Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Khi Tình Yêu Đến - Nguyên tác của Hoàng Thu Dung
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#21 (permalink))
Old
cantho65 cantho65 is offline
Junior Member
Rep Power: 0
cantho65 is infamous around these parts
 
Posts: 16
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
Tan học ra, Mai Nghi chọn một quán cà phê nơi cuối đường để chờ Trung Thái.
Khung cảnh của quán không sang trọng nhưng rất tao nhã. Một số người ngồi phía trên lầu nên cô chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc trong dưới đất.
Cô đang thả hồn theo bài “Khi người đàn ông khóc” thì Trung Thái bước đến.
Anh kéo ghế ngồi đối diện cô:
_Người đẹp gọi tôi ra đây có chuyện gì hả? _Sao không đến ngân hàng?
_Em không thích đến đó, anh biết mà. _Cô gọi một ly cà phê cho anh _Còn việc hôm nay em mời anh ra đây chắc anh cũng rõ rồi. Chẳng lẽ con Mi không nói gì với anh hả?
Trung Thái nghe cô nói mà giận lên, anh ký nhẹ vào trán cô:
_Em còn dám nói nữa hả? Đám cưới là chuyện đại sự mà em không nói với ai ở nhà. Em muốn chết hả?
_Trời ơi! Anh lại thế rồi. _Cô kêu khẽ _Em mà nói, cha không bằng lòng đâu. Cha vốn có thành kiến với Nguyên Gia. Lúc đầu em chỉ nói là đùa cho vui thôi, bây giờ thưa chuyện với cha em sợ cha bị sốc.
_Không sốc mới lại đó. _Trung Thái gắt giọng _Mới đầu nghe Tâm Mi nói, anh muốn xỉu luôn. Thật ra, em muốn làm gì thì cũng phải nghĩ đến hậu quả chứ! Nếu tụi em thật lòng muốn đám cưới, ít ra em cũng đưa cậu Gia về nhà ra mắt cậu.
_Em làm sao mà làm được. Thật ra, vấn đề của cha chỉ là chuyện nhỏ. Chuyện lớn là… là em không cho anh ấy biết sự thật em là ai.
_Em khá thật đó. _Anh gật gù _Cậu Gia đúng là ngốc mà, đúng là yêu quá nên mù quáng. Anh đảm bảo em sẽ chứng kiến cảnh “Khi người đàn ông khóc” vào lúc cậu ấy biết rõ chân tướng.
_Vì vậy em mới phải nhờ anh. _Cô cười cười _Nguyên Gia không giống như những kẻ hám lợi hám danh khác nên em là ai đi nữa thì cũng thế thôi. Cái chính là em muốn nhờ anh giấu chuyện này với cha. Em sợ…
_Sợ thì đừng có làm. _Anh nạt lớn.
Mai Nghi giật mình cắn răng lại chịu đựng. Đây là lý do mà mình chọn quán vắng người đấy.
_Em sợ cậu biết mà còn bày đặt tổ chức linh đình. _Anh mắng tiếp _Lại đăng cả báo. Mấy ngày nay cũng may là cậu đã đi Singapore. Nếu không anh cũng bỏ nhà đi luôn.
_Anh à! _Cô rụt cổ nhăn mày cố nói thật khẽ sợ anh bị “hoảng” _Bảy giờ sáng ngày mốt, cha em về. Chín giờ sáng hôm đó, em… lên xe hoa.
_Cái gì? _Trung Thái muốn nghẹn ngụm cà phê trong họng _Trùng hợp vậy sao?
_Vậy em mới nhờ anh. Lúc sáng gọi điện cho Dung Nhi, nó mới nói cho em biết. _Cô chắp hai tay lại _Em năn nỉ anh mà.
Trung Thái lừ mắt nhìn cô:
_Anh còn sự lựa chọn hay sao? Nhưng anh không hiểu là anh giúp gì được cho em.
_Anh hãy giữ ba em trong nhà khi rước cha em từ sân bay về. _Cô hào hứng trình bày kế hoạch của mình _Lúc đó đừng để cha đọc bất kỳ tờ báo nào. _Cô cười cười _Đợi bọn em làm lễ xong, anh đến nhà hàng dự lễ. Lúc đó “tha” cha em ra.
_Nghe gọn dữ há! _Anh nheo một bên mắt _Em tưởng cậu là con nít à?
_Vì vậy em mới nhờ anh. _Cô lay mạnh bàn tay anh _Anh sẽ làm được. Khi tụi em đám cưới rồi, cha sẽ tin Nguyên Gia đã thay đổi, anh ấy là người tốt, cha sẽ bỏ qua.
_Vậy nếu anh từ chối giúp em?
_Thì Tâm Mi sẽ cho anh biết thế nào là … “khi người đàn ông khóc”.
Trung Thái nhún vai không trả lời. Cách giải quyết kỳ cục của Mai Nghi làm anh không sao hiểu được. Ai đời chuyện quan trọng mà lại giấu cha mình. Con bé muốn gì thì phải thuyết phục chứ, sao lại đặt người lớn vào tình trạng đã rồi như vậy?
Không biết cô nàng nói thế nào mà Nguyên Gia và bà Huệ không thắc mắc về thân thế cô nàng. Kiểu này rồi xúc phạm tới người lớn nữa.
Nhưng đâu phải chỉ có người lớn. Nguyên Gia mà biết mình bị lừa dối, không chừng anh chàng sẽ nổi giận quậy lung tung lên. Hai người này quen được cưng chiều nên coi trời bằng vung, làm những chuyện không giống ai cả.

=========
Như Sương vò tờ báo trong tay như để trút sự giận dữ, ghen tuông của mình. Thang máy vừa mở cửa, cô đã lao ra như một cơn lốc rồi lại nhanh nhẩu xô mạnh cửa phòng làm việc của Nguyên Gia.
Anh đang ngồi ở bàn giấy, giật mình, ngẩng đầu lên ngạc nhiên nhìn cô:
_Sương! Chẳng phải em đang ở Hà Nội khảo sát thị trường để mở chi nhánh sao?
Cô vứt tờ báo xuống bàn anh rồi vòng tay trước ngực hỏi lạnh lùng:
_Anh nói đi! Chuyện này là sao?
_Em muốn nói chuyện đám cưới của anh? _Nguyên Gia cầm tờ báo lên _Đám ký giả này cũng nhanh thật.
_Anh nói vậy nghĩa là chuyện anh với con bé đó đám cưới là thật? _Cô hỏi như để mong chờ anh phủ nhận điều đó.
Nhưng Nguyên Gia đã điềm tĩnh gật đầu xác nhận.
_Phải. Anh yêu cô ấy. Trước đây, anh cũng nói với em rồi. Anh rất yêu cô ấy.
_Không đúng! _Như Sương giận đỏ cả tai _Anh chỉ đùa thôi. Người anh yêu là em. _Cô lồng lộn lên _Anh nói đi! Anh nói đi! Người anh yêu là em. Chúng ta yêu nhau có phải không?
_Xin lỗi em… _Nguyên Gia gỡ tay cô ra _Anh không phải là mẫu người hợp với em. Chúng ta hãy xem nhau như là bạn. Anh hy vọng em sẽ đến mừng đám cưới cho anh.
Anh lạnh lùng trở lại bàn giấy tiếp tục công việc.
Thái độ thản nhiên của anh làm cho Như Sương điên tiết lên. Cô nắm hai tay lại dằn mạnh xuống bàn, rít từng chữ qua kẽ răng:
_Anh tưởng là dễ dàng trút bỏ tôi à! Anh đừng quên, tôi là của anh. Chúng ta đã lên giường với nhau. Đó là sự thật!
_Sự thật như thế nào chính em là người rõ nhất. _Anh ngả ra ghế thờ ơ nhìn cô _Trước đây, anh là một người đàn ông đầy tai tiếng, chuyện qua đêm với một người phụ nữ nào đó chỉ là chuyện bình thường. Nhưng điều đó không có nghĩa là một thằng ngốc.
Anh bật ngồi dậy lừ mắt với cô:
_Em đừng quên trước lúc tiếp quản công ty này nó đang đứng bên bờ phá sản, nhưng trong thời gian ngắn anh và Thanh Thư đã vực dậy và biến nó thành một tập đoàn chuyên kinh doanh địa ốc phát triển mạnh nhất. Và hiện giờ nó đang chuẩn bị mở rộng sang thị trường may mặc. Em đang nghiên cứu đấy!
Nguyên Gia ngừng lại cài một điếu thuốc, châm lửa anh rít một hơi dài rồi nói tiếp:
_Anh nói điều này để cho em biết, anh không phải là người đàn ông sinh ra để bất kỳ người phụ nữ nào cũng xỏ mũi mình. Tốt nhất, em hãy quên chuyện đó đi. Còn nữa… _Anh trừng mắt nhìn cô _Anh biết em đang suy nghĩ gì, nhưng quên nó đi. Đừng bao giờ đụng đến Mai Nghi!
Như Sương nghe anh nói mà bặm môi dằn cơn giận, cô không ngờ tình thế lại bất lợi thế này. Nhưng bản chất của người xảo huyệt làm cho cô không hề nao núng.
Cô nhìn anh cười ngạo nghễ:
_Anh sợ cô ấy sẽ bỏ anh khi biết sự thật à? Tôi sẽ nói cho cô ấy biết anh là một người đàn ông xấu xa, là kẻ trăng hoa chuyên dụ dỗ phụ nữ.
_Thế sao? Tôi tin cô là người thông minh sẽ không làm thế đâu _Thanh Thư đột ngột bước vào _Phải không, cô Như Sương?
_Thanh Thư! Sao cậu lại đến đây? _Nguyên Gia ngạc nhiên vì sự có mặt của cô.
Còn Như Sương thì thản nhiên nhìn cô khiêu khích:
_Sao đây bà chị? Điều hành một nửa công ty này chưa đủ, bây giờ muốn xen vào chuyện riêng của anh Gia luôn sao?
_Cô im đi! _Nguyên Gia nạt lớn.
Thanh Thư vội giơ tay ngăn anh lại, cô điềm tĩnh nhìn Như Sương, cất giọng đều đều:
_Nếu cô cảm thấy ấm ức thì đưa nhau ra toà đi. Vợ của Nguyên Gia là dân Luật chính tông, cô ấy sẽ có cách bảo vệ chồng mình như có lần cô ấy đã làm.
_Cô tự tin đến thế sao? _Như Sương cười ngạo mạn.
_Không! _Thanh Thư so vai _Tôi chỉ muốn nói với cô là nếu xảy ra chuyện đó thì tôi sẽ là người làm chứng chống lại cô. _Thanh Thư trầm giọng _Cô đừng quên những lúc Nguyên Gia ở lại công ty cũng có mặt tôi. Đúng! Cô có lên giường với cậu ấy, nhưng cô là một con cáo. Nhân lúc Nguyên Gia say bí tỉ, cô đã vu khống cậu ấy.
_Cô… _Như Sương bị lật tẩy nên nghẹn cả họng. Cô đừng nói bậy !
_Chuyện đó có thể bậy. Nhưng việc cô dám rút quỹ của công ty chắc là đúng chứ cô Sương? _Thanh Thư đanh giọng _Tôi vì Nguyên Gia mà bỏ qua cho cô, cô hãy yên phận đi!
Như Sương cắn răng lại:
_Các người… các người hãy chờ xem.

