Go Back   Discussion Forums > Khu Giải Trí > Truyện > Trọn Bộ
Reload this Page Gởi Lại Tình Yêu - Nguyên tác của Uyên Nhi
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#11 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Tàn tiệc, Thiên Hương lóng ngóng kiếm taxi nhưng Khánh Hoàng bất chợt nắm tay thân mật.

− Để anh chở em về.

Thiên Hương lại gật đầu. Cô thật sự đã bị người đàn ông phong lưu này hớp hồn rồi. Với Khánh Nguyên, cô luôn cố gắng giữ một khoảng cách nhất định, nhưng với Khánh Hoàng thì không. Thiên Hương cũng chẳng hiểu tại sao mình lại thế.

oOo

Chuyện Thiên Hương đi chung với Khánh Hoàng lần đó chẳng hiểu sao lại có tin đồn lan nhanh khắp công ty.

Ngày hôm sau, khi vừa chà rửa hết đống mây cao ngất, Thiên Hương còn chưa kịp đưa khăn thấm mồ hôi thì Ngọc Lan đã kiếm chuyện hoạnh họe cô:

− Làm xong chưa? Sao chậm như rùa vậy? Qua bên kia phụ với tổ bốc xếp đem hàng vào kho.

Câu nói như mệnh lệnh của Ngọc Lan làm Thiên Hương hơi bực:

− Tôi ở tổ hai, khâu lao động thủ công chớ có phải bốc xếp đâu mà cô bảo tôi qua đó. Cô nhìn xem, bên đó có ai là nữ đâu.

− Này! Cô làm việc ăn lương, người ta phân công gì thì làm nấy chứ còn cãi hả?

− Cô lấy tư cách gì mà sai bảo tôi như bà chủ lớn thế kia? Phân việc không đúng, tôi không làm.

− A! Cái cô này! Giỏi nhỉ! Ạ! Hiểu rồi! Có phải cô tưởng đã quyến rũ được anh chàng trợ lý của tổng giám đốc thì có thể dựng hơi mà làm mưa làm gió ở đây. Đừng có nằm mơ. Với anh ta, cô chẳng là cái thá gì đâu. Chỉ cần tôi nói một tiếng là cô bị thôi việc ngay hôm nay đấy.

− Em định cho ai thôi việc vậy Ngọc Lan?

Khánh Hoàng bất ngờ lên tiếng từ phía sau làm Ngọc Lan giật mình bối rối:

− Ơ kìa! Anh Hoàng! Em chào anh, Giờ nay anh không nghỉ trưa sao mà ra đây vậy?

− Anh có việc gặp em một lát. Mà sao trông em “quạu” thế? Bộ có chuyện mích lòng với cô gái này sao?

Thấy Khánh Hoàng đưa tay chỉ mình, Thiên Hương nhoẻn miệng cười, nhưng cô lập tức tắt nụ cười đó ngay vì vẻ mặt nghiêm nghị của Khánh Hoàng. Anh nhìn cô, dửng dưng như người không quen. Ngọc Lan hình như cũng nhận ra điều đó nên lấy làm thích thú.

− Anh biết cô ta mà, nói vậy không sợ người ta giận hả?

− Tại sao lại giận? Anh thấy chẳng có lý do gì. Bây giờ em rảnh chưa?

− Dĩ nhiên là rảnh chứ. Cho dù em đang bận nhưng anh đến bảo muốn gặp thì em đâu có dám không nghe.

− Vậy thì đi theo anh.

Dứt lời, Khánh Hoàng quay lưng đi một nước không thèm chào Thiên Hương. Thái độ đó làm cô hụt hẫng đứng chết lặng. Ngọc Lan trước khi đi còn nheo mắt, mỉa mai cô:

− Nhớ làm đúng những gì tôi dặn đó. Ở đây không có ô dù dành cho cô đâu, đừng có nằm mơ.

Ngọc Lan đi nhanh hơn để bắt kịp với Khánh Hoàng, nhưng anh quay lại nói nhỏ vào tai cô:

− Em vào sau bãi trống của kho một và đợi anh ở đó.

Ngọc Lan khựng lại, tiu nghỉu. Vậy mà cô cứ tưởng Khánh Hoàng mời cô đi ăn trưa. Trước đây anh vẫn thường đãi cơm mỗi lần cô giúp anh được việc. Lần này công việc mà cô đang tiến hành rất có lợi cho anh. Một người bạn đồng hương của Ngọc Lan làm tạp dịch bên công ty Vạn Năng, là đối thủ canh tranh của công ty này. Trong lúc dọn quét cô ta đã nhặt được bản vẽ phác họa các kiểu ghế sofa bằng mây và cô ta đưa nó cho Ngọc Lan giữ. Ngọc Lan hứa sẽ tặng người bạn đó một số tiền nếu tập bản vẽ đó có thể sử dụng được. Đêm qua, cô đã đến nhà Khánh Hoàng để đưa tập bản vẽ đó cho anh. Anh chăm chú xem kỹ từng trang, gật gù với vẻ rất hài lòng và giữ Ngọc Lan ở lại dùng bữa tối. Dù anh không nói gì, song Ngọc Lan vẫn nghĩ đó là bước khởi đầu tốt đẹp để cô đi vào trái tim anh. Từ lúc nghe tin Vân Kiều chết, Ngọc Lan không ngừng nuôi hy vọng. Cô biết Khánh Hoàng đến với người con gái giàu sang đó không có tình yêu. Cô biết anh đang nuôi tham vọng tiến thân và cô cũng cố gắng hết mức để giúp anh hoàn thành tâm nguyện. Dù Ngọc Lan ít học và xuất thân từ tầng lớp khác, nhưng cô đã không ngại gian khó, nguy hiểm, bất chấp thủ đoạn để hoàn thành bất cứ nhiệm vụ gì Khánh Hoàng giao cho.

Tuy trong lòng không vui, nhưng Ngọc Lan cũng đến điểm hẹn theo lời Khánh Hoàng. Kho để hàng lợp bằng mái tole không có đóng la phông nên buổi trưa vô cùng nóng bức. Ngọc Lan đứng chưa đầy năm phút đã toát mồ hôi. Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng chân người, biết là Khánh Hoàng, giọng cô hơi dỗi:

− Trời đang nóng hầm hập thế này sao anh lại hẹn em ra đây vậy?

Không nghe tiếng trả lời, Ngọc Lan quay lại, giật bắn người khi nhìn thấy Khánh Nguyên:

− Ối trời! Là anh sao? Thế mà em cứ tưởng… Anh vào đây làm gì vậy, anh Nguyên?

− Sao? Cô hỏi tôi ư? Câu này phải để tôi hỏi cô mới đúng. Sao cô lại vào đây? À phải rồi, chắc anh tôi hẹn gặp cô trong này hả?

− Không. Không. Dạ đâu có.

− Không có thì thôi, cô làm gì mà lúng túng vậy? Thế vừa rồi cô nói với ai?

− Dạ… em… ơ… em…

− Cứ nói thật đi, có gì mà ấp úng. Nếu cô đang chờ người nào đó ở đây, tôi sẽ lập tức đi.

Ngọc Lan sực nhớ tời lời dặn của Khánh Hoàng “Những lần anh gặp em, tuyệt đối không để cho ai trong công ty biết nhé”.

Do đó cô lắc đầu và tự động đi ra, mặc kệ cho Khánh Nguyên ở đó với bao nhiêu thắc mắc.

Đi được một đoạn, Ngọc Lan gặp Khánh Hoàng. Anh đang đi về phía kho hàng với vẻ vội vã. Ngọc Lan liền gọi anh:

− Anh Hoàng!

Khánh Hoàng thoáng cau mày:

− Giờ này em còn lang thang ở đây sao? Anh đã bảo…

− Suỵt!

Ngọc Lan đưa ngón tay lên môi rồi tự nhiên kéo Khánh Hoàng vào góc sân nói nhỏ:

− Anh Nguyên vừa đến đó và đã nhìn thấy em…

Khánh Hoàng sững người:

− Em bảo Khánh Nguyên ư? Cậu ta vào nhà kho làm gì?

− Em không biết, nhưng anh ấy có vẻ nghi ngờ em ở đó hẹn anh.

− Sao? Em đã nói cho cậu ấy biết hết à.

Ngọc Lan lắc đầu:

− Không. Bộ anh tưởng em bị điên sao. Em chẳng nói gì cả, chỉ lẳng lặng đi ra.

− Giờ này Khánh Nguyên đến kho làm gì nhỉ? Mà thôi, chuyện đó không quan trọng. Anh chỉ muốn hỏi em chuyện này: Tập bản vẽ thiết kế các loại ghế mây dùng trong trang trí nội thất em đưa cho anh chắc chắn là chưa qua đăng ký chứ?

− Điều đó em có thể chắc chắn, bởi vì nó ở giai đoạn phác thảo thôi. Với lại em đã hỏi kỹ bạn em rồi, bên đó chưa có loại hàng mẫu nào như thế. Sao, bản vẽ đó sử dụng được chứ anh?

Khánh Hoàng gật đầu:

− Được, nhưng còn phài để ý nhiều về kỹ thuật. Chất liệu tạo ra sản phẩm cũng vô cùng quan trọng. Ngọc Lan à, em đừng nói chuyện này với ai nha.

− Em biết rồi.

Khánh Hoàng móc từ trong túi áo vest ra một phong bì dúi vào tay Ngọc Lan.

− Em thưởng cho người bạn đó đi.

Ngọc Lan chu môi:

− Vậy còn em? Em không có phần sao?

Khánh Hoàng cười:

− Lúc nào rảnh đến nhà anh đi. Anh không quên em đâu, đừng nôn nóng… Thôi, đi làm việc đi kẻo bị nghi ngờ.

Ngọc Lan gật đầu,c ô quay đi với nụ cười sung sướng. Vậy là cơ hội tốt đã đến với cô. Những gì Ngọc Lan làm cho Khánh Hoàng đều xuất phát từ tình cảm riêng tư, tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng cô vẫn sẵn lòng làm tất cả vì an mà không nhận thù lao. Đổi lại, Ngọc Lan muốn Khánh Hoàng quan tâm đến cô một chút. Chỉ cần anh để cho cô được tự do đi lại với anh thì không bao lâu nữa Ngọc Lan sẽ đạt được điều mình muốn.

− Anh Hoàng à!

Khánh Nguyên vừa mở lời thì Khánh Hoàng đã chặn ngang:

− Tôi biết cậu muốn nói gì rồi. Có phải cậu định hỏi tôi về số mây lưu kho?

− Vâng. Anh đoán rất chính xác. Em muốn nghe lời giải thích từ anh.

− Giải thích à? Tôi chẳng có gì để nói với cậu cả. Cậu đừng xem vào việc của tôi. Chẳng phải bố cậu đã tin tưởng mà giao quyền quản lý cho tôi sao hả? Cậu chẳng là gì ở công ty, cậu đừng quên điều đó.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#12 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Khánh Nguyên rít một hơi thuốc rồi thong thả nhả khói:

− Em đâu nói sẽ giành quyền lợi với anh, anh nói ra chi những lời đau lòng đó. Dù gì thì em vẫn là con ba. Em có quyền thắc mắc khi người ta lợi dụng lòng tin của cha mình để mưu cầu cho quyền lợi cá nhân chứ.

− Cậu vừa nói cái gì?

− Nói gì à? Anh đừng có làm bộ vô tư nữa. Em biết anh đã bán toàn bộ xe mây loại một cho cơ sở khác để hưởng chênh lệch, còn những thứ trong kho chỉ là hàng đạt loại ba. Vậy thì lấy đâu ra chất lượng nguyên liệu để đưa vào sản xuất, làm sao thiết kế được mặt hàng đẹp để quảng cáo cho sản phẩm công ty?

− Này! Cậu bắt đầu quan tâm đến công ty từ bao giờ vậy? Thì ra mục đích của cậu là giành quyền thừa kế chứ gì? Tôi từng nghe cậu tuyên bố hùng hồn là bất cần tất cả mà. Cuộc sống riêng tư của cậu có vấn đền sao? Gặp khó khăn nên bắt đầu ân hận hả?

− Em đang bàn chuyện nghiêm chỉnh với anh, anh nói lệch đi đâu vậy hả?

− Làm ăn à? Chẳng có việc gì để bàn ở đây. Nhập và xuất cảng là chuyện của tôi, còn cậu chỉ việc lo tiếp thị sản phẩm.

− Nhưng em chịu trách nhiệm chính về thiết kế mà.

− Cậu đã tạm thời thay Xuân Ly trong thời gian cô ấy nghỉ hộ sản mà thôi. Công việc đó không phải là của cậu.

− Vậy thì anh không biết gì rồi. Em sang bộ phận này là do ba em điều động đấy. Toàn bộ các mẫu mã hàng lần này đều do em chịu trách nhiệm về sản xuất cũng như việc tiêu thụ nó ra sao trên thị trường hiện nay.

− Tôi không nghe lầm chứ? Chú Tư để cho cậu làm sao?

− Không tin thì anh điện thoại cho ba em sẽ rõ. Tình cảm là tình cảm, công việc là công việc. Con người ta cũng có lúc phải thay đổi chứ anh. Nói tóm lại, bắt đầu từ lô hàng kế tiếp nhập kho, em không mong xảy ra tình trạng như hiện giờ em thấy nữa. Anh tự mình dàn xếp đi nha.

Dứt lời, Khánh Nguyên bỏ ra ngoài, Khánh Hoàng vung tay đấm mạnh xuống mặt bàn tức giận. Sao lại có thể như thế được? Con của ông Thành hòa nhau ư? Đây là điều không thể xảy ra.

− Anh Hoàng! Tổng giám đốc cho gọi anh đấy.

Huy Sơn, thủ quỷ công ty ló đầu vào thông báo với Khánh Hoàng. Lệnh gọi đó làm anh chột dạ. Lẽ nào chuyện Khánh Nguyên vừa nói là sự thật và lẽ nào cậu ta đã báo cáo lại với cha toàn bộ những việc làm của anh?

Nửa tin nửa ngờ, Khánh Hoàng bước nhanh ra ngoài, đi thẳng đến văn phòng làm việc của ông Thành. Anh gõ cửa, tiếng ông Thành từ bên trong vọng ra.

− Mời vào!

Khánh Hoàng đẩy cửa bước vào. Ông Thành không ngẩng lên nhưng vẫn nhận ra anh.

− Hoàng đó hả? Kéo ghế ngồi đi cháu.

Khánh Hoàng ngồi đối diện ông Thành, chờ đợi. Ông coi xong xấp hồ sơ, ký tên đưa cho thư ký rồi bắt đầu nói chuyện với anh.

− Sáng nay, chú đã gặp và trao đổi với Khánh Nguyên. Nó bằng lòng dành thời gian giúp chu rồi Hoàng ạ. Cháu hãy sắp xếp cho nó một chỗ ở phòng thiết kế. Cái thằng cũng lạ! Bảo làm trưởng phòng nhân sự thì không chịu, chỉ thích làm một nhân viên tập sự về thiết kế thôi, nếu chú không đồng ý thì nó đòi bỏ việc. Thôi thì cũng ráng chiều ý nó, giữ nó ở lại đây. Khanh Hoàng, cháu cố gắng giúp đỡ và động viên em nhé?

− Người rắn rỏi và có ý chí như Khánh Nguyên thì đâu cần cháu động viên, cậu ấy cũng vẫn sẽ làm tốt. Nhưng… Khánh Nguyên không qua trường lớp lại chẳng có chút kinh nghiệm nào, làm sao lại chọn việc ở phòng thiết kế?

