| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Nước mắt Gia Bảo tràn ra: - Tôi đã thất vọng, cái thất vọng thật bình thường trước một người trông vẻ bề ngoài thật dễ mến . Ngoài ra, hoàn toàn tôi không nghĩ gì hơn như vậy hết . Thế mà ….mà ….anh cứ ác mồm nói mãi . Thật xấu hổ! Ngẩn mặt ra nhìn Gia Bảo, Đang bối rối: - Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Đừng khóc mà! Ai vừa ăn vừa khóc khổ vậy! Cô làm tôi no ngang, rồi đây ế nồi cơm thì sao! - Thì chiều anh hấp lại ăn nữa chứ sao! Tôi cũng no rồi! Gia Bảo vừa quẹt nước mắt vừa nói . Thấy Ddang cứ nhìn mãi, cô ngó lơ ra balcon, lòng tự xỉ vả: - “Tự nhiên mít ướt một cách vô duyên . Tự nhiên để rớt nước mắt một cách bất bình thường . Tất cả những lời hắn nói có gì đâu đáng phải khóc cơ chứ!” - Gia Bảo này! Thực sự trước kia cô sống ở đâu ? - Ở Cần Thơ! Và dĩ nhiên là tại vùng quê mùa hẻo lánh chớ không phải tại thành phố . Với tay lấy chén của Gia Bảo, Đang vừa bới thêm cơm vào vừa hỏi tới: - Cụ thể là vùng quê nào ? Gia Bảo hơi bối rối, thật ra cô ở Cần Thơ được có bao lâu, ngày ấy cô về với ông bà nội độ hai tháng hè rồi trở lên Sài Gòn học tiếp, cô biết thành phố Cần Thơ, nhưng có nhiều con đường cô không nhớ tên, tới các vùng lân cân thuộc tỉnh Hậu Giang cô càng mù mịt . Bất ngờ Sĩ Đang hỏi tới, Gia Bảo chẳng biết phải nói sao cả . Tránh nhìn mắt Đang, Gia Bảo trả lời lấp lửng: - Tôi có nói anh cũng chẳng hình dung ra được đâu là đâu . Với lại tôi muốn quên nơi khốn khổ ấy! Xin anh đừng hỏi nữa! Cười cười Đang nói: - Nơi khốn khổ ấy chỉ có trong tưởng tượng của cô phải không ? Chẳng hiểu ở Việt Nam có được mấy cô gái ở nơi quê mùa hẻo lánh, gia đình nghèo khổ, học hành chả tới đâu mà khôn khéo trong đối đáp, lịch lãm trong giao tế như cô . Cô bước vào gia đình tôi và hòa nhập ngay vào cuộc sống của kẻ thượng lưu nhanh đến mức như từ xưa đến giờ cô từng sống như vậy . Gia Bảo hơi giật mình . Có lẽ cô đã sơ suất trong cách ăn ở nên Sĩ Đang mới đưa ra nhận xét như vậy . Quả là cô hòa nhập vào cách sống ở gia đình của bà Đông Hân rất mau chóng và dễ dàng . Lẽ ra Gia Bảo phải giấu kỹ mình hơn nữa, trước đây Sĩ Khang đã tỏ vẻ nghi ngờ nhưng cô vẫn chủ quan, rõ là cô coi thường cuộc sống quá . Nó sẽ quật ngã cô đấy! Gia Bảo ngồi thừ ra, cô như sực tỉnh khi nghe giọng Đang ân cần: - Cô không muốn thố lộ bí mật của mình với người khác sao ? - Ồ! Tôi có bí mật gì đâu mà thổ lộ . Anh cứ hết làm tội này tới làm tội khác tôi mãi, không khéo bà đuổi tôi mất . Tôi rất cần một chốn nương thân, một nơi làm việc . - Người như Gia Bảo có nhiều khả năng tìm được một việc làm tốt hơn việc hiện giờ . Tại sao cô lại phải chịu cực như vậy . Chắc chắn có một lý do nào đó . Vội vàng Gia Bảo nói át đi: - Ôi! Có lý do gì khó hiểu đâu! Anh chưa đi tìm việc làm nên chưa biết thôi . Họ đòi hỏi đủ thứ điều kiện, mà tôi thi chẳng có được điều kiện nào có thể lọt vào mắt xanh của họ cả . Mắt cô bỗng xa vắng hơn, giọng cô bùi ngùi: - Nếu không có chú Hoàng chắc tôi đã không tìm được nơi đàng hoàng tử tế như gia đình anh . Cười khan, Sĩ Đang mai mỉa: - Đàng hoàng tử tế cũng có người . Chứ như tôi thì ….cô thấy rồi đó, lêu têu, ăn hại, đến cô còn ghét nữa cơ mà! - Sao anh lại nghĩ vậy ? Tôi phải biết mình là ai để dám ghét hay ưa chứ! Nghiêng đầu nhìn Gia Bảo, Đang hớm hỉnh: - Thế cô là ai ? Nói cho tôi biết đi ? Đứng dậy dọn dẹp bát đũa Gia Bảo nói: - Tôi là người làm công, là người không may và đơn độc trên đời . Anh đừng hỏi nữa được không . Bây giờ tôi sẽ rửa hết những thứ này rồi sẽ về . Sĩ Đang vẫn ngồi tì tay trên bàn nhìn Gia Bảo: - Có người cùng ăn cơm vui thật! Nếu có món canh chua của bà Ba nữa thì không còn gì bằng phải không Gia Bảo ? Gia Bảo áy náy: - Chắc anh toàn ăn khổ như vậy, chẳng có canh, rau gì cả! - Tôi đâu có thời gian đi chợ, món được tôi chiếu cố thường nhất là mì gói, cơm dĩa, bánh mì . Dịu dàng cô nhìn Đang: - Ăn như vậy lâu ngày thành bệnh chết . Tôi nghĩ anh nên về nhà . Vì đó cũng là nhà của anh . - Có nhiều điều làm tôi suy nghĩ . Cô không hiểu được đâu mà ……dụ dỗ . - Anh không chịu thố lộ làm sao tôi hiểu chứ ? Sĩ Đang bắt bẻ: - Lạ chưa! Cô không thố lộ những bí mật của mình, mà lại dám bắt cậu chủ phải trút cạn bầu tâm sự . Cô hơi quá quắt đấy Gia Bảo! Bình thản cô trả lời: - Khi cần thiết làm điều tốt vì ai đó, có quá quắt một chút cũng đã sao ? Hất mặt lên Đang hỏi: - Cô định làm điều tốt cho ai ? - Cho bà nội anh, chớ không phải cho anh . - Nhưng điều ấy đụng chạm đến tôi, cô thừa biết mà! Gia Bảo không đáp . Cô im lặng rửa cho nhanh chén đĩa . Sĩ Đang rót hai ly nước để trên bàn rồi đốt cho mình một điếu thuốc: - Mọi người nghĩ rằng tôi sẽ chết đói khi rời xa ngôi nhà ấy! Ba tôi và ông anh quý hóa Đang chờ tôi ốm yếu ho hen quay về xin tiền . Không! Tôi không về đâu . Trước kia tôi đồng ý ở lại ngôi biệt thự to lớn tiện nghi đó vì cần tình thương của gia đình, vì sự yêu cầu khẩn khiết của bà nội, của ba tôi . Nhưng Gia Bảo biết không ? Mọi sự diễn ra đều không như ý mình muốn . Ngạc nhiên cô hỏi: - Ủa! Vậy trước kia anh ở đâu ? - Tôi ở tận Lâm Đồng . Trong một đồn điền trồng trà với mẹ tôi . Gia Bảo gật gù chợt nhớ ra: - Có lần tôi vô tình có nghe bà nội nói chuyện này, anh ở đồn điền của gia đình cô Phương Uyên phải không ? Sĩ Đang lặng lẽ gật đầu, Gia Bảo ngập ngừng: - Vậy thì bây giờ bác gái ở đâu ? Thổi một vòng khói thuốc và nhìn khói dật dờ tan loãng trong không gian, Đang nói rất nhỏ: - Chết rồi! - Ôi! Tôi không biết! ….. Gia Bảo nhìn Đang và nghe lòng mình chùng xuống: - Không có gì khổ bằng mất mẹ! Người ta sẽ không biết gọi ai khi gặp những điều bất trắc, khi chịu đựng những nỗi buồn đau trong cuộc đời . Đang búng chiếc tàn thuốc ra balcon . Anh dịu dàng nhìn cô: - Sao Gia Bảo lại nói những lời buồn quá vậy . Cô định an ủi tôi phải không ? Tất cả đều chẳng có ý nghĩa gì cả nữa rồi! - Tôi hiểu! Vì tôi đã từng gọi “mẹ ơi” và hiểu lời ấy vô vọng biết chừng nào . Mặt Đang tỏ vẻ xúc động thật sự: - Mẹ em cũng đã mất à ? Rưng rưng, Gia Bảo gật đầu: - Cả ba tôi cũng chẳng còn trên đời . Chính vì vậy cuộc sống của tôi mới khốn khổ khi tôi đã thật sự là kẻ mồ côi . Người ta bảo rằng: - “Còn cha gót đỏ như son Một mai cha thác gót con lấm bùn” Không sai đâu anh Đang à! Dầu sao đi nữa anh vẫn còn có ba mà! - Ba à! Hừ! Nói thật, từ vô thức hình như tôi không nghĩ mình có một người cha . Cả hai mươi mấy năm dài mang tiếng con hoang, tôi cố hình dung nhưng không thể nào tưởng tượng ra được ba mình như thế nào, là ai trong muôn vạn người đàn ông mà tôi đã gặp . Hai mươi mấy năm không có cha, bù lại mới gần ba năm trời có một ông bố giàu sang, tôi vẫn chưa quen Gia Bảo à! Ngạc nhiên cô hỏi: - Chưa quen cái gì mới được ? - Chưa quen có cha chớ gì ? - Anh nói nghe buồn cười ’thật . Cha con mà cũng phải quen …..rồi mới thương à! - Chớ sao! Vì đó la tình cảm . Người ta đâu thể nhào vào thương liền kiểu như hát cải lương được . Gia Bảo có tưởng tượng ra không! Khi mẹ tôi giới thiệu đây là “ba con” tôi đã chẳng thèm nhìn tới mặt người đàn ông đứng như trời trồng đó, mà chạy vội, chạy biến ra khỏi nhà . Gia Bảo thấy tay Đang run run đốt cho mình một điếu thuốc nữa . Cô nhỏ nhẹ hỏi: - Vì sao anh lại làm như vậy ? Nhếch môi lạnh lùng Sĩ Đang gằn giọng: - Vì tôi căm ghét . Phải! Tôi đã căm ghét kẻ vô tình mà tôi gọi là cha hai mươi mấy năm dài . Cô không thể nào hiểu được đâu . Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa thể nào quên những gì ông ta đã tạo cho mẹ con tôi . Nhìn nét mặt của Gia Bảo, Sĩ Đang như bừng tỉnh, anh vỗ vỗ nhẹ tay vào trán: - Ôi! Sao tự nhiên tôi lại như say rượu để nói nhiều đến như vậy! Thật chán! Gia Bảo nè, đừng bao giờ kể với ai, nhất là với bà nội tôi những lời tôi nói về ba mình . Thậ4 ra, tôi chỉ muốn cô hiểu để khỏi tốn công rủ rê tôi trở về nhà nữa thôi! Thấy Gia Bảo im ru, anh gắt lên đột ngột: - Mà chắc gì cô đã hiểu đâu! Cám ơn những gì Gia Bảo đã làm giúp tôi . Bây giờ cô về được rồi . Chẳng đợi cô lấy chiếc giỏ, Đang lững thững bước ra cửa phòng như ngụ ý giục cô …..cút xéo nhanh lên . Gia Bảo bước xuống thang lầu mà chả thèm quay lại chào . Anh ta rõ là kỳ cục, cô thật chẳng hiểu nổi . Mà hiểu để làm gì cơ chứ . Người gì đâu có cơn, mới thân thiết cởi mở đó, lại quay sang lạnh lùng cố chấp liền tức thời . Hai tay Gia Bảo mỏi nhừ! Ôi cô sợ những chiếc quần Jean quá sức . Nó đã làm cô gãy hết một móng tay, mất một buổi sáng, mệt nhoài trái tim, và hình như tâm hồn cứ lẩn khuất nghĩ về một tên người rất dễ ghét . Vừa dựng chiếc xe đạp kế bên nhà bếp là Gia Bảo đã nhìn thấy Sĩ Khang. Anh ta ung dung bước từ vườn hoa vào, tay phì phà điếu thuốc. Bỗng dưng cô bối rối, gần một tháng rồi Gia Bảo không nhìn thấy Khang, anh ra VŨng Tàu và ở lì ngoài đó như làm nư với bà nội mình. Rốt cuộc bà Đông Hân tui tủi một thân già trong ngôi nhà thênh thang cùng đám....tôi tớ. Ông Sĩ Thanh dạo này cũng đi suốt, công việc buộc ông vắng mặt thường xuyên . Bà Đông Hân có buồn nhưng vẫn có niềm vui an ủi ở Câu Lạc Bộ Hoa Kiểng của bà. Gia Bảo luôn kề cận tạo mọi cách cho bà vui, nên bà Hân cũng ít cáu gắt, bực dọc, hoạch họe kẻ ăn người ở trong nhà như trước kia Giả vờ như không thấy Sĩ Khang, Gia Bảo bước vội vào bếp. Co không cưỡng lại được khi nghe giọng anh ấm áp -Gia Bảo! Làm gì vội vàng thế! Hơn 1 tháng nay tôi không hề thấy em Gia Bảo lúng túng tránh nhìn Khang -Thưa ... Cậu mới về à cậu Hai? -Về cũng hơi lâu rồi! Em đi đâu mà mang gỉo, rồi cả gà mên nữa vậy? -À! Tôi mang cơm cho cậu Ba -Cho ai chứ? - Dạ cho cậu Sĩ Đang ạ! *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| -Ủa! Đang bệnh hay sao? - Dạ không! Bà sai mỗi ngày đem cơm cho cậu Đang hai lần -À! Nghĩa là nó vẫn chưa trở về nhà vì có nguồn tiếp tế tươi mát mỗi ngày. Trên đời này chắc không có người bà nào tuyệt hơn bà nội tôi. Hết lòng vì con vì cháu. Nội tôi cưng chiều Sĩ Đang quá mức! Gia