============
Ngày mai lên xe hoa, thế mà tối nay Mai Nghi đứng tần ngần nơi cửa sổ trơ người ra suy nghĩ.
Mình đã quá vội vàng chăng? Đúng ra mình nên nói rõ với Nguyên Gia và cha rồi hãy quyết định. Như thế có lẽ sẽ tốt hơn.
Cô thấy giận mình ghê gớm khi đã hành động như thế. Mình đúng là đồ xấu xa, mình là kẻ dối lừa.
Nhưng nếu mình nói với Nguyên Gia và cha thì sao? Cha có thể vì mình mà chấp nhận Nguyên Gia. Nhưng anh ấy là người cao ngạo, tự ái làm sao chấp nhận mình _con gái của ông hoàng kim cương, đi nước ngoài như đi chợ chứ!
Ôi! Sao mà tôi mâu thuẫn quá. Lúc thế này lúc lại thế khác. Cô mệt mỏi ngả người ra giường, đôi mắt lơ đễnh nhìn lên trần nhà.
Reng… reng…
Cô chồm người nhắc điện thoại:
_Alô… _Giọng cô mệt mỏi.
Giọng Nguyên Gia lo lắng:
_Em yêu à! Em không khoẻ hay sao mà nghe giọng nói yếu thế?
Cô xoay người nhìn ra cửa sổ thấy anh vẫy tay:
_Anh làm gì mà cũng đứng ở cửa sổ nữa? Rình mò người ta hả?
_Ôi! Sao em có thể nghĩ xấu người ta thế chứ! _Anh kêu lên _Anh thấy em cứ ngớ ngẩn ở cửa sổ, anh đoán chắc em nhớ anh nên mới gọi điện cho em đó.
_Xí! _Cô ngồi bên cửa sổ nhìn qua cười với anh nhưng vẫn nói lảng đi _Ai mà thèm nhớ nhung anh, đâu có rảnh!
Nguyên Gia đã bước ra lan can, anh chống tay lên hông nhìn cô:
_Cục cưng à! Anh qua đó nha!
_Ai lại thế! _Cô cau mày _Ngày mai đám cưới rồi.
_Nhưng mấy ngày nay em “cấm vận” anh làm anh nhớ em điên lên được.
_Thôi mà… Cô năn nỉ _Anh cố dằn lòng đi! Em có chuyện nghiêm chỉnh muốn hỏi nè.
_Em nói đi! _Anh hào hứng.
Cô nói châm rãi trong điện thoại:
_Anh có tha thứ khi biết em đã giấu anh chuyện gì đó không?
_Em cưng à! _Anh ngọt ngào _Anh không tha thứ thì còn cách nào khác sao? Nhưng tốt nhất em hãy thành thật với anh. Nếu không…
_Nếu không thì sao? _Cô hấp tấp _Anh sẽ chia tay với em hả?
_Nếu được vậy thì anh đâu có tốn công tốn sức tổ chức lễ cưới làm gì? Anh làm sao chia tay em dễ dàng thế được.
Mai Nghi thấy vui trong lòng khi nghe anh nói thế, cô reo lên:
_Anh đã hứa thì không được nuốt lời đó.
_Vợ à! _Anh vẫy tay trêu cô _Em làm sao thế? Căng thẳng vì ngày mai có phải không?
_Hứ! Ai thèm nghĩ đến chứ!
_Không nghĩ thì đi ngủ sớm đi. _Anh ra lệnh _Nếu không, ngày mai xấu quá anh không cưới đâu.
Mai Nghi tỉnh bơ:
_Cám ơn nghe.
_Chà! Nghe giọng nói có vẻ nao núng quá.
Mai Nghi nghiêm mặt:
_Nếu như phát hiện em không là em, anh có giận em không?
_Tại sao em có thể “không là em được”? Nghĩ vớ vẩn chuyện gì nữa đó?
_Em nói thật, em…
Mai Nghi lặng thinh. Có nên nói bây giờ không? Nếu nói thì Nguyên Gia sẽ phản ứng thế nào? Gần ngày cưới rồi, cô rất sợ có sự xáo trộn. Thôi vậy.
Cô lên tiếng:
_Em hứa với anh, khi đám cưới xong, anh sẽ biết nhiều và chính xác về em.
_Chuyện gì nữa vậy?
_Em không nói đâu. Vì thật ra em là ai đâu có quan trọng phải không?
_Em làm anh hoang mang quá. Nói đi Nghi!
_Thôi, chắc chắn anh sẽ biết mà.
_Không nói bây giờ đựơc sao?
_Đã bảo không mà! Vậy anh có chiều em không đó?
_Tất nhiên là anh không dám cãi lời bà xã rồi, anh có tiếng sợ vợ mà.
Mai Nghi mỉm cười một mình:
_Vậy thì không được làm em nhức đầu nữa, em cúp nha.
Cô tắt máy rồi bước lại cửa sổ đứng. Thấy Nguyên Gia vẫn đứng nhìn qua, cô bèn giơ nắm đấm doạ anh, rồi tinh nghịch khép cửa sổ lại. Thấy Nguyên Gia cười một cách âu yếm chứ không doạ như trước kia, cô lại bâng khuâng. Nguyên Gia yêu cô một cách nhẹ nhàng chứ không đốp chát như lúc mới quen. Điều đó làm cô thấy bâng khuâng. Không biết khi biết rõ về cô, anh có nổi giận lên không?

