Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Hoa Yêu (Đỗ Đỗ)
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#51 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 9 Times in 9 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=

Minh Minh từ lúc ông Cang vào vẫn lặng lẽ sắp xếp lại giấy tờ mặc cho Hồng huyên thuyên với ông.

Chờ cho Hồng đi khuất ông mới quay lại ân cần hỏi Minh:

- Em mệt lắm không?

- Không có gì quan trọng, chỉ chút chút thôi. Làm việc mà.

- Em đừng ỷ vào sức trẻ mà không chăm lo cho bản thân đến lúc như tôi mới biết khổ đó. Thôi ta đóng cửa rồi kiếm gì ăn đi.

- Ông chờ tôi một chút.

Lát sau ông Cang đã đưa Minh Minh vào nhà hàng lớn sát bên mặt đường. Cô thoáng e ngại khép nép đi bên ông Cang. Dường như ông rất quen thuộc nơi này vì những người bồi bàn thấy ông đều niềm nở cúi chào.

Minh Minh ngồi xuống cái ghế êm ái trong căn phòng riêng biệt.

Cô nói khẽ:

- Tôi chưa vào những nơi sang trọng như thế này bao giờ.

- Từ đây tôi sẽ đưa em đến thường xuyên khắp các nhà hàng ở đây.

- Ông đừng làm tôi hư vì những ưu đãi của ông. Thật ra tôi cũng không cứng rắn bao nhiêu để chống chọi lại những cám dỗ vây quanh mình. Cho nên cách tốt nhất nên lánh xa trước thì hay hơn.

- Dường như trong lòng em vừa xảy ra một chấn động lớn. Khi xưa em không có lối nói chuyện như vậy.

- Ai cũng có một nỗi buồn muốn ôm ấp một mình.

Ông Cang chợt trầm lặng:

- Em nói phải. Có lẽ em cũng muốn biết về tôi?

- Tò mò thì ai cũng có nhưng biết kiềm chế để không xúc phạm đến người đối diện là tốt rồi.

Ông Cang lấy giọng buồn bã kể:

- Ngày xưa tôi cũng có một mối tình và một gia đình hạnh phúc. Tôi rất yêu thương cô ấy. Chúng tôi lấy nhau sinh được một thằng con trai. Cuộc sống tưởng chừng như không còn cái gì có thể gọi là buồn chán vô vị đối với tôi. Hạnh phúc thật tràn đầy, tôi yêu thương vợ và con. Tôi đùm bọc và lo lắng cho họ hơn cả bản thân mình. Thời gian cứ thế êm ả trôi. Cho đến một hôm, tôi không hiểu sao lại xảy ra chuyện ấy! Vì bị cám dỗ nên sa ngã hay chính cái bản chất xấu xa mềm yếu đã từ lâu được che đậy chợt bộc phát. Tôi đã sai lầm. Tôi đã làm một điều mà mỗi lần nghĩ lại tôi cũng không thể tha thứ cho tôi. Đó là phản bội. Những chuyến đi của tôi trở nên dài hơn. Tôi lại vắng nhà nhiều hơn cho nên vợ tôi đã nghi ngờ. Cô ấy khám phá ra ... Kể từ đó tôi không còn gặp lại được cô ấy và đứa con trai của mình.

- ....

Minh Minh im lặng không nói một lời. Cô tôn trọng nỗi đau của ông. Sự hối hận hằn lên trong ánh mắt chân tình cô cảm thấy ông đáng thương hơn là đáng trách.

Ông Cang lại kể tiếp:

- Cô ấy đi không một lời từ giã. Khi tôi trở về ngôi nhà đã trở nên vắng lạnh không người. Cảm giác ấy bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Nó hoảng hốt kinh hoàng, nó bào bọt xót xa. Tôi chạy đi tìm kiếm hỏi han khắp các nơi quen biết nhưng không ai rõ vợ tôi đi đâu và họ cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra giữa hai vợ chồng tôi. Cô ấy kín tiếng và âm thầm làm theo ý mình. Tôi biết cô ấy hận tôi lắm và cũng đau đớn lắm. Tôi mòn mỏi mong chờ nhưng biết là vô vọng cứ mỗi năm đến ngày sinh nhật của con trai tôi, cô ấy lại gởi cho tôi một tấm hình của nó. Không một chữ, không tin tức nhắn gởi.

- ....

- Đôi lúc mình cũng không hiểu được điều mình làm. Khi nghe câu nói ấy tôi thấy thật phi lý nhưng đến lúc chuyện của tôi xảy ra tôi mới hiểu là đúng như thế. Tại sao tôi lại đang tâm phạm sai lầm để làm gãy đổ một gia đình đang hạnh phúc dường ấy. Đến lúc hiểu ra thì quá muộn màng rồi. Không còn cơ hội để làm lại. Cho nên từ đó đến nay tôi rất cẩn trọng với chính bản thân mình.

- Thế ông không gặp lại vợ con ông lần nào sao? Ông có biết họ ở đâu không? Chẳng lẽ suốt bấy nhiêu năm thật tâm tìm kiếm mà không có tin tức gì sao?

- Em có ý trách tôi không dốc lòng tìm họ. Nhưng thật ra tôi không hiểu cô ấy đi đâu mãi đến lúc gần đây tôi có biết và gặp cô ấy.

- Thế bà ấy đối với ông ra sao?

- Điều duy nhất tôi biết là tình yêu của chúng tôi vẫn còn.

- Vậy là có thể hàn gắn?

- Theo em nghĩ có thể sao? Nếu như em, em có tha thứ cho tôi không?