Bảo nhỏ nhẹ. -Tại cậu Hai nghĩ vậy chứ! Hôm nào bà lại không nhắc nhở trông cậu về Làm ra vẻ tự nhiên cô hỏi -Mà ... mà cậu đã về đây luôn chưa? Cậu đi xa hoài chắc cô Phương Uyên buồn lă m! Mỉm cười Khang nói - Đâu phải mình cô ấy buồn. Tôi cũng có vui thú gì đâu! Nhưng việc làm ăn thì phải chịu thôi! Phải biết hy sinh tình riêng 1 chút Cúi đầu xuống đất giấu nụ cười mỉa mai. Gia Bảo gật đầu -Nếu ai cũng biết hy sinh tình riêng dù chỉ 1 chút như cậu thôi thì cuộc đời này cũng đã tràn đầy niềm vui chớ đâu toàn những bực dọc -Ý Gia Bảo muốn nói gì vậy? Phải em muốn ám chỉ cách sống ích kỷ, chẳng biết vì kẻ khác của Sĩ Đang không? Té ra cô em cũng tinh ý, biết nhận xét đúng về 1 con người Gia Bảo chẳng ngờ Khanh có thể suy nghĩ chủ quan như vậy, trong khi cô chỉ vu vơ nói lên cảm tưởng của cô lúc nghe anh ta vỗ ngực cho rằng mình là người biết hy sinh vì kẻ khác. Gia Bảo chưa kịp thưa gởi gì thì Khang đã nói tiếp -Tôi cũng rất khổ tâm khi có 1 đứa em trái tính trái nết như nó, nhưng máu mủ của mình mà! Phải chịu thôi. Nói thật, tôi ra ở luôn tại Vũng Tàu là đê? Đang về đây không thấy bực bội vì đụng ông anh nghiêm khắc. Nào ngờ nó đi không thèm quay lại. Lì thật đó! Mệt mõi Gia Bảo lễ phép tìm cách vào nhà -Thưa ... tôi vào với bà -Khoan, tôi muốn biết bà nội tôi mỗi sáng còn đi tập dưỡng sinh không? - Dạ còn! -Ông già Văn Quân gì đó vẫn thường tới đây chơi chứ? Gia Bảo dè dặt - Dạ rất ít khi -Ít là mấy ngày 1 lần? Khó chịu Gia Bảo đáp -Thưa ... tôi không nhớ cụ thể. Tôi sẽ hỏi lại bà và trình bày với cậu sau Khang lừ mắt -Không cần đâu! Nghe tôi dặn đây. Tôi không muốn nội tôi phí sức khỏe, thời gian vì những điều chướng tai gai mắt mà lại vô bổ. Em bày ra bao nhiêu đó trò lạ đủ rồi! Từ mai trở đi không có câu lại bộ ông già bà lão, dưỡng sinh, cây kiểng gì nữa cả. Nội tôi phải ở nhà và em có trách nhiệm chăm sóc, làm vui lòng bà như trước đây em đã từng làm Gia Bảo ngạc nhiên -Tại sao vậy thưa cậu? Vả lại tôi đâu có quyền gì để buộc bà ở nhà, trong khi nhờ có câu lại bộ mà bà khỏe ra, vui hơn trước dầu trong nhà có nhiều chuyện làm bà bực mình -Em định cãi lý với tôi hay sao? Đó là lệnh. Tôi không muốn bà tôi tham gia các câu lạc bộ đó Gia Bảo không vừa, cô lạnh lùng nghênh mặt -Xin lỗi cậu! Ở đây tôi chỉ nghe lệnh của bà thôi Dứt lời cô bỏ đi tuốt vào nhà, để mặc Khang đứng nhìn theo hậm hực. Gia Bảo cố nghĩ, nhưng vẫn chưa đoán ra tại sao anh ta lại không muốn bà Đông Hân có những người bạn gìa để bà khuây khỏa mỗi lúc buồn phiền con cháu. Chẳng lẽ Khang lại cổ hủ đến mức cho rằng ở tuổi bà mà quen biết như vậy là chướng tai, gia mắt hay sao? Bước vào phòng bà Đông Hân, Gia Bảo mỉm cười khi thấy bà Đang nằm thư giãn, cô nhẹ nhàng khép cửa lại và trở xuống bếp Dì Ba hỏi ngay khi nhìn thấy Gia Bảo -Sao ha? Gia Bảo? Cậu Đang muốn ăn món gì vào ngày mai? -Lúc nãy cháu không gặp cậu ấy, nên cháu đâu có hỏi. Nhưng cháu biết cậu Đang khoái món tôm kho tàu, tần ô nấu canh với cá thác lác Nhấp nháy cặp mắt lá răm bé tí, dì Ba thắc mắc -Mà sao cháu biết cậu Đang khoái 2 món đó chứ? -Thì cậu ấy khen. Cậu nói mấy nhà hàng đặc sản nấu thức ăn thua dì xa. Dì Ba biết hôn. Lần đó cháu tới thấy cậu Đang ăn cơm với lạp xưởng, hột vịt và dưa leo hay cà chua gì đó. Vừa ăn cậu vừa ao ước phải chi có được tô canh chua của dì Ba nấu thì hết ý. Cháu về học lại với bà chủ, bà chủ mới sai mỗi ngày đem cho cậu Đang 2 buổi cơm đó Di Ba gật đầu - Dì có nghe bà nói. Tội nghiệp số cậu ấy khổ. Ở nhà cha ruột của mình cũng không yên thân Gia Bảo giả vờ dò dẫm -Tại cậu Đang chớ tại ai! Cậu ấy là em mà chẳng chịu nhịn anh mình. Dì Ba gắt -Cháu biế gì mà nói như vậy? Hai cậu nhà này đều lớn hết rồi, vấn đề là chỗ phải quấy, sai trái, chớ đâu phải nhường nhịn. Làm anh mà không đúng thì chả có em nào nể phục đâu! Ngần ngừ 1 chút dì Ba nói tiếp -Cháu mới vào ở đây được vài tháng, chưa hiểu gì hết. Đừng nên nhìn dáng vẻ bên ngoài mà đánh giá con người. Lầm chết! Gia Bảo ngạc nhiên khi nghe dì Ba nói như vậy. Rõ ràng dì có vẻ bên vực Đang chớ không như chị Hoài. Chị ấy luôn cho rằng Đang là người hay quậy, mọi việc trong nhà này đảo lộn là do Đang chớ chẳng do ai khác hết. Đúng vậy, Gia Bảo nhớ chị Hoài có lần khinh khỉnh nói rằng: - "Trong nhà này mọi việc đâu đó đà được sắp xếp đúng vị trí, thứ tự hằng mười mấy năm, đến khi có Đang về cậu ta đà khuấy động mọi thứ. Bà chu? Bích Chiêu giận chồng bỏ đi biệt, cậu Hai Khang càng ngày càng trở nên lạnh lùng khó tánh. Ông Sĩ Thanh cũng thế, ông đi suốt về tới nhà thì thu mình vào căn phòng to lớn với nỗi cô đơn bất tận. Bà Đông Hân tối ngày cằn nhằn rầy la đám tôi tớ. Chỉ có cậu Ba Đang là vênh váo, thích thú ra mặt với những điều cậu ta đã gây ra cho mọi người Bây giờ Đang bỏ đi rồi, nhưng trật tự cũ có vãn hồi đâu? Tại sao chị Hoài lại nghĩ về Đang như vậy chứ! Anh ta là đứa con không muốn mà được, không cần mà có nên luôn luôn tự ái, mặc cảm ngay với những người thân thích ruột thịt nhất của mình Thở dài Gia Bảo nghĩ tiếp. Thân thích ruột rà không có nghĩ lý gì khi giữa họ là chuyện ai sẽ thừa kế cái gia tài đồ sộ mà hiện giờ chúc thư bà Đông Hân vẫn còn bí mật -Chào dì Ba! Dì có cơm cho tôi ăn không? -Ủa! Cậu Đang! Cậu về hồi nào vậy? -Mới tức thời, và tôi vào bếp thăm dì ngay! Quay sang mỉm cười với Gia Bảo, Đang hỏi trống -Bà nội đâu Gia Bảo? -Bà Đang thư giãn bên phòng -Cô đã mang cơm chiều tới cho tôi rồi phải không? -Vâng! -Phiền thật! Dì Ba mau mắn -Cậu Đang về ăn cơm nhà phải vui hơn không? Vừa nóng vừa ngon. Hôm nay có món canh chua cá hú ... cậu về luôn phải không cậu Ba? Bà mừng lắm đó. Cậu lên thăm bà đi Nghe dì Ba nói ý này lẫn qua ý nọ, Đang nheo mắt - Đố dì tôi về luôn hay về thăm bà nội? -Tôi mong rằng cậu về luôn. bà già rồi mà suốt ngày cứ thở than trông ngóng con cháu tội lă m cậu Đang ơi! Đang còn tủm tỉm cười thì chị Hoài xuống tới. Chị ngạc nhiên khi trông thấy anh -Ủa! Cậu Đang! Hay thật! -Hay là sao hả chị Hoài? Vừa gõ tay lên bàn, Đang vừa khiêu khích hỏi lại, Gia Bảo biết hình như anh chẳng ưa gì chị ta Nghe Đang hỏi, chị Hoài nhún vai kiểu như kẻ ngang hàng -Hay là 2 anh em cậu không hẹn mà cùng về thăm nhà cùng 1 lúc -Sao chị biết chúng tôi không hẹn? Tiu nghỉu nét mặt, chị Hoài làm thinh. Đụng với ông ba đá này chẳng lợi ích gì -Chị lên xem bà nội tôi thư giãn xong chưa! Lạnh lùng chị Hoài đáp - Đó là công việc của Gia Bảo chớ không phải của tôi -Nhưng tôi nhờ chị mà! Không được sao? -Chị làm theo yêu cầu của em tôi đi chị Hoài. Làm ơn đã là điều tốt phải không Đang? Sĩ Đang nhếch mép cười khi Sĩ Khang hỏi bằng giọng thách đố. Anh trả đủa -Chỉ tốt khi làm ơn không có mục đích. Với ai thì tôi không biết, chớ với anh Hai của mình tôi rất ớn khi phải mang ơn Khang nhướng đôi mày rậm lên, giọng đầy giả tạo, anh chuyển sang chuyện khác như không hề hiểu ý mai mỉa của Đang -Rất hay là em đã biết nghĩ để trở về. Công việc Đang rất cần em -Nhưng tôi lại không cần đến nó Khang mềm mỏng -Anh chưa nói hết mà Đang! -Nói lưng chừng hay nói hến cũng vậy thôi. Đây là chuyện cũ chớ có mới mẻ gì đâu mà phải nghe hết mới hiểu Vẫn tỏ vẻ nhẫn nại kiên trì của người làm anh, Khang nhỏ nhẹ khuyên lơn -Ít ra em cũng phải nghĩ đến bà nội, người luôn yêu quý cưng chiều em. Em làm việc vì bà nội chớ không phải vì bản thân em. Anh và Ba đều hiểu em là người nhiều tự ái, vì vậy, có dám yêu cầu gì nặng nề ở em đâu! Sĩ Đang ngạo nghễ -Xin lỗi anh! Tôi làm việc gì đó là vì bản thân tôi, và tôi yêu thích công việc của mình, chớ tôi không vì ai cả. Tình cảm và công việc là 2 lảnh vực rất khác. Nếu để tình cảm xen vào công việc thì hỏng bét mọi thứ -Anh và Ba chưa được biết em thích loại công việc nào? Đang dài giọng 1 cách cố ý -Anh thừa biết là đêm nào tôi cũng cà kê ở các quán xá, nhà hàng tới khuya. Tôi mê nhảy nhót rượu chè, ăn mà không làm, chơi mà không học, nên định hỏi đố phải không? Gia Bảo thấy Khang mím đôi môi mỏng lại, gương mặt đẹp của anh chợt hiện rõ nét khắc nghiệt Đangh ác là cô hốt hoảng. Gia Bảo có cảm giác Sĩ Khang sắp lao vào Sĩ Đang như lần nào. Còn Đang chẳng tỏ vẻ gì sợ hãi, gương mặt anh cố tình hất lên như khiêu khích. Gia Bảo để ý thấy bàn tay Khang nắm chặt lại, rồi buông ra. Anh ta bước đến tủ lạnh rót cho mình ly nước và từ từ uống từng ngụm Dì Ba vội vã bước tới *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Đã dọn cơm xong, bà sẽ xuống tới ngay, xin mời 2 cậu ăn cơm, đừng đi đâu nữa Khang lặng im không nói 1 lời, còn Đang tiếp tục gõ tay lên bàn và huýt gió, Gia Bảo kín đáo thở ra, cô ngao ngán khi thấy 2 anh em nhà họ đụng đầu nhau -Hai đứa bây không hẹn mà rủ nhau về 1 lượt. Thiệt tình là bà nội không ngờ Bà Đông Hân tươi cười bước tới ngồi ở bàn ăn. Sĩ Đang mau mắn lên tiếng trước -Anh Hai muốn con về cho nội vui -Ái chà! Vậy sao? Nó đi gọi con à? Tủm mỉm cười Đang gật đầu - Dạ! Ảnh gọi con chớ ai! -Vậy phải được hôn! Ai đâu như anh em bây, gấu ó giống chó với mèo. Hề hà Đang ... láu cá -Con thích làm mèo hà! Còn chó thì ... Bà Đông Hân gắt lên -... mày! Lúc nào cũng hỗn hào! Vậy chứ xin lỗi anh Hai chưa? Nhăn nhăn mặt, Đang vờ ngạc nhiên -Ủa! Con có lỗi gì mà xin chứ? Sĩ Khang gượng gạo xua tay -Thôi! Đừng nói chuyện cũ xì ấy nữa. Ăn cơm không ngon! Đang nhón người bới cho bà Hân lưng chén cơm. Đặt chén xuống trước mặt bà, anh gật gù - Đúng vậy! Quá khứ làm người ta chả hứng thú gì khi nghĩ tới tương lai Gấp 1 miếng cá để vào chén, anh nói -Con mời nội ăn cơm! Liếc sang thấy Gia Bảo đứng gần cửa, anh vội lớn tiếng gọi -Ủa Gia Bảo! Tôi mượn lệnh của bà nội và cả ... anh Hai tôi mời cô vào ăn cơm cho vui. Mau lên! Lắc đầu nguầy nguậy, Gia Bảo từ chối -Cám ơn ... tôi không dám Buông đũa xuống Đang đứng dậy -Sao lại không dám? Tôi đi lấy chén đũa cho cô đây! Bối rối Gia Bảo nhìn bà Đông Hân như cầu cứu, cô không ngờ bà lại gật đầu đồng tình -Ngồi ăn với bà và các ... anh cho vui đi Gia Bảo. Cả tháng mấy