Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Khi Tình Yêu Đến - Nguyên tác của Hoàng Thu Dung
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#1 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 1

Nguyên Gia nhìn những hàng xe xếp hàng trên đường mà lắc đầu ngao ngán. Anh sợ nhất là cảnh kẹt xe. Trong hoàn cảnh này thì ngoài việc hút thuốc ra, anh cũng không biết làm gì để giết thời gian.

Nguyên Gia rút điếu thuốc châm lửa. Gương mặt tuấn tú cau lại một cách khó chịu:

− Đang vội mà còn gặp cảnh này. Đúng lúc quá không biết!

Anh đập mạnh vào vô lăng:

− Thật không thể nào chịu được nữa!

Quay mặt ra đường, anh nhả những vòng khói tròn bay lơ lửng, đưa mắt nhìn đoàn xe phía trước một cách bực dọc.

Bà Kim Huệ lên tiếng:

− Ngồi trong xe chưa đủ ngộp hả con?

Nguyên Gia hơi bị quê trước lời mỉa mai của mẹ. Anh búng tàn thuốc ra khỏi xe, mặt nhăn nhó:

− Đường với sá! Chả hiểu sao hễ bước ra đường là bị kẹt xe. Biết vậy, lúc sáng ở nhà ngủ cho sướng!

Bà Kim Huệ gác tay lên cửa xe, tỉnh bơ:

− Vâng! Ở đây là thế đó. Cậu quen với cuộc sống nước ngoài nên chắc khó chịu lắm chứ gì?

Nguyên Gia nhăn nhó:

− Tới lượt mẹ châm chích con nữa, thật khổ!

Anh nhíu mày:

− Mà mẹ cũng đừng đem chuyện Việt kiều ra nói. Mẹ cũng thừa biết con vô tội mà.

− Con nói vậy là sao? Mẹ gây ra cho con đó à?

Bị mẹ nói đúng chỗ yếu, Nguyên Gia nhăn mặt:

− Con cũng đâu có muốn.

Anh nhún vai:

− Chuyện đó ngoài ý muốn mà mẹ.

− Vâng. Anh đâu muốn - Bà Huệ nhìn mông lung ra đường - Nhưng anh lại làm.

Nguyên Gia nhìn mẹ khổ sở, anh biết dù có nói thế nào cũng sẽ bị mẹ "nẹt" lại. Cái đất thành phố này có ai lại không biết luật sư Tăng Kim Huệ. Mọi chuyện rắc rối khi vào tay bà đều trở nên đơn giản.

− Con thua mẹ! Trong trường hợp này con sẽ nói câu "trứng không thể khôn hơn vịt... mẹ"

Anh ngồi xích ra cửa, thò đầu ra đường nhìn phía trước rồi đến phía sau.

Anh lắc đầu:

− Xem ra mẹ con mình ngồi đây ngửi bụi suốt buổi sáng rồi.

− Coi như số mày xui! - Bà thở hắt ra - Ý trời rồi con ạ.

− Mẹ này! - Anh bật cười khi nhìn vẻ mặt kênh lên đưa qua đưa lại của mẹ - Làm như mẹ là nhà tiên tri không bằng.

− Đúng! - Bà gật đầu - Tuy mẹ là luật sư nhưng mẹ có thể nói trong lúc này con đang gặp "hạn".

− Vậy khi nào mới hết? - Anh phẩy tay - Mẹ cho con xin đi.

Anh quay mặt ra ngoài tìm một người bán dạo. Sáng nay dậy muộn, lại phải đi gấp nên anh chưa kịp đọc báo.

Anh nghiêng người ra ngoài, nhìn trước nhìn sau tìm kiếm. Chợt anh để ý một bóng hồng đang luồn lách qua các xe phía trước. Trên tay cô nàng là chồng báo đã vơi, chỉ còn vài tờ. Không biết khi tới xe anh nó còn hay không?

Bóng hồng càng lúc càng tiến về phía xe Nguyên Gia. Ban đầu, anh chỉ để ý xấp báo trên tay cô ta. Nhưng cô ta càng đến gần thì ánh mắt anh càng chuyển hướng.

Anh vừa phát hiện cô nàng bán báo có vóc dáng tuyệt chiêu. Trời! Đi bán báo mà cũng moden hết ý, chiếc váy Jeans và áo trắng túm hai tà phía trước. Tóc thắt bím. Khuôn mặt trắng mịn ẩn dưới chiếc nón kết đội ngược. Đúng là phong cách một nữ tướng.

Hình như trời sinh Nguyên Gia ra để thưởng thức cái đẹp. Cứ mỗi lần thấy một giai nhân nào đó thì anh không sao kìm được tình cảm mến mộ. Và trái tim đa tình của anh không thể nào không nhảy nhót trong lồng ngực.

Mà cô nàng cũng biết xử dụng lợi thế của mình lắm. Chỉ toàn mời các đại gia thôi, và không quên tặng họ một nụ cười tươi rói. Bán báo kiểu cô ta chắc mai mốt báo chí sẽ lên ngôi thôi.

Cô ta đang mời các "đại gia" phía trước. Nguyên Gia bỗng bật cười. Ngộ thật, bán báo mà cũng lựa "phú ông" mới bán. Cô ta lựa toàn xe con mà mời khách mua báo. Chuyện giật gân đây.

− Mẹ! - Anh cười cười - Con mua báo mẹ xem nha.

− Không cần! - Bà Huệ nói lạnh - Bộ mày không thấy mẹ cầm báo trên tay à!

Ừ nhỉ! Nguyên Gia nhìn tờ báo trên tay bà. Anh chồm người nhìn vào:

− Không sao! - Anh làm tỉnh - Mẹ đang xem báo pháp luật mà - Anh cười cười - Để con mua báo "Mực tím" hay "Tuổi chúng mình" cho mẹ nha!

− Đúng là mày bị mấy con nhền nhện giăng riết rồi điên. Đừng tưởng nãy giờ mẹ không thấy nghe.

Nguyên Gia đang tập trung vào mục tiêu trước mặt, không còn tâm trí đâu để đôi co với mẹ.

Một ... hai.. ba.. Ba chiếc du lịch nữa là đến con Mercedes của mình rồi.

Nguyên Gia cười thầm. Chỉ riêng cái mũi cao chót lên cũng đủ thấy ghét rồi. Còn quay ngược cái nón kết ra sau, đúng là "chợ trời".

− Chú ơi! Chú giúp giùm cháu đi. Mua một tờ đi chú!

Nguyên Gia làm mặt lạnh:

− Có rồi mua làm chi.

− Chú ơi! Chú giúp giùm cháu đi!

Nãy giờ quan sát mục tiêu, Nguyên Gia biết cô bé bán rất đắt. Có lẽ nhờ giọng nói ngọt ngào và gương mặt dễ "nhìn" nên cô bé rất được cảm tình của các "đại gia" phía trước.

Nguyên Gia thấy khó chịu khi nghĩ đến đấy, anh hắng giọng:

− Chú mau báo lúc sáng rồi con.

Cô gái chau mày trước cảnh xưng hô hơi "ngọt" của anh. Cô cố nài nỉ:

− Chú ơi! Ở đây con có đủ loại. Chú muốn xem loại nào cũng có. Chú mau giùm con một tờ đi!

− Đã bảo là không mua mà! - Nguyên Gia nạt ngang, anh bực mình khi nghe cái giọng eo éo ngọt ơi là ngọt kia - Mời mọc kiểu gì mà chú với cháu! Ai mượn lên chức cho người ta. Đổi lại cô là tôi, cô có mua không?

Cô gái gác chân lên xe anh để làm điểm tựa xốc lại chồng báo trên tay mình:

− Sao anh không nói sớm? Em không biết anh lại khó tính thế - Cô cười cười - Anh vui tính thật đó.

− Vui vừa phải.

− Mà lại có gương mặt rất tài tử.

Nguyên Gia phì cười, nhưng lập tức nói tỉnh:

− Tất nhiên!

− Đẹp trai thế này, chắc bị rắc rối vì con gái nhiều lắm nhỉ?

Nguyên Gia có cảm tưởng cô nàng biết tỏng chuyện của mình. Anh hơi giật mình, và chợt cáu lên:

− Bộ rảnh lắm sao mà quan tâm chuyện đời tư người khác? Thừa thời giờ thật đấy!

Cô nàng tỉnh bơ:

− Cũng thừa chút ít.

Nguyên Gia hừ một tiếng:

− Coi bộ có dáng chợ trời quá, cái gì cũng trả lời được cả.

− Tất nhiên!

Cô gái sửa chiếc mũ trên đầu, nghiêng nghiêng mặt nhìn anh, rồi chợt cười tinh quái.

Nguyên Gia thấy bực trước cái cười kênh kiệu đầy châm chọc lẫn thách thức kia. Anh hết hứng tán tỉnh cô nàng ngoa ngoắt này. Vẻ mặt anh quàu quạu:

− Cho một tờ Kinh tế đi.

− Xin lỗi... - cô gái mím môi - Nó hết rồi.

− Vậy cho tờ Pháp luật - Nguyên Gia chìa tờ bạc một trăm ngàn ra.

− Xin lỗi... - Cô hất mặt lên - cũng vừa hết.

− Tuổi trẻ. - Nguyên Gia phán gọn.

− Cũng vừa hết. - Cô gái cũng đáp gọn.

− Hừ! Cầm một chồng báo trên tay mà hỏi cái gì cũng bảo hết là sao?

− Là không muốn bán cho anh! - Cô gái bĩu môi khiêu khích - Chợ trời nó cũng có cái giá của .. chợ trời.

Tự nhiên lấy cây viết vắt ở bên hông, cô ký vào đấy mấy chữ rồi chìa từ báo trước mặt anh.

− Đây! - Cô hếch mũi lên - Đây là phong độ của .. chợ trời đó.

Nguyên Gia cầm lấy tờ báo ngạc nhiên. Khi anh ngẩng lên thì cô nàng bán báo vọt đâu mất. Cái gì đây? Anh nhìn mấy chữ trên bìa báo: "Tặng người không có phong độ chợ trời!".

Thật là quá quắt! Đúng là chợ trời! Mà đây đâu phải là báo. Anh nhìn kỹ lại cuốn sách trên tay mình.

"Những thắc mắc tuổi mới lớn"

Không thể tin được. Đúng là gặp "hạn" mà.

− Ha ha ha... - Bà Kim Huệ đang cười gập cả người - Hôm nay mẹ được mở rộng tầm nhìn rồi. Ha... ha...

Nguyên Gia tức muốn chết khi thấy mẹ cười chọc quê mình. Có lúc nào bà lại vui như thế đâu. Lúc nào bà cũng cư xử rất đúng với địa vị của mình.

− Mẹ thôi đi cho! Con sắp điên lên vì tức nè! Đúng là gặp hạn mà. - Anh nhìn bà nghi ngờ - Mà sao lúc nãy mẹ lại im lặng thế? Nghề nghiệp của mẹ đâu phải thế. Lại còn lấy báo che mặt... - Anh nheo mắt - Có phải mẹ là người đã tống cổ cha con "chợ trời" đó vô tù không?

− Đừng nói bậy bạ! - Bà Kim Huệ tủm tỉm - Đừng bị đo ván rồi nẹt bậy nha con trai - Bà cười cười - Nó chính là người "giải hạn" cho mày đó.

− Cái gì? - Anh vờ ngạc nhiên - con mà phải nhờ con nhỏ đó. Còn khuya!

− Ừ! - Bà tỏ ra bí mật - Bây giờ tới khuya không đầy hai mươi tiếng đâu con trai.

Văn phòng luật sư Kim Huệ.

Cộp...cộp...

Nguyên Gia gõ mấy ngón tay xuống bàn. Cô thư ký xinh đẹp Thi Mai chớp chớp mi ngạc nhiên vì hành động tự nhiên đó. Cô ngẩng mặt lên nhìn, chưa kịp hỏi thì Nguyên Gia đã lên tiếng:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Tocnautigon For This Useful Post:
(#2 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
− Chào Thi Mai.

Anh chống hai tay lên bàn, khom người soi vào mắt cô, cười ngọt ngào, giọng anh êm như ru:

− Thi Mai không nhớ anh hả?

− Dạ, em ... làm sao quên được.

− Ôi! - Nguyên Gia kêu khẽ - Thật may cho anh.

− May gì hả anh Nguyên?

− Được Thi Mai không quên vinh dự cho anh thật.

− Dạ, anh đừng nói thế - Mai vặn cây viết trong tay.

Hành động lúng túng đó không giấu được cặp mắt "sỏi" của Gia. Mới "tán" có mấy câu đã "bay" lên mây. Mình mà ở lại đây một lúc nữa, dám con bé gởi "vi-rút" tình yêu cho mình lắm đấy.

− Thi Mai này! - Anh cười giả lả - Em có thể giúp anh một việc không, hả em?

Coi bộ mình mà nói một câu nữa chắc phải mua cây viết khác "đền" quá!

− Vâng. - Thi Mai dịu dàng gật đầu - Anh có gì muốn em giúp, anh nói đi! - Cô nhìn anh âu yếm - Em sẽ làm hết mình mà!

− Thế à! Nguyên Gia rùng mình, anh quay mặt chỗ khác cố không để nụ cười méo xẹo cho người đẹp thấy - Anh muốn tìm mẹ anh, em làm ơn chỉ giúp, anh mang ơn em suốt đời.. - Nguyên Gia cố tình đụng nhẹ tay mình vào tay Mai - Há!

Thi Mai có vẻ thẹn nhưng vẫn giữ nguyên "hiện trường"

− Chuyện đó đâu có gì! Luật sư đang ở phòng bên đó anh.

Cô nhiệt tình nói thêm:

− Để em đưa anh đi!

Anh cười cười. Em đưa anh đi một hồi chắc em khỏi "về" quá. Ôi! Được rồi.

Nguyên Gia ngăn cô lại:

− Hì... hì... Anh cám ơn. Làm phiền em, anh ngại lắm. Anh biết chỗ mà. - Anh đặt nhẹ tay lên vai cô, ấn cô ngồi xuống - Em cứ làm việc đi. Không làm phiền em nữa há!

Anh nháy mắt với cô một cái, rồi đi ra cửa.

Nhưng đến giữa đường, anh quay lại, chống tay vào cửa nhìn đắm đuối vào đôi mắt nai đang ngơ ngẩn nhìn mình.

− Cám ơn em về mọi chuyện. Hôm nào có thời gian, mình đi... đi...

Nói đến đó, Nguyên Gia ngắc ngứ một lát. Vì ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu nên anh chưa nghĩ kịp. "Đi đâu hở trời! Con bé này không thể đi hộp đêm rồi".

Anh ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:

− À! Ý anh là nếu có thời gian rỗi, chúng ta đi... dùng cơm, uống cà phê. Anh muốn chúng ta có dịp nói chuyện nhiều hơn ấy mà. - Anh cười lấp liếm cho qua chuyện - Thôi! Tạm biệt, hẹn gặp lại Thi Mai!

Lần này thì Nguyên Gia đi thật, sau khi nháy mắt thật quyến rũ với cô nàng.

