| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| --o0o-- Minh Minh thay vội cái áo rồi nhắc nồi nấu cơm, cô nhìn quanh cảnh ngôi nhà bề bộn mà ngao ngán, cô mở tung các cánh cửa cho thoáng xong bắt tay vào dọn dẹp . Căn nhà với hai phòng nhỏ và cái gác xếp là nơi cô và cha cô sinh sống bao năm nay, nó đã cũ kỹ lắm rồi . Đồ đạc lại thô kệch xấu xí, thời gian qua cô phải tự tìm lấy cách sinh tồn . Cha cô đã lâu không còn để tâm đến chuyện có hay không trong căn nhà này suốt ngày ông rượu chè rồi lại bỏ đi có khi 1 ngày rồi hai ngày mới trở về, cô không biết ông đi đâu nữa . Minh Minh chớp mắt thở dài, nhớ lại chuyện cũ, trong ký ức cô chỉ lờ mờ những hình ảnh mà theo trí óc non nớt từ ngày xưa của cô ghi nhớ lại . Chỉ riêng hình ảnh của mẹ cô ! Minh Minh lúc nào cũng không quên khuôn mặt tuyệt đẹp của mẹ, khuôn mặt ấy dù cho thời gian có qua đi bao nhiêu lâu nữa Minh Minh cũng có thể tả lại từng nét . Minh Minh mơ màng nói thầm: - Mẹ thật đẹp ! Mẹ ơi! Sao mẹ không về thăm con, con nhớ mẹ lắm . Minh Minh gục đầu buồn bã tựa vào cái cán chổi đang cầm trên tay, rồi cứ thế ngồi lặng thật lâu suy nghĩ . Cho đến khi cái mùi thơm cháy khét bốc lên Minh Minh mới choàng dậy hối hả chạy vào bếp . Cô giở nắp vung rồi bực bội với chính mình, cô tự trách: - Trời ơi ! Khét hết rồi chút sao cha ăn cho được, mình thật tệ nấu có nồi cơm cũng không nên thân . Nghĩ xong cô vội vã đi làm lại thức ăn rồi hì hục đặt lại nồi cơm khác . Lát sau căn nhà đã được cô dọn dẹp sạch sẽ với mâm cơm nóng tinh thơm trên bàn . Minh Minh thay áo rồi leo lên gác trong khi chờ cha về ăn cơm, căn gác này là giang sơn riêng của cô, chỉ có cái tủ áo nhỏ và tấm đệm để ngủ cùng cái bàn để cô học . Cha không bao giờ lên tới đây . Minh Minh giở cuốn album của mình ra xem. Tấm ảnh theo năm tháng đã vàng phai . Tấm ảnh chụp lúc cô còn nhỏ cùng với cha và mẹ . Minh Minh vuốt nhẹ lên mặt ảnh, cô vẫn thường lên đây ngắm nhìn và bồi hồi khao khát được sống lại những ngày tháng êm đềm bên mẹ cha. - Minh à ! Minh à ! Giọng khàn khàn của ông Hùng vọng lên gọi cô Minh gấp vội tấm ảnh cất lại chỗ cũ rồi lên tiếng thưa: - Dạ ! Con xuống liền đây cha . Ông Hùng lè nhè: - Bây làm gì giờ này rút lên gác rồi, cơm nước sao không ăn đi . Vừa khi Minh xuống tới, cô lễ phép nói: - Con chờ cha về ăn luôn . - Ôi chờ làm gì ! - Cha à, cha ăn với con, để một mình con ăn không vui gì cả . - Vui gì mà vui con, cha không ăn đâu, con ăn một mình đi rồi dọn dẹp đi nghỉ chiều còn lo học hành ...À nè ! Cha có ít tiền con cầm mua thêm gạo nước gì đó đế ở nhà cho có ăn con. - Tiền đâu vậy cha ? - Tiền cha làm công chuyện cho người ta. Họ trả công đó mà . Minh Minh thở ra khẽ nói: - Cha à ! - Gì vậy con ? - Cha cứ bỏ cơm hoài lại uống rượu mãi sức khoẻ cha không tốt đâu cha ! Cha ăn cơm với con đi . - Cha nói rồi con ăn đi, cha đi nằm một chút đây . Ông Hùng loạng choạng bước vào giường buông người nằm xuống, chán chường mệt mỏi . Đã lâu rồi cuộc sống này đã mất hết ý nghĩa với ông . Suốt từ sáng đến tối ông chỉ biết làm bạn với rượu, ông uống cho tới khi chẳng còn nhận thức mới thôi . Cuộc sống này ông chỉ có muốn quên, muốn say chứ khôNg muốn tỉnh, nếu không có Minh Minh, có lẽ ông đã phiêu bạt khắp nơn sẽ không về căn nhà này nữa, chỉ tội cho Minh Minh nó quá cô độc không một người thân. Ông biết ông cứ sống như thế này là làm khổ con ông, nhưng ông đã mất hết ý chí rồi . Minh Minh buồn bã nhìn mâm cơm, cô quay lại kéo tấm chăn đắp ngang người cho cha rồi thay áo lầm lủi bước ra ngoài đi học, bài vở năm nay đi vào chuyên môn nhiều cho nên cô phải chú tâm hơn sợ không hiểu kịp, vả lại cô cũng không có thời gian để ôn lại ở nhà, đôi khi cô đi làm đến hơn nữa đêm mới về đến nhà, chủ nhật lại làm suốt từ chiều đến tối chỉ rảnh rổi được buổi sáng thì phải cơm nước giặt dũ lo dọn dẹp nhà cửa, không kể những hôm cha uống quá say cô còn phải chăm sóc cho cha. Minh Minh ôm cái túi sách bước ra khỏi cổng trường, cô lo lắng khi trời kéo mây đen vần vũ . Mưa rớt hột mau chóng và đột ngột, Minh Minh ôm chiếc túi chạy nét người sát hàng rào trường, dưới mái vòm nhỏ, mưa hắt ướt nửa người, Minh Minh đưa mắt nhìn trời những giọt mưa rơi xuống đất nổi lên những bong bóng nhỏ trôi theo giòng nước bập bền rồi vở tan ra. Minh Minh thở dài: - Mưa này chắc lâu lắm mới tạnh . Minh Minh nhớ ngày xưa mẹ nói trời mưa mà có bong bóng thì dai dẳng hơn những cơn mưa thường . Minh đưa tay xem đồng hồ . Nếu cô đứng đây chờ dứt cơn mưa có lẽ trễ giờ đến chổ làm, thế nào cô cũng bị rầy rà, từ hôm vào làm ở Thiên Thai, hầu như cô cứ bị bà Diễm quản lý sét nét khó chịu . Cô cố gắng làm tốt công việc bằng hết khả năng của mình, dù gì làm ở đây cũng phù hợp với thời gian của cô lại thêm tiền lương cũng hậu hĩnh. Minh Minh chạy lúp xúp đến nơi gửi xe người và đầu tóc cô ướt nhèm, quần áo dính vào người . Minh Minh cúi xuống dũ tà áo dài cho khỏi vướng víu hai chân, cô hốt hoảng đến cứng người vì ngượng khi nhận ra cái vệt màu đỏ đang loang theo nước mưa chảy hồng xuống đùi . - Thôi chết rồi ! Sao mình lại sơ ý không nhớ đến chu kỳ cuối tháng này, đã vậy còn mặc nguyên bộ áo dài trắng nữa . Minh Minh luống cuống leo lên chiếc xe đạp định chạy về nhà nhưng cái xui như trêo ghẹo cô hay sao mà chiếc xe đạp mãi không chạy, nó cứ tuôn đi mà chẳng ăn vào vành dây xích . Có lẽ trật chỗ ở líp xe rồi . Minh Minh muốn bật khóc giữa đường, cô không biết làm sao đi cũng không được mà ở lại cũng không xong, trong tình trạng mưa vẫn rơi đều hạt, cái vệt đỏ sau lưng càng loang rộng ra theo nước mưa thấm lên người cô, còn chiếc xe đạp thì cứ ỳ ra không chịu chạy, đường không có chiếc xích lô nào khã dĩ đón về . Vừa khi Minh Minh đang dáo dác lẫn lúng túng nhìn quanh thì chiếc xe hơi màu xám chạy chờ tới và dừng bên cạnh cô . Cánh cửa xe bật mở với cây dù rộng cùng dáng người đàn ông bước xuống xe. Ông ta lên tiếng: - Cô Minh, sao đứng giữa mưa như vậy ? Minh Minh nhận ra người đàn ông hôm nọ cô gặp ở nhà hàng . Cô đỏ mặt luống cuống vì tình cảnh của mình . Ông ta chắc đã nhận ra vẻ bất ổn của cô khi tiến lại gần . Ông nhìn cái xe khổ sở đứng ỳ ra giữa đường và bộ áo dài trắng loang vệt đỏ sau lưng người của cô, khiến ông đoán ra tình thế dở khóc dở cười của cô đang phải chịu . Ông nói: - Xe hư à, tôi đưa cô về ! Minh không biết nói sao, cô ngập ngừng luống cuống khi ông ta nói tiếp: - Đừng ngại, cô lên xe đi để thấm mưa lạnh không tốt cho sức khoẻ đâu, nhất là những lúc bị như thế này . - Ông ... - Có gì không ổn ? Cô lên xe mau lên, chẳng lẽ để dứt cơn mưa người qua kẻ lại đông đảo nhìn thấy mới chịu sao . Đưa xe tôi đi gửi cho . Nói xong ông ta mở rộng cánh cửa xe chờ Minh . Minh mím môi thẹn thùng rồi cũng theo lời ông ta leo lên xe, chưa bao giờ cô gặp phải tình chạng khốn khổ này . Rõ ràng tiến thoái lưỡng nang, xấu hổ chết đi được ! Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Lát sau ông Cang quay lại . Ông mở xe lấy cái áo mưa trao cho Minh nói: - Cô khoác tạm cái áo này che người đi . Minh Minh gầm mặt lí nhí : - Cám ơn . - Có gì đâu. Chuyện này cô cũng đừng quá hổ thẹn, chuyện tự nhiên thôi ! Tôi thấy không có gì quá đáng, để đến nổi cô phải bối rối lên như vậy . Nhà cô ở đường nào để tôi đưa về . Minh Minh nói đại địa chỉ rồi im lặng nhìn ra ngoài cửa sau khi khép nhẹ hai vạt áo mưa lại sát người, cái áo mưa với hương hơi lạ lẫm của người đàn ông khiến Minh Minh nóng bừng cả người . Ông Cang lên tiếng: - Cô đi học sao ? Minh Minh khẽ gật đáp: - Phải . - Đại học Kiến Trúc ? - Vâng, tôi học ở đó ! - Năm thứ mấy ? - Thứ hai. - Tôi không ngờ ... - Ông không ngờ một cô tiếp viên lại có thể bon chen với chữ nghĩa như tôi chứ gì ? - Không hẳn là thế, tôi chỉ không ngờ một cô gái trông mảnh mai, yếu đuối như cô lại có chí lực cao như vậy . Có thể vừa theo đại học vừa tìm cách mưu sinh thật đáng nể phục . Ý tôi là thế . - Tôi cũng bình thường như mọi người, còn nhiều người giỏi hơn tôi nữa kìa . - Những người đó tôi chưa được hân hạnh gặp ngoài cô ra . Đừng khiêm nhường quá mặc dù đó là tính tốt nhưng có nhiều trường hợp ... Thấy ông Cang im lặng ngắt ngang câu nói nửa chừng mà chúm chím cười hóm hỉnh . Minh Minh hiếu kỳ hỏi tới: - Trường hợp gì ? Ông mỉm cười nhìn ngang cô rồi thông thả trả lời: - Có câu tự hạ mình xuống để đượng người nâng mình lên, cô có định muốn hạ mình xuống để tôi phải ca ngợi mãi không ? Minh Minh hiểu ra cô mỉm cười đáp: - Tôi không có . Ông nheo mắt tinh nghịch: - Tôi cũng không định như vậy, cho nên mới khuyên cô đừng quá khiêm nhường khiến người khác hiểu lầm thì tội lắm ! Cô Minh này, cô vừa học vừa làm chắc không có nhiều thời gian rảnh . - Không có gì . - Tiếc quá . - Tại sao tiếc ? - Vì tôi định ăn cắp của cô một ít thời gian, tôi muốn mời cô dùng cơm tối nay cùng tôi . Minh Minh nhìn ông với ánh mắt mà khiến cho ông Cang phải thoáng bối rối lên tiếng: - Một bữa cơm có gì mà ghê gớm đến nỗi cô phải lên án tôi như thế . - Tôi ! Tôi lên án ông bao giờ, tôi có nói gì đâu ? - Cô không nói nhưng ánh mắt của cô đã nói nhiều hơn thế . Cô có đôi mắt lợi hại thật . - Ông nhạy cảm quá ! - Đó là khả năng tốt để hiểu người hiểu mình . Vừa khi chiếc xe trờ tới đầu con hẻm vào nhà của Minh Minh, cô lên tiếng nói: - Tới nhà tôi rồi, ông làm ơn ngừng lại giùm . Ông Cang thốt lên tiếc nuối: - Mau vậy . Minh Minh cười nhẹ vì câu nói của ông, cô đáp: - Tôi thấy quá trậm thì có, ông cho tôi xuống đây, cám ơn ông thật nhiều . Nếu không có ông không biết bây giờ tôi ra sao nữa . Mưa vẫn còn rơi đều ngoài xe, Minh Minh đợm đẩy cửa bước xuống thì ông Cang nói vội: - Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi mà ! - Tôi ... - Khoan hãy đáp vội, suy nghĩ và suy nghĩ, đó là lời mời chân thật của tôi . Tôi nói thật, tôi rất mến cô, chỉ muốn có một tình bạn với cô thôi ! Thôi thế này, cô suy nghĩ đi, trong thời gian tôi xuống xe mở cửa cho cô xuống, đồng ý chứ ? Nói xong ông Cang bước vội xuống xe với cây dù trên tay, Minh Minh cắn môi không biết nên thế nào ! Thật ra trong cô cũng có chút bâng khuâng trước thành ý của ông Cang, cô suy nghĩ nhanh khi liếc sang cái lưng áo của người đàn ông vừa đi khuất sau xe. Ở ông ta cô không thấy có chút gì đe doạ hay nguy hiểm, cô cảm thấy an toàn và thoải mái, ấn tượng ban đầu này của cô rất đáng tin cậy . Cô mím môi rồi quyết định nhanh khi bước xuống xe đứng chung cái dù xanh với ông Cang. Cô mỉm cười nói: - Tôi nhận lời ông nhưng không phải hôm nay. Ông Cang nở nụ cười thật đẹp và lên tiếng: - Cám ơn cô, kể ra tôi cũng không phải là người đáng sợ để xa lánh, cô quyết định sáng suốt và mau lẹ quá . - Sao ông lại biết tôi đang phân vân về nhận xét con người của ông ? Ông Cang nheo mắt cười: - Nhờ đôi mắt của cô . - Vậy sao ? - Minh tròn mắt lên ngạc nhiên, rồi cô bật cười đáp - Thế rồi từ đây, mỗi khi tôi gặp ông phải đeo kính đen để che đi đôi mắt của mình mới được, nếu không tôi có điều gì bí mật cũng không thể giấu được ông . - Cô cũng có bí mật ư ? - Có chứ ! - ... - Ông muốn biết không ? - Làm sao lại không ? - Thật ra đó là cái bí mật khó bộc lộ nhưng thôi để tôi nói cho ông nghe. Ông dễ ghét lắm . Ông Cang bật ngửa kêu lên: - Trời đất ! Minh Minh nói xong cô vội vã rảo bước bỏ đi với nụ cười trên môi, để lại sau vẻ mặt sửng sốt của ông Cang. Ông Cang sau phút giây ngỡ ngàng liền đuổi theo cái dáng nhỏ nhắn phía trước, khi bắt kịp Minh MInh, ông bật cười trao cho cô cây dù rồi nói: - Cô biết cách làm cho tôi tức chết được đó, cầm lấy cây dù che cho đỡ ướt, hẹn gặp lại và nhớ lời, hứa với tôi đó nhé . Cô Minh Minh . - Vừa áo vừa dù không nhớ thì ông cũng đến đòi chứ có tha cho tôi đâu . Ông Cang đứng nhìn theo bóng cô khuất lần sau màn mưa phía trước, ông lấy tay vuốt nhẹ mặt cái mát mẻ của dòng nước thấm tận vào đáy hồn ông. Ông cảm thấy trong lòng có một cái gì đó thật ngọt ngào êm ái . Có phải là vì nhận dáng vừa đi khuất khia không ? - KHông sai ! Ông khẽ thốt lên rồi tự trả lời lấy ý nghĩ của mình . KHông hiểu sao từ lúc gặp cô gái này lần đầu, ông cảm nhận cuộc sống của ông không còn chán chường vô nghĩa như những năm tháng vừa qua . Đã lâu lắm rồi ông không hề nghĩ đến người đàn bà nào và cũng đã lâu lắm rồi ông không có cảm giác này, cảm giác khiến cho ông thấy mình như trẻ ra đến phân nửa tuổi đời . Minh MInh vừa vào đến nhà thì tiếng ông Hùng, cha cô đã vọng ra: - Minh Minh đó à ? - Dạ, con mới về . Ông cằn nhằn: - Trời mưa sao không đợi dứt hãy về . - Con sợ trễ giờ làm cha à . Cha ăn cơm chưa ? - Cha không ăn đâu . MInh Minh nhìn ông đang khì khà bên ly rượu trên bàn, cô nhăn mặt nói: - Cha lại uống nữa rồi, cha đừng uống cha, ra ăn cơm với con đi . - Mặc cha . Minh Minh buồn bã ngồi xuống bên cạnh nói: - Cha cứ uống rượu hoài lỡ xảy ra chuyện lgì khổ lắm cha à ! Con không muốn cha uống rượu nữa, cha cứ ở nhà với con, con đi làm dud? tiền cho hai cha con mình sống mà, hồi đó cha đâu có vậy hở cha . Ông Hùng gục đầu không đáp, Minh Minh lay tay ông: - Cha ! Để con cất chai rượu nghe cha, con thay áo rồi con chiên cho cha mấy cái trứng cha ăn . Cha thích ăn trứng rán lắm, con còn nhớ mà, hồi đó ngày nào cha cũng đòi ăn món này, mà lại bắt má đánh trứng cho đều tay không còn thấy lòng trắng khi rán nữa kìa ! Minh Minh nói xong cô lẹ tay cầm chai rượu bước ra sau bếp trong khi ông Hùng thẫn thờ ngồi mơ màng nhớ lại chuyện cũ ... - Phải ! Minh Minh nói đúng, ngày xưa bà Huệ hay rán trứng cho ông ăn lắm, món trứng rán của bà thật thơm và ngon, từ lúc bà đi đến nay không còn ai làm cho ông ăn món này được vừa ý ! Tại sao ? Tại sao vậy chứ ? - Ông Hùng vò đầu đau khổ - Tại sao lại xảy ra chuyện này ! Mặc dù đã mười mấy năm nhưng ông vẫn tưởng như mới hôm qua, cái ngày mà bà Huệ dắt về đứa bé gái lên năm xấp xỉ tuổi của MInh Minh, ông đã thấy ngạc nhiên, cho đến khi cơm nước được ăn xong, hai đứa bé dẫn nhau ra sau nhà chơi, bà Huệ mới gọi ông lại nói chuyện, câu chuyện của bà khiến ông chới với như người rơi từ trên cao xuống tận đáy vực sâu ! Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Đứa con gái nhỏ đó là đứa con mà bà và người đàn ông khác sinh ra, ông đã nhớ mình đau đớn như thế nào, ông như điên cuồng gào hét lên: - Tại sao, tại sao. Tôi không tin ! BÀ không thể làm những chuyện như thếy, tôi không tin ! Bà Huệ đã bình tĩnh đáp: - Ông không tin nhưng đó là sự thật, con bé mà tôi có cùng người khác là lúc ông đã bỏ đi làm ăn xa với người bạn ông lúc ở bên Miên, thời gian đó mẹ con tôi vô cùng đau khổ bởi vì ông không gởi tiền về cho tôi sinh sống . Lúc ấy tôi đã gặp cha của bé Chu Hân, ông ta chăm sóc giúp đỡ mẹ con tôi, tôi về nhà bà ngoại của con Minh ở nhà ttrong suốt thời gian đó cho tới khi ông về thì bé Hân đã được mấy tháng . Tôi gởi nó cho các dì nó nuôi đến nay . Ông Hùng, tình nghĩa vợ chồng dù thâm sâu nhưng tôi không thể lừa dối ông mãi, tôi muốn ly dị ! - Sao ? Bà ! Bà ... - Phải ! - Bà thấy ông lắp bắp nói không ra lời bèn cương quyết khẳng định - Phải ! Tôi muốn ly dị vì tôi thấy cuộc sống của tôi và ông không còn cái mà người ta gọi là hạnh phúc nữa, tôi không thể cứ vò võ chờ đợi hết cuộc phiêu du này đến cuộc phiêu du khác của ông, để nhìn năm tháng đi qua và để lại dấu ấn trên đời mình, tôi còn sức sống, tôi còn cần sự chở che gần gũi, tôi cần một mái gia đình thật sự, vợ bên chồng và chồng bên vợ và con cái quây quần bên tôi . Ông đã tốt với tôi, nhưng ông không cho tôi cái mà tôi cần, những tháng ngày chờ đợi của tôi đối với ông quá nhiều, tôi không phải là món vật đẹp mà ông đem về chưng bày trong nhà rồi cứ ra đi theo ý thích của mình . Để lâu lâu lại về lấy ra lau chùi chiêm ngưỡng, tôi cần cuộc sống thiết thực, tôi cần cuộc sống gia đình đúng nghĩa . Ông Hùng, ông hiểu tôi không ? - Không ! - Ông hét to lên khi nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp của người vợ thân yêu lạnh lùng cô cảm - Không ! Tôi không hiểu em muốn gì . Ngọc Huệ, em đừng nói nữa ! - Ông đừng quá xúc động, chúng ta đã là người lớn rồi, đừng quá trẻ con, hãy giải quyết vấn đề này càng sớm càng tốt vì tôi không ở đây với ông nữa đâu . Hôm nay tôi muốn quên hẳn tất cả quãng thời gian trước với ông . Con Minh Minh tôi để lại cho ông lo cho nó như thế ông sẽ thấy đỡ hiu quạnh hơn trong thời gian này, tôi thu xếp hành lý và đi trong hôm nay . Ông Hùng hốt hoảng nắm tay bà lại khẩn thiết: - Huệ ! Tại sao vậy . Em đừng đi, chúng ta còn có thể nío chuyện với nhau mà . - Không đâu ! - Em cũng biết đó, anh chỉ muốn đi làm ăn, muốn tìm cho mẹ con em cuộc sống sung sướng hạnh phúc, anh lúc nào cũng nhớ đến em, anh nghĩ đây chỉ là thời gian thạm thời, chúng ta hãy cố chịu đựng Ngọc Huệ ! Chỉ là tạm thời thôi, chuyến đi vừa rồi anh đã tìm được mối làm ăn lâu dài, từ đây về sau anh không xa mẹ con em nữa đâu, em đừng đi . Ngọc Huệ chúng ta hãy nói chuyện với nhau, chúng ta là vợ chồng từ bấy lâu nay, em biết là anh yêu em dường nào mà Ngọc Huệ, anh sẽ làm lại từ đầu, anh hứa anh không bỏ em ở nhà, Huệ đừng bỏ đi, đừng xa anh NGọc Huệ, anh sẽ làm lại từ đầu, anh hứa với em mà Ngọc Huệ . Ngọc Huệ lắc đầu: - Không thể làm lại từ đầu đâu, ông đừng nói nữa, tôi đã cố gắng trong suốt bảy tám năm nay rồi, không thể níu kéo thêm nữa, nếu không sẽ thêm nhiều khó chịu cho nhau thôi . Minh Minh, nó ở với ông nếu có gì không ổn, ông cho tôi biết, tôi sẽ đón nó về với tôi . ...Ông Hùng choàng tỉnh khi Minh Minh lay vai ông: - Cha! Cha ăn cơm đi cha . - Ờ ! Ông Hùng lặng lẽ cầm chén cơm lên nhìn con buồn buồn nói: - Minh Minh, có có trách cha không con ? - Tại sao cha hỏi vậy ? - Bởi vì ...Bởi vì nếu cha không ích kỷ thì con đã theo mẹ con sống sung sướng hơn bây giờ, cha chỉ vì một chút tự ái mà làm hỏng cả đời con . Cha không lo gì được cho con, con vất vả bon chen sớm với đời ! Cha vô dụng quá ! Vô dụng quá ! Tha lỗi cho cha Minh Minh, tha lỗi cho cha ! Ông Hùng buông chén cơm trên tay nghẹn ngào cúi mặt . Minh Minh xót xa nhìn cha, mái tóc ông đã điểm sương, gương mặt hốc hác mệt mỏi, hình dáng thì gầy gò, nhất là đôi mắt, đôi mắt không còn tinh anh như xưa có lẽ vì chất rượu tàn phá bấy lâu nay . Cô dịu dàng lên tiếng: - Chà à, con là con của cha mà, sao cha lại nói vậy, con sống có cha đã là sung sướng lắm rồi, con chỉ mong cha con mình lúc nào cũng vui vẻ gần gũi nhau, dù cho có cực khổ thế nào con cũng chịu đựng được, miễn sao cha luôn khoẻ mạnh bên con lo lắng chăm sóc cho con là con hạnh phúc rồi ! Con chỉ mong cha đừng uống rượu nữa, cha uống nhiều quá rất hại cho sức khoẻ lỡ cha có mệnh hệ nào con biết ở với ai đây ? - Minh Minh con, con thật hiếu thảo ngoan hiền, cha rất vui vì có đứa con như con, cha sẽ cố gắng cố gắng làm việc kiếm tiền lo cho con, con không trách cha là tốt quá rồi . - Cha ăn cơm cho nhiều đi . - Ờ, cha ăn, cha ăn ! Con ngoan lắm . Minh Minh thở ra nhè nhẹ, cô biết ông lại đâu vào đó, chỉ được ít hôm ông lại uống rượu lại thôi, chỉ trừ đôi khi như lúc này ông chợt tỉnh mà nghĩ đến cô, còn ngaòi ra ông chỉ biết có rượu và đi lang thang quên cả đường về, cô không biết phái khuyên nhủ ông ra sao nữa, có đôi lúc cô khóc lóc van nài giận hờn ông nhưng chỉ được ít hôm rồi đâu lại vào đó . Từ ngày mẹ bỏ đi, ông không còn thiết điều gì, cô nhớ lại lúc đầu tiên mẹ đi, ông đã bỏ mặc cô, một đứa con bé lên tám xoay xở lấy một mình trong căn nhà vắng lạnh, cô đã phải tự sinh tồn và kiêm luôn cá việc chăm sóc cho một người say rượu mỗi khi ông về nhà ! Minh Minh nghĩ lại chuyện cũ cô càng thương ông hơn, thật ra có những lúc ông đay nghiến la mắng cô, lúc xưa cô rất sợ hãi ông, nhưng khi trưởng thành cô hiểu ra nỗi cô đơn của ông, cô càng thương và thông cảm cho ông hơn ! Không trách ông được, ông yếu đuối hẳn đi sau cú sốc quá nặng đó, và đã suy sụp hoàn toàn, không tự gượng dậy nổi, Minh Minh nhìn cha thương cảm, cô tiếp thức ăn cho ông ân cần cho đến khi ông buông đũa, cô mới đứng dậy thu dọn để sửa soạn đi làm . Trời đã dứt cơn mưa, phố xá lên đèn sáng rực, mặt đường còn loáng nước nhưng xe cộ người qua kẻ lại đã nhộn nhịp đông đảo, Minh Minh bước ra đường đi bộ dọc theo con hè nhỏ, cô biết hôm nay thế nào cô cũng bị bà Diễm cằn nhằn vì việc đi làm trễ, Minh Minh nghĩ tới khuôn mặt cau có cúa bà Diễm rồi nhún vai buông xuôi : - Đành vậy thôi ! Minh Minh vào đến nhà hàng thì cô thay vội bộ áo đồng phục xong lên gian tiền sảnh vừa hay bà Diễm bước tới tìm cô . Cô chuẩn bị tinh thần để đón chờ những lời cau có, hạch sách của Diễm, nhưng trái với suy nghĩ cúa cô, Diễm tươi cười lên tiếng: - Mới vào hở Minh ? Minh e dè nhìn chừng Diễm trả lời : - Dạ . - Hôm nay trời mưa mà ! Không sao, đi trễ một chút không thành vấn đề, có ông Cang đến tìm em nãy giờ, ông ấy đợi em ở phòng ăn số bốn, em đến tiếp ông ta đi . Ông ấy xin cho em cả buổi hôm nay đó, khỏi phải chạy bàn nào nữa, cứ vào trò chuyện với ông ta, em hên lắm đó, ông CAng là khách sộp ở đây, "bo" khá lắm, cố gắng đừng để mích lòng ông ta, đi đi ! Minh Minh thở hắt ra nhẹ nhõm, thì ra nhờ có ông Cang mà cô khỏi phải nghe những lời không thuận tai của Diễm . Cô đẩy cửa bước vào ph`ong ăn thì thấy ông Cang đang ngồi như chờ cô, cô mỉm cười gật đầu chào rồi nói: - Cám ơn ông . Ông Cang chau mày hỏi: - Về việc gì ? - Ông đã nói giúp tôi cùng bà Diễm . HÔm nay tôi đi làm trễ, nếu không đâu có được suôn sẻ như bây giờ . Ông Cang bật cười: - Vậy sao ! Thế thì cô phái trả ơn cho tôi đó . - Bằng cách nào ? - Dùng với tôi bữa cơm này và uống với tôi một ly rượu . - Đơn giản và dẽ dàng quá ! Nếu thế tôi mong ông thường xuyên giúp đỡ tôi mới được, sự đòi hỏi trả ơn của ông hấp dẫn và thích thú . Ông Cang mỉm cười: - Không hẳn lần nào cũng như lần nào đâu ! Cô đừng vội lên tiếng yêu cầu, coi chừng hớ đó ! Minh vờ rùng vai lắc đầu: - Vậy