rồi bà mới biết ngon miệng Liếc nhìn Sĩ Khang, cô thấy anh nhíu mày khó chịu khi nghe nội mình nói vậy, nhưng gương mặt lạnh ấy mau chóng trở lại vẻ thản nhiên. Khang lịch sự. -Gia Bảo! Ngồi vào bàn đi em! Có gì đâu mà ngại. Nội tôi muốn như vậy, em nên nghe theo Bà ĐÔNG HÂN hớn hở. -Ừ! Đúng là nội muốn vậy. Từ giờ trở đi Gia Bảo sẽ ăn 1 lúc với chúng ta. Nội muốn 2 đứa xem nó như em út. Được không? Sĩ Đang búng tay kêu cái tróc -Ý kiến của nội hay thật! con hoàn toàn đồng ý. Nội biết không, mọi người xung quanh hỏi Gia Bảo là ai, con toàn nói là em con không thôi Đang nói sôi nổi hăng hái, anh chợt ngưng lại khi thấy Khang kéo ghế đứng dậy. Bà Hân ngạc nhiên - Đã ăn xong rồi sao Khang? - Dạ! Con có hẹn với Phương Uyên, con không muốn tới trễ Lộ vẻ không vui bà Hân dỗi -Vậy thì con cứ đi. Té ra con về là để tới thăm vợ sắp cưới chớ không phải thăm nom thân già này Khang lạnh lùng -Sao nội lại giận? Con đã ngồi bên nội suốt cả giờ đồng hồ rồi. Con nghĩ lúc này, đã có thằng Đang ở lại với nội, con đi cũng không ảnh hưởng gì mà Bà ĐÔNG HÂN làm thinh, đợi Khang bước ra bà mới nói -Chết thật! Hôm nay ăn toàn là cá. Mà thằng Khang thì chả đời nào đụng vào bất cứ cá sông hay cá biển Quay người ra sau bà lớn tiếng -Chi. Ba! chi. Ba! Dì Ba lạch bạch chạy tới - Dạ có chuyện gì à? Hầm hầm bà la -Chị tệ lắm! Thằng nhỏ về từ sớm mà chẳng chuẩn bị được món ăn cho nó. Chị thừa biết thằng Khang không thích cá, nó dỗi rồi đó! Đang vuốt giận -Nội đừng lo! Anh Khang vào ngồi ăn là để nội vui, chớ ảnh nói chiều nay gia đình chi. Uyên có mời ảnh mà! Thấy nội mình vẫn chưa nguôi, Đang bắt sang chuyện khác -Nội ơi! Dạo này nội tập thở được mấy thì rồi? Ngạc nhiên bà ĐÔNG HÂN hỏi -con cũng tập dưỡng sinh à? - Đâu có! Con lười nổi tiếng trong nhà này nội quên rồi sao? -Vậy sao con biết ... thở mấy thì? Đang cười -Nghe Gia Bảo nói nội tập dưỡng sinh con phải nghiên cứu xem dưỡng sinh là gì? Nó có thật sự cần thiết và phù hợp với nội không chứ! -Vậy con thấy sao? Nheo nheo mắt kiểu rất lém, Đang trả lời - Dưỡng sinh rất cần thiết và phù hợp với nội. Con thấy nội trẻ trung, yêu đời và ít quạu quọ. Hoa lá trong vườn cũng tươi hơn nhờ có Câu Lạc Bô. Hoa Kiểng. Nội có thêm bạn bè để trò chuyện, nên con không về nội cũng chẳng thèm đi thăm con -... mày, thằng láu cá! Con định giận ngược lại với nội chắc? -Con đâu dám hỗn ẩu như vậy. Nhưng rõ ràng nội có nhiều điểm thay đổi thấy rõ. Tinh thần cũng vui tươi, thoải mái thì sức khỏe cũng đỡ, dạo này nội ít ốm đau rồi đó Bà ĐÔNG HÂN gật đầu -Ừ! Thì cũng nhờ có Gia Bảo . Ở câu lạc bộ ai cũng tưởng nó là cháu nội thật không thôi. Hứ hự... Thở dài 1 hơi bà Hân tiếc rẻ. -Phải chi ba bây có con gái -Thì nội cũng sắp có cháu dâu tới nơi rồi. Lúc ấy cháu dâu sẽ lo cho bà nội chồng Quay sang nhìn Gia Bảo ngồi nhơi trước chén cơm của mình, Đang kêu lên -Gia Bảo ! Cô định làm khách hay sao ăn như mèo kiểu này phải phại mới được -Thưa .. tôi vẫn ăn đó chứ ... nhưng vội vàng quá dễ mắc xương lắm cậu Ba à! Đang khen khơi khơi -1 câu nói thông minh đầy ẩn ý. Bà ĐÔNG HÂN nhíu mày -Ủa! Sao lại "tôi" với "cậu". Bà cho phép con gọi Khang và Đang là anh Hai, anh Ba. Đừng gọi như trước nữa nghe chưa! - Dạ .. con nghe! Bà ĐÔNG HÂN có vẻ vui, nhìn Đang ngồi ăn ngon lành bà chép miệng -Ăn với cả nhà phải vui hơn ăn cơm nguội canh lạnh thui thủi 1 mình không? Thản nhiên Đang nói -Con về thăm nội rồi đi. Con không ở đây được nội à! Thất vọng bà Hân gạt -Tại sao không được? Nhà này cũng là nhà của con mà? -Vẫn biết như vậy, nhưng con muốn được tự do hơn, thoải mái hơn, con sống ồn ào quen rồi. Ép xác ở đây, thật con chịu không nổi Bà Hân xuống nước -Thì về ăn cơm, nghỉ trưa, tối ngũ lại, dầu sao con cũng phải ở 1 nơi nhà ra nhà chớ không phải 1 cái ổ, với đủ thứ như căn phòng mà nội đã tới. Ở đây có ai ràng buộc gì con đâu? Gia Bảo đứng dậy đến bên tủ lạnh đem ra dĩa bom đã cắt miếng, cô mời bà Hân rồi đem tới bên Đang. Ngần ngừ Gia Bảo lí nhí. -Anh Đang ăn tráng miệng Cô nghe giọng anh hài hước -Em út ngoan thật! Đúng là không có em gái là cả 1 thua thiệt lớn Gia Bảo ấm ức trong lòng, cô chợt nghỉ tới các cô "em gái" thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong phòng của Đang mà tức. Anh ta luôn luôn là kẻ không ra gì. Làm được 1 đồng thì tiêu xài đã là trăm đồng, ngàn đồng. Sống lại không có đạo đức, ngông cuồng, cao ngạo trong lời ăn tiếng nói với anh mình. Hình như Đang thích khiêu khích chọc giận kẻ khác và lấy đó làm vuị Nhưng cũng không hẳn là như vậy. Vì đã lắm lúc Gia Bảo bắt gặp ở anh vẻ trầm ngâm, cô độc bên bàn vẽ, bên khung cửa sổ căn phòng mà bà Hân gọi là cái ổ. Những lúc ấy cô len lén để gà mên cơm trên bếp rồi nhẹ nhàng trở ra, vì bề ngoài anh ta trông "thoát tục" như vậy nhưng có trời mới biết bên trong anh vui hay buồn, quạu quọ, ngầu xù, hay hiền từ, độ lượng, lỡ đụng phải sóng ngầm thì lại ê chề mà than xui -Sao ha? Đang! Con lại đi nữa à! Nội không thể hiểu nổi con. Vẽ vời như vậy thu nhập được bao nhiêu. Trong khi công ty của cha con thì Đang cần người Để miếng bom ăn dở xuống dĩa, Đang nhíu mày -Cần người thì ba cứ đăng bảng tìm, thời buổi bây giờ thiên hạ thất nghiệp thiếu gì, tại sao lại phải đợi con? Trước đây ba đâu biết có con trên đời, công việc làm ăn vẫn trôi chảy. Bây giờ ba vẫn cứ xem như không có Sĩ Đang nào cả thì hay hơn -Kìa Đang, lại tự ái cố chấp. Con là đàn ông lẽ ra con phải thông cảm với cha mình hơn về vấn đề này Xô chiếc ghế đứng dậy, Đang độc ác -Nếu là người ngoại cuộc con sẵn sàng thông cảm với ba, nhưng khổ nỗi con lại là giọt máu rơi của 1 hành động tội lỗi nên con không thể nào tha thứ được. Hiện tại con là nợ của ba. Ba có mượn thì phải trả. Gia Bảo thấy mặt bà Hân tái mét, chiếc ly bà cầm rơi xuống đất vỡ tan tành, miệng bà há ra mấp máy nhưng không nói được. Hết hồn cô chạy vội lại vừa lúc bà Hân té xuống Gia Bảo hét to -Bà, bà nội! Sĩ Đang bế bà lên, anh hấp tấp đặt bà trên chiếc phô tơi ngoài phòng khác. Rất bình tỉnh Đang ra lệnh - Điện thoại cho bác sĩ Thông. Bảo ông ta tới ngay. Nhanh đi chi. Hoài! Gia Bảo thở hắt ra khi thấy bà Hân mở mắt, bà mấp máy đôi môi nhưng không sao thốt thành lời. Cô đọc được trong đôi mắt của Đang sự căng thẳng tột cùng. Bất chợt, cô cầm lấy bàn tay của bà Hân và lo sợ ... khi thấy đôi tay ấy lạnh buốt Gia Bảo nhẹ nhàng đặt ly nước cam xuống bàn cho Đang rồi nhẹ nhàng bước ra. Cô không muốn anh ngừng tay dù chỉ để nói 1 lời cám ơn như dạo này anh rất thường hay nói. Khổ nỗi Đang đã thấy cô, anh lên giọng -Gia Bảo ! Ở lại đây chút xíu coi! Làm gì mà rón rén như mèo vậy? Cố làm ra vẻ miễn cưỡng cho Đang hiểu cô không thích ở trong phòng của anh. Gia Bảo im lìm khoanh tay ngó lơ ra cửa sổ. Nhưng ngo đi đâu thì tờ lịch cô gái khỏa thân to tướng trên vách vẫn cho cô cảm giác căm ghét người chủ căn phòng Giọng Đang dịu dàng -Nội đâu rồi? -... Nội ở ngoài vườn với các cụ trong câu lạc bô. -Sao Gia Bảo lại vào nhà? -Nội kêu ... em mang nước cam cho anh -Gia Bảo ghét anh lắm phải không? Thẳng thắn cô trả lời -Em rất ghét mẫu người như anh. Cực đoan cố chấp đến mức nhẫn tâm với người thương yêu mình Liếc anh dè chừng, Gia Bảo lại nói -Nếu hôm đó bà nội có chuyện gì thì sao? Gượng gạo Đang bỏ chiếc cọ xuống. Anh để mặc bàn tay lem luốc màu đốt cho mình điếu thuốc. Đang thành thật -Anh cũng không biết anh sẽ thế nào nếu bà nội vì anh mà ... mà ... *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Thở dài Đang nói tiếp -Có lẽ anh là người cố chấp, và nhẫn tâm. Anh rất khổ vì tính mình, nhưng thật sự anh vẫn còn hận cha mình. Phải, tới bây giờ anh vẫn còn hận. Anh biết ba không hề yêu thương anh như yêu thương anh Khang. Với anh, ba chỉ cố gắng làm tròn bổn phận, trách nhiệm với 1 giọt máu rơi. Ông muốn trả món nợ ngày xưa ông đã vay Gia Bảo Đang 2 bàn tay vào nhau, cô khó chịu khi nghe anh nhắc lại những lời chua xót chiều nào đã làm bà Hân giận đến mức á khẩu. Sao Đang vẫn cố chấp với cha mình đến như vậy? Trên đời này thiếu gì đàn ông 2 vợ, và trong đám đó được mấy người yêu thương 2 dòng vợ con cho đồng? Đang đứng dậy sớt ly nước cam ra làm đôi. Anh kéo chiếc ghế tròn thấp màu đỏ cho Gia Bảo rồi nói -Mỗi người 1 nữa. Uống 1 mình buồn lắm. Phần Gia Bảo nhiều hơn đó nhe! Gia Bảo nghiêng người ngắm bức tranh, cô trầm trồ -Anh vẻ đẹp thật! Lắc đầu Đang cười -Anh đâu có vẻ. Phải nói là anh Đang sao y bản chánh mới đúng -Tại sao anh không tự vẽ mà lại đi sao chép như vậy? Nhún vai Đang nói rất tự nhiên -Vì anh không có tài nhưng lại đam mê hội họa -Anh có học vẽ không? -Có chứ! Hồi còn ơ? Lâm Đồng, anh theo học 1 họa sĩ rất nổi tiếng. Ông khuyên anh nên theo đuổi nghề khác sẽ tốt hơn, vì với nghề vẽ anh sẽ chẳng bao giờ thành công Gia Bảo nhấm nháp ly nước cam, cô hỏi -Lúc đó anh nghĩ gì khi nghe khuyên như vậy? Tựa người vào chiếc ghế mây, Đang mơ màng nhớ lại -Lúc đó hả! Dĩ nhiên anh buồn, nhưng anh vẫn theo học và học rất chăm nữa là khác. Anh vẽ rất nhiều, khổ nỗi chẳng có bức tranh nào ra hồn. Ấn tượng cũng không, siêu thực cũng dỏm mà lập thể lại càng dị hợm hơn Gia Bảo vờ không hiểu -Anh nói cái gì em chẳng biết? Chăm chú nhìn nét mặt nhăn của Gia Bảo , Đang cười cười. Anh hỏi đột ngột -Em không hiểu thật à? Chà! Anh lẩm cẩm mất rồi. Đại khái anh muốn nói là anh vẽ tranh chẳng đâu vào đâu cả vì anh không có tài. Vẽ theo trường phái nào cũng bị chê hết Gia Bảo phản đối -Anh có tài mà! Chép tranh như anh đâu phải ai cũng chép được Hơi nhỏm người lên, Đang nhìn cô đăm đăm -Hay thật! Em biết dùng đúng từ "chép" của người trong nghề mà lại không hiểu ấn tượng, lập thể là gì. Lạ quá ta! Bối rối Gia Bảo đổ thừa -Thì chính anh nói với em công việc anh Đang làm là chép tranh chớ ai! -Hồi nào? Ở đâu? -Hôi lâu rồi. Ở phòng trọ của anh chớ ở đâu. Thôi! Em đi ra đây. Tự nhiên lại lên gân với em. Kỳ cục thật! Hất mặt lên Đang lừ lừ -Anh chưa cho phép, dám ra không? Nhìn vẻ mặt lì lì