Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Khi Tình Yêu Đến - Nguyên tác của Hoàng Thu Dung
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#11 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Mai Nghi cầm điện thoại nhìn anh đi vào căn nhà gỗ. Anh vừa đến thì Như Sương đã ra đón. Cô tình từ cầm tay anh nói cười chuyện gì đó.

Mai Nghi thấy tức tức trong lòng. Cô nguýt dài quay mặt chỗ khác. Cô ta thì lả lơi, hắn thì "bê bối". Đúng là trời sinh một cặp. Hắn đúng là kẻ trăng hoa mà.. Hứ! Để xem!

Cô bấm mạnh vào từng số trên điện thoại. Nỗi giận dỗi trong cô đều trút hết vào nó.

− Alô. Dung Nhi hả?

− Dạ.

− Ông chủ đâu?

− Dạ, em không biết.

− Ngoài câu không biết ra, mày còn câu nào khác không?

− Dạ, ôgn chủ đi công việc lúc sáng đó cô.

− Biết rồi! Lúc sáng chạm mặt ở khách sạn, tao muốn đứng tim khi thấy ông chủ.

− Vậy hả!

− Ông chủ không nói đi đâu sao?

− Dạ, đi Thủ Đức.

− Thủ Đức? - Cô hốt hoảng - Mua đất phải không?

− Dạ.

− Nhưng trước nay ông chủ đâu quan tâm đến vấn đề nhà đất.

− Dạ, em đâu có biết.

− Chán mày quá đi. Cái gì cũng không biết.

Cô giận dỗi cúp điện thoại.

Chồm người qua cửa xe, cô thấy Nguyên Gia đang đứng nói chuyện với người đàn ông, có lẽ là chủ đất.

Nhìn hắn cau mày có lẽ là không thỏa thụân được giá cả rồi. Thôi được mình sẽ "giải" cho hắn cái "hạn" này luôn vậy.

− Bác tài à! Ở đây đợi tôi chút nha!

Mai Nghi không đợi người tài xế trả lời, cô bước xuống xe đi thẳng vào nhà.

− Ông chủ à! Ông hãy suy nghĩ kỹ lại đi. Một trăm ba mươi cây vàng là quá đắt rồi. - Nguyên Gia nói bằng vẻ dứt khoát - Tôi cam đoan không có công ty nào dám mua giá này cả.

− Phải đó! - Như Sương ngọt giọng - Chúng tôi là công ty tư nhân nên mới trả ông giá đó. Vả lại, chúng ta là chỗ quen biết, mong ông suy nghĩ lại.

− Tôi đã nói rồi! - Lão chủ với cái đầu đinh bạnh cằm cương quyết - Một trăm ba mươi cây là quá rẻ. Đất bây giờ đang có giá lắm.

− Một trăm ba mươi thì một trăm ba mươi. - Mai Nghi từ sau lưng Nguyên Gia bước đến kéo ghế ngồi trước sự ngạc nhiên của mọi người - Ông làm gì mà ghê thế?

− Cô này là ai? - Ông chủ nhìn cô sững sờ.

− Anh Gia, vầy là sao? - Như Sương trừng mắt với Mai Nghi.

Anh vội kéo tay cô ra bãi trống:

− Bà ơi! Bà định phá tôi hả? Đây không phải là chuyện của bà.

Giọng anh gắt gỏng nhưng cô vẫn bình thản khoanh tay trêu tức anh.

Giọng cô mỉa mai:

− "Bà" đây chỉ muốn giúp "cháu" kiếm tiền thôi. "Cháu" hỗn thế!

− Tôi không có thời gian đùa với cô đâu! - Anh gầm gừ - Tôi đang bực gì lão già kia đấy.

− Nè! - Mai Nghi vội chụp tay anh, khi Nguyên Gia vội bước đi - Chúng ta ký một hợp đồng đi.

Anh nhìn cô bằng nửa con mắt rồi cười khẩy:

− Cô có gì để bảo đảm hợp đồng kia mà đòi giao dịch với tôi?

− Hứ! - Cô hất mặt - Tôi nói anh dại mà anh đâu có chịu. Thấy cô Như Sương là mắt cứ híp lại, đâu còn biết trời đất gì?

− Thôi! Không cần nói khích! - Anh cũng hất mặt lạnh lùng - Nói đi! Tôi cho cô thêm ba phút. Nhớ, cô chỉ có ba phút thôi đấy!

Mai Nghi tức vô cùng trước vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của anh dành cho cô.

Mím môi dằn cơn giận, cô nói một hơi:

− Tôi muốn anh mua miếng đất đó. Bây giờ, khi chúng ta quay lại ông chủ tham lam kia sẽ đòi tăng giá. Vì vậy anh cứ mua đại miễn sao không quá một trăm năm mươi cây vàng là được. Và điều quan trọng là phải ký hợp đồng liền để ông ấy không thể bán cho người khác. Ngay sau khi anh mua xong thì ngay ngày mai hoặc có thể là sau một tiếng nữa sẽ có người mua lại mảnh đất đó với giá hai trăm cây vàng.

Mai Nghi đưa tay lên chặn ngực để cố hít thở, cô lắp bắp:

− Còn.. mấy ... phút... nữa?

− Hai phút kém ba mươi giây! - Nguyên Gia đưa tay lên nhìn đồng hồ - Tức một phút rưỡi. Và nếu cô còn thở thì chỉ còn một phút.

− Và số lời năm mươi cây vàng kia anh phải chia làm năm phần. Tôi lấy ba phần còn lại là của công ty anh.

Mai Nghi vừa dứt lời thì sụp người xuống chống hai tay lên gối thở hổn hển.

Nguyên Gia đợi cô nghỉ vài phút, anh nói:

− Tại sao tôi phải nghe lời cô? Và nếu mua rồi mà không bán được như lời cô nói thì sao nào? Ai chịu trách nhiệm?

− Tôi? - Cô hùng hồn chỉ vào ngực mình - Tôi sẽ lấy bản thân tôi làm vật trao đổi trong hợp đồng này.

− Có chí khí! - Nguyên Gia nheo mắt tinh quái - Lúc đó đừng hòng lật lọng. Tôi sẽ "bằm" cô như bằm cháo heo cho lợn đấy.

− Sợ anh à! - Mai Nghi cho hai tay vào túi quần jeaNhư Sương ưỡn ngực. - Anh hãy lo mọi việc đi! bây giờ tôi đón taxi về trước. anh chịu khó bảo "bồ nhí" của anh gọi xe công ty đón nhé. Bái bai!

− Đúng là chợ trời ! - Nguyên Gia nhìn theo cô lắc đầu.

Trong khi các nhân viên bên ngoài làm việc không ngơi nghỉ với những kế hoạch, đồ án sắp tới thì bên trong phòng làm việc của giám đốc Nguyên Gia yên lặng một cách lạ thường.

Phòng làm việc của anh rất rộng lớn, nhưng Nguyên Gia chỉ để một chiếc bàn giấy, bên trên là máy vi tínb, cùng bộ salon mini để tiếp khách. Phần còn lại là căn phòng nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi mà anh thường gọi là ngôi nhà nhỏ của mình.

Hôm nay khác với mọi ngày, anh ngồi đối diện với máy vi tính nhưng không hề làm việc. Đầu óc anh đang suy nghĩ một vấn đề khác.

Anh lờ mờ cảm thấy Mai Nghi có cái gì đó rất bí ẩn. Cô nàng lúc thì táo tợn như một cô gái chợ trời, lúc thì kiêu ngạo như một tiểu thư đỏng đảnh. Có lúc tỏ ra rành rẽ chuyện làm ăn như một đại gia. Cuối cùng cũng không biết cô ta đích thực là người thế nào.

Nguyên Gia ngồi chìm đắm trong suy nghĩ. Đến nỗi không nghe tiếng gõ cửa. Đến khi thấy bóng Như Sương vào, anh mới ngẩng lên.

Đến giờ anh mới nhớ cái hẹn với cô. Anh định nói thì Như Sương ngúng nguẩy:

− Anh lại quên nữa rồi chứ gì?

Nguyên Gia lắc đầu:

− Anh không quên. Mình đi đi!

Vừa nói, Nguyên Gia vừa đứng dậy. Đẩy ghế qua một bên. Anh định đi ra thì Như Sương đã giữ lại. Tay cô choàng qua cổ anh, nũng nịu:

− Không hôn em một cái hả?

Những lúc này mà phải có những cử chỉ âu yếm kiểu đó, Nguyên Gia rất bực. Nhưng biết cô sẽ đỏng đảnh hơn nếu bị phớt lờ. Nguyên Gia đành hôn phớt lên mặt cô:

− Em chưa đói sao cưng?

Vốn đã quen ngọt ngào với các cô gái, nên Nguyên Gia nói chẳng chút khó khăn gì. Nhưng Như Sương thì chỉ cần có vậy. Cô hớn hở lên, cười tươi rói:

− Em đói muốn chết luôn đây.

− Vậy sao không ăn trước?

− Ứ, không có anh ăn chẳng ngon gì cả.

Nguyên Gia thở dài một mình. Sao số anh toàn gặp những cô gái trời ơi đất hỡi. Cô nàng Như Sương thích õng ẹo đòi chiều chuộng. Cô nàng Mai Nghi thì quay anh như dế. Lạc giữa bầy tiên nữ thế này, anh thấy mình nhức đầu không ít.

Anh đưa Như Sương đến quán ăn gần đó. Đây là quán mà buổi trưa anh và cô hay đến nhất, tranh thủ một buổi ăn ngắn gọn giữa giờ làm việc, nên nó gần như thông lệ.

Nguyên Gia chuyền bản thực đơn qua cho Như Sương:

− Em ăn gì gọi đi! Sáng giờ chắc em đói lắm rồi.

− Em no rồi! - Như Sương phụng phịu - No vì tức. Em không hiểu sao lúc nãy anh đồng ý bo rra một trăm năm mươi cây vàng để mua miếng đất đó. Thật ra...

− Được rồi! - Anh ngắt lời cô - Bản thân anh cũng không hiểu lúc đó tại sao mình lại hành động như thế. - Anh nhíu mày khó chịu - Em ăn trưa đi. Anh bồi, làm ơn cho tôi hai dĩa mì Ý! - Nguyên Gia lừ mắt với cô - Đừng nói nữa.

Như Sương nhìn gương mặt cau có của anh cô đã nhận ra sự quá đáng của mình, đành ngồi im xoắn từ cuộn mì cho vào miệng.

− Xin lỗi! Anh có phải là Nguyên Gia, giám đốc công ty Gia Thị?

Nguyên Gia đặt ly nước lọc trở lại bàn, anh nhìn người đàn ông mặc com-lê đen đứng trước mặt.

Anh ngẩn người:

− Đúng tôi là Nguyên Gia. Nhưng...

− Thưa anh... - Người đàn ông lịch sự - Ông chủ tôi muốn gặp anh. Mong anh vui lòng!

Nguyên Gia nhìn theo hướng tay của người đàn ông xa lạ.

Sự xuất hiện bất ngờ của người này đã làm anh bất ngờ và người đàn ông với bộ vest trắng được gọi là ông chủ đằng kia càng làm anh tò mò hơn.

Nguyên Gia không e ngại gì, anh đứng dậy nhìn Như Sương, giọng bình thản:

− Em ngồi đây ăn đợi anh một chút.

Như Sương chưa kịp nói lời nào thì Nguyên Gia đã đi theo người đàn ông. Cô chỉ biết ngồi đây với sự âu lo, bồn chồn.

Đã bảo mà không nghe. Dính vào con nhỏ đó là rắc rối, là xúi quẩy mà. Co lẩm nhẩm tức tối.

Nguyên Gia vừa bước đến thì ông chủ đã chỉ chiếc ghế đối diện với mình, giọng ông nhẹ tâng;

− Cậu ngồi đi!

Ông ta ung dung thưởng thức món xà lách của mình trong sự hiếu kỳ của Nguyên Gia.

Đợi anh yên vị, ông nói bằng giọng nghiêm chỉnh nhưng đầy uy quyền:

− Cậu nói đi! Tôi phải trả cho cậu bao nhiêu để có được miếng đất cậu vừa mua?

− Sao ông biết tôi vừa mua đất? - Anh trố mắt - Ông là ai?

− Cậu không cần quan tâm đến chuyện đó! - ông cười - Cậu nói đi, bao nhiêu?

Nguyên Gia không trả lời vội, nụ cười của người này khiến anh nhớ đến nụ cười của một cô gái.

− Sao nào, cậu suy nghĩ kỹ chưa?

Câu hỏi của ông ta cắt ngang suy nghĩ của anh. Nguyên Gia nhìn ông đầy tự tin:

− Ông dựa vào đâu mà cho rằng tôi sẽ để miếng đất đó lại cho ông? Liệu ông có quá tự tin không?

Người đàn ông cười gằn:

− Tôi mà quá tự tin ư! Cậu là người thứ hai dám nói tôi như thế đấy. Cậu khá lắm!

− Cám ơn vì ông quá khen!

− Nè, cậu nhóc! - Ông tỏ vẻ thân thiện - Tôi trả cậu hai trăm cây, thế là không đầy một tiếng mà cậu lời năm mươi cây vàng đấy nhé.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#12 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
− Ông... - Nguyên Gia sững sờ - Ông biết tôi mua bao nhiêu sao?

− Tôi đã nói rồi, cậu đừng quan tâm mấy chuyện đó! Đây! - Ông đẩy tờ ngân phiếu về phía anh - Tương đương hai trăm cây vàng đấy. Cậu nhận đi.

Nguyên Gia cầm tờ chi phiếu lên. Hình như mọi chuyện mình làm đều nằm trong tầm kiểm soát của người này. Ông ta là ai? Anh nhìn ông dò xét:

− Cậu đừng cố tìm ra đáp án cho mình nữa. - Ông ta lại cười với anh - Câu trả lời ở rất gần anh tại anh không để ý đấy.

− Ý của ông là.. - Nguyên Gia mơ hồ trước câu nói của người đàn ông huyền bí này.

− Cậu nhóc! - Ông ta nói y như đã biết anh lâu lắm - Trong thời gian ngắn mà cậu đã nắm bắt được cuộc chơi của thị trường, khuếch rộng tập đoàn Gia Thị. Cậu cũng khá lắm!

− Hình như ông rất hiểu về tôi?

− Cậu nhóc! Đừng thắc mắc! - Ông đứng dậy - Xem như giao dịch của chúng ta đã xong đấy nhé!

− Khoan đã! - Anh vội kêu ông ta lại khi thấy ông bước đi - Ông không cần giấy tờ gì sao?

− Nếu cần đến giấy tờ gì thì cậu sẽ phải gặp rắc rối với tôi đấy. - Ông ta bí hiểm nhìn anh - Cậu đã làm hợp đồng bằng miệng được một lần rồi.. Ha .. ha..

Nguyên Gia bật người ra ghế khi nhớ đến giọng cười khó hiểu của ông chủ áo trắng kia.

Thật ra ông ta là ai? ông ta có mục đích gì trong chuyện này. Nguyên Gia trầm ngâm suy nghĩ. Nhưng thật ra, vấn đề Nguyên Gia quan tâm chính là Mai Nghi. Cô gái này quá bí mật. Thật ra mình đâu biết gì về cô ta ngoài cái tên. Rõ thật là... Nguyên Gia tự mắng mình.

Thường ngày thấy gái là tươm tướp, tán gái còn giỏi hơn ăn cơm. Thế mà...

Anh bật đứng dậy. Mình không thể là thằng ngốc được. Không khéo bị nó xỏ mũi lúc nào không hay thì khốn rồi. Mình phải tìm chuyên gia mới được.

Không chần chừ một phút nào, Nguyên Gia đứng bật dậy đi thẳng sang phòng làm việc của Thanh Thư.

Phòng làm việc của Thanh Thư đối diện phòng làm việc của Nguyên Gia nhưng nằm ở dãy kia. Ở giữa là bàn làm việc của các nhân viên khác.

Cốc... cốc...

− Là cậu ư? - Thanh Thư ngạc nhiên khi thấy Nguyên Gia đứng trước cửa - Cậu vào đi!

Cô lách người cho anh bước vào.

Bưng tách trà Thanh Thư vừa đặt xuống bàn, anh hỏi:

− Sao cậu hkông chịu mướn thư ký riêng? Mấy chuyện này cũng tự làm, không thấy mệt à?

− Mệt... - Cô đáp dịu dàng - Nhưng mình quen rồi.

− Cậu thật là... - Anh nhăn mày - Bụng to thế mà không chịu ở nhà nghỉ ngơi.

Cô nhìn anh bằng một con mắt:

− Nè, giám đốc Nguyên Gia! Bây giờ định qua đây sa thải tôi ư?

− Không dám! - Anh vờ năn nỉ - Mình chỉ muốn hỏi là cậu đã tìm được ai thế cậu lúc cậu nghỉ để sinh con chưa thôi.

− Cám ơn cậu! - Cô chân thành - Về vấn đề này mình đang suy nghĩ... - Cô nặng nhọc dựa vào salon - Thật ra mình đang cân nhắc hai người, trong đó có Như Sương vì cô ấy rất thạo việc.

− Vậy ư! Thế còn người kia?

− Ờ... Còn người này thì mình cần phải gặp mới biết được.

− Vậy à! - Anh gật gù - Tùy cậu! Mình tin cậu sẽ chọn không lầm người đâu.

− Nè, Nguyên Gia! - Cô nheo một con mắt - Hôm nay cậu lạ lắm nha, sao tự dưng lại nói mấy chuyện đó? - Cô chồm người soi vào mắt anh - Không phải qua đây chỉ để nói thế chứ?

Anh vừa nói vừa hất hàm:

− Bà bầu không lo giữ cái bầu, ở đó mà lí lắc. Đa nghi!

− Không đúng sao? - Cô lại gạn hỏi - Xem ra trong lòng cậu đang có một cái gút không nhỏ đâu.

Quả nhiên là người đi trước có khác. Vậy mà cũng đoán ra! Nguyên Gia thầm phục Thanh Thư.

Anh xụ mặt thú nhận:

− Thật ra... là cậu đã đoán đúng. Mình có một chuyện nghĩ mãi không ra.

− Nghiêm trọng thế à? - Cô vờ nghiêm chỉnh để trêu anh - Chuyện công ty hả?

− Nè, bà bầu! - Anh cáu lên - Sao cứ thích "đâm xuồng bể" với mình vậy. Sao mà giống...

− Giống người trong mơ của cậu phải không? - Thanh Thư cười.

− Sao cậu lại biết? - Anh ngẩn người nhìn cô.

− Hì hì.. ngoài chuyện đó ra có chuyện gì khiến cậu phải qua đây tán gẫu với mình trong giờ làm việc chứ?

− Ừ! - Anh chống hai tay lên đầu gối - Mình không hiểu tại sao mình không thể nào tập trung làm việc được.. - Anh nhăn nhó - Đầu óc mình cứ.. Ôi! Chưa lúc nào mình bị như thế cả. Thật ra là mình bị gì?

Thanh Thư cười cười:

− Yên tâm đi, cậu không bị gì cả!

− Thật hả? - Anh gấp rút.

− Ừ! - Cô gật đầu - Nhưng mình hơi tò mò là... - Cô nhìn anh ngần ngừ - Cậu nói đây là lần đầu cậu bị như thế?

− Ừ! - Nguyên Gia lớn giọng - Bạn gái của mình rất nhiều. Nhưng mình muốn thì nhớ, không thì sẽ quên ngay.

− Vậy trong cuốn "Những thắc mắc tuổi mới lớn" của cậu hôm nọ có nói đây là triệu chứng bệnh gì không?

− Không! - Anh tiu nghỉu.

− Nè, cậu đừng như thế, khó coi lắm! - Cô chọc quê anh.

Thanh Thư thấy Nguyên Gia không cười mà có vẻ nghiêm túc nên không đùa nữa. Cô nghiêm chỉnh nhìn anh:

− Cậu sang đây có phải để hỏi trước lúc cưới, ông Vinh với mình có như thế không, đúng không?

− Sao hay thế? - Nguyên Gia sáng mắt.

− Cậu đừng hỏi kinh nghiệm người khác rồi áp dụng cho bản thân mình. - Cô hớp một ngụm trà - Không ai giống ai đặc biệt là cậu.

− Mình biết. Nhưng... - Anh khổ sở.

− Không có nhưng gì cả. - Cô trầm giọng - Cậu đừng để cái tôi lớn đến mức không thể nhận ra vấn đề... - Cô ngần ngại nhìn anh - Có phải cậu sợ bị mọt con bé lóc chóc "xỏ mũi", đúng không?

Nguyên Gia bật người ra ghế trước câu hỏi của Thanh Thư. Sao chuyện gì cũng biết hay vậy? Mình chưa nói mà!

− Sao, mình nói trật à? - Cô lặp lại.

− Cho là cậu nói đúng đi. - Anh lấy lại điềm tĩnh - Thế theo cậu mình phải làm gì?

− Không làm gì cả! - Thanh Thư so vai - Cậu hãy làm theo những gì mà cậu muốn.

− Ý của cậu là...

− Không phải ý mình! - Cô ngắt lời anh - Mà cậu hãy làm theo ý cậu.

− Cám ơn. Mình bây giờ đã thông suốt rồi. Cậu đúng là tiên tri của mình đó Thanh Thư.

− Không dám! - Cô cười - Thông suốt rồi thì mau về phòng làm việc đi. Mình không mệt nhưng con mình còn phải nghỉ trưa.

− Ừ! Vậy cậu nghỉ ngơi đi. Không cần tiền mình đâu.

Nguyên Gia bước ra cửa mà thấy lòng nhẹ hẳn đi.

Anh bước đi với nụ cười trên môi mà không hay rằng các cô nhân viên đang nhìn mình một cách say đắm. Bởi thường ngày anh vốn rất cởi mở với các cô nhưng nụ cười vui như hôm nay thì rất hiếm.

"Hãy làm theo ý mình" một ý tưởng tuyệt vời. Nguyên Gia cười cười. Công tử Nguyên Gia mà đã ra tay thì coi như "thiêu sống" con bé chợ trời đó luôn. Để rồi xem, nhóc ạ!

Anh thích thú với suy nghĩ của mình nên huýt sáo một cách vô tư, mặc cho mọi người nhìn mình lạ lẫm.

Nguyên Gia vừa bước vào phòng thì cũng vừa lúc thang máy mở cửa.

Bước ra là một cô gái với trang phục rất lạ mắt.

Một chiếc quần kaki màu xám đầy túi rộng thênh thang. Một chiếc áo sơ mi tay dài màu xanh đậm cũng rộng không thua gì chiếc quần và hai tà áo trước được cột túm lại. Bên trong túi áo là một cuốn sổ nhỏ và một cộc vé số.

Cô bé làm điệu bằng cách thắt hai cái bím tóc e ấp dưới nón kết.

Cô gái ngơ ngác nhìn mọi người. Sao kỳ vậy ta? Cô tự hỏi. Mình có bị làm sao đâu mà mấy người kia "nghía" mình kỹ thế.

Thì ra là ánh mắt của các nhân viên đang đổ dồn về phía cô. Một cô gái quá kinh dị. Từ trước đến giờ ở công ty này chưa có ai xuất hiện với trang phục đầy ấn tượng như thế, nên mọi người đang cố chiêm ngưỡng để ghi lại hình ảnh "quý giá" này.

Tuy khó chịu trước những "tầm nhìn" soi mói đó nhưng cô vẫn phớt lờ.

Cô cố cười thật tươi hơi thăm một cô nhân viên:

− Xin lỗi chị. Em muốn tìm trưởng phòng Thanh Thư, em phải đi lối nào ạ.

Cô nhân viên lạ lẫm nhìn cô gái từ đầu đến chân, rồi lại từ chân đến.. gương mặt.

Mình biết mình đẹp rồi đâu cần phải chiêm ngưỡng lộ liễu thế chứ. Cô gái chắp hai tay ra sau lưng khó chịu. Đúng là giám đốc nào nhân viên nấy mà.

− Trưởng phòng rất bận. Cô có hẹn trước không? - Cô nhân viên xét nét.

− Dạ, không! - Cô gái cộc lốc.

− Vậy cô về đi! Trưởng phòng không có thời gian. Cô nên hẹn trước.

− Thưa chị, em có hẹn mà.

− Vậy sao lúc nãy cô bảo không? - Cô nhân viên trợn mắt.

− Ơ... cô gái làm ra vẻ ngây thơ. - Đúng là em không có hẹn. Nhưng trưởng phòng Thanh Thư hẹn em.

− Cô...

Cô nhân viên đuối lý trước lời lẽ quá sắc của cô gái nên đành phải miễn cưỡng chỉ phòng Thanh Thư cho cô gái.

− Cám ơn chị. - Cô gái mỉm cười rồi bước nhanh đến phòng Thanh Thư.

Không thèm gõ cửa, cô vặn nắm cửa bước vào trước sự ngỡ ngàng của chủ nhân căn phòng.

Thanh Thư đang ngồi ở bàn giấy trố mắt nhìn cô:

− Ơ kìa, Mai Nghi! Sao lại đến đây?

Thì ra cô gái chính là Mai Nghi. Tự nhiên ngồi xuống salon pha trà uống, cô cười khi Thanh Thư ngồi xuống đối diện với mình.

Cô ân cần:

− Sao cả tuần nay em không bỏ báo cũng không đến kèm Thanh Vinh.

− Xin lỗi... - Mai Nghi nuốt vội ngụm nước trong miệng - Em phụ với dì Huệ giải quyết một vụ đua xe lớn. - Cô rót một ly trà nữa - Vả lại, em bị thằng cha chủ đại lý báo đuổi việc rồi.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#13 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
− Sao thế? - Thanh Thư lo lắng.

− Hì... Hôm đó em chỉ nghỉ có một ngày, thế mà lão bụng bia đó cho em về hưu luôn.

− Vậy em đến đây phụ chị đi! - Thanh Thư đề nghị - Chị đang cần một trợ lý như em, đừng đi bán vé số nữa.

− Nhưng em đâu biết gì mà phụ chị.

− Còn nói không! - Thanh Thư nghiêm mặt - Mấy hồ sơ chị đem về chẳng phải đều do em làm hết sao?

− Nhưng còn bên văn phòng dì Huệ?

− Đừng lo! Em đồng ý, chị sẽ nói với dì Hai. - Thanh Thư cười - Dì Hai biết em qua đây phụ chị, mừng không kịp nữa là.

− Thôi được! - Mai Nghi chu môi, ra vẻ ta đây - Nể lời chị em sẽ đến đây làm việc. Nhưng phải nói trước là em chỉ làm bán thời gian thôi đó.

− Chị biết! - Thanh Thư cười thông cảm - Chị chỉ cần em làm một buổi là bằng người ta làm một ngày rồi.

Mai Nghi cười cười :

− Chị Thư à! Mình đừng nói chuyện này nữa. Hôm nay em đến đây là có một vấn đề muốn nhờ chị.

ttu cũng cười bí hiểm:

− Chị cũng có chuyện muốn hỏi em đây. Em nói đi, có chuyện gì?

