi tức giận
Đang lao về phía đó nhanh như giông gió, giọng anh hầm hừ đầy ghen tức
-Chuyện gì vậy Gia Bảo?
Có lẽ Khang cũng bất ngờ trước sự xuất hiên đột ngột của Sĩ Đang nên anh ta hơi khựng lại 1 chút rồi thản nhiên nói
-À chuyện riêng của anh và Gia Bảo em làm gì mà biết cả chỗ cô bé ở để mò tới hoạch hoẹ hả?
Quay sang Gia Bảo giọng Khang ngọt như đường
-Không có gì phải sợ cả. Nó chẳng dám làm gì em đâu. Chúng ta tiếp tục câu chuyện bỏ dở nhé!
Mặt Gia Bảo khó chịu đên cùng cực cô lắc dầu cộc lốc
-Không! Anh về thì tốt hơn, em không muốn tiếp tục câu chuyện nào cả. Đó là đề nghị của anh, 1 đề nghị điên khùng
Liếc Đang 1 cái Sĩ Khang gật gù
-Em bị phân tán suy nghĩ vì có mặt thằng con hoang này phải không?
-Thằng con hoang nào hả? Tôi sẽ đấm vỡ mặt anh ra bây giờ
Thấy Sĩ Đang xồng xộc bước tới, Gia Bảo đâm hoảng cô la lên
-Em yêu cầu anh Khang đi về. Em chẳng còn chuyện gì để nói cả. Anh nghe không!
Vẫn nụ cười của kẻ chuyên đóng kịch. Sĩ Khang trơ trẽn
-Thật vậy sao? Rồi em sẽ hối hận đó Gia Bảo. Anh vẫn chờ để nghe câu trả lời của em vào những ngày tới. Hãy suy nghĩ cho kỹ vào
Quay sang Đang, Sĩ Khang đểu giã
-Anh về trước Đang nhé! Chúc em khá hơn anh
Gia Bảo ngồi rủ xuống ghế đá, cô vẫn còn tức vì những đề nghị của Sĩ Khang, cô không ngờ anh ta lại tồi tệ như vậy. Rồi Sĩ Đang nữa, cô đã trông ngóng anh từ sáng đến giờ anh mới tới. Dầu sao anh cũng tới đúng lúc
-Anh Khang đề nghị với em vậy?
Giọng ấm ức cô nói nghèn nghẹn
-Anh ta, anh ta bảo yêu em và muốn cưới em làm vợ. Nếu em bằng lòng ảnh sẽ làm đơn ly dị Phương Uyên ngay lập tưc
Mặt Đang tái mét, anh nghiến răng
-Trời đất ạ! Ảnh yêu em hay muốn gì ở em mà ăn với nói nghe khó chịu được vậy
Gia Bảo đưa tay vuốt tóc, cô trầm ngâm
-Anh Khang thổ lộ 1 cách trơ tráo rằng:Ảnh muốn được làm chồng em vì ảnh nghĩ em yêu ảnh, yêu đên mức Phương Uyên cũng từng biết điều này và đã yêu cầu em phải rời nhà ra đi. Em đã đi, ra đi này chứng tỏ Phương Uyên nghi ngờ là đúng
Sĩ Đang trố mắt nhìn Gia Bảo, anh ngạc nhiên
-Té ra em rời nhà vì miệng mồm rắn rết của Phương Uyên à?
-Hồi ấy em đâu dám nói thật vì biết anh có tin lòng em không?
Đang thành thật
-Lúc đó chắc anh đã tin em tất cả vì em sống giản dị, trong sàng và lòng em trước sau như 1 không đổi
-Vậy anh nghĩ sao khi biết anh Khang nói với em như thế?