thì tôi xin rút lại câu nói lúc nãy, coi như tôi chưa nói gì với ông . - Sao lại bỏ cuộc vội thế ? Biết đâu rồi tôi chỉ hù doạ cô thì sao ? - Dù có thế hay không tôi cũng giữ nguyên ý đã nói, đó là bài học mà ông đã nhắc nhở cho tôi . Tôi cám ơn ông . - Cô thông minh lắm . - Đừng làm tôi hư vì những lời khen quá nhiều . Minh Minh ngồi đối diện với ông Cang, trong suốt bữa ăn ông ta rất tế nhị và dẫn dắt nhiều câu chuyện thú vị . PHong cách của ông, Minh Minh thấy có một cái gì đó thật lôi cuốn, mặc dù đã ngaòi tứ tuần nhưng ông vẫn tráng kiện rắn rỏi, nét đẹp chín chắn của người đàn ông đã trưởng thành khiến cho người đối diện mến mộ . Minh Minh chỉ sau một ít thời gian đã thật sự bị ông CAng chinh phục, cô thấy người đàn ông này như trở nên thân thiết với cô tự bao giờ, cô nói cười cởi mở tự nhiên và thân thiện . Ông Cang lái xe đưa cô về nhà đến đầu hẻm thì cô xuống xe, ông Cang nói: - Tôi đưa cô vào nhà ? - Thôi khỏi, cám ơn ông . Minh Minh lúng túng từ chối khi liên tưởng tới cảnh nhà của mình, cô không muốn trong một buổi mà phơi bày toàn bộ cuộc sống với người đàn ông mới quen này, mặc dù ông ta có hấp dẫn và tốt với cô thế nào thì cô cũng phái giữ lại cho m`inh một ít riêng tư đời thường, ông ta chưa có thể thân mật để xâm nhập toàn bộ cuộc sống của cô ! Ông Cang nhận ra vẻ bối rối của Minh Minh, ông tế nhị nói: - Nếu thế tôi không tiễn cô thêm, xin chào, hẹn gặp lần sau. - Chào! Minh Minh chờ cho chiếc xe khuất cuối đường mới trở gót về nhà . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| CHƯƠNG 2 Chiếc máy bay vừa chạm xuống phi đạo, Chí Trung vội nhóng chân chăm chú tìm . Hành khách lần lượt xuống sân bay, Chí Trung nhận ra ngưỜi con gái mà anh đang chờ đợi, anh đưa tay vẫy gọi ra hiệu, cô gái nhận ra và mỉm cười ra hiệu: Hoàn tất xong thủ tục, Chu Hân chạy bay lại vòng tay của Chí Trung cười rộn ràng: - Ôi ! em ngỡ là anh không đến đón em chứ . - Sao dám ! Đưa va ly anh sách cho, còn gì nữa không ? - KHông ! Em chỉ có bấy nhiêu, còn thì để lại cho mẹ đi sau đem về . - Em hư lắm, có cái gì cũng đổ hết cho mẹ, cái va ly nhỏ thế này biết món quà của anh ra sao nhỉ ? Chu Hân bỉu môi: - Xì ! Thì ra chẳng tử tế gì hơn ai, không có chuyện đó rồi ông ạ, ông đừng có mơ . - Âm thanh sao chẳng êm tai chút nào, sao mà khó nghe quá . - Còn khó nghe hơn nữa nếu anh không mau mau đưa em rời khỏi cái chỗ bụi bặm này, em muốn tắm mát lắm rồi, đây nực nội chịu không nổi . - Tháng này là tháng gần tết đó, ít lâu qua tết em mới thấm thía cái câu hát nắng cháy da người ở xứ mình . - Eo ơi ! Nghe thế em chỉ muốn leo lên máy bay trở qua liền bây giờ . - Bay đi sao được, anh trói chân em từ bây giờ, anh xin tuyên bố một cách cương quyết như vậy đó . - Sợ quá ! Ê ! - Chu Hân le lưỡi nhạy Chí Trung rồi rảo chân bước mau lại chiếc xe . Chí Trung bẻ lái lách nhẹ chiếc xe ra mặt đường phố xá trong giờ cao điểm xe cộ đen khít lại bêu nhau. Chu Hân lên tiếng: - Thành phố sung túc quá anh hở ? Lại vui nữa ! - Chưa chi đã ham chơi rồi . - Hứ ! Lẽ tất nhiên người ta còn trẻ màk hông thích sôi động sao được, ai như anh cứ như ông cụ non cái gì cũng từ từ chậm chạp . - Không phải chậm chạp mà là điềm tĩnh, đã là dấu hiệu của người đã trưởng thành, ai như em cứ lóc cha lóc chóc đến chóng cả mặt . Chu Hân trề môi háy một cái không thèm tranh cãi với Chí Trung nữa, cô đang mê mải ngắm nhìn cảnh vật lạ mắt hai bên đường . Đã mấy năm nay cô không được ở đây, mẹ theo cha đi khắp nơi đem theo cô cho nên lần trở về này cô đã trưởng thành để nhìn quê hương bằng tất cả niềm say mê thích thú . Chí Trung liếc ngang nhìn Chu Hân, cái vẻ mặt háo hức đến trẻ con của cô trông thật đáng yêu, cô cứ như con chim lao chao nghiêng ngó bên này bên kia, anh lên tiếng hỏi: - Chu Hân, em muốn anh đánh xe một vòng cho em tham quan không, hay về nhà cho nghỉ ngơi trước ? - Ờ, anh nói có lý đó . Đi, đi một vòng lớn cho em thoả chí một chút, khoan hãy về nhà . Chí Trung mỉm cười: - Em không có gì thay đổi . - Bộ muốn em thay đổi lắm sao, anh thật ngộ đó à ! Chí Trung bật cười lớn khi nghe cái câu thật ngộ đó à kéo dài ra của Chu Hân . Cô không khác chút nào, cũng câu nói và giọng điệu đó, nó như cát tật của cô lúc còn ở đây khi xưa . - Nè, làm gì mà cười ghê thế . - Anh thấy em không bỏ được cái tật thật ngộ đó à ! Hì ...hì ! Chu Hân bật cười theo Chí Trung: - Hi...hi ! Đã nói là cái tật thì sao bỏ được lúc xưa anh vẫn hay nhạo em, bây giờ cũng thế còn anh, anh có còn khều mũi mỗi khi bị quê không ? - Hết rồi ! - Chắc chứ ? - Tất nhiên, bởi từ lâu, từ lúc em đi đến giờ anh không bị ai chọc quê nữa cho nên cái tật ấy cũng mai một đi đi rồi . - Ây da ! Thế thì lần này anh chuẩn bị lập lại là vừa . - Em không định nó là sẽ chọc quê anh đó chứ ? - Ừm ! Em không nói nhưng mà em làm . - Trời đất ! Chu Hân đâu có phải quá thẳng thắn trong buổi gặp lại lần đầu đâu em . - Tánh em là vậy mà ! Ơ nè ...nè . Anh chạy chậm lại chút coi, chỗ này ngày xưa đâu có vậy phải không anh ? - Ờ ! Vừa được sửa sang lại, còn nhiều nơi khiến cho em ngạc nhiên hơn nữa kìa, không thể đi trong một chốc lát mà ngắm nhìn hết đâu . Chiều rồi anh đưa em về tắm rửa nghĩ ngơi một lált, rồi chúng ta đi dùng cơm ngắm cảnh ban đêm, chịu không . Anh nói thật anh chờ em ở sân bay mỏi cả rời giờ không cần nghỉ nhưng anh phải nghỉ kẻo không chắc anh không còn tiếp tục lái xe cho em nữa đâu. - Khiếp, mới có một tẹo đã than thở đến ghê người lên, em thấy cái miệng của anh càng ngày càng dẻo đó . - Vì quyền lợi của mình anh có thể nói, đến suốt đời cũng được mà . - Thôi thôi ! Vậy thì về đi anh nói không mỏi miệng nhưng lỗ tai của em thì không chịu nổi đâu . - Hì hì ! Biết điều ghê ! - Dễ ghét . Chí Trung đưa chiếc xe qua cái cổng sắt lớn vào khuôn viên ngôi biệt thự rộng lớn, bên trong sân đèn đã thắp sáng khă9p' nơi . Anh mở cửa xe rồi xách hành lý vào nhà cho cô . - Bà Mộng Thu mẹ của Chí Trung bước ra đón hỏi: - Con mới về đó sao Trung ? Chu Hân cười tươi chào bà : - Thưa bác . - Ôi ! Chu Hân đây sao, cháu lớn lên xinh đẹp quá, đi đường mệt không cháu, vào nhà đi ! - Bác không khác ngày xưa, vẫn trẻ đẹp và trang nhã, cháu về lần này bác nhất định phải chỉ cho cháu bí quyết này mới được . - Cháu đừng ngạo bác kẻo bác đánh đòn cho bây giờ . - Dù có bị đánh đòn cháu vẫn cứ nói sự thật mà bác, cháu không ngại đâu . BÀ Mộng Thu cười xoà: - Lém quá ! Trung này, con đưa Chu Hân lên phòng đi con, tắm rửa rồi xuống ăn cơm với bác . - Dạ ! Chí Trung mở cửa căn phòng nằm cuối hành lang bên phải, căn phòng có cửa sổ lớn nhìn xuống mặt đường . Anh với tay vật đèn rồi hỏi Hân : - Em vừa ý không ? - Dễ thương lắm . - Anh trang trí theo ý anh đó, biết thế nào em cùng thích, màu hồng là màu ưng ý của em ngày xưa, anh vẫn nhớ mà . Chu Hân buông người xuống chiếc giường đệm êm ái, vên mặt lên hỏi : - Thế anh còn biết và nhớ điều gì ở em nữa không ? - Ơ ... - Điều kể đó là em ghét ai quấy rầy em lúc em muốn tắm rửa, nghỉ ngơi lắm, biết không ông ngốc, biến đi giùm em đi ! Chí Trung nhún vai giơ hai tay lên như chịu thua rồi icười nhếch môi nói: - Đồng ý ! Không biết hôm nay anh có bị quỷ sứ phá không nữa, bị em kê hoài . - Nếu có quê thì cứ như thế này, như thế này nè ! Chu Hân lấy ngón