Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Gởi Lại Tình Yêu - Nguyên tác của Uyên Nhi
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#41 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 12

Ngòai trời mưa rơi tí tách

Trong lòng tôi như thầm trách

Trách mưa sao cứ rơi hòai

Bầu trời giăng lên sắc tím

Dâng thêm nỗi đau về đêm

Tiếng hát của ca sĩ Khả Tú êm đềm vang lên với nhạc phẩm “ Mưa trong lòng”, bầu trời bên ngòai lại rả rích mưa càng gợi lên trong lòng người một nỗi buồn trĩu nặng , nhất là người đang mang tâm sự như Thiên Hương

Sau khi đã tận mắt chứng kiêsn cảnh Khánh Nguyên tay trong tay cùng người khác , Thiên Hương đi lang thang suốt cả tiếng đồng hồ mới về nhà. Vừa về đến là cô đã vào trong phòng với đôi mắt đỏ hoe. Ông Giao gõ cửa , song Thiên Hương viện lý do buồn ngủ nên tránh né gặp cha. Cô nghe tiếng ông thở dài rồi tiếng gậy khua vang lên trên nền gạch , Thiên Hương biết cha rất buồn lòng. Trước đây, thấy Khánh Nguyên lui tới với cô , ông cứ nghĩ hai người có tình cảm với nhau và ông mong muốn có người con rể được như anh. Nhưng Thiên Hương đã làm cha thất vọng. Người cô chọn lúc đó là Lý Khánh Hòang. Khánh Nguyên không chen vào. Anh đã để cô đựơc tự do với tình yêu mù quáng của mình. Cô làm ra nhiều chuyện có lỗi với anh. Cho đến lúc Thiên Hương biết mình sai , cô nhận biết thế nào là tình yêu đích thực thì đã muộn. Cánh cửa tim Khánh Nguyên đã khép lại rồi. Thay cào chỗ của cô là một hình bóng khác. Thiên Hương ứa nước mắt nhớ lại những cử chỉ âu yếm ngày đó của Khánh Nguyên , khi anh còn dành riêng cho cô một cảm tình đặc biệt. Vậy mà cô đành lòng từ chối để ngày càng rời xa vòng tay anh. Mới vừa rồi, nếu như anh không kịp kéo cô vào lề , có lẽ cô đxa bị xe tông” Nếu thựa sự mình chết , không biết anh ấy có khóc không? Bây giờ thì mình đã khóc rồi đây. Vòng tay ấy , sao mà êm ái quá. Anh luôn đến bên mình như một sự che chở cần thiết , nhưng mà…” Thiên Hương lại nấc lên. Tự nhiên cô cảm thấy nuối tiếc. “ Anh ấy đã xóa sạch tình cảm với mình rồi. Vậy mà mình cứ tưởng … Thì ra người khác đã đi vào tim ảnh. Cũng đúng thôi. Người ta đâu có ngốc như mình”.

Thiên Hương đưa mắt nhìn chiếc điện thọai di động để trên bàn. Ngọc nga đã tặng nó cho cô tuần trước , vì Duy Hải đã mua máy điện thọai mới làm quà sinh nhật cho Ngọc Nga , Ngọc Nga đã cài sẵn số điện thọai của Khánh Nguyên vào đó cho Thiên Hương để cô có thể gọi cho anh vào bất cứ lúc nào. Thiên Hương muốn được nghe giọng nói của anh lúc này ghê , nhưng cô không dám gọi , vì không biết mình sẽ nói gì

Thiên Hương nằm xuống giường. Cô gạt lệ , kéo chăn trùm kín mặt. Bên ngòai mưa vẫn tí tách rơi. Thiên Hương không cách gì ngủ được. Trăn trở một lúc , cô bật dậy, thu hết can đảm , cầm điện thọai bấm số máy mà Ngọc Nga lưu lại. Điện thọai reo rồi giọng nói ấm áp của Khánh Nguyên nhẹ nhàng vang lên.

− Alô. Nguyên nghe…

− ….

− Alô. Xin lỗi , ai ở đầu dây vậy?

− …

− Làm ơn , lên tiếng đi. Là em hả , Tố Mai ? Mới chia tay mà đã nhớ rồi sao ?

Thiên Hương vội vã tắt điện thọai. Cô ngồi bó gối , gục mặt vào cáh tay khóc nghẹn ngào. Anh thật sự đã quên cô rồi. Trong tim anh bây giờ chỉ duy nhất người con gái đó. Tố Mai chớ không phải là Thiên Hương.

Vừa bước vào cổng công ty , thiên Hương đã thấy Duy Hải nhìn đồng hồ , sau đó anh cau mày nhìn cô:

− Cô bé này hôm nay đến muộn đấy nhé. Vừa rồi giám đốc lý gọi điện tìm em

− Giám đốc Lý?

− Ừ. Khánh Nguyên yêu dấu của em đấy ,từ đầu tháng này đã chính thức trở thành giám đốc công ty

− Giám đốc công ty. Nhưng anh ta tìm em có việc gì?

− Làm sao anh biết được. Em lên gặp thì biết chứ gì

− Vâng.

Thiên Hương đi được vài bước bỗng khựng lạ. cô quay lại gọi Duy Hải:

− Này ,a nh Hải. Sau này anh đừng đùa với em như thế , em không thích đâu nha.

Duy Hải ngạc nhiên:

− Giám đốc cho gọi em thật đấy ,a nh không nói đùa đâu

− Ý em không phải nói chuyện đó

− Vậy thì là chuyện gì?