− À, về việc này thì… ban đầu chú cũng rất lấy làm ngạc nhiên, nhưng sau khi xem qua bản vẽ của Khánh Nguyên thì chú không thể không thừa nhận nó là đứa có năng khiếu thiết kế.

Khánh Hoàng thoáng cau mày:

− Chú bảo sao? Khánh Nguyên có bản vẽ thiết kế à?

− Ừ. Thế nó chưa nói với cháu sao? Vậy mà chú cứ tưởng là cháu đã biết. Đây, cháu xem… có đúng là bản vẽ rất đẹp không?

Vừa nói, ông Thành vừa đẩy xấp bản vẽ tới trước mặt Khánh Hoàng. Mới liếc sơ, anh đã giật mình vội vàng cầm lên xem. Ba mươi vẽ kiểu ghế sofa chất liệu bằng mây tre trông giống hệt bản vẽ anh đã nhận từ tay Ngọc Lan.

Thấy Khánh Hoàng sững người, ông Thành hiểu thái độ của anh theo cách khác:

− Thế nào hả? Bất ngời quá phải không? Xem ra Khánh Nguyên cũng có khiếu đấy chứ. Giống hệt bà nội nó ngày xưa. Đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Hy vọng sáng tạo của Khánh Nguyên sẽ đưa công ty này vươn lên…

− Chú à! Bản vẽ này… chú có chắc là của Khánh Nguyên không đó? Lỡ cậu ấy mượn tay người khác thì sao?

− Nó cần gì phải làm như thế. Con trai chú, chú hiểu được mà. Từ lâu, Khánh Nguyên đã sống xa gia đình, nó chẳng cần gì đến những thứ chú dành riêng cho nó. Bằng một cách nào đó, nó đã sống tự lập một cách thoải mái và vửa qua, nó nhận ra giữa cha con có sự hiểu lầm nên đồng ý quay về làm vào cho công tỳ. Chỉ vi chú điều nó sang bộ phận khác không thích hợp nên nó muốn chứng minh cho chú thấy nó sẽ trở thành người kế có tương lai. Tuy nhiên, bản vẽ này không sử dụng được đâu Hoàng ạ.

− Không sử dụng được ư? Vì sao vậy chú. Đúng là của người khác, phải không?

Ông Thành lắc đầu:

− Là của Khánh Nguyên, nhưng trước đây nó đã bán cho công ty khác.

− Tại sao Khánh Nguyên làm như vậy. Lẽ nào cậu ấy muốn tiếp tay người ngoài cạnh tranh với chính cha mình?

− Nó không có ý đó, chỉ nghĩ đơn thuần là thể hiện tài năng thôi. Lúc đó nó còn đang giận chú, nhưng không sao, mấy mẫu mã này tuy không thuộc về mình nhưng Khánh Nguyên đã chịu làm việc theo chỉ đạo của chú là quá tốt. Với lại, chú nghe nó bảo nó còn một người bạn làm một nhà tạo mẫu từng đi học nước ngoài. Anh ta đã đồng ý hợp tác với nó và sẽ gởi bản vẽ mẫu hàng mới cho công ty của chúng ta. Như vậy mình không cần phải lo. Cứ nhường họ một bước rồi mình sẽ vẫn là người chiến thắng.

Khánh Hoàng nhìn ông Thành, trong lòng hơi khó chịu. Xem ra ông có vẻ coi trọng Khánh Nguyên hơn cả sự cống hiến của anh từ nhiều năm qua. Thế mà có lúc Khánh Hoàng đã nghĩ rằng sự sứt mẻ tình cảm giữa cha con Khánh Nguyên rất khó bề hàn gắn. Khánh Nguyên sẽ chẳng bao giờ mó tay vào việc của công ty và quyền giám đốc sẽ rơi vào tay anh. Giờ thì sự thể đã thay đổi, Vân Kiều thì cũng đã chết rồi, Khánh Hoàng chẳng còn ai làm chỗ dựa, sẽ không ai giúp đỡ ngân tài chính nếu anh muốn tách riêng, tiền tích lũy của anh chưa đủ để cho anh trở mặt vậy dù muốn dù không anh cũng phải ở lại đây, bằng mọi cách củng cổ địa vị và nắm cho thật chặt chiếc ghế của mình. Nếu không anh sẽ chẳng còn gì cả.

Tiếng chuông điện thoại reo cắt ngang dòng suy nghĩ của Khánh Hoàng. Ông Thành nhìn điện thoại, ra hiệu bảo anh:

− Cháu ra ngoài làm việc đi.

Rời khỏi phòng ông Thành, sắc mặt Khánh Hoàng hoàn toàn đổi khác. Anh hậm hực đi tìm Ngọc Lan, nhưng không gặp đâu. Khánh Hoàng lấy xe đi ra ngoài. Anh muốn uống một chút gì đó để giải tỏa cơn tức giận. Thế là mất toi mấy triệu đồng cho bạn của Ngọc Lan. Anh đã bị lừa. Tối nay Ngọc Lan đến, anh nhất định phải làm cho ra lẽ.

Khánh Hoàng ghé vào một quán bã. Gọi một chai Rhum với chút đồ nhấm. Vài cô gái có mặt trong quán vây đến bên anh nhưng Khánh Hoàng xua tay đuổi họ đi. Uống hơn nửa chai rượu, anh đã thấm say nên gọi chủ quán đến tính tiền rồi lấy xe về.

Sắp đến đầu ngõ, Khánh Hoàng bị một tốp thanh niên chận lại. Anh cau mày nhìn họ, cố nhớ ra nhưng dường như chẳng ai trong số đó là người anh quen. Khánh Hoàng nhướng mày:

− Tránh ra cho tôi đi. Mấy người muốn gì hả?

Một người đàn ông lực lưỡng trông có vẻ đàn anh bước lại gần, đưa tay thộp cổ áo Khánh Hoàng:

− Bọn tao đến dạy mày bài học làm người. Trông mặt mày sáng sủa thế kia, mà sao ăn ở không có hậu? Tại sao mày bỏ mặc Vân Kiều? Tang lễ của cô ta, tại saoa không đến hả?

− Đến hay không là chuyện của tôi, mắc mớ gì…

Khánh Hoàng chưa nói hết đã nhận ngay một quả đấm thôi sơn vào mặt. Khánh Hoàng chưa kịp định thần thì cả đám thanh niên xông vào đánh tới tấp khắp người anh. Khánh Hoàng nghe loáng thoáng những lời trách mắng:

− Đồ đàn ông lợi dụng! Có dã tâm chiếm lấy tài sản của phụ nữ, không đạt được mục đích thì vứt bỏ chẳng chút tiếc thương. Hừ Vân Kiều dù có chết cũng không tha cho mày đâu, thằng khốn!

− Đồ lừa đảo! Đánh chết nó đi!

Đang trong cơn say và sức yếu thế cô, Khánh Hoàng chẳng có cách nào chống trả, bị đám người kia đánh một trận tơi bời. Thấy anh ngã xuống đường, mặt mũi đầy máu, bọn người kia mới chịu bỏ đi.

Khánh Hoàng thấy ê ẩm khắp người, mấy lần cố gượng dậy nhưng không nổi. Chợt anh nghe một tiếng kêu hốt hoảng, là giọng nói quen thuộc của Thiên Hương:

− Trời ơi! Anh Hoàng! Có phải anh Hoàng không? Anh… anh bị làm sao? Chuyện gì xảy ra cho anh vậy?

Vừa nói, Thiên Hương vừa lăng xăng cố sức đỡ Khánh Hoàng dậy. Cô dùng khăn tay chậm vết máu cho anh. Khánh Hoàng cảm thấy xây xẩm cả mặt mày, anh thều thào bằng giọng ngắt quãng:

− Thiên Hương… làm ơn… giúp anh… gọi taxi.

− Được rồi, em sẽ gọi xe liến cho anh. Nhưng còn chiếc xe anh thì sao?

− Em chạy xe về nhà giùm anh. Đây là địa chỉ…

− Nhưng em không biết lái honda, làm sao bây giờ đây?

Đang lúc đó có một chiếc xích lô máy chạy trờ tới. Người tài xế giảm tốc độ, ghé lại chỗ hai người mời mọc.

− Đi xe hôn cô cậu ơi. Ôi trời, tại nạn giao thông hay sao vậy? Có đến bệnh viện thì tôi chở giúp cho.

Thiên Hương quay lại hỏi Khánh Hoàng:

− Anh ngồi xích lô máy được không? Xe này mới chở luôn xe honda của anh được. Anh nhắm ngồi lên nổi hay không?

Khánh Hoàng gật đầu:

− Đỡ anh lên xe đi. Anh muốn về nhà ngay, không cần đến bệnh viện.

Người tài xế xích lô máy nghe vậy vội nhảy phóc xuống đỡ Khánh Hoàng đứng lên dìu ra xe. Chú ấy bảo Thiên Hương lên ngồi cạnh Khánh Hoàng rồi mới đưa xe gắn máy lên xau. Khánh Hoàng nói địa chỉ, bác tài xế liền cho xe nổ máy. Chiếc xe qua mấy ổ gà dằn xốc mạnh, khiến máu từ mũi anh lại chảy ra. Thiên Hương đưa tay áo chậm lấy, hốt hoảng kêu lên:


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#13 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
− Bác tài ơi! Chạy chậm thôi, đừng để xe bị sụp ổ gà, làm động đến các vết thương đang ra máu.

Người tài xế gật:

− Tôi biết chứ. Xe tôi, tôi cũng sợ hư mà. Nhưng cô xem, đoạn đường lồi lõm thế này có muốn tránh cũng không tránh được. Cô chịu khó giữ cậu một chút, qua hết khúc quanh này đường phẳng dễ đi thôi. Tôi sẽ cẩn thận hơn.

Trên xe Khánh Hoàng có lẽ đã quá mệt nên tựa hẳn đầu vào vai của Thiên Hương. Anh nhắm mắt bất động. Thiên Hương lo lắng đưa ty lên để gần mũi anh. Nghe hơi thở của anh, cô mới yên tâm. Giờ cô quan sát kỹ Khánh Hoàng, thấy mắt anh bị bầm, mũi sưng to và một bên khóe miệng bị rách. Thiên Hương còn ngửi thấy mùi rượu nồng qua hơi thở của anh. Cô đoán Khánh Hoàng đã uống say nên gây gỗ với ai đó và đôi bên đã đánh nhau. Cũng may cô đang đi hốt thuốc cho cha ở gần đây nên tình cờ gặp Khánh Hoàng, nếu không có lẽ người ta cũng bỏ mặc anh người đầy thương tích.

Bác tài vừa chạy xe vừa ngó quanh tìm kiếm số nhà, cuối cùng thì dừng lại ở một ngôi nhà tương đối rộng.

− Phải nhà này không cô?

Bác tài hỏi Thiên Hương. Cô lay vai Khánh Hoàng:

− Anh Hoàng! Tỉnh lại đi, nhìn xem đây phải là nhà anh không?

Khánh Hoàng khẽ nhướng mày rồi gục xuống. Thiên Hương sợ hãi gọi tên anh nhưng anh vẫn nhắm nghiền mắt như chẳng còn biết gì đến chung quanh. Bác tài xích lô thấy vậy liền nói:

− Đâu cô lục túi anh ta coi có giấy chứng minh không? Tôi nghĩ chắc đúng nhà này rồi, lúc nãy anh ta còn tỉnh táo kia mà.

Thiên Hương làm theo lời bác tài. Trong túi áo Khánh Hoàng có chiếc ví đựng chìa khóa xe, chìa khóa nhà và bằng lái xe mang tên anh. Thiên Hương dò địa chỉ thấy đúng, cô nhờ bác tài đỡ Khánh Hoàng xuống xe phụ cô, rồi đưa anh vào nhà. Thiên Hương cũng lấy tiền từ trong ví anh để trả cho bác tài. Ông giúp cô mở cổng, đưa Khánh Hoàng vào tận divăn. Thiên Hương ngỏ lời cám ơn.

Người tài xế chạy xích lô đi rồi, Thiên Hương mới có một cảm giác ngỡ ngàng vì mình đang ở trong căn nhà xa lạ. Căn nhà rộng lớ, sang trọng càng tạo cho cô một cảm giác lạc lõng khôn cùng. Chợt nghe thấy tiếng rên của Khánh Hoàng, Thiên Hương vội vàng chạy đến chỗ anh nằm, lo lắng:

− Anh đau nhiều ở đâu? Tôi… tôi đi gọi bác sĩ đến coi cho anh nhé.

Khánh Hoàng nhăn nhó:

− Không. Em đừng làm thế. Anh đã không muốn đến bệnh viện, em còn gọi bác sĩ làm gì? Làm ơn lấy giùm anh bông băng. Anh tự rửa vết thương…

− Anh đang như thế này làm sao tự chăm sóc cho mình được chứ? Hay là để em giúp cho nha. Dụng cụ y tế anh để ở đâu vậy?

Khánh Hoàng vừa nhăn nhó kêu đau, vừa chỉ chỗ cho Thiên Hương lấy dụng cụ y tế. Vốn không quen với việc làm này, lại chẳng có chút hiểu biết cơ bản nào về việc sơ cứu, nên Thiên Hương làm loạn xạ cả lên. Cô vụng về đánh đổ kéo, thuốc đỏ, sau đó lại nhặt lên, dùng bông gòn thấm cồn chà rửa vết thương, khá mạnh tay khiến Khánh Hoàng nhảy nhổm vì đau. Nhà có sẵn thuốc nên anh nhờ Thiên Hương rót nước giùm rồi tự chọn các loại kháng sinh giảm đau thích hợp. Khánh Hoàng nghĩ trong đầu: “Chắc phải nhờ đến bác sĩ thôi, nhưng không phải bây giờ”. Thiên Hương giúp anh thay chiếc áo vấy máu, tỉa bớt những bệt tóc dính máu khô, rồi sau đó anh nằm nghỉ và cô đi pha sữa cho anh.

Thấy trong tủ lạnh có thịt chà bông, Thiên Hương nấu luôn cho Khánh Hoàng nồi cháo trắng. Cô hầm cháo thật nhừ để anh ăn được dễ dàng hơn. Khi Thiên Hương trở lên nhà, Khánh Hoàng đã thiếp đi. Cô ngồi bên cạnh giường nhìn anh, lòng trào dâng một cảm xúc kỳ lạ không hiểu sao lần nào được gặp anh, Thiên Hương cũng cảm thấy rất vui. Khi chỉ có một mình, cô thường tơ tưởng đến khuôn mặt sáng ngời và nụ cười đầy tự tin của Khánh Hoàng, rồi mộng mơ đủ thứ. Giờ anh như thế này, cô muốn được ở bên cạnh anh để chăm lo săn sóc… Không biết đó có phải là tình yêu không?

Tiếng chuông điện thoại vang lên từ chiếc máy di động của Khánh Hoàng làm Thiên Hương bất giác giật mình. Cô ngồi im chờ đợi. Chuông vẫn đồ hồi lâu mà Khánh Hoàng vẫn cứ thiếp đi. Thiên Hương muốn gọi anh nhưng rồi cô tự động cầm máy.

− Alô.

Đầu dây bên kia chợt im lặng. Thiên Hương phải alô hai ba lần mới nghe giọng của một chàng trai.

− Cô là ai, sao lại nhận điện thoại? Đây không phải là số máy của Khánh Hoàng sao?

Giọng nói này nghe rất quen. Thiên Hương nhíu lại, cố nhớ xem người này là ai. Bên kia lại lên tiếng:

− Alô, làm ơn chuyển máy cho anh Hoàng giùm tôi được không?