− Em vừa bị bà chủ nhà đuổi. Em muốn nhờ chị xem có căn hộ nào nho nhỏ giới thiệu cho em mua.

− Mua nhà? - Thanh Thư sững sờ hỏi lại.

− Vâng. - Mai Nghi gật đầu - Có vấn đề gì không chị?

− Nhưng sao bà chủ lại đuổi em?

− Vì em "đá" con trai bà ta. - Mai Nghi kể mà mặt vẫn còn giận - Hắn dám nắm tay em.

− Ra là thế!

Thanh Thư bỗng bật cười khi nhớ đến Nguyên Gia. Thật tội cho hắn. Mới nắm tay mà bị cho ăn bánh "đá" rồi. Hắn có bản lĩnh chinh phục ngọn núi lửa này không nhỉ.

− Chị! Có chuyện gì à?

− Không! - Thanh Thư vội lắc đầu - Em có quen với .. giám đốc của chị không?

− Ơ... - Mai Nghi ú ớ - Sao.. chị lại hỏi thế?

− À! Đâu có gì! - Thanh Thư lấp liếm - Chị tưởng nếu em quen với... giám đốc thì anh ấy có thể giúp em dễ hơn chị. Vì chuyên môn của chị là ký hợp đồng cũng như giải quyết những phát sinh với các công ty bạn. - Cô trấn an - Nhưng nếu em muốn, chị sẽ giới thiệu cho.

− Thế thì tốt quá! - Mai Nghi reo lên - Chị đúng là tuyệt vời.

− Thật lạ đó! - Thanh Thư làm ra vẻ bí mật - Ngày hôm nay chị phải tiếp hai người giống hệt nhau.

− Ai vậy chị? - Mai Nghi tò mò.

− Một là em... - Thanh Thư cười cười nhìn Mai Nghi dò xét - Hai là giám đốc công ty, ngài Nguyên Gia.

Cha mẹ ơi, gì thế nhỉ? Mai Nghi ngẩng mặt lên nhìn Thanh Thư. Sao mình mới nghe tên hắn là tim mình đập tán loạn lên chứ! Chẳng lẽ trong tim mình có tên Nguyên Gia nên vừa gọi là nó đã "dậy sóng". Coi bộ căng à nha!

− Mai Nghi! Em không khỏe à? - Thanh Thư hỏi dồn - Đau ở đâu mà ôm cả ngực vậy.

− À... ơ.. em... - Mai Nghi lúng túng - Em không sao, chị đừng lo!

Thanh Thư cười tủm tỉm:

− Thế thì chị yên tâm rồi. À! Em định mua nhà giá nào. Khoảng ba mươi cây vàng phải không?

− Ơ.. Sao chị biết?

− Chị đoán - Thanh Thư cố giấu nụ cười - Nhưng theo chị, em khỏi lo chuyện nhà cửa nữa. Đến ở với chị đi. Nhà chị rộng lại ít người, ông Vinh thì đi suốt.

− Nhưng em ngại lắm. - Mai Nghi phân vân.

− Có gì mà ngại. Ông Vinh cũng quý em mà. Có em bầu bạn với chị, ông ấy vui lắm đấy. - Cô lại cười cười - Vả lại nhà chị còn gần...

− Được rồi! - Mai Nghi cướp lời cô - Bà bầu này hôm nay sao mà nói nhiều quá.

− Hi...hi... Nếu vậy thì gật đầu đi!

− Thôi được, cuối tuần này em sẽ dọn đến - Mai Nghi nói nghiêm chỉnh - Lúc đó em sẽ trả luôn cái camera cho chị.

Mai Nghi đứng dậy như để chjay khỏi trận đòn tâm lý chiến của Thanh Thư, cô nói rành rọt:

− Bây giờ em phải đi gặp giám đốc của chị đây.

− Hóa ra em cũng biết hắn... à không, giám đốc của chị?

− Vâng. - Mai Nghi cố làm ra vẻ tự nhiên - Em có gặp hắn ta mấy lần do công việc của dì Huệ.

− Ừ! Vậy em đi đi. Bây giờ chắc ... giám đốc đang ăn trưa đấy. - Thanh Thư đùa - Biết đâu gặp em hắn sẽ ngon miệng hơn.

Mai Nghi không thèm trả lời trả vốn gì cô rút nhanh khỏi cửa.

Bà bầu Thư này không biết hôm nay ăn trúng gì mà nói năn lung tung quá. Sao cứ đề cập đến gã bê bối đó hoài. Mai Nghi thầm mắng Thanh Thư:

− Mồm mép trưởng phòng ngoại giao có khác.

Mai Nghi nhìn xung quanh không thấy ai nên ngạc nhiên:

− Mọi người đâu hết rồi? A! Chắc là đi ăn trưa đây.

Cô đi thẳng đến phòng Nguyên Gia. Cửa lại không khóa, mở toang. Hình như đây là thói quen của hắn thì phải. Đúng là một tên "đại bê bối".

Tiểu thư Mai Nghi này hạ cố đến là may lắm rồi. Còn bày đặt...

− Đúng là tên chết bằm mà!

Mai Nghi vừa đẩy cửa bước được hai bước vào thì đã thấy Như Sương đang ôm chầm lấy Nguyên Gia nơi cửa sổ. Vừa thấy cô, Như Sương bối rối. Nhưng một thoáng trôi qua nhanh, cô lại ôm chặt bờ môi anh bởi bờ môi tham lam, dục vọng của mình để trêu tức Mai Nghi, để chứng tỏ cho cô biết một điều là Nguyên Gia là của Như Sương.

Vì Nguyên Gia quay lưng ra cửa nên không hay sự có mặt của Mai Nghi. Anh đang cố đẩy Như Sương ra, nhưng khi anh sắp thành công thì Như Sương lại "quyết liệt" hơn.

Anh chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã thấy đôi mắt "nai" quen thuộc đang kề sát vào mình.

Mai Nghi! Nguyên Gia thầm kêu khi nhìn kỹ mặt cô. Đôi tay anh đang đặt trên bờ mông tròn trịa của Như Sương bây giờ đã bất động.

Chát!

Mai Nghi dùng tay đánh mạnh vào bờ vai tròn trắng nõn của Như Sương làm cô bật ra tường.

Quá đau và bất ngờ nên một phút sau, Như Sương mới hiểu ra chuyện gì. Lao người đến trước mặt Mai Nghi, Như Sương hét lớn:

− Cô... Sao cô dám đánh tôi hả?

− Xin lỗi chị...

Mai Nghi làm ra vẻ sợ sệt rụt cổ lại rồi chạy đến nấp sau lưng Nguyên Gia, thò đầu ra miệng lí nhí:

− Tôi, tôi chỉ muốn giúp chị thôi. Lúc nãy có con muỗi vằn to tướng. Con muỗi đó độc lắm đấy. - Cô véo vào lưng Nguyên Gia - Tôi sợ con muỗi đó sẽ lây bệnh sốt.. sốt.. sốt cái gì anh Gia nhỉ?

− Ờ.. ờ.. sốt xuất huyết! - Nguyên Gia đáp bừa khi được Mai Nghi thưởng cho một cái nhéo vào hông đau điếng.

− Anh Gia! - Như Sương giẫm đôi giầy cao gót xuống sàn nhà, kêu lên - Anh còn hùa với nó nói bừa nữa hả?

− Như Sương à! - Nguyên Gia ân cần - Em...

− Nè chị! - Mai Nghi cắt lời anh - Chị bảo ai nói bừa hả? Tôi có lòng tốt giúp chị, chị không nhận thì thôi, sao lại mắng tôi?

Cô khoanh tay nhởn nhơ trước mặt Như Sương:

− Đúng là "cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán" mà.

− Cô dám mắng tôi? - Như Sương lớn tiếng.

− Rồi sao? - Mai Nghi vẫn cố làm tỉnh - Tại chị...

− Thôi được rồi! - Nguyên Gia xen vào - Hai người sao cứ gặp nhau là gây vậy?

Anh đến bên Như Sương dịu dàng:

− Sương! Em mới đi Hà Nội về còn mệt. Em về nghỉ đi. Anh sẽ liên lạc với em sau. Được không?

− Anh Gia! - Như Sương nũng nịu - Sao lần nào con bé này đến, anh cũng đuổi em hết vậy?

− Chị đúng là có phước mà không biết hưởng. Người ta nói bằng giọng yêu thương, trìu mến mà lại bảo ... đuổi. - Cô lườm anh - Phải không công tử Nguyên Gia?

Nguyên Gia thấy khó chịu trước giọng điệu mỉa mai của cô nên đổ quạu với Như Sương:

− Sương! Em về đi! Nếu em không đi thì anh về đấy.

Như Sương lườm Mai Nghi, miễn cưỡng đứng dậy:

− Thế thì em về. - Cô hôn phớt lên môi anh vì Nguyên Gia đã kịp tránh - Nhớ gọi điện, em mong đấy.

Cánh cửa phòng vừa khép lại, Mai Nghi liền đến cạnh Nguyên Gia vỗ nhẹ vai anh, cô cười cười:

− Chào công tử Nguyên Gia! Một tuần không gặp anh vẫn.. bê bối như xưa chứ?

Nguyên Gia ngồi xuống salon:

− Cô không còn cách gọi nào khác hả? Tôi đã bảo không thích là công tử mà.

− Thế thì con muỗi vằn?

− Cô... - Nguyên Gia tức giận quay mặt chỗ khác - Không lần nào gặp cô mà tôi được yên thân cả. Chuyện gì nữa đây?

Mai Nghi thấy tưng tức trong lòng. Cô ghét nhất trước vẻ cộc cằn của anh. Hình như tới gần cô thì anh ta chỉ có cộc cằn và cau có. Đồ chết tiệt!

Cô lấy cuốn sổ và cây viết trong túi áo ra, ghi mấy chữ vào đấy rồi xé cái rẹt chìa trước mặt anh.

Giọng cô lạnh như nước đá:

− Đây là tài khoản của tôi! Anh chuyển ba chục cây vàng vào đây cho tôi. Dì Huệ nhắn nếu được thì anh hãy về nhà vì cả tuần nay dì không gặp anh rồi.

Cô ngưng một phút trước đôi mắt kinh ngạc của Nguyên Gia rồi tiếp:

− Bây giờ thì chào.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#14 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Cô vừa dứt câu thì đi một nước. Nguyên Gia cuống quýt lên chụp lấy tay cô kéo lại:

− Đợi chút!

Vì mất đà nên Nguyên Gia té đổ ập lên người cô, chiếc ghế salon bị hẫng xuống làm cho Mai Nghi ở giữa muốn nghẹt thở. Cô đẩy anh ra:

− Làm ơn ý tứ giùm chút đi! Tôi không phải là voi mà chịu nổi sức nặng của anh.

Nguyên Gia không để ý chuyện đó, anh nói hấp tấp:

− Cô làm gì mà muốn đến thì xông vào, muốn đi thì te rẹt về. Tưởng đây là cái chợ hả?

Mai Nghi quay mặt tránh ánh mắt anh:

− Được là chợ thì tốt rồi. Ít ra cũng không bị con muỗi vằn như anh "chích".

− Vậy là ý gì? - Nguyên Gia vẫn không hiểu lời cô.

− Ê! Con muỗi vằn kia! Anh đang lấy thịt "đè" người tôi đấy.

− Xin lỗi. - Nguyên Gia bối rối nhìn cô, anh nhích ra cho cô ngồi dậy - Tôi không cố ý.

− Tôi biết. - Mai Nghi nói giọng lạnh - Anh vô ý nhưng lại cố tình...

− Đừng nhỏ mọn thế chứ! Tôi đã xin lỗi rồi.

− Nói gì thì nói đi! - Mai Nghi làm mặt giận - Anh là tên "đại bê bối" tôi còn lạ gì nữa.

− Thôi được! - Nguyên Gia cười - Tôi muốn mời cô ăn tối. Ý cô thế nào?

− Ăn tối? - Mai Nghi nhìn trân trân anh - Ý anh nói là tối nay?

− Dĩ nhiên! - Nguyên Gia tỉnh bơ.

− Vậy còn Như Sương? - Cô soi vào mắt anh - Bỏ cho chuột tha hả?

− Cô ấy liên quan gì? Tôi có chuyện cần bàn với cô. Tôi muốn gặp cô nhưng mấy hôm nay không có cách nào cả. Hôm nay cô đến như là mơ vậy.

Giọng Mai Nghi tưng tửng:

− Không phải mơ đâu, ác mộng đấy! Nhưng tối thì không được vì tôi phải đi bán. - Cô chìa vé số trước mặt anh - Đây này!

− Không còn cách nào khác sao? - Anh nhìn xấp vé số nhăn mặt.

− Xin lỗi. - Cô cười tủm tỉm - Nhưng có một cách.. - Cô nhìn anh tinh nghịch - Muốn đi ăn cơm với tôi thì anh mua hết đi. Biết đâu... đổi đời.

− Ôi! - Nguyên Gia khẽ kêu lên - Cô đúng là chợ trời. Nói một hồi tưởng sao, cho tôi vào tròng.

− Tùy anh! - Cô đung đưa bím tóc - Tôi không ép.

− Thôi được! - Anh cười dễ dãi - Đưa đây!

Mai Nghi cười híp cả mắt đưa cộc vé số cho anh.

− Nè! Hai trăm tờ. - Cô xòe bàn tay ra - Năm trăm ngàn.

− Năm trăm ngàn? - Anh bật người khỏi ghế - Cô dùng lưỡi lam hiệu gì để cắt cổ tôi thế.

− Tùy! - Cô rụt cổ so vai - Tôi đâu có ép. Anh không mua thì tôi đi.

− Đứng lại!

Nguyên Gia nói lớn khi thấy cô đi vài bước. Cô nín cười quay mặt lại:

− Suy nghĩ kỹ chưa?

− Rồi! - Anh lườm cô - Năm trăm nè.

Mai Nghi cầm năm tờ một trăm cho vào túi:

− Xong! Bây giờ anh nói địa điểm đi. Nhưng tôi nói trước là tôi muốn ăn gà. Anh phải chọn chỗ nào có mấy món gà tôi mới đến à nha.

− Trời ơi! Con vịt bầu mà cứ tưởng là thiên nga. Không biết khiêm tốn.

− Rồi sao nào? - Cô dí mặt sát vào mặt anh - Thế mà có khối người .. mê đấy. Anh có nửa phút để nói địa chỉ. Nếu quá giờ, tôi đi à.

− Đồ nhỏ mọn! Có thù phải trả. Nhà hàng hôm nọ. - Anh nói nhanh.

Nhưng cũng vừa dứt câu thì Mai Nghi đã biến mất ra cửa.

Đúng là chợ trời mà. Mồm mép là hạng nhất.

− Ơ... - Nguyên Gia sững sờ nhìn cọc vé số trên tay - Năm mươi tờ mà dám bảo hai trăm!

Anh vỗ mạnh vào trán:

− Già mà còn dại.

Mà không biết cô ta lại giở trò gì nữa. Lúc trước bán báo, bây giờ chuyển qua vé số. Nếu một cô gái chỉ sống bằng nghề này thì không thể có những kiến thức về luật pháp và kinh doanh như vậy? Rốt cuộc cô ta là ai đây?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#15 (permalink))
Old
cantho65 cantho65 is offline
Junior Member
Rep Power: 0
cantho65 is infamous around these parts
 
Posts: 16
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
cam on nhieu, chua het ma
Reply With Quote
(#16 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 10 Times in 10 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=
Tr. ni út chưa đọc ah Muahzzzz Chờ xem tiếp



Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#17 (permalink))
Old
cantho65 cantho65 is offline
Junior Member
Rep Power: 0
cantho65 is infamous around these parts
 
Posts: 16
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
Trái ngược với không khí ồn ào của đường phố thường ngày vốn có trước đây, con đường dẫn đến ngôi biệt thự Hồng Cát bây giờ yên tĩnh lạ lùng.
Đã mấy tháng nay, trên con đường rợp bóng mát bởi những cây phượng già ở hai bên đường đã vắng tiếng một cô gái trẻ. Hình ảnh cô ta cùng lũ nhóc trong xóm reo hò với những trận bóng lễ đường bây giờ được thay vào bởi những chiếc lá phượng bay nhè nhẹ trên đường.
Chính giữa con đường là ngôi biệt thự Hồng Cát. Từ ngoài nhìn vào có thể thấy được vẻ tráng lệ của nó. Hai bên lối sỏi dẫn vào nhà là hai hàng nguyệt quế thơm nức mùi. Một mùi hương kiêu sa nhưng mộc mạc đầy quyến rũ.
Một bãi đất trống đầy cỏ, một vườn hoa đủ loại. Đó là nét đẹp, vẻ đặc trưng của ngôi biệt thự Hồng Cát.
Qua khỏi bậc tam cấp là căn phòng khách sang trọng với những tiện nghi hiện đại nhất. Máy lạnh lúc nào cũng được mở. Trên trần nhà là những chùm đèn pha lê, vẻ đẹp của giàu có của chủ nhân.
Nhưng có lẽ đáng nể nhất là căn bếp của ngôi nhà này. Nó được trang bị với những dụng cụ mới nhất gần như đây là nhà hàng năm sao. Thông với phòng bếp là phòng ăn.
Chiếc bàn ôvan đặt ở giữa, xung quanh là những chiếc ghế được chạm trổ công phu, bên trên là lọ hoa bằng pha lê với những nhánh hồng nhung thật kiêu sa.
_Dung à! Con rót thêm nước cam cho bà đi. _Ông Thâu ra lệnh.
_Dạ. _Dung một cô gái trạc tuổi mười tám rất dễ thương đứng hầu bên cạnh gật đầu.
_Cám ơn con. _Bà Kim Huệ cười hiền. _anh Thâu à! Thế anh không tìm nó thật à?
_Sao lại không! _Ông gắp miếng sườn cho vào chén _Nó là con tôi nhưng tánh khí hình như giống bà cứng đầu.
_Ông nói thế mà nghe được. _Bà Huệ nhíu mày _Tại anh quá khắt khe với nó, lúc nào cũng chỉ ra lệnh.
_Bà lúc nào cũng đổ lỗi cho tôi cả. _Ông giải thích _tôi bảo nó lo phụ việc với tôi, nó lại bảo cần có vốn sống, kinh nghiệm rồi dọn ra ngoài ở. Tôi không tài nào ngăn được. Vậy mà bà bảo tôi khắt khe.
_Thì chí ít ông cũng phải biết tình hình hiện giờ của nó. _Bà Kim Huệ cố cãi.
_Biết! Nhưng đồng minh của nó là con bé này nè. _Ông chủ quay qua Dung _Con nhỏ này lại trung thành với nó đâu chịu nói cho tôi nghe.
_Theo tôi, anh nên đến trường con bé là tốt nhất _Bà Kim Huệ đề xuất ý kiến.
Ông Thâu dừng đũa, bật cười:
_Đến đó mà làm gì. Tôi hiểu nó mà. Đấy! Hôm nọ tôi gặp nó ở khách sạn với thằng nhóc nào đó. Thấy tôi, nó liền ôm chầm lấy thằng kia, sợ tôi thấy mặt nó. Ông quản gia vừa chỉ cho tôi thì nó đã bỏ chạy. Bà xem tôi có phải là người cha khắt khe không?
Bà Kim Huệ thở hắt ra:
_Con với cái bây giờ không thể nào hiểu nổi. Thằng con trai tôi thì chuyện gì cũng được, mỗi chuyện vợ con là tôi đau cả đầu.
_Thôi, chúng ta nói chuyện khác đi!_ Ông Thâu đề nghị _Chuyện bọn trẻ có lo cả đời cũng không xong, vậy lo chi cho mệt.
_Ông nói cũng phải. _Bà Kim Huệ cười _À! Dạo này ngân hàng của ông kinh doanh vẫn tốt chứ?
_Ừm. _Ông Thâu gật đầu _Tốt! Nhưng giá như có con bé phụ tôi. Mình tôi phải lo cho ngân hàng rồi công ty đá quý. Tôi mệt cả người.
_Ông này! _Bà Huệ vờ chau mày _Sao bảo là không nói đến bọn trẻ rồi mà.
Ông Thâu bật cười khanh khách trước mặt bà Huệ.
Hai người bạn lúc nhỏ, suýt chút đã thành hai người bạn đời lâu ngày gặp lại không ngớt tiếng cười.

Buổi chiều, khi mọi người tan sở, học sinh _sinh viên tan học làm cho đường phố đông vui hẳn lên.
Công viên vì thế cũng đầy ắp người ta hóng mát. Ghế đá công viên không còn một chỗ trống. Những đôi bạn, những đôi tình nhân họ ngồi tâm sự với nhau. Thật hạnh phúc. Thật vui vẻ.
Duy chỉ có Mai Nghi là không có được cảm giác đó. Cô đang bực bội vì cộc vé số trên tay còn nguyên từ lúc gặp Nguyên Gia.
Mỏi mệt, cô ngồi phịch xuống cỏ, miệng lẩm cẩm:
_Chẳng lẽ trời phạt mình cái tội dám lừa hắn.
Cô gãi đầu:
_Hắn đúng là khắc tinh của mình. Lần nào gặp hắn cũng xúi quẩy. Bữa nay chắc “ôm” cộc vé số này quá.
Mai Nghi ngả người ra thảm cỏ, lấy nón kết úp lên mặt. Cô thở hắt ra nhớ lại chuyện lúc sáng.
_Hồi sáng sau mình bị kỳ vậy? Lúc nghe chị Thư nhắc đến tên hắn thì tim mình không thể nằm im. Từ trước tới giờ mình đâu có. Không lẽ…
Mai Nghi bật ngồi dậy, đôi mắt mở to căng thẳng:
_Nhất là lúc mình thấy hắn ôm Như Sương. Hình như mình không được vui.
_Chết cha!
Mai Nghi vội bụm miệng.
Lý nào con tim mình đang hát bài “Thương nhớ người dưng”.
Cô ngồi bó gối úp mặt xuống khổ sở. Tiêu rồi! Tiêu rồi! Cái tên bê bối đó dụ mình “nhớ” hắn lúc nào sao mình không hay gì cả.
_Cô Hai! _Tiếng Dung Nhi vang lên lảnh lót.
Mai Nghi giật mình ngó lên:
_Dung Nhi! Sao lại đến đây? Nhà có chuyện à?
_Cô Hai đừng lo! _Dung Nhi ngồi xuống cạnh Mai Nghi _Không có chuyện gì cả. Tại em muốn gặp cô.
_Khỏi nói! _Mai Nghi phẩy tay _Cô chưa về đâu. Mày đừng có ca bài cũ rích đó.
_Nhưng ông chủ nhớ cô.
_Cô biết! _Mai Nghi cố ý thanh minh _Nhưng vài tháng nữa cô mới về.
_Cô Hai ! _Dung Nhi buồn hiu _Không có cô ở nhà, ông buồn, con cũng buồn.
_Cô biết rồi. Bây giờ Dung Nhi về chăm sóc cho ông chu đáo.
_Nhưng ông cứ hỏi về cô Hai hoài hà !
_Thế mày có nói không? _Mai Nghi nhìn Dung Nhi bằng cặp mắt đe doạ.
_Không! _Dung Nhi lắc đầu _Con đã hứa với cô rồi.
_Tốt! _Mai Nghi cười _Đây cho con hai chục vé, chiều nay trúng đổi đời luôn. Bây giờ về đi.
_Nhưng cô Hai… _Dung Nhi nài nỉ.
_Đã bảo về! _Mai Nghi ra lệnh.
Dung Nhi đành luyến tiếc ra về. Tánh khí của cô chủ này, Dung Nhi quá rõ nên không dám cãi.
_Thật là phiền phức! _Mai Nghi mắng với theo.
Mai Nghi đứng dậy định về thì cô thấy một cô gái đi lang thang về phía mình. Trên tay cô là hai túi xách cồng kềnh.
_Ủa, Hạ! Mày đi đâu vậy? _Mai Nghi ngạc nhiên.
_Nghi! Gặp được mày hay quá. _Hạ chớp mắt xúc động _Bà chủ đuổi bọn mình đi không cho ở nữa.
_Nhưng bà ta bảo hết tuần này mà.
_Vậy mới đáng nói. _Hạ buồn xo.
_Còn con Mi đâu? _Mai Nghi lo lắng:
_Nó ở bệnh viện. Mẹ nó mới nhập viện lúc sáng.
_Sao mày không cho tao hay? _Mai Nghi trách bạn _Nó đi lâu chưa?
_Lúc tan học ra, mày đi liền nên không biết. Vừa về đến nhà là có điện thoại gọi báo mẹ nó bị ngất. _Cô ngồi phịch xuống cỏ _Số tiền trọ tháng này với tháng vừa rồi mày đưa tao, tao đưa hết cho nó. Bà chủ nhà thấy thế liền đuổi bọn mình luôn.
Mai Nghi ngồi xuống cầm tay bạn, cô dịu dàng an ủi:
_Mày đừng lo quá! Bọn mình tuy là dân tứ xứ gặp nhau nhưng là bạn học, lại thân với nhau. Chúng ta sẽ đoàn kết để vượt qua lúc khó khăn này.
_Nghi! Cám ơn mày. _Hạ ôm lấy bạn _Mày tốt với bọn tao quá.
_Thôi, lúc nào cũng ơn nghĩa. _Mai Nghi gắt giọng _Bây giờ tao chưa vào bệnh viện được. _Cô móc xấp tiền của Nguyên Gia ra _Mày cầm lấy, đi lo phòng trọ rồi đến bệnh viện phụ với con Mi, bảo nó nghỉ dạy thêm buổi tối để lo cho mẹ.
_Nhưng tiền ở đâu mày có? _Hạ ngần ngại _Mày đừng…
_Tao không dại như mày nói đâu. _Mai Nghi cười cười _Mày lo chỗ ở khoảng một tuần thôi. Tao sẽ lo nhà. Bọn mình sẽ ở nhà mới, chẳng thèm thuê mướn ai.
_Nhưng mày làm gì có tiền mua nhà?
_Nhà thì không lo. _Mai Nghi nhìn lên trời _Nhưng tiền thuốc của mẹ con Mi thì đáng lo. Bệnh tim mẹ nó nặng rồi. _Cô quay qua Hạ _Nhưng tao sẽ có cách. Bây giờ mày cầm tiền lo việc đi. Mọi chuyện để tao lo.