Minh Minh nhíu mày suy nghĩ rồi trả lời:

- Nếu tôi thật tâm yêu người đó, tôi sẽ tha thứ khi người đó biết hối hận. Con người mà, đâu phải thần thánh mà không lầm lỗi. Vấp ngã một lần để biết trân trọng cái mà ta suýt đánh mất. Tôi nghĩ những người như thế cuộc sống về sau của họ sẽ không còn vấp ngã và sai lầm nữa. Họ sẽ sợ hãi mà lánh xa cái sai lầm họ đã từng phạm phải. Không cần ta nhắc nhở hay dọa nạt.

- Em rộng lượng khoan dung quá.

- Không hẳn đâu. -- Minh Minh mỉm cười nói tiếp. -- Bởi vì mình thấy bản thân mình cũng yếu đuối, biết suốt đời tới lúc nhắm mắt có tốt lành được mãi như bây giờ không. Cho nên phải dễ dãi với người để lỡ mai này tới phiên mình lầm lỗi mình mới mong được tha thứ chứ.

Ông Cang bật cười vui:

- Thì ra em cũng tính toán kỹ lưỡng ghê.

- Cuộc đời là một bàn tính mà. Nếu ta không tính thì sẽ không nằm trong vòng xoay của nó. Sẽ bị đào thải ngay. Thế ... ông có định làm lành lại với bà nhà không?

- Tôi đang cố.

- Ông còn yêu bà?

- Phải.

Minh Minh im lặng rồi bật hỏi:

- Sao ông lại nói từng ấy chuyện với tôi? Tôi thắc mắc lắm.

Ông Cang nhìn thật lâu vào mắt cô rồi đáp:

- Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại dễ dàng tâm sự cùng em. Thật ra sau người của tôi, em là người mà tôi quý mến nhất. Từ lúc đầu tiên gặp em, tôi đã có cảm giác ấy cho nên tôi cố gắng gây sự chú ý cho em. Lôi kéo em đến gần tôi hơn. Tôi làm những chuyện mà đã bị em mắng cho là điên rồ. Có lẽ còn chửi là ông già mắc dịch nữa thì phải.

Ông Cang nheo mắt nhìn cô sau câu hỏi cuối. Minh tròn mắt mím môi rồi tinh nghịch bật cười đáp:

- Đâu ... đâu có ít như thế. Chẳng những già mắc dịch mà còn điên khùng, còn ...

- Thôi, thôi cho tôi xin. -- Ông Cang lắc đầu xua tay. -- Coi như em chẳng bỏ sót từ nào. Ôi chao ơi, tôi đâu có ngờ em giàu từ ngữ như thế.

- Tôi còn nói nữa mà sao ông lại chặn lời tôi. Ông không muốn nghe nữa sao?

- Không, không! Tha cho tôi.

- Nhưng tôi lại muốn nói nữa mới chết chứ.

Ông Cang rầu rĩ nhăn nhó buông xuôi nói:

- Thôi thì thôi. Em cứ nói đi!

Minh cười nghịch:

- Còn một điều mà đến giờ tôi mới nghĩ ra là ... là ... ông cũng không đáng ghét cho mấy.

Ông Cang ngỡ ngàng tìm mắt cô, nhẹ giọng hỏi nhỏ:

- Có thật không đó. Đừng phỉnh phờ tôi nghe.

Ông Cang chợt thấy vui thật vui lâu lắm rồi, ông mới nhận lại cảm giác này. Ở bên Minh Minh, ông thoải mái và vứt mọi phiền não đằng sau. Cái duyên dáng và tuổi trẻ của cô như lây lan sang ông. Ông thầm cám ơn cô đã đem lại cho ông những giây phút quý báu này.

Minh Minh sóng đôi bên ông bước ra ngoài phố. Họ vẫn say sưa với câu chuyện tưởng chừng không dứt. Ông Cang đưa Minh Minh về tới nhà rồi cho xe lăn bánh trở về.

Đêm nay bầu trời thật nhiều sao. Những ngôi sao nhấp nháy liên tục làm sáng rực khoảng đêm đen.

- Vũ trụ thật đẹp biết bao. -- Ông Cang lẩm bẩm một mình mỉm cười với niềm vui riêng mình.




Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#52 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 9 Times in 9 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=

CHƯƠNG 14



Hôm nay cũng như mọi lần, Minh Minh thay cái áo vàng chanh rồi ngắm lại bóng mình trong gương. Mấy lúc gần đây chiều nào cô cũng đi ăn cơm chung với ông Cang. Giữa cô và ông nảy sinh ra mối tình cảm thân thiết. Cô có thể thoải mái tâm sự cùng ông từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn từ chuyện buồn đến chuyện vui. Kể ra có một người cảm thông để cho ta tâm sự cũng là một hạnh phúc. Hai người trở nên đôi bạn tri kỷ, dù chỉ là mới đây thoih6 nhưng ông và cô không còn gì để ngại ngần e dè với nhau. Người này thông hiểu người kia như chính bản thân họ. (vô lý nhỉ? chả lẽ là soulmates? nhưng lại hỏng iu ah?)

Ông Cang đến đóng cửa hàng phụ Minh Minh, rồi đưa cô đến nhà hàng. Ông sành sỏi trong nghệ thuật ăn uống, hết nhà hàng này đến nhà hàng khác. Ông đều gọi những món ăn lạ và ngon cho cô thưởng thức.

- Minh Minh, dường như em có điều gì không vui?

- Ông tinh mắt quá!

- Đã gọi là bạn thì phải quan tâm nhau, có thể nói cho tôi nghe không?

- Tôi cũng không hiểu tại sao tôi cứ buồn mãi.

- Đừng miễn cưỡng lòng mình. Có cố né tránh cũng không thể dối chính mình.