Anh đến phòng mẹ. Gõ cửa mãi nhưng không có tiếng trả lời, Nguyên Gia ngạc nhiên. Không lẽ con bé thư ký đó dám "chơi" mình.

Nguyên Gia định trở lại phòng thư ký, nhưng vừa dợm bước đi, anh đã dừng lại. Không lý nào như thế! Đâu phải nó không biết mình.

Nguyên Gia đẩy nhẹ cửa, không ngờ nó được mở sẵn.

Anh tự nhiên bước vào. Kia rồi! Mẹ đứng tần ngần ở kệ sách chắc đang nghiên cứu vấn đề gì nan giải lắm đây.

− Mẹ đang làm gì vậy? Con gõ cửa um sùm mà mẹ không nghe!

Anh thót lên bàn giấy của bà Kim Huệ ngồi, chống hai tay xuống bàn đung đưa chân ngắm nghía mẹ.

− Có chuyện gì mà mẹ căng thẳng quá vậy?

− Hừ! Còn hỏi nữa à? - Bà Kim Huệ ngừng tay, đặt quyển sách trở lại chỗ cũ. Bà lườm anh - Mày làm gì giờ này mới đến? Thời gian của mẹ rất quý đó biết không?

− Trời ơi! Mẹ lại trách con. - Anh nhăn như thật - Rõ biết là kẹt xe, Mẹ thì sướng rồi, đón xe ôm đi là xong.. - Anh kêu ca - Chỉ có con là khổ, phải nhích từng mét đường mới đến được tới đây. Chẳng lẽ để con Mercedes của con nằm ì ở đó.

− Nè! Sao mà mày nhiều chuyện quá vậy? Trước đây sao không chọn ngành luật nối nghề mẹ luôn.

Anh chống tay làm đà nhảy xuống, bước đến tỳ cằm lên vai bà:

− Tuy con không theo nghề của mẹ nhưng con đâu có thua ai. Mà mẹ đừng la con nữa, đã bảo là kẹt xe mà!

− Vâng. - Bà nghiêm giọng - Kẹt, nhưng là kẹt "ghẹo" gái.

− Con... hì... hì... - Nguyên Gia cứng họng, anh không ngờ mẹ thần thánh dữ vậy - Chuyện này mà mẹ cũng biết thì đúng là "trứng không thể khôn hơn vịt... mẹ" được rồi.

− Biết vậy thì tốt! - Bà ngồi xuống bàn giấy - Con ngồi đi, mẹ nói chuyện nghiêm túc.

− Vâng. - Anh kéo ghế ngồi đối diện với bà - Mẹ nói đi!

− Thế này Gia ạ! - Bà Kim Huệ nghiêm mặt - Mặc dù lúc sáng mẹ đến muộn nhưng Thi Mai nói lại là không có ai đến văn phòng mẹ cả. Mẹ nghĩ con nhỏ kia định làm khó con rồi, nên nó mới hủy hẹn.

− Mẹ nói đúng - Anh gật đầu - Nhưng không lý nào con lại chịu một con cave cầm cương con.

− Biết vậy sao còn lăng nhăng với nó - Bà Kim Huệ mỉa mai.

− Mẹ này! - Anh tức giận khẽ liếc bà - Ai mà biết sự thể như thế này.

− Mẹ đã nói với con từ lâu rồi, con đâu có nghe, cứ thích giao du với mấy đứa ở phòng trà, karaoke...

− Bây giờ mẹ mắng con cũng chịu. Nhưng con xin mẹ hãy ra tay "độ" giùm con lần này thôi!

Bà lừ mắt với anh:

− Không dám "thôi" đâu! Mày đi tìm luật sư khác đi, mẹ không nhận vụ này đâu. Mẹ vừa nhận một vụ "ngon" hơn.

− Trời! - Anh kêu lên hoảng hốt - Bây giờ không còn là "người đàn bà yếu đuối" nữa. - Anh lắc đầu khổ sở - Bây giờ là nhẫn tâm rồi...

Bộp...

Bà Kim Huệ cầm xấp hồ sơ gõ vào đầu anh, bà đanh giọng:

− Mày dám nói mẹ thế à, thằng bất hiếu?

− Hì... Mẹ! Thấy mẹ căng quá nên phá mẹ chút thôi. Chứ vụ này mà giao cho mấy tay luật sư khác thì chẳng khác nào con lấy tro trát vào mặt mình rồi.

Bà Kim Huệ thở hắt ra:

− Mẹ cũng vì lo cho danh dự của con, của công ty Gia Thị nên mới nhức cả đầu nè! Nhưng mày đâu biết thương cho mẹ.

− Mẹ! - Anh cầm tay bà xúc động - Con biết mẹ đã phải khó nhọc nuôi con, mà con lại làm cho mẹ buồn. Con xin lỗi - Anh bước qua ôm lưng bà - Nhưng con hứa với mẹ xong lần này con sẽ tu tỉnh lại. Con sẽ... cưới vợ cho mẹ vui.

− Thôi đi ! - Bà buồn bã đẩy anh ra - Mày lại đem mấy con "gà" về chứ gì.

− Làm gì có! - Anh cười - Mấy lần trước là do mẹ ép quá con mới thế - Anh hôn "chụt" lên má bà - Lần này nghiêm túc, trước khi cưới, con sẽ đem về cho mẹ "duyệt".

− Không đùa chứ! - Bà nheo mắt.

− Mẹ không tin con à? Được... - Anh giơ tay lên - Con mà nói dối cho con "tử" vì "gái" đi.

− Là do con tình nguyện mẹ không hề ép đó. - Bà kéo học bàn lấy ra một tờ giấy đặt trước mặt anh - Ký đi!

Nguyên Gia ngạc nhiên nhìn bà, anh e dè cầm tờ giấy lên:

− Gì vậy? Mẹ làm gì nghiêm trọng vậy? - Anh nhìn vào tờ giấy - Hả! Hợp đồng "hứa lấy vợ"!

Bà Huệ thản nhiên:

− Với con thì phải làm vậy mới được.

− Nhưng bây giờ con chưa thích ai cả.

− Mẹ biết chắc chắn rồi con sẽ thích, mẹ chấm sẵn con bé đó rồi.

Nguyên Gia so vai:

− Nguyện trời cho cô ta không phải là Minh Hà.

− Nếu là nó thì sao?

− Thì con trốn lên rừng. Trời ạ! Con mà sống chung nhà với cô ta thì chắc phải sửa nhà mới liên tục.

− Sao vậy?

Nguyên Gia tỉnh bơ:

− Sập nhà thì phải sửa chứ sao mẹ.

Bà Huệ hỏi tới:

− Làm gì phải sập nhà?

− Cãi nhau riết nhà cửa nào chịu nổi. Còn không thì con bị stress mất thôi. Chỉ mới gặp cô ta hai lần là con đã muốn nổ tung cái đầu.

Bà Huệ gật gù:

− Mẹ cũng mong con gặp đứa con gái như vậy. Có vậy, nó mới chịu nổi con.

− Sao mẹ không nghĩ vậy là tội nghiệp con trai của mẹ?

Bà Huệ nhướng mắt như nghe chuyện hết sức buồn cười.

− Con mà cần tội nghiệp sao? Phải đấy, con hiền tới nỗi bị người ta kiện đòi cưới, tội nghiệp quá đi!

Nguyên Gia nhăn mặt:

− Con nói chuyện không qua nổi mẹ rồi, lúc nào mẹ cũng lôi yếu điểm của con ra.

Anh vuốt sống mũi:

− Để cô nàng thư ký của mẹ biết chuyện, con thật xấu hổ. Nhè con bé chọc trời khuấy nước đó mà mẹ giao giải quyết chuyện của con.

Bà Huệ điềm nhiên:

− Không có nó là con tới số đấy con ạ. Mẹ không thèm cứu con mấy chuyện này đâu. Chuyện này nhờ luật pháp chưa chắc con thắng đâu.

Nguyên Gia nhăn mặt:

− Mẹ cố ý làm khó con thì có.

− Nếu mẹ có cố ý thì cũng đáng tội con lắm. Thử coi phen này con bỏ cái tật tán gái không.

Nguyên Gia đuối lý làm thinh. Gì chứ bị lôi khuyết điểm ra nói thì anh đầu hàng vô điều kiện.

Mà mẹ không nói thì từ đây về sau anh cũng chừa đứt cái tật khoái tán gái. Bị một lần cũng đủ sợ rồi.

Cà phê Bạch Đằng Dương...

"...Một màu xanh xanh, chấm thêm màu vàng.

Một màu xanh chấm thêm vàng cánh đồng hoang.

Một màu tim tím..."

Bài hát "Sắc màu" của nhạc sĩ Trần Tiến véo von làm cho khung cảnh của quán càng lãng mạn, không khí càng trữ tình hơn.

Mọi người ngồi uống trà, cà phê trò chuyện thân mật trong không khí êm đềm. Tuy nhiên, ở góc trong chiếc bàn đặt sau khóm thủy trúc xanh rờn, tiếng Mai Nghi lảnh lót cất lên từng chữ rành rọt:

− Cứ về nhà nói với ông chủ như thế là được rồi!

Dung Nhi - Cô gái ngồi đối diện lên tiếng:

− Làm sao mà nói như vậy được. Ông không tin đâu.

− Có gì mà không tin! Cứ bảo với ông chủ là có tìm nhưng không gặp.

Cô dứ dứ nắm đấm hăm dọa:

− Mày dám khai ra tao cho mày "out" liền.

− Nhưng cô... à quên, mày... mày nói như vậy làm sao ổn. Ông chủ đâu phải người dễ gạt.

− Có vậy mà cũng nói! - Mai Nghi vừa nói vừa đặt ly cà phê bốc khói xuống bàn - khó gạt thì mày phải tìm cách gạt, như thế mới tài.

Dung Nhi cố năn nỉ:

− Nhưng theo.. tao, mày nên về gặp ông chủ một lần đi.

− Nghe đây! Từ lúc mày biết tao đến giờ có thấy tao thay đổi bất kỳ quyết định nào chưa?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#3 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Dung Nhi sợ sệt lắc đầu:

− Vậy thì tốt!- Cô gái chỉ tay vào ly sữa lạnh của Dung Nhi - Uống xong tính tiền rồi về đi. Tao phải đi bán.

− Nè, cô .. à mày đợi đã. - Dung Nhi níu tay Mai Nghi.

− Sao? - Cô gái kênh mặt - Bộ không thấy cô.. à tao phải đi bán báo để sống hay sao mà còn bắt tao trả tiền hả mậy? Mày làm mất cả buổi rồi, tao chưa tính sổ mày là may đó.

Cô gái quan sát mọi người xung quanh, thấy không ai chú ý đến liền nói khẽ vào tai Dung Nhi:

− Nè! Cái tội của mày dám kéo tao vô đây tào lao sáng giờ. Bây giờ mày phải "ôm" hết số báo này. Hai ngàn một tờ, năm chục tờ. Một trăm ngàn, mau lên!

Dung Nhi nhìn mấy ngón tay ngo ngoay trước mặt, vội vàng móc xấp bạc trong túi ra.

cô gái nhanh tay rút tờ một trăm. Cô cười:

− Tao chỉ lấy đủ thôi - Cô lườm Dung Nhi - Mày mà dám nói với ông chủ, tao cho bọn đàn em xử mày đó.

− Nhưng mà....

Dung Nhi cố mở lời. Nhưng cô gái đã cướp lời cô:

− Mày mà cãi tao nghe lời ông chủ thì từ nay mày không thấy tao luôn. Rõ chưa?

− Dạ rõ! - Dung Nhi vội gật đầu.

− Tao đi nha!

− Vâng. Cô Hai đi!

Thoắt một cái, bóng cô nàng biến mất ngoài đường nhanh như con sóc, đến nỗi Dung Nhi định chạy theo cũng không kịp.

Nguyên Gia ngồi một mình trong quán cà phê Ngọc Hoa, lặng lẽ nhấp từng ngụm cà phê Buôn Mê quen thuộc. Thỉnh thoảng, anh đưa mắt nhìn ra cửa, rồi lại cúi xuống với ly cà phê trước mặt.

− Không chê vào đâu được!

Nguyên Gia đặt tay lên hành lang nhìn xuống phía dưới. Không ngờ lại có một quán cà phê tuyệt đến vậy.

Nâng ly cà phê hớp một ngụm, anh lại tiếp tục chiêm ngưỡng vẻ nên thơ của quán.

Đang mải mê ngắm cảnh trí của quán, anh chợt dừng mắt lại khi thấy cô nàng bán báo đang đi vào một mình. Trên tay cô nàng là xấp vé số khá dày.

Nguyên Gia ngồi yên ngắm nghía cô nàng. Hôm nay cô ta mặc chiếc váy màu kem, áo đen may bằng loại ren mỏng vừa phải. Cô ta vẫn đội chiếc mũ lưỡi trai nhưng nghiêm chỉnh chứ không ngược ngạo như lần trước. Trông cô ta chẳng có vẻ gì là con nhà lam lũ. Nếu cử chỉ không mạnh bạo quá, chắc chắn cô ta sẽ là một tiểu thư xinh xắn dễ thương.

Và cũng như mỗi lần thấy một cô gái xinh xắn, trái tim đa cảm của anh lại bắt đầu thấy xôn xao. Anh ngắm cô nàng một cách vui thích.

Cũng may mình chọn chiếc bàn gần hành lang này mới phát hiện ra. Tự nhiên anh cười một mình.

"Chợ trời ơi là chợ trời! Hôm nay anh sẽ vận dụng bí kíp "những thắc mắc tuổi mới lớn" để "hạ" em đây!".

Chợt có tín hiệu máy, Nguyên Gia lấy điện thoại ra mà mắt vẫn quan sát mục tiêu. Anh nói ngắn gọn:

− Alô, Nguyên Gia đây.

− Mẹ đây. Con tới đó chưa?

− Mẹ hả? Con đến rồi! Đến từ lúc ký hợp đồng với mẹ xong. Sau đó con xơi hai ly cà phê đen, một ly cà phê đá, một ly sữa nóng. Và nếu không có gì thay đổi, hai phút nữa con sẽ hoàn thành tiếp một ly Nest cà phê.

Bà Huệ bật cười:

− Giờ này mà còn tinh thần đùa hả con?

− Chuyện đâu có gì kinh khủng tới mức con đùa không nổi.

− Hừ! Vậy thì ngồi đó đùa đi, mẹ khỏi lo nữa.

Nguyên Gia cười khì:

− Đừng, đừng giận nhiều mau già lắm đó mẹ!

Bà Kim Huệ hừ một tiếng, rồi nói như dặn:

− Một lát nó đến, con không được sàm sỡ với nó đó.

− Mẹ yên tâm! Con đang phải nhờ vả cô trợ lý của mẹ thì hỏi con dám làm gì cô ta đây.

− Hừ! Mẹ không tin mày nổi, con bé đẹp lắm đó.

− Hì... Mẹ nói gì vậy! Nếu con muốn, ít ra con cũng phải để cho cô ta giải quyết xong vụ bê bối của con chứ!

