| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| − Khánh Nguyên! Khánh Nguyên ngẩng phất lên. Bà Mộc Chi đang đứng trước mặt anh. Khánh Nguyên không gọi mẹ, chỉ lặng lẽ quay lại nhìn cha đang thiêm thiếp trên giường. Bà Mộc Chi lao tới bên anh. − Chuyện gì xảy ra vậy, Khánh Nguyên? Công ty của cha con… − Mẹ mà cũng quan tâm đến chuyện này sao? Không phải mẹ đã có một cuộc sống khác rất đầy đủ mà không cần đến bất cứ mối thâm tình nào ư? Sao mẹ đến đây vậy? − Mẹ vừa nghe chú Tư bảo vệ gọi điện báo nên vội vàng ghé lại công ty. Không thấy ba và con, mẹ hỏi thăm mới biết ba con nằm đây đó. Khánh Nguyên à, hãy nói cho mẹ biết chuyện gì đã xảy ra? Con về lại với ba khi nào vậy? Nghe nói Khánh Hoàng nó ôm tiền bỏ trốn phải không? Hừm… Ngay từ đầu mẹ đã nói thằng đó không thể tin tưởng được, vậy mà ba với con có ai thèm nghe đâu! Để bây giờ… − Thôi mẹ đừng nói nữa! – Khánh Nguyên ngắt ngang lời bà Chi - Tốt nhất mẹ không nên can thiệp vào việc kinh doanh này, bởi vì mẹ đã không còn liên quan gì với ba. − Vậy còn con? Mẹ có nói từ bỏ con đâu mà con lại cứ sống một mình như thế? Lỗi lầm của ba con lớn vậy mà con vẫn sẵn sàng bỏ qua để về bên cạnh ông ấy, sao con không thể đến thăm mẹ, dù chỉ một lần. Khánh Nguyên lạnh lùng: − Cái cách mà mẹ đang sống hiện giờ không phù hợp với con. Những chuyện đã qua con không muốn nhắc, nhưng làm sao có thể xem như chẳng có gì. Ba sức khỏe mỗi ngày một yếu, anh Hoàng lại như thế thì không ai đảm nhiệm việc kinh doanh của công ty. − Nhưng công ty bây giờ có còn lại gì cho con đâu chứ? Ba con đã tin tưởng đứa cháu vong ân bội nghĩa kia, đã giao hết quyền lực cho nó, để rồi con trai mình phải chịu trắng tay… Như vậy mà con còn bênh vực ông ta. Mẹ thật không hiểu nổi tại sao con thiên vị đến như vậy nữa. − Con là như thế đó. Mẹ không cần biết con làm gì. Mẹ cũng đừng nên làm ồn ở đây. Ba đang cần sự yên tĩnh để tịnh dưỡng. − Ông ấy không sao chứ, Khánh Nguyên? − Con cũng chưa biết nữa. Để khi nào ba tỉnh hẳn rồi hay. − Thế con định làm gì trước biến cố này? Con sẽ tìm Khánh Hoàng về hoặc sẽ truy tố nó trước pháp luật chứ? − Chuyện này để từ từ rồi tính, bây giờ quan trọng nhất là chăm sóc cho ba. Mẹ sẽ thường xuyên lui tới bệnh viện phải không ạ? Bà Mộc Chi lắc đầu: − Không. Mẹ chỉ đến một lần này thôi. Đã có con bên cạnh ổng rồi, cần chi tới bà già này chứ. Biết ông ấy không sao, mẹ cũng mừng. Điều mẹ lo là những ngày sắp tới, không biết con chèo chống thế nào khi toàn bộ tiền bạc đã nằm ở trong tay thằng anh họ tham lam vô độ kia! Mẹ thấy lo cho tương lai của con. Mẹ muốn con trở về với mẹ. Khánh Nguyên à, con suy nghĩ lại đi. − Con đã suy nghĩ rồi. Con ở với ba. − Ở với ông ta ngay cả khi công ty đang thất bại thế này ư? − Mẹ! Mẹ nghĩ con là người thế nào đây? Con quay lại với ba không phải vì muốn giành quyền thừa kế. Mẹ hiểu con mà. Vật chất tiền bạc không phải là mục tiêu của cuộc đời con đâu. Bà Mộc Chi thở dài. Như vậy là đứa con duy nhất đã từ chối bà. Có nghĩa là bà sẽ tiếp tục cô đơn với cuộc sống một mình bên cạnh sự cuồng loạn của vũ trường với những ánh đèn đầy màu sắc, với những con người chỉ được cái hình thức lòe loẹt bên ngoài mà không ai thật lòng với ai. Ông Thành bỗng cựa mình rồi từ từ mở mắt, bà Chi vội quay lưng định bỏ ra ngoài nhưng ông Thành gọi tên bà. − Mộc Chi… Bà dừng lại, quay nhìn. Khánh Nguyên lịch sự bỏ ra ngoài hành lang cho ba mẹ dễ dàng tâm sự. Đúng lúc đó, anh nhìn thấy Thiên Hương. Vừa bắt gặp ánh mắt anh, Thiên Hương đi lùi lại rồi vội vàng quay bước… Khánh Nguyên đuổi theo cô đến tận cầu thang. − Thiên Hương! Em đến thăm ba anh phải không? Đã đến đây sao không vào hả? Khuôn mặt Thiên Hương trông thật buồn cô mím môi nói qua ngấn lệ: − Anh Nguyên, em xin lỗi. Em vừa gặp anh Hải và biết hết mọi chuyện rồi. Em thành thật chia buồn cùng anh. Em không ngờ Khánh Hoàng lại là người như thế. Anh Nguyên à… em đúng là một đứa ngốc chẳng biết gì. Em có lỗi với anh. − Thôi được rồi, Thiên Hương đừng khóc nữa. Anh nào có trách gì em đâu. Em hiểu là tốt rồi. Cảm ơn em có lòng đến đây. − Sao anh lại nói thế? Em đã chịu ơn anh quá nhiều mà. Lần trước ba em bệnh cũng nhờ anh giúp đỡ. Khánh Nguyên lắc đầu, giọng buồn buồn: − Anh nào giúp được gì cho em. Người ở bên cạnh em lúc đó là anh ấy. − Anh nói thế tức là anh còn giận em rồi! Thì em cũng biết ơn của anh Hoàng, nhưng anh cũng giúp em nhiều lắm… Giờ đây công ty gặp rủi ro như thế, Tổng Giám Đốc phải vào nằm đây. Anh Nguyên nhãy cho em có cơ hội đền đáp. Anh nên về lo việc công ty đi. Em tình nguyện ở lại đây chăm sóc bác. Một nhân viên lao động như em, có hay không có ở công ty cũng chẳng ảnh hưởng anh ạ. Khánh Nguyên nhìn Thiên Hương. Nếu như trước đây mà cô nói với anh như vậy có lẽ anh cảm động vô cùng, nhưng giờ đây, sau những việc đã xảy ra khiến anh đau lòng, anh bỗng cảm thấy mình chai đi cảm xúc. Khánh Nguyên vẫn giữ giọng ôn tồn nhưng mắt anh lại nhìn về nơi xa. − Cám ơn em đã nghĩ như thế, nhưng ba anh có lẽ sẽ sớm xuất viện thôi. Hiện giờ có mẹ anh trong đó, em không cần bận tâm chuyện của anh. Em về công ty đi, ở đó có Duy Hải cũng tốt. Anh ở đây chờ ba anh khỏe lại rồi tính. − Anh… anh thật lòng không giận con nhỏ ngốc này chứ, anh Nguyên? − Không đâu, em đừng nghĩ lung tung. Anh còn bao nhiêu việc phải lo, hơi sức đâu để lo những chuyện như vậy. Em yên tâm về công ty đi. Bên chỗ em vẫn làm bình thường chứ? − Vâng. Vậy em đi nghe. Gặp lại anh sau. Thiên Hương vừa đi khỏi thì mẹ của Khánh Nguyên cũng vửa ra đến. Đôi mắt bà đỏ làm Khánh Nguyên thấy hơi lo. − Chuyện ngì vậy mẹ? Ba con… Bà Mộc Chi khẽ lắc đầu: − Yên tâm đi, ba con đỡ nhiều rồi. − Vậy tại sao mẹ khóc? Bà Mộc Chi không nói, chỉ nhẹ nhàng bảo con trai: − Con vào với ba đi. Chắc mẹ sẽ không trở lại nữa. Mẹ xin lỗi, lúc khác mẹ con mình sẽ nói chuyện sau. Dứt lời bà Mộc Chi quày quả bỏ đi. Khánh Nguyên rất ngạc nhiên nhưng không tiện hỏi nên lặng lẽ đi trở vào phòng bệnh. Ông Thành nằm gác tay lên trán, thấy Khánh Nguyên ông gọi anh đến gần rồi bảo: − Con lo thủ tục cho ba xuất viện đi. Ba không thể nằm lại đây đâu, ba phải về để giải quyết nhiều việc lắm − Không được ba à. Phải hỏi ý kiến bác sĩ đã. − Không cần hỏi. Ba tự biết sức khỏe của mình. Đó chỉ là cơn sốc bất ngờ, giờ ba đã bình tĩnh lại thì sẽ không có việc gì đâu Nguyên ạ. Khánh Nguyên gọi bác sĩ. Sau khi khám và đo huyết áp lại cho ông Thành, vị bác sĩ trực nhẹ nhàng khuyên: − Ông không thể về liền được đâu. Ít nhất cũng lưu lại hai