Biệt thự Lam Vân.
Đó là ngôi biệt thự được bao quanh bởi những hàng rào trúc xanh ngắt. Hình như dãy phố này đều là biệt thự và được cách biệt với bên ngoài bởi các khóm trúc.
Nó tạo nên một nét riêng biệt của dãy phố, đơn giản vì nó thuộc tập đoàn chuyên kinh doanh về nhà đất Gia Thị.
Tuy nhiên chỉ có biệt thự Lam Vân là biệt thự đẹp nhất. Cái nét cổ kín cùng những hoa văn tinh tế, hiện đại do chính chủ nhân nó thiết kế là điểm đặc biệt của ngôi nhà.
Băng qua hoa viên với đủ loại cây cảnh là một hồ bơi. Chủ nhân của nó: Nguyên Gia đang lặn hụp như con cá kình ở dưới hồ. Anh ngoi đầu và nhảy lên miệng hồ nằm dài tận hưởng cảm giác yên tĩnh xung quanh mình. Có lẽ chỉ có những lúc như thế này mới thấy được vẻ đẹp cơ bắp của anh. Quả nhiên không có gì lạ khi các cô gái tự nguyện dâng hiến trái tim mình cho anh. Anh quá đàn ông, quá điển trai.
Một đôi mắt đa tình, một chiếc cằm cương nghị là quá đủ cho một người đàn ông trên con đường chinh phục phụ nữ. Anh đang lim dim thì chị bếp đi tới:
_Thưa cậu Hai… _Chị bếp lên tiếng _Bà về rồi ạ!
_Thế hả chị? _Nguyên Gia ngồi bật dậy với lấy chiếc khăn lông quấn ngang người _Mẹ tôi về lâu chưa?
_Chà! Hôm nay chắc bão hay sao mà cậu Hai lại về nhà kìa. _Bà Kim Huệ từ phía sau chậu thiên tuế bước ra, giọng bà mai mỉa _Nghe chị bếp nói cậu Hai đợi tôi từ chiều đến giờ.
_Chị Sáu vào làm cơm đi!
Nguyên Gia ra lệnh. Anh quay qua bá vai mẹ nũng nịu như đứa trẻ:
_Mẹ ơi! Mẹ nỡ nào nói “cục cưng” như vậy? Con biết mấy ngày nay con không về nhà là con có lỗi nhưng thật sự con có nhiều việc mà.
_Thế hoá ra cậu vẫn còn nhớ là có bà mẹ này ư? _Bà Huệ xuống chiếc ghế đặt trên miệng hồ _Tôi tưởng cậu chỉ có…
_Mẹ lại thế rồi! _ Nguyên Gia cau mày, anh cũng ngồi xuống ghế bên kia _Hôm nay con muốn nói chuyện nghiêm chỉnh với mẹ.
Bà Kim Huệ nhìn anh, răn đe:
_Ngoài tờ hợp đồng con hứa lấy vợ ra, mẹ không có chuyện gì để nói.
Biết ngay mà. quả nhiên mấy ngày nay mình “ém quân” ở công ty là một thượng sách.
Anh cười cười:
_Mẹ không lúc nào là tin con trai mẹ hết. _ Nguyên Gia làm mặt giận. _Nhưng con trai mẹ là đứa giữ lời nên… Hì hì… Hôm nay con cũng định nói với mẹ chuyện đó.
_Thật chứ? _Bà Huệ sững người.
_Vâng. _Anh đáp nhẹ _Thật tình, con không muốn làm mẹ buồn đâu.
_Con nghĩ được thế là mẹ mừng rồi. _Bà Kim Huệ vui ra mặt _Vậy con chọn được đứa nào chưa? _Bà bĩu môi _Đừng có nói cho mẹ biết đó là con Sương nha.
_Như Sương thì có sao đâu mẹ. _Anh dò ý bà Huệ _Cô ấy cũng đẹp lại thông minh, tài giỏi.
_Tuỳ con! _Bà Huệ đáp hờ hững _Mẹ đã nói từ lâu rồi. Mẹ không ép nhưng mẹ không muốn con phạm một sai lầm nào cả. Nhất là… lấy người không yêu. _Bà nhìn anh gắt giọng _Điều chắc chắn và rõ như ban ngày là con không yêu Như Sương.
_Mẹ đúng là… Mẹ! _Anh nhăn mặt. _Nói vòng vo cốt ý mẹ cũng chỉ muốn con đem “con vịt bầu” kia về nhà mình.
_Vịt bầu? Vịt bầu nào? _Bà ngạc nhiên _Con muốn nói ai?
_Còn ai trồng khoai đất này? _Anh nhìn xuống mặt hồ _Mẹ cũng đừng nói cho con biết là mẹ đẩy cô trợ lý Mai Nghi vào con là vô tư nha.
_Điều này đâu có gì. Mẹ cố ý nhưng con không cố tình thì mẹ cũng chịu thôi.
_Mẹ thật là… _Anh dằn từng tiếng _Nỡ đưa con trai mình vào tròng.
_Nè, con dám nói với mẹ vậy sao? _Bà mắng con. _Mẹ đâu có ép con.
_Vâng. Không ép. Nhưng nếu không làm thế mẹ lại đăng báo từ con với tội danh bất hiếu. Chẳng phải mẹ đã dụ con ký vào cái hợp đồng quỷ quái kia sao?
Bà Kim Huệ cố nhịn cười khi thấy con trai nổi giận vì bị “dụ”.
_Con đừng tự cao thế! _Bà nghiêm giọng _Con bé đó chưa chắc thích được cái tính khó ưa của con đâu. _Bà cười cười _Nó là một đứa bất trị. Con nghĩ mình cầm cương nó được sao?
_ Nguyên Gia này chưa từng thất bại đấy mẹ ạ! _Anh lên mặt.
_Vậy thì thử xem! _Bà đứng dậy đi vào nhà _Mẹ chỉ sợ con chưa cầm cương người ta thì người ta đã xỏ mũi dắt con đi rồi.
_Vậy ư? _ Nguyên Gia chớp chớp mắt _Để xem! _Anh bĩu môi
Reply With Quote
(#18 (permalink))
Old
cantho65 cantho65 is offline
Junior Member
Rep Power: 0
cantho65 is infamous around these parts
 
Posts: 16
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
Nguyên Gia lại trừng mắt:
_Hừ! Cô đúng là học trò của mẹ tôi.
_Không sai!
Nguyên Gia nhún vai:
_ “Tránh voi chẳng hổ mặt”, cãi nhau với phụ nữ đâu có hay ho gì, thua cũng chẳng sao. Với lại, cô Mai Nghi nổi tiếng có phong cách chợ trời mà, miệng nào nói cho nổi cô ta.
Mai Nghi tỉnh bơ:
_Vâng, là chợ trời. Chợ trời nên mới bị công tử Nguyên Gia cho ngồi “chào cờ” nè.
Nguyên Gia cười cầu hoà:
_Thôi mà! Xin lỗi. _Anh nhìn ly nước lọc trên bàn _Sao không gọi cái gì mà lại ngồi uống nước lọc?
_Hứ! _Cô lừ mắt _Tôi ngu à! Gọi ra lỡ anh không đến, tiền đâu tôi trả.
Nguyên Gia bật cười khi nghe lời nói thật đến phũ phàng của cô. Anh lấy bóp ra đưa cho cô một tấm card, anh nhìn cô chân tình:
_Đây, cho cô! Có cái này mai mốt đến đây không cần phải trả tiền.
Mai Nghi làm ra vẻ rụt rè đón nhận:
_Có thật không vậy? Anh mà dụ tôi, để tôi ăn cho đã rồi nhân viên anh đến tính tiền là coi như anh “tiêu”.
_Không cần cảnh báo! _Anh cười _Phong độ chợ trời của cô, tôi được “nếm” rồi.
Anh vẫy tay gọi người phục vụ.
_Cô ăn gì?
_Tôi nói rồi… _Mai Nghi chu môi _Gà. Nhưng không ăn súp.
_Anh cho tôi các món gà, nhưng không có món súp. _ Nguyên Gia nói với người phục vụ.
Anh vừa quay qua thì đã thấy đôi mắt Mai Nghi đang lúng liếng nhìn mình. Anh chớp mi:
_Gì thế? Sao tự dưng đưa tôi vào “tầm ngắm” của cô vậy?
Mai Nghi không thèm trả lời, cô đan những ngón tay thuôn dài, tì cằm lên, mắt vẫn không rời anh.
Nguyên Gia thấy lạ nên phẩy tay trước mắt cô:
_Nè! Cô làm sao thế? Khi không lại nhìn tôi “say đắm”. Tôi cũng biết… e thẹn chớ bộ.
_Xí! _Mai Nghi nguýt anh.
_Này, cô bé! _Nguyên Gia trêu cô _Ngắm tôi rồi cô thấy thế nào?
_Đẹp! _Mai Nghi đáp gọn _Mày thưa, mắt hí, mũi tẹt, miệng rộng, cằm nhọn. Tóm lại… anh phải “tử” vì đàn bà.
_Trời ơi! Cô đúng là dẻo mồm dẻo miệng! _ Nguyên Gia mắng lại _Vậy mà đẹp.
_Ủa! _Mai Nghi mở to mắt _Tôi có nói anh đẹp ư?
_Lật lọng vừa thôi! Chính miệng cô mới nói là gì?
_Tôi nói đẹp là chiếc áo sơ mi Hàn Quốc ngắn tay của anh khá đẹp. Nó hợp với cái quần Jeans trắng anh đang mặc. Còn mặt anh hả? _Cô cười cười chọc quê anh _Xin lỗi nha, xấu kinh dị!
_Tôi đúng là gặp hạn nên mới gặp cô! _Anh lừ mắt _Cho dù có đổi hết tài sản của tôi để lấy cái miệng cô, tôi cũng đổi.
_Vậy thì chưa chắc! _Cô trề môi trêu anh _Có người đòi đổi nhiều hơn mà tôi không chịu đó.
_Thôi đi! _ Nguyên Gia hất mặt _Thức ăn dọn ra rồi, làm ơn đừng đặt quả “bom” lên đây.
Người phục vụ vừa dọn thức ăn xong, Mai Nghi đã vỗ hai tay reo lên:
_Chu choa! Ngon quá! _Cô nhìn từng món _Tuyệt thật _Có cả gà nướng, gà quay, gà nhồi hạt sen… Nhưng tôi thích nhất là món gà trộn gỏi này _Cô gắp một miếng cho vào miệng nhai ngon lành _Ngon thật nha! Nhà hàng của anh quả nhiên là không tệ.
Hừm! Nói thế mà cũng nói. Nhà hàng cao cấp thì dở chỗ nào chứ. Nguyên Gia nhìn Mai Nghi ăn ngon lành mà trong lòng đầy thắc mắc.
Sao cô nàng chợ trời này biết rành từng món ăn? Cung cách ăn cũng rất sành điệu. Rõ ràng cái cách ăn toát lên một vẻ qúy tộc, kiêu sa. Nhìn cô ta cằm dao nĩa hình như còn quen hơn dùng đũa. Đâu giống một cô bé lang thang bán vé số. Thật ra cô ta là ai?

======
Được thôi! _Anh vòng hai tay lên bàn nhìn cô _Ngoài hai chữ “Mai Nghi” ra, tôi có thể biết thêm gì về cô không?
Mai Nghi dằn đũa xuống bàn, lấy khăn giấy chùi miệng. Giọng cô tửng tửng:
_Anh biết để làm gì?
Nguyên Gia cười cười:
_Vì chúng ta là bạn…
Mai Nghi định cãi tiếp nhưng sực nhớ đến hai đứa bạn của mình nên thôi. Cô nhìn anh ngần ngại:
_Anh thật sự muốn làm bạn với tôi hả?
_Cô làm sao thế? Tôi thật lòng mà. _Anh nhìn cô ấm áp.
_Công tử Nguyên Gia mà làm bạn với một đứa… bán vé số?
_Bán vé số thì sao? _Anh thản nhiên _Đâu có gì xấu?
_Tôi cố tình phá anh và Như Sương vậy mà cũng… không giận?
Nguyên Gia cười:
_Tôi quên chuyện đó rồi.
Mai Nghi thở ra mệt mỏi. Hắn ăn phải cái gì mà như thế nhỉ? Sao hôm nay dịu dàng với mình thế. Thôi mặc kệ, chuyện gì tới sẽ tới thôi.
Cô chiếu tia nhìn không mấy tin tưởng về phía anh:
_Vậy cụ thể anh muốn biết gì về tôi?
Vậy mà mẹ mình nói là khó dạy, cứng đầu. Nguyên Gia cười thầm. Người ta ngoan thế còn gì.
_Ờ… _Anh liếm môi _Hiện tại cô đang làm nghề gì?
_Bán vé số. _Cô cộc lốc.
_Đó là phụ, tôi muốn hỏi nghề chính.
Mai Nghi nheo nheo mắt:
_Tôi nói ra, anh sẽ giật mình đấy.
_Nếu tôi không giật mình thì sao? Mới khen là lên mặt. Lúc nào cũng cho mình là hơn người, không biết khiêm tốn!
_Mình cá nhé! _Cô chìa một ngón tay ra_ Một trăm ngàn.
Anh tức khí đáp lại:
_Được. Một trăm thì một trăm. Nói đi!
_Sinh viên đại học Luật. _Cô móc trong túi áo ra thẻ sinh viên đưa cho anh _Năm nay là năm cuối.
Nguyên Gia bật người ra ghế, kêu lên:
_Sinh viên Luật mà đi bán vé số, ăn mặc như chợ trời.
_Anh cũng đã nói là không có gì xấu mà. _Cô nói ngọt ngào _Đưa một trăm đây, công tử Nguyên Gia kình mến!
Nguyên Gia đành chịu muối mặt lấy tờ một trăm đưa cô. Anh ấm ức hỏi lại:
_Cô biết luật thế sao giải quyết chuyện Ti Na như “chợ đen” vậy?
_Vì tôi biết luật nên mới làm thế. _Cô vừa nhét tiền vào túi vừa nói _Cô ta đầy đủ chứng từ, tôi đâu còn cách khác. _Cô nhìn anh bật cười _Hết rồi hả? Không hỏi nữa hả?
Nguyên Gia hớp một ngụm bia để lấy lại tinh thần. Hỏi một câu một trăm ngàn, điệu này chắc không còn tiền về nhà quá. Cô nàng này đáng sợ thật, dụ mình vào tròng hoài:
_Quê cô ở đâu?
_Miền Tây! _Cô đan hai tay lại _Chính xác là Cà Mau.
_Xa vậy hả?
_Ừm! Nhưng tôi không về đó. Ba mẹ tôi ly hôn. Hiện tại tôi chỉ có một mình ở đây thôi.
Cô đặt hai tay lên đùi. Nói thầm: “Cha ơi! Xin lỗi nha. Tại con bị hắn ép”.
_Cô cũng đáng thương thật.
Nguyên Gia thấy chạnh lòng trước hoàn cảnh của cô. Anh nói nhẹ nhàng hơn:
_Vừa học vừa làm chắc không dễ dàng gì phải không?
_Tất nhiên!
Cô căng mắt nhìn anh:
_Hết rồi hả? Chỉ có bấy nhiêu thôi ư?
_Ừ! Chỉ bấy nhiêu thôi. _Anh nhìn cô trìu mến _Cô ăn tiếp đi.
_Còn một câu quan trọng nữa sao anh không hỏi?
_Câu gì?
Mai Nghi cười cười:
_Cô có “bồ” chưa?
Nguyên Gia phì cười. Đúng là chợ trời! Không thể nào giận con nhóc này được.
_Thế… có chưa?
_Chưa. _Cô lúc lắc đuôi tóc _Tôi đang tìm một ứng cử viên “nặng ký”. Nhưng không ai đủ điều kiện cả.
_Nổ vừa thôi chị! _Anh hếch mũi _Không biết khiêm tốn là gì cả.
_Tôi nói thật mà. Tôi không thích những người muốn kết bạn với tôi chỉ vì mục đích của họ.
Tự nhiên Nguyên Gia thấy anh và cô gần gũi hơn, anh hỏi:
_Vậy điều kiện của cô là gì?
_Yêu tôi.
_Chỉ vậy thôi hả?
_Quá dư rồi. _Cô mím môi.
_Không cần giàu? _Anh căng mắt vì sự bộc bạch của cô.
Mai Nghi lắc đầu.
_Không cần… đẹp trai luôn?
Cô không trả lời mà lại lắc đầu. “Cỡ anh là được rồi”.
Anh làm mặt tỉnh ngạo cô:
_Điều kiện thấp quá nhỉ!
Mai Nghi biết anh trêu mình, nhưng cô cảm thấy anh có gì đó không ổn nên cô đắn đo.
_ Nguyên Gia à! Thật ra anh có chuyện gì thế?
Nguyên Gia không ngờ Mai Nghi lại tinh tế có thể biết được tâm trạng của anh.
Anh trầm giọng:
_Mẹ tôi với cô biết nhau trong trường hợp nào?
Mai Nghi chu môi suy nghĩ:
_Ờ… trong một lần dì Huệ đến trường tôi để tìm một trợ lý phụ việc cho dì.
_Ra thế! _Anh nhìn ly bia đã tan đá _Cô thấy mẹ tôi thế nào?
_Anh là người có phước đấy. _Cô buồn buồn _Dì Huệ là người mẹ tốt. Dì rất thương anh.
_Mai Nghi à! _Anh ngần ngừ nhìn cô _Cô sẽ làm gì nếu bị ép phải làm một chuyện mà cô không muốn hoặc là cô chưa muốn làm bây giờ.
_Tôi hả? _Mai Nghi chỉ tay vào ngực _Tôi chưa rơi vào tình cảnh đó. Nhưng nếu có, tôi sẽ xem chuyện đó là chuyện gì. _Cô nghiêm túc _Biết đâu đó là chuyện cần làm nhưng mình lại không biết.
_Cô nói đúng! _Anh gật đầu suy nghĩ _Thôi, cô ăn tiếp đi.
_Ăn nữa hả? _Cô chỉ các món ăn trên bàn _Tôi no rồi. Anh muốn biến tôi thành cái thùng phuy ư!
Nguyên Gia bật cười. Tuy miệng luôn kêu ca nhưng cô ăn như con mèo.
Anh đề nghị:
_Bây giờ tôi mời cô đi ăn kem hay uống cà phê được không?
Nguyên Gia không nghe Mai Nghi trả lời mà cô lại ngồi cười tủm tỉm. Anh lấy làm lạ trước thái độ của cô nên cũng cười:
_Làm gì vậy, khi không lại cười?
_Hứ! Có gì đâu! _Cô chống chế _Chỉ tại tôi thấy công tử Nguyên Gia hôm nay dễ thương hơn hôm qua.
_Đúng là ba xạo! _Anh lừ cô _Hôm qua gặp lúc nào?
_Trong mơ! _ Cô cười _Trong mơ tôi đã gặp một tên đại bê bối như anh.
_Ôi! _ Nguyên Gia nhăn mặt, kêu _Đúng là dân Luật, sao nói cũng được. Thôi, mình đi!
_Ừ, đi thì đi!
Mai Nghi nối bước theo Nguyên Gia. Nơi hai người đến đó là một quán cà phê ở ngoại ô.

==============
Cô lắp bắp:
_Anh… anh… đùa?
_Không! _Anh nhìn cô nghiêm túc _Tôi đang rất nghiêm chỉnh.
Bịch…
_Nghi! Cô không sao chứ?
Có lẽ câu nói của anh quá nặng ký, hay vì Mai Nghi quá căng thẳng mà chiếc võng của cô tuột luôn cái gút làm cô rơi tõm xuống đất.
Anh vội bước sang đỡ cô dậy, giọng anh lo lắng:
_Có bị sao không? Đang yên đang lành sao lại bị đứt võng?
Nguyên Gia mắc lại võng cho cô và đỡ cô ngồi lên. Mai Nghi vẫn chưa bình tĩnh được trước câu nói như sét đánh ngang tai của anh. Cô ngồi thừ ra mấy phút sau mới chớp chớp mi hỏi lại:
_Anh… bị… điên?
_Không! _ Nguyên Gia biện minh _Tôi đã nói rồi… tôi rất tỉnh.
_Tỉnh sao lại như thế? _Cô đã bình tĩnh lại nên cự anh _Hết trò để chơi hay sao bảo tôi ký hợp đồng làm vợ anh?
_Cô nghe tôi nói đây! _ Nguyên Gia phân trần _Mẹ tôi muốn tôi lấy vợ. Tôi không muốn làm bà buồn nên phải sử dụng đến hạ sách này. Cô chỉ cần làm vợ tôi sáu tháng thôi. Chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Sáu tháng sau, chúng ta ly dị thế là xong.
_Xong cái đầu anh! _Cô mắng khẽ _Trong thời gian đó ai biết được anh sẽ làm gì tôi? _Cô chu môi _Lấy gì bảo đảm nào?
_Vì vậy tôi mới bảo cô làm hợp đồng.
Mai Nghi nhìn Nguyên Gia để cố tìm một lý do giải thích cho chuyện này, nhưng đành chịu không tìm được.
Cô nheo một bên mắt:
_Thế trong hợp đồng này tôi được gì?
_Cô được hưởng mọi quyền lợi của một người vợ hợp pháp và một số điều kiện riêng của cô.
_Tức là sao?
_Nghĩa là trong thời gian hợp đồng có hiệu lực cô là vợ tôi đúng nghĩa, mọi quyền lợi của Nguyên Gia phu nhân cô đều có. _Anh cười _Kể cả lúc… ly dị, cô vẫn được chia tài sản.
_Thế thôi ư? _Cô cong môi.
_Không! _Anh khẽ lắc đầu _Dĩ nhiên trước lúc thực hiện hợp đồng, tôi sẽ phải thực hiện một số yêu cầu của cô.
Mai Nghi nâng trái dừa lên hút để cố lấy lại bình tĩnh. Hắn bị điên hả ta? Sao lại bày trò quái quỷ này?
Cô sửa lại dáng ngồi cho chắc trên võng:
_Tôi thắc mắc là tại sao đối tượng của anh là tôi mà không là một ai khác. Chẳng hạn Như Sương của anh? _Cô thấy đắng ở cổ họng _Có phải anh thích lấy tôi ra làm trò đùa?
_Khổ quá! _ Nguyên Gia nhăn nhó _Tôi đang nghiêm túc mà cô cứ bảo tôi đùa. Còn chuyện vì sao tôi lại chọn cô thì đó là chuyện của tôi.
_Nhưng… anh đang yêu Như Sương?
_Cô nghe tôi bảo là tôi yêu cô ấy à?
_Không! _Mai Nghi tiu nghỉu. _A! Hay vì mẹ anh không đồng ý cô ta?
_Cô đừng nghĩ thế! _Anh nói kiên quyết _Mẹ tôi có quyền thật, nhưng Nguyên Gia này đã muốn thì bà cũng đành ngồi bên ngoài nhìn thôi.
_Thôi được rồi! _Mai Nghi xụ mặt _Anh cho tôi suy nghĩ một chút. Anh ngồi đấy đợi tôi đi…
Cô chống hai tay xuống đùi để tạo thế vững vàng cho mình. Đôi mắt cô đang nhìn Nguyên Gia chăm chú.
Hắn nói nghiêm chỉnh như vậy chắc là thật. Trong tình huống này mà hắn không hút thuốc chắc hắn đã suy nghĩ rất kỹ.
Cô nghiêng nghiêng đầu nhìn anh. Mà tại sao lại là mình cơ chứ? Sao hắn không cầu hôn Như Sương. Mới lúc sáng mình còn thấy hắn “đắm đuối” lắm cơ mà.
Thôi, mặc kệ đi! Cô đan hai tay lại. Dù gì mình cũng cần hắn giúp cho con Mi với con Hạ. Với lại, mình cũng đâu muốn hắn lên xe hoa với người khác. Cô mím môi cười cười. Hãy cho mình và hắn một cơ hội đi.
_Nguyên Gia à! _Cô nhỏ nhẹ _Tôi cho anh suy nghĩ kỹ lại chuyện anh mới nói đó.
_Tôi đã nghĩ rất kỹ rồi. _Anh nói chắc.
_Được. Nể tình anh có chút… thiện ý, tôi sẽ ký hợp đồng này với anh. _Cô hất hàm _Nhưng kèm theo một số điều kiện.
_Điều kiện nào cũng được cả. _ Nguyên Gia reo lên _Tôi sẽ bằng lòng tất.
_Ê! _Cô doạ anh _Chớ có bốc đồng rồi hứa đại đấy.
_Không đâu! _Anh cười _Tôi thật lòng đấy.
_Được! _Cô vuốt tóc _Yêu cầu của tôi đơn giản thôi. Anh hãy cho tôi một cái biệt thự và lo toàn bộ chi phí mổ ca bệnh tim cho mẹ của bạn tôi trong vòng ba ngày. Sau đó đám cưới.
_Hả! _ Nguyên Gia kêu lên thảng thốt _Cô thật quá đáng! Ba ngày làm sao tôi chuẩn bị kịp một cái biệt thự.
_Thế ư? _Cô trố mắt _Vậy anh hãy chọn một căn nhà nào to to đẹp đẹp là được rồi.
_Thế còn nghe được. _Anh gật gù _Nhưng cô cần nhà để làm gì?
_Tôi đâu cần. Bạn tôi.
_Bạn cô đang gặp khó khăn à? _ Nguyên Gia lo lắng.
_Ừ. Mẹ nó bị bệnh tim phải mổ. _Cô buồn buồn _Nhưng nhà nghèo nên phải chịu.
_Tôi hiểu. _Anh thông cảm _Ngày mai tôi sẽ dẫn cô đi xem nhà.
_Không cần. _Cô khoát tay _Anh cứ chuẩn bị, tôi sẽ đưa bạn tôi dọn đến, không cần phải xem gì cả. Còn chuyện thứ hai là… là đám cưới càng nhỏ càng tốt.
_Nè! Như thế không được! _Anh phản đối _Đám cưới này làm sao mà nhỏ được.
_Không được thì khỏi đám cưới. _Cô chu môi trêu anh _Tôi đâu có người thân, chỉ cần đến nhà thờ làm lễ là được rồi. _Cô cười _Đám cưới “giả” cần gì làm lớn.
_Thật là chợ trời! _Anh mắng khẽ _Không giống ai!
Nguyên Gia xẵng giọng:
_Còn điều kiện gì nữa không?
_Hết rồi!
_Chỉ vậy thôi à! _Anh ngạc nhiên _Không cần ký giấy tời gì sao?
_Mặt anh dám gạt tôi ư? _Cô cười cười _Anh đâu có dại mà ngồi lên ổ kiến lửa. Phải không?
_Để tôi xem! Ngắt đầu từng con thôi!