− Lại giở giọng đó ra nữa hả? Ngồi đó đợi đi!

− Nhưng con không chắc là con sẽ ngồi đây đợi đâu. Bây giờ con đang có công chuyện. Thôi, gặp mẹ ở nhà. No see you again.

Nguyên Gia vội tắt máy khi thấy cô nàng chợ trời đang bước lên lầu. Cô nàng đi thẳng về phía bàn anh như có hẹn trước. Dáng điệu tỉnh bơ, cô ta kéo ghế ngồi trước mặt anh, sau khi đưa mắt nhìn anh một cái, rồi lại nheo mắt cười như chế giễu anh chuyện gì đó.

Nguyên Gia khoanh tay trước ngực, nhìn nhìn cô:

− Thấy tôi quen lắm à?

Cô nàng thản nhiên:

− Tất cả mọi người tôi gặp đều là người quen. Đặc biệt là hôm nay sẽ quen thân với anh.

Nguyên Gia nhún vai:

− Đúng là kinh dị.

− Kinh dị cái gì?

Nguyên Gia không trả lời, anh tằng hắn lấy lại vẻ điềm tĩnh:

− Gì đây! Sáng mời mua báo. Chiều mời mua vé số hả?

Cô nàng nhún vai không trả lời. Rồi quay về phía người bồi bàn đang đi tới, cô ta búng tay cái chóc:

− Một đen!

Cử chỉ của cô làm Nguyên Gia khẽ nhướng mắt nhìn, rồi nhún vai như hết ý, không còn gì để nói.

Không đầy năm phút sau, một ly đen đã đặt trước mặt cô gái.

Từ tốn cho hai muỗng đường vào rồi lại từ tốn hớp một ngụm, cô gái thong thả thưởng thức mùi vị cà phê.

Sành điệu! Nguyên Gia thầm khen. Có lẽ cô nàng chợ trời này là mối ở đây nên tên bồi kia đem ra đúng "gu" con bé, lọai cà phê xịn nhất ở đây.

Anh nghiêm mặt:

− Này! Tôi đâu gọi cô để mua vé số. Đây là bàn của tôi mà! Chẳng phải cô nói chợ trời cũng có cái giá của chợ trời sao?

Giọng điệu mỉa mai của anh không hề gây một tác dụng nào cả. Cô gái vẫn tỉnh bơ:

− Ê! Tôi có nói là bán vé số cho anh sao?

Cô gái bỏ cộc vé số vào túi áo, lần thứ hai kéo mỏ chiếc nón cho ngay lại:

− Một người khó ưa như anh làm gì có cửa trúng mà đòi mua.

Nguyên Gia tỉnh bơ:

− Đương nhiên rồi.. Nhìn bản mặt khó ưa của cô là thần tài vắt giò lên cổ chạy không kịp lấy đâu mà trúng.

Anh cười châm chích:

− Trúng gió thì có!

− Anh cũng khá đấy! - Cô gái múc muỗng cà phê đưa lên mũi hít hà - Mới từ sáng đến giờ mà mồm mép lanh lẹ hẳn lên.

− Cám ơn. - Anh đặt ly cà phê xuống.

− Nhờ cái phong độ "chợ trời" của cô tặng cho tôi đấy!

Cô gái nhìn anh, kênh kiệu:

− Nhìn anh và nghe anh nói có vẻ nha anh không hoan nghênh sự có mặt của tôi.

− À! - Anh nhún vai - Đó là do cô nói thôi.

− Vậy còn anh?

− Tôi à! - Nguyên Gia phẩy tay lia lịa - Tôi đâu có cái cốt cách chợ trời. Vì thế, tôi đâu dám mong cô hạ cố ngồi lại đây.

− Cám ơn khi anh đã nói như thế.

Cô gái so vai bất cần:

− Đâu có vinh dự gì mà ngồi đây với một gã đầy tai tiếng với các cô người mẫu, ngôi sao điện ảnh, bao gồm luôn cả.. cave.

− Nè, cô.. chợ trời kia! - Nguyên Gia nóng mũi - Cô lấy tư cách gì mà mạt sát người khác hả?

− Hứ! - Cô gái thở ra nặng nhọc - Thật tình "bò không thể là thỏ" được mà.

Nguyên Gia nóng mũi, trừng mắt nhìn cô:

− Nói gì đó, cẩn thận miệng lưỡi nhé!

− Rồi sao? - Cô gái bĩu môi nghiêng đầu qua lại trêu anh - Dại thì nói là dại. tôi không quen nói dối.

− Cô... - Nguyên Gia đỏ mặt vì tức - Tôi không thèm để ý đến những lời con nít, miệng còn hôi... Milô.

− Anh...

Cô gái trừng mắt nhìn anh nhưng cô lại nhanh chóng lấy lại vẻ điềm nhiên của mình. Được thôi, anh cứ ra oai đi, sau đó rồi hối hận. Lúc đó thì đã muộn rồi. Dám nói mình con nít hả?

Trong lúc cô suy nghĩ thì Nguyên Gia đã gọi cho mình một chai Heineken.

Đẩy nhẹ ly cà phê của cô, anh cười cười:

− Nè! Cô giận nhìn xấu lắm, mau uống cà phê cho hạ "hỏa" đi!

− Hứ!

Cô gái liếc anh bằng nửa đuôi mắt.

Cô nâng ly cà phê lên. Nguyên Gia nhìn cô trân trối.

Một....

Hai....

Ba....

Uống!

Phèo!

Những giọt cà phê thơm ngon được hòa với Heineken không chịu nằm yên trong miệng người đẹp mà bay như mưa xuống bàn.

Cô gái kêu lên:

− Tên kia! Anh đã làm gì ly cà phê của tôi hả?

Nguyên Gia làm mhư vô tội:

− Chẳng làm gì cả! Ý cô muốn nói gì?

− Anh đã bỏ thứ quỷ quái gì vào ly cà phê của tôi?

− Thế à! - Nguyên Gia lấy khăn tay lau mặt tỉnh bơ - Không uống cà phê được mà cũng bày ra vẻ ta đây.

Anh nhún vai nói tiếp:

− Tôi lại tưởng đâu là sành điệu lắm chứ. - Giọng anh mỉa mai như nhái lại cô - Một ly đen!

− Đúng là vô duyên! - Cô gái lườm anh - Đàn ông gì mà mồm mép như con gái, hèn chi.

− Hèn chi cái gì? - Nguyên Gia lạnh giọng - Cô dám so sánh tôi với con gái hả? Chẳng phải lúc nãy co vừa lôi mấy vụ bê bối vì đàn bà của tôi ra nói sao?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#4 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
− Ờ... Thì tôi nghe đồn thế. - Cô hất hàm - không được à?

Nguyên Gia thản nhiên:

− Ai nói vậy?

− Hỏi làm gì?

− Tôi muốn biết mình được ai hân hạnh chiếu cố tới đời tư của mình vậy mà.

− Biết chi vậy? Nếu là con gái thì tán tỉnh hả?

Nguyên Gia tỉnh bơ:

− Cũng tùy! Nếu người đẹp mà giống cô thì năn nỉ tôi cũng không dám tán.

− Hứ! Đúng là đồ nhỏ mọn!

− Cũng tùy đối tượng! Cô dễ sợ thế này, tôi phải biết bảo vệ mình chứ.

Cô nàng gầm gừ với anh.

− Nếu đã vậy thì tôi về.

− Về từ từ nghe! - anh trêu cô - Đi thong thả đó!

Anh cười cười khi thấy cô nàng hất mặt bỏ đi.

Nguyên Gia rất khoái vì đã chọc tức được cô nàng, trả thù chuyện bị cô "hạ" trước mặt mẹ anh.

Anh tự thưởng cho mình một ngụm cà phê. Nhưng vừa uống xong, anh đã nhăn mạt muốn phun ra ngay. Mùi cà phê hòa lẫn với mùi bia thật kinh dị. Anh rút nhanh khăn ra lau miệng. Chưa hiểu chuyện gì thì một giọng cô nàng lúc nãy vang lên với vẻ thú vị:

− Hu..hu... Trời ơi! Sao khó uống quá vậy! Ai? Ai? Ai đã làm gì ly cà phê.. Ban Mê của tôi?

Cô gái kéo ghế ngồi lại:

− Hi..hi... Sao, cái chiêu gậy "anh" đập lưng "anh" được chứ!

Hóa ra lúc anh mắng mỏ cô thì anh đã bị cô tráo ly cà phê.

Anh nghiến răng nhìn cô:

− Nếu muốn tự bảo vệ thì mau "ấn" nút biến đi, trước khi tôi nổi giận.

− Xí! - Cô gái nguýt anh - Công tử Nguyên Gia có máu "mê gái" chứ đâu có máu du côn - Cô chu môi - Nếu anh muốn thì coi như Mai Nghi này được rửa mắt mở rộng tầm nhìn.

− Hả! - Nguyên Gia quên cơn giận, anh ngạc nhiên - Cô là Mai Nghi.

Biết ngay mà. Cô gái lừ mắt. Đã bảo khi nghe tên là phải phát khiếp mà. Cứ hay bắt nạt kẻ yếu. Nhất là một cô gái "yếu đuối" như mình.

− Sao? - Cô chống tay dưới cằm - Bạn gái anh trùng tên tôi à?

− Không phải chứ! - Anh dựa lưng vào ghế nhìn cô dò xét - Trợ lý của mẹ tôi là cô đó hả?

− Rồi sao? - Cô chớp chớp mắt - Có gì không được à? Có cần xem giấy chứng minh không?

− Không! - Anh vội lắc đầu - Không cần! Dĩ nhiên là không!

Mai Nghi cười tủm tỉm khi thấy vẻ mặt nghệch ra của anh. Muốn cũng không có đâu mà xem. Bán vé số làm gì có chứng minh thư. Có mới sợ.

− Tôi nghe dì Huệ nói anh đang gặp rắc rối với cô nào đó... - Cô khoanh tay trên bàn - Đúng không?

Rõ biết còn hỏi. Chẳng hiểu mẹ mình nghĩ sao lại giới thiệu con nhỏ mồm mép này với mình.

− Hừ! Anh không thèm mở lời. Ê! Heineken pha với cà phê uống vào đâu có bị câm - Cô chỉ vào mặt mình - Tôi nè, đâu có sao đâu.

Nguyên Gia liếc cô, anh miễn cưỡng trả lời:

− Thưa chị hai. Chị hỏi gì thì hỏi lại đi, em sẽ trả lời.

− Ngoan! - Mai Nghi cười - Như thế mới "cưng" chứ!

Nguyên Gia nhẹ lắc đầu thở ra. Ý trời! Ý trời! mẹ mình nói không sai mà.

− nè, công tử phá của Nguyên Gia! - Mai Nghi cười cười - Có thể gọi cho chị Hai một ly cà phê khác không?

− Có miệng đó sao không biết gọi?

− Vậy đó! - Cô gái cắn nhẹ móng tay - có em trai vậy thì phải nhờ chứ!

− Tôi không rảnh! - Nguyên Gia cộc lốc.

− Ra thế! - Mai Nghi liếc mắt nhìn anh tủm tỉm cười - Ấnh mắt này là ánh mắt "giết người". Đừng hiểu lầm là ánh mắt đưa tình à nha! Nếu "em trai" không có thời gian hay khi khác rồi tính cái vụ bê bối của "em trai" há.

− Nè! - Nguyên Gia hoảng lên - Đợi đã!

− Đợi cũng được... - Cô nghênh mặt - Nhưng đâu cần phải nắm tay chị thế. - Giọng cô mai mỉa - Ở đâu mà "tình thương mến thương" nhiều dữ vậy!

Nguyên Gia rụt tay về, sau khi nhìn cô một cách đe dọa.

− Một ly đen! - Anh gọi lớn - được chưa?

− Được. - Cô cười.

Ôi! Người gì mà thấy ghét, chỉ cười cũng đủ ghét rồi. Coi kìa! Chỉ một mình cô ả là có răng khểnh chắc.

Đợi anh bồi đặt ly cà phê xuống, Mai Nghi vừa nhìn anh vừa khuấy cà phê.

− Sao, công tử Nguyên Gia? Bây giờ chúng ta làm việc hay ngồi đây bình phẩm sắc đẹp của tôi.

− Đúng là không biết xấu hổ! Khiêm tốn lại chút đi!

− Tôi quen nghe ngưòi ta nói mình đẹp rồi, làm sao mà khiêm tốn được. Bây giờ nói chuyện đó được chưa nhỉ?

Nguyên Gia cố tình lễ phép:

− Dạ vâng. Nãy giờ tôi chỉ đợi có thế thôi.

− Vậy mình bắt đầu nha! - Cô nghiêm nét mặt - Anh biết cô ta trong trường hợp nào?

− Karaoke.

− Có... ôm không? - Mai Nghi hỏi thản nhiên.

− Này, cô! - Nguyên Gia nhìn Nghi thách thức - Cô là con gái, tìm hiểu mấy chuyện đó làm gì?

− Phải tìm hiểu chứ! - Mai Nghi căng mặt ra cố tỏ vẻ trịnh trọng - Bởi vì anh đang bị cô thưa về tội "cưỡng dâm" cô ấy đến có thai mà.

Trời ơi là trời! Con gái gì mà trơ mặt ra khi nói đến mấy chuyện đó. Đúng là trơ trẽn mà.

− Tôi không có nhiều thời gian. - Cô trở nên nghiêm túc - Nếu anh không hợp tác, tôi cũng chẳng giúp được anh đâu.

− Chị à! - Anh kêu lên - Vào đó mà không "ôm" thì ở nhà ca cho rồi.

− Thế anh đi cùng ai?

− Một số đối tác. Chúng tôi đến đó bàn về chuyện ký hợp đồng.

− Ký được chứ?

− Được.

− Tôi hỏi câu này không phải. - Cô gõ nhẹ móng tay vào tách cà phê - Anh "ôm" mấy người kia có "ôm" không?

Thật là không tin được. Con gái gì mà bạo mồm bạo miệng.

− Dĩ nhiên là có. - Anh cáu - Mà nè, mấy chuyện đó cô không rõ hả, cứ gì cứ phải tôi nói cô mới chịu. Mẹ tôi đã chuyển hồ sơ cho cô rồi.

− Hì... Mấy thuở được dịp tâm sự với thiếu gia Nguyên Gia - Cô hớp ngụm cà phê - Tôi phải tận dụng cơ hội chứ!

Thật thương cho kẻ xấu số nào vớ phải con nhỏ này.

− Thôi được! - Mai Nghi cười cười - Anh không muốn kể thì thôi. Tôi hỏi câu khác.

Cô rút cây viết và cuốn sổ trong túi quần ra, vẻ mặt khẩn trương:

− Cô ấy lấy gì để đe doạ anh?

− Một tấm hìn! - Nguyên Gia nói chậm từng chữ - Và một tờ giấy chứng nhận cô ấy có thai.

− Anh tin hình đó là thật chứ?

Nghe Nghi hỏi mà Nguyên Gia thấy ngượng chín cả người, anh đáp nhỏ:

− Thật.

− Thế cô ấy yêu cầu anh chuyện gì?