Chống tay nhìn vẻ chờ đợi của Gia Bảo, Đang phân tích
-Theo anh nghĩ Sĩ Khang luôn tính toán khi làm bất cứ điều gì. Nhất là khi nói yêu tình yêu của ảnh dựa trên nhiều cơ sở mà tiền tài danh vọng sẽ làm điểm lớn trước tiên cần chú ý. Trước đây Khang biết em chú ý đến mình nhưng anh vẫn tỏ vẻ dửng dưng như người đạo mạo. Thật ra chỉ là bề ngoài thôi, ảnh sợ mang tai tiếng, đến lúc cần ảnh vẫn trở mồi tán tỉnh để được em hết lòng giúp đỡ. Chỉ có cái Khagn tưởng em yêu tha thiết nên cứ hết lợi dụng tình yêu của em để dò la việc này đến nhờ vả việc khác. Ảnh không khi nào đặt tình yêu của mình với người khác tầng lớp dù người ấy đẹp như hoa hậu. Trước đây nhiều lần anh để ý thấy Khang lặng lẽ ngắm nhìn em, ánh mắt ảnh luôn chứa đựng sự tiếc rẻ đến não nề. Ảnh tiếc vì ảnh đã có Phương Uyên là 1 lẽ, nhưng vì em chỉ là tớ gái là lẽ thứ 2
Tủm tỉm cười Đang bẹo má Gia Bảo
-Ảnh....nhát, chớ nếu ảnh liều mạng đụng tới em chắc ảnh chết với anh từ lâu rồi
Háy Đang 1 cái sắc như dao, Gia Bảo trêu
-Anh hay lắm! Nói ra những lời như yêu em dữ....
-Yêu chứ sao không! Suốt thời gian dài 2 đứa vì tự cao tự đại không đến thăm nhau anh cứ lợ ngợ như lạc hôn mất vía. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình vừa ngu vừa dở. May mắn trong khoảng thời gian đó không ai để ý để theo tán tỉnh, cưới xin em. Nếu có thì cuộc đời anh bây giờ kể như mất trắng. Sĩ Khang đặt vấn đề trễ quá nên anh chả sợ, với lại em còn nghĩ gì tới ông ta đâu. Anh biết ảnh ngỏ lời em vì cái cơ sở Gia Yên thôi
Gia Bảo hoang mang
-Nghĩa là sao chứ? Em chẳng hiểu không lẽ ảnh tính....
Thấy Gia Bảo ngần ngừ Đang cười cười
-Em hiểu rồi đó! Ảnh tính làm chủ em lẫn cơ sở Gia Yên. Ảnh muốn bù đắp sự hụt hẫng về tinh thần cũng như vật chất khi bà nội tuyên bố di chúc của bà sẽ được sung hết vào quỹ bảo trợ người già neo đơn
-Dẫu sao cũng là những lời chúng ta suy đoán, biết đâu ảnh muốn cưới em vì yêu em thật thì sao? Đừng nghĩ xấu cho người khác
-Thì anh sẽ rút lui cho vừa lòng em. Nhưng Phương Uyên đâu để yên cho Sĩ Khang. Bây giờ không chứng cớ, nhưng anh biết chắc trong việc gây hoả hoạn ở phòng tài vụ thuộc công ty của anh thì Sĩ Khang là người vạch vẽ cho vợ.
-Tại sao như vậy được?
-Tại sao không được, suốt 7,8 tháng trời anh thao thức nghĩ suy. Trăm ngàn câu hỏi tại sao, tại sao cứ vang lên thôi thúc anh phải tìm ra nguyên do dẫn tới sự phá sản, trong khi trước đây sổ sách chi thu Phương Uyên đưa anh xem đều có lời
-Phải cô ta đã đốt hết mọi thứ rồi khai láo mọi việc trước toà không?
-Đúng là như vậy thôi!
-Sĩ Khang làm vậy nhằm mục đích gì trong khi tiền bạc của bác Thanh cùng bà nội đổ vào đó không phải là ít?