− Dạ… anh Hoàng… anh ấy ngủ rồi. Anh có cần nhắn gì không ạ?

− Thiên Hương. Là Thiên Hương phải không?

Thiên Hương ngạc nhiên:

− Vâng, nhưng anh là ai mà biết tôi?

− Em không nhận ra sao? Anh là Khánh Nguyên dây, Thiên Hương, em đang ở nhà của anh Hoàng ư? Em tới đó làm gì vậy?

Không biết làm sao trả lời câu hỏi của Khánh Nguyên, Thiên Hương liền tắt điện thoại. Lúc bấy giờ cô mới nhận ra sự đường đọt của mình. Phải rồi, căn nhà này chỉ có mỗi Khánh Hoàng. Anh không sống với người nào khác, cô là con gái, tự nhiên ở lại đây không phải lày kỳ cục lắm sao? Thiên Hương tìm giấy viết ghi lại mấy chữ cho Khánh Hoàng rồi rời nhà anh. Cô ngó quanh định tìm một chiếc xe Honda ôm để về nhà nhưng không thấy. Thiên Hương đi bộ ra trạm chỗ xe buýt. Cô đi được một đoạn thì gặp Khánh Nguyên. Anh lái chiếc xe Wave Alpha chạy trờ đến bên cô.

− Thiên Hương! Em định về nhà hả? Lên xe đi, anh chở em về.

Thiên Hương lắc đầu:

− Được rồi anh. Em cám ơn.

Sực nhớ ra, cô vội nói:

− Phải rồi, anh Nguyên à, nếu anh rảnh thì làm ơn đến trông chừng anh Khánh Hoàng đi. Anh ấy có một mìn và đang mê đi đấy.

Khánh Nguyên thoáng cau mày:

− Em nói cái gì? Em bảo anh Hoàng bị làm sao?

− Em cũng không rõ lắm, hình như ảnh bị bọn người xấu hàng hung. Thương tích khá nặng đấy anh à, nhưng mà ảnh không cho em đưa đến bệnh viện. Anh đến đó coi thế nào nha anh Nguyên.

− Vậy à? Em làm sao mà biết chuyện này? Sao em biết nhà anh ấy hở?

− Lúc nãy em đi hốt thuốc cho ba tình cờ trông thấy ảnh ngã quỵ trên đường, địa chỉ là do ảnh tự nói với bác tài xích lô máy, lúc nãy anh vẫn còn tỉnh táo, nhưng bây giờ có lẽ đã thấm đòn rồi.

− Được rồi. Anh đưa em về nhà rồi sẽ quay trở lại.

− Không cần đâu, anh Nguyên. Em có thể tự về. Anh nên lo cho anh Hoàng thì hơn. Thôi, em đi trước nhé.

Dứt lời, Thiên Hương đưa tay lên vẫy chào tạm biệt Khánh Nguyên rồi cô đi như chạy. Khánh Nguyên chỉ còn biết lắc đầu. Anh tăng ga chạy đến nhà Khánh Hoàng. Quả nhiên là Khánh Hoàng đang bị sốt cao. Khánh Nguyên bấm điện thoại gọi dụch vụ ý tế. Nhìn những miếng băng trên thân thể Khánh Nguyên biết Thiên Hương đã trở thành một y tá bất đắc dĩ và vì cô không có chuyên môi lên cứ quấn lung tung trên các vết thương. Thấy mảnh giấy ở bàn, Khánh Ngyên cầm lên đọc.

Anh Hoàng!

Em không dám ở lại một mình bên anh nên phải về thôi. Ba em chắc đang đợi. Em đã nấu cháo giùm cho anh. Khhi nào thức giấc anh ăn một chút rồi uống thuốc. Rất tiếc em không giúp được gì cho anh, chỉ biết chúc anh mau chóng bình phục.

Thiên Hương.

Đọc qua giọng văn của Thiên Hương, Khánh Nguyên có thể cảm nhận được tình cảm của cô tràn đầy trong đó. Nghĩa là cô đã để ý Khánh Hoàng. Và đang dần dần từng bước tiếp cận anh. “Không thể để chuyện này xảy ra. Lam sao có thể để cô gái mình thích bước vào đoạn đường tình khổ ái như thế chứ? Cô ta chắc chắn không phải là đối tượng của Khánh Hoàng. Anh ấy không bao giờ đặt tình cảm của mình vào những người không mang cho anh ta điều ích lợi”.

Nghĩ vậy, Khánh Nguyên cho mảnh giấy vào túi áo, vừa lúc đó ngoài cửa có tiếng xe. Thấy bác sĩ đến, Khánh Nguyên lay vai anh họ khẽ gọi:

− Anh Hoàng! Anh Hoàng! Thức dậy đi có bác sĩ đến khám cho anh kìa.

Khánh Hoàng rên lên vài tiếng nhỏ rồi từ từ mở mắt. Anh có vẻ ngơ ngác như không nhớ được ngay chuyện gì đã đến với mình. Khánh Hoàng càng ngạc nhiên hơn khi nhìn thấy Khánh Nguyên.

− Cậu đến đây khi nào vậy?

− Em vừa mới ghé thôi.

Như đã nhớ ra, Khánh Hoàng nhìn xung quanh:

− Vậy còn… Thiên Hương, cô ấy đâu rồi?

− Thiên Hương mới vừa về. Cô ta đã nấu giùm anh nồi cháo nóng. Anh Hoàng à, chuyện này là sao đây/

− Cậu không cần thắc mắc việc riêng của tôi đâu. Nếu bác sĩ đến rồi thì cậu cũng nên về.

− Sao vậy anh? Em đã làm gì sai mà anh lại tỏ vẻ lạnh nhạt với em như thế?

Khánh Hoàng không trả lời câu hỏi của Khánh Nguyên. Cùng lúc đó, bác sĩ Quý xách chiếc cặp y tế bước vào. Khánh Hoàng nhắc Khánh Nguyên lần nữa.

− Cậu về được rồi đấy.

Khánh Nguyên không nói gì, lặng lẽ bỏ ra ngoài.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#14 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 4

Bước vào nhà, đập vào mắt của Khánh Nguyên là một phong bì không dán để trên mặt bàn kiếng. Linh cảm có điều không tốt đẹp xảy ra, anh vội vã mở ra xem.

Anh Nguyên!

Em đã đợi chờ anh bao lâu nhưng anh luôn cố tình làm ngược lại những điều em mong đợi. Sự kiên nhẫn của con người có hạn. Em cũng hết cách rồi. Đã đến lúc em phải rời xa anh, để anh không cảm thấy mình bị ràng buộc rồi đâm ra cáu gắt với em. Anh Nguyên! Em xin lỗi vì lần ra đi này em thật sự làm cho anh bị tổn thất nặng nề về tài sản. Em cũng cần ít vốn để bắt đầu lại cuộc đời mình. Hãy tha thứ cho em. Cứ coi như đó là cái giá của tự do anh nhé. Biết đâu sau này em thành đạt? Lúc đó nhất định em sẽ tìm lại anh và hậu tạ gấp đôi.

Tố Mai.

Buông lá thư rơi xuống mặt bàn, Khánh Nguyên chạy vội vào phòng riêng. Quả nhiên cánh cửa ở bàn viết của anh đã bị cạy khóa, chiếc hộp đựng tiền bên trong đã trống trơn. Tố Mai còn gom luôn xấp ngân phiếu mệnh giá năm trăm ngàn mỗi tờ của Khánh Nguyên. Anh chỉ còn biết thở dài, con người của Tố Mai thật là… Cô chẳng biết điều một chút nào. Khánh Nguyên thấy hối hận vì lòng nhân hậu của mình đặt không đúng chỗ. Biết vậy ngày trước anh không cứu mang Tố Mai. Cô đã gây cho anh quá nhiều phiền phức. Chính anh cũng không ngờ cô thay đổi quá nhiều. Ngày anh gặp Tố mai ở Lâm Đồng, cô chỉ là cô gái lem luốc bệnh tật, sắp chết vì bệnh sốt rét. Ai đó đã vứt cô ra đường, hằng ngày phải xin ăn rồi nảy sinh thói xấu ăn cắp vặt. Tố Mai bị một trận đòn thập tử nhất sinh và chính Khánh Nguyên đã đứng ra bảo lãnh cô lúc đó. Anh đưa cô về chỗ của mình, chăm sóc cô cho đến khi bình phục, Tố Mai chịu ơn anh, xin ở lại như một cô em phụ việc nhà. Dạo ấy, cô gầy nhom trông như một đứa trẻ, vậy mà sau một năm, Tố Mai cao lớn hẳn và xinh đẹp lên nhiều nhờ sự chăm sóc tốt của Khánh Nguyên. Cũng từ đó mỗi bước chân anh đều có cô bên cạnh. Khánh Nguyên đã nhiều lần đề nghị giúp cô có cuộc sống tự lập nhưng Tố mai luôn từ chối, cô muốn sống cùng một mái nhà với anh. Khánh Nguyên là một người mang nhiều tâm sự, buồn chán và bất mãn gia đình nên anh ra ngoài sống một mình và có hơi buông thả trong cách sống không người quản lý. Anh tự do kết bạn, tự do quan hệ ái tình và không có ý định chung thủy với một ai. Nhiều cô gái đi qua đời anh, trẻ có, lớn tuổi hơn cũng có. Khánh Nguyên qua lại với đàn bà theo kiểu ăn bánh trả tiền, có nhiều cô muốn kéo dài sự ràng buộc với anh, nhưng đều thất bại. Tố Mai cũng nằm trong số đó, cô đã có quan hệ thân thiết với Khánh Nguyên và được xài tiền do anh kiếm ra một cách thoải mái, lâu ngày rồi cô tự coi mình là vợ anh, buộc Khánh Nguyên phải nhiều lần lên tiếng nhắc nhở Tố Mai trở về đúng vị trí của mình. Có lẽ vì nhận thấy đã mất hy vọng làm chủ trái tim anh, nên Tố Mai bỏ đi với một hành động xấu. Khánh Nguyên không thấy tiếc những gì đã mất, anh chỉ buồn cho sự xuống cấp về đạo đức và nhân cách của một con người, nhất là người phụ nữ từng được anh cứu mang. Âu đâu cũng là một bài học đáng cho anh ghi nhớ.

Reng… Reng…

Điện thoại bàn nhà Khánh Nguyên chuông rơi. Anh nhắc máy, nghe rõ giọng Duy Hải, người bạn đang cùng anh hợp tác.

− Nguyên hả? Đã nhận được bản vẽ của tớ chưa?

− A, tớ nhận rồi. Đang tiến hành sản xuất. Cảm ơn cậu. Duy Hải. Đầu tháng nay cậu mang hồ sơ đến công ty đi nhé. Tớ nói với ba rồi.

− Cậu và bác đã hòa nhau rồi hả? Nếu là vậy thì tớ chúc mừng. À, nghe nói bên dòng họ của Vân Kiều đang cho người trừng trị ông anh cậu đó. Cậu bảo anh ta cẩn thận nha.

− Chuyện đó… chuyện đó xảy ra rồi Hải ạ. Tớ vừa ở chỗ anh Hoàng về. Anh ta chỉ bị đánh dằn mặt chớ thương tích không nghiêm trọng lắm.

− Mà anh họ cậu cũng tệ quá đi, ai lại đối xử với vị hôn thê của mình như thế.

− Thôi, chuyện cũng qua rồi, cậu đừng nhắc lại nữa Hải à. Chắc anh ấy cũng đã nghĩ lại và ân hận lắm.

− Khánh Nguyên! Bây giờ cậu rảnh không?

− Sao? Định rủ tớ nhậu à?

− Không phải. Tớ muốn mời cậu uống cà phê. Có một quán mới khai trương, cách bày trí rất đẹp, nghe nói pha cà phê ngon lắm. Anh em mình đến uống thử nha.

Khánh Nguyên cười vào máy:

− Thế nào đây? Lại để ý đến cô chủ quán cà phê rồi hả?

− Nói tầm bậy. Tớ không đa tình như cậu đâu.

− Thôi được rồi. Gặp nhau ở đâu đây?

− Tớ sẽ đem xe đến đón cậu.

− Được. Đến đi. Tớ sẽ chờ.

Khánh Nguyên gác điện thoại. Anh vào phòng tắm, một lúc sau trở ra với bộ âu phục màu kem trông ra dáng thư sinh. Khánh Nguyên đang chải tóc thì Duy Hải đến. Thấy cửa mở sẵn, Duy Hải không bấm chuông mà đi thẳng vào trong.

− “Bồ nhí” của cậu đâu, sao im lặng vậy. Lại đi ra ngoài chơi vui vẻ một mình sao?

Khánh Nguyên lắc đầu:

− Lần này thì cô ta đi luôn cùng với tất cả số tiền mình để lại trong nhà.

Duy Hải trợn tròn mắt:

− Chao ơi! Có thật không? Con nhỏ đó… mà dám làm vậy hả?

− Có gì mà không dám? Cậu tưởng cô ấy là ai? Xuất thân từ đâu hả?

− Nói thật đi, cậu mất nhiều không?

− Chỉ là tiền mặt và ngân phiếu. Chừng khoảng trên dưới năm mươi triệu.

− Trời ơi! Đi báo công an đi, mất số tiền như vậy sao cậu lại thản nhiên quá thế. Tiền làm không biết mệt à?

− Thôi đi cậu đừng có mỉa mai. Tiếc đứt ruột đấy, nhưng tớ tự an ủi mình. Đó là cái giá cho sự tự do của tớ.

− Hừm! Cậu đã làm gì để phải trả giá chứ. Đó chỉ là “tiền ngu”. Cậu ngốc thật Nguyên à.

− Vâng, chuyện đó tớ thừa nhận. Bán cái ngu với một giá khá đắt, đúng không? Miễn là cô ta tự giác ra đi. Cậu cho rằng tớ thần kinh cũng được, nhưng sự thật là trong việc này, tớ buồn ít vui nhiều.

− Cậu đúng là một kẻ điên tiền! Thôi, lên xe đi, ông chủ nhỏ.

Khánh Nguyên khóa cửa cẩn thận bằng ống khóa mới rồi leo lên ngồi phía sau chiếc Max của Duy Hải.

Trên đường đi, Duy Hải hỏi bạn:

− Này, cậu có định kế thừa sự nghiệp của cha không hay chỉ định làm cho vui một thời gian rồi bỏ?

− Tại sao lại hỏi tớ như vậy? Tớ cần gì quan tâm đến công ty. Mọi cái đã có anh Khánh Hoàng. Anh ấy hiện đang làm rất tốt.

− Khánh Hoàng thì làm sao thay cho cậu được. Anh ta không phải là người thừa kế sản nghiệp của ba cậu.

− Nhưng anh ấy vẫn là cháu nội của ông và là cháu gọi ba tớ bằng chú đấy.

− Vậy thì có liên quan gì? Phần của ba anh ta đã được chia, tại không biết làm ăn nên vốn liếng đều hết sạch, còn đây là phần của ba cậu, ba cậu đồng ý để anh ta vào làm ở công ty là đã có sự ưu đãi lắm rồi. Tôi còn biết anh họ cậu đã lợi dụng danh nghĩa công ty để kiếm khoản thu nhập riêng khá lớn.

− Xem ra cậu biết được khá nhiều đấy nhỉ.

Duy Hải gật gù:

− Cậu nói vậy… nghĩa là cậu cũng biết, phải không? Biết mà sao không có phản ứng gì hết vậy?