==============
Chiếc xe du lịch trắng vừa dừng ở ngoài cổng Dung Nhi đã vội chạy ra mở cửa.
_Ông mới về ạ!
Ông Mai Chi Thâu và Trung Thái bước xuống xe đi thẳng vào nhà.
Anh lo lắng hỏi ông:
_Cậu à! Cậu nghỉ ngơi rồi ăn sáng, hay cậu muốn ăn sáng luôn. Chuyến bay sớm quá cháu nghĩ là cậu đói rồi, để cháu…
_Thôi khỏi! _Ông lắc đầu đứng bên bàn điện thoại _Cậu trễ giờ rồi. Cậu phải đi ăn cưới, con cứ làm việc của mình đi.
_Cậu… đi… ăn… cưới. _Anh cố hỏi lại.
_Ừ! Mục đích về trước thời hạn là vậy mà. hôm nay một người bạn của cậu cưới vợ cho con trai.
Hú hồn! Trung Thái thở phào nhẹ nhõm. Cứ tưởng cậu biết rồi chứ!
_Trung Thái! Con không khoẻ hay sao mà lại đổ mồ hôi dữ vậy? _Ông tinh mắt nhìn anh.
_Dạ không. _Anh lấp liếm.
_Vậy con lên lầu lấy cho cậu cái bao thư đỏ, cậu để sẵn trong hộc tủ bàn làm việc. _Ông nhấc ống nghe lên _Cậu gọi điện cho người bạn.
_Dạ. _Trung Thái nhanh nhẹn bước vội lên lầu.
Từ lúc rời sân bay đến lúc về đây, mấy lần anh đã bị ông gạn hỏi về Mai Nghi và cũng ngần ấy lần anh đã trổ hết tài năng nói xạo của mình.
Lúc anh trở xuống thì ông Thâu đang nói chuyện điện thoại.
Giọng ông hào hứng:
_Bà yên tâm! Tôi đang chuẩn bị đi. Còn hơn nửa tiếng cơ mà.
_Thôi được! Nhớ đừng tới trễ, và phải bình tĩnh!
_Dĩ nhiên! Tôi cũng nôn lắm, nhưng con gái tôi nó còn lâu.
Ông Thâu đang nói chuyện thì Dung Nhi bước vào:
_Dạ thưa ông, có một cô nói là muốn tìm ông.
_Ừ! Tôi sẽ đi ngay, bà cứ lo xa.
Ông Thâu gác máy rồi nhìn qua Dung Nhi:
_Con ra nói với người ta là ông không tiếp được, hẹn khi khác.
Ông cầm bao thư cho vào túi trong của áo vest nhìn Trung Thái:
_Con cố gọi điện cho Mai Nghi, bảo nó về đây gặp cậu. Còn nữa, ngày hôm nay sao con không mua báo để trên xe cho cậu xem?
_Dạ, con xin lỗi. Lần sau con sẽ không khinh xuất thế nữa.
_Chào ông Thâu. Chào ngài giám đốc Trung Thái.
Giọng điệu xấc xược của Như Sương cất lên làm ông Thâu cùng Trung Thái quay phắt lại. Ông nhìn sang Dung Nhi đang hối hả chạy vào, như muốn hỏi người khách không mời này là ai.
Cô hiểu ý ông nên đáp nhanh:
_Dạ con đã nói như lời ông dặn nhưng cô này cứ xông vào.
Trung Thái thấy Như Sương, anh tái cả mặt. Sự tìm hiểu của Tâm Mi về cô thông qua anh, cùng sự hiểu biết của mình đã cho anh biết khá rõ về cô. Điều này làm anh thấy lo vì sự xuất hiện đột ngột của cô.
Anh vội nói:
_Cậu à! Cậu bị trễ rồi. Chuyện này để con lo cho.
Là người từng trải, ông hiểu Trung Thái đang che đậy một chuyện gì đó nên ông điềm tĩnh ngồi xuống salon.
Chỉ chiếc ghế đối diện, ông nói:
_Cô đây đã tự tiện xông vào chắc có chuyện gấp, cậu đâu thể mất lịch sự như thế. Cô ngồi đi chứ! Con cũng ngồi đi!
Ông đợi cho cả hai cùng ngồi xuống liền nói ngay:
_Nào, cô bé! Có gì nói đi! Tôi không có thời gian. Trước hết, cô là ai nào?
_Cậu à! Đây là Như Sương. Cô ấy… _Trung Thái vội xen vào.
_Cậu không hỏi con. _Ông nghiêm mặt với anh _Cô Như Sương trình bày mục đích đến đây của mình đi chứ!
Như Sương im lặng nãy giờ, bây giờ mới lên tiếng:
_Cô cười ngang ngạnh:
_Ông là Mai Chi Thâu, tỉ phú giàu nhất ở thành phố này?
_Cám ơn về lời khen. _Ông điềm tĩnh nhìn cô _Chẳng lẽ cô chỉ muốn xác nhận điều này khi đến đây?
_Và con gái của ông là Mai Nghi? _Cô nói tiếp.
Quả như mình đoán. Ông kín đáo quan sát cô. Mai Nghi đã xảy ra chuyện gì rồi.
Ông tỏ vẻ thản nhiên nhìn cô:
_Điều này có ảnh hưởng gì đến cô à?
_Không! _Cô so vai _Tôi đâu liên can gì. Tôi chỉ muốn nói cho ông biết là hôm nay con gái ông lấy chồng. Ông hãy đến mừng kẻo muộn.
_Như Sương! _Trung Thái quắc mắt _Cô thật độc ác!
Vẻ nóng giận của Trung Thái làm cho ông Thâu khẳng định lời nói của Như Sương là sự thật. Và ông đã hiểu ra nguyên nhân làm cho Trung Thái có những thái độ lạ lùng từ sáng giờ. Ông đã hiểu con gái mình đang bày trò gì, sự lo lắng cùng tức giận làm ông muốn nổ tung lên nhưng vì danh dự của con, ông cố dằn lại.
Thản nhiên nhìn cô, ông hỏi:
_Xin lỗi, cô Như Sương đây chắc là người thân thiết với “chồng” con gái tôi nên mới đến đây báo tin mừng này, có phải không?
_Ông… _Như Sương đỏ mặt đứng bật dậy. Cô thừa thông minh để hiểu ông muốn ám chỉ chuyện gì.
_Cô đâu tốt dữ vậy phải không? _Ông nhìn cô mai mỉa.
Trung Thái ngồi im quan sát và thầm phục thái độ điềm tĩnh của cậu.
Ông nói tiếp:
_Có phải cô đến đây là muốn nói con gái tôi đã cướp người cô yêu?
Như Sương không ngờ ông lại sành đời nói đúng tim đen của mình. Cô nuốt nước bọt đứng dậy, trơ trẽn vứt tờ giấy xuống bàn:
_Đây là nhà thờ con gái ông làm lễ. Tôi tưởng ông là người biết điều sẽ đem con gái về dạy dỗ lại. Nào ngờ ông…
_Dạy dỗ? _Ông khẽ kêu lên như một sự ngỡ ngàng.
Trung Thái nhìn ông lo sợ. Anh không ngờ Như Sương biết sử dụng đòn tâm lý như vậy.
Ông Thâu vẫn thản nhiên nói tiếp:
_Cô bị nó giành mất người yêu chứng tỏ cô quá kém cỏi trong vấn đề tranh giành, chinh phục đàn ông đấy chứ! _Ông bật cười khan _Sao lại đổ lỗi cho tôi?
_Ông… _Cô tức nghẹn họng nhìn ông rồi lại nhìn Trung Thái.
Quá xấu hổ vì những lời miệt thị khôn khéo của ông nên cô đành bước nhanh ra cửa, bỏ về một nước.
Như Sương vừa khuất sau tường, ông đã lườm Trung Thái.
Giọng hằn học, ông nói:
_Con thấy chưa Thái. Bây giờ con vẫn muốn giấu cậu hả?
_Cậu à! _Anh nhăn nhó _Thật ra…
_Cậu không cần con nói nữa. _Ông đứng dậy dứt khoát _Chính cậu sẽ tự đến đó.
_Cậu à! _Anh cố ngăn ông _Cậu đừng nóng!
_Không nóng sao được. Ông quát lên _Mày không nói thì để cậu tự lo.
_Được rồi, con nói… _Anh nhắm mắt lại để lấy can đảm _Nhưng cậu không được la Mai Nghi.
_Mày dám đặt điều kiện hả? Đợi tao xử nó rồi tới mày.
Trung Thái chưa kịp nói thì ông Thâu đã hầm hầm đi ra cửa. Vậy là tiêu đời Mai Nghi. Bây giờ anh có muốn cứu cô cũng không còn kịp nữa.

==============
Đoàn xe đậu dài từ cổng nhà thờ ra đường. Bên ngoài thánh đường được trang hoàng lộng lẫy, đầy hoa và những dây màu sắc lóng lánh, tạo cho không khí vừa có vẻ nghiêm trang vừa vui nhộn.
Tất cả khách khứa đã sẵn sàng, chỉ thiếu có mỗi nhân vật chính, đó là cô dâu. Mọi người ngồi yên chờ, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa chờ cô dâu. Ai cũng có vẻ bình thản, trừ chú rể.
Nguyên Gia đi tới đi lui làm cho bà Kim Huệ cùng Thanh Thư chóng cả mặt.
Bà mắng khẽ:
_Con có thể ngồi xuống được không? Thằng Vinh sẽ đưa con bé đến ngay mà.
_Phải đó! _Thanh Thư tiếp lời bà _Chưa đến giờ mà. Cậu đi qua đi lại, mọi người nhìn chúng ta kìa.
Lời của Thanh Thư mới là cho anh nhìn xuống phía dưới. Quả thật, chắc họ rất tò mò muốn biết xem cô dâu là ai mà có thể chinh phục được anh.
_Cô dâu đến!
Giọng nhà báo Vinh vang lên làm cho ánh mắt mọi người đổ dồn về phía sau chiêm ngưỡng cô dâu.
_Đẹp quá! Cô dâu xinh quá!
Một vài vị khách đã trầm trồ khen ngợi Mai Nghi làm cho Nguyên Gia thấy hãnh diện lẫn ganh tị.
Anh nhìn cô dâu đang từng bước tiến về phía mình mà lòng đầy nôn nao, anh xao xuyến trước vẻ đẹp thơ ngây nhưng làm cho người ta ngơ ngẩn của người yêu.
Chỉ còn khoảng ba bước nữa là cô đến bên anh. Một cảm giác thật tuyệt vời khi lấy vợ. Nguyên Gia tự khen mình.
Nhưng chỉ còn bước cuối cùng để anh nắm tay cô thì một giọng nói đầy uy quyền mệnh lệnh vang lên:
_Không được làm lễ! Ai cho phép tổ chức lễ cưới này?
Ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía ông Thâu. Ông đang nên từng gót giày tiến về Mai Nghi. Cô vừa thấy cha thì hồn bay phách tán đến nỗi đánh rơi cả bó hoa trắng muốt xuống sàn nhà.
Mọi người đang ngạc nhiên không hiểu chuyện gì xảy ra thì bà Kim Huệ cũng sững người khi nhìn thấy ông Thâu.
Ông ấy có một đứa con gái, cô gái đó… chẳng phải là Mai Nghi ư! Phải rồi, tại sao mình không nghĩ tới chứ? Bà tự trách mình. Mình phải nghĩ tới điều này từ lâu rồi mới phải chứ!
_Cậu à! Cậu đừng làm thế mà!
giọng Trung Thái như van lơn làm bà sực tỉnh nhìn lên thì đã thấy Mai Nghi bị kéo đi như một tù binh.
Sự việc quá bất ngờ đến độ Nguyên Gia không kịp phản ứng gì cả. Sự xuất hiện đột ngột của người đàn ông trong bộ vest trắng sang trọng đã làm cho anh hiểu rõ ra được mọi chuyện.
Anh thụt lùi vài bước như lấy thêm sức mạnh, anh không muốn tin vào mắt mình nữa.
Trước mắt anh là một màu đen tối mịt. Mai Nghi, em đã lừa dối tôi. Em là gì của ông ấy mà năm lần bảy lượt ông ấy giúp em. Những lúc gặp ông ấy, em đều hoảng sợ. Điều này đã chứng tỏ em là…
Nguyên Gia lắc đầu không dám nghĩ tiếp nữa. Trong lòng anh là một cuộn tơ không mối gỡ. Tình yêu của anh bây giờ đã biến thành một viên đá lạnh ướp đầy thù hận.
Tại sao? Tại sao? Em lại lừa dối tôi? Anh tự chất vấn mình. Một câu hỏi gào thét trong tâm tưởng anh làm cho một giọt nước mắt vô hồn chảy xuống. Tại sao em lại hành động như thế? Ông ấy đáng tuổi cha chú của em cơ mà.
Anh đứng sững nhìn theo Mai Nghi, cặp mắt tối sầm giận dữ. Đôi môi mím chặt như nuốt vào lòng sự tức giận giết người, nhưng anh chỉ đứng yên.
Bà Huệ đẩy vai anh:
_Con phải chạy theo giữ nó lại chứ! Sao hôm nay con nhu nhược vậy?
Nguyên Gia lầm lì:
_Không cần phải níu kéo một người như vậy, để cô ta đi đi mẹ.
Bà huệ sửng sốt:
_Con nói cái gì vậy?
Nguyên Gia cười nhếch môi:
_Cả mẹ và con đều là nạn nhân của cô ta, rồi đây cô ta sẽ trả giá.
_Cái gì?
Thấy Nguyên Gia bỏ đi, bà nhìn Thanh Thư:
_Nó điên rồi!
Nguyên Gia nghe hết, nhưng không hề ngoái đầu lại. Anh rời nhà thờ, lên xe mình lái thẳng ra đường. Khuôn mặt tối sầm trông như sắp giết người đến nơi.
Reply With Quote
(#22 (permalink))
Old
cantho65 cantho65 is offline
Junior Member
Rep Power: 0
cantho65 is infamous around these parts
 