-Vì lòng ganh tức, vì quyền lợi của mình Sĩ Khang có thể làm mọi thứ. Ảnh và Phương Uyên muốn anh thân bại danh liệt để bà nội và ba không tin dùng thậm chí hắt hủi đuổi xua anh, có vậy địa vị ảnh mới được củng cố
Gia Bảo lắc đầu
-Những lời anh vừa nói không đủ sức thuyết phục em, em không tin anh Khang xấu xa đến thê, nếu xấu ảnh đã phản đối trước di chúc bất ngờ của bà nội rồi
Sĩ Đang im lặng, quả là những lời anh nói không 1 bằng chứng cụ thể nào cả. Việc cháy ở cơ sở L.S cũng không truy ra nguyên do mà! Phương Uyên đã vào trại giam, vì tội tàng trữ hàng quốc cấm nhưng Sĩ Khang và bà Bích Chiêu luôn luôn rao lên rằng cô ta bị bắt vì lỡ làm cháy hết sổ sách chi thu của kế toán, còn việc trữ hàng quốc cấm là việc của công ty nhưng cô ta là người đứng mũi chịu sào


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#48 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Gia Bảo làm sao hiểu hết mọi chuyện trong cái gia đình nhiều rối rắm của anh chứ. Âu yếm nhìn cô Đang thì thầm
-Anh nói ra những chuyện đó không phải bắt em tin, nhưng để trong lòng, anh lại buốn bực. Cuộc sống không đơn giản như trước đây chừng 1 năm anh vẫn tưởng, vẫn chủ quan khi bắt tay vào việc lớn. Thất bại vừa rồi là 1 bài học đáng giá cho anh. Em biết tại sao bữa nay anh tới trễ không?
-Em không thèm biết, vì anh giấu em
-Lại dỗi. Anh giấu vì muốn gây bât ngờ cho em chứ bộ...
-Với anh, không có gì làm em bất ngờ hết vì anh không giấu được em bất cứ cái gì
-Phải rồi! Em với nội là 1 phe mà
Gia Bảo cười, cô thích thú nhìn gương mặt giả bộ thua thiệt an phận của Đang rồi trách
-Đáng lẽ anh phải rủ em cùng đi học với anh mới phải, đằng này lặng lẽ 1 mình thấy ghét!
-Đừng trách oan, anh đi học được nữa năm rội. Anh không cần bằng cấp hay học vị nhưng anh cần sự hiểu biết, cần trình độ, kiến thức để làm việc cho tốt hơn trước
Chun chun chiếc mũi nghịch ngơm Gia Bảo nó
-Em nghe bác Thanh khen anh dữ lắm!
-Khen với ai? Hồi nào? Ở đâu?
-Với bà nội, hôm em tới thăm cách đây 1 tuần. Còn thắc mắc nữa không? Thấy ghét hỏi người ta như hỏi cung
-Rồi em còn nghe ba nói gì nữa không?
-Ba ai mới được chứ?
-Khó chịu quá bé con ạ! Hở chút là bắt lỗi. Thưa cô Gia Bảo, cô có nghe ba tôi nói với bà nội thêm gì nữa không ạ?
-Thưa không ạ! Cậu ba muốn biết thêm chi tiết xin liên hệ với bà chủ Đông Hân
Đang kéo Gia Bảo vào lòng anh hôn cô bằng tất cả khát khao mê đắm
-Anh yêu em! Anh muốn nói ngàn lần câu nói muốn đời cũ rích đó em có chán nghe không?
-Em đâu có chán, em chỉ tiếc đã có khoảng thời gian mình giận dỗi nhau lãng nhách
Siết chặt Gia Bảo trong tay anh nói qua mái tóc thơm dìu dịu của cô
-Đừng nhắc nữa mà! Anh muốn nói tới ngày mai. Có 1 điều lòng anh đang ray rức khó xử.
Gia Bảo lo lắng, cô chuồi người ra khỏi tay anh giọng khẩn thiết
-Chuyện của mình à?