− Vì ba tôi hơi đối xử phân biệt với anh Hoàng, tôi cho rắng làm việc dưới sự lãnh đạo của ba, anh ấy đã phải chịu ấm ức, cho nên… việc anh ấy muốn có chút tiền riêng cũng không phải là vần đề gì nghiệm trọng lắm đâu.

Duy Hải so vai:

− Sợ cậu quá rồi. Con người cậu thật là phóng khoáng. À, đã đến nơi cần đến rồi kìa.

Duy Hải dừng xe lại trước quán cà phê Điểm Hẹn. Mỉm cười quay lại hỏi Khánh Nguyên:

− Tên quá nghe thật là ấn tượng phải không? Mai mốt tớ có bồ thì sẽ dùng nơi này hò hẹn đấy. Cậu thấy lý tưởng không?

Khánh Nguyên gật:

− Tốt. Quán thơ mộng đấy chứ. Chủ quán đẹp không?

− Đã ra tới rồi, cậu tự chấm điểm đi. Với tớ thì tuyệt đấy.

Khánh Nguyên mỉm cười nhìn theo cái hất hàm của bạn, chợt anh trố mắt nhìn cô chủ rồi bật kêu lên đầy thích thú lẫn ngạc nhiên:

− Ôi! Thiên Nga! Thì ra là em hả? Quán cà phê Điểm Hẹn này là của em à?

− Vâng. Anh không ngờ phải không? Em cũng không nghĩ là anh sẽ đến đây.

− Anh đến tình cờ thôi. Do thằng bạn ghiền cà phê này dụ đấy. Là quán quen thì tốt quá rồi. Em thuê mặt bằng hả?

− Ồ! Không. Đây là nhà của em. Em mua hẳn luôn anh ạ. Em cứ tưởng chị Hương nói với anh rồi, thì ra là anh không biết… Thôi mời hai anh vào. Hai anh dùng gì ạ?

− Cho anh hay ly cà phê đen!

Duy Hải nghe vậy liền lên tiếng:

− Tớ uống cà phê đá. Sao cậu gọi mà không thèm hỏi tớ vậy, cái tên “trọng sắc khinh bạn” kia?

Nghe Duy Hải trách mình, Khánh Nguyên cười giả lả:

− Tớ xin lỗi nhé. Không phải tớ “trọng sắc” gì đâu. Cô chủ quán đây là người quen đấy.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#15 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Duy Hải trề môi:

− Cậu lúc nào chẳng gặp người quen. Nhất là các cô gái xinh đẹp… hầu như ai cậu cũng đều quen hết thảy. Tớ nói đúng không nào?

Ngọc Nga nghe vậy chỉ cười rồi đi vào bên trong. Một lát, cô mang ra hai ly cà phê, một cà phê đen, một cà phê đá.

Trong khi Ngọc Nga đặt nước xuống bàn Khánh Nguyên liền tranh thủ hỏi thăm:

− Quán bán được không em?

− Cũng khá lắm anh ạ. Trong tuần đầu khai trương, em bán hơn năm ký cà phê.

− Vậy là tốt lắm rồi. Chắc là cô Thiên Hương thường xuyên ghé ủng hộ em hả?

− Không có đâu. Chị ấy bận bịu lắm, chỉ có ghé một lần vào ngày khai trương thôi.

Khánh Nguyên tủm tỉm cười:

− Để anh thường xuyên rủ Thiên Hương vào quán của em nhé.

Ngọc Nga nhướng mày:

− Anh làm được chuyện đó, em tình nguyện đãi cà phê miễn phí cho hai người vô thời hạn.

− Có chắc không?

− Uy tín với anh luôn.

Khánh Nguyên quay sang nheo mắt với Duy Hải:

− Cậu làm chứng giùm chuyện này nhé?

Duy Hải nhún vai:

− Tớ không biết. Ai biểu không giới thiệu cho tớ làm quen chi. Nãy giờ hai người tâm sự cùng nhau, có ai biết đến sự có mặt của tớ.

Ngọc Nga mỉm cười với Duy Hải:

− Anh định giận lẫy hả? Thôi đi, em xin anh. Rộng lượng một chút đi. Đàn ông ai lại chấp nhặt thế. Để em tự giới thiệu mình nha. Em tên là Thiên Nga, là người quen của anh Nguyên. Em có người chị tên Thiên Hương đang định làm mai cho anh đó.

− Vậy à? Còn tôi là Duy Hải, bạn của Khánh Nguyên. Tôi cũng đang có nhu cầu vì tình cảm. Nếu Thiên Nga không ngại thì làm mai ai đó cho tôi, có được không?

Ngọc Nga cười:

− Em chưa biết rõ về anh, nên không dám nhận lời đâu. Gì chớ bạn bè em thì nhiều lắm đó. Thôi, hai anh dùng cà phê đi. Em không ở đây phá rối cho hai người nữa. Em vào lo việc của mình đây. Chúc hai anh thưởng thức bữa cà phê thú vị. Em xin phép.

Dứt lời, Ngọc Nga cúi chào rồi đi vào bên trong. Duy Hải nhìn theo cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

− Cô chủ quán ăn nói thật có duyên, dáng người lại đẹp, không biết là đã có ai chưa?

Khánh Nguyên mỉm cười:

− Thế nào? Thấy xao xuyến trái tim rồi hà? Cho cậu biết cô ta không phải nai tơ, cũng sành sỏi tình trường như tớ vậy. Cô ấy từng là tài-pán ở vũ trường, chấp nhận được thì quen. Nói trước để sau này cậu khỏi phải thất vọng.

Duy Hải nhìn Khánh Nguyên rồi khẽ lắc đầu:

− Tớ không tin. Nhìn mặt cô ấy hiền lành như nai, đâu lẽ nào…

− Vậy sao? Nếu cậu thật sự nghĩ như vậy thì đúng là mắt cậu có vấn đền, khuôn mặt kia không thể “hiền như nai” được. Cô ấy đẹp một cách sắn sảo và lanh lợi vô cùng, không tin thì cứ thử tìm hiểu đi rồi sẽ biết.

Lúc đó từ bên ngoài có người khách đi vào. Anh ta bảo Ngọc Nga mang sang phía bên kia đường tám ly cà phê đá cho thợ xây nhà uống. Ngọc Nga đang chế cà phê ra ly thì nhận được điện thoại của Thiên Hương.

− Alô. Nga hả? Em làm ơn đến giúp chị đi. Ba đang ăn cháo bỗng nhiên bị nôn ra và chảy máu mũi. Chị gọi taxi rồi, chắc là phải đưa ba vào bệnh viện thôi em ạ.

− Vâng, nhưng chị ơi, hiện giờ em chỉ có một mình ở quán, lại đang có khách… Thôi được, để em nhờ người giúp chị nha.

Nói đoạn, Nga gác máy và không cần suy nghĩ, cô hối hả chạy ra bàn của Khánh Nguyên:

− Anh Nguyên à! Anh Nguyên! Em nhờ anh một chút.

− Chuyện gì đó, Thiên Nga?

− Anh làm ơn đến giúp chị Hương đi. Chị ấy vừa gọi điện cho em. Ba chị ấy bị ói và chảy máu mũi phải vào bệnh viện. Quán em hiện bây giờ không có ai trông.

Đang uống dang dở ly cà phê, Khánh Nguyên bật dậy ngay như chiếc lò xo:

− Anh hiểu rồi. Anh đến liền đây.

Nói đoạn, Khánh Nguyên quay sang Duy Hải:

− Cậu đưa chìa khóa xe cho tớ mượn nàơ.

− Cậu đi có lâu không?

− Chuyện đó làm sao nói trước được.

Ngọc Nga nghe vậy liền lên tiếng:

− Hay là anh Nguyên đi xe của em đi.

Duy Hải xua tay:

− Thôi khỏi, tôi sẽ cho cậu ấy mượn xe còn tôi ở đây chờ… Nếu muộn, cô chủ có nhiệm vụ đưa tôi về đấy.

Vửa nòi, Duy Hải vừa móc chìa khóa trong túi ra thảy cho bạn. Khánh Nguyên lên xe phóng vút đi. Duy Hải hỏi Ngọc Nga:

− Thiên Nga này, người gọi điện là ai mà bạn tôi lại sốt sắng đến như vậy, có phải là người mà cô hứa làm mai cho cậu ấy hay không?

Ngọc Nga gật đầu:

− Anh đoán đúng rồi đó. Chị ấy là Thiên Hương. Ba chị ấy đang bệnh nặng.

− Nhà cô ta không có ai sao?

− Vâng. Chị ấy là con một, mẹ đã mất rồi, chỉ còn lại người cha già đau yếu, xem ra cũng chẳng còn sống được bao lâu. Chị Hương có hiếu lắm, làm ngày làm đêm được bao nhiêu đều đổ tiền vào lo chữa bệnh cho cha, nhưng hình như chẳng có kết quả.

− Khánh Nguyên quen cô ấy trong trường hợp nào vậy Nga?

− Để em nhớ lại coi. Lần đó chị Hương đi ăn tối với em. Em tình cờ gặp lại anh Nguyên nên ảnh đến chào hỏi, anh ấy lại đi chung một người nữa mà người đó là lãnh đạo của chị Hương nên quen biết nhau thôi. Thấy anh Nguyên có vẻ mến chị Hương, em muốn bắt nhịp cầu cho hai người đó.

− Vậy à? Nhưng Khánh Nguyên là người rất đào hoa.

− Chuyện này thì em biết. Hồi còn ở Vũng Tàu, em tận mắt chứng kiến ảnh thay tình nhân như thay ao kia mà.

− Biết vậy sao cô còn đưa chị mình vào?

− Vi em nghĩ chuyện đàn ông độc thân trăng gió là thường, quan trọng là bản chân thật của con người đó. Anh Nguyên là người đàn ông tốt, em nghĩ anh ấy sẽ là bóng cây tùng che chở cho chị em.

− Hồi đó cô ở tận Vũng Tàu cơ à?

− Vâng. Em làm ở nhà hàng ngoài đó. Và cũng là người đào hoa như anh Nguyên.

− Từng trải như cô chắc có nhiều mối tình lắm nhỉ?

− Vâng.

Duy Hải nhìn Ngọc Nga đăm đăm, lần đầu tiên anh gặp người con gái lạ lùng như vậy. Cô ta hoàn toàn không che giấu nghề nghiệp và cả sự giao du phóng khoáng của mình. Thông thường, các cô gái ở trước mặt đàn ông hay giả nai, tỏ ra e ấp, nhất là những cô lõi đời như Ngọc Nga. Duy Hải thật sự ngạc nhiên khi thấy Ngọc Nga cứ tỉnh bơ thừa nhận mình đã có những mối tình đi qua.

− Giờ cô đã chọn hẳn một người nào chưa?

Ngọc Nga thoáng cau mày:

− Sao cơ? Em không hiểu ý anh.

− Ý tôi là cô có bồ ruột chưa?

− À, em từng sống như vợ chồng với một người nhưng anh ấy đã chết rồi anh ạ. Từ khi ảnh qua đời, em chưa gặp người nào vừa ý để yêu.

− Vậy chắc cô chọn lọc kỹ lắm.

− Trong tình yêu làm gì có sự chọn lọc hả anh? Em chỉ tuân theo sự mách bảo của trái tim, mà tim em thì… chưa mách bảo gì, nên em cứ thế mà sống.

Duy Hải cười:

− Cô nói chuyện nghe vui quá nhỉ? Tôi rất thích những người thẳng thắn như cô.

− Vậy thì anh cứ thường xuyên ghé ủng hộ quán em đi, biết đâu em sẽ cho anh cơ hội.

− Nga nói thật đấy chứ? Đừng tưởng tôi không dám tới nha.

− Dĩ nhiên anh dám rồi, em biết nhìn người mà. Thú thật là em cũng đang bắt đầu cảm thấy cô đơn, nhưng chọn bạn thế nào và đối tượng là ai thì… em chưa biết trước được.

− Cảm ơn em đã nói thật lòng. Anh nhất định sẽ lui tới quán này thường xuyên đấy. Lúc đó em đừng kiếm chuyện đuổi anh à.

Ngọc Nga chỉ mỉm cười. Nói thì nói vậy thôi chớ từ khi có con, cô đã không còn nghĩ đến hạnh phúc của bản thân mình và hình bóng người tình đã khuất vẫn còn ngự trị trong lòng để cô lấy làm niềm tin mà nuôi con. Ngọc Nga hiểu qui luật kinh doanh, cô muốn tồn tại thì phải sống vui vẻ và chiều khách.

Còn Duy Hải, anh bắt đầu để ý Ngọc Nga và quyết định sẽ chinh phục cô bằng được.

oOo

Khi Khánh Nguyên đến trước cửa nhà của Thiên Hương thì nhìn thấy ống khóa to đùng. Có lẽ cô ta đã tự đưa cha vào bệnh viện. Anh chạy xe đến bệnh viện gần nhất và vào phòng cấp cứu hỏi thăm. Vừa bước vào, Khánh Nguyên đã nhìn thấy Thiên Hương. Cô đang khai với y tá trực làm hồ sơ bệnh án. Đôi mắt Thiên Hương đỏ hoe vì khóc. Chắc là cô đã lo lắng rất nhiều. Khánh Nguyên đến bên cô, ân cần như một người thân.

− Bác đang nằm ở đâu vậy Hương?

Thiên Hương ngẩng lên, thấy Khánh Nguyên cô có vẻ mừng.

− Ủa, anh Nguyên. Anh đi đâu mà lại vào đây?

− Lúc em gọi điện thoại thì anh đang ở quán của Thiên Nga, cô ấy bận pha cà phê cho khách nên anh đi thay. Vả lại, anh cũng muốn đến xem tình trạng bác làm sao, anh quen nhiều y bác sĩ ở bệnh viện này lắm.

− Thật hả anh? Nếu thế thì anh nhờ bác sĩ chữa giùm ba em đi. Ba em có vẻ nguy kịch lắm, ba đang trong phòng cấp cứu mà họ không cho phép em vào.

− Anh biết rồi. Em yên tâm ngồi chờ ở đây. Để anh vào đó hỏi thăm nhé.

Dứt lời, Khánh Nguyên đi xồng xộc vào phòng cấp cứu. Một cô y tá chạy theo cản trở anh nhưng không hiểu sao Khánh Nguyên cứ thế đi luôn và cô ta cũng chẳng làm gì anh. Thiên Hương thấy vậy liền bắt chước nhưng bàn tay cô vừa chạm vào chốt cửa thì đã bị cô y tá ở phòng trực la lên.

− Này, chị kia. Vào đó làm gì? Thân nhân người bệnh không được phép vào khu vực đó.

Thiên Hương xuống nước năn nỉ:

− Chị ơi! Làm ơn giúp đỡ giùm em đi. Em chỉ vào mấy phút rồi ra. Ba em đang hôn mê trong đó, em… tem chỉ muốn biết tình trạng sức khỏe ba thế nào thôi.

Cô y tá lắc đầu:

− Không được. Chị cứ ở đây chờ. Đã có các bác sĩ trong đó thì không có gì đáng phải lo lắng cả. Họ sẽ không để xảy ra chuyện đáng tiếc gì đâu. Chị đã đưa người nhà đến đây thì phải có lòng tin mới được.