- Tôi cũng biết thế nhưng ...

- Minh Minh à, đừng quá cố chấp. Mình không tự tìm niềm vui cho mình thì không ai tìm đến dâng cho mình đâu. Cậu ấy có đến tìm em không?

- Tôi về nhà nghe cha tôi nói anh ấy vẫn đến.

- Đời người ngắn ngủi, đừng làm phí phạm thời gian.

Minh mỉm cười nói:

- Ông khuyến khích tôi tái hợp với người yêu không sợ đến lúc ấy tôi không còn thời gian đi ăn chung với ông và gặp ông sao? (con nhỏ này cũng flirting gớm thiệt ah)

- Nhưng nếu vì thế mà tôi ích kỷ thì tôi làm hại em rồi làm sao còn gọi là bạn tốt của nhau?

- Minh Minh!

Tiếng gọi reo mừng của Chí Trung khiến Minh Minh sửng sốt bàng hoàng. Cô không ngờ lại gặp Trung nơi đây. Chí Trung bước vội lại nhưng khi nhận ra cô còn đi chung với người đàn ông khác, anh vội dừng chân. Và cái kinh ngạc của anh lại càng tăng lên khi người đàn ông đó quay lại đối mặt cùng anh.

Anh bật thốt lên ngỡ ngàng:

- Thì ra là ông.

- Chí Trung.

Anh quay lại nhìn Minh bằng ánh mắt giận hờn lẫn đau xót.

- Thì ra là vậy!

Ông Cang bật người đứng lên, ông biết Chí Trung đang nghĩ gì.

- Chí Trung, thì ra con là bạn trai của Minh Minh.

Anh gầm gừ quát lên:

- Ông im đi, tôi thật không thể tin vào mắt mình. Vậy mà má tôi đã định tha thứ cho ông. Đã định bỏ quên chuyện cũ, ông đáng nguyền rủa lắm. -- Rồi quay sang Minh, anh cay đắng nói. -- Còn em, em không muốn gặp anh cũng vì người đàn ông này. Hừ! -- Chí Trung đưa mắt khinh miệt nhìn khắp người Minh Minh mỉa mai. -- Áo đẹp, nhà hàng, tiện nghi vật chất, em bỏ mất nhân cách của mình rồi. Tôi có thể cho em tất cả những thứ này mà. Tại sao em lại đi theo ông ta chứ? Tại sao vậy? Em lánh mặt tôi cũng vì ông ta sao? Ông ta cho em được gì, em nói đi?

Chí Trung chưa dứt lời đã nhanh chóng quay người bỏ đi trong đau khổ mặc cho ông Cang cùng Minh Minh đồng thanh gọi tên anh.

Minh Minh nhìn ông Cang đang ôm đầu buồn hỏi:

- Thì ra Chí Trung là con của ông?

- Phải. Nó là đứa con tôi đã kể cho cô nghe đó.

Minh thẫn thờ thả rơi người xuống ghế trên căn gác nhỏ của mình sau khi từ biệt ông Cang. Cô không còn cảm nhận được điều gì nữa. Đầu óc cô căng thẳng nhức nhối.

Bây giờ cô mới hiểu tại sao cô lại có ấn tượng với người đàn ông này. Tại sao cô lại chấp nhận sự thân cận dễ dãi đối với ông. Những câu chuyện cởi mở tâm sự, những lần gặp mặt lôi cuốn thú vị, thì ra Chí Trung là bản sao của ông Cang. Bây giờ cô mới nhận ra nét giống nhau của họ lẫn cả cái cá tính mạnh mẽ Trung cũng thừa hưởng của cha. Cái duyên dáng, cái phong cách, cái thu hút cả hai người đều cùng biểu hiện như nhau. Trời ạ, sao lại như vậy.




Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#53 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 9 Times in 9 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=

Chu Hân lẳng lặng ra nơi đầu ghềnh đá ngồi xuống thả đôi chân vào làn nước trong xanh biếc. Tiếng sóng rì rào như một bản nhạc buồn trời mây và sóng nước cũng như lần trước cô đến nhưng nay sao nó không có cái tươi sống động. Có lẽ vì cô chăng? Cô đã đem tâm trạng buồn thảm về đây gieo rắc và phá hoại cái không khí này.

- Chu Hân.

- Anh Cường!

Cường bước lại gần cô, ngồi xuống nói.

- Lại buồn nữa rồi, nếu em thấy không thể thì đừng nên ép mình ở đây nữa. Anh cảm thấy bất lực khi không tạo được niềm vui cho em. Em nên về đi.

- Anh đuổi em đó sao?

Cường nhìn sâu vào mắt cô thở dài buồn bã:

- Không. Làm sao anh lại ngốc nghếch đến thế. Chỉ vì anh thấy em không được vui khi có anh bên em thì đừng miễn cưỡng. Chỉ làm cho đau khổ thêm nhiều người.

- Em xin lỗi. Em ...

- Em không cần nói thêm. Anh hiểu mà. Khi em đến lần trước, anh chứa chan hy vọng với tình yêu đang hoài phai trong lòng. Nhưng khi anh hiểu ra trong em đã có người khác anh buồn chán tuyệt vọng. Rồi lúc nhìn em bỏ đi, anh nghĩ từ đây sẽ không bao giờ được gặp lại em. Mối tình yêu vừa chớm nở anh vội gói kín chôn sâu vào tâm tư. Thời gian đi qua, anh cố làm việc để quên. Có những hôm biển không êm ả hiền hòa, anh cũng ra khơi. Mọi người cho là anh hám lợi, cho là anh điên khùng, anh cũng mặc họ. Anh chỉ biết làm và làm bằng mọi cách để được quên. Chu Hân! Em cứ nhìn ra khơi xa, biển mênh mông quá phải không? -- Ánh mắt của Cường chợt dại đi vì đau. Anh dịu dàng nói. -- Biển mênh mông dường nào thì anh yêu em dường ấy. Anh sẽ mãi yêu em, anh sẽ mãi là con thuyền đơn độc giữa khơi xa, nếu em không trở lại nơi này. Anh yêu em nhiều lắm, em biết không?