ngày để theo dõi tình trạng sức khỏe, nếu được thì tôi sẽ ký giấy xuất viện ngay. Biết không cãi lời bác sĩ được, ông Thành quay sang dặn Khánh Nguyên: − Con về xem sự việc thế nào đi. Hoặc là ba hoặc là con phải túc trực ở đó chớ. Không thể nhờ người khác được đâu. Giờ thì ba không tin tưởng ai hết. Bài học này cay đắng quá rồi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| − Vâng, con hiểu. Để lát nữa em Mây đến đây con dặn dò kỹ lưỡng rồi con sẽ về. − Mây? Là người nào vậy? − Dạ là con dì Hạnh đó ba. − Ạ… Ba biết rồi. Con bé đó làm ở đây à? − Vâng. − Nói vậy con vẫn thường xuyên liên lạc với dì Hạnh hả? − Dạ cũng ít khi. Thỉnh thoảng có dịp đi qua chợ Thông Tây con mới ghé. − Dạo này dì Hạnh sống ra sao? − Dạ vẫn tốt ba à. Con trai dì ấy rất thành đạt nên dì đỡ lắm. − Thế con và con bé Mây đó thế nào? Vẫn thân nhau như ngày trước chứ? − Vâng. − Gia đình đó là gia đình đàng hoàng, con cái được giáo dục tử tế. Bề thế nhà dì Hạnh chẳng kém gì cha đâu. Nếu như con muốn cưới vợ thì… − Ba! Khánh Nguyên chợt kêu lên làm ông Thành ngưng bặt. Y tá Mây vừa mới bước vào. Cô cúi chào ông Thành: − Dạ, chào bác. Bác tỉnh rồi ạ! Cho phép con đo lại huyết áp. Vừa nói cô vừa cầm tay ông Thành đặt vào tấm poncho nhựa quấn lại rồi từ từ bóp ống một cách thuần thục. Ông Thành nằm im nhìn Mây. “Đúng là một cô gái xinh đẹp, giống hệt Như Hạnh thời trẻ. Trông nó thật xứng với Khánh Nguyên”. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu ông Thành, ông khẽ mỉm cười: − Huyết áp bác đã trở lại bình thường chưa cháu? − Dạ, hiện giờ chỉ số là 12. Tạm ổn rồi bác ạ. − Cháu xin với bác sĩ cho bác ra viện liền được không? Như Mây nhìn Khánh Nguyên và nhận ra cái nheo mắt của anh, cô hiểu ý vội nói: − Dạ chắc là không được đâu bác ạ. Bác chưa khỏe hẳn đâu. Cứ ở lại một, hai hôm, khi nào sức khỏe bác hoàn toàn bình phục thì được về thôi mà. Khánh Nguyên gởi gấm cha mình cho Như Mây. − Có lẽ anh phải đi đến tối mới trở lại, em làm ơn trông chừng giùm ba anh nghe Mây. Mây vui vẻ nhận lời: − Được rồi mà, chuyện này có gì đâu, bác mau khỏe như vậy là tốt lắm. Anh có việc thì cứ đi đi. Khánh Nguyên cúi chào cha rồi về. Ông Thành tiếp tục “điều tra lý lịch” Như Mây. − Nghe thằng Nguyên nói cháu là con út của dì Hạnh hả? − Dạ! − Cháu làm ở đây đã lâu chưa? − Dạ được tám năm rồi thưa bác. − Nghề này do cháu tự chọn à? − Dạ. Hồi đó cháu thi đại học Y nhưng không đủ điểm, cuối cùng phải học trường trung học y tế. Cháu rất yêu thích công việc này. Lương chẳng có bao nhiêu như được sống gần gũi bệnh nhân, được góp phần chăm lo cho sức khỏe cộng đồng cháu cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. − Cháu quả là cô gái có tấm lòng nhân hậu y hệt mẹ ngày xưa. Mà cháu đã có bạn trai chưa vậy? Như Mây lắc đầu cười bẽn lẽn: − Dạ chưa. Cháu không thích có bạn trai đâu bác, cháu thích sống một mình, như vậy khỏe hơn. − Tại sao chớ? − Vi cháu yêu cuộc sống tự do không bị gia đình ràng buộc. Thấy các bạn có người yêu nay giận mai hờn, rồi khóc lóc, rồi chia tay… cháu bỗng nghe mệt mỏi. − Làm sao cháu lại có ý nghĩ như thế được! Cháu còn trẻ quá mà. Hãy tìm một đối tượng cho mình rồi kết hôn đi. Cuộc sống hai người sẽ hạnh phúc hơn biết mấy. Phải rồi, cháu thấy con trai bác thế nào? − Dạ! Sao ạ? Mây có vẻ giật mình khi nghe câu hỏi của ông Thành. Cô hoàn toàn không để ý đến vấn đề này nên khi nghe ông hỏi, cô có hơi lúng túng. Ông Thành khẽ mỉm cười. − Ý bác hỏi… cháu có muốn làm con dâu của bác không? − Dạ… việc này… việc này… Như Mây ngập ngừng rồi im bặt. Ông Thành hiểu ý cô nên nói: − Có lẽ cháu thấy bất ngờ nên đâm ra lúng túng chứ gì? Không sao! Cháu cứ từ từ suy nghĩ rồi trả lời cho bác biết sau. Mây nhìn đồng hồ nói lảng sang chuyện khác. − Đã đến giờ phải uống thuốc rồi. Cháu đỡ bác dậy nhế? Được sự đồng ý của ông Thành, Mây đỡ ông ngồi dựa vào tường rồi rót nước và đưa thuốc tận miệng ông. Sau đó cô nhúng khăn lau mặt mũi, chân tay bệnh nhân rồi đỡ ông nằm xuống. − Bác nên ngủ một chút cho khỏe, cháu xin phép lên phòng trực giao ca. − Ừ, cháu đi đi. Khi Mây đi khỏi rồi, sắc mặt ông Thành hoàn toàn thay đổi. Nụ cười biến mất, còn lại là khuôn mặt buồn rầu với những tiếng thở dài. Ông biết rõ y tá Mây đang theo dõi diễn tâm trạng hiện giờ của ông để báo lại cho Khánh Nguyên nên ông phải cố làm ra lạc quan để anh khỏi lo buồn, chớ một tổng giám đốc như ông sau khi bị cháu ruột lấy đi số tiền lớn, còn gây bao nhiêu khó khăn cho hoạt động xuất khẩu của công ty… Như thế làm sao mà ông không thất vọng, không đau lòng, và còn tâm trạng đâu để nghĩ đến hôn nhân của con cái? Nói là nói vậy thôi, nhưng vấn đề quan trọng nhất đối với ông Thành bây giờ là phải tìm mọi cách xoay sở để nộp lại cho ngân hàng số tiền Khánh Hoàng đã lấy đi, tìm mọi cách để số hàng tồn đụng có thể xuất khẩu được sang thị trường Đông Nam Á theo kế hoạch, mặt khác bằng mọi giá phải truy tìm cho được Khánh Hoàng, đứa cháu vong ơn đã giáng một đòn chí tử hoạt động kinh doanh của công ty. Giờ phút này đây ông Thành không cho phép bản thân mình ngã quỵ. Ông không để công ty sụp đổ dễ dàng như ý của Khánh Hoàng. Tuy là tổn thất tài sản lớn đáng kể, nhưng bù lại ông Thành biết chắc rằng Khánh Nguyên sẽ trở về bên ông và hết lòng gây dựng lại công ty. Đối với tình cảm cha con, ông Thành coi đây là một chiến thắng lớn, dù người vợ cũ của ông đã từ chối quay về, song có được con trai, ông Thành cũng cảm thấy mình đã có một sự bù đắp. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 6 - Ôi! Chị Hương! Đã lâu rồi chị không đến thăm em, em cứ tưởng chị quên luôn nhỏ này rồi chớ! Ngọc Nga kêu lên khi nhìn thấy Thiên Hương lững thững đi vào quán. Trông cô như một kẻ mất hồn, ngay cả lời chào mừng hơi tếu của Ngọc Nga cô cũng không phản ứng. Chọn một chiếc bàn khuất trong góc tối, Thiên Hương ngồi xuống với một tiếng thở dài. Quán đang vắng nên Ngọc Nga đến ngồi bên cạnh. − Sao vậy chị? Lẽ nào đến bây giờ mà chị vẫn còn chưa tỉnh giấc kê vàng? Chị vẫn tơ tưởng đến con người hai lòng đó hả? Thiên Hương khẽ lắc đầu: − Em không biết thì đừng đoán bậy. Chị làm gì có chỗ đứng ở trong lòng người ta. − Vậy thì chị hên rồi, nếu người đàn ông đó yêu chị thì rồi đời chị cũng sẽ đi vào ngõ cụt thôi. Phàm những kẻ bất tài thường hay muốn chiếm đoạt những gì mà người khác có, người như thế hơi đâu chị buồn cho hao hơi. Thiên Hương nhăn mặg: − Con nhỏ này! Đã bảo là không phải thế mà, sao nhây quá? − Kìa chị! Sao hôm nay chị cáu với em? Thôi, biết