Trước những lời lẽ đầy thuyết phục như thế, Thiên Hương đành chịu phép đứng yên, nhưng cô cứ bồn chồn trong dạ. Có lẽ Khánh Nguyên có quen với người ở đây nên anh vào quá dễ dàng. Dù gì thì có anh, cô cũng thấy yên tâm. Thiên Hương đi qua đi lại một lúc thì Khánh Nguyên mở cửa phòng cấp cứu bước ra và nói:

− Bác trai bị xuất huyết bao tử, đang chuẩn bị làm phẫu thuật đó Hương à. Lát nữa người ta đem giấy cam kết mổ là em ký vào nhé.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#16 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Thiên Hương giật bắn người:

− Sao? Phải mổ ư? Em không ký giấy đâu. Ba em yếu như thế làm sao mổ được.

− Bác sĩ đang hội chẩn, người ta nhắm được thì mới mổ chứ em. Nhiệm vụ của bác sĩ là cứu người mà.

− Em không biết, nhưng em không dám đem sinh mệnh ba em ra làm liều.

− Xuất huyết bao tử không mổ cũng không được, bệnh nhân có thể chết, em hiểu hay không?

Khánh Nguyên vừa dứt lời thì một cô y tá bước ra, trên tay cầm một xấp hồ sơ.

− Ai là thân nhân của ông Nguyễn Bá Giao?

Thiên Hương vội chạy đến:

− Dạ, em đây. Em là con ông ấy…

− Vậy thì cô tới phòng tài vụ đóng tiền rồi ký giấy mổ đi. Tình trạng ba cô nguy cứu lắm, cần mổ ngay mới có hy vọng.

− Cô ơi, em không muốn ba em phẫu thuật. Ba em yếu lắm rồi. Có thể điều trị bằng cách khác được không?

− Đó là y lệnh của bác sĩ. Ký hay không tùy cô.

Vừa nói, cô y tá vừa quay lưng đi. Khánh Nguyên liền gọi cô ta lại và giục Thiên Hương.

− Em ký tên vào giấy cam kết mổ đi, đừng chần chờ nữa. Hãy tin anh, ba em sẽ không sao.

Cô y tá đưa xấp giấy ra trước mặt Thiên Hương hỏi với giọng hơi xẳng:

− Giờ có ký không? Tôi còn nhiều việc lắm, không có thời gian đâu mà đứng đợi cô.

Thiên Hương ngần ngừ thêm một lúc rồi cúi xuống ký đại vào tờ cam kết mổ. Nước mắt cô ứa ra.

− Anh Nguyên, em sợ quá. Không biết làm thế này ba có sao không?

Khánh Nguyên nắm tay cô vỗ về:

− Thiên Hương, em đừng khóc. Đã vào đến đây rồi thì ba em nhất định sẽ được chữa khỏi mà. Yên tâm đi, ca mổ sẽ thành công thôi em ạ.

Cô y tá khẽ nhắc Thiên Hương đóng tiền làm phẫu thuật. Đến lúc này, cô mới hoảng hồn vì không có đủ tiền. Thấy vẻ mặc của cô, Khánh Nguyên đoán được ngay. Anh nắm tay cô đưa đến phòng tài vụ và đóng giúp cô số tiền sáu trăm ngàn. Đây cũng là số tiền cuối cùng trong ví anh. Thiên Hương tỏ vẻ ái ngại:

− Anh… anh cho em mượn tạm, đến kỳ lương em sẽ trả.

− Được rồi, em không cần băn khoăn về chuyện đó đâu. Hãy tập trung tinh thần lo chăm sóc bác đi em ạ.

Điện thoại di động trong túi áo Khánh Nguyên reo chuông. Anh vội vã đưa tay tắt máy. Thiên Hương ngạc nhiên:

− Sao anh không nhận điện thoại đi?

Khánh Nguyên lắc đầu:

− Không có chuyện gì quan trọng đâu. Em đừng có bận tâm. Những lúc như thế này, anh lại muốn được yên tĩnh ở bên em, Hương ạ.

Thiên Hương rất cảm động trước tấm chân tình của Khánh Nguyên, nhưng thân tâm cô vẫn nghĩ, vẫn ước mơ rằng nếu như người bên cô không là Khánh Hoàng thì hay biết mấy.

Ca mổ kéo dài suốt hai giờ và Khánh Nguyên đã ở lại bệnh viện với Thiên Hương đến tối. Bác sĩ bảo khoảng tám giờ sáng ngày mai, ba của Thiên Hương mới được chuyển phòng sang bên khu điều trị, vì vậy Thiên Hương phải ngủ lại bên ngoài dãy hành lang phòng cấp cứu. Thiên Hương bảo Khánh Nguyên ra về nhưng anh vẫn ở lại cho đến lúc Ngọc Nga vào.

Thấy Ngọc Nga, Khánh Nguyên mới sực nhớ đến người bạn của mình.

− Thiên Nga, Duy Hải bạn anh.

− Anh ấy đã về rồi và đang tức giận anh dữ lắm. Lúc nãy anh ấy gọi điện thoại cho anh nhưng máy vừa đổ chuông thì đã tắt ngay. Sao anh không nhận điện thoại chứ?

Khánh Nguyên đưa tay vỗ trán:

− Ờ há! Anh quên mất. Cứ nghĩ là ai đó ở công ty gọi, cho nên… chắc Duy Hải chửi anh dữ lắm.

− Còn phải nói. “Ỗng” nhảy đổng ở quán em đấy chứ, em luôn miệng nói đỡ cho anh. Cảm ơn anh đã vì chị Hương em mà ở lại đến cùng. Bây giờ em đã đến đây rồi, anh về nói vài lời với bạn anh đi. Anh lấy xe người ta đi rồi ở luôn trong này, nếu là em em cũng chửi vì tức.

Thiên Hương nghe vậy hỏi:

− Có chuyện gì xảy ra vậy hả Nga?

Ngọc Nga lắc đầu:

− Chị không hiểu đâu, vì đây là chuyện của anh Nguyên. Chị khuyên ảnh về đi. Đêm nay em sẽ ngủ lại đây với chị.

Thiên Hương nhìn Khánh Nguyên bằng ánh mắt biết ơn.

− Đã tối lắm rồi, anh về đi, anh Nguyên. Cảm ơn anh đã giúp đỡ em. Ân tình này, em nhất định báo đáp.

− Báo đáp cái gì chứ? Anh không thích nghe những lời khách sáo thế đâu. Thôi, anh về. Thiên Nga ở lại với chị nhé.

Khánh Nguyên đi rồi, Thiên Nga liền kể hết mọi chuyện với Thiên Hương. Cô tự kết luận luôn:

− Anh Nguyên như thế này là đã hết lòng lo cho chị đó, chị Hương. Lần này thì chắc ảnh không đùa, cũng không coi là chuyện qua đường. Em chưa bao giờ thấy ảnh đối xử vời cô gái nào tận tâm như chị cả. Chị thật là may mắn. Đàn ông như anh ấy không phải dễ tìm đâu.

− Thôi, em đừng nói lung tung nữa. Chị đang rầu muốn chết đây nè. Ba phải mổ vì mất huyết tiêu hóa, chị thật không biết sức khỏe ba hiện tại thế nào đây. Nhà đã chẳng có ai, điệu này chắc chị phải nghỉ việc.

− Chị tạm thời xin nghỉ phép đi. Em sẽ phụ lo tiền viện phí.

− Số tiền đó… anh Nguyên đã đóng rồi. Chị mang nợ người ta, Nga ạ.

− Thật vậy à? Chị an tâm, anh ấy sẽ không đòi chị đâu. Mà chị cũng nên suy nghĩ lại. Ba quý anh Nguyên lắm. Bản thân chị cũng đang cần một bóng mát cuộc đời. Em xin chị… Hạnh phúc đang ở trong tầm tay chị đừng tìm kiếm nơi xa nào nữa.

− Em nói bậy gì vậy? Chúng tôi chỉ mới biết nhau thôi, nào đâu hiểu nhau được bao nhiêu chứ. Giờ phút này, khi ba đang phải đối mặt với nguy hiểm vì bệnh tật, đầu óc chị căng thẳng lắm rồi, xin em đừng nói chuyện không đâu. Ai có ơn với chị, chị sẽ luôn ghi nhớ và hết và hết lòng báo đáp, em cũng đừng “chuyện nọ xọ chuyện kia”.

− Chị không thích nghe thì em sẽ không nói nữa. Nhưng chị đừng dành cơ hội đó cho ai ngoài anh Nguyên. Em nói thật lòng đấy.

Thiên Hương không nói gì. Cô thừa nhận Khánh Nguyên là người tốt, nhưng biết làm sao được khi trong tim cô hoàn toàn không có bóng hình anh. Người mà cô luôn luôn nghĩ đến vẫnlà Khánh Hoàng. Thiên Hương chỉ muốn để tình cảm xuôi theo nhịp đập của trái tim chớ không phải là những lời vun đắp của bất kỳ ai khác, dù người đó thân thiết với cô như Ngọc Nga.

oOo

Sáng hôm sau, ông Giao được chuyển xuống trại bệnh khoa ngoại D điều trị nội trú. Ông đã tỉnh nhưng còn mệt nên chưa nói chuyện được nhiều. Thiên Hương luôn ở cạnh bên chờ. Với số tiền Ngọc Nga đưa tối hôm qua, Thiên Hương trích một tí để “bồi dưỡng” cho y tá và hộ lý, kể cả điều dưỡng viên ở khu bệnh của ba cô để được họ quan tâm đặc biệt.

Như một giấc mơ, trưa hôm đó Khánh Hoàng vào bệnh viện thăm cha của Thiên Hương. Anh mua một lảng trái cây rất to với mấy chai nước suối mang vào. Nhìn thấy anh Thiên Hương không kiềm được cảm xúc.

− Anh Hoàng! Làm sao anh biết ba em ở đây mà vào đây? Anh mua làm chi nhiều thứ quá, làm cho em áy náy vô cùng.

− Có gì đâu mà ngại. Hình như có ai đến công ty xin phép giúp cho em. Lý do nghỉ phép ở trong đơn ghi rất rõ ràng: Ba nằm viện, cần người chăm sóc. Anh đã hỏi dì Thường và đến thẳng đây. Thiên Hương, em mệt lắm phải không? Trông em thật hốc hác, chắc là cả đêm không ngủ hả?

− Dạ… em lo nên không ngủ được, anh à. Anh Hoàng cho em nghỉ một thời gian lâu nhé. Chừng nào ba em thật sự khỏe, em mới có thể đi làm lại.

− Ừ, anh biết rồi. Chuyện đó em không cần lo lắng gì đâu. Anh đồng ý duyệt đơn của em là được. Mà… em đã ăn uống gì chưa? Ra ngoài ăn trưa với anh nhế?

Thiên Hương khẽ lắc đầu:

− Không được đâu. Ba em vừa mới tỉnh lại thôi, em không dám rời khỏi phòng bệnh. Cám ơn anh, em không thấy đói…

− Không đói cũng phải ăn, em cần chú ý đến sức khỏe. Mình tranh thủ ăn nhanh thôi mà. Đừng từ chối, anh sẽ buốn lắm đấy.

− Hay là mua cơm hộp vào đây ăn có được không?

− Ăn ở đây ư?

Khánh Hoàng trợn mắt nhìn xung quanh rồi làm một cử chỉ rùng mình. Thiên Hương nhận ra ngay sự kỹ tính của anh nên nói.

− Anh sợ mùi bệnh viện phải không? Em thật sơ ý quá. Em… em xin lỗi anh nha. Hay anh cứ đi ăn rồi trở lại công ty làm việc, em phải ở đây trông chừng ba, khi nào thấy đói em ăn đỡ cái gì cũng được. Anh đến thăm thế này là quý lắm rồi. Em rất cám ơn anh.

− Nếu muốn cám ơn anh thì em phải nhận lời đi ăn trưa với anh mới được.

Thiên Hương ái ngại đưa ánh mắt nhìn về phía giường bệnh của cha. Ông Giao nhắm mắt như đang ngủ. Cô còn đang do dự thi một nữ y tá bước vào. Cô ta nhìn Thiên Hương cười thật tươi:

− Chị là người nhà của bác Giao có phải không? Bác ấy tỉnh lại chưa? Ca phẫu thuật diễn ra rất tốt.

Thiên Hưong gật đầu:

− Vâng, cảm ơn cô. Ba tôi tỉnh lại rồi, nhưng xem còn yếu lắm cô à.

− Ai mới mổ xong cũng như thế mà chị. Ảnh đây là…

Vừa nói, cô ý tá vừa đưa mắt nhìn Khánh Hoàng ngụ ý hỏi, Thiên Hương hơi ngượng nhưng cũng trả lời:

− À, anh ấy là…

− Tôi là sếp cô ấy. Sao, cô có thắc mắc gì không?

Nghe tiếng động, ông mở mắt. Cô ý tá tươi cười hỏi thăm ông:

− Bác khỏe không? Có thấy khó chịu ở đâu không để cháu xem lại.

Ông Giao lắc đầu:

− Không. Nhưng tôi mỏi nhừ cánh tay này và không muốn bị ghim kim vào đây nữa.

− Vâng, nhưng bác vẫn còn phải truyền dịch kia mà. Hai chai nữa mới đủ. Bác chịu khó chút nha.

− Con gái tôi đâu rồi hả cô?

− À, chị ấy vừa mới ra ngoài. Bác nè, người vừa ở đây ra là bạn trai của con bác hả?

− Cô muốn nói người nào?

− Dạ, cái anh chàng xưng là sếp của con bác ở công ty.

− Thế thì tôi không biết. Nhưng con tôi chưa có bạn trai.

Cô y tá hỏi sang chuyện khác:

− Bác bà con thế nào với anh Nguyên vậy?

− Nguyên ư? Tôi không biết.

− Sao lại không biết. Anh ấy nhờ mẹ cháu bảo cháu chăm sóc bác cẩn thận kia mà.

− Vậy à? Tôi không nhớ mình có quen người nào tên Nguyên.

Như sực nhớ, ông Giao kêu khẽ:

− Phải rồi. Tôi biết rồi. Cậu Nguyên là người thanh niên da trắng, cao to, đeo kính cận phải không?

− Đúng rồi.

− Ủa, cậu ấy đâu. Sao tôi không thấy?


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#17 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
− Dạ, đêm qua anh ấy ở đây nhưng đến khuya thì về và hôm nay bận việc không đến. Sáng sớm nay, trên đường đi làm, anh Nguyên có ghé qua nhà cháu để gởi gấm, nhờ cháu đến săn sóc cho bác. Cháu tên Mây, là y tá ở khoa này.

− Vậy à? Cám ơn cháu.

− Cháu đâu đã làm được gì cho bác mà bác cám ơn. À, phải rồi. Bác thấy đói chưa, để cháu lấy sữa cho bác uống nhé. Ở bệnh viện có một loại sữa lạnh tiệt trùng dành riêng cho bệnh nhân sau mổ, uống tốt lắm bác ạ. Bác đợi chút xíu, cháu sẽ trở lại ngay.

Nói đoạn, Mây bước vội ra ngoài. Khi cô mang ca sữa trở lại thì nghe tiếng chuông điện thoại rung trong túi áo blouse. Mây nghe máy.

− Alô.

− Mây phải không? Anh Nguyên đây. Tình hình của bệnh nhân anh gởi thế nào rồi?

− À, bác ấy đã tỉnh và khỏe nhiều anh ạ. Em đang trên đường đem thức uống tới phòng bác ấy đây.

− Sáng giờ có ai tới đó không?