Posts: 16
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
Sau khi ra khỏi nhà thờ, ông Thâu đã bảo Trung Thái lái xe thẳng về nhà. Vừa về đến nơi, ông đã lôi cô lên phòng, ấn cô ngồi xuống giường, ông quát:
_Con mau thay bộ đồ chướng mắt này ra đi. Cha đợi con dưới lầu. Chúng ta cần nói chuyện.
Nói xong, ông giận dữ bỏ đi xuống. Trung Thái chưa bao giờ thấy ông giận đến thế nên hơi sợ. Anh bảo Dung Nhi pha một ly cam lạnh cho ông.
Đặt ly xuống bàn, anh nói nhỏ:
_Cậu à! Cậu uống nước đi! Đừng giận em nó nữa mà!
_Mày còn dám nói. _Ông chỉ tay vào mặt anh, quát lên _Anh chị Hai ở xa không về đây được giúp câu. Cứ tưởng mày ở nhà sẽ trông nom nó, ai ngờ mày cũng đồng loã với nó. Tao bị hai đứa bây làm cho tức chết mà.
_Cha! _Mai Nghi đã thay chiếc quần soóc Jeans, cùng chiếc áo thun bước xuống _Anh Thái đâu liên quan gì sao cha mắng ảnh? Mọi chuyện là lỗi của con đó.
_Vậy là lỗi của cha sao? _Ông tuy giận nhưng vốn dĩ cưng cô nhất mực nên cũng dịu giọng _Con ngồi đi!
Ông chỉ tay xuống chiếc ghế trước mặt:
_Lúc đầu con nói với cha thế nào? Con chỉ đùa thôi. Cha tưởng con ham chơi không ngờ… cha thất vọng quá.
Trung Thái thấy cậu có vẻ nguôi giận nên háy mắt với cô ra hiệu.
Mai Nghi hiểu ý liền ngồi xuống cạnh cha ôm tay ông nũng nịu:
_Cha à! Thật ra chuyện này không như cha nghĩ đâu. Thật tình lúc đầu chỉ là một trò chơi. Nhưng sau này chúng con yêu nhau thật lòng nên mới… mới…
_Không mới cũ gì cả? _Ông nạt ngang _Nếu yêu nhau sao con không đưa nó về đây gặp cha?
Cô áp má lên vai ông:
_Cha thương con thì thương cho trót đi cha. Con không làm vậy là vì con sợ anh ấy sẽ yêu của hồi môn hơn yêu con thôi. Cha đừng giận nữa nha cha!
Ông Thâu nghe con nói có lý nên đã nguôi giận, ông vuốt tóc con, giọng yêu thương:
_Cho dù là thế nhưng con cũng phải hiểu Nguyên Gia là một tay bay bướm. Con sẽ khổ một đời.
_Không có đâu cha! _Cô cố xúc động thật sự _Anh ấy đã vì con mà thay đổi rất nhiều. Cha hãy tin anh ấy như tin con đi cha.
_Đúng đó cậu! _Trung Thái đỡ lời cô _Con đã có dịp tiếp xúc với cậu Gia. Quả thật cậu ấy không như báo chí nói đâu cậu ạ! Con là phận anh, lý nào con lại đẩy em vào con đường đau khổ.
Mai Nghi kín đáo nheo một con mắt và giơ ngón tay cái lên tỏ ý hài lòng trước sự ăn ý của Trung Thái. Cô quay qua cha, làm ra vẻ ngoan ngoãn:
_Trước nay, cha luôn thương yêu, tin tưởng con. Lần này, con xin cha hãy tin con đi! Con không lầm người đâu.
_Không được! _Ông dứt khoát _Cha không thể gả con cho nó. Con bảo nó yêu con thế, sao lúc cha đem con đi nó không phản ứng gì, cứ đứng đó nhìn. Con trai gì yếu đuối nhu nhược vậy? Ngay cả vợ mình cũng không dám bảo vệ. Nếu yêu con thì nó không nhu nhược vậy đâu.
Mai Nghi nghe cha nói mới sực nhớ. Rõ ràng lúc cha lôi mình đi, hắn đâu có làm gì ngoài việc… nhìn. Thật ra thất độ đó là như thế nào?
Trung Thái thấy cô có vẻ tư lự nên lên tiếng:
_Cậu ơi! Cậu lao vào kéo cô dâu đi như chớp đến độ con người ta không kịp phản ứng gì, vậy mà cậu còn đổ lỗi cho hắn nữa.
_Phải… phải… _Cô nghe Trung Thái phân tích có lý nên nói như pháo nổ _Anh ấy bị bất ngờ thôi!
_Con đừng có hùa theo nó! _Ông khẽ gắt giọng _Con gái của cha là ai nào? Đợi cho nó đến đây năn nỉ cưới con, cha sẽ suy nghĩ lại.
_Nhưng nếu anh ấy không đến thì sao ? _Cô kêu lên _Con ở giá hả?
_Vậy thì phải xem bản lĩnh của nó.
Ông bước lên lầu, nhưng giữa chừng chợt đứng lại:
_Cho dù nó tốt thế nào đi nữa, thì cha cũng phải kiểm tra trực tiếp, chứ không phải nghe hai đứa nói suông. Đừng nghĩ tới chuyện cưới xin bây giờ!
Ông nghiêm khắc nhìn Mai Nghi:
_Con được chiều chuộng quá nên không còn biết sợ ai cả.
Mai Nghi tiu nghỉu nhìn ông, chứ không dám trả lời. Đợi ông lên lầu, cô đưa mắt nhìn qua Trung Thái, vẻ mặt vừa chán nản vừa khổ sở.

================
Nguyên Gia cố vịn vào tường để đi đến tủ lạnh lấy thêm bia.
Bà Kim Huệ nhìn dáng loạng choạng của anh mà nao cả lòng. Bước vội xuống lầu, bà cũng ngồi bẹp xuống sàn nhà với con trai.
Bà xót dạ nhìn con:
_Nguyên Gia! Mấy ngày nay con cứ uống rượu, bỏ bê công việc cho con Thư. Con muốn hành hạ mình như thế nào đây?
_Mẹ! _Nguyên Gia xoay xoay lon bia trong tay hỏi một câu chẳng liên quan gì đến chuyện bà Huệ vừa nói _Bia này giả hay sao mà con uống sáng giờ cũng không say hả mẹ?
_Trời ơi! Con tỉnh lại đi con! _Bà kêu thảm thiết _Con buồn chuyện con Nghi, lúc nào con cũng nhớ nó thì con tha men có nhập vào người con chưa chắc con quên được nó, đừng nói đến mấy lon bia này.
_Con đã bảo mẹ không được nhắc đến cô ta rồi mà! _Anh hét lên giận dữ.
_Mẹ không nhắc thì con không nhớ chắc? _Bà ảo não _Nhìn con xem, tàn tạ lắm rồi đó, Gia ạ!
_Kệ con! _Anh xua mạnh tay bà _Cho vừa lòng con nhỏ _chợ trời” đó. Dám lừa dối con trong thời gian dài.
Anh quờ quạng đứng lên nhưng vì quá chén nên đã ngã phịch xuống.
Bà Huệ nói nhẹ:
_Con à! Tỉnh lại nghe mẹ nói nè!
_Con không nghe! _Mẹ đi đi! _Anh gạt tay bà _Mọi người không ai thương con cả.
_Phải rồi, không ai thương mày cả. _Bà cũng la lớn. Bà biết chỉ có cách đó mới làm cho anh tỉnh lại _Con bảo không ai thương con, vậy con có thương ai không? Lúc con Nghi bị lôi đi, con chỉ đứng trơ ra đó nhìn. _Bà chỉ mạnh vào ngực anh _Bản lĩnh người đàn ông của con đâu?
_Con… _ Nguyên Gia thấy tức nghẹn ở cổ _Mẹ không biết chuyện thì thôi đi.
_Mẹ!
Tiếng gọi thân thuộc trong trẻo vang lên sau lưng làm bà Huệ mừng rỡ quay lại:
_Mắt bà long lanh:
_Nghi! Đúng là con rồi. Con về rồi!
Mai Nghi thấy nghèn nghẹn ở cổ, cô xúc động ôm bà như một đứa con gái đi xa về.
Nguyên Gia nhìn cảnh đó mà thấy chua chát. Anh cố chống tay xuống sàn nhà đứng dậy xông đến túm lấy cô.
Anh lồng lộn như con thú bị thương:
_Cô còn đến đây hả? Mau cút khỏi mắt tôi ngay! Tôi căm thù cô.
Mai Nghi mở lớn mắt nhìn anh. Có nằm mơ cô cũng không nghĩ nổi Nguyên Gia có phản ứng như vậy. Nhưng thấy dáng điệu khổ sở của anh, cô cố nhịn:
_ Nguyên Gia! Em biết em có lỗi nhưng hãy nghe em nói. Em muốn giải thích với anh là…
_Cô câm miệng cho tôi nhờ! _Anh rít qua kẽ răng _Cút ngay cho tôi! Đi!
Kèm câu nói của anh là cái đẩy tay thật mạnh làm cô ngã dài xuống sàn nhà.
Bà Huệ thấy tình hình căng thẳng nên xen vào:
_Gia! Con điên hay sao vậy?
Bà vội đỡ Mai Nghi đứng dậy.
Mai Nghi nhìn những lon bia và tàn thuốc lăn lóc dưới sàn nhà mà thấy giận vô cùng. Cô sấn tới túm lấy áo anh như anh đã làm với mình, cô quên mất cả bà Huệ đứng đó, la lên:
_Anh có còn là anh không đấy hả? Trong khi tôi tìm đủ mọi cách thuyết phục để đến đây, thì anh lại ở nhà rượu chè be bét, anh không hề nghĩ gì đến tôi cả. Thật uổng công tôi mà.
_Cô còn muốn diễn tiếp vai tuồng của mình nữa sao? _Anh quát lên _Cô lừa dối tôi hết chuyện này đến chuyện khác. Cô biến tôi thành một thằng ngốc.
_Em xin lỗi. _Cô cũng rơi nước mắt theo anh _Nhưng em không muốn đâu. Em không nói với anh là vì em sợ…
_Đúng. Cô sợ… _Anh mở to mắt bấu chặt tay cô _Cô sợ phải sống cảnh chồng già vợ trẻ, cô sợ phải làm goá phụ khi ông ta chết mới tìm đến tôi phải không… phải không?
“Cái gì?” _Mai Nghi kêu lên sững sờ. Có nằm mơ cô cũng không sao tưởng tượng nổi Nguyên Gia điên khùng như vậy. Cô lắp bắp:
_Thật không sao tưởng tượng nổi…
Mai Nghi im lặng. Một lúc sau, cô mới lên tiếng:
_Anh mới nói… _Cô nhìn thẳng anh hỏi lại _Em không nghe lầm chứ?
Bà Huệ hiểu hậu quả lời nói của Nguyên Gia nhưng không kịp ngăn lại, đành bó tay đứng ngoài.
Anh nhìn cô vô cảm:
_Cô sợ phải đối diện với sự thật à! Một cô bé chợ trời như cô thì cần gì phải sợ?
_Anh im ngay cho tôi! Không ngờ lại đánh giá tôi như vậy. Chuyện gì hiểu lầm còn tha thứ được, nhưng chuyện này thì không. Đầu óc tồi bại!
_Phải. Tôi tồi. _ Nguyên Gia lại không kiềm chế được mình nên hét toáng lên _Vậy còn cô, chẳng lẽ cô không còn cách nào để sống hay sao mà lại phải lấy ông ta? Tôi cũng có thể cho cô những gì cô muốn mà. Thậm chí là hơn cả ông ta. Sao cô…
Bốp…
Mai Nghi tát thẳng vào mặt anh. Cái tát như trời giáng của cô làm Nguyên Gia tỉnh rượu. Anh trừng mắt nhìn cô. Định kéo tay cô lại cho một trận, nhưng Mai Nghi đã quay phắt người bỏ chạy ra khỏi nhà, mặc cho bà Huệ gọi lại. Nguyên Gia đứng nhìn theo chứ không phản ứng.
Rồi một ngày nào đó anh sẽ gặp Mai Nghi để thanh toán nợ nần với cô. Nhưng bây giờ anh chưa nghĩ ra cách gì để trừng phạt.
Bà Huệ lúc này mới lên tiếng:
_Thật mẹ không tưởng tượng nổi con có thể nghĩ như vậy! Mấy hôm nay mẹ tưởng con tức vì nó không nói trước là ba nó không biết, chứ đâu có ngờ con nghĩ điên khùng như vậy.
Nguyên Gia quay phắt lại:
_Mẹ nói gì?
_Nó là con gái ông ấy, hiểu chưa thằng điên? Đã cưới người ta mà còn không tôn trọng người ta. Nếu tin nó, thì con không nghi ngờ bậy bạ như vậy.
Câu nói của bà như một gáo nước lạnh tạt vào mặt làm Nguyên Gia tỉnh hẳn. Anh nhìn mẹ chăm chú:
_Mai Nghi là con gái ông ấy sao? Con gái à?
Bà Huệ hầm hầm nhìn anh:
_Chắc chắn Mai Nghi nó không dễ bỏ qua cho con đâu, con xúc phạm nó quá mức rồi.
Nguyên Gia nhíu mày, nhìn chăm chăm vào góc tường:
_Mai Nghi là con gái ông ấy, cô ta cành vàng lá ngọc như vậy sao?
_Chứ con nghĩ nó là cái gì?
Nguyên Gia mím mội không trả lời. Bây giờ anh lại có cảm giác khác, đỡ đau đớn hơn nhưng lại thấy bị xúc phạm. Mai Nghi coi thường anh đến nỗi giấu giếm sự thật về mình để thử thách anh. Trong chuyện này chưa chắc ai đáng giận hơn ai.
Thật bàng hoàng khi mãi đến tận ngày cưới, mình mới phát hiện người yêu của mình là ai. Cô ta có thể dối gạt mình trong một thời gian dài như vậy sao? Vậy rồi sau này cô ta còn có thể gạt chuyện gì nữa?