rồi, chắc trong lòng chị đang bức xúc… Thôi thi em xin lỗi. Coi như là em nói bậy đi. Bây giờ có việc gì, chị phải nói thì em mới hiểu. − Hừm. Vậy mà cũng bày đặt xưng là “thầy đời”, là một người từng trải phong ba. Lòng chị đang có một nỗi buồn, mà không, phải nói là ray rứt mới đúng. − Ray rứt à? Chị đã làm gì sai để phải hối hận sao? − Đúng vậy Nga à! Chị… Không biết tại làm sao mà chị lại ngốc đến thế! Đã không hiểu gì về Khánh Nguyên, chị lại còn nghe lời người ta, cho anh ấy là kẻ xấu, do đó chị đã tích cực tiếp tay với những người muốn hất anh ta ra khỏi công ty. Bây giờ anh ấy phải khốn đốn như thế chị cũng có một phần trách nhiệm. Nhìn thấy sự suy sụp của anh, chị… chị thật lòng ân hận, nhưng không biết làm sao? − Thật vậy à? Sao em không nghe anh Duy Hải nói gì vậy nhỉ? − Có thể là Khánh Nguyên đã không kể nhưng anh ta càng tỏ ra vị tha, rộng lượng thì chị đây càng ray rức trong lòng. Tiếc là chị không có trình độ chuyên môn, lại chỉ là một nhân viên hợp đồng nên không giúp được gì cho anh ấy. Biết làm sao chuợc lỗi của mình đây? Ngọc Nga, em nghĩ giúp chị coi, chị nên làm thế nào cho phải? Ngọc Nga lắc đầu: − Chuyện tình cảm thì em còn góp lời vào được chớ công việc làm ăn thì em thua. Em đây tuy lăn lóc bụi đời nhưng đối với một công ty kinh doanh tầm cỡ thì em hoàn toàn mù tịt. Nơi đó chỉ dành cho những người có ăn có học, chớ chị em chúng mình thì làm được quái gì? Ngẫm nghĩ một lúc, Ngọc Nga hỏi: − Chị Hương à, ba có biết chuyện này hay không? Thiên Hương lắc đầu: − Không. Chị chẳng dám nói gì, còn Khánh Nguyên thì bận bù đầu nên không có thời gian đến thăm ba như trước, nhưng ba biết chuyện chị bị Khánh Hoàng bỏ rơi vì lúc trước anh tới thường còn lúc này hoàn toàn bặt tin. − Thế… Chị giải thích với ba như thế nào? − Chị không giải thích gì, chỉ nói rắng anh ấy đã có bạn gái mới. Ba cũng chẳng trách mắng gì chị, nhưng chị biết ba buồn bởi chị là đứa con không biết nghe lời. − Giờ chị thay đổi cũng đâu có muộn màng gì. Hãy cứ làm như ba mong mỏi, không phải lúc này anh Nguyên đang cần người tiếp thêm sức mạnh đó sao? − Người anh ấy cần không phải chị. Ở công ty bây giờ đã có Duy Hải thế vào chiếc ghế của Khánh Hoàng, còn Khánh Nguyên thì hầu như đi suốt. Chị không biết ảnh đi đâu, làm gì nhưng mà người thường gọi điện liên lạc với ảnh là cô Mây. − Cô Mây… là cô y tá mà chị nói quen thân với anh Nguyên đó hả? Cô ta thì có liên quan gì đến công việc của anh Nguyên? − Chị cũng không biết nữa, song chị nghĩ là anh Nguyên đang cần cổ đó Nga. − Vậy à? Ngọc Nga chợt à lên một tiếng. − Em hiểu rồi. Phải việc này làm cho chị buồn không? Có nghĩa là chị vừa mới nhận ra mặt tốt của Khánh Nguyên thì cũng vừa lúc có người thứ ba xuất hiện cho nên chị lo lắng chứ gì? − Em lại nói bậy nữa rồi, chị đang lo chuộc lại lỗi còn không hết, chị có tư cách gì làm bạn với người ta? − Vậy chứ chị không từng nghe anh Nguyên nói hay sao? Chị đừng có giả vờ như không biết tấm làng của anh? Thiên Hương vụt đứng lên: − Thôi đi, mệt em quá! Chị đang gặp nhiều chuyện bực mình mà em còn làm nhảm chuyện gì đâu. Cứ tưởng đến chia sẻ với em chị sẽ nhẹ lòng, ai dè em cứ nói lung tung làm chị bực quá. Chị về đây, mai mốt không thèm đến nữa đâu. Dứt lời, Thiên Hương bỏ đi với thái độ giận dỗi. Vừa bước chân ra thềm, cô nhìn thấy Duy Hải đang loay hoay dựng chiếc Wave Alpha ở ngoài sân. Thấy cô, Duy Hải gật đầu chào rồi lên tiếng hỏi. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| − Thiên Hương đến chơi hả? − Vâng, nhưng đã đến lúc em phải về rồi. Anh Hải vào uống cà phê nhé, em đi trước đây. Duy Hải nhìn theo cô mỉm cười. Ngọc Nga chạy ra nói nhỏ vào tai anh: − Giận lẫy em đấy! Duy Hải ngạc nhiên: − Hai chị em thân thiết vậy mà cũng có chuyện giận hờn hay sao? Ngọc Nga cười: − Ai biết “bà” nổi nóng bất tử vậy đâu. Thật ra chuyện cũng chẳng có gì, tại chị ấy không chịu nhìn nhận sự thật nên mới rối. − Bộ có chuyện gì với cô ấy hả Nga? − Thì cái vụ của anh Nguyên đó. Xem ra chị em rất ân hận vì suốt thời gian qua đã hiểu sai về anh Nguyên. Công ty gặp khó khăn, chị ấy cũng đang tự trách mình, nhưng chuyện làm chị ấy thấy bất an chính là vì… Ngọc Nga bỗng bỏ dở câu nói. Duy Hải quay quay nhướng mày nhìn cô. − Tiếp đi chứ, tại sao lại bỏ ngang? Anh không thích cách nói úp mở vậy đâu nhé. − Không phải là em không muốn nói, mà tại thấy… hơi kỳ. Thật ra em cũng không hiểu chị Hương nghĩ làm sao. Dường như… dường như chị không thích anh Nguyên thân mật với người con gái khác. Duy Hải bĩu môi: − Em nói giỡn chơi hoài. Theo như anh biết thì chị em đâu có thích bạn anh, người đàn ông mà cô ta quan tâm là người đã ôm tiền công ty bỏ trốn đấy chứ. − Điều này thì… chính chị Hương cũng từng nhìn nhận, nhưng mà… − Thôi đi, em đừng nói với anh là sau khi Khánh Hoàng bỏ đi với nhân tình thì chị em chợt tỉnh ngộ ra nha! Nếu đó là sự thật thi anh xin lỗi, điều đó với Khánh Nguyên bây giờ cũng chẳng có nghĩa gì. Em nghĩ có đúng không? Tình cảm đến một cách tự nhiên và bằng sự cam tâm tình nguyện thì mới quý còn như đã hướng trái tim cho người khác đợi đến lúc họ quay lưng rũ bỏ thì mới quay lại tìm người đã yêu mình thì chẳng ai vui sướng mà chờ đợi để đón nhận một tình yêu như thế! Ngọc Nga trợn mắt nhìn Duy Hải: − Anh nói quá lời rồi. Lẽ nào anh đánh giá chị Hương em là người như thế hay sao? Đây chỉ là phán đoán của riêng em, chớ chị ấy không có nói lời nào hết. Anh cũng đừng nói bậy bạ gì với anh Nguyên đấy! Ai mà coi thường chị của em thì em sẽ không để yên đâu! Duy Hải nhún vai: − Bọn anh đâu có dám! Nói là nói vậy thôi chứ bây giờ công ty còn lộn xộn thế kia Khánh Nguyên bận bù đầu, phải cố lắm mới không suy sụp, cậu ấy chắc chẳng còn thời gian đâu mà nghĩ chuyện nọ chuyện kia. Với lại… lần này công ty trụ lại được là nhờ đến người bạn cũ của bác Thành giúp đỡ. Con gái người ta vốn đã có cảm tình đặc biệt với Khánh Nguyên, anh e rằng mối giao tình này phải có sự đền đáp. Khánh Nguyen không thể nhìn ba cậu ấy ngã quỵ, cho nên dù muốn dù không… À… à… biết nói thế nào nhỉ? Anh e rằng… chị Hương em sẽ chẳng còn cơ hội nào đâu. Ngọc Nga chép miệng: − Có thể là em đã đoán sai. Chị Hương chẳng bận tâm điều ấy. Thôi thì em cũng không xen vào có ý kiến làm gì. Chuyện của chị ấy, để chị ấy tự mình quyết định. − Anh cũng nghĩ vậy đó Nga à. Bỏ qua chuyện đó đi. Anh đến định nhờ em một việc. − Việc gì vậy anh Hải? − Nghe nói em quen với Cẩm Tiên có phải không? Anh muốn nhờ em sắp xếp cho anh gặp cô ấy. − Anh bảo