− Có một người tự xưng là cấp trên của chị gì anh quen đó. Nhưng anh ta đáng ghét lắm anh. Nói như là ra lệnh cho em. Ai đời người ta đang nuôi bệnh mà ổng biểu ra ngoài, em thấy vậy nhận lời trông hộ bệnh nhân, anh biết ông ta làm gì không? Nhét vào túi áo em mười ngàn rồi ra lệnh: “Cầm lấy và coi chừng bệnh nhân cho tử tế”. Nghe có ghét không? Em nói thiệt nha. Nếu không nể mặt anh, là em đã cho ổng một trận rồi. Đàn ông gì mà chành dễ sợ.

Có tiếng Khánh Nguyên cười trong máy:

− Thôi, anh đại diện họ để xin lỗi cô bé. Đừng có giận nữa nha. Cũng đừng nói gì với Thiên Hương. Cứ coi như sếp cô ấy nhờ em cũng được.

− Nhưng sao lại như thế hả anh?

− Ừ, vậy đấy. Em không nên thắc mắc làm gì. Hãy hết lòng giúp đỡ Thiên Hương. Anh sẽ đền ơn em xứng đáng. Thôi, chào nhé. Anh phải đi họp đây.

Mây chưa kịp nói gì thì Khánh Nguyên cúp máy điện thoại. Cô chép miệng, bỏ cái di động nhỏ xiu trở vào túi rồi đi nhanh đến phòng ông Giao. Mây đút ông uống hết ca sữa thì Thiên Hương trở lại. Phía sau cô không có Khánh Hoàng. Nhìn thấy Mây đang dùng khăn lạnh lau miệng cho cha, cô tỏ vẻ xúc động.

− Ôi, cô giúp tôi cho cha tôi uống sữa đấy ư? Thật là… cảm ơn cô nhiều lắm đó. Cô tên gì vậy?

− Chị cứ gọi tôi là Mây.

Nói đoạn, Mây rút từ túi áo ra tờ giấy bạc mười ngàn đồng đặt vào tay Thiên Hương, nói bắng giọng không vui:

− Này, tôi gởi trả số tiền này cho sếp của cô. Anh ta chắc đã quen sai khiến người khác bằng tiền bạc nên mới hành động như thế, chị nói với anh ấy, tôi không phải loại người dễ sai khiến bằng tiền.

− Ấy chết! Xin cô chớ hiểu lầm. Anh Hoàng không nghĩ vậy, anh ấy chỉ muốn bồi dưỡng cho cô thôi, chỉ là sự vô tình chớ hoàn toàn không có ý khác. Cô cầm đi, tôi không nhận lại đâu.

− Nhận hay không tùy chị. Dứt khoát tôi không đụng đến số tiền này. Chị cũng không cần lo, tôi đã nhận lời sẽ trông nom đặc biệt cho ba chị. Bây giờ tôi phải sang phòng khác, chị ở đây chờ lát nữa xe thuốc đến, chị nhận thuốc rồi hỏi kỹ liều dùng để cho bác uống nha. Lát chiều tôi sẽ quay trở lại.

− Vâng. Cám ơn cô.

Cô y tá Mây ra khỏi phòng một lúc lâu ông Giao mới nói:

− Rót cho ba ly nước đi Hương. Uống sữa ngọt không quen, ba khát quá.

− Vâng. Ba đợi con rót.

Uống nước xong, ông Giao chậm rãi nói với con:

− Thiên Hương à! Người vào đây buổi trưa là người làm chung con hả?

− Vâng, anh ấy ở khối văn phòng, là trợ lý đắc lực của Tổng giám đốc công ty.

− Vậy à? Với cương vị như thế, sao cậu ta lại chịu khó đến đây với con vậy? Có phải là cậu ấy cũng thích con?

− Ba! Sức khỏe ba chưa hồi phục, con xin ba đừng để ý đến chuyện không đâu. Sao ai đến ba cũng hỏi một câu như thế? Không lẽ con lại được nhiều đàn ông thích vậy sao?

− Con đừng làm bộ như không biết. Ba nói chẳng sai đâu. Khánh Nguyên cũng thích con và cậu này cũng vậy. Nhưng ba nhận ra được con thích người này hơn. Và ba cũng nói cho con biết, ba không thích cậu thanh niên này. Cậu ta chắc chắn có mục đích chớ không thật lòng đến với con đâu.

− Ba không nên nghĩ xấu cho người khác. Con thì có gì để người ta phải lấy lòng con? Anh ấy là cấp trên, vì quý cấp dưới nên mới thế, ngoài ra không có mục đích gì.

− Nếu được vậy thì tốt. Con tin lời ba đi. Cậy này… không bằng Khánh Nguyên đâu. Đơn cử một sự việc để con nhận thấy. Cậu ấy đến thăm bệnh nhưng không hề hỏi han ba lấy một câu dù lúc cậu ấy đến ba đã hoàn toàn tỉnh táo. Cậu ta làm như chỉ đến để mời con ra ngoài ăn uống, tâm tình.

Thiên Hương ngẩn người nhìn cha. Đến lúc này, cô mới nhận ra điều ba nói không phải là vô lý. Đúng là Khánh Hoàng đã không hỏi thăm sức khỏe ba cô lấy một lời, nhưng cô vẫn biện bạch giùm anh:

− Ba à! Có lẽ anh ấy vô tình thôi, mà hỏi chuyện con nên anh ấy quên mất.

− Thì đúng là cậu ấy chỉ đến đây để gặp con chớ nào phải thăm ba. Ba không hề tính toán so đo, cũng không có ý trách cậu ta về việc con3 con này. Ba chỉ muốn phân tích cho con hiểu để con có thể phân biệt được tính cách của từng người, nhận biết được người nào tốt và người nào không tốt. Thiên Hương, ba đã già rồi, sức khỏe yếu nhiều, những ngày còn lại ở bên con không được bao nhiêu nữa, con là phận gái, không có anh chị hoặc người thân nào khác để bảo vệ chở che, con lại đi tin người, về tính cách có phần nhu nhược, ba thật lòng lo lắng cho con. Cuộc đời con sau này, hạnh phúc hay đau khổ đều dựa vào người bạn đời mà con chọn, cho nên con phải hết sức thận trọng và sáng suốt, biết chưa. Hiện giờ thì con đã sai rồi. Người đáng thích thì con không thích, lại đi dành tình cảm cho một người không đáng tin cậy một chút nào.

− Ba! Sao ba lại nói vậy? Con có dành tình cảm cho ai đâu.

Ông Giao thở ra một hơi dài:

− Con không giấu ba được đâu Thiên Hương. Nhìn thái độ của con, ba hiểu. Nhân tiện bây giời chưa có gì, ba muốn nhắc nhở con, mục tiêu mà con đang hướng tới là không nên, con hãy cố gắng chấm dứt nếu con không muốn khổ.

Thiên Hương hỏi lảng sang chuyện khác:

− Trưa rồi sao không thấy cô y tá mang thuốc tới. Để con đi lấy thuốc cho ba.

Nói đoạn, cô nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh. Ra ngoài hành lang rồi, cô đứng tựa vào tường suy nghĩ mông lung. “Sao ba lại có vẻ ghét anh Hoàng thế? Anh ấy đối vời mình cũng tốt lắm mà. Mình không tin anh ấy không có cảm tình với mình. Còn Khánh Nguyên, anh ta cũng chỉ gặp ba có một lần vậy mà sao ba lại thích anh ta như là đã thân từ lâu lắm vậy. Cả Ngọc Nga cũng thế thừa biết Khánh Nguyên là người có một thời trăng hoa, loại đàn ông như thế tốt đẹp gì mà nó cứ muốn kết đôi cho mình chứ. Chẳng qua vì cái mã bề ngoài của anh ta. Mình chẳng rung động tí nào. Nếu được thì làm bạn với Khánh Hoàng, không thì cứ một mình chớ làm sao mình hợp với Khánh Nguyên chho được”.

Tối hôm đó Khánh Hoàng lại đến và ở lại trò chuyện với Thiên Hương đến tận hai ba giờ mới ra về. Sự gần gũi thân thiết của anh làm Thiên Hương nghe lòng xao động. Cô không sao che giấu được tình cảm của mình. Từ chỗ mến thích, chỉ qua vài lần giao tiếp, cô bắt đầu nhận ra mình yêu anh.

Trong khi đó, Khánh Nguyên lặng lẽ biến mất. Hôm ông Giao xuất viện, Khánh Hoàng cho tài xế đem xe đến bệnh viện đưa hai cha con về đến tận nhà.

Thiên Hương sung sướng khi nghĩ rằng Khánh Hoàng cũng dành cho cô một sự quan tâm đặc biệt.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#18 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Chương 5

Hai chuyến hàng xuất khẩu của công ty Song Mây lần lượt bị trả về liên tục làm ông Thành chới với. Ông cho gọi Khánh Hoàng nhưng anh đang nghỉ phép nên không cách gì liên lạc được. Cuối cùng, ông Thành đànhg gọi Khánh Nguyên lên.

− Anh em con làm ăn kiểu gì kỳ cục vậy. Không hợp tác chặt chẽ với nhau à? Hiện giờ chúng ta đang cạnh tranh với Thiên Sơn, hàng đã tính giá thành cao hơn người ta mà chất lượng lại kém như thế này, còn làm ăn với ai được chứ?

− Chuyện này sao ba lại hỏi con? Không phải ba đã giao toàn quyền nhập kho về cho anh Hoàng trông coi sao? Đợt rồi con đã báo là hàng nhập kho không đúng với hàng mẫu nhưng ba bảo con không có kinh nghiệm chuyện này. Giờ ba phải tìm ảnh mới đúng.

− Nó xin nghỉ phép và đi đâu biền biệt một tuần, ba biết đâu mà tìm với kiếm. Còn con nữa, chẳng lẽ không có chút trách nhiệm nào sao? Con qua lại thân thiết với nó, tại sao không trực tiếp đến khu sản xuất mà coi chứ.

− Ba à! Ba không thể đổ lỗi cho con như vậy được. Con về đây là để giúp ba khâu thiết kế thôi mà. Con đâu có nhiều thời gian như vậy.

− Con mà không nhiều thời gian ư? Mất ngày con chỉ xuất hiện ở phòng thiết kế vài tiếng rồi lặn mất, không phải là con vẫn còn quen thói ham chơi đi tán gái bên ngoài hay sao? Ba còn nghe nói con vừa bị đứa con gái tứ cố vô thân nào đó lừa lấy một số tiền khá lớn, tại sao con không nhìn lại mình đi. Làm thì phải ra làm, làm ít chơi nhiều vậy mà được hay sao?

− Ba!

Khánh Nguyên không ngăn được cơn giận nên lớn tiếng:

− Sao ba có thể nói với con những lời như thế? Con cũng có cuộc sống riêng của mình mà. Xin ba đừng xen vào sinh hoạt khác của con. Con trở về công ty là vì thương ba đã tuổi cao sức yếu, chớ nói thật, con chẳng muốn nhận những công việc như thế này đâu. Ba nên để cho con cảm thấy thoải mái một chút thì con mới có thể ở lại được.

− Sao? Bây giờ con lại dọa ba à? Có phải vì ba gặp thất bại nên con không còn tôn trọng ba nữa phải không? Thất bại này là do con với Khánh Hoàng vô trách nhiệm, rồi ba cũng sẽ làm việc với nó như con thôi.

− Ba à!

− Con đi ra ngoài đi. Ba không muốn tranh luận thêm gì nữa. Nếu con biết suy nghĩ thì đã không làm ba buồn như thế này đâu.

− Ba! Thật ra con cũng không muốn nhắc chuyện cũ, nhưng ba nói như vậy buộc lòng con phải nói ra thôi. Ba hãy tự vấn lương tâm mình coi ba đã làm gì hả? Con ra ngoài sống bụi là do ba. Không phải hạnh phúc một đời của con là do ba hủy hoại sao? Vì ba không giữ đạo lý nên mẹ con mới trở thành như thế. Cả ba và mẹ đếu ích kỷ như nhau. Ai cũng chỉ biết nghĩ đến mình. Hai người cứ ra sức trả thù nhau, có ai nghĩ đến đứa con này không. Những ngày tháng đó con đã sống thế nào, có ai hiểu cho tâm trạng của con không chứ?

− Con lại khơi dậy vết thương cũ nữa à? Ba đã trả giá cho sai lầm của mình rồi, hạnh phúc bỗng chốc cũng tan biến cả rồi, lẽ nào đối với con như vậy còn chưa đủ? Vậy bây giờ con muốn sao đây? Con muốn ba phải thua lỗ đến tay trắng thì con mới vừa lòng hay sao?

− Con không muốn nói chuyện với ba nữa.

− Khánh Nguyên à! Khánh Nguyên!

Ông Thành gân cổ gọi song Khánh Nguyên đã hầm hầm bỏ đi sau khi đóng mạnh cửa. Ông Thành chán nản đưa hai tay ôm đầu. Ông nhận ra mình đã sai khi trách mắng đứa con duy nhất vì những chuyện không đâu. Ông bị trả về đâu thể đổ lỗi cho nó được? Khánh Nguyên đã nói đúng. Phía đổi tác rất mẫu mã khi công ty đem chào hàng, nên mới đặt một số lượng đáng kể.

Mẫu mã bàn ghế đẹp, nhưng chất lượng nguyên liệu xấu, không thích hợp với mẫu thiết kế là do chính Khánh Hoan2g chịu trách nhiệm. Cậu ta là người được tin tưởng đi chọn nguyên liệu nhập về để chế tạo sản phẩm. Việc này, bao năm qua Khánh Hoàng vẫn làm tốt kia mà. Tại sao lần này lại như vậy nhỉ? Ông Thành thấy hối hận vì đã nổi nóng với con trai. Chắc Khánh Nguyên giận lắm. Cha con dễ đến bảy năm rồi mới sống gần nhau. Vậy mà… Ông bấm số máy di động của Khánh Nguyên, nhưng anh không mở máy. Ông Thành khẽ thở dài. Tối nay ông dự tính sẽ đến nhà riêng của con trai. Ông đã nhờ Khánh Hoàng vẽ sơ đồ đường đi vào tuần trước nhưng chưa đi được. Lần này… ông dự định sẽ tới bất ngờ để xem con ông sống thế nào rồi mới nói chuyện sau.

oOo

− Thưa bác, con mới đến.

Ông Giao buông tờ báo, quay lưng lại mỉm cười khi nhìn thấy Khánh Nguyên:

− Ồ! Cháu đến đó à? Vào đây đi. Sao lâu quá bác không gặp cháu?

Khánh Nguyên đặt một túi xách lớn lên bàn lễ phép đáp:

− Dạ, thời gian này cháu nhiều việc. Bác đã khỏe hẳn chưa?

Ông Giao gật đầu:

− Sau ca mổ, sức khỏe bác khá hơn trước nhiều cháu ạ. Cám ơn cháu, Khánh Nguyên. Cháu đã giúp đỡ bác rất nhiều.

− Dạ, đâu có. Cháu chỉ đưa bác đen bệnh viện thôi, người trực tiếp lo cho bác là bạn của Thiên Hương đấy. Bác chắc đã tiếp xúc nhiều rồi chứ ạ.

− Cháu nói Khánh Hoàng hả? Cậu ta có bao giờ ngó ngàng tới ông già này đâu. Lúc nào đến cũng chỉ để trò chuyện với Thiên Hương. Riết rồi bác cũng không biết khuyên con thế nào đây nữa. À, sao cháu ghé thăm bà không báo trước? Thiên Hương nó vừa mới ra ngoài.

− Vâng, cháu… cháu tình cờ có việc phải qua đoạn đường này, nên tranh thủ ghé thăm bác đấy thôi. Thiên Hương thì ngày nào cháu cũng gặp nên cũng chẳng có gì đâu ạ.