==============
Căn nhà mà Nguyên Gia chọn cho Mai Nghi là căn nhà khá sang trọng. Nó có một lầu, nhưng phía trước có một khoảng sân trống với một hàng huệ trắng trông lý tưởng.
Mặc cho Nguyên Gia khệ nệ khuâng đồ vào nhà, Mai Nghi cùng hai cô bạn ở trong bếp trò chuyện.
Mi đặt bình nước ép trái cây vào tủ lạnh, cô kín đáo nhìn ra phòng khách. Giọng cô êm dịu:
_Nghi à! Sao mày không nói mấy anh nhân viên khiêng đồ đến lại để anh Gia làm. Tao ngại quá!
Hạ góp lời vào:
_Phải đó! Cả ngày nay phải đi mua sắm với mày, bây giờ còn làm cu_li mày không sót sao?
_Sót! _Mai Nghi gom mớ vỏ bưởi cho vào sọt rác _Nhưng không phải sót công mà là của. _Cô vờ cau mày _Tụi bây cứ cái giọng ân nghĩa đó, ổng nghe sẽ không thích đâu.
_Nhưng tao thấy ảnh vác mấy cái ghế, cái bàn lại còn mền gối, tao tội quá! _Mi cố cãi.
_Tội? _Mai Nghi chớp mi chỉ tay về phía bạn _Có phải mấy ngày tao nhờ hắn đến bệnh viện giúp mày rồi mày đã bị hắn thả “muỗi” ra chích mày không?
_Con nhỏ này! _Mi giãy nảy _Mày mất trí hả?
_Nếu không thì chuyện này giải thích thế nào? _Cô giả bộ làm lơ trước sự quan tâm của hai cô bạn giành cho Nguyên Gia.
_Con quỷ! _Hạ, người im lặng nãy giờ lên tiếng _Tụi tao thấy mày đối xử với anh Gia “dã man” quá nên nói. _Cô kéo dĩa bưởi về phía mình _Thấy người tốt gặp nạn, tụi tao mới ra tay “nghĩa hiệp” chứ bộ.
Mai Nghi bật cười trước câu nói của cô bạn thân, một lúc sau cô mới nhịn được cười:
_Ai nói với mày hắn là người tốt?
_Mi! mày lại đây! _Hạ kéo Mi ngồi sát vào mình _Đây! Đây là nhân chứng, vật chứng là mẹ nó đã được anh Gia giúp đỡ nên đã được mổ, không bao lâu sẽ ra viện. _Cô huơ tay trong không khí _Nhất là căn nhà này, chẳng phải nhờ ảnh mà tụi tao có nhà “xịn” ư!
_Còn gì nữa không? _Mai Nghi hếch mặt, cố phủ nhận lập luận chặt chẽ kia _Mới bao nhiêu đó mà mày cho là hắn tốt rồi!
_Dĩ nhiên là còn! _Hạ nhìn Mi cười cười _Nếu ảnh là người xấu, vậy sao mày đồng ý ngày mai lên xe hoa với ảnh?
Mai Nghi định cãi tiếp nhưng Hạ nói quá chắc nên cô đành ngậm tăm.
Mím môi, cô cố nuốt cục tức. Mới ba bốn ngày tiếp xúc nhau mà sao hai con nhỏ này “thổi” hắn dữ vậy? Hắn cho tụi nó uống ngãi uống bùa gì hay sao chứ? Hai đứa này thường ngày đâu khen tên con trai nào đâu.
Mai Nghi nhìn hai cô bạn mà trong lòng đầy thắc mắc.
Một lúc sau, cô mới lên tiếng:
_Cho tụi bây nói đúng đi! Nhưng từ nay về sau, tao cấm hai đứa mày nói tao “cua” hắn. _Cô chỉ tay ra lệnh _Mấy ngày nay, hai đứa mày cứ nói như thế tao tức lắm. Cần nói rõ với hai đứa bây là hắn “dụ” tao trước.
_Phải rồi! _Hạ và Mi cùng reo lên _Nhưng không biết ai dụ ai.
_Mới khen có mấy câu đã xù lông nhím lên mà nói là bị người ta dụ. _Hạ chọc bạn.
_Phải đó. Nói không tin. Làm đi! _Mi cùng hùa với Hạ.
_Được thôi! _Mai Nghi sửa lại cổ áo sơ mi _Bây giờ mày cứ bưng dĩa bưởi của tao, tao sẽ đem ly nước trái cây của mày. Cả hai mời hắn. _Cô nhướng nhướng mày _Xem hắn chọn cái nào.
_Không được! Không được! _Hạ xua tay _Mày khôn quá! Trưa nắng thế này dĩ nhiên anh Gia chọn ly nước rồi.
Tiếng Nguyên Gia vang lên cắt ngang câu chuyện:
_Nghi! Cái bàn trang điểm này anh đặt ở đâu đây?
Đồ bá láp! Mai Nghi mắng thầm. Bàn trang điểm của người ta chứ của tui đâu mà hỏi tui. Cô chống tay dưới cằm. Ngày mai đám cưới không biết có lo gì chưa mà lo chuyện bao đồng. Cho dù là vợ “giả” thì cũng là vợ chứ bộ. Đồ chết bằm!
_Nghi! Mày làm gì mà ngồi thừ vậy? _Hạ đẩy nhẹ vai bạn _Sợ rồi hả?
_Tao mà thèm sợ hai đứa tụi bây. _Cô cố đáp cứng _Để khỏi bị hai đứa tụi bây nói tao ăn hiếp rồi đòi ra tay nghĩa hiệp, tao sẽ đổi. _Cô chỉ tay vào tủ lạnh _Mi! Mày rót ly trái cây ra mời… hắn đi! Tao rửa tay rồi đem bưởi ra.
Hình như chờ có thế. Cả Mi và Hạ cùng rót nước ra ly rồi cười tít cả mắt đem ra phòng khách cho Nguyên Gia.
Trước khi đi, Hạ còn đứng lại khều nhẹ vai cô, giọng pha trò:
_Bảo trọng nha!
Mai Nghi tức muốn bể bụng khi nhìn vẻ đắc thắng của hai cô bạn.
Hai con nhỏ này xem ra có vấn đề rồi. A tòng với nhau đây mà! Muốn “hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn” mình mà!
Cô vuốt mặt cho tỉnh táo. Không khéo tên Nguyên Gia này làm mình quê với hai con khỉ kia thì nguy.
Mặc kệ! _Cô đứng dậy _Coi như ý trời, để xem mình với hắn có thần giao cách cảm không. Cô cười cười. Có thì tốt, không thì… hì hì… Cắt luôn.
_Anh Gia à! Cám ơn anh nha! Anh đúng là ân nhân của em. _Mi xúc động _Em rất biết ơn anh.
Nguyên Gia nhận khăn lạnh từ tay Hạ, anh từ tốn lau mặt mà mắt vẫn “đắm đuối” vào ly trái cây vàng rực trên bàn.
Anh cảm nhận được điều gì đó không ổn. Tuy cô gái này đã mời anh uống nước nãy giờ nhưng anh vẫn còn ngần ngừ.
Mai Nghi đâu nhỉ? Mấy chuyện này là việc cô ấy mà. Mấy ngày vừa qua làm việc rất ăn “rơ”, bây giờ trở quẻ gì đây?
_Không khí yên ắng thế? _Mai Nghi đứng phía trong quan sát nãy giờ bước ra.
Nguyên Gia thấy cô, anh mừng rỡ, thở hắt ra nhẹ nhõm. Nhích người sang bên anh vỗ nhẹ xuống salon, giọng ngọt ngào:
_Em ngồi đi! Nãy giờ làm gì thế?
_Hỏi vậy mà cũng hỏi! _Cô ngồi xuống sát vào người anh, giọng nũng nịu _Thưởng thức tài… lột bưởi của vợ đi ông xã.
Nguyên Gia nhướng mắt nhìn cô. Nhập vai dữ! Không chừng còn hơn cả vợ chồng thật. Kiểu này chắc cô nàng đốn ngã anh luôn quá. Mà anh cũng đâu có biết cô có tài diễn xuất trên cả tuyệt vời như vậy. Cô nàng lắm tài thật.
_Sao thế anh? _Mai Nghi đưa muối bưởi đã lột sạch vỏ cho anh. Cô chớp chớp mi _Anh ăn đi! Ngọt lắm!
Mặc cho hai người bạn gái đang nhìn chằm chằm mình, Nguyên Gia ngồi ngẩn ra trước lời nói và cử chỉ thân mật của cô.
Hai hạt nhãn tròn xoe nhìn anh “đắm đuối” đang từ từ chuyển qua chế độ… khói lửa.
Đôi mắt Mai Nghi đang mở lớn nhìn anh. Cô giả vờ nghiêng đầu vào vai anh thật tình tứ, nhưng miệng quát thật khẽ:
_Có biết đóng kịch không đấy? Ngốc ơi là ngốc!
Nguyên Gia vội mỉm cười hết sức âu yếm:
_Bưởi ngon thật! Anh cứ sợ nó chua nên lúc sáng đã ngăn khi em đòi mua. Bà xã anh giỏi thật đấy! Cho anh xin lỗi nha.
_Không có gì? Em làm soa giận anh được. _Mai Nghi bưng ly nước trái cây đặt vào tay anh _Anh uống luôn đi cho mát.
_Ờ… anh cám ơn. _ Nguyên Gia đưa lên miệng uống một hơi rồi đặt ly không lên bàn.
Mai Nghi khẽ liếc sang hai cô bạn đang ngẩn ngơ nhìn mình. Biết thế nào là lễ độ chưa?
Cô ôm tay Nguyên Gia vờ tình tứ. Tên bê bối này cũng ba xạo có bằng cấp đấy chứ! Bưởi là do hắn mua khi mình đòi ăn, thế mà bảo mình mua. Đúng là cao thủ.
Cô ngẩng mặt nhìn anh, cười cười:
_Bây giờ anh vô trong rửa mặt đi. Mình còn đến văn phòng của mẹ nữa mà!
_Ờ… Phải! Anh quên. _ Nguyên Gia lịch sự nhìn Hạ và Mi ngồi im như thóc nãy giờ _Anh xin lỗi vì đã không đi ăn trưa với hai em được. Bọn anh có hẹn với mẹ rồi.
_Không sao! _Hạ nhanh trí xua tay _Hai người có việc cứ lo đi. Anh vào trong rửa mặt đi!
Nguyên Gia tự nhiên bước vào bếp. Đợi anh khuất vào trong, Mai Nghi mới thở ra, cô búng tay cái chóc:
_Sao nào, mở mắt chưa?
_Mở mắt thật đó. _Cả Hạ và Mi chắp hai tay lại xá xá _Mày đúng là cao thủ.
_Biết rồi thì tốt! _Mai Nghi cũng đùa với bạn _Thôi, ngày mai đúng tám giờ, nhớ… cúp tiết đến dự lễ cưới tao. _Cô cười cười _Nhưng nhớ đừng có la om sòm trong trường đó!

HẾT TẬP I
==================
Buổi trưa nắng gắt nhưng văn phòng luật sư của bà Kim Huệ lại rất mát mẻ. Một phần vì nó được mở máy lạnh suốt, một phần vì sự có mặt của người đẹp Thi Mai.
Từ xa, Nguyên Gia và Mai Nghi đã thấy cô ngồi cạnh bàn giấy dùng cơm trưa. Bình hoa hồng màu vàng cũng tô điểm thêm vẻ rực rỡ của chiếc áo dài màu đỏ thắm của cô.
Nguyên Gia đặt hai tay trong túi quần đi lững thững tới.
Cộc… cộc…
Nguyên Gia gõ mấy ngón tay xuống bàn làm Thi Mai ngẩng mặt lên ngạc nhiên.
Vẫn nụ cười ngạo nghễ, anh nói:
_Chào người đẹp. Sao lại ngồi ăn một mình thế?
Thi Mai đứng dậy gật đầu:
_Chào anh. Chào Mai Nghi. Hai người mới đến à?
_Mới đến. _Nguyên Gia chống tay xuống bàn kề sát mặt Thi Mai _Định mời người đẹp Tiểu Mai đi ăn nhưng coi bộ không có cơ hội rồi.
Đồ ba xạo! Mai Nghi mắng thầm. Cô cũng cho hai tay vào túi quần kaki ống rộng thùng thình của mình. Cô lịch sự:
_Chị Mai! Em muốn gặp luật sư Kim Huệ. Dì ấy có hẹn với em.
_Ừ. Chị biết. _Thi Mai lịch sự _Luật sư đang chờ em ở phòng bên. Cả anh Gia nữa.
_Anh Gia nữa! _Mai Nghi dài giọng lườm Nguyên Gia.
Nguyên Gia bất giác bắt gặp ánh mắt của cô, anh cũng thấy… ớn lạnh nhưng vẫn trêu tức cô.
Anh tựa lên bàn tình tứ với Thi Mai:
_Anh xin lỗi vì không thực hiện được lời mời của mình. Tiểu Mai không giận anh chứ!
_Em không giận đâu. Cô lịch sự _Em biết anh bận mà.
_Anh biết mà! Tiểu Mai của anh đâu có nhỏ nhen như người khác. _Nguyên Gia kín đáo nheo mắt trêu Mai Nghi _Thôi, anh đi gặp mẹ anh đây. Chào Tiểu Mai há!
Ôi! Cái đồ nham nhở! Mai Nghi đi phía sau nguýt anh. Đúng là tên bê bối. Đụng đâu “thả” đó. Cô gật đầu chào Thi Mai rồi đi nhanh theo anh mà lòng đầy tức tối. Dám nói mình là đồ nhỏ mọn hả? Người ta là Thi Mai thế mà cứ Tiểu Mai. Đồ chết bằm!
Nguyên Gia đẩy cửa bước vào phòng bà Huệ, lững thững đi tới trước bàn viết bà đang ngồi:
_Mẹ!
Bà Kim Huệ vẫn chăm chú vào tập hồ sơ trên bàn, miệng nói mà mắt không thèm nhìn anh:
_Sao chỉ có mình con? Mai Nghi đâu?
_Chào dì Huệ. _Mai Nghi vừa bước vào _Con xin lỗi vì đến trễ.
Bà Kim Huệ dừng tay, ngẩng mặt lên nhìn cô cười hiền:
_Không sao. Đến là tốt rồi. Hai đứa ngồi đi.
Bà Huệ cũng bước đến salon ngồi xuống. Bất giác bà nhìn thật lâu vào bộ đồ của Mai Nghi.
Đúng như mình nghĩ rồi. Bà chớp mắt. Cái đám cười ngày mai quả là không bình thường. Theo cá tính của thằng ma lanh này, dễ gì để con bé ăn mặc kiểu này đi ra đường. Trước đây thế nào bây giờ như thế, không hề thay đổi. Đó đâu phải là dấu hiệu của tình yêu.
Nguyên Gia nhìn theo hướng mắt của mẹ anh mới thấy được sơ hở của mình. Vội nhích người kéo mạnh Mai Nghi vào người, anh cười gượng gạo:
_Mẹ thấy tụi con có xứng đôi không? Lúc sáng đi thử áo cưới người ta mời tụi con làm người mẫu đó.
Thử áo cưới? Người mẫu? Mai Nghi nhìn anh sững sờ. Áo cưới mình chưa kịp xem khi hắn đem cho mình lúc sáng, thì lấy gì mà thử. Tên này nói xạo đúng là có bằng cấp mà.
Cô lừ mắt thúc nhẹ tay vào mạn sườn anh. Nguyên Gia hiểu ý nên cũng trừng mắt lại. Có ngồi im không thì bảo?
Anh quay qua cười cầu tài với bà Huệ:
_Hì… hì… Mẹ! Làm gì mà lấy vợ chồng con làm tầm ngắm thế?
_Xong chưa? _Bà Huệ nghiêm nét mặt _Vợ chồng mày đang chơi trò gì thế?
Mai Nghi mím môi để nén nụ cười khi nhìn gương mặt bí xị của Nguyên Gia. Cô nói nhỏ:
_Dạ… con xin lỗi. Nhưng dì Huệ gọi tụi con đến có việc gì không ạ?
Trời ơi! Giờ này mà còn gọi dì Huệ. Nguyên Gia nghiến răng. Thích “vạch áo cho người xem lưng” quá đi.
Anh đá nhẹ vào chân cô:
_Ngày mai đám cưới. Hôm nay em còn gọi mẹ anh là dì Huệ sao? Mẹ không thích đâu.
_Phải đó! _Bà Huệ thêm vào _Nghi đừng gọi thế. Gọi là mẹ như Nguyên Gia đi con.
Mai Nghi xấu hổ cụp mi, cô lí nhí:
_Dạ nếu… mẹ cho phép ạ!
_Không cho cũng đâu có được. _Bà đến bàn giấy lấy tập hồ sơ lúc nãy đặt lên bàn _Hai đứa định tổ chức cưới vào ngày mai thật à!

==============
_Chị là cháu ruột của dì Huệ. _Thanh Thư ngồi nãy giờ lên tiếng _Em không biết sao?
_Ê! _Cô đánh nhẹ vào đùi Nguyên Gia _Sao anh không nói chuyện này?
_Tui… à anh… anh không biết. _Nguyên Gia cố lấy lại điềm tĩnh _Lúc em đưa… anh đến đây, anh mới biết em quen với… Thanh Thư.
_Thôi được rồi! _Thanh Thư cười giảng hoà _Bây giờ biết rồi còn gì. Nhưng quả thật hai người làm tôi bất ngờ thật đó. Nghe Mai Nghi nói là đám cưới. Mình không dè chú rể là cậu.
_Bây giờ biết rồi có thắc mắc gì không? _Anh nheo mắt.
_Có chứ sao không? _Cô cầm tay Mai Nghi _Tại sao hay người lại làm lễ cưới bí mật dữ vậy? Đám cưới gì mà lén lút, gấp gáp như đi ăn trộm.
Nguyên Gia ngồi xếp bằng một chân trên salon. Anh kéo Mai Nghi ngả vào lòng.
Giọng anh ngọt sớt:
_Cậu nhìn đi! Cô dâu như vầy liệu mình có dám để lâu không? Ông bà mình có câu: “Cưới vợ phải cưới liền tay” là gì?
Mai Nghi bị anh kéo bất ngờ nên không kịp phản ứng gì chỉ biết ngồi im dựa vào ngực anh cười trừ.
Mặt cô méo xẹo.
_Phải đó! Anh Gia nói đúng. Em cũng mệt vì phải theo giữ ảnh, chi bằng cưới quách cho rồi.
_Nhưng có một chuyện mình không đồng ý với cậu đâu đó Nguyên Gia. _Thanh Thư mở tủ lạnh lấy chai nước lọc rót cho anh _Đâu phải cậu không có khả năng sao lại tổ chức nhỏ quá vậy? Mình nghe dì Huệ nói cậu không mời ai cả.
Mai Nghi thấy Nguyên Gia ngồi thừ người không biết trả lời sao nên nhanh nhẹn nhéo vào lưng anh.
Cô cười khi nhào qua xoa bụng Thanh Thư:
_Bà bầu ơi! Tui đây đâu có giàu có gì mà tổ chức linh đình. Càng làm lớn càng tội cho… Nguyên Gia tui đây đâu có phước như bà bầu, chuyện lớn bé gì cũng có ông xã lo hết.
Cô khẽ nháy mắt ra hiệu cho Nguyên Gia:
_Bây giờ tụi em lên xem dồ cưới. Lúc sáng bận quá cũng chưa xem kỹ. Mình đi anh Gia!
_Ừ…ừ. _Nguyên Gia vội đứng dậy.
_Hai người có cần tôi giúp gì không?
_Cần! _Mai Nghi làm mặt nghiêm _Cần bà bầu về phòng nghỉ ngơi, còn mấy ngày nữa là bà… bể bầu mà. Cứ lăng xăng. Cô xoa đầu cậu nhóc đang đứng cạnh Thanh Thư.
_Chuột ở đây lo cho mẹ nha con!
_Dạ. _Cậu nhóc cười _Hai Út cứ tự nhiên đi ạ.
_Hai Út? _Nguyên Gia lặp lại rồi bật cười với Mai Nghi.
Anh đi theo cô lên phòng. Vừa lên đến phòng cô anh đã vội khép cửa lại, giọng anh hối hả:
_Mai Nghi! Cô ở đây đó hả?
_Ừ! Có vấn đề gì không?
_Thế ở lâu chưa? _Anh nhăn nhó _Sao tôi không biết gì cả?
Mai Nghi nghe anh nói giọng kẻ cả nên dừng tay không soạn đồ nữa. Cô khó chịu bước đến đứng trước mặt anh.
Vòng tay trước ngực cô nheo một bên mắt, đầu hơi nghiêng, cô nói:
_Hình như nghe có chút mùi gia trưởng trong câu nói của anh. Có phải muốn lên mặt với tôi không?
Nguyên Gia biết mình đã không đúng khi hoạnh hoẹ cô, anh cười cười:
_Xin lỗi, tôi không cố ý. Ý của tôi là tôi thắc mắc sao cô lại ở nhà Thanh Thư.
_Thế thì anh phải nói cho tử tế chứ. _Cô cười mỉm _Chẳng hạn như: “Mai Nghi! Sao em không cho anh biết là em ở đây”… _cô dài giọng _ “Em với Thanh Thư là như thế nào?”
_Thôi đi chị. _Anh vờ run người _Lạnh cả sống lưng. Mau nói đi, thật ra chuyện này là sao?
_Thật ra tôi quen với chị Thư lâu rồi. _Cô ngồi xuống giường _Lúc đó tôi bỏ báo sáng cho vợ chồng anh Vinh, lâu dần rồi thân. Dạo này anh Vinh đi vắng, mà chị Thư sắp sinh nên tôi đến ở đây kèm cặp cu Chuột. _Cô nhún vai _Hết!
Nguyên Gia đến bên cửa sổ nhìn qua ngôi biệt thự bên kia đang bật đèn sáng choang.
Bỗng anh quay lại:
_Cô có biết hàng xóm bên kia không? _Anh che miệng cười _Hai bên cách nhau có cái hàng rào, rất dễ qua lại, chắc thân nhau lắm hả?
Mai Nghi đang trả chiếc đầm cưới lên giường, nghe anh nói cũng tò mò bước đến cạnh anh nhìn qua nhà bên kia.
Cô chỉ tay ra cửa sổ:
_Anh muốn nói nhà bên đó hả?
_Ừ! Tôi nghe Thanh Thư nói bên đó có anh chàng khá đẹp trai.

===================
Biệt thự Lam Vân.
Nguyên Gia đang tận hưởng cảm giác thoải mái, dễ chịu dưới vòi nước. Cả đêm qua, khi cãi nhau với Mai Nghi xong, anh trở về nhà mà không thể nào chợp mắt được. Trằn trọc mãi đến khi trời sáng và thế là anh tập tạ để quên chuyện mà mình vừa được phong tặng.
Thật hết nói mà. Dám nói mình như thế. Con vịt xấu xí đó mới là “trùm” bịa. Đúng là chợ trời! Anh đưa tay vuốt mặt qua làn nước ấm. Nhưng nghĩ cũng lạ. Anh bật cười. Hình như mình với con bé đó là oan gia thì phải. Chẳng biết bây giờ ở bển nhóc “chợ trời” kia đã chuẩn bị xong chưa nhỉ?
Không được. Mình phải nhanh lên, nếu đến muộn dám bỏ về lắm. Ai chứ cô nàng đó là làm thật chứ chẳng chơi.
Anh vội tắt vòi nước và vớ lấy chiếc khăn to khổ quấn lên người.
Vừa ra khỏi bồn tắm, anh đã nghe có tiếng ồn ào dưới nhà:
_Cô à! Bà chủ không có ở đó. _Tiếng chị bếp ngày càng gần _Phòng bà chủ không ở đó. Đó là phòng…
_Á! _Mai Nghi vội đưa hai tay lên bụm miệng khi vừa đẩy cửa bước vào phòng Nguyên Gia.
Đôi mắt cô căng ra nhìn sững anh đang đứng ở tủ áo.
Nguyên Gia nghe tiếng thét lên giật mình quay lại. Mặc cho đầu tóc cũng nước anh bước chân trần đứng trước mặt cô.
Mai Nghi bất ngờ rồi lại ngượng ngùng đến độ đứng chết trân khi lần đầu bắt gặp cảnh một người đàn ông không… có gì ngoài chiếc khăn lông lại còn màu trắng. Còn Nguyên Gia thì cũng đứng trân trối vì vẻ đẹp mê hồn của cô.
Mái tóc được cài một nhánh hoa lan màu hồng tím đang xoã dài ôm ấp bờ vai trần trắng nõn, mịn màng. Chiếc áo cưới dài phủ gót đã ôm gọn người cô làm cho anh thấy được những đường cong tuyệt mỹ. Một tác phẩm nghệ thuật hiếm có, nói đúng hơn là rất khó sở hữu cho dù có là tỉ phú.
Rầm…
Một làn gió thổi qua làm cửa sổ đập mạnh. Lúc này Nguyên Gia mớ sực tỉnh quay về hiện tại. Anh chớp chớp mắt. Có lẽ cô bé đang chuẩn bị đến nhà thờ. Cô bé đẹp hơn mình nghĩ nhiều. Nguyên Gia thấy vui trong lòng nhưng anh không thể hiện bên ngoài.
Kéo tay cô xuống, anh nói lạnh băng pha chút đùa cợt:
_Bịt con mắt không bịt thì thôi, sao lại bịt miệng.
Cánh cửa làm cho Mai Nghi giật mình nhưng câu nói của Nguyên Gia mới thật sự làm cô tỉnh táo. Bối rối và xấu hổ, cô quay mặt ra cửa sổ tránh nhìn Nguyên Gia đang ngắm mình trong tấm kín lớn trên tủ.
Anh vừa ướm các bộ vest lên người vừa nói nhưng mắt vẫn không nhìn cô:
_Một lát nữa tài xế của Thanh Thư sẽ đưa cô đến nhà thờ. Làm gì mà nôn nóng thế. _Anh cười ranh mãnh _Muốn “cướp” chú rể hả?
_Xí! Ai thèm!
Mai Nghi quay lại lấy hơi cãi với anh nhưng cô lại xoay mặt chỗ khác ngay lập tức, cô kêu lên khổ sở:
_Ôi! Anh đúng là bê bối. Sao không mặc đồ vào?
Nguyên Gia nhìn lại mình. Có chút kinh dị. Anh thầm công nhận. Nhưng do thói quen lúc du học ở nước ngoài nên anh vẫn tỉnh bơ:
_Tôi là tên điên thì sợ gì nữa. _Anh khẽ liếc sang nhìn vẻ ngượng ngập của cô.
Thế mà lúc đi karaoke “ôm” ăn nói cũng hùng hồn như ai, làm mình tưởng cô bé sành lắm. Không ngờ… Hi hi... Nguyên Gia cười thầm.
Anh cố nói lạnh lùng:
_Vả lại, đây là phòng tôi. Tôi đâu có ra đường mà sợ.
Mai Nghi lắp bắp:
_Tôi… tôi không nói chuyện với anh. Tôi muốn gặp dì Huệ.
Nguyên Gia lớn tiếng gọi:
_Mẹ ơi! Mai Nghi tìm mẹ!
Anh nháy mắt:
_Bây giờ mà còn gọi bằng dì! Sửa lại cách gọi đi chứ!
Chợt nhớ ra, Nguyên Gia nhìn nhìn Mai Nghi. Anh lấy làm khó hiểu trước sự xuất hiện của cô nên bước đến gần cô:
_Cô tìm mẹ tôi làm gì? Đây đâu phải là lúc để tìm mẹ chồng.
_Ôi! _Cô lấy hai tay che mắt lại khi thấy Nguyên Gia sấn tới _Cái tên vô đạo này, sao anh cứ… như thế hoài vậy?
_Thưa chị! _Anh cười _Em mặc đồ rồi, chị nói đi, có chuyện gì nào?
Nguyên Gia hé tay khẽ nhìn anh. Thấy anh đã chỉnh tề trong bộ đồ tây trắng cô mới buông tay nhẹ nhõm:
_Tôi muốn gặp dì Huệ vì…
Bà Huệ hớt hải đi vào:
_Mẹ đang gọi điện cho người bạn, nghe chị bếp nói có con đến _Bà lo lắng _Sao không ở bển lo chuẩn bị lại sang đây hả con?
Cô lúng túng cầm tay bà:
_Dì… à mẹ. _Chị Thư vừa chuẩn bị cho con xong, đang chuẩn bị ra xe đến nhà thờ thì… thì bị đau bụng.
_Đâu bụng? _ Nguyên Gia hỏi lại _Vậy là sao hả mẹ?
_Chắc nó chuyển dạ rồi.
Bà quýnh lên:
_Nghi! Mau đi với mẹ qua đó!
Mai Nghi vội túm lấy áo chạy nhanh theo bà Huệ.
Nguyên Gia nhìn theo ngơ ngác:
_Hôm nay là ngày cưới của mình mà lại sinh con. Biết chọn ngày nhỉ?