Chu Hân mềm lòng vì giọng nói chân thành và ánh mắt sâu nồng nàn của anh. Cô ngả đầu vào vuông ngực rộng rắn rỏi vì nắng gió mà cảm nhận hơi ấm của anh lan tỏa sang cô. Cái ấm áp từ tấm thân cường tráng không bằng cái ấm áp từ tình yêu bộc phát trong tim anh phủ trùm lên cô. Cô xúc động nằm im trong vòng tay anh để được anh vuốt ve trìu mến. Giọng nói của anh vẫn vang lên ngọt ngào tha thiết:

- Chu Hân, anh đã trải lòng mình ra hết cùng em. Anh rất cần em, em biết không? Cả sinh mạng mình anh cũng không tha thiết bằng em nhưng anh cũng không muốn em miễn cưỡng sống bên anh trong ủ dột buồn phiền. Em cứ đi đi, em cứ làm những gì mà con tim em đang khao khát mặc dù điều đó rất làm đau lòng anh. Anh không giữ em đâu.

Cường nói xong, anh nhẹ nhàng đỡ Chu Hân ra khỏi lòng mình. Mặt đối mặt rồi anh thở dài đứng lên nói:

- Chúc em hạnh phúc.

Bước chân anh lầm lũi như trốn chạy, cái dáng anh đơn độc đen thẫm giữa khoảng trời chiều. Ngoài ra sóng vẫn đều đặn đập vào bờ đá. Chu Hân lặng người nhìn theo anh. Cái hơi ấm từ anh chợt biến mất. Cô thấy hụt hẫng và trơ trọi giữa trời nước mênh mông, cô bật người kêu tên anh:

- Anh Cường, anh Cường!

Bước chân cô vội vã đuổi theo cái dáng xiêu vẹo phía trước. Tiếng gọi của Chu Hân đã vọng tới tai Cường. Anh dừng chân và chờ đợi. Thân hình nhỏ nhắn mềm mại lao vào lòng anh.

- Anh Cường! Đừng bỏ đi, đừng bỏ em. Nều anh đi, em biết tìm ở đâu một tình yêu dành cho em mênh mông dường ấy. Em không muốn mình là kẻ ngốc nghếch cứ săn đuổi cái bóng mà không biết được đó chỉ là ảo ảnh. Anh đừng bỏ đi anh Cường.

Cường đắm đuối âu yếm vuốt ve làn tóc lòa xòa vì gió biển trên má cô. Anh ôm cô ghì siết vào lòng rồi đặt nhẹ nụ hôn mà anh từng khát khao. Nụ hôn kéo dài lâu thật lâu, mãi mãi như không muốn rời.

Bà Ngọc Huệ sung sướng khi nhìn Chu Hân tươi vui với làn da rám nắng đang tung tăng trên bãi cát cùng Cường. Cái bóng của cả hai đổ dài và ngả chồng lên nhau. Bà mỉm cười vì biết con bà đã tìm được hạnh phúc đích thực dành riêng cho nó. Bà thầm cầu nguyện cho hạnh phúc luôn tràn đầy xung quanh chúng.

Chu Hân chạy xà vào kề bên mẹ vui vẻ nói:

- Má đói bụng chưa? Tụi con nướng tôm cho má ăn.

- Ừ, cũng trưa rồi, con sửa soạn bày thức ăn ra đi.

Chu Hân xăng xái trải tấm khăn trên bãi cát. Bà Huệ hỏi:

- Ngày mai má định về, con có theo má không hay còn muốn ở lại chơi?

Chu Hân ngừng tay nhìn bà:

- Nếu con không về cùng mẹ, mẹ có buồn không?

- Tại sao lại buồn chứ?

- Vậy thì con ở lại.

- Nếu con cảm thấy ở đây con vui và thật sự thích thì con cứ ở lại đến bao giờ cũng được.

- Má nói thật?

- Má có nói dối với con bao giờ đâu.

Mắt Chu Hân sáng rực lên, cô cười sung sướng nói:

- Má đúng là má của con. Con thương má lắm.

Bà vuốt làn tóc mềm mại trên đầu Chu Hân âu yếm nói:

- Má thấy con vui là má cũng vui. Má cầu mong cho con gái má luôn được hạnh phúc. Con gọi cậu Cường lại cho má nói chuyện.

- Má ...

Bà nhăn mặt vỗ nhè nhẹ lên tay con nói:

- Má không có ăn thịt nó đâu.

Chu Hân đứng lên gọi Cường đến gặp bà. Còn cô thì tránh ra xa đưa mắt e dè ngầm theo dõi xem mẹ cô muốn nói gì cùng anh.

Cường lễ phép hỏi:

- Thưa bác, bác cho gọi cháu.

- Phải. Cậu ngồi xuống đây, tôi có chuyện muốn nói.

Chờ cho Cường yên vị xong bà mới lấy giọng nghiêm trang lên tiếng.

- Cậu Cường, ngày mai tôi về thành phố.

- Sao lại sớm thế bác. Bác ở chơi mới được ít ngày thôi mà.

- Đã hơn một tuần rồi. Việc làm ăn của tôi hông thể bỏ lâu được. Trước khi tôi về, tôi muốn hỏi cậu một chuyện.

- Dạ.