Ngập ngừng vài giaay , cuối cùng , Thiên Hương thở ra một hơi dài :

− Tại sao anh lại nói người đó là “ Khánh Nguyên yêu dấu của em”. Cô Tố Mai nghe đựơc câu này là khổ cho em đấy

Duy Hải chợt hiểu , phá ra cười:

− À … là chuyện đó ư? Đừng lo , Tố Mai không có mặt ở đây , làm sao nghe được

Thiên Hương nghiêm nét mặt:

− Dù cổ không nghe được , cũng xin anh đừng đùa như thế với em. Sao anh lại có thể cười cợt trên nỗi đau của người khác như thế chứ? Anh thật là …

Thiên Hương nói nửa chừng rồi bỏ đi. Duy Hải nhìn theo cô với cái lắc đầu: “ Cô ta khờ hơn Ngọc nga nhiều. Tại sao lại dễ tin người khác thay lòng như vậy chứ ? Chắc trong lòng đang đau khổ lắm đây”.

Thiên Hương gõ cửa phòng giám đốc , Khi nghe tiếng “ mời vào” , cô rụt rè đẩy cửa bước vào trong. Khánh Nguyên đang coi lại các chứng từ liên quan đến việc xuất khẩu hàng nội thất bằng mây , trông thấy Thiên Hương anh xếp sổ lại:

− Hôm nay em đi làm muộn thế ?

− Em xin lỗi. Đêm qua thức khuya nên sáng lỡ ngủ ưuên. Từ nay em sẽ không tái phạm

− Ngồi ghế đi. Ba em lúc này thế nào rồi ?

− Dạ , be me vẫn khỏe nhưng tay chân còn yếu nên cứ ở suốt trong phòng

− Vậy à? Anh định chuyển công tác cho em , nhưng nếu sức khỏe của ba không tốt thì thôi vậy. Làm bên khối văn phòng mỗi tuần phải trực một đêm. Nhà em neo đơn thế chắc là trực công ty không tiện.

Thiên Hương trố mắt nhìn Khánh nguyên :

− Anh định sẽ phân công em làm gphi? Em không có trình độ chuyên môn , sao có thể làmvăn phòng được

− Chuyện này em không cầ phải lo. NA biết phân công việc làm phù hợp với em mà. Công việc này không cần chuyên môn , chỉ đòi hỏi với một người có trình độ phổ thông là đựơc. Nhưng … em liệu có thể đảm nhận không? Cả việc trựa đêm ở cơ quan nữa đấy

Thiên Hương gật đầu:

− Em nghĩ mình làm được. Hôm nào em trực, em sẽ nhờ ngọc nga coi chừng giùm ba em. Nhà Ngọc Nga có người giúp việc nên có theer cổ giúp em được. Với lại , ba em có thể ở một mình. Tuy hơi yếu nhưng tình trạng của ba cũng không có gì nghiêm trọng

− Ừ. Nếu em sắp xếo được thì anh sẽ chuyển công tác cho em. Từ ngày mai , em làm trợ lý cho anh nhé.Em…

− Thế nào? Có nhận lời không?

Thiên Hương lắc đầu:

− Chắc là phải từ chối thôi anh. Em tưởng làm tạp vụ văn phòngchớ làm trợ lý em không dám. Có rất nhiều việc em chưa hiểu , hay anh chọn người khác đi nha

− Em không muốn giúp đỡ anh sao? Không biết thì học , có gì anh sẽ chỉ dạy thêm. Nếu làm bên khu A lương sẽ cao hơn. Em suy nghĩ kỹ đi , rồi trả lời anh sau cũng được

− Vâng. Anh cho em thời gian hai ngày được không?

− Ừ.

− Vậy em xin phép ra ngòai nhé

− Ừ. À, mà em có điệnt họai không? Để tiện liên lạc ấy

− Dạ , không có

− Vậy à? Thế mà Duy Hải bảo em có điện thọai di động rồi. Chắc cậu ấy nhầm lẫn … Thôi, em ra ngòai đi

− Vâng.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#42 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Vừa bước ra khỏi cửa văn phòng , Thiên Hương đã lập tức hối hận vì không thành thật. Cô cần gì phải suy nghĩ chứ ? được làm việc cùng Khánh Nguyên không phải là niềm mong ước của cô sao? Thế mà còn làm bộ khách sáo. Lại còn không nói thật với anhvề số điện thọai của Ngọc Nga. Liên lạc vì công việc thôi mà , có gì đâu phải giấu. Ôi, mình đúng thật là … nghĩ vậy nên Thiên Hương quay lại, cô hối hả đến mức quên cả gõ cửa bước vô đúng lúc khánh Nguyên đang từ trong đi ra nên cô mất trớn té luôn vào người anh. Do sự cố xảy ra quá bất ngờ nên Khánh Nguyên lảo đảo súyt té. Song anh gượng gạo , theo phản ứng tự nhiên anh đưa tay đỡ lấy Thiên Hương.

− Sao tự nhiên trở lại làm gì vậy?

Khánh Nguyên hỏi nhưng Thiên Hương không trả lời được, mặt cô đỏ bừng vì vòng tay siết chặt của anh. Khuôn mặt hai người kề sát vào nhau , phút chốc Thiên Hương chợt cảm thấy Khánh Nguyên thật gần gũi với mình , hơi thở anh nồng nàn , vòng tay anh ấm áp. Bất giác Thiên Hương ngã đầu vào vai anh.

− Khánh Nguyên ơi , tha lỗi cho em

− Sao? Em lại làm sai chuyện gì à?

Giọng nói lạnh lùng pha lẫn chút ngạc nhiên của Khánh Nguyên làm Thiên Hương tỉnh mộng. Ngay sau đó anh buông cô ra rồi trở lại ghế ngồi , thậm chí còn đưa tay phủi nhẹ lênvai áo. Hành động đó làm Thiên Hương vô cùng xấu hổ. Cô lúng túng cúi nhìn xuống chân mình

− À, không. Không có gì. Em … em chỉ muốn nói xin lỗi anh vì vì vô ys của em thôi

− Vậy à? Thế … em trở vào đây làm gì mà có vẻ vội vàng như vậy / Có điều gì chưa nói với anh sao?

− Ợ.à, không … không có. Thôi, em ra đây a.