− Đám cưới! - Nguyên Gia cộc lốc.

− Một câu hỏi cuối cùng! - Nghi nhìn anh ngần ngừ - Lúc anh và cô ấy "làm chuyện đó" là ở nhà của anh hả?

Thật là chợ trời mà, chuyện vậy mà cũng nói được.

− Không có! - Anh gằn giọng - Ở nhà riêng cô ấy.

− Tốt! Tôi hỏi xong rồi.

Mai Nghi ngả người ra ghế nhìn vẻ mặt sượng sùng của anh.

Cô dịu dàng:

− Anh thông cảm. Tôi phải làm như thế để dễ làm việc. Theo lời của dì Huệ thì bà không muốn đưa ra tòa mà hòa giải. Dì sợ... mất mặt "cục...cưng".

Cô tiếp:

− Anh thật sự không muốn nhận đứa bé đó cho dù nó là con của anh sao?

− Cô nói dễ nghe nhỉ? - anh sa sầm nét mặt - Lúc đó tôi say bí tỉ, "làm ăn" được gì?

− Ra thế? - Mai Nghi cười tủm tỉm chọc quê anh - "Lan và Điệp" thời nay - Cô nhìn anh - Nhưng anh vẫn lời mà. Tự dưng có được vợ, khuyến mãi thêm đứa con, lời chán.

− Thôi nha! Cô là luật sư bào chữa cho tôi hay đang hài tội tôi hả?

− Tôi không bào chữa cho a nh. - Cô so vai - Tự anh phải cứu anh. Chuyện này không ai giúp được anh cả.

− Cô nói vậy là sao? - Anh nôn nóng.

Mai Nghi đáp gọn:

− Tôi muốn anh đến quán karaoke "ôm" đó một lần nữa!

− Cái gì?

Mai Nghi thản nhiên đáp lại:

− Đề nghị anh đưa tôi tới xem hiện trường, không được hả?

Nguyên Gia lừ mắt nhìn cô:

− Cô muốn đùa trò gì nữa đây?

− Tôi đâu có rảnh mà đùa với đại công tử thích tán gái.

Nguyên Gia trả đũa:

− Hình như tôi không tán tỉnh cô nên cô có vẻ khó chịu quá thế.

Mai Nghi trừng mắt:

− Anh mà giở trò với tôi thì anh còn thê thảm hơn cô nàng kia nhiều. Thử xem!

Nói xong, cô đứng dậy:

− Nếu muốn gỡ rối vụ này thì hãy đưa tôi đi. Không thì thôi, tôi không ép.

Cô nàng đi như bay ra cửa. Nguyên Gia tức muốn chết cũng phải hối hả đi theo. Anh lắc đầu ngán ngẩm một mình. Từ đây về sau, cho tiền anh cũng không dám để mắt tới con gái... trừ phi cô ta quá đẹp.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#5 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 2

Công ty xây dựng Gia Thị.

Đã hơn năm giờ nhưng giám đốc Nguyên Gia vẫn còn đang trong phòng làm việc. Mặc mọi người về nhà, anh vẫn cặm cụi bên máy vi tính.

Bởi ngoài việc điều hành công ty anh còn là một kiến trúc sư chuyên thiết kế những biệt thự, cao ốc cho những "đại gia".

Tiếng Như Sương - cô thư ký tài hoa xinh đẹp của anh vang trong điện thoại bàn:

− Thưa giám đốc có bà Kim Huệ gọi điện.

Nguyên Gia nhấc máy:

− Alô... Con nghe đây mẹ

Giọng bà Huệ vang lên:

− Thế nào rồi, con và Mai Nghi gặp nhau rồi phải không?

− Thôi! Mẹ đừng nhắc nữa!

Anh đứng hẳn lên, mặt cau lại:

− Mẹ dụ con ký cái hợp đồng kia, tưởng gì mẹ đưa một con nhóc đến "hành" con, chỉ được cái miệng bép xép.

− Nó được việc lắm đấy.

− Được rồi.. - Nguyên Gia cười khan - Nó mà mẹ bảo được việc sao?

− Mẹ tin tưởng nó lắm. Con đừng chọc nó giận đấy!

− Nếu mẹ nói thế thì con đành chịu thôi. Mẹ chờ cô ta hốt xác con về luôn. Tới giờ vẫn chưa thấy mặt đâu cả.

− Con phải chờ thôi.

− Vậy con biết làm sao bây giờ? - Anh nói giọng ảo não - Mẹ có biết bây giờ đáng lý con đã tan sở rồi, thế mà vẫn ngồi ở đây không?

Giọng bà Huệ thản nhiên:

− Nếu con không bê bối thì đã không xảy ra chuyện này, nhớ chứ con trai?

− Mẹ tưởng con muốn thế lắm sao? Con bé "chợ trời" đó hẹn con sáu giờ, bảy giờ gì đó cô ta mới đến đây.

− Thì cứ chờ đi. Nó hẹn làm gì vậy?

− Làm gì? Mẹ có biết không, con nhóc đó một hai đòi con dẫn nó đi karaoke..

Bà Huệ cười to:

− Có chuyện đó nữa hả? Tất nhiên phải như vậy thôi.

− Nếu con mà biết nó bày trò gì thì con không phải gồng mình dán mắt vào vi tính làm việc thế này để đợi rồi!

− Này, con không được tán tỉnh nó nghe chưa?

Nguyên Gia la to:

− Trời ạ! mẹ lo xá quá rồi. Có ai năn nỉ đi nữa con cũng không dám tán cô nàng ghê gớm đó đâu.

− Nói thì nhớ đó! Có gặp nói mẹ hỏi thăm nó.

− Dạ.. vâng. Con sẽ hỏi thăm giúp mẹ. Dạ... vâng...

Anh tắt máy, hai tay khoanh lại, mắt tư lự.

− Sao mẹ mình lại quý cô nàng đó vậy nhỉ? Mình bị cô ta hoạnh họe như một phạm nhân, thế mà bà cứ lo cho cô ta. Liệu mình làm gì được mà lo chứ!

"Được rồi! Tại mẹ ép con thôi. Mẹ càng bảo vệ cô phù thủy đó, con càng muốn "bụp" cô ta.."

− Hù! - Một bàn tay thon dài chạm khẽ vào vai Nguyên Gia.

− Là em à? - Anh quay lại.

− Không là em thì là ai? - Như Sương nũng nịu - Hết giờ rồi sao anh chưa về?

− Anh chưa xong việc. - Nguyên Gia trở lại bàn làm việc - Còn em, sao cũng không về đi?

− Anh! - Như Sương nhõng nhẽo - Lâu rồi mình chưa đi chơi với nhau.

− Xin lỗi em.. - Nguyên Gia cầm tay cô - Anh còn nhiều việc lắm. Mà anh vừa mới đưa em đi shop tuần rồi còn gì!

− Không! - Như Sương sà lên đùi anh - Em muốn lúc nào mình cũng ở bên nhau.

− Nhưng anh còn có việc. - Nguyên Gia vòng tay ôm cô - Đợi anh giải quyết xong mọi chuyện rồi anh bù cho.

Tỳ cằm lên vai cô, anh nhỏ nhẹ:

− Ngoan nào! Bây giờ thì về đi để anh làm việc.

− Thôi, em không chịu đâu - Cô bá cổ anh, áp thân hình gợi tình chỉ được che bởi chiếc đầm dây ngắn ngủn vào người anh - Tối nay em ở lại đây "phụ việc" với anh như những lần trước nha?

− Thôi đi! - anh chau mày - Anh đã dặn đừng lôi mấy chuyện đó ra nói mà.

Anh đẩy nhẹ cô ra rồi đến salon ngồi:

− Lúc đó anh say nên không làm chủ được mình.

− Ý anh là tại em? - Như Sương giận hờn.

− Không! Những việc anh làm anh sẽ gánh trách nhiệm. - Nguyên Gia gằn từng lời - Em về đi! Nếu không, lại gây gổ như mấy lần trước, nhưng lần này anh sẽ không gọi điện năn nỉ đâu.

− Đừng giận mà! - Như Sương dịu dàng ngồi xuống bên anh - Ai bảo cả tuần nay cứ lạnh nhạt với người ta. - Bàn tay đỏ chót của cô đặt gọn vào tay anh - Em không thể chịu nổi khi lúc nào anh cũng chỉ có công việc. Ngoài chức thư ký ra, em còn là "bạn gái" của anh chứ bộ.

Như Sương cong bờ môi gợi cảm của mình lên. Cô không dám dùng tiếng "người yêu" cho dù mình đã là người của anh. Bởi những lúc âu yếm với cô, anh cũng chưa bao giờ nói yêu cô.

Nhìn dáng ngồi cao ngạo cùng gương mặt lạnh lùng của anh, Như Sương biết mình phải làm gì.

Cô kề môi mình sát vào mặt anh, giọng mè nheo:

− Muốn người ta đi thì cũng phải hôn tạm biệt chứ!

− Hôn xong sẽ đi chứ? - Nguyên Gia nhìn cô.

− Em hứa! - Như Sương dịu dàng gật đầu.

Nguyên Gia nhìn cô âu yếm. Anh vòng tay ôm lấy thân hình nóng rực của cô và hôn cô như một người bị thôi miên, như một tín đồ chỉ sùng bái và làm theo lời của thánh nữ. Một nụ hôn như những nụ hôn trước đây: vô hồn, vô cảm!

− Xin lỗi.. - Thanh Thư vừa xô cửa vào đã sững sờ - Tôi cứ nghĩ là chỉ có Nguyên Gia.

Cô quay mặt định bước trở ra:

− Tôi không biết cô Như Sương ở đây - Cô cười cười - Không làm phiền hai người!

− Có gì mà phiền. - Nguyên Gia đẩy Như Sương ra - Thanh Thư lại đây!

Nguyên Gia ân cần dìu Thanh Thư ngồi xuống cạnh anh. Mặc cho Như Sương cau mày với cảm giác hụt hẫng, vì bị anh bỏ "lơ".

Anh dịu dàng đặt tay lên bụng Thanh Thư:

− Mấy tháng rồi?

− Sáu tháng! - Thanh Thư cười hiền - Xem cậu kìa, nôn nóng còn hơn ông Vinh nữa.

− Chứ sao! - Anh cười - Nguyên Gia này là cha đỡ đầu chứ bộ. - Anh sực nhớ đến sự có mặt của Như Sương - Cảm phiền Như Sương pha cho anh ly cam, khỏi đá.

− Dạ.

Như Sương miễn cưỡng đứng dậy trở ra ngoài. Cô không quên để lại cái nhìn thiếu thiện cảm cho Thanh Thư.

Nhưng Thanh Thư vẫn cười độ lượng cô nhìn anh:

− Cậu với thư ký bắt đầu thân thiện từ hồi nào thế?

Nguyên Gia cười khẩy:

− Thân thì có! Cô ta là thư ký riêng của mình mà. Còn "mật" thì.. còn phải chờ.

− Vậy lúc nãy... - Thanh Thư soi vào mắt anh - có mật không?

− Thôi đi bà bầu! - Nguyên Gia cười - Lo cho cục vàng của ông Vinh đi.

ttu mệt nhọc dựa vào ghế, cô thở hắt ra:

− Ông Vinh nhà mình đi công tác suốt. Nhà báo mà. Cũng may là có dì Huệ với cậu.

− À! - Nguyên Gia vỗ trán - Lúc nãy mẹ gọi điện cho mình, có hỏi thăm cô cháu cưng đó.

Thanh Thư đặt nhẹ tay lên vai anh, cô chớp mi xúc động:

− Cám ơn! Mình không biết phải làm gì để...

− Thôi! - Nguyên Gia chặn lời cô - Chúng ta là thanh mai trúc mã, lại là anh em. Tuy dì dượng ba mất sớm nhưng cậu còn có mẹ với mình. Lo cho cậu là việc phải làm. - Anh cầm tay cô chân tình - Cứ đem chuyện ơn nghĩa ra nói hoài hà.

Anh lườm cô:

− Trước đây cậu đâu có nói nhiều vậy. Từ lúc có bầu hình như cậu bị nhiều chuyện ra đấy!

− Thôi đi ông anh! - Cô mắng - Tôi cũng lo cho anh thôi. - Cô sờ vào bụng mình - Bằng tuổi nhau mà tôi đã đứa thứ hai, thằng lớn nhà tôi cũng đã lớp một rồi.

− Hì... thông cảm giùm đi. - Nguyên Gia gãi đầu - Mình đâu muốn, chỉ tại chưa gặp người đúng "gu".

− Thế cô Như Sương thì sao?

Nguyên Gia tắt hẳn nụ cười, anh nghiêm mặt:

− Cô ấy cũng có thể. Mình sẽ suy nghĩ lại. Nhưng cậu tìm mình có chuyện gì thế?

− Không! - Thanh Thư lắc đầu - Lúc nãy xong việc định về, đi ngang đây thấy phòng cậu còn đèn nên vào.

− Vậy để mình đưa cậu về. - Nguyên Gia đề nghị.

− Mình còn chút việc nữa. - Cô đứng dậy - Cậu cứ làm việc của mình đi.

− Ừ! Mình biết. - Anh đứng dậy tiễn Thanh Thư ra cửa. - À! Mà cậu cũng lo viết đơn nghỉ phép đi. Bụng to thế này làm sao gánh nổi cái chức trưởng phòng ngoại giao. - Anh đùa - Không khéo đối tác của công ty sẽ chạy dài khi thấy cái bụng của cậu đó.

− Há! Thì ra cậu muốn sa thải mình. - Cô trêu anh - Đúng là đồ vắt chan bỏ vỏ.

− Mình chỉ muốn tốt cho cậu thôi. Cứ để ông Vinh nuôi, tội gì hành xác.

− Vâng. - Cô từ từ đi ra thang máy - Cứ lập gia đình đi rồi hãy nói.

Nguyên Gia ân cần cầm tay cô dìu đi:

− Không dám đâu. Mình mà có vợ thì mình sẽ "cưng" phải biết. Nhìn cậu xúng xính trong cái áo bầu thì mình ớn rồi.

Đợi anh bấm nút xuống, cô bước vào. Nhìn anh, cô lừ mắt:

− Đừng nói sớm ! Còn đó chó chửa ăn. Thôi, mình về, nếu không Thanh Vinh mong mẹ.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#6 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Nguyên Gia tiễn cô em họ cũng là cô bạn thân về xong, anh trở lại văn phòng.

Thật là rắc rối. Có gia đình là vậy ư? Đi đâu cũng phải lo về.

Anh đẩy cửa bước vào thì đã thấy Như Sương ngồi chờ sẵn.

Không thèm đóng cửa, anh ngồi phịch xuống cạnh cô. Giọng anh cộc cằn:

− Sao chưa về?

− Em chờ anh. - Cô gác tay lên vai anh nũng nịu.

− Còn gì nữa? - Anh cộc lốc - Hôn rồi mà!

Như Sương không trả lời anh, cô điệu nghệ xoay nhẹ lưng anh và đặt bờ môi mình vào môi anh.