− Thế à? Vậy là con bé đó nói dối bác rồi. Bác hỏi nó, nó lại bảo đã lâu không gặp cháu.

Khánh Nguyên im lặng. Thật ra người nói dối là anh. Anh với Thiên Hương đã lâu không gặp, đúng ra là anh tránh mặt cô. Không phải ghét, không phải giận, mà vì yêu. Khánh Nguyên nhận ra tình cảm đó đến quá bất ngờ và đây là lần đầu anh phải tự biết kiềm chế, bởi vì anh chỉ là người yêu đơn phương. Vừa gặp mặt Thiên Hương, anh đã có ý tưởng gắn bó cùng cô suốt đời. Khánh Nguyên đau lòng nhận ra tình cảm của anh chỉ xuất phát từ một phía, Thiên Hương hoàn toàn không yêu anh…

− Cháu đang nghĩ gì vậy Khánh Nguyên?

Ông Giao lên tiếng hỏi khi nhìn thấy vẻ mặt đăm chiêu của Khánh Nguyên. Anh gượng mũi khóa lấp:

− Dạ đâu có! Cháu sực nhớ ra mình có việc cần làm, chắc là phải đi ngay bây giờ bác ạ.

− Vậy… Cháu đi đi, nhưng nhớ phải thường xuyên ghé thăm bác đấy. Nói thật, bác coi cháu như con, đúng ra bác cũng muốn cháu thành đôi với Thiên Hương nhà bác… Cháu chớ hiểu lầm, không phải bác ham giàu hay thấy cháu tốt bụng mà lợi dụng đâu. Bác thật sự rất quá mến cháu, chỉ tiếc là… con gái bác ngốc nghếch quá đi.

Khánh Nguyên gượng cười:

− Chuyện tình cảm là của trái tim, không thể theo lý trí được đâu bác ạ. Ngoài ra cũng phải tùy duyên phận. Mà cháu cũng không nặng lòng vì Thiên Hương đâu. Bởi cô bé thật thà và có vẻ lẻ loi nên… nên cháu coi cổ như em gái.

− Bác hiểu cháu nhiều hơn cháu nghĩ à Nguyên. Nhưng thôi, có nuối tiếc cũng chẳng được gì. Dù sao bác cũng mang ơn cháu.

− Bác đừng nói đến chuyện ân nghĩa. Cháu cũng là đứa thiếu vắng tình cảm gia đình và nếu được bác coi cháu như con, cháu lấy làm hạnh phúc vô cùng. Xin phép bác, cháu đi. Khi nào rảnh, cháu lại đến.

Khi bước chân ra cửa, Khánh Nguyên còn quay lại dặn dò:

− Bác đừng nói với Thiên Hương cháu đến đây, cháu không muốn cô ấy tỏ ra e ngại hoặc bận tâm vì cuộc viếng thăm bất ngờ này… Cứ để cho cô ấy thoải mái.

− Bác biết rồi!

− Vâng, cháu chào bác ạ.

Khánh Nguyên đi được chừng nửa tiếng thì Thiên Hương về đến. Thấy lẵng trái cây đầy ấp để trên bàn, cô rất ngạc nhiên:

− Bộ nhà mình có khách hả ba?

− Ừ. Một người bạn của ba mới ghé thăm.

− Bạn ba à? Sao từ lâu con không nghe ba nói có người bạn nào hết vậy?

− Bạn bè ba mỗi người mỗi hướng, làm sao mà kể hết với con. Hơn nữa con đi làm bận rộn suốt ngày, ba có qua lại với vài người bạn con cũng đâu nắm được.

− Nhìn lẵng trái cây toàn là hàng cao cấp thế này, con đoán bạn ba hẳng là người khá giả.

− Ừ. Chú ấy là một người thành đạ.

Rồi ông Giao hỏi sang chuyện khác:

− Vừa rồi con đi gặp Khánh Hoàng phải không?

− Sao ba biết?

− Nhìn vẻ mặt hớn hở của con lúc nhận tin nhắn là ba đoán được ngay. Hai đứa đi đâu vậy?

Thiên Hương ửng hồng đôi má:

− Tụi con chỉ đi uống nước rồi về.

− Sao Khánh Hoàng không đưa con vào nhà vậy? Cậu ấy không muốn gặp ba à?

− Dạ đâu có. Anh ấy nhận điện thoại của ai đó nên vội vã đi ngay. Con tự về đấy chứ.

− Sau này… Con không nên hò hẹn ở bên ngoài như thế. Cứ bảo Khánh Hoàng đến đây đi, ba không làm khó dễ gì đâu. Nếu cậu ấy muốn cưới con ba sẽ gả…

− Ba à… quan hệ của tụi con chưa đến ấy đâu. Vẫn còn là tình bạn.

− Bạn bè mà thường hẹn đi chơi với nhau như vậy sao? Con tưởng ba lú lẩn rồi chắc.

Thiên Hương đột ngột hỏi:

− Ba thích anh Hoàng chứ? Anh ấy cũng là người đàn ông tốt phải không ba?

− Là do con nói thôi, chứ ba hiểu cậu ấy được bao nhiêu mà đưa ra ý kiến. Còn chuyện ba thích ai, con biết rõ mà.

− Ba!

− Thôi đi, bỏ qua đi. Cha con mình đừng vì chuyện đó mà tranh cãi nữa. Con bây giờ đã lớn khôn rồi, ba không thể định đoạt thay cho con được.

− À, chiều nay ba uống thuốc chưa?

− Ba uống rồi. Giờ ba bắt đầu thấy buồn ngủ.

− Vậy ba ngủ đi nha. Con ra nhà sau dọn dẹp đây.

Nói đoạn Thiên Hương xách trái cây đi thẳng ra phía sau nhà. Cô dọn mớ chén ăn lúc chiều đem ra sàn nước rửa. Chiều nay vừa ăn cơm với cha xong thì Thiên Hương nhận được tin nhắn của Khánh Hoàng và đi ngay. Anh đã mua tặng cô chiếc máy nhắn tin để tiện liên lạc vì nhà cô không có điện thoại. Sau ngày cha Thiên Hương xuất viện, tình cảm giữa cô với Khánh Hoàng đã trở nên gắn bó hơn. Còn Ngọc Lan, Thiên Hương không hiểu sao cô ta lại đột ngột xin thôi việc, từ đó Khánh Hoàng đã phân công cô thay nhiệm vụ của Ngọc Lan. Thiên Hương làm việc rất tích cực nên Khánh Hoàng vừa ý lắm.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#19 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
Anh ta đã xin nghỉ phép một tuần, hôm này là ngày phép cuối cùng anh đã hẹn cô ra ngoài cùng đi dạo, anh đã nói là anh yêu cô… Lời tỏ tình của Khánh Hoàng làm Thiên Hương hạnh phúc. Tuye nhiên có một điều làm cho cô băn khoăn. Tại sao Khánh Hoàng lại nhờ cô theo dõi Khánh Nguyên và báo cho anh biết mọi giao dịch của Khánh Nguyên ở bên ngoài công ty. Theo cô thấy Khánh Nguyên chỉ là một nhân viên bình thường, mọi sinh hoạt đều rất đơn giản, giữa anh ta với Khánh Hoàng lại là mối quan hệ anh em chú bác, vậy thì tại sao Khánh Hoàng luôn để ý đến anh ta? Thiên Hương đã đem những thắc mắc của mình nói với Khánh Hoàng nhưng anh dường như muốn lãng tránh với câu trả lời hơi kể cả. “Em vẫn còn là cấp dưới của anh, anh bảo em làm sao thì em cứ làm y như vậy. Trước đây Ngọc Lan cũng thế thôi. Anh không muốn em cố tình lẫn lộn giữa tình cảm và công việc. Với anh thì công ra công, tư ra tư, em có hiểu không? Sau này em đừng hỏi đến những chuyện mà anh không thích nói”. Tính cách của Khánh Hoàng nhiều lúc khô khan vậy, nhưng không hiểu sao Thiên Hương lại cứ muốn đến gần anh ta, giống như ông trời tạo nên con người của Khánh Hoàng chỉ để dành riêng cho cô vậy. Và rồi cô đã nhận lời anh, photo lại những mẫu vẽ ở phòng thiết kế cho anh và cả việc nghe lén điện thoại của Khánh Nguyên ở công ty. Đương nhiên một nhân công dạng hợp đồng bên khu lao động như cô không được phép đến các phòng ban, Thiên Hương chỉ còn nước lợi dụng sự quen biết giữa cô với Khánh Nguyên để tìm cơ hội nấn ná ở phòng anh và cô đã từng được Khánh Nguyên tin cậy, nên việc Khánh Hoàng giao, đối với Thiên Hương cũng chẳng khó khăn gì.

Rửa chén xong, Thiên Hương thay đồ bộ rồi trở ra xem cha ngủ say chưa. Thấy ông đã thở đều, cô rón rén bỏ mùng và tắt quạt. Chợt Thiên Hương nhận ra xấp sơ mi bìa cứng ai để ở đầu giường cha cô. Thiên Hương cầm lên xem. Đôi mắt cô mở lớn đầy kinh ngạc khi nhận ra đó là bản thiết kế mặt hàng mới của công ty. Phía dưới bản vẽ có chữ ký của Khánh Nguyên. Thiên Hương lật ra xem rồi vội vã ra ngoài gọi điện thoại cho Khánh Hoàng, nhưng anh tắt điện thoại nên không liên lạc được. Nghĩ ngợi một lúc, Thiên Hương cầm bản vẽ ra đón taxi đến thẳng nhà riêng của Khánh Hoàng. Cô nhấn chuông rồi đứng đợi rất lâu mói thấy Khánh Hoàng ra mở cửa. Anh có vẻ mệt mỏi, mồ hôi tươm đầy trán, hơi thở hổn hển khác với mọi lần, Khánh Hoàng không mời Thiên Hương vào mà đóng sầm cửa lại phía sau lưng và tựa người vào đó, nhăn nhó nhìn Thiên Hương:

− Đã tối rồi mà em đến có việc gì? Sao không gọi điện báo trước cho anh chứ?

− Em có gọi nhưng không liên lạc được, vì anh tắt máy mà. Em đường đột thế này là vì có việc đột xuất ngoài dự tính… Mà sao anh không mời em vào nhà? Bộ… bộ có ai trong đó hay sao?

− Làm gì có? Anh… anh đang dọn dẹp lại căn phòng nên bừa bộn lắm.

− Vậy thì anh càng nên để em vào. Em sẽ giúp anh. Đàn ông mà làm mấy chuyện này đâu có bằng phụ nữ.

Thiên Hương vừa dứt lời thì bên trong nhà có giọng nói quen thuộc vọng ra, kế đó là Ngọc Lan xuất hiện với chiếc áo ngủ mỏng như sương khói:

− Giờ này ai còn đến léo nhéo vậy anh?

Thiên Hương đứng chết sững, mắt mở to đầy kinh ngạc. Ngọc Lan thì khác, cô xông đến túm áo Thiên Hương:

− Thì ra là mày! Tại sao lại đến tìm anh ấy? Hừ, tao đoán đúng lắm mà. Mày đang giở trò lẳng lơ để chinh phục Khánh Hoàng… Hừm… Mày thèm muốn vị trí của tao lắm hả? Tao đã để mày làm công việc của tao rồi mà, chưa vừa ý hay sao? Muốn chiếm đoạt cả Khánh Hoàng nữa hả?

Vừa nói Ngọc Lan vừa lắc mạnh vai Thiên Hương rồi tát tai cô:

− Đồ mất nết! Tao không để mày đạt được mục đích đâu.

Thiên Hương nhìn sự im lặng của Khánh Hoàng, nghe lòng đau đớn và thất vọng. Cô không nói được gì, chỉ cố sức gỡ tay Ngọc Lan rồi bỏ chạy với khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Thiên Hương cứ chạy trong tâm trạng không bình tĩnh, trong một nỗi thất vọng ê chề và bất chợt bị một bàn tay giữ lại. Thiên Hương ngước lên. Người ấy không nói một lời, cứ thế kéo tay cô đẩy vào trong xe hơi. Chiếc xe lao vút đi. Thiên Hương ôm mặt khóc nức nở. Khánh Nguyên cứ để cho cô khóc, còn anh vẫn lầm lì lái xe, khi xe dừng lại, Thiên Hương cũng chẳng buồn ngó lên. Cô ngượng với Khánh Nguyên. Chắc chắn anh đã thấy tập hồ sơ trên tay cô. Chắc chắn anh đã nghe thấy những tình tiết dở khóc dở cười vừa diễn ra lúc nãy. Thiên Hương cúi mặt chờ những lời trách mắng, nhưng Khánh Nguyên bất chợt ôm cô vào lòng, vòng tay anh siết chặt bờ vai.

− Em khờ lắm, Thiên Hương? Tại sao em lại làm như vậy? Nếu như anh thất bại, cả công ty em làm cũng sẽ sụp đổ luôn. Và Khánh Hoàng nghiễm nhiên trở thành ông chủ mới. Em đền đáp tình anh bằng cách này sao?

Thiên Hương lặng người. Cô không hiểu vì sao Khánh Nguyên lại hành động lạ lùng như thế. Tại sao anh không trách mắng cô? Thậm chí anh có thể kiện cô, buộc cô thôi việc. Tại sao anh vẫn còn giữ được thái độ bình tĩnh trước một người có ý hại mình?

− Anh Nguyên, buông em ra.

− Ừ. Anh xin lỗi. em đừng khóc tức tưởi như thế nữa.

Khánh Nguyên từ từ nới rộng vòng tay. Thiên Hương ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh. Bây giờ cô mới chợt nghĩ ra một điều mà lúc nãy cô hoàn toàn không nghĩ đến.

− Anh vừa ghé thăm ba em hả, anh Nguyên? Trời ơi… em… em…

− Em em cái gì? Nếu như anh không ghét thì em làm gì nhặt được bản vẽ này để vội vã đem dâng cho người em yêu chứ? Hành động này của em đã làm anh thất vọng và rất đau lòng. Em có thể không yêu anh, bởi vì tình yêu không thể nào miễn cưỡng mà có được, anh rất hiểu điều này… Nhưng tại sao em lại hại anh? Khánh Hoàng đã hứa hẹn gì với em mà em có thể bất chấp tất cả để chịu sự sai khiến của anh ta vậy?

− Vì em yêu anh ấy! Khánh Nguyên, em xin lỗi phải nói lên sự thật này. Em… em không cam lòng nhìn anh sau một thời gian đi bụi giờ quay về chiếm đoạt tất cả những gì mà Khánh Hoàng dày công gây dựng, em không muốn thấy anh hưởng thụ vinh hoa trên mồ hôi nước mắt của người ta.

Khánh Nguyên sững người nhìn Thiên Hương:

− Khánh Hoàng đã nói với em như vậy sao?

− Không…

− Em đừng có giấu anh. Em chỉ là một nhân công lao động hợp đồng, làm sao em biết rõ về anh như thế? Em biết cả việc anh rời gia đình đi bụi, biết cả ý đồ của anh tranh giành ngôi vị với Khánh Hoàng. Em nghĩ anh tin là em tự nhiên đoán ra được những điều riêng tư đó hay sao?

− Nhưng mà em nói đúng phải không? Anh đã thừa nhận những gì em được biết đều là thật?

− Ừ.

− Tại sao anh phải làm như vậy? Dù gì anh ấy cũng là anh họ của anh mà. Có cần phải hơn thua kiểu đó không? Tại sao anh không tự tạo dựng bằng công sức của mình chứ? Khánh Hoàng lâm vào cảnh mồ sống không có người thân là đã khổ lắm rồi, anh đừng làm cho ảnh đau lòng hơn nữa.