Dứt lời, Thiên Hương quay lưng chạy ra ngòai. Khánh Nguyên ngồi yên nhìn theo cô với nụ cười đắc ý: “ Cứ tưởng em không có cảm xúc gì. Đã như thế mà vẫn không chịu nói. Được rồi , chờ xem đi. Từ bây giờ anh sẽ đưa em vào vai chủ động , không ngỏ lời là không yên với anh đâu”.

− Có chuyện gphi vui mà cười một mình vậy con trai?

Mải suy nghĩ , Khánh nguyên không hay tổng giám đốc bước vào. Đến chừng ông lên tiếng , anh mới giật mình dứng dậy

− Ba ! Ba khỏe hẳn chưa mà lại đến công ty ? Sao ba tới mà không gọi điện cho con trước?

Ông Thành cười:

− Để làm gì chứ? Ba muốn xuất hiện đột ngột xem con có ở văn phòng không thôi

− Ba à! Dạo này con bận tối mắt tối mũi , làm gphi có thời gian mà đi đâu

Ông Thành gật đầu cười:

− Ba biết chứ. Ba rất tự hào về con đó Nguyên à. Nếu như không có con , chắc công ty đã sụp sau lần anh họ con ôm tiền ra đi , đến lúc đó ba mới biết Khánh Hòang đã lợi dụng sự tin cậy của ba, qua mặt ba nhiều chuyện không ngờ con lại đủ kiên nhẫn và tin tin để chống đỡ , giữ vững và tiếp tụ khuếch trương hiệu quả kinh doanh của công ty. Con đúng là một nhà doanh nghiệp trẻ tài năng. Khánh Nguyên! Ba cảm ơn con nhiều lắm

− Coi kìa, sao ba lại nói như vậy chứ? Sự nghiệp của ba , con không phải là người thừa kế hay sao ? Con cố gắng hết mức cũng là nghĩ tới tương lai của mình thôi ba a.

− Ừ ,c on suy nghĩ như vậy làm cho ba vui lắm. Mà này , công ty gờ đã ổn định rồi , mọi họat động đều trở lại như trước , riêng việc xuất khẩu hàng đi các nước Đông Nan Á, có phần nhân rộng ra , ba nghĩ … đã đến lúc con phải tự tính tóan cho hôn sự của mình rồi đó Nguyên

Khánh Nguyên trố mắt nhìn cha:

− Ba sao vậy? Con còn đang mang tang mẹ kia mà. Thật tình con không có thời gian để tìm bạn gái dâu

− Con không yêu nên không cưới Như Mây , nhưng con chắc đã có một mối tình nào chứ? Ba không kể đến những mối quan hệ nhăng nhít của con , chẳng hạn như cô gì hôm nọ đó , ba tin là con không yêu cô ta. Nhưng ba cứ mang máng nhận ra con đang ôm ấp một bóng hình nào đó. Có lẽ vì không thể nói ra được nên con cứ hay buồn. Ba đóan đúng không Nguyên?

Khánh Nguyên tròn xoe đôi mắt. Đúng là ông Thành đã đưa anh từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác một cách không ngờ. Cứ tưởng là ông đã tuổi đã cao lại không sống gần con nên chỉ biết lo kinh doanhlà chính , khôngngờ ông lại đóan được cả tâm tư của Khánh Nguyên. Thấy anh không nói gì , ông Thành lại tiếp lời:

− Con không ngại khi trút nỗi lòng với ba. Dì Hạnh không hề giận chúng ta , số tiền còn lại nay mai gì mình sẽ thanh tóan đủ , giữa hai cha con không có gì căng thẳng gì nên giờ đây ba cũng thấy nhẹ lòng. Con thương ai thì cứ nói thật đi. Ba hứa với con , ba sẽ giúp chớ không phản đối

− Ba suy nghĩ kỹ chưa mà vội vàng nói ra lời hứa đó ? Lỡ như dối tượng của con không phả là người ba mong đợi sao?

− Khánh Nguyên! Hạnh phúc là của cuộc đời con , bây giờ và mãi mãi , nếu như người ba chọn làm dâu mà con không thích thìliệu rồi cuộc hôn nhân có bền vững hay không ? Dì Hạnh con nói đúng , hạnh phúc chỉ tồn tại khi đựơc xây đắp bằng tình yêu. Còn nếu không thì chỉ làm cho nhau đau khổ. Như Mây cũng rất hiểu điều này nên cô ấy thà chấp nhận ra đi để quên con chớ không muốn có một cuộc hôn nhân miễn cưỡng. Người quyết định lần này không phải là ba mà chính là bản thân con. Ba chỉ gps phần vun đắp thôi cớ ba hòan tòan không canthiệp.

− Ba! Ba nói thật chứ? Chắc chắn là như thế phải không?

− Sao? Con hỏi vậy là con không tin tương ba à? Vậy là ba đóan đúng. Con trai ba đã âm thầm chôn giấu một tình yêu. Hãy tin ba lần này đi. Ba giờ chỉ còn có mình con là người thân duy nhất trên đời , làm sao ba lại không theer mang lại niềm vui cho con chứ ? Nào, Khánh Nguyên , con nói với ba đi. Cô ấy là ai?

Khánh Nguyêm tủm tỉm cười. Đã lâu rồi ông Thành không thấy nụ cười của con , nụ cười giống y hệt người vợ đã khuất. Ông Thành vỗ vai con:

− Hòang tử đẹp trai của ba, lâu rồi ba mới lại đượcthấy con cười như thế. Nụ cười của con giống hệt mẹ con. Ngày xưa, ba chết vì nụ cười như vậy. Thế đã có bao nhiêu cô nàng chết vì con?

− Kìa ba! Con đâu được cái diễm phúc đó. Chỉ có con chết vì người ta thôi

Ông Thành khẽ nhướng mày:

− Người con gái nào mà ghê gớm vậy?

− Con .. con chưa thể nói được lúc này đâu ba

− Tức là con đã có trong tim hình ảnh đó ?

− Dạ. Nhưng con còn phải đợi thời gian

− Sao? Phải đợi thời gian à? Cô gái đó không yêu con sao?