sao? Gặp gỡ Cẩm Tiên à? Anh có việc gì mà muốn gặp cô ta? − Là chuyện làm ăn thôi, Nga. Anh biết Cẩm Tiên có chị dâu làm bên bộ phận kiểm lâm nhưng nay đã nghỉ việc. Công ty của Khánh Nguyên đang cần người như chị ấy nên muốn mời về cộng tác. Khánh Nguyên giao nhiệm vụ đó cho anh, mà anh thì đâu có cách làm quen với chị ta. − Ra là vậy! Chị dâu của Cẩm Tiên em cũng biết, để em nói chuyện với bạn em xem ý nó thế nào rồi sẽ báo với anh. Duy Hải lộ vẻ mừng: − Em nhận lời rồi ư? Ngọc Nga, anh thật cảm ớn em nhiệt tình giúp đỡ. − Có gì đâu. Việc gì khả năng em có thể em sẽ không từ chối. Nhưng không phải vì anh đâu nha. Em vì chị Thiên Hương thôi đấy. Em không muốn thấy chị ấy cứ ray rứt mãi trong lòng. − Thật ra cô ấy cũng có lỗi chứ bộ. Mà em cũng kỳ thiệt - Bộ giúp anh không được hay sao? Chúng ta đã thân thiết như vầy, lẽ nào em vẫn giữ khoảng cách không cho anh tiến tới? − Cái anh này… Sao anh ăn nói không giữ ý gì hết vậy? Tiến tới cái gì chứ? Anh thật là… Duy Hải cười đưa tay bẹo má Ngọc Nga. − Thôi đi em đừng có giả nai. Em thừa thông minh để hiểu anh muốn nói gì mà. Em đừng ngại về chuyện đứa bé. Đối với anh, chuyện đó không có gì ảnh hưởng đến tình cảm của chúng mình. Ngọc Nga hứ một hơi rồi đưa mắt lườm Duy Hải: − Anh nói nhăng nói cuội gì thế? Cái gì mà tình cảm của chúng mình? Bộ em có nói là em thích anh sao? − Không nói nhưng có nghĩ đến, đúng không? Việc đó cũng chẳng sao. Bây giờ chưa thích thì mai mốt sẽ thích. Tin anh đi - Rồi sẽ có một ngày em thú nhận là em yêu anh. Ngọc Nga trề dài môi: − Trơ trẽn! − Ừ, anh thừa nhận anh “trơ trẽn” và “trắng trợn” như thế đó, anh không muốn che giấu lòng mình. Như vậy thì có gì là sai? − Thôi, thôi không nói chuyện này nữa. Anh uống gì để em đi pha? − Uống gì thì em biết quá rồi, còn làm bộ hỏi. Không phải lúc nào em cũng chuẩn bị sẵn cà phê con ó dành riêng cho anh sao? Anh còn biết hôm qua em mới mua về một bịch lớn nữa đấy. Loại cà phê đó không trong danh mục, chỉ là dành cho “thượng khách” này thôi, đúng không nào? − Sợ anh quá! Ngọc Nga khẽ lắc đầu rồi đứng lên đi pha cà phê nữa cho Duy Hải. Cô thừa nhận anh nhạy bén vô củng. Những lời anh nói đều đúng cả. Nhưng sao anh ta lại biết hôm qua cô đi lấy loại cà phê đó? Không lẽ nào lúc đó anh đi ở phía sau? Ngọc Nga thừa nhận mình bắt đầu có tình cảm với Duy Hải sau một thời gian dài khép cửa con tim. Duy Hải đã biết cô có một đứa con, nhưng anh vẫn không có ý bỏ cuộc, trái lại càng ngày càng gần gũi cô hơn. Ngọc Nga tự nhủ lòng. Có lẽ đây là duyên phận, là bến đỗ cuối cho cuộc đời mình”. Và cô cũng bắt đầu hé mở cửa tim. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Chương 7 Khánh Nguyên sửng sốt nhìn bà Hạnh: − Dì bảo sao? Anh Hoàng… anh ấy thành lập một cửa hàng bán vật dụng trang trí nội thất ở Đồng Nai? Tin tức đó chính xác không? Lẽ nào anh ấy không sợ lệnh truy nã? Bà Hạnh lắc đầu cười: − Khánh Nguyên cháu thật là ngây thơ. Ba cháu giận nên nói vậy thôi chớ nào đã tố cáo đứa cháu cưng cùng họ? Mà đã không có đơn tố tụng thì Khan1h Hoàng đâu có bị coi như là người phạm pháp đâu. − Thật vậy à? Thế… ba cháu có biết chuyện anh Hoàng lập cửa hàng riêng không? − Dì chưa nói gì với anh Thành cả. Dì tính thế này cháu coi có được không? Tạm thời gác chuyện của Khánh Hoàng sang một bên đi, chúng ta lo gầy dựng lại mặt yếu của công ty trước đã. Chuyện đâu còn có đó, vợ hắn đang mang bầu, chắc là hắn không trốn đi đâu. − Hả? Dì… dì nói anh Hoàng đã có vợ? − Săắ có con rồi chứ còn gì nữa. Cô đó cũng làm công ở công ty ba cháu cơ mà, cháu không biết gì sao? Khánh Hoàng có quan hệ đặc biệg với cô ta đấy. − Những chuyện như thế này làm sao dì biết được? Bà Hạnh cười tủm tỉm: − Muốn biết thì sẽ biết thôi mà. Cháu đừng tưởng dì không mở công ty rồi mù tịt về những tin kinh tế. Dì biết nhiều lắm đấy, nhưng vì không liên quan nên không nói đó thôi. Còn hàng bán vật dụng trang trí nội thất ở Đồng Nai là do Khánh Hoàng sang lại của người khác với giá rẻ, để cô ta trực tiếp bán hàng. Theo dì thì cháu cứ để cho họ làm ăn. Khi nào khấm khá thì lên “thu hồi vốn”, coi như hắn mượn tiền công ty làm vốn vậy mà. Khánh Nguyên nhìn bà Hạnh. Vẻ thản nhiên của bà cho anh biết bà là người từng trải qua nhiều tình huống và không có bất cứ chuyện gì làm nao núng được bà. Vì vậy Khánh Nguyên rất nể bà. Theo lời ba kể thì ngày xưa ông và bà Hạnh đã một thời yêu nhau, sau đó vì một chuyện hiểu lầm mà chia tay. Rồi bà Hạnh đi du học, khi trở về thì ba anh đã cưới vợ sinh con, dù vẫn còn yêu ông nhưng bà phải chấp nhận thực tế hai người chẳng còn gì với nhau. Vậy mà khi biết tin vợ chồng ông lục đục, rồi ly hôn, bà vẫn không có ý cùng ông chấp nối dù chồng bà chết đã lâu. Bây giờ cha anh cần sự giúp đỡ thì bà Hạnh tự nguyện giúp hết lòn, hoàn toàn không đòi hỏi một điều kiện gì. Nhưng ông Thành lại phát hiện con gái bà Hạnh là Như Mây đã nảy sinh tình cảm với Khánh Nguyên, nên ông muốn con trai mình phải có sự đền đáp. Lúc đầu Khánh Nguyên phản đối khá gay gắt, song càng gần gũi với Như Mây, anh càng thấy ở cô những đức tính dễ thương mà người anh yêu không có được. Và anh đã lặng thinh chờ thời gian. − Nguyên à, cháu vẫn đang nghe cô nói đấy chứ? Bà Hạnh khẽ nhắc khi thấy anh chàng giám đốc trẻ bỗng trở nên đăm chiêu, tư lự. Nguyên ngẩng lên nhìn bà, hỏi một câu không đúng với suy nghĩ hiện tại của mình. − Dì chắc là sẽ lấy lại được từ anh họ cháu số tiền đó mà không cần dính dáng đến cơ quan pháp luật hả dì? Bà Hạnh gật đầu: − Phải. Cháu tin ta đi. Ta nhất định sẽ chọn đúng thời điểm. Hai người đang nói đến đó thì Như Mây về tới. Cửa cổng mở sẵn nên cô chạy xe luôn vào trong sân. Thấy xe của Khánh Nguyên khuôn mặt Như Mây bỗng trở nên rạng rỡ khác thường. Cô nở một nụ cười thật tươi: − Chào anh Nguyên! Anh lại đến gặp mẹ em bàn công việc phải không? Biết thế em đã không nán lại bệnh viện để trực giùm cô bạn… Anh tới lâu chưa? − Anh cũng mới đến thôi. Hôm nay ghé nhà em ăn tối chớ không phải là bàn công việc. Em vui lòng cho anh “ăn ké” không? − Anh nói thật chứ? Vậy thì tuyệt quá rồi. Lúc nãy em có ghé chợ mua một ít thức ăn về định thực tập món mướp nhồi thịt chiên giòn hôm nọ cô Cẩm Vân dạy trên ti vi đó. Anh đợi em trổ tài làm bếp đãi anh nha? Khánh Nguyên khẽ gật đầu. Như Mây lăng xăng xách giỏ đi thật nhanh vào bếp. Đúng lúc đó máy điện thoại di động của Khánh Nguyên phát tín hiệu báo có tin nhắn. Anh mở máy và đọc thấy dòng chữ “Anh Nguyên đang ở đâu? Đến quán em ngay nhé. Có một người đang