- Cậu có yêu con Hân của tôi không?

- Dạ ... Dạ thưa bác, cháu rất thương cô ấy.

Bà khẽ mỉm cười:

- Không hỏi tôi cũng đã hiểu. Từ lần trước tôi đã biết cậu để ý đến con tôi, nhưng tôi tôn trọng chuyện tình cảm của nó, tôi không muốn xen vào. Cho tới hôm nay, nó đòi trở lại nơi đây, tôi mới gọi cậu lại để hỏi rõ ý cậu. Ngày mai nó không theo tôi về, tôi để nó ở lại. Tôi muốn nhờ cậu chăm sóc cho nó, cậu nhận lời tôi?

- Dạ, nếu bác không nói chau cũng không để cho cô ấy buồn phiền hay gặp điều gì bất ổn đâu. Cháu sẽ lo cho cô ấy chu toàn, bác yên tâm.

- Tôi biết cậu là một chàng trai tốt. Chu Hân của tôi còn tánh trẻ con, nông nổi lắm. Nếu nó đã chấp nhận cậu tức là cậu đã hiểu được nó. Cậu là người mà nó tin cậy trao gởi buồn vui. Tôi mong cậu hãy tốt với nó, tôi không muốn nó thất vọng một lần nữa.

- Cháu hiểu.

- Được rồi. Cậu gọi Chu Hân lại ta dùng cơm.

- Dạ.

Hôm sau bà Huệ đã về đến nhà. Bà vội vàng tìm gặp Mộng Thu. Cái tin mà bà Thu cho bà hay khiến bà choáng váng bất ngờ.





Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#54 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 9 Times in 9 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=
Chiếc xe vừa ngừng trước cửa nhà bà Thu, Ngọc Huệ hấp tấp bước xuống. Bà Thu đón bà từ ngoài cổng.

- Ngọc Huệ, sao đi lâu thế?

- Thì cũng vì Chu Hân. Tôi đưa nó ra bác Tư nó cho nó khuây khỏa.

- Thề nó ra sao rồi?

- Chị không phải lo. Nó không sao, tôi để nó ở đó chơi ít lâu.

- Thế nó còn ...

- Ậy, tôi đã nói là không phải lo. Chị nhớ cái cậu thanh niên tên Cường lần trước mình đã gặp một lần không?

- Nhớ.

- Có cậu ấy chăm sóc cho Chu Hân rồi.

- Thế à? Thế thì tôi cũng mừng cho nó và cũng mừng cho chị. Chị biết tôi nhắn chị qua gấp là có chuyện gì không?

- Tôi đang nóng lòng nghe đây.

- Tôi gặp cha con Minh Minh!

- Sao? -- Bà Huệ thảng thốt kêu lên. -- Chị nói chị gặp con Minh của tôi à? Nó giờ ở đâ? Nó ra sao rồi? Trời ơi, chị nói thật chứ?

- Bình tĩnh, nếu muốn đi tôi sẽ đưa chị đến. Hai cha con nó ... dường như sống rất khó khăn. Căn nhà của họ ở một xóm lao động nghèo. Anh Hùng tiều tụy lắm, dường như anh ấy bị bệnh gì đó, hôm tôi đến không gặp con Minh.

- Chị đến lâu chưa? Mà sao chị lại biết cha con Minh Minh ở đó?

- Trường hợp trùng hợp lắm. -- Bà Thu thở ra nói tiếp. -- Chị biết chuyện của Chu Hân và thằng Trung là do có người thứ ba chen vào không?

- Tôi biết thằng Trung nó không yêu Chu Hân mà là yêu đứa con gái khác cho nên nó mới từ chối Chu Hân.

- Đứa con gái đó là con Minh Minh của chị đó.

- Hả? -- Bà Huệ tròn mắt kinh ngạc, bận hấp tấp hỏi. -- Chị nói sao, là con Minh à?

- Phải, tôi cũng kinh ngạc như chị bây giờ khi biết được điều này. Đúng là trùng hợp hi hữu.

- Thảo nào, có phải hôm nọ tôi gặp nó trong nhà chị chạy ra đụng phải tôi?

- Lả nó đó.

- Ôi, vậy mà tôi không nhận ra con mình. Đã hơn mười mấy năm nay. Mộng Thu, chị phải đưa tôi đến gặp nó ngay.

Bà Thu ngập ngừng rồi hỏi:

- Chị không ngại đối mặt với anh Hùng sao?

Bà Huệ nghe nói thì trầm ngâm thả người xuống ghế:

- Thật ra, bây giờ tôi không còn cảm giác gì đối với anh ấy nữa. Hết buồn hết băn khoăn tựa như một người xa lạ vô tình qua đường gặp mặt.

- Nhưng còn anh ấy thì không nghĩ thế mà trái lại.

- Tôi không cần biết anh ấy có nghĩ hay không có nghĩ, tôi chỉ mu6ón gặp lại con tôi thôi.

- Nếu anh ấy không chấp nhận hoặc là Minh Minh nó từ chối chị?

- Tôi không nghĩ thế, chị Thu à. Chị đưa tôi đi đi.

- Thôi được.

Căn nhà nhỏ của ông Hùng vừa hiện ra trước mặt thì bà Thu dẫn bà Huệ theo sau bước vào. Ông Hùng mở cửa rồi nhíu mày khi thấy bà Thu.

- Bà lại đến?

- Phải, tôi có đưa một người nữa đến. Không hiểu anh có tiếp không?

Ông Hùng sững sờ khi nhận ra Ngọc Huệ. Ông lặng người xúc động:

- Ngọc Huệ!

Cả ba bước vào nhà trong không khí bồi hồi. Bà Huệ lên tiếng:

- Tôi đến để gặp con tôi.