− Dạ có yêu , nhưng mà …

− Thôi được rồi. Ba chỉ cần biết như vậy thoi. Như vậy là tốt rồi. Mọi chuyện còn lại ba để con tùy ýđịnh đọat

− Con … con cảm ơn ba

− À, Nguyên này! Tuần sau ba định đi Lâm Đồng thăm cơ sở của Khánh Hòang. Nghe nói vợ nó sắp sinh con. Con có sắp xếp đi cùng ba không vậy?

− Dạ thời gian này con bận lắm. Ba lên thăm anh ấy thì con sẽ chuyển quà. Có lẽ đến cuối năm con mới thu xếp được thời gian lên đó

− Ờ, vậy cũng được. Công việc đang trở lại phồn thịnh , dù gì sự nghiệp vẫn quan trọng hàng đầu. Để ba đi với dì Hạnh vạy

− Với dì Hjanh ư? Ba à … ba có định “ nối lạit ình xưa” không đấy ?

Ông Thành lắc đầu cười:

− Không đâu , là tình bạn già thôi. Đôi bên đều cao tuổi rồi , làm bạn sẽ tốt hơn con ạ. Thôi ba về. Nhớ đừng làm quá sức nghe chưa

− Con biết rồi ba

Khánh Nguyên đứng lên tiễn cha ra tận cổng. Tài xế công ty đậu xe sẵn bên ngòai để dưa ông ông Thành trở về nhà. Khánh nguyên thả bộ qua bên khu sản xuất. Anh nhìn quanh tìm kiếm Thiên Hương , nhưng chẳng thấy cô đâu. Khi hỏi một công nhân cùng tổ, Khánh Nguyên được biết cô đi hận hàng cùng Duy Hải. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu , Khánh Nguyên vội lái xe rời công ty


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#43 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương kết

- Ôi! Khánh Nguyên! Có phải Khánh Nguyên không? Lâu quá mới được nhìn thấy cháu …

Ông Giao bật kêu lên mừng rỡ khi trông thấy Khánh Nguyên bước vào nhà . Nah đến thăm ông mang theo rất nhiều thứ. Bánh chocopie mà ông vẫn thích ăn , sâm cao ly , cao tắc , sữa và có cả mấy gói trà khổ qua . Khánh Nguyên chất cả những thứ đó vào ngăn tủ cạnh giường ông Giao rồi đỡ ông ngồi dậy

− Xin lỗi bác vì cháu bận nhiều việc nên đã lâu không đến thăm bác được. Sức khỏe bác dạo này thế nào rồi?

− Cảm ơn cháu , dạp này bác đi lại được nhiều hơn trước , và trông cháu vô cùng . Đến chơi là tốt rồi , cháu đừng mua nhiều thứ tốn kém như vậy bác ngại lắm

Khánh Nguyên cười:

− Có gì đâu . Đó là tấm lòng của cháu mà

− Cháu đến trong giờ làm việc như thế này … liệu có sao không? Con Thiên Hương nhà bác … vẫn đang làm ở đó chứ.

− Vâng . Cô ấy vừa đi nhận hàng với người bạn của cháu rồi. Cháu tranh thủ thời gian đến thăm bác chừng dộ nửa giờ rồi cháu lại đi . Bác cũng đừng nói gì với Thiên Hương nhé

− Tại sao cứ phải làmthế hả? Khánh Nguyên! Nếu cháu thích Thiên Hương thì cần gì phải che giấu chứ?

− Cô ấy không ưa cháu, bác cũng biết rồi mà. Cháu không muốn tạo áp lựa cho Thiên Hương , cũng không muốn để cổ sống trong cảm giác mắcnợ cháu. Thời gian này cháu tòan gặp chuyện không vui , nên tạm thời không muốn nghĩ đến điều gì khác ngòai công việc

− Thế à? Vậy là cháu với Thiên Hương ít khi gặp nhau lắm phải không ? Dạo này nó lạ lắm , về đến nhà là ở suốt trong phòng , có đôi khi bác nhìn thấy nó khóc thầm , mà bác hỏi thì nó luôn cố tình tránh né . Không biết ở công ty nó có gặp rắc rối vì công việc hay không?

− Công việc thì chắc là không đâu bác . Dạo này công ty đang ăn nên làm ra , còn Thiên Hương sắp được huyển qua khối văn phòng , cháu đã nói cho cô ấy biết và cổ bảo cần phải suy nghĩ kỹ trước khi quyết định

− Nó nói vậy thật ư? Con bé này lạ nhỉ? Được chuyển từ lao động thủ công lên làm hành chính mà còn nghĩ cái gì ? Hay là nó đã gặp chuyện gì đó ? Cháu biết không , dạo này con bé bỗng trở nên trầm lặng hẳn đi . Trước kia nó không như thế . Khánh Nguyên cũng không biết việc này sao?

− Dạ, cháu không biết . Vậy sao bác không hỏi xem cô ấy có tâm sự gì?

− Nó mà chịu nói thì bác đã không lo nhiều như thế . Bác có hỏi ngọc Nga là đứa em bạn thân nhất với Thiên Hương , con bé này cũng chào thua. Bởi vậy mới nói … ngay cả con cái trong nhà nhiều khi mình cũng không hiểu nổi.