tay cái khều cái mũi mình trêu Chí Trung rồi bật cười khanh khách, tiếng cười vui nhộn của cô bọng mãi ra ngoài hành lang nhà khiến căn nhà như bừng lên luồng sinh khí mới . Bà Mộng Thu ân cần mời Chu Hân : - Cháu tự nhiên ở nhà nhé, Chu Hân . Bác ghét nhất là khách sáo . - Dạ, cháu biết . - Ờ này, bao giờ mẹ cháu về đến . - Dạ có lẽ tuần sau bác ạ ! - Thế ba cháu có về theo không ? - Dạ có, ba cháu có cơ sở bên này, ông nói lần này ông cho mẹ con cháu thoải mái, muốn ở thì ở, muốn về thì về, ông định nhờ bác tìm mua hộ căn nhà để tiện lợi cho việc ăn ở . - Bác có biết, đợi mẹ cháu về bác dẫn hai mẹ con đi xem luôn nếu vừa ý thì lo thủ tục . Không biết lúc này mẹ cháu ra sao, đã mấy năm không gặp rồi . - Mẹ cháu vẫn thế . - Tức là vẫn đẹp chứ gì ? - Dạ, đại khái là vậy ! - Cái con bé này khéo chưa, ý muốn khoe mẹ vẫn đẹp mà cũng ngại không nói được . - Dạ, dù gì cũng là mẹ cháu, nhớ bác nói mẹ cháu vẫn đẹp như xưa có phái là bị bác cho là mèo khen mèo dài đuôi không ? Bà Thu bật cười vui khiến Chí Trung khẽ liếc mẹ nói với Hân: - Chu Hân em tài lắm, mới có một lúc mà em đã khiến cho mẹ anh vui như vậy rồi . - Có gì là lạ đâu ! Chẳng qua cái mặt anh lúc nào cũng như đang gõ mõ tụng khinh, dù có đang vui chết được nhìn thấy anh cũng phải khiếp lên rồi . - Sao tệ vậy Hân ? - Sự thật thôi, Chu Hân nhướng mày tỉnh bơ quay lại hỏi bà Thu . - Cháu nói thế bác có cho là sai không bác . - Mẹ, mẹ đừng vội nghe lời cô ta . - Nè, làm gì mà gây áp lực với bác Thu quá vậy, nếu không đúng thế tội gì anh cuống cuồng lên chứ ! Chí Trung chống chế: - Cuống đâu, làm gì có . - Xì, may mà ở đây không có tấm kiếng nào cho anh chối đó . Bữa cơm qua đi mau chóng, bà Thu trở về phòng riêng cúa mình để lại tự do cho đôi bạn trẻ . Chí Trung hỏi: - Em có muốn ra phố không ? - Muốn chứ, nãy giờ không biết mở lời ra sao với anh, chỉ sợ anh vẫn còn cái tật hễ ăn no là làm biếng cho nên không dám rủa anh . - Vậy thì sửa soạn mau lên kẻo anh đổi ý bây giờ . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Lát sau Chí Trung đã cùng Chu Hân đi dạo qua các con phố đông vui, cô cứ huyên thuyên như con sáo . - Anh Trung, hàng bên mình bán rẻ ghê anh nhỉ, hôm nay em phải mua cho thoả thích mới được . - CHu Hân, tha cho anh đi, anh xách muốn xẹ cánh tay rồi đây nè . - Chịu khó đi, ai lại đi với con gái lại nhăn nhó, không ga lăng chút nào . - Ở bây đây chứ có phái bên tây đâu, nặng thì anh kêu nặng hà . - Ghét anh ghê, làm mất hứng thú em hết . Thôi được để em mua cái xách tay kia đã, rồi mình về chịu không ? - Chị ơi ! Chu Hân vừa lên tiếng gọi người bán hàng thì cái xách tay được cô ta lấy xuống trao cho cô gái đứng kế bên Hân xem . Chu Hân lên tiếng khi cô ta quay lại hỏi : - Chị cần gì ? - Chị cho tôi xem cái xách đó đi, tôi cũng muốn một cái như vậy ! - Chị chờ một chút - Lát sau cô ta quay lại nói - Cảm phiền chị chọn kiểu khác được không ? Kiểu đó chúng tôi hết hàng rồi . Chu Hân tiếc rẻ : - Vậy à ! Tôi lại thích cái xách ấy thôi ! Cô bán hàng đem ra một loạt kiểu khác cho Hân chọn, nhưng cô không vừa ý, cứ đưa mắt nhìn mãi cái xách nâu trên tay cô gái bên cạnh, khiến cho cô bán hàng cũng ái ngại không biết sao đành chiều ý cô nói : - Chị chờ một chút, để tôi chạy qua quầy bên cạnh xem còn lại cái nào giống như thế không tôi lấy giùm chị . - Ờ, chị đi đi . Chu Hân mừng rỡ reo lên đứng chờ, Chí Trung chờ lâu mới lên tiếng: - Chu Hân à ! Thôi đi em, về được rồi, để hôm khác đi em . - Chờ chút đi anh - Hân nhăn nhó nài nỉ Trung - Em muốn mua cho được cái xách tay này mà . Nói xong cô xích lại gần cô gái kế bên lên tiếng hỏi : - Chị à ! Chị ! Cô gái quay sang đáp: - Có gì không ? Chí Trung ngẩn ngơ nhìn sững cô gái lạ, ánh mắt anh như bị hút nào khuôn mặt đẹp kia . Chu Hân cười thân thiện nói: - Chị, chị có thể nhường cho tôi cái xách tay đó không ? Tôi sợ cái chị đang cầm là cái chót mà tôi lại rất muốn mua nó . Hay là vậy ! Tôi sẽ trả cho chị gấp đôi số tiền ? Minh Minh, cô gái ấy là Minh Minh, bèn đưa mắt quan sát cô gái trước mặt, cô ta có cái vẻ trẻ con đến thương lạ, cùng đi với cô là chàng thanh niên cao lớn có lẽ là anh hoặc bạn trai không chừng . Ánh mắt của anh ta thì lại lạ lùng kỳ diệu, Minh Minh chớp mắt lẩn tránh . Chu Hân thấy Minh mInh không nói gì bèn nài nỉ tiếp: - Được không chị, chị có thể để lần khác mua, còn tôi thì không có thì giời nhiều . - Vậy à ? - Phải đó, ngày mai tôi đi xa rồi, không biết bao giờ mới trở lại, chị nhường cho tôi đi, coi như quà tặng llúc tôi lên đường vậy mà . Nghen chị . Chí Trung lắc đầu khi thấy Chu Hân nói dối một cách ngọt ngào trơn tru không chê vào đâu được, anh khẽ lay tay Hân cau mày nói : - Hân à ! Thôi đi em, em nói vậy là không đúng đâu, đừng ép người ta chứ . Chu Hân châu môi cải lại : - Em đâu có ép, em năn nỉ chị ấy thôi tại em thích cái xách đó lắm . Vừa khi cô bán hàng quay lại trả lời là kiểu hàng đó đã hết không còn chiếc thứ hai . Chu Hân thất vọng phụng phịu với Chí Trung : - Đó, anh thấy chưa, không còn cái thứ hai ngoài cái chị ấy đang cầm . - Thì thôi, em chọn kiểu khác đi, đừng làm phiền người ta mà . - Nhưng mà em đã thích cái đó rồi không đổi ý được ! - Đừng làm nung với anh mà, ta về thôi Hân . Chu Hân tiếc rẻ liếc về Minh Minh . Minh Minh suy nghĩ một chút rồi mới lên tiếng khi Hân vừa quay đi cô gọi theo: - Cô gì à ! Chu Hân mừng rỡ quay phắt lại vồn vã hỏi: - Chị bằng lòng đổi ý rồi à ? Cám ơn chị nghe, chị tốt quá! - Tôi ... - Em biết, em sẽ trả tiền lại cho chị gấp đôi . - 0 fải . Minh Minh vội lên tiếng gạt đi câu nói của Chu Hân khiến Hân ngơ ngác lo lắng hỏi: - Vậy ... ý chị ra sao ? Chị có nhường cho em 0? Minh Minh mỉm cười: - Tôi nhường, nhưng chỉ bằng giá tôi lấy của cửa hàng thôi, coi như tôi để cho cô mua . - Ồ, cám ơn chị . Chí Trung ái ngại chen vào: - Làm thế có hẹp hòi cho cô 0? - 0! Tôi suy nghĩ lại thấy cũng 0 thích hợp với mình lắm . Thôi thì tôi nhường cho anh và cô mua, tôi chọn kiểu khác cũng được . - Cám ơn, cám ơn! Anh sao lộn xộn quá, chị ấy đã 0 muốn mua nữa thì để em mua, có gì mà anh lằng nhằng hoài . Nói xong Chu Hân hí hửng trả tiền rồi ôm cái xách tay vào lòng thích thú . Riêng Chí Trung anh cứ như ng` ngây ngô dõi mắt theo hút cái dáng đi mềm mại của ng` con gái mới gặp khuất vào đám đông ngoài phố mà thấy lòng hụt hẫng như đánh mất cái gì đó vô cùng quý báu . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| --o0o-- Ngôi chùa uy nghiêm nằm bên mặt đường lớn đông đảo khách thập phương cúng vái . Chu Hân đứng lặng chiêm ngưỡng cái cổ kính thâm nghiêm đó 1 cách say mê . Những mái vòm uốn cong với ngói đỏ tươi rực rỡ, những hình rồng phụng chầu hai bên đường vào, được sơn son thếp vàng lộng lẫy . Chu Hân theo bậc tam cấp tiến vào chánh điện, hương trầm bay lên nghi ngút trước những pho tượng phật vàng óng, tiếng cầu kinh, tiếng xì xầm, khấn nguyện cùng những khuôn mặt chiêm bái kính cẩn khiến Chu Hân bất giác cũng chắp vội hai tay lại lâm râm van vái . Cô như lây sự thành tâm của những ng` đi lễ chùa chung quanh, mặc dù cô 0 fải là ng` sùng đạo . Chí Trung lay tay Chu Hân hỏi khẽ: - Nè! Làm gì mà lầm bầm, có biết đọc kinh 0 vậy ? - Suỵt, em đang cầu nguyện . - Ừm, nhớ cầu cho anh luôn đó nhé . - Biết rồi, cầu cho anh ăn nhiều chóng lớn lại luôn ngoan ngoãn vâng lời em được chưa ? - Trời đất, Chu Hân, em tin là anh đánh đòn em ngay tại đây 0? Chu Hân vờ lấm lét nhìn quanh xong nhoẻn miệng cười đáp: - Chắc 0 đâu, ở đây đông ng` quá, lỡ em khóc lên anh năn nỉ thì mắc cỡ lắm . Chí Trung cau mày mím môi đe dọa Hân: - Được rồi, anh cho em nợ lại chầu này, anh ra ngoài sân trước chờ em, đừng có đi đứng lung tung ăn nói bậy bạ kẻo trụ trì bắt vào hậu điện cạo đầu đó nghe . - Hứ! Đừng hù . Chí Trung rảo bước ra sân, anh đi quanh sân chùa ngắm cây cảnh và kiến trúc ngôi chùa . Anh bước những bước thong thả trên lối đi dẫn ra hậu viện chùa . Cây cối được trồng rất thẩm mỹ, bên hông trái chùa là nhà trai giới tu sĩ ra vào đang chuẩn bị cho bữa ăn của khách thập phương ở xa đến viếng chùa, bữa cơm chay được nhà chùa đãi dành cho những ng` ở xa fải nghỉ lại . Chí Trung đứng ngắm vẩn vơ 1 lúc rồi đi ngược trở ra sân trước, khách và tín đồ lúc này đến thật đông, rằm tháng 10 bên đạo cúng lớn . Chí Trung lân ra hỏi chuyện thì được biết trong năm có 4 ngày rằm là được cúng lớn nhất đó là rằm tháng 7, tháng 8, tháng 10, và tháng giêng . Đang đứng nói chuyện với vị sư trong chùa, bất chợt Chí Trung thấy thấp thoáng đàng xa cái bóng quen quen của 1 ng` ...! Anh vội cáo từ vị sư rồi rảo bước đuổi theo, anh đã 0 lầm, đó chính là cô gái mà anh đã biết hôm nọ, anh lên tiếng gọi: - Cô ơi! Ng` con gái quay lại ngơ ngác rồi khi nhận ra anh, cô dè dặt cúi chào . Trung lên tiếng với nụ cười trên môi: - Cô đi lễ chùa ? - Vâng . - 0 ngờ may mắn được gặp lại cô, tôi cứ áy náy về việc hôm nọ Chu Hân tranh mua với cô cái xắc tay . Minh Minh cười mỉm đáp: - Anh quan trọng vấn đều quá, tôi đã chọn được cái khác hợp với tôi hơn rồi! Đây nè anh xem có dễ thương 0 ? -- Minh minh nói xong giơ cao cái túi xinh xắn cô đang đeo trên vai cho Chí Trung xem rồi nói tiếp -- Bỏ qua đi, 0 có gì đâu, cái túi ấy vẫn hợp với bạn gái của anh hơn, hôm nay cô ấy 0 đi chung với anh sao ? - Có, cô ấy đang lễ trong đó, may mà ở đây chùa rộng tha hồ cho tín đồ đến lễ, nếu 0 tôi chỉ sợ cô ấy lại gây ra bao phiền phức . - Cô bạn của anh nhiêu khê vậy sao ? Chí Trung cười: - Cô ấy còn trẻ con lắm! Lại được tôi nuông chiều cho nên hay vòi vĩnh vậy thôi . Minh Minh 0 biết nghĩ sao khi nghe câu nói của Chí Trung, cô thoáng buồn đáp: - Cô ấy diễm phúc ghê! Chí Trung chau mày khi nghe Minh Minh đáp, dường như cô ấy có tâm sự, anh lên tiếng: - Cô thường đi cúng chùa lắm à ? - 0! Cả năm tôi chỉ đi có mấy lần vào ngày rằm lớn thôi, tôi 0 có thời gian, còn anh ? - Tôi 0 phải tín đồ, chẳng qua vì hiếu kỳ nên mới đến đây, vả lại Chu Hân lại ham vui cứ chỗ nào đông ng` là cô ấy đòi đi . Xin lỗi, cô tên gì, tôi chưa được biết tên cô, tôi tên là Chí Trung, còn cô bạn hôm nọ của tôi là Chu Hân . - Vậy à! Tôi tên Minh Minh . Thôi tạm biệt anh, tôi còn phải đi mua ít vật dụng, hẹn khi khác gặp lại . Chí Trung 0 muốn chia tay sớm như thế với Minh Minh, anh vội lên tiếng: - Khoan Minh à, tôi có thể đưa cô đi, cô cho phép, vả lại tôi 0 biết cách nào để gặp cô lần nữa! Minh Minh tròn mắt nhìn ng` thanh niên trước mặt, anh chàng hay nhỉ ? Làm gì mà khẩn trương vậy, cô 0 nghĩ là còn gặp lại anh ta, nhưng nếu nói ra như thế, 0 biết có bất nhã lắm 0! Minh Minh còn đang phân vân lưỡng lự, Chí Trung tấn công thêm . Vẻ mặt chân thành và cái giọng tha thiết khiến Minh Minh suy nghĩ lại . - Minh à! Thật ra tôi hơi đường đột, nhưng tôi muốn kết bạn với cô, cô đừng từ chối, yêu cầu này của tôi, tôi thật lòng đó Minh Minh . - Nhưng mà ... - Cho tôi cơ hội làm thân đi, tôi là ng` tốt mà, làm bạn với tôi, Minh Minh 0 thiệt hại gì đâu . Tôi 0 phải là ng` bạn tồi, tất cả mọi ng` quen biết đều cho là thế, Minh Minh tin tôi đi . Minh Minh phì cười vì những câu Chí Trung nói, chưa ai có cái kiểu làm quen gây áp lực như của anh chàng này, mặc dù thế cô cũng 0 thấy khó chịu và cũng 0 thấy đáng ghét . Minh Minh nhìn vào khuôn mặt của Trung, cô lặng lẽ đánh giá anh . Kể ra 0 có ác ý, 0 gian manh, 0 giả dối, đôi mắt anh ta lại đang lộ rõ nét chân thành khẩn trương, Minh Minh cắn môi tự hỏi, sao mình 0 gạt đi và quay lưng cho xong chuyện . Chí Trung lại lên tiếng khi thấy Minh Minh cứ im lặng, anh nở nụ cười nghĩ im lặng là "chấp nhận", rồi vui vẻ nói như là Minh đã chấp nhận ý mình . - Minh chờ một chút nghe . Tôi đem xe lại ngay, 0 lâu đâu . 0 đợi cho cô trả lời, Chí Trung đã rảo bước đi thật nhanh . Minh nhìn hút theo cái dáng cao lớn của Trung thở ra chắc lưỡi nhủ . Lại thêm một phiền phức mới cho cái tánh 0 dứt khoát của mình đây . Minh Minh lên sau yên xe của Chí Trung, anh rồ nhẹ ga phóng vút đi, bỏ quên cả Chu Hân đang lễ Phật trong chùa . Trong giờ phút này, anh chỉ biết có Minh Minh bên anh, cô 0 còn là hình bóng mà anh mơ tưởng mong gặp lại, cô đã hiện hữu bên anh, anh được nghe giọng cô nói tiếng cô cười, anh thật sự đã tìm lại được cô, anh thật sự đang có cô kề bên, niềm vui òa vỡ thổi bùng lên trong lòng anh . - Minh Minh à! Cô có biết là tôi vui cỡ nào 0? - ... - Tôi vui thật vui, chưa bao giờ tôi có cái cảm giác như hôm nay và ngay bây giờ . - Vì sao ? - Xin cho tôi giấu riêng một mình lý do này . - Tại sao ? - Tại vì quá sớm 0 thể nói cho cô cùng biết . - Vậy thì anh khoe với tôi làm gì chứ ? - Bởi tôi 0 nén được lòng mình . Minh à, cô ở đâu vậy ? Ý tôi muốn hỏi địa chỉ của cô đó . - Anh 0 nghĩ là quá hấp tấp và tham lam khi hỏi câu hỏi ấy à ? - 0! - Chỉ trong một chốc lát mà anh đã kéo được tôi ngồi chung xe của anh, đi mua sắm chung với anh, nói chuyện thân mật vui vẻ và bây giờ lại còn đòi biết nhà tôi nữa . Chí Trung à, anh tham và vội quá, là tôi phải đề phòng anh đó! Nhưng mà tôi 0 trách anh được, bởi vì cũng có sự đồng tình và tham gia của tôi . - Minh Minh, tôi chỉ muốn làm bạn với Minh thôi, tôi muốn lần sau đến thăm Minh, tôi ... Minh Minh ngắt lời Trung: - Anh muốn nhiều quá, 0 cho tôi nói gì hết cả, độc tài 0 tốt đâu . Đột nhiên Minh lay vai Trung nói: - Anh ngừng xe đi . Trung vội thắng cái xe trước cửa hàng bán thực phẩm, anh ngỡ là Minh muốn mua vật gì, thì cô đã leo xuống xe đứng bên đường chăm chăm nhìn anh, nhướng mày khẽ nói với nụ cười trên môi: - Tạm biệt! Chí Trung hiểu ra ý cô, anh hốt hoảng kêu lên: - Khoan Minh Minh, sao lại bỏ đi như thế, cô chưa cho tôi biết số nhà mà . Minh Minh quay lại đáp: - Nếu thật sự tôi và anh có duyên phận thì sẽ có lần gặp lại . Lúc đó tôi cho anh biết số nhà của tôi, và chấp nhận cả cái tình bạn lạ lùng mà anh vừa đề nghị lúc nãy, còn bây giờ, xin chào, chờ duyên phận chúng ta trả lời sau nhé . Nói vừa dứt câu Minh đã lẹ gót quay đi, rồi lẫn vào dòng ng` bên trong cửa hàng 0 kịp cho Chí Trung phản ứng . Trung tức tối nhìn theo cô, anh đứng lặng hồi lâu ngơ ngẩn rồi đành quay xe trở lại đón Chu Hân . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| Chu Hân tìm dáo dác hết quanh chùa vẫn 0 thấy Trung đâu . Cô cằn nhằn vì nắng đã bắt đầu gay gắt, cô còn muốn đi nhiều nơi vậy mà 0 hiểu cái ông Trung biến đi đàng nào mất, đã nói đợi cô ở ngoài này, mà sao tìm hoài 0 thấy thật đáng giận ghê . - Anh Trung! Chu Hân mừng rỡ gọi to tên Trung khi thấy chiếc xe lao vút tới cổng chùa, cô chạy vội lại: - Anh đi đâu vậy ? - Ờ, đợi em lâu quá chạy mua gói thuốc . - Xạo, thuốc bên kia đường kia sao 0 mua mà phải đi đâu cho xa ? - Ậy, đi cho đỡ cuồng chân mà, đứng hoài một chỗ buồn muốn chết . - Xì, mới hơn nửa tiếng mà đã vậy, có ng` còn đợi cả đời nữa kìa . - Ai chứ 0 có anh à! - Em biết, bởi vậy cũng đừng nên than thở nhiều, em có xin cho anh lá xăm nè, vào đây em nhờ thầy giải giùm anh . - Thôi thôi! Cho anh thua . - Sao vậy, linh lắm đó . - Thôi đi Chu Hân ơi, tha cho anh làm phước . - Hứ! 0 vào thì em đi 1 mình, chờ em 1 chút em nhờ thầy giải giùm cho anh rồi em ra liền . - 10 phút thôi đó . - Được, 10 phút . Lát sau Chu Hân liếng láu bên ly cam vắt với Trung trong cái quán giải khát bên đường, cô nói: - Anh Trung, lá xăm lúc nãy của anh hên lắm nghe, về kinh tế thì đang khởi sắc, về sức khỏe thì gặp toàn điều may mắn tốt đẹp . Còn về tình yêu thì lá xăm nói duyên phận của anh đã gặp rồi, như ý lắm! Nói chung thuận lợi, thuận lợi và thuận lợi . Nè! Thưởng cho em đi . - Lãng quá! - Sao lãng ? - Anh đâu có nhờ em đi mổ xẻ định mệnh của anh đâu, dưng 0 láu táu làm 1 mình bây giờ còn trơ trẽn đòi thù lao nữa! - Ơ! Cái anh này, vô ơn bạc bẽo, em mà biết thế cóc có thèm làm phước cho anh làm gì! Ứ hự, coi như hôm nay mình xui, công nhận lá xăm của mình linh thiệt . Nói xong Chu Hân xịu mặt, quấy nhẹ ly nước chẫu môi lên buồn bã than: - Xui thiệt . Chí Trung ngó thom lom cô ngạc nhiên hỏi: - Gì nữa đây ? Đang nóng hừng hực chợt nguội tanh thấy ớn vậy, đi với em có ngày anh lên ruột vì cái tánh thất thường vui buồn của em đó . - 0 fải, tự mừng cho anh mà em quên lại số của em, xui lắm! Nói chung là bất ổn . - Về cái gì ? - Về chuyện tình duyên đó mà . - Trơi ơi! Chu Hân ơi! Chỉ là cho vui thôi, đừng để nó ám ảnh em, nếu ai đi xem xăm xem bói đều đúng hết trăm phần trăm chắc ng` ta đâu cần hỷ nộ ái ố chứ . - Ờ, cũng có lý, anh nói em mới nhớ đến duyên phận của anh tốt thì tại sao của em lại xấu, và ngược lại nếu em xấu thì anh sao tốt được . Hai đứa mình chung một cung tình duyên mà . - Em nói nhảm cái gì vậy ? - Hì ... hì ! Em lý giải suy luận lô gích vậy thôi! Chí Trung 0 hiểu hết cái ý của Chu Hân, anh lắc đầu thở ra, cái tánh của Hân lúc này, lúc khác anh cũng quen rồi, 0 còn quan tâm để ý làm gì . Cô vui, cô buồn, cô khóc rồi thì cũng đâu vào đấy, sự quan tâm của anh có giới hạn của nó và cũng là sự quan tâm riêng về 1 mặt thôi! Còn Chu Hân thì cô có suy nghĩ mặc nhiên cuộc đời sau này của cô và anh sẽ gắn liền với nhau, trong thâm tâm của cô từ xưa cho đến bây giờ, từ lúc cô và anh còn là hai đứa trẻ chơi thân bên nhau, cô đã nghĩ anh là ng` của cô và riêng cô, suy nghĩ đơn thuần ấy phát sinh từ những gắn bó khắn khít của tình cảm mà cô dành cho anh suốt bao năm tháng qua đã trở thành thói quen đã trở thành lời khẳng định, cô 0 bao giờ để đầu óc mình phải suy nghĩ là tại sao vì đâu và anh có yêu cô 0. Một ng` thì vô tình, 1 ng` thì ngộ nhận, cứ thế tình cảm của họ vẫn cứ xảy ra và gắn bó theo tháng ngày, chưa bao giờ họ fải ngưng nghỉ để tự vấn lại lòng mình . Cô mau chóng quên đi lá xăm xấu để lại vòi vĩnh cùng Trung: - Anh Trung, anh đưa em đi shop mua mấy cái áo mặc đi chơi đi anh, em fải diện sao cho tới khi mẹ về đến 0 nhìn ra em mới được . - Có cần fải làm nổi như thế với bác Huệ 0? - Cần chứ sao 0, lúc nào em ở bên mẹ em cũng thấy mình như con vịt xấu xí . - Sự thật vẫn là sự thật, cò là cò mà quạ là quạ mà . - Ê! -- Chu Hân giẫy nẫy lên khi Trung lên tiếng trêu ghẹo cô -- Em 0 mượn anh đùa kiểu đó nghe, anh 0 nói những câu đại loại như thế ng` ta cũNg đâu có nói anh câm đâu . - Ôi! Sự thật thì khó nghe vậy mà! Phải 0? Trung nheo mắt bật cười khi thấy đôi mắt CHu Hân long lên giận dữ cùng cái miệng mím chặt như đang tìm lời cay cú hơn để tấn công anh . - Hừ! Miệng quạ! - Một con quạ cái và một con quạ trai hợp lại thành một đôi vô cùng lý thú . Chu Hân à, sao mà em lại là đồng loại của anh chi vậy ? - 0 nói nữa -- Chu Hân gắt lên -- Bây giờ có đưa em đi 0 thì bảo . - Xe còn nhiều xăng mà lo gì! - Được rồi, hôm nay em fải mua sạch cái cửa hàng cho anh biết tay . - Ừ, thì em cứ mua, đó là quyền của em mà, còn anh có trả hay 0 là quyền của anh . - Anh dám ? Chí Trung nhìn nét mặt bừng bừng tức tối của Hân bật cười xoa dịu: - Thôi, anh đâu có dám bao giờ, em thừa biết mà, đùa cho vui thôi, giận anh làm chi! Chu Hân liếc xéo Trung khi thấy anh xuống nước với cô, cô nói: - Tha cho anh đó . Chí Trung chiều ý Chu Hân đưa cô đi mua sắm hết cả buổi chiều, anh nhớ lại lần gặp gỡ đầu với Minh Minh cũng như lần mua sắm giống thế này, anh thầm cầu nguyện kỳ tích xảy ra lần thứ hai, nhưng chỉ hoài công suốt mấy tiếng đồng hồ lẽo đẽo theo sau chân Chu Hân, anh thất vọng não nề dù cho đôi mắt anh lúc nào cũng căng thẳng tìm kiếm . Chẳng lẽ nào lại gặp cô ấy tình cờ hai lần chỉ trong một ngày ? Chí Trung lái xe đưa Chu Hân về đến nhà, thì bà Mộng Thu lên tiếng hỏi: - Tụi con đi chơi vui 0, sao 0 về ăn cơm trưa ? Chu Hân nhí nhảnh cười: - Dạ con với anh Trung đi chùa ăn cơm chay rồi bác . Trung trợn mắt chỉnh cô: - Nè, đúng là mặt phật lòng ma mà, mới đi lễ chùa về đã nói dóc rồi, vậy là công trình em chắp tay xá lấy xá để ở chánh điện lúc nãy tiêu thành mây khói rồi . Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |
| ||||
| - Làm gì đến nỗi . - Còn cãi nữa! Không tin cứ hỏi lại Phật mà xem . Bà Thu lắc đầu ôn tồn lên tiếng: - Thôi, tụi con cứ như đôi sáo ấy, tranh nhau nón chẳng ai nhường ai hết, vào thay áo tắm rửa, rồi dùng cơm, lúc nãy bán nhận được điện mẹ cháu gọi báo ngày mốt là bà về đến, ngày đó chúng ta ra đón bà . - Oa! -- Chu Hân reo lên -- Thích quá! Thích quá, mẹ về tới rồi . Bà Mộng Thu đưa mắt trìu mến nhìn Chu Hân reo cười, cô bé còn hồn nhiên và trẻ con quá, không biết mai này với thiên chức làm vợ và làm mẹ, nó có đủ sức để chu toàn hay 0? Bà nghĩ thế xong quay lại nhìn Chí Trung, đứa con trai duy nhất mà bà đã dạy dỗ yêu chiều từ bấy lâu nay . Nó đã trưởng thành, những đường nét rắn rỏi cương nghị đã hình thành trên nét mặt đàn ông của nó, những đường nét quyến rũ đầy nam tính mà ngày xưa bà rất yêu thích ở một người . Cha của nó! Phải! Nó rất giống cha, giống từ cái tướng, đến cái phong cách điềm đạm lôi cuốn, càng nhìn bà càng nghe lòng thắt lại, vết thương đau cũ lại trở dậy bào bọt trong tim bà . Ng` đàn ông mà bà đã yêu thương cho đến bây giờ vẫn yêu thương, vì sự yêu thương đó mà bà đã phải chi tay với ông, vì những nét quyến rũ lôi cuốn ấy mà bà phải rời xa ông, cảm giác xưa lại về bà choáng ng` ôm đầu ngượng buông ng` xuống ghế . Trung hốt hoảng kêu lên: - Má sao vậy má ? - 0, có lẽ trời lúc này hơi nồng quá, má hay bị choáng vậy thôi . Trung lo lắng: - Má đi khám bác sĩ thử xem hay là tối nay con đưa má đi, má nên cẩn thận, lúc này bệnh cao huyết áp đang lan tràn khắp nơi, con 0 yên tâm về má chút nào, lần trước con đã nói với má rồi . - 0 sao đâu mà con, má biết lo cơ thể má mà, có gì má sẽ cho con hay, yên tâm đi má 0 sao! - Má lúc nào cũng thế, 0 tự chăm sóc cho mình, con 0 theo ý má được đâu, tối nay con đưa má đi khám bệnh . Bà Mộng Thu nghe con cằn nhằn, bà 0 nghe khó chịu mà trái lại bà thấy trong lòng ấm áp vui vui, dù gì đó cũng là biểu hiện lòng yêu mẹ của Chí Trung đối với bà . Bà