=============
Ngôi biệt thự của Thanh Thư đẹp không kém gì biệt thự của Nguyên Gia nhưng vẻ đẹp của nó là vẻ đẹp hiện đại với đầy đủ tiện nghi.
Sau khi sanh con xong, bà Huệ và Mai Nghi đã đưa cô về nhà đến nay đã gần một tuần.
Cô đang ngồi dựa vào giường ngủ đủ lắc chiếc nôi ru con. Trên tay là chiếc điện thoại.
Nhà báo Vinh _chồng cô _vừa gọi điện về.
_Em không biết. _Thanh Thư nũng nịu _Em thấy hình như nó chẳng giống anh gì cả.
_…
_Con gái em dĩ nhiên là đẹp rồi. _Cô cười hạnh phúc.
_…
_Có dì Huệ với bé Nghi lo cho em. Anh đừng lo!
_…
_Không có. Hôm đó vừa chuẩn bị thì em chuyển dạ. Tội nghiệp Nguyên Gia đã không lấy được vợ mà còn phải lấy xe hoa cậu ấy cất công chuẩn bị để đưa em đến bệnh viện.
_…
_Chắc phải tổ chức lại. Anh biết tính dì Huệ rồi. Chuyện này dì sẽ không chịu như vậy đâu.
_…
_Thế khi nào anh về?
_…
_Được. Nếu anh cứ lo ở bển thì lúc về người “hành” anh không phải là em mà là con Nghi đó. Mấy ngày nay, nó vừa đi học vừa lo việc công ty lẫn việc nhà cho em luôn.
_…
_Vâng. Em biết rồi.
Thanh Thư gác máy. Cô nhìn con gái mà lòng đầy niềm vui. Hạnh phúc của người làm mẹ thật khó tả.
Cốc… Cốc…
Thanh Thư bước đến mở cửa. Cô ngạc nhiên khi thấy Nguyên Gia, trên tay anh là chiếc khay đầy thức ăn.
Thấy cô, anh cười:
_Mai Nghi gọi điện bảo mình đến chuẩn bị bữa trưa cho cậu.
_Nhưng sao cậu vào được? _Cô lạ lẫm _Mình không nghe tiếng chuông.
_Mai Nghi đưa chìa khoá cho mình. _Anh cười _Cậu tưởng mình chui lỗ chó à?
Anh đặt chiếc khay lên bàn tròn và ngồi xuống chiếc ghế mây đối diện Thanh Thư.
Giọng anh kể lể:
_Lúc sáng cô ấy đến công ty bảo trưa mình về ăn trưa với cậu. Cô ấy đi đón thằng Chuột tan học sợ muộn.
Thanh Thư dừng đũa hỏi:
_Cậu nghe lời Mai Nghi thật đấy à?
Nguyên Gia ngả người ra ghế, giọng anh buồn xa xôi:
_Mình cũng chẳng biết. Từ lúc gặp cô ấy đến giờ mình thay đổi thì phải?
_Thế còn Như Sương? _Thanh Thư trầm giọng _Cô ấy biết cậu với Mai Nghi?
_Biết! _Anh cười buồn _Mình đâu sợ gì mà giấu.
_Vậy cô ấy nói sao? _Thư lo lắng.
Nguyên Gia lắc đầu chua chát:
_Nói gì cũng vậy thôi. Mình đâu thay đổi.
_Vậy cậu nghĩ cô ấy sẽ để yên ư?
_Không! _ Nguyên Gia lắc đầu _Với tính cách của Như Sương sẽ không bao giờ cô ấy chịu thua.
_Thế cậu tính sao?
_Thôi, cậu đừng lo! _ Nguyên Gia trấn an cô _Mình sẽ không bao giờ chơi bài với một đối thủ mà mình biết sẽ thất bại đâu.
_ Nguyên Gia! _Cô nhìn anh ấm áp _Mình tin cậu.
_Cám ơn. _Anh cũng nhìn cô chân tình _Thôi, cậu ăn tiếp đi, để mình ẵm cục vàng cái đã.
Nguyên Gia vừa bước đến chiếc nôi thì cô bé cũng vừa thức dậy, đôi mắt đang mở to nhìn anh lạ lẫm:
_Nào! Để cậu Út bế công chúa nào! _Anh ẵm cô bé lên _Thư à! Cậu định đặt tên là gì đấy?
_Hộ mệnh! _Thanh Thư nói mà miệng cười cười.
_Tên gì lạ vậy? _ Nguyên Gia nhíu mày _Cậu nghĩ sao mà đặt thế?
_Mình đâu có. _Cô đặt chén trở lại bàn _Đó là tác phẩm của Mai Nghi. Cô ấy bảo nhờ con mình mà khỏi đám cưới với cậu.
_Thế hả! _Anh lên giọng _Đúng là chợ trời mà!
_Thôi đừng tức! Vài hôm nữa ông Vinh về, ổng sẽ lo chuyện đó.
Nguyên Gia đặt cô bé trở lại nôi, miệng vẫn cười với cô bé, anh khấp khởi:
_Thật lòng mình nhìn con nhỏ này mà thấy lòng nôn nao. Chắc phải lấy vợ gấp quá.
_Biết vậy thì tốt! _Cô trêu anh _Chẳng phải cậu đã gặp được một nửa của mình rồi sao?
_Cậu nói Mai Nghi hả? Còn khuya! _Anh quay mặt để giấu nỗi niềm trong lòng. Nguyên Gia rất sợ khi phải đối mặt với Thanh Thư, cô rất hiểu anh _Mình chỉ thay đổi cái nhìn về cô ta, chứ đâu có nói là gắn bó trọn đời.
_Thế sao đám cưới? _Thanh Thư cắc cớ.
_Chuyện này không thể tiết lộ. Thông cảm đi! _Anh cười méo xẹo _Thôi mình về công ty đây. Nghe nói chiều nay trợ lý của cậu sẽ đến trình diện?
_Ừm. Cậu không đồng ý à? _Cô thăm dò.
_Không. Mấy ngày nay tuy mình bận nên không thể gặp người đó nhưng nghe mọi người khen tài năng người đó lắm. _Anh cười _Chiều nay họp để bàn về kế hoạch đấu thầu chung cư, cậu nghĩ… nhân viên cậu chuẩn bị kế hoạch chưa?
_Thì đến chiều cậu sẽ biết?

============
Thang máy vừa mở ra Nguyên Gia đã vội vã đi về phòng làm việc của mình. Anh hối hả đưa tay liếc đồng hồ.
Chết rồi! Mình đến muộn quá rồi! Chẳng biết mọi người họp hành thế nào?
Nguyên Gia chau mày đẩy mạnh cửa bước vào và đi ngay đến bàn làm việc lục tìm tập hồ sơ.
Vừa lúc đó, Như Sương cũng bước vào, khép cửa cô dịu dàng đến bên anh:
_ Nguyên Gia! Tìm gì mà anh vội dữ vậy?
_Anh không có thời gian để nói chuyện với em. Như Sương thông cảm cho anh. Anh phải đi họp gấp!
_Thế à! _Cô áp bờ ngực căng tròn vào lưng anh _Nhưng rất tiếc anh đã đến muộn rồi. Mọi người đã họp xong cách đây năm phút.
_Chết thật! _Anh vỗ vào trán _Vậy cuộc họp thế nào?
_Anh muốn biết thật ư? _Cô hơi nghiêng đầu nhìn anh bằng vẻ thách thức.
Nguyên Gia nhận ra vẻ bất thường trong câu nói của cô. Anh cũng gằn từng tiếng:
_Như Sương! Em là thư ký của anh, em có nhiệm vụ báo cáo.
_Báo cáo cái gì? _Cô cố nén giận trong lòng _Chẳng phải mọi chuyện đã được anh sắp đặt hết sao?
Nguyên Gia trố mắt nhìn cô:
_Hôm nay em làm sao vậy Sương?
_Anh còn hỏi em câu đó! _Cô chống hai tay lên mạn sườn _Anh lén lút đám cưới rồi bây giờ còn đưa con bé đó vào công ty. _Cô chỉ tay vào ngực anh _Thật ra anh coi em là ai hả? Một con ngốc à! Còn bày trò đến trễ để không dự họp mặc cho con bé đó làm mưa làm gió.
_Thôi đi! _Anh nạt cô _Cô có im không? Tôi nói cho cô biết… _Anh trừng mắt _Thứ nhất, Nguyên Gia này đã muốn thì không ai có thể ép bất cứ chuyện gì kể cả cô. Do đó không tội lệ gì mà tôi phải lén lút. Thứ hai, tôi chả liên quan gì đến câu chuyện cô vừa thêu dệt cả.
_Anh nói cứ như thật. _Như Sương cười khan _Vậy mấy ngày nay anh làm gì, ở đâu, sao tôi tìm hoài không gặp? Đến công ty không gặp, gọi điện anh tắt máy.
_Xin lỗi… _Anh cộc lốc _Tôi bận việc nhà. Nhưng thiết nghĩ tôi đâu có nhiệm vụ báo cáo những chuyện tôi làm với cô.
_ Nguyên Gia! _Như Sương kêu lên _Anh không nên nói theo kiểu vô trách nhiệm đó. Anh phải biết cuộc họp chiều nay rất quan trọng. Cuộc đấu thầu xây dựng chung cư lần này nếu không có vốn thì kế hoạch có hay thế nào cũng sẽ bị vỡ.
_Tôi biết! _Anh lớn giọng _Vì vậy mà tôi mới tranh thủ đi gặp ông giám đốc để lo, không ngờ ông ta từ chối. Anh vò đầu _Cô đừng có mà làm cho tôi rối!
_Đấy! _Như Sương lại dịu dàng kéo anh ngồi xuống salon _Bây giờ anh mới thấy sự quan trọng của em phải không? _Cô quàng cổ anh âu yếm _Nếu anh muốn, em sẽ giúp anh lo chuyện này.
Nguyên Gia đẩy nhẹ cô ra:
_Em đừng xen vào! Không có Thanh Thư, công việc ngập đầu anh rồi, em đừng gây thêm rắc rối cho anh. Đấy không phải là chuyện của em.
_Anh lại khi dể em rồi. _Cô nũng nịu _Chẳng phải những lần Thanh Thư đi công tác, em đều lo chuyện này cho anh sao?
_Anh biết. _ Nguyên Gia ngả lưng ra sau _Anh biết em giỏi. Nhưng Thanh Thư quen với việc ký hợp đồng và vay vốn cho công ty, anh sợ em…
_Anh yêu! _Cô áp hai tay lên mặt anh _Trước lúc chúng ta bỏ phiếu đấu thầu, em sẽ lo đủ số tiền cho anh.
_Như Sương! _ Nguyên Gia cố đẩy Như Sương đang áp sát vào người anh _Nhưng anh muốn tự mình giải quyết. Dù sao em là một kế toán, anh nghĩ…
_Anh yêu! Anh yên tâm đi! _Cô ngồi lên đùi anh âu yếm _Anh hãy tập trung vào bản thiết kế của mình. Chuyện nhỏ đó cứ để em lo!
Nguyên Gia cố nhích người ra:
_Anh hiểu em muốn giúp anh. Nhưng số tiền lần này rất lớn, em khó vay ngân hàng lắm.
Cô áp bờ môi căng mọng vào môi Nguyên Gia, giọng cô thủ thỉ:
_Khó em cũng làm. Lâu rồi, mình chưa gần nhau. Anh đừng nói công việc nữa!
Nguyên Gia quá hiểu Như Sương, trong những tình huống thế này cô luôn là người chủ động.
Và anh cũng quá ngán cái giá phải trả cho cuộc sống buông thả của mình nên anh đẩy nhẹ cô ra.
Giọng Nguyên Gia dứt khoát:
_Như Sương! Đây là công ty. Vả lại, anh đã có vợ rồi.
_Mặc! _Như Sương vẫn quàng lấy cổ anh và kề sát môi vào anh _Em biết anh đâu yêu con bé đó.
_Như Sương! Em lầm rồi. Thật ra, anh…
_Anh yêu em, em biết mà.
Cô cướp lời anh và tiếp tục ôm anh âu yếm. Cơ thể rực lửa của Như Sương đang áp sát vào Nguyên Gia. Anh đang cố đẩy cô ra nhưng hình như đều vô vọng.
Thật ra, với sức mạnh đàn ông của mình, anh làm điều đó không khó, nhưng anh không muốn làm tổn thương đến cô. Vì thế nên cho dù đã giải thích rõ ràng nhưng Như Sương vẫn không tin. Cô luôn cho rằng Nguyên Gia yêu mình, và chỉ có mình là có đủ sức thu hút anh.
Cốc… cốc…
Có tiếng gõ cửa, Nguyên Gia vội đẩy Như Sương ra:
_Sương! Có người tìm anh.
_Mặc kệ họ! Hôm nay nhất định em phải ở bên anh.
Nguyên Gia chưa kịp phản ứng gì thì cô đã lọt thỏm vào lòng anh. Tiếp theo là cánh cửa phòng bật mở. Một cô gái bước vào, quần Jeans, áo thun ôm cùng màu đen, đẹp như một người mẫu.
Nguyên Gia vừa nhận ra được điều đó thì cũng là lúc anh muốn té xỉu hay độn thổ khi ánh mắt của Mai Nghi đang ném về mình một cách căm giận.
Sao lần nào đến đây cô ta cũng đến vào lúc như thế này? Anh than thầm. Đúng là tình ngay lý gian mà.
Như Sương cảm nhận được sự vô cảm của Nguyên Gia. Anh không nồng nàn đáp trả cũng không phản đối quyết liệt nên lấy làm lạ.
Theo hướng mắt của anh cô quay lại nhìn thì thấy Mai Nghi đang đứng vòng tay trước ngực mình. Cô không hề nao núng mà tự nhiên đứng dậy kéo sợi dây chiếc váy ngắn đang tuột bên vai.
Bước ung dung đến đứng trước mặt Mai Nghi, cô điềm đạm nhưng lại châm biếm:
_Sao đây? Đến đây trình diện… sếp hả?
_Như Sương! _ Nguyên Gia kéo tay cô lại nạt khẽ _Em đừng qúa quắt thế. Cô ấy là vợ anh.
_Đúng nhưng chưa đủ. _Như Sương cười gằn _Hiện giờ cô ấy là trợ lý của Thanh Thư và Thanh Thư không có mặt ở đây, thế là xem như…
_Nếu biết vậy thì cô hãy yên phận đi. _Mai Nghi lườm cô và bước đến bàn giấy của Nguyên Gia đặt tập hồ sơ lên _Nếu như cô không muốn quay trở lại phòng kế toán thì đừng bao giờ để tôi thấy vừa rồi một lần nữa.
Nguyên Gia đứng giữa không biết chuyện gì đã xảy ra. Chưa kịp hiểu hết lời nói của Như Sương thì lại ngạc nhiên trước thái độ của Mai Nghi. Anh cho hai tay vào túi quần nhìn cô. Ghen? Gương mặt giận đến đỏ kia đảm bảo là ghen rồi. Nhưng ghen thật hay là do nhập vai đây?
_Sao? Mai Nghi nhìn Như Sương lạnh lùng _Cô còn việc gì ở đây à?
_Dĩ nhiên! _Như Sương cười trêu tức cô _Tôi còn phải làm việc với anh Gia về kế hoạch để đấu thầu xây dựng chung cư. Cô quên à?
_Không quên! _Mai Nghi khẽ liếc Nguyên Gia _Nhưng kế hoạch đó tôi đang để trên bàn và đã được các tổ đông duyệt rồi. Cô muốn bàn về kế hoạch nào?
_Thôi đi cô bé! _Như Sương gắt _Cô đưa ra kế hoạch rất hoàn hảo nhưng vốn ở đâu? Anh Gia vừa bảo là anh ấy không đàm phán được để vay tiền kìa.
Anh Gia? Mai Nghi lườm Nguyên Gia. Ngọt ngào đến như vậy ư?
Nguyên Gia hiểu Mai Nghi đang nghĩ gì nhưng anh vẫn phớt lờ để chọc tức cô. Thái độ của anh làm Mai Nghi giận thật sự, cô nghiêm giọng với Như Sương:
_Như Sương! Cô chỉ là một kế toán được… giám đốc cất nhắc lên làm trợ lý, cô đừng quên địa vị của mình.
Mai Nghi ngồi xuống salon, tréo chân đầy uy quyền:
_Từ nay, tốt nhất đừng có anh Gia này anh Gia nọ. Đó không phải là cách gọi dành cho cô.
Cô nhìn thẳng vào mặt Như Sương:
_Còn vấn đề vay tiền, tôi sẽ lo.
Như Sương lên giọng:
_Cô lo nổi không? Hơn tỉ bạc trong vòng năm ngày đấy cô bé.
Mai Nghi đứng dậy dịu dàng:
_Thôi được! Xem ra, tôi không nên áp đặt cô. Như thế này vậy.
Cô đứng phía sau lưng Như Sương nói rõ từng tiếng:
_Trong vòng ba ngày, ai lo tiền trước thì sẽ ở lại công ty này tiếp tục công việc của mình. Ngược lại thì… tôi hoặc cô: Biến!
Nguyên Gia chưa kịp mừng khi nghe Mai Nghi đến đây làm việc thì anh lại tái mặt trước quyết định táo bạo của cô.
Giọng anh lo lắng:
_Mai Nghi! Em đừng như thế! Chuyện này…
_Chuyện này cứ thế mà làm đi! _Như Sương thấy anh quan tâm Mai Nghi nên tức giận nói nhanh, sợ cô sẽ thay đổi _Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần đi cô bé.
Theo sau câu nói của Như Sương là tiếng cười đầy đắc ý của cô. Mai Nghi nhìn cô khuất sau cửa mà thấy chán ghét bản thân mình vô cùng.
Tại sao mình không vui khi thấy họ tình tứ, âu yếm với nhau chứ? Nghi ơi là Nghi! Mày điên thật rồi!
Mai Nghi không thèm nói gì với Nguyên Gia. Cô đi vội ra cửa.
Nhưng Nguyên Gia đã lên tiếng:
_Em không ở lại trình bày kế hoạch với anh sao?
_Anh biết chữ thì đọc đi! _Cô lạnh lùng đáp lại rồi đi nhanh ra thang máy.
Cửa thang máy vừa khép lại cô chưa kịp bấm nút đi xuống thì có một bàn chân chêm vào làm cho nó bật mở ra. Kế tiếp là Nguyên Gia bước vào.
Mai Nghi thấy anh liền nhích người sang bên không thèm nhìn anh. Nguyên Gia bước vào, ấn nút thang máy đi xuống rồi chắp tay sau lưng cười tủm tỉm.

Cho dù Mai Nghi có nhanh thế nào thì anh cũng thấy đôi mắt lưng tròng của cô.
Cứ tưởng là nước đá, không biết tức giận, ghen hờn chứ. Anh khẽ nhìn qua cô thấy cô vẫn lạnh lùng nên khều nhẹ tay cô.
Anh ngọt ngào:
_Em giận anh à?
Mai Nghi vẫn nghiêm mặt dài giọng:
_Tôi chỉ là một nhân viên quèn, đâu dám!
_Vậy sao lại bỏ về? _Anh trêu cô _Em… giận vì anh với Như Sương…
_Nè, anh đừng đề cao mình quá thế!
Cô nheo một bên mắt:
_Đừng nghĩ người con gái nào cũng… mê anh.
_Anh đâu có nói thế.
Nguyên Gia nhích sát vào cô, cười cười:
_Anh chỉ cần em “mê” là đủ rồi.
_Thật không biết xấu hổ!
_Làm gì phải xấu hổ. Nếu không đúng thì tại sao em lại… chặt mặt ngầu với anh. Thường ngày, em nói rất nhiều, nhưng hôm nay không thèm nói gì, chứng tỏ…
_Xin lỗi nha.
Cô ngọt ngào:
_Tôi đói không nói nổi.
Vừa lúc thang máy dừng lại, Mai Nghi bước nhanh ra cửa:
_Chào anh.
Đói bụng hả? Nguyên Gia thừ người. Đói đúng lúc vậy ư?
Anh vội chạy theo bước song đôi với cô:
_Em chưa ăn trưa sao?
_Tôi đâu được như công tử Nguyên Gia. _Cô mỉa mai _Thời gian ăn trưa của tôi được dùng để lập kế hoạch đấu thầu rồi, đâu có thời gian rảnh để… ăn chứ đừng nói gì đến chuyện…
Nguyên Gia nói tiếp:
_Bê bối. Có phải em muốn nói thế không? Anh cũng chưa ăn trưa, mình cùng đi nha!
_Xin lỗi, anh thông cảm. Nếu nhìn thấy anh chắc tôi khó nuốt.
_Còn anh thì chỉ nhìn em ăn anh cũng… no.
Đúng là ba xạo. Mai Nghi nguýt anh.
Cả hai đi bộ một đoạn xa công ty thì Mai Nghi vào một quán cơm bình dân. Cô gọi một dĩa cơm gà, Nguyên Gia cũng gọi giống cô và thêm một chai bia.
Anh chống tay dưới cằm nhìn cô:
_Hôm nay em đẹp lắm. Chỉ thay đổi bộ đồ mà đã đẹp như vậy rồi. Nếu như…
_Xin lỗi vì cắt lời anh. _Cô vẫn nghiêm mặt _Nhưng có nhiều bàn trống sao anh không ngồi mà lại ngồi đây?
_Những bàn kia không có em.
Câu nói ngọt ngào tình tứ của anh làm Mai Nghi thấy có gì đó không ổn. Phải rồi! Hắn xưng anh gọi em từ lúc nào mà ngọt dữ vậy. Đúng là bê bối!
Hai dĩa cơm được đem ra đặt lên bàn thật hấp dẫn.
Nguyên Gia xuýt xoa:
_Ngon quá. Đói bụng mà được ăn ngon như vầy thì còn gì bằng.
_Thôi đi! Đừng diễn trò! _Cô lạnh giọng _Chẳng phải lúc trưa anh đã ăn rồi sao?
_Có đi ăn cơm. Nhưng làm việc không xong, anh ăn đâu nổi.
Phải rồi! Ăn không nổi nhưng ôm người đẹp thì nổi chứ gì? Mai Nghi không thèm trả lời mà chỉ cắm cúi xuống đĩa cơm của mình.
Nguyên Gia thấy cô im lặng nên cũng không ăn nữa. Anh nâng ly bia uống một ngụm, nhìn cô:
_Có phải em muốn nói là anh không có tâm trí ăn cơm nhưng lại cùng thân mật với Như Sương phải không?
Mai Nghi bị bắt quả tang nên lúng túng nhìn anh. Sao hắn biết? Bộ đọc được suy nghĩ của mình sao?
Cô lấp liếm:
_Đó là anh nói. Tôi không có à!
_Thôi, không nói chuyện đó nữa! _ Nguyên Gia đề nghị _Anh muốn em rút lui khỏi vụ vay vốn. Chuyện đó anh lo được.
Mai Nghi mỉa anh:
_Anh sợ phải mất Như Sương khi cô ấy thua tui hả?
_Anh sợ cho em.
Nguyên Gia khẳng định:
_Anh không muốn chuyện gì xảy ra cho em cả. Em là một người không thể thất bại nên anh lo cho em lắm.
_Cám ơn. _Cô lấy khăn giấy lau miệng _Hãy lo cho bồ anh đi!
_Cái gì mà bồ? Em là vợ anh mà.
_Vậy còn Như Sương? _Cô cười khẩy _Tôi là vợ hờ đó.
_Tuy vậy, nhưng hai người đều là người thân, là bạn. Anh không muốn tổn thương ai.
Cách nói đó chẳng khác nào nước lạnh tạt vào mặt. Mai Nghi nổi sùng lên:
_Thế thì anh hãy đi tìm cô ấy để an ủi đi!
Nói xong, cô hầm hầm bỏ đi thẳng ra đường.
Nguyên Gia gọi theo:
_Đợi anh đã!
Anh đứng dậy chạy theo cô. Nhưng cô đã đón taxi đi mất.