đợi gặp anh. Thiên Nga”. Bà Hạnh thấy Khánh Nguyên chăm chú đọc tin thì lên tiếng: − Gì vậy cháu? Công ty có việc à? Hay ba cháu nhắn về? Khánh Nguyên lắc đầu. Anh ấn nút xóa tin rồi đáp. − Dạ không có gì, chỉ là bạn bè rủ đi uống cà phê thôi dì ạ! − Thế hả? Dạo này nhiều việc quá, cháu nên giảm bớt mối quan hệ bạn bè đi, thời buổi này “Thạch sanh ít, Lý Thông nhiều” lắm đó. Đã nghe ba cháu nói trước đây cháu cũng vì sự lôi kéo của bạn bè mà đi hoang… Lúc này là lúc cần phải trụ lại rồi đó Nguyên. Ba cháu ngày mỗi già, chỉ còn cháu là người thân duy nhất, cháu lại phải kế thừa sự nghiệp cha ông. Dì cũng vì nghĩ đến chuyện đó nên mới giúp… − Vâng. Cháu hiểu. Cháu sẽ không như trước nữa đâu. Tuy nói vậy nhưng trong lòng Khánh Nguyên cảm thấy buồn cha. Tại sao ông lại nói với bà Hạnh những điều không có thật? Anh không hề bị sự lôi kéo của bạn bè mà đi hoang. Ba thật là… đến phút cuối vẫn còn bảo thủ. Nếu không vì sức khỏe đang giảm sút của ông và những lời tỏ ý ăn năn thì anh đã không quay trở lại. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| − Xong rồi anh Nguyên ơi, mời anh xuống dùng cơm! Tiếng Như Mây từ dưới bếp vọng lên. Bà Hạnh nghe vậy lắc đầu cười: − Đó, cháu thấy chưa? Lẽ ra phải mời dì trước thì nó lại chỉ gọi cháu thôi. Chả trách người ta bảo” nữ sanh ngoại tộc”, về gặp cháu, con bé đã quên luôn mẹ nó rồi. Thôi ta xuống ăn cơm luôn đi nào! Khánh Nguyên đứng lên ra khóa cổng, lần này chuông điện thoại di động lại reo. Nhìn thấy số máy của Ngọc Nga, Khánh Nguyên tắt điện thoại. Anh biết hiện giờ Thiên Hương đang ở quán của cô. Khánh Nguyên khẽ thở dài “Thiên Hương, xin lỗi em. Anh không thể nào làm khác được. Đã trễ rồi! Muộn mất rồi, đành quên nhau thôi em…” oOo Thiên Hương ngồi ở quán cà phê của Ngọc Nga đến tận 21h. Quán buổi tối đông khách nên Ngọc Nga không có thời gian để nói chuyện riêng cùng với cô. Mình Thiên Hương với ly cà phê đắng, cô trầm ngâm ngồi gặm nhấm nỗi buồn. Dạo này cô ít khi được gặp Khánh Nguyên. Anh đi suốt, còn Thiên Hương thì luôn luôn bận rộn. Cô vừa làm thay nhiệm vụ của Ngọc Nga, vừa trực tiếp cùng số nhân công lao động sắp xếp, chà rửa những cây máy cho đến tận khuya. Hàng về nhiều, mọi người cứ tăng ca liên tục, Thiên Hương cũng chẳng có thời gian ở bên cha như trước. Đây là buổi chiều duy nhất cô về sớm vì số hàng đã được giao mà hàng mới chưa về. Công nhân nghỉ buổi chiều, còn Thiên Hương cùng một số người có trách nhiệm vẫn đến làm tổng vệ sinh, sau đó cô viết bảng lương mang lên văn phòng nộp. Thiên Hương gặp Khánh Nguyên, hình như anh chuẩn bị đi đâu với dáng vẻ vội vàng. Cô gật đầu chào anh, nhưng chỉ được đáp lại bằng cái gật đầu chiếu lệ. Đã lâu anh không ghé qua nhà, cũng chẳng hỏi han gì cha cô. Dĩ nhiên Thiên Hương không được phép trách Khánh Nguyên bởi vì anh không có bổn phận làm việc đó, nhưng cô thật sự buồn vì nghĩ rằng mình chẳng còn ý nghĩa gì đối với Khánh Nguyên. Thậm chí cô nghĩ anh xem cô như một tội phạm, mà điều đó cũng chẳng có gì sai. Cô đã làm nhiều chuyện có lỗi với anh, đã khiến anh thất vọng đến mức chẳng muốn nhìn mặt nữa. Vậy mà khi hỏi anh, anh vẫn cứ một câu “không có gì. Anh không trách em đâu”. Thà anh cứ mắng cô, hoặc là đuổi việc. Như vậy có lẽ Thiên Hương không cảm thấy trong lòng ray rứt như vậy. Cô đang cố sức làm thật tốt, thất tích cực trong công việc, nhưng cô cũng nhận ra rằng càng lúc mối quan hệ của cô và Khánh Nguyên càng nhạt nhẽo khác trước rất xa. − Làm gi ngồi một mình buồn vậy Thiên Hương? Duy Hải đến không biết tự lúc nào, anh đứng ngay bên bàn của Thiên Hương lên tiếng hỏi. Thiên Hương gượng cười: − Dạ đâu có gì. Em đến chơi với Ngọc Nga nhưng nó đông khách quá! Anh Hải cũng vừa mới đến à? − Ừ! Duy Hải vừa nói vừa kéo ghế ngồi đối diện với Thiên Hương. Cô không dám nhìn anh, chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn lên khoảng trời đầy sao bên khung cửa. Duy Hải dường như cũng đoán hiểu tâm trạng của Thiên Hương, anh nhẹ nhàng hỏi han, tạo điều kiện để cô trút bỏ niềm tâm sự: − Dạo này… em có gặp Khánh Nguyên thường không? Mấy bữa nay anh bận việc nên cũng chưa gặp được cậu ấy. − Em không có việc gì phải gặp ảnh hết anh Hải ạ. Tình hình công ty đã như thế, việc ai nấy làm thôi. Em là đứa mắc quá nhiều sai phạm, anh Nguyên không đuổi em là may mắn lắm rồi. Giờ em phải cố gắng đóng góp chút công sức để chuộc lại lỗi lầm của mình chứ. − Vậy à? Anh chẳng nghe Khánh Nguyên nói, cũng không biết em đã phạm phải sai lầm gì… nhưng nếu em tập trung tinh thần vào công việc đúng như em nói thì hay lắm. Khánh Nguyên đang phải giải quyết nhiều vấn đề phức tạp, chúng ta cũng nên giúp một tay tùy theo khả năng của mỗi người. − Vâng, em cũng nghĩ như anh vậy. − Nhưng mà… Thiên Hương này, anh hỏi thật nhé: Dạo này em có tâm sự gì phải không? Anh thấy em lúc nào cũng buồn rười rượi. Thiên Hương khẽ lắc đầu: − Dạ, em có buốn gì đâu anh, chắc tại em lo bị mất việc nên đâm ra phiền muộn đấy thôi. − Vậy à? Vậy mà anh cứ tưởng em biết tin Khánh Nguyên sắp kết hôn nên em buồn chứ. − Sao ạ? Thiên Hương suýt chút nữa đánh rơi cái ly trà đang cầm trong tay, mắt cô mở lớn nhìn Duy Hải không chớp: − Anh Hải, anh vừa nói gì kia? Anh bảo anh Nguyên… kết hôn với ai ạ? − Em không biết thật sao? Thì là cái cô y tá thường đi chung cậu ấy đến công ty đó. Tổng giám đốc đã chấm cổ làm dâu mà Khánh Nguyên cũng chẳng phản đối gì. Em biết cô gái đó phải không? Trông cô ấy cũng dễ thương đấy chứ. − Kìa anh Hải! Sao lại nói linh tinh với chị em những chuyện như vậy hả? Anh thật là… Ngọc Nga xuất hiện đúng lúc Duy Hải mới bắt đầu câu chuyện. Duy Hải hiểu ý cô nhưng vẫn làm bộ ngạc nhiên. − Sao em lại cho đó là chuyện linh tinh? Khánh Nguyên là “sếp” của Thiên Hương kia mà. “Sếp” sắp sửa cưới vợ thì nhân viên cần phải biết để chuẩn bị quà cáp chứ? Anh nói thế đúng không hả Thiên Hưong? − Vâng! Thiên Hương trả lời một cách dửng dưng, nhưng cũng từ lúc đó cô bỗng thấy nặng lòng chi lạ. Thiên Hương cứ ngồi im, không để ý Duy Hải đang nói gì bên tai. Ngọc Nga lay vai cô, khẽ nhắc: − Chị nên về nhà đi, chị Hương. Gần 22h rồi. Ba không khỏe lắm đâu, chị để ba ở nhà một mình không thấy lo sao hả? Thiên Hương gật đầu. − Ừ, em nói phải. Đôi lúc chị cũng lơ đễnh quá. Thôi chị về đây Nga. Anh Hải ở chơi nha, em xin phép… Duy Hải nói: − Hay là để anh đưa Hương về? Ngó em như người mất hồn vậy, dù em không nói ra nhưng anh cũng đoán được em có nỗi khổ riêng. Tâm trạng như thế này chạy xe không ổn đâu. Để anh đưa về