− Dạ, cháu nghĩ chắc cũng không cso vấn đề gì đâu bác. Ở tuổi các cô có đôi khi cũng hay buồn vớ vẩn thế thôi . Để khi nào có dịp cháu sẽ mời cô đi uống nước và gợi chuyện hỏi là được chứ ì

Ông Giao lộ vẻ mừng:

− Nếu được háu quan tâm chăm sóc Thiên Hương thì bác không còn lo nữa . Khánh Nguyên à, con bé đó tính tình hiền lành ít nói , nhưng cĩng dễ mềm lòng , nếu cháu thương thì đừng bỏ cuộc . Nói ra cháu đừng cừoi bác nhé. Thật sự là … bác rất muốn cháu với Thiên Hương đi cùng một con đường tương lai

− Chuyện đó cũng phải coi theoduyên phận nữa bác ạ. Phải rồi, cháu chỉ tranhthủ ghe sthăm bác một lát , bây giờ cháu phải đi . Khi nào rảnh cháu lại đến

− Ừ, cháu bận thì cứ lo việc của mình đi. Lần sau đến nhớ đừng mua gì nhé . Cháu mua nhiều thứ thế này ,có muốn giấu Thiên Hương cũng không giấu được . Khánh Nguyên , cảm ơn cháu rất nhiều

− Dạ , không có gì . thưa bác ,c háu về

Rời khỏi nhà Thiên Hương , Khánh Nguyên không trở lại công ty mà cho xe chạy thẳng về nhà riêng . Vừabước vào nhà , anh đã nhận được tin nhắn của Duy Hải khi ấn nút điện thọai ghi âm ở trên bàn

− Khánh Nguyên! Cậu đi đâu mà lại tắt điện thọai di động làm tớ không liên liên lạc được . Mau đến bệnh viện đi, Thiên Hương bị ngất rồi

Vừa nhận được tin nhắn , Khánh Nguyên vội vàng quay trở ra , khóa cửa , lái xe đi . Trên đường đi , anh lấy máy di động gọi cho Duy Hải

− Alô, Khánh Nguyên đây . Tớ vừa mới về nhà. Thiên Hương nằm bệnh viện nào vậy?

− Đến bây giờ cậu mới liên lạc lại à? Thôi khỏi đi . Cô ấy đã tỉnh lại và xin xuất viện . Ngọc Nga đưa cổ về rồi

− Tình trạng của co ấy thế nào?

− Bác sĩ nói bị chóang vì huyết áp hạ xuống đột ngột , có le xlà suy nhược thần kinh . Hiện giờ cổ ở chỗ ngọc Nga vì không muốn làm cha mình lo lắng

− Tớ biết rồi . Cám ơn cậu , Duy Hải

− Cậu sẽ đến chứ?

− À, không . Tớ còn việc ở công ty . Có nGọc Nga , chắclà không sao

− Nè, sao cậu lại thế hả Khánh Nguyên . Mình thật không hiểu nổi hai người . Cậu phải biết Thiên Hương suy sụp như thế là vì cậu . Cô ấy rất yêu caaju . Lúc này là cơ hội tốt nhất để hai người bày tỏ niềm riêng , không đúng hay sao?

− Việc này mình không cần dạy mình đâu . Nếu sức khỏe Thiên Hương kém thì đề nghị cô ấy nghỉ phépvài hôm cũng được . Vậy đi nha . Minh cúp máy đây

Dứt lừi, Khánh Nguyên tắt điệnt họai . Nah lái xe đến thẳngcông ty , dù biết chắc đến đó anh cũng không thể tập trung làm việc được . Khánh nguyên quyết định đợi Thiên Hương một tuần và chỉ lần chờ đợic uối cùng này thôi. Khác hẳn với sự tưởng tượng của Khánh Nguyên , Thiên Hương không ngỉ phép . Nah cũng không phải chờ đợi lâu . Ngay buổi chiều hôm đó, Thiên Hương đến công ty . Cô gõ cửa phòng anh , khibước vào , cô đặt ngay trên bàn anh lá đơn xin thôi việc . Khánh Nguyên nhìn sững cô:

− Chuyện gì vậy? Em định xin nghỉ làm thật sao ? Nếu không thích làm trợ lý cho anh thì thôi , em có thể tiếp tục công việc của mình , tại sao phải bỏ việc?

− Dạ không , xin anh chớ hiểu lầm. Em xin nghỉ không phải là vì việc chuyển công tác đâu, mà em có lý do riêng . Em đã suy nghĩ kỹ rồi và sẽ không hối hận , thế nên anh không cần bậ tâm vì em

− Anh mà bân tâm vì em ư? Chắc là em hiểu lầm rồi đó . Nah hỏi thế vì thấy áy náy khi đề nghj chuyển công tác em thôi . Nếu là lý do riêng thì anh chấp nhận . Em để đơn lại đây rồi đi đi . Khi nào có thư báo thì đến phòng tài vụ nhận lương thanh tóan hợp đồng

− Vâng . Cảm ơn anh . Xin chào anh ạ

Thiên Hương gật đầuchào Khánh Nguyên lần nữa rồi quay đi . Khánh nguyên cầm lá đơn của cô vò nát rồi quăng luôn vào sọt rác . Anh tức đến nghẹn lời . tình yêu là như vậy đó sao? Thiên Hương , cô giỏi lắm … Khánh Nguyên đẩy cửa bước ra ngòai nhưng khi cánh cửa vừa mở ra anh đã khựng lại vì nhìn thấy Thiên Hương nằm bất động dưới nền nhà . Khuôn mặt cô trắng bệch . Khánh Nguyên hốt hỏang xốc cô lên khẽ gọi:

− Thiên Hương! Hương à! Tỉnh lại đi! Em sao vậy , Thiên Hương?

Mặc cho Khánh Nguyên gọi nhìeu lần , Thiên Hương vẫn nhắm nghiền đôi mắt , tay chân cô lạnh ngắt , hơi thở yếu đến mức gần như không nghe được . Khánh Nguyên bế Thiên Hương lên , đẩy cửa phò ng , mang cô vào bên trong . Nah đặt cô nằm trên chiếc sopha gần đó rồi gọi điện thọai xuống phòng y vụ. Vài phút sau , bác sĩ Hùng , người phụ trách công tác y tế của công ty có mặt với một valy đựng đầu đủ thuốc men và dụng cụ y khoa. Anh đến bắt mạch cho Thiên Hương . Huyết áp cô lúc này chỉ còn có 8 . Bác sĩ Hùng chặc lưỡi nhìn Thiên Hương rồi nói với Khánh nguyên:

− Không được rồi, anh Nguyên . Mau đưa cô ấy đến bệnh viện . Thể trạng cổ hiện giờ rất yếu . Ở lại đây sợ không đủ điều kiện để giúp cổ hồi phục lại đâu

− Tôi biết hcứ , nhưng anh cũng phải làm gì lúc này đi. Cứ đẻ thế này mà đưa đi sao ?XCô ấy làm sao đủ sức để chịu đựng . Lỡ chết dọc đường ai chịu trách nhiệm đây?