-Chuyện của anh và dì Bích Chiêu. Chuyện ngày xưa của ông ngoại anh thì đúng hơn. Trước đây mẹ anh là con ngoại hôn, sống trong gia đình của dì Bích Chiêu mẹ cực khổ như 1 con đòi. Mẹ anh đẹp và có tài, bà được chú Út tức em ruột ông ngoại anh dạy đàn dương cẩm, sau này mẹ muôi anh bằng nghề dạy đàn cho các gia đình giàu có. Chính vì cùng say mê âm nhạc mà ba mẹ anh đã yêu nhau, tiếc cho mẹ, ba là kẻ có quá nhiều tham vọng, ông bằng lòng đổi tình yêu để lấy địa vị, công danh sự nghiệp. Mẹ anh đã đớn đau, khóc thầm bao đêm, còn ba anh khi về sống chung với dì Bích Chiêu ông mới biết khát khao hạnh phúc, ông sống vật vờ bên người không yêu, không chung niềm mê say, không hợp nhau chút nào cả. Ba anh gặp lại mẹ anh, 2 người lén lút sống với nhau, khi mang anh trong lòng mẹ đã bỏ đi chỉ vì sợ dì Chiêu sẽ khổ. Từ đó trở đi ông ngoại không tìm ra mẹ anh, khi làm di chúc ông để lại cho mẹ anh và con cháu của bà ngôi nhà rất lớn. Ngôi nhà đó hiện nay dì Bích Chiêu Đang ở. Dì giấu kín vấn đề này vì muốn chiếm phần của mẹ anh
-Vậy sao anh biết?
-Trong di chúc ghi rõ: Sau 10 năm kể từ ngày ông ngoại chết nếu không tìm ra mẹ anh và con cháu thì dì Bích Chiêu sẽ hưởng ngôi nhà đó. Đến nay chưa hết 10 năm nhưng dì ấy đã muốn chiếm để bán, nên nhờ luật sư chạy chọt làm gian lận giấy tờ. Luật sư Hoàng vô tình biết được đã nói lại với nội
-Dì ấy có trả nhà không anh?
Nhè nhẹ lắc đầu Đang nói
-Cái nhà ấy nằm ngoài mơ ước ủa anh, anh chẳng màng tới nó, chẳng biết sao ba rất bực dọc, ông nói rằng với bất cứ giá nào cũng phải lấy lại được phần của mẹ. hôm qua dì Bích Chiêu đem quyền nhà lại và đề nghị anh nên bán ngôi nhà ấy và cho dì xin 1 số tiền
Gia Bảo hỏi lại
-Bà Bích Chiêu hạ mình nói với anh như vậy?
Giọng Đang trầm tĩnh
-Anh đã đồng ý, nhưng ba anh dứt khoát không chịu. Ba nói đó là của ông ngoại để lại cho đời con, đời cháu không được bán. Dì Bích Chiêu nguyền rủa ba không tiếc lời, hình như dì ấy rất cần tiền, rất cần tiền
-Tại sao bà ấy không bán phần đất và nhà của mình?
-Dễ gì anh Khang chịu. Anh ta đã lớn tiếng gây gỗ với mẹ mình về việc này, dì Ba bếp nghe được dì kể cho nội nghe vanh vách. Dì Bích Chiêu cần tiền để nuôi nhân tình
-Cao Thái! -Gia Bảo buột miệng nói ngay làm Sĩ Đang ngạc nhien
-Em biết anh ta à?
-Em nghĩ Cao Thái là nhân tình của bà Bích Chiêu, vì có 1 lần em đã thấy 2 người chia tay, dì Chiêu nói nhiều cậu em nghĩ chỉ có ở những người yêu nhau. Mà....có lẽ anh ta muốn bỏ bà Chiêu hay sao ấy, nên dì Chiêu mới thốt lên 1 lời hăm doạ "Kẻ nào phản bội kẻ ấy phải chết"
-Rốt cuộc mối tình muộn màng của dì Chiêu cũng là 1 sự đổi chác giữa tình và tiền, muốn có tình phải bỏ tiền ra. Hết tiền là hết tình, dì ấy muốn giữ tình nên mời tìm mọi cách có tiền, nghĩ cũng khổ, Sĩ Khang làm sao đồng ý với cách xài tiền của mẹ mình trong khi anh ta luôn tìm mọi cách để làm giàu cho riêng bản thân, thậm chí anh ta sẵn sàng bỏ vợ này, lấy vợ khác để củng cố địa vị mình kia mà!