===============
Bà Huệ lên tiếng:
_Con qua nhà nó xin lỗi đi.
Nguyên Gia cười nhạt:
_Con phải xin lỗi một người con thường con như thằng ngốc sao? Không bao giờ!
Bà Huệ không nói gì nữa, chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.
Nguyên Gia chợt đứng bật dậy, bỏ đi ra ngoài. Cử chỉ nóng nảy của anh làm bà thấy lo:
_Con định đi đâu vậy?
_Con sẽ hỏi chuyện cô ta. Làm một lần cho sáng tỏ, sau đó muốn chia tay cũng được.
_Con điên à?
_Cô ta đã coi thường con rồi thì con cũng không luyến tiếc làm gì.
Bà Huệ nói như quát:
_Mẹ cấm con tìm nó lúc này! Con điên khùng bao nhiêu đó chưa đủ hả? Quậy tung lên thì được ích gì chứ? Ai đụng tới con thì con thấy trời như sụp tới nơi, vì con quen được nuông chiều rồi phải không?
Nguyên Gia như không chịu được nữa, anh đấm mạnh tay vào thành cửa sổ. Gương mặt đỏ bừng lên, anh thở mạnh:
_Mẹ để cho con yên đi mẹ!
Bà Huệ điềm nhiên:
_Con muốn yên thì đừng gây thêm chuyện nữa. Bình thường con bản lĩnh lắm mà, sao bây giờ dễ mất bình tĩnh vậy.
Nguyên Gia lầm lì:
_Con không thể nào bình tĩnh khi phát hiện mình bị coi như một thằng ngốc. Rõ ràng cô ta coi thường con ngay từ đầu. Vì cô ta là người đứng ra giải quyết chuyện rắc rối của con.
Anh nghiến răng:
_Nếu biết kết quả thế này, thà lúc đó con cưới Ti Na cho xong.
Bà Huệ nghiêm mặt:
_Càng nói chuyện càng thấy khó nghe!
Nguyên Gia nhìn đăm đăm ra sân, không trả lời. Những gì bà Huệ trách không làm anh tức bực, mà chỉ cần nhắc tới cái tên Mai Nghi là anh nổi điên lên. Chỉ muốn gặp cô ta để trút hết cơn giận.
Bà Huệ đủng đỉnh lên tiếng:
_Con thấy Mai Nghi coi thường con, thì nó cũng đang thấy như vậy đó. Thậm chí con còn xúc phạm nó gấp mười lần. Con nhận ra mình quá đáng không?
Nguyên Gia làm thinh. Gương mặt vẫn lầm lì như không muốn nghe. Nhưng bà Huệ vẫn thản nhiên nói tiếp:
_Nghi nó không có ý định giấu con về nguồn gốc của nó, vì nó thừa biết khi cưới nhau rồi là con sẽ biết. Cái đó không phải là coi thường hay xúc phạm, mà chỉ là ý nghĩ vụng về thôi.
Bà mỉm cười thản nhiên:
_Còn con thì gán cho nó nào là lấy chồng già, tham tiền, gian xảo. Giữa con với nó, đứa nào quá đáng hơn?
Bà ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
_Phân tích tận cùng thì lúc nào con cũng bức hiếp nó.
Nguyên Gia nhếch môi:
_Con mà bức hiếp nổi cô ta.
Anh lầm lì nói tiếp:
_Cô ta là người dễ ăn hiếp lắm sao?
Bà Huệ điềm nhiên:
_Nói thẳng ra, con luôn là người kiêu ngạo. Có lẽ con thành đạt dễ dàng quá nên luôn tự cho mình quyền lấn lướt người khác. Con với Mai Nghi chắc sẽ gặp sóng gió không ít, nếu đứa nào cũng cao ngạo.
Nói xong, bà bỏ ra khỏi phòng, Nguyên Gia vẫn không quay lại nhìn. Anh đứng yên một chút, rồi lấy thuốc ra hút. Cảm thấy lòng dịu lại một chút, anh bắt đầu suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra. Nhưng bây giờ nhìn lại toàn bộ câu chuyện, anh không thấy trời đất quay cuồng hay nổi nóng nữa.
Nguyên Gia hơi cúi đầu nhìn xuống. Thật không hiểu nổi tại sao mình nói năng hồ đồ như vậy. Hết chuyện lại gán cho Mai Nghi chuyện lấy ông chồng đáng tuổi ba cô. Điên vừa vừa thôi. Quả thật khi nổi nóng, anh đã hành động không giống ai cả.
Có lẽ Mai Nghi bị xúc phạm ghê gớm. So ra những gì anh gán cho cô còn trầm trọng hơn nhiều. Như thế bảo Mai Nghi không cho anh cái tất sao được.
Nguyên Gia thở dài đứng dậy. May là anh đã không xông xáo đi tìm Mai Nghi. Nếu như lúc nãy gặp nhau, không biết mình còn ăn nói bậy bạ đến đâu. Sao mình lại có thể hồ đồ đến vậy?
Anh lấy máy ra bấm số của Mai Nghi, nhưng rồi lại thôi. Với tính nết của cô thì không thể chỉ nói qua điện thoại, cô sẽ không để anh kịp nói đến câu thứ hai đâu. Vì nếu kiên nhẫn thì không phải là Mai Nghi, nhất là bây giờ cô đang nổi nóng.