- Nó chưa đi làm về ... em ... à bà ... bà không có gì thay đổi.

- Ông không phản đối tôi tìm đến đây chứ? Căn nhà này ...

Ông hiểu ý bà định nói gì:

- Không. Thì em đi, tôi cũng chẳng còn bôn ba nữa, mặc dù thế cha con tôi cũng ổn.

Bà Huệ đưa mắt nhìn quanh căn nhà. Bà hiểu được hoàn cảnh của ông và con bà sống ra sao khi tất cả các đồ vật đều phản ảnh lên cái thiếu thốn cũ kỹ.

- Tôi không ngờ ông lại sống như thế này. Ông thật khỏe à?

Bà bật hỏi khi thấy ông Hùng cau mày nhăn nhó.

- Không. Tôi không sao, chẳng qua vì quá bất ngờ khi gặp lại em. Thật ra suốt bấy nhiêu năm qua tôi vẫn không thể quên.

Bà Huệ gạt đi lạnh nhạt nói:

- Chuyện cũ đừng nhắc tới nữa. Hôm nay tôi đến đây điều duy nhất là muốn gặp con tôi. -- Bà nhìn rồi nói tiếp. -- Có lẽ cuộc sống của nó không được thoải mái.

- Bà trách tôi sao?

- Trách hay không thì được ích gì? Nều muốn trách thì trách xưa kia tôi không nên để nó lại cho ông, tôi biết tôi quyết định thế là khiến cho con tôi thiệt thòi khổ sở. Bây giờ tôi muốn gặp nó thì tìm nó ở đâu, ông có thể cho tôi biết không?

- Tôi chỉ biết nó đi bán hàng thôi. Còn ở đâu thì không biết. Ngày kia là chủ nhật chiều nó về thăm tôi hay lúc ấy bà lại bà sẽ gặp nó.

- Thôi được, vậy tôi về, ngày đó tôi đến.

Ông Hùng buồn bã rũ người trên cái ghế góc nhà. Trời đã về đêm, ông cũng chẳng cần bật đèn, mà cứ âm thầm ngồi trong bóng tối để uống rượu. Cuộc gặp gỡ với bà Huệ đã khiến ông càng thêm đau lòng. Trong lòng bà, ông đã không còn hiện hữu. Thái độ của bà đã nói lên điều ấy. Cuộc sống của bà hiện giờ rất hạnh phúc. Ông biết điều đó qua ánh hào quang tỏa sáng quanh bà. Hết rồi, hết thật rồi. Thế mà bấy lâu nay ông vẫn mơ hồ chờ một ảo tưởng.




Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#55 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 9 Times in 9 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=
CHƯƠNG 15



Chất rượu đã khiến cho căn bệnh chưa dứt của ông Hùng tái phát. Ông thổ huyết và nằm dài đuối sức ở góc nhà cho tới khi được hàng xóm phát hiện ra đưa đi cấp cứu thì quá trễ.

Minh Minh đau đớn ngồi lặng bên thi hài của cha. Kể từ đây căn nhà càng thêm hiu quạnh. Chỉ còn lại mình cô trơ trọi. Tại sao cha lại bỏ cô đi giữa lúc này? Tại sao chứ? Cô gặp bấy nhiêu chuyện buồn chưa đủ cho cô sao? Cô đang cần có một tình thương nâng đỡ cô trong lúc này, vậy mà cha lại nỡ nào ... Cha ơi ...

Bà Huệ vội vã rảo bước như chạy vào nhà. Khi nhận ra cái quan tài để chính giữa căn phòng sáng ánh đèn, bà hốt hoảng lên tiếng hỏi:

- Có chuyện gì thế này?

Minh Minh bật đứng lên khi nhận ra ai vừa hỏi. Cô mở to mắt ra sợ là mình lầm lẫn.

- Minh Minh!

Tiếng bà Huệ cùng vòng tay bà ghì siết cô vào lòng khiến cô bừng tỉnh kêu lên:

- Má!

- Con, chuyện gì đã xảy ra?

Minh Minh nức nở khóc thi chưa kịp vui, nỗi vui cô hằng mong đợi khi nhớ đến cái chết của cha. Bà Huệ ôm cô vào lòng vỗ về ấp ủ:

- Đừng buồn nữa con. Âu cũng là cái số của cha con không như vậy. Suốt đời ông không chọn được đúng con đường cho mình. Biết đâu đây là sự chọn lựa đúng đắn cuối cùng của ông.

Sau đám tang của ông Hùng, Minh Minh theo mẹ về ở chung với bà một thời gian.

Chẳng biết chiều nay là chiều thứ mấy, Minh Minh thả hôn theo ánh hoàng hôn le lói cuối trời. Khoảng sân yên ả tạo cho cô một khoảng không gian rộng để suy tư, không quấy nhiễu.

- Minh Minh! Chiều rồi sao không vào ăn cơm con?

Tiếng bà Huệ nhẹ nhàng hỏi sau lưng cô. Cô quay lại trả lời mẹ:

- Con không đói má à!

- Con cứ thế sẽ bệnh cho xem. Hay má đưa con đi ăn ở ngoài cho đỡ ngán.

- Thôi má.

- Đừng cãi, má thay áo rồi đi con.

Cả hai mẹ con vừa ăn xong, bà Huệ định đưa cô đi mua sắm dạo phố thêm thì bất chợt Chí Trung xuất hiện đang rảo bước ngược chiều với hai mẹ con bà. Bà Huệ lên tiếng kêu:

- Chí Trung.

Trung dừng bước:

- Chào dì Huệ.

- Sao lâu quá không gặp cháu không còn nhớ có dì sao?