ngang ngược của Đang, Gia Bảo căm lắm. Co nói xuôi lơ mà lòng tức anh ách - Dĩ nhiên em không dám ra rồi! Rồi cô ấm ức - Dầu gì ... đầy tớ vẫn là đầy tớ mà! Thưa cậu Ba, cậu cần gì ở ... con? Đang bật cười trước vẻ giận dỗi phụng phịu của Gia Bảo . Anh không sao dứt được mắt mình ra khỏi gương mặt dễ thương của cô. Với tay lấy xấp giấy và cây viết chì. Anh nghiêm lại rồi hùng hồn ra lệnh -Ngồi im ở đó cho tôi! Gia Bảo càng ức lòng dữ nữa. Cô dẫu đôi môi 1 cách Đang căm ghét mà chẳng nói được gì với ai, rồi bậm môi lại. Mãi 1 lúc cô mới nghĩ ra cách thoát - Bà nội chờ em ở dưới! -Kệ nội! Cứ ngồi im đó đi -Mà em có tội gì để phải bị phạt như vầy chứ? -Tội dám bảo anh lên gân. Cứ ngồi đó xem ai gân hơn ai Đứng bật dậy thật mạnh và chạy thật nhanh ra cửa Gia Bảo nói vọng vào -Bữa nay, em gân hơn anh. Anh nhớ đi. Từ bây giờ trở về sau chi. Hoài sẽ bưng cà phê, pha nước chanh và là người cho anh sai vặt. Em không nghe lệnh của anh nữa đâu! Đang cười 1 mình, anh nhìn tờ giấy anh vừa ký hoạ xong. Gương mặt Gia Bảo rất rõ với những nét cong lém lỉnh, dễ yêu và giận dõi. Cô bé Đang giận dỗi trề cặp môi cong. Buồn tay Đang vẽ tiếp, mái tóc dài tự nhiên của Gia Bảo đã biến thanh cái bờm sư tử dưới nét vẽ của Sĩ Đang. Ngiêng đầu ngắm phác thảo, Đang lại cười. Anh lấy kẹp giáy kẹp lên giá vẽ rồi vừa có 1 cơn gió nhẹ mang mùi hương ngọt ngào của thứ hoa dại nào đó tạt ngang phòng anh. Cơn gió mát làm tâm hồn ủ rủ bực dọc, khó chịu của anh trở nên nhẹ nhõm, khoan khoái. Dạo này Đang thấy thích ngôi biệt thự này mới kỳ chứ! Anh bỏ cái ổ chuột bề bộn để trở về nhà vì bà nội bệnh hay vì anh đã quá chán lối sống buông thả, tự do, vo độ của mình? Hay vì 1 điều gì chỉ riêng anh biết. Đang vươn vai bước ra balcon nhìn xuống vườn. Ngoài bãi cỏ xanh được cắt xén cẩn thận bà nội anh vẫn còn nằm trên chiếc ghé bố với nhũng người bạn già quây quần xung quanh. Hơn 1 tháng trời châm cứu, chạy điện với bao nhiều thuốc men, bà Hân đã nói lại được. Và cũng suốt thời gian đó, Đang chìm đắm trong lo âu ân hận. Trên đời này ngoài mẹ anh ra, người anh yêu thương nhất là bà nội. Vậy mà anh suýt giết chết bà vì tính ngạo mạn cố chấp của mình. Bây giờ thì anh thề với lòng, dầu Sĩ Khang có khích bác khiêu khích cỡ nào anh cũng nhất định làm nhơ để ở kề bên chăm sóc bà. Phải công bằng mà nói dạo này Khang cũng nhịn, anh ta vui vẻ, xởi lởi và rất ngọt ngào với Đang. Công trình ở Vũng Tàu kèm chân Khang suốt. Anh ta ít về nhà với lý do đã có Đang lo cho bà Đông Hân. Đang biết ông anh Hai của mình né....Điều đó tốt thôi, vì dầu sao đi chăng nữa giữa 2 anh em vẫn là 1 hố sâu chia cách. Từ cái nhìn đầu tiên lúc cả 2 không biết mình có quan hệ ruột thịt, Đang đã thấy rõ anh không ưa được gã thanh niên cứ tò tò theo tán tỉnh Phương Uyên, cô chủ mất dạy mà anh chưa bao giờ có lấy 1 chút cảm tình. Ngược lại Khang cũng vậy. Anh ta luôn làm mặt kẻ bề trên với thằng người ở bảnh trai, có đôi mắt lì lợm như chẳng biết sợ ai. Lúc đầu Sĩ Khang đã ghen vì nghĩ rằng gã đầy tớ tướng tá khá phong lưu đó để ý cô chủ Phương Uyên. Lâu ngày anh mới hiểu rỏ ra giữa Phương Uyên và Sĩ Đang lại là 1 trời thù hần. Sĩ Khang tự cho phép mình làm vui lòng người yêu bằng cách bày ra nhiều trò, từ vặt vãnh như đi mua hộ bao thuốc lá đến nhờ vả vào các vùng sâu tìm phong lan quý hiếm mà Bảo Lộc Lâm Đồng là vùng đất có nhiều loài quý nhất Việt Nam. Phải nói Sĩ Khang rất khôn khéo, thường những việc cực nhọc anh ta không trực tiếp sai bảo Đang mà anh ta to nhỏ với bà Minh Chiêu mẹ Đang. Hồi đó Đang rất ngạc nhiên khi thấy sau lần tiếp xúc trò chuyện đầu tiên khá lâu với Sĩ Khang, mẹ anh tràm tư lo lắng mất ngủ liên tiếp mấy ngày đêm, để rồi sau đó hầu như Khang yêu cầu gì bà cũng bắt Đang thực hiện cho kỳ được. Đôi lúc anh trộm thấy trong mắt mẹ mình 1 tia nhìn ấm áp đầy yêu mến. Bà đã nhìn Khang và Uyên như thế khi họ song song dạo chơi trong khu đồn điền trà xanh mút mắt. Đang đã tức tối, ganh tỵ tra hỏi mẹ, bà chỉ lặng lẽ thở dài rút vào căn phòng nhỏ bé dạo lên những bản sonat nghe buồn thê lương. Bà đã trốn tránh câu trả lời bằng cách ngồi lì bên chiếc dương cầm, gia tài độc nhất có giá của mẹ con anh. Thế là Đang không dám hó hé gì nữa. Linh cảm cho anh biết Sĩ Khang phải có liên quan gì đó với dĩ vãng của mẹ mình, nghĩa là hắn cũng có nhiều khả năng liên quan tới anh, 1 đứa con không cha. Và sự thật rõ ràng là như vậy. Mẹ anh đã té xỉu khi bất ngờ gặp cha mẹ Sĩ Khang lúc ông bà ghé thăm Minh Đoàn cha của Phương Uyên. -Cậu Đang có khách. -Ai vậy chị Hoải? Đang quay vào phòng, anh nhíu mày nhìn vẻ lúng túng của chị Hoài và gằn giọng: -Ai vậy? -Dạ....tôi hỏi thì anh ta xưng là Lệ Hồng. Dạ....tên của con gái nhưng rõ ràng anh ta là...là... Đang xua tay: -Tôi hiểu rồi! Chị ra nói với hắn tôi không có ở đây. Chị Hoài lắc đầu khổ sở: -Tôi đã nói rồi, nhưng anh ta không chịu nghe. Đã vậy còn lấn đại vô nhà. Tôi ớn quá bảo hắn ngồi phía ngoài gần cổng. Hăn nói không gặp câu nhật định không về đó! Nhìn Đang Đang sa sầm nét mặt bực bội, chị Hoài cố tình để thêm 1 câu thăm dò: -Hình như hắn ta không bình thường. Cậu giao du với loại người như hắn coi chừng. -Coi chừng quỷ gì? Này! Tôi rất ghét cái trò đâm thọc, ngoài chị ra, nếu trong nhà có thêm ai biết thằng mắc dịch ấy tới tìm tôi thì....xin lỗi, chị đừng trách. Hừ! Hôm nay tôi sẽ xuống tống khứ nó đi, nhưng lần sau chị không được để nó bước vào nhà. Nghe rõ chưa? Nhìn Sĩ Đang hấp tấp bước đi, chị Hoài bĩu môi. Rõ ràng bà Đông Hân đã bênh vực che chờ cưng chiều yêu quý kẻ không ra gì, đã vậy hôm nay còn lôi ra chuyện cậu ta chơi với dân pêđê nữa mới gớm chứ. Hèn gì với đàn bà con gái bao giờ cậu ta cũng lầm lì quạu quọ. Thật là quả báo của ông Sĩ Thanh. Trở xuống bếp chị Hoài thấy Gia Bảo Đang pha trà, mỉm cười ranh ma chị nói: -Cậu Ba Sĩ Đang bảo em đem nước ra vườn phía trước, cậu ấy có khách. -Chị đem giúm em đi chị Hoài! Rất thản nhiên chị Hoài lắc đầu: -Cậu ấy muốn nhờ chính em. Chị đâu dám trái ý. Em biết tính cậu ấy quá rồi còn gì? -Khách nam hay nữ? Cười cười chị Hoài úp mở: -Cả nam lẫn nữ. Loại người đặc biệt, cậu Đang cũng là mấu người đặc biệt mà! *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Gia Bảo làm thinh, cô vừa bực bội cách nói lơ lơ lững lững của chị Hoài vừa căm tức Sĩ Đang, bao giờ anh ta cũng cố ý hành cô. Dẫu rằng lúc gần đây anh ta có vẻ đỡ quậy, đỡ lêu lõng hơn trước. Và dầu rằng có đôi khi Gia Bảo bắt gặp Đang nhìn cô bằng cái nhìn rất dịu dàng. Nhưng có lẽ mọi thứ cô thấy đều chỉ là cảm giác, vì rõ là bao giờ có Sĩ Khang trong nhà, Đang cũng trở chứng. Anh ta cau có gắt gỏng với cô 1 cách vô cớ. Bỏ đi suốt đêm gần sáng mới về lè nhè leo tường vào nhà. Đang ngủ gần đến trưa, thức dậy cắm đầu bên giá vẽ, lắm lúc chẳng thèm ăn cơm. Thất thường và khó hiểu vô cùng. Bà Đông Hân không dám rầy la vì sợ " thằng bé" bỏ đi nữa. Với bà, Đang chịu về nhà đã là 1 nhượng bộ lớn lao của thằng bé rồi. Bưng khay nước ra gần đến trước Gia Bảo ngạc nhiên khi nghe thấy cái giọng ỏn ẻn kỳ cục: -Tại sao anh trốn không cho Hồng gặp mặt? Bộ anh có người mới rồi hả? Anh Đang? Trời đất! Nuốt nước bọt Gia Bảo than thầm, cô đứng nép vào góc cột tròn bằng đá rửa...để quan sát. Trước mặt Gia Bảo là 1 tên pêđê chính hiều. Hắn ta Đang uốn éo làm màu với...người yêu. Khiếp! Nhìn đôi tay gân guốc như dùi đục được sơn cẩn thận mỗi móng nữa màu hồng nữa màu cánh sen Gia Bảo thấy rờn rợn. Đôi tay ấy Đang cầm chắc chiếc" mu soa" trắng chấm nước mắt trên gương mặt trang điểm kỷ hơn bất cứ cô gái ăn diện nào trên đời. Trong lúc gã xưng là Hồng yểu điệu khép nép như sắp tựa người vào Đang thì anh lại hùng hổ khoanh tay trước ngực mặt hất lên. Cái cử chỉ bầm trợn quen thuộc của Đang như tưởng phản hơn nữa với nét mặt điều bộ vừa khôi hài vừa nhố nhăng của kẻ đối diện. Đang gằng giọng: -Đứa nào chỉ mày tới đây? Chớp chớp đôi mi giả cứng nhắc. Lệ Hồng nguẩy nguậy lắc đầu: -Đâu ai dám chỉ! Em nhớ...anh quá phải đi tìm cho ra. Sừng sộ Đang nạt: -Nhớ quỷ gì kỳ vậy. Cút ngay dùm! -Nhớ thiệt mà! Anh đổi vũ trường em phải lần theo dấu anh hơn nửa tháng nay. Sao anh nở bỏ em vậy? Đang! Em có làm gì để anh giận đâu? Lệ Hồng bất ngờ chỉ về phía Gia Bảo lấp ló, giọng anh ta rít lên thật cao nghe rởn óc -Ai...ai...ai vậy " Ghệ " mới hả? Giật mình cô bước vội ra, chẳng thèm nhìn Đang. Gia Bảo cố tình kéo dài giọng -Em mời anh....chị dùng nước. Để khay nước xuống bên ghế đá, cô bước vội trở vào. Trời ơi là trời! Cô không thể hiểu nỗi Sĩ Đang là người như thế nào. Thì ra đêm nào anh ta cũng đến vũ trường với ba mớ tạp nhạp bệnh hoạn này. Thật tội nghiệp cho bà Đông Hân, ông Sĩ Thanh và cả Sĩ Khang nữa. Mọi người trong nhà đó có cả cô Đang phải chịu đựng 1 gã đồng tính luyến ái. -Ngồi xuống đó đi, làm gì mà đứng khép nép nhìn tôi ghê sợ như vậy? Không có virus Sida nào đâu mà lo! Sĩ Đang dằn ghế ly xuống bàn rồi kéo ghế ngồi xuống trước. Anh bực dọc nạt khi thấy Gia Bảo vẫn còn đứng. -Ngồi xuống! Cô thả phịch người lên chiếc ghế đối diện. Nước mắt ứa ra, long lanh nhạt nhoà. Cô nghe giọng Đang hình như hơi nghẹn làm cô chợt bồi hòi xót xa. Anh thốt lên lời 1 cách khó khăn khác mọi ngày. -Tôi đã làm gì cơ chứ để cả tuần nay mọi người trong nhà này cứ lấm lét nhìn tôi rồi dang ra xa. Cô đã nói gì với ba tôi, với anh Khang hả Gia Bảo? -Em không có nói gì cả. Với lại ý anh muốn đề cập tới chuyện gì em không hiểu? -Hừ! Không hiểu! Dưới mắt cô và mọi người tôi là kẻ không bình thường phải không? Mẹ kiếp! Ai muốn xem tôi là giống gì cũng được hết! Tôi chán mọi thứ trên đời này. Từ nhỏ đến giờ lúc nào tôi cũng bị xa lánh vì hôi, vì bẩn, vì đáng ghê tởm. Vì ai? Vì đâu? Tôi có tôi gì đâu chứ! Nghe mùi rượu tỏa ra từ người Sĩ Đang, Gia Bảo bắt đầu lo. Nhỡ anh ta phát khùng lên thì sao? Cô len lén nhìn, cửa phòng vẫn còn mở toang, cô tính cách nào sẽ chạy ra nhanh nhất...