− Thiên Hương, em cảm thấy Khánh Hoàng khổ lắm sao? Anh ấy đáng thương đến mức em phải vào cuộc để làm những chuyện không đâu vì anh ấy? Em tin là anh ấy thật lòng ư?

Thiên Hương mím môi. Hình ảnh lúc nãy lại hiện về làm tim cô như bị bóp nghẹt. Khánh Hoàng có thật lòng với cô đâu. Anh nói yêu thương cô nhưng vẫn có Ngọc Lan bên cạnh… và điều làm Thiên Hương thất vọng cay đắng nhất là Khánh Hoàng đã đứng yên nhìn Ngọc Lan xâu xé, mắng chửi cô… Nỗi đau khổ làm cô bật khóc.

− Đủ rồi, em đừng như thế nữa? Vào nhà đi. Rồi chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Nói đoạn Khánh Nguyên bước xuống mở cửa xe cho Thiên Hương. Đến lúc này Thiên Hương mới nhận ra anh đã đậu xe ở đầu ngõ nhà mình. Thiên Hương lầm lũi bước đi, song Khánh Nguyên gọi cô lại:

− Đưa trả tập bàn vẽ cho anh chứ? Vừa nói anh vừa bước tới lấy xấp giấy từ trong tay cô rồi hạ giọng:

− Sáng mai em đừng đến công ty…

− Anh đuổi em ư? Anh lấy quyền gì chứ?

− Sao em nghĩ xấu anh như vậy. Đúng là anh không có quyền gì để đuổi em. Khánh Hoàng mới là người quyết định chuyện đó.

− Anh ấy sẽ không làm như vậy.

− Dĩ nhiên rồi, một khi em còn là trợ thủ đắc lực của anh ta.

− Anh nói vậy là có ý gì?

− Em thừa hiểu anh nói gì mà, đừng làm bộ ngốc nghếch như thế nữa. Thôi vem vào nhà đi.

Dứt lời Khánh Nguyên ngồi vào xe lái đi. Thiên Hương tựa hẳn người vào gốc mận trước đường, hai hàng lệ lăn dài trên má. Cô đang làm gì vậy? Mình đã trở thành kẻ xấu tự khi nào? Trời ơi… chắc mình điên mất rồi! Đã có lỗi mà không thừa nhận, không cần xin tha thứ của Khánh Nguyên, lại còn trở mặt trách anh không tốt… Lẽ nào Khánh Hoàng lại tốt hơn anh sao? Nghĩ đến cảnh lúc nãy, Thiên Hương tức tưởi vừa khóc vừa cung tay đấm mạnh vào thân cây.

− Trời ơi trời, tại sao tôi khờ khạo thế này? Tại sao tôi lại yêu một người như vậy? Bây giờ tôi phải làm sao đây? Thiên Hương cứ thế đấm tay vào cây mận đến rách da rướm máu mà không hề có cảm giác đau, cho đến khi bàn tay đó bị giữ lại bởi một bàn tay khác.

− Làm gì vậy, Thiên Hương? Em điên hả?

Giọng nói dịu dàng và hơi thở của Khánh Nguyên gần sát bên tai của Thiên Hương. Anh xuýt xoa khi đưa khăn tay lên chậm những giọt máu rướm trên tay của Thiên Hương.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
(#20 (permalink))
Old
Tocnautigon's Avatar
Tocnautigon Tocnautigon is offline
Super Moderator
Rep Power: 9
Tocnautigon is on a distinguished road
 
Posts: 5,093
Thanks: 0
Thanked 57 Times in 51 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Lạc Lối ...!
Send a message via Yahoo to Tocnautigon
− Em nhìn xem, chảy máu rồi nè! Tại sao phải hành hạ bản thân mình như thế? Lẽ nào… Khánh Hoàng đáng để em làm vậy hay sao?

− Anh đừng nói nữa! Đừng ngoáy sâu thêm nỗi đau của chính em. Anh cười đi! Chế nhạo em đi! Cho dù có xảy ra chuyện gì, tình cảm em đối với anh ấy cũng chẳng hề thay đổi.

− Anh hiểu rồi. Em yêu Khánh Hoàng thì cứ yêu, thậm chí kết hôn với anh ta cũng được. Nhưng em đừng khóc lóc, đừng tự dằn vặt mình như thế. Anh không muốn thấy em như thế, hiểu không?

− Vì vậy mà anh trở lại à? Anh đi đi, em không sao đâu. Em đã được anh đưa về tận ngõ rồi, anh còn điều gì không yên tâm mà trở lại thế này?

− Điều anh không an tâm chính là việc em đừng một mình thầm khóc trong đêm tối, sao em không vào nhà ngay đi? Em không nghĩ đứng một mình bên ngoài như thế này là nguy hiểm hay sao? Ba em chỉ có mình em thôi đó. Giờ này… chắc là ba đang rất mong em…

Nghe nhắc đến cha, lòng Thiên Hương chũng lại. Vì quá thương yêu cô, ông miễn cưỡng chấp nhận Khánh Hoàng dù lòng ông vẫn thích Khánh Nguyên. Thiên Hương hiểu điều đó song với cô, lý lẽ con tim vẫn mạnh hơn lý trí nên dù biết thất vọng và đau khổ, cô vẫn cứ lao vào con đường tình không có lối ra.

− Vào nhà đi em!

Bàn tay của Khánh Nguyên chạm nhẹ vào bờ vai Thiên Hương, cô yếu đuối để anh ôm vào lòng và đưa tay gạt lệ cho mình. Hai người cứ thế đứng yên một lúc lâu, rồi Thiên Hương vụt xô anh và chạy vào nhà. Khánh Nguyên không đuổi theo, chỉ lặng lẽ đứng nhìn cho tới khi bóng dáng cô khuất hẳn sau cánh cổng. Anh quay gót trở về với nỗi buồn mênh mông…

oOo

− Con đi đâu đến giờ này vậy hả?

Vừa đặt chân vào nhà, Khánh Nguyên đã chạm mặt ông Thành ở cửa. Ánh mắt anh xoe tròn kinh ngạc.

− Làm sao… ba biết chỗ ở của con?

− Một khi ba muốn biết thì tất nhiên ba phải có cách. Thôi, mở cửa đi. Ít ra ba cũng thấy yên tâm khi biết chắc hiện giờ con chỉ sống một mình. Ba muốn xem căn nhà riêng của con. Hy vọng sẽ không có vết tích gì của cuộc sống phong lưu để lại.

Khánh Nguyên không nói gì. Anh lặng lẽ tra chìa khóa vào ổ. Cánh cửa bật mở. Ông Thành theo phía sau lưng anh, khi Khánh Nguyên bật công tác điện, ông đưa mắt nhìn một lượt khắp nhà rồi gật gù khen:

− Tốt! Con trai mà như thế là tương đối sạch sẽ, ngăn nắp đấy. Thật sự không có đàn bà sống cùng con phải không?

Khánh Nguyên quay lại nhìn cha nhăn mặt:

− Sao ba vẫn cứ một câu ấy thế? Con có sống một mình hay sống với ai thì cũng chẳng liên quan gì đến ba mà.

− Sao lại không liên quan? Dù gì mình vẫn là cha con, chẳng lẽ con vì chuyện của bảy năm trước mà giận ba cho đến hết đời sao? Ba đã nói rõ với con rồi, hồi ấy ba chỉ quá nóng nảy chớ không cố ý, là tại mẹ con cố tình vu khống cho ba.

− Thôi đi, mẹ và ba ai cũng đều cho rằng mình đúng, trước mặt con, hai người lại đổ lỗi cho nhau. Chuyện qua rồi, con cũng không muốn nói đi nói lại làm gì nữa, nhưng mà con xin ba. Ba cũng đừng bảo thủ quá đi. Ba muốn con quay lại thì ba phải thay đổi, đừng sống như trước nữa.

− Nói thế con cho rằng cuộc sống trước đây của ba là không đúng hay sao? Ba đã làm gì sai? Con nghĩ đi, một người đàn ông cần mẫn suốt đời chỉ chăm chăm vào công việc để vun đắp cuộc sống gia đình, trong khi vợ ở nhà tư tường hò hẹn với người yêu cũ, không lẽ ba không có quyền ghen tuông sao? Người đáng trách là mẹ của con, sao con cứ buộc tội cho một mình ba vậy?

− Con không buộc tội cho ai cả, bởi vì con làm con, nên chẳng có quyền. Trong chuyện này thì cả ba và mẹ đều sai. Không ai nghĩ cho con lúc đó! Nhưng thôi, bỏ đi ba. Giờ con chỉ muốn bàn đến chuyện hiện tại. Xin ba đừng cách chức anh Hoàng. Dù gì thì anh cũng đã có đóng góp nhiều công sức vào công ty. Ba hãy nghĩ đến nội và bác Hai mà mở lòng bao dung với ảnh.

− Ba có bao giờ để nó thiệt thòi đâu? Nhưng lần này nó đã làm quá! Tại sao nó lại bắt tay với giám đốc công ty Thiên Sơn chứ? Không phải bên đó là đối thủ cạnh tranh của chúng ta sao? Với hành động “cõng rắn cắn gà nhà” như thế thì ba không thể làm ngơ được.

− Tại sao ba lại nói với ảnh là hãy nhường lại chiếc ghế đó cho con?

− Ba không bảo nó nhường mà nó phải tự biết nó bắt buộc phải thế! Sao lại gọi là nhường? Địa vị đó không phải là dành cho con sao? Chỉ tại con không chịu giúp ba lại bỏ nhà đi hoang nên ba đành phải để Khánh Hoàng thay thế.

− Ba không thể nói như vậy được. Anh Hoàng cũng là cháu của nội và là anh họ của con mà. Ảnh có nhiều kinh nghiệm trong vòng kinh doanh. Ba nên để ảnh giữ quyền giám đốc, ảnh xứng đáng được như vậy mà ba.

− Vậy còn con thì sao?

− Con ư? Con vẫn là nhân viên phòng thiết kế. Công việc của con là vẽ mẫu mã rồi tạo thành sản phẩm và cùng với đội ngũ tiếp thị đưa hàng đến với người tiêu dùng. Con thích làm công việc đó chớ không phải nghĩ vào chiếc ghế của ban lãnh đạo đâu.

− Thật là vô lý khi con là con trai duy nhất của Tổng Giám Đốc mà không chịu bàn hỏi ở ba trong vấn đề giao dịch. Đội ngũ thiết kế của công ty đâu có thiếu nhân tài. Con có thể vừa giúp cha quản lý công ty vừa trao tiếp kiểm tra đôn đốc họ.

− Bên cạnh ba giờ đã có anh Hoàng. Anh ấy làm trợ lý còn giỏi hơn con nhiều. Sở dĩ thời gian gần đây ảnh có nhiều biếu hiệu thất chí và liên tục phạm sai lầm là do ba. Ba đã tỏ thái độ không cần anh ấy nữa. Con xin ba. Nhà chúng ta đâu có nhiều người. Ba hãy coi anh ấy như con, để ảnh có cổ phần ở đây và bổ nhiệm ảnh làm giám đốc kinh doanh. Con sẽ chỉ phụ trách về kỹ thuật. Như vậy hai anh em sẽ hợp tác tốt hơn.

− Ba có nói là không thương Khánh Hoàng đâu. Nếu ba không nâng đỡ thì nó làm gì có được ngày hôm nay. Tạo cho nó một việc làm ổn định cuốc sống thì ba thừa sức, nhưng ba không thể để nó thay vào vị trí của con. Với ba, việc nào ra việc ấy. Người thừa kế công ty này nhất định phải là con. Đó là điều không thể thay đổi được. Vừa rồi, qua bạn bè, ba biết được một thông tin khá bất ngờ: Phần lớn nguồn hàng thu mua của chúng ta đã được chuyễn nhượng cho công ty Thiên Sơn, thay vào đó là hàng tạp phẩm. Rõ ràng Khánh Hoàng đã lợi dụng sự tin tưởng của ba để kiếm tiền riêng, bất kể đến uy tín và tổn thất của công ty.

− Nếu như ba không tỏ thái độ vắt chanh bỏ vỏ, có lẽ anh ấy đã không phạm sai lầm.

− Con nói vậy là con đã biết và cho rằng Khánh Hoàng làm đúng sao? Con thật là… Ba không thể bỏ qua việc này được. Thà ba cho hẳn Khánh Hoàng một số tiền để nó mở công ty.

− Không thể làm vậy được đâu ba. Anh Hoàng cần sỉ diện nữa chứ. Nếu ba khai trệ ảnh, ảnh còn đâu thân thế và uy tín để làm ăn.

Ông Thành chép miệng:

− Là tự nó chuốc lấy thôi, ba cũng đâu muốn làm khó nó.

− Ba ơi, con có ý kiến này: Xin ba hãy nghe con, cho anh ấy một cơ hội nữa. Ba cứ để anh yấ làm công việc mà ảnh đang làm. Sau đó ba hãy thành lập thêm chi nhánh và giao ảnh toàn quyền phụ trách. Như vậy anh Hoàng có thể công khai làm ăn riêng mà vẫn giữ mối quan hệ thân tình với nhà ta.

− Con có chắc nó không phản ba không khi nó đã tạo dựng được một đường dây chặt chẽ ở bên ngoài để sẵn sàng đánh sập cái mà đã từng cứu mang nó?

− Việc này… việc này con cũng không dám chắc, nhưng ba cứ thử nghe con một lần xem sao.

Ông Thành thừ người suy nghĩ, một lúc lâu cũng chấp nhận làm theo lời con trai:

− Thôi được, cứ để yên chuyện này một thời gian nữa đi. Nhưng con cũng đừng chủ quan đó.

− Con biết rồi. Cám ơn ba.

− Vừa rồi con đi đâu về vậy?

Ông Thành chợt lặp lại câu hỏi lúc đầu. Khánh Nguyên lặng thinh. Ông Thành đến gần anh:

− Bộ câu hỏi đó khó trả lời lắm hả? Con đi đâu cứ nói, việc gì phải giấu ba?

− Con không có ý giấu ba, nhưng ba cũng biết đó, con thường đi lung tung không định hướng.

− Vừa rồi cũng vậy à? Không phải là con đến những chỗ vui chơi không lành mạnh đấy chứ?

− Không, con đi gặp bạn bè.

− Nói thật với ba đi. Hiện giờ có cô gái nào đeo theo bên cạnh con không vậy? Con đã thực sự dứt bỏ những quan hệ lăng nhăng để trở về với con người thật của mình chưa? Ba không muốn khi con bắt tay vào công việc, hoạch định tương lai rồi lại bị chi phối bởi những mối tình không đáng có. Ba muốn con thật lòng tu chí làm ăn.

Khánh Nguyên trầm ngâm:

− Về chuyện này… Ba không cần lo đâu. Con tuyệt đối không để chuyện riêng làm ảnh hưởng công việc.

− Nói vậy tức là… con vẫn đang có quan hệ với cô nào phải không?

− Con xin lỗi… Bây giờ chưa phải lúc để nói đến vấn đề này đâu ba. Con… con cũng chưa xác định rõ ràng, cho nên con không hứa bừa được.


------------------------**TNTG **----------------------
*_ Talk slowly but think quickly _ * -
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On

Similar Threads
Thread Thread Starter Forum Replies Last Post
Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh Tocnautigon Trọn Bộ 30 01-07-2007 09:36 PM