Nguyên Gia ngồi im bất động. Anh đón nhận một cách thụ động. Không từ chối cũng không nồng nhiệt. Hai tay anh để hờ hững trên salon mặc cho cô bày tỏ sự ham muốn của mình.

Quay trở lại Thanh Thư cô rời khỏi văn phòng Nguyên Gia thì đi ngay đến nhà xe của công ty lấy chiếc Mercedes màu nho của mình.

Cô khó nhọc ngồi vào xe. Vừa lái xe đến cổng, Thanh Thư đã thấy một cô gái cũng đang hối hả chạy vào.

Tin... tin...

Cô gái hớn hải quay lại.

Thanh Thư vẫn ngồi trên xe, cô nói vọng ra:

− Chị ở đây! Mai Nghi đi đâu thế?

Mai Nghi đưa tay lên chặn ngực, cô thở hổn hển:

− Cứ sợ chị về rồi, nên em chạy muốn chết luôn. Chị có đem cho em không?

− Có! - Thanh Thư từ tốn - Chị cứ tưởng em không đến nên định về. - Cô chỉ tay ra sau - Mấy thứ em cần chị để sau cốp xe.

− Cám ơn. - Mai Nghi mở cốp xe lấy ra một túi xách lớn. - Ngày mai, em sẽ gởi lại chị lúc em giao báo nha.

− Nè! - Thanh Thư cười cười - Em định bày trò gì thế? Đây là đồ nghiệp vụ của ông Vinh. Phải cẩn thận đó.

− Em biết rồi, bà bầu. - Cô trêu Thanh Thư - Thôi, mau về đi. Tối nay em không đến được đâu, chị nói Thanh Vinh đừng mong. - Cô cười cười - Ngày mai em sẽ kể cho chị nghe. Thôi, em đi đây.

Nói rồi, Mai Nghi phóng như một mũi tên vào trong công ty.

Chui vào thang máy nhanh như chớp. Cô ấn nút lên tầng năm tầng cao nhất. Hắn là sếp sòng ở đây hẳn phải ở trên tầng này thôi.

Trong lòng như có lửa đốt nên thang máy vừa mở, cô đã nhào ra ngay.

Kia rồi! Phòng còn mở đèn, chắc là hắn đợi mình.

Ôi! Mở cả cửa đợi mình kia à! Chúa ơi! Chắc là hắn sẽ "dập" mình vì cái tội đến muộn tơi bời quá.

Mai Nghi nghĩ thế nên chạy ùa vào như cơn lốc.

− Á!

Mai Nghi hét lớn, vì tốc độ như vũ bão nên cô không thể nào thắng lại kịp. Đôi giày xăng đan thể thao bây giờ đã chà xuống sàn nhà muốn rách ra mà cô vẫn không tài nào dừng lại được.

Như Sương đang thả hồn vào những cảm giác tuyệt vời trong vòng tay của Nguyên Gia. Cả anh và cô đều giật mình không hiểu chuyện gì khi nghe tiếng hét thất thanh.

Họ vừa kịp nhận ra sự có mặt của "kẻ thứ ba" thì:

− Ầm...

Mai Nghi đã bay nhào lên salon. Nhưng bản thân cô cũng không hiểu mình đã "bay" như thế nào mà lại nhào vào giữa, ngồi ngay lên đùi của Nguyên Gia, đẩy Như Sương ngã bật ra sau. Cô nằm gọn trong vòng tay của Nguyên Gia.

Anh cũng không rõ bản thân mình cũng vô tình hay cố ý mà lo "chụp" Mai Nghi chứ không lo cho sự an toàn của Như Sương.

Bàn tay cứng cỏi của anh đang ghì lấy bờ vai mềm mại của Mai Nghi.

Bốn mắt nhìn nhau trân trối. Mỗi người một suy nghĩ, một cảm giác mới mẻ vừa thoáng qua.

Mai Nghi nhìn vào đôi mắt anh. Trời! Cô thầm kêu. Hắn là phù thủy. Hắn vịn bờ vai mình là để kìm giữ trái tim mình. Hắn đã điều khiển trái tim mình nên nó mới đập lung tung thế này.

− Nè! Hai người ngồi đó mà "tình chàng ý thiếp" hả? - Như Sương ngồi dưới sàn nhà hét lớn.

Nguyên Gia cùng Mai Nghi giật mình cùng chớp mắt, cùng hoàn hồn trở lại.

Cô đẩy tay anh ra và không quên lườm anh một cái sắc như dao cạo.

Một thoáng lung túng nhưng anh lấy lại vẻ điềm nhiên rất nhanh.

Bước đến đỡ Như Sương lên salon, anh cộc lốc:

− Ngồi đây đi, để anh giới thiệu!

− Em không cần! - Như Sương vừa xoa mông vừa la lớn - Hai người vừa làm cái trò gì thế?

− Im đi cho tôi nhờ.

Nguyên Gia nói như mệnh lệnh. Anh khẽ nhìn sang Mai Nghi thấy cô đang bình thản uống trà nên thở ra nhẹ nhõm. Cứ tưởng con nhỏ biết được những gì diễn ra trong đầu mình lúc nãy chứ!

Anh quay qua Như Sương:

− Em về đi, anh có khách.

− Anh còn dối em! - Cô gằn từng tiếng - Khách khứa gì giờ này. Có mà...

− Ê! Vừa thôi à nha! - Mai Nghi gằn từng tiếng - Cô làm gì con người này cũng được, nhưng không được đụng đến tôi à!

− Cái gì? - Như Sương mở lớn mắt - Cô là ai mà tôi không dám nói nào?

Nguyên Gia quá rành cái miện của Mai Nghi nên anh ngồi tréo chân mặc cho cô "lý sự". Cũgn cần phải cho Như Sương mở "tầm nhìn" để bỏ cái tật khi người.

Mai Nghi nhìn qua anh xem anh có bênh vực người đẹp không, nhưng anh chỉ cười cười nên cô chẳng thèm vị nể ai.

Cô mím môi cười thầm rồi bật dậy trước ánh mắt kinh ngạc của người đẹp.

ng cứ tưởng cô lại giở máu chợ trời với Như Sương nên anh hơi lo. Chẳng lẽ con nhỏ muốn "bạo hành" với Như Sương?

Anh nhìn Như Sương đầy lo ngại... Nhưng anh lại mở căng mắt, khi cảm giác lúc nãy kéo về.

"Lạy thánh Ala". Anh thầm kêu...

Mai Nghi đang ngồi trên đùi anh. Tay quàng vai anh tình tứ. Sững sờ một giây anh nhìn cô. Đôi mắt đa tình bây giờ thành vô tình vì nó đang bật lên một câu hỏi "cô muốn gì?".

"Có muốn gì đâu!". Mai Nghi rụt cổ đáp lại anh.

Cô sửa lại dáng ngồi cho "sát" vào anh hơn. Dựa hẳn người vào ngực anh, cô cười cười:

− Bây giờ thì người mẫu áo đỏ kia đã biết tôi là ai chưa?

− Anh Gia! - Như Sương kêu lớn - Anh để con bé này hạ nhục em thế này à?

− Như Sương! Em không nên...

− Anh im đi!

Nguyên Gia tái mặt trước câu nói hằn học đầy uy quyền của Như Sương. Cô không nhận ra điều này nên nói tiếp:

− Cô kia! Cô biết điều thì mau rời khỏi đây ngay đi. Đừng để anh Gia phải đuổi. Vào phòng riêng người ta mà không thèm gõ cửa. Thật mất lịch sự!

− Thế à! - Mai Nghi tỉnh bơ, cô cầm hai tay Nguyên Gia đặt lên bụng mình như đôi vợ chồng trẻ - Ai có lịch sự thì sợ mất. Tôi đâu có đâu mà mất. Còn nữa nha...

Cô nhích người ngả trọn lỏn vào người Nguyên Gia, chỉ một thoáng nhẹ nhàng nhưng anh cũng cảm nhận được mùi thơm từ tóc cô. Mai Nghi cứ tự nhiên áp mặt vào ngực anh:

− Anh Gia có đuổi tôi hay không thì lúc nãy cô cũng nghe rồi.

− Anh! - Như Sương nức nở - Anh ngồi im thế hả?

− Ngồi im đâu mà ngồi im! - Mai Nghi vờ kêu lên - Cô không thấy anh ấy đang bận "ôm" tôi à?

Nguyên Gia suýt bật cười vì lời nói của cô. Anh nhìn Như Sương đầy thông cảm:

− Sương! Em về đi! Mai Nghi chỉ đùa thôi. Giải quyết xong việc, anh sẽ gọi cho em...

− Nhưng... - Như Sương ấm ức.

− Nhưng với nhị gì ở đây? - Mai Nghi đung đưa chân - Ý cô muốn nói sao anh Gia vẫn giữ nguyên "hiện trường" hả?

− Cô vừa thôi đó!

− Thôi! - Nguyên Gia nghiêm giọng - Mai Nghi đừng đùa nữa. Còn Như Sương, hãy về đi, tôi không thích nhắc lại lần nữa đâu.

Mệnh lệnh của anh không thể không tuân theo, Như Sương đành nén tức ra về.

Mai Nghi tủm tỉm cười nhìn theo cô. Tưởng Mai Nghi này dễ ăn hiếp hả? Nói cho biết nha từ bé đến giờ tôi chưa biết sợ ai đâu.

− Á! - Cô kêu lên khi nhận ra chiếc ghế của mình "nhúc nhích".

Nguyên Gia hất nhẹ chân thì cô đã ngã bật người ra sau. Nhanh như chớp, anh đã kề sát mặt vào cô.

Giọng anh tinh quái:

− Cô đuổi "bồ" tôi về rồi, thì bây giờ chúng ta...

− Nè.. nè! - Cô dùng đôi tay yếu ớt của mình đẩy vai anh ra - ANh đừng có tưởng bở nghe! Anh mà dám đụng đến tôi thì tôi cho anh chết luôn đó. Lúc đó đừng trách tôi không nói trước à!

− Nè! - Anh vẫn áp sát mặt vào má cô - Cô dám đuổi "người đẹp" của tôi về thì cô phải đền cho tôi thôi.

− Nè! Xin lỗi nha! - Mai Nghi nói ngọt ngào mặc dù tim cô sợ muốn "nhảy" ra ngoài - anh bắt con thiên nga thay vào chỗ con vịt bầu xấu xí liệu có công bằng không đấy?

Đúng là mồm mép. Nguyên Gia buông cô ra rồi tự rót trà uống để lấy lại "bình tĩnh". Không biết sĩ diện là gì! Chẳng có chút khiêm tốn!

Mai Nghi vừa thoát khỏi tay Nguyên Gia liền nhảy qua ghế bên kia ngồi.

Cô lườm anh:

− Anh đúng là chứng nào tật ấy. Bê bối này chưa xong đã đến lôi thôi khác rồi.

− Bà Tám! - Nguyên Gia chỉ trích cô - Bà Tám không biết gì thì đừng có nói giùm em, bà Tám yêu quí ạ!

Phì cười vì giọng điệu mỉa mai của anh, cô dễ dãi:

− Nể tình dì Huệ nên tôi mới giúp anh. Chứ cái tật "đụng đâu bạ đấy" của anh thì còn lâu tôi mới giúp.

Cô túm lấy cái túi lúc nãy:

− Bây giờ tôi phải thay đồ. Anh ở ngoài này đợi!

Cô chỉ vào căn phòng ở góc trong:

− Ở đó phải không?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#7 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Nguyên Gia nhìn cô:

− Ừ! Mau lên đó. Cóc đâu hóa tiên mà "diện" làm gì?

− Kệ cha tôi! - Cô đi thẳng vào trong nói vọng ra - Anh liệu hồn, đừng có mà nhìn trộm đó!

− Rình thì cứ nói đại đi. Làm gì mà văn chương chi cho mệt.

Tuy nói thế nhưng Nguyên Gia vẫn không ngăn được sự tò mò. Anh nhìn vào căn phòng nhỏ, nơi anh vẫn dùng để nghỉ trưa, hay những lúc ở lại công ty anh thường ngủ ở đó. Thật ra, anh đâu có xa lạ gì với phụ nữ. Nhưng chính lời nói của Mai Nghi đã khơi dậy tính hiếu kỳ nơi anh.

Leng keng... Leng keng...

Tiếng phong linh va vào nhau khi có một cơn gió thoáng qua làm anh giật mình.

Bật cười vì hành vi tiểu nhân của mình. Nguyên Gia lắc đầu:

− Nè! Anh đang minh họa cho bài gì mà lắc lư cái đầu vậy?

Câu nói mỉa mai, châm chọc của Mai Nghi làm cho Nguyên Gia ngẩng lên nhìn.

Chợt anh khựng lại, nhìn Mai Nghi một cách sửng sốt. Trước mặt anh không còn là cô gái xinh xắn mới đây, mà là tên con trai để ria mép nhìn hơi bị đểu. Cô ta lại giở trò gì nữa đây?

Nguyên Gia hầm hừ:

− Cô làm gì vậy?

Anh đến gần cô, hất mặt hỏi với vẻ bực mình:

− Tìm đâu ra bộ tóc giả này? Điên rồi à?

Anh chỉ tay vào mặt cô:

− Lại có ria mép nữa.

Anh kéo nhẹ tay áo sơ mi cà phê cũ kỹ và chiếc quần nhàu nát đủ màu của cô, nhăn mặt:

− Bộ đồ hơi bị "kinh" đấy! Tìm đâu ra trang phục ấn tượng vậy?

Mai Nghi không quan tâm đến vẻ giễu cợt của anh, cô lấy chiếc nón kết đen xì trong túi ra đội lên.

− Sao hả? - Cô hất mặt - Giống không?

− Giống ai?

− Điệp viên 007,

− Giống!

− Thế à!

− Ừ! nhưng mà là điệp viên "không không.. thấy".

− Ôi! - Mai Nghi kêu khẽ - Đúng là xấu xa.

− Không đúng à?

Nguyên Gia cau mặt:

− Con gái xinh đẹp không chịu, lại đi làm pêđê, chướng mắt không chịu được.

Mai Nghi hất mặt lên:

− Pêđê cái đầu của anh!

Mai Nghi đi một vòng trước mặt Nguyên Gia:

− Nói thật đi! Nếu anh không biết trước tôi là con gái thì bây giờ tôi sẽ là đàn ông phải không?

− Có thể! Nguyên Gia khoanh tay đứng trước mặt cô gật đầu.

− Sao lại là có thể? - Cô ré lên.

− Chứ sao bây giờ? - Anh nhăn nhó - Đàn ông người ta phải mạnh mẽ, còn cô thì mảnh mai như cây liễu, tay chân nhỏ xíu như con nít. Không biết ai mà sợ cho nổi cô.

Mai Nghi đáng trống lảng:

− Anh đi xe đến công ty chứ?

− Dĩ nhiên! - Nguyên Gia lên mặt - Công ty Gia Thị thì còn phải hỏi - anh kể ra một dọc - Ford, Toyota, Mercedes, vân vân... Cô muốn loại nào tôi bảo tài xế đưa đi.