Đang gọi lại -Gia Bảo! -Có! -Hừ! Cô không biết dạ à? Uống hết phần rượu còn lại, Đang gọi - Gia Bảo! -Dạ! -Tốt! Cô ngoan đấy! Giá mà lúc nào cô cũng nhìn tôi bằng cặp mắt long lanh ngưỡng mộ như khi cô nhìn Hai Khang thì hay biết mấy. Tôi biết bao giờ cô cũng rất ghét tôi, gớm tôi. Tôi còn nhớ mà, cô đã chùi tay vào áo khi tôi chạm phải tay cô. Bao giờ tôi cũng là thằng chăn dê hôi hám, bẩn thỉu. Mẹ kiếp! Bọn con gái đứa nào cũng mê sự hào nhoáng, giàu có, phogn lưu, sang cả. Mà tôi thì chẳng có gì, ma quỷ cũng chê, nói chi là em phải không Cúc Hương. Cúc Hương à! Té ra anh chàng thất tình cô ả Cúc Hương nào đó. Gia Bảo ái ngại nhìn Đang. Trông mặt anh tỉnh như không, đôi mắt lạnh lùng và lì lợm bình thường cứ nhìn chằm chằm vào giá vé. Miệng thì chua chát trách cứ, nguyền rủa kẻ khác. Khổ nỗi cô lại là nạn nhân mới tức chứ! Len lén đứng dậy cô bước lùi ra cửa. Sĩ Đang sừng sộ. -Đi đâu? -em đi rót nước cho anh. -Giỏi! Nhưng tôi không uống nước. Thế nào, nói đi. Cô ghét tôi lắm phải không? -Phải! -Hay! Dám nói với cậu chủ như vậy là gân lắm! Cô ghét, nhưng nhắm làm gì được tôi nào! Gia Bảo chán nản ngó xuống nền gạch bông lấm tấm những vết sơn dầu đủ màu. Cô nhịn nhục hắn ta chẳng qua cô thương bà Đông Hân thôi! Nhưng có lẽ Đang Đang thích thú cho rằng cô sợ hắn. -Sao! Nói đi chứ! Cô nhắm làm gì được tôi ? Vẫn giữ thái độ dịu dàng, Gia Bảo nhỏ nhẹ: -Em đâu làm gì được anh vì anh là cậu chủ mà! -Vậy nếu cô là 1 người khác ngang hàng với tôi, cô sẽ làm gì khi tôi cứ say xỉn quậy quạn như vậy? Muốn cho qua chuyện, Gia Bảo nói xuôi -Em sẽ năn nỉ anh đừng uống rượu nữa và năn nỉ anh dạy em chép tranh, vì em thích làm công việc anh Đang làm lắm. Nếu anh đồng ý em đâu có ghét anh nữa. Hơi sững người 1 chút, Đang quay sang nhìn Gia Bảo, anh phá ra cười làm cô bối rối, cười cho hả xong Đang gật gù -Khá lắm! Hèn chi bà nội không cưng cô sao được. Rặt mùi giả dối, cô định cho tôi uống nước đường phải không? Hừ! Rượu còn chưa nhằm gì nói chi những lời mật ngọt. Quả là không có nơi nào tăm tối hiểm hóc bằng lòng dạ đàn bà. Bây giờ đi rót nước cho tôi là vừa rồi. Nhanh lên và nước thật lạnh. Gia Bảo lầm thầm trong bụng "sẽ có 1 ngày nào đó, nhất định sẽ có 1 ngày nào đó, Sĩ Đang phải trả giá rất đắt cho những việc anh ta đã làm với mình. 1 ngày nào đó mình sẽ rời khỏi nơi đây ... Muốn vậy phải tìm luật sư Hoàng, và nếu cần thiết mình sẵn sàng muối mặt trở về nhà nội để vay mượn 1 ít tiền. Chịu nhục với người thân còn hơn chịu nhục với thứ rác rưởi như vầy. Nhưng biết ông bà nội còn tin tưởng mình yêu thương mình hay không?" Thở dài khốn khổ, Gia Bảo đem chai nước vô phòng, không nhìn thấy Đang cô gọi to -Anh Đang ơi! -Em vào đây Đứng tần ngần 1 lúc cô mới kéo tấm riđô qua 1 bên. Đang nằm vật trên gường, giọng bắt đầu lè nhè. -Quạt cho anh, nóng quá! Bước đến góc phòng, Gia Bảo mở quạt trần. Sĩ Đang gắt giọng -Tắt ngay! Quạt bằng tay kìa. Em phải hầu quạt cho anh ngủ. Thật là quá quắt! Nuốt tiếng rủa vào lòng Gia Bảo cố mềm mỏng -Bà nội gọi em xuống đấm bóp ... -Chuyện đó bác sĩ lo! Em phải ở đây. Quạt nhanh lên, nhanh lên Gia Bảo cầm tờ báo xếp tư lại đứng ngay đầu giường quạt lia quạt lịa. Đang lại lè nhè bắt lỗi -Quạt phải nhẹ nhàng và phải mát. Nè, anh kêu mà không dạ thì đừng trách. Không có em đứng hầu, anh sẽ đốt nhà nghe chưa Cúc Hương! Lại Cúc Hương nữa rồi! Anh chàng thất tình hồi nào mà bây giờ lại lầm lẫn khi say thế này? Đôi vai Gia Bảo trĩu xuống vì mỏi tay. Hình như Đang ngủ rồi thì phải. Vừa rón rén ra được tới cửa Đang đã gọi ầm lên khiến Gia Bảo quay lại. Nhìn gương mặt hơi cau có của anh cô chán ngán đến tận cùng "Nhất định ngày mai mình sẽ xin bà Đông Hân nghỉ để về Cần Thơ. Mình đã làm nên tội gì mà phải chịu khổ như vầy cơ chứ! Mình sẽ tìm 1 công việc khác cực nhọc hơn nhưng sẽ không ai có quyền làm nhục mình như vầy. Trời ơi! Từ ngày ba mẹ lìa đời mình đã khốn khổ đến tận cùng. Tại sao cái số lận đận vẫn còn bám theo mình dai dẳng đến tận bây giờ nhỉ? -Cúc Hương, quạt mạnh lên! - Dạ! Em vẫn quạt đây Gia Bảo nhẫn nại đáp cho vui lòng Đang "Sao mình luôn nghĩ rằng mình sẽ sống khác đi nhờ vào gia đình này, 1 gia đình lộn tùng phèo mọi thứ. Ôi! Rõ là đáng chán! Bao giờ mình cũng là kẻ cả tin ngốc nghếch. Mình đã luông tin rằng cuộc đời bất di bất dịch, đùng 1 cái mình bơ vơ trên đời, mình đã tin vào tình thương yêu máu mủ, đùng 1 cái chính chú ruột của mình vu khống mình ăn cắp để tống mình vào tù, chú Quý sợ cái gia tài kếch sù của ông nội phải chia đôi, chú sợ mất đi 1 nữa vì con bé mồ côi này chớ gì! Mình đã tin tất cả mọi người bằng trái tim thật thà, nhưng có mấy ai tin mình. Té ra niềm tin là 1 thứ xa xí mà không phải ai cũng có được. Thế thì ta hy vọng gì ở nơi này, nơi mà tình cảm cũng hiếm hoi như niềm tin, nơi mà ta luôn bị đối xử theo kiểu thất thường tùy theo chủ buồn hay vui. Nơi mà ... -Gia Bảo, em làm cái gì ở đây, bà chủ gọi kìa! Gia Bảo ngước đôi mắt rân rấn lên nhìn chị Hoài. Cô chưa kịp trả lời thì chị đã tức giận -Cậu Đang bắt em ngồi quạt à? - Dạ! -Thật quá sức! Cứ để mặc cậu ấy! -Cậu ta say mèm, em sợ ... cậu hăm sẽ đốt nhà nếu kêu mà em không lên tiếng Chị Hoài trợn mắt -Em không sợ cậu ta ... Em mà lại sợ cậu ấy đốt nhà. Khi say rượu đàn ông họ chẳng tự chủ được đâu. Ngốc vừa vừa thôi Gia Bảo à! Bước theo sau chị Hoài, Gia Bảo bổng tủi thân vô cùng, cô rấm rức -Chắc em xin nghĩ việc thôi! Sao lúc nào cậu Đang cũng cố tình đày em khổ đến như vậy cơ chứ! *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chị Hoài ra vẻ biết chuyện, kéo cô đứng lại, chị thì thầm -Với đàn bà con gái nào cậu ta cũng căm ghét hết. Bịnh mà! Em không thấy cậu có thằng bồ pêđê trông thật ớn lạnh đó sao? Gia Bảo buột miệng -Không phải đâu! Hôm ấy em nghe được cậu Đang đuổi hắn thẳng thừng mà! -Ôi chao! Không lẽ cậu ta lại ôm ôm ấp ấp khi có em ở đó! Bịnh rồi! Cậu ta không có tình ý gì thì ngữ ấy làm sao dám mò tới tận đây. Chị đoán đúng mà! Cậu Đang muốn ở riêng để tiện bề đàn điếm với quỷ. Gia Bảo chợt thấy trong khóe mắt, nét môi của chị Hoài có chút gì hả hê khi chị cười gằn -Cậu Hai Khang bực bội lắm! Cậu ấy hăm sẽ đuổi chẳng thương tiếc "cái ổ virus Sida" gớm ghiếc đó ra khỏi nhà, bất chấp bà chủ, nếu cái thằng bóng lại cái ấy tới tìm cậu Ba Đang lần nữa Ngẩng mặt lên Gia Bảo thắc mắc -Sao cậu Khang biết? Nghênh mặt ra chiều tự đắc chị Hoài nói -Chuyện gì cậu Hai không biết. Là người kế thừa gia tài, cậu phải nắm rõ mọi chuyện trong nhà ngoài ngõ chứ! Cũng may ông chủ còn có cậu Hai Khang đỡ đần chớ cứ phá sản như cậu Ba Đang thì chẳng mấy chốc cơ nghiệp ra tro -Vậy chứ cậu Khang đã nói gì với cậu Đang chưa? Thích thú trước sự ngờ nghệch của Gia Bảo, chị Hoài hóm hỉnh -Nói rồi mới có chuyện cậu Ba bực mình uống rượu đó chứ! Đúng là đủ bộ hút xách, rượu chè, trai gái, cờ bạc. "Tứ đổ tường đại ca" là hắn đó -Sao chị biết? -Thì cậu Khang nói. Để trước đây bà chủ không tin, giờ thì rõ ràng bà gặp phải thứ thiệt rồi! Cũng mong cậu Hai tống cổ cậu ta đi mau mau. Nói thật, chị chả ưa ... vô chút nào. Toàn bày thêm chuyện cho người ta hầu, còn bản thân mình thì chẳng ra tích sự gì. Cũng tại cậu Đang về ở đây mà bà Bích Chiêu giận chồng, giận luôn mẹ chồng. Bà ấy ra đi không nói vì sao, nhưng chị biết quá đi chớ. Bao giờ cậu Đang còn ở trong nhà này thì không đời nào bà Bích Chiêu trở về, dầu bà ta cũng chính là dì ruột của cậu Đang Há hốc mồm ra kinh ngạc, Gia Bảo hỏi -Ông Sĩ Thanh lấy 1 lúc 2 chị em à? - Dĩ nhiên không phải là cùng 1 lúc, nhưng đúng là ông chủ đã ăn ở cả với 2 chị em. Sĩ Khang con người chị Sĩ Đang con người em -Sao kỳ vậy chị Hoài? Chị Hoài nhún vai -Chuyện đời mà em, có gì đâu mà kỳ Tới nhà bếp, Gia Bảo bước vội vào, bà Đông Hân gắt -con đi đâu vậy Gia Bảo? Có biết tới giờ cơm rồi không? Rầu rĩ Gia Bảo ngó chị Hoài như cầu cứu, chị Hoài tội nghiệp bèn nói dùm -Cậu Đang nhậu vào, say rượu rồi lại bắt Gia Bảo đứng hầu quạt chớ không chịu cho mở quạt điện, cậu ấy hăm sẽ đốt nhà nếu kêu mà không có con bé ở đó Bà Đông Hân tức tối -Có như vậy thật à? Lúc nào nó cũng lựa lúc có ba nó, anh nó về đủ để quậy. Mãi rồi ai mà bênh nó nổi! Ứ hự! Thấy chịu khó ngồi vẽ vời trong phòng, tưởng là tu tâm dưỡng tánh rồi. Ai ngờ lại nhậu nữa, sao tôi khổ đến thế này! - Đó là bản chất của nó, nội ca cẩm than phiền hay lo lắng cũng vô ích Sĩ Khang nhếch môi cười khinh khỉnh và ngồi xuống đôi diện với bà Hân. Anh ta cao giọng nói tiếp -Rõ ràng nó tìm đủ mọi cớ để ra ở trọ nhằm đàn đúm với tụi đồng tình luyến ái chớ không phải tại con khó khăn làm nó giận. Nó muốn tự do kiểu qủy, kiểu ma. Nói thật con sợ quá nội à! Đây rồi mang tai mang tiếng cho ba, dòng họ này hồi nào đến giờ đâu có ai kỳ khôi như nó. Không khéo bệnh cả nhà Nhíu nhíu đôi mắt già, bà Hân ngạc nhiên -Bệnh gì mà cả nhà hả Khang? -Thì thằng Đang đem mấy thằng pêđê về, kéo theo bệnh Sida chớ bệnh gì nữa! Bà Hân xụ mặt -Con nói cho dữ vào, tao thấy thằng Đang có gì khác mày đâu -Cho nội bên, con miễn bàn. Rồi ba sẽ nói chuyện với nó bây giờ Bà Hân đập tay lên bàn -Bây làm sao cho thằng nhỏ bỏ nhà đi nữa đi! Chuyện không có gì cứ làm rùm lên. Ôi trời ơi là mệt! Hầm hầm bà đứng dậy, Gia Bảo vội vã chạy đến đỡ bà về phòng. Cô thoáng thấy mặt Khang hơi hất lên thách thức. Mà anh ta làm vậy nhằm mục đích gì cô không hiểu nổi Rốt cuộc Gia Bảo cũng không xin nghĩ để về Cần Thơ được vì bà Đông Hân lại mệt. Hôm qua, luật sư. Hoàng có ghé theo lời mời của bà Hân, cô không gặp ông vì lúc ấy cô bận đi chơ. Từ ngày ra tù đến nay tính ra đã gần 6 tháng, 6 tháng trời với 6 tháng trình diện địa phương, cô hy vọng mình sẽ được phục hồi quyền công dân trong tháng này. Nếu đã có quyền công dân cô hy vọng mình dễ dàng tìm 1 công việc khác chính vì vậy mà sáng nay Gia Bảo nôn nóng chờ luật sư Hoàng, ông ta sẽ đến lo việc giấy tờ gì đó của bà Hân, cô sẽ nhờ ông tìm việc và nhờ ông đôn đốc lo giùm giấy tờ phục hồi quyền công dân cho sớm. "Quyền công dân bị mất" Gia Bảo lẩm bẩm và thấy mọi việc đã xảy đến cho cô giống như là không có thật. Phi lý vô cùng, thế mà cô lại bị 1 năm tù giam hầu như không cần phải ra toà xét xử. Người ta đã "ăn rơ" với nhau dựng ra 1 tấn bi kịch. Thoạt đầu cô ngỡ mình là khán giả nên ung dung ngồi xem ông chú bà thiếm mình truy tìm 8 lượng vàng bị mất, để đến lúc sắp tới giờ ra bến xe trở về Sài Gòn đi học thì mới có người phát hiện ra số vàng được giấu trong hộp xà bông Fa cất tận đáy giỏ xách của cô Gia Bảo thoắt rùng mình. Có phảI đó là cơn mộng dữ mà cô đã thoát ra rồi không? 