==========
Đợi các sinh viên dẫn xe ra về gần hết, Mai Nghi mới mon men ra khỏi giảng đường.
Từ lúc cự Nguyên Gia ở quán cơm, cô đến lớp nhưng không tài nào tiếp thu bài được.
Cô nện từng gót giày trên nền gạch. Hắn đúng là tên bê bối mà. Miệng thì em là vợ anh. Nhưng lúc nào cũng Như Sương. Lo cô ta thì cứ lo bày đặt nói là lo cho mình. Lo sao lúc mình đi không đi theo. Cô dằn dỗi từng bước.
Uổng công mình lo cho công ty hắn mà. Biết vậy, mình chẳng thèm đếm xỉa đến kế hoạch đấu thầu.
_Ờ! Mà nói mới nhớ. _Mai Nghi vỗ nhẹ vào trán _Phải lo vay tiền. Nếu không, bà Sương cười vào mặt mình cho coi.
Mai Nghi nghĩ đến đây thì hối hả đi ra cổng. Cô vừa ra đến cổng trường thì một chiếc Mercedes trờ tới.
Một người đàn ông đứng tuổi, lịch sự trong bộ vest sẫm màu bước xuống, hơi khomngười ông trịnh trọng:
_Chào cô Hai. Lâu nay cô vẫn khoẻ?
_Chú Lai!
Mai Nghi kêu khẽ:
_Sao chú ở đây?
_Ông muốn gặp cô. Ông đợi cô ở đầu đường.
Ông Lai mở cửa xe:
_Cô lên đi!
Mai Nghi không đôi co mà tự nhiên bước lên xe.
_Cho xe chạy đi chú Lai!
Chiếc xe nổ máy vọt nhanh như sự hối hả của cô chủ.
Mai Nghi ngồi bên trong cảm nhận sự dễ chịu êm ái mà không hay bên kia đường có một người đàn ông, đúng hơn là một chàng trai đã đứng đợi cô nãy giờ với một bó hoa trên tay.
Chiếc xe dừng lại ở một nhà hàng loại cấp cao ở thành phố.
Mai Nghi theo chân ông Lai bước đến một phòng ăn sang trọng. Vừa bước vào, cô đã reo lên như đứa trẻ.
_Cha! Con nhớ cha quá!
_Nếu nhớ cha thì con đâu có bỏ cha mà đi. _Ông Thâu mắng yêu con _Con gẫy quá.
_Gầy là “mốt” mà cha. _Cô cười _Có chuyện gì mà cha tìm con thế?
_Con à! _Ông âu yếm vuốt tóc cô _Về nhà! Chơi bao nhiêu đó đủ rồi.
_Không được đâu cha! _Cô nũng nịu _Cha cho con vài tháng nữa đi. Nha cha! Vài tháng nữa rồi con về.
_Vài tháng nữa thì cha mất con luôn. _Ông lườm con gái _Con đang bày trò gì với cái thằng Gia thế?
Ủa! Cha cũng biết hả? _Cô ngạc nhiên.
_Cha không biết được sao? Cha chỉ có ít tháng nữa thôi mà.
_Nhưng trong thời gian đó cha sợ con sẽ bị thằng đó hại. Con tưởng những chuyện con làm, cha không biết chứ gì? Từ chuyện con quậy ở quán bar đến chuyện đất đai, cha đều biết.
_Hì… _Cô vuốt ngực ông _Biết rồi thì đừng giận mà!
_Nếu muốn cha đừng giận thì theo cha về.
_Không được! _Cô lắc đầu _Hiện tại con đang làm việc cho hắn. Nếu bây giờ bỏ đi, hắn coi con ra gì.
_Con cười tinh quái:
_Con là con của cha, con phải giống cha. Chưa lâm trận đã rút lui đâu được, phải không cha?
_Đúng! Con gái cha thì phải vậy chứ! _Ông gật gù _Nhưng hình như con đang “dụ” cha.
_Ôi! Con làm gì có bản lĩnh đó _Rồi cô ngả đầu vào cha.
_Cha gọi thức ăn rồi. Con phải ăn nhiều để tẩm bổ mới được.
_Muốn con ăn cũng được. _Cô sờ cằm ông _Cha cho con vay sáu trăm đi!
_Được! _Ông dễ dãi _Cha sẽ cho liền.
_Không phải! _Cô kêu lên _Sáu trăm triệu cơ.
_Con làm gì mà đòi số tiền lớn vậy? _Ông sững sờ _Có phải con đang có kế hoạch về khu chung cư?
_Cha đúng là thánh. _Cô nịnh ông _Biết rồi thì giúp con đi!
_Không được! _Ông xua tay _Từ lúc con quen biết thằng đó thì hình như con lấy hết những mối làm ăn của cha. Cha giúp con thì ai giúp cha công ty cha.
Ông Thâu đợi những người dọn bàn đặt thức ăn lên xong liền gắp cho con gái.
_Con ăn đi! Ra ngoài thiếu gì trò để chơi mà sao cha thấy con làm toàn chuyện “Trật” đời. Con Dung đã nói hết với cha rồi.
_Nói rồi thì giúp con đi cha! _Cô lay mạnh tay ông _Lần này cha đừng bỏ thầu. Để vụ này cho con đi.
_Con ăn đi! _Ông giục.
_Con không ăn. _Cô làm nũng _Trừ khi cha hứa với con thì con mới nói.
_Được, được! _Ông dễ dãi _ngày mai đến ngân hàng rồi tính.
_Cám ơn cha. _Cô bá cổ ông yêu thương _Cha là số một.
_Số một thì ăn đi. Ông cười nhìn con gái ăn ngon lành.
Đã lâu chắc con bé chưa được ăn ngon như vậy? Ông nhìn con mà thấy xót xa.
_Mai Nghi à!
_Dạ. Cha nói đi! _Cô nhìn ông chờ đợi.
_Có phải con đã phải lòng thằng Nguyên Gia rồi không?
_Cha này! _Cô xấu hổ _Ai thèm hắn.
_Không thèm mà con lại đồng ý ký hợp đồng làm vợ nó. _Ông vờ gắt giọng.
_Cha cũng biết hả? _Cô kêu lên.
_Lúc con với nó bàn chuyện đó, cha cũng có mặt. Cha ngồi câu cá gần đó. _Ông cười _Có thật thế không?
_Thật ra… Thật ra… _Cô ấp úng _Con chỉ thấy “mến” thôi.
_Thế nó có… mến mến con gái cha không?
_Con không biết! _Cô đưa đùi gà qua lại _Con không hỏi hắn.
_Vậy cha cho người điều tra giúp con nha! _Ông đề nghị _thật ra, cha muốn tìm hiểu về gia thế thằng đó lâu rồi, nhưng cha tôn trọng con. Cha sợ con không vui.
_Vậy sao cha biết hắn?
_Nó nổi tiếng như minh tinh về những phi vụ làm ăn và các toà nhà do nó thiết kế. Nhất là mấy vụ bê bối của nó… _ông cười cười _tạp chí nào không có. Con liệu có cầm cương nó được không?
_Con gái cha chưa biết thất bại là gì đâu _Cô lớn giọng.

========
Chiếc taxi dừng lại trước ngôi ngà của Hà và Mi thì Nguyên Gia hấp tấp bước xuống gọi lớn.
_Chuột ơi! Chuột!
_Út! Út tới rồi hả? _Cậu nhóc chạy ra mở cổng.
_Sao con lại ở đây? _Anh theo cậu bé ngồi xuống bậc thềm _Lúc trưa mẹ nói dì Nghi rước con mà.
_Dì Nghi đi học rồi. _Cậu bé đáp nhanh _Chiều nay Út mợ có hai tiết học nên dắt con tới đây chơi với dì Hà và dì Mi.
_Thế họ đâu? _Anh lo lắng.
_Hai dì đó đưa mẹ dì Mi ra bến xe để về quê. Con ở nhà buồn quá nên mới gọi di động cho Út cậu nè.
_Thế mà cậu hết hồn _Anh thở hắt ra.
_Ủa _Cậu bé nhìn bó hoa trên tay Nguyên Gia nãy giờ _Út cậu mua hoa tặng ai thế?
_Không tặng ai cả! _Anh bực bội vứt bó hoa xuống cỏ _Mua cầm chơi thôi.
_Con không tin _Cậu bé Vinh tinh nghịch.
_Lúc ở công viên, Út mua giùm một cô bé bán hoa. Anh lấp liếm _Đúng lúc con gọi điện nên Út cầm tới đây luôn.
_Không phải Út cậu tặng cho Út mợ ư? _Cậu nhóc cười.
_Thôi đi! Út cậu con không rảnh để…
Nguyên Gia chưa nói dứt câu thì chiếc Metecedes lúc sáng dừng trước cổng. Mai Nghi vừa bước xuống thì chiếc xe đó chạy ngay.
Cô đẩy cổng bước vào. Sững người vì sự có mặt của Nguyên Gia, cô kêu khẽ:
_Sao lại ở đây? Chẳng phải anh về công ty rồi sao?
_Em mải mê chơi, bỏ bê cháu anh, nên anh đến đây chơi với nó. _Anh lườm cô _Không được à?
Mai Nghi xoa đầu cậu nhóc:
_Con vào lấy đũa với con dao đem ra đây! Hôm nay mình sẽ ăn vịt quay bánh hỏi. Khỏi ăn cơm.
_Hoan hô Út _Cậu nhóc reo lên rồi chạy vào nhà.
Một lúc sao thì họ bắt đầu nhập tiệc.
Cậu bé cười với Mai Nghi:
_Từ lúc có em bé đến giờ, hôm nay mới ăn ngon như vậy đó Út.
_Vậy thì ăn nhiều đi. _Cô cũng cười _Mấy hôm nay Út bận quá nên không đưa con đi chơi. Đợi Út xong việc rồi sẽ đưa con đi, ăn uống thoả thích luôn.
_Có cả Út cậu đi nữa nha Út.
_Ừm!
Mai Nghi nhìn sang Nguyên Gia ngồi im lặng nãy giờ. Cô còn giận anh chuyện lúc trưa nên cũng không thèm đếm xỉa gì đến.
_Cậu Út con không thích đi đâu.
_Em hỏi anh lúc nào mà nói thế? _Anh gằn giọng với cô _Chuyện cần nói không nói, chuyện không cần nói ai mượn nói!
_Chuyện gì cần nói? _Cô trừng mắt.
_Lúc nãy em đi xe của ai thế?
Hắn bị sao thế kia? Cô nhìn anh lạ lẫm. Tự nhiên sao lại quan tâm đến… Chắc lại giở giọng uy quyền ra đây mà.
_Chuyện đó không liên quan đến anh. _Cô lạnh lùng nhìn chỗ khác _Chuột, vào nhà lấy tập vở đi con! Út đưa con về.
_Không đợi dì Hà với dì Mi hả Út?
_Không! Có người đợi rồi. _Cô liếc xéo Nguyên Gia _Dì cháu mình khỏi tốn công.
Nguyên Gia nhìn thằng cháu răm rắp làm theo lời Mai Nghi mà tức muốn bể bụng.
Anh nhìn thẳng mặt cô:
_Em nói thế là gì?
_Không phải anh đến là muốn tìm bạn tôi sao? Đợi đi! _Cô nói nhẹ tênh _Tụi nó sắp về rồi.
_Em đừng có ngang như thế! _Anh nạt.
_Ừm! Tại anh “thẳng” quá nên không được nói “ngang” chứ gì? _Cô bướng _Từ nay đừng có mà nạt tôi. Còn nữa… _Cô chỉ tay về phía anh đe doạ _Cấm gọi bằng “em”!

==========
Không khí ồn ào lẫn sự khẩn trương của ngân hàng làm Tâm Mi thấy hơi khớp. Cô ôm tập hồ sơ trên tay mà lòng đầy lo lắng.
Con nhỏ Nghi này! Sao nó không tự đến đây để ký hợp động vay vốn mà lại nhờ mình kia chứ? Nếu không nể tình Nguyên Gia là người ơn của mình thì đừng có hòng.
Cô kéo chiếc váy ngắn cho dài xuống để che bớt đôi chân trần thuôn dài của mình.
Nhíu mày, cô bực bội. Còn cái jupe này nữa. Nhất là đôi giày cao gót, sao mà khó đi quá. Mà cái phòng giám đốc ở đây cơ chứ?
_A! Kia rồi! _Tâm Mi mừng rỡ khi nhìn thấy căn phòng trước mặt.
Cốc…cốc..
_Mời vào.
Tiếng một người đàn ông vọng ra. Tâm Mi đưa tay lên chặn ngực. Phải bình tĩnh! Đừng sợ con Nghi chỉ nhờ mình đến đây để thay mặt nó ký hợp đồng thôi. Mọi chuyện nó đã lo hết rồi. Mình sắp ra trường cũng cần phải mạnh dạn lên chứ!
Hít một hơi dài, cô xoay nắm cửa bước vào. Dáo dác nhìn căn phòng rộng lớn được bài trí khá đơn giản. Một chiếc bàn giấy bên trên có máy vi tính, một bộ salon mini. Sao không thấy ai hết vậy? Cô ngại ngùng bước vào. Bất ngờ bên trong vọng ra một tiếng phụ nữ.
_Anh Thái à! Anh giúp em lần này đi mà.
_Xin lỗi Như Sương. Việc đó ngoài khả năng của anh. Trong thời gian ngắn như thế anh không thể. Nếu có thời gian để nhân viên của anh kiểm tra về sự đầu tư của công ty em thì anh còn có thể xem xét lại. Đằng này...
_Chẳng phải những lần trước anh vẫn… _Đó là con số nhỏ, đối với ngân hàng không ảnh hưởng gì. Thôi, em về đi.
_Anh định qua cầu rút ván với em à?
_Xin lỗi, anh nghĩ em đã hiểu lầm chuyện gì đó rồi. Đây là phòng riêng của anh không tiện tiếp em. Xin mời!
Tâm Mi theo hướng tiếng nói phát ra mà bước tới, bất thình lình cánh cửa của căn phòng nhỏ ở trong bật mở.
Cô chưa hoàng hồn thì một cô gái đã đâm sầm vào cô. Tâm Mi kêu khẽ rồi lơ mơ nhìn cô gái có vẻ đẹp sắc sảo trước mặt.
Cô ta lườm lại:
_Hoá ra đây là lý do anh không cho em vay tiền sao?
Người đàn ông bước đến ngồi oai vệ vào bàn giấy, giọng anh ta đầy uy quyền:
_Em thông cảm về đi. Anh có khách.
Như Sương tức tối vô cùng nhưng cũng đành bỏ ra về sau khi đã ném cái nhìn đầy hằn học cho Tâm Mi. Cô lúng túng lượm mớ giấy tờ của mình, miệng mắng khẽ:
_Người gì mà vô ý quá!
Cứ thế, Tâm Mi nhặt hết mớ giấy trong phòng. Chỉ còn duy nhất một tờ gần bàn làm việc, cô chồm người tới nhặt lên. Có lẽ do không quen với chiếc jupe ôm cùng đôi giày cao nên cô vừa chồm người thì đã bị trượt chân ngã qua một bên.
Vừa lúc đó, Tâm Mi thấy có bàn tay nào đó vội chụp lấy cô, ngẩng mặt lên nhìn xem ai vừa “cứu khổ cứu nạn” cho mình, cô đỏ mặt khi giao mắt với Thái.
Anh cười hiền:
_Em không sao chứ?
_Cám ơn anh. Tôi… tôi… tôi không sao. _Tâm Mi lúng túng đứng dậy vuốt lại tóc.
_Em ngồi đi! _Thái ân cần dìu cô ngồi xuống salon. Anh pha trà mời cô _Em uống đi. Em là Tâm Mi phải không? Anh là Trung Thái. Có lẽ Mai Nghi đã nói về anh cho em nghe.
_Không có ạ! _Cô lắc đầu _Mai Nghi chỉ bảo tôi đến đây đưa hợp đồng cho giám đốc ký. Sau đó chuyển tiền vào tài khoản. Nhiệm vụ của tôi chỉ có thế thôi.
_Anh là giám đốc ở đây. _Trung Thái nâng tách trà lên, anh nhìn vẻ ngây thơ, xinh đẹp của Tâm Mi qua làn khói của tách trà _Em không giống với lời của Mai Nghi nói qua điện thoại gì cả.
_Chắc nó bảo em là đứa hay lý sự nhưng nhút nhát và bất tài chứ gì? _Tâm Mi cụp mi không dám nhìn thẳng vào mắt Thái.
Cô không hiểu được những biến chuyển trong lòng mình. Tuy cô là người nhút nhát, rụt rè nhưng không đến nỗi “run” như bây giờ vì cô sắp trở thành một luật sư rồi mà.
_Tâm Mi hình như không được tự nhiên trước mặt anh. _Trung Thái ghẹo cô khi nhìn vẻ ngượng ngập trên đôi má đỏ hồng _Anh đâu làm gì em mà sợ anh thế?
_Tôi… em… em thấy hơi bất tiện khi phải nói chuyện với người biết nhiều về mình mà mình thì không biết gì về họ.
Ít ra cũng vậy chứ. Trung Thái cười. Sinh viên luật chứ bộ.
_Thôi được, để công bằng anh xin được mời em đi ăn trưa nha. _Anh đề nghị _Anh sẽ cho em biết lý do gì sao anh lại biết nhiều về em.
_Nhưng hợp đồng?
_Xong rồi! _Thái đứng dậy. _Cách đây một tiếng, anh đã chuyển tiền vào tài khoản của Nguyên Gia rồi. Ăn cơm với anh chứ!
Mình có quyền từ chối sao?

======

_Nghi à! Mày nghĩ con Mi sẽ đồng ý sự sắp đặt đó hả? Hạ dĩa trái cây lên bàn ăn
_Sao không? _Mai Nghi chu môi _Tao không tin họ không thành đôi.
_Nhưng con Mi nó là đứa nhát nhưng rất khó tính. Còn anh họ mày thì…
_Yên trí lớn đi! _Cô cười _Ông là mẫu người cổ điển rất hợp với con Mi.
_Nhưng họ chưa lần nào gặp nhau. _Hạ lo lắng.
_Con Mai không gặp thôi. Mấy lần anh ấy đến trường đều gặp nó. _Cô nheo mắt _Tao cam đoan với mày là lần này đi vay nợ nó không những được vốn và lời luôn.
_Đi vay nợ mà lời! Ý mày là anh Trung Thái à?
_Ừ! _Cô cho miếng cóc vào miệng _Mày đừng lo quá. Tao cũng chỉ tạo cơ hội cho họ chứ đâu có ép họ. _Cô vỗ nhẹ xuống bàn _Mà lúc sáng nó ăn mặc thế nào?
_Bộ váy đi đám cưới hụt của mày không chê vào đâu. À, mà này! _Hạ kéo ghế ngồi cần Mai Nghi _Mày với anh Gia không định tổ chức cưới lại hả?
_Ơ…ừ… _Mai Nghi muôn mắc nghẹn trước câu hỏi của đứa bạn được mệnh danh là ‘mồm mép” _Thì tao đã kể với mày tại chị Thư.
_Thì bây giờ tổ chức lại. _Hạ kiên nhẫn.
_Tụi tao… định lo xong cái vụ chung cư rồi mới tính. _Cô lấp liếm cho qua chuyện.
_Thế ư! _Hạ gật gù _Mà kế hoạch lần này được mọi người chấp nhận quả là không uổng công bọn mình.
_Ừ! Ý kiến tung giá giả của mày cũng hay thật. Tao nghĩ bà Sương vì tiền sẽ tung giá đấu thầu của công ty thôi.
_Vì vậy mà khi bỏ thầu, mày phải bỏ cao hơn giá ban đầu. _Hạ nói cứng.
_Tao biết! Mày đừng lo! _Nghi trấn an bạn.
_Ai là người thiết kế công trình vậy?
_Chồng tao. _Mai Nghi đáp gọn.
_Anh Gia? _Hạ ngạc nhiên _Không ngờ anh ấy tài thế. Vừa là kiến trúc sư vừa làm kinh tế giỏi. Mày đúng là có phước. _Cô nhìn sang Mai Nghi _Sao mày không rủ anh ấy đến đây chơi? Lâu rồi không gặp ảnh.
_Hôm qua hắn có đến đây… thăm bọn mày nhưng không gặp.
_Trời ơi! Mày lầm rồi! _Hạ vỗ tay _anh ấy đến là vì thằng Chuột gọi. Lúc mày đem nó đến thì cũng là lúc tao với con Mi đưa mẹ nó ra bến xe nên thằng Chuột sợ buồn mới gọi cho anh ấy.
_Thế ư? _Mai Nghi nhìn sững Hạ _Mày lúc nào cũng ăn hiếp ảnh. _Hạ nói nghiêm chỉnh _Anh ấy là người tốt. Mấy lần bọn tao gọi điện để cám ơn vì sự giúp đỡ của ảnh với mẹ con Mi, nhưng anh ta đều từ chối, không chịu gặp bọn tao.
_Tốt thế thì cho mày đó. _Cô vẫn ngang bướng nhưng trong lòng thì rối như tơ vò vì đã mắng oan cho Nguyên Gia.
_Cho thật không? _Hạ trêu bạn _Mày đừng làm tao mừng hụt nha.
_Con quỷ! Mày dám? _Mai Nghi vờ giơ tay doạ bạn _Mà sao con Mi đi lâu quá hả Hạ?
_Í! _Hạ kêu lên _Có tiếng xe ngoài cổng kìa!
Cả hai cùng chạy ra xem người nào đến thì bất ngờ vì sự xuất hiện của người đàn ông điển trai trong bộ vest trắng.
Hạ kề tai Mai Nghi nói khẽ:
_Ai vậy?
_Thái Trung. _Cô đáp khẽ _Đừng “đánh” rắn bị “động” rừng. Để họ chào nhau cho tự nhiên. Con Mi nó giận dai lắm.
_Ừ! Vậy vào trong đi! _Hạ cùng Mai Nghi rón rén đi vào phòng khách. Cả hai vừa ngồi xuống salon thì Mi cũng vào tới.
Thấy Mai Nghi, cô đập nhẹ vào vai bạn lớn tiếng:
_Con quỷ! Mày dám bán đứng tao với anh họ mày hả?
Mai Nghi nhăn mặt nhìn Hạ cầu cứu. Hạ vờ không biết gì kéo Tâm Mi ngồi xuống:
_Đừng nóng! Có gì từ từ nói.
_Còn nói được gì nữa! _Mi ấm ức. _Lúc đến đó, anh Trung biết rất rõ về tao, thế mà tao ngớ ra như thằng khùng không biết gì cả. Mày coi có tức không?
_Xin lỗi! Xin lỗi! _Mai Nghi xuống nước _Tại vì mày là đứa dễ tính quá nên tao phải làm thế. Thông cảm đi. _Cô nhe răng cười trừ _Nhưng mày thấy anh họ tao thế nào?
_Bình thường thôi. _Tâm Mi vờ thản nhiên.
Mai Nghi hiểu bạn nên háy mắt với Hạ. Hạ liền nhỏ nhẹ nói với Mi:
_Bình thường thật hả mậy? Lúc nãy nhìn cái cách hai “ông bà” chia tay tạm biệt cũng “xúc động đậy” lắm mà.
_Xúc động cái đầu mày! _Mi phát vào vai Hạ _Mày đừng nghe con Nghi!
_Đúng! _Nghi vờ nghiêm mặt _Nghe tao làm gì, tao còn lầm mày huống chi người nào. _Cô thở hắt ra _Tội nghiệp anh Trung Thái, ổng tưởng mày hiền nhưng thật ra mày dữ như chằn vậy.
_Vậy mày là tao, mày có tức không? _Mi ấm ức _Lúc tao gặp ảnh, ảnh nhìn tao cứ như là muốn “nuốt chửng” tao làm tao “ngượng” muốn chết. Đã vậy, con Hạ còn bắt tao mặc bộ đồ quỷ này nữa.
Mai Nghi nhìn Hạ cười cười. Hạ tinh quái khều Mi:
_Ê! Dân Luật gì mà ăn nói ngược ngạo vậy? Người ta muốn “nuốt chửng” không “sợ” mà lại “ngượng”. Bộ không sợ “chết” hả?
_Phải đó! _Mai Nghi chêm vào _Lúc đó có rớt ra không?
_Rớt? Mà rớt cái gì? _Mi thật thà hỏi lại.
_Trái tim ngủ yên của mày. _Mai Nghi cười.
_Trật rồi! _Hạ xua tay _Bây giờ nó đã không còn ngủ yên nữa, nó đang thổn thức… _Cô đứng dậy vờ ôm ngực hát lên _ “Tình yêu đến, em không mong đợi gì. Tình yêu đi em không hề hối tiếc…”
_Con quỷ! _Mi xấu hổ đỏ mặt _Hai đứa bây đúng là quỷ sống mà. Tao với ảnh đâu có gì, chỉ ăn cơm trưa thôi.
_Được rồi! Ban đầu như thế là tốt rồi. _Mai Nghi ngồi nghiêm chỉnh lại _Vậy ông Thái có chuyển tiền chưa?
_Rồi! Tao cũng kiểm tra rồi. _Mi ngồi xuống _Nhưng ảnh không ký hợp đồng.
_Trời đất! _Hạ kêu thảng thốt lên _Mày tài thật nha. Mi vay số tiền lớn như vậy mà không hề có hợp đồng.
_Tao… tao… _Mi cụp mi ấp úng.
_Thôi, mày đừng trêu nó nữa Hạ. _Mai Nghi giải vây cho bạn _Mi! Mày đến đó không có chuyện gì chứ?
_Có! _Mi nghiêm mặt _Hình như bà Như Sương cũng vay tiền ở ngân hàng đó. Tao gặp bả vừa cãi với anh Thái xong.
_Thế anh Thái có cho mượn tiền không? _Hạ nóng lòng.
_Nghe cuộc nói chuyện của họ chắc là không? _Mi lắc đầu đung đưa đuôi tóc.
Mai Nghi nghe bạn nói xong thì thừ người suy nghĩ. Một lúc sau, cô nói với bạn:
_Mi nè! Tao nhờ mày chuyện nữa nha!
Vì là người chịu ơn nên Tâm Mi gật đầu ngay:
_Có chuyện gì thì mày nói đi. Miễn là…
_Yên trí lớn đi! _Hạ xen vào _Nó nhờ mày dùng mỹ nhân kế đó.
Mai Nghi nhìn hạ bằng cặp mắt ngưỡng mộ. Không ngờ bạn mình lại thông minh và sâu sắc đến thế.
_Phải đó! _Mai Nghi trịnh trọng _Mày cố hỏi ông Thái xem trước đây bà Sương có vay tiền không? Và trong những phi vụ đó có mờ ám gì không?
_Nhưng mày bảo chuyện đó trước nay do chị Thu lo mà? _Mi mở to mắt ngạc nhiên _Cô Sương tuy là thư ký của anh Gia nhưng chuyên môn chỉ là kế toán đâu có…
_Vậy mới nói! _Mai Nghi nói nhanh _Hắn… à, ý tao là ông xã tao rất tin cô ta, chị Thư lại thường đi công tác. Tao chỉ muốn xác minh thôi.
_Theo tao, mày cứ trực tiếp đến đó hỏi anh họ mày hay hơn. _Hạ đưa ra ý kiến _Dù gì con Mi nó cũng không bằng mày.
_Tao cũng biết. _Mai Nghi chau mày _Nhưng tao rất hạn chế đến ngân hàng _Tao sợ… sợ phải ở đó luôn.
_Vậy là ý gì? _Mi hỏi lại.
_Tức là tao tài giỏi quá nên sợ anh họ giữ lại làm việc luôn. _Mai Nghi nói xạo với bạn.
_Đừng nổ quá! _Cả Hạ và Mi cùng kêu lên.
Mi nói:
_Nếu mày nói thế thì tao sẽ cố hỏi anh Thái. Nhưng kết quả thì tao không đảm bảo đâu.
_Chỉ cần mày giúp tao là được rồi. _Mai Nghi cười.
_Tao không giúp mày. _Mi đứng dậy mở tủ lạnh lấy chai nước _Tao vì anh Gia. À! Mà sao mày không rủ ảnh đến đây chơi?
_Lúc sáng, tao đến công ty nhưng không gặp, chắc nghỉ đi chơi đâu đó rồi.
_Mày lúc nào cũng nói thế. _Mi mắng bạn _Anh ấy không thế đâu. Chiều nay, học xong về xem thế nào. Sẵn tiện rủ anh ấy tối nay đi chơi luôn đi. _Hạ đề nghị _Nhân dịp bảo anh Trung Thái ra mắt bọn mình luôn.
_Phải… phải… phải… _Mai Nghi nổ một tràng dài _Nếu con Mi chịu gọi điện mời anh Thái, tao sẽ “dắt” anh Gia đi.
_Trời ơi! Coi mày kìa! _Hạ trề môi _Làm như lớn lệnh lắm, đòi dắt người ta!
_Mi! mày nghĩ sao? _Mai Nghi phớt lờ lời nói của Hạ.
_Nhưng… _Mi ngập ngừng _Lúc trưa tao đã từ chối rồi, bây giờ lại…
Mai Nghi và Hạ nhìn nhau rồi cùng nói lớn:
_ “Cột lại đi tìm trâu”.