===========
Mai Nghi bước vào phòng khách. Thanh Thư đang chờ cô. Mai Nghi nhìn quanh, rồi đến ngồi xuống salon:
_Tụi nhỏ đi đâu hết rồi chị?
_Chị gởi về bên ngoại chơi rồi.
_Chị hẹn em có gì không?
Thanh Thư kín đáo nhìn đồng hồ, rồi nói qua loa:
_Chuyện hôm đám cưới của em ấy mà.
Mai Nghi xịu mặt:
_Chẳng cưới hỏi gì nữa đâu chị. May là ba em cản. Nếu không em sẽ bị lầm người, còn khổ hơn nữa.
Thanh Thư khẽ nhướng mắt:
_Có một người chồng như Nguyên Gia mà gọi là lầm à?
_Có nhiều người tưởng như hào hoa phong nhã, nhưng đầu óc toàn ý nghĩ xấu xa. Có chồng kiểu như vậy…
Mai Nghi chưa nói hết câu đã im bặt rồi nguẩy đầu nhìn chỗ khác. Cử chỉ của cô làm Thanh Thư nhìn ra sân, rồi mỉm cười một mình.
Nguyên Gia đang lững thững đi vào. Anh chỉ nhìn thoáng qua Mai Nghi, rồi hỏi Thanh Thư:
_Tụi nhỏ đâu hết rồi nhỉ?
Thanh Thư mỉm cười:
_Lúc nãy Mai Nghi cũng hỏi một câu như vậy đó. Đúng là những người cùng tần số thì hay giống nhau.
Nguyên Gia bật cười. Nhưng Mai Nghi chỉ hơi nhếch môi một cái. Nguyên Gia nhìn qua cô, nhưng chỉ im lặng.
Thanh Thư chợt đứng dậy:
_Tới giờ tôi phải đi công việc. Khách tự tiếp nhau giùm tôi vậy nhé.
Nói xong, cô đi thật nhanh như không để Mai Nghi có thời giờ phản đối, mà Mai Nghi cũng không gọi lại. Cô đợi Thanh Thư khuất sau cửa rồi mới lẳng lặng đứng dậy, đi ra cửa.
Nguyên Gia vội bước tới chận lại:
_Ở lại nói chuyện một chút được không?
_Tôi phải về để chồng tôi trông.
Nguyên Gia phì cười. Nhưng lập tức cố nín, anh nghiêm mặt:
_Dù sao cũng nên ngồi lại phân tích xem lỗi của nhau có thể bỏ qua không?
_Đến mức này mà anh ta còn cố tình tránh né, kiêu hãnh quá mức” _Mai Nghi liếc Nguyên Gia một cái. Rồi đẩy anh qua một bên, đi thẳng.
Nguyên Gia vẫn cố đứng chận lại:
_Em muốn nghe xin lỗi phải không?
_Biết muốn cái gì không?
_Em nói đi.
_Muốn anh biến mất lập tức. Thấy mặt anh chắc tôi nổi khùng lên mất.
_Nếu không quá sợ mất em thì anh không đa nghi như vậy. Mấy ngày qua anh khổ điêu đứng, không lẽ em không bỏ qua được sao?
Mai Nghi nhìn thẳng vào mặt Nguyên Gia:
_Nếu bỏ qua thì sao?
_Anh sẽ tới ra mắt ba em, xin lỗi và xin cưới em một cách đường hoàng hơn.
_Tôi mà làm vợ anh chắc tôi sẽ mau xấu xí vì tức. Mà tôi thì đẹp thế này, đâu có ngốc mà để xấu vì một người kiêu căng như anh. Hứ! Nhìn cái xin lỗi cũng đủ làm tôi nổi giận.
Nói xong, cô đẩy thật mạnh, làm Nguyên Gia lạng người qua một bên. Nhưng dù thừa sức bắt giữ Mai Nghi, anh vẫn đứng yên nhìn theo. Anh hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc. Nhưng xin lỗi trong lúc cô đang tức thì chẳng có tác dụng gì cả. Anh không hiểu Mai Nghi thì ai có thể hiểu hơn?

================
Ông Thâu đang ngồi đọc báo trên chiếc xích đu ngoài vườn thì Mai Nghi với chiếc áo đầm xanh trẻ trung từ từ bước đến ngồi cạnh ông.
Ông vuốt nhẹ tóc con:
_Mấy ngày nay sao con buồn quá vậy? Thằng tiểu tử đó không đến đây nên con buồn phải không?
Mai Nghi lập tức lắc đầu:
_Không có! Tại mấy hôm nay, chiều nào cũng mưa con không đi chơi được.
_Vậy thì đến chỗ mấy đứa bạn con chơi đi!
Nhưng cô không muốn gặp bất cứ người nào liên quan đến Nguyên Gia, cũng như những nơi anh có thể đến cô cũng không thèm, nên lắc đầu:
_Tụi nó còn phải đi làm thêm nữa cha à!
_Thế thì con hãy đến ngân hàng hay mấy cửa hàng đá quý phụ việc với anh Thái đi. Cứ ở nhà hoài, cha lo lắm. _Ông yêu thương nhìn cô _Con đã ốm đi nhiều quá.
_Cha ơi! _Cô cố cười lên _Bây giờ ốm là mốt đó cha.
_Thôi đi công chúa! _Ông mắng yêu _Cha không biết con nghĩ sao? Mà cha cũng đâu có khó khăn như vậy. Bảo nó tới gặp cha đi!
Cô lắc đầu:
_Thôi cha ơi! Có lẽ hắn quên con rồi cũng nên. Cái tên xấu xa như hắn, con không thèm.
Dung Nhi từ phía sau khép nép bước tới:
_Dạ thưa ông, có khách.
Mai Nghi nhìn cha:
_Hôm nay cha hẹn khách ở nhà hả cha?
_Không! Cha đâu có… Ủa! Kim Huệ! _Ông quay lại ngạc nhiên nhìn bà Huệ _Em mới đến hả?
Mai Nghi sững người vì sự xuất hiện của bà và cô càng bất ngờ trước lời nói của cha:
_Cha! Cũng biết dì Huệ ư?
_Sao lại không! _Ông cười phấn khởi _Con thường hỏi mối tình đầu của cha là ai, bây giờ cha cho con diện kiến rồi đó.
_Thôi đi ông già! _Bà mắng khẽ rồi nhẹ nhàng cầm tay cô _Có người muốn gặp con.
Bà vừa dứt lời thì Nguyên Gia nấp phía sau chậu Nguyệt quế bước ra.
Anh gật đầu lịch sự chào ông:
_Cháu chào bác. Cháu xin lỗi vì hôm nay mới đến chào bác.
Ông Thâu nhìn sững anh rồi lại nhìn bà Huệ để hỏi xem người thanh niên này là ai.
Bà Kim Huệ hiểu ý nên cười cười:
_Nó là con trai duy nhất của tôi và cũng chính là thằng nhóc không sợ trời sợ đất đã dám làm con gái anh nổi giận đó.
_Thì ra là vậy! _Ông đứng dậy chắp tay sau lưng bước tới đánh một vòng quanh anh. Cuối cùng, ông lừ mắt với anh _Thế này thì con Mai Nghi nhà tôi bỏ ăn bỏ ngủ cũng phải.
_Cha! _Mai Nghi kêu lên xấu hổ _Ai nói với cha con bỏ ăn bỏ ngủ vì hắn chứ?
Nói xong, cô chào bà Huệ, rồi đi thẳng ra đường. Nguyên Gia quay lại ông Thâu:
_Con xin phép bác, con muốn gặp riêng Mai Nghi.
Ông Thâu cười mỉm:
_Tôi muốn cấm cậu chắc cũng không được đâu. Cứ đi đi!
Đợi Nguyên Gia ra ngoài đường rồi, ông quay lại:
_Lâu rồi không gặp bà, không ngờ thời gian qua nhanh như vậy.
Bà Huệ cười bâng khuâng:
_Nhanh thật! Thật trước đây tôi không khi nào tưởng tượng có ngày con trai tôi cưới con gái ông.
_Thế nào? Bà định lúc nào thì tổ chức đám cưới cho tụi nhỏ?
Bà Kim Huệ đặt tách trà bóc khói trở lại bàn, trịnh trọng nhìn ông:
_Tôi đã tổ chức rồi! Ông nhàn rỗi quá nên đến phá đám. Bây giờ bảo tôi tổ chức gì nữa?
Ông Thâu nhăn nhó cười cầu hoà:
_Tại tôi không biết bà là mẹ của Nguyên Gia. Bà bỏ lỗi cho tôi.
_Chứ không phải ông muốn trả thù vì ngày xưa tôi đã phụ ông à?
_Không à! _Ông khẳng định _Tôi không phải là loại người đó à!
_Vậy thì ông nói đi! _Bà nghiêm mặt _Có gả con gái cho con tôi không?
_ Không gả, tôi để làm gì? _Ông dễ dãi.
_Nhưng tôi có điều kiện. _Bà tréo chân làm vẻ nghiêm chỉnh _Ông phải để bên đàng trai lo mọi chuyện không được ỷ mình có tiền rồi làm nổi.
_Thật ra bà đến hỏi vợ cho con trai hay là đến ra lệnh cho tôi phải gả con gái đấy?
_Tùy ông.
Ông Thâu cười dễ dãi:
_Tôi có muốn cản con Nghi cũng không được đâu. Lúc trước, tôi thấy con bé đi quá đà, nhưng từ từ rồi cũng phải xuôi theo nó. Với lại, bây giờ thằng rể là con trai bà, tôi còn chỗ nào từ chối nó chứ. Nó khá lắm!
Bà Huệ không nói gì. Nhưng trong mắt có một vẻ tự hào mênh mông. Không phải riêng ông Thâu, mà bà cũng hết sức hài lòng vì cô con dâu là con gái ông.
Reply With Quote
(#23 (permalink))
Old
cantho65 cantho65 is offline
Junior Member
Rep Power: 0
cantho65 is infamous around these parts
 