1 giấc điệp mà trong mơ cô không là bướm, không là gì cả, và hiện tại cũng có thể Đang trong 1 cơn mộng dữ khác. Biết đâu chừng, hỡi dòng đời luân lưu, bất tận, hư thật khó tưởng. Sáng hôm nay sao cô buồn gì đâu! Không lẽ tại trở trời, gío se se lạnh lá rơi nhiều, khoảng cỏ ngoài vườn bắt đầu vàng úa làm cô thấy min`h cô đơn hơn bao giờ hết 1 tháng nữa là đám cưới của Sĩ Khang, căn phòng của anh đã được sữa chữa, trang trí lại. Cô nghe chi. Hoài và dì Ba khen đẹp lắm, nhưng cô không ghé mắt vào xem? Để làm gì cơ chứ! Lâu rồi cô hầu như quên khuấy là đã có lần mình buồn khổ vì thầm nghĩ tới Khang, lúc đó cô tưởng mình yêu anh vì vẻ bề ngoài đẹp trai lịch thiệp. Thật ra anh chẳng bao giờ để ý đến cô và cô đã nhầm tình cảm của mình. Nhầm lẫn đáng chê trách Ôm lấy mặt Gia Bảo tự biện hộ. Tại ta cô đơn và thiếu thốn mọi thứ tình cảm đó thôi! Và cũng có thể tại ta là 1 con bé vô duyên nữa. Đúng vậy! Ta là 1 con bé vô duyên nhất, bạc phước nhất, trên đời này có ai đóai hoài đến ta đâu nào? -Gia Bảo! Gia Bảo! Lại oan gia nữa rồi! Nghe giọng Sĩ Đang gọi, cô chẳng thèm ngẩng lên, trái lại Gia Bảo muốn mình được ngồi vùi đầu vào tay, mặc cho tóc xỏa dài che quanh mọi thứ, mặc cho hắn ta dọa sẽ cho cô nghỉ việc như đã từng hăm -Gia Bảo! Em làm sao vậy? Vẫn giấu mặt trong tay, cô cay cú -Tôi sợ anh chớ có làm sao! Tôi xin anh cho tôi yên 1 chút. Suốt đêm tôi đã thức hầu bà nội rồi. Anh đừng đày tôi nữa. Tôi đến bỏ trốn trước khi anh cho tôi nghỉ việc mất -Em mệt lắm hả? -Ừ! -Vậy đi nghỉ đi. Tôi sẽ nói với bà tôi -Cám ơn! Sao hôm nay anh tử tế vậy? Vừa ngước mặt lên Gia Bảo vừa chanh chua hỏi. Đang mỉm cười nhìn cô, cái cười ngượng ngập hiền từ làm cô cảnh giác -Anh muốn gì ở tôi? -Tôi muốn xin lỗi! mấy hôm nay hình như em lẩn tránh tôi thì phải - Đúng vậy! Tay tôi vẫn còn mỏi vì phải quạt hầu cậu chủ. Thành ra thấy cậu tôi phải né ra xa chớ sao Giọng Đang bức rức khổ sở. -Hôm ấy tôi quá say, Gia Bảo đừng chấp nhất kẻ say nhé! Gia Bảo cười nhạt, cô nhìn xa xa nơi con chuồn chuồn kim màu đỏ Đang chao lượn và thấy phận mình còn thua nó. Mình Đang buồn não ruột nhưng nào có được "bay" dầu là bay bổng lấy 1 phút cho tâm hồn bớt khổ. Thấy cô làm thinh Sĩ Đang nói tiếp -Tôi nhớ hình như Gia Bảo nói rất thích chép tranh. Tôi sẽ dạy, em chịu học không? Nhè nhẹ lắc đầu cô đáp -Tôi đâu có thừa thời gian và chẳng có quyền gì ở không để học dầu là tôi rất thích. Với lại tôi cũng đâu quen cầm cọ pha màu, biết có làm được không? -Nhưng em thích công việc tôi Đang làm thật chứ? Gật đầu Gia Bảo nói -Tôi thích, anh chép đẹp lắm, nhưng việc anh làm ... Chậc! Thôi không nói đâu! -Nói đi Gia Bảo! *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| -Không được! Lúc khác tôi sẽ nói thì hay hơn Sĩ Đang ấm ức -Lúc khác là lúc nào? -Lúc tôi sắp đi khỏi đây. Chắc chắn khi đó tôi sẽ nói và chẳng sợ bị anh hăm he lắm điều như bây giờ -em luôn luôn ao ước đi khỏi đây à? Mắt Gia Bảo bổng trở nên xa xăm, cô gật đầu mai mỉa - Đúng vậy, vì nơi đây đâu phải là thiên đường mà mọi người mơ ước. Tôi không phải con sãi ở chùa, nên dứt khoát tôi sẽ tìm cách nào mau nhất giúp tôi khỏi phải quét lá sân nhà anh nữa Rất tự nhiên Đang ngồi kế bên Gia Bảo trên ghế đá, anh chống tay dưới cằm -Tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao người như Gia Bảo lại chịu vào làm việc cực nhọc đến thế trong khi em dư sức tìm công việc khác -Mỗi người có 1 hoàn cảnh, tôi cũng vậy, trước đây tôi không thể tìm việc theo ý mình thích -Vì sao? Tránh né Gia Bảo bắt sang chuyện khác -Không biết luật sư Hoàng đã tới chưa? -em chờ ông ta hả? -Vâng! Tôi định nhờ chú Hoàng tìm cho mình công việc khác, chỗ làm khác -Em đã nói với bà nội tôi ý định này chưa? -Tôi chưa nói với ai hết. Với lại tôi nghĩ điều đó cũng chẳng quan trọng Sĩ Đang xua tay phản đối -Sao lại không? Bà nội tôi rất quý Gia Bảo Liếc sang Đang, cô chua ngoa -Ấy là nhờ miệng lưỡi tôi rặt mùi giả dối như có lần anh đã nhận xét -Ôi! Sao em nhớ dai và để bụng lâu thế! Chuyện cũ bỏ đi cho rồi! Bĩu môi Gia Bảo ... chém vào -Chuyện cũ của tôi thì anh bảo bỏ đi, trong khi chuyện cũ của anh , anh cứ khư khư ôm lấy năm này qua tháng nọ rồi làm khổ mọi người Gia Bảo thấy mắt Đang long lên, mặt anh hầm hầm, cô hơi sợ và tự trách mình đã nói leo không đúng chỗ. Nhưng rồi Đang chỉ buông tiếng thở dài, tiếng thở dài của người đàn ông nghe buồn làm sao, nó làm cô chạnh lòng 1 cách vô cớ khi nghe anh nói - Đó không là 1 câu chuyện. Đó là 1 vết thương chẳng bao giờ lành, vì người ta cứ vô tình chọc vào cho nó rướm máu mãi Gia Bảo buột miệng như để trấn an tình cảm của mình -Anh cũng đâu phải loại hiền từ chịu ngồi yên 1 chỗ cho thiên hạ ... chọc vào đâu mà than thở. Sĩ Đang bướng bỉnh -Gặp kẻ khác chắc chắn họ còn dữ hơn tôi, vì trên đời này hiếm có ai chịu ngồi yên cho người khác chọc vào vết thương của mình. Nhưng tôi tự nhủ với lòng rồi. Nhất định tôi sẽ không làm phiền tới ai. Lưu lại ở đây vì tôi thương qúy bà nội mình Nhíu mày đau xót Sĩ Đang nói tiếp -Thế nhưng không ai tin điều đó. Họ chỉ nghĩ tới lúc gia tài, địa vị danh vọng sẽ bị chia ra. Họ cho rằng tôi là thứ lộn giống tồi tệ không xứng đáng hưởng bất cứ chút gì của họ hết. Ba tôi muốn tôi làm việc trong công ty của ông, Sĩ Khang và mẹ anh ta thì không, mà tôi cũng không muốn vì chưa bao giờ tôi nghĩ ông là cha tôi, nói chi nghĩ đến mọi thứ ông ấy tạo ra nhằm cho tôi, của tôi, vì tôi Cười ngượng nghịu, Đang thầm thì. -Tôi lao vào chép tranh vì không có tài để thành họa sĩ. Làm công việc chẳng ai biết tới tên, tiền bạc chẳng là bao nhưng tôi muốn như vậy. Tôi không thích sống vì ai khác, với ba tôi và Hai Khang tôi vẫn là người xa lạ. Nghe Đang nói tự nhiên Gia Bảo nghĩ tới mình, và cô tin rằng anh nói thật, vì cô đã từng là nạn nhân của gia tàị 1 nạn nhân khốn khổ! Nhìn Đang bằn đôi mắt cảm thông, cô dè dặt hỏi -Chẳng lẽ bao nhiêu tình cảm anh dồn hết cho bà nội? -Gần như là vậy! Vì tôi có còn ai trên đời đâu! -Anh yêu thương nội nhưng sống ích kỷ cố chấp nên cứ làm bà buồn khổ mãi -Gia Bảo nghĩ sao mà dám nói vậy? -Tôi nghĩ bà nội anh cần tình cảm chan hoà giữa những người là con là cháu của bà. Anh thương bà nhưng không hoà thuận với mọi người thì cũng như không Giọng Đang cương quyết -Tôi sẽ cố làm lành và nghe lời bà nội. Tôi sẽ thay đổi cách sống. Gia Bảo có tin điều đó không? Ngỡ ngàng trước câu hỏi như 1 lời hứa của Đang, Gia Bảo tròn mắt nhìn anh. Cô bắt gặp trên khuôn mặt đàn ông sáng sủa ấy chút gì .. chời đợi. Bất giác Gia Bảo gật đầu đáp bừa -Tôi tin! Vừa dứt lời cô đã ân hận ngay vì sự nhẹ dạ của mình. Anh ta cần gì phải hạ mình đợi chờ câu trả lời của cô. Anh ta cần gì việc cô tin hay không tin anh ta chứ! Dầu tốt hay xấu anh ta vẫn là cậu chủ của cô kia mà! Thoáng trông thấy dánh luật sư Hoàng từ hàng hiên đi ra, Gia Bảo mừng rỡ chạy theo cô gọi rõ to -Chú Hoàng! Ông Hoàng đứng lại mỉm cười với cô -Khỏe chứ bé con? -Cám ơn chú. Cháu vẫn khỏe và cháu muốn chú giúp cháu 1 việc -Chú biết rồi! Cháu sẽ được trả quyền công dân trong tuần tới. Mừng không? Ngước nhìn ông với đôi mắt tràn đầy hy vọng, Gia Bảo hỏi chớ chẳng trả lời -Vậy chú cóthể tìm hộ cháu 1 việc làm khác chứ? -Cháu không thích ở đây à! Chú nghe nói bà Đông Hân cưng yêu cháu lắm mà! Hấp tấp cô nói vội vã. -Yêu thương là 1 lẽ, công việc là 1 lẽ, cháu muốn làm việc với khả năng của mình. Nếu cứ làm con hầu hoài chắc cháu điên lên mất. Chú không giúp, cháu cũng phải tự tìm việc cho mình thôi Trầm ngâm với vẻ khó nghĩ, ông Hoàng nói -Vừa tức thời đây bà Hân cóhỏi chú về cháu. Bà không tin vào cái lai lịch mà cháu đã khai với bà ấy trước đây Lo lắng Gia Bảo hỏi -Rồi chú nói sao? -chú không nói sao hết, bà ấy có vẻ giận, chú đề cập tới việc bà nhờ chú làm, 2 bên nói chuyện lâu lắm, xong việc của mình rồi bà Hân lại nhắc lại chuyện của cháu. Buộc lòng chú phải nói thật Gia Bảo kêu lên -Nói thật nghĩ a là làm sao hả chú? Cháu đã từng năn nỉ và chú đã hứa mà chú Hoàng Ông Hoàng gật đầu -Phải rồi! Chú đã hứa giữ bí mật chuyện gia đình và bản thân cháu vì lúc ấy giữ kín sẽ có lợi cho cháu, bây giờ bà Hân đã tin tưởng yêu thương cháu rồi, chú lại nghĩ nói thật sẽ có lợi hơn. Bà Đông Hân yêu mến cháu nhiều lắm Gia Bảo. Trong di chúc của mình bà có dành phần cho cháu Ngạc nhiên cô hỏi -Bà Đông Hân làm di chúc à? Ông Hoàng nghiêm mặt -Cháu không được hé môi với bất cứ ai việc này. Ngay bản thân chú cũng chưa có quyền nói, nhưng vì muốn chứng minh cho cháu tin rằng bà Hân thật sự yêu quý cháu, chú buộc lòng phải hở ra vấn đề làm di chúc đó Thờ thẩn nhìn ông Hoàng, Gia Bảo cảm động -Thật cháu không ngờ bà ấy tốt như vậy trong khi chú Qúy của cháu lại ... lại .. Ông Hoàng an ủi - Đâu phải trên đời này ai cũng như bà Hân hay là như chú Quý của cháu đâu. Nhưng cháu phải mừng vì người tốt lúc nào cũng nhiều hơn kẻ xấu. Chú nghĩ bà Đông Hân sẽ giúp đỡ khi đã biết hoàn cảnh thật của cháu -Bà Hân qúa tốt nên cháu không dám nhận bất cứ sự giúp đỡ nào nữa. Tháng tới là đám cưới của cậu Sĩ Khang, cô Phương Uyên sẽ về nhà này và sẽ chăm sóc bà Hân. Cháu nghĩ mình đã hết công việc ở đây rồi chú Hoàng ạ! Ông Hoàng gật gù -thôi được rồi! Chú sẽ tìm việc làm khác cho cháu, nhưng có lẽ chỉ quanh quẩn với những người quen cũ của cha mẹ cháu thôi. Có thể họ hiểu hoàn cảnh cháu hơn Gia Bảo phấn khởi -Cháu cám ơn