nhé. Thiên Hương vội khoát tay: − Không cần đâu anh Hải. Anh cứ ngồi đây đi. Em đi bộ đến mà. Nhà em gần, cứ thả bộ chừng khoảng hai mươi phút là tới. Với lại em cũng thích đi bộ một mình trong đêm vắng, bởi đó là cái thú của người ưa suy nghĩ như em. Anh đừng bận tâm, em chẳng có tâm sự gì cả. Thôi chào anh nhé. Chị về đây Nga ơi. Dứt lời Thiên Hương khoác túi xách lên và đi một mạch ra khỏi quán. Bóng cô vừa khuất Ngọc Nga nhìn Duy Hải rồi lên tiếng cằn nhằn: − Sao anh kỳ cục vậy? Chị ấy đang như thế mà anh lại đi nói anh Nguyên sắp kết hôn. − Ửa! Khánh Nguyên có kết hôn thì cũng đâu mắc mớ đến chị em. Cô ấy thương Khánh Hoàng nên mới buồn vì người đó không còn ở công ty nữa… − Thôi đi anh đừng có giả nai. Anh đã cũng hợp tác với anh Nguyên vực công ty dậy thì lẽ nào anh không biết gì về tình cảm của anh ấy dành cho chị Hương em và cả sự ray rứt của chị ấy hiện giờ đối với đôi bên đều là cơ hội tốt, thế mà anh nỡ nào đâm dao vào tim của người ta. − Em đừng gieo tiếng oán cho anh thế chứ. Anh chỉ nói sự thật thôi mà. Tổng giám đốc… à không, ba Khánh Nguyên đã chọn được ngày lành và đôi bên gia đình cũng đã giáp mặt để nói chuyện. Chỉ chờ thiệp cưới in xong là tiến hành ngay, chuyện đó trước sau gì Thiên Hương cũng biết, công ty có được bao nhiêu người làm hành chánh đâu em. Ngọc Nga trợn tròn mắt: − Nói vậy… chuyện đám cưới của anh Nguyên là thật hả? − Trờì đất ơi, không lẽ anh đem vụ này ra để giỡn với em sao? − Anh Nguyên thương chị Hương em mà, đâu lý nào lại đi cưới người con gái khác! Thời buổi này còn có chuyện “cha mẹ đặt đâu con ngồi đó” hay sao? − Nè chuyện đó có gì là sai? Bổn phận làm con phải biết vâng lời cha mẹ chứ. Huống gì bên sui gia lại là bạn thân của bác Thành, mà Khánh Nguyên cũng rất quý dì ấy. Người ta đã giúp vốn để bù đắp vào số tài sản mất đi, con người ta lại tốt bụng hiền lành và có cảm tình đặc biệt với Khánh Nguyên, vậy thì việc hai bên kết thành thông gia là chuyện nên làm chứ. Và lại, anh nhớ lần trước em có nói chuyện của chị em, em chẳng quan tâm mà! − Nói gì thì nói, em với chị Thiên Hương chẳng khác nào chị em ruột thịt, anh bảo làm sao không quan tâm. Thấy chị ấy buồn mà em không thể giúp gì được em cũng áy náy lắm! − Chuyện này do Khánh Nguyên cam lòng tình nguyện mà Nga. Có thể là thời gian đã làm cho tình cảm của người ta thay đổi, hoặc là cậy ấy bất chợt nhận ra đó không phải là tình yêu… cũng có thể Khánh Nguyên trong quá trình tìm hiểu đã thấy cô y tá Như Mây có nhiều điểm hợp với mình chẳng hạn. Ngọc Nga thở ra một hơi dài: − Chậc! Em cũng không biết nói thế nào với chị. Chắc chắn là chị Hương sẽ rất buồn, mà cũng là số phận cả thôi anh ạ. Thôi thì cứ coi như là số mệnh đi. Hai người đang nói đến đó thì chuông điện thoại trong quán reo vang, Ngọc Nga đến nhắc máy nói chuyện rồi quay sang bảo với Duy Hải: − Con trai em bị sốt, có lẽ em vào nhà một lát anh à. − Nhưng quán đang đông thế này mà. Hay là em cứ ở bán đi, anh sẽ chạy vào đó xem cháu thế nào. − Như thế thì vất vả cho anh quá! − Vất vả cái gì! Sau này trở thành người một nhà, bé Bí chẳng phải là con trai của anh sao? − Anh này. Em có bao giờ hứa với anh chuyện đó đâu, sao anh lại… − Ừ, anh là vậy đó. Hứa hay không là chuyện của em, còn anh, anh quyết tâm phải làm cho được điều mình muốn. Thôi em ở lại trông quán nhé, anh vào với bé đây! *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| Dứt lời Duy Hải đứng lên đưa tay nựng nhẹ má Ngọc Nga một cái rồi bước đi với nụ cười tủm tỉm. Ngọc Nga nhìn theo anh, lòng cô trào dâng một cảm xúc chân thành. Với cái nhìn của người phụ nữ trẻ tuổi và dày dạn phong trần như cô, tình cảm của Duy Hải đối với hai mẹ con cô chẳng phải là giả dối. Anh không phải loại người chỉ đóng kịch bề ngoài để lấy lòng cô như những người đàn ông cô đã từng gặp qua. Tuy nhiên, Ngọc Nga cũng chẳng vội. Thời gian là thước đo lòng người, cô dự định thẩm tra tình cảm Duy Hải cho chắc chắn rồi mới quyết định. oOo Đến ngã tư đường lớn, Thiên Hương đứng chờ đèn đỏ để qua đường. Tính cô vốn cẩn thận, lại có phần nhút nhát khi đi bộ nên mỗi lần cần băng qua những ngã tư đường cô đều đứng chờ đèn đỏ cho các xe hai bên ngừng hẳn. Chiếc Camry màu trắng sữa vừa chạy trở tới thì gặp đèn đỏ nên thắng gấp, xe dừng ngay trước mặt Thiên Hương. Cô nhận ra người cầm lái là y tá Như Mây, còng Khánh Nguyên ngồi ở ghế bên cạnh. Anh không thấy cô, nhưng Như Mây đưa tay khều anh để chỉ… Khánh Nguyên ngước lên và mỉm cười chào Thiên Hương một cách tự nhiên. Cô cũng chào lại anh. Đèn xanh bật lên, Khánh Nguyên liền cho xe vọt về phía trước, chỉ có Thiên Hương là đứng yên tại chỗ, cô cảm thấy chân mình như đeo đá, đã qua hai lượt đèn đỏ rồi mà cô vẫn chưa bước qua đường. Bỗng một bàn tay cặp lấy tay cô dắt nhanh qua, Thiên Hương ngoảnh lại nhìn, thấy bà Thường cô cười gượng: − Trời ơi, dì làm con hết hồn. Cứ tưởng là… Không để cô nói hết, bà Thường chận ngang: − Tưởng là ai bắt cóc chứ gì! Dạo này con sao vậy? Tâm hồn như phiêu lãng tận đâu. Từ ngày chuyển công việc, dì thấy dường như con thay đổi nhiều đó Hương. Dì hỏi thật nha – Có phải con thất tình cậu Khánh Hoàng không? Sự ra đi bất ngờ của cậu ấy đã làm con bị sốc? Cũng phải thôi! Trước đây hai người thân nhau lắm kia mà. Cậu ấy có liên lạc gì với con không vậy? Thiên Hương buồn bã đáp: − Không! Nhưng có lẽ dì đã hiểu lầm con, cũng như con từng hiểu lầm mình vậy. Thật ra, con với anh Khánh Hoàng không có gì đâu. − Ở đó mà nói không có gì! Bây tưởng tao là con nít chắc. Hồi mới gặp con, Khánh Hoàng đã để ý con rồi. Mấy lần cậu ta kiếm chuyện lân la đến chỗ con, dì biết hết. Nhưng dì không ủng hộ hai người vì lúc đó Khánh Hoàng đang có vị hôn thê. Sau khi cô ta chết dì lại thấy Ngọc Lan thế chỗ… Nhưng chắc là Khánh Hoàng thích con hơn. Cả con cũng vậy mà. − Dì ơi, dì đừng nhắc đến chuyện ấy nữa. Anh ta đã rời khỏi đây rồi, hãy để mọi thứ liên quan đến anh ấy lắng sâu vào quên lãng đi dì. − Con nói nghe hay lắm nhưng tại sao con buồn như vậy chứ? Không phải là con đang khổ sỡ vì thiếu “người trong mộng” hay sao? Nếu là vậy thi nghe dì khuyên đây: Hãy cố gắng mà quên! Người đó có nhiều hành vi xấu, chẳng xứng đáng để con ngồi ôn kỷ niệm mà tiếc nhớ đến gầy rạc người đâu. Thiên Hương khẽ thở dài: − Là do dì tưởng tượng ra thôi chớ con nào có mơ tưởng đến! − Nếu thực sự là vậy thì tốt rồi. Thiên Hương này, dì làm đến cuối tháng này lãnh lương xong chắc là nghỉ luôn. Thiên Hương ngạc nhiên: − Nghỉ luôn à? Tại sao vậy dì? − Nói