- Dạ không. Lúc này cháu bận công việc công ty lắm. Vả lại cháu đi xa không có ở đây, lâu lâu mới về thăm nhà thôi.

- Ủa, vậy sao? Thảo nào lần trước sang nhà, dì cũng không gặp cháu.

- Xin phép dì, cháu còn có công việc phải đi, hôm nào cháu ghé thăm dì.

Chí Trung lạnh nhạt gật đầu chào Minh Minh khi cáo từ bà. Suốt từ lúc nói chuyện với bà, anh không một lần nhìn sang Minh Minh. Cô đau lòng quá. Nỗi đau khó có thể tả bằng lời chỉ thể hiện qua ánh mắt u ẩn dại buồn.

Bà Huệ cau mày nhận ra điều ấy. Thật ra bấy lâu nay bà thắc mắc vì quan hệ giữa cô và Trung nhưng chưa tiện hỏi. Chẳng lẽ vì chuyện bà Thu gây tổn thương cho con bà lần trước. Vô lý lắm, chính vì Minh Minh mà Chí Trung đã phản đối Chu Hân, thế sao bây giờ hai đứa lại thờ ơ xa lạ như vậy chứ?

Bà quay người vẻ mặt kín đáo buồn bã của con rồi thở dài xót xa nhủ thầm - "Con có thể tâm sự cùng mẹ mà Minh Minh. Sao con lại không nói chứ?"





Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#56 (permalink))
Old
TuyetBang's Avatar
TuyetBang TuyetBang is offline
Super Moderator
Rep Power: 6
TuyetBang is on a distinguished road
 
Posts: 2,797
Thanks: 43
Thanked 9 Times in 9 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: =:= Co~i Tre^n =:=
o0o



Minh Minh ngập ngừng rồi đẩy cửa khi bước vào văn phòng của ông Cang. Ông Cang nghe tiếng bước chân thì ngẩng lên ngạc nhiên:

- Minh Minh là ... cô đó sao?

- Tôi đây. Tôi đến để trả lại cho ông cái chìa khóa cửa hàng cùng sổ sách. Đáng lý ra tôi đã đến sớm hơn nhưng vì gia đình tôi ...

Ông Cang ngăn lời cô:

- Tôi biết chuyện buồn của cô nhưng không tiện đến viếng.

- Cám ơn ông vì vòng hoa phúng điếu hôm đó.

- Tôi thành thật chia buồn cùng cô. Cô lúc này xanh xao quá, cô không khỏe sao?

- Không có gì.

- Đừng buồn nữa. Đời người sinh ly tử biệt là chuyện không tránh khỏi. Dù gì bên cô cũng còn có Chí Trung. Cô hãy quên đi mà lo cho tương lai của mình. Tôi nghĩ có lẽ ba cô cũng sẽ khuyên cô như vậy nếu ông biết được cô hiện giờ như thế này.

- ...

- Minh Minh à, cô không sao chứ.

Minh buồn bả lắc đầu. Ánh mắt ông Cang vẫn chăm chú nhìn cô ngấn lệ như chực trào ở bờ mi cô. Ông chợt hỏi và chờ đợi.

Minh xót xa đáp:

- Tôi không gặp lại Trung từ lâu.

Ông Cang nhíu mày trầm ngâm:

- Nó hồ đồ lại ngu xuẩn. Tôi sẽ giải thích với nó.

- Đừng, tôi không muốn. Ông đừng làm thêm rối lên.

- Cô lại làm điều dại khờ gì nữa đây?

- Tôi ... tôi cám ơn ông, tôi xin phép.

Ông Cang kêu với theo nhưng Minh đã mau chóng khuất dạng.

Thật ra từ hôm xảy ra chuyện ở nhà hàng, ông Cang tránh không muốn cho Trung thêm hiểu lầm. Ông lánh mặt không gặp Minh Minh. Không ngờ Chí Trung bỏ mặc cô, cô xanh xao tiều tụy quá. Thật đáng trách cho Trung. Làm sao nó có thể khi mà cô ấy gặp biết bao chuyện buồn như vậy.

Không được. Ông phải làm rõ vấn đề không thể để cho Trung và Minh Minh cứ làm khổ nhau mãi.



-------------- o0o --------------



Ông Cang ngồi chờ nơi bộ ghế salon sang trọng trong giữa phòng. Tiếng chân gõ nhẹ trên sàn nhà.

Bà Thu xuất hiện lên tiếng hỏi:

- Tại sao ông lại đến đây?

- Tôi muốn gặp thằng Trung.

- Để làm gì? Ông làm khổ tôi khổ con bấy nhiêu chưa đủ sao?

- Nó đã nói gì với bà, tôi không muốn biết. Nhưng tôi đến đây vì thấy nó quá hồ đồ để làm khổ chính mình và làm khổ người khác. Dù gì tôi cũng là cha nó, bà gọi nó ra gặp tôi.

- Ông gặp tôi để làm gì?

Trung lầm lì bước ra phòng khách đứng trước mặt ông hỏi.

Ông Cang cau mày nói:

- Chẳng lẽ qua bao nhiêu năm mới gặp cha, con lại có thái độ đó để chào cha sao?

- ...

- Chí Trung! Con vẫn mang họ Trần, con còn nhớ chứ. Việc cha và mẹ chia tay nhau là một chuyện nhưng với con, con vẫn phải giữ đúng bổn phận làm con của mình.

- Thế nhưng ông không làm tròn bổn phận làm cha. Ông đã làm những gì thì ông biết đó.

- Con không có quyền phê phán cha mẹ. Dù cho cha có lầm lỗi là đối với mẹc on nhưng với con thì không. Cha biết bao năm nay con oán trách cha nhưng cha nào muốn thế.