Posts: 16
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
Mai Nghi rời khỏi nhà được một lúc thì Nguyên Gia đuổi kịp. Thay vì không ngớt lời xin lỗi thì anh chỉ im lặng chắp tay sau lưng lẽo đẽo theo sau cô.
Thái độ cao ngạo của anh làm cơn giận của Mai Nghi càng tăng thêm. Mặc cho anh làm cái đuôi phía sau, cô cứ ung dung sải từng bước. Nhưng được một lúc thì cô đành phải rẽ vào một quán nước vì không thể hành hạ đôi chân xinh đẹp của mình nữa.
Nguyên Gia tần ngần trước cửa nhìn cô bước vào. Anh nhìn lên bảng hiệu lẩm nhẩm:
_Quán kem TRẦU CAU. Sao lại vào đây?
Anh nhún vai:
_Đang giận mà cũng ăn được sao?
Cầu trời cho cô ấy ăn thật nhiều. Đến lúc tính tiền thì cũng phải nói chuyện với mình thôi.
Nguyên Gia đẩy cửa bước vào, nhưng chỉ giữ một khoảng cách phía sau Mai Nghi.
Mai Nghi đang ngồi tận hưởng cảm giác lành lạnh ngọt ngào của ly kem trước mặt. Cô thản nhiên như không thấy khi Nguyên Gia kéo ghế ngồi xuống trước mặt, và đưa muỗng kem lên miệng nhấm nháp, thậm chí không hề liếc mắt qua anh.
Nguyên Gia ọi người bồi bàn tới:
_Cho ly cà phê.
_Dạ, ở đây không có cà phê ạ. Chỉ có kem thôi anh.
“Vào quán kem mà đòi cà phê. Cho ngồi đó nhìn miệng luôn” _Mai Nghi mím môi để khỏi cười. Cô biết Nguyên Gia chúa ghét ăn đồ ngọt, nhưng vẩn thản nhiên như chuyện không liên quan tới mình.
Nguyên Gia hơi lúng túng một chút, nhưng rồi cũng gật đầu:
_Cho một ly kem.
Anh đưa muỗng lên miệng, nhấm nháp một cách miễn cưỡng. Hình như anh không biết mình đang ăn cái gì, chỉ đưa mắt nhìn Mai Nghi như hỏi, nhưng cô tảng lờ như không thấy. Cô ăn hết ly, lại quay qua gọi thêm ly nữa, và thản nhiên ăn như thể mình chỉ ngồi có một mình.
Hai người ngồi như vậy thật lâu. Mai Nghi ngán muốn chết. Nhưng để thi gan với Nguyên Gia, cô cứ gọi hết ly này tới ly khác, làm như thích ăn hơn là quan tâm tới sự có mặt của anh.
Khi cô gọi tới ly thứ năm thì Nguyên Gia đưa tay chận ly kem của cô lại:
_Định không nói tới mặt anh hả? Giữ thái độ này đến chừng nào lận?
Mai Nghi làm thinh như không nghe.
Cử chỉ của cô làm Nguyên Gia hơi quê. Anh đưa mắt nhìn quanh. Thấy không ai nhìn, anh bèn nói tiếp:
_Gì thì gì, chửi cũng được, nhưng không được yên lặng nghe không?
Mai Nghi mở lớn mắt như ngạc nhiên:
_Nãy giờ anh nói chuyện với tôi đó hả? Có quen nhau sao?
_Thôi mà Nghi, anh xin lỗi. Nói chung, từ đầu tới cuối anh hành động sai bét hết. Nếu không chịu xin lỗi thì em muốn gì, nói đi, anh chiều em hết.
_Đâu có muốn gì đâu.
_Thật không? Vậy thì hoà được chưa?
_Đó là cái tôi không muốn nhất.
_Vậy em muốn thế nào?
Nói xong, anh chận đầu ngay:
_Muốn gì cũng được, trừ chuyện chia tay đấy.
Mai Nghi hất mặt lên:
_Nhưng tôi có chồng rồi, làm sao mà quen với người khác được.
Nguyên Gia phì cười:
_Làm ơn đừng đay nghiến nữa được không?
Mai Nghi làm thinh, xụ mặt nhìn Nguyên Gia. Lúc ở nhà, mỗi lần nhớ tới anh, cô nhớ như in vẻ gay gắt khi anh bảo cô ham tiền nên lấy chồng già. May là ba cô chưa nghe, chứ không thì thế nào anh cũng được một trận tưng bừng. Ba cô không dễ dàng bỏ qua cho ai xúc phạm con gái ông đâu.
Nghĩ tới đó lại thấy tức, Mai Nghi đẩy ly kem ra, nghiêm mặt:
_Anh cứ nghĩ xin lỗi là mọi chuyện sẽ qua hết sao? Anh muốn làm hoà cũng được, nhưng còn cảm giác bị xúc phạm của tôi, anh xoá hết được không?
Nguyên Gia hơi cúi đầu:
_Cái đó chỉ là ý nghĩ nhất thời, anh hoàn toàn không nghi ngờ hay đặt nghi vấn về tư cách của em, hoàn toàn không.
_Những gì người ta nói đột xuất thường là ý nghĩ sâu kín của người ta.
Nguyên Gia khoát tay:
_Những gì người ta nói trong lúc nóng nảy không có nghĩa lý gì hết. Em biết sau đó anh hối hận tới mức nào không?
_Hối hận vì đã để người khác biết ý nghĩ của mình?
_Không, hối hận vì đã ăn nói lung tung, trong khi tính anh vốn không phải như vậy.
Không để Mai Nghi kịp nói, anh nói tiếp:
_Khi bị em giận, điều làm anh buồn không phải là sự gay gắt của em, mà là đau lòng vì đã làm em bị tổn thương. Anh nói xin lỗi nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng trong lòng nặng hơn nhiều.
Mai Nghi ngồi im. Cách nói chân thành đó làm cô thấy mềm lòng. Cô chống tay trên bàn, mắt nhìn xuống ly kem, nhưng có vẻ dịu dàng chứ không gay gắt như lúc nãy.
Nguyên Gia dè dặt đặt tay lên tay cô:
_Anh thật lòng xin lỗi, có thể bỏ qua không Nghi?
Mai Nghi rút tay lại, đứng dậy:
_Tôi cần thời gian để suy nghĩ, từ đây tới đó đừng có gặp mặt nhau nữa.
_Thời gian là bao lâu?
_Mười năm, chờ nổi không?
Nói xong cô bỏ đi ra cửa. Nguyên Gia ngồi sững người suy nghĩ. Một lát sau, anh mới nhớ chuyện tính tiền. Khi anh ra khỏi quán thì Mai Nghi đã biến mất trong một chiếc taxi vừa chạy qua.

===============
Trên con đường đầy khói bụi và nắng gắt mà Trung Thái tưởng tượng như trong xe mình đang có tuyết.
Mai Nghi đang dựa vào anh ủ rũ. Trời nóng hừng hực mà cô lại khoác chiếc áo ấm bên ngoài trông chẳng giống ai.
Trung Thái nhìn gương mặt nhợt nhạt của cô mà không nín được cười.
Anh vừa cười vừa nói:
_Cảm thấy thế nào ? Anh nghĩ từ nay em chẳng dám ăn muỗng kem nào nữa.
_Aên nữa mới sợ. _Cô nhăn mặt _Cũng may vừa về tới nhà em đã ói ra. Hơn một ký kem chứ ít ỏi gì cho cam.
Trung Thái vỗ vào vai an ủi:
_Được rồi! Bác sĩ đã nói không sao mà. Nhưng em giận gì mà ăn dữ vậy?
_Anh đừng hỏi mà! _Cô nói nhão nhoẹt _Em đang còn tức đây.
_Được rồi, không nói!
Anh cười hiền. Vì không có em gái lại con một nên Trung Thái coi cô như em, lúc nào cũng chiều chuộng.
Nhưng im lặng được một lúc thì anh lại đề nghị:
_Chúng mình đến Tâm Mi với Hạ chơi đi. Đã lâu em chưa gặp họ mà.
_Cám ơn anh.
Cô nhìn anh cảm động:
_Anh tốt với em quá. Lúc trưa, anh không về đưa em đi bác sĩ chắc bây giờ em chết vì buồn rồi.
Anh phì cười:
_Giờ này còn đùa.
Thật ra, anh đâu tốt bụng dữ vậy. Mọi chuyện đều có lý do. Chẳng hạn như việc anh đề nghị ghé nhà Hạ và Tâm Mi bây giờ.
Xe vừa dừng trước cổng, Tâm Mi đã chạy ra vui mừng:
_Tao tưởng mày không đến nữa chứ! Từ lúc ở đám cưới về đến giờ mời được gặp. Vẫn khoẻ chứ?
_Mày không thấy tao te tua cỡ nào sao còn hỏi? _Mai Nghi nhăn mặt.
Trung Thái và Tâm Mi vừa dìu cô vào trong đã nghe tiếng Hạ vọng ra:
_Không có gì! Bọn em chỉ muốn nói với chị là sáng nay bọn em có việc không đến công ty giúp chị hoàn tất sổ sách được.
_…
_Dạ vâng. Ngày mai bọn em sẽ đến, chị Thư thông cảm.
_…
_Chị nói sao? _Hạ cố tình nói thật lớn, cô ôm điện thoại áp vào tai mà mắt lao láo nhìn ra ngoài quan sát _Anh Gia không khoẻ hả?
_…
_Anh ấy phải vào bệnh viện? _Cô hốt hoảng la lên _Có sao không chị?
_…
_Trầm trọng lắm hả?
Giọng nói của Hạ càng lúc càng to và rõ, Mai Nghi nghe mà thấy lòng chùng xuống nặng hơn chì.
Tâm Mi nhìn Mai Nghi rồi nhìn Trung Thái, cười cười.
Cô nói với bạn:
_Nghi! Mày ngồi đây để tao lấy nước uống.
Tâm Mi vừa vào phòng ăn thì Hạ cũng từ trong đó bước ra. Vừa thấy Mai Nghi, cô đã tỏ vẻ nửa mừng nửa lo:
_Mai Nghi! Mới tới hả?
_Ừm! Bọn mày vẫn khoẻ hả? _Cô cố tỏ vẻ bình tĩnh _Lúc nãy nó điện thoại với ai thế?
_Đâu có gì! _Hạ nhún vai _Tao… tao… thấy mày hình như không được khỏe nên tốt nhất là không biết.
Trung Thái ý tứ xen vào:
_Hạ à! Mai Nghi chỉ bị cảm lạnh, bệnh xoàng thôi. Có gì em cứ nói, không sao đâu.
_Anh Thái đã nói thế thì mày nói đi Hạ. _Tâm Mi mang nước ra đặt xuống bàn.
Hạ nhìn mọi người rồi nhìn Mai Nghi ái ngại, cô ngập ngừng:
_Anh Gia! Anh Gia… đêm qua phải cấp cứu ở bệnh viện. Chị Thư nói anh ấy uống quá nhiều rượu mà chạy xe nên…
Mai Nghi lắp bắp:
_Thế anh ấy… ở… bệnh… bệnh viện nào?
_Ảnh đã về nhà. Dì Huệ đưa về nhà theo dõi. _Cô cụp mi “đóng phim buồn” vẻ thật đau khổ _Có chết thì chết ở nhà.
Và lần này thì nước đã tràn thật. Mai Nghi đứng bật dậy lao ra xe như một mũi tên bắn đi không tài nào thu lại. Cô hối hả:
_Anh Tài! Mau lái đi!
Ngồi trong xe, Mai Nghi nhìn ra bên đường, trong lòng như lửa đốt. Cô run từ trong bụng khi hình dung tai nạn của Nguyên Gia. Cô nhắm mắt cầu nguyện như điên mà không biết mình đã nói những gì.
Xe dừng trước cổng, Mai Nghi hối hả bấm chuông. Nhưng trong khi chờ mở cửa, cô thử nắm tay kéo. Phát hiện cửa không khoá, cô mở ra và lao thẳng lên phòng Nguyên Gia.