vỗ nhè nhẹ lên bàn tay Trung đang vịn vai bà rồi cười nhẹ nói: - Con đừng như bà già tám mươi mẹ có sao đâu, vẫn khỏe mạnh vẫn vui vẻ mà! Đừng có trù mẹ bệnh nữa . - Mẹ giận thì giận con cũng làm theo ý con, tối nay cơm nước xong xuôi con đưa mẹ đi, 0 nói thêm gì nữa . - Đúng là ông tướng con . Thôi được, mẹ đi với con, nhưng tám giờ mẹ phải đi qua dì Loan để xem ít hàng, 0 được trễ giờ của mẹ . - Mẹ yên tâm, con 0 để mẹ hụt chuyện làm ăn đâu . Trung vừa ý bèn cười vui với bà, Chu Hân nãy giờ theo dõi đối thoại của hai mẹ con bèn chen vào: - Tối nay con đưa bác đi với anh Trung . Bà Thu đáp: - Cám ơn con, con thật tốt bụng . Chu Hân nũng nịu: - Bác lại khách sáo với con rồi, con xem bác như mẹ con mà bác thì 0 xem con như anh Trung . - Ồ! Làm gì có, Chu Hân ngoan đừng giận bác, con và Trung, bác đều coi như nhau, thôi từ đây bác 0 nói thế nữa, chịu 0? - Dạ chịu ! Chí Trung trề môi trêu Hân: - Nè, muốn gì thì đợi ngày hai ngày nữa bác Huệ về tha hồ mà làm nũng, còn đây là mẹ của anh, chứ 0 phải của em đâu nhé . - Hứ, nhỏ mọn . - 0 phải nhỏ mọn mà là rạch ròi đâu ra đó, đừng có xài ké của ng` ta, xấu hổ lắm . - Nhớ, nói thì nhớ! Bà Mộng Thu can thiệp: - Thôi cho bác xin, tụi con sao mà hay thích trêu ghẹo nhau quá từ thuở nhỏ đến lớn như bây giờ cũng 0 hề bỏ cái tật ấy . - Bác thấy đó, tại anh Trung chứ đâu phải tại con . - Đúng rồi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng . Chí Trung vờ nhăn nhó đấm ngực than thở khiến bà Thu phì cười đập tay anh mắng: - Con hư lắm, sao cứ trêu Chu Hân hoài, đi lên phòng đi . Chí Trung bật cười thích thú quay lưng biến lên cầu thang, để lại chuỗi âm thanh ròn rã vui tai của giọng cười vang khắp nhà . Bà Mộng Thu lắc đầu nhìn theo âu yếm rồi ngoắt Chu Hân lại gần: - Lại đây với bác con . Chu Hân sà vào lòng bà nũng nịu . - Cái tánh nó như vậy, con 0 hiểu sao mà còn phiền nó . - Con biết chứ mà vẫn nghe tức tức làm sao ấy . Bà Thu ôn tồn nói: - Đôi bạn mà muốn hòa hợp với nhau thì mỗi ng` phải biết bớt đi cái tôi của mình một chút, tức là nhường nhịn nhau đó con, nếu 0 hiểu được nguyên lý ấy thì dễ gây ra đỗ vỡ lắm . - Nhưng phải là cả hai bên đều nhịn chứ bác . - Lẽ dĩ nhiên rồi, cả hai bên đều phải thực hiện chứ 0 thì đâu có ai chịu thiệt thòi mãi hở con, tới lúc ấy sức chịu đựng của một bên bị ép bộc phát lên còn khủng khiếp hơn lúc chưa nhịn đó . - Vậy mà toàn là con nhịn anh ấy 0 thôi . - Có thật 0 đó cô . - Ư, bác 0 tin con nữa sao, con nói thật chứ bộ . Bà bật cười: - Thôi bác tin, nhưng mà làm nũng vừa thôi đó con, lớn rồi, sắp lấy chồng, sắp làm vợ, làm mẹ rồi ... - Con 0 lấy chồng đâu, bác kỳ quá, con 0 thèm nói chuyện với bác nữa con đi thay áo đây . Bà Mộng Thu nhìn Chu Hân đỏ mặt chạy vụt lên lầu mà thấy lòng bâng khuâng nhớ lại thuở còn trẻ của mình . Ngày xưa bà cũng như Chu Hân, ngây thơ hồn nhiên, chỉ biết yêu và yêu, 0 lường trước được những mâu thuẫn trong cuộc sống lứa đôi, cho nên chuyện tình của bà đã bị gãy đổ rồi tan vỡ, bao năm qua sao bà vẫn 0 thể quên . Bà Thu buồn bã thở dài, bà 0 muốn nhớ đến nữa, cứ mỗi lần 0 làm gì ký ức lại trở về, cho nên trong suốt tháng ngày qua, từ lúc chia tay với ba Chí Trung, bà cứ lao vào công việc kinh doanh, hết đầu tư vào công ty này bà lại bỏ vốn thành lập xí nghiệp khác, bà làm với tất cả trí óc và sức lực 0 ngưng nghỉ, trong thương trường bà có biệt danh là hàn tâm tức tim lạnh, đối với bà công việc là trên hết, bà 0 để ý đến những săn d dón ve vãn của giới đàn ông, mặc dù bà con rất đẹp, cái đẹp chín mùi của ng` đàn bà ngoài 40 thật hấp dẫn, vả lại bà biết cách chăm sóc dung nhan mình, cộng thêm nét thiên phú trời cho, nhìn bà ng` ta chỉ đoán ngoài 30, cứ mỗi lần có việc gì cần bà đi chung với Chí Trung, thì đều bị ng` ngoài hiểu lầm là hai chị em . Bao năm tháng qua công trí của bà được kết trái thành quả, bà có 1 cơ ngơi đáng trọng vọng, tiền bạc và nhiều bất động sản có giá trị lớn đứng tên bà và Chí Trung . Thời gian sau này bà yên tâm thảnh thơi đôi chút vì của cải bà để lại cho Chí Trung đủ cho Trung của bà sống 1 cuộc sống nhàn nhã, thế nhưng bà 0 còn ỷ y vào gia tài, bà bắt anh học và làm với sức lực của mình, bà 0 muốn con trai bà 0 nên ng`, bà muốn chứng tỏ cho ng` đàn ông mà bà yêu thương xưa biết dù 0 có ông, bà vẫn đứng vững trên đôi chân mình và nuôi dạy con hoàn hảo . Bà yêu Trung bằng tất cả trái tim mình nhưng cũng 0 quên nghiêm khắc khi làm cả trách nhiệm của ng` cha . Trung tiếp nhận cái giáo dục mềm mại của ng` mẹ và cái cứng rắn của ng` cha nơi bà để trưởng thành và trở nên đứa con hiếu thảo ngoan ngoãn, bà rất hài lòng, tất cả đều như ý của bà mong muốn . Bà mãn nguyện lắm, bây giờ bà chỉ còn thu xếp chuyện trăm năm cho Trung là bà có thể buông tay hưởng phước . Chu Hân là đứa con gái có bản chất tốt, bà sẽ uốn nắn dần để nó trở thành ng` vợ trung hậu và chăm sóc cho Chí Trung sau này . Nhắc đến Chu Hân, bà lại nhớ đến mẹ của Hân, Ngọc Huệ, ng` bạn thuở thiếu thời bất hạnh của bà, bà mơ màng nhớ về dĩ vãng . Ngày xưa bà và Ngọc Huệ là đôi bạn có tiếng, là hoa khôi của 1 vùng, đi đâu cũng có nhau, cứ mỗi lần 2 ng` xuất hiện là lại có bao tiếng trầm trồ nổi lên chung quanh, cả hai sanh đồng năm cùng tháng như khác ngày . Bà lớn hơn Ngọc Huệ 12 ngày, chỉ vì điều ấy mà ngày xưa bà và Ngọc Huệ cứ tranh cãi nhau vì Huệ nhất định 0 chịu lép vế bà, tánh nết của hai ng` bổ sung lẫn nhau, bà thì cương quyết bản lĩnh làm việc gì cũng mau chóng, dứt khoát cứng rắn, còn Huệ thì mềm mỏng đến nhu nhược, thêm 1 đặc tính là có sức chịu nhịn . Đặc biệt lại nhu mì dễ dãi, ít khi để bụng chuyện gì, cả hai chỉ có chung 1 đặc điểm là yêu đời và thích cái đẹp cùng âm nhạc . Bà nhớ lúc xưa có lần 2 chị em đi xem tranh triển lãm cả hai đều rùng mình le lưỡi trước những bức tranh trừu tượng và lập thể 0 rõ hình dạng rút cuộc cả hai rủ nhau đi xem tranh mà thật ra là đi ngắm ng` xem tranh . Cứ ngơ ngáo khi nghe ng` chung quanh trầm trồ bàn tán khen ngợi cứ như là vịt nghe sấm! Rồi rủ nhau ra về mà cười cho cái ngu của mình 0 đủ trình độ để thưởng thức những tác phẩm trên . Từ đó về sau cả hai 0 bao giờ dám bén mảng vào những nơi như thế nữa, mà chỉ thích rủ nhau đến ngắm những chợ hoa, những cảnh núi non sông nước thật sự, những cây kiểng, những hoa văn được chạm khắc trên gỗ trên những chất liệu tạo hình khác . Tình bạn của hai ng` khắng khít cho đến khi lấy chồng, Ngọc Huệ vội vã trao trái tim thơ ngây vào năm 18 tuổi cho 1 ng` đàn ông, được ít tháng bà cũng lên xe hoa, đám cưới của bà tổ chức trước, bẵng đi mấy năm sau đó cả 2 mới gặp lại nhau . Ngọc Huệ kể cho bà nghe những bất hạnh xảy ra trong gia đình riêng của mình, bà im lặng 0 dám góp ý trước quyết định bạn, hạnh phúc của mình thì phải do mình tự chọn! Từ đó cả 2 vẫn thường xuyên liên lạc, mặc dù Ngọc Huệ có cuộc sống luôn thay đổi vì công chuyện làm ăn của chồng cứ nay đi mai ở . Chu Hân vì thế mà thân thiết với gia đình bà, vì có thời gian Ngọc Huệ sang nước ngoài ở, cô đã gởi Chu Hân cho bà chăm sóc vì sợ ảnh hưởng đến việc học của con . Đã 4 năm nay bà 0 gặp lại bạn, 0 biết bây giờ cô ấy ra sao ? Ta không trách kẻ bạc tình Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!? ^_^ TP ^_^ ![]() |








Linear Mode