− Vâng , vâng . Tôi hiểu rồi . Tôi sẽ tiêm cho cô ta một mũi và theo dõi huyết áp. Sau đó sẽ chuyển tới bệnhviện gần nhất

− Vậy thì làm ơn nhanh lên đi . Anh làm bác sĩ kiểu gì vậy ? Thật là …

Thấy Khánh Nguyên nổi nóng , bác sĩ Hùng không nói thêm lời nào , vội vã mở valy tìm thuốc để tiêm vào tĩnh mạch của Thiên Hương . Nah liên tục theo dõi mạch đập của cô , khi thấy huyết áp dần dần khá lên , anh vội gọi điện thọai cho phòng cấp cứu của bệnh viện yêu cầu điều xe tới.

Thiên Hương tỉnh lại vào lúc trời sụp tối . Cô nhận ramình đang nằm trong căn phòng lạ mà chỉ cần nhìn qua cách bày trí cũng đủ biết là phòng của bệnh viện rồi . Thiên Hương đưa mắt nhìn chung quanh , chợt cô dừng ánh mắt bên khung cửa sổ , nơi có một thanh niên đứng quay lưng về phía cô . Đúng là anh ấy rồi. Thiên Hương buột miệng gọi:

− Anh Nguyên!

Người thanh niên quay lại làm Thiên Hương thất vọng . Không phải là Khánh Nguyên . Giọng cô ỉu xìu:

− Anh Hải!

Duy Hải vui mừng tiến lại giường thiên Hương

− Cuối cùng thì em cũng tỉnh lại rồi . Lúc nãy em làm mọi người lo lắng quá. Nhất kà Ngọc Nga , cổ cứ khóc bù lu bù loa

− Ngọc Nga đâu rồi anh ?

− Cổ về sọan quần áo choem. Bác sĩ nói em cần nhập viện điều trị đấy . Cô này bướng thật , lúc sáng bảo nghỉ phép mà chẳng chịu nghe . Phải nghĩ đến sức khỏe của mình chứ. Huyết áp thấo thế này sẽ nguy hiểm đấy ,hiểu không?

− Vâng , em biết rồi. Sau này em sẽ để ý hơn . Nhưng mà .. ai đã đưa em vào đây ạ?

− Thì anh chứ còn ai . Lúc anh đem mẫu thiết kế mới lên phòng giám đốc , tình cờ trông thấy em nằm sóng sòai ở một góc cầu thang , anh hỏang quá , vội gọi xe đưa em vào bệnh viện

− Việc này .. anh Nguyên có biết không?

− Khánh Nguyên ư? Anh chưa gặp cậu ấy . Lúc thấy em trong tìnhtrạng đó anh có dịp vào phòngcậu ấy đâu . Lo cứu người đã chứ . Kế đó là gọi điện cho Ngọc Nga

− Vậy à?

Thiên hương buồn bã quay mặt đi nơi khác . Nỗi thất vọng tràn ngập lòng cô . Cô nhớ lúc vừa ra khỏi phòng Khánh Nguyên , đang đi cô bỗng dưng xây xẩm mặt mày rồi té luôn xuống gạch . Lẽ nào … chuyện xảy ra ở trước cửa phòng mà “người đo” không hay . CHắc chắn là anh ấy biết nhưng không đến , cũng không hề lo lắng cho cô. Vậy mà cô lại ngốc đến nỗi muốn đưa đơn nghỉ việc để thử kiểm nghiệm tình cảm anh lần cuối . Và trận cuối cùng này cô cũng thất bại luôn . Mặt mũi nào gặp lại “người đó” nữa chứ. Nghỉ việc luôn là phải thôi . Giờ đây đối vớiThiên Hương , sức khỏe cô thế nào cũng không quan trọng , quan trọng là Khánh Nguyên nghĩ thế nào về cô thôi. Giờ thì câu trảlời đã có rồi , cô đã biết chắc chắn mình không còn để lại chút gì trong tim người ấy nữa. Tự dưng hai hàng lệ ứa ra từ khóe mắt Thiên Hương , Duy Hải Thấy vậy kêu lên đầy lo lắng:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#44 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
− Chuyện gì vậy , Thiên Hương ? Soa tự nhiên lại khóc ? Em đau ở đâu à?

Thiên Hương lắc đầu , môi cô tái nhợt:

− Không. Em không có gì đâu . Tại em không muốn bệnh …

Duy Hải thở ra:

− Trời ơi! Vậy mà cũng làm anh hết víâ. Chuyện đó có gì khó đâu em. Ráng ăn uống đầy đủ , nghỉ ngơi cho tốt là phục hồi nhanh lắm. Bác sĩ nói em suy nhược thần kinh , bộ có chuyện gì suy nghĩ lắm sao vậy ? Có phải em thức khuya và chẳng để ys ăn uống gì sau giờ làm việc phải không ? Chỉ như vậy mới yếu đi nhanh như thế . Mai mốt xuất viện rồi thì nghỉ phép đi . Cần có thời gian nghỉ ngơi thư giãn thì mớimau khỏi bệnh

Thiên Hương đưa tay gạt lệ:

− Không biết Ngọc Nga có nói với ba em nằm bệnh viện không? Em không muốn ba biết chuyện này vì sợ ba lo lắng

− Không đâu . Em yên tâm tịnh dưỡng đi.Anh bảo Ngọc Nga nói với bác em cùng anh đi công tác một tuần , Ngọc Nga sẽ thay em lui tới chăm sóc bác , còn anh sẽ nhớ người chăm sóc em

− Không cần làm vậy đâu anh Hải . Em chẳng có bệnh gì nghiêm trọng , chỉ là mệt mỏi chút xíu thôi. Em có thể về nhà ngay hôm nay cũng được

− Đó. Em lại thế nữa rồi . Yếu đến mữc tự nhiên ngất xỉu mà còn nói là không nghiêm trọng . Đã hai lần còn gì . Bác sĩ bảo huyết áp em như thế là không ổn , em đừng làm mọi người lo lắng nữa đi

Thiên Hương nhắm mắt . Một dòng lệ trào ra . Mọi người lo lắng ư ? Cô đâu cần như thế ,chỉ cần sự quan tâm của một người thôi . Vậy mà … người ta chẳng ngó ngàng gì hết

− Thiên Hương này !