============
Không nghĩ tới chuyện đi tìm bà Huệ. Cô đứng bên ngoài, gõ tới tấp vào cửa. Cánh cửa bật mở, rồi Nguyên Gia hiện ra, anh nhướng mắt nhìn Mai Nghi một cách lạ lùng. Điệu bộ cô hơ hải như bị ma đuổi, vẻ mặt nhớn nhác đỏ bừng. Anh nhìn cô từ đầu tới chân, nhíu mày không hiểu.
Mai Nghi cũng khựng lại, nhìn anh từ đầu tới chân, lắp bắp:
_Ủa! Chứ không phải…
_Không phải chuyện gì? Em làm sao vậy?
_Anh không có vào bệnh viện à?
_Anh vô đó làm chi?
_Vậy là… thì ra…
Nguyên Gia cũng đoán lờ mờ, anh nghiêng đầu nhìn cô:
_Có ai đó nói với em anh vào bệnh viện à? Ai mà tốt bụng vậy?
Mai Nghi thở hào hển, mặt còn đỏ bừng vì chạy. Cô giương mắt nhìn Nguyên Gia:
_Anh không làm sao cả phải không? Thật là đáng giận, đùa lãng nhách. Tôi về! Hứ!
Cô hầm hầm quay ra. Nhưng Nguyên Gia đã nhanh tay kéo lại:
_Khoan! Chắc chắn anh không phải là tác giả trò đùa này. Mà nếu ai đó cố tình gạt em thì cho anh biết đi.
_Chi vậy?
_Anh tới cám ơn người đó.
_Hứ!
Nguyên Gia cười tinh quái:
_Nhưng em đã lo hết hồn phải không?
_Sao anh biết?
_Nhìn mặt thì biết.
Anh đứng sát vào người Mai Nghi:
_Em định đi đâu vậy?
_Về!
_Không được đâu, tới đây rồi anh không để về dễ dàng như vậy đâu. Em biết bây giờ anh đang muốn gì không?
_Muốn gì?
_Nếu vào bệnh viện mà được em lo thế này thì anh sẵn sàng.
Mai Nghi mỉm miệng để khỏi cười. Cô lườm một cái:
_Thích nói bậy thì ở đó nói một mình đi.
Cô đưa tay lên chận ngực. Không còn tâm trí đâu để bực mình. Cái chuyện ghê gớm nhất, điều làm cô hãi hùng nhất đã không xảy ra, những chuyện khác trở nên không còn quan trọng nữa.
Cô nguýt Nguyên Gia một cái:
_Này, anh đừng có làm bộ ngơ ngác! Có phải anh đạo diễn trò này không?
Nguyên Gia nhún vai!
_Không phải anh. Nhưng nếu nghĩ ra thì anh cũng sẽ làm. Này, ai vậy?
_Hỏi mà chi?
_Có phải bạn em không?
_Bộ anh không còn chuyện gì khác để quan tâm hả?
Nguyên Gia cười cười:
_Tất nhiên người anh quan tâm nhất đang đứng gần anh rồi. Anh chỉ muốn cám ơn ai đã giúp anh thôi.
Mai Nghi bặm môi:
_Mai mốt anh còn nghi ngờ bậy bạ nữa là… good bye luôn.
Đôi mắt Nguyên Gia lấp lánh:
_Nói như vậy có nghĩa là đồng ý hoà nhau phải không? Có cần anh xin lỗi thêm không?
Mai Nghi nghinh nghỉnh mặt:
_Bao nhiêu đó đủ rồi, hơi bị dư một chút.
Nguyên Gia kéo cô ngồi trên chân anh, vòng tay qua người cô:
_Bây giờ sẽ không nhắc tới chuyện đó nữa nhé!
Mai Nghi háy anh một cái:
_Vậy sẽ nhắc chuyện gì?
_Em định bao giờ đám cưới? Anh định ngày rồi.
_Định lúc nào?
_Mấy hôm nay.
Mai Nghi nhướng mắt:
_Chưa biết em có dám không mà lo định ngày. Vậy anh tự kết hôn với anh đi.
_Nói chuyện nghiêm chỉnh đấy nhé!
_Em cũng đâu có đùa. Nhưng anh sẽ làm gì để đi tới đám cưới, chẳng nói gì với ba em cả à?
_Tất nhiên là anh sẽ tới ra mắt bác, sẽ thuyết phục để ba em gả em cho anh.
Mai Nghi mím miệng:
_Anh khỏi phải thuyết phục! Không chừng anh chịu cưới em, ba em sẽ gọi anh là ân nhân đó. Hàng đang giảm giá đây.
Nguyên Gia phì cười. Anh hơi siết Mai Nghi vào người, và tránh không để cô thấy ánh mắt tinh quái của mình. Anh đoán trò đùa này là của Trung Thái hoặc Hạ. Tuy có hơi kỳ một chút, nhưng nhờ vậy anh có dịp nhìn vẻ hốt hoảng táo tác của Mai Nghi. Nếu anh vào bệnh viện thật sự, không biết cô còn tơi tả tới đâu.
Chưa bao giờ anh thấy cô đáng yêu đến vậy. Và chắc hình ảnh lúc nãy sẽ làm anh nhớ đến mười năm sau nữa

==============
Cô giơ bàn chân sưng vù của mình lên làm bằng chứng.
Nguyên Gia cười thầm cho hoàn cảnh này. Tự dưng anh thấy anh và cô đúng là một đôi vợ chồng kỳ dị. Ba lần đám cưới, không lần nào không có chuyện.
Nguyên Gia vừa cười vừa nhấc bổng cô lên. Mai Nghi vội kêu la oai oái:
_Anh à! Làm gì vậy?
Nguyên Gia hồ hởi:
_Mình đến nhà thờ.
_Trời ơi! _Cô kêu lên thảng thốt _Em như vầy làm sao đến đó.
_Em không có duyên mặc áo cưới thì khỏi mặc.
Anh cười cười nói tiếp:
_Anh đã nói rồi, bằng mọi giá anh phải rước dâu.
_Nhưng em có đi được đâu mà làm cô dâu.
_Không sao cả, anh dìu em, cứ vịn anh mà đi, càng tình tứ chứ sao. Lên phòng đi, anh giúp em mặc áo!
Mai Nghi đẩy anh ra:
_Đừng có lợi dụng, để tụi nó giúp em là đựơc rồi.
Nguyên Gia buông cô xuống, đi ra gọi mọi người. Anh bồng Mai Nghi lên phòng, rồi rút lui ra ngoài cho cô thay đồ.
Khoảng hơn nửa tiếng, cô dâu mới xuất hiện ở cầu thang, theo sau là Mi và Hạ hộ tống. Vì gấp quá nên cô dâu không trang điểm gì nhiều, nhưng nhờ vậy lại có cái đẹp riêng của nó. Một chút phấn, một chút son môi cũng đủ làm khuôn mặt tươi rói của cô xinh đẹp hơn.
Nhưng nếu cô có xấu đi, Nguyên Gia cũng chẳng quan tâm, chỉ cần đưa được cô đến nhà thờ. Nếu lần này không đám cưới được, chắc anh sẽ chết luôn ở nhà cô.
Lúc cô dâu xuất hiện ở nhà thờ, ai cũng quay lại nhìn một cách ngạc nhiên. Rồi phì cười. Cô dâu không đi được nên chú rể phải bồng từ xe vào nhà thờ. Tuy có hơi khác người một chút, nhưng lại lãng mạn dễ thương. Đâu phải cái gì người khác cũng đều là kỳ cục đâu.


HẾT
Reply With Quote
(#24 (permalink))
Old
NuTinhHong's Avatar
NuTinhHong NuTinhHong is offline
Super Moderator
Rep Power: 8
NuTinhHong is on a distinguished road
 
Posts: 4,481
Thanks: 21
Thanked 278 Times in 40 Posts
Join Date: Dec 2006
Thank you


Reply With Quote
(#25 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 10 Times in 10 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=
hì hì... tuyệt vời nghen ... mai mốt phải học chiêu nì mới được á hihiihi bắt.... đòi .... ép .... bế .... mí hòng mần đám cưới


Thank you sis CT Có phải chị VN hong nè?



Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#26 (permalink))
Old
cantho65 cantho65 is offline
Junior Member
Rep Power: 0
cantho65 is infamous around these parts
 
Posts: 16
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
minh o nuoc mat troi moc day.... TuyetBang o dau vay?
Reply With Quote
(#27 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 10 Times in 10 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=
Quote:
Originally Posted by cantho65 View Post
minh o nuoc mat troi moc day.... TuyetBang o dau vay?
hihihi ay da ...... nước mặt trời mọc là nước nào ta

TB thì bữa giờ lang thang ...... bây giờ chắc phải đóng đô ở nhà để mà đọc tr. mí được sáng giờ dzô thí nhiều tr. quá .....



Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#28 (permalink))
Old
nhungtruong nhungtruong is offline
Junior Member
Rep Power: 0
nhungtruong is infamous around these parts
 
Posts: 1
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
thanks so mụch for posting
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Thy Dung-Một Nữa Đời Em+Em Mơ Làm Cô Dâu (4 CDs) vivianvivinguyen Direct downloads 0 04-01-2009 12:56 PM
Ai Muốn Hình Dung Ra Bác Hồ Lúc Tắm Như Thế Nào . Xin Vào Đây ! nuocviettoi Hình ảnh 3 06-27-2008 01:11 PM
Hoa Kỳ Và Âu Châu Bị Cáo Buộc Dung Túng Những Nền Dân Chủ Giả Hiệu -Long Nhi- Tin tức thường nhật 1 02-27-2008 11:48 AM
Anh Hùng Kim Dung Tieu_Wa_Nhi Hình ảnh 17 04-15-2007 11:15 PM
Điệu Nhạc Lòng - Nguyên Tác của Hoàng Thu Dung Tocnautigon Trọn Bộ 43 01-13-2007 09:33 PM