=======
Căn nhà của Thanh Như hôm nay khác với mọi ngày, bàn ăn chỉ có một mình cô. Mai Nghi và cu Vinh hôm nay không nói năng gì. Một sự im lặng đáng sợ.
_Mẹ! Con có chuyện muốn nói với mẹ.
_Chuột! Lại đây ăn cơm với mẹ! _Cô kéo ghế cho con _Vài ngày nữa cha về, Chuột có vui không?
_Có mẹ ạ! _Cậu bé reo lên _Con muốn hỏi mẹ là tại sao Út cậu hay cãi nhau với Út mợ vậy?
_Họ cãi nhau à? _Thanh Thư mở tròn mắt.
_Dạ. Giận luôn rồi.
Ra thế! Hèn chi mà cả ngày nay hắn không qua đây thăm công chúa của mình. Hắn rất thích con nít mà phải ở nhà chắc là dằn lòng dữ lắm. Xem ra chuyện nghiêm trọng rồi.
_Chuột à! _Mai Nghi từ trên lầu đi xuống gọi to _Đi qua bà ngoại không?
Cậu bé nhìn Thanh Thư để hỏi ý kiến, được mẹ gật đầu ra hiệu nên chạy đến nắm tay Mai Nghi cười híp mắt:
_Đi đâu giờ hả Út?
_Phải! _Cô cười rồi nói với Thanh Thư _Chị Thư à! Em qua bển chút nha!
_Ừ! _Thanh Thư gật đầu _Nhưng em không ăn cơm sao? Lúc đi học về đến giờ em đâu ăn gì?
_Thì qua bà ngoại ăn cơm. _Cậu nhóc nói nhanh.
_Thế cũng được. Luôn tiện, em nhắn với cậu Gia là hôm nay công chúa hắn nhớ hắn lắm.
_Dạ, em biết rồi.
Mai Nghi dắt tay cu Chuột đi ra vườn. Đứng bên hàng rào trúc, cô thừ người nhìn qua nhà Nguyên Gia.
Mình qua đó, hắn sẽ cho rằng mình cần hắn lắm. Đảm bảo là sẽ lên mặt cho xem. Không được! Cô nhắm chặt mắt lại. Mình không thể cho hắn có cơ hội để lên mặt được. Nhưng nếu không xin lỗi hắn, đảm bảo hắn sẽ không chịu đi với mình.
Cô vỗ vào trán. Lúc đó còn mất mặt với bọn con Mi, con Hà nữa.
Ôi chao! Sao tôi khổ thế!
_Út ơi! _Cậu nhóc Chuột giật tay cô _không đi hả Út?
Mai Nghi nhìn xuống cậu bé, cô hỏi nhỏ:
_Chuột à! Cậu Út con có phải là người giận dai không?
_Không đâu! _Cu Chuột huơ tay phủ nhận _Út cậu tốt lắm không giận Út mợ đâu.
_Thế à! _Mai Nghi thấy an Tâm hơn _Vậy mình đi!
Nói rồi, cô dẫn cậu bé băng rào chui qua nhà Nguyên Gia.
Bà Kim Huệ đang ngồi trong phòng ăn thấy cô, mừng rỡ reo lên:
_Nghi! Vào đây ăn cơm với mẹ, con! Bà nhìn cu Chuột _Cả Chuột nữa, ăn cơm với ngoại nè!
_Dạ. _Cậu bé ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh bà.
Mai Nghi rụt rè bước đến nhưng cặp mắt thì láo liên, quan sát xung quanh tìm “mục tiêu”.
Vẫn không thấy hắn. Hắn không có ở nhà sao? Cô thấy yên trong dạ.
Bà Kim Huệ nhìn cô đã hiểu cô muốn gì. Bà cười xoà:
_Con tìm Nguyên Gia hả?
_Dạ. _Cô lí nhí _Sao mẹ biết?
_Hôm qua tối mịt nó mới về nhà, người nồng nặc mùi rượu. _Bà chỉ tay lên lầu _Cả ngày nay nằm ì ở trển, không ăn uống gì là mẹ biết hai đứa có chuyện rồi.
Bà cười cười:
_Nhưng mặc kệ nó đi! Ngồi xuống đây ăn tối với mẹ! _Bà quay qua chị bếp đứng cạnh bên ra lệnh _Lấy thêm chén đũa cho mợ Hai!
_Dạ thôi mẹ ạ! _Cô ngăn chị bếp lại _Con… con muốn nói chuyện với… anh Gia. Sau đó, bọn con sẽ đi ăn ở ngoài.
Bà Kim Huệ ngạc nhiên trước thái độ của cô. Đúng với tính cách nó thì Nguyên Gia sẽ phải xin lỗi, làm hoà trước chứ! Lạ thật nha!
Bà chỉ tay lên lầu:
_Thế thì con lên lầu đi! Nó ở trong phòng.
_Dạ. Con xin phép. Chúc mẹ ngon miệng.
Mai Nghi để cậu bé ngồi ăn với bà Kim Huệ. Cô đi vội lên lầu:
_Anh biết rồi. Em chỉ cần nhắn với Mai Nghi thì anh sẽ đến ngay. _ Nguyên Gia đang nằm trên giường uể oải nói qua điện thoại.
_…
_Hạ cứ yên! Đúng là cô ấy với anh đang giận nhau, nhưng em đã lên tiếng thì nhất định anh sẽ đến.
_…
_Có lẽ cô ấy sắp qua nói với anh đó.
Nguyên Gia nằm dài trên giường nói chuyện mà không hay Mai Nghi đang đứng bên ngoài.
Cốc …cốc…
Có tiếng gõ cửa. Anh liền bịt ống nói rồi nói vọng ra.
_Ai đó? Vào đi, cửa không khoá!
Mai Nghi vừa xuất hiện. Nguyên Gia đã sầm mặt lại. Anh nói qua điện thoại:
_Alô. Hiện giờ anh đang có khách. Mình gặp lại sau nha.
_…
_Ừm! Anh hứa mà. Không có chuyện gì cả.
_…
_Yêu thì không biết có hay không nhưng “cắn nhau” thì muốn chết rồi nè.
_…
_Ừ! Tạm biệt.
Nguyên Gia vứt cái di động lên giường, nhìn Mai Nghi đang đứng dựa cửa.
Tối nay cô mặc một chiếc đầm ngắn màu trắng muốt trông thật dễ thương. Nguyên Gia thích nhất là mái tóc đang xoã xuống vai, trông cô như một nàng công chúa.
Anh nhìn mấy lượt rồi cuối cùng dừng lại giao mắt với cô. Mình mà nhỏ nhẹ thì sẽ không bao giờ chịu xuống nước năn nỉ mình. Nguyên Gia thầm nhủ. Cho dù có đau lòng thì cũng phải cho cô bé nếm mùi “đau khổ”. Nếu không mai mốt ai mà chịu nổi.

=======
Anh hắng giọng:
_Hừm. Có chuyện gì thế? Ngồi đi! Đâu ai bảo đứng làm dâu.
Đúng là “đục nước béo cò” mà. Mai Nghi mím môi dằn cục tức xuống khi nhìn gương mặt lạnh lùng của anh. Cô kéo ghế ngồi đối diện với Nguyên Gia.
_Tôi có chuyện muốn nói. _Cô nhìn chỗ khác.
Sang đây năn nỉ mà lại nói bằng cái giọng chị Hai người ta. Đúng là có chết cũng không chừa. Nguyên Gia lườm cô rồi ngã ra giường quay mặt vào tường không thèm nhìn cô.
_Nói đi! _Anh cộc lốc.
Bạch…
Mai Nghi bực mình trước thái độ của anh nên phát mạnh vào mông Nguyên Gia, làm anh nhổm dậy trừng mắt với cô.
Mai Nghi cũng chống tay lên hông, lớn tiếng:
_Anh tưởng anh là ai mà thế hả? _Cô chỉ tay về phía anh _Học ở đâu cái kiểu nói chuyện mà quay “mông” vô mặt người ta chứ?
Nguyên Gia phải cố lắm mới nhịn được cười. Anh chống khuỷu tay lên gối ngóc đầu nhìn cô răng đe:
_Đây là phòng tôi, ai cho cô lớn tiếng? Đừng tưởng có mẹ tôi yểm trợ rồi muốn làm gì thì làm nha! _Anh hất mặt _ Nguyên Gia này mà muốn thì không ai cản được đâu.
Mai Nghi nghe anh nói cô hơi sợ, bước lùi lại cô nhìn chiếc váy mỏng manh của mình. Một thoáng sợ sệt nhưng cô vẫn cứng giọng:
_Mười anh cũng không dám đụng đến tôi chứ đừng nói một anh.
Nguyên Gia ngóc đầu nhìn cô, bỗng nhiên anh nhảy xuống giường nhào tới cô:
_Là cô nói đó nha!
_Nè…nè… Anh vừa thôi nha! _Mai Nghi nép vào tường, giơ tay lên phòng thủ _Đừng có mà làm ẩu!
Nguyên Gia phì cười khi nhìn bộ dạng của cô. Anh móc trong bóp ra một tờ giấy chìa trước mặt cô:
_Tôi là võ sĩ Karaté đây nè. Khỏi thủ! Có chứng nhận đàng hoàng đấy.
Mai Nghi bị quê quá nên xụi tay nói ỉu xìu:
_Tôi qua đây không phải để kiếm chuyện với anh.
Nguyên Gia đến tủ áo lấy chiếc áo thun màu đen ra vứt lên giường. Anh đến bên chiếc gương lớn treo gần đó lấy chai dầu thơm xịt hai bên cánh tay.
Mai Nghi nhìn anh mà thấy tức lên đến cổ họng. Đàn ông gì mà điệu đàng. Ai đời đi sử dụng dầu thơm, giống như con gái.
Nguyên Gia ngồi trên giường mặc chiếc áo thun xong nhìn cô:
_Không kiếm chuyện thì qua đây làm gì? _Anh kề sát mặt cô _Nhớ à?
_Nhớ cái nỗi gì! _Cô quay mặt chỗ khác hy vọng Nguyên Gia không phát hiện đôi má ửng hồng của mình _bọn con Mi, con Hạ nhờ tôi mời anh đi chơi. Tối nay anh rảnh chứ?
_Nhìn tôi, cô không đoán ra sao? Anh chải tóc _Xin lỗi nha!
_Anh diện đẹp thế chắc đi chơi với bồ?
_Hơi thông minh đó. _ Nguyên Gia cười cười.
_Anh không đi, tôi biết nói thế nào với tụi nó đây?
_Đó không liên quan gì đến tôi cả.
Anh quay mặt cười tủm tỉm khi nhìn gương mặt nhăn nhó của Mai Nghi:
_Bây giờ tôi phải đi đây.
Cô vội đứng ở cửa phòng chặn lại, hai tay dang ra vịn vào thành cửa chiếm lối đi của anh.
_Ai cho anh đi?
Nguyên Gia vòng tay trước ngực hỏi, vẻ kênh mặt:
_Muốn làm trò gì đây?
_Muốn anh cùng đi với tôi đến gặp bọn bạn tôi. _Cô nói thẳng thừng.
_Cô ra lệnh cho tôi đấy hả?
_Không! _Mai Nghi cúi mặt _Tôi đang năn nỉ anh đấy chứ.
Rốt cuộc thì cũng nói ra rồi. Nguyên Gia cười cười ngồi trở lại giường:
_Năn nỉ thì cũng phải nói cho êm ái một chút chứ.
Ối! Đúng là “giậu đổ bìm leo” mà mà. Mai Nghi cắn răng cố dằn cơn giận. Cô nện từng gót giày bước đến cạnh anh:
_Tôi đã hiểu lầm nên có những lời không đúng. Xin lỗi.
Nguyên Gia đưa tay che miệng tằng hắng:
_Cô đang muốn hoà bình hay chiến tranh mà trong giọng nói có chút vị “thuốc súng” vậy?
Cô chịu hết nổi thái độ cà tửng của anh nên hét lên:
_Vậy thật ra anh muốn gì đây?
_Đâu có gì đâu.
Anh làm tỉnh đứng dậy nhìn thẳng vào mắt cô thật tình tứ:
_Tôi chỉ diệu dàng, ga _lang với những người thích được chiều chuộng, ngọt ngào thôi. Cô chẳng cấm tôi không được gọi bằng “em” thì tôi phải thế chứ sao?
_Lúc đó…lúc đó tôi giận quá! _Cô lắp bắp _Anh đừng nhỏ mọn thế chứ! Bây giờ anh cứ gọi… tuỳ ý.
_Không thích!
Nguyên Gia ngả người ra giường, đan hai tay làm gối:
_Tôi không thích ép người khác. Miễn cưỡng đâu có vui.
Mai Nghi rụt rè ngồi xuống bên cạnh anh, cô lí nhí trong họng:
_Tôi…đâu có miễn cưỡng.
_Tự nguyện à? _ Nguyên Gia cười cười.
_Ừm. _Cô cúi mặt.
_Thế cô định xưng hô với tôi thế nào? _ Nguyên Gia vẫn giọng lạnh ngắt.
_Gọi “anh” xưng “em”. Như thế được chưa?
_Tự nguyện? _ Nguyên Gia hỏi lại để chọc cô.
_Ừm. _Mai Nghi gật đầu.
Nguyên Gia liền ngồi bật dậy, kéo tay cô ra cửa, mặt hớn hở:
_Vậy thì đi mau lên! Anh nói với Hạ sẽ đến liền. Nãy giờ đã trễ rồi.
_Đợi đã! _Mai Nghi níu tay anh lại. Cô lừ mắt _Anh với con Hạ … tức là anh đã nhận lời đi chơi với nó?
_Ừ! Lúc nãy là cô ấy gọi điện _Anh quên mất vở kịch mình đóng nãy giờ nên nói luôn _Lúc em vừa mới vào ấy.
_Vậy là nãy giờ anh gài bẫy tôi? _Cô chỉ tay vào mặt mình.
_Gài đâu mà gài! _Anh cười _Gài bẫy em, anh có lợi gì đâu?
_Anh còn dám nói! _Cô la lên trong sự giận dỗi _Anh chỉ giỏi ăn hiếp tui.
_Anh không ăn hiếp em! _ Nguyên Gia khoá cửa phòng lại _Em mà nói một tiếng “tui” là anh thay đồ ra ở nhà liền đó.
Đúng là tên bê bối. Cô mắng thầm. Ăn nói lật lọng.

=======
Vũ trường Sao Đêm.
Một không khí ấm cùng nhưng đầy sôi động, mọi người như chìm vào sự êm dịu của tiếng nhạc, tiếng đàn violon của anh chàng trên sân khấu như trải hoa dưới chân các đôi bạn đang tay trong tay dìu nhau đi theo điệu Valse.
Tâm Mi ngại ngùng đặt tay mình trong bàn tay của Trung Thái, anh hỏi khẽ:
_Em… sợ anh sao mà không dám nhìn anh thế?
_Không có. _Tâm Mi đáp nhanh, cô ngẩng lên nhìn anh để rồi biết mình đã bị anh “dụ”, cô phụng phịu _Anh… chọc em.
Trung Thái cười độ lượng:
_Anh thích thấy em thế này. Trông em giống như… búp bê.
_Anh Thái này! _Mi kêu khẽ _Sao nói em thế chứ?
_Hì… Không nói nữa! _Anh giơ tay đầu hàng _Chúng ta nói chuyện khác nha! Em với Mai Nghi là bạn thân, có khi nào cô nhỏ nói cho em nghe về gia đình không?
_Cũng ít lắm. _Cô trầm giọng _Nó chỉ nói là không thích sống với gia đình, muốn tự lập. Chỉ thế thôi.
_Em có biết gì về Nguyên Gia không? Anh nghe Hạ nói qua điện thoại là lắm rất quý Mai Nghi?
_Anh họ gì mà kỳ vậy? _Cô trêu anh _Không biết gì về em gái hết.
_Nó mà chịu cho anh biết thì tốt rồi. _Anh cười cười _Con nhỏ đó ngang ngạnh cứ đâu được như… em.
_Ôi! Anh không sợ em mách với Mai Nghi hả? _Cô nheo mắt.
_Anh chỉ nói sự thật thôi. _Trung Thái so vai _Nhưng nói gì thì nói, hôm nay anh vui lắm _Lúc ăn trưa em từ chối lời mời của anh làm anh tưởng mình không còn cơ hội nào chứ!
_Trung Thái! Anh nói đi đâu vậy? _Cô xấu hổ cụp mi xuống.
_Tâm Mi! _Trung Thái nhìn cô nồng nàn _Hãy cho anh cơ hội đi! Anh biết mình hơi vội vàng nhưng anh chỉ mong em chấp nhận anh như một người bạn. Anh hy vọng thời gian sẽ giúp chúng ta hiểu nhau và mình có thể…
_Trung Thái! _Cô gọi khẽ _Anh đang gây sự chú ý cho con Hạ đằng kia kìa. _Cô vờ nhăn nhó _Nó mà trêu em là em sẽ không gặp anh nữa đó.
Trung Thái nhìn Hạ đang ngồi ở góc phòng giơ tay vẫy anh. Anh quay qua nhìn Tâm Mi rạng rỡ:
_Nói vậy là em đã chấp nhận cho anh vào danh sách các ứng cử viên của em rồi.
_Nhưng em có điều kiện. _Cô nói nghiêm chỉnh.
_Em muốn biết về Như Sương? _Anh dè dặt nhìn cô.
Reply With Quote
(#19 (permalink))
Old
cantho65 cantho65 is offline
Junior Member
Rep Power: 0
cantho65 is infamous around these parts
 
Posts: 16
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
_Sao anh biết? _Cô ngạc nhiên trố mắt nhìn anh.
_Chuyện nhỏ ấy mà. _Anh cười _Anh còn biết chuyện tối nay là của Mai Nghi bày ra, đúng không?
Bị anh đoán đúng nên Tâm Mi đành chịu trận, cô chỉ biết im lặng bước theo điệu nhạc.
Trung Thái lại nói tiếp:
_Em vốn không bao giờ có những suy nghĩ cũng như hành động như tối nay. Em đã từ chối lời mời lúc trưa của anh rồi đột ngột gọi điện thoại rủ anh đi chơi. Bao nhiêu đó cũng đủ để anh biết “quân sư” của em là Mai Nghi.
_Anh thật đáng sợ. _Cô chu môi.
_Đừng nói anh thế! _Trung Thái giải thích _Chẳng qua anh rất hiểu con nhỏ Nghi thôi.
_Nói vậy thì anh hãy nói cho em biết về Như Sương đi. _Cô nhìn anh chờ đợi _Thật ra, bọn em chỉ muốn làm rõ vài chuyện thôi.
_Anh đâu có nói là từ chối. _Trung Thái cười cười _Nhưng không phải bây giờ. Một buổi tối như thế này, ai lại đem mấy chuyện đó ra nói. Anh kề vào tai cô nói nhỏ _Ai cần thì đến công ty anh.
_Ôi! Anh xấu quá. _Cô kêu khẽ.
Vừa đúng lúc bản nhạc kết thúc nên Tâm Mi nhìn anh đề nghị:
_Mình lại bàn ngồi đi anh!
Trung Thái lịch sự dìu cô trở lại bàn. Vừa thấy hai người, Hạ liền reo lên:
_Hai người nhảy đẹp thật nha. Trung Thái à! Tuy là lần đầu gặp anh nhưng quả thật em rất phục anh.
_Phục anh? _Trung Thái ngẩn người _Về chuyện gì?
_Ơ… ơ… Anh vừa có tài kinh doanh lại vừa giỏi khiêu vũ. Điều đó chứng tỏ bản lĩnh của anh. Làm ra làm, chơi ra chơi.
_Nè, bà “ve sầu” kia nịnh vừa thôi! _Mai Nghi cùng Nguyên Gia bước vào _Anh họ là người phàm mắt thịt, đừng tâng bốc ổng thế. Chuyện đó để con Mi lo.
Tâm Mi bị Mai Nghi kéo vào cuộc bất ngờ nên lúng túng nhìn Trung Thái, cô vội đứng dậy đập nhẹ vào vai bạn:
_Cái tội đến trễ còn chưa phạt, ở đó mà nhiều chuyện. Không mau giới thiệu… ông xã đi!
Mai Nghi sực nhớ Nguyên Gia đứng sau lưng, cô ngượng ngập nói với Trung Thái:
_Anh Thái! Đây… đây là Nguyên Gia bạn… trai em. _Cô bấu tay Nguyên Gia _Anh Gia à! Còn đây là Trung Thái, là… anh họ em.
Anh họ? Nguyên Gia trừng mắt nhìn cô. Chẳng phải em không có ai thân thích sao?
Mai Nghi phớt lờ ánh mắt của anh. Cô kéo Nguyên Gia ngồi xuống, giọng xởi lởi:
_Hai người chào nhau đi!
Nguyên Gia không để ý đến nụ cười tủm tỉm của Trung Thái. Anh lịch sự chìa tay với Trung Thái:
_Chào anh. Rất vui được gặp anh. Tôi nghe… Mai Nghi nói nhiều về anh hôm nay mới được gặp.
_Tôi cũng thế. _Trung Thái bắt tay với Nguyên Gia _Nghe danh cậu đã lâu hôm nay mới được biết. Rất vui khi gặp cậu.
Hạ ngồi quan sát nãy giờ, cô cảm thấy có chút không khí nặng nề đang từ từ bao trùm nơi đây nên xen vào:
_Nè! Ra mắt gì mà kỳ vậy? Phải nâng ly chúc mừng cho cuộc gặp gỡ lý thú này chứ.
_Phải… phải… _Mai Nghi cao hứng nâng ly bia lên _Đã lâu rồi không vui như hôm nay. Đông đủ thế này thì phải nâng ly chứ!
Mọi người cùng hào hứng cụng ly. Nguyên Gia nâng ly bia nốc cạn một hơi mà mắt vẫn nhìn đăm đăm vào Trung Thái.
Hình như mình đã gặp người này ở đâu thì phải. Anh ta với con nhóc này mà bà con nỗi gì.
Anh chàng đánh trống gõ cái tùng thật lớn làm Nguyên Gia giật mình nhìn lên sân khấu. Một bản Disco vang lên làm mọi người xung quanh nhốn nháo kéo nhau ra sàn nhảy.
Mai Nghi nắm tay Hạ và Mi:
_Bọn mình ra nhảy đi!
_Thôi… thôi… tao chịu. _Mi nhăn mặt.
_Còn mày, Hạ? _Mai Nghi hỏi.
_Tao sắp xỉu rồi. _Cô xua tay _Mới nghỉ một lát đây. Mày với anh Gia mới đến ra nhảy đi!
Mai Nghi nhìn qua Nguyên Gia đang “xử lý” nắm đậu phộng trên tay mà giận tím mặt. Hắn làm như không có mình bên cạnh vậy. Bây giờ mà nhảy nhót gì nổi. Đêm qua đã chơi suốt đêm rồi.
_Nghi à! Anh em mình nhảy đi! _Trung Thái đề nghị.
_Có thể chứ! _Mai Nghi cười toe _Anh họ muôn năm mà.
Trung Thái nắm tay Mai Nghi kéo ra sàn nhảy, anh gầm gừ:
_Em bày trò gì thế? Cậu mà biết chuyện thì sao? Anh nói trước là không nói xạo cho em đâu.
_Hì… hì… _Mai Nghi nhìn anh _Anh không xạo thì đừng hòng gặp con Mi.
_Em… _Trung Thái cứng cổ họng trước gương mặt tỉnh qoeo của cô.
_ Nguyên Gia! Anh với con Nghi chưa làm hoà hả? _Tâm Mi hỏi khẽ.
_Phải đó. _Hạ rót bia với cho anh _Chẳng phải anh nói là xong rồi mà.
Nguyên Gia cảm động trước sự quan tâm của hai cô nên cười xuề xoà:
_Bọn anh đâu có gây gổ gì mà làm hoà. Chỉ là đêm qua anh uống rượu hơi nhiều. Cô ấy không thích.
_Ra thế! _Hạ thở hắt ra.
Mi cũng cười nhẹ nhõm:
_Vậy thì anh phải kiên nhẫn làm cho nó “vui” thì tự nó sẽ hết giận anh.
_Anh biết rồi. _ Nguyên Gia nâng bia lên uống _Bọn em quen với anh Thái lâu chưa?
_Mới thôi anh ạ! _Hạ đáp nhanh _Anh ấy với anh có một điểm chung đấy.
_Điểm nào? _ Nguyên Gia liếm môi.
_Có tài, có sắc, có… nhiều Fan. _Hạ cười trêu anh.
_Con nhỏ này! _Tâm Mi phát vào đùi bạn _Nói gì thế?
Nguyên Gia cười trừ với hai cô. Anh không hiểu được vẻ thẹn thùng mắc cỡ của Tâm Mi mà chỉ thấy bất an, một cảm giác lo lắng, ghen tị nào đó vừa xảy ra trong anh. Anh nhìn ra sàn nhảy, Mai Nghi và Trung Thái đang cười đùa rất thân thiết, cả hai đang uốn mình theo làn nhạc cực kỳ sôi động. Hết nói nổi mà. Anh nhíu mày. Vậy mà mở miệng ra là đem Như Sương ra nói mình bê bối? Cô ta là “sư mẫu” của đại bê bối thì có.
Reply With Quote
(#20 (permalink))
Old
cantho65 cantho65 is offline
Junior Member
Rep Power: 0
cantho65 is infamous around these parts
 