− Dạ

− Em đói bụng chưa ? Anh xuống căng tin mua cháo nhé?

Thiên Hương gật đầu:

− Vâng . Em nhờ anh

Duy Hải vừa đi khỏi , Tiên Hươngđã úp mặt vào gối khóc như mưa . Khánh Nguyên! Tại saoanh không đến thăm em ? Em đã như thế này , anh vẫn không chịu đến , lẽ nào lỗi lầm của em lại nghiêm trọng đến mức khiến anh phải đọan tuyệt mọi quan hệ cùng em sao? Dẫu sao em vẫn không thể tin anh yêu người khác . Vòng tay hômnào… không phải là thể hiện tất cả tình anh sao?

Có tiếng đẩy xe thuốc đến phòng bệnh của Thiên Hương và giọng cô y tá nhỏ nhẹ :

− Bệnh nhân giường số một , đã đến giờ đo huyết áp rồi. Chị làm ơn xoay mặt lại đi

Thiên Hương trở người qua . Cô cảm thấy tòan thân mệt mỏi đến rã rời. Đo huyết áp cô xong , cô y tá tiêm cho thiên Hương một mũi thuốc và dặn dò cô uống những liều thuốc trong ngày. Đúng lúc đó , một hộ lý trẻ tuổi bước vào với cà mèn cháo nóng trên tay

− Cô tên là Thiên Hương phải không? Anh bạn của cô nhờ tôi đưa cháo lên cho cô . Người bạn ảnh bị đụng xe ngay cửa bệnh viện nên ảnh chạy ra ngòai xem sao

Thiên Hương giật mình :

− Đụng xe ư? Có phải là con gái không chị?

Cô hộ lý lắc đầu:

− Không. Là một thanh niên trạc tuổi cậu ấy , người đó lái chiếc Mercesdes màu mận chín , vừa định rẽ vào cổng bệnh viện thì bị chiếc taxi tông vào đuôi xe

− Trời ơi!

Thiên Hương rú lên rồi bật dậy chạy chân trần ra khỏi phòng , mặc kệ sự ngăn cản của y tá và hộ lý . Cô gạt họ ra , cố chạy xuống cầu thang . Vừa xuống đến nấc cuối thì Thiên Hương chạm mặt Khánh Nguyên . Cô run rẩy đôi môi , chỉ gọi được một iếng “ anh…” rồi ngã ra bất tỉnh.

Khánh Nguyên đau đớn nhìn Thiên Hương thiếp đi vớihơi thở yết tớt , làn da trắng bệch và đôi môi cũng tái hợt đi . Cô đang được truyền dịch và theo dõi nhịp tim. Nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt Khánh Nguyên . Nah ân hận vì đã vô tình làm tổn hại đến Thiên Hương nghiêm trọng . Nah không ngờ cô yếu đến mức ấy . Nếubiết thế thì anh đã không làm căng với cô đến phút cuối cùng . Lỡ như Thiên Hương có bề gì chắc là anh điên mất

Khánh Nguyên nắm chặt bàn tay giá lạnh của Thiên Hương đưa lên môi hôn nhek rồi nói trong nước mắt:

− Thiên Hương! Anh xin lỗi . Thật ra anh chỉ muốn éo buộc em thú nhận tình yêu . Anh định dọa em thôi chứ không ngờ làm cho em suy sụp đến mức này . Thiên Hương! Hãy tha thức cho anh . Tỉnh lại đi em . Hãy nau chóng tỉnh lại để nghe anh thú nhận những điều saau kín nhất . Thiên Hương à, em có nghe những lời anh nói hay không?

Ngọc Nga đứng bên cạnh Khánh Nguyên , giọng cô đầy tức giận:

− Như thế này vừa ý anh chưa? Anh quả là một người đàn ông sắt đá , tôi đã nói chị Hương rất yêu anh , mà anh chẳng chịu tin .Thử thách kiểu gì mà lại đẩy chị tôi ra nông nỗi này chớ? Chị ấy sắp chết rồi, anh vừa lòng anh chưa ? còn khóc lóc thở than gì nữa. Sau chuyện này , chia tay luon đi . Yêu nhau mà khổ như thế thì yêu làm gì chứ?

Duy Hải đứng gần đó lên tiếng rầy Ngọc Nga.

− Ngọc nga à , em đưng như thế có được không? Anh Nguyên nào có muốn vậy đâu . Một phần cũng do thien Hương bướng bỉnh không chịu bày tỏ , nếu cổ chịu nói với anh ấy tình cảm của mình thì sự việc đâu cso đến nứoc này…

Khánh nguyên nghẹn ngào:

− Ngọc Nga nói đúng đấy , Duy Hải . Tất cả là tại tôi . Tôi đã hại Thiên Hương phải sống dật dờ trong ân hận và đau khổ . CHính tôi đã quá xem trọng bản thân mà hàm tội người tôi yêu . Tôi đáng bị nguyền rủa lắm chứ.

Đang nói , chợt Khánh Nguyên có cảm giác như mấy ngón tay của Thiên Hương động đậy trong tay mình . Anh quay lại nhìn cô , thấy môi cô mấy máy.