− Nè! Xin lỗi nha! - Mai Nghi cũng tỏ vẻ ta đây - Tôi muốn đi chiếc mô tô của anh... - Cô cười - Và do đích thân anh làm tài xế kiêm vệ sĩ cho tôi.

− Thôi đi bé! - Nguyên Gia gác chân lên bàn - Đừng nằm mơ ban ngày!

− Tùy thôi! - Cô vuốt lại mái tóc giả - Việc của anh mà...

Nguyên Gia lừ mắt với cô. Đúng là oan gia. Chẳng biết bị cô nàng "hành" cho đến khi nào mới thôi.

Anh đứng dậy miễn cưỡng:

− Bây giờ tài xế phải đưa "cậu" chủ đi đâu đây.

Mai Nghi đặt tay lên vai anh:

− Đi... karaoke...

− Cái gì?

− Bộ chỗ đó khó vô lắm hả?

Nguyên Gia gằn giọng:

− Cô muốn gì nữa đây?

Mai Nghi tỉnh bơ:

− Muốn xem karaoke nó ra làm sao?

− Vậy thì đi một mình đi.

Mai Nghi đập lên vai anh:

− Nếu không vì chuyện của anh thì tôi chẳng thèm tới đó đâu, đừng có làm ra vẻ ghét mấy chỗ đó nữa.

Nguyên Gia nhún vai làm thinh. Có trời mới biết cô nàng đỏng đảnh này muốn gì. Nhưng cô ta đã bảo giúp anh thì anh không còn con đường nào hơn là đồng ý yêu sách của cô ta.

Trái hẳn với không khí náo nhiệt về đêm của Sàigòn. Bên trong quán Trà Vân rất yên tĩnh nhưng không vì thế mà vắng khách.

Đa phần khách đến đây là để bàn bạc, giao dịch việc làm ăn. Vì vậy mà đại sảnh của quán không náo nhiệt, phần lớn họ chọn các phòng riêng tiện cho công việc của mình hơn.

Quán bài trí rất đơn sơ với mấy bức tranh phong thủy cùng ảnh của một số diễn viên cũng như người mẫu nổi tiếng nhưng nhìn rất tao nhã.

Mai Nghi quan sát một lượt rồi nhìn Nguyên Gia:

− Đây là quán bar bình thường thôi mà. Anh đưa tôi đến đây làm gì?

− Bảo ngu mà đâu có chịu! - Nguyên Gia nói móc cô.

− Ừ! Thì cho tôi ngu đi - Cô gật đầu - Nhưng anh phải giải thích vì sao tôi ngu.

− Chị Hai à! - Nguyên Gia đặt ly bia trở lại bàn - Đây là trá hình thôi. Bên trong là các phòng riêng để mọi người đến đây có thể bàn việc và vui chơi.

− Thế à! - Cô ngạc nhiên - Nhưng tôi đến đây đâu phải chơi. Tôi cần chỗ nào có "ôm".

Bật cười khi nghe giọng điệu tỉnh queo của cô. Nguyên Gia cho hạt đậu phọng vào miệng. Anh nhìn cô cười cười:

− Định... ôm thiệt à?

− Xí! - Cô nguýt anh - Anh tưởng tôi cải trang thế này làm gì?

− Nếu vậy cô đã đến đúng chỗ rồi đấy! - Anh nheo một bên mắt.

− Thế cô gái đang phá anh làm ở đây chứ?

− Ừ! - Anh tắt hẳn nụ cười - Cô ấy là hoa khôi ở đây.

− Hèn chi anh bị cho vào tròng.

− Không dám đâu!

Anh hất hàm:

− Chẳng qua đêm đó vì ăn mừng ký được hợp đồng lớn nên tôi say quá thôi!

− Vậy sao khi tỉnh lại, anh không "xử" cô ấy à?

− Xử thế nào? - Nguyên Gia nhăn mày - Tôi không thể đánh đập cô ta, cũng không thể làm lớn chuyện.

− Vậy cũng đúng. - Cô gật đầu - Thế cô ấy tên gì?

− Tina - Anh đáp gọn.

− Đưa đây! - Mai Nghi chìa tay ra trước mặt anh.

Nguyên Gia ngạc nhiên:

− Đưa cái gì?

− Money (tiền)!

− Để làm gì? - Anh ngẩn người - Nhưng bao nhiêu?

− Một đêm anh chi ra bao nhiêu khi đến đây, tôi lấy bấy nhiêu.

Nguyên Gia nhìn cái vẻ vênh lên tự đắt của cô mà tức giận vô cùng.

Thấy mình lâm nạn nên bày trò moi tiền của mình đây mà. Đúng là "hổ dữ sa cơ bị con nhỏ này cắn" mà.

Anh chìa một xấp bạc vào tay cô:

− Đây là một trăm đô đó. Tôi đưa dư cho cô, nhưng cô đừng có vung tay quá đáng rồi bị thiệt thân đó.

− Ôi! - Mai Nghi nheo một mắt nhìn anh - Sao mà keo kiệt.

Mai Nghi nói xong, lập tức đứng dậy đi vào phòng trong. Không biết cô ta làm cái quái gì?

Keo kiệt! Nguyên Gia cười thầm khi nhớ đến lời trách móc của Mai Nghi. Nghĩ cũng buồn cười. Nguyên Gia này nổi danh là hào hoa công tử. Thế mà.. .thật hết nói.

Mà không biết cô nàng làm gì trong đó lâu đến vậy?

Nguyên Gia cố nghiêng người nhìn vào những dãy phòng san sát phía trong.

Mấy tiếng rồi sao không thấy ra. Kiểu này chắc là bị bọn bảo kê phát hiện ra là nữ nên bị "đập" nhừ tử rồi.

− Cứu tôi với! Cứu tôi với!

Tiếng hét thất thanh làm anh giật thót tim vì lo cho Mai Nghi. Một nỗi lo chưa đặt tên.

Anh vừa đứng dậy thì cô đã chạy ào tới, thuận tay anh chụp cô lại.

Anh hỏi nhanh:

− Sao thế? Bọn nó làm gì mà cô chạy dữ vậy?

− A! Ra là anh à? - Tina nhìn anh ngạc nhiên.

Nguyên Gia cũng ngạc nhiên nhìn cô, anh cho hai tay vào túi vẻ kiêu ngạo:

− Bạn tôi làm gì mà hoa khôi ở đây phải xử dụng hai tay vệ sĩ để "rượt" bạn tôi thế?

− Thôi nào! - Tina với bộ đồ hở đùi, hở vai hở cả rún kề sát người vào anh, nhỏ nhẹ - Cứ tưởng là ai hóa ra là "ông xã". Sao không lo chuẩn bị đám cưới mà lại đến đây. Nhớ em à?

Cái vẻ lẳng lơ cùng lời nói ẻo lả của cô làm Mai Nghi nóng cả mặt. Cô đẩy Nguyên Gia ra sau, bước lên phía trước lớn tiếng:

− Cô đừng có mơ! Sẽ không có đám cưới nào cả. Tôi sẽ đưa cô ra tòa vì tội vu khống.

− Mày dám! - Tina rít giọng - Tao chưa "xử" mày vì cái tội dám giả đàn ông vào đây phá tao. Mày còn lớn tiếng nữa à? - Cô chỉ tay về hướng Mai Nghi - Hai đứa bây "xử" nó cho tao.

− Cô đừng có làm ầm lên như thế.

Nguyên Gia đẩy nhẹ Mai Nghi ra sau lưng mình. Gương mặt nghiêm khắc nhìn Tina. Cái dáng to cao của anh đã che mất tiêu thân hình bé nhỏ của Mai Nghi. Cô phải nghiêng người, nép đầu vào tay anh để quan sát tình hình.

Anh cho hai tay vào túi giọng lạnh lùng:

− Tôi tính để vụ này êm luôn, nhưng coi bộ các người định giở thói du côn nên tôi đành phải ra tay thôi.

Tina cũng không vừa:

− Anh tưởng mình là ai? Có thể ra vào ở đây thoải mái thế sao?

Cô chỉ vào bọn đàn em đầu trâu mặt ngựa ngồi ở cửa ra vào.

Mai Nghi nhìn bọn chúng mà toát cả mồ hôi, cô kéo nhẹ tay áo anh:

− Nè! Anh đánh không lại bọn chúng đâu. Bọn chúng sẽ đánh anh bờm đầu luôn.

Anh nhìn xuống cô, nói khẽ:

− Không phải tôi đánh không lại. Nhưng bọn chúng đông quá, tôi khó bảo vệ được cô. Bây giờ tôi sẽ cầm chân chúng, còn cô thì chạy thật nhanh ra khỏi đây. Nghe chưa?

− Không nghe!

Mai Nghi nói lớn, cô đứng thẳng người, hiên ngang đứng ra trước mặt mọi người.

Nguyên Gia lo lắng:

− Điên à?

− Ừ, điên! - Cô sấn tới Tina - Có giỏi thì làm tôi xem nào! - Cô cho hai tay vào túi quần kênh kênh nét mặt - Cô muốn làm gì chúng tôi trước khi vào nhà đá gỡ lịch đây?

− Nhóc con! - Tinan chống bàn tay nhọn hoắc, đỏ chót lên hông - Mày muốn chết à?

− Ừ! - Mai Nghi gật đầu, lớn giọng - Cái ổ mãi dâm trái hình này sẽ chẳng giữ được bao lâu nếu cô dám đụng đến một sợi tóc của tôi.

Mai Nghi hất hàm:

− Muốn biết lý do phải không? Đơn giản thôi. Những lời thú tội của cô về vụ gài bẫy chồng tôi là anh Gia đây lúc nãy tôi đã thu vào máy này hết rồi.

Mai Nghi đặt chiếc camera nhỏ xíu vừa móc trong túi áo ra đặt lên bàn:

− Mấy hoạt động trái pháp luật của bọn các người cũng có.

Cô cười cười nheo mắt với Gia:

− Xin lỗi nha! Lúc nãy tôi thuận tay nên quay luôn.

Tina cười gằn:

− Vậy thì mày càng phải ở lại đây nhóc ạ!

Câu đe dọa của cô cave Tina làm cho Nguyên Gia cuống quýt lên. Anh chộp tay Mai Nghi kéo về phía mình.

− Cô đừng làm ẩu nha!

Nhưng Mai Nghi lại bình thản đẩy tay anh ra:

− Anh sợ gì bọn chúng. Ở đây đâu phải chỉ có hai đứa mình. Anh sợ gì.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#8 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Tina khoanh tay trước ngực giọng tự tin:

− Cô bé! Cô đừng tự tin thế! Đứa con trong bụng tôi là của anh ấy đấy. Còn những gì lúc nãy tôi nói đâu thể làm bằng chứng được. Toà án nào tin cưng?

− Vâng... - Mai Nghi cũng kéo ghế ngồi trước mặt Tina - Nhưng tòa án sẽ nghĩ sao nếu tôi trình tờ giấy bệnh viện chứng nhận chồng tôi "bất lực".

Bất lực? Nguyên Gia trừng mắt nhìn Mai Nghi. Cô nàng này muốn chết hay sao mà dám nói vậy? Tự ái điên cả người.

Mai Nghi vẫn thản nhiên:

− Sao? Bây giờ ai trên cơ ai? - Cô gõ tay xuống bàn - Cô để bọn tôi đi, mọi chuyện hôm nay coi như không có. Quan hệ của cô với "chồng tôi" cũng chưa xảy ra. Cô là cô, chúng tôi là chúng tôi. CHẤM HẾT!

Tina tái cả mặt khi bị lật ngược tình thế quá bất ngờ.

Cô nghiến răng làm cho đôi môi đỏ mọng càng dữ tợn hơn.

− Mày dám mặc cả với tao à?

− Ồ! Không! - Mai Nghi vờ sợ sệt. - Tôi đâu dám! Nhưng mà... cô biết ông Thâu không? Ổng có nói là nếu tôi có khó khăn gì thì đến tìm, ổng sẽ giúp vậy mà.

Tina nghe nhắc đến tên Thâu liền bật dậy:

− Cô là gì của ông ta?

− Không là gì cả! - Mai Nghi sa sầm nét mặt - Cô đừng có mà đụng đến bọn tôi. - Nắm tay Nguyên Gia kéo mạnh ra cửa, cô cộc lốc - Chào!

Nguyên Gia ngẩn người trước mọi chuyện vừa xảy ra. Không ngờ cô nàng này lại có uy tín đến vậy. Cả bọn "dao to búa lớn" mà chẳng dám đụng đến cô và anh, đành ngậm ngùi nhìn theo hai người.

Ra khỏi cửa, cô lôi anh đi thật nhanh. Được một đoạn, Mai Nghi dừng lại, cô đưa tay chặn ngực thở hổn hển.

− Hú hồn hú vía! Tưởng bỏ mạng rồi chứ!

Lại một lần nữa, Nguyên Gia ngạc nhiên nhìn cô:

− Làm gì vậy? Lúc nãy oai lắm mà.

− Oai! - Cô mắng khẽ - Tôi quýnh quá nói bừa thôi. Không ngờ...

− Trời ơi! - Nguyên Gia kêu lên - Chuyện sống chết mà cô làm như trò đùa.

− Hì... Nhưng tôi đã giải quyết xong chuyện của anh rồi.

Nguyên Gia nhướng mắt:

− Giải quyết xong?

− Tất nhiên!

Nguyên Gia nhún vai:

− Này, mẹ tôi bảo cô học luật phải không?

− Thì sao?

− Học luật mà lại chơi luật rừng vậy sao?

Mai Nghi tỉnh bơ:

− Chính vì biết luật nên tôi mới phải chơi luật rừng để cứu anh. Chứ đem luật pháp ra nói chuyện thì anh thua mười mươi rồi, anh chàng mê gái ạ.

Nguyên Gia trừng mắt:

− Không còn cách nói nào khác hơn hả?

Mai Nghi tỉnh bơ:

− Nói cách nào?

− Cô đúng là học trò của mẹ tôi đó. Hình như hai người thích lôi yếu điểm của tôi ra châm chích lắm. Tối ngày cứ bảo tôi mê gái, cô có thấy tôi mê ai chưa vậy?

Mai Nghi bĩu môi:

− Cần gì thấy ai, thấy chuyện trước mắt cũng biết rồi.

Nguyên Gia quật lại:

− Vậy là mê đó à? Nếu thật sự mê thì tôi đã nhắm mắt cưới cô ta rồi, chứ không phải nhờ đến cô.

Anh nheo mắt nhìn cô:

− Cho là tôi có tật mê gái đi, tôi công nhận đúng. Nhưng chắc chắn một điều là tôi không mê nổi cô đâu, cho nên đừng có hy vọng nhé.

− Anh...

Mai Nghi ngắc ngứ làm thinh, tức đến đỏ mặt, vừa tức vừa quê. Bình thường, cô nhớ mình đối đáp rất lưu loát, nhưng không hiểu sao hôm nay lại đần độn như thế. Thế là cô háy anh một cái rồi bỏ đi thẳng.