-Bản chất Sĩ Khang như vậy nên bác Thanh mới rút ảnh về làm chung với mình chớ gì. Anh ta đã nói xã anh thậm tệ, ảnh cho rằng anh không có quyền cũng như không xứng đáng giữ chức vụ đương thời, chỗ ngồi đó anh đã cướp của ảnh
Sĩ Đang buốn rầu
-Anh không nghĩ gì cả sau khi đã từng thất bại, anh chỉ muốn giúp ba quán xuyến công việc mà ông không đủ sức làm nữa. Tất cả mọi thứ thuộc tài sản chung của dòng họ. Thú thật anh vẫn mê âm nhạc hơn Gia Bảo à! Anh vẫn mơ ước 1 phòng giới thiệu tranh như trước đây anh hằng mơ. Khổ nổi, trách nhiệm, lòng tự trọng đã níu chân anh, rồi tình yêu anh giành cho em nữa, chính tình yêu làm anh cố gắng hơn, anh phải có 1 sự nghiệp do chính mình tạo ra chứ. Anh Khang không làm được việc, ba không tin dùng ảnh lắm ảnh nghĩ anh tranh giành nên ảnh đã ghét lại càng ghét anh hơn
Ngập ngừng 1 chút, Đang nói
-Anh đã quyết định rồi Gia Bảo à! Anh đồng ý bán ngôi biệt thự được thừa kế, phân nửa tiền anh đưa dì Chiêu và anh Khang, phân nữa tiền anh đầu tư vào việc mở phòng giới thiệu tranh như anh từng muốn. Nếu không lòng anh còn ray rức mãi. Dì Chiêu không coi anh là ruột thịt, anh Khang cũng vậy, đó là phần của họ, anh muốn mẹ anh vui lòng khi hiểu rằng trong thâm tâm anh, 2 người ấy vẫn là cùng huyết thống. Anh muốn làm đièu tôt vì mẹ mình ucngx như vì em và cả con cái chúng ta sau này. Em nghĩ sao hả Gia Bảo?
-Em nghĩ là anh xử sự giống ý em. Anh rộng lượng chớ không cố chấp như trước kia. Em mừng vô cùng! Sĩ Đang nông nàn
-Nhờ em đó, em tin không? Nếu không yêu em, anh không được đàng hoàng như vậy đâu, có 1 bài thơ nhỏ anh rất thích


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#49 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
-Đọc đi anh!
Nắng gương mặt Gia Bảo lên trong đôi tay mình Đang xúc động
"Anh-Hạt cát
ngập vùi biển mặn
Ôm mộng mơ khao khát bãi bờ
Nếu không em
nồng nàn
tung sóng cả
Có lẽ giờ
Anh-lẫn khuất hoang sơ..."
Bà Đông Hân lo lắng hỏi Sĩ Đang
-Bích Chiêu ra sao rồi?
Anh đáp bằng giọng mệt mỏi vì thiếu ngủ
-Vẫn còn hôn mê nhưng bác sĩ nói đã qua nguy hiểm, hy vọng sống rất cao
-Con ở trong bệnh viện suốt đêm à?
-Dạ!
-Thằng Khang tệ thật. Nó biết mẹ nó như vậy mà đành đoạn bỏ ra Vũng Tàu. Hình như 2 mẹ con giận nhau nên con Chiêu mới uống thuốc quá liều. Thằng Khang quá tệ, nó làm nội lo rầu suốt đêm
-Không phải tại ảnh mà dì Chiêu tự tử đâu nội
Nhăn nhăn đôi mắt già để nhìn cho kỹ bà hân hỏi Đang hắng giọng là lùng
-Vậy thì tại ai?