− Khánh … Khánh …Nguyên…

− Anh đây , Thiên Hương . Hãy mở mắt đi em. Anh đang ở bên cạnh em đây

Ngọc Nga định nhào đến nhưng Duy Hải kéo tay cô , nheo mắt:

− Mình ra ngòai đi em . Lát nữa gặp sau

− Không. Em muốn …

Ngọc Nga chưa nói hết , Duy Hải đã chòang tay qua vai cô , đẩy cô ra khỏi phòng

Thiên Hương rên khe khẽ rồi từ từ mở mắt . Khánh Nguyên cúi mặt xuống gần khuôn mặt xanh xao của Thiên Hương . Anh nghe cô thều thào ngắt quãng:

− Anh … anh không bị làm sao chứ? Anh … Nguyên … vụ … vụ đụng xe …

− Không có. Không phải đâu , Thiên Hương . Chỉ là hiểu lầmthôi . Anh không có việc gì hết . Em đang mệt đừng nên nói chuyện . CHỉ cần em tỉnh lại là anh rất vui mừng

Thiên Hương cố nhướng to đôi mắt nhìn Khánh Nguyên . Anh đưa tay vuốt tóc cô , nước mắt anh trào ra

− Hãy nghe và tin anh lần này em nhé . Anh thua rồi “ Anh không thể kéo dài thời gian hơn , cũng không chờ được cho đến khi em nói . Giờ thì anh sẽ nói trước đây . Thien Hương ! Anh yêu em . Em có nghe rõ lời anh không? Anh lặp lại một lần nữa nhé. Anh yêu em , chỉ duy nhất một mình em thôi . Tình yêu đó chớm nở từ lần đầu gặp gỡ, mãi cho đến bây giờ cũng vẫn còn nguyên vẹn . Anh không hề thay đổi , chưa phút giây nào anh không nghĩ đến em

Thiên Hương đưa tay rờ nhẹ lên khuôn mặt đẹp trai của Khánh Nguyên rồi bất chợt cô òa khóc . Những giọt lệ hạnh phúc không ngừng tuôn chảy . Khánh Nguyên đỡ cô lên , ôm chặt cô vào lòng.

− Đừng khóc nữa, Thiên Hương . Anh hiểu lòng em . Em yếu quá thế này nếu xúc động sẽ không tốt cho sức khỏe . Em không cần phải nói gì đâu . Để một mình anh nói là đủ . Lúc em đưa đơn xin nghỉ việc , anh đã giận điên người . Anh biết em yêu nhưng không chịu thua anh . Nah bảo em đi ra nhưng trong lòng anh đau khổ lắm. Đến khi nhìn thấy em ngã quỵ , anh mới biết rằng mình đã thua rồi. Tại sao lại gan lì như vậy hả em ? Thà là chịu đau khổ dày vò chớ nhất định không nói cho anh biết . Hương à! Anh thua em rồi . Anh chịu đầu hàng trước sự bướng bỉnh của em rồi . Bây giờ em thổ lộ được chưa ? Ba tiếng “Em yêu anh” , bộ khó nói lắm hay sao mà em cứ ôm ấp trong lòng mãi thế ? Thiên Hương ! Nhìn anh đi. Nói với anh đi. (Nghe dễ thương ghê …).

Thiên Hương rúc đầu vào ngực của Khánh Nguyên , cô chỉ khóc chớ không nói được . Nhưng quả là tình yêu đã tiếp thêm cho cô sức mạnh , tuy vẫn còn rất yếu nhưng Thiên Hương không cảm thấy mệt mỏi một chút nào. Cô ngồi hẳn trong lòng Khánh Nguyên , im lặng nghe anh thổ lộ nỗi niềm thầm kín của tim mình . Thấy cô không nói gì , Khánh Nguyên dịu giọng:

− Nãy giờ nghe anh nói nhiều như vậy mà em không có phản ứng gì sao ? Chắc là em mệt rồi . Để anh đỡ em nằm xuống nhé.

Kánh nguyên vừa cử động thì Thiên Hương rướn người lên ôm lấy cổ anh tỏ ý muốn hôn . Khánh nguyên luồn tay đỡ cô nằm xuống giường rồi cúi xuống đặt môi mình lên môi cô hôn nhẹ . Giọng anh thật dịu dàng:

− Thế nào? Nhất định không chịu nói yêu anh sao hả?

Thieen Hương đỏ mặt cười bẽn lẽn:

− Em đã bày tỏ bằng hành động còn gì ? Anh thật là …

− Thôi được rồi , vậy mình tiếp tục nha …

Ngọc nga vừa ló đầu vào , thấy hai người hôn nhau cô trợn tròn đôi mắt định kêu lên nhưng Duy Hải đã kéo cô ra:

− Em làm gì vậy ? Tại saolại vào đó lúc này ? Không thấy người ta đang bày tỏ tình yêu hả?

− Nhưng chị Hương chỉ mới vừa tỉnh lại có thể còn rất yếu kia mà

Duy Hải phì cười , đưa tay cốc đầu Ngọc Nga.

− Khánh Nguyên chỉ hôn chứ có làm gì đâu mà em lo lắng . Tại em không biết chứ nụ hôn của tình yêu kỳ diệu còn hơn ngàn liều thuốc bổ nữa kìa . Em không thấy Thiên Hương đã tươi tỉnh hơn sao ? Không chừng nay mai cổ sẽ xuất viện đấy! Vậy là tốt rồi . Chắc là chẳng còn gì vướng mắc nữa đâu

Ngọc Nga định thò đầu vào phòng lần nữa nhưng Duy Hải đã kéo cô đi . Đến góc khuẩ cuối hành lang , anh bất ngờ đẩy Ngọc Nga vào tường và trao cho cô nụ hôn đắm đuối . Giờ thì không còn gì phải lo lắng nữa , ai yêu ai đều đã quá rõ ràng , mối tình nào cũng dẫn đến một cuộc hôn nhân đầy hạnh phúc.


-------------------------- Hết --------------------------


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh Tocnautigon Trọn Bộ 30 01-07-2007 09:36 PM