cháu nghe để mừng, dì vừa mới sang lại quán cháo của bà Hai bằng số tiền tiết kiệm nhiều năm. Sắp tới đây dì sẽ kiếm sống bằng nghề buôn bán. Cháu rảnh rỗi thì rủ bạn bè đến ủng hộ dì nha. − Ôi! Thật hả dì? Thế thì cháu chúc mừng dì nha. Nhưng mà đi làm không có dì, cháu cũng thấy buồn lắm. − Có gì đâu mà buồn, lúc này cháu đổi qua khu B rồi mà, dù cho dì còn làm, hai dì cháu cũng ít khi gặp mặt. Nhà dì cũng đâu cách nhà cháu bao xa, cháu đến chơi lúc nào chẳng được. Hay bây giờ cháu ghé lại đi. Nhà dì có chè trôi nước đấy, cháu thích món này lắm phải không? − Dạ, nhưng bây giờ đã 22h rồi. Cháu đi từ chiều đến giờ nên phải về kẻo ba cháu trông dì ạ. Cháu hẹn dì dịp khác đi nha. − Ừ, vậy cũng được. Hôm nào rảnh thì ghé nhà dì một chút. − Vâng. Dì cháu mình chia tay ở đây dì nhé. Dì về cẩn thận. Cháu chúc dì ngủ ngon. Dứt lời, Thiên Hương rẽ tay trái theo đường Thống Nhất trở về nhà. Vừa dừng lại trước cổng, bỗng có ánh đèn pha xe hơi lóe sáng làm Thiên Hương đưa tay che mắt vì bị chói. Cô hơi run vì không biết ai đậu xe ở gần nhà cô vào giờ khuya vắng vẻ thế này. Cánh cửa xe bật mở, một người thanh niên từ bên trong bước xuống, đi về phía Thiên Hương. Cô sỡ hãi lùi lại nhưng người đó vội vàng lên tiếng trấn an: − Đừng sợ, Thiên Hương. Là anh đây! Thiên Hương trố mắt nhìn vào người đối diện. Thật khó có thể tin được người đứng trưóc mặt cô lại là Khánh Hoàng, chàng trai mà cô đã có một thời gian yêu mến… Quá bất ngờ, Thiên Hương không thốt được câu nào. Khánh Hoàng đến thật gần rồi đột nhiên ôm chầm lấy cô: − Thiên Hương! Anh nhớ em quá! Thiên Hương ngỡ ngàng. Cô muốn vùng vẫy để thoát khỏi tay anh, muốn kêu lên, muốn xô anh ra nhưng cuối cùng đã không làm được, đành bất lực đứng yên. Khánh Hoàng thì thầm bên tai cô. − Chắc là em giận anh lắm phải không? Anh không có ý bỏ rơi em, cũng không phải có ý đồ gì xấu, chỉ vì gặp khó khăn và thất bại trong giao dịch nên mới phải thế thôi. Hãy hiểu và thông cảm cho anh. Nghe Khánh Hoàng kể lể, Thiên Hương bỗng nhớ lại tất cả sự việc. Cô thu hết can đảm xô vai anh ra xa. − Thôi đi anh đừng có dùng những lời đường mật để gạt tôi. Tôi không tin anh đâu và sẽ không tiếp tục lầm lẫn. Anh đã chiếm đoạt tiền công ty mà còn dám trở về đây sao? Không sợ tôi bảo với anh Nguyên sao hả? − Anh biết chắc em sẽ không làm thế. Anh liều lĩnh ghé lại đây chỉ vì nhớ và muốn gặp em thôi. Anh có việc đi ngang đoạn đường này, thấy em đang nói chuyện với bà Thường nên anh cố tình ghé nhà em chờ đợi. Gặp em một lúc rồi anh sẽ đi ngay. − Tôi chẳng có việc gì để phải gặp anh. Thời gian qua do tôi ngốc nghếch cả tin nên mới bị anh lừa dối cho tôi vào xiếc. Giờ đây tôi đã tỉnh ngộ rồi, tôi không tin anh đâu. Anh đi đi, đi cho nhanh trước khi tôi nổi giận, nếu không thi anh sẽ hối hận vì đã đến gặp tôi. − Sao em không hỏi thăm anh hiện giờ ở đâu, sống thế nào? Lẽ ra em phải quan tâm điều đó chứ. − Hừ. Tôi biết anh đang xây tổ ấm với Ngọc Lan, vì vậy tôi chẳng còn lời gì để nói, cũng chẳng luyến tiếc gì chuỗi ngày đã qua. Có chăng chỉ là những kỷ niệm cay đắng làm cho tôi ân hận và mặc cảm tội lỗi thôi. − Thiên Hương, em có làm gì sai mà phải ân hận và oán hờn anh chứ? Chuyện anh với Ngọc Lan… không phải như em tưởng tượng đâu. Cô ấy yêu anh, anh công nhận điều đó. Ngọc Lan sẵn sàng làm tất cả vì anh. Có lẽ vì thế nên trong một phút yếu lòng anh đã không thể kiềm chế được và gây ngộ nhận cho cô ấy… rồi anh sẽ có cách giải quyết ổn thỏa chuyện này. − Anh nói với tôi những chuyện đó làm gì? Có liên quan gì đến tôi đâu. − Sao lại không liên quan? Anh muốn em hiểu anh, thông cảm với anh và cho anh thời gian. Lẽ nào em lại không muốn được cùng người mình yêu đi chung một con đường hạnh phúc? Thiên Hương cau mày nhìn Khánh Hoàng. − Anh nói vậy là ý gì đây? − Bây giờ anh chưa tiện nói rõ với em, nhưng anh tin em vẫn còn tình cảm với anh, vì vậy anh mong em hợp tác. Nếu em bằng lòng thì anh liên lạc với em sau. − Tôi không muốn liên hệ với anh, đừng chờ mong điều gì nơi tôi cả. Anh đi đi, tôi sẽ coi như chưa từng có cuộc gặp này. Dứt lời, Thiên Hương đi thẳng vào sân nhà rồi vội vàng đóng chặt cửa cổng. Khánh Hoàng gọi tên cô và đợi mãi vẫn không thấy cô ra nên trở lại xe. Anh chưa kịp mở cửa xe thì một bàn tay đã vịn vai anh và một giọng nói vang lên sắc lạnh: − Lý Khánh Hoàng, anh đang bị tố giác về tội chiếm dụng tài sản của công ty. Mời anh theo chúng tôi về phòng điều tra. Khánh Hoàng biến sắc mặt khi nhìn thấy ba bốn chiến sĩ công an kinh tế xuất hiện cùng một lúc, phía sau là bà Mộc Chi, vợ của ông Thành và cũng là thím dâu anh. Khánh Hoàng lắp bắp: − Là thím ư? Thím báo cảnh sát theo dõi và bắt cháu? − Phải đó! Chú anh quá rộng lượng để tha thứ cho anh nhưng tôi thì không đâu. Tôi không thể bỏ qua cho đứa phản bội ăn cháo rồi đá bát như anh. Tôi để ý tìm anh khắp nơi nhưng không gặp, may mắn là tự anh dẫn xác về đây. Lúc nãy tôi còng tưởng đã nhìn lầm người chứ. Hừ, quả là trời cao có mắt. Rồi đây anh sẽ phải ói ra những thứ mà anh đã nuốt để trả lại cho con trai tôi. Tôi không để ai ăn hiếp và lấn lướt nó đâu. Khánh Hoàng hậm hực nhìn bà Chi, song anh chưa kịp nói lời nào thì đã bị còng tay đưa lên xe. Chiếc xe tang vật cũng bị tịch thu cùng với anh. Một hồi còi ré lên, ngân dài trong đêm khi xe lăn bánh. Thiên Hương mở cửa và nhìn thấy tất cả, không hiểu sao cô lại chạnh lòng, nước mắt ứa ra. Bà Mộc Chi vẫn chưa đi. Bà quay lại nhìn cô, quắc mắt: − Cô cũng là nhân viên hợp đồng làm việc tại công ty của ông Thành phải không? Tôi sẽ xem xét lại việc này và cô có nhiều hy vọng bị cắt hợp đồng vì mối quan hệ này đấy! Khánh Hoàng tự tung tự tác đến như thế, chắc gì không có phần đóng góp của cô? Nếu cô tiếp tay cho kẻ xấu phá hoại công ty thì cô nhất định bị sa thải, liệu hồn đó, nghe chưa? Bà Mộc Chi nói xong bỏ đi ngay mà không hề đếm xỉa đến phản ứng của Thiên Hương. Tự dưng cô cảm thấy bức rức về việc Khánh Hoàng bị bắt. Có thực là anh ta vì nhớ cô nên muốn đến thăm? Nếu là vậy thì cô là nguyên nhân gián tiếp đẩy anh ta vào song sắt nhà tù, chắc anh đang hối hận vì đã đến đây. Còn người đàn bà đó, phải chăng là vợ ông Thành? Nếu vậy thì bà ta là mẹ Khánh Nguyên. Sao cô chưa bao giờ nghe anh nhắc đến? Nhưng tại sao bà lại biết mà theo Khánh Hoàng đến tận đây? Thiên Hương cố suy đoán mà không tài nào đoán được. Dù sao thì cảnh tượng Khánh Hoàng bị bắt ngay trước nhà cô cũng làm cô thấy trong lòng ray rứt. Anh ta là người phạm tội. Đúng! Nhưng đó là việc của anh ta, anh ta vẫn muốn ghé thăm cô và vì sự lưu luyến bất chợt này mà anh ta bị theo dõi và bị bắt. Thiên Hương nghe áy náy vô cùng. Thà là anh ta bị truy nã và bị bắt ở nơi nào đó mà cô không biết. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