Đang nói 1 cách khó khăn
-Lâu nay mọi người, nhất là bà con giấu nội, thật ra dì Bích Chiêu có 1 nhân tình trác tuổi anh Khang, dì rất say mê gã ta, bao nhiêu của cải dì ấy đổ vào nuôi nhưng vẫn không đủ. Dạo này dì eo hẹp tiền bạc nên gã đã bỏ để theo Cúc Hương. Đó là nguyên nhân dẫn dến sự thất vọng cùng cực khiến dì Bích Chiêu tự tử
-Trời ơi! Thằng Cao Thái chớ ai! Nội có ngờ nhưng không nghĩ tới nơi chốn. Mà....không lẽ bao nhiêu vàng bán nhà chia cho nó, con Bích Chiêu đã phá sạch rồi sao?
-Số vàng này anh Khang cất hết, dì Chiêu chỉ được ảnh đưa 1 khoản nhỏ. Con đã hiểu bằng cách nào anh Khàng nói dì Chiêu nghe, trong khi dì ấy đâu phải vừa
Bà Hân ngao ngán
-Chuyện đó có mẹ con nó biết với nhau, nội nghĩ ngoài chuyện tình, con Chiêu phải tức tối điều gì nên mới liều chết như vậy
Đang lắc đầu bác bỏ sự nghi ngờ của bà Hân
-Không có gì đâu nội, dì Chiêu thất vọng vì bị phụ bạc đó thôi. Con đi ngủ mới được, thức suốt đêm đừ quá!
Bà Đông Hân hỏi
-Con đói chưa, nội kêu dọn gì cho ăn?
Vừa lên lầu Đang vừa nói vọng xuống
-Con thèm ngủ hà!
Vào phòng Đang đóng cửa lại, ngồi xuống bàn anh lấy ra 1 lá thư hơi nhàu. Lá thư tuyệt mạng gởi cho anh. Đang đã đọc nhiều lần ở bệnh viện và bây giờ anh muốn đốt nó đi
Nhìn ngọn lửa chập chờn rồi tàn lụi, Đang thở dài, qua bức thư anh đã hiểu vì sao cha anh 1 mực buộc dì Bích Chiêu ra khỏi nhà và vì sao Khang quyền hành với mẹ mình, cũng như anh đã hiểu tại sao anh bị đâm vào bả vai đêm ấy....
Anh không chết, dì Bích Chiêu cũng còn sống nhưng sẽ khổ vì thiếu mọi tình thương yêu. Đem qua anh thức trắng và thấy rằng cuộc đời người ta như 1 đêm dài ai từng thức thâu đêm mới hiểu thế nào là sự đơn độc giữa đời. Rồi Đang sẽ đề nghị ba mình cho dì Bích Chiêu về ở trong ngôi nhà này vì dì ấy là dì anh, anh không thể để dì ấy đơn độc. Còn Khang, anh ta khắc nghiệt với mẹ đẻ ra mình thế nào thì cuộc đời sẽ trả lời cho anh ta như thế ấy...
Sĩ Đang ngã người xuống giường, mắt anh lướt nhẹ trên khung hình Gia Bảo treo ở đầu nằm rồi khép mắt lại. Trong giấc mơ ngon, Đang nghe như có tiếng dương cầm quen thuộc của mẹ mình vang lên trầm trầm, êm êm, thánh thót
Ở nơi xa nào đó chắc bà đang mỉm cười hài lòng .


-------------------------- Hết ------------------------


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Ngọc Khuê Vol.3 - 365.hanoi.nk robinsonit Direct downloads 0 10-28-2008 09:22 AM
Những Thực Phẩm Chứa Nhiều Vi Khuẩn Có Hại Uot Mi Sức khỏe là vàng 0 08-24-2008 04:36 PM
Bâng Khuâng - Nguyễn Tâm Hàn hannguyen Lời nhạc 0 06-24-2008 12:06 AM
Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh Tocnautigon Trọn Bộ 30 01-07-2007 09:36 PM