Posts: 16
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Aug 2007
Anh đứng dậy đi ra sàn nhảy sau khi nói vô hồn với hai cô bạn:
_Xin lỗi hai người.
Nguyên Gia cố chen vào đám đông mặc cho Hạ và Mi ngơ ngác nhìn theo. Khó khăn lắm anh mới lách người bước đến gần Mai Nghi.
Vừa thấy anh, Trung Thái đã lịch sự nói:
_Đây rồi. Trả “bé” Nghi lại cho cậu nè. _Anh cười _Cố mà nhảy theo nó, tôi muốn đứt hơi rồi.
Nói rồi, Trung Thái chen chân bước ra khỏi đám đông trở lại bàn uống bia với Mi và Hạ.
Mai Nghi nhìn theo Thái mà lòng đầy ấm ức. Khi không lại bỏ đi. Cô giận dỗi nhìn Nguyên Gia.
Giọng cô cứng nhắc:
_Nhảy nổi không đó! Không ai ép đâu à!
Đáp lời cô là gương mặt lầm lì của Nguyên Gia. Anh giơ hai tay lên cao lắc lư theo điệu nhạc như một dân chơi thực thụ.
Mai Nghi bất ngờ khi nhìn mọi người đã tản ra nhường chỗ cho anh. Nguyên Gia nhìn cô thách thức. Rồi có một người nào đó trong đám đông nói vọng lên:
_Vũ sư Nguyên Gia đã vắng bóng mấy tháng, nay lại tái xuất giang hồ rồi.
Vũ sư hả? Hắn… hắn là vũ sư ư? Mai Nghi cắn mòng tay.
Nguyên Gia nhìn hành vi trẻ con của cô mà chỉ biết cười, anh quên luôn cơn giận trong lòng. Nhẹ bước đến áp sát người cô. Tự nhiên cầm tay cô đặt lên vai mình rồi kiễng chân, anh đặt tay lên mông cô lắc theo điệu nhạc.
Anh nói khẽ bằng giọng châm chọc:
_Sợ chưa? Đừng có “nhè” rồi “ướt” sàn nhảy người ta cười nha.
_Cười cái đầu anh! _Cô nổi giận khi anh dám nói cô như thế nên bỏ vào bàn ngồi.
Nguyên Gia nhìn mọi người cười:
_Xin lỗi các bạn. Các bạn tiếp tục đi!
Anh nhanh chân bước theo Mai Nghi:
_Làm gì thế? Nhảy chưa đã gì hết thì vô rồi.
Mai Nghi quay lại hỏi gằn:
_Tại sao anh không nói với ‘tôi” anh là một vũ sư?
_ “Em”. _ Nguyên Gia nhắc nhở.
_Ừ! Thì “em”… _Cô xẵng giọng.
Nguyên Gia ngập ngừng:
_Thật ra, từ lúc quen em, anh đã ít lui đến vũ trường rồi. Quá khứ không mấy “huy hoàng” làm sao anh dám nói. _Anh cười khoe hàm răng trắng bóng _Mà em cũng đâu có hỏi.
_Đúng là… _Cô chun mũi rồi bước nhanh lại ghế ngồi.
Nguyên Gia tình tứ ngồi sát vào cô. Mặc cho cô cố nhích người ra, anh vẫn tỉnh bơ ngồi uống bia bởi anh biết rất rõ là chiếc ghế mình đang ngồi là chiếc ghế… đơn.
_ Nguyên Gia à! Không ngờ cậu khiêu vũ đẹp quá. _Trung Thái rót thêm bia _Hèn chi mà Mai Nghi “mê” anh đến thế. Nào! Cụng ly vì em Nghi đã tìm được người vừa ý.
_Cám ơn anh. _ Nguyên Gia cụng ly rồi uống một hơi.
Anh đặt ly trở lại bàn:
_Mong anh đừng nói thế! _Anh nhìn Mai Nghi nồng nàn _Tôi phải bỏ rất nhiều công sức với cô bé này đó. _ Nguyên Gia vòng tay ôm eo cô âu yếm _Phải không em?
_Ôi! Nổi ốc rồi nè! _Hạ và Mi cùng kêu lên _Khó coi quá đi!
Mai Nghi mắc cỡ nên vờ co người lại, cô thúc chỏ vào ngực anh nói qua kẽ răng _Hãy đợi đấy! Coi chừng tui à!
Nguyên Gia kéo nhẹ cô vào người rồi hôn lên tóc cô nói khẽ:
_Em mà hăm doạ là anh sẽ làm tới thật đó. Anh là tên đại bê bối mà.
_Nè… nè… Hai người vừa vừa thôi! _Trung Thái xen vào _Ở đây, con người ta còn ngây thơ mà bị hai người “đầu độc” hết rồi.
Những tiếng cười lại rộn vang lên như muốn kết đội họ lại. Cuộc vui kéo dài đến khuya họ mới kết thúc bước ra khỏi vũ trường.
Trung Thái bắt tay Nguyên Gia, anh nói ân cần:
_Cậu phải cố giữ lấy những gì cậu có. Nhất là phải biết nắm bắt cơ hội.
_Cám ơn anh. _ Nguyên Gia nhìn anh chân thành _Tôi đã điều tra tiền chuyển vào tài khoản của mình rồi, là từ ngân hàng của anh.
_Đừng cám ơn tôi. Cậu đã có một người phụ nữ đứng sau lưng và những người bạn thật sự không thể thay thế.
_Tôi biết. _Anh vỗ nhẹ vào vai Thái _Chắc Tâm Mi với Hạ đang ngồi trong xe chờ anh.
_Ừ! Tạm biệt.
Trung Thái bước nhanh đến chiếc Toyota trắng của mình.
Nguyên Gia cũng quay lại chiếc Mercedes, anh vừa ngồi vào xe đóng sập cửa lại thì đã bị Mai Nghi túm lấy áo, cô mím môi:
_Anh thật quá đáng! Dám lợi dụng cơ hội để…
_Để làm gì? _ Nguyên Gia tỉnh bơ _Bây giờ mới bắt đầu nè.
Nói xong, anh kéo cô bổ nhào vào mình. Mai Nghi bị bất ngờ nên không kịp phản ứng gì. Cô đành yếu ớt đẩy gương mặt anh đang áp sát vào mặt mình. Bờ môi đàn ông của anh áp chặt vào môi cô làm cho cô thấy sờ sợ. Nhất là hình ảnh anh cùng Như Sương đã bao lần âu yếm trước mặt cô lại hiện về. Nỗi ấm ức trào lên tạo nên một sức mạnh làm cho đôi tay yếu ớt của cô đẩy mạnh Nguyên Gia bật ra.
Anh liếm môi luyến tiếc, cười cười:
_Em làm gì mà phản ứng mạnh vậy?
Cô lườm anh:
_Anh hôn người ta hay “khủng bố” người ta thế hả?
_Thế thì làm lại nhé! _Nguyên Gia cười.
_Đừng có mà mơ! _Cô hất hàm ngồi xích ra _Hãy mau lái xe về đi! Ngày mai tui đi học suốt ngày, nên anh hãy đến buổi đấu thầu. Cố mà làm đi!
_Em có tin là tối nay mình ngủ bụi không? _ Nguyên Gia đổi giọng nghiêm nghị _ “Tui” một lần nữa xem.
_Anh… _Mai Nghi cự lại nhưng cô nhớ mình đang ở giữa đường vắng cùng một tên “bê bối” nên thôi _Tôi… em không đùa đâu.
Nguyên Gia nhìn cô cười đắc ý. Có thế chứ!

========
Con đường buổi chiều thật vắng người, trên đường hình như chỉ có một cô gái đang trầm tư lê từng bước chân.
_Nghi à! Tao đã hỏi anh Thái rồi! Anh ấy nói là Như Sương đã làm sổ sách giả của công ty.
_Anh Thái còn nói là trong thời gian làm kế toán, cô ấy đã lấy danh nghĩa công ty Gia Thị ra vay khá nhiều tiền của một số ngân hàng trong đó có cả ngân hàng của anh Thái.
Giọng nói của Tâm Mi như vang bên tai làm Mai Nghi chau mày căng thẳng.
Nếu sự thật được phơi bày ra thì tên Nguyên Gia bê bối kia sẽ đau khổ lắm đây. Mình có nên nói với hắn không? Cô lê từng bước trên đường từ từ suy nghĩ những lời của Hạ và Mi.
_Nghi à! Theo tao, những trường hợp con Mi vừa nói chắc là bà ấy làm trong lúc chị Thanh Thư đi công tác. Mày hãy bàn bạc lại đi, biết đâu chị Thư cũng biết nhưng vì anh Gia nên im lặng.
Đúng. Cô gật đầu. Chị Thư tuy không làm giám đốc nhưng lại có thẩm quyền tương đương với Nguyên Gia. Cô sải bước nhanh đến cổng. Mình phải hỏi cho rõ mới được.
Mai Nghi đẩy cổng, vừa vào trong cô đã thấy vợ chồng Thanh Thư ngồi ở salon.
Cô vui mừng reo lên:
_Anh Vinh! Vừ từ lúc nào thế?
_Anh về lúc trưa. _Vinh đứng dậy vịn vai cô chân tình _Để anh xem nào! _Anh nghiêng đầu _Đẹp hơn xưa, có già giặn nữa.
Mai Nghi hiểu ý nên ngồi xuống đối diễn với Thanh Thư, dài giọng:
_Hai người lại muốn nói gì đây?
_Anh nói không đúng à? _Vinh ngồi cạnh Thanh Thư _ Nguyên Gia là người khó tính trong chuyện hôn nhân nhưng lại “qui phục” em. Vậy chẳng phải em là cao thủ hay sao? _Anh quay qua cầm tay Thanh Thư _Nói gì thì nói, anh cũng cám ơn vợ chồng em đã chăm sóc cho Thanh Thư và con gái anh trong thời gian qua.
_Nè, nói nhiều quá đi. _Cô xua tay.
_Chưa hết đâu! _Vinh cười _Anh còn tạ lỗi với hai người vì vợ anh mà không thể làm lễ cưới.
_Ôi! Anh thật là… _Cô chun mũi _ Sao cứ nói chuyện cưới hỏi hoài vậy? Đi xa về không có quà cáp gì, toàn là nói không hà.
Thanh Thư xen vào:
_Một hộp đầy chocolate ở trên phòng em. Được chưa?
_Thật là bủn xỉn! _Cô vờ chau mày _Đi mấy tháng thì ít ra cũng phải một sợi dây chuyền đính vài hạt kim cương làm quà cho em chứ!
_Chị Hai ơi! _Vinh khổ sở kêu lên _Tôi là nhà báo chứ không phải là thương gia. Nếu muốn cô có thể nhờ anh chàng “hàng xóm” mua cho.
_Thôi, anh đừng trêu nó nữa! _Thanh Thư giải vây cho Mai Nghi _Mai Nghi! Em lên thay đồi rồi đi ăn với bọn chị!
_Phải đó! _Vinh vội vã _Em đi đi. Cu Chuột đã qua mời bà ngoại với cậu Út qua đây rồi.
Hắn cũng đi nữa hả? _Mình… mình chưa chuẩn bị tinh thần để gặp hắn mà.
Cô vội lắc đầu:
_Xin lỗi nha anh Vinh, chị Thư. Hôm nay em học cả ngày nên thấy mệt. Anh chị đi đi. Em cám ơn nhưng đành hẹn lúc khác thôi.
_Cha, cha ơi! _Cu Chuột đúng lúc chạy vào _Bà ngoại đợi chúng ta ngoài xe. Còn Út cậu đi làm chưa về.
_Sao trùng hợp vậy? _Vinh nhìn con rồi nhìn Mai Nghi _Em không khoẻ thật hả Nghi?
_Vâng, em thấy hơi mệt. _Cô vớ nhăn mày _Hôm khác anh đãi em cũng được mà. Hai người mau ra xe đi để dì Huệ chờ.
_Để chị gọi bác sĩ! _Thanh Thư lo lắng.
_Thôi, không cần đâu! _Cô vội xua tay _Chị cứ đi đi, để công chúa lại em trông cho, mấy khi được xum họp thế này.
_Nhưng… _Thanh Thư ngại ngùng nhìn con gái đang nằm trong nôi.
_Không nhưng gì cả! _Cô đẩy vợ chồng Thanh Thư ra cửa _Mai đi đi!
Thái độ kiên quyết của cô làm vợ chồng Thanh Thư không thể nài nỉ thêm được đành bước ra xe.
Tiễn họ xong, Nghi trở vào nhà, cô chạy nhanh lên lầu thay chiếc đầm dây rồi cầm hộp chocolate chạy vội xuống.
_Nào, để Út đẩy con ra vườn chơi nha! _Cô đẩy chiếc nôi ra thảm cỏ xanh rờn.
Cô bé mải mê với bình sữa nên Nghi an tâm ngồi nhấm nháp chocolate.
Bỗng cô nhìn lên cửa sổ nhà Nguyên Gia. Phòng hắn đóng cửa sổ. Vậy là hắn chưa về. Công ty hắn trúng thầu rồi mà. hắn bận việc gì hay sao?
Nhưng mình đợi hắn để làm gì? Mình chưa hỏi chị Thư mà.
Chao ôi! Sao mình lại đau đầu vì hắn chứ? Cô ngồi bẹp xuống cỏ nhăn nhó.
Bụp…

=========
Mai Nghi thấy có một cái gì đó vừa chạm vào đầu, cô nhìn xuống cỏ:
_Hoa hồng! _Cô ngơ ngác nhìn xung quanh _Nè! Ai chơi kỳ vậy? Sao lại chọi tôi. Ai…
_Ta đó! _ Nguyên Gia giơ bó hoa hồng nhung đỏ thắm che mặt rồi từ từ chui qua hàng rào _Ta là Bụt. Con tìm ta à?
Mai Nghi nhìn anh mà không kìm được tiếng cười. Cô bật cười khi Nguyên Gia lấy bó hoa khỏi mặt.
Chỉ tay vào người anh, cô nói trong tiếng cười:
_Anh làm sao vậy? Bụt gì mà chơi quần soóc, áo thun ôm, mang giày xăng_đan.
_Bụt này là Bụt ở nước ngoài chớ bộ. _Anh biện minh rồi đặt bó hoa vào tay cô _Tặng em đấy!
_Lượm ở đâu thế? _Cô trêu anh.
_Vừa thôi nha! _Anh cau có _Hoa người ta mua mà nói lượm. _Anh đến bên chiếc nôi bẹo má cô bé con _Nghi à! Hay vợ chồng mình cũng sanh một đứa đi!
Mai Nghi đang đếm xem có bao nhiêu đoá hồng thì nhưng lại nhìn anh. Cô ném vội bó hoa vào anh, giận dỗi:
Mai Nghi đang đếm xem có bao nhiêu đoá hoa hồng thì ngưng lại nhìn anh. Cô ném vội bó hoa vào anh, giận dỗi:
_Anh uống lộn thuốc hả? _Cô đứng dậy sừng sộ _Anh phải nhớ tui với anh chỉ là “hợp đồng”. Nếu muốn thì anh đi tìm người khác đi!
Anh nắm tay kéo cô lại:
_Em sao thế? Anh đùa thôi mà. _Nguyên Gia kéo tay cô ngồi xuống cạnh anh, bóc một thỏi chocolate trên tay cô cho vào miệng _Ngon quá! Anh Vinh cho à?
Cô không thèm trả lời cũng chẳng buồn nhìn anh. Nguyên Gia vội nói sang chuyện khác:
_Hôm nay ở buổi đấu thầu anh đã gặp người mua đất lần trước đấy!
_Ông ta có nói gì không? _Cô vội hỏi mà quên đi cơn giận.
_Không! _Anh lắc đầu _Nhưng ông ấy cứ nhìn anh hoài hà.
Cô nguýt anh:
_Chắc lại chọc ghẹo, tán tỉnh con gái người ta rồi.
_Tán đâu mà tán! _Anh kề sát mặt cô vờ khổ sở _Có một cô đây mà tán hoài có đổ đâu.
_Thật không biết xấu hổ! _Cô chun mũi đẩy anh ra _Chẳng phải anh có việc nên không đi nhà hàng mừng anh Vinh sao?
_Không! _ Nguyên Gia đáp tỉnh _Anh có việc quan trọng cần làm.
Mai Nghi cứ tưởng anh đề cập đến vấn đề Như Sương nên căng mắt tập trung nhìn anh.
Cô hỏi:
_Có việc gì mà anh trịnh trọng dữ vậy?
Nguyên Gia ngồi xếp bằng, chống tay lên đùi làm ra vẻ đau khổ:
_Hời… _Anh thở dài _Chuyện này liên quan đến dòng họ nên anh…
_Chuyện gì mà nhìn anh nghiêm trọng thế? _Cô ngồi sát vào anh lo lắng _Gì mà tới dòng họ lận? Nếu vậy thì anh phải ở công ty chứ sao lại ở đây?
_Thì ở đây anh mới làm được. _ Nguyên Gia nói lớn.
_Sao kỳ vậy? _Cô ngơ ngác.
_Anh đang đi hỏi vợ cho mình mà. _ Nguyên Gia cười tủm tỉm.
Mai Nghi hiểu được ý anh cô rụt cổ lại “gườm” anh.
Giọng cô khiêu khích:
_Nếu thế thì anh đã đi lộn “chuồng” rồi. Anh nên tìm Như Sương.
_Anh đâu cưới cô ta, tìm làm gì? _ Nguyên Gia nhăn nhó khi thấy cô hiểu sai ý mình.
_Vậy thì anh muốn cưới ai mà lại qua đây? _Cô thơ ngây hỏi lại.
Nguyên Gia chống hai tay xuống cỏ, anh chồm người kề sát mặt cô.
Anh nói chậm rãi từng chữ:
_Anh muốn chúng ta làm lễ cưới. Anh muốn em làm vợ anh. Vợ chính thức đàng hoàng.
Mai Nghi nghe cô nói xong mà cô không tin vào tai mình nữa. Cô ngồi chết trân trước mặt Nguyên Gia.
Một lúc sau, cô mới chớp chớp mi lắp bắp:
_Anh… còn… tỉnh chứ!
_Rất tỉnh. _Anh đáp thẳng thừng.
_Xỉu! _Cô kêu lên rồi ngã ngang ra cỏ vì kinh hoàng trước lời anh.
Nguyên Gia biết cô chỉ làm bộ nên cầm bó hoa phát mạnh vào vai cô:
_Em vừa phải thôi nha! Lần trước thì đứt võng, bây giờ lại xỉu. Em muốn bày trò gì vậy hả?
_Anh mới là người bày trò đó. _Cô ngồi bật dậy _Hết chuyện để đùa hả?
_Ê! Chuyện quan trọng cả đời mà anh dám đùa sao? _ Nguyên Gia kêu lớn _Em muốn anh làm sao mới tin là thật?
Mai Nghi nhìn Nguyên Gia giận dữ. Cô hiểu anh đang nghiêm chỉnh. Hiểu ra được điều này cô mới thấy vấn đề nghiêm trọng. Nhích người xích ra cô thừ người suy nghĩ.
Hắn yêu Như Sương sao không cưới cô ta nhỉ? Mình chuyên phá đám hắn, vậy mà hắn lại… Chuyện này là sao? Hay hắn muốn trả đũa vì tội mình luôn gây rắc rối cho hắn.
Cô kín đáo nhìn anh:
_Chẳng phải anh với Như Sương yêu nhau, sao không cưới cô ta?
_Anh đã nói rồi. _ Nguyên Gia giải thích _Anh có yêu cô ta hay không chẳng lẽ anh không biết.
_Nhưng chẳng phải anh rất ghét tôi sao? _Cô cố tìm ra một lý do để giải thích.
_Anh nói anh ghét em? _ Nguyên Gia cười _Trước đây anh không hiểu rõ, nhưng sau buổi tối đó anh mới biết là anh không thể thiếu em. _Anh cầm tay cô yêu thương _Mai Nghi! Anh yêu em. Hãy đồng ý làm vợ anh đi!
_Ôi! Anh ta nói nghe êm tai quá, nồng nàn quá. Mai Nghi mơ màng nhìn anh. Chắc là mình sẽ “gục” mất thôi.
Nguyên Gia tưởng cô vẫn không tin lời mình nên nói tiếp:
_Em hãy tin anh một lần đi! Anh biết là anh không tốt nhưng hãy cho anh cơ hội đi em. _Anh tha thiết nhìn cô _Lần đầu gặp em là anh đã bị em hớp mất hồn rồi. Anh làm sao đùa được.
Cô cong môi:
_Thế sao anh cứ thích gây với em?
Nguyên Gia nhéo mũi trêu cô:
_Anh đã chối bỏ sự thật là anh yêu em mà anh còn bị em quay đến chóng cả mật rồi nè.
_Hứ! _Cô nguýt anh _Có thật là anh với Như Sương không có gì không?
_Ngốc ạ! _Anh ký nhẹ vào trán cô _Anh dám đụng vào ổ kiến lửa này sao?
Cô xấu hổ vì cử chỉ âu yếm của anh nên nép vào ngực anh. Nguyên Gia vuốt nhẹ tóc cô.
Anh thì thầm:
_Anh cám ơn em nhiều lắm. Cám ơn vì đã nhận lời cầu hôn của anh.
_Ủa! _Cô ngẩng mặt lên _Em có nhận lời với anh lúc nào đâu?
_Nhưng em cũng đâu từ chối khi anh cầu hôn em. Im lặng tức là bằng lòng rồi. _Anh cãi ngang.
_Liệu anh có tự tin quá không đấy! _Cô bĩu môi.
Nguyên Gia chụp tay kéo cô ngồi lên đùi anh:
_Thôi mà! Năn nỉ mà! Kiếp này anh không cưới em thì không ai cưới đâu. Đồng ý đi! Không thôi sau này hối hận đó.
Cô búng nhẹ vào mũi anh:
_Anh đang cầu hôn em hay là kiếm chuyện gây gổ thế hả?
_Dĩ nhiên là cầu hôn rồi! _Anh tì cằm lên vai cô _Anh đâu bao giờ thắng mà đòi gây với em.
_Cầu hôn gì mà không có chút thành ý gì hết. _Cô ngả đầu lên vai anh nũng nịu _Chỉ có bó hoa, lỡ mai mốt em đổi ý thì sao?
_Ai nói không có thành ý. _Anh lấy trong túi ra một chiếc hộp bọc nhung đỏ _Để anh đeo cho em nha! Đây là nhẫn cưới anh mua lâu rồi. Bây giờ mới có chủ nhân.
Mai Nghi đưa bàn tay lên săm soi. Cô nhìn một hồi rồi lúng liếng đôi mắt cười với Nguyên Gia.
_Em chỉ đeo nhẫn thôi. Còn việc đám cưới em còn phải xem lại.
_Không được! _ Nguyên Gia nôn nóng _Anh đã đặt may áo cưới rồi. Nhà hàng, thiệp cưới cũng xong rồi. Bây giờ em gật đầu là đầu tháng mình cưới liền.
_Anh cưới vợ mà làm như mua đồ giảm giá. Sợ hết hả? _Cô chu môi.
Nguyên Gia kéo cô vào lòng:
_Anh biết em không thích nhưng nếu không làm thế làm sao em đồng ý làm vợ anh.
_Á! _Cô kêu lên _Vậy là anh ép em?
_Không phải ép! _Anh khổ sở _Em thấy đó. Thanh Thư bằng tuổi anh mà đã có hai đứa con. Em… không để anh “ở giá” chứ!
_Ghét! _Cô véo mũi anh rồi áp má mình vào vùng ngực rộng của anh _Nhưng anh đâu biết gì về em. Cưới em không sợ à?
_Vậy thì nói cho anh biết đi! _ Nguyên Gia thì thầm _Cô bé chợ trời này có yêu anh không?
_Gì kỳ vậy ? _Cô cười _Ý em là anh không tìm hiểu hoàn cảnh, gia đình em chứ em đâu nói chuyện đó.
_Anh không cần. _ Nguyên Gia hôn phớt lên má cô. _Em yêu anh. Chúng ta yêu nhau. Quá đủ rồi.
Nguyên Gia nhìn cô bé đang ngủ trong nôi mà thấy lòng xao xuyến, anh thèm một mái ấm, một đứa con để cưng chiều yêu thương. Nhất là một người vợ biết yêu anh, hiểu anh.
_Chúng mình sẽ làm đám cưới ở nhà thờ, sau đó về nhà hàng của anh. _ Nguyên Gia cười cười bẹo má cô _Em biết đêm tân hôn chúng ta sẽ ở đâu không?
_Thôi anh đi! _Cô đẩy tay anh ra _Nghĩ tầm bậy không?
_Cái gì mà tầm bậy ? _Anh lại vòng tay ôm cô _Em nhớ có lần hai đứa mình qua đêm ở khách sạn không?
_Đấy! _Cô vờ dỗi _Thế mà không bậy bạ!
_Em mới là bậy bạ. _Anh véo tai cô _Đầu óc sâu bọ. _Ý anh là căn phòng em ngủ đêm đó anh vẫn giữ nguyên đến nay. Mình sẽ lấy nó làm phòng tân hôn.
Mai Nghi mơ màng hình dung lại không cảnh căn phòng:
_Sao anh lại chọn nơi đó?
Nguyên Gia âu yếm áp má vào cô:
_Vì nhờ đêm đó mà anh mới biết anh là người hạnh phúc. Ông trời đã ban em cho anh.
_Cho nên mới ngồi trên giường em suốt đêm và còn… Cô thẹn thùng nên cụp mi xuống _Còn hôn lén người ta.
_Em biết à? _ Nguyên Gia ngạc nhiên _Biết sao không phản ứng gì cả?
_Em đâu có ngốc! _Cô kênh mặt với anh. _Nếu lúc đó em cựa quậy chẳng phải anh “bụp” em luôn sao, tên đại bê bối?
_Em mà còn nói anh là tên bê bối thì anh sẽ “bê bối” tại đây đó. _ Nguyên Gia doạ cô.
_Anh dám sao? _Cô ngang ngạnh.
Nhưng vừa dứt lời thì Mai Nghi cũng nhanh chân đứng dậy để chạy khỏi tay Nguyên Gia, không ngờ anh đã nhanh hơn nên kịp chụp lại.
Theo đà kéo của anh Mai Nghi ngã nhào vào anh rồi cả hai cùng nằm sóng soài trên cỏ. Tiếng cười hạnh phúc của họ phá tan không khí buổi chiều êm ả.
Nguyên Gia vuốt mấy sợi tóc loà xoà trước trán cô:
_Anh sẽ tổ chức đám cưới của mình thật lớn để bù đám cưới hụt lần trước. Em chịu không?
_Sao? Đám cưới thật lớn hả?
_Dĩ nhiên! Đám cưới công tử Nguyên Gia mà. _Anh véo mũi cô.
Mai Nghi xanh cả mặt khi nghe anh nói. Chuyện này bất ngờ quá. Làm sao cô ứng phó kịp đây?
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Thy Dung-Một Nữa Đời Em+Em Mơ Làm Cô Dâu (4 CDs) vivianvivinguyen Direct downloads 0 04-01-2009 12:56 PM
Ai Muốn Hình Dung Ra Bác Hồ Lúc Tắm Như Thế Nào . Xin Vào Đây ! nuocviettoi Hình ảnh 3 06-27-2008 01:11 PM
Hoa Kỳ Và Âu Châu Bị Cáo Buộc Dung Túng Những Nền Dân Chủ Giả Hiệu -Long Nhi- Tin tức thường nhật 1 02-27-2008 11:48 AM
Anh Hùng Kim Dung Tieu_Wa_Nhi Hình ảnh 17 04-15-2007 11:15 PM
Điệu Nhạc Lòng - Nguyên Tác của Hoàng Thu Dung Tocnautigon Trọn Bộ 43 01-13-2007 09:33 PM