Nguyên Gia tủm tỉm cười một mình. Bắt được Mai Nghi im miệng chịu thua, anh không gì khoái hơn. Nếu không, cô nàng cứ lôi chuyện tán tỉnh của anh ra đay nghiến, ai chịu cho nổi.

Sàigòn về khuya thật tráng lệ với những ngọn đèn hắt ra từ những cao ốc, nhà cao tầng.

Đường phố cũng yên ả hơn, mọi người cũng thưa dần không còn náo nhiệt như lúc mới lên đèn.

Chiếc môtô của Nguyên Gia băng trong gió, anh có cảm giác Mai Nghi ngồi phía sau đang "tận hưởng" cái lạnh.

Anh dừng xe lại.

− Lạnh lắm à?

Kéo cao cổ chiếc sơ mi của mình, cô nói mạnh:

− Không!

− Còn không! - Anh hỏi lại - Tím cả môi rồi kìa! Cũng may là lúc nãy gởi xe bên ngoài. Nếu không, bây giờ đi bộ thì còn tệ hơn.

Anh thắng xe lại, cởi áo khoác của mình choàng lên người cô:

− Như vầy sẽ đỡ lạnh hơn.

− Không! - Mai Nghi từ chối - Tôi không lạnh đâu.

− Được rồi! Bướng vừa thôi!

Anh cười cười khi thấy cô chịu nhận áo:

− Bây giờ "chúng ta" đi ăn khuya sau đó tôi chở cô về, chịu không?

Hứ! Cũng may là có từ "chịu không". Tưởng công tử Nguyên Gia chỉ biết ra lệnh chứ! Mai Nghi vẫn ngồi yên trên xe, cô sửa lại cái nón.

Nguyên Gia định nổ máy nhưng thấy cô im lặng nên hỏi lại:

− Sao thế? Không trả lời thì cũng phải trả vốn chứ!

Nén nụ cười suýt bật ra, cô đấm nhẹ vào vai anh:

− Không dám phiền công tử Nguyên Gia. Anh coi khách sạn rẻ tiền nào gần đây thì cho tôi xuống. Cám ơn.

− Sao lại khách sạn? - Nguyên Gia bước xuống xe.

− Há! Anh thật là.. Nói ngốc mà không chịu! - Cô chỉ tay vào mặt mình - Tôi nè! Chợ trời chánh tông, không có biệt thự, vila như anh nên phải ở trọ. Bây giờ đã qua giờ giới nghiêm của bà chủ lâu rồi nên đành ngủ bụi bên ngoài. Hiểu chưa?

"Đúng là ngốc mà!". Cô mắng thầm.

− Ờ... hiểu rồi! - Nguyên Gia nói trong họng - Thế sao lại phải chọn khách sạn rẻ tiền? Mấy nơi đó làm sao mà ở?

− Ôi! Lại giở giọng "đại gia" ra rồi! Cho anh biết, bộ đồ và cái camera lúc nãy là do tôi mượn của người ta. Bây giờ phải "bỏ của" chạy lấy người liệu tôi có dám phung phí như công tử Nguyên Gia hay không?

Ôi, trời ơi! Sao mà mồm với mép - Nguyên Gia thầm than - Một "công tử" hai "đại gia". Đúng là hết thời nên phải bị con nhóc này "hành".

Mai Nghi cười tửng tửng:

− Nè! Có mắng có chửi gì thì nói lớn lên, làm gì mà lẩm nhẩm thế?

− Trời ơi! Thật khổ cho ai khi vớ phải cô. - Anh lườm cô.

− Thế à! - Cô kênh mặt - Thế mà có khối đấy, công tử Nguyên Gia ạ!

− Đúng là xui ba đời mà! - Anh dắt xe băng qua đường - Đi theo tôi!

− Nè! Đi đâu thế?

Mai Nghi thấy anh đi, cô cũng cuống lên chạy theo.

Vừa qua tới đường bên kia, cô hỏi nhanh:

− Tôi bảo anh đưa tôi đi tìm một khách sạn nhỏ, sao không đi?

− Đây nè!

Anh chỉ vào trong và móc điện thoại ra nói cái gì đó.

Mai Nghi ngẩng đầu muốn rớt nón mới nhìn được bảng hiệu:

− Hả! Nhà hàng - khách sạn Thanh Thị - Cô kêu lên - Đây là bốn năm sao đó.

− Không dữ vậy đâu! - Anh cho điện thoại vào túi nói tỉnh bơ - Mới có ba sao thôi!

− Nhưng họ đã đóng cửa rồi, đèn tắt hết trơn. Làm sao?

Mai Nghi vừa dứt lời thì bên trong đã sáng choang với những chùm đèn néon rực rỡ.

Cô vỗ tay reo lên như một đứa trẻ:

− Chà! Hay quá! Họ mở cửa rồi nè!

Đúng là ngốc. Công tử Nguyên Gia đến mà không mở cửa thì đợi ai chứ.

− Nè, vào đi! - Anh bước đi.

− Còn xe?

− Để đó, có người lo. Vào đi! - Anh ra lệnh.

Cô không quan tâm đến giọng điệu chủ cả của anh nên ngoan ngoãn đi vào.

Vừa đẩy cửa vào cô đã thấy mấy chục nhân viên nam lẫn nữ đứng thành hai hàng đón anh và anh đang dặn dò họ điều gì đấy. Nhưng cô vừa bước vào thì Nguyên Gia đã phẩy tay và thế là họ giải tán.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#9 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Cô vội hỏi:

− Có chuyện gì thế? - Cô vờ hỏi.

− Không có gì! Cô lạnh rồi.. - Anh tự nhiên nắm tay cô - Lại đây!

Nơi mà anh kéo cô đến là quầy tiếp tân. Anh vừa bước đến, cô nhân viên đã tươi cười đón anh:

− Chào xếp! Lâu quá xếp mới ghé. Dạo này, xếp.. vẫn khỏe chứ?

− Cám ơn Thanh Lan. - Nguyên Gia cười cười nhìn sang Mai Nghi - Anh vẫn thế.

− Vậy anh sẽ nghỉ lại đây đêm nay chứ.

− Ừ. - Nguyên Gia đáp nhỏ.

− Thế thì tốt rồi! - Cô Thanh Lan xinh như mộng reo lên - Căn phòng đặc biệt của xếp bọn em vẫn giữ nguyên đấy.

− Thế sao! - Nguyên Gia nhìn Mai Nghi đứng khoanh tay vì lạnh nên anh kéo cô sát vào người, giọng anh lo lắng - Lạnh lắm à?

Anh nhìn Thanh Lan, nói nhanh:

− Em cho anh hai phòng bình thường thôi. Căn phòng đó bảo cậu Vũ cho người dọn dẹp rồi cho khách mướn. Anh không dùng nữa đâu.

− Không! - Mai Nghi xen vào - Tôi muốn hai phòng đặc biệt, không thích phòng bình thường đâu.

Gì nữa đây? anh thầm hỏi khi nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên. Khi không lại trở chứng đòi sống sang cả.

− Dạ thưa xếp... - Cô Thanh Lan cắt ngang suy nghĩ của anh - Rất tiếc, phòng đặc biệt đã hết rồi. Chỉ còn một phòng và phòng của xếp trước đây là hai. Nếu...

− Không cần! Chúng tôi chỉ cần một phòng thôi.

Mai Nghi đáp thản nhiên, mặc cho Nguyên Gia kinh ngạc.

Đúng là "cá ăn kiến" có ngày "kiến ăn cá" mà! Trước đây anh toàn "sắp đặt", còn bây giờ thì do cô "đặt" anh. Đúng là quả báo rồi.

Cô Thanh Lan cố nén nụ cười khi thấy xếp bị "đơ" trước người bạn mà nãy giờ quan sát nhưng cô vẫn không hiểu là nam hay nữ.

− Dạ thưa anh, đây là chìa khóa.. - Cô cười - Có cần em...

− Thôi, anh tự lên được.

Nguyên Gia đưa Mai Nghi đến thang máy. Thang máy dừng lại ở tầng thứ tư và căn phòng của họ nằm ngay đầu dãy hành lang.

Anh tra chìa khóa vào ổ rồi nhìn cô:

− Ở đây thật à? Phòng đặc biệt ở khách sạn ba sao đấy.

Cô bước đến đẩy anh sang một bên rồi tự mở cửa:

− Ở không mất tiền, ngu dại gì mà tôi không chọn phòng hạng nhất.

− Hóa ra, tôi đang gặp "cáo" mà không hay. - Anh trêu cô - Mau đi tắm đi, trông bộ dạng của cô thật kinh dị. - Anh mở vòi nước pha cho cô. - Tắm nước nóng sẽ dễ chịu hơn.

Nhún vai, cô bĩu môi:

− Anh tưởng tôi dễ bị dụ lắm à?

− Xin lỗi. - Nguyên Gia hiểu ý cô nên đáp lạnh lùng - Có tận thế và còn duy nhất một mình cô trên trái đất, Nguyên Gia này cũng không thèm. Chào!

Anh đi ra cửa không thèm đôi co với cô.

Thèm hay không thì còn phải đợi xem sao đó. Đồ đáng ghét- Mai Nghi mắng theo.

Cốc.. cốc....

Mai Nghi nghe tiếng gõ cửa tưởng anh quay lại nên mắng ra:

− Sao đây? Có phải... Ủa! Là các người!

Cô ngạc nhiên khi thấy một đám người hầu phòng với trang phục trắng tinh.

Cô cười méo xẹo:

− Có... chuyện gì à?

Một người trong số họ bước ra. Cô đoán đó là người quản lý ở đây. Anh ta lịch sự:

− Dạ thưa, cậu chủ dặn chúng tôi đến đây xem cô có cần gì để giúp. Và đây là vật dụng cậu chủ bảo chúng tôi mang lên.

− Vật dụng? - Cô ngạc nhiên.

Từng người phục vụ đặt những gối to, hộp nhỏ lên bàn.

− Dạ. Bây giờ chúng tôi ra ngoài. Mười lăm phút sau, chúng tôi sẽ mang bữa tối lên.

Anh ta nói xong thì đi ra ngoài. Những ngưòi phục vụ cũng lần lượt rút lui.

Đợi mọi người đi ra. Cô nhẹ nhàng mở mấy chiếc hộp ra.

− Gì đây? Một chiếc áo ngủ. Khăn tắm. Quần Jeans, áo thun.

Cô cười cười vẻ đắc ý:

− Cũng chu đáo lắm. Không uổng công mình giúp hắn.

Mai Nghi cầm chiếc áo ngủ bằng tơ tằm màu hồng nhạt lên xem, cô ướm thử lên người:

− Cũng có thẩm mỹ lắm. Còn gì thế kia?

Mai Nghi ngạc nhiên nhìn chiếc hộp nhỏ mà cô vừa sơ ý đánh rơi khi lấy chiếc áo ra. Lạ lẫm, cô mở ra xem:

− Trời! Không thể tin được!

Mai Nghi muốn té xỉu khi nhìn vào chiếc hộp:

− Hắn đúng là tên vô đạo! Mua cả đồ phụ nữ cho mình!

Cô thầm mắng:

− Ừ. Mua thì mặc chứ sao! Mặc không vừa thì mình sẽ bắt hắn "thử". Đúng là tên bê bối, làm như rành về con gái lắm vậy.

Mắng mỏ anh xong, cô vào nhà tắm gội rửa bụi đường.

Khi cô bước ra thì bà năn đã dọn sẵn sàng.

Một cơn gió nhẹ lùa vào làm Mai Nghi thấy hơi lạnh. Cô kéo chăn đến tận cổ co rúm người lại vì lạnh.

Đêm qua mình đã đóng hết cửa sổ rồi mà. Mai Nghi he hé mắt nhìn ra ban công.

Chợt cô giật thót tim khi thấy bóng dáng cao to của ai đứng đó. Cô bật dậy dụi mắt nhìn cho kỹ.

Ôi! Ra là hắn! Thế mà làm mình giật mình.

Nguyên Gia nhả từng ngụm khói mà mắt vẫn đắm chìm trong không trung. Anh đang tự hỏi mình một câu hỏi rất đơn giản. Nhưng để tìm ra một câu trả lời thì quả là điều phức tạp đối với anh. Đó là tại sao anh không thể "dập" được một cơn sóng vừa gợn lên trong lòng. Phải chăng...

Nguyên Gia chống hai tay lên lan can, khom người rít thuốc. Trông anh bây giờ thật khác xa anh thường ngày - một Nguyên Gia không bao giờ biết tư lự vì phụ nữ, một Nguyên Gia sẽ ngẩng cao đầu khi thấy người con gái đẹp.

− Chà! Thơm quá! - Mai Nghi kề mũi sát vào miệng anh - Nhưng mà loại này cũng chưa ngon đâu. Có dịp, tôi sẽ mua cho anh một bao thuốc khác. Đảm bảo anh sẽ rất "ghiền".

Ghiền? Nguyên Gia nhếch môi thầm cười. Tuy phụ nữ và thuốc là hai thứ không thể thiếu nhưng Nguyên Gia này chưa bao giờ bị lệ thuộc vào nó cả.

Anh cho hai tay vào túi nhìn cô lành lạnh:

− Dậy rồi à?

− Ừm! - Mai Nghi gật đầu - Sao anh lại đứng đây? Chẳng phải đêm qua anh bảo là không thèm ở đây mà.

− Xin lỗi nha... - Nguyên Gia so vai - Bây giờ không phải là đêm qua.

Đúng là bẻm mép! Mai Nghi lườm anh. Cô cũng bắt chước anh ngắm nhìn khung cảnh trước mặt.

− Ôi! - Cô khẽ kêu lên rồi vỗ hai tay vào nhau - Đẹp quá! Không ngờ đứng ở đây có thể nhìn cảnh bình minh. Chà! Đẹp thiệt nha! Dưới kia là đường phố vừa thức dậy. Bên trên là những toà nhà cao chọc trời. Nè! - Cô chỉ tay ra xa - Mặt trời mới mọc vàng rực luôn. Đúng là tuyệt vời!

Nguyên Gia nhìn dáng vẻ như trẻ con bắt được quà của cô mà cũng vui lây. Anh vòng tay trước ngực ngắm cô một cách đắm say.

Hình như cơn gió cũng trêu ngươi anh nên thổi mạnh hơn làm cho bộ đồ mỏng manh của cô dính sát vào người, mái tóc rối tung bay trong gió.

Nguyên Gia cứ đứng đó ngẩn ngơ nhìn cô. Mai Nghi bây giờ như lột xác, bỏ đi lớp "bụi" chợ trời, cô như một nàng công chúa đang nhảy múa trước mắt anh.

Đôi mắt anh đang bị cô thôi miên. Phải! Nguyên Gia vừa nhận ra một điều. Anh đang ngắm nhìn một cô gái đến quên cả trời đất, một điều chưa hề xảy ra từ trước đến nay.

Anh vội vuốt mặt cố lấy lại phong độ của Nguyên Gia trước phụ nữ.

Giọng anh nghiêm nghị:

− Nè! Cô làm sao vậy? Lỡ ngã xuống đó khó coi lắm đó. Mới sáng mà đã quậy rồi!