chú! Tiễn ông Hoàng ra cổng rồi trở vào. Gia Bảo ngạc nhiên khi nhìn thấy Sĩ Đang vẫn ngồi trên ghế đá với điếu thuốc cháy 1 nữa -Ông ta đã hứa sẽ tìm việc làm cho em rồi phải không? -Sao anh biết? -Nhìn nét mặt em thì biết chớ sao. Xem nào ... tươi cười, hớn hở. Gia Bảo nè! Lẽ nào em nỡ bỏ bà nội tôi mà đi Bối rối cô ấp úng -Sao anh lại nói vậy. Cô Phương Uyên sẽ về đây ở và sẽ săn sóc bà nội, tôi phải lo tìm việc khác để nuôi thân chứ! Cười khẩy Đang cao giọng -Ai nói với em là cô ta sẽ chăm sóc bà nội? -Thì chính anh chớ còn ai nữa! Tôi đi là đúng lúc rồi anh Đang à! -Sao em lại tin vào lời nói mai mỉa của tôi. Em không phân biệt được thật giả hay sao? Nhún vai Gia Bảo trả lời ngang ngang -Với người khác tôi có thể phân biệt bất kỳ điều phải trái nào nhưng với anh chắc hơi khó Nét mặt vẫn thản nhiên không mảy may tự ái, Đang nói -Em nghĩ sao cũng được, nhưng em sẽ học chép tranh chứ? Biết đâu nghề mọn này có ích cho em Cười cười Gia Bảo trêu Đang -Ừ! biết đâu chừng sau này tôi sẽ mở 1 phòng trưng bày và bán những tác phẩm hội họa nổi tiếng. Lúc đó anh sẽ chép không kịp để bán đấy! Cô chẳng ngờ Sĩ Đang lại tán vào -Sao em lại nghĩ những điều tôi tưng ao ước thế nhỉ? Phải! Tôi đã ao ước có 1 số vốn để mở 1 phòng triển lãm tranh của các họa sĩ rồi giới thiệu mua bán tranh. Tôi được biết trước đây ơ? Sài Gòn có phòng tranh Gia Yên rất nổi tiếng. Tiếc thay khi tôi vào tới thì phòng tranh đó dẹp mất rồi Mặt Gia Bảo hơi tái đi khi nghe Sĩ Đang nhắc tới tên mẹ mình 1 cách vô tình Sĩ Đang ngạc nhiên trước thái độ hơi khác lạ của cô -Em làm sao vậy Gia Bảo? Gượng cười cô khỏa lấp -Tôi Đang trách min`h khéo mơ mộng hão huyền. Giàu có như gia đình anh mà còn chưa mở phòng tranh được huống hồ chi hạnh khố rách áo ôm như tôi -Ôi! Khố rách áo ôm mới thường làm nên sự nghiệp. Sao em lại mặc cảm vậy? Người ta không ai có thể đoán được ngày mai của mình sẽ như thế nào đâu. Như trước kia tôi chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ có diễm phúc là cậu chủ con nhà giàu, vì hồi đó tôi cũng là 1 kẻ giúp việc, làm công chả khác gì em Bĩu môi, Gia Bảo lắc đầu -Anh lại đem tôi ra để trêu chọc. Ai mà tin được lời anh vừa nói khi anh Đang là cậu chu? Sĩ Đang thốt lên -Tôi nói thật mà! -Nếu anh đã từng làm công cho nhà giàu thì ít ra anh phải biết thông cảm với tôi, chớ có đâu cứ kiếm cớ đày đọa tôi suốt Đang nhăn mặt -Gia Bảo! Thật ra tôi đã làm gì đến nổi em buộc tôi tội nghe ghê vậy? Tình tôi hay trêu chọc người khác nên vô tình làm em kho chịu. Tôi xin lỗi Gia Bảo nhé! Liếc Đang, Gia Bảo cắc cớ -Sao hôm nay anh tử tế thế? -tôi muốn làm điều tốt cho mọi người, nếu không được, ít ra cũng là làm điều tốt cho em -Ủa! Sao anh lại chọn tôi làm thí điểm coi chừng nhầm đối tượng đó! -Sao lại nhầm được, em là cô gái có nhiều cá tính. Tôi bắt gặp ở em những giây phút mơ mộng xa xôi mà các cô gái ở đời thường này ít có -Chẳng qua là tôi cứ nơm nớp lo cho cuộc sống của mình thôi. Chớ quê mùa như tôi làm sao biết mơ với mộng Tự dưng Gia Bảo nhìn Đang buồn bã -Với tôi mơ mộng không còn nữa, nó chết từ lâu rồi, và trên đời này còn trơ trọi 1 mình con bé mồ côi khao khát tình thương gia đình êm ấm Giọng Đang dịu dàng khác thường -Bà nội rất yêu qúy em. Tôi hứa sẽ cùng bà nội tạo mọi điều kiện để em thấy ngôi nhà này như 1 gia đình mà em cũng là 1 thành viên Lắc đầu nhè nhe. Gia Bảo nói *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| - Điều đó khó lắm anh Đang à! -Tại sao khó chứ? ngước mắt nhìn đôi mắt sáng đầy vẻ mong đợi của Đang, Gia Bảo ngập ngừng -Tôi nói anh đừng hét ầm lên và đuổi tôi .. "cút xéo" nhá? Ngượng ngùng Đang gãi gãi ót rồi gắt -Cứ nhắc chuyện đời xưa hoài. Tôi Đang chờ nghe chuyện đời nay đây này! Em cứ nói đại đi, úp úp mở mở thật khó chịu quá! Nghiêm nghị nhìn thẳng vào Đang, Gia Bảo chậm rãi nói -Tôi không tin anh sẽ làm điều tốt đẹp ấy cho tôi, 1 kẻ chẳng ruột rà máu thịt gì với anh hết. Trong khi với cha, với anh ruột mình anh lại luôn căm ghét và gây hấn Ngưng lời để thở 1 hơi, Gia Bảo cố lấy can đảm nói tiếp, dầu cô đã thấy Sĩ Đang xụ mặt hầm hầm -Tôi không tin anh có thể làm điều tốt cho ai hết. Đúng vậy! Quả là tôi chưa thể tin Sĩ Đang im lặng, anh đứng dậy bước trở ra cổng không 1 lời chào hay phân trần chi cả. Gia Bảo ngồi đó trông theo. Cái dáng nghênh ngang cua? Đang hôm nay đâu rồi, thay vào đó là bước chân anh chầm chậm, đầu cúi xuống buồn buồn như Đang nghĩ suy điều gì rất dữ "May phúc là hắn ta không nổi cơn nhờ mình rào đón trước ... Mà sao mình lại ác mồm đến thế! Lỡ như hắn muốn làm điều tốt cho mọi người thật thì có phải mình đã cố tình làm hắn cụt hứng không! Ôi! Hắn thật khó hiểu. Thực tế hơn hết là ta đừng nên trông mong vào kẻ đã nhiều lần làm ta khốn khổ" Chị Hoài vừa ủi xong chiếc áo sơ mi màu xám tro của Sĩ Khang, vừa nói tưng tửng: -Làm gì mấy hôm nay quỷ sa tăng đóng cửa phòng suốt ngày. Chắc Đang luyện phù phép gì đây. Sắp đến ngày cưới của cậu Hai rồi. Chẳng biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa. Ớn quá! Giả vờ không hiểu Gia Bảo hỏi: -Chị nói vậy là sao hả chị Hoài? Vẫn giọng kẻ cả chị Hoài mắng: -Ngốc ơi! Không hiểu thật à? Chị muốn nói tới ông Ba Đang. Gần nửa tháng nay cậu ta lầm lì ở suốt trong phòng vẽ vời chớ ít quậy. -Ban đêm cậu ta đâu có ở nhà! Chị Hoài dài mồm: -Ôi! Ban đêm là giờ cũa ma quỷ. Làm sao cậu Đang ở nhà cho được. Gia Bảo rút vai lại: -Chị cứ nói tới ma quỷ hoài, em ghê quá! Mà cậu Đang đi đâu, không đêm nào có ở nhà hết dù mưa, dù bảo. -Đi nhảy đầm chớ đi đâu! -Sao chị biết? Lấy cái móc treo chiếc áo vào, chị Hoài đắc ý. -Cậu Khang nói! Lần đó cậu Khang đưa cô Uyên đi nhảy đầm có gặp cậu Đang. Hình như cậu Đang là khách quen nên ở chổ nhà hàng khiêu vũ gì đó... chị chả nhớ, ai cũng biết Sĩ Đang và thân mật với cậu ta hết. Trề môi chị phê phán: -Bởi vậy tiêu tiền như nước. Làm một xài mười. Khổ đời cậu Hai và ông Thanh làm người chả dám xài đến... một. Gia Bảo làm thinh, cô nhớ đến cô gái mặc chiếc áo ngủ nhàu nát ngồi vắt vẻo hút thuốc trong phòng cậu Đang, rồi cái gã pêdê gớm ghiếc õng a õng ẹo thút tha thút thít khóc bên cạnh anh mà ngao ngán. Dạo này anh vẫn tiếp tục công việc thầm lặng cũa mình và chơi đàn. Anh có một cây organ và rất thường sử dụng nó. Gia Bảo thấy hình như anh tập luyện chớ không phải đàn để giải khuây. Tiềng đàn của anh cứ làm cô bâng khuâng nghĩ ngợi... Đúng là cô chưa biết nhiều để có thể hiểu con người Đang. Anh ta có những điểm khiến cô phải bận tâm hơn Sĩ Khang mà mãi đến bây giờ cô mới nhận ra. Rõ ràng lúc nào Đang cũng gây cho cô những ấn tượng khó phai, chớ chẳng như Khang. Khang chỉ tạo cho cô cảm giác mơ hồ lãng mạng về một thứ tình cảm nào đó không rõ né6, nếu ít được gặp cô anh sẽ quên ngay. Gia Bảo giật mình khi nghe Khang gọi. Cô vội vàng bước ra hành lạng Sĩ Khang nhìn cô bằng đôi mắt ấm áp lạ kỳ. Giọng anh ngọt ngào: -Em ra vườn, tôi có chút việc muốn nhờ. Gia Bảo chậm chạp bước theo sau Khạng Bao giờ thái độ của anh cũng nhẹ nhàng lịch lãm, khác với Đang, lúc nào cũng mạnh bạo với cử chỉ như thách thức mọi người xung quanh. Nhè nhẹ lắc đầu, Gia Bảo không hiểu sao cô cứ hay so sánh hai anh em họ với nhạu -Ngồi xuống đây Gia Bảo. Dạo này tôi đi nhiều quá, chúng ta ít gặp nhau, em vẫn bằng lòng với công việc cũa mình đó chứ? Vẫn chưa đoán được ý định của Khang, Gia Bảo dè dặt: -Thưa vâng! -Hình như lúc này Đang cũng thường đưa bà nội đến câu lạc bộ dưỡng sinh, hay đưa bà đến chơi ở nhà các ông cụ bà lão nào đó thay em phải không? -Dạ! Và bà tỏ ra rất thích khi thấy anh... à cậu Đang chăm sóc, quan tâm đến mình. Khang cau mặt lại một thoáng rồi nói: -Nó làm được điều ấy thì tốt! Đốt cho mình một điếu thuốc, Khang rít một hơi dài rồi lại vứt đi, mắt dõi ra xa đầy vẻ ưu tư. Gia Bảo kiên nhẫn ngồi chờ, cô ném vội cho Khang một tia nhìn chớp nhoáng rồi theo đuổi những ý nghĩ mông lung của mình. Anh ta dang tính toán điều gì vậy? Bao giờ anh ta cần điều gì đó anh ta mới ngọt ngào với cô, bằng không thì Khanh lạnh lùng và lịch sự phớt lờ dầu cô chạm mặt. Anh ta là chủ mà. Sao cô lại trách chủ của mình được chứ! -Trông em như Đang bay trong cỏi mơ mộng nào đó. Khang độ t ngột nói và mỉm cười với Gia Bảo . Nụ cười quyến rũ của anh làm Gia Bảo trở nên yếu đuối . Gia Bảo chống chế: - Thưa tôi Đang chờ nghe cậu nói đấy chớ có mơ mộng gì đâu ạ! - Công ty của gia đình tôi có chi nhánh ở Vũng Tàu Đang cần một người trực văn phòng . Tôi định nhờ em nhận công việc này . Ngạc nhiên Gia Bảo hỏi lại: - Tôi à ? Không được đâu! - Sao lại không được ? Trong khi em Đang nhờ luật sư Hoàng tìm việc cho mình . Gia Bảo lặng thinh . Sĩ Khang nói tiếp: - Điều này tôi được chị Hoài cho biết chớ không phải từ ông Hoàng đâu . Tôi hiểu em đã chán những trò lố bịch của thằng Đang rồi nên mới định tìm nơi làm khác . Và tôi sẽ giúp em bằng cách đó . - Nhưng ai sẽ chăm sóc bà ? Thật ra có lúc tôi quá mệt mỏi và bực bội vì cậu Đang nên đã thở than như vậy với chị Hoài chớ ở đây rất tốt . Với lại tôi có học hành gì cao đâu! - Em nói thật đó chớ ? Cúi đầu xuống Gia Bảo đáp nhỏ: - Vâng! Mĩm cười khó hiểu Khang nói khẽ: - Vậy thì tôi không ép! À! Em quen biết như thế nào với luật sư Hoàng ? Gia Bảo bối rối, cô nói vòng vo: - Dạ ….tôi là cháu của bà Tư . Bà Tư giúp việc cho nhà luật sư lâu rồi . - Xem chừng ông ta cũng lo lắng cho em và có cảm tình với em đó . Nói chung ông ta khá tốt bụng . Mấy hôm nay ông ta hay ghé chỗ bà nội tôi lắm phải không ? Sĩ Khang đột ngột hỏi và nhìn cô không chớp . - Dạ đúng . Gia Bảo thừa nhận . Giọng hờ hững chứ không quan tâm . Khang lại hỏi: - Để làm gì vậy ? Bỗng dưng Gia Bảo cảnh giác, cô có cảm tưởng toàn bộ cuộc nói chuyện từ đầu đến giờ của anh mục đích là ở câu hỏi vừa rồi, chớ hoàn toàn không vì nhả ý giúp cô một chỗ làm như đã đón rào từ trước . Cô bật ra câu trả lời thật nhanh: - Tôi không biết! - Tiếc thật! Phác một cử chỉ chán chường thất vọng, Khang ngã người tựa lưng vào ghế đá nói kiểu tự mãn: - Lúc nào em cũng đối xử rất tốt, em có tình cảm với tôi . Điều đó tôi rất trân trọng và luôn giữ lấy như một kỷ niệm đẹp . Nóng bừng mặt Gia Bảo bứt rứt không hiểu Khang muốn gì ở cô mà cố tình nói như vậy . Cô khổ sở khi nghĩ rằng Khang từng biết cô đã thầm để ý đến anh …. - Gia Bảo! Tôi muốn biết luật sư Hoàng ghé bà nội tôi để làm gì ? Em sẽ tìm hiểu dùm tôi việc này, tìm hiểu cặn kẽ giùm . Em biết đó, tính tôi không cục cằn, hung dữ như Sĩ Đang, bao giờ tôi cũng tôn trọng kẻ khác . Tôi có thể hỏi thẳng bà nội mình, nhưng như vậy thì chả tế nhị chút nào . Nhờ em tìm hiểu dùm chỉ vì tôi muốn bà tôi sẽ không bận tâm đến những điều bà không thích nhưng lại có người chú ý . Khang chép miệng như chẳng thiết tha đến điều mình nói: - Thật ra tôi chú ý những chuyện này vì sợ Sĩ Đang lại làm tình làm tội bà nội thôi . Rồi ra chiều bí mật, anh ta nói nhỏ: - Với ai khác tôi không nói đâu, nhưng với em, một cô gái có tâm hồn trong sáng tôi mới tin tưởng và hở môi rằng tôi biết luật sư Hoàng đến để lo làm di chúc theo lời yêu cầu của bà nội tôi . Suýt nữa thì Gia Bảo đã thốt lên lời khen Khang tài giỏi . Anh ta đã nói đúng, nhưng anh muốn biết cặn kẽ việc gì cơ chứ ….Hay là tại bà Hân có chia phần gì đó cả cho cô ….Anh ta không đồng ý và muốn cô phải chối từ . Gia Bảo hoang mang nghe Sĩ Khang thì thầm: - Theo như tôi biết, nội đã để lại toàn bộ tài sản của ông bà nội cho tôi . Điều đó sẽ làm Sĩ Đang nổi điên lên khi nó biết mình chẳng được đồng xu nát nào cả . Em hãy tìm hiểu ở ông Hoàng xem phải di chúc đúng như vậy không, để tôi sẽ có cách đối phó . Tôi sẽ xin bà nội chia tài sản bớt cho thằng Đang, ngoài ra tôi sẽ luôn nhờ mọi người chú ý đến cách đối xử của nó với bà cụ . Hừ! Tham thì thâm . Giận mất khôn . Sợ nó giận lên thì khổ cho bà ấy chứ! *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Trố mắt nhìn Khang . Gia Bảo không tin ở tai mình nữa . Bao giờ Khang cũng coi thường cô hết . Bao gio anh cũng nghĩ là cô rất ngu ngốc và ngờ nghệch dầu anh đã có lần không tin cô là đứa thất học . Hôm nay cũng vậy, Khang nghĩ rằng cô sẽ tin răm rắp vào lời anh vừa nói vì cô khờ khạo và có thể vì cô có tình cảm với anh . (Ôi! Thật là xấu hổ) cô chẳng ngu ngốc gì mà không hiểu những điều Khang vừa nói ra là một trò xảo trá, anh ta phịa ra một nội dung giả và nhờ cô tìm hiểu để biệt nội dung thật của di chúc . Cắn môi lại Gia Bảo tức còn hơn bị ai tát vô mặt . Anh ta là một kẻ thủ đoạn, nếu không muốn nói là tồi khi muốn lợi dụng người có tình cảm với mình . Gia Bảo còn ứ nghẹn vì tức thì Khang đã vỗ nhẹ lên má cô, giọng anh như ướp đường: - Em ráng hỏi luật sư Hoàng giùm tôi nhé! Và khi hỏi, em sẽ vờ như mình tò mò chớ đừng để lộ cho ông ta biết bất cứ chút gì liên quan đến tôi . Được chứ cô bé! Chán nản đến tận cùng Gia Bảo đáp: - Tôi sẽ cố gắng làm vui lòng cậu . - Bao giờ em cũng tốt đối với tôi . Tôi luôn nghĩ tới tình cảm của em . Nhưng rất tiếc Gia Bảo à! …….. Gia Bảo cười gằn trong miệng . May phức là cô đã tỉnh mộng từ khi thấy Khang nhào vào đánh Sĩ Đang . Phải . Cô đã tỉnh nhờ cú đánh vô tình cô lãnh trọn cho Đang . oOo Phương Uyên phụng phỉu, giận dỗi: - Để anh nói chắc! Bây giờ thằng chân dê vẫn ở trong nhà sờ sờ đó, đã vậy nó còn ở căn phòng rộng nhất nữa chứ! Em nói rồi, có nó sẽ không có em . Em sẽ về nhà của em . Sĩ Khang ôn tồn: - Kìa Uyên! Chưa gì đã rộn lên như con nít . Anh đã bảo rồi, nó cũng phải đi thôi! Em không tin anh sao ? - Tin gì mà tin . Bà cụ già cưng nó hơn vàng . Lẽ ra căn phòng to nhất phải dành cho vợ chồng mình chứ! Anh không biết tranh thủ gì hết . Anh có thương gì em đâu ! - Chậc! Căn phòng nó Đang ở xưa kia là của ông nội . Ông cụ chết tại đó, em dám ở không ? Phương Uyên vênh mặt lên: - Em không dám nhưng cũng chẳng muốn thằng quỷ hôi dê đó ở . Nó không có quyền được bằng em . Bao giờ nó cũng là thằng đầy tớ trong nhà em hết . Anh thử tưởng tượng coi bạn bè, khách khứa của em sẽ cười hỉ hả với nhau khi nhận ra em chồng của Phương Uyên là nó . Sĩ Khang vỗ về: - Em sợ mất danh dự thì mình sẽ đi chỗ khác . Mím môi lại, Uyên bật thốt: - Tại sao lại ở nơi khác ? Trời đất ơi! Đi là mất ngay …Cứ cho là em tính toán nhưng em có tính cho em đâu ? Chớp chớp đôi mi một cách thành thạo biểu diễn kịch, Phương Uyên nói: - Em không ham nhà cửa đất đai đâu . Nhưng vì danh dự, uy tín, em nghĩ anh phải ở lại nhà của ông bà, cha mẹ mình, là cháu đích tôn, anh phải hãnh diện được giữ hết tài sản chứ! Tội vạ gì lại giao cho thằng con ngoại hôn, cù bơ cù bất từ đâu rơi xuống . Một xu cũng không, vì nếu nó có phần tức là nó có cùng máu huyết với anh . Mà điều này anh đâu muốn phải không ? Mắt Khang chợt tối sầm lại, anh đã nhức nhối vì mối liên hệ huyết thống này từ khi biết cha mình có một đứa con rơi . Với anh đó là một sự sỉ nhục không gì gội rửa được, anh từng lo âu thấp thỏm gia đình ông Minh Đoàn từ chối gả Phương Uyên cho anh chỉ vì anh có thằng em như Sĩ Đang, và bây giờ anh vẫn còn lo âu vì nó . Lạnh lùng Khang nói: - Anh không bao giờ muốn chia xẻ những gì từng của riêng anh với bất kỳ ai chớ đừng nói với thằng lộn giống mất dạy như nó . Rồi em xem nó sẽ phải trả giá những việc nó đã gây ra cho anh và mẹ . Phương Uyên hỏi: - Nhưng mẹ sẽ về dự đám cưới của chúng ta chứ ? - Đương nhiên! Nhưng mẹ không vui khi có mặt thằng Đang . - Nó cũng dự đám cưới à! Em nghĩ là sự có mặt của nó chẳng đáng, lại thêm phiền toái khó chịu cho chúng ta . Ngần ngừ bực bội Khang trầm ngâm suy tính . Im lặng một chút anh nói: - Chúng ta phải nhịn nhục cho nội vui lòng . Hiện tại thằng Đang theo nội rất sát, và dĩ nhiên nó làm điều ấy có mục đích . Nhìn Khang bằng con mắt ngạc nhiên, Phương Uyên sửng sốt: - Mục đích gì hả anh ? Khang rùn vai không trả lời, anh nói lảng đi: - Bao giờ nó lại không có mục đích . Nhưng rồi nó sẽ biết tay anh . Anh sẽ rất sung sướng khi làm cho nó thất vọng . Nhìn ra khoảng vườn rộng san sát nhiều chậu cây cảnh, Phương Uyên hất mặt lên: - Thằng chân dê, con nữ tỳ và lão phu nhân đi đâu về kìa . Trông thằng Đang mà phát chán . Chưa chắc anh căm ghét nó bằng em đâu . Dầu gì anh cũng mới chịu đựng nó hai, ba năm nay, còn em, chao ơi! Nhớ lại mà nóng lạnh, hình như từ lúc biết ghi nhớ những việc xảy ra quanh mình em đã thấy có thằng Đang rồi . Mẹ con nó ở trong gia đình em hơn hai mươi năm, một thời gian khá dài …. Khang ngắt lời Phương Uyên: - Anh nghĩ em nên chạy ra đón bà nội thì tốt hơn là ngồi đây thở than về thằng lộn giống ấy! Lạ lùng nhìn Khang, Phương Uyên đứng dậy: - Hôm nay anh lại “chỉ đạo diễn xuất” với em à! Thế cũng tốt thôi, em sẽ theo sát bà nội và mục đích của em là vì anh . Được chưa! Dứt lời Phương Uyên bước đi nhún nhảy như cô gái ngây thơ, đến gần bà Đông Hân cô ta chạy vội lại nắm tay bà tíu tít: - Nội đi đâu về vậy nội ? Bà Đông Hân cười rất tươi: - À! Nội ra công viên Tao Đàn, ở đó người ta triển lãm phong lan với bon sai, cây cảnh . - Ôi! Đi xa mà nội không mệt sao ? - Nhờ thằng Đang với con Gia Bảo kè kè một bên có gì đâu mà mệt! Sĩ Đang chẳng thèm chào hỏi ai cả, anh lầm lầm đi vào, Phương Uyên long ánh mắt rồi mỉm cười ranh mãnh: - Chú Đang! Làm gì vội vậy ? Có người hỏi thăm chú đấy! Hơi cau mặt Đang lạnh người: - Ai !? Vẫn lơ lửng kiểu trêu người, Phương Uyên tủm tỉm: - Người quen củ, người chú chẳng bao giờ quên . Tôn Nữ Cúc Hương . Làm thinh Sĩ Đang đi tiếp . Phương Uyên hơi sượng nhưng cô vẫn trân tráo: - Biết chú ở đây Cúc Hương đòi tôi dắt đến thăm chú đó . Chuẩn bị tinh thần đón người xưa nha! Nheo nheo đôi mắt có quá nhiều vết chân chim bà Đông Hân tò mò: - Cúc Hương là ai vậy con ? - Dạ …..đó là bạn con, một cô gái đẹp, nhà giàu mà hồi xưa Đang rất say mê . Gật đầu ra vẻ đã hiểu bà Hân hỏi: - Con bé ấy bây giờ ở đâu ? - Dạ …nó ở Sài Gòn . - Nó …muốn đến thăm thằng Đang à ? Nuốt nụ cười xảo trá vào trong, Phương Uyên giả vờ đáp: - Dạ …..Nhưng con không biết ý chú Đang và cả ý nội ra sao nên con vẫn cứ lơ lửng chưa dứt khoát với Cúc Hương . Bà Hân bước theo Phương Uyên tới ghế đá mà Sĩ Khang Đang ngồi, đưa tay lột chiếc khăn quàng ở cổ ra đưa cho Gia Bảo, bà thắc mắc: - Tại sao hai đứa nó không lui tới với nhau ? Nội cũng chưa hề nghe thằng Đang nhắc đến Cúc Hương bao giờ hết . Phương Uyên thì thầm: - Tại chú Đang tự cao, tự ái nhiều quá nên làm khổ người ta . Nghĩ tội cho Cúc Hương . Sĩ Khang mai mỉa: - Em không hiểu gì hết . Sĩ Đang đâu muốn có một tình yêu tầm thường như tình yêu của chúng ta . Nó là dạng người đặc biệt nên người yêu cũng phải khác thường . - Ủa! Đang có người yêu khác rồi à ? Hèn chi nhắc đến Cúc Hương, chú ấy chả nói chả rằng gì hết . Mà Đang yêu ai vậy anh ? Đẹp không ? Khang nhún vai cười, bà Hân gắt: - Con cứ đưa Cúc Hương tới thăm nội . Nội muốn Đang làm lành với Cúc Hương dù trước đây nội chưa hiểu lắm nguyên nhân khiến tụi nó xa nhau . Tỏ vẻ lư tự đăm chiêu, Phương Uyên nói: - Con sợ khó đó nội! Cúc Hương vẫn còn giận Đang, con bé muốn gặp chú ấy nhưng gặp để làm gì thật tình con không biết được . Bà Đông Hân xua tay: - Không có gì phải lo . Con cứ đưa Cúc Hương đến gặp nội trước . Dầu gì thằng Đang cũng cần có một người đàn bà kế bên, nó phải có vợ, may ra nó mới đổi thay, biết lo ra, nhờ con vợ kềm chân giữ lai . Nũng nịu Phương Uyên liếc xéo Khang rồi ỏn ẻn: - Thời buổi bây giờ vợ khó giữ chân chồng quá nội ơi! Như anh Khang đi suốt, con ở nhà trông ngống khổ chết đi được biết đâu mà giữ …. Bà Hân hiền hậu an ủi: *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Ngọc Khuê Vol.3 - 365.hanoi.nk | robinsonit | Direct downloads | 0 | 10-28-2008 09:22 AM |
| Những Thực Phẩm Chứa Nhiều Vi Khuẩn Có Hại | Uot Mi | Sức khỏe là vàng | 0 | 08-24-2008 04:36 PM |
| Bâng Khuâng - Nguyễn Tâm Hàn | hannguyen | Lời nhạc | 0 | 06-24-2008 12:06 AM |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |







Linear Mode