- ...

- Chí Trung! Cha đến đây không để nhắc chuyện cũ cũng chẳng cầu mong gì. Chỉ muốn cho con biết làm người thì phải biết rộng lượng và sáng suốt không nên cố chấp quá. Những sai lầm con gây ra cha có thể bỏ qua nhưng đối với Minh Minh thì khác. Cha không muốn con ngu xuẩn mà đánh mất chính hạnh phúc của đời mình. Cô ấy là một cô gái tốt. Bây giờ con cũng còn có cơ hội đừng để quá muộn mà hối hận không kịp. Tuần sau cha đi rồi. Trước khi cha đi cha muốn nhận được tin vui của con.

Ông Cang nói xong liền quay gót bỏ về để lại trong lòng Chí Trung những xáo trộn hoài nghi những băn khoăn ray rứt. Riêng bà Thu thì lặng lẽ trở về phòng riêng. Ngôi nhà chìm lắng không tiếng động sau khi ông Ccang bỏ đi. Sự xuất hiện và ra đi của ông đã làm thay đổi một điều gì đó trong lòng hai mẹ con Chí Trung. Sự xuất hiện chốc lát ấy mà trở nên cần thiết vô cùng. Bà Thu ngậm ngùi cứ nhớ mãi lời ông nói với Chí Trung:

- "Tuần sau cha đã đi rồi. Tuần sau cha đã đi rồi!"

Âm thanh cứ lặp lại mãi trong lòng bà sao nghe bào bọt đau nhói. Đừng, xin đừng!

Bà thảng thốt kêu lên rồi ôm mặt lắng nghe kỷ niệm xưa lại thổn thức kêu gào.



---------- o0o -----------



Chí Trung theo sau chân Minh Minh hết các dãy phố. Cô dường như chỉ biết đi chứ không mua sắm gì. Chí Trung vẫn kiên nhẫn nối gót cô, cho đến khi Minh Minh dừng lại trước cửa hàng nữ trang nơi mà Trung đưa cô đến mua cái nhẫn đính hôn ngày nào. Cô nhìn lại cái góc mà lúc xưa cái nhẫn đã từng hiện diện. Nơi đó bây giờ đã được đặt cặp nhẫn khác. Cô xót xa buồn bã thở dài.

- Có phải em tìm chiếc nhẫn kiểu này không?

Minh Minh giật mình quay lại nhìn anh. Trung nhẹ nhàng nắm tay cô lên nồng nàn nói:

- Để anh đeo cho em nhé. Em đừng tìm kiếm nữa. Chỉ có một chiếc duy nhất này là hợp với em nhất thôi.

- ...

- Tha lỗi cho anh Minh Minh. Nếu em thấy chưa đáng tội thì anh xin quỳ ở đây để xin em đó.

- Đừng, đừng làm như thế.

Chí Trung hớn hở cười:

- Vậy là ... anh cám ơn, cám ơn em.

Hạnh phúc lại thăng hoa trở lại gữ hai người. Ít lâu sau từ nơi vùng biển xa xôi, Chu Hân nhận được lá thư của mẹ gởi ra. Sau khi đọc xong, cô ngả đầu vào lồng ngực Cường khẽ nói:

- Chuyện đời có nhiều cái mà ta không thể ngờ tới. Bây giờ em lại có một người chị cùng mẹ khác cha. Thảo nào lúc xưa, anh cứ theo hỏi em là con thứ mấy của mẹ. Chính em cũng không biết điều ấy. Nhưng dù cho có xảy ra điều bất ngờ gì đi nữa em cũng không muốn xảy ra một điều. Anh biết là điều gì không? Là anh không bao giờ xa em.

Cường siết chặt người yêu vào lòng khẽ nói:

- Em khờ quá!



-------------------o0o------------------



Ông Cang sắp xếp hành lý gọn gàng vào valy. Ông cầm khung ảnh cưới ngày xưa của ông lên ngắm nghía rồi thở dài đặt lại trên bàn. Có tiếng động sau lưng ông. Ông hỏi khẽ:

- Ai đó?

- Tôi đây.

Ông ngạc nhiên quay phắt lại nhìn bà Thu ngỡ ngàng.

- Ông không mời tôi vào sao?

- Bà ngồi đi.

- Ông định đi xa à?

- Biết sao được. Khi mà không còn gì chờ đợi mình ở đây?

- Còn đó, còn đám cưới thằng Trung đang chờ ông chủ trì.... Còn có tôi cần ông giúp đỡ sắp xếp. Tôi không thể một mình gánh vác được nữa.

- ...

- Ông có thể ở lại không?

Ông Cang bàng hoàng nhìn bà, đôi mắt họ như chỉ biết có giây phút này nó thăm thẳm một khát khao, sâu lắng một đằm thắm nồng nàn. Ông Cang xúc động lên tiếng:

- Tôi sẽ không đi nếu bà còn cần đến tôi.

- Tôi đang muốn nói lên điều ấy mà không biết diễn đạt thế nào.

- Chỉ cần bà gật đầu và mỉm cười là được rồi.

Bà Thu mỉm cười và gật đầu. Nụ cười của bà làm sáng tỏa khoảng không gian trước mặt ông. Ông thấy mình đang trong tay bà bước đi giữa những lời chúc mừng như năm xưa trong lễ cưới của hai người.



HẾT




Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?

^_^ TP ^_^



Reply With Quote
(#57 (permalink))
Old
LittleMissLe LittleMissLe is offline
Member
Rep Power: 0
LittleMissLe is on a distinguished road
 
Posts: 40
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Join Date: Jan 2007
thanks sis nhiều ... love ya
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On