− Anh dám nói tôi vậy hả? Mai Nghi dừng nét mặt "lạnh" trước gương mặt "nghiêm" của anh.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#10 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
− Không đúng sao? - Anh kênh mặt.

− Buổi sáng lạnh muốn chết mà ăn mặc phong phanh. - Anh khoác áo mình cho cô - Nguyên Gia này không muốn phải nuôi cô đâu.

− Ai cần anh nuôi? - Cô đẩy tay anh.

− Tôi nói nuôi bệnh! - Anh vẫn quàng áo cho cô - Đầu óc sâu bọ!

Nguyên Gia vừa quàng áo cho cô nên chưa kịp gài. Một cơn gió lại ùa đến làm chiếc áo ngủ rộng cổ của cô lại càng rộng hơn.

Chớp nhẹ mi, Mai Nghi nhìn anh. Nguyên Gia như kẻ trộm bị bắt quả tang đang nhìn trộm cô nên đứng thừ người ra. Bộ óc tính toán của anh bây giờ đã bị đôi mắt nai kia mã hóa nên mụ mẫm mất rồi.

Một lúc sau, khi đã tươm tất trong bộ đồ JeaNhư Sương đêm qua mà Nguyên Gia đã mua, cô bước ra khỏi nhà tắm.

− Ủa! - Cô ngạc nhiên khi thấy Nguyên Gia ngồi ở chiếc ghế salon mini đối diện với giường ngủ. - Anh chưa đi ư?

− Đi đâu? - Nguyên Gia lật tờ báo sang trang khác.

− Đương nhiên là về phòng anh.

− Tôi làm gì có phòng mà về. - Anh đáp thản nhiên.

− Thế đêm qua anh ở đâu?

− Salon ở phòng tiếp tân. - Anh vẫn nhìn vào tờ báo - Khách sạn này đã hết phòng trống rồi. Bây giờ mình đi ăn sáng.

Nguyên Gia vừa đề nghị với cô vừa ngẩng mặt lên nhìn:

− Trời! Con ai đẹp thế!

− Con ba tôi chứ ai! - Cô lườm anh.

− Thôi đi chị, con cóc xấu xí mà tối ngày cứ ngỡ là thiên nga.

− Nè! Anh đừng là kẻ vong ơn đó. - Cô chỉ tay vào ngực anh - Dù gì tôi cũng vừa cứu anh một bàn thua trông thấy.. rõ, vậy mà khen tôi một tiếng cũng tiếc.

− Được rồi. - Anh đẩy vai cô đi ra cửa - Người đẹp, được chưa?

Nguyên Gia khóa cửa phòng xong thì anh chàng quản lý bước đến. Anh ta lịch sự:

− Anh ạ! Anh dùng điểm tâm luôn chứ?

− Ừ! - Nguyên Gia trao chìa khóa vào tay người quản lý - Cậu cho người dọn ngăn nắp căn phòng này, ngoài ra không làm gì cả. Khóa lại cho tôi!

− Dạ vâng! - Người quản lý gật đầu - Giờ xin mời anh đến dùng điểm tâm.

− Tôi biết rồi. Cậu đi trước đi!

Anh đợi người quản lý vừa vào thang máy thì bước đến hỏi Mai Nghi đang lóng ngóng nhìn xuống dưới.

− Thôi, mình cũng xuống đó ăn sáng đi!

− Đi thang máy nha! - Cô lúng liếng đôi mắt.

− Điều đó là hiển nhiên rồi. - Anh cười - Tôi đâu cõng cô nổi.

− ôi! Thật vô phước cho ai lấy anh làm chồng.

Nguyên Gia ấn nút thang máy đi xuống. Anh nheo một bên mắt nghiêng nghiêng đầu nhìn cô.

Anh cho hai tay vào túi cười cười:

− Có khối người xếp hàng chờ mà anh chưa có thời gian lựa chọn đấy, con vịt bầu ạ!

− Thật đáng sợ! - Cô rụt cổ - Tôi đang đứng cạnh quả "bom" mà không biết.

Nguyên Gia không thèm cãi với cô nữa. Anh dựa lưng vào tấm ván bóng lộn sau lưng, vòng tay trước ngực anh ngắm cô.

Áo thun vàng chanh đóng thùng trong chiếc quần JeaNhư Sương trắng cùng mái tóc cột cao, trông cô thật trẻ trung, duyên dáng. Một vẻ đẹp đơn sơ không cần điểm trang.

− Ê, công tử Nguyên Gia! Không ra à!

Mai Nghi lên tiếng làm Nguyên Gia trở về với thực tại. Anh vội bước theo cô ra khỏi thang máy.

− Chu choa! Đông quá hén! - Mai Nghi kêu lên khi thấy mọi người chật kín cả lầu hai. Họ đang dùng điểm tâm một cách ngon lành.

− Nguyên Gia à! - Cô níu tay anh chỉ xuống lầu một - Ở dưới có phải là dành cho khách bình dân. Còn ở đây là dành cho những người sang trọng, giống như công tử Nguyên Gia không?

− Cô làm ơn thôi cho! - Anh nhăn nhó - Cái gì mà công tử, thật khó nghe.

− Khó cũng phải nghe! - Cô kênh mặt với anh - Ai bảo anh là .. công tử Nguyên Gia.

− Ôi trời ơi! - Anh giơ nắm tay lên dọa cô - Nếu cô là đàn ông, tôi sẽ cho cô biết thế nào là ... lễ độ.

− Còn nếu anh là đàn bà, tôi sẽ cho anh biết thế nào là...

Mai Nghi chợt im bặt, rồi nhào vào lòng Nguyên Gia:

− Cho tôi ôm anh một cái.

Nguyên Gia hơi bất ngờ trước hành động kỳ quái của cô. Không biết lần này định giở trò gì nữa đây. Nhưng anh vẫn để yên chứ không xô cô ra.

Cô dúi mặt vào ngực anh như để trốn chạy ai đó.

Vừa lúc có một đoàn người đi ra từ phía thang máy nên anh vỗ nhẹ vào vai cô, giọng anh khe khẽ:

− Nghi! Cô đàng hoàng lại xem nào! Cô làm gì thế? Ở đây là chỗ đông người đó.

Câu nói của anh càng làm cho vòng tay cô siết mạnh hơn, cô dúi mặt vào ngực anh như một cây đinh đóng chặt vào tường.

Cô van nài:

− Nguyên Gia! Anh cứ đứng yên cho tôi ôm anh... một chút. Tôi rất cám ơn.

Nguyên Gia phì cười:

− Cô uống lộn thuốc à? Trong cuốn bí kíp "Những thắc mắc tuổi mới lớn" đâu có chiêu này.

− Nói nhiều quá!

Cô nạt khẽ rồi he hé mắt quan sát chung quanh. Thấy đoàn người áo đen lúc nãy đã yên vị nơi bàn ăn ở góc phòng, cô kéo anh chạy vào thang máy, nhanh tay ấn nút để đi xuống.

Nguyên Gia không kịp phản kháng gì trước hành động kỳ quặc của cô. Mãi đến lúc cô lôi anh ra khỏi khách sạn.

Nhìn cô đưa tay chặn ngực thở phì phò, anh mới hỏi:

− Cô đã móc túi mấy người đó à?

− Vừa phải thôi à! - cô nói đứt quãng - Tôi là hạng người đó sao?

− Vậy sao thấy họ lại sợ trối chết thế?

− Hứ! Tôi mà sợ. Chẳng qua tôi... - Cô lắp bắp không biết tìm lý do nào để nói - À... Tôi thấy họ mặc đồ đen, đeo kính đen nên... sợ thôi.

− Sợ? - Nguyên Gia nhướng mắt như ngeh một chuyện hết sức khó tin.

Thấy Mai Nghi không trả lời, anh nói tiếp:

− Chợ trời mà cũng biết sợ à?

− Nè, vừa thôi đó! - Cô làm mặt giận - Không định mời tôi đi ăn sáng phải không?

− Tôi đâu dám...

− Không dám thì đi! - Cô ôm cánh tay anh lay mạnh - Đi ăn phở nha.

− Ừ thì đi! - Nguyên Gia dễ dàng gật đầu với cô.

Một chuyện mà từ xưa đến nay chưa hề có. Cho dù anh có quen nhiều cô như thế nào thì anh cũng không dễ dàng chìu theo ý họ một khi anh đã không muốn, huống hồ gì đối với cô gái như lửa với nước này.

− Ôi, thơm quá! - Mai Nghi hít lấy hít để tô phở.

− Thơm thì ăn đi! - Nguyên Gia trao cho cô đôi đũa.

− Cám ơn! - Cô đáp thờ ơ rồi gắp phở ăn ngon lành.

− Cô thường đến đây lắm sao? - ng gợi chuyện - Sao cô biết quán này.

− Chợ trời như tôi làm gì có "cửa" đến mấy chỗ cao cấp này. - Cô nói móc anh - Tôi làm gì được như công tử Nguyên Gia.

Đúng là con gái! - Anh lườm cô - Bụng dạ hẹp hòi.

− Công tử Nguyên Gia! Sao không ăn đi? - Mai Nghi lấy khăn giấy lau miệng - Không ngon sao?

− Không! Ngon! - Nguyên Gia lấp liếm - Tại tôi không đói. Nhìn... cô "xơi" là tôi no rồi.

− Vậy ư! - Cô làm tỉnh - Thế thì mai mốt đi ăn sáng, anh gọi tôi đi theo đi, tôi ăn thế phần anh. Còn anh thì nhìn tôi cũng đủ no rồi. - Cô cười - Như thế là một công đôi chuyện rồi.

− Nè! - Anh hất mặt - Có lúc nào người ta nói mà cô không nói lại không?

− Ơ... - Cô tỏ vẻ suy nghĩ - Cho tới giờ phút này thì chưa!

− Đúng là chợ trời! - Anh thầm mắng.

Đúng lúc điện thoại của Nguyên Gia reo lên, anh móc điện thoại ra áp vào tai.

Bên kia đầu dây, giọng Như Sương nhão nhoẹt:

− Anh đang ăn sáng phải không?

− Ừ, phải.

− Đừng quên cái hẹn với em đó nha!

− Anh biết rồi. Anh đâu có quên.

− Nhớ nha, em trông anh lắm đó!

− Biết rồi.

Anh tắt máy rồi cho vào túi áo. Anh lừ mắt nhìn cô:

− Nhìn gì, hình như cô đang muốn bày tỏ chuyện gì bức xúc lắm thì phải?

− Như Sương gọi hả? - Cô hỏi thản nhiên.

− Sao biết? - Anh ngạc nhiên.

Cô so vai:

− Có gì khác đâu. Đối với Tina thì anh chua anh chát như ổi non. Còn đối với Như Sương thì không chua không chát, mà cũng không ngọt không bùi.

Nguyên Gia bật cười:

− Thế với ai thì vừa bùi vừa ngọt?

− Tôi không biết! - Cô lắc đầu - Tôi chỉ biết anh.. là đại công tử "bê bối".

Anh lừ mắt nhìn cô:

− Cô mà dám nói như thế, tôi sẽ cho cô biết thế nào là.. bê bối đó.

Anh dằn tờ bạc năm mươi ngàn xuống bàn, giận dỗi đứng lên:

− Xong rồi, đi được chưa?

Nguyên Gia nói rồi đi một mạch ra cửa, Mai Nghi đợi ông chủ thối tiền rồi mới lẽo đẽo theo sau.

− Đúng là công tử Nguyên Gia xài tiền như nước mà!

Khi cô bước ra khỏi quán thì nắng đã gắt. Nhìn xung quanh chẳng thấy anh đâu, cô nổi cáu:

− Cái tên chết bằm này, đi đâu rồi ta?

Cô rút khăn tay lên chặm mồ hôi rồi dùng che nắng luôn:

− Nè, chợ trời!

Khỏi phải nói cũng biết là hắn. Mai Nghi quay lưng lại "xổ" một hơi:

− Anh Hai à! Trời mưa nắng. Anh có muốn đi đâu thì cũng phải nói với tôi một tiếng. Nếu lỡ anh có đi lạc hay bị sập "tơ" của con "nhện" nào thì tôi cũng còn biết đường mà tìm chứ.

Nguyên Gia lắc đầu ngao ngán:

− Nói nhiều như thế có mệt không?

Chìa ra một cái túi bằng da nhỏ, dúi vào tay cô, anh nói:

− Đây là camera tôi đền cho cô. Bây giờ tôi có việc phải đi.

Bước ra mép đường đón taxi. Một chiếc taxi đậu lại, anh vội mở cửa nhưng chưa kịp ngồi vào thì Mai Nghi đã nhanh chân chui vào.

Cô nhẹ lách người sang một bên kia nhường chỗ cho anh, cô cười:

− Tôi muốn đi với anh.

− Không được! Tôi có việc. - Nguyên Gia nghiêm giọng.

− Tôi chỉ đi chơi thôi. - Cô cố giải thích - Tôi không cản trở gì anh đâu.

− Anh à! Hai người có đi không vậy? - Anh tài xế lên tiếng nhắc nhở.

Nguyên Gia không muốn mình trở thành người mất lịch sự nên không đôi co nữa. Anh đành ngồi vào xe.

− Cho tôi đi Thủ Đức! - Giọng anh nghiêm nghị.

− Nè! Đi Thủ Đức ăn nem hả? - Mai Nghi ngây thơ.

Nguyên Gia không muốn cũng phải phì cười trước lời nói ngây ngô của cô:

− Ngoài việc ăn uống, cô không đoán ra được gì sao?

− Được! - Cô gật đầu quyết đoán - Không ăn nem thì mua đất chứ gì.

Đúng là bà Tám, nhiều chuyện! Nguyên Gia chẳng thèm nói với cô câu nào một đoạn đường.

Nơi chiếc taxi dừng lại là một bãi đất trống bát ngát một màu xanh của cỏ. Duy nhất chỉ có một căn nhà gỗ trước mặt.

− Cô ở đây đợi tôi. - Nguyên Gia mở cửa xe - Nhớ đừng đi đâu đó!

− Khoan! - Cô vội kêu lên - anh vào đó bàn chuyện làm ăn để di động lại tôi mượn đi.

− Sao mà rắc rối! - Anh phàn nàn nhưng vẫn để điện thoại lại.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Thy Dung-Một Nữa Đời Em+Em Mơ Làm Cô Dâu (4 CDs) vivianvivinguyen Direct downloads 0 04-01-2009 01:56 PM
Ai Muốn Hình Dung Ra Bác Hồ Lúc Tắm Như Thế Nào . Xin Vào Đây ! nuocviettoi Hình ảnh 3 06-27-2008 02:11 PM
Hoa Kỳ Và Âu Châu Bị Cáo Buộc Dung Túng Những Nền Dân Chủ Giả Hiệu -Long Nhi- Tin tức thường nhật 1 02-27-2008 12:48 PM
Anh Hùng Kim Dung Tieu_Wa_Nhi Hình ảnh 17 04-16-2007 12:15 AM
Điệu Nhạc Lòng - Nguyên Tác của Hoàng Thu Dung Tocnautigon Trọn Bộ 43 01-13-2007 10:33 PM