| ||||
| − Thiên Hương à! Thiên Hương! Con đâu? Tiếng gọi của cha từ trong nhà vọng ra giữa đêm khuya thanh vắng làm Thiên Hương giật mình. Cô đóng vội cửa cổng chạy nhanh vào. Ông Giao đã thức giấc không biết tự lúc nào, đang chống gậy đi ra, đôi chân ông run run dò dẫm từng bước một. Thiên Hương bước nhanh tới đỡ cha, cô chặc lưỡi. − Ba! Trời khuya như thế này ba không ngủ mà định đi đâu vậy? Không có con, lẽ té ngã làm sao? − Câu hỏi đó ba hỏi con mới phải. Con đi đâu mà đến giờ mới về nhà? Riết rồi con coi ba như chết rồi phải không? Từ sáng cho đến tối đều không thấy mặt con, con làm gì vậy hả? − Dạ… Dạo này công ty nhiều việc quá nên tăng ca liên tục, không phải là con đi chơi đâu ba. − Còn hôm nay? − Dạ… Hôm nay thì về sớm hơn mọi bữa, con tranh thủ ghé lại quán cà phê của Ngọc Nga, chị em tâm sự nên về muộn đấy thôi. − Vừa rồi con gặp ai vậy hả? Câu hỏi bất ngờ của cha làm Thiên Hương hoảng vía, cô lắc đầu lia lịa. − Dạ đâu có đâu ba! − Đừng chối. Bà già nhưng chưa lẩn, cũng chưa đến nỗi lãng tai đâu. Lúc nãy ba nghe có tiếng còi hụ của xe cảnh sát, và tiếng một phụ nữ dường như là đang hăm he con về vụ việc gì đó của Khánh Hoàng. Thiên Hương à, thú thật với ba đi. Thật ra con đã dính líu gì với Khánh Hoàng? Bộ hai người toa rập làm ăn phi pháp hả? − Dạ không. Ba hiểu lầm rồi. − Hiểu lầm ư? Vô lý! Không có gì thì tại sao người ta đến tìm con? − Dạ… Bà ấy tưởng vậy thôi chớ con đâu có làm gì sai. Với lại anh Hoàng đường đường là trợ lý của ông Thành, là cấp trên của con, con có tư cách gì mà hợp tác làm ăn với ảnh? Ba yên tâm đi, con không dính líu gì tới những chuyện phi pháp đâu ba. − Con nói thật đấy chứ, Thiên Hương? − Vâng. Con không dối ba đâu. − Tốt nhất con đừng qua lại gì với cậu ấy nữa. Con có thể hứa chắc sẽ thực hiện điều này hay không? − Vâng. − Thế thì ba yên tâm rồi. Nhớ là không được gạt ông già này nhé. Thôi vào ngủ đi con, đã quá nửa đêm rồi. Sau này có đi đâu thì phải nhớ báo trước cho ba biết, đừng để ba không thể ngủ ngon giấc vì con! − Dạ, con xin lỗi. Sau này con sẽ không như thế nữa đâu. Để con đưa ba về phòng nhé. Vừa nói Thiên Hương vừa nắm lấy cánh tay gầy guộc của ông Giao dìu ông từng bước trở về giường. Sau đó Thiên Hương về phòng mình đi tắm thay quần áo ngủ. Cô nằm vật ra giường, suy nghĩ đến những chuyện vừa xảy ra. Gạt hình ảnh Khánh Hoàng bị bắt qua một bên, Thiên Hương lại nghĩ đến lời nói của Duy Hải “Khánh Nguyên sắp kết hôn… Thì là cái cô y tá thường đi chung cậu ấy… Tổng giám đốc chấm rồi…”. Quả là một sự kiện bất ngờ làm Thiên Hương hụt hẫng, bởi cô vẫn tin rằng Khánh Nguyên chỉ thích một mình cô. Những biểu hiện xa cách của anh trong thời gian gần đây Thiên Hương cũng nhận ra, song cô lại nghĩ do công việc làm ăn gặp trở ngại nên đầu óc Khánh Nguyên căng thẳng, một phần do anh giận lẫy cô đã có những suy nghĩ và hành động tổn hại anh, nên anh tỏ thái độ thế thôi. Thiên Hương cũng nhận ra sai sót của mình và muốn có thời gian thay đổi để sửa chữa những sai lầm đáng tiếc. Nhưng bây giờ thì cô đã hiểu những tình cảm trước kia phai nhạt đến mức chẳng còn dầu vết gì trong tâm tư Khánh Nguyên, rồi đây anh mãi mãi quay lưng, sẵn sàng xem cô như người xa lạ. Chuyện này cô đâu thể trách anh? Có trách là cô tự trách mình tại sao lại nông nổi hồ đồ để rồi khi hiểu ra thì đã muộn. oOo − Cộc… cộc… cộc… Nghe tiếng gõ nhẹ vào cửa phòng, Khánh Nguyên lên tiếng: − Xin mời vào. Cánh cửa hé mở và sự xuất hiện của Thiên Hương đã khiến anh vô cùng ngạc nhiên. Khánh Nguyên rời mắt khỏi quyển sổ trên bàn, đưa tay chỉ vào chiếc ghế ở trước mặt mời cô: − Em ngồi đi. Em vào đây gặp anh chắc là có chuyện gì cần nói? − Vâng. Thiên Hương ngồi đối diện Khánh Nguyên. Cô vào đề ngay như đã chuẩn bị sẵn lời tự trước. − Em muốn hỏi thăm anh về số phận của anh Hoàng. Anh định sẽ xử lý thế nào? Anh ấy có phải ngồi tù không ạ? Đôi mày của Khánh Nguyên cau lại: − Sao em lại quan tâm đến chuyện này? − Anh ấy đã vì em nên mới bị bắt giữ. Nếu ảnh không ghé lại chỗ em thì mẹ anh sẽ không nhìn thấy để báo cảnh sát đâu. Nhưng tại sao anh lại làm thế ạ? Việc đó xảy ra ngay trước cổng nhà em… Vi vậy đã làm em hết sức bối rối và khó xử. Anh xem hiện có cách nào nương nhẹ với Khánh Hoàng hay không? − Em nói “nương nhẹ” là thế nào? − Ý em là… là có thể cho anh ấy tại ngoại để tìm cách trả lại số tiền cho công ty… Anh đừng nhìn em như thế. Em… em không phải bênh vực choh Khánh Hoàng đâu. Chỉ là vì… là vì… đêm hôm qua… hôm qua… Không đợi cho Thiên Hương nói hết câu, Khánh Nguyên đã xua tay: − Thôi được rồi, anh hiểu ý em. Em ra ngoài làm việc đi. Sau này đừng can thiệp vào những chuyện không liên quan đến mình như thế. Đây là việc của anh, em không cần bận tâm. − Anh nói vậy là sao? Tức là… tức là anh không đếm xỉa đến lời thỉnh cầu của em ư? Anh nhất định trừng phạt chính anh họ của anh một cách vô tư và nghiêm khắc. Khánh Nguyên nhìn Thiên Hương rồi bình tĩnh gật đầu, giọng lạnh băng: − Phải. Anh sẽ bắt người đó trả giá đắt bằng những năm tháng tù tội vì đã có tham vọng chiếm đoạt những thứ lẽ ra là của anh. Thế nào? Em xót lắm phải không? Chắc là em đau lòng, nhưng anh đành khiến em thất vọng thôi. Thành thật xin lỗi Thiên Hương nhé! − Khánh Nguyên, anh… − Anh bận lắm. Thôi em ra ngoài đi. − Không, anh Nguyên, anh… Thiên Hương vừa mở miệng thì chiếc nút đỏ trên máy bộ đàm lóe sáng và giọng cô thư ký vang lên: − Giám đốc Lý, có cô Như Mây đến. − Ừ. Mời cô ấy vào. À, phiền cô pha giúp tôi hai cốc rượu nho. Dứt lời, Khánh Nguyên vội dẹp sổ đứng lên và đưa tay sửa lại cổ áo. Thiên Hương tự biết mình không thể ở lại lâu hơn nên cúi chào anh rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Cô hoàn toàn không nhìn thấy vẻ tức giận của Khánh Nguyên. Anh cung tay đấm mạnh xuống mặt bàn khi Thiên Hương vừa đi khỏi – Ngay lúc đó, Như Mây bước vào và tròn mắt nhìn anh. − Chuyện gì vậy anh Nguyên? Bộ… bộ anh vừa mới cãi nhau với chị Hương đó hả? Em thấy chị ấy từ trong này bước ra mà… Khánh Nguyên cắn môi: − Ừ. Cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng đâu. Cô ta đã làm sai mà còn cãi bướng nên anh bực. *_ Talk slowly